[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 30 : Kịp thời đuổi tới! (c291-c300)
❮ sautiếp ❯Chương 291: Kịp thời đuổi tới!
– Ha ha, đó thì không phải chuyện chúng ta muốn xen vào! Đợi đến thời điểm hắn chịu thiệt thòi chỉ sợ sẽ biết thôi!
Nam tử cười nhạt một tiếng.
Bọn họ ở chỗ này nói chuyện, những người khác đều giống như kẻ thù sinh tử, không ngừng nổ súng oanh tạc vào chiếc xe phía trước.
Bọn họ không biết ở phía sau cùng, người Trương Thiên Khải phái tới thì vẻ mặt âm trầm nhìn mọi chuyện phía trước, bị người của Lôi Thành nhanh chân đến trước, bọn họ nếu còn cắm tay vào, sợ rằng sẽ triệt để phơi bày tranh đấu hai phe thế lực ra ngoài sáng.
Loại hậu quả này, bọn họ đều còn không chuẩn bị sẵn sàng đi nghênh đón!
– Khốn kiếp, không ngờ để cho người của Lôi Thành ra tay nhanh như vậy!
Trịnh Kiệt nhìn chiến đấu phía trước, một mặt không cam lòng nói.
Chu Kiến Hằng thì như có điều suy nghĩ nhìn phía trước, trong mắt lóe lên một chút quang mang không rõ ràng cho lắm:
– Nếu như chúng ta đã không chiếm được, vậy thì tốt nhất mọi người ai cũng đừng hòng chiếm được!
Nghe thấy lời nói của đồng bọn, trong mắt Trịnh Kiệt lóe lên một tia tinh quang, nhìn đối phương, có chút kinh dị nói:
– Lão Chu, ngươi có chủ ý gì?
Khuôn mặt Chu Kiến Hằng lộ ra một vòng ý cười, không lên tiếng, chỉ nhìn về phía trước, nâng cây súng bắn tỉa cầm trong tay mình lên! Kỹ năng của hắn chính là đánh lén!
– Thêm một pháo của ta nữa!
Lôi Minh ở phía trước, nhìn thấy quả tên lửa mình bắn ra, có chút kích động mà hét lớn một tiếng, lần nữa nâng lên Bazooka, ngắm về phía chiếc xe phía trước của đám người Chu Ảnh.
– Ngươi điên rồi!
Cao Cốc ở bên cạnh nhìn thấy Lôi Minh lại cầm lấy bazooka, có chút kinh hãi kêu lên.
– Ha ha!
Lôi Minh không thèm quan tâm, trực tiếp lại ném ra một phát đạn pháo về phía trước.
“Rầm”
Chẳng qua lần này còn chưa chờ đạn pháo của hắn đánh trúng phía trước, một viên đạn xuyên phá không gian, rơi vào bên trên đạn pháo phía trước, giống như một thanh lợi kiếm, chặn đứng đạn pháo ở giữa đường.
Viên đạn và đạn pháo đồng thời nổ tung, ở giữa không trung lóe lên ánh lửa lóa mắt.
– Có người!
Không chỉ là Lôi Minh, cho dù là đám người Chu Ảnh ở phía trước đều sững sờ, khi bọn họ nhìn thấy dáng vẻ Lôi Minh lại oanh tạc thêm lần nữa, vốn dĩ đều có chút tuyệt vọng, không ngờ tới lại được cứu bởi một viên đạn!
– Là ai? Dám ngăn trở ta!
Lôi Minh nhìn thấy một pháo của chính mình bị ngăn lại, sắc mặt trở nên vô cùng âm trầm, quay đầu nhìn lại, thì cái gì cũng không có!
Cao Cốc và một người khác cũng là vẻ mặt ngưng trọng nhìn lại, bên trên cái viên đạn kia, bọn họ cũng cảm nhận được một cố năng lượng không hề thua kém bọn họ! Trong nháy mắt, bọn họ lập tức có thể biết được thân phận của đối phương: Tiến Hóa Giả!
– Mọi người đều biết thân phận của chúng ta, cả căn cứ cũng không có mấy người biết rõ như thế còn dám làm như vậy!
Cao Cốc lẩm bẩm một mình, nói đến cùng, thì không cần nói cũng biết.
– Trương Thiên Khải!
Trong miệng Lôi Minh tung ra ba chữ, nghĩ đến gia hỏa này gần với chú của chính mình, thì trong lòng vô cùng khó chịu! Hắn thế mà cũng phái người đến, đồng thời còn ngăn cản chính mình.
– Trương Thiên Khải cái gia hỏa kia cũng phái người đến, ta ngược lại muốn xem bọn hắn có dũng khí cướp người từ trong tay ta hay không!
Lôi Minh có chút phẫn nộ, nhìn về phía sau, lập tức muốn quay đầu bắn tới!
– Không nên vọng động, nhiệm vụ của chúng ta là dẫn người nhà của Vương Song Song đi, những chuyện khác không liên quan đến chúng ta! Ngươi nếu thật sự ra tay với bọn chúng, chỗ Lôi đoàn trưởng cũng không tiện bàn giao!
Một người bên cạnh Cao Cốc giữ chặt lấy người hắn, thấp giọng nói.
– Kiều Niên, ngươi buông ta ra! Ta nhất định phải giết hắn!
Lôi Minh vô cùng phẫn nộ, liên tục giãy giụa.
Kỹ năng của hắn cũng là Thần lực, lực lượng to lớn, cho dù là Kiều Niên cũng không cách nào khống chế.
Bên này đang giãy giụa, Lưu Hâm phía trước thì là ánh mắt sáng lên, cảm giác được đây là một cái cơ hội tốt, trực tiếp nhắm chuẩn nơi này, viên đạn trong tay ngay lập tức bắn ra, giống như một cái đạn pháo loại nhỏ, cấp tốc bây tới chỗ kia.
“Bùm”
Hai người Kiều Niên, Lôi Minh mặc đang tranh đầu, nhưng thân là Tiến Hóa Giả ý thức nguy cơ vẫn còn, cảm nhận được viên đạn bắn tới, hai người trong nháy mắt sực tỉnh lại.
– Không Khí Thuẫn!
Kiều Niên lạnh lùng quát một tiếng, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một tấm Không Khí Thuẫn trong suốt , đây chính là năng lực của Kiều Niên, có thể khống chế không khí.
Viên đạn rơi trên Không Khí Thuẫn, phát ra một trận âm thanh cực lớn, trên tấm chắn Không Khí Thuẫn trong suốt xuất hiện vô số vết nứt.
Nhưng mà lại cứng rắn vượt qua.
Viên đạn vô lực rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh thanh thúy.
“Hô”
Ba người Lôi Minh đồng thời thở phào một hơi.
– Đáng chết, suýt chút nữa thì!
Lưu Hâm có chút tiếc nuối vỗ đùi, cực kỳ ảo não!
– Ta muốn giết hắn!
Lôi Minh bỗng nhiên nhận phải uy hiếp, trong nháy mắt chuyển dời cừu hận đối với thủ hạ Trương Thiên Khải, vẻ mặt tức giận nhìn phía Lưu Hâm.
Vừa dứt câu, lần nữa nâng lên bazooka, nhắm chuẩn đám người Chu Ảnh.
Lần này, cho dù là Cao Cốc và Kiều Niên cũng không phản đối, đều ngầm đồng ý hành động của đối phương, dù sao vạn nhất xảy ra chuyện, bọn họ cũng có thể trực tiếp đẩy trách nhiệm lên người Lôi Minh.
Chương 292: Kịp thời đuổi tới! (2)
“Rầm”
Lần này, Lôi Minh trực tiếp ngắm chuẩn vào chiếc xe đám người Chu Ảnh, không chút do dự phát động công kích.
Đám người Chu Ảnh đánh tới vô cùng lo lắng, mặc dù lần trước được người cứu, dùng viên đạn triệt tiêu đạn pháo, nhưng bây giờ thì chưa chắc được cứu.
– Đi đường vòng! Không ngừng rẽ ngoặt!
Chu Ảnh kêu lên.
Đây cũng là không còn cách gì cả, nếu như đi thẳng bọn họ khẳng định sẽ bị bắn trúng, chỉ có thể không ngừng đi đường vòng quanh co có lẽ mới có thể tránh qua được.
Chiếc xe không ngừng rẽ ngoặt, một quả đạn pháo trực tiếp rơi vào bên cạnh xe, nổ ra một cái hố to.
“Rầm”
Đạn pháo lúc này giống như không cần tiền, điên cuồng ném về phía đám người Chu Ảnh, xung kích khủng bố trực tiếp lật chiếc xe quay lại.
Chiếc xe bị lật quay lại, tất cả mọi người đều là trong nháy mắt đều sững sờ.
Ba người Chu Ảnh trực tiếp theo bản năng chạy tới phía đám người Vương Cầm, dùng thân thể ngăn trở bọn họ, tránh va chạm vào thùng xe!
– Ách….
Trôi qua mấy giây, đám người Chu Ảnh mới sực tỉnh lại, sắc mặt tức khắc hoàn toàn thay đổi, nhìn Trương Phương và những người khác, từng người mặc dù bị kinh sợ, nhưng lại hoàn hảo không chút tổn hại, ngay cả tiểu gia hỏa Lam Lam này cũng được Vương Hổ sử dụng kỹ năng vững vàng bảo vệ được, không bị một chút tổn thương.
Nhưng mà bây giờ bọn họ giống như chiếc xe bị mắc kẹt, không thể di chuyển, đối phương khẳng định sẽ rất nhanh đuổi tới.
Bởi vậy, đám người Chu Ảnh vô cùng lo lắng.
– Không xong, bọn họ bị bắt rồi!
Trương Trịnh Kiệt và Chu Kiến Hằng đều là biến sắc, một màn này chính là thứ bọn hắn không nguyện ý nhìn thấy nhất, cũng là Trương Thiên Khải không thể chấp nhận.
– Lão Chu, vừa nãy tại sao ngươi không nổ súng hả? Nếu ngươi nổ súng e rằng bọn họ sẽ không bị bắt lại!
Sắc mặt Trịnh Kiệt vô cùng khó coi nhìn Chu Kiến Hằng, có chút bất mãn lầm bầm.
Chu Kiến Hằng chỉ cười khổ một tiếng, ngược lại không để ý Trịnh Kiệt:
– Ta cũng muốn nổ súng, ai biết gia hỏa Lôi Minh kia giống như không muốn sống, vẫn luôn dùng đạn pháo oanh tạc! Ta cũng chưa kịp phản ứng đó! Đồng thời ta cũng không ngờ tới bọn họ sẽ bị lật xe!
– Haiz, bỏ đi, chuyện đều đã xảy ra, vẫn là nghĩ cách làm sao để bù đắp đi!
Hai người đồng thời thở dài nói.
– Chậc chậc, sao không chạy nữa!
Lúc này, một cái giọng nói trêu tức vang lên, đám người Chu Ảnh cảm giác được chiếc xe trực tiếp bị lật lại.
Một loạt tiếng súng ống đập vào phía trên đầu mọi ngươi.
Khiến cho tất cả mọi người đều không dám động đậy.
Ngẩng đầu nhìn, lại là gương mặt vô cùng càn rỡ và ương ngạnh của Lôi Minh kia.
Nhìn đám người Chu Ảnh, Lôi Minh khinh thường nói:
– Cho các ngươi chạy, thật sự cho rằng Tiến Hóa Giả chính là vô địch hả! Còn không phải ngã xuống dưới Bazooka của ta!
Vừa rồi chính là hắn lật xe quay lại, dù sao cũng là một tên Lực Lượng Hình Tiến Hóa Giả, chắc hẳn sẽ phải có chút năng lực.
Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng chật vật của đám người Chu Ảnh, Lôi Minh chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy vui sướng, nhìn Lưu Hâm, trên mặt lộ ra một nụ cười ác độc, một tay trực tiếp bắt tới:
– Vừa rồi chính là ngươi sử dùng viên đạn ném ta nhỉ!
Nắm lấy cổ Lưu Hâm, vẻ mặt đắc ý.
“Ba”
Một tiếng tát thanh thúy vang lên, một bàn tay của Lôi Minh đập vào trên mặt Lưu Hâm, trực tiếp đánh Lưu Hâm phun ra một ngụm máu.
– Nếu không phải nhìn trên phân thượng người là Tiến Hóa Giả, ta đã trực tiếp giết chết ngươi!
Lôi Minh phun một ngụm nước miếng lên người Lưu Hâm.
– Oa oa…
Trong miệng của Lam Lam không ngừng phát ra tiếng khóc, giọng nói vô cùng non nớt nhưng lại thê thảm, đám người Lôi Minh nghe thấy thì nhíu mày, tràn đầy phiền chán nhìn tiểu hài tử trước mặt.
– Tiểu hài tử chính là đáng ghét!
Lôi Minh không kiên nhẫn nói.
Dứt lời, lập tức muốn một tay bắt tới.
– Không được!
– Dừng tay!
Chu Ảnh , Vương Cầm đều vô cùng giật mình, lập tức lớn tiếng kêu, Vương Cầm còn bỗng nhiên nhào về phía trước, muốn ngăn cản động tác của Lôi Minh.
Lôi Minh cười lạnh một tiếng, đại thủ như phiên, bỗng nhiên một phát bắt được Lam Lam, còn trực tiếp lập tức đẩy bóng dáng của Vương Cầm, Vương Cầm chỉ cảm thấy thân thể của mình dường như bị một cỗ lực lượng thôi động, bỗng nhiên thôi động ngã về phía sau.
May mắn tên Lôi Minh này không có hoàn toàn khinh suất, biết không thể làm tổn thương tính mạng của bọn họ, nếu không, bên chỗ Lôi Thành thúc thúc hắn không thể bàn giao.
– Thả con của ta ra!
Vương Cầm bỗng nhiên ngã ngửa trên mặt đất, mặt đất cứng rắn xé rách quần áo của nàng, truyền đến một trận đau rát.
Nhưng mà nàng không thèm lo lắng, giống như không cảm nhận được, hai mắt có chút đỏ lên, đây chính là con gái ruột của chính mình, cho dù thế nào cũng không thể để Lam Lam bị thương!
– Hừ, một người bình thường còn muốn cướp người từ trong tay ta!
Lôi Minh cười lạnh, một cái tay nắm lấy vạt áo Lam Lam, mặc cho Lam Lam trong tay bản thân không ngừng khóc lớn.
Thân thể hắn bất động, bàn tay to vung lên, muốn đánh vào mặt Vương Cầm.
– Ngươi dám!
– Dừng tay!
Chương 293: Kịp thời đuổi tới! (3)
Đám người Chu Ảnh và Vương Hổ đều là hung tợn trợn trừng mắt, từng người tuy rằng bị thương, nhưng đều cố gắng muốn ra tay ngăn lại một kích này cho Vương Cầm.
– Một đám tôm tép nhãi nhép!
Lôi Minh đạm bạc nhìn bọn họ, không thèm để ý chút nào.
Nhưng còn chưa chờ đám người Chu Ảnh ra tay, một đạo sát ý giống như biển máu bao vây lấy Lôi Minh, Lôi Minh cảm giác chính mình trong nháy mắt rơi vào vùng băng tuyết ngập trời, máu trong người dường như đều bị đông cứng, mục tiêu cỗ sát ý này chủ yếu chính là mình, Lôi Minh giống như nhìn thấy thân thể mình bị cỗ sát ý này tứ ngũ phân liệt.
– Ai? Là ai?
Đồng tử Lôi Minh kịch liệt co rút, có chút khàn giọng quát, loại cảm giác sinh tử hoàn toàn bị người khác nắm giữ đối với Lôi Minh mà nói quá mức khủng bố, quả thực chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy.
Trong căn cứ thành phố Hoa Tân chưa từng cảm nhận được khí tức kinh khủng như vậy, trên trán không khỏi đổ đầy mồ hôi lạnh.
– Ngươi tìm chết!
Lúc này, một cỗ sát ý vô cùng băng lãnh theo giọng nói xuất hiện vang rền bên tai.
Sau đó, bóng dáng Vương Song xuất hiện bên cạnh đám người Lôi Minh, một thanh trường đao lóe lên hàn quang lạnh lùng kề sát vào cổ Lôi Minh.
– Vương đội trưởng!
– Tiểu Song, ngươi quay về rồi!
– Tiểu Song!
-… …
Đám người Vương Cầm, Chu Ảnh, Trương Phương đều là vẻ mặt kích động nhìn Vương Song xuất hiện.
Đám người Chu Ảnh đều là tâm tư dâng trào, Vương Song tới rồi, như vậy nguy cơ lần này coi như đã qua, bọn họ tin tưởng thực lực của Vương Song, cho dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần có Vương Song, vậy thì cho dù gặp phải nguy hiểm gì đều sẽ an toàn vượt qua.
Nhất là Vương Cầm khi nhìn thấy Vương Song kích động kêu lên:
– Tiểu Song, Lam Lam! Cứu Lam Lam!
Giọng nói của nàng vô cùng run rẩy, nhìn thấy Vương Song, trong lòng gần như tuyệt vọng ngay tức khắc dâng lên hy vọng.
– Vương Song!
Hai đồng bọn khác của Lôi Minh đều là sắc mặt đại biến, Cao Cốc và Kiều Niên nhìn thấy Vương Song, sắc mặt cũng thay đổi, biết chính là người trước mặt đã giết chết Cuồng Đao siêu cấp Tiến Hóa Giả một trong những cao thủ đỉnh phong trong thành phố Hoa Tân!
Vương Song rốt cuộc cường đại cỡ nào, bọn họ không biết, nhưng mà lại biết, nhóm người chính mình tuyệt đối không phải đối thủ của Vương Song, cho dù là gấp đôi nhân thủ lên cũng như thế! Bởi vậy, đám người Cao Cốc vội vàng kêu lên về phía Vương Song:
– Vương Song, đừng đả thương người, chúng ta không có ác ý, chỉ muốn mời người nhà ngươi tới làm khách mà thôi!
Lôi Minh lúc này cũng toát ra mồ hôi lạnh, trên mặt lộ ra vẻ mặt kinh hãi, trước đó cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy Vương Song, vẻn vẹn chỉ là nghe tên Vương Song, còn tưởng là khoa trương, trong lòng tràn đầy không phục, muốn cùng Vương Song phân cao thấp.
Không ngờ tới thật sự gặp được người thật, nhưng so với trong tưởng tượng của hắn còn khủng bố hơn mấy chục lần, chỉ là loại khí thể lạnh băng như Tu La kia đã không biết đã giết bao nhiêu Zombie với Thú Biến Dị khủng bố mà tạo thành, cơ hồ trở thành giống như biển máu, éo cho bản thân không thở nổi.
Ánh mắt của Vương Song vô cùng lạnh lùng, giống như lợi kiếm, cứ đạm bạc nhìn Lôi Minh, hắn không biết gia hỏa này, nhưng hắn cũng không cần phải biết, một cái người chết mà thôi.
– Cữu….cữu….
Nhìn thấy Vương Song, trên gương mặt nhỏ nhắn của Lam Lam cũng vô cùng hưng phấn, giang hai tay ra, không ngừng hô hoán Vương Song.
Ánh mắt của Vương Song trong nháy mắt trở nên nhu hòa.
Một tay nhẹ nhàng tiếp lấy Lam Lam, Lôi Minh căn bản không dám cản trở, trơ mắt nhìn Vương Song đón lấy Lam Lam từ trên tay mình.
– Lam Lam ngoan, không sợ, có cữu cữu ở đây!
Vương Song một tay ôm Lam Lam, một tay nắm lấy thanh đao gác trên cổ Lôi Minh.
Lại tựa như không có trông thấy, chỉ là không ngừng dỗ dành cháu gái của mình.
– Ngươi nhìn, kẻ xấu bị cữu cữu đánh bại rồi!
Nghe thấy giọng nói của Vương Song, Lam Lam dần dần bình tĩnh lại, một đôi mắt to hắc bạch phân minh, nhìn Vương Song, lập tức nhìn những người khác, ghé vào trên vai Vương Song mà làm sao cũng không chịu xuống.
– Lam Lam, Lam Lam!
Vương Cầm lúc này cũng lần nữa xông lên, nhìn thấy Lam Lam có chút kích động muốn ôm lấy.
Những người kia và Lôi Minh thì không có can đảm ngăn cản, bọn họ đều nhìn thấy trường đao của Vương Song đang gác trên cổ Lôi Minh, nếu như nhóm người mình loạn động, chỉ sợ Lôi Minh cũng lập tức xong đời!
Vương Song khẽ mỉm cười, giao Lam Lam cho tỷ tỷ mình.
Nhẹ giọng an ủi những người đang sợ hãi.
Đám người Chu Ảnh, Vương Hổ lúc này cũng tiến lên vẻ mặt áy náy nhìn Vương Song:
– Vương đội trưởng, thật xin lỗi, chúng ta…..
Vương Song khoát khoát tay, ra hiệu bọn họ không cần giải thích, khẽ nói:
– Không cần nói nữa, ta đều biết, nguyên nhân lần này toàn bộ do ta! Các ngươi không cần tự trách!
Nói xong, nhìn về phía một đoàn người của Lôi Minh, vẻ mặt trở nên vô cùng âm hàn, một cỗ sát khí cơ hồ ngưng kết máu trong người bọn họ lại.
– Người nhà Vương Song ta các ngươi cũng dám động! Được, rất được!
Chương 294: Toàn diệt!
Giọng nói Vương Song bình thản không gợn sóng, nhìn bọn hắn.
Còn về việc bọn nói là mời làm khách Vương Song hoàn toàn xem như gió thổi bên tai, ý đồ của bọn chúng còn không phải muốn dựa vào người nhà mình không chế chính mình, để cho mình làm việc cho bọn chúng!
– Vương Song, ngươi không nên kích động, chúng ta không hề muốn làm tổn thương người nhà ngươi, chỉ là muốn bảo vệ bọn họ mà thôi!
Sắc mặt Cao Cốc bất biến, chậm rãi nói:
– Đây là ý tứ của Lôi đoàn trưởng, Lôi đoàn trưởng rất coi trọng ngươi, cho nên hi vọng cùng ngươi đồng mưu đại sự!
“Xoẹt”
Vương Song cười lanh, đồng mưu đại sự cái gì, còn không phải muốn coi mình làm tay chân.
Chẳng qua muốn chính mình trở thành tay chân của người khác, chỉ sợ đại giá bọn họ đều không trả nổi.
– Đã dám làm, còn không dám nhận, có loại thủ hạ vô dụng như ngươi, khó trách Lôi Thành từ đầu đến cuối không thể nắm giữ thành phố Hoa Tân ở trong tay!
Nghe thấy lời nói của Vương Song, Lôi Minh trong nháy mắt quên đi sự khủng bố của Vương Song, cũng quên đi trường đao còn gác trên bả vai mình, tức giận đáp:
– Không cho phép ngươi nói thúc thúc ta như thế! Thúc thúc ta là đệ nhất thế lực thành phố Hoa Tân, thủ hạ vô số cao thủ, cho ngươi đầu nhập vào thúc thúc ta, chính là thúc thúc ta để mắt ngươi!
Nghe được đối phương nói, Vương Song không đáp, sự lạnh băng trong mắt càng tỏa ra.
– Không xong!
Kiều Niên và Cao Cốc đều biến sắc, nhìn thấy ánh mắt của Vương Song, bọn họ đều biết Vương Song đã nổi sát tâm.
Nhưng Lôi Minh dường như không biết chút nào, vẫn hung hăng mở miệng.
– Nói cho ngươi biết, nếu như ngươi ngoan ngoãn theo ta quay về, ta có thể mở miệng cầu tình với thúc thúc ta, bỏ qua những việc bây giờ ngươi làm, chỉ cần an tâm làm việc cho thúc thúc ta, tương lai đợi thúc thúc ta nắm giữ toàn bộ thành phố Hoa Tân, có thể cho ngươi một chức vụ Cục trưởng!
-… … .
– Xong rồi!
Nghe thấy Lôi Minh tiếp tục tìm đường chết, trong lòng hai người Cao Cốc đều ớn lạnh, nhìn sát ý gần như sắp bạo phát của Vương Song lúc này, biết đám người bọn họ không thể tiếp tục đợi nữa, nếu không, bọn họ nhất định sẽ toàn quân bị diệt.
– Động thủ!
Cao Cốc hét lớn một tiếng, thân thể cơ hồ hóa thành một vòng điện quang, đánh về phía Vương Song, dị năng của hắn là cực tốc, bọn họ đều là Tiến Hóa Giả cấp sáu, tốc độ triển khai, trọn vẹn gấp mấy chục lần người bình thường, muốn dựa vào cực tốc giết chết Vương Song.
Cùng lúc đó, Kiều Niên cũng gầm lên giận dữ, khống chế không khí, hình thành một cái Không Khí Tiễn Vũ trong suốt, gào thét bay về phía Vương Song.
Những người bọn họ dẫn theo đều là chiến sĩ, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, nghe được mệnh lệnh của Kiều Niên và Cao Cốc, không chút do dự chấp hành mệnh lệnh, trực tiếp bóp cò.
“Đoàng đoàng đoàng”
Vô số tiếng súng vang lên, chẳng qua còn chưa kịp bắn trúng đám người Chu Ảnh, trên đất một tiếng “ầm ầm” tan vỡ, một cái tường đất trực tiếp xuất hiện trước mặt mọi người, ngăn lại toàn bộ viên đạn, còn ngăn trở ánh mắt của đám người Vương Cầm.
Vương Song cười lạnh một tiếng, không còn bảo lưu, mấy chục cái hỏa cầu xuất hiện trước mặt, đánh tới đông đảo các binh lính, trong chớp mắt đã rơi trên người bọn họ, những người này đều còn chưa phát ra tiếng kêu thảm thiết đã trực tiếp bị nhiệt độ kinh khủng như vậy trực tiếp đốt cháy hóa thành tro tàn!
Nhìn thấy công kích của Cao Cốc và Kiều Niên, bóng dáng Vương Song hơi động một chút, “xoẹt” âm thanh xé rách không khí vang lên, chỗ cũ vẻn vẹn chỉ lưu lại một đạo tàn ảnh, bản thân đã hậu phát đến trước, trực tiếp ngăn ở trước người Cao Cốc, nhìn dáng vẻ kinh hãi của Cao Cốc, Vương Song lộ ra hàm răng trắng bóc trong miệng.
– Tạm biệt không tiễn!
Đường đao trắng như tuyết thoáng lướt qua, chỉ trong nháy mắt, đã xẹt qua thân thể đối phương, Cao Cốc mặc dù nhìn thấy trường đao của Vương Song, nhưng lại căn bản không kịp phản ứng.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn đường đao của Vương Song chém qua thân thể mình, trong chớp nhoáng này, Cao Cốc mới hiểu được thực lực khủng bố của Vương Song, cho dù là kỹ năng, hay tốc độ, Vương Song đều toàn diện nghiền ép bọn họ!
– Ta chết không oan, chỉ là Lôi đoàn trưởng không vì duyên cớ gì đã dựng nên loại kẻ thù này, chỉ sợ nguy rồi!
Trong lòng Cao Cốc lẩm bẩm, một vòng cay đắng lướt qua trong đầu.
“Bụp”
Trường đao của Vương Song cắt qua thân thể đối phương, sau đó cả người lần nữa cực tốc triển khai, trong nháy mắt, đã trực tiếp vượt qua khoảng cách với Kiều Niên ở giữa mấy chục mét, còn về cái Không Khí Tiễn Vũ kia, thì bị Vương Song bỏ lại đằng sau, rơi vào chỗ chỗ ban đầu của Vương Song, trực tiếp nổ ra một cái hố rất sâu.
Thân thể của Cao Cốc biến thành hai nửa, rơi trên mặt đất, một màn này thật sự đã kích thích Kiều Niên, khuôn mặt hắn đỏ bừng nhìn Vương Song:
– Vương Song, ngươi dám động thủ giết chúng ta, Lôi đoàn trưởng sẽ không tha cho ngươi!
– Ồn ào!
Vương Song không thèm quan tâm, cười lạnh nói:
– Các ngươi dám đụng đến người nhà ta, thì phải chuẩn bị sẵn sàng bị ta giết, yên tâm, các ngươi chỉ là bắt đầu, ta sẽ để Lôi Thành đi cùng các ngươi!
– Một ngày đó, tuyệt đối sẽ không xa!
Chương 295: Toàn diệt! (2)
Lời vừa nói xong, trường đao của Vương Song đã xét rách không khí, như thiểm điện chém về phía Kiều Niên đang chạy, muốn chém giết hắn!
Kiều Niên nhìn thấy một màn này, cắn chặt răng, biết mình không phải đối thủ của Vương Song, nếu như còn ở lại chỗ này, chỉ sợ sẽ chết một cách vô ích! Cho nên, Kiều Niên không dám trì hoãn, dị năng trong thể nội bạo phát, vô số Không Khí Tiễn Vũ xuất hiện, hình thành một tòa Tiễn Vũ Trận.
Bay thẳng về phía Vương Song, còn chính mình trực tiếp xoay người lùi lại, ngay cả Lôi Minh cũng không quan tâm.
Vương Song cười lạnh một tiếng, tinh thần lực bàng bạc trong đầu phun trào, tạo thành một cái Thuẫn Bài cực đại vô hình trước mặt bản thân.
“Ầm”
Từng cái Không Khí Tiễn Vũ đáp xuống trên tấm chắn tinh thần lực của Vương Song, giống như mưa rơi đập vào cây chuối, tóe lên từng vệt ba động vô hình.
Vương Song không có bận tâm về cảnh tượng trước mắt, mà nhìn bóng dáng Kiều Niên đã đi xa, không có đuổi theo, mà trực tiếp lớn tiếng nói:
– Nhớ kỹ, nói cho Lôi Thành, người của hắn, ta giữ lại, đây chính là đại giá khi hắn dám làm tổn thương người nhà của ra!
– Kiều Niên!
Lôi Minh thì trơ mắt nhìn Kiều Niên đã đi xa, không hề quan tâm đến chính mình, có chút điên cuồng kêu lớn, trong lòng càng sinh ra oán độc thật sâu đối với Kiều Niên.
Nhưng chính mình lại bị Vương Song sử dụng Đại Địa Chi Lực phong bế, hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể nói chuyện.
– Xem ra, không có người tới cứu ngươi rồi!
Vương Song quay đầu nhìn Lôi Minh, chậm rãi đi tới trước người đối phương.
– Vương Song, ngươi không thể giết ta! Thúc thúc ta sẽ báo đáp ngươi, chỉ cần ngươi thả ta, ta cái gì đều sẽ cho ngươi, tiền, lương thực, nữ nhân, vũ khí,… ..
Ngươi muốn cái gì ta đều cho ngươi!
Lôi Minh vì mạng sống, đã cái gì cũng không quan tâm, chỉ là muốn sống sót.
Vương Song không nói chuyện, nhìn gia hỏa gần như điên cuồng này, thở dài, nhẹ giọng nói:
– Bỏ đi, ngươi cũng chẳng có tác dụng gì lớn, vẫn là đi theo bọn họ đi!
Vừa nói xong, một đám lửa trực tiếp đốt Lôi Minh thành tro bụi, gia hỏa trước đó làm mưa làm gió, vô cùng phách lối trực tiếp biến mất.
Một màn này nhất thời khiến cho tất cả mọi người đang quan sát ở xa xa khiếp sợ.
– Trời ơi, gia hỏa này thế mà trực tiếp đánh chết thủ hạ của Lôi Thành, toàn quân bị diệt!
– Còn có Lôi Minh, gia hỏa này vậy mà giết chết cháu trai duy nhất của Lôi Thành! Phải biết, Lôi Thành thật sự chỉ có một người cháu này, coi như con trai ruột, Lôi Thành nếu biết được, e rằng sẽ nổi điên!
– Cũng chưa chắc, thực lực của vị Tiến Hóa Giả này đủ mạnh để vượt qua toàn bộ căn cứ thành phố Hoa Tân, nếu như Lôi Thành thật sư ra tay, chỉ sợ cũng không chiếm được tiện nghi gì!
Có người cũng bảo trì chờ mong đối với thực lực của Vương Song.
– Ha ha, tốt nhất hai người bọn hắn lưỡng bại câu thương!
Có người trong lòng cũng xuất hiện một số suy nghĩ, đều không muốn nhìn thấy cục diện Lôi Thành nắm giữ toàn bộ thành phố Hoa Tân.
– …….
Trịnh Kiệt và Chu Kiến Hằng thì vẻ mặt kinh hãi nhìn phương hướng chỗ Vương Song, thực lực của Vương Song trước đó bọn họ đã từng nhìn thấy, không ngờ tới bây giờ nhìn lại, thì càng thêm kính sợ.
Bọn họ trước đó đều đã từng xuất thủ, vô cùng lo lắng Vương Song sẽ phát hiện bọn họ.
– Lão Chu, hắn có phát hiện chúng ta hay không?
Vẻ mặt Trịnh Kiệt lo lắng nói.
Bọn họ lần này tới cũng ôm mục đích giống với đám người Lôi Minh, một khi Vương Song biết được, sợ rằng sẽ xảy ra sóng to gió lớn.
– Sẽ không, chúng ta không có xuất thủ, cho dù xuất thủ cũng là trợ giúp bọn họ, cho nên, dù là thế nào, Vương Song cũng sẽ không trách tội đến trên người chúng ta.
Trong lòng Chu Kiến Hằng thấy vô cùng may mắn, hai người bọn họ vừa rồi không có động thủ với cha mẹ Vương Song!
Chẳng qua, hắn cũng không hoàn toàn yên lòng, cũng lo lắng Vương Song sẽ tìm bọn họ gây sự.
– Chúng ta không thể ở lại chỗ này được, mau rời đi, bẩm báo với Trương thị trưởng!
Chu Kiến Hằng thấp giọng nói.
– Đúng đúng đúng, chúng ta mau rời đi, càng ở chỗ này càng cảm thấy không thoải mái!
Trịnh Kiệt gật đầu vô cùng đồng ý, nói xong, hai người lập tức muốn rời đi.
Ai biết, lúc này ánh mắt của Vương Song chuẩn xác quay đầu nhìn về phương hướng chỗ bọn họ, cái loại sắc bén, bá đạo, gần như đều xuyên thủng toàn thân bọn họ.
– Không xong, bị phát hiện!
Hai người đồng thời biến sắc, cả người trong nháy mắt cứng đơ, không dám động một cái.
Trên trán từng giọt mồ hôi rơi xuống, mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng bọn họ cũng đều biết thực lực khủng bố của Vương Song, viễn công kinh người, cho dù chỉ cách xa vài dặm cũng có thể lấy đầu người, chớ nói chi là tốc độ của Vương Song cực kỳ khủng bố, bọn họ coi như muốn chạy trốn cũng không thể chạy nổi.
– Quay về nói với Trương Thiên Khải, chuyện lần này ta xem ở mặt mũi của Trương Dao và việc các ngươi chưa xuất thủ không tính toán với các ngươi, nếu như có lần sau, ta sẽ không lại thủ hạ lưu tình!
Giọng nói của Vương Song từ đằng xa truyền đến, khiến bọn họ kinh hãi chính là đạo âm thanh này chỉ có bọn họ có thể nghe được.
Những người khác dường như không nghe thấy.
Chương 296: Dòng nước xiết phun trào
Vương Song đứng tại chỗ, với cỗ tinh thần lực vô cùng to lớn đã cảm nhận được những người ẩn nấp xung quanh mình, không ít người đều ôm ý nghĩ ngao cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, nhưng hắn ở nơi này, bọn họ từng người chỉ có thể bất đắc dĩ rút lui! Có hắn ở nơi này, đồng thời vừa mới giải quyết đám thủ hạ của Lôi Thành, bọn họ càng là trong lòng run sợ, sợ Vương Song tìm bọn họ gây sự, tránh cũng không kịp!
Còn về hai người Trịnh Kiệt, Vương Song chỉ mắt lạnh mà nhìn, sử dụng Tinh Thần Lực truyền âm, đây là một loại Vận Dụng Chi Pháp Tinh Thần Lực mà gần đây hắn nghiên cứu ra, bây giờ mới sử dụng, hiệu quả cũng không tồi, nhìn phương hướng đám người Trịnh Kiệt, khóe miệng Vương Song lộ ra một nụ cười lạnh, Trường Thiên Khải có ý đồ gì, chính mình làm sao không biết, chẳng qua bởi vì trước đó bọn họ không ra tay, ngược lại còn trợ giúp người nhà mình một lần, hắn lúc này mới buông tha bọn họ, nếu không, hôm nay chết không chỉ là hai Tiến Hóa Giả!
Lúc này, tường đất trước mặt đám người đã biến mất, trông thấy cảnh tượng trước mắt, đã không còn một ai, bọn họ cũng nghe được âm thanh trước đó, đều có chút hiểu rõ trước đó xảy ra chuyện gì.
– Vương đội trưởng….
Chu Ảnh nhìn Vương Song, há hốc miệng muốn nói điều gì, đã bị Vương Song cắt ngang.
Vương Song nhìn cha mẹ, cười nói:
– Cha, mẹ, tỷ, chúng ta không sao, có thể quay về rồi!
Cha mẹ Vương Song đồng thời gật đầu, khuôn mặt tràn đầy vui mừng nhìn Vương Song, dường như kiêu ngạo vì có một đứa con trai/đệ đệ như này.
– Thù ngày hôm nay ta đã nhớ, có thể đợi sau này từ từ báo!
Ánh mắt Vương Song hiện lên một vòng sát cơ, Lôi Thành thế mà dám phái người đến bắt người nhà mình, thù này, chính mình nhất định phải báo, chẳng qua bây giờ quan trọng nhất vẫn là dẫn bọn họ an toàn quay về.
Chuyện báo thù vẫn cần sau này hẵng nói.
Đoàn người lần nữa lên xe, chậm rãi chạy về nơi xa, rất nhanh đã không còn nhìn thấy bóng lưng của bọn họ, lần này có Vương Song đích thân tọa trấn, tất cả mọi người không hề lo lắng nữa, vẻ mặt hết sức buông lỏng.
……
“Bùm”
Một tiếng vang cực lớn, Lôi Thành trực tiếp đập một bàn tay vào tay vịn ghế, sắc mặt vô cùng khó coi nhìn Kiều Niên trước mắt, Kiều Niên mặc dù trốn thoát, nhưng sắc mặt hắn cũng vô cùng tái nhợt, vừa mới dùng hết toàn bộ dị năng phát ra ngoài, bây giờ gần như chỉ một người bình thường cũng có thể giết chết hắn, vẻ mặt yếu ớt kể lại tình huống nhiệm vụ lần này.
– Được lắm, ngay cả cháu trai của Lôi Thành ta cũng dám giết! Thật là rượu mới không uống lại muốn uống rượu phạt!
Ngữ khí của Lôi Thành vô cùng âm lãnh, trong mắt tràn đầy sát ý.
Lôi Minh không chỉ là cháu ruột của hắn, còn là một cánh tay đắc lực, bây giờ lại bị Vương Song giết chết, chính mình há có thể không tức giận.
– Người đâu, dẫn binh sĩ nhất doanh, hai chiếc xe tăng theo ta, ta cũng không tin hắn còn có thể lật trời hay không!
Lôi Thành bỗng nhiên lên tiếng:
– Cho dù nổ cũng phải nổ chết hắn! Báo thù cho cháu ta!
Trong lòng hắn cực hận Vương Song, không chỉ do ném đi thể diện của hắn, còn bởi vì mất đi hai thủ hạ Tiến Hóa Giả của chính mình, tổn thất vô cùng lớn đến thực lực của hắn.
Nghe thấy giọng nói của Lôi Thành, đám người trong đại sảnh đểu giật mình, Lôi Thành lại muốn sử dụng xe tăng, đây chính là Chiến Tranh Lợi Khí, trong căn cứ của bọn họ cũng chỉ có ba chiếc, bình thường đều coi như bảo bối, ngay cả sử dụng, cũng cần nhận được sự đồng ý của những người khác, không thể chuyên quyền độc đoán.
– Đại ca, sủ dụng Tucker, chỉ sợ còn cần sự đồng ý của gia hỏa Trương Thiên Khải kia nữa!
Bên dưới có một người nhắc nhở.
“Xoẹt”
Ánh mắt Lôi Thành bỗng nhìn lại, dọa đối phương vội vàng co đầu lại, không dám lại nói gì.
– Ta mặc kệ, gia hỏa này phải chết!
Ánh mắt Lôi Thành đỏ bừng, giống như một con sư tử đang tức giận.
– Lôi ca, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ, chuyện giết Vương Song còn phải bàn bạc kỹ hơn!
Một giọng nói vang lên, ánh mắt Lôi Thành ngưng tụ, nhìn về phía người cầm đầu, không quá hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mặc một chiếc áo khoác màu tím, một đôi mắt mơ hồ có một tia màu tím lóe lên, trên tay từng tia điện quang lập lòe, một cỗ khí thế vô cùng ngưng trọng từ trên người đối phương truyền đến.
Hắn vừa lên tiếng, sắc mặt Lôi Thành cũng ngưng tụ, cần thận lắng nghe, không dám đối đãi giống như người trước đó.
Những người khác nhìn người nọ lên tiếng, ánh mắt cũng đều ngưng tụ, cẩn thận lắng nghe.
– Tô Vũ, vì sao nói như vậy?
Lôi Thành đè nén lửa giận trên mặt mình, nghi hoặc hỏi.
Tô Vũ, Tiến Hóa Giả cấp tám, đệ nhất cao thủ trong thủ hạ Lôi Thành, không, không thể nói là thủ hạ, thực lực Tô Vũ mạnh, ngay cả Lôi Thành cũng không dám coi Tô Vũ thành thủ hạ, vẫn luôn bình đẳng kết giao.
Bình thường đều gọi nhau là huynh đệ, Tô Vũ thành lập Lôi Thần Hội còn là một thế lực đỉnh tiêm lớn trong căn cứ thành phố, so với Cuồng Đao Hội càng là vượt qua một bậc, cũng bởi vì có Tô Vũ trợ giúp Lôi Thành, Lôi Thành mới ngồi vững ngai vàng đệ nhất thế lực căn cứ thành phố Hoa Tân.
Chương 297: Dòng nước xiết phun trào (2)
Nghe vậy, Tô Vũ đứng dậy, nhìn Lôi Thành, trầm giọng nói:
– Thực lực Tiến Hóa Giả tên Vương Song kia rất mạnh, ngay cả ta e rằng cũng chưa hẳn có thể đối phó, tuyệt đối là một cao thủ đỉnh tiêm vô cùng đáng sợ!
– Ta tin rằng, cho dù xuất động xe bọc thép, cũng chưa chắc có thể giữ lại hắn, trừ phí ngươi phát ra tất cả Tiến Hóa Giả cùng nhau hành động, có lẽ còn có thể.
Nghe xong, đám người đang ngồi trong lòng đều chấn động, vô cùng kinh hãi, nhưng mà chẳng người nào dám nghi ngờ lời nói của Tô Vũ.
– Thực lực của hắn thật sự đáng sợ như vậy, ngay cả xe bọc thép cũng không cách nào đối phó!
Lôi Thành cũng có chút không dám tin mở miệng, hắn không phải Tiến Hóa Giả, nhưng lại hiểu rõ sự đáng sợ của Tiến Hóa Giảm, không phải người bình thường có thể so sánh được, nhưng hắn không thể ngờ ngay cả điều động xe bọc thép vẫn bị người nói là không có tác dụng.
– Thực lực một khi đạt tới một loại cấp độ, cái gọi là vũ khí đã không có bao nhiêu tác dụng!
Tô Vũ thở dài, tay phải trực tiếp duỗi ra, một vòng điện quang xuất hiện, lại trực tiếp rơi trên mặt đất, “rầm” một tiếng, nổ ra một cái hố to.
– Đây chính là sự chênh lệch, cho dù đối mặt với xe bọc thép, chỉ cần không cho cơ hội nổ pháo, đối mặt với công kích của ta cùng tấm bảng gỗ đều không có sự chênh lệch gì!
Nhìn hố to trên mặt đất vẫn đang bốc khói, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, có chút kinh hãi nhìn Tô Vũ.
Đồng tử Lôi Thành co rụt lại, có chút kiêng kỵ nhìn Tô Vũ.
– Không chỉ như thế, e rằng lần này, gia hỏa Trương Thiên Khải kia dù nói gì cũng sẽ không đồng ý điều động xe bọc thép.
Tô Vũ tiếp tục lên tiếng.
Nghe vậy, Lôi Thành lại hơi nghi hoặc, quan hệ giữa hắn và gia hỏa Trương Thiên Khải kia mặc dù không tốt, nhưng nếu hắn mở lời mượn dùng xe bọc thép, hắn cũng không tới nỗi từ chối đi!
Tô Vũ mỉm cười:
– Trương Thiên Khải cũng phái người tới, e rằng cũng đánh chủ ý giống như chúng ta, nhưng chỉ là bọn hắn may mắn vẫn chưa kịp ra tay, cho nên mới sẽ an toàn quay về, biết được thực lực của Vương Song, chúng ta và Vương Song đã kết thù, nhưng chuyện này lại không liên quan đến hắn, hắn nghĩ tới cũng sẽ rất vui vẻ khi nhìn thấy chúng ta lưỡng bại câu thương, để hắn có sức mạnh từ đó, có lẽ hắn ước gì chúng ta và Vương Song đánh nhau tới ngươi chết ta sống!
– Cho nên, nếu muốn điều động vũ khí của cả căn cứ để báo thù riêng, bọn họ tuyệt đối sẽ không đồng ý!
Nghe Tô Vũ phân tích, tất cả mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ.
Lập tức, vẻ mặt oán hận chửi mắng gia hỏa Trương Thiên Khải kia âm hiểm.
Lôi Thành im lặng, biết Tô Vũ nói không sai, nếu như cưỡng ép động thủ, sợ rằng sẽ hợp tâm ý người khác, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ.
Nhìn thấy Lôi Thành bỏ qua, trong lòng Tô Vũ cũng thở phào, hắn trước đó cũng từng cảm nhận qua cỗ khí tức đó, biết Vương Song này e rằng là một Tiến Hóa Giả vô cùng khủng bố, những lời bản thân vừa mới nói chưa hẳn bắt được đối phương vẻn vẹn chỉ là cường điệu, nhưng trong lòng hắn lại hiểu rõ bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của đối phương, một khi thật sự khai chiến, bị thua chắc chắn sẽ là hắn, lời nói này cũng là vì thể diện của chính mình.
…….
Lúc này, ở chỗ Trương Thiên Khải, cũng là một phen cảnh tượng, nghe hai người kể lại, sắc mặt của Trương Thiên Khải cũng dần dần trở nên ngưng trọng, sau khi nghe xong, thở ra một hơi:
– Xem ra ta vẫn là coi thường hắn, không ngờ tới hắn thế mà làm kiên quyết như vậy, trực tiếp toàn bộ giải quyết người của Lôi Thành, chỉ có thả đi một Tiến Hóa Giả!
– Nếu cách bắt người nhà Vương Song uy hiếp Vương Song đã thất bại, vậy thì chúng ta phải thay đổi thái độ đối với bọn họ!
– Trương thị trưởng, ngài có biện pháp gì?
Trịnh Kiệt và Chu Kiến Hằng hơi nghi hoặc dò hỏi.
Bọn họ đều biết kế hoạch lần này thất bại, sợ rằng cũng phải thay đổi thái độ đối với Vương Song, dù sao sau lưng Vương Song cũng có thế lực một phương, một khi chơi cứng đối cứng, đối với bên nào cũng không tốt.
Độ nhiên, sắc mặt hai người biến đổi, mãnh liệt nhìn về một bên, Trương Dao xuất hiện, nhìn thấy Trương Thiên Khải, nụ cười trên mặt đã cứng đờ.
Nhìn cha mình, làm sao cũng không thể tin nổi loại chủ ý này lại nghĩ ra từ phụ thân khoan hậu thiện lương kia của chính mình.
– Dao Dao!
Trương Thiên Khải biến sắc, trong lòng thầm nói không xong, con gái mình tiếp cận như vậy mà hắn không hề phát hiện.
– Dao Dao, ngươi nghe ta giải thích!
Trương Thiên Khải gấp gáp mở miệng, muốn giải thích những gì mình vừa nói.
– Được, ta nghe ngươi giải thích! Ngươi có thể chậm rãi nói, thứ ta có là thời gian!
Khuôn mặt Trương Dao không chút biểu tình, vẻ mặt lạnh nhạt lên tiếng.
– Haizz, ta đây cũng là không có cách nào!
Nhìn vẻ mặt của con gái mình, cả người Trương Thiên Khải cứng đờ, thân thể giống như nhũn ra, tựa vào ghế, bất đắc dĩ nói.
– Bây giờ, thế lực của Lôi Thành là đệ nhất đại thế lực trong thành phố Hoa Tân, ta đã cảm giác được dã tâm của hắn không ngừng tăng lên, vẫn luôn coi ta là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, mưu tính chiếm đoạt thế lực của ta, bây giờ, thế lực của ta đã không ngừng giảm bớt, nhưng Lôi Thành vẫn không vừa lòng, vẫn muốn dồn ta vào chỗ chết!
Chương 298: Sắp xếp!
– Dưới sự thống trị của Lôi Thành, e rằng tất cả mọi người chỉ có thể sống trong những ngày tháng giống như luyện ngục, nếu như ta không nghĩ cách tăng nhanh thực lực của chính mình, ngay cả một tia trị an và an ninh của thành phố Hoa Tân đều sẽ biến mất!
– Chỉ cần có ta một ngày, ít nhất sẽ bảo đảm những quy tắc luật pháp và đạo đức cơ bản nhất tồn tại, sẽ không khiến căn cứ cực khổ thành lập để bảo vệ mọi người trở thành một nơi không có luật pháp!
……
Trương Thiên Khải nhẹ giọng nói, trong ngữ khí tràn đầy sự không cam lòng, còn có một sự áy náy, là bởi vì hắn đã trở thành một người ngay cả bản thân cũng cảm thấy xa lạ, hoặc là bởi vì hắn cảm thấy thực lực của chính mình quá mức nhỏ yếu, không thể hoàn thành được việc mình muốn làm?
Trương Dao nghe xong, vẻ mặt dần dần từ lạnh nhạt trở nên có một tia chấn động, sau cùng, sắc mặt cũng khôi phục dáng vẻ trước đó, nhưng vẫn có chút phức tạp, sau cùng lên tiếng:
– Phụ thân, trước đó ngươi vì sao không nói với ta, nếu như ngươi nói cho ta biết, ta sẽ giúp ngươi thuyết phục Vương Song!
– Haizzz, không nói cho ngươi, là suy nghĩ cho ngươi, một khi ngươi biết, chỉ sợ sẽ không đồng ý, ta mặc dù muốn dùng người nhà Vương Song để uy hiếp hắn, nhưng chưa từng muốn làm tổn thương bọn họ, đây cũng là không có cách nào! Bây giờ ta cần một số thế lực mạnh mẽ giúp đỡ chính mình! Như vậy khi tranh đấu với Lôi Thành mới có thể đạt được thắng lợi!
– Ta đi thuyết phục Vương Song! Để hắn giúp chúng ta đối phó Lôi Thành!
Trương Dao cắn môi, đột nhiên lên tiếng nói với Trương Thiên Khải như vậy.
– Thật sao!
Vẻ mặt Trương Thiên Khải kinh hỷ, nhìn con gái của mình, hắn biết quan hệ giữa con gái và Vương Song, chính Vương Song đã đưa các nàng quay về, một khi có thể thuyết phục được Vương Song, tuyệt đối sẽ là một trợ giúp cực kỳ lớn, lập tức có chút kích động hứa hẹn:
– Chỉ cần Vương Song đồng ý giúp ta, ta có thể để hắn chưởng quản tất cả lực lượng thủ hạ của ta, ngươi cứ nói như vậy với hắn!
– Ta sẽ tận lực thử xem!
Trong mắt Trương Dao lướt qua một vòng không xác định, lẩm bẩm một mình.
Thời gian đảo mắt đã qua một ngày, Vương Song dẫn theo người nhà, cùng hai huynh muội Dịch Tiểu Xuyên đi thẳng về Kim Ngưu Trấn, nhận được sự chiêu đãi nhiệt tình của mọi người.
Đặc biệt là Triệu Hân, Thái Hiểu, đối mặt với người nhà Vương Song, đều là vô cùng khẩn trương, thời điểm vừa nhìn thấy mặt thậm chí khẩn trương tới nỗi nói không nên lời.
May mắn có đám người Đổng Châu, Hoàng Thiên Hằng, sắp xếp thỏa đáng cho người nhà Vương Song, bọn họ vừa nhìn thấy mọi thứ ở đây, đều chấn kinh nói không ra lời, tất cả mọi thứ đều ngay ngắn rõ ràng, mỗi người đều có công việc của chính mình, bận rộn, sức sống đã trở thành chủ đề của trấn nhỏ này, còn về Zombie và Thú biến dị, đều bị ngăn ở bên ngoài tiểu trấn.
Tam Bộ nhất cương, Ngũ Bộ Nhất Tiếu, còn có một bức tường thành sừng sững cao mấy mét, mặc dù không nói phòng thủ kiên cố, nhưng trong vùng đất khắp nơi đều hỗn loạn này lại là một mái nhà có thể che mưa tránh gió cho người dân.
Thời gian chớp mắt đã qua hai ngày, người nhà Vương Song theo thời gian cũng dần dần hòa nhập với nơi này, Vương Song đã kể lại chi tiết những gì hắn chứng kiến về sư đoàn 21 và tình hình của thành phố Hoa Tân.
– Nói như vậy, chúng ta còn cần cẩn thận đề phòng! Vạn nhất chỗ thành phố Hoa Tân không cam tâm, sợ ràng chúng ta sẽ nhận phải công kích của bọn họ!
Hoàng Thiên Hằng nhìn mọi người, chậm rãi nói.
– Đúng vậy, chúng ta nhất định phải cẩn thận, sau này phải tăng cường cảnh giác!
Mấy người Lý Tân cũng gật đầu, bọn họ đều từ trong miệng Vương Song biết thực lực cơ bản của thành phố Hoa Tân, một khi khai chiến, tuyệt đối vô cùng khốc liệt.
Cha mẹ Vương Song lúc này đều được sắp xếp trong một căn phòng khác, Vương Song sắp xếp mấy người bảo vệ bọn họ, ngược lại không lo lắng gì, còn về Vương Cầm, và tỷ phu mình, bọn họ lúc này cũng ở trong đại sảnh, nghe Vương Song đang bàn bạc sự tình với rất nhiều người.
Tiểu Tam Lam thì được Đổng Mộng Kỳ dẫn đi, tiểu gia hỏa này bình thường vô cùng dính người, bây giờ Vương Song giao tiểu Lam Lam cho nàng chăm sóc, hai đứa ngược lại ở chung vô cùng vui vẻ, mỗi lần đều đùa giỡn với Lam Lam tới vô cùng vui vẻ.
Vương Song vẫn không thể nào yên tâm, còn gọi Dịch Tiểu Hà và Liễu Lôi tới, ba tiểu cô nương cùng nhau chăm sóc cháu gái mình, loại đãi ngộ này, những người khác đều hâm mộ không thôi.
Vương Song nói chuyện với mọi người, bàn bạc cách ứng phó và thái độ với thành phố Hoa Tân.
Rất nhanh, mọi người đã bàn bạc xong xuôi.
Vương Song nhìn tỷ tỷ và tỷ phu mình, trước đó bọn họ đều là tinh anh của xã hội, bây giờ mặc dù là mạt thế, nhưng cũng không thể nào cam tâm chỉ có thể làm một con sâu gạo, cũng muốn làm một số việc.
Vương Song nghĩ một hồi, ánh mắt sáng lên, nói với bọn họ:
– Tỷ, ta định thành lập một Thương Hội, người tới làm Hội Trưởng thương hội này, có được không?
– Thương Hội?
Mọi người đều sững sờ, sắc mặt quái dị nhìn Vương Song, không biết Vương Song lại có chủ ý gì.
Chương 299: Sắp xếp! (2)
Vương Cầm cũng sững sờ, nghi hoặc nhìn về phía Vương Song, muốn đợi Vương Song đưa ra giải thích.
Vương Song mỉm cười, giải thích:
– Thương Hội này chủ yếu bán chính là một số lương thực, đồ dùng hàng ngày, bán những vật này cho người cần đến nó! Còn về nguồn vật tư thì lấy ra từ trong kho vật tư của căn cứ chúng ta!
– Bán đồ?
Mọi người lần nữa sừng sỡ, lần này là Vương Cầm mở miệng, nghi ngờ dò hỏi:
– Bán đồ, khẳng định sẽ có tiền tệ lưu thông, tiền tệ trước đó bây giờ tất cả đã trở thành giấy vụn, chúng ta giao dịch bằng cách nào?
Vương Cầm không hổ là tinh anh trong ngành tiêu thụ trước khi mạt thế, một câu nói trúng vấn đề quan trọng.
Những người khác cũng đều gật đầu đồng ý, điều này đương nhiên là biện pháp tốt, nhưng thế lực của bọn họ bây giờ vẫn chưa đạt đến một trình độ nhất định, bình thường đều dựa vào làm việc đổi lấy lương thực vật tư, đâu có cần phải mua bán.
Một khi bắt đầu buôn bán, thì nhất định phải có tiền tệ giao dịch, nhưng bọn họ bây giờ căn bản không có năng lực như thế thực hiện.
Vương Song bất chấp nghi hoặc của mọi người, tiếp tục giải thích, đây cũng chính là chủ ý chợt lướt qua trong đầu hắn, dù sao vật tư của chính mình cũng không phải bỗng dưng có được, cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng tiêu hao hết.
– Ha ha, chúng ta bán đồ, chắc chắn sẽ có giao dịch, giao dịch chính là chúng ta cần một số đồ vật!
– Ví dụ như, sắt thép, vũ khí, vật tư, thậm chí cả một số đồ vật xuất hiện khi đánh giết Zombie…Những vật này đều là thứ chúng ta cần, chúng ta có thể căn cứ theo tỉ lệ nhất định để tiến hành trao đổi.
Nghe thấy lời giải thích của Vương Song, đám người mặc dù đều có chút hiểu rõ, nhưng vẫn có một vấn đề cực lớn.
– Vương đội trưởng, những thứ ngươi nói này dường như có khoảng cách rất xa với người bình thường, bọn họ nơi nào có loại thực lực thu hoạch được những vật tư mà ngươi nói đó.
Lúc này, Chu Ảnh lên tiếng, nghi ngờ hỏi.
Vương Song đã tính sẵn trong lòng, chậm rãi nói:
– Dong Binh Công Hội! Chúng ta có thể hiệu triệu thành lập Dong Binh Công Hội, tuyên bố nhiệm vụ, bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ, hoặc là lập thành từng đoàn đi đánh giết Zombie, Thú Biến Dị, ra ngoài thu thập vật tư, thu hoạch được vật tư có thể tiến hành giao dịch với cửa hàng của chúng ta….
– Nói như vậy, chẳng phải là Toàn Dân Giai Binh, để lúc đó sợ rằng tử thương thảm trọng đó!
Đổng Châu lúc này thở dài, lên tiếng cắt ngang Vương Song, lần lên tiếng này, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
– Chú ý như vậy trước kia ta cũng từng nghĩ đến, nhưng mà thực lực bây giờ của chúng ta căn bản không thể thực hiện, bây giờ nơi này không đến một nghìn người, một khi thật sự xử lý như vậy, tuyệt đối là thương vong thảm trọng, dựa vào nội tình của chúng ta, căn bản không thể thừa nhận loại tổn thất này!
Vương Song im lặng, đây cũng là linh quang chợt lóe trong đầu mình, bây giờ bị người vô tình chỉ ra khuyết điểm, nhưng cũng không tức giận, chỉ có cố gắng hấp thu trí tuệ của mọi người, chính mình mới sẽ càng trưởng thành nhanh hơn.
– Chẳng qua, biện pháp này không phải có khuyết điểm, mà là có chút vượt quá mức quy định, đợi sau này thế lực của chúng ta lớn mạnh đến trình độ nhất định, biện pháp này cũng có thể thực hiện!
Dường như không muốn đả kích tính tích cực của Vương Song, Đổng Châu lần nữa lên tiếng.
Vương Song vẻ mặt phiền muộn gật đầu, một màn này nhất thời làm cho tất cả mọi người lặng lẽ cười ra tiếng.
– Nếu tiểu Cầm muốn làm chút chuyện, không bằng cùng Triệu Hân quản lý hậu cần đi, áp lực của hậu cần gần đây càng lúc càng lớn, một mình Triệu Hân cũng có chút luống cuống tay chân!
Đổng Châu vô cùng khéo hiểu lòng người, biết Vương Song muốn tìm chút việc cần làm cho tỷ tỷ, lập tức nói như thế.
Triệu Hân vẫn luôn ngồi an tĩnh ở một bên hơi sững sờ, lập tức kịp phản ứng, mỉm cười nói:
– Đúng vậy, chỗ ta cũng khuyết thiếu một người giúp ta, nếu Vương tỷ muốn làm, vừa hay có thể giúp ta chia sẻ một chút! Ta cầu mà không được!
Nghe vậy, khuôn mặt Vương Song lộ ra một vòng ý cười, gật đầu, nhìn chị gái mình:
– Tỷ, ngươi thấy thế nào?
– Đa tạ mọi người!
Vương Cầm biết bọn họ là nể mặt mũi của Vương Song nên cho mình đãi ngộ hậu đãi như thế, do đó, lập tức đứng dậy nói cảm ơn.
– Còn về tỷ phu, ngươi liền làm tài vụ của chúng ta đi, phụ trách sổ sách của chúng ta, mỗi ngày nhập vào bao nhiêu, làm một sổ ghi chép, để tránh xảy ra sai lệch!
Vương Song quay đầu nhìn tỷ phu của mình, nhẹ giọng nói.
Giang Kiệt, tỷ phu của hắn lúc này cũng gật đầu, coi như đồng ý, bọn họ có thể nói đều là người một nhà, đều sẽ không lo lắng có dị tâm.
Sắp xếp xong xuôi, Vương Song nhìn Dịch Tiểu Xuyên vẫn luôn im lặng trong đại sảnh, trên mặt lộ ra một vòng suy tư, Dịch Tiểu Xuyên này ngược lại không sẽ sắp xếp, nghĩ một lúc, nhìn Lý Tân ở một bên, khóe miệng lộ ra một vòng ý cười, nhìn ánh mắt của Vương Song, Lý Tân không khỏi rùng mình một cái, dường như có chuyện không tốt sắp xảy ra.
– Tiểu Tân, ta cho ngươi một người đồ đệ, thế nào?
Vương Song vừa nói vừa cười:
– Tiểu Xuyên!
Chương 300: Sự thất bại thảm hại của sư đoàn 21
Không cho Lý Tân cơ hội lên tiếng, nhìn về phía Dịch Tiểu Xuyên:
– Lý Tân là huynh đệ của ta, cũng là một Tiến Hóa Giả thực lực cường đại, ngươi đi theo Lý Tân, cũng có thể học được rất nhiều điều!
Dịch Tiểu Xuyên nghe vậy, khuôn mặt hiện lên một vòng kinh hỷ, nói cảm ơn với Vương Song:
– Cảm ơn Vương đội trưởng, Tiểu Xuyên nhất định sẽ không cô phụ hy vọng của ngươi!
Lý Tân há hốc miệng nhìn Vương Song dăm ba câu đã định ra mọi chuyện, căn bản không cho mình cơ hội giải thích, không khỏi ngây ngốc.
Khi Vương Song và mọi người đang bàn chuyện trong sảnh lớn, có một tin truyền đến từ bên ngoài, căn cứ thành phố Hoa Tân đã cử người đến.
– Bọn họ đến rồi.
Mọi người kinh ngạc, bọn họ sớm đã đoán được kết quả là vậy rồi.
Căn cứ thành phố Hoa Tân chắc chắn sẽ không chịu từ bỏ đâu, nhưng không ngờ họ lại nhanh như vậy.
– Họ có bao nhiêu người đến?
Vương Song hỏi binh sĩ đang đứng giữa sảnh bẩm báo với mình.
– Chỉ có mười mấy người thôi ạ.
Người đứng đầu là một cô gái tên Trương Dao.
Binh sĩ trả lời lại.
– Trương Dao?
Mọi người đều kinh ngạc, sau đó, họ nhìn Vương Song với ánh mắt kỳ lạ.
Vương Song vừa mới đưa cả đám bọn họ về mà, không ngờ họ lại quay lại.
Ánh mắt của bọn họ cứ tập trung vào Vương Song, khiến hắn thấy rất không thoải mái.
Vương Cầm và Giang Kiệt đều nhìn Vương Song với ánh mắt cười cợt.
Họ biết giữa cô gái tên Trương Dao này và Vương Song chắc chắn có gì đó.
Họ đều cười tươi rồi đi ra ngoài.
Đến trước tường thành của một thị trấn, sau khi được cải tạo, dùng hết cả xi măng cốt thép trong thị trấn thì giờ đây, tường thành đã cao đến gần năm mét, bên ngoài có mười mấy người đang đứng trên xe.
Nhìn Vương Song đang đứng trên tường thành, ánh mắt Trương Dao có vẻ phức tạp.
– Trương Dao, ngươi quay về đây làm gì? Lẽ nào thành phố Hoa Tân đã không chứa nổi các người được nữa sao?
Vương Song nhìn đối phương một cách lạnh nhạt, bọn họ đã chọn rời đi rồi, vậy thì họ cũng không còn liên quan gì đến hắn nữa, cũng không còn chút tình cảm gì nữa cả.
– Vương Song, ngươi giết bao nhiêu người của Lôi Thành trong thành phố Hoa Tân, đắc tội với Lôi Thành, hắn sẽ không tha cho ngươiđâu.
Trương Dao kiềm chế biểu cảm của mình, nhìn Vương Song nói.
– Bây giờ, trong thành phố Hoa Tân chỉ có phụ thân ta là đối thủ của hắn thôi, có thể đảm bảo để ngươi không sao cả.
Chỉ cần ngươi đồng ý bắt tay với phụ thân ta, phụ thân ta nhất định sẽ giúp ngươi sẽ giúp ngươi giải quyết Lôi Thành.
Đến khi đó, ở thành phố Hoa Tân, ngươi sẽ là nhân vật đứng thứ hai, nắm quyền trong tay, vậy không tốt hơn ngươi cứ ru rú ở một nơi thế này à?
Nghe Trương Dao nói, không chỉ Vương Song mà những người khác cũng tỏ vẻ khinh bỉ, thế này mà cũng muốn lôi kéo Vương Song, thế lực của Vương Song giờ đã có gần nghìn người, số người có thể chiến đấu được có khoảng gần năm trăm người, số lượng Tiến Hóa Giả thì lại càng lên đến con số mười mấy người.
Ai mà quan tâm đến lời hứa của Trương Dao chứ, nếu Trương Thiên Khởi đưa người đến để nhập phe Vương Song, có lẽ bọn họ còn đống ý.
Vương Song lắc đầu nhìn Trương Dao.
– Được rồi, Trương Dao, ngươi về đi, nói với phụ thân ngươi, muốn ta đầu quân, hắn, vẫn chưa đủ tư cách đâu.
Nếu có cơ hội, sau này có lẽ sẽ còn cơ hội hợp tác đấy.
Còn về việc ngươi nói, ngươi vẫn nên bỏ suy nghĩ đó đi thì hơn.
– Chỉ là Lôi Thành thôi mà, dù đắc tội thì có sao, ta còn mong hắn đến tìm ta đây này.
Ta sớm muộn gì cũng sẽ lấy đầu hắn xuống thôi, để hắn biết người nhà của Vương Song ta không bị ức hiếp một cách dễ dàng vậy đâu.
Mặt Trương Dao biến sắc, nó trở nên trắng bệch.
Nàng nhìn Vương Song, lại khuyên nhủ.
– Vương Song, ta chỉ muốn tốt cho ngươi thôi.
Tuy thực lực của ngươi mạnh nhưng thuộc hạ của Lôi Thành có rất nhiều cao thủ, họ còn là Tiến Hóa Giả cấp tám nữa.
Một mình ngươi khó mà đấu lại được bọn họ, chỉ có ngươi hợp tác với phụ thân ta thì mới đối đầu với sự báo thù của Lôi Thành được.
– Tiến Hóa Giả cấp tám!
Mọi người đều rất kinh ngạc nhưng chẳng hề sợ hãi.
Đến cả Dị Thú cấp tám cũng phải chết trong tay Vương Song, Tiến Hóa Giả cấp tám thì là gì chứ, bọn họ đều không để tâm lắm.
Vương Song cũng vậy.
Hắn nhìn đối phương, nói với vẻ không một chút khách sáo nào cả.
– Được rồi, Trương Dao, nể tình chúng ta quen biết, mấy người về đi, ta không muốn nói thêm gì nữa.
Trương Dao cắn môi, có vẻ không cam lòng lắm, nàng định nói tiếp.
– Vương Song…
– Uỳnh.
Một Hỏa Cầu khổng lồ xuất hiện, rơi xuống phía trước mặt Trương Dao mấy mét, tạo ra một cái hố lớn sâu mấy mét, khiến họ giật cả mình.
Vương Song thu ngón tay của mình lại, nhìn Trương Dao, lạnh lùng nói.
– Rời khỏi đây đi, không thì mấy người không cần đi nữa đâu.
Mắt Trương Dao ngậm nước, nước mắt cứ lấp lánh.
Lúc này, hai người Trịnh Kiệt và Kiều Niên vội vàng đi đến keo Trương Dao ra phía sau, nhìn Vương Song với ánh mắt cực kỳ e sợ.
– Tiểu thư, chúng ta đi thôi.
Nếu Vương Song đã không hoan nghênh chúng ta thì đừng tiếp tục ở đây làm phiền họ nữa.
Hai người họ khuyên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Thiên Tai] Ta Tích Trữ Kho Lương Thực Toàn Thiên Hạ Cứu Cả Hầu Phủ [Thiên Tai] Ta Tích Trữ Kho Lương Thực Toàn Thiên Hạ Cứu Cả Hầu Phủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Thien-Tai-Ta-Tich-Tru-Kho-Luong-Thuc-Toan-Thien-Ha-Cuu-Hau-Phu-Audio.jpg)



