1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 104 : Giả Y Như Thật (c1031-c1040)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 104 : Giả Y Như Thật (c1031-c1040)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1031: Giả Y Như Thật

Chỉ là La Vạn Nhai biết, lần này Khánh Trần đi ra ngoài không phải để tránh sóng gió, chắc chắc sẽ không giống hắn.

Dù sao lúc ấy hắn còn không dám đi phương tiện giao thông tử tế mà.

Cho nên La Vạn Nhai cảm thấy hơi khó hiểu, rốt cuộc ông chủ của Bạch Trú muốn đi đâu lại phải sắp xếp mọi chuyện như dặn dò hậu sự.

Hiển nhiên chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm.

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:

“Nước ngoài.”

Hắn muốn đi máy bay từ sân bay ngoại ô phía bắc Lạc Thành đến Quảng Thành.

Sau đó đi chuyến bay TK073 của công ty hàng không Thổ Nhĩ Kỳ từ sân bay quốc tế Bạch Vân của Quảng Thành đến sân bay Istanbul.

Lại đi chuyến bay TK1953 từ sân bay Istanbul đến sân bay Schiphol, rồi đến Amsterdam của Hà Lan.

Tổng cộng tốn gần 20 giờ, giá vé khoang hạng nhất là hơn 27 nghìn.

Nếu là trước kia, chắc chắn Khánh Trần sẽ đặt vé khoang phổ thông, nhưng Hồ Tiểu Ngưu nói đi khoang hạng nhất không cần xếp hàng hai giờ để làm hộ chiếu.

Hành khách khoang hạng nhất của chuyến bay quốc tế có lối đi riêng của mình.

Thế là Khánh Trần quả quyết đổi sang khoang hạng nhất.

Có sao nói vậy, vẫn là Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân lành nghề trong phương diện tiêu tiền hơn một chút.

Không phải Khánh Trần muốn ra nước ngoài chơi, địa điểm hắn phải hoàn thành khiêu chiến sinh tử quan hạng thứ ba cũng không dễ tìm.

Thậm chí hắn còn phải chờ cơ hội địa điểm mục tiêu lần này xuất hiện mới được.

Thời gian không đợi ai cả, thậm chí Khánh Trần còn không xác định được 30 ngày có kịp không.

Trong 30 ngày xuyên qua, mỗi lần nghỉ ngơi hắn đều bí mật huấn luyện trong thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người, tất cả đều dành cho lần trở về này.

La Vạn Nhai lại hỏi:

“Ông chủ, có phải rất nguy hiểm không, hay đừng đi nữa.

Không phải bây giờ chúng ta đang rất tốt sao.

Ngươi cũng đã là người mà người khác chỉ biết trông mong chứ không thể trở thành rồi, sao phải đi làm việc nguy hiểm tính mạng nữa? Chúng ta có một câu, tiền chỉ là vật ngoài thân, nghĩa là người tôn quý đừng nên dấn thân vào nguy hiểm…”

Khánh Trần đột nhiên nhớ tới ông lão rời đi trong sớm mai kia rồi nói với La Vạn Nhai:

“Thời trẻ rong ruổi khám phá, còn quý hơn vàng a.” “Hả? Ông chủ những nói vậy có nghĩa là gì?”

Người thô thiển như La Vạn Nhai nghe mà sững sờ ngây người ra.

Khánh Trần mỉm cười:

“Không có việc gì, lái xe của ngươi đi.”

Hắn đang suy nghĩ.

Đúng vậy, có vẻ Bạch Trú đã có con đường phát triển đúng đắn rồi, ngay cả hắn cũng có được một chút quyền lực.

Tám lần khiêu chiến sinh tử quan của Kỵ Sĩ, có rất nhiều lần gặp nguy hiểm, nếu như lúc này đột nhiên chết, vậy chẳng phải những cố gắng trước kia của hắn đều uổng phí sao?

Nhưng nếu như hắn cứ rút lui, vậy hắn có gì khác với những người tầm thường trên thế giới này chứ.

Có lẽ rất nhiều người đều không thể hiểu được hành động của các Kỵ Sĩ.

Trong Liên Bang, Kỵ Sĩ có rất nhiều tùy tùng và tín đồ, nhưng cũng có nhiều người chất vấn Kỵ Sĩ tại sao lại rảnh đến mức chạy tới chơi trò mạo hiểm để tìm đường chết.

Khánh Trần cảm thấy họ không hiểu cũng không sao.

Nếu như mọi người đều hiểu, vậy ngươi sẽ bình thường cỡ nào?

……

Nửa đêm, một người trẻ tuổi mặc tây trang màu xám đang ngồi trên ban công một khách sạn ở Hải Thành.

Hắn chống một tay lên cậy trượng màu đen khảm đồ trang trí bằng bạc đẹp đẽ, một tay vuốt ve một đồng tiền vàng.

Chỉ thấy đồng tiền vàng kia nhẹ nhàng nhảy lên trên mu bàn tay hắn.

Lúc này, Ngu Thành của Cửu Châu đi tới thấp giọng nói:

“Ông chủ, phía sau báo tin là đêm nay Khánh Trần định đi máy bay rời đi khỏi Lạc Thành, hai ngày sau sẽ đi chuyến bay của Thổ Nhĩ Kỳ về Istanbul, lại đến Amsterdam…Ngài có muốn hủy lịch trình đến Lạc Thành không?”

Hà Kim Thu nhíu mày:

“Hắn chạy xa như thế làm gì.”

Ngu Thành ngẫm nghĩ:

“Có thể là đi du lịch…?”

Hà Kim Thu lắc đầu:

“Sao có thể là đi du lịch được, ngươi tin loại người như hắn sẽ rảnh đến mức không có chuyện gì làm mà đi du lịch vào lúc này sao? Chắc chắn Khánh Trần đi Istanbul là có mục đích, bảo người của chúng ta ở nước ngoài điều tra xem, ta muốn biết hắn định làm gì.”

Cửu Châu là tổ chức người du hành phụ trách chuyện ở nước ngoài, thậm chí lực lượng ở nước ngoài của họ còn mạnh hơn cả trong nước.

Bây giờ ở châu Âu vẫn chưa có người du hành, chỉ có hai nơi sinh ra “tư cách Open Beta”, một là trong nước, hai là ở Bắc Mĩ.

Nhưng có rất nhiều người du hành trên thế giới đều thích đến bên kia.

Không vì điều gì khác, chỉ vì người du hành ở châu Âu rất thưa thớt.

Thà làm đầu gà chứ không làm đuôi phượng.

Ví dụ như ở trong nước, một người du hành cấp E không hề nổi bật, ít nhất vẫn biết điều hành động, dù sao còn có hai tổ chức lớn là Cửu Châu, Côn Luân kiểm soát.

Trên cánh đồng tuyết, có người chật vật chạy như điên.

Người trốn ra từ khu trại ven hồ đã lạc đường trong cơn bão vì gió tuyết.

Còn có rất nhiều người đuổi kịp bước chân của đám người Khánh Nhất, thể lực lại không tốt bằng nhóm tạp vụ, phải chật vật đào vong….

Bọn hắn truy tìm những dấu chân cuối cùng trong đống tuyết, đi đến trước khe núi, cầu xin Khánh Nhất cho họ vào.

Mắt thấy tiếng hú của đàn sói ngày càng gần, ngoài khe núi tiếng khóc ầm ĩ.

Khánh Nhất suy tư một lát, nói với Khánh Lập:

“Thả họ vào đây.”

Khánh Lập nhìn thiếu gia nhà mình, trong lòng tự nhủ sẽ không lại là loại lý do ‘Nếu như tiên sinh ở đây, cũng sẽ làm như vậy’ nữa chứ.

Khánh Nhất cười cười:

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì, lần này là bởi vì chúng ta cần vài người gác đêm.

Để những người này vào trong khe núi đi, mọi người đều phải làm việc, không có ngoại lệ.”

Khánh Lập phất phất tay ra hiệu cho hai tên tùy tùng ở miệng núi, đám người bên ngoài khe núi liền chen chúc mà vào.

Từ ven hồ trốn ra hơn hai trăm người, mà lúc này, cộng cả đám Khánh Nhất, Tôn Sở Từ, nhân số còn chưa đến một trăm.

Ít nhất có một nửa nhân số đã vùi mình trong gió tuyết không bến bờ kia.

Mọi người trong khe núi, chia làm mấy nhóm.

Khánh Nhất, Tôn Sở Từ, Tống Niểu Niểu, tạp vụ là một nhóm.

Nhân viên đoàn làm phim, Diêm Xuân Mễ, những người này là một nhóm.

Nam nữ diễn viên chính do Chu phó đạo diễn mang tới, các trợ lý của Lý Ngọc, nhà đầu tư là một nhóm….

Bảy tên Quạ Đen khoanh chân ngồi ở trong góc nhắm mắt nghỉ ngơi, căn bản không có ý định giao lưu gì với những người trong khe núi, chỉ có lúc Khánh Nhất ăn uống, bọn hắn mới mở mắt ra một chút….

Địa vị nam nữ diễn viên chính Chu phó đạo diễn mang tới cũng không cao lắm, còn cách Tống Niểu Niểu một đoạn.

Tính ra họ cũng quá xui xẻo, rõ ràng là đi quay phim, kết quả mới ra khỏi thành phố số 10 liền bị khống chế, đến bây giờ còn chưa kịp tỉnh táo lại.

Chỉ thấy vị nữ diễn viên kia quỳ gối trong đống tuyết, hai tay chắp lại, yên lặng cầu nguyện cái gì đó.

Liên bang tín ngưỡng hỗn tạp, toàn bộ 26 thành phố trong liên bang, chỉ riêng tông giáo trong danh sách đã có hơn hai trăm.

Vào những lúc sống sót sau tai nạn, cầu nguyện một chút cũng rất bình thường, cho nên cũng không ai để ý.

Chỉ là, sắc mặt Khánh Trần đột nhiên rất cổ quái, vị nữ diễn viên kia nhắm hai mắt, lẩm bẩm nói:

“Cảm tạ phụ huynh phù hộ, nguyện liên bang thanh niên….”

Mẹ nó trong đoàn làm phim còn có một người nhà….

Nhưng người nhà này còn chưa biết, phụ huynh còn bận chạy thoát thân với nàng, cũng không có thời gian phù hộ nàng….

La Vạn Nhai đến thành thị số 10 mới bao lâu chứ, sao đã phát triển đến một nữ minh tinh cũng trở thành người nhà rồi?

Khánh Trần suy tư, cũng có thể nàng ta gia nhập ở thành phố số 18, dù sao những minh tinh này vẫn thường xuyên qua lại giữa hai thành phố.

Khánh Lập đứng trong khe núi lạnh giọng nói:

“Đàn sói sắp tới rồi, ai từng dùng súng giơ tay.”

Vũ khí họ mang theo còn dư một ít, có thể phát cho đám người dùng để chống cự đàn sói.

Khánh Trần giả bộ như không biết gì, im lặng ngồi trong góc.

Dù sao ở đây có cận vệ của Khánh Nhất, có Diêm Xuân Mễ, khó khăn lắm mình mới thay hình đổi dạng thành người khác, tránh nặng tìm nhẹ một chút có sao không?

Không sao cả.

Nhưng đúng vào lúc này, Lưu Lợi Quần đột nhiên nói:

“Chu Thương biết dùng.”

Khánh Trần: “….”

Hắn yên lặng nhìn về phía Lưu Lợi Quần, trong lòng tự nhủ có phải bát tự lão này tương khắc với mình không vậy.

Lưu Lợi Quần nói với Khánh Lập:

“Trước kia Chu Thương ở trong quân đội tập đoàn liên bang, sau khi xuất ngũ đến đoàn làm phim làm tạp vụ, hắn khẳng định biết dùng súng.”

Khánh Trần:

“….Vâng, ta từng phục vụ hai năm quân dịch trong quân lữ dã chiến 107, quân đoàn số 2 thuộc quân đội liên bang.”

Khánh Lập nhíu mày nhìn về phía Khánh Trần:

“Ngươi thuộc đội nào, trung đội trưởng tên gì?”

Khánh Trần trả lời:

“Đội 7, trung đội trưởng tên là Ninh Thuận.”

Khánh Lập quay đầu nhìn về phía Khánh Nhất:

“Thiếu gia, lại còn nằm trong danh sách tác chiến của Khánh thị chúng ta.

Ngươi hẳn đã nghe nói đến trung đội trưởng Ninh Thuận của hắn, chính là người đi theo Khánh Hoài vào khu cấm kỵ số 002, về sau bị mẹ của Khánh Hoài đưa lên toà án quân sự.

Chu Thương này hẳn là xuất ngũ sớm, nếu như không xuất ngũ, có khi đã chết trong khu cấm kỵ số 002 rồi.”

Khánh Nhất sửng sốt nhìn về phía Khánh Trần:

“Cho hắn một khẩu súng tự động.”

Khánh Trần nhận súng ngồi trở lại trong góc, định tiếp tục giấu mình.

Lại nghe Lưu Lợi Quần nhỏ giọng nói:

“Không nghĩ tới ngươi giả y như thật, làm sao ngươi biết có trung đội trưởng tên Ninh Thuận?”

Khánh Trần yên lặng quay đầu nhìn về phía Lưu Lợi Quần:

“….Từng nghe nói.”

Lúc này hắn rất muốn đánh người, thì ra thân phận ngụy trang Chu Thương này chưa từng đi lính, Lưu Lợi Quần vì muốn lừa lấy khẩu súng, mới nói láo Khánh Lập!

Từ đây tới tối truyện sẽ lên 10 chương.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé!


Chương 1032: Thứ Ta Coi Trọng

Nhưng nếu đến châu Âu thì lại khác, dưới tình huống không có người du hành, rất nhiều người đều đến đây để làm minh tinh.

Chỉ cần cầm cơ thể máy móc đi biểu diễn lưu động, một tuần đã có thể kiếm được đầy túi rồi.

Cũng như nếu Đảo Quốc chỉ có Ultraman, Ultraman chỉ cần tùy tiện tìm một chỗ biểu diễn, phí ra sân cũng phải đến mấy trăm nghìn…

Cho nên hiện nay đang có một chuỗi công nghiệp đen, có người chuyên môn tổ chức cho người du hành ra nước ngoài kiếm tiền.

Vì trong nước không cho phép người du hành mang theo cơ thể máy móc xuất ngoại, cho nên họ mới tìm một vài cơ thể khỏe mạnh, đợi đến khi người biểu diễn tới châu Âu mới thay đổi cơ thể máy móc ở thế giới trong.

Đương nhiên chuỗi công nghiệp này cũng rất nguy hiểm, không chừng có thể bị người ta để mắt tới bất kỳ lúc nào.

Cũng có người nghĩ ra cách đầu cơ trục lợi kiếm tiền từ cơ thể máy móc.

Ví dụ như lắp đặt ở thế giới trong, sau đó cầm ra thế giới ngoài bán.

Nhưng việc này có hai vấn đề, một là tiền ở thế giới ngoài mà họ kiếm được đổi thành vàng thỏi đưa đến thế giới trong cũng chưa chắc mua được cơ thể máy móc.

Tiền tệ ở hai bên rất khó cân bằng thu chi, dù sao số lượng vàng thỏi có thể mang theo chỉ có hạn.

Hai là thế giới ngoài không có kỹ thuật tháo dỡ cơ thể máy móc phát triển, làm không tốt sẽ chết người.

Cho nên biểu diễn vẫn có lợi hơn, kiếm tiền kiểu không cần đau đớn.

Nhưng việc làm ăn này thực sự quá đơn giản, không có gì kỹ thuật gì cả.

Bây giờ có rất nhiều người đều đang kiếm tiền ở châu Âu, biểu diễn lưu động như gánh xiếc thú, khiến giá vé vào cửa cũng không được ổn định.

Dần dà, người du hành chỉ có cơ thể máy móc kém chất lượng đành trở về nông thôn biểu diễn.

Biểu diễn trận đấu giữa những cơ thể máy móc có thể thu được 20 Euro vé vào cửa, trẻ con sờ cánh tay người máy tốn 5 Euro.

Giống như ngành công nghiệp chuyển giới ở Thái Lan vậy.

Nó đã làm giảm thể diện của người du hành xuống rất nhiều…

Đương nhiên cũng có một vài ngành nghề khác, ví dụ như trong giới thi đấu bóng đá ở châu Âu, nếu cầu thủ bóng đá không tiêm hai mũi thuốc biến đổi gen sẽ không thể ra sân.

Không có thực lực cấp E thì chỉ có ăn không ngồi chờ thôi.

Sau một trận bóng đá, rất có thể sẽ thương hại một vài người.

Không chỉ là thi đấu vòng loại bóng đá, mà môn bóng bầu dục ở Bắc Mĩ còn khoa trương hơn, đây mới thực sự là chỗ kiếm nhiều tiền nhất.

Đương nhiên còn có một số người du hành bắt đầu đóng phim, tiền cát sê cũng bằng sao hạng A quốc tế.

Cho nên người du hành xuất hiện đã khiến toàn bộ thế giới thay đổi rất nhiều.

Mà Cửu Châu cũng có tổ chức của mình ở Berlin, Rome, Luân Đôn, Hà Kim Thu thường xuyên đi công tác đến những nơi này.

Chỉ là…bây giờ Hà Kim Thu vẫn chưa gặp được đối thủ ở Châu Âu, rất nhiều các nước thành viên liên minh Châu Âu EU đã hạn chế hắn nhập cảnh.

Chủ yếu là tên này rất hay gây chuyện ở nước ngoài mà họ lại không thể làm gì hắn.

Hà Kim Thu ngồi trên ban công khách sạn, ngẫm nghĩ rồi nói:

“Hình như Hà Lan còn chưa hạn chế ta ra vào đúng không? Đặt vé máy bay cho ta, ta cũng đi Amsterdam một chuyến.”

Ngu Thành khó hiểu nói:

“Ông chủ, ngài đi làm gì?”

“Hình như Khánh Trần đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của mình rồi.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Hắn ở trong nước còn đỡ, chỉ khi nào ra nước ngoài, ắt sẽ bị Jindai, Kashima để mắt tới.

Hắn vừa mới lừa hai tập đoàn ở thành phố số 10 xong.

Sao đối phương có thể không tìm hắn tính sổ được? Có lẽ đây là cơ hội tốt để ta kết bạn với Khánh Trần.

Nếu có thể khiến hắn rời Bạch Trú gia nhập Cửu Châu, về sau ta cũng bớt phải lo nhiều chuyện.”

“Hắn lợi hại như vậy sao? Hình như cấp thực lực của hắn cũng không cao lắm.”

Ngu Thành khó hiểu.

“Thứ ta coi trọng là sự thông minh của hắn.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Không lôi kéo được cũng không sao cả, cứ kết bạn trước đã.”

Chuyện lớn xảy ra ở thành phố số 10 trong lần xuyên qua lúc trước đã khiến Hà Kim Thu chú ý.

Điều khiến hắn kinh ngạc nhất vẫn là tên của vị thanh tra đó.

Hà Kim Thu không biết Khánh Trần làm thế nào để trở thành một thanh tra của PCA trong mấy tháng ngắn ngủi, nhưng lúc này chắc chắn Khánh Trần đã trở thành người du hành cực kì quan trọng.

Hơn nữa quan hệ của Khánh Trần và Lý Trường Thanh còn rất tốt, nếu Hà Kim Thu muốn trở thành giám đốc điều hành tổ chức tình báo Hồ Thị, nhất định phải có đủ đồng minh.


Chương 1033: Bắt Cua

Như vậy hắn cần thông qua Khánh Trần để tạo quan hệ tốt với Lý Trường Thanh.

Vốn dĩ Hà Kim Thu muốn về Lạc Thành trong đêm nay, tự mình đến nhà thăm nhưng không ngờ Khánh Trần đã rời đi.

Ngu Thành thấp giọng nói:

“Ông chủ, ngài đột nhiên đi ra ngoài.

Chúng ta không rút người về được, có thể bên phía Bắc Mĩ sẽ nghĩ biện pháp nhằm vào ngài.”

Hà Kim Thu đứng dậy, nhã nhặn đi ra ngoài cửa:

“Đúng lúc lắm, đã lâu không gặp mấy người bạn cũ ở châu Âu…Dù ta cảm thấy có lẽ họ cũng không muốn nhìn thấy ta.”

Một ngày sau đó, tiếng loa phát thanh vang lên trong sân bay quốc tế Bạch Vân rộng lớn:

“Các hành khách hãy chú ý, đã đến giờ đăng ký chuyến bay TK073 đến Istanbul, mời đến cửa số 22 để đăng ký lên máy bay.”

Trước cửa số 22 lên máy bay đã có một đội ngũ thật dài, đều là người muốn du lịch hoặc đi công tác ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Một thiếu niên đưa giấy chứng nhận vào cửa ưu tiên lên khoang hạng nhất của máy bay ra, nhân viên mặt đất quan sát hắn, cảm thấy rất lạ.

Bình thường các hành khách lên chuyến bay quốc tế đều sẽ mang theo hành lý, thiếu niên này lại không mang cái gì, trên vé máy bay cũng không có ký hiệu gửi hành lý vận chuyển.

Có rất ít du khách lên đường gọn gàng như vậy.

Hành khách đẹp trai thế này cũng có chút hiếm thấy.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn nhân viên mặt đất, tò mò hỏi:

“Có vấn đề gì không?”

“Không có việc gì.”

Nhân viên mặt đất bình tĩnh nói.

Thật ra cũng không có kỳ lạ lắm, mỗi ngày họ đều phải đối mặt với đủ loại hành khách, đã gặp nhiều người kì lạ rồi, thiếu niên này cũng không tính là gì.

Ở sau thiếu niên còn có ba hành khách khoang hạng nhất nữa.

Một thanh niên Trung Quốc có vẻ chất phác, còn có một đôi vợ chồng ngoại quốc.

Thiếu niên ngồi trên ghế dựa mềm ở khoang hạng nhất, nhắm mắt nghỉ ngơi, chờ đợi máy bay cất cánh.

Một tiếp viên hàng xinh đẹp không ngồi xổm ở trước mặt hắn, cười nói:

“Xin hỏi là Khánh Trần tiên sinh sao, chúng ta có chuẩn bị dép lê, khăn mặt cho ngài, xin hỏi ngài có cần đồ uống gì không…Còn nữa, ngài muốn sáng mai ăn gì.

Ngoài ra, chỉ cần quét mã QR trước mặt ngài là có thể lên mạng trong suốt chuyến bay.”

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:

“Một cốc nước khoáng, cảm ơn.”

Cũng không biết tiếp viên hàng không kia bị làm sao, đột nhiên nở nụ cười thân thiện hỏi:

“Lần này Khánh Trần tiên sinh đến châu Âu làm gì?”

Khánh Trần mỉm cười để lộ hai hàm răng trắng:

“Bắt cua.”

Tiếp viên hàng không sửng sốt, bắt cua?

Có lẽ đây là lý do xuất ngoại kỳ quái nhất.

Nàng đứng dậy rời đi, trong lòng tự nhủ có lẽ vị hành khách này không muốn nói chuyện với nàng nên mới lấy lý do kỳ quái như thế.

Nhưng Khánh Trần thật sự muốn đi bắt cua.

Bây giờ đang là mùa đông – mùa để bắt cua hoàng đế ở Alaska, cũng là khoảng thời gian vùng biển phía bắc ở vĩ độ 40 độ Bắc nổi sóng lớn nhất.

Đây là một trong những nghề nguy hiểm nhất thế giới, bình quân cứ bảy ngày là lại có một thủy thủ mất mạng.

Mỗi ngày các thủy thủ phải làm việc cường độ cao trong 20 giờ, dưới nhiệt độ âm 10 độ ở vùng biển lạnh lẽo vĩ độ 52 độ Bắc chỉ để bắt cua hoàng đế.

Trên thuyền sẽ kết đầy băng sương, lồng cua cũng sẽ kết ra một tầng băng thật dày.

Nước biển lạnh lẽo làm cho làn da mọi người mất hết cảm giác, cái mũi bị đông lạnh đỏ bừng.

Có đôi khi, mọi người cũng sẽ gọi cua hoàng đế Alaska là cua tuyết.

Đương nhiên sinh tử quan mà Khánh Trần phải khiêu chiến lần này là lướt trên một con sóng cao 30 mét.

Dưới tình huống bình thường, sóng biển của Trung Quốc chỉ cao đến 19 mét, muốn tìm kiếm sóng biển 30 mét trở lên, nhất định phải tìm ở nơi nằm trong vĩ độ 40 độ Bắc trở lên, hơn nữa còn phải là vùng biển chật hẹp giữa hai lục địa.

Sóng biển xô từ phía nam về phía bắc, sau đó bị lục địa hình túi dồn nén, cuối cùng hình thành sóng lớn.

Cho nên Khánh Trần mới cần nhiều thời gian hơn, để chờ đợi một con sóng lớn cao 30 mét đủ để hắn hoàn thành khiêu chiến, thiếu một mét cũng không được.

30 mét là khái niệm gì? Nó cao tận bằng tòa nhà 9 tầng.

Một con sóng lớn ập xuống giống như một tòa nhà cao tầng sụp đổ, chỉ cần người khiêu chiến không cẩn thận là sẽ bị cuốn vào đáy biển ngay.

Loại sóng biển này không vĩnh viễn đứng một chỗ giống vách núi Thanh Sơn, ngươi muốn leo lúc nào cũng được.

Cho nên Khánh Trần phải ngồi thuyền bắt cua đi chờ, đi tìm, chờ thời tiết gió bão mà đám thủy thủ và thuyền trưởng ghét nhất.

Sở dĩ Khánh Trần lựa chọn sóng biển 30 mét để khiêu chiến sinh tử quan thứ ba là vì hắn phát hiện thế giới trong cũng đã bắt đầu có người du hành cấp B trở lên tử vong.

Ví dụ như khi Hà Kim Thu giết chết cao thủ gia tộc Jindai ở phía bắc đường Vương Thành của Lạc Thành, hoa nhài mùa đông, hoa anh đào hai bên đường lại nở rộ trong trời đông giá rét.

Hai cây thông đen bên đường cũng cao lên một mét chỉ trong mấy ngày.

Đủ loại dấu hiệu cho thấy rất có thể thế giới ngoài sẽ xuất hiện khu cấm kỵ.

Cho nên, Khánh Trần lo lắng cao thủ ở thế giới ngoài tử vong, dẫn đến đường biển nơi này cũng hoàn toàn bị cắt đứt, biến thành cấm kỵ chi hải.

Đến lúc đó, Kỵ Sĩ thật sự chỉ còn lại một con đường thôi.


Chương 1034: Lần Đầu Đi Xa

Đây là lần đầu tiên Khánh Trần tha hương nơi đất khách, trong lòng khó tránh khỏi có chút thấp thỏm.

Lo mình có thể ăn được đồ ăn ở Amsterdam không.

Tiếng Anh mà mình tự cho là rất lưu loát, người nước ngoài nghe có cảm thấy chẳng ra gì không.

Lo mình có thành công xin làm công trên tàu bắt cua.

Lo mình có gặp được con sóng biển đủ để khiêu chiến.

Sóng lớn 30 mét đã là sức mạnh cực lớn của thiên nhiên rồi, chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

Khánh Trần ngồi trên cái ghế mềm mại trong khoang hạng nhất, đợi máy bay tiến vào tầng bình lưu mới yên tâm nhắm mắt nhớ lại tài liệu mà Diêm Xuân Mễ cho hắn.

Tài liệu liên quan tới Khánh Hạnh.

Sau khi Diêm Xuân Mễ đại náo khu nhà “Phồn Hoa”, loại bỏ hết gián điệp của Khánh Hạnh bằng một cách rất cẩu huyết.

Nữ minh tinh hạng C này lập tức bình tĩnh hẳn xuống, chuyển sang quay phim, làm việc, thử vai…như thật sự chỉ là diễn viên.

Việc này khiến Khánh Hạnh cảm thấy rất ghê tởm, hắn không thể không thuê phòng khác cho đám vệ sĩ ở.

Nhưng cũng chính nhờ hành động này đã khiến mấy tên Diêu Chuẩn khác của Khánh Trần tìm ra cơ hội điều tra rõ về lực lượng bảo an bên cạnh Khánh Hạnh.

Trong 24 tên vệ sĩ thường trú, cứ 8 người một tổ tiến hành thay phiên ba ca, giám sát mọi động tĩnh trong khu Phồn Hoa cả ngày.

Nhưng đây không phải là trọng điểm chú ý của Khánh Trần, trọng điểm là thói quen sinh hoạt của Khánh Hạnh cơ.

Hắn sắp xếp lại tất cả những chi tiết liên quan đến Khánh Hạnh, phát hiện xưa nay đối phương đều không đeo nhẫn vòng, đồng hồ, dây chuyền.

Có thể nói là trên người không có một đồ trang sức gì cả.

Mặt khác, mỗi ngày Khánh Hạnh đều sẽ thay những bộ quần áo khác nhau, thậm chí có thể không mặc trùng bộ nào trong một tháng.

Ngày bình thường, trừ quần áo ra thì không mang theo bất kỳ vật dư thừa nào cả.

Nói cách khác, đúng là Khánh Hạnh không cầm theo vật cấm kỵ kia, cũng không biết giấu ở chỗ nào.

Đương nhiên cũng có vật cấm kỵ có thể cất vào trong cơ thể, hoàn toàn không để lộ dấu vết như Lấy Đức Phục Người.

Nhưng trên thực tế, Lấy Đức Phục Người cũng không phải là vật cấm kỵ, nó là quà mà Dương Tiểu Cận cho Nhất, người phụ nữ này vẫn còn chưa chết.

Nói một cách nghiêm túc, chỉ có vật của siêu phàm giả đã chết mới xem như vật cấm kỵ.

Trong danh sách những vật cấm kỵ đã biết, không có bất kỳ một thứ nào có thể cất vào trong người như Lấy Đức Phục Người.

Như vậy, Khánh Trần to gan giả sử vật cấm kỵ của Khánh Hạnh không thể giấu vào trong cơ thể.

Ngoài ra cũng có vật cấm kỵ giống như một hình xăm, ví dụ con tem ác ma.

Nhưng Khánh Hạnh lại rất thích bơi lội, rất nhiều chứng cứ cho thấy trên người đối phương cũng không có bất kỳ hình xăm nào.

Trừ khi…hình xăm vật cấm kỵ kia ở trên mông Khánh Hạnh.

Khánh Trần cảm thấy điều này không có khả năng lắm, trên thực tế vật cấm kỵ có hoạt động, cũng có tôn nghiêm, sẽ không nhàn rỗi đến mức nằm trên mông người khác.

Như vậy, bây giờ loại trừ khả năng Khánh Hạnh cầm vật cấm kỵ theo, đối phương sẽ giấu vật cấm kỵ ở đâu?

Khánh Trần nhắm hai mắt nhíu mày, trong năm ngày Diêm Xuân Mễ giám thị đối phương, Khánh Hạnh trừ về nhà, đến khu tình báo số 3 thì chỉ đi qua 37 nơi công cộng, nhưng 37 chỗ đó lại không hề giống nhau.

Nếu như muốn giấu vật cấm kỵ, Khánh Hạnh phải đến chỗ tấp nập mới đúng.

Chẳng lẽ Khánh Hạnh giấu vật cấm kỵ ở khu tình báo số 3? Không, làm như vậy thì sớm bị những người được chọn khác cướp rồi.

Giấu trong nhà? Không đúng, lúc Khánh Nhất đến khu tình báo số 3 bắt người là buổi chiều, mà Khánh Trần lại bị sắp xếp vận mệnh vào chạng vạng tối.

Khánh Trần đã bảo Diêm Xuân Mễ điều tra tung tích của Khánh Hạnh ngày đó.

Sau khi Khánh Nhất đi bắt người, Khánh Hạnh liền rời khỏi khu tình báo số 3, nhưng không về nhà.

Suy nghĩ của Khánh Trần càng lúc càng nhanh, hắn không ngừng tổng kết quy luật của Khánh Hạnh, lại phát hiện tên này thật sự không có quy luật nào cả.

Khoan đã, vẫn có quy luật.

Khánh Trần đột nhiên cảm giác mình giống như bị che mắt, đúng là đối phương có hai quy luật rất rõ ràng.

Quy luật thứ nhất là lúc Khánh Hạnh đi ra ngoài nhất định sẽ nhặt được tiền.

Quy luật thứ hai là, mỗi ngày đối phương đều sẽ ra ngoài.

Cho dù là trời nắng hay trời mưa, một năm 365 ngày thì Khánh Hạnh phải dùng khoảng 340 ngày để kiên trì đi ra ngoài chơi, đi dạo, đi hẹn hò.

Giống như…đối phương đi ra ngoài chính là để nhặt tiền, một ngày không ra khỏi cửa sẽ bị mất mát cái gì vậy.

Khánh Trần mở to mắt, hắn cảm thấy mình đã có một phương hướng phán đoán, có lẽ manh mối h nằm trong việc nhặt tiền này.

Dù không biết đối phương làm được kiểu gì, nhưng Khánh Trần đã mơ hồ phát hiện đối phương đi ra ngoài nhặt tiền mỗi ngày có liên quan đến việc giấu vật cấm kỵ.


Chương 1035: Theo Dõi 1

Nửa đêm, hành khách bên cạnh Khánh Trần trong khoang hạng nhất đã điều chỉnh ghế thành giường nằm ngang, đắp kín chăn mơ màng thiếp đi hoặc ngồi xem phim.

Mà Khánh Trần vẫn còn đang mô phỏng việc lướt sóng trong đầu mấy lần liền.

Hắn ép mình không ngừng huấn luyện, vì hắn sẽ phải đối mặt với quá nhiều nhân tố không xác định trên biển.

Có khi cơn sóng lớn mà gió mạnh cuốn tới không chỉ là 30 mét, thậm chí có thể là 40 mét, 45 mét.

Chỉ cần Khánh Trần có một chút sai sót là sẽ bị chôn vùi dưới đáy biển ngay.

Lúc này, một tiếp viên hàng không trông thấy Khánh Trần còn đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế.

Cho rằng lần đầu hắn đi loại máy bay có ghế nằm ngang được nên muốn đi qua nhắc nhở một chút.

Đa số các máy bay trong nước, dù là hạng thương gia cũng chỉ có thể điều khiển chỗ tựa lưng một chút thôi, có người không biết cũng rất bình thường.

Ngay lúc tiếp viên hàng không đến gần, nàng thấy thiếu niên kia đột nhiên mở to đôi mắt sáng ngời nhìn mình.

Không biết vì sao, nàng luôn cảm giác trái tim mình như ngừng một nhịp, bỗng cảm thấy sợ hãi.

Lúc nàng đến gần mới nhìn thấy thiếu niên còn cầm một bộ bài poker trong tay, đang không ngừng cắt bài, xào bài.

Tiếp viên hàng không như bị một màn này thu hút, đại não bỗng chốc trống không.

Sát khí trên người một người rất huyền diệu.

Người bình thường giết gà, con gà sẽ không ngừng giãy giụa.

Nhưng đồ tể ở chợ giết gà, chỉ cần đưa tay vào trong lồng là tất cả đám gà sẽ yên tĩnh mặc người chém giết.

Chó trong thôn gặp phải người sống đều sẽ sủa lên ầm ĩ, nhưng gặp phải đám trộm chó trời đánh thì sẽ ngoan ngoãn bị bắt đi.

Giống như bị áp chế từ trong huyết mạch, ngây ra như phỗng.

Thứ này không thể nhìn thấy nhưng lại thật sự tồn tại.

Có vẻ thứ mà tiếp viên hàng không cảm nhận được trong chớp mắt chính là nó.

Khánh Trần nở nụ cười:

“Có chuyện gì sao?”

Tiếp viên hàng không sửng sốt, nàng cảm giác lúc đối phương cười lên, cảm xúc sợ hãi đã biến mất hết, như tuyết trên mái nhà sẽ bị hòa tan khi mặt trời mọc vậy.

Tiếp viên hàng không ngẫm nghĩ rồi nói:

“Tiên sinh, bên tay trái ghế của ngài có một cái nút để điều chỉnh, còn 9 giờ nữa mới đến Istanbul, ngài có thể ngủ một giấc.”

Khánh Trần cười nói:

“Được rồi, cảm ơn.”

Nói xong, hắn vẫn ngồi ngay ngắn nhắm mắt nghỉ ngơi như cũ.

Lúc đăng ký, Khánh Trần phát hiện trong các hành khách xếp hàng có ít nhất 7 người từng nhìn hắn năm lần trở lên, thậm chí còn có một người trẻ tuổi nhìn hắn tận 17 lần.

Không phải Khánh Trần quá mẫn cảm, mà đi ra ngoài ngoài nhất định phải cẩn thận.

Hắn cực kỳ chắc chắn, Cửu Châu và Côn Luân đã sớm biết được thông tin chuyến bay này của hắn.

Thậm chí ngay cả Jindai, Kashima đều có thể chú ý đến hắn.

Chắc chắn sẽ có người đi theo hắn trong chuyến bay này.

Khánh Trần nhất định phải duy trì trạng thái sẵn sàng có thể chiến đấu bất cứ lúc nào.

Việc hắn muốn làm là không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào.

Lần này đi ra ngoài hắn chỉ cầm theo một cái điện thoại, một cái ví tiền và một bộ bài poker.

Đối với người khác mà nói, rất khó để mang vũ khí xuất nhập cảnh.

Dù sao an ninh toàn cầu đã được kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt sau sự kiện 911.

Lúc này mới thấy rõ được ưu thế của Thu Diệp Đao, một bộ bài poker bình thường cũng có thể trở thành vũ khí giết người sắc bén bất cứ lúc nào.

Nghe nói điều kiện trị an ở châu Âu chẳng ra sao cả, Khánh Trần nghĩ thầm mình chỉ mang một bộ bài poker để phòng thân cũng không quá đáng chứ?

Đã qua 9 giờ, tiếp viên hàng không trước đó bị Khánh Trần hù dọa không luôn luôn không nhịn được mà nhìn hắn.

Nhưng cho dù nhìn vào lúc nào cũng thấy thiếu niên vẫn đang nhắm mắt, ngồi ngay ngắn tại chỗ.

Cứ có ai đến gần là đôi mắt đang nhắm chặt kia sẽ mở ra ngay.

Động tác cắt bài trong tay cũng sẽ đột nhiên dừng lại.

Tiếp viên hàng không vô cùng chắc chắn, thiếu niên này ngồi gần 11 tiếng tỉnh táo, hơn nữa còn duy trì cảnh giác cao độ.

Nàng thầm nhủ, không phải đây là sát thủ đỉnh cao trong truyền thuyết đấy chứ, giống như là sát thủ 47 trong phim bom tấn Âu Mỹ vậy.

Tiếp viên hàng không trẻ tuổi không nhịn được tưởng tượng ra bộ phim ảo tưởng trong đầu để giết thời gian nhàm chán trên máy bay.

Mãi đến khi máy bay hạ xuống.

Khánh Trần không có bất kỳ hành lý gì, máy bay vừa hạ cánh đã chuyển sang chuyến bay TK1953 đến Amsterdam, bay tới sân bay Schiphol.

Chuyện ngoài dự đoán nhưng cũng rất hợp lý là toàn bộ những người bị tình nghi là theo dõi hắn đều đã biến mất.

Dù sao phải đổi máy bay, nếu tiếp tục đi theo thì quá trắng trợn, Khánh Trần lại không ngốc.

Nhưng người theo dõi còn chuẩn bị đầy đủ hơn cả Khánh Trần tưởng tượng.

Trong quá trình hắn đổi máy bay từ sân bay Istanbul Thổ Nhĩ Kỳ, người kia cũng thay đổi ba người khác lên máy bay đến Amsterdam theo hắn, hơn nữa cũng ngồi khoang hạng nhất…


Chương 1036: Theo Dõi 2

Lúc trước Khánh Trần chọn khoang hạng nhất vì có thể xuống máy bay trước, sớm kiểm tra hộ chiếu, có người theo dõi mà ngồi khoang phổ thông, nhất định sẽ bị hắn cắt đuôi.

Nhưng không ngờ người theo dõi lại dốc hết vốn liếng, điều này khiến Khánh Trần không nhịn được mà nghĩ, chắc chắn đây là thành viên của Cửu Châu giàu nứt đố đổ vách.

Nếu là Côn Luân, họ sẽ không làm như thế, cứ để Tiểu Ưng hoặc Lộ Viễn mặt dày đi theo là được.

Khi máy bay hạ xuống sân bay Schiphol, Khánh Trần nhanh chóng rời đi.

Ba người theo dõi cũng bám theo hắn trong biển người.

Trong đó có một người phụ nữ cố ý đi trước Khánh Trần.

Vì tất cả họ đều rời khỏi sân bay, cho nên phải kiểm tra hộ chiếu, làm thủ tục nhập cảnh trước.

Nếu Khánh Trần làm trước, họ sẽ bị nhân viên kiểm tra sân bay giữ lại đằng sau xử lý thủ tục, nhất định phải có một người xong trước Khánh Trần mới được.

Đây là cách theo dõi kiểu sandwich, kẹp Khánh Trần ở giữa.

Nhưng không ngờ người phụ nữ phía trước đang bước đi rất nhanh, đột nhiên loạng choạng, suýt nữa ngã xuống đất.

Nàng cúi đầu nhìn, phát hiện giày cao gót của mình đã bị thứ gì đó sắc bén cắt đứt từ bao giờ, lát cắt trơn nhẵn.

Người phụ nữ giật mình, là thứ sắc bén cỡ nào thì mới cắt được giày cao gót trơn nhẵn như vậy chứ?

Chẳng lẽ có người có thể cầm loại vũ khí này theo lúc đi qua cửa kiểm tra sao?

Nàng còn chưa kịp phản ứng, Khánh Trần đã đi vào lối kiểm tra an toàn của Amsterdam rồi.

Người phụ nữ thấp giọng nói với hai người sau lưng:

“Theo sát.”

Chỉ là sau khi Khánh Trần đi qua lối kiểm tra hộ chiếu, người theo dõi phía sau hắn mới bắt đầu được kiểm tra.

Người theo dõi sau lưng trơ mắt nhìn Khánh Trần rời đi trước một bước, tuy trong lòng lo lắng nhưng cũng không dám xông qua cửa kiểm tra.

Khánh Trần đi vào một nhà vệ sinh, lấy một cái túi màu đen bịt kín ở trong thùng nước lau nhà của nhân viên vệ sinh ra, vào phòng vệ sinh khóa trái cửa.

Chỉ trong 30 giây ngắn ngủi, Khánh Trần đã cởi áo khoác hai mặt ra mặc lại, cũng nhanh chóng thay giày và quần ở trong túi kín, đổi sang một khuôn mặt xa lạ.

Không biết là ai để cái túi bịt kín này ở trong nhà vệ sinh, cứ như Khánh Trần đã sớm biết mình sẽ bị theo dõi nên chuẩn bị trước.

Sau khi ba người theo dõi đi qua cửa kiểm tra hộ chiếu thì nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh, Khánh Trần đi lướt qua trước mặt họ, nhưng cả bọn lại không hề phát hiện.

Họ nhìn nhau, chia ra vào kiểm tra ở nhà vệ sinh nam vệ sinh nữ, nhưng Khánh Trần lại không ở bên trong.

Ba người bước nhanh trong tìm kiếm trong đám người, nhưng Khánh Trần đã sớm biến mất hoàn toàn giống một giọt nước rơi vào dòng sông.

Những người theo dõi nhìn nhau, họ thậm chí còn không hiểu được Khánh Trần đã làm thế nào.

Vụ mất tích này quá hoàn hảo, cứ như Khánh Trần đã biểu diễn một màn ảo thuật làm một người trưởng thành biến mất trước mắt họ vậy.

Một người theo dõi lấy điện thoại ra gọi, chần chờ một giây sau mới nói:

“Ông chủ, mất dấu rồi.”

Tiếng cười của Hà Kim Thu truyền đến từ trong điện thoại, hắn hỏi:

“Đã đặc biệt mua vé khoang hạng nhất cho các ngươi rồi mà vẫn còn để mất dấu?”

Người theo dõi có chút xấu hổ:

“Cũng không biết có chuyện gì nữa, hắn như đột nhiên bốc hơi trong không khí, quay đi quay lại đã không thấy tăm hơi.

Hơn nữa hình như hắn còn mang theo vũ khí nào đó, rõ ràng chúng ta ở phía sau theo dõi sát sao, nhưng lại không biết hắn cắt đứt gót giày của Vương Mộng Dao từ bao giờ.”

“Thú vị thế sao.”

Hà Kim Thu ngẫm nghĩ rồi nói:

“Không phải dùng bài poker cắt đứt chứ?”

“Không phải.”

Người theo dõi đáp lại:

“Nếu như là bài poker, dù ra tay nhanh thế nào chúng ta cũng có thể nhìn thấy.”

“Xem ra lần này đến châu Âu sẽ được chơi vui rồi.”

Hà Kim Thu dặn dò:

“Mất dấu rồi thì thôi, ta xử lý xong chuyện trong nước đã, ba ngày sau sẽ đến Amsterdam.

Các ngươi ở bên đó cũng cẩn thận một chút, có tình báo nói người du hành ở Bắc Mĩ đang hoạt động mạnh tại châu Âu, trước khi ta đến các ngươi không nên xảy ra xung đột với họ.”

Nói đến đây, giọng nói của Hà Kim Thu lạnh lẽo hẳn đi:

“Dù để mất dấu hắn cũng rất bình thường, nhưng sau khi về nước vẫn phải đến chỗ huấn luyện viên Lục rèn luyện đặc biệt hai tháng.”

Người theo dõi thấp giọng nói:

“Rõ…”

Châu Âu, Châu Phi, Châu Úc, Trung Đông, Nam Mĩ là những nơi không có người du hành, như một đại lục mới của người du hành vậy, khắp nơi đều có cơ hội.

Sau khi đám người du hành ở Bắc Mĩ đến đây, điều đầu tiên muốn làm là tiếp quản trật tự mới từ tay thế lực xã hội đen ở châu Âu, đám mafia đều bị người du hành Bắc Mĩ xử lý hết.

Dù sao châu Âu cũng là thế giới của người da trắng, người du hành Bắc Mĩ sẽ có ưu thế hơn ở chỗ này.

Họ không dám tùy tiện trêu chọc Hà Kim Thu, nhưng thành viên Cửu Châu bình thường ở đây vẫn phải cẩn thận một chút.


Chương 1037: Theo Dõi 3

Chỉ là lúc này Hà Kim Thu càng thêm tò mò, rốt cuộc thiếu niên tên Khánh Trần kia tới đây để làm gì?

Dù thế nào cũng không phải khuếch trương Bạch Trú đến tận châu Âu chứ…Hoặc chỉ đến để ăn cua hoàng đế và tôm hùm?!

Lúc này, Hà Kim Thu đang ngồi trong văn phòng rộng rãi ở trụ sở chính của Cửu Châu tại thủ đô, Ngu Thành cầm một cốc cà phê tới cho hắn:

“Ông chủ, chúng ta có cần phải huy động nhân lực vì một Khánh Trần như vậy không?”

Hà Kim Thu ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói:

“Ngươi không biết gần đây thành phố số 10 đã xảy ra chuyện gì đâu, nếu biết, ngươi sẽ cảm thấy hắn là người tốt nhất để quản lý thế giới ngầm ở châu Âu của Cửu Châu.

Nếu có một người như vậy trấn giữ ở châu Âu, về sau ta cũng không cần rời khỏi nhà bay đến đó nữa, có thể tập trung liên hệ với tổ chức Future ở Trung Đông và Bắc Mĩ.

Để Future không có tương lai, có phải khẩu hiệu này rất sáng tạo không?”

Ngu Thành:

“…”

Hắn không ngờ nguyên nhân ông chủ Hà trước mặt muốn mời chào Khánh Trần lại là muốn giao lực lượng của Cửu Châu ở châu Âu cho thiếu niên kia quản lý.

Nhưng họ lại không biết, mấy tên sát thủ Jindai, Kashima vẫn còn đang canh giữ trong gió lạnh ở cửa ra vào sân bay Schiphol.

Canh từ sáng đến đêm, cả người đã sắp bị đông lạnh.

Nhưng khuôn mặt của Khánh Trần căn bản không xuất hiện trong đám người như nước chảy ở sân bay, họ gần như cho rằng Khánh Trần không hề ra khỏi cửa, mà lên máy bay về luôn rồi.

Hôm nay có quá nhiều người chờ Khánh Trần, không biết chuyến bay đến châu Âu của hắn đã khiến bao nhiêu người phải lao đao.

Nhưng thiếu niên kia lại vô duyên vô cớ mất tích ở nơi đất khách quê người như vậy.

8 giờ tối, quán bar Hồ Đào ở gần cảng cực kỳ náo nhiệt.

Mặc dù còn ba ngày nữa mới đến lúc đám người bắt cua ra khơi, nhưng vẫn phải chuẩn bị từ trước.

Trong quán bar, các thủy thủ đến từ khắp nơi trên châu Âu đều cầm một cốc bia thủ công trong tay, thoải mái uống.

Rất nhanh, họ sẽ phải vượt qua 15 ngày không biết ngày đêm trên tàu, họ phải tìm được khu vực bắt cua chính xác nhất trong 30 tiếng trước khi ra khơi, đến mức mỗi người chỉ được ngủ nhiều nhất là 4 tiếng trong 30 tiếng này.

Đây là một công việc chỉ cần làm 15 ngày trong năm, lại có thể kiếm được 600 nghìn, nguy hiểm tồn tại cùng với cơ hội.

Nơi sinh sống của cua hoàng đế chủ yếu tập trung ở gần vịnh Gizhigin của dân tộc chiến đấu Nga, biển Bering phía đông Châu Mỹ, biển Barents phía bắc châu Âu.

Mỗi một nơi đều cho ra khoảng 10 nghìn tấn cua hoàng đế hàng năm.

Đến mùa này, tất cả người bắt cua đều sẽ tập trung ở ba nơi, chuẩn bị chia sẻ quà tặng thiên nhiên đó.

Cua hoàng đế sinh trưởng ở độ sâu 270 mét trong vùng biển băng lạnh lẽo, qua mùa này, cua hoàng đế hoàn toàn trưởng thành sẽ xuất phát xuống chỗ sâu hơn, khi đó sẽ không dễ bắt nữa.

Bấy giờ, đám thủ thủy, thuyền trưởng mang theo mùi vị ẩm ướt, hơi thở tanh nồng của nước biển vào trong quán rượu Hồ Đào.

Các thủy thủ như một đám sinh vật thuỷ sản thành tinh tụ tập ở thế giới của loài người.

Họ vừa uống bia, vừa lặng lẽ đánh giá ba người đàn ông Bắc Âu cường tráng và một người trẻ tuổi châu Á ở bàn giữa, bầu không khí có vẻ khẩn trương.

Đó là bốn tên thuyền trưởng đang đàm phán.

Một thuyền trưởng da trắng cường tráng nhìn người trẻ tuổi châu Á, lạnh giọng nói:

“Trương, tàu của ngươi quá nhỏ, mấy năm nay mọi người đã đổi sang tàu bắt cua 147 mét Anh hết rồi.

Chỉ có ngươi vẫn còn dùng tàu bắt cua 120 mét Anh từ hơn hai mươi năm trước.

Bây giờ chỉ có mỗi việc sửa tàu thôi cũng đã mất 400 nghìn Euro rồi, ngay cả lồng bắt cua cũng phải đi mượn.”

Một mét Anh tương đương với 30 centimet, tàu 120 mét Anh bằng khoảng 40 mét.

Nhưng mà chắc chắn tàu bắt cua 147 mét Anh không chỉ hơn tàu bắt cua 120 mét thước Anh có mỗi kích thước thôi đâu.

Kho hàng để đựng cua hoàng đế, cần cẩu để treo lồng bắt cua đều không phải cùng một cấp bậc.

Một tên thuyền trưởng khác nói:

“Chúng ta thừa nhận cha ngươi là người bắt cua rất giỏi.

Năm nào cũng có thể tìm được khu đánh bắt cua hoàng đế tốt nhất.

Nhưng mà Trương, ngươi không thích hợp với nghề này, năm ngoái ngươi chỉ kiếm được tiền xăng.

Thậm chí năm nay còn không có một thủy thủ nào đồng ý ra biển với ngươi.

Đi theo một thuyền trưởng không có quá nhiều kinh nghiệm, trên boong tàu còn không có thủy thủ lão luyện, thuyền viên sẽ mất mạng hết.”


Chương 1038: Trương Kiệm 1

Người trẻ tuổi kia tên là Trương Kiệm, tuổi còn trẻ mà đã nối nghiệp bắt cua của cha mình, còn có cả con tàu bắt cua cũ nát kia nữa.

Cha của hắn bị ung thư phổi qua đời, tài sản để lại cho Trương Kiệm chỉ có một bản đồ bắt cua và một con tàu hỏng.

Cũng không phải là Trương Kiệm không có kinh nghiệm, mấy năm trước hắn đã ra biển với cha mình rồi.

Nhưng đúng là kỹ thuật, kinh nghiệm, năng lực xử lý đều không bằng những thuyền trưởng khác.

Thu nhập của thủy thủ có liên quan đến số lượng cua hoàng đế mà họ bắt được, nếu thuyền trưởng không tìm thấy vị trí đánh bắt chính xác, thu nhập của các thủy thủ sẽ giảm mạnh.

Bên cạnh bàn tròn, Trương Kiệm lạnh lùng nhìn ba vị thuyền trưởng khác:

“Các ngươi gọi ta tới không phải chỉ để nói vài câu thừa thãi đó chứ?”

Một thuyền trưởng da trắng nói:

“Chúng ta biết năm nay giấy phép của ngươi có hạn ngạch 300 nghìn pound, bán hạn ngạch này cho chúng ta, ngươi không dùng nó để ra biển cũng có thể có một chút thu nhập nhỏ, tàu thì ta để ngươi làm chủ tàu.”

Một thuyền trưởng khác phụ họa nói:

“Trương, ngươi không chinh phục được biển Barents đâu, hãy để chúng ta chinh phục.”

Ở chỗ này, tàu chưa chắc là của một cá nhân, một con tàu có thể có rất nhiều cổ đông.

Cổ đông có thể không cần hiểu cách bắt cua, nhưng vẫn sẽ được chia hoa hồng sau khi đầu tư.

Hơn nữa còn có nhiều tàu bắt cua lấy được giấy phép, ví dụ như một con tàu có hạn ngạch là 300 nghìn pound, vậy nếu họ bắt cua vượt qua số lượng này sẽ phải đối mặt với tiền phạt kếch xù.

Đây là một cách để châu Âu bảo vệ môi trường sinh thái biển.

Cho nên, những thuyền trưởng này thấy người châu Á như Trương Kiệm không gom đủ bảy thủy thủ nên muốn dùng giá thấp để mua hạn ngạch trong tay hắn, vậy thì ai cũng có thể kiếm được tiền.

Chỉ là Trương Kiệm không muốn thế, hắn lắc đầu:

“Con tàu này là cha lại cho ta, ta cũng có năng lực lái nó đến biển Barents để bắt cua hoàng đế.”

Những tiếng cười nhạo ồn ào vang lên trong quán bar Hồ Đào, giống như Trương Kiệm vừa kể một câu chuyện cười.

Một thuyền trưởng nói:

“Năm ngoái ngươi ra biển hai chuyến chỉ bắt được 70 nghìn pound cua hoàng đế, chỉ đủ tiền xăng.

Trương, các thủy thủ theo ngươi ra biển là muốn nuôi sống gia đình, không phải theo ngươi ra ngoài ngắm cảnh.

Năm nay ngươi chỉ tuyển được ba thủy thủ, một người là ông cụ đã từng đi theo cha ngươi, hai người còn lại đều là người mới không có kinh nghiệm ra biển, còn phải tìm ít nhất là hai người nữa, ngươi có thể tuyển được sao? Nếu như không tuyển được thì ra biển kiểu gì?”

Một thuyền trưởng khác mỉm cười nói:

“Chẳng lẽ thuyền trưởng phải tự mình ra boong tàu kéo lồng bắt cua? Vậy ai ở trong phòng điều khiển cầm lái?”

Trương Kiệm kiên cường nhìn đám thuyền trưởng, có vẻ không biết nên đáp lại thế nào.

Đúng như đối phương nói, đúng là hắn không thể tuyển được hai thủy thủ cuối cùng.

Năm nào cũng có rất nhiều người mới đến bến càng này để gia nhập nghề bắt cua.

Theo lý thuyết, hắn cũng phải lừa được vài người mới lên tàu của mình mới đúng.

Nhưng có vẻ đám thuyền trưởng này đã mưu tính từ trước.

Nếu có người mới tới đây, những thuyền trưởng này sẽ nói cho họ hai năm trước Trương Kiệm thê thảm đến mức nào, khiến năm nay Trương Kiệm không thể tuyển đủ thuyền viên.

Nhưng đúng lúc này, cửa quán bar bị đẩy ra.

Chuông gió ở cửa vang lên tiếng lanh lảnh, gió đông thổi từ ngoài quán bar vào, một thiếu niên mang theo khí lạnh mùa đông, tươi cười đi vào quán bar.

Cơn gió rét kia giống như cơn gió lạnh thấu xương ở trên biển Barents, màn đêm đen bên ngoài quán bar lại giống vùng biển màu đen kia.

Thiếu niên nhìn mọi người trong quán bar bỗng nhiên quay đầu nhìn mình, bình tĩnh hỏi bằng tiếng Anh:

“Chúc mọi người buổi tối tốt lành, có người nói cho ta có thể tìm được công việc bắt cua ở đây?”

Trương Kiệm lập tức sáng mắt lên, nhưng lại lập tức ảm đạm hẳn xuống.

Vì hắn biết rất rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Hơn nữa thiếu niên này cũng quá gầy yếu, cũng quá nhỏ tuổi, chỉ sợ vừa mới tốt nghiệp cấp hai? Thậm chí là bỏ học cấp ba.

Nhưng lại rất đẹp trai, có điều biển Barents không cần những người đẹp trai.

Một thuyền trưởng đánh giá thiếu niên:

“Ngươi còn nhỏ như vậy đã đi làm công rồi sao?”

Thiếu niên cười nói:

“Không được sao? Nuôi sống gia đình thôi.

Ta nghe nói tàu Bắc Cực vẫn chưa tuyển được thuyền viên, ai là thuyền trưởng của tàu Bắc Cực?”

Trương Kiệm ngẩng đầu lên:

“Là ta.”

Nhưng mà một thuyền trưởng khác lại cười nói với thiếu niên:

“Ngươi muốn làm thủy thủ của tàu Bắc Cực? ngươi có biết năm ngoái tàu Bắc Cực bắt cua hoàng đế chỉ đủ để trả tiền xăng thôi không?”

🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠


Chương 1039: Trương Kiệm 2

Thiếu niên cười giải thích:

“Lão sư của ta nói với ta, năm đầu tiên vào một nghề nào đó thì không cần tính toán đến lợi ích, học hỏi kinh nghiệm mới là quan trọng nhất!”

Một thủy thủ trêu chọc nói:

“Lên tàu Bắc Cực thì học hỏi được kinh nghiệm gì chứ? Học thổi kèn harmonica với Trương à, hắn thổi kèn harmonica rất giỏi, nhưng lại không biết bắt cua hoàng đế.

Năm ngoái ta theo hắn ra biển, chỉ mang được một số tiền thù lao ít ỏi về nhà, suýt nữa bị vợ mắng chết.”

Một thuyền trưởng nhìn Trương Kiệm, cười nói:

“Hơn nữa, ngươi đồng ý cho thủy thủ gầy yếu như vậy lên tàu? Hắn có thể làm gì trên boong tàu chứ, sợ rằng còn chẳng có sức để kéo lồng cua đâu.”

Trương Kiệm trầm mặc ngồi bên cạnh bàn, hắn biết tiếp theo thiếu niên sẽ từ bỏ tàu Bắc Cực rồi leo lên con tàu bắt cua khác, hoặc là rời khỏi Amsterdam.

Tóm lại sẽ không gia nhập tàu Bắc Cực.

Lúc này Trương Kiệm cũng không để ý thiếu niên có gầy yếu hay không, chỉ cần là người đồng ý gia nhập tàu Bắc Cực là được, dù là nấu cơm cho mọi người trên tàu Bắc Cực cũng tốt.

Một giây sau, khi Trương Kiệm còn đang cúi đầu, một bàn tay đột nhiên duỗi tới.

Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, đã thấy thiếu niên kia đứng bên cạnh hắn cười nói:

“Ngươi là thuyền trưởng sao, ta tên là Khánh Trần, vừa vặn cũng là người châu Á.

Nếu có thể, ta rất vui được gia nhập tàu Bắc Cực của ngươi.”

Trương Kiệm sửng sốt nửa ngày, vội đứng lên nắm chặt tay Khánh Trần:

“Chào mừng gia nhập, vô cùng hoan nghênh.”

….

“Chúc mừng Tàu Bắc Cực đã tìm thấy một thủy thủ đoàn mới! Cạn ly!”

Trong ánh đèn mờ nhạt của quầy rượu Hồ Đào, một thuyền trưởng nâng ly Whiskey trên tay hắn lên, chẳng qua giọng điệu luôn có một loại trêu tức nói không nên lời.

Các thủy thủ cười ầm lên:

“Lão John già rồi, trên Tàu Bắc Cực đều là thủy thủ đoàn mới, sẽ không phải ngay cả ném móc câu cũng ném không tốt đâu nhỉ.”

Trương Kiệm nhìn về phía những thủy thủ kia, thấp giọng nói với Khánh Trần: “Chúng ta đổi chỗ khác nói đi, vừa lúc có thể nói về tiền lương cùng việc ngươi phải làm.”

“Được.”

Khánh Trần cười gật đầu.

Chỉ có điều, khi hai người chuẩn bị rời đi, một thuyền trưởng tên là Craig đứng dậy:

“Chờ đã, vị này….Khánh, Tàu Alpes của ta cũng cần thủy thủ đoàn, không bằng ngươi đến tham gia cùng chúng ta? Chắc chắn ngươi sẽ kiếm được nhiều hơn khi ở Tàu Bắc Cực.”

Các thủy thủ sửng sốt.

Tàu Alpes là nhà vô địch săn cua năm ngoái, cho nên việc lựa chọn thủy thủ đoàn rất nghiêm ngặt và thường không sử dụng thủy thủ đoàn mới.

Trên boong tàu, tất cả thủy thủ cùng nhau chấp nhận chịu nguy hiểm, cộng với việc nhận những con sóng lớn có thể lên đến chín mét hoặc thậm chí cao hơn.

Tất cả đều hy vọng rằng khi đối mặt với nguy hiểm, bên cạnh họ có một lão thủ giàu kinh nghiệm, điều này sẽ làm tăng cơ hội sống sót của họ.

Như đã biết đây là một trong những nghề nguy hiểm nhất trên thế giới.

Mà Craig vì chèn ép Trương Kiệm, lấy được hạn ngạch trong tay hắn, lại chọn đào góc tường đối phương.

Hỳ thật đây cũng không phải là một hành động sáng suốt, vì Tàu Alpes đã đầy người còn Khánh Trần vẫn là một người mới.

Nhưng Craig không nói thêm gì, hắn nhìn về phía Khánh Trần:

“Ngươi chỉ cần biết nấu ăn, Tàu Alpes có thể để lại cho ngươi một vị trí.”

Mọi người hiểu được, Craig muốn bỏ tiền ra để Trương Kiệm không có đủ thuyền viên, chắc chắn không thể ra khơi.

Nếu Trương Kiệm bán hạn ngạch, dù Craig có nuôi thêm một người thì cũng là được lời.

Chỉ thấy Khánh Trần cười cười:

“Không cần, ta thích chuyện mạo hiểm hơn.”

Craig thấy Khánh Trần đã quyết định, cũng không nói thêm nữa, hắn lại quay sang Trương Kiệm nói:

“Ngươi thực sự muốn dùng thanh niên này sao, ngươi nhìn hắn có sức để kéo lồng cua trên boong tàu hay không?”

Trương Kiệm chần chờ một chút:

“Không cần ngươi quan tâm.”

Khánh Trần cười tủm tỉm:

“Sức lực ta rất lớn.”

Nói xong liền xoay người ra khỏi quầy rượu Hồ Đào.

Trương Kiệm vội đuổi theo.

Trong gió lạnh, Trương Kiệm hơi kích động hỏi:

“Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

Khánh Trần vừa cười vừa nói:

“Mười bảy tuổi.”

Trương Kiệm sửng sốt một chút:

“Nhỏ vậy?”

Sức mạnh thể chất của nam giới trưởng thành có lẽ phải ở độ tuổi 24 mới phát triển đầy đủ, 17 tuổi không phải là vấn đề tuổi tác, mà là tinh lực, thể lực cũng chưa chắc có thể theo kịp tiết tấu của thuyền đánh bắt cua.

Nhưng mà….Trương Kiệm cũng không có cách nào bắt bẻ, hắn dặn dò:

“Trên thuyền chúng ta nếu thêm ngươi tổng cộng có năm thuyền viên ta, lão John, Nidep, George, ngươi.

Đến thuyền, ngươi ngoan ngoãn nghe lão John phân phó, hắn sẽ dễ dẫn dắt ngươi….Ta hy vọng ngươi có thể chịu được. ”

Khánh Trần đổi chủ đề, tò mò hỏi:

“Ngươi có phải là người Trung Quốc không.

Có thể nói tiếng Trung Quốc không?”

“Nói được, nhưng không lưu loát.”


Chương 1040: Thuyền Viên 1

Trương Kiệm tiếp tục trả lời bằng tiếng Anh:

“Ông ta đến Châu Âu định cư vào những năm 40 của thế kỷ trước, vẫn luôn làm nghề đánh bắt cá, nhưng đến thế hệ cha ta mới có tàu đánh cá của riêng mình.

Vất vả làm việc chăm chỉ lấy được giấy phép bắt cua hoàng đế, chỉ là có thể nó sẽ mất ở trong tay tôi.”

“Yên tâm.”

Khánh Trần cười:

“Ta sẽ cố gắng không kéo chân mọi người.”

Trương Kiệm hỏi:

“Đúng rồi, trước đây ngươi đã từng làm việc trên tàu hay du thuyền nào chưa?”

Bình thường chỉ có du thuyền mới tuyển thủy thủ như Khánh Trần làm nhân viên phục vụ, nhưng trên thực tế loại nhân viên phục vụ này chính xác mà nói cũng không tính là thủy thủ.

Khánh Trần nghiêm túc giải thích:

“Thật ra chuyến đi bắt cua tiếp theo là lần đầu tiên ta ra khơi.”

Ở trên đường phố ngoài cảng tối tăm, Trương Kiệm há to miệng nhìn Khánh Trần:

“Cái gì? Lần đầu tiên?! Ngươi không đùa với ta chứ.

Ngươi có biết sức gió trên biển Baelen lớn đến mức nào không, khi cơn bão năm mươi hải lý ập đến, ta cũng đã thấy gió cao đến mấy tầng! Có lẽ ngươi không biết, không ai trên tàu thực sự có thời gian để chăm sóc nếu ngươi bị say sóng.”

Khánh Trần suy nghĩ một chút:

“Yên tâm, ta sẽ không bị say sóng.”

Trương Kiệm bỗng cảm thấy, một khắc nào đó khi hắn nói đến sóng to gió lớn trên biển Baelen, ánh mắt vị thuyền viên mới này sáng lên rõ ràng, tựa như rất chờ mong.

Giống như nói: Thật sao, quá tốt rồi!

Trương Kiệm nghiêm túc:

“Khánh Trần, ta không phải ghét bỏ ngươi vì ngươi không có kinh nghiệm thủy thủ, mà ta phải chịu trách nhiệm về mnagj sống của ngươi.

Thành thật mà nói, ta rất muốn kéo ngươi lên tàu, nhưng ngươi sẽ chết trên biển đấy, ngươi không biết chúng ta sẽ phải đối mặt với những gì! ”

“Cho nên?”

Khánh Trần hỏi.

“Cho nên ta không thể đưa ngươi ra biển, ngươi nên trở về đi.”

Trương Kiệm nói:

“Nơi này không thích hợp với ngươi.”

“Nếu ta chỉ cần một mức lương cơ bản, không cần chia tiền.”

Khánh Trần cười hỏi:

“Mặc dù ta chưa từng ra biển, nhưng khả năng học tập của ta rất mạnh, luôn sẵn sàng làm việc, ngươi hẳn phải biết ngươi dân Trung Quốc chăm chỉ như nào mà.”

Trương Kiệm động tâm….

Mức lương cơ bản của thủy thủ đoàn là rất thấp, ít nhất là không thể so sánh với việc được chia.

Khi ra khơi, chi phí lớn nhất chính là thuyền, dầu, người.

Nếu như Khánh Trần chỉ cần lương cơ bản thì không khác gì nhặt được lao động miễn phí.

Khánh Trần nói thêm:

“Ta lên tàu còn có thể làm việc, nếu ngươi không cho ta lên tàu ngươi sẽ không đủ thuyền viên.

E rằng ngay cả tiêu chuẩn bốn người trên boong tàu cũng không đủ.”

Trên boong tàu, cần có người vận hành cần cẩu, hai người kéo lồng cua lên và người phân loại cua hoàng đế đưa vào kho hàng.

Nếu không đủ bốn người, thật sự không cần ra biển.

Trương Kiệm trầm mặc, hắn không có khả năng tìm được thuyền viên khác, có một Khánh Trần ở chỗ này, hắn không nên từ bỏ.

Dù sao có thêm Khánh Trần, nhân thủ của họ đều rất chặt chẽ, thậm chí còn không cần thời gian để nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, Trương Kiệm vẫn nghiêm túc nói:

“Không được, dù ta rất muốn cân nhắc, nhưng vẫn không thể mạo hiểm đưa ngươi ra biển.

Ngươi không biết mình phải đối mặt với cái gì, nhưng ta biết, công việc mệt mỏi lâu dài sẽ khiến ngươi chết trên biển.”

Khánh Trần suy nghĩ một chút:

“Nếu ta có thể gọi thêm một thành viên thủy thủ đoàn nữa, hơn nữa cả hai chúng ta đều chỉ nhận lương cơ bản thì sao?”

Trương Kiệm sửng sốt một chút:

“Như vậy….cũng được.”

Ngay sau đó, Khánh Trần lấy điện thoại ra:

“Mau đến đây đi, hai chúng ta cùng lên tàu.”

Trương Kiệm đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, hơn mười phút sau chỉ thấy một cô gái mặc áo bảo vệ mỏng manh, đầu đội mũ, đeo một cái túi nhỏ đi tới.

Khánh Trần cười tủm tỉm:

“Giới thiệu một chút, vị này là bằng hữu của ta Ương Ương, nàng cũng nguyện ý đi theo bắt cua hoàng đế.”

Trên thực tế, lần này Khánh Trần quyết định ra nước ngoài hoàn thành sinh tử quan thứ ba, hắn đã nghĩ đến việc để Ương Ương trở thành người hộ đạo của mình.

Nguy hiểm trong quá trình hoàn thành sinh tử quan của Kỵ Sĩ không chỉ đến từ thiên nhiên mà còn từ lòng người.

Phải biết, trong lúc sư bá Trần Gia Chương đang hoàn thành sinh tử quan thì bị người cố ý phá hỏng, dẫn đến phải cưỡng ép nghịch chuyển thuật hô hấp, khiến hắn không thể trở thành bán thần.

Ương Ương đến sân bay Schiphol trước một ngày, ngay cả túi nilon màu đen trong nhà vệ sinh hỗ trợ Khánh Trần ngụy trang thoát khỏi, đều là chỗ nàng dã giấu trước đó.

Trước khi lên đường, Khánh Trần còn đặc biệt nhắc nhở nàng nhất định phải đi máy bay, có thể đi phương tiện giao thông nhưng tuyệt đối không được tự mình đi, nếu không sẽ làm chậm trễ rất nhiều chuyện.

May mắn thay, Ương Ương làm theo.

Chỉ là Trương Kiệm cũng ngây thơ, nữ hài tử gầy yếu như vậy thật sự có thể làm tàu viên sao?

Một học sinh trung học bỏ học Khánh Trần, một cô gái gầy gò, từ khi nào Tàu Bắc Cực của hắn ta đã rơi vào tình trạng này?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box