[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 64 : Ngụy Thông cấp chín! (c631-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Ngụy Thông cấp chín!
– Nữ, nữ nhân này có thể ngang ngửa với cả tiểu Tuyết!
Vương Song phục hồi tinh thần, lẩm bẩm nói.
– Sư phụ, nàng chính là Triệu Nhược Nam, là muội muội của Tiến Hóa Giả kia của Triệu gia!
Ngụy Nhiên ở một bên cũng chật vật thu hồi tầm mắt, hít sâu một hơi, quay sang giới thiệu với Vương Song.
Lúc này, trên mặt Ngụy Thông lộ ra nụ cười nhẹ, những người khác đều nghĩ hắn coi trọng đối phương là vì ca ca Tiến Hóa Giả của nàng, nhưng người kia chỉ là một Tiến Hóa Giả cấp sáu mà thôi, hắn quan tâm đến làm gì, người hắn coi trọng nhất là nữ nhân này, vẻ đẹp của nàng, khiến người ta vừa gặp đã muốn trở thành tù binh củ nàng, một khắc kia, hắn dường như không quan tâm tất cả, chỉ cần có thể lấy được nữ nhân này, hắn đã cam lòng mãn nguyện!
Cho nên, vì hôn lễ này, hắn không tiếc hao phí tiền của để tạo ra buổi lễ long trọng như vậy, còn uy hiếp chín nữ nhân ở trong nhà, không được phép có hành động gì với Triệu Nhược Nam, nếu không, hắn sẽ trực tiếp băm các nàng ra cho chó ăn! Chín nữ nhân kia lập tức không dám nói gì nữa.
Thường quản sự, Hà Phương, Sơn Bản Nhất Phu và cả Điền Tình đều kinh ngạc nhìn nữ nhân đang bước xuống kia, trong lòng không thể không bội phục trước nữ nhân xinh đẹp đến kinh tâm động phách này, bọn họ thân là nhân vật lớn của Tứ Đại Thế Lực, mỹ nhân nào mà chưa từng gặp qua, nhưng cho dù vậy, bọn họ không thể không thừa nhận nữ nhân trước mắt này tuyệt đối là mỹ nhân đứng đầu trong các mỹ nhân!
Nữ tử giống như Cửu Thiên Huyền Nữ, bước xuống, đi đến bên cạnh Ngụy Thông, vẻ mặt nhàn nhạt ý cười, càng khiến cho người ta trở nên mê muội.
Ánh mắt của các nam tử đều đặt trên người Ngụy Thông, thậm chí còn xuất hiện một vài ánh mắt giận dữ và ghen ghét, dường như hận không thể khiến Ngụy Thông đổi thành chính bản thân, ngay cả Thường quản sự và và Sơn Bản Nhất Phu cũng cảm thấy ghen ghét khi nhìn Ngụy Thông, nhưng dường như bọn họ có chút kiêng kị đối với Ngụy Thông nên không nói gì, chỉ chúc mừng Ngụy Thông.
Mà ngoại trừ một số ít người, đa số đều mang theo một chút sát khí nhìn nữ nhân này, đều nói nữ nhân hận nhất chính là đồng loại, đặc biệt là khi nàng xuất hiện đã tực tiếp nghiền ép đối phương, bọn họ không thể không ghen ghét nàng! Hận không thể xé nát gương mặt kia của Triệu Nhược Nam.
Dược như Triệu Nhược Nam cũng đã quen với ánh mắt này, nàng không thèm để ý chút nào, chỉ cười ngọt ngào với Ngụy Thông, sau đó được Ngụy Thông dẫn đi giới thiệu với Tứ Đại Thế Lực!
– Đây là Sơn Bản tiên sinh của Hòa Bình Xã!
Ngụy Thông ôn hòa giới thiệu cho Triệu Nhược Nam, Sơn Bản Nhất Phu mê muội nhìn Triệu Nhược Nam, hận không thể dán mắt lên người đối phương, cảnh này khiến sắc mặt Ngụy Thông có chút khó coi, ho “khụ khụ” vài tiếng, đối phương lập tức tỉnh táo lại, đưa bàn tay hơi béo tròn ra muốn bắt tay!
– Xin chào, Bổn Sơn tiên sinh, ta thường xuyên nghe Ngụy tiên sinh nhắc đến ngươi, đại danh của ngươi như sấm bên tai!
Âm thanh của Triệu Nhược Nam giống như được uống nước Thanh Tuyền vậy, rót vào tai khiến tinh thần người ta chấn động một cái, dường như vừa được gột rửa.
Nhưng nàng lại không đưa tay ra, hơi khom người chào xem như xong, Ngụy Thông thấy vậy cũng không trách cứ, khẽ cười một tiếng, tiếp tục đi đến ba nhà khác.
Để Sơn Bản Nhất Phu có chút lúng túng thu tay về, ánh mắt của hắn vẫn nhìn về phía Triệu Nhược Nam, trong mắt lóe lên chút ánh sáng như muốn làm gì đó, nhưng nghĩ đến chuyện Thần Hộ Xã Trưởng lúc trước đã phân phó cho mình, liền thu hồi lại suy nghĩ trong đầu, tiếc nuối nhìn đối phương.
Thường quản sự và Hà Phương lại không giống Sơn Bản, chỉ khẽ vuốt cằm tỏ ý chào đối phương, Triệu Nhược Nam cũng mỉm cười cúi đầu, nếu so sánh với lúc trước, nụ cười lần này có vẻ chân thành hơn.
– Ha ha, muội muội Triệu gia đúng không, quả nhiên la xinh đẹp như Thiên Tiên, e rằng toàn bộ thành phố Thiên Thủy này cũng không có mấy người sánh bằng ngươi!
Đôi mắt Điền Tình cong lên, giống như một vầng trăng, cười nói với Triệu Nhược Nam, hai nữ nhân đều là mỹ nữ cấp bậc đỉnh phong, một người như đóa hoa hồng đỏ nở rộ, một người thì như đóa tuyết liên hoa trên đỉnh núi tuyết.
– Đâu có, Điền tỷ tỷ mới thật sự xinh đẹp, Nhược Nam thật sự ngưỡng mộ tỷ tỷ!
Triệu Nhược Nam cũng cười cười với nữ nhân Điền Tình này.
Ngụy Thông thấy Triệu Nhược Nam đã chào hỏi xong Tứ Đại Thế Lực, nhìn đồng hồ một chút, dự định bắt đầu hôn lễ.
Hắn xoay người phất tay với người trên lễ đài một cái, ban nhạc và vụ công đều dừng lại, tay cầm micro, nói với mọi người ở dưới đài.
Tất cả mọi người kịp thời phản ứng, ánh mắt theo phản xạ nhìn lên sân khấu, mọi thứ dần dần lắng xuống, đám người Vương Song ngồi ở trong góc nhỏ, nhìn cảnh này, khóe miệng lộ ra một nụ cười, kịch hay cuối cùng cũng đã bắt đầu!
– Tiếp theo, xin mời Ngụy tiên sinh và Triệu tiểu thư lên sân khấu!
Người chủ lễ nói một vài lời, lập tức bắt đầu mời nam nữ nhân vật chính của buổi lễ bước lên.
Chương 632: Ngụy Thông cấp chín! (2)
Ngụy Thông dắt Triệu Nhược Nam chậm rãi bước lên sân khấu, đứng trên đó, Ngụy Thông nhìn mọi người ở bên dưới, trong lòng không khỏi có chút kích động, mặc dù là Mạt Thế, nhưng bản thân lại có thành tựu vượt rất xa so với lúc trước, bây giờ, hắn còn sắp trở thành một trong những những thế lực đứng đầu trong Tứ Đại Thế Lực, đời người có thể đạt được đến mức này, còn được ôm mỹ nhân trong lòng, hắn không khỏi cảm thấy có chút kiêu ngạo!
Liếc mắt nhìn nhi tử của mình một cái, hắn nở nụ cười khinh thường, loại phế vật này, không có cũng được, lại còn dám mưu tính giết hắn, thật không biết bản thân rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Thật sự cho là bản thân hắn không phát giác được gì hay sao, trước đó không có hành động gì là vì hắn muốn xem thử có bao nhiêu người ủng hộ mà thôi, bây giờ đã tra xong hết, nhi tử của hắn cũng không còn giá trị lợi dụng gì nữa, lão Tôn cũng chỉ là một Tiến Hóa Giả cấp bảy, muốn ám toán hắn sao, đúng là nằm mơ!
Nhưng hắn lại nhìn Vương Song, ánh mắt lại trở nên nghi hoặc, dường như không thể nhìn thấu được đối phương, đặc biệt là mỗi khi hắn nhìn đối phương thì đối phương đều vui vẻ cười lại, trong lòng hắn có chút bấn an, nhưng hắn không biết tại sao lại như vậy!
– Hừ, một tên phế vật, tìm được cao thủ kiểu gì chứ!
Ngụy Thông khẽ lắc đầu, dằn xuống nỗi bất an ở trong lòng!
– Các vị khách mời tôn quý, ta rất vui khi mọi người cho Ngụy Thông ta thể diện thế này, nguyện ý tham gia hôn lễ của ta, đặc biệt là bốn vị thần hộ vệ của thành phố Thiên Thủy chúng ta, có thể phái người đến tham gia hôn lễ này, thật khiến ta vạn phần vui vẻ.
Ngụy Nhiên chậm rãi nói, trong lời nói không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, có tiến có lùi, phong phạm như một vị kiêu hùng.
– Hôm nay là ngày vui của ta, nhưng trước khi chính thức bắt đầu hôn lễ ta có một tin tức muốn tuyên bố, xem như là một chuyện vui, vừa hay vui càng thêm vui!
Ngụy Thông vừa dứt lời, đã có không ít người hơi híp mắt, biết cao trào của ngày hôm nay sắp đến!
Thường quản sự và Hà Phương đều lạnh lùng nhìn Ngụy Thông, ánh mắt xoay chuyển, nhìn như không nhìn đến Sơn Bản Nhất Phu, hắn cũng vô cùng vui mừng, có chút khiêu khích nhìn Thường quản sự và Hà Phương!
Điền Tình lại thở dài một hơi, có chút phức tạp nhìn Ngụy Thông.
Không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Đám người Ngụy Nhiên cũng ngồi thẳng người, nhìn Ngụy Thông, bàn tay siết chặt, dường như cũng vô cùng khát vọng đến đáp án nào đó!
– Đó chính là Ngụy Thông ta tuyên bố kể từ hôm nay Thanh Long Bang chính thức gia nhập Hòa Bình Xã, trở thành một phần của Hòa Bình Xã!
Lời của Ngụy Thông tựa như quả bom, trong nháy mắt nổ vang trời, vô số tiếng xôn xao vang lên!
– Trời ạ, ta không nghe lầm chứ, NGụy Thông hắn lại muốn gia nhập Hòa Bình Xã!
Có người lẩm bẩm nói.
– Tứ Đại Thế Lực thống trị toàn bộ thành phố Thiên Thủy, phía dưới đương nhiên sẽ có thế lực đi theo, nhưng cũng không có thế lục nào dám ở trước mặt mọi người tuyên bố mình sẽ gia nhập thế lực nào đó, cứ như vậy, nhất định sẽ khiến những thế lực khác cảm thấy bị vả mặt!
– Thế lực của Tiến Hóa Giả cấp chín cũng không dám làm như vậy, Ngụy Thông hắn ăn phải gan hùng sao mà lại dám nói như vậy! Thường quản sự và Hà Phương, còn cả Điền Tình đều đang ở đây mà, haiz!
Có người không dám tin lên tiếng.
– Xem như thật sự muốn gia nhập Hòa Bình Xã, nội bộ biết với nhau là được rồi, cần gì phải nói như vậy, haiz!
Có người than thở nói.
– Xem như ta đã hiểu tại sao Tứ Đại Thế Lực lại phái người đến đây rồi, khó trách, Ngụy Thông này đã muốn tỏ rõ phe mình chọn rồi, bọn họ sao có thể không đến!
Có người bừng tỉnh hiểu ra.
– ……
Đám người Vương Song ngồi trên bàn, ánh mắt đều có chút kinh ngạc, trong nháy mắt đã hiểu tại sao hôm nay lại có nhiều thế lực chi chủ đến như vậy, thậm chí Tứ Đại Thế Lực cũng phái người đến! Ngụy Thông này muốn bày tỏ mình đứng về phe Hòa Bình Xã, Hòa Bình Xã cũng phái người đến để bày tỏ thái độ, mà ba thế lực co2nla5i cũng cần phải phái người đến, để xem có cơ hội xoay chuyển gì không.
Một khi Ngụy Thông làm ra chuyện thế này, e rằng cả thành phố Thiên Thủy sắp nổ ra một cuộc chiến lớn, cứ như vậy, Tứ Đại Thế Lực nhất định sẽ liều mạng chém giết ngươi chết ta sống, chuyện này đối với thành phố Thiên Thủy mà nói, tuyệt đối không phải là chuyện tốt!
Mà thế lực có Tiến Hóa Giả cấp chín lại rất thông minh, không một ai đến, hiển nhiên là không muốn chọn phe, bọn họ không hề thua kém Tứ Đại Thế Lực, cũng là đối tượng mà Tứ Đại Thế Lực hy vọng lôi kéo nhất, thế lực nào ngầm chọn phe nào, bọn họ không thể đoán chắc được, bởi vì một khi bọn họ đến, lỡ như bị ép chọn phe, cho dù phải đứng về phe nào, cũng sẽ khiến những thế lực bất mãn! ho nên, sáng suốt nhất chính là không phái người đến, có chuyện gì xảy ra cũng không biết!
Thậm chí những thế lực có Tiến Hóa Giả cấp bảy, cấp tám, bọn họ tự mình đến, một phần nhỏ là vì thực lực của Ngụy Thông, một nguyên nhân chính yếu khác là vì Tứ Đại Thế Lực đều đến, bọn họ không dám không đến, hơn nữa xem như có thật sự phải chọn phe, Tứ Đại Thế Lực cũng không quan tâm gì đến bọn họ, có bị chú ý cũng sẽ không lớn!
Chương 633: Ngụy Thông cấp chín! (3)
Nghĩ đến chuyện này, đám người Ngụy Nhiên vô cùng kinh ngạc vì Ngụy Thông quá mức to gan lớn mật, hắn xem như là người đầu tiên làm liều như vậy, phá vỡ sự thanh bình của thành phố Thiên Thủy, làm cho các thế lực đều sa vào vũng bùn! Hắn đã nghĩ đến hậu quả sau đó chưa vậy!
– Hắn chỉ là một Tiến Hóa Giả cấp tám mà thôi, đúng là điên, dám trực tiếp phá vỡ thế cân bằng của thành phố Thiên Thủy!
Ngụy Nhiên thấp giọng quát.
Lão Tôn cũng khiếp sợ nhìn đối phương.
– Nếu đã như vậy, không chỉ có hắn, toàn bộ Thanh Long Bang đều sẽ có trong danh sách đen của ba nhà còn lại, hắn không sợ bị cường giả cấp chín của ba nhà kia trực tiếp xử lý sao!
Ngụy Nhiên nghĩ mãi cũng không hiểu.
– Ai nói hắn vẫn là Tiến Hóa Giả cấp tám!
Vương Song nhẹ giọng lên tiếng, thanh âm khiến cho đầu mọi người trực tiếp nổ tung đến đầu váng mắt hoa.
– Hắn, hắn… Không phải… Cấp… Cấp tám…
Ngụy Nhiên có chút lắp bắp nói, âm thanh thể hiện vẻ không dám tin, ngay cả những người khác như đám người lão Tôn, Lưu Mộng Vũ cũng vô cùng kinh hãi.
Bọn họ mơ hồ hiểu được ý của Vương Song rồi.
Lúc trước Ngụy Thông đúng là cấp tám, nhưng bây giờ Vương Song đã nói không phải là cấp tám, bọn họ tuyệt đối sẽ không nghĩ là bị giáng cấp rồi, chuyện đó là không thể, bọn họ cảm thấy có chút nghẹt thở!
– Cấp chín, sao hắn có thể tấn thăng lên cấp chín được!
Ngụy Nhiên không thể tin được kêu lên, dĩ nhiên, thanh âm của hắn rất thấp, xung quanh còn bị Vương Song dùng tinh thần lực ngăn cách với không gian xung quanh, thanh âm không thể truyền ra ngoài được.
– Thế giới này có gì mà không thể chứ, con người có thể biến thành Zombie, cũng có thể trở thành Tiến Hóa Giả cường đại, Tiến Hóa Giả tấn thăng lên cấp chín thì có gì lạ đâu!
Vương Song nhàn nhạt nói, trong lòng hắn lại rất tốt, có thể nhìn ra, chuyện kỳ lạ xảy ra trong thời Mạt Thế thật sự không ít, hắn đã sớm chết lặng rồi, bây giờ Vương Song chỉ tin vào lực lượng nhất giai, có thể trấn áp tất cả, là cấp chín thì sao,cũng chỉ là chuyện nhỏ trong lòng bàn tay!
– Nhưng mà, hắn tấn thăng lên cấp chín, vậy sư phụ, ngươi…
Sắc mặt của Ngụy Nhiên vô cùng khó coi nhìn Vương Song, suy nghĩ thế nào không cần nói cũng biết.
Bây giờ Ngụy Thông đã tấn thăng lên cấp chín, như vậy, thực lực tương đương với một trong Tứ Đại Thế Lực, Vương Song còn có thể giết đối phương không, trong ấn tượng của hắn, Vương Song cũng chỉ là một Tiến Hóa Giả cấp chín, cấp chín đối đầu với cấp chín, chưa kể Ngụy Thông còn được Tiến Hóa Giả trở giúp, thậm chí còn có Hòa Bình Xã ủng hộ, hắn không thể ôm hy vọng gì nữa.
– Đối với ta mà nói, hắn có tấn thăng lên cấp chín hay không, kết quả cũng không có gì thay đổi.
Vương Song nhàn nhạt nói, thanh âm vô cùng bình thản, rơi vào tai bọn họ lại có khí thế của Khí Thôn Bát Hoang.
– Đây mới thật sự là bá chủ! Không sợ hãi, càn quét tất cả!
Mấy nữ nhân ở đó đều mê ly nhìn Vương Song, thậm chí trong mắt còn toát lên chút lấp lánh.
Nguỵ Thông nhìn thấy sự hỗn loạn dưới đài, dường như hắn không hề cảm thấy ngạc nhiên.
Nếu bản thân chưa thăng đến cấp chín, e rằng sẽ không đưa ra quyết định điên cuồng như vậy.
Dù là thế lực có Tiến Hoá Giả cấp chín cũng không dám tuyên bố trắng trợn việc bản thân sẽ đi theo ai, mọi thứ sẽ tiến hành trong âm thầm.
Mà hắn lại tuyên bố phách lối vậy, rõ ràng là muốn thu hút sự chú ý của ba thế lực lớn khác, tuyệt đối sẽ phải bị trả thù vô cùng thê thảm.
Nhưng hai cường giả nhất giai của Hoà Bình Xã đã đảm bảo sẽ giữ chân những cường giả nhất giai của ba thế lực lớn khác cho hắn, nhất định không để bọn họ ra tay! Chỉ dựa vào cường giả cấp chín của những thế lực khác, tuy Nguỵ Thông hắn không dám nhận bản thân là mạnh nhất, nhưng nếu muốn giết được hắn ta, thì cùng không đơn giản đến vậy!
Nói đến căn cơ thì Thanh Long Bang của hắn ta không bằng cường giả cấp chín của những thế lực khác, thậm chí tài nguyên, địa bàn đều đã được phân chia xong từ lâu.
Cho dù hắn ta muốn mở rộng cũng đành chịu, chỉ còn cách dùng thủ đoạn gây rối cục diện ở thành phố Thiên Thuỷ, kéo tất cả thế lực xuống nước, bắt đầu một lượt thanh tẩy bài mới.
Như vậy, với việc Thanh Long Bang của hắn là người đầu tiên dựa giẫm vào Hoà Bình Xã, chắc chắn sẽ giành được lợi ích vô cùng lớn!
Đây chính là cách nghĩ của Nguỵ Thông, hơn nữa hắn cũng đang từng bước thực thi nó, đồng thời sắp thành công nữa.
Sau hôn lễ, tin tức này sẽ được truyền khắp thành phố Thiên Thuỷ.
Đến lúc đó, dấy lên một trận gió bão, cuốn tất cả thế lực vào bên trong.
Dù những thế lực kia không muốn đứng về phe nào cũng là chuyện không thể nữa rồi!
– Đây cũng là món quà mừng cưới tốt nhất ta tặng cho Nhược Nam!
Nguỵ Thông thì thầm trong lòng, vẻ mặt trìu mến nhìn Triệu Nhược Nam bên cạnh, giống như có vô vàn tình yêu thương.
Mà Triệu Nhược Nam cũng quay sang, nở nụ cười với Nguỵ Thông.
Chương 634: Đến lượt ngươi xuống đài rồi!
– Được rồi, mọi người dừng lại đi, ta biết mọi người đang bàn luận về điều gì, nhưng ta đã quyết định rồi.
Sau này, Thanh Long Bang của chúng ta sẽ là một phần tử của Hoà Bình Xã.
Mà Nguỵ Thông ta sẽ đảm nhiệm chức vụ ở Hoà Bình Xã! Tại đây, ta cũng hoan nghênh các vị có thể gia nhập vào Hoà Bình Xã, vì sự phát triển của thành phố Thiên Thuỷ càng thêm vững mạnh!
Nguỵ Thông xua tay, khiến giọng nói dưới đài đều im bặt.
Vẻ mặt những người bên dưới đều rất khó nói, bọn họ nghe thấy Nguỵ Thông nói như vậy, bèn nhìn sang thái độ của Thường gia, phía quân đội và Thiên Phượng Bang.
– Không sai, xã trưởng đã đồng ý để Nguỵ tiên sinh trở thành phó xã trưởng của Hoà Bình Xã rồi.
Sau này, mọi người đều là người một nhà.
Hoà Bình Xã chúng ta sẽ cống hiến cho sự ổn định và phát triển của thành phố Thiên Thuỷ…
Sơn Bổn Nhất Phu cầm lấy micro nói, vẻ mặt niềm nở bắt đầu bài thuyết trình dài dòng của hắn ta.
– Phó xã trưởng?
Quản sự Thường và Hà Phương vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn Nguỵ Thông, rồi lặng lẽ nhìn về phía Vương Song, trong mắt bọn họ thể hiện sự đồng tình, dám dựa dẫm vào Hoà Bình Xã, chẳng qua cũng chỉ là một Tiến Hoá Giả cấp chín, mà còn muốn làm rối loạn thành phố Thiên Thuỷ, nằm mơ đi.
Phải sống được dưới tay cường giả Nhất Giai rồi hẵng nói tiếp!
Điền Tinh chú ý đến động tác nhỏ của hai người, mày khẽ chau lại, nhìn sang Vương Song, không hiểu việc gì.
Nhưng nàng cũng là một người cư xử khéo léo, suy nghĩ cũng không kém họ là bao.
Thường gia và bên quân đội nhìn có vẻ như không chút tức giận, điều này không phù hợp với tác phong của bọn họ chút nào.
Dựa vào tác phong hành sự thường ngày của vị nhà họ Thường và Lôi Đình ở quân đội, đáng lẽ bọn họ sẽ phái ngay hai Tiến Hoá Giả cấp chín giết chết Nguỵ Thông, để những người khác biết cái giả phải trả khi làm chuyện như vậy!
Hiện giờ họ lại hành động thế này, chắc là có nguyên nhân nào đó mà nàng không biết.
Cho nên Điền Tinh nở nụ cười trên mặt, chậm rãi bước đến bên cạnh hai người, hỏi bóng hỏi gió.
– Phó xã trưởng? Bang chủ Nguỵ chẳng qua chỉ là một Tiến Hoá Giả cấp tám đã có thể làm phó xã trưởng của Hoà Bình Xã, lẽ nào chức vụ này lại không đáng tiền như thế sao?
Một người đột nhiên lên tiếng hỏi.
Những người khác cũng nhìn sang, bỗng nhận ra đối phương là hội trưởng của Hải Thiên Hội, Tiến Hoá Giả cấp tám – Lý Chấn.
Hắn cũng là một trong số ít người biết được thực lực của Nguỵ Thông, trong mắt một số Tiến Hoá Giả cấp cao, thực lực của Nguỵ Thông cũng không hẳn là một bí mật.
Đám người đều phản ứng lại, đúng đó, Nguỵ Thông chỉ là một Tiến Hoá Giả cấp tám, tuy rằng hắn cũng được xem là một kẻ mạnh trong nhóm Tiến Hoá Giả, nhưng muốn trở thành phó xã trưởng của Hoà Bình Xã – một trong Tứ Đại Bá Chủ, hắn vẫn chưa đủ tư cách.
Chí ít cũng phải Tiến Hoá Giả cấp chín mới được!
– Không sai, Bang chủ Nguỵ, ngươi cũng nóng lòng quá rồi, Tiến Hoả Giả cấp tám đã muốn trở thành phó xã trưởng của Hoà Bình Xã, ngự trị ở trên bọn ta, ngươi cũng có phần tự đại rồi đó!
Một hội trưởng của Tiểu Đao Hội cùng lên tiếng, bọn họ không chấp nhận để một Tiến Hoá Giả cấp tám đứng ở trên đầu mình.
Điều này đối với bọn họ mà nói là một sự xỉ nhục, dù phía sau hắn có Hoà Bình Xã làm hậu thuẫn cũng không được, cũng không phải bọn họ không có hậu thuẫn.
– Không sai, muốn để bọn ta tâm phục khẩu phục, ít nhất Bang chủ Nguỵ cũng phải có thực lực tương ứng chứ….
– …
Đàm người đều liên tục lên tiếng phản đối, đương nhiên bọn họ không có tư cách quyết định ai có thể trở thành xã trưởng của Hoà Bình Xã, nhưng có thể không thừa nhận địa vị này của Nguỵ Thông, hoàn toàn không xem đối phương ra gì.
Như vậy, Nguỵ Thông trở thành phó xã trưởng của Hoà Bình Xã căn bản không có nghĩa lí gì cả.
Nguỵ Thông cũng không hề tức giận, rõ ràng hắn cũng hiểu được nếu bản thân không có thực lực tương xứng, dù có ngồi lên vị trí này cũng sẽ không ai tin tưởng và nghe theo.
– Chẳng phải các người nói Nguỵ mỗ không có thực lực tương xứng sao, vậy ta sẽ để các người xem xem, rốt cuộc ta có tư cách trở thành phó xã trưởng của Hoà Bình Xã hay không!
Giọng nói nhàn nhạt của Nguỵ Thông vang lên, một khí thế cường hãn thuộc về Tiến Hoả Giả cấp chín dâng lên như làn khói nghi ngút, trực tiếp khiến những người có mặt ở đấy im lặng như tờ, ai nấy đều ngây ngốc nhìn Nguỵ Thông.
– Bây giờ, ta có tư cách này chưa!
Nguỵ Thông lạnh lùng nhìn đám người, khí thế cuồn cuộn như sóng dập đè xuống bọn họ, nhưng đặc biệt tránh xa vài chỗ.
Nhận được khí thế áp bức của Nguỵ Thông, đám người đều cảm thấy có một luồng gió lớn ập đến, thân thể chao đảo đứng không vững.
– Cấp chín, sao có thể!
– Hắn thăng lên Tiến Hoá Giả cấp chín từ khi nào vậy!
– Chẳng trách hắn ta dám làm như vậy, không ngờ đã trở thành Tiến Hoá Giả cấp chín rồi!
– Chỉ dựa vào điều này mà hắn ta dám đắc tội với ba thế lực lớn khác sao!
Chương 635: Đến lượt ngươi xuống đài rồi! (2)
Đàm người ngạc nhiên lên tiếng, phát hiện ra thực lực chân chính của Nguỵ Thông, bọn họ cũng không được gì nữa.
Dù gì, một Tiến Hoá Giả cấp chín, người mạnh hơn hắn chỉ có thể là Nhất Giai Cường Giả mà thôi.
Với thực lực này hắn đủ sức để làm phó xã trưởng của Hoà Bình Xã, bọn họ cũng không tìm được lý do gì nữa!
– Ha, chức vị phó xã trưởng Hoà Bình Xã của ta, đám ngu ngốc các người tưởng rằng ai ai cũng ngồi lên được sao! Không có chút thực lực, sao mà được!
Sơn Bổn Nhất Phu vẻ mặt lạnh lùng nhìn đám người, cười mỉa mai trong lòng.
Sơn Bổn Nhất Phu nghĩ vậy rồi nhìn sang ba người khác, có phần cảnh giác.
Trước khi đến, xã trưởng đã nói với hắn ta, Nguỵ Thông tuyên bố như vậy chắc chắn sẽ đặc tội hoàn toàn với ba thế lực còn lại, bảo hắn chú ý hành động của cả ba.
Còn Nhất Gia Cường Giả, căn bản không cần phải lo lắng, xã trưởng của bọn họ sẽ xử lý, chỉ cần lo lắng có bị những Tiến Hoá Giả cấp chín khác ra tay hay không mà thôi.
Nhưng hắn ta thấy sắc mặt của Quản sự Thường và Hà Phương đều rất bình tĩnh, hệt như một đầm lầy chết chóc, nhìn không ra chút tức giận trên đó, thậm chí còn có phần trào phúng mờ nhạt.
– Trào phúng?
Sơn Bổn Nhất Phu cau mày nhìn bọn họ, rồi lại nhìn Nguỵ Thông, trong lòng chợt loé lên cảm giác bất an.
Nguỵ Thông ngang ngược nhìn đám người bên dưới, giọng nói lạnh lùng lại vang lên lần nữa:
– Hiện giờ trong các người còn ai cho rằng ta không thích hợp làm phó xã trưởng của Hoà Bình Xã nữa không!
Không ai lên tiếng, đều là vẻ mặt trầm ngâm, bao gồm cả ba thế lực lớn khác cũng vậy, nên bọn họ càng không dám lên tiếng.
Thầy vậy Nguỵ Thông càng thêm đắc ý, tinh thần phấn chấn nhìn đám người.
– Được, nếu đã như vậy, tiếp sau đây sẽ bắt đầu tiến hành hôn lễ!
– Chờ đã!
Một giọng nói lười nhác đột ngột vang lên, giống như một tia sấm xuất hiện trong lỗ tai tất cả mọi người.
– Xoẹt xoẹt!
Từng tia sáng trong mắt bắn ra ngoài, hệt như phát hiện đại lục mới, lòng mọi người đều cảm thấy tò mò.
Rốt cuộc là người nào không sợ chết, lại dám lên tiếng vào lúc này.
Mà nghe được giọng nói này, quản sự Thường và Hà Phương đều lộ ra ý cười, dường như bọn họ đã dự đoán được điều gì đó, vẻ mặt khinh thường nhìn Sơn Bổn Nhất Phu và Nguỵ Thông.
Mà Điền Tinh chú ý đến nét mặt của bọn họ, nàng giật mình trong lòng.
Chủ nhân của giọng nói này chính là chỗ dựa lần này của bọn họ sao! Nàng không kìm được mà nhìn sang nơi phát ra giọng nói.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Vương Song ung dung đứng dậy, người hầu cũng đứng dậy theo hắn.
Nguỵ Nhiên ở bên cạnh trợn tròn mắt nhìn sư phụ của mình, cảm nhận được ánh mắt xem kịch hay của những người xung quanh, hắn cảm thấy cả người rất không thoải mái.
– Vị bằng hữu này, ban nãy là ngươi lên tiếng à! Không biết ngươi có ý gì?
Vẻ mặt Nguỵ Thông u ám nhìn Vương Song, khí thế của Tiến Hoả Giả cấp chín khoá chặt Vương Song.
Nếu Vương Song không đưa ra đáp án khiến hắn hài lòng, hắn sẽ chẳng nề hà mà triển khai sức mạnh cường đại của Tiến Hoá Giả cấp chín đến những người khác!
Sơn Bổn Nhất Phu cũng nhìn Vương Song với vẻ mặt u ám, hắn ta không hài lòng việc Vương Song dám làm gián đoạn việc tiếp theo.
– Không có gì, ta chỉ cảm thấy những lời nói ban nãy của Bang chủ Nguỵ có phần sai lệch.
Vương Song không chút để ý đến khí thế của Nguỵ Thông, hắn vẫn chưng ra bộ mặt bình thản như cũ.
– Sai lệch, sai lệch chỗ nào?
Nguỵ Thông lạnh lùng hỏi.
– Tỷ như, ngươi vẫn chưa đủ tư cách làm phó xã trưởng của Hoà Bình Xã, thậm chí còn không có tư cách trở thành bang chủ của Thanh Long Bang!
Lời nói của Vương Song kinh động lòng người, khiến những người có mặt ở đây mất hết hồn vía.
– Chậc, tên này điên rồi à! Lại dám nói chuyện như thế với Tiến Hoá Giả cấp chín!
– Không ai rồi, vậy mà lại phát hiện ra một tên bệnh thần kinh, Tiến Hoá Giả cấp chín mà còn không thể trở thành bang chủ của Thanh Long Bang, lẽ nào hắn được à!
– Nhanh gọi xe cấp cứu đi, à không đúng, nhanh đưa người này đến bệnh viện tâm thần đi!
– Hắn ta chết chắc rồi, lại dám nói năng như vậy với Nguỵ Thông.
Đây không chỉ khiêu khích mỗi Nguỵ Thông nữa, mà khiêu khích cả Hoà Bình Xã.
Không ai bảo vệ được hắn ta đâu!
– …
Trong nháy mắt, đâm người trở nên ồn ào, ai ai cũng nhìn Vương Song bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc.
Dám sỉ nhục Tiến Hoá Giả cấp chín như vậy, dù hắn cùng cấp bậc cũng phải trả một cái giá.
Nguỵ Thông nheo mắt, dường như không có nổi giận.
Hắn ta nhìn đối phương, khoé miệng lộ ra ý cười, quay đầu nhìn sang Nguỵ Nhiên ở một bên:
– Nguỵ Nhiên, nhi tử ngoan của ta, đây chính là trợ thủ mà ngươi mời về phải không.
Muốn giết chết ta, trở thành bang chủ của Thanh Long Bang? Nhưng thủ đoạn có vẻ không cao siêu cho lắm.
Lúc này Nguỵ Nhiên cũng gắng lấy hết can đảm, hiện giờ hắn đã không còn đường lui, chỉ đành lựa chọn tin tưởng Vương Song vô điều kiện, như vậy biết đâu còn có hy vọng.
Chương 636: Đỡ một chiêu của ta!
– Nguỵ Thông, không sai, hắn là sư phụ của ta.
Hiện giờ đang giúp ta lấy lại quyền lực mà ta nên có, người sẽ không ngồi dược lâu ở vị trị bang chủ Thanh Long Bang nữa đâu.
Giờ đây khắp bang phái đều là mục rữa, ta cần phải thanh tẩy một loạt.
Ngươi, nên lui xuống rồi!
Nguỵ Nhiên nhìn Nguỵ Thông, ánh mắt đỏ bừng, hét lên.
Lời nói của Nguỵ Nhiên rơi vào tai đám đông có phần đại nghịch bất đạo, nhưng bọn họ cũng là người sống sót trong nhừng ngày đầu tàn khốc của mạt thế, chuyện mờ ám gì cũng đã thấy qua.
Phụ tử tàn sát lẫn nhau thế này không đáng để ngạc nhiên, điều khiến bọn họ ngạc nhiên là rốt cuộc Nguỵ Nhiên lấy dũng khí ở đâu ra mà lại dám nói chuyện với phụ thân mình như thế.
Lẽ nào dựa vào người mà hắn gọi là sư phụ sao.
Bọn họ quan sát Vương Song, trông hắn rất khôi ngô tuấn tú, còn trẻ hơn Nguỵ Nhiên, hắn có thực lực đối địch với Nguỵ Thông không? Mọi người đều cảm thấy nghi ngờ.
– Nguy Nhiên, hỗn xược, hôm nay là trường hợp như thế nào.
Bang chỉ là cha của ngươi đó, ngươi lại bất hiếu đến vậy sao!
Ở một nơi không xa, có một nam tử trung niên vẻ mặt lạnh lùng quát mắng Nguỵ Nhiên, dường như rất tức giận.
– Ha, đây chẳng phải Lý thúc à.
Thế nào, thấy thế lực của ta yếu nên bắt đầu chuyển hướng rồi à.
Chẳng phải trước đây còn muốn cùng ta lật đổ Nguỵ Thông sao!
Nguỵ Nhiên khinh thường, lên tiếng.
Tên này trước đây hắn đã liên hệ xong, kết quả đột nhiên thay đổi, hiện tại lại quay ra bày tỏ sự trung thành với Nguỵ Thông.
– Ngươi ăn nói xằng bậy, Lý Quang ta làm việc quang minh lỗi lạc, sao lại cùng người làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy được! Ngươi vu khống một cách trắng trợn!
Lý Quang hệt như một con mèo bị giẫm trúng đuôi, nhảy mạnh lên vẻ mặt tức giận giải biện.
– Bang chủ, ngươi phải tin ta, ta tuyệt đối không liên quan gì đến tên Nguỵ Nhiên này, hắn đang muốn kéo ta lót đệm trước khi chết!
Lý Quang giải thích với Nguỵ Thông.
Nguỵ Nhiên xem thường, liếc hắn ta, cũng lười phải lên tiếng.
Tên Lý Quang này có thông đồng với hắn hay không, trong lòng Nguỵ Thông chắc cũng đã biết rõ, căn bản không cần hắn nói gì cả.
Nhưng điều khiến Nguỵ Nhiên ngạc nhiên chính là Nguỵ Thông lại xem như không hay biết, chậm rãi cất lời:
– Đương nhiên ta biết người sẽ không liên lạc với tên bất hiếu kia.
Lão Lý, người cũng là người đi theo ta thời gian rất dài rồi, với ngươi, ta vẫn rất yên tâm.
– Bang chủ, Nguỵ Nhiên đại nghịch bất đạo, dựa theo quy tắc trong bang của chúng ta thì nên trực tiếp tước bỏ thân phận thiếu bang chủ của hắn, phải chịu nỗi khổ khoét lỗ.
Lại một tên trước đây đã liên lạc xong với Nguỵ Nhiên nhảy ra, không ngừng chỉ trích Nguỵ Nhiên, muốn nhanh chóng phủi sạch quan hệ với hắn.
– Đúng, Nguỵ Nhiên…
Dường như kéo theo một loạt phản ứng, có không ít tên trước đây đã đồng ý với Nguỵ Nhiên, bây giờ đều quay ngược lại hướng mùi giáo về phía hắn.
– Một đám hèn hạ!
Nguỵ Nhiên lạnh lùng nhìn đám người này, nói những lời khinh thường.
Giờ đây hắn chỉ còn mình Vương Song để dựa dẫm, đối với những tên phản bội, đợi hắn nắm được Thanh Long Bang trong tay sẽ xử lý bọn chúng đầu tiên!
Nguỵ Thông nhìn đám người bên phe Nguỵ Nhiên cố gắng phản bội lại hắn, khoé miệng hắn ta nở nụ cười, tỏ ý bản thân không quan tâm đến hành vi trước đây của bọn họ.
– Nhi tử ngoan của ta, ngươi xem đi, bây giờ không còn ai ủng hộ ngươi nữa.
Rốt cuộc ngươi lấy dũng khí ở đâu mà dám nói với ta như vậy, xem ra ta đã coi trọng ngươi quá rồi!
Nguỵ Thông nhàn nhạt nhìn Nguỵ Nhiên, mở miệng nói.
Nhưng lời hắn ta vừa dứt, dưới đài lại xuất hiện những giọng nói khác nhau.
– Thường gia ta cho rằng Nguỵ công tử thích hợp với vị trí Bang chủ của Thanh Long Bang hơn!
Quản sự Thường đột nhiên lên tiếng, khuôn mặt tươi cười tỏ rõ lập trường của mình.
Mà lời này hệt như một cục đá lớn rơi xuống nước, dậy lên ngàn con sóng!
Tất cả mọi người đều không dám tin nhìn sang quản sự Thường, trong đầu có chút choáng váng, chỉ có một suy nghĩ: “Nguỵ Nhiên này thông đồng với Thường gia từ khi nào vậy!”
Thường gia là một trong Tứ Đại Chủ Tể của thành phố Thiên Thuỷ, cũng là một trong số ít thế lực có thể sánh ngang với Hoà Bình Xã.
Lời hắn nói ra chính là đại diện cho sự tranh đấu giữa Thường gia và Hoà Bình Xã!
Dù là Sơn Bổn Nhất Phu sắc mặt cũng đột nhiên thay đổi, nhìn khuôn mặt cười híp mắt của quản sự Thường, hắn ta hiểu được, hoá ra bọn họ tính đến đây gây sự.
Khuôn mặt Nguỵ Thông co rút, nhìn quản sự Thường, ròi lại nhìn Nguỵ Nhiên cũng đang ngạc nhiên giống mình, giọng nói vô cùng thấp:
– Được đó, nhi tử ngoan của ta, ta đã xem thường ngươi thật rồi.
Không ngờ đến cả Thường gia mà ngươi cũng bám được vào, mà ta lại không hay biết.
Lợi hại, lợi hại lắm!
Lúc này Nguỵ Nhiên nào có tâm trạng nghe Nguỵ Thông nói, sự ngạc nhiên trong lòng hắn cũng chẳng nhỏ hơn đám người ở đây là bao, thậm chí là còn lớn hơn.
Bản thân hắn biết rõ mình có thông đồng với Thường gia hay không.
Họ đường đường là một trong Tứ Đại Thế Lực làm sao có thể nhìn trúng hắn được chứ.
Dù hắn có lòng, nhưng cũng không có thực lực này! Mà Thường gia lại lên tiếng ủng hộ hắn như vậy, bản thân hắn nghĩ không ra được nguyên nhân tại sao.
Giờ đây hắn gần như mất hết mọi thứ, nếu không phải sư phụ vẫn chưa bỏ rơi hắn…
Chương 637: Đỡ một chiêu của ta! (2)
Đợi đã… sư phụ!
Trong đầu Nguỵ Nhiên đột nhiên loé lên một tia sáng, ánh mắt kích động nhìn Vương Song ở bên cạnh, mà Vương Song cũng quay đầu lại cười với hắn.
– Quả nhiên là sư phụ!
Trong lòng Nguỵ Nhiên vô cùng hưng phấn, có được sự ủng hộ của Thường gia, lòng hắn cũng vững vàng hơn nhiều.
Nhưng lúc này Vương Song cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ quản sự Thường này lại lên tiếng ủng hộ Nguỵ Nhiên vào lúc này.
Lẽ nào hắn ta tin tưởng thực lực của Nguỵ Nhiên đến vậy sao! Chợt nhớ đến Thường Thừa Viễn, trong lòng bỗng chốc hiểu được, chắc là Thường Thừa Viễn đã nói cho hắn ta biết thực lực của bọn họ.
Nếu không, quản sự Thường sẽ không, và cũng không dám đưa ra quyết định này.
Tuy hắn không cần đến sự ủng hộ của Thường gia, nhưng bọn họ đã chủ động bày tỏ thiện chí rồi, bản thân cũng không thể đối xử lạnh lùng với bọn họ được.
Hắn gật đầu với quản sự Thường, nở một nụ cười.
– Quân đội của ta cũng cho là như vậy!
Hà Phương đợi Vương Song vừa gật đầu với Thường gia xong thi nhàn nhạt mở lời, lần nữa khiến mọi người như trải qua trận động đất cấp mười vậy!
Quân đội cũng ủng hộ cho Nguỵ Nhiên, rốt cuộc kiếp trước tên Nguỵ Nhiên này đã làm việc gì tốt thế!
Đám người đều đang gào thét điên cuồng trong lòng!
– Ha ha, các người đều đã lên tiếng, vậy thì tính thêm Thiên Phượng Bang của ta đi! Nhìn Nguỵ công tử quả thật trẻ tuổi hơn Bang chủ Nguỵ, rất có chí tiến thủ, sẽ không dễ làm ra chuyện ngu ngốc!
Con ngươi của Điền Tinh đảo một vòng, mỉm cười yêu kiểu, lên tiếng.
Đùng!
Lời nói của Điền Tinh hoàn toàn làm bùng nổ bầu không khí ở đây, tất cả mọi người đều khó khăn nuốt nước bọt, vẻ mặt ngây ngốc nhìn ba thế lực lớn, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:
– Điên rồi, điên hết rồi, đây là tiết tấu muốn tuyên chiến triệt đế à!
– Các người có biết mình làm như vậy sẽ có hậu quả thế nào không! Quản sự Thường, Hà Phương, Điền Tinh, các người nói như vậy, có chịu được trách nhiệm cho hành vi của mình không!
Sơn Bổn Nhất Phu nổi giận, không ngờ ba thế lực sẽ gây sự cùng một lúc, hướng mũi giáo về phía Hoà Bình Xã bọn hắn!
– Bọn ta chỉ không cho rằng Bang chủ Nguỵ có tư cách trở thành Bang chủ của Thanh Long Bang, những thứ khác ta không hê nhắc đến.
Quản sự Thường cười nhàn nhạt.
Hắn cũng không ngốc, sẽ không trực tiếp đối đầu với Hoà Bình Xã, tuy rằng hắn không hề sợ bọn họ.
Hai người khác cũng khẽ gật đầu, hiển nhiên lúc này bọn họ đang ở cùng trên một chiến tuyến.
Sắc mặt Nguỵ Thông u ám nhìn mấy thế lực lớn.
Giờ đây làm sao hắn ta không hiểu ra được, chỉ dựa vào Nguỵ Nhiên căn bản không thể thông đồng được với ba thế lực lớn này, đã vậy còn giành được sự ủng hộ từ phía bọn họ.
E rằng ba thế lực lớn này cũng chỉ xem Nguỵ Nhiên như một quân cờ để đối phó hắn ta mà thôi.
– Nhưng, các người cho rằng như vậy có thể ngăn cản được ta sao! Chỉ dựa vào tên bất tài này!
Nguỵ Thông hừ lạnh trong lòng, tuy cố kỵ thế lực của ba phe, nhưng hắn ta vẫn đủ tự tin, chỉ cần Cường Giả Nhất Giai không xuất hiện, không ai có thể giết hắn ta được!
– Cái rắm, ngươi nói bang chủ Nguỵ không thích hợp, tự tay hắn sáng lập nên Thanh Long Bang, giờ đây còn là Tiến Hoá Giả cấp chín, có chỗ nào không thích hợp! Lẽ nào để một người bình thường trói gà không chăt như Nguỵ Nhiên làm Bang chủ một bang phái lớn à! Đùa cái gì thế!
Sơn Bổn Nhất Phu còn chưa đợi Nguỵ Thông lên tiếng đã chủ động mở lời, vẻ mặt phẫn nộ, nhưng lòng hắn ta cũng không lo lắng.
Dù sao Nguỵ Thông là Tiến Hoá Giả cấp chín, chỉ cần Nhất Gia Cường Giả không ra tay, sẽ chẳng ai có thể đuổi Nguỵ Thông xuống đài được.
Những người dưới đài nghe xong thì liên tục gật đầu.
Kẻ mạnh làm chủ, đây là quy luật sắt, đi đến đâu cũng áp dụng được.
Thực lực của Nguỵ Thông lớn mạnh, đảm nhiệm chức vụ bang chủ của Thanh Long Bang, bọn họ sẽ không có bất cứ dị nghị.
Ngược lại, ba thế lực lớn lại mở miệng phản đối như vậy, bọn họ có hơi nghi ngờ.
Có thể hiểu được bọn họ ủng hộ Nguỵ Nhiên, nhưng nếu để Nguỵ Nhiên làm bang chủ của Thanh Long Bang này, e rằng hắn ta không thể đàn áp được thuộc hạ dưới trướng.
– Quản sự Thường, trưởng quan Hà, đại tiểu thư Điền, không biết các người cho rằng Nguỵ mỗ ta không thích hợp đảm nhận chức vụ bang chủ Thanh Long Bang ở chỗ nào.
Nếu các người nói có lý, ta cũng không phải loại người nhỏ mọn, ta sẽ tự động nhường lại chức vị, giao lại cho người thích hợp!
Nguỵ Thông thong thả nói, dường như không hề tức giận.
– Nhưng, ta cũng tốt bụng nhắc nhở các người một câu.
Nếu như các người đặt hy vọng lên nhi tửbất tài của ta, e rằng phải để các người thất vọng rồi.
Năng lực và tính cách của hắn, ta hiểu rõ hơn các người nhiều.
Triệu Nhược Nam ở một bên như người tàng hình, vẫn luôn mỉm cười nhìn một màn này, không hề ngạc nhiên, cũng không có tức giận, dường như mọi chuyện đều không liên quan đến bản thân.
Ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía Nguỵ Nhiên, và Vương Song ở bên cạnh, đáy mắt hiện lên tia kỳ lạ khó nhìn thấy, loé cái rồi chập tắt.
– Bởi vì, ngươi quá yếu rồi!
Giọng nói nhẹ nhàng lần nữa vang lên, thu hút ánh nhìn của mọi người.
Chương 638: Một chưởng lập uy
Vương Song lạnh nhạt nhìn Nguỵ Thông, giọng nói bằng phẳng như mặt hồ đóng băng, vô cùng sắc lạnh.
Nhưng lời nói của hắn cũng khiến ánh mắt mọi hiện loé lên tia cổ quái.
– Hắn đang nói gì thế? Nói một Tiến Hoá Giả cấp chín quá yếu sao!
Có người thì thầm, như không hiểu được ý trong câu nói này.
– Tiến Hoá Giả cấp chín, yếu?
Có người thực sự không cách nào liên hệ được hai từ ngữ này với nhau.
– Ừ, có lẽ hắn không hiểu được Tiến Hoá Giả cấp chín là gì!
– Một tên điên, không cần phải tính toán.
Đám người lấy lại tinh thần, đều có chút đồng tình nhìn Vương Song, không chút để tâm, rõ ràng coi hắn như một kẻ thần kinh.
Chỉ có quản sự Thường và Hà Phương tỏ ra kích động, nhìn chằm chằm Vương Song.
Người khác không biết, chứ sao bọn họ không biết được.
Thực lực của Vương Song dù là Thường Thừa Viễn cũng thấy hổ thẹn vì không bằng.
Bọn họ thật sự có hơi chờ mong dáng vẻ ra tay của Vương Song.
– Đỡ một chiêu của ta, đỡ được, sống!
Vương Song không thèm để ý đến lời nói của những người khác, lạnh lùng nhìn Nguỵ Thông, khí thế quỷ dị xuất hiện trên người hắn.
Trong toàn bộ biệt thự, tất cả mọi người đều im lặng, ngây ngốc nhìn Vương Song, tựa như không thể tin được lời nói này có thể xuất phát từ trong miệng Vương Song.
– Đây là…. muốn khiêu chiến một vị Tiến Hóa Giả cấp chín sao?
Có người lẩm bẩm một mình.
Nếu như cường giả nhất giai đã nói như thế, vậy thì bọn họ không ai có thể nói gì, thậm chí có thể tương đương với đồng ý.
Nhưng cường giả nhất giai trong thành phố Thiên Thủy chỉ có có một số người, đều tập trung ở chỗ tứ đại bá chủ, sao có thể sẽ tới nơi này.
Không có cường giả nhất gia ra tay, cho dù là Tiến Hóa Giả cùng cấp chín, cũng không thể ngay cả một chiêu đều không tiếp được!
– Đây là tên điên từ đâu tới, mau đuổi hắn xuống!
– Hắn tưởng mình là ai chứ, cường giả nhất giai sao!
– Cho dù là những vị Tiến Hóa Giả cấp chín cùng cấp đều không dám nói một chưởng đánh giết cao thủ đồng cấp!
Tất cả mọi người đều dùng đôi mắt nhìn người chết nhìn Vương Song, không hiểu hắn lấy dũng khí từ đâu ra.
Ngụy Thông cũng là vẻ mặt âm trầm nhìn Vương Song, không có khinh thường giống như những người khác, từ trên người Vương Song, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức của Tiến Hóa Giả khác, cỗ khí thế này khiến hắn mơ hồ có loại cảm giác như đối mặt với cường giả nhất giai trước đó.
Nhưng trong lòng hắn lại phủ định điểm này, cường giả nhất giai trong thành phố Thiên Thủy chỉ có vài người, Thần Hộ xã trưởng đã bảo đảm với hắn, tuyệt đối sẽ không để cường giả nhất giai của thế lực khác đối phó chính mình, đối với bảo đảm của Thần Hộ Thiên Xuyên, hắn vẫn tương đối tin tưởng.
– Có thể nói như vậy, xem ra cũng là một vị Tiến Hóa Giả cấp chín đồng cấp.
Trong lòng Ngụy Thông thầm nghĩ, nhìn Ngụy Nhiên và tam đại thế lực, trong lòng khẽ thở dài, bọn họ vì đối phó chính mình, còn thật sự là bỏ được vốn liếng, thế mà mời được một vị Tiến Hóa Giả cấp chín tới đối phó chính mình.
Chẳng qua, tên Tiến Hóa Giả cấp chín này cũng quá tự đại, thật sự cho rằng dựa vào thực lực cấp chín là có thể một kích đánh chết chính mình sao!
Trong lòng Ngụy Thông có chút quyết tâm, ánh mắt âm lãnh nhìn Vương Song:
– Lập tức, ta sẽ cho ngươi biết, Ngụy Thông ta, cũng không phải là một Tiến Hóa Giả cấp chín bình thường!
Đám người Sơn Bản Nhất Phu thì một mặt cười lạnh nhìn Vương Song, cũng không hề cho rằng Ngụy Thông sẽ không tiếp được một chiêu của Vương Song.
Chỉ có Thưởng quản sự và Hà Phương là khóe miệng hơi hiện lên một độ cong, tiếp được một kích của cường giả nhất giai, sao có thể đơn giản như vậy được!
Nhưng đám người Ngụy Nhiên, Đồng Vũ, Bạch Manh Manh không biết thực lực nhất giai của Vương Song trong lòng đều bắt đầu lo lắng, Vương Song là Tiến Hóa giả cấp chín, bọn họ đều rõ ràng, trong mắt bọn họ đều cho rằng, hai người đồng cấp là Tiến Hóa giả cấp chín, cho dù thực lực có sự chênh lệch, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không quá bất hợp lý, Vương Song muốn một kích đánh chết đối phương, khó tránh khỏi có chút tự đại.
– Hừ, đừng nói một chiêu, một trăm chiêu ta cũng tiếp được!
Ngụy Thông cười lạnh, nói:
– Chẳng qua, ngươi chỉ nói ta không tiếp được, nếu như ta tiếp được thì sao!
Ngụy Thông phản bác, dẫu sao Vương Song chỉ nói hậu quả nếu không tiếp được, chưa hề nói kết quả nếu tiếp được, điều này tương đương với việc chỉ có bản thân đang nỗ lực, mà Vương Song thì cái gì cũng không bị tổn thất.
– Ngươi, không tiếp nổi.
Vương Song nghiêm túc liếc hắn một cái, chậm rãi mở miệng, mặc dù trong lòng hắn là sự thật, nhưng rơi vào tai Ngụy Thông thì lại vô cùng chói tai.
Tất cả mọi người nghe được lời nói này, cũng đều giận quá hóa cười, bên cạnh, Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đều lặng lẽ ở phía sau Vương Song kéo góc áo hắn, vẻ mặt lo lắng nhìn đối phương.
Vương Song cũng không hề quan tâm, một mặt lạnh nhạt nhìn Ngụy Thông, khẽ nói:
– Ngươi, đã chuẩn bị xong chưa!
– Để ta xem xem ngươi rốt cuộc là thật sự có loại bản lĩnh này, hay là chỉ đang phô trương thanh thế!
Chương 639: Một chưởng lập uy (2)
Trên mặt Ngụy Thông hiện lên một vòng tức giận, tựa như cảm nhận được mình bị Vương Song vũ nhục, rống to một tiếng, khí thế Tiến Hóa Giả cấp chín cường hãn từ trên người phóng tới tận chân trời, thân ảnh hắn chợt lóe, giống như một đạo lưu quang đánh về phía Vương Song, khí lưu khủng bố trực tiếp hình thành một vùng đất trống bên cạnh Vương Song, những người khác đều vội vàng cuống quýt lùi lại, sợ bị tai họa.
Đám người Bạch Manh Manh, Đồng Vũ và Ngụy Nhiên đều có chút hoảng sợ nhìn Ngụy Thông đang đánh tới, khuôn mặt hơi trắng bệch, hai đại Tiến Hóa Giả cấp chín giao thủ, dư chấn giao thủ là thứ bọn họ không thể gánh chịu, nhưng dường như có một cỗ lực lượng vô hình, vẫn luôn khóa chặt cả người bọn họ, căn bản không thể rời đi.
– Cương trảm!
Ngụy Thông hét to một tiếng, trên người xuất hiện quang mang vàng vàng, dưới ánh đèn lóe lên hào quang màu trắng bạc.
Lòng bàn tay hắn cũng dần dần cong lại, giống như tan chảy, kéo dài thành một đại cương đao dài chừng một mét, ở biên giới, có thể nhìn thấy khí tức bén nhọn, thậm chí ngay cả không khí cũng trực tiếp bị xé rách.
Một màn khủng bố như vậy lập tức khiến những người xung quanh đều bị chấn kinh.
– Đây chính là năng lực của Ngụy Thông: Cương hóa đó! Quả nhiên lợi hại, thân thể hóa thành binh khí, loại sắc bén của binh khí này tuyệt đối không thua kém những binh khí rơi ra từ trong chùm sáng, thậm chí còn mạnh hơn!
– Ngụy Thông trước khi tân thắng cấp chín dường như còn không thể như bây giờ trực tiếp hóa cánh tay thành một thanh cương đao đi! Nhiều nhất cũng chỉ là ngón tay biến thành một loại chủy thủ, nhưng cho dù như thế, một kích này cũng đã từng chém chết một con thú biến dị cấp tám!
Có Tiến Hóa Giả quen thuộc với Ngụy Thông lẩm bẩm.
– Với thực lực cấp chín, biến thành một thanh cương đao như vậy, cho dù là hợp kim titan chỉ sợ cũng không thể chịu nổi một kích như thế! Đối phương vẫn quá tự đại đi!
Cũng có người coi trọng Vương Song như thế nào, cũng cho rằng hắn phải thua không thể nghi ngờ.
– Dám coi thường ta, bây giờ sẽ cho ngươi biết thực lực của Ngụy Thông ta!
Sắc mặt Ngụy Thông dữ tợn, cánh tay hóa thành cương đao trực tiếp xé rách không khí, hung hãn chém xuống, bao trùm Vương Song ở bên trong, hắn vô cùng tự tin, theo cấp bậc của chính mình tấn thăng cấp chín, năng lực cương hóa cũng từ đó nước lên theo thuyền, cương đao giống như bây giờ, hắn thậm chí có lòng tin có thể một đao bổ qua một tấm thép dày một mét!
– Chẳng qua là loại năng lực cấp thấp như cương hóa, còn cho rằng ngươi thật sự có kỹ năng lợi hại gì chứ!
Trên mặt Vương Song lộ ra một vòng thất vọng, đối với cương đao đang chém tới cũng không hề có chút quan tâm.
Mọi người nghe vậy, lại là một trận phiền muộn.
– Tìm chết!
Khóe miệng Ngụy Thông lộ ra nụ cười lạnh, năng lượng trong cơ thể không ngừng rót vào tay phải, chiều dài của cương hóa lại tăng vọt thêm mấy chục centimet nữa, giống như một tia sét giáng xuống.
Vương Song chậm rãi duỗi tay phải của bản thân ra, không hề sử dụng chút lực lượng nào, một chưởng đánh ra.
“Ầm”
Theo một chưởng này xuất hiện, không khí trước mắt trực tiếp bị nổ tung, biến thành chân không, lực lượng ba động cực hạn, khủng bố từ trong tay Vương Song tràn ra, cỗ lực lượng này, giống như một tòa núi thái sơn đè xuống, trước mặt một chưởng này, không có bất kỳ lực lượng nào có thể ngăn chặn, giống như cành củi khô bị bẻ gãy, trực tiếp cuốn phăng mọi thứ phía trước.
Đây là lực lượng, lực lượng thuần túy, sức mạnh cực hạn, khi lực lượng đã đạt tới cực hạn, không có bất kỳ thứ gì có thể chống cự.
Ngụy Thông cảm nhận được cỗ lực lượng đáng sợ giống như thương lan nộ hải, trên mặt hiện lên một vòng kinh hãi, nhưng vẻ kinh hãi nhanh chóng ổn định lại, cương đao rơi xuống đã bị một chưởng này của Vương Song trực tiếp chém nát!
Không có chút nào kinh thiên động địa, giống như là tùy ý vung tay giết chết một con ruồi, cương đao đã có thể vô thanh vô tức chém nát, nghiền ép được một tấm thép dày một mét này.
Sau đó, cỗ lực lượng này không ngừng trải rộng, kéo dài tới trên cánh tay của Ngụy Thông.
– Không!
Ngụy Thông kêu lên một tiếng vô cùng hoảng sợ, giống như không thể tin được tất cả mọi chuyện, nhưng khi nhìn thấy cỗ lực lượng kinh khủng kia lan tràn, hắn hoàn toàn không kịp suy nghĩ, cánh tay trái còn lại trực tiếp móc ra một viên cầu lớn chừng ngón cái, viên cầu lập tức nổ tung, hóa thành một đạo màn nước màu lam nhạt, bao phủ hắn ở bên trong.
Đây là bảo vật khi hắn chém giết một con thú biến dị cấp tám mà thu được, sau khi bóp nát có thể hóa thành một đạo màn nước, có thể ngăn cản một kích của Tiến Hóa Giả cấp chín đỉnh phong! Đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của hắn, nếu hắn muốn, cho dù thật sự xảy ra ngoài ý muốn, hắn không thể ngăn chặn được một kích của đối phương, cũng có thể dựa vào thứ này ngăn cản một kích, thế nhưng hắn không ngờ tới một kích này của Vương Song thế mà khủng bố như thế nhưng không hề sử dụng chút kỹ năng nào, hoàn toàn là dựa vào lực lượng thân thể, một chưởng đánh ra, lực lượng khủng bố tới cực hạn kia cũng đủ phá hủy tất cả, bao gồm cả dã tâm của hắn, lực lượng của hắn, sự tự tin của hắn.
Chương 640: Một chưởng lập uy (3)
Giây phút này, trong đầu hắn cái gì cũng không có, chỉ còn lại một ý niệm trong đầu, chính là ngăn cản một kích này, sống sót!
Chẳng qua, hắn vẫn coi thường sự khủng bố của một vị cường giả nhất gia, một chưởng của Vương Song ẩn chứa lực lượng cực hạn, cỗ lực lượng này trừ phi là cường giả nhất giai thì mới có thể chống lại, mà hắn chẳng qua mới tân thăng cấp chín, đối mặt với lực lượng chí cương chí cường như này, muốn ngăn cản hoàn toàn là nằm mơ!
“Răng rắc”
Màn nước màu lam nhạt trực tiếp vỡ tan, ngay cả một giây đều không đỡ nổi!
Lực lượng vô song không có chút nào dừng lại, trong ánh mắt hoảng sợ của Ngụy Thông rơi vào trên người hắn.
“Phốc”
Một ngụm lớn máu tươi xen lẫn mảnh vụn nội tạng bị phun ra, thân thể Ngụy Thông giống như một cành liễu bị dập nát trực tiếp bay ngược ra xa mấy chục thước, dựa vào vách tường, một vết nứt cực lớn giống như mạng nhện xuất hiện trên vách tường sau lưng hắn, nhìn qua vô cùng dọa người.
– Nhất….nhất giai…
Ngụy Thông giống như một con bạch tuộc bị đánh nát xương cốt toàn thân tê liệt ngồi xuống đất, cái đầu tràn đầy máu tươi ngẩng lên, nhìn Vương Song, trong miệng gian nan nói ra mấy chữ, hào quang trong mắt cũng dần dần biến mất.
Vương Song chậm rãi thu tay mình lại, lạnh nhạt nhìn Ngụy Thông, khẽ nói:
– Ta đã nói mà, ngươi không tiếp nổi!
Trong mắt Ngụy Thông hiện lên một vòng không cam lòng và sự hối hận nồng đậm, ở thời điểm đỉnh phong nhất, hăng hái nhất bị người một chưởng đánh rớt khỏi thần đàn, vạn kiếp bất phục, còn có gì so với điều này khiến cho người ta không cam lòng chứ.
Nhưng bây giờ sinh cơ trong cơ thể hắn đã bị một chưởng của Vương Song hoàn toàn đánh nát, trừ phi là đại la thần tiên tái thế, nếu không ai cũng không cứu được hắn.
Toàn bộ đại sảnh trong khoảnh khắc này đều lâm vào sự tĩnh mịch chết chóc, không có ai lên tiếng, nếu như lúc này có người thừa cơ giết người, chỉ sợ không có người nào phản ứng kịp, cho dù là đám người Bạch Manh Manh, Đồng Vũ, Ngụy Nhiên ở bên cạnh Vương Song cũng ngây ngốc nhìn Vương Song, không hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
Một chưởng, chỉ một chưởng, căn bản không hề sử dụng bất kỳ kỹ năng nào, lực lượng thuần túy, lực lượng cường hãn tới cực hạn, không cho người ta cơ hội phản kháng, giống như đại dương bao la, mênh mông hùng vĩ, dùng đại thế không thể ngăn cản nghiền ép tất cả, dùng lực lượng vô song đánh nát tất cả.
Không có ai tin tưởng, một người chỉ đơn thuần dựa vào lực lượng nhục thân vậy mà khủng bố như thế.
Một vị Tiến Hóa Giả cấp chín, dùng hết toàn lực, kết quả bị một chưởng hoàn toàn đánh nát sinh cơ!
Cho dù là hai người Thưởng quản sự và Hà Phương rõ ràng cũng bị một màn này làm cho kinh hãi, há hốc miệng, không thể khép lại, trong mắt hiện lên sự rung động sâu sắc.
Lực lượng kinh khủng như vậy, cho dù không có bất kỳ kỹ năng gì, cũng tuyệt đối có thể so sánh với một vị cường giả nhất giai!
“Đây chính là thực lực của hắn sao!
Trong lòng hai người đều hiện lên một vòng kính sợ đối với Vương Song.
– Các ngươi, có phải đã biết từ lâu?
Trong đôi mắt đẹp của Điền Tình cũng xuất hiện sự kinh hãi không hề che giấu, nhìn thấy biểu tình của hai người, giọng nói có chút run rẩy hỏi, không phải do nàng không rung động, uy thế một chưởng vừa rồi, thậm chí khiến cho nàng có loại cảm giác đối mặt với bang chủ của nhà mình, không đúng, ngay cả so với bang chủ nhà mình còn kinh khủng hơn!
Đây là thực lực thuộc về cường giả nhất giai, hơn nữa tựa như cùng với Tiến Hóa Giả cấp chín tạo thành một rãnh trời cực lớn.
Chỉ khi bước vào giai đoạn này, mới hiểu được loại thực lực kia rốt cuộc mạnh tới cỡ nào, đây là thực lực vượt xa phàm nhân.
Hai người cười khổ một tiếng, không nói gì thêm, nhưng thái độ trầm mặc đã cho thấy tất cả.
Tất cả mọi người đều giống như vịt rụt cổ, không nói lên lời, lúc này trong lòng Ngụy Nhiên cũng nhấc lên sóng gió ngập trời, hắn làm sao có thể tin được, Vương Song vẻn vẹn chỉ đánh ra một chưởng, Ngụy Thông trong mắt hắn cực kỳ cường hãn lại tựa như một con ruồi bị đánh chết.
Hắn cũng nghe thấy lời nói trước khi chết của Ngụy Thông, nghe được hai chữ tựa như có trọng lượng!
– Nhất giai!
Ngụy Nhiên lẩm bẩm một mình, tinh thần có chút hoảng hốt nhìn Vương Song, sư phụ tiện nghi mà mình nhận lại là cường giả nhất giai!
Đồng Vũ và Bạch Manh Manh đều là trợn tròn mắt, bọn họ mặc dù trong lòng nghĩ Vương Song có thể sẽ chiến thắng, nhưng làm sao cũng không thể ngờ chuyện thắng lợi lại đến đơn giản tới như vậy, chỉ bằng một cái tát.
– Đây, mới là thực lực thật sự của hắn sao!
Trong mắt Lưu Mộng Vũ tràn ngập không thể tin được, trước đó vẫn cho rằng Vương Song là Tiến Hóa Giả cấp chín, không ngờ tới đối phương vậy mà là cường giả nhất gia, nghĩ tới sự cường đại của cường giả nhất giai, trong nội tâm nàng lập tức không ngừng run rẩy, lúc này nàng mới nhớ tới, Vương Song từ trước tới giờ hình như chưa từng nói chính mình là Tiến Hóa giả cấp chín, đây chỉ là bọn họ đơn phương tình nguyện cho rằng là như vậy.
“ Ta cũng xem như là nữ nhân lên giường với cường giả nhất giai đi!”
Trong lòng Lưu Mộng Vũ không khỏi hiện lên một suy nghĩ cổ quái.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










