[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 40 : Xuất binh cứu viện (2) (c391-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Xuất binh cứu viện (2)
Rất nhanh Trương Dao trở lại, trầm giọng nói với Vương Song:
– Tốt lắm, phụ thân ta đồng ý ý, nói có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi, nhưng hy vọng ngươi có thể nhanh chóng xuất binh, khoảng cách Zombie cách chúng ta chỉ có thời gian bảy ngày, chúng ta còn muốn bố trí trước, thời gian thật sự là rất gấp!
Nghe được Trương Dao nói, vẻ mặt Vương Song lộ ra ý cười, trả lời:
– Yên tâm, sáng mai Vương Song ta sẽ giữ lời, sáng mai khởi hành, chậm nhất là buổi tối sẽ tới!
– Chắc hẳn các ngươi đã chạy một đường đi, trước đi tạm nghỉ ngơi một chút đi!
Vương Song nói ý bảo Triệu Hân sắp xếp cho bọn họ một chỗ nghỉ ngơi.
– Được, vậy đa tạ Vương đội! Một khi đã như vậy, ta sẽ ở đây tạm tá túc một đêm!
Trương Dao nói tạ ơn, nhưng thật ra cũng không có nhiều thành ý.
Nhưng Vương Song cũng không để ý, đợi bọn họ rời đi, Vương Song lập tức nói với Lý Tân:
– Tiểu Tân, đi gọi tất cả mọi người tới!
Lý Tân gật đầu, cũng biết đây là việc lớn, cho dù một mình Vương Song quyết định cũng muốn cho những người khác biết được.
Rất nhanh, quan chức cấp cao của Thiên Chi Thành đều đến đông đủ toàn bộ, một đám nghi hoặc nhìn Vương Song, hiện tại bọn họ hoặc là ở nhà nghỉ ngơi hoặc là ở bên ngoài phòng thủ, bây giờ lại đột nhiên bị gọi tới nơi này tức khắc hiểu được chắc chắn có chuyện lớn xảy ra.
Vương Song nhìn tất cả mọi người đều đến đông đủ, khẽ gật đầu, giải thích đơn giản chuyện bọn hắn vừa nói, nhất thời làm cho mọi người chấn động.
– Hai trăm nghìn Zombie!
Hoàng Thiên Hằng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
– Nhiều Zombie như vậy nếu chỉ với căn cứ thành phố Hoa Tân chỉ sợ bị giết là điều tất nhiên!
Chu Ảnh một bên thì thào tự nói.
– Nhưng thành chủ, chúng ta nhất định phải ra tay sao, lại còn không cần vật tư bồi thường? Nếu như vậy chúng ta tổn thất tuyệt đối không phải là ít!
Cũng có người đối với chuyện này giữ nguyên thái độ phản đối. dù sao một khi xuất binh, binh lính của bọn họ đối mặt với số lượng Zombie khổng lồ như vậy tất nhiên sẽ có tổn thất rất lớn, nếu bởi vì bảo hộ căn cứ của mình mà bị tổn thất lớn như vậy, hắn có thể nhận nhưng là đi trợ giúp thành phố Hoa Tân vốn có khoảng cách với bọn, hắn cảm giác mình không có tâm địa tốt như vậy!
Quan điểm này cũng có không ít người duy trì, nhất thời cả đại sảnh náo nhiệt giống cái chợ.
Vương Song thản nhiên nhìn mọi người, vừa rồi không nói chuyện cũng không ngắt lời những người khác, liền yên lặng như vậy nhìn.
– Được rồi, đừng ầm ĩ nữa!
Đột nhiên Đổng Châu mở miệng tức khắc làm cho mọi người dừng nói chuyện, yên lặng nhìn Đổng Châu, đối với Đổng Châu tuy là một người bình thường nhưng trong lòng mỗi người bọn họ đều có ba phần kính sợ, dù sao năng lực quản lý và trí tuệ của nàng đều là đứng đầu trong vô số người, hiện giờ lại là phó thành chủ Thiên Chi Thành, phụ trách ăn mặc, ở, đi lại của mọi người làm cho bọn họ càng không dám đắc tội.
Cho nên nghe được Đổng Châu nói, tất cả mọi người đều ngừng tranh luận, yên lặng chờ Đổng Châu mở miệng.
Đổng Châu chậm rãi nhìn qua một vòng người, thản nhiên nói:
– Thành chủ làm rất đúng, nếu chúng ta không liên hợp lại, một khi căn cứ thành phố Hoa Tân bị đánh bại như vậy những người thường trong này e là sẽ mất mạng, chúng ta không có việc gì nhưng đợi đến lúc thành phố Hoa Tân bị thất thủ, người của bọn họ chết hết, tiếp theo là ai? Còn không phải là chúng ta sao, khoảng cách gần với thành phố Hoa Tân, nhân số cũng chỉ có hơn một ngàn, tiếp theo khẳng định sẽ đến lượt chúng ta, đến lúc đó ai sẽ đến cứu chúng ta? Chẳng lẽ các ngươi cho là chúng ta bằng vào sức lực của mình có thể ngăn cản hơn hai trăm nghìn con Zombie sao!
– Chỉ sợ đến lúc đo kết cục của chúng ta với thành phố Hoa Tân cũng không có gì khác nhau, nhiều lắm những người chúng ta có thể chạy thoát, nhưng những người thường chỉ sợ cũng phải tử vong toàn bộ!
Nghe Đổng Châu nói, tất cả mọi người im lặng gật đầu, hiển nhiên là hiểu được đạo lý này, nhưng vẫn có người phản bác nói:
– Nhưng là lần này chúng ta xuất binh khẳng định sẽ có tổn thất rất lớn, bồi thường cho chúng ta cũng không phải là một ít người, này cũng không tránh khỏi có chút không có tình lý!
Nghe vậy Đổng Châu cười nhạt, nói:
– Tổn thất là chắc chắn nhưng thành chủ chúng ta đã vì chúng ta tranh thủ được ích lợi lớn nhất, vẫn là quan trọng nhất! Thì phải là người, hai ngàn người thường, số lượng gấp khoảng hai lần nơi này của chúng ta, một khi dung nhập vào thì thế lực của chúng ta trong chớp mắt sẽ tăng gấp đôi!
– Ngoài ra, vấn đề nhân thủ không đủ của chúng ta cũng được giải quyết, tốc độ phát triển có thể tăng gấp đôi!
– Có được lợi ích như vậy cho dù là tổn thất nhân thủ thì cũng phải chống cự lại với Zombie!
…….
Nghe Đổng Châu phân tích đạo lý rõ ràng, tất cả mọi người đều không ngừng gật đầu, vẻ vô cùng đồng ý.
Vẻ mặt Vương Song cũng lộ ra ý cười, nhìn Đổng Châu nói xong, hắn mới chậm rãi nói:
– Nếu ta đã đáp ứng với bọn họ, vậy thì ta không thể không làm, sáng mai Triệu Hân, Đổng Châu, Hoàng Thiên Hằng ở lại Thiên Chi Thành, Tôn Thành, Hồng Vũ cùng với tiểu đoàn thứ ba của hắn phụ trách đóng giữ Thiên Chi Thành, những tiểu đoàn khác toàn bộ lên đường!
Chương 392: Thi triều
Dường như nghĩ tới cái gì, Vương Song nhìn Viên Doanh bên cạnh:
– Viên Doanh ngươi đi theo ta là được, ngươi không cần phải đi tiểu đoàn ba, ngươi là phó tiểu đoàn trưởng vẫn là đi một chuyến.
– Lần này, trang bị vũ khí lấy ra một nửa, xe bọc thép, xe tăng, đều lấy ra hết, thành phố Hoa Tân một khi không phòng thủ được, sợ là chúng ta cũng đừng nghĩ tới ngày tháng tốt đẹp.
Vương Song nhìn mọi người, trầm giọng nói.
– Vâng!
Những người khác đều trầm giọng đáp.
Lúc này Tô Tiểu Tuyết nhỏ giọng nói:
– Thành chủ, chúng ta thì sao? Đội Đặc Chiến của chúng ta làm gì?
Nghe vậy Vương Song liếc mắt nhìn nàng một cái, suy nghĩ một chút lắc đầu:
– Lần này, các ngươi chưa cần đến, đoán chừng là một trận ác chiến, kỹ năng của ngươi trên chiến trường cũng không có cách nào phát huy tác dụng!
Nghe vậy Tô Tiểu Tuyết nhu thuận gật đầu, trong lòng cũng hiện lên một chút vui sướng, đánh đánh giết giết nàng cũng không nghĩ muốn tham gia, vẫn là ở lại phía sau tốt, được ăn uống tốt, còn không phải đi chiến đấu, loại cuộc sống dễ chịu này không còn phải nói quá nhiều.
Dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, Vương Song cười như không cười nhìn nàng một cái, thật sự cho rằng đây là cho nàng dưỡng lão sao, muốn ăn không phải trả tiền, về sau tự nhiên sẽ có chỗ cho nàng làm việc, đợi đến khi đó nàng sẽ biết hưởng phúc hiện tại đều là để trả cho sau này.
Bàn bạc tất cả xong, mọi người đều tự rời đi dù sao sáng mai rời đi hiện tại cần phải chuẩn bị tốt mọi thứ.
Vương Song phân công xong, cũng trở về nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau hắn đã thức dậy từ sớm, nhưng không nghĩ tới mọi người đã đều ở trong đại sảnh chờ hắn.
– Mọi người còn chưa ăn sáng nhỉ, cùng nhau ăn đi!
Vương Song tiếp đón mọi người ngồi xuống ăn cơm sáng.
Tất cả mọi người không có khách khí, cùng nhau ngồi xuống ăn cơm, bánh mỳ, sữa, bánh quẩy, bánh bao các loại thức ăn cái gì cần có đều có.
Sau khi Trương Dao đi vào thấy một đám người đang ngồi ăn, nhìn thấy Trương Dao, Vương Song cũng tiếp đón đối phương ăn cơm, nhìn cơm sáng phong phú như vậy Trương Dao cùng Tiến Hoá Giả phía sau cũng có vẻ mặt thèm nhỏ dãi, tuy rằng bọn họ ở thành phố Hoa Tân là cấp cao, nhưng Trương Thiên Khải là một người bảo thủ, sẽ không cầm vật tư của căn cứ để hưởng phúc cho mình, vật tư hắn cung cấp tuy cũng coi như cao nhưng cũng chỉ là có thể cung cấp cho bọn họ tốt hơn cuộc sống bình thường một chút mà thôi, đãi ngộ giống như đám người Vương Song bọn họ căn bản chưa có hưởng thụ qua.
Ăn cơm sáng xong đám người Vương Song ngồi lên xe chậm rãi rời đi, mấy chục chiếc xe hơi, xe tải, xe bọc thép hình thành một đoàn xe chạy trên đường, dọc đường toàn bộ Zombie, Biến dị thú đều bị đánh chết.
Vương Song không đi cùng bọn họ mà đi một mình, hắn muốn đi xem thi triều có thể nuốt trọn thành phố Hoa Tân rốt cuộc khủng bố cỡ nào!
Cánh Vương Song mở rộng, trực tiếp bay lên không trung, dựa theo phương hướng Trương Dao nói bay đi, sau hai tiếng hắn thấy được phía dưới xuất hiện một đám màu đen chi chít giống như vô số con kiến.
Những “con kiến” đó không ngừng tụ tập từ bốn phương tám hướng đến, Vương Song nhìn qua phạm vi phân bố khoảng hơn mười dặm hầu như không nhìn thấy điểm cuối, mơ hồ có một con Zombie khủng bố che dấu trong đó, Lực lượng hình Zombie, tốc độ hình Zombie, ma pháp hình Zombie Vương Song cũng không biết được rốt cuộc có bao nhiêu con.
Vương Song nhìn cảnh tượng này, trong lòng cũng hít vào một ngụm khí lạnh, đây đâu chỉ là hai trăm nghìn con Zombie chỉ sợ đợi đến khi bọn chúng đến thành phố Hoa Tân số lượng ít nhất phải tăng gấp đôi!
– Nhiều Zombie như vậy, hẳn là có Zombie Vương rồi!
Vương Song thì thào tự nói, nghĩ đến một khả năng rất lớn, sự đáng sợ của Zombie vương hắn biết rất rõ, lúc ấu nếu không phải vì Zombie vương thống lĩnh số lượng Zombie thưa thớt, bản thân lại tập hợp được lực lượng ba nơi chỉ sợ Zombie cương kia cho dù là bị thương cũng sẽ không bị giết bởi mình.
Hiện giờ số lượng Zombie như vậy nếu lại có một Zombie Vương, Vương Song không dám tưởng tượng đến hậu quả đáng sợ này, chỉ sợ hắn thật sự chỉ có thể trơ mắt nhìn thành phố Hoa Tân bị nuốt hết, bản thân mình co đầu rụt cổ ở Thiên Chi Thành.
Nhưng Vương Song bay tới bay lui vài vòng cũng không phát hiện được dấu hiệu tồn tại của Zombie Vương, chi chít Zombie này cảm giác giống như là bị một thứ gì đó hấp dẫn, cùng đi về một nơi.
– Không có Zombie Vương, xem ra tình trạng này còn chưa đến nỗi không xong!
Vương Song không khỏi thở ra một hơi.
Nhưng có vẻ như trên mặt đất có vài con Zombie đặc thù phát hiện ra tồn tại của hắn, vài con Zombie toàn thân phiếm hồng nhìn thấy Vương Song trên bầu trời thì nhao nhao mở ống pháo giống như miệng rộng, từng chùm tia sáng màu đỏ khủng bố đánh về phía Vương Song, tốc độ nhanh như chớp.
Vương Song nhìn chùm sáng màu đỏ đánh lại, sắc mặt không đổi tâm niệm vừa động, cánh sau lưng rung lên, thân ảnh trong chớp mắt né sang một bên, mấy đạo chùm sáng màu đỏ trực tiếp vọt thẳng về phía bầu trời, tan biến trước mặt Vương Song.
Nhưng Vương Song còn chưa kịp cúi đầu nhìn lại thì từng đạo hoả cầu từ mặt đất truyền tới bay cao khoảng vài trăm mét trên không trung.
Chương 393: Thi triều (2)
Sắc mặt Vương Song hơi đổi thân ảnh lại né tránh, né tránh công kích đánh tới, sau đó lại bay lên cao vài trăm mét nữa, đám Zombie phía dưới đã trở thành một đám điểm đen, công kích của bọn chúng cũng không có cách nào tới được chỗ của Vương Song, nhưng cứ như vậy thì hắn cũng không thể công kích đến những Zombie này.
– Đã vậy còn rất khó chơi, thành phố Hoa Tân cho dù là tập hợp tất cả lực lượng chỉ sợ cũng không thể bảo vệ nổi!
Vương Song nhíu chặt lông mày, làm cho những Zombie có chút đáng sợ này cảm thấy kinh hãi!
Nhưng Vương Song không có rời đi mà thân ảnh chậm rãi bay xuống, đông thời điều động năng lượng hoả diễm trong cơ thể.
Một mảnh “mây hồng” màu đỏ lửa xuất hiện trên đầu Vương Song, nhìn kỹ lại đều là từ năng lượng hoả diễm tạo thành, mỗi một năng lượng hoả diễm dường như là một con rắn nhỏ màu đỏ, chui vào bên trong mây vô cùng sinh động, nhiệt độ cao khủng bố đã nung không khí thành chân không.
Tình cảnh giữa không trung này nhất thời kinh động đến toàn bộ Zombie, từng ánh sáng khủng bố hướng về phía trước bay tới, nhưng rất nhanh bị tiêu diệt hết dần dần tiêu tan.
Bọn chúng không khỏi phẫn nộ nhìn lên phía trên, phát ra từng tiếng gầm rú phẫn nộ.
– Rơi!
Vương Song nhìn một màn này dưới đất, sắc mặt không đổi, lạnh giọng mở miệng.
Theo âm thanh của hắn, những đám mây trên đầu dường như nổi lên cơn mưa lại dường như là sao băng, trải rộng cả không trung, ầm ầm một tiếng tia chớp giáng xuống.
– Ầm!
– …
Từng đạo “lưu tinh” lớn nhỏ trào ra, mang theo khí thể huỷ diệt vạn vật hướng về phía thi triều phía dưới.
Một màn hùng vĩ như vậy được không ít những người sống sót ở gần đó nhìn đến, nhất thời kinh động như gặp thiên nhân, một đám nhìn thấy Vương Song trên bầu trời, trong mắt không thể che dấu kính sợ, giống như đang nhìn thấy thần.
– Không nghĩ rằng lại có một cường giả như vậy!
– Thật mạnh, một người đối đầu hơn một trăm ngàn Zombie, vậy mà lại không có chút nào sợ hãi còn có thể đủ để phát ra công kích khủng bố như vậy!
– Nếu ta có được thực lực cường đại như vậy là tốt rồi!
– Phụ mẫu, ta nhất định có thể báo thù cho các ngươi, giết hết Zombie!
Những thanh âm khác nhau vang lên từ bốn phương tám hướng, bọn họ đều biết được có hơn một trăm ngàn con Zombie đánh úp lại, cho nên không ngừng trốn, trên mặt đát không ngừng chạy trốn, chạy về phía trước, một số chạy chậm biết tin tức muộn hiện giờ đều đã bị Zombie phía trước nuốt hết, những Zombie này ăn thịt người ngon lành, lại hưng phấn càng đi nhanh đến đám người phía trước.
Vương Song cũng thấy những người này, trong lòng hơi động, hơi thay đổi phương hướng Lưu Tinh Hoả Vũ, giáng xuống đám Zombie phía trước.
Công kích khủng bố giáng xuống, bao trùm quy mô mấy trăm mét, hiện giờ cấp bậc của Vương Song đạt đến cấp tám, Lưu Tinh Hoả Vũ của hắn có thể phát ra gần hai ngàn hoả cầu, uy lực so với trước đây mạnh hơn mấy lần!
– Rầm.
– Rầm
……
Từng con Zombie bị hoả cầu rơi xuống đánh trúng, chớp mắt máu thịt bay tán loạn, chi năm xẻ bảy, nhưng bởi vì số lượng Zombie rất nhiều, lít nha lít nhít, một hoả cầu rơi xuống thường thường phải xuyên qua vài thân thể Zombie mới tiêu tan, lại có hoả cầu rơi trên mặt đất trực tiếp nổ tung, làm cho những con Zombie bên cạnh nổ thành mảnh nhỏ.
Chỉ trong nháy mắt trong phạm vi mấy trăm mét dường như trở thành luyện ngục, vô số chân tay bị gãy, máu đen mơ hồ trở thành một hồ nước màu đen, còn có những con Zombie không chết không ngừng phát ra tiếng gầm rú, từ xa nhìn lại giống như tiến vào địa ngục âm u.
Những người sống sót không ngừng chạy trốn trong đó cũng có mấy Tiến Hoá Giả, đứng xa nhìn ở phía sau một màn này đều hít sâu ngụm khí lạnh, trong mắt không thể tin nổi.
– Tiến Hoá Giả này ở đâu ra vậy? Vậy mà có thể khủng bố như vậy!
– Cơ hội tốt, hắn đã kéo dài thời gian cho chúng ta, chạy mau nếu không bị Thi triều kia đuổi tới chúng ta sẽ xong đời!
Bọn họ nhìn một màn này sau lưng, tuy không biết Vương Song nhưng cũng biết rõ Vương Song đang cho bọn hắn cơ hội tranh thủ chạy trối chết, dù sao một khi vào trong Thi triều, cho dù bọn họ là Tiến Hoá Giả cũng sẽ phải chết, huống chi còn có các loại Zombie đặc thù, trừ khi bọn họ có thể bay nếu không không ai có thể chạy thoát khỏi Thi triều như vậy.
– Đi đến căn cứ thành phố Hoa Tân!
Âm thanh Vương Song từ từ truyền đến, tức khắc làm cho trong lòng bọn họ chấn động, cảm kích nhìn thoáng qua Vương Song trên không trung, càng liều mạng chạy về phía xa.
Vương Song nhìn thấy người sống chạy về phía xa lại nhìn qua bản thân vừa rồi tạo ra một kích này có hiệu quả rất lớn, vẻn vẹn một kích ước chừng có ngàn con Zombie bị một công kích này đánh chết, nhưng mấy ngàn Zombie, đối với truỷ triều Zombie dày đặc không nhìn thấy điểm cuối này mà nói, căn bản không tính là cái gì, trong chớp mắt khoảng trống cho một đòn của Vương Song đã được lấp đầy, dường như đang chậm rãi hồi phục bộ dáng ban đầu giống như một cái lò xo.
Hàng ngàn Zombie bị giết bởi một đòn như vậy, này cũng làm cho mấy con Zombie cấp cao bên trong tức giận.
Chương 394: Thi triều (3)
Trung tâm thuỷ triều Zombie, một vật thể toàn thân đen kịt giống như thằn lằn liếc nhìn Vương Song trên không trung một cái, bên trong con ngươi như hạt đậu hiện lên tàn bạo, há miệng ra một nguồn sóng âm khủng bố nháy mắt xuyên qua không gian hướng về phía Vương Song lao tới với tốc độ lớn hơn vận tốc âm thanh.
Một đạo sóng âm này phát ra, xung quanh sinh vật này trước tiếp trở thành một bãi đất trống, trong vòng mười mét xung quanh không có một con Zombie nào còn sống, toàn bộ đều bị sóng âm khủng bố này đánh chết.
– Ầm!
Vương Song không kịp phản ứng nháy mắt bị nguồn sóng âm này bao trùm, hắn cảm giác giống như bị thiên lôi bổ trúng, thân thể truyền đến cảm giác như bị xé rách, trong đầu thì giống như bị cái búa tạ đập trúng, nước mắt nước mũi không ngừng chay ra bên ngoài.
Cánh sau lưng hắn do không được khống chế cho nên không còn vỗ, thân hình không ngừng rơi xuống, nhìn thấy Vương Song rơi xuống, Zombie phía dưới đều như hổ rình mồi nhìn một màn này, chờ đợi Vương Song rơi xuống sẽ lao vào cắn nuốt.
– A!
Lúc này trong đầu Vương Song nổi lên một trận sóng lớn, dựa vào tinh thần lực khủng bố của mình mạnh mẽ áp chế tất cả khó chịu, Vương Song gầm lên giận dữ phút chốc ánh mắt khôi phục tỉnh táo.
Trong phút chốc khôi phục, hắn khống chế đôi cánh đằng sau bay vút lên trời như tia chớp đồng thời không ngừng bay về phía thành phố Hoa Tân.
Nhìn Vương Song bay đi, trong mắt Zombie khủng bố kia hiện lên ánh sáng lạnh nhưng cũng không có tiếp tục công kích, thân ảnh lẫn vào bên trong Thi triều không biết ở đâu, những Zombie khác thấy Vương Song bay đi, có chút không cam lòng gầm rú vài tiếng, sau đó tiếp tục chạy về phía trước.
– Vù vù.
Vương Song bay nhanh về phía trước, dần dần cách Thi triều ngày càng xa, Vương Song cũng nhẹ nhàng thở ra, trên mặt có chút tái nhợt cũng hiện lên kinh hãi.
Một đòn vừa rồi hắn không có phản ứng lại nếu bản thân sử dụng phòng ngự thì cũng không chật vật như vậy, nhưng loại sóng âm kia có tốc độ quá nhanh, còn nhanh hơn so với tốc độ âm thanh, uy lực lại mạnh hơn rất nhiều so với một đòn của Tiến Hoá Giả cấp tám!
Như vậy đối mặt với công kích không kịp phản ứng này hắn chỉ có thể dựa vào thân thể của mình mà chống chọi, may mắn tinh thần lực của mình mạnh cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại mới có thể khống chế Huyền Lân Sí bay đi.
Hiện giờ tĩnh tâm lại hắn cảm giác được trong cơ thể truyền đến từng đợt đau đớn kịch liệt, giống như bị người lấy dao cắt vào người.
“Trước tiên đến thành phố Hoa Tân xem bọn họ chuẩn bị như thế nào, thuận tiện điều chỉnh lại cơ thể một chút.” Vương Song nghĩ, thân ảnh bay nhanh về phía thành phố Hoa Tân, hắn muốn đi nói cho cấp cao của thành phố Hoa Tân lúc này về quy mô của Thi triều cùng với những loại Zombie khủng bố.
Đến khi Vương Song sắp đến thành phố Hoa Tân, phát hiện vô số người bình thường ở ngoài thành không ngừng đào bẫy, bố trí người đứng gác, dây thép.
Trên tường thành một đám quân nhân bày thế trận chờ quân địch, súng máy hạng nhẹ bày ở đầu tường, sau lưng là từng rương đạn vàng óng.
Ngoại trừ viên đạn trên tường thành còn chuẩn bị lượng lớn đao sắt, trường mâu được vận chuyển lên tường thành.
– Xem ra bọn họ cũng không có đủ đạn, đến lúc đó chắc chắn sẽ dùng vũ khí chặt chém.
Vương Song nghĩ.
Vương Song hạ xuống cách tường thành mấy dặm, hắn muốn nhìn xem đối mặt với nguy cơ này thì thành phố Hoa Tân rốt cuộc dự định vượt qua như thế nào, cũng không nghĩ muốn gây ra quá nhiều náo động.
Một đường đi đến tường thành hắn có thể nhìn rõ ràng được những người thường làm việc thế nào, lão nhân trên sáu mươi tuổi, tiểu hài dưới mười tuổi, trên người bị lạnh đến run rẩy, tay bị lạnh đến mức tái xanh cũng không ngừng làm việc đào ra những cái hố to, bên dưới cắm đầy ngọn giáo, nếu như ai không cẩn thận ngã xuống tuyệt đối chỉ còn con đường chết.
Hai nơi còn lại buộc dây thép chờ Zombie đi qua sẽ cắt bọn chúng thành hai nửa.
Một bên đun một nồi đồ ăn đang sôi mặt trên có ít váng dầu, đồ ăn sôi “ùng ục, ùng ục” toả ra mùi thơm làm cho ánh mắt những người đang làm hiện lên khao khát.
Bên cạnh đồ ăn đang đun sôi, một tên mặc quần áo thật dày nhìn sơ qua khuôn mặt còn bóng loáng lạnh lùng nhìn những người làm việc, một bên quát lớn:
– Muốn ăn canh thì liều mạnh đào hầm cho ta, ai không thành thật làm thì sẽ không được dùng đồ ăn!
– Đồ ăn này là những đại nhân cấp cao thấy các ngươi đáng thương mới bố thí xuống, cũng không phải để cho những người lười biếng!
– Nếu ai lười biếng, không cần phải đợi đến khi Zombie đột kích ta sẽ ném hắn tới chỗ Zombie cho Zombie ăn!
Câu nói của nam tử dường như có một lực uy hiếp rất lớn, nghe thấy vậy tất cả mọi người đều lạnh run càng thêm liều mạng làm việc.
– Gia gia, gia gia, sao thế, đừng làm ta sợ! Nhanh tỉnh lại!
Đột nhiên một thanh âm non nớt vang lên, mọi người nhìn qua là một tiểu nam hài vô cùng gầy yếu, hắn quỳ gối bên lã nhân có chút lo lắng nhìn lão nhân, lão nhân mặc một lớp quần áo vô cùng mỏng manh, ngã trên mặt đất không biết sống chết.
– Đây không phải là lão Vu sao? Sao lại thế này?
Có người nhìn thấy một màn này, có chút nghi hoặc nói.
Chương 395: Cửa son lộ thịt ôi
– Lão Vu đã hơn sáu mươi tuổi, cơ thể yếu nhiều bệnh có thể sống sót trong Mạt Thế cũng đã là may mắn, hiện tại làm việc như vậy làm sao có thể trụ nổi! Chỉ là đáng tiếc cho cháu của hắn, bây giờ mới tám tuổi e là cuộc sống sau này càng khó khăn hơn!
Người bên cạnh nhẹ giọng thở dài nói.
– Đáng tiếc, một đứa nhỏ nhỏ như vậy.
– Hừ, còn không phải những người đó trong thành áp bức sao, mang tất cả những người thường đuổi ra ngoài làm việc, thức ăn tốt hơn một chút so với heo, cứ như vậy chúng ta không bị Zombie ăn cũng sẽ bị bọn họ ép chết!
Có người thấp giọng căm giận mở miệng, nhưng thanh âm rất thấp sợ bị phát hiện.
– Bọn họ không coi chúng ta là người, Zombie công thành mới nghĩ đưa chúng ta đuổi ra ngoài xây dựng phòng ngự, thời tiết lạnh như vậy ngay cả một kiện quần áo dày cũng không cho, lúc này đơn giản là muốn chúng ta chết mà!
Một người thoạt nhìn có vẻ là một thanh niên trẻ gầm nhẹ một tiếng, bàn tay nắm chặt lại!
– Thật ra thị trưởng Trương vẫn luôn quan tâm đến người thường chúng ta, thường xuyên đến khu thị sát còn cố ý dặn cấp dưới quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống người thường chúng ta, nhưng khi có vị kia, rất nhiều mệnh lệnh của hắn không được thực thi đều bị những tham quan tham ô!
Có lão giả thở dài một tiếng, giải thích cho Trương Thiên Khải.
– Mẹ nó, đã làm quan thì đều bao che cho nhau làm sao có thể sẽ quan tâm đến chúng ta! Phải biết rằng, ta tình nguyện đi tới căn cứ khác cũng sẽ không muốn ở lại chỗ này!
Có người cười lạnh.
– Đi căn cứ khác? Hiện giờ ngoại trừ nơi này ngươi còn có thể đi đâu?
– Ha, sư đoàn 21có khoảng mấy ngàn quân đội, còn có phần lớn các vũ khí hiện đại, thực lực mạnh hơn mấy lần so với nơi này còn có Thiên Chi Thành gần đây nhất, thủ lĩnh nơi đó nghe nói là cao thủ đứng đầu trong ba thế lực lớn, nghe nói mọi người trong Thiên chi Thành không phải chịu đói, chịu rét, chỉ cần làm việc thì có thể lĩnh thức ăn sung túc, cũng sẽ không có người dám tuỳ ý đả thương người, giết người, cho dù là buổi tối cũng có nhiều binh lính đi tuần tra, một khi phát hiện có người gây chuyện nhẹ thì ngồi tù, nặng thì xử bắn tại chỗ!
Nghe người nọ giải thích, trong mắt những người khác đều hiện lên khao khát, nhưng nghĩ đến tình cảnh bản thân hiện tại sắc mặt lại tối sầm lại.
– Có chuyện gì vậy? Không muốn kiếm sống nữa sao!
Lúc này người trông coi ở phía xa nhìn thấy động tĩnh nơi này, nhíu mày lại, hiện giờ Zombie dần dần đã tới nơi này trong lòng mỗi người bọn họ đều vô cùng khẩn trương, tuy hiện tại nhìn như uy phong nhưng lỡ như thành trì bị phá, bọn họ và những người thường này cũng không khác nhau đều là vật hy sinh.
Cho nên đối với việc xây dựng phòng ngự, bọn họ vô cùng tích cực chỉ là bởi vì có thể vượt qua nguy cơ lần này, nếu có người dám không làm việc quả thực chính là muốn mạng của bọn họ.
Nhưng chờ bọn hắn tới đó mới phát hiện hoá ra là một lão giả nằm trên mặt đất, một người tiến lên sờ trái tim của lão giả một chút lập tức hướng đến chóp mũi c, đứng dậy mặt không chút thay đổi mở miệng nói:
– Đã chết, tìm một chỗ ném đi, đừng để ở đây làm vướng bận!
– Thật sự là không còn dùng được! Một phế vật!
– Sớm không chết, muộn không chết lại cố tình chết vào lúc này, đúng là xui xẻo!
Sau đó hai người thấp giọng hùng hổ đi lên, nâng thi thể của lão giả đưa đi.
– Gia gia…. .
Tiểu nam hài nghe thấy tin gia gia mình đã chết, nhìn thấy thi thể gia gia bị mang đi đột nhiên giống như nổi điên đánh mạnh về phía người vừa rồi thông báo gia gia tử vong.
– Đều là các ngươi hại chết gia gia của ta, ta liều mạng với các ngươi!
Tiểu nam hài tuy rằng nhỏ gầy nhưng có khí thể hung ác, vung hai tay nhỏ bé bởi vì làm việc trong thời gian dài mà có chút vết máu loang lổ đánh về phía đối phương.
– Hừ, tiểu súc sinh, muốn chết!
Người nọ hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không nhìn một bàn tay đánh ra trực tiếp làm cho thân thể tiểu hài tử bị đánh bay, sau đó ánh sáng hung ác chợt loé lên trong mắt tuỳ tay cầm lấy một cây sắt, “phốc” một tiếng trực tiếp xuyên qua người tiểu hài tử.
Nhất thời xung quanh trở thành một mảnh yên tĩnh, vẻ mặt tất cả mọi người hoảng sợ nhìn một màn này, trong lòng rét run một trận, không thể tin được người này cũng dám lớn mật như vậy ngay tại thời điểm này trực tiếp giết chết một tiểu hài tử không đến mười tuổi.
– Gia…. . gia……
Tiểu nam hài nhìn cơ thể mình bị một cây sắt xuyên qua, hai tay vô lực giơ lên phía trước miệng thì thào tự nói, ánh mắt cũng dần dần ảm đạm xuống.
Nhìn thấy biểu tình của tiểu nam hài, vẻ mặt người nọ lạnh lùng nhìn những người xung quanh, mở miệng nói:
– Đây là kết cục của việc không biết điều, cho các ngươi cơ hội cải thiện thức ăn, không mang ơn còn dám tập kích ta!
– Về sau nếu ai có bất mãn, nói cho ta biết, không cần làm việc để sống! Ta sẽ sắp xếp cho các ngươi một nơi tốt đẹp!
Nam nhân cười lạnh nói, từ cuối cùng vẻ mặt của hắn trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Chương 396: Cửa son lộ thịt ôi (2)
Đồng bọn của hắn đều cười hì hì khi nhìn thấy một màn này, không có một chút nào chỉ trích hoặc bất mãn với nam nhân này, rõ ràng loại chuyện này đối với bọn họ mà nói không khác gì một chuyện nhỏ, căn bản là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, mạng người ở Mạt Thế rẻ như mạng chó, thậm chí không bằng chó, ít nhất chó còn có thể cắn người, người thường có muốn cắn cũng không thể!
Những người thường này đều nắm chặt tay, gân xanh trên trán nổi lên, lửa giận trong lòng dường như có thể hoá thành biển lửa ngập trời, nhưng nhìn súng ống đầy đủ cùng với những loại súng máy hạng nặng trên tường thành trước mắt, bọn họ cố gắng ngăn chặn lại sự phẫn nộ trong lòng.
– Phì, một đám dân đen!
Nam nhân thấy vậy, lại càng vênh váo đắc ý, vẻ mặt khinh thường nhìn lướt qua bọn họ.
– Ngươi, đáng chết!
Đột nhiên một âm thanh từ từ truyền đến tức khắc làm cho mọi người sửng sốt, cho dù là đối phương sắc mặt cũng trầm xuống, ánh mắt nhìn xung quanh muốn biết rốt cuộc là ai dám nói với hắn như vậy.
Nhưng trong chớp mắt hắn liền phát hiện người xung quanh nhìn hắn với ánh mắt vô cùng hoảng sợ, dường như nhìn thấy chuyện gì không thể tưởng tượng nổi.
Mọi người giống như trở thành tượng điêu khắc, đều là dại ra nhìn mình.
Nam nhân có chút khó hiểu đột nhiên phát hiện khoảng cách với mặt đất càng ngày càng gần, ánh mắt nhìn lại phát hiện một khối thân thể không có đầu vẫn nghênh ngang đứng ở nơi đó, rỏ ràng là thân hình của hắn.
– Ta, ta chết…. . .
Trong đầu nam nhân hiện lên câu nói này trong đầu, sau đó rơi vào bóng tối vô tận.
Những người khác nhìn nam nhân không hiểu sao lại chết, đều mím chặt môi của mình rõ ràng hiểu được có được năng lực này khẳng định là Tiến Hoá Giả, đối mặt với Tiến Hoá Giả cao cao tại thượng, cho dù cái gọi là quản lý cấp cao cũng chỉ là một con kiến mà thôi.
Bởi vậy cho dù nhìn thấy nam tử không biết vì sao tử vong cũng không ai dám đứng ra nói, thậm chí quân nhân trên tường thành nhìn thấy một màn như vậy đều là ánh mắt lạnh lẽo nhìn từ xa, giống như mọi chuyện trước mắt đều chưa từng xảy ra, hiện giờ là thời khắc mấu chốt Zombie có thể đánh úp lại, mội một Tiến Hoá Giả đều là lực lượng kiên cố, nếu vì thế mà đắc tội với một Tiến Hoá Giả thật sự là không khôn ngoan, cho nên bọn họ đều coi như không nhìn thấy gì.
Trôi qua thật lâu cũng không có ai đi ra, dường như đã muốn rời đi, mọi người dần dần khôi phục lại liếc nhìn nhau một cái, âm thanh người giám sát có chút trầm thấp, nhìn mọi người:
– Toàn bộ trở về làm việc đi!
Nói xong, bọn họ yên lặng trở lại chỗ cũ, thậm chí không dám mang chuyện này báo cáo, nếu như thị trưởng Trương biết chỉ sợ bọn họ sẽ không bỏ qua cho ai, ai cũng đừng nghĩ có thể sống yên ổn.
…….
Vẻ mặt Vương Song không thay đổi chút đi vào bên trong thành, khí tức trên người trở nên vô cùng rét lạnh, trên đường đi qua, trong phạm vi ba mét đều tràn ngập một cỗ lãnh ý, người xung quanh đều tránh ra như là tự giác nhường đường cho hắn.
Người trong thành hiện giờ đã rất ít, phần lớn là một số người có cuộc sống tương đối tốt, cùng với một số người quyền quý, Vương Song từ xa nhìn lại một đội cảnh sát đều có súng ống đầy đủ từ bên trong đặc khu đến tuần tra, một số quý phụ nhân đang nhàn nhã ôm chó cưng của mình đi tới, nhìn qua vô cùng thoải mái.
Vương Song lạnh nhạt liếc mắt nhìn một quân nhân thủ vệ nghiêm ngặt ở cửa, khoé miệng lộ ra châm chọc thân ảnh vừa động, biến mất tại chỗ.
Mười phút sau, thân ảnh Vương Song xuất hiện ở bên ngoài trang viên xa hoa to lớn, thỉnh thoảng có người đi ra đi vào, cầm đồ ăn trên tay, hoa quả các loại vật phẩm, bước đi vội vàng Vương Song thấy vậy có chút kỳ quái, tuỳ tay ngăn lại một người đi qua, hỏi:
– Các ngươi đang làm gì vậy?
Người nọ bị ngăn lại nhìn Vương Song, vẻ mặt cung kính trả lời:
– Vị đại nhân này, hiện giờ Zombie đột kích, Lôi đoàn trưởng bọn họ cố ý mời hai nơi thế lực sư đoàn 21 cùng Thiên Chi Thành cùng nhau chống lại Zombie, tối hôm nay bọn họ đến cho nên Lôi đội trưởng chuẩn bị tiệc tối hoan nghênh cùng đón tiếp bọn họ.
Tuy không biết Vương Song, nhưng có thể tự do trong Đặc Khu không phải người quyền quý trong nghề cũng là Tiến Hoá Giả, không phải là một bồi bàn nho nhỏ như hắn có thể đắc tội, cho nên thái độ hắn vô cùng cung kính.
Vương Song hiểu rõ gật đầu, sau đó lững thững đi vào, nhìn Vương Song rời đi vị bồi bàn kia nhẹ nhàng thở ra, vội vàng làm chuyện của mình.
Vương Song đi vào trang viên, phát hiện bên trong có hòn non bộ, nước chảy, nơi nơi trồng một số thực vật quý hiếm, còn có một cái bể bơi thật lớn, một bên để những bàn đã được sắp xếp, bên trên để rượu ngon cùng hoa quả, từng người thị nữ ăn mặc vô cùng xinh đẹp giống như hồ điệp xuyên hoa ở khắp nơi bố trí chuẩn bị, trang trí trang viên xa hoa tinh mỹ.
Vương Song có hứng thú đi tới đi lui trong này, nhìn trên người Vương Song mặc trang phục tinh xảo cảm nhận được áp lực như có như không, cũng không có ai dám tiến lên chất vấn Vương Song.
Lúc này ngoại trừ một ít bồi bàn, cũng có một ít người trẻ tuổi trong này, có nam có nữ đều vừa nói vừa cười nhìn thấy toàn bộ.
Chương 397: Mặc Vũ Tình
Thậm chí trong bể bơi còn có một ít mỹ nữ mặc bikini, thỉnh thoảng trêu đùa với nam tử trên bờ.
“Cửa son lộ thịt ôi, ngoài đường đầy xác chết!” Vương Song nghĩ trong lòng.
Đúng lúc này Vương Song nhìn đến một nam tử thân mặc hàng hiệu, khuôn mặt trắng nõn nhưng ánh mắt có chút vẩn đục theo đám người đi ra, đi về phía một nữ nhân mặc trang phục hầu gái.
– Chậc chậc, xem ra Lưu đại thiếu của chúng ta đúng là một người si tình, theo đuổi Mặc Vũ Tình từ rất lâu rồi còn chưa có từ bỏ!
Một người mở miệng cười nói.
– Ha ha, nếu là ta, cho dù nàng có nguyện ý hay không cũng trực tiếp bá vương ngạnh thượng cung!
Một người cười lạnh nói.
– Đó là ngươi, Lưu thiếu muốn chính là hoàn toàn chinh phục được một nữ nhân, cho dù là thân thể hay trái tim!
– Ta nói này, Mặc Vũ Tình này cũng quá không nhìn mặt đi, tự cho mình là có ba phần tư sắc liền dám từ chối Lôi thiếu, nàng có biết bao nhiêu nữ nhân muốn lên giường của Lôi thiếu không!
Đây là một số nữ nhân ghen tỵ nói.
Vương Song nhìn về phía nữ nhân trong lời nói của bọn họ, lúc này nàng đang nghiêm túc bày biện một số hoa quả lên bàn.
Một đầu tóc đen như thác nước, khuôn mặt trái xoan, ánh mắt trong trẻo nhưng cũng vô cùng lãnh đạm, hai lọn tóc rủ xuống trán, làn da giống như sữa bò, cặp đùi thon dài, bộ ngực đầy đặn làm cho dáng người bên ngoài trở nên vô cùng mê người.
– Thật sự là một nữ nhân có thể khiến người ta muốn chinh phục!
Đây là ấn tượng đầu tiên của Vương Song đối với nữ nhân này.
Nam tử được gọi là Lưu thiếu đi đến bên cạnh nữ nhân, nhẹ giọng nói:
– Vũ Tình, tâm ý của ta đối với ngươi ngươi hẳn là hiểu được! Sao lại từ chối ta vậy!
Nữ nhân được gọi là Mặc Vũ Tình nhìn thoáng qua Lưu thiếu, thản nhiên trả lời:
– Lưu thiếu, với thân phận của ngươi, muốn dạng nào nữ nhân còn không được làm sao phải chấp nhất với Vũ Tình như vậy!
– Hiện tại ta chỉ nghĩ muốn làm tốt việc của mình không có dự định làm tình nhân của người khác!
Giọng điệu của nàng rất bình thản giống như trước mặt không phải là con cả cục trưởng công an mà là một người bình thường.
Nhưng khi nghe vậy Lưu thiếu cũng không giận, nhìn gương mặt tinh xảo của cô gái, trong mắt hiện lên một vẻ say đắm.
– Ha ha, làm tốt việc, Mặc Vũ Tình, ngươi hẳn là biết thân phận của ta, ta chưa từng có ép buộc ngươi, những người quấy rầy ngươi đều là ta ra mặt giúp ngươi giải quyết, ta đối với ngươi như vậy chẳng lẽ trong lòng ngươi không có một chút cảm động nào sao!
Lưu thiếu cười, ôn hoà trong mắt cũng dần tiêu tan dường như đã tiêu hao hết kiên nhẫn.
Mặc Vũ Tình không động, nhìn đối phương nhẹ giọng nói:
– Làm sao, hết kiên nhẫn chuẩn bị cưỡng ép sao!
– Ta biết ta không thể phản kháng nhưng ta cũng không để ý, có thể sống sót ở Mạt Thế đã không dễ, về phần ngủ cùng người khác thật ra cũng không phải chuyện gì to tát.
Nữ tử dường như nhìn thấu tâm tư của đối phương, giọng điệu có chút châm chọc nói.
Nghe vậy sắc mặt Lưu thiếu co rúm lại, ánh mắt hoàn toàn lạnh lùng nhìn Mặc Vũ Tình thấp giọng cười lạnh nói:
– Ngươi đã không muốn trở thành nữ nhân của ta vậy thì ta sẽ không che chở ngươi nữa!
– Thuận tiện nói cho ngươi một tin tức tốt, Lôi đoàn trưởng vì đón tiếp cường giả của hai thế lực lớn cố ý chuẩn bị mười mấy nữ nhân hiến cho bọn họ, ngươi chính là một trong số đó!
– Đến lúc đó ngươi chính là một người bị ngàn người cưỡi vạn người cưỡi, xem ngươi còn có thể bình tĩnh giống như bây giờ được hay không!
Giọng điệu Lưu thiếu vô cùng lạnh lẽo, âm thanh dừng lại bên trong tai của nữ nhân tức khắc làm cho sắc mặt nàng đại biến, vẻ mặt không thể tin được nhìn Lưu thiếu.
– Không thể nào, điều đó là không thể nào!
Nữ nhân thấp giọng nói nhỏ, động tác trong tay cũng dừng lại.
Lưu thiếu nhìn nữ nhân, nhe răng cười một tiếng:
– Sớm hay muộn đều bị người chơi, không bằng để ta chơi trước! Tránh để người khác được lợi.
Nói xong ôm cổ nữ nhân.
– Thả ta ra, thả ta ra!
Nữ nhân đột nhiên tỉnh lại lớn tiếng thét chói tai, thanh âm giống như hoa lan trong sơn cốc trống rỗng.
Những người khác nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt đều là ý cười đều nghĩ rằng Lưu thiếu đã nghĩ thông, trở thành bá vương ngạnh thượng cung.
Những thị nữ đều làm như không thấy, tự quay đầu lại làm việc của mình.
– Ha ha, Lưu đại thiếu ta muốn một nữ nhân ai dám cứu ngươi, trước đây là cho ngươi mặt mũi nên mới cho ngươi thoải mái như vậy, thực nghĩ rằng bản thân là cái gì sao!
Lưu thiếu cười lạnh, ôm nữ nhân đi tới căn phòng.
– Ha ha, Lưu thiếu rốt cục nghĩ thông suốt! Ta đã nói rồi, một nữ nhân mà thôi làm sao phải để ý, hơi cứng rắn một chút không phải là liền ở trên giường sao!
– Loại nữ nhân này chính là thứ đê tiện, không cho nàng nhìn đến một chút mặt mũi căn bản không biết trời cao đất rộng! Còn tưởng rằng bản thân là Thiên Chi Kiêu Nữ!
Nhìn sơ qua cả trai lẫn gái ăn mặc đẹp đẽ đều lớn tiếng bàn tán.
– Lưu Phong, ngươi thả ta ra, Trầm Kỳ, cứu ta!
Mặc Vũ Tình không ngừng giãy dụa, đột nhiên hướng về phía một nữ nhân ỏ bể bơi cầu cứu.
Chương 398: Mặc Vũ Tình (2)
Nữ nhân ở bể bơi có vòng eo to, mông to, lộ ra khuôn mặt cũng vô cùng xinh đẹp đặc biệt là một đôi mắt dụ dỗ, quả thực có thể câu dẫn tâm hồn người khác.
Nghe được Vũ Tình cầu cứu nữ tử biến sắc, nhìn nam nhân đang nằm nhàn nhã bên người mình lại nhìn thoáng qua Vũ Tình, lạnh lùng cười lập tức coi như không thấy, tiếp tục cùng nam nhân chơi đùa.
– Vũ Tình đừng trách ta, tuy chúng ta là bạn tốt nhưng ngươi rất không biết điều, Lưu thiếu nhìn trúng ngươi như vậy ngươi lại không đáp ứng với hắn, hiện tại người ta trở mặt ngươi sao có thể trách ai.
– Nếu trước đây ngươi làm theo ta, sớm ở cạnh nam nhân này, cũng sẽ không đến nỗi có bộ dạng như ngày hôm nay!
Trong lòng nữ nhân lạnh lùng nghĩ.
Nhìn thấy hảo bằng hữu của mình cũng từ bỏ mình, sắc mặt Mặc Vũ Tình trở nên xám trắng biết hôm nay bản thân chắc chắn không trốn không.
Đột nhiên ngay lúc Mặc Vũ Tình tuyệt vọng nhất, phát hiện Vương Song giống như một người lữ hành hiếu kỳ đi tới, hơi thở rét lạnh trên người làm cho người xung quanh không tự giác đi qua một bên.
Dường như bắt được một cọng cỏ cứu mạng, nữ tử đột nhiên bắt lấy vạt áo của Vương Song lớn tiếng cầu xin:
– Vị đại nhân này, ta bằng lòng làm nữ nhân của ngươi, cầu xin ngươi hãy cứu ta!
– Chỉ cần ngươi có thể cứu ta, cho dù bảo ta làm gì cũng được!
Đột nhiên bị một nữ nhân giữ chặt, lại nghe câu nói của nàng, sắc mặt Vương Song vốn hờ hững cũng sửng sốt, chậm rãi cúi đầu nhìn nữ nhân vô cùng xa lạ này.
Lúc này nữ nhân tinh xảo giống như băng sơn, một nữ dung nhan tuyệt mỹ có một chút nước mắt chảy xuống làm cho người ta có cảm giác hoa lê đái vũ xinh đẹp cùng nhu nhược.
Đôi mắt cũng không còn cao ngạo như trước, lộ vẻ khẩn cầu, Vương Song tin rằng nếu đổi thành những người khác nhìn một màn như vậy căn bản sẽ không chút do dự mà tiến lên làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Nhưng hắn lạnh nhạt liếc nhìn đối phương một cái, không chút để ý, nữ tử thấy vậy trong mắt lại hiện lên tuyệt vọng.
Nhưng người khác kinh ngạc chính là Lưu thiếu nhìn nữ nhân cầu cứu với Vương Song, trong lòng giận dữ trực tiếp đá một cước, muốn đạp Vương Song sang một bên.
– Cút ngay cho ta!
Lưu thiếu nhìn qua vô cùng mãnh liệt, không chút nào quan tâm đến việc bản thân có thể đắc tội với người không thể đắc tội.
Thân là hài tử của cục trưởng cục cảnh sát, ngoại trừ một số người cùng với Tiến Hoá Giả, Lưu Phong hắn hoàn toàn có thể đi ngang.
Hơn nữa hắn biết buổi tối mới bắt đầu tiệc rượu, những người khác không có khả năng đến vào lúc này, người nơi này hắn đều biết nên thừa dịp nhân vật lớn chưa đến, chạy nhanh đến xem xét một chút nếu không tới buổi tối rồi sẽ bọn họ sẽ không có chuyện gì.
Cho nên hắn mới dám hoành hành không cố kỵ như vậy.
Nhưng nếu hắn không đá ra một cước này thì Vương Song cũng mặc kệ, nhưng Lưu Phong cố tình tìm đường chết cho mình, Vương Song cũng không có cách nào.
– Ầm!
Lưu Phong đá chân ra lúc còn cách Vương Song chỉ còn ba centimet cũng không thể nhúc nhích thêm một chút, cả thân mình giống như bị điểm định thân thuật.
– Đây, đây là có chuyện gì?
Trong lòng Vương Song hoảng hốt, có chút không biết làm sao.
– Vốn ta định không quản loại chuyện này đâu nhưng ngươi lại chọc giận ta.
Âm thanh lạnh nhạt của Vương Song truyền đến, tức khắc Lưu Phong cảm giác cơ thể hắn không nghe hắn chỉ huy, cả cơ thể đều lơ lửng lên trên.
– Tiến Hoá Giả!
trong lòng Lưu Phong hiện lên hoảng sợ, biết mình lần này đá trúng một tấm sắt rồi.
Tiến Hoá Giả chính là cường giả không thể đắc tội nhất trong tất cả các thế lực, mỗi người bọn họ đều có kỹ năng khủng bố, cho dù là cha của hắn khi đối mặt với Tiến Hoá Giả cũng phải lấy lễ đối đãi không dám có chút chậm trễ.
Nhưng hôm nay hắn lại dám đi đá một Tiến Hoá Giả, hắn không dám tưởng tượng đến hậu quả này.
Nữ tử nhìn thấy một màn như vậy đôi mắt sáng lên, chớp mắt khôi phục lại tươi đẹp như trước đó.
Những người khác thấy được một màn như vậy nhìn đến thân thể nam tử như quỷ dị lơ lửng lên trên, một bên Vương Song thản nhiên đứng, một cỗ khí thế nắm giữ quyền sinh sát hiện trên người hắn, toàn bộ không khỏi biến sắc, chớp mắt hiểu được Lưu Phong đá trúng một tấm sắt.
Nhưng bọn họ đều không dám mở miệng, đừng nhìn bọn họ hiện tại mặc ngăn nắp xinh đẹp nhưng đó là bởi vì đại nhân vật thực sự còn chưa có đến, những tôm tép như bọn họ mới có cơ hội tới nơi này hưởng thụ, đợi cho buổi tối thậm chí vào bọn họ còn không có tư cách!
Cho nên nhìn Lưu Phong chọc vào một Tiến Hoá Giả không ai dám có gan ra mặt.
– Vị Tiến Hoá Giả đại nhân này, ta không phải cố ý, cha ta là cục trưởng cục cảnh sát hy vọng ngươi có thể đại nhân không chấp tiểu nhân, sau này ta cũng không dám…nữa!
Lưu Phong cảm thấy hô hấp của bản thân ngày càng khó khăn, giống như một con cá đang ở trên bờ, sắc mặt bị nghẹn đến đỏ bừng, không ngừng hướng về phía Vương Song cầu xin tha thứ.
Vương Song lạnh lùng nhìn hắn một cái, đây là đang uy hiếp hắn! Thật sự nghĩ rằng mình không dám giết hắn sao.
– Ầm!
Chương 399: Cút!
Thân thể Lưu Phong không ngừng chuyển động trên không trung, sau đó mạnh mẽ ngã trên mặt đất, hai tay truyền đến thanh âm “răng rắc” “răng rắc” hiển nhiên xương cốt đã bị vỡ ra.
– A!
Lưu Phong kêu thảm thiết, mặt mũi trên mặt bầm dập, hai tay giống như không có xương rũ xuống.
– Hiện tại tha cho ngươi một mạng, đừng để ta phải gặp lại ngươi!
Vương Song lạnh lùng nhìn đối phương, lại cất bước đi thẳng về phía trước.
Lưu Phong không dám nói lời nào đầu đầy mồ hôi lạnh, tựa như chó nhà có tang chạy ra bên ngoài.
Đợi cho Lưu Phong rời đi, Mặc Vũ Tình nhẹ thở ra sắc mặt phức tạp nhìn Vương Song, sau đó liền gắt gao đi theo Vương Song, Vương Song đi đến đâu nàng sẽ đi đến đó.
Trầm Kỳ trong bể bơi nhìn Mặc Vũ Tình có một Tiến Hoá Giả ra mặt cho nàng, không khỏi ghen ghét dữ dội.
– Đáng chết, còn thật sự cho rằng ngươi lạnh lùng thanh thuần như băng, xem ra cũng chỉ là cái thứ lẳng lơ âm thầm quyến rũ một Tiến Hoá Giả! !
Nữ tử quay đầu lại nhìn qua nam tử bên người mình, cũng bị một màn vừa rồi doạ cho sợ hãi, ánh mắt vô cùng sợ hãi nhìn thân ảnh Vương Song.
– Phế vật!
Trong lòng nữ tử thầm mắng, nhìn Vương Song, trong ánh mắt lộ ra say mê “Chỉ có ta mới có thể xứng với vị đại nhân này…. . “
Vương Song không quan tâm bản thân làm ra động tĩnh, dù sao không ai là đối thủ của mình, nhưng cái đuôi nhỏ phía sau lại gắt gao đi theo mình, nhưng thật ra làm cho mình có chút để ý.
– Ngươi đi theo ta làm gì?
Vương Song mạnh mẽ xoay người, nhìn nữ tử lạnh lùng nói.
Bị động tác của Vương Song làm cho hoảng sợ, Mặc Vũ Tình bình tĩnh lại tinh thần, nhìn Vương Song thưa dạ mở miệng:
– Trước đó ta có nói qua, chỉ cần ngươi có thể cứu ta, ta chính là người của ngài!
– Ồ, một khi đã như vậy, vậy thì cởi quần áo ra đi!
Vương Song cười như không cười nhìn nàng.
Mặc Vũ Tình sửng sốt, sắc mặt trở nên đỏ bừng, hai tay gắt gao nắm lấy góc áo có chút không biết làm sao.
– Xem ra ngươi cũng không nguyện ý đến vậy.
Vương Song thản nhiên nói.
Sắc mặt nữ tử chớp mắt tái nhợt đi, có chút run rẩy giơ tay lên cởi áo của mình.
Nhưng không đợi đến khi tay nàng dừng ở trên người, đột nhiên thấy sắc mặt Vương Song trở nên vô cùng âm trầm, không khỏi hoảng sợ.
Lúc này Lưu Phong đi theo một bóng người có khí thế hung ác hướng tới nơi này, thân ảnh người này cường tráng, nhưng vẻ mặt dữ tợn hung quang trong mắt toả ra bốn phía, giống như một lời không hợp là có thể máu tươi ba mét.
– Là ai, ai dám ở trong trang viên làm càn đả thương người! Quả thực là to gan lớn mật!
Nam nhân hùng hổ vừa hướng về nơi này vừa hét lớn.
– Là Tôn Lập đại nhân, hắn là bang chủ Cự Quyền Bang, thân là một Tiến Hoá Giả làm sao có thể giúp Lưu Phong ra mặt?
– Suýt nữa đã quyên cha của Lưu Phong trước đây có cứu Tôn đại nhân một mạng, cho nên quan hệ bọn họ vô cùng tốt! Bình thường có chuyện gì Lưu Đại Cục Trưởng cũng sẽ tìm hắn để hỗ trợ, không nghĩ tới Lưu Phong cũng có thể mời được Tôn đại nhân ra mặt!
– Ha ha, Lưu Phong này quả thực là không biết sống chết, kích động đến một đại nhân Tiến Hoá Giả lại còn là địch của một Tiến Hoá Giả khác, đây chính là tội lớn, nếu bị thị trưởng Trương biết cho dù hắn có cha là cục trưởng cục cảnh sát cũng khó tránh khỏi một kiếp!
– ……
Mọi người bàn tán ầm ĩ, toàn bộ đều có tâm tình xem kịch hay, lúc trước vì đề phòng Tiến Hoá Giả nội đấu làm tiêu hao thực lực căn cứ, bọn người Lôi Thành tuyên bố nghiêm cấm Tiến Hoá Giả tranh đấu, nếu không, xử nặng!
Một khi trái lệnh, có thể hai vị đại nhân Tiến Hoá Giả không có việc gì nhưng Lưu Phong châm ngòi cho hai vị tranh đấu cho dù là cha hắn cũng đừng nghĩ muốn bảo vệ cho hắn!
Chỉ là bọn họ không biết trong lòng Lưu Phong cũng có oan ức, hắn cũng không dám châm ngòi cho một vị Tiến Hoá Giả cùng với một vị đại nhân Tiến Hoá Giả khác tranh đấu, cái này hoàn toàn là trùng hợp.
Hắn ra ngoài không bao xa muốn đi tìm một thầy thuốc xem tay của mình nhìn xem có thể hay không có thể liền lại, không nghĩ rằng gặp được Tôn Lập, Tiến Hoá Giả này bởi vị cha từng cứu hắn một mạng cho nên đối với hắn vô cùng tốt, khi nhìn thấy bộ dạng hắn như vậy trực tiếp lửa giận lên cao, mang theo hắn đi tìm người làm hắn bị thương Vương Song.
Hắn đã rất đau khổ cầu xin đối phương đừng tới tìm Vương Song gây phiền toái nhưng Tôn Lập không nghe, ngay lập tức lôi cả hắn đến, chỉ vào mọi người ở đây hỏi hắn ai đã đả thương hắn.
Hắn nào dám nói, hiện giờ hai người chưa có động thủ nên mọi thứ còn có đường cứu vãn, nhưng một khi động thủ, hắn hẳn sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Nhìn Lưu Phong không nói lời nào, Tôn Lập trừng đôi mắt như chuông đồng nhìn xung quanh, phát hiện bóng dáng Vương Song, từ trên người Vương Song cảm nhận được một cỗ hơi thở tương tự, chớp mắt tập trung mục tiêu.
“Nhưng thân ảnh này sao lại quen thuộc như vậy? Hình như đã từng gặp qua ở đâu rồi?”
Tôn Lập có chút nghi hoặc nghĩ.
Chương 400: Cút! (2)
Nhưng hắn rất nhanh đè xuống suy nghĩ này trong đầu, Tiến Hoá Giả này cũng dám đánh Lưu Phong thành như vậy, trong căn cứ ai chẳng biết sau lưng phụ tử Lưu Phong có chỗ dựa là hắn, hiện giờ bị người đánh thành như vậy rõ ràng là không cho hắn mặt mũi, Tiến Hoá Giả bên trong căn cứ tiểu tử Lưu Phong không có khả năng không biết, nếu là mấy người mà bản thân đắc tội không nổi thì chắc chắn sẽ nói, nhưng hắn đều không nói được tên của đối phương, rõ ràng là một tên vừa mới trở thành Tiến Hoá Giả, đối với tên này hắn nếu không ra uy chỉ sợ những người khác nghĩ hắn là dễ bắt nạt!
Cho nên hắn chỉ vào Vương Song lạnh lùng nói:
– Chính là ngươi, dám giương oai bên trong căn cứ, xem ra ngươi không để Lôi đoàn trưởng để vào mắt!
– Một khi đã như vậy, thì…….
Lời còn chưa dứt, Vương Song quay người lại nhìn người trước mắt chút quen thuộc.
Bộ dáng Tôn Lập này Vương Song nhớ rõ lúc ấy khi Trương Thiên Khải mang theo đám người Tô Vũ, vô cùng nhu thuận, bây giờ lại là một bộ dáng cuồng bá phách lối.
Hắn nhìn đối phương, lạnh nhạt nhẹ giọng nói:
– Lôi Thành sao, ta đúng là không để hắn vào mắt!
– Soạt!
Những người khác nghe vậy đều có vẻ mặt giật mình nhìn Vương Song, tuy Vương Song là Tiến Hoá Giả nhưng lại dám nói như vậy với nhân vật đứng đầu thành phố Hoa Tân như vậy, theo bọn họ nghĩ hoàn toàn là to gan lớn mật, cho dù là Tiến Hoá Giả đứng đầu căn cứ cũng không dám nói như vậy.
Vẻ mặt Lưu Phong mừng như điên, Vương Song nói như vậy đến lúc đo cho dù có truy cứu Lôi đoàn trưởng biết Vương Song nói hắn như thế khẳng định sẽ rất tức giận, tự nhiên sẽ hướng về phía hắn như vậy hắn có con đường hoà giải.
Vẻ mặt Mặc Vũ Tình lo lắng, Vương Song nói như vậy quả thực là đối địch với thế lực lớn nhất của căn cứ, bị Lôi đoàn trưởng biết, Vương Song ở trong căn cứ khẳng định là sẽ bị làm khó dễ rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Mặc Vũ Tình không khỏi có ánh mắt vội vàng ý bảo Vương Song, một bên Trầm Kỳ vốn muốn tiến lên nhìn thấy một màn như vậy, tạm hoãn lại tâm tư muốn tiến lên bắt chuyện, trong lòng thở dài, lời này nếu rơi vào tai của Lôi Thành, không, là chắc chắn rơi vào tai của Lôi Thành, một khi như vậy chỉ sợ Vương Song cho dù là một Tiến Hoá Giả cũng sẽ không có kết cục tốt.
Nhưng mặc kệ phản ứng của mọi người, bộ dáng Tôn Lập nhìn Vương Song giống như gặp quỷ, trừng mắt lên so với chuông đồng còn lớn hơn, có chút lắp bắp mở miệng:
– Vương… Vương… Vương đội!
Trước đây khi giành lại kho lương thực, hắn may mắn đi theo thị trưởng Trương tham gia trận chiến ấy, nhưng thực lực của một Tiến Hoá Giả cấp năm như hắn chỉ có thể xem như con tôm, chỉ có thể đối phó với một ít Zombie đặc thù, hắn cũng thấy được Zombie vương kia cùng với những Ma pháp Zombie khủng bố, chỉ với một con đều có thể xé nát hắn dễ như trở bàn tay.
Nhưng bởi vì những Zombie khủng bố như vậy, người mạnh nhất bọn họ Tô Vũ Tô đại nhân bị thương nặng, Vương Song bị thương cũng liều mạnh chém giết Zombie Vương kia!
Sau trận chiến đó, Vương Song tăng lên cấp tám, hoàn toàn ngồi vững danh hiệu cường giả đứng đầu của ba thế lực lớn!
Về phần ân oán của hắn với Lôi Thành mọi người đều biết, lúc ấy Lôi Thành muốn khống chế người nhà Vương Song để uy hiếp đối phương, sau đó lại bị Vương Song trực tiếp thiêu chết cháu hắn, hiện giờ tuy rằng cầu viện Vương Song, nhưng không có nghĩa quan hệ của cả hai dịu đi, sở dĩ Lôi Thành mở tiệc rượu đón tiếp cũng là được cấp dưới khuyên bảo làm dịu quan hệ với Vương Song, không cần phải cứng ngắc như vậy.
Chỉ là không nghĩ tới Vương Song thế nhưng ngay tại bên trong căn cứ, còn ở trong trang viên đang chuẩn bị tiệc rượu tiếp đón, lại xảy ra xung đột với Lưu Phong, nhớ đến lúc trước Vương Song một đao chém vua Zombie khủng bố, Tôn Lập không chút nào cho rằng mình có thể ngăn cản một đao như thế.
Bởi vậy, trong lòng hắn cũng đã điên cuồng mắng “Lưu Phong chết tiệt, ngươi đây là đang hại chết ta mà, chọc phải sát thần này, Lôi Thành cũng không giữ được ta….”
“Nếu biết người ngươi đắc tội hắn, cho dù là cho ngươi thiên đao vạn quả ta cũng tuyệt đối không đứng ra nói nửa câu, đáng chết, đáng chết……”
Giọt mồ hôi lạnh trên trán hắn không ngừng nhỏ giọt xuống, còn không dám lấy tay lau đi, những người khác đều có chút kỳ quái nhìn Tôn Lập, thế nào vừa rồi còn hùng dũng oai vệ, gà trống lớn khí phách hiên ngang bây giờ trong chớp mắt biến thành một con thỏ trắng trốn trong góc, biến hoá lớn như vậy làm cho những người khác cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Chỉ có một số người có thể nhìn thấy trong mắt Tôn Lập không che dấu được sợ hãi, nhìn Vương Song giống như nhìn thấy một con hung thú thời viễn cổ.
“Chẳng lẽ, thực lực của người này thế nhưng còn mạnh hơn nhiều so với Tôn Lập đại nhân!”
Trong lòng bọn họ đều hiện lên suy nghĩ này
Ánh sáng trong mắt Trầm Kỳ vốn đã tiêu tán tức khắc khôi phục, trong ánh mắt diêm dúa lẳng lơ hiên lên ánh sáng không thể che dấu được, nhìn Vương Song, khoé miệng lộ ra độ cong.
Vương Song nhìn thấy bộ dáng Tôn Lập, lạnh nhạt hỏi:
– Làm sao, muốn ra mặt cho hắn?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










