1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 57 : Ngươi Có Chịu Trách Nhiệm Không? (2) (c561-c570)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 57 : Ngươi Có Chịu Trách Nhiệm Không? (2) (c561-c570)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 561: Ngươi Có Chịu Trách Nhiệm Không? (2)

Trịnh Đán,

– Ta vẫn chưa từng xem bắt muối tư, cũng muốn kiến thức một chút.

– Đừng càn quấy, đây là chúng ta đi làm chính sự, lại há có thể mang nữ quyến đồng hành.

Tang Thiên hừ một tiếng, trực tiếp cự tuyệt.

Trịnh Đán mỉm cười:

– Nếu ta nhớ không lầm nói, ta vẫn chưa vào cửa Tang gia, nghiêm khắc mà nói, vẫn chưa tính là nữ quyến của Tang gia, chỉ là nữ nhi của một diêm thương, yêu cầu xem hiện trường một chút cũng là hợp tình hợp lý mà.

Tổ An ở bên cạnh thấy mà mắt trợn tròn, thường ngày Trịnh Đán tạo cho người ta một loại cảm giác ôn nhu như nước, sao hôm nay lại ở trước công chúng không nể mặt Tang Thiên như vậy?

Vậy sau này gả vào Tang gia nàng ta còn có ngày lành không?

Chẳng lẽ hôm nay là vì có ta ở đây, nàng ta cố ý thông qua cách này để biểu lộ cõi lòng với ta à.

Ái chà, nam nhân có mị lực quá lớn chính là không tốt như vậy, rất dễ làm ảnh hưởng đến gia đình của người khác.

Tang Thiên hừ một tiếng:

– Cho dù là như vậy, chúng ta phải hành quân gấp, cỗ kiệu của ngươi không theo kịp.

– Ta cũng có thể cưỡi ngựa.

Trịnh Đán rướn cái cổ trắng ngần, kiêu ngạo giống như một con thiên nga mỹ lệ.

Tang Thiên nhướng mày:

– Chỗ ta không có ngựa cho ngươi cưỡi, ở đây đều là quân mã, không thể dùng vào việc riêng, nếu không sẽ bị giáng tội lớn.

Trịnh Đán mấp máy môi, biết những gì hắn nói là thật, trong nhất thời cũng tiến thối lưỡng nan.

Đúng lúc này, bên cạnh một thanh âm lí nhí vang lên:

– Những ngựa này của ta không phải quân mã, ta có thể mang ngươi.

Tang Thiên thiếu chút nữa thì tức giận đến thất khiếu bốc khói, ở ngay trước mặt ta câu dẫn vị hôn thê của ta à?

Cái gì gọi là có thể mang nàng ta?

Chẳng lẽ hai ngươi cùng cưỡi một con ngựa?

Ở trước mặt nhiều thủ hạ như vậy ngồi nhìn một màn này phát sinh, sau này ta còn làm lãnh đạo được không?

Đến từ Tang Thiên, điểm nộ khí +666!

Tổ An cười thầm, tên này không ngờ lại tức giận, chẳng lẽ những hành động của Trịnh Đán lúc trước không phải xuất phát từ hắn bày mưu đặt kế à?

Vậy thì chơi vui rồi.

Trịnh Đán nhìn nhìn Tổ An, lại nhìn nhìn Tang Thiên, cuối cùng vẫn lắc đầu:

– Đa tạ hảo ý của công tử, không cần.

Nếu là hai người lén ở chung, có lẽ nàng ta sẽ đầu óc nóng lên thực sự đáp ứng, dù sao cũng phải gánh vác nhiệm vụ mỹ nhân kế.

Nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, ngang nhiên thân mật cùng cưỡi chung ngựa với nam nhân khác, vậy hôn sự của Trịnh gia và Tang gia khẳng định cũng thất bại.

Tang gia tuyệt đối sẽ không cho phép nhà mình trở thành trò cười của người trong thiên hạ.

Cho dù là người Trịnh gia, hơn phân nửa cũng sẽ mất mặt mà đánh nàng ta.

Vừa rồi Tổ An cũng chỉ là thử hai người một chút, không phải thật sự cả gan làm loạn như vậy.

Rất nhanh liền sai thị vệ nhường ra một con ngựa cho nàng ta, tiếp theo liền tiến đến bến tàu.

Ước chừng sau một nén hương, đoàn người cuối cùng cũng tới bến tàu, bến tàu rộn ràng nhốn nháo, vô số thuyền công đang bận rộn dỡ hàng xếp hóa.

– Tất cả lập tức ngừng công việc, nếu không dùng tội buôn lậu để luận xử, giết không cần hỏi!

Tang Thiên vốn đã nghẹn đầy một bụng tức, lúc này vừa hay tìm thấy con đường để phát tiết, đứng ra cao giọng quát.

Thanh âm của hắn có lực xuyên thấu cực lớn, phối hợp với binh lính tản ra xung quanh, bến tàu đang nhốn nháo lập tức an tĩnh lại.

Tổ An nghe mà thầm kinh hãi, tu vi của tên này không thấp.

– Tổ An, trong tình báo của ngươi nói là nhà ai đang buôn lậu muối tư?

Tang Thiên lười chẳng muốn khách khí, trực tiếp hỏi.

Tổ An nhíu mày, cụ thể là nhà ai thì không biết, trong tình báo của Thu Hồng Lệ không có chính xác như vậy.

Có điều hắn phản ứng cũng nhanh, lập tức nghĩ ra đối sách:

– Trước tiên tra nơi có hàng hóa nhiều nhất!

Muối tư vừa lãi to lại nguy hiểm, mỗi lần buôn lậu số lượng ít thì không có lời, nếu số lần buôn lậu quá nhiều thì phiêu lưu lại quá cao, cho nên trên cơ bản đều tìm một cơ hội để xuất hàng nhiều.

Tang Thiên gật đầu, vung tay lên, sớm đã có thủ hạ điều tra chung quanh.

Rất nhanh liền có kết quả, một đám binh lính mang theo một người trung niên đi tới trước mặt:

– Bẩm báo thống lĩnh, hôm nay trên bến tàu xuất hàng nhiều nhất là nhà hắn.

Tổ An quan sát người trung niên đó một phen, bộ dạng bình thường, ném ở trên đường cái tùy ý có thể thấy được, không nhìn ra có gì đặc sắc.

Duy nhất đáng để lưu ý là hắn da mịn thịt mềm, trên tay cũng không có vết chai, nhìn ra được sinh hoạt thường ngày rất được ưu ái.

– Hầu thúc, sao lại là ngươi?

Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng kinh hô của Trịnh Đán.

Tổ An sửng sốt, quay đầu nhìn nàng ta:

– Ngươi biết người nàyà?

Trịnh Đán gật đầu:

– Hắn là quản gia Hầu Vân của Trịnh gia chúng ta, rất nhiều việc phụ thân đều giao cho hắn xử lý.

– Ồ?

Vẻ mặt Tổ An lập tức trở nên nghiền ngẫm.

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến vừa rồi đám người mình hành quân được nửa đường, cỗ kiệu của Trịnh Đán bỗng nhiên nhảy ra, sợ rằng không phải trùng hợp.

Bị nàng ta ở đó trước sau trì hoãn gần nửa canh giờ, nghĩ chắc là để tranh thủ thời gian cho người bên này.

Tang Thiên có biết chuyện này không?

Lúc này Tang Thiên cũng mở miệng hỏi:

– Hầu Vân, ngươi làm gì ở đây?

– Hôm nay Trịnh gia có một lô hàng phải xuất, cho nên ta đến bên này giám sát một chút.

Hầu Vân cười bồi nói.

– Đã là hàng của Trịnh gia, vậy chắc không thành vấn đề, lại tra nơi khác.

Tang Thiên phất phất tay ra hiệu thả hắn ra.

– Chậm đã!

Tổ An đương nhiên là không cho phép, nào có buông tha dễ dàng buông tha như vậy, nhìn thẳng vào Hầu Vân hỏi,

– Hôm nay các ngươi xuất hàng gì?


Chương 562: Ngươi Có Chịu Trách Nhiệm Không? (3)

Hầu Vân cung kính đáp:

– Chỉ là một số hàng hóa bình thường hàng ngày.

– Đừng giả ngu, rốt cuộc là gì?

Tổ An lạnh lùng nói.

Trịnh Đán ở bên cạnh đứng dậy:

– A Tổ, ngươi là hoài nghi Trịnh gia chúng ta đang buôn lậu muối tư sao?

Tổ An thầm nghĩ còn cần hoài nghi à, rõ ràng là đúng mà, không ngờ Trịnh gia thân là một trong tứ đại diêm thương của Minh Nguyệt Thành, không ngờ cũng ở sau lưng buôn lậu muối tư.

Có điều ngẫm lại cũng đúng, hơn nửa định mức cũng Minh Nguyệt Thành đều bị Sở gia chiếm, ba nhà khác và một số gia tộc nhỏ chia sẻ không đến một phần ba định mức còn lại, đích xác rất khó thỏa mãn khẩu vị của bọn họ.

Đương nhiên ngoài miệng hắn không thể nói thẳng ra:

– Đương nhiên không phải, chỉ có điều ta lo lắng có đôi khi người dưới cả gan làm loạn, mượn dùng danh đầu của Trịnh gia làm một số chuyện ác, vạn nhất tương lai lộ ra, làm bại hoại thanh danh của Trịnh gia, cho nên lúc này cứ điều tra rõ một chút.

– Vẫn là A Tổ nghĩ chu đáo.

Trịnh Đán mỉm cười, sau đó quay đầu nói với Hầu Vân,

– Hầu, ngươi có nghe thấy không, trả lời chi tiết là được.

Từ ngữ khí của nàng ta không nhìn ra có dao động cảm xúc gì.

Tổ An thầm khen ngợi, nữ nhân này không biết là thực sự vô tộ ihay là giả vờ vô tội, nếu là giả, vậy diễn xuất đó không khỏi cũng quá tốt rồi.

– Là một số bông vải, sinh ý của Trịnh gia rất lớn, một bộ phận là sản nghiệp vải bông, cho nên vận những cái này chắc không phải phạm pháp chứ?

Bị người ta hoài nghi, tâm tình của Hầu Vân cũng không tốt lắm, trực tiếp nói lại.

– Thủ tục xuất quan hoặc là phê văn đâu, lấy ra cho ta xem?

Tổ An vươn tay ra,

Tang Thiên ở bên cạnh không nhịn được nhìn hắn một cái, không phải ai cũng nói tên này trước kia là hạng lưu manh bất học vô thuật ư, sao những chi tiết thương mậu này cũng biết rõ như vậy?

Cái này thì hắn không hiểu rồi, Hoàng tự ban của Minh Nguyệt Học Viện dạy tu hành quả thật rất ít, nhưng ở một số lĩnh vực cuộc sống thực tế thì lại giảng rất nhiều.

Rất nhiều học sinh cảm thấy không thú vị, Tổ An là để tìm hiểu các mặt của thế giới này, có thể nghe nghiêm túc thì đều nghe.

Nghĩ tới hàng hóa lớn như vậy ra vào cảng, khẳng định có phê văn tương quan mới có thể cho đi.

Hầu Vân nhìn Tang Thiên trưng cầu ý kiến, Tang Thiên hừ một tiếng:

– Nhìn ta làm gì, hôm nay Tổ An đại biểu Minh Nguyệt Công, cứ nghe theo lời nói của hắn là được.

– Vâng vâng vâng.

Hầu Vân vội vàng từ trong lòng lấy ra một đạo thủ lệnh đưa tới.

Tổ An kiểm tra một chút, đích xác viết xuất cảng là bông vải.

Chỉ có điều hắn không tin hoàn toàn, trực tiếp đi đến thuyền hàng của bọn họ:

– Mở khoang, ta muốn kiểm tra.

Hầu Vân biến sắc:

– Nhưng hàng hóa đã được chất xong rồi, hiện tại mà mở khoang rồi chất lại, ít nhất cũng phải trì hoãn một ngày, đến lúc đó không thể giao hàng đúng hạn, Trịnh gia chúng ta sẽ phải đền tiền.

Tổ An lạnh lùng nói:

– Mở khoang!

Vung tay lên, các thị vệ của Sở gia đã đứng ở những địa điểm yếu hại của khoang thuyền, chỉ cần có lệnh sẽ lập tức hành động.

Lúc này Hầu Vân cũng biến sắc, lớn tiếng nói:

– Nếu không kiểm tra ra gì, tổn thất của Trịnh gia sẽ do ngươi phụ trách à?

Đối mặt với sự chỉ trích thanh sắc câu lệ của hắn, Tổ An không hề bị kích thích, mà là quay sang nhìn Trịnh Đán ở bên cạnh.

– Không phải đại tiểu thư của các ngươi đang ở đây à? Chuyện lớn như vậy đương nhiên là do nàng ta làm chủ, nàng ta muốn ta chịu trách nhiệm thì ta sẽ chịu trách nhiệm, nàng ta không cần ta chịu trách nhiệm ta sẽ không chịu trách nhiệm, Trịnh tiểu thư nghĩ sao?

Tổ An cười hì hì nhìn nàng ta.

Sắc mặt Trịnh Đán ửng đỏ, tên này cố ý nói như vậy để chiếm tiện nghi của ta, có điều vẫn đáp:

– Tổ công tử tất cả đều vì việc công, sao lại bắt ngươi chịu trách nhiệm chứ?

Tổ An cười ha ha:

– Trịnh tiểu thư không cần ta chịu trách nhiệm là tốt nhất, xem ra giao tình của chúng ta đúng là không tệ lắm.

Tang Thiên ở bên cạnh nhướng mày, theo bản năng đẩy đẩy mũ giáp trên đầu, sao cảm thấy hôm nay mũ đội có chút không thoải mái.

– Tiểu thư đã lên tiếng, các ngươi đi theo ta.

Hầu Vân đi ở phía trước, ra hiệu cho thuộc hạ mở cửa khoang.

Tang Thiên phất phất tay, binh lính dưới tay hắn cũng nối đuôi nhau đi vào điều tra.

Tổ An cũng đánh mắt, bảo người của Sở gia cũng theo vào, hiện giờ hắn đã không tin được người của Tang Hoằng.

Ngay sau đó hắn vẫn lo lắng, cũng đi theo.

Tang Thiên và Trịnh Đán trao đổi ánh mắt, cũng đi theo.

Trong khoang thuyền từng bao tải chồng chất như núi, những binh lính đó khi kiểm tra khá là thô bạo, trực tiếp dùng đao đâm vào bao tải, sau đó thì rút ra.

Nhìn thấy vải bông không ngừng từ trong bao tải lòi ra, Hầu Vân đau thịt, vội vàng hò hét:

– Mọi người đừng làm loạn như vậy, các ngươi muốn xem bao nào ta sẽ mở ra cho các ngươi.

Đáng tiếc không ai quan tâm tới hắn, hắn đành phải chạy tới nói với Tổ An:

– Cô gia Sở gia, hiện tại kiểm tra cũng kiểm tra rồi, ngài đã yên tâm rồi chứ?

Tổ An từ chối cho ý kiến, trực tiếp đẩy hắn ra, trực tiếp đi tới tầng dưới cùng, nhìn bao tải nhiều chi chít chồng chất phía dưới.

Hắn muốn kiểm tra chỗ dưới cùng, đáng tiếc trừ khi tìm người bỏ hết hàng bên trong rồi dỡ thuyền, nếu không căn bản là không thực tế.

Có điều rất nhanh hắn liền có phản ứng, mình vẫn theo bản năng dùng kinh nghiệm kiếp trước để suy nghĩ.

Hiện giờ là thế giới tu hành, khí lực của người tu hành lớn hơn người bình thường không biết bao nhiêu lần.

Thế là tự hắn động thủ, bắt đầu nhấc từng bao tải ở phía dưới lên.


Chương 563: Vô Năng Cuồng Nộ

Các thị vệ của Sở gia cũng vội vàng chạy tới hỗ trợ, không lâu sau liền dọn ra một phương ba thước vuông.

– Cô gia Sở gia, ngươi làm gì thế!

Hầu Vân quýnh lên, vội vàng chạy tới ngăn cản, lại bị mấy người Phong Đại Ngưu ngăn lại.

Tổ An mặt trầm như nước, từ bên dưới cùng xách ra mấy bao tải.

– Vì sao Hầu quản gia lại gấp như vậy?

Tổ An ném mấy bao tải tới dưới chân hắn.

– Ta gấp à? Đâu có gấp đâu.

Hầu Vân cười ha ha, có điều mọi người đều nhìn ra được trán hắn đã túa mồ hôi.

Tổ An nhìn Trịnh Đán và Tang Thiên một cái, thấy sắc mặt bọn họ ngưng trọng, liền cười thầm trong lòng.

Trực tiếp rút ra một cây đao đâm vào mấy bao tải đó.

Một đám người thò cổ nhìn, lần này chảy ra không phải là bông vải.

Có điều khiến Tổ An thất vọng là, căn bản cũng không phải là muối ăn màu trắng, mà là đất cát màu vàng.

– Ngươi chất cát vàng trong hàng hóa làm gì?

Tổ An giật thót, dự cảm không rõ lúc trước cuối cùng cũng trở thành hiện thực rồi, cho nên kỳ thật lúc này hắn cũng không quá giật mình như vậy.

Hầu Vân cười khà khà nói:

– Cô gia mười ngón không dính nước mùa xuân, tất nhiên không rõ chuyện của đám người cực khổ chúng ta, những cái này là dùng để làm đá ép thuyền, tránh sóng to gió lớn.

Thế nhân đều biết Tổ An trước khi chưa làm cô gia của Sở gia chỉ là một tên sa cơ thất thế trên phố, mà Hầu Vân nhìn bộ dang thì mấy năm nay một mực sống những ngày an nhàn sung sướng, cho nên những lời này của hắn tràn ngập vẻ trào phúng, mọi người đều nghe ra.

Mắt Tổ An hơi nhíu lại, tên này lại chơi lộ số âm dương nhân với ta à!

Hắn cũng lười chẳng muốn nói nhiều, trực tiếp kiểm tra bao tải khác một lượt, nhìn thấy đại đa số chảy ra đều là cát vàng, không khỏi cười lạnh nói:

– Dùng nhiều cát như vậy để ép thuyền à?

Hầu Vân lấy ra khăn tay lau mồ hôi trên trán:

– Chúng ta chở nhiều cát trên thuyền chắc không phạm pháp chứ?

Tổ An chỉ vào hàng hóa đầy khoang, nói:

– Nếu không có gì bất ngờ thì trên thuyền này đại đa số hàng hóa chắc đều là cát vàng à? Trịnh gia chính là làm ăn như vậy ư?

Khi nói tới câo cuối cùng thì nhìn về phía Trịnh Đán.

Trịnh Đán hơi nhíu mày, hành vi như vậy đích xác là có chút khả nghi.

– Cái này… Cái này…

Hầu Vân không ngừng lau mồ hôi, hiển nhiên nhất thời cũng nghĩ ra lý do gì có thể giải thích.

– Người đâu, dẫn đi, thẩm vấn thật nghiêm!

Tổ An trực tiếp hạ lệnh.

Tang Thiên đứng dậy:

– Làm vậy sợ rằng không thích hợp đâu, Sở gia không có quyền chấp pháp, trên lý thuyết thì nên giao người này cho Tập Tư Doanh chúng ta.

Tổ An lạnh lùng nói:

– Hôm nay vốn là chuyện mười phần chắc chín, kết quả đến Tập Tư Doanh một chuyến, đám buôn lậu muối nhận được tin tức trước mà đánh tráo hàng hóa, lại giao cho Tập Tư Doanh mà sợ rằng không thích hợp?

Tang Thiên giận dữ:

– Ngươi là nói ta tiết lộ tin tức?

Đến từ Tang Thiên, điểm nộ khí +213!

Tổ An thản nhiên đáp:

– Ta không hề nói Tang tướng quân tiết lộ, chỉ là Tập Tư Doanh nhiều người lắm mắt, chưa biết chừng bên trong có nội ứng của bọn buôn lậu muối tư, không thể không đề phòng.

– Nói hưu nói vượn, đây là ngươi đang nói xấu tướng sĩ khổ cực của Hà Phòng Doanh chúng ta!

Tang Thiên hung hăng nhìn hắn.

Các binh lính khác của Hà Phòng Doanh ai nấy cũng đều ánh mắt bất thiện, đặt tay lên chuôi đao.

Đến từ binh lính A của Hà Phòng Doanh, điểm nộ khí +66!

Đến từ binh lính B của Hà Phòng Doanh, điểm nộ khí +66!

Đến từ binh lính C của Hà Phòng Doanh, điểm nộ khí +66!

Thị vệ của Sở gia vây tới, ai nấy thần sắc khẩn trương nhìn binh lính chung quanh.

Tổ An lại không hề lo lắng, tên gia hỏa Tang Hoằng đó bà ra mưu kế như vậy nhằm vào Sở gia, nhìn một cái là biết không phải hạng tốt lành gì.

Hiện tại vô số người đều biết ta tới bến tàu, hơn nữa đồng hành còn có nhiều thị vệ của Sở gia như vậy, nếu thực sự gặp chuyện không may, đó chính là chuyện rất lớn.

Mắt thấy thế cục khẩn trương chạm cái là nổ ngay, Trịnh Đán bước về phía trước, đứng giữa hai bên:

– A Tổ, nghe ngươi nói như vậy là đang hoài nghi Trịnh gia chúng ta tham dự buôn lậu.

– Ta cũng không phải có ý này, chỉ có điều có khả năng là người bên dưới lừa trên gạt dưới buôn lậu muối tư, các ngươi cũng là người bị hại, chắc hẳn các ngươi cũng muốn điều tra rõ ràng tất cả chứ?

Tổ An đáp.

– Chúng ta tất nhiên muốn điều tra rõ ràng, chỉ có điều nếu để người ta biết quản gia của Trịnh gia chúng ta bị bắt, mọi người sẽ nghĩ như thế nào? Khẳng định là sẽ lập tức hoài nghi Trịnh gia, như vậy sẽ tạo thành tổn thất không thể vãn hồi đối với danh dự của gia tộc chúng ta.

Trịnh Đán nói.

– Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, Trịnh tiểu thư việc gì phải lo lắng những cái này?

Tổ An mỉm cười, vẫn là một bước cũng không nhường.

Bên Tang Thiên cũng không thể để hắn mang người đi, trong nhất thời trở nên giằng co.

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân chỉnh tề truyền đến, sau đó một tiếng cười to truyền tới:

– Một khi đã như vậy, không bằng không bằng đi!

Tổ An quay đầu lại nhìn, phát hiện cũng là người quen cũ, Huyền úy Bàng Xuân dẫn theo nha dịch chạy tới?

Tang Thiên lạnh lùng nói:

– Đây là phạm vi chức quyền của Tập Tư Doanh chúng ta chứ? Có phải Huyền úy đại nhân có chút bao biện làm thay?

Bàng Xuân cũng không để ý, khẽ cười nói:

– Tang thống lĩnh nói quá lời rồi, đây không phải là thấy hai bên các ngươi đều không nguyện ý để người hiềm nghi bị đối phương mang đi không, như vậy để bên thứ ba ta trung lập thẩm vấn hắn, chẳng phải là tốt hơn à?


Chương 564: Vô Năng Cuồng Nộ (2)

Tang Thiên thầm nghĩ ngươi tính là trung lập cái rắm.

Đúng lúc này Bàng Xuân lại bổ sung một câu:

– Tang thống lĩnh và Trịnh gia có quan hệ thông gia, lần này gặp chuyện không may lại là người của Trịnh gia, có phải nên tránh tị hiềm không?

Tang Thiên giật nảy mình, hắn biết tình huống trước mắt này là hắn khẳng định không thể mang người đi rồi, một khi đã như vậy, giao cho Bàng Xuân cũng tốt hơn là giao cho Sở gia.

Bên Tổ An cũng không có dị nghị, Bàng Xuân là người của Tạ thành chủ, từ trên ý nghĩa nào đó mà nói, Tạ thành chủ và Sở gia không phải nhất mạch, nhưng cũng không phải cùng một mạch với bên Tang Hoằng, hơn nữa quan hệ của Tạ gia và Sở gia còn có chút gần gũi.

Rất nhanh Bàng Xuân liền mang người đi, đồng thời còn niêm phong rất nhiều nhân chứng vật chứng ở hiện trường.

Tổ An cũng vội vàng trở về thông tri chuyện phát sinh cho bên Sở gia.

Đợi khi hai bên đi rồi, Tang Thiên gọi Trịnh Đánvào một góc bí mật, bất mãn nhìn nàng ta:

– Vì sao lại để lại Hầu Vân, vì sao trong những bảo tải to ở khoang thuyền đều chứa cát vàng? Sơ hở chồng chất như vậy bất kể là ai nhìn thấy cũng có thể nhìn ra vấn đề.

Trịnh Đán đáp:

– Lúc nhận được tin tức thì đã quá muộn, cho dù ngươi và ta kéo dài thời gian cũng không kịp.

Chúng ta trong lúc vội vàng tìm đâu ra nhiều bông vải như vậy mà thay vào? Có thể sử dụng cát vàng để thay thế đã là kết quả tốt nhất rồi.

– Về phần Hầu Vân, muốn trong khoảng thời gian ngắn hoàn thành việc này, phải có người ở đây trù tính an bài chứ, hắn chính là nhân tuyển tốt nhất.

Tang Thiên biết những gì nàng ta nói là tình hình thực tế, chỉ có điều nghĩ đến Hầu Vân bị mang đi, trong lòng hắn liền khó tránh khỏi lo lắng:

– Nhưng Hầu Vân vẫn bị Bàng Xuân mang đi, nếu hắn nói ra chuyện gì không nên nói, vậy thì sẽ phiền to!

Trịnh Đán mỉm cười:

– Yên tâm, Hầu thúc là lão nhân trong nhà, vẫn tin được.

Hơn nữa đã trải qua mấy chục năm sóng gió, một số tiểu đả tiểu nháo căn bản là không dọa được hắn, hơn nữa, hôm nay tất cả đều không có chứng cớ xác thực.

Tang Thiên cười lạnh nói:

– Rất nhiều lúc phá án cần phải có chứng cớ, có lẽ ngươi vẫn chưa biết những hình phạt trong nha môn lợi hại thế nào, anh hùng có thể chịu được nghiêm hình tra tấn trong kịch nam thật sự là vô cùng hiếm có, ta thấy Hầu Vân đó là bộ dạng sống an nhàn sung sướng quen rồi, nếu rơi vào trong tay ta, đảm bảo hắn trong vòng ba ngày sẽ khai ra tất cả những gì mình biết.

Trịnh Đán thở dài:

– Cho nên chúng ta phải trong thời gian ngắn nhất cứu hắn ra, để tránh đêm dài lắm mộng.

– Đã rơi vào trong tay Bàng Xuân, người của Sở gia lại nhìn chằm chằm, làm sao cứu ra dễ dàng như vậy được?

Tang Thiên bất mãn nói.

Trên mặt Trịnh Đán vẫn bình tĩnh:

– Yên tâm đi, từ lúc ban đầu nhận được thông tri, ta đã nghĩ sẵn biện pháp rồi, cũng đã dặn dò Hầu thúc, hắn cũng đã có chuẩn bị tâm lý với việc bị bắt.

– Biện pháp gì?

Tang Thiên vội vàng truy hỏi.

– Ngày mai ngươi sẽ biết, đương nhiên đến lúc đó cần Tang đại nhân phối hợp một chút.

Trịnh Đán đáp.

Thấy nàng ta ra vẻ thần bí, Tang Thiên cũng lười chẳng muốn truy hỏi, như vậy sẽ lộ ra mình rất ngốc, thế là liền hỏi một vấn đề khác:

– Đúng rồi, những muối tư lúc trước đâu rồi?

– Thời gian gấp rút, đương nhiên là đổ vào sông rồi, bằng không bị tra được là Trịnh gia chúng ta thì xong đời.

Trịnh Đán thở dài một hơi, trong ánh mắt lộ ra vẻ tiếc rẻ.

– Thằng chó Tổ An, làm hại chúng ta tổn thất bao nhiêu bạc!

Nghe thấy đáp án này, Tang Thiên tức giận đến há miệng chửi to.

Đến từ Tang Thiên, điểm nộ khí +999!

Ở bên cạnh, trên mặt Trịnh Đán vẫn mang nụ cười thục nữ hoàn mỹ, trong lòng lại đang thầm cảm thán, vị hôn phu này của nàng ta thường ngày nhìn thì rất uy phong, kết quả vừa gặp phải chuyện liền hoảng thành như vậy, chỉ biết cuồng nộ vô năng, ở phương diện này vẫn kém xa cha hắn.

Nếu so sánh, tên gia hỏa Tổ An đó thường ngày thì cà lơ phất phơ, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại bình tĩnh khó chơi tới đáng sợ.

Nghĩ đến những chuyện lúc trước với Tổ An, nàng ta bỗng nhiên cảm thấy tim đập mạnh, trên khuôn mặt trắng nõn cũng bất tri bất giác hiện ra vẻ đỏ ửng.

Lại nói Tổ An một đường ra roi thúc ngựa chạy về Sở gia, thông tri cho bọn họ tiến triển mới nhất.

– Gì cơ, không ngờ không tra được muối tư!

Nghe xong hắn bẩm báo, Tần Vãn Như đang muốn phát tác, bỗng nhiên nghĩ đến lúc trước tên này không biết là sợi dây thần kinh nàn nằm lệch, vừa nói hắn một câu hắn liền nổi nóng, lo lắng lần này lại cãi nhau ầm ĩ, cho nên đành nén xung động muốn mắng hắn.

Chỉ hậm hực hừ một tiếng, đồng thời trong lòng cũng thầm thấy kỳ quái, ta việc gì phải sợ tiểu tử này, hắn thực sự có thể lật trời với ta sao?

Càng nghĩ càng là buồn bực, vẫn muốn phát tác, nhưng chuyện như vậy có đôi khi chú ý lớn tiếng doạ người, lúc ban đầu không phát tác ra, vẫn sau khi khí thế tiết ra, muốn dồn lên lại sẽ không dễ dàng.

Cuối cùng chỉ hậm hực lườm đối phương một cái, nghĩ để tới lần sau lại tìm cơ hội tốt tính sổ với tiểu tử ngươi.

Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +9+9+9…

Nhìn thấy điểm nộ khí liên tiếp xuất hiện, Tổ An ngược lại cảm thấy không quen, nữ nhân này đúng là mang thù.

Có điều ngươi muốn tức giận thì phiền ngươi tức lớn một chút, điểm nộ khí 9 9 lẻ tẻ thế này, nói thật, ta cũng khôngthèm.

Sở Trung Thiên có chút bất ngờ nhìn thê tử một cái, thầm nghĩ sao hôm nay tính tình của nàng ta lại tốt như vậy, không quá nàng ta lúc bình thường.

Hắn chỉ cho là hiệu quả tu thân dưỡng của thê tử trong những ngày gần đây, trong nhất thời cũng có thêm mấy phần ý trấn an.


Chương 565: Cướp Giết

Sở Sơ Nhan ở bên cạnh hé miệng mỉm cười, chỉ có nàng ta là hiểu rõ tâm lý của mẫu thân nhất, đoán được có lẽ đối phương lo lại ầm ĩ như lần trước rồi khó giải quyế.

– Cái này cũng không thể trách A Tổ, ít nhất hiện giờ cũng đã xác nhận được sau lưng muối tư có bóng dáng của Trịnh gia, ngay cả Hà Phòng Doanh cũng tham dự vào trong đó, muốn bắt quả tang cũng không phải dễ dàng như vậy.

Sở Trung Thiên trầm giọng nói.

Sở Sơ Nhan cũng lộ ra vẻ lo lắng:

– Chẳng trách mấy năm nay muối tư của Minh Nguyệt Thành tràn lan như vậy, lại cấm mãi không được, thì ra là nghiệp quan cấu kết, nội ứng ngoại hợp, chúng ta làm sao mà tra được!

Tổ An cũng đề xuất lo lắng của mình:

– Hiện tại vấn đề lớn nhất là tuy chúng ta đã biết tên đầu sỏ phía sau màn, nhưng tất cả đều không có chứng cớ, bên Huyền úy đại nhân chỉ sợ cũng rất khó thẩm vấn ra được gì.

– Ta tới phủ thành chủ một chuyến, thương lượng với Tạ đại nhân chuyện này.

Sở Trung Thiên đứng dậy nói.

Đối với đám người bọn họ mà nói, kết quả thẩm vấn kỳ thật không ở chỗ có chứng cớ hay không, mà là trao đổi lợi ích sau lưng.

Chỉ cần hai bên bàn được điều kiện, cho dù trắng cũng có thể nói thành đen, càng đừng nói lần này Trịnh gia vốn chính là đen.

Chỉ có điều muốn lão hồ ly Tạ Dịch triệt để nghiêng về phía Sở gia, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy.

Trong ánh mắt oai hùng của Sở Trung Thiên hiện lên một chút lo lắng, hy vọng lần này điều kiện hắn đề ra đừng quá phận.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có gia đinh hốt hoảng đến bẩm báo:

– Khởi bẩm lão gia phu nhân, Ngọc Thành thiếu gia xảy ra chuyện rồi.

Nghe thấy hắn bẩm báo, mọi người ở đây đồng loạt ngẩn ra.

Ngay cả Tổ An cũng không hiểu ra sao, tên béo chết tiệt Sở Ngọc Thành đó thì có thể xảy ra chuyện gì?

Phải biết rằng một thân phòng ngự của hắn cơ hồ là vô địch trong cùng cấp bậc, đối mặt kẻ không bằng mình thì càng là nghiền ép.

Huống chi lần này hắn còn đi cùng với Uông Nguyên Long, bên Uông gia cũng có không ít hộ vệ giỏi giang.

Đợi đã!

Sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi, trong đầu hiện ra một suy đoán đáng sợ.

Không lâu sau, Sở Ngọc Thành cả người đều là máu được nâng cáng tiến vào.

Bình thường hai người nâng cáng là đủ rồi, nhưng bộ dạng của hắn quá béo, phải mất bốn người mới nâng được.

– Con của ta!

Sở Thiết Sinh và thê tử Hồ Lệ Tinh sớm đã nghe tin chạy, Sở Thiết Sinh còn trấn định một chút, Hồ Lệ Tinh sớm đã gục vào trên người nhi tử mà khóc thành người nước mắt.

Tổ An lần đầu tiên biết tên của thê tử Sở Thiết Sinh, lập tức giật nảy mình, quan sát kỹ nàng ta một phen.

Luận bộ dạng thì cũng được coi là đẹp, cũng là phụ nhân có chút khí chất.

Cho dù là cùng tuổi với Tần Vãn Như, nhưng dấu vết của năm tháng ở trên người nàng ta lại rõ ràng hơn rất nhiều.

Bất kể là dung mạo hay là dáng người đều kém xa Tần Vãn Như, thật sự không xứng với cái tên hồ ly tinh.

Ơ, vì sao ta lại theo bản năng lấy Tần Vãn Như ra để so sánh?

Phì phì phì, xui!

Lúc này thị vệ theo vào nói:

– Vừa rồi Ngọc Thành thiếu gia cả người đầy máu chạy về, nói có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, nhưng vừa nói xong liền gục xuống, chúng ta vội vàng nâng hắn vào.

Sở Trung Thiên vội vàng đi tới, vươn tay ra đặt trên ngực Sở Ngọc Thành, một cỗ nguyên khí dồi dào được truyền vào trong cơ thể hắn.

Sở Ngọc Thành rên khẽ một tiếng, từ từ tỉnh lại.

– Ngọc Thành, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sở Trung Thiên vội vàng hỏi.

– Ta hộ tống Uông Nguyên Long về phủ, nửa đường bỗng nhiên bị Trần Huyền tập kích, sau một phen khổ chiến, hộ vệ của Uông gia đều chết trận, Uông Nguyên Long cũng bị bắt, ta vất vả lắm mới thoát được.

Cho dù hắn nói chuyện có chút đứt quãng, nhưng ý tứ biểu đạt vẫn khá rõ ràng.

– Trần Huyền!

Sở Thiết Sinh ở bên cạnh cả giận nói,

– Thằng chó, ta và ngươi không đội trời chung!

Sở Ngọc Thành thì áy náy nói:

– Ngọc Thành không thể bảo vệ tốt Uông huynh, đồng thời chỗ bạc đó cũng bị đánh mất, vốn là không có mặt mũi trở về, chỉ có điều nghĩ đến mau chóng thông tri về nhà để sớm có tính toán, mới…

– Được rồi, không cần nói nữa, cái này không trách được ngươi.

Sở Trung Thiên vươn tay ra ngăn lại,

– Người đến, đưa Ngọc Thành xuống dưỡng thương.

Sở Thiết Sinh và Hồ Lệ Tinh vội vàng đi theo, dẫu sao bọn họ chỉ có một nhi tử duy nhất này.

– Lão gia, hiện tại phải làm sao bây giờ?

Tần Vãn Như nhích lại gần, ngữ khí lộ ra vẻ rất trầm trọng.

Sở Trung Thiên thở dài một tiếng:

– Đúng là họa vô đơn chí, vốn định mượn cơ hội này làm dịu quan hệ với Uông gia, không ngờ ngược lại thành khéo quá hóa vụng.

Sở Sơ Nhan ở bên cạnh vội vàng hạ lệnh, sai người vào trong thành hỏi thăm khắp nơi, xem có thể thám thính được tin tức gì không.

Tuy người tỏa ra, đôi mi thanh tú của nàng ta vẫn nhíu chặt, dẫu sao nàng ta cũng biết là hy vọng tìm thấy sẽ không lớn.

– Vì sao Trần Huyền này lại ở trong thành như cá gặp nước tới vậy, theo lý thuyết với thân phận của hắn, nên náu mình để tránh bại lộ mới đúng, nhưng hắn không ngờ lại hoàn toàn không sợ điều này.

Sở Sơ Nhan không nhịn được nói ra nghi hoặc trong lòng.

Sở Trung Thiên cũng mặt co mày cáu:

– Tên này trơn như cá chạch, chúng ta vây quét mấy lần, đều bị hắn tránh được, có mấy lần chúng ta đều là mười phần chắc chín, kết quả vẫn để hắn chạy thoát, cũng không biết hắn là làm thế nào.

– Liệu có phải có liên quan tới Thạch gia không, hắn và Mai Siêu Phong là thân huynh đệ, lúc trước có Mai Siêu Phong và Thạch gia mật báo cho hắn, lần này phải chăng cũng trốn trong những sản nghiệp cũ của Mai Hoa Bang?


Chương 566: Cự Kình Bang Chủ

Tổ An nói lại đại khái một lần quan hệ của Trần Huyền và Mai Siêu Phong, Thạch Côn.

Mấy người còn lại giật nảy mình, Tần Vãn Như lại vừa tức vừa lo:

– Sao ngươi không nói sớm?

– Các ngươi có hỏi đâu.

Tổ An xòe tay, chủ yếu vẫn là các loại sự vụ của hắn quá bận, dẫn tới quên mất.

Tần Vãn Như:

– …

Sở Trung Thiên:

– …

Sở Sơ Nhan:

– …

Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +233!

Khi nàng ta đang muốn phát tác, bỗng nhiên lại có hộ vệ tới bẩm báo:

– Báo! Gia chủ Uông gia dẫn người đánh tới cửa.

– Gì!

Sở Trung Thiên cả kinh, vội vàng chạy tới cửa lớn.

Sở Sơ Nhan cũng vội vàng theo sau, chỉ có điều hiện giờ thân thể của nàng ta dẫu sao vẫn chưa khang phục, đứng lâu cũng mệt, dẫn tới khi đi đường đầu bỗng nhiên choáng váng, cả người lắc lư.

Tổ An vội vàng đi tới đỡ lấy nàng ta:

– Ngươi không sao chứ?

– Không sao,

Sở Sơ Nhan lắc đầu,

– Ngươi đỡ ta ra ngoài xem tình huống.

– Được!

Nhìn nữ nhi bảo Tổ An đỡ tới cửa lớn, Tần Vãn Như chớp chớp mắt, từ lúc nào quan hệ của hai người lại trở nên thân mật như vậy?

Từ nhỏ đến lớn nữ nhi đều lạnh lùng, cự tuyệt người khác từ ngoài ngàn dặm, càng đừng nói có tiếp xúc tứ chi với nam nhân.

Có điều nghĩ đến lúc trước nữ nhi nhắc tới chuyện chữa thương, dường như quần áo cũng phải cởi.

Vừa nghĩ tới nữ nhi bảo bối của mình rất có thể cho tiện nghi cho tên gia hỏa nhìn thế nào cũng không thuận mắt đó, Tần Vãn Như liền có chút bực bội.

Tổ An đỡ Sở Sơ Nhan tới cửa, nhìn thấy có một đám người đang vây ở đó, trong tay bọn họ cũng không cầm binh khí, có điều ai nấy xách gậy gỗ, đòn gánh, xẻng nồi.

Chắc bọn họ cũng biết nếu thực sự xung đột, cầm binh khí cũng không đánh lại những hộ vệ này của Sở gia, chẳng thà làm ra vẻ đáng thương một chút để thu hút sự đồng tình.

Người cầm đầu lúc trước đã gặp trên đại hội gia tộc, chính là Gia chủ Uông Phúc của Uông gia.

Hắn vốn đang nói gì đó với Sở Trung Thiên, bỗng nhiên ánh mắt quét tới trên người Tổ An, không khỏi tức sùi bọt mép, trực tiếp đánh tới hắn:

– Họ Tổ, trả mạng con trai ta lại đây!

Đến từ Uông Phúc, điểm nộ khí +999!

Tổ An sửng sốt, thầm nghĩ tên này phát điên gì thế?

Sở Trung Thiên phản ứng nhanh hơn, thân hình chợt lóe ngăn ở giữa hai người:

– Uông huynh, việc này có hiểu lầm.

– Có hiểu lầm gì, nếu không phải hắn hẹn Nguyên Long đến thanh lâu gặp mặt, sao Nguyên Long lại gặp phải đại nạn lần này!

Uông Phúc cả giận nói.

Đến từ Uông Phúc, điểm nộ khí +446!

Tổ An không nhịn được nói:

– Uông huynh có chết đâu, hiện tại ngươi nói những cái này có phải rất xui xẻo không?

Uông Phúc thiếu chút nữa thì trực tiếp tức tới nổ phổi:

– Xú tiểu tử ngươi nói những lời rắm chó gì thế!

Đến từ Uông Phúc, điểm nộ khí +514!

Tần Vãn Như ở bên cạnh bỗng nhiên có chút vui sướng khi người khác gặp họa, thường ngày mình bị tên này chọc giận cho tức đến ngắc ngoải, hiện tại cuối cùng cũng có nan huynh nan đệ.

Sở Trung Thiên vội vàng cản Uông Phúc lại, cười khổ nói:

– Uông huynh, có gì chúng ta đi vào rồi nói, đừng để người khác thấy lại chê cười.

– Hừ, ngươi tìm một tên gia hỏa như vậy làm con rể còn không sợngười ta chê cười thì ta sợ gì chứ!

Uông Phúc trực tiếp hất tay hắn ra.

Sở Trung Thiên:

– …

Tần Vãn Như:

– …

Tổ An cũng nghẹn lời, đánh người không đánh vào mặt, ngươi nói như vậy thực sự rất quá đáng.

Khi đang định lên tiếng, Sở Sơ Nhan vội vàng kéo hắn lại, ý bảo hắn đừng xung động.

Sau đó mới tiến lên nói với Uông Phúc:

– Bái kiến thế thúc.

– Là Sơ Nhan à.

Lúc trước cho dù là đối với Sở Trung Thiên, vẻ mặt Uông Phúc cũng không khách khí, nhưng nhìn thấy Sở Sơ Nhan, ngữ khí theo bản năng vẫn nhu hòa hơn mấy phần.

Tổ An thầm bĩu môi, xì, đúng là nam nhân!

– Việc này kỳ thật không trách được A Tổ, mời Nguyên Long đến Thần Tiên Cư kỳ thật là chủ ý của ta.

Sở Sơ Nhan nói.

– Chủ ý của ngươi?

Uông Phúc giật mình, thật sự rất khó liên hệ được nữ tử cao ngạo lạnh lùng như Sở Sơ Nhan với chuyện này, chắc không phải là để che chở cho trượng phu mà cố ý nói như vậy chứ.

– Không sai, chủ yếu là để che tai mắt người ta, biểu đạt một chút thiện ý của Sở gia, hóa giải nguy cơ hai nhà chúng ta…

Sở Sơ Nhan hạ giọng nói lại chân tướng một lần.

Sắc mặt Uông Phúc biến hóa bất định:

– Tuy biện pháp của ngươi đích xác rất tốt, trên lý thuyết mà nói thì cũng rất bí mật, nhưng vì sao bọn họ vừa tách ra, Nguyên Long liền xảy ra chuyện? Chẳng lẽ các ngươi tự biên tự diễn một vỡ kịch à!

Sở Sơ Nhan giải thích:

– Vì sao thế thúc lại nghĩ như vậy? Tuy hai mươi vạn lượng bạc không ít, nhưng đối với hai nhà Sở Uông cũng không phải là con số lớn, chúng ta có thể vì chút tiền này mà làm vậy được sao? Rốt cuộc là ai muốn phân hoá đồng minh hai nhà chúng ta, chắc hẳn thế thúc cũng biết rồi.

Uông Phúc giật nảy mình:

– Chẳng lẽ là Tang…

– Cái này thì không dám vọng ngôn,

Sở Sơ Nhan lắc đầu,

– Chỉ có điều hiện giờ lệnh lang chắc tạm thời không sao, hắn là bị Trần Huyền cướp đi, đối phương đã không giết hắn ngay tại chỗ, mà là phí khí lực lớn mang hắn đi, chứng minh hắn khẳng định có cố kỵ, tất nhiên sẽ không làm tổn hại tới tính mạng của con tin.

– Trần Huyền chính là đạo tặc giết người không chớp mắt!

Cho dù đối phương phân tích rất có đạo lý, Uông Phúc vẫn quan tâm quá tất loạn, nghe thấy danh đầu của Trần Huyền lập tức tay chân lạnh toát.

Bỗng nhiên quay đầu lườm Tổ An:

– Đều là tại ngươi, nghe nói Trần Huyền đó muốn ám sát ngươi, khẳng định là một đường theo dõi ngươi mới đụng phải Nguyên Long nhà chúng ta!


Chương 567: Cự Kình Bang Chủ (2)

Tổ An không biết phải nói gì, đúng là nằm cũng trúng đạn.

Thôi, nể tính ngươi lo lắng cho ái tử, không tính toán với ngươi.

Lúc này Sở Trung Thiên cũng mở miệng:

– Uông huynh yên tâm, Sở gia chúng ta nhất định sẽ dùng hết sức giải cứu Nguyên Long.

– Được, hôm nay nể mặt Sở huynh.

Có điều đừng trách ta lời xấu nói trước, nếu Nguyên Long có ba dài hai ngắn gì, ta không để yên cho Sở gia các ngươi đâu!

Uông Phúc hừ một tiếng, hậm hực dẫn thủ hạ rời đi.

Nhìn thân ảnh của bọn họ, Tần Vãn Như tức giận đến cả người run rẩy:

– Đúng là phản rồi, hiện tại người nào cũng dám đến Sở gia chúng ta diễu võ dương oai, làm như nhà bọn họ mới là công tước vậy.

Sở Trung Thiên cười khổ nói:

– Phu nhân việc gì phải nhọc lòng, ngươi cũng biết hiện giờ tình thế của nhà chúng ta đang ác liệt, Uông gia chỉ là một trong mấy minh hữu, chúng ta vẫn cần bọn họ giúp.

Huống chi lần này là ái tử trong nhà hắn xảy ra chuyện, có chút thất thố cũng là không thể tránh được.

Tần Vãn Như hừ một tiếng:

– Ngươi luôn suy nghĩ cho người khác, nhưng có lúc nào người khác nghĩ cho ngươi chưa.

Sở Trung Thiên trầm giọng nói:

– Ta tốt với người khác không yêu cầu người khác cũng phải hồi báo lại ta, chỉ cầu không thẹn với lương tâm mà thôi.

Tần Vãn Như cũng ý thức được vừa rồi có chút nặng lời, kéo tay hắn áy náy nói:

– Phu quân, ngươi đúng là người tốt.

Tổ An ở bên cạnh trợn mắt lên, đều là vợ chồng già rồi còn ở nơi này phát cẩu lương, nếu không ta và Sơ Nhan cũng phát một chút.

Chỉ có điều khi nhìn về phía Sở Sơ Nhan, thấy nàng ta lại cau mày, hiển nhiên là đang nghĩ phương pháp phá cục:

– Lần này nếu không thể thành công giải cứu Uông Nguyên Long về, liên minh của Uông gia và Sở gia chúng ta cũng triệt để tan vỡ, ài, sớm biết như vậy ta đã không làm điều thừa, nên trực tiếp đưa bạc đến Uông gia.

Tổ An vội vàng an ủi:

– Cái này làm sao trách ngươi được, không ai biết ngày mai và bất ngờ cái nào tới trước.

– Đáng tiếc hiện tại trạng thái thân thể của ta không tốt, không thể đi điều tra tung tích của Uông Nguyên Long.

Sở Sơ Nhan cắn chặt môi, kỳ thật trải qua sự trị liệu của Tổ An trong những ngày này, hiện giờ sinh hoạt hằng ngày của nàng ta đã không thành vấn đề, nhưng một khi sử dụng nguyên lực, rất có khả năng sẽ làm thương thế nặng thêm.

Từ nhỏ đến lớn đã quen cường đại rồi, hiện giờ lại yếu ớt khiến nàng ta vô cùng khó chịu.

Tổ An nói:

– Yên tâm đi, cứ giao cho ta điều tra, ta nhất định sẽ cứu được Uông Nguyên Long về.

– Ngươi tính tra thế nào?

Sở Sơ Nhan có chút lo lắng.

Tổ An đáp:

– Trước tiên tra từ sản nghiệp các nơi của Mai Hoa Bang ở trong thành, ta cảm thấy Trần Huyền chắc trốn ở một chỗ trong đó.

– Được, ngươi phải cẩn thận, mang theo thị vệ đồng hành.

Sở Sơ Nhan nhắc nhở.

Tổ An cười ha ha:

– Trong nhà còn có lão bà xinh đẹp như vậy đang chờ ta, ta không nỡ để mình gặp chuyện không may đâu.

Sở Sơ Nhan đỏ mặt xì một tiếng:

– Không đứng đắn!

Sau khi Tổ An rời khỏi Sở gia, lập tức tới học viện tìm Khương La Phu, đối phương đã chuẩn bị tìm hắn làm người đại diện tiếp nhận sản nghiệp của Mai Hoa Bang, khẳng định đã sớm phái người điều tra chi tiết sản nghiệp các nơi của Mai Hoa Bang, có nàng ta chỉ điểm, tìm người chắc sẽ làm ít công to.

Khi Tổ An đang đi chung quanh tra tìm tung tích của Trần Huyền, Trần Huyền lại xuất hiện trên một đảo giữa hồ ở ngoại ô?

Chung quanh là một đám đại hán bưu hãn cầm vây quanh hắn.

Trần Huyền đứng ở trung tâm trấn định tự nhiên nói:

– Ta là tới gặp Bang chủ các ngươi, Cự Kình Bang chính là đãi khách như vậy à?

– Khốn khiếp, Bang chủ chúng ta là ngươi muốn gặp thì gặp à?

– Ngươi rốt cuộc nhờ đâu mà biết được nơi này là Cự Kình Bang?

– Trên đảo có nhiều tuần tra như vậy, sao ngươi lại tìm được tới nơi này?

Nghe thấy người xung quanh ngươi một lời ta một câu, Trần Huyền cười ha ha:

– Quan phủ không tìm thấy Cự Kình Bang các ngươi, Trần Huyền ta chẳng lẽ lại cũng không tìm thấy sao?

– Trần Huyền?

– Hắc Phong Đại Đạo!

Ở một giải Minh Nguyệt Thành, danh đầu của Trần Huyền là tồn tại có thể dọa trẻ con nín khóc.

Đám người này lúc ban đầu còn vẻ mặt dữ dằn, sau khi biết thân phận của hắn ai nấy lại chột dạ lui lại mấy bước.

– Cự Kình Bang chúng ta và Hắc Phong Trại các ngươi xưa nay nước sông không phạm nước giếng, ngươi tới làm gì?

Có tiểu đầu lĩnh to gan gắng gượng hỏi.

Trần Huyền xòe hai tay trước mắt mọi người:

– Yên tâm, hôm nay Trần mỗ không phải tới giết người, mà là đến bàn một cuộc sinh ý với Bang chủ các ngươi.

– Trần trại chủ đã lăn lộn trên đường, theo lý nên biết Bang chủ chúng ta chưa bao giờ gặp khách.

Tiểu đầu lĩnh đó đáp.

Trần Huyền mỉm cười:

– Xưa nay nghe nói Bang chủ Cự Kình Bang cực kỳ thần bí, là thần long thấy đầu không thấy đuôi, chưa từng có ai gặp được Bang chủ các ngươi, có người nói Bang chủ Cự Kình Bang là mỹ nhân tuyệt sắc, có người nói Bang chủ các ngươi là lão đầu còng lưng, còn có người nói là đại hán cuồng dã lưng hùm vai gấu, hôm nay ta cũng muốn kiến thức một chút, Bang chủ các ngươi rốt cuộc là bộ dạng gì.

– Chẳng lẽ ngươi muốn xông vào à?

Bang chúng của Cự Kình Bang đều biến sắc, ai nấy nắm chặt đao trong tay.

– Trần mỗ muốn tới đâu, chẳng lẽ các ngươi cản được sao?

Trần Huyền hừ một tiếng, một cỗ khí thế ngạo nghễ tỏa ra bốn phía.

Các bang chúng của Cự Kình Bang căn bản không phải là đối thủ, ai nấy lập tức cảm thấy hít thở khó khăn, bị bức cho theo bản năng lui về phía sau.


Chương 568: Cự Kình Bang Chủ (3)

Số ít thực lực tàm tạm, cũng chỉ là ở đó khổ sở chống đỡ.

– Để hắn vào đi.

Lúc này bỗng nhiên xa xa truyền đến một thanh âm âm nhu.

Thanh âm hiển nhiên cố ý che giấu, thậm chí không phân biệt rõ là nam hay là nữ.

Bang chúng Cự Kình Bang sau khi nghe thấy, lại không có chút dị nghị, cung kính tản sang hai bên, nhường ra một con đường.

Trần Huyền cười khẽ một tiếng, lập tức đi vào trong.

Một đường đi tới trước một gian nhà, hai cánh cửa lớn tự động mở ra.

Trần Huyền kẻ tài cao gan cũng lớn, không do dự, trực tiếp đi vào.

– Nếu bàn về thần bí, Hắc Phong Trại Trần trại chủ cũng không thua gì ta, gần đây lại đột nhiên xuất đầu lộ diện, đây là vì sao?

Một thân ảnh ngồi phía sau bình phong.

– Tới gặp Bang chủ tất nhiên phải tỏ thành ý,

Trần Huyền mỉm cười,

– Chỉ không ngờ Bang chủ Cự Kình Bang đại danh lừng lẫy lại là nữ.

– Ô? Sao ngươi xác định được ta là nữ nhân?

Thân ảnh phía sau Bình phong ngạc nhiên nói.

– Ta đây có năng lực đặc thù, đó chính là vô cùng mẫn cảm với mùi nữ nhân, không cần nhìn, chỉ cần ngửi không khí chung quanh cũng có thể biết Bang chủ là nữ tử, hơn nữa còn là nữ tử rất đẹp.

Trong ánh mắt Trần Huyền lập tức tràn ngập vẻ nóng bỏng, lần này vốn là tính tới làm một cuộc giao dịch, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn.

Phía sau bình phong vang lên một tiếng cười khẽ, thanh âm không qua cố ý biến hóa, quả nhiên là thanh âm của nữ tử, giống như tiếng hót của chim hoành oanh, lại ôn nhuận giống như chén sứ rót đầy nước.

– Không ngờ Trần trại chủ lại có năng lực thần kỳ như vậy, thân phận của ta đã bị nhìn thấu cũng không tính là thiệt.

Nữ tử cười khẽ một tiếng,

– Kể ra vận khí của trại chủ cũng rất tốt, thường ngày ta cũng không ở trên đảo, nếu không phải hôm nay xảy ra chút việc đặc biệt, chỉ sợ ngươi đến cũng không gặp được ta.

Trần Huyền cười ha ha:

– Vận khí của cá nhân ta trước nay không tồi.

– Có thể một mực tự do tự tại dưới sự vây quét liên hợp của Minh Nguyệt Công và Thành chủ đại nhân, vận khí đương nhiên là không tồi.

Nữ tử cảm thán nói.

– Cô nương cũng vậy thôi, kể ra hai ta cũng coi như đồng bệnh tương liên đi.

Trần Huyền có chút tò mò với dung mạo của đối phương, thanh âm dễ nghe như vậy, đúng là khiến người ta ngứa ngáy.

Nếu đổi lại là bình thường, hắn khẳng định hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, trực tiếp xông lên gạt bình phong ra nhìn.

Nhưng Cự Kình Bang mấy năm nay một mực lăn lộn phong sinh thủy khởi, khiến hắn trong nhất thời cũng không rõ nội tình của đối phương, không dám quá tùy ý.

Thế là kéo một cái ghế ngồi xuống, định xem tình huống rồi tính.

Nữ tử hiển nhiên không quá hứng thú tán gẫu việc nhà với hắn, trực tiếp đi vào chủ đề:

– Trại chủ cứ muốn tới gặp ta, rốt cuộc là có chuyện gì?

Trần Huyền trầm giọng nói:

– Chuyến này là muốn bàn một cuộc sinh ý với Bang chủ.

– Ồ? Không biết là sinh ý gì?

Nữ tử sau bình phong có chút tò mò.

Trần Huyền cười ha ha, không vội vã trả lời, mà nói:

– Muốn bàn sinh ý đương nhiên phải hai bên chân thành, ta tự mình đến bái phỏng Bang chủ, đã biểu hiện đủ thành ý rồi, nhưng bái phỏng cho tới bây giờ vẫn tránh mà không gặp, sợ rằng thành ý này hơi có chút khiếm khuyết?

Phía sau bình phong vang lên một tiếng cười duyên:

– Chỉ là thói quen dưỡng thành sau nhiều năm, hy vọng Trần trại chủ không lấy làm phiền lòng.

Vừa dứt lời, một đạo thân ảnh minh diễm động lòng người từ phía sau bình phong chậm rãi đi ra.

Mắt Trần Huyền lập tức sáng rực lên, nữ tử trước mắt mặc một thân hồng trang nóng bỏng, áo rất ngắn, lộ ra cái bụng phẳng lì, trắng nõn mê người, rõ ràng là ôn nhu yếu đuối, nhưng là nam tử khi nhìn thấy sẽ theo bản năng nghĩ đến thân thể của nàng ta khẳng định rất linh hoạt, ngồi bên trên mà đong đưa thì khẳng định vừa đẹp lại tràn ngập sức bùng nổ.

Xiêm y của nàng ta không chỉ phía dưới rất ngắn, áo bên trên cũng rất trễ, núi tuyết cao ngất hình thành một khe rãnh rất sâu, vô thức hấp dẫn ánh mắt người ta nhìn tới nơi đó, nhưng lại không thấy gì.

Nhưng càng là như vậy, lại càng khiến người ta ngứa ngáy.

Điều duy nhất khiến người ta tiếc nuối là, trên mặt đối phương đeo vải đỏ, che đi hơn nửa khuôn mặt, nhìn rõ dung mạo.

Có điều cặp mắt to mỹ lệ đó đã thể hiện ra dung mạo dưới lớp khăn che mặt nhất định sẽ không khiến người ta thất vọng.

Trần Huyền thầm nghĩ dáng người đẹp như vậy, mặt có đẹp hay không không quan trọng.

Đồng thời trong lòng cũng có chút kỳ quái, theo lý thuyết loại bang hội buôn lậu này mỗi ngày đều sống trong cảnh màn trời chiếu đất, làn da chắc phải gần như màu lúa mạch mới đúng, kết quả da thịt của nàng ta lại giống như ngâm trong sữa, so với người đứng đầu một bang thì càng giống tiểu thư khuê các hơn.

Có điều nghĩ lại một chút, Bang chủ của Cự Kình Bang này xưa nay thần bí, trước giờ không lộ diện trước mặt người khác, không bị mặt trời chiếu cho đen cũng là rất bình thường.

Nhìn thấy lửa nóng trong ánh mắt của hắn, thiếu nữ áo đỏ cũng phớt lờ, khóe miệng nở một nụ cười mị hoặc:

– Hiện tại đủ để tỏ rõ thành ý của ta rồi chứ?

– Đương nhiên là đủ.

Trần Huyền thầm nghĩ nếu ngươi kéo quần áo xuống thì thành ý sẽ càng đủ hơn.

– Cũng không biết Trần trại chủ rốt cuộc tính bàn sinh ý gì với ta?

Thanh âm của nữ tử kiều mỵ, lại phối hợp với ngoại hình phong tao của nàng ta, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải lòng hươu ý vượn.

– Ả này cũng không kém Thu Hồng Lệ của Thần Tiên Cư là bao nhiều.

Trần Huyền nuốt nuốt nước miếng, hận không thể lập tức xông lên đè nàng ta dưới người mà chà đạp một phen.


Chương 569: Giai Nhân Tới Chơi

Có điều thanh danh của Cự Kình Bang vang dội, trong lòng hắn cũng có chút cố kỵ, chưa nắm rõ nội tình của đối phương nên không dám xằng bậy.

– Hôm nay đến bái phỏng là muốn bàn một chút chuyện góp cổ phần với Bang chủ.

Ánh mắt của Trần Huyền không kiêng nể gì nhìn qua nhìn lại giữa mông và ngực nàng ta, trong lòng thầm bổ sung một câu, hai cái ta đều muốn vào.

– Không biết Trần trại chủ có ý gì?

Nữ tử có chút nghi hoặc.

– Đương nhiên là sinh ý muối tư, chẳng lẽ Cự Kình Bang còn làm nghiệp vụ khác à?

Trần Huyền ung dung ngửa ra sau ghế, thưởng thức mỹ nhân trước mắt.

Bàn sinh ý với nữ nhân xinh đẹp như vậy quả thật là một chuyện sung sướng.

Nữ tử nhíu mày, trầm giọng nói:

– Nhiều năm qua, sinh ý của Hắc Phong Trại và Cự Kình Bang nước giếng không phạm nước sông, lời này của trại chủ là có ý gì?

Muối tư này là lợi nhuận kếch sù, có thể ăn một mình, nàng ta tất nhiên không muốn chia một chén canh với người khác.

– Bang chủ không cần lo lắng, lần này ta đến không phải muốn cướp sinh ý của quý bang, mà là muốn hợp tác.

Trần Huyền giải thích.

Nữ tử nghi hoặc nói:

– Cách hợp tác thế nào?

Trần Huyền nói:

– Sinh ý này của quý bang từ trên trình độ nào đó mà nói thì còn có phiêu lưu lớn hơn cả Hắc Phong Trại chúng ta, bất kể là triều đình hay là Minh Nguyệt Công, đều muốn trừ đi cho thống khoái.

Nhưng đồ các ngươi bán lại không kém gì muối quan, thậm chí còn tốt hơn một chút, sở dĩ có khác nhau như vậy, nguyên nhân căn bản là các ngươi không có diêm dẫn của quan phương, muối giống nhau nhưng lại thành muối tư.

– Chẳng lẽ ngươi có thể làm ra diêm dẫn?

Nữ tử lập tức có phản ứng.

Trần Huyền mỉm cười:

– Nếu không sao ta dám tới quấy rầy Bang chủ?

– Thứ diêm dẫn này triều đình khống chế cực nghiêm, hơn nữa hàng năm đều có hạn ngạch, sao ngươi có thể…

Nói đến một nửa, nữ tử cuối cùng ngươi có phản ứng,

– Nghe nói đại thiếu gia của Uông gia bị bắt, chắc là bút tích của trại chủ rồi.

Trần Huyền có chút bất ngờ:

– Không ngờ Bang chủ lại ở trên hoang đảo ngoại ô này, không ngờ tin tức lại linh thông như vậy.

Nữ tử cười nhạt:

– Biết sao được, làm cái nghề này của chúng ta, nếu tin tức không thông thì đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Trần Huyền nghĩ thấy cũng đúng, liền nói:

– Không sai, ta có biện pháp từ chỗ Uông gia có được diêm dẫn chính quy, cho nên muốn dùng lô diêm dẫn này để góp cổ phần sinh ý muối tư.

Nữ tử trầm tư một lát, gật đầu nói:

– Đích xác cũng có vài phần dụ hoặc, không biết Trần trại chủ muốn lấy mấy thành cổ phần?

Trần Huyền cười nói:

– Mọi người đã có thành ý như vậy, đương nhiên là chia năm năm, không ai thiệt hơn ai.

Nữ tử nghe vậy liền cười lạnh:

– Hay cho mọi người không ai thiệt hơn ai, trại chủ chỉ dùng ra một lô diêm dẫn mà thôi, cái khác lại không cần làm, hơn nữa diêm dẫn này cũng là mua bán không vốn, liền trực tiếp muốn năm phần, có phải rất quá đáng không.

Trần Huyền cũng thu hồi nụ cười:

– Lời này của Bang chủ không đúng rồi, làm mậu dịch muối ăn vốn là lợi nhuận kếch sù, sự khác biệt lớn nhất giữa muối tư và muối quan chính là có diêm dẫn hay không, hiện giờ ta cung cấp cho các ngươi một con đường thân phận hợp pháp, đòi năm thành thì sao lại là quá đáng?

– Việc này không phải tính như vậy,

Nữ tử trầm giọng nói,

– Muối tư chúng ta buôn bán và muối quan vốn là đi theo hai con đường khác nhau, ngươi tự dưng muốn một nửa, khiến cho thu nhập cuối cùng của chúng ta còn không bằng trực tiếp buôn lậu muối tư, chúng ta bận rộn cả nửa ngày là để làm gì?

Trần Huyền lắc đầu:

– Bang chủ đừng bắt nạt ta không hiểu giá thị trường, muối tư hai mươi ba mươi văn một cân, muối quan một cân 100 văn thậm chí có đôi khi có thể bán được 150 văn, chênh lệch lợi ích tới sáu bảy lần, sao lại không có lợi để kiếm?

– Trại chủ chỉ biết một mà không biết hai, muối quan đích xác bán được với giá cao, nhưng đối ứng dân chúng căn bản không mua nổi, sau đó đều phải mua muối tư của chúng ta,

Nữ tử giải thích,

– Cho nên chênh lệch sáu bảy lần mà ngươi nói chỉ là giá trị lý luận, trên thực tế căn bản không đạt được như vậy, phải nói là còn lâu mới đạt được.

– Bang chủ cảm thấy bao nhiêu là thích hợp?

Trần Huyền kỳ thật cũng rõ môn đạo trong đó, vừa rồi cũng chỉ là cố ý giở công phu sư tử ngoạm mà thôi.

Nữ tử trầm mặc một lúc, môi hồng hé mở thốt ra một con số:

– Nhiều nhất là một thành tiền lời sang năm.

– Một thành?

Trần Huyền giận dữ, bỗng nhiên từ trên ghế đứng lên,

– Đây là ngươi bố thí cho ăn xin à? Ta mang theo thành ý mà đến, Bang chủ làm như vậy không khỏi rất quá đáng.

Một cỗ khí thế vô cùng hùng hậu tỏa ra bốn phía, người của Cự Kình Bang bên ngoài nghe thấy động tĩnh đều muốn xông vào, lại bị nữ tử ra hiệu cho không cần.

Sau khi hét dừng thủ hạ, nữ tử mới xoay người lại, không nhanh không chậm đáp:

– Trần trại chủ cứ bình tĩnh, xin nghe ta giải thích kỹ đã.

Hiện giờ chúng ta buôn lậu muối tư kỳ thật không cần diêm dẫn, dù sao cũng là hai chiêu số hoàn toàn khác khác nhau.

Đương nhiên là có diêm dẫn có thể cung cấp một số bảo hiểm, giảm bớt một số phiêu lưu trên sinh ý.

Chỉ tiếc diêm dẫn này của trại chủ chỉ là một lần duy nhất, đã định trước là không thể kéo dài nhiều năm.

– Ngoài ra trại chủ cũng đừng nhìn chúng ta quá thoải mái, kỳ thật một bộ phận thu nhập rất lớn của chúng ta đều phải cầm đi đút lót cho các bộ môn, nếu không sao chúng ta có thể sống sót nhiều năm như vậy.

Phần lớn lợi nhuận đều bị những người đó cầm đi, chúng ta cũng chỉ có thể có được một bộ phận nhỏ, cho nên đưa cho trại chủ một thành đã là vất vả lắm mới gom góp ra được rồi.


Chương 570: Giai Nhân Tới Chơi (2)

Trên mặt Trần Huyền lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm:

– Đã sớm nghe nói Cự Kình Bang có quan hệ với quan phủ, không biết là dựa hơi vị đại nhân nào?

Nữ tử biến sắc:

– Trại chủ hỏi những cái này là vượt tuyến rồi.

Trần Huyền cũng biết nàng ta sẽ không trả lời, cười ha ha:

– Vậy hai thành đi, không thể ít hơn.

Nữ tử lắc đầu:

– Nhiều nhất là một thành rưỡi!

Trần Huyền lâm vào trầm mặc:

– Được, thành giao!

Hừ hừ, lão tử sớm muộn gì cũng có một ngày kéo ngươi vào trong phòng, đến lúc đó tiền cũng có, người cũng có, nói chung đều là của ta, hiện tại ít một chút cũng không sao.

– Hợp tác vui vẻ.

Nữ tử mỉm cười, nâng chung trà lên ý bảo dùng trà thay rượu.

Trần Huyền kinh nghiệm phong phú, cũng không sợ nàng ta hạ độc, cách không chạm với nàng ta, sau khi nhấp một ngụm nhỏ liền nói:

– Hàn huyên lâu như vậy, vẫn chưa biết phương danh của Bang chủ.

Nữ tử đáp:

– Ta họ Quan.

– Quan…

Trần Huyền thầm tức giận, thầm nghĩ nữ nhân này ngay cả tên cũng không nói, có điều sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ biết.

Bên này đang chia của, Tổ An ở trong thành thì cầm danh sách Khương La Phu dưa cho hắn bắt đầu tra tìm nơi ẩn thân của Trần Huyền.

Từ lúc trước Tổ An giao 750 vạn lượng tiền nợ cho Khương La Phu, nàng ta bắt đầu lên kế hoạch tiếp nhận sản nghiệp của Mai Hoa Bang, dùng năng lực của học viện điều tra sản nghiệp trong tối ngoài sáng của Mai Hoa Bang cũng không phải là quá khó.

Thấy Tổ An tìm tới cửa, Khương La Phu cũng không do dự, trực tiếp đưa danh sách đã sửa sang lại cho hắn, dù sao sau này cũng cần hắn ra mặt tiếp nhận những cái này, giao trước cho hắn xem cũng không có vấn đề gì.

Nhìn địa chỉ điền xá nhiều chi chít trên sổ sách, Tổ An thầm líu lưỡi, thì ra mở sòng bạc kiếm tiền tốt như vậy.

Hắn cũng không chậm trễ, dẫn theo thị vệ của Sở gia điều tra chung quanh, đáng tiếc điều tra tới cả buổi tối, vẫn không thu hoạch được gì.

– Chẳng lẽ là ta đoán sai rồi?

Tổ An cũng có chút uể oải, chỉ có thể về Sở phủ trước rồi nói.

Dẫu sao buổi tối còn phải trị liệu cho Sở Sơ Nhan.

Vừa trở lại Sở gia bẩm báo việc này, bất kể là phu phụ Sở thị hay là Sở Sơ Nhan đều cau mày, hiển nhiên cục diện hiện giờ là bọn họ lo lắng nhất.

Nếu không cứu được Uông Nguyên Long, Uông gia và Sở gia bởi vậy mà quyết liệt, vậy thì đúng là phiền.

Đúng lúc này, Thành Thủ Bình kích động chạy tới, vẻ mặt hưng phấn nói:

– Cô gia cô gia, bên ngoài có người tìm ngươi.

– Ai thế?

Tổ An có chút tò mò, đã trễ thế này rồi, ai lại chạy tới tìm hắn? Còn khiến tên này hưng phấn như vậy?

Thành Thủ Bình há há miệng, bỗng nhiên chú ý thấy đám người Sở Trung Thiên ở bên cạnh, vội vàng nuốt lại lời nói:

– Tiểu nhân không dám nói.

– Có gì mà không dám nói, từ lúc nào lại học được cái kiểu ấp a ấp úng như vậy.

Tần Vãn Như bực mình nói, nàng ta vẫn có ấn tượng với tên gia đinh này, năm đó thu xếp tiểu thiếp cho lão gia, không ít lần khiến mình ngột ngạt.

Thành Thủ Bình thầm nghĩ vết thương lần trước bị đánh vẫn chưa khỏi, có điều bị Gia chủ phu nhân tiểu thư đồng loạt nhìn chằm chằm, hắn lại không dám lằng nhằng, đáp:

– Là Thu cô nương.

– Thu cô nương nào?

Sở Trung Thiên sửng sốt, trong nhất thời không kịp phản ứng.

Thành Thủ Bình đắc ý nói:

– Toàn bộ Minh Nguyệt Thành còn có Thu cô nương nào nữa, đương nhiên là Thu Hồng Lệ của Thần Tiên Cư.

Phải biết rằng vô số nam nhân đăng môn đến thăm đều khó gặp được nàng ta một lần, hiện giờ không ngờ nửa đêm nửa hôm lại chủ động tới tìm cô gia, hắn lập tức có một loại cảm giác được thơm lây.

– Thu Hồng Lệ?

Sắc mặt Tần Vãn Như lập tức trở nên khó coi, lớn như vậy vẫn chưa từng thấy con rể như vậy, không chỉ không tuân thủ đạo làm chồng đi khắp nơi câu dẫn nữ nhân khác, hiện tại còn để nữ nhân tìm tới cửa?

Sắc mặt của Sở Sơ Nhan cũng khó coi, không một thê tử nào nghe thấy một hoa khôi thanh lâu nửa đêm nửa hôm tới tìm trượng phu của mình lại cao hứng được cả.

– Thu Hồng Lệ tới tìm ai?

Sở Trung Thiên ở bên cạnh một lúc sau vẫn chưa phục hồi tinh thần.

– Tìm cô gia.

Thành Thủ Bình chớp chớp mắt, nhớ lại những năm trước dường như cũng từng nghe nói lão gia ngầm khen ngợi Thu Hồng Lệ xinh đẹp, chẳng lẽ ăn dấm chua của cô gia à?

Kể ra lão gia bất kể là mặt nào cũng không phải cô gia có thể sánh bằng, chỉ là phương diện tán gái này thì lại kém cô gia quá xa.

Nhiều năm như vậy ở trong nhà một thiếp thất cũng không có, mình cũng chính bởi vì việc này mà bị sung quân đến phòng củi.

Nhìn cô gia người ta kìa, mới đến có mấy ngày đã các loại cờ màu tung bay rồi.

Lão gia à lão gia, ngươi phải học một chút.

Cảm nhận được ánh mắt quỷ dị của mọi người, Tổ An ngượng ngùng nói:

– Có lẽ là người ta có chính sự gì muốn tới tìm ta, ta ra ngoài xem

– Chính sự? Một hoa khôi thanh lâu nửa đêm nửa hôm tìm tới cửa thì có thể có chính sự gì?

Tần Vãn Như hừ một tiếng,

– Vừa hay ta cũng muốn đi theo xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Sở Trung Thiên gật đầu:

– Ta cũng đi.

Tần Vãn Như không nhịn được lườm trượng phu một cái, tên này rốt cuộc là tò mò chuyện gì mà cũng muốn đi nhìn Thu Hồng Lệ?

Chỉ có điều ở trước mặt nhiều hạ nhân như vậy, nàng ta cũng không tiện phát tác.

Chỉ có thể hung hăng lườm Tổ An một cái, chính là tên gia hỏa này gây ra tất cả!

Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +333!

Thu được điểm nộ khí của nàng ta Tổ An cũng chết lặng rồi, thầm nghĩ kệ nàng ta đi, cũng không thể ăn nàng ta được.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box