[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 24 : Tổng binh (2) (c231-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 231: Tổng binh (2)
Phương Tri Hành hiểu rõ, cậu cảm thấy kỳ lạ: “Hình như các người không dám chạm vào sương xám,điều này lại là sao vậy?”
Vân Tâm đại sư nói: “Sương xám đấy đến từ yêu ma, có kịch độc, nếu hít vào lượng ít sẽ khiến người ta hoa mắt chóng mặt, buồn nôn, cơ thể không khỏe.
Hơn nữa, hít vào quá lượng thì có thể dẫn đến mất phương hướng thần trí, thậm chí chúng ta còn không khống chế được cơ thể!”
Phương Tri Hành nhíu mày, nhớ kỹ điểm này ở trong lòng.
“Cha!”
Đường xá lại ổn, hai người họ thúc ngựa lao nhanh đi.
Khoảng một tiếng sau, bọn họ thuận lợi chạy về am Thuỷ Tĩnh.
“Phương hiệp sĩ, mệt mỏi cả đêm, vất vả cho ngài rồi, hãy nghỉ ngơi cho tốt.” Vân Tâm đại sư cười nói.
Phương Tri Hành vội vàng nói: “Ta không sao, đại sư cũng nghỉ ngơi thật tốt.”
Hai người họ tách nhau ra.
Phương Tri Hành quay về thiện phòng, đầu tiên là vui vẻ đi tắm rửa, sau đó nằm trên giường ngủ thiếp đi.
Ngủ một giấc đến buổi chiều.
Lúc thức tỉnh, Phương Tri Hành nghe thấy tiếng mưa rơi ở song cửa.
Cậu ngáp dài, nằm lười trên giường một lúc mới rời giường mặc y phục.
Cậu đẩy cửa sổ ra nhìn.
Ào ào ào!
Thời tiết bên ngoài âm u lạnh lẽo, rừng trúc chập chờn, mưa nhỏ kèm tuyết.
Mưa rơi tí tách, tuyết bay không tiếng động.
Mọi thứ đẹp như một bức tranh.
Phương Tri Hành thở sâu, hít không khí trong lành vào trong phổi rồi chậm rãi thở ra ngụm khí đục.
Tinh thần cả người thoải mái không ít.
“Phương Tri Hành, mày tỉnh rồi.”
Tế Cẩu đột nhiên chạy đến ngồi xổm ở trước mặt Phương Tri Hành, thè lưỡi ra, lắc lư cái đuôi nhiệt tình.
Phương Tri Hành nghiêng mắt nhìn Tế Cẩu, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.
Mấy ngày nay Tế Cẩu đều tự chơi đùa, dính chặt tiểu A Hoa, vui chơi thỏa thích, hoàn toàn không muốn ở cùng với Phương Tri Hành.
Sao đột nhiên ân cần đến vậy?
Cậu không khỏi nhíu mày: “Gì đấy?”
Tế Cẩu động đầu qua bên cạnh mấy cái, có ý bảo: “Đi, đến thị trấn ăn chút gì ngon đi.”
Phương Tri Hành hiểu ra.
Cũng đúng, hai người họ ở am Thuỷ Tĩnh cũng 10 ngày rồi, mỗi ngày đều ăn chay, đã sớm chán rồi.
Tế Cẩu thèm rồi!
Phương Tri Hành cười giễu: “Sao vậy, mày muốn ăn mặn rồi à?”
Tế Cẩu chảy nước bọt: “Mỗi ngày đều cơm canh đạm bạc, ai mà chịu nổi chứ, lẽ nào mày không muốn ăn mặn?”
“Ừm, tao muốn ăn mặn rồi.”
Phương Tri Hành khoanh hai tay trước ngực, lãnh đạm nói: “Nhưng tao không nhất thiết phải dẫn theo mày mà đúng không.”
Tế Cẩu kêu lên: “Có ý gì chứ, mày muốn ăn một mình à?”
Phương Tri Hành hừ lạnh: “Mày muốn ăn đồ ngon thì đến tìm tao, ăn no rồi thì đá tao ra, không thèm ngó đến, vậy tại sao tao phải dẫn theo mày? Tao rảnh lắm à?”
Tế Cẩu không phục: “Đêm qua mày gọi tao đi săn bắn yêu ma, lẽ nào tao không đi với mày à?”
“Chậc!”
Phương Tri Hành chẳng thèm ngó tới, cậu lạnh mặt giễu cợt: “Lẽ nào không phải vì bản thân mày nên mới đi à? Lùi lại mà nói, sau khi mày đi, đã cống hiến được gì chưa?”
Tế Cẩu không phản bác được.
Đến thôn Đại Liễu giết yêu ma, Phương Tri Hành tốt xấu gì cũng bắn được mấy mũi tên, còn nó toàn bộ hành trình đều làm biếng, từ đầu đến cuối không làm gì cả.
Tế Cẩu cãi lại: “Không phải tao không cống hiến, là tao không có cơ hội.”
Phương Tri Hành ngắt lời: “Con chóa không có công, đáng đời ăn cơm canh đạm bạc.”
Cậu dứt lời thì dứt khoát xoay người, mặc áo khoác vào, mở một chiếc ô, tự bước đi vào trong gió tuyết.
Tế Cẩu thấy vậy thì bực tức: “Hay cho Phương Tri Hành mày, trả thù tao đúng không, thật sự không dẫn tao đi à?”
Phương Tri Hành không nói lời nào mà rời khỏi thiền viện.
“Đù!”
Tế Cẩu tức giận đến cắn răng keng két, quơ tới quơ lui dưới mái hiên.
Tạch tạch tạch!
Phương Tri Hành cưỡi ngựa rời khỏi am Thuỷ Tĩnh, đi đến thị trấn Xích Châu.
Có mưa tuyết nên trên đường lớn dường như không có người đi đường, vắng ngắt như tờ.
Phương Tri Hành tìm thấy một quán rượu nhỏ rồi bước vào.
Trong quán rượu có một bếp lò nhỏ, ngọn lửa đang thiêu đốt khiến trong phòng ấm áp dễ chịu.
Phương Tri Hành nhìn quanh, không có ai cả.
Ông chủ tiệm ngồi trước lò lửa, cúi đầu ngủ gật.
“Ông chủ, cho một bầu rượu!”
Phương Tri Hành ngồi xuống rồi kêu lên.
“Ồ, có ngay!”
Ông chủ tiệm chợt giật mình tỉnh giấc, vội vàng đáp một tiếng, tươi cười, nhiệt tình chào hỏi.
Phương Tri Hành uống rượu, lại gọi 5 cân thịt bò, một đĩa đậu phộng làm đồ nhắm, sau đó dùng thản nhiên.
Bất giác, hoàng hôn phủ xuống, mưa tuyết chẳng những không dừng lại mà còn lớn hơn.
Một tràn vó ngựa từ xa đến gần, cuối cùng dừng ở bên ngoài quán rượu.
” y dô, hoan nghênh 3 vị, mời vào trong.” Ông chủ tiệm chào hỏi nhiệt tình.
Phương Tri Hành liếc mắt nhìn, chỉ thấy 3 người đi đến.
Gồm có 2 nam 1 nữ, 1 nam nhân trung niên và 2 thanh niên.
Nam nhân trung niên và thanh niên có vóc người to lớn, mạnh mẽ, nhịp chân ổn trọng.
Đặc biệt là sau lưng nam nhân trung niên mang trọng đao có độ dài gần 1 mét 8, rộng bằng 2 bàn tay khép lại, thân đao vô cùng hồn hậu.
Chương 232: Thủy Quái (1)
Chợt nhìn giống như là trát đao.
Nữ tử trẻ tuổi đi theo cũng có dáng người mạnh mẽ, màu da lúa mạch.
Tuy dung mạo không xem là quá đẹp, nhưng cũng có mấy phần đẹp mắt.
“Cha, chúng ta ngồi bên này đi.”
Nữ tử mở miệng rồi chọn vị trí gần cửa sổ.
“Ừm, được!”
Nam nhân trung niên gật đầu, ung dung liếc nhìn Phương Tri Hành rồi chậm rãi ngồi xuống.
Hắn tháo trọng đao ra để dựa trước mặt bàn.
3 người họ gọi rượu và đồ ăn, ăn lặng lẽ, không nói một câu nào.
Không lâu sau, lại có một lão hán bước vào cửa, tay xách rượu hồ lồ, hét lên: “Ông chủ, rót cho ta một bầu rượu.”
Ông chủ cười ha ha: “Lão Lâm, vẫn là Trúc Diệp Thanh rẻ nhất à?”
“Đúng đúng, loại rẻ nhất ấy, ta không uống nổi rượu đắt tiền.”
Lão hán cười rồi móc tiền, đột nhiên ông quay đầu, tầm mắt nhìn về phía Phương Tri Hành.
” y dô, Phương đại hiệp!”
Lão hán kích động đi về phía trước, cúi đầu khom lưng bái.
Phương Tri Hành dò xét lão hán rồi suy nghĩ, nhanh chóng tỉnh ngộ ra.
Mấy ngày nay cậu cứu tế vật tư, lão hán này là một trong những người nhận được ân huệ.
“Lão nhân gia, mua rượu à.” Phương Tri Hành cười giơ tay lên.
Lão hán cười cảm kích: “Nhờ có đại hiệp ngài cứu trợ, nếu không lão hán đâu có tiền mua rượu!”
Phương Tri Hành cười cười rồi hét về phía ông chủ: “Cắt 2 cân thịt bò cho ông ấy, ta thanh toán.”
Lão hán xua tay lia lịa, nói: “Không được, không được.”
Phương Tri Hành kiên trì nói: “Uống rượu không có đồ nhắm sao được? Ông chủ, nhanh lên.”
Ông chủ vội vàng đáp lại: “Được! Thì ra ngài chính là Phương đại hiệp, thất kính thất kính rồi! Tất cả bách tính của thị trấn Xích Châu bọn ta đều nhận được ân tình lớn của ngài! Ta sẽ giảm cho ngài nửa giá!”
Phương Tri Hành không nói gì mà chỉ cười cười.
Không bao lâu sau, lão hán vui vẻ rời đi.
Mà Phương Tri Hành cũng đứng dậy, hỏi thăm nhà xí ở đâu để đi giải tỏa.
Nam nhân trung niên nhìn Phương Tri Hành đi ra ngoài thì gọi ông chủ đến hỏi: “Phương đại hiệp là thần thánh phương nào?”
Ông chủ giơ ngón tay cái lên, cười trả lời lại: “Phương đại hiệp là một hào hiệp cái thế, một mình hắn đã diệt sạch Thất Sát sơn trang, cứu không biết bao nhiêu người đấy.”
“Cái gì, Thất Sát sơn trang bị diệt rồi?”
Sắc mặt của nam nhân trung niên thay đổi lớn, khiếp sợ lại kinh ngạc, khó tin.
Ông vội vàng hỏi: “Vậy Phương đại hiệp tên là gì?”
Ông chủ tiệm vội vàng đáp lại: “Phương Tri Hành!”
Nam nhân trung niên cau mày, cảm thấy cái tên này rất xa lạ.
Chỉ chốc lát, Phương Tri Hành đã quay trở lại.
Nam nhân trung niên ngậm miệng không nói gì nữa.
Phương Tri Hành ngồi xuống, xoa tay, sau đó tự uống rượu ăn thịt.
Một lát sau, nam nhân trung niên chuyển hướng về phía ông chủ tiệm, hỏi: “Trên thị trấn có nơi nào có thể ngủ lại không?”
Ông chủ tiệm trả lời: “Cuối con đường này có một khách điếm, nhưng khách điếm đó đã đóng cửa rồi.”
Nam nhân trung niên hỏi: “Sao lại đóng cửa?”
Ông chủ tiệm cười nói: “Khách điếm đấy là do Thất Sát sơn trang mở, là một hắc điếm, gài bẫy người ta, sớm nên đóng cửa rồi.”
Nam nhân trung niên hiểu ra, hàng lông mày không khỏi nhíu lại khó chịu.
Lúc này, nữ tử trẻ tuổi mở miệng nói: “Cha, không xa có một am Thuỷ Tĩnh, chi bằng chúng ta đến đó xin ngủ lại đi.”
Nam tử trung niên lắc đầu nói: “Đó là am ni cô, con có thể đến nhưng nam nhân như bọn ta thì không tiện cho lắm.”
Nữ tử trẻ tuổi không cho là đúng, cười nói: “Sợ gì chứ, cha và Vân Tâm đại sư không phải là bạn cũ à? Bà ta sẽ không khách sáo với cha đâu.”
Nam nhân trung niên lộ ra vẻ chần chờ, do dự bất định.
Lúc này, Phương Tri Hành đột nhiên mở miệng hỏi: “3 vị là bạn của Vân Tâm đại sư à?”
Nam nhân trung niên xoay người, chắp tay nói: “Tại hạ Lý Phong Đăng, có cơ duyên gặp mặt Vân Tâm đại sư mấy lần, không dám trèo cao.”
Phương Tri Hành đáp lại: “Kẻ hèn mọn Phương Tri Hành trước mắt ở trong am Thuỷ Tĩnh, nếu các người cần nơi dừng chân thì đêm nay có thể đến đó ngủ lại.”
Lý Phong Đăng suy nghĩ rồi gật đầu nói: “Đa tạ Phương đại hiệp.”
Sau khi hai bên giao lưu ngắn gọn thì không nói nhiều nữa, ai nấy tự ăn phần của mình.
Một lát sau, 4 người họ ăn xong, cùng cưỡi ngựa rời đi.
Phương Tri Hành đi trên đường, thuận miệng hỏi: “Lý đại ca, các người đang vội đến nơi nào à?”
Lý Phong Đăng trả lời: “Thật sự không dám giấu diếm, bọn ta đang muốn đến núi Vân Hổ.”
Phương Tri Hành trừng mắt nhìn, kinh ngạc nói: “Núi Vân Hổ có Vân Hổ đường – Hắc Hổ môn đó à?”
Lý Phong Đăng gật đầu đáp lại: “Chính là Vân Hổ đường!”
Phương Tri Hành hiểu ra, cậu tò mò nói: “Chẳng lẽ các người là người của Hắc Hổ môn?”
Lý Phong Đăng xua tay cười nói: “Không phải, nhưng ta và đường chủ Trác Dữ Cầu của Vân Hổ đường là huynh đệ kết bái, trước mắt hắn gặp phải khó khăn, ta đang đến đó để giúp hắn.”
Khóe miệng của Phương Tri Hành hơi co giật.
Chương 233: Thủy Quái (2)
Sau đó trên mặt cậu lộ ra vẻ kinh ngạc, cứ như không tin, bật cười nói: “Thế lực Vân Hổ đường khổng lồ, cao thủ như mây, đường chủ Trác Dữ Cầu có thanh danh ở bên ngoài, hắn có thể gặp khó khăn gì chứ?”
Cậu nói xong câu đó thì bổ sung thêm: “Ta là người rất tò mò, chỉ là thuận miệng hỏi, nếu Lý đại ca không tiện nói ra thì xem như ta chưa từng hỏi.”
Lý Phong Đăng buông lỏng tay nói: “Nói thật, cụ thể là khó khăn gì thì ta cũng không biết.
Nhưng ta đã nhận được thư cầu viện của Trác đường chủ, trong thư cũng không nói rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, cậu cũng không hỏi thêm gì nữa.
Đoàn người nhanh chóng đến am Thuỷ Tĩnh.
Vân Tâm đại sư nghe vậy thì ra đón, vừa nhìn thấy Lý Phong Đăng, đáy mắt đã sáng ngời, cười nói: “Không ngờ bần ni còn có vinh hạnh gặp được truyền nhân của Hồng Mao Đao.”
Lý Phong Đăng cũng cảm khái, than thở: “Vân Tâm đại tỷ, đã hơn 10 năm chúng ta không gặp nhau rồi nhỉ.”
Vân Tâm đại sư gật đầu: “Cũng gần 20 năm rồi, lần trước chúng ta gặp nhau là ở trấn Phong Khẩu, chúng ta đã cùng giết một con yêu ma lợi hại.”
Lý Phong Đăng nhớ lại rất nhiều chuyện, rung động nói: “Lần đấy chúng ta có thể sống sót đúng là vạn hạnh.”
Vân Tâm đại sư chuyển mắt nhìn về phía nữ tử trẻ tuổi bên cạnh Lý Phong Đăng, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ ngươi là…”
Nữ tử trẻ tuổi bước lên, vén áo thi lễ nói: “Dung Dung bái kiến Vân Tâm cô cô.”
“Quả nhiên là Dung Dung!”
Vân Tâm đại sư lộ ra nụ cười sáng lạn, than thở: “Chỉ chớp mắt, ngươi đã lớn như vậy rồi, lần trước ta gặp ngươi, ngươi vẫn chưa tới eo của ta đấy.”
Lý Phong Đăng cười vui vẻ: “Đứa trẻ trưởng thành, cũng hiểu chuyện hơn rồi.”
Sau đó ông chuyển hướng về phía thanh niên khác, cười giới thiệu: “Hắn là Lý Chí Bưu, nghĩa tử mà ta nhận nuôi.”
Thanh niên có vẻ ngại ngùng, vội vàng thi lễ.
Mọi người tiến vào trong am ni cô.
3 người họ nhanh chóng được sắp xếp chỗ ở.
Lý Dung Dung và Vân Tâm đại sư ở cùng nhau, bọn họ muốn ôn lại chuyện cũ.
Lý Phong Đăng và Lý Chí Bưu thì ở trong biệt viện của Phương Tri Hành, trở thành hàng xóm sát vách.
Phương Tri Hành trở về phòng, nhìn quanh, khuôn mặt không khỏi co lại.
Đồ dùng trong thiện phòng đều bị cắn nát, bàn thì gãy chân, đồ sứ rơi xuống đất vỡ nát.
Chăn đệm trên giường lớn còn bị kéo thành một đống.
“Tế Cẩu!”
Phương Tri Hành giận tím mặt, truyền âm ở trong đầu.
Tế Cẩu không đáp lại.
Phương Tri Hành nhặt cây gậy lên, chạy đến biệt viện sát vách.
Quả nhiên, Tế Cẩu và tiểu A Hoa đang chơi đùa với nhau.
“Mày, mày làm gì thế?”
Tế Cẩu vừa nhìn thấy Phương Tri Hành cầm gậy nổi giận đùng đùng chạy đến thì sợ đến run rẩy, nhấc chân chạy.
“Tao đùa mày thôi, sao lại tức giận rồi?”
Tế Cẩu chạy như điên.
Phương Tri Hành giậm chân, cơ thể hóa thành một tia đỏ, nhanh chóng đuổi theo.
Đánh một gậy lên trên mông của Tế Cẩu.
“A hu!”
Tế Cẩu kêu thảm, sau đó gào to: “Mày đánh thật đấy à, đau quá đi!”
Phương Tri Hành ấn chặt cổ của Tế Cẩu, nhấc nó lên, tức giận nói: “Không có tự trọng, không biết liêm sỉ! Hôm nay tao phải lột da của mày ra!”
Một người một chó gây ra động tĩnh rất lớn.
Những cô nương được cứu, còn có hai cha con Lý Phong Đăng đều bước ra vây xem.
Một tay Phương Tri Hành cầm gậy, một tay xách Tế Cẩu lên trở về biệt viện.
Cậu vung côn đánh mạnh lên mông chó.
“Đại ca, mày bình tĩnh lại đi!”
Tế Cẩu khóc hu hu kêu lên: “Mày đang ngược đãi chó đấy, tao muốn kiện mày!”
Phương Tri Hành ngoảnh mặt làm ngơ, không ngừng đánh.
Tế Cẩu đau đến rú thảm.
“Oa Oa, đừng đánh nữa, đừng đánh chó con mà!”
Tiểu A Hoa đuổi theo, trong mắt rưng rưng, khóc nức nở.
Phương Tri Hành thấy thế thì bĩu môi, ném gậy đi, tát mạnh vào Tế Cẩu.
Sau đó cậu lại tìm sợi dây thừng buộc cổ của Tế Cẩu, cột nó dưới gốc cây lớn để nó ướt mưa ướt tuyết ở bên ngoài.
Lý Phong Đăng nhìn thấy cảnh này thì dở khóc dở cười: “Phương đại hiệp, có chuyện gì khiến ngươi giận dữ với một con chó đến vậy?”
Phương Tri Hành chỉ vào trong phòng: “Ngài đi xem là biết thôi.”
Lý Phong Đăng bước vào phòng nhìn quanh rồi bước nhanh ra ngoài, lòng đầy căm phẫn: “Đánh hay lắm! Nên đánh chết con chó này mới được!”
Sau đó ông gọi Lý Chí Bân đến cùng quét sạch căn phòng.
Không lâu sau, Huệ m sư tỷ nghe thấy động tĩnh thì đi qua xem, cũng dở khóc dở cười, bất lực.
Bà nhanh chóng cầm chăn nệm mới đến.
Trong mưa tuyết, Tế Cẩu co rút dưới cây, cụp tai xuống, lạnh run.
Nhưng rất nhanh, tiểu A Hoa cầm ô đi đến bên cạnh che cho nó, cùng ngồi chịu gió lạnh với nó.
Thời gian trôi qua từng chút một…
Phương Tri Hành đột nhiên mở cửa, nhìn thấy tiểu A Hoa bị lạnh cóng phát run thì lắc đầu cạn lời.
Cậu bước qua đó, thả Tế Cẩu ra.
“Cảm ơn Oa Oa.”
Tiểu A Hoa cười vui vẻ, ánh mắt như trăng lưỡi liềm, hoan hô nói: “Oa Oa là người tốt, người tốt!”
Chương 234: Vân Mộng (1)
Cô bé dắt Tế Cẩu đi.
Tế Cẩu liếc nhìn Phương Tri hành, quát lên: “Phương Tri Hành, mày ăn mảnh còn dám đánh tao, sau này chúng ta tuyệt giao, tao tốt với ai cũng sẽ không tốt với mày đâu!”
Phương Tri Hành liếc nhìn Tế Cẩu, lạnh giọng nói: “Cút!”
Tế Cẩu kẹp đuôi đi đến sát vách với tiểu A Hoa.
…
Đêm dần khuya.
Quán rượu đã sớm đóng cửa, lò lửa đã tắt, ông chủ tiệm cũng đi tắm ngủ thiếp rồi.
Tạch tạch tạch!
Đột nhiên có tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Bịch bịch!
Có người điên cuồng gõ cửa, dùng sức rất lớn, cảm giác cánh cửa sắp bị gõ nát rồi.
Ông chủ tiệm bừng tỉnh, vội vàng rời khỏi giường, đốt đèn dầu, đi đến trước cửa nói: “Ai đấy? Tiệm đã nghỉ rồi, không đón khách.”
Bịch!
Cửa lớn chấn động kịch liệt, đổ vào phía.
Ông chủ tiệm giật mình, bị cánh cửa lớn đè lên người, ngã xuống mặt đất.
“ y dô!”
Ông chủ tiệm rú thảm: “Ngươi đè lên ta rồi!”
Nhưng sau một khắc, có một bàn châm giẫm lên cánh cửa lớn.
Ông chủ tiệm cảm nhận được sức mạnh cực lớn đè ép đến nỗi ông không thể động đậy, khó thở.
“Ông chủ, nghe ngóng một người.”
Một giọng nói khàn khàn thô ráp trầm thấp vang lên.
Ông chủ tiệm không khỏi dựng thẳng lông tơ!
Giọng đó hỏi: “Hôm nay ngươi có nhìn thấy một nam nhân trung niên mang trọng đao đi qua trấn Xích Châu hay không, thanh đao của ông ta rất lớn, rất cồng kềnh.”
Ông chủ tiệm giật mình, không dám không trả lời, nên nói.
“Ồ, người đấy đến am Thủy Tĩnh ở rồi.”
Đối phương chợt giơ chân lên, quay người rời đi.
Ông chủ tiệm như trút được gánh nặng, dời ván cửa, ló đầu ra ngoài nhìn.
Nhưng chỉ thấy mơ hồ có 6 con ngựa gào thét đi trong mưa tuyết vô tận.
…
Bịch bịch bịch!
Trong màn đêm long trọng, tiếng gõ cửa kịch liệt như pháo nổ vang truyền khắp am Thủy Tĩnh.
Lão ni cô mơ hồ đứng dậy, mở ra một khe cửa, nhìn ra bên ngoài.
Có 6 bóng dáng cao lớn đội mũ rộng vành đứng trước cửa với khí thế bức người.
Lão ni cô run sợ, sau đó hỏi cẩn thận: “Các vị thí chủ, nơi này là Phật môn thanh tĩnh, nửa đêm các ngươi đến đây là vì…”
Một giọng nói khàn khàn thô ráp trầm thấp trả lời: “Bọn ta đến tìm Lý Phong Đăng, bọn ta biết ông ta ở trong am Thủy Tĩnh, gọi ông ta mau cút ra đây đi.”
Lão ni cô giật mình, vội vàng nói: “Xin thí chủ chớ nóng vội.”
Bà nhanh chóng quay người, chạy đi thông báo cho chủ trì Vân Tâm.
“Bên ngoài có 6 người rất hung ác, chỉ mặt gọi tên muốn tìm Lý Phong Đăng…”
Vân Tâm đại sư mặc y phục, chuyển mắt về phía Lý Dung Dung, hỏi: “Cha ngươi đã chọc phải kẻ địch mạnh nào vậy?”
“Không có!”
Lý Dung Dung nghi hoặc: “Hiện tại cha ta nửa lùi nửa ẩn, đã mấy năm không để ý chuyện giang hồ rồi.”
Vân Tâm đại sư gật đầu, sau đó đi tìm Lý Phong Đăng.
“Tìm ta ư?”
Lý Phong Đăng cau mày, mờ mịt nói: “Bọn họ là ai, sao lại biết ta ở nơi này, ta không nói cho bất kỳ ai biết hết.”
Vân Tâm đại sư cạn lời.
Chuyện ầm ĩ!
Người ta đã tìm đến cửa, Lý Phong Đăng lại không biết gì cả.
Vân Tâm đại sư im lặng, xoay người đi tìm Phương Tri Hành.
Lúc này Phương Tri Hành đã sớm nghe được động tĩnh, bật dậy mặc y phục.
Vẻ mặt Vân Tâm đại sư tràn đầy áy náy nói: “Bên ngoài có người hung ác đến thăm, hy vọng Phương hiệp sĩ có thể giúp đỡ vào lúc cần thiết.”
Phương Tri Hành cầm cung tên lên, cười nói: “Đại sư yên tâm, bất kể đối phương là ai, nếu như bọn họ dám xâm chiếm am Thủy Tĩnh thì ta nhất định sẽ khiến bọn họ có đi mà không có về.”
“Được!”
Trong lòng Vân Tâm đại sư đã định, có một xạ thủ mạnh mẽ trấn áp khiến bà cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Một lát sau, Vân Tâm đại sư, cả nhà 3 người Lý Phong Đăng đi đến cổng lớn.
Một tiếng “cạch” vang lên!
Cổng lớn của am Thủy Tĩnh từ từ mở ra.
Vân Tâm đại sư xách đèn lồng bước ra ngoài.
Chỉ thấy dưới bậc thang có 2 người đội mũ rộng vàng đứng thành một hàng.
6 người đó toàn mang theo trường kiếm, thân kiếm không giống nhau, có kiếm lớn cồng kềnh, cũng có đoản kiếm chật vật.
Bọn họ đứng trong đêm mưa tuyết lạnh, trên người tản ra sát ý khiến người ta hồi hộp.
Vân Tâm đại sư và Lý Phong Đăng liếc nhìn nhau, sắc mặt không khỏi ngưng trọng.
“Ta không quen biết bọn họ.” Lý Phong Đăng nhanh chóng lắc đầu.
Lúc này, một kẻ hung ác trong số đó ngẩng đầu lên, ánh mắt khóa chặt Lý Phong Đăng, dùng âm thanh thô ráp khàn khàn nói: “Tôn giá là Lý Phong Đăng “Hồng Mao Đao’?”
Mấy người Lý Phong Đăng vừa nghe xong lời này thì hiểu ngay, 6 người hung ác thật ra vốn không phải quen biết ông.
Nhìn kỹ kẻ hung ác khoảng chừng 40 tuổi, gương mặt hơi gầy, hai mắt như điện, để chòm râu ngắn đẹp, hình như có cắt tỉa gọn gàng.
Lý Phong Đăng gật đầu nói: “Chính là Lý mỗ, vẫn chưa thỉnh giáo 6 vị?”
Râu ngắn trả lời: “6 huynh đệ bọn ta đến từ ‘Kim Xà trại’.”
“Kim Xà trại?”
Chương 235: Vân Mộng (2)
Trong lòng Lý Phong Đăng lộp bộp, sắc mặt ngưng trọng thêm mấy phần.
Kim Xà trại là trại lớn thứ nhất của quận Thanh Hà, tọa lạc bên trong Kim Xà cốc.
Kim Xà cốc dễ thủ khó công, là một tuyệt cảnh có vào mà không có ra.
Chính vì vậy, dường như Kim Xà cốc cách biệt với người đời, tự hình thành một phái, bọn họ rất ít khi quấy rầy bên ngoài, mà bên ngoài cũng không quản được bọn họ.
Lý Phong Đăng nghi ngờ nói: “Lý mỗ với Kim Xà trại vốn không có qua lại, xa không thù gần không oán, không biết đêm khuya các ngươi đến đây tìm ta là vì điều gì?”
Râu ngắn lạnh lùng quát: “Lấy tiền của người thì san sẻ cho người. 6 huynh đệ bọn ta được người ta ủy thác, đặc biệt đến nhờ ngươi một chuyện.”
Lý Phong Đăng không khỏi nghiêm nghị: “Mời nói.”
Râu ngắn vội vàng nói: “Bọn ta biết ngươi đã nhận được thư cầu viện của Trác Dữ Cầu, hy vọng ngươi đừng để ý đến.
Chỉ cần ngươi không chạy đến núi Vân Hổ, hoặc là sau 15 tháng này ngươi lại đến núi Vân Hổ, thì 6 huynh đệ bọn ta sẽ không làm khó ngươi.”
Hai mắt của Lý Phong Đăng hơi nheo lại, sắc mặt âm trầm hỏi: “Nếu Lý mỗ cố ý đến thì thế nào?”
Râu ngắn cười ha ha: “Vậy thì ngại quá, ngươi phải bước qua thi thể của 6 huynh đệ bọn ta mới được.”
Hô hấp của Lý Phong Đăng ngưng trệ, nhìn 6 kẻ hung ác, cắn răng nói: “Có thể nói cho Lý mỗ biết rốt cuộc Trác Dữ Cầu làm sao không?”
“Ồ, tin tức đã sớm truyền khắp giang hồ, ngươi lại không biết ư?”
Râu ngắn cười lớn rồi giải thích rõ: “Nói cho ngươi cũng không sao, Trác Dữ Cầu đã chọc vào cái sọt lớn.
Dưới trướng hắn có một hương chủ Cao Đại Thuận, chết ly kỳ bên trong Cấm Khu Hắc Phong, mà Cao Đại Thuận đấy là con trai của phó môn chủ Cao Liên Thắng.
Cao Liên Thắng vô cùng bất mãn với Trác Dữ Cầu, yêu cầu hắn tra rõ vụ này.
Vì thế Trác Dữ Cầu đã phái ra 3 hương chủ ra ngoài điều tra, nào ngờ 3 hương chủ đó vừa đi thì không trở về nữa.
Cũng tức là 5 hương chủ dưới trướng Trác Dữ Cầu đều không còn, mất đi phụ tá đắc lực, một cây khó đứng vững.
Phó môn chủ Cao Liên Thắng cũng rất ghét hắn nên không còn ủng hộ hắn làm đường chủ nữa.
Vì thế người đẩy tường đổ!
Cho dù là người nội bộ của Hắc Hổ môn hay là người của Thiết Sơn môn, ai nấy đều rục rịch, muốn loại bỏ Trác Dữ Cầu, thay thế hắn.”
Hắn chỉ tay vào Lý Phong Đăng nói: “Chuyện này rất ầm ĩ, liên lụy đến rất nhiều thế lực, nhưng có thể chắc chắn Trác Dữ Cầu nhất định toang rồi.
Lý Phong Đăng, khuyên ngươi tốt nhất đừng xen vào, một khi không ổn thì ngay cả ngươi cũng có khả năng cửa nát nhà tan đấy.”
Hắn nói xong, đáy lòng của Lý Phong Đăng hơi lạnh lẽo, da mặt căng lại: “Vậy 6 vị bằng hữu do ai phái đến?”
Người đó phụt một tiếng rồi cười giễu: “Cố chủ của bọn ta, tất nhiên là người có hy vọng trở thành đường chủ đời tiếp theo rồi.”
Lý Phong Đăng hiểu ngay, ông nói chắc chắn: “Trác Dữ Cầu là huynh đệ kết bái của ta, hắn từng cứu mạng ta, từng chặn đao cho ta.
Mấy năm nay ta nửa lùi nửa ẩn, sở dĩ không có kẻ thù đến gây phiền phức cũng là vì hắn luôn che chở cho ta.
Lý Phong Đăng ta không phải là hạng người tham sống sợ chết, huynh đệ gặp khó khăn, ta tất nhiên phải liều mình rồi.”
6 kẻ hung ác nghe thấy lời này thì nhìn nhau, duỗi tay ra nắm chặt chuôi kiếm.
Râu ngắn trầm giọng nói: “Lý Phong Đăng, khuyên ngươi tự biết điều, đừng ép bọn ta ra tay.”
Lý Phong Đăng thản nhiên nói: “Đại trượng phu chết thì chết thôi, có gì mà sợ? Nhưng chuyện này không liên quan đến am Thủy Tĩnh, nếu như ta chết đi, hy vọng các ngươi đừng làm khó bọn họ.”
Râu ngắn cười giễu: “Hừ, ngươi xem Kim Xà trại bọn ta là thổ phỉ à? Bọn ta sẽ không ăn hiếp đám nữ nhân đâu.”
“A di đà Phật!”
Vân Tâm đại sư bước qua, chắp tay trước ngực, nói Phật hiệu, chậm rãi nói: “6 vị thí chủ, đây là Phật môn thanh tịnh, Lý thí chủ dừng chân ở nơi này, vậy am Thủy Tĩnh ta sẽ có trách nhiệm bảo vệ ông ta chu toàn, hy vọng các ngươi đừng làm khó ông ta.”
Râu ngắn nhìn chằm chằm Vân Tâm đại sư, quát lên: “Ni cô thối, ta từng nghe đến ngươi, khuyên ngươi thức thời chút, nếu không ta mồi lửa đốt am của ngươi đấy.”
Vân Tâm đại sư không đổi sắc mặt, bà thản nhiên nói: “Bần ni và lão trại chủ của Kim Xà trại các ngươi từng có duyên gặp mặt một lần, nếu như hôm nay các ngươi nguyện ý nể mặt, bần ni sẽ đích thân đến cửa cảm tạ.”
Râu ngắn cười ha ha, rồi trả lời: “Lão trại chủ đã quy thiên 2 năm trước rồi, ngươi bớt kéo quan hệ ở nơi này đi, kéo dài thời gian không có ý nghĩa gì đâu.”
Sắc mặt của Vân Tâm đại sư hơi động, thở dài: “Xem ra chuyện này không thể bỏ qua được.”
Râu ngắn lạnh giọng nói: “Nhắc nhở các ngươi chút, việc làm ăn này rất lớn, cố chủ đưa rất nhiều, trại chủ bọn ta lấy mạng ra đảm bảo nhất định hoàn thành nhiệm vụ.
Chương 236: Phó tử (1)
Cho nên 6 bọn ta toàn là Ngũ Cầm cảnh, các ngươi tự suy nghĩ đi.”
Vân Tâm đại sư tin lời này, bà bái kiến qua rất nhiều cao thủ, đã sớm tin 6 kẻ hung ác này rất mạnh mẽ.
Vì thế bà chậm rãi giơ tay lên, trên lòng bàn tay nhanh chóng hiện ra nếp uốn.
Sau đó bà chợt di chuyển bước chân, lấn đến gần một người, chưởng lên đùi của ông.
“A!”
Lý Phong Đăng kêu lên, đùi lớn cong xuống, quỳ trên mặt đất, mặt lộ ra vẻ đau đớn.
“Đại tỷ sao vậy?”
Lý Phong Đăng ngẩng đầu nhìn Vân Tâm đại sư với vẻ mặt khó tin.
Vân Tâm đại sư mặt không đổi sắc, xoay về phía 6 kẻ hung ác nói: “Ông ta đã bị thương rồi, cho dù đến núi Vân Hổ thì cũng không thay đổi được điều gì, tuyệt đối sẽ không ảnh hướng đến kế hoạch của cố chủ các ngươi, các ngươi cũng xem là hoàn thành nhiệm vụ, không biết 6 vị thí chủ đã hài lòng chưa?”
6 kẻ hung ác nhìn nhau rồi xoay người, cưỡi lên ngựa, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Vân Tâm đại sư xoay người nhìn Lý Phong Đăng, lắc đầu thở dài: “Sự việc có thể làm mà không làm, gọi là hèn nhát, sự việc không thể làm mà cứ cưỡng ép, gọi là ngu xuẩn.”
Bà quay người bước vào am Thủy Tĩnh.
Lý Phong Đăng ôm lấy đùi lớn, chậm rãi cúi đầu, lộ ra biểu cảm vô cùng đau đớn.
“Cha, để con đỡ cha đứng lên.”
Lý Dung Dung ẩn chứa nước mắt, đỡ Lý Phong Đăng dậy.
Lý Chi Bân cũng giúp đỡ.
3 người họ quay người trở về thiền viện, bóng dáng vô cùng cô đơn.
Phương Tri Hành chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
Vân Tâm đại sư nhìn thấy cậu thì không khỏi thở dài: “Đối diện với 6 cao thủ trẻ trung khỏe mạnh, thực lực sâu không lường được, chúng ta chỉ có 3 Nhất Cầm cảnh, phần thắng hầu như là không có.”
Phương Tri Hành lặng lẽ gật đầu.
Nếu như 6 kẻ hung ác đó toàn là Nhất Cầm cảnh, cậu dựa vào kỹ thuật bắn tên tinh anh, có lẽ có thể giết chết 1 đến 2 người.
Nhưng tên râu ngắn hoàn toàn không xem Vân Tâm đại sư ra gì, khí thế kiêu ngạo, hùng hổ dọa người, thực lực có thể cao hơn Nhị Cầm cảnh.
Đối diện với tình hình này, Vân Tâm đại sư không thể không quyết đoán nhận lùi được.
…
Một đêm trôi qua rất nhanh.
Sáng sớm hôm sau, sau cơn mưa trời lại sáng.
Phương Tri Hành đẩy cửa ra thì nhìn thấy Tế Cẩu và tiểu A Hoa đang chơi đùa ở trong đống tuyết.
Tế Cẩu cũng nhìn thấy nó.
Một người một chó chán ngấy, tầm mắt lướt qua, không ai thèm nhìn lấy đối phương.
“Cha, cha ăn chút gì đi.”
“Ta không ăn, cầm đi!”
Bên trong căn phòng sát vách truyền đến âm thanh giận dữ của Lý Phong Đăng.
Phương Tri Hành hơi suy nghĩ, cậu bước thong thả vào cửa.
Chỉ thấy Lý Phong Đăng nằm trên giường, đùi sưng tấy, đã bôi rượu.
Lý Dung Dung và Lý Chí Bưu chăm sóc ở trước giường.
“Lý đại ca, vẫn ổn chứ?” Phương Tri Hành cười hỏi.
Lý Phong Đăng đang giận dữ thì hơi thu liễm lại, thở dài: “Để Phương đại hiệp chê cười rồi.
Vân Tâm sư tỷ ra tay hơi quá đáng, chút vết thương này của Lý mỗ không sao cả, chỉ là cần nằm trên giường 7 8 ngày.”
Phương Tri Hành ngồi xuống, chậm rãi nói: “Nói thật, tuy tiểu đệ rất hiểu tâm trạng muốn đi cứu người của Lý đại ca, nhưng tiểu đệ cũng cảm thấy Vân Tâm đại sư làm rất đúng.”
Lý Phong Đăng siết chặt nắm đấm, phiền muộn nói: “Ta biết, ta không trách Vân Tâm sư tỷ, chỉ là trong lòng ta không cam tâm!”
Phương Tri Hành cười nói: “Không nói đến chuyện này nữa, càng nói càng ấm ức, chúng ta nói đến chuyện khác đi.”
Lý Phong Đăng liếc nhìn trường đao bên hông của Phương Tri Hành, tò mò nói: “Ngươi cũng luyện đao à?”
“Luyện!”
Phương Tri Hành gật đầu cười, mở miệng nói: “Cha ta từng nhập ngũ tham gia quân đội, có luyện đao quân dụng, nên truyền bộ đao pháp Chiến Kỳ cho ta.”
Lý Phong Đăng giật mình, vừa nhắc tới đao pháp là có tinh thần hơn liền, mặt mũi đầy tự hào nói: “Ta luyện <L;ý Thị Hồng Mao Đao> gia truyền, khá có tiếng tăm, chắc chắn phải tốt hơn đao pháp Chiến Kỳ của ngươi một bậc.”
Phương Tri Hành không khỏi hỏi: “Đao pháp gia truyền của đại ca có thể luyện đến Ngũ Cầm cảnh không?”
Lý Phong Đăng gật đầu: “Được chứ! Lý Thị Hồng Mao Đao của nhà ta là đao pháp hệ Cự Hùng chính tông, cứng rắn mạnh mẽ hung hãn, vừa nhanh vừa mạnh.
Được truyền thừa từ “Bắc Đao vương”.”
Phương Tri Hành nhíu mày, tò mò hỏi: “Bắc Đao vương là?”
Lý Phong Đăng vội vàng giải thích: “Võ công trong thiên hạ đều đã bị các môn phiệt thế gia chiếm lấy, người bình thường không có công pháp để tu luyện, nhưng trong dân gian sẽ tự có cao nhân tồn tại.
Ở phương bắc từng xuất hiện một đao khách thiên tài, ông đã lĩnh ngộ ra đao pháp từ việc chẻ củi.
Sau khi khiêu chiến các cao thủ ở khắp nơi, tập hợp được vô số kinh nghiệm.
Lúc tuổi già ông đã tự sáng tạo ra một bộ đao pháp, đồng thời công khai truyền đi cho người đời.
Tổ tiên Lý gia ta từng có may mắn được đi theo Bắc Đao vương học đao pháp, nên cũng có mấy phần da lông.
Sau khi trải qua các đời tộc nhân dốc hết tâm huyết để mở rộng, hoàn thiện, mới dần dần tạo thành Lý Thị Hồng Mao Đao của ngày nay.”
Chương 237: Phó tử (2)
Phương Tri Hành sáng tỏ trong lòng, đáy mắt bừng lên ngọn lửa nóng.
Thật ra thì, vốn dĩ cậu vẫn ở lại am Thủy Tĩnh mà chưa trở về huyện thành, là bởi vì sau khi tăng cấp, dáng người cậu có thay đổi quá lớn, sợ sẽ khiến người khác sinh ra hiểu lầm không cần thiết.
Hiện giờ cậu lại không có công pháp để tu luyện, điều này khiến cậu rảnh đến nhàm chán.
Lý Phong Đăng thăm dò ý cậu, cười hỏi: “Sao nào, ngươi muốn học à?”
Phương Tri Hành thản nhiên gật đầu, cười nói: “Người yêu đao pháp, có ai mà thấy hàng là không sáng mắt được đây? Dù sao thì để gặp được một môn đao pháp tốt quá là hiếm có, nên ta vẫn muốn được mở mang tầm mắt.”
Lý Phong Đăng cười ha ha: “Phương đại hiệp quả có tính tình hào sảng, tốt lắm! Nếu ngươi đã coi trọng Lý Thị Hồng Mao Đao của ta, vậy ta truyền lại cho ngươi, thế nào?”
“Thật sao?”
Phương Tri Hành lấy làm kinh hãi, biến sắc nói: “Nhưng đó là công pháp gia truyền của ngài, ta lại là người ngoài….”
“Ha ha, người ngoài cái gì?”
Lý Phong Đăng lắc đầu liên tục: “Bắc Đao vương ngài ấy hy vọng đao pháp của ngài ấy được truyền khắp thiên hạ, phá vỡ vòng vây võ đạo của môn phiệt thế gia, tổ tiên Lý gia ta cũng đã thừa kế ý chí này.
Hừ, môn phiệt thế gia càng không cho phép truyền công, thì chúng ta lại càng muốn truyền bá võ thuật khắp cả thiên hạ!”
Ông nhìn chăm chú vào Phương Tri Hành, nói chuyện cực kỳ nghiêm túc: “Bắc Dao chúng ta quang minh chính đại, rất thẳng thắn.
Từ trước đến giờ hoàn toàn không có mấy quy củ thúi gì mà truyền nam không truyền nữ, truyền trong không truyền ngoài gì cả.
Chỉ cần ngươi muốn học, ta sẽ dạy ngươi thật chân thành.”
Phương Tri Hành nghe thế không khỏi nổi lòng tôn kính, hít sâu một hơi, đứng dậy chắp tay, trịnh trọng nói: “Xin Lý đại ca dạy ta!”
“Ha ha, được!”
Lý Phong Đăng quay đầu, nhìn Lý Chí Bưu, cười nói: “Chắc trên người ngươi lúc nào cũng mang theo đao phổ đúng không.”
Lý Chí Bưu ngại ngùng cười nói: “Hài nhi luôn luôn mang theo bên người, kịp thời ôn tập lĩnh hội bất kỳ lúc nào.”
Lý Phong Đăng gật đầu, cười nói: “Ừm, lấy ra đây, để Phương đại hiệp đọc mấy hôm.”
Lý Chí Bưu không hề do dự, nhanh chóng lấy một bản đao phổ nhăn nhăn nhúm nhúm ra, đặt vào tay Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành cầm đao phổ, nhất thời bùi ngùi mãi không thôi.
Trước đó, để đạt được công pháp, cậu luôn phải nhọc lòng, trải qua bao khó khăn trắc trở.
Hoàn toàn không ngờ…
Tâm trạng Phương Tri Hành phức tạp.
Lúc này Lý Phong Đăng vẫn chưa biết, người khiến người anh em tốt của mình – Trác Dữ Cầu gặp rủi ro, chính là Phương Tri Hành cậu.
Trong mắt Lý Phong Đăng, Phương Tri Hành là một nghĩa sĩ hào hiệp, là người một nhà!
Có một ngày, khi ông biết được chân tướng đó, chỉ sợ sẽ hối hận xanh cả ruột!
Phương Tri Hành lấy lại bình tĩnh, không nghĩ nhiều nữa, thong thả lật Lý Thị Hồng Mao Đao ra, đọc cẩn thận.
“Đao múa như gió, đao chém không tiếng động.
Đứng – đao nặng ngàn cân, múa – đao nhẹ như lông hồng.”
Đây là hàm nghĩa sâu xa của đao pháp Mao Hồng, múa đại đao nặng ngàn cân như nhẹ tựa lông hồng, vừa thấy nguy hiểm hùng tráng, lại vừa nhẹ nhàng linh động.
Tu luyện đến cảnh giới viên mãn sẽ có hy vọng thức tỉnh nhiều kỹ năng bộc phát, ví dụ như Sư Tử Phi Hồng, Thanh Ngưu Đạp Thiên, Ô Long Bái Vĩ, Tuyết Hoa Cái Đính các loại.
Phương Tri Hành đang nghiêm túc đọc, bỗng giao diện hệ thống lấp lóe ánh sáng!
[Điều kiện đạt tới Lý Thị Hồng Mao Đao viên mãn:
1, Đọc nội dung công pháp: 3 lượt (chưa hoàn thành)
2, Quan sát đao khách Ngũ Cầm cảnh diễn luyện đao pháp Mao Hồng: 1 lần (chưa hoàn thành)
3, Rèn đúc trọng đao nặng không dưới 1000 cân: 1 thanh (chưa hoàn thành)
4, Thịt dị thú cấp 3: 100 cân (chưa hoàn thành)]
“Chỉ có bốn điều kiện…”
Phương Tri Hành mừng rỡ, ánh mắt đảo qua giao diện hệ thống, cậu xác nhận bốn điều kiện này ngay, không khó để hoàn thành.
Điều kiện 1, đọc công pháp.
Có thể hoàn thành trong hôm nay luôn.
Điều kiện 2, phải chờ đến khi Lý Phong Đăng chữa khỏi vết thương mới có thể hoàn thành.
Điều kiện 3, lại càng đơn giản hơn.
Trên trấn có một tiệm rèn, bản thân cậu làm thợ rèn, nên việc chế tạo một thanh trọng đao không hề khó khăn.
Điều kiện 4 cũng không khó gì, dù sao thì bây giờ cậu không hề thiếu tiền.
Chỉ cần đến Cấm Khu Đom Đóm một chuyến, bên ấy có rất nhiều thợ săn giết được dị thú cấp 3, mình bỏ ra ít tiền là kiếm đủ 100 cân thịt dị thú cấp 3 thôi.
Đầu óc Phương Tri Hành chuyển động, trong lòng nhanh chóng hình thành kế hoạch.
Trước tiên phải hoàn thành điều kiện 1 và 4, rồi hoàn thành điều kiện 2 và 3 sau.
Trình tự này là hợp lý nhất.
Phương Tri Hành nghĩ thế, bản thân lại trở nên bận rộn hơn.
Cậu cầm đao phổ, cưỡi ngựa rời khỏi am Thủy Tĩnh, chạy thẳng tới Cấm Khu Đom Đóm.
Quay trở lại Cấm Khu cấp 3, nơi đây vẫn bận rộn đông đúc như vậy, thợ săn vẫn ra vào liên tục như những chú kiến thợ cần cù.
Chương 238: Ám hại (1)
Phương Tri Hành đi thẳng đến chỗ tập hợp của đội xe vận chuyển.
Nhóm thợ săn săn được dị thú cỡ lớn quá khổng lồ và cồng kềnh, thì đều phải mượn xe vận chuyển để mang đi.
Cậu đã nghe ngóng trước rồi.
Đáng tiếc, mấy hôm nay không có thợ săn nào săn được dị thú cấp 3.
Phương Tri Hành không vội gì, bỏ chút tiền mua một quản sự để ý giùm mình.
Sau khi cậu vào khách điếm, nằm nghiêng trên ghế, thảnh thơi đọc từng trang đao phổ một.
Cậu cứ đợi như thế hai ngày.
Chạng vạng tối, đột nhiên doanh trại náo nhiệt hẳn lên.
Có người giết được một dị thú cấp 3 nên xuất hiện động tĩnh to lớn, mọi người nhao nhao chạy tới xem.
Quản sự cũng nhanh chóng chạy đến báo tin cho Phương Tri Hành.
“Được!”
Trong lòng Phương Tri Hành mừng rỡ, vội vàng chạy qua đó, khi đến cậu nhìn thấy một khung cảnh hùng vĩ.
Mấy trăm người hợp lực lại, kéo một con thú khổng lồ với chiều dài thân hơn 12 mét trong Cấm Khu ra ngoài.
“Đó là, Bạch Tê Đầm Lầy!”
Phương Tri Hành vừa nhìn đã nhận ra, đây đúng là một dị thú cấp 3.
Bạch Tê Đầm Lầy thích chọn vùng nước để sống.
Thật ra bình thường loài dị thú sống dưới nước thế này khó săn giết được lắm.
Quản sự chạy đi nghe ngóng, về báo cáo với Phương Tri Hành: “Cao thủ giết được con Bạch Tê Đầm Lầy này là một vị công tử Nguyễn gia.”
“Nguyễn gia?” Phương Tri Hành nhíu mày.
Quản sự cẩn thận giải thích: “Trong môn phiệt có phân chia lớn nhỏ, ở Đam Châu chỉ có bốn đại môn phiệt.
Nhưng dưới đại môn phiệt còn có rất nhiều gia tộc phụ thuộc, làm gia thần hoặc gia nô cho bọn họ.
Đây chính là tiểu môn phiệt.
Nguyễn gia này chính là một trong những gia tộc phụ thuộc La gia môn phiệt, cũng là một tiểu môn phiệt có số nhân khẩu hưng thịnh và hung hăng nhất.
Phương Tri Hành hiểu ra, gật đầu nói: “Nhanh đi hỏi thử xem, ta muốn mua thịt dị thú cấp 3, chỉ cần 100 cân thôi.”
Quản sự đi hỏi ngay lập tức, sau khi bắt chuyện một phen, hắn chạy về cười nói: “Đã thành giao, nhưng bọn họ yêu cầu mua bán theo giá thị trường.”
Giá thị trường đã bao gồm chi phí vận chuyển và lưu kho.
Nên rõ ràng bán theo giá thị trường không công bằng cho Phương Tri Hành.
“Không sao cả, ta mua!”
Phương Tri Hành giàu nứt đố đổ vách, không thiếu tiền.
Rất nhanh, quản sự đã mua được một miếng thịt vai tốt nhất, bỏ đi mấy miếng thịt vụn thì vừa đủ 100 cân.
“Thu!”
Phương Tri Hành cầm thịt về phòng khách, vừa nghĩ trong lòng là miếng thịt vai kia nhanh chóng khô lại, hóa thành tro tàn.
1, Đọc nội dung công pháp: 3 lượt (Đã hoàn thành)
4, Thịt dị thú cấp 3: 100 cân (Đã hoàn thành)]
“Hay lắm!”
Phương Tri Hành thỏa mãn cười, trả phòng rời khỏi Cấm Khu Đom Đóm, quay trở về trấn Xích Châu.
Trên trấn có một tiệm rèn.
Đúng dịp chủ tiệm rèn là lão hán ngày đó đến quán rượu nhỏ uống vài ly, cậu còn nhớ ông ta họ Lâm.
Tiệm rèn do ông ta mở, nhưng ông ta đã không làm nổi nữa rồi, nên giao cho hai con trai quản lý.
“Phương đại hiệp, sao ngài lại đến đây thế?” Lão hán mừng rỡ, nhiệt tình chào đón.
Hai con trai của ông ta đều kính cẩn khép nép.
Nếu không phải Phương Tri Hành phá hủy Thất Sát sơn trang đang nghiền ép bọn họ, chắc chắn cả nhà bọn họ không thể sống qua mùa đông giá rét này.
Phương Tri Hành cười nói: “Lão nhân gia, ta muốn rèn một thanh trọng đao, loại nặng ngàn cân.”
Mặt lão hán biến sắc, khó xử nói: “Chỗ ta chỉ là một tiệm rèn bình thường, mọi hồi hay rèn mấy cái dao phay nông cụ các thứ thôi.
Từ trước đến giờ chưa từng rèn trọng khí lớn cỡ đó.”
Phương Tri Hành cười nói: “Không sao cả, ta cũng biết sơ sơ một chút phương pháp rèn đúc, ông chỉ cần chuẩn bị kỹ càng nguyên liệu giúp ta là được, ta có thể trả tiền cho ông trước.”
“A, ngài còn biết rèn đúc ư?”
Lão hán kinh hãi, suy nghĩ một lúc mới trầm ngâm nói: “Đại đao nặng ngàn cân cần tiêu hao rất nhiều nguyên liệu, với lại ngài còn muốn rèn binh khí, cho nên phải dùng nguyên liệu loại tốt.”
Phương Tri Hành gật đầu: “Đương nhiên chọn nguyên liệu càng cao cấp càng tốt.”
Thực ra điều kiện 2 chỉ yêu cầu rèn một thanh đao nặng ngàn cân thôi, không yêu cầu gì về nguyên liệu tốt hay xấu.
Dù dùng nguyên liệu kém cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Tất nhiên Phương Tri Hành đúc đao để mình dùng mà, nên không cần dùng bug này làm gì.
“Có rồi!”
Đột nhiên lão hán vỗ đùi, kích động nói: “Dùng vẫn thạch thì sao?”
Phương Tri Hành chớp mắt, giật mình nói: “Vẫn thạch chí ít cũng là nguyên liệu cấp 2, chỗ ngài có không?”
Lão hán lại nói: “Không phải chỗ ta.”
Ông ta chỉ tay về phía hồ Xích Châu: “Ở trong hồ! Mấy năm trước có một miếng thiên thạch rơi vào trong hồ, rơi cách bờ không xa đâu.
Ta từng đi vớt lên thử, nhưng mảnh thiên thạch này nặng quá.”
Phương Tri Hành mừng rỡ.
Một lát sau, cậu và lão hán cưỡi ngựa đi tới ven hồ.
Lão hán xuống ngựa, nhìn quanh quanh nhìn tới nhìn lui, ông ta đứng dưới tán một cây đại thụ bên bờ hồ, sờ lên vết khắc trên vỏ cây.
Chương 239: Ám hại (2)
“Ừm, ở chỗ này nè.”
Lão hán xoay người nhìn vào trong hồ, chỉ về một hướng nói: “Đi thêm khoảng mười lăm mét theo hướng ta chỉ, thiên thạch nằm dưới lớp bùn.”
Phương Tri Hành hiểu rồi, cậu cởi trang phục, nhảy vào trong nước hồ lạnh băng.
Cậu bơi về phía trước hơn mười mét, ngừng lại hít một hơi thật sau, sau đó lặn thẳng xuống nước, mở mắt ra nhìn tới nhìn lui.
Nước hồ trong suốt, cây rong dưới đáy hồ không nhiều, dù sao bây giờ cũng là thời tiết mùa đông giá rét.
Một lát sau, đồng tử Phương Tri Hành co rụt lại, cậu nhìn thấy một tảng đá lớn nhô lên, hơn phân nửa lộ ra khỏi bùn.
Cậu bơi qua đó ngay lập tức, phủi tay quét bớt bùn đất và cỏ dại trên đó, tảng đá mấp mô xuất hiện.
“Tìm được rồi!”
Phương Tri Hành cực kỳ vui mừng, chợt nổi lên mặt nước, hít sâu một hơi, rồi lại lặn xuống đáy hồ lần nữa.
Hai tay cậu cùng vận sức ôm lấy thiên thạch, bắp thịt cả người phồng lên, theo đó mà cả cơ thể to hơn một vòng, biến thành một cơ thể quái dị.
Sức lớn hơn sáu vạn cân đột ngột bộc phát, theo đó thiên thạch được nâng lên từ từ chậm rãi.
Phương Tri Hành ôm thiên thạch lên, bước từng bước dưới lòng hồ.
Ào ào!
Chỉ một lát sau, Phương Tri Hành đi một hơi lên bờ, rồi mới thả thiên thạch xuống.
“Sức lực vô cùng lớn, đúng là thần nhân!”
Lão hán nhìn tới ngây người, sợ hãi thán phục liên tục.
Ông ta còn nhớ khi đó ông ta triệu tập hai mươi thanh niên trai tráng trong trấn, cùng xuống nước vớt thiên thạch, nhưng vẫn trắng tay mà về.
Ông ta hoàn toàn không ngờ một mình Phương Tri Hành ôm được mảnh thiên thạch nặng như vậy lên trên bờ.
Phương Tri Hành cười thỏa mãn, nói: “Miếng thiên thạch này ít nhất cũng nặng bốn vạn cân đấy, sau khi loại bỏ tạp chất chắc giữ lại được mấy ngàn cân vẫn thạch, đủ để ta dùng.”
Lão hán phấn chấn nói: “Vậy thì tốt quá, trong cửa hàng của ta có một cái lò lớn, để mãi không dùng, đúng lúc bây giờ có thể lấy ra để nung luyện mảnh vẫn thạch này.”
“Được!” Phương Tri Hành thở phào, cậu ôm mảnh thiên thạch đi về trấn Xích Châu.
Cậu đi được một đoạn là phải nghỉ ngơi một lát.
Chừng hai mươi phút sau, hai người bọn họ quay về đến tiệm rèn.
Lão hán gọi hai người con trai đến khiêng cái lò nung lớn ra, bỏ cực nhiều than hồng vào như thể không cần tiền, bọn họ chính thức bắt đầu nung luyện vẫn thạch.
Lần này nung luyện mất tám ngày!
Cuối cùng thiên thạch tan ra từng chút một, đổ ra đông lại thành một khối, ánh màu vàng nâu, vô cùng cứng rắn.
Phương Tri Hành cẩn thận kiểm tra lại, cảm giác chất lượng mảnh vẫn thạch này không phải hạng xoàng, có thể đạt tới cấp 2 thượng phẩm.
Ngay khi tay cậu vừa chạm vào vẫn thạch!
Đột nhiên giao diện hệ thống lấp lóe ánh sáng!
[Vẫn thạch: Nguyên liệu cấp 2, 3894 cân.]
[Mục tiêu rèn đúc: Trọng đao]
[Điều kiện để trọng đao max cấp
1, vẫn thạch: 1200 cân (Đã hoàn thành)
2, phôi đao cấp 1 (Đã chuẩn bị, có hoàn thành hay không?)
3, sử dụng bằng sa (phèn chua) tự nhiên, nung phôi đao trong nửa giờ trở lên (chưa hoàn thành)]
Hai mắt Phương Tri Hành híp lại, tâm trạng vui sướng vạn phần.
Giỏi lắm nhóc!
Hack max cấp thương cậu quá, thiết kế phương án xong đưa ra cho cậu luôn.
Cậu đứng dậy, hỏi con trai cả của lão hán: “Có bằng sa không?”
Con trai cả nói: “Có!”
Bằng sa là một trong các nguyên liệu phụ trợ thường dùng trong rèn đúc, chẳng những có thể giảm độ cứng và tính giòn của kim loại, mà còn có thể nâng cao tính dẻo và độ bền dẻo của kim loại.
Phương Tri Hành đi đến bệ rèn đúc, chọn một phôi đao không tệ, rồi ném vào lò lửa, sau đó cậu đổ thêm một lượng bằng sa vừa phải.
Tiếp đó, cậu lấy một ít tiền lẻ ra đưa cho lão hán, cười nói: “Lão nhân gia, mấy ngày nay phiền ông vất vả, ông đưa hai đứa con trai đến quán rượu nhỏ ăn uống no say đi, ta mời.”
Lão nhân gia vui vẻ nói: “Vậy đa tạ Phương đại hiệp.”
Cứ như vậy, Phương Tri Hành đuổi khéo người trong tiệm rèn đi, một mình ngồi chờ đợi trước lò lửa.
Thời gian trôi qua rất nhanh!
[Điều kiện max cấp: Điều kiện để trọng đao cấp 2 phẩm trở thành max cấp: Đã hoàn thành, có thăng cấp hay không?]
“Có!”
Phương Tri Hành không chần chờ một giây, suy nghĩ lóe lên!
Đột nhiên!
Khối vẫn thạch chợt co lại một vòng, phôi đao đột nhiên biến to!
Một thanh trọng đao vừa dài vừa rộng vừa dày đập vào mắt.
Trọng đao dài đến 2 mét, gần bằng chiều cao của Phương Tri Hành.
Chiều rộng cũng đạt hơn 20 cm.
Toàn bộ thân đao lớn hơn một vòng so với trọng đao của Lý Phong Đăng.
“Đao tốt!”
Đáy mắt Phương Tri Hành tỏa ra ánh sáng lạ thường, trong lòng vô cùng hài lòng.
Cậu cầm lấy trọng đao rồi vung thử vài cái, tiếng gió rít lập tức vang lên.
Nhìn từ xa, thứ cậu đang vung vẩy không phải là đao, mà là một nửa cánh cửa.
Cân nặng ngàn cân, quạt vào người, có thể tưởng tượng được sức sát thương, đừng nói là người thường, ngay cả võ giả Đại Mãng cảnh, có lẽ cũng không chịu đựng được.
Chương 240: Phá Giới (1)
Chỉ có những cao thủ Ngũ Cầm cảnh đã cường hóa phòng thủ mới có thể vượt qua mà không bị thương.
“Chờ đến khi ta thành thạo đao pháp lợi hại hơn nữa, thử hỏi ai có thể địch nổi?”
Phương Tri Hành càng hài lòng hơn, trong lòng nghĩ đến một cái tên hay.
“Gió theo đao đến, cứ gọi mày là ‘Thính Phong đao’ đi!”
Phương Tri Hành khẽ thở dài, sau đó cậu xé một dải vải trắng bọc trọng đao lại, đeo trên lưng rồi xoay người rời khỏi tiệm rèn, trở về am Thủy Tĩnh.
Vừa bước vào thiền viện, cậu đã nhìn thấy Lý Phong Đăng đang ngồi dưới mái hiên uống trà.
Sau mấy ngày điều dưỡng, sức khỏe của ông về cơ bản đã hồi phục rồi.
Phương Tri Hành cười nói: “Lý đại ca, sức khỏe thế nào?”
Lý Phong Đăng đứng dậy, vỗ đùi cười đáp: “Hoàn toàn khỏe lại rồi! Nói cho ngài biết, nếu ta trẻ hơn mười tuổi thì chút thương tích nhỏ này có thể hồi phục trong ba đến năm ngày.”
Phương Tri Hành cười ha hả nói: “Bây giờ đại ca vẫn đang trẻ trung khỏe mạnh mà.”
Lý Phong Đăng lắc đầu liên tục, cảm thán không bằng năm xưa rồi lại hỏi: “Lão đệ mấy ngày nay đi đâu vậy?”
Phương Trì Hành vỗ vào trọng đao sau lưng, cười nói: “Ta đi mua một thanh trọng đao.”
Lý Phong Đăng hiểu ra nói: “Cũng đúng, muốn tu luyện đao pháp Mao Hồng của nhà ta, không có trọng đao thì sao được?”
Phương Tri Hành nghe vậy, cậu ngồi xuống, nhân cơ hội nói: “Nếu đại ca đã khỏe rồi, hay là ngài biểu diễn đao pháp Mao Hồng một lượt cho ta xem đi?”
Lý Phong Đăng gật đầu rồi gọi: “Chí Bưu, lấy đao của ta ra đây.”
“Đến ngay!” Lý Chí Bưu đáp lời, hai tay ôm trọng đao bước ra từ trong nhà.
Lý Phong Đăng không thèm quay đầu lại, ông giơ tay ra vừa vặn nắm lấy cán đao, sau đó lao ra ngoài, đáp xuống trong sân, phóng khoáng diễn luyện đao pháp.
Chỉ thấy trọng đao của ông vung lên, động như gió, tĩnh như tùng, lúc thì nặng như lừa già kéo cối xay, lúc thì nhẹ như đám mây cuồn cuộn.
Nặng ngàn cân, nhẹ như lông hồng!
Nâng nhẹ như nặng, nâng nặng như nhẹ!
Đao pháp Mao Hồng tùy ý chuyển đổi giữa nặng và nhẹ, khó lòng nhìn theo kịp, thật sự huyền diệu không thể diễn tả bằng lời.
[2, Quan sát đao khách Ngũ Cầm cảnh diễn luyện đao pháp Mao Hồng: 1 lần (Đã hoàn thành)]
[Đã hoàn thành điều kiện để trọng đao cấp 2 trở thành max cấp, có thăng cấp hay không?]
“Được rồi!!”
Phương Tri Hành vui mừng khôn xiết, cảm kích nói rằng: “Đao pháp của đại ca uy phong lẫm liệt, xuất thần nhập hóa, tiểu đệ vô cùng khâm phục.”
Lý Phong Đăng lau mồ hôi, cười ha hả đáp: “Không bằng năm xưa rồi.”
Lúc này, Phương Tri Hành nhận ra Lý Chí Bưu vẫn luôn lén lút nhìn vào thanh bảo đao cấp 2 bên hông cậu.
Thấy vậy, Phương Tri Hành khẽ mỉm cười, cậu rút thanh bảo đao ra khỏi thắt lưng rồi đưa cho hắn xem.
Lý Chí Bưu nhận lấy, xoẹt một tiếng rút trường đao ra, ánh sáng lạnh bắn ra từ thân đao lập tức chiếu vào khiến hắn phải nheo mắt lại.
“Đao tốt!”
Lý Chí Bưu đứng thẳng người dậy, vô cùng kinh ngạc.
“Đúng là đao tốt!”
Lý Phong Đăng cũng chân thành khen ngợi, tỏ vẻ xúc động nói: “Chẳng lẽ đây là bảo đao cấp 2?”
Ông dùng đại đao cả đời nhưng chưa từng sờ vào bảo đao cấp 2.
Không mua nổi!
Phương Tri Hành gật đầu cười đáp: “Đúng là cấp 2!”
Lý Chí Bưu không khỏi thở nặng nề, ánh sáng mãnh liệt không kìm được mà hiện lên trong mắt.
Hắn vẫn luôn khao khát một thanh bảo đao.
Phương Tri Hành cười nói: “Thích không? Tặng cho ngài đó.”
Lý Chí Bưu thay đổi sắc mặt, vội vàng trả bảo đao cấp 2 lại, xua tay nói: “Không được đâu, thanh đao tốt như vậy, sao có thể dễ dàng tặng cho người khác chứ?”
Phương Tri Hành cười nói: “Ta vẫn còn một thanh bảo đao cấp 2 dự phòng, hơn nữa sau này ta dùng trọng đao là chủ yếu.”
Lý Chí Bưu rất muốn lấy, hắn ngẩng đầu nhìn Lý Phong Đăng.
“Nếu Phương đại hiệp có lòng thì ngươi cứ nhận lấy đi.” Lý Phong Đăng suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Ông biết Phương Tri Hành tặng đao là để trả ơn chuyện ông tặng đao phổ.
Như vậy hai bên không ai mắc nợ ai, đương nhiên chính là tốt nhất.
“Cảm ơn Phương đại hiệp!” Lý Chí Bưu lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhận lấy bảo đao cấp 2, sờ đến sờ lui, vui không tả xiết.
Phương Tri Hành thấy vậy, trong lòng không khỏi nhẹ bớt một gánh nặng.
Cậu không thích thiếu nợ người khác, một thanh bảo đao cấp 2 đủ để trả nợ rồi.
Sau đó, Phương Tri Hành trả lại đao phổ cho Lý Chí Bưu.
Cậu trở về phòng, đóng kín cửa sổ.
“Nâng cấp!”
Trong một suy nghĩ, lượng lớn ký ức và cảm ngộ tu luyện Lý Thị Hồng Mao Đao không ngừng ùa vào tâm trí Phương Tri Hành, xông vào mỗi một sợi dây thần kinh não.
Ngay lập tức, cậu rơi vào trạng thái vừa sâu xa vừa khó hiểu, như giấc mơ tựa ảo giác.
Trong mơ, cậu một mình đứng giữa nơi băng tuyết ngập trời, vung thanh trọng đao ngàn cân, nghe gió chém tuyết.
Rắc rắc~
Cơ thể cậu không ngừng run rẩy, thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh lạ như tiếng rang đậu.
Một lát sau, Phương Tri Hành mở mắt ra,
Cậu lập tức kiểm tra toàn thân, chiều cao lại tăng thêm một chút, nhưng không nhiều, chỉ gần 1cm mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Hộ Hoa Trạng Nguyên Tại Hiện Đại [Dịch] Hộ Hoa Trạng Nguyên Tại Hiện Đại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ho-Hoa-Trang-Nguyen-Tai-Hien-Dai-Audio-Truyen.jpg)



