1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 1: Kỳ quan – Mạt thế giáng lâm (c1-c10)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 1: Kỳ quan – Mạt thế giáng lâm (c1-c10)

tiếp ❯

Chương 1: Kỳ quan

Công Nguyên năm 2020, đại học Giang Nam, trong phòng học.

– Câu trả lời chính xác là…

Nghe thấy lão sư trên bục giảng không ngừng líu lo giảng giải, Vương Song có chút nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại di động, thỉnh thoảng còn vuốt ve ngắm nghía con thỏ bông nhỏ tinh xảo, là sinh viên năm ba của trường đại học hạng hai tỉnh Đông Sơn, Vương Song đã sớm trải qua cuộc sống học tập vô cùng đặc sắc, nhiệm vụ mỗi ngày cơ bản là ăn chơi.

Đây là một tiết học toán cao cấp, lão sư rất nghiêm túc giảng giải, nhưng mà Vương Song lại tỏ ra mình là một học tra không thèm nghe giảng, dù sao mỗi lần không phải nằm ở top 1 đếm ngược, cũng thì cũng là top 2 đếm ngược.

– Song Tử, mau nhìn đi, trên bầu trời hình như có thứ gì đó.

Lúc này, một giọng nói nhỏ đột nhiên kêu lên, hấp dẫn ánh mắt của Vương Song, liếc nhìn Lý Tân bên cạnh đang trừng mắt nhìn ngoài cửa sổ. Vóc dáng hắn ta không cao, mặc một áo khoác màu đen, đeo mắt kiếng, dáng vẻ nhã nhặn

Nhưng chung sống với tên gia hỏa này được ba năm hắn đã sớm nhìn thấu bản chất của con hàng này rồi, bề ngoài trông thì nhã nhặn, nhưng thực ra trên điện thoại và máy vi tính đều lưu đầy phim đen, ký túc xá sáu người muốn xem phim đen đều có thể trực tiếp hỏi hắn ta, mở miệng là ăn nói bậy bạ, cho nên mọi người đều thầm gọi hắn ta là kho số liệu.

Vương Song theo ánh mắt của Lý Tân nhìn ra ngoài, không khỏi trừng to mắt, chăm chú nhìn bên ngoài, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Trên bầu trời, từng chút điểm sáng màu vàng phủ kín bầu trời, vô biên vô hạn, giống như một vùng biển mênh mông chậm rãi rơi xuống, tốc độ rất chậm, Vương Song nhìn thấy những điểm sáng này dường như sắp rơi xuống đất, ít nhất cũng phải một giờ nữa!

– Thứ gì vậy nhỉ?

– Trời ạ, kỳ quan, trên trời xuất hiện một kỳ quan! Mọi người mau nhìn xem này.

– Cái này chẳng lẽ là ảo ảnh sao?

Các bạn học cũng dần dần phát hiện điểm sáng bên ngoài, vô cùng hiếu kỳ nhìn những điểm sáng này rơi xuống. Thậm chí ngay cả bài giảng của lão sư cũng không nghe. Đương nhiên, lão sư cũng bị hấp dẫn nhìn cảnh tượng bên ngoài đến xuất thần.

– Tân tử, ta cảm thấy có gì đó là lạ. Đi theo ta.

Vương Song nhìn cảnh tượng bên ngoài, sắc mặt vô cùng lo lắng. Quay đầu vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lý Tân trầm giọng nói. Vương Song chẳng biết tại sao, trong lòng cảm thấy có chút bất an, đây là trực giác của hắn, mà rất nhiều lần, đều dựa vào trực giác mà khiến hắn tránh thoát được nhiều kiếp nạn.

Lý Tân khẽ giật mình nhìn Vương Song, đây là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy tên gia hỏa này nghiêm túc như vậy, lại quay đầu nhìn lão sư cùng bạn học trong phòng, nuốt ngụm nước bọt, cũng không hỏi nguyên nhân, hung ác nói:

– Được, lão tử điên với ngươi một lần, cho dù bị trưởng học phê bình cũng chẳng sao.

Gương mặt Vương Song lộ vẻ tươi cười, vỗ vỗ bả vai hắn ta, trực tiếp đứng dậy nhanh chân ra khỏi phòng học, mà Lý Tân cũng đuổi theo hắn.

Lúc này lão sư trên bục giảng cũng lấy lại tinh thần, nhìn hai học sinh nhanh chân đi ra ngoài mà không thèm báo với hắn một tiếng, không khỏi phẫn nộ quát:

– Bạn học, các ngươi muốn đi đâu, bây giờ đang giờ học! Quay lại chỗ ngồi.

Nhưng mà hai người không hề ngừng lại, giống như không nghe thấy gì, trực tiếp rời đi.

– Đây là ai? Ta phải báo cáo hai tên gia hỏa này với chủ nhiệm lớp mới được.

Lão sư nhìn học sinh dưới bục, lớn tiếng hỏi.

Các bạn học đều không lên tiếng, có chút kinh ngạc nhìn bóng lưng hai người, nhỏ giọng thầm thì đứng lên.

– Hôm nay Vương Song và Lý Tân uống nhầm thuốc rồi sao, ngay cả lão sư cũng mặc xác.

– Bá khí, hai người này, ta phục, mong ông trời phù hộ, hi vọng các ngươi không có việc gì.

– Hai học ta, đây là một cách để hấp dẫn sự chú ý của mỹ nữ sao?

Trong đám học sinh, một mỹ nữ ước chừng chừng hai mươi tuổi, dung mạo tuyệt mỹ, mái tóc dài xõa vai, dáng người yểu điệu, mặc áo khoác vàng nhạt chăm chú nhìn dáng vẻ hai người rời đi, lại nhìn cảnh tượng bên ngoài, xinh đẹp nhướng mày, thân ảnh bất giác lặng lẽ đi ra ngoài.

Nhưng mà cho dù mọi người suy đoán như thế nào, hai người cũng chẳng thèm quan tâm, sau khi đi ra, Vương Song chạy thẳng về phía ký túc xá, lúc này, càng có thể thấy rõ ràng điểm sáng vàng óng ánh trên bầu trời, lít nha lít nhít, giống như thuỷ triều. Vừa nhìn đã cảm thấy da đầu tê dại.

Trên đường thậm chí còn bắt gặp không ít học sinh đang chụp lại cảnh tưởng kỳ dị trên bầu trời “Tách tách” “Tách tách” âm thanh không ngừng vang lên, cảnh tượng kỳ dị khiến mọi người sôi nổi thảo luận. Thậm chí Vương Song vừa nhìn trong điện thoại, bất luận là Weibo, hay là nhóm bạn bè, hay là trong vòng bạn bè đều đề cập đến chuyện này.

– Cảnh tượng chấn động, bầu trời xuất hiện ảo ảnh!

– Đại kỳ tích thứ chín của thế giới!

– Là sự thần kỳ của tạo vật giả, hay là âm mưu của ngoại tinh nhân đây?

Từng tin tức hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người, lúc này, cho dù là minh tinh vượt quá giới hạn, hay là Thiên Vương nào đó qua đời cũng không sánh nổi chuyện này.

Chương 2. Kỳ quan (2)

Vội vàng nhìn một chút, Vương Song bỏ điện thoại vào túi. Nhưng tốc độ dưới chân lại tăng tốc rất nhiều, vốn dĩ ký túc xá cách phòng học rất gần, chỉ tầm ba bốn trăm mét. Không đến ba phút, Vương Song cùng Lý Tân đã chạy đến cửa ký túc xá rồi. Hai người lại nhanh chóng chạy đến phòng 325 ở tầng ba, mở cửa phòng, chui vọt vào.

Gian phòng dành cho sáu người, bốn người kia học ngành khác, không học chung lớp, hiện tại e rằng đang đi học, đều không ở túc xá.

– Phù, ta… nói này, tên gia hỏa nhà ngươi rốt cuộc sao thế? Sao lại vui buồn thất thường thế?

Lý Tân lập tức bổ nhào trên giường mình, mãi đến lúc này mới kịp mở miệng hỏi, một đường chạy thộc, thân thể mấy năm không chịu luyện tập đã sớm mệt mỏi thở hồng hộc rồi.

Vương Song không lên tiếng, lập tức bò lên giường, xốc đệm lên, một thanh trường đao màu đen dài một mét lẳng lặng nằm đó. Vương Song cầm lấy thanh đường đao mà bản thân tốn một tháng sinh hoạt phí mua trên mạng. “Xoẹt”  một tiếng, rút ra trường đao, thân đao trắng như tuyết, thậm chí có thể chiếu thấy bóng người.

Mấy ngày trước ông chủ bán cho Vương Song, không ngừng căn dặn muốn Chân Phẩm thì không thể làm ẩu, có lẽ là bị thái độ của Vương Song làm phiền, cuối cùng gửi tới một thanh Đường đao hoàn mỹ, Vương Song thích nghịch đao trực tiếp đánh giá năm sao.

– Mẹ nó, Song Tử, ngươi điên rồi sao, vậy mà cất thứ này dưới đệm.

– Ngươi chán sống rồi hả, nếu bị trường học phát hiện, kiểu gì cũng bị phạt nặng, thậm chí là ở lại lớp cũng chưa biết chừng.

Nhìn thấy Đường Đao của Vương Song, Lý Tân giật mình, Vương Song lại giấu một cây đao dưới giường, nếu như bị a di ký túc xá trông thấy, chắc chắn sẽ bị lấy đi.

Nghe thấy thanh âm lo lắng của Lý Tân, Vương Song cất đao vào vỏ, quay đầu trầm giọng nói:

– Tân Tử, ngươi tin ta không?

– Nói nhảm, ta không tin ngươi thì có thể tin ai đây?

Lý Tân lườm mắt, tức giận nói, trong sáu người ở ký túc xá, Vương Song là huynh đệ tốt nhất của hắn ta, quan hệ của hai người thân đến mức có thể mặc chung một chiếc quần lót.

– Được rồi, nếu ngươi đã tin tưởng ta, vậy thì cứ dựa theo lời ta mà làm.

Vương Song nhìn chằm chằm Lý Tân, thanh âm có chút trầm thấp:

– Ta cảm thấy vô cùng bất an, nhất là sau khi nhìn thấy những điểm sáng màu vàng kia.

– Tuy nhiên ta cũng không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác của ta cho biết chắc chắn sẽ có chuyện không hay xảy ra. Chỉ có vũ khí mới có thể cho ta cảm giác an toàn.

– Ngươi hẳn phải biết, rất nhiều lần đều dựa vào trực giác của ta, ta mới tránh thoát được rất nhiều nguy hiểm kỳ quái.

Lý Tân trầm mặc nhìn Vương Song, đây là huynh đệ chung sống ba năm với hắn ta, trực giác khủng bố của Vương Song hắn ta rất rõ ràng, có lần băng qua đường, Vương Song đột nhiên như phát điên ngăn chặn rất cả mọi người băng qua đường, lúc đó mọi người vô cùng phẫn nộ, kết quả ven đường có một chiếc xe tải như phát điên đột nhiên tăng tốc độ, trực tiếp băng qua đường, đụng bay mấy chiếc xe.

Khi đó, mọi người vô cùng hoảng sợ không ngừng cảm tạ Vương Song. Cùng loại loại chuyện này rất nhiều, cũng vì thế hắn ta vô cùng tín nhiệm lời nói của Vương Song.

– Được rồi, lão tử điên với ngươi một lần, hi vọng trực giác của ngươi đúng. Bằng không cuộc sống sinh viên của hai chúng ta có thể sẽ phải kết thúc đấy!

Lý Tân cười khổ một tiếng.

Vương Song vỗ vỗ bả vai Lý Tân, mỉm cười:

– Tin tưởng trực giác của ta, hiện tại ngươi lấy tất cả tiền của ta đến siêu thị mua đồ, bao gồm nước, mì ăn liền, bánh mì, tất cả mọi thứ có thể ăn. Mua xong thì đến tiệm thuốc, mua một hòm thuốc. Cầm túi của ta đi!

Nói xong, lấy ra một ba lô leo núi trong tủ treo quần áo của mình, cao cỡ nửa người. Hắn đã mua trước đó.

– Được rồi, ta đi mua, nhưng mà không cần dùng tiền của ngươi đâu, dùng của ta là được rồi. Cho dù bị người khác xem là kẻ điên ta cũng chịu.

Mặc dù Lý Tân đáp ứng Vương Song, nhưng vẻ mặt vẫn còn có chút run rẩy:

– Nhưng mà, nếu như sau này phát hiện mua những thứ này chẳng có tác dụng gì nươi phải trả tiền lại cho ta đấy!

– Biết rồi, yên tâm đi, không thiếu của ngươi đâu. Ta đi tìm cho ngươi một thanh vũ khí. Sau bốn mươi phút tập hợp ở ký túc xá. Nhớ kỹ, nhất định phải đến đúng giờ!

Vương Song cười mắngmột câu, nhưng mà sau đó sắc mặt lại trở nên vô cùng ngưng trọng.

Lý Tân liên tục gật đầu, cầm tiền cùng ba lô nhanh chóng ra ngoài. Vương Song đặt Đường Đao trong rương hành lý rồi khóa lại, ra ngoài bắt xe tới một tệm Kim khí gần trường học.

Trước kia hắn ngẫu nhiên đi dạo thì phát hiện nơi này vậy mà bán đao, hơn nữa còn là loại đao dùng kim khí cắt gọt, vô cùng sắc bén, nhưng bề ngoài không tốt. Chính hắn cũng không ưa thích nổi. Nhưng lần này, cho dù bề ngoài xấu hắn cũng phải mua, may mà hắn quen biết lão bản, tương đối quen thuộc, không cò kè mặc cả, trực tiếp lấy tám trăm tệ sinh hoạt phí ra, lấy khảm đao dài tam mươi cm, lão bản còn tốt bụng cho một Vỏ đao cùng hộp đựng, lợi cho Vương Song rồi, nếu không hắn cũng không dám quang minh chính mang đao ra ngoài như thế.

Chương 3. Mạt thế giáng lâm

Mua xong đao, đón xe tới trường học, chạy thẳng về phía ký túc xá trường học. Trên đường đi tất cả mọi người vẫn líu ríu thảo luận điểm sáng vàng óng trên bầu trời, tin tức trên Internet cũng có xu hướng càng ngày càng nghiêm trọng. Lúc này điểm sáng trên bầu trời đã sắp rơi xuống mặt đất, mọi người cũng nhìn thấy càng rõ ràng hơn.

Đến túc xá, Lý Tân đã nằm trên giường, trong ba lô, tất cả đều là nước khoáng, Bánh mì, xúc xích, mì ăn liền, chân gà cùng các loại đồ ăn vặt, còn có một hòm thuốc nhỏ khoảng hai mươi phân, mở ra xem, các loại thuộc trị liệu các triệu chứng nhỏ bình thường, còn có băng gạc, cồn i-ốt, băng dán cá nhân, bông ngoáy tai…  vô cùng đầy đủ.

Lý Tân ở bên cạnh kêu khổ:

– Đại ca, ngươi biết ta đi mua những thứ này người ta nhìn ta thế nào không, đều dùng ánh mắt như thấy kẻ điên nhìn ta đấy! Ta phải chịu áp lực cỡ nào mới mua được những thứ này đấy!! Hu hu!

Nói xong, gần như sắp khóc, Vương Song có chút đau đầu, lấy đao từ trong rương ra, một thanh ném cho Lý Tân tức giận nói:

– Cho ngươi, xem như đền bù tâm hồn bị tổn thương của ngươi.

– Hì hì, ta biết Song Tử ngươi đầy nghĩa khí, được rồi, ta tiếp nhận lời xin lỗi của ngươi.

Lý Tân lập tức vui vẻ cười nhan mở, nhận đao, rút ra mở xem, chế tạo bằng vàng ròng, trông vô cùng sắc bén, nhưng mà bề ngoài không bằng thanh Đường đao của Vương Song. Nhưng Lý Tân vẫn rất thích thú, trong lòng mỗi nam nhân đều có một giấc mộng Nhiệt Huyết Giang Hồ, khát vọng cầm kiếm đi tới chân trời.

– Điểm sáng màu vàng kia sắp rơi xuống rồi.

Vương Song xuyên qua khung cửa sổ ký túc xa nhìn điểm sáng trên bầu trời. Điểm sáng màu vàng sắp rơi xuống, nỗi bất an trong lòng cũng trở nên càng mãnh liệt.

Không khỏi sờ khối Thạch đầu màu đen trên cổ mình, một năm trước hắn mất một trăm tệ để mua trên thị trường bảo vật đấy, trông không lớn, hơi mỏng, đen một màu không thấy tia sáng nào, ở giữa còn có một hoa văn cánh cửa kỳ quái. Vương Song vừa nhìn thấy khối thạch đầu kia đã thích rồi, vẫn luôn đeo trên người.

Không biết có phải là ảo giác hay không, Vương Song sờ khối thạch đầu kia, vậy mà cảm giác được một chút ấm áp, dường như có thứ gì đó đang rục rịch.

Vương Song nhướng mày, trong lúc mơ hồ cảm giác được sự việc dường như hơi vượt qua sự tưởng tượng của mình. Không nghĩ nhiều nữa, chỉ nhìn bầu trời bên ngoài.

Cuối cùng điểm sáng kia cũng dần dần rơi xuống, dưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người điểm sáng óng ánh kia trực tiếp xuyên thấu tất cả các vật trở ngại như vách tường rơi xuống trên người mọi người rồi biến mất không thấy gì nữa.

Mà tất cả những người bị điểm sáng màu vàng óng xuyên qua nháy mắt té xỉu, toàn bộ thế giới dường như trở nên yên tĩnh.

Vương Song và Lý Tân cũng không ngoại lệ, hai người đồng thời ngã xuống giường, nhưng mà hai người đã khóa cửa ký túc xá lại, cũng phải không lo lắng.

Vương Song không biết vào thời khác hôn mê, khối thạch đầu màu đen trên cổ sau khi hấp thu điểm sáng màu vàng óng đột nhiên hóa thành một đạo hắc sắc quang mang, trực tiếp xuyên qua thân thể Vương Song, rơi xuống vào một không gian không biết tên trong đầu Vương Song, hình thành một tiểu hình hắc động. Điểm sáng màu vàng không ngừng Thôn Phệ Giả ngoại lai, đồng thời một cỗ năng lượng kỳ dị chảy ra, không ngừng lưu chuyển trong cơ thể Vương Song.

Lúc này, một luồng tạp chất đen nhánh xuất ra khỏi thân thể Vương Song, bao trùm toàn thân, không biết qua bao lâu, này cổ năng lượng kỳ dị này ít đi rất nhiều, cuối cùng dường như đi qua một Huyệt Khiếu thần bí, có chút do dự, cuối cùng cỗ năng lượng này tuôn ra.

– Ầm.

Từng đạo từng đạo Xích Sắc hỏa diễm trong nháy mắt bay ra khỏi cơ thể Vương Song, tạp chất trên thân thể nháy mắt bị đốt cháy trống không. Nhưng kỳ quái là cỗ hỏa diễm này dường như không tạo ra thương tổn với Vương Song. Thậm chí ngay cả quần áo cùng giường chiếu của hắn cũng không bị hư hỏng gì. Chỉ là đốt cháy sạch sẽ toàn bộ những tạp chất này.

Sau khi hỏa diễm đốt cháy tạp chất thì dần dần dung nhập vào trong cơ thể Vương Song. Lúc này, đã qua ba giờ, Vương Song dần dần tỉnh lại, mở to mắt, nhìn cảnh vật chung quanh, dường như không có gì thay đổi, nhưng một cảm giác không nói nên lời quấn quanh trong lòng Vương Song.

– A!

Một tiếng la khóc thê lương vang lên, đánh vỡ thế giới yên tĩnh. Vương Song biến sắc, lắc mình, đi đến bên cửa sổ, ngay cả bản thân hắn cũng không phát hiện ra hiện tại tốc độ của mình đã vượt xa trước kia. Khoảng cách gần năm mét nháy mắt đã tiến đến rồi.

Thế nhưng Vương Song đúng lúc thấy rõ cảnh tượng bên ngoài, cho dù hắn tự xưng là dây thần kinh cường đại nhất cũng không khỏi có chút tê cả da đầu.

Một đám người học sinh mặc đồng phục đại học Giang Nam, vây quanh một nữ sinh điên cuồng cắn xé, máu tươi thịt nát rải rác trên người những người này, nhưng bọn hắn không thèm quan tâm, chỉ là không ngừng gặm cắn thân thể nữ sinh kia. Thanh âm của nữ sinh kia dần dần yếu ớt, rất nhanh không còn sự sống nữa.

Cho dù cách một trăm mét, Vương Song cũng thấy rất rõ ràng, những người này, không, cũng không thể gọi là người, bọn họ hàm răng biến nhọn, đồng tử trở nên xám trắng, không có một tia sáng, bên trong miệng phát ra tiếng gào thét.

Chương 4. Dị năng thức tỉnh

– Zombie.

Trong đầu Vương Song chỉ có thể nghĩ đến danh từ khủng bố này, nguy cơ sinh hóa hắn cũng đã thấy qua, nhưng không nghĩ tới vậy mà thật sự xảy ra, tùy tiện nhìn một cái, trong sân trường khắp nơi đều là đám người điên cuồng chạy. Từng bầy Zombie cước bộ tập tễnh đuổi theo những người này.

Một nam sinh sơ ý vất ngã vừa định đứng lên, một thi thể bị gặm nhấm lồi lõm đang nằm bên cạnh đột nhiên tỉnh lại, nhào lên, cắn vào cổ nam sinh, gặm mất một miếng huyết nhục, sắc mặt nam sinh vô cùng hoảng sợ, nhưng cuối cùng cũng nói không nên lời, chỉ có thể không cam lòng ngã xuống. Một đám Zombie điên cuồng xông tới hưởng thụ đại tiệc.

Vương Song hít v một ngụm khí lạnh, một tay đóng cửa sổ lại. Ngồi trên giường, sắc mặt âm tình bất định. Đúng lúc này, Lý Tân đang hôn mê cũng tỉnh lại, nhìn Vương Song, hơi nghi hoặc hỏi:

– Đã xảy ra chuyện gì rồi?

– Ngươi tự mình xem đi!

Thanh âm Vương Song có vẻ run rẩy, ngón tay chỉ chỉ cửa sổ.

Lý Tân đi đến bên cửa sổ, liếc nhìn, trong sân trường trở thành một mảnh Tu La Địa Ngục. Khắp nơi đều là cảnh tưởng ăn người khủng bố, so với phim kinh dị còn kinh khủng hơn.

– Ọe.

Lý Tân chỉ nhìn vài lần, gần như đã muốn phun ra, sắc mặt tái nhợt một mảnh:

– Đây là nguy cơ sinh hóa sao? Sao có thể thật sự xảy ra chứ.

Trong mắt Lý Tân tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

– Được rồi, bây giờ chuyện này đã xảy ra, rất rõ ràng, tình huống này cũng là do điểm sáng màu vàng óng gây ra, chúng ta không biết bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chính phủ sẽ xử lý như thế nào? Thậm chí chính phủ còn tồn tại hay không cũng là một ẩn số.

– Bây giơ chúng ta chỉ có thể tính toán cho trường hợp xấu nhất thôi!

Vương Song chậm rãi mở miệng:

– May mà chúng ta đã chuẩn bị trước, một người một cây đao, dược phẩm cùng đồ ăn đã chuẩn bị được ít rồi.

– Trước mắt việc khẩn cấp là nhanh chóng rời khỏi trường học, người ở trường học có thể được xem là nhiều nhất, một khi bị Zombie vây quanh, không ai trong chúng ta có thể sống sót.

– May mắn trường học của chúng ta không nằm ở trung tâm thành phố, mà ở vùng ngoại thành, đi ra từ cổng bắc trường học, nơi đó bình thường không ai đi lại, đồng thời gần đó cũng không có cửa hàng, ra ngoài cũng là đường quốc lộ.

Lý Tân nghe Vương Song phân tích, không ngừng gật đầu, thế nhưng lại hơi nghi hoặc hỏi:

– Vậy những người khác của ký túc xá phải làm sao bây giờ? Còn có chúng ta sẽ đi đâu, xem tình huống hiện tại, đoán chừng toàn bộ thành phố Giang Nam đều thất thủ rồi.

– Bây giờ bản thân chúng ta cũng khó bảo đảm, ngươi còn nghĩ đến những người khác, đại ca, tỉnh lại đi, hiện tại là Mạt Thế, sống sót đã rồi tính tiếp.

Vương Song cười khổ nói. Bản thân hắn cũng là một người bình thường, có thể ở sống sót trong môi trường này cũng không tệ rồi, còn muốn như thế nào nữa.

– Không được, cha mẹ cùng tỷ tỷ ta!

Đột nhiên, Vương Song biến sắc, cha mẹ hắn chỉ e sẽ gặp nguy hiểm, còn có tỷ tỷ ở thành phố Giang Nam, đã kết hôn, đồng thời có một Tiểu Bảo Bảo đáng yêu.

Vương Song vội vàng lấy điện thoại cầm tay ra gọi, thế nhưng trong điện thoại di động chỉ truyền đến một âm thanh “tút tút”, ngay cả gọi điện thoại báo cảnh sát cùng Phòng Cháy điện thoại cũng không có một âm thanh nào.

Lý Tân cũng lấy điện thoại gọi một lần, kết quả không có bất kỳ thay đổi nào, tất cả đều không có người nghe. Hai người đều có chút trầm mặc ngồi trên giường.

– Ầm ầm!

Âm thanh không ngừng vang lên, cửa túc xá dường như bị rất nhiều người va chạm, sắc mặt Vương Song cùng Lý Tân đột nhiên biến đổi. Đao trong tay trực tiếp ra khỏi vỏ, chăm chú nắm trong tay.

– Tân Tử, đi mở cửa, nếu như là Zombie, trực tiếp một đao chém chết.

Vương Song nhỏ giọng phân phó Lý Tân, Lý Tân cũng biết bây giờ không phải là lúc nói đùa, dần dần đi ra ngoài cửa, từ từ mở khóa ra, ánh mắt Vương Song chăm chú nhìn ngoài cửa.

“Ầm”  một tiếng, cửa mở ra, một thân ảnh mãnh liệt nhào tới, Vương Song thấy rõ ràng, đây là một nam sinh mặc mặc đồ ngắn tay, sắc mặt tái nhợt, miệng đầy răng nanh, đồng tử hiện lên màu xám trắng. Gào thét đánh về phía Vương Song, Vương Song hoảng hốt, Đường Đao trong tay điên cuồng chém tới, hoảng sợ, ngay cả chỗ hiểm của Zombie cũng quên mất.

Huyết nhục trên người Zombie bay ra, nhưng rõ ràng không có cảm giác nào, “Grào”, rống to một tiếng, dũng mãnh nhào tới, hai cánh tay cánh tay ôm chặt lấy thân thể Vương Song, miệng rộng mở ra, nứt đến lỗ tai, miệng đầy răng nanh dường như muốn một ngụm nuốt chủng Vương Song.

“A” đường đao của Vương Song trong trường hợp chiến đấu cận thân như này lại không chút tác dụng, mà Lý Tân dường như chưa kịp phản ứng, mắt thấy Vương Song bị Zombie cắn trúng. Vương Song sợ hãi nhất quyền đập vào đầu Zombie. Trong thân thể một cỗ năng lượng kỳ dị từ trong một Huyệt Khiếu tuôn ra, theo cánh tay kéo dài đến thủ chưởng.

“Vụt” một đạo Xích Sắc hỏa diễm đột nhiên xuất hiện trên nắm tay, nhất quyền đánh vào đầu Zombie, trong nháy mắt đốt cháy đầu Zombie.

“Rầm”  thi thể không đầu ngã xuống, một dòng máu màu đen theo cổ chảy xuôi. Vương Song lập tức co quắp ngã xuống đất, chưa tỉnh hồn nhìn Zombie trước mắt.

– Song Tử, ngươi không sao chứ!

Chương 5. Dị năng thức tỉnh (2)

Lý Tân vội vàng đi tới sắc mặt sốt ruột hỏi, đối với việc hỏa diễm trên người Vương Song, hắn ta cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Vừa rồi hắn bị Zombie đụng trúng té sang một bên, đợi đến khi hắn ta đứng dậy muốn đi qua hỗ trợ thì Zombie đã sắp cắn trúng Vương Song rồi.

Khi Lý Tân sắp tuyệt vọng, không nghĩ tới trên nắm tay Vương Song đột nhiên xuất hiện một đạo hỏa diễm, trực tiếp thiêu cháy Zombie.

Vương Song hoảng sợ nói:

– Không sao, vừa rồi ta giết chết hắn thế nào nhỉ? Hình như trên nắm tay ta xuất hiện một đạo hỏa diễm, trực tiếp đốt cháy đầu hắn.

– Mẹ nó, ngươi còn hỏi ta, ta còn muốn hỏi ngươi đây, chuyện gì thế này, trên người ngươi sao lại có hỏa diễm, chẳng lẽ ngươi là ngoại tinh nhân hả.

Lý Tân trừng to mắt kinh ngạc hỏi, hắn ta đúng là vô tư thật, vừa trải qua nguy cơ, hiện tại đã có thể nói đùa.

Ngay lúc Vương Song đang muốn mắng hắn ta, đột nhiên, trong đầu có một tin tức đột nhiên truyền đến, Vương Song trực tiếp ném câu tiếp theo “ Chờ ta”  rồi thất thần ngồi dưới đất.

– Nó nó bây giờ là lúc nào rồi, ngươi còn có tâm tình ngẩn người.

Lý Tân ném thi thể ra bên ngoài hành lang, hùng hùng hổ hổ khóa cửa lại. May mắn bây giờ là thời gian lên lớp, cả tòa ký túc xá gần như không có ai.

Rất nhanh, Vương Song tỉnh lại, mở to mắt, nhìn chằm chằm Lý Tân, thanh âm tràn đầy vẻ không thể tin.

– Tân Tử, trong đầu có một cỗ tin tức nói cho ta biết, dường như ta là Tiến Hóa Giả gì đó, thức tỉnh dị năng của ta.

– Tiến Hóa Giả? Đây là thứ gì?

Sắc mặt Lý Tân ngơ ngác nhìn Vương Song.

– HÌnh như là người đó có điểm sáng màu vàng óng kia dung nhập vào trong thân thể, có người không có bất kỳ dị thường gì, có người không thể chịu đựng được, trực tiếp gien sụp đổ, biến thành Zombie, nhưng có người cũng bị những điểm sáng màu vàng óng này kích thích đến một số Huyệt Khiếu, từ đó có một loại năng lực kỳ dị, loại người này, chính là Tiến Hóa Giả.

Lý Tân nuốt nước miếng, hơi khô chát chát mà nói:

– Ngươi chính là Tiến Hóa Giả?

– Hình như là vậy.

Vương Song gật đầu.

– A, vậy tại sao ta không có chút dị năng nào, không công bằng, ta có chỗ nào kém ngươi đâu, ngươi cũng có thể tiến hóa, vì sao ta không thể.

Lý Tân đột nhiên kêu la, vẻ mặt tràn đầy khổ đại cừu thâm, hai mắt nhìn Vương Song có chút nguy hiểm.

Vương Song cười hắc hắc:

– Vấn đề nhân phẩm, yên tâm, sau này có ca ca bảo kê ngươi, Zombie nho nhỏ tính là gì.

Có mấy lời Vương Song cũng không nói cho Lý Tân biết, đó chính là hắn dường như cũng không đơn giản chỉ là Tiến Hóa Giả bình thường, vừa rồi hắn tiếp nhận tin tức trong đầu dường như phát hiện mình có thể nhìn thấy một cánh cửa màu đen trong đó nữa, dường như là nơi tận cùng của vạn vật.

Vương Song rõ ràng biết cánh cửa kia chính là do mình đeo khối thạch đầu màu đen kia, không nghĩ tới lại trở thành một vật như thế.

Vương Song đứng dậy, lấy lại tinh thần, mới cảm giác được bản thân dường như đều tràn ngập sức mạnh, thị lực trở nên vô cùng rõ ràng, vốn dĩ bị cận nhẹ nhưng bây giờ lá cây ngoài phạm vị một trăm mét hắn cũng có thể nhìn rõ ràng. Vương Song không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể quy tội cho dị năng thức tỉnh.

Vương Song xòe bàn tay ra, tâm niệm nhất động, “ầm”  một tiếng, một đạo hỏa diễm nhỏ cỡ nắm tay trong lòng bàn tay cháy hừng hực. Tâm trạng lần nữa nhất động, hỏa diễm trong nháy mắt tiêu tán. Vương Song cảm thấy khá thú vị, duỗi ngón tay bắn ra, một đám lửa bay ra, thiêu đốt vách vách tường trước mắt thành một cái động cỡ nắm tay, xung quanh lỗ nhỏ đen kịt một màu.

Vương Song hóa hỏa diễm thành viên đạn, đánh bay ra ngoài, trực tiếp lộ ra lỗ nhỏ trên vách tường.

Vương Song muốn muốn tiếp tục phát ra hỏa diễm, tuy nhiên lại đột nhiên phát giác trong cơ thể mình năng lượng kỳ dị kia dường như đã dùng hết, hỏa diễm không còn xuất hiện, sắc mặt t nháy mắt biến đổi.

– Được lắm, Song Tử, ngươi đừng khoe khoang nữa, còn chơi nữa là không đi được đâu.

Lý Tân nhìn Vương Song.

Vương Song liếc Lý Tân, tức giận nói:

– Ngươi cho rằng ta đang chơi đó hả, không hiểu rõ tác dụng của năng lực này, muốn giết gần năm ngàn người trong trường học để xông ra ngoài, ngươi cho rằng đơn giản như vậy sao? Cho dù ta có thể giết ra ngoài, nhưng ta cũng không thể đảm bảo có thể bình yên vô sự mang ngươi ra ngoài!

Hắn không nói cho Lý Tân biết dị năng hiện tại của hắn đã không phát ra được.

– Ách, được rồi, ngươi tiếp tục đi, ta không quấy rầy ngươi.

Lý Tân sững sờ, vui vẻ mở miệng. Việc liên quan đến mạng nhỏ của mình, Lý Tân cũng không dám khinh thường, hiện tại người duy nhất hắn ta có thể trông cậy cũng chỉ có thể là Tiến hóa giả Vương Song này.

– Được, nắm rõ rồi, hiện tại nhất định phải lập tức rời đi, nếu không sẽ thật sự phiền phức đấy.

Vương Song có chút ngưng trọng nói. Nói xong, đeo balo trên lưng, tay phải cầm Đường Đao, mở cửa ký túc xá, đi ra ngoài. Lý Tân thấy thế, vội vàng cầm theo trường đao đuổi theo.

Hai người vô cùng cẩn thận đi ra ngoài, trên hành lang ký túc xá, hoàn toàn yên tĩnh, rõ ràng đối lập với tiếng gào thét trùng thiên bên ngoài.

Chương 6. Chiến đấu

Vương Song vừa đánh nhau một trận, đã vượt qua nỗi sợ hãi với Zombie, đồng thời hiện tại lại thức tỉnh dị năng, lá gan cũng trở nên lớn hơn không ít. Một ngựa đi đầu, Lý Tân theo sát phía sau.

Lúc hai người đi đến lầu hai, một thân ảnh đột nhiên nhào lên, nhưng mà, loại tốc độ này trong mắt Vương Song lại giống như rùa đen bò.

Ngay cả dị năng cũng vô dụng, Đường Đao bổ nghiêng, trực tiếp bổ đôi thân ảnh đang nhào tới. Ngã trên mặt đất không hề động. Không biết có phải là ảo giác hay không, trong lúc mơ hồ Vương Song dường như cảm thấy một cỗ năng lượng xuất hiện, bị chính mình hấp thu, nhưng mà lực lượng này quá nhỏ, chẳng qua chỉ là mơ hồ cảm nhận được mà thôi.

Hai người đi xuống dưới lầu, không tiếp tục gặp phải một con Zombie nào, đi đến cửa chính, liếc nhìn gian phòng của a di quản lý ký túc xá một chút, không có người, đoán chừng không phải biến thành Zombie thì cũng là chạy trốn rồi, dù sao cảnh tượng như địa ngục này không phải người bình thường có thể tiếp nhận.

Mở cửa, trong sân trường khắp nơi đều là học sinh cùng lão sư chạy loạn, từng con Zombie lắc lư đuổi theo thức ăn trong mắt bọn họ.

Một gia hỏa tên là Trần Minh khoa cơ khí lôi bạn gái mình điên cuồng bỏ chạy, đột nhiên, bạn gái bị trẹo chân, một con Zombie hung hăng vồ mạnh ở cổ chân nàng ta, mở ra miệng rộng táp tới.

– Cứu ta, Minh! Ta không muốn chết!

Nữ sinh hoảng sợ kêu to. Hai tay không ngừng nắm lấy quần áo của bạn trai.

Trần Minh nhìn thấy bạn gái sắp bị Zombie cắn trúng, lại nhìn bốn phía có bốn năm đầu Zombie, trong ánh mắt có chút do dự, nhưng mà cuối cùng vẫn cắn răng hung hăng hất cánh tay bạn gái ra, đầu cũng không ngoảnh lại trốn biệt tích.

– A!

Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng toàn bộ trường đại học, toàn bộ đại học Giang Nam hoàn toàn biến thành Tu La Tràng, Zombie hoành hành, khắp nơi đều là học sinh bỏ chạy.

Vương Song cùng Lý Tân liếc nhau, từ trong mắt đối phương nhìn thấy một vòng ngưng trọng.

– Đi theo ta.  Vương Song quát khẽ một tiếng, Đường Đao nơi tay, nhanh chân chạy ra bên ngoài.

Ba con Zombie đang cắn xé một cỗ thi thể, nhìn lấy lại có người xuất hiện, lập tức buông xuống, máu me đầy mặt đánh úp về phía hai người Vương Song.

Hai người Vương Song trực tiếp vung đao xông lên, chém một đao, chặt đứt cổ của một con Zombie, lại thêm một bước, hoành đao đâm thẳng, xuyên thủng tim Zombie bên kia.

Lý Tân cũng học theo, dù sao có Vương Song cũng không để cho mình xảy ra chuyện, lấy dũng khí trực tiếp vọt qua, chém đầu Zombie thành hai khúc.

– Mau cứu ta, ta không muốn chết!

– Cứu ta, ta có tiền, ta cho ngươi tiền, mau cứu ta!

Nhìn thấy hai người mạnh như vậy, học sinh còn lại dường như nhìn thấy cây cỏ cứu mạng, chạy về phía hai người.

– Không hay rồi, bọn họ như vậy là đang dẫn dụ toàn bộ Zombie tới đây!

Vương Song biến sắc, nhìn Lý Tân rống to một tiếng.

– Chạy mau, đám ngu xuẩn này sẽ hố chết chúng ta mất.

Nói xong, bỏ chạy đi, Zombie ven đường trực tiếp chưa tới gần đã bị đao của hai người trực tiếp chém trúng đầu, trong nháy mắt mất mạng.

Hai người vừa chạy, vừa giết, một lúc sau đã hất văng đám học sinh kia, đi đến một hòn non bộ phía sau, Lý Tân thở hồng hộc, trên đao tràn đầy máu của Zombie, Vương Song ngược lại không có cảm giác gì, tuy nhiên hắn còn đeo lấy một Ba lô leo núi.

– Mẹ nó, tiểu tử ngươi cũng quá biến thái rồi, cõng nhiều đồ như vậy mà cũng không mệt mỏi, đây cũng là phúc lợi của thức tỉnh sao?

Gương mặt Lý Tân tràn đầy hâm mộ nhìn Vương Song, bên trong miệng ê ẩm lầm bầm.

– Ha ha, cho dù hâm mộ thế nào cũng vô dụng thôi.

Vương Song chép miệng, lại nhíu mày, vừa rồi vừa chạy vừa chém giết Zombie chí ít cũng có bảy tám con, hiện tại trong thân thể lại có một cảm giác ấm áp, giống như tắm trong nước ấm. Thậm chí trong lúc mơ hồ có thể cảm giác được năng lượng hỏa diễm trong cơ thể mình gia tăng không ít. Thậm chí cảm giác được dường như lại có thể phát ra hỏa diễm, không khỏi hỏi Lý Tân:

– Tân Tử vừa rồi cũng giết được không ít Zombie, có cảm giác gì không?

– Cảm giác, nói về cảm giác, hoảng sợ có tính không?

– Bỏ đi, xem như ta chưa nói gì.

Vương Song bất đắc dĩ, xem ra chỉ có mình đặc biệt có, cũng không biết là tốt hay xấu.

– Đúng rồi, Song Tử, vừa rồi rồi sao không dùng dị năng, còn phải dùng đao chém hả? Dùng dị năng một mồi hỏa diễm là có thể trực tiếp thiêu chết bọn chúng rồi.

Lý Tân thở một ngụm, nghi hoặc hỏi.

Vương Song trợn mắt một cái:

– Ngươi cho rằng dị năng của ta là vô hạn chấc, đây cũng là một loại năng lượng, dùng hết, lỡ như xuất hiện nguy hiểm gì, là ngươi chết hay là ta chết!.

– Không đến đường cùng, tuyệt không thể tuỳ tiện sử dụng. Lại nói, tiền tài không thể để lộ đạo lý này không biết sao, lỡ như bị người ta phát hiện ta sở hữu dị năng, đều chạy đến tìm ta cứu mạng, dẫn dụ toàn bộ Zombie tới, cho dù mệt chết cũng không đánh lại từng đấy Zombie đâu!

“Grào!” một tiếng gào thét, một con Zombie đứt một cánh tay, mặt bị cắn một nửa đột nhiên từ xuất hiện nhào về phía Lý Tân, Lý Tân hoảng sợ thét một tiếng, muốn cầm đao chém tới, tuy nhiên lại không kịp, Vương Song phản ứng nhanh, nháy mắt, một chùm viên đạn hỏa diễm bay thẳng ra, trong nháy mắt xuyên qua đầu Zombie.

Chương 7. Chiến đấu (2)

– Phù, hù chết ta rồi, may mà có ngươi.

Lúc này Lý Tân lấy lại tinh thần, may mắn nói.

– Nơi này không an toàn, chúng ta phải nhanh đi thôi, nếu như có chiếc xe thì tốt. Trực tiếp lái xe chạy.

Vương Song có chút tiếc nuối, mặc dù mình đã thi xong bằng lái xe, nhưng lại không có một chiếc xe.

Hai người đang muốn đi, đột nhiên một thanh âm mềm mại vang lên:

– Vương Song, ngươi có thể mang ta đi cùng không, ta có xe.

– Hả?

Hai người đồng thời xoay người, nhìn thấy trong một khối đá lớn bên cạnh hòn non bộ có một thân ảnh tuyệt mỹ đi ra, trong nháy mắt trừng to mắt:

– Lâm Tuyết Tình! Sao ngươi lại ở đây?

Lâm Tuyết Tình, hoa khôi khoa Quản trị kinh doanh, trong trường học có thể nói là một tỏng thập đại mỹ nữ, đồng thời gia thế cũng tốt, là tình nhân trong mộng của toàn bộ nam sinh Đại học Giang Nam, ở trường học người theo đuổi nàng ta hoàn toàn có thể xếp thành một đoàn. Đương nhiên, hai người bọn họ biết mình chỉ là một tên nghèo, chỉ có thể tối về nằm mơ thôi.

– Lúc ấy, ta thấy các ngươi ra ngoài, chẳng biết tại sao, ta cũng lặng lẽ đi ra ngoài, nhưng khi hàng loại điểm sáng màu vàng kia rơi xuống, ta cũng hôn mê, khi tỉnh dậy thì thấy bọn họ đều biến thành quái vật, giống như Zombie trong phim ảnh, khắp nơi đều là ăn thịt người, ta chạy nhanh, một đường chạy đến nơi đây.

– Xem ra, ngươi cũng là một người thông minh, tốt thôi, ngươi đi theo chúng ta đi.

Lý Tân lắc đầu cười khổ một tiếng, mở miệng nói, nhưng mà Vương Song nhướng mày, đang muốn mở miệng.

Lâm Tuyết Tình là một nữ hài thông minh nhìn thấy dáng vẻ nhíu mày của Vương Son, biết hắn ghét bỏ mình vướng tay vướng chân, vừa rồi nàng ta đã thấy hai tay Vương Song có thể phát ra hỏa diễm, trong nháy mắt giết một con Zombie, tuy nhiên nàng ta không biết đây là cái gì. Nhưng nàng ta biết hiện tại chỉ có theo sát tiểu nam sinh có lực lượng đặc biệt này, nàng mới có cơ hội sống sót.

Không đợi Vương Song mở miệng, nàng đã chủ động mở miệng bày ra giá trị của mình.

– Ta có một chiếc xe, xe đặt dưới lầu ký túc xá nữ sinh, chìa khoá đặt ở trong túc xá của ta.

– Chỉ cần các ngươi dẫn ta đi, ta có thể giúp các ngươi làm việc vặt.

Câu nói sau cùng, Lâm Tuyết Tình đã hoàn toàn buông bỏ sự kiêu ngạo của mình. Nếu như không xảy ra sự cố này, đừng nói đến cầu xin người khác, chỉ cần một câu của nàng ta, vô số người tranh giành đi làm. Nhưng trước mặt cái chết, tất cả chỉ là phù vân.

– Chìa khoá ở túc xá, điều này rất phiền phức, chẳng lẽ còn phải qua ký túc xá nữ sinh một lần nữa sao?

Vương Song không nói chuyện, Lý Tân cau mày suy nghĩ một chút, có chút khó khăn. Mặc dù mình rất có hảo cảm với Lâm Tuyết Tình, nhưng không có nghĩa là hắn ta không có đầy, loại chuyện tự đâm đầu vào chỗ chết hắn không làm được.

Lâm Tuyết Tình cũng biết đề nghị này của mình không được tốt lắm, chỉ có thể lần nữa sốt ruột giải thích:

– Hôm nay là thứ hai, cơ bản đều lên lớp, người ở ký túc xá không nhiều, biến dị hẳn là không có bao nhiêu. Dựa vào thân thủ của các ngươi, chỉ cần cẩn thận một chút là không có vấn đề gì rồi.

– Được, cứ làm như thế đi!

Không đợi Lý Tân mở miệng, Vương Song trực tiếp ra quyết định. Đây cũng là kết quả mà hắn suy nghĩ hồi lâu, dù sao, người cũng không chạy nhanh bằng ô tô, chỉ có ngồi xe, mới có thể trốn đến một nơi an toàn, quan trọng nhất là bản thân phải đến trung tâm thành phố cứu cả nhà tỷ tỷ. Bọn họ đang ở thành phố Giang Nam!

Vương Song nhìn Lâm Tuyết Tình, trầm giọng dặn dò:

– Bạn học Lâm… . .

– Gọi ta là Tuyết Tình là được rồi, hiện tại chúng ta là bạn đồng hành, không cần phải xa lạ như vậy.

Lâm Tuyết Tình nở nụ cười sáng lạn, nhẹ giọng mở miệng nói.

– Ách.

Vương Song sững sờ, ngay sau đó nhìn đối phương một cái:

– Được, Tuyết Tình, ta ở phía trước mở đường, ngươi chỉ đường, Tân Tử chú ý phía sau. Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng chạy loạn, bằng không, không ai có thể cứu ngươi!

Nói xong, trực tiếp đi thẳng về phía trước, 2 người vội vàng đi theo. Trên đường, gần như không có ai, bởi vì những người đang chạy loạn bên ngoài đều đã chết sạch, nhưng mà vẫn có một nhóm người đang lẩn trốn đi. Bởi vậy, trong sân trường khắp nơi đều là Zombie đi lại xung quanh, ngẫu nhiên có thể nghe được một tiếng tiếng kêu thảm thiết thê lương, đoán chừng là người bị Zombie phát hiện.

Hòn non bộ cách ký túc xá nữ sinh một thư viện, dưới sự chỉ dẫn của Lâm Tuyết Tình, ba người cẩn thận từng li từng tí, giữa đường gặp phải hai con Zombies toàn thân bị cắn nát, mặt đầy máu me lắc lư đi về phía mấy người họ, Vương Song trực tiếp phóng nhanh tới, hai đao trực tiếp chém đầu nó hai nửa. Óc lẫn máu tươi chảy ra, nhìn sắc mặt tái nhợt của Lâm Tuyết Tình, dù sao cũng là kiều nữ của gia đình giàu có nào đã thấy hình ảnh máu me như vậy bao giờ.

Nhưng mà Vương Song không quan tâm, bởi vì mạt thế tàn khốc này, không phải là ngươi chết thì là ta vong, tâm không hung ác, muốn sống sót thì nằm mơ đi. Giết hai con Zombie, Vương Song cảm nhận được năng lượng trong cơ thể mình ngày càng nồng đậm, thậm chí bất luận là lực lượng, hay là tốc độ đều trở nên nhanh hơn.

Chương 8. Chiến thuật thả diều

Trong mắt Vương Song lóe lên một vòng tinh quang, xem ra hình như giết Zombie là có thể trở nên càng mạnh hơn, không biết là bản thân đặc biệt hay là tất cả Tiến hóa giả đều như vậy.

Tiếp tục tiến về phía trước, rất nhanh đã tới gần thư viện, đây cũng chính là nơi lúc xảy ra chuyện có số học sinh nhiều nhất, bởi vì thư viện nằm ở vị trí trung tâm của trường học, rất nhiều người vì chạy trốn mà trực tiếp chạy vào trong.

Ba người nhìn qua, mấy chục con Zombies xa xa lắc lư đi đi lại lại trước cửa chính của thư viện, nơi này hoàn toàn trống trải, không có bất kỳ vật che chắn vật nào, muốn đi tới ký túc xá nữ sinh nhất định phải qua khoảng sân rộng trước mặt thư viện, nói cách khác nhất định phải đối mặt với sự tấn công của mấy chục con Zombies này.

Vừa nghĩ tới điều này, Lâm Tuyết Tình cùng Lý Tân không hẹn mà cùng hít một hơi lạnh. Cùng nhau nhìn một cái, đều thấy được một tia bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Chỉ có Vương Song, mặc dù nhíu mày, nhưng đôi mắt trong lúc mơ hồ dường như có vẻ hưng phấn. Nhìn dáng vẻ của Vương Song, Lý Tân giật nảy mình, vội vàng gấp gáp nói:

– Song Ttử, ngươi đừng lên cơn, nhiều Zombies như vậy, cho dù ta và ngươi có mấy cánh tay cũng chỉ tự nộp mạng mà thôi!

– Hiện tại ta trông cậy vào ngươi, nếu ngươi xong đời thì ta làm sao bây giờ!

Mặc dù Lý Tuyết Tình không nói chuyện, nhưng sự lo lắng trong mắt cũng làm bại lộ suy nghĩ trong lòng. Cho dù không có xe thì bọn họ còn có thể nghĩ biện pháp khác, nhưng trực tiếp đối mặt với nhiều Zombie như vậy, thì chính là tự chịu chết rồi.

Vương Song lấy lại tinh thần, nghe thấy lời nói của Lý Tân, không khỏi lộ ra một ý cười thích thú:

– Chậc chậc, ta thực sự muốn thử xem,  hiện tại cảm thấy  mình có thể đánh chết được một trăm con đấy!

– Mẹ nó, không phải ngươi xông lên thật đấy chứ!

Lý Tân trợn mắt hốc mồm. Lâm Tuyết Tình cũng há to miệng ngơ ngác nhìn Vương Song.

– Được rồi, ta biết nên làm thế nào, ta còn sợ chết hơn ngươi, sao có thể tự lao đầu vào chỗ chết được chứ!

Vương Song nghiêm sắc mặt, tức giận nói.

Vừa nói, ánh mắt nhìn về một đám Zombie trước mặt, trong mắt tản mát ra một loại hào quang không rõ, một khi hắn giải quyết toàn bộ đám Zombie này thì sức mạnh sẽ tăng lên bao nhiêu đây!

Quay người nhìn hai người nói:

– Các ngươi đừng đi ra, ta đi trước thử xem.

Nói xong, không để ý đến hai người kinh hãi, trực tiếp nhảy ra, lặng lẽ đi đến phía sau bầy Zombie, Vương Song thấy rõ, những con Zombie này mặc dù nhiều, nhưng hành động chậm chạp, chỉ cần tốc độ của mình rất nhanh, có thể dùng chiến thuật thả diều trực tiếp tiêu diệt bọn chúng.

Vương Song tiên tay nhặt trên mặt đất mấy khối đá, siết trong tay, đợi đến lúc cách nhóm Zombie còn 50m, trốn ở sau cột trụ, lặng lẽ ném một khối đá về phía trước.

– Ầm.

Một tiếng vang nhỏ, thanh âm không lớn, chỉ có mấy con Zombie nghe được. Đúng như Vương Song nghĩ, năm con Zombie gần hắn nhất quay đầu nhìn về nơi này, lăc lư đi về phía nơi này.

Đợi đến đến gần, Vương Song lại tiếp tục ném về phía trước một khối đá, năm đầu Zombie tiếp tục hướng phía trước, cứ như vậy, Vương Song vừa ném đá vừa đi về phía trước, trực tiếp hấp dẫn Zombie còn lại đi tới nơi khuất rồi mới hiện thân.

Nhìn thấy thân ảnh của Vương Song, năm con Zombie trong nháy mắt hưng phấn lên, bước chân cũng tăng nhanh hơn rất nhiều. “Grào”

Hưng phấn gầm to nhào về phía Vương Song. Nếu như đổi lại là Vương Song trước đó không có dị năng, có lẽ đã sớm sợ tè ra quần. Nhưng bây giờ, Vương Song mỉm cười.

Vương Song không hiểu đao pháp, chỉ biết dùng mấy cách cơ bản chặt, đâm, chém, trảm nhưng mà, đối với đám Zombie chỉ biết cắn người mà nói, chỉ cần tốc độ rất nhanh, lực lượng đủ lớn, đã dư xài.

Vương Song bước xa, tốc độ cực nhanh, khoảng cách mấy thước chỉ trong chớp mắt, Vương Song tiến đến trước mặt con Zombie thứ nhất, đường đao trong tay đâm thẳng, mũi đao xuyên qua đầu Zombie.

Con Zombie thứ hai thứ ba gào thét đồng thời đánh tới, Vương Song một cước đá ra, hắn cũng không biết lúc này lực lượng bản thân lớn bao nhiêu, chỉ có thể nhìn thấy, một cước đá ra, con Zombie thứ hai trực tiếp bị một cước đá ra thật xa, trực tiếp đụng phải con Zombie ở sau lưng.

Vương Song không kịp kinh ngạc, bởi vì con Zombie thứ ba đã đi tới, đường đao của Vương Song chém ngang, trực tiếp chém đầu nó thành hai nửa.

Không ngừng nghỉ, lần nữa hướng về phía trước, thừa dịp cơ hội Zombie còn lại ngã xuống, đường đao trong tay không ngừng chém xuống, thời gian mấy hơi, năm con Zombie đã toàn diệt.

Cảm nhận được năng lượng trong cơ thể dần dần tràn đầy, Vương Song không khỏi có chút hưởng thụ híp mắt lại.

Lâm Tuyết Tình cùng Lý Tân ngơ ngác nhìn Vương Song chỉ như vậy đã diệt được năm con Zombie, không khỏi nuốt ngụm nước miếng, nhìn nhau, từ trong mắt đối phương nhìn ra 2 chữ, biến thái!

Dường như tìm được phương pháp tốt, Vương Song cứ như vậy từng lớp từng lớp dẫn xuất Zombie, sau đó trực tiếp can đảm làm thịt. Không đến một giờ, gần mười lăm con Zombie bị Vương Song dùng chiến thuật thả diều trực tiếp giải quyết!

Chương 9. Nhân tính

Hành vi của Vương Song dường như đã thu hút sự chú ý của những người còn may mắn sống sót trong thư viện, một đám học sinh cùng lão sư tập hợp lầu ba của thư viện, xuyên qua phía ngoài cửa sổ có thể rõ ràng nhìn thấy nhất cử nhất động của Vương Song, đều không khỏi vì hành vi biến thái điên cuồng của Vương Song mà sợ ngây người, đồng dạng cũng không ngừng hâm mộ sức chiến đấu hung hãn của Vương Song.

Bên trong một phòng đọc sách ở tầng ba, một đám người nôn nóng vây quanh trong khắp ngõ ngách loạn thành một bầy, giống như kiến bò trên chảo lửa, nhìn rất nhiều Zombie đi dưới sân và đi khắp hành lang thư viện. Thậm chí thỉnh thoảng lại có thể nghe thấy âm thanh đập cửa sầm sầm của Zombie.

Có mấy người nhát gan hoảng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, hai chân run rẩy, một nữ sinh phía dưới váy có một bãi chất lỏng màu vàng tản ra một mùi khai. Lúc này, bọn họ nhìn thấy phía dưới thư viện vậy mà xuất hiện một gia hỏa giết Zombie như thái thịt chỉ một canh giờ, mười lăm con Zombie đã bị hắn đơn thương độc mã làm thịt. Không khỏi kinh hãi.

Nhưng mà sau khi kinh hãi chính là cuồng hỉ, nếu người này có thể tới cứu bọn họ, vậy không phải là bọn hắn có thể thoát đi cái nơi quỷ quái này rồi sao! Vừa nghĩ đến đây, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, trong lúc nhất thời, bầu không khí khủng hoảng cũng giảm xuống.

Một đám người hành động, bắt đầu cách cửa kính hai tay không ngừng vung vẩy, thậm chí có người không biết từ chỗ nào lấy ra một tấm giấy to cứng, trên đó viết hai chữ to đùng “Cứu mạng” . Ra hiệu Vương Song đến cứu bọn họ.

Nhưng mà trong ánh mắt chờ mong của bọn hắn, Vương Song dường như không thấy được, vẫn đang chăm chú dẫn dụ chém chết Zombie. Biểu lộ chờ mong vui vẻ của bọn họ dần dần ngưng kết, nhìn thấy Vương Song rõ ràng đã nhìn thấy tín hiệu cầu cứu của mình, nhưng vẫn không có ý định giúp đỡ, lòng dần dần chìm xuống.

Một nam tử trung niên mang cặp mắt kiếng, bụng phệ nhìn những người khác, có chút trầm thống nói:

– Các vị lão sư, bạn học, vị kia ở dưới lầu rõ ràng đã nhìn thấy chúng ta cầu cứu, nhưng lại to ra vẻ thờ ơ, xem ra, muốn hắn tới cứu chúng ta là rất khó.

Lời nói vừa dứt dường như đã đánh nát khát vọng sống còn lưu lại trong lòng mọi người, một nam sinh khôi ngô mét tám mấy có chút phẫn giận dữ nói:

– Nếu như ta hôm nay tránh được qua, loại gia hỏa thấy chết không cứu này, một khi bị ta gặp được, ta nhất định sẽ làm thịt hắn!

– Đúng, loại người này, không biết đoàn kết có thể tập hợp lực lượng sao, thật sự coi mình có thanh đao là có thể hoành hành sao!

– Theo ta thấy, loại người này có lẽ sau một khắc sẽ bị Zombie ăn thịt, nói không chừng còn muốn cầu cứu chúng ta nữa ấy chứ!

Một đám người ở nơi đó nói không ngừng, phần lớn là chửi bới Vương Song. Bên ngoài, một nư tử sinh đẹp mặc áo dài màu xanh lam, quần bò màu trắng vẻ mặt khinh thường nhìn đám người trước mắt sắc mặt xấu xí. Trong ánh mắt tràn đầy chán ghét, quay đầu nhìn bóng người dưới lầu chém Zombie như chém dưa thái rau. Trong mắt hiện lên một vòng phức tạp.

– Có phải rất hối hận không?

Lúc này một thanh âm xuất hiện bên tai, nữ tử quay đầu, một nữ tử gương mặt như em bé, dáng người bốc lửa ở bên tai nhỏ giọng nói với nàng.

– Trương Hân, lúc trước Vương Song điên cuồng theo đuổi ngươi, nhưng ngươi căn bản chẳng thèm ngó ngàng tới hắn, trực tiếp ở trước mặt mọi người nhục mạ đối phương chỉ là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

– Hiện tại, chậc chậc, nếu như lúc trước ngươi không cự tuyệt hắn, có lẽ bây giờ ngươi đã an toàn rồi.

Nữ tử trước mắt nhỏ giọng cười nói, dường như không cảm thấy lo lắng như đang bò trên chảo nóng.

Nữ tử tên Trương Hân ánh mắt lạnh lẽo:

– Hừ, Bạch Lan Tâm, ngươi cho rằng mình là một người tốt sao, ban đầu là người nào nghĩ kế để cho ta nhục nhã hắn trước mặt tất cả mọi người chứ, không phải ngươi đã quên rồi chứ!

– Ha ha, lúc bò lên giường giáo sư Lý ngươi còn tích cực hơn ai mà, vì học phần tốt nghiệp, ngươi cũng không từ thủ đoạn đó thối! Thế nào, giáo sư Lý có thể thỏa mãn ngươi không?

Mặc dù lời nói của Trương Hân trầm thấp nhưng câu nào câu nấy đâm thẳng vào lòng người ta. Sắc mặt Bạch Lan Tâm xanh lét, trắng bạch.

Bạch Lan Tâm muốn phản kích, lúc này, tình thế dưới thư viện phát sinh biến hóa, Vương Song tự dẫn dụ đám Zombie, một mình giải quyết một nửa, lúc này năng lượng kỳ quái trong cơ thể dường như tăng lên gấp đôi!

Nói cách khác vốn dĩ có thể liên tục thả ra ba tiểu hỏa cầu, hiện tại có thể liên tục thả ra chín tiểu hỏa cầu, điều này cũng đại biểu hắn đã có thêm sáu cơ hội bảo vệ tính mạng mình!

Vương Song có thể rõ ràng năng lượng kỳ quái trong cơ thể mình dường như chia làm ba cỗ, một cỗ năng lượng trực tiếp bị Huyệt Khiếu trong cơ thể hấp thu, dùng để phát ra hỏa diễm, một cỗ bị thân thể trực tiếp hấp thu, hiện tại rõ ràng cảm nhận được tố chất thân thể mình dường như tăng gấp đôi, bất luận là lực lượng, hay là tốc độ, rõ ràng đều tăng mạnh rất nhiều, một cỗ năng lượng sau cùng bị hắc động trong đầu hấp thu, Vương Song không biết hắc động này rốt cuộc có tác dụng gì, nhưng lại có thể mơ hồ cảm nhận được vật này đối với mình vô cùng quan trọng, có lẽ là nguyên nhân quan trọng mà bản thân có thể thức tỉnh.

Chương 10. Nhân tính (2)

Thế nhưng, những con Zombie này dường như bị đám ngu xuẩn trên lầu thư viện hấp dẫn, chú ý tới động tác Vương Song, gần hai mươi con Zombie còn lại nhìn Vương Song, “Grào” một tiếng, nhao nhao vồ lên, mấy chục con Zombie cùng vồ lên cho dù Vương Song cầm đao, càng có dị năng cũng không dám trực tiếp đối mặt, dù sao một khi bị bắt được hoặc là bị cắn được vậy thì sẽ biến thành Zombie giống như bọn họ.

Vương Song không khỏi thầm mắng đám người trên thư viện, đúng là một đám đồng đội heo, mình đã nhìn thấy bọn họ cầu cứu, nhưng muốn muốn cứu bọn hắn, cũng không phải là một chuyện nhỏ, chí ít trước hết để cho hắn an tâm xử hết những con Zombie này đã chứ!

Hết cách, một đám Zombie lao thẳng về phía mình, Vương Song không tự đại cho rằng bản thân thật sự có thể lấy một địch trăm. Bởi vậy, quả quyết lui lại, nhưng mà hắn không dẫn những con Zombie này đi về phía Lâm Tuyết Tình, mà dẫn đến trong rừng cây cách trường học trăm thước.

– Vương Song!

Lý Tân cùng Lâm Tuyết Tình ở phía xa nhìn thấy Vương Song dường như gặp nguy hiểm, gấp gáp muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng mà Vương Song dường như cân nhắc đến tình cảnh của hai người, ở phía xa phất tay ra hiệu hai người không được qua đây.

Mặc dù lo lắng, nhưng hai người vẫn chỉ có thể lo lắng ở nguyên tại chỗ chờ đợi.

“Grào” một con Zombie tương đối nhanh nhẹn dần dần thoát ly đội ngũ, dẫn đầu, nhãn thần sáng lên, thầm nói “Cơ hội tốt!” Trực tiếp dừng bước lại, trực tiếp dùng nghiêng mình trực tiếp chém con Zombie dẫn đầu thành hai nửa. Sau đó vội vàng lần nữa lui lại.

Hiện tại Vương Song giết nhiều Zombie như vậy, dần dần đã có chút kinh nghiệm, những con Zombie này ngoại trừ dáng vẻ dọa người, lực lượng cùng tốc độ không cao, chỉ cần không bị một đoàn Zombie vây quanh, tâm tình ổn định lại, buông xuống lòng hoảng sợ, dù cho một người bình thường cũng có thể dễ dàng giải quyết một con Zombie, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là có vũ khí.

Bản thân dốc lòng dẫn những con Zombie này đến rừng câu trong trường học, thỉnh thoảng trực tiếp giải quyết một conZombie, nhưng mà khoảng cách một trăm mét, có gần năm con Zombie chết dưới tay Vương Song.

Đi đến rừng cây nhỏ, nhìn thấy còn có mười mấy con Zombie, Vương Song cảm thấy hiện tại thể lực mình cực kỳ lợi hại, tố chất thân thể mạnh hơn người bình thường gấp đôi cô thể liên tục chiến đấu trong mấy giờ.

Vương Song muốn tiếp tục giải quyết những con Zombie còn lại, nhưng dần dần thân thể trở nên nặng nề nói cho hắn biết phải lập tức rút lui, nếu không sẽ bị những con Zombie này làm tiêu hao hết sạch thể lực.

Chờ đến khi những con Zombie này tiến vào rừng cây nhỏ, Vương Song rẽ ngoặt, từ một bên xông ra, trong tay xuất hiện một hỏa cầu, trực tiếp đốt một cây nhỏ, vốn dĩ đang là Mùa thu, lá cây khô chồng chất đầy mặt đất, hai chân dẫm lên trên cũng có thể cảm nhận được âm thanh xoạt xoạt rõ ràng, một viên hỏa cầu xuất hiện, trong nháy mắt, đại hỏa tràn ngập, đốt cháy toàn bộ rừng cây.

“Vù vù” gió thu thổi qua, hỏa thế càng thêm mãnh liệt, vây quanh toàn bộ Zombie đang tiến vào, hình thành một tường lửa, hoàn toàn phá hủy đường lui của những con Zombie này.

“Grào” từng âm thanh gào thét phát ra trong miệng Zombie, bọn họ sẽ chỉ có thể gào thét, không cảm thấy đau đớn, cũng không biết sự đáng sợ của tử vong, chỉ muốn cắn nuốt, bởi vậy, toàn thân bốc lên hỏa diễm biến thành từng Người lửa chậm rãi hướng về phía Vương Song.

Máu trong cơ thể dần dần bị thiêu khô, toàn bộ thân thể biến thành vô số cỗ thây khô, Vương Song thở hổn hển, hỏa cầu trong hai tay không ngừng xuất hiện, liên tiếp baviên hỏa cầu xuất hiện trong tay, trực tiếp bị hắn ném về phía mười mấy con Zombie.

Sau khi Vương Song ném hỏa cầu thì không nhìn ra sau nữa, bởi vì lúc này, lại có một đám Zombie bị động tĩnh nơi này hấp dẫn tập tễnh chạy tới, Vương Song cố nén sự mệt mỏi trên thân thể, cắn răng chạy đến thư viện trước mặt, lúc này, Lý Tân cùng Lâm Tuyết Tình cũng đứng ở nơi đó lo lắng chờ Vương Song.

Nhìn thấy Vương Song đến, hai người vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn, Lý Tân có chút long lắng hỏi:

– Song Tử, ngươi không sao chứ?

– Phù, yên tâm, vẫn chưa chết.

Vương Song thở hổn hển, đầu đầy mồ hôi, nhìn thấy đằng sau đang có một đám Zombie đuổi tới, sắc mặt mạnh mẽ biến, vội vàng nói nói:

– Đi nhanh lên, qua ký túc xá nữ sinh, đằng sau nhiều Zombie như vậy, nếu ngươi không đi, ba người chúng ta chỉ sợ sẽ chết ở nơi này mất!

Hai người cũng nhìn thấy Zombie phía sau, không kịp nói chuyện, lập tức nhanh chân bỏ chạy, cũng không đoái hoài tới đám người trên lầu thư viện đang kêu cứu. Hiện tại bản thân bọn họ cũng khó mà đảm bảo, nào có tinh lực đi cứu những người khác.

– Vương bát đản, các ngươi đừng đi!

– Mấy tên hỗn đản này, súc sinh thấy chết không cứu!

– Ta nguyền rủa các ngươi bị Zombie cắn chết!

Lúc này trong thư viện một đám người nhìn thấy ba người trực tiếp chuồn đi, hy vọng sống sốt của đám người này vơ tan, trong nháy mắt sắc mặt như tro tàn, tuyệt vọng mắng đám người Vương Song. Nam tử trung niên bụng phệ kia sắc mặt cũng thay đổi, trở nên vô cùng âm ngoan, oán độc nhìn thân ảnh Vương Song rời đi, trong lòng dần dần trở nên điên cuồng…

– Ngươi nói xem, hắn có tới cứu chúng ta không?

tiếp ❯

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !