1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 106 : Cua Vàng 4 (c1051-c1060)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 106 : Cua Vàng 4 (c1051-c1060)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1051: Cua Vàng 4

Nơi đó không phù hợp để quân đội tấn công trên quy mô lớn, hơn nữa khu 065 có một quy tắc đã biết: Giao dịch thành công không thể không giữ lời.

Sau khi giao dịch ở chỗ này, tất cả những kẻ lật lọng, giở trò đen ăn đen đều đã chết vì vi phạm quy tắc.

Vậy nên ở bên ngoài vùng cấm kỵ số 065 đã xuất hiện một trấn nhỏ, rất nhiều người hoang dã, người Liên Bang tiến hành giao dịch ở chỗ này, giao ước sau khi giao dịch xong sẽ rời đi từ hai hướng đông, tây, tránh trường hợp đen ăn đen.

Không thể thừa nhận, con người luôn luôn phát huy được điều kiện thiên nhiên.

Khánh Trần từng nhìn thấy trấn nhỏ bên ngoài vùng cấm kỵ số 065 kia xuất hiện trên hot search của Weibo, mọi người gọi nó là khách sạn Tân Long Môn của thế giới trong.

Cho dù giao dịch Khánh Mục ở đó rất an toàn, thế nhưng Khánh Trần cứ cảm thấy có điều bất thường.

Dù sao thì đó cũng thuộc vùng hoang dã, là vùng cấm kỵ, luôn luôn có nguy hiểm rình rập.

Sáu tiếng sau, lão John ngậm điếu thuốc, đứng ở trước cần cẩu, nói rất khó nghe:

“Khánh, ngươi ném móc câu, chúng ta kéo tám cái lồng dò đường trước đó lên!”

Trong phòng điều khiển, hai tay Trương Kiệm cầm chặt tay lái, lòng bàn tay ướt đẫm, không rõ là mồ hôi hay là nước biển.

Nếu lần này lồng dò đường không tìm được bầy cua, vậy đồng nghĩa với việc hắn phải đổi sang một địa điểm khác, tiêu tốn nhiều nhiên liệu hơn.

Khánh Trần bắt đầu móc lấy từng chiếc phao một.

Khi cần cầu kéo căng dây thừng, lão John lập tức nhận ra được sự khác thường:

“Có thu hoạch!”

Đây chính là trực giác của một thủy thủ già dặn kinh nghiệm, chỉ cần nhìn tốc độ kéo lồng cua của cần cẩu là biết trong lồng có cua hoàng đế hay không.

Đến đây thì lão John cũng cảm thấy căng thẳng, hắn nhìn về phía đầu cần cẩu, sợi dây thừng được kéo căng không ngừng lôi lồng cua lên.

Khi lồng cua xuất hiện trên mặt nước, lão John sững sờ tại chỗ.

Trong lồng chứa đầy cua hoàng đế, Nidup trợn trừng mắt lên nhìn, hắn dám thề rằng đời này hắn chưa từng thấy qua chiếc lồng nào bắt được nhiều cua hoàng đế như vậy cả.

Khánh Trần quay đầu lại nhìn sang phía lão John:

“Cần cẩu!”

Lão John vội vàng tỉnh táo trở lại, điều khiển cần cẩu treo lồng cua lên trên boong thuyền.

Khánh Trần cởi sợi dây thừng ở đáy lồng cua, vô số cua hoàng đế rơi xuống dưới.

“Mau đếm xem có bao nhiêu con?!”

Lão John không thể chờ đợi thêm nữa, hỏi.

Khánh Trần liếc mắt sang:

“132 con.”

Lão John ngẩn ngơ tại chỗ, hắn mặc bộ quần áo lao động cồng kềnh của mình, chạy tới chỗ chiếc điện thoại trên boong thuyền:

“Ông chủ, chúng ta tìm được bãi cua vàng rồi!”

Trong phòng điều khiển, Trương Kiệm ngẩn ra, bãi cua vàng?!

Đây là một danh từ rất cổ xưa.

Trong truyền thuyết, một lồng bắt được trên 120 con cua hoàng đế thì bãi cua đó mới xứng đáng được gọi là bãi cua vàng!

Lão John giận dữ hét lên vào trong bộ đàm:

“Ngươi phát tài rồi! Có nghe thấy không hả? Ngươi phát tài rồi!”

Nói xong, lão John chỉ huy thuyền viên ở trên thuyền:

“Mau cầm thước, kiểm tra xem có bao nhiêu cua non không đủ tiêu chuẩn!”

Khánh Trần vui vẻ cầm thước đo, đạt tiêu chuẩn thì ném vào kho hàng, không đạt tiêu chuẩn thì ném xuống biển, trong số 132 con cua hoàng đế chỉ có 6 con không đạt tiêu chuẩn mà thôi.

Đây mới đúng là bãi cua vàng!

Lúc này, ánh mắt của lão John nhìn Ương Ương đã hoàn toàn thay đổi, hiện giờ hắn dám khẳng định hai thiếu nam thiếu nữ tới từ Trung Quốc này chắc chắn biết sử dụng ma pháp trong truyền thuyết!

Chắc chắn đối phương nói chỗ này hợp mắt chỉ là lý do mà thôi, đối phương đã phát hiện ra ở dưới đáy biển của bãi cua, vậy nên mới chỉ dẫn thuyền săn cua đi tới đây.

Nếu không thì sao có thể trùng hợp như vậy được?!

Còn nữa, nếu như thiếu nữ này thần kỳ như vậy thì chắc chắn cảnh Khánh Trần dùng một tay giữ chặt sợi dây thừng đang tuột xuống cũng không phải là ảo giác!

Vừa nghĩ tới đây, ánh mắt lão John nhìn Khánh Trần cũng đã thay đổi.

Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ gì thêm thì có một chiếc thuyền săn cua màu đen xen đỏ nhanh chóng lái về phía họ.

“Thuyền Trường Vĩ!”

Sắc mặt lão John lập tức trầm xuống:

“Không ổn, mau cho hết cua hoàng đế vào trong kho hàng, giả vờ không đánh bắt được gì cả.”

Đây là bãi cua vàng, bãi cua đánh bắt được 132 con một lồng, tuyệt đối không thể để thuyền săn cua khác biết được.

Nếu không thì chắc chắn thuyền Hổ Kình, thuyền Trường Vĩ, thuyền Alps sẽ tới đây chia cắt bãi cua này.

Khi thấy thuyền Trường Vĩ nhanh chóng tới gần, lão John cố tỏ vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì, đứng ở trên bông thuyền.

Khi còn cách hơn 10m, một người đàn ông trung niên da trắng nhìn lồng cua rỗng tuếch trên thuyền Bắc Cực, cười lớn:

“Lão John, chẳng lẽ năm nay thuyền Bắc Cực lại không có thu hoạch gì cả, chi bằng ngươi sang thuyền của ta đi, ta sẽ hạ thuyền tam bản xuống cho ngươi.”

Từ đây tới tối sẽ lên thêm 5 chương nữa ạ.

Trong lúc chờ chương các bạn có thể ghé qua đọc MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH) nha!


Chương 1052: Cua Vàng 5

Lão John tức giận nói:

“Khi ta ra biển săn cua, ngươi còn đang ở trong trường học, bị người khác bắt nạt như con đó.

Cút đi, tránh xa lồng dò đường của ta một chút, đừng mang vận đen của các ngươi tới cho ta!”

Người trung niên da trắng kia tập trung quan sát thuyền Bắc Cực vài giây, sau đó phất tay ra hiệu với người phía sau, ra hiệu cho người cầm lái rời khỏi đây.

Thuyền Trường Vĩ chưa đi xa thì người đàn ông trung niên kia đã nói với tên thủy thủ đứng sau:

“Chú ý! Thuyền Bắc Cực tìm được bãi cua rồi!”

Một tên thủy thủ thắc mắc:

“Lồng cua của họ rỗng tuếch mà.”

Người đàn ông trung niên kia cười lạnh:

“Ngươi không nhận ra chiếc lồng cua kia được treo ở giữa boong thuyền hay sao? Điều đó chứng tỏ nó mới được dỡ cua hoàng đế.

Ngoài ra, chẳng lẽ ngươi không nhận ra lão John căng thẳng tới mức nào hả, hắn đứng trên boong tàu không nhúc nhích.

Nếu như là trước đây thì hắn sớm đã nhảy dựng lên đuổi ta đi rồi! Dùng vô tuyến điệu nói cho Fern và Craig, bên dưới thuyền Bắc Cực chắc chắn có bãi cua!”

….

Trên thuyền Bắc Cực, chờ thuyền Trường Vĩ rời đi, lão John cao hứng chỉ huy thuyền viên kéo toàn bộ lồng dò đường còn lại lên.

Lồng thứ 2, 113 con.

Lồng thứ 3, 119 con.

Lồng thứ 4, 127 con.

Không có lồng nào thất bại cả.

Lão John vui vẻ nói:

“Chúng ta hạ 80 lồng bắt cua ở chỗ này, mỗi cái cách nhau 400m Anh!”

Đến giờ hắn vẫn chưa ý thức được chuyện kỹ thuật diễn xuất vụng về của mình không thể lừa được thuyền trưởng thuyền Trường Vĩ, thuyền Hổ Kình và thuyền Alps cũng đang trên đường chạy tới đây.

Khánh Trần thì thầm hỏi Ương Ương:

“Bầy cua bên dưới còn nhiều không?”

Ương Ương âm thầm cảm nhận, muốn báo ra một con số chuẩn xác giống như Khánh Trần, như vậy thì sẽ rất ngầu.

Chỉ là nàng đếm hồi lâu cũng không thể đưa ra con số chính xác, vậy nên đáp cụt lủn:

“Rất nhiều.”

Khánh Trần:

“Đáp án này cũng cần suy nghĩ lâu như vậy sao?”

Ương Ương bình tĩnh nói:

“Ta cảm thấy hơi mệt.”

Khánh Trần cũng không nói tiếp chủ đề này nữa, hắn quay đầu sang nhìn lão John:

“Chúng ta thả toàn bộ lồng bắt cua xuống thôi nào, ta thấy thuyền Trường Vĩ sẽ không dễ dàng rời đi đâu.

Nhỡ đâu bọn hắn lại chơi mấy trò đùa ác, e là sẽ ảnh hưởng tới thu hoạch của thuyền Bắc Cực.”

Lão John định phản đối nhưng hắn nhận ra được điểm khác thường của Khánh Trần và Ương Ương, sau khi suy nghĩ một lúc, hắn hỏi:

“Ngươi cảm thấy khi nãy ta không lừa được họ hả?”

Khánh Trần nghiêm túc nói:

“Ngươi thể hiện mình đang diễn xuất quá rõ ràng, ngôn ngữ tay chân cứng ngắn, ngôn từ miêu tả không đủ phong phú.”

Lão John ngẩn người, sao lại bình luận mình như vậy chứ, nói như ngươi là diễn viên chuyên nghiệp vậy.

Hắn còn chưa đưa ra quyết định thì Khánh Trần đã cầm điện thoại trên boong thuyền lên, nói với Trương Kiệm:

“Trương Kiệm, đi một vòng 15 hải lý, chúng ta sẽ hạ tất cả lồng cua ở chỗ này!”

Trương Kiệm ngẩn ra vài giây, hỏi:

“Lão John bảo sao?”

Lão John đứng cạnh im lặng hồi lâu mới đáp:

“Làm theo lời hắn nói.”

Sau khi cúp điện thoại, lão John nhìn Khánh Trần thật cẩn thận.

Không biết từ bao giờ, tên thủy thủ gà mờ bị mọi người ở bến cảng cười nhạo này đã trở thành trung tâm của thuyền Bắc Cực.

Thuyền Bắc Cực từ từ tiến tới.

Trong tình hình bình thường, người săn cua sẽ thả lưới rộng, ném 30 cái lồng bắt cua ở chỗ này, sau đó rời đi vài hải lý, lại thả 30 cái lồng xuống, dù sao số lượng cua hoàng đế ở một địa điểm cũng chỉ có hạn.

Sau khi hạ hết lồng cua thì đi dạo xung quanh một lúc, tám tiếng sau quay trở về nhấc lồng cua lên.

Nhưng hiện giờ thì khác, biết rõ ở bên dưới là bãi cua vàng rồi, bọn hắn chỉ cần hạ hết lồng cua xuống dưới, không đi đâu nữa!

Kế hoạch của Khánh Trần rất đơn giản, hắn cảm thấy thuyền Trường Vĩ chắc chắn sẽ quay trở lại, vậy nên họ phải trông coi ở chỗ này!

Đây là bãi cua vàng của bọn hắn!

Ban đêm, trên thuyền Bắc Cực đèn đuốc sáng choang, tất cả mọi người ngồi trong khoang thuyền, chờ đủ thời gian sẽ kéo tất cả lồng cua lên, kiểm tra thu hoạch lần này thế nào.

Chỉ có Khánh Trần và Ương Ương vẫn đứng ở trên boong thuyền, mặc cho thân thuyền lắc lư như nào thì vẫn vững chãi.

Thuyền Bắc Cực đã hạ neo, Trương Kiệm tranh thủ cơ hội hiếm có này, ngồi trong khoang thuyền ăn một ít.

Hắn lẳng lặng nhìn bóng lưng thiếu nam thiếu nữ đứng trên boong thuyền, cho tới bây giờ hắn mới nhận ra hai người này…có vấn đề.

Tranh thủ lúc ăn cơm, lão John lén nói cho hắn rất nhiều chuyện, kết quả chính là ánh mắt Trương Kiệm nhìn hai người đã hoàn toàn thay đổi.

Có ai ngờ rằng hai thủy thủ gà mờ mới bị người khác cười nhạo suốt hai ngày ở bến cảng lại dẫn theo bọn hắn tìm được bãi cua vàng cơ chứ?!

Hơn nữa lão John nói Khánh Trần chỉ dùng một tay đã giữ được lồng cua đang rơi xuống, chuyện này quá mức khó tin, đến giờ Trương Kiệm vẫn đang nửa tin nửa ngờ.


Chương 1053: Cua Vàng 6

Nhưng khi hắn đang nhìn theo bóng lưng của hai người, Khánh Trần đột ngột quay đầu lại:

“Tới đây.”

Trương Kiệm buông đĩa thức ăn trên tay xuống, đi ra boong thuyền, quan sát xung quanh:

“Không nhìn thấy hải đăng trên thuyền mà, John, trên ra đa có tín hiệu gì không?”

Lão John trả lời:

“Không có gì.”

Khánh Trần nói:

“Vậy chắc hẳn đối phương đã tắt đèn và ra đa, sau đó mới áp sát, đối phương không có mục đích tốt đẹp gì đâu.”

Trương Kiệm cảm thấy căng thẳng.

Sau đó hắn trơ mắt nhìn Khánh Trần cởi bỏ bộ quần áo lao động nặng nề trên người xuống, giữa boong thuyền gió lạnh thổi vù vù, Khánh Trần chỉ mặc một chiếc quần đùi bơi.

“Ngươi…ngươi định làm gì vậy?”

Trương Kiệm ngẩn ngơ tại chỗ, đối phương đã mặc đồ bơi ở bên trong từ trước rồi sao?!

Ngay sau đó, Khánh Trần nhảy vào dòng nước lạnh như băng, không hề mặc đồ lặn, không đeo bình oxy, một thân một mình nhảy xuống dưới biển.

Ngay lúc này, Trương Kiệm tưởng rằng mình đang được xem phim Vua biển cả (Aquaman) của DC.

Trương Kiệm nhìn sang phía Ương Ương, lắp bắp:

“Hắn…hắn!”

Trong bóng đêm, Ương Ương cười đáp:

“Yên tâm đi, hắn không sao đâu.”

….

Nhiệt độ trên biển Baelen hiện tại đã xuống đến âm 14 độ, nhiệt độ nước gần như đã xuống đến 0 độ.

Trong đêm tối tĩnh lặng, sóng nước cuồn cuộn nặng nề như thuỷ ngân mang đến cảm giác trầm trọng mà đè ép.

Neo của tàu Bắc Cực được thả xuống, thân thuyền trên biển quay cuồng lay động, cả một vùng biển chỉ còn lại duy nhất một ánh đèn lẻ loi chiếu sáng một mảnh biển nho nhỏ.

Tựa như một kẻ lang thang cô độc cuối cùng trên thế giới vậy.

Xung quanh nó lấp lánh hàng ngàn vì sao, trong đêm tối mặt sông đẹp như một dải lụa vàng.

Có người lại nhảy vào sóng nước điên cuồng ấy.

Trong loại tình huống này mà lại cứ thế nhảy vào trong nước biển lạnh băng, hành vi này không khác nào tự sát.

Trương Kiệm chỉ đứng nhìn cũng cảm thấy giống như cơ thể của bản thân đang ngâm trong nước đá, nhịn không được rùng mình một cái, hắn nhìn về phía Ương Ương, trong tiếng gió biển dữ dội tức giận gào lên: “Trong loại thời tiết quái quỷ này mà nhảy vào biển, hắn sẽ không sao chứ?”

Cô gái đứng dưới ánh đèn thuyền kéo xuống mũ trùm đầu, để mặc gió biển thổi bay vài sợi tóc dài, chỉ nhẹ cười rồi đáp:

“Không sao, hắn đi giúp tàu Bắc Cực giải quyết một vài phiền phức nhỏ mà thôi.”

Trương Kiệm nghi ngờ hỏi:

“Tàu Alpes, Tàu Trường Vĩ, Tàu Hổ Kình đến thật rồi sao? Các người đang nói đùa đúng không, sao bọn ta không nhìn thấy cái gì cả, trên rada cũng không xuất hiện gì cả mà.”

Ương Ương cười không nói nàng chỉ nhìn chằm chằm mặt biển, như bất cứ lúc nào cũng sẽ nhảy xuống giúp đỡ vậy.

Lúc này Trương Kiệm đã chờ nửa ngày trời mà vẫn chưa thấy Khánh Trần ngoi lên mặt nước để thở.

Phải biết, khi một người bình thường ở dưới loại thời tiết này mà nhảy xuống biển, chỉ cần một vài động tác thôi đã tiêu hao hết một lượng lớn dưỡng khí rồi.

Vậy mà Khánh Trần lại giống như một vị vua của biển cả vậy, sau khi tiến vào thì không còn tin tức gì nữa.

Trương Kiệm im lặng nhìn về phía Ương Ương thầm nghĩ Khánh Trần và cô gái này đến đây chả nhẽ là vì lừa bảo hiểm.

Hoặc là có lẽ trước khi lên thuyền hai người này đã mua một lượng lớn bảo hiểm các loại, sau khi trở về thì nói với công ty bảo hiểm rằng Khánh Trần ở trên biển gặp chuyện ngoài ý muốn bỏ mình?

Mấy năm trước thật ra cũng có một thuyền viên cùng đường làm ra một chuyện như vậy, sau này mấy công ty bảo hiểm này nói thế nào cũng không muốn bán bảo hiểm cho thuỷ thủ trên thuyền nữa.

Thậm chí có bảo hiểm còn ghi rõ ràng điều khoản, thuỷ thủ trên thuyền xảy ra chuyện ngoài ý muốn bỏ mình thuộc vào loại thiên tai….

Ở một bên khác trên vùng biển bao la tăm tối, tàu Trường Vĩ, tàu Hổ Kình, tàu Alpes từ trước đó đã sớm tắt hết động đèn, đóng luôn cả rada trên thuyền, lúc sắp đến gần tàu Bắc Cực thậm chí còn tắt luôn động cơ.

“Trên biển Baelen chỉ cho phép kẻ mạnh tồn tại, kẻ yếu có thể ở trên bờ thưởng thức cua hoàng đế nhưng không thể đến nơi này tranh giành vận may với bọn ta.”

Thuyền trưởng tàu Hổ Kình đăm chiêu nhìn về phía mặt biển tối tăm.

Trên mỗi chiến thuyền bắt cua, các thuỷ thủ kinh nghiệm phong phú đã trang bị đầy đủ đồ lặn, bên cạnh các đồng bạn khác đang giúp đỡ kiểm tra lại bình dưỡng khí.

Thuyền trưởng tàu Hổ Kình đứng trên đầu thuyền, cười nói:

“Vận tốc gió chậm lại chỉ có 20 hải lý trên giờ vừa vặn có thể lặn xuống nước.

Xuống đi, xuống chọc thủng ba mươi chiếc phao nổi của tàu Bắc Cực, khiến cũi bắt cua của chúng chìm trong đáy biển mãi mãi.”

Dứt lời, tức khắc ba gã thuỷ thủ xoay người nhảy xuống biển rộng, cả người linh hoạt tựa như loài báo biển.

Họ quẫy đạp màng lặn thật dài trên chân, rất nhanh sau đó đã bơi đến chỗ tàu Bắc Cực.

Trên mặt biển tối tăm tàu Bắc Cực toả sáng giống như một ngọn hải đăng giúp họ xác định phương hướng.


Chương 1054: Cua Vàng 7

Cùng một phương hướng đó còn có thuỷ thủ của tàu Trường Vĩ, tàu Alpes.

Ba vị thuyền trưởng đã thương lượng đến mỹ mãn, trước đó họ đã điều tra, tàu Bắc Cực chỉ có nhiều nhất là 180 cũi cua, mà bọn hắn cắt mất 90 cái, vừa khéo không khiến Trương Kiện phá sản lại còn có thể cam đoan Trương Kiện sang năm không có tiền trả nổi phí thuê thuyền, thuê cũi cua, phí quản lý bến cảng.

Khi các thuỷ thủ đến gần tàu Bắc Cực, đã có người lờ mờ nhìn thấy ánh đèn trên thuyền chiếu xuống phao nổi.

Chẳng qua một gã thuỷ thủ vẫn luôn cảm thấy lo lắng, dưới nước phảng phất có một mạch nước ngầm kỳ lạ.

Nhưng lúc hắn đánh mắt quan sát xung quanh thì lại không phát hiện gì cả, chỉ toàn một màu đen của nước biển.

Có thể là tự bản thân đa nghi quá chăng, gã thuỷ thủ rút ra từ ống tay áo một con dao găm bơi về hướng phao nổi.

Nhưng ngay sau đó hắn lại nhìn thấy trước mặt có một bóng đen thần tốc bay vụt qua.

Trong nháy mắt toàn bộ da đầu gã đều đã tê rần.

Hắn dùng cả tay chân vùng vẫy muốn nổi lên mặt biển, nhưng hắn mới vừa quẫy chân hai cái đã cảm thấy mắt cá chân giống như bị ai đó nắm lấy.

Kéo hắn xuống càng sâu dưới đáy biển.

Sức mạnh trên chân gã thuỷ thủ độ nhiên bộc phát nỗ lực thoát khỏi thức kỳ quái vẫn luôn bám mắt cá chân.

Nhưng vật kia càng cuốn càng chặt, tưạ như xúc tu của loài mực khổng lồ dưới đáy biển Bắc Băng Dương vậy.

Đột nhiên sức mạnh lôi kéo kia cũng bỗng chốc bùng nổ, gã thuỷ thủ vùng vẫy vung loạn dao găm trên tay cho đến khi bàn tay tên rần thì mới phát hiện dao găm trong tay đã biến mất từ lúc nào.

Đang lúc hắn hoang mang không hiểu gì thì cảm nhận được lồng ngực bị đạp trúng, tựa như có người đạp hắn một cước rất mạnh vậy….

Không đúng!

Thuỷ Thủ đã kịp phản ứng lại, tia sáng từ trên thuyền chiếu xuống khiến hắn nhìn rõ vừa nãy thật sự là có người đạp hắn một cước!

Mà hiện tại người vừa mới đạp hắn kia đã bơi đi cách hắn một khoảng cách rất xa, giống hệt khi ở bể bơi đạp tường một cái để mượn lực đẩy người ra xa vậy.

Thuỷ thủ nhớ lại toàn bộ mọi việc, rõ ràng có người ở dưới nước kéo chân hắn, cướp mất dao, một cước đạp liền mạch lưu loát!

Thuỷ thủ choáng váng, kẻ dưới nước kia là ai, đối phương không đeo màng bơi, không mặc áo lặn, thậm chí đến cả bình dưỡng khí cũng không đeo.

Thế nhưng đối phương lặn dưới nước lại linh hoạt hệt như loài cá voi sát thủ, sức lực cũng vô cùng lớn.

Chờ chút, đối phương là người của tàu Bắc Cực sao, nhưng sao đối phương đã phát hiện ra hắn muốn cắt phao nổi lại không ra tay giết hắn mà lại chỉ là cướp dao?

Ở loại thời điểm này dưới biển muốn giết chết một người rất đơn giản, chỉ cần cắt đứt ống dưỡng khí thuỷ thủ chỉ còn một còn người là chết mà thôi.

Dường như đối phương chỉ muốn lấy đi dao găm của hắn chứ không tính giết người.

Thuỷ thủ suy nghĩ hai giây, xoay người bơi về hướng tàu Hổ Kình, dao găm cũng đã bị người cướp rồi còn cắt phao nổi gì.

Hơn nữa, người kia có thể lấy dao chứng tỏ cũng có thể giết hắn.

Nếu đối phương đã nguyện ý tha cho hắn một mạng, hắn vẫn nên biết điều chút thì hơn….

Lúc này chuyện tương tự như vậy đang không ngừng xảy ra.

Trương Kiệm kéo chặt áo khoác trên người, vô cùng căng thẳng đứng trên boong tàu Bắc Cực, hiện tại đã trôi qua năm phút mà vẫn chưa thấy Khánh Trần xuất hiện trên mặt biển.

E rằng Khánh Trần đã chết rồi, làm gì có người nào có thể nín thở lâu như vậy?!

Hai người này quả nhiên là đến lừa lấy bảo hiểm.

Thật không nghĩ tới hai người này tuổi còn trẻ lại làm ra chuyện như vậy!

……..

So với Trương Kiệm đứng trên boong thuyền suy nghĩ miên man, đám thuỷ thủ phía dưới mặt biển lại không nghĩ nhiều như vậy.

Họ chỉ cảm thấy bản thân chắc chắn là bị quái vật biển Baelen trong truyền thuyết nhắm tới, muốn chạy cũng chạy không nổi.

Một gã thuỷ thủ vừa mới vươn tay trái nắm lấy dây thừng của phao nổi, tay phải thì giơ dao găm chuẩn bị cắt .

Thế nhưng đột nhiên một bóng đen đột nhiên lướt qua bên người, chờ đến lúc tay phải hạ xuống chỗ đánh dấu lúc trước thì dao găm trên tay đã không biết biến đi đâu mất rồi.

Họ dùng hết sức lực bơi trở lại hướng con thuyền nhà mình, vừa không ngừng bơi vừa quay đầu nhìn lại, sợ bóng đen đó vẫn còn bám theo chính mình.

Nhưng một vài tên thuỷ thủ lại không may mắn được như vậy.

Gã thuỷ thủ thứ nhất nhìn rõ kẻ cướp đao của gã là con người, bởi vậy gã không sợ gì.

Nhưng còn lại một vài thuỷ thủ cách đèn thuyền của tàu Bắc Cực vẫn có một khoảng rất xa, trong biển tối đen như mực căn bản rất khó nhìn thấy Khánh Trần, cho nên nỗi sợ hãi đã lấp kín toàn bộ tâm trí.

Tin tức liên quan đến truyền thuyết trên biển Baelen có rất nhiều.


Chương 1055: Cướp

Nổi tiếng nhất trên thế giới là sự kiện máy bay không chiến va chạm xảy ra ở nơi này, ngày 13 tháng 9 năm 1987 một phi cơ trinh sát của bộ quốc phòng Na Uy đang trên biển tuần tra thì đột nhiên một chiến cơ Liên Xô kiểu mới bất ngờ xuất hiện đâm thẳng qua phi cơ trinh sát.

Chiến cơ 27 của Liên Xô dùng chiếc đuôi thằng đứng tựa như dao nhọn đâm rách động cơ phía dưới của máy bay trinh sát Na Uy, tạo ra một lỗ hổng cực lớn.

Đây chính là sự kiện đao phẫu thuật nổi danh trên biển Baelen.

Song vùng biển này còn có một truyền thuyết nổi tiếng hơn nữa: Mực khổng lồ.

Trong lịch sử đã ghi chép lại, từ rất lâu về trước Baelen là địa phương phát hiện mực khổng lồ sớm nhất, cũng có ghi chép chứng minh vùng biển này đã từng có thuyền buôn bị mực khổng lồ tập kích.

Trong chốc lát, các thuỷ thủ chưa bao giờ nhìn thấy quái vật biển tại vùng này chỉ cảm thấy vô cùng khiếp sợ, họ vừa ra sức bơi, vừa nhớ tới những truyền thuyết kia, càng nghĩ càng sợ hãi.

Nhưng họ càng nghĩ càng không hiểu, tại sao quái vật biển cướp dao của họ làm gì…..

Cũng may sau khi quái vật biển cướp được dao găm của họ thì không tiếp tục đuổi giết họ nữa, mặc kệ họ chạy trở lại trên thuyền.

Thuyền trưởng tàu Hổ Kình – Fren đứng trên đầu thuyền nhìn đến bọn thuỷ thủ trở về nhanh như vậy thì cảm thấy có chút không hợp lý nói:

“Có chuyện gì xảy ra, cắt ba mươi cái lồng không thể nhanh như vậy.”

Một tên thuỷ thủ mặc đồ lặn bị kéo lên boong thuyền, hắn run lẩy bẩy nói:

“Có quái vật.”

Fern sửng sốt:

“Quái vật?”

Hắn nhìn về phía một tên thuỷ thủ khác.

“Ngươi cũng vậy?”

Tên thuỷ thủ kia gật mạnh đầu, hoảng sợ nói:

“Ở dưới nước quá tối không thấy rõ kia là vật gì, chỉ cảm thấy quái vật kia bơi rất nhanh, sức lực mạnh vô cùng.”

Fern nhíu mày, nếu chỉ có một tên thuỷ thủ nói như vậy thì có thể là chứng sợ biển sâu khiến thuỷ thủ gặp ảo giác.

Nhưng nếu tất cả thuỷ thủ đều nói như vậy thì chắc chắn là có vấn đề.

Chỉ là Fern vẫn cảm thấy có điểm kỳ lạ, lại không thể nói kỳ lạ ở chỗ nào….

“Nếu gặp quái vật, sao các người trở về được.

Cuối cùng Fern cũng nghĩ ra điểm lạ, tất cả đều gặp quái vật nhưng đều còn sống sót trở về, này không phải quá kỳ lạ rồi.

Fern nhìn thoáng qua nhóm thuỷ thủ đang hoảng sợ, lập tức nói:

“Sợ cái gì, nếu thật sự có quái vật, nó có thể để các ngươi bình an trở về à.

Các ngươi sớm đã chết rồi.

Đúng nhỉ, sau khi gặp được quái vật thì chuyện gì xảy ra?”

Thuỷ thủ trả lời:

“Quái vật cướp mất dao găm của ta.”

Một gã thuỷ thủ khác cũng sững sờ nói:

“Dao găm của ta cũng bị cướp mất.”

Fern cười lạnh nói:

“Chắc chắn là có người giả thần giả quỷ.

Các ngươi có gặp qua con quái vật nào rảnh rỗi tới vậy chưa? Làm sao, biển Baelen cấm mang theo đồ vật sắc nhọn à?”

Hắn nhìn về phía con tàu Bắc Cực vẫn thong dong trôi trên mặt biển như cũ.

“Mở đèn trên thuyền lên, việc này khẳng định là Tàu Bắc Cực làm ra, điều khiển tàu đến gần xem sẽ biết.

Đúng rồi, mở máy truyền tin vô tuyến lên, nói chuyện chúng ta gặp phải cho tàu Alpes cùng tàu Trường Vĩ.

Đồng thời hỏi xem bên kia có gặp chuyện tương tự không.”

Trong lúc nói chuyện, tất cả đèn trên tàu Hổ Kình đều sáng lên, cùng sáng lên còn có tàu Alpes và tàu Trường Vĩ.

Ba chiếc thuyền tựa như một hình tam giác vây tàu Bắc Cực lại chính giữa.

Trên tàu Bắc Cực, Trương Kiệm, lão Jonh, Nidup thấy cảnh này đều ngây ngẩn cả người.

Hoá ra thật sự giống như Khánh Trần và Ương Ương nói.

Trương Kiệm nhịn không được nhìn về phía bóng dáng Ương Ương, chỉ thấy này quăng một sợi dây thừng xuống biển kéo Khánh Trần không thiếu một cọng lông nào lên.

Bọn Trương Kiện đều hoảng sợ, Khánh Trần thật sự không chết, hơn nữa trạng thái còn rất tốt, dường như cũng không sợ hãi gì.

Người này rốt cuộc là ai, đến biển Baelen có mục đích gì?

Trước đó Trương Kiệm có thể khẳng định, hắn không thấy Khánh Trần ngoi lên mặt nước để thở!

Ánh mắt hắn nhìn Khánh Trần và Ương Ương dần thay đổi.

Hiện tại, nếu có ai nói với hắn cô gái này biết bay hắn cũng tin.

Chỉ thấy Khánh Trần vui vẻ nói:

“Đã xử lý xong.”

Nói xong hắn ném lên boong thuyền vài thanh dao găm, Ương Ương thấp giọng hỏi:

“Không giết người?”

Khánh Trần nghĩ một chút bèn nói:

“Những người này cùng ta cũng không có thù oán gì, không cần thiết ở chỗ này xuống đao giết người.”

“Tốt lắm.”

Ương Ương cười gật đầu, đưa khăn lông nàng đã chuẩn bị từ sớm cho Khánh Trần:

“Muốn ta lau giúp ngươi không?”

“Khụ, không cần đâu”

Khánh Trần ở dưới nước không bị sặc nhưng lên bờ lại bị Ương Ương làm sặc.

Mắt thấy ba thuyền bắt cua đang tiến về phía này, Khánh Trần nghĩ nghĩ bèn quay vào khoang thuyền.

“Ta đi vào thay một bộ quần áo khác.

À đúng rồi, nếu họ có hỏi gì thì cứ bảo không biết.”


Chương 1056: Hăm Dọa

Trương Kiệm và lão Jonh thầm tự nhủ, nhất định tên này đã làm gì với ba chiếc thuyền kia rồi!

Nhưng là mặt biển tối đen như mực, họ cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!?

Hơn nữa đống dao to nhỏ này từ đâu ra vậy?

Tàu Hổ Kình dẫn đầu đến trước, hai con tàu kia cũng nối theo sau cách nhau tầm mười mét, Fern cầm kính viễn vọng liếc mắt nhìn một cái đã thấy đống dao găm trên boong thuyền.

“Không ngờ lần này các ngươi lại giấu sâu như vậy.”

Fern nhìn về phía Trương Kiệm ở xa, cười lạnh nói:

“Quái vật đâu, bảo hắn ta đến đây chào hỏi một chút chứ.”

Trương Kiệm sững sờ vội vàng nhìn quanh bốn phía:

“Quái vật? Quái vật biển Baelen?”

Fern cười lạnh.

“Còn giả vờ gì, ta đã nói, sao ngươi lại ở yên đây, hoá ra có cao thủ chống lưng.

Ta còn tưởng ngươi không có gì chứ.

Đúng rồi, ngươi mời ai vậy, là cấp dưới trước kia của cha ngươi sao.

Có phải lần này lại dùng đến tình nghĩa đã tích góp bao lâu của cha ngươi ra mà xài hết rồi?”

Trương Kiệm bỗng nhiên nhận ra, quái vật và cao thủ mà Fern nhắc tới thật ra là Khánh Trần!

Nhất định là Khánh Trần ở dứoi biển đã làm chuyện gì đó nên Fern mới chạy đến nói chuyện quái gở như vậy.

Trương Kiệm nghĩ nghĩ cúi đầu đếm đếm đống dao găm dưới chân, chín cái.

Hắn nhìn về phía Fern tò mò hỏi:

“Chín thuỷ thủ của các ngừơi mà không đánh lại một mình hắn.”

Trương Kiệm chỉ hỏi vì tò mò, hắn muốn biết rốt cuộc Khánh Trần là hạng ngừơi gì, nhưng câu nói này nghe vào tai Fern lại như đang mỉa mai họ.

Thương tổn không lớn nhưng nhục nhã vô cùng.

Trương Kiệm hỏi tiếp:

“Sao cứ phải nhằm vào tàu Bắc Cực các ngươi, dù không tàu Bắc Cực thì hàng năm các ngươi vẫn kiếm được mấy trăm triệu Euro.”

Lúc này, thuyền trưởng tàu sAlpes cũng lạnh lùng nói.

“Tại sao ư, bốn thuyền bắt cua xác nhập thành một công ty không tốt hơn sao.

Trên thị trường chứng khoán cũng kiếm được nhiều tiền và nhanh hơn so với trên biển? Các thuỷ thủ cũng có thể đi theo để nhận hoa hồng.

Mọi người phiêu dạt liều mạng khổ sở ở trên biển không phải đều vì miếng cơm manh áo à?”

Trương Kiệm nghĩ nghĩ:

“Theo như các ngươi nói, ba tàu cũng không phải không được, tại sao còn muốn gom tàu Bắc Cực của ta?”

Craig nói:

“Bởi vì Amsterdam muốn để cả tám thuyền bắt cua xáp nhập, hiện tại chỉ còn ngươi là không đồng ý.

Cũng vì cha ngươi là truyền kỳ trên biển Baelen, người Bắc Âu đều nghe tới chuỵên đó nên hiện tại như lâm vào thời kỹ cướp biển cũ vậy.”

Trương Kiệm lắc đầu.

“Ta không nhận đâu, ta chỉ thích bắt cua thôi.

Một khi có tư bản nhúng tay vào, tàu Bắc Cực sẽ không thuộc về ta nữa.”

“Nhưng ngươi sẽ có rất nhiều tiền.”

Craig nói:

“Yên yên ổn ổn làm một chủ tàu không phải rất tốt sao? Công ty đi vào hoạt động, mọi người có thể đổi thuyền và thiết bị tốt hơn, còn có chế độ đánh bắt tốt hơn nữa.”

“Vậy tinh thần tự do của người bắt cua đâu, tinh thần phiêu lưu mạo hiểm đâu?”

Trương Kiệm nghiêm túc hỏi:

“Nơi chúng ta tới hàng năm đều là nơi hoàn cảnh khắc nghiệt nhất trên thế giới, đó đâu hoàn toàn vì tiền.

Vợ con sẽ khuyên nhủ chồng cha đừng ra biển nữa, nhưng thuỷ thủ chân chính vẫn sẽ cầm bọc hành lý lên, khi thấy cá voi sẽ hoan hô, khi thấy băng nổi lớn như ngọn núi sẽ dừng lại thành kính mà nguyện.

Sẽ có thế hệ thuỷ thủ mới nghe về chuyện xưa của các bậc cha chú mà tiến vào vùng biển Baelen thần bí này.

Về sau sẽ càng có nhiều người nghe được chuyện xưa về nơi này hơn.

Nhưng nếu cả thuyền trưởng và thuỷ thủ đều không còn tự do, vậy những chuyện xưa này sẽ dần mất đi ý nghĩa.”

Craig sững sờ, nhưng hắn không nói thêm gì nữa, chỉ cười lạnh:

“Vậy chúc ngươi may mắn, hy vọng ngươi có thể đánh bắt được thật nhiều cua hoàng đế.

Nếu giữ không nổi nữa, giấy phép đánh bắt của ngươi sẽ bị đem đi đấu giá.

Đến khi đó chúng ta mua lại từ sàn đấu cũng được.”

Bấy giờ, lão Jonh nhìn thoáng qua thời gian trên boong thuyền, đột nhiên nói:

“Nên kéo lồng bắt cua lên rồi.”

Trương Kiệm liếc mắt nhìn lão Jonh một cái, hắn biết lão muốn kéo một lồng bắt cua đầy để khiến đám Craig tức chết….

“Vậy kéo lên đi, xem thử thu hoạch hôm nay của chúng ta thế nào!”

Trương Kiệm lớn tiếng nói.

Một lúc sau, Khánh Trần đã thay một bộ đồ lao động thoải mái và bước tới, kéo dây thừng lên.

Khánh Trần cười híp mắt nói với lão Jonh.

“Kéo lên rồi!”

Đám Craig và Fern chuẩn bị rời đi đột nhiên ngừng lại, yên lặng đứng trên boong thuyền chờ.

Cần cẩu trên tàu Bắc Cực phát ra tiếng ầm ầm vang dội, khi lồng cua xuất hiện, mọi người đều im lặng nín thở, thấy đực trong lồng bắt cua của tàu Bắc Cực là lít nha lít nhít cua, con nào con nấy to như thau nước, lớn hơn bình thường nhiều!

Fern là lão thuyền trưởng tung hoành mấy chục năm, chỉ nhìn một cái đã biết đó là loài cua hoàng kim trong truyền thuyết!


Chương 1057: Mục Đích Riêng

Sân cua hoàng kim trước giờ chỉ tồn tại trong truyền thuyết, hơn mười năm mới ngẫu nhiên xuất hiện một lần, sau đó vẫn chỉ tiếp tục là truyền thuyết.

Ba chiếc thyền bắt cua bên cạnh Tàu Bắc Cực dần lùi lại, họ muốn xem thử bên trong lồng bắt cua của Tàu Bắc Cực như thế nào.

Một lồng, hai lồng, ba lồng…

Dường như mỗi lồng được vớt lên đều trên 100 con…

Craig chỉ cần tính toán sơ đã phát hiện, chỉ với số lồng cua này Tàu Bắc Cực đã có thể thắng lợi trở về!

Hắn lớn tiếng gọi tên thủy thủ bên cạnh nói:

“Đem lồng cua của chúng ta cũng thả xuống đi! Nơi này là sân cua hoàng kim, Tàu Bắc Cực chỉ thả xuống 180 cái lồng cua, phía dưới nhất định còn có cua hoàng đế!”

Tàu Bắc Cực rất nhỏ và bị hỏng nên chỉ mang theo được 180 cái lồng cua, ít hơn so với các thuyền bắt cua khác.

Trong điều kiện bình thường, tàu Alpes mang theo hẳn 300 lồng.

Nhưng họ chỉ mới kéo lồng cua lên, chưa kịp thả mồi nhử cá tuyết vào trong đã nghe tiếng dao sắc bén trong gió bay tới.

Chỉ sau chốc lát, một lá bài joker cách hơn trăm mét bay tới, cắt đứt dây thừng cần cẩu của Tàu Alpes.

Lá bài joker không dừng lại mà tiếp tục xoay tròn về phía trước, để lại bên phải gương mặt của Craig một vệt máu dài chậm rãi chảy xuống boong thuyền.

Joker với hai màu vàng đỏ giao nhau như đang thầm chế giễu.

Mấy cái lồng cua phù phù một tiếng, rơi vào trong biển sâu.

Craig kinh dị nhìn về phía tàu Bắc Cực, lấy kính viễn vọng ra xem thì vừa hay nhìn thấy tên kia, hình như hắn đã từng đến quầy rượu của Hồ Đào, đang nhìn mình nhếch miệng cười, để lộ ra hàm răng trắng ngà.

Cảm giác áp bức mãnh liệt cách xa hàng trăm mét lao thẳng tới trước mặt.

Hắn nhặt quân bài joker lên, xé làm hai mảnh.

Đây chỉ là một tấm thẻ bài joker giấy bình thường, sao có thể cắt đứt dây thừng?

Phải biết rằng đây là dây thừng dùng để nâng một chiếc lồng cua nặng 680 bảng, sao có thể bị cắt đứt bởi một tờ giấy?

Craig vẫn còn sợ hãi, sờ sờ lên vệt máu trên gương mặt của mình, thầm nghĩ nếu như lúc nãy bị lá bài joker này cứa qua cổ, có phải bây giờ mình đã chết rồi không?

Hắn nghĩ đến mấy tên thủy thủ sau khi gặp quái vật trở về đã nói đối phương không hề có ý định giết người, chúng ta không nên chủ động tấn công, bằng không chết càng thảm.

Cũng như thủy thủ gặp cá mập hổ trong biển, nếu đối phương không có ý định ăn ngươi, ngươi tuyệt đối không nên nhàn rỗi thiếu chuyện làm mà di chuyển lung tung thu hút sự chý ý của đối phương.

Nghĩ tới đây, Craig lặng lẽ đem cất lá bài đã bị xé rách vào túi.

Để tránh đối phương nhìn thấy hành động xèo bài của mình rồi hiểu nhầm đây là hành động khiêu khích…

Trong phòng điểu khiển, thủy thủ phụ trách lái chính nói:

“Thuyền trưởng, phía bên tàu Bắc Cực thông báo cho chúng ta biết, muốn thả lồng ở sân cua hoàng kim này cũng không có vấn đề gì.

Dù sao cũng là quà thiên nhiên ban tặng, nhưng dựa theo quy tắc trên biển Bealen, chúng ta nhất định phải chờ Tàu Bắc Cực rời đi mới có thể bắt đầu làm việc.”

Craig lạnh lùng nói:

“Thả neo, tất cả quay về thuyền nghỉ ngơi, chờ Tàu Bắc Cực rời đi rồi chúng ta tiếp tục.”

Nói đúng hơn là Craig đang sợ.

Giờ đây, người du hành sớm đã trở thành chủ đề được thảo luận sôi nổi trong các quán rượu.

Nghĩ đến đối phương là người nước khác, Craig bỗng có cảm giác bị chi phối bởi một sức mạnh thần bí từ phương đông.

Người du hành sao lại giúp Trương Kiệm? Craig nghĩ mãi mà không hiểu.

Craig cũng không chắc, nếu tàu Alpes, tàu Hổ Kình, tàu Trường Vĩ đều thả lồng ở đây thì cua hoàng đế của sân cua hoàng kim có đủ chia không.

Nhưng nếu đã tìm được thì xứng đáng để chờ đợi.

“Cảm ơn các ngươi đã giúp ta.”

Trương Kiệm nghiêm túc nhìn Khánh Trần cùng Ương Ương:

“Bây giờ ta đã phần nào đoán được thân phận của các ngươi, ngay từ đầu các ngươi đã biết nơi này là sân cua hoàng kim đúng không? Đêm nay, Fern cùng Craig chắc hẳn là đã phái thủy thủ đến cắt phao của chúng ta, may mà có Khánh Trần trợ giúp.”

Khánh Trần cùng Ương Ương đứng bên cạnh tiếp tục kéo lồng cua lên, cười nói:

“Chúng ta không có ý định giúp ngươi, không cần nghĩ nhiều như vậy.

Chúng ta tới đây có mục đích riêng của mình, rất nhiều chuyện chỉ là tiện tay làm.

Chúng ta không quen biết, cũng không phải bạn bè, chẳng đáng để ta ra tay.”

Trương Kiệm hơi bất ngờ:

“Vậy vì sao các ngươi …”

“Chơi vui thôi…”

Ương Ương nghiêng đầu cười nói:

“Như thế vẫn chưa đủ? So với việc giúp ngươi, chúng ta càng hứng thú với việc này hơn, không cần cảm ơn bọn ta, khách sao vậy làm gì.”

Không thể không nói, Khánh Trần và Ương Ương có một điểm rất giống nhau, đó là đều sợ những câu nói khách sáo.

Mà họ thật sự cũng không có ý định giúp Trương Kiệm.

Dù sao họ có thể giúp đỡ năm nay, nhưng chẳng lẽ hàng năm đều có thể giúp sao.

Nếu năm sau Trương Kiệm không thể tìm thấy ra sân cua hoàng kim, những thuyền viên đi theo hắn có thể giúp đỡ chắc?


Chương 1058: Bàn Luận

Thu nhập của thủy thủ bắt cua trên thuyền có chênh lệch rất lớn, thủy thủ bắt cua tốt, một năm có thể kiếm được hơn 8 vạn Euro.

Thủy thủ tay nghề kém, một năm chỉ kiếm được hơn 5 vạn Euro.

Mà năm ngoái, các thủy thủ trên thuyền của Trương Kiệm chỉ được chia hơn 2 vạn Euro mỗi người, thật sự là một mức lương thấp.

Lúc này, Khánh Trần nghiêm túc nói với Trương Kiệm:

“Giấc mơ mạo hiểm của ngươi làm người ta rất cảm động, nhưng ta cũng phần nào hiểu được vì sao các người không tìm thấy sân cua hoàng kim.”

“Đối với ngươi mà nói, biển Bealen là một hành trình tự do và mạo hiểm, nhưng ngươi nên quan tâm nhiều hơn đến thuyền viên của mình.

Mọi người tới đây còn phải gánh vác trách nhiệm gia đình trên vai…”

Khánh Trần nói tiếp:

“Có thể trước giờ ngươi chưa bao giờ quên mục tiêu của mình, không chấp nhận tư bản, ngươi có thể tiếp tục mạo hiểm, nhưng thuyền bắt cua là phải bắt cua.

Nếu không, ngươi cũng chỉ là một nhà mạo hiểm thất bại.

Hãy làm nhiều việc thực tế hơn như cố gắng nghiên cứu xem cua hoàng đế có thể sẽ xuất hiện ở chỗ nào.

Đối với ta, cua hoàng đế cũng không phải khó tìm, chúng có quy luật hoạt động của riêng mình.”

Trương Kiệm ngây người mất nửa ngày.

Lão John cũng vậy.

Trương Kiệm bị giáo huấn thì có chút không phục, nhưng sau đó đã bình tâm suy nghĩ lại.

Dù sao từ khi cha hắn còn sống vẫn luôn mang tinh thần tự do và mạo hiểm, nhưng có thể cùng các thuyền viên thắng lợi quay về.

Lão John sửng sốt mất nửa ngày vì hắn phát hiện ra một vấn đề.

Hai thiếu niên này vừa nói chuyện vừa gỡ lồng cua, ban nãy lão John quên dùng cần cẩu, kết quả hai người này nâng lồng cua nặng 680 bảng lên vẫn vui tươi như vậy.

Có thể hai thiếu niên này mải nói chuyện nên đều quên mất, kéo lồng cua lên boong thuyền cần dùng cần cẩu?!

Sau một lúc, lão John cảm thấy Khánh Trần mới là người thích hợp làm thuyền trưởng Bắc Cực.

Nếu có người thuyền trưởng như vậy, trên thuyền không ai phải bỏ mạng mà hàng năm còn có thể thắng lợi trở về.

Hàng năm làm việc 7 ngày còn có hơn 300 ngày còn lại có thể ung dung tự tại hưởng thụ cuộc sống.

Dùng thước Nidup đếm số lượng cua, chưa bao giờ có cảm giác nhẹ nhõm như vậy ở trên thuyền bắt cua.

Thả lồng cua không dễ dàng gì, thu lồng cua còn khó khăn hơn.

Tàu Bắc Cực mở toàn bộ đèn trên thuyền lên, làm việc từ chín giờ tối đêm đến tận sáng sớm hôm sau.

Lão John buồn ngủ đến nỗi muốn nhắm cả mắt, nhưng Khánh Trần và Ương Ương vẫn tràn đầy năng lượng như không hề biết mệt.

Tàu Alpes, tàu Hổ Kình, tàu Trường Vĩ, ở cách đó không xa cũng thấy hết.

Ương Ương vừa tháo lồng cua vừa hỏi nhỏ Khánh Trần:

“Ngươi vừa nãy ném lá bài joker đã trực tiếp thể hiện mình là người du hành.

Không cẩn thận che giấu hành động của mình, khi thuyền cua quay về cảng, sợ rằng sẽ có rất nhiều người biết ngươi đang ở trên vùng biển Bealen.”

Khánh Trần gật đầu cười.

“Cho nên lúc đầu ngươi có ý định dẫn Jindai, Kashima tới?”

Ương Ương tò mò hỏi.

“Còn có nơi nào thích hợp làm chiến trường hơn nơi này sao?”

Khánh Trần cười nói tiếp:

“Biển cả nhìn không thấy bờ, nước biển vô cùng lạnh, lỡ ta có rơi xuống biển thì còn có thể hô hấp bằng da, nhưng họ thì không.

Ở nơi này, nếu họ không ý thức được nguy hiểm cận kề, cứ để biển Bealen thần bí cho họ biết thế nào gọi là không còn đường chạy.”

Ương Ương nghiêng đầu hỏi:

“Ngươi có thể ở trong nước được bao lâu?”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Nửa giờ.”

Ương Ương bĩu môi:

“Nói dối, ta đặc biệt tới đây giúp ngươi độ kiếp, ngươi còn lừa ta.

Ngươi có còn là người không?”

Khánh Trần có chút xấu hổ, lúc hắn mới có được thuật hô hấp của Kỵ Sĩ, hắn chỉ có thể kiên trì được 20 phút.

Nhưng giờ đây, toàn thân hắn đều tràn đầy năng lực Kỵ Sĩ, có thể kiên trì ở dưới nước ba giờ liền.

Chỉ có điều, tại sao hắn có thể hô hấp dưới nước, kiên trì được bao lâu, vẫn có chút do dự không muốn nói cho mọi người, dù sao cũng cần phòng thân…

Ương Ương cười nói:

“Thôi được ta không trách ngươi, ta cũng có bí mật, xem như hòa nhau!”

Khánh Trần nhìn mặt biển, mỗi thuyền cách nhau ít nhất cũng vài hải lý trở lên, đối phương chỉ là một chấm đen nhỏ trong mắt.

Người du hành ở trên đất liền có thể chạy còn nhanh hơn thuyền, nhưng ở nơi này chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Súng ngắm ở chỗ này có vẻ có tác dụng cực lớn.

9 giờ sáng, Tàu Bắc Cực thu neo, đi về phía mặt trời mọc, trên thuyền chở đầy hàng hóa.

Một ngày sau, lúc tàu Bắc Cực trở lại cảng Amsterdam, thậm chí còn gây chấn động không nhỏ.

Nhưng tàu Bắc Cực cũng không dừng ở bến cảng quá lâu, thời gian trôi qua rất nhanh, dường như chỉ cần thêm một chút nhiên liệu là có thể lại tiếp tục ra biển.

Hai ngày sau, tàu Alpes về tới bến cảng.

Craig đợi cân cua xong liền đến quán rượu Hồ Đào, uống rượu giải sầu.


Chương 1059: Tu Họp 1

Giờ đây, tại bến cảng toàn là lời đồn liên quan đến tàu Bắc Cực, Craig càng nghe càng muốn bốc khói.

Trong quán rượu Hồ Đào đúng lúc có người nhắc đến tàu Bắc Cực, Craig lớn tiếng phản bác:

“Tàu Bắc Cực có thể tìm thấy sân cua hoàng kim cũng không phải công lao của Trương Kiệm, vì trên thuyền hắn có hai tên du hành từ phương đông tới! Nếu không, năm nay tàu Bắc Cực nhất định lỗ đến nỗi không còn gì để bán!”

Mắt đám người trong quán bar sáng mắt, không ngờ lại có chuyện như vậy?

Ngay lúc này, một người Châu Á thấp bé đến ngồi đối diện với Craig:

“Có thể nói chuyện không, ta muốn hỏi thăm một chút, hai người du hành trên Tàu Bắc Cực kia trông như thế nào?”

Craig cố gắng nhớ lại rồi nói:

“Đều rất ưa nhìn.”

Con người thấp bé kia dường như đã tìm đúng mục tiêu của mình nên rất hứng thú, hắn lấy bức ảnh của Khánh Trần từ trong túi áo ra:

“Là hắn sao?”

“Đúng, chính là hắn…”

Craig nhìn ảnh chụp Khánh Trần, mơ hồ nhớ lại vài ngày trước, khi hắn bước vào trong quán rượu Hồ Đào mang theo làn gió lạnh của cảng Amsterdam.

Người đàn ông thấp bé nói:

“Bây giờ hắn vẫn còn trên Tàu Bắc Cực sao?”

Craig đã biết được vị này không phải người bình thường:

“Đúng vậy, lúc chúng ta trở về có thấy tàu Bắc Cực, chắc chắn hắn vẫn còn trên đó.”

Người đàn ông thấp bé cười nói:

“Xin chào, chúng ta làm quen đi, ta tên Jindai Gura.

Ta có thể nhận ra ngươi rất căm ghét hai tên du hành đó, vừa hay ta lại rất muốn diệt trừ họ.”

Craig sửng sốt:

“Ngươi?”

“Không chỉ có ta…”

Jindai Gura cười nói:

“Cón có rất nhiều người, chúng ta đều là người du hành đã đuổi giết hắn từ lâu.”

Trong khoảng thời gian tàu Bắc Cực rời Amsterdam, rất nhiều thế lực đang tìm kiếm một người du hành có tên là Khánh Trần.

Ban đầu gồm có Jindai, Kashima, Côn Lôn, Cửu Châu đi tìm, về sau còn có cả Future của Bắc Mĩ.

Tổ chức du hành lớn trên thế giới nhiều như vậy, trong mấy ngày nay, trừ tổ chức Hacker của Bắc Mĩ, năm tổ chức lớn còn lại đều đang tìm Khánh Trần…

Càng kỳ lạ hơn là, Future tìm Khành Trần làm gì?

Có người từng hỏi nhưng Future trả lời, mọi người đều đi tìm, chứng tỏ người này rất quan trọng.

Mọi người đều tìm, ta không tìm có phải rất không đồng lòng không?

Ban đầu mọi người đều cử người du hành chờ ở từng địa điểm du lịch, vì biết Khánh Trần tới Hà Lan.

Kết quả đợi đã mấy ngày, một bóng người cũng không thấy.

Dần dần, nhân thủ cũng bắt đầu từ trung tâm thành phố tản ra ngoài thành, cho đến khi Jindai Gura tới, đột nhiên nghe nói “thuyền viên mới của Tàu Bắc Cực rất trẻ tuổi” mới đặc biệt chú ý.

Tất cả người lạ đột nhiên xuất hiện đều đáng ngờ.

Nhưng làm người ta không ngờ nhất là thật sự bị Jindai Gura tìm được.

Jindai Gura nhìn Craig, cười nói:

“Lần này ra biển, mong ngươi giúp chúng ta tìm kiếm tàu Bắc Cực.”

Craig sửng sốt một chút, nhanh chóng hỏi:

“Ta được lợi lộc gì? Thuyền bắt cua cần thời gian làm việc những mấy ngày, nếu ta vì tìm người mà chậm trễ việc bắt cua thì sao?”

“Năm ngoái ngươi bắt cua kiếm được bao nhiêu tiền, chúng ta trực tiếp trả cho ngươi…”

Jindai Gura nheo mắt cười:

“Chúng ta đồng ý đặt cọc trước một thành tiền, đây là thông lệ trong ngành.”

Nếu như có Hà Kim Thu ở đây, chắc chắn biết được tổ chức Jindai lại chuẩn bị lừa đảo.

Thật ra, tổ chức Jindai đã làm qua rất nhiều chuyện tương tự như vậy.

Đầu tiên thanh toán một chút tiền đặt cọc, xong việc giết người, như vậy không còn ai tìm bọn chúng đòi số tiền còn lại.

Những người này cũng không biết bị làm sao, thường ngày thì trông cũng bình thường, nhưng cứ nhìn thấy máu là lập tức biến thành kẻ hung hăng vô liêm sỉ.

Mà Jindai Gura cũng có chút xem thường Craig.

Đợi sau khi Jindai quyết định sáng ngày mai ra biển, Craig lập tức gọi Fern của tàu Hổ Kình và Frodo của tàu Trường Vĩ.

Sau khi ba người bàn mưu xong, tin tức trên thuyền pử cảng Amsterdam có người du hành nhanh chóng truyền đi chỉ trong một đêm.

Đây là một thành phố cảng, nếu hỏi ai là người có quan hệ rộng nhất trong thành phố thì chắc chắn là thuyền trưởng cùng thủy thủ.

Nhờ sự giúp đỡ của người du hành, Tàu Bắc Cực tìm được sân cua hoàng kim trong truyền thuyết dưới bầu trời đem Amsterdam hôm ấy.

Nhưng hình như mọi người đều biết, Tàu Bắc Cực nhờ hai người du hành phương đông mới tìm được sân cua hoàng kim.

Một nam một nữ, trông rất ưa nhìn.

Craig rất thông minh, hắn nhận ra rằng ‘vẻ ngoài đẹp’ là tiêu chuẩn để người du hành để tìm một ai đó, cho nên cố ý tung tin đồn như vậy.

Đến sáng ngày thứ hai, đúng giờ, Jindai cùng hơn 10 thành viên đến bến cảng, thấy người của Kashima và Future cũng đến…

Jindai Gura khẽ giật mình, hắn tưởng rằng chỉ có mình hắn tìm được tung tích của Khánh Trần, không ngờ Kashima cũng tìm được?

Hệ thống tình báo của Kashima ở bên ngoài xem ra cũng rất lợi hại.


Chương 1060: Tụ Họp 2

Nhưng Jindai Gura nhanh chóng phát hiện có gì đó không đúng, hắn mang người lên tàu Alpes của Craig, Kashima lên tàu Hổ Kình của Fern.

Jindai Gura nghe nói tàu Alpes, tàu Hổ Kình, tàu Trường Vĩ là người chung một xuồng.

Jindai Gura phản ứng ngay, tên thuyền trưởng bắt cua này đã tinh ý biết được tầm quan trọng của tình báo nên thông báo cho hai đồng bọn của hắn.

Jindai thầm nghĩ vẫn còn may, mặc dù Kashima cũng đến nhưng khi đối diện với Khánh Trần thì lợi ích cơ bản của hai bên là như nhau.

Cho nên, Kashima đến thì cũng đã đến rồi, xem như có thêm một đồng minh đi.

Jindai Gura nhẹ nhàng thở dài.

Tuy nhiên hai còn tàu vừa ra khỏi cảng, Jindai Gura quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy Hà Kim Thu, thủ lĩnh của Cửu Châu, trên tay cầm cây quyền trượng màu đen, đứng hiên ngang cách phía trên tàu Trường Vĩ hơn ngàn mét.

Jindai Gura nhìn Craig với sắc mặt khó coi:

“Cho thuyền chạy nhanh hơn một chút, nhất định không được đi cùng chiếc thuyền phía sau!”

Ở phía bắc cảng Olso, có một chiếc trục hạm Burke tên Bath, nhanh chóng rời đi tiến đến vùng biển Bealen.

Khu trục hạm Burke là một khu trục hạm chính của Bắc Mĩ, được trang bị hệ thống tác chiến Aegis.

Lúc này trên boong thuyền tàu Bath có vài người da trắng thong thả nắm trên ghế tắm nắng, dường như họ không hề sợ cơn gió lạnh thấu xương.

Một trong những người da màu nói:

“Tại sao chúng ta lại đi đến biển Bealen?”

“Vì mọi người đều đi….”

Một người da trắng gầy cười:

“Jindai, Kashima, Cửu Châu đều đi, chúng ta không đi không phải sẽ bỏ lỡ gì sao?”

“Thế nhưng tiền xăng đi một chuyến cực kỳ đắt đỏ…”

Người da màu nói.

Người da trắng cười:

“Future còn cần cân nhắc đến tiền xăng à.

Tương lai, thế giới đều của Future chúng ta, nhưng ta cảm thấy hơi lạ.

Hình như Jindai, Kashima, Cửu Châu đều đang tìm một người có ngoại hình đẹp, vì sao vậy? Không phải như trong sử thi Homer viết đấy chứ, Troy cùng Hy Lạp vì tranh đoạt nàng Helen xinh đẹp nên xảy ra cuộc chiến tranh kéo dài đến 10 năm giữa hai nước?”

Người da màu nghĩ một lúc rồi nói:

“Thật muốn xem thử người này trông thế nào.”

….

Khánh Trần không biết chuyến khởi hành này của mình đã ảnh hưởng tới bao nhiêu người.

Bên phía châu Âu không được trật tự, rõ ràng như ở trong nước khiến cho Jindai và Kashima ở trong nước vô cùng bị động.

Nơi này không phải là sân nhà của bất kỳ ai, chỉ cần ngươi chịu chi tiền thì có thể vận chuyển toàn bộ thành viên của tổ chức tới nơi này, hơn nữa còn không cần lo lắng ưu thế tác chiến sân nhà của Côn Luân, Cửu Châu.

Đương nhiên phe huy động đông người nhất chính là người du hành của Bắc Mĩ, họ khác với Côn Luân luôn che che giấu giấu, phía họ đã xuất hiện tổ chức người du hành vô cùng khổng lồ, duỗi xúc tu vào mọi ngóc nghách trong xã hội.

Có thể nói việc truy sát Khánh Trần lần này là một hành động liên kết các phe phái người du hành lớn nhất từ xưa tới nay.

Dường như nhân vật chính bị nhắm vào lần này vẫn chưa hề biết gì cả.

Đương nhiên những người đuổi giết cũng không biết chuyện Khánh Trần không hề đi tới biển Barents.

Dựa theo tư duy quán tính của người bình thường, sau khi tàu săn cua trở lại bến cảng để dỡ hàng rồi tiếp tục ra biển thì chắc chắn sẽ đi săn cua tiếp, chẳng lẽ chuyện này có vấn đề gì sao? Đương nhiên là không có vấn đề gì cả.

Nhưng vấn đề duy nhất ở chỗ Khánh Trần chưa từng ra chiêu theo lẽ thường tình.

Trên con đường trở về, hắn và Trương Kiệm đã nghe ngóng rất nhiều tin tức liên quan tới người du hành Bắc Âu, vậy nên hắn biết được thế lực lớn nhất ở nơi này chính là tổ chức Future.

Sau đó mới là Cửu Châu, Kashima, Jindai.

Trong số tất cả mọi điều, tin tức duy nhất khiến Khánh Trần cảm thấy bất ngờ chính là sức ảnh hưởng trên thế giới của tổ chức Future này, bọn chúng có thể điều động tàu khu trục đi nghênh ngang trên biển.

Vậy nên lúc này Khánh Trần quyết định thay đổi tuyến đường.

Lần này hắn tới Bắc Âu là để tìm bão, chỉ vào ngày có bão thì mới có thể tạo thành những cơn sóng lớn cao trên 30m.

Nhưng vào mùa này không phải chỉ có biển Barents mới có bão, biển Greenland cũng thường xuyên xuất hiện.

Vậy nên việc Khánh Trần thuyết phục Trương Kiệm thay đổi tuyến đường, đi tới biển Greenland có vấn đề gì không hả? Không có vấn đề gì.

Về phần những người kia liệu có đánh nhau hay không, Hà Kim Thu có thực lực tiêu diệt Jindai, Kashima ở biển Barents hay không thì Khánh Trần không buồn quan tâm tới.

Dựa theo kế hoạch của lão John, họ sẽ dừng lại ở Oslo một lúc rồi khởi hành về biển Greenland.

Trương Kiệm không hỏi Khánh Trần định làm gì, bởi vì Khánh Trần đã thuê tàu rồi.

Không thể không thừa nhận một điều, Trương Kiệm là một người hiền lành, chuyến săn cua hoàng đế trước đó đã đủ để tàu Bắc Cực vượt qua năm nay.

Từ đây tới tối sẽ lên thêm 5 chương nữa, các bạn có thể đọc MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH) trong lúc đợi nhé!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box