[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 21 : Ăn thịt người! (2) (c201-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Ăn thịt người! (2)
Nàng tên là Liễu Lôi, là một học sinh cấp hai, sau khi Mạt Thế nổ ra cùng mẫu thân trốn vào tầng hầm trong nhà, dựa vào thức ăn dự trữ mà sống sót được hơn một tháng, vài ngày trước đã ăn hết thức ăn dự trữ cuối cùng.
Mẩu thân của nàng đã ngất đi vì đói, vì nàng mà mẫu thân của nàng mỗi lần ăn cái gì cũng chỉ ăn một chút, cho nên cuối cùng không chống đỡ nổi hoàn toàn hôn mê, nàng rơi vào bế tắc chỉ có thể thật cẩn thận ra khỏi cửa tìm thức ăn.
Đáng tiếc bên ngoài có quá nhiều Zombie, dù cho nàng đã cẩn thận cũng vẫn bị hai con Zombie phát hiện, ngay lúc nàng đang tuyệt vọng thì được ba nam tử đột nhiên xuất hiện cứu, đưa đến nơi này.
Gặp được ba người vốn nghĩ mình được cứu giúp không nghĩ tới lại rơi vào một địa ngục khủng bố khác.
Khi nghe bọn họ kể lại Liễu Lôi mới hiểu được vốn nơi này có bảy tám người nhưng thức ăn càng ngày càng ít đi, một đám bọn họ rơi vào khủng hoảng, ba người này thế nhưng phát điên chém giết toàn bộ những người khác, nấu chín và bắt đầu ăn thịt người!
Những người khác đều đã bị ăn sạch, bọn họ mất đi nguồn thức ăn vậy nên đánh chủ ý tới trên người những người khác trong trấn nhỏ này.
Mà Liễu Lôi là người thứ tư mà bọn hắn bắt được!
Nhìn nước đang được đun sôi trong nồi, trong mắt Liễu Lôi hiện lên một nỗi đau khổ tuyệt vọng, một khi nàng chết e là mẫu thân của nàng cũng chẳng thể sống sót, nàng là một đứa nhỏ hiếu thuận, nàng không sợ chết chỉ một lòng lo lắng cho mẫu thân của mình, bản thân làm lụng vất vả lâu như thế mà lại rơi vào kết cục thảm như vậy, trong lòng Liễu Lôi cảm thấy vô cùng thống khổ.
– Nếu như có người cứu ta, dù có làm nô lệ cho hắn ta cũng bằng lòng!
Trong lòng Liễu Lôi hiện lên một ý niệm, lập tức nhìn về phía ác ma khoác bộ da người trước mặt, bất đắc dĩ nhắm mắt lại, biết là bọn họ đã điên rồi cho dù là nói cái gì bọn họ cũng không nghe vào.
– Ha ha, mặt hàng này sao lại có thể dễ dàng ăn luôn như vậy, trước khi ăn nàng chúng ta nên hưởng thụ một chút đã!
Một nam tử lộ ra một nụ cười dâm đãng, nhìn khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Liễu Lôi tuy rằng dáng người chưa phát triển hoàn toàn nhưng đối với một đám điên cuồng mà nói, đây đã là một loại hấp dẫn rất lớn.
– Cũng được, lâu rồi không có chơi đùa nữ nhân, lần này ngược lại có thể vui đùa một chút!
Nam nhân dùng ánh mắt đục ngày nhìn chằm chằm Liễu Lôi.
– Các ngươi là đồ súc sinh, thế mà lại ăn thịt người các ngươi chắc chắn sẽ không được chết tử tế!
Vẻ mặt Liễu Lôi đầy phẫn nộ nhìn ba người, tức giận mắng, hiện giờ rơi vào cảnh tù ngục nàng chỉ có thể dùng cách này để thể hiện sự phẫn nộ của mình.
– Ha ha, đó là ngươi chưa từng ăn thịt người, chỉ khi tự mình ăn mới có thể nhận ra hoá ra trên thế gian này đồ ăn mỹ vị nhất chính là thịt người!
Vẻ mặt nam nhân càn rỡ cười ha ha, có chút mê say, nói xong đầu lưỡi đưa ra không ngừng liếm môi.
“Ọe” Liễu Lôi có chút ghê tởm, muốn nôn mửa nhưng không phun được gì cả, hiện tại nàng cũng đã đói meo không chút khí lực, câu nói vừa rồi đã tiêu tốn sức lực cuối cùng của nàng.
Nam tử tiến lên muốn hưởng thụ một chút con dê nhỏ này:
– Nhưng hiện tại ngươi phải chết! Ngươi cũng không thể nhìn thấy!
– A, bên ngoài có chuyện gì vậy? Sao Zombie lại lao ra bên ngoài hết thế!
Ngay lúc Liễu Lôi nhắm mắt chờ cái chết bi thảm giáng xuống, đột nhiên hai người khác phát ra tiếng kêu kinh ngạc khó tin, nam tử đang tiến lên phía trước kia cũng dừng lại một chút, xoay người nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa sổ có chút khiếp sợ.
Liễu Lôi mở to mắt, nhìn thấy ánh mắt ba người kinh ngạc trong lòng hiện lên tò mò muốn biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nhưng bởi vì toàn thân đều bị trói chặt muốn nhúc nhích một chút cũng không thể.
Trước trong mắt ba người, toàn bộ Zombie trong trấn nhỏ đang không ngừng tiến ra phía bên ngoài, rất nhanh đám Zombie trong trấn đã biến mất không sót một con, đường phố trở nên trống vắng trơ trọi, một trận gió thổi qua thổi bay rác rưởi trên mặt đất.
Không chỉ có bọn họ, những người sống sót khác trong thôn trấn cũng đều mang vẻ mặt tò mò xuyên qua khe hở nhìn toàn bộ bên ngoài, bất luận là lúc nào thì ý thức sinh tồn của con người cũng đều vô cùng mạnh mẽ, có thể bên trong nghịch cảnh tìm ra đường sống!
Mạt Thế cũng vậy, bất kể là hoàn cảnh ác liệt cỡ nào, Zombie khủng bố ra nào thì mọi người cũng sẽ ở trong tuyệt cảnh tìm cách sống sót giống như loài gián.
– Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Những con Zombie đó phát điên rồi sao?
Bên trong gác xếp, nam tử đầu tiên mở miệng nghi hoặc hỏi.
– Chẳng lẽ bên ngoài có quân đội đến?
Những người khác suy đoán nói.
– Quân đội, chúng ta được cứu rồi!
– Chưa chắc đã là quân đội, có thể là những người khác!
Ba người không ngừng suy đoán, bọn họ thật sự hy vọng đó là quân đội, như vậy là bọn họ có thể được cứu thoát.
– Nhưng cho dù đã xảy ra chuyện gì, đứa trẻ này vẫn phải chết!
Cuối cùng, mọi ý kiến đều ra một kết quả dù có phải là quân đội hay không, Liễu Lôi cũng phải chết, nếu không một khi chuyện của bọn họ bị lộ ra, bọn họ tuyệt đối chỉ còn con đường chết!
Chương 202: Nữ hài được cứu
Đám người Vương Song chia thành các nhóm nhỏ men theo con đường chạy vào bên trong trấn, chuẩn bị giải quyết những Zombie còn sót lại ở nơi này.
Bản thân Vương Song không có mang bất cứ ai theo, một mình một người tuỳ ý đi lại xung quanh bên trong trấn nhỏ, không có những người khác cản trở hắn không cần phải gò bó hay để ý chút nào, hắn giống như một khách du lịch, những người khác mặc cho Vương Song rời đi, bọn họ đều biết rõ tình hình nơi này, Zombie hầu như đã bị chém hết, căn bản không có khả năng sinh ra một chút uy hiếp gì đến Vương Song.
Trong tiềm thức của bọn họ, Vương Song là bất bại, thậm chí bọn họ còn không thể tin trên thế giới này còn có người nào có thể tạo ra uy hiếp với Vương Song!
Trong quá trình Vương Song đi thì phát hiện bên trong trấn nhỏ này có khoảng chừng mấy nghìn người dân, hai bên đường phố có một số cửa hàng, khách sạn, siêu thị các loại, có thể thấy được trấn Kim Ngưu này hẳn là một trấn du lịch nhỏ, thu nhập chủ yếu của dân cư nơi này chính là buôn bán đặc sản ở đây.
Với năng lực mạnh mẽ của Vương Song có thể cảm nhận được rõ ràng từng ánh mắt rất nhỏ nhìn mình, hiểu được đây hẳn là những người còn sống sót ở nơi này, hắn cũng không có hứng thú đi cứu, mấy chuyện này bọn người Lý Tân sẽ làm, bản thân mình không cần quan tâm.
Dọc theo con đường đi về phía trước, đột nhiên có ba ánh mắt nhìn đến trên người hắn, Vương Song khẽ nhíu mày, hắn cảm giác được ba ánh mắt này truyền đến từ cùng một chỗ, hơn nữa ba ánh mắt này không giống như những ánh mắt trước đó, làm cho hắn cảm thấy rất không thoải mái.
Khi hắn cảm nhận được loại ánh mắt này, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái, thậm chí còn nổi lên sát ý.
– Có chuyện gì thế nhỉ?
Trong lòng Vương Song dâng lên một chút nghi hoặc, bước chân dừng lại không tiếp tục đi nữa, ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt sắc bén đối diện với ba ánh mắt kia.
– Hắn là ai? Ánh mắt thật lợi hại!
Bên trong gác xép ba người bị nhìn chằm chằm, trong lòng lạnh đi, chỉ cảm thấy giống như bị một lưỡi đao chém tới, khiến mắt bọn họ giống như đều sinh ra cảm giác đau đớn.
– Tên này thật khủng khiếp, chẳng lẽ Zombie lần này trở nên kỳ quái chính là do hắn làm sao?
Một người đoán, trong lòng bọn họ vô cùng chấn động vậy mà có thể gặp được một người khủng bố như vậy, chỉ với một ánh mắt đã có thể làm cho bọn hắn sinh ra sợ hãi.
Nếu là người thật xuất hiện trước mặt bọn họ, thậm chí bọn họ còn nghi ngờ rằng ngay cả dũng khí đối mặt với đối phương cũng không có.
– A, biến mất rồi!
Đột nhiên một người sửng sốt nói, nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa phát hiện thân ảnh của Vương Song đã biến mất, nhất thời sợ hãi.
Hai người khác cũng vội vàng ló đầu ra nhìn lại, chỉ nhìn thấy một con đường trống vắng.
– Bỏ đi, mặc kệ, cho dù là có chuyện gì xảy ra thì trước tiên phải giải quyết con nhóc này!
Ba người quay đầu lại nhìn cô bé trước mặt, màu đỏ trong mắt trở nên nồng đậm.
– Đúng, nếu như quân đội đến đây thật phát hiện chúng ta ăn thịt người như vậy, chỉ sợ bọn họ sẽ không bỏ qua cho chúng ta!
Nói xong bọn họ đi từng bước về phía trước, con dao trong tay loé ra một ánh sáng đỏ như máu.
Trong lòng Liễu Lôi lại hiện lên một trận tuyệt vọng, hy vọng vừa mới nhú lên trong phút chốc tiêu tán.
– Đi chết đi!
Vẻ mặt nam tử dữ tợn nhìn Liễu Lôi, suy nghĩ muốn lăng nhục lúc trước cũng biến mất hiện tại chỉ nghĩ phải nhanh chóng giải quyết Liễu Lôi!
– Mẫu thân, nữ nhi bất hiếu không thể ở bên cạnh người được nữa!
Liễu Lôi nhắm mắt lại, vẻ mặt tuyệt vọng nghĩ.
– Bang.
Một âm thanh đột nhiên vang lên, Liễu Lôi chỉ cảm giác được có một trận gió thổi qua, sau đó liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vang lên, lập tức mở to mắt nhìn, chỉ thấy một thân ảnh cao ngất đứng trước mặt, phía sau hắn đeo một trường đao trên lưng, thân ảnh giống như một ngọn núi cao.
Khiến nàng không khỏi mở to hai mắt nhìn, nhìn nam tử đột nhiên xuất hiện này, ngay cả nói cũng không nói được.
Vương Song nhìn một màn trước mắt, lửa giận trong lòng càng trở lên mạnh mẽ, xương cốt trên mặt đất mà hắn thấy chính là của con người, thậm chí còn có cánh tay chưa được gặm hết, hơn nữa bên trong nồi đang đun nước sôi còn xuất hiện tóc, vừa nhìn qua đã biết trong căn phòng này đã xảy ra chuyện gì.
Ăn thịt người, đây là tội ác mà tất cả mọi người không thể chấp nhận được, chỉ xuất hiện trong lịch sử thời kỳ nạn đói mới có cảnh tượng coi người là thức ăn, không nghĩ tới bản thân thế nhưng có thể nhìn thấy trong hiện tại.
Nhìn tiểu cô nương bị trói chặt cùng với ba ánh mắt hằn đỏ của ba tên kia, trên người Vương Song không thể kiềm chế mà tỏa ra một luồng sát khí kinh thiên.
Đối với loại người cặn bã như vậy, Vương Song cảm thấy cho dù có chém bọn hắn thành nhiều mảnh vẫn còn rất khoan dung.
Động tác của tên nam tử đột nhiên bị cắt ngang, thân thể trực tiếp bị đánh bay ngược ra ngoài cùng với hai người khác nhìn Vương Song xuất hiện, cảm nhận được khí tức vô cùng khủng bố của người này, một đám sợ đến mức sắc mặt trở nên tái nhợt.
Chương 203: Nữ hài được cứu (2)
Đúng lúc này, bọn họ qua cửa sổ nhìn thấy ở bên ngoài xuất hiện không ít người cầm súng ống.
– Quân đội, nhất định là quân đội!
Ba người mừng như điên, đám người bọn hắn được cứu rồi, không khỏi vội vàng nhoài người lên cửa sổ nhìn đám người cách đó không xa.
– Cứu mạng! Cứu bọn ta!
– Ở đây có người muốn giết người!
Vương Song lạnh lùng nhìn hành động của ba tên kia, trong ánh mắt hiện lên vẻ châm chọc, không hề có thêm động tác nào mặc cho bọn hắn kêu cứu.
Muốn tra tấn bọn họ, không bằng cho bọn họ hy vọng sau đó làm cho chúng tuyệt vọng mới là điều khiến người ta thống khổ nhất.
– Ha ha, quân đội đến đây! Tên côn đồ nhà ngươi chết chắc rồi!
Ba người nhìn đám người phía dưới nghe thấy thanh âm đó nhanh chóng đi tới, không khỏi mừng rỡ, quay đầu lại nhìn Vương Song, lớn tiếng nói:
– Nói cho ngươi biết nếu ngươi không rời đi, đợi đến lúc quân đội tới đây ngươi nhất định phải chết!
Bọn hắn trái lại rất thông minh, biết thực lực của Vương Song kinh người, cho dù là quân đội có đến chỉ sợ bọn họ cũng đều biến thành thi thể, muốn doạ Vương Song rời đi ba người bọn hắn có thể nhân cơ hội đổ thừa chuyện nơi này lên người Vương Song.
Vương Song không để ý, khoé miệng nhếch lên lộ ra vẻ khinh thường quay đầu lại, nhìn tiểu cô nương đang mở to đôi mắt tò mò nhìn mình, trong ánh mắt lộ ra một tia ôn hoà giống như ánh nắng mặt trời, sưởi ấm cõi lòng Liễu Lôi.
– Tiểu ca ca đẹp trai qua!
Trong đầu Liễu Lôi hiện lên suy nghĩ, dường như đối với suy nghĩ trong đầu cảm thấy vô cùng thẹn thùng, trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ, đây cũng không phải do nàng mà hiện tại thực lực Vương Song tăng lên, khí chất trên người tự nhiên hơn hẳn người bình thường làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy mê muội.
Đao quang hiện lên, sau đó Liễu Lôi phát hiện toàn bộ dây thừng đang trói trên người bị đứt ra.
Bản thân bởi vì đói mà cứ thế xụi lơ trên mặt đất, Vương Song nhanh tay đỡ lấy nàng, nhìn đối phương có bộ dáng uể oải lập tức hiểu được nàng đang đói, trong tay xuất hiện một ổ bánh bao cùng với một túi sữa bò, đút cho tiểu cô nương ngay cả ăn cơm cũng không thể ăn được một chút, về ba tên còn lại phía sau hắn không thèm để ý.
Lúc này ba tên kia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, vẻ mặt cẩn thận nhìn Vương Song.
Cảm nhận được một hương vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi, cùng với cảm giác ấm áp chậm rãi chảy vào cổ họng, hai mắt Liễu Lôi phát sáng, đã rất lâu nàng không cảm nhận được mỹ vị, hiện tại cảm nhận được hương vị ngọt ngào trong miệng, một niềm hạnh phúc thật lớn mạnh mẽ dâng lên trong lòng, nàng thậm chí hận không thể dừng thời gian ở lại khoảnh khắc này.
– Bịch bịch bịch!
Tiếng bước chân lên cầu thang nối tiếp vang lên, rất nhanh một đám người cầm súng ống vọt vào phòng nhìn toàn bộ cảnh trước mắt, xương cốt đầy đất, trong nồi nước đang sôi thỉnh thoảng lộ ra một ít tóc, cánh tay bị gặm dở khiến cho nơi này giống như một cái lò mổ.
– Oẹ!
Một người không nhịn được trực tiếp chạy đến một bên nôn mửa, cho dù bọn họ thân là chiến sĩ cũng thật sự không thể ngờ rằng có thể nhìn thấy cảnh tượng tàn nhẫn như thế này.
Dẫn đầu là Lý Tam, trước đây sau khi giết Hùng Kim Lực hắn là người đầu tiên đầu quân thành người của Vương Song, trước đó làm phụ tá của Lý Tân nhưng sau lại bị điều tới làm thủ hạ cho Triệu Hân, phụ trách nhân sự của thôn Lý gia, lần này cũng đi theo Vương Song.
Lúc này trên mặt Lý Tân cũng hiện lên sát ý nồng đậm, đối với những tên ăn thịt người bất luận là ai đều tuyệt đối không thể bỏ qua cho chúng.
Sau khi nhìn thấy Vương Song đứng bên cạnh sắc mặt đột nhiên thay đổi, vừa muốn mở miệng thì chợt bên tai truyền đến tiếng kêu to.
– Vị trưởng quan này, cứu mạng, cứu mạng!
Lý Tam quay đầu nhìn lại, thấy ba nam tử đi tới đây, vẻ mặt khóc lóc mở miệng kể lể, chỉ vào Vương Song:
– Trưởng quan, là hắn, hắn muốn giết bọn ta! Cứu bọn ta với!
Ánh mắt Liễu Lôi biến đổi muốn mở miệng giải thích nhưng lại không nói ra lời, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng.
Trái lại Vương Song không để ý, vẻ mặt châm chọc nhìn ba tên trước mắt.
Sát ý trong mắt Lý Tam giảm bớt một chút nhìn ba nam tử này, giọng nói giống như trong hầm băng:
– Xương cốt trên mặt đất này, đã có chuyện gì xảy ra?
Phía sau Lý Tam, tất cả mọi người chậm rãi tới gần nhìn ba người này giống như nhìn người đã chết, tình huống này căn bản không cần phải giải thích bọn họ cũng hiểu được rõ ràng mọi chuyện, nhưng ba nam tử này cũng không biết thân phận của Vương Song cho nên trực tiếp mở miệng hắt bát nước bẩn.
– Trưởng quan, bọn họ, đều là do người kia, hắn vậy mà lại ăn thịt người, ba người bọn ta nhìn không được cho nên muốn cứu tiểu cô nương này, ai biết được thực lực của hắn lại mạnh như vậy, bọn ta không phải là đối thủ của hắn, hắn còn muốn giết chết bọn ta nữa!
Ba nam tử khóc lóc kể lể, mang chuyện không hợp lẽ trời đổ lên trên người Vương Song, bọn họ đều biết một khi bị người phát hiện đám người bọn họ ăn thịt người, tuyệt đối sẽ chết không chỗ chôn thân, cho nên có đánh chết bọn họ cũng không thừa nhận.
Chương 204: Chỗ ở mới!
– Không, không, không phải hắn… … .
Liễu Lôi một bên nghe thấy ba ác ma thế mà lại mang chuyện ăn thịt người đổ lên người ân nhân cứu mạng của mình không khỏi có chút khẩn trương, muốn mở miệng giải thích cho Vương Song, kết quả là nói được mấy chữ đã không còn sức mở miệng, thể lực của nàng căn bản không thể khôi phục trong thời gian ngắn như vậy.
Vương Song cười trấn an Liễu Lôi một chút, khoát tay một cái, một người phía sau Lý Tam lập tức tiến đến cõng Liễu Lôi rời đi.
– Chuyện gì vậy?
Ba tên trước mặt vẻ mặt ngây ngốc nhìn thấy Vương Song tuỳ ý phân phó giống như đối với thuộc hạ của mình, vẻ mặt mờ mịt không rõ đây là chuyện gì.
– Vương đội trưởng, ba tên này xử lý như thế nào?
Lý Tam cung kính mở miệng hỏi Vương Song.
– Mang ba tên này đi, mấy tên này đã có gan ăn thịt người, thì không thể làm cho bọn hắn chết đơn giản như vậy được!
Vương Song hít một hơi, cố nén tức giận trong lòng.
– Ngươi, ngươi là?
Ba tên đột nhiên hiểu được, vẻ mặt giật mình nhìn Vương Song, suy nghĩ cẩn thận cả ba sắc mặt đều trở nên tái mét.
– Răng rắc!
Đột nhiên ba âm thanh răng rắc vang lên, Liễu Lôi sợ hãi nhìn một bóng người xuất hiện, ba nam nhân trực tiếp ngã trên mặt đất giống như một đống bùn nhão tứ chi cũng trực tiếp bị đánh gãy!
– Tay của ta, chân của ta!
– A, tất cả đều bị chặt đứt rồi!
Ba người nằm trên mặt đất không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhưng lúc này cũng không có ai quan tâm.
– Vì để phòng vạn nhất, vẫn phải cẩn thận một chút!
Vương Song mở miệng nói, nói xong có vài người tiến lên nâng ba người đi.
– Mang tiểu cô nương này đi, hiện tại nàng đang rất đói bụng, cho nàng một chút đồ ăn là được.
Vương Song nhìn bộ dáng Liễu Lôi giống như đang nghĩ tới điều gì đó, mở miệng phân phó người đang cõng tiểu nữ hài.
– Ta, mẫu thân ta. .. ở…
Đột nhiên Liễu Lôi mở miệng, thấp giọng thì thào, thanh âm giống như tiếng muỗi kêu vô cùng nhỏ bé.
Nhưng Vương Song lại nghe rất rõ ràng, ý của nàng là nàng còn có mẫu thân bị nhốt ở một nơi nào đó, Vương Song muốn giao chuyện này cho Lý Tam chỉ là khi nhìn ánh mắt vô cùng trong sáng của tiểu cô nương, lời nói đến miệng lại thay đổi.
– Ta sẽ đi tìm mẫu thân giúp ngươi!
Đoàn người dựa vào lời nói của tiểu cô nương này đi vào một nơi trong tầng hầm, mở cửa ra nhìn thấy một nữ nhân đang ngất trên mặt đất, xung quanh sạch sẽ đến mức ngay cả một lọ xì dầu cũng bị uống sạch, không còn một giọt, cho dù là cái gì có thể ăn được đều đã bị ăn hết, không có sót lại một chút gì.
Nhìn bộ dáng nữ nhân này tầm hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, ngã trên mặt đất, tóc đen dài như thác, sắc mặt tái nhợt, nhưng nhìn khuôn mặt cũng là một thiếu phụ xinh đẹp, dáng người có lồi có lõm, có thể là do bị đói cho nên trông vô cùng gầy yếu.
Vương Song tiến lên nghe nhịp tim của đối phương một chút, trái tim yếu ớt nảy lên, hô hấp cũng như có như không, có thể nói đã bước một chân vào quỷ môn quan.
Trong tay Vương Song lấy ra một túi sữa bò, xé mở một đầu lỗ hổng cẩn thận cho sữa chậm rãi chảy vào trong miệng của thiếu phụ.
Thiếu phụ theo bản năng mấp máy môi sữa theo cổ họng chầm chậm nuốt vào, chỉ trong chốc lát, một gói sữa đã bị uống hết.
Vương Song không tiếp tục cho nàng ăn thêm gì, sau khi trải qua cơn đói thì dạ dày sẽ bị co lại, không thể ngay lập tức ăn quá nhiều thức ăn, nếu không dạ dày sẽ phình to và bị vỡ.
Vương Song ôm lấy người thiếu phụ này, đi về toà trạch viện trong tiểu trấn, toà trạch viện này giống như một biệt thự thời cổ đại, bên trong có mười gian phòng, phòng ngủ, phòng khách, phòng bếp đầy đủ mọi thứ, chẳng qua bên ngoài có vẻ cổ kính nhưng nội thất bên trong lại được trang hoàng hiện đại, phá huỷ các yếu tố cổ xưa của ngôi nhà.
Đám người Lý Tân đã tới nơi này trước, mang mọi thứ bên trong lẫn bên ngoài của ngôi nhà xem xét một lượt, thậm chí cả một con kiến nhỏ cũng không bỏ qua cho đến khi chắc chắn rằng không còn một con Zombie nào.
Đây là chuẩn bị cho Vương Song, dù sao sau này một khi chuyển qua đây, đám người Vương Song đều phải ở nơi này, nơi để thảo luận bình thường cũng sẽ ở trong này, cho nên cần phải là một địa điểm rộng rãi, vậy nên nơi này rất lý tưởng.
Đây là do Lý Tân biết được từ trong miệng những người sống sót được cứu ra, tòa trạch viện này có kiến trúc đặc sắc nhất trong tiểu trấn, dù là những người đến du lịch đều sẽ tới thăm quan nơi đây, đây cũng là kiến trúc lớn nhất trong tiểu trấn.
Nhìn Vương Song ôm một nữ tử đến, Lý Tân trực tiếp dành ra một căn phòng để Vương Song mang người vào, đồng thời Liễu Lôi cũng được đặt ở trên giường, các nàng đều là bởi vì đói cho nên chỉ cần nghỉ ngơi tốt, lại bổ sung một chút năng lượng hẳn là có thể khôi phục lại.
Nhưng làm cho Vương Song cảm thấy vui sướng hơn cả là nơi này thế nhưng lại có một phòng y tế nhỏ, bên trong còn có một ít thuốc men, thậm chí còn có một y tá may mắn sống sót được Lý Tân cứu, trực tiếp sắp xếp ở bên trong toà nhà này, đang truyền dịch glucozo cho hai nữ tử một lớn một nhỏ trên giường.
Chương 205: Căn cứ mới!
Thời gian ba ngày trôi qua, đám người Vương Song lục soát nơi này thêm vài lần nữa, tìm hiểu tất cả xung quanh mãi đến khi đã chắc chắn không còn một con Zombie nào mới quyết định chính thức chuyển tới.
Khiến bọn hắn kinh ngạc chính là số người sống sót ở đây vậy mà có gần một trăm người không thể không nói rằng đây là một điều kỳ tích.
Ba ngày sau mẫu tử Liễu Lôi cũng đã tỉnh lại, có thể xuống giường đi lại, bọn họ vô cùng cảm kích Vương Song, đặc biệt là Liễu Thanh Thanh biết được nữ nhi của mình suýt chút nữa bị người khác ăn thịt, sợ tới mức chút nữa thì ngất đi không khỏi sinh ra ý niệm nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp Vương Song.
Trượng phu của nàng đã mất từ lâu, nữ nhi nàng là do một tay nàng nuôi dưỡng cho nên đối với nàng mà nói nữ như chính là tất cả của nàng, Vương Song đã cứu nữ như nàng cũng giống cứu mạng của hai mẫu tử nàng!
Bởi vì cơ thể của mẫu tử Liễu Thanh Thanh chưa hồi phục hoàn toàn, nên vẫn ở lại bên trong toà nhà này, Vương Song cũng không đuổi các nàng đi, bởi vậy các nàng cũng dần dần hiểu được thân phận đám người Vương Song.
Biết Vương Song là một thủ lĩnh của một căn cứ nhỏ, dưới hắn còn có khoảng chừng gần bảy trăm người và rất nhiều vũ khí mạnh, bản thân hắn lại là Tiến Hoá Giả vô cùng mạnh, số lượng Zombie bị hắn giết đếm không xuể.
Cho nên trong lòng Liễu Thanh Thanh hiện lên một suy nghĩ, hai mẫu tử nàng là nữ nhân, bản thân tay trói gà không chặt, một con Zombie bình thường cũng đủ làm cho các nàng sợ chết khiếp nên nếu muốn sống sót ở thời Mạt Thế này chỉ có thể dựa vào người mạnh, mà Vương Song chính là đối tượng thích hợp nhất, nhưng nếu muốn dựa vào những người này thì bản thân phải thể hiện được giá trị của mình.
Chỉ khi bản thân có giá trị thì những người mạnh mới nguyện ý trả giá để bảo vệ bọn họ, hai người bọn họ ngoại trừ cơ thể căn bản không còn một chút giá trị nào đáng giá để người mạnh thu nhận!
Liễu Thanh Thanh muốn tìm một cơ hội ở một mình với Vương Song, nhưng cả ngày Vương Song đều ở bên ngoài quan sát xung quanh trấn nhỏ, cho nên có rất ít nhìn thấy hắn chứ đừng nói đến ở chung một chỗ.
Liễu Thanh Thanh dọn dẹp vệ sinh trong phòng khách, nàng biết rõ thời thế bây giờ không có ai thích một phế vật, càng sẽ không nuôi dưỡng một người rảnh rỗi, nàng rất sợ Vương Song đuổi các nàng đi, không có sự che chở của Vương Song thì nữ nhân như các nàng làm sao có thể sinh tồn.
Cho nên bản thân Liễu Thanh Thanh giống như một bảo mẫu không ngừng sửa sang lại toà nhà này.
Mái tóc của nàng tuỳ ý xõa ra ở sau lưng, da thịt trắng như ngọc, ngũ quan vô cùng ôn nhu giống như một nữ tử truyền thống, cả người đứng ở nơi này đẹp như một bức tranh.
– Vương đội trưởng, ngươi đã trở lại!
Đột nhiên Liễu Thanh Thanh nghe được tiếng động bên ngoài, vẻ mặt vui tươi quay đầu nhìn lại, vừa lúc Vương Song đang tiến vào, nhìn Liễu Thanh Thanh đứng ở phòng khách trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc, tuy rằng Liễu Thanh Thanh không được tính là một mỹ nhân nhưng khí chất dịu dàng như ngọc trên người nàng cũng không phải nữ tử nào cũng có thể sánh được.
Nhìn Liễu Thanh Thanh cầm một chiếc khăn chà lau bàn, Vương Song lộ ra ý cười:
– Thanh Thanh, sao ngươi lại làm những chuyện lặt vặt này làm gì! Không phải ta đã nói, trước khi cơ thể của hai ngươi hoàn toàn hồi phục thì những việc lặt vặt này ngươi có thể không cần làm mà!
Trước đó Vương Song đã biết tên của hai người, dưới sự kiên trì của Liễu Thanh Thanh cho nên gọi Thanh Thanh thay vì Liễu Thanh Thanh, vốn hắn nghĩ muốn để sau khi hai người khỏi hắn sẽ cho các nàng đi, cũng biết rằng nếu rời đi hai mẫu tử bọn họ sống nương tựa vào nhau e là chỉ có thể chờ chết, cho nên Vương Song đã cho bọn họ ở lại chỗ này, cho các nàng công việc dọn dẹp sắp xếp, như vậy cũng coi như là có một việc để làm không đến mức đói chết.
Liễu Thanh Thanh cười ôn hoà:
– Vương đội trưởng, cơ thể của ta đã tốt hơn rất nhiều, những việc này không nặng nếu lại nghỉ ngơi nữa bản thân ta sẽ rất áy náy!
– Ngươi đã cứu mẫu tử chúng ta, chúng ta lại ở chỗ của ngươi không phải trả tiền ăn uống thật sự là áy náy, cũng chỉ có thể làm những việc nhỏ không đáng kể để cảm tạ Vương đội trưởng!
Vương Song cười cười, không nói gì, sau vài lần tiếp xúc hắn biết nữ nhân này rất có nguyên tắc, nhưng cũng rất cố chấp, biết rằng có nói thêm thì cũng không thay đổi được gì cho nên hắn không nói thêm gì nữa.
– Đúng rồi, Liễu Lôi đâu? Tiểu nha đầu này chạy đi đâu vậy? Sao lại không thấy nàng đâu?
Vương Song giống như nhớ tới cái gì có chút nghi hoặc hỏi han, bình thường tiểu nha đầu này luôn ở bên cạnh Liễu Thanh Thanh, sao bây giờ lại không thấy đâu.
Liễu Thanh Thanh nghe vậy vẻ mặt lộ ra một chút bất đắc dĩ:
– Cơ thể nó hồi phục rất nhanh, cũng không chịu ngồi yên, sáng sớm hôm nay liền đi hỗ trợ mọi người phân phát thức ăn rồi!
Sau khi Vương Song chiếm được tòa nhà này ở trấn nhỏ, tập hợp lại gần một trăm người may mắn còn sống, những người này cũng cần ăn uống bởi vậy Vương Song lợi dụng thời gian mấy ngày này mang toàn bộ đồ ăn vật tư có thể sử dụng của cả thôn thu thập lại, ước chừng có thể để cho một trăm người chống đỡ trong ba tháng!
Chương 206: Căn cứ mới! (2)
Nhưng những vật tư thu thập được đều bị Vương Song thống nhất phân phát, mỗi ngày tất cả mọi người phải xếp thành từng hàng đến nhận, đồng thời bọn họ còn muốn giúp đỡ tuần tra, hỗ trợ bố trí kèn ở cửa trấn, cự mã, mỗi người đều có việc để làm.
Đây cũng là quy định của Vương Song, nếu muốn có được đồ ăn thì phải trả giá bằng lao động, nhưng tiểu hài và lão nhân có thể miễn lao động, vấn đề đi học do thiếu người cho nên vẫn chưa thể triển khai.
Nghe lời nói của Liễu Thanh Thanh, Vương Song gật đầu mở miệng nói:
– Tiểu Lôi còn nhỏ, đợi đến khi người trong căn cứ chuyển đến đây sẽ cho nàng đi học! Trẻ nhỏ vẫn phải học nhiều kiến thức!
Trong mắt Liễu Thanh Thanh hiện lên vui mừng:
– Thật sao, như vậy tốt quá rồi, tiểu Lôi lại có thể tiếp tục đi học!
Liễu Thanh Thanh lập tức nhìn về phía Vương Song, trong ánh mắt sáng lên trong như nước, giống như có thể hoà tan trái tim vô cùng kiên định của Vương Song:
– Vương đội trưởng, cảm ơn ngài, cảm tạ ngài đã quan tâm mẫu tử chúng ta, ta… . ta không có cái gì để báo đáp… chỉ có thể…
Vương Song nhìn ánh mắt Liễu Thanh Thanh nghe được giọng điệu mềm mại đến tận xương tuỷ, trong ánh mắt phân minh hiện lên vẻ mê mang nhưng ngay lập tức tỉnh táo lại, cắn mạnh vào đầu lưỡi chính mình ý thức lập tức thanh tỉnh.
– Không cần cảm tạ ta, đây là việc ta phải làm, ba ngày trước đã có tin bọn họ đang di chuyển đến, ta đoán bọn họ hẳn là rất nhanh sẽ tới!
Nói xong thân mình quay đi, có chút chật vật bước ra khỏi nơi này, để lại Liễu Thanh Thanh còn đang ngơ ngác ở đó, tuy rằng hắn hiểu được ý của Liễu Thanh Thanh cũng rất thích khí chất của đối phương khiến hắn mê muội, nhưng không nghĩ sẽ thật sự làm như vậy, về phần nguyên nhân chính bản thân hắn cũng không hiểu được, có lẽ bản thân hắn chán ghét tính chất của loại giao dịch này đi.
Vương Song rời tòa căn cứ đi tới trung tâm của thôn trấn, nơi này có không ít người đang xếp hàng lĩnh thức ăn, tiểu nha đầu Liễu Lôi ở chỗ này giống như một tiểu đại nhân phân phát thức ăn, một bên năm nhân viên chiến đấu cầm súng như hổ rình mồi nhìn bọn họ, một khi có người làm loạn sẽ trực tiếp bắn gục.
Bởi vì ngày đầu tiên đã xảy ra chuyện tranh giành nhau, có hai nam tử ở thời điểm phân phát vật tư muốn thừa cơ phát động mọi người làm loạn, nếu không phải Vương Song đuổi tới kịp chỉ sợ đã thật sự tạo ra tổn thất không nhỏ, hai nam tử kia trực tiếp bị bắn khiến cho mọi người sợ hãi rất nhiều, không còn người nào dám khiêu khích làm bậy.
Nhìn thấy Vương Song, ánh mắt Liễu Lôi sáng lên hướng tới Vương Song vẫy tay, vẻ mặt hưng phấn, Vương Song cười gật đầu đáp lại, vươn ngón tay cái với tiểu nha đầu, nhìn động tác của Vương Song vẻ mặt Liễu Lôi lại càng vui vẻ, sự nhiệt tình trong lòng lại tăng thêm nhanh chóng phân phát thức ăn.
Lý Tam vừa lúc nhìn thấy Vương Song vội vàng tiến tới, vẻ mặt cung kính mở miệng:
– Vương đội trưởng, đám người Lý đội trưởng đã mang theo hơn phân nửa người trở về để tiến hành việc chuyển dời, hiện tại chắc hắn rất nhanh sẽ đến, chúng ta có cần đi tiếp ứng một chút hay không?
Vương Song hơi suy nghĩ một chút, chuyển căn cứ là một chuyện lớn, vốn Vương Song muốn tự mình trở về nhưng không ngờ có được một tin tức làm cho Vương Song dập tắt ý tưởng này, để cho bọn họ mang phân nửa số người trở về.
Tính toán thời gian bọn họ chắc hẳn là sắp đến rồi.
– Các ngươi không cần phải xen vào, ta sẽ tự mình đi đón bọn họ!
Vương Song suy nghĩ một chút rồi quyết định bản thân sẽ đảm nhận việc này, những chiến sĩ chiến đấu vốn đã ít lại còn phải trông chừng những người này, một khi một đám rời đi theo mình, khi có vấn đề, một chút lực lượng căn bản không đủ.
– Vâng!
Lý Tam cung kính đáp, nói xong nhìn về phía Liễu Lôi nhẹ giọng hỏi Vương Song:
– Vương đội trưởng, nữ hài kia?
Bọn họ đều có quy tắc của mình, ai nên làm gì không nên làm gì đều có một quy định rõ ràng, nhưng Liễu Lôi chen vào như vậy tuy là xuất phát từ lòng tốt, nhưng cũng không hợp với quy tắc, có điều Lý Tam biết Liễu Lôi là ai, cũng hiểu được nàng là được Vương Song cứu nhưng vẫn không hiểu được Vương Song đối với nàng rốt cuộc là ý tứ gì, cho nên muốn thăm dò thái độ của Vương Song.
– Bỏ đi, không cần phải để ý đến nàng, nàng muốn làm cái gì thì làm cái đó, chỉ cần không có vấn đề gì lớn là được!
Vương Song nhìn một chút, không thèm để ý mở miệng.
Lý Tam hiểu ý gật đầu, sau đó lập tức lui ra.
Vương Song đang muốn rời đi đột nhiên bên trong đám người đang xếp hàng có một nam tử trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi bước ra khỏi đám người hướng về Vương Song chạy tới.
– To gan!
Ở một bên chiến sĩ canh gác như hổ rình mồi phút chốc trừng mắt gầm một tiếng lên, thủ lĩnh của bọn họ đang ở đây vậy mà còn có người dám không có tuân theo kỷ luật như vậy, giống như ám sát Vương Song vậy, đây không phải là đánh vào mặt bọn họ sao!
Sắc mặt Lý Tam cũng biến đổi, một cỗ sát ý mạnh mẽ dâng lên:
– Khốn nạn, vậy mà còn dám làm loạn chẳng lẽ chuyện mấy ngày trước chưa có dạy cho các ngươi một bài học sao!
Chương 207: Chuyên gia chế tạo vũ khí!
– Đừng, ta còn có ích! Ta có điều quan trọng muốn nói!
Nam tử cũng hiểu được sự tàn bạo hung ác ở xung quanh, tuỳ thời sẽ nổ súng cho nên vừa chạy vừa lớn tiếng nói.
– Chết!
Lý Tam không thèm để ý lời hắn nói, những tên không có kỷ luật như vậy cho dù có bản lĩnh Vương Song cũng sẽ không giữ lại, cho nên trực tiếp hạ lệnh nổ súng, bắn chết người kia ngay tại chỗ.
Những người khác đều bị doạ ngây người, đứng sững sờ tại chỗ, nhìn thấy nam tử này chạy tới chỗ Vương Song, mấy ngày trước bởi vì có hai người ồn ào làm loạn nên trực tiếp bị bắn chết, sau đó Vương Song cố ý lập ra quy định ai dám làm trái kỷ luật, không có hai lời trực tiếp bắn chết! Nhưng chỉ cần làm theo quy định, như vậy sẽ không có việc gì!
Đây chính là Mạt Thế, thời loạn lạc coi trọng quản lý, hiện tại nam tử lớn mật như vậy đây không phải muốn chết thì là gì!
Liễu Lôi cũng bị doạ dừng lại động tác trong tay, tuy không có tận mắt chứng kiến vụ bạo loạn vài ngày trước nhưng cũng được nghe người khác nói qua, nàng rất khó hiểu rõ ràng là có cơm ăn còn không cần phải lo lắng Zombie, chỉ là trả giá bằng một chút sức lao động, vậy mà những người này còn không biết đủ muốn gây chuyện.
Nàng cũng không biết rằng lòng tham của con người không bao giờ có điểm dừng, chiếm được một ít sẽ muốn được thêm càng nhiều, nhưng sự tham lam này của con người cũng là động lực tiến bộ của nhân loại, điều kiện tiên quyết là bản thân phải có thực lực xuất sắc, nếu không cũng sẽ bị dã tâm nuốt chửng.
Vương Song nhìn thấy người đang chạy tới nơi này, trên mặt hiện lên sự tò mò, hắn trái lại không có cảm thấy một chút uy hiếp trên người nam tử này, thậm chí tận mắt dò xét cũng chỉ nhìn ra là một người bình thường, cho nên không chút lo lắng nào, chỉ là không hiểu vì sao người kia lại hành động mạo hiểm như vậy.
“Pằng”
– Pằng!
Từng tiếng súng vang lên, trên mặt nam tử hiện lên vẻ tuyệt vọng, hắn mới nhìn thấy Vương Song, thấy một nhân vật lớn như Lý Tam cũng đối với Vương Song cung kính như vậy, cho nên không muốn bỏ qua cơ hội này mà hành động như vậy, nhưng hiện tại xem ra bản thân đã lỗ mãng rồi.
– Ngươi có chuyện gì muốn nói sao? Nếu như ta không hài lòng như vậy hành động của ngươi thật sự là tìm chết!
Đột nhiên một giọng nói xuất hiện bên tai hắn.
Nam tử có chút ngạc nhiên ngẩng đầu, Vương Song đứng bên người hắn, mở bàn tay ra một số viên đạn rơi xuống mặt đất vang lên tiếng lách cách.
– Cái này, vậy mà ngay cả viên đạn cũng có thể bắt được!
Trong lòng nam tử hoảng hốt, vẻ mặt không dám tin, không chỉ có hắn những người sống sót khác cũng như vậy, nhìn thấy vậy mà có người dám dùng tay không tiếp đạn mà bản thân vẫn bình yên vô sự, càng chấn động vô cùng.
– Vương ca ca thật đẹp trai.
Ánh mắt Liễu Lôi lấp lánh như những ngôi sao nhỏ, vẻ mặt sùng bái nghĩ thầm.
Đám người Lý Tam cũng hoảng hốt, vội vàng dậm chân một cái hướng về phía trước:
– Vương đội trưởng, chúng ta không phải cố ý, không nghĩ rằng ngươi…..
Vẻ mặt kích động, bọn họ vậy mà nổ súng bắn Vương đội trưởng, tuy rằng đây là do Vương Song tự tìm đến nhưng vẫn vô cùng sợ hãi.
– Không sao hết, các ngươi không cần phải khẩn trương!
Vương Song cười nói, hiện tại tố chất thân thể hắn ước chừng có thể sánh với hai mươi người, viên đạn bình thường ngay cả da hắn cũng không bắn qua được, sao có thể tạo thành thương tổn với hắn.
Quay đầu nhìn về phía nam tử:
– Nói đi, ngươi có chuyện gì?
Vẻ mặt Lý Tam hung ác nhìn lại, nếu không có chuyện gì thì hắn nhất định sẽ băm tên kia thành tám khối.
Nghe vậy nam tử giật mình tỉnh lại, nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, biết bản thân nếu không nói ra được lý do e là hắn nhất định phải chết.
Khẽ cắn môi, nhìn Vương Song:
– Ta sẽ nói, nhưng chỉ nói với một mình hắn, ta không tin những người khác!
– Nói với một mình ta?
Trong lòng Vương Song lại càng tò mò, chuyện gì mà bí mật đến như vậy, chỉ muốn cho một hắn biết.
– Vương đội trưởng, cẩn thận bị hắn ta lừa!
Lý Tam biến sắc, có chút lo lắng nói.
Vương Song cười vẫy tay, ở nơi bình thường này, một người bình thường làm sao có thể lừa hắn, cho dù trên thân tên kia có bom nguyên tử thì bản thân hắn cũng có thể đánh chết, trước khi tên kia kịp phản ứng.
– Được, ngươi theo ta qua đây! Ta ngược lại muốn xem ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì!
Vương Song nói xong, một trận gió mang theo nam tử rời đi, chỉ để lại một đám mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Vương Song trực tiếp dẫn người này tới phòng khách của toà nhà chính, Liễu Thanh Thanh đã rời đi, cho nên nơi này rất yên tĩnh.
– Nơi này không có ai, ngươi nói đi!
Vương Song ngồi ở ghế chủ toạ, nhìn nam tử trước mắt, có chút tò mò mở miệng nói.
– Ngươi là thủ lĩnh ở nơi này sao?
Nam tử không có trả lời, cẩn thận mở miệng hỏi.
– Đúng!
Vương Song đã có chút không kiên nhẫn, người kia vẫn hỏi một chút chuyện không đâu, nếu không phải hắn có kiên nhẫn đã sớm mang hắn ta ném tới xó xỉnh nào đó rồi.
Lúc này nhìn nam tử kia, trong mắt Vương Song dần hiện ra một vẻ lạnh lùng, nếu người kia muốn đùa giỡn hắn thì hắn nhất định sẽ làm cho hắn ta hối hận!
Chương 208: Mọi người tới!
– Ta là một chuyên gia chuyên chế tạo vũ khí!
Giọng nói của nam tử rất nhẹ nhưng rơi vào trong tai của Vương Song lại giống như sấm sét, nhìn nam tử trước mắt Vương Song đứng phắt dậy, khí thế trên người giống như cuồng phong bao phủ.
– Cái gì, ngươi nói lại lần nữa!
Hai mắt Vương Song phát sáng.
Cảm nhận được khí thế như đang đè ép mình, trên mặt nam tử xuất hiện mồ hôi lạnh, cảm giác như trên lưng bản thân đang mang một khối đá lớn, nhưng khi nghe được Vương Song nói, lại lần nữa mở miệng:
– Ta là một chuyên gia chế tạo vũ khí!
Trong phòng khách, Vương Song ngồi đối diện với nam tử, không khí đã không còn căng thẳng như lúc đầu nữa, vẻ mặt Vương Song ôn hoà, vẻ mặt nam tử cũng là thụ sủng nhược kinh, Liễu Thanh Thanh rót trà cho hai người.
Sau khi nghe được đối phương giới thiệu, Vương Song đã biết được nam tử này tên là Dư Quang Trung là giảng viên được đại học Giang Nam mời riêng, giảng viên về chuyên ngành chế tạo máy móc nhưng cũng rất ít khi lên giảng bài, một tháng có thể đến giảng một lần đã không tồi rồi, cái này thật ra cũng không phải hắn ta cố ý làm vậy, mà hắn là nghiên cứu viên của sở nghiên cứu vũ khí thành phố Giang Nam, chủ yếu phụ trách phân tích vũ khí súng ống.
Đương nhiên đây đều là hắn nói, có phải sự thật hay không Vương Song không biết được, nhưng Vương Song tin rằng sẽ không có ai dám lừa gạt hắn, hơn nữa Tô Vi sẽ rất nhanh sẽ tới, đến lúc đó hỏi nàng sẽ biết, nếu như là thật thì tất cả đều vui vẻ còn nếu là giả Vương Song tất nhiên sẽ có cách làm cho hắn ta biết được kết cục khi lừa gạt hắn.
– Giáo sư Dư, ta không hiểu vì sao người lại không sớm nói ra thân phận của mình, nhất định phải dùng cách mạo hiểm như vậy để nói với ta? Nếu ngươi nói thân phận của mình cho bọn họ thì có lẽ bọn họ sẽ chủ động đưa ngươi đến gặp ta!
Vương Song có chút nghi hoặc hỏi han.
Dư Quang Trung nghe vậy, cười khổ một tiếng, nói ra nguyên nhân.
Hoá ra trước đây công việc của hắn mang tính chất bí mật, bản thân hắn lại càng ghét những người ác, mới đầu đã nghĩ đám Vương Song là những tên côn đồ cho nên vẫn không có để lộ thân phận của mình, càng không muốn làm việc cho Vương Song, sau đó dần dần biết được đám người Vương Song không phải là những tên côn đồ, đã quen với điều kiện sống dư giả trước đây, hiện tại đột nhiên thay đổi tuy không đến mức đói chết nhưng mỗi ngày đều là một ít bánh mỳ, dưa muối, rau xanh linh tinh, thịt được chia rất ít, cho nên hắn không thể chịu đựng được.
Nhưng hắn vẫn cẩn thận theo thói quen, lo rằng bản thân không gặp được thủ lĩnh nơi này, bị những người khác vùi dập hoặc là che dấu cho nên khi nhìn thấy Vương Song xuất hiện, đám người Lý Tam cung kính đối với hắn như vậy làm cho hắn ta biết được đó hẳn là một nhân vật lớn, mới trực tiếp hành động như vậy.
Nghe Dư Quang Trung giải thích, Vương Song đã thoải mái hơn, ở Mạt Thế bất kể hành động cẩn thận nào cũng không quá đáng, dù sao ai cũng không biết được nội tâm bên trong những người kia đang cất giấu một linh hồn độc ác đến cỡ nào.
Liễu Thanh Thanh đứng một bên rũ mắt xuống, giống như cái gì cũng không nghe thấy.
– Ha ha, giáo sư Dư, ta nghĩ mọi người trong căn cứ của ta rất nhanh sẽ tới, đợi đến khi bọn họ đến đây, ta sẽ sắp xếp cho ngươi một vị trí thích hợp, hiện tại ngươi hãy ở tạm chỗ này đi!
Vương Song cười nói, trái lại không có vội vàng sắp xếp vị trí cho Dư Quang Trung, quay đầu nhìn về phía Liễu Thanh Thanh:
– Thanh Thanh, ngươi đi sắp xếp một phòng cho giáo sư Dư, chuẩn bị cho hắn vài bộ quần áo tốt, mặt khác bảo phòng bếp làm mấy món ăn sáng, an ủi giáo sư Dư một chút, nếu hắn ta còn có yêu cầu nào thì ngươi cứ nói cho Lý Tam để cho hắn đi làm!
– Vâng, Vương đội trưởng!
Ánh mắt Liễu Thanh Thanh di chuyển, giống như có chút oán trách nhìn thoáng qua Vương Song, thanh âm ôn nhu trả lời.
Vương Song không chịu nổi ánh mắt ôn nhu như nước này của Liễu Thanh Thanh, vội vàng quay đầu đi nhất thời làm cho đôi mắt Liễu Thanh Thanh hiện lên một chút ý cười.
– Cảm ơn Vương đội trưởng! Cảm ơn Vương đội trưởng!
Dư Quang Trung nghe được sắp xếp của Vương Song, vội vàng đứng dậy kích động nói, hắn thân là một nhân viên nghiên cứu khoa học, có thể nói cuộc sống trước đây không phải là đại phú quý nhưng cũng coi như là trung lưu, làm sao có thể trải qua cảnh tượng khắp nơi trên mặt đất đều là Zombie, lại càng không thể trải qua hoàn cảnh ác liệt có thể chết đói bất cứ lúc nào.
Cho nên hắn vô cùng muốn quay lại cuộc sống trước đây, may mắn năng lực của hắn đủ để duy trì địa vị của mình ở thời Mạt Thế, hắn cũng hiểu được chính bởi vì căn cứ của Vương Song cần có người tài giỏi như hắn, nếu chỉ là một tên côn đồ thì năng lực của bản thân, trong mắt bọn hắn cũng không khác gì tờ giấy vụn!
Cho nên khi nghe được sắp xếp của Vương Song, hắn vô cùng vui sướng, nhìn Liễu Thanh Thanh một bên có khí chất dịu dàng như nước, trong ánh mắt cũng hiện lên một chút hâm mộ nhưng rất nhanh chuyển ánh mắt đi, hắn hiểu được loại nữ nhân này bản thân hắn không thể có được, nhìn bộ dáng kia rõ ràng đã có một mối quan hệ với Vương Song, bản thân hắn là thủ hạ của Vương Song nên không dám nhìn nhiều, dù sao so sánh giữa mạng và nữ nhân, mạng vẫn quan trọng hơn.
Chương 209: Mọi người tới! (2)
Vương Song sắp xếp xong, đang muốn đi ra ngoài đột nhiên bên ngoài Lý Tam đột nhiên xuất hiện chậm rãi tiến vào, nhìn thấy bầu không khí giữa Vương Song và Dư Quang Trung hài hoà như vậy, vẻ mặt không khỏi có chút sửng sốt, biết chắc chắn lời nói của người kia đã đả động đến Vương Song nhưng cũng không nghĩ nhiều lắm, có chút vui sướng mở miệng nói:
– Vương đội trưởng, Triệu tiểu thư, Hoàng đội trưởng bọn họ đã tới rồi!
– Tới rồi!
Vương Song lộ vẻ kinh ngạc, lập tức cười khổ một tiếng:
– Ai, đều do ta, thật không ngờ bọn họ tới đây nhanh đến vậy!
– Ha ha, Vương đội trưởng, chúng ta cũng không dám trách ngươi!
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến một tiếng cười to, một đám người vừa nói vừa cười đi về phía này.
Vương Song thấy rõ đó là Hoàng Thiên Hoằng, Đổng Châu, Lý Tân, đám người Triệu Hân, một đám hơn mười người, có to có nhỏ cả trai lẫn gái đều đi về phía này.
– Vương Song ca ca! Mộng Kỳ nhớ ngươi muốn chết!
Đột nhiên một bóng dáng xinh đẹp từ trong đám người đi ra, nhào về phía Vương Song.
Vương Song cười đỡ lấy thân hình nhào về phía mình, ôm lấy cổ hắn, hương thơm của tiểu cô nương truyền vào trong mũi hắn.
– Tiểu nha đầu, mấy ngày nay ta không ở đó, ngươi không phải lại khiến dì Đổng tức giận chứ!
Nghe được lời nói của Vương Song, khuôn mặt nhỏ nhắn đang vui vẻ của Đổng Mộng Kỳ lập tức xị xuống, có chút chột dạ nhìn Đổng Châu ở phía sau:
– Mới không có đâu! Mộng Kỳ rất nghe lời!
– Hừ, nghe lời mà chạy khắp nơi không thấy bóng dáng người hả!
Âm thanh Đổng Châu truyền đến làm cho cái đầu nhỏ của tiểu nha đầu co rụt lại, ôm chặt Vương Song không buông tay.
– Tiểu Song, mấy ngày nay vất vả cho ngươi rồi!
Đổng Châu nhìn Vương Song, trên mặt lộ ra tươi cười.
Vương Song cười:
– Nào có vất vả gì, trái lại là các ngươi, lần này tiến hành chuyển chỗ hẳn là có rất nhiều chuyện phải làm đi, ta không giúp đỡ được thực sự là hổ thẹn!
– Ừ, Vương Song ca ca, ngươi không biết đâu, lần này nhiều người đi lắm, hơn nữa còn cả vật tư, trong thời gian ba ngày này may là có mẫu thân chỉ huy thoả đáng, nếu không cho dù là bảy ngày cũng không thể nào hoàn thành!
Tiểu nha đầu lúc này trên người Vương Song đôi mắt vừa chuyển, vội vàng tranh công cho mẫu thân của mình, muốn làm dịu cơn giận của mẫu thân đối với mình.
– Đi xuống người Vương Song ca ca đi, mỗi lần đều như vậy, tiểu Song cũng không phải cái cây cho con lười là ngươi dựa vào đâu!
Đổng Châu trừng mắt nhìn tiểu nha đầu, lập tức hướng về Vương Song:
– Tiểu Song đừng nghe nàng nói lung tung, lần này là mọi người cùng nhau cố gắng cho nên mới có thể đi nhanh như vậy, an toàn vận chuyển thành công, bất kể là Triệu Hân, hay Hoàng đội trưởng hay là Lý Tân thiếu một người bọn họ cũng đều không thể hoàn thành!
– Ha ha, dì Đổng, ngươi cũng đừng khiêm tốn lần vận chuyển này thật sự là toàn bộ nhờ vào sự chỉ huy thoả đáng của ngươi, nếu không không biết có bao nhiêu nhiễu loạn!
Hoàng Thiên Hằng đi vào phòng khách, ánh mắt không dấu vết lướt qua mấy người bên trong này một chút, cười nói với Vương Song.
Rất nhanh hơn mười người tiến vào trong đại sảnh, đại sảnh yên tĩnh lập tức trở nên có sinh khí, may mắn phòng khách cũng đủ lớn, cho dù là một trăm người cũng đủ chỗ, cho nên cũng phải chen chúc nhau chút nào.
Vương Song có chút nghi hoặc khi nghe câu nói của Hoàng Thiên Hằng, không hiểu nhìn về phía mọi người, tiểu nha đầu trên người Vương Song có chút không tình nguyện đi xuống, đi ra phía sau Đổng Châu im lặng ngồi xuống.
– Vẫn là để ta nói đi!
Cuối cùng vẫn là Triệu Hân giải thích cho Vương Song.
Khi nghe được tin tức của Vương Song, mọi người trong thôn Lý gia bắt tay vào chuyện di dời, mọi người nơi này đều rất tin tưởng vào Vương Song cho nên đều bằng lòng rời khỏi đây, đi đến nơi an toàn hơn.
Nhưng chuyện di dời cũng không phải dễ dàng như vậy, chỉ mới thu thập vật tư đã muốn người ngã ngựa đổ, trước đây chưa từng làm chuyện này nên không nhìn ra, hiện tại di chuyển lại xảy ra rất nhiều sự cố.
Không có người chuyên về quản lý cho nên mọi người giống như rắn mất đầu, mọi người đều mạnh ai người đấy làm, khiến không khí trong thôn trở lên ngột ngạt, đất đá bay tán loạn, người không tìm thấy xe, xe không tìm thấy người, đồ vật này kia không biết để đâu, một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, khi đám người Triệu Hân nhận ra muốn chỉnh đốn lại thì không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn này.
Cuối cùng vẫn là Đổng Châu tự thân xuất trận, trực tiếp ra lệnh mọi người làm theo phương án của nàng, cuối cùng mới có thể chậm rãi khôi phục lại trật tự, bắt đầu làm đâu vào đấy, ước chừng tiêu tốn mất hai ngày mới có thể chuẩn bị được tốt công việc.
Người rất nhanh có thể đi nhưng vật tư lại không dễ dàng như vậy, đám người Vương Song thu gom lại vật tư ước chừng chiếm đến mười chiếc xe tải.
Hơn nữa đạn súng, còn có những thứ linh tinh khác, đám người Lý Tân đã sử dụng hết tất cả các xe phát hiện ít nhất còn có một nửa số người không thể lên xe!
Mọi người ở đây đều đã cố hết sức, Đổng Châu lại phải trực tiếp hạ lệnh vứt bỏ tất cả những gì có thể vứt, chỉ để lại lương thực cùng súng ống.
Chương 210: Tổng tham mưu!
Tất cả mọi người đều xôn xao, đặc biệt là những người bình thường rất nhiều người mang theo toàn bộ gia sản, có tiền mặt, trang sức, đồ cổ, quần áo, chăn,….. đều mang đi, một khi ném xuống thì cái gì cũng không còn.
Kể cả những người chiến đấu cũng có người động tâm, nếu Vương Song nói như vậy e là không ai dám phản đối, nhưng Đổng Châu làm như vậy khiến rất nhiều người không hài lòng.
Nhưng cuối cùng dưới sự giúp đỡ của đám người Lý Tân mọi người vẫn mang tất cả những thứ dư thừa vứt xuống, khoảng chừng ba bốn mươi chiếc xe tạo thành một đoàn xe vô cùng lớn, gần bảy trăm người chậm rãi hướng về Kim Ngưu trấn.
Trên đường, khí tức của mấy trăm người đã hấp dẫn tới không ít Zombie, may mắn là trận chiến trước đó đã tiêu diệt gần như toàn bộ Zombie gần đó.
Hơn nữa Lý Tân, Chương Nghiệp, Chu Ảnh cùng những Tiến Hoá Giả khác không ngừng tuần tra xung quanh nên cũng không có nhiều sai sót, trên đường đi ngoại trừ những Zombie ngẫu nhiên xuất hiện thì không còn những nguy hiểm nào khác.
Ban đầu mọi người dự định chia nhóm đi nhưng Đổng Châu lo nếu đi thành từng nhóm, một khi có nguy hiểm thì sẽ khó có thể chống cự được, cho nên vẫn giữ vững quyết định cùng nhau di chuyển.
Nghe Triệu Hân kể lại, trong lòng Vương Song cũng cảm thấy may mắn, may mắn bản thân có Đổng Châu tài giỏi như vậy giúp đỡ, nếu không chỉ dựa vào Lý Tân, bọn họ rất có thể đã thật sự xảy ra đại loạn, Vương Song cảm thấy quyết định cứu mẫu tử Đổng Châu lúc ấy đúng là quyết định đúng đắn.
– Lần này đều nhờ có Đổng di, một khi đã vậy ta cũng không thể không tỏ lòng cảm ơn.
Vương Song đứng dậy nhìn về phía Đổng Châu, mỉm cười nói:
– Cho nên ta quyết định bổ nhiệm Đổng di làm tổng tham mưu cho chúng ta! Phụ trách tất cả mọi việc ngoại trừ chiến đấu ở bên ngoài! Nói cách khác, sau này bất kể chuyện gì đều phải bàn bạc với Đổng di, nghe ý kiến của nàng, thậm chí nàng là tổng tham mưu còn có quyền bác bỏ!
– Mọi người thấy thế nào?
Phút chốc mọi người đều sửng sốt, đây cũng quá là hậu đãi rồi, tổng tham mưu, còn có quyền bác bỏ, đây chỉ sợ lại có thêm một Hoàng Thiên Hằng!
Tất cả mọi người đều không lên tiếng, bầu không khí phòng khách trở nên yên tĩnh, ngược lại vẻ mặt Hoàng Thiên Hằng trấn định, phụ trách chủ yếu là phương diện chiến đấu ngược lại không có gì xung đột với Đổng Châu.
Vương Song thản nhiên nhìn vẻ mặt của mọi người, hắn quyết định như vậy cũng đã suy nghĩ rất kỹ, không phải là nhất thời nông nổi, nhân tài là tất cả những người có dã tâm và khát vọng, mà nhân tài giống như Đổng Châu hắn lại càng muốn nắm trong tay, muốn triệt để kéo nàng lên thuyền của mình, cứ như vậy mọi người ngồi chung một cái thuyền còn sợ không phát huy được công lực sao!
Đồng thời cũng hình thành kìm hãm cho Hoàng Thiên Hằng, một văn một võ đều có được quyền lợi lớn nhưng cũng cản trở nhau, ngược lại có thể hình thành một sự cân bằng rất tốt!
Hơn nữa Vương Song một chút cũng không lo lắng Đổng Châu sẽ phản bội mình, cho dù tâm trí nàng có gian ác, nhưng dưới trướng không có binh lính muốn làm gì cũng không được.
– Được, ta đồng ý, năng lực của Đổng di mọi người cũng đã rõ như ban ngày, chức vị tổng tham mưu này ngoại trừ Đổng di ta cảm thấy không có người nào có thích hợp hơn!
Lý Tân mở miệng, là người đầu tiên tán thành quyết định của Vương Song! Chẳng qua lúc nào Lý Tân đều luôn là người đầu tiên tán thành với quyết định của hắn.
– Ta cũng đồng ý!
– Đồng ý!
Rất nhanh trong phòng khách vang lên từng tiếng phụ hoạ, đa số bọn họ đã hiểu được Vương Song một khi đã quyết định cái gì nếu không có lý do thì sẽ có không làm, chẳng qua là thông báo cho bọn họ mà thôi, cho nên không ai có ý kiến khác.
– Một khi đã như vậy thì quyết định vậy đi!
Vương Song vừa lòng gật đầu, lập tức nhìn về phía Đổng Châu.
Vẻ mặt Đổng Châu bất đắc dĩ cảm tạ Vương Song, nàng cũng đã hiểu được một chút ý tứ của Vương Song, nhưng đối với nàng cũng không có chỗ nào không tốt, ít nhất đối với nàng mà nói, địa vị càng cao cuộc sống sẽ càng tốt, cũng sẽ giúp cho nữ nhi của nàng có thêm tự do, có thể có một cuộc sống tốt.
Liễu Thanh Thanh đứng ở một bên yên lặng nhìn tất cả, trong ánh mắt không thể che dấu được sự kinh ngạc, tuy trước đây đã nghe nói Vương Song còn có một căn cứ nữa nhưng hiện tại phát hiện bản thân còn đánh giá thấp bọn họ, trên người mỗi người đều có một khí thế riêng, hoặc là Tiến Hoá Giả, hoặc là ngồi ở vị trí cao dường như không có ai là người thường.
Vẻ mặt Dư Quang Trung cũng nghiêm túc nhìn những người này, thành thành thật thật ngồi một bên không dám có một chút cử động khác thường.
Lúc này những người khác chuyển ánh mắt nhìn về phía Dư Quang Trung và Liễu Thanh Thanh, ánh mắt không ngừng đánh giá hai người, bọn họ đã nghe nói từ đám người Lý Tân về Liễu Thanh Thanh, hiện tại nhìn qua ngược lại là một nữ nhân mềm mại như nước, ánh mắt Thái Hiểu và Triệu Hân đều gắt gao nhìn chăm chú Liễu Thanh Thanh, trên người nữ nhân này, bọn họ đều cảm nhận được có cảm giác nguy hiểm.
Về phần Dư Quang Trung, các nàng ngược lại không để tâm cho lắm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Người Chơi Số 4 [Dịch] Người Chơi Số 4](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Nguoi-Choi-So-4-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Vô Thượng Thần Đế [Dịch] Vô Thượng Thần Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Vo-Thuong-Than-De-SE-Audio-Truyen.jpg)





