[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 27 : Vào thành! (c261-c270)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Vào thành!
Hầu Minh ở phía trước nhìn thấy một nhóm mỹ nữ oanh oanh yến yến thì nhìn chằm chằm, trong mắt hiện lên tia dâm tà, lạnh lùng nói:
– Lăn tăn cái gì nữa, xếp hàng đi, từng người đăng ký!
Nói xong thì đưa mọi người một bản đăng ký, trên đó điền các loại thông tin, đều liên quan đến thân phận, tuổi, học lực, năng khiếu này nọ của bọn họ, có thể nói là vô cùng toàn diện, toàn bộ đều thể hiện ở trong bản đăng ký.
– Súng ống của các ngươi, toàn bộ đều bị tịch thu! Đương nhiên, để bồi thường cho các ngươi, có thể cho các ngươi lương phiếu mười ký, bằng này có thể đến chỗ vật tư ở trong thành để đổi lương thực rồi!
Nam tử nói xong thì muốn ra tay lấy súng trên người đám Vương Song đi, đây đều là những khẩu súng đám người Vương Song đặc biệt chọn được, đặc biệt là khẩu Sa Mặc Chi âm của Lưu Hâm, bây giờ đã được cải tiến cực kỳ cường hãn, một khi giao ra, thực lực sẽ bị tổn thất nghiêm trọng!
– Súng, bọn ta không giao!
Vương Hổ lạnh nhạt nói, sau đó nghiêng người, né đi, tuy nói tốt nhất là không được bại lộ thân phận, nhưng nếu đối phương khinh người quá đáng, bọn họ cũng không ngại giáo huấn đối phương.
– Không giao? Ngươi tưởng các ngươi là Tiến Hóa Giả đại nhân sao!
Hầu Minh khinh thường nói,
– Nói cho ngươi biết, ở đây không phải nơi các ngươi có thể đùa giỡn ra oai, dù là người có địa vị, đến đây cũng phải biết điều!
Lúc này, những thủ hạ khác của hắn cũng lên xe của Vương Song để lấy vật tư, có thuốc lá, có đồ ăn vặt, còn có một ít lương thực, thậm chí còn có một ít châu báu, hoàng kim! Những binh lính đó của hắn đều nhét toàn bộ vào trong túi của mình, cả người bọn họ đều phình to lên.
– Đây là đồ của bọn ta!
Vương Song dẫn theo những người sống sót nói, vô cùng tức giận khi thấy bọn họ lấy tài vật của hắn.
– Gì mà đồ của ngươi, rõ ràng là đồ của bọn ta!
Hầu Minh cười lạnh một tiếng, không thèm quan tâm, mấy thứ này đa phần đều là của hắn, cũng không sợ không lấy được.
Hắn phải bỏ ra rất nhiều mới đổi lại được công việc này, lúc trước toàn gặp mấy kẻ nghèo hèn, không ngờ bây giờ lại gặp được một đám người giàu có như vậy, nhìn bọn chúng không có vẻ đói kém gì, hơn nữa còn có nhiều vật tư như vậy!
– Lấy hết súng ống của bọn họ cho ta!
Hầu Minh nhìn súng ống của mấy người bọn họ, trong mắt cũng sáng lên, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm những khẩu súng tốt đẹp kia, trong lòng nảy sinh lòng tham.
– Các ngươi làm như vậy, chẳng lẽ không có ai quản?
Trương Dao thấy cảnh này, có chút tức giận nói!
– Ha ha tiểu mỹ nhân, nếu ngươi có thể ở bên cạnh ca ca ngủ một đêm, ca ca sẽ đem những thứ này trả lại cho các ngươi, thế nào?
Hầu Minh cười dâm, không thèm quan tâm cười nói lời hết sức vô sỉ.
– Vô sỉ!
Gương mặt nhỏ nhắn của Trương Dao đỏ bừng tức giận nói.
Lúc này, vài người đi đến bên cạnh Vương Song, muốn lấy khẩu súng ở trên người bọn họ, đám người Vương Hổ nhìn về phía Vương Song, muốn hỏi ý của hắn.
Vương Song nhíu chặt chân mày, trong mắt hiện lên một tia sắc lạnh, một cỗ tinh thần lực khổng lồ giống như sấm chớp bắn thẳng về phía Hầu Minh.
Ầm
Hầu Minh còn đang ý dâm, đột nhiên cảm giác trong đầu mình như bị thiên lôi giáng xuống, một cú nổ cực mạnh xuất hiện trong đầu, như muốn chia não hắn thành hai nửa, Hầu Minh không khỏi phát ra một tiếng hét thảm thiết, tiếng kêu thê lương vô cùng, giống như tiếng than đỗ quyên vậy.
Nhưng cảm giác này đến mau đi cũng mau, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu, Hầu Minh chậm rãi hồi phục tinh thần, cảm thấy bản thân như vừa mới chết đi sống lại, nhìn biểu cảm gương mặt của Vương Song lạnh nhạt, lại nhìn những người khác thể hiện ý trêu tức, trong nháy mắt hiểu được chuyện gì, một đợt mồ hôi lạnh xuất hiện ở trên trán!
– Thực xin lỗi, vị đại nhân này, ta là mắt chó coi thường người khác, có mắt như mù, xin ngài thứ tội!
Trên mặt Hầu Minh đầm đìa mồ hôi, liên tục nói lời xin lỗi.
Nói xong, nhìn những người khác, tức giận rống lên:
– Các ngươi còn thất thần làm gì? Trả toàn bộ đồ lại cho họ! Đúng là ăn phải gan hùng mà, ngay cả đồ Tiến Hóa Giả đại nhân mà cũng dám lấy! Không muốn sống nữa hả!
Những người khác nhìn lão đại của mình trở nên như thế, trong nháy mắt đều hiểu ra, vội vã trả lại những đồ vật mà bọn họ đã lấy, còn không ngừng giải thích.
Tuy rằng bọn họ là nhân viên chính phủ, nhưng làm như thế trước mặt Tiến Hóa Giả, cho dù có bị giết tại chỗ, người thống trị ở đây cũng không nói một câu công đạo cho bọn họ! Thậm chí có thể còn nói một chữ “Tốt”, cho nên, vị trí của bọn họ thật sự rất thấp, một chút cũng không dám đắc tội.
– Súng của bọn ta thì sao?
Vương Song lạnh nhạt nói.
– Thoải mái ạ, các vị đại nhân xin cứ tự nhiên!
Hầu Minh lắc đầu như trống bỏi, nói giỡn sao, thu súng của một Tiến Hóa Giả, hắn không muốn mạng nữa hay gì, phải biết rằng, thân phận của Tiến Hóa Giả ở trong thành phố Hoa Tân vô cùng cao quý, vốn những kẻ vô danh tiểu tốt như bọn họ không thể so sánh được.
Đám người Vương Song vừa lòng gật đầu, có đôi khi, vẫn phải lộ ra thực lực trong những tình huống thích hợp! Chỉ có như vậy, mới có thể được người khác tôn kính.
Chương 262: Thành phố Hoa Tân!
– Xin chào, xin hỏi ngươi có biết Trương Thiên Khải không?
Lúc này, Trương Dao tiến đến gần, hỏi Hầu Minh, lúc trước cha quản lý nơi này, có lẽ, bây giờ chắc cũng đang ở bên trong nhỉ!
– Trương Thiên Khải?
Ánh mắt Hầu Minh sửng sốt, suy nghĩ một chút lại không chắc chắn hỏi:
– Trương Thiên Khải, Trương Thiên Khải nào, phải biết, người tên Trương Thiên Khải cũng nhiều lắm!
– Lúc trước hắn là phó thị trưởng thành phố Hoa Tân!
Ánh mắt Trương Dao sáng lên, có chút vội vàng nói.
– Trương phó thị trưởng! Ngươi tìm hắn làm gì?
Hầu Minh bừng tỉnh đại ngộ, có chút ngạc nghiên hỏi.
Phải biết rằng hiện giờ của Trương Thiên Khải ở thành phố Hoa Tân, nắm giữ quyền lực rất lớn, có thể nói, mỗi một tiếng nói hành động đều sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sự sinh diệt của căn cứ!
– Hắn là cha của ta!
Trương Dao nói.
– Nữ nhi của Trương thị trưởng!
Hầu Minh khiếp sợ nhìn nàng, không ngờ bên trong đội ngũ này không chỉ có Tiến Hóa Giả, còn có nữ nhi của nhân vật thứ hai trong căn cứ! Hắn không thể không hoài nghi, nếu giả mạo làm nữ nhi của Trương thị trưởng, một khi bị người khác biết được, kết cục so với chết còn thê thảm hơn, không ai dám làm càn như vậy!
– Thì ra là Trương tiểu thư, nếu Trương thị trưởng biết ngươi còn sống nhất định sẽ rất vui mừng, ta lập tức thông báo cho Trương thị trưởng, cha ngươi nhất 9inh5 sẽ rất vui!
Hầu Minh ân cần nói, nếu bản thân có thể ôm được đùi của Trương thị trưởng, chắc sẽ được một bước lên mây, cho dù không thể trở thành nhân vật hô mưa gọi gió, ít nhất cũng sẽ trở thành một nhân vật nhỏ không dễ bị động vào!
Vương Song thấy tên trước mắt này lại bắt đầu muốn dựa thế Trương Dao, không khỏi lắc đầu, nhưng bản thân hắn còn muốn hỏi mấy chuyện, nên cắt ngang:
– Ở đây có chỗ để dừng xe không? Bọn ta phải để xe ở đâu?
Nghe Vương Song nói vậy, Hầu Minh mời nhờ ra ở đây còn có một Tiến Hóa Giả, vội vàng đáp:
– Vị đại nhân này, bên trong thành chia thành bốn vòng, bên ngoài không có chỗ dừng xe! Nếu muốn dừng xe, chỉ có thể vào trong!
– Nhưng đại nhân thân là Tiến Hóa Giả, cũng có thể tiến vào bên trong vòng!
Vương Song nhíu mày, không hề biết gì ở bên trong, e rằng phải có một người bản địa hiểu rõ chỗ này để dẫn đường cho mình.
– Chúng ta đang ở đâu?
Hầu Minh cung kính nói:
– Đại nhân, thần phận của ngươi một khi được báo lên trên, sẽ có sắp xếp chỗ ở tương ứng, còn có thể có rất nhiều thế lực muốn lôi kéo ngươi!
– Ta bây giờ chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, các ngươi đừng báo tin tức của ta lên trên!
Vương Song trầm giọng nói.
Lần này hắn đến đây là có mục đích, tạm thời không muốn để ai biết được thân phận của đám người bọn họ!
– Nếu như vậy thì có hơi phiền phức, nếu không báo lên trên chỉ có thể ở vòng ngoài, mỗi ngày lãnh được một ít cháo cứu tế.
Cũng sẽ không được sắp xếp chỗ ở.
Trên mặt Hầu Minh xuất hiện chút ngại ngùng.
– Chuyện này ngươi không cần quan tâm đến, bọn ta tự lo được!
Vương Song trầm giọng nói.
– Nếu không, để tiểu nhân dẫn đường cho mọi người được không, xem như là để tạ tội ban nãy vô lễ với đại nhân!
Ánh mắt Hầu Minh sáng lên, đưa ra đề nghị, dù sao cũng có Trương Dao, xem như thông báo lên trên, bản thân có thể cũng sẽ không được trọng dụng.
Cho nê, hắn vẫn sẽ chuẩn bị cho chính mình một đường lui, gia nhập vào Tiến Hóa Giả tên Vương Song này, dù sao cũng là Tiến Hóa Giả, địa vị trong căn cứ thành phố Hoa Tân vô cùng cao quý, nếu bản thân hắn ôm được cái đùi to này, chắc rằng cũng sẽ trở thành người bề trên, mà không phải làm tiểu lâu la ở đây chỉ biết khi dễ người ở bên ngoài, dựa vào chút uy thế của chính phủ mới có thể làm bộ oai phong.
Nhưng đối mặt với những nhân vật quyền quý chân chính, lại chẳng khác gì một con chó, muốn giẫm chết bản thân hắn chẳng khác gì giẫm chết một con kiến, nguyên nhân cũng là vì hắn không có ai chống lưng!
Bây giờ có cơ hội thế này, hắn phải tự mình nắm bắt!
– Được, vậy mấy cô gái đó ngươi tính làm sao?
Vương Song gật gật đầu, hắn cũng biết nếu có một người dẫn đường thì sẽ tiện hơn rất nhiều! Nên cũng không quan tâm mình có thêm một kẻ sai vặt.
Nhưng khi nhìn về phía Trương Dao, hắn lại hỏi.
– Ta sẽ cho người đi thông báo, rất nhanh, sẽ có người đến đón bọn họ! Không cần phải lo lắng đâu ạ!
Hầu Minh trầm giọng nói.
– Nếu đã như vậy, thì chúng ta tạm biệt ở đây đi, ta cũng đã đưa các người đến đây rồi, xem như đã thực hiện xong lời hứa của ta! Hy vọng các ngươi nhớ lời ta đã nói với các ngươi!
Vương Song nhìn đám người Trương Dao, thản nhiên nói.
Hắn đã đưa những người này đến thành phố Hoa Tân, vậy bản thân cũng không còn phải chịu trách nhiệm với bọn họ nữa.
Đám người Trương Dao cũng hiểu rõ, nhìn Vương Song, vẻ mặt có chút phức tạp nói:
– Vương Song, cảm ơn ngươi khoảng thời gian qua đã luôn giúp đỡ, nếu ở đây có khó khăn gì, ngươi có thể đến tìm ta!
Sắc mặt đám người Lâm Tuyết Tình phức tạp nhìn Vương Song, muốn nó cái gì đó nhưng lại không nói ra, nhất là Lâm Tuyết Tình, người đã tận mắt nhìn Vương Song từng bước từng bước tiến hóa đến ngày hôm nay, bây giờ lại phải rời khỏi Vương Song, không khỏi có chút áy náy!
Chương 263: Thành phố Hoa Tân! (2)
Vương Song cũng không quá để ý mà gật đầu, xem như là đáp lại, dù sao đối với hắn mà nói, những người này cũng không được xem là người một nhà, có thể tận lực buông tay thế này cũng khá là nhẹ nhõm!
Sau đó, Vuong Song đi theo đám người Hầu Minh vào trong thành, rẻ ngang rẻ dọc một hồi cũng đi vào trong một tòa lầu đổ nát, nơi này, nước bẩn chảy khắp nơi, mùi hôi bốc lên, gần đó có mấy cái cây già, một khoảng ruộng không lớn ở một bên, toàn cảnh trông chẳng khác gì nhà hoang chuẩn bị đập dỡ, tuy nhiên, vẫn có rất nhiều gia đình, bên trong một gian pòng không lớn ở lầu ba, ngoài trừ một chiếc giường nhỏ ra thì ngay cả ghế cũng không có, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, Hầu Minh có chút xấu hổ nói:
– Đại nhân, thật ngại quá, năng lực của ta có hạn, chỉ có thể sắp xếp cho các ngươi chỗ như thế này!
– Được rồi, sau này gọi ta là Vương đội là được, không cần phải kêu đại nhân này đại nhân nó gì đâu!
Vuong Song sửa lời hắn, sau đó nói:
– Nhưng cũng không sao cả, có chỗ đặt chân như thế này đã là rất tốt rồi!
– Đúng rồi, xe của bọn ta để ở đâu?
Vương Song nghi hoặc hỏi.
– Vương đội, dựa theo quy định nơi này xe của các ngươi đều phải giao lên, nhưng nếu ngươi đã không đồng ý, hơn nữa còn không muốn để lộ thân phận, vậy chỉ có thể để ở ngoài thành thôi! Ta ở ngoài thành đã tìm được một nơi, có thể để xe ở đó!
Hầu Minh cung kính đáp.
Đám người Vương Song có khoảng mười mấy người, bây giờ mười mấy người lại cùng nhau ở trong căn phòng này, nhất thời cảm thấy vô cùng chật chội.
Đối mặt với mắt nhìn chăm chú của mười mấy người kia, Hầu Minh gian nan nuốt một ngụm nước bọt, bắt đầu từ từ nói ra tình hình phân bố thế lực ở trong này!
Thành phố Hoa Tân vốn là một thành phố cấp huyện, người sống ở đây chưa đến trăm ngàn người, nhưng sau khi mạt thế xảy ra, có một đoàn quân vốn đóng quân ở bên ngoài thành dường như cũng đã trở thành Zombie, nhưng dưới sự dẫn dắt của vài người cầm đầu, đám Zombie đó cũng đã bị trấn áp, sau đó nhân lúc đám Zombie còn chưa đạt được thành tựu gì, đã thu phục thành phố Hoa Tân!
Sau đó còn xây dựng bức tường thành ở bên ngoài, phòng trường hợp đám Zombie tập kích.
Bây giờ thành phố Hoa Tân có khoảng bảy ngàn người, chỉ binh lính thôi thì có gần một ngàn người, tất cả đều được trang bị vũ khí, cả căn cứ từ trong ra ngoài được chia làm hai khu vực, vòng ngoài này là nơi dành cho những người bình thường không có bối cảnh, dơ dáy bẩn thỉu chính là để diễn tả cho nơi này, ở nơi nhỏ nhất lại có nhiều người ở nhất, thậm chí mỗi ngày đều phải dựa vào một ít thức ăn cứu tế để tồn tại!
Có thể nói nơi này chính là một Trại Tị Nạn, nhưng ở vòng trong thì khác hoàn toàn, đó là nơi ở của người có quyền có thế, Tiến Hóa Giả và chính phủ cấp cao đều ở nơi này!
Lương thực, thịt, rau dưa, muốn cái gì là có cái đó, mỗi ngày đều có đội tuần tra, có thể nói, ở đó an toàn tiện lợi không cần lo lắng điều gì!
Đứng đầu nơi này là một người tên là Lôi Thành, trước kia vốn là một doanh trưởng trong đoàn, nhưng đoàn trưởng trong mạt thế đã chết, hắn nhân cơ hội mà đoạt quyền, cũng trở thành người cầm quyền cao nhất ở đây!
Mà người đứng thứ hai chính là Trương Thiên Khải, vốn là phó thị trưởng thành phố Hoa Tân, vào thời mạt thế nhờ phản ứng vô cùng nhanh, thu nạp các nhân viên cảnh vụ như võ cảnh, cảnh sát, đặc công, tạo thành một thế lực vô cùng mạnh, sau khi Lôi Thành chiếm lĩnh thành phố Hoa Tân thì Trương Thiên Khải nắm quyền kinh tế, chặt chẽ nắm quyền cung ứng vật tư ở nơi này!
Ngoài trừ bọn họ ra, còn có các thế lực cường hãn khác, đa số đều là do Tiến Hóa Giả thành lập, không có Tiến Hóa Giả trấn giữ, muốn sống sót ở nơi này, căn bản là không thể!
Có thể nói, nơi này chính là long xà hỗn tạp, vô cùng hỗn loạn, người có quyền thế có thể ăn chơi đàng điếm, lập uy hưởng phúc, mà người không có quyền thế chỉ có thể trở thành thịt cá ở trên thớt, mặc cho người ta chém giết!
Những nhân vật quyền thế đều ở vòng trong, cho nên, ở vòng ngoài vốn không ai quản lý, quả thực trở thành thiên đường cho tội phạm, đôi khi sẽ nhìn thấy ở khe nước đen mấy thi thể vô danh.
Binh sĩ phụ trách quản lý trật tự ở vòng ngoài cũng nhắm một mắt mở một mắt, chỉ cần không xảy ra chuyện gì náo động, bọn họ cũng lười quản lý!
Nghe Hầu Minh giới thiệu như vậy, đám người Vương Song cũng hiểu được khái quát tình hình ở nơi này.
Lúc này, mọi người đều cảm thấy có chút đói khát, bèn xuống lầu chuẩn bị ăn chút gì đó, thuận tiện mua một chút vật phẩm, nơi này, cái gì cũng không có, thậm chí cũng không thể nghỉ ngơi!
Đám người đi xuống lầu theo Hầu Minh, chưa được bao lâu đã nhìn thấy ở một bãi đất trống, khắp nơi đều là những kẻ mặc quần áo rách tả tơi.
Gương mặt của bọn họ vô cùng xanh xao thiếu dinh dưỡng, hệt như một thi thể ngồi bất động trên đất.
Chính giữa có một nồi lớn, có mấy nhân viên đang phân phát bữa ăn cứu đói.
Chương 264: Mua sắm!
Mấy chục người đang xếp hàng lãnh thức ăn, một nữ nhân sắc mặc vô cùng xanh xao cầm muôi không ngừng phân phát cháo cho đám đông.
Đám người Vương Song nhìn thấy rõ ràng, tuy nói là cháo nhưng chẳng khác nào nước lã cả.
Bên trong bát chỉ có vài hạt gạo, nhìn rất chua sót, nhưng nó lại là hy vọng của rất nhiều người.
– Đây là thức ăn cho người ăn sao!
Vương Hổ không nhịn được mà lên tiếng.
Trước đây bọn họ đều là thủ hạ của Vương Song, chưa từng ăn những thức ăn thế này.
Tuy rằng không tốt hơn là mấy, nhưng ít ra trong bát cũng có cơm.
– Hừ, không ăn thì cút, đừng cản đường ta làm việc!
Nữ tử chế giễu nhìn đám người Vương Song, không hề sợ sệt.
Trượng phu nàng là quản lý nhỏ ở chỗ này, dưới trướng còn có mười mấy người.
Mấy người giống đám người Vương Song vừa mới vào nàng đã nhìn thấy nhiều rồi, đợi bọn họ bị đói mấy ngày sẽ biết trân trọng thức ăn cứu giúp này ngay thôi!
Những người khác đến nhận cháo xong đều rất cẩn thẩn húp sạch, sau khi húp sau còn không quên lấy đầu lưỡi liếm sạch những hạt gạo trong bát!
Đám người Vương Song không chút hứng thú với thức ăn cứu giúp này, bọn họ đi về phía chợ.
Trong chợ nhộn nhịp hơn nơi phân phát thức ăn cứu giúp nhiều, hệt như một phiên chợ trước mạt thế vậy, vô số người đều trở thành những chut tiệm buôn nhỏ, phía trước bày đầy những món đồ, nồi niêu chén bát, bách hoá vật dụng hàng ngày, muốn gì có đó.
Thậm chí còn có một số quán ăn nhỏ, nhưng giá cá trên đó lại khiến những người bình thường cảm thấy tuyệt vọng, một bát mì cũng phải mất năm lượng lương phiếu.
– Đây là nơi phồn hoa nhất ở ngoại ô, đồ vật đa dạng phong phú, thậm chí chỉ cần ngươi có lương thực, lương phiếu, vũ khí đều có thể mua được!
Hầu Minh chỉ về một quầy hàng vô cùng ngăn nắp ở phía trước, trước cửa có vài binh sĩ vác súng đứng:
– Chỗ đó là nơi trao đổi lương thực, một cân lương phiếu đổi một cân lương thực, tiền lương của nhân viên chính phủ cũng dùng lương phiếu để thanh toán!
Đám người Vương Song đi dạo vài vòng ở chợ, mua được không ít chăn mền, và một số nồi niêu xoong chảo.
Những thứ này đều là vật dụng cần thiết trong cuộc sống!
Để nấu cơm, Vương Song còn mua thêm một bình ga để nổi lửa nấu cơm!
Người bán đồ ở đây rất nhiều, nhưng người mua lại chẳng có bao nhiêu.
Dù sao bộ phận lớn đều là những người bình thường, nếu có tiền, có lương thực cũng sẽ không mua đồ!
Cho nên dáng vẻ mua hàng điên cuồng của nhóm gần mười người Vương Song bỗng chốc khiến tất cả nhà buôn lái trở nên vô cùng hưng phấn, bọn họ không ngừng giới thiệu sản phẩm của mình đến cho đám người Vương Song.
– Vị đại ca này, ngươi xem thử món đồ của ta thế nào? Tuyệt đối đảm bảo chất lượng!
– Đại ca, xem của ta đi, hàng đẹp giá rẻ, chỉ cần một cân lương thực, mặc cho ngươi lựa!
– Đại ca, đồ của ta chất lượng rất tốt…
– Đại ca…
Đám người không ngừng giới thiệu sản phẩm của mình cho đám người Vương Song, tuy rằng trên người đám Vương Song không có lương phiếu, nhưng trước đây ở trên xe đã có rất nhiều lương thực, đồng thời trong Trữ Vật Giới Chỉ của Vương Song còn có rất nhiều lương thực, nên không cần quá lo lắng đến vấn đề thức ăn.
Chỉ tốn gần một trăm cân lương thực, đám người Vương Song đã chuẩn bị xong mọi thứ.
Lúc bọn họ đang muốn rời đi, đột nhiên có một nữ hài chạy ra, xông đến bên cạnh bọn họ, nữ hài mặc một chiếc quần bò, một chiếc áo khoáng hơi ngả vàng.
Nữ hài này còn chưa kịp lại gần Vương Song đã bị đám người chặn lại.
Nữ hài hơi mong chờ nhìn Vương Song, khẩn cầu nói:
– Đại ca này, cầu xin ngươi, đến chơi ta đi, chơi ta một đêm chỉ cần hai cái bánh bao.
Ta là sinh viên đại học, bảo đảm nhất định ngươi sẽ cảm thấy rất sung sướng!
Vương Song ngây ngốc, hắn nhìn nữ hài non nớt trước mắt.
Đây vốn dĩ là tuổi hào hoa phong nhã, ngây thơ đáng yêu, bọn họ nên được tiếp nhận sự giáo dục tốt nhất, trải qua ngày tháng tươi đẹp nhất ở trường!
Nhưng hiện giờ lại vì một cái bánh bao mà phải bán thân.
– Cút ra, không có hứng thú!
Hầu Minh biến sắc, trực tiếp mắng nhiếc.
Nữ nhân giống thế này ở đâu cũng có, kiểu Tiến Hóa Giả như Vương Song, sao có thể nhìn trúng loại nữ nhân này được!
– Đại gia, mẫu thân ta đã ba ngày không có cơm ăn rồi, còn đang bị bệnh nằm trên giường.
Cầu xin ngươi đó, giúp ta đi, ta chỉ cần hai cái bánh bao, ngươi muốn thế nào cũng được!
Nữ tử quỳ rạp xuống, khóc lóc khẩn cầu trên nền đất.
Những người gần đố đều lạnh lùng nhìn nàng, chuyện này sớm đã trở nên bình thường ở đây rồi!
Nữ nhân vì sinh tồn mà bán rẻ bản thân có ở khắp nơi.
Người đáng thương có rất nhiều, bản thân họ muốn sống tiếp cũng vô cùng khó khăn, làm gì có thời gian lo chuyện bao đồng của người khác nữa!
Trong mắt Vương Song lướt qua một gợn sóng, nhưng hắn không để ý, dẫn người đi về phía trước.
Ánh mắt chờ mong của nữ tử biến mất, lộ ra sự tuyệt vọng.
Nàng thấy Vương Song ra tay hào phóng, còn có ý muốn bán thân để có được một ít lương thực, nhưng không ngờ lại bị hắn ngó lớ.
Tuy rằng hiểu rõ kiều người này chưa chắc sẽ nhìn trúng bản thân, nhưng nàng vẫn muốn thử một lần.
Giờ đây xem ra nàng thất bại rồi!
Chương 265: Áp bức!
– Mẫu thân, con xin lỗi!
Trong mắt nữ hài hiện lên nỗi đau khổ.
– Ầm!
Cùng với việc đám người Vương Song tiến về trước, thân thể nữ hài cảm thấy như bị đụng phải.
Sau đó đám người Vương Song đi xa.
Nữ tử cảm thấy trong lòng mình có một túi lương thực, mắt nàng sáng lấp lánh nhìn bóng dáng đám người Vương Song đã đi xa, nàng cắn chặt môi, âm thầm chúc phúc cho Vương Song, rồi cầm theo túi lương thực rời đi.
Bây giờ có lương thực, có thể nấu một bữa ăn ngon cho mẫu thân mình rồi!
– Cảm ơn ngươi, người tốt một đời bình an!
Đám người Vương Song tiếp tục đi về trước, một con đường có hơi kì lạ xuất hiện trước mắt, ở đầu đường có rất nhiều nữ hài đang đứng.
Tuy rằng sắc mặt trắng bệch, nhưng lại rất ăn diện, nhìn tốt hơn những nữ hài ăn mặc rách nát một chút!
Bọn họ nhìn thấy đám người Vương Song, không chút kiêng dè mà tiến lên trước, lớn tiếng giới thiệu bản thân.
– Vị đại gia này, đến chơi đi, một đêm chỉ cần một cái bánh bao hoặc là một gói mì tôm mà thôi!
Một nữ tử tiến lên nói.
– Đại gia, bọn ta là gái bán hoa hầu hạ người khác rất sung sướng đó!
Một bên, còn có hai người nữ nhân nhìn có vẻ xinh đẹp nói.
– Bọn ta chỉ cần năm lạng lương thực!
Bên khác cũng có mấy người nữa lần lượt vây lại, bọn họ vô cùng có mắt nhìn người.
Vừa nhìn đã biết được Vương Song là đại ca của đám người, vì vậy đều mở miệng nói với hắn.
Nhưng có một sô người biết Vương Song không nhìn trúng bọn họ, nên đã chuyển mục tiêu sang đám người Chu Ảnh.
Thấy tình hình này, Vương Song cau mày, Hầu Minh rất tinh ý, khi hắn thấy Vương Song cau mày thì trực tiếp tiến lên trước, rút súng trong túi ra, nhắm vào đám nữ nhân lạnh lùng mắng chửi:
– Làm gì đấy, tránh hết ra!
Thấy Hầu Minh rút súng ra, đám nữ nhân sợ hãi, đều không tình nguyện mà tránh đi.
– Đây đều là một số nữ nhân không còn cách nào nữa, chỉ đành buôn bán xác thịt của mình!
Hầu Minh cất súng đi, có hơi bất lực nói.
– Ha ha, đây chính là quản lý của thành phố Hoa Tân!
Vương Song khinh thường nói, hãy nhìn quản lý ở chỗ này và hiện trạng cuộc sống của mọi người mà xem, Vương Song hoàn toàn mất đi niềm mong chờ ở chỗ này rồi!
Đám người Vương Song trở về chỗ ở, bắt đầu nổi lửa nấu cơm.
Chưa được bao lâu, thịt hộp, rau xanh đã được xào chín, thịt xào, gà kho còn một ít bánh bao đã được lấy từ trong Trữ Vật Giới Chỉ của Vương Song.
Nhìn thấy thức ăn phong phú thịnh soạn như vậy, Hầu Minh vô cũng ngạc nhiên, miệng càng không ngừng nuốt nước bọt.
Tuy bản thân là người của chính phủ, nhưng tiền lương mỗi tháng cũng chưa đến năm mươi cân lương phiếu!
Cho nên, khi nhìn thấy bàn thức ăn trước mắt, hắn vô cùng thèm thuồng, càng ngạc nhiên với độ xa xỉ của đám người Vương Song.
– Ha ha, cùng đến ăn đi!
Vương Song nói với Hầu Minh.
– Cảm ơn Vương đội, cảm ơn Vương đội!
Hầu Minh cảm kích nói, sau đò hắn không khách khí mà ngồi vào bàn.
Đám người Vương Hổ lại không thích tên này cho lắm, vẻ mặt vẫn luôn lạnh lùng nhìn hắn.
Sau khi đã ăn uống no say, mọi người cũng tụ tập trong phòng, Vương Song nhìn đám người, lên tiếng:
– Ngày mai cũng ta đến những nơi khác xem một vòng đi, ta muốn xem căn cứ ở đây lớn như thế nào!
Mọi người đều đồng loạt gật đầu, dựa vào những gì nhìn thấy ngày hôm nay khiến ấn tượng tốt của mọi người về chỗ này hoàn toàn sụp đổ như gió thổi mây bay!
Ngày hôm sau, bọn họ không đi hết toàn bộ, mà chỉ có mấy người tiến hóa như Vương Song cùng với đám người Chu Ảnh ra ngoài.
Những người khác đều ở lại trong nhà.
Lần này Vương Song đi đến cổng thành, chỗ đó đang có không ít người đang sửa tường, ai ai cũng mệt đến đầu mướt mồ hôi, người ngợm dính đầy bùn đất.
Bọn họ có đến một trăm người, bên cạnh còn có binh sĩ cầm súng đứng giám sát, phát hiện có người lười biếng bèn tay đấm chân đá vào bọn họ.
– Người ở đây phần lớn đều là công nhân, bởi vì cần bọn họ xây dựng tường thành, cho nên đã gọi một trăm công nhân đến làm việc.
Vốn dĩ người đến làm hơn ngàn người, bây giờ công việc đã ít đi nhiều, cho nên cũng không cần dùng đến nhiều người như vậy nữa!
– Những người này mỗi ngày đều phải làm mười hai tiếng đồng hồ, mà tiền lương họ nhận được là một ngày hai bữa cơm, mỗi bữa có một cái bánh bao và một bát cháo! Vào cái thời đại có thể mất mạng bất cứ lúc nào này, có được công việc đối với một người mà nói đã là hạnh phúc rất lớn rồi!
Hầu Minh giới thiệu với đám người Vương Song:
– Tuy rằng vẫn không tránh được việc bị áp bức, nhưng có rất nhiều vẫn muốn có được công việc này!
Trong lúc nói chuyện, đám người Vương Song bèn nhìn thấy một nam hài chạc mười lăm mười sáu tuổi đang khoả thân trên, có thể nói nam hài gầy như da bọc xương, dáng người ốm yếu gầy nhom, còn có không ít vết bầm tím, vết thương.
Nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, khiêng một túi xi-măng đi sang một bên!
Từng giọt mồ hôi chảy xuống trán, nam hài cắn chặt răng, bước từng bước khó khăn về phía trước.
Có thế nhìn thấy thân hình nhỏ bé của hắn không ngừng run lên!
– Nhanh lên, tên phế vật nhà ngươi!
Một tên giám sát cao to thì đạp một chân về trước, khiến nam hài ngã nhào xuống đất, túi xi-măng rớt sang một bên.
Chương 266: Áp bức! (2)
Nam hài ngã trên đất, đầu gối chảy đầy máu, nhưng đối diện với loại áp bức, nhục mạ này, hắn không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương rồi cui đầu xuống, hệt như một chú sói, âm thầm bò dậy tiếp tục vác túi xi-măng đi về trước.
– Hừ, thật không biết sao tên phế vật như gươi có thể vào đây được, thân hình gió thổi là bay, mà lại đi làm công việc này!
Có người bên cạnh chế giễu hắn, dường như vô cùng không hài lòng với nam hài.
– Nghe nói tên này có muội muội, lúc đó bị người ta bắt nạt, tên này điên lên dùng miệng cắn chết người ta.
Dáng vẻ điên cuồng đó nghe nói còn doạ rất nhiều người chết khiếp!
Bên cạnh có người tiếp lời, nhìn sang nam hài, khẽ cười:
– Thức ăn mỗi ngày của tên này đều phải chia một nửa cho muội muội, vỗn dĩ đã không đủ ăn, mà giờ còn chia đi một nửa, làm sao còn sức làm việc nữa!
– Thật là một tên ngốc.
Thời đại này, chưa chắc bản thân đã sống được, vậy mà còn đi quan tâm sự sống chết của người khác?
Có người cười mỉa mai.
– Tên nhóc này không tồi! Có tình có nghĩa!
Cũng có người rất tán thưởng nam hài này, nhưng cũng không có ý ra mặt giúp đối phương.
Dù sao cũng đều là người, cũng cần phải sinh tồn, vì một tên nhóc mà đắc tội đồng nghiệp cũng không phải sự lựa chọn chí lý!
Đám người Vương Song lặng lẽ đứng nhìn ở một bên, không nhúng tay vào.
Khi nhìn thấy nam hài đứng dậy tiếp tục tiến về trước, trong mắt Vương Song loé lên một tia sáng, ánh mắt đó hắn biết rất rõ, chính là ánh mắt của sói, còn là một chú sói hoang có thể làm bị thương người khác bất cứ lúc nào.
Tính khí hoang dại khó thuần phục, nhưng một khi đã được thuần phục, nhất định sẽ là thuộc hạ trung thành nhất!
Nam nhân cao lớn bị một đứa trẻ nhìn chằm chằm như vậy, không kìm được mà cảm thấy mất mặt, hắn bỗng chốc cảm thấy tức giận, lại tiến lên trước lần nữa!
– Cái tên súc sinh này, để lão tử dạy dỗ ngươi, ngươi còn không chịu khuất phục hà!
Hắn đấm lên khuôn mặt nam hài, đánh đối phương văng xa ra hai mét.
Sau đó, lại lên trước đạp mạnh xuống.
Trong nháy mắt, nắm đấm và cú đạp chân rơi xuống như mưa, nam hài ôm chặt lấy đầu mình, cuộc lại trên đất, không nói lời nào, càng không kêu lên tiếng đau đớn, chỉ là đôi mắt càng thêm lạnh lẽo!
– Lão Lý, làm như vậy sẽ đánh chết người mất! Một khi giết người trên phố, rất khí giải thích với cấp trên đấy!
Đồng nghiệp bên cạnh có chút lo lắng mở miệng nói.
Còn những công nhân kia đều vô cùng sợ hãi nhìn một màn này, cũng chẳng ai dám mở miệng ủng hộ.
Bọn họ đều xem như không nhìn thấy gì cả.
– Yên tâm đi, Lão Lý có chừng mực! Sẽ không đánh chết đâu!
Một nam nhân mở miệng nói.
– Đi thôi!
Vương Song nhìn một lúc, bèn rời đi cùng đám người.
– Chu Ảnh, lát nữa ngươi dẫn nam hài đến chỗ chúng ta đi!
Vương Song dặn dò Chu Ảnh ở một bên.
– Đội trưởng Vương, ý ngươi là?
Hầu Minh hơi ngạc nhiên, giống như chuyện này trong căn cứ địa chỗ nào cũng xảy ra, Vương Song đường đường là một Tiến Hóa Giả thế mà lại quan tâm đến chuyện này!
– Ta khá xem trọng nam hài đó!
Vương Song nói, nhìn sang Chu Ảnh:
– Chu Ảnh, nhớ nhất định phải an toàn đưa nam hài đến đây! Tên nhóc đó, ta rất thích!
Chu Ảnh gật đầu, trực tiếp rời đi.
Đám người Vương Song tiếp tục đi sang những chỗ khác, lần này là không ngừng đi vào sâu bên trong.
Một tấm hàng rào phòng hộ bắng sắt xuất hiện trước mắt bọn họ, bên trong là từng căn phòng được sắp xếp theo tứ tự ngăn nắp gọn gàng.
Trên con đường đều rất sạch sẽ, vệ sinh gọn gàng.
Hai bên, cây xanh um tùm, đầy đủ các loại cơ sở thiết bị, từng đội hộ về không ngừng tuần tra, mang đến cho người ta một cảm giác vô cùng an toàn.
Thậm chí đám người Vương Song còn phát hiện một nữ nhân quý phái đáng dắt một chú chó Nhật đi tản bộ.
Nhìn ra bên ngoài hàng rào là một mảnh hoang tàn, bẩn thỉu, mọi người chen chúc nhau, vô cùng tan hoàng.
Quả thật là hai thế giới!
– Chỗ này chắc là trung tâm mà ngươi nói rồi phải không!
Vương Song lạnh nhạt nhìn mọi thứ, rồi nhìn sang Hầu Minh.
Khuôn mặt Hầu Minh lộ ra vẻ ngưỡng mộ, hắn nhìn khung cảnh bên trong:
– Đây chính là trung tâm, là nơi mà chỉ có những người quyền thế kia mới có thể ở! Người bên trong đó có giết người bình thường cũng sẽ không phạm pháp, những nhân vật nhỏ bé như chúng ta, bọn họ chỉ cần nói một câu là có thể quyết định quyền sống chết rồi!
– Ha ha! Chúng ta đi thôi!
Vương Song cười, trực tiếp rời đi.
Cấp bậc đặc quyền cho dù là thời đại nào thì nó vẫn luôn tồn tại, đây là thói hư tật xấu của con người, cũng là động lực thức đẩy nền văn minh tiến bộ của nhân loại.
Cho dù một mình hắn cũng khó tránh được loại hành vi này.
Nhưng, giống như những kẻ thống trị ở đây sau khi thu phục được thành phố Hoa Tân thế mà lại bắt đầu ăn chơi đàn điếm, không chút quan tâm đến sự sống chết của những người bình thường thì có chút não tàn rồi.
Nếu một thế lực muốn phát triển, điểm thứ nhất là phải có người, như vậy mới có thể phát triển lên được! Nếu như xem con người như súc sinh, tuỳ ý bắt nạt, vậy thì một thế lực cũng đồng nghĩa với việc đang đào mộ chôn bản thân!
Chương 267: Dịch Tiểu Xuyên
Màn đêm buông xuống, một mảnh đen tối, cả một căn cứ địa ngoại trừ ngọn đèn soi sáng ở chính giữa thì bên ngoài chỉ có những đốm lửa yếu ớt.
Đa số đều dùng ánh lửa của nến, bên ngoài không giống như bên trong, có thiết bị cung cấp điện chuyên dụng! Có thể sống sót được đã là may mắn lắm rồi.
Làm gì còn cần dùng đến điện nữa.
Dịch Tiểu Xuyên lê tấm thân mệt mỏi, bị thương của mình rời khỏi công trường, khuôn mặt có chút non nớt của hắn lại vô cùng lạnh nhạt, gần như đã quen với cuộc sống này từ lâu, lấy cái bánh bao được mình giấu ở trong người ra.
Hắn đi vào một căn nhà vô cùng rách nát, có thể nói là một căn nhà rách nát nhất trong khu nhà nghèo này, bốn bên đều thông gió, ngọn cỏ dại xung quanh đã mọc um tùm, lúc nào cũng có thể nhìn thấy những con gián.
Hắn nhẹ nhàng mở cửa, Dịch Tiểu Xuyên cẩn thận bước vào, một giọng nói yêu ớt vang lên:
– Ca ca, ngươi về rồi!
Giọng nói nghe rất yếu ớt, nhưng không che giấu được sự trong trẻo bên trong.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy dáng vẻ xanh xao của muội muội mình Dịch Tiểu Hà, gương mặt vẫn luôn lạnh lùng của Dịch Tiểu Xuyên bỗng chốc được rã đông, trở nên ấm áp, hắn hơi lo lắng lên tiếng:
– Muội muội, sao ngươi còn chưa ngủ? Có phải đói rồi không, nào lại đây, đây là ca ca để dành cho ngươi, nhanh ăn đi!
Nói rồi hắn lấy bánh bao vẫn luôn giấu trong lòng đưa cho muội muội của mình.
Dịch Tiểu Hà nhận lấy bánh bao, nữ hài chỉ mới tám chín tuổi, nhưng thân thể phát triển lại hệt như một đứa trẻ mười mấy tuổi, có thể vì dinh dưỡng không đủ nên sắc mặt có phần xanh xao vàng vọt.
Một khuôn mặt non nớt, vô cùng thanh tú, đôi mắt nàng hệt như trân châu nhìn ca ca đưa bánh bao cho mình, nàng cắn lấy ngón tay, chia bánh bao thành hai phần, một phần lớn, một phần nhỏ.
Phần nhỏ để lại cho bản thân, phần lớn thì đưa lại cho ca ca.
– Ca ca, ngươi cũng ăn đi.
Tiểu Hà còn nhỏ, ăn ít là đủ no rồi!
Dịch Tiểu Xuyên không cầm lấy, giọng nói dịu dàng:
– Muội muội, ca ca đã ăn no rồi.
Cái này là ca ca đặc biệt để lại cho ngươi, ngươi nhanh ăn đi!
– Được ạ!
Dịch Tiểu Hà ngây thơ gật đầu, sau đó nữ hài mở miệng bắt đầu ăn.
Nhét đầy thức ăn vào miệng
Nhìn dáng vẻ ăn bánh bao của muội muội, Dịch Tiểu Xuyên cười nói:
– Ăn từ từ thôi, đừng để nghẹn đấy, uống ít nước đi!
Hắn chỉ có một muội muội này, giờ đây càng phải nương tựa vào nhau, hắn sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương đến nàng!
– Thật là một cặp huynh muội tình thâm!
Đột nhiên, sau lưng Dịch Tiểu Xuyên truyền đến một giọng nói trầm thấp, hai người bị doạ giật nảy mình.
– Ai!
Gương mặt Dịch Tiểu Xuyên bỗng chốc trở nên lạnh lùng, như một chú sói mẹ đang bảo vệ đàn con của mình, hắn nhìn Chu Ảnh đột nhiên xuất hiện sau người mình, thấp giọng quát.
– Ca ca!
Dịch Tiểu Hà có hơi sợ hãi núp phía sau người ca ca mình.
– Muội Muội, đừng sợ, có ca ca ở đây!
Dịch Tiểu Xuyên nhìn chằm chằm Chu Ảnh, hắn cảm nhận được từ trên người đối phương có một sự khủng bố, dường như chỉ cần đối phương nhúc nhích ngón tay là có thể giết chết hắn vậy!
Bản thân chưa từng trải qua cảm giác bị uy hiếp này, hắn chỉ từng cảm nhận được khí tức giống vậy trên người Tiến Hoá Giả đại nhân mà hắn ngẫu nhiên gặp được mà thôi!
– Ngươi là Tiến Hoá Giả đại nhân!
Giọng điệu của Dịch Tiểu Xuyên tuy vẫn còn nghi vấn, nhưng lại có phần khẳng định.
– Ha ha, một tên nhóc thông minh!
Chu Ảnh cười ha ha, coi như thừa nhận!
– Không biết Tiến Hoá Giả đại nhân tìm tiểu nhân ta có chuyện gì, nếu có gì cần phân phó, tiểu nhân nhất định sẽ dốc hết sức mình!
Trên mặt Dịch Tiểu Xuyên lộ ra vẻ kính trọng, cung kính trả lời.
Đối diện với Tiến Hoá Giả, cho dù hắn có can đảm thế nào cũng biết được sự cách biệt giữa hai người, có thể nói nếu đối phương muốn giết hắn, thì chỉ cần dùng một ngón tay đã đủ đè nát hắn rồi.
Cho nên, hắn vô cùng tò mò, theo lý mà nói người này đáng lẽ phải ở nơi dành choTiến Hoá Giả ở trong trung tâm căn cứ thành phố Hoa Tân mới đúng, sao lại đến nơi rách nát nhất này tìm mình chứ!
Hắn không cho rằng bản thân đáng để đối phương lợi dụng.
– May mắn của ngươi đến rồi, đại nhân nhà ta muốn gặp ngươi!
Chu Ảnh mỉm cười:
– Đi theo ta!
– Sao cơ, đại nhân của người!
Trong lòng Dịch Tiểu Xuyên ngạc nhiên, khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi, ngay cả Tiến Hoá Giả cũng phải xưng đại nhân, có thể đoán được đối phương có thân phận thế nào, nhưng đại nhân như thế, sẽ phái người đến tìm mình sao?
– Xin hỏi đại nhân, đại nhân của người là ai? Tại sao lại tìm ta?
Dịch Tiểu Xuyên hơi nghi ngờ hỏi.
– Cứ đi theo ta là được rồi, sẽ không thiệt thòi cho ngươi, chỉ có chuyện tốt mà thôi!
Dịch Tiểu Xuyên im lặng hồi lâu, bèn mở miệng nói:
– Ta đồng ý đi theo đại nhân!
Hắn biết Tiến Hoá Giả đã ra khỏi cửa, e rằng nếu bản thân không đồng ý thì mình và muội muội đều sẽ mất mạng ở đây.
Một mạng sống bé nhỏ như mình, dù chết nhiều hơn nữa cũng không ai để ý đến.
– Ca ca, đừng đi!
Dịch Tiểu Hà ở phía sau kéo lấy áo ca ca mình, có phần lo sợ ca ca sẽ gặp nguy hiểm.
Chương 268: Dịch Tiểu Xuyên (2)
– Yên tâm đi, ta không có chuyện gì đâu.
Muội muội, ta sẽ không gặp nguy hiểm gì đây, nếu Tiến Hoá Giả thật sự muốn giết ta thì đã trực tiếp ra tay rồi, chứ không phiền phức đến nỗi dẫn ta đi đâu!
Dịch Tiểu Xuyên quay đầu an ủi muội muội:
– Muội muội, ngươi ở nhà ngủ trước đi, ta đi một lát rồi về!
Sau đó, Dịch Tiểu Xuyên và Chu Ảnh cùng đến nơi ở của đám người Vương Song.
Trên đường đi, Dịch Tiểu Xuyên càng cảm nhận được sâu sắc sự cường đại của Tiến Hoá Giả. hắn bị Chu Ảnh dẫn đi, dường như hòa hợp vào bóng đêm, tốc độ nhanh đến khó tin!
– Đây chính là sự cường đại của Tiến Hoá Giả! Nếu ta là Tiến Hoá Giả thì tốt biết mấy!
Dịch Tiểu Xuyên có chút hâm mộ nghĩ thầm.
Lúc này, bọn họ vừa mới nấu xong bữa tối, Chu Ảnh cũng đã trở về.
– Đội trưởng Vương, ta đã đưa người đến rồi!
Chu Ảnh tiến lên cung kính nói.
Đám người Vương Song vừa nấu xong một nồi cháo, Vương Song múc cho Chu Ảnh một bát, đưa qua cho đối phương.
Khi nhìn thấy Dịch Tiểu Xuyên đang trợn to mắt, hắn cũng múc một bát cho đối phương.
Cùng lúc đó, xé một cái đùi gà trên dĩa đưa cho hắn.
– Nhóc con, đến đây ăn luôn đi, ở đây nhiều đồ ăn lắm.
Dịch Tiểu Xuyên nhìn thức ăn phong phú trên bàn và đám người Vương Song, hắn hiểu được Vương Song là trung tâm của mọi người, nhìn khuôn mặt tuấn tú của người trước mặt, Dịch Tiểu Xuyên có chút khó tin đây lại là người đã sai Tiến Hóa Giả đi!
Nhưng khi nghe thấy Vương Song nói, hắn lại nhận lấy theo bản năng, ngửi mùi thơm của cháo và thịt gà, hắn không kìm được mà nuốt nước bọt, không chút kiêng dè, bản thân cũng không đủ tư cách để người ta hạ độc chết, cho nên hắn húp một hơi hết sạch bát cháo.
Nhưng lại cẩn thận cất đi đùi gà, không hề động vào!
– Không ăn đùi gà là muốn cho muội muội à?
Vương Song mỉm cười hỏi.
Lúc trước có nghe người khác nói, biết được hắn có một người muội muội.
Đoán chắc hắn làm như vậy là vì muốn để lại đồ ngon cho muội muội ăn mà thôi.
Quả thật không sai, Dịch Tiểu Xuyên gật đầu, coi như thừa nhận, gương mặt hắn lộ ra sự dịu dàngnói:
– Cơ thể muội muội ta vẫn luôn ốm yếu, ta muốn để đùi gà lại cho nàng bồi bổ thân thể.
Nàng vẫn luôn ăn bánh bao, không dinh dưỡng chút nào!
– Ha ha, yên tâm đi.
Ngươi cứ ăn thoải mái, đợi lát nữa khi ngươi chuẩn bị về, ta sẽ chuẩn bị một con gà quay cho ngươi, mang về cho muội muội ngươi ăn!
Vương Song cười nói.
Dịch Tiểu Xuyên cũng không có chút vui mừng gì, chỉ trầm giọng nói:
– Đại nhân, không biết ngài muốn tiểu nhân làm gì? Ta tự cho rằng bản thân chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ bé, không đến nỗi được đại nhân xem trọng như thế! Hiện giờ đại nhân lại đối xử với Tiểu Xuyên tốt thế này, hẳn là có chuyện muốn nhờ Tiểu Xuyên làm!
– Thông minh!
Vương Song tán thưởng, những người khác cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Một tiểu hài tử mà nhìn nhận mọi chuyện lại có thể rõ ràng đến vậy, vì thế bọn họ có hơi ngạc nhiên!
– Ngươi tên gì?
Vương Song ôn hòa hỏi.
– Dịch Tiểu Xuyên, em gái, Dịch Tiểu Hà.
– Những gì xấu xảy ra hôm nay ở công trường với ngươi bọn ta nhìn thấy hết rồi! Cảm giác bị đánh như thế nào?
Vương Song đột nhiên nói như vậy, khiến cho Dịch Tiểu Xuyên sửng sờ, lập tức cười khổ:
– Khiến cho đại nhân chê cười rồi! Bản thân bất lực yếu đuối, không dám phản kháng.
– Bị người ta khinh thường cảm giác như thế nào?
Giọng nói có chút kỳ dị của Vương Song vang lên, tất cả mọi người hơi kinh ngạc nhìn Vương Song, ngầm đoán được dụng ý của Vương Song.
Ánh mắt Dịch Tiểu Xuyên chợt loé lên rồi biến mất, lập tức khổ sở nói:
– Nếu như có thể không cần chịu nhục, ai sẽ dễ dàng tha thứ khi bị người khác sĩ nhục như thế.
Lập tức nắm chặt nắm đấm, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn.
– Nếu như một ngày Dịch Tiểu Xuyên ta đứng trên vạn người, ta nhất định sẽ khiến cho những người từng sĩ nhục ta phải trả một cái giá thật đắt!
Nghe Dịch Tiểu Xuyên nói, Vương Song lộ ra một nụ cười,
– Ngươi chỉ là một người bình thường.
muốn trở mình, nếu như không có gì bất ngờ, chỉ sợ nguyện vọng này cả đời cũng sẽ không thành hiện thực.
– Cho nên, đây chính là nguyên nhân hôm nay đại nhân tới tìm ta, không phải sao! Ngài chính là cái ngoài ý muốn này!
Dịch Tiểu Xuyên trầm giọng nói, ánh mắt sáng ngời nhìn Vương Song,
– Dịch Tiểu Xuyên ta mặc dù không phải nhân vật to lớn gì, nhưng ta biết hôm nay có thể chính là thời cơ của ta, ta nhất định phải nắm lấy, ta bằng lòng nghe đại nhân sai khiến!
Bọn người Vương Song kinh ngạc, mình vẫn chưa nói mục đích, người này đã đoán trúng mục đích của mình.
– Ngươi không hỏi xem ta vì sao ta lại chọn ngươi?
Vương Song cười khẽ, cầm lấy một cái đùi gà, cắn một cái.
– Đại nhân ắt có phán đoán của mình, muốn đến chắc là bởi vì trên người của ta có thứ gì đó mà đại nhân xem trọng! Có điều đại nhân bằng lòng lựa chọn ta, ta nhất định sẽ không làm ngài thất vọng!
Giọng của Dịch Tiểu Xuyên mặc dù hơi non nớt, nhưng mà mọi người nghe thấy có một cảm giác kiên định.
– Tốt, quả nhiên không tệ, ta không nhìn lầm người, tiểu huynh đệ, ngươi cho ta một phen ngạc nhiên đấy.
Chương 269: Vô Song Hội
Vương Song khen ngợi cười nói, dường như có chút ngạc nhiên, bản thân chỉ là vì cảm thấy ánh mắt của người này không tầm thường, cho nên muốn thu nhận đối phương, không nghĩ tới hắn lại cho mình một phen ngạc nhiên, cơ trí như vậy, hiểu lí lẽ, lại thêm đánh giá khắc nghiệt về công việc của mình, người kế tục ưu tú như vậy bị mình phát hiện, đây đúng là một chuyện khiến người vui vẻ.
– Nếu đã như vậy, thế thì sau này ngươi cứ gọi ta là Vương Đội là được , nhớ kỹ tên của ta — Vương Song!
Vương Song nói với Dịch Tiểu Xuyên ở trước mặt.
– Dạ, Vương Đội, sau này có chuyện gì xin cứ việc phân phó, ta nhất định liều chết hoàn thành.
Dịch Tiểu Xuyên có chút mừng rỡ nói, biết lần này mới là lần mình được thừa nhận.
Cũng chính là giờ khắc này, phía sau mình có Tiến Hóa Giả làm chỗ dựa! Cuối cùng không cần bị người khác bắt nạt.
– Tiểu Xuyên, ta cũng không cần ngươi phải liều mạng, nếu như ta muốn có liều mạng, tự nhiên sẽ có rất nhiều người bằng lòng chết vì ta.
Nhưng ta có một việc muốn ngươi làm!
Vương Song buông cái đùi gà bị cắn sạch sẽ xuống, nhìn phản ứng của Dịch Tiểu Xuyên.
– Xin cứ việc phân phó.
Dịch Tiểu Xuyên tuổi tác, nhưng lại vô cùng hiểu chuyện.
Những người khác có chút tò mò nhìn Vương Song, không rõ ý Vương Song.
– Hầu Minh, người biết khu vực bên ngoài có những thế lực nào không?
Vương Song chưa nói, mà nhìn Hầu Minh, có ý tứ hỏi.
– Thế lực?
Hầu Minh sững sờ, lập tức cúi đầu suy nghĩ một chút, cười khổ nói:
– Vương Đội, bên ngoài mấy ngàn người, vì tiếp tục tồn tại, có đủ loại tiểu đoàn thể, các loại thế lực lớn vươn lên, ta cũng chỉ biết một số thế lực khá nổi danh.
– Nhưng mà các thế lực xung quanh đều mờ ám, so với những thế lực mạnh thật sự thì không cùng đẳng cấp.
Vương Song không để ý, gật đầu,
– Không có gì, những thế lực nào bên ngoài tương đối nổi danh?
– Tiểu Đao Hội, Tụ Nghĩa Minh, Tam Sát Hội…
Hầu Minh liên tiếp liệt kê mấy cái tên, sau đó bổ sung nói:
– Mặt dù đặt tên rất lợi hại, nhưng mà thế lực lại chỉ có hơn mười người đến trăm người, đều chỉ có đai, đến cả một cây súng lục cũng không có!
– Càng đáng thương là thậm chí chỉ có một ít cây gỗ và những thứ tương tự.
Nghe Hầu Minh nói, Vương Song trầm tư một chút, trong mắt lóe lên một tia sáng, nhìn Dịch Tiểu Xuyên lần nữa, đột nhiên nói:
– Tiểu Xuyên, nếu như ta bảo ngươi thống nhất tất cả các thế lực bên ngoài thì thế nào?
Mọi người giật mình, không ngờ rằng Vương Song lại đưa ra chủ ý như vậy.
Hầu Minh biết rõ nơi này rồng rắn lần, lộn vội vàng nói:
– Vương Đội, tuyệt đối không thể, nơi này mặc dù là bên ngoài, những người thống trị bên trong kia cũng không thể nào quản lý những người bên ngoài này! Nhưng mà nếu như một khi thống nhất những thế lực bên ngoài này, những thế lực cao cấp khác bên trong nhất định sẽ chú ý tới, bọn họ sẽ không cho phép xuất hiện loại thế lực này!
– Thậm chí những thế lực này cùng bên trong đều có một chút quan hệ mật thiệt, nói không chừng còn có người ở sau lưng ủng hộ! Nếu như thành lập một thế lực, bọn họ sẽ không hỏi nhiều, dù sao thế lực bên ngoài nhiều vô số kể, thêm một cái thiếu một cái cũng không đáng kể!
– Nhưng giống như đại nhất thống thực lực, bọn họ là sẽ không cho phép xuất hiện, lỡ xuất hiện thật, đoán chừng bọn họ sẽ điều động Tiến Hóa Giả đến phá hủy.
Nghe Hầu Minh giải thích, tất cả mọi người thờ ơ, bọn họ đều đã trải qua hàng trăm trận chiến, làm sao lại bị một hai câu nói của người khác doạ sợ được.
Dịch Tiểu Xuyên không chút do dự, lập tức nói:
– Vương Đội, chỉ cần ngài tin tưởng ta, ta sẽ dốc hết sức lực, vì ngài thống nhất thế lực nơi này!
Trong lòng của hắn lâm râm kích động, mặc dù biết Hầu Minh nói không sai, nhưng hắn càng tin tưởng trực giác của mình, khi nhìn thấy những người này, Dịch Tiểu Xuyên cảm giác được ít nhất không dưới khí tức của hai người cho hắn cam đoan.
– Ít nhất ba tên Tiến Hóa Giả! Đồng thời Vương Đội là một tên Tiến Hóa Giả cực kỳ mạnh, nếu không, cũng sẽ không trở thành thủ lĩnh của Tiến Hóa Giả.
– Thực lực này, cho dù những thế lực bên trong đó điều động cao thủ đến, ta cũng hoàn toàn không sợ.
Đây là suy nghĩ trong lòng của Dịch Tiểu Xuyên, hắn biết đây chính là thời cơ của mình, một khi thành công, bản thân có thể trở thành người trên vạn người, muội muội của mình cũng sẽ được một cuộc sống tốt, mỗi ngày đều không cần ăn loại màn thầu vừa lạnh vừa đen kia.
Hắn tin tưởng Vương Song, đã dám nói thế, nhất định có lực lượng mạnh mẽ! Mà cái giá mà mình diễn chỉ cần là trung thành!
– Ngươi điên rồi, lại dám khen khen như nói khoác như thế.
Hầu Minh xoay lại, nhìn Dịch Tiểu Xuyên lạnh giọng quở mắng.
Có điều Dịch Tiểu Xuyên thì không có chút quan tâm, chỉ nhìn Vương Song, ánh mắt sáng ngời!
– Tốt, ta sẽ bảo bọn hắn giúp ngươi, Hầu Minh cũng là người bản địa, hắn sẽ ở một bên trợ giúp ngươi, hi vọng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng.
Vương Song cười, xem như là hứa hẹn.
Nghe Vương Song nói, Hầu Minh có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi, chẳng qua giờ đây bản thân cũng nương nhờ vào Vương Song, nhất định phải đứng ở góc độ của Vương Song suy nghĩ vấn đề, cho nên, dù cho nghĩ rằng chuyện này rất nguy hiểm, hắn nhất định cũng phải ủng hộ.
Chương 270: Cuồng Đao Hội
– Ta sẽ không quan tâm ngươi dùng cách gì, cái ta cần thấy là kết quả! Bọn họ sẽ giúp ngươi, đồng thời, ta sẽ cho người cung cấp súng ống, nhưng mà, cụ thể làm như thế nào, cần ngươi tự mình làm chủ!
Vương Song nhàn nhạt nói,
– Thời gian một tuần lễ, ta không muốn nhìn thấy bên ngoài vẫn còn có thể lực khác tồn tại!
– Cảm ơn Vương đội, thời gian một tuần lễ, ngoài thế lực của chúng ta ra sẽ không còn các thế lực bên ngoài khác !
Dịch Tiểu Xuyên dường như không biết một tuần lễ có ý như thế nào, trầm giọng trả lời.
Nói xong, dường như có chút do dự, nhìn Vương Song, tò mò hỏi:
– Vương Đội, ta muốn hỏi một chút, thể lực mà chúng ta thành lập tên gì?
Vương Song nhất thời rơi vào trầm tư, đặt tên là một vấn đề tương đối qua trọng, hắn còn muốn từ từ cân nhắc.
– Vương Đội, hay là gọi là Vô Song Hội, như thế nào? Lấy chữ Song trong tên của người, trở thành thế lực duy nhất, cái tên Vô Song này rất hợp!
Lúc này, Chu Ảnh bên cạnh nhẹ giọng đề nghị.
– Tên rất hay! Vô Song Hội! Chính là cái tên này!
Mắt Vương Song sáng lên, trong nhảy mắt đã thích cái tên này, lập tức quyết định chọn.
– Sau này ngươi không cần đến công trường làm việc.
Đây là một trăm cân lương thực, ngươi đem đi đi, ngày mai bắt đầu, ngươi bắt đầu hành động, bọn người Vương Hổ, Lưu Hãm ngày mai sẽ qua tìm ngươi.
Vương Song nói với Dịch Tiểu Xuyên.
Dịch Tiểu Xuyên cầm một trăm cân lương thực và một con gà quay được Chu Ảnh đưa về.
Ngày thứ hai, hai người Vương Hổ và Chu Ảnh mang theo năm chiến sĩ rời khỏi, chỉ còn lại có hai người Chu Ảnh và Hầu Minh ở lại bên cạnh Vương Song.
Vương Song không quan tâm Dịch Tiểu Xuyên sẽ làm thế nào, dù sao đây cũng là một nước cờ khó của mình, cho dù thất bại cũng không quan trọng.
Vương Song hôm nay như thường lệ ở bên ngoài tùy ý đi lại, đập vào mắt vẫn là khung cảnh hoang tàn, khắp nơi đều là cảnh tượng rách nát, nếu như không phải có người, chỉ sợ sẽ bị người ta xem như là phế tích.
Lần này, mấy người Vương Song ở trong một số cửa hàng bên ngoài xem xét bốn phía, đây là một số có người chống lưng, lại do người đầu não mở, dù sao, bất luận lúc nào, thương nhân đều tồn tại, đây cũng là nhu cầu của xã hội, có nhu cầu, vậy thì, cũng sẽ có cung ứng.
Chẳng qua nếu như không có bối cảnh nhất định, muốn nơi này mở cửa hàng dường như không có khả năng! Bọn người Vương Song đang đi dạo, nhìn thấy mười mấy tên ăn mặc loè loẹt vênh váo tự đắc đi tới một cửa hàng, tay áo bên trên y phục của họ có một cái Cuồng Phong Đồ Án, một nam tử trung niên cười lấy lòng đi tới, nhìn những người này,
– Là Triệu ca à, không biết tới đây có việc gì?
– Bớt nói nhiều lời, phí bảo kê tháng này tăng thêm ba phần!
Triệu Ca cầm đầu ánh mắt lạnh lùng nhìn nam tử, ngang ngược nói.
– Cái gì, lại tăng thêm ba phần!
Gương mặt nam tử trung niên bổng nhiên thay đổi, lập tức cầu khẩn nói:
– Triệu ca, đây đã là lần thứ ba tăng giá tháng này rồi, so với ban đầu đã gấp mấy lần rồi! Bọn ta đã là không có lời rồi, nếu cứ tiếp tục như thế, chúng ta sớm muộn cũng phải đóng cửa!
Triệu Ca biến sắc, trở nên âm lãnh vô cùng, nhìn nam tử.
– Ngươi không muốn nộp?
Nam tử dường như nghĩ đến thân phận của đối phương, không khỏi e dè, khổ sở nói:
– Không phải là không muốn nộp, mà chính là thực sự không có cách nào! Bọn ta đã đóng không nổi! Mỗi tháng nộp một trăm cân lương thực, bọn ta kiếm không đến một trăm cân, làm gì có đồ để nộp cho ngươi!
– Chuyện này ta mặc kệ, dù sao sao đây là phân phó của cấp trên, ta vẫn luôn phụ trách đến thu, đến lúc đó không giao ra được ngươi hẳn phải biết là hậu quả gì!
Bọn người Vương Song nhìn cảnh này này, không khỏi có chút tò mò, quay đầu hỏi Hầu Minh bên cạnh,
– Bọn họ là ai? Sao lại ngang ngược như vậy?
Trong mắt Hầu Minh lóe lên tia kiêng kị, nhìn những người này, trầm giọng nói:
– Vương Đội, bọn họ đều là người của Cuồng Phong Bang.
Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của Vương Song, lập tức giải thích:
– Cuồng Phong Bang là một bang phái lớn của thành phố Cơ Địa, có một hai trăm người, nhưng mà quan trọng nhất là thủ lĩnh của bọn họ là một vị Tiến Hóa Giải vô cùng mạnh mẽ
– Thủ lĩnh của bọn họ được gọi Cuồng Đao, nghe nói có thể phát ra Phong Nhận vô cùng mạnh, một đạo Phong Nhận có thể thiết kim đoạn ngọc, ngay cả vỏ xe bọc thép không thể chắn được một đòn! Là một trong những Tiến Hoá Giả đỉnh cao của thành phố Cơ Địa.
– Bọn họ đều là người của Cuồng Đạo Hội, mặc dù là thuộc về nhân viên bên ngoài, chỉ có thể ở khu vực bên ngoài thu phí bảo kê, có điều lại vô cùng tham lam, một tháng tăng giá ba lần!
Hầu Minh nói xong, nhìn những người phía trước kia, trên mặt lộ ra một tia cười lạnh:
– Những tên chó săn này chỉ cần phát hiện có người không có giao đủ phí bảo kê, nhẹ thì đánh cho bán sống bán chết, nặng thì đập tan nát cửa hàng của người ta, người thì trực tiếp âm thầm giết chết! Có thể nói là không chuyện ác nào không làm!
– Không có người quản sao?
Vương Song nghi ngờ hỏi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ [Dịch] Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tu-Minh-Tu-Thanh-Nguoi-Duoi-Quy-Audio-Truyen.jpg)




