- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 125 : Đều Không Có Tư Cách (c1241-c1250)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 125 : Đều Không Có Tư Cách (c1241-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1241: Đều Không Có Tư Cách
Khánh Nhất rất quen thuộc với giọng nói của Khánh Trần.
Diêm Xuân Mễ làm nhân viên tình báo, còn từng làm gián điệp Mật Điệp Ti, không có khả năng quên giọng nói của người lãnh đạo trực tiếp.
Cho nên khi Khánh Trần dùng giọng của mình mở miệng, họ liền lập tức ý thức được, rốt cuộc là ai đang sắm vai Chu Thương.
Trước đó, kỳ thật Khánh Nhất cũng nghĩ đến một vấn đề, nếu tiên sinh đi, vì sao không dẫn hắn cùng đi.
Khoảng thời gian ba ngày trong khe núi, mắt thấy đàn sói không bỏ đi, tất cả mọi người đều có khả năng chết trên cánh đồng tuyết.
Hắn cũng sẽ không nhịn được nghĩ, nếu có tiên sinh ở đây thì tốt.
Đến lúc này Khánh Nhất mới hiểu được, hoá ra tiên sinh luôn ở.
Mà giờ khắc này, còn lấy tính mạng giúp hắn dụ tất cả truy binh đi.
Khánh Nhất ý thức được, đàn sói, người chết sống lại, sát cơ, tất cả đều hướng về phía Khánh Trần.
Nhưng trên đời này có mấy người vào lúc đối mặt nguy hiểm, nguyện ý không liên lụy đến người khác?
Chỉ sợ phần lớn người đều hận không thể kiếm vài kẻ chịu tội trước khi chết?
Khánh Lập…..
Khánh Trần.
Các tùy tùng.
Bình thường những gì Khánh Nhất xuất thân từ tập đoàn tư bản thấy, đều là tình thân nhạt nhẽo, người cùng huyết thống tranh đấu lẫn nhau.
Phụ thân quanh năm không về nhà, mẫu thân mỗi ngày tính toán tiền tài, hoặc đám cậu bên ngoại tranh thủ bòn rút chỗ tốt.
Gia đình là cánh cửa đầu tiên để một người đối mặt với thế giới, thiếu niên Khánh Nhất từng nghĩ tranh đấu chính là toàn bộ thế giới, cho nên hắn muốn mình phải khôn khéo hơn, tham dự cuộc chiến Ảnh tử.
Hôm nay, bỗng nhiên Khánh Nhất cảm nhận được sự ấm áp chưa từng trải nghiệm qua.
Hoá ra, trên thế giới này thật sự có người nguyện ý vì mình, thản nhiên lựa chọn tử vong.
Khánh Nhất như lại về tới chạng vạng tối ở biệt viện Thu Diệp kia, tiên sinh dùng bàn tay ấm áp xoa đầu hắn.
Các sư huynh đệ sau khi tu hành, nói cười ầm ĩ về nhà.
“Tiên sinh.”
Mắt Khánh Nhất đỏ ngầu như một con ngựa hoang, phóng về hướng Khánh Trần.
Còn chưa chạy được hai bước, lại bị Diêm Xuân Mễ ôm vào trong ngực, kéo hắn chạy về hướng Bắc:
“Khánh Nhất, ông chủ đã bảo ta bảo vệ ngươi, bây giờ ngươi đi qua chỉ có gây trở ngại chứ không giúp được gì.”
Khánh Nhất giận dữ hét:
“Ngươi là thuộc hạ của hắn, vì sao không đi cứu hắn?”
Mấy trăm con sói hoang, còn có kẻ địch giấu mặt, dù Khánh Trần có lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng sống sót.
Diêm Xuân Mễ vừa đi vừa bình tĩnh nói:
“Lần này….cả ngươi và ta đều không có tư cách nhúng tay.”
Vị Diêu Chuẩn này đã phát giác được điểm bất thường.
Nàng biết thân phận của ‘Chu Thương’, nàng biết đó là người của Ảnh tử, bởi vì trên đường tới Ảnh tử đã thông báo, có chuyện gì có thể phối hợp với Chu Thương.
Cho nên, Khánh Trần đóng vai Chu Thương, ngay cả nàng đều không biết, như vậy làm sao người truy sát Khánh Trần lại biết được?
Khánh thị có người xuất thủ, người này rất có thể là Ảnh tử.
Dưới góc nhìn của nàng, xác suất lớn là Ảnh tử cố ý tiết lộ tin tức cho một thế lực nào đó, khiến Khánh Trần bị đuổi giết.
Chỉ là Diêm Xuân Mễ không rõ ràng lắm, vì sao Ảnh tử phải làm như thế.
Nhưng còn có một vấn đề, nếu như Ảnh tử cũng không biết, như vậy chuyện này càng thêm đáng sợ.
Nếu như tất cả không phải do Ảnh tử an bài, vậy chứng tỏ trong Khánh thị có một thế lực còn hùng mạnh hơn, đang chi phối tất cả.
Thậm chí đối phương còn xúi giục người bên cạnh Ảnh tử.
Dưới loại tình huống này, Diêm Xuân Mễ không nghĩ Khánh Trần có bất kỳ khả năng sống sót nào, dù nàng đi hỗ trợ cũng không thể.
Người có thể điều khiển mấy trăm con sói hoang, ít nhất cũng là cấp A.
Cấp A đích thân đến, không đạt mục đích thì sẽ không bỏ qua.
Đây cũng là nguyên nhân lúc ở trong khe núi, Diêm Xuân Mễ vẫn giấu kín thân phận, ở trong thế giới của siêu phàm giả, nàng càng hiểu rõ cấp bậc của nguy cơ này hơn những người khác.
Khánh Nhất nhìn Khánh Trần càng ngày càng xa hắn, cho đến khi bóng lưng Khánh Trần rốt cuộc cũng biến mất trong bão tuyết, dần dần tuyệt vọng.
Nếu như Khánh Trần thật sự chết trên cánh đồng tuyết, các sư huynh đệ ở biệt viện Thu Diệp lại biết hắn ở đây, còn không làm được gì, sợ rằng sẽ rất thất vọng về hắn.
Khánh Nhất nghĩ đến chuyện sẽ không còn được gặp lại vị tiên sinh hay cười đó nữa, đột nhiên cảm giác như trên trái tim của mình, bị người ta cắt một đao, đau không thở nổi.
Bỗng nhiên Tống Niểu Niểu nói:
“Nhưng dù sao chúng ta cũng phải làm gì đó chứ?”
Diêm Xuân Mễ lắc đầu:
“Chẳng làm được gì, việc các ngươi có thể làm chính là dựa theo mong muốn của hắn, tiếp tục sống sót….Đi thôi.”
…
Thở dốc.
Thể lực tiêu hao khi chạy trên cánh đồng tuyết, còn lớn hơn trong tưởng tượng của hắn.
Khánh Trần quay đầu nhìn đàn sói sau lưng, lại phát hiện những con sói hoang kia phân công cực chính xác, thay phiên nhau phá tuyết.
Từ đây tới tối sẽ lên 10 chương ạ!
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 1242: Khôi Phục Dung Mạo
Những con sói hoang chạy đầu đội ngũ sẽ dẫm bằng tuyết, đàn sói phía sau liền có thể thoải mái hơn một chút, một khi những con sói hoang đi đầu mệt mỏi, phía sau sẽ lập tức có sói còn thể lực tiến lên thế chân.
Đàn sói chia ba đội cùng nhau tấn công, căn bản không cho Khánh Trần một tia hi vọng sống sót nào.
Khánh Trần đánh giá sơ tốc độ đàn sói, còn có khoảng cách giữa mình và đàn sói.
Dù bây giờ hắn dùng súng ngắm đen giết sói, nhiều nhất chỉ có thể giết chết 89 con, sẽ bị những con sói hoang còn lại đuổi theo bao vây.
Đến lúc đó còn 112 con sói, hắn vẫn sẽ chết.
Giờ khắc này, Khánh Trần chỉ cảm thấy bên hông mình có hai luồng nhiệt bốc hơi rừng rực trong ngày đông.
Đó là cảm giác khi adrenalin điên cuồng tiết ra.
Sinh tử.
Đây là thứ đã lâu rồi Khánh Trần không trải nghiệm, nhưng ngay lúc này, thiếu niên còn cảm thấy phấn khởi.
Hắn dùng hết sức lực triển khai hô hấp thuật, nhiệt khí nóng hổi trong phổi phun ra từ miệng, ý chí cực hạn có thể chi phối thân thể.
Khánh Trần bỗng hiểu ra, tại sao trong thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người mình luôn cảm thấy thiếu gì đó.
Ý chí của Kỵ Sĩ.
Ý chí giữa ranh giới sinh tử!
Tinh thần Kỵ Sĩ là cái gì? Là làm người tốt sao? Là trung thành với lãnh chúa của mình sao?
Không, đó là định nghĩa của giới cầm quyền phương Tây ở thế giới ngoài về kỵ sĩ, không phải Tổ chức Kỵ Sĩ mà Khánh Trần thuộc về!
Tinh thần Kỵ Sĩ, chỉ có ý chí bất khuất, cùng với dũng khí chết không hối hận.
Đó là thứ họ cần có khi đối mặt với sinh tử.
Thứ này giúp họ dù chỉ là người bình thường, cũng vẫn có thể leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Bỗng nhiên Khánh Trần nở nụ cười.
Cảm giác đã lâu không gặp này, quá thân thiết.
Trong thế giới thần bí, hắn từng biến những thứ vô định mà Kỵ Sĩ phải đối mặt thành một thứ có thể xác định.
Mà bây giờ, hắn cảm thấy nếu như lần này mình có thể sống sót, nhất định phải đi cảm thụ ranh giới sinh tử chân chính.
Sư phụ Lý Thúc Đồng từng nói, đây là con đường xa nhất trong tất cả đường tắt trên nhân thế.
Dù con đường có quanh co cũng không sao, Khánh Trần luôn có thể đi đến đích.
Nhưng nếu như vào hôm nay con đường này phải gãy ngang, thì Khánh Trần không hy vọng bản thân chết một cách chật vật.
Không có Kỵ Sĩ chết một cách chật vật.
Chỉ có kiệt lực mà chết.
Trong lòng Khánh Trần cực kỳ thoải mái.
Tử vong, đây là thứ Kỵ Sĩ quen thuộc nhất.
Lúc này, nội ứng vẫn theo sát sau lưng Khánh Trần nghe tiếng cười của hắn, trong lòng khá kinh ngạc.
Hắn theo bản năng nhìn quanh bốn phía, xem phải chăng có người mai phục.
Nhưng không, trên cánh đồng tuyết mênh mông tịch liêu, rừng cây xa xa giống như những cây kim màu trắng, đâm xuống mặt đất.
Nơi này, căn bản không có bất cứ kẻ nào đến trợ giúp vị thanh tra Khánh Trần trước mặt này.
Nhưng một giây sau.
Nội ứng lại thấy Khánh Trần không còn bỏ chạy về hướng Bắc nữa, lại xoay người lao thẳng về phía mình.
Nội ứng giật nảy mình.
Hắn nghĩ mãi vẫn không rõ, tại sao đối phương đối mặt với sự truy sát rầm rộ như vậy, vẫn dám lẻ loi một mình phản công?!
Điên rồi sao?
Song khi nội ứng thấy ánh mắt Khánh Trần, thiếu niên đã khôi phục dung mạo ban đầu của mình.
Ngay trên cánh đồng bát ngát này, ánh mắt vừa táo bạo lại điên cuồng kia giống như dã thú lao ra từ sâu trong khu cấm kỵ, muốn xơi tái người ta.
Khánh Trần đưa tay nâng súng.
Còn chưa chờ Khánh Trần nhắm chuẩn, tên nội ứng này cũng đã làm động tác lẩn tránh.
Thế nhưng, hắn ngay lập tức nhìn rõ, trong lòng bàn tay Khánh Trần căn bản cũng không có súng, đối phương lấy ngón trỏ và ngón cái giả làm súng ngắn, chỉ vì muốn thăm dò tốc độ cực hạn và cấp bậc thực lực của mình!
Chỉ cần một động tác lẩn tránh này, trong lòng Khánh Trần cũng đã rõ, đây là chiến sĩ gen cấp B!
Khó trách đối phương dám cùng đàn sói truy sát mình, khó trách đối phương dám ở trong khe núi tiếp tục làm nội ứng!
Súng ống đối với loại chiến sĩ cấp bậc này mà nói, đã không còn tác dụng.
Nhưng Khánh Trần không những không lùi bước, ngược lại thần sắc càng thêm hung mãnh!
Trong nháy mắt, song phương đã đánh giáp lá cà.
Nội ứng rút dao găm ra vung tới, lại phát hiện ngay chớp mắt mình đưa tay, thiếu niên bỗng nhiên lùi lại, song phương tựa như hai cục nam châm trái dấu, chưa kịp tiếp xúc đã tách ra.
Cứ như thiếu niên đã sớm thông qua nếp nhăn trên quần áo hắn, biết trước động tác của hắn.
Mà điều làm hắn kinh ngạc nhất chính là, căn cứ tư liệu tình báo, vị thanh tra Khánh Trần này khả năng lớn chỉ là cấp D, có một xác xuất nhỏ là cấp C.
Nhưng tốc độ, sức mạnh đối phương bộc pháp trong một cái chớp mắt này, không phải cấp C phổ thông có thể so sánh được.
Dù thực lực của mình vẫn cao hơn đối phương như cũ.
Chương 1243: Người Của Jindai
Có thể do năng lực dự đoán thần kỳ của thiếu niên kia, đã san bằng khoảng cách thực lực giữa hai người!
Nội ứng thầm quyết tâm, lao thẳng vào Khánh Trần.
Còn không chờ hắn tới gần, đã nhìn đến tay đối phương bỗng nhiên lấy một lá bài poker ra từ hư không.
Lá bài poker kia kẹp giữa hai ngón tay Khánh Trần, vạch ra một cái vòng tròn, bay thẳng đến tim nội ứng.
Nội ứng đưa tay đón đỡ, chỉ thấy ngón tay mảnh khảnh kia đột nhiên bắn nhẹ, lá bài poker liền gia tốc xoay tròn bay xuyên qua kẽ tay nội ứng.
Khoảng cách song phương quá gần, lá bài poker này giống như được trao cho sinh mệnh, xuyên qua khe hở.
Tựa như Khánh Trần đã sớm biết quỹ tích hành động của nội ứng.
Trên không trung, nó cắt một bông tuyết sáu cạnh thành hai nửa bóng loáng, lưu lại một đường tơ máu thật mảnh trên cổ nội ứng.
Một giọt máu tươi bắn ra theo lá bài poker, rơi trên một bông tuyết khác, cải biến quỹ đạo của bông tuyết, rơi xuống mặt tuyết, giống như một cái nốt ruồi chu sa đỏ thẫm.
Nội ứng từ từ ngã quỵ trên nền tuyết dày, hắn nhìn thiếu niên sau khi giết mình thì quay người, tiếp tục đào vong.
Tốc độ còn nhanh hơn vừa rồi!
Hắn nghĩ mãi vẫn không rõ, đối phương làm như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Rõ ràng mình là chiến sĩ gen cấp B, cho dù chiến sĩ gen ở tầng dưới chót cùng luôn bị siêu phàm giả khinh bỉ, cũng không thể bị một siêu phàm giả cấp C nghiền nát như vậy!
Rõ ràng là một người đang bị truy sát, khi đối mặt với tình huống thập tử vô sinh, vì sao thiếu niên kia dám quay đầu giết chết mình trước, lại tiếp tục đào vong.
Bỗng nhiên nội ứng hiểu ra, đối phương đang nói với tất cả những kẻ đuổi giết, hắn không phải là một con mồi mặc người xoa nắn.
Nếu như muốn đoạt mạng hắn, phải lấy mạng đổi mạng.
Quá điên cuồng!
Chỉ vì biểu đạt một thái độ, liền hi sinh nhiều thời gian đào vong như vậy.
Đây là việc điên cuồng đến cỡ nào?!
Nội ứng chậm rãi ngã sấp trong đống tuyết.
Lúc này Khánh Trần đã rõ, đây không phải người của Ảnh tử.
Ngay từ đầu, Khánh Trần đã nghĩ, có phải Ảnh tử vì muốn giúp hắn triệt để thu phục Khánh Nhất nên mới an bài một màn trò hay như này.
Dù sao, chỉ có người dưới trướng Ảnh tử mới biết, hắn đang đóng vai Chu Thương.
Nhưng bây giờ Khánh Trần xác định đối phương không phải, bởi vì vừa mới nãy, khi đối phương đối mặt với tử vong cũng không hề định giải thích cái gì, khi vở kịch đã diễn xong, không ai lại tiếp tục giữ bí mật.
Nếu như đây là người của Ảnh tử, đã sớm giải thích.
Hơn nữa, phong cách hành động của đối phương cũng có cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Thân Thể Thuật Jindai.
Đây là người của Jindai!
Khánh Trần cười lạnh, mọi chuyện bắt đầu thú vị.
Hắn ngẩng đầu nhìn rừng tuyết phía trước, một lần nữa để hoa văn hỏa diễm trong hô hấp thuật bốc cháy lên, lấy ý chí làm nhiên liệu, gia tốc vọt vào bên trong khu rừng.
Đàn sói phía sau hắn rốt cuộc cũng vượt lên, theo sát thân ảnh của hắn xông vào rừng cây.
Nhưng khoảnh khắc đàn sói kia theo hắn xông vào rừng cây, một sợi tơ sắc bén như dao, trong suốt đến gần như không thấy, lại cắt những con sói hoang không kịp phanh lại kia thành hai nửa.
Chỉ trong chớp mắt, hơn mười con sói liền chết ngay tại chỗ, máu sói đỏ tươi nhuộm đỏ, hòa tan cả tuyết đọng.
Người điều khiển đàn sói cũng rất bất ngờ, nhưng hắn không do dự quá lâu, đội hình đàn sói từ sông dài hóa thành giọt mưa, phân tán ra chui vào trong rừng cây!
…
Nếu như cuộc đời chỉ còn lại có hai giờ, ngươi sẽ làm cái gì?
Đây là vấn đề Khánh Trần gặp phải lúc mới xuyên qua, hiện tại lại đối mặt lần nữa.
Chỉ là lần này, thời gian vận mệnh cho hắn khả năng không đến hai giờ.
Đàn sói sau lưng đã như giọt mưa thẩm thấu vào rừng cây, tốc độ Khánh Trần rất nhanh, nhưng đàn sói cũng không chậm.
Khánh Trần chưa bao giờ chạy trong tuyết cao đến gối, hoàn cảnh vận động chưa quen thuộc này khiến hắn khó mà phát huy tốc độ đến cực hạn.
Nhưng đàn sói thì khác, chúng dường như hiểu rất rõ loại thời tiết ác liệt này, thậm chí còn sinh ra để chinh phục nó.
Thiếu niên cảm giác được thể lực của mình đang nhanh chóng tiêu hao, bị đàn sói đuổi kịp chỉ là chuyện sớm muộn.
Hắn có thể nghe thấy tiếng bước chân đàn sói đạp tuyết, tiếng thở dốc, còn có tiếng tim mình đập như trống.
Tất cả những ồn ào đó, lại càng khiến rừng tuyết càng thêm đặc biệt yên tĩnh và trống trải.
Nhưng Khánh Trần cũng không sợ hãi.
Trong đàn sói, có hơn mười con sói hoang mạnh mẽ nhất nhanh chóng tăng tốc, đúng là định bọc theo hai cánh, tấn công Khánh Trần.
Giống như hai lưỡi kéo đang dần dần khép lại.
Rừng cây mùa đông khô héo nhìn từ trên không, cảnh đàn sói đi săn dưới mặt đất đặc biệt hùng tráng.
Nhưng mà cảnh tượng như thế này phần lớn xuất hiện vào mùa đi săn linh dương, có rất ít tình huống mấy trăm con sói hoang đi săn một người.
Khánh Trần như quay về hải vực băng lãnh Greenland.
Chương 1244: Là Chính Mình 1
Trên bầu trời là mây đen màu đen, giống như thần quốc giáng lâm lần nữa.
Sau lưng, bên cạnh là hải triều mãnh liệt.
Chỉ là lần này, bên cạnh hắn không có Ương Ương.
Khánh Trần cười, vận mệnh giống như đang trêu cợt nhân loại, thứ ngươi thiếu, sớm muộn gì cũng phải trả.
Trong khoảnh khắc, hai cánh đàn sói bao vây hắn, bỗng nhiên khép lại.
Hơn mười con sói hoang tráng kiện như một bức tường, ngăn lại đường đi của Khánh Trần.
Hung mãnh nhào lên!
Khánh Trần đối mặt với đàn sói nghênh đón, tốc độ không giảm chút nào, sắc mặt tỉnh táo vung Con Rối Giật Dây trên cổ tay ra.
Chỉ thấy Con Rối Giật Dây óng ánh vốn còn mềm nhũn, trong chớp mắt liền thẳng băng như đao.
Sợi tơ sắc bén đâm xuyên qua không khí, giống như là một thanh đao to lớn.
Một đao quét ngang mà qua, không biết có bao nhiêu bông tuyết bay trên bầu trời bị xẻ đôi.
Nó lướt qua thân cây, lá cây, đàn sói.
Chân khí Kỵ Sĩ Điên cuồng mãnh liệt đổ vào đó, trong khoảnh khắc này, trong tay Khánh Trần xuất hiện một đao ảnh khổng lồ.
Xoẹt xoẹt vài tiếng.
Thân ảnh Khánh Trần và đàn sói đụng vào nhau, quần áo bị nanh vuốt sắc bén xé rách bươm, trong những mảnh quần áo bay tán loạn, cánh tay, bả vai của hắn nhiều thêm mấy vết máu.
Dấu vết nanh vuốt kia để lại như khắc vào trong xương cốt hắn.
Thế nhưng khi thân ảnh song phương tách nhau ra….
Đại thụ che trời ngã qua một bên, tuyết đọng trên cây ào ào rơi xuống, trên mặt đất vang lên tiếng nhánh cây gãy giòn vang liên miên, giống như tiếng pháo nổ.
Sói hoang bị đao ảnh quét qua phân thành hai nửa, máu sói nóng hổi vẫy trên mặt tuyết.
Tổ hợp hơn mười con sói hoang này, đều đã chết.
Rừng tuyết sau lưng Khánh Trần ầm ầm sụp đổ, thanh thế cực lớn.
Giống như sau khi thiếu niên gặp hải triều, hải triều tan rã.
Khánh Trần cảm giác được ba bốn vết thương nóng bỏng trên người mình, từng mảng lớn da bại lộ trong không khí rét lạnh.
Máu tươi thuận theo vết thương, không ngừng chảy xuống phía dưới.
Miệng vết thương, mới đầu thì nóng bỏng, dần dần lại tê liệt.
Những vẫn đau đến tận xương.
Trên vuốt sói kia lại có độc tố ức chế thần kinh.
Sau khi Khánh Trần chạy qua một cây đại thụ, đột nhiên đứng lại, xé đi áo jacket rách toang ở nửa người trên ném trên mặt tuyết, cười vang nói.
“Đến đi!”
Máu tươi nóng hổi trên người thiếu niên, bốc hơi toả nhiệt trong khí trời rét lạnh.
Thời khắc này, hắn cảm thấy mình giống như là một cái hộp sắt phủ bụi loang lổ vết rỉ, trong nháy mắt khi nguy cơ sinh tử giáng lâm lần nữa, hộp sắt này cũng một lần nữa mở ra.
Nơi đó là linh hồn ban sơ của hắn.
Sau khi đi vào thế giới trong, hắn đắm chìm trong sự ấm áp mà Lý Thúc Đồng, Lý Tu Duệ, Ảnh tử cho.
Ba người đều đang cố gắng dạy hắn.
Nhưng chính vì ba người này quá chói mắt, đến mức một thứ nào đó trên người hắn thuộc về chính hắn, đã bị che giấu.
Tựa như bên cạnh ngươi xuất hiện một người cực kỳ sáng chói, ngươi sẽ nhịn không được bắt chước cách hắn làm việc, bắt chước cách hắn nói chuyện, ngưỡng mộ cuộc đời của hắn.
Nhưng cuộc đời của người khác, chung quy vẫn là của người khác.
Giờ khắc này, Khánh Trần đã tìm lại thứ thuộc về chính mình.
Là sự khát máu hừng hực dưới biển sâu lý trí băng lãnh kia.
Đầu óc Khánh Trần cực nhanh nhạy, cũng rất tỉnh táo khách quan.
Nhưng càng như vậy, hắn càng rõ ràng tình cảnh của mình.
Hắn sắp chết.
Cho nên, nếu như cuộc đời chỉ còn lại hai giờ cuối cùng, ngươi sẽ làm cái gì?
Là đứng đây nói một tiếng với thế giới khốn kiếp này, ông mày không sợ.
Là đứng đây đối mặt với người muốn thương tổn mình, để đối phương phải trả giá đắt.
Lần trước hắn lái xe trong gió thu tố cáo cha ruột của mình.
Lần này, hắn muốn thẳng thắn đứng trong rừng tuyết này, chém giết đến một giây sau cùng, cho đến khi chết đi.
Đàn sói đối mặt thiếu niên hung hãn, trong nhất thời do dự không tiến.
Chúng bao quanh thiếu niên, chậm rãi di chuyển giữa rừng cây, từ từ bao vây thiếu niên.
Thiếu niên đứng giữa đàn sói, từ trong túi quần móc ra một bộ bài poker, hắn vứt bỏ hộp, còn lại 53 lá bài đặt giữa hai tay không ngừng xáo bài, càng lúc càng nhanh.
Một giây sau, đàn sói mãnh liệt đánh tới.
Đã thấy bài poker trong tay thiếu niên giống như tơ bông, từng lá từng lá phóng ra từ đầu ngón tay.
Lá bài poker bay trên không trung như dao, ở trong không khí vạch ra tiếng rít bén nhọn.
Không có một con sói hoang nào đụng vào lá bài poker mà có thể thoát khỏi cái chết, lá bài poker kia sắc bén dọa người, sau khi đánh trúng phần bụng sói hoang, lại còn có thể cắt đứt từng cây xương sườn rồi xuyên ra từ thân thể nó.
Ngón tay Khánh Trần ổn định mà hữu lực, không hề run rẩy.
Vẻn vẹn trong vài lần hít thở, 53 tấm bài poker liền chỉ còn lại tấm Joker sau cùng kia.
Lá Joker màu sắc rực rỡ bị hắn kẹp giữa hai ngón tay, giữa màu tuyết xám trắng càng thêm chói mắt.
Chương 1245: Là Chính Mình 2
Mà bên cạnh hắn, đã có 52 con sói hoang ngã xuống mặt đất giãy dụa không ngớt, cũng không đứng lên nổi nữa.
Hình ảnh thảm liệt mà bi tráng.
Những con sói hoang còn lại tiếp tục tới gần, chúng giống như cũng không bị ảnh hưởng vì đồng bọn chết đi, kiên định mà hung ác thi hành kế hoạch săn bắn.
Khánh Trần cũng không bắn lá bài poker giữa ngón tay ra, mà để lại.
Vào sát na khi sói hoang lao tới hắn, thân thể Khánh Trần hơi trùn xuống, lá bài poker sắc bén đến cực điểm ở giữa ngón tay kia xẹt qua bụng sói.
Chỉ thấy khi sói hoang rơi xuống đất thì đã chết, nội tạng trong bụng chảy đầy đất, một mùi tanh hôi lan tràn trong đất tuyết.
Lại một con sói hoang từ phía sau Khánh Trần đánh tới, chỉ thấy giống như hắn mọc mắt sau lưng, quay người túm lấy lông trên cổ sói hoang, một tay khác kẹp lấy lá bài poker chém vào trên cổ sói hoang, ra sức kéo một phát.
Đầu con sói hoang kia liền bị chặt gãy mất một nửa!
Lá bài Joker đó, chính là vũ khí sau cùng của Khánh Trần trong bầy sói.
Trên đời này, chỉ sợ chưa có người từng thấy lá bài poker sắc bén như vậy.
Lúc này, bên ngoài đàn sói có người bỗng nhiên cười nói:
“Làm gì phải khổ sở giãy dụa?”
Khánh Trần thở hào hển cười nói:
“Ngươi nói đây là giãy dụa à?”
Đây rõ ràng là ngọn lửa ý chí.
Cuộc đời như một ngọn nến, từ đỉnh đốt đến đáy, từ đầu đến cuối đều rực rỡ quang minh!
Lúc nói chuyện, hắn vẫn tiếp tục chém giết với sói hoang.
Hắn không biết người đứng sau đàn sói này là ai, muốn làm gì, nhưng tất cả những thứ này sẽ lập tức không còn quan trọng nữa.
Thời gian dần trôi qua, chân khí Kỵ Sĩ tiêu hao hầu như không còn, ngay cả lá bài poker xoay tròn giống như lưỡi đao trong tay, cũng không còn sắc bén nữa.
Một con sói hoang xông đến cắn xé trước mặt Khánh Trần.
Khánh Trần phất tay, lá bài poker xẹt qua cổ nó, nhưng lại chẳng thể cắt cổ con sói hoang này.
Dưới sự vội vàng không kịp chuẩn bị, sói hoang cắn lên trên cánh tay của hắn.
Dù Khánh Trần vung vẩy như thế nào, cũng không thể vùng thoát khỏi đối phương.
Bên ngoài đàn sói truyền đến tiếng cười khẽ.
Khánh Trần cười lạnh, hắn không vùng thoát khỏi miệng sói nữa, mà cố gắng nhịn đau kẹp đầu sói ở dưới nách.
Rắc một tiếng, đoạn xương cột sống cứng rắn nơi cổ sói hoang đã bị bẻ gãy!
Miệng sói chậm rãi nhả ra, lộ ra vết thương sâu tới xương trên cánh tay Khánh Trần, xương trắng hếu cùng máu thịt nhìn thấy mà giật mình.
Khánh Trần đứng tại chỗ xách đầu con sói hoang kia cười nói:
“Đến đi, trốn sau đàn sói làm gì.”
Người đứng sau đàn sói không nói nữa, mà đàn sói vây công lại càng thêm hung mãnh.
Trên lưng Khánh Trần máu me đầm đìa, hơn 20 vết thương xé nát da thịt.
Thời gian dần trôi qua, độc tố tê liệt thần kinh kia càng lúc càng tích tụ nhiều trong cơ thể hắn.
Cánh tay phải bị cắn của Khánh Trần đã không nhấc lên nổi, hắn liền dùng cánh tay trái quơ.
Chân bị cắn đến không còn chút sức nào, hắn liền quỳ một chân trên đất phòng ngự.
Người đứng sau đàn sói càng trầm mặc.
Nếu như cuộc đời chỉ còn lại có hai giờ.
Đừng nói hai giờ, dù chỉ còn lại có hai phút, hai giây đồng hồ cũng phải dốc hết toàn lực sống sót.
Những năm kia, không có tiền sinh hoạt hắn tự đi kiếm.
Không ai hỏi thăm, hắn đã quen làm bạn với cô độc.
Hắn từng ăn cơm thừa trên bàn của người khác, từng bị không biết bao nhiêu người đối xử lạnh nhạt, từng bước từng bước sống đến bây giờ, đều là liều mạng đổi lấy.
Dũng khí cùng khát máu, đây mới là nền tảng cuộc đời hắn.
Mưa tuyết rơi xuống.
Khánh Trần nửa quỳ trong đống tuyết, thân trên không còn khoảng da nào lành lặn, cho đến khi hắn rốt cuộc không nâng nổi cánh tay, cho đến khi hắn rốt cuộc cũng nhắm mắt lại trong đất tuyết.
Rất mệt.
Thiếu niên muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc.
Nói không chừng khi tỉnh ngủ, hắn vẫn còn ở trong nhà mình, xuyên qua cũng chỉ là một giấc chiêm bao.
Đàn sói không còn công kích, chúng chậm rãi tản ra, nhường ra một con đường.
Một người trung niên chậm rãi đi vào chiến trường, nhìn thiếu niên quỳ một chân trên đất kia không nói một lời, màu trắng của tuyết và màu máu nồng đậm, đây khả năng là cuộc chiến oanh liệt nhất hắn từng chứng kiến, dù thiếu niên trước mặt này chỉ mới cấp C.
Khó trách gia tộc để hắn tự mình xuất thủ.
Hoá ra là một nhân vật khó giải quyết như thế.
Khó trách gia tộc lại ra quân ồ ạt chỉ vì một kẻ cấp C như vậy, nếu để thiếu niên này trưởng thành, chỉ sợ sẽ có không ít người ngủ không ngon.
Người trung niên đột nhiên nói:
“Ta biết cho tới giờ khắc này ngươi vẫn đang ngụy trang, muốn cho ta một kích cuối cùng.
Nhưng ngươi phải hiểu được, sự khác biệt giữa cấp A và cấp C, là mây trên trời cao, và bùn đất dưới đất.
Dù ngươi phí hết tâm tư như thế nào, chẳng qua cũng chỉ phí công.
Sói chết rồi, ta có thể tìm con khác, nhưng mạng của ngươi chỉ có một.
Nhớ kỹ tên của ta, Jindai Yunhe, sắp tới chúng ta sẽ đồng hành một thời gian rất dài.”
Chương 1246: Lục Soát
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên mở to mắt, trong bàn tay hắn lật ra một tấm thẻ trắng, lấy chân khí Kỵ Sĩ cuối cùng bắn ra.
Người trung niên nói không sai, dù Khánh Trần chỉ còn một hơi cuối cùng, thần sắc mệt mỏi kia cũng chỉ muốn dụ kẻ địch tới gần, cho hắn cơ hội tạo ra một kích trí mạng.
Một bộ bài poker có 54 lá, nhưng một hộp bài poker lại có 55 lá, còn có một tấm thẻ trắng in thông tin chế tạo.
Khánh Trần giữ lại nó, chính là hi vọng lúc đối phương tính toán, quên mất còn có một lá bài như thế.
Nhưng cũng đúng như người trung niên nói, thực lực giữa bọn hắn cách biệt quá lớn, lớn đến nỗi dù Khánh Trần cố gắng như thế nào cũng khó có khả năng dùng dũng khí, trí tuệ để san bằng chênh lệch.
Lá bài poker kia bay tới mặt Jindai Yunhe, nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng gảy ngón tay một cái, trong chớp mắt đầu ngón tay va chạm với lá bài poker, lá bài poker liền hóa thành bột phấn.
Người trung niên nhìn Khánh Trần hoàn toàn hôn mê, mới nói với rừng tuyết sau lưng:
“Đều đi ra đi, soát người, kiểm tra vật cấm kỵ trên người hắn rồi rời khỏi nơi này, lên phía Bắc.
Nếu như vị Ảnh tử kia mà quay lại, tất cả đều phải chết ở đây.”
…
Ngay từ đầu Khánh Trần đã sử dụng Con Rối Giật Dây.
Không ai biết rốt cục đó là gì, nhưng người truy kích dám khẳng định đó chắc chắn là vật cấm kỵ.
Bất cứ ai cũng thèm khát loại vật cấm kỵ có thể đề cao sức chiến đấu như này, vậy nên khi hắn xác định Khánh Trần đã mất hết năng lực chiến đấu thì đã bảo thuộc hạ tìm kiếm vật cấm kỵ trên người Khánh Trần.
Nhưng họ đều tò mò, Khánh Trần chỉ sử dụng nó vào thời điểm ban đầu, sau đó không hề động tới nữa.
Sao hắn lại không sử dụng một thứ lợi hại như vậy chứ?
Sáu tên thuộc hạ cầm một chiếc vali xách tay màu đen đi tới bên cạnh Khánh Trần, bên trong chiếc vali đó đầy đủ các thiết bị.
Hai ống thuốc tiêm, một màu đỏ một màu xanh lam.
Hai chiếc gông xiềng màu đen đặc chế, một bộ khóa ngón tay, một bộ khóa cổ tay.
Đầu tiên bọn hắn tìm kiếm khắp người Khánh Trần, nhưng không phát hiện ra bất kỳ thứ gì cả, toàn thân trống trơn.
Thuộc hạ ngẩng đầu lên nói:
“Trưởng quan, không phát hiện vật cấm kỵ, trên người cũng không có bất kỳ hình xăm gì cả.”
Người đàn ông trung niên kia nhíu mày, hắn nhìn về phía bàn tay Khánh Trần:
“Dựa theo tin tức ta có được, bên trên ngón út của hắn có một chiếc nhẫn, nhưng hiện giờ ngay cả chiếc nhẫn đó cũng không thấy đâu nữa…”
Tên thuộc hạ kia khẽ đáp:
“Liệu có thể đã bị vỡ vụn trong lúc chiến đấu hay không?”
Người đàn ông trung niên lắc đầu:
“Không đâu, chắc hẳn hắn biết mình không thể trốn thoát được vậy nên trên đường chạy trốn đã giấu hết vật cấm kỵ đi.
Đúng là một kẻ tàn nhẫn và kín kẽ, sắp chết mà vẫn không muốn đối thủ được lợi.”
Hắn biết nhất định là do Khánh Trần biết bản thân chắc chắn phải chết nên mới làm như vậy.
Khi gặp phải nguy hiểm, một người bình thường sẽ vận dụng tất cả nguồn lực trong tay, bởi vì với họ đó là cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Nhưng thiếu niên này thì khác, đối phương rất tỉnh táo, tỉnh táo tới mức khi biết mình chắc chắn sẽ chết thì trước tiên đã giấu vật cấm kỵ ở trong rừng tuyết.
Người đàn ông trung niên kia nói:
“Tìm kiếm dọc theo con đường truy đuổi, ta cho các ngươi 20 phút, nhất định phải tìm ra.”
Bốn trong số sáu tên thuộc hạ nhanh chóng chạy dọc theo con đường truy đuổi để tìm kiếm, không buông tha cho bất kỳ manh mối nào cả.
Hai tên còn lại ngồi xổm bên người Khánh Trần, lấy hai ống thuốc ra, tiêm cho Khánh Trần.
Người đàn ông trung niên kia bình tĩnh nói:
“Tiêm ống màu đỏ kéo dài tính mạng của hắn là được, không cần dùng ống màu lam.
Hắn đã đánh mất năng lực hành động, cho hắn một tháng cũng chưa chắc khôi phục hoàn toàn.”
“Ta biết rồi.”
Tên thuộc hạ kia gật đầu, tiêm ống thuốc màu đỏ vào cổ Khánh Trần.
Sau đó cẩn thận đeo khóa ngón tay và khóa cổ tay vào cho Khánh Trần.
Lúc làm, bọn hắn vô cùng cẩn thận, chỉ sợ thiếu niên trên mặt đất đột nhiên nổi cơn điên, đánh chết họ.
Không thể không nói sự khốc liệt của trận chiến khi nãy đã khiến tất cả mọi người phải chấn động.
Đến mức cho dù hiện giờ Khánh Trần đã hôn mê nhưng không hiểu sao bọn hắn vẫn thấy kiêng kỵ.
20 trôi qua, bốn tên thuộc hạ kia trở về, nhìn người đàn ông trung niên với vẻ mặt khó xử:
“Xin lỗi trưởng quan, không tìm thấy vật cấm kỵ đâu cả.”
Sắc mặt người đàn ông trung niên trở nên lạnh lùng, hắn không ngờ rằng rõ ràng mình đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ nhưng sau khi hoàn thành lại bị thiếu niên nằm gục trên mặt đất kia làm cho cảm thấy khó chịu.
“Được rồi, để nhân viên tình báo tìm sau, hiện giờ chúng ta rời khỏi đây đã.”
Người đàn ông trung niên kia nói.
Hắn nhất định phải rời khỏi.
Chương 1247: Khánh Trần Mất Tích 1
Cho dù hắn đã là cấm A, cho dù vật cấm kỵ có sức hút mạnh mẽ nhưng hắn cũng không thể đùa giỡn với tính mạng của bản thân được.
Trong Liên Bang, không có ai chịu đựng nổi lửa giận của Ảnh tử của Khánh thị khi ở phía nam cả.
Hơn nữa trên hành trình đưa Khánh Trần về phía bắc lần này của bọn hắn, chắc chắn sẽ có người lập cửa ải ngăn chặn, nếu chậm trễ thì sợ rằng sẽ không thể trở về phía bắc được.
Ở một nơi khác, Diêm Xuân Mễ nhấc Khánh Nhất trên tay, không ngừng chạy về phía bắc.
Khánh Nhất đột nhiên nói:
“Ngươi biết cho dù mình tới đó cũng vô dụng mà thôi, cũng không nên ở lại đây bảo vệ ta.
Ngươi truy sát tiên sinh đã dồn toàn bộ lực lượng nhắm vào tiên sinh rồi, vậy nên ta đã an toàn.”
Diêm Xuân Mễ liếc nhìn Khánh Nhất:
“Ngươi có ý gì hả?”
Khánh Nhất đáp:
“Ta thấy ngươi nên bỏ bọn ta lại, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới trấn nhỏ bên ngoài vùng cấm kỵ số 065, tìm thiết bị liên lạc, báo tất cả chuyện xảy ra ở chỗ này cho Ảnh tử.
Nếu như tiên sinh đã chết thì hắn có thể chặn đường kẻ thù lại Trung Nguyên, nếu như tiên sinh vẫn chưa chết thì hắn có thể tiến hành cứu viện với tốc độ nhanh nhất.
Ngươi yên tâm đi, cho dù ngươi bỏ ta lại thì ta cũng không tự ý đi cứu tiên sinh đâu, ta biết năng lực của mình tới đâu mà.”
“Bình tĩnh lại rồi hả?”
Diêm Xuân Mễ hỏi.
“Ừm.”
Khánh Nhất gật đầu:
“Bình tĩnh rồi.”
“Vậy ngươi phải cẩn thận đó, đừng có chết nhé.”
Diêm Xuân Mễ nói xong, ném Khánh Nhất vào trong đống tuyết, một thân một mình chạy nước đại về phía bắc.
Chỉ thấy nàng giẫm lên trên tuyết nhưng mặt tuyết không hề lún xuống.
Khánh Nhất bò ra khỏi hố tuyết, phủi những bông tuyết dính trên mặt, đột nhiên thay đổi phương hướng
Một tên tùy tùng sợ hãi hỏi:
“Cậu chủ, ngài đi đâu vậy?”
Khánh Nhất bình tĩnh đáp:
“Đi cứu Khánh Lập, ta nghĩ rất có thể hắn cũng chưa chết.”
Ban đầu khi mọi người nhìn thấy đàn sói thì ai cũng nghĩ rằng Khánh Lập đã chết, vậy nên đàn sói mới đuổi theo họ nhanh như vậy.
Nhưng hiện giờ sau khi bình tĩnh lại, Khánh Nhất cẩn thận nghiền ngẫm, nếu như mục tiêu của đối phương là tiên sinh vậy thì áp lực bên phía Khánh Lập không phải là nơi lớn nhất.
Nói không chừng Khánh Lập vẫn đang sống.
Dưới áp lực to lớn, Khánh Nhất ép bản thân phải nhanh chóng bình tĩnh lại, mỗi một phán đoán của hắn lúc này đều là chính xác nhất.
Hắn không thể xông tới đó dâng mạng cho đối phương được, phải bảo Diêm Xuân Mễ dùng tốc độ nhanh nhất đi báo tin, còn bản thân thì dẫn người quay về cứu Khánh Lập.
Đây là những chuyện hắn có thể thể làm vào lúc này.
Chỉ là mỗi lần hắn nghĩ tới việc rất có thể Khánh Trần đang bị đàn sói tấn công thì tim hắn lại cảm thấy đau đớn.
Khánh Nhất nói với Tống Niểu Niểu:
“Bây giờ chúng ta định trở về cứu người, nếu như ngươi sợ nguy hiểm thì hãy tiếp tục đi về phía bắc, nếu như không sợ thì hãy trở về cùng chúng ta.”
Tống Niểu Niểu không nói lời nào, nhưng khi Khánh Nhất quay đầu lại, nàng cũng bẻ một nhánh cây từ trên cái cây khô ở gần đó, đi theo phía sau.
Mặc kệ cho người đại diện kéo giữ, nháy mắt ra hiệu như thế nào thì nàng cũng không quan tâm.
Người đại diện to béo thở dài một tiếng, đi theo.
Tiếng chém giết vang lên.
Đám người Khánh Lập bị đàn sói bao vây, cho dù chủ lực của bầy sói đã rời đi, nhưng đám sói hoang còn lại vẫn đủ để giữ toàn bộ bọn hắn lại.
Không ít người chạy nạn đã chết, còn sống cũng không có bất kỳ năng lực phản kháng.
Vào thời đại này, dưới trận đấu của các nhân vật lớn, người dân thường chỉ như những cây lúa non, dưới một cơn gió lớn là sẽ ngã như ngả dạ.
Khánh Lập cảm thấy đắng chát, hắn không biết bản thân mình còn có thể kiên trì được bao lâu nữa.
Một tên tùy tùng dùng khẩu súng hết đạn làm vũ khí, chặn được một con sói hoang nhào tới cắn xé.
Hắn vừa thở dốc vừa nói với Khánh Lập:
“Trưởng quan, e rằng chúng ta không sống nổi nữa rồi.”
Khánh Lập ừ một tiếng.
“Nếu như bên phía cậu chủ cũng bị truy kích, vậy chẳng phải di thư của chúng ta cũng không thể trở về rồi sao?”
Tên tùy tùng kia hỏi.
Khánh Lập giận quá hóa cười, nụ cười này ảnh hưởng tới vết thương ở ngực, hắn nhe răng trợn mắt:
“Con mẹ nó, giờ là lúc nào rồi mà nhà ngươi còn suy nghĩ chuyện này hả?!”
“Ta thích Phân Phân ba năm rồi, khó khăn lắm mới có đủ dũng khí viết một bức thư cho nàng trước khi chết, kết quả là nó còn không thể đưa tới tay nàng được, số ta khổ quá mà.”
Tên tùy tùng kia cảm thán.
Vừa dứt lời, tên tùy tùng kia mất tập trung nên đã bị một con sói hoang cắn vào bắp chân, kéo ngã xuống đất.
Con sói hoang kia cắn chặt bắp chân tên tùy tùng, nhanh chóng kéo hắn ra ngoài vòng phòng ngự.
Khánh Lập cuống lên, nếu như đối phương bị kéo vào giữa đàn sói thì chắc chắn sẽ phải chết!
Chương 1248: Khánh Trần Mất Tích 2
Nhưng khi hắn vừa định đi cứu viện thì có một con sói hoang ngăn cản hắn.
Sắc mặt Khánh Lập xanh xám, trong lòng hạ quyết tâm:
“Đám súc sinh khốn kiếp này!”
Nhưng đúng lúc này, có một đợt tiếng súng từ phía xa truyền tới, dường như có người đang từ phía bên cạnh giết tới đây.
Đàn sói bất ngờ không đề phòng lập tức bị đánh ra một con đường.
Khánh Lập quay đầu sang nhìn, phát hiện cậu chủ Khánh Lập đang xông lên trước tiên!
“Cậu chủ, không được tới đây!”
Khánh Lập giận dữ gầm lên, hiện giờ hắn muốn xé nát đám tùy tùng bên người Khánh Nhất, đám phế vật này lại dung túng cậu chủ làm bậy!
Cho dù Khánh Nhất trở về thì cũng không thể làm gì được đàn sói ở đây!
“Cậu chủ, không cần phải quan tâm tới chúng ta đâu, mau đi đi!”
Khánh Lập gào thét.
“Không được.”
Khánh Nhất vừa bắn súng vừa vượt tuyết tiến tới:
“Ta không thể bỏ các ngươi lại được.”
Vành mắt Khánh Lập đỏ ửng, hắn hét lên:
“Cậu chủ đã quên gia huấn của Khánh Thị rồi sao, điều thứ ba là vì sự nghiệp lớn không cần quan tâm tới một người! Ngươi mau đi đi, chỉ cần ngươi sống thì cái chết của chúng ta không hề vô ích!”
“Không được!”
Giọng Khánh Nhất vô cùng kiên định.
Nhưng khi Khánh Nhất sắp giết ngược trở lại chiến trường thì có tiếng động cơ từ phía xa truyền tới, chỉ thấy mấy chục chiếc xe việt dã to lớn nhanh chóng lao tới đây.
Dưới cặp lốp xe khổng lồ quay tròn, tuyết bám trên bánh xe bị bắn bay lên trên không trung.
Khánh Lập nheo mắt lại nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Hỏa Đường?! Cậu chủ, đi mau, là người của Hỏa Đường!”
Không đúng, Tây Nam Đại Tuyết Sơn cách đây ít nhất cũng mấy nghìn cây số, sao đối phương lại bất ngờ xuất hiện ở sâu trong Trung Nguyên?!
Đây chính là Hỏa Đường rất hiếm khi đến, cho dù là ở vùng hoang dã thì họ cũng sẽ gặp phải tập đoàn quân Liên Bang vây giết.
Người của Hỏa Đường điên rồi sao?!
Khánh Lập lo lắng nhìn về phía Khánh Nhất, muốn xem Khánh Nhất đã trốn chưa.
Thế nhưng ngay sau đó hắn đã ngẩn cả người, hắn thấy cậu chủ nhà mình như nổi cơn điên, hưng phấn vẫy tay với đội xe của Hỏa Đường.
Giống như là đang gặp được người quen cũ vậy.
Ngay sau đó, một thiếu nữ nhảy xuống từ trên xe.
Nàng mặc áo da, chạy nhanh trên mặt tuyết, tay phải kéo theo một thanh trường đao màu đen.
Thanh đao này đen kịt, dường như nó có thể hấp thu ánh sáng vậy.
Ở giữa trán thiếu nữ có một ngọn lửa màu đen, đó là biểu tượng tôn quý ở trong Hỏa Đường.
Tốc độ của thiếu nữ rất nhanh, có con sói hoang tách đàn lao tới chặn nàng,
Sói hoang vừa mới tới gần thì nó đột ngột cảm nhận được hơi thở đáng sợ áp chế huyết mạch của nó từ trên thân thanh đao.
Giống như heo gặp phải dao thọc tiết của đồ tể, như gà gặp phải dao cắt tiết vậy.
Không biết thanh đao màu đen đó đã giết bao nhiêu sinh linh hoang dã mà có thể khiến đám sói hoang kia khiếp sợ.
Bông tuyết tung bay, thiếu nữ kéo đao xoay người, ánh đao màu đen lóe lên, mạnh mẽ bổ con sói hoang đang sợ hãi, toàn thân cứng ngắc kia làm hai nửa.
Bím tóc đuôi ngựa vung vẩy giữa không trung, làn da màu lúa mạch sáng bóng, tư thế hiên ngang.
Thiếu nữ không hề dừng lại, dường như hành động giết chết con sói hoang kia chỉ là một việc nhỏ bé xen giữa mà thôi.
Nhưng đám đông còn chưa kịp nghĩ thì thiếu nữ kia đã xông vào trong bầy sóng đông đúc khiến ai thấy cũng hoảng sợ kia, chém giết từng con từng con sói hoang một.
Tại sao người Hoả Đường lại tới đây?
Đây mới là việc kỳ quái nhất.
Dựa theo lịch sử ghi chép của liên bang, số lần người Hoả Đường rời khỏi Đại Tuyết sơn ở Tây Nam cũng không ít, dù sao Thần Tử trưởng thành của họ phải hoàn thành ‘Lễ cắt sừng’.
Nhưng số lần người Hoả Đường đến Trung Nguyên, có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Sau khi thiếu nữ lao vào giết đàn sói, đàn sói hung ác kia liền bắt đầu chạy tán loạn.
Khánh Nhất chú ý tới, khi hắc đao trong tay thiếu nữ cắt qua người sói hoang, tựa hồ không cần dùng sức liền có thể cắt sói hoang ra làm đôi.
Tựa như ngọn nến gặp lưỡi dao đã đốt nóng, chỉ nhẹ nhàng đụng một cái liền tan rã.
Khánh Nhất nhớ tới truyền thuyết của Hoả Đường, có người từng nói, trong Hoả Đường có một thanh trường đao màu đen do vị Thần Linh nào đó trao tặng, nó vẫn luôn nằm trong tay Đại trưởng lão mỗi thời kỳ.
Vậy thì càng kỳ quái, Đại trưởng lão của Hoả Đường, không phải là một ông già đã có tuổi sao, làm sao lại biến thành một thiếu nữ?
Trong nội bộ Khánh thị cũng có tư liệu của ông ấy, Khánh Nhất từng nhìn thấy chân dung của đối phương.
Lúc này, trong đội xe Hoả Đường lần lượt có người nhảy xuống xe, Khánh Nhất quay đầu nhìn, bất thình lình liền nhìn thấy vị đại trưởng lão trong bức chân dung kia, đang rất không vui đi về hướng đám người.
Bên cạnh Đại trưởng lão, còn có Lý Khác và Lý Vân Kính.
Vừa mới nãy, vì Khánh Nhất nhìn thấy Lý Khác trong đội xe, mới kiên định cho rằng đây là viện binh.
Chương 1249: Thần Nữ Cứu Viện 1
Có điều, Khánh Nhất cũng không kịp hưởng thụ niềm vui trùng phùng sau một thời gian xa cách, hắn lo lắng nói:
“Nhanh! Vân Kính tiên sinh, tiên sinh bị đuổi giết chạy vào mảnh rừng tuyết phía Bắc kia, hắn đang gặp nguy hiểm!”
Lý Khác vô thức nhìn về phía Lý Vân Kính, mặt lộ vẻ cầu xin.
Hắn biết rõ, loại tình huống này nếu chỉ có hắn và Khánh Nhất, khẳng định không cứu được Khánh Trần, nhất định phải có Lý Vân Kính xuất thủ.
Lý Vân Kính nhíu mày, lần đầu tiên hắn thấy Lý Khác như vậy, thiếu niên tên Khánh Trần kia, nhất định có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Lý Khác.
Hắn bỏ lại mọi người, dẫn đầu đạp tuyết chạy thẳng về rừng tuyết phía Bắc.
Lúc thân ảnh nhanh như chớp giật kia hành động, tuyết đọng bị gạt ra như sóng vỗ.
Khánh Nhất an tâm hơn một chút, nhưng hắn kinh ngạc phát hiện, sau khi mình hô xong.
Không chỉ mình Lý Vân Kính chạy về phía rừng tuyết, lại còn có Đại trưởng lão Hoả Đường cùng thiếu nữ kia!
Chuyện gì thế này, những người này đi theo làm gì?
Lý Khác lôi kéo Khánh Nhất đuổi theo.
“Sao các ngươi lại tới đây?”
Khánh Nhất vừa chạy vừa nghi ngờ nói:
“Hình như lúc ngươi gọi điện thoại, ngươi vẫn còn ở Tây Nam.
Lúc ấy ngươi nói không có cách nào tới, mà cũng không thể giúp ta….”
Lý Khác nghĩ nghĩ rồi thấp giọng nói với Khánh Nhất:
“Sau khi nói chuyện điện thoại với ngươi xong, ta cùng Kính thúc gặp Hoả Đường trên vùng hoang dã Tây Nam, Thần Nữ của họ đang hoàn thành lễ cắt sừng, muốn tới giết ta.”
“Hả?”
Khánh Nhất sửng sốt:
“Vậy sao ngươi còn đi chung với bọn họ?”
Lý Khác thấp giọng nói:
“Vị Thần Nữ kia…hình như có quan hệ tốt với tiên sinh.”
“Cái gì?”
Khánh Nhất giật mình.
Lý Khác nói tiếp:
“Sau khi nàng đoán được ta là đồ đệ của tiên sinh, đã đưa ta rất nhiều táo, còn có thịt Thần Ngưu ở Đại Tuyết sơn.
Sau đó ta nói tiên sinh ủng hộ ngươi tham dự cuộc chiến Ảnh tử.
Liền hỏi bọn hắn, không phải họ đang hoàn thành lễ cắt sừng sao, có muốn giết một người dự tuyển Ảnh tử để hoàn thành lễ cắt sừng không, như vậy hẳn là phù hợp với thể diện của Thần Nữ.”
Khánh Nhất: “….”
Lý Vân Kính sẽ không giúp Khánh Nhất làm bất cứ chuyện gì trong cuộc chiến Ảnh tử, bởi vì Lý Vân Kính căn bản không thèm để ý những chuyện này.
Hắn chỉ muốn trông nom Lý Khác khoẻ mạnh trưởng thành.
Nhưng mà, không phải Hoả Đường cần giết đại nhân vật của một tập đoàn tư bản sao?
Người dự tuyển Ảnh tử, chẳng phải cũng là đại nhân vật của tập đoàn tư bản đấy sao?
Lý Khác nói tiếp:
“Lúc đầu Đại trưởng lão Hoả Đường không đồng ý, nói là đối với họ, Trung Nguyên vẫn rất nguy hiểm.
Nếu thật sự có người động đến họ, muốn rời đi sẽ rất phí sức.
Nhưng Kính thúc hứa hẹn, lần này Lý thị sẽ không động đến bọn họ.
Mà ta còn nói với chị gái Thần Nữ kia, tiên sinh rất ưa thích người học sinh này, nàng liền mang theo người của Hoả Đường tới.”
Khánh Nhất hiểu ra, thì ra người Hoả Đường đến Trung Nguyên là bị Lý Khác lừa gạt!
Để Hoả Đường, thế lực bắn đại bác cũng không tới này, đến giúp chính mình thanh trừ đối thủ trong cuộc chiến Ảnh tử.
Đây chính là Kỵ Sĩ à….
Nhưng bây giờ còn không phải lúc Khánh Nhất vui mừng, hắn chỉ muốn biết liệu lúc này tiên sinh có bình yên vô sự.
Đám người rầm rộ xông vào rừng tuyết.
Nhưng bọn hắn chỉ nhìn thấy thi thể sói hoang rải rác.
Mọi người đi theo dấu chân của đàn sói, đuổi theo vào sâu trong khu rừng, cuối cùng thấy được chiến trường sau cùng giữa Khánh Trần và đàn sói.
Chỉ thấy thi thể sói hoang giống như những tia phóng xạ toả ra thành một vòng tròn, càng đến gần tâm, thi thể càng nhiều.
Người có kinh nghiệm chiến đấu đều có thể nhìn ra, đây là nơi từng có người tử chiến.
Đối phương đứng ở tâm vòng tròn, cùng đàn sói chém giết đến một khắc cuối cùng, chưa từng di chuyển, cũng chưa từng chạy trốn.
Sói hoang đương nhiên đánh không lại cao thủ cấp C, nhưng vấn đề là số lượng đàn sói ở đây thực sự quá nhiều, chỉ chồng lên nhau cũng có thể đè chết một cao thủ.
Dù là cấp B đối mặt với mấy trăm con sói hoang vây công, cũng sẽ chết.
Khánh Nhất thấy cảnh này liền dần dần ngây dại, hắn điên cuồng nhìn bốn phía, khàn cả giọng hô:
“Tiên sinh!? Tiên sinh, ngươi ở đâu?!”
Lý Vân Kính chậm rãi đi vòng quanh chiến trường:
“Có dấu chân đàn sói rời đi, còn có nhiều dấu chân của con người, Khánh Trần thua, nhưng có lẽ hắn còn chưa chết.”
Nơi này không có thi thể Khánh Trần, cho nên xác suất lớn là đối phương cần Khánh Trần tiếp tục sống.
Còn chưa nói xong, Đại trưởng lão nói với Tần Dĩ Dĩ:
“Cô nương ơi, nơi này khẳng định đã cuốn vào âm mưu gì đó rồi.
Người Trung Nguyên rất nhiều âm mưu, người Hoả Đường chúng ta tốt nhất là không tham gia vào, về Tuyết Sơn Tây Nam đi.
Về phần lễ cắt sừng, ta tìm cho ngươi một con mồi có thể diện khác….”
Trong nội bộ Hoả Đường cũng có luật bất thành văn.
Chương 1250: Thần Nữ Cứu Viện 2
Nếu như ở trong lễ cắt sừng, Thần Nữ có thể giết chết đại nhân vật quan trọng ở liên bang, chính là loại người mà mọi người đều biết, sau khi trở lại núi tuyết sẽ rất có thể diện.
Mà Người dự tuyển Ảnh tử không thể nghi ngờ là rất phù hợp với cái tiêu chuẩn này.
Trên hoang dã, trong liên bang, thế lực dám động thủ với Người dự tuyển Ảnh tử không nhiều, loại ‘Dã nhân’ không hiểu quy tắc là cái quái gì như người Hoả Đường, có thể tính là một trong số đó.
Dù sao liên bang cũng không có khả năng phái bộ đội đến Đại Tuyết sơn, vây quét bọn họ.
Lúc này, Tần Dĩ Dĩ lại lắc đầu, nàng men theo dấu chân đàn sói rời đi, tiến thẳng một đường về hướng Bắc:
“Ta không để ý Lễ cắt sừng có thể diện hay không, ta chỉ muốn cứu hắn.
Đại trưởng lão, ta cũng sẽ không nói cái gì mà một mình truy kích nữa, ngươi giúp ta đi, về sau ta sẽ ngoan ngoãn về Hoả Đường làm Thần Nữ.”
Đại trưởng lão hỏi:
“Ngươi và thằng nhóc kia….”
Tần Dĩ Dĩ lắc đầu:
“Ta chỉ thích hắn, muốn cứu hắn.”
Trong thế giới của người trưởng thành, mọi người đều phải khắc chế.
Dù ở thế giới trong hay thế giới ngoài, trong những người Khánh Trần gặp, chỉ có duy nhất Tần Dĩ Dĩ vĩnh viễn luôn dốc hết ruột gan, thích chính là thích, không thích chính là không thích.
Vì muốn rút ngắn khoảng cách giữa mình và Khánh Trần, nàng dám một mình bôn ba đến Đại Tuyết sơn.
Khi Hoả Đường tìm thấy nàng trong núi tuyết, nàng đã hạ đường huyết, thiếu chút nữa chết đói trong núi tuyết sâu 100 000 mét kia.
Có lẽ là không biết lượng sức, có lẽ là sốc nổi, có lẽ nàng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, nhưng đối với nàng mà nói tất cả đều rất đơn giản, không pha lẫn với bất kỳ lợi ích hay mưu toan nào.
Đại trưởng lão đi theo phía sau nàng, tức đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên:
“Nghiệp chướng, cứu hắn làm gì! Hoả Đường chúng ta nhiều con trai như vậy!”
Lúc nói chuyện, dây chuyền khớp xương trên cổ Đại trưởng lão lúc ẩn lúc hiện, nhìn cáu kỉnh dị thường.
Thánh Nữ Hoả Đường lại tốn sức đi cứu một Kỵ Sĩ, chuyện này là sao?!
Lúc này, Lý Khác nhìn về phía Lý Vân Kính.
Lại nghe Lý Vân Kính lắc đầu nói:
“Không cần ngươi mở miệng ta cũng sẽ đi tìm hắn, có lẽ những người này còn chưa đi xa, nói không chừng có thể cứu được Khánh Trần.”
Lý Vân Kính sẽ không giúp Khánh Nhất tham dự cuộc chiến Ảnh tử, nhưng Khánh Trần đã giúp lão gia Lý Tu Duệ hoàn thành nguyện vọng lúc lâm chung, hắn không có khả năng thấy chết mà không cứu.
Nói xong, hắn cũng đuổi theo về hướng Bắc.
Chỉ kỳ quái là, dấu chân đàn sói sau khi chạy hết tốc lực về phương Bắc mười cây số, lại đột nhiên rẽ về hướng Tây.
Đám người Lý Vân Kính lại đuổi về hướng Tây, lúc chạng vạng tối mới phát hiện trong một sơn cốc, tất cả sói hoang lại nhảy xuống sườn đồi, tự kết liễu.
Không có Khánh Trần, không có tung tích của con người.
Người bắt đi Khánh Trần, và cả Khánh Trần, đều tiêu thất vào hư không.
Lý Vân Kính nhíu mày:
“Có phi thuyền bay tiếp ứng giữa đường, đón người đi rồi.”
Trong lòng Khánh Nhất nổi lên dự cảm bất tường, tốc độ phi hành của phi thuyền bay ở trên không vực cực nhanh, những người ở dưới mặt đất như họ, tuyệt đối không thể đuổi kịp.
Càng mấu chốt hơn là, một khi đối phương cưỡi phi thuyền bay rời đi, thì có nghĩa rằng họ sẽ rất khó tìm được manh mối của đối phương.
Những người này phí hết tâm tư bắt Khánh Trần mang đi, rốt cuộc là vì cái gì?!
Lúc đầu Khánh Nhất tưởng có người muốn giết chết Khánh Trần, nhưng hiện tại xem ra cũng không phải.
Vì sao không giết Khánh Trần, đây là nghi hoặc trong lòng rất nhiều người.
….
Diêm Xuân Mễ giữ vững tiết tấu tốt nhất của mình, chạy hết tốc lực hơn một trăm cây số trên cánh đồng tuyết.
Đợi cho nàng nhìn thấy toà trấn nhỏ phía xa kia, đã là đêm khuya.
Vị nữ minh tinh hạng ba này chưa từng chật vật như vậy, tóc tai rối bời rũ hai bên mặt, cũng không đoái hoài tới việc chỉnh lý.
Trấn nhỏ vẫn náo nhiệt như cũ, trong trấn còn có thể nghe được tiếng hò hét của đám con bạc.
Người sinh hoạt ở đây, đều là kẻ lưu vong trong liên bang, có lẽ một ngày nào đó liên bang sẽ không tiếp tục dung túng cho trấn nhỏ này tồn tại, bọn chúng sẽ chết.
Cho nên, mọi người sinh hoạt không có chút kiêng kỵ nào, hôm nay có rượu hôm nay say.
Diêm Xuân Mễ nhanh chóng đi vào trấn nhỏ, nàng giữ chặt một người đàn ông, lạnh giọng hỏi:
“Ở trấn này, ai có điện thoại vệ tinh?”
Nơi này không có sóng, nếu muốn liên lạc với thế giới bên ngoài nhất định phải sử dụng điện thoại vệ tinh.
Nàng biết rõ nơi này có không ít người nằm vùng của các thế lực lớn, mua bán tình báo, cho nên nhất định có thể tìm được điện thoại vệ tinh.
Chỉ là, những kẻ lưu vong kia thấy Diêm Xuân Mễ liền vui vẻ:
“Ái chà, lại có nạn dân chạy trốn tới nơi này.
Làm sao thế, muốn dùng điện thoại vệ tinh liên hệ người tới cứu ngươi sao, ngươi gọi ta một tiếng anh, ta sẽ nói cho ngươi biết ai có điện thoại vệ tinh.”
Rắc.
Diêm Xuân Mễ bẻ gãy cổ đối phương, lại nhìn về phía người kế tiếp:
“Ai có điện thoại vệ tinh?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









