- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 102 : Giao Dịch 5 (c1011-c1020)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 102 : Giao Dịch 5 (c1011-c1020)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Giao Dịch 5
Thấy tất cả thám viên của tổ 7 cùng đến đây, họ tò mò đi theo cũng là bình thường.
Vậy nên tất cả các tổ khác cũng điều rất nhiều người đến đây để xem rốt cuộc Kashima sẽ đem người nào tới để giao dịch với tổ 7.
Nếu họ có thể biết được tin tình báo zin thì tại sao phải ngồi ở khu 1 để đợi tin tình báo second-hand.
Đây cũng là những gì Khánh Trần muốn thấy, vì để kéo mọi người đến đây, hắn còn sai Khánh Hoa dẫn theo tất cả các thám viên của tổ 7 nghêng ngang ra khỏi khu 1 để thu hút sự chú ý rồi dẫn họ đến đây.
Đêm nay, nước càng đục càng tốt.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại trong túi Khánh Trần bỗng rung lên, là thủ lĩnh ảnh tử gọi cho hắn, hắn vừa nhấn nút nghe thì giọng nói châm biếm của đối phương đã vang lên:
“Những người ta phái đến để bảo vệ ngươi hôm nay đã người của đối phương cản lại rồi, nên ngươi tự lo liệu đi.”
Khánh Trần:
“Sao ngài có thể qua loa như vậy???”
Hắn còn chưa nói xong thì thủ lĩnh ảnh tử đã cúp điện thoại.
Xem ra đối phương đã nhận ra âm mưu của hắn, nhưng vì hôm nay thủ lĩnh ảnh tử không định nhúng tay vào chuyện này nên hắn mới không sắp xếp người khác thay thế vị trí của hai người đó mà chỉ bảo hắn tự lo liệu.
Lúc này, một người mặc áo đen bỗng đi về phía Khánh Trần:
“Ngươi có phải Khánh Trần không? Ta tên là Park Chang Ho, người sẽ đại diện cho Kashima đến giao dịch với các ngươi”
Khánh Trần nhìn Park Chang Ho:
“Ta là Khánh Trần, người đâu?”
Park Chang Ho lại nhìn hắn một lượt rồi mới nói:
“Ta đã mang hắn đến đây, còn người ta muốn đâu?”
Sau đó hắn chỉ tay về một hướng, có một chiếc xe thương vụ màu đen kéo rèm kín mít đang đậu ở đó.
Thấy Park Chang Ho chỉ về phía này, cửa xe lập tức mở ra, một bóng người tiều tụy bị đẩy xuống xe.
Không phải Jindai Yasushi, mà là Khánh Chu.
Đây chính là một trong những nhân viên tình báo của Khánh thị ở phương bắc đã bị Kashima bắt rất lâu trước đây.
Khánh Hoa lập tức ngẩn ra nhìn người vừa bị đẩy xuống xe, sao Khánh Chu lại xuất hiện ở đây, Jindai Yasushi đâu?
Hắn nghĩ như vậy không phải vì Khánh Chu không quan trọng, mà vì đối phương không phải người nằm trong kế hoạch của họ.
Khánh Hoa định quay sang hỏi Khánh Trần mới phát hiện sắc mặt của đối phương lúc này vẫn đang rất bình tĩnh, như thể hắn đã sớm biết chuyện sẽ xảy ra như vậy.
Khánh Trần nhìn Park Chang Ho, nếu đối phương đã mang người đến đây, có lẽ bên đó đã xong chuyện.
Đúng lúc này, điện thoại của hắn bỗng rung lên, là Khánh Chuẩn vừa gửi tin nhắn đến:
“Đã đổi được Jindai Yasushi.”
Thật ra ngay từ đầu, Khánh Trần đã không định công khai người họ sẽ giao dịch lần này là Jindai Yasushi, hơn nữa, Kashima cũng vậy.
Khánh Trần nghĩ, nếu họ công khai giao dịch Jindai Yasushi, rất có thể gia tộc Jindai sẽ trở nên điên cuồng, đến lúc đó chắc chắn họ sẽ đoán được Khánh thị muốn dùng Jindai Yasushi để làm gì.
Khi đó, gia tộc Jindai không những không cứu người, mà chắc chắn sẽ giết người.
Họ sẽ nhân lúc hỗn loạn để giết người, để giết người trong hỗn loạn không khó chút nào, nếu họ giết được Jindai Yasushi, Khánh Mục sẽ không bao giờ được về nhà nữa.
Nên Khánh Trần mới dùng giao dịch công khai này để che mắt mọi người, hắn sẽ thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên tình báo trong thành phố số 10 đến đường Phấn Đấu, sau đó người của thủ lĩnh ảnh tử sẽ đi hoàn thanh giao dịch thật sự.
Lý do mà Kashima không muốn gia tộc Jindai biết danh tính người mà họ định đưa đến đây để giao dịch rất đơn giản, nếu gia tộc Jindai biết họ vụng trộm bắt Jindai Yasushi, chắc chắn mối quan hệ đồng minh giữa hai bên sẽ tan thành mây khói….
Vậy bên cả Khánh thị và Kashima sẽ cùng diễn một vở kịch cho mọi người xem, đến lúc đó mọi người đều biết, người mà Kashima đem đến đây để giao dịch với Khánh thị chính là Khánh Chu, đây chính là kết quả mà cả Khánh thị và Kashima đều muốn nhìn thấy.
Lúc này, tất cả nhân viên tình báo có mặt ở đây đều có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người bị đem ra giao dịch, nhưng chỉ có một số ít người nhận ra hắn chính là Khánh Chu.
Nhưng nếu người mà Khánh thị muốn đổi chính là Khánh Chu, chẳng phải chuyện này rất bình thường sao.
Bình thường đến mức chẳng có chút kích thích nào.
Cũng như một câu mà người ta hay nói để bắt đầu một câu chuyện:
“Trong thôn Quả Viên có một quả phụ rất xinh đẹp….”
Sau khi nghe đối phương nói câu này, chắc chắn ngươi sẽ tò mò phần tiếp theo của câu chuyện, nhưng đối phương lại cố tình làm gì đó không kể ngay cho ngươi, mãi đến khi ngươi không nhìn nổi nữa thì hắn mới nói tiếp:
“Nhưng quả phụ này lại bị bệnh phù chân.”
Sau khi nghe câu này, hứng thú của ngươi về câu chuyện sẽ chẳng còn gì.
Chương 1012: Giao Dịch 6
Có hai lý do khiến Khánh Trần chọn đường Phấn Đấu làm địa điểm diễn ra giao dịch công khai này.
Thứ nhất, nếu hắn tự thân tới giao dịch, chắc chắn sẽ thu thu hút sự chú ý của mọi người, chứ không phải chỗ Khánh Chuẩn.
Thứ hai, sau khi mọi người biết người mà hắn muốn trao đổi là Khánh Chu, chắc chắn họ sẽ mất hứng thú.
Nhưng còn một điều nữa.
Nếu người của gia tộc Jindai bỗng nảy ra suy nghĩ: Tới thì tiếp.
Hoặc đối phương nghĩ, nếu đến đây, sao không nhân cơ hội giết thanh tra tổ 7 chuyên gây sự đó luôn một thể.
Đến lúc đó Khánh Trần sẽ phải ứng phó thế nào đây?!
Không đúng, Khánh Trần nhìn xung quanh một lượt, sau đó nói vào tai nghe ngay trước mặt Park Chang Ho:
“Có gì khác thường không.”
“A1 không khác thường.”
“A2 không khác thường.”
“A3 không khác thường.”
Nhưng thám viên canh giữ ở vị trí A4 lại không trả lời.
Một giây sau, Khánh Trần đột nhiên cầm lấy cổ tay của Park Chang Ho rồi lao về bên trái, ngay khi họ ngã xuống, một viên đạn bắn tỉa bỗng cắm thẳng vào vị trí mà hắn vừa đứng khiến lớp bê tông ở chỗ đó lõm thành một hố sâu.
Khánh Trần cau mày nhìn Park Chang Ho:
“Chẳng lẽ ĐM các ngươi còn nghĩ Jindai vẫn là đồng minh, ngươi không thấy họ dùng súng bắn tỉa loại 12.7 li sao.
Ngươi có biết nếu viên đạn đó bắn trúng ta thì chắc chắn nó sẽ xuyên qua cả người ngươi không!”
Park Chang Ho vẫn không nói lời nào.
“Có phải các ngươi cố ý tiết lộ tin tức để Jindai biết người chúng ta muốn giao dịch hôm nay là Jindai Yasushi? Nếu không sao họ lại nổ súng bắn chúng ta.”
Khánh Trần lạnh lùng hỏi:
“Ngươi có nói không!”
Park Chang Ho lạnh lùng nhìn Khánh Trần:
“Sao ta biết không phải ngươi cố ý tiết lộ cho họ?”
“Ta sẽ điều tra người của ta, nhưng ta nghĩ ngươi cũng nên cho ta một câu trả lời rõ ràng.
Nếu không thì sau này chúng ta đừng giao dịch với nhau nữa!”
Sau đó, Khánh Trần lập tức đứng dậy rồi quát vào tại nghe:
“Khánh Hoa, ngươi lập tức mang người đi giết tên sát thủ đang ẩn nấp ở vị trí mà A4 ẩn nấp cho ta! Nhớ cẩn thận người của gia tộc Jindai.
Những người còn lại trốn vào cửa hàng hai bên đường.”
Khánh Trần vừa dứt lời, tiếng súng đã liên tiếp vang lên.
Âm thanh này nghe như tiếng còi biểu thị cuộc tấn công chính thức bắt đầu.
Nhân viên tình báo đang ẩn nấp trên đường Phấn Đấu vốn đang rất căng thẳng, sau khi nghe được âm thành này, tinh thần của mọi người cơ đây lập tức trở nên phấn khích.
Sau khi tay bắn tỉa nấp ở vị trí A4 nhìn thấy Park Chang Ho và Khánh Trần nấp vào cửa hàng bên đường, hắn không những không ngừng bắn mà còn bắt đầu nổ súng vào những nhân viên tình của Kashima đang đứng trên đường.
Không những thế, các thám viên của khu 1 còn đang đứng trên đường cũng bị ăn không ít đạn lạc.
Chuyện này khiến những nhân viên tình báo trên đường Phấn Đấu dần bất an.
Người của Lý thị lập tức nhân cơ hội hỗn loạn để nổ về phía thám viên của Jindai, người Trần thị cũng núp trong bóng tối nổ súng về phía người của Jindai.
Đường Phấn Đấu lập tức trở nên hỗn loạn!
Khánh Trần quay sang nhìn Park Chang Ho:
“Người của ngươi sắp bị Jindai giết hết, chẳng lẽ đến lúc này mà ngươi còn nghĩ họ chính là đồng minh sao?”
Park Chang Ho cầm lấy điện thoại gọi cho ai đó, sau đó đối phương còn dùng tiếng Hàn nói mấy câu gì đó.
Một lúc sau, một đội tác chiến gồm tám người bỗng xuất hiện phía cuối con phố.
Sau khi đến, họ không nói gì mà lập tức nhắm bắn vào một số người trên đường.
Khánh Trần trốn trong cửa hàng lặng lẽ nhìn ra ngoài đường, tám người vừa đến đều có phong thái cực kỳ chuyên nghiệp, thực lực cũng rất cao, thực lực của họ cũng có thể mang ra so sánh với quân đoàn bộ đội đặc chủng dưới chướng thủ lĩnh ảnh tử.
Xem ra lần này Kashima cũng mang theo quân tinh nhuệ của họ đến đây.
Nhưng những người này không nổ súng về phía thám viên của những tổ khác mà chỉ nhắm vào những người làm việc cho gia tộc Jindai.
Xem ra, trước khi đến đây họ đã điều tra rất kĩ về mục tiêu của mình, nên sau khi Park Chang Ho ra lệnh, họ mới có thể nhanh chóng xác định đâu là người làm việc cho gia tộc Jindai.
Khánh Trần quay sang nhìn Park Chang Ho:
“Chẳng lẽ các ngươi không định nương tay với đồng minh?”
Park Chang Ho nói với Khánh Trần:
“Khi Jindai mang ‘Tể Châu’ ra giao dịch với các ngươi, họ nên nghĩ đến ngày hôm nay.
Ngoài ra, khi đồng ý giao dịch Jindai Yasushi với các ngươi, chúng ta đã chuẩn bị phân rõ ranh giới với họ, bây giờ chúng ta đâu phải đồng minh của họ nữa.”
“Được rồi.”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi định báo đáp ơn cứu mạng cho ta thế nào? Ngươi có thể trả thêm một nhân viên tình báo cho chúng ta cũng được? Khánh Tề thì sao, ta biết bây giờ hắn cũng nằm trong tay các ngươi.”
Park Chang Ho cười lạnh:
“Chúng ta đâu phải người cùng phe, dù ngươi có cứu ta thì ta cũng không cảm kích đâu.”
Chương 1013: Ám Ảnh Chi Môn
Khánh Trần sửng sốt:
“Thật vô ơn.”
Sau khi người của Kashima đến, cuộc chiến trên đường Phấn Đấu nhanh chóng lắng xuống.
Tám người kia nhanh chóng đi về phía cửa hàng mà Park Chang Ho đang ẩn núp, bảo vệ hắn rời đi.
Nhưng ngay khi chuẩn bị rời khỏi đây, Park Chang Ho bỗng nghĩ, nếu thanh tra tổ 7 chỉ có một mình ở đây, sao hắn không ra tiện tay diệt trừ người này thay Lee Jong Heon?
Mấy chương trước mình để là Lý Đông Hùng nhưng nay phát hiện bị nhầm nên sửa lại ạ.
Nếu có người truy cứu, hắn cứ nói do đạn lạc là được.
Nhưng ngay khi Park Chang Ho định đầu tìm Khánh Trần thì phát hiện đối phương đã biến mất.
Park Chang Ho nhíu mày, chẳng lẽ thủ lĩnh ảnh tử đã dùng Ám Ảnh Chi Môn để đưa Khánh Trần rời khỏi đây?!
….
Trong cao ốc mà A4 ẩn nấp, Khánh Hoa và 6 tên thám viên khác đang đi thang máy lên tầng cao nhất.
Sau khi cửa thang máy mở ra, Khánh Hoa lập tức đi đẩy cửa phòng mà tay bắn tỉa đang ẩn nấp.
Tay bắn tỉa kia kinh ngạc nhìn hắn.
Khánh Hoa nói:
“Xong việc rồi, cứ để súng bắn tỉa ở đây, thanh tra bảo chúng ta nhanh chóng rút lui.”
Tay bắn tỉa đứng dậy rồi vui vẻ cởi khăn bịt mặt, đây đâu phải sát thủ gì, người này là một thám viên của tổ 7 mà.
Thật ra ngay khi gia tộc Jindai thấy người mà tổ 7 chuẩn bị giao dịch là Khánh Chu, họ đã định rút lui.
Nhưng họ có định rút lui hay không không quan trọng, dù sao Khánh Trần cũng sẽ tìm cách hất nước bẩn lên người họ.
Khánh Trần là người chọn địa điểm giao dịch, hắn cũng là người chọn chỗ ẩn nấp, gia tộc Jindai chưa cũng từng phái người đi giết A4, tất cả chẳng qua chỉ là vở kịch mà Khánh Trần tự biên tự diễn thôi.
Trình dộ bắn tỉa của người này không cao nhưng cũng may vị trí mà A4 ẩn nấp chỉ cách đường Phấn Đấu 380 mét nên vẫn dùng được, có thể bắn chết người trong khoảng cách này là xong.
Khánh Trần và tay bắn tỉa đã bàn bạc kĩ, khi nào hắn và Park Chang Ho ngã xuống, đối phương phải lập tức nổ súng, nếu không Park Chang Ho sẽ không tin Jindai muốn giết cả hai người họ. . .
Cho nên, từ khi treo bảng trắng trước cửa phòng làm việc đến khi đi cuộc giao dịch trên đường Phấn Đấu diễn ra.
Mục tiêu của hắn vẫn chưa bao giờ thay đổi, đó khiến mối quan hệ giữa Jindai và Kashima tan thành mây khói.
Cuộc giao dịch lần trước chỉ có thể khiến mối quan hệ này rách một nửa, sau cuộc giao dịch lần này, mối quan hệ đó mới bị phá vỡ hoàn toàn.
Đêm nay, cả Jindai và Kashima đều thiệt hại không ít người, có lẽ ngay ngày mai hắn sẽ được chứng kiến cảnh hai nhà cắn xé nhau.
Lúc đầu Khánh Trần định cứu Park Chang Ho để khiến hắn cảm kích mình, nhưng không ngờ đối phương lại là một tên vô ơn.
Đêm nay, chỉ có hai người là Khánh Dã và Khánh Khu phải chịu khổ, nhưng chẳng phải họ là người của thủ lĩnh ảnh tử sao, đã là người của thủ lĩnh ảnh tử thì liên quan gì đến hắn chứ.
….
Khánh Trần thuê một căn phòng nhỏ trên tầng 112 tòa nhà Utopia.
Ngay lúc Park Chang Ho nghĩ “đã đến hết rồi”, định giết chết cả Khánh Trần, thì ảnh tử lại mở , kéo Khánh Trần đang gặp nguy hiểm vào.
Khánh Trần hiếu kỳ đánh giá phòng của mình.
Đây là lần đầu tiên hắn đi vào cánh cổng àny.
Một giây trước hắn vẫn còn ở trong cửa hàng bên đường Phấn Đấu, một giây sau đã vào trong tòa nhà Utopia, trong lúc đó hắn không hề bị dị dạng gì, giống như chỉ đi qua một cánh cửa nhỏ đơn giản.
Không biết có bao nhiêu người từng tưởng tượng, nếu như có cách để mình đi xuyên qua không gian thì tốt quá, có thể tới ngân hàng hay kho bảo hiểm.
Mỗi ngày tỉnh dậy, không cần lái xe, không cần đi xe điện, không cần chen chúc trên tàu điện ngầm hay trên xe bus vẫn tới được chỗ làm, chỗ học.
Hoặc muốn đi du lịch ở đâu thì chỉ cần mở một cánh cửa là đến.
Đây là một chuyện hạnh phúc nhường nào.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần sáng mắt nhìn lên cổ ảnh tử tiên sinh, chắc hẳn mặt dây chuyền là vật cấm kỵ ACE-008.
Ảnh tử dở khóc dở cười:
“Ta nên khen ngươi can đảm hay nên mắng ngươi ăn gan hùm mật báo đây?”
Khánh Trần thu mắt về:
“Ta chỉ nhìn thôi.”
Ảnh tử ngẫm nghĩ:
“Thôi cũng được.”
Nói đến đây, hắn kéo mặt dây chuyền trong cổ áo ra.
Khánh Trần vốn cho rằng nó sẽ là một thứ đắt đỏ khảm đá sapphire, lại không ngờ mặt dây chuyền kia chỉ là một cái cúc cài màu bạc nho nhỏ.
Chính là loại cúc cài dùng để giữ ảnh người thân, người yêu.
“Bên trong là ảnh của ai vậy?”
Khánh Trần hỏi.
Ảnh tử bấm chốt cúc bạc ra để lộ bức ảnh bên trong, không ngờ lại là ảnh của một người đàn ông trẻ tuấn tú.
“Có phải trông khá quen không.”
Ảnh tử cười nói.
Khánh Trần trầm mặc, vì người đàn ông trẻ tuổi trong cúc bạc lại giống hắn ba phần, nhất là phần lông mày.
Sự tương tự này sẽ khiến người ta vừa nhìn đã có cảm giác quen thuộc nào đó.
Chương 1014: Di Truyền Cách Hệ
“Người trong ảnh là ai?”
Khánh Trần ngẩng đầu hỏi.
Ảnh tử cười nói:
“Không liên quan nhiều đến ngươi đâu, không cần ngờ vực vô căn cứ làm gì.
Hắn là người sáng lập ra Khánh thị trong kỷ nguyên mới, Khánh Chẩn.”
Ảnh tử nói tiếp:
“Trong kỷ nguyên cũ cũng có một tập đoàn Khánh thị, khi đó Khánh Chẩn cũng là ảnh tử như ta.
Nhưng lúc đó địa vị của ảnh tử rất thấp, quyền lực cũng không lớn lắm, là kiểu nhân vật dùng xong là giết của nội bộ tập đoàn.
Nhưng khi tập đoàn Khánh thị muốn giết Khánh Chẩn, lão tổ tông này đột nhiên vùng lên nên có Khánh thị bây giờ.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Vì sao trong mặt dây chuyền của lại có hình của hắn?”
“Vì chủ nhân của món đồ này yêu hắn, chỉ là yêu mà không có được, cuối cùng tạo thành chấp niệm.”
Ảnh tử cười giải thích:
“Đây cũng là một bí mật của Khánh thị, vị siêu phàm giả này yêu Khánh Chẩn 49 năm, cho nên ở trong khu cấm kỵ số 071 có một bia mộ, phía trên chỉ khắc 49.”
“Khu cấm kỵ số 071.”
Khánh Trần sửng sốt, hắn đã nghe nói về khu cấm kỵ này từ sư phụ Lý Thúc Đồng, chính là nơi có quy tắc “chỉ có độc thân mới có thể đi vào”.
Ảnh tử cười hỏi:
“Có phải ngươi cảm thấy tò mò vì sao đã qua nhiều đời như vậy mà trông ngươi vẫn hơi giống Khánh Chẩn không?”
Khánh Trần gật đầu:
“Dựa theo di truyền học, có rất ít gen trội có thể truyền lại nhiều đời.”
“Bởi vì huyết mạch.”
Ảnh tử cười nói:
“Ta hỏi ngươi, có phải trí nhớ của ngươi rất tốt, còn thuộc được cả mấy trăm số lẻ đằng sau số Pi? Có phải năng lực phân tích rất mạnh, tính nhẩm được cả nhân chia cộng trừ năm chữ số?”
Khánh Trần sửng sốt, khoan đã, hóa ra đây chính là huyết mạch của Khánh thị, nhưng hắn còn làm được nhiều hơn thế.
Đừng nói mấy trăm số đằng sau số Pi, hơn mười nghìn số hắn cũng nhớ được.
Lúc này, ảnh tử nói:
“Khánh thị là một gia tộc rất kỳ quá, cứ cách mấy đời sẽ xuất hiện một yêu nghiệt thế này.
Không chỉ là Khánh Chẩn, còn có Khánh Ngộ bảy trăm năm trước, Khánh Hư ba trăm năm trước đều là người không tầm thường.
Đương nhiên, còn có ba người dù cũng có thiên phú yêu nghiệt, chỉ là họ không màng đến quyền lực thôi.”
Ảnh tử nói tiếp:
“Nhưng họ đều có chung một đặc điểm, đó là trông rất giống Khánh Chẩn, vừa có năng lực yêu nghiệt lại trông đẹp mắt.
Đương nhiên, đây chỉ là một phát hiện của ta, chẳng có mấy ai thỉnh thoảng lại đi xem ảnh chụp và lý lịch của tất cả tổ tông…Chỉ khi nào không hài lòng với cuộc sống, mới nghĩ đến việc lôi tổ tông móc ra và thay phong thuỷ.”
“Nhưng ta là người ở thế giới ngoài, không thể di truyền loại huyết mạch này được.”
Khánh Trần nói:
“Nơi đó là một thế giới bình thường, chỉ có người bình thường, không có siêu phàm giả.”
Ảnh tử lắc đầu:
“Chưa chắc, ta vẫn luôn nghi ngờ người sáng lập Kỵ Sĩ – Nhâm Hòa tới từ thế giới của các ngươi.
Dù ta không hiểu cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi người du hành xuất hiện càng chứng minh suy nghĩ của ta, ví dụ như Tiễn Biệt mà hắn sáng tác đến từ thế giới ngoài.
Cho nên, nếu thế giới ngoài, thế giới trong là hai thế giới song song, có lẽ tổ tông của ngươi cũng là một người có DNA hoàn toàn giống với Khánh Chẩn.
Đương nhiên cũng còn khả năng khác nữa.”
Khánh Trần ngạc nhiên, hắn không ngờ ảnh tử còn biết cả việc Nhâm Hòa là người du hành.
Hắn luôn cảm thấy lúc nói về chuyện này, ảnh tử vẫn giấu diếm gì đó, nhưng hắn không thể xác định đối phương cố ý bỏ sót cái gì.
Ảnh tử khép cúc bạc lại, nhét vào cổ áo lần nữa.
“Điều kiện thu nhận của nó là gì?”
Khánh Trần hỏi.
Ảnh tử cười nói:
“Vẫn còn tăm tia vật cấm kỵ của ta à, nhưng nói cho ngươi cũng không sao cả, điều kiện thu nhận của nó chính là phải độc thân cả đời.”
Khánh Trần:
“???”
Điều kiện thu nhận kỳ quái thế, vậy chẳng phải ảnh tử sẽ độc thân mãi à?
Hắn hiếu kỳ hỏi:
“Vậy nếu ký chủ của Ám Ảnh Chi Môn không còn độc thân nữa thì sao, nó lấy cái gì để quyết định, giấy kết hôn, tình cảm, hay quan hệ thân mật?”
Ảnh tử cười mỉm:
“Ta biết ngươi đang suy nghĩ gì, vật cấm kỵ khống chế quy tắc, không dễ có sơ hở để lợi dụng đâu.
Những người muốn tìm sơ hở của vật cấm kỵ đều không có kết cục tốt.
Ngươi yêu người khác, có quan hệ thân mật với người khác, kết hôn giả, tất cả đều tính.
Nếu ký chủ không còn độc thân sẽ thế nào…rất nhiều ký chủ trước đó của nó đều biến mất, có lẽ bị hư không nuốt chửng rồi, nói không chừng lúc này đang được chôn trong khu cấm kỵ số 071 làm phân bón đấy.”
Khánh Trần suy nghĩ, dù bây giờ mình không có người yêu, nhưng có vẻ hắn cũng không dùng được thứ này.
Không ngờ đây là vật cấm kỵ nguy hiểm đến thế.
Hắn nhìn về phía ảnh tử:
“Ngài không thích ai sao?”
Ảnh tử trầm mặc một chút:
“Không có.”
“Nhỡ may sau này có thì sao, ngài không lo à?”
Khánh Trần khó hiểu.
Chương 1015: Tạp Chí Hy Vọng
“Dù sao ta sống không bao lâu nữa.”
Ảnh tử thản nhiên nói:
“Chắc sẽ không có biến cố gì trong khoảng thời gian còn lại đâu.”
Trước đó có người đã nói thời gian của ảnh tử không còn nhiều.
Thế nhưng…
“Gần đây ngài không hay ho khan lắm.”
Khánh Trần nghiêm túc nói.
Ảnh tử khoát tay:
“Chỉ giả vờ thôi, rất nhiều người đều cảm thấy ta bị thương trong trận chiến ảnh tử.
Vậy ta sẽ bày ra một đặc điểm để xác nhận suy nghĩ của họ.
Còn ai trông giống bệnh nhân hơn người ho khan suốt ngày chứ.”
“Cho nên ngài còn sống rất lâu?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
“Không, chỉ 3 năm nữa.”
Ảnh tử bình tĩnh nói:
“Ta vì một chuyện đã bán vận mệnh của mình cho vật cấm kỵ.”
Khánh Trần giật mình:
“Chuyện gì đáng để ngài đồng ý bán vận mệnh cho vật cấm kỵ?! Vật cấm kỵ nào lại có thể trao đổi vận mệnh của người khác?”
Ảnh tử cười ha hả:
“Ngươi sẽ không coi là thật chứ.
Thôi nói chuyện chính, lần này ta cho ngươi quyền chỉ huy, ngươi lại kéo cấp dưới của ta ra chắn hỏa lực giúp ngươi, việc này tính thế nào? Ban đầu ta thấy ngươi đi hoàn thành giao dịch một mình, còn tưởng ngươi có dũng khí đi làm mồi nhử thật.
Kết quả lại vụng trộm thêm điều kiện trao đổi Khánh Chu với Kashima, để Jindai nhìn thấy Khánh Chu liền dồn hết chủ lực nhằm vào Khánh Dã và Khánh Chu.”
Khánh Trần trầm tư một lát:
“Không phải chúng ta muốn trao đổi Jindai Yashusi sao, kết quả rất tốt mà.”
Ảnh tử dở khóc dở cười:
“Ngươi không sợ về sau có một ngày nhận vị trí ảnh tử, Khánh Dã và Khánh Chu sẽ không nghe lời ngươi sao?”
“Ngài không thể nói với họ đây là quyết định của ngài à?”
Khánh Trần dò hỏi.
Nhưng đúng lúc này, ảnh tử Khánh thị lấy điện thoại ra, mở cuộc gọi của hắn và Khánh Dã, Khánh Chu ra, cũng bật loa.
Ảnh tử Khánh thị hỏi:
“Thế nào?”
Tiếng thở dốc kịch liệt của Khánh Dã phát ra trong cuộc gọi:
“Phục, cháu trai Khánh Trần lại bán ta hoàn toàn như thế, ta cảm thấy vừa rồi tất cả cao thủ Jindai đều dồn sao bên ta hết.
Trưởng quan, tốt nhất gần đây ngài đừng để ta thấy đứa cháu này, nếu không nhất định ta sẽ giết hắn.”
Khánh Trần trầm mặc…
Một giây sau, giọng nói đau đớn của Khánh Chu cũng phát ra từ trong cuộc gọi:
“Trưởng quan, ta yêu cầu nghiêm trị hắn, sát thủ Jindai vẫn còn đang đuổi theo ta, đã đuổi suốt mười con phố rồi! Lần gần đây nhất ta cảm thấy nguy hiểm chính là gặp phải lão già Trịnh Viễn Đông kia!”
Khánh Trần nhíu mày, hắn có nghe nói về Hà Kim Thu ở thế giới trong, vì đối phương là một trong mười hai quản lý của tổ chức tình báo Hồ Thị lớn nhất Liên Bang, Lý Trường Thanh cũng là một trong số đó.
Nhưng hình như hắn chưa nghe nói về Trịnh Viễn Đông bao giờ cả.
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần nghe được cái tên này ở thế giới trong?
Nhưng hắn còn không kịp suy nghĩ nhiều, ảnh tử đã mở miệng:
“Khánh Trần bán đứng các ngươi bây giờ đang ở bên cạnh ta đây, ta còn bật loa nữa.”
Trong cuộc gọi im phăng phắc.
Thời gian cứ như bị dừng lại vậy.
Khánh Trần thản nhiên ngẩng đầu nhìn ảnh tử, lại thấy đối phương im lặng cười ngửa tới ngửa lui.
Không biết qua bao lâu, Khánh Dã phá vỡ cục diện bế tắc, cởi mở cười nói:
“Ha ha ha ha ha vừa rồi ta không hề nói gì hết.
Đúng rồi Khánh Chu, bây giờ ngươi ở đâu, ta dẫn ngươi đi uống rượu!”
Khánh Chu:
“Được thôi được thôi!”
Nói xong, hai người ngắt máy.
Ảnh tử cười ra tiếng:
“Ngươi xem, họ đã biết là ngươi bán đứng họ, về sau ngươi phải cẩn thận hơn, đề phòng hai người này trả đũa ngươi đấy.”
“Ngài chỉ muốn thấy ta không được bình yên đúng không.”
Khánh Trần tức giận nói:
“Ta rất tò mò một việc, Trịnh Viễn Đông có thân phận gì ở thế giới trong?”
Côn Luân là một trong những tổ chức người du hành tổ lớn nhất ở thế giới ngoài, đương nhiên ảnh tử sẽ biết lãnh đạo của nó chính là Trịnh Viễn Đông, không cần phải giấu.
Ảnh tử ngẫm nghĩ rồi nói:
“Hắn là một trong những Bàng Quan Giả thần bí nhất Liên Bang, cũng là sát thủ cao quý nhất.”
“Bàng Quan Giả?”
Khánh Trần khó hiểu:
“Đây là một tổ chức?”
“Không sai, là một tổ chức vô cùng thoải mái, chuyện họ cần phải làm chính là ghi chép những gì đã xảy ra ở Liên Bang, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ.
Sau đó tập hợp vào trong một kho số liệu.”
Ảnh tử nói.
“Vậy vì sao hắn còn là sát thủ?”
Khánh Trần không hiểu.
“Cái này thì ta cũng không biết, có thể là làm Bàng Quan Giả không có tiền, dù sao ai cũng phải nuôi sống gia đình mà.”
Ảnh tử cười tủm tỉm:
“Thật ra tiền thân của tổ chức Bàng Quan Giả là một tổ chức phóng viên, thuộc truyền thông Hy Vọng, luôn cố gắng ghi chép lại sự thật.
Về sau có một nhóm nhỏ cảm thấy người bình thường làm phóng viên thực sự quá nguy hiểm, cho nên Bàng Quan Giả cũng phải có vũ lực, như vậy mới có sức đánh một trận khi đối mặt với thế lực hắc ám.
Về sau, Bàng Quan Giả tách ra khỏi truyền thông Hy Vọng, tuy vẫn còn liên hệ với nhau nhưng không nhiều.”
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Chương 1016: Nghề Phóng Viên
Khánh Trần biết nghề phóng viên điều tra, đúng là rất nguy hiểm.
Có rất nhiều phóng viên điều tra những mỏ than độc ác giam giữ công nhân ở thế giới ngoài đều bị đánh tàn phế, phóng viên điều tra dầu máng xối còn bị người ta đâm chết trên đường.
Hắn tưởng tượng nếu như phóng viên điều tra đều giống như Trịnh Viễn Đông, làm nội gian trong xưởng dầu máng xối.
Một khi ông chủ độc ác phát hiện ra nội ứng, sau đó phóng viên nội ứng sẽ giết sạch đám chủ xưởng dầu máng xối độc ác…
Đúng là thú vị…
Nhưng đó là tổ chức kỳ quái gì chứ, Khánh Trần không thể hiểu đã có chuyện gì ở thế giới trong, lại kích thích các phóng viên muốn có được sức mạnh như thế?!
Lúc này, ảnh tử bỗng nói:
“Ta vẫn luôn nghi ngờ, thật ra hai người Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu đã đến đây từ rất lâu rồi.
Còn sớm hơn lúc người vào ngục giam số 18, dù ta vẫn chưa có cách nào xác định nhưng đây là trực giác của ta.”
Khánh Trần nhíu mày, không thể không nói, hắn cũng nghĩ giống ảnh tử.
Ảnh tử cười nói:
“Đã không có chứng cứ, ta cũng không thích ngờ vực vô căn cứ quá nhiều.
Nếu thật là vật, ta cần thấy chứng cứ.
Cơ mà nên nói việc chính thì hơn, ta biết ngươi muốn phá hủy đồng minh tình báo của Jindai và Kashima, nhưng hôm nay ngươi diễn thế kia…sau khi Kashima trở về nhất định sẽ phát hiện ra.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Đến lúc đó đã muộn, đêm nay ta sẽ nói cho thành viên Jindai của khu tình báo số 1, thật ra người mà Kashima giao dịch cho chúng ta là Jindai Yashusi.
Hơn nữa đêm nay Kashima đã quét sạch hết nhân viên tình báo Jindai, dù sao thù cũng đã kết.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Có lẽ họ vẫn có thể giả vờ như chưa xảy ra chuyện gì, bên ngoài vẫn hòa bình, nhưng phía sau thì sao? Thật sự có thể quên được mối thù này? Ảnh tử tiên sinh, điều ta muốn không phải làm họ rêu rao chấm dứt đồng minh, chỉ cần nhân viên tình báo của họ căm thù lẫn nhau là được rồi.”
Ban đầu Khánh Trần đã muốn để đồng minh tình báo này chỉ còn trên danh nghĩa.
Ảnh tử hỏi:
“Tiếp theo ngươi có tính toán gì?”
“Đón Khánh Mục về.”
Khánh Trần hỏi:
“Sau khi Khánh Chuẩn nhận được Jindai Yashusi đã biến mất, hẳn là đã đưa người đưa đến chỗ ngài.”
Ảnh tử gật đầu:
“Để Jindai Yashusi ở chỗ ngươi không an toàn, ta bảo Khánh Chuẩn đưa hắn đến chỗ khác.
Ngoài ra, ta sẽ công bố bí mật đêm nay cho mọi người biết, Jindai Yashusi đang ở trong tay ngươi, sau đó chỉ cần đón Khánh Mục về nhà là xong.”
Đây là bước đầu tiên của cuộc chiến tâm lý, bây giờ Khánh thị vẫn chưa thể xác định được Jindai có đồng ý đổi Khánh Mục lấy Jindai Yashusi không.
Nhưng nếu không đổi, vậy nhân viên tình báo Jindai sẽ nghĩ thế nào? Từ đó còn ai đồng ý bán mạng cho gia tộc Jindai nữa không?
“Ngài cảm thấy Jindai có đổi không?”
Ảnh tử cười lạnh:
“Họ nhất định phải đổi, chỉ có thế, ngươi mới có tư cách tiếp nhận hệ thống tình báo Khánh thị.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngài cứ quyết định ta làm ảnh tử là được rồi.”
Ảnh tử nhìn Khánh Trần một cái:
“Phe phái nội bộ Khánh thị đấu tranh cực kỳ phức tạp, không phải ta cứ nói cho ngươi trở thành ảnh tử alf được.
Hơn nữa phía trên ảnh tử còn có một vị gia chủ, bây giờ hắn vẫn đang giữ yên lặng, ngươi cho rằng hắn dễ tính sao? Ta chỉ là người làm công thôi.”
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần nghe ảnh tử nhắc đến vị gia chủ kia, hình như đó cũng là một nhân vật vô cùng lợi hại, nhưng có vẻ quan hệ của ảnh tử và đối phương không hòa hợp lắm.
Trong văn phòng tầng ba khu tình báo số 1, một đám thám viên đang vui vẻ thảo luận về trận chiến đêm nay.
Khánh Hoa cười nói:
“Trần Liệt, tài năng diễn xuất của ngươi không tệ nha.”
Thám viên tên là Trần Liệt đắc ý nói:
“Vừa phải trộm người của tổ tình báo khác, lại phải giả vờ làm một tay bắn tỉa rất sợ hãi.
Tài năng diễn xuất của ta cũng coi như vượt xa bình thường, CMN ta cảm thấy Từ Lệnh kia suýt bắn trúng ta mấy lần!”
Từ Lệnh chính là tay bắn tỉa nấp ở vị trí A4, phối hợp diễn kịch với Khánh Trần, gãi đầu nói:
“Xin lỗi, năm đó ta có tham gia tuyển chọn tay bắn tỉa trong quân đội, nhưng không được chọn, trình độ vẫn còn thua xa tay bắn tỉa thực thụ.”
Khánh Hoa vỗ vai hắn:
“Không sao, lần này biểu hiện rất khá, lúc ấy ta còn lo lắng ngươi bắn chết ông chủ và Park Chang Ho thật, ông chủ không có việc gì là được.”
Từ Lệnh xấu hổ cười:
“Chiêu này của ông chủ bẩn thật, lúc ta thấy tiểu đội chiến thuật của Park Chang Ho thanh lý thành viên Jindai, trong lòng cực kỳ thoải mái.
Đúng rồi, các ngươi có thể xem video, ông chủ bảo ta lắp camera bên cạnh súng ngắm, thuận tiện quay toàn cảnh chiến trường.”
Khánh Hoa vốn đang đặt tay lên vai hắn, đột nhiên đập vào gáy Từ Lệnh:
“Tên nhóc thối nói gì đó, dám chửi bới ông chủ.”
Từ Lệnh oan ức nói:
“Ta đang khen mà.”
Chương 1017: Lẩu Nhà Nào Ngon?
Nhưng vào đúng lúc này, Khánh Hoa nhận được tin nhắn của Khánh Trần, hắn trầm mặc hai giây rồi nhìn về phía đám thám viên:
“Không phải các ngươi vẫn muốn biết buổi tối hôm nay rốt cuộc chúng ta muốn làm gì sao, có thể nói cho các ngươi biết.
Đêm nay người chúng ta muốn trao đổi thật sự là Jindai Yashusi, ông chủ phải dùng hắn để làm giao dịch với Jindai, đón Khánh Mục về nhà.
Nếu như Jindai không đồng ý, chúng ta sẽ làm nhục Jindai Yashusi y như Khánh Mục đã phải chịu.”
Trước đó, chuyện này vẫn được giữ bí mật với các thám viên, mọi người không biết.
Nhưng khi đã biết, văn phòng lớn vốn đang vui đùa ầm ĩ đột nhiên yên lặng hẳn đi.
Các thám viên không nhịn được đứng bật dậy, vẻ mặt trang nghiêm nhưng lại khó nén kích động.
Thật ra Khánh Trần vẫn không thể tưởng tượng được chuyện mà ảnh tử thúc đẩy giúp hắn sẽ mang đến cho hắn cái gì.
….
Trong màn đêm tĩnh lặng.
Một làn gió nhẹ thổi qua khiến chiếc mũ trùm của Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt bay phất phơ.
Lúc này, Tứ Nguyệt uể oải nghe điện thoại của Tam Nguyệt:
“Bà chủ, ngươi có thể điều thêm vài người đến chỗ chúng ta được không.
Dạo này ở đây nhiều việc đến mức hầu như ngày nào ta và Ngũ Nguyệt cũng phải tăng ca, thậm chí hôm qua ta còn chưa kịp ăn xong nồi lẩu thì đã phải đi làm việc ….”
Tam Nguyệt:
“Ngươi ăn lẩu ở đâu?”
Tứ Nguyệt nhớ lại một chút:
“Hình như là nhà hàng Phúc Vị cư trên đường Lâm Động khu thứ bốn…..”
Tam Nguyệt:
“Lẩu nhà đấy ăn không ngon, lần sau nếu muốn ăn lẩu thì cứ đến tiệm lẩu Quái Thuở ở phía đối diện, nhà đó không những có nước lẩu ngon mà đồ ăn đi kèm cũng rất đa dạng.”
Muốn có một nồi lẩu ngon thì phải cho thật nhiều gia vị, nhưng giá của gia vị trong liên bang không rẻ chút nào.
Trong khi một cân protein tổng hợp chỉ có giá bốn tệ, thì một cân hành, gừng, tỏi lại lên đến mấy chục tệ, vậy nên các nhà hàng thường sẽ cắt giảm tiền mua nguyên liệu để gia tăng lợi nhuận.
Thường thì người dân hay tận dụng các chậu hoa cảnh trong nhà để trồng thêm một số loại rau như ngồng tỏi hoặc rau thơm, nhưng số rau đó làm sao có thể đủ cho sinh hoạt hằng ngày được.
Cho nên, muốn ăn rau, người ta sẽ mua những gói rau hẹ phơi khô về làm nhân sủi cao, như vậy vừa tiết kiệm được tiền, lại có thể ăn rau.
Lúc này, Tứ Nguyệt mới nhận ra vấn đề:
“Không đúng, vấn đề trọng điểm ở đây đâu phải lẩu nhà nào ngon.”
“Chúng ta không đến giúp được, ngươi phải tự xử lý thôi.”
Tam Nguyệt bình tĩnh nói:
“Chẳng phải không có siêu phàm giả cấp B nào chết ở đó sao.”
“Tuy không có, nhưng lại có rất nhiều siêu phàm giả cấp thấp chết.”
Tứ Nguyệt uể oải nói:
“Dạo này cả ta và Ngũ Nguyệt đều bận đến mức không còn thời gian ngủ nữa.”
“Không sao, các ngươi chỉ bận một thời gian nữa thôi.”
Tam Nguyệt nói.
Tứ Nguyệt thở dài, nàng biết trước mình sẽ không thuyết phục được bà chủ mà.
Sau khi ngắt điện thoại, Tứ Nguyệt bỗng nói với Ngũ Nguyệt:
“Hay chúng ta đi thu nhận Khánh Trần đi.
Nếu thu nhận được hắn, chẳng phải chúng ta sẽ không phải bận bịu thế này nữa sao.”
“Không được, ngươi quên quy tắc chủa chúng ta là gì rồi, ngươi không sợ bị phạt à.”
Ngũ Nguyệt cười nói:
“Được rồi, đi làm việc tiếp.”
Lúc này, trên đường Phấn Đấu tĩnh lặng chỉ còn mỗi bọn Tôn Sở Từ đang sợ hãi bước đi.
Tứ Nguyệt tò mò nhìn Tôn Sở Từ, không hiểu sao, tự dưng nàng lại cảm thấy thiếu niên dẫn đầu đoàn người đó thật đẹp trai.
Nàng nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Các ngươi không sợ chết hay sao mà còn dám đến đây?”
Tôn Sở Từ liếc nhìn những thi thể vất vưởng trên đường một lượt rồi cố ra vẻ bình tĩnh nói:
“Có người nói ở đây có rất nhiều vũ khí miễn phí, nếu chúng ta thích thì cứ đến nhặt…..”
Tứ Nguyệt sửng sốt:
“Vậy các ngươi cứ nhặt đi.”
Sau đó nàng bỗng lấy ra một chiếc bút máy từ trong túi áo rồi nhẹ nhàng chạm vào một thi thể, thi thể đó lập tức tan thành tro bụi rồi bay vào trong không khí.
Tôn Sở Từ ngơ ngác nhìn theo tay nàng, không ngờ chiếc bút máy màu đỏ trong tay Tứ Nguyệt lại thần kỳ chẳng khác gì ma trượng của Tiểu Ma Tiên Balala trong bộ phim hoạt hình mà hắn hay xem cả.
Tứ Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn:
“Còn đứng ngơ ra đó làm gì, sao không nhặt đi, ngươi mà không nhặt xong trước khi đội cảnh vệ đến đây thì đừng hòng mang được số vũ khí đó.”
Người bảo Tôn Sở Từ đến nhặt vũ khí chính là Khánh Trần.
Lúc đó hắn nghĩ, chẳng phải lúc trước Tôn Sở Từ nói muốn trang bị thêm chút vũ khí sao, chắc chắn sau trận chiến sẽ chẳng có ai quan tâm đến chỗ vũ khí này.
Nếu hắn bảo họ đến đây nhặt súng thì chẳng phải cả đám sẽ càng cảm kích hắn hơn à.
Nhưng hắn không biết số súng rơi vãi trên đường Phấn Đấu còn nhiều hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Vì vừa rồi hắn dặn bọn Tôn Sở Từ không nên ra ngoài nên họ vẫn trốn trong cửa hàng thịt nướng, tuy ai cũng nghe thấy tiếng súng nhưng chẳng ai biết chính xác chuyện gì đang xảy ra cả.
Chương 1018: Biết Ơn 1
Mãi đến khi nhìn thấy bãi chiến trường trước mặt, Tôn Sở Từ mới có vài manh mối về thân phận thật sự của Khánh Trần.
Hắn biết không phải nhân vật nào trong thành phố số 10 này cũng có quyền chỉ huy cuộc chiến quy mô lớn như này.
Thành phố số 10 đâu phải một thành phố bình thường, nó là thủ đô của cả liên bang.
Tôn Sở Từ không nghĩ thêm về vấn đề này nữa mà quay sang nói với Đoàn Tử:
“Mau lái xe của chúng ta đến, tất cả.
Một chiếc không đủ chở chỗ vũ khi này đâu.”
Sau khi nhìn thấy số vũ khí ở đây, Đoàn Tử không những không sợ hãi mà còn cảm thấy rất vui vẻ.
Một người khác thì thầm với Tôn Sở Từ:
“Nếu ôm được cái đùi này thì không biết sau này chúng ta có thể trở thành một tổ chức như Bạch Trú không?”
Tôn Sở Từ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
“Tuy hơi khó, nhưng dù sao cũng phải thử thì mới biết.”
Trong một câu lạc bộ tư nhân nào đó ở khu thứ hai, Diêm Xuân Mễ đang ngồi trên ghế dài, cầm 1 ly cocktail “Địa Ngục Liệp Khuyển” màu đỏ tươi như máu.
Nàng nói:
“Ngươi nghe nói đến trận đấu trên đường Phấn Đấu hôm nay không?”
Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên hàng ghế phía sau nàng cười nói:
“Sao ta có thể không biết gì được, không ngờ ông chủ của chúng ta lại lợi hại như vậy.
Rõ ràng hắn chỉ mới đến thành phố số 10 mấy ngày mà mối quan hệ đồng minh của Jindai và Kashima đã tan thành mây khói.
Không những thế, hắn còn đón được cả Khánh Chu về nhà.”
Diêm Xuân Mễ bình tĩnh nói:
“Người mà ông chủ muốn đổi hôm nay không phải Khánh Chu, theo những gì ta biết, trong khi ông chủ công khai giao dịch, một Diêu Chuẩn dưới chướng thủ lĩnh ảnh tử trước kia là Khánh Chuẩn đã đi đổi Jindai Yasushi, xem ra ông chủ định mang Jindai Yasushi đi đổi Khánh Mục về nhà.”
Người đàn ông đang ngồi sau lưng nàng lập tức sửng sốt, sau đó dần trở nên kích động.
Diêm Xuân Mễ nói tiếp:
“Đừng vui vội, có lẽ bây giờ ngươi cũng cảm nhận được sự lợi hại của ông chủ rồi.
Hơn nữa, ngươi không cảm thấy thủ lĩnh ảnh tử cố ý sắp xếp hắn vào khu 1 để cho hắn cơ hội thực chiến sao.
Ta cảm thấy ảnh tử tiên sinh đang muốn bồi dưỡng hắn, nhưng vấn đề chính là ở đây.
Rõ ràng chuyện tối nay quan trọng như vậy mà ông chủ lại không nói câu nào với chúng ta, đây chẳng phải là biểu hiện của không tin tưởng à.”
Người đàn ông im lặng một lúc:
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Chúng ta nhất định phải khiến ông chủ chú ý đến mình, nếu ông chủ cảm thấy những Diêu Chuẩn như chúng ta có hay không cũng không quan trọng thì có lẽ kết cục của chúng ta sẽ không tốt lành gì đâu.”
Diêm Xuân Mễ nói:
“Lập tức đi theo dõi Khánh Hạnh 24/24 cho ta, nếu chúng ta không thể điều tra ra vật cấm kỵ mà ông chủ muốn là gì, có lẽ ta và ngươi nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi.”
Hắn nghĩ một lúc rồi nói:
“Nhưng chẳng phải Khánh Hạnh cũng có 12 vị Diêu Chuẩn sao.”
Khánh Hạnh cũng là thành viên Mật Điệp ti.
Đã thế, chắc chắn dưới chướng Khánh Hạnh cũng có 12 Diêu Chuẩn, nhân viên tình báo dưới chướng hắn cũng là những người được đào tạo bài bản, cực kỳ giỏi điều tra, phản điều tra, ám sát, thẩm thấu, ngụy trang.
Diêm Xuân Mễ lạnh lùng nói:
“Bây giờ là lúc quan tâm hắn có Diêu Chuẩn sao? Nếu ông chủ đã theo phe Khánh Nhất, sớm muộn gì chũng ta cũng phải chạm trán với Diêu Chuẩn của Khánh Hạnh thôi.
Cách tốt nhất là chúng ta tìm ra Diêu Chuẩn của Khánh Hạnh trước khi họ tìm ra chúng ta, sau đó giết tất cả.”
Người đàn ông trẻ tuổi nói:
“Nhưng chúng ta không có bất kì manh mối gì về Diêu Chuẩn của hắn, không biết chừng bên cạnh ông chủ bây giờ cũng có một tên trong số đó đấy.”
“Nếu chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ khó thì ông chủ còn cần chúng ta làm gì?”
Diêm Xuân Mễ uống một hơi cạn sạch ly rượu trong tay:
“Ít nhất thì chúng ta cũng phải cho hắn biết những Diêu Chuẩn của hắn đều không phải đồ vô dụng.
Hơn nữa, người không cần lo những người được chọn khác sẽ sai Diêu Chuẩn của mình đi giết ông chủ, nếu ông chủ có thể đón Khánh Mục về thì chẳng khác nào có được bùa hộ thân.
Đến lúc đó, ai dám động đến hắn nhất định sẽ hứng chịu sự trả thù của tất cả nhân viên tình báo Khánh thị.”
Thủ lĩnh ảnh tử giao Khánh Trần làm việc này không chỉ để chiếm lấy niềm tin của tất cả những nhân viên tình báo, mà còn để củng cố địa vị của hắn trong gia tộc.
Sau khi biết hắn chính là người sai các thám viên của khu 1 đến khu 3 trắng trợn cướp người, đã có rất nhiều người trong Khánh thị bất mãn với hành động của hắn.
Ngoại trừ họ, những người được chọn khác cũng rất muốn loại trừ một người đã công khai ủng hộ cho Khánh Nhất như hắn.
Nhưng nếu hắn thật sự có thể đón Khánh Mục về, dù những người đó có muốn giết hắn đến mức nào thì cũng phải gác lại ý nghĩ này.
Nếu ra tay giết Khánh Trần thì chắc chắn họ sẽ phải đối mặt với sự trả thủ của cả hệ thống tình báo.
Chương 1019: Biết Ơn 2
Thời gian đếm ngược 88:00:00.
Tám giờ sáng.
Khánh Trần bỗng cảm thấy bản thân thật nhàn nhã.
Sau khi đưa ra yêu cầu đổi Khánh Mục, gia tộc Jindai phải cần ít nhất là 10 ngày thương lượng thì mới có thể đưa ra quyết định cuối cùng.
Cho nên trong thời gian này, hắn không phải làm bất cứ điều gì cả.
Sau khi mối quan hệ đồng minh của Jindai và Kashima bị xé rách, tất cả các thám viên của 2 nhà đều rất ghét tổ 7.
Nên nếu trong thời gian tới họ tiếp tục gia ngoài tra án, chắc chắn sẽ bị các thám viên của hai tổ đó cố ý gây sự, thay vì nghĩ cách đối phó, sao họ không ngồi tiếp trong phòng làm việc tu luyện.
Chuyện cuối cùng là xử lý cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử.
Lúc này Khánh Trần đã không còn nhớ thương Ảnh Chi Môn nữa mà đổi thành nhớ thương vật cấm kỵ không biết tên trong tay Khánh Hạnh.
Không ngờ điều kiện thu nhận của Ám Ảnh Chi Môn lại là vĩnh viễn độc thân.
Tuy Khánh Trần chưa thích ai nhưng dù gì thì hắn cũng phải chừa chút đường lui cho mình chứ.
Coi như có được nó hắn cũng không dám đeo!
Nên hắn nhất định phải cướp được vật cấm kỵ trong tay Khánh Hạnh, cơ àm phải chờ kết quả theo dõi của đám Diêu Chuẩn thì mới lập kế hoạch được.
Lúc này, Khánh Trần bỗng trở thành một trong những người nhàn hạ nhất thành phố số 10.
Đồ ăn sáng ở khu thứ năm thật sự rất khó ăn, khó ăn đến mức hắn chỉ nếm thử đúng một lần thôi.
Sau lần đó, muốn ăn sáng hắn sẽ đến khu thứ ba, ở đó có sữa đậu nành nóng hổi, bánh quẩy, tào phớ và cháo hoa rất ngon.
Đây đều là những thứ mà đa phần người dân liên bang coi là xa xỉ phẩm.
Nhưng Khánh Trần sẽ không cố ăn mấy thứ khó ăn kia để thể hiện ý chí của mình.
Đã ở thành phố, tại sao không hưởng thụ!
Chẳng lẽ đợi đến khi ra hoang dã rồi mới hưởng thụ sao?
Đêm qua thử lĩnh ảnh tử đã nói với Khánh Trần, vòng thứ tư của cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử sẽ diễn ra trên hoang dã, chắc chắn khoảng thời gian đó sẽ rất khổ cực.
Nhưng chuyện hắn gặp hôm nay lại rất kỳ lạ.
Sau khi ăn hai cái bánh bao nhân thịt và một bán tào phớ, Khánh Trần đang chuẩn bị đứng lên trả tiền thì ông chủ của hàng lại cười nói:
“Khánh Trần trưởng quan, ngài không cần trả tiền đâu, đây coi như quà cảm ơn của chúng ta.”
Khánh Trần sửng sốt.
Lúc này, ông chủ mập mạp của cửa hàng bánh bao vẫn đang đeo một chiếc tạp dề, nhìn rất giống một người làm ăn hiền lành.
Sau khi ngẩn người vài giây, hắn đã kịp nghĩ ra, xem ra đối phương chính là một trong số những người liên lạc của Khánh thị!
Sau khi xác định không có ai chú ý đến mình, Khánh Trần mới thì thầm:
“Không cần đâu, đây là chuyện ta phải làm.”
Nhưng ông chủ cửa hàng bánh bao lại lắc đầu:
“Khi Khánh Mục trưởng quan còn chưa bị bắt, ta chính là Diêu Chuẩn của một trong những gián điệp bí mật dưới chướng hắn.
Sau khi hắn bị bắt, thủ lĩnh ảnh tử đời trước đã điều chúng ta về đây.
Đêm qua, biết ngài định đón Khánh Mục trưởng quan về nhà, ta vui đến mức không ngủ nổi.”
Trong Mật Điệp ti, người quản lý những gián điệp bí mật chính là các trưởng quan, vì cả phương bắc không phải sân nhà của Khánh thị, cộng thêm số lượng gián điệp bí mật ở đây khá ít nên tất cả gián điệp bí mật ở đây đều nằm trong quyền quản lí của một trưởng quan.
Khánh Trần bỗng nhận ra một vấn đề, tuy Khánh Mục đã bị bắt từ rất lâu nhưng đa phần những người từng làm việc cho Khánh Mục vẫn còn sống.
Rất có thể bây giờ họ vẫn giữ chức gián điệp bí mật, người liên lạc, Diêu Chuẩn trong Mật Điệp ti.
Nếu Khánh Trần có thể đón Khánh Mục về nhà, chắc chắn những người này chính là những người biết ơn hắn nhất, nếu sau này hắn có thể quản lí Mật Điệp ti thì những người này nhất định sẽ là những người trung thành với hắn vô cùng.
Khánh Trần thầm thở dài một tiếng, ngay cả hắn cũng không ngờ chiêu này của thủ lĩnh ảnh tử lại có thể lừa được nhiều người như vậy.
Nhưng cũng như câu mà thủ lĩnh ảnh tử từng nói trước đây, hắn có thật lòng đón Khánh Mục về hay không không quan trong, chỉ cần Khánh Trần thật lòng là được.
Hắn quay sang nói với ông chủ cửa hàng bánh bao:
“Cám ơn.”
Sau khi rời khỏi cửa hàng bánh bao để đến khu 1, không hiểu tại sao, càng đi Khánh Trần lại càng thấy cảm động.
Vì trên những đoạn đường hắn vừa đi qua, thỉnh thoảng lại có người vụng trộm gật đầu chào hắn.
Sau đó họ lại giả vờ đi vào cửa hàng nào đó như người đi đường bình thường, hoặc tiếp tục công việc của mình.
Đương nhiên, cũng có không ít người nhìn theo hắn, nhưng Khánh Trần có thể cảm nhận được trong ánh mắt đó không có ác ý, chỉ có biết ơn sâu sắc thôi.
Đó đều là người liên lạc, gián điệp bí mật, Diêu Chuẩn trong hệ thống tình báo của Khánh thị.
Rõ ràng nguyên tắc của họ là phải giữ bí mật thân phận của mình, nhưng sau khi biết Khánh Mục có thể về nhà, họ khó mà bình tĩnh được.
Chương 1020: Tổ Chức Người Nhà
Khánh Trần đang nghĩ, nếu hôm nay có người cố ý theo dõi hắn thì có lẽ không ít người sẽ bị lộ thân phận….Nhưng hắn chắc chắn hôm nay không có ai đi theo hắn.
Trong tầng 3 của khu 1.
Thấy Khánh Trần bước vào phòng làm việc, tất cả thám viên đang ngồi ở đây đều lập tức đứng lên chào hắn:
“Ông chủ, buổi sáng tốt lành!”
Có thám viên còn cố ý hét lên thật to.
Đúng lúc thanh tra tổ 6 là Trần Tắc đang đi qua cửa phòng làm việc của tổ 7.
Tiếng hét ầm ầm vang lên từ bên trong khiến hắn giật nảy mình, sau khi xác định không có ai nhìn thấy cảnh này, hắn lại tiếp tục hùng hổ đi lên phòng làm việc của mình.
Thật ra lúc này Trần Tắc đang cảm thán, bao giờ cấp dưới của hắn mới có thể đoàn kết như vậy đây?
Có lẽ tất cả những lãnh đạo đều ao ước được nhìn thấy cảnh này, nhưng lại chẳng mấy ai có thể khiến cấp dưới của mình làm được điều đó.
Lúc này, Khánh Trần nhìn tất cả thám viên đang đứng xung quanh mình một lượt rồi bình tĩnh nói:
“Sau này đừng làm mấy chuyện vô ích như thế nữa, lập tức ngồi xuống tu luyện cho ta, trước khi chính thức nghênh đón Khánh Mục trưởng quan về nhà, các ngươi không được rời khỏi đây.”
…..
Lúc này, có hai xe việt dã đi về phía thành phố số 10.
Bốn giờ sáng hôm nay, sáu người bắt đầu xuất phát từ thành phố số 18, khi đồng hồ điểm 9 giờ, họ đã nhìn thấy thành phố số 10 ở phía xa.
Lúc này, một người đàn ông mập mạp vừa chỉ tay về phí thành phố phía xa, phấn khỏi nói với mọi người:
“Người nhà của ta của ta, hôm nay chúng ta sẽ đến thành phố số 10 để đại gia đình của chúng ta phát triển ngày càng lớn mạnh!”
Hắn vừa dứt lời, một đám người ngồi trong xe lập tức vui sưỡng reo hò như Columbus vừa tìm ra châu lục mới.
Tất cả đều phấn khích nhìn thành phố phía trước.
Nhưng lúc này lại có người nhà lo lắng hỏi:
“Lão La, trong thành phố số 10 có người của Cơ Giới thần giáo không.
Nếu những người đó biết chúng ta đến đây thì có đuổi giết chúng ta không?”
Trên ghế cạnh tài xế, La Vạn Nhai cười híp mắt nói:
“Yên tâm, ta đã nghĩ ra cách đối phó rồi, nếu Cơ Giới thần giáo ra tay với chúng ta trong thành phố này thì chưa biết ai chết đâu…..Rõ ràng chúng ta chỉ là một đại gia đình, Cơ Giới thần giáo dựa vào đâu mà dám đuổi giết chúng ta, chẳng lẽ chúng ta sợ họ sao!”
“Đúng vậy.”
Những người trong xe lập tức kích động, thậm chí có người còn xúc động nói:
“Rõ ràng chúng ta không trêu trọc gì đến họ, vậy mà họ lại dám đuổi giết chúng ta!”
Những người đang ngồi trong hai chiếc xe này đều là “Người nhà màu vàng” trong tổ chức, bên dưới màu vàng là màu tím, màu lam, màu xanh lá, màu trắng.
Trong hệ thống này, chỉ có mình La Vạn Nhai là ‘Người nhà màu đen’, có thể coi chức vị này có quyền cao như hội trưởng hội phụ huynh.
Trừ La Vạn Nhai, trong số năm người còn lại đang ngồi trên xe, có những người đã thuyết phục những người khác gia nhập vào tổ chức người nhà.
Có những người là thiên tài tu luyện của tổ chức, tốc độ tu luyện của họ cũng nhanh nhất tổ chức.
Một ngày tu luyện của họ bằng người khác tu luyện mười ngày, nếu không gọi là thiên tài thì là gì nữa.
Thật ra Khánh Trần cũng đã lường trước khả năng trong tổ chức Người Nhà xuất hiện thiên tài tu luyện.
Với một tổ chức có số lượng thành viên lớn như Người Nhà, muốn không tìm được thiên tài cũng khó.
Lần này, là Khánh Trần bảo La Vạn Nhai đến đây.
Lý do đầu tiên là để La Vạn Nhai trốn khỏi sự truy sát của Cơ Giới thần giáo, lý do thứ hai là để đối phương phát triển tổ chức ngay dưới nơi Khánh Trần quản lý.
Nếu Cơ Giới thần giáo muốn giết La Vạn Nhai ở thành phố số 10 thì không biết ai chết trước đâu.
Lúc này, lại có người lo lắng nói với La Vạn Nhai:
“Nhưng chúng ta đâu có người nhà nào ở thành phố số 10, chúng ta còn chưa đến đây bao giờ, nếu người của Cơ Giới thần giáo ở đây phát hiện ra chúng ta thì sao, chúng ta phải làm gì.
Hơn nữa, nếu muốn tiếp tục phát triển Người Nhà ở đây, chẳng phải chúng ta sẽ phải bắt đầu từ con số không sao.”
La Vạn Nhai cười híp mắt nói:
“Các ngươi không biết tạo ra một tổ chức người nhà mới tinh mới càng thú vị sao? Hơn nữa, tuy ở đây không có người nhà nào nhưng chẳng phải tất cả người dân của cả thành phố đều có thể trở thành người nhà của chúng ta à.
Sa mạc không có nước cũng đồng nghĩ với việc nó rất thiếu nước, ở đây không có người nhà nào là vì tất cả họ đang đợi chúng ta đến cứu vớt!”
Những người ngồi trong xe lại tiếp tục hò hét vui sướng.
Một lúc sau, hai chiếc xe đã lái đến cổng vào của thành phố số 10, nhưng phải qua được cánh cửa này, họ mới có thể vào thành phố.
Lúc này, tất cả những người trong xe bắt đầu cảm thấy sợ hãi, vì họ biết, phải có hộ chiếu mới có thể đi vào thành phố.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Từ Dã Quái Bắt Đầu Tiến Hóa Thăng Cấp [Dịch] Từ Dã Quái Bắt Đầu Tiến Hóa Thăng Cấp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Tu-Da-Quai-Bat-Dau-Tien-Hoa-Thang-Cap-Audio-Truyen.jpg)


