[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 36 : Gặp phải cường đạo! (c351-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Gặp phải cường đạo!
Vẻn vẹn chỉ có mấy dòng chữ ngắn ngủi, nhưng lại khiến sắc mặt Vương Song đại biến, một đôi mắt nhất thời hiện lên quang mang vô cùng chói sáng, khí tức trên người đều không cách nào bình tĩnh, chập trùng giống như sóng to gió lớn, trở nên vô cùng dọa người.
Những người khác đều là vẻ mặt chấn kinh khi nhìn thấy khí tức đại biến của Vương Song, không hiểu vì cái gì hắn phản ứng mãnh liệt như thế.
– Chẳng lẽ tượng gỗ này là bảo vật vô giá gì, khiến Vương Song đều khiếp sợ tới như vậy!
Có người thông minh rất nhanh đã đoán được một khả năng này.
Trong lòng đám người lúc này giống như bị mèo cào, nhìn Vương Song, đều muốn biết vật này là cái gì.
Chẳng qua, Vương Song không cho bọn hộ cơ hội, trong nháy mắt thu tượng gỗ vào nhẫn trữ vật, ngay cả một câu giải thích đều không nói.
– Vương Song, đây rốt cuộc là đồ vật gì thế? Đáng giá để ngươi cẩn thận như vậy?
Trương Thiên Khải nhướng mày, không thể hiểu được hỏi.
Vừa nãy, đôi cánh có thể phi hành Vương Song cũng không có dáng vẻ như thế, một cái tượng gỗ này đã khiến sắc mặt Vương Song đại biến, rất rõ ràng, món đồ này còn trân quý hơn đôi cánh.
Mặc dù đã biết bản thân sẽ không chiếm được những thứ này, nhưng lại cũng muốn biết đây là cái gì, thỏa mãn một chút lòng hiếu kỳ của bản thân.
– Ha ha, chẳng qua là một cái tượng nhỏ mà thôi, không có cái gì hiếm lạ!
Vương Song hời hợt nói một câu đáp lại.
Sau đó bắt đầu nói sang chuyện khác:
– Nếu Zombie đã bị giải quyết, vậy thì chúng ta vẫn nên đi nhìn xem bên trong có bao nhiêu lương thực đi!
Mọi người thấy Vương Song cố ý đổi chủ đề, đều thông minh không tiếp tục truy vấn.
Rất nhanh, lương thực trong kho lương đã được kiểm kê qua một phen, lương thực khoảng chừng sáu mươi nghìn tấn!
Dựa theo thương nghị lúc trước, Vương Song và đám người Trương Thiên Khải mỗi người lần lượt nhận được hai thành, sư đoàn 21 lấy sáu thành.
Từng chiếc xe tải lớn đã đóng gói lương thực ở đây rồi chuyển đi, lúc này Trương Thiên Khải đã dẫn đám người Tô Vũ đi tới bên cạnh Vương Song.
Đám người Tô Vũ sau khi trải qua trị liệu của Triệu Hân cũng đã khôi phục không ít, đã có thể đi lại giống như người bình thường, bọn họ đều là Tiến Hóa Giả, tố chất thân thể mạnh hơn người bình thường rất nhiều, tin tưởng hai ngày nữa, bọn họ lập tức có thể hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu.
Trương Thiên Khải nhìn Vương Song, trên mặt lộ ra vẻ mặt phức tạp, chính là một tiểu gia hỏa trẻ tuổi như thế, đã có một bước nhảy vọt vượt lên trước tất cả mọi người, với tuyệt thế vũ lực thành lập một gia nghiệp không hề thua kém, bây giờ còn là đệ nhất cao thủ trong bán kính trăm dặm xung quanh nơi này, thậm chí cho dù là thành phố Hoa Tân bọn họ và sư đoàn 21, sau này cũng đừng nghĩ đến việc cạnh tranh với bọn họ!
“ Xem ra, thế giới sau này đều thuộc về người trẻ tuổi, những người như chúng ta đều không có chỗ dùng rồi!”
Trương Thiên Khải có chút tự giễu nghĩ.
Nhìn Vương Song đi tới, Trương Thiên Khải suy nghĩ lung tung, cười nói:
– Vương đội trưởng, nếu chuyện nơi này đã kết thúc, vậy thì ta cũng không tiếp tục quấy rầy, ta đang dự định đi tới, từ biệt ngươi!
Vương Song lộ ra một vòng kinh ngạc, nhìn đối phương, có chút lo lắng hỏi:
– Trương thị trưởng vội vã rời đi như vậy, không bằng đến chỗ ta nghỉ ngơi một hai ngày, thương thế đám người Tô Vũ còn chưa có khôi phục, ngộ nhỡ gặp phải nguy hiểm cũng là một chuyện phiền phức, chờ đến chỗ ta nghỉ ngơi thương thế khỏi thì đi cũng không muộn!
– Ha ha.
Trương Thiên Khải cười xấu hổ vội vàng nói:
– Không cần, không cần, thương thế của bọn họ trải qua trị liệu của Triệu tiểu thư đã tốt lên không ít, huống hồ còn là cao thủ Tiến Hóa Giả, cho dù gặp phải nguy hiểm cũng có thể an toàn vượt qua, cũng không dám làm phiền Vương đội trưởng!
Nhưng trong lòng hắn lại âm thầm mắng: “Phi, đến chỗ ngươi, chẳng phải là bánh bao nhân thịt đánh chó, có đi không về ư! Bàn tính đánh thật hay, chúng ta còn không phải mặc ngươi nắn bóp, thật sự coi chúng ta là ngu ngốc à.”
Rõ ràng đám người Tô Vũ cũng hiểu rõ điểm này, đều lập tức mở miệng từ chối khéo, từng người vỗ ngực ba ba, nói với Vương Song với thân thể của chính mình vẫn có thể chiến đấu.
Vương Song cười như không cười nhìn bọn họ một cái, cũng không nói gì thêm, khẽ cười, nói:
– Nếu đã như thế, vậy thì đi đường cẩn thận!
Đám người Trương Thiên Khải cũng khách khí đáp lại, sau đó dẫn hơn mười nghìn tấn lương thực đi về phương hướng thành phố Hoa Tân.
Rất nhanh, tất cả lương thực bên Vương Song đã đóng góp xong xuôi, Vương Song chào Lương Vân Hải một tiếng, rồi lập tức rời đi.
– Vương Song, sau này ta có thể tới chỗ ngươi làm khách không?
Đột nhiên, Thu Ảnh Đồng vẫn luôn trầm mặc không nói bỗng mở miệng nói với Vương Song sắp rời đi.
Vương Song sững sờ, lập tức mỉm cười:
– Đương nhiên, vô cùng hoan nghênh! Có một đại cao thủ như ngươi đến địa phương nhỏ bé của chúng ta làm khách, thật đúng là cầu còn không được!
Nghe vậy, khuôn mặt Thu Ảnh Đồng lộ ra một vòng ý cười.
– Lại là một con hồ ly tinh!
Triệu Hân ở một bên nhìn thấy, nhỏ giọng nói thầm.
Chương 352: Gặp phải cường đạo! (2)
Rất nhanh, bộ đội của Vương Song bắt đầu mang theo hơn mười nghìn tấn lương thực của chính mình chạy về hướng Kim Ngưu Trấn, đoàn xe trùng trùng điệp điệp, một số Zombie ở ven đường còn chưa tới gần đã trực tiếp bị một thương đánh chết.
Khi đi qua một trấn nhỏ, đám người Vương Song chạm trán với một nhóm người có vũ trang, nhìn thấy lương thực đám người Vương Song chở trên xe, muốn ra tay cướp đoạt.
– Các huynh đệ, chỉ cần chúng ta làm được một vố này, mười năm sau đều không lo ăn uống! Tùy tiện tìm một chỗ, đủ để chúng ta tiêu dao tự tại!
Một người dường như là kẻ cầm đầu nhìn thấy từng chiếc xe buýt to, trong mắt hiện lên một tia ánh sáng xanh, không ngừng cổ động mọi người.
– Muốn ăn một miếng thịt lớn, chơi nữ nhân xinh đẹp, lập tức cùng ta xông lên! Ai dám lùi lại, trực tiếp xử bắn! Động thủ!
Rống to một tiếng, nhóm hơn ba mươi người phần tử vũ trang này xông lên giống như những bầy sói đói lâu ngày, căn bản không cân nhắc người có thể cả gan vận chuyển nhiều lương thực như vậy há lại dễ trêu chọc.
Phía sau bọn chúng mơ hồ có một số người, có nam có nữ, đều bị trói hai tay, dùng một sợi dây thừng trói lại.
Nhìn giống như chiến lợi phẩm của bọn chúng.
Bọn họ đều có chút kinh ngạc nhìn đám người điên này chạy về phía đoàn xe, trong lòng cảm thấy một trận khổ sở, cho rằng đoàn xe này cũng không thoát khỏi ma trảo đám ác ma này.
– Lại có người phải chết rồi!
– Đoàn xe này xong đời!
– …..
Bọn họ đều khe khẽ bàn tán, trên mặt hiện lên một tia chết lặng, trong mạt thế bọn họ đã nhìn thấy nhiều chuyện sống chết, mỗi ngày đều có người chết đi, có thể là người khác, cũng có thể là chính mình, cho nên, đều có chút không thèm để ý.
Nhưng ngược lại có hai thân ảnh nhìn thấy một màn này, trên mặt hiện lên một vòng kinh hỷ, hai người đều là nữ, một lớn một nhỏ, quần áo mặc trên người hơi cũ nát, to rộng, nhìn có chút cồng kềnh, trên mặt cũng vô cùng bẩn, không thấy rõ gương mặt ban đầu, một cỗ mùi thối bốc lên từ trên người các nàng, khiến cho mọi người xung quanh theo bản năng đều cách xa các nàng.
– Mẹ à, đám cường đạo này chết chắc rồi!
Lúc này, bóng người thấp bé lặng lẽ mở miệng nói với nữ nhân lớn hơn.
– Đám gia hỏa không có đầu óc, trong mặt thế dám không kiêng nể gì như thế dẫn theo theo vô số xe lương thực, hoặc là quân đội, hoặc chính là có cường giả! Cho dù là loại nào, đều không phải là thứ đám người kia có thể ngấp nghé!
Nữ nhân cũng là vẻ mặt cười lạnh, vô cùng lý trí phân tích.
– Nhưng mà, vừa hay, chúng ta có thể thừa cơ bỏ trốn, trước tiên chúng ta cứ trốn đã, chờ đợi tùy cơ ứng biến!
Nữ nhân nói, rồi dẫn bé gái âm thầm lui sang một bên.
Mọi người trong đoàn xe vô cùng kinh ngạc nhìn mấy chục người này cầm súng lao về phía mình, đều vô cùng chấn kinh.
Đám người này điên rồi, chẳng qua là mấy chục người , cũng dám cướp đoàn xe mấy trăm người của bên mình!
Vương Sòn hờ hững nhìn đám người đang lao tới, thậm chí không thèm nhìn tiếp, cứ như vậy nhắm mắt lại ngủ thiếp đi!
“Đoàng đoàng đoàng”
Thời điểm cách đoàn xe còn một trăm mét, sĩ binh của đoàn xe đều giơ súng nhắm chuẩn vào đám người đang lao tới, trong lúc nhất thời, tiếng nổ súng vang dội, vô số viên đạn như bão táp bắn về phía trước bọn họ.
Vốn dĩ cho rằng một khắc sau đám gia hỏa sẽ bị bắn thành cái sàng, thế nhưng không ngờ tới tên cầm đầu đột nhiên cười lạnh một tiếng, hung hăng vung tay về phía trước, một màn chắn vô hình xuất hiện trước mặt, bao phủ tất cả bọn trúng ở bên trong, vô số viên đạn rơi vào trên đó, chỉ tạo thành từng tia gợn sóng lăn tăn, sau đó cũng không tạo ra thương tổn gì cho bọn chúng!
– Ha ha, còn thật sự cho rằng chúng ta là quả hồng mềm, không có chút bản lĩnh, làm sao có thể sống tới bây giờ!
Tên cầm đầu kia nhìn thấy vô số viên đạn rơi trên màn chắn, một mặt nhe răng cười.
– Giết sạch bọn chúng cho ta, lương thực đều thuộc về chúng ta!
“Rầm”
Ánh lửa lóe lên, một khỏa đạn pháo với cái đuôi mang theo một dải hỏa tinh thật dài nhanh như chớp rơi xuống phía trên màn chắn.
“Bùm”
Màn chắn trong nháy mắt vỡ vụn, lại là một khỏa đạn pháo nhanh chóng rơi xuống, trong ánh mắt hoảng sợ của bọn chúng bùm một cái nổ tung!
– Không thể nào, làm sao có thể, ta thế nhưng là Tiến Hóa Giả! Sao có thể như vậy!
Tên cầm đầu kia nhìn thấy màn chắn của chính mình vỡ vụn ra giống như pha lê, lại nhìn thấy đạn hỏa tiễn phía sau, trên mặt lộ ra một vẻ tuyệt vọng và không thể tin.
Phải biết rằng hắn chính là Tiến Hóa Giả đó còn là Tiến Hóa Giả cấp năm, trong Mạt thế này cũng được coi là một tiểu cao thủ, làm sao dễ dàng như vậy bị người đánh bại, thậm chí giết chết!
– Ta không tin!
Nam nhân vẻ mặt phẫn nộ, toàn lực vận dụng kỹ năng của chính mình, muốn ngăn lại đạn hỏa tiễn, không ngờ tới một khỏa trường mâu tạo thành từ hàn băng nhanh như chớp xẹt qua không gian, trực tiếp xuyên qua thân thể nam tử, rồi đóng đinh trên mặt đất!
– Ọc..ọc..
Chương 353: Mẹ con Chu Vân Nguyệt
Trên miệng vết thương của nam tử không có một tia máu nào chảy ra, bởi vì máu đã hoàn toàn bị đông cứng, trong miệng không ngừng phát ra từng âm thanh quái dị, dường như muốn nói điều gì, nhưng lại làm sao cũng không thể nói ra.
“Rầm! Rầm ! Rầm”
Vô số tiếng nổ khủng bố vang lên, đám người này không đến mười mấy người vũ trang ngay cả chạy trốn cũng chạy không kịp, đã bị mấy phát pháo đạn của Lưu Hâm trong nháy mắt hủy diệt!
Trên mặt đất vô số hầm động cực lớn, tối đen như mực, thỉnh thoảng còn nổi lên một đốm lửa, xung quanh cũng là tứ chi bị chặt đứt, nội tạng, ruột gan, thậm chí còn có một mùi thịt nướng nhàn nhạt truyền đến.
– Hoàn thành!
Lưu Hâm nhìn kiệt tác của chính mình, búng tay một cái, hài lòng hạ Bazooka xuống.
– Còn không phải dựa vào nữ nhân hỗ trợ!
Chương Nghiệp ở một bên cũng nhỏ giọng thì thầm.
– Ngươi nói cái gì?
Mặc dù giọng nói của Chương Nghiệp rất nhỏ, nhưng xung quanh làm gì có ai là người bình thường, đều là dễ dàng nghe vào trong tai.
Lập tức, Lưu Hâm giận dữ, căm tức nhìn Chương Nghiệp, rất có tư thế một lời không hợp lập tức ra tay!
– Được rồi, đừng làm loạn nữa, sai thủ hạ của ngươi nhìn thấy sẽ trở thành trò cười!
Triệu Hân lại đóng vai một vị đại tỷ, ngăn cản hai người cãi nhau.
Sau đó nhướng mày, nhìn những bóng người mờ mờ phía xa, tiện tay gọi một tiểu đội đến, để bọn họ dẫn tất cả đám người đi tới.
Những người ở phía xa vẻ mặt ngơ ngác nhìn thời gian không tới một phút đồng hồ, đám cường đạo hung tàn bá đạo này đã bị mấy phát đạn giết sạch sẽ, nhất là cây thương đáng sợ kia, trực tiếp đóng đinh tên cầm đầu trên mặt đất! Cảnh tưởng như thế khiến bọn họ suýt chút nữa ngất đi, phải biết ràng, tên cầm đầu này thế nhưng là một Tiến Hóa Giả vô cùng cường đại, bao nhiêu Zombie và nhân loại đã chết trong tay hắn, bây giờ lại giống như một con chó, một thương tùy ý đã bị giết chết!
Bọn họ đứng ở phía xa, đều nhìn thấy rõ ràng, người quăng ra một thương khủng bố này chính là một nữ nhân nhìn có vẻ rất xinh đẹp, đang đứng trên xe, tùy ý vung một ngón tay, trường thương hàn băng đã giết chết tên cầm đầu trước đó vẫn phách lối không coi ai ra gì.
Trong nhất thời, bọn họ đều đã sinh ra sự kính sợ thật sâu đối với nữ nhân này.
– Đỉnh cấp Tiến Hóa Giả, hóa ra chỉ có như thế!
Hai mẹ con vẫn âm thầm ẩn núp ở một bên đều là vẻ mặt chấn kinh nhìn mọi chuyện trước mắt.
Mặc dù đã đoán được những người này không thể nào là đối thủ của đối phương, nhưng lại không nghĩ tới thực lực đám người Vương Song lại khủng bố như thế, vẻn vẹn chỉ mấy phát pháo đạn, một trường thương hàn băng đã toàn bộ tiêu diệt những người này!
– Xem ra, người chúng ta gặp được là một đại thế lức!
Trong mắt nữ nhân lóe lên một vòng tinh quang, trong Mạt thế, vô số nhân kiệt như nấm mọc sau mưa quật khởi, tự mình chiêu mộ binh sĩ, xưng bá một phương, nhưng phần lớn đều là một số đội ngũ nhỏ hơn mười người, hơn trăm người, nói không chừng một ngày nào đó sẽ bị Zombie nuốt chửng!
Nhưng mà, cũng có một số thế lực vô cùng cường hãn gắng gượng vượt qua tất cả khó khăn, thực lực hùng hậu, những thế lực nhỏ đó xa xa đều không thể so sánh được! Một đặc điểm rõ ràng nhất của những thế lực này đó là vũ khí sung túc, Tiến Hóa Giả đông đảo, cho dù là đối mặt với đám Zombie nhóm nhỏ cũng không sợ chút nào!
Nhìn một đội binh lính từ xa đi về phía này, nữ nhân vội vàng nói với con gái mình:
– Diệu Diệu, một lúc nữa ngươi tuyệt đối không được nói chuyện, trước tiên phải xem tình hình đã!
Cô bé rất ngoan ngoãn, gật đầu, biết mẫu thân mình lo lắng điều gì, duỗi bàn tay nhỏ ra, nhanh chóng nắm lấy tay nữ nhân.
Rất nhanh, những người này đều được dẫn đến trước xe đám người Vương Song, nhìn thấy đám người Lý Tân đang thờ ơ nhìn đám chính mình, bọn họ đều hiểu được những người này hẳn là cao tầng của đoàn xe này, bởi vì nữ nhân vừa nãy một thương chém giết thủ lĩnh đám cường đạo cũng ở trong đó.
Bọn họ đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng những người có thể quyết định vận mệnh của bọn họ, sống trong mạt thế, bọn họ đã sớm quen với việc phục tùng cường giả, chỉ có như thế, bọn họ mới có thể sống sót, những tên phản nghịch đó, không nhân ra người một nhà cũng đã sớm chết không thể chết lại được nữa, bọn họ cũng không muốn trở thành người như vậy!
Chỉ có hai mẹ con kia lặng lẽ ngước mắt nhìn đám người trên đó, trong mắt lóe lên một vòng tò mò.
Đám người Triệu Hân nhìn nhóm người trước mắt, đều nhìn về phía Vương Song vẫn luôn nhắm mắt, muốn biết sắp xếp những người này như thế nào.
Thế nhưng một màn này rơi vào trong mắt hai mẹ con kia, nhất thời lại nhấc lên một trận sóng to gió lớn:
“Bọn họ thế mà còn không thể làm chủ? Chẳng lẽ nam nhân vẫn luôn chợp mắt kia mới thật sự là thủ lĩnh!”
Nhìn thấy Vương Song vẫn luôn nằm ngửa sau lưng mọi người, trong lòng hai người đều vô cùng kinh hãi, còn có một chút kính sợ.
Vừa nãy bọn họ còn tưởng rằng nữ nhân một thương chém giết tên cường đạo cầm đầu kia là thủ lĩnh của đoàn xe này, không ngờ tới thủ lĩnh chân chính căn bản không hề xuất thủ, một tên thủ hạ đã có thể giết chết! Thủ hạ đều khủng bố như vậy, bọn họ không thể tưởng tượng được thủ lĩnh rốt cuộc sẽ cường hãn đến mức nào!
Chương 354: Kinh diễm!
Còn về Vương Song có thể vì quyền lợi mà ra lệnh cho Tiến Hóa Giả hay không, bọn họ căn bản không hề có chút cân nhắc nào, nói đùa, quyền lợi cực lớn đương nhiên có thể khiến một số Tiến Hóa Giả nghe mệnh lệnh của bọn họ, nhưng nếu muốn khiến Tiến Hóa Giả ngoan ngoan nghe lời, từ trong đáy lòng cảm thấy kính sợ, chỉ có lực lượng vô thượng mới có thể, trong mạt thế, chỉ có lực lượng mới là thứ quyết định mọi chuyện!
Cho nên nhìn Vương Song, rồi lại nhìn con gái bên cạnh mình, trong mắt nữ nhân lóe lên một vòng kiên định.
Vương Song mở to mắt nhìn nhóm người trước mặt, thờ ơ lên tiếng:
– Để bọn hắn đi cùng chúng ta đi, vừa hay căn cứ chúng ta cũng đang thiếu người!
Nói xong, đã muốn tiếp tục nhắm mắt lại dự định nghỉ ngơi thêm một lúc.
Không nghĩ tới một giọng nói dịu dàng như nước vang lên.
– Vị đại nhân này, ta là Chu Vân Nguyệt, cựu chủ tịch của công ty dịch vụ ăn uống Gia Mỹ tại thành phố Giang Nam, lần này không cẩn thận bị những tên cường đạo này phát hiện gia, muốn cướp giật cứ điểm của chúng ta, căn cứ của các ngài không phải thiếu người sao, cứ điểm của những cường đạo này còn có không ít người, thậm chí còn có một số người bị đám cướp bắt tới, nghĩ tới chắc hẳn có thể bổ sung một ít nhân khẩu vào căn cứ của đại nhân.
Nghe được lời nói của nữ nhân, mọi người đều có chút kinh ngạc nhìn nàng, tất cả mọi người đều không dám mở miệng, nàng ngược lại đều vô cùng trấn định, đồng thời có thể căn cứ theo một câu nói của Vương Song trong nháy mắt làm ra quyết định cực kỳ thông minh, phần kiến thức và bá lực này cũng không phải việc người bình thường có thể làm được.
Vương Song từ từ mở mắt ra, nhìn nữ nhân đang trấn định trước mặt mình, bên cạnh nàng còn có một cô bé nhìn khá gầy gò, lúc này, cô bé kia cũng đang mở to một đôi mắt đen lúng liếng nhìn chính mình, trong mắt xen lẫn sự hoảng sợ và tò mò, thậm chí còn có chút kính sợ.
– Chu Vân Nguyệt!
Vương Song đọc cái tên này hai lần, dường như trước khi mạt thế đã từng nghe đến cái tên này, là chủ tịch một chuỗi các công ty nhà hàng, giá trị con người cũng là mấy trăm triệu, mặc dù không giống như Đổng Châu, nhưng cũng là một nữ cường nhân, nghe nói còn có một cô con gái vô cùng xinh đẹp.
Vương Song đã quên từ nơi nào nghe được tin bát quái này, nữ nhân này vốn dĩ còn có một người chồng, công ty cũng thuộc về người chồng, nhưng không biết nữ nhân này đã dùng thủ đoạn gì, cứ thế nắm giữ khối tài sản khổng lồ như vậy vào trong tay mình, sau này, nghe nói chồng của nàng bị tai nạn giao thông, không thể cứu được! Rất nhiều người đều suy đoán là do nữ nhân này xử lý, nhưng mà không có chứng cứ.
Nhìn hai mẹ con trước mặt, trong lòng Vương Song cũng nổi lên chút tò mò, bây giờ đã không phải thời đại của quyền lợi và tiền tài kia, mà chính là mạt thế lực lượng chí thượng, hắn ngược lại muốn biết rất rõ thủ đoạn của nữ nhân này có giống như trong lời đồn nói hay không?
Cho nên, Vương Song cười nhạt một tiếng, khẽ nói:
– Hai người các ngươi cứ đi theo chúng ta đi! Những người khác đều để bọn họ lên xe, dẫn về tiểu trấn!
– Còn về cứ điểm của những người này, Vương Hổ, Lưu Hâm, hai người các ngươi dẫn theo ba mươi người đi giải quyết bọn chúng, sau đó dẫn những người bình thường về cho ta.
Nghe vậy, Vương Hổ và Lưu Hâm đều là vẻ mặt nghiêm túc, hỏi Chu Vân Nguyệt một chút về vị trí của cứ điểm, dẫn theo một tiểu đội đi.
Chu Vân Nguyệt nhìn đám người nhanh chóng đi xa, khuôn mặt lộ ra một tia cuồng hỷ, biết mình đã bước đầu được Vương Song tiếp nhận.
Không khỏi lại liên tục nói cảm ơn Vương Song.
Vương Song thờ ơ nhìn nàng, nhướng mày, khi hai người đến gần, mùi vị trên người các nàng cũng truyền đến, khiến tất cả mọi người không khỏi vô thức bịt mũi.
– Thối quá!
Triệu Hân cũng dùng tay che mũi, có chút ghét bỏ nhìn hai người.
Nhìn thấy dáng vẻ của mọi người, hai mẹ con Chu Vân Nguyệt đều biến sắc, lập tức vội vàng lùi về phía sau, vẫn luôn lùi tới gần mười mét mới dừng lại, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Vương Song, sợ Vương Song bởi vì chuyện này mà thay đổi quyết định vừa rồi.
Vương Song nhìn dáng vẻ cẩn thận của hai người các nàng, giống như nai con bị dọa sợ, trong lòng lại mềm đi một phần, nhẹ giọng phân phó:
– Đặng Mai, ngươi dẫn hai người bọn họ tìm một chỗ tắm rửa đi.
Đặng Mai gật đầu, dẫn hai mẹ con đi tới một gia đình ở bên cạnh.
Một giờ trôi qua, Đặng Mai dẫn hai mẹ con quay về, nhất thời, một trận âm thanh kinh ngạc vang lên.
Vương Song vốn dĩ đang nhắm mắt, nghe thấy động tĩnh cũng mở to mắt, nhất thời hai mắt sáng lên.
Vốn Vương Song còn không chú ý tới vẻ ngoài hai mẹ con Chu Vân Nguyệt, nhưng bây giờ sau khi tắm rửa sạch sẽ, lộ ra khuôn mặt, quả thực khiến mọi người kinh ngạc.
Một mái tóc xanh tùy ý xõa ra sau lưng, lộ ra chiếc cổ thiên nga, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt như một vịnh thu thủy, khóe miệng hơi nhếch lên một độ cong, có một loại khí chất tự tin cùng hơi hơi khoa trương.
Dáng người nàng có lồi có lõm, trước lồi sau cong, có thể nói thiếu một phân thì gầy, nhiều một phân thì béo, một chiếc quần bò màu xanh tôn lên một đôi chân thon dài một cách hoàn hảo.
Chương 355: Kinh diễm! (2)
Kể từ khi mạt thế, Vương Song đã nhìn thấy không ít nữ nhân xinh đẹp, nhưng giống loại cực phẩm như Chu Vân Nguyệt này lại thật sự chưa từng gặp được, Triệu Hân và Thái Hiểu đểu miễn cương xem như một người, nhưng khí chất nếu so sánh với nhau khó tránh khỏi có chút thua kém một bậc.
Loại nữ nhân này luôn có thể khơi dậy ham muốn chính phục của nam nhân, khiến một nam nhân có thể vì nàng làm bất cứ chuyện gì, cho dù là trái tim cứng rắn như Vương Song, cũng phải gia tốc cực nhanh.
Vương Song lại nhìn sang cô bé bên cạnh, cũng là một trận kinh thán, mặc dù cô bé này chưa đến mười bốn mười lăm tuổi, nhưng trổ mã duyên dáng yêu kiều, ngũ quan tinh xảo, một đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết.
Buộc một đuôi tóc đuôi ngựa, trước ngực hai cái tiểu màn thầu nhấp nhô, khiến cho người ta một cảm giác trẻ trung xinh đep.
“ Gen tốt, mới là điều tốt nhất, thật không hổ là mẹ con!”
Trong lòng Vương Song cũng không thể không ngưỡng mộ, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con trai của con chuột thì có thể đào động, xem ra cũng không phải lời nói vô căn cứ.
Giờ khắc này, cho dù là đám người Lý Tân, Chương Nghiệp trong mắt cũng đều hiện lên một vòng kinh thán, chẳng qua không hề có một tia dục vọng, bọn họ đều hiểu càng là nữ nhân xinh đẹp càng là hồng nhan họa thủy, nhất là trong Mạt thế, uy lực càng tăng gấp trăm ngàn lần! Có lẽ, cũng chỉ có người tài giỏi như Vương Song mới có thể chinh phục được đi!
Trong mắt Triệu Hân lóe lên một tia ghen ghét mơ hồ, không ngờ tới một lần hảo tâm cứu người, vậy mà lại tìm thêm cho mình một tình địch, nhìn vẻ ngoài của Chu Vân Nguyệt và vẻ mặt kinh thán của Vương Song, nếu nói nữ nhân này không có dự định dây dưa với Vương Song, đánh chết Triệu Hân cũng không tin, dù sao, trong Mạt thế, một nữ nhân xinh đẹp là tài nguyên mà tất cả mọi người đều muốn cướp đoạt, nếu muốn sống sót, chỉ có thể dựa vào cường giả.
Mà Chu Vân Nguyệt hoàn toàn không ngốc, biết dung mạo của chính mình rốt cuộc có bao nhiêu sức hấp dẫn người khác, sẽ dẫn đến sự ngấp nghé của rất nhiều người, hiểu được nếu muốn tiếp tục sống tốt, chỉ có thể dựa vào Vương Song!
“Hồ ly tinh đáng chêt!”
Trong khoảnh khắc này, Triệu Hân thật sự có xúc động muốn trực tiếp đánh chết nữ nhân này, chẳng qua, nàng vẫn còn lý trí, biếu mình làm như vậy chưa nói không có cơ hội, địa vị của bản thân trong lòng Vương Song cũng sẽ thẳng tắp hạ xuống!
Cho nên, nàng chỉ có thể cố nén trong lòng không thoải mái, trên mặt lộ ra một vòng ý cười, đi đến bên cạnh Chu Vân Nguyệt, mở miệng tán thưởng:
– Vừa rồi không nhìn ra, Chu tỷ tỷ là một vị tuyệt thế đại mỹ nhân, sau này ở trong căn cứ có khó khăn gì thì có thể nói với ta, nếu có thể giúp ta nhất định sẽ giúp tỷ tỷ!
Chu Vân Nguyệt nhìn Triệu Hân trước mắt, mơ hồ phát giác được cảnh giác của đối phương đối với chính mình, trong lòng có chút hiểu rõ, bất động thanh sắc mỉm cười đáp lại:
– Ngài là?
Triệu Hân sững sờ, lập tức khẽ vỗ đầu mình, nói:
– Vừa rồi bị tỷ tỷ làm cho kinh ngạc, đều quên giới thiệu chính mình với ngươi, ta tên là Triệu Hân, là người phụ trách hậu cần của căn cứ, còn về bọn họ, đều là các đại đội trưởng của căn cứ.
Nói xong, chỉ vào Vương Song, mỉm cười giới thiệu:
– Còn về vị này, thì là tổng đội trưởng của căn cứ chúng ta -Vương Sủng, ngươi có thể gọi hắn là Vương đội trưởng!
Trong mắt Chu Vân Nguyệt lóe lên một vòng tinh quang, hiểu rõ địa vị của Triệu Hân trong đám người, có lẽ sau này rất nhiều chuyện của chính mình còn phải nhờ đến Triệu Hân, cho nên lại mỉm cười, nói:
– Sau này sẽ làm phiền muội muội rồi!
Dứt lời, nàng lại khẽ phân phó con gái đang đứng một bên:
– Diệu Diệu, còn không mau cảm ơn Vương đội trưởng đồng ý thu lưu chúng ta!
Cô bé nhìn Vương Song đang rất hứng thú nhìn mình, không hề luống cuống, ngọt ngào nói:
– Chào ngươi, ca ca, ta tên là Trần Diệu, là diệu trong kỳ diệu, không phải diệu trong meo meo, Cảm ơn đại ca ca thu lưu chúng ta.
– Ha ha, cô bé này thật đáng yêu!
Mọi người nghe xong, trên mặt đều lộ ra một vòng ý cười.
Vương Song cũng không nhịn được bật cười, nhìn cô bé, cười nói:
– Không tệ, tên rất hay, sau này trong căn cứ ai dám khi dễ ngươi nói cho ca ca, ca ca giúp ngươi báo thù!
Nghe vậy, trong mắt cô bé lóe lên một vòng vui sướng, lôi kéo tay Chu Vân Nguyệt, một mặt nhảy cẫng lên hoan hô.
– Mẹ ơi, đại ca ca nói sau này sẽ bảo vệ chúng ta, chúng ta rốt cuộc không cần sợ người khác khi dễ chúng ta rồi.
Nghe giọng nói thiên chân vô tà của cô bé, bọn họ đều lộ ra một vòng ý cười.
Rất nhanh, Vương Hổ và Lưu Hâm đã quay về, phía sau họ dẫn theo một đám người, ước chừng có gần trăm người, đều là cẩn thận từng li từng tí ở phía sau.
Nhìn thấy nhiều người như vậy, Vương Song cũng hơi kinh ngạc, số lượng này trọn vẹn đã nhanh chóng bắt kịp nhân số ban đầu của chính mình.
Sau đó, Vương Hổ và Lưu Hâm giải thích với Vương Song, Vương Song mới biết được những người này đều là những đối tượng bị các phần tử vũ trang kia bắt lại, bọn họ thường xuyên ra ngoài tìm người sống sót, nam nhân thì bắt làm sức lao động, còn nữ nhân thì trở thành công cụ phát tiến của bọn chúng.
Chương 356: Hình thái ban đầu của dong binh công hội!
Đồng thời, bọn họ đã tìm kiếm được không ít lương thực, nhưng chỉ đưa cho người của mình, những người này hoàn toàn không thể được ăn, gần giống với Hùng Kim Lực kẻ Vương Song gặp phải lần đầu tiên.
Sau khi hiểu rõ, Vương Song cũng không nói gì thêm, gật đầu, để những người này toàn bộ lên xe, một đám người chạy về phương hướng Kim Ngưu Trấn.
Chẳng mấy chốc, đám người Vương Song toàn bộ đã quay về Kim Ngưu Trấn, đám người Chu Vân Nguyệt nhìn thấy bức tường thành được xây dựng ở đây, và đám người bận rộn, mặc dù có một loại vất vả, nhưng trên mặt những người bình thường kia không có chút ủy khuất nào, đều là từng người tràn ngập hy vọng và sự ổn định, không hoảng sợ Zombie ở bên ngoài và mê mang về tương lai.
Thậm chí, bọn họ từng người nhìn vào đều là tinh thần sung mãn, không có dáng vẻ xanh xao vàng vọt như những người bình thường trong thế lực khác.
Nhìn có vẻ sinh sống không tệ.
Giờ khắc này, Chu Vân Nguyệt càng đối với Vương Song có một cái nhìn sâu sắc hơn, xem ra đây không phải một thủ lĩnh tàn bạo bất nhân.
Cứ như vậy, bọn họ cũng sẽ không phải lo lắng tính mạng bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất.
Hoàng Thiên Hằng, Đổng Châu, Hồng Vũ, những người ở nhà đều đi ra nghênh đón, nhìn thấy vô số xe lương thực, đều vô cùng hưng phấn, không ngừng sắp xếp người mang toàn bộ lương thực chuyển đến nhà kho.
Những người nửa đường cứu được cũng do Đổng Châu và tỷ tỷ Vương Song sắp xếp ổn định.
Đám người Đổng Châu đã sớm nhận được tin tức, cho nên chuẩn bị kỹ càng một bữa tiệc, chúng mừng thắng lợi của chuyến này.
Trong bữa tiệc, xuất hiện rất nhiều khuôn mặt, cha mẹ người nhà Vương Song, Đổng Châu, Đổng Mộng Kỳ, Hoàng Thiên Hằng, Hoàng Bối Bối, Triệu Hân, Tô Vi, Thái Hiểu, Lý Tân, Hồng Vũ, Chu Ảnh, Lữ Triết, Hác Đại Hải, Trương Chấn, các vị đội trưởng phó đội trưởng của các đại đội, đều đứng trong hàng ngũ đó, thậm chí còn có Dịch Tiểu Xuyên, Dịch Tiểu Hà, Liễu Thanh Thanh, Liễu Lôi, Chu Vân Nguyệt, Trần Diệu, Sở Thiến, Tạ Linh Ngọc, Lâm Tiểu Nhiên, Phương Phi, Hức Kiệt, những người đã từng đi theo lão nhân nhà Vương Song cũng nằm trong số đó.
Vì chúc mừng, Đổng Châu cố ý xào nấu con tê tê biến dĩ trước đó Vương Song đã chém giết thành vô số món ngon, tất cả mọi người đều ăn say sưa ngon lành.
Nhưng cũng có một số người căn bản không có để ý đến việc ăn uống, bọn họ đều nhìn Vương Song, Liễu Thanh Thanh, Sở Thiến, Tạ Linh Ngọc, Lâm Tiểu Nhiên đều là sắc mặt phức tạp nhìn Vương Song, nhìn đến nỗi sắc mặt Vương Song có chút xấu hổ, cúi đầu không dám nhìn các nàng.
Nhất là cha mẹ Vương Song, nhìn vô số các cô gái xinh đẹp trên bàn, khuôn mặt không nhịn được lộ ra vẻ mặt tươi cười, mọi người đối với cha mẹ Vương Song đều rất tôn kính, trong lời nói đều rất khéo léo.
Chu Vân Nguyệt nhìn thấy cha mẹ Vương Song càng vô cùng ân cần, mở miệng một tiếng bá phụ bá mẫu gọi rất là cần mẫn, chưa tới thời gian nửa bữa cơm, cha mẹ Vương Song đã vô cùng ưa thích nữ nhân xinh đẹp không thể tưởng tượng nổi này.
Một màn đó nhất thời khiến Thái Hiểu và Triệu Hân trong lòng đều một trận không thoải mái, nữ nhân này ngược lại thật biết dựa dẫm, một hồi như vậy đã dỗ hai lão nhân cực kỳ vui vẻ, nếu cứ tiếp tục như thế, sau này nơi nào còn có địa vị của nhóm người mình.
Hai nữ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt Thái Hiểu lóe lên một vòng tinh quang, lập tức nhìn về phía Trần Diệu, mỉm cười nói:
– Triệu tỷ, cô bé này đáng yêu quá, không biết là con cái nhà ai, khiến cho người ta nhìn mà yêu thích!
Nghe vậy, khóe miệng Triệu Hân lộ ra một vòng ý cười, khẽ cười nói:
– Đây là con gái của Chu tỷ tỷ, Trần Diệu, thời điểm quay về, vừa hay gặp phải một đám cường đạo không biết trời cao đất rộng, cứu được một nhóm người Chu tỷ tỷ.
Có bé này rất thông minh đó, ta đều dự định muốn nhận nàng làm em gái nuôi đây.
Lời nói của Triệu Hân mặc dù nhỏ, nhưng tất cả mọi người đều nghe vào trong tai, cha me Vương Song cũng đều nghe thấy, không khỏi nhướng mày, bọn họ đều là hai người có loại tư tưởng rất bảo thủ kia, mặc dù muốn tìm vợ cho con trai, nhưng nếu một nữ nhân đã kết hôn, thậm chí còn có một đứa con gái, bọn họ lại không thể tiếp nhận.
Hai lão nhân không khỏi thu liễm ý cười trên mặt mình, nhìn Chu Vân Nguyệt, khuôn mặt hiện lên một vòng lạnh nhạt.
Lúc này, đại sảnh đột nhiên im ắng, chỉ nghe thấy âm thanh không ngừng gắp thức ăn của mọi người, đám người giống như không nghe thấy lời nói của hai người Triệu Hân, đều là trầm mặc không nói, sắc mặt Chu Vân Nguyệt nhìn hai lão nhân, trong nháy mắt hoàn toàn trắng bệch, trong mắt lấp lánh từng tia trong suốt, dường như lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Chỉ có cô bé Trần Diệu này, tựa như không có phát giác được cái gì, nhìn Triệu Hâm, ngược lại vẻ mặt kinh hỷ nói:
– A.., Triệu tỷ tỷ muốn làm tỷ tỷ của Diệu Diệu sao! Tốt quá, Diệu Diệu có tỷ tỷ rồi! Hì hì, Diệu Diệu đầu tiên là có một đại ca ca, bây giờ lại có một đại tỷ tỷ, Diệu Diệu hạnh phúc quá!
Chương 357: Hình thái ban đầu của dong binh công hội! (2)
Sắc mặt Triệu Hân cứng đờ, vừa rồi chỉ là một lời khách sáo, thế mà lôi cả bản thân vào, thật sự là tự bê đá đập chân mình mà, những lời đã nói ra rồi, không thể nào lật lọng trước mặt mọi người.
Cho nên, Triệu Hân gượng cười nói:
– Đương nhiên là thật, tỷ tỷ thế nhưng là rất thích ngươi nha!
Nói ra câu này, trong lòng Triệu Hân đều là một trận co quắp.
Vương Song nhìn Chu Vân Nguyệt lã chã chực khóc, nhướng mày, trong lòng thở dài, mỉm cười nói với cha mẹ ở bên cạnh:
– Cha, mẹ, Diệu Diệu, nàng rất đáng yêu, ta lại rất nàng, cho nên ta muốn nhận nàng làm muội muội, sau này các ngươi cũng không thể khi dễ hai mẹ con bọn họ đó!
Nghe được lời nói của Vương Song, sắc mặt hai lão nhân dừng lại một chút, biết Vương Song muốn giải vây cho Chu Vân Nguyệt, cũng không muốn làm khó con trai mình trước mặt mọi người, lộ ra một vòng ý cười, gật đầu.
Trần Diệu thấy thế, lập tức vội vàng tiến lên, cổ linh tinh quái dỗ hai lão nhân không ngừng cười lớn, thậm chí thành kiến đối với Chu Vân Nguyệt giảm đi không ít.
Lúc này, bầu không khí trong đại sảnh cũng dần dần khôi phục, tất cả mọi người đều nâng ly cạn chén, Triệu Hân và Thái Hiểu đều bất đắc dĩ thở dài, u oán nhìn Vương Song, nếu không phải Vương Song mở lời, Chu Vân Nguyệt sau này một tia hy vọng cũng không có, bây giờ lại bị Vương Song xen vào.
Nhưng bọn họ cũng không thể nói thêm cái gì, dù sao Vương Song mới là người cầm quyền chân chính ở nơi này, tất cả mọi người dưới quyền hắn, không ai dám bất mãn với Vương Song.
Sau khi cơm nước no nê, cha mẹ Vương Song rời đi, chỉ lưu lại một số quản lý các đại đội, và mỗi người cầm quyền trong căn cứ.
Vương Song nhìn đám người, hiểu được các loại công việc trong căn cứ, khi biết được người trong căn cứ khoảng chừng hơn nghìn người, trên mặt lộ ra một vòng vui mừng, nơi này bây giờ đã không thiếu lương thực, quan trọng nhất chính là thiếu người, chỉ có số lượng lớn nhân khẩu, căn cứ mới có thể đứng lên phát triển mạnh mẽ.
– Đúng rồi, Vương đội trưởng, có một chuyện khả năng ngươi không biết.
Hoàng Thiên Hằng nhìn Vương Song, muốn nói lại thôi.
– Sao thế?
Vương Song nhướng mày, tò mò hỏi.
– Gia hỏa tên Dịch Tiểu Xuyên lần trước ngươi dẫn từ thành phố Hoa Tân về, thế mà mân mê lập ra một Công hội, là nơi để cho người tuyên bố nhiệm vụ, nhận nhiệm vụ.
Sắc mặt Hoàng Thiên Hằng có chút quái dị, dường như không thể tưởng tượng được một tiểu hài tử vậy mà dám trực tiếp hành lập Công hội.
– Công hội, trước đó ta không phải từng nhắc tới sao? Sau đó bởi vì không đủ thành thục nên bị phủ quyết.
Vương Song có chút kinh ngạc dò hỏi.
Suy nghĩ và công hội này hắn cũng từng đưa ra, nhưng bị Đổng Châu từ chối, cho rằng ý tưởng của hắn quá mức vượt quá quy định.
– Thứ tiểu Xuyên đưa ra không giống như cái mà người đưa ra, công hội này vẻn vẹn chỉ cung cấp một cái nền tảng, nền tảng cung cấp tin tức cho mọi người, hơn nữa nhiệm vụ đều là cấp bậc nhất định, chỉ khi thực lực trải qua chứng nhận của Công hội, mới có thể nhận được các loại nhiệm vụ cấp bậc tương ứng.
– Cho nên, hắn sau khi hắn thành lập, ngược lại có không ít người qua tuyên bố nhiệm vụ, mặc dù đều là một số việc nhỏ lông gà vỏ tỏi, nhưng lại cũng có chút thú vị.
Hơn nữa sau khi hoàn thành nhiệm vụ, thù lao nhận được công hội chỉ rút ra một phần trăm.
Thậm chí một số Tiến Hóa Giả trong chúng ta ngẫu nhiên đều tuyên bố nhiệm vụ, tìm kiếm một ít đồ vật.
Nghe được lời giải thích của Hoàng Thiên Hằng, trong mắt Vương Song cũng nổi lên một vòng thải quang kỳ dị, hắn lúc ấy chỉ là thấy đứa bé kia thuận mắt, muốn dạy dỗ đối phương một chút, không ngờ tới hắn vậy mà cho mình một kinh hỷ không nhỏ.
– Điều này ngược lại là một sáng chế mới không tồi, nếu như sau này thế lực của chúng ta cường đại lên, Dong Binh Công Hội này tuyệt đối sẽ là một cái nền tảng rất tốt, ta ủng hộ Tiểu Xuyên! Sau này hắn có khó khăn gì, các ngươi cứ giúp đỡ một chút.
Vương Song mỉm cười nói, không quên dặn dò mọi người quan tâm Dịch Tiểu Xuyên nhiều hơn.
Tất cả mọi người đều gật đầu, ra hiệu chính mình nhất định sẽ quan tâm đối phương nhiều hơn.
Hoàng Thiên Hằng vừa nói xong, Đổng Châu đã đưa ra một đề nghị, nhưng đề nghị này lại khiến mọi người giật mình.
Bởi vì đề nghị của Đổng Châu là công chiếm thị trấn!
– Bây giờ mà muốn thu phục thị trấn? Hình như có hơi vội!
Mọi người nghe thấy vậy thì nhíu mày.
Đổng Châu liếc nhìn mọi người hừ nhẹ một tiếng
– Hiện tại, mỗi một ngày trôi qua, sức mạnh của Zombie ngày một tăng lên.
Hiện giờ dân số của chúng ta hơn một ngàn người, đạn dược, lương thực nhiều, Tiến Hóa Giả cũng đông đảo, nhưng cơ sở thiết bị dù thế nào cũng kém hơn thị trấn, chúng ta không thể tốn thời gian để xây dựng một tiểu trấn được.
– Hơn nữa, bây giờ cũng sắp đến mùa đông, chúng ta nhất định phải nhanh chóng hành động.
Nếu không, chỉ có thể đợi đến mùa xuân năm sau, một khi đợi đến năm sau, muốn thu phục thị trấn chắc chắn sẽ khó khăn hơn gấp mấy lần so với hiện tại!
Chương 358: Kế hoạch giành lại thị trấn
Nghe Đổng Châu nói vậy, mọi người đều không biết nói sao, mọi người đều hiểu những gì nàng nói đều rất có lý, nhưng để thu phục một tiểu trấn không phải là chuyện đơn giản, thậm chí có thể bọn họ sẽ tổn thất vô cùng nặng nề, cho nên, trong lòng mới có chút do dự.
Nhưng Vương Song cũng không lo lắng nhiều như vậy, hiện tại hắn đã thăng đến cấp tám, thực lực đã đạt tới trình độ kinh khủng, hắn muốn thử thực lực của mình một chút, thuận tiện còn có thể luyện binh, để hắn xem thử, trong thời gin dài như vậy, khả năng rèn luyện của các binh sĩ của mình như thế nào.
Vì vậy, Vương Song trực tiếp ra quyết định:
– Được, ta đồng ý! Dù sao thu phục thị trấn cũng là chuyện sớm muộn, bây giờ sắp đến mùa đông, chúng ta nhất định phải nhanh chóng hành động, nếu chậm trễ, ta sợ sẽ xảy ra càng nhiều chuyện hơn!
– Nhưng mà, Đổng Di, thành phố Giang Nam có nhiều thị trấn như vậy, ngươi đã nghĩ tới chúng ta sẽ thu phục nơi nào chưa?
Vương Song đổi giọng hỏi ngược lại.
Những người khác nghe Vương Song nói, cũng không nói thêm gì nữa, nhưng trên mặt Đổng Châu lộ ra ý cười, nàng biết chắc chắn Vương Song sẽ đồng ý.
Suy cho cùng, càng nhiều căn cứ thì sẽ phát triển càng lớn.
Vương Song lại còn là một người đầy tham vọng, hắn chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Nghe Vương Song hỏi lại như vậy, Đổng Châu tự tin lấy bản đồ ra và chỉ vào một địa điểm trên đó.
– Huyện Đồng Tâm, đây là một huyện phát triển công nghiệp tương đối phát đạt, có không ít xưởng chế tạo cơ giới, nếu chúng ta có thể thu phục nơi này, như vậy chúng ta có thể có được đạn dược, chế tạo một chút vũ khí đơn giản, trong thời gian ngắn sẽ không cần lo đến vấn đề đạn dược!
– Chưa kể, dân số nơi này tương đối dày đặc, chắc chắn có không ít những người sống sót, đến khi chúng ta thu phục được, có thể cứu những người may mắn sống sót kia, bổ sung thực lực của chúng ta!
Mọi người nghe vậy, trong lòng đều ngưỡng mộ tầm nhìn xa của Đổng Châu, nàng thực sự là một nữ nhân huyền thoại xứng danh một thời vang danh thương giới.
Cẩn thận xem xét mọi việc, Vương Song có quân sư như vậy đúng sánh ngang với Gia Cát, chẳng khác nào giống như hổ mọc thêm cánh.
Vương Song cũng rất hài lòng, quả nhiên có được quân sư giỏi cũng thuận lợi rất nhiều, mình không cần phải cân nhắc suy nghĩ nhiều, nàng có thể thay mình sắp xếp tốt tất cả.
– Được, huyện Đồng Tâm !
Vương Song vui vẻ đáp ứng, nhìn về phía mọi người, trầm giọng nói:
– Gần đây mọi người cũng vất vả rồi, nghỉ ngơi ba ngày, ba ngày sau đó, xuất phát, huyện Đồng Tâm!
– Lần này, toàn bộ mọi người đều phải đi!
– Vâng!
Mọi người đồng thanh kêu lên, chiến ý dâng cao.
Vương Song thảo luận với mọi người một lúc rồi giải tán.
Rất nhanh, tin tức thu phục huyện Đồng tâm lan truyền khắp căn cứ, mọi người đều vô cùng vui mừng, tuy cuộc sống ở đây rất tốt nhưng mọi người vẫn muốn quay trở lại xã hội công nghiệp, cơ sở hạ tầng trong tiểu trấn nhỏ đơn giản, hoạt động vui chơi giải trí vô cùng thiếu thốn.
Vì vậy, tất cả họ đều khao khát một nơi tốt hơn để sống.
Cho nên khi nghe được tin tức, mọi người đều vô cùng hưng phấn và động lực, tuy rằng không thể tham gia chiến đấu, nhưng có thể đóng góp sức lực của mình cho việc xây dựng căn cứ!
Trong khoảnh khắc, toàn bộ căn cứ đều ăn mừng giống như chào đón năm mới và, không khí vô cùng vui vẻ.
Vào ban đêm, khi Vương Song chuẩn bị nghỉ ngơi, Thái Hiểu và Triệu Hân cùng nằm trên giường, cẩn thận nhìn hắn.
Vương Song cười nhạt nhìn hai nữ nhân, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm
– Trước kia không nhìn ra, các ngươi lại có thể ăn ý đến vậy đó.
– Ồ, Tiểu Song, ta có chút ghen tị, nữ nhân này giỏi luồn cúi như vậy, ta sợ ngươi sẽ bị dung mạo của nàng lừa gạt!
Thái Hiểu lè lưỡi, tiến lên ôm lấy cánh tay Vương Song, hành động một cách quyến rũ.
Bộ ngực đồ sộ, đầy đặn đáp xuống người Vương Song, không ngừng cọ xát vào người hắn, khiến trong lòng Vương Sảng cảm thấy có chút náo động.
Bọn họ hiểu chuyện này rõ như ban ngày, Vương Song nhất định hiểu được kế hoạch của bọn họ, cho nên hiện tại mới vội vàng khai ra.
Triệu Hân ở một bên cũng cúi đầu, như thể thừa nhận sai lầm của mình.
Nhìn thấy dáng vẻ của hai người họ, lửa giận của Vương Song cũng tiêu tán, tức giận búng tay lên trán của Thái Hiểu.
– Hai kẻ ghen tuông các ngươi, lần sau không được như thế nữa!
– Ha, ta biết rồi.
Thái Hiểu nhỏ giọng lẩm bẩm.
Đảo mắt nhìn Vương Song, cười nói:
– Tiểu Song, ngươi có muốn xem Chân Nhân Tú không?
Nói xong, nàng liếc mắt nhìn vô cùng quyến rũ.
Vương Song sửng sốt, hơi không hiểu ý của nàng, nhưng thấy Thái Hiểu từ từ cởi quần áo ra, trên người cô ấy mặc một bộ váy mỏng màu đen, lộ ra thân hình đầy đặn và mê hoặc.
Dáng vẻ này thậm chí còn hấp dẫn hơn cả không mặc y phục!
Thái Hiểu giống như một con rắn xinh đẹp, quấn quanh người Vương Song, hai mắt long lanh ánh nước, cái lưỡi thơm tho thâm thúy, nhẹ nhàng chạm vào vành tai Vương Song, bên tai Vương Song thở ra một hơi.
– Tiểu Song, ngươi thấy ta có đẹp không!
Chương 359: Lựa Chọn!
Nghe thấy giọng nói mềm mại không xương này, trong mắt Vương Song như có ngọn lửa bùng lên, lập tức ném nàng xuống giường, vừa định tiến lên, Thái Hiểu khẽ cười nói:
– Đừng vội, ngươi nhìn Triệu Hân tỷ kìa, nàng cũng mang theo thành ý để xin lỗi ngươi đó!
Nghe thấy âm thanh của Thái Hiểu, Vương Song quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Hân mang thẹn thùng chậm rãi cởi mở bộ y phục trên người, lộ ra này ba điểm tuyệt vời trên cơ thể.
Toàn thân được che bởi miếng vải trong suốt, càng để lộ ra dáng vẻ kiêu ngạo, trải qua tiến hóa không ngừng, thân thể Triệu Hân cũng đã hoàn toàn tái sinh, thân thể trắng như bạch ngọc, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều có sức hấp dẫn đến kinh người .
Triệu Hân chậm rãi đi đến trước mặt Vương Song, nở một nụ cười rạng rỡ, nhìn vào đôi mắt kinh ngạc của Vương Song, trong mắt nàng hiện lên một chút đắc ý.
Hừ, cho dù Chu Vân Nguyệt kia xinh đẹp như thế nào, bản thân tiến vào giới giải trí, không phải dựa vào thủ đoạn của người kia sao, nàng không tin mình lại đấu không lại một nữ nhân đã có con!
Adrenalin của Vương Song ngay lập tức tăng vọt, nhịn không được nắm lấy tay nàng kéo lên giường, nhắm nháp đại tiệc trong tiếng kinh hô của bọn họ! Không ngờ bên ngoài lại truyền đến âm thanh gấp gáp vội vã.
– Vương đội, hình như Chu tiểu thư bị bệnh, bây giờ đang sốt cao, tình huống rất không ổn!
Ngọn lửa trong lòng Vương Song như bị một chậu nước lạnh dội vào, trong nháy mắt tỉnh táo lại, nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt hai nữ nhân, hắn bất đắc dĩ thở dài, trầm giọng nói:
– Lần này ta buông tha cho các ngươi, ta phải đi xem chuyện gì xảy ra trước!
Nói xong Vương Song trực tiếp đứng dậy và rời di.
– Bịch
Sau khi Vương Song rời đi, sắc mặt của cả Triệu Hân cùng Thái Hiểu đều là khó coi.
– Nữ nhân này, tuyệt đối không thể cho nàng ở lại đây!
Triệu Hân đập bàn một cái, lưu lại chưởng ấn sâu.
Chu Vân Nguyệt nằm ở trong phòng, Trần Diệu vô cùng lo lắng cho mẫu thân của mình, mấy bác sĩ ở bên cạnh đo huyết áp, nhịp tim cho Chu Vân Nguyệt, đám người Lý Tân, Đặng Mai nghe thông báo cũng chạy đến, đứng ở một bên cẩn thận quan sát.
Trong gian phòng lớn lại chật ních người.
Rất nhanh, Vương Song đã đi vào, đám người chủ động tách ra nhường đường cho Vương Song.
Vương Song cũng không chào hỏi gì bọn họ mà trực tiếp đến thằng giường của Chu Vân Nguyệt, nhìn sắc mặt nàng hồng phát nóng, cả người mơ mơ màng màng
– Xảy ra chuyện gì?
Vương Song lạnh lùng nhìn về phía các bác sĩ, những người này đều là những bác sĩ trong các bệnh viện khác nhau, được cứu đến rồi được ăn sung mặc sướng, còn có cơ sở trị bệnh mà rất nhiều người đến khám.
Dù không ai có thể cam đoan rằng mình không bị bệnh, có bác sĩ ở đây, tất cả mọi người cũng an tâm.
Nghe Vương Song tra hỏi, các bác sĩ đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, muốn nói lại thôi, cuối cùng, một bác sĩ tương đối lớn tuổi đáp.
– Vương đội, cơ thể của Chu tiểu thư không có bất kỳ tổn thương nào!
– Không có bị thương? Vậy sao lại sốt đến hôn mê bất tỉnh! Các ngươi là đang đùa ta?
Ánh mắt Vương Song trở nên lạnh lẽo, nhìn người trước mắt, ngữ khí cũng có chút lạnh lùng.
Những người này chắc chắn là đang lừa hắn, người ta nằm thế kia, còn bảo là không bị gì cả!
Nghe vậy, sắc mặt của đám người Lý Tân cũng trở nên khó coi, những bác sĩ này chắc chắn là đang ăn nói vớ vẩn, nhìn người kia thống khổ như vậy, mà lại không bị gì.
Chắc chắn đám người kia đang xem bọn họ là kẻ ngốc!
Cảm nhận được sự phẫn nộ của mọi người, các bác sĩ đều vô cùng sợ hãi, biết chỉ cần đáp án bọn họ đưa ra không vừa ý, đầu của bọn họ sẽ lìa khỏi thân.
Cho nên, bọn họ không dám thất lễ, đã kiểm tra kĩ lưỡng, thật sự cơ thể của Chu Vân Nguyệt không có vấn đề gì cả.
Nhưng cơ thể lại nóng bừng, hôn mê bất tỉnh.
Vương Song nhìn vẻ mặt mấy người này như muốn khóc đến nơi, sắc mặt cũng buông lỏng, hắn cũng cảm thấy những người này sẽ không lừa gạt mình, cũng không có can đảm làm chuyện ấy.
Có điều lúc hắn nhìn thấy Chu Vân Nguyệt hôn mê bất tỉnh, trong lòng có chút khó chịu mà hỏi tội đám bác sĩ.
Bác sĩ tương đối lớn tuổi ở một bên nhìn Vương Song, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
– Ngươi muốn nói gì, nói đi!
Vương Song liếc nhìn dáng vẻ của người kia, lạnh giọng lên tiếng.
– Vương đội, tuy ta không biết rốt cuộc Chu tiểu thư bị gì, nhưng triệu chứng này giống như sau khi bị Zombie cắn nhiễm, có phải…
Bác sĩ nhỏ giọng nói.
Nhưng còn chưa nói xong, Vương Song trực tiếp lạnh giọng nói,
– Không thể nào!
Giọng nói của Vương Song khiến vị bác sĩ kia lùi xuống mấy bước, không dám nói thêm gì nữa, Vương Song nhìn Chu Vân Nguyệt, sắc mặt cũng trở nên hơi khó chịu, hắn cũng nhìn ra triệu chứng này cũng gần giống sau khi bị lây bệnh, nhưng là hắn biết chắc rằng Chu Vân Nguyệt không thể bị lây bệnh, chẳng qua bây giờ chưa thể tìm ra nguyên nhân cũng chưa có thuốc để chữa cho nàng.
– Ca ca, ngươi mau cứu mẫu thân ta, mẫu thân ta chắc chắn không có bị nhiễm.
Ta chỉ còn một mình người, hu hu…
Trần Diệu nức nở khẩn cầu Vương Song.
Vương Song quả quyết xoay người, phân phó nói:
– Gọi Triệu Hân đến đây!
– Không cần, ta đến rồi!
Âm thanh của Triệu Hân truyền đến, nàng và Thái Hiểu đều ăn mặc chỉnh tề, xuất hiện trước mặt mọi người.
Chương 360: Lựa Chọn! (2)
– Các ngươi xem xem có thể sử dụng thuật Trị Liệu chữa trị cho Chu Vân Nguyệt không?
Vương Song nhìn Triệu Hân, trầm giọng lên tiếng, hắn biết giữa hai người không thể nào đối diện, nhưng bây giờ không phải lúc náo loạn, cho nên có chút trịnh trọng.
Không nói gì thêm, Triệu Hân nhìn dáng vẻ của Chu Vân Nguyệt, ánh mắt trở nên hơi kỳ lạ, trên tay nàng xuất hiện một ánh sáng màu trắng, trực tiếp đẩy vào cơ thể Chu Vân Nguyệt.
Thời gian dần trôi qua, cơn sốt cao của Chu Vân Nguyệt vẫn không thấy thuyên giảm, dường như trị liệu của Triệu Hân không có chút tác dụng nào. nhưng đám người Vương Song cũng biết Triệu Hân đã cố hết sức.
– Haizz.
Trong lòng mọi người đều có chút đáng tiếc, biết có lẽ nữ nhân vừa được mang về này không thể cứu được, bọn họ đều có chút thương tiếc, Chu Vân Nguyện cũng là một mỹ nhân tuyệt thế, nếu có thể bọn họ cũng muốn tìm cách cứu chữa.
– Được rồi, các ngươi đều ra ngoài đi!
Vương Song có chút âm trầm nói, đợi những người khác rời đi, sắc mặt của Vương Song trở nên âm tình bất định nhìn nữ nhân đang nằm trên giường, hắn còn có một biện pháp có thể cứu nàng, biện pháp này chính là trái của Sinh Mệnh Thụ, cho dù là người không chết, cho dù thương thế ra sao, đều có thể được khôi phục.
Nhưng mà, trái của Sinh Mệnh Thụ trân quý ra sao Vương Song là người hiểu rõ, tuyệt đối là loại bảo vật nghịch thiên, trong tay hắn bây giờ cũng không có nhiều, chỉ có ba trái mà thôi, hắn định để cho người nhà ăn, nhưng thấy Chu Vân Nguyệt dường như sắp hương tiêu ngọc vẫn, Vương Song lại có chút do dự.
Tựa hồ phát giác được Vương Song đang do dự, Trần Diệu ở bên khóc thấp giọng khóc nức nở nhìn Vương Song, nàng cảm giác được Vương Song có thể cứu được mẫu thân của nàng.
– Ca ca, van cầu ngươi, mau cứu mẫu thân ta đi, Diệu Diệu chỉ có một người thân này thôi, hu hu… Người thân duy nhất cũng rời đi rồi, Diệu Diệu cũng sống không nổi.
Khuôn mặt nhỏ của Diệu Diệu khóc vô cùng thương tâm, nhìn Vương Song, dường như muốn bắt lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng này.
Vương Song vẫn còn đang do dự, âm tình bất định.
Diệu Diệu thấy cảnh này, mặt càng là biến sắc, trực tiếp quỳ trên mặt đất, ôm chặt lấy bắp chân Vương Song, cầu khẩn nói:
– Ca ca, chỉ cần ngươi có thể cứu được mẫu thân, bọn ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa cho ngươi, bất luận ngươi sai bọn ta làm gì, bọn ta cũng sẽ đồng ý!
Mặc dù Trần Diệu còn, nhưng dưới sự dạy dỗ của mẫu thân, từ nhỏ nàng đã là một đứa trẻ hoạt bát thông minh, vẫn luôn được mọi người yêu quý, bây giờ biết được Vương Song có thể cứu mẫu thân của mình, trong lòng cũng biết rõ cái giá phải trả chắc chắn sẽ rất lớn, nếu không, Vương Song không đến mức do dự như vậy, cho nên, nàng càng phải quyết định thay mẫu thân, không tiếc tất cả để Vương Song có thể cứu được mẫu thân của mình.
Vương Song nhìn Trần Diệu, sắc mặt nghiêm nghị, chậm rãi lên tiếng,
– Diệu Diệu, đúng vậy, ta có cách có thể cứu mẹ ngươi, đây là một trái của Sinh Mệnh Thụ, chỉ cần một trái này, cho dù bệnh tình có nặng đến đâu cũng sẽ hồi phục như ban đầu.
Nói xong, trên hai tay Vương Song xuất hiện một trái màu đỏ của Sinh Mệnh Thụ, Trần Diệu và đám người Triệu Hân đều cảm giác được sức sống mãnh liệt của nó đang lan tỏa ra khắp căn phòng này.
Ánh mắt Trần Diệu sáng lên, nhìn thứ đang ở trong tay Vương Song, vẻ mặt vô cùng khao khát.
– Thứ này thật ra ta định để lại cho người nhà mình dùng, bởi vì thứ này vô cùng trân quý, ta chỉ có mấy trái mà thôi.
Bây giờ ngươi muốn ta cứu mẫu thân ngươi, chỉ cần ăn nó là được.
Vương Song nhìn trái của Sinh Mệnh Thụ trong tay, chậm rãi nói.
Trần Diệu không nói gì, nàng biết Vương Song không bao giờ nói dối lừa gạt mình, thứ này chắc chắn là Thần Dược trân quý, nếu là trước Mạt Thế, có khi các quốc gia sẽ tranh giành nhau vì loại trái này.
– Ngươi đã khổ sở cầu khẩn ta như vậy, ta cũng không thể thấy chết mà không cứu, nhưng mà, từ nay về sau, hai người các ngươi chính là người của ta, tất cả mọi chuyện đều phải nghe theo ta!
Vương Song nhìn lấy Trần Diệu, âm thanh bình thản nhưng lại giống như sấm sét, rơi vào đầu thiếu nữ, ầm ầm nổ vang.
– Được, ta nguyện ý!
Lúc Vương Song lấy trái cây sinh mệnh cho Chu Vân Nguyệt cho ăn, dường như đã phát hiện được sinh mệnh khí tức nồng đậm, mặc dù đang hôn mê, nhưng miệng hơi mở ra, trực tiếp nuốt trái cây sinh mệnh xuống.
Lúc lấy trái cây cho Chu Vân Nguyệt ăn, hai người Vương Song và Trần Diệu lập tức nhìn thấy từng tia hào quang màu xanh biếc xuất hiện trên người Chu Vân Nguyệt, ẩn chứa sinh mệnh khí tức nồng đậm, cùng lúc đó, sắc mặt nàng cũng là dần dần hồng hào trở lại, khí tức dần dần ổn định theo thời gian.
– Thật sự có hiệu quả!
Trong mắt Trần Diệu lóe lên một tia mừng rỡ, nhìn thấy Chu Vân Nguyệt, kích động đến mức muốn nhào tới trước, bị Vương Song cản lại.
– Đừng nóng vội, mẹ ngươi muốn tỉnh lại còn phải cần một khoảng thời gian!
Vương Song lạnh nhạt nói.
– Yên tâm, ta đã hứa với ngươi, sẽ không đổi ý!
Trần Diệu cho là Vương Song là sợ nàng đổi ý, mở miệng nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










