1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 119 : Không Xác Định Được (c1181-c1190)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 119 : Không Xác Định Được (c1181-c1190)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1181: Không Xác Định Được

Khánh Trần hỏi:

“Ngươi đã nói ta là người thế giới trong, như vậy Khánh Trần thay ta sống ở thế giới trong là ai?”

“Không có Khánh Trần đó.”

Ảnh tử bình tĩnh nói:

“Là ta đóng giả thành hình dạng của ngươi thỉnh thoảng xuất hiện, cho nên mọi người mới cảm thấy ngươi rất thần bí, một mực ở nhà không ra ngoài.

Thậm chí trước khi ngươi trở thành người dự tuyển Ảnh tử, trong nội bộ Khánh thị có rất ít người biết đến sự tồn tại của ngươi.”

“Vì sao ngươi lại giả trang thành ta?”

Khánh Trần nghi hoặc.

Ảnh tử vừa cười vừa nói:

“Vì có người bảo ta làm như vậy.

Lần đầu tiên ngươi vào ngục giam số 18, nhà tù kia vốn trống không.

Ngươi không phát hiện sao, ngục giam số 18 luôn luôn đưa phạm nhân mới vào lúc 12 giờ đêm, làm thế sẽ không có ai biết rốt cuộc có bao nhiều người mới vào.”

Khánh Trần lắc đầu.

Có người biết có bao nhiêu người mới đi vào.

Nhất.

Nhất nhất định biết số lượng phạm nhân không đúng, cũng nhất định biết hắn từ hư không xuất hiện là có vấn đề.

Chuyện này không có Nhất phối hợp thì không thể hoàn thành.

Cho nên, camera ở ngục giam số 18 kia mới luôn nhắm vào mình, từ khi đó Nhất đã bắt đầu quan sát mình.

Mà người tạo ra sự kiện xuyên không, khả năng lớn nhất chính là anh trai của Nhất.

Kẻ sống thật lâu, tồn tại như Thần Linh kia.

Nhất vừa mới nói, anh trai của nàng đã sớm biết đến sự tồn tại của người du hành, mà gần đây nàng còn đi theo anh trai đến một nới bí mật, làm những chuyện thần bí.

Chuyện thần bí này, liệu có liên quan đến người du hành.

Nhưng vì sao đối phương làm vậy? Chỉ để cho vui sao?

Nhất từng nói, anh của nàng cho là nhân loại sống quá lâu thì sẽ chán ghét thế giới này, sinh ra khuynh hướng tự hủy.

Hoặc là muốn thay đổi thế giới này.

Như vậy có phải người anh này của Nhất vì sống quá lâu nên muốn tìm cho mình vài trò giải trí?

Khánh Trần không có cách nào biết được.

Ảnh tử cười cười nói:

“Kỳ thật ta đã từng thiếu chút nữa trở thành người chơi bản Closed Beta, khi vị kia tìm tới ta, ta đã cự tuyệt.

Nếu như ta trở thành người chơi bản Closed Beta, nhất định sẽ nghĩ cách tìm tới những người khác, cho nên, trong ấn tượng của ngươi phải chăng có người như vậy tồn tại?”

Khánh Trần kiểm tra tất cả hồi ức của mình…Huyễn Vũ?

Không xác định được.

Hắn một mực suy đoán Huyễn Vũ là bị tâm thần phân liệt, vì anh trai mà đối phương nói đến có chút kỳ lạ.

Cho nên liệu Huyễn Vũ có thể thật sự là một người chơi bản Closed Beta hay không, lúc xuyên qua xuất hiện một sai lầm nhỏ, dẫn đến ý thức của hai Huyễn Vũ đồng thời tồn tại?

Khánh Trần lắc đầu:

“Tạm thời còn chưa nghĩ ra, khả năng có bao nhiêu người chơi bản Closed Beta?”

“Vậy thì ta không biết.”

Ảnh tử cười nói:

“Nhưng loại người chơi Closed Beta này, chỉ sợ đều đã yên lặng trưởng thành.”

Ảnh tử nói:

“Ngươi chỉ cần biết vì sao ta không giết ngươi là được.”

“Vậy vì sao ngài không giết Khánh Nguyên, hắn cũng là người du hành.”

Khánh Trần nói.

“Đừng có hở tí là chém chém giết giết.”

Ảnh tử đáp.

“Ngài mang siêu phàm giả đi trồng Cảnh Sơn Trà, còn bảo ta không nên đánh đánh giết giết?!”

Khánh Trần nhướng mày.

Ảnh tử bình tĩnh nói:

“Bây giờ ngươi lấy danh nghĩa của ta, lừa gạt tất cả những người dự tuyển Ảnh tử đi giết Jindai, không sợ vì ngươi mà nội chiến liên bang nổ ra lần nữa sao?”

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi hỏi lại:

“Nếu như không có ta thì chiến tranh sẽ ngừng sao? Ảnh tử tiên sinh, ta làm việc bằng bản tâm của chính ta, không phải vì đạo đức.

Ta và ngài là cùng một loại, không phải người tốt lành gì.”

“Được rồi, ta cảnh cáo ngươi lần nữa đừng giả mạo ta, một mặt là ngươi có thể sẽ bị người ta vạch trần rồi chết, một mặt khác là, ngươi thực sự hạ thấp cấp bậc của ta.”

Khánh Trần: “…”

“Ngươi để những người dự tuyển Ảnh tử đi trấn nhỏ ngoài khu cấm kỵ 065 chỉ để giúp ngươi giết Jindai?”

Ảnh tử hỏi:

“Chỉ đơn giản như vậy thôi?”

Khánh Trần im lặng.

Kỳ thật không phải.

Giết Jindai hay không chỉ là phụ, mục đích chính của Khánh Trần là dụ Khánh Hạnh và Khánh Nguyên đến một nơi vắng vẻ, ít người.

Đầu tiên là Khánh Hạnh.

Khánh Trần cần lừa gạt hắn đi ra ngoài, quan sát xem phải chăng hắn mang theo vật cấm kỵ thần bí kia trên người.

Ở trong thành thị, đối phương muốn giấu kỹ một vật là quá dễ dàng.

Nhưng từ thành thị số 10 đến nơi hoang dã, sẽ thu nhỏ mục tiêu lại rất nhiều.

Khánh Trần tin rằng khi đối mặt với nguy hiểm ở vùng hoang dã, đối phương nhất định sẽ mang vật cấm kỵ theo, mặc kệ dùng phương thức nào mang theo, tóm lại sẽ có manh mối.

Thứ hai là Khánh Nguyên.

Khánh Trần hoài nghi năng lực khống chế con rối của Khánh Nguyên có hạn chế khoảng cách.

Ví dụ như Con Rối Giật Dây có khoảng cách năm mươi mét.

Có thể Khánh Nguyên khống chế con rối ở khoảng cách xa hơn, nhưng con rối không có khả năng hoàn toàn độc lập với chủ thể?

Dĩ nhiên, cũng có thể hoàn toàn độc lập.

Từ đây tới tối sẽ lên tổng cộng 10 chương.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!


Chương 1182: Đơn Thuần Và Kiên Định

Như vậy lần này Khánh Trần lừa đối phương đến vùng hoang dã vừa vặn có thể quan sát mánh khóe của họ một chút.

Dù thế nào đi nữa, đưa những người dự tuyển Ảnh tử tới một nơi lạ lẫm lại hoang vu cũng có lợi cho Khánh Trần.

Đây mới là nguyên nhân thật sự khiến Khánh Trần lừa gạt những người dự tuyển Ảnh tử đi khu cấm kỵ số 065.

“Đi.”

Ảnh tử nói:

“Mau quét dọn nơi này sạch sẽ, ta tới nơi này để uống trà, không phải tới đây hít bụi.”

Khánh Trần nhướng mày:

“Ngài hơi tự nhiên quá rồi đấy, ngài tới uống trà còn chưa tính, ta còn phải quét dọn nơi này sạch sẽ à?”

“Có tự nhiên như ngươi giả mạo người khác không? Thừa dịp ta chưa tìm ngươi tính sổ, mau mau cút đi quét dọn vệ sinh.”

Ảnh tử nói xong liền mở Ám Ảnh Chi Môn rời đi.

Khánh Trần nhìn hoàn cảnh chung quanh, xác thực phủ bụi khá nghiêm trọng, hắn vén tay áo lên đi tìm khăn lau, bỏ ra trọn vẹn ba giờ mới dọn dẹp xong nơi này.

Hắn ngồi trên ghế sa lon bình tĩnh tự hỏi, tiêu hóa tất cả những điều Ảnh tử vừa mới nói.

Rốt cuộc đó có phải là sự thật không?

Ảnh tử rất ít khi nói thật, cho nên sau khi nghe xong còn phải suy nghĩ kỹ một chút mới được.

Từng ấy năm trời, hắn chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình có khả năng đến từ một thế giới khác.

Tạm thời Khánh Trần khó mà tiêu hóa tin tức này.

Lúc còn sơ sinh mình đã xuyên qua sao? Hay là từ lúc mình 6 tuổi, sau khi có được năng lực đã gặp qua là không quên?

Trước đó, ký ức Khánh Trần rất là hỗn độn, nhưng từ đó về sau, mỗi một chi tiết hắn đều nhớ rất rõ.

Vậy nếu như Trương Uyển Phương, Khánh Quốc Trung không phải cha mẹ ruột của mình thì cha mẹ ruột của mình là ai?

Chỉ sợ đây mới là mấu chốt khiến Ảnh tử trợ giúp mình.

Mặt khác, đến cùng có bao nhiêu người Closed Beta, lúc Hà Kim Thu, Trịnh Viễn Đông xuyên qua, đã làm cái gì?

Khánh Trần cảm thấy, có lẽ khi bí mật hắn là người chơi bản Closed Beta từ thế giới trong xuyên đến thế giới ngoài nổi lên mặt nước, sẽ có chuyện kinh người phát sinh.

Hoặc có thể…những người chơi bản Closed Beta khác kỳ thật cũng giống hắn, hoàn toàn không biết gì?

Sáng sớm, Khánh Nhất cầm bánh bao đi ra khỏi căn biệt thự của mình, hắn đeo một chiếc tai nghe Bluetooth:

“Hả? Thực lực của ngươi lại tăng lên rồi à?! Sao lại nhanh như vậy?!”

Lý Khác ở đầu dây bên kia nói:

“Trước đó ta có chuẩn bị đôi chút, hơn nữa còn có Lý Vân Kính tiên sinh đi cùng với ta, có hắn bảo vệ, ta có thể thoải mái làm mọi chuyện.”

Lý Khác đã vượt qua lần khiêu chiến cửa ải sinh tử thứ hai, thăng lên cấp E, nhưng hắn không thể nói cho Khánh Nhất biết mình tấn cấp như thế nào được.

Điều khiến người khác không thể tưởng tượng được là.

Trước đây Lý Tu Duệ lên tiếng hứa hẹn với Lý Vân Kính rằng sẽ trả lại sự tự do cho hắn, thậm chí còn thêm hắn vào danh sách những người được nhận lợi ích từ quỹ ủy thác của dòng họ, có thể nói là hắn sẽ thực sự trở thành một thành viên trong họ Lý.

Vị đại cao thủ này dùng nửa đời trước của mình để bảo vệ ông cụ, sau khi ông cụ chết, hắn không lựa chọn rời khỏi nhà họ Lý như mọi người tưởng tượng mà lại lựa chọn bảo vệ Lý Khác.

Lý Khác từng hỏi Lý Vân Kính, nếu như không muốn rời khỏi nhà họ Lý thì vì sao không bảo vệ bố mình là Lý Vân Thọ? Phải biết hắn mới là chủ của nhà họ Lý hiện giờ.

Nhưng Lý Vân Kính lại trả lời rằng đã chán với hoàn cảnh nơi đây rồi, mấy chục năm hắn chưa từng đi ra bên ngoài, muốn đi đó đây ngắm nhìn phong cảnh.

Vậy nên mới chọn Lý Khác.

Lý Khác từng hỏi tại sao Lý Vân Kính không rời đi?

Chẳng lẽ tự do không đáng quý hay sao, cần gì phải ở lại nhà họ Lý tiếp.

Lý Vân Kính trả lời ông cụ nguyện buông bỏ giấc mộng cả đời để bảo vệ nhà họ Lý, ngoài ở lại nhà họ Lý ra thì hắn cũng không có chuyện gì cần làm cả.

Lý Vân Kính giống như một gốc cây ở trước Bão Phác lâu, chưa hẳn đã cao lớn vững trãi, nhưng hắn không hề lay động trước gió, không hề nhiễm nước bùn.

Dọc theo con đường này, Lý Khác luôn luôn học tập Lý Vân Kính, vừa học cách đối mặt với nguy hiểm vừa huấn luyện bản thân, chuẩn bị hoàn thành khiêu chiến cửa ải sinh tử.

Rất hiếm Kỵ Sĩ nào có một cao thủ cấp A bảo vệ trên hành trình của mình.

Hơn nữa vị cao thủ cấp A này còn được chính miệng Ảnh tử khen ngợi, nói rằng chỉ cần một mình đối phương cũng đủ sức chém giết Jindai Unsugi được cả dòng họ Jindai ký thác hi vọng.

Khi đó Ảnh tử còn nói lòng dạ Lý Vân Kính đơn thuần và kiên định, có lẽ hắn chính là người có hi vọng thăng cấp Bán Thần nhất ở nhà họ Lý, rời khỏi nhà họ Lý đúng là một chuyện đáng tiếc.


Chương 1183: Sức Lan Truyền Nhanh

Khánh Nhất thông qua điện thoại, nói:

“Hiện giờ ngươi đang ở bên phía Tây Nam, nếu không thì có thể đi tới vùng cấm kỵ số 065 cùng ta rồi.”

“Ngươi tới đó làm gì hả?”

Lý Khác nhíu mày hỏi.

“Không hiểu vì sao Ảnh tử lại nổi cơn điên, lệnh cho tất cả ứng cử viên Ảnh tử tới đó săn giết cao thủ cấp B của nhà Jindai.”

Khánh Nhất phàn nàn:

“Dựa theo quy tắc, người bảo vệ của chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là cấp C, sao lại đi săn giết cao thủ cấp B chứ!”

Lý Khác ngẫm nghĩ:

“Chắc chắn ta không kịp quay về giúp đỡ ngươi rồi, hơn nữa ta cũng chỉ là cấp E, Lý Vân Kính tiên sinh chỉ chịu trách nhiệm bảo vệ ta, sẽ không nghe theo mệnh lệnh giết người của ta, tới đó cũng không giúp được gì ngươi cả.

Hay là ngươi từ bỏ nhiệm vụ lần này đi?”

Khánh Nhất nhỏ giọng đáp:

“Ngươi thay ta thương lượng với tiên sinh một chút, nhờ hắn giúp ta xem thế nào? Thế nhưng làm như vậy sẽ khiến hắn gặp nguy hiểm, cho dù hắn rất lợi hại thế nhưng vẫn cần thêm một khoảng thời gian mới có thể tham dự vào những trận chiến đấu cường độ cao.”

Lý Khác nói:

“Ta thấy ngươi trực tiếp trao đổi chuyện này với tiên sinh thì tốt hơn, để hắn tự quyết định.”

“Được.”

Khánh Nhất thở dài đáp:

“Lần này lại phải chạy ra ngoài hoang dã chịu khổ rồi, sợ rằng một miếng cơm nóng còn không kịp ăn nữa.”

Khánh Nhất cầm chiếc bánh bao đi tới văn phòng làm việc của phòng tình báo số một, hiện giờ hắn không cần tới phòng tình báo số 3 nữa, đã rất thân thiết với phòng tình báo số 1 rồi.

Sau khi tới văn phòng, hắn nhìn thấy Khánh Trần đang ngồi trong văn phòng.

Khánh Nhất do dự vài giây, đi vào nói:

“Tiên sinh, phía Ảnh tử yêu cầu chúng ta tới khu cấm kỵ số 065 săn giết cao thủ của dòng họ Jindai…”

Khánh Trần nhìn về phía Khánh Nhất:

“Ngươi lo mình không thể đối phó được hả?”

Khánh Nhất thành thật gật đầu đáp:

“Đúng vậy.”

“Yên tâm đi, ta cũng tới đó.”

Khánh Trần cười nói:

“Ngươi không cần đi săn giết cao thủ của nhà Jindai đâu, yên tâm đợi trong trấn là được rồi, để vệ sĩ của ngươi bảo vệ ngươi cho thật tốt, những chuyện còn lại để ta giải quyết.”

Ánh mắt Khánh Nhất sáng bừng lại:

“Tiên sinh, ngươi tốt quá.”

Lúc này Khánh Nhất vẫn chưa biết người bẫy hắn tới khu cấm kỵ số 065 chính là vị tiên sinh ở trước mặt.

Vả lại đây cũng không phải là nhiệm vụ cạnh tranh vị trí Ảnh tử, có hoàn thành hay không cũng không liên quan…

Khánh Trần nghe được lời cảm ơn của Khánh Nguyên thì cảm thấy hơi ngượng, điều này quả thực rất hiếm thấy.

“Đi tu hành đi, chốc nữa sẽ quán đỉnh cho ngươi.”

Khánh Trần áy náy nói, hắn định tăng thực lực của Khánh Nhất lên trước khi thiếu niên này đi tới vùng cấm kỵ số 065.

Khi hai người đang nói chuyện, Dương Húc Dương cầm một tấm màn hình tinh thể lỏng tới:

“Ông chủ, gần đây Hội Phụ Huynh bắt đầu xuất hiện trong thành phố của chúng ta, chúng ta có nên quan tâm tới một chút hay không?”

Khánh Trần hỏi:

“Chúng ta quan tâm tới Hội Phụ Huynh để làm gì chứ?”

Dương Húc Dương ngẩn ra:

“Nghe nói ảnh hưởng của nó rất xấu, tuyên truyền lan nhanh vô cùng, các nhân viên tình báo ở bên phía thành phố số 18 đều đang cảm thấy đau đầu, nghe nói hôm qua bọn họ đã bắt cóc một tên Hồng y giáo chủ của Cơ Giới thần giáo.”

Khánh Trần nghiêm túc nói:

“Có người giải quyết Cơ Giới thần giáo cũng là chuyện tốt mà.

Không cần để ý tới bọn hắn đâu, để mặc bọn hắn đấu với nhau.”

Hiện giờ hắn đã bắt đầu thiên vị rồi.

Cho dù Khánh Trần nói là “để mặc bọn hắn đấu với nhau”.

Thế nhưng rất nhanh sau đó, tin tức này sẽ được Dương Húc Dương truyền đi, đến lúc đó trọng điểm được mọi người quan tâm tới chính là thanh tra không thích Cơ Giới thần giáo.

Đến lúc đó mọi người sẽ biết nên làm gì.

Dương Húc Dương ngẫm nghĩ, đáp:

“Ông chủ, có một vị Hồng y chấp sự của Cơ Giới thần giáo ở phía dưới, hắn tới đây để tố cáo Hội Phụ Huynh, mong chúng ta sẽ ra mặt ngăn cấm Hội Phụ Huynh tuyên truyền, tổ chức Hội Phụ Huynh này đã uy hiếp tới an toàn của bọn hắn.

Nhưng ở thành phố số 10, hiển nhiên là Cơ Giới thần giáo mạnh mẽ hơn Hội Phụ Huynh nhiều lắm, Hội Phụ Huynh mới chỉ bắt đầu lan tỏa sức ảnh hưởng ở nơi này, sao có thể uy hiếp tới sự an toàn của bọn hắn được?”

Khánh Trần nhìn về phía Dương Húc Dương:

“Ngươi thấy nên làm như nào?”

Dương Húc Dương nhìn thấy ánh mắt của Khánh Trần, đột nhiên hiểu ra một vài việc.

Hắn nghiêm túc nói:

“Ta cảm thấy nên đưa tên Hồng y chấp sự này vào ngục giam bí mật.”

Khánh Trần vui vẻ hỏi:

“Đưa vào ngục giam bí mật để làm gì?”

“Chẳng phải hắn nói an toàn của bản thân bị uy hiếp hay sao, chúng ta nhốt hắn vào ngục giam bí mật để bảo vệ, chờ khi Hội Phụ Huynh biến mất thì thả hắn ra.”

Dương Húc Dương đáp.

Khánh Trần phất tay:

“Ta không muốn quan tâm chuyện này, ngươi đi tìm Khánh Hoa, các ngươi quyết định là được.

Đúng rồi, tháng này ta sẽ gửi báo cáo cho cục trưởng, thăng cấp cho ngươi trở thành thanh tra thực tập.”


Chương 1184: Nguyện Ý Bỏ Chút Sức Mọn

Dương Húc Dương vui vẻ đáp:

“Cảm ơn ông chủ!”

Chờ sau khi Dương Húc Dương rời đi, Khánh Nhất nghiêm túc nói:

“Tiên sinh, Cơ Giới thần giáo xui xẻo tám đời mới đắc tội với ngươi.”

Dương Húc Dương rời khỏi phòng làm việc, trên gương mặt hiện rõ vẻ mừng rỡ.

Khánh Hoa đang xử lý văn kiện nhìn hắn:

“Có chuyện gì vui hả?”

“Khụ khụ, không có, không có gì đâu.”

Trong lòng Dương Húc Dương tự nhủ hiện giờ mình vẫn chưa thăng chức, không nói ra trước thì tốt hơn:

“Hoa ca, Khánh Hoa ngẫm nghĩ, sau đó nói với người ở phía sau:

“Các anh em tổ 2 đi theo Dương thanh tra.”

Dương Húc Dương nhăn nhó nói:

“Hả? Dương thanh tra gì chứ? Hoa ca đừng nói linh tinh.”

Khánh Hoa chỉ vào văn phòng:

“Đừng giả vờ nữa, ông chủ đã gửi tin tức bảo ta viết báo cáo việc thăng chức cho ngươi rồi.

Làm tốt việc ông chủ sai bảo đi, đừng để có điều gì sơ suất.”

“Ôi! Được rồi!”

Dương Húc Dương mặt mày hớn hở dẫn theo hơn chục thành viên tổ 2 đi xuống.

Sau khi đi xuống dưới nhà, hắn nhìn tên Hồng y chấp sự kia:

“Hồng y giáo chủ ở thành phố số 10 của các ngươi đâu rồi hả? Bảo hắn tới phòng tình báo số 1, chỉ phái một tên Hồng y chấp sự tới đây là có ý gì?”

Tên Hồng y chấp sự kia nghẹn lời, mặt đỏ bừng:

“Hồng y giáo chủ của chúng ta bị Hội Phụ Huynh bắt đi rồi!”

Dương Húc Dương ngẩn người, ấy chết, hắn cũng không ngờ tên Hồng y giáo chủ bị Hội Phụ Huynh bắt đi là từ phía bên này đi tới đó.

Trong lòng hắn đã có quyết định, không kìm được nói với Hồng y chấp sự:

“Cơ Giới thần giáo các ngươi không tự xử lý chuyện của mình được hả? Chẳng lẽ một tổ chức nhỏ như Hội Phụ Huynh mà các ngươi cũng không xử lý được? Chúng ta xử lý cũng được thôi, nhưng kinh phí công tác của chúng ta có hạn, còn có rất nhiều vụ án trước đây phải xử lý nữa.”

Sắc mặt Hồng y chấp sự biến đổi.

Vốn hắn cũng chỉ tới đây thử một lần mà thôi, cho dù tổ chức tình báo PCA không quan tâm tới chuyện này thì bọn hắn cũng muốn nhét Hội Phụ Huynh vào sổ đen.

Bị đám Diêm Vương sống này chú ý tới chẳng phải chuyện tốt lành gì cả.

Nhưng hắn không ngờ rằng mọi chuyện thuận lợi tới mức vậy.

Dương Húc Dương nói kinh phí công tác có hạn chính là mở miệng đòi tiền đó.

Với tình hình ở Liên Bang trong mấy năm gần đây, nếu như cục tình báo PCA dễ dàng nhận lời xử lý Hội Phụ Huynh giúp bọn hắn thì bọn hắn sẽ cảm thấy chuyện này có vấn đề.

Nhưng đối phương tìm mình đòi tiền trà nước, vậy khả năng cao là chuyện này sẽ thành công!

Chỉ cần đối phương đồng ý lên tiếng, Cơ Giới thần giáo bọn hắn nhiều tín đồ như vậy, chẳng lẽ lại thiếu tiền hay sao?

Hồng y chấp sự khách khí nói:

“Về phương diện phí công tác thì Cơ Giới thần giáo chúng ta nguyện ý bỏ chút sức mọn…”

“Sức mọn thì không được đâu.”

Dương Húc Dương từ tốn đáp.

Trong lòng Hồng y chấp sự tự nhủ mình chỉ đang khiêm tốn một chút thôi mà, hắn cắn răng nói:

“Cơ Giới thần giáo chúng ta nguyện bỏ ra một khoản tiền lớn…”

“Được.”

Dương Húc Dương tùy tiện nói:

“Ngươi tập trung cốt cán của Cơ Giới thần giáo tới, mở một cuộc họp, mang toàn bộ tài liệu về Hội Phụ Huynh mà các ngươi có tới đây, chúng ta sẽ tìm hiểu thông tin.”

Hồng y chấp sự cảm thấy khá kỳ lạ, nhưng “phí công tác” đã xóa bỏ tất cả nghi ngờ của hắn.

Dù sao đám Diêm Vương sống này chỉ muốn kiếm chút tiền ăn tết mà thôi, chuyện này có lỗi gì đâu?

Lúc này Hồng y chấp sự gọi điện thoại cho vài cốt cán của Cơ Giới thần giáo tới, còn xách một chiếc va li xách tay nhỏ đến.

Tổng cộng có 13 người đến, Hồng y chấp sự tươi cười, mở chiếc vali xách tay kia ra:

“Đây là kinh phí Cơ Giới thần giáo kiếm cho phòng tình báo số 1.”

Bên trong chiếc vali kia chính là từng thỏi từng thỏi vàng nặng 1kg xếp chồng lên nhau.

Dương Húc Dương gật đầu:

“Được rồi.”

Hắn quay đầu lại nói với nhân viên tình báo tổ bảy:

“Đưa toàn bộ người của Cơ Giới thần giáo tới ngục giam bí mật đi.”

Hồng y chấp sự ngẩn ra, nhưng ở trong địa bàn của PCA thì hắn không dám phản kháng lại, chỉ hỏi với thái độ khó tin:

“Sếp đang làm gì vậy hả?”

Dương Húc Dương nghiêm túc nói:

“Chẳng phải sự an toàn của các ngươi bị uy hiếp sao, cục tình báo PCA có nghĩa vụ bảo vệ các ngươi.

Yên tâm đi, các ngươi ở đó tuyệt đối không bị sao đâu, chờ sau khi Hội Phụ Huynh bị tiêu diệt, phía bên này sẽ thả các ngươi ra ngoài.”

Hồng y chấp sự:

“???”

Trước đây bọn hắn nghe đồn phòng tình báo số 1 vô cùng hiểm độc, không ngờ rằng lại ác tới mức vậy, vừa cầm tiền lại vừa bắt người?!

Dương Húc Dương thầm nghĩ, chỉ bắt một tên sao xứng đáng với báo cáo thăng chức của ông chủ chứ?

Từ xưa tới giờ, Diêm Vương sống thuộc phòng tình báo số 1 bắt người đều bắt nguyên nhóm.

Điều khó tin nhất của hành động lần này chính là Cơ Giới thần giáo không chỉ tự đưa mình tới cửa mà còn mang vàng thỏi theo.


Chương 1185: Khi Nào Ông Chủ Quay Về?

Lúc này Khánh Hoa cũng dẫn người đi ra ngoài, hắn liên tục bắt hơn chục tên tội phạm mang thân thể máy móc thường ngày thích cướp bóc, công bố những kẻ này đều là Người Nhà của Hội Phụ Huynh, tất cả đều bị nhốt trong ngục giam bí mật.

Chờ khi Khánh Hoa trở về phòng tình báo số 1, Khánh Trần cười tươi nhìn hắn hỏi:

“Ngươi bắt những kẻ này làm gì vậy? Chỉ là một đám tội phạm có tiền án tiền sự thôi mà, không phải là thành viên của Hội Phụ Huynh.”

Khánh Hoa nghiêm túc nói:

“Ông chủ, bây giờ Cơ Giới thần giáo thế lớn, có rất nhiều thủ đoạn vặt vãnh, hơn nữa ta nghe nói có ba vị Hồng y giáo chủ và một vị Tài phán trưởng đang trên đường tới đây.

Đương nhiên là ngài không cần sợ bọn hắn, nhưng cũng không cần phải đối đầu với chúng sớm như vậy, phòng tình báo số 1 chúng ta bắt người cả hai bên lại, như vậy gọi là công bằng công chính, bọn hắn không thể nói gì cả.

Nếu như thiên vị một bên quá rất có thể sẽ khiến bọn hắn trả thủ.”

Khánh Trần nhìn Khánh hoa, hắn thấy Dương Húc Dương sắp thăng chức vậy nên vội vàng tới thể hiện giá trị của bản thân ở trong phòng tình báo số 1.

Tuy rằng Dương Húc Dương khá lanh lẹ, dám xông pha chiến đấu, nhưng vị thanh tra thực tập có kinh nghiệm này trầm ổn hơn nhiều.”

“Rất tốt.”

Khánh Trần cười nói:

“Ở tổ 7 có các ngươi là ta yên tâm rồi, chờ đã, Khánh Chuẩn đâu rồi?”

Khi họ đang nói chuyện thì Khánh Chuẩn cầm suất cơm của mình đi vào.

Khi Khánh Hoa, Dương Húc Dương bắt đầu có khuynh hướng lựa chọn nghiêng về phía mình thì vị thanh tra thực tập này vẫn tỏ thái độ điềm nhiên như không hề có chuyện gì.

Chừng hơn một tiếng sau, Dương Húc Dương xách theo chiếc vali xách tay chứa đầy vàng thỏi kia, ngâm nga một bài hát, đi lên trên tầng.

Tới văn phòng, hắn nhìn phòng thanh tra trống trơn, hỏi:

“Hả? Ông chủ đâu rồi?”

Khánh Chuẩn cười tủm tỉm nói:

“Ra ngoài rồi, trước khi đi dặn là phải làm vài việc.”

“Ừ.”

Dương Húc Dương gật đầu:

“Khi nào ông chủ quay về vây?”

Khánh Chuẩn đáp:

“Hơn hai mươi ngày nữa.”

Dương Húc Dương:

“…”

Khánh Trần lại biến mất khỏi thành phố số 10, không ai biết hắn đi tới nơi nào cả.

“Cả đám đều sợ chịu khổ, không chịu khổ thì sao có thể quay được những thước phim hay chứ?”

Một vị đạo diễn râu tóc bạc phơ, có một cặp râu quai nón ngồi ở trong văn phòng nổi giận hét:

“Không tới hoang dã quay cảnh thì sao có thể có được những cảnh quay phong cảnh đẹp chứ? Làm diễn viên thì phải có gan chịu khổ, tới hoang dã vẫn phải chuẩn bị nhà xe cho hắn, hắn nghĩ hắn là ai chứ? Còn cả Tần Bội Bội nữa, nói ngoài hoang dã lạnh quá, mẹ kiếp, ta muốn quay cảnh tuyết mà!”

Phó đạo diễn đứng cạnh nói:

“Đạo diễn Trương, hai người này có góp tiền làm phim…”

Đạo diễn Trương thở dài một tiếng:

“Góp tiền thì ghê rồi.”

Muốn quay một bộ phim 3D thì cần 12 máy quay cùng lúc, như vậy mới có thể khiến người xem có thể trải nghiệm mọi góc độ, không có góc chết.

Nhưng làm vậy thì kinh phí sẽ rất lớn.

Vậy nên diễn viên góp tiền làm phim đều rất oai, bởi vì bọn hắn không chỉ là diễn viên mà còn là cổ đông.

Đạo diễn Trương nói:

“Thế nhưng hiện giờ nhà xe trong thành phố đều chạy bằng điện, nhà xe chạy bằng dầu đã bị thuê hết rồi.

Theo dự báo thời tiết thì sắp có một trận tuyết lớn xuất hiện, chúng ta không thể đợi thêm được nữa.

Ngươi hỏi Tần Bội Bội thử xem nàng có thể ngồi ở xe việt dã, cố gắng chịu được một thời gian ngắn được không? Chúng ta chỉ ở bên ngoài tối đa nửa tháng mà thôi, sau khi quay cảnh tuyết rơi xong sẽ quay về.”

Phó đạo diễn lí nhí đáp:

“Vậy để ta đi hỏi thử xem sao.”

Đạo diễn Trương hỏi:

“Đúng rồi, đã tìm được người dẫn dg ngoài hoang dã chưa?”

“Tìm được rồi, quãng thời gian trước từng săn giết rất nhiều người hoang dã, nghe đồn rất đáng tin cậy.”

Phó đạo diễn đáp.

“Vậy mỹ thuật, quay phim, chụp ảnh, trang phục thì sao?”

Đạo diễn Trương hỏi.

“Những mảng này cũng không có vấn đề gì cả, bọn hắn cũng muốn nhân cơ hội này đi ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.”

Phó đạo diễn nói:

“Phụ trách sinh hoạt với bên ngoại giao nói trong nhà có việc, không muốn đi ra ngoài hoang dã, nhưng chuyện này cũng dễ thôi, ta sẽ phụ trách cả hai.

Nhưng đạo diễn này, nhân viên hỗ trợ còn thiếu hơn mười người nữa, không thể thiếu họ được.”

Phụ trách sinh hoạt chịu trách nhiệm lo việc ăn uống ngủ nghỉ cho đoàn làm phim.

Phụ trách ngoại giao chịu trách nhiệm liên lạc với các nhà tài trợ, chịu trách nhiệm đàm phán cho đoàn làm phim.

Hai bộ phận này có đi hay không cũng không quan trọng, nhưng nhân viên hỗ trợ thì không thể thiếu được.

Nhân viên hỗ trợ phải làm rất nhiều việc, về cơ bản thì phó đạo diễn bảo ngươi làm gì thì ngươi phải làm việc đó.

Khiêng đèn, máy quay phim, xách cơm, sửa xe.

Thật ra một đoàn làm phim vô cùng khổng lồ, quay một bộ phim cần tới mấy nghìn người cũng là chuyện thường xuyên xuất hiện, nếu như nhân viên hỗ trợ quá ít, vậy thì trong một đoàn làm phim đông đúc như vậy không có ai làm việc nặng cả.


Chương 1186: Phó Đạo Diễn Vương

Nhưng vấn đề là ra ngoài hoang dã vừa mệt mỏi vừa nguy hiểm, không có nhân viên hỗ trợ nào nhận lương tạm muốn đi làm việc này.

Thành phố số 10 là trung tâm vui chơi giải trí của Liên Bang, không chỉ có một nhà này quay phim, muốn tìm việc khác cũng rất đơn giản.

“Dùng thêm ít tiền nữa đi, tăng cao đãi ngộ của nhân viên hỗ trợ, đành phải vậy mà thôi.”

Đạo diễn Trương nói:

“Hai ngày, chậm nhất là hai ngày nữa chúng ta phải xuất phát, nếu không sẽ không bắt kịp trận tuyết lớn nhất năm nay.”

Đúng lúc này.

“Phó đạo diễn, có người ứng tuyển làm nhân viên hỗ trợ.”

Có người ở ngoài phòng làm việc gõ cửa, nói.

Ánh mắt phó đạo diễn sáng ngời, sao lại có người tự chui đầu vào lưới vậy?

Hắn đi ra ngoài kiểm tra, có người dẫn theo một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi tới, vóc dáng nhỏ gầy, nhìn rất yếu đuối.

Phó đạo diễn thầm nghĩ có thể đây là một người trẻ tuổi muốn làm ở studio để tạo mối quan hệ với đoàn làm phim, biết đâu sau này đạo diễn cho hắn một vai, nổi tiếng thì sao.

Những năm gần đây có rất nhiều người trẻ tuổi có ý định này, chỉ cần bề ngoài thuận mắt thì đã muốn gia nhập giới giải trí để kiếm cơm rồi.

Quả thực cũng có rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng bằng con đường này.

Thật ra phó đạo diễn cũng không hề mong trong đoàn làm phim của mình có hạng người này, bởi vì người như vậy làm việc không được nhanh nhẹn.

Chỉ là hiện giờ hắn không thể kén cá chọn canh được, đạo diễn Trương ép thời gian gấp quá.

Phó đạo diễn nhíu mày:

“Ngươi ứng tuyển làm nhân viên hỗ trợ hả?”

Thiếu niên cười đáp:

“Ừm, việc gì ta cũng làm được, cũng chịu được khổ cực.”

Phó đạo diễn ngẫm nghĩ, cảm thấy phải nói rõ chuyện này ra:

“Ngươi có biết là đoàn làm phim chúng ta sẽ ra ngoài hoang dã không?”

Thiếu niên cười nói:

“Biết chứ.”

Vì vậy hắn mới tới đây.

Nếu như đoàn làm phim này không ra ngoài hoang dã thì hắn không thèm tới đâu.

“Ngươi có biết sửa xe không?”

Phó đạo diễn hỏi thiếu niên.

“Tuy ta không biết, nhưng ta có thể học.”

Thiếu niên thành khẩn nói.

Phó đạo diễn tức giận nói:

“Bây giờ mới học thì đến bao giờ mới thành thạo được, đoàn phim của chúng ta sắp xuất phát rồi, ngươi có muốn học cũng không kịp.

Thôi được rồi, ngươi thử ra nhấc cái hòm trong góc xem nào.”

Thiếu niên lững thững đi vào góc, sau đó vừa giả vờ nặng nề nhấc cái hòm lên khỏi mặt đất vừa thầm nghĩ, cái hòm này chắc khoảng 40kg, chắc thiếu niên bình thường cũng không thể nhẹ nhàng nhấc cái hòm này lên đâu nhỉ.

Phó đạo diễn thở dài một cái:

“Thôi, coi như tạm được, ngươi sẽ được gia nhận đoàn làm phim.

Lão Lưu, Lưu Lợi Quần!”

Phó đạo diễn gào to về phía phòng làm việc.

Rất nhanh sau đó, một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi chạy ra nịnh nọt nói:

“Đạo diễn Vương, có việc gì vậy?”

Phó đạo diễn Vương nói:

“Đây chính là người làm mới của đoàn phim, ngươi cứ hướng đi hướng dẫn công việc phải làm cho hắn đi, nhớ đừng để hắn làm hỏng dụng cụ gì.”

“Được rồi.”

Lưu Lợi Quần vừa cười vừa nói, sau đó quay sang nói với thiếu niên:

“Ngươi tên là gì?”

“Khánh Tiểu Thổ.”

Thiếu niên cười đáp.

“Khánh Tiểu…Ngươi là người của Khánh thị sao?”

Lưu Lợi Quần do dự nói.

“Không phải, vì tổ tiên của ta có họ Khánh nên ta mới có họ Khánh, chứ không phải người của Khánh thị.”

Thiếu niên vừa cười vừa nói.

“Thế thì tốt.”

Lưu Lợi Quần gật đầu:

“Ngươi theo ta đi, công việc của chúng ta trong hai ngày tới chính là sắp xếp đồ đạc vào thùng, sau đó mang thùng lên xe.

Ngươi nhất định phải nhớ một vài quy luật trong đoàn…”

Thiếu niên đó chính là Khánh Trần.

Hắn không muốn đi cùng các thám viên của tổ 7 đến vùng cấm kỵ số 065 vì hắn muốn có thêm chút thời gian làm quen với địa hình của thị trấn trong cấm địa trước khi cuộc giao dịch diễn ra.

Hơn nữa, khi các thám viên đến đây thì cũng là lúc Jindai Yasushi bị áp giải đến, đến lúc đó chắc chắn sự chú ý của mọi người sẽ đổ dồn vào họ, nếu khi đó Khánh Trần muốn tách đoàn ra để làm gì đó thì rất khó.

“Ngài nói đi.”

Khánh Trần cười nhìn Lưu Lợi Quần.

“Quy luật đầu tiên trong đoàn làm phim là không được phép chụp ảnh.”

Lưu Lợi Quần ra vẻ hiểu biết nói:

“Chắc chắn các fan hâm mộ sẽ cho ngươi chút tiền để chụp ảnh gì đó, nhưng ngươi nhất định không được nhận.

Đây được coi là một trong những quy luật then chốt của giới giải trí, nếu có ai đó phát hiện ngươi nhận tiền thì chắc chắn tất cả các đoàn làm phim trong liên bang sẽ không bao giờ thuê ngươi nữa.”

“Thứ hai, nhất định không được nhìn chằm chằm vào các nữ diễn viên.”

Lưu Lợi Quần tiếp tục nói:

“Ngươi nên hiểu mình đang ở cấp bậc nào trong đoàn làm phim, ngươi chẳng qua chỉ là một tên khuôn vác mà thôi, đừng mơ tưởng hão huyền làm gì, cũng đừng cố đi xin phương thức liên lạc của họ làm gì.

Dù họ có thật sự cho ngươi thì chắc chắn họ sẽ âm thầm chặn ngươi trước khi ngươi liên lạc với họ, nên đừng hi vọng làm quen được với họ.”


Chương 1187: Có Gì Mà Không Được Chào

“Thứ ba, nhất định không được đoạt cơm hộp của người khác, đợi khi nào tổ quay phim, trang phục, đạo cụ ăn xong thì chúng ta mới được ăn.

Ngươi không cần lo không có cơm ăn, họ nhất định sẽ có cơm cho ngươi.”

“Cuối cùng, đừng quá tâm cơ, ta biết ngươi đến đây làm gì, nếu ngươi chăm chỉ làm việc thì nhất định đạo diễn và phó đạo diễn sẽ để mắt đến ngươi, đến lúc đó ngươi không cần lo không có cơ hội.

Nhưng nếu ngươi quá tâm cơ thì họ sẽ không để mắt đến ngươi đâu.”

Khánh Trần vui vẻ.

Xem ra cả Lưu Lợi Quần và phó đạo diễn Vương đều không hề nghi ngờ thân phận của hắn, thậm chí họ còn nghĩ mục đích hắn đến đây cũng như những người trẻ tuổi khác.

Có lẽ vì trong đoàn làm phim không hề thiếu những người trẻ đến xin việc ở đây vì mục đích này nên họ mới không nghi ngờ gì.

Lưu Lợi Quần nhìn Khánh Trần:

“Tuy nhan sắc của ngươi không tệ, nhưng trong giới giải trí, số người giống như ngươi nhiều vô số, nên đừng mơ mộng hão huyền nữa.”

Khánh Trần không tiếp tục nói về vấn đề này mà vừa cười vừa nói:

“Chúng ta đi thôi.”

Lúc Khánh Trần đến phòng thiết bị, ở đó đã có 6 người đang làm việc, tính cả hắn và Lưu Lợi Quần là tám người.

Nhưng khi họ vừa bước vào căn phòng đó, Lưu Lợi Quần lại không đi làm việc như mọi người mà chỉ nằm trên một chiếc ghế chỉ huy họ.

Đám người làm quan sát Khánh Trần một lượt từ đầu đến chân, sau đó thì thầm cười nói với nhau:

“Xem ra lại là một tên muốn nổi tiếng rồi.”

Có lẽ họ đã quá quen với cảnh những người trẻ xin vào làm việc ở đây để tìm cơ hội nổi tiếng, nên chẳng ai quá kinh ngạc khi thấy hắn cả.

Dù sao thì so với những người làm công việc tay chân như họ, làm minh tinh sướng hơn nhiều, không những không phải làm việc nặng mà còn có người gọt táo che ô cho.

Hơn nữa, số tiền họ kiếm được sau một bộ phim đủ để một gia đình bình thường tiêu mấy đời.

Nhưng hắn biết cuộc sống của các minh tinh đó không hề màu hồng như mọi người thường nghĩ, vì bây giờ tất cả các công ti truyền thông đều nằm trong tay các tập đoàn lớn nên nếu một người muốn đóng phim hay muốn xuất hiện trên bìa các tạp trí lớn để quảng bá bản thân thì chắc chắn phải kí hợp đồng ít nhất là 10 năm với các công ti lớn, nếu ngươi không muốn kí thì chắc chắn ngươi sẽ không bao giờ xuất hiện trước công chúng được.

Vậy mới nói các tập đoàn chính là vua của thế giới trong, họ muốn cho ngươi nổi tiếng thì nhất định ngươi sẽ nổi tiếng, còn nếu họ đã không thích ngươi thì ngươi sẽ chẳng bao giờ nổi tiếng được đâu.

Chỉ có một vài minh tinh có xuất thân từ tập đoàn mới không bị chèn ép.

Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của hắn, còn đối với người dân ở thế giới trong, minh tinh vẫn luôn niềm mơ ước của không biết bao nhiêu người, vì so với đi làm công nhân trong các khu công nghiệp, làm minh tinh nghe có vẻ lợi hại hơn nhiều, nên từ trước đến giờ giới giải trí chưa bao giờ thiếu người cả.

Trong suy nghĩ của vài người, trở thành minh tinh có thể coi là một con đường lên trời.

Một người tướng mạo đoàng hoàng chào Khánh Trần:

“Chào người mới.”

Có người nói:

“Ngươi chào hắn làm gì?”

Người kia nói:

“Có thêm người làm cùng chẳng phải là chuyện tốt sao, có gì mà không được chào.”

Khánh Trần không nói gì mà đi thẳng đến đống thùng đựng hàng phía xa, sau đó mang nó lên xe cùng với mọi người.

Đám người đó thấy hắn không thèm phản ứng nên không ai nói gì nữa.

Mọi người vừa làm việc vừa thì thầm với nhau:

“Đúng rồi, Chu Thương, đi hoang dã chẳng phải rất nguy hiểm sao, tại sao họ cứ nhất quyết phải lên hoang dã làm gì?”

Người vừa lên tiếng chào Khánh Trần chính là Chu Thương.

Một người khác nói:

“Bây giờ cái gì CG chẳng làm được? Cần gì phải đích thân lên hoang dãm làm cho mệt chứ.”

Một tên người khác vừa cười vừa nói:

“Ngươi thì biết cái gì, bây giờ mấy phim quay ngoài thực tế đều rất hot, hơn nữa cảnh quay ngoài thực tế nhìn chân thật hơn cảnh do CG tạo ra nhiều.

Ngươi không biết tin đạo diễn của một bộ phim đã đầu tư hẳn một chiếc máy bay cấp Giáp, sau đó cho máy bay nổ tung để cảnh quay thêm chân thật sao, nghe nói ngày phim đó công chiếu, tất cả các phòng vé đều cháy hàng.”

“Thật ra mấy khu cấm kỵ không đáng sợ như mọi người nghĩ đâu.”

Chu Thương nói:

“Trước đây ta từng theo một đoàn làm phim đến đó, mọi thứ ở đó đều rất bình thường, nơi đó chẳng có gì đang sợ cả, hơn nữa, ngươi nghĩ mấy người nhiều tiền như các đạo diễn ngu ngốc sao, nếu họ biết mình sẽ chết thì còn dám đến đó sao?”

“Nghe cũng có lí.”

Lưu Hội nói:

“Các ngươi biết không, nghe nói mấy ngày trước Tần Bội Bội đã nói với đạo diễn, nếu bắt nàng diễn cảnh đốt xe ngoài hang dã thì nàng sẽ hủy hợp đồng.”

Chu Thương thầm nói:

“Không phải nàng ta đang hot sao, thích đòi hỏi cũng là chuyện bình thường.

Không phải tên Lý Ngọc cũng như vậy sao, ngươi không biết lúc mới bắt đầu quay, hắn đã yêu cầu đoàn làm phim tìm 12 người đến hầu hạ hắn sao.”


Chương 1188: Chuyển Đồ

“Chậc chậc, không ngờ còn chuyện này đấy.”

Lưu Hội nói:

“Đúng rồi, hình như lần này đoàn làm phim đã thuê được một nhóm thợ săn hoang dã rất lợi hại, nghe nói trước đây họ đã giết được rất nhiều người hoang dã.”

“Ừ, mấy người ở quán rượu nói, thủ lĩnh đám người đó tên là Tôn Sở Từ, nghe nói họ còn đổi được không ít tiền từ chuyện đó.

Họ còn nói nhóm người này có rất nhiều vũ khí, hơn nữa số vũ khí đó còn không phải mấy loại rẻ tiền ngoài thị trường mà là loại chuyên giành cho quan đội.”

Chu Thương nói:

“Nên mọi người cứ yên tâm, dù có gặp phải người hoang dã thì chúng ta cũng không cần lo.”

Nghe đến đây, Khánh Trần đã bắt đầu đau đầu rồi.

Thật ra dạo gần đây có tất cả 3 đoàn làm phim chuẩn bị ra ngoài hoang dã.

Nhưng trong đó, một đoàn làm phim không đến vùng cấm kỵ hắn muốn đến, một đoàn làm phim khác có một người từng có mặt trong buổi tiệc sinh nhật hôm đó ở nhà Tống Niểu Niểu nên cũng bị hắn loại bỏ.

Cho nên, Khánh Trần mới chọn đoàn làm phim này.

Vậy mà bây giờ họ lại thuê bọn Tôn Sở Từ làm người dẫn đường?

Cũng đúng thôi, tuy thành phố số 10 có hàng trăm nhóm thợ săn hoang dã nhưng số nhóm từng giết được người hoang dã lại có thể đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa lần trước Khánh Trần còn bảo họ đến nhặt vũ khí của Kashima và Jindai để lại sau trận chiến lần trước nên họ mới có được nhiều súng như vậy.

Ngay cả Khánh Trần cũng không ngờ thanh danh của bọn Tôn Sở Từ lại lên nhanh như vậy.

Lúc này, Lưu Lợi Quần lại nói:

“Mọi người dừng tay đã, mấy thợ săn hoang dã đó đến rồi.

Các ngươi lập tức ra bãi đậu xe để chuyển đồ từ xe của họ lên xe của chúng ta, chúng ta sẽ phải chuẩn bị 2 chiếc xe trống cho họ.”

Chu Thương sửng sốt hỏi:

“Sao phải chuẩn bị xe cho họ.”

“Sao ngươi hỏi lắm thế, nếu chúng ta thuê họ thì tất nhiên chúng ta phải chở họ đi rồi.”

Lưu Lợi Quần nói.

Vì các đoàn làm phim đều được đầu tư rất nhiều tiền nên những chiếc xe xe việt dã chạy bằng dầu diesel mà họ thuê đều là những chiếc tốt nhất.

Sau đó họ đều đi theo Lưu Lợi Quần xuống bãi đỗ xe, một lúc sau, đạo diễn Trương, phó đạo diễn Vương và nhóm thợ săn hoang dã cũng cũng xuống đến đây:

“Xem ra lần này cả đoàn làm phim đều phải nhờ cả vào mọi người rồi.

Nếu ngươi thấy chỗ nào có nguy hiểm thì cứ nói với ta, chúng ta nhất định sẽ tránh mấy chỗ đó.

Nếu có nguy hiểm gì thì chúng ta sẽ rút lui.”

Đoàn Tử cười nhẹ nhàng nói:

“Yên tâm đi, nếu chúng ta đã ở đây thì các ngươi sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu…Nếu có nguy hiểm gì thì chúng ta sẽ bảo các ngươi rút lui.”

Đoàn Tử vừa quay đầu nhìn nhóm người phía sau thì đã lập tức nhận ra người đang đứng giữa đám người đó chính là Khánh Trần.

Cả bọn Tôn Sở Từ đều thầm nghĩ, ngọa tào, hay bây giờ chúng ta rút lui luôn?!

Tại sao người này lại xuất hiện ở đây?!

Tôn Sở Từ chớp mắt mấy lần, hắn không nhìn nhầm đâu, chắc chắn người đó chính là Khánh Trần!

Lúc này, Tôn Sở Từ bỗng nghĩ đến một vấn đề, nếu Khánh Trần đã xuất hiện ở đây thì có nghĩa là hắn cũng muốn đến hoang dã, một nhân vật lớn như hắn đến hoang dã làm gì? Nếu có chuyện nhỏ thì đối phương cần gì phải đích thân đến đó, nên chắc chắn đó là chuyện rất lớn.

Nếu đã là chuyện lớn thì chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng cũng may Tôn Sở Từ đã kịp ngăn cản Đoàn Tử.

Nếu Khánh Trần đã xuất hiện ở đây thì chắc chắn hắn muốn giữ bí mật chuyện này, hơn nữa bây giờ đối phương còn đang đeo một đôi găng tay rất dày, xem ra thân phận mà hắn giả dạng cũng không cao.

Nếu bây giờ họ nhận nhau thì chẳng khác nào làm hỏng chuyện của đối phương, đến lúc đó nếu họ có muốn đi ôm đùi cũng không được.

Vì chắc chắn những nhân vật lớn như đối phương sẽ thích thủ hạ thông minh, chứ không phải những kẻ ngu xuẩn.

Lúc này, phó đạo diễn Vương nói đùa:

“Mấy vị chính là những thợ săn hoang dã lợi hại nhất mà ta biết, nếu đoàn phim có mấy vị hộ tống thì có gì phải lo lắng nữa.”

Đoàn Tử vội nói:

“Đừng nói như vậy, chúng ta đâu có lợi hại gì.”

Phó đạo diễn Vương sửng sốt, không phải vừa rồi Đoàn Tử còn khoe khoang họ lợi hại như thế nào sao, sao bây giờ lại khiêm tốn như vậy?!

Lúc này, Lưu Lợi Quần lại gần nói:

“Ta đã dẫn những người khuôn vác đến rồi, xin hỏi xe của các ngươi ở đâu?”

Tôn Sở Từ vội nói:

“Không cần không cần không cần, để chúng ta tự chuyển…”

Mọi người đều ngơ ngác, đối phương vừa nói gì vậy, rõ ràng vừa rồi họ đâu có nói như vậy?!


Chương 1189: Xum Xoe

Đoàn Tử chính là cô gái ăn nói mạnh miệng.

Nàng không có ý đồ xấu xa gì cả, chỉ muốn người khác cảm thấy mình rất giỏi mà thôi.

Giống như lúc trên xe lửa, nàng nói mình có quan hệ tốt với nhân vật lớn của Bạch Trú ở ngay trước mặt Khánh Trần.

Lúc này, gương mặt Đoàn Tử nóng rực.

Lời khen ngợi của đạo diễn Trương, phó đạo diễn Vương đã khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng.

Dù sao thì người cho bọn hắn công lao săn giết người hoang dã đang đứng ở ngay trước mặt.

Người đổi trang bị giúp bọn hắn cũng chính là vị này.

Vậy nên Đoàn Tử đột nhiên khiêm tốn, bởi vì nàng không dám lỗ mãng nữa.

Lúc này Lưu Lợi Quần cười tươi nói:

“Các vị đừng có khách khí, nhân viên hỗ trợ của đoàn làm phim chúng tôi rất khỏe mặc, bất kể là bây giờ xách trang bị hay là sau này ra ngoài hoang dã, các ngươi cứ tùy tiện sai bảo.”

“Không cần, không cần đâu mà!”

Đoàn Tử cuống muốn chết, lúc nói chuyện nàng cũng không dám nhìn Khánh Trần, chỉ sợ Lưu Lợi Quần sai vị trùm cuối này xách trang bị cho mình.

Những người xung quanh không hiểu rõ mọi chuyện, chỉ cảm thấy những thợ săn hoang dã này thật bình dị gần gũi, lợi hại như vậy mà vẫn vô cùng khiêm tốn.

Thật hiếm thấy.

Khánh Trần cười nói:

“Xe của các ngươi ở đâu vậy, chúng ta tranh thủ thời gian chuyển trang bị các ngươi thay ra lên trên xe của đoàn làm phim.”

Lưu Lợi Quần trừng mắt với hắn một cái:

“Nơi này có chỗ cho ngươi nói chuyện hả, trước đó ta đã dặn dò ngươi như nào, nghe nhiều nhìn nhiều, nói ít hỏi ít.”

Mấy người Tôn Sở Từ sợ sững người, tên Lưu Lợi Quần lúc nào cũng dũng cảm như vậy hả.

Ngươi có biết mình đang ra lệnh cho ai không hả? Đây chính là trùm cuối xét nhà người khác vẫn cười hì hì đó.

Trong hai ngày nay, có một tin đồn lan truyền trong thành phố số 10, tổ 7 thuộc phòng tình báo số 1 xử lý sạch quản lý cấp cao của Cơ Giới thần giáo và hội Phụ Huynh, chuyện này là do người này làm ra đó.

Nhưng vào lúc này Khánh Trần đã lên tiếng, mấy người Tôn Sở Từ cũng hiểu Khánh Trần muốn tiếp tục che giấu tung tích, vậy nên cũng để hắn đi xách đồ.

Nhưng khi xách đồ thì họ không thể đứng nhìn được, mấy người Tôn Sở Từ cũng đi lên hỗ trợ, tạo thành một hình ảnh vô cùng thân thiết, gần gũi.

Khiến đạo diễn Trương cảm động vô cùng.

“Có một đội ngũ đoàn kết như vậy thì chắc chắn hành trình quay phim lần này sẽ rất thuận lợi!”

Đạo diễn Trương cảm thán.

“Đúng rồi, đạo diễn Trương này, ta xem dự báo thời tiết thì thấy bốn ngày nữa sẽ có đợt không khí lạnh cuối cùng của năm nay, nếu như hiện giờ các ngươi còn không xuất phát thì sợ rằng sẽ không kịp đâu.”

Tôn Sở Từ nhìn về phía đạo diễn Trương.

Tôn Sở Từ nói tiếp:

“Ta lên kế hoạch sơ lược của chuyến hành trình lần này, tổng cộng cần từ 2 đến 3 ngày mới có thể tới nơi, nếu như bỏ lỡ thì chẳng phải các ngươi sẽ mất trắng tiền hay sao?”

Vừa nhắc tới chuyện này thì đạo diễn Trương đã nổi giận:

“Chẳng phải là vì Tần Bội Bội hay sao? Nếu như không phải vì tìm kiếm nhà xe di động cho nàng thì mọi người sớm đã xuất phát rồi!”

Phó đạo diễn Vương nói nhỏ:

“Góp tiền vào phim.”

“Góp tiền làm phim thì sao chứ, góp tiền làm phim cũng không thể ảnh hưởng tới tập thể được, hơn một trăm người đang chờ ở đây đó!”

Đạo diễn Trương nói lớn:

“Các ngươi thu dọn đồ đạc trước đi, ta tự mình đi thương lượng với người đại diện của Tần Bội Bội xem như nào, nếu như nàng còn như vậy thì chúng ta đành phải từ bỏ chuyến đi lần này mà thôi.”

Phó đạo diễn Vương tỏ vẻ mặt đau khổ, nếu như từ bỏ thì sẽ phải bồi thường rất nhiều tiền vi phạm hợp đồng.

Đạo diễn Trương rời đi.

Khánh Trần tiếp tục giúp Tôn Sở Từ vận chuyển trang bị.

Những nhân viên hỗ trợ khác thấy mấy người Tôn Sở Từ tự chuyển đồ thì vô cùng vui vẻ, trốn ở một bên.

“Chẳng phải các ngươi bảo mình đã tiết kiệm đủ tiền để vượt qua mùa đông hay sao? Sao không hưởng thụ tết xuân mà nhất quyết chạy ra ngoài hoang dã vậy?”

Khánh Trần vui vẻ cười hỏi.

Tôn Sở Từ do dự vài giây mới nói:

“Họ trả rất nhiều tiền, nhiều gấp đôi tiền thưởng săn giết người hoang dã trước đó.”

“Giới giải trí giàu có ghê ta.”

Khánh Trần than một tiếng:

“Trong chuyến hành trình này các ngươi cứ coi như không hề quen biết ta là được, đừng câu nệ như vậy, ta có việc của ta, không liên quan gì với các ngươi cả đâu.

Chờ khi thời cơ tới, ta sẽ âm thầm rời khỏi đội ngũ.”

Đoàn Tử không kìm được lòng tò mò:

“Ngươi định đi tới đâu vậy?”

Khánh Trần cười tủm tỉm đáp:

“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Lúc này, đám nhân viên hỗ trợ đang ngồi trên nền đất ở bãi đỗ xe phía xa nhìn đám người Khánh Trần vừa cười vừa nói chuyện với nhau.

Một tên nhân viên hỗ trợ nói:

“Nhìn kìa nhìn kìa, xem ra là bợ đỡ được rồi, người ta đã bảo là không cần giúp đỡ rồi mà hắn vẫn tới xum xoe.

Xem ra chúng ta đoán không hề sai, hắn tới tham gia vào đoàn làm phim là để tìm kiếm cơ hội.”


Chương 1190: Bội Bội Nhà Ta

Lưu Lợi Quần nhìn bọn hắn:

“Nếu như bề ngoài của các ngươi bằng với người ta thì cũng có thể thử xem, trong giới giải trí chưa bao giờ thiếu những kẻ hao tâm tổn trí muốn trèo lên cao, lần này cho dù không có hắn thì cũng sẽ có những người khác mà thôi.

Ngươi xem, người diễn viên quần chúng tham gia phim Khói Lửa giờ đã nổi tiếng rồi đó.”

Một tên nhân viên hỗ trợ nói:

“Vậy hắn đi nịnh bợ đám thợ săn hoang dã đó thì có ích lợi gì chứ, đám thợ săn hoang dã này dù lợi hại thì cũng không thể cho hắn vai diễn được.”

Có người cười nói:

“Người ta đang tung lưới rộng, nhỡ đâu có tác dụng thì sao?”

Đến lúc này, trong mắt họ thì Khánh Trần chính là một người trẻ tuổi chỉ biết tới lợi ích, một lòng muốn bò lên cao.

Những người nằm ngửa* ghét nhất những người cố gắng hơn mình, bởi vì nếu so sánh với họ thì hình ảnh của bản thân họ sẽ là lười biếng, tầm thường.

*Người nằm ngửa: Từ lóng chỉ những người trẻ tuổi cảm thấy cố gắng cũng không thể vượt qua khoảng cách giàu nghèo ở Trung Quốc, không thích đi làm, chỉ kiếm đủ tiền để duy trì cuộc sống ở mức tối thiếu nhất.

Phía bên này, Khánh Trần hỏi:

“Nhặt hết đống trang bị lần trước hả? Trước khi ta rời đi cũng không để tâm nói chuyện với các ngươi, chỉ có thể phái người đi thông báo với các ngươi biết.”

Tôn Sở Từ nghiêm túc nói:

“Cảm ơn ngài, trang bị lần trước rất nhiều, chúng ta đã nhặt tất cả về.

Chúng ta bán những món dư thừa ở trên chợ đen, đổi sang một căn phòng lớn hơn, gồm bốn phòng ngủ một phòng khách, đủ cho bảy người chúng ta ở, năm người con trai ở ba phòng, hai cô gái ở một phòng.”

Bên trong đoàn đội này, ngoài Đoàn Tử ra thì còn một nữ sinh khác, nhưng lúc bình thường hiếm khi thấy đối phương lên tiếng.

Lúc này Đoàn Tử nghĩ mình đã biết được thân phận của đối phương, nhưng đối phương thì còn chưa biết…

Thế là lên tiếng hỏi Khánh Trần:

“Đúng rồi, trước đó ngài nói ngài là học sinh tới thế giới trong, nhưng chúng ta cũng có nghe nói tới một người tên Khánh Trần ở thế giới ngoài, trùng tên trùng họ với ngài.”

Tôn Sở Từ trừng mắt với nàng một cái.

Đoàn Tử chờ Khánh Trần trả lời “chỉ là trùng họ trùng tên thôi mà”, “vậy thì trùng hợp quá” hay là “ta không phải là người du hành thời gian”.

Nhưng Khánh Trần lại cười tươi, nhìn về phía mấy người Đoàn Tử đáp:

“Ta nghe người ta nói các ngươi tự nhận là rất thân với ta, cũng rất thân với Bạch Trú hả?”

Gương mặt Đoàn Tử lập tức đỏ bừng lên:

“Á….Làm sao ngươi biết!”

Vả mặt trực diện chính là như này đây.

Đoàn Tử không biết sao Khánh Trần lại biết được chuyện này, nàng từng chém gió chuyện này với khá nhiều người, nhưng những đối tượng mà nàng chém gió đều không có quan hệ gì với Bạch Trú cả, đại đa số họ còn không phải là người du hành thời gian, chỉ là bạn học mà thôi.

Ngượng chết đi được.

Khánh Trần cười tươi như hoa, nói:

“Không sao, thực sự thì ta và các ngươi cũng rất thân mà, biết ta là coi như biết Bạch Trú rồi.

Đúng rồi, ta nhắc lại một lần nữa, suốt hành trình này hãy đóng giả cho giống vào, đừng để bị lộ tẩy đó.”

Việc hắn là người du hành thời gian không thể giấu diễm được nữa, vậy nên thoải mái thừa nhận thì tốt hơn.

“Được.”

Tôn Sở Từ nhận lời.

Chờ khi mọi người chuyển hết đồ đạc lên trên văn phòng, còn chưa vào bên trong thì đã nghe thấy tiếng cãi nhau.

Một người phụ nữ béo mập đứng ở giữa phòng làm việc, tức giận hét lên với đạo diễn Trương:

“Bội Bội nhà ta có địa vị như nào cơ chứ? Ra ngoài hoang dã mà không có nổi một chiếc nhà xe di động, nếu đồn ra ngoài thì sẽ trở thành trò cười cho người khác hả, nhỡ đâu sau này các đoàn làm phim khác cũng làm theo các ngươi, vậy thì còn quy củ gì nữa hay không?”

Đạo diễn Trương bị đối phương hét thẳng mặt như vậy cũng đỏ mặt tía tai, cho dù hắn không phải một người đạo diễn quá mức thành công nhưng đây là lần đầu tiên hắn bị người đại diện trách móc thẳng mặt như vậy.

Hắn nói:

“Ngươi hét cái gì hả? Nhà xe di động chạy bằng dầu diezel đã bị những đoàn làm phim khác thuê hết, ta có cách nào cơ chứ?”

Người phụ nữ béo kia đáp:

“Vậy thì chờ nhà xe di động quay trở về hãy bắt đầu quay! Hơn nữa tấm áp phích kia của các ngươi là có ý gì vậy hả? Lý Ngọc là nam chính, Bội Bội là nữ chính, vậy sao nàng lại xa trung tâm áp phích hơn 1cm? Sao hả? Chẳng lẽ địa vị của Lý Ngọc cao hơn sao?”

Khánh Trần thấy cảnh này thì ngây người.

Trong lòng thầm nghĩ việc tranh đoạt vị thế trong nghành giải trí đã kịch liệt tới mức độ này rồi sao? Ngay cả việc cách xa trung tâm tấm áp phích hơn 1cm cũng phải tranh cãi?

Tuyệt!

Lúc này đạo diễn Trương không thể nhịn thêm được nữa:

“Rốt cục Tần Bội Bội có tham gia hay không? Nếu nàng không tham gia thì không thể kịp quay cảnh tuyết rơi đâu!”

Ngày mai vẫn lên 10 chương.

Chúc các bạn ngủ ngon nhé!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 2 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box