1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 103 : Phụ Huynh (c1021-c1030)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 103 : Phụ Huynh (c1021-c1030)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1021: Phụ Huynh

Thật ra chỉ cần đưa ra một chút tiền là có thể làm một chiếc hộ chiếu, những thành viên của Người Nhà như họ cũng không thiếu tiền.

Nhưng nếu họ dùng chiếc hộ chiếu đó để vào thành phố thì chắc chắn tên tuổi của họ sẽ bị lưu vào hệ thống.

Đến lúc đó, những người của Cơ Giới thần giáo làm việc trong chính phủ có thể dễ dàng tìm ra họ.

Trong năm người nhà màu vàng đang ngồi trên xe, có đến hai người là đối tượng truy nã trọng điểm của Cơ Giới thần giáo.

Trong khi những người khác đang lo sợ thì La Vạn Nhai lại bình tĩnh nói với một binh sĩ:

“Gọi Lý Mạnh Lâm đến đây.”

Tên binh sĩ sửng sốt rồi chạy về phía xa, một lúc sau Lý Mạnh Lâm mưới từ từ đi về phía họ.

La Vạn Nhai nói:

“Ngươi lại gần một chút.”

Lý Mạnh Lâm biến sắc, cúi đầu xuống sát cửa kính xe.

La Vạn Nhai thì thầm:

“Tổ 7.”

Lý Mạnh Lâm vội vàng đứng thẳng người:

“Hóa ra là trưởng quan, xin lỗi vì không đón tiếp từ xa.

Lần sau ngài cứ đi đường ưu tiên bên kia là được, ta sẽ nhập biển số xe của ngài vào hệ thống.

Nếu ngài muốn ra ngoài thì cứ đi chiếc xe này, chỉ cần đúng biển số này thì cổng sẽ tự mở.”

La Vạn Nhai bình tĩnh nói:

“Ừ, không sao, ngươi đi mau đi.”

Những người đang ngồi trên hàng ghế sau đều sợ ngây người.

Khó trách lão La muốn đến thành phố số 10 để tiếp tục phát triển tổ chức, hóa ra là họ có chỗ dựa ở đây!

Nghĩ đến đây, mọi người bắt đầu vui mừng khôn xiết.

“Lão La, có phải chúng ta cũng có người nhà ở thành phố số 10 không?”

Một người nhà màu vàng hỏi.

La Vạn Nhai ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

“Người đó không phải người nhà, mà là phụ huynh. . .”

Lúc mới thành lập, La Vạn Nhai đặt tên tổ chức này là “Hội Phụ Huynh” .

Thật ra các thành viên vẫn thích gọi là “Người Nhà” hoặc “Tương Thân Tương Ái Người Một Nhà” hơn, nhưng vì La Vạn Nhai cứ nhất quyết chọn cái tên này nên không ai dám nói gì nữa.

Tuy La Vạn Nhai cũng là một thành viên của tổ chức, nhưng trong tổ chức lại không ai có chức vị cao hơn hắn nên chẳng có ai dám phản đối cả….

Các thành viên trong tổ chức đều không hiểu tại sao hắn cứ nhất quyết phải lấy cái tên này?

Lúc đó La Vạn Nhai đã giải thích thế này, bây giờ “Hội Phụ Huynh” còn rất nhỏ yếu.

Nếu họ lấy cái tên này thì chắc chắn các thế lực khác sẽ coi thường họ, từ đó có thể tránh khỏi rất nhiều rắc rối.

Lúc điều tra được một tổ chức mới thành lập có tên là “Hội Phụ Huynh” , các thám viên của uỷ ban quản lý an ninh PCE đều cười không ngậm được mồm:

“Lúc điều tra ra cái tên này, ta còn tưởng mình đang tham gia buổi họp phụ huynh của con trai.

Không biết tên cầm đầu tổ chức này có bị làm sao không, vậy mà lại nghĩ ra cái tên này.

Chả biết mấy tên ngu ngốc đó nghĩ gì mà lại đặt tên như vậy, chắc cũng chỉ tồn tại được vài hôm là tan rã thôi.

Nếu các ngươi thích thì đi mà thăm dò, ta không đi đâu.”

Cũng vì cái tên này này mà khi La Vạn Nhai mới thành lập “Hội Phụ Huynh”, chẳng có ai thèm ngó ngàng đến hắn.

Những người khác đều thích đặt tên tổ chức của mình là cái gì mà “Nguyên Lão hội” “Khô Lâu hội” để thể hiện khí phách, còn cái tên Hội Phụ Huynh này lại khiến người nghe cảm thấy nó chỉ là một trò đùa mà thôi.

Mãi đến khi “Hội Phụ Huynh” cướp hết tất cả thành viên trong một nhánh của Cơ Giới thần giáo, lúc đó mọi người mới nhận ra sự lợi hại của nó.

Nhưng dù có nhận ra thì cũng muộn rồi, lúc đó Hội Phụ Huynh đã phân ra rất nhiều cấp bậc, cơ cấu quản lý cũng rất chặt chẽ, sau khi điều tra, uỷ ban quản lý an ninh PCE chỉ có thể chắc chắn tổ chức này có cao nhân chỉ điểm, ngoài thì thì chẳng điều tra được gì nữa.

Sau này, Hội Phụ Huynh bành chướng nhanh đến mức họ không thể kiểm soát nổi.

Nhưng lúc đó các thám viên trong uỷ ban quản lý an ninh PCE vẫn không coi Hội Phụ Huynh ra gì.

Đầu tiên là vì Hội Phụ Huynh không bao giờ dùng đến bạo lực, tất cả thành viên trong tổ chức đều rất hòa thuận, hòa thuận đến mức chẳng ai tàng trữ bất kỳ vũ khí nào.

Vậy nên các thám viên của PCE mới nghĩ, ngay cả vũ khí còn không có thì sao có thể gây nguy hiểm được?

So với những câu lạc bộ trước đây, Hội Phụ Huynh chỉ như một con thỏ trắng hồn nhiên không ức hiếp ai bao giờ, cũng không buôn bán chip Dopamine, Endorphin, cũng không tổ chức đi cướp tay chân robot của người khác.

Hiền lành như một gia đình!

Thứ hai, uỷ ban quản lý an ninh PCE ở thành phố số 18 cho là Hằng Xã sẽ thay họ xử lí hết tất cả những tổ chức mới thành lập.

Chẳng phải trước đây Hằng Xã cứ thấy câu lạc bộ nào nổi lên là sẽ lập tức quét sạch nó sao.


Chương 1022: Bánh Kem

Có lẽ Hội Phụ Huynh cũng sẽ chịu chung số phận.

Hơn nữa, Hội Phụ Huynh còn cướp người của Cơ Giới thần giáo, Cơ Giới thần giáo nhất định sẽ nghĩ cách để giải quyết.

Nhưng mọi chuyện lại không hề xảy ra theo suy nghĩ của thám viên.

Đầu tiên, đúng là Hội Phụ Huynh không có vũ khí, nhưng mãi đến khi Hội Phụ Huynh đã lớn mạnh, các thám viên mới phát hiện tổ chức này có vài trăm người tu hành, không những thế, tốc độ tu luyện của họ còn rất nhanh.

Trước kia, một tên cấp D đã có thể trở thành người đứng đầu của một câu lạc bộ, cấp E có thể trở thành người đứng thứ hai, nhưng trong Hội Phụ Huynh lại có đến vài trăm tên cấp E, hơn nữa số lượng này còn ngày càng tăng…..

Thứ hai, các thám viên của PCE nghĩ Hằng Xã sẽ chủ động xử lí Hội Phụ Huynh, nhưng họ đợi mãi mà chuyện này vẫn không xảy ra.

Từng có người nói, thành viên cấp cao của Hằng Xã rất thân thiết với Hội Phụ Huynh, nhưng đến giờ vẫn chưa có ai đứng ra công nhận tin tức này là thật.

Cuối cùng, tuy Cơ Giới thần giáo có nhắm vào Hội Phụ Huynh, nhưng họ lại không thể tìm ra những người nhà màu vàng thần bí của Hội Phụ Huynh.

Tất cả các thành viên của Hội Phụ Huynh đều chủ động giúp đỡ bọn La Vạn Nhai, mãi đến khi họ thành phố số 18 mới thôi.

Đến tận bây giờ, các thám viên vẫn không thể hiểu vì sao cái tổ chức mới nổi ở thành phố số 18 đó lại gọi là Hội Phụ Huynh?

Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, đó là vì Hội Phụ Huynh thật sự có một vị phụ huynh.

Đó chính là Khánh Trần.

Hội Phụ Huynh đương nhiên phải có phụ huynh.

Hơn nữa, La Vạn Nhai cũng biết rõ ai là người cho hắn những thứ này, nếu đối phương có thể cho hắn thì cũng có thể dễ dàng lấy lại.

Nên hắn vẫn luôn hành xử thật cẩn thận trước mặt đối phương, ngoài ra hắn cũng giữ lại chiếc ghế phụ huy duy nhất trong Hội Phụ Huynh cho đối phương để thể hiện lòng trung thành của hắn.

La Vạn Nhai không quan tâm đến ánh mắt thán phục của những người ngồi trên ghế sau, nói với lái xe đi theo tuyến đường chỉ định.

Lý Mạnh Lâm nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần phía xa, mãi đến khi chiếc xe đó biến mất, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Đây chính là nhiệm vụ thứ hai mà những người ở khu 1 giao cho hắn.

Lúc trước hắn còn tưởng nhiệm vụ này khó khăn lắm, không ngờ lại dễ dàng như vậy.

Có lẽ lúc này Lý Mạnh Lâm không biết người hắn vừa thả đi là một nhân vật thế nào đâu.

Nhiều năm sau, hắn cũng gia nhập vào tổ chức này, khi đó hắn mới biết năm đó mình đã gặp được cơ hội tốt mà lại bỏ qua.

Trong hai chiếc xe việt dã, những người nhà màu vàng đang tò mò hỏi:

“Lão La, phụ huynh mà ngươi nói là ai? Hắn phụ trách bộ phận nào trong đại gia đình của chúng ta?”

Lão La nghĩ một lúc rồi nói:

“Nếu đã là phụ huynh thì tất nhiên sẽ phụ trách bảo vệ chúng ta rồi.

Cả phương pháp tu luyện mà chúng ta dùng để ‘Phòng thân’ và cả việc cho các ngươi vào thành phố đều do hắn lên kế hoạch.

Tin ta đi, vị phụ huynh này nhất định sẽ bảo vệ tốt các ngươi.”

Những người trong nhà lại vui mừng khôn xiết, hóa ra phụ huynh chính là người truyền thụ phương pháp tu luyện cho họ, xem ra phụ huynh là một người rất tốt!

Sau khi đi được 20 phút, La Vạn Nhai bỗng nói:

“Phụ huynh đã chuẩn bị cho chúng ta một căn nhà ở đây để nghỉ chân.”

Tất cả những người nhà màu vàng đều đi theo La Vạn Nhai vào thang máy, sau đó lại nhìn hắn nhấn nút.

Cửa phòng vừa mở ra, không khí ấm áp trong phòng đã tỏa ra ngoài, trên bàn trong phòng đặt một chiếc bánh ngọt, bên cạnh bánh ngọt là một phong thư: Hoan nghênh mọi người đến thành phố số 10.

Một người nhà đi lại gần chiếc bánh, sau đó đưa tay quệt thử lớp bơ trên bánh:

“Đây là bơ động vật mà, phụ huynh thật hào phóng!”

Bơ động vật không ngấy, nhưng bơ thực vật lại rất ngấy, trong những năm tám chín mươi của thế kỉ trước ở thế giới ngoài, tất cả lớp bơ phết xung quanh bánh ngọt đều làm từ bơ thực vật, bánh ngọt khi đó rất nhanh ngấy.

Còn ở thế giới trong, bơ thực vật đã được quy vào hàng xa sỉ chứ chưa nói đến bơ động vật.

La Vạn Nhai nhìn quanh căn hộ một lượt, vừa cầm bánh ngọt vừa hô to:

“Cảm ơn phụ huynh!”

Những người nhà màu vàng khác cũng kích động nói:

“Cảm ơn phụ huynh!”

….

Nửa đêm, La Vạn Nhai một mình đến khu thứ năm.

Hắn cứ lặng lẽ đi về phía trước, không nhìn trước ngó sau, cũng không dừng lại ở đâu.

Một lúc sau, một người trẻ tuổi mặc quần áo thể thao màu trắng bỗng đi lại gần La Vạn Nhai:

“Đã sắp xếp xong chưa?”

Tuy La Vạn Nhai còn chưa gặp người này bao giờ, nhưng hắn biết đối phương là ai:

“Ông chủ, ta đã sắp xếp xong cả rồi.

Cảm ơn ông chủ đã cho ta đến thành phố số 10.

Nếu mấy ngày nữa mà ta chưa rời khỏi thành phố số 18 thì có lẽ ta sẽ bị Cơ Giới thần giáo tìm ra mất.

Nghe nói họ đã phái một tên Hồng Y giáo chủ đến đó để tìm ta, ta còn nghe nói những người có thể đảm nhiệm chức vị này đều rất nguy hiểm….Ta chỉ sợ hắn sẽ lần theo dấu vết của chúng ta để đến thành phố số 10 thôi.”


Chương 1023: Hồng Y Chấp Sự

Khánh Trần cười nói:

“Không sao, đến khi hắn đến….Ngươi có dám làm mồi không?”

La Vạn Nhai sửng sốt, đến giờ hắn mới hiểu tại sao ông chủ lại bảo hắn đến thành phố số 10.

Xem ra đối phương định rời chiến trường chính giữa Hội Phụ Huynh và Cơ Giới thần giáo đến đây để tiêu diệt toàn bộ Cơ Giới thần giáo!

Hắn cẩn thận nói:

“Ta đồng ý, chẳng phải lúc trước ta đã nói sẽ không ngại ngần xông pha khói lửa vì Bạch Trú sao.”

Khánh Trần nói:

“Yên tâm, ta sẽ không để ngươi gặp nguy hiểm gì đâu.

Người đứng sau Cơ Giới thần giáo rất có thể là cả 3 nhà Jindai, Kashima và Trần thị.

Chúng ta nhất định không thể để họ tiếp tục mở rộng nữa.

Thật ra ta vẫn luôn tò mò một vấn đề, ngươi làm thế nào mà cướp được cả một nhánh của Cơ Giới thần giáo vậy?”

La Vạn Nhai giải thích:

“Lúc đó ta chỉ định gia nhập Cơ Giới thần giáo làm nằm vùng thôi, mới đầu mọi chuyện khá thuận lơi, thậm chí ta còn đạt tiêu chuẩn tham gia cuộc tuyển chọn Hồng Y chấp sự….Những vì một tên thí sinh khác có quan hệ với tên Hồng Y chấp sự ở thành phố số 18, nên hắn đã sai mọi người cô lập ta. . .”

Khánh Trần ngơ ngác, bên dưới Hồng Y giáo chủ chính là Hồng Y chấp sự, mỗi Hồng Y chấp sự đều được quản lí một nhánh của Cơ Giới thần giáo.

Nói cách khác, vốn dĩ lúc đó La Vạn Nhai đã có cơ hội trở thành Hồng Y chấp sự, nhưng vì từ trước đến nay những chức vị cao trong Cơ Giới thần giáo luôn được truyền cho những kẻ con ông cháu cha, người bình thường như La Vạn Nhai sao có thể giành được chức vị đó.

Cho nên một người đã làm thì nhất định làm xong chuyện như La Vạn Nhai đã lôi kéo tất cả thành viên của nhánh đó theo mình, từ đó khiến chức vị Hồng Y chấp sự trở thành trò cười.

Lúc đó Hồng Y chấp sự cũng rất bất ngờ, trong những trận đấu lần trước, hắn chỉ cần sai người loại đối phương là xong.

Nhưng lần này dù hắn đã đuổi được đối phương nhưng dưới chướng hắn lại chẳng còn ai.

Sau khi hắn ra lệnh điều tra thì mới biết, La Vạn Nhai đã dùng tên giả để gia nhập Cơ Giới thần giáo.

Khánh Trần vừa nhìn La Vạn Nhai vừa thầm tự nhủ, đúng là nhân tài mà…..

“Ông chủ, ngài muốn ta đến thành phố số 10 làm gì?”

La Vạn Nhai tò mò hỏi.

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Ngươi cứ làm như thường là được.”

Lúc này, Khánh Trần cũng không biết nên đưa ra lời khuyên gì về việc thành lập tổ chức người nhà với La Vạn Nhai.

Nếu đối phương có thể hoàn thành chuyện này tốt như vậy, cứ để hắn làm đi, mình chỉ cần trợ giúp một chút là được.

Khánh Trần nói với La Vạn Nhai:

“Nếu có chuyện gì cần giải quyết thì cứ gọi điện cho Khánh Trần.

Bây giờ hắn chình là thanh tra tổ 7 của Cơ quan Tình báo Liên bang PCA, nếu gặp chuyện gì thì cứ gọi cho hắn, hắn sẽ giải quyết giúp ngươi.”

“Được rồi.”

La Vạn Nhai thầm tự nhủ, vừa rồi hắn còn thắc mắc vì sao tên Lý Mạnh Lâm đó lại sợ hai từ ‘Tổ 7’ như thế, hóa ra là các thành viên của Bạch Trú bây giờ đều là nhân vật lớn.

Chưa nói đến Khánh Trần, chỉ riêng Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu đã là những người nắm quyền lực rất cao trong nội bộ Hằng Xã.

La Vạn Nhai thầm quyết tâm, nhất định hắn cũng phải cố gắng sánh vai với họ mới được.

Nhưng lúc này Khánh Trần lại căn dặn thêm:

“Đừng bành chướng Hội Phụ Huynh quá nhanh, cũng đừng tẩy não tất cả những người muốn gia nhập vào nó, hy vọng ngươi biết đâu là giới hạn, ta không muốn lại phải xử lí một Cơ Giới thần giáo thứ hai đâu.”

La Vạn Nhai run lên:

“Tuân lệnh.”

…..

Khu thứ ba.

Diêm Xuân Mễ đang lái xe vào khu biệt thự cao cấp ở khu thứ ba, cư xá Phồn Hoa.

Khánh Hạnh cũng ở chỗ này.

Diêm Xuân Mễ sinh ra ở thành phố số 10 – nơi kẻ giàu làm vua, nên chuyện đầu tiên nàng làm sau khi kiếm được khoản tiền đầu tiên là mua nhà rồi cho thuê.

Minh tinh là một nghề có lương rất cao nhưng lại không ổn đỉnh, tất cả những người trong nghề không biết bao giờ mình sẽ bị phong sát.

Nếu bị phong sát thì sẽ kiếm tiền bằng cách nào, Diêm Xuân Mễ cũng lo như vậy.

Cho nên, nàng mới không ngừng mua nhà, đã mua thì ngôi nhà đó sẽ là của nàng, dù nàng có bị làm sao thì nó vẫn là của nàng.

Bây giờ, những căn nhà đó đã phát huy tác dụng.

Ngay khi Diêm Xuân Mễ quyết định sẽ đích thân theo dõi Khánh Hạnh để thể hiện sự lợi hại của mình, nàng đã cho người dọn đồ đến căn nhà nàng từng mua trong khu cư xá Phồn Hoa trước đây.

Như vậy nàng mới có thể theo dõi Khánh Hạnh mà không bị phát hiện.


Chương 1025: Xuyên Về

Diêu Chuẩn nói:

“Hôm nay ta vừa phát hiện ra một chuyện, chúng ta không phải những người duy nhất theo dõi Khánh Hạnh, còn rất nhiều người khác nữa, ta còn phát hiện họ không phải người cùng một phe.

Ta nghĩ họ rất có thể là Diêu Chuẩn của những người được chọn khác.”

Diêm Xuân Mễ nhíu mày.

Đã xảy ra chuyện gì sao?

Chẳng lẽ những người được chọn khác cũng sắp ra tay với Khánh Hạnh?!

Rõ ràng mấy hôm trước đâu có ai theo dõi Khánh Hạnh ngoài họ, có chuyện gì đã xảy ra sao, tại sao tự dưng đối phương lại có thêm nhiều kẻ địch như vậy?

Lúc này Diêm Xuân Mễ còn chưa biết, ông chủ của nàng chính là người kéo thù hận cho Khánh Hạnh.

Sau chuyện ngày hôm đó, cả Khánh Văn lẫn Khánh Vô đã rất căm thù Khánh Hạnh, họ đã sai người canh chừng Khánh Hạnh để chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Thời gian đếm ngược 1:00:00.

Khánh Trần thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì 30 ngày này cũng kết thúc rồi.

Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy nhớ thế giới ngoài kể từ khi bắt đầu xuyên qua đến nay.

Vì hắn không thích thế giới ngoài nên mỗi lần xuyên về, hắn đều mong chờ thời gian xuyên đến thế giới trong.

Tuy thế giới trong rất nguy hiểm, nhưng tất cả những gì hắn đã làm ở đây đều rất thuận lợi.

Hơn nữa, ở đây hắn còn tìm thấy thứ tình cảm mà hắn tưởng mình đã đánh mất bấy lâu nay.

Nhưng lần này lại khác, vì thời gian xuyên quan quá lâu nên hắn cũng rất tò mò muốn biết những người du hành khác đã gặp những chuyện gì.

Hơn nữa, trong lần xuyên về này Khánh Trần còn phải làm một chuyện rất quan trọng.

Nhưng đúng lúc này, Diêm Xuân Mễ lại gửi kết quả theo dõi Khánh Hạnh mấy ngày nay cho hắn.

Trong năm ngày này, khu thứ 3 có vẻ rất nào nhiệt, Khánh Hạnh từng bị Khánh Vô lôi lên sân thượng rồi treo lơ lửng ngoài không trung một khoảng thời gian.

Khánh Văn cũng nhiều lần chèn ép Khánh Hạnh.

Lúc này, bầu không khí ở khu thứ 3 đã trở nên vô cùng căng thẳng…..

Ngoài ra, sau vài ngày theo dõi Khánh Hạnh, Diêm Xuân Mễ đã xác định có hai nhóm người khác đang theo dõi Khánh Hạnh chính là Diêu Chuẩn của Khánh Văn và Khánh Vô.

Xem ra, lần trước Khánh Trần đã vu oan giá họa thành công.

Sau khi ghi nhớ hết bản báo cáo vào đầu, Khánh Trần nhắn lại cho Diêm Xuân Mễ một tin nhắn:

“Nhất định không được để lộ, đây là nguyên tắc thứ nhất.”

Mục tiêu của Khánh Trần chính là lặng lẽ cướp đi vật cấm kỵ trong tay Khánh Hạnh.

Nếu hắn thành công, chắc chắn sẽ không ai biết vật cấm kỵ đó đang nằm trong tay hắn.

Nếu bây giờ cả Khánh Văn và Khánh Vô đều cho người theo dõi Khánh Hạnh, sao hắn không để hai người này gánh tội thay nhỉ.

Khánh Trần liếc nhìn đồng hồ.

Thời gian đếm ngược 00:00:00.

Về không.

Thế giới rơi vào bóng tối, lần nữa sáng lên.

Khánh Trần đang ngồi trong phòng hít một hơi thật sâu để cảm nhận bầu không khí ở thế giới ngoài.

Tiếng hỏi thăm nhau của bọn Nam Canh Thần, Hồ Tiểu Ngưu vọng vào phòng nghe rất náo nhiệt.

…..

Đã rất lâu rồi mới được trở về.

Tôn Sở Từ đang ngồi trong thư viện của trường đại học Trịnh thành.

Hắn cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình. .

Trên làn da ngăm đen là những đường vân màu trắng tạo thành những linh kiện của một chiếc đồng hồ.

Thời gian đếm ngược 720:00:00.

Xem ra thời gian họ ở thế giới trong và ngoài sẽ tương đương nhau, nếu lần trước họ đã ở thế giới trong 30 ngày, lần này cũng sẽ ở thế giới ngoài bấy nhiêu thời gian.

Đương nhiên không phải lần nào cũng vậy, ví dụ như trước đây cũng từng xảy ra trường hợp họ phải ở thế giới trong 7 ngày, nhưng lại chỉ có thể ở thế giới ngoài 3 ngày.

Tuy bây giờ đã là 0 giờ đêm nhưng đèn đuốc trong thư viện vẫn sáng trưng, xung quanh hắn vẫn có rất nhiều nghiên cứu sinh đang miệt mài ôn tập.

Vốn dĩ trước kia Tôn Sở Từ cũng định thi làm nghiên cứu sinh, nhưng vì đại học Trịnh thành là một trong những trường tốt nhất của tỉnh, tất nhiên điểm số thi vào trường cũng rất cao, điểm số cao đồng nghĩa với việc chất lượng sinh viên rất tốt, vậy nên kỳ thi nghiên cứu sinh ở trường cũng rất khắc nghiệt.

Tuy đại học Trịnh thành không phải một trong những trường top đầu cả nước, nhưng đối với tỉnh của họ, nó lại là trường top đầu, danh tiếng của trường cũng rất tốt.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, những sinh viên tốt nghiệp từ đại học Trịnh thành đều có cơ hội xin được việc làm cao hơn sinh viên của những trường khác.

Trong một số công ty, những nhân viên tốt nghiệp từ đại học Trịnh thành đông đến mức có thể tạo thành cả một phe phái, giống như kiểu “đồng môn” trong quan trường vậy.

Lúc trước Tôn Sở Từ từng ao ước cuộc sống của hắn sẽ trôi qua bình yên như thế, nhưng kể từ khi trở thành người người du hành, mong ước của hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Bây giờ sở thích của hắn không phải cuộc sống yên bình như xưa, mà là một cuộc sống tràn đầy kích thích và những ngày phiêu lưu mạo hiểm.


Chương 1026: Long Hồ Công Xã

Tôn Sở Từ ngẩng đầu nhìn quanh bàn một lượt, tất cả 7 thành viên của đội thợ săn hoang dã đều ngồi quây xung quanh chiếc bàn mà hắn đang ngồi.

Trước khi xuyên qua, họ đã thỏa thuận sẽ tập trung ở đây để tiện cho việc trao đổi khi xuyên về.

Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Tôn Sở Từ bỗng vang lên, màn hình hiển thị người gọi đến có tên là “Lý Dịch học trưởng” .

Hắn hít sâu một hơi rồi mới nhấn nút nghe:

“Alo, học trưởng.”

Lý Dịch bình tĩnh hỏi:

“Suy nghĩ đến đâu rồi?”

Tôn Sở Từ liếc nhìn những người đang ngồi quanh bàn một lượt, rồi mới nói với Lý Dịch:

“Học trưởng, sau khi suy nghĩ, chúng ta quyết định sẽ không gia nhập Long Hồ công xã của các ngươi.”

Lý Dịch nói:

“Chẳng phải cuộc sống của các ngươi ở thế giới trong rất khổ sao.

Các ngươi vừa không muốn đi làm công, lại không phải giác tỉnh giả, cũng biết phương pháp tu luyện nào.

Các ngươi chẳng còn lựa chọn nào ngoài đi làm thợ săn hoang dã, nhưng cuối cùng số tiền mà các ngươi kiếm được lại không đủ nuôi sống các ngươi.

Tôn Sở Từ, ngươi không hiểu hoàn cảnh của các ngươi lúc này?”

Tôn Sở Từ im lặng một lúc rồi mới nói:

“Không phải chúng ta không thích Long Hồ công xã, mà chúng ta thích tự do hơn.”

“Đâu có ai muốn hạn chế tự do của các ngươi, chỉ là chúng ta muốn các ngươi làm việc theo mục tiêu của tổ chức thôi.”

Lý Dịch nói:

“Bây giờ một vài công ty trong nước đã ngỏ ý hợp tác với chúng ta, một số người giàu có cũng đang muốn đầu tư vào chúng ta.

Có lẽ chỉ một thời gian nữa thôi, danh tiếng của chúng ta sẽ không thu kém gì Bạch Trú ở Lạc thành.

Ta hứa với ngươi, nếu ngươi đồng ý gia nhập, ngươi sẽ lập tức được phong làm thành viên cấp 2.

Ngươi có biết, chỉ có những người có thân phận cao ở thế giới trong mới được có thể trở thành thành viên cấp 1 của tổ chức, những kẻ chỉ là thợ săn hoang dã như các ngươi có thể trở thành thành viên cấp 2 đã là tốt lắm rồi.”

Lý Dịch tiếp tục nói:

“Tôn Sở Từ, ta tin, nếu gia nhập Long Hồ công xã, một người thông minh như ngươi sẽ có một tương lai rộng mở.”

Tôn Sở Từ thở dài:

“Học trưởng, không cần, ta vẫn giữ nguyên quyết định của mình.”

Lúc trước hắn từng nói với Khánh Trần, hắn không thích những tổ chức của người người du hành ở Trịnh thành.

Đầu tiên vì hắn không thích tiêu chí hoạt động của họ, thứ hai là vì hắn không thích kiểu quản lý trong tổ chức đó.

Nếu một người du hành thời gian muốn gia nhập Long Hồ công xã, họ sẽ căn cứ vào thân phận của người đó để phân đối phương vào một trong năm cấp, cấp 1 là những người có địa vị cao nhất, những người cấp 5 có địa vị thấp nhất, không những thế, họ còn quy định, nếu những người thuộc cấp 5 nhìn thấy người cấp 4 thì phải cúi chào.

Chẳng phải mọi người đều là người du hành sao, sao lại phải cúi chào người khác.

Nên Tôn Sở Từ mới không thích tổ chức đó.

Hơn nữa, theo những gì hắn biết, dù là thành viên cấp 1 trong Long Hồ công xã cũng không phải quan chức cấp cao, không phải những kẻ có thân phận cao quý gì, cùng lắm chỉ là một vài thành viên trong nhánh nào đó rất nhỏ của Lý thị ở thành phố số 10.

Tôn Sở Từ lại nhớ đến cảnh Lý Mạnh Lâm khúm núm trước mặt Khánh Trần.

Sau đó hắn lại nhớ đến cảnh tượng trong quán thịt nướng hôm đó, nhớ lại cảnh những người bảo vệ xung quanh hắn, cuối cùng là cảnh thiếu niên đó bình tĩnh ngồi giữa ăn thịt nướng như chưa có bất kì chuyện gì xảy ra.

Những thành viên cấp 1 của Long Hồ công xã sao có thể lợi hại bằng đối phương được?

Đương nhiên, nếu lần đó Khánh Trần không ra tay giúp họ thì có lẽ hắn đã phơi thây trên hoang dã, hoặc nếu những người hoang dã đó chỉ cướp mỗi số thuốc mà không ra tay giết người, có lẽ sau khi trở về thành phố số 10, họ cũng chẳng còn đồng nào để sống.

Đến lúc đó, Tôn Sở Từ sẽ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài gia nhập Long Hồ công xã.

Nếu Khánh Trần không ra tay cứu họ, không phải đây chính là lựa chọn sáng suốt nhất của họ sao?

Im lặng một lúc, Lý Dịch lại nói:

“Kể cho ngươi một bí mật, bây giờ Long Hồ công xã đã hợp tác với một trong số những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử.

Hơn nữa đối phương cũng là một người du hành, ngươi có biết chuyện này có nghĩa là gì không.

Nếu hắn thắng, chắc chắn chúng ta sẽ trở thành tổ chức người du hành lợi hại nhất cả nước.

Đến lúc đó, chỗ dựa của chúng ta là Khánh thị đấy.”

Tôn Sở Từ sửng sốt, ngay cả hắn cũng không ngờ Long Hồ công xã lại có thể hợp tác với một trong những người được chọn.

Hơn nữa, hắn cũng không ngờ trong số những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử lại có một người là người du hành?!

Nhưng hắn vẫn kiên định nói:

“Thật xin lỗi, học trưởng.”


Chương 1027: Tới Lạc Thành

Lý Dịch nghĩ một lúc rồi nói:

“Nếu các ngươi không gia nhập Long Hồ công xã, sau này chúng ta sẽ không giúp đỡ các ngươi bất kì chuyện gì nữa, ta nghĩ ngươi nên nghĩ lại đi.”

Tôn Sở Từ nói:

“Học trưởng, ta nghĩ kỹ rồi.”

Lý Dịch thở dài:

“Ta nghĩ ngươi nên bắt đầu cầu nguyện.”

Sau khi nghe thấy điện thoại đã ngắt kết nối, Tôn Sở Từ mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Đoàn Tử lo lắng nói:

“Không biết sau khi nghe chúng ta thẳng thừng từ chối như vậy, bọn Lý Dịch học trưởng có làm gì chúng ta không nữa.”

“Có lẽ không đâu.”

Tôn Sở Từ gật đầu:

“Không phải hắn cũng là bạn học của chúng ta sao, ta nghĩ hắn sẽ không làm gì quá đáng đâu…..”

Tuy nói như vậy nhưng thật ra ngay cả chính Tôn Sở Từ cũng không thể chắc chắn chuyện này.

Vì trước đây Long Hồ công xã đã từng làm rất nhiều chuyện quá đáng để bắt những người không muốn tham gia như họ vào khuôn khổ.

Nhưng Lý Dịch không biết là, bây giờ bọn Tôn Sở Từ không những không nghèo rớt mùng tơi như xưa, còn có nhiều vũ khí đến mức dùng không biết bao giờ mới hết.

Trước khi đến thời gian xuyên về, ngay cả người luôn tỉnh táo như Tôn Sở Từ cũng thường xuyên đi nhìn kho vũ khí của họ một lượt.

Thậm chí hai ngày đầu sau khi nhặt được súng, hắn còn trực tiếp ngủ trong kho để canh.

Đôi khi hắn còn nghĩ mình đang mơ, đống vũ khí trước mặt hắn không có thật, nhưng bây giờ hắn đã bình tĩnh lại rồi.

Lúc này họ không cần phụ thuộc vào người khác nữa.

Tôn Sở Từ nói với bọn Đoàn Tử:

“Nếu Khánh Trần không có ý đồ gì với chúng ta, sao đối phương lại giúp chúng ta nhiều lần như vậy, nếu chúng ta đã có đủ tiền sinh hoạt thì cứ bình tĩnh đợi một thời gian, ta nghĩ có lẽ đối phương sẽ sớm mở lời thôi.”

Làm gì có ai cho không người khác thứ gì.

Lúc trước bọn Đoàn Tử không hiểu vì sao Khánh Trần lại giúp họ nhiều lần.

Nhưng sau khi bình tĩnh suy nghĩ hai ngày, Tôn Sở Từ đã hiểu ra một điều.

Có lẽ vì họ hữu dụng nên Khánh Trần mới giúp họ.

Chẳng phải người ta hay nói, nếu ngươi nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu nổi một chuyện gì đó, hãy thêm chữ lợi ích vào, chắc chắn ngươi sẽ hiểu ngay.

Tôn Sở Từ nói với Đoàn Tử:

“C húng ta đã quyết định không gia nhập Long Hồ công xã thì, sao không nghĩ đến chuyện ôm đùi Khánh Trần, tuy địa vị của hắn trong Khánh thị không cao bằng những người được chọn…..Nhưng ta có thể chắc chắn, nếu ôm được đùi hắn thì cuộc sống của chúng ta khi đó sẽ tốt hơn người của Long Hồ công xã rất nhiều.”

Đoàn Tử đột nhiên nói:

“Học trưởng, ngươi nghĩ chúng ta có cơ hội trở thành những tổ chức như Bạch Trú, Ma Trận, Hồng Diệp không?”

Tôn Sở Từ cười nói:

“Đừng nghĩ xa như vậy làm gì, ta nghĩ so với việc tìm cách sánh vai với họ, sao chúng ta không thành lập một tổ chức như Hội Tam Điểm của Nam Cung Nguyên Ngữ.

Lần trước em họ ta kể họ cũng đang hợp tác với Bạch Trú, nếu lần này thời gian ở thế giới ngoài dài như vậy, sao chúng ta không đến Lạc thành một chuyến? Ta tìm hiểu rồi, nếu chúng ta ngồi tàu đi thẳng đến Lạc thành thì chỉ cần nửa tiếng là tới.”

Đoàn Tử lập tức bừng sáng:

“Ở Lạc thành có nhiều đồ ăn ngon không?”

“Chắc không ít đâu.”

Trong lần xuyên qua vừa rồi, mọi người đã phải sống ở thế giới trong một thời gian khá dài.

Nên trong lần xuyên về này, họ đều coi đây là quãng thời gian nghỉ xả hơi, vì thế ai cũng muốn đi chơi.

Tuy cuộc sống của bọn Tôn Sở Từ ở thành phố số 10 không phải khá khẩm gì, nhưng thật ra cuộc sống của họ vẫn còn nhàn nhã hơn rất nhiều người.

Vì có rất nhiều người du hành không thông thạo bất cứ nghề nghiệp gì trước khi chuyện xuyên qua xảy ra, nên khi vào thế giới trong, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài đi xin việc trong các nhà máy.

Cuộc sống của họ trong 30 ngày vừa qua là những ngày làm việc không được nghỉ ngơi trong các công xưởng, mỗi khi đến giờ ăn, họ chỉ có đủ tiền mua một chút đồ ăn nhanh rồi lại phải làm việc tiếp.

Đương nhiên trong số người du hành cũng có không ít những kẻ là phú nhị đại, trước kia tuy không biết làm gì nhưng họ vẫn có thể sống nhờ số vàng thỏi ngậm trong miệng trước mỗi lần xuyên qua.

Khi quãng thời gian trước mỗi lần xuyên qua vẫn là 7 ngày, số tiền đó vẫn đủ để họ ăn chơi thoải mái.

Họ chỉ cần ngậm hai thỏi vàng trước khi xuyên qua là xong.

Nhưng lần này quãng thời gian xuyên qua lại lên đến 30 ngày, dù đã cố tiết kiệm nhưng nhưng vẫn chẳng đủ tiêu, cho nên, dù cuối cùng những tên phú nhị đại đó không muốn nhưng vẫn phải đi làm công để kiếm ăn….

Cho nên sau lần này, có rất nhiều cha mẹ vui mừng rớt nước mắt, vì chỉ sau một đêm con của họ đã giảm được không biết bao nhiêu cân.

Thậm chí chứng kén ăn mà con họ mắc phải từ bé đến giờ cũng biến mất tăm, bây giờ dù họ có đem ra cái gì thì nó cũng khen ngon.


Chương 1028: Tần Thư Lễ 1

Cho nên, lần xuyên về này cũng là quãng thời gian nghỉ ngơi thật sự của một số người sau những ngày làm việc mệt mỏi.

Chuyện đầu tiên họ làm sau khi xuyên về là đi ăn Haidilao.

Sau đó về nhà ngủ một giấc thật ngon đến khi tự tỉnh, cuối cùng là đi du lịch ở đâu đó.

Nhưng chuyện khiến người ta bất ngờ nhất lại là mười tên công tử định vào ngục giam số 10 để nhờ cậy Lưu Đức Trụ.

Trong quãng thời gian này, họ đã được xét xử xong, cuối cùng những tên đó đều được đưa đến ngục giam số 10 đúng như nguyện vọng.

Nhưng khi đám người đó vui vẻ hỏi thăm những tù nhân khác xem Lưu Đức Trụ đang ở đâu thì mới biết đối phương đã được ra tù từ lâu rồi….Lúc đó cả đám họ mới biết mình bị lừa.

Trong những ngày còn lại, họ thường xuyên tụ tập để bàn chuyện hỏi tội Lưu Đức Trụ sau khi được xuyên về.

Vì ngục giam số 10 là nơi giam giữ những nhân vật lớn của liên bang nên dù là ngục giam nhưng hoàn cảnh sống, thức ăn, nơi nghỉ ngơi của những tù phạm ở đây không khác gì những khách sạn năm sao ở thế giới ngoài là bao.

Khi vừa xuyên về, đám công tử định hùng hổ đi hỏi tội Lưu Đức Trụ ngay, nhưng sau khi biết được cuộc sống bi thảm của những phú nhị đại không theo họ vào ngục giam, tự nhiên họ lại cảm thấy sống trong ngục giam cũng không tệ lắm….

Chuyện này khiến họ không biết có nên tiếp tục đi hỏi tội Lưu Đức Trụ không….

…..

Trong một căn biệt thự nào đó trong khu Quốc Bảo Hoa Viên ở Lạc thành.

Trên ghế salon, Trương Uyển Phương đang nói với chồng mình là Tần Thư Lễ:

“Chẳng lẽ ngươi sắp trở thành người du hành? Sao lại thế được?”

Lúc này, đôi mắt Trương Uyển Phương đã rưng rưng, nếu chồng nàng thật sự trở thành người du hành, cuộc sống của nàng sẽ ra sao.

Không giờ đêm, sau khi vừa kết thúc công việc, Tần Thư Lễ bỗng thấy một đồng hồ đếm ngược xuất hiện trên cánh tay mình.

Lúc đó chính Tần Thư Lễ cũng cảm thấy rất bất ngờ, sau khi bình tĩnh một chút, hắn lập tức gọi điện để báo tin này cho Trương Uyển Phương.

Tuy trước đây họ không phải người du hành nhưng họ cũng nghe đồn thế giới trong rất nguy hiểm.

Hơn nữa, nếu Tần Thư Lễ trở thành người du hành, gia đình họ sẽ thế nào, tình yêu của họ có bền chắc được như xưa.

Tần Thư Lễ cau mày:

“Rõ ràng ta không đi đâu mà, sao có thể trở thành người du hành thời gian được?”

Vì trước đây hắn cũng khá tò mò về người du hành nên đã tìm hiểu một chút thông tin về họ.

Hắn biết, để có thể trở thành người du hành, một người phải thỏa mãn đủ 3 điều kiện, một là cùng địa điểm, hai là cùng tên, cuối cùng là cùng bộ gien.

Nếu hắn không đi đâu mà vẫn có thể trở thành người du hành thì Tần Thư Lễ ở thế giới trong cũng phải ở thành phố số 18, nhưng nếu đối phương là người ở thành phố số 18 thì hắn phải trở thành người du hành từ lâu rồi, làm gì còn đợi đến bây giờ nữa?

Chẳng lẽ trước đây Tần Thư Lễ ở thế giới trong không ở thành phố số 18, mà chỉ mới đến thôi?

Nhưng dù gì thì mọi chuyện cũng đã rồi, bây giờ thứ mà hắn nên suy nghĩ không phải đối phương có phải người ở thành phố số 18 hay không, mà hắn nên làm gì để sống sót.

“Chờ một chút, hình như trước đây ta nghe nói La Vạn Nhai và tất cả thủ hạ của hắn đều là người du hành.”

Tần Thư Lễ lại nói:

“Nếu hắn thật sự là người du hành, rất có thể hắn cũng là người ở thành phố số 18, chúng ta có nên nhờ hắn giúp không?”

Trương Uyển Phương chần chờ nói:

“Chẳng phải trước kia chính ngươi từng nói hắn không phải loại người tốt lành gì sao, nếu đã thế thì đừng nhờ hắn, nhỡ hắn hại ngươi thì sao?”

“Nhưng chúng ta đầu còn lựa chọn nào khác, ta nghĩ chúng ta cứ thử thăm dò một chút xem sao.”

Vừa dứt lời, Tần Thư Lễ đã lập tức đứng dậy mặc áo khoác rồi dẫn Trương Uyển Phương đi tìm đối phương.

Tần Thư Lễ vừa đi vừa nói:

“Ta nghĩ chúng ta nên nhờ đối phương đảm bảo an toàn cho ta trong thời gian đầu đã.

Khi nào ta làm quen được với cuộc sống ở đó thì chúng ta cần gì phải nhờ vào đối phương nữa….Có lẽ chúng ta nên tặng gì đó cho La tổng.”

“Ừ.”

Trương Uyển Phương ngưng trọng nói.

Lúc này nàng đâu còn tâm trí nghĩ đến mấy chuyện khác nữa.

Nhưng ngay khi họ đang trên đường đến biệt thự của La Vạn Nhai thì một chiếc Mercedes-Benz Maybach sang trong bỗng xuất hiện trên con đường ngay trước mặt họ.

Họ có thể nhìn thấy người đang ngồi trên ghế lái chính là La Vạn Nhai, ngoài hắn ra thì còn một bóng đen đang ngồi trên hàng ghế sau nhưng vì trong xe không bật đèn nên họ không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đó.

Rõ ràng bây giờ trời còn chưa sáng mà tất cả cửa kính xung quanh xe đã kéo rèm kín mít.

Xem ra người người đang ngồi trên hàng ghế sau không muốn những người bên ngoài nhìn thấy khuôn mặt của hắn.


Chương 1029: Tần Thư Lễ 2

Trương Uyển Phương vừa thấy La Vạn Nhai đã hô to:

“La tổng, xin dừng lại ngài dừng lại một chút!”

La Vạn Nhai quay đầu nói nhỏ:

“Ông chủ, chúng ta có nên dừng xe không?”

Khánh Trần:

“Cứ dừng lại xem họ muốn làm gì, đừng cho họ biết ta đang ngồi trong xe.”

Chiếc Maybach lập tức lại, La Vạn Nhai xuống xe hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

Tần Thư Lễ nói:

“Đêm nay trên tay ta bỗng dưng xuất hiện một đồng hồ đếm ngược, nhưng rõ ràng dạo này ta không hề rời khỏi thành phố, rất có thể ta sẽ trở thành người du….Ta nghe nói ngài cũng là người du hành, hơn nữa mọi người còn nói ngài rất lợi hại, ta đến đây để xin ngài giúp đỡ, ngài có thể bảo vệ ta một thời gian được không?”

Tần Thư Lễ vừa nói vừa cố nhướn người nhìn về phía hàng ghế sau nhưng lại bị thân hình khổng lồ của La Vạn Nhai ngăn lại.

Lúc này, Tần Thư Lễ đang nghĩ, thường thì chỉ những người có thân phận thấp hơn mới ngồi trên ghế lái, còn những người có thân phận cao hơn sẽ ngồi trên hàng ghế sau.

Trong suy nghĩ của Tần Thư Lễ, La Vạn Nhai chính là một trong những nhân vật có máu mặt nhất Lạc thành, không biết người đang ngồi trên ghế sau có thân phận gì mà có thể khiến La Vạn Nhai cam tâm tình nguyện ngồi lên ghế lái?

La Vạn Nhai liếc nhìn Tần Thư Lễ, hắn biết đối phương là chủ của một xưởng gia công máy móc cỡ trung làm việc khá phát đạt.

Nhưng đây không phải vấn đề mấu chốt, mà mấu chốt ở đây là người này chính là chồng của Trương Uyển Phương, nàng là mẹ đẻ Khánh Trần.

Sau lần đầu tiên thấy Trương Uyển Phương và Tần Thư Lễ ở cửa biệt thự của Bạch Trú, hắn đã cho người điều tra cặn kẽ thân phận của họ.

Loại người từng từng gây dựng sự nghiệp từ con số 0 như La Vạn Nhai sao có thể không điều tra gì đã vội ôm đùi người khác được.

Nhưng dù sao Tần Thư Lễ cũng là cha dượng của Khánh Trần, chuyện có giúp đối phương hay không đã không còn nằm trong phạm vi hắn có thể quyết định:

“Hai vị, bây giờ ta phải đưa ông chủ của ta đến sân bay gấp nên không thể trả lời được.

Lúc nào rảnh ta sẽ liên hệ lại với hai người được không? Dù sao lần này thời gian còn rất nhiều, các ngươi không gấp quá đâu.”

Tần Thư Lễ sửng sốt, La Vạn Nhai có ông chủ?

Tại sao trước đây hắn chưa nghe nói đến ông chủ của La Vạn Nhai bao giờ?

Hắn vội nói:

“Được rồi, nếu ngài đang bận thì chúng ta không làm phiền nữa.

Chúng ta ở căn số 27-101 trong khu ‘Anh Hoa tiểu trấn’.

Đây là danh thiếp của ta, nếu ngài rảnh lúc nào thì cứ gọi điện cho ta, ta sẽ nghe máy ngay.”

La Vạn Nhai lại quay về xe rồi nhanh chóng rời khỏi đây.

Tần Thư Lễ và Trương Uyển Phương đứng bên vệ đường lặng lẽ nhìn theo bóng chiếc xe dần biến mất phía xa, từ lúc dừng xe đến khi đi, người thần bí ngồi trên hàng ghế sau còn chưa nói bất kì câu nào.

Người đó là ai vậy?

Trong xe, Khánh Trần hỏi:

“Có phải vừa rồi ngươi cố ý gọi ta là ông chủ để thăm dò thân phận của ta không?”

La Vạn Nhai xấu hổ nói:

“Ông chủ, ngài đừng tức giận, cũng đừng giết ta diệt khẩu nha.

Ngài cũng biết việc ta thông thạo nhất chính là nhìn mặt đoán ý mà.

Trong số các thành viên của Bạch Trú, có đến 3 người là Hồ Tiểu Ngưu, Nam Canh Thần và Giang Tuyết nhìn ngài bằng ánh mắt của cấp dưới, sao ta có thể không nhận ra được…..”

Khánh Trần cười nói:

“Không cần thăm dò, ta sẽ không giết người diệt khẩu đâu.

Chẳng phải bây giờ ngươi cũng là một trong số những thành viên chính thức của Bạch Trú sao, nếu chúng ta đã là người một nhà, có lẽ ngươi cũng nên biết việc này.”

La Vạn Nhai vội vàng nói:

“Đúng đúng đúng, chúng ta là người một nhà!”

Thật ra khi biết chuyện này, La Vạn Nhai cũng cảm thấy rất khiếp sợ.

Nếu thiếu niên đẹp đẽ đang ngồi ngay sau hắn chính là người đứng sau tất cả mọi chuyện thì thật khủng khiếp.

Đối phương không những có thể đùa nghịch mọi người mà chính hắn cũng là người gây dựng nên Bạch Trú.

Không những thế, bây giờ đối phương còn là một trong những nhân vật nổi danh nhất thành phố số 10.

Theo những gì hắn tìm hiểu được, chức vị và quyền lực nằm trong tay đối phương lúc này đủ để khiến bất kì tên quan chức cấp cao nào trong chính phủ cũng phải run sợ.

La Vạn Nhai cẩn thận hỏi:

“Ta nên làm gì với Tần Thư Lễ bây giờ?”

“Nếu sau khi xuyên qua hắn có thể liên lạc với ngươi, ngươi cứ giúp hắn một chút.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Đừng giúp hắn quá nhiều, cũng đừng hại hắn là được, ngươi cứ làm như bình thường.”

Theo Khánh Trần, Tần Thư Lễ chỉ là một người bình thường muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình của mình, đối phương cũng chưa làm bất cứ chuyện gì sai trái.

Khánh Trần cũng chẳng có ký do gì để đi trả thù cả.

Hơn nữa, đối với Khánh Trần mà nói, nếu hắn đã quyết định cắt đứt quan hệ với cha mẹ, đối phương có quan hệ gì với hắn đâu, đã thế, chuyện của đối phương cũng đâu liên quan gì hắn.

Khánh Trần nói:

“Ngươi có biết tại sao ta muốn ngươi đưa ra sân bay không?”


Chương 1030: Trên Đường Đi

La Vạn Nhai nói:

“Vì ngài muốn nói chuyện riêng với ta.”

Khánh Trần gật đầu:

“Một là ta định nói thẳng thân phận của mình.

Hai là ta muốn nhắc nhở ngươi về vấn đề Hội Phụ Huynh.”

Khánh Trần tiếp tục nói:

“Ta biết ngươi rất am hiểu tẩy não, nhưng có lẽ ngươi cũng biết.

Nếu ngươi tẩy não hoàn toàn họ thì rất có thể họ sẽ chỉ coi ngươi là người nhà và cắt đứt quan hệ với những người thật sự là người nhà của họ.

Bây giờ họ vẫn nghe lời ngươi, nhưng nếu một ngày họ nhận ra sự thật thì sao.

Ta hy vọng ngươi có thể vừa phát triển tổ chức, vừa đảm bảo những thành viên của Hội Phụ Huynh vẫn duy trì được cuộc sống như bình thường, đừng dùng họ như công cụ để tranh đoạt lợi ích, cũng đừng lợi dùng họ để kiếm tiền.”

La Vạn Nhai cẩn thận hỏi:

“Vậy ngài muốn những thành viên của Hội Phụ Huynh làm gì?”

Khánh Trần nói:

“Ta muốn họ vừa có thể sinh hoạt như bình thường, vừa có thể báo cáo những tin tình báo mà họ lấy được cho ngươi, sau đó ngươi sẽ chọn lọc lấy những thông tin quan trọng rồi báo lại cho ta.”

Sau khi thế lực của Hội Phụ Huynh nhanh chóng bành chướng, La Vạn Nhai đã có dấu hiệu đi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Nhưng Khánh Trần biết, nếu Hội Phụ Huynh cứ thế, tác hại mà nó mang lại đối với các gia đình sẽ khủng khiếp đến mức nào.

Cho nên, người lãnh đạo Bạch Trú như hắn nhất định phải ra mặt uốn nắn lại trước khi mọi chuyện quá muộn.

Thứ Khánh Trần cần không phải một đội quân, mà chỉ là một mạng lưới tình báo rộng lớn mà thôi.

….

“Lão La, ngươi phải nhớ kỹ một điều, tình báo là một việc âm thầm, chứ không phải rêu rao.”

Khánh Trần nói.

Khánh Trần nhớ lại, Diêu Chuẩn bên dưới Mật Điệp Ti đều có một công việc riêng để che giấu, tuyệt đối sẽ không rêu rao tuyên bố ra bên ngoài mình là Diêu Chuẩn.

Bây giờ hắn nghĩ Hội Phụ Huynh cũng sẽ như vậy.

Mặc dù những người kia đã tham gia tổ chức, nhưng chắc hẳn vẫn còn cuộc sống riêng của mình, chỉ cần thu thập thông tin tình báo cho tổ chức.

Đồng thời còn phải giấu giếm thân phận người nhà.

Chỉ có thế, họ mới có thể lấy được nhiều thông tin có ích hơn.

Hội Phụ Huynh muốn ẩn nấp trong Liên Bang, không phải trở thành tổ chức thần giáo cứng ngắc bị rất nhiều người chán ghét và vứt bỏ.

Hiểu được ý của Khánh Trần, lúc này La Vạn Nhai mới nhận ra, dù trước kia mình cũng coi như làm việc thành công, nhưng lại không phù hợp với chiến lược phát triển của Bạch Trú.

“Ông chủ, ta biết nên làm như thế nào rồi.”

La Vạn Nhai thấp giọng nói.

Khánh Trần tiếp tục nói:

“Bây giờ ta chỉ giao cho ngươi một nhiệm vụ.

Sau khi ngươi hoàn toàn thâm nhập vào tầng dưới chót xã hội thành phố số 10.

Ngươi hãy tìm ra người dự bị ảnh tử Khánh Nguyên cho ta, bây giờ hắn là đối thủ đáng lo nhất của người dự bị ảnh tử Khánh Nhất mà ta ủng hộ……Ta nghi ngờ hắn đang nấp trong khu bình dân, được một vài tổ chức người du hành bảo vệ nghiêm ngặt.”

La Vạn Nhai run lên, hắn không ngờ được mình lại có liên quan đến cả trận chiến ảnh tử.

Phải biết, đây chính là một trận chiến tranh đoạt thực thụ, một trong những sự kiện chính tiếp cận quyền lực tập đoàn.

Lúc này, La Vạn Nhai hỏi Khánh Trần:

“Ông chủ, lần này ngươi phải đi đâu?”

Hôm nay mới là ngày đầu tiên trở về, dù tất cả người du hành đều vội nghỉ xả hơi nhưng Khánh Trần đã sớm mua vé máy bay, căn bản không hề có ý định nghỉ.

Trong nửa giờ trở về ngắn ngủi, Khánh Trần đã sắp xếp Bạch Trú đâu ra đấy giống như dặn dò hậu sự vậy.

Trong thẻ Unionpay chỉ có đủ tiền mặt để lần này ra ngoài sử dụng, còn lại đều để ở chỗ Giang Tuyết, dùng làm tiền hoạt động của Bạch Trú sau này.

Hắn như một người thản nhiên chào đón cái chết, chuẩn bị đi tha hương một thân một mình.

Có đôi khi La Vạn Nhai cảm thấy, những hành động này của Khánh Trần giống như lúc hắn chuẩn bị chạy trốn tránh sóng gió hơn mười năm trước.

Lần đầu tiên chạy trốn, La Vạn Nhai đã giả vờ ly hôn với vợ mình, giao hết tài sản cho vợ, còn mình thì cầm một sợi dây chuyền Phật, một cái đồng hồ Rolex vàng ròng lén lút rời đi.

Mang Phật vàng và đồng hồ vàng là để thuận tiện đổi tiền lúc tha hương tránh sóng gió ở nơi đất khách quê người.

Hai thứ này là đồ tốt nhất để đổi tiền, cũng là vốn liếng cuối cùng để gây dựng lại sự nghiệp của khách giang hồ như họ.

Năm đầu tiên tránh sóng gió, bà xã còn còn gọi điện thoại cho hắn.

Năm thứ hai đã bặt vô âm tín.

Đến khi hắn về nước, bà xã đã cuỗm hết tất cả tài sản của hắn chạy mất.

La Vạn Nhai cũng không đi tìm người phụ nữ kia tính sổ, đòi tiền, vì hắn cảm thấy đây đều là hắn gieo gió gặt bão, không có gì đáng nói.

Người phụ nữ kia có lỗi gì sao? Không có.

Là chính hắn phạm tội, dựa vào cái gì mà đối phương lại phải phí hoài thanh xuân vì hắn?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box