1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Ma Kiếm Lục
  4. Tập 28 : Tái Thu Kim Long, Hoa Dữ Diệp … (c271-c280)

[Dịch] Ma Kiếm Lục

Tập 28 : Tái Thu Kim Long, Hoa Dữ Diệp … (c271-c280)

❮ sau

Chương 271: Tái Thu Kim Long, Hoa Dữ Diệp …

Kim long liên tục rống lên trầm trầm, Liễu Dật cũng đề thăng chân lực lên cực điểm, ánh mắt đỏ lòm chăm chắm nhìn vào con rồng. sáu hoang long quấn quanh thân kiếm lấp lánh hào quang, chàng hiểu bất cứ giá nào cũng phải đánh bại kim long, bằng không đừng mơ gặp được Bàn Cổ, càng không nói đến chuyện lấy được nước mắt của ông ta.

Nghĩ vậy, lòng chàng ngập trong sung sướng và hi vọng, tuy kim long mạnh như vậy nhưng nếu thắng nó ắt sẽ gặp được Bàn Cổ, lấy giọt nước mắt cuối cùng mà Bỉ Ngạn Hoa cần để giải trừ trớ chú, sau đó sẽ thế nào? Lòng chàng càng kích động.

Chàng còn đang suy nghĩ, kim long đã hành động, thân thể liên tục uốn lượn trên không, hoa tuyết trắng ngần rơi xuống nhanh hơn, gió thổi cuồng mãnh hơn, cả không gian biến thành một vùng trắng xóa, gió và tuyết khiến thị tuyến của chàng trở nên mơ hồ.

Kim long lại phun ra băng cầu cùng hỏa diễm bắn tới, chàng không cả nghĩ, lật tay phải lại, cây kiếm cuốn lên một làn kiếm hoa đoạn quát lớn, kiếm quang mang theo sáu đạo quang mang khác nhau xạ ra.

“Ầm”, kiếm quang va đập với băng cầu, giống như sấm sét trên chín tầng trời giáng xuống khiến thinh không biến sắc, nhưng mọi việc chưa kết thúc, quang cầu vỡn vụn, hỏa quang tím ngắt cùng những tia sét lam nhạt bắn tới theo những góc độ khác nhau.

Hồng quang trong mắt lóe sáng, song thủ nắm chắc chuôi kiếm, sáu đạo quang mang trên thân kiếm uốn lượn, thân thể bám sát mặt đất chuyển động, đồng thời cả sau đạo quang mang xẹt ra, hóa thành sáu long ảnh, gào lên vang dội, thôn tính toàn bộ hỏa diễm và lôi điện của kim long.

Kim long rít lên, cả thân hình lao vút lên trời, lẫn vào mây khói, thoáng chốc hoa tuyết trắng ngần đã phủ khắp nơi, tay phải Liễu Dật chuyển động, “soảng” một tiếng, đã tra trường kiếm vào bao, nhìn theo kim lonh lẫn vào mây, chàng lẩm nhẩm: “Muốn chạy sao?” Tay phải lại cong thành trảo, hắc khi trên không trung ngưng tụ lại, phảng phất như những sợi tơ mỏng manh hút vào trong bàn tay chàng.

Hoa tuyết nát vụn, bóng tối vô tận che phủ, hắc khí cuồn cuộn tràn ra, vẻ mặt chàng hiện lên nét cười, không gian tối tăm này là kĩ năng chàng có được sau khi sở hữu sức mạnh của bóng đêm.

Không gian tối tăm của chàng chỉ có Chân ma mới sở hữu được sức mạnh thật sự, chỉ trong một thời gian cực ngắn sáng tạo ra một thế giới của riêng mình, trong đó chàng là ma vương chân chính, thao túng tất cả, và mang trong mình sức mạnh khủng khiếp, đương nhiên sau khi sáng tạo thế giới này, chàng cũng phải mất một lượng tinh thần tương đương.

Hắc khí vây lại, cả thế giới như đang trầm luân trong thủa hỗn độn sơ khai, tất cả trở nên đơn giản, trong bóng tối, cuồng phong trở nên ôn nhu, hoa tuyết biến mất tăm mất tích, nhìn rõ ràng nhất lại là kim long và mái tóc trắng đang bay lất phất.

Liễu Dật nắm chặt cây kiếm, lạnh lùng thốt: “Ngươi chạy đi đâu.” Tà áo choàng tung lên, mái tóc bạc rối bời, kim long ở trên cao không còn khoa trương như lúc đầu mà tỏ vẻ sợ hãi, cảm giác tử vong lần đầu tiên ập vào tim nó, đối diện với chủ nhân Ma giới, nó chỉ có thể bỏ chạy hoặc phản kháng.

Quả nhiên kim long hình như không cam tâm bị vây trong thế giới tối tăm như vậy, há miệng, xạ vào tầng không vô số đạo sấm sét, đó như thể là phản kháng sau cùng của nó ngõ hầu thoát khốn.

Ở đây nó chỉ cảm thấy hoảng loạn, tử vong.

Nhưng sấm sét như thể đánh xuống biển sâu, láp lóe một hồi rồi cũng lẫn mất trong bóng đêm, nhìn kim long uốn lượn trên không, Liễu Dật cười lạnh: “Ngươi không được lựa chọn, nếu ngươi chịu phục tùng, mọi việc sẽ đơn giản, bằng không…cây kiếm này sẽ thành phần mộ của ngươi.” Tuy từ đầu đến giờ chưa nghe kim long nói nhưng chàng biết thần long đã tu luyện cả ngàn năm, tuyệt đối hiểu được lời chàng.

Chàng vừa dứt lời, thân thể kim long trên không lập lờ, tựa hồ an tĩnh hẳn, nháy mắt sau, nó lại gầm lên chấn động đất trời, ánh mắt đỏ lòm nhìn thẳng vào chàng, phát ra quang mang lam nhạt.

Cả không gian nổi bật lên thân ảnh kim long nhưng thần bí và mạnh mẽ nhất lại mà bóng hình ma chủ Liễu Dật.

Từ khi không gian tối tăm hình thành, thân thể chàng phảng phất như hòa nhập vào, chỉ nhìn được những sợi phập phù như khí tức.

Kim long lại phát uy, thân thể uốn lượn, quang mang lam nhạt phân tán ra hai bên, đồng thời một loạt tia sét sáng trắng không hiểu từ đâu giáng xuống, chiếu rọi cả thân thể kim long, hai tiếng phượng gáy lảnh lót vang lên, quang mang vỡ tung, hai con phượng hoàng màu vàng kim xuất hiện trên không trung.

Phượng hoàng vũ động đôi cánh khổng lồ, phóng ra hỏa diễm nóng bỏng đốt cháy mọi vật trong không gian tối tăm, rồi lấy kim long làm trung tâm, cả hai con phượng hoàng lượn vòng, tốc độ mỗi lúc một nhanh, không gian tối tăn bị ánh xạ thành sáng rực như ban ngày, không khí chung quanh như bị nung nóng, tỏa ra mùi khen khét.

Nhưng hỏa diễm đến cách Liễu Dật ba xích liền dừng lại như gặp chướng ngại, không thể tiến lên được.

Chàng ngước nhìn kim long bay lượn trên không, thần sắc không biến hóa chút nào, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Đây là sức mạnh của ngươi sao? Của thần long bảo vệ thiên không giới?” Dứt lời, hai con phượng hoàng xạ ra hai bóng chim phượng, mang theo hỏa diệm nóng bỏng dung hóa được mọi vật, lao vào chàng…

Chàng khẽ động, “sạt”, trường kiếm lại rời vỏ, nắm chắc trên tay phải đưa xéo lên, kiếm quang đen ngòm tỏa ra, tiếng rồng kêu liên tục vang lên, sáu con thần long từ dưới đất xuất hiện, chia thành nhưng góc độ khác nhau bảo vệ thân thể chủ nhân.

Hai bóng chim phượng cũng lao tới, không tạo thành âm thanh gì, hỏa diễm ào ạt như thể bốc hơi, biến mất vô ảnh vô tung, Liễu Dật lại quát vang: “Hóa.” Chàng lật tay phải lại, thân kiếm chuyển động, tỏa ra kiếm hoa đẹp đẽ trên không trung, một con rồng màu lam nhạt tiến vào thân kiến.

Quanh thân kiếm liền xuất hiện một tầng vụ khí, hỏa diễm liền như gặp phải thiên địch, nhanh chóng bị dập tắt, Liễu Dật đứng vào vị trí trung gian, cười lạnh tanh: “Ta mới là chủ tể.” Cây kiếm lại xoay chuyển, kiếm hoa văng ra, hơn mười đại kiếm ảnh mang theo vụ khí lam nhạt dấy lên, dài đến hơn mười trượng, từ vụ khí bắn ra quang hoa quét vào hai con phượng hoàng.

Dải băng lam nhạt ẩn chứa hàn khí xẹt tới, hai tiếng kêu buồn thảm vang lên, hỏa diễm lụi tắt, hai con phương hoàng hóa thành hai sợi khói mỏng, biến mất trong không gian tăm tối, “soạt”, trường kiếm của Liễu Dật lại được tra vào bao.

Cả không gian dần dần trở nên sáng sủa, đôi mắt kim long bay lượn trên không tỏa ra huyết quang, chăm chú nhìn thân ảnh Liễu Dật trong bóng tối.

Lúc này thân thể chàng cũng rõ ràng dần, mái tóc bạc lúc ẩn lúc hiện, thân thể cong cong, tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm, thủy chung bảo trì tư thế xuất kiếm.

Từng sợi gió bi khổ như linh hồn trong bóng đêm, lùa qua tà áo choàng đen tọa thành những tiếng ngâm buồn thảm.

Liễu Dật chầm chậm ngẩng đầu, ánh mắt đỏ lựng ngập bi thương và sức mạnh nhìn lên kim long trên không, giọng nói thủng thẳng vang vọng: “Kết thúc thôi, ngươi phải biến mất vì ta.” Dưới chân chàng dấy lên cuồng phong, vô số hắc khí ngưng tụ lại, thân thể lắc mạnh nhảy lên không trung, đứng song song với kim long, hồng quang trong mắt lóe rạng, tay phải nắm lấy chuôi kiếm, cất tiếng: “Nếu Bi Tứ Thức là bi thương của kiếm, nếu bi thương đã kéo dài bảy ngàn năm, cũng nên kết thúc rồi chứ nhỉ? Có lẽ hiện tại ta sẽ biến bi thương thành sức mạnh, tạo thành một kích trí mệnh với ngươi.” Thân ảnh đen tuyền không xoay chuyển nữa, vừa đứng vào vị trí song song liền động thủ, “soạt” một tiếng, trường kiếm đã tuốt ra, hắc quang tạo thành một tia sáng thẳng tắp. chạm vào thân thể kim long, chàng hóa thành một đạo tàn ảnh, cùng kiếm quang xuyên qua thân thể kim long.

Một thức xuất ra liền tiếp diễn, trường kiếm liên tục xoay chuyển, năm đạo kiếm mang xuất phát từ tàn ảnh Liễu Dật đứng sau kim long liên tục lóe lên, nhanh đến siêu việt, mỗi lần lóe lên lại tỏa ra một con thần long, năm chiếc bóng lần lượt xuyên qua thân thể kim long, “soảng”, tiếng kim loại va nhau, trường kiếm của chàng đã quay về bên hông, thân ảnh chàng ở phía sau kim long dần đứng thẳng dậy, một thân ảnh khác ở phía trước từ từ tan biến.

Mọi việc xảy ra đột nhiên nhưng đó là việc tất nhiên phải xảy ra.

Liễu Dật từ từ xoay người lại, tay phải vẫn nắm chắc trường kiếm, đứng dậy, kim long kêu lên buồn bã, kim quang chói rực rồi thân thể tan biến, sau cùng hóa thành một làn khí hoàng kim nhập vào trong trường kiếm của chàng.

Không gian tối đen lại bình tĩnh, cả thế giới bao Lam Ảnh chỉ còn lại một thân ảnh cô độc, cuồng phong dậy lên, mái tóc trắng tung bay, hắc khi quang chàng từ từ tan đi, loang rộng ra, hòa lẫn với không khí.

Nháy mắt, cả thế giới đã khôi phục như cũ, trời xanh biêng biếc, mây khói lờn vờn, đâu đâu cũng ngập trong khí lành, cơ hồ trận chiến kịch liệt vừa nãy không hề xảy ra.

Liễu Dật theo thói quen lại đặt tay lên chuôi kiếm, lẩm bẩm: “Chỉ còn lại một hoang long cuối cùng….” Nhìn vầng dương vĩnh viễn không lặn ngoài xa xôi, lòng chàng đầy cảm thán, số mệnh ngàn năm qua thời gian cũng đến lúc kết thúc.

Chàng gào lớn: “Bàn Cổ, ra đây ngay…” Thanh âm lồng lộng giữa trời, hồi lâu vẫn không tan, liên tục lặp lại.

Từ trên không xẹt xuống một đạo sét tím sẫm, dẫn phát thiên hỏa lao vào Liễu Dật đứng dưới với tốc độ cực nhanh như điện hoa hỏa thạch.

Chàng ngẩng phắt dậy, hồng quang trong mắt lóe sáng, cười lên lạnh lùng.

“Soạt”, kiếm quang vô tình chạm vào thiên hỏa, cắt thành hai mảnh, phân biệt rớt xuống hai bên chàng.

Tay trái vẫn nắm chặt chuôi kiếm, tay phải buông thõng rất tự nhiên, kiếm quang lóe lên, chàng xuất kiếm, thu kiếm, ngần ấy động tác chỉ hoàn thành trong nháy mắt, không phát ra tiếng động.

Chàng hơi nghiêng người, giọng nói lạnh lùng phiêu đãng giữa không gian: “Bàn Cổ, ngươi ra đây, bao nhiêu năm rồi, ngươi còn trốn tránh sao?” Thanh âm truyền đi rất xa, hồi âm lồng lộng trên mây, lâu lắm vẫn chưa tan, vọng lại liên tục, cuồng phong lại chầm chậm dấy lên, không gian chung quanh lại biến đổi, vòm trời xanh nhanh chóng bị mấy xám bao phủ, từ xa xa liên tục vang lên tiếng sấm…

Tiếng sấm càng lúc càng gần, ánh chớp trắng xóa rạch nát thiên không, một người cao lớn xuất hiện trước mắt chàng, ông ta mặc khôi giáp trắng, tay phải cầm Khai Thiên thần phủ, ánh mắt sâu thẳm nhìn chành chằm chằm, giọng nói trầm trầm, hòa hoãn: “Cuối cùng ngươi cũng tới.” Liễu Dật nhìn ông ta, cười lạnh: “Bàn Cổ, không cần giả bộ nữa, không phải ngươi vẫn đợi ta sao? Vẫn muốn giết ta sao? Muốn chứng minh ngươi là vị thần mạnh nhất toàn cõi đất trời này sao? Vì những điều đó ngươi không bất chấp tất cả, những tình cảm tư tâm, tham lam của con người, có gì ngươi không dám đâu?” Không hiểu sao, Bàn Cổ vừa xuất hiện khiến chàng nhớ đến rất nhiều thứ, không thể giải thích được tình cảm của mình, nghĩ được gì liền nói ra ngay.

Nguyên lai người đứng trước mặt chàng không phải ai xa lạ, là vị Thần khai thiên tích địa của thế giới này: Bàn Cổ, bảy ngàn năm nay là người thống trị Thần giới, chủ thần của các Thần, chẳng qua bây giờ không còn uy phong chút nào nữa, ánh mắt tang thương ngập bi ai, ngay cả Khai Thiên thần phủ cũng mất hết vương giả chi khí.

Trong không gian xám xịt, thi thoảng cuồng phong lại cuộn lên, bụi trần rớt xuống, hơi thở trở nên rõ ràng, phảng phất như thể hiện những bất lực của thế gian.

Trước câu hỏi của Chân ma, Bàn Cổ đáp: “Đều qua mất hết rồi, mọi nhân quả đã được định sẵn, không phải ta cứ muốn là được.” Lời lẽ không dài, nhưng ẩn ước ý nghĩ thâm ảo, khiến người khác không thể lí giải.

Ông ta không tỏ vẻ gì, Liễu Dật càng giận, lớn tiếng hỏi: “Buồn cười thật….đó là giải thích của ngươi sao? Nhân quả? Ngươi là Thần cơ mà! Ngươi tin vào điều đó sao? Ngươi không phải là chủ tể vạn vật ư? Ngươi không sợ ta uy hiếp địa vị của ngươi? Không phải muốn giết ta sao? Bảy ngàn năm rồi, ngươi còn nói với ta về nhân quả được sao? Ngươi không thấy mình đáng thương ư? Còn Thiên nữ? Nữ thần của Thần giới, vận mệnh bi thảm của nàng o phải do một tay ngươi tạo ra thì ai? Ba đời ba kiếp, ngàn năm luân hồi, rốt cuộc chỉ cần một câu nói trên chót lưỡi của ngươi, thế mà là giải thích à?” Giọng nói càng lúc càng lớn, đến cuối cùng trở thành tiếng gầm…Yên lặng, từ xa xa vọng lại tiếng chàng chất vấn, Bàn Cổ vẫn cúi đầu, không nói gì, không biết cứ như vậy bao lâu…

Đột nhiên, một tiếng “tách” vang lên khe khẽ, Liễu Dật cảm giác quanh mình phát ra hồng quang, một đóa hoa hư ảo, hồng tươi lập lờ trên không, cùng tiếng “tách’, đóa Bỉ Ngạn Hoa cuối cùng cũng trổ đủ chín chiếc lá xanh ngời.

Kinh ngạc, chấn động, những tình cảm khác nhau ào ạt tràn lên não chàng, chín loại nước mắt hay chín loại khổ nạn cuối cùng cũng tề tụ đủ, trớ chú của đóa hoa trong khoảnh khắc đã hóa giải, hoa cùng lá đã cùng trổ trên tay chàng…

Đào Tiểu Vũ’s eBook

Tải ebook tại:


Chương 272: Đại Thần Thông Giả, Thất Thiên Nhân …

Gió nhẹ mơn man, mưa bụi lắc rắc, tương tư mấy độ, tuyết trắng bay bay, núi xanh vạn thước, thiên hà trăm vạn trượng.

Ma không có tâm, thần cũng không biết yêu, bạch hạc về trời tây, trời xanh ngả xuống, yêu đến cùng cực lại trở thành vô vọng xa xôi…

Cũng đến một ngày, tình duyên bị chú định gặp nhau.

Bắt đầu mĩ lệ, kết cục bi thương.

Bỉ Ngạn Hoa xuất hiện đột nhiên khiến Liễu Dật ngơ ngẩn, giọt nước mắt cuối cùng là của Bàn Cổ, theo ấn tượng của chàng đây cũng là giọt nước mắt khó lấy được nhất, nhưng sự việc xảy ra rất dễ dàng.

Chàng ngẩng đầu lên nhìn Bàn Cổ.

Gương mặt cương nghị của ông ta co rút, tròng mắt ươn ướt, biến hóa quá đột ngột khiến chàng quát lớn: “Sao? Ngươi cũng hối hận cơ à.” Lúc ở Thiên Nhai Hải Giác, chàng đã biết nước mắt của Bàn Cổ phải là nước mắt hối hận, sự tình xảy ra có phần đột ngột, chàng không nén được, bật lên tiếng quát.

Bàn Cổ vẫn không nói gì, Liễu Dật đứng cách không xa không nhịn được, lật tay phải lại, “soạt”, trường kiếm tuốt ra, một đạo tàn ảnh lóe lên, loáng cái thân ảnh chàng đã đứng trước mặt Bàn Cổ, lưỡi kiếm dậy lên kình phong, cách mi tâm ông ta chừng một thốn thì dừng lại.

Lưỡi kiếm thổi tung mấy sợi tóc đen rầm của Bàn Cổ, Liễu Dật càng tỏ ra phẫn nộ: “Sao? Muốn chết ư?” Bàn Cổ chầm chậm ngẩng đầu, ánh mắt u sầu hơi mông lung, nhìn khuôn mặt kiên nghĩ của chàng rồi thở dài khe khẽ, hơi thở phảng phất như đến từ chân trời, thâm trầm mà xa xôi, trong thanh âm ẩn chứa niềm ân hận: “Ngươi giết ta đi.” Liễu Dật kinh ngạc, chàng không bao giờ tưởng tượng được địch nhân được vận mệnh sắp đặt tuyệt không thể nói ra một câu như vậy.

Mấy ngàn năm trước, Bàn Cổ luôn bá đạo, tự tư, vô tình, làm gì cũng quyết đoán, kể cả hạ lời trớ chú ác độc với Thiên nữ, không bao giờ nói đến cảm tình, bây giờ ông ta nói ra lời lẽ như vậy, đương nhiên chàng phải kinh ngạc.

Nhưng nháy mắt, chàng đã khôi phục như thường, ánh mắt trở nên hung hãn, lạnh lùng nói: “Được, ngươi đã muốn chết, ta thành toàn cho ngươi.” Tay phải hất lên, lưỡi kiếm đen nhánh hạ xuống, không hề do dự.

Sinh tử của cự thần Bàn Cổ lại trở nên mong manh như vậy, sống hay chết chỉ phụ thuộc vào ý niệm của Liễu Dật, bất quá vẻ mặt chàng lúc đó cho thấy quyết không nương tay.

Hình như ông ta đã đợi giây phút này, chàng vừa nói xong, liền nhắm tịt hai mắt.

Cùng lúc một đạo kim quang nhàn nhạt từ mi tâm ông ta tỏa ra,chạm vào thanh trường kiếm, chàng đột nhiên cảm thấy thân thể thư sướng không nói thành lời, một cỗ đai lực đẩy chàng văng ngược ra sau.

Kim quang liên tục tăng lên, hai mắt chàng dần dần mơ hồ, mọi vật chung quanh hoàn toàn bị hoàng quang che phủ, thân thể chàng không tự chủ được, bị đẩy cách xa khỏi Bàn Cổ.

Biến hóa đột ngột khiến Liễu Dật kinh hoảng, đồng thời Bàn Cổ khôi phục lại bình thường, nhanh chóng mở bừng mắt, buột miệng: “Đại trí tuệ giả.” Một đạo bạch quang xuất hiện giữa Liễu Dật và ông ta, liên tục trải rộng, sau cùng hóa thành một bức tường ngăn cách hai người, từ trong vầng hào quang phát ra tiếng nói: “Chân ma, ngươi không thể giết y.” Thanh âm tuy bình tĩnh nhưng trầm trầm hữu lực, không thể phản kháng.

Trong kí ức sâu thẳm của Liễu Dật tựa hồ có ấn tượng nhưng không nhớ đã nghe ở đâu, chàng không do dự, lạnh lùng hỏi: “Dựa vào đâu…ta đợi ngày hôm nay bảy ngàn năm rồi, bất kể thế nào ta cũng phải giết hắn.” Bạch quang không ngừng khuếch trương, rồi co lại, giọng nói lại từ trong vọng ra: “Ngươi quên rồi sao, hiện tại ngươi do tâm ma của y mà sinh ra, nếu ngươi giết y tất ngươi cũng phải chết.” Liễu Dật chấn động, đúng vậy, giọng nói không sai, đích xác chàng do tam ma của Bàn Cổ sinh ra, nếu ông ta chét, bản thân cũng tan biến, sao mình lại không nghĩ ra? Hồng quang trong mắt chàng lấp lóe, lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại biết chuyện này.” Bạch quang vẫn không ngừng co rút, giọng nói bình tĩnh lại vang ra: “Ta chỉ là một người lang thang đây đó, lâu lắm rồi được chúng Thần gọi là Đại trí tuệ giả.”

“Chân ma, mọi việc đã thành mây khói, Bàn Cổ đã hối hận, vì sao ngươi còn cố ép bức?” Chàng đáp mà không cần suy nghĩ: “Ta bức ép…những gì hắn làm, chả lẽ không đáng bị trừng phạt? Trớ chú Thiên nữ phải chịu, Thiên Kiêu trốn đi, lẽ nào hắn cậy mình là Sáng thế thần thì có thể tự tư như vậy? Ta muốn là gì ư? Đơn giản lắm, còn hắn? Nếu ngài biết, ta thấy hắn không xứng đáng làm Thần nữa.” Nói đến đây, vẻ mặt của chàng cực kì khó coi, trong không gian vàng nhạt có máy tia hắc khí cuộn lại, quấn quít xung quanh.

Bức tường bạch quang lại vang lên giọng nói hòa thiện: “Đúng vậy, ta biết mọi việc y làm, bất quá y đã phải chịu trừng phạt rồi.” Liễu Dật giận dữ: “Cái gì là đã trừng phạt?” “Hối hận vô tận chuyển thành khổ nạn luân hồi.” “Cái gì?” Chàng không nén được kinh ngạc, buột miệng thành câu hỏi.

“Đúng thế, ngươi vừa thấy giọt lệ hối hận của y, hiện giờ y đầy ăn năn, đương nhiên cũng không còn là chủ thần của Thiên giới, sứ giả mới thay thế, còn y…phải xuống phàm gian chịu hối hận luân hồi.” Thông qua màn bạch quang, chàng nhìn sang phía Bàn Cổ, quả thật trong mắt ông ta ngập đầy hối hận, tựa hồ đó là khởi đầu của một câu chuyện khác…

Cùng lúc, bức tường ánh sáng nói: “Đi nào, Bàn Cổ, ngươi phải tiếp tục tu hành thôi.” Dứt lời, dưới chân ông ta, hoàng quang nứt toác, thân thể to lớn hóa thành một đạo lam quang, hạ xuống dưới rồi biến mất.

Sự việc xảy ra quá đột nhiên khiến Liễu Dật ngơ ngẩn, oán hận bảy ngàn năm thình lình tan biến, chàng lớn tiếng: “Hắn đi đâu? Ngài đưa hắn đi đâu?” Giọng nói quen thuộc từ trong tường bạch quang đáp: “Nhân gian…giống như ngươi, phải chịu nỗi khổ luân hồi.” Xác định hướng Bàn Cổ đi, Liễu Dật đột nhiên ngẩn người, kết thúc sao? Thình lình trường kiếm của chàng chỉ bào bức tường bạch quang, hắc khí chung quang ngưng tụ lại, quấn quanh thân kiếm, giọng chàng trở nên lạnh tanh: “Ngài dựa vào đâu và chủ tể mọi việc…” Bạch quang không hề biến động, giọng nói vẫn bình hòa: “Không, không ai chủ tể ai hết, tất cả đều theo tự nhiên…” Liễu Dật có cảm giác mơ hồ, liếc nhìn đóa Bỉ Ngạn Hoa lập lờ cạnh mình, chỉ vào rồi chết vấn Đại trí giả: “Không ai chủ tể, vậy đây là gì? Lẽ nào không phải đã được an bài sẵn sao?”

Đại trí giả đáp: “Đó không phải là vận mệnh, chỉ là một khảo nghiệm, nếu ngươi không thích, hoàn toàn không cần phải đi làm.” Liễu Dật trở nên mê man, rốt cuộc là gì đây? Nhìn đóa hoa trôi nổi bên mình, chàng đột ngột nghĩ ra một việc, quay lại hỏi Đại trí giả: “Còn nàng? Thiên nữ đó, nàng sao rồi?” Đại trí giả đáp, giọng nói vẫn bình đạm, không bộc lộ một chút tình cảm nào: “Nếu ngươi muốn, nỗi khổ luân hồi, kiếp nạn ngàn năm đã qua, nàng có thể quay lại Thần giới.”

Chàng tỏ ra không tin tưởng: “Thật sao?” Đại trí giả không đáp ngay, ngừng một lát rồi nói tiếp: “Đúng, bất quá trớ chú của Bỉ Ngạn Hoa đã giải trừ, ngươi phải giữ lời thề lúc ban đầu.” Liễu Dật ngập ngừng một chốc, trong lộ ra nét sầu thương, nói với Đại trí giả: “Ta có thể nhìn nàng một lần không?” Bạch quang hoàn toàn yên lặng, chàng hỏi xong thì lóe sáng, một thân ảnh hiện ra, không cần quan sất kĩ chàng cũng nhận ra dung nhan quen thuộc đó, là người chàng yêu thương – Thiên nữ.

Chung quanh là mây trắng trập trùng, hỏa phượng múa lượn, gió nhẹ thổi hoa rơi, nước biếc rì rào bên tai, Thiên nữ mặc váy trắng, dải lụa trắng thuần khiết lất phất, nàng ngẩng nhìn trời sao xa xăm, đôi mắt trong veo như đang nghĩ ngợi.

Liễu Dật không nén được, bước tới đưa tay ra…

Cảnh vật liền rung động rồi bị bạch quang che khuất, thân ảnh Thiên nữ tan biến, giọng Đại trí giả vang lên: “Thiên nữ đã về Thần giới, cũng đã quên ngươi.” Chàng đột nhiên cảm thấy tim đau nhói, mỗi chữ giống như lưỡi dao nhọn xuyên qua tim, người từng yêu thương lại không nhớ được chàng.

Bất ngờ chàng cảm giác mọi thứ đều không còn trọng yếu, bất kể là khởi đầu hay kết thúc cũng không ý nghĩa gì, mối tình cũng đã kết thúc.

Giọng Đại trí giả lại từ trong bạch quang vang tới: “Chân ma, khổ nạn ba kiếp của ngươi đã kết thúc, lời thề với Bỉ Ngạn Hoa chính là một trừng phạt với sát lục của ngươi, Thiên nữ đã quay về Thần giới, ngươi phải đọa lạc ở Ma giới.” Giọng nói ngừng lại một chốc, rồi tiếp tục: “Trừ tứ giới, Ma giới trở thành giới thứ năm, xuất hiện trong không gian, ngươi là chủ nhân vĩnh viễn của Ma giới…ngươi còn muốn nói gì không?” Liễu Dật im lặng, lắc đầu, đột nhiên đầu có trống không, tất cả đều không còn hiện thực, không còn trọng yếu, luyến ái ngàn năm, khổ nạn luân hồi hình như đã mất đi ý nghĩa.

Chàng nhớ đến Diệp La Bách Hoa, đến Vũ Trầm Tinh sống chết chưa biết thế nào, mình từ này sẽ bị phong ấn ở Ma giới, còn họ? Những người con gái từng yêu chàng sâu đậm sẽ thế nào?

Chàng chậm chạp thu thành trường kiếm lại, hỏi Đại trí giả: “Còn họ?” Đại trí giả đáp: “Thất Nguyệt, Bách Hoa lên Thần giới, ở lại bên ta…”

Chàng gật đầu mãn ý, tất cả đều kết thúc, chuyện cả ngàn năm chớp mắt đã thành không, quay sang nói với bức tường bạch quang: “Ta không sao.” Đại trí giả dừng lại một chút, bạch quang lấp lánh sáng, thân ảnh Thiên nữ lại hiện ra trước mắt chàng: “Nhìn lại người yêu thương một lần nữa, nhớ lời nàng nói.” Thiên nữ vẫn nhìn trời sao xa xăm, chàng nhìn nàng, đột nhiên mỉm cười, đoạn lắc đầu tuyệt vọng: “Nếu nàng còn nhớ ta ắt sẽ bi thương, xin đừng nhớ đến ta nữa…” Từ khóe mắt nhỏ xuống giọt lệ bi thương.

Hoàng quang chầm chậm tan biến, không gian dưới chân chàng nứt toác, cả thân thể rơi xuống, không gian quang chàng biến thành hư ảo, cảm giác phiêu diêu xâm chiếm ý thức của Chân ma, bất giác chàng nhắm mắt lại, cả thế giới lại trở nên yên tĩnh, giọng nói của Đại trí giả truyền tới: “Ngũ giới phân chia lại, câu chuyện của các ngươi mới bắt đầu…”

Dưới màn đêm, trong Vĩnh Hằng chi thành đèn đuốc huy hoàng, bên ngoài đại sảnh, một nữ hài tóc đỏ ngẩng nhìn trời, một ngôi sao băng màu lam đang rơi xuống, nữ hài hỏi lão giả bên cạnh với vẻ ngây thơ: “Gia gia, gia gia…khi nào ma chủ sẽ quay về?” Lão giả lắc đầu: “Gia gia cũng không biết, con đi hỏi Lang thúc, từ khi Thất Nguyệt, Bách Hoa đi rồi, nơi đây do Lang Vương quản lí…”

Ma giới – Vĩnh Hằng chi thành, Tuyết Sơn băng phủ cách ngoài ngàn dặm, trong sơn động lãnh khí kinh người, thủy tinh màu lam ánh xạ khắp nơi, một trung niên hắc y bạch phát nằm trên giường băng, hai mắt nhắm chặt, cây trường kiếm đen nhánh đặt cạnh, cả giường băng bị hoàng quang vây kín.

Hắc y nhân không phải ai khác mà là người bị Đại trí giả phong ấn ở Ma giới: Liễu Dật.

Một thân ảnh yêu kiều yên lặng ngồi bên, nhìn người nằm trên giường, mỉm cười nói: “Cứ yên tĩnh thế này, muội sẽ ở cùng huynh, bất kể ngày hay đêm, Trầm Tinh vĩnh viễn không rời huynh, muội tin rằng sẽ có ngày huynh tỉnh lại.”

Trời đêm lam sẫm, trên trời cao rơi xuống muôn vàn cánh hoa, khí lành liên tục loang ra, thân ảnh Thiên nữ hình như vĩnh viễn cô độc, nhìn ngôi sao băng màu lam, một giọng nói vang lên bên tai nàng: “Nếu nàng còn nhớ ta ắt sẽ bi thương, xin đừng nhớ đến ta nữa…” Nàng ngây ra một chút rồi hỏi thị nữ: “Thanh Hiên, ngươi có nghe thấy tiếng ai không?” Thị nữ lắc đầu: “Chủ nhân, tì nữ không thấy gì.” Thiên nữ nghiêng đầu lắng nghe, đột nhiên một trận gió mạnh lướt qua, dây chuông tím sẫm bên hông nàng rung lên trong trẻo.

Câu chuyện đến đây là hết, Chân ma vĩnh viễn đọa lạc nơi Ma giới, ngủ mãi không tỉnh, Thiên nữ quay về Thần giới, quên hết quá khứ, Bách Hoa, Thất Nguyệt cũng được lên Thần giới, theo hầu Đại trí giả, Lam Vũ Trầm Tinh bầu bạn cùng Liễu Dật.

Nhưng trong mắt Đại trí giả, đó mới chỉ là bắt đầu, ngũ giới phân chia lại, Thần giới đổi người thống trị mới, Lam Ảnh của Minh giới vẫn chưa tắt dã tâm, Ma giới còn lắm ngặt nghèo khi đứng giữa ngũ giới.

Bàn Cổ bị đày xuống Nhân gian giới sẽ thế nào, luân hồi của ông ta sẽ là một câu chuyện, Thất Nguyệt và Bách Hoa đi thế nào, Liễu Dật có tỉnh lại không, tình yêu của Vũ Trầm Tinh sẽ có kết cục ra sao, Thiên nữ cách xa ấy có nhớ lại người yêu thương không? Cuốn sách hoàng kim bị mất ở hải ngoại sẽ mang lại gì cho hai nữ hài….

HẾT

Đào Tiểu Vũ’s eBook

❮ sau

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box