[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 74 : Vương Uẩn Xúi Giục (c731-c740)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Vương Uẩn Xúi Giục
Đổi thành kỹ năng khác, Nhâm Tiểu Túc nhất định không lãng phí ba cuốn đồ phổ đâu.
Chung quy với ba cuốn đồ phổ này, hắn có thể học được ba kỹ năng với ba cuốn đồ phổ đó.
Tuy nhiên, tỷ lệ rút thăm được thật sự rất thấp.
Tuy hiện tại kỹ năng này không có chỗ dùng nhưng tương lai chắc chắn sẽ có.
Đương nhiên, ý Nhâm Tiểu Túc không phải là nhảy dây.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc thầm hỏi cung điện:
“Khi nào ngươi mới tuyên bố nhiệm vụ tiếp theo?”
Cung điện đáp:
“Không có quyền hạn được biết.”
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, câu trả lời này rất giống câu “tùy tâm trạng” a.
Thôi, hắn cũng không có biện pháp gì với cái cung điện này, chỉ có thể thành thành thật thật chờ đối phương giao nhiệm vụ.
Vào lúc Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ, một người bị thương nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Thuốc kia… ngươi có bán không?
– Đúng là người thông minh nha…
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở:
– Trên đời làm gì có cái bánh nào rơi từ trên trời xuống.
Nói đi, ngươi muốn mua bao nhiêu.
Đám người kia giống như lời La Lam nói, vì lợi ích mới tới Thánh sơn chứ nào phải vì trăm dân thiên hạ.
Sống chết có quan hệ gì với Nhâm Tiểu Túc hắn?
Cho nên, thuốc có thể cho nhưng tuyệt đối không cho miễn phí.
– Ngươi thấy 20.000 đồng thế nào?
Thương binh hỏi.
– Không được…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Thuốc được hái ở nơi cực kỳ nguy hiểm.
Nhiêu đó còn chưa đủ lộ phí cho ta.
Mỗi người 1.000.000 đồng.
Ít hơn không bán.
Các ngươi hẳn có không ít tài khoản ngân hàng vô danh nhỉ.
Đừng nói với ta không có, nghĩ cho thật kỹ xem mạng quan trọng hay tiền quan trọng hơn.
Thương binh kia nghe 1.000.000 đồng thì sắc mặt thống khổ:
– Nể tình chúng ta là đồng nghiệp, ngươi giúp đỡ chút đi.
Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người:
– Đồng nghiệp? Ngươi cũng là bác sĩ?
Thương binh giải thích:
– À, không phải, trước kia ta làm thổ phỉ…
Nhâm Tiểu Túc:
– ???
Nhâm Tiểu Túc đen mặt:
– Có muốn mua thuốc không?
Chẳng chờ thương binh kịp lên tiếng, Vương Uẩn bỗng hỏi:
– Thế này đi, trước tiên ta muốn biết ngươi có mấy lọ thuốc này?
– Ba lọ…
Nhâm Tiểu Túc nhìn Vương Uẩn:
– Đủ cho 10 người xài, thế nào?
– Ta ra 6.000.000 đồng mua lại cho mọi người dùng, ngươi thấy sao?
Vương Uẩn hỏi tiếp:
– Một lần bán hết, ngươi cũng đỡ mắc công hơn.
– Được nha.
Nhâm Tiểu Túc ném ba bình sứ cho Vương Uẩn.
Bấy giờ, nhóm thương binh nhìn Vương Uẩn với ánh mắt nóng bỏng.
Thời buổi này gặp được người tốt thật sự không dễ.
Thế nhưng Vương Uẩn không đưa tài khoản trống cho Nhâm Tiểu Túc ngay, hắn cầm mấy lọ sứ, cười nói với thương binh:
– Các ngươi nhìn xem, hiện tại thuốc nằm trong tay ta.
Ta có thể bán cho các ngươi rẻ hơn.
Hắn bán 1.000.000 đồng, ta chỉ cần 500.000 đồng mà thôi.
Thế nhưng các vị cũng đâu phải người bình thường.
Mạng sao có thể ti tiện như thế, 500.000 đồng còn lại phải dùng tin tức để đối lấy.
Thứ Vương Uẩn cần là tin tức.
Bình thường muốn mua được tin tức phải dùng cái giá rất lớn.
Bây giờ hắn lợi dụng dục vọng muốn sống của đám người này đổi lấy một tí tin tức hữu dụng liền đơn giản hơn nhiều.
Không phải Vương Uẩn chuyên nghiệp, tới lúc này còn muốn hoàn thành công tác tình báo của mình.
Chỉ là lần này hắn phát hiện trong Thánh sơn có quá nhiều ngưu quỷ xà thần.
Vương Uẩn cảm thấy bản thân không cách nào lùng bắt được vật thí nghiệm 01.
Chung quy sau khi phát hiện thân phận của Nhâm Tiểu Túc, hắn thật sự không cảm thấy bản thân có thể tranh được với Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc.
Hơn nữa, Trình Vũ cũng từng nói, đội ngũ bên có Ác ma thì thầm, lại càng khó đối phó hơn.
Vương Uẩn suy nghĩ, chuyện Ác ma thì thầm từng phá hủy hàng rào vẫn được mọi người sợ hãi truyền miệng khắp nơi.
Cũng không biết hai người này có biết nhau không.
Nếu Nhâm Tiểu Túc và Ác ma thì thầm đánh nhau thì tốt, vạn nhất họ cùng một phe, Vương Uẩn thật sự chẳng phải đối thủ của ai trong hai người đó.
Cho nên, vì để bản thân không ra về tay trắng, hiện tại hắn cần phải có đường lui.
Dù hắn không cướp được vật thí nghiệm 01 cũng phải có tin tức quan trọng về báo cho Khổng thị.
Như thế hắn vẫn được xem là lập công, người đứng đầu Khổng thị sẽ hiểu rõ ai mới là người đáng để tin cậy…
– Hẳn các vị cũng biết trí nhớ và năng lực phân tích của ta mạnh thế nào…
Vương Uẩn cười:
– Cho nên đừng nghĩ tới chuyện dùng tin giả lừa ta.
Nhâm Tiểu Túc đứng bên cạnh quan sát, trong lòng thầm nhủ Vương Uẩn cũng thông minh nhỉ.
Đại lừa dối đứng bên cạnh thầm nói:
– Thiếu soái, ngươi còn thuốc không, dùng nó đoạt tin tức với hắn đi.
Kết quả Vương Uẩn quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ta biết ngươi vẫn còn thuốc.
Thế nhưng ta nguyện ý chia sẻ tin tức cho ngươi.
Mong ngươi đừng xem vào.
Hẳn là thực lực của ngươi mạnh hơn ta nhưng khả năng phân tích tin tức thật giả thì ta tin mình am hiểu hơn một ít.
Đấu đá nhau còn không bằng hợp tác.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, thu lại Hắc dược đang chuẩn bị lấy ra….
Đại lừa dối thở dài:
– Vương Uẩn là người thông minh.
Vậy mà lại góp sức cho Khổng thị.
Nhân tài thế này phải làm việc cho Tây bắc mới đúng.
Trên dưới Khổng thị toàn toàn là quan liêu ích kỷ, người thông minh không thể sống lâu ở đó.
Bất quá ở Tây bắc thì khác, lão tiểu tử Vương Nguyên Phong rất thích chiêu dụ những tên yêu nghiệt này.
Hành động cứu đồng đội của hắn lúc trước nói rõ tâm tính hắn cũng khá tôt.
Người như vậy thích hợp để tới Tây bắc rèn luyện.
– Vậy ngươi tới coi bói cho hắn đi…
Nhâm Tiểu Túc cười mỉm nói.
– Không cần…
Đại lừa dối nhỏ giọng nói thầm:
– Chút nữa khi trao đổi tin tức với hắn, Thiếu soái hãy đứng vị trí thích hợp.
Ta có máy ảnh mini, sẽ điều chỉnh góc độ để trông như hắn đang thì thầm to nhỏ với La Lam.
Gia chủ Khổng thị là người đa nghi, chỉ cần tấm ảnh này được đưa tới tay ông ta, cả đời Vương Uẩn đừng mong được trọng dụng ở Khổng thị.
Loại người như hắn sao có thể cam tâm sống dưới trướng người khác.
Lúc đó là cơ hội cho Vương Phong Nguyên ra tay.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn đại lừa dối một cái.
Này là muốn bức Vương Uẩn phải tơi Tây bắc đây mà:
– Có phải ngươi rất hay làm loại chuyện này không?
Đại lừa dối ngượng ngùng nói:
– Lúc nào cũng phải nghĩ tới Tây bắc mà.
Vào lúc này, một thương binh chịu không nổi nữa mà gục đầu chết.
Vương Uẩn cũng không thấy có gì đáng tiếc.
Người đồng hành toàn là đối thủ cạnh tranh với hắn, chết thì chết thôi.
Chỉ là dị biến bỗng phát sinh, người vừa mất bị cỏ dại như xúc tu đâm vào người, tan rã chẳng khác nào tượng sáp.
Mọi người thấy thế thì kinh hãi đứng lên, khuôn mặt sợ hãi nhìn xuống đất, sợ có gì đó cũng đâm vào người mình.
Thế nhưng chờ tới nửa ngày cũng chẳng có động tĩnh gì khác.
Rất nhanh, thi thể đã triệt để biết mất, y phục cũng hóa thành bụi phấn.
Một màn này thật sự quá mức quỷ dị.
Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận hai mặt nhìn nhau, cả hai đồng thời nhớ tới thi thể và số thị cá mất tích kỳ dị ở Cảnh Sơn.
Chương 732: Tin Tức
Lúc ở Cảnh Sơn, cả đội từng vì thi thể đồng đội mất tích mà lo lắng.
Mãi tới ngày hôm nay, Nhâm Tiểu Túc mới biết vì sao số thịt cá kia biến mất.
Thi thể còn có thể giải thích là vật thí nghiệm kéo đi.
Nhưng vật thí nghiệm cũng không bận tới mức trộm chút xương thịt cá còn sót lại chứ…
Hiện tại, đáp án đã được bày ra trước mặt Nhâm Tiểu Túc.
Hắn không khỏi hồi hộp mình dưới chân mình, chẳng thể xác định dưới lớp đất này là những gì.
Nhâm Tiểu Túc điều khiển lão Hứa đào đất bằng tay, muốn nhìn xem thứ thực vật quái dị kia đã đi đâu rồi.
Một màn này khiến đám Trình Vũ không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Họ thầm nghĩ mặt nạ bạc thật sự quá trâu, hắn không sợ thứ thực vật kia tập kích à?
Mọi người yên lặng nhìn lão Hứa, lão Hứa đào xuống nửa mét vẫn chẳng thấy có thứ gì kỳ quái.
Dường như hút khô thi thể xong, thứ thực vật màu xám kia đã chui sâu vào lòng đất.
– Chẳng lẽ nó ăn xác chết?
Trợ thủ của Trình Vũ nghi ngờ nói:
– Nơi này của chúng ta có nhiều thương binh như thế, máu nhỏ xuống đất không ít.
Trước kia chúng ta chưa từng thấy nó, mãi tới khi người này tắt thở nó mới xuất hiện.
– Không thể kết luận như vậy…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Khả năng lúc ngủ vẫn bị nó công kích.
Những suy luận này chưa chắc chính xác.
Dựa theo tình huống họ từng gặp ở Cảnh Sơn, trợ thủ Trình Vũ xác thực suy đoán không sai.
Chỉ là lúc ấy, thứ quái vật không ăn xác sống trước mặt người khác mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ, loài thực vật quỷ dị này còn mạnh hơn cả thứ ở trong Cảnh Sơn kia nữa.
Suy đoán này cũng rất hợp lý, chung quy biến hóa của Cảnh Sơn sớm hơn.
Bây giờ cách lúc Cảnh Sơn biến hóa đã qua một năm rồi.
– Tối nay chúng ta ngủ thế nào đây?
Chuyện La Lam quan tâm đầu tiên là chuyện này:
– Ta thấy rất nhiều người chỉ mang theo lều vải mà không mang theo tấm cách nhiệt.
Căn bản không thể cản nổi thứ đồ chơi này.
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn lên cây, chỉ chỉ chạc cây:
– Vậy chỉ có thể ngủ trên cây thôi.
La Lam khó chịu ngẩng đầu lên.
Hắn thử leo lên nằm trên cành cây nhưng cành cây bị gãy…
Bịch một tiếng, La Lam ngã xuống đất, nhe răng cười toe toét, hỏi:
– Còn cách nào khác không?
– Muốn sống thì kiếm cành cây nào to chút…
Nhâm Tiểu Túc thở dài:
– Tuy có thể lo lắng nhưng cẩn thận vẫn không sai.
La Lam yên lặng đi tìm một cành cây khác.
Nhâm Tiểu Túc biết cách sống ở nơi hoang dã, những lời nói tinh túy này của hắn chắc chắn không sai.
Tới tối, mọi người ngồi trước đống lửa có phần trầm mặt.
May mà phía bên Vương Uẩn đã hoàn thành quá trình trao đổi tin tức, thương binh cũng được cứu chữa.
Tuy bộ dạng vẫn rất thảm nhưng ít nhất vết thương đã hết đau, sẽ không chết vì bị nhiễm trùng miệng vết thương.
Những người này hoặc dùng tin tức đổi Hắc dược hoặc dứt khoát bỏ ra một triệu hai mua lại từ tay Vương Uẩn.
Vương Uẩn cũng không cự tuyệt, hắn cũng muốn đường tới Thánh sơn có nhiều người hơn.
Vương Uẩn hết lòng tuân thủ hứa hẹn, nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Có năm người cung cấp tin tức.
Ta sẽ nói hết với ngươi.
– Đầu tiên là nữ nhân trẻ tuổi ở hướng chín giờ kia.
Nàng là siêu phàm giả, lúc ở hẻm núi, nàng là người thứ sáu tỉnh lại…
Vương Uẩn nói:
– Theo ta quan sát, trong nhóm nàng có sáu bạn đồng hành.
Thuộc về thế lực nào vẫn còn xem xét thêm.
Còn những manh mối khác ta sẽ nói với các ngươi.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Tình báo này tốt hơn so với hắn nghĩ nhiều, hắn còn tưởng Vương Uẩn sẽ gạt hắn.
Vì vậy, Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc hỏi:
– Ngươi muốn cái gì?
– Nói chuyện với người thông minh đúng là nhẹ nhõm hơn nhiều…
Vương Uẩn cười nói:
– Ta không muốn gì nhiều, chỉ hy vọng nếu ngươi tới được trung tâm Thánh Sơn và thành công bắt được vật thí nghiệm 01 thì cho ta xin gen mẫu của hắn.
Ta không cần vật thí nghiệm 01 làm gì.
Sở dĩ Vương Uẩn cung cấp nhiều giá trị cho Nhâm Tiểu Túc là vì hắn muốn mượn lực đối phương.
Nếu hắn không đủ mạnh thì mượn lực người khác là được.
Đây vốn là nguyên tắc cơ bản của nhân viên tình báo.
Hiện tại hắn đã nắm chắc tám phần, xác định Nhâm Tiểu Túc là siêu phàm giả truyền kỳ của Tây bắc.
Hắn mà không ôm bắp đùi đối phương thì đúng là ngu mà.
Cho nên, Vương Uẩn muốn sử dụng năng lực tốt nhất của bản thân đổi lấy lợi ích cho Nhâm Tiểu Túc.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Xin lỗi, không thể đáp ứng ngươi.
– Vì sao?
Vương Uẩn có phần ngoài ý muốn.
– Việc này ta không thể trả lời, ngươi còn gì muốn nói không?
Nhâm Tiểu Túc nói.
Nếu vật thí nghiệm thật sự là Nhan Lục Nguyên, sao Nhâm Tiểu Túc có thể đưa gen mẫu của thằng bé cho người khác chứ?
Vương Uẩn suy nghĩ, muốn lấy mã gen của vật thí nghiệm 01 không khó.
Cơ thể con người nhiều máu như thế, lấy một ít cũng rất dễ dàng.
Vì sao thiếu niên này lại không đồng ý?
Trừ phi vật thí nghiệm 01 là người quen của tên này, hoặc có lý do bí mật nào đó chẳng hạn.
Ít nhất theo Vương Uẩn mà nói, hiện tại hắn không suy luận được lý do gì cả.
Bất quá, Vương Uẩn cũng chẳng cố chấp làm chi, hắn cười nói:
– Không cho cũng không sao.
Vậy một đổi một đi, ngươi đủ khả năng bảo vệ ta không chết.
Nếu bằng hữu của ngươi và ta gặp ngươi hiểm cùng lúc, ngươi có thể cứu họ trước.
Nhâm Tiểu Túc đánh giá Vương Uẩn, điều kiện này của đối phương không quá mức.
Bốn chữ đủ khả năng này đều do Nhâm Tiểu Túc tự định nghĩa.
Thay vì nói là giao dịch thì gọi là hứa miệng sẽ đúng hơn.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Ngươi không sợ dù cứu được ta cũng không cứu ngươi à?
– Ta có thể đánh cược…
Vương Uẩn cười nói.
– Được, quyết định vậy đi…
Nhâm Tiểu Túc lên tiếng:
– Nói tin tức tiếp theo đi.
– Nữ nhân này cung cấp tin tức về Khổng thị, cũng là thế lực của nàng…
Vương Uẩn cười nói:
– Ta cũng không cần che giấu thân phận mình.
Hẳn ngươi cũng biết ta là trưởng phòng phòng tình báo số hai của Khổng thị, Vương Uẩn.
Nàng nói, chuyện Khổng Nhĩ Đông chết là do Hương Thảo bày ra.
Chuyện này ta đã sớm biết.
Nhưng còn một chuyện nữa nàng nói mà ta không biết, chúng là An Kinh tự và Vương thị đã đạt thành hiệp nghị, tương lai sẽ ám sát cao tầng Khổng thị.
Trong mắt ta, Vương thị làm vậy chỉ sợ đang muốn phát động chiến tranh.
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc không khỏi suy nghĩ, thì ra An Kinh tự và Vương thị đã sớm hợp tác rồi.
Vương Uẩn nói tiếp:
– Chỉ là ta không rõ, kỳ thật chính trị gia không thích thủ đoạn ám sát này.
Vì đây là loại thủ đoạn không lên được mặt bàn.
Hơn nữa, Vương Thánh Tri với tư cách là gia chủ hẳn không nên làm thế.
Tuy nhiên, một khi hắn dùng loại thủ đoạn này chứng tỏ tình huống… đã rất cấp bách rồi.
Chương 733: Người Kia
Dưới tình huống bình thường, chính trị gia rất ít dùng thủ đoạn ám sát.
Vì nếu bị người khác phát hiện, việc này sẽ trở thành vết nhơ cả đời của họ.
Nhưng dường như Vương Thánh Tri không sợ tiếng xấu, trực tiếp sử dụng thủ đoạn này.
Đương nhiên, đây cũng vì có siêu phàm giả nên tỷ lệ thành công mới cao.
Nếu là trước kia, e rằng không dễ dàng như thế.
Lực lượng một người có thể đột phá nhiều thứ, sự an toàn của những người cầm quyền dần nguy hiểm hơn.
Đây cũng là lý do Khánh Chẩn trực tiếp dọn vào quân doanh ở.
Hắn cẩn thận hơn những người khác, hơn nữa Khánh Chẩn không giống Khổng Nhĩ Đông, không có ham mê gì để người ta lợi dụng.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không quá quan tâm tới mấy chiêu trò ngấm ngầm hay công khai của Khổng thị và Vương thị.
Hắn hỏi
– Những tin còn lại thì sao?
Một tin khác là của nam tử trung niên hướng 7 giờ cung cấp…
Vương Uẩn nói:
– Ta xác định hắn là người Chu thị, vì ta từng thấy hắn hành động một lần.
Hắn nói thương nhân Vương thị qua lại giữa thương lộ Tây bắc kỳ thật đó đều là quân nhân cả.
Ngươi cũng biết Vương thị có lệnh nghĩa vụ quân sự đó, lúc cần thiết sẽ chiêu quân toàn dân.
Vì thế hắn cảm thấy khả năng cao Vương thị có ý đồ bất hảo với Tây bắc.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, lúc trước hắn còn đang suy nghĩ, một đám người bán mạng vì tập đoàn lại bán tin tức thế lực của mình cho Vương Uẩn chỉ với 500.000 đồng ư? Nghĩ thế nào cũng không có khả năng.
Hiện tại hắn đã phát hiện đám người này toàn đưa tin về những thế lực bên ngoài.
Mục đích chủ yếu không chỉ lấy được Hắc dược mà có thể khiến thế lực đối địch khó chịu.
Ví dụ như nam nhân Chu thị này chẳng hạn, đối phương trực tiếp châm ngòi ly gián giữa Vương thị và cứ điểm 178…
Dù sao cũng toàn là người ôm tâm tư bất hảo.
Lúc này, Vương Uẩn nói tiếp:
– Tin tiếp theo là về tình báo của Thanh Hòa.
Người trẻ tuổi ngồi bên trái nói cho ta biết, khả năng cao trong vòng một năm tới Hứa Khác sẽ từ chức.
Nhân tài mới của Hứa gia là Hứa Chất sẽ tiếp nhận tập đoàn Thanh Hòa.
Hắn bảo chuyện này chắc có liên quan tới trận chiến trước của Lạc thành.
Nhâm Tiểu Túc hồn nhiên gật đầu.
Tuy quan hệ của hắn và Kỵ Sĩ rất tốt nhưng về việc chính trị của Lạc thành thì thiếu niên không quan tâm.
Còn lại hai tin tức là việc Chu thị cùng Vương thị điều động quân đội.
Nhâm Tiểu Túc càng không để ý.
Vương Uẩn nói xong đột nhiên nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc:
– Nếu bây giờ chúng ta đều có quan hệ hợp tác, vậy ta có thể biết tên của ngươi chưa?
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
– Được, ta tên Cám Ơn.
– Cám Ơn?
Vương Uẩn nghi ngờ.
Hắn cảm thấy cái tên này có phần kỳ quá.
Nói thật, Vương Uẩn có phần ngơ ngác.
Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ họ của tên này là Cảm.
Hắn chưa từng nghe thấy có người nào họ này hết.
Vương Uẩn nghiêm túc hỏi:
– Đây có phải tên đầy đủ của ngươi không? Ngươi họ gì?
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi nói:
– Tên đầy đủ là Rất Cám Ơn.
Vương Uẩn:
– ???
Ngươi không muốn nói tên thì thôi, còn chiếm tiện nghi của ta, muốn ta nói cám ơn ngươi nữa?!
Dù ngươi cảm thấy phiền, không muốn nói tên thì uyển chuyển bịa đại cái tên này đó thích hợp một chút chứ?!
Đêm hôm đó, mọi người đều leo lên cây ngủ.
Gió lạnh không ngừng thổi qua.
Hơn nữa cả đám còn sợ bị thứ gì kỳ lạ tấn công nên đâu có ngủ ngon.
Duy chỉ có La Lam là nằm trên nhánh cây rộng rãi, ngáy khò khò.
Việc này khiến người người khác khó ngủ vô cùng….
Lúc Nhâm Tiểu Túc gác đêm, hắn cẩn thận đề phòng đám thực vật quỷ dị kia tập kích, thế nhưng cả đêm đều chẳng có tí tiếng động nào cả.
Sáng hôm sau, mọi người mệt mỏi vô cùng.
Vốn di chuyển trong rừng đã là chuyện cực kỳ tiêu hao thể lực rồi.
Dù có lều vải cũng không thể ngủ ngon như ở nhà chứ nói gì ngủ trên cây, đã khổ càng thêm khổ.
Trình Vũ nhìn bộ dáng mệt mỏi của mọi người thì trong lòng thầm lo.
Tiến vào Thánh Sơn với trạng thái này, e rằng sức chiến đấu của mọi người sẽ giảm đi rất nhiều.
Phía bên kia, Chu Nghênh Tuyết sảng khoái tinh thần chui ra khỏi lều, cầm lấy lá cờ đỏ của Lý Thần Đàn, hô:
– Được rồi, lúc rửa mặt, mọi người không được cách xa ta quá 10m.
Nửa tiếng sau chúng ta sẽ xuất phát, không được rề rà, sẽ không ai chờ ngươi đâu….
Lý Thần Đàn và Hương Thảo đều đã đi xuyên qua hẻm núi và bị Hỏa Chủng vây quét.
Nhưng khác với những đội ngũ kia, hậu quả của việc vây quét là Hỏa Chủng chết hết mấy người mà Lý Thần Đàn lại có thêm mười mấy tôi tớ….
Ngoài ra, không có gì thay đổi cả…
Hương Thảo đã chết lặng với cảnh tượng này.
Hôm qua Lý Thần Đàn nói muốn thay đổi kế hoạch của họ một chút, trước hội họp với đam người Trình Vũ rồi cùng nhau tiến vào trung tâm Thánh sơn.
Lý do của Lý Thần Đàn rất đầy đủ: Nhiều người nhiều sức!
Thế nhưng điều khiến Hương Thảo bất lực là, điểm gặp nhau của hai đội chính là trung tâm Thánh Sơn cmnr.
Điều này có nghĩa, họ phải đi qua trung tâm Hỏa Chủng, tụ hợp với đám Trình Vũ rồi mới quay đầu lại đánh đối phương.
Kế hoạch này rách nát muốn chết, hoàn toàn không để Hỏa Chủng vào mắt mà!
Bấy giờ, Lý Thần Đàn cười nói:
– Nôm na là thế.
Nếu đụng phải khó khăn gì sẽ điều chỉnh sau.
Muốn vượt qua căn cứ thí nghiệm ở trung tâm vẫn còn hơi xa.
– Ừ…
Hương Thảo vô cảm nói:
– Ngươi vui là được.
– Tốt lắm… Lý Thần Đàn cười nói:
– Mọi người đã nắm chắc những kỹ năng cơ bản thì lên đường thôi!
Sau đó nhóm người lần lượt xuất phát.
Trước đó họ từng gặp phải loài thực vật kỳ quái y như nhóm Trình Vũ vậy.
Ngược lại, nhóm của Hương Thảo không có người chết nhưng người của Hỏa Chủng vây quét họ thì có.
Vì thế đám Hương Thảo chứng kiến đám thực vật kia hút khô cái xác.
Vốn Hương Thảo còn tưởng thứ đồ chơi nọ sẽ gây phiền toái cho họ.
Kết quả Chu Nghênh Tuyết lại cướp lấy lá cờ đỏ của Lý Thần Đàn, trở thành hướng dẫn viên nói.
Theo lời của Chu Nghênh Tuyết là, nàng là siêu phàm giả hệ thực vật nên dẫn đội sẽ không sao…..
Cho nên, trở ngại trong hẻm núi được Lý Thần Đàn dễ dàng giải quyết.
Mà nguy cơ trong rừng cây dược Chu Nghênh Tuyết nhẹ nhõm hóa giải.
Có lúc, Hương Thảo thật sự thương tiếc cho Hỏa Chủng.
Rõ ràng khu rừng này nguy cơ trùng trùng vậy mà đụng phải hai người Chu Nghênh Tuyết và Lý Thần Đàn lại trở nên vô dụng.
Những đội ngũ khác thì đau đầu lên đường, mà Lý Thần Đàn và Chu Nghênh Tuyết như đi trên đất bằng vậy.
Điều khiến Hương Thảo mất kiên nhẫn nhất là, đám sát thủ cấp A dường như đã tập thành thói quen chỉ biết ôm bắp đùi rồi.
Ban dầu, mọi người rất bài xích Lý Thần Đàn, nhưng hiện tại họ phát hiện có Lý Thần Đàn trong đội ngũ, tỷ lệ sống sót chớp mắt tăng cao.
Nghĩ tới cục diện thối nát của những đội ngũ khác, cả bọn không khỏi có cảm giác ưu việt thần kỳ…
Buổi tối người khác phải ngủ trên cây, họ chỉ cần vây quanh đống lửa nhìn Lý Thần Đàn biểu diễn ảo thuật rồi kêu oa oa, thật lợi hại là được.
– Tên kia…
Chu Nghênh Tuyết nhìn Hương Thảo:
– Thất thần cái gì, mau đuổi kịp đội ngũ.
Hương Thảo khóc không ra nước mắt, tốt xấu bên ngoài hắn cũng được coi như tiếng tăm lừng lẫy, nhận được sự sùng bái của vô số bọn sát thủ.
Sao đi tới đây liền biến thành tiên kia, chẳng khác nào vai phụ vậy.
Chương 734: Nhiệm Vụ Mới
Sau khi lên đường, Trình Vũ thỉnh thoảng nghi ngờ liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Sáng sớm hôm nay, hắn chợt nhớ tới, dường như đã vài ngày rồi mà Nhâm Tiểu Túc không hát.
Sao lạ thế nhỉ, Trình Vũ có phần chưa thích ứng kịp…
Không phải nói chứ, mỗi buổi tối xem tên này vừa hát vừa múa cũng không tệ, ít nhất cũng khiến không khí bớt đi phần nào nặng nề.
Mà bây giờ, buổi tối chỉ còn lại đè nén, không ai nói chuyện cả.
Mọi người chỉ im lặng suy tư, không ai biết tương lai của mình sẽ thế nào, sắp phải đối mặt với cái gì.
Trình Vũ bỗng nói:
– À này, không thì ngươi biểu diễn văn nghệ đi…
Trợ thủ của Trình Vũ kinh ngạc, trong lòng thầm nhủ chẳng lẽ sếp nhà mình bị tên ca sĩ này tẩy não rồi? Sao bỗng dưng yêu cầu đối phương chủ động biểu diễn văn nghệ nữa.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc nhìn Trình Vũ một cái:
– Bệnh tâm thần.
Nói xong tiếp tục đi về trước.
Nhất thời, Trình Vũ cảm thấy bản thân như bị vũ nhục.
Sao tự nhiên hắn lại thành bệnh tâm thần rồi.
Lúc trước không phải tên này vẫn luôn đòi biểu diễn văn nghệ đó à.
Hiện tại hắn kêu con hàng trước mắt biểu diễn thì ngược lại bị kêu khùng?!
Trợ thủ của Trình Vũ bỗng nói:
– Khoan nói tới truyện biểu diễn văn nghệ đã.
Sếp, có chuyện quan trọng cần thương lượng.
– Chuyện gì?
Trình Vũ nghi ngờ.
– Đồ ăn của chúng ta không đủ…
– Hành trình lên núi chậm hơn dự kiến rất nhiều, tiêu hao cũng nhiều hơn so với kế hoạch.
Ta nghĩ không riêng gì chúng ta mà mọi người cũng gặp phải vấn đề này.
Kỳ thật, lúc mọi người xuất phát đã chuẩn bị lương thực nhiều hơn dự kiến rồi.
Số lượng thực mang theo đủ ăn trong 15 ngày mà hiện tại đã qua 11 ngày, thức ăn đã dần cạn kiệt.
Việc này nằm hoàn toàn trong dự liệu của Nhâm Tiểu Túc.
Những người này không có kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã.
Đối mặt với những chuyện này tất nhiên thiếu khuyết kỹ năng, rất dễ lãng phí lương thực.
Tỷ như khi họ ngồi trong bên đống lửa, tuy cả bọn đã ăn cơm nhưng đêm dài đằng đẵng lại chẳng có gì giải trí, trong tay cầm cái gì đó thì trong miệng cũng nên có chút gì đó chứ?
Tuy lúc ăn thì vui đấy, thế nhưng chờ đồ ăn hết rồi thì còn lại sẽ là thống khổ.
Ví dụ như lúc Nhâm Tiểu Túc phải ra ngoài bắt chim sẻ lúc trước.
Hắn sẽ tính toán số lượng lương thực cực kỳ chuẩn xác.
Trừ phi đói tới không chịu được, bằng không tuyệt đối không ăn lậm vào đồ ăn theo bữa.
Thế nhưng đám người này không có nhiều kinh nghiệm, vì thế lãng phí đồ ăn cũng rất bình thường.
Này không phải nói đám Trình Vũ không chuẩn bị trước.
Nếu chưa từng chịu đói trong rừng thì khó có được kinh nghiệm như Nhâm Tiểu Túc lắm.
Đương nhiên, những điều này Nhâm Tiểu Túc chỉ thầm nghĩ chứ không nói ra.
Mấu chốt ở chỗ, khi xuất phát mọi người còn rất lạc quang.
Thánh Sơn rừng xanh núi bạc, mọi người đều nghĩ trong này rất dễ tìm thức ăn.
Nhưng họ không ngờ hhc lại ác như thế, trực tiếp thả nhện khổng lồ đã qua cải tạo gen ra, khiến động vật nhỏ trên núi đều bị chúng ăn sạch.
Trước kia hẳn còn có rau dại để ăn, không tới mức chết đói.
Thế nhưng hiện tại nhìn thấy thực vật tại Thánh Sơn quỷ dị như thế, ai dám ăn cơ chứ?
Lúc trước, khi Nhâm Tiểu Túc thấy rau thơm từng nói thứ này có độc.
Ngay cả rau thơm cũng có độc thì những thứ khác sao có thể bình thường.
Ai dám lấy tính mạng của mình ra đặt cược chứ.
Trình Vũ thở dài:
– Còn gì ăn đó đi, chống đỡ được bao nhiêu tốt bấy nhiêu.
Trợ thủ đành phải bỏ qua chủ đề này.
Chỉ là họ đi liên tục hai ngày cũng không gặp tình huống gì quỷ dị.
Mỗi ngày ngủ trên cây, ban ngày đi đường xa mệt mỏi.
Đồ ăn rốt cục cũng hết sạch chẳng còn gì.
Trình Vũ còn đỡ, có ít người đã để bụng đói một ngày.
Có người từng hái rau dại về nấu lên ăn, kết quả ngủ luôn một giấc thiên thu.
Nhâm Tiểu Túc phụ trách gác đêm tận mắt nhìn thấy số thực vật màu xám kia vươn xúc tu ra hút khô đồng đội vừa chết vì trúng độc.
Sáng sớm, hắn nói với Dương Tiểu Cận:
– Từ lúc chúng ta xuất phát đã bắt đầu đi vào cạm bẫy của Hỏa Chủng.
Đầu tiên là sự kiện quỷ dị tạo khủng hoảng, tiếp đến là nhện khổng lồ đánh lén và ăn sạch thức ăn.
Khi tới hẻm núi mọi người lại tự giết lẫn nhau.
Ta thậm chí cảm thấy Hỏa Chủng cũng đoán được sớm muộn gì chúng ta cũng lâm vào tình trạng thiếu thốn lương thực, vì thấy mấy ngày nay mới không lộ diện.
Họ sẽ đợi chúng ta kiệt sức rồi mới tấn công.
– Vì thế, khi đồ ăn hao hết họ mới bắt đầu vây giết…
Dương Tiểu Cận gật đầu:
– Người bày bố thế trận này rất thông minh.
Hẳn còn hai ngày nữa chúng ta sẽ tới trung tâm Thánh sơn, hai ngày này mới là thời gian khó khăn nhất.
Ban đêm, mọi người ngồi quanh đống lửa.
Dưới ánh lửa chập chờn bất định, trong lòng họ thầm ước có con thỏ nào đó xông vào nơi cắm trại rồi bị họ bắt đi làm thịt.
Đói quá a….
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là cung điện bỗng lên tiếng:
“Nhiệm vụ: Chấm dứt không khí nặng nề, khiến đồng đội vui vẻ.”
Nhâm Tiểu Túc nhìn một vòng người xung quanh mình.
Thầm nghĩ cung điện hẳn muốn hắn biểu diễn văn nghệ đây mà.
Nhưng bây giờ cả bọn đói muốn chết, hắn có biểu diễn văn nghệ cũng không cách nào khiến họ vui vẻ được.
Có ai đứng giữa ranh giới sống chết mà vui vẻ xem người khác múa hát cho được?
Có đôi khi nhiệm vụ được giao cho Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào một đề bài cần hắn tìm lời giải.
Hắn phải dùng khả năng phân tích tuyệt vời của mình để tìm ra lời giải chính xác nhất.
Sau đó hoàn thành nhiệm vụ với cấp độ hoàn mỹ.
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy đi tới giữa nơi cắm trại.
Trình Vũ thấy vậy thì trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ con hàng này lại muốn biểu diễn văn nghệ? Thay đổi thất thường thế?
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc nói với mọi người:
– Ta biết đồ ăn các ngươi hẳn không đủ, đúng không?
Mọi người nhìn hắn một cái, không ai nói gì.
Nhâm Tiểu Túc lại nói:
– May mà lần này đồ ăn ta đem theo khá nhiều.
Bây giờ vẫn còn không ít bánh bích quy* nha.
*Từ giờ mình sẽ chuyển bánh bích quy thành lương khô nhé.
Như vậy có vẻ đúng hơn.
Lương khô hay bánh lương khô là một loại thức ăn tổng hợp được làm sẵn và ép khô thành bánh với thành phần chủ yếu là chất bột và đường, có mùi vị thơm ngon, thích hợp cho mọi đối tượng sử dụng.
Đây là loại thực phẩm khá an toàn và có thể dự trữ lâu dài để ăn dần, dễ bảo quản và sử dụng đơn giản, nhanh chóng.
Đặc biệt, lương khô là loại thức ăn dã chiến, phù hợp trong điều kiện chiến tranh cũng như những hoàn cảnh khó khăn, cấp bách khác. (Nguồn Wiki)
Hai chữ lương khô như có ma lực, thoáng cái hấp dẫn lực chú ý của mọi người.
Nhâm Tiểu Túc chuyển giọng:
– Khả năng cao mọi người cảm thấy ta sẽ bán lấy tiền đúng không? Không hề, ta sẽ tặng lương khô miễn phí cho mọi người, nhưng ta có một điều kiện.
Trợ thủ của Trình Vũ nghi ngờ hỏi:
– Điều kiện gì?
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi nói:
– Các ngươi phải biểu diễn văn nghệ cho ta xem.
Trình Vũ:
– ???
Vương Uẩn:
– ???
Nhâm Tiểu Túc vui lắm, vì hắn đã tìm ra cách hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Nếu một mình hắn biểu diễn không khiến mọi người vui vẻ thì để mọi người cùng nhau biểu diễn đi!
Thật là hợp lý, Nhâm Tiểu Túc phải suy nghĩ sâu xa lắm mới nghĩ ra.
Hắn cảm thấy bản thân đúng là ký chủ tài năng mà.
Chỉ có hắn mới có thể nghĩ ra cách này thôi.
Đổi lại là người khác, còn lâu mới có thể hoàn thành nhiệm vụ của cung điện a!
Chương 735: Ác Ma Thầm Thì Bản Sao
Trong khu cắm trại, mọi người hai mặt nhìn nhau.
Cả đám đều ngơ ngác khó hiểu.
Vốn họ tưởng lần này Nhâm Tiểu Túc sẽ diễn văn nghệ gì đó.
Kết quả đột nhiên thay đổi, thật người ta bất ngờ mà.
Một phần lương khô đủ để họ ăn trong một ngày.
Đây thật sự là chuyện tốt, hơn nữa còn không cần dùng tiền.
Thế nhưng…. diễn văn nghệ thì có phần vớ vẩn quá rồi…
Trình Vũ nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi nghĩ chúng ta sẽ vì chút đồ ăn mà vứt bỏ lòng tự trọng của mình à?
Nhâm Tiểu Túc không vui nói:
– Chỉ là diễn văn nghệ thôi mà.
Không phải lúc trước ta đã diễn cho các ngươi xem đó sao.
Liên quan gì tới lòng tự trọng chứ?
Trình Vũ thầm nhủ, đó là vì da mặt người dày, da mặt họ thì không!
Nhưng nhớ tới lương khô, Trình Vũ cũng không khỏi phân vân.
Một người trung niên lên tiếng:
– Các vị ở đây hẳn đều là người có mặt mũi trong tổ chức.
Ngươi cảm thấy sẽ có người vì chút lương khô mà nhảy múa làm trò cho ngươi xem à.
Ngươi tưởng mọi người không cần mặt mũi hả
Bấy giờ, Trình Vũ bỗng nhìn về phía mặt nạ bạc.
Khả năng cao người có thực lực mạnh nhất trong đội là Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc.
Không bằng họa thủy dẫn đông, để mặt nạ bạc đối đầu với Nhâm Tiểu Túc xem sao?
Trình Vũ cười nói với lão Hứa:
– Ngươi có đồng ý…
Lời còn chưa nói hết, Trình Vũ đã thấy mặt nạ bạc đứng dậy xoạc chân!
Cả đám người không khỏi bối rối.
Ngài là cao thủ đánh bại T5 của Hỏa Chủng, sao nói dạng chân và dạng chân a?
Một màn này thật sự đã phá vỡ thế giới quan của Trình Vũ!
Trình Vũ thầm bất ngờ, hắn thầm nghĩ chẳng lẽ bản thân vẫn bị ảo giác như còn ở hẻm núi?
Vương Uẩn ngồi bên cạnh mỉm cười. một màn này đã chứng thật suy nghĩ của hắn về mặt nạ bạc, người này xuất hiện ở Lạc thành không phải ngẫu nhiên.
Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc có quen biết nhau.
Nói không chừng còn là bạn tốt.
Bằng không sao cường giả mặt nạ bạc có thể ủng hộ Nhâm Tiểu Túc chứ?
Vương Uẩn cảm thấy bản thân thật sự đã nhận ra rồi, đây là tin tức có giá trị liên thành a!
Tuy hắn không biết năng lực của mặt nạ bạc là gì nhưng ít nhất hắn có thể xác định mặt nạ bạc thuộc về thế lực nào.
Nếu sau này có người nhắm vào cứ điểm 178, hắn có thể bán tin này với giá cao.
Lúc này, Vương Uẩn đứng dậy cười nói:
– Vậy ta cũng tới biểu diễn tài nghệ cho mọi người nhé.
Đây là ca khúc ta từng học được trong quân đội Khổng thị, tên là Khúc Ca Du Kích.
Nói xong, Vương Uẩn hát lên.
Bấy giờ, Vương Uẩn như được quay trở lại tuổi trẻ nồng nhiệt kia.
Không có cạnh tranh, không có hệ thống tình báo người lừa ta gạt.
Thậm chí Vương Uẩn còn có phần hoài niệm khoảng thời gian hắn vừa vào phòng tình báo, khi hắn dần trở thành một người bất hảo.
Cấp dưới yên lặng quay đầu nhìn trưởng quan nhà mình.
Người này đột nhiên cảm nhận được trưởng quan như có tâm sự.
Tuy trước kia Vương Uẩn đối xử với cấp dưới rất hòa nhã nhưng họ chưa bao giờ nghe hắn hát cả.
Hiện tại, có mặt nạ bạc đưa bậc thang cho mọi người cùng sự phố hợp của Vương Uẩn.
Mọi người cũng dần không ngại ngùng nữa.
Việc này cần có người mở đầu nhằm gỡ bỏ sự phòng bị của những người khác.
Không thể không nói, việc này khiến cả khu cắm trại đột nhiên có sức sống hơn.
Có đồ ăn còn có người khiến họ vui vẻ.
Ở trong núi, một người nằm sấp trên vách núi thông qua kính viễn vọng quan sát hết thảy, hắn nói với máy truyền tin:
– Trì hoãn kế hoạch, ta phát hiện lương thực của họ chưa hao hết.
Hơn nữa cũng không quá mệt mỏi.
Đầu dây bên kia lên tiếng:
– Sao thế được? Họ đang làm gì?
Quan sát viên của Hỏa Chủng do dự một chút rồi nói:
– Họ vừa hát vừa múa, hơn nữa còn có người biểu diễn tiết mục dạng chân…
Đầu dây bên kia im lặng, qua nửa phút mới lên tiếng:
– ….Tiếp tục quan sát, có tình huống gì lập tức phản hồi.
– Đã rõ.
Lúc này, đám Trình Vũ vẫn hồn nhiên không biết bản thân đang bị người khác theo dõi.
Hắn nhìn mọi người rồi nhìn Nhâm Tiểu Túc, thở dài:
– Đám người này chẳng lẽ bị bệnh thần kinh hết rồi hả?
– Đúng là bị khùng…
Hương Thảo vô lực nói với Đường Họa Long.
Lúc này, trong khu cắm trại của họ cũng đang biểu diễn văn nghệ.
Bất quá người biểu diễn không phải nhóm An Kinh tự mà là người của Hỏa Chủng.
Hương Thảo nhìn đoàn ca múa trước mặt với hơn trăm thành viên Hỏa Chủng đang khiêu vũ, tạo hình các loại vũ đạo phức tạp vui vẻ khác nhau.
Người không biết nhìn một màn này hẳn còn tưởng chỗ của họ đang tổ chức tiệc tối.
Đường Họa Long nhỏ giọng nói:
– Ngươi nói vậy cũng đừng để hắn nghe được.
Ta không muốn tối mai sẽ thấy ngươi vừa hát vừa múa cho cả đám cùng xem, đau mắt ta mất.
– Mắc gì đau mắt…
Hương Thảo trợn mắt nói:
– Dù gì ta cũng thuộc phái có nhan sắc mà?
Trong lúc nói chuyện, tiết mục văn nghệ đã dừng lại.
Lý Thần Đàn cười nói với Tư Ly Nhân:
– Tiểu loli, tới bên cạnh ta.
Nói xong, Lý Thần Đàn nhặt một cục đá lên, trong nháy mắt ném về phía rừng cây tối tăm.
Đám người Hương Thảo nhìn về hướng cục đá bị ném nhưng không thấy gì.
Kỳ quái hơn là cục đá cứ bay mãi, không có âm thanh rơi xuống.
Lý Thần Đàn nhìn về hướng đó, cười nói:
– Làm sao? Người bị bắt nhiều quá nên không nhịn được?
Trong bóng tối vang lên tiếng người:
– Ngươi nghĩ ta sẽ để ý sống chết của chúng à.
Ta chỉ muốn tới nhìn ngươi một chút thôi.
Đám Hương Thảo ngây người.
Âm thanh trong bóng tối kia cực kỳ giống với giọng nói của Lý Thần Đàn.
Tư Ly Nhân nhìn Lý Thần Đàn:
– Để ta giết hắn?
– Không cần…
Lý Thần Đàn lắc đầu.
Ngược lại hỏi người trong bóng tối:
– Đông Hồ sụp đổ cùng cạm bẫy ở Thánh Sơn đều là ngươi bày ra?
Âm thanh kia phủ nhận:
– Hẳn ngươi hiểu rõ, chỉ số của hai chúng ta không tới mức đó.
– Ngươi nói gì đó…
Lý Thần Đàn nhảy dựng lên:
– Ngươi tự mắng mình thì thôi, kéo theo ta vào làm gì!
– Có gì khác nhau sao?
Người trong rừng cây cười đáp.
– Đương nhiên là khác…
Lý Thần Đàn cười lạnh:
– Ngươi chỉ là tàn thứ phẩm mà thôi.
– Thế à, vậy ta mỏi mắt chờ mong…
Người trong rừng cây nói xong lời này thì xoay người rời đi, không hề đại khai sát giới.
Đám Hương Thảo thảo phào nhẹ nhõm, kẻ thù đã đi rồi.
Hiện giờ, rốt cục suy đoán của họ đã được chứng thực.
Thánh Sơn rõ ràng có bản sao của Ác Ma Thầm Thì.
Hương Thảo quay đầu thì thấy Lý Thần Đàn bắn đồng xu trên ngón tay lên.
Âm thanh đồng bạc xoay tròn thanh thúy êm tai khiến đám Hương Thảo không khỏi cảm thấy thoải mái.
Hương Thảo nhíu màu:
– Ngươi muốn thôi miên chúng ta?
Lý Thần Đàn bình tĩnh:
– Trong lúc nói chuyện khi nãy, hắn đã tạo ra ám thị cho các ngươi.
Ta chỉ giúp các ngươi khôi phục, tránh cho về sau chết thế nào cũng chẳng biết thôi.
Chương 736: Đoàn Tàu Hơi Nước Lại Xuất Hiện
– Điều ta muốn biết là, vì sao ngươi không muốn giết hắn?
Hương Thảo nhìn Lý Thần Đàn mà hỏi.
Âm thanh vừa rồi hẳn là Ác Ma Thầm Thì mà Hỏa Chủng phục chế.
Cự ly cách họ chỉ tầm 50m.
Nếu Lý Thần Đàn tự tin đối phương chỉ là tàn thứ phẩm, muốn giết chết hắn là chuyện cực kỳ dễ dàng.
Hơn nữa, Lý Thần Đàn dùng đồng xu trong tay để giải trừ ám thị cho họ chứng tỏ Ác Ma Thầm Thì có năng lực thông qua quá trình nói chuyện mà thôi miên người đối diện.
Chỉ là phục chế đã có năng lực như thế thì Lý Thần Đàn “chính chủ” hẳn phải càng thêm kinh khủng mới đúng.
Lý Thần Đàn nhìn Hương Thảo, cười nói:
– Ngươi là người của An Kinh tự.
Ta hỏi ngươi, sau khi tiến vào Thánh sơn, còn bao nhiêu đội ngũ bảo trì sức chiến đấu?
– Năm đội…
Hương Thảo bình tĩnh trả lời.
Lần này có 9 đội tới Thánh Sơn thì hết 4 đội đã bị tiêu diệt hơn nửa phần trên đường lên núi.
Hiện tại 4 đội đó đang xuống núi, thế nhưng chưa chắc Hỏa Chủng sẽ chịu thả họ đi dễ dàng như thế.
Lý Thần Đàn cười nói:
– Cho nên, chúng ta chỉ là một trong năm đội đó.
Tại sao phải ôm đồm hết mọi chuyện vào người, chia sẻ chút “niềm vui” cho người khác không tốt hơn à?
Khóe miệng Hương Thảo co giật, đây là niềm vui? Có mà kinh hãi thì có!
Nhưng Lý Thần Đàn biết rõ, hắn căn bản không muốn động thủ giải quyết bản phục chế của mình là vì mong chờ trận chiến của Nhâm Tiểu Túc với bản phục chế đó.
Cho nên sao hắn có thể để bản phục chế này chết trên tay mình chứ? Lý Thần Đàn còn đợi gặp lại Nhâm Tiểu Túc nữa đó!
Khi Lý Thần Đàn nghĩ tới bộ dáng ngu ngơ vì bị thôi miên của Nhâm Tiểu Túc thì vui vẻ cười rộ lên…
Tư Ly Nhân nhìn hắn:
– Bệnh của tên này… nặng lắm rồi.
Hương Thảo nói:
– Thế nhưng ngươi có từng nghĩ qua, rốt cục có bao nhiêu bản sao của ngươi không? Họ có thể phục chế một người, hẳn cũng có thể phục chế vô số người.
Đến lúc đó song quyền địch tứ thủ.
Dù hắn chỉ là tàn thứ phẩm đi nữa, ngươi có thể chống lại với một số lượng lớn à?
Bấy giờ, Lý Thần Đàn nhíu mày nói:
– Nếu Hỏa Chủng đã nắm giữ được kỹ thuật nhân bản thì hẳn không phục chế chỉ một tên thôi đâu.
Hơn nữa ngươi có từng nghĩ qua không, số gen mẫu Hỏa Chủng lấy được không ít, vì sao cao thủ T5 không có năng lực siêu phàm mà chỉ có tố chất thân thể cực cao?
Hương Thảo ngây người.
Đúng thế, trước kia họ đều cho rằng gen của siêu phàm giả chỉ phục chế ra được bản sao cấp thấp chứ không thể phục chế hoàn toàn năng lực siêu phàm.
Bây giờ nhìn thấy bản sao của Lý Thần Đàn, quan điểm này của họ đã không dùng được nữa.
Vậy vì sao Hỏa Chủng không phục chế ra thật nhiều bản sao chứ.
Dù năng lực siêu phàm của bản phục chế có chỗ thiếu hụt nhưng vẫn đủ để xây dựng cả một đế chế.
Lý Thần Đàn suy nghĩ rồi nói:
– Ngươi nghĩ xem, năng lực của mọi người được mở ra chỉ khi gặp được một cơ hội nhất định nào đó.
Thứ mà Hỏa Chủng không thể phục chế chính là cuộc sống của một siêu phàm giả.
Thứ này không có trong gen.
– Đúng thế…
Hương Thảo đồng ý.
– Như vậy tỷ lệ phục chế thành công của họ tương đối nhỏ, cần có những điều kiện đặc biệt mới có thể thành công phục chế.
Ví dụ phải trải qua nhiều chuyện nguy hiểm thì bản sao mới có thể mở ra năng lực siêu phàm.
Đó là chưa kể năng lực chiến đấu mà ta có được…
Đúng là không biết xấu hổ mà.
Bất quá đột nhiên Hương Thảo được, lời này của Lý Thần Đàn có khả năng là chân tướng.
Mọi người đều nói sự tồn tại của Lý Thần Đàn gần nhất với chư thần.
Đã thế, nếu cần dồn tài nguyên để phục chế năng lực của một người Lý Thần Đàn là sự lựa chọn tốt nhất.
– Vậy họ dùng phương pháp gì để phục chế thành công?
Hương Thảo hỏi.
Lý Thần Đàn kinh ngạc nhìn Hương Thảo:
– Sao ta biết được?! Ngươi hỏi ta làm gì?
Hương Thảo xoay người rời đi, hắn và Lý Thần Đàn nói chuyện thật sự không hợp.
Hơn nữa hắn còn phải tranh thủ gửi tin tức ngày hôm nay ra ngoài.
Chỉ là Hương Thảo vừa cầm di động thì phát hiện điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu.
Phải biết điện thoại họ dùng đều là điện thoại vệ tinh.
Sao bây giờ đột nhiên bị hư rồi, rõ ràng lúc trước dùng rất tốt mà.
Chẳng lẽ Hỏa Chủng đã dùng thủ đoạn cắt đứt sóng điện thoại?
Nếu đã vậy, hẳn Hỏa Chủng đã bắt đầu ra tay rồi.
Lúc này, năm đội còn sót lại của An Kinh tự đã bị Hỏa Chủng vây quét hết ba đội.
Hai đội còn lại một vì có Lý Thần Đàn ở đây, Hỏa Chủng không muốn trực diện chiến tranh với Ác Ma Thầm Thì nên nhắm tới những đội ngũ khác, xong xuôi sẽ dồn toàn lực đối phó Lý Thần Đàn sau.
Uy lực của Ám Ma Thầm Thì khiến Hỏa Chủng dù đang ở sân nhà cũng phải sinh lòng kiêng kỵ.
Đội còn lại là vì đoàn người này không mệt cũng chẳng đói.
Hơn nữa còn nghênh ngang múa hát trong Thánh Sơn.
Điều này khiến Hỏa Chủng có phần không nhìn ra sâu cạn của họ…
Dựa theo kế hoạch của Hỏa Chủng, những người này phải như nỏ mạnh hết đà mới đúng.
Sao mãi tới bây giờ mà tinh thần vẫn còn tốt như thế.
Nhìn không thấy nên chỉ có thể không tấn công, đợi họ dọn dẹp xong ba đội ngũ kia rồi tính tiếp.
Sau khi Ác Ma Thầm Thì chạm mặt Lý Thần Đàn, Hỏa Chủng bắt đầu vây quét ba đội ngũ kia.
Vì để lần vây quét này thành công, Hỏa Chủng thậm chí còn cử cao thủ T5 tới.
Trận chiến này kéo dài từ tối đêm tới sáng sớm, đánh cho ba đội chật vật vô cùng, tử thương vô số.
Bất quá nhưng người tiến vào Thánh Sơn đợt này cũng chẳng phải loại người tầm thường gì.
Dù Hỏa Chủng đã dốc toàn lực vây quét vẫn để lọt lưới vài con mồi.
Hỏa Chủng không đuổi theo, đợi tới trời gần sáng họ thu binh.
Người chỉ huy chiến dịch lần này của Hỏa Chủng dùng phương pháp chậm rãi khiến kẻ thù suy yếu nên không quá nóng vội.
Dù sao sắp tới vẫn còn nhiều chiêu chờ họ.
Có lúc, Lý Thần Đàn cũng phải thừa nhận bản sao hắn không tệ lắm.
Hắn chẳng phải nhân tài quyền mưu, càng thích những người bụng dạ thẳng thắn hơn.
Chung quy, lần hành động lần này của Hỏa Chủng khá thành công, chỉ có một đội ngũ là xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Đột chiến bộ chuẩn bị tấn công, kết quả một đoàn tàu hơi nước xuất hiện, chở mọi người chạy trốn.
Tuy Hỏa Chủng đã nhanh chóng đuổi theo nhưng không kịp!
Quân đội của Hỏa Chủng ngơ ngác nhìn theo đoàn tàu trèo đèo lội suối chẳng gặp chút trở ngại nào khiến.
Bất quá họ đã biết người này là ai rồi.
Cũng xem như lão bằng hữu của Hỏa Chủng, Vương Tòng Dương!
Sau khi Đông Hồ sập, Hỏa Chủng từng thuê Vương Tòng Dương tới vận chuyển tư liệu phòng thí nghiệm nhưng bị con hàng này cướp sạch tư liệu rồi chạy trốn!
Chương 737: Oan Gia Ngõ Hẹp
Hỏa Chủng vốn coi trọng Lý Thần Đàn, cũng vô cùng coi trọng Vương Tòng Dương.
Bất quá đối với Lý Thần Đàn có vài phần kiêng kỵ mà với Vương Tòng Dương thì có vài phần thống hận.
Phải biết, thứ Vương Tòng Dương cướp là tư liệu của phòng nghiên cứu bí mật.
Tài liệu quý giá thế nào không cần nói cũng biết.
Mấu chốt là Hỏa Chủng không thể tiếp tục nghiên cứu hạng mục có tài liệu bị mất kia nữa!
Hơn nữa, Vương Tòng Dương đã lấy tiền cọc lại làm ra chuyện lật lọng như thế quả là vô liêm sỉ!
Đương nhiên, lúc trước Hỏa Chủng cũng không hề tin tưởng Vương Tòng Dương hoàn toàn.
Họ phái rất nhiều người đi theo, đồng thời gần tới giờ hẹn mới nói địa điểm cho Vương Tòng Dương biết, cũng nêu rõ Vương Tòng Dương chỉ được đi một mình.
Làm như thế là để Vương Tòng Dương muốn lật lọng họ cũng có thể chặn đầu dễ dàng.
Nhưng thực tế lại ngược lại, người của họ phái ra đều bị giết sạch!
Từ đó cho tới nay, Hỏa Chủng vội vàng nhiều chuyện nên không có thời gian đuổi giết Vương Tòng Dương.
Không ngờ đối phương lại tự mình chạy tới Thánh Sơn, hơn nữa còn phá hủy kế hoạch vây quét lần này của họ.
Bây giờ còn nhịn được sao? Làm thế nào cũng không thể nhịn được nữa!
Trong mắt Hỏa Chủng, Vương Tòng Dương thật sự quá kiêu ngạo.
Cả đêm hôm đó, Hỏa Chủng không ngừng tăng cường nhân thủ đuổi bắt Vương Tòng Dương.
Mọi người trên xe buồn bực:
– Hỏa Chủng điên rồi à, sao lại hận chúng ta như thế?
Trên đường đi, họ từng gặp siêu phàm giả của đội khác lạc đàn.
Thật ra cũng không tính là lạc đàn gì, chỉ là đối phương rời khỏi đội ngũ, tìm cơ hội tốt hơn để đi vào trung tâm thôi.
Mọi người trên xe thấy mấy siêu phàm giả này thì kêu họ lêu đoàn tàu.
Chung quy người nhiều lực lớn, tuy hay bên không quen biết nhưng có chung kẻ địch là Hỏa Chủng thì mọi người tự nhiên kết thành bằng hữu.
Kết quả sau khi mấy siêu phàm giả lên tàu liền phát hiện trận thế đuổi bắt của Hỏa Chủng với đoàn tàu còn lớn hơn họ rất nhiều!
Có người nghi hoặc đám siêu phàm giả lạc đàn:
– Sao các người trốn được vậy.
Truy binh cứ đuổi theo chúng ta mãi.
Chẳng lẽ các ngươi có biện pháp gì à?
Đám siêu phàm giả lạc đàn sửng sốt:
– Cũng đâu có biện pháp gì.
Họ đuổi theo một hồi thì không đuổi nữa.
Mọi người cũng không hiểu vì sao Hỏa Chủng lại kiên trì với họ như thế.
Với loại tình huống này, đám siêu phàm giả không biết chuyện của Hỏa Chủng và Vương Tòng Dương thật sự nghĩ mãi không thông.
Nhưng ngay cả người trong cuộc là Vương Tòng Dương cũng nghĩ mãi chẳng thông kia mà…
Lúc trước Hỏa Chủng tuy ban bố lệnh truy nã Vương Tòng Dương nhưng vẫn không nhằm vào hắn.
Hơn nữa, Vương Tòng Dương thật sự đuối lý, chung quy hắn đã nhận tiền cọc lại chạy trốn thì thật sự rất mất chữ tín.
Vì thế Vương Tòng Dương cũng chẳng nói gì.
Nhưng hiện tại xem ra, Vương Tòng Dương bỗng thấy có điểm lạ.
Hắn chỉ cướp có ít tiền mà sao các ngài nổi nóng dữ vậy?
Vương Tòng Dương cảm thấy Hỏa Chủng đối với đội ngũ của họ đặc biệt hẳn là vì hắn.
Có lẽ có chuyện gì đó mà hắn không biết cũng nên.
Thế nhưng Vương Tòng Dương không nói gì.
Chung quy hắn cũng không muốn bản thân trở thành cái đích cho người khác nhắm tới.
Giữa việc hắn chết một mình và lôi những người khác chết cùng.
Vương Tòng Dương chắc chắn nghiêng về vế sau hơn.
Trong đội ngũ có vài cô nàng xinh đẹp, ít nhất xuống dưới hắn cũng có bạn…
Đương nhiên, nếu được sống thì tốt hơn nhiều.
Mắt thấy Hỏa Chủng vẫn đuổi theo mãi không tha.
Vương Tòng Dương quay đầu lại nói:
– Hiện tại chạy đi đâu đây.
Ta phụ trách điều khiển đoàn tàu, các ngươi chọn hướng đi.
Lúc này, một thành viên An Kinh Tự nói:
– Đi hướng tây đi!
– Vì sao phải đi hướng đó?
Một người nghi ngờ hỏi.
– Vốn hướng đông an toàn hơn, chỗ đó có Ác Ma Thầm Thì.
Thế nhưng bây giờ muốn tới đó thì rất nguy hiểm…
Người này nói:
– Mà đội ngũ phía Tây có mặt nạ bạc.
Hẳn các ngươi từng nghe đại danh này.
Người trong đoàn hai mặt nhìn nhau.
Có ai mà chưa nghe qua đại danh của mặt nạ bạc.
Tuy số lần người này xuất hiện ít nhưng lần nào cũng rất oanh động, khiến hắn càng trở nên thần bí hơn.
Đoàn tàu hơi nước không ngừng chuyển động, thẳng tới hướng Tây mà tới.
Bất quá trên đường đi, Vương Tòng Dương không khỏi suy tư.
Hắn bỗng có cảm giác bất an mơ hồ, Dường như bản thân không nên tới Thánh Sơn, hiện tại càng không nên đi về hướng Tây.
Bất quá hắn còn một đòn sát thủ, cái nồi lớn kia chính là át chủ bài của Vương Tòng Dương.
Hắn cảm thấy, tỷ lệ sống sót của mình cao hơn người khác một ít….
Đám Nhâm Tiểu Túc đang vừa múa vừa hát thì bỗng nghe âm thanh đoàn tàu hơi nước chuyển động cùng với tiếng va chạm giữa bánh răng và đường ray kim loại.
Nhâm Tiểu Túc quá quen thuộc với âm thanh này.
Dương Tiểu Cận cũng nhìn Nhâm Tiểu Túc theo bản năng.
Nàng nghi ngờ Nhâm Tiểu Túc đã triệu hồi đoàn tàu hơi nơi.
Nhưng khi thấy biểu tình nghi hoặc của Nhâm Tiểu Túc nàng lập tức nhận ra đấy không phải là Nhâm Tiểu Túc mà là Vương Tòng Dương!
Đoàn tàu hơi nước đi thẳng tới ánh mửa.
Vương Tòng Dương thấy được một màn quỷ dị từ xa:
– Đợi đã, các ngươi nhìn khu cắm trại kia kìa.
Có ai đó đang xoạc chân đúng không?
– Lúc này ai mà có tâm tư làm mấy trò đó… CMN, có thật kìa!
Mọi người trên xe sợ ngây người.
Họ có phần phản ứng không kịp, đội ngũ trước mắt không những không bị Hỏa Chủng tập kích mà còn rảnh rỗi tới mức có tâm tình chơi trò dạng chân?!
Trình Vũ đang dạng chân đứng lên, hiện tại hắn hối hận tới xanh ruột.
Thị lực Trình Vũ rất tốt, hắn có thể nhìn được biểu tình chấn kinh của Vương Tòng Dương thông qua cửa kính.
Lần biểu diễn này coi như xong, Trình Vũ nhăn mặt nửa ngày mới quyết định biểu diễn cuối cùng.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại là người mất mặt nhất!
– Đây không phải năng lực của tiểu tử Vương Tòng Dương đó à…
La Lam nghi ngờ nói:
– Sao lại chạy tới đây rồi?
Bấy giờ, âm thanh nổ vang truyền tới từ phía sau đoàn tàu hơi nước.
Mọi người mới kịp thời phản ứng.
Không ngờ đám người này lại bị Hỏa Chủng truy đuổi tới đây.
Bất quá Hỏa Chủng lập tức phát hiện đoàn tàu hơi nước sắp tụ hợp với đội ngũ An Kinh tự phía tây, vì thế họ lập tức nhận được lệnh rút lui, không đuổi theo nữa.
Mọi người trên xe thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.
Thành viên An Kinh tự nói:
– Xem ra chúng ta đã lựa chọn chính xác.
Đội ngũ này nhất định có người khiến Hỏa Chủng kiêng kỵ nên họ mới không bị Hỏa Chủng vây quét.
– Khỏi nói nữa, xuống xe nhanh đi.
Thế nhưng khi Vương Tòng Dương xuống xe và thấy Nhâm Tiểu Túc đang ngồi bên đống lửa thì đứng hình.
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy, chậm rãi đi tới gần Vương Tòng Dương.
Nhâm Tiểu Túc vẫn không quên, lúc trước thằng này dám dẫn một đám thổ phỉ đánh lén bọn họ.
Hiện tại kẻ thù gặp nhau tất nhiên đỏ mắt!
Oan gia ngõ hẹp mà!
Chương 738: Chạy Trốn
Khu cắm trại đang ồn ào nay dần im ắng hơn.
Mọi người nhìn Nhâm Tiểu Túc và Vương Tòng Dương, có là kẻ đần cũng nhận ra hai người này biết nhau, hơn nữa còn có thù.
Nhâm Tiểu Túc đi tới, Vương Tòng Dương lùi về sau.
Dương Tiểu Cận ngồi chỗ cũ.
Bất kỳ lúc nào cũng có thể lấy Hắc thương ra giúp Nhâm Tiểu Túc.
Lúc trước Vương Tòng Dương dẫn thổ phỉ đánh lén có nàng ở đó!
Mà trong số những người quan sát, người có hứng thú nhất là Trình Vũ và Vương Uẩn, tên của Vương Tòng Dương đã sớm không phải thứ gì xa lạ với giới siêu phàm giả.
Đối phương thường nhận tiền làm giúp tập đoàn vài nhiệm vụ bí mật.
Hơn nữa còn làm việc rất nghiêm túc.
Ban đầu, tập đoàn chỉ thuê Vương Tòng Dương làm chút việc vận chuyển mà thôi.
Về sau họ phát hiện những chuyện Vương Tòng Dương làm không tìm được tin tức trên Chợ đêm nên mới nhận ra ý thức chuyên nghiệp của tên này rất tốt.
Vì thế ngày càng hợp tác nhiều hơn.
Vương Uẩn nhớ rõ, Khổng thị từng hợp tác với Vương Tòng Dương 3 lần.
Bất quá Vương Tòng Dương chưa bao giờ nhận nhiệm vụ giết người, hành động thật sự rất cẩn thận.
Điều khiến Vương Uẩn cảm thấy hứng thú là hắn luôn muốn tìm hiểu thân phận của Nhâm Tiểu Túc nhưng đều bị Nhâm Tiểu Túc qua loa từ chối.
Hiện tại nếu Vương Tòng Dương và Nhâm Tiểu Túc có thì, khả năng cao Vương Tòng Dương sẽ biết thân phận thật của Nhâm Tiểu Túc.
Như vậy Vương Uẩn sẽ có manh mối rồi!
Nghĩ tới đây, Vương Uẩn bỗng đứng lên muốn hòa giải cho hai người này
Nhưng không chờ hắn lên tiếng, Vương Uẩn đã kinh ngạc thấy Vương Tòng Dương xoay người bỏ chạy.
Hớn nữa hắn còn nhanh chóng triệu hồi đoàn tàu hơi nước, chạy trốn muốn nhanh bao nhiêu liền nhanh bấy nhiêu!
Mọi người thấy thế đều ngây ra.
Đại đa số vẫn chưa nhận ra vì sao Vương Tòng Dương lại chạy.
Vương Uẩn và Trình Vũ yên lặng nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Phải biết Vương Tòng Dương là một trong những siêu phàm giả mạnh nhất.
Tập đoàn đã sớm thăm dò tin tức về người này, biết đối phương chẳng phải hạng xoàng xĩnh gì.
Vậy mà Vương Tòng Dương vừa nhìn thấy Nhâm Tiểu Túc lại bỏ chạy chẳng chút do dự gì?
Chuyện này nói rõ một điều, suy đoán của họ từ trước tới giờ đều không sai!
Nhâm Tiểu Túc đứng tại chỗ không đuổi theo Vương Tòng Dương.
Thằng này cách hắn chừng 80m là quay đầu bỏ chạy.
Hỏa Chủng vừa rút lui cách đây không xa, Nhâm Tiểu Túc không muốn gây thêm rắc rối.
Hơn nữa, hướng Vương Tòng Dương rời đi là hướng Hỏa Chủng vừa rút lui.
Thằng này chị thoát thân thậm chí còn không quên hố người khác.
Bấy giờ, binh sĩ Hỏa Chủng đang rút lui.
Họ nhận được lệnh không nên tới gần đám người kia.
Binh sĩ của Hỏa Chủng nghĩ thầm cũng tốt.
Họ nghe nói đám người này vào Thánh Sơn mà chẳng sợ tí nào, còn vừa ca vừa múa nữa.
Không chờ rút lui xong, sau lưng lại vang lên âm thanh đoàn tàu hơi nước di chuyển.
Chỉ huy của đội chiến bộ ngây ngẩn cả người:
– Càn rỡ như thế?
Đối phương không chỉ tụ hợp với đồng bọn còn quay trở ngược lại truy kích họ?
Có biết các người đang ở địa bàn của ai không vậy?
Thế nhưng chỉ huy lại không nghĩ vậy.
Không đúng, nếu đối phương không có đủ lực lượng thì sao dám truy đuổi họ?
Chỉ huy nhanh chóng báo cáo với thượng cấp thông qua máy truyền tin:
– Trưởng quan, sau khi chúng ta rút lui đối phương bắt đầu truy đuổi chúng ta.
Dường như rất tự tin.
Thượng cấp ở đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi nói:
– Lùi lại với tốc độ nhanh nhất.
Ta sẽ sắp xếp người tiếp ứng.
Vị quan chỉ huy này nghe xong lệnh của thượng cấp thì trầm tư.
Rốt cùng tình huống của đoàn người này là thế nào, sao trông còn mạnh hơn đội của Lý Thần Đàn thế kia.
Phải biết, ngay cả Lý Thần Đàn cũng không chủ động tấn công họ.
Vương Tòng Dương điều khiển đoàn tàu hơi nước vốn đang khẩn trương, chuẩn bị triều hồi cái nồi đen ra thì thấy Hỏa Chủng sợ hãi rút lui, ngược lại hắn bắt đầu vui vẻ.
Vũng nước đục của Thánh Sơn hắn không tham gia nữa, chạy là thượng sách!
Trong khu cắm trại, Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn Vương Tòng Dương rời đi.
Dương Tiểu Cận đi tới bên cạnh hắn thấp giọng nói:
– Sao không động thủ? Vừa rồi nếu ngươi dùng toàn lực sẽ đuổi kịp hắn.
Tuy có thể phải đối mặt với người của Hỏa Chủng nhưng từ trước tới nay ngươi đâu sợ mấy thứ này.
– Không giống…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Muốn truy đuổi hắn phải dùng lão Hứa, như thế mối quan hệ của ta và lão Hứa lộ ra ngay.
Hơn nữa, nếu ta giết Vương Tòng Dương, sau này rất khó dùng đoàn tàu nữa.
Cuối cùng, Nhâm Tiểu Túc vẫn là muốn có người gánh tội thay cho hắn a.
Muốn gây sự với Vương Tòng Dương cũng phải vụng trộm mà làm, không thể để ai biết.
Như thế mới có thể úp sọt Vương Tòng Dương tiếp.
Cũng tỷ như khi đánh cướp tư liệu vậy, số tư liệu đó đã được La Lam sai người đem về Khánh thị.
Thế nhưng Hỏa Chủng vẫn như cũ nghĩ là do Vương Tòng Dương làm.
Nhờ vậy là Nhâm Tiểu Túc làm chuyện gì cũng thoải mái hơn.
Trước kia hắn úp sọt Hứa Hiển Sở, thế nhưng bây giờ cả hai đã là bạn nên Nhâm Tiểu Túc không khỏi băn khoăn.
Hiện tại để Vương Tòng Dương gánh tội thay cho hắn, áp lực tâm lý cũng không lớn lắm….
Bấy giờ, Trình Vũ và Tống Kiều đang nghên đón các đồng nghiệp của An Kinh tự:
– Các ngươi bị Hỏa Chủng tập kích à?
– Đúng thế, họ đột nhiên tấn công.
Vốn đội ta có hơn 50 người, sau trận tập kích này chỉ còn hơn 10 người chúng ta chạy thoát.
Giữa đường chúng ta gặp phải người khác nên hợp lại thành hai mươi mấy người…
Người nọ nói:
– Sao các ngươi không bị tập kích.
Hỏa Chủng không thể nào bỏ qua cho các ngươi được.
Tống Kiều có phần khó hiểu.
Mà Trình Vũ bỗng nhiên nghĩ tới, có khi nào do bầu không khí của họ quá vui vẻ nên Hỏa Chủng không dám động thủ chăng?
Tuy đáp án này khác kỳ quá nhưng Trình Vũ nghĩ mãi cũng không ra đáp án khác.
Hiện tại đã muộn, những nơi khác trong Thánh Sơn vẫn tiếp tục diễn ra chiến đấu.
Xem ra trong số những đội viên tẩu tán đó cũng có cao thủ.
Bằng không cũng chẳng thể giằng có với Hỏa Chủng lâu đến vậy.
Mọi người không dám ngủ, đổi nơi cắm trại nơi ngay lập tức, sau đó thủ tới nửa đêm mới dần bớt lo.
Vào lúc trời vừa rạng sáng, tiếng bước chân vang lên từ phía rừng cây.
Âm thanh giẫm lên bùn đất tơi xốp và lá cây mục nát vang lên, không ngừng xoay tròn trong màng nhĩ.
Âm luật kỳ quái như có ai đó đang thấp giọng nỉ non.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu, thấy rõ mọi người trong khu cắm trại vẫn đang ngủ.
Hắn nhìn quanh bốn phía, trừ hắn ra thì chẳng còn ai thức!
Một người đi ra từ trong rừng cây, đối phương thấy Nhâm Tiểu Túc còn thức thì kinh ngạc nói:
– Sao ngươi không ngủ?
Nhâm Tiểu Túc trầm tư một lúc rồi đáp:
– Ta không buồn ngủ….
*Cảnh báo SPOILER (Mọi người có thể bỏ qua nhé!): Mình đoán tiếng bước chân là một loại ám thị, thôi miên khiến người khác ngủ say.
Mà người này thấy Nhâm Tiểu Túc còn thức nên mới ngạc nhiên vì loại thôi miên này sẽ không có tác dụng với Nhâm Tiểu Túc…
Chương 739: Nhâm Tiểu Túc Biểu Diễn Ảo Thuật
– Ngươi không buồn ngủ?!
Mấy chữ này quanh quẩn trong khu cắm trại.
Những người khác đều ngủ như không nghe thấy gì.
Chỉ có duy nhất Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nhìn con hàng này.
Dường như đây là chuyện rất bình thường, hơn nữa còn ghét bỏ vì con hàng này ngạc nhiên.
Bản sao của Lý Thần Đàn rất không vui.
Năng lực siêu phàm của hắn là thôi miên người khác.
Vị đại ca này, có thể tôn trọng hắn một chút được không? Ta thôi miên ngươi, ngươi nói ngươi không buồn ngủ là xong việc?
Lúc này Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Sao ngươi lại tới đây?
“Lý Thần Đàn” cười một cách kỳ quái:
– Ngươi tới được, mắc gì ta không tới được?
– Tư Ly Nhân đâu?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– À, ngươi nói tiểu loli hả? Nàng ngủ rồi…
Bản sao Lý Thần Đàn nói:
– Còn ngươi, ngươi tới đây làm gì?
Trong lúc nói chuyện, bản sao Lý Thần Đàn ngồi xuống một nơi cách Nhâm Tiểu Túc không xa.
Ở giữa hai người là một đống lửa, hai bên như bạn bè nói chuyện với nhau vậy.
Bản sao Lý Thần Đàn đã nhận ra thiếu niên trước mắt biết Lý Thần Đàn, hơn nữa quan hệ còn rất tốt.
Mà hắn lại có diện mạo y đúc Lý Thần Đàn.
Tất nhiên có thể đóng giả được!
Bản sao thầm nghĩ, không biết vì sao đối phương lại không bị thôi miên, khả năng coa là do tinh thần lực của người này vượt xa người khác.
Lúc trước hắn còn sợ mặt nạ bạc sẽ khiến mọi chuyện thay đổi.
Nhưng bây giờ mặt nạ bạc đã ngủ thiếp đi mà thiếu niên này ngược lại lại không có chuyện gì.
Bất quá bản sao Lý Thần Đàn cũng không để ý.
Vừa rồi chỉ là kế nhỏ mà thôi, cự ly lại xa nên thuật thôi miên bị cản trở cũng rất bình thường.
Mà hắn, vẫn còn rất nhiều thủ đoạn.
Nhâm Tiểu Túc nói với Lý Thần Đàn:
– Ta tới đây là có lý do của ta.
Còn ngươi, không phải muốn tới phía nam ngắm bão à.
Sao bây giờ lại tới phương bắc này?
Giờ khắc này, bản sao Lý Thần Đàn im lặng hai giây.
Hắn cảm thấy Nhâm Tiểu Túc đang bẫy hắn.
Người bình thường có ai sẽ tới phía nam ngắm bão đâu? Phải biết, bản sao và bản chính có chỗ khác nhau.
Khác biệt ở chỗ Lý Thần Đàn từng được đưa vào viện tâm thần.
Một trong hai người họ, có một người bị khùng thật!
Thật ra khi còn bé Lý Thần Đàn vẫn rất bình thường, chỉ là hắn tận mắt nhìn thấy mẹ mình gặp chuyện nên mới bị tâm thần.
Còn bản sao thì không.
Vì thế, bản sao thật sự không hiểu trên đời này làm sao có người lại tới phía nam ngắm bão?
Bão có gì đâu mà ngắm?
Bản sao Lý Thần Đàn không trả lời vấn đề này, hắn sợ giấu đầu hở đuôi…
Bản sao bỗng nhiên đưa tay lướt qua đống lửa.
Chỉ thấy đống lửa chập chờn hóa thành lốc xoáy, ánh sáng đỏ không ngừng khuấy động.
Trong quanh ảnh có ký hiệu kỳ quái đang phát sáng.
Gió từ rừng cây thổi gào thét thổi tới, âm thanh cành cây va chạm vào nhau vang lên tiếng vang quỷ dị.
Hết thảy những điều này khiến người nghe cảm thấy bản thân như đang trên bờ vực thẳm, có thể rơi xuống bất kỳ lúc nào.
Bản sao nhìn chằm chằm Nhâm Tiểu Túc.
Thế nhưng hắn phát hiện Nhâm Tiểu Túc vẫn không có dấu hiệu nào chứng tỏ hắn bị thôi miên.
Bản sao im lặng nửa ngày rồi hỏi:
– Ngươi có gì muốn nói với ta không?
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
– Ảo thuật rất đẹp mắt…
Trong chớp mắt, bản sao ê răng. Ảo thuật cái quỷ gì.
Ta đang thôi miên người đó đại ca!
Bấy giờ, bản sao Lý Thần Đàn mới phát hiện có gì đó không đúng.
Vừa rồi hắn vẫn chưa thi triển toàn lực.
Khả năng cao sức chống cự của đối phương quá lớn.
Đây là trường hợp đặc biệt duy nhất hắn gặp phải từ sao khi bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Trong Thánh Sơn này, dù là T5 cũng dễ dàng bị hắn đùa bỡn trong tay.
Vậy mà thiếu niên trước mặt này cứ như có kháng thể trời sinh vậy.
Bản sao Lý Thần Đàn không biết, sở dĩ Lý Thần Đàn không đuổi giết hắn là vì Lý Thần Đàn cực kỳ mong chờ cảnh tượng này phát sinh.
Không có gì khác, chỉ là Lý Thần Đàn rất muốn thấy biểu cảm táo bón trên khuôn mặt bản sao lúc này mà thôi.
Tiếc là hắn không thấy được….
So sánh ra, Lý Thần Đàn ưu nhã hơn nhiều.
Sau khi biết bản thân không thể thôi miên Nhâm Tiểu Túc liền lựa chọn làm bạn với thiếu niên này!
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc lại hỏi:
– Sao ngươi lại thôi miên những người khác?
Bản sao Lý Thần Đàn cười nói:
– Vì không muốn họ nghe được cuộc nói chuyện giữa hai ta.
Ta có chuyện rất quan trọng phải báo cho ngươi biết.
– À….
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Vậy ngươi nói đi.
Bản sao Lý Thần Đàn im lặng, nói cái gì bây giờ?
Hắn nào có chuyện gì quan trọng để nói.
Đơn thuần chỉ là mượn cớ thôi.
Rõ ràng thuật thôi miên có tác dụng với tất cả mọi người.
Có quỷ mới biết vì sao chỉ có mình thiếu niên này lại như có kháng thể chống lại hắn vậy.
Bản sao nói:
– Ta biểu diễn thêm cho ngươi một màn ảo thuật nữa.
Ngươi muốn cái nào ta cũng có thể diễn cho ngươi hết.
– Được, vậy diễn màn ảo thuật ngươi từng diễn ở Lạc thành cho ta xem đi…
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói.
Bản sao Lý Thần Đàn cạn lời.
Không còn cái nào khác hả.
Hắn làm sao biết Lý Thần Đàn từng diễn màn ảo thuật nào cho thiếu niên này xem chứ?
Lúc này, hắn thậm chí cảm thấy thiếu niên đang chơi mình!
Bản sao nói:
– Không thú vị, lần này đổi cái mới hơn.
– Không cần, ta thích cái đó…
Nhâm Tiểu Túc nói.
Bản sao Lý Thần Đàn bỗng nhiên tươi cười nói:
– Được, vậy là nó…
Thế nhưng trong chớp mắt, từng chữ bản sao nói ra như biến thành thực tể mờ ảo bay vào lỗ tai Nhâm Tiểu Túc.
Âm thanh như lông vũ mơn trớn bên tai, như lời thì thầm của ác ma.
Sở dĩ người ta gọi Lý Thần Đàn là Ác ma thầm thì cũng vì đây là thủ đoạn lợi hại nhất của hắn.
Thôi miên bằng những lời thầm thì.
Vì thế, bản sao thấy tất cả thủ đoạn đều thất bại thì không tiếc trả cái giá lớn để dùng sát chiêu.
Hắn nhìn chằm chằm Nhâm Tiểu Túc, lúc này bản sao thấy được một tia mê man trong mắt đối phương.
– Đổi cái khác đi…
Nhâm Tiểu Túc mê man nói:
– Ngươi muốn gì, ta diễn một màn ảo thuật cho ngươi xem nhé?
Bản sao:
– ….
Được, ngươi làm đi.
– Xem nè…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Nói xong nó mở ra Ám ảnh chi môn trước mặt bản sao.
Bản sao Lý Thần Đàn sửng sốt:
– Đây là ảo thuật gì?
Nhâm Tiểu Túc cười, đưa một tay vào Ám ảnh chi môn rồi giải thích:
– À, màn ảo thuật này gọi là.
Đâm sau lưng từ trước mặt.
Bản sao Lý Thần Đàn cúi đầu nhìn mũi đao xuyên qua ngực cùng máu cuồn cuộn chảy ra.
Ngắn ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc, ngươi có thể hành động bình thường một chút được không!
Lại nghe Nhâm Tiểu Túc thở dài:
– Vốn ngươi không phải Lý Thần Đàn.
Ít nhất Lý Thần Đàn sẽ không thôi miên ta ba lần liên tiếp.
Hắn biết rõ hắn không thể thôi miên ta.
Hơn nữa, ngươi không có sự điên cuồng từ xương tủy như hắn.
Bản sao Lý Thần Đàn có phần mê man.
Sau người tới Thánh Sơn đều kỳ quái thế này.
Chương 740: Đạo Đức Khoa Học
Bản sao Lý Thần Đàn đã chết.
Giống như Lý Thần Đàn đoán, chỉ cần tên ngốc này tìm tới Nhâm Tiểu Túc, hắn sẽ chết không thể nghi ngờ, không có bất kỳ kết quả nào khác.
Không phải bản sao không lợi hại.
Mà dựa vào Lý Thần Đàn mà nói, dù đó là bản sao, là một tàn thứ phẩm đi nữa thì cũng là tàn thứ phẩm của Lý Thần Đàn hắn, chắc chắn lợi hại hơn những siêu phàm giả khác rất nhiều.
Lúc Lý Thần Đàn nói câu này, Chu Nghênh Tuyết ngồi bên cạnh không ngừng trợn tròn mắt.
Nàng thầm nghĩ, sao con hàng tự kỷ này có thể trở thành bằng hữu của lão gia nhà nàng cơ chứ.
Bất kể Hương Thảo hay Chu Nghênh Tuyết có trợn mắt thế nào thì những gì Lý Thần Đàn nói đều là sự thật.
Lúc trước, khi bản sao tới đây, trong lúc vô tình đã ám thị bọn họ nhưng cả đám đều không phát giác.
Vì thế, đại đa số siêu phàm giả trên đời này gặp phải Lý Thần Đàn đều sẽ lật thuyền trong mương.
Đương nhiên, đại đa số này không có Nhâm Tiểu Túc.
Một đại sư thôi miên gặp người từ trước tới giờ không thể bị thôi miên thì trong chớp mắt, đại sư này chỉ trở thành một binh sĩ bộ binh không có vũ khí, bất kỳ năng lực hiển hách nào hắn có đều trở nên vô dụng.
Hơn nữa, khả năng bẫy người của Lý Thần Đàn đứng trước Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào ăn mày gặp đại gia.
Loại chuyện ngồi trước mặt đâm sau lưng người ta này, không phải ai cũng nghĩ ra được.
Kỳ thật trong nháy mắt bản sao xuất hiện, Nhâm Tiểu Túc đã cảm thấy có gì đó không đúng nên mới dùng việc đi phía nam và màn ảo thuật thăm dò.
Đầu tiên, Lý Thần Đàn tuyệt đối không thôi miên hắn, cũng sẽ không thôi miên Dương Tiểu Cận.
Tiếp theo, như Nhâm Tiểu Túc nói là sự điên cuồng từ cốt tủy của Lý Thần Đàn.
Tuy thường ngày nhìn tên này chẳng khác nào người mình thường nhưng chỉ cần hắn mở miệng nói chuyện.
Mọi người sẽ cảm nhận được sự điên cuồng kia giống như ba đào gợn sóng ẩn sâu dưới nội tâm của đối phương vậy.
Tuy Nhâm Tiểu Túc không tiếp xúc nhiều với Lý Thần Đàn, cũng không sớm chiều ở chung nhưng chẳng biết vì sao, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân rất hiểu đối phương.
Cũng như Lý Thần Đàn hiểu rất rõ hắn vậy.
Bất quá Lý Thần Đàn nhìn bản sao của Lý Thần Đàn, suy nghĩ: vì sao lại có bản sao này chứ.
Là bản sao mà Hỏa Chủng nhân bản ư? Hỏa Chủng còn nhân bản ai nữa?
Nhâm Tiểu Túc không có nguồn tin chính xác nên hắn thể đoán tiếp.
Hắn chỉ xác định được một điều.
Nếu họ tiếp tục tiến vào Thánh Sơn, họ nhất định còn gặp những bản sao khác của Lý Thần Đàn.
Nếu so với Lý Thần Đàn lại càng thêm khó giải quyết.
Hắn nhìn Thánh Sơn, ánh mặt trời bình minh dần ẩn hiện.
Mặc kệ bên trong có gì, Nhâm Tiểu Túc đều nhìn.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc lại nhìn những người khác đang ngủ say.
Trước tiên hắn đánh thức Dương Tiểu Cận, kể lại chuyện vừa rồi cho nàng nghe.
Dương Tiểu Cận suy nghĩ rồi nói:
– Gen của Lý Thần Đàn từng bị trộm.
Tuy lúc đó bệnh viện tâm thần của Lý thị được canh giữ rất nghiêm ngặt nhưng vẫn không đủ để đối phó với Hỏa Chủng.
– Ừ….
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Chỉ là ta không biết, liệu họ còn phục chế ai nữa.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi không biết hay là không muốn nghĩ tới.
Nhâm Tiểu Túc im lặng.
– Trong thời đại Chư thần quật khởi, sự tồn tại của hai người gần với thần linh nhất đều liên quan tới ngươi.
Hơn nữa cả hai đều từng tới bệnh viện tâm thần…
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ta biết ngươi đang cố lảng tránh vấn đề này nhưng hãy nhìn thẳng vào nó đi.
Phương pháp phục chế của Hỏa Chủng chắc chắn không thể sử dụng nhiều.
Bằng không dù là T3 của họ cũng sẽ có năng lực thôi miên rồi.
Khả năng cao gen mẫu họ giữ trong tay còn nhiều hơn so với ngươi nghĩ nữa đó.
Dương Tiểu Cận nói tiếp:
– Cho nên, nếu muốn phục chế.
Họ sẽ chọn những người có năng lực cực kỳ mạnh để thực hiện.
Ai mạnh nhất? Những cường giả đương thời có thể chứng minh thực lực của mình và được mọi người công nhận có cả Lý Thần Đàn và Trần Vô Địch.
Nếu Hỏa Chủng có gen mẫu của Lý Thần Đàn, nhất định cũng sẽ có gen mẫu của Trần Vô Địch.
Tuy hai người không ở cùng một bệnh viện tâm thần nhưng trong lòng không nên ôm loại may mắn như thế.
Hỏa Chủng có thể ăn cắp ở viện tâm thần này cũng có thể trộm ở viện tâm thần khác.
Dương Tiểu Cận hiểu Nhâm Tiểu Túc, vì thế nàng biết rõ vì sao Nhâm Tiểu Túc không dám nghĩ tiếp nữa.
Nhâm Tiểu Túc bỗng thở dài:
– Bỗng nhiên ta có phần chán ghét Hỏa Chủng.
Trước kia mọi người luôn nói Hỏa Chủng vi phạm đạo đức khoa học.
Ta thầm nghĩ rốt cục đạo đức khoa học là gì.
Thời đại này ít người còn giữ được đạo đức của bản thân chứ nói gì tới đạo đức khoa học.
Nhưng mãi tới khi chuyện này xảy ra với mình.
Ta mới hiểu loại nghiên cứu không từ thủ đoạn này thật sự đáng ghét cỡ nào.
Đối với Hỏa Chủng mà nói, họ chỉ là những người theo đuổi các ngành khoa học mới.
Nhưng đối với Nhâm Tiểu Túc mà nói, người quan trọng nhất trong lòng hắn đã bị làm cho ô nhiễm…
– Không nghĩ tới mấy chuyện này nữa…
Nhâm Tiểu Túc chuyển bản sao tới giữa nơi trú quân rồi đưa mắt cho Dương Tiểu Cận, ý bảo nàng giả bộ bị thôi miên.
Dưới tình huống không có ngoại lực can thiệp, những người khác ngủ tới tận trưa mới tỉnh.
Ngay sau đó, trong khu cắm trại vang lên âm thanh nghi hoặc của Trình Vũ:
– Đây không phải là Lý Thần Đàn à, ai đã giết hắn?
Nhâm Tiểu Túc ngái ngủ tỉnh dậy:
– Ồ, là các ngươi làm hả?
Vốn Nhâm Tiểu Túc muốn chuyển bản sao Lý Thần Đàn tới trước mặt Trình Vũ.
Vừa mở mắt là thấy được xác chết, biểu tình của tên này ắt hẳn rất thú vị.
Chung quy trên đường đi, Trình Vũ luôn tìm cách khiến hắn khó chịu kia mà.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, thật ra cũng không tới mức làm thế.
Quan hệ của họ cũng không xấu tới vậy.
Sau khi hoàn thành chuyến đi này, họ sẽ đường ai nấy đi, nửa đời sau có khi còn chẳng gặp lại.
Mọi người nhìn thi thể của bản sao Lý Thần Đàn mà không khỏi kinh nghi bất định.
Trong vô thức, Trình Vũ nhìn di động để xem bà chủ có truyền tin gì không.
Kết quả di động vẫn không có tín hiệu.
Vì Lý Thần Đàn hành động không giấu diếm nên mọi người đều biệt tướng mạo của hắn.
Nếu chuyện này truyền đi, e rằng sẽ kinh động toàn bộ giới siêu phàm.
Ác Ma Thầm Thì trong truyền thuyết đã chết?
Thế nhưng họ không biết ai làm chuyện này cả.
Mọi người đần độn ngủ một giấc, rốt cục đã bỏ qua chuyện quan trọng gì?
– Cho nên mọi người ngủ tới trưa là do Lý Thần Đàn làm?
Trình Vũ nghi ngờ hỏi:
– Rốt cục ai có năng lực giết hắn chứ?
Trợ thủ Trình Vũ thăm dò:
– Hay là hắn tự sát?
Nhâm Tiểu Túc đứng bên cạnh thi thể bản sao, ung dung nói:
– Ta nhìn miệng vết thương, phát hiện chết là do bị đao đâm từ sau lưng.
Hắn không thể tự làm được, nhất định là một trong số các ngươi gây nên!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] La Phù [Dịch] La Phù](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-La-Phu.jpg)





