[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 55 : Chiếm lại thành phố Giang Nam (22) (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Chiếm lại thành phố Giang Nam (22)
Đám người thất kinh, vừa rồi uy thế của Chu Nguyên kinh thiên động địa như vậy, thậm chí ngay cả Vương Song cũng tử vong một lần, nhưng bây giờ Đàm Long nói cho bọn hắn biết Chu Nguyên đã chết, bọn họ sao không kinh ngạc được chứ, vốn dĩ người tử vong không chết, xem ra người không chết lại chết rồi, điều này cũng không tránh khỏi quá mức châm chọc rồi!
– Chu Nguyên sử dụng chiêu đồng quy vu tận, muốn dựa vào một trảm này giết chết thành chủ, dựa vào lực lượng của hắn để cưỡng ép hiến tế thành tế Giang Nam nhưng mà một chiêu tự sát này của thành chủ đã ngăn chặn một kích này của đối phương! Bởi vậy dẫn đến kế hoạch này của hắn hoàn toàn thất bại! Linh hồn hắn đã phá toái, hiện tại chỉ dựa vào chút ý chí cuối cùng mà chèo chống thôi!
Đàm Long chậm rãi mở miệng nói.
Trên bầu trời, thân ảnh Quách Vũ chậm rãi hạ xuống, vẫn luôn hạ xuống bên cạnh Chu Nguyên, cảm nhận được khí tức của Chu Nguyên dần biến mất, trên mặt Quách Vũ hiện lên vẻ bi thương cùng cực.
– Đáng không?
Dường như cảm nhận được lời nỉ non của Quách Vũ, trong mắt Chu Nguyên lóe lên vẻ không cam lòng, một thanh âm vô cùng yếu ớt xuất hiện:
– Ta… Không… Cam tâm…
– Không… Có… Thành…
Lời còn chưa dứt, thân thể hắn hoàn toàn vỡ tung, không có mưa máu bay lả tả, mà là trở thành tro tàn, vẩy xuống.
Một luồng năng lượng kinh khủng trực tiếp xuyên qua hư không vô tận, không biết hướng tới nơi nào.
Có một luồng sáng óng ánh xuất hiện giữa không trung, dần dần lộ ra bộ dáng của nó, là một thanh Loan Nguyệt trường đao, dài ba thước, toàn thân trắng như tuyết, một vầng minh nguyệt giống như thiên nhiên, tản ra khí tức thanh u, sắc bén.
– Nếu ngươi đã đi rồi, ta ở lại thế gian này có ích lợi gì?
Quách Vũ tự lẩm bẩm, nhìn Loan Nguyệt trường đao bên cạnh, trên mặt lộ ra ý cười dịu dàng:
– Cây đao này nhìn rất đẹp, hẳn là dấu vết cuối cùng ngươi lưu ở thế giới này.
Ngươi thích đao nhất, đao của ngươi nhiễm máu tươi của vô số người, nhưng lại chưa từng chạm tới ta.
– Hôm nay, để cây đao này lần đầu tiên nhiễm phải máu của ta đi.
A Nguyên, chờ ta!
-Phụt!
Quách Vũ cầm lấy thanh Loan Nguyệt trường đao này, trực tiếp xuyên qua Thiên Linh của mình, máu tươi phun ra, hai bóng người đồng thời rơi xuống đất.
Tất cả mọi người nhìn một màn này thật lâu không nói gì.
– Cực tại tình, chết bởi tình! Cần gì chứ!
Đàm Long nhìn thi thể Quách Vũ, thở dài một câu, không biết đang nói chôn cùng đáng tiếc hay là si tình đáng tiếc.
Lúc mọi người ở đây đang cảm thấy đáng tiếc, máu tươi nhiễm trường đao lúc này cũng hơi hơi rung động, máu tươi trên đó biến mất, dường như bị hút vào trong đao.
– Cây đao này hấp thu máu của nữ nhân này ư!
Đàm Long giật mình, hai tay liên tục huy động, từng đạo từng đạo năng lượng trong tay hắn xuất hiện rơi vào trên trường đao, kết thành một ấn ký kỳ quái, nhất thời, khiến thành trường đao này đang run run dừng lại.
– Chuyện gì thế này?
Mọi người lần nữa nhìn về phía Đàm Long, bọn họ cũng cảm thấy bản thân giống như một học sinh tiểu học không biết gì, không ngừng hỏi thăm lão sư.
Đàm Long cười khổ một tiếng:
– Chu Nguyên chết đi, thực ra cũng không phải là bản thân hắn chết đi, mà bởi vì thành chủ cho nên sau khi hắn chết, năng lượng sẽ bị thành chủ hấp thu, nhưng mà không nghĩ tới vậy mà lại tuôn ra một thanh trường đao, đẳng cấp của cây đao này ta cũng không nhìn ra được, chắc là vượt qua cấp chín, nhưng mà dường như hấp thu máu tươi của nữ tử này, phát sinh một loại dị biến nào đó, muốn sinh ra linh trí.
Một khi sinh ra linh trí, sẽ trở nên không dễ khống chế, ta tạm thời ngăn chặn nó sinh ra linh trí , chờ đến khi thành chủ trở về thành dị biến trường đao này cũng sẽ trở thành binh khí tiện ích nhất của hắn!
Mọi người nghe vậy có chút giật mình nhìn thanh trường đao này, bảo vật vượt qua nhất giai, nhưng mà cho tới bây giờ bọn họ chưa từng nhìn thấy! Nếu như bọn họ có thể có được, chẳng phải là chiến lực có thể tăng vọt một khoảng lớn sao.
Nhưng mà cho dù bọn hắn có thèm khát, cũng không dám qua đánh chủ ý lên thanh binh khí này, đây chính là thứ mà Vương Song dùng mệnh đổi lấy, ai dám nghĩ, đừng nói Lý Tân Thu Ảnh Đồng sẽ không bỏ qua cho hắn, mà một khi Vương Song trở về bọn họ sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Thu Ảnh Đồng rút thanh đao từ trên đầu nữ tử ra, lau sạch sẽ, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Chuôi vũ khí này tạm thời do ta bảo quản, chờ Vương Song trở lại ta đích thân giao cho hắn!
– Như vậy là tốt nhất!
Những người khác cũng đồng ý, đặt ở chỗ Thu Ảnh Đồng, bọn họ tin tưởng không ai có thể cưỡng ép chiếm lấy thanh đao này từ trong tay của Thu Ảnh Đồng!
– Bây giờ tất cả trở ngại đã giải quyết toàn bộ, còn lại những con Zombie này mau chóng giải quyết đi, thành phố Giang Nam, cũng nên trở về trong tay nhân loại rồi!
Tất cả mọi người nhìn đám Thi Quần lẻ tẻ đằng xa, trong mắt lóe lên một vòng sát cơ.
Bảy ngày sau, toàn bộ thành phố Giang Nam không còn một con Zombie còn sống, vô số thi thể Zombie đều bị thu tập, vận chuyển về trong Bách Thảo Viên của Thiên Chi Thành, bị Lục Ma Đằng cùng sinh mệnh chi thu xem như chất dinh dưỡng.
Chương 542: Xích Diễm Hổ
Bên trong Bách Thảo Viên, Lục Ma Đằng không ngừng hấp thu từng luồng năng lượng trong thi thể Zombie, đã phát triển thô to như thùng nước, trưởng khoảng chừng trăm mét, trên thân thể không ngừng lóe ra một tia sáng lục sắc, mỗi lần hấp thu thi thể một con Zombie, thân thể nó sẽ giảm nhỏ một chút.
– Chủ nhân…
Trên thân thể Lục Ma Đằng mơ hồ truyền đến từng thanh âm non nớt nhưng mà lóe lên một cái rồi biến mất, tiếp tục hấp thu thi thể Zombie.
Mà quả sinh mệnh bảy nàu của Sinh Mệnh Chi Thụ dưới sự tưới tiêu của thi thể Zombie, qua thời gian dần biến thành màu đỏ.
Mà đám người Triệu Hân, Thái Hiểu, Vương Diễm biết tin tức Vương Song biến mất ban đầu bọn họ khiếp sợ không gì sánh nổi, sau đó nghe được chỉ là bị Không Gian Chuyển Di đến nơi khác, mới khôi phục lại bình tĩnh, nhưng mà trong lòng luôn cảm thấy lo lắng.
Tô Tiểu Tuyết cũng giành được sách kỹ năng mà Vương Song lưu lại, Ám dạ chi sát, sau khi biết được Vương Song biến mất, không ngừng nhờ Đặng Mai dẫn theo nàng nỗ lực giết Zombie để năng cao thực lực của bản thân.
Mặc dù đám người Triệu Hân, Thái Hiểu biết Vương Song sẽ trở về, nhưng trong lòng cũng rất lo lắng, lần này là mất tích, cũng chưa chết, nhưng không thể cam đoan mỗi lần đều vô sự, lỡ như Vương Song thật sự gặp chuyện gì ngoài ý muốn, những nữ nhân phụ thuộc vào Vương Song làm sao để sinh tồn đây?
Cho nên, đám nữ nhân Triệu Hân, Thái Hiểu đều nảy sinh tính toán, đánh chủ ý đến các đại đoàn trưởng dưới trước Vương Song, bọn họ đều là tay cầm trọng binh, còn có lượng lớn Tiến Hóa Giả, nếu như có thể lôi kéo, đối với các nàng mà nói, đây chính là sự giúp đỡ to lớn.
Nhất thời, Thiên Chi Thành bởi vì sự biến mất của Vương Song mà trở nên có chút gió giục mây vần, thế lực khắp nơi đều tâm tư dị biệt, có mưu tính riêng, cộng thêm thành phố Giang Nam bị thu phục, đây là một miếng bánh ngọt vô cùng lớn, mỗi người đều giành được miếng bánh lớn nhất.
Nhưng mà đối với đám người Thu Ảnh Đồng, Lý Tân, Chu Ảnh, Chương Nghiệp đã khống chế được tình hình như trước đây nhưng vẫn luôn có cảm giác không hài hòa lắm.
Trong rừng cây tĩnh mịch, một bóng người không ngừng đi về phía nơi xa, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt vượt xa mấy chục mét, không phải Vương Song là thì ai, lúc này, Vương Song vẻ mặt phiền muộn đi về phía trước, hắn cũng không biết đây là nơi nào, mà giống như vô tận, đi xa như vậy mà vẫn chưa ra khỏi , vừa mới bắt đầu hắn muốn lợi dụng Huyền Lân Sí của mình để bay lên không trung, kết quả, khi đang bay đến năm mươi mét thì lại bay không nổi nữa, trên bầu trời giống như là có một kết giới vô hình vậy, cấm bay lên những chỗ cao hơn.
Độ cao năm mươi mét ở trong vùng rừng rậm này còn không cao bằng độ cao của cây cối, Vương Song bất đắc dĩ, cho dù bây giờ hắn có thực lực nhất giai đối với rừng cây vô tận này, cũng hết đường xoay sở.
Một loạt Tinh Thần Lực giống như được thực chất hóa từ Vương Song trong đầu dọc theo người ra ngoài, không ngừng thăm dò xung quanh trong vòng trăm mét, trong khu rừng rậm rộng lớn có phần quái dị này, hắn đã nhìn thấy không ít biến dị thú, mỗi một con đều vô cùng đáng sợ, biến dị thú cấp chín đều có thể ngẫu nhiên nhìn thấy, thậm chí chính Vương Song cũng giết chết mười mấy con biến dị thú, biến dị Thỏ, biến dị Sói, biến dị Heo Rừng… Gần như lấp đầy nhẫn chứa đồ của hắn.
Có điều lúc Vương Song chém giết biến dị thú dường như kinh động một số bá chủ trong rừng rậm, thu hút ba con biến dị thú nhất giai, một con biến dị Sư Tử cơ thể to lớn, một con biến dị Sói toàn thân huyết hồng, còn có một con Tinh Tinh cao đến một trượng , ba con biến dị thú giống như Viễn Cổ Hung Thú, khí thế khủng bố vừa xuất hiện, Vương Song lập tức vội vàng chạy khỏi! Mặc dù đơn độc đối đầu với biến dị thú nhất giai hắn không có gì sợ , thậm chí còn có lòng tin giết chết nó, nhưng mà có trời mới biết trong khu rừng rậm cổ quái này rốt cuộc có bao nhiêu biến dị thú nhất giai, bây giờ xuất hiện ba con biến dị thú nhất giai, nói chừng sẽ biến dị thú càng kinh khủng hơn.
Mục đích bây giờ của Vương Song là nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này, chứ không phải cùng những biến dị thú thực lực mạnh mẽ này chém giết.
Tinh Thần Lực của Vương Song giống như thủy ngân rò rỉ vậy, không ngừng thăm dò cảnh vật xung quanh, đề phòng bản thân bị biến dị thú bao vây, một ngày trước, hắn rơi vào tình cảnh bị một đám biến dị Sói bao vây, đám biến dị Sói kia khoảng chừng trăm con, mỗi con đều là biến dị thú cấp bảy, Lang Vương cầm đầu là biến dị thú nhất giai, Vương Song bị bọn sói này vây quanh, liều mạng già giết một nửa bầy sói mới thoát ra được, bị con Lang Vương kia truy sát cả nửa ngày mới thoát khỏi.
Cho nên, bây giờ Vương Song vô cùng cẩn thận, sợ gặp lại biến dị thú nhất giai.
Nếu có người có thể đọc được suy nghĩ trong đầu Vương Song, sẽ phát hiện trong đầu Vương Song, từng loạt Tinh Thần Lực màu trắng không ngừng phiêu dạt trên không trung, giống như một con sông lớn, đây đều là Tinh Thần Lực thực chất hóa của Vương Song, đột phá đến một trăm, tinh thần lực của hắn đã vượt qua tốc độ, mang đến không chỉ là Tinh Thần Lực thực chất hóa, mà còn là ý chí mạnh mẽ và quyết tâm!
Chương 543: Xích Diễm Hổ (2)
– Sa Sa.
Vương Song đang đi trong rừng cây tiến, nhẹ nhàng đi qua, cố gắng yên lặng không một tiếng động, loại bỏ dấu vết mà mình để lại, đề phòng bị những con biến dị thú được gọi là bậc thầy truy đuổi tìm tới, mặc dù không sợ, nhưng lỡ như thu hút số lượng lớn biến dị thú một, bản thân sẽ thật sự lâm nguy!
– A
Vương Song đang đi, đột nhiên Tinh Thần Lực của hắn phát giác được một luồng khí tức kỳ quái, luồng khí tức này tựa như là biến dị thú, nhưng mà giống như không ổn định, một chốc thì trở thành nhất giai, một chốc lại hạ xuống đến cấp chín, y hệt như gợn sóng không ngừng chập trùng.
Vương Song cảm thấy có chút kỳ quái, chẳng lẽ phía trước là một con biến dị thú cấp chín đang đột phá lên nhất giai? Nghĩ tới đây, trong lòng Vương Song vô cùng tò mò, dù sao cũng đi vài ngày, cũng không đi ra khỏi đây được, sự sốt ruột đi ra ngoài của Vương Song cũng lạnh nhạt, có tình huống thú vị như vậy xuất hiện trước mặt, Vương Song sao có thể bỏ qua qua được.
Thân ảnh di chuyển, không có mang theo bất kỳ động tĩnh gì, giống như bóng ma bay về phía trước, càng tiếp cận, khí tức của Vương Song khí tức càng bị che giấu, hắn biết trong khu rừng rậm cổ quái này có các loại biến dị thú kỳ quái, một khi mình không cẩn thận tiết lộ khí tức, chỉ sợ cũng sẽ kinh động con biến dị thú này, khiến cho bản thân bại lộ ở nơi đông đảo biến dị thú nhất giai tấn công .
– Đây là… Biến dị Hổ nhất giai!
Vương Song nhìn xuyên bụi cỏ cao cao, thấp thoáng thấy một con hổ cả người có ngọn lửa đỏ rực vây quanh nằm sấp trên mặt đất, trên thân thể nó có từng vết thương kinh khủng, có vết cào, có vết răng cắn xé, trong mơ hồ có thể nhìn thấy nội tạng con biến dị Hổ này.
Chính vì những vết thương chằng chịt này , khi thế trên người của con biến dị Hổ này trở nên không ổn định, lúc này là nhất giai, lúc sau biến thành cấp chín, Vương Song hiểu rõ, đây là bị thương quá mức nghiêm trọng, là nguyên nhân dẫn đến khí thế con biến dị Hổ này giảm xuống, nếu như không có người giúp nó, đoán chừng thương thế trên người nó lại không ngừng giảm xuống, thậm chí sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Ánh mắt Vương Song loé lên, nhìn con biến dị Hổ kia, nhất thời, tin tức liên quan đến con biến dị Hổ kia đều rơi vào trong đầu của hắn.
“Biến dị thú: Xích Diễm hổ, do hổ bình thường biến dị mà thành!”
“Đẳng cấp: Nhất giai”
“Kỹ năng: Liệt Diễm Hổ Khiếu, tự do khống chế hỏa diễm, một tiếng hổ gầm, có thể hình thành biển lửa nóng rực khắp nơi, đốt cháy hết tất cả.”
“Trạng thái: Trọng thương sắp chết!”
“Đánh giá: Vương Giả trong rừng, một tiếng hổ gầm, bách thú thần phục, tốc độ nhanh như chớp.
Nhìn thấy tin tức của con biến dị thú này, trong mắt Vương Song lóe lên tia kỳ dị, một con biến dị thú nhất giai trọng thương, đây chính thời cơ ngàn năm có một, bản thân có được thuần thú phù văn , có thể thuần phục biến dị thú, có điều biến dị thú bình thường thì mình khinh thường không thuần phục, đây chẳng qua là do uổng phí danh ngạch của mình, mà biến dị thú nhất giai mới chính là mục đích của mình , có điều, muốn muốn thuần phục biến dị thú nhất giai, xác suất này, quá nhỏ, lần trước may vì nhờ Phạm Ninh Ninh vận khí mới có thể thu phục con Long Quy kia, bây giờ không có Phạm Ninh Ninh ở bên cạnh, phần trăm xác suất, mặc dù lớn hơn nhiều so với trước đó, nhưng vẫn rất mạo hiểm.
Lỡ như trong quá trình thuần phục đối phương kịch liệt phản kháng, sợ rằng sẽ dẫn tới biến dị thú càng khó lường hơn, trong lòng Vương Song suy tư, có điều bây giờ cơ hội này rất khó có được, con biến dị thú nhất giai này lại trọng thương, nếu như bản thân không nắm chặt cơ hội này chỉ sợ sau này sẽ không có nữa!
Nghĩ tới đây, Vương Song không khỏi thêm cẩn thận, che giấu cẩn thận khí tức của mình, tiếp tục đi đến phía trước, mười mét, năm mét,… Càng ngày càng gần, con Xích Diễm Hổ này mặc dù bị thương, nhưng thân là biến dị thú tính cảnh giác vẫn còn, nó cảm giác được một nỗi nguy hiểm đang gần về phía mình, cố nén thương thế, mạnh mẽ đứng thẳng lên, một đôi mắt to như đồng linh nhìn xung quanh, móng vuốt không ngừng cào xuống mặt đất, bên trong miệng phát ra từng tiếng gầm âm u.
-Xuất!
Vương Song nhìn thấy con Xích Diễm Hổ này cảnh giác, lập tức không lại trì hoãn nữa, hai tay khua vẫy, Tinh Thần Lực hình thành một cái lồng giam thép, trực tiếp giam nó ở trong đó, nếu như con Xích Diễm Hổ này ở lúc mạnh nhát, một chiêu cũng đủ để phá vỡ, nhưng hiện tại bản thân nó đang bị trọng thương, cho dù có thể phá vỡ cái lồng giam này, cũng phải cần một khoảng thời gian, mà điều Vương Song cần cũng chính là khoảng thời gian này.
Trong lòng bàn tay Vương Song xuất hiện một Đạo Phù Văn, mạnh mẽ đánh về Xích Diễm Hổ, tốc độ cực nhanh, không cho con biến dị hổ bị thương này quá nhiều thời gian phản ứng.
Thành công rồi sao? Trong lòng Vương Song có chút kích động, sau một lát, khiến hắn thất vọng, miệng con Xích Diễm này gầm lên giận dữ, một mảnh Tử Sắc Hỏa Diễm trực tiếp phun ra từ trong miệng nó, Tinh Thần Lực hình thành lồng giam của Vương Song bị cỗ này hỏa diễm thiêu đốt kêu lên”đôm đốp” , biến mất với một tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Chương 544: Xích Diễm Hổ (3)
“Gầm”
Miệng Xích Diễm Hổ phát ra từng tiếng gào thét trầm thấp, nếu không phải cái lồng giam Tinh Thần Lực này ngăn cản, bên trong chu vi ngàn mét cũng có thể nghe thấy được.
Đến lúc đó, Vương Song sẽ thật sự rơi vào tình cảnh bốn bề vây khốn!
Vương Song hít thở sâu một hơi, tiếp tục đánh ra từng đạo thuần thú phù văn, đánh tới trên người con Xích Diễm Hổ này, trong nháy mắt, liên tiếp hơn mười đạo phù văn tiến vào bên trong cơ thể con Xích Diễm Hổ này.
Sau một khắc, trong mắt con Xích Diễm Hổ nhìn có chút điên cuồng này hiện lên một tia dịu dàng ngoan ngoãn, không tiếp tục phun hỏa diễm nữa, mà chính là mở to đôi mắt hiền lành nhìn Vương Song, bộ dạng có chút đáng thương.
– Ha ha, thành công rồi!
Vương Song hưng phấn vô cùng, không ngờ tới lần này lại thuận lợi như vậy, hắn cũng hiểu rõ nguyên nhân chủ yếu cũng là do con Xích Diễm Hổ này bị thương nặng, nếu không thì, đánh bại một con biến dị thú cùng cấp thì dễ dàng, nhưng muốn thuần phục một con biến dị thú cùn cấp dường như không có khả năng!
Nhìn dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn của con Xích Diễm Hổ này, Vương Song tiện tay tiêu hủy lồng giam Tinh Thần Lực của mình, thực sự cho dù không tiêu hủy, cái này lồng giam cũng đã thủng trăm ngàn lỗ, chỉ cần con Xích Diễm Hổ này tăng thêm sức, là có thể triệt để đánh nát.
Vương Song tiến lên sờ đầu của con Xích Diễm Hổ, hỏa diễm trên người nó thu vào, ẩn vào trong thân thể, cũng không đả thương được bản thân, xem ra hỏa diễm phóng ra khi nãy là vì bảo vệ mình.
Xích Diễm Hổ thân thiết nhìn Vương Song, dường như xem Vương Song như người thân nhất của mình.
Được Vương Song sờ đầu vẻ mặt hưởng thụ, có điều bị thương quá nặng vừa rồi lại vì đột phá lồng giam Tinh Thần Lực của Vương Song động đến vết thương khiến thương thế càng thêm nghiêm trọng, thân thể nghiêng một cái, “Rầm” một tiếng ngã trên mặt đất, một đôi mắt to ngập nước nhìn Vương Song.
Vương Song biến sắc, biết vết thương của con Xích Diễm Hổ quá mức nghiêm trọng, nếu như không kịp chữa trị, chỉ sợ sẽ lập tức chết ngay, hắn thu phục con Xích Diễm Hổ này cũng không phải vì có được một con biến dị thú nhất giai chết, mà là muốn nó giúp đỡ cho mình sau này!
– Một quả trái cây sinh mệnh đổi một con biến dị thú nhất giai! Cuộc mua bán này giá trị phải cân nhắc!
Vương Song tâm lý không ngừng thiên nhân giao chiến, vết thương của con Xích Diễm Hổ này mặt dù hắn tạm thời không có cách nào giải quyết, nhưng hắn còn một quả trái cây sinh mệnh cuối cùng, chỉ cần cho nó ăn vào, bất luận vết thương nghiêm trọng thế nào đều sẽ rất nhanh phục hồi như cũ, có điều, đây chính là quả cuối cùng của hắn, cho con Xích Diễm Hổ này ăn vào, sau này gặp phải nguy hiểm, xem như thật sự không có cách nào nào!
Có điều rất nhanh, trong lòng Vương Song nhanh chóng có quyết định, cây trái cây sinh mệnh vẫn còn, chỉ cần có thi thể của Zombie, vậy thì sẽ có không ngừng sinh ra trái cây sinh mệnh, mà biến dị thú nhất giai tồn tại cấp bậc Vương Giả như thế ở trong Mạt Thế, một khi từ bỏ, sau này có thể sẽ không còn cơ hội!
Cho nên, Vương Song sau khi quyết định cấp tốc lấy ra quả trái cây sinh mệnh cuối cùng, trực tiếp tách miệng Xích Diễm Hổ ra, để nó nuốt xuống, Xích Diễm Hổ mặc dù là biến dị thú, nhưng rõ ràng cảm nhận được loại sinh mệnh khí tức của trái cây sinh mệnh ẩn chứa mạnh mẽ bên trong, loại năng lượng này có thể trị hết vết thương trên thân thể của mình.
Bởi vậy không chống cự, ngoan ngoãn nuốt quả trái cây sinh mệnh này vào.
“Ầm”
Vừa mới nuốt quả trái cây sinh mệnh này vào, Xích Diễm Hổ lập tức cảm nhận được một luồng sức sống mạnh mẽ di chuyển trong cơ thể, những nơi mà luồng năng lượng này đi qua, thương thế trên người đều tiêu biến mất, những vết cào và dấu răng nhọn mắt thường có thể thấy đều khôi phục nhanh chóng.
Không đến một phút, Xích Diễm Hổ cảm giác được vết thương của mình hoàn toàn khôi phục, không chỉ có như thế, năng lượng còn lại thậm chí đang không ngừng cường hóa thân thể mình, khiến cho khí tức nhất giai trên người nó ầm vang một tiếng, tăng thêm một cấp lần nữa!
Vương Song trợn mắt hốc mồm nhìn cảnh tượng này, trái cây sinh mệnh có thể chữa trị thương tích của người, điều này hắn rất rõ, nhưng lại có thể tăng cấp, chuyện này thì hắn thật sự không rõ lắm, Vương Song sử dụng phá vọng chi nhãn nhìn, nhất thời thông tin của con Xích Diễm Hổ này biến đổi lần nữa!
“Biến dị thú: Xích Diễm Hổ, do hổ bình thường biến dị mà thành!”
” Đẳng cấp: Cấp mười một!”
“Kỹ năng: Liệt Diễm Hổ Khiếu, tự do khống chế hỏa diễm, một tiếng hổ gầm, có thể hình thành biển lửa nóng rực, đốt cháy hết tất cả.”
“Trạng thái: Tột cùng! (đã nhận chủ) “
“Đánh giá: Vương Giả trong rừng rậm, một tiếng hổ gầm, bách thú thần phục, tốc độ nhanh chớp.”
Thấy được thông tin của con biến dị thú này, sắc mặt Vương Song chấn động, lần đầu tiên biết được hóa ra trên nhất gia chính là cấp mười một, vậy thì, về sau nữa há chẳng phải là cấp mười hai, cấp mười lăm… Thẳng đến cấp mười chín.
Đến cấp hai mươi, vậy chẳng phải là chính là nhị giai rồi!
Bây giờ, Vương Song rốt cuộc đã mơ hồ biết được cấp bậc phân chia nhất giai trở lên.
– Chủ nhân!
Chương 545: Dãy núi Đại Hưng
Một âm thanh hơi non nớt vang lên trong đầu Vương Song, vẻ mặt Vương Song lập tức biến sắc, có chút ngạc nhiên nhìn con Xích Diễm Hổ trước mắt, có chút không chắc chắn nói:
– Ngươi đang gọi ta?
– Hì hì, chủ nhân ngốc quá, không phải ta, thì là ai đây?
Trong ánh mắt của Xích Diễm Hổ thoáng chốc mơ hồ có một nụ cười.
– Ngươi biết nói chuyện!
Vương Song lấy làm lạ, nhìn con Xích Diễm Hổ mới vừa thu phục này từ trên xuống dưới.
– Sau khi đạt tới nhất giai, bọn ta có thể khai mở linh trí, có thể nghe hiểu lời nói của loài người, có điều bọn ta tạm thời vẫn không thể mở miệng nói, chỉ có đạt tới nhị giai mới có thể mở miệng nói chuyện giống như loài người vậy.
Bây giờ ta thông qua tinh thần trao đổi với chủ nhân!
Xích Diễm Hổ giải thích với Vương Song.
Vương Song bừng tỉnh, sau đó nhìn dáng vẻ uy phong lẫm liệt của con Xích Diễm Hổ này, dường như không còn yếu ớt như trước nữa, tò mò hỏi:
– Ngươi có tên không? Ta không thể chứ gọi ngươi Xích Diễm Hổ mãi chứ ?
– Chủ nhân, ta không có tên, hay là ngươi đặt cho ta một cái tên đi!
Xích Diễm Hổ hưng phấn mở miệng, thân là biến dị thú, mặc dù khai mở linh trí, nhưng chuyện đặt tên đối với bọn nó mà nói vẫn là quá khó khăn, hơn nữa bọn chúng mỗi ngày không phải ở bên trong rừng rậm tranh đấu thì chính là chém giết, nói không chừng ngày nào đó sẽ chết, cũng không cần tên.
– Chủ nhân đặt cho ngươi một cái tên, cứ gọi là Tiểu Hổ đi!
Vương Song ngay cả suy nghĩ cũng không thèm suy nghĩ, trực tiếp nói, nói xong còn cảm thấy mình hay ho, có chút dương dương tự đắc, cho là tài nghệ đặt tên của mình lại tiến bộ rôi.
Nếu như bị đám người Thu Ảnh biết được, nhất định sẽ hộc máu ba, một con Long Quy nhất giai, kết quả bị hắn đặt tên là tiểu Quy, bây giờ một con Xích Diễm Hổ nhất giai, lại tên Tiểu Hổ, các nàng chắc chắn cũng muốn hỏi thử xem, có thể đặt hay thêm một chút hay không!
Có điều Xích Diễm Hổ không có ý nghĩ thế này, nghe được lời của Vương Song vô cùng vui vẻ, không ngừng dùng cái đầu to như cối xay kia của nó cạ vào thân thể Vương Song, Vương Song sờ cái đầu xù lông lớn kia, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười.
– Đúng rồi, là ai làm ngươi bị thương nghiêm trọng như vậy?
Vương Song nhớ đến một chuyện, vội vàng mở miệng hỏi, biến dị thú nhất giai có thể là bá chủ số một của Mạt Thế, sao có thể bị thương thế nghiêm trọng như vậy.
Trừ phi là mấy cao thủ cùng cấp cùng nhau liên thủ hoặc là là cường giả vượt xa đẳng cấp của mình.
Đúng như Vương Song nghĩ, vẻ mặt Xích Diễm Hổ đầy căm hận mở miệng:
– Vết thương trên người ta là do ba con thú vương nhất giai liên thủ tạo thành! Một con sư vương nhất giai, một con đại tinh tinh nhất giai, còn có một con lang vương, thực lực trong đám thú vương của ta vốn rất mạnh, bọn chúng đấu một mình không phải là đối thủ của ta, có điều ba con thú vương ghen tị lãnh địa của ta rộng lớn hơn bọn chúng nhiều, liên thủ đánh lén ta, kết quả ta bị đánh trọng thương gần chết!
– Nếu không phải chủ nhân cứu Tiểu Hổ, thì Tiểu Hổ thật sự chống đỡ không nổi nữa!
Nghe vậy, ánh mắt Vương Song lạnh lẽo, Tiểu Hổ nói ba con thú vương kia không phải là ba con truy sát mình lúc ấy sao, thậm chí bản thân còn cùng lang vương trong đó giao thủ qua, thực lực của nó cực mạnh, tốc độ không cách nào tưởng tượng, nếu không phải mình còn có chút thủ đoạn, sợ rằng thật sẽ bị lang vương tóm được!
– Nếu như đã tìm thấy kẻ địch, vậy dễ rồi, chúng ta trả thù, giết chết từng con một!
Vương Song mặt đầy sát khí mở miệng, giờ đây hắn có Tiểu Hổ làm người trợ giúp, hơn nữa Tiểu Hổ còn thăng lên một cấp, cộng thêm hắn, một người một thú liên thủ, hắn không tin vẫn không giết được một con thú vương!
– Không được, chủ nhân, đây là trận chiến thuộc về bọn ta, ngươi là loài người, không thể tham dự vào! Hôm nay thực lực của ta đột phá, tự mình cũng có thể báo thù, đoạt lại địa bàn của ta!
Điều làm cho Vương Song kinh ngạc chính là Tiểu Hổ lại cự tuyệt đề nghị của mình.
– Chúng ta liên thủ có thể càng bảo đảm! Lỡ như bọn chúng lại nghĩ ra âm mưu gì, thì quá nguy hiểm cho ngươi!
Vương Song không tức giận, có chút lo âu mở miệng nói.
– Không được, trận chiến giữa bọn ta, vị ở nơi rừng sâu kia có thể không quan tâm, nếu như ngươi và ta liên thủ sợ rằng vị kia sẽ phát hiện, một khi phát hiện chủ nhân ngươi và ta liên thủ săn giết những nhất giai thú vương khác, chỉ sợ sẽ dẫn đến vị đang tồn tại kia đánh chết chủ nhân!
Tiểu Hổ có chút lo lắng với lời mà Vương Song nói.
Vương Song nghe vậy, trong lòng chấn động, thất thanh nói:
– Chẳng lẽ còn có biến dị thú vượt qua nhất giai sau? Thậm chí ngay cả thú vương nhất giai cũng không cách nào chống cự!
Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, Tiểu Hổ là thú vương cấp mười một, nhưng ngay cả nó cũng kính sợ vị vị đang tồn tại trong rừng sâu kia, có thể tưởng tượng nó rất kinh khủng.
Vương Song không hiểu, chưa qua tới nửa năm, làm sao tốc độ tiến hóa của biến dị thú lại nhanh như vậy.
Chương 546: Dãy núi Đại Hưng (2)
– Cho dù là không vượt qua nhất giai cũng không xê xích gì nhiều, ta có thể cảm nhận được loại khí tức đó, đối phương dường như đang ngủ say, cũng có thể là đang đột phá.
Giọng nói nghiêm trọng của Tiểu Hổ vang lên trong đầu Vương Song:
– Khí tức của nó giống như một ngọn núi lửa đang ngủ đông, một khi chủ nhân ra tay săn giết thú vương, con biến dị thú kinh khủng đến mức tận cùng này chắc chắn sẽ ra tay!
Nghe vậy, Vương Song hít một hơi lạnh, vui mừng vì lúc mình chém giết với thú vương không làm kinh động đến con biến dị thị vừa thần bí vừa kinh khủng này, xem ra chắc là là đối phương nhận ra được mình không sinh ra uy hiếp với nó mới bỏ qua cho mình đi, nếu không, dựa vào thực lực kinh khủng của con biến dị thú này, một cái tát liền có thể đập chết mình!
Nhị giai sinh vật rốt cuộc có kinh khủng đến mức nào, Vương Song không biết, nhưng cuối cùng chu nguyên trước xả thân một đao, mượn toàn bộ vận may của thành phố Giang Nam, đánh ra một đao mạnh nhất, mới mơ hồ có loại đột phá uy lực đột phá nhất giai, đối mặt với luồng sức mạnh này, cho dù Vương Song liều mạng cũng không cách nào ngăn cản!
Nghĩ tới đây, Vương Song chỉ có thể bất đắc dĩ mở miệng:
– Xem ra, ta không có cách nào báo thù cùng ngươi, có điều ngươi muốn báo thù nhất định phải cẩn thận, đừng mắc bẫy của bọn chúng!
Vương Song ân cần dặn dò đối phương, hắn cũng không muốn con biến dị thú nhất giai vừa mới thu phục này vì báo thù mà chết thảm.
– Yên tâm đi, chủ nhân, ta sẽ không để cho bọn chúng liên thủ, nếu bọn chúng đánh lén ta, ta cũng đánh lén bọn họ, tìm từng con, cho dù là vua thú vương nơi rừng sâu kia cũng không thể nào nói gì!
Tiểu Hổ tràn đầy lòng tin nói.
– Nơi này là ở đâu, làm sao để đi ra ngoài?
Vương Song nghĩ tới vấn đề này, vội vàng hỏi.
Hắn thu phục Xích Diễm Hổ là chuyện ngoài ý muốn, mục đích chủ yếu vẫn là xuyên qua cánh rừng rậm này, trở lại thế giới loài người.
Giờ đây bị kẹt ở bên trong rừng rậm mấy ngày, mặc dù không lo chuyện ăn uống, nhưng mỗi ngày chỉ có thể nhìn thấy biến dị thú cũng là dường như cũng khiến hắn ngộp ngạt muốn chết.
– Ta cũng không biết, từ khi ra đời ta đã sinh sống ở nơi này, cho tới bây giờ cũng chưa từng đi khỏi nơi này.
Tiểu Hổ lắc lắc cái đầu to lớn, trong ánh mắt thoáng một tia mơ màng.
Trong mắt Vương Song lóe lên vẻ thất vọng, chẳng lẽ mình còn phải bị kẹt lại trong khu rừng rậm đáng chết này sao! Có điều Tiểu Hổ ngay sau đó lại nhớ tới điều gì, có chút không chắc chắn mở miệng:
– Chủ nhân, hình như lúc ta nghe một số biến dị thú bàn luận bọn chúng nói gặp được người, rồi sau đó đã ăn sạch những người này rồi!
Người?
Ánh mắt Vương Song sáng lên, có thể có người đi qua, chứng minh chắc chắn gần chỗ ở của loài người, không khỏi vội vàng hỏi ở đâu!
Tiểu Hổ giơ móng vuốt, chỉ bên trái của Vương Song:
– Những biến dị thú kia hình như là từ hướng này tới, cụ thể ta cũng không biết!
– Được, tốt, có phương hướng là được rồi! Ta không tin đi hai ngày vẫn không đi ra được!
Vương Song không thèm để ý cười nói, mới vừa muốn rời khỏi, dừng bước lại, có chút nghi ngờ mở miệng hỏi:
– Tiểu Hổ, sau khi ta đi làm sao mới tìm được ngươi?
Tiểu Hổ là một con biến dị thú nhất giai, ở Mạt Thế này chắc chắn là có sức chiến đấu vô cùng mạnh, khu rừng rậm này lớn như vậy, lỡ như sau khi hắn đi ra ngoài lúc trở lại không tìm được Tiểu Hổ, vậy hắn thu phục con biến dị thú nhất giai này thì có ích lợi gì!
– Yên tâm đi, chủ nhân, bất luận ngươi ở nơi nào, ta đều có thể cảm ứng được sự tồn tại của ngươi!
Tiểu Hổ nháy mắt, có chút đắc ý truyền âm:
– Chủ nhân, Tinh Thần Lực của ngươi rất mạnh, hoàn toàn có thể ở cách khoảng cách rất xa truyền âm với Tiểu Hổ! Tiểu Hổ báo thù xong sẽ đi tìm ngươi ngay!
Nghe vậy Vương Song trong thử một chút, không mở miệng, mà là vận dụng Tinh Thần Lực của minh thông qua thuần thú phù văn truyền một tin tức qua.
– Tiểu Hổ, ngươi ở đâu?
Một khắc sau, rõ ràng cảm nhận được âm thanh của Tiểu Hổ.
– Chủ nhân, ta ở bên cạnh ngươi!
Trên mặt Vương Song thoáng qua một nụ cười, hài lòng gật đầu một cái, nhìn Tiểu Hổ dặn dò mấy câu, sau đó chạy theo hướng mà Tiểu Hổ chỉ.
Thấy Vương Song rời khỏi, Tiểu Hổ cũng rống lên mấy tiếng, có chút không nỡ nhìn bóng người Vương Song đi xa, chợt quay đầu chạy về phía nơi sâu trong, tốc độ cực nhanh, giống như sao rơi.
Dọc đường, thấp hơn biến dị thú nhất giai cũng vì khí thế trên người Tiểu Hổ mà run lẩy bẩy, cho dù cùng là đều là biến dị thú nhất giai tất cả đều là vô cùng cảnh giác, dẫu sao Tiểu Hổ không chỉ là biến dị hổ, vua của bách thú, còn thăng lên một cấp, thực lực lần nữa nâng cao, nhất giai biến dị thú như vậy e rằng đều không phải là đối thủ của nó.
Chuyện về sau thì Vương Song không rõ lắm, hắn không ngừng đi trong rừng rậm, từng gốc đại thụ không ngừng bị Vương Song vượt qua, dọc đường lại gặp các loại biến dị thú, Vương Song không chém giết với những biến dị thú này, mà che giấu thân thể mình, tránh tất cả biến dị thú, biết bên trong rừng rậm còn có một con biến dị thú cực kỳ kinh khủng, hắn nào dám phách lối, sợ bị đối phương để mắt tới, cho dù một con biến dị thú cấp năm cấp sáu hắn cũng không muốn đánh chết, quả thực không còn cách nào tránh né, hắn dùng thủ lôi đình thủ đoạn chém chết, điên cuồng chạy về phía trước.
Chương 547: Thợ săn
Có điều làm Vương Song cảm thấy có chút vui mừng là theo đường đi của hắn, cấp bậc biến dị thú xung quanh càng ngày càng thấp, thỉnh thoảng có thể thấy biến dị thú cấp chín, đến bây giờ cũng chỉ có biến dị thú cấp năm cấp sáu biến dị thú, điều này đã chứng minh Vương Song đang đi ra khỏi rừng rậm, không còn lạc ở trong rừng rậm.
Vương Song tiếp tục đi ra ngoài, cấp bậc của biến dị thú tiếp tục hạ xuống, từ cấp năm cấp sáu, đến cấp ba cấp bốn, Vương Song đoán chừng thời gian mình đi chắc khoảng một ngày.
Cho đến bây giờ, biến dị thú cấp ba cấp bốn Vương Song cũng không cảm nhận được, chỉ có thể cảm nhận ra được khí tức của một số dã thú hung mãnh cùng với một loại động vật ăn cỏ.
– Ta đây sắp ra ngoài được rồi sao?
Vương Song nhìn một con nai ở đằng xa, trên mặt lộ ra nụ cười hưng phấn.
Hắn cách con nai kia cũng chỉ có mười mấy thước, nhưng con nai kia dường như không phát hiện ra hắn vậy, yên tĩnh ăn một ít cỏ dại trên mặt đất.
– Chúng ta nhất định phải cẩn thận một chút, dãy núi Đại Hưng cũng không phải là vùng đất lành gì, cho dù là Tiến Hóa Giả đại nhân cũng không biết bỏ mạng ở trong đó bao nhiêu!
– Biết rồi, dãy núi Đại Hưng kinh khủng người nào mà không biết, đây chính là hang ổ của biến dị thú đích, vô số biến dị thú sinh sống trong đó, chúng ta cũng chỉ có thể ở phía ngoài nhất đánh một chút gió thu, để cho chúng ta đi sâu vào thì thật sự chúng ta cũng không có năng lực này!
– Đều do Thanh Long Bang đáng chết, để cho những người bình thường như chúng ta tới dãy núi Đại Hưng săn thú, không phải là để cho chúng ta chịu chết sao, mỗi lần đều chết mấy người, kết quả là đổi lấy mấy con mồi đáng thương kia!
– Nhỏ giọng một chút, có thể bọn họ ở phía sau giám sát đó, bị bọn họ nghe được chúng ta sẽ thê thảm cho xem!
– Haiz, thật không biết lần này lại sẽ chết bao nhiêu người nữa!
– …
Vương Song nghe mơ hồ nghe thấy giọng nói từ phía xa xa, vẻ mặt mừng như điên, hắn chịu trăm ngàn cay đắng, cuối cùng cũng đi ra được, có điều nghe lời của bọn họ nói đây là dãy núi Đại Hưng, hắn trong phút chốc đã đến nghĩ tới đây là nơi nào rồi!
Dãy núi Đại Hưng, nằm ở phía đông bắc của Hoa Quốc, là dãy núi lớn nhất tỉnh Đông Bắc, chiếm diện tích trăm mét vuông, vô số cây cối, dã thú, các loại Kỳ Trân Dị Thảo đều ở trong đó, có thể gọi là một tòa thiên nhiên Bảo Khố, Mạt Thế hàng năm trước đó đều có nhiều du khách biến mất ở dãy núi Đại Hưng.
Nó không chỉ có chiếm nguồn tài nguyên gỗ lớn nhất tỉnh Đông Bắc, còn là khu rừng rậm lớn nhất Hoa Quốc, có tác dụng quan trọng không gì sánh nổi với toàn bộ hệ thống sinh thái.
Vương Song không ngờ rằng mình bị Thế Tử Mộc Ngẫu tiến hành Không Gian Chuyển Di vậy mà chuyển dời đến tỉnh Đông Bắc cách tỉnh Đông Sơn ngàn dặm, hắn dần dần nhớ ra thành phố nằm gần dãy núi Đại Hưng nhất hình như là thành phố Thiên Thủy, lúc đó vô tình nhìn thấy trên bản đồ.
– Chẳng lẽ thành phố Thiên Thủy bị thu phục rồi?
Bóng người Vương Song ẩn nấp trong bóng tối, không có vội xuất hiện, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ.
Từ lén trộm nghe tin tức đến suy đoán, những người này hẳn là bị một thế lực nào đó ép tiến vào dãy núi Đại Hưng này, mà thế lực này hình như tên là Thanh Long Bang, xem ra như vậy, gần đây hẳn là có địa bàn của loài người, rất có thể chính là Thành phố Thiên Thủy.
Thành phố Thiên Thủy chẳng qua chỉ là một thành phố cấp hai, lại thêm tỉnh Đông Bắc bây giờ dân số suy giảm nghiêm trọng, số lượng dân số càng thêm thưa thớt, đoán chừng toàn bộ Thành phố Thiên Thủy Mạt Thế trước đó có thể có dân số năm trăm ngàn người!
– Bỏ đi, bây giờ nơi này đoán chừng khoảng cách thành phố Giang Nam cả ngàn dặm, muốn quay bề lập tức cũng không được, tình hình người sống sót ở đây cũng đoán không ra, vẫn là đừng quá lộ liễu.
Vương Song nghĩ một hồi, quyết định dùng thân phận người sống sót bình thường xuất hiện, trước tiên điều tra tình hình nơi đây rõ ràng rồi tính tiếp.
Lỡ như thế lực nơi này quá mạnh, bản thân đột nhiên xuất hiện, lại có thực lực nhất giai, chỉ sợ những người cấp cao sống sót ở đây sẽ không yên tâm.
Vương Song cũng không cho rằng bản thân tấn thăng nhất giai, những người khác cũng sẽ không tấn thăng nhất giai.
Nghĩ tới đây, Vương Song nhìn dáng vẻ chỉnh tề của mình, quần áo sạch sẽ, cười khổ một tiếng, “Xoẹt” một tiếng, làm rách te tua, lại trét một chút bùn trên mặt đất, nhìn vô cùng bẩn.
Tiến Hóa Giả nhất giai khí tức trên người hắn cũng là bị bản thân che giấu, nếu như không phải Tiến Hóa Giả nhất giai, ai cũng không thể nhìn ra đây là một cường giả nhất giai.
Lặng lẽ lùi về sau, Vương Song nhìn con nai yên tĩnh ăn cỏ kia, trên mặt lộ ra một nụ cười:
– Xem ra, phải hy sinh ngươi một chút rồi!
Vừa mới nói xong, bóng người Vương Song lập tức biến mất, sau một khắc, đáp xuống bên cạnh con nai, một đao, trực tiếp đánh ngất con nai này.
Chương 548: Thợ săn (2)
Khiêng con nai này, Vương Song chạy về nơi có âm thanh truyền đến, tốc độ cũng không nhanh, giống như tốc độ của một người bình thường, rất nhanh, chưa đến hai phút đồng hồ, Vương Song lập tức thấy từng bóng người thận trọng, có người cầm một thanh đại khảm đao, có người cầm một cây giáo tự chế, còn có người cầm Tiêu Phòng Phủ, làm cho Vương Song cảm thấy kinh ngạc nhất là còn có hai người cầm cung tiễn, giống như thợ săn thời cổ đại.
Nhìn quần áo của đám người này cũng đều rách tơi tả, dáng người đều gầy như que củi, người cầm đầu nhìn thì có chút cường tráng, có điều trên thân thể cũng có một số vết thương, có vết cào, vết đao ngổn ngang lộn xộn, đặc biệt là một vết đao trên mặt dường như từ trán xẹt qua cằm, nhìn tựa như là một trang giấy rách vậy, có chút đáng sợ.
Cũng chính là tên này, cầm một bộ cung tên, Vương Song lặng lẽ nhìn, tiễn pháp của nam nhân này rất tốt, một tên bắn ra, một con thỏ mập ú trực tiếp bị bắn thủng, dính ở trên mặt đất.
– Ha ha, tiễn pháp của Hồ ca quả nhiên lợi hại!
– Trong địa bàn thành phố Thiên Thủy cao thủ có loại tiễn pháp này như Hồ Ca không nhiều đâu! Bội phục!
– Có Hồ Ca ở đây, nhiệm vụ lần này của chúng ta sẽ nhẹ nhàng hơn rồi!
Một đám người nhìn thấy tiễn pháp của nam tử, đều vỗ tay khen tốt, không ngừng vỗ lên từng cái mông ngựa.
Sắc mặt nam tử sắc mặt không thay đổi, trong mắt lóe lên một tia hưng phấn, dường như cũng có chút đắc ý vì tiễn pháp của mình.
– Lão Hồ, tiễn pháp của ngươi xem ra lại có rất lớn tiến bộ đó!
Một nam tử nhìn có vẻ hơi to lớn mở miệng cười nói, tóc trên đỉnh đầu hắn bị cạo sạch, ánh mắt thỉnh thoảng hiện lên một tia hung hãn, nhìn rất dữ tợn.
– Ha ha, xem ra gần đây ta luyện tên quá nhiều! Tiễn pháp bất tri bất giác cũng nâng cao!
Nam tử cười ha ha, ngay sau đó nhanh chân đi về phía trước, nhấc con thỏ mập ú lên, vừa hay nhìn thấy Vương Song ở một bên cách đó không xa, nhất thời cái giật mình, giương cung tên, nhắm thẳng vào Vương Song, quát lạnh một tiếng:
– Ngươi là ai? Ở nơi đó làm gì!
Nghe thấy lời của nam tử này, ánh mắt của đám người phía sau hắn đều tập trung, cấp tốc xông về phía trước, có điều cũng có những ngươi nhát gan lập tức lặng lẽ lui về phía sau.
Bọn hắn nhìn thấy bộ dạng của Vương Song, nhất thời liền vỡ tổ.
– Đây là ai?
– Làm sao ở dãy núi Đại Hưng lại còn có người trong đó?
– Nhìn dáng vẻ của hắn, hình như là một người sống sót! Có điều ngoại trừ chúng ta, còn có người tới nơi này sao?
– Nói cũng không chính xác, trong thành phố Thiên Thủy các loại thế lực đan xen, có thế lực còn mạnh hơn Thanh Long Bang, nói không chừng hắn bị thế lực ép tới.
– …
Tất cả mọi người bắt đầu xôn xao bàn luận, đối với sự xuất hiện của Vương Song vô cùng tò mò, chút cảnh giác lúc đầu cũng buông lỏng, dù sao Vương Song mặc một bộ quần áo rách tơi tả, nhìn vô cùng bẩn thỉu, xem có vẻ cũng là một người may mắn sống sót, bọn họ nhiều người như vậy, cũng không cần sợ hãi.
Có điều, Hồ ca cầm đầu lại là mơ hồ cảm giác được điều gì đó không đúng, hắn dựa vào kinh nghiệm săn bắn mười năm, đã sớm có một trực giác vô cùng mạnh mẽ, cho dù là Tiến Hóa Giả bình thường cũng chưa chắc có thể so với hắn, cho nên hắn luôn luôn có một loại cảm giác bất an, dường như người trước mắt giống như là Viễn Cổ Hung Thú gì đó.
Nghe được lời của nam tử này, Vương Song giả bộ làm dáng vẻ thất kinh, có chút lắp bắp mở miệng:
– Ta… Ta tới thành phố Thiên Thủy lánh nạn, kết quả vẫn chưa vào được thành phố Thiên Thủy, đã bị người ta tóm, bắt phái đi vào dãy núi Đại Hưng, kết quả bọn hắn đều chết rồi, chỉ còn lại một mình ta, bây giờ thế lực cưỡng ép ta đã quay về, ta lạc đường trong rừng rậm, không tìm thấy đường đi.
Mọi người nghe vậy, trên mặt đều là lộ ra biểu cảm quả nhiên chính là như vậy, trong thành phố Thiên Thủy các loại thế lực đan xen, mỗi lần bọn chúng đều sẽ bắt rất nhiều người, ép bọn hắn vào dãy núi Đại Hưng qua đi săn, dù sao, bên trong dãy núi Đại Hưng mặc dù có biến dị thú kinh khủng, nhưng chỉ ở bên trong, bên ngoài phần lớn là một số dã thú, giờ đây Zombie, biến dị thú hoành hành, chỗ nào còn có thể ăn thịt, có thể săn được con mồi có thịt ăn, chắc chắn là một chuyện vô cùng sung sướng!
Bình thường một cân thịt thú có thể đổi được ba cân lương thực, đối với những thế lực cao cấp của thành phố Thiên Thủy kia mà nói, đây chính là thức ăn chính của bọn họ, vô cùng được ưa chuộng.
Mà muốn thu hoạch được thịt thú vật, chỉ có thể qua dãy núi Đại Hưng săn bắn, những cái tên tự xưng là thân phận cao quý kia tất nhiên không có khả năng tự mình làm, hoặc là thuê người săn bắn, cấp cho đối phương thù lao nhất định, hoặc là bắt một số người bình thường qua đó săn bắn, chết bao nhiêu người bọn chúng cũng không quan tâm, nếu như không có hoàn thành số lượng bọn chúng cần, chuyện xảy đến chăc chắn còn thê thảm hơn so vơi cái chết!
Ở trong mắt những người này, Vương Song giống như bọn họ, đều là người bị ép vào nơi này may mắn sống sót , có điều, hắn may mắn hơn so với những tên đồng bọn kia, chí ít vẫn còn sống sót!
Chương 549: Thợ săn (3)
– Tên này quả thực rất may mắn, tất cả mọi người đều chết hết, chỉ còn mình hắn còn sống!
Một người thấp giọng cười nói.
– Ha ha, làm thế để sống sót còn chưa biết được đâu, nói không chừng là dùng những người khác làm kẻ chết thay, bản thân mới sống sót!
Một người khác lạnh giọng cười nói, ở Mạt Thế, đặc biệt là đứng trước thời khắc sinh tử, tình cảm cha con, tình cảm vợ chồng, tình cảm huynh đệ gì đó, tất cả đều là vô nghĩa, thời khắc này, trong đầu tất cả mọi người đều là nghĩ đến sự sống của bản thân mình, bởi vậy, các loại phản bội, mưu mô không hề kỳ lạ, bọn họ cũng đã tiếp nhận loại này quy luật tàn khốc này của hiện thực , có thể sống sót mới là vương đạo, mới là người thắng lợi cuối cùng!
Nghe Vương Song nói, Hồ Ca nhướng mày, nhìn thấy Vương Song ôm con nai, trong mắt lóe lên, Vương Song nhìn thấy biểu cảm của đối phương, trong lòng cười thầm, ngoài mặt lại là giả vờ vội vàng.
– Các vị đại ca, các ngươi có thể đưa ta ra ngoài được không, đây là con mồi ta may mắn săn được, tặng cho các ngươi, các ngươi có thể đi giao nộp, ta chỉ muốn rời khỏi nơi này!
Nghe vậy, trong mắt đám đại hán hiện lên một vòng lục quang, mới phát hiện Vương Song ôm một con nai, nhất thời đều cười ha hả:
– Không ngờ rằng đơn giản như vậy là có thể có được một con nai, cái này chiếm một phần mười nhiệm vụ của chúng ta đó!
– Có điều là dẫn hắn ra ngoài, nhiệm vụ đơn giản như vậy ta tới bây giờ chưa bao giờ thấy qua!
– Hồ Ca, lần này chúng ta nhặt được một món hời lớn đấy!
Tất cả mọi người là ồn ào, mặt mũi tràn đầy hưng phấn, có điều Hồ Ca cầm đầu nhìn Vương Song, quan sát Vương Song tỉ mỉ một chút, dường như muốn nhìn thấu Vương Song, có điều khí tức của Vương Song che giấu cho dù Tiến Hóa Giả cấp chín cũng nhìn không ra, đừng nói là một người bình thường như hắn, bởi vậy, nhìn nửa ngày, Hồ Ca vẫn không có nhìn ra gì.
Trầm ngâm một chút, Hồ Ca nói với Vương Song:
– Bọn ta có thể đưa ngươi ra ngoài, có điều con nai này cũng không cần xem như thù lao, ngươi ra ngoài còn cần phải sống, bán con nai này cũng có thể đổi được một ít lương thực, không lo chết đói.
Những người khác nghe Hồ Ca nói như vậy, nhất thời đều có chút bất mãn, nhao nhao la hét muốn bắt con nai này.
Có điều bị Hồ Ca giận dữ trừng mắt, lập tức bị dọa, xem ra trong lòng mọi người Hồ Ca vẫn có uy tín nhất định!
– Lão Hồ, tuyệt đối đừng phát thiện tâm lung tung, bây giờ cũng không giống như trước kia nữa, phát thiện tâm lung tung sẽ người chết đó!
Nam tử đầu trọc nhướng mày, ở bên cạnh Hồ Ca thấp giọng mở miệng nói.
– Ta biết, ta có chừng mực!
Hồ Ca nhàn nhạt liếc nhìn bạn tốt của mình một chút, nhẹ giọng mở miệng.
Nhìn thấy Hồ Ca nói như vậy, nam tử đầu trọc cũng không nói gì nữa, chỉ là ánh mắt có chút âm u nhìn Vương Song một chút.
Vương Song nghe thấy Hồ Ca nói, trên mặt lộ ra vẻ cảm kích, trong lòng cũng kinh ngạc, mặc dù con nai này đối với mình mà nói chẳng đáng là gì, nhưng là đối với người bình thường mà nói, chắc chắn là một khoản của cải không nhỏ tài, có thể từ chối món hời mình tự đưa tới cửa như thế, nam tử này khiến cho Vương Song sinh ra một chút hứng thú và thiện cảm!
– Có điều, ngươi phải ở chỗ này chờ trước, bọn ta còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành, tạm thời không có cách nào đưa ngươi ra ngoài , chờ bọn ta hoàn thành xong nhiệm vụ, lúc đến sẽ đưa ngươi ra ngoài!
Hồ Ca nhớ đến gì đó, nói với Vương Song.
– Được, ta ở đây chờ các ngươi đến!
Vương Song gật đầu, hắn cũng không muốn cứ đi theo đám bọn họ, hắn ra mặt chủ yếu là vì muốn biết rõ tình hình ở nơi này, cũng không phải vì làm bảo mẫu cho bọn họ.
Có điều, hắn cũng sợ những người này bị tiêu diệt hết, cho nên sau khi bọn họ sau khi rời khỏi, cũng đuổi theo, lặng lẽ giải quyết không ít nguy hiểm tiềm ẩn cho bọn họ, bởi vậy, bọn Hồ Ca cảm giác hôm nay săn bắn vô cùng thuận lợi, ngoại trừ mấy người bị mấy vết thương rất nhỏ ra, không có ai chết, mà con mồi thu hoạch được gấp ba lúc trước!
Vương Song đang âm thầm quan sát, vô ý muốn phát hiện nam tử đầu trọc kia lại âm thầm sinh ra sát ý với Hồ Ca cầm đầu, có thể Hồ Ca không có phát hiện ra được, nhưng với Tinh Thần Lực đáng sợ này của Vương Song, đừng nói đến sát ý có chút rõ ràng kia, cho dù là một chút sát ý nhỏ đều có thể rõ ràng cảm nhận được.
– Ha ha, thú vị!
Khóe miệng Vương Song lộ ra một tia nghiền ngẫm, cảm giác giữa tên nam tử đầu trọc và Hồ Ca hẳn là có chuyện gì mà người khác không nhận ra, nhìn có vẻ thì quan hệ bọn hắn rất tốt, tên nam tử đầu trọc này lại muốn xử lý Hồ Ca, bọn họ nhiều lần gặp phải dã thú hung dữ, nếu như không phải Vương Song âm thầm ra tay, chỉ sợ dưới sự ám toán của tên nam tử đầu trọc này, Hồ Ca thực sự sẽ bị xử lý, có điều, Vương Song lại thật sự đánh giá cao Hồ Ca, mấy lần ra tay giải quyết mối nguy cho hắn, sau đó nam tử đầu trọc nhìn thấy Hồ Ca nhiều lần thoát khỏi nguy hiểm, sợ tiếp tục nữa sẽ bị phát giác, không ra tay nữa.
Chương 550: Hoàng lão đại
Hồ Ca dường như không để ý đến, mặt mũi tràn đầy hưng phấn, nhìn những con hoẵng, thỏ hoang, còn có một con sói hoang, số lượng gấp ba lần lúc trước, một khi mang về, chẳng những có thể lấy giao nộp, còn có thể đổi được không ít lương thực và một chút thịt, để cho vợ và con gái bồi bổ cơ thể.
Tất cả mọi người đều vui vẻ phấn khởi đi ra ngoài, nam tử đầu trọc mặt dù trên mặt tràn ngập nụ cười, nhưng tận sâu ánh mắt chỗ sâu lại là mang theo một tia hung ác, dường như vì không xử lý được Hồ Ca mà có chút không hài lòng.
Vương Song cũng đã đến chỗ cũ sớm một bước, đang chờ đợi bọn họ, nhìn thấy Vương Song vẫn còn ở chỗ cũ, Hồ Ca cười nói, tiến lên chào hỏi.
– Tiểu tử, đi thôi, bọn ta đưa ngươi ra ngoài!
Vương Song cười cười, đi theo bên cạnh Hồ Ca ra ngoài.
Vừa đi, Vương Song vừa liếc nhìn nam tử đầu trọc một chút, muốn nhắc nhở Hồ Ca một chút, ngẫm lại mình và hắn không quen không biết, lỡ như nói rõ, chỉ sợ sẽ bị hiểu lầm, cũng không nói, dù sao nam tử này sớm muộn cũng sẽ bộc lộ tính khí của mình ra, bản thân cũng không cần gấp! Có điều thật sự chờ đến lúc đó, chỉ sợ Hồ Ca này cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Lúc mọi người hưng phấn thảo luận, Vương Song cũng biết tên của nam tử, Hồ Vạn Châu, vốn là một thợ săn ở dãy núi Đại Hưng, mà nam tử đầu trọc thì được hắn cứu sau Mạt Thế, tên là Trương Dũng, hình như là thợ mổ heo.
– Haiz, nếu như còn có thanh súng săn kia của ta, thì lần thu hoạch này có thể càng thêm phong phú rồi!
Hồ Vạn Châu thở dài một hơi có chút hoài niệm súng săn của mình.
Có điều đáng tiếc là sau Mạt Thế cũng sớm đã bị thế lực khác chiếm đoạt.
Chỉ có thể theo nghiệp cũ, sử dụng cách nguyên thủy nhất để đi săn, may là hắn đi theo cha mình từng học qua cung tiễn, mặc dù không tính là quá giỏi, nhưng đi săn một số động vật bình thường vẫn dư sức.
– Hồ Ca, nếu như súng săn vẫn còn, chúng ta có thể làm bá chủ rồi, một người cũng có thể tung hoàng ngang dọc ở dãy núi Đại Hưng này rồi!
Những người khác nhao nhao nịnh nọt, bọn họ đều không am hiểu việc đi săn, lần này ra ngoài, chủ yếu đều là dựa vào hai người Hồ Vạn Châu và Trương Dũng.
Mặc dù bọn họ cầm đao, giáo, nhưng đây chẳng qua là tăng thêm lòng dũng cảm cho mình, một con biến dị thú cấp thất nhất đi ra là có thể giết sạch bọn họ.
– Cho dù không có súng săn, tiễn pháp đó của Hồ Ca cũng là số một! Bách phát bách trúng!
Nghe mọi người tâng bốc, mặc trong lòng hiểu rõ bọn họ đều nói một chút ngoài miệng nói mà thôi, nhưng trong lòng Hồ Vạn Châu cũng có một chút đắc ý, điều may mắn nhất của hắn chính là không quên mất tiễn pháp mà cha dạy cho mình, lúc này mới có thể miễn cưỡng tiếp tục sinh sống, còn có thể chăm sóc vợ con, nếu không thì giống như những người này chỉ có thể lo được miếng ăn cho bản thân mình, thì làm sao có thể chăm sóc người trong nhà.
Trương Dũng ở một bên sắc mặt trở nên khó coi, hắn cũng dốc sức, kết quả mọi người chỉ lấy lòng Hồ Vạn Châu, điều này khiến trong lòng của hắn có chút không thoải mái, có điều tâm tư của hắn rất thâm sâu, không biểu hiện ra ngoài, trên mặt miễn cưỡng nở một nụ cười xu nịnh Hồ Vạn Châu.
Vương Song xem như không nhìn thấy gì hết, lẳng lặng ôm con nai nhỏ của mình, Hồ Vạn Châu không hề lạnh nhạt Vương Song, không ngừng hỏi tên của Vương Song, là người nơi nào, bây giờ sống ở đâu, dường như muốn hỏi hết tổ tông mười tám đời của Vương Song, Vương Song chỉ có thể tùy tiện thêu dệt, chỉ nói cho bọn họ biết tính danh bên ngoài của mình.
Có điều Vương Song cũng không có bịa chuyện quá bất hợp lí, chỉ là nói với bọn họ bản thân sau khi Mạt Thế từ nơi khác chạy nạn đến thành phố Thiên Thủy, mới vừa vào thành phố Thiên Thủy thì bị tóm, đi đến dãy núi Đại Hưng này săn bắn, bởi vậy, ở thành phố Thiên Thủy không có chỗ ở, thậm chí không hiểu biết gì về tình hình của Thành phố Thiên Thủy.
Trừ Trương Dũng ra, bọn người Hồ Vạn Châu cũng không có quá nhiều nghi ngờ, dù sao giống như tình cảnh của Vương Song, trong thành phố Thiên Thủy đã quá nhiều, bọn họ sớm đã không cảm thấy kinh ngạc.
– Tiểu Lão Đệ, nếu như ngươi tạm thời không có nơi để về thì đến nhà ta đi.
Mặc dù trong khu ổ chuột mặt dù hơi dơ dáy bẩn thỉu, nhưng vẫn có chỗ để ngươi đặt chân đến.
Hồ Vạn Châu cười cười an ủi.
Hắn cũng không biết vì điều gì, luôn cảm giác trên người cái người trẻ tuổi an tĩnh này có một loại cảm giác mà mình không nhìn thấu được.
– Con gái của ta tuổi cũng xấp xỉ với ngươi, các ngươi có thể làm quen với nhau một chút.
Nghe Hồ Vạn Châu nói, Vương Song không từ chối, cười nói:
– Đa tạ Hồ thúc.
Mục đích của hắn chính là hiểu biết tình hình nơi này, cho nên, ở nơi đâu không quan trọng.
Nếu như Hồ Vạn Châu đã có lời mời hắn, như vậy hắn cũng thuận nước đẩy thuyền đồng ý.
Thấy Hồ Vạn Châu mời Vương Song đến nhà ở, ánh mắt Trương Dũng càng thêm thâm hiểm, âm thầm gắt gao nhìn Vương Song hận không thể nuốt chết Vương Song, Vương Song ở một bên nói bóng nói gió sau đó mới biết Trương Dũng này được Hồ Vạn Châu cứu trong một lần làm nhiệm vụ, thậm chí còn cho ở nhờ trong nhà rất lâu, cho nên tên này luôn nghe lời của Hồ Vạn Châu, đi theo làm tùy tùng, là người được Hồ Vạn Châu tín nhiệm, có thể nói là bạn bè thân thiết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vũ Thần Kỷ [Dịch] Vũ Thần Kỷ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vu-Than-Ky.jpg)






