[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 73 : Mối Làm Ăn Mới Của Tô Lôi (c721-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 721: Mối Làm Ăn Mới Của Tô Lôi
Lần này Tô Lôi bán sạch da lông hắn có trong tay.
Khi cầm được số tiền đó, hắn cảm thấy cuộc sống của mình tốt đẹp chẳng khác nào trong mơ vậy.
Trước đó Tô Lôi chưa từng nghĩ bản thân sẽ có được ngần này tiền.
Hai ngày nay, Tô Lôi ngủ trên chồng tiền, mãi tới khi tới gửi tiền trong ngân hàng của cứ điểm 178 với mật mã chỉ có mỗi mình hắn biết.
Sau đó Tô Lôi mắt đầu ngủ một mình, lúc ngủ hắn không muốn bên cạnh có người vì sợ bản thân lỡ có nói mớ sẽ lộ mật khẩu tài khoản.
Tôi mua một lượng lớn vật tư sinh hoạt tại hàng rào 144, trên cơ bản những thứ này đều là đồ vật thiết yếu mà thiếu niên kia cần.
Bất quá lần đầu Tô Lôi rất nghèo, không mua được gì nhiều nhưng lần này vì bán được da lông mà hắn mua được rất nhiều đồ tốt.
Tô Lôi tin tưởng vị thiếu niên tài trí mưu lược kia là người hiểu chuyện, thấy được những vật này sẽ hiểu Tô Lôi hắn từng dụng tâm cỡ nào.
Chuyện Trương Cung nói hắn cũng từng nghĩ tới, dù là đồ tốt hay đồ xấu thì vẫn xài được đó thôi.
Tô Lôi nhớ lại biểu tình cười như không cười của thiếu niên bỗng cảm thấy bản thân không nên lừa gạt loại người thông minh đó thì hơn.
Không chỉ thế, Tô Lôi còn lấy tiền của mình ra đặc biệt mua lễ vật cho thiếu niên.
Trong đó có một khẩu súng lục tinh xảo, nghe nói là đồ của quan lớn Tông thị lúc trước.
Vị quan đó bán sạch tài sản của mình cho cứ điểm 178 rồi trốn tới Vương thị.
Vốn đối phương cũng không muốn bán nhưng người của Chợ đêm lại muốn mua.
Ông chủ trong Chợ đêm cười nói, ngươi không thấy bộ dạng kinh hãi khi ấy của tên nhãi kia đâu.
Trước kia thì cao cao tại thượng, bây giờ dù cầm súng trong tay cũng chẳng dám thả cái rắm gì.
Giờ khắc này Tô Lôi mới hiểu, có ít người trời sinh đã là cừu non, dựa vào mối quan hệ với Tông thị để thượng vị, thế nhưng bản chất thì sao mà cải biến được.
Hiện giờ súng ống rất khó mua được, ở Thảo Nguyên đã hiếm lại càng hiếm.
Tô Lôi từng muốn giữ lại cây súng này, hắn thật sự rất thích nó.
Nghĩ đi nghĩ lại hắn lại bỏ cây súng vào hộp gỗ, trong hộp gỗ được phủ một lớp nhung tơ sang trọng.
So sánh với mối làm ăn trong tương lai, một cây súng này tính là cái gì?
Những ngày này Tô Lôi vẫn muốn lôi kéo quan hệ với binh sĩ đóng quân ở hàng rào 144.
Thế nhưng hiện thực nói cho hắn biết, hiện tại hắn chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi.
Căn bản không ai quan tâm tới hắn cả.
– Đại ca, gần đây ngươi tiếp cận đám binh sĩ của cứ điểm 178 làm gì.
Chúng ta đều là thổ phỉ, lỡ bị họ phát hiện thì sao…
Trương Cung nói.
Ở một bên, Thôi Cường đang mài chủy thủ tùy thân của hắn:
– Đại ca tự có ý nghĩ của mình, ngươi quả nhiều vậy làm gì.
Tô Lôi thở dài:
– Vị thiếu niên trên Thảo Nguyên kia muốn có súng ống.
Không được cứ điểm 178 cho phép chúng ta không thể buôn bán vũ khí được.
Bất quá bây giờ vẫn còn sớm, về sau sẽ có cơ hội.
Kỳ thật Tô Lôi hiểu rõ, hiện tại buôn bán vật phẩm chỉ là việc làm ăn nhỏ mà thôi.
Người trên Thảo Nguyên không có năng lực tự sản xuất vũ khí.
Có người cầm quyền nào mà không cần vũ khí để ổn định thế lực của mình?
Cho nên, buôn bán vũ khí mới là thứ có thể khiến hắn đi lên đỉnh cao của cuộc sống.
Vào lúc này, một hán tử đột nhiên ngồi đối diện với họ:
– Xin chào, ngươi là Tô Lôi à?
Lúc hán tử này tới, Thôi Cường lập tức giấu chủy thủ đi.
Cơ bắp toàn thân căng thẳng, bất kỳ lúc nào cũng có thể chiến đấu.
Tô Lôi vỗ tay Thôi Cường, nhìn hán tử ở phía đối diện cười nói:
– Đúng, ta là Tô Lôi, ngươi là?
Người đàn ông kia cười nói:
– Ta là ai không quan trọng, chỉ là ta nghe nói các vị tới từ Thảo Nguyên à?
– Không phải, chỉ là làm ăn chút với người trên Thảo Nguyên thôi…
Tô Lôi bình tĩnh nói.
– À…
Hán tử móc 10.000 đồng ra, đưa cho Tô Lôi:
– Nói ta nghe một chút về tình huống trên Thảo Nguyên, 10.000 đồng này sẽ là của ngươi.
Tô Lôi nhíu mày, đột nhiên hắn cảm thấy lời nói của đối phương có một sự áp bách khó hiểu.
Đối phương cứ thế thoải mái ngồi với họ, nơi này là bên ngoài hàng rào 144, không sợ hơn 10 người của họ tấn công hắn à.
Thôi Cường cười lạnh:
– Ngài cũng can đảm nhỉ, nhưng mắc gì đại ca nhà ta phải nói cho ngài biết những chuyện đó.
– Vì nắm đấm của ta càng lớn hơn…
Hán tử cười tủm tỉm.
– Ngươi cũng không nhìn xem nơi này của chúng ta có bao nhiêu người?
Thôi Cường lạnh lùng nói.
– À…
Hán tử cười:
– Vậy ngươi nhìn xung quanh đi.
Tô Lôi kinh ngạc quay đầu, hắn phát hiện chẳng biết từ lúc nào xung quanh có hơn 10 người cầm vũ khí bao vây họ.
Họng súng đen ngòm chĩa vào đám người họ.
Đây là quân nhân chính quy, nhất định là quân nhân chính quy!
Chẳng lẽ là binh sĩ của cứ điểm 178? Không đúng, nếu là người của cứ điểm 178, binh sĩ không cần phải mặc thường phục khi đối phó với đám thổ phỉ như họ.
Người đàn ông cười nói:
– Tô Lôi, trước kia là thổ phỉ trong một trấn nhỏ.
Bất quá hiện tại trấn nhỏ đã không còn, chỉ có các ngươi còn sống, ngược lại còn làm ăn với người trong Thảo Nguyên.
Tô Lôi trấn định:
– Vị quan gia này, trước kia chúng ta có từng đắc tội với ngài không?
– Không có…
Hán tử lắc đầu.
– Vậy hà tất hù dọa chúng ta…
Tô Lôi hỏi:
– Nếu ngài đã tới hẳn là có mục đích gì đó.
Ngài cứ nói thẳng là được, mạng của đám thổ phỉ chúng ta không đáng tiền.
– Ha ha, thoải mái lắm…
Hán tử cắt một miếng thịt cừu:
– Nói một chút về tình hình trên Thảo Nguyên đi.
– Chúng ta không tới Thảo Nguyên, chỉ gặp nhau ở điểm hẹn, giao vật tư cho họ, họ sẽ đưa da lông cho chúng ta…
Tô Lôi nói.
– À, thế lực của họ có lớn không?
Hán tử hỏi.
– Lớn hay không ta không biết nhưng Tô Lôi ta nhìn người rất chuẩn.
Chủ nhân của họ rất thông minh, ta tin dù bây giờ họ không phải thế lực lớn nhất Thảo Nguyên nhưng về sau sẽ là thế…
Tô Lôi ung dung nói.
– Hắn muốn gì?
Hán tử hỏi.
– Vật phẩm sinh hoạt, đồ dùng hàng ngày, thuốc…
Tô Lôi nói:
– Bất quá cứ điểm 178 quản chế thuốc rất kỹ, chúng ta dù có tiền cũng không mua được.
– Họ không cần vũ khí à?
Hán tử hỏi.
– Có chứ, nhưng chúng ta không mau được…
Tô Lôi trung thực thừa nhận.
Người đàn ông cười:
– Cứ điểm 178 sẽ không bán vũ khí để trợ giúp người trên Thảo Nguyên.
Vì một khi họ mạnh thì Trung Nguyên lại có thêm một mối uy hiếp.
Trương Cảnh Lâm nhất định không muốn thấy cảnh máu chảy thành sông kia.
Tô Lôi nghe xong mới nhận ra, cuối cùng thì đám thổ phỉ như họ cũng không cách nào hiểu rõ thế cục của thế giới này, vì thế cũng chẳng nhận ra việc này.
Hiện tại hắn mới hiểu, cứ điểm 178 sẽ không bao giờ bán vũ khí cho họ mà thôi.
Điều này khiến Tô Lôi có phần khó chịu.
Kết quả người đàn ông lại chuyển giọng:
– Cứ điểm 178 không bán nhưng ta có thể.
Làm quen lần nữa nhé.
Xin chào, ta là Hứa Man.
Chương 722: Giao Dịch Mới
Khánh thị và Tây bắc vẫn đang xây dựng đường sắt, hai bên đã sớm bắt đầu qua lại với nhau.
Khi chọn người phụ trách việc này, Khánh Chẩn không chút do dự mà chọn Hứa Man, vì đây là người thích hợp nhất.
Phải biết, kế hoạch nuôi dưỡng thổ phỉ ở Hà Cốc cũng là Hứa Man phụ trách.
Có thể nói rất nhiều kế hoạch của Khánh Chẩn được Hứa Man chấp hành vô cùng hoàn mỹ.
Trong Khánh thị, chỉ có Khánh Chẩn phải cân nhắc mỗi ngày rằng tiếp theo nên làm gì giữa loạn thế này.
Nhưng chỉ có thế thì không đủ, mưu tính sâu xa của hắn cần có người chấp hành.
Cho nên, hiện tại nói Hứa Man là người phụ trách tối cao tại chiến trường Tây bắc của Khánh thị cũng chẳng ngoa.
Gần đây, chuyện quan trọng nhất là thương đội của Vương Phú Quý quay lại Tây bắc, số lượng hàng hóa khiến thương nhân cực kỳ hâm mộ.
Thủ hạ của Hứa Man hỏi có nên tiếp xúc với Vương Phú Quý một chút không, lôi kéo đối phương trở thành người của Khánh thị.
Kết quả sắc mặt Hứa Man cổ quái rồi bác bỏ.
Có lẽ người khác không biết Vương Phú Quý là ai nhưng hắn sao không biết cho được? Đây không phải người hắn có thể lôi kéo được.
Mà quan trọng hơn mà, đột nhiên có một nhóm hàng hóa da lông được bán ra.
Theo lý mà nói đây chỉ là một đám da lông thôi, chẳng phải vật tư chiến đấu gì nên không trọng yếu.
Nhưng Hứa Man vẫn tự mình đi một chuyến, khi thấy được đó là lông của sa hồ, hắn lập tức nhận ra nhóm hàng hóa này tới từ Thảo Nguyên.
Người bình thường nghe tới Thảo Nguyên chỉ nghĩ họ là một đám dân du mục mọi rợ mà thôi.
Thế nhưng Hứa Man biết rõ lo âu của Khánh Chẩn, từ lúc bắt đầu, Thảo Nguyên đã có ý nghĩa cực kỳ trọng đại với Khánh thị.
Giống như Vương Thánh Tri đặc biệt tới Tây bắc để thuyết phục Trương Cảnh Lâm vậy.
Khánh Chẩn cũng cần có người kiềm chế Vương thị!
Đừng nhìn Thảo Nguyên cách Khánh thị xa vạn dặm mà lầm.
Dân du mục chỉ cần đi xuyên qua hàng rào 176 là tới Vương thị rồi.
Nếu có người quan sát lại vị trí địa lý, dùng dân du mục như dùng thổ phỉ tấn công Dương thị thì chắc chắn Vương thị sẽ chẳng thoải mái được.
Theo lời của Hứa Man, Trương Cảnh Lâm tuyệt đối không làm loại chuyện này vì tới lúc đó sẽ có rất nhiều người tử vong.
Thế nhưng Khánh Chẩn thì khác, từ trước tới nay hắn là người không từ thủ đoạn.
Người hắn muốn bảo vệ chỉ là người Khánh thị mà thôi, sống chết những người khác không liên quan tới hắn.
Cho nên, sau khi tìm được Tô Lôi, Hứa Man mới muốn hỗ trợ Tô Lôi buôn bán súng ống đạn dược tại Thảo Nguyên, giúp đỡ thế lực nào đó thành công thống nhất Thảo Nguyên.
Hứa Man nói thẳng:
– Bây giờ mối làm ăn của ngươi vẫn còn quá nhỏ.
Ta hiểu rõ ngươi sẽ không cam lòng chỉ là thương nhân buôn bán vật tư.
Thế nhưng cứ điểm 178 nhất định sẽ không giúp ngươi trong chuyện này.
Vì thế ngươi chỉ có thể dựa vào ta mà thôi.
– Rốt cục ngài là người của thế lực nào?
Tô Lôi có phần do dự.
– Cũng không khó đoán đâu…
Hứa Man vừa cười vừa nói:
– Nếu việc này ngươi cũng không đoán ra, hẳn ta nên đổi người khác thông minh hơn để làm đối tác.
– Khánh thị?
Tô Lôi hỏi.
Nói thật, hắn không ngờ Khánh thị sẽ chủ động tìm tới hắn.
Hứa Man cười nói:
– Địa điểm trao đổi của các ngươi ở đâu?
Tô Lôi do dự, hắn sợ Hứa Man sẽ không thông qua mình mà trực tiếp giao dịch với thiếu niên kia.
Ý cười của Hứa Man càng đậm:
– Làm sao, sợ ta đoạt chuyện làm ăn của ngươi? Nếu vậy thì thôi đi, ngươi xem như hôm nay ta chưa từng tới đây.
Tô Lôi suy nghĩ, danh tiếng của Khánh Chẩn ở Tây bắc như sấm bên tai.
Đối phương làm vậy cũng chẳng để làm gì.
Nhưng vì sao Khánh thị phải trợ giúp người trên Thảo Nguyên? Nhất định có âm mưu gì đó.
Hiện tại Hứa Man lén tới tìm hắn, hẳn là muốn giữ bí mật chuyện này.
Thậm chí không muốn Khánh thị ra mặt nên mới cần tìm một người trung gian!
Tô Lôi đáp:
– Ở bờ sông Thần Mộc, sắp tới ngày giao dịch rồi.
Lần đầu tiên giao dịch các ngươi có thể phái người theo với chúng ta.
Hứa Man vỗ vai Tô Lôi:
– Đúng là người thông minh.
Yên tâm đi, lần này ta sẽ phá năm tổ đội tác chiến đi theo ngươi.
Lần sau thì không cần, sau lần giao dịch này, ngươi chính là thiếu úy của Khánh thị.
Nếu ngày nào đó ngươi rửa tay gác kiếm có thể tới KHánh thị dưỡng lão.
Nơi đó sẽ là đường lui của ngươi.
Nếu ngươi đang giao dịch mà bị người khác phát hiện rồi chặn giết và bắt là tù binh.
Chúng ta nhất định không thừa nhận thân phận của ngươi nhưng sẽ nghĩ cách cứu ngươi.
Danh tiếng của Khánh thị ngươi cũng nghe qua rồi, chúng ta sẽ không phụ lòng người đã bán mạng vì mình.
Nghe xong, Tô Lôi có chút mừng rỡ.
Giống như Hứa Man nói, thanh danh của Khánh thị trừ Khánh Chẩn có trí tuệ nổi tiếng ra còn là đãi ngộ, sự đoàn kết và lòng thương cảm của Khánh Chẩn với cấp dưới
Mấy năm trước, Khánh thị và Hỏa Chủng đánh nhau chẳng phải là do Hỏa Chủng bắt người của Khánh Chẩn đó sao?
Sự hứa hẹn hiện tại của Hứa Man chẳng khác nào khiến Tô Lôi có nhiều thêm một đường lui.
Hứa Man nhìn biểu tình của Tô Lôi liền hiểu mình đã thành công.
Hắn đứng dậy rời đi:
– Được rồi, thu dọn đồ đạc đi cùng ta nhận súng ống đạn dược.
Sau đó nhanh chóng xuất phát tới sông Thần Mộc thực hiện giao dịch.
…
Bảy ngày sau, đám người Tô Lôi đã tới bên bờ sông, yên tĩnh chờ đợi đoàn người của thiếu niên tới.
Bất quá đã trễ một ngày vẫn không có ai tới.
Bên bờ sông, phía sau Tô Lôi là mấy cái xe tải chở đầy súng ngắn, Hứa Man đứng gần đó, dùng thân phận là cấp dưới của Tô Lôi để quan sát cuộc giao dịch này.
Hứa Man hỏi:
– Sao còn chưa tới?
– Hẳn là dân du mục không có khái niệm thời gian nên mới trễ nải…
Tô Lôi nói:
– Lần trước họ đã trễ hai ngày.
Nói sông, bỗng nhiên trên mặt băng của sông Thần Mộc vang lên tiếng vó ngựa.
Hứa Man quay đầu nhìn về phía đó, chỉ thấy thân ảnh của đội nhân mã ngày càng rõ ràng hơn.
Hassan giục ngựa đi trước, chào hỏi Tô Lôi từ xa:
– Bằng hữu, xin lỗi đã tới chậm, chủ nhân để ta thay hắn tới.
Tô Lôi cười:
– Không sao, chỉ cần không chậm trễ chính sự của chủ nhân nhà ngươi thì để ta đợi cả tháng cũng chẳng nhằm nhò gì.
Bất quá chủ nhân nhà ngươi đâu?
– Chủ nhân nhà ta có chuyện quan trọng hơn cần làm nên từ nay về sau ta sẽ phụ trách việc giao dịch với ngươi…
Hassan nói xong thì nhìn người đứng phía sau Tô Lôi, bỗng cảnh giác:
– Tô Lôi huynh đệ, lần trước không có người này.
Tô Lôi cười giải thích:
– Đây là cấp dưới ta mới chiêu mộ được.
Hơn nữa ta còn mang tới một đại kinh hỉ cho các ngươi.
Thứ mà chủ nhân nhà các ngươi cần nhất ta đã mang tới!
Hassan thầm nói:
– Mang thêm bắp cải tới thôi mà Tô Lôi huynh đệ cao hứng ghê nhỉ.
Tô Lôi nhất thời hóa đá:
– Không phải bắp cải!
Nói xong hắn phất tay để Thôi Cường lấy một khẩu súng trường ra, mở khóa, bắn chỉ thiên.
Nòng súng phả ra khói đen, đỏ hồng một vòng tròn.
Thôi Cường đưa súng cho Hassan, Hassan mừng rỡ đánh giá súng ống nặng trĩu:
– Chủ nhân nhà ta nói ngươi nhất định sẽ đem tới kinh hỉ cho hắn, không ngờ lại là thật.
Chương 723: Hợp Tác Vui Vẻ
Không ai chán ghét vũ khí cả, nhất là ở Thảo Nguyên phải chém giết quanh năm này.
Bất kỳ lúc nào dân du mục cũng có thể bị giết.
Trên Thảo Nguyên, ai có súng trong tay thì tiếng nói người đó mạnh hơn một chút.
Mấy năm nay, sở dĩ Đại bộ lạc có thể trở thành bộ lạc lớn nhất cũng là vì vậy.
Thế nhưng, trong tay đại bộ lạc chỉ là súng cũ, căn bản không so được với số vũ khí mới tinh trước mắt này.
Thậm chí số lượng cũng có sự chênh lệch lớn.
Bấy giờ, Hứa Man đứng sau lưng Tô Lôi lấy một cây súng trường nhắm bắn hòn đá cách đó chừng trăm mét.
Sau hai phát súng, hòn đá đã bể tan tành.
– Tầm sát thương của súng ống chừng 400 đến 600 mét…
Hứa Man nói:
– Nơi này có tổng cộng hơn 300 thanh súng trường, 1000 quả lựu đạn cùng với hơn 20.000 viên đạn.
Còn có hai thanh súng máy hạng nặng được trang bị sẵn 20.000 viên đạn.
Chủ yếu vì tới đây có phần vội vàng nên chỉ mang được nhiêu đây, bằng không vẫn còn nhiều hơn.
Tháng sau chúng ta sẽ mang nhiều hơn, dù ngươi muốn súng lựu đạn cũng có.
Tô Lôi ở bên cạnh nghe mà thầm kinh hãi.
Quả nhiên là người của Khánh thị, ngay cả súng lựu đạn cũng dám bán cho người trên Thảo Nguyên!
Hứa Man cười nói với Hassan:
– Kỳ thật muốn xe bọc thép cũng được nhưng hẳn là người trên Thảo Nguyên không biết xây đường cho xe đâu.
Vì thế tốt nhất không nên dùng.
Đợi tương lai các ngươi thống nhất Thảo Nguyên rồi dùng cũng không muộn.
Hassan ngồi trên ngựa quan sát Hứa Man, hắn đột nhiên cười nói:
– Chủ nhân ta bảo, nếu tập đoàn ở phía nam thông minh thì lần giao dịch này sẽ phái người tới.
Hắn bảo ta không cần hỏi ngươi là ai, chỉ muốn chuyển cho ngươi vài câu.
Hắn thích nói chuyện với người thông minh.
Hứa Man cười ha hả:
– Ta cũng vậy.
Chúng ta đều thích làm bạn cùng người thông minh.
Số hàng lần này xem như lễ gặp mặt của chúng ta.
Tô Lôi nghe xong lời này thì sắc mặt tối sầm.
Nếu cho không số vũ khí này thì hắn kiếm tiền kiểu gì nữa.
Hassan cũng nói:
– Vậy hàng hóa lần này chúng ta đưa tới cũng xem như lễ gặp mặt.
Tương lai có nếu các vị tới Thảo Nguyên làm khách, tới lúc đó Hassan ta sẽ tự tay giết dê mổ trâu để thiết đãi.
– Một lời đã định…
Hứa Man nói.
Tô Lôi nhất thời vui vẻ.
Lần này Hassan mang tới không ít da lông, Hứa Man nhất định không thèm để ý tới số đồ vật này, cuối cùng đều rơi vào tay thổ phỉ.
Chỉ một lần làm ăn mà có hồi báo cao thế này, Tô Lôi càng thêm mong chờ vào tương lai.
Mà bên này, sở dĩ Hứa Man tặng lễ cũng vì khả năng cao nhóm người Thảo Nguyên rất cần, đối với Tô Lôi cũng rất quý nhưng với Khánh thị mà nói vũ khí và da lông chẳng có gì đáng giá cả.
Vừa rồi, Hứa Man nhắc tới mấy chục ngàn viên đạn cùng mấy trăm thanh súng chỉ muốn ra vẻ thay cho Khánh thị mà thôi…
Nói thật, Hứa Man cũng phát hiện chủ nhân của Hassan là người thông minh.
Hiện tại người thông minh là người hắn muốn tìm nhất, để đối phó với Vương thị không có người này tuyệt đối không thành công.
Bấy giờ, Hứa Man có phần hối hận vì hắn mang đồ hơi ít!
Dù là Hứa Man hay Hassan thì cả hai phía đều rất hài lòng với lần giao dịch này.
Chỉ là Tô Lôi đột nhiên hỏi:
– Ngựa các ngươi đem tới e rằng có phần ít.
Số súng ống đạn dược này rất nhiều, không biết các ngươi có vận chuyển nổi không?
Hứa Man lên tiếng:
– Nếu các ngươi không đủ sức, chúng ta có thể hỗ trợ thêm.
Hơn nữa, nếu các ngươi không biết cách dùng thì chúng ta sẽ đưa người hướng dẫn tới.
Hứa Man chỉ ước Thảo Nguyên nhanh chóng được thống nhất, như thế đối phương mới có thể bộc phát dã tâm mà tấn công Trung Nguyên.
Kết quả Hassan cười nói:
– Người hướng dẫn thì đợi lần giao dịch tiếp theo lại nói.
Về phần vận chuyển hàng hóa, trước khi lên đường chủ nhân ta đã nói, lần này hàng hóa Tô Lôi mang tới nhất định có rất nhiều, vì thế người của chúng ta đi theo không ít.
Nói xong, Hassan để tộc nhân lấy một cái sừng trâu ra, tiếng kèn du dương bi thương phiêu đãng trên sông Thần Mộc như muốn thổi tan sương mù dày đặc xung quanh.
Hassan cảm khái, chủ nhân nói không hề sai, thật sự có người của tập đoàn tới.
Chủ nhân nói Tô Lôi sẽ mang rất nhiều hàng hóa nên đặc biệt bảo hắn dẫn thêm nhiều nhân mã tới, kết quả đúng thế thật.
Vị thiếu niên có tài trí mưu lược kia cứ như đoán trước được tương lai, suy nghĩ lúc nào cũng đi trước Hassan không chỉ một bước.
Những sự trù tính thần sầu này khiến Hassan càng thêm kính ngưỡng đối phương.
Hiện giờ, Hassan là tín đồ trung thành nhất của Nhan Lục Nguyên.
Hơn nữa, hắn cảm thấy ngày sẽ có càng nhiều người tới Thảo Nguyên hơn, trở thành tín đồ sùng kính với Nhan Lục Nguyên y như hắn vậy.
Năng lực của thiếu niên cứ như sinh ra để thành thần, khiến người trên Thảo Nguyên vô pháp kháng cự.
Bấy giờ, tiếng vó ngựa truyền tới từ phương bắc, trước mắt Hứa Man là hơn trăm hán tử cưỡi ngựa phá tan sương mù chạy về phía họ.
Hứa Man là quân nhân, hắn cảm nhận được sự dũng mãnh từ đối phương khiến nội tâm hắn không khỏi kinh dị.
Có một lúc, Hứa Man thầm nghĩ, cũng chẳng biết hắn cung cấp vũ khí cho người trời sinh là chiến sĩ này đến cùng có phải là quyết định chính xác không.
Đợi Hassan đi rồi, Tô Lôi nói với Hứa Man:
– Ngài thấy sao?
Hứa Man nhìn Tô Lôi một cái:
– Không cần dùng kính ngữ với ta.
Những lần giao dịch sau sẽ do ngươi toàn quyền quyết định.
Mỗi lần giao dịch chỉ cần báo cáo lại cho ta là được.
– Ta có một thắc mắc…
Tô Lôi hỏi:
– Một lần ngày đưa nhiều thứ có giá trị như thế cho họ có sao không? Đối phương thật sự quá thông minh, đưa ngần ấy vũ khí tới phương bắc, liệu có xảy ra vấn đề gì chăng?
– Chỉ sợ hắn không đủ thông minh, không biết dùng vũ khí trong tay mà thôi…
Hứa Man cười, vỗ vai Tô Lôi:
– Ta sợ nhất là giúp một tên ngu ngốc.
Ngươi giúp người thông minh, cho họ một phần sức mạnh, họ sẽ cho ngươi sự hỗ trợ gấp mười lần.
Ngươi giúp đỡ kẻ ngu, ngươi cho họ mười phần sức mạnh, họ chỉ có thể sử dụng một phần, chính phần còn lại đều là lãng phí!
– Vậy… số da lông này…
Tô Lôi uyển chuyển nói.
– Ngươi giữ đi…
Hứa Man cười nói:
– Từ trước tới nay Khánh thị không bạc đãi người của mình.
Bất quá ta có một thắc mắc, lúc trước ngươi nói thiếu niên kia hiểu rất rõ về phía nam đúng không? Vậy ngươi có manh mối gì về việc hắn từng tới phía nam hoặc vốn là người phía nam không?
Tô Lôi tỉ mỉ nhớ lại:
– Ta đoán hắn vốn là người phía nam.
Vì da của hắn không hề thô ráp như Hassan mà ngược lại rất láng mịn.
Hứa Man nghe xong thì suy nghĩ, nếu đối phương là người phía nam, sao hắn chưa từng nghe nói tới người này.
Bấy giờ, Hassan dẫn theo đội ngũ mấy trăm người chạy tới phương bắc Thảo Nguyên.
Trước đây một tháng, e rằng hắn chẳng cách nào đem về ngần này hàng hóa.
Bây giờ không giống lúc trước, dưới sự dẫn dắt của chủ nhân, bộ lạc của hắn đã nắm bắt được cơ hội mới, khuếch trương hơn gấp mấy lần so với trước.
Hắn phải nhanh chóng quay lại bộ lạc, trợ giúp chủ nhân xử lý loạn cục tại Thảo Nguyên lúc này.
Chương 724: Ta Cũng Không Biết Vì Sao Hỏa Chủng Lại Bắt Đại Hãn Của Các Ngươi
Khi Hassan dẫn đội quay lại bộ lạc, hắn cảm thấy bản thân rời đi chưa tới 10 ngày mà bộ dáng bộ lạc đã thay đổi rồi.
Trước đó, bộ lạc của họ nhỏ tới chỉ nhìn một lần là thấy hết.
Còn bây giờ, lều vải trải dài một vùng, nhìn qua có chút đặc biệt tráng lệ.
Chỉ tầm 10 ngày, Nhan Lục Nguyên đã sát nhập và thôn tính tầm sáu bảy bộ lạc lớn nhỏ.
Hoàn thành một lần khuếch trương nhanh chóng.
Thế nhưng Hassan chưa đi tới phạm vi của bộ lạc thì hai người cuống quýt chạy tới:
– Hassan về mau, lều lớn xảy ra chuyện rồi.
Hassan thúc chân vào bụng ngựa, dẫn các hán tử chạy tới bộ lạc.
Lều lớn là nơi ở của Nhan Lục Nguyên.
Lều lớn gặp chuyện không may, chỉ sợ là Nhan Lục Nguyên gặp nguy hiểm.
Cái giá lớn của việc khuếch trương quá nhanh là nội bộ không ổn định.
Vì mới sáp nhập các bộ lạc nên rất nhiều người không phục họ, không trung thành với Nhan Lục Nguyên như Hassan.
Hassan giục ngựa chạy tới lều lớn.
Hắn phát hiện có rất nhiều người yên lặng đứng bên ngoài quan sát.
– Giơ súng lên…
Hassan lạnh lùng nói:
– Khiến cho đám người này nhớ kỹ về việc ngày hôm nay!
Nói xong, mấy trăm hán tử đồng loạt giơ súng lên, bắn chỉ thiên.
Tiếng súng kịch liệt khiến gia súc bị kinh động, mọi người kinh hãi nhìn đám người Hassan.
Họ không biết Hassan kiếm ở đây ra số vũ khí tinh xảo này.
Thế nhưng họ biết, số vũ khí này đã đủ để chấn nhiếp họ.
Trong quá trình Hassan nổ súng, trong bộ lạc trừ tiếng súng và tiếng gia súc kêu la thì tất cả dân du mục đều im lặng, âm thầm thuần phục trước lực lượng mạnh hơn mình.
Thảo Nguyên là nơi sùng bái cường giả, ngươi đủ mạnh thì mọi người tại đây sẽ khâm phục ngươi từ tận đáy lòng.
Có hài mấy đứa nhỏ muốn tới nhặt vỏ đạn dưới chân đám Hassan nhưng bị cha mẹ chúng gắt gao níu lại, sợ Hassan sẽ dùng chúng để giết gà dọa khỉ.
Hassan đi tới trước lều lớn, hắn phát hiện thủ lĩnh của các bộ lạc khác đang đứng trước cửa.
Một người nhìn thấy Hassan thì quát lớn:
– Ta là dũng sĩ thân chinh bách chiến, cũng là thủ lĩnh Hạ Lại Thị.
Hôm nay ta khiêu chiến ngươi, xem thử ngươi có đủ tư cách trở thành Đại hãn của chúng ta không.
Dù ngươi lấy được súng ống dạo chúng ta, dùng đàn sói uy hiếp chúng ta đi nữa thì hán tử vẫn nên tin tưởng vào sức mạnh bản thân chứ không phải ngoại lực!
Người của Thảo Nguyên và người Trung Nguyên khác nhau.
Nếu là ở Trung Nguyên, Nhan Lục Nguyên có đàn sói hơn ngàn còn lại sở hữu vũ khi nhiều người thèm muốn thì chẳng ai dám đối đầu với hắn.
Đó là sự ngu xuẩn của người Trung Nguyên.
Nhưng ở Thảo Nguyên lại khác, trong mắt mại người, muốn trở thành Đại hãn phải có đủ dũng khí.
Hơn nữa, nếu vị thủ lĩnh Hạ Lại Thị này thắng họ, trong lòng mọi người sẽ thầm xem thường Nhan Lục Nguyên.
Đối mặt với chuyện này, ngay cả Hassan cũng có phần lúng túng.
Theo lý, Nhan Lục Nguyên phải tiếp nhận khiêu chiến, thế nhưng Hassan vốn trung thành với Nhan Lục Nguyên, hắn không nhịn được khi thấy có người khiêu chiến thiếu niên như thần kia:
– Hạ Lại Thị, nếu ngươi muốn khiêu chiến thì Hassan ta xin tiếp.
Hạ Lại Thị cười lạnh:
– Ta cũng sẽ khiêu chiến ngươi.
Bấy giờ, tiếng Nhan Lục Nguyên vang lên, hắn hiếu kỳ hỏi:
– Ta có chút khó hiểu.
Dù ngươi có đánh bại được ta, súng trên tay ta, đàn sói sẽ không rời đi.
Cuối cùng ngươi nhận được cái gì? Quyền lực ngươi không đoạt được, hiện tại khiêu chiến để làm chi?
Hại Lại Thị hung ác kêu lên:
– Ngươi cấu kết với người Trung Nguyên làm tổn hại quy củ của Thảo Nguyên, Hại Lại Thị ta không nhìn được!
– Ta cấu kết với người Trung Nguyên như nào?
Nhan Lục Nguyên bình tĩnh nói.
– Súng này của ngươi từ đâu mà tới? Còn đám người Trung Nguyên kia nữa, vì sao lại bắt Đại Hãn của chúng ta?!
Hạ Lại Thị cao giọng hỏi.
Nhan Lục Nguyên phiền muộn nói:
– Ta cũng không biết mắc mới gì Hỏa Chủng lại bắt Đại hãn của các ngươi nữa…
Người của Hỏa Chủng từng tới bộ lạc của họ, phía bên Nhan Lục Nguyên cũng đã chuẩn bị xuất thủ.
Kết quả đối phương chỉ tới hỏi đường mà thôi, mục tiêu là đại bộ lạc.
Từ đầu, Nhan Lục Nguyên cũng không biết người của Hỏa Chủng muốn làm gì.
Về sau hắn nghe ngóng được, đám nhân viên Hỏa Chủng đã bắt Đại hãn đi…
Việc này khiến Nhan Lục Nguyên không khỏi bối rối hai ngày trời, nghĩ mãi không ra rốt cục Hỏa Chủng muốn làm gì.
Hơn nữa, trong lúc bất tri bất giác, Hỏa Chủng xem như đã giúp Nhan Lục Nguyên một chuyện lớn.
Sớm muộn gì Nhan Lục Nguyên cũng phải đánh nhau với Đại hãn kia mà thôi.
Nghe nói vị Đại hãn kia là siêu phàm giả, nếu không có sự xuất hiện của Hỏa Chủng, đại bộ lạc chính là chướng ngại lớn nhất trên con đường chinh phục Thảo Nguyên của Nhan Lục Nguyên.
Đương nhiên, Nhan Lục Nguyên cũng không sợ, thế nhưng giảm bớt phiền toái vẫn tốt hơn.
Hiện tại, chướng ngại đã không còn vì đã bị Hỏa Chủng bắt đi.
Kỳ thật, ngay cả Nhan Lục Nguyên cũng cảm thấy Hỏa Chủng như đang làm thuê cho hắn vậy…
Chẳng biết tại sao, từ lúc hắn có tâm tư thống nhất Thảo Nguyên tới nay, phảng phất như ông trời cũng đang giúp hắn.
Nhan Lục Nguyên để Hassan đi giao dịch với Tô Lôi, kết quả mới lần thứ 2 đã mang về vũ khí.
Hiện tại hắn muốn tiêu diệt đại bộ lạc, rất nhanh cũng sẽ thành công.
Hiện tại, đại bộ lạc bị phân thành ba phe.
Phe bị hai phe còn lại gạt bỏ đã được Nhan Lục Nguyên thu nhận.
Chỉ là tới hiện tại, khi họ đã đứng vững gót chân thì bộc lộ sự không trung thành ra, dẫn tới sự việc ngày hôm nay.
Những ngày này họ chưa từng thấy đàn sói, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, đến cuối cùng đàn sói có thật sự hiện hữu không.
Nhưng vào lúc này, xung quanh bộ lạc vang lên tiếng kinh hô.
Một lượng lớn tộc nhân chạy vào khu trung tâm.
Hạ Lại Thị quay đầu lại nhìn thì thấy cả nơi trú quân đã bị đàn sói bao vây.
Toàn thân Lang vương trắng như tuyết, một mình nó bước vào bộ lạc, không tấn công ai nhưng sự uy nghiêm vô hình đã khiến mọi người tự động lùi lại vài thước.
Cuối cùng, Lang vương dùng lại trước lều lớn, nằm xuống như đang nghỉ ngơi.
Nhan Lục Nguyên đi từ trong lều ra, tươi cười vuốt ve cổ Lang vương.
Lang vương thoải mái nhắm mắt hưởng thụ.
Đây là lần đầu tiên những bộ lạc quy thuận Nhan Lục Nguyên nhìn thấy Lang vương, vì thế nhất thời bị chấn động không nói thành lời.
Nhan Lục Nguyên nhìn Hạ Lại Thị, cười:
– Đơn giản là ngươi thấy ta nhu nhược nên mới dám khiêu chiến uy nghiêm của ta.
Bất quá các ngươi tính sai rồi, khiêu chiến của ngươi ta nhận, nhưng hiện tại ta hỏi lại lần nữa, ngươi đã nghĩ tới hậu quả chưa?
Khuôn mặt Hạ Lại Thị đỏ bừng, hắn im lặng hơn 10 giây rồi nói:
– Đã nghĩ thông suốt!
Chương 725: Đế Chế Mới
– Ta vẫn muốn khiêu chiến ngươi….
Hạ Lại Thị lạnh lùng nói:
– Chiến sĩ bách chiến của Thảo Nguyên sẽ không lùi bước!
Chiến sĩ bách chiến là một tên gọi nhưng trên Thảo Nguyên chỉ có hơn 20 người có được danh xưng này.
Một khi trở thành Chiến sĩ bách chiến, người này sẽ được vài cường giả đi theo, tự hình thành bộ tộc, có được thế lực riêng mình.
Hơn nữa, mấu chốt ở chỗ, tính cách Hạ Lại Thị nóng nảy, còn là người hán tử mạnh mẽ trên Thảo Nguyên.
Hắn sẽ không vì sự uy hiếp của đàn sói mà buông tha tôn nghiêm của mình.
Người trong Thảo Nguyên phải có đủ dũng khí và sức mạnh mới nhận được tiếng vỗ tay cùng sự tôn trọng của những người khác.
Thấy Hạ Lại Thị vẫn muốn khiêu chiến Nhan Lục Nguyên thì Lang vương đứng lên.
Trong lúc bất chợt, mọi người cảm thấy bản thân tưởng chừng rất cao lớn nhưng bỗng nhỏ bé hơn trước mặt Lang vương.
Nhan Lục Nguyên vỗ vai Lang vương, cười nói:
– Được rồi, đừng dọa hắn nữa.
Nói xong, Lang vương lại ngoan ngoãn nằm xuống.
Ngay cả Hassan cũng bất ngờ trước sự vâng lời của đàn sói.
Trong mắt dân du mục, một màn này khiến họ thật sự kính nể Nhan Lục Nguyên.
Người trong Thảo Nguyên đều sẽ kính nể hết thảy những gì thần bí khó lường, đồng thời trong lòng cũng tin tưởng thần minh thật sự tồn tại trên thế giới này.
Trong bộ lạc có bà lão lớn tuổi bỗng quỳ vái Nhan Lục Nguyên.
Những thứ này người Trung Nguyên hẳn sẽ không hiểu.
E rằng rất nhiều người Trung Nguyên nếu thấy cảnh này sẽ hâm mộ không thôi.
Thế nhưng tại Thảo Nguyên, chỉ cần có chút sự kiện thần kỳ nào xảy ra, dân du mục đều sẽ tôn thờ, tạo thành một loại tín ngưỡng.
Nhan Lục Nguyên nhìn Hạ Lại Thị:
– Vậy thì bắt đầu đi, cho ta xem sức mạnh của Chiến sĩ bách chiến nào.
Hạ Lại Thị nói:
– Ngươi không được để đàn sói tham gia vào trận chiến.
Hơn nữa cũng phải nói rõ cho tộc nhân của ngươi biết, khiêu chiến là công bằng.
Dù ta lỡ tay giết ngươi, họ cũng không được truy cứu.
– Được…
Nhan Lục Nguyên cười nói với Hassan:
– Nghe hắn nói gì chưa, nếu ta bị hắn giết, ngươi không được so đo nha.
Nói xong, Nhan Lục Nguyên vỗ đầu Lang vương:
– Ngươi cũng vậy.
Kết quả, mọi người vậy mà thấy được Lang vương gật đầu!
Sau một khác, Hạ Lại Thị xông tới Nhan Lục Nguyên.
Thế nhưng hắn chợt thấy, trong chớp mắt trên mặt Nhan Lục Nguyên là gân bạc chằng chịt, ngay cả hai mắt cũng như phát sáng.
Người máy nano Nhâm Tiểu Túc tặng cho em trai hắn sống dậy trong nháy mắt, cường hóa thân thể cho Nhan Lục Nguyên.
Trong máu, xương, trong cơ thể không có nơi nào thiếu vắng người máy nano.
Dựa theo ý chí của Nhan Lục Nguyên, trở thành sự hẫu thuẫn cường đại nhất cho hắn.
Hạ Lại Thị chém một đao về phía thiếu niên, thế nhưng đao phong dừng lại ngay đỉnh đầu Nhan Lục Nguyên mà không tiến thêm được chút gì.
Chỉ thấy Nhan Lục Nguyên dùng tay nắm đao, cứ như đang cầm đồ chơi của đứa nhỏ.
Ca một tiếng, Nhan Lục Nguyên mạnh mẽ bẻ gãy thanh đao.
Đoạn đao kia theo quán tính văng vào mặt Nhan Lục Nguyên nhưng khi sắp chạm tới gò má thì xẹt qua chứ chẳng cắt vào.
Nhan Lục Nguyên không nháy mắt lấy một cái.
Cùng lúc đó, Nhan Lục Nguyên cùng tay còn lại đấm vào ngực đối phương.
Mọt quyền trông nhẹ nhõm nhưng khiến Hạ Lại Thị đau tới muốn xỉu.
Hắn ôm ngực quỷ trên mặt đất, tựa như đang thuần phục Nhan Lục Nguyên.
Trận chiến diễn ra nhanh, chấm dứt cũng nhanh.
Trong mắt ngoại nhân, trận chiến này như quá trình thần linh đang thuần phục tín đồ của mình vậy.
Hạ Lại Thị không có một chút sức mạnh phản kháng nào.
Mọi hành động của Nhan Lục Nguyên trông nhẹ nhõm vô cùng.
Đám thủ lĩnh của bộ lạc đứng vây xem cảm thấy chuyện này như lẽ đương nhiên.
Nếu Nhan Lục Nguyên không phải cường giả, sao đàn sói lại theo hắn?
Không, dùng sức mạnh của người để định nghĩa thì không đủ.
Bây giờ họ cũng bắt đầu giống như Hassan lúc mới gặp Nhan Lục Nguyên, nghĩ xem Nhan Lục Nguyên có phải thật sự là thần linh giáng lâm không.
Nhan Lục Nguyên đứng bên cạnh Hạ Lại Thị, tay trái cầm lưỡi đao kề cổ đối phương.
Lưỡi đao lạnh buốt khiến thân thể Hạ Lại Thị run rẩy một chút.
Hắn không nói gì, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó.
Mà Hạ Lại thị thì vẫn đang ôm ngực thở dốc, căn bản không còn năng lực phản kháng.
Hassan giơ súng về phía thủ lĩnh bộ lạc cùng tộc nhân của Hạ Lại Thị, phòng ngừa đám người này lại gây chuyện.
Nhan Lục Nguyên bỗng nói:
– Hôm nay ta sẽ thiết lập vương triều của mình tại đây.
Dùng máu của Hạ Lại Thị vẽ nên tinh kỳ của đế chế, làm gương cho người tới sau.
Trên Thảo Nguyên cần một vị vương giả chân chính, có lẽ giết một người vẫn chưa đủ chứng minh tư cách của ta.
Nửa tháng sau ta sẽ xuôi nam, những người khác không thể cho các ngươi vinh dự và danh lợi nhưng ta sẽ ban tặng các ngươi những thứ này.
Chuyện những Đại hãn khác không làm được, ta làm được.
Nói xong, Nhan Lục Nguyên giơ tay rồi kéo lưỡi đao qua cổ Hạ Lại Thị.
Hassan lập tức kêu người lấy chậu gỗ tới đựng máu nóng chảy ra.
Nhan Lục Nguyên quay người, kỳ thật hắn có thể tha cho Hạ Lại Thị, thể hiện sự nhân từ của mình.
Thế nhưng Thảo Nguyên không cần một vị Quân vương nhân từ.
Phải nhanh chóng thống nhất thì chuyện đổ máu nhất định sẽ có.
Nhan Lục Nguyên không ngại thể hiện bản thân nhân từ, nhưng phải đợi sau khi hắn thống nhất Thảo Nguyên cái đã.
Về phần việc này có khiến tộc nhân kích động không, Nhan Lục Nguyên tin Hassan sẽ xử lý được.
Bấy giờ, Nhan Lục Nguyên thấy được Tiểu Ngọc Tỷ ló đầu khỏi lều nhìn hắn.
Hắn quay về lều, nói khẽ:
– Tiểu Ngọc Tỷ có thấy hôm nay ta quá tàn nhẫn không?
Tiểu Ngọc Tỷ sờ trán thiếu niên:
– Sẽ không, Lục Nguyên đã trưởng thành rồi.
Đây là chuyện người phải làm.
Ta đã suy nghĩ rồi, thế đạo này không cho phép chúng ta yếu mềm.
Ngươi nghỉ ngơi một chút, ta đi nấu cơm cho ngươi.
Tiểu Ngọc Tỷ rời khỏi lều lớn, nàng quay đầu nhìn lều vải sau lưng.
Từ hôm nay trở đi, đế chế mới đã được lập ra.
Hiện tại nhìn nơi này có hơi nghèo nàn nhưng từ trước tới giờ, quyền lực của thượng vị giả chưa bao giờ được xây dựng trên vàng bạc mà dựa vào lực lượng tuyệt đối.
Nhan Lục Nguyên ngồi trong lều im lặng hồi lâu, Kỳ Kỳ Cách ở bên cạnh nói:
– Ta giúp ngươi chải đầu.
Nhan Lục Nguyên có chút sửng sốt, cười khẽ:
– Được.
Kỳ Kỳ Cách lấy lược tới, trên lược dính một ít nước.
Sau đó chải tóc cho Nhan Lục Nguyên.
Kỳ thật, dù vừa chiến đấu xong, tóc Nhan Lục Nguyên cũng không mất trật tự.
Kỳ Kỳ Cách nhỏ giọng hỏi:
– Kỳ thật ngươi cũng không tính giết Hạ Lại Thị đúng không?
Kỳ Kỳ Cách có thể cảm nhận được sự mâu thuẫn trong lòng Nhan Lục Nguyên, giống như tự tay phá hủy thứ gì đó trong lòng, khiến trái tim trở nên kiên cố và cứng rắn hơn.
Đối với người khác mà nói, Nhan Lục Nguyên là thần linh.
Vốn trong mắt Kỳ Kỳ Cách cũng vậy, nhưng càng tiếp xúc, nàng càng phát hiện, thật ra Nhan Lục Nguyên cũng chỉ là người bình thường mà thôi.
Nàng ngày càng thích Nhan Lục Nguyên, bất luận đối phương có làm gì nàng đều chấp nhận được.
Chương 726: Hẻm Núi Quỷ Dị
Lúc này, đội ngũ của Nhâm Tiểu Túc vừa tới một hẻm núi lạ.
Trình Vũ nhận được tin bảo đội ngũ của Hương Thảo có Lý Thần Đàn đồng hành.
Hiện tại cả đội ngũ đã mất đi khống chế.
Mỗi ngày mọi người đều phải xem Lý Thần Đàn biểu diễn ảo thuật.
Chỉ trong chớp mắt, tâm lý Trình Vũ như lấy lại cân bằng.
Ít nhất không chỉ có đội ngũ của hắn mới đụng phải mấy chuyện phiền phức này…
So sánh ra, dù đội ngũ của họ có đứa phiền phức như Nhâm Tiểu Túc nhưng vẫn có trợ lực lớn từ mặt nạ bạc.
Tuy mặt nạ bạc chưa từng giao lưu với họ nhưng có đối phương đi cùng, Trình Vũ cảm thấy an tâm hơn rất nhiều….
Nhâm Tiểu Túc nhìn hẻm núi trước mặt, vách đá hai bên dựng đứng như đao.
Hắn nhỏ giọng nói với Dương Tiểu Cận:
– Cuối cùng ta cũng nhận ra, những điều kỳ quái này cứ như lốc xoáy bị ai đó thiết kế để kéo tất cả mọi người vào.
Giống như sự kiện Đông Hồ lần trước, bất kỳ lúc nào cũng tràn ngập nguy cơ.
Nhâm Tiểu Túc từng khinh thường Hỏa Chủng vì hắn gặp một ít thành viên chỉ biết là trò lòe loẹt, về mặt chiến đấu thì chẳng lợi hại tí nào.
Nhưng từ sau sự kiện Đông Hồ, hắn phải lần nữa nhìn lại tổ chức này.
Kỳ thật Khánh thị và Tên Côn Đồ coi trọng Hỏa Chủng là có nguyên nhân.
Những người này chưa bao giờ ngồi khoanh tay chờ chết cả.
– Người đứng đầu Hỏa Chủng là ai? Ta chưa từng nghe nhắc tới…
Nhâm Tiểu Túc nói.
– Không có.
Hỏa Chủng không chỉ nằm trong tay 1 người.
Nó khác với những tập đoàn kia.
Trong tập đoàn chỉ có một gia chủ duy nhất nhưng Hỏa Chủng có tận 5 người…
Dương Tiểu Cận nói:
– Ngươi không thể nào xác định được việc nào đó là do ai hay tất cả đều nhúng tay vào.
– Năm người?
Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn nói:
– Họ sẽ không vì phân phối lợi ích không đồng đều mà sinh ra hiềm khích à?
– Đây là chỗ đặc biệt của Hỏa Chủng….
Dương Tiểu Cận nói:
– Nghe nói họ sẽ không chia rẽ vì lợi ích.
Hơn nữa chức vị của họ không giống ban giám đốc hoặc đoàn chủ tịch của tập đoàn.
Năm người lãnh đạo là nhà khoa học giỏi nhất của năm lĩnh vực khác nhau.
Năm vị trí này là cố định, mỗi người dẫn đầu một đoàn nghiên cứu.
Phương hướng nghiên cứu bất đồng.
Nếu một trong năm người chết đi, người trong đoàn nghiên cứu của họ sẽ đề cử một thành viên lên thay thế.
– Vậy chuyện Đông Hồ là ai làm?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Việc này không rõ…
Dương Tiểu Cận lắc đầu.
Sau khi vào hẻm núi, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện hai bên vách đá có vết nứt mơ hồ.
Bộ dám lởm chởm như bị ai đó khắc lên.
Mọi người cũng phát hiện ra chuyện này, trợ thủ của Trình Vũ kỳ quái nói:
– Chẳng lẽ hẻm núi này là nhân tạo? Không thể nào.
Nơi này không phải đường lên núi, đào con đường này ra làm gì.
Phải biết, hiện tại họ đang ở trong rừng, công ty Hỏa Chủng có làm đường đi lên núi nhưng cả bọn nào dám đi công khai như thế.
– Được rồi, bớt nói nhảm đi…
Trình Vũ nói:
– Mau đi qua chỗ này rồi nói.
Địa hình hẻm núi này vốn nguy hiểm, rất dễ bị mai phục nên Trình Vũ không muốn lãng phí thời gian ở đây.
Ở trong hẻm núi, mọi người phải cẩn thận phòng bị Hỏa Chủng đánh lén.
Vậy mà sắp đi qua xong, họ lại chẳng thấy Hỏa Chủng có bất kỳ động tĩnh gì.
– Không hợp lý…
Nhâm Tiểu Túc nói.
Nơi này rất dễ phục kích, mà đây lại là sân nhà của Hỏa Chủng nữa.
Họ quen thuộc địa hình như thế sao có thể dễ dàng buông tha.
Trong lúc nói chuyện, lão Hứa đã dẫn đầu rời khỏi hẻm núi.
Trình Vũ cảm thán:
– Quả nhiên năng lực càng lớn càng có trách nhiệm.
Nhìn mặt nạ bạc mà xem, nhiều lần thay chúng ta ngăn cản phiền toái.
Người trong đội có ai làm được như vậy đâu.
Trong lời nói của Trình Vũ ngầm có ý, rõ ràng Nhâm Tiểu Túc là bắp đùi của La Lam mà dọc đường này hai người Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận luôn đi sau cùng, cứ như sợ khi gặp phải nguy hiểm sẽ đứng mũi chịu sào không bằng.
Nhâm Tiểu Túc cũng không quan tâm tới Trình Vũ lắm.
Thông qua lão Hứa, hắn thấy được bên ngoài hẻm núi là một rừng cây rậm rạp, không có bất kỳ chỗ kỳ quái nào cả, thậm chí còn chẳng có mai phục.
Mọi người đi theo lão Hứa rời khỏi hẻm núi.
Nhưng trong nháy mắt, Nhâm Tiểu Túc chợt thấy trợ thủ Trình Vũ bỗng nhiên móc súng ra bắn người bên cạnh.
Không riêng gì tên này, rất nhiều người sau khi rời khỏi hẻm núi đều như nhập ba.
Chỉ nửa phút mà trong đội đã chết mất ba người.
Những người đó cứ như bị điên, đạn bay tán loạn khắp nơi.
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng kéo Dương Tiểu Cận lùi vào trong hẻm núi, ngược lại cũng kêu La Lam, Chu Kỳ và đại lừa dối dừng bước.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Dương Tiểu Cận, chỉ thấy Dương Tiểu Cận đang nhắm chặt hai mắt như đang giãy dụa.
Nhâm Tiểu Túc lo lắng Dương Tiểu Cận sẽ phát điên như những người khác nên đã ra tay đánh ngất nàng.
Không chờ hắn ra tay, Dương Tiểu Cận đã mở mắt ra:
– Hẻm núi này có điều kỳ quá, mau cứu đám La Lam.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía La Lam, hắn kinh ngạc phát hiện đám La Lam cũng lâm vào trạng thái hỗn loạn, chỉ là không ra tay lung tung mà thôi.
Không biết từ đâu, viên đạn trực tiếp bắn vào chân La Lam, La Lam kêu lên một tiếng, trạng thái hỗn loạn vẫn không chấm dứt, hắn còn cố gắng tham gia vào trận đấu súng trước mắt.
Nhâm Tiểu Túc thấy tình huống bắt đầu rối loạn thì kéo La Lam lại, cứng tay đánh ngất đối phương mới xem như đã xong.
Chung quy La Lam chỉ mới trở thành siêu phàm giả.
Mà tình trạng của Chu Kỳ và đại lừa dối thì đỡ hơn nhiều.
Tuy tỉnh lại chậm hơn Dương Tiểu Cận nhưng vẫn có thể tự tỉnh lại.
Bất quá phản ứng đầu tiên của đại lừa dối là nhanh chóng giả bộ ngất xỉu nằm rạp xuống đất, bị Nhâm Tiểu Túc bất đắc dĩ kéo vào hẻm núi lại.
– Sao thế, vừa rồi ngươi bị gì vậy?
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu hỏi Dương Tiểu Cận:
– Ta chẳng thấy có vấn đề gì cả.
– Trong nháy mắt ta rời khỏi hẻm núi thì ảo giác bắt đầu xuất hiện.
Trong ảo giác, ta thấy ngươi rút đao muốn đánh ta…
Dương Tiểu Cận nói.
– Thế sao ngươi tỉnh lại được?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.
– À, ta cảm thấy ngươi sẽ không ra tay với ta.
Đây nhất định là giả nên tỉnh lại…
Dương Tiểu Cận nói như lẽ hiển nhiên.
Nhâm Tiểu Túc nhìn ra bên ngoài, để lão Hứa đánh ngất mọi người để dừng cuộc chiến này lại.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc phát hiện, trong đội ngũ trừ hắn ra thì vẫn có những người khác không bị thôi miên.
Tỷ như thiếu niên Vương Uẩn kia vậy, hắn khéo léo tránh né đường đạn, nhanh chóng đánh ngất thủ hạ của mình rồi kéo ra ngoài.
Sau đó quay về chiến trường, giết bốn người nào đó!
Ánh mắt đối phương lạnh lùng vô cùng.
Căn bản không phải dáng vẻ điên rồ gì.
Mà người bị hắn giết chính là gián điệp của đối thủ cạnh tranh!
Vương Uẩn thừa cơ bài trừ phe đối lập, ra tay cực kỳ tâm ngoan thủ lạt.
Bất quá vẫn ra tay cứu thuộc hạ của mình, cũng không biết tâm tính đối phương thế nào.
Chương 727: Thăm Dò Vương Uẩn
Sau khi giết xong mục tiêu, Vương Uẩn lập tức rời khỏi chiến trường, lẳng lặng quan sát những người khác tự chém giết lẫn nhau.
Lúc này, vì cố gắng quán át nên hắn phát hiện người vẫn còn tỉnh táo còn có Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận, Chu Kỳ, đại lừa dối, Trình Vũ và một nữ nhân.
Nữ nhân trong đội rất ít, trừ Dương Tiểu Cận ra vẫn còn nữ nhân thanh tỉnh, đúng là bất ngờ.
Trước đó nữ nhân này hành sự lặng lẽ, trong đội ngũ bình thường vô cùng.
Nhưng bây giờ thì không giả bộ được, những người có thể rời khỏi hẻm núi này chắc chắn chỉ còn lại siêu phàm giả!
Trong này, rõ ràng tinh thực lực của Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc là mạnh nhất.
Khi Vương Uẩn lâm vào ảo giác, hắn phải mất chừng 4 giây mới tỉnh lại được.
Lúc lấy lại nhận thức, hắn đã phát hiện Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc như chẳng có việc gì, dù là Dương Tiểu Cận cũng không sao.
Trước kia hắn cảm thấy Nhâm Tiểu Túc có vấn đề, hiện tại xem ra vấn đề không nhỏ.
Từ phương diện tinh thần lực này, xem ra Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc thật sự rất mạnh, cũng không biết hai người này ai lợi hại hơn nữa.
Vương Uẩn không giống Trình Vũ, Trình Vũ nhìn Nhâm Tiểu Túc với định kiến.
Chung quy sau sự kiện nhảy dây và hát nhạc thiếu nhi, rất khó để Trình Vũ dùng ánh mắt bình thường quan sát Nhâm Tiểu Túc.
Cho nên, trong lòng cũng Trình Vũ có phần nâng mặt nạ bạc và hạ thấp Nhâm Tiểu Túc.
Nhưng Vương Uẩn cảm thấy, chưa chắc Nhâm Tiểu Túc chênh lệch với mặt nạ bạc.
Phải biết, thời đại này, người biết ẩn dấu mới là người đáng sợ nhất.
Lúc này, trừ dám người La Lam ra, mọi người thậm chí còn không biết tên Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Vương Uẩn cảm thấy bản thân cần phải thăm dò một chút, có lẽ trong trí nhớ của mình từng nghe qua tên của đối phương, nếu thế hắn sẽ nắm bắt được dấu vết gì đó rồi.
Người mạnh nhất trong đội hẳn là Nhâm Tiểu Túc và mặt nạ bạc.
Tiếp theo là Vương Uẩn, Dương Tiểu Cận, Trình Vũ, Chu Kỳ, nữ nhân không biết tên và Tống Kiều.
Những người này chính là siêu phàm giả.
Vương Uẩn cmar thấy những người còn lại không cần đề cập tới.
Mà hành động của La Lam không khỏi khiến hắn nghi ngờ, nếu đối phương có là siêu phàm giả đi nữa cũng không quá mạnh, tạm thời không cần để ý tới.
Đúng dịp La Lam vừa mới thức tỉnh nên tinh thần lực không thể so sánh với những siêu phàm giả lâu năm, vì thế đã bị Vương Uẩn loại bỏ.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc đã khống chế lão Hứa đánh ngất mọi người.
Dương Tiểu Cận ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi:
– Từ đầu tới cuối ngươi không thấy ảo giác à?
– À, có có…
Nhâm Tiểu Túc đáp:
– Trong ảo giác kia, ta vốn muốn chém ngươi một đao nhưng trong lòng không khỏi giãy dụa.
Lúc ấy ta thầm nghĩ, ta làm sao mà chém ngươi được, có chém ai cũng không thể chém ngươi.
Vì vậy liền tỉnh táo ngay.
Dương Tiểu Cận liếc mắt:
– Diễn hay nhỉ.
Ta thấy mọi người ở đây đều gặp phải ảo giác bị công kích, sao chỉ có ngươi là gặp phải ảo giác công kích người khác? Được rồi, bớt giả bộ đi, kỳ thật ngươi không bị ảnh hưởng.
Giờ khắc này, Dương Tiểu Cận bỗng nhớ tới một câu nàng từng nói ra.
Khi tai nạn phủ xuống, ý chí của con người là vũ khí đệ nhất để vượt qua nguy hiểm.
Rốt cục sức mạnh tinh thần của Nhâm Tiểu Túc đã phát triển tới trình độ nào rồi?
Trên thế giới này không có bất kỳ tập đoàn hoặc tổ chức nào có tiêu chuẩn rõ ràng để định nghĩa đẳng cấp của siêu phàm giả.
Trên thực tế, không ai làm được điều này cả.
Chỉ có Hỏa Chủng dùng ký tự T1 đến T5 để phân loại siêu phàm giả mà thôi.
Cấp bậc này chỉ đơn giản dựa trên yếu tố thể chất của đối phương.
Khi siêu phàm giả đạt tới sức mạnh có chỉ số nào đó hoặc tổng hợp nhiều yếu tố mà được đưa vào những cấp bậc kia.
Thế nhưng năng lực của siêu phàm giả biến hóa thất thường, định nghĩa kiểu gì chứ?
Chức vị có thể dùng cấp bậc để xác định, tiền lương cũng thế.
Cơ mà năng lực của siêu phàm giả thì sao? Cho nên, chỉ có thể định nghĩa dựa trên mức độ nguy hiểm mà thôi.
Dương Tiểu Cận biết trong tay Tên Côn Đồ có một danh sách siêu phàm giả và muốn phân cấp nhưng lại chưa biết phân cấp kiểu gì, cũng chẳng biết nếu có cấp bậc cụ thể thì Nhâm Tiểu Túc sẽ nằm ở đây.
Trình Vũ đứng giữa chiến trường cau mày thật chặt.
Vốn trong đội ngũ có hơn 60 ngày, đây là số lượng sau khi hai đội sát nhập.
Kết quả sau một hồi hỗn chiến, tử vong 9 người, trọng thương 6 người, bị thương nhẹ 17 người.
Có thể nói tương đối thảm thiết.
Hắn thật sự không biết Hỏa Chủng làm cách nào mà họ chỉ vừa rời khỏi hẻm núi đã bắt đầu chém giết lẫn nhau.
Trình Vũ nhìn những người vẫn còn tỉnh:
– Các ngươi nhìn thấy ảo giác bị người khác công kích không?
– Đúng thế…
Vương Uẩn gật đầu.
– Xem ra hẻm núi này có điều cổ quái…
Trình Vũ nói:
– Trước tiên mọi người bắt đầu giúp đỡ thương binh đi.
Chúng ta đợi họ tỉnh lại rồi tính
– Nhưng người bị trọng thương thì sao?
Vương Uẩn hỏi:
– Mang theo họ đi tiếp à? Kỳ thật ta đề nghị dù là bị thương nhẹ cũng không nên dẫn theo.
Ai mà biết trong Thánh sơn có gì, mùi máu tươi sẽ biến chúng ta thành bia ngắm trong rừng đấy.
– Không được, ta muốn vào Thánh sơn!
La Lam ung dung tỉnh dậy, hắn là người đầu tiên lấy lại ý thức….
Dần dà, mọi người cũng dần tỉnh lại.
Người không bị thương còn đỡ, người bị thương vừa tỉnh lại liền bắt đầu kêu rên đau đớn, như vậy còn chẳng bằng tiếp tục hôn mê.
La Lam lén lút muốn tìm Nhâm Tiểu Túc xin Hắc được, để Nhâm Tiểu Túc gấp đạn ra cho hắn.
Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam một cái:
– Chịu đựng một chút…
– Yên tâm….
La Lam vừa nói một nửa thì nháy mắt đẩy kẹp vào rút đạn ra.
Làm thế này là vì phòng ngừa La Lam khẩn trương quá mà la lên, khiến cơ bắp tăng thêm sức ép, vết thương càng thêm đau đớn.
Nhâm Tiểu Túc ném đạn qua một bên:
– Xong rồi, không sao thì lên tiếng.
La Lam đổ mồ hôi lạnh:
– Đùa với ngươi chắc, ta là nam tử hán đại trượng phu đấy.
Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam một cái.
Bình thường La Lam hay than khổ than mệt hẳn chỉ là giả vờ.
Muốn bao nhiêu thiếu đứng đắn liền có bấy nhiêu.
Trong không đáng tin tí nào.
Nhưng thời khắc mấu chốt, tiềm chất của đối phương sẽ âm thầm hiển lộ ra ngoài.
– Bình thường ngươi giả bộ làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ngươi cũng đâu phải người chỉ biết hết ăn rồi nằm?
– Đây là chiến lược ngụy trang trước đối thủ của ta đó…
La Lam cười hắc hắc, Hắc dược được đắp lên, đau đớn nhanh chóng thuyên giảm.
Bấy giờ, Vương Uẩn thấy đám Nhâm Tiểu Túc nói chuyện phiếm, tương đối thả lỏng nên tìm cơ hội trò chuyện với Nhâm Tiểu Túc:
– Đúng rồi, đồng hành lâu thế này ta còn chưa biết tên ngươi.
Không biết xưng hô thế nào nữa? Sắp tới chúng ta còn phải đồng hành rất lâu, không thể cứ gọi ngươi là “nè nè” được.
– Tên ta hả?
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Vương Uẩn cười tủm tỉm:
– Đúng rồi.
– À…
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
– Không quan trọng lắm, đặt tên lâu quá bây giờ quên rồi.
Vương Uẩn:
– ???
Kiếm cớ không nói tên, ngươi cũng phải kiếm cái cớ đàng hoàng chút chứ!!!!
Chương 728: Gen Mẫu Của Lý Thần Đàn
Trong thế giới của người trưởng thành, nếu ta không muốn trả lời câu hỏi của ngươi, ta sẽ mượn cớ nói tránh để ngươi biết khó mà lui.
Vương Uẩn hiểu đạo lý này, nhưng hắn nghĩ mãi cũng không rõ, rốt cục vì sao thiếu niên lại không biết xấu hổ mà mượn cái cớ vụng về này nữa.
Bất quá, Vương Uẩn có thể xác định, nhất định thiếu niên này không phải người vô danh.
Hẳn tên hắn từng xuất hiện trong vài sự kiện nên không muốn để lộ ra.
Vương Uẩn tỉ mỉ suy nghĩ một chút, muốn xem thử trong trí nhớ mình có nhân vật nào phù hợp với hành vi của Nhâm Tiểu Túc khong.
Giờ khắc này, Vương Uẩn đột nhiên nhớ tới một tấm hình!
Tấm hình kia cũng không quá quan trọng, hơn nữa còn xem lẫn với một số tình báo cấp C.
Tin tức của Khổng thị có phân cấp A, B, C, D.
Dùng những cấp bậc này để phân loại tầm quan trọng của tin tức.
Trưởng phòng như Vương Uẩn chỉ quan tâm tin tức cấp A và B, còn cấp C và D chỉ khẽ lướt qua mà thôi.
Đại đa số xem xong là quên ngay.
Thế nhưng Vương Uẩn thì khắc, trí nhớ của hắn cực kỳ tốt.
Tấm ảnh kia là hai bức tượng điêu khắc vừa được dựng lên tại Vọng Xuân Môn của Lạc thành.
Tuy Thanh Hòa đã cố gắng che dấu thân hình của hai bức tượng nhưng hình ảnh thiếu nữ đội mũ lưỡi trai vẫn quanh quẩn trong đầu Vương Uẩn.
Trước kia Vương Uẩn căn bản không chú ý tới việc này, nữ hài đội mũ có rất nhiều.
Gần đây không ít nữ minh tinh thích đội mũ lưỡi trai nên rất nhiều cô gái nhao nhao bắt chước.
Nhưng bây giờ thì sao, e rằng thực lực Nhâm Tiểu Túc còn cao hơn cả hắn nữa.
Vì thế phạm vi suy luận của Vương Uẩn bỗng thu nhỏ lại.
Chỉ trong nháy mắt, Vương Uẩn bắt đầu đoán.
Trận đánh trên Vọng Xuân Môn hắn từng nghe nói qua.
Vì người của Khổng thị sa bẫy Vương thị nên hắn từng đi điều tra, thế nhưng tin tức cụ thể về trận chiến này thì Vương Uẩn không rõ.
Hiện tại nhìn lại, thiếu niên và thiếu nữ trước mắt rất có thể là người đánh bại tập đoàn khi ấy.
Cũng chính là vị siêu phàm giả cấp truyền kỳ tới từ Tây bắc kia!
Nghĩ tới đây, Vương Uẩn hết hồn.
Đừng nói hiện tại người của hắn không biết ở đâu, dù có đi nữa, hắn cũng không chắc có thể đánh thắng được con hàng trước mặt này không.
Hơn nữa, mặt nạ bạc từng xuất hiện ở Lạc thành để trợ giúp Thanh Hòa và Kỵ Sĩ.
Hiện tại thiếu niên này và mặt nạ bạc đồng thời xuất hiện chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
Vương Uẩn không tin trên đời có nhiều chuyện trùng hợp như thế!
Từ trước tới nay Vương Uẩn luôn tự phụ.
Thế nhưng hắn tự hiểu chính mình, ưu thế lớn nhất của hắn là đầu óc, thân phận cũng là một trợ lực không nhỏ.
Mà năng lực siêu phàm của hắn tuy mạnh nhưng chẳng phải mạnh nhất.
Vương Uẩn biết rõ, những siêu phàm giả cực mạnh kia đã bắt đầu thoát ly khỏi sự kiềm chế của tập đoàn.
Bất quá Vương Uẩn thầm nghĩ, hắn không đắc tội với đối phương.
Hai bên không đứng trên hai phương diện đối lập nhau.
Chỉ là chuyến đi tới Tháng sơn lần này của đối phương hẳn sẽ khiến Hỏa Chủng phải đau đầu rồi đây.
Nghĩ vậy, tâm tình Vương Uẩn dần bình phục.
Thậm chí còn có phần lo lắng cho Hỏa Chủng.
Đương nhiên, Vương Uẩn cảm thấy chỉ với hai người này vẫn chưa đủ đối phó Hỏa Chủng.
Dù sao thì Hỏa Chủng hẳn đã có phòng bị từ trước, không biết đã đào cái hố to gì chờ họ nữa.
Tâm tình Vương Uẩn thầm kích động, hắn rất muốn xem trận chiến sắp tới.
Nếu Hỏa Chủng và hai người trước mặt lưỡng bại câu thương thì tốt biết bao!
Bất quá Vương Uẩn không biết, tại một hướng khác, Lý Thần Đàn, Chu Nghênh Tuyết và Tư Ly Nhân đang chuẩn bị tiến vào khe núi cùng đội của họ.
Lý Thần Đàn đứng trước hẻm núi, gần như gặp chuyện y chang với đám Vương Uẩn.
Đúng như họ suy đoán, Hỏa Chủng đã đặt một cái bẫy ở đây, không tốn chút hơi sức liền có thể chặn giết hơn “phân nửa” khách không mời.
Nếu không có Nhâm Tiểu Túc và lão Hứa, e rằng nhân số tử vong của đội sẽ vượt qua con số 30!
Chỉ thấy Lý Thần Đàn giơ một lá cờ đỏ lên và nói:
– Đi thôi, người đi phía sau nhớ theo sát.
Ta nhấn mạnh, vào hẻm núi rồi, ánh mắt các ngươi phải nhìn chằm chằm lá cờ nhỏ này.
Ngàn vạn lần không được nhìn đông nhìn tây, biết chưa?
Người đi đằng sau thưa thớt đáp lại:
– Đã hiểu…
Dường như Lý Thần Đàn không quá hài lòng với phản ứng của mọi người nên nói thêm:
– Ăn cơm chưa no hả.
Hẻm núi này rất nguy hiểm, nếu các ngươi nghe không hiểu, vì an toàn của đội ngũ, ta chỉ có thể thôi miên các ngươi thôi.
Hương Thảo dẫn đầu rống to:
– Đã hiểu!
Hương Thảo bỗng thấy vô lực.
Mấy ngày nay Lý Thần Đàn động chút là bảo muốn thôi miên họ.
Mọi người đều biết đây là uy hiếp nhưng lại chẳng thể phản kháng chút nào.
Khi thấy Trình Vũ bị La Lam vô lại đoạt lấy quyền chủ động, mọi người trong đoàn đều chê cười hắn.
Thế nhưng đám Hương Thảo thì khác, mọi người phối hợp với Lý Thần Đàn đều vì mạng sống…
Lý Thần Đàn trong truyền thuyết này từng giết bốn năm ngàn người không nháy mắt.
Chỉ mỗi điểm này đã đủ khiến họ lạnh sống lưng rồi!
Lúc này, Lý Thần Đàn như một vị hướng dẫn viên du lịch giơ lá cờ đỏ đi đằng trước, vừa đi vừa giảng:
– Vấn đề trong hẻm núi cũng không có gì lớn.
Các người nhìn vách tường đi, đều có dấu vết nhân tạo.
Các người cảm thấy Hỏa Chủng sẽ rảnh tới mức không có chuyện gì làm mà đào một con đường ở đây à? Không phải, những dấu vết trên vách đá đều để thôi miên các ngươi.
Tuy ta không biết dùng để làm gì nhưng đi qua hẻm núi này, các ngươi sẽ trông thấy ảo giác rồi tự giết hại lẫn nhau.
Từ đó sẽ trở thành một người sống thực vật.
Hương Thảo nói thầm:
– Nào có chuyện kỳ cục như vậy.
Lý Thần Đàn cười mỉm, quay đầu nhìn Hương Thảo:
– Ngươi không tin sự chuyên nghiệp của ta?
– Không có không có…
Hương Thảo nhanh chóng lắc đầu.
Lý Thần Đàn cười nói:
– Ta không biết vì sao Hỏa Chủng lại có người biết thuật thôi miên.
Mấy năm trước gen của ta được trữ trong bệnh viện Lý thị từng bị trộm.
Khả năng cao là do Hỏa Chủng làm ra.
Hương Thảo có chút sửng sốt, họ không hề biết chuyện này.
Lý Thần Đàn suy nghĩ:
– Có khi nào ta sẽ gặp được một bản sao của mình ở đây không? Khi đó Tư Ly Nhân chưa tới nên họ không có mẫu gen của con bé.
Thế nhưng khả năng cao gen của ta đã bị họ trộm đi.
Nghĩ lại thấy cũng rất thú vị à nha!
Đám người Hương Thảo nghe vậy thì không khỏi lo quắn đít.
Nếu trong Thánh sơn lại có thêm một Ác ma thầm thì thì nguy hiểm quá đi mất.
Bất quá lúc họ lo lắng, Lý Thần Đàn lại quay đầu cười nói:
– Đừng lo, nếu ở đây thật sự có bản sao của ta, ta sẽ giết hắn.
Hương Thảo ngạc nhiên:
– Vì sao?
– Không cho hắn đoạt danh tiếng của ta!
Lý Thần Đàn nói như lẽ đương nhiên.
Chương 729: T6
Bệnh viện tâm thần của Lý thị từng bị trộm mẫu gen.
Kỳ thật, đại đa số mọi người đều không biết.
Mà khi đó tập đoàn cũng vừa phát hiện ra sự tồn tại của siêu phàm giả, chưa coi trọng như hiện giờ.
Cho nên, ban đầu kế hoạch trộm của công ty Hỏa Chủng cực kỳ thuận lợi.
Khi đó bệnh viện tâm thần chỉ có binh sĩ tư quân bảo vệ.
Loại bảo vệ này chẳng là gì trong mắt Hỏa Chủng cả.
Nếu không phải Hỏa Chủng vô tình chọc giận Khánh Chẩn, có lẽ họ sẽ càng hành động không kiêng dè gì hơn tại Tây nam.
Nhưng mà, kỳ thực rất nhiều người không nghĩ tới, siêu phàm giả chói mắt nhất trong thời đại Chư thần quật khởi lại từng là người của bệnh viện tâm thần phía Tây nam.
Lý Thần Đàn và Trần Vô Địch.
Khi Hương Thảo biết chuyện này thì thầm thấy có gì đó không ổn.
Ở bên cạnh một Ác ma thầm thì Lý Thần Đàn không phân rõ bằng hữu trên chuyến đi tới Thánh sơn thì ai mà chịu nổi?!
Hơn nữa, họ không chỉ đối mặt với Ác ma thầm thì mà có khi còn nhiều nhân vật khác khó giải quyết hơn nữa.
Trước giờ, mọi người nghĩ thành viên của Hỏa Chủng cũng chẳng có năng lực đặc thù gì, chỉ là tố chất thân thể có phần cường đại hơn mà thôi.
Còn có người nghi ngờ, Hỏa Chủng trộm nhiều gen của siêu phàm giả như thế mà không thấy họ phục chế năng lực đó cho ai cả.
Nếu các người không có năng lực phục chế năng lực siêu phàm giả thì vất vả lùng bắt họ như thế làm gì?
Nhưng bây giờ, hẻm núi này đã chứng minh Hỏa Chủng thật sự có năng lực phục chế.
Loại chuyện vi phạm luân lý khoa học này mà Hỏa Chủng vẫn cố mà làm, chỉ là không để người ngoài biết mà thôi!
Trong truyền thuyết, phía trên T5 còn có T6.
Hương Thảo cảm thấy bản thân hẳn đã đoán được đến cùng T6 có bộ dạng gì rồi.
Mà lần này, Hỏa Chủng dẫn dụ mọi người tới Thánh sơn chẳng phải là để sáng tạo ra nhiều T6 hơn ư?
Lý Thần Đàn cau mày nhìn Hương Thảo, cười nói:
– Yên tâm, không đáng sợ thế đâu.
Hương Thảo nhìn Lý Thần Đàn một cái, trong lòng tự nhủ ngươi làm gì biết mình có bao nhiêu đáng sợ đâu.
Hắn tức giận nói:
– Ta nói trước, ngươi đừng thôi miên ta nhé.
Ta nói thật, nếu trên núi có người có năng lực siêu phàm giống ngươi thì đây chắc chắn là một trở ngại cực lớn với chúng ta.
Đối với mọi người cũng là một loại tai nạn, mong ngươi thẳng thắn nói chúng ta biết.
Nếu chúng ta gặp phải đối phương thì nên làm gì bây giờ?
Lý Thần Đàn im lặng một chút rồi nói:
– Dương như các ngươi thật sự không có cách nhỉ.
Yếu quá đi mất.
Nghe xong, Hương Thảo không khỏi đen mặt:
– Ngươi có thể nói chuyện nghiêm túc một chút không?!
– Bất quá ngươi yên tâm, có ta đây thì hắn chẳng thể làm gì các ngươi đâu…
Lý Thần Đàn cười một cách quỷ dị:
– Nếu Thánh sơn thật sự có một Ác ma thầm thì khác.
Để hai người đó gặp nhau, để xem thử tên hàng giả kia có thể làm gì hắn! Ôi, cảm thấy chờ mong quá đi mất!
*Ý chỉ Nhâm Tiểu Túc gặp người được phục chế gen của Lý Thần Đàn
Hương Thảo có phần vô lực khi thấy Lý Thần Đàn hưng phấn như thế…
Bất quá, Hương Thảo suy nghĩ lại thì thấy có phần không đúng.
Trên đời này vậy mà có người có thể khiến Lý Thần Đàn chính miệng thừa nhận là trên đời này có người khiến hắn bó tay.
Người có thể khiến loại cường giả cấp truyền kỳ như Lý Thần Đàn phải mặt cảm, đó sẽ là dạng người gì?!
Chẳng lẽ là ông chủ của Chu Nghênh Tuyết?! Việc này rất khó để xác định a…
– Hơn nữa…
Lý Thần Đàn cười:
– Sở dĩ siêu phàm giả có thể trở thành siêu phàm giả đều vì ý chí tinh thần của đối phương.
Ý chí tinh thần là gì? Điều kiện tiên quyết để đột phá nó chính là phá vỡ giới hạn.
Muốn phá vỡ giới hạn cần có kinh nghiệm và sự tổng hợp từ tâm trí.
Làm sao mà một tên người phục chế có thể thắng được ta chứ?
Trong lúc nói chuyện, đây là lần đầu tiên Hương Thảo nhìn thấy bộ dáng cường đại tự tin của Lý Thần Đàn .
Đúng rồi, đây mới là bộ dáng Ác ma thầm thì trong truyền thuyết nên có.
Hương Thảo suy nghĩ một chút, kết quả kinh ngạc thấy Lý Thần Đàn giơ lá cờ nhỏ lên:
– Được rồi được rồi, người phía sau không nên thân chút nào, mau đuổi kịp đội ngũ đi.
Ta giới thiệu đơn giản về hẻm núi này cho các ngươi.
Các ngươi nhìn ký tự được khắc bên trái đi.
Kỳ thật là để mở ra tiềm thức của các ngươi, sau đó tạo nên sự ám chỉ vào trong đó.
Mọi người tốt nhất không nên nhìn nhiều.
Mau nhìn lại cờ đỏ đi.
Được rồi, theo ta đi về phía trước nào
Có lúc, Hương Thảo cảm thấy Lý Thần Đàn thật sự rất giống hướng dẫn viên du lịch, có khả năng kể chuyện rất hay….
Bấy giờ Tư Ly Nhân đang bay bên cạnh Lý Thần Đàn, nhỏ giọng hỏi:
– Ngươi cảm thấy ở đây thật sự có một ngươi khác à?
– Vấn đề ngươi hỏi không chính xác lắm…
Lý Thần Đàn sửa lại:
– Có thể có một người có năng lực tương tự ta thôi, chứ không phải một ta khác.
– À…
Tư Ly Nhân gật đầu:
– Vậy ngươi sẽ đánh bại hắn được chứ?
– Đương nhiên!
Lý Thần Đàn nói.
– Vì sao…
Tư Ly Nhân không hiểu Lý Thần Đàn lấy đâu ra sự tự tin như thế:
– Nói không chừng người ta ở trên núi quanh năm và được huấn luyện đặc biệt, nắm giữ rất nhiều phương pháp giết người.
Mà ngươi thì sao, mỗi ngày trừ làm ảo thuật đâu có làm việc gì đàng hoàng khác.
Mắc gì ngươi cảm thấy bản thân có thể đánh thắng đối phương được?
Lý Thần Đàn giơ lá cờ đỏ lên, một tay vuốt vuốt đồng tiền bạc trên tay.
Hắn nghĩ nghĩ rồi nói:
– Vì hắn không trọn vẹn.
– Không trọn vẹn cái gì?
– Người và đồ vật khác nhau.
Tư Ly Nhân im lặng nửa ngày rồi thầm nói:
– Chẳng lẽ không phải vì bên người hắn không có ta hả?
Tư Ly Nhân hỏi nửa ngày cũng chỉ để nghe câu này mà thôi.
Mấy nguyên nhân khác nàng nào để ý làm gì.
Lý Thần Đàn ngạc nhiên:
– Cách nói này cũng đúng à nha.
Đứng ở một góc độ nào mà nói… Ta chấp nhận là Tư Ly Nhân ngươi lợi hại nhất.
Tư Ly Nhân cười:
– Cũng đúng.
…
Đám người Trình Vũ đang cắm trại bên ngoài hẻm núi.
Vương Uẩn cứu người mình xong đương nhiên nói vứt bỏ những người bị thương không chút ngượng miệng.
Nhưng những người khác thì không thể làm vậy, đồng bọn của họ bị thương, họ chỉ có thể tạm dừng lại mà thôi.
Trình Vũ nhìn thoáng qua di động của mình.
Lúc trước còn trong hẻm núi nó không có tín hiệu, rời khỏi hẻm núi hắn liền nhận được tin của An Kinh tự: “Những đội ngũ khác thương vong thảm trọng.”
Hiện giờ có sáu đội giống như họ đang tiến vào Thánh sơn, cũng đi qua hẻm núi không khác gì cả.
Không biết Hỏa Chủng sinh ra suy nghĩ ngăn cản kẻ thù bằng hẻm núi này từ lúc nào mà đã bắt đầu đào hẻm núi này rồi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn những người khác chuẩn bị dựng lều vải thì ngăn cản:
– Không nên cắm trại ở đây.
Có người nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Vì sao? Có nhiều thương binh như thế, chúng ta không thể đi tiếp nữa.
Người còn lại lạnh lùng nói:
– Ngươi muốn vứt bỏ người bị thương đi một mình thì làm đi, chúng ta không làm.
Vương Uẩn có chút hứng thú nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Hắn rất muốn biết thiếu niên này sẽ nói gì.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đứng dậy gọi đám La Lam cùng rời đi, nói:
– Cắm trại ở đây có khác nào ngồi chờ chết đâu.
Chương 730: Đồ Phổ Cấp Hoàn Mỹ
Trình Vũ nhìn Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị dẫn đám Dương Tiểu Cận rời đi thì có phần nghĩ không rõ đối phương đang muốn làm gì.
Vì sao cắm trại ở đây lại không khác nào chờ chết?
– Nghĩa là sao?
Trình Vũ hỏi.
– Có phải nơi này được Hỏa Chủng thiết kế không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Đương nhiên, trừ họ ra thì còn ai?
Trình Vũ trả lời.
– Vậy Hỏa Chủng muốn làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Hỏa Chủng muốn, đương nhiên là gen mẫu của siêu phàm giả rồi!
Cho nên, sau khi nhện khổng lồ tập kích đột ngũ của họ, người của Hỏa Chủng lập tới tới thu thập gen.
Mà lần này, đội ngũ vốn đã có thương vong thảm trọng, bây giờ mà dừng lại đây, e rằng rất nhanh người của Hỏa Chủng cũng sẽ tới.
Đây không phải suy đoán không có căn cứ mà là sự thật hiển nhiên.
Ở đây không ai là người ngu, Nhâm Tiểu Túc chỉ nói một câu họ đã kịp phản ứng.
Cả đám không quan tâm bản thân bị thương thế nào mà đồng loạt đứng dậy.
Dương Tiểu Cận yên lặng nhìn một màn này, nếu lần ở Cảnh sơn trước, đám tư quân chịu nghe lời Nhâm Tiểu Túc khuyên thì chắc không tới mức đoàn diệt.
Không đúng, không phải đoàn diệt, Hứa Hiển Sở vẫn còn sống.
Lúc chuẩn bị rời đi, Vương Uẩn dẫn người tới bên cạnh rừng cây để làm gì đó.
Bất quá mọi người không thấy họ làm gì mà thôi.
Trình Vũ hiếu kỳ:
– Ta thấy vừa rồi các ngươi có cầm lựu đạn, đây là muốn làm gì?
Vương Uẩn cười nói:
– Đương nhiên để lại chút kinh hỷ cho đám người Hỏa Chủng rồi.
Con đường Nhâm Tiểu Túc chọn có hơi lệch hướng so với kế hoạch.
Nơi này cũng không đi thẳng tới trung tâm Thánh sơn vì tránh đụng độ người của đối phương.
Đi không được bao xa thì những người vẫn không tin Nhâm Tiểu Túc bỗng nghe tiếng nổ mạnh ở phía sau.
Hẳn là số lựu đạn được Vương Uẩn để lại đã bị Hỏa Chủng dẫn nổ.
Lúc này, mọi người không khỏi vui mừng, may mà họ rời đi sớm, bằng không đội ngũ chắc chắn sẽ giảm quân số.
Trình Vũ tìm một nơi cản gió ngồi xuống.
Một thương binh bỗng nói:
– Các vị có không ít người đều là siêu phàm giả.
Kỳ thật, dù có đối đầu chính diện với binh sĩ Hỏa Chủng, các vị cũng chưa chắc phải sợ họ.
Chỉ là các vị không nguyện ý xuất lực mà thôi.
Chúng ta chưa đi tới nội địa Thánh sơn đây.
Ta tính toán hẳn còn khoảng hai ba ngày đi đường nữa lận.
Hiện tại quân số chúng ta giảm mạnh, đây cũng không phải chuyện tốt gì với các vị, đúng không?
Một người thả đồng đội bị trọng thương xuống đất.
Thương binh thở hổn hển như sắp chết tới nơi vậy.
– Hôm nay bị thương là họ, ngày mai bị thương có thể là chúng ta.
Tới nơi không có người hỗ trợ này, bị thương chỉ có một kết cục là chết…
Một người trung niên nói.
– Ủ rũ cái gì…
La Lam bĩu môi:
– Cũng vì lợi ích mà tới thôi, nói cứ như mình là liệt sĩ không bằng.
Mặc kệ La Lam nói thế nào cũng không thể thay đổi sự thật này.
Dù mọi người tới từ các thế lực khác nhau nhưng ai cũng có mục đích giống nhau cả.
Những người khác chết cũng đã khiến tâm tình mọi người hạ thấp một cách khó hiểu.
Đột nhiên, âm thanh cung điện vang lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc:
“Nhiệm vụ: Để thương binh thấy được hy vọng.”
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày.
Sao nhiệm vụ này không rõ ràng tí nào hết, cho họ thấy được hy vọng là hy vọng gì?
Nhâm Tiểu Túc nhìn qua đám thương binh, lại nhìn La Lam.
Sau đó đột nhiên lấy một bình Hắc dược ra, đổ lên miệng vết thương của La mập:
– Đây là phương thuốc tổ truyền của nhà ta.
Vừa rồi La Lam trúng đạn nhưng bây giờ vết thương của hắn đã khép miệng.
Chỉ cần chờ thêm tám giờ nữa, hắn có thể cử động như bình thường.
Sau hai ngày, vết thương sẽ khỏi hẳn.
Mọi người nghe xong lập tức nhìn về phía La Lam.
Quả nhiên vết thương trên đùi La Lam đã không chảy máu nữa.
Vừa rồi, có người thấy Nhâm Tiểu Túc lén bôi thuốc cho La Lam, thế nhưng họ không ngờ thuốc này lại thần kỳ tới thế.
Hai mắt mọi người sáng lên, sau đó họ thấy Nhâm Tiểu Túc lần nữa cất Hắc dược vào trong túi quần.
Đám Trình Vũ buồn bực nói:
– Ngươi lấy thuốc không phải để mọi người dùng à, sao lại cất rồi?
– À…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
– Ta lấy ra để các ngươi nhìn thôi.
Trình Vũ:
– ???
Thương binh:
– ???
Trong lý giải của Nhâm Tiểu Túc, nhiệm vụ cung điện tuyên bố chỉ bảo hắn giúp đồng đội thấy được hy vọng.
Bây giờ họ đã thấy được rồi đó, tuy chỉ là liếc mắt nhìn mà thôi.
Cung điện nói:
“Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng đồ phổ cấp hoàn mỹ!”
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Hắn thầm nghĩ, nếu tiêu chuẩn nhận thưởng liên quan tới độ hoàn thành, có phải cung điện cũng thấy hắn đang làm rất tốt không…
Trong nhất thời, Nhâm Tiểu Túc có phần đoán không ra rốt cục cung điện muốn hắn làm gì…
Bất quá, dù thế nào đi nữa được thưởng đồ phổ cấp hoàn mỹ là thứ đã lâu lắm hắn chưa có được!
Nhâm Tiểu Túc nhớ tới kỹ năng triệu hóa người chết của La Lam kia.
Kỹ năng này thật sự khiến hắn chờ mong vô cùng.
Ở thời đại này, mạng sống chẳng khác nào cỏ dại không đáng tiền.
Bằng hữu vừa trò chuyện với ngươi một phút trước, chỉ trong chớp mắt, nguy hiểm hàng lâm và cướp họ đi.
Có lẽ, sau khi trở thành ánh kim quang sau lưng hắn sẽ khiến họ mất đi tự do.
Thế nhưng đây là kỹ năng duy nhất mà Nhâm Tiểu Túc từng thấy có thể giúp người khác sống theo một cách khác.
Hơn nữa, những chiến hữu đã chết kia của La Lam rõ ràng vẫn còn suy nghĩ riêng kia mà.
Vì tinh thần lực của La Lam có giới hạn nên không cách nào triệu hồi những kim ảnh đó trong thời gian dài.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc thì khác, hắn làm được!
Hẳn La Lam cũng rất thật lòng với những chiến binh đó nên mới thức tỉnh năng lực như vậy.
Năm lực siêu phàm là một dạng sức mạnh tinh thần được thể hiện ra bên ngoài.
Khi Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị sử dụng kỹ năng này với La Lam, hắn bỗng do dự.
Vì Nhâm Tiểu Túc biết La Lam là một tên chuyên giả heo ăn thịt hổ.
Trên người đối phương nhất định có rất nhiều kỹ năng cấp đại sư trở nên.
Lỡ mà hắn không rút trúng năng lực siêu phàm nọ thì sao?
Cuộc sống đâu thể như ý, lần nào cũng hợp ý hắn được? Trước kia hắn từng rút được năng lực siêu phàm.
Nói không chừng là do Nhan Lục Nguyên ước nguyện mà thành.
Bây giờ không nhận được sự may mắn từ thằng bé, hắn nhất định phải thận trọng hơn.
Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam, nghĩ thầm, có phải hắn nên phế bỏ những kỹ năng cấp đại sư khác của La Lam rồi hãy dùng đồ phổ không?
Mà phế thế nào đây, đánh gãy tay chân hả?
La Lam phát hiện Nhâm Tiểu Túc đang nhìn mình, hắn bỗng cảm thấy trong lòng có chút bồn chồn, có cảm giác chẳng lành.
Kết quả, lúc này cung điện lại nói:
“Dùng ba đồ phổ cấp kỹ năng sẽ học được một kỹ năng theo yêu cầu của ký chủ.”
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên, tuy dùng ba đồ phổ có hơi phí nhưng để đổi lấy năng lực siêu phàm của La Lam thì loại lãng phí này hoàn toàn đáng giá!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










