[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 7 : Luyện tập kỹ thuật dùng súng! (2) (c61-c70)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Luyện tập kỹ thuật dùng súng! (2)
Dường như đã nhận ra sự khó xử của Vương Song, Tôn Thiên Tiếu tiến lên nói khẽ bên tai Vương Song, mắt Vương Song sáng lên quay đầu nhìn Hoàng Bối Bối, trên mặt lộ ra ý cười, ánh mắt nàng kinh ngạc.
– Ngươi muốn làm gì!
Hoàng Bối Bối có chút cảnh giác nhìn Vương Song đang cười âm hiểm.
– Không làm gì, chỉ là cho ngươi ngủ một chút thôi!
Vương Song cười khẽ một tiếng, tay phải giơ sung đánh vào sau đầu nàng.
“Bịch” Hoàng Bối Bối chưa kịp nói gì đã trực tiếp ngất đi.
– Ha ha, không tồi, Tôn Thiên Tiếu, ta đồng ý với ngươi chỉ cần ngươi dạy cho nhóm chúng ta cách sử dụng súng ống thì ta nhất định sẽ cho ngươi an toàn rời đi!
Vương Song quay đầu nhìn Tôn Thiên Tiếu nhìn hắn, vẻ mặt thưởng thức.
– Giúp đỡ Vương ca là vinh hạnh của ta!
Đối phương khiêm tốn mở miệng, ánh mắt có chút mơ hồ.
Mọi người thấy sự việc đã giải quyết tốt đẹp thì bắt đầu nói chuyện rôm rả, nhưng chưa bao lâu mọi người đã về tới Kim Thịnh Hoa Viên.
Về đến nhà, Hoàng Bối Bối đang ngất bị Vương Song đánh thức, đám nữ sinh Trương Dao Lâm Tuyết Tình đi ra thấy đám người Vương Song có số lượng súng ống khổng lồ không khỏi có chút kinh hãi.
Vương Song nói sơ qua cho các nàng những chuyện mà bọn họ đã trải qua cùng với lai lịch của hai người lạ mặt khiến bọn họ vô cùng choáng váng sợ hãi, cho nên khá câu nệ với hai người Tôn Thiên Tiếu và Hoàng Bối Bối xem ra có thể là do biết được thân phận của bọn họ mà cảm thấy kính sợ.
Hoàng Bối Bối và Tôn Thiên Tiếu nhìn nơi này có nhiều người như vậy, không khỏi có chút khiếp sợ, trong lòng Hoàng Bối Bối không khỏi hối hận, hối hận bản thân không nên từ chối dạy Vương Song cách dùng súng, dù sao hắn cũng không có làm chuyện xấu, trái lại là bảo vệ mọi người.
Mà Tôn Thiên Tiếu nhìn thấy nhiều mỹ nữ như vậy, trong lòng sinh ra một tia tà niệm: “Chờ đến khi cha ta cứu ta, đợi đến lúc đó ta nhất định phải khiến tiểu tử ngươi sống không bằng chết! Những nữ nhân đó sẽ là của ta!”
Vương Song chuyển toàn bộ súng ống xuống vào một căn phòng để cất giữ những vũ khí này, đám người Vương Song cơm nước xong xuôi thì yêu cầu Tôn Thiên Tiếu dạy cho những nguời chiến đấu một chút kiến thức và cách dùng cơ bản của súng.
Tuy nhân phẩm của Tôn Thiên Tiếu không được tốt cho lắm nhưng thuật bắn súng của hắn thật đúng là không phải dạng vừa, trong vòng mười mét làm vỡ một bình rượu vẫn không có vấn đề gì, không khỏi làm cho những người khác bao gồm cả Vương Song hâm một không thôi.
– Súng ống, trước khi bắn phải nhớ mở chốt an toàn… … . .
Tôn Thiên Tiếu vừa dạy cho bọn hắn kết cấu và cách dùng súng ống, vừa tháo súng ra làm mẫu cho bọn hắn, đương nhiên là dùng súng rỗng, nhưng dù cho có đạn thật hắn cũng không dám làm càn, dù sao sự khủng bố của đám người Vương Song hắn đã được chứng kiến, thật sự không muốn tìm đường chết lần nữa.
Hắn giống như một lão sư, một số điều cần chú ý hắn đều giải thích rõ ràng cho mọi người, mọi người giống như một đám học sinh tiểu học khát vọng tri thức, ai không hiểu chỗ nào thì ngắt lời Tôn Thiên Tiếu để hắn cẩn thận giái thích rõ ràng cho bọn hắn.
Trong lòng Tôn Thiên Tiếu kìm nén lửa giận, từ khi nào hắn lại hèn mọn nhún nhường người khác như vậy, còn trở thành lão sư cho một đám tiểu tử mới lớn, dạy súng cho bọn họ, có đôi khi hắn thật sự hận không thể dùng một súng đánh chết bọn họ, nhưng chỉ dám nghĩ ở trong lòng, thậm chí vẻ mặt bên ngoài còn không có để lộ ra một chút bất mãn.
Nói xong lý thuyết cho bọn hắn, hắn cho đám người Vương Song làm thực hành, bắt tay vào dạy bọn họ mở chốt an toàn như thế nào, nổ súng như nào, ngắm bắn mục tiêu như nào.
Thời gian một đêm trôi qua, mặt trời phía chân trời hé ra những tia nắng ban mai, vẻ mặt đám Vương Song hưng phấn đi vào phòng khách, bọn họ vì luyện tập kỹ thuật bắn súng mà mở đèn bên ngoài không ngừng luyện tập, may mắn là Vương Song phát hiện một số ống giảm thanh ở trong một chiếc hộp, trực tiếp gắn vào súng lục mà bọn họ luyện tập.
Bởi vậy trong một buổi tối, ước chừng một thùng có gần một nghìn viên đạn đã bị bọn họ bắn hết, cho dù không ngủ cũng không gây khó khăn gì, toàn bộ đều đắm chìm trong sự phấn khích của việc dùng súng vừa học được! Cho dù là hai nữ sinh vì không muốn kêu mọi người nghỉ ngơi cũng cố nén sự mệt mỏi mà cùng luyện tập.
Tôn Thiên Tiếu mang theo đôi mắt quầng thâm rất to, trong lòng lại mang hận, còn Hoàng Bối Bối thì im lặng ngủ một buổi tối.
Sáng sớm dậy vừa vặn nhìn thấy Tôn Thiên Tiếu vào cửa, đôi mắt quầng thâm thì biết bọn họ chắc chắn là một đêm không ngủ, có chút châm chọc nói:
– Tôn đại thiếu, ngươi có thể làm lão sư được đó, tận tâm như vậy có thể được chọn làm chiến sĩ thi đua!
– Nếu trước kia ngươi có quyết tâm và nghị lực như vậy chỉ sợ đã sớm trở thành một cảnh sát vĩ đại!
Tôn Thiên Tiếu nhìn Hoàng Bối Bối, đang định tức giận thì đám người Vương Song cũng tới, nhìn Hoàng Bối Bối tựa như nghĩ đến cái gì, nói:
– Được rồi, không được ầm ĩ, hôm nay tiếp tục luyện tập, thu thập những thứ này sáng mai, vào thành phố!
Chương 62: Đám côn đồ!
Lúc này những người khác cũng lục tục đi ra, nghe thấy lời của Vương Song nói đều im lặng không lên tiếng, làm việc của bản thân, thời gian một ngày trôi qua đám Vương Song lại luyện tập cho đến trưa, dần dần hai nữ sinh cũng thích ứng được sức giật của súng lục, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn dừng lại ở mức độ này, có thể bắn trúng quả dưa hấu ngoài hai mét đã coi như tiến bộ.
Buổi chiều, Vương Song đã chuẩn bị xong toàn bộ, súng đạn, đồ ăn, nước cùng với các đồ vật chất đầy sau cốp của ba chiếc xe cảnh sát.
Hắn còn để lại năm khẩu súng ở nhà cho mọi người và hai trăm viên đạn, tin rằng từng này cũng đủ để các nàng tự bảo vệ bản thân, ít nhất là đủ đến khi bọn họ quay lại, nếu bọn họ chưa trở về thì tính mạng của những người này hắn cũng không cần phải lo lắng.
Đồng thời, đi cùng Vương Song vào thành ngoại trừ đám Lý Tân thì còn hai người khác là Hoàng Bối Bối và Tôn Thiên Tiếu.
Trên đường cái, từng chiếc xe rách nát tuỳ ý được đặt ở hai bên đường, thỉnh thoảng lại có thể nhìn thấy một thi thể đã bốc mùi thối ngã trên mặt đất hoặc là ở trong xe, từng con chim không biết tên cùng vây quanh không ngừng mổ ăn khối thi thể đã thối rữa kia.
Xa xa có thể nhìn thấy bên trong thành Giang Nam có một đám khói màu đen bay lên trời, có thể thấy là đã xảy ra các vụ nổ ở các công trình kiến trúc.
Ba chiếc xe cảnh sát dị thường trực tiếp gầm rú xuyên qua quốc lộ hướng về thành phố phía trước mà đi.
“Ta từng vượt qua núi cao cùng biển rộng, cũng băng qua dòng người tấp nập”
“Ta từng có được tất cả”
“Chớp mắt đã tan thành mây khói”
… … … .
Trên xe truyền đến âm thanh một ca khúc rất lưu hành trước khi Mạt Thế, Vương Song ghế phó lái, nhắm mắt lại lặng lẽ nghe bài hát mà bản thân rất thích.
– Tiểu Song, nhà của tỷ tỷ ngươi ở đâu? Có con đường nào ngắn nhất không, ta đoán hiện tại bên trong thành phố e rằng đáng sợ gấp mười lần so với bên ngoài, chúng ta chỉ có thể nhanh chóng cứu gia đình tỷ tỷ có lẽ mới có thể bình an ra ngoài bằng không, cho dù toàn bộ chúng ta đều là Tiến hóa giả cũng chưa chắc đã có thể an toàn đi ra!
Lý Tân bên cạnh đang lái xe nói với Vương Song đang nghỉ ngơi.
Tôn Thiên Tiếu cùng Hoàng Bối Bối đều ngồi ở ghế sau, lần này không có dây thừng trói bọn họ nhưng ngay cả như vậy bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, dù sao bọn họ cũng đều biết thái độ Vương Song đối với bọn họ cũng không tính là hữu hảo, một khi chọc giận Vương Song thì tuỳ ý tung ra một viên hoả cầu có thể khiến bọn họ thành tro tàn.
“Hừ, ngươi chờ đó cho ta, đợi đến khi vào thành phố ta sẽ đi tìm cha ta, cha ta là cục trưởng cục cảnh sát khu Thiên Kiều, tin rằng chắc chắn sẽ không có việc gì, đến lúc đó xem ta đối phó với các ngươi như nào!” Tôn Thiên Tiếu ngồi hàng ghế phía sau, trong lòng âm thầm nảy sinh ác độc.
Còn Hoàng Bối Bối thì vẻ mặt âu sầu nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.
– Đi theo đường số 2 Nam Châu, chỗ đó có một con đường nhỏ dẫn thẳng đến nơi tỷ tỷ của ta ở, chúng ta có thể đi đường đó!
Vương Song không mở mắt, thuận miệng trả lời, trong đầu lại hiện lên một hình ảnh kinh người, bản đồ của thành phố Giang Nam giống như thu nhỏ lại trực tiếp hiển thị lên não bộ, bên trong bộ não hình thành một bản đồ rõ ràng.
Đây là một vận dụng mà Vương Song đã nghiên cứu ra sau khi phát hiện tinh thần lực của chính mình, tinh thần lực của hắn là một trong ba loại thuộc tính mạnh nhất, đáng tiếc là hắn không biết sử dụng như thế nào, hắn chỉ biết rằng khi hắn nhỡ kỹ một tấm bản đồ và nhớ lại thì bản đồ sẽ biến thành một không gian ba chiều, cả hình dạng thành thị đều hiện trong đầu hắn, một ngã tư đường cũng trở nên rất rõ ràng.
Bởi vậy tuy nhìn qua bên ngoài Vương Song giống như đang nghỉ ngơi nhưng thực chất hắn chỉ đang nghiên cứu tinh thần lực của bản thân mà thôi.
Đối với hai người phía sau hắn cũng dùng một chút tinh lực để chú ý, dù sao đây cũng là hai quả bom, vạn nhất có một người không an phận thì sẽ tạo thành phiền toái rất lớn cho đám người bọn họ.
– Grào!
Khoảng cách tới thành phố Giang Nam càng ngày càng gần thì có càng nhiều Zombie xuất hiện, thỉnh thoảng lại có một vài con Zombie ngăn phía trước chiếc xe, nhưng xe của bọn Vương Song mặc kệ trực tiếp nghiền qua, để lại một vệt máu màu đen trên xe.
Khi dần dần đến gần, Lý Tân phát hiện trên đường phía trước cách một trăm mét xuất hiện một chiếc xe tải lớn chặn đường, hai bên đều là sườn dốc cao không thể đi qua, một bên còn có chiếc Vans cùng với xe gắn máy, mười mấy tên nam tử to cao vạm vỡ trên người có hình xăm đứng ở hai bên đường, vẻ mặt trêu tức nhìn chiếc xe đang tiến đến, trong tay cầm dao bầu cùng gậy bóng chày thỉnh thoảng lại lắc lắc vũ khí trong tay, thậm chí còn có mấy người vác trên vai một khẩu M16.
Chương 63: Đám côn đồ! (2)
Thật không may là phía trước Vương Song còn có một chiếc Mercedes-Benz dừng lại do bị xe tải trước đó ngăn cản, có vẻ như là một nhà ba người, một nam một nữ trông giống một cặp phu phụ cùng với một tiểu cô nương chỉ mới sáu bảy tuổi, trong đó nam tử hơn ba mươi tuổi mặc một bộ âu phục màu đen, nhìn qua giống như một nam nhân thành đạt, lúc này gương mặt đầm đìa mồ hôi đang nói chuyện với người cầm đầu có vẻ mặt dữ tợn, sau đó thậm chí còn quỳ xuống trước bọn hắn kết quả là trực tiếp bị đá một cước ngã trên mặt đất, phun ra một vũng máu, nữ nhân cùng tiểu hài tử phía sau có chút sợ hãi nhìn một màn trước mắt.
Nhưng có lẽ đã nhìn thấy xe cảnh sát phía sau, ánh mắt ba người sáng lên lộ ra một tia hy vọng.
– Ha ha, xe cảnh sát, các huynh đệ, đó là xe cảnh sát ngăn bọn chúng lại.
Một tên nam nhân có vết sẹo trên mặt càn rỡ cười to.
– Đao Ba, ngươi đó!
Nam nhân được gọi là Mãnh ca ngồi một bên hút thuốc, nghe thấy lời nói của tên mặt thẹo có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng cũng không ngăn lại.
Cho dù có là cảnh sát thật sự thì mười mấy người bọn họ có nhiều súng như vậy cũng không cần phải sợ hãi.
– Vâng, Đao Ba ca, giao cho chúng ta, khà khà, không biết bên trong có cảnh sát thật hay là giả, nếu như là thật thì vừa lúc để ta cảm nhận cảm giác dùng súng bắn vào đầu cảnh sát như thế nào!
Một tên thủ hạ dáng vẻ đáng khinh lập tức thức thời lớn tiếng phụ hoạ, nói xong ánh mắt ra hiệu dẫn theo vài người đi về phía xe của đám người Vương Song.
– Tiểu Song, phía trước hình như xảy ra chút chuyện!
Lý Tân lập tức ấn còi, “Píp”, “Píp” liên tục mấy tiếng, nhắc nhở chiếc xe phía sau.
Đồng thời không ngừng giảm xuống tốc độ xe cuối cùng chỉ bọn họ khoảng chừng mười bước thì dừng hẳn.
– Xem ra chúng ta gặp được đám côn đồ trong truyền thuyết rồi, vốn dĩ không muốn sinh thêm chuyện mà người ta muốn tự tìm chết cũng không thể trách mình.
Vương Song chậm rãi mở mắt, ánh mắt bình tĩnh như nước hồ sâu lạnh nhạt nhìn phía trước, lần này hắn tiến vào nội thành có thể nói chỉ được phép thành công không được phép thất bại, bất kể kẻ nào dám ngăn cản hắn thì sẽ trở thành kẻ địch của hắn, đối với kẻ địch Vương Song hiện tại chỉ có một cách, đó chính là giết!
Tôn Thiên Tiếu cùng Hoàng Bối Bối đồng thời thở dài có chút đồng tình nhìn mấy tên côn đồ vẻ mặt kiêu ngạo đang đi về phía nơi này.
Chỉ có chân chính thấy sức mạnh của Vương Song mới có thể thấy được trong cơ thể người trẻ tuổi này có một sức mạnh khủng bố như thế nào.
So sánh với đám côn đồ thì Vương Song giống như một con hổ ăn thịt người.
– Đi thôi, xuống xe!
Vương Song dẫn đầu xuống xe, trên người bọn họ đều mặc áo chống đạn, trong ngực đều có súng lục, trái lại bọ họ cũng không sợ hãi.
Nhìn thấy bộ dạng non nớt của đám người Vương Sơng, cả gia đình phía trước đều lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng, mấy người đi tới đều cười to có vẻ vô cùng thoải mái, nhưng khi nhìn thấy Hoàng Bối Bối mặc rang phục cảnh sát, ánh mắt đám côn đồ sáng ngời, lộ ra một mặt dâm tà:
– Thật là xinh đẹp lại còn là cảnh sát, vừa lúc có thể đưa cho lão đại, lão đại chơi xong có lẽ chúng ta cũng có thể chơi một chút!
Nói xong, yết hầu không ngừng nhấp nhô giống như nghĩ tới một vài chuyện tươi đẹp, những người khác nhìn thấy Hoàng Bối Bối cũng sáng lên giống như đám sói đói.
Có người muốn tiến lên sờ khuôn mặt Hoàng Bối Bối lại bị Vương Song ngăn ở phía trước vẻ mặt lạnh nhạt nhìn đối phương:
– Các ngươi là ai, vì sao chặn đường quốc lộ?
Nam nhân nhìn Vương Song cản trở chuyện tốt của mình không khỏi có chút tức giận, khẩu súng M16 trong tay trực tiếp đặt trên trán của Vương Song:
– Vương bát đản, chúng ta là Mãnh Hổ Bang, con đường này hiện tại là của chúng ta, muốn đi qua, có thể, giao ra tất cả vật tư trả phí qua đường nếu không thì đừng hòng đi!
Chớp mắt không khí như ngừng lại, đám người Lý Tân đang muốn động thủ thì Vương Song ra hiệu trực tiếp bảo bọn họ dừng động tác.
– Đúng rồi, còn có nữ nhân này, cũng phải để lại làm ấm giường cho lão đại chúng ta!
Nam tử tiếp tục không biết sống chết mở miệng.
– Toàn bộ vật tư, không phải quá đáng quá rồi sao, có khác gì ăn cướp đâu!
Vương Song nhíu mày, bộ dáng không hề sợ hãi.
– Ha ha, chúng ta là cướp vậy thì sao, chẳng lẽ còn có cảnh sát tới bắt chúng ta sao! Hiện tại là Mạt thế, người nào nắm taylớn thì người đó chính là lão đại!
– Tên này xem ra là đầu óc có vấn đề, vẫn còn tơ tưởng đây là thế giới trước Mạt Thế sao, chẳng lẽ không biết hiện tại là lúc nào sao!
– Buồn cười, loại này cho dù còn sống cũng chỉ lãng phí lương thực, sớm hay muộn cũng sẽ bị Zombie ăn thôi!
Một đám côn đồ châm chọc, nhưng lại không chú ý đến gương mặt Vương Song đang lộ ra vẻ trào phúng nhàn nhạt.
– Mãnh lão đại, chúng ta thật sự không có vật tư, chỉ có tấm chi phiếu trên người bên trong có mấy trăm vạn, nếu ngươi muốn thì cho ngươi hết! Xin ngươi hãy tha cho chúng ta đi!
Ở phía trước, nam tử mặc âu phục, vẻ mặt chán nản đang cầu xin tên nam nhân cầm đầu.
Chương 64: Không đồng ý!
– Mẹ nó, thời thế bây giờ thì tiền có tác dụng gì, lão tử cần lương thực và vũ khí, các ngươi một thứ cũng không có lại còn muốn đi qua, nằm mơ đi!
Mãnh ca hừ lạnh một tiếng, nhìn thấy nữ hài đang sợ hãi rụt rè phía sau nam nhân đột nhiên hai mắt sáng lên, vẻ mặt tà niệm hiện lên trong đầu, quay đầu ôn hoà mở miệng với nam nhân kia nói:
– Ha ha, tuy lão đệ ngươi không có vật tư nhưng có đồ vật khác có thể thay thế đó!
Nhìn nam tử mặc âu phục vẻ mặt mờ mịt, Mãnh ca trực tiếp chỉ tiểu cô nương phía sau, ánh mắt hiện lên lửa nóng.
Tiểu cô nương nhìn thấy vẻ mặt Mãnh ca lại khẩn trương nắm lấy quần áo mẹ mình, ánh mắt sợ hãi nhìn đối phương.
– Không được, tuyệt đối không được, xin ngươi, Mãnh ca ngươi hãy bỏ qua cho nàng, nàng chỉ là một tiểu hài tử muốn gì thì hãy nhắm vào ta, không được làm hại nàng!
Nam tử mặc âu phục đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm loại người nào chưa gặp qua, vừa thấy ánh mắt của hắn đã biết hắn chú ý tới cái gì, nhưng hắn chỉ có một nữ nhi này, du thế nào cũng sẽ không giao nàng ra.
Nhưng hắn biết sự phản kháng của hắn ở trước mặt đám côn đồ này vô cùng nhỏ yếu, cho dù là tính mạng bọn họ cũng có thể chấm dứt trong hôm nay, hắn vô cùng hối hận khi nhất định phải trở về thành phố Giang Nam, nếu như không đến đây thì có lẽ sẽ không gặp phải chuyện này.
Không khỏi quay đầu lại nhìn về phía đám người Vương Song, khi chiếc xe cảnh sát của đám người Vương Song xuất hiện hắn đã hy vọng đó là cảnh sát thật sự nhưng kết quả lại là mấy tiểu tử vắt mũi chưa sạch, hy vọng của hắn chớp mắt chuyển thành tuyệt vọng.
Nhưng lúc hắn nhìn lại lập tức ngây người, phút chốc hai mắt trợn to giống như nhìn thấy một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
– Không bằng lòng sao!
Mãnh ca biến sắc trở nên vô cùng cay nghiệt, nhìn nam nhân, ánh mắt hiện lên sự khát máu vừa định hạ lệnh giải quyết hắn lại đột nhiên nhìn thấy sắc mặt của nam nhân, có chút nghi ngờ quay đầu nhìn lại, phút chốc hai mắt mở to vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
… … …
Một đám côn đồ vẻ mặt trào phúng đứng trước mặt Vương Song, bọn họ chỉ lo chú ý Hoàng Bối Bối cũng không có chú ý tới hai chiếc xe phía sau từ đầu đến cuối không có ai đi ra, chợt một người nghĩ đến bọn họ có ba chiếc xe, chỉ có người ở chiếc xe thứ nhất là đi xuống những người khác đều chưa có xuống, không khỏi cùng với một người khác đi đến hai chiếc xe phía sau.
Một họng súng màu đen từ bên trong cửa kính áp vào trán hai người, phút chốc làm cho thân thể hai người cứng đờ, một giọt mồ hôi lạnh theo trán chảy xuống.
– Hai người các ngươi đang làm cái gì vậy, bảo bọn họ hạ tất cả xuống, xem xem có… thứ tốt gì không!
Tên nam tử cầm đầu bởi vì tầm mắt đã bị Vương Song chặn lại cho nên chỉ có thể nhìn hai người đứng ở chiếc xe cảnh sát bên cạnh, vẫn không thấy cử động không khỏi có chút tức giận kêu lên.
– Bùm!
Một tiếng vang lớn cửa của hai chiếc xe nháy mắt mở ra, mọi người ở bên trong xe đi ra, trên người ai cũng có một khẩu súng lục và một khẩu súng M16 treo trước ngực, mặc áo chống đạn, dưới chân đi ủng chiến đấu, toàn thân được trang bị cao cấp đến tận răng.
“Ken két” gần chục khẩu tiểu liên loại 79 chĩa thẳng vào nhóm côn đồ trước mặt, chỉ cần Vương Song hạ lệnh một cái là hoả lực mạnh mẽ có thể bắn bọn họ thành cái sàng.
– Điều này … . .
Phút chốc đám côn đồ trợn tròn mắt, có chút ngơ ngác nhìn một màn xuất hiện trong chớp mắt này, Lý Tân đồng thời động thủ, ra tay nhanh như chớp thừa lúc bọn họ không phản ứng đoạt lấy súng ống đang nhắm vào Vương Song, sau đó móc súng lục ra chĩa họng súng vào tên nam nhân có chút đáng khinh kia.
Đối mặt với tình thế đảo ngược như vậy không chỉ có bọn họ ngây ngẩn cả người cho dù là Mãnh ca nhìn thấy một màn này, Đao Ba hay nam tử mặc âu phục bên cạnh cũng không khỏi sững sờ, một đám khó tin, đặc biệt là Mãnh ca vốn đang tưởng là hai con cừu kết quả lại xuất hiện một đám lang sói, loại mà có thể nuốt chửng đám người bọn hắn.
– Bây giờ còn muốn phí qua đường không?
Vương Song giống như không để ý, ánh mắt lạnh nhạt nhìn tiểu lâu la ở phía trước.
“Ực” nam tử đáng khinh gian nan nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt có chút hoảng sợ nhìn họng súng chĩa trên đầu mình, hắn căn bản không nghĩ đến tất cả vốn dĩ đã nằm trong tay của bọn hắn nhưng chỉ trong chớp mắt kết quả lại trở thành như thế này, bởi vậy đầu óc của nam tử đang hỗn loạn khi nghe được lời nói của Vương Song thì gật đầu mạnh, sau đó lại lắc lắc đầu, muốn nói cái gì nhưng lại không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.
– Phế vật!
Hai mắt Vương Song lạnh lùng, “Pằng”, tiếng súng thanh thuý vang lên, trên đầu nam tử nháy mắt xuất hiện một lỗ, trước sau trong suốt thậm chí có thể nhìn thấy vật màu đỏ trắng bên trong.
– A… . .
Ánh mắt nam tử vô cùng tuyệt vọng muốn nói cái gì nhưng rốt cuộc không thể nói nên lời, thân thể trực tiếp ngã xuống đất dần dần lạnh đi.
– Dừng tay!
Chương 65: Không đồng ý! (2)
Lúc này xa xa truyền đến một thanh âm kinh sợ, người được gọi là Mãnh ca lúc này lấy lại tinh thần nhìn đám người Vương Song, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng cũng không hổ là lão đại đã lâu, rất nhanh đã trấn định lại, mở miệng nói với một đám thủ hạ yểm hộ sau lưng bọn người Vương Song.
– Vị huynh đệ này, lần này chúng ta đã sai, ta ở đây xin lỗi ngươi, giữa chúng ta có thể đã có hiểu lầm nhưng ngươi đã giết của ta một người, hiện tại có thể thả bọn họ ra rồi, ngươi đi đường dương quang của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, mọi người nước sông không phạm nước giếng, như thế nào?
Nam tử được gọi là Mãnh ca thật là có chút đầu óc không bởi vì một tên thủ hạ của mình bị giết mà cùng với đám người Vương Song liều mạng tử chiến, mà muốn ôn hòa kết thúc, dù sao nhìn hoả lực của đối phương gần mười khẩu súng trường đột kích, nếu như đánh nhau thật thì chưa nói đến có bao nhiêu phần thắng, cho dù thật sự thắng được thì bản thân thương vong vô cùng nghiêm trọng.
Cho nên Mãnh ca dự định dàn xếp ổn thoả, bản thân hắn đã hạ thấp thái độ, đối phương hẳn là cảm thấy vừa lòng.
Nam tử mặc âu phục nhìn tình hình trước mặt, ánh mắt đột nhiên thay đổi, bản năng muốn sống bùng nổ, kêu đám người Vương Song.
– Huynh đệ, cứu mạng, cứu nữ nhi và lão bà của ta!
– Cảnh sát, giúp bọn ta với! Bọn chúng muốn giết người.
Đám côn đồ đột nhiên biến sắc, một người trong đó trực tiếp đá nam tử ngã trên mặt đất, đấm mạnh vào người làm đối phương lại phun mạnh ra một ngụm máu tươi.
– Vương bát đản, ai cho ngươi nói lung tung!
Tên côn đồ oán hận mắng một câu.
– Ba ba!
Tiểu cô nương nhìn cha mình bị người ta đánh, tuy sợ hãi nhưng vẫn không nhịn được mà giãy dụa ra khỏi vòng tay của mẹ, chạy về phía nam nhân.
– Tiểu Nhã, đừng lại đây!
Mặc dù nam nhân bị đánh nhưng vẫn kiên cường không rên một tiếng, nhưng khi nhìn thấy nữ nhi của minh đột nhiên chạy tới, mặt biến sắc vội vàng kêu to.
– Ha ha, tiểu nha đầu, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn trở về cho ta đi.
Tên côn đồ đi ra xách tiểu cô nương giống như gà con ném lại chỗ cũ.
– Ba ba, ba ba, hu hu… … . .
Tiểu cô nương ngã trên mặt đất không nhịn được khóc lên, đầu gối bị mài, nước mắt không ngừng nhỏ xuống, đôi mắt to tròn tinh xảo đáng yêu nháy mắt trở nên sưng đỏ.
– Tiểu Nhã!
Nam nhân có chút đau khổ kêu to, vô cùng căm thù nhìn đám lang sót chung quanh đang cười lạnh.
Mãnh ca không để ý một màn này, hai mắt chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Vương Song đang chờ đợi đáp án.
– Vương Song… …
Hoàng Bối Bối thân là một cảnh sát sao có thể nhìn một màn như vậy, không nhịn được mở miệng.
Còn chưa nói ra đã bị Vương Song xua tay ngắt lời.
– À, nếu như ta nói không đồng ý thì sao!
Thanh âm Vương Song có chút lạnh nhạt truyền ra, làm cho thân thể tất cả mọi người ở đây trở nên cứng đờ, chớp mắt không khí đông cứng lại.
– Nếu ta nói ta không đồng ý thì sao!
Âm thanh lạnh nhạt của Vương Song vang lên làm cho sắc mặt tên côn đồ cầm đầu chớp mắt trì trệ, sau đó tức giận dâng lên hận không thể trực tiếp nổ súng đại chiến với đối phương liều mạng đến ngươi chết ta sống, bản thân đã cho hắn mặt mũi vậy mà Vương Song lại không vừa lòng, nhưng lý trí vẫn áp chế cơn giận của hắn, phải biết rằng một khi khai chiến sẽ có hại với chính mình thế nào, cho nên bản thân chỉ có thể cố gắng tránh khai chiến.
– Vị tiểu huynh đệ này, ta thừa nhận thực lực của các ngươi rất mạnh nhưng ngươi cũng biết một khi hai bên thật sự đánh nhau thì sẽ lưỡng bại câu thương, cho dù ngươi thắng thì tin rằng cũng sẽ không còn bao nhiêu người, làm như vậy ngươi có thấy được ích lợi gì không!
Không thể không nói tên côn đồ cầm đầu này rất biết cách ăn nói, nói rất hợp tình hợp lý làm cho người ta không tìm thấy lỗi nào giống như đang suy nghĩ cho Vương Song, nếu đổi thành người khác thì e là còn có thể sinh ra chút hảo cảm với hắn.
– Vương ca, Mãnh ca này trước kia là lão đại của một tiểu bang phái của thành phố Giang Nam, bình thường kiếm tiền bằng cách thu phí bảo hộ và trông coi, không phải là một người nói lời biết giữ lời, hai mặt, thay đổi thất thường chính là nói loại người này, không thể tin tưởng lời nói dối của hắn!
Đúng lúc này, Vương Hổ đột nhiên tiến lên nói nhỏ bên tai Vương Song.
Trước đây hắn miễn cưỡng được xem như là người trong ngành, nhưng không phải là một lão đại, cho nên cũng biết đến nam tử được gọi là Mãnh ca này.
– Ngươi là… . .
Vương Hổ!
Mãnh ca có chút kinh ngạc nhìn Vương Hổ xuất hiện, sắc mặt có chút khó coi, biết rằng Vương Hổ chắc chắn hiểu rõ hắn, sẽ không nói tốt đẹp gì cho hắn, đang muốn mở miệng muốn tiếp tục nói cái gì thì nghe thấy một câu:
– Nổ súng!
– Pằng pằng pằng.
Viên đạn của đám Vương Song giống như một trận đại hồng thuỷ, phun ngọn lửa ra đánh về phía đám côn đồ.
– Nằm úp xuống, tản ra, mẹ nó đánh trả cho ta!
Chương 66: Giết hại!
Mãnh ca kêu to một tiếng trực tiếp lao xuống ngã trên mặt đất, đi tới phía sau xe hơi đồng thời miệng kêu to, trong lòng vô cùng hận và khiếp sợ, trận đánh này thật không biết sẽ chết bao nhiêu thủ hạ, đồng thời cũng vì sự tàn nhẫn của đối phương mà khiếp sợ, tuy bên ngoài bản thân đã nói rất dễ nghe nhưng chính hắn cũng không có ý định buông tha cho bọn họ, dù sao nhân số của bọn họ cũng không ít, còn có hoả lực mạnh như vậy, nếu nói bản thân không động lòng thì là nói dối.
Đáng tiếc không nghĩ tới Vương Song vậy mà tàn nhẫn hơn so với hắn, trực tiếp hạ lệnh nổ súng.
– Pằng pằng pằng.
– Cạch cạch cạch.
… … … .
Toàn bộ đám côn đồ đều trốn sau tấm chắn không ngừng đánh trả, không gian này chớp mắt đã trở thành khu vực tử vong, bất kể kẻ nào vào giữa nơi này đều bị bắn thành cái sàng, nhưng chịu thiệt nhất vẫn là bên phias Mãnh ca, vì trở tay không kịp mà trong phút chốc đã chết năm sáu người, chỉ còn lại có mười người không ngừng đánh trả, nhưng súng ống của bọn họ không nhiều, chỉ là vào thời điểm Mạt Thế lật thi thể của cảnh sát mà có được, người có súng cũng chỉ có khoảng sáu người, bị bắn chết hai người cuối cùng chỉ còn có bốn người có súng.
– A! Ta trúng đạn rồi! Mau cứu ta!
– Cứu ta, ta không muốn chết!
Từng âm thanh xuất hiện đều là ở bên những tên côn đồ, thỉnh thoảng lại bị bắn trúng ngã trên mặt đất kêu lên, bọn họ không có giống như đám Vương Song biết quần áo trống đạn cho dù có bị đạn bắn trúng cũng không sợ nguy hiểm tính mạng.
Nhưng duy nhất có một nhược điểm là trình độ bắn súng của đám Vương Song quá kém, nếu đổi thành Hoàng Bối Bối có lẽ chỉ cần một phần ba số đạn là có thể tiêu diệt toàn bộ đối phương.
Người nhà của nam tử mặc âu phục ở bên cạnh cũng bị xem nhẹ, bọn người Vương Song theo bản năng né bọn họ, người bên Mãnh ca lại càng không nghĩ đến bọn họ, bởi vậy trái lại bọn họ trở thành người an toàn nhất.
Bọn họ cũng có một chút đầu óc biết chạy nhanh rời đi, nam tử giãy dụa đứng dậy muốn rời đi thì vừa lúc bị Mãnh ca đang nổi điên nhìn thấy, hai mắt sáng ngời trực tiếp rống to:
– Đám đối diện, các ngươi mau dừng tay nếu không dừng ta giết toàn bộ ba người này!
Nói xong trực tiếp nhảy vọt tới cạnh nam tử kia, dùng súng chỉ vào đối phương, ẩn núp phía sau lưng nam tử đồng thời ánh mắt ra hiệu thủ hạ, hai thủ hạ hiểu được chạy vội tới phía sau tiểu cô nương cùng nữ nhân, dùng súng chĩa vào sau đầu của đối phương.
– Ngừng bắn!
Vương Song nhìn cảnh tượng cách đó không xa, nhướng mày có chút bất đắc dĩ hạ lệnh, nhưng ánh mắt cũng trở nên càng rét lạnh.
Mọi người nghe vậy đều dừng tay, nòng súng trong tay bọn họ nóng lên, trên xe có vết đạn, trên mặt đất cũng bị che kín bởi vỏ đạn màu vàng cam, cho thấy trận chiến đấu vừa rồi có bao nhiêu kịch liệt.
Đối phương nhìn đám người Vương Song dừng tay cũng không đánh trả lại, lại càng không dám đánh trả, dù sao trận chiến đấu điên cuồng vừa rồi làm cho đám người bên mình tổn thất vô cùng nghiêm trọng, bọn họ thì một người cũng không có việc gì, điều này rất đáng sợ trực tiếp đánh bay sự tự tin của bọn hắn.
Hiện tại nhìn bọn họ chủ động dừng tay trong lòng cao hứng không thôi.
– Vương ca, không thể dừng, một khi dừng tay sẽ làm cho đối phương có cơ hội, hiện tại chúng ta đã sắp thắng rồi nếu đánh tiếp có thể tiêu diệt toàn bộ đối phương.
Tôn Thiên Tiếu có chút sốt ruột nói, hắn không phải lo lắng cho sự an toàn của đám Vương Song mà sợ bọn họ bị bắt được nhược điểm sau đó bị giết ngược lại, bản thân ở trong tay Vương Song còn có thể sống nhưng nếu ở trong tay đám côn đồ đó thì thật sự sẽ không còn đường sống.
– Một nhà kia chết thì chết thôi, bây giờ đi cứu người thân của Vương ca mới là chuyện quan trọng nhất!
Tôn Thiên Tiếu nói ra điểm yếu trong lòng Vương Song.
– Câm miệng, ta muốn làm cái gì không cần ngươi phải nói cho ta biết!
Hai mắt Vương Song lạnh lùng thoáng nhìn đối phương, trực tiếp bảo Tôn Thiên Tiếu ngậm miệng lại.
Quay đầu nhìn về phía Mãnh ca bước từng bước một, ánh mắt có chút u ám, liếc qua Lý Tân đều hiểu được ý tứ của đối phương.
– Vị huynh đệ này, lần này ta thừa nhận là ta không phải nhưng làm người nên để lại một con đường, việc gì cũng không nên làm đến đường cùng, cho người khác một con đường cũng chính là cho bản thân một con đường, dù sao thì nhiều bằng hữu cũng hơn là nhiều kẻ địch, thả chúng ta đi, về sau ta gặp lại huynh đệ nhất định sẽ nhượng bộ lui binh!
Mãnh ca trốn ở phía sau nam tử, súng trong tay chĩa sau đầu đối phương có chút điên loạn quát, vụ bắn nhau ngắn ngủi vừa rồi đã làm hắn hoảng sợ, đạn của đối phương giống như không cần tiền, như hồng thuỷ bắn xuống làm cho đám người bọn hắn không có cơ hội đánh trả, may mắn đối phương giống như đều là tay mới, kỹ thuật bắn súng không chính xác, nếu không thì đám người bọn hắn có thể sống được bao nhiêu cũng không biết, cho nên hiện tại thầm nghĩ trong lòng có thể tránh được một mạng, dù sao thì núi xanh còn đó không lo không có củi đốt, nơi này không được còn có thể đi nơi khác, nhưng điều kiện tiên quyết là phải giữ được mạng.
Chương 67: Rời đi!
Vương Song lạnh lùng nhìn đối phương, ánh mắt dửng dưng, chỉ là khi nhìn đến người nhà tiểu cô nương ánh mắt có chút thay đổi, một chút lo lắng, lại mở miệng nói:
– Các ngươi, thả người, cút! Đừng để ta gặp lại các ngươi! Nếu không sẽ không may mắn như lần này đây!
– Huynh đệ, ta cứ thả người như vậy nhỡ đâu các ngươi đổi ý thì phải làm sao, không bằng như vậy đi, các ngươi lùi ra phía sau một trăm mét chúng ta lên xe trước, đợi chúng ta lên xe thì sẽ thả bọn họ, như vậy tất cả mọi người đều có thể yên tâm, như thế nào?
Mãnh ca đưa ra đề nghị, hắn cũng không ngốc biết để lại đường rút lui của mình, căn bản không tin lời nói của Vương Song dù sao bản thân hắn cũng là loại người như vậy.
Một làn gió nhẹ thổi qua tựa như mang đến cảm giác mát mẻ, nhưng bầu không khí lúc này không chút hạ nhiệt, không khí vô cùng nóng bức.
– Các ngươi không có lựa chọn, hoặc là chọn tin tưởng ta hoặc là tiếp tục khai chiến, còn bọn họ, nếu ngươi muốn giết thì giết đi!
Vương Song vô cùng lãnh khốc đáp lại, không cho đối phương cơ hội lựa chọn.
– Ngươi, ngươi ép ta! Đã muốn cá chết lưới rách thì mẹ nó mọi người ai cũng đừng hòng sống tốt!
Mãnh ca nghe vậy sắc mặt trở nên vô cùng xanh mét, giận dữ hét.
– Uy hiếp? Ta không phải đang đàm phán điều kiện với ngươi mà đang nói sự thật cho ngươi biết.
Khoé miệng Vương Song lộ ra sự châm chọc, thân thể giống như một tàn ảnh trong chớp mắt rút ngắn khoảng cách mười bước, căn bản không cho người ta có cơ hội phản ứng, Lý Tân cũng phát động kỹ năng của bản thân, tốc độ gấp năm lần người thường thậm chí còn nhanh hơn Vương Song một chút, Đường Đao trong tay ánh ra một ánh sáng màu đen giống như lưỡi hái của tử thần không ngừng giành lấy tính mạng của đám côn đồ này.
– Ngươi, không có tư cách nói điều kiện với ta!
Lúc này, Vương Song chậm rãi nói một câu cuối cùng bên tai của Mãnh ca, ánh đao màu bạc hiện lên, súng ống trong tay bọn họ bị chém làm hai, chỗ bị đứt vô cùng bóng loáng, những người khác còn chưa kịp hét thảm một tiếng đã bị Đường Đao của Lý Tân xẹt qua cổ, trực tiếp mất mạng.
– Tiến Hoá Giả! Ngươi là Tiến Hoá Giả!
Lúc này, Mãnh ca mới đột nhiên phản ứng lại, bất chấp thủ hạ của mình bị thiệt hại vẻ mặt kinh hãi nhìn hai người Vương Song, còn sợ hãi hơn cả lúc trước khi nhìn thấy hoả lực của đám người Vương Song!
– Chẳng trách ta lại thất bại thảm hại như vậy, hoá ra các ngươi là Tiến hoá giả! Ha ha, Hoàng Mãnh ta thua trong tay Tiến hoá giả cũng coi như không oan!
Mãnh ca cười khổ mở miệng nói, lập tức từ bỏ nhắm mắt lại giống như chờ kết thúc của chính mình.
Một nhà ba người nam tử mặc âu phục lúc này giống như thở dài nhẹ nhõm một hơi, vẻ mặt sống sót sau tai nạn ôm nhau, nhìn đám người Chương Nghiệp đi phía sau tới.
– Tiến Hoá Giả, làm sao ngươi có thể biết Tiến Hoá giả?
Vốn Vương Song muốn giải quyết Mãnh ca nhưng nghe được câu hắn nói đột nhiên dừng động tác lại có chút nghi ngờ hỏi.
Những người khác cũng có chút nghi ngờ nhìn hắn, bọn họ đều là vì Vương Song mới biết được có Tiến Hoá Giả, thế nhưng người trước mắt kia chẳng lẽ trước kia còn nhìn thấy Tiến Hoá Giả khác, bọn họ đều cảm thấy vô cùng tò mò.
– Bởi vì ta đã gặp qua, không chỉ một người, năng lực của bọn họ vô cùng kỳ lạ, có thể điều khiển hàn băng, có thể sử dụng hoả cầu còn có sức mạnh vô cùng to lớn thậm chí ta còn gặp được một người có thể điều khiển thực vật, tuy năng lực bọn họ vô cùng kỳ lạ nhưng đều có một điểm chung đó chính là rất mạnh, căn bản không phải là sức mạnh mà người thường có thể so được.
– Bọn họ đối mặt với Zombie giống như đối mặt với rơm rạ, trước đây ta gặp được một nam nhân có thể phát ra Phong Nhận, một đao Phong Nhận có thể giết được mười con Zombie! Danh hiệu Tiến Hoá Giả chính là do bọn họ truyền ra.
Mãnh ca biết bản thân chắc chắn phải chết cho nên cũng không giấu diếm cái gì nữa, trực tiếp mở miệng giải thích.
– Tiến Hoá Giả nhiều như vậy, vậy thì tình hình thành phố hiện tại cũng không phải là quá xấu!
Ánh mắt Vương Song sáng ngời có chút mong chờ nhìn Mãnh ca.
– Không tính quá xấu?
Khoé miệng Mãnh ca lộ ra ý tự giễu, ngẩng đầu nhìn mọi người:
– Vậy các ngươi có biết kết cục hiện tại của Tiến Hoá Giả như thế nào không?
– Hiện tại bọn họ gần như đều hận không thể thoát khỏi thành phố Giang Nam, có thể chạy được đã sớm chạy, không thể chạy cũng hầu như đã chết!
– Tại sao lại như vậy?
Mọi người kinh hô.
– Ha ha, tuy rằng Tiến Hoá Giả mạnh nhưng Zombie tiến hoá còn mạnh hơn, đám Zombie này xuất quỷ nhập thần, năng lực cũng vô cùng kỳ lạ, tốc độ tiến hoá rất kinh người, còn có Thú biến dị khủng bố đáng sợ hơn cả Zombie, có thể nói nội thành đã trở thành lò mổ, nói là địa ngục nhân gian cũng không sai! Cho dù là Tiến Hoá Giả ở bên trong cũng rất khó có thể sinh tồn!
Mọi người nghe Mãnh ca giải thích xong đều có chút trầm mặc, đối với chuyến đi này cũng không có bao nhiêu tin tưởng.
– Vậy tình hình trong Cảnh Uyển Hoa Viên thế nào rồi?
Chương 68: Rời đi! (2)
Vương Song có chút lo lắng hỏi.
Chợt nghe nội thành thành phố Giang Nam khủng bố như vậy, Vương Song rốt cuộc không thể che dấu được sự lo lắng của bản thân, tỷ tỷ của mình sống chết chưa rõ, hắn sợ nhất là nghe được tin tức không tốt.
– Cảnh Uyển Hoa Viên ta cũng không biết được, dù sao thì chỗ đó cách ta có hơi xa một chút, ta cũng vừa mới chạy đến đây không bao lâu, cho nên hiện tại bên trong như thế nào ta cũng không biết.
Vương Song hít sâu một hơi, biết có hỏi thêm từ trong miệng hắn cũng không còn đáp án nào khác, cánh tay khẽ động ánh đao hiện lên, tên côn đồ cuối cùng bị giải quyết!
Quay đầu nhìn về phía những người khác, thản nhiên mở miệng nói:
– Nếu các ngươi không muốn đi thì ta cũng không ép, bây giờ có thể lập tức trở về, Vương Song ta chưa bao giờ là người thích ép người khác.
Bây giờ nghe thấyc thành phố Giang Nam trở nên khủng bố như vậy, nếu có người muốn rút lui thì Vương Song cũng có thể hiểu, cũng cho cơ hội rời đi, bây giờ còn có cơ hội để rời đi, một khi đã thật sự đi vào lại muốn rời đi Vương Song tuyệt đối không cho phép, bởi vì khi đó chính là thời điểm mọi người đồng tâm hiệp lực, một khi có người dao động sẽ làm dao động tin tưởng rất lớn của những người khác, nghiêm trọng hơn thậm chí có thể làm cho đoàn đội của hắn sụp đổ, cho nên hiện tại Vương Song cho mọi người một cơ hội lựa chọn.
Lý Tân không nói gì thêm, cười cười kiên định đứng bên cạnh hắn, hắn cũng là người duy nhất bất luận ở nơi nào cũng sẽ cùng tiến cùng lùi với Vương Song, cũng là người duy nhất mà Vương Song có thể tin tưởng không chút nghi ngờ.
Trong ánh mắt đám người Chương Nghiệp Vương Hổ có sự đấu tranh, đi tới bên người Vương Song, Tạ Linh Ngọc và Lâm Du Nhiên cũng giống như vậy dùng hành động để thể hiện thái độ của bản thân, Hứa Kiệt, Phương Phi cũng đấu tranh một chút sau đó đi tới bên người Vương Song.
– Vương ca, ta muốn rời đi!
Đột nhiên một âm thanh xuất hiện, Vương Song sửng sốt nhìn lại, là thủ hạ trước kia của Vương Hổ, Trương Minh, câu này vừa nói ra nhất thời làm cho Vương Hổ biến sắc, quát lên:
– Trương Minh, con mẹ nó ngươi nói cái gì vậy, chẳng lẽ ngươi lại là người vong ân phụ nghĩa sao!
– Được rồi, Hổ tử, nếu Trương Minh đã lựa chọn như vậy thì ta tôn trọng sự lựa chọn của hắn, Trương Minh, ngươi có thể trở về, nơi này có một ít xe ngươi tuỳ tiện lái một chiếc trở về đi, vừa lúc cũng có thể bảo hộ nữ sinh ở lại nơi đó, bọn họ đều là nữ sinh ta cũng không yên tâm.
Vương Song chặn lời Vương Hổ, quay đầu mở miệng nói với Trường Minh, không chút nào bất mãn chỉ là trong lòng đã dần dần xa lánh hắn, người như thế không đáng để bản thân bồi dưỡng.
– Cảm ơn Vương ca, thật sự xin lỗi mọi người!
Trương Minh có chút hổ thẹn cúi đầu.
– Không có việc gì, còn ai muốn rời đi không, một khi vào trong nội thành thì bất kể kẻ nào cũng không còn đường lui.
Đây là cơ hội cuối cùng!
Vương Song nhìn mọi người xung quanh, phát hiện không có ai muốn rời đi, vừa lòng gật gật đầu, đang muốn gật đầu nói vài câu thì ở một bên có âm thanh nhỏ bé truyền tới.
– Vị tiểu huynh đệ này, các ngươi muốn vào nội thành thì có thể mang ta vào cùng không?
Nam tử mặc âu phục có vẻ mặt chờ mong nhìn đám Vương Song, có chút tha thiết nói.
Vương Song có chút nghi ngờ:
– Vì sao muốn vào nội thành, chẳng lẽ vừa rồi không nghe tên kia nói gì sao, ngươi đi chính là đi chịu chết!
Nam tử mặc âu phục cười khổ:
– Ta biết, nhưng ta muốn đi là có lý do, ta còn có một tiểu hài ở nhà lão lão, bởi vì quá nhỏ mới chỉ có một tuổi, chúng ta ra ngoài du lịch không tiện mang theo nên tạm thời giao cho lão lão trông, bây giờ phát sinh loại chuyện này chúng ta phải trở vê xem xét một chút!
Vương Song giật mình, biết được nguyên nhân mà nam tử mặc âu phục bất chấp trở về như vậy trong lòng cũng không khỏi nổi lên một chút đồng tình, dù là đi chịu chết nhưng hắn lại rất bội phục nam tử này, ít nhất người này cũng có trách nhiệm, dù sao cũng tiện đường, dẫn hắn một đoạn đường cũng không sao.
– Được rồi, ta sẽ đưa các ngươi một đoạn đường, các ngươi muốn đi đâu?
Vương Song hỏi.
– Cảnh Uyển Hoa Viên!
Nam tử vội mở miệng, vẻ mặt có chút vui mừng dường như không nghĩ tới Vương Song lại đáp ứng sảng khoái như vậy.
– Cảnh Uyển Hoa Viên?
Hai mắt Vương Song có chút kỳ lạ, thấy nam tử run rẩy có chút cẩn thận nhìn Vương Song.
– Đúng vậy, có vấn đề gì sao?
Vương Song thu hồi ánh mắt của mình.
– Không vấn đề gì, nếu đã cùng điểm đến với ta thì chúng ta sẽ đi cùng nhau, nhưng trên đường phải nghe ta nếu không ta sẽ không chịu trách nhiệm cho an toàn của các ngươi!
– Được được, tất cả ta sẽ nghe theo tiểu ca, thật sự rất cảm tạ!
Bây giờ nam tử mới hiểu được vẻ mặt lúc này Vương Song nhìn hắn, có chút mừng rỡ liên tục nói cảm ơn.
Bên trong xe cảnh sát, Vương Song ngồi trên ghế phó lái, ngồi phía sau là người nhà nam tử mặc âu phục, hai người Hoàng Bối Bối ngồi trong chiếc xe đằng sau.
Chương 69: Sự khủng bố của thành phố Giang Nam
Trải qua trò chuyện với nhau Vương Song đã biết tên của gia đình ba người này, nam tử tên Kim Thường, tiểu cô nương là Kim Tiểu Tiểu rất đáng yêu, nữ tử tên Hồ Hồng là vợ của hắn, là quản lí của cửa hàng trang sức, đã hơn ba mươi tuổi nhưng được chăm sóc rất tốt cũng rất có giáo dưỡng, sự trấn định khi đối mặt với nguy hiểm làm cho Vương Song có chút để ý.
Kim Thường nhìn thấy Vương Song có chút thận trọng, tuy Vương Song không hề kiêu ngạo nhưng mấy ngày nay trên người hắn đã dần dần toả ra một loại khí chất khiến người đã trải qua mười mấy năm trên thương trường có chút áp lực, giống như bản thân gặp tổng giám đốc công ty, thậm chí còn nhiều hơn một cảm giác thiết huyết sát phạt.
– Đại ca ca, ngươi vào thành phố làm gì vậy?
Cuối cùng vẫn là nữ nhi của hắn đánh vỡ không khí trầm mặc này, đôi mắt to chuyển động nhìn Vương Song, âm thanh giòn tan làm cho Vương Song quay đầu lại nhìn tiểu cô nương mới sáu bảy tuổi trước mắt.
– Ha ha, Tiểu Tiểu, ca ca muốn đi tìm người rất quan trọng với mình!
Vương Song lộ ra tươi cười đã lâu, nhìn Tiểu Tiểu ôn hoà hỏi:
– Tiểu Tiểu, năm nay bao nhiêu tuổi, đang học lớp mấy?
– Đại ca ca nhất định sẽ tìm được người đó! Ta tin đại ca ca.
Nắm tay nhỏ của Tiểu Tiểu vung lên, cổ vũ Vương Song lập tức có chút kiêu ngạo nói:
– Tiểu Tiểu vừa mới qua sinh nhật bảy tuổi của mình, hiện tại đang học cấp hai!
– Ha ha, Tiểu Tiểu giỏi quá!
Vương Song có chút kinh ngạc khen, hắn thật sự có chút kinh ngạc, dù sao đối phương mới chỉ có bảy tuổi thế nhưng đã học cấp hai, nghĩ bản thân mình năm đó mười tuổi mới lên tiểu học, so sánh mới biết tiểu cô nương trước mắt này rất thông minh.
– Đại ca ca, vừa rồi ngươi đánh bại người xấu thật là lợi hại, nếu như Tiểu Tiểu cũng có thể lợi hại được như ca ca vậy thì có thể bảo vệ ba ba và ma ma rồi, sẽ không để cho bọn họ bị bắt nạt.
Tiểu Tiểu nói xong ánh mắt có chút sưng đỏ, giống như nghĩ tới hình ảnh trước đó bọn họ phải chịu bắt nạt của tên côn đồ.
– Tiểu Tiểu, yên tâm đi, về sau đã có đại ca bảo vệ ngươi, sẽ không để cho các ngươi bị người xấu bắt nạt.
Vương Song nhìn tiểu cô nương đang sắp khóc không khỏi nói, lời vừa nói ra khỏi miệng thì có chút hối hận, chuyện phiền phức của bản thân còn chưa giải quyết xong vậy mà lại đi tìm việc cho bản thân, không khỏi tự trách miệng mình quá nhanh.
– Đại ca ca thật tốt, cảm ơn đại ca ca!
Sắc mặt tiểu cô nương giống như thời tiết tháng sáu, thay đổi thất thường, ngay tức khắc trở nên hớn hở không khỏi làm cho Vương Song trợn trắng mắt.
Nhìn Vương Song và nữ nhi nhà mình nói chuyện vui vẻ với nhau Kim Thường có chút dở khóc dở cười, bản thân vậy mà không hữu dụng bằng một tiểu nữ hài, bình thường tài ăn nói lúc đàm phán cùng với người khác không phải như vậy, đã sớm là một kẻ già đời, nhưng khi đối mặt với Vương Song cứ thế mà không tìm thấy một đề tài để nói chuyện phiếm.
Quay đầu nhìn vợ, phát hiện vẻ mặt nàng cũng bất đắc dĩ nhìn mình.
Chiếc xe dần dần tiến vào thành phố Giang Nam, Vương Song thỉnh thoảng nhìn thấy một đám người trước mặt mình đang chạy về phía xa, có khi là một người, có khi là vài người nhưng đặc điểm của những người này là quần áo trên người tả tơi, đói đến mức da bọc xương, vết máu loang lổ, không biết là của mình hay của ai, còn có người lái xe, chiếc xe gần như đã bị phá huỷ bảy phần nhưng người bên trong xe, vẻ mặt vui mừng như điên chạy về phía xa, giống như phía sau có ma quỷ đuổi theo.
Bọn họ nhìn thấy vậy mà còn có người ngốc nghếch chạy vào thành phố Giang Nam, có người xuất phát từ lòng hảo tâm cố ý ngăn xe bọn họ lại, nói cho bọn họ biết không thể đi vào được, Vương Song dịu dàng nói lời cảm ơn đồng thời cũng tặng một chút bánh mì để đền đáp đối phương.
Nhìn tháy đám người Vương Song có rất nhiều đồ ăn, không ít người che dấu lòng tham của bản thân, bọn họ đều là những người bị nhốt trong thành đã đói muốn điên người, thật vất vả mới có thể trốn đi nhìn đến loại đồ vật có thể cứu mạng này làm sao còn nhẫn nhịn được cho nên đều muốn cướp đoạt.
Nhưng súng ống của đám Vương Song để lộ ra ngoài, còn bắn chết một ít những kẻ điên cuồng phía sau làm cho bọn họ hoàn toàn kinh sợ, mới đảm bảo được tốc độ tiên lên phía trước của bọn họ.
Càng đi về phía trước Zombie càng nhiều, dọc đường xe cảnh sát không ngừng đâm chết rất nhiều Zombie, tấm bảo hộ đã bị đâm đến biến dạng.
Cuối cùng Vương Song, Lý Tân, Chương Nghiệp đã không thể không tự mình ra tay, giải quyết một ít Zombie ở phía trước.
“Xoẹt”
Ánh đao màu bạc hiện lên giống như tia chớp, một con Zombie cấp hai bị chém thành hai nửa.
Một nguồn năng lượng mạnh mẽ đi vào trong cơ thể, bị bản thân hấp thu.
– Phù, mẹ nó, sao lại nhiều Zombie như vậy, khắp nơi đều có thể nhìn thấy Zombie tiến hoá, đúng là không để cho người ta sống mà!
Chương 70: Sự khủng bố của thành phố Giang Nam (2)
Vương Song thở mạnh hít một ngụm khí, có chút oán hận mắng, hắn đã được chứng kiến sự khủng bố của thành phố Giang Nam, nơi nơi đều là Zombie, Zombie tiến hoá quả thật nhiều đến đáng sợ, hiện giờ bọn họ tiến vào nội thành chưa đến một kilomet nhưng đã gặp được khoảng mời con Zombie tiến hoá tuy phần lớn đều là cấp một nhưng cấp hai cũng có một ít, may mắn còn có hai người Chương Nghiệp và Lý Tân giúp hắn san sẻ một ít, nếu không hắn cũng không thể chống đỡ được.
– Tiểu Song, không thể tiếp tục đi nữa, nơi này bây giờ Zombie chất thành đống, Zombie bình thường thì không nói nhưng Zombie tiến hoá có quá nhiều, chút nữa chỉ sợ chúng ta trụ không nổi!
Lý Tân phía sau trực tiếp chém một con Zombie làm hai nửa, nhướng mày, sắc mặt có chút khó coi.
Chương Nghiệp bên cạnh vung một gậy sắt chém một con Zombie cấp một thành thịt vụn, nhưng bản thân cũng thở hồng hộc.
Những người khác cũng tạo thành một vòng tròn nhỏ, lưng tựa vào nhau chiến đấu với Zombie, Kim Thường cũng cởi âu phục ra cũng người khác chiến đấu, Hồ Hồng và Kim Tiểu Tiểu ở bên trong vòng tròn được mọi người bảo vệ.
Lúc này cho dù Hoàng Bối Bối là nửa tù binh và Tôn Thiên Tiếu cũng không thể không tham gia chiến đấu.
Bọn họ sờ lấy súng ống, hiện giờ căn bản không dám tuỳ ý sử dụng, ban đầu dùng một lần kết quả Zombie nghe thấy tiếng đã chạy đến bao vây, ước chừng có khoảng gần một nghìn con, thiếu chút nữa bọn họ đã bị mắc kẹt ở trong đó, may mắn là Vương Song liều chết chiến đấu dùng lựu đạn nổ thành một con đường, nếu không bọn họ thật sự có thể sẽ toàn quân bị diệt, bởi vậy bọn họ chỉ có thể dùng gậy sắt hoặc gậy gỗ nhọn lớn đánh với Zombie.
Hiện giờ còn có thể dùng 3 khẩu súng ống có gắn thêm giảm thanh, Vương Song một khẩu, Lý Tân một khẩu, một khẩu cuối cùng Vương Song đưa cho Lâm Tiểu Nhiên.
Xe bọn họ đặt bên cạnh, được bọn họ xem như một trận địa phòng ngự, những Zombie ở gần có khoảng một trăm con, đám Vương Song cũng chỉ có thể dựa vào tố chất cơ thể cường hãn mà chiến đấu với Zombie, không giết hết đám Zombie này thì đám người bọn họ cũng không đi được.
– Grào!
Một đám Zombie đánh đến phía mọi người, hai con Zombie tiến hoá cầm đầu hung mãnh hướng về phía mọi người đánh tới, một con hoá thành một tàn ảnh, một con thân thể vô cùng cường tráng, mỗi một bước đi gần như đều có thể cảm nhận được mặt đất chấn động.
Phòng tuyến của mọi người đối mặt với trận thế này dường như trong chớp mắt trở nên lung lay sắp đổ.
– Không ổn rồi!
Vương Song vừa chém được một con Zombie tiến hoá sắc mặt thay đổi, bất chấp thở dốc cũng không để ý trực tiếp tâm niệm vừa động, có khoảng gần mười hoả cầu bay về phía mọi người đang đánh Zombie, đồng thời chính mình cũng di chuyển chạy tới chỗ Tốc độ Hình Zombie cầm đầu, còn lại hai người Lý Tân và Chương nghiệp đi đối phó với Lực lượng Hình zombie.
– Đi chết đi!
Sắc mặt Vương Song có chút dữ tợn, hắn đã xem thường sự khủng bố của thành phố Giang Nam, không nghĩ tới chỉ mới qua mấy ngày ngắn ngủi thế nhưng lại có thay đổi khủng bố như vậy, bởi vậy đối với hành động lần này của bản thân, hắn cũng mơ hồ cảm thấy có chút bất an.
Nhưng bất luận là có bao nhiêu khó khăn cũng không thể ngăn cản bước chân của hắn, cũng không thể nào làm cho hắn đánh mất niềm tin.
– Vụt
Tốc độ của Vương Song dường như cũng biến thành tàn ảnh trực tiếp ngăn chặn một con Zombie tiến hoá trước mặt, Đường Đao màu bạc trước người vung thành một bức màn đao.
– Choang.
Móng tay đánh vào đao của Vương Song vẽ ra một tia lửa, Đường Đao của Vương Song hiện tại là vũ khí cấp chín nhưng Vương Song cũng không thể phát huy hết sức mạnh thật sự của vũ khí cấp chín này, giống như thực lực của mình tăng lên thì thanh vũ khí này mới có thể tăng lên.
Bởi vậy khi đối mặt với móng vuốt của Tốc độ Hình Zombie cấp hai, Đường Đao của Vương Song chỉ sắc bén hơn một chút, chém móng vuốt của đối phương thành từng khe hở, sức mạnh mạnh mẽ trực tiếp đánh bay đối phương.
Có vẻ như Vương Song đã sớm biết trước sẽ có kết quả như vậy nên sắc mặt vẫn không thay đổi, tâm niệm vừa động một loạt hoả cầu xuất hiện trong không gian trực tiếp dừng lại trên thân thể Zombie không thể né tránh, phút chốc bốc cháy.
Nếu đổi lại là Lực lượng Hình Zombie thì hoả cầu của Vương Song không có tác dụng nhưng đối với Tốc độ Hình Zombie với khả năng phòng ngự yếu thì một loạt tiểu hoả cầu đủ để đốt đối phương thành tro.
Bên này Vương Song đã giải quyết xong con Zombie, Vương Song mơ hồ cảm thấy có chút không đúng, bản thân đã giết nhiều Zombie như vậy vậy mà không thăng cấp, cho dù nguyên nhân là do ba phương diện của mình đều cần có năng lượng thì cũng không hẳn khó thăng cấp như vậy chứ.
Vương Song cảm thấy năng lượng mạnh mẽ vừa tiến vào cơ thể đã bị hắc động nuốt hết, sau đó lại trào ra hai loại năng lượng khác nhau tiến vào cơ thể phát ra hoả diễm ở bên trong Huyệt Khiếu, nhưng Vương Song có cảm thấy nguồn năng lượng này so với lúc mới đi vào rõ ràng đã giảm đi rất nhiều.
Vương Song cũng không kịp nghĩ ngợi, mặc dù Vương Hổ bên cạnh có hoả cầu giúp hắn giảm bớt áp lực nhưng tình thế vẫn không lạc quan cho lắm, chỉ có thể sắp xếp lại tâm trạng nhanh chóng đi hỗ trợ san sẻ bớt áp lực.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










