[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 23 : Cấp bảy (2) (c221-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Cấp bảy (2)
– Chẳng trách con Biến dị thủ này là mạnh như thế!
Chương Nghiệp thì thầm, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
Trước đó vẫn tưởng do bản thân quá yếu, thì ra là do đối thủ quá mạnh.
Những Tiến Hóa Giả khác cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng nghĩ như Chương Nghiệp.
Vương Song nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, cũng không quá quan tâm quần áo trên người đang rách rưới như thế nào, trầm giọng nói.
– Các ngươi, cảm thấy thực lực ta như thế nào?
Vương Song đột nhiên nói, tất cả mọi người giật mình nghi ngờ nhìn Vương Song.
– Tiểu Song, ý của ngươi là sao?
Lý Tân hỏi
– Trả lời ta đi, ngươi cảm thấy thực lực của ta như thế nào?
Vương Song không trả lời, ngữ khí nhấn mạnh, nói lại lần nữa!
Mọi người cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, tất cả đều ngừng nói, nhìn về phía Vương Song, cuối cùng vẫn là Vương Hổ lên tiếng, trầm giọng nói:
– Thực lực của Vương đội đương nhiên là mạnh nhất!
Những người khác không nói gì, nhưng gương mặt đều tỏ vẻ tán thành.
Rõ ràng mọi người đều nghĩ như vậy.
– Xem ra các ngươi đều cho là như vậy!
Vương Song đảo mắt nhìn về phía mọi người, trên mặt tỏ vẻ một chút tự giễu.
– Thế nhưng, kẻ mạnh nhất ở trong miệng các ngươi là ta đây xém chút nữa đã bị triệt để trấn áp!
– Các ngươi có biết lúc ta bị trấn áp trong đầu suy nghĩ cái gì không, ta không hận đối thủ quá mạnh, ta chỉ hận bản thân quá yếu! Không mạnh để bảo vệ người mình muốn bảo vệ, là bi kịch lớn nhất của ta.
Thanh âm của Vương Song càng lúc càng lớn, mọi người cũng dần hiểu được Vương Song đang muốn nói gì, tất cả đều là cúi đầu xấu hổ.
– Thế giới này không ngừng biến hóa, thậm chí, loại biến hóa này cũng sẽ biến đổi nhiều so với trong tưởng tượng của các ngươi, hơn nữa có thể sẽ có nhiều sinh vật biến hóa mạnh hơn Biến dị thủ này! Thậm chí chính ta dù có mạnh mẽ tới đâu cũng không phải là đối thủ!
– Đến lúc đó, các ngươi còn có thể trông cậy vào ta sao? Điều duy nhất các ngươi có thể dựa vào chính là bản thân và sức mạnh của chính bản thân các ngươi! Đến lúc đó, các ngươi gặp phải đối thủ mạnh mà không thể khống chế, thì các ngươi không thể phàn nàn rằng đối thủ của ngươi quá mạnh mà các ngươi chỉ có thể oán hận rằng thực lực của mình quá yếu!
Mọi người đều nhìn về phía Vương Song, âm thanh của hắn đã dần dần trở nên bình tĩnh hơn, nhưng những lời nói này lại giống như quả bom, tạo thành một trận sóng to gió lớn ở trong lòng bọn họ!
Đặc biệt là những Tiến Hóa Giả đều xấu hổ cúi đầu, nhìn thì có vẻ bọn họ rất liều mạng, không ngừng giết Zombie, tốc độ nâng cấp cũng rất đáng mừng.
Nhưng trong lòng bọn họ đều biết, thực tế bọn họ đã không có quyết tâm từ bỏ tất cả, càng không có can đảm để đặt sự sống và cái chết sang một bên.
Dưới sức mạnh bảo vệ cường đại của Vương Song, bọn họ dường như đã đặt mình vào trong một bến cảng thoải mái, càng ngày càng nhàn hạ.
Sau khi nghe Vương Song khiển trách một trận, bọn họ như tỉnh ngộ, tất cả đều nhìn Vương Song với vẻ mặt xấu hổ.
Sau lần này, chỉ là ta cảm nhận được một luồng khí tức bá đạo vô địch, đánh trăm trận cũng không chết!
– Đây phải là hào quang mà một người đàn ông mạnh mẽ thực sự nên có! Làm hết khả năng, đúng như trong tuyệt vọng mà khởi sinh, trong cái chết mà sống lại!
Trong lòng mọi người lóe lên một tia giác ngộ.
– Tiểu Vương, chúng ta đã làm ngươi thất vọng!
Lần này vẫn là Lý Tân lên tiếng, hắn nhìn Vương Song, ánh mắt vô cùng thanh tịnh, vô cùng thành khẩn.
Chương Nghiệp hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên và nói từng chữ một:
– Vương đội, bọn ta sẽ không bao giờ để ngươi chiến đấu một mình nữa! Ta muốn chứng minh cho ngươi thấy rằng ngay cả khi không có ngươi, Chương Nghiệp ta vẫn có thể có thể một mình đảm đương một vùng.
– Ta cũng vậy, tuyệt đối sẽ không để Vương đội một mình chiến đấu nữa!
– Đúng, Vương đội, xin hãy tin tưởng bọn ta! Bọn ta sẽ không để ngươi thất vọng nữa!.
Mọi người lần lượt lên tiếng, cam đoan với Vương Song một cách vô cùng kiên định.
Hoàng Thiên Hằng khẽ mỉm cười, nhìn cảnh này, ánh mắt hắn hiện vẻ vui mừng, thực ra chính hắn cũng đã phát hiện những Tiến Hóa Giả này có khuyết điểm, nhưng hắn là người ngoài cuộc, có nói ra cũng không có tác dụng gì.
Nên xem như không thấy gì cả.
Vương Song thấy mọi người đã tỉnh ngộ, trên mặt cũng lộ ra ý cười, sở dĩ hắn nói những lời như vậy là vì hắn phát hiện đám người Lý Tân, Chương Chiệp vì hắn mà dần mất đi chí tiến thủ, trở nên hơi nhàn hạ.
Điều quan trọng hơn là Vương Song phát hiện ra khuyết điểm chí mạng nhất chính là bên cạnh hắn không có cao thủ đứng đầu chân chính, tuy đẳng cấp đám người Chương Nghiệp, Chu Ảnh, Đặng Tuyết cũng tương đối cao, năng lực cũng rất tốt, nhưng một khi thật sự đánh nhau với cường giả, khiếm khuyết này hoàn toàn bại lộ, không chịu nổi được một kích!
Lần này bản thân bị trấn áp, mặc dù đã kiên trì một khoảng thời gian, nhưng nếu không kịp thời chạy trốn, cũng sẽ gặp tai họa.
– Lần này có thể coi như để cho bọn họ một bài học, để bọn họ biết thế nào là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân! Có chí tiến thủ một chút!
Chương 222: Lục soát núi
Trong lòng Vương Song nghĩ, sau đó lại nghĩ đến vấn đề đám người phe mình bị thiếu cường giả đứng đầu, không khỏi cau mày.
– Được, ta tin các ngươi! Ta không phải đang trách móc các ngươi, nhưng thế giới này đang biến hóa càng lúc càng nhanh, không ai biết một khắc sau có thể sẽ phát sinh chuyện gì, giờ đây chúng ta chỉ có trở nên mạnh hơn mới có thể tồn tại ở thế giới này!
Vương Song nhẹ nhàng nói, không tiếp tục đả kích bọn họ nữa.
– Chuyện hôm nay thật sự là lỗi của ta!
Vương Song khẽ lắc đầu, cười khổ nói
– Trước kia ta đã nhận được tin tức nói nơi này có thể sẽ có Biến dị thú, cho nên ta đến trấn nhỏ này, không ngờ lại xuất hiện một Biến dị thú vừa mạnh mẽ vừa hung hãn như vậy, đây là sơ suất của ta!
– Được rồi, những người bị thương trở về dưỡng thương, động viên những người bình thường một chút, những người không bị thương theo ta tiếp tục lên núi lục soát, đảm bảo không còn Biến dị thú nào xuất hiện nữa!
Vương Song nhìn mọi người, tiếp tục nói.
Vừa nói hắn vừa nhìn những chiến binh phía sau Hoàng Thiên Hằng.
– Đại đội thứ nhất của Lý Tân, theo ta đi lục soát!
Tuy rằng hiện tại vượt qua kiếp nạn này, nhưng Vương Song lo lắng nơi này vẫn còn Biến dị thú, để phòng ngừa việc ngoài ý muốn xảy ra, phải cẩn thận lục soát một lần.
– Vâng, Vương đội!
Mọi người nghe Vương Song nói như vậy, tất cả đều nghiêm mặt lại.
Ba người Lý Tân, Chương Nghiệp, Hác Đại Hải lần lượt bước lên phía trước, đại đội ở phía sau Hoàng Thiên Hằng trực tiếp bước ra, đây là đội ngũ của Lý Tân, vẫn luôn được bảo toàn số lượng là năm mười người, đội ngũ này cũng là đội tinh nhuệ nhất.
– Tiểu Song, Biến dị thú này?
Đột nhiên, Triệu Hân ở một bên đột nhiên nhìn về phía Vương Song, chỉ vào thi thể thủ lĩnh Biến dị thú trên mặt đất hỏi, Biến dị thú cường đại như vậy, bọn họ hy vọng có thể trực tiếp lấy bộ da lông của nó làm hộ giáp, loại bì giáp này của thủ lĩnh Biến dị thú một khi được làm xong, e rằng có là Phá Giáp Đạn cũng sẽ không thể bắn xuyên qua được!
Vì vậy, Triệu Hân vô cùng mong đợi nhìn Vương Song, mặc dù bản thân đã có một bộ hộ giáp, nhưng ai cũng đều muốn có thứ tốt hơn! Nàng là một phụ nữ, và cũng là một tiến hóa giả nữ không có lực công kích, vì vậy bảo mệnh là chuyện mà nàng quan tâm nhất.
Những người khác nghe vậy hai mắt đều sáng lên, mọi người đã thấy rõ năng lực phòng ngự đáng sợ của thủ lĩnh Biến dị thú, bây giờ bị Vương Song giết hại, một khi lấy bì giáp của nó tạo thành hộ giáp, chắc chắn có thể ngăn cản được hầu hết các mối nguy hiểm.
Vương Song cũng nghĩ đến vấn đề này, nhìn con Biến dị thú lớn gần bốn mét này, hắn trầm tư một chút rồi nói.
– Trước tiên bảo quản con Biến dị thú này cho tốt đi, chờ ta quay lại sẽ có sắp xếp khác!
– Ừm!
Triệu Hân hưng phấn gật đầu, bắt đầu phân phó người xử lý chiến trường, xác của những con Biến dị thú bị một quyền của Vương Song đánh nát đang chảy máu khắp mặt đất cũng cần được thu dọn.
Còn có lỗ hổng lớn kia bị phá vỡ cũng cần phải được sửa chữa, rất nhiều chuyện đều cần nàng xử lý, cho nên cũng không có thời gian quản những việc khác.
Vương Song thay y phục sạch sẽ, dẫn mọi người đi về hướng ngọn núi, ngọn núi này khoảng hai trăm mét, cũng không cao, nhưng muốn lục soát tỉ mỉ một lần, ít nhất cũng phải mất một ngày!
Những chiếc lá khô rơi rải rác trên mặt đất, khi bước qua những chiếc lá đó đều phát ra tiếng “Sột soạt” âm thanh ghê người, những cây cổ thụ to lớn được phân bố ngẫu nhiên, cành nhỏ phân nhánh khắp nơi, nắng xuyên qua cành cây, đổ bóng dài trên mặt đất.
Vương Song dẫn theo mọi người chia thành ba nhóm, phân chia họ để lục soát, điều này có thể tìm kiếm nơi này dễ dàng hơn.
Tốc độ của Vương Song cực nhanh, trong nháy mắt đã cách xa mọi người mấy chục mét, những người khác chỉ có thể nhìn bóng lưng của Vương Song, trầm mặc không nói nên lời.
Vương Song dần dần tách rời đội ngũ, một mình chạy nhanh như bay trong rừng núi, thỉnh thoảng còn nhìn thấy từng tảng cự nhấp nhô ở một bên, trên mặt đất còn có thể nhìn thấy nhiều dấu chân lộn xộn giống như là dấu chân của một loại dã thú nào đó.
Có điều, những vết chân này không phải của những con tê tê biến dị kia, Vương Song có chút ngưng trọng, e rằng trên ngọn núi này có không ít dã thú! Thậm chí có thể còn có một số Biến dị thú.
Một con thỏ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, giống như giật mình, thấy Vương Song, nó vội vàng nhảy ra xa.
Vương Song mỉm cười, không quan tâm đến nó nữa, có rất nhiều động vật nhỏ trên ngọn đồi này, hắn đã nhìn thấy không ít lần nhưng đều không quan tâm đến, điều duy nhất hắn quan tâm là những con Biến dị thú.
Chỉ những con Biến dị thú đó mới chính là mối đe dọa của thị trấn nhỏ này nơi mà bọn họ đang sinh sống.
Đột nhiên, Vương Song dừng lại, nhìn vết chân trước mặt thì biến sắc, khoảng cách giữa các bước chân rất xa nhau, hình như là dấu chân của một loại Biến dị thú.
– Nếu dấu chân của con Biến dị thú này nhỏ lại một nửa, vậy sẽ hơi giống với dấu chân của sói!
Vương Song nheo mắt, trong lòng lóe lên một ý nghĩ!
Chương 223: Diễn kịch!
Một con tê tê biến dị đã đáng sợ đến vậy rồi, nếu như là con sói biến dị, Vương Song khó có thể tưởng tượng sẽ đáng sợ cỡ nào!
Sau đó, Vương Song càng thêm cẩn thận, lục soát từng chút một từ chân núi đến đỉnh núi, nhưng điều khiến Vương Song kinh ngạc chính là, cho dù đã lên trên đỉnh núi, hắn cũng không phát hiện một con Biến dị thú nào!
Lúc này, những người khác cũng lần lượt lên đến đỉnh núi, đám người Lý Tân mang theo vài con thỏ trong tay đi đến chỗ Vương Song.
– Các ngươi thật biết hưởng thụ!
Vương Song liếc nhìn mấy con thỏ còn đang giãy giụa sau lưng Lý Tân, cười nói.
Lý Tân có chút xấu hổ.
– Đều là tại bọn họ, bảo là muốn ăn thử món ăn dân dã, ta thấy cũng không chậm trễ việc tìm kiếm, nên cũng không ngăn cản.
– Không sao, chỉ cần không làm chậm trễ công việc là được,
Vương Song xua tay, thản nhiên nói
– Đúng rồi, các ngươi có tìm được những con Biến dị thú khác không?
Vương Song vẫn quan tâm đến chuyện này hơn.
– Không có, toàn bộ ngọn núi này dường như chỉ có những con Biến dị thú đó, hiện tại bóng dáng của một con Biến dị thú ta cũng không nhìn thấy!
Đây là Chương Nghiệp, hắn có chút nghi hoặc trả lời.
Hắn cũng tin tưởng những lời Vương Song phân tích, nơi này nhất định có Biến dị thú, nhưng bọn họ đã cẩn thận tìm kiếm lại không thể phát hiện có dấu vết của Biến dị thú nào ở đây.
– Bên bọn ta cũng vậy!
Hác Đại Hải cũng thế.
– Làm sao có thể?
Trong lòng Vương Song vô cùng nghi hoặc, nói ra sự việc mình gặp phải.
Vẻ mặt bọn họ ngưng trọng, lỡ như nơi này có sói biến dị thật, e rằng tất cả mọi người đều sẽ gặp tai họa!
– Nếu đã có dấu chân, như vậy chứng tỏ nơi này nhất định có sói biến dị đi qua, nói không chừng cũng có thể đã rời đi, nhưng bất luận như thế nào, chúng ta cũng phải tăng cường phòng ngự, tránh cho sau này lại xuất hiện sai lầm như hôm nay!
Vương Song suy nghĩ hồi lâu, cũng không nghĩ ra được chuyện gì, cuối cùng vẫn nói với mọi người.
Vẻ mặt mọi người đều ngưng trọng, cùng gật đầu.
Vương Song quay đầu, đứng trên một tảng đá cao nhất, đón gió núi, vươn hai tay ra, nhắm mắt lại, cảm nhận được sự mát mẻ của gió núi kia, một loại cảm giác sảng khoái, nhìn thấy những ngọn núi nhỏ tự nhiên sinh ra.
– Đây chính là cảm giác đứng ở trên cao, tỉnh nắm quyền sinh sát, say nằm trong lòng mỹ nhân.
Vương Song nghĩ trong lòng, cũng hiểu được mình cách mục tiêu này vẫn còn hơi xa.
Muốn hoàn toàn đạt tới bước này, hắn vẫn còn một chặng đường dài để đi.
Mọi người cũng không quấy rầy, đều là nhìn Vương Song lẳng lặng đứng ở nơi đó, lúc này, ánh hoàng hôn buông xuống, giống như sợi chỉ màu vàng tán loạn trên người Vương Song, chiếu rọi khiến Vương Song trông như một thiên thần!
Ánh mắt mọi người hiện lên vẻ sùng kính, giờ phút này, trên người Vương Song, một loại khí chất đặc biệt phát ra, làm cho tất cả mọi người đều cảm giác đó chính là anh hùng mà đám người mình cần đi theo cả đời!
– Ôi, đó là cái gì?
Đột nhiên Vương Song nghi hoặc lên tiếng, mở to mắt, nhìn một chiếc xe dưới chân núi xa xa, trên đó hình như còn có người, dọc theo đường cao tốc đi về phía bắc, hình như là hướng đến thành phố Hoa Tân.
Những người khác nghe vậy, đều tiến lên nhìn, lại phát hiện xe dưới chân núi.
– Xem dáng vẻ hình như là mấy người sống sót!
Lý Tân mở miệng nói, nhướng mày:
– Nhưng bọn họ hình như muốn đến thành phố Hoa Tân, vừa lúc đi qua trấn nhỏ của chúng ta!
– Chúng ta có nên ngăn cản bọn họ không?
Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều sáng ngời, hiện tại căn cứ của bọn họ đang thiếu người, cho dù là mấy người cũng có thể làm cho thực lực của bọn họ lần nữa lớn mạnh hơn.
– Đi xem một chút!
Lúc này trong lòng Vương Song có chút tò mò, dẫn mọi người nhanh chóng xuống núi, lúc lên núi rất chậm, nhưng xuống núi lại không cấp tốc nhưng không đến năm phút đồng hồ, đã đến chân núi.
Lúc này, đám người Triệu Hân đã rời khỏi nơi này, trở lại trấn nhỏ, chỉ còn lại hơn mười đội viên chiến đấu canh giữ ở chỗ này.
Nhìn thấy đám người Vương Song, vẻ mặt bọn họ đều hưng phấn, dù sao một màn hôm nay thật sự làm cho người ta rung động quá mức, bọn họ đều sinh ra sùng bái Vương Song, hiện tại nhìn thấy Vương Song, không khỏi kích động không thôi.
Vương Song cười với bọn họ, phân phó bọn họ lưu thủ nơi này, trực tiếp lái xe chạy ra ngoài trấn nhỏ.
Tiếng động cơ ầm ầm vang lên, xe cộ giống như một mũi tên rời cung, rất nhanh, trực tiếp chạy đến giao lộ đường cao tốc.
Một số chiếc xe được đặt ra và dửng dưng đậu ở đó, chờ đợi cho chiếc xe sắp đi qua.
– Tiểu Tân, chúng ta thế này có bị xem là cướp đường hay không?
Cảm giác rất giống với thủ hạ của Hùng Kim Lực lúc đó! Sắc mặt Vương Song quái dị, nhìn mọi người, ngữ khí có chút cổ quái nói.
– Ha ha ha! Mọi người nghe vậy, đều vui vẻ cười, cười to thành tiếng, Lý Tân cũng như thế, sắc mặt cười đỏ bừng, nhìn Vương Song, biết Vương Song đây là tự giễu.
– Ít nhất chúng ta sẽ có điểm mấu chốt, không giống với bọn họ!
– Đúng, điểm mấu chốt, đây chính là phòng thủ lớn nhất của một người, nhớ kỹ, bất luận lúc nào, chúng ta cũng không thể mất đi điểm mấu chốt làm người!
Vương Song trầm giọng mở miệng.
Chương 224: Diễn kịch! (2)
– Ừm! Tất cả mọi người đều gật đầu.
– Ngươi nói xem, những người tới là nam hay nữ?
Chương Nghiệp cảm giác có chút nhàm chán, có chút tràn đầy phấn khởi mà suy đoán, dù sao đây cũng là lần đầu tiên mọi người làm ra loại chuyện cướp đường này, ngược lại cảm giác có chút khẩn trương.
– Ta đoán là nam!
– Ta cũng đoán vậy!
Tất cả mọi người đều nóng lòng suy đoán.
– Nếu không, chúng ta thử diễn làm đám côn đồ đi!
Không biết thế nào mà có một người lên tiếng đề xuất.
Tất cả mọi người đều im lặng, cảm thấy chủ ý này hình như vô cùng thú vị, tất cả ánh mắt đều sáng ngời, nhao nhao nhìn về phía Vương Song, phải có sự đồng ý của Vương Song thì mới thực hiện được.
– Ừm, chủ ý này không tệ, coi như để mọi người vui vẻ, nhưng nhớ kỹ, chúng ta không nên làm quá đáng, phải có chừng mực!
Vương Song suy nghĩ một chút, cảm giác cũng rất thú vị, cũng là đồng ý, nhưng cũng cảnh cáo mọi người một ít, để họ không làm bừa bãi.
– Được!
Mọi người cùng đồng ý.
Rất nhanh, trong lúc mọi người thảo luận, một chiếc xe việt dã màu xanh sẫm chạy về phía nơi này rất nhanh.
Thậm chí tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy tài xế trên xe là một đại hán dáng người hùng tráng, vẻ mặt lạnh lùng, một thân cơ bắp phồng lên cao cao, lúc này, vẻ mặt ngưng trọng nhìn đám người phía trước mình.
Đám người Vương Song không ra mặt, hai người trực tiếp bước ra, nhìn chiếc xe đang đến trước mặt, tùy ý cầm súng ống trong tay, vẻ mặt ngông cuồng nhìn xe tới, biểu hiện đặc tính của một tên côn đồ vô cùng nhuần nhuyễn.
– Két!
Xe dần giảm tốc độ, dừng lại trước đám người Vương Song.
Sau đó đi ra bốn người, một nữ ba nam, một đại hán, hai nam tử trẻ tuổi, một nữ nhân xinh đẹp, thoạt nhìn bộ dạng khoảng chừng hai mươi tuổi.
Nam thì vẻ mặt ngạo khí, thấy mọi người cản đường ở phía trước thì tỏ vẻ khinh thường, nữ thì có chút tao nhã, mặc một bộ quần áo bình thường màu trắng, tuy rằng như thế, nhưng ánh mắt lại vô cùng lãnh đạm.
Lúc này, bọn họ đều là nhìn những tên gia hỏa trước mặt vừa nhìn đã biết không phải người tốt, sắc mặt có chút khó coi.
– Các ngươi là ai, làm cái gì, muốn đi đâu?
Hai đội viên chiến đấu tùy ý đánh giá mọi người một chút, một người tiến lên vẻ mặt đầy vô lại lên tiếng.
Cầm súng, vây quanh bốn người.
Trong lúc nói chuyện nhìn nữ tử kia, trong miệng không ngừng líu lưỡi:
– Đúng là một cô nương xinh đẹp! Không phiền thì để ca ca chơi với ngươi một phen!
– Ha ha!
Tất cả mọi người phía sau đều phối hợp cười lớn.
Thậm chí thỉnh thoảng có người giơ một ngón tay cái lên.
– Lão Mã, ngươi sai rồi, đây chính là nữ nhân của lão đại, ngươi cũng dám muốn!
Một đội viên bên ngoài mở miệng cười quái dị.
– Hắc hắc, lão đại cũng không thích loại nữ nhân khí thế khinh người này!
Người đầu tiên mở miệng cũng không thèm để ý, vì diễn nên càng ra tay hung hăng, thậm chí còn đưa tay ra như muốn sờ hai má nữ tử một chút.
Bốn người đều vô cùng phẫn nộ, nam tử trung niên cầm đầu lại bình tĩnh hơn, tựa như có chút kiêng kỵ bọn người Vương Song, người đông thế mạnh, ánh mắt hiện lên một chút sắc lạnh, muốn ngăn cản, thân thể nhất thời lóe lên, với tốc độ người thường khó có thể đuổi kịp cất bước tiến về phía trước, một bước ngăn ở trước người Lão Mã.
– Bằng hữu, chúng ta đều là một vài người sống sót mà thôi, muốn tìm một đường sống, chúng ta không có thứ gì trân quý, kính xin mọi người có thể cho chúng ta đi qua! Chúng ta cảm kích vô cùng!
Nam tử trung niên mở miệng, một tay nắm chặt cổ tay hắn, lực lượng cường đại kia giống như một cái kìm thép, gắt gao nắm chặt tay hắn, không cách nào nhúc nhích.
Sắc mặt lão Mã biến đổi, có chút giật mình, nhưng cũng không sợ hãi, nhướng mày:
– Ngươi là Tiến Hóa Giả?
Sắc mặt đám người Vương Song không có chút thay đổi nào, có những Tiến Hóa Giả cường đại hơn như bọn họ ở chỗ này, cho dù là đối phương lại có thêm mấy Tiến Hóa Giả cũng không thể gây ra bất kỳ sóng gió nào!
– Hừ, biết rồi còn không thả chúng ta đi qua, bằng không, cẩn thận mạng chó các ngươi khó bảo toàn!
Nam tử trung niên còn chưa mở miệng, một nam tử với vẻ mặt càn rỡ nói.
– Đúng vậy, nếu Hồng thúc ta ra tay, các ngươi muốn hối hận cũng không kịp!
Một nam tử khác cũng phụ họa theo.
Sắt mặt nam tử trung niên đột nhiên thay đổi, thấy gia hỏa trước mặt này không chút sợ hãi nào, trong lòng hơi giật mình.
Biết đối phương đã sớm biết về Tiến Hóa Giả, nói không chừng trong bọn họ còn có Tiến Hóa Giả, cho nên mới không kiêng nể gì như thế.
Hắn là một người cẩn thận, nếu không cũng sẽ không dám một mình dẫn theo ba thanh niên khác ra ngoài.
Nhất thời, động tác trong tay buông lỏng, Lão Mã rút tay ra.
Lão Mã không để ý hoạt động cổ tay một chút, lại nhìn về phía hai người trẻ tuổi, khinh thường mở miệng nói:
– Hừ, Tiến Hóa Giả, tưởng lão tử chưa gặp qua thật à.
– Đúng vậy, Tiến Hóa Giả thì lão tử không thể trêu vào, nhưng các ngươi, lão tử lại còn không để vào mắt! Muốn đi qua, đơn giản, hoặc là xuất ra một tấn lương thực, hoặc là, nộp mười khẩu súng ống! Được thì đi qua, nếu không, các ngươi…
Lão Mã không nói tiếp, nhưng mà, ý nghĩa trong lời nói đó thì ai cũng hiểu.
Chương 225: Song trọng Tiến Hóa Giả
– Cái gì, dám cướp của chúng ta! Các ngươi thiếu thốn đến vậy sao!
Hai nam tử nghe vậy giận dữ, lập tức nhìn về phía nam tử trung niên:
– Hồng thúc, ngươi còn không ra tay, giải quyết hết bọn chúng đi!
Người gọi là Hồng thúc này cũng không phản ứng, nhìn đám người Vương Song ở phía sau, dù biết thân phận của mình là Tiến Hóa Giả nhưng cũng không chút kinh ngạc nào, càng không chút kiêng kỵ, trong lòng cũng hiểu e rằng trong đám người bọn họ có Tiến Hóa Giả.
Tuy rằng có lòng tin thắng đối phương, nhưng cũng không muốn hồ đồ mà đánh nhau với bọn họ ở đây.
Cho dù thắng được đối phương người đông thế mạnh, nhưng mình mang theo ba người chỉ sợ cũng sẽ có thương tổn.
– Ra tay, ta lại muốn biết tốc độ của các ngươi nhanh, hay là đạn của ta nhanh!
Lão Mã dùng súng chĩa vào đối phương, khinh thường mở miệng.
Lúc này bọn họ dần dần nhập vai, nhưng lại nhớ kỹ lời nói của Vương Song, không thể đả thương người.
Nhưng động tác này lại làm bốn người khẩn trương một trận, Hồng thúc cầm đầu lại hét nhẹ một tiếng, tốc độ giống như quỷ mị trong nháy mắt một tay vươn ra, đoạt đi súng ống của Lão Mã, quay lại và chỉ vào đầu đối phương.
– Giết hắn đi!
Hai người ở bên kia khen ngợi.
Một người trong đó với vẻ mặt hung hăng:
– Hồng thúc, ta ra lệnh cho ngươi giết hắn! Dám làm thế với bọn ta! Không chỉ hắn, còn có những người khác, đều phải chết!
Nữ tử vẫn không mở miệng nói chuyện, chỉ là lạnh lùng nhìn tất cả, thấy tình cảnh bây giờ, trong lòng có phán đoán của mình, lần đầu tiên mở miệng đã lạnh lùng trách cứ.
– Câm miệng, hai tên ngu xuẩn các ngươi!
– Cái gì? Sở Thiến, ngươi mắng chúng ta ngu xuẩn!
Hai nam tử đều có vẻ mặt ngốc trệ, tựa như không thể tin được nữ tử bình thường vẫn dịu dàng hào phóng này lại đối đãi với bọn họ như thế.
– Đúng vậy, các ngươi chính là ngu xuẩn, ngươi thật đúng là cho rằng Hồng thúc là vô địch à, đối phương cũng có Tiến Hóa Giả, thật sự giết người, hôm nay chúng ta ai cũng đừng hòng đi!
Sở Thiến lạnh lùng mở miệng, giọng nói giống như suối trên núi, lạnh lùng lại thanh thúy.
– Hồng thúc cũng không phải chưa từng giết qua Tiến Hóa Giả! Những Tiến Hóa Giả kia làm sao có thể so sánh với Hồng thúc!
Họ vẫn không phục.
– Há, thật sao, Hồng thúc các ngươi rốt cuộc lợi hại bao nhiêu, ngược lại ta còn muốn biết một chút!
Nữ tử còn muốn nói chuyện, nhưng lại có người lên tiếng, mọi người lập kinh hãi nhìn một nam tử xuất hiện ở phía sau bọn họ, hai tay nhẹ nhàng đặt trên vai hai người, giễu cợt nói.
– Thả hắn ra, nếu không, ta cũng sẽ không cam đoan an toàn cho hai người này!
Lý Tân quay đầu nhìn về phía nam tử trung niên.
– Ngươi… ngươi…
Vẻ mặt hai nam tử kia kinh hãi nhìn Lý Tân, có chút hoảng sợ nói không nên lời.
Sắc mặt của nam tử trung niên cũng hơi biến đổi:
– Tốc độ nhanh thật!
Cũng không dám trì hoãn, dù sao ba người mình bảo vệ đều có thân phận rất quan trọng, mình chỉ có thể từ bỏ Lão Mã, sử dụng kỹ năng, tốc độ cũng vô cùng nhanh, thậm chí so với Lý Tân còn nhanh hơn, trong nháy mắt liền trực tiếp xuất hiện ở trước mặt, một quyền đánh ra, một cỗ lực lượng cường hãn vô cùng từ trong đó truyền ra, Lý Tân biến sắc, cảm giác được một cỗ lực lượng không kém gì Chương Nghiệp!
Không dám ngạnh tiếp, nhưng thân ảnh chợt lóe, vội vàng lui ra phía sau.
– Tốc độ nhanh quá, sức mạnh thật cường đại! Cảm giác so với Tiểu Song không khác biệt lắm, tốc độ và sức mạnh đều cực kỳ cường đại!
Lý Tân lui ra sau mấy mét, vẻ mặt kinh ngạc nhìn nam tử trung niên đối diện.
Loại tình huống này, hắn chỉ cảm nhận được ở trên người Vương Song, chỉ có Vương Song, tốc độ và sức mạnh mới có thể đồng thời cường đại như vậy, những người khác chỉ một năng lực!
– Ha ha, Tiến Hóa Giả cái gì, còn không phải không chịu nổi một kích! Có bản lĩnh thì chịu một quyền của Hồng thúc!
Nhìn thấy cảnh này, hai tên kia mới vừa nãy còn đang hoảng sợ trong nháy mắt lại càn rỡ.
Nữ tử cũng thở phào nhẹ nhõm khi biết Tiến Hóa Giả của đối phương không phải là đối thủ của Hồng thúc mình!
– Lý đội!
Đám người Lão Mã có chút lo lắng nhìn Lý Tân.
– Hừ, các ngươi nếu không nhường đường, đừng trách chúng ta không khách khí! Các ngươi chắc hẳn chỉ có một Tiến Hóa Giả này, ngay cả Tiến Hóa Giả duy nhất của các ngươi cũng không phải là đối thủ của Hồng thúc, còn muốn như thế nào!
Lúc này đây, nam tử trung niên cũng không có ngăn cản nữa, tựa như cũng có chút đồng ý, từ khi có được sức mạnh của Tiến Hóa Giả, trong lòng Hồng thúc cũng dần dần nắm bắt được một ít thông tin, phiền toán duy nhất chính là những khẩu súng ống kia.
Thấy đối phương vô cùng kiêu ngạo nói, tất cả mọi người đều vô cùng phẫn nộ, Chương Nghiệp còn muốn ra tay nhưng Vương Song lại ngăn cản hắn.
– Song trọng Tiến Hóa Giả!
Vương Song lẩm bẩm, giọng nói tuy nhỏ, nhưng mọi người đều nghe được, không khỏi nhìn về phía Vương Song.
Lúc này đối phương mới nhìn thấy Vương Song, nhìn Vương Song đứng ở giữa mọi người, vừa rồi hình như Lý Tân đứng ở bên cạnh hắn, trong lòng không khỏi chấn động.
– Chẳng lẽ đây mới là thủ lĩnh thực sự! Tiến Hóa Giả vừa rồi chỉ là một mã tiền tốt!
Chương 226: Làm khách thành phố Long Giang!
Trong đầu mọi người đều xuất hiện suy nghĩ đó.
Nháy mắt sắc mặt trở nên khó coi.
Một Tiến Hóa Giả cũng chỉ có thể làm tiểu đệ, có thể tưởng tượng được thủ lĩnh này lợi hại, đặc biệt là nam tử trung niên, nghe được lời của Vương Song sắc mặt biến đổi, bị đối phương trực tiếp nói ra nội tình, khiến hắn sinh ra cảm giác như bị người khác lột sạch quần áo.
– Song trọng Tiến Hóa Giả? Là cái gì?
Chương Nghiệp ở một bên có chút nghi hoặc hỏi.
– Chính là có hai loại kỹ năng đồng thời ở trong người, so với Tiến Hóa Giả bình thường còn cường đại hơn gấp đôi! Mà tiến hóa cũng khó khăn gấp đôi!
Vương Song lên tiếng giải thích:
– Không ngờ ta lại có thể nhìn thấy Song trọng Tiến Hóa Giả, thú vị!
Vương Song vừa rồi đã dùng kỹ năng của mình thăm dò số liệu của đối phương, mới hiểu được đối phương lại là một Song trọng Tiến Hóa Giả, sức mạnh và tốc độ đồng thời tồn tại trong người, đẳng cấp cũng cao đến cấp sáu! Một cao thủ như vậy, thậm chí ngay cả đám người Lý Tân và Chương Nghiệp e rằng cũng không phải là đối thủ!
– Bây giờ ngay cả Song trọng Tiến Hóa Giả cũng xuất hiện, không biết sau này còn xuất hiện Tam trọng Tiến Hóa Giả, Tứ trọng Tiến Hóa Giả hay không?
Trong lòng Vương Song hiện lên một suy nghĩ.
Thế giới bây giờ, càng ngày càng nhanh, những người cường đại hơn đám người Lý Tân đều xuất hiện từng người một, không biết khi nào sẽ gặp được một người cường đại hơn mình.
– Tiểu Tân, quay lại, ngươi không phải là đối thủ của hắn!
Vương Song lắc đầu nói, Lý Tân còn muốn tiếp tục chiến đấu với đối phương.
– Ta vẫn muốn thử xem!
Lý Tân quay đầu về phía Vương Song cười, vẻ mặt trở nên kiên định nói.
Không đợi Vương Song đồng ý đã bước lên, thân ảnh nhanh như chớp lao về phía đối phương.
Nam tử nhìn Lý Tân lần nữa vọt tới mình, không khỏi biến sắc, không ngừng thầm mắng Lý Tân không biết điều, rõ ràng không phải đối thủ của mình mà vẫn muốn tấn công.
Mặc dù như thế, nhưng cũng không thể không tiếp, dù sao công kích của một Tiến Hóa Giả hắn không thể không để ý.
Thân ảnh đứng tại chỗ, tựa như là một cái thiết mộc, hai mắt nhìn chằm chằm bóng hình của Lý Tân, thấy đối phương tiếp cận, một quyền mạnh mẽ đánh ra, nắm đấm đủ để phá vỡ khối đá trong nháy mắt bay về phía Lý Tân.
Lý Tân biết sức mạnh của đối phương cường đại, bởi vậy, không dám đón đỡ, mạnh mẽ xoay người từ một bên đánh tới.
Trong thời gian ngắn, mọi người chỉ có thể nhìn thấy hai đạo thân ảnh không ngừng dây dưa ở một chỗ, nhưng đều không có tiếp xúc chính diện.
– Thật phiền phức, người này thật sự là quá quấn người! Không thể tiếp tục như thế này!
Cuối cùng, nam tử cảm thấy có chút chán ghét, dù sao với tốc độ cực nhanh như Lý Tân, nhưng sức mạnh không đủ, hết lần này tới lần khác ỷ vào tốc độ của mình mà dây dưa với hắn.
Hơn nữa Vương Song ở một bên làm cho người ta kiêng kỵ, hắn càng không cách nào phát huy ra toàn bộ thực lực.
– Mở cho ta!
Nam tử đột nhiên hét nhẹ một tiếng, trong tay không biết từ lúc nào xuất hiện một chủy thủ nhỏ xinh, tốc độ trong nháy mắt tăng vọt, “Ầm” một tiếng trực tiếp xẹt qua không gian, rạch qua cổ Lý Tân.
Hắn cũng không muốn giết chết Lý Tân, chỉ là muốn chế phục đối phương, cứ như vậy thì đám người của mình sẽ có lợi thế đàm phán, dù sao, không có bất kỳ thế lực nào trơ mắt nhìn một Tiến Hóa Giả của thế lực mình chết đi.
– Không ổn rồi!
Lý Tân biến sắc, đối phương đột nhiên bộc phát ra tốc độ vượt qua mình trong nháy mắt, nhìn chủy thủ xẹt tới, mình muốn chống cự cũng không kịp.
– Lý đội!
Tất cả mọi người bên Vương Song đều cả kinh, kinh hô.
Hai người trẻ tuổi của đối phương ngược lại với vẻ mặt hưng phấn nhìn một màn này, loại cảnh tượng này, bọn họ đã từng nhìn thấy qua, cũng bởi vậy, mấy Tiến Hóa Giả đều trực tiếp chết trên tay nam tử trung niên.
Chỉ có nữ nhân kia thì sắc mặt biến đổi, trong lòng không yên, muốn ngăn lại cũng đã không kịp.
– Vút!
Đúng lúc này, một đạo tiếng phá không yếu ớt vang lên, một bóng người với tốc độ cực nhanh lao về phía trước.
– Ầm!
Một tiếng va chạm vang lên khiến người ta kinh ngạc, mọi người lập tức nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ không thôi.
Một tay Vương Song nắm chặt chủy thủ của đối phương, bàn tay giống như một tấm khiên thép, vững vàng ngăn cản thanh chủy thủ hướng về phía Lý Tân.
– Cái gì, ngăn cản được sao!
Một nam hai nữ ở đối diện vô cùng kinh hãi, không thể tin được tốc độ của người này lại nhanh như vậy, không ngờ trong nháy mắt có thể nhúng tay vào chiến đấu giữa hai Tiến Hóa Giả, nhưng bọn họ lại càng không biết trong lòng nam tử lúc này càng kinh hãi hơn nữa.
– Sức mạnh thật cường hãn! Chẳng lẽ hắn cũng là Song trọng Tiến Hóa Giả! Nhưng làm sao lại có sức mạnh cường đại như vậy!
Vẻ mặt nam tử kinh hãi, cảm giác chủy thủ của mình đã hoàn toàn ngưng đọng ở nơi đó, rõ ràng chỉ cách Lý Tân có vài centimet, nhưng lại không cách nào đi tới.
– Phù, thật nguy hiểm!
Lý Tân thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lui ra phía sau, giao chiến trường lại cho Vương Song.
Chương 227: Làm khách thành phố Long Giang! (2)
– Bằng hữu, vừa rồi thủ hạ có chút hồ đồ, làm các ngươi chê cười rồi! Nhưng tất cả mọi người đều không có thương tổn gì, cần gì phải ra tay nặng như vậy!
Vương Song nắm chặt chủy thủ của đối phương, cười nói.
Nghe được giọng nói của Vương Song, cảm nhận được loại sức mạnh vượt xa chính mình, trong lòng nam tử có chút chua xót nói:
– Các ngươi rốt cuộc là ai, với thực lực cường đại như vậy của các ngươi thì đâu chỉ là một đám côn đồ!
– Ta là Vương Song, thành lập một căn cứ ở xung quanh đây, để cho mọi người có một nơi có thể sinh tồn.
Vương Song chậm rãi buông tay ra, nam tử thu hồi chủy thủ về, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Vương Song, trầm giọng nói:
– Tại hạ Hồng Vũ, đến từ thành phố Long Giang, ba vị này là người ta muốn bảo vệ, nghe nói thành phố Hoa Tân này có một căn cứ được thành lập, ta muốn gia nhập vào.
– Thành phố Long Giang!
Vương Song còn chưa mở miệng, đám người Lý Tân đã vô cùng kinh ngạc, thành phố Long Giang cũng là một thành phố ở tỉnh Đông Sơn, cách nơi này ước chừng mấy trăm dặm, là một tòa thành gần sông Long Giang nên được đặt tên là Long Giang.
Không nghĩ tới mấy người này lại là từ thành phố Long Giang mà đến.
Để vượt qua một khoảng cách xa như vậy, họ phải trải qua rất nhiều khó khăn.
– Các ngươi vượt qua khoảng cách xa xôi như vậy, cũng chỉ vì muốn tìm nơi nương tựa, chẳng lẽ nơi các ngươi không có thế lực nào có thể che chở các ngươi sao!
Vương Song thắc mắc, nơi này của mình khắp nơi đều là có rất nhiều thế lực lớn nhỏ, quả thực giống như Chư Hầu Cát cứ vậy.
Thành phố Long Giang cũng là một thành phố lớn, vậy mà không có thế lực để bọn họ có thể dựa vào.
– Chỗ của chúng ta…
Hồng Vũ cười khổ một tiếng, có chút bi thương nói:
– Thành phố Long Giang của chúng ta đã sớm bị thất thủ rồi!
– Cái gì, thất thủ hoàn toàn!
Tất cả mọi người đều cả kinh.
– Nơi chúng ta ở gần Long Giang, vốn bởi vì con sông này mà nổi danh, hiện tại cũng là bởi vì dòng sông này mà hủy diệt.
Trong sông xuất hiện vô số thú biến dị, chúng đáng sợ hơn Zombie vô số lần.
Gần ven sông đã không còn chỗ để sinh tồn, hơn nữa hiện giờ lại có vô số Zombie, một thành thị từng có nhân khẩu đã đạt tới một trăm vạn người, hiện giờ dân số còn lại không đến một phần trăm!
– Ta từng nợ ân tình của cha Sở Thiến, trước khi chết hắn bảo ta đưa nàng đến một nơi an toàn, cũng nói cho ta biết hắn có một người bạn cũ ở thành phố Giang Nam, muốn ta đầu nhập cho người đó!
– Kết quả sau khi tới nơi này phát hiện thành phố Giang Nam cũng như thế, bị Zombie chiếm lĩnh, người chúng ta cần tìm lại không thấy, đúng lúc trên đài phát thanh, ta nghe được thành phố Hoa Tân đã thành lập một căn cứ, cho nên, định đi đầu nhập vào đối phương!
……
Vương Song yên lặng nghe, nhìn đại não đối phương cấp tốc chuyển động, muốn phân biệt được lời nói của đối phương là thật hay giả.
Đám người Lý Tân đều có chút kinh ngạc, kinh nghiệm của những người này thật sự khiến người khác phải kinh ngạc.
– Vậy các ngươi muốn lấy cái gì đầu nhập vào phe đối phương!
Đột nhiên, Vương Song đột nhiên nghĩ tới cái gì đó mới hỏi như thế, vừa dứt lời, nhìn chằm chằm bọn họ, một luồng khí thế vô cùng to lớn áp tới đối phương.
Trong lòng hắn hiểu rõ, đầu nhập không phải dựa vào lời nói, cho dù là Tiến Hóa Giả, có thể dựa vào năng lực của mình để đạt được đãi ngộ tốt.
Nhưng mà, một người bình thường lại không có khả năng có được loại đãi ngộ này, cho nên, nếu phụ thân của Sở Thiến để cho nàng đi đầu nhập vào một thế lực khác thì nhất định là có chỗ dựa gì mới có thể làm cho nữ nhi của mình có được một vị trí nhất định!
– Cái này…
Trên mặt Hồng Vũ lộ ra một nụ cười khổ, không trả lời, quay đầu nhìn về phía Sở Thiến.
– Được rồi Hồng thúc, đã đến một bước này rồi, muốn không bại lộ cũng không được, thay vì bán cho người khác, bán cho Tiến Hóa Giả cường đại này có thể cũng là một lựa chọn không tồi!
Sở Thiến thở dài một hơi, biết đến tình trạng này, tính mạng của bọn họ đều bị đối phương nắm trong tay, muốn nói dối cũng trở nên vô cùng gian nan.
Dù sao, nói dối với một Tiến Hóa Giả vô cùng cường đại thì một khi bị phát hiện, chỉ sợ tất cả bọn họ đều sẽ bị giết chết!
Vương Song có chút ngạc nhiên nhìn nữ nhân này, mặc dù nàng rất ít nói, nhưng mà một khi mở miệng, lại khiến ba người khác đều vô cùng tín phục, điều khiến Vương Song rất tò mò là thân phận của nàng.
– Vị Vương thủ lĩnh này, ngài nói ngài xây dựng một căn cứ ở đây, không biết bọn ta có thể thăm quan một chút được không!
Sở Thiến khẽ mỉm cười, nhìn Vương Song, nghiêm túc hỏi.
Bọn người Vương Song sững sờ, lập tức nhìn nữ nhân này, cười đáp:
– Đương nhiên là được, cầu còn không được.
Lúc này, hai tên còn lại đã hiểu rõ Tiến Hóa Giả duy nhất mà đám người bọn hắn có thể dựa vào hoàn toàn không phải đối thủ của Vương Song, cũng không dám mở miệng nói, sợ chọc giận đám côn đồ này, sẽ khiến mình và đồng bọn bị giết chết.
Chương 228: Tin tức của quân doanh
Vương Song đưa bốn người đến thị trấn nhỏ, trên đường đi Vương Song đã biết được thân phận này của bọn họ, Hồng Vũ là một quân nhân Bộ Đội Đặc Chủng đã xuất ngũ, Sở Thiến thì là con gái độc nhất của phó thị trưởng-Sở Hải, hai người còn lại thì là con trai hai người bạn của Sở Hải, tình cờ đi cùng với Sở Thiến, cho nên Sở Hải đã để Hồng Vũ đưa ba người đến thành phố Giang Nam.
Bọn họ một người tên là Tiền Minh, một người tên là Trần Thịnh Hải, đều được nuông chiều từ bé đến lớn, chưa bao giờ chịu cực khổ, ngay cả trong lúc trốn chạy, đều sống khá thoải mái dưới sự bảo vệ của Hồng Vũ , hoàn toàn không phải lo lắng về ăn uống.
Bọn người Hồng Vũ không ngừng nói bóng nói gió về nội tình của bọn họ, Vương Song cũng không có gì có thể giấu diếm, dù sao biểu hiện của hắn ở đây càng mạnh mẽ thì những người này sẽ càng tự nguyện ở lại.
Thực lực của Hồng Vũ này có thể nói là vô cùng dũng mãnh, nếu không thì không thể dẫn theo mấy người đi qua mấy trăm dặm đường đến thành phố Giang Nam, cho nên Vương Song vô cùng muốn thu phục hắn, và hắn cũng cảm thấy vô cùng hứng thú với bí mật mà sở Thiến đã nói.
Mấy người Hồng Vũ theo Vương Song đi vào thị trấn nhỏ nơi bọn họ sống, nhìn bức “Tường Thành” được xây dựng bằng bê tông cốt thép ngoài cổng, cùng các chiến binh tuần tra qua lại, nhưng nhiều hơn là những người bình thường kia, bọn họ đều đang làm việc, có người không ngừng gia cố Tường Thành bảo vệ sự tồn tại của bọn họ, còn có người phụ trách may quần áo, nấu cơm, mọi người đều rất nhiệt tình, không có chút nào là có vẻ bị bóc lột và khó chịu cả.
Nhưng trong đó điều làm bọn hắn kinh ngạc chính là bọn hắn nhìn thấy rất nhiều con nít học chữ ở trường.
Đây là điều khiến bọn hắn kinh ngạc nhất, phải biết rằng trong tất cả các thế lực, dường như không có người nào chịu nhận con nít, bởi vì bọn họ đều cho rằng những đứa con nít kia ngoại trừ lãng phí lương ra thì không có tác dụng gì.
Thế nhưng ở nơi này của Vương Song, con nít lại được coi trọng như thế này.
Trong lòng không khỏi có chút phức tạp, bọn họ cũng coi là đã trải nghiệm không ít các thế lực, cũng đã gặp các thế lực có số người nhiều hơn nơi này của Vương Song, nhưng phần lớn là bạo ngược vô đạo, tàn khốc vô tình, xem người bình thường như nô lệ, chỉ lo hưởng thụ cho mình, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của những người bình thường này.
Nhưng ở chỗ của Vương Song, không có cảnh tượng thế này, tuy rằng cũng không quá nhân đạo gì, nhưng mà khi so sánh thì đây chính là thiên đường.
Mấy người mang theo tâm trạng đặc biệt, đi đến tòa nhà ở nơi trung tâm nhất, lúc này, bọn người Triệu Hân, Đổng Châu và Hoàng Thiên Hằng vừa lúc cũng ở đó, nhìn thấy Vương Song dẫn người đi đến nơi này, bên cạnh còn có một số gương mặt xa lạ đi theo, đặc biệt là Hồng Vũ, khí thế trên người hắn không hề thu liễm, chỉ yếu hơn Vương Song mà thôi.
– Vương Đội, đây là?
Đông Châu tiến lên mở miệng dò xét hỏi.
– Là ta mới vừa quen, muốn đến nơi này của chúng ta tham quan một chút, đây là Sở Thiến tiểu thư, đây là Hồng Vũ, là một Tiến Hóa Giả cường đại.
Vương Song giới thiệu với mọi người một chút, nhưng lại không giới thiệu hai người nam trẻ tuổi, vẻ mặt bọn họ có chút khó coi, nhưng cũng không dám nổi giận.
Sau đó Vương Song giới thiệu sơ lược bọn người Đổng Châu cho Sở Thiến, mấy người Sở Thiến sau khi biết được thân phận của những người này thì đều kính phục nhìn đối phương.
Đổng Châu, Hoàng Thiên Hằng bọn họ đều nghe qua, đặc biệt là Đổng Châu, nữ doanh nhân huyền thoại .
Toàn bộ Hoa quốc người không biết đến danh tiếng của nàng rất ít.
– Tốt, tham quan cũng đã tham quan rồi, không biết Sở cô nương có lời gì muốn nói không?
Vương Song ngồi ở vị trí đầu tiên nhìn Sở Thiến, mỉm cười đi thẳng vào vấn đề.
Hắn đã đi đến bước này, không lý do gì lại phải dùng thủ đoạn lừa gạt nói lời khách sáo cả, không muốn nói cũng phải nói, ở địa bàn của Vương Song, có rất nhiều cách để ép ngươi nói.
Bọn người Đổng Châu lúc này cũng ngồi ở một bên, có chút tò mò nhìn mấy người đối diện.
Sở Thiến im lặng một chút, biết tình cảnh của bọn người mình giờ đây, bây giờ đã ở sào huyệt của Vương Song, cho dù bọn họ muốn thoát khỏi cũng không có khả năng, có điều nàng cũng không có nghĩ cách thoát khỏi nơi này, nhìn thấy cảnh tượng nơi này, trong lòng nàng đã có phán đoán của riêng mình.
– Thiến Thiến, ngươi thật sự…
Hồng Vũ ở bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của Sở Thiến thay đổi, nhẹ giọng nhắc nhở.
– Ta biết tung tích của kho quân dụng.
Sở Thiến nhẹ giọng nói, giọng nói rất nhẹ, nhưng mà vào tai mọi người lại như sét đánh ngang tai, trong nháy mắt nổ lên vô số bọt nước.
– Cái gì?
Vẻ mặt của Vương Song cứng đờ, kinh ngạc đứng dậy nhìn Sở Thiến.
– Tin tức của kho quân dụng, ngươi chắc chắn chứ?
Những người khác nghe vậy cũng vô cùng kinh ngạc , bọn người Hoàng Thiên Hàng và Đổng Châu vẻ mặt kinh ngạc nhìn đứng dậy, nhìn Sở Thiến, dường như không dám tin.
Ngay cả Tiền Minh bên Sở Thiến, Trần Thịnh Hải đều ngạc nhiên, bọn họ chỉ biết muốn nương nhờ thế lực một phương, nhưng không ngờ át chủ bài của Sở Thiến lại là cái này.
Chương 229: Cây roi
Tin tức này như là một quả bom chìm, nổ tung khiến mọi người chóng mặt.
– Tốt lắm, ta biết tin tức của một kho quân dụng, cha cũng biết tin này, nói cho ta biết!
Sở Thiến gật đầu khẳng định.
– Ha ha, tốt, tốt lắm!
Vương Song cười to, vô cùng thoải mái.
Hành động ngoài ý muốn lần này lại mang đến một tin tức như thế, Vương Song cảm giác như mình bị một đĩa bánh đập trúng vậy.
– Nói cho ta biết, ngươi muốn cái gì?
Vương Song nghiêm mặt, trầm giọng nói, mặc dù bản thân có lập tức để Tô Vi nói ra bí mật của nàng, nhưng mà, đó là cách làm cuối cùng, nếu như không cần thiết, Vương Song không muốn làm loại chuyện này.
Cho nên, Vương Song thẳng thắn ra giá, tiến hành hết thảy giao dịch.
Sở Thiến im lặng một lúc, ngẩng đầu, nhìn Vương Song, vẻ mặt thành thật,
– Ta muốn sống ở đây.
– Chỉ đơn giản như vậy?
– Đúng.
Vương Song im lặng một chút, sau đó trả lời:
– Tốt, nếu đã như vậy, ngươi phụ trách Phó Chủ Quản hậu cần nơi này của bọn ta đi! Đãi ngộ tương đương với đội trưởng.
Sau đó nhìn Hồng Vũ:
– Hồng đại ca, không biết ngươi có dự tính gì không?
Đối với vị Đại Tiến Hoá Giả mạnh mẽ này, Vương Song không hy vọng có thể giữ lại, đương nhiên, nếu như đối phương không bằng lòng, bản thân cũng sẽ không ép ở lại, so với một Tiến Hóa Giả có hai lòng với mình thì thà rằng không cần.
Đó chính là đặt một quả bom ở bên cạnh mình, ngủ cũng sẽ không yên tâm.
– Nếu Thiến Thiến đã ở lại nơi này, ta nghĩ ta cũng sẽ ở lại! Chỉ là hi vọng Vương thủ lĩnh có thể cho phần
cơm ăn.
Hồng Vũ cười khổ một tiếng, nói với Vương Song.
Nói xong, nhìn Sở Thiến một chút, trong mắt lóe lên một tia yêu chiều, hắn đã xem Sở Thiến như con gái ruột thịt của mình, bây giờ Sở Thiến đã lựa chọn ở lại nơi này, hắn không thể một mình rời đi.
– Ha ha, tốt, nếu đã như vậy, vậy thì Hồng đại ca lựa chọn bọn ta, đó chính là để mặt bọn ta, ăn uống là chuyện bình thường , không bằng phụ trách làm đội trưởng đại đội sáu nơi này của bọn ta đi! Dưới trướng có năm mươi nhân viên biên chế, có thể tự mình tuyển mộ.
Vương Song vui vẻ nói .
Lập tức giao cho một chức vị đội trưởng.
– Cảm ơn Vương Đội!
Hồng Vũ lên tiếng nói cảm ơn, bắt chước những người khác gọi Vương Song là Vương đội!
Nhìn thấy hai người đều được ban cho cho đại quyền, vẻ mặt hai người còn lại, cho là mình cũng sẽ được trao tặng quyền, vẻ mặt chờ mong nhìn Vương Song.
Có điều Vương Song vốn dĩ không hề để ý đến nhóm hắn.
Bọn người Triệu Hân, Đồng Châu, Hoàng Thiên Hằng hiểu rõ ý định của Vương Song, với quyết định của hắn không có một chút ý kiến, sau khi Vương Song nói xong, lập tức phân phó người gọi sở hữu cấp quản lý tới, lại phải mở một trận đại hội!
Về phần hai người Tiền Minh, thì bị Vương Song mời ra ngoài.
– Dựa vào cái gì, bọn ta cũng muốn ở lại đây!
– Không công bằng, Sở Thiến có thể đây, tại sao ta không thể!
Hai người tức giận lớn tiếng gào thét.
Có điều Vương Song hoàn toàn không quan tâm, loại công tử bột không làm được gì chính là loại người mà hắn xem thường nhất! Cho nên, hoàn toàn không thể ưu ái cho bọn hắn.
Giả bộ không nghe thấy bọn hắn gào rống,
– Có thể ở chỗ này ít nhất đều là Phó Đội Trưởng cấp quản lý cấp bậc một, các ngươi không đủ tư cách!
Vương Song lạnh lùng nói.
Hoàng Thiên Hằng ra hiệu thủ hạ đưa hai người đi ra ngoài, cùng lúc ánh mắt Vương Song loé lên một tia lạnh lùng , Hoàng Thiên Hằng ngầm hiểu, lập tức tự mình ra ngoài nói muốn đi thông báo cho mọi người, nhưng rốt cuộc muốn làm gì, e là chỉ có hắn tự mình biết.
Hai người Sở Thiến mặc dù có chút không đành lòng, nhưng mà vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người bị dẫn đi.
Có điều trong lòng cũng hiểu rõ bọn họ không có giá trị cao như mình, cũng không giống như Hồng Thúc, có sức mạnh dũng mãnh .
Cho nên, chỉ có thể làm nhân viên cấp thấp nhất, bọn họ đều đã quen sống những ngày tháng vô lo vô nghĩ, giờ đây một khi bị hạ xuống tầng thấp nhất, e là không cách nào chấp nhận.
Có điều bọn họ cũng không còn cách nào, dù sao tất cả nơi này đều là của Vương Song, bọn họ ăn nhờ
ở đậu, muốn phản bác cũng không cách nào.
Rất nhanh, mọi người theo Hoàng Thiên Hằng tụ tập đến nơi đây.
Vương Song nói một chút cho tất cả mọi người chuyện kho quân dụng và thân phận của hai người Sở Thiến.
– Kho quân dụng, tốt quá rồi, giờ đây số lượng người nơi đây của chúng ta cũng đã dần dần tăng nhiều rồi, mức tiêu thụ đạn dược cũng nhiều, vũ khí trang bị phần lớn đều lỗi thời, nếu như có vũ khí tiên tiến thì thực lực của chúng ta ít nhất phải tăng gấp đôi!
Đám người Chu Ảnh tuy vẫn đang trong thời gian dưỡng thương, nhưng vẫn được gọi tới, nghe được tin tức gương mặt hưng phấn nói.
– Đúng, bây giờ đạn được dùng một ít là ít một chút, sau này nếu như chúng ta muốn phát triển lớn mạnh, thế thì, vũ khí mạnh đứng đầu danh sách!
Những người khác cũng lần lượt nói.
Vẻ mặt kích động nhìn Vương Song.
Trên mặt Vương Song lộ ra một nụ cười, quay đầu nhìn Sở Thiến,
– Sở cô nương, không biết ngươi có thể nói cho bọn ta biết vị trí và quy mô của kho quân dụng kia được không?
Chương 230: Cây roi (2)
Xoại
Ánh mắt mọi người toàn bộ đều tập trung vào Sở Thiến, bị nhiều Tiến Hóa Giả nhìn chăm chú như vậy, Sở Thiến cảm giác được bỗng nhiên có một áp lực nặng nề vô cùng xuất hiện, may lần tố chất tâm lý của mình tốt, mới không xấu mặt tại chỗ.
– Đó là kho quân dụng nằm ở huyện Thanh Thủy một trăm dặm một, cha ta nói bên trong có một cái doanh trang bị! Ta có thể đưa các người đến.
Sở Thiến bình tĩnh nói.
Thậm chỉ đề xuất bản thân dẫn đường, thế này cũng là bản thân cam đoan với họ.
– Tốt, để tránh đêm dài lắm mộng, sáng mai, chúng ta sẽ xuất phát, giờ đây thời gian lâu như vậy, ta lo lắng kho quân dụng kia bị người ta nhanh chân đến trước!
Ánh mắt Vương Song lóe lên, có chút lo lắng nói.
– Yên tâm đi, Vương Đội, kho quân dụng kia ở tại một vùng ngoại thành rất hẻo lánh, năm đó là một tên say rượu phụ trách kho quân dụng của thành phố Giang Nam này nói cho phụ thân ta, người bình thường hoàn toàn không thể tìm thấy!
Giọng nói tự tin của Sở Thiến truyền đến, khiến cho tâm lý mọi người đều buông lỏng.
– Tốt, nếu đã thế, vậy thì buổi sáng ngày mai chúng ta xuất phát, hai người các ngươi…
Vương Song nói, nhìn Thái Hiểu một chút ý,
– Thái Hiểu, ngươi sắp xếp cho bọn hắn hai gian phòng, đãi ngộ dựa theo cấp bậc đội trưởng mà làm.
– Dạ, Vương Đội!
Thái Hiểu trước nay vẫn luôn phụ trách việc vặt vãnh, chuyện sắp xếp phòng ở cũng là do nàng quản lý.
Nghe Vương Song phân phó, vô cùng vui vẻ đáp ứng.
– Lần này, bốn người Lý Tân, Chương Nghiệp, Hắc Đại Hải, Lưu Hãm đi cùng ta, những người khác đang bị thương, vậy thì ở nhà đi!
Vương Song suy nghĩ một hồi, lần này nên mang theo người nào cùng đi.
– Vương Đội, lần hành động này, ta cũng muốn tham gia! Dù sao ta mới vừa tới nơi này, vẫn chưa lập được chút công lao gì , cho nên xin được xuất chiến.
Lúc này, Hồng Vũ đột nhiên lên tiếng muốn đi theo Vương Song.
Thực lực của hắn chỉ đứng sau Vương Song, một khi Vương Song rời khỏi có hành động gì, chỉ sợ ở đây cũng không có bất kỳ ai có thể ngăn cản hắn, cho nên nghe được đối phương tự mình chờ lệnh, Vương Song lập tức đồng ý.
– Đúng rồi, Tiểu Tân, Đường Đao của ngươi đã gãy, lát nữa nhớ đi nhận một thanh nữa nhé!
Vương Song quay lại y, Lý Tân, bởi vì hắn sử đụng Đường Đao chém thẳng vào đá nên thân đao đã vỡ vụn, trong lòng Vương Song vẫn luôn nghĩ lúc nào có thể có được binh khí tiện dụng, để cho Tiến Hóa Giả nơi này của mình mỗi người có đều có một binh khí tiện dụng.
Đáng tiếc, giống như binh khí trong tay mình thật sự quá ít, bản thân cũng chỉ có một thanh.
Lý Tân gật đầu, Triệu Hân nhắc nhở Vương Song,
– Vương Đội, biến dị thú kia thì sao?
Triệu Hân nhắc nhở như vậy, Vương Song lập tức nghĩ đến đầu của con biến dị thú thủ lĩnh bị mình giết, ánh mắt sáng lên,
– Con biến dị thú này thủ ta tự mình xử lý, loại biến dị thú cấp bậc này, là lần đầu tiên ta nhìn thấy.
Triệu Hân gật đầu, rất nhanh, mọi người giao lưu với nhau một lúc nữa rồi tản đi.
Vương Song thì theo chân Triệu Hân đến nơi cất giữ thi thể của biến dị thú, nhìn trước mắt, trên không xuất hiện một thanh Ngân Sắc Trường Đao, lúc này, thanh này Bạch Ngân Đao đã theo Vương Song thăng đến Thất Cấp, thậm chí thanh trường đao lúc này được bao phủ bởi một tầng huỳnh quang nhàn nhạt, một luồng khí tức vô cùng sắc bén ẩn hiện từ trong đó.
Nhìn thanh bảo đao này, khoé miệng Vương Song lộ ra một nụ cười, uy lực của thanh bảo đao này giờ đây có thể chém đứt sắt thép ra làm hai như chém một miếng đậu hũ.
Hiện giờ đối diện đầu của con biến dị thú này, đao quang liên tục hiện lên, con biến dị thú trước mắt trong nháy mắt bị cắt thành vài đoạn.
Lân Giáp trên người lập tức rơi trên mặt đất.
Tầng tầng lớp lớp xếp chồng lên nhau.
Cái đuôi màu xanh nhạt to bằng nắm tay trẻ con, cứng cỏi vô cùng, có thể chế thành một cây roi, Vương Song cầm lấy cái đuôi, trong nháy mắt quất ra, mặt đất lập tức bị quất thành ra một vết nứt dài gần một mét, chi chít vết nứt trên mặt đất.
– Vũ khí tốt, đưa cho Chương Nghiệp dùng so với thanh sắt kia mạnh hơn nhiều.
Mắt Vương Song sáng lên, có chút vui vẻ tự lẩm bẩm, Triệu Hân bên cạnh thì ánh mắt tỏa sáng nhìn giáp da rơi trên mặt đất kia.
– Được rồi, những Lân Giáp này sai người đem xuống làm thành mấy bộ áo giáp đi, thịt của con biến dị thú này ta lấy một nửa, một nửa kia cho ngươi giữ lại.
Vương Song nhìn Triệu Hân phân phó.
Triệu Hân mừng rỡ gật đầu, dường như lưỡng lự nhìn Vương Song như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
– Ha ha, yên tâm, làm xòn áo giáp nhất định có phần ngươi một bộ.
Vương Song nhìn dáng vẻ của Triệu Hân, biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, cười nói.
Mắt Triệu Hân ngập nước, trong nháy dường như hoá thành dịu dàng, nhìn Vương Song, cười cười gật đầu.
Sau đó, Vương Song mang cái đuôi của con biến dị thú rời khỏi, Triệu Hân thì xử lý máu thịt còn lại và Lân Giáp.
Ngày hôm sau, Vương Song và gần một trăm người, mười mấy chiếc xe trùng trùng điệp điệp chạy bên ngoài.
Sở Thiến và Vương Song đi chung một chiếc xe, ở một bên chỉ dẫn phương hướng.
Chương Nghiệp thì lên một chiếc xe khác, cầm cái đuôi thú biến dị mà Vương Song đưa cho mình, vui mừng khôn xiết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đại Phản Phái Hệ Thống [Dịch] Đại Phản Phái Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Dai-Phan-Phai-He-Thong-See-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Hắc Oa [Dịch] Hắc Oa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Hac-Oa-SE-Audio-Truyen.jpg)



