1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 105 : Thuyền Viên 2 (c1041-c1050)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 105 : Thuyền Viên 2 (c1041-c1050)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1041: Thuyền Viên 2

Trương Kiệm hỏi: “Hai người không phải là du học sinh đến trải nghiệm cuộc sống chứ, các ngươi còn không có visa làm việc.”

Ương Ương cười nói: “Điều này quan trọng sao, chúng ta chỉ lấy mức lương cơ bản, coi như khách du lịch là được.”

“Nhưng mà, hai người các ngươi…”

“Ta có giải á quân cuộc thi thuyền buồm, từng một mình lái thuyền qua Ấn Độ Dương, tốt hơn so với Khánh Trần bên cạnh một chút.

Ta biết khi đi đến biển Baelen sẽ gặp phải những gì, vì vậy ngươi có thể yên tâm. ”

Khánh Trần kinh ngạc quay đầu nhìn cô gái, sao lại bán đứng hắn hắn.

Chỉ có điều, tâm tình của cô gái có vẻ không tệ, sau một thời gian dài xuyên không, vừa vặn nàng muốn đi du lịch thì nhận được điện thoại của Khánh Trần nên đồng ý ngay.

Trương Kiệm yên lặng đánh giá đôi thiếu niên nam nữ trước mặt, chỉ cảm thấy mùa bắt cua năm nay của mình tràn ngập cảm giác hoang đường.

Hắn suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng nói:

“Được, chuyến đi đầu tiên ra biển sẽ có khoảng bảy ngày, nếu hai ngươi không thể chịu đựng được nỗi khổ trên thuyền, ngươi có thể rời đi lúc tàu về cảng.”

Thông thường mùa bắt cua kéo dài mười lăm ngày và tối đa không quá một tháng.

Thuyền bắt cua sẽ ra khơi vài lần, bình thường khi trở về đều là lúc đã lấp đầy kho hàng.

Hạn ngạch của tàu Bắc Cực là ba trăm nghìn bảng, trong khi kho hàng của Tàu Bắc Cực chỉ có tải trọng một trăm năm mươi nghìn bảng, vì vậy phải quay trở lại cảng để dỡ hàng, bổ sung nhiên liệu và nước ngọt, sau đó ra khơi một lần nữa.

Tuy nhiên, năm ngoái Tàu Bắc Cực thu hoạch được rất ít, hai chuyến mới đánh bắt được bảy mươi nghìn bảng cua hoàng đế, chỉ vừa đủ tiền dầu.

Năm nay Trương Kiệm lại bỏ ra bốn trăm nghìn euro sửa thuyền.

Sau khi cha hắn qua đời, còn có một khoản thuế thừa kế lớn cần nộp, ngay cả một trăm tám mươi lồng cua cũng là do hắn thuê, thuê mười lăm ngày, hết hạn phải trả lại.

Cho nên Trương Kiệm không còn đường lui.

Lần này hắn phải đặt cược thêm.

Đây cũng là nguyên nhân khiến các thuyền trưởng khác đè ép hắn và muốn cướp hạn ngạch trong tay hắn ta.

Khánh Trần nhìn về phía Trương Kiệm:

“Đúng rồi, các thuyền viên khác thì sao?”

Trong hai ngày chờ mở biển, cũng không biết từ đâu truyền ra tin tức nói Tàu Bắc Cực lần này ra biển tìm một học sinh trung học bỏ học, còn tìm một nữ thuyền viên.

Nhất thời các thủy thủ cảng đều cười, ai đi bắt cua hoàng đế sẽ dùng nữ thuyền viên chứ?

Cường độ làm việc của tàu đánh bắt cua quá cao, cũng quá tàn nhẫn, rất ít phụ nữ có thể chịu được công việc này.

Trong quầy rượu, nhiều người bắt đầu đặt cược Tàu Bắc Cực có thể thu hoạch bao nhiêu cua hoàng đế trong năm nay.

Một số người nói rằng nó là như năm ngoái, bày mươi nghìn bảng.

Một số người nói rằng nó có thể ít hơn năm mươi nghìn bảng.

Tất cả đều cho rằng, năm nay Trương Kiệm làm không tốt ngay cả tiền xăng có lẽ cũng không vớt được, tiền thuê lồng bắt cua cũng không trả nổi.

Dám đưa một đôi nam nữ mười bảy tuổi làm thuyền viên chứng tỏ Trương Kiệm quả thật đã đi vào ngõ cụt.

Xem ra khi mùa bắt cua này kết thúc, Trương Kiệm chỉ có thể nộp đơn xin phá sản cá nhân.

Từ đầu đến cuối, không ai nghĩ Khánh Trần và Ương Ương có thể giúp được gì trên thuyền.

…….

Chỉ một ngày trước khi mở biển, một máy bay Boeing của hãng hàng không Thổ Nhĩ Kỳ đã hạ cánh tại sân bay Schiphol.

Ở khoang hạng nhất, Hà Kim Thu đứng dậy, duỗi thắt lưng.

Tiếp viên hàng không nhiệt tình nói: “Xin chào, quý khách vui lòng ra xe buýt trung chuyển đưa đón sân bay cho hành khách hạng nhất để rời đi.”

Hà Kim Thu đi ra ngoài, đi hai bước lại dừng lại, cười tủm tỉm nói với tiếp viên hàng không:

“Đúng rồi, ta còn có một người bạn ở hạng phổ thông, hắn đi cùng ta.”

Đang nói chuyện, Trịnh Viễn Đông phía sau khoang máy bay mặc trung sơn phục đi ra, trên tay hắn đeo găng tay, che kín mít chân tay.

Là lãnh tụ Côn Luân, hắn tự nhiên không cần lo lắng chuyện kiểm tra an ninh ở nước ngoài.

Amsterdam bên này cũng không ban bố quy tắc đặc thù gì đối với người du hành, mọi người đều là đi lại tự do, ngay cả Châu Hà Kim Thu thích làm việc ở hải ngoại này cũng không có bị hạn chế nhập cảnh….

Nơi này xem như là một số ít các nước Châu Âu không hạn chế nhập cảnh đối với Hà Kim Thu…

Hà Kim Thu vừa xuống máy bay vừa nhiệt tình nói: “Đội trưởng, thật sự không nghĩ tới ta sẽ tình cờ gặp ngươi ở trên máy bay này.

Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ý chuyện ngươi nhúng tay vào công việc hải ngoại, nếu Cửu Châu cùng Côn Luân có thể hợp nhất, ngươi muốn nhúng tay như thế nào cũng không sao cả.”

Trịnh Viễn Đông lạnh lùng nhìn Hà Kim Thu một cái: “Xui xẻo.”


Chương 1042: Thuyền Viên 3

Hà Kim Thu cũng không tức giận, cười tủm tỉm nói:

“Đội trưởng cũng là vì Khánh Trần mà đến đi, ngươi hẳn là đã nghe nói phía bên Kashima và Jindai cho nhân viên nhập cảnh vào Amsterdam, nên biết rõ hắn gặp nguy hiểm.

Dù vậy, hai chúng ta cùng nhau tới đây thì họ gặp xui xẻo rồi, lần này ta sẽ giáo huấn Future của Bắc Mỹ và Jindai, Kashima một lần, để họ biết cái gì gọi là dương uy của nước ta.

Trịnh Viễn Đông nhìn Hà Kim Thu:

“Ta đối với chuyện khơi mào tranh chấp cũng không hứng thú quá nhiều, chỉ là muốn giết một người mà thôi.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Hắn từng làm chuyện như vậy ở trong nước, ông chủ Trịnh cho dù đuổi giết ra nước ngoài cũng phải giết chết hắn, nghe có vẻ cực kỳ đỉnh nha.

Yên tâm, hai chúng ta đã liên thủ hắn chắc chắn phải chết, ngươi họ Trịnh, ta họ Hà, hai chúng ta cộng lại với nhau liền gọi Trịnh Hà hạ Tây Dương.

Năm đó khi Trịnh Hòa hạ Tây Dương, đem hết đám người đó…”

Trịnh Viễn Đông nhìn Hà Kim Thu:

“Ngươi có thể có văn hóa chút không, Trịnh Hòa hạ Tây Dương đi là Ấn Độ Dương, chưa từng tới nơi này.”

Hà Kim Thu cười nói: “Ta nói là Đại Tây Dương mà, cũng không sai.”

Trịnh Viễn Đông nhìn về phía Hà Kim Thu:

“Bây giờ Khánh Trần ở đâu?”

“Không biết.”

“Không biết?!”

Hà Kim Thu ngồi trên xe buýt trung chuyển có chút không vui:

“Cửu Châu của ta ở Châu Âu cũng chỉ có ba cơ quan, toàn bộ Châu Âu đông dân như vậy, làm sao ta có thể nắm hắn trong lòng tay? Đừng nói là ta không thể tìm thấy hắn, Jindai và Kashima cũng không thể tìm thấy hắn.

Ngươi không biết thôi, những ngày này rất nhiều người đang tìm kiếm hắn, nhưng hắn không ở trong bất kỳ khách sạn nào, cũng không có bất kỳ thông tin chi tiêu thẻ tín dụng nào.”

“Tất cả những nơi công cộng hắn có thể tới mọi người đều đã tìm qua, khu thắng cảnh có người nhìn chằm chằm, nhà hàng nổi tiếng cũng có nhưng thằng nhóc này giống như bốc hơi khỏi nhân gian.”

Tìm một người đôi khi dễ dàng, nhưng cũng rất khó khăn.

Dưới tình huống bình thường, mọi người sẽ tìm kiếm dấu vết từ thẻ tín dụng hoặc nơi đối phương có thể đi.

Nhưng ở thời điểm này, Khánh Trần không đi bất cứ nơi nào mà mọi người đoán.

Quả thực khiến người ta không nhịn được nghi ngờ, con hàng này rốt cuộc đang làm gì?!

Họ căn bản không thể tưởng tượng được, Khánh Trần vất vả ngồi khoang hạng nhất hai mươi bảy nghìn tệ tới nơi này, vậy mà vì đi làm thêm trên tàu đánh bắt cua nguy hiểm nhất trên thế giới!

Người du hành bình thường ai đi làm thuê chứ?!

Hà Kim Thu nói:

“Bây giờ chỉ có thể chờ hắn xuất hiện.”

…….

Lúc này, Khánh Trần mà cả thế giới đều tìm vừa mới đến bến cảng, hắn ngẩng đầu nhìn tàu Bắc Cực vừa được sơn, thuyền màu xanh trắng đan xen rất đẹp.

Một nửa thân tàu Bắc Cực là màu trắng, nửa dưới là màu xanh đậm, trông như một bộ đồng phục hải quân.

Chỉ có điều, khi Khánh Trần lên thuyền đã phát hiện, tay vịn trên thân tàu này có chút tệ.

Chỉ khi nhìn vào các chi tiết trên tàu, chúng ta có thể nhận ra đây là tàu cũ.

Trương Kiệm nhìn hai người, sắc mặt phức tạp:

“Các ngươi thật sự muốn ra biển?”

Khánh Trần cười nói:

“Chúng ta không phải là người thích đùa giỡn.

Dúng rồi, các tàu viên khác đâu?”

Sắc mặt Trương Kiệm càng khó nhìn hơn:

“Nidup ở trên thuyền buộc lồng cua, lão John vừa uống rượu xong đang ngủ thiếp đi ở trong khoang thuyền, George….Tạm thời gọi điện không tới được.

Ta nghe nói hắn đang ở trên Tàu Alpes của Craig.”

“Hả? Vậy cũng được, hôm nay phải ra khơi rồi, đột nhiên thiếu người thì làm sao bây giờ?”

Khánh Trần hỏi.

Trên thực tế, điều Khánh Trần lo hơn là, nếu tàu không thể ra khơi thuận lợi, làm sao hắn ra biển Baelen?

Một khắc nào đó, thậm chí thiếu còn muốn trực tiếp gọi điện thoại cho Hà Kim Thu, kêu đối phương huy động người.

Hắn biết Cửu Châu nhất định có cao thủ ở chỗ này, lúc trước hắn chiến đấu cùng Jindai và Kashima ở Lạc Thành, tốt xấu gì cũng coi như từng giúp đỡ một chút, hiện tại nhờ vả cũng không quá phận nhỉ?

Chẳng qua, vạn nhất trực tiếp kéo ông chủ Hà tới, tàu Bắc Cực họ ra biển sẽ không còn là bắt cua nữa, mà sẽ đi săn cá voi hoặc giết người….

Trương Kiệm do dự nhiều lần, cuối cùng cũng gọi điện thoại cho Craig của Tàu Alpes:

“Ta muốn bán.”

Craig kiêu ngạo nở nụ cười:

“Hiện tại muốn bán, giảm năm mươi phần trăm ta mới mua…”

Không đợi hắn tiếp tục nói thêm, Trương Kiệm đã xanh mặt cúp máy.

Trương Kiệm nhìn về phía Khánh Trần nói: “Bây giờ đã không còn cách nào khác, cho dù George không đến, chúng ta cũng phải thử một lần.

Đương nhiên nếu các ngươi cảm thấy thiếu người, muốn rời khỏi vẫn còn kịp….nếu các ngươi nguyện ý ở lại, ta nguyện ý hủy bỏ hiệp ước lúc trước, chia cho các ngươi một ít!”

“Không sao đâu.”

Khánh Trần cười nói:

“Trung Quốc có một câu nói xưa, nhập gia tùy tục, xuất phát đi!”

Chỉ cần có thể thuận lợi đến biển Baelen, Khánh Trần cũng không thèm để ý rốt cuộc có thể đánh bắt được bao nhiêu cua hoàng đế.

Từ đây tới tối còn 5 chương nữa ạ!


Chương 1043: Ra Khơi 1

Khánh Trần đi lên boong tàu, hắn nhìn thấy đầu chuỗi thập tự giá màu bạc treo trên boong tàu thì hỏi;

“Đó là gì?”

Trương Kiệm giải thích:

“Linh vật, mỗi thuyền trưởng sẽ chuẩn bị rất nhiều linh vật, phù hộ cho chúng ta bình an trên biển Baelen….Có gì trong cái túi sau lưng ngươi vậy? ”

Khánh Trần nhếch miệng cười nói:

“Cái này sao? Đây là linh vật của ta.”

Trương Kiệm: “…”

Linh vật của thủy thủ đủ loại, có người mang theo vòng cổ người nhà cho, có người mang theo một con búp bê, nhưng linh vật của Khánh Trần rõ ràng là rất lớn.

Trong túi này rõ ràng là một tấm ván lướt sóng mà đại ca!

Trương Kiệm cảm giác kỳ quái, thiếu niên này không phải là muốn đi biển Baelen để lướt sóng chứ!?

Lên tàu, lão John lảo đảo từ trong khoang thuyền đi ra, nói với Trương Kiệm:

“Lần này ra biển là vì cha ngươi năm đó đã cứu ta một mạng.

Nhớ kỹ, sang năm đừng tìm ta, ngay cả thuyền viên hợp tiêu chuẩn cũng không tìm được, sao còn cố chấp muốn đi chinh phục biển Bealen làm gì? Nơi đó chỉ thuộc về kẻ mạnh.”

Trương Kiệm có chút xấu hổ, hắn không nói gì mà đi vào trong buồng lái, chậm rãi lái Tàu Bắc Cực rời khỏi cảng.

Ngay khi sắp rời cảng, tàu Alpes nhanh chóng chạy qua từ bên cạnh Tàu Bắc Cực, bảy tên thủy thủ cười hì hì đặt cánh tay lên lan can boong tàu, cười vang về phía tàu Bắc Cực, còn chỉ trỏ hai người Khánh Trần và Ương Ương.

Khánh Trần đứng trên boong tàu nhìn về phía Ương Ương: “Thật thảm.”

Ương Ương cười nói:

“Quả thật rất thảm.”

Lúc này, điện thoại di động vang lên, nàng trả lời:

“Alo, bây giờ ta không thể quay về, ở nước ngoài.”

Đối diện điện thoại có một giọng nói lớn kỳ quái nói: “Chờ đã, ngươi chạy tới khi nào, sao không nói với người bạn thân như ta một tiếng.”

“Ta đang ở Amsterdam, chờ về rồi hãy nói.”

“Ngươi làm gì ở Amsterdam?” Khuê mật của Ương Ương hỏi.

Ương Ương suy nghĩ một chút cười nói:

“Hưởng tuần trăng mật.”

Bạn thân của Ương Ương: “???”

Khánh Trần: “???”

Quả nhiên, Ương Ương vẫn là người cái gì cũng nói được…

Tàu Bắc Cực đã ra khơi, họ sẽ trải qua hành trình kéo dài 20 giờ trước để đến khu vực bắt cua ở biển Baelen.

Trên đường đi, xì gà chưa bao giờ rời khỏi tay lão John, nicotine là thứ cần thiết nhất cho thủy thủ đoàn khi làm việc cường độ cao.

Nhiều thuyền viên không phải chết vì tai nạn biển mà là bị ung thư phổi.

Sau khi tàu khởi động, lão John đã không uống một giọt rượu nào nữa, hắn tỉnh táo nhìn Khánh Trần, Ương Ương và Nidup:

“Theo quy tắc cũ, sau khi lái thuyền phải cắn đầu cá tuyết.

Khánh, ngươi đến cắn trước đi.”

Cá tuyết là mồi nhử để bắt cua, những con cá chết đó vô cùng tanh, ngửi một chút cũng cảm thấy cuộc sống khó khăn.

Người đánh bắt cua sẽ mổ chúng ra, đặt chúng trong lồng bắt cua rồi thả xuống đáy biển, sau đó chờ đến khi cua hoàng đế tự chui vào lồng.

Khánh Trần tò mò hỏi:

“Tại sao lại cắn đầu cá tuyết?”

“Đó là truyền thống của người đánh bắt cua.”

Lão John chậm rãi nói:

“Khi khởi hành, các thuyền viên phải cắn đầu cá tuyết mới có được một vụ thu hoạch tốt.

Cua hoàng đế ăn thứ này, chúng ta cắn đầu cá tuyết đại biểu cho việc dung nhập vào thiên nhiên, nhắc nhở các thuyền viên biết kính sợ mẹ thiên nhiên.”

“Thì ra là như thế.”

Khánh Trần cũng không do dự, trực tiếp bắt lấy một con cá tuyết rồi cắn xuống.

Trong nháy mắt, mùi tanh hôi thối tràn ngập khoang miệng của hắn.

Chỉ là lão John có chút ngoài ý muốn, thiếu niên Châu Á này ngay cả lông mày cũng không nhíu một chút.

Trên thực tế, theo truyền thống của người đánh bắt cua, các thủy thủ rút thăm để quyết định ai sẽ cắn, lão John chỉ muốn làm khó người thanh niên không biết sống chết này một chút, không ngờ đối phương căn bản không thèm để ý những thứ này.

Mãi đến lúc này hắn mới phát hiện, tàu bắt cua xóc đã ra khơi nhưng hai chân thiếu niên cùng thiếu nữ Châu Á này như đóng đinh trên boong tàu, thân thể chưa từng lay động dù chỉ là một chút.

Lão John lẩm bẩm, có thể là hắn uống nhầm rượu giả rồi chăng.

….

Thuyền Bắc Cực từ từ rời khỏi bến cảng.

Động cơ thuyền phát ra những tiếng kêu khác lạ, mũi thuyền tựa như một con dao rọc giấy cắt đôi một tấm vải, rẽ đôi dòng nước biển.

Nidup là một người đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi, Trương Kiệm biết, thuyền viên này từng là thủy thủ trên thuyền săn cua tuyết Matsuba, chỉ là trước đây từng sử dụng chất cấm nên mới bị tất cả các thuyền săn cua khác đưa vào sổ đen.

Nidup có quen biết với bố của Trương Kiệm, vậy nên hắn tới tìm Trương Kiệm, bảo muốn đi theo thuyền ra biển.

Có khá nhiều thủy thủ săn cua từng lén lút sử dụng chất cấm, vì họ kiếm tiền đơn giản, cộng thêm cuộc sống trên thuyền quá mệt mỏi, vậy nên họ cảm thấy những loại thuốc như Dopamine hay Endorphin mang tới sức sống cho mình.

Nhưng hậu quả của việc sử dụng chất cấm vô cùng nghiêm trọng, không có bất kỳ thuyền săn cua nào muốn có loại thủy thủ này.


Chương 1044: Ra Khơi 2

Trương Kiệm quyết định cho Nidup một cơ hội, đưa hắn đi xét nghiệm nước tiểu, sau khi xác nhận kết quả kiểm tra âm tính thì mới đồng ý để Nidup lên thuyền.

Lão John nói với Nidup rằng nếu như muốn bắt đầu lại từ đầu ở trên thuyền săn cua vậy thì hãy ngoan ngoãn làm một người mới, bắt đầu làm từ việc buộc lồng bắt cua.

Sau khi Khánh Trần và Ương Ương lên thuyền, Nidup lạnh lùng nhìn hai người một cái sau đó tiếp tục làm công việc của mình.

“Chào ngươi, sau này chúng ta sẽ là đồng bạn trên thuyền Bắc Cực rồi.”

Ương Ương tươi cười, dùng tiếng Anh chào hỏi hắn.

Nhưng Nidup chỉ lạnh lùng đáp:

“Chỉ có những thủy thủ được các thuyền viên khác thừa nhận thì mới được coi là đồng bạn thật sự.

Các ngươi lên thuyền để đi du lịch, ngắm cảnh thì không được xem là đồng bạn.”

Ương Ương mỉm cười, không trả lời.

Thuyền Bắc Cực còn chưa rời xa bến cảng thì điện đàm trên thuyền vang lên, từ trong truyền ra tiếng cười giễu cợt của Craig:

“Trương, nghe nói cuối cùng ngươi đã đồng ý để thằng nghiện kia lên thuyền.

Hơn nữa còn có hai học sinh chưa đầy 18 tuổi nữa, một trong số đó còn là con gái, chuyện này là thật hả? Trương, vinh quang trong quá khứ của thuyền Bắc Cực đã bị phá hủy trong tay ngươi rồi đó.”

Trương Kiệm lạnh lùng không nói gì, Craig cũng không chịu dừng lại.

Tiếng cười lớn từ trong phòng điều khiển của thuyền Alpes truyền qua bộ đàm, vang lên:

“Trương, một thằng nghiện và hai đứa học sinh có thể nhấc lồng bắt cua giúp ngươi? Sợ rằng lão John sẽ phải mệt chết trên thuyền Bắc Cực rồi.

Chỉ là chỗ của ta có một món quà truyền thống của biển Baelen đây này, ngươi chuẩn bị nhận lấy nhé.”

Lúc này Khánh Trần, lão John đều có mặt ở trong phòng điều khiển, Trương Kiệm nhìn về phía lão John, thắc mắc:

“Biển Baelen có món quà truyền thống gì à?”

Lão John nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi, hắn vội nói với mọi người:

“Mau đóng chặt cửa lại, tất cả trốn vào phòng điều khiển!”

Ngay sau đó, thuyền Alpes đuổi từ phía sau tới, đi song song với thuyền Bắc Cực, hai con thuyền chỉ cách nhau chừng ba mét.

Khánh Trần nhìn thấy bảy tên thủy thủ trên thuyền Alpes khiêng ba cái hòm màu trắng ra ngoài, lấy…từng khay từng khay trứng gà từ trong ra!

Tổng cộng tận ba hòm, mấy trăm quả trứng gà.

Chỉ có điều số trứng gà này không phải để ăn mà dùng để ném!

Đúng lúc này, đám thủy thủ trên thuyền Alpes cầm trứng gà lên, ném sang phía thuyền Bắc Cực như là đang chơi ném tuyết vậy.

Khánh Trần ngẩn người:

“Đây là thứ truyền thông quái quỷ gì vậy?”

Lão John tức tới run người:

“Những người đi săn cua có rất nhiều truyền thống, từ rất lâu trước đây khi thuyền rời khỏi bến cảng, giữa các thuyền săn cua sẽ tiến hành một trò chơi nhỏ như này, dùng để xúc tiến quan hệ hai bên.”

Khánh Trần nhìn lòng trắng trứng và lòng đỏ trứng dính đầy lên kính cửa sổ:

“Có kiểu xúc tiến quan hệ như vậy sao…”

Họ chứng kiến đám thủy thủ thuyền Alpes liên tục ném mấy trăm quả trứng gà xong rồi chạy hết công suất, nghênh ngang rời khỏi đây.

Khánh Trần đi ra khỏi phòng điều khiển, nhìn xung quanh, lập tức cảm thấy thuyền Bắc Cực như đang được phủ kín bởi trứng gà.

Đám người săn cua này đúng là khắm lọ mà.

Hắn nhìn thuyền Alpes đã đi xa, đột nhiên giơ cánh tay lên, dựng thẳng ngón tay cái.

Đồng thời nhắm một con mắt vào.

Đúng lúc này, thuyền trưởng Craig trên thuyền Alpes đang đứng ở trên boong thuyền, dùng kính viễn vọng nhìn về phía sau, vui vẻ nói với đám thuyền viên ở xung quanh:

“Tên học sinh kia đang giơ ngón cái lên khen ngợi chúng ta ném giỏi kìa.”

Một tên thủy thủ thấy ngờ vực, cầm lấy kính viễn vọng từ trong tay Craig để quan sát, sau khi suy tư vài giây, hắn nói:

“Sao ta lại thấy giống đám pháo thủ đang đo khoảng cách chuẩn xác trước khi khai hỏa vậy?”

Craig:

“???”

Trên thực tế thì đúng là Khánh Trần đang đo khoảng cách, trên đại dương bao la thiếu vật tham chiếu, vậy nên hắn muốn làm quen với kỹ thuật đo khoảng cách mới, để hắn dùng Lấy Đức Phục Người.

Ương Ương đứng bên cạnh cười nói:

“Không đến mức như vậy chứ, người ta ném trứng gà vào ngươi, ngươi định cầm súng bắn trả, làm vậy hơi quá đáng rồi đó.”

Khánh Trần cười đáp:

“Không có gì đâu mà, ta chỉ đo khoảng cách thôi.”

Trong lòng Ương Ương tự nhủ, ngươi là kiểu người đã không làm thì thôi, đã làm là phải làm tới cùng, đo khoảng cách làm gì chứ, còn không phải là để bắn đối phương hay sao.

Thuyền Bắc Cực đi trên biển đã được 20 tiếng, rốt cục vào rạng sáng ngày hôm sau đã tiến vào vùng biển Baelen.

Trong thời gian 20 tiếng đồng hồ này, Khánh Trần đã tận mắt chứng kiến sự tàn khốc của nghề săn cua.

Trương Kiệm chịu trách nhiệm lái thuyền, 20 tiếng liên tục không hề chợp mắt, nếu người cầm lái ngủ, chỉ cần vài phút sau thuyền sẽ chệch khỏi lộ trình định sẵn.

Trên thuyền chỉ có lão John biết một ít kỹ thuật lái thuyền, nhưng hắn phải ở trên boong thuyền hướng dẫn người mới.


Chương 1045: Ra Khơi 3

Trong vòng 20 tiếng, lão John nhất định phải dạy Khánh Trần, Ương Ương, Nidup học được kỹ thuật buộc chặt lồng bắt cua, hạ lồng, kéo lồng hay kỹ thuật đứng vững ở trên boong thuyền.

Hơn nữa họ còn phải dọn sạch hết đống trứng gà do thuyền Alpes ném sang.

Từng cơn gió biển thổi vù vù không ngừng chui vào trong cổ áo mọi người, bất cứ lúc nào sóng biển cũng có thể trào lên trên boong thuyền.

Cũng may mà chuyện Trương Kiệm lo lắng nhất đã không hề xảy ra, không có bất kỳ ai say sóng cả.

Đương nhiên là lão John nhìn ba người thuyền viên mới với vẻ mặt không vui vẻ chút gì rồi, khi thấy ba người tay chân vụng về lóng ngóng, hắn nổi giận mắng Trương Kiệm là loại không đáng tin cậy, không thèm quan tâm Trương Kiệm có nghe không.

Chờ sau khi mọi việc đã được chuẩn bị sẵn sàng, ba người Nidup, Khánh Trần và Ương Ương đã mệt mỏi ngồi phệt xuống boong thuyền.

Từ cuối chân trời, mặt trời dần ló rạng, ánh ban mai chiếu tỏa.

Lão John đứng trên boong thuyền hô lớn:

“Này đám gà mờ, mau đi nghỉ nào, các ngươi chỉ có thời gian một tiếng để nghỉ ngơi thôi đó.”

Nói xong, Nidup mang theo cặp mắt thâm quầng đi về căn buồng nhỏ trên thuyền để ngủ, Khánh Trần và Ương Ương bị ánh bình minh vừa ló rạng trên biển hấp dẫn, ngồi đờ đẫn trên boong thuyền, lặng lẽ ngắm nhìn.

Cảnh sắc tuyệt đẹp tựa như một bức tranh.

Khánh Trần thì thầm nói với Ương Ương:

“Có cần biểu diễn chân thật như vậy không? Ta thấy hai người chúng ta có mệt gì đâu.”

Ương Ương cười đáp:

“Phải hòa đồng với mọi người chứ.”

“Lúc ta ở thành phố số 10 thấy có người tổ chức cho học sinh biểu tình, ngươi từng tới thành phố số 10 chưa?” Khánh Trần hỏi.

Ương Ương ngồi tựa vào lan can boong thuyền, nghiêng đầu sang nhìn Khánh Trần:

“Ta chưa từng tới đó.

Đúng rồi, hình như ngươi đã từng gây ra khá nhiều chuyện ở thành phố số 10, với thân phận của ngươi hiện giờ, đáng nhẽ phải phụ trách bắt ta mới phải chứ.

Trong ấn tượng của ta thì một trong số những trách nhiệm chính của phòng tình báo PCA chính là bắt nhân viên của Át Bích ẩn nấp trong Liên Bang mà.”

“Ngươi muốn nói chuyện gì vậy?”

Khánh Trần cảm thấy kỳ quái.

Ương Ương ngẫm nghĩ:

“Vậy nên thân phận hiện giờ của hai ta hoàn toàn đối lập với nhau, phải là ngươi chết ta sống mới đúng chứ!”

“Ngươi đừng đùa nữa có được không?”

Khánh Trần thở dài nói.

Ngay từ ban đầu, khi Khánh Trần nhìn thấy bạn học Ương Ương, hắn nghĩ rằng đối phương là một sát thủ kiêu ngạo lạnh lùng.

Nhưng trên thực tế suy nghĩ của đối phương vô cùng linh hoạt, biến chuyển liên tục, không có giới hạn.

Không chỉ ví von phần lớn giảc tỉnh giả thành quái vật hoang dã, hắn cũng không biết nàng học thói quen xấu lái xe ở bất kỳ chỗ nào, bất kỳ lúc nào ở đâu nữa.

Trong mắt mấy người Trương Kiệm, Lão John, Nidup thì quan hệ giữa hai người khá thân thiết, nhưng sự thật thì sao chứ? Ngoài Ương Ương một mình lái xe đè lên mặt Khánh Trần thì giữa hai người họ chưa từng có bất kỳ tiến triển nào cả.

Khánh Trần hiểu rất rõ, Ương Ương có mục tiêu của nàng.

Nàng không lệ thuộc vào Át Bích, cũng không lệ thuộc vào Bạch Trú.

Tất cả những gì nàng làm bây giờ đều đang nhằm một mục đích nào đó.

Khánh Trần quay đầu hỏi:

“Ngươi muốn giúp đỡ cư dân thế giới trong hả?”

“Ừm.”

Ương Ương gật đầu.

“Nhưng nếu chỉ dựa vào việc học sinh biểu tình thì không được đâu.”

Khánh Trần nói:

“Lịch sử thế giới đã chứng minh chuyện này.”

“Nhưng cũng nên có những bước đi đầu tiên để mở mang dân trí mà, phải không?”

Ương Ương nhìn mặt biển sóng vỗ ầm ì:

“Ta sẽ sống rất lâu, từ từ cũng thành công thôi mà.”

Không biết do đâu, Khánh Trần cảm thấy mình và Ương Ương là hai thái cực với nhau, hắn là một người theo chủ nghĩa bi quan, lúc sống yên ổn luôn nghĩ đến ngày gian nguy, luôn muốn chuẩn bị trước mọi chuyện.

Còn Ương Ương thì là một người vĩnh viễn lạc quan, vui vẻ.

Không hiểu sao họ lại có thể trở thành bạn của nhau.

Đúng vào lúc này, trên mặt biển đột nhiên nổi sóng lớn, một con cá voi xanh đột nhiên trồi lên khỏi mặt nước, đón ánh nắng ban mai.

Trên mặt biển bao la bát ngát, hai chiếc vây của con cá voi xanh to lớn kia như hai chiếc cánh, dường như chỉ cần nó vỗ nhẹ một cái là có thể bay lên trên bầu trời.

Hình thể to lớn và ánh ban mai kết hợp với nhau khiến cảnh vật trở nên chói lòa.

Đây là lần đầu tiên Khánh Trần nhìn thấy cá voi xanh, việc này khiến hắn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, vui vẻ, như lần đầu tiên nhìn thấy khu cấm kỵ số 002 ở vùng hoang dã vậy.

Lão John từ trong khoang thuyền sải bước đi ra:

“Thả lồng bắt cua, mau thả tám chiếc xuống để thử dò xem sao! Cá voi xanh xuất hiện thì chúng ta phải thả lồng bắt cua xuống ở nơi cá voi xanh xuất hiện, nó là tinh linh vĩ đại của biển rộng, sẽ mang tới vận may cho chúng ta!”


Chương 1046: Ra Khơi 4

“Chỉ thả tám chiếc hả?”

Khánh Trần hỏi lại.

“Đúng, chỉ thả tám chiếc, này đồ gà mờ trên vùng biển Baelen.

Ngươi hãy nhớ kỹ điều này, đây gọi là lồng dò đường, sau khi quăng xuống biển 6 tiếng thì quay về kiểm tra, nếu có cua hoàng đế, nơi này chính là ngư trường của chúng ta!”

Nói xong, hắn cầm lấy điện đàm ở cửa khoang thuyền lên, hô:

“Trương, chúng ta sắp thả lồng bắt cua!”

Chiếc điện đàm này được nối liền với phòng điều khiển, giúp cho việc liên lạc giữa thuyền trưởng và thuyền viên được thuận lợi.

Ngay sau đó, hắn vỗ mạnh lên cửa khoang thuyền:

“Gà mờ, mau đi ra làm việc nào.”

Khánh Trần nhìn Ương Ương:

“Ngươi đi buộc phao vào lồng bắt cua đi, ta và Nidup thả lồng.”

180 chiếc lồng bắt cua không được chế tạo bằng những thanh thép hàn vào nhau, được xếp gọn gàng trên boong thuyền, giống như những chiếc thùng chứa đồ trên thuyền vậy.

Khi thuyền trưởng lái thuyền săn cua tới khu vực chỉ định, các thuyền viên phụ trách việc buộc phao giống như một quả bóng lên trên lồng bắt cua rồi ném lồng bắt cua xuống dưới biển.

Thuyền săn cua không cần chờ ở chỗ này.

Nếu dưới đáy biển có cua hoàng đế, chúng sẽ lần theo mùi cá tuyết, từng con từng con tiến vào bên trong, sau đó không thể ra khỏi lồng bắt cua được nữa.

Sau khi chờ từ 6-12 tiếng, thuyền trở về chỗ phao nổi, các thuyền viên ném móc câu ra, kéo phao đang trôi nổi trên mặt biển lên, dùng cần cẩu kéo từng chiếc lồng bắt cua dưới đáy biển lên trên boong thuyền.

Chiếc phao chính là tọa độ của những chiếc lồng bắt cua.

Sau đó chính là đo kích thước, phân loại, cuối cùng căn cứ theo số lượng cua hoàng đế trong lồng dò đường mới lựa chọn có nên tiếp tục ném lồng săn cua xuống chỗ đó tiếp không.

Lúc này Nidup nhìn Khánh Trần, nói khẽ:

“Hy vọng lúc ngươi hạ lồng sẽ không thoát lực.”

Khánh Trần tươi cười không nói gì, lão John điều khiển cần cẩu treo lồng bắt cua lên trên đài, vừa làm vừa hét lớn:

“Đám gà mờ kia, đừng có ngây ra đó.

Cẩn thận dây thừng buộc phao trên lồng bắt cua quấn quanh chân, kéo các ngươi vào trong đáy biển đó.”

Trên vùng biển Baelen, một trong số những việc nguy hiểm nhất chính là bị lồng bắt cua kéo xuống đáy biển.

Dây thừng được quấn thành vòng tròn đặt ở trên boong thuyền, thân thuyền bị sóng biển vỗ, chấn động liên hồi, thuyền viên mà đứng không vững thì rất có thể sẽ dẫm lên trên dây thừng.

Lúc này lồng bắt cua đang rơi nhanh xuống dưới đáy biển, dây thừng bị kéo xuống theo, nếu như cổ chân thuyền viên bị dây thừng cuốn lấy thì sẽ bị lồng bắt cua kéo vào trong biển cùng.

Vậy nên, sau khi tất cả thuyền viên lên thuyền, Lão John đã phát cho mỗi người một con dao găm, để nhỡ đâu có ai bị cuốn theo thì lúc đó phải có đồng bạn tới giúp đỡ, mau chóng cắt đứt dây buộc.

Trên biển Baelen, người cứu được thuyền viên chỉ có đồng bạn của hắn mà thôi.

Khánh Trần và Nidup đứng ở hai bên đài, dùng sức đẩy lồng bắt cua vào trong biển, sau khi tám cái lồng chìm vào đáy biển thì công việc mới kết thúc.

Thuyền Bắc Cực tiếp tục tiến về phía trước, Trương Kiệm ở trong phòng điều khiển tiếp tục di chuyển theo hải đồ mà bố hắn để lại cho, tìm kiếm những vị trí có thể tiếp tục hạ lồng bắt cua.

Chờ sáu tiếng sau, thuyền Bắc Cực trở về vị trí lồng dò đường, lão John đứng trên boong thuyền ném móc câu ra, định móc lấy dây thừng buộc phao, sau đó dùng cần cẩu kéo lên.

Nhưng Lão John đã lớn tuổi rồi, sức khỏe không bằng trước đây, cơ thể say rượu không ngừng run rẩy.

Sóng biển lớn quá, thân thuyền không ngừng lắc lư khiến độ chính xác của Lão John bị ảnh hưởng.

Bất kể hắn ném bao nhiêu lần đi nữa thì cũng rất khó móc lấy dây thừng bên dưới phao.

Con thuyền bị trôi theo sóng biển, nếu không móc được, Trương Kiệm nhất định phải lái thuyền đi ngược trở về, đối với một người thủy thủ già dặn kinh nghiệm thì việc cần thuyền trưởng nhiều lần điều chỉnh phương hướng mới có thể móc được dây thừng là một điều sỉ nhục.

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói với Lão John:

“Hay để ta thử xem sao?”

Lão John cười nói:

“Gà mờ, ngươi cảm thấy mình có thể làm được à? Ngươi muốn thử thì cứ thử đi.

Nhớ đừng có móc vỡ phao đấy, nếu không lồng bắt cua và phao sẽ vĩnh viễn chìm dưới đáy biển.”

Một giây sau, hắn đưa móc câu vào trong tay Khánh Trần, chỉ thấy Khánh Trần tiện tay quăng ra, sau đó móc trúng sợi dây thừng bên dưới phao.

Lão John ngẩn người:

“CMN, đúng là gặp quỷ rồi, đây là lần đầu tiên ngươi săn cua hả?”

“Trước đây ta từng tập luyện môn phóng lao ấy mà.” Khánh Trần viện bừa một cái cớ.

Lão John chạy tới vị trí cần cẩu, ấn chốt mở, bàn tời kéo trong khoang máy không chịu nổi sức nặng, kêu ầm ầm.

Lão John kinh nghiệm già dặn lập tức cảm thấy điều khác lạ, lập tức giảm tốc độ kéo lồng bắt cua lên.

Lồng bắt cua dưới đáy biển liên tục được kéo lên, cho tới khi trồi lên khỏi mặt biển.


Chương 1047: Ra Khơi 5

Chỉ là khi phần cuối sợi dây thừng được kéo lên, thứ được trồi lên không phải là lồng bắt cua mà là một cái nhà vệ sinh công cộng di động đơn cao tới hơn hai mét.

Cho dù là Khánh Trần thường ngày vô cùng bình tĩnh đi nữa cũng không khỏi choáng váng.

Mẹ kiếp, hắn chưa từng nghe nói biển Baelen sản xuất cả nhà vệ sinh công cộng đâu.

Khánh Trần chỉ vào cái nhà vệ sinh công cộng:

“Nói thật thì ta thật sự không thể hiểu được lý do tại sao thứ này lại xuất hiện ở biển Baelen.”

Trên đại dương mênh mông rộng lớn, họ móc lên được một cái nhà vệ sinh công cộng, chuyện quái gì vậy?

Nhưng rất nhanh sau đó, mọi người đã nhìn thấy chữ viết bên trên cửa nhà vệ sinh công cộng:

“Món quà tàu Hổ Kình tặng thuyền Bắc Cực.”

Trương Kiệm từ phòng điều khiển đi ra, nổi giận đùng đùng, quát lớn:

“Chắc chắn là tàu Hổ Kình làm!”

Thuyền trưởng của ba thuyền săn cua Hổ Kình, thuyền Alpes, thuyền Trường Vĩ chính là những người định mua lại hạn nghạch đánh săn cua hoàng đế của thuyền Bắc Cực trong quán bar Hồ Đào.

Xem ra ba vị thuyền trưởng này đều đang nhắm vào Trương Kiệm.

Trương Kiệm giải thích:

“Đây là trò đùa ác của mấy tên người săn cua lâu năm.

Trước khi rời bến cảng họ sẽ tới mấy bãi phế liệu, dùng giá cả thấp nhất để mua mấy thứ như cái nhà vệ sinh công cộng này, không thì một chiếc ô tô hỏng, mang theo trên thuyền.

Nếu như nhìn thấy phao của các thuyền săn cua khác thì sẽ móc phao lên, ó đổi lồng bắt cua của người khác thành thứ rác rưởi cỡ lớn này.”

Lão John nói:

“Lồng bắt cua nặng 680 pound, mấy thứ này khi chứa đầy nước có thể nặng tới 4000 pound, nặng hơn lồng bắt cua rất nhiều.

Họ biết thuyền Bắc Cực đã cũ rồi, nếu như sử dụng cần cẩu quá tải trọng thì rất có thể sẽ khiến cần cẩu bị hỏng.

Nếu cần cẩu bị hỏng, thuyền săn cua chỉ còn cách quay trở về bến cảng để sửa chữa, sửa xong mới trở ra khơi được.”

Khánh Trần dở khóc dở cười, còn có trò này nữa sao?

Những trận chiến hắn trải qua trước đây đều là những trận đấu sống chết trực diện, còn trận đấu hiện giờ thì vô cùng kỳ quái.

Đây là trận chiến giữa những người săn cua với nhau.

Nhưng hành động này quá đê tiện rồi, ba chiếc thuyền săn cua khác đang tìm đủ mọi cách để chặn đứng con đường kiếm tiền của thuyền Bắc Cực.

Nhưng đây chính là quy định trên biển Baelen, giữa các thuyền săn cua chỉ có thể trêu đùa một lần, chỉ có một lần mà thôi.

Trước đây mọi người sẽ đặt một con rối nhỏ, một quả bóng rách ở cuối phao, nhưng bây giờ một số người săn cua xấu xa còn dùng quy định này hại người khác không thu hoạch được bất kỳ thứ gì.

“Phải xử lý thứ này như nào?”

Khánh Trần chỉ vào chiếc nhà vệ sinh công cộng trên mặt biển, hỏi.

Mặt Trương Kiệm âm trầm, đi vào trong phòng điều khiển:

“Buông móc câu ra đi, để cho nó chìm xuống đáy biển.

Chúng ta kéo những lồng bắt cua khác lên, chúng chỉ có thể dùng chiêu trò này một lần mà thôi.”

Khánh Trần có thể tưởng tượng được mấy năm sau có người tới biển Baelen tìm báu vật, khi dò xét đáy biển đột nhiên phát hiện ra một cái nhà vệ sinh công cộng ở nơi này sẽ có biểu cảm như thế nào…

Chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy thú vị rồi.

Bảy chiếc lồng bắt cua còn lại được móc lên, lần này Lão John không chạm vào móc câu nữa, hắn đứng nhìn Khánh Trần bách phát bách trúng móc từng cái phao lên.

Lão John đứng bên cạnh chỉ nói một câu:

“Ngươi có biết, dù những thủy thủ mười lăm năm kinh nghiệm chưa chắc đã chính xác như vậy hay không?”

Khánh Trần mỉm cười, không nói gì cả.

Chỉ là hình như cá voi xanh cũng không mang tới vận may cho họ.

Trong mỗi cái lồng bắt cua chỉ có bảy tám con cua hoàng đế, thu hoạch vô cùng ít.

Bình thường thì mỗi một chiếc lồng dò đường trên biển Baelen có 25 đến 30 con cua hoàng đế thì, nghĩa với việc thu hoạch không tồi, điều này có nghĩa là bọn hắn đã ở rất gần bầy cua.

Nếu như trong lồng bắt cua có 80 con, vậy chứng tỏ bọn hắn đang ở ngay trên bầy cua.

Lão John nói kỷ lục cao nhất của hắn chính là một lồng bắt được 112 con cua hoàng đế, những con cua hoàng đế to lớn gần như đã lấp kín chiếc lồng bắt cua bằng sắt.

Khi đó thuyền trưởng thuyền Bắc Cực là bố của Trương Kiệm, những người ở cảng biển thường nói năm nào vị thuyền trưởng châu Á thông minh kia cũng có thể tìm được bãi cua lớn nhất trên biển Baelen.

Trương Kiệm nhìn thu hoạch ở trên boong thuyền, thu hoạch ít ỏi thì cũng thôi, một chiếc lồng bắt cua còn bị thuyền Hổ Kình cướp mất.

Dường như có tiếng cười chế giễu của thuyền săn cua khác vang vọng bên tai hắn.

Trong quán bar Hồ Đào có một truyền thống, bến cảng Amsterdam có tổng cộng chín chiếc thuyền săn cua.

Mỗi năm thuyền trưởng đều đặt cược, mỗi người 10000 Euro, ai có thể hoàn thành hạn ngạch của mình trước tiên thì có thể lấy đi hết 80000 Euro của tám thuyền trưởng còn lại đi, 80000 Euro này sẽ phải chia cho thuyền viên.

“Đừng đánh nữa đừng đánh nữa! Ta không biết chuyện này thật mà, Long Hồ công xã đâu có cấu kết với Jindai và Kasima!”

Tuy Vương Chấn Bắc đang bị rất nhiều người du hành đánh đập nhưng chẳng có ai ở đây dám đánh mạnh tay cả, dù sao Côn Luân cũng theo họ đến đây, chuyện này đâu đến lượt họ xử lí.

Nếu Long Hồ công xã thật sự bán nước thì chắc chắn Côn Luân sẽ xử lí họ.

Vậy nên bây giờ Vương Chấn Bắc mới còn nói chuyện được…..

Nhưng vì hai chiếc răng cửa của hắn đã bị ai đó bị đánh gãy nên giọng nói không rõ lắm.

Vương Chấn Bắc cảm thấy bản thân thật là xui xẻo, không biết sao lúc trước hắn lại nhận một tên ngu ngốc như Lý Dịch vào đội nữa, hôm nay hắn ta không những vu oan giá họa cho hắn, mà còn ngang nhiên dẫn một đám người đến trụ sở của Quang Minh công xã.

Không hiểu sao hắn bỗng cảm thấy Lý Dịch cố ý làm vậy để kéo đám người này đến đây đánh hắn.

“Được rồi đừng đánh nữa.”

Sau khi xem nào nhiệt một lúc, Lộ Viễn bỗng nghe thấy tiếng thang máy đi lên, xem ra sắp có người đến đây rồi:

“Các ngươi mà đánh nữa là hắn chết đấy.”

Lộ Viễn vừa lên tiếng, tất cả những người đang vây quanh đám Vương Chấn Bắc đều lặng lệ tản sáng hai bên.

Đúng lúc này, tinh một tiếng, cửa thang máy mở ra, một đám phóng viên lập tức lao ra.

Cảnh đầu tiên đập vào mắt họ chính là một con Pikachu vừa cưỡi trên người Vương Chấn Bắc, vừa không ngừng nện xuống mặt hắn…

Bên cạnh hắn còn một con khủng long xanh đang đứng cổ vũ.

Tạch tạch tạch.

Ánh đèn flash không ngừng lóe sáng.

Vương Chấn Bắc ngơ ngác ngẩng khuôn mặt thâm tím và hàm răng thiếu mất hai chiếc răng cửa nhìn con Pikachu đang ngồi trên người mình, sau đó lại quay sang nhìn những phóng viên đang đứng phía xa.

Hắn biết từ hôm nay trở đi, hình tượng mà hắn xây dựng bấy lâu tan thành mây khói rồi.

Bức ảnh hắn bị một con Pikachu ngồi lên người nện túi bụi và khuôn mặt bầm tím của hắn sẽ nhanh chóng được những phóng viên ở đây đưa lên các mặt báo, sau đó tất cả mọi người sẽ nhìn thấy hình ảnh thảm bại của hắn lúc này.

Vương Chấn Bắc quay sang nói với Lộ Viễn:

“Nếu ta có phạm sai lầm gì thì các ngươi có thể dùng pháp luật trừng phạt ta mà, cần gì phải sai con Pikachu này đến đây!”

Vì con Pikachu đang cưỡi trên người hắn quá khỏe, nên Vương Chấn Bắc mới phải nằm im chịu trận, chứ nếu hắn có thể giãy ra được thì hắn còn nằm đây làm gì.

Nếu bây giờ có người nói với hắn, người trốn trong con Pikachu này chính là một cao thủ cấp B trở lên thì nhất định hắn sẽ tin!

Lộ Viễn ngồi xổm xuống cạnh Vương Chấn Bắc, sau đó vui vẻ nói với hắn:

“Ngươi nghĩ ngươi giữ bí mật rất tốt những chuyện mà ngươi từng làm sao, ngươi nghĩ không ai biết những chuyện đó sao, yên tâm, chúng ta nhất định sẽ điều tra thật kĩ, Thẩm Phán Đình sẽ xử lí ngươi, Tiểu Ưng, mang hắn về.

Hắn sẽ là bị cáo đầu tiên bị Thẩm Phán đình xử lí.

Yên tâm, ngươi sẽ không cô đơn lâu đâu, chúng ta nhất định sẽ điều tra thật kĩ những người tiếp tay cho ngươi, tất cả các ngươi sẽ sớm được hội ngộ trong tù thôi.”

“Tốt!”

Trần Tuế chính là người đầu tiên vỗ tay tán thành chuyện này, hắn cảm thấy quyết định này thật đúng đắn, đối phương nhất định phải trả giá cho những chuyện hắn ta từng làm.

Lộ Viễn lại quay sang nhìn đám đông xung quanh, khi ấy hắn mới nhận ra một vấn đề.

Cả La Vạn Nhai, hai con Slime và Khánh Trần đều không ở đây, thậm chí Lộ Viễn còn không biết những người đó rời khỏi đám đông từ bao giờ!

Chuyện này rất không bình thường!

Lộ Viễn bỗng cảm thấy, có lẽ chuyện hôm nay còn chưa kết thúc đâu!

“Tiểu Ưng, ngươi mang Vương Chấn Bắc về trước đi, ta phải đi xử lí vài chuyện đã.”

Lộ Viễn vội vàng dặn dò vài câu rồi đi.

Cách đó không xa, con khủng long nhỏ màu xanh đang thì thầm với con Pikachu bên cạnh:

“Ông chủ, bây giờ chúng ta đi đâu?”

Sau khi xác định không ai chú ý đến họ, Pikachu mới nói:

“Bạch Trú cũng đi rồi, chúng ta còn ở đây làm gì, ngươi về trung tâm hội nghị theo mọi người đi.”

“Chúng ta không đi đâu nữa sao?”

Có vẻ khủng long nhỏ vẫn chưa muốn về, nó đang cảm thấy chơi rất vui, bây giờ mà về thì còn gì vui nữa…

Pikachu thật nhàm chán.

Hắn thích Slime hơn!

“Ta đi giải quyết Lý Dịch, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, các ngươi lập tức đi thay quần áo, sau đó đi giúp La Vạn Nhai, lúc nào xong chuyện ta sẽ đến đó ngay.”

Khánh Trần nhắn vào trong nhóm chat của Bạch Trú.

Lưu Đức Trụ:

“Tuân lệnh.”

Nam Canh Thần:

“Tuân lệnh.”

Lúc mọi người lên trụ sở của Long Hồ công xã, Khánh Nguyên đã sớm rời khỏi đội ngũ rồi, nhưng vì Khánh Trần không thể chạy theo đối phương nên hắn đã sai La Vạn Nhai đi.

Hắn nhất định phải theo mọi người lên trụ sở của Long Hồ công xã để hiên tế Lý Dịch.

Cho nên, khi hắn dẫn mọi người đến trụ sở của Quang Minh công xã, Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần đã đi chi viện cho La Vạn Nhai rồi.


Chương 1048: Cua Vàng 1

Ông chủ quán bar Hồ Đào sẽ canh giữ ở bến cảng, quan sát tải trọng trong kho hàng của từng chiếc thuyền săn cua.

Đây cũng chính là nguyên nhân các thuyền trưởng thích tới quán bar Hồ Đào, săn cua sẽ có khen thưởng.

Đám thuyền viên cũng liều mạng vì khen thưởng này, phải biết việc một người tự dưng có được hơn 10.000 Euro đồng nghĩa với việc tự nhiên có được hơn 100.000 nhân dân tệ.

Nhưng Trương Kiệm không nhắc tới chuyện này với Khánh Trần và Ương Ương, về cơ bản thì 10000 của hắn chẳng khác nào đã đổ xuống sông xuống biển rồi.

Lúc này Ương Ương đột nhiên nói:

“Khi nãy sau khi chúng ta thả lồng dò đường xuống, tiến sâu vào biển Baelen có một chỗ rất được đó.”

Trương Kiệm nhìn về phía Ương Ương, kiên nhẫn giải thích với một trong số không nhiều thuyền viên của mình:

“Săn cua không đơn giản như vậy đâu, không phải là ngươi thấy chỗ nào hợp mắt thì thả lồng bắt cua xuống chỗ đó là được.

Phải biết trong mùa này, cua hoàng đế tập trung ở khu vực thềm lục địa, bầy cua cũng có quy luật hoạt động riêng biệt.”

Nidup lạnh lùng nhìn họ một cái:

“Đừng thấy mình ném móc câu tốt thì có thể tùy tiện đưa ra đề nghị ở trên thuyền, thủy thủ thì hãy làm tốt công việc của thủy thủ.”

Ương Ương tươi cười, không nói gì tiếp.

Chỉ có Khánh Trần như nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Ương Ương, hỏi nhỏ:

“Phạm vi của ngươi lại lớn hơn rồi hả?”

Ương Ương nhỏ giọng đáp:

“Mở rộng tới 300m rồi.”

Khánh Trần gật đầu, chẳng trách nàng lại đột nhiên lên tiếng.

“Ngươi phát hiện ra bầy cua quy mô lớn hả?” Khánh Trần hỏi.

Ương Ương gật đầu:

“Đông lắm luôn, khắp nơi toàn cua là cua.”

Cua hoàng đế tập trung hoạt động trong khoảng 270m dưới mặt nước biển, đây là phạm vi cảm giác của Ương Ương bao trùm.

Bạn học Ương Ương chính là ra đa hình người đó, nàng nói nơi nào có bầy cua thì nơi đó chắc chắn có!

Chỉ là bọn hắn và mấy người Trương Kiệm không thân quen với nhau, họ tới đây cũng không phải để săn cua thật.

Hiện giờ đã thuận lợi lên thuyền, Trương Kiệm, lão John chỉ huy như nào thì họ cứ làm như vậy thôi, dù sao Khánh Trần chỉ muốn chờ một cơn bão tố.

Dựa vào dự báo thời tiết thì 4 ngày sau sẽ có một cơn lốc vận tốc trên 60 hải lý từ phía bắc kéo tới, có lẽ lúc đó chính là cơ hội tốt.

Nhưng đúng lúc này, lão John đột nhiên nhìn Ương Ương, nói:

“Vị trí ngươi nói ở đâu hả, chúng ta có thể thả mấy cái lồng dò đường thử xem.”

Trương Kiệm định nói gì thì nghe thấy Lão John nói tiếp:

“Hiện giờ khi mới ra biển, không có ai biết bãi cua ở đâu cả, mọi người đều đang tìm kiếm thử chứ không có bất kỳ đích đến nào, ném vài cái lồng dò đường theo sở thích cũng không sao.”

Hiện giờ, dù lão John có 20 năm kinh nghiệm săn cua chỉ là thủy thủ nhưng lại rất có tố chất thuyền trưởng.

Dưới tiết trời u ám, cả vùng biển Baelen được bao phủ bởi màu đen kịt, tựa như vực sâu vô tận.

Không ai biết được dưới đáy biển có thứ gì cả.

Có thể chôn giấu một kho báu chứa đầy tiền vàng của thế kỷ 16 đến thế kỷ 19, cũng có thể những đồ vật không biết tên nào đó.

Đây là nguyên nhân mọi người cảm thấy sợ hãi với biển sâu, không ai có thể biết được dưới đáy biển sâu có thứ gì cả.

Nhưng Ương Ương lại biết.

Cho dù phạm vi cảm ứng của nàng chỉ ở độ sâu 300m đổ lại nhưng đối với nghề săn cua thì như vậy đã hoàn toàn đủ rồi.

Khánh Trần nghĩ, nếu như có một ngày nào đó Ương Ương chán ghét việc tranh đấu trên đời thì nàng có thể tới nơi đây, trở thành trưởng thuyền ở đây.

Xét tất cả các bến cản trên thế giới cũng không có bất kỳ ai có thể so sánh được.

Ương Ương nhìn về phía Khánh Trần, nói nhỏ:

“Thật ra ở thế giới trong có máy thăm dò sự sống có thể dò xét phạm vi 300m, nhưng mọi người nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra thứ đồ chơi này có tác dụng gì lớn ở thế giới ngoài cả.

Cũng không phải là không có tác dụng gì, nhưng không hữu dụng bằng những kỹ thuật khác thôi.”

Khánh Trần hiểu ý của Ương Ương, nếu thuyền săn cua có máy thăm dò sự sống thì cua hoàng đế ở đáy biển thảm rồi.

Chỉ cần dùng máy thăm dò sự sống là sẽ phát hiện nơi nào có bầy cua, nơi nào bầy cua hoạt động.

Nhưng trong thời điểm nhân loại đang theo đuổi tiến bộ khoa học kỹ thuật, chắc chắn sẽ chú trọng phương diện vũ khí nhiều hơn một ít, những kỹ thuật được người du hành mang tới từ thế giới trong cũng như vậy.

Dưới sự điều khiền của Trương Kiệm, thuyền Bắc Cực đã sắp đi tới vùng biển Ương Ương nói.

Thực tế Ương Ương cũng không chỉ rõ phương hướng, đến bây giờ năm giác quan của nàng vẫn bị trường lực ảnh hưởng, vậy nên nàng vẫn là dân mù đường chính hiệu.

Cũng may Ương Ương nói cho Khánh Trần con thuyền đã đi ngang qua vị trí đó từ bao lâu trước, nhờ đó Khánh Trần mới xác định được vị trí của bãi cua.


Chương 1049: Cua Vàng 2

“Chờ chút đã, tạm thời đừng di chuyển về hướng đó.”

Khánh Trần nhíu mày.

“Sao vậy hả?”

Lão John thắc mắc.

Ánh mắt hắn nhìn xung quanh để tìm kiếm rồi đưa kính viễn vọng cho lão John:

“Có một con thuyền vẫn luôn đi theo sau chúng ta.

Trước tiên chúng ta đi một vòng cắt đuôi chúng đã, chớ nên dẫn chúng tới nơi chúng ta định hạ lồng cua.”

Lão John ngẩn ra, mọi chuyện trên boong thuyền do hắn quyết định, nếu thủy thủ mới muốn cướp quyền thì đó là một việc vô cùng nghiêm trọng.

Nhưng khi hắn nhìn thấy thuyền Alps thông qua kính viễn vọng, hắn gọi điện cho Trương Kiệm:

“Trương, chúng ta đi một vòng cắt đuôi thuyền Alps.”

Lão John kinh ngạc nhìn Khánh Trần, thuyền Alps ở phía xa chỉ như một điểm trắng nhỏ, khi nãy thiếu niên này không hề dùng kính viễn vọng, sao hắn có thể phát hiện ra thuyền Alps.

Hơn nữa, dựa vào giọng điệu, dờng như Khánh Trần rất tự tin nơi họ sắp tới sẽ có vô số cua hoàng đế.

Chuyến săn cua lần này tương đối căng thẳng, dường như thuyền Trường Vĩ, thuyền Hổ Kinh, thuyền Alps đã bao vây xung quanh thuyền Bắc Cực.

Tình hình bị đối phương nhìn chằm chằm vào khiến lão John cảm thấy bất an.

Khánh Trần hỏi:

“Nếu như giữa các thuyền săn cua xảy ra xung đột trên biển thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

Lão Johm nghiêm mặt nói:

“Sẽ có người lén lút xuống biển cắt đứt dây thừng buộc phao của người khác, khiến tất cả lồng cua của ngươi chìm dưới đáy biển.”

Khánh Trần ngẩn ra vài giây:

“Chỉ vậy thôi sao?”

Lão John nói:

“Trên thuyền của họ có chuẩn bị rất nhiều bộ đồ lặn, nhưng Trương Kiệm tiết kiệm tiền nên trên thuyền Bắc Cực của chúng ta không hề chuẩn bị bộ nào.”

Chuyện này đồng nghĩa với việc họ hoàn toàn không có cơ hội đáp trả.

Nhưng sau khi lão John nói xong mới phát hiện ra gương mặt Khánh Trần giãn ra, buông lỏng.

Thật lòng mà nói, Khánh Trần tưởng mấy người này sẽ sống chết với nhau trên biển nữa chứ, nếu chỉ là xuống biển cắt phao…Chẳng thú vị mấy cả.

Thật ra cắt phao đã là một thủ đoạn vô cùng âm hiểm rồi, có thể khiến một chiếc thuyền săn cua chịu tổn thất nặng nề, trên biển Baelen đã từng xảy ra vài lần chuyện như vậy, nguyên nhân là do vị thuyền trưởng con thuyền này ngủ với vợ của thuyền trưởng tàu kia, hoặc thế lực người săn cua ở bến cảng chuẩn bị thanh tẩy.

Khánh Trần nhìn về phương xa, dõi mắt ra tận phía cuối đường chân trời:

“Tiến về phía đích tới thôi, thuyền Alps đi rồi.”

Lão John nhìn về hướng đó, mở lớn hai mắt nhưng cũng không thể nhìn được gì:

“Sao ta không nhìn thấy gì cả vậy?”

Khánh Trần nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái:

“Đi rồi đương nhiên là không thấy được.”

Câu trả lời này khiến lão John tức điên!

Trên con thuyền lắc lư không ngừng, lão John chỉ huy Ương Ương cho mồi câu vào trong lồng cua, sau đó chỉ huy Khánh Trần và Nidup lần lượt hạ 8 chiếc lồng cua xuống dưới biển.

Nidup nhìn chằm chằm vào Khánh Trần, dường như sợ khi hạ lồng cua xuống, người trẻ tuổi kia sẽ lười biếng.

Dù sau một chiếc lồng cua nặng tới 680 pound, sau khi lão John dùng cần cẩu đưa lên trên đài ở mép boong tàu thì cần có hai người buộc chặt dây phao, hợp sức đẩy nó xuống dưới.

Nếu một trong hai người lười biếng, người còn lại sẽ phải tiêu tốn rất nhiều thể lực.

Nhưng điều khiến Nidup cảm thấy kỳ lạ chính là lần này lại nhẹ nhàng hơn trước kia nhiều.

Chẳng lẽ Trương Kiệm thuê lồng săn cua chất lượng kém, vậy nên mới nhẹ như vậy sao?

Nidup nhìn Khánh Trần, bí mật không đẩy chiếc lồng bắt cua.

Một pound tương đương với 0,45kg, tính toán một cách tương đối thì một cái lồng bắt cua nặng chừng 305kg, một người bình thường không thể nhấc nổi nó được, nếu không thuyền săn cua cần gì phải trang bị cần cẩu.

Nhưng Nidup vừa mới mất tập trung thì có một cơn sóng lớn đánh tới, Nidup bị cơn sóng này đánh lui về phía sau, giẫm lên trên cuộn dây thức.

Lồng cua nhanh chóng chìm xuống đáy biển, từng vòng từng vòng dây thừng bị kéo xuống, quấn chặt lấy mắt cá chân Nidup.

Lão John hét lớn:

“Cắt đứt dây thừng!”

Nhưng điều khiến hắn cảm thấy bất ngờ chính là Khánh Trần không hề làm như vậy, thậm chí còn không rút con dao găm ở trên bộ quần áo lao động ra.

Lão John cuống lên, hắn biết nếu thuyền viên không làm theo lời hắn nói thì sẽ có hậu quả nghiêm trọng tới mức nào.

Nếu Nidup bị dây thừng quấn chặt, kéo vào trong biển thì hắn không thể sống sót được, chỉ trong vòng 10s ngắn ngủi, áp lực khổng lồ dưới đáy biển sẽ giết chết Nidup.

Nhưng lại có một cơn sóng đánh tới.

Khi sóng biển sắp ập lên trên boong thuyền, lão John tận mắt nhìn thấy Khánh Trần dùng một tay giữ sợi dây thừng lại.

Chiếc lồng cua đang rơi xuống cũng lập tức đứng yên!

Hắn sững sờ tại chỗ, dùng tay không giữ chặt dây thừng?!

Lão John còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra thì cơn sóng kia đã bao phủ mọi người, hắn không thể nhìn thấy rõ mọi chuyện diễn ra được.

Chờ khi nước biển chảy theo boong thuyền quay về với biển, lão John vịn cần cẩu, vội nhìn về phía Nidup.


Chương 1050: Cua Vàng 3

Chỉ thấy Nidup ngã xuống, ngồi phịch trên boong thuyền, Ương Ương thì đang đứng bên cạnh hắn.

Mới khi nãy, Khánh Trần giữ chặt sợi dây thừng trong chớp mắt khiến sợi dây thừng quấn chặt lấy mắt cá chân Nidup được nới lỏng ra vài phần.

Ương Ương nhân cơ hội này kéo Nidup ra, hai người ăn ý phối hợp với nhau, cứu mạng Nidup.

Nhưng tất cả những chuyện này đều bị sóng biển che giấu.

Lão John nhìn về phía Khánh Trần, đối phương không hề nắm sợi dây thừng, dường như mọi chuyện khi nãy đều là ảo giác.

“Chuyện gì vậy?”

Lão John hỏi.

Nidup dè dặt, sợ hãi trả lời:

“Ta cũng không biết nữa, vốn ta tưởng rằng mình sẽ bị rơi xuống biển, kết quả được cô gái này kéo ra ngoài.”

Trên thực tế thì khi cơn sóng thứ hai đánh tới, chính Nidup cũng không thể biết chuyện gì đã xảy ra.

Tất cả diễn ra quá nhanh, cơn sóng biển đã che kín tầm mắt của mọi người.

Lão John do dự nhìn Khánh Trần một cái, dù nước biển có sức đẩy thì một người bình thường không thể dùng một tay giữ chặt lồng bắt cua được, phải cần sức mạnh to lớn đến mức nào mới làm được việc đó chứ? Với sức mạnh đó, chỉ cần vung tay tát ai đó một cái là sẽ khiến đối phương chết tươi tại chỗ.

Lão John cũng không thể khẳng định Khánh Trần có giữ chặt dây thừng hay không, cũng có thể là do Ương Ương hành động quá nhanh.

Trong lòng hắn tràn đầy nghi ngờ.

Lão John quay đầu sang nhìn Nidup:

“Ngươi không muốn sống nữa hả?! Có biết là lúc trên thuyền săn cua tuyệt đối không được phép mất tập trung hay không? Ngươi nghĩ người bắt cua dễ kiếm tiền vậy hay sao?”

Săn cua là một trong những nghề nguy hiểm nhất trên toàn thế giới, gần bằng với làm lính đánh thuê ở Trung Đông.

Sự nguy hiểm của nó nằm ở chỗ nhiệt độ không khí quá thấp, thời gian làm việc rất dài, vào mùa đông sóng biển quá lớn.

Nhiệt độ không khí thấp sẽ khiến phản ứng của thuyền viên chậm chạp, thời gian làm việc dài sẽ khiến con người ta mệt mỏi, 20 tiếng liên tục không được ngủ, dù là game thủ hàng đầu thế giới cũng sẽ liên tục sai sót.

Dưới tình cảnh này, đối mặt với thời tiết khắc nghiệt nhất toàn thế giới, thủy thủ có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Trên bến cảng, hàng năm có rất nhiều thủy thủ bị tổn thương mà phải rời khỏi.

Sau mùa săn cua, những người không chết nhưng thiếu tay mất chân thì cho dù kiếm được bao nhiêu tiền cũng không đủ bù đắp.

Lão John im lặng hồi lâu, sau đó hỏi Khánh Trần:

“Vì sao trước đó ngươi không cắt đứt dây thừng?”

Khánh Trần đáp:

“Trương Kiệm nói mất một cái lồng cua thì hắn phải bồi thường cho chủ thuê 1000 Euro.

Trương Kiệm nghèo như vậy rồi, mất một lồng cua hắn sẽ rất đau lòng.”

Lão John lạnh lùng đáp:

“Trên biển Baelen, mất lồng cua là chuyện thường xuyên xảy ra.

Có những khi bão tố xuất hiện ảnh hưởng tới thủy thủ ném móc câu, làm phao bị vỡ, một đêm mất năm sáu cái lồng cua cũng là chuyện bình thường.

Đúng là lồng cua rất đắt giá, nhưng mạng người quan trọng hơn nhiều.”

Khánh Trần tươi cười đáp:

“Được rồi, ta biết rồi, lần sau chắc chắn ta sẽ cắt dây thừng trước tiên.”

Lão John cầm điện thoại trên boong tàu lên, nói:

“Thuyền trưởng, lái thuyền, chúng ta thay đổi địa điểm.”

Trương Kiệm hỏi:

“Khi nãy sóng biển quá lớn, các ngươi có sao không hả?”

Lão John trả lời:

“Không có chuyện gì.”

Quần áo lao động của mọi người đã ướt sũng nước biển, cho dù đây là bộ đồ chống nước đi nữa thì cũng khó lòng tránh khỏi việc nước biển tiến vào từ cổ áo.

Thế nhưng đối với những người săn cua thì chuyện này không thấm vào đâu cả.

….

Thuyền săn cua khởi hành, các thuyền viên ăn sandwich ở trong khoang thuyền.

Nidup vừa ăn vừa cảm thấy buồn ngủ díp mắt lại, cơ thể hắn đã sắp đạt tới cực hạn rồi.

Một việc khiến lão John cảm thấy bất ngờ đã xảy ra, sau khi hai người Khánh Trần và Ương Ương ăn hết chiếc sandwich với vẻ mặt đầy mệt mỏi thì họ lại chạy lên boong tàu, ngồi đó ngắm nhìn sóng biển cuộn trào.

Vào lúc này, lão John còn tưởng rằng chiếc sandwich chính là vật phẩm trong trò chơi, ăn hết là có thể giúp người săn sua đầy máu, hồi sinh.

“Ngươi thấy chuyến ra biển này liệu có gặp được bão tố hay không?”

Ương Ương hỏi.

Khánh Trần cười đáp:

“Chuyện này thì khó nói lắm, khiêu chiến cửa ải sinh tử Kỵ Sĩ phải dựa vào vận may nữa, sóng biển cao 30m là thứ chỉ có thể gặp được chứ không thể cầu, tùy duyên mà thôi.”

“Nếu lần này không đợi được, chẳng lẽ ngươi cứ đợi chờ ở Amsterdam sao?”

Ương Ương tò mò hỏi.

“Ừm.”

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi đáp:

“Sau lần xuyên qua tiếp theo, rất có thể ta sẽ gặp một việc rất nguy hiểm, nhất định phải tăng cường thực lực của bản thân.”

Dựa theo kế hoạch của ảnh tử Khánh thị, lần rất có thể lần giao dịch Khánh Mục tiếp theo với Jindai sẽ không diễn ra trong thành phố.

Chắc chắn Jindai sẽ tuyển một nơi trung lập, rất có khả năng sẽ là vùng cấm kỵ số 065 cách phía đông bắc thành phố số 10.410km.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 15 giờ trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box