1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
  4. Tập 67 : Bức Tượng (c661-c670)

[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách

Tập 67 : Bức Tượng (c661-c670)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 661: Bức Tượng

Giống với những gì tập đoàn sợ, Kỵ Sĩ không chỉ trả thù mà còn trả thù một cách rất tinh chuẩn.

Những nơi nghiên cứu bí mật của ba tập đoàn đều bị tấn công.

Kỵ Sĩ không giống đám người thiếu đầu óc chỉ biết vọt vào đánh nhau mà dùng súng lựu đạn tấn công từ xa.

Những căn cứ dưới lòng đất đều được bảo toàn, Kỵ Sĩ không tiếp tục tiến công thêm.

Thanh Hòa quản lý vệ tinh ngần ấy năm, họ đã chứng kiến rất nhiều bí ẩn.

Chuyện tập đoàn tấn công không phải điều đáng lo nhất mà đáng lo nhất là trên đầu mình luôn có một con mắt quan sát, không một thế lực nào hy vọng chuyện này cả.

Hiện tại thì tốt rồi, đánh Lạc thành không xong, kế hoạch tiêu diệt Kỵ Sĩ không hoàn thành, hiện tại chỉ biết chịu bị đánh.

Đương nhiên, Kỵ Sĩ cũng không trả thù trong thời gian dài.

Họ chỉ muốn tập đoàn nhớ đau cho kỹ, biết Kỵ Sĩ họ đang canh chừng trong rừng mà không đánh chủ ý lên Lạc thành nữa là được rồi.

Nếu thật sự ép tập đoàn vào đường cùng, thua thiệt nhất vẫn là Lạc thành mà thôi.

Trên đường phố hối hả, Hứa Chất một mình bước đi trong hẻm nhỏ.

Hắn lặng lẽ đi tới nơi có cây sồi cổ thụ cao cao.

Vì nghe được tin Chu Nghênh Tuyết ở đây mà mới tới.

Hứa Chất tìm Chu Nghênh Tuyết đã lâu, hiện tại biết Chu Nghênh Tuyết đang ở Lạc thành, hơn nữa còn biết địa chỉ của đối phương, hắn không có đạo lý gì mà không tới cả.

Hỏa Chủng đi tới trước sân, im lặng đánh giá căn nhà này.

Kết quả chưa được hai phút thì cửa nhà mở ra.

Hắn bối rối nhìn Chu Nghênh Tuyết đi ra từ bên trong, trong tay còn cầm hai bọc rác.

Chu Nghênh Tuyết vừa nhìn liền nhận ra đó là Hỏa Chủng, nàng nhíu mày hỏi:

– Ngươi tới đây làm gì?

– Ta…..

Hỏa Chủng có phần nghẹn lời:

– Ta tới để cảm tạ ngươi, chung quy ngươi đã cứu ta….

– Thôi đi…

Chu Nghênh Tuyết ngắt lời hắn:

– Ta biết chút tâm tư này của ngươi mà.

Về đi, ngươi kém xa lão gia nhà ta.

Nói xong, Chu Nghênh Tuyết cầm hai túi rác đưa cho Hứa Chất:

– Quẹo trái đi thêm 10m là thùng rác.

Ngươi ném đi.

Sau đó Chu Nghênh Tuyết cứ thế quay về phòng!

Hứa Chất đứng ngây người trước cửa nửa ngày, trong tay là hai túi rác.

Muốn bao nhiêu chật vật có bấy nhiêu.

Hắn cười khổ, quay đầu đi về phía cao ốc Thanh Hòa.

Lần này không còn ai ngăn cản hắn nữa.

Thậm chí bảo vệ ở cửa còn thân thiết chào hỏi hắn.

Hứa Chất rất ít khi đi học.

Hắn học đại học năm tư nhưng số lần vào trường cực ít.

Mà bây giờ, Hứa Khác đột nhiên để hắn làm Trợ lý Tổng giám đốc, chớp mắt hắn liền trở thành tân quý trong Lạc thành, nhân vật truyền kỳ trong trường học.

Phải biết, Lạc thành tồn tại là nhờ có Thanh Hòa.

Trợ lý Tổng giám đốc Thanh Hòa có quyền lực cực kỳ lớn.

Chức vị này nhìn qua không có thực quyền gì nhưng rất có mặt mũi.

Chỉ là, Hứa Chất cũng không hưng phấn vì được một bước lên trời.

Đột nhiên hắn cảm thấy bản thân đứng trước mặt Chu Nghênh Tuyết vẫn chỉ là một người không đáng nhắc tới.

Trong lòng đối phương chỉ có vị lão gia kia mà thôi…

Dù cho vị lão gia kia đã chạy theo người khác…

Hứa Chất đi thang máy lên lầu, cầm tài liệu đi vào phòng Hứa Khác:

– Công tác xây dựng lại đã được triển khai.

Bộ trưởng Dương Thụy lâm đã tính xong thời gian hoàn thành.

Kế hoạch cụ thể sẽ được đưa tới vào buổi cùng, ta sẽ cùng…

Hứa Khác đứng bên cửa sổ, sau khi nghe Hứa Chất báo cáo xong thì đột nhiên hỏi:

– Ngươi có biết tại sao ta cho ngươi làm Trợ lý không?

Hứa Chất lắc đầu:

– Không biết.

– Đoán xem.

Hứa Chất suy nghĩ:

– Vì ta là lựa chọn cuối cùng.

– Không phải…

Hứa Khác cười lắc đầu:

– Lựa chọn không quan trọng, quyết định mới là quan trọng nhất.

Hứa Chất có phần khó hiểu.

Hứa Khác vỗ vai cháu mình rồi đi tới thang máy:

– Muốn sống ở thời đại này cần sự quyết đoán và đảm lượng, mà hai thứ này ngươi đều có.

Đi thôi, theo ta ra ngoài một chuyến, hẳn hai pho tượng kia đã được làm xong rồi.

Cho nên, Hứa Khác coi trọng Hứa Chất là vì phẩm chất của hắn.

Xe chạy một đường tới Vọng Xuân Môn.

Người tới nơi này nhiều như nêm cối, vừa tới gần đã cảm nhận được không khí cực kỳ náo nhiệt rồi.

Hứa Chất vừa nhận chức nên không rõ lắm hai bức tượng này là sao.

Hứa Khác xuống xe trước, đám người nhiều như nêm cối thấy Hứa Khác thì chừa ra một con đường.

Mặc kệ người khác có tán thành không, ít nhất dân chúng trong Lạc thành đều cảm thấy Hứa Khác là người tốt, đối xử với mọi người không tệ lắm.

Bấy giờ, trên phố dài có hai tượng điêu khắc được che bằng vải đỏ.

Cảnh vệ đứng canh bên cạnh, chờ Hứa Khác tới dở ra.

Chuyện về hai bức tượng này đã sớm được mọi người lan truyền.

Tin tức truyền ra từ chỗ thợ điêu khắc, hai tượng điêu khắc này là của người đã cứu Lạc thành trong thời khắc nguy nan nhất.

Gần đây, trong một ít quán ăn của hàng rào, mọi người đã sớm lan truyền người cứu Lạc thành khiến họ trở thành truyền kỳ.

Phải biết, hai bên đường Vọng Xuân Môn đều có khu dân cư.

Đại bộ phận cư dân trốn trong nhà không dám dù là liếc nhìn trận chiến.

Thế nhưng vẫn có cư dân đủ gan mà quan sát toàn bộ quá trình.

Thế nên cảnh Hứa Khác một mình chém giết bảy tám kẻ địch rồi được Nhâm Tiểu Túc đơn độc tới cứu, sau đó tay súng bắn tỉa trợ giúp đã trở thành truyền kỳ trong truyền kỳ!

Hứa Khác đi tới trước bức tượng, sốc tấm vải đỏ lên.

Chỉ thấy bức tượng kia được điêu khắc hình ảnh một vị cô nương đội mũ lưỡi trai, tóc ngắn gọn gàng chạm vai, trên vai là súng bắn tỉa trông cực kỳ bá đảo.

Người đứng xem chợt bừng tỉnh, đây là tay súng bắn tỉa đã trợ giúp vào phút cuối kia.

Người bên cạnh thì tương đối kỳ quá, đó là hình thiếu niên được một nửa thiết giáp bao bọc, phảng phất như vừa trải qua một trận chiến tàn khốc, thiết giáp rách nát chịu không nổi.

Cảnh tượng này mang tới cho người nhìn cảm giác bi tráng cực kỳ.

Chỉ bức tượng giống nhau ở chỗ, Dương Tiểu Cận đội mũ lưỡi trai che nửa mặt, Nhâm Tiểu Túc cũng đội nón hoodie khuất bóng.

Mặt mũi của họ được ẩn giấu trong bóng tối, không thể thấy rõ.

Có vài người tiếc hận:

– Nữ hài này nhất định rất đẹp, sao còn đội nón làm gì.

Một đám đệ tử đứng trong đám người thấy hai bức tượng thì ngây ngẩn cả người.

Người khác không nhận ra nhưng thiết giáp của Nhâm Tiểu Túc và mũ lưỡi trai của Dương Tiểu Cận rất đặc biệt.

Họ vừa nhìn liền nhận ra đây chính là bạn học Dương Tiểu Cận của mình.

Mặt khác, thiếu niên này chẳng phải là thiếu niên đã điểm danh thay cho Trịnh Hàng đó ư.

Hiện tại con hàng Trịnh Hàng còn đang khóc thảm, vì bị Giang Tự để ý nên con hàng này không thể trốn học được nữa.

Hơn nữa mỗi lần tới tiếc của Giang Tự, ông chuyên điểm danh Trịnh Hàng…

Thời gian trước mọi người còn đoán, thiếu niên kia là siêu phàm giả, hẳn Dương Tiểu Cận cũng chẳng tầm thường?

Rốt cục những suy đoán này cũng được chứng thực vào hôm nay.

Một sinh viên thở dài:

– Trong mắt người ta, chúng ta đúng là không khác gì đóa hoa trong nhà kính.

Nghe nói kẻ địch họ giết được lên con số hàng trăm.

Người như vậy… không cùng thế giới với chúng ta.

Hứa Chất nhìn bức tượng của Nhâm Tiểu Túc, đột nhiên cảm nhận được đối phương cao tới mức dù hắn dùng cả đời để đuổi theo cũng không với tới được.


Chương 662: Chuyện Trên Thảo Nguyên

Ở biên giới của phương bắc thảo nguyên và Trung Nguyên, một đám lưu dân đang ngồi bên bờ sông, bên cạnh là đống lửa được nhóm cháy.

Đây là biên giới phía bắc của Vương thị, tiếp giáp với Thảo Nguyên.

Bất quá nơi này vắng người, binh sĩ tuần tra của Vương thị cũng rất ít tới đây.

Một đám người ngồi bên lửa sưởi ấm, quần áo trên người họ có rất nhiều chỗ vá.

Vì không được giặt thường xuyên nên lấm lem bùn đất, vừa nhìn qua liền biết quanh năm cưỡi ngựa.

Một nam nhân trung niên xấu xí nói:

– Đại ca, họ có tới không.

Còn rất sớm so với thời gian ước định.

– Không biết…

Một hán tử trung niên bưu hãn xoa tay:

– Ai biết tình huống trên thảo nguyên này thế nào.

Nghe nói bên kia cũng rất loạn.

Có vài bộ lạc nhỏ đã bị tiêu diệt.

– Vậy chúng ta chờ tiếp à, chúng ta cũng chờ được hai ngày rồi.

Nam nhân xấu xí hùng hổ nói:

– Nếu hàng họ mang tới không tốt như lời họ nói thì một chuyến này của chúng ta đi về tay không rồi.

– Vương Nhị Cẩu, ngươi bớt nói được không.

Suốt hai hôm nay ngươi không ngừng lẩm bà lẩm bẩm.

Ngươi không muốn chờ thì tự về đi…

Hán tử nói xong thì phun một ngụm nước bọt xuống đất.

Thủ lĩnh đám thổ phỉ không nói gì thêm nữa.

Sở dĩ hắn chờ ở đây hai ngày không phải hắn tin tưởng đối phương mà vì người trong nhà sắp đói chết rồi.

Họ sống trên đường đi từ Tây bắc tới Trung Nguyên, thương lộ của hai nơi sớm đoạn tuyệt từ lâu.

Năm đó mỗi ngày họ có thể thoải mái cưỡi ngựa cướp đồ.

Hiện tại chỉ có thể tự mình trồng trọt kiếm ăn, thu hoạch thật quá thấp.

Tuy nghe nói thương lộ sẽ được khai thông nhưng ai biết khi nào mới mở? Lúc trước họ từng gặp được vài thương đội để cướp.

Mà hiện tại thương lộ từ Tây bắc với Trung Nguyên là địa sự, vũ khí của người ta có khi còn tốt hơn họ nhiều.

Hơn nữa hắn cũng là người thông minh, ai mở thương lộ? Là cứ điểm 178 đó!

Cứ điểm 178 khác những tập đoàn kia.

Nếu họ còn tiếp tục cướp bóc thương đội, khả năng cao cứ điểm 178 sẽ phái binh sĩ tiêu diệt họ.

Thủ lĩnh thổ phỉ thầm nghĩ, nếu là thổ phỉ nguy hiểm như thế, hắn có nên tận dụng việc thương lộ được khai thông mà kinh doanh thứ gì đó chăng?

Thế nhưng hắn có thể buôn bán gì được, trong khi hắn chẳng có hàng hóa gì trong tay…

Cho nên, một đoạn thời gian trước có người chăn nuôi gia súc tới nói họ có thể làm ăn với nhau.

Thủ lĩnh nhóm thổ phỉ lập tức đồng ý.

Người chăn nuôi gia súc nói họ có rất nhiều lông thú cùng dê bò dùng để trao đổi.

Những vật này dù ở Tây bắc hay Trung Nguyên đều rất khan hiếm!

Nhất là da lông thú, đây là thứ mà quý nhân trong hàng rào thích nhất.

Cũng giống như được ăn món ăn dân dã vậy, nếu có người có được đồ da lông thú thật xinh đẹp, người đó chắc chắn sẽ trở nên đặc biệt hơn trong mắt người xung quanh.

Đương Nhiên, đây cũng là Tô Lôi nghe người khác nói, hắn chưa từng tận mắt thấy qua.

Thế nhưng trong thị trấn hàng rào Tông thị thật sự có một ông chủ tiệm tạp hóa thường thu mua da lông thú.

Không đúng, hiện tại những người đó hẳn đã về cứ điểm 178.

Sông Thần Mộc này rất nông, hơn nữa vì thời tiết hiện tại rét lạnh nên cả con sông đều đã đóng băng.

Đây cũng là lý do mà dân du mục muốn xuôi nam vào màu đông, nguyên nhân một phần cũng vì nguồn nước.

Vào lúc thủ lĩnh thổ phỉ Tô Lôi đang suy nghĩ, tiếng vó ngựa thấp thoáng truyền tới từ nơi xa.

Hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy một đội nhân mã đang tới xuyên qua sông băng.

Người cầm đầu là một thiếu niên trẻ tuổi.

Tô Lôi đứng lên:

– Ta là Tô Lôi.

Các ngươi đến muộn.

Thiếu niên ngồi trên lưng ngựa cười nói:

– Chuyện tốt thường tới trễ.

Chúng ta mang theo rất nhiều da lông.

Hơn nữa trông rất đẹp mắt.

Các ngươi đã mang thứ chúng ta muốn tới chưa?

Lúc này, Tô Lôi nghĩ tới chuyện cực kỳ cổ quái.

Dựa theo suy nghĩ của hắn, dân du mục phương bắc muốn giao dịch hẳn cần muối ăn hoặc vũ khí các loại.

Thế nhưng đối phương thực sự rất kỳ quái, yêu cầu muốn lá trà, rau trắng, rau thơm, hành tây, tỏi, gia vị hồ tiêu, hoa tiêu….các loại.

Đương nhiên cũng có thuốc cùng một ít dụng cụ thiết khác, như nồi tô chén mà không phải dao kiếm….

Tô Lôi nói:

– Hàng hóa chúng ta đặt cách con sông vài cây số.

Trước phải xem thử thành ý của các ngươi trước, xong sẽ dẫn các ngươi lấy hàng.

Mười người bên cạnh Tô Lôi đánh giá hơn trăm hán tử phía sau thiếu niên.

Những người này cưỡi ngựa cao to, im lặng đi theo thiếu niên.

Thiếu niên nghe Tô Lôi nói liền cười nói:

– Phía người qua kiểm hàng.

Tô Lôi đưa mắt ra hiệu cho nam nhân xấu xí, đối phương đứng yên không cử động.

Người trung niên trách cứ nam nhân xấu xí chủ động cắt bước đi về phía dân du mục.

Thiếu niên khen ngợi hán tử:

– Lá gan ngươi rất lớn, tên gì?

Đột nhiên Tô Lôi cảm giác được trên người thiếu niên có sự tự tiên của thượng vị giả, buồn bực đáp:

– Thôi Cường!

Nói xong, hán tử đi tới bên cạnh dân du mục.

Hắn giật mình thấy được trên lưng ngựa chở rất nhiều da lông thú.

Thôi Cường đưa tay sờ thử, da lông được bảo tồn rất tốt.

Dù là thợ săn tốt nhất Trung Nguyên cũng chưa chắc làm được, không bị thủng lỗ, chỉ có hai dấu nhỏ như dấu răng, như bị sói cắn chết.

Nếu bán số da lông này tới Tây bắc hoặc Trung Nguyên thì chắc chắn sẽ phát tài.

Tốt nhất là bán tới Trung Nguyên, ở đó đều là người có tiền!

Thôi Cường kiểm tra mất nửa giờ mới kết thúc, hắn quay đầu nhìn Tô Lôi hô to:

– Không sao.

Tô Lôi hít một hơi sâu rồi nói với thiếu niên:

– Đi theo ta, ta dẫn các ngươi đi tới chỗ đặt hàng hóa, có rau của, dụng cụ sinh hoạt, dược phẩm.

Thiếu niên vui cười:

– Ta thấy bên người các ngươi không có hàng hóa còn tưởng các ngươi không muốn giao dịch.

Nếu đã thành tâm giao dịch với bộ lạc chúng ta thì đây đúng là quyết định chính xác của các ngươi đó.

Trong lúc nói chuyện, Tô Lôi phát hiện dường như đối phương không sợ súng đặt dưới đất của họ.

Rõ ràng đám du mục này không có vũ khí nóng, lấy cái gì mà tự tin như thế?

Phải biết, dù là súng đầy bụi đất nhưng vẫn là súng đó.

Trong lúc dẫn đường, Tô Lôi nghi ngờ hỏi:

– Vì sao các ngươi không mua vũ khí.

Mua nhiều đồ vật sinh hoạt làm gì?

Thiếu niên cười nói:

– Nếu ta muốn mua vũ khí, ngươi có chắc.

Lời nói tràn ngập ý tứ trào phúng.

Thế nhưng Tô Lôi thật sự không thể phản bác.

Nếu hắn có thể cung cấp vũ khí thì đâu cần xài loại súng cũ kỹ kia.

Thiếu niên nhìn Tô Lôi, cười nói:

– Đừng chú ý tới ta, ta chỉ nói sự thật mà thôi.

Sau lần giao dịch này, ngươi sẽ giàu lên nhanh chóng.

Tới khi đó chúng ta lại giao dịch vài món hàng hóa khác cũng không muộn.

Tô Lôi có phần sửng sốt, hắn phát hiện thiếu niên này muốn hợp tác lâu dài với mình.

Hiện tại đối phương không mua súng vì hiểu rõ đám Tô Lôi không có.

Nhưng hiện tại không có không có nghĩa là sau này cũng không có.


Chương 663: Nhìn Về Tương Lai

Thiếu niên ngồi trên lưng ngựa chậm rãi di chuyển, Tô Lôi theo sau.

Họ đi được chừng năm sáu km mới thấy hàng hóa được chất lên thành một đống như ngọn núi nhỏ.

Thiếu niên nhíu mày:

– Chỉ có nhiêu đây thôi à?

Hắn xuống ngựa, đi một vòng quanh ngọn núi hành hóa.

Trong này đa phần là rau củ, thuốc ít tới đáng thương.

Dụng cụ sinh hoạt cũng không được mấy cái, gia vị như hành tỏi thì rất nhiều.

Tổng kết lại là, không đáng giá…

Tô Lôi giải thích:

– Thời gian có phần vội vàng nên chỉ được ngần này.

Ngươi sống trên Thảo Nguyên, chưa từng đi tới phương nam nên không biết, vật tư ở phía nam cũng không nhiều như ngươi tưởng.

Mà vận chuyển những thứ này cũng rất tốn sức.

Thiếu niên cười như không cười nhìn Tô Lôi, hắn đã hiểu:

– Ta đoán các ngươi không đủ tiền mua những thứ ta muốn nhỉ?

Tô Lôi lúng túng:

– Làm gì có, ta nói thật mà.

– Đi thôi…

Thiếu niên cũng không vạch trần mà nói thẳng:

– Giữa chúng ta không có tiền tệ trao đổi nên dứt khoát dùng vật đổi vật, ngươi nghĩ sao?

Tô Lôi suy nghĩ rồi nói:

– Kỳ thật ngươi cũng thấy, người ờ phía nam rất nghèo.

Số da lông ngươi cho chúng ta cũng chẳng bán được giá tốt, thời buổi này đồ ăn mới là đáng tiền nhất.

Trên đường đi, Tô Lôi đã nghĩ kỹ nên trả giá thế nào rồi.

Đơn giản hắn khi dễ dân du mục không biết rõ tình hình ở Trung Nguyên nên muốn nói dối với họ là da và lông thú không đáng tiền, nâng giá hàng hóa trong tay hắn lên sẽ khiến lợi nhuận tăng cao.

Thiếu niên cũng không phản bác, tiếp tục nghe Tô Lôi nói hươu nói vượn:

– Thời tiết bắt đầu vào xuân rồi, da lông cũng không đáng tiền nữa.

Thế nhưng dụng cụ sinh hoạt bằng tiết này rất hiếm.

Ngươi biết một cái chảo này có giá bao nhiêu không?

Thiếu niên mỉm cười:

– Hơn chín trăm đồng?

Tô Lôi dừng lại vì thiếu niên đã nói đúng giá của cái nồi sắt này.

Đương nhiên, giá vẫn chưa chính xác lắm.

Hiện tại tuy thiết khan hiếm nhưng sau khi cứ điểm 178 tiếp nhận địa bàn của Tông thị, rất nhiều vật liệu trong địa bàn Tông thị đã hạ giá, hiện tại một cái nồi sắt chỉ chừng 800 đồng.

Nhưng một tháng trước, nồi sắt đúng là có giá hơn 900 nha…

Giờ khắc này, đột nhiên Tô Lôi nhận ra, rất có thể thiếu niên trước mắt có hiểu biết về phía nam!

Tô Lôi im lặng một lúc rồi nói:

– Khoan hãy nói tới cái nồi này, nói tới thuốc đi.

Ngươi cũng biết chỉ cần là người sống ai cũng cần thuốc, không ai mà chưa từng bị bệnh.

Nhu cầu cao dẫn tới giá thuốc tăng.

Cho nên giá một viên thuốc không thấp.

Ngươi đoán thử xem một viên thuốc kháng sinh có giá thể nào?

Thiếu niên mỉm cười hỏi:

– 200 đồng?

Tô Lôi bất đắc dĩ, một lần có thể là ngẫu nhiên nhưng hai lần thì chắc chắn không phải.

– Sao ngươi biết giá những cái này?

Tô Lôi buồn bực, chẳng lẽ trong nhóm hắn có phản đồ, báo tin cho dân du mục?

Rốt cục là tên hỗn đãn nào để lộ giá đây!

Thiếu niên cười nói:

– Được rồi, thứ đắt tiền nhất nơi đây là thuốc và dụng cụ bằng sắt.

Ta nhìn ra được những thứ này là ngươi đập nồi bán sắt cố hết sức mua được.

Rau quả không đáng giá, tuy hàng rào quản chế lương thực nhưng không quả chế rau củ.

Lưu dân có thể rau củ trong rừng ăn.

Những thứ thực phẩm này hẳn là của các ngươi trồng nhỉ.

Tô Lôi bất lực, nhưng hắn vẫn muốn phản bác:

– Giá da lông….

Thiếu niên cười, ngắt lời:

– Vì tỏ thành ý mà số da lông ta mang tới bây giờ đều là thứ tốt nhất.

Những thứ này bán vào tiệm tạp hóa trên thị trấn ít nhất cũng ba bốn ngàn đồng một tấm.

Tô Lôi thật sự không còn cách nào phản bác.

Hắn còn tưởng bản thân có thể lừa dối dân du mục một phen.

Chung quy trong mắt người phía nam, dân du mục không quá thông minh, rất dễ lừa.

Hơn nữa, mọi người đều nói, trước giờ trong việc buôn bán, dân du mục đều rất dễ bị người Trung Nguyên lừa.

Sao tự nhiên tới hắn lại không dùng được vậy

Bây giờ nhớ lại, tuy thiếu niên này mặc đồ du mục nhưng lời nói và tác phong làm việc không quá khác so với người phương nam.

Chỉ là trước giờ Tô Lôi chưa từng gặp dân du mục nên không phân biệt được thôi.

Tô Lôi nhìn thoáng qua đội kỵ sĩ và số da lông phía sau thiếu niên.

E rằng hắn chỉ đổi được một phần mười trong số đó, nói không chừng ngay cả một phần mười cũng không tới.

Thiếu niên an ủi:

– Ngươi không cần uể oải.

Đương nhiên ta sẽ không dựa vào giá cả trên thị trấn để buôn bán với người.

Cả hai đều cần kiếm được lợi nhuận mới tiếp tục làm ăn với nhau được, đúng không?

Tôi Lôi giữ vững tinh thần:

– Vậy ngươi tính giá trị quy đổi thế nào?

– Thế này đi, số da lông này bán vào hàng rào cũng phải ba bốn ngàn một tấm.

Ta để lại cho ngươi 2000 đồng, lợi nhuận còn lại ta không lấy.

Về phần những vật này của ngươi, ta sẽ dựa theo giá trên thị trấn mua lại.

Hơn nữa ta còn tặng thêm cho ngươi 50 tấm da lông.

Xem như tiền vốn để nhập hàng kỳ sao.

Vậy cũng không để ngươi ra về tay không rồi? Ngày này tháng sau, ngươi đưa lại ta 100.000 đồng tiền hàng là được.

Tô Lôi mừng rõ, tuy số tiền kiếm được ít hơn hắn dự đoán nhưng cũng không phải không có lời!

Hơn nữa, hành động tặng 50 tấm da lông chẳng khác nào nhét gối cho người buồn ngủ vậy.

Hiện tại thứ hắn thiếu nhất là gì? Chẳng phải là tiền vốn sau.

Bất quá Tô Lôi có phần khó hiểu:

– Ngươi không sợ ta sẽ lấy luôn 50 tấm da lông này à?

Phải biết, thứ này có giá trị hơn 100.000 đồng đó.

Thiếu niên cười nói:

– Ngươi đã có thành ý chạy hơn trăm dặm tới gặp ta.

Ta tin ngươi không phải người thiển cận.

Nếu ngươi muốn tiếp tục buôn bán, chỉ sợ tương lai số tiền ngươi kiếm được còn nhiều hơn gấp vài chục thậm chí vài trăm so với 50 tấm da này.

Lợi hại thế nào tự ngươi suy nghĩ đi.

Đương nhiên, một phần cũng vì số da lông này thật sự không đáng tiền trong mắt thiếu niên, hắn còn rất nhiều!

Lần buôn bán này rất nhanh kết thúc.

Đám du mục sau lưng thiếu niên nhận hàng của đám Tô Lôi thì vui vẻ vô cùng.

Thế nhưng có chút không vui là vẫn phải mang phần lớn da lông về.

Chung quy đám Tô Lôi quá nghèo, hàng hóa trao đổi được quá ít…

Trên đường về, hán tử áy náy nói với thiếu niên:

– Chủ nhân, là ta phái người làm việc không ổn.

Chẳng ngờ đám thổ phỉ kia lại nghèo như thế.

Thiếu niên cười nói:

– Hassan, đừng để ý chút việc này.

Ta tin tháng sau đám người này sẽ mang tới kinh hỉ cho chúng ta.

Mắt nhìn phải nhìn xa một chút.

Tuy hiện tại hắn chỉ là thổ phỉ nho nhỏ nhưng tới một ngày hắn sẽ trở thành thương nhân.

Đến lúc đó sẽ có súng trường tới cho các ngươi nghịch thử.

Phải biết, buôn lậu súng ống rất mau giàu ở phía nam đó.

Trên thảo nguyên, hiện tại các bộ lạc khác chỉ muốn tranh đoạt chút lương thực từ Trung Nguyên.

Kỳ thật buôn bán mới là con đường ổn thỏa nhất.

Tháng sau ta không tới nữa, ngươi dẫn người tới, chuyện này về sau cho ngươi phụ trách.

– Vâng chủ nhân…

Hassan cung kính đáp lời:

– Chủ nhân có thể để đàn sói hộ tống ta không?

Thiếu niên cười ha hả:

– Hassan, ngươi không cần sợ họ, ta sẽ để đàn sói theo bảo vệ ngươi.

Nhưng không có nguy hiểm, đàn sói sẽ không xuất hiện, bằng không sẽ dọa sợ đám “bằng hữu” mới này đấy.


Chương 664: Hỏa Chủng Xuất Hiện Trên Thảo Nguyên

Đợi Nhan Lục Nguyên và Hassan rời đi, đám Tô Lỗi mới thở phào nhẹ nhõm.

Lần giao dịch này thật sự rất quan trọng.

Vừa rồi Nhan Lục Nguyên nói không sai, hắn đúng là đập nồi bán sắt mới mua được đống hàng hóa này.

Ngay cả một tí vàng hắn để dành cũng đã bán đi sạch.

Tô Lỗi chỉ còn duy nhất một cây vàng cuối cùng được giấu trong thắt lưng.

Vì lo lắng gặp bất trắc nên hắn giữ lại để phòng thân trên đường.

Đương nhiên chỉ có thổ phỉ tương đối khá giả mới có vàng để mà giấu.

Một thỏi vàng này nặng chừng 50 gram, được ông nội hắn truyền lại, lại được cha hắn đưa cho.

Không ngờ cuối cùng vẫn may mắn còn giữ lại.

Số hàng hóa hôm nay đổi được là chút gia sản cuối cùng của Tô Lỗi.

Nếu Nhan Lục Nguyên không tới, hắn chỉ có thể lên thị trấn bày bán ở vỉa hè.

Mọi người trong đội hẳn sẽ không hiểu vì sao Tô Lôi lại bí quá hóa liều như thế.

Nhưng nói thật, Tô Lôi cảm thấy thương lộ mở ra là một cơ hội tốt cho tất cả mọi người, chỉ là họ có biết nắm bắt hay không thôi

Bấy giờ, nam nhân xấu xí Vương Nhị Cẩu đứng bên cạnh nói:

– Đại ca, ta đã quan sát tỉ mỉ, đám người này không mang theo cây súng nào.

Tuy họ nhiều người nhưng không có súng thì có gì đáng sợ.

Sao chúng ta không giết sạch họ để cướp hàng hóa.

Đám người thấy số lượng da lông Nhan Lục Nguyên mang tới thật sự có chút đỏ mắt.

Chung quy 90% số da lông đó đã bị Nhan Lục Nguyên đem về.

Nếu đổi 90% ấy ra thành tiền, chỉ sợ tới vài triệu đồng!

Đội thổ phỉ yên tĩnh lại, Tô Lôi nhìn Vương Nhị Cẩu, hỏi:

– Cướp xong thì sao?

– Hơn cả triệu đồng đủ để chúng ta không lo ăn uống cả đời.

Đại ca, chúng ta lên đi…

Hắn đáp.

Tô Lôi cười:

– Tham vọng của ta, một triệu đồng không đủ lấp đầy.

Nói xong, Tô Lôi dẫn đội đi về phía nam.

Hàng rào của họ nằm trên thương lộ của Tây bắc và Trung Nguyên.

Trên đường về, Tô Lôi tìm cơ hội nói rõ với Thôi Cường:

– Về hàng rào, tìm cơ hội âm thầm giết Vương Nhị Cẩu đi.

Thôi Cường có phần sửng sốt nhìn về phía Tô Lôi, dường như hắn có phần nghi hoặc về quyết định này của thủ lĩnh.

Nhưng cuối cùng Thôi Cường cũng không phản bác mà gật đầu, nhận lệnh.

Tô Lôi nhìn hắn, cười nói:

– Khả năng cao Vương Nhị Cẩu sẽ gây ra tai họa.

Lần đầu là đánh nhau với trại Hà Tây, nếu hắn không làm bậy với vợ của Nhị đương gia trại người ta thì đã chẳng có việc gì.

Về sau chúng ta cần đi đường ngay, không thể giữ loại người này được.

Tô Lôi có thể chia cho Vương Nhị Cẩu ít tiền để đối phương đi nơi khác kiếm ăn.

Thế nhưng Tô Lôi lo lắng loại người này một khi ôm lòng oán hận sẽ gây thêm rắc rối cho hắn.

Thế thì chẳng bằng giết luôn cho rồi.

Tô Lôi là thổ phỉ sống trên lưỡi kiếm.

Trước mắt Nhan Lục Nguyên hắn tỏ vẻ khách khí nhưng một khi giết người chưa bao giờ do dự.

Hiện giờ Tô Lôi muốn thay hình đổi dạng thì không thể lưu loại loại người như Vương Nhị Cẩu được.

Thôi Cường không nói gì, hắn là lính của người khác, chỉ cần làm theo lệnh chứ chẳng cần suy nghĩ nhiều.

Hơn nữa hắn đã sớm nhìn Vương Nhị Cẩu không vừa mắt, giết thì giết thôi.

Nhan Lục Nguyên và Hassan mất hai hôm để quay về bộ lạc.

Ngựa họ cưỡi đều là khoái mãi, hơn nữa còn là ngựa thảo nguyên đã tiến hóa, chúng chẳng khác nào BMW thần thánh mà tiên sinh kể chuyện từng nói tới.

Khi ngựa chạy, mồ hôi chúng toát ra sẽ hóa thành sương trắng nếu thời tiết rét lạnh.

Chuyện đầu tiên Nhan Lục Nguyên làm khi trở về bộ lạc là nhờ Tiểu Ngọc Tỷ nấu một nồi bắp cải thật ngon.

Hassan đứng bên cạnh há hốc mồm nhìn.

Hắn phát hiện khi chủ nhân của mình ăn bắp cải sẽ rất vui vẻ.

– Chủ nhân, ăn ngon lắm hả?

Kỳ Kỳ Cách đứng bên cạnh, nàng là con gái của Hassan.

Hiện tại đều dành phần lớn thời gian ở trong trại của Nhan Lục Nguyên, đây cũng là Hassan căn dặn nàng.

Bất quá nàng cũng không quấy rầy Nhan Lục Nguyên, chỉ ngẩn người ngồi một chỗ nhìn thiếu niên.

Tuy mỗi ngày Nhan Lục Nguyên đều ra ngoài trong thời gian dài nhưng nàng không thấy buồn chút nào.

Nhan Lục Nguyên cười, nhìn Kỳ Kỳ Cách:

– Muốn ăn thì ăn đi.

Kỳ Kỳ Cách nghe xong thì bắt đầu ăn.

Nhan Lục Nguyên cười khổ lắc đầu:

– Không phải ta đã dạy ngươi dùng đũa rồi à.

Này, dùng đũa đi.

Kỳ Kỳ Cách không tình nguyện nói:

– Chủ nhân, người ghét bỏ bộ dáng ăn bóc của chúng ta à?

Trước tai biến, người phương bắc đã sớm ăn bằng đũa.

Thế nhưng sau tai biến, ăn bóc càng phù hợp với văn hóa vốn có của họ hơn, lại càng thêm thuận tiện.

Chỉ thấy Nhan Lục Nguyên lắc đầu:

– Ta sẽ giúp mọi người trong bộ lạc ăn bằng đũa.

Khả năng cao sẽ có ít người cảm thấy ta ghét bỏ tập tục này của các ngươi.

Thế nhưng ăn bằng đũa sẽ sạch sẽ hơn nhiều.

Các ngươi có biết trên tay có bao nhiêu vi khuẩn không? Các ngươi không rửa tay thường xuyên, nhiều năm dùng tay bóc ăn.

Đây cũng là lý do khiến tỷ lệ em bé chết non trong bộ lạc cực cao đấy.

Kỳ Kỳ Cách chợt nhớ tới một chuyện:

– Đúng rồi, lũ nhỏ nhà hàng xóm của ta ngã bệnh, uống một thang thuốc nam của ngài cho là khỏe lại rồi.

Đúng là thần kỳ mà.

Nhan Lục Nguyên gật đầu:

– Tuy lần này có đem theo thuốc về nhưng vẫn phải cẩn thận chút.

Ta đã dặn mọi người không được uống nước lã nữa, muốn uống nước phải đun sôi.

Cũng giống với việc cầm đũa vậy.

Kỳ Kỳ Cach sùng bái nhìn Nhan Lục Nguyên:

– Thì ra có nhiều chuyện kỳ lạ như vậy.

Chủ nhân, sao ngài biết nhiều thế?

Kết quả Kỳ Kỳ Cách thấy thần sắc Nhan Lục Nguyên bỗng dưng ảm đạm hơn:

– Là anh trai dạy ta.

– Ngài có anh trai hả?

Kỳ Kỳ Cách vui vẻ như con chim nhỏ.

Thế nhưng Nhan Lục Nguyên không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ bảo nàng quay về tìm mẹ nàng thôi.

Kỳ Kỳ Cách hiểu, đây là Nhan Lục Nguyên muốn ở một mình.

Thế nhưng khi Kỳ Kỳ Cách xốc màn vải lên, Nhan Lục Nguyên thấy từ phía xa đang có người tiến đến.

Hắn rời khỏi lều bải, lẳng lặng đứng chờ.

Nhân số đối phương rất nhiều, đều mặc trang phục màu đen, rõ ràng là người tới từ Trung Nguyên.

Hassan hỏi:

– Chủ nhân, có cần chặn họ lại không?

– Đừng hành động thiếu suy nghĩ, báo cho mọi người không được lên tiếng.

Ta sẽ ứng phó….

Nhan Lục Nguyên hít một hơi thật sâu, kỳ thật hắn không quen biết ai ở Trung Nguyên cả.

Nên xử lý việc này thế nào chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Dần dà, thân ảnh đối phương ngày càng gần.

Đám người nọ đi bộ tới, bên hông còn có đao.

Hassan và nhóm hán tử trong bộ lạc kinh hô, chuẩn bị đón tiếp quân địch.

Thế nhưng khi Nhan Lục Nguyên thấy rõ biểu tượng trên ngực đối phương thì đồng tử co rút lại.

Gần trăm người này là người của công ty Hỏa Chủng!

Tiểu Ngọc Tỷ có phần khẩn trương nhìn Nhan Lục Nguyên.

Nhan Lục Nguyên cười nói:

– Trước để xem họ tới đây làm gì, cùng lắm thì đánh nhau thôi.


Chương 665: Không Có Lời Nói Thật Chu Nghênh Tuyết

Ở phía Tây bắc của hàng rào vương thị, sâu trong cánh rừng chừng vài trăm km, Nhâm Tiểu Túc đang cẩn thận từng li từng tí đi trong khe núi.

Rừng cây bên cạnh tràn đầy cành khô.

Vì đang là mùa đông lạnh nên tuyết đọng hỗn tạp thành một chỗ với lá mục.

Nhâm Tiểu Túc rửa mặt trong nước suối, dòng suối nhỏ này trong tới mức có thể thấy được đáy.

Nước suối lạnh tới mức khiến Nhâm Tiểu Túc phải giật thót một cái, lập tức thanh tỉnh hơn nhiều.

– Vào đồng rồi mà dòng suối nhỏ này vẫn không bị đóng băng.

Chẳng lẽ trên thượng du có ôn tuyền chảy xuôi xuống?

Nhâm Tiểu Túc động tâm, hắn đã 7 ngày 7 đêm chưa tắm rửa, có nên tìm tới ôm tuyền tắm một trận cho thỏa thích không.

Trong một tuần này, Nhâm Tiểu Túc bị đuổi giết, chạy tới hơn 700km khiến hắn có phần chịu không nổi!

Không chờ Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ nhiều, súng ống xuất hiện từ phía xa, một viên đạn bắn vào dòng suối nhỏ trước mặt Nhâm Tiểu Túc.

Tảng đá trong dòng suối nổ tung, nước bắn hết vào người Nhâm Tiểu Túc.

Nhâm Tiểu Túc khóc không ra nước mắt.

Tính tình cô nàng này sao gắt thế chứ.

Hắn và Chu Nghênh Tuyết thật sự rất trong sạch, ngay cả nắm tay vào hàng rào 61 cũng phải mang bao tay.

Nhâm Tiểu Túc không nghĩ nhiều đã quay đầu đi vào rừng sâu.

Đợi tới khi Nhâm Tiểu Túc đã đi xa, thân ảnh Dương Tiểu Cận mới chậm rãi xuất hiện trong rừng.

Nàng đi tới bên cạnh dòng suối rửa mặt.

Nếu không phải đang là mùa đông lạnh, nàng còn muốn gội đầu nữa.

– Đúng là người sắt mà…

Dương Tiểu Cận tự nhủ, rõ ràng chỉ cần nói xin lỗi là được.

Kết quả lại cứng rắn để nàng truy sát hơn 700km.

Nói thật, không riêng gì Nhâm Tiểu Túc chịu không nổi mà Dương Tiểu Cận cũng có phần không xong rồi.

Thế nhưng, khí thế vẫn là không thể thua.

Bằng không sau này tên nhóc này sẽ tìm thêm mấy nha hoàn nữa.

Khi ấy nàng nên nói lý lẽ thế nào? Hả?!

Lúc Dương Tiểu Cận còn học ở Thanh Hòa, nàng từng nghe mọi người bàn tán về thiếu niên bí ẩn và nha hoàn.

Dương Tiểu Cận thật sự không ngờ lâu ngày không gặp Nhâm Tiểu Túc, bây giờ hắn lại dám làm ra cái trò này!

Một người trông thanh tú như thế lại có tâm địa gian xảo vậy à?!

Nghĩ tới đây, Dương Tiểu Cận đứng dậy, quyết đoán đi xuyên qua dòng suối nhỏ.

Giày nàng mang là giày tác chiến chống nước vô cùng tốt, thế nhưng truy đuổi suốt một tuần, đế giày cũng sớm bị mài mòn…

Sau khi vào rừng, Dương Tiểu Cận bình tĩnh đánh giá mặt đất trước mặt.

Lúc này tuyết đã đọng không ít, dấu chân của Nhâm Tiểu Túc lưu lại rất rõ.

Nàng không sợ bị mất dấu.

Chỉ là đi tới một chút nữa, Dương Tiểu Cận bỗng dừng lại vì dấu chân trên mặt đất đã biến mất!

Lúc Dương Tiểu Cận đang ngây người thì tiếng súng bắn tỉa vang lên từ phương xa.

Một viên đạn bắn vào bên chân nàng, bắn vào lá xốp mục hòa cùng bùn trên mặt đất.

Chỗ viên đạn bị chặn lại phả ra một làn khói xanh…

Lông mi Dương Tiểu Cận dưới mũ lưỡi trai chớp động.

Ngươi đã thu nhận nha hoàn mà còn dám bắn trả!

Nghĩ tới đây, Dương Tiểu Cận trực tiếp đi về phía Nhâm Tiểu Túc núp, leo lên núi.

Dần dà, nhiệt độ quanh thân tăng lên, thực vật giữa sườn núi um tùm xanh tươi, không vì cái lạnh của mùa đông mà héo rũ.

Bấy giờ, dấu chân Nhâm Tiểu Túc lần nữa xuất hiện, Dương Tiểu Cận cười lạnh, đuổi theo lên núi.

Bất chợ, đường núi uốn lượn bỗng biến mất.

Trước mặt nàng là một nơi bằng phẳng cùng một ao ôn tuyền.

Nước trong ôn tuyền vì nóng mà bốc khói, chẳng khác nào tiên cảnh giữa mùa đông.

Mà quanh bờ ao lại có một bó hoa trắng

Dương Tiểu Cận lần nữa nhướng mày, một màn này vượt quá dự liệu của nàng.

Vì có chút bất ngờ mà Dương Tiểu Cận chưa kịp chuẩn bị….

Nhâm Tiểu Túc không ngờ, sau bảy ngày truy đuổi Nhâm Tiểu Túc lại chơi một màn thế này…

Trông Nhâm Tiểu Túc không giống người biết tặng hoa cho người khác!

– Được rồi, xuất hiện đi.

Ta biết ngươi ở đây.

Dương Tiểu Cận nói.

Nhâm Tiểu Túc đi ra từ sau màn hơi nước:

– Không giận nữa?

– Đã giữa màu đông rồi, hoa hái từ đâu đấy?

Dương Tiểu Cận không trả lời mà hỏi ngược lại.

– Nhiệt độ quanh ôn tuyền cao, thực vật không chỉ không héo rũ mà còn nở hoa…

Nhâm Tiểu Túc giải thích:

– Ta dẫn ngươi tới đây chủ yếu là thấy chúng ta chạy trong rừng hơn 7 ngày rồi.

Thân thể hẳn đã dơ, ta thấy nước suối không bị đóng băng nên nhận ra trên núi có ôn tuyền, muốn hai ta… ngươi có thể tắm rửa…

Dương Tiểu Cận vụng trộm liếc mắt, những thứ khác không nói, ít nhất trông Nhâm Tiểu Túc vẫn không khác trước.

Nàng liếc Nhâm Tiểu Túc một cái:

– Lần này tha cho ngươi.

Kỳ thật đa số cô gái đều rất dễ dỗ dành.

Các nàng cũng chẳng muốn cái gì quá đặc biệt, đơn giản là do thái độ mà thôi.

Dương Tiểu Cận cũng không tính đuổi theo, chỉ là thấy Nhâm Tiểu Túc, chẳng thèm xin lỗi nên càng đuổi càng tức.

Rõ ràng Nhâm Tiểu Túc đã thu nha hoàn, kết quả cuối cùng lại khiến nàng càng giống người vô cớ gây sự hơn.

– Ngươi đi qua một bên trước, đừng nhìn lén.

Dương Tiểu Cận nói.

– À, được rồi…

Nhâm Tiểu Túc nói xong liền bước xuống sườn núi.

Hắn ngồi quay lưng lại ôn tuyền:

– Không phải ôn tuyền nào cũng tắm được đâu.

Bất quá ta đã kiểm tra nước ở đây rồi, không có vấn đề gì cả, rất an toàn.

Dương Tiểu Cận điềm nhiên như không mà nói:

– Nha hoàn ngươi thu tên gì?

Dương Tiểu Cận hỏi xong thì nhìn chằm chằm bóng lưng Nhâm Tiểu Túc, chờ rất lâu thấy đối phương không nhìn lén mới xuống nước.

– Chu Nghênh Tuyết…

Nhâm Tiểu Túc giải thích:

– Hẳn ngươi cũng biết nàng ta?

– Chu Nghênh Tuyết?

Dương Tiểu Cận có phần sửng sốt:

– Sao lại là nàng? Không phải nàng ở Tây nam à?

– À…

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Sau khi hàng rào 88 bị hủy, nàng ta đã tới Trung Nguyên.

Ban đầu nàng nói để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ.

Nhưng sau này ta mới phát hiện mẹ nàng đã mất nhiều năm, toàn là gạt ta thôi.

Dương Tiểu Cận im lặng nửa ngày mới lên tiếng:

– Khi còn bé Chu Nghênh Tuyết ở Viện mồ côi, lấy đâu ra mẹ…

Nhâm Tiểu Túc nhất thời bó tay, Chu Nghênh Tuyết không nói sai.

Vốn hắn tưởng lần thứ 2 Chu Nghênh Tuyết cũng nói thật, không ngờ nàng ta vẫn nói dối!

Kỹ năng diễn xuất của cô nàng này quá đỉnh rồi!

– Nói tiếp đi, chuyện gì xảy ra nữa?

Dương Tiểu Cận hỏi.

Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng bọt nước vang lên, nhất thời đầu óc trống rỗng.

– Không nghe ta hỏi gì à?

Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc im lặng thì lên tiếng.

– À à… Kỳ thật ta cũng không tính nhận nàng làm nha hoàn.

Ban đầu chỉ muốn thông qua nàng gia nhập An Kinh tự.

Nghe nói trở thành thành viên chính thức của An Kinh tự có thể yêu cầu tổ chức hoàn thành một việc cho mình.

Ta muốn nhờ An Kinh tự tìm các ngươi…

Nhâm Tiểu Túc tỉnh lại, mặt đỏ rần:

– Ngay từ đầu, quan hệ của ta và nàng chỉ là quan hệ hợp tác thôi!


Chương 666: Vương Thị Và An Kinh Tự

– Hợp tác…

Dương Tiểu Cận cảm khái:

– Hợp tác một hồi thì thành nha hoàn luôn?

Nhâm Tiểu Túc vội giải thích:

– Vốn ta tính ngụy trang thành trợ lý của nàng.

Kết quả trong một lần cứu nàng, nàng gọi ta một tiếng lão gia, sau đó liền bắt đầu diễn kịch như vậy luôn…

– Thế là ngươi chịu luôn?

Dương Tiểu Cận hiếu kỳ hỏi.

– Khục khục, không có không có…

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Chủ yếu là muốn thông qua An Kinh tự tìm các ngươi.

– Vậy ngươi có biết, thật ra An Kinh tự và Tên Côn Đồ tuy hai mà một…

Dương Tiểu Cận thở dài.

Kỳ thật nàng đã sớm nghĩ tới, Nhâm Tiểu Túc gây ra động tĩnh lớn như thế ở Tây bắc, sao Dương An Kinh không biết hắn còn sống? Phải biết, mạng lưới tình bảo của vị cô cô này có thể so với tập đoàn đấy.

Nếu không thì sao Tên Côn Đồ và An Kinh tự có thể có quy mô như hiện tại.

Cho nên, khi Dương Tiểu Cận học ở Thanh Hòa, mỗi lần nàng viết thư hỏi Dương An Kinh về Nhâm Tiểu Túc, đối phương cứ thế mà trả lời không có tin tức.

Kỳ thật, cô cô là đang che giấu nàng.

Giống như khi cả hai mỗi người một ngả ở Lạc thành vậy.

Dương An Kinh nói trên thế giới này không có tình cảm thật sự tồn tại, chẳng ai sẽ mãi chờ một người.

Nàng cảm thấy sự chờ đợi của Dương Tiểu Cận chỉ có thể nói là ngu ngốc.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại có hai kẻ đần.

Nghĩ tới đây, ngữ khí của Dương Tiểu Cận ôn nhu hơn:

– Tên Côn Đồ được cô cô ta thành lập vào mấy năm trước, nhằm phá hủy cứ điểm hạt nhân của tập đoàn, khiến tập đoàn bắt đầu nhắm vào Tên Côn Đồ.

Sau đó nàng lại sáng lập ra An Kinh tự nhằm ngụy trang cho Tên Côn Đồ.

– Đợi đã…

Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người.

Vậy có nghĩa là, kỳ thật hắn và Dương Tiểu Cận vốn từng rất gần nhau:

– Chẳng lẽ ta nên nói với An Kinh tự ta đang tìm ngươi nhỉ?

Dương Tiểu Cận nghĩ:

– Khi đó ngươi sẽ không tìm được ta đâu.

– Vì sao?

Nhâm Tiểu Túc khó hiểu.

Dương Tiểu Cận không trả lời vấn đề này.

Dù sao Dương An Kinh cũng là người thân cuối cùng của Dương Tiểu Cận.

Nàng không muốn Nhâm Tiểu Túc có thành kiến với cô cô nên quyết định không trả lời.

Nhâm Tiểu Túc thấy Dương Tiểu Cận như vậy cũng không làm khó, dời chủ đề:

– Ta nghe người của Kỵ Sĩ nói, nguy cơ của Lạc thành có An Kinh tự tham dự vào.

Vì sao? Chẳng lẽ cô cô của ngươi cũng muốn đạt được vệ tinh? Nhưng vấn đề là, An Kinh tự và Tên Côn Đồ đâu có dùng vệ tinh, tham gia vào làm gì?

Dương Tiểu Cận suy nghĩ rồi đáp:

– Ta đoán hẳn là vì Vương thị.

– Vương thị?

Nhâm Tiểu Túc thất sự không nghĩ tới chuyện này:

– Quan hệ của An Kinh tự và Vương thị là gì?

– Tên Côn Đồ không có quan hệ gì với Vương thị nhưng những năm gần đây An Kinh tự và Vương thị đã từng hợp tác nhiều lần….

Dương Tiểu Cận giải thích.

– Vì sao?

Nhâm Tiểu Túc cảm thấy rất kỳ quái:

– Cô cô ngươi và Vương thị có lợi ích chung gì sao? Hơn nữa ngươi nói ta biết những chuyện này không sao chứ?

Dương Tiểu Cận dừng một chút, thấp giọng nói tiếp:

– Ngươi không phải người ngoài, không sao.

Ban đầu cô cô ta chỉ mong trên thế giới này không còn vũ khí hạt nhân.

Thế nhưng về sau nàng dần phát hiện, dù nàng dùng cách nào đi nữa thì người muốn có được thứ vũ khí đó vẫn xuất hiện tầng tầng lớp lớp.

Cho nên, nàng dần tìm cách tiêu diệt triệt để.

– Vương thị có?

Nhâm Tiểu Túc nhớ tới đặc điểm của Vương thị:

– Là trí thông minh nhân tạo? Vì sao trí thông minh nhân tạo có thể giải quyết được vấn đề?

– Vì trí thông minh nhân tạo tuyệt đối công chính…

Dương Tiểu Cận nói:

– Người quản lý người sẽ sớm có tình cảm.

Mấy năm trước, Vương Thánh Tri từng bị bọn cướp bắn trúng khiến nửa thân dưới của hắn bị liệt.

Về sau Vương thị tra rõ mới phát hiện bọn cướp kia đã từng gây ra rất nhiều vụ án, phòng trật tự cũng đã nhốt họ vào đại lao.

Theo lẽ thường những người này sẽ bị phán tù chung thân.

Thế nhưng chúng đút lót cho người coi ngục, nhận được cơ hội giảm hình phạt.

– Cho nên Vương Vũ Tri tôn sùng trí thông minh nhân tạo là vì cảm thấy nó sẽ không phạm loại sai lầm này, không bị ai thu mua?

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

– Hẳn là thế…

Dương Tiểu Cận giải thích tiếp:

– Hơn nữa sự thật cũng chứng minh, trong thời đại này mà tỷ lệ tội phạm của hàng rào Vương thị thật sự rất thấp.

Hơn nữa dù có tội phạm cũng rất nhanh bị bắt.

Những người bị nhốt trong tù có được cơ hội giảm nhẹ hình phạt không đều do trí thông minh nhân tạo xét duyệt.

Không ai có thể hối lộ nó được.

Nhâm Tiểu Túc thở dài.

Kỳ thật hắn đã sớm có cảm giác, bất luận hắn có thích Tên Côn Đồ hay Vương thị, Khánh thị hay Hỏa Chủng không thì những thế lực này vẫn sẽ tồn tại vì mục đích của mình.

Nhâm Tiểu Túc có nguyên tắc và niềm tin, Giang Tự của tạp chí Hy Vọng có thì Vương thị hay Hỏa Chủng đều có.

Ví dụ như khi vật thí nghiệm tấn công hàng rào 74, chẳng phải Hỏa Chủng cũng ra mặt trợ giúp đó sao.

Đến cùng thì làm sao mà bình phán được là ai đúng ai sai?

Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc cũng không có tư cách nói trí thông minh nhân tạo có nên tồn tại không.

Chung quy việc này không quan hệ gì với hắn, hắn cũng đâu sống trong hàng rào Vương thị.

– Vậy cô cô ngươi cảm thấy, chỉ cần để trí thông minh nhân tạo trở thành người quản lý thì vũ khí hạt nhân sẽ không xuất hiện nữa? Vạn nhất là Vương thị nghiên cứu vũ khí hạt nhân thì sao?

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

– Dương như một trong mười quy tắc được Vương Vũ Tri lưu trong trí thông minh nhân tạo là hủy diệt vũ khí hạt nhân…

Dương Tiểu Cận giải thích:

– Bất quá cụ thể thế nào ta không rõ lắm.

Ta chưa tiếp xúc với người của An Kinh tự và Tên Côn Đồ ở Trung Nguyên nhiều.

Có vài việc không rõ.

– Vậy vì sao Vương thị muốn chiếm lấy 7 vệ tinh kia?

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

– Đại khái thì 7 vệ tinh là một phần trong kế hoạch của Vương thị, là thiên nhãn…

Dương Tiểu Cận nói.

– Không biết vì sao, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy không thoải mái.

Hắn cảm thấy việc trên trời có đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình cũng không hẳn là việc tốt.

Dù là ai đi nữa, hắn cũng không thích bị giám thị.

Bất quá Dương Tiểu Cận đã gạt bỏ nghi ngờ của Nhâm Tiểu Túc:

– Kỳ thật 7 vệ tinh chỉ quan sát và đo được địa hình thôi, không tới mức thấy rõ ràng tướng mạo từng người.

Cô cô trợ giúp Vương thị đoạt 7 vệ tinh kia hẳn là muốn tìm ra căn cứ hạt nhân của Khánh thị.

Một khi trí thông minh nhân tạo có thể điều khiển được vệ tinh thì vũ khí hạt nhân chẳng thể che dấu.

Tên Côn Đồ khi ấy có thể xuất thủ rồi.

Dương Tiểu Cận hiểu rõ cô cô của mình, chỉ cần chút manh mối nàng có thể đoán được đến cùng đối phương muốn làm gì.


Chương 667: Thổ Lộ

Bây giờ, cả Kỵ Sĩ và Nhâm Tiểu Túc đều cho rằng Vương thị và An Kinh tự đã thất thủ.

Chung quy không ai nhìn thấy cảnh Vương Yến Nhàn hóa thành sương đen tiến vào cao ốc.

Mà sau đó, vệ tinh vẫn hoạt động bình thường, không có chút dấu hiệu khác lạ nào.

Chỉ có Dương Tiểu Cận biết, Dương An Kinh tính toán đã lâu như thế, một khi xuất thủ chắc chắn thành công.

Bằng không đêm hôm đó cô cô cũng không bình tĩnh như vậy.

Những năm gần đây, nhiệm vụ duy nhất Tên Côn Đồ thất bại là Khánh Chẩn.

Hiện tại, Dương An Kinh đã tìm cách ngăn được Khánh Chẩn.

Khi Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ về vấn đề này, âm thanh Dương Tiểu Cận chợt vang lên:

– Ngươi muốn tắm không? Chạy đuổi cả tuần rồi.

Nhâm Tiểu Túc run rẩy nói:

– Được… được chứ?

– Tất nhiên rồi…

Dương Tiểu Cận đáp:

– Chẳng lẽ ngươi không sợ bản thân bẩn à?

Niềm vui to lớn khiến Nhâm Tiểu Túc suýt nữa thì hôn mê.

Hắn cẩn thận từng li từng tí nói:

– Vậy ta qua nha…

– Tới đi.

Nhâm Tiểu Túc dùng cả tay lẫn chân lần nữa bò lên sườn núi thì thấy Dương Tiểu Cận đã mặc xong quần áo, cười như không cười nhìn Nhâm Tiểu Túc:

– Được nha, mạnh hơn trước chút.

Này hẳn là nói chuyện trong lều vải lần trước.

Nhâm Tiểu Túc nhất thời bó tay, hắn không nghe được tiếng nước.

Chắc chắn là Dương Tiểu Cận cố ý trêu chọc hắn đây.

Đôi khi Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, hắn có chút không xác định được vị trí của Dương Tiểu Cận trong lòng mình, hoặc dùng từ ngữ gì để đánh giá cô gái này.

Nàng là đại sư súng ống cấp hoàn mỹ.

Kẻ địch chết trên tay nàng không ít, nàng có rất nhiều kỹ năng cấp hoàn mỹ và cấp đại sư khó hiểu như nhảy dây, hát nhạc thiếu nhi…

Dương Tiểu Cận có thể xuyên qua biển người tới cứu hắn nhưng cũng có thể truy sát hắn suốt một tuần vì chuyện hắn có nha hoàn.

Có thể nói chuyện nghiêm chỉnh, giúp Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ hơn về thế giới này, cũng có thể trêu chọc hắn.

Cô nương này luôn khiến cuộc sống của hắn như được tô thêm màu sắc.

– Được rồi, tắm rửa đi…

Dương Tiểu Cận vẫy tay đi xuống sườn núi:

– Đừng có dùng ao mà ta vừa dùng nha.

– Ai thèm đâu, thiệt là, ngươi nghĩ ta là hạng người nào?

Nhâm Tiểu Túc cạn lời.

Thế nhưng lúc hắn cởi đồ thì âm thanh của Dương Tiểu Cận truyền tới từ sườn núi:

– Dáng người xung được quá nhỉ.

Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc quay đầu lại thì thấy Dương Tiểu Cận đang thò đầu ra từ dốc núi, hù cho Nhâm Tiểu Túc chưa cởi hết đồ đã nhảy vào ôn tuyền, gào thét:

– Ngươi làm gì thế.

Ngươi nhìn ta được, sao ta không thể nhìn ngươi chứ, không công bằng.

– Vậy ngươi nhìn đi…

Dương Tiểu Cận nói.

Sau đó Nhâm Tiểu Túc không dám nói gì nữa.

Nhà thì phải có nóc.

– Nói chuyện nghiêm túc đi.

Sắp tới ngươi tính làm gì?

Dương Tiểu Cận ngồi quay lưng về phía Nhâm Tiểu Túc, hỏi.

Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi đáp:

– Lão Vương muốn làm ăn thông qua thương lộ của Tây bắc và Trung Nguyên.

Ta cảm thấy đại lừa dối nói một câu rất đúng, ít nhất ta cũng có chút mặt mũi ở bên Tây bắc.

Lúc đánh nhau với Tông thị cũng quen biết vài vị bằng hữu, có được chút giao tình.

Thay vì ở lại Trung Nguyên không quen biết ai còn chẳng bằng tới Tây bắc một chuyến.

Ta cũng không có dã tâm gì lớn, tìm được một chỗ an thân là tốt rồi.

Bấy giờ, âm thanh của Dương Tiểu Cận trở nên nhu hòa hơn:

– Trong chiến tranh lần trước, ngươi có bị thương không?

– Không có…

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:

– Ngươi cũng biết ta rất cẩn thận mà.

Chắc chắn rồi mới ra tay.

– Ừ…

Dương Tiểu Cận ừ một tiếng.

Nàng có thể tưởng tượng ra khi ấy hung hiểm cỡ nào.

Chuyện sống chết trong chiến tranh không phải một người có thể quyết định được.

Dù ngươi có mạnh tới đâu thì đạn cũng không có mặt.

Trong một chiến dịch nhỏ với cả ngàn viên đạn thì viện bị thường là vô cùng bình thường.

Tuy Nhâm Tiểu Túc không bị thương nhưng không có nghĩa hắn không phải đối mặt với nguy hiểm.

Cuối cùng nàng vẫn lên tiếng:

– Ta không biết ngươi còn sống.

Nếu biết ta sẽ tới Tây bắc giúp ngươi.

Nhâm Tiểu Túc nhận ra, dường như trong giọng nói có Dương Tiểu Cận có chút áy náy.

– Ngươi không cần áy náy, thật đó.

Không phải ta vẫn tốt đó sao?

Nhâm Tiểu Túc cười đáp.

– Bây giờ ngươi muốn về Tây bắc?

Dương Tiểu Cận hỏi.

– Trước ta muốn tiêu diệt thổ phỉ trên đường về Tây bắc trước…

Nhâm Tiểu Túc lên tiếng:

– Cứ điểm 178 nhất định rất đau đầu vì đám thổ phỉ này.

Nhưng vì vị trí địa lý đặc biệt nên họ không cách nào xuất binh.

Không bằng ta ra tay giúp họ dọn sạch những chướng ngại này.

Làm xong thì lão Vương có thể an tâm buôn bán rồi.

– Sau đó thì sao?

– Sau đó đi tìm Nhan Lục Nguyên.

Ngươi có tin tức gì về Lục Nguyên không?

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

– Không có, lúc ấy ta truy sát người đả thương ngươi, không chú ý những điều khác…

Dương Tiểu Cận nói:

– Bất quá hắn và Tiểu Ngọc Tỷ chắc không sao đâu.

Ít nhất nước lũ cũng không lan tới chỗ họ.

– Ừ, nhất định sẽ tìm được thôi…

Nhâm Tiểu Túc ung dung nói:

– À, sắp tới ngươi tính đi đâu, có ý định gì không?

– Ta hả?

Dương Tiểu Cận im lặng một lúc:

– Ngươi đi đâu ta đi đó.

Trên thế giới có rất nhiều lời thổ lộ đẹp như ánh trăng.

Ví dụ trước tai biến, có người từng nói, vì ngươi, ta nguyện ý trở thành người sói, vì ngươi, ta nguyện ý trở nên điên cuồng.

Nhưng vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy sáu chữ này của Dương Tiểu Cận là câu nói tốt đẹp nhất hắn từng được nghe.

Tại một thị trấn nhỏ kỳ quái giữa Tây bắc và Trung Nguyên, nằm ngoài hệ thống của hàng rào.

Ban đầu nơi này đều là thổ phỉ sinh sống, các bên không đụng chạm gì với nhau cả.

Nhưng sau đó vì sinh ý không tốt mà dần có thổ phỉ di cư xuống núi, trao đổi lương thực hoặc thú săn.

Dần dà, khu vực này dần trở thành một thị trấn.

Vì vị trí địa lý đặc biệt mà trước kia Tông thị không thèm để ý tới.

Mà Vương thị ở Trung Nguyên cũng mặc kệ.

Nơi trung gian này dần trở thành nơi ở của đám thổ phỉ.

Hiện giờ, đại đa số người ở đây không làm thổ phỉ nữa.

Dù mọi người vẫn nói bản thân là thổ phỉ nhưng chuyện thường làm mỗi ngày chỉ là trồng trọt và chăn nuôi thôi…

Không còn cách nào, cuộc sống bức bách a…

Gần đây thương lộ được mở ra khiến trấn nhỏ sôi trào.

Mọi người chia thành hai phe, một phe cảm thấy đã có thương nhân lui tới thì không bằng làm lại nghiệp sư.

Một phe cảm thấy mọi người đã làm thổ phỉ nhiều năm, không bằng an ổn sinh hoạt, nuôi cá và trồng thêm rau.

Khi mọi người đang thảo luận kịch liệt thì một đôi vợ chồng lạc bước đi tới, bảo muốn tá túc một đêm.

Hơn nữa cũng không ở chùa, họ có tiền, tiền của Vương thị.

Ngay lập tức, tiền tệ Vương thị trở nên có giá hơn.

Mọi người có thể tới thị trấn Vương thị mua thêm đồ, cũng có thể mua đồ từ nhóm thương nhân đi qua thương lộ.


Chương 668: Tô Lôi Về

Lúc Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận tới trấn nhỏ, cả hai không chút che dấu việc bản thân có tiền chút nào, hơn nữa còn tận lực bày ra bộ dáng tiêu xài xa xỉ.

Khi họ nói muốn ở lại, một gia đình còn cho họ cả căn nhà để thuê, sau đó cả nhà tới ở nhờ họ hàng.

Đơn giản vì như thế có thể kiếm được không ít tiền từ chỗ Nhâm Tiểu Túc.

Láng giềng xung quanh thấy hai người họ dễ nói chuyện thì bưng đồ ăn qua cho Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận, thậm chí còn giết gà mái trong nhà hầm đưa tới.

Mà Nhâm Tiểu Túc không cự tuyệt ai cả, ai tới cũng trả tiền rồi bưng vào cho Dương Tiểu Cận ăn.

Hương vị của gà hầm trên núi thật sự rất thơm.

Sau khi đóng cửa lại, Dương Tiểu Cận vừa húp canh gà vừa nói:

– Ngươi muốn cho họ biết ngươi rất có tiền, chỉ cần họ ra tay ngươi sẽ tiêu diệt toàn bộ thổ phỉ tại đây?

Nhâm Tiểu Túc dò xét bên ngoài từ khe cửa.

Có rất nhiều lưu dân tụ tập cách nhà họ thuê không xa đang thì thầm to nhỏ.

Hắn nói:

– Ngươi nhìn đi, họ có nhiều người như thế.

Chúng ta trực tiếp ra tay họ sẽ chạy kịp.

Ta cũng không rảnh mà truy lùng khắp nơi.

Chỉ hai người chúng ta, tiêu diệt được phân nửa đã không tệ rồi.

Dương Tiểu Cận cười như không cười nói:

– Không phải ngươi muốn nói với bên ngoài chúng ta chỉ là anh em à.

Sao tự nhiên lại thay đổi?

– Chỉ là ta cảm thấy chúng ta không giống anh em, vạn nhất để lộ thì sao….

Nhâm Tiểu Túc thầm nói.

Dương Tiểu Cận nhướng mày, thật ra đóng vợ chồng cũng không tệ:

– Ta vẫn chưa hứa gì với ngươi hết nha.

Nhâm Tiểu Túc nhìn Dương Tiểu Cận:

– Ta đã thay ngươi trút giận vào đám sinh viên của đại học Thanh Hòa rồi.

Không phải ngươi nói ngươi không thích đóa hoa trong nhà kính à.

Ta đạo tặc xong đã nói ta là người ngươi thích.

– Đợi đã…

Dương Tiểu Cận lần đầu nghe được chuyện này.

Nàng im lặng nửa ngày rồi lên tiếng:

– Ta chỉ thuận miệng nói mà thôi.

Rõ ràng là ngươi nói thích ta trước.

Nhâm Tiểu Túc chất phác cười nói:

– Như nhau, như nhau cả.

Dương Tiểu Cận phát hiện tên Nhâm Tiểu Túc này đúng là không biết xấu hổ.

Bất quá cũng không nói nữa, chỉ hành động mà thôi.

– Hiện tại họ không rõ tình huống của chúng ta lắm, e rằng sẽ không động thủ sớm…

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ rồi nói:

– Bất quá ta cảm thấy, thị trấn nhỏ này có phần kỳ quái.

Trông không giống thổ phỉ lắm.

Nhưng vào lúc này, một đoàn người nhỏ quay lại thị trấn.

Lưu dân xông tới:

– lôi Tử, nghe nói ngươi dẫn người tới phương bắc Thảo Nguyên làm ăn.

Sao rồi, có thu hoạch gì không?

Tô Lôi vỗ da lông mình khiêng trên vai, cười nói:

– Nhìn xem đây là gì?

Có lưu dân thấy được lớp da lông sáng bóng kìa thì hai mắt tỏa sáng.

Có người tính tiến lên kiểm tra thì bị đám người Tô Lôi né tránh.

Tô Lôi cười mắng:

– Đây là hàng hóa của kim chủ chúng ta.

Đó là vị vua có tài trí và mưu lược kiệt xuất, ngươi sờ hư rồi thì sao mà đền nổi.

Nhâm Tiểu Túc đứng trong phòng nhìn qua khe cửa, có thể nghe rõ động tĩnh bên ngoài:

– Thảo Nguyên? Tiểu Cận, ngươi biết gì về Thảo Nguyên không? Có từng tới đó chưa.

– Thảo Nguyên rất loạn, dân du mục không ngừng chém giết lẫn nhau.

Thỉnh thoảng sẽ xuôi hàng cướp bóc nhà xưởng hoặc lưu dân xung quanh hàng rào 176.

Hơn nữa người trên Thảo Nguyên không có vũ khí quân sự mạnh, hẳn chỉ mới tới thời đại vũ khí lạnh.

Có rất ít người giữ súng nên không quá đáng sợ.

– Vì sao Trung Nguyên không tiêu diệt họ?

Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi.

Theo ý tứ của Dương Tiểu Cận, dường như sức chiến đầu rất yếu.

– Đánh không được…

Dương Tiểu Cận lắc đầu:

– Trước không nói khí hậu thất thường và địa hình lạ, chủ yếu là gia súc nơi đó tiến hòa rất mạnh.

Họ tới Trung Nguyên có thể đánh một trận nhưng người Trung Nguyên tới phương bắc thì họ lại tránh đi, căn bản tập đoàn không lùng bắt được.

Trừ phi có tập đoàn đập nồi dìm thuyền, bằng không chuyện tấn công Trung Nguyên rất khó thành công.

Nhâm Tiểu Túc đã hiểu.

Vì tính cơ động của dân du mục mạnh mà tốc độ đội thiết giáp chỉ tầm 60km một tiếng.

Mà dân du mục thì có thể di chuyển tới tốc độ cao, rất dễ chạy thoát.

Mặc khác, Thảo Nguyên không có tài nguyên gì nhiều.

Tài nguyên lớn nhất chính là gia súc, nếu không tính uy hiếp gì lớn, tập đoàn cũng chẳng uy động nhân lực tới Thảo Nguyên làm gì.

Vạn nhất bị tập đoàn khác thừa dịp tấn công thì sao.

– Cơ mà…

Dương Tiểu Cận chuyển giọng:

– Trung Nguyên vẫn luôn muốn chế tài phương bắc, cấm súng ống đạn dược tiến vào đây, nhằm tránh xảy ra vấn đề lớn.

Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:

– Ta hiểu, thế nhưng họ không có xe tăng và xe bọc thép, để họ dùng súng thì có làm sao.

Không phải nói, thời đại súng đạn lên ngôi là khi thời đại kỵ binh kết thúc à?

– Không, rất nhiều người đã hiểu lầm việc này…

Dương Tiểu Cận giải thích:

– Trong lịch sử nhân loại, một nửa số vị mua nằm trong top 10 mạnh nhất đều thuộc về thời đại kỵ binh.

Họ dùng pháo công thành đoạt đất khiến kẻ địch không còn biện pháp nào khác.

Về sau, kỵ binh bị loại bỏ là do tính cơ động của ngựa không bằng được công nghệ hiện đại.

Nhưng nếu ngựa tiến hóa thì thật sự khó lòng biết đến cùng kết quả sẽ thế nào.

Theo như lời Dương Tiểu Cận nói, nếu hiện tại người trên Thảo Nguyên có được vũ khí nóng cũng không dùng để làm gì nhiều.

Vì thế không cần thảo luận vấn đề này nữa.

Chỉ nghe bên ngoài vang lên tiếng nói:

– Lôi Tử, hàng hóa mà các ngươi bán hết cả gia sản để mua đã bán được chưa?

Tô Lôi cười:

– Đương nhiên là được rồi, hơn nữa vị vua Thảo Nguyên kia còn mua lại với cái giá rất tốt.

– Đã thế, ngươi cũng nên dẫn theo mọi người cùng kiếm tiền chứ…

Âm thanh lanh lảnh vang lên:

– Thổ phỉ cũng không dễ làm, không bằng đi theo Tô Lôi buôn bán đi.

Tô Lôi cười nói:

– Lý Ma Tử, lúc trước ngươi nói thế nào, chẳng phải bảo việc buôn bán không đáng tin.

Còn nói họ không có tiền, là man nhân à.

Hiện tại muốn nhập bọn có phải trễ quá rồi không?

– Lôi Tử, cũng không thể nói như thế.

Chúng ta từ nhỏ đã sống cùng nhau, chẳng lẽ ngươi phải giúp mọi người mới đúng chứ?

Tô Lôi bình tĩnh đáp:

– Không giúp.

Một đường vất vả mới tìm kiếm được cơ hội, Tô Lôi không cho bất kỳ một kẻ nào trên thị trấn phá rối.

Bất chợt, âm thanh lanh lảnh nọ lại vang lên:

– Ồ, Vương Nhị Cẩu đâu rồi? Không phải hắn đi với các ngươi à, sao không thấy hắn về?


Chương 669: Thị Trấn Nhỏ

Vốn Tô Lôi muốn quay về thị trấn tìm cơ hội giết Vương Nhị Cẩu.

Hắn là người không ngại làm chuyện ác để đạt được mục đích, nói giết là giết, trên đường cũng đã thương lượng kỹ với Thôi Cường rồi.

Kết quả Thôi Cường còn nhắc hắn, nếu đã muốn giết thì đợi sáng hôm sau thì giết luôn cho rồi.

Chứ đợi quay về thị trấn, Vương Nhị Cẩu mang hai lòng, cấu kết đám thổ phỉ khác cướp đoạt chuyện làm ăn của họ thì phiền toái rồi.

Chung quy Vương Nhị Cẩu biết địa điểm giao dịch, mà vị kim chủ kia chỉ cần hàng hóa, hoàn toàn không để ý là ai đem tới

Tô Lôi biết bản thân không quan trọng với Nhan Lục Nguyên nên không muốn tình hữu nghị vừa xây dựng được bị một thế lực khác giành mấy.

Vì thế, Tô Lôi đâm lao thì theo lao, tự tay giết chết Vương Nhị Cẩu.

Bấy giờ, đứng trước nghi vấn của người trên thị trấn, Tô Lôi chỉ lạnh lùng giải thích:

– Vương Nhị Cẩu bảo muốn tới Trung Nguyên tìm thân thích.

Ta cảm thấy người ta đã có tiền đồ như thế cũng không ngăn cản làm gì.

Nhưng người vừa hỏi căn bản không tin lời Tô Lôi nói, đối chọi gay gắt:

– Ta thấy ngươi là giết hắn rồi đúng không? Từ khi nào Vương Nhị Cẩu lại có thân thích ở Trung Nguyên rồi?

Đối phương tưởng làm thế, Tô Lôi sẽ thẹn quá hóa giận, thế nhưng Tô Lôi lại cười ha hả, nhìn bốn phía:

– Từ khi nào các vị lại quan tâm tới chuyện của người khác rồi? Dù ta có giết Vương Nhị Cẩu thì sao? Mọi người muốn báo thù cho hắn thì nghĩ tới hậu quả chưa?

Quả thật Tô Lôi rất hiểu đám người này, giết thì giết thôi.

Vương Nhị Cẩu cũng không có bằng hữu gì, Tô Lôi cũng không sợ có người tới báo thù!

Giữa đám thổ phỉ, không khí giương cung bạt kiếm dần được đẩy lên đỉnh điểm.

Thấy mọi người không ai lên tiếng, Tô Lôi cười lạnh:

– Đêm nay ta sẽ nghỉ lại thị trấn một đêm, ngày mai sẽ dẫn các huynh đệ lên đường tới cứ điểm 178.

Nếu nơi này không dung ta, ta cũng không ép buộc, chỉ là hiện giờ Tô Lôi ta đã tìm được con đường sống mới, ai cũng không được phá hư, biến sinh lộ này trở thành tử lộ.

Thôi Cường, chúng ta đi!

Nói xong, Tô Lôi dẫn đám huynh đệ đi vào một hướng khác của thị trấn.

Lần này họ về là để thu dọn đồ đạc.

Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:

– Đám thổ phỉ này chỉ là một đám ô hợp.

Hơn nữa ta cảm thấy, hình như chúng cũng đang muốn hoàn lương?

– Ta cũng cảm thấy vậy, xem ra họ cảm thấy thổ phỉ không dễ làm nên muốn tìm một đường làm ăn khác…

Dương Tiểu Cận suy nghĩ:

– Vậy chúng ta có giết họ không?

– Để xem thêm đã…

Nhâm Tiểu Túc nghĩ:

– Ta cảm thấy Tô Lôi này khá thú vị.

Chuyện hắn làm hiện tại chẳng khác nào giúp cứ điểm 178 khai thông thương lộ với Thảo Nguyên.

Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái:

– Quả nhiên là Thiếu soái của cứ điểm 178, cái gì cũng nghĩ cho cứ điểm 178.

– Khục khục, vợ chồng đừng nói mấy chuyện quái gở này!

Nhâm Tiểu Túc đáp.

– Nhâm Tiểu Túc!

Dương Tiểu Cận nâng cao giọng:

– Chỉ là diễn kịch thôi, ngươi cũng đừng có nhập vai quá.

Ta không có thiếu đứng đắn như ngươi đâu!

– Được rồi…

Nhâm Tiểu Túc nhìn họng súng tối đen trước mặt, có chút “ăn chưa đủ no” mà ngậm miệng lại…

Hắn nhớ tới tình hình ở cứ điểm 178 hiện tại, kỳ thật trong lúc nói chuyện với đại lừa dối, Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu sơ về ẩn tình trong việc Khánh Chẩn và Trương Cảnh Lâm đột nhiên liên minh, hẳn cũng vì muốn ứng phó với Vương thị trong tương lai.

Nếu Khánh thị và cứ điểm 178 có thể liên hợp thì cớ gì không thể mượn lực ở Thảo Nguyên?

Trong lúc bất tri bất giác, mọi thứ Nhâm Tiểu Túc nghĩ đều mơ hồ đứng trên lập trường của cứ điểm 178.

Đây là kết quả của việc đại lừa đối không sợ làm phiền mà không ngừng lải nhải với Nhâm Tiểu Túc.

Có vài việc đã dần thay đổi trong vô hình.

Nhâm Tiểu Túc tự hỏi, kỳ thực muốn nhờ vào lực lượng dân du mục thì không cần kết minh với họ, chỉ cần vụng trộm cung cấp vũ khí cho họ, để họ có vốn liếng, sau đó chờ dân du mục tự mình xuôi nam.

Trong hiệu sách của hàng rào 88 lúc trước, Nhâm Tiểu Túc từng đọc tài liệu về dân du mục hồi trước tai biến.

Vì phương bắc rất lạnh nên thiếu vật tư quanh năm.

Vào mùa đông, bò dê chết cóng khiến sản lượng gia súc bị giảm, thiếu đồ ăn là chuyện thường ngày.

Mà thủ lĩnh đại bộ lạc vì sự ổn định và cân bó trong tộc nên hướng mọi người nhắm vào Trung Nguyên, đây cũng là một loại thủ đoạn.

Trong chiến tranh, dân du mục luôn coi phương nam là kho lúa của mình.

Cho nên, nếu tương lai Vương thị trở thành kẻ địch của Khánh thị và cứ điểm 178, mọi người có thể chuyển việc buôn bán sang Thảo Nguyên.

Khi đó đám người Tô Lôi sẽ trở thành điểm mấu chốt trong việc này.

Giống như có sự ăn ý, Dương Tiểu Cận nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc;

– Ngươi tính thu Tô Lôi?

– Thu cái gì…

Nhâm Tiểu Túc thở dài:

– Người ta chiếu cố đã rất nhiều rồi, thêm một người lại thêm chút sức, không muốn thêm nữa… Càng thêm càng vướng víu.

Dương Tiểu Cận im lặng một lúc rồi nói:

– Không phải còn có ta đó sao.

Nhâm Tiểu Túc vui thích nói:

– Không phải ta nghi ngờ năng lực của ngươi.

Chủ yếu do ta chưa hiểu rõ Tô Lôi, cũng không muốn có bất kỳ liên quan nào với hắn ta.

Ta chỉ muốn chỉ cho hắn một con đường, chỉ cần hắn tới hàng 144, gặp Trương Tiểu Mãn và nói tên ta ra, Trương Tiểu Mãn nhất định bẩm chuyện này với Trương tiên sinh.

Khi ấy Trương tiên sinh sẽ hiểu vì sao ta để Tô Lôi tới.

Cứ điểm 178 không thiếu sung ống thông thường.

Thế nhưng một nước cờ trong lúc rảnh rỗi này rất có thể sẽ phát huy công dụng trong tương lai không chừng.

Đôi khi, Nhâm Tiểu Túc đặc biệt hâm mộ Khánh Chẩn, vì hắn không hiểu sao mà đầu óc tên kia có thể sâu xa như thế, đi một bước nhìn mười bước.

Nhâm Tiểu Túc biết bản thân không thể như Khánh Chẩn, hắn chỉ có thể cố gắng nghĩ nhiều hơn một chút.

Tuy nhiên Nhâm Tiểu Túc không tự ti chút nào, vì hắn biết bản thân có sở trường của riêng mình.

Vì Tô Lôi quay về nên kế hoạch san bằng thị trấn của Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận tạm thời được gác lại.

Nếu kế hoạch này do người bình thường làm thì rất khó thực hiện.

Chỉ hai người mà muốn san bằng trấn nhỏ hơn ngàn người? Đùa à?

Nhưng với hai người như Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận mà nói, không ai cảm thấy kế hoạch này có vấn đề gì cả.

Họ cũng từng nghĩ qua, khả năng cao thị trấn này sẽ có siêu phàm giả, thế nhưng hai người cũng không quan tâm lắm…

Chung quy, siêu phàm giả có thể sống sót dưới sự truy sát của cả hai người này thật sự không nhiều.

Bất quá, bầu không khí trong thị trấn có phần không đúng.

Tô Lôi ở trong nhà lặng lẽ dò xét bên ngoài.

Hắn phát hiện người trên thị trấn vô tình hay hữu ý mà luôn đi qua lại xung quanh nhà hắn.

Sau đó chẳng làm gì cả, trông rất giống… đang điều tra địa hình trước khi tấn công!

Tô Lôi lạnh lùng nói với Thôi Cường đứng sau lưng mình:

– Lần này là ta đã khinh thường họ.

Chúng ta không nên trở về đây.

Vốn ta tính quay lại thu dọn đồ đạc mà thôi.

Nhưng nhìn tình huống bây giờ, khả năng cao đi không được nữa.

Tô Lôi muốn quay về lấy linh vị của ba mẹ mình.

Cũng chỉ có vật này mới có thể khiến Tô Lôi liều lĩnh quay về mà thôi.


Chương 670: Nhâm Tiểu Túc Ra Tay

Tô Lôi nghĩ, hắn chỉ cần quay về lấy linh vị của ba mẹ là lập tức lên đường.

Thế nhưng khi vào nhà liền phát hiện đã không kịp rời đi.

Dường như có một tí thổ phỉ đã sớm thương lượng cách đối phó với họ từ trước khi họ quay về.

Đúng như Tô Lôi đoán, đám thổ phỉ nhân lúc hắn rời đi đã bắt đầu bàn bạc.

Nếu Tô Lôi làm ăn không thành công thì mọi người xem đó là một trò cười.

Nhưng nếu thành công thì họ cũng phải kiếm được một chén canh chứ.

Khi ấy, Tô Lôi không chịu chia thì giết Tô Lôi rồi bức Vương Nhị Cẩu nói ra mọi chuyện là được.

Vương Nhị Cẩu là người nhu nhược, chỉ cần họ hù dọa một chút thì hắn sẽ khai hết.

Kim Chủ trên thảo nguyên cần gì nhất, địa điểm giao dịch, thời gian ước định, họ đều biết được từ chỗ Vương Nhị Cẩu.

Cho nên, đây cũng là lý do họ chú ý tới tên này.

Thế nhưng họ không ngờ Tô Lôi còn hung ác hơn họ tưởng, đã sớm giết người diệt khẩu!

Điều này khiến mọi người có phần không chuẩn bị kịp, cho nên hiện tại thổ phỉ chỉ bao vây đám Tô Lôi chứ không động thủ, hẳn là còn thương lượng bước tiếp theo của kế hoạch.

Tô Lôi chết là việc đã định.

Nếu hôm nay họ để Tô Lôi chạy thì khác nào thả hổ về rừng.

Người hung ác như hắn còn sống, họ làm sao kê cao gối mà ngủ.

Mấu chốt vấn đề là họ không muốn từ bỏ mối làm ăn kia.

Người mù nghe kể cũng biết làm ăn với người trên Thảo Nguyên có thể kiếm được rất nhiều tiền!

Thế nhưng phải làm sao mà giết Tô Lôi xong vẫn có thể cướp được chuyện làm ăn này đây.

Tô Lôi quay về khiến mọi người trong thị trấn như quên mất Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận vừa tới ở trọ.

Buổi tối, Nhâm Tiểu Túc đã chuẩn bị sẵn tiền chờ đám lưu dân này chủ động đưa đồ ăn tới.

Nhưng kết quả lại chẳng thấy người nào cả…

– Còn có người ngốc tới mức bỏ qua mục tiêu nhiều tiền như chúng ta à.

Rốt cục đám lưu dân này muốn làm gì?

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:

– Hay là trấn nhỏ đang có chuyện.

Khả năng cao liên quan tới kẻ tên Tô Lôi kia.

Đến cùng vẫn chỉ là thổ phỉ, tiền tài luôn khiến họ động tâm.

– Vậy chúng ta có quản không?

Dương Tiểu Cận một bộ tùy ngươi quyết định.

– Quản chứ…

Nhâm Tiểu Túc nhếch miệng cười:

– Đương nhiên phải xen vào!

Bóng đêm buông xuống, Tô Lôi dẫn theo đám huynh đệ canh giữ trước cửa nhà mình.

Mọi người đều cảnh giác, yên lặng cầm vũ khí trong tay.

Người có địa vị cao hơn chút thì cầm súng đã bị rỉ sét, thấp chút thì cầm cốt đao hoặc dụng cụ như cuốc xẻng gì đó.

Cốt đao trắng hếu được vắt bên hông khiến đám thổ phỉ đứng trong sân thêm một phần khắc nghiệt.

Tô Lôi nói:

– Xin lỗi các huynh đệ, đều lại Tô Lôi ta kiên quyết quay về mới xảy ra chuyện này.

Đám huynh đệ này không lên tiếng, đội ngũ của Tô Lôi cũng không quá đoàn kết.

Dù sao họ chỉ là thổ phỉ, không thể so với quân nhân được.

Một ít người cũng thầm oán Tô lôi nhiều chuyện, nhưng không ai lên tiếng chỉ trích cả.

Thôi Cường ngồi dựa vào tường, lau thanh súng rỉ sét trong tay mình khiến thân súng trở nên sáng bóng hơn một chút.

Đây là súng chỉ bắn được một lần, nếu có quá nhiều người tấn công, Thôi Cường hiểu rõ bản thân chết là cái chắc.

Có người nhỏ giọng nói:

– Đại ca, hay chúng ta giao lại mối làm ăn này cho họ đi.

Họ nhiều người, hảo hán không ăn thiệt trước mắt.

Sinh ý còn có thể tìm lại, mạng thì chỉ có một thôi.

Tô Lôi muốn nói gì đó nhưng bị người này ngắt lời.

Thôi Cường đứng dậy, nhảy tới trước mặt đối phương.

Hắn nhanh chóng rút đoản đao bên hông ra, hung hăng đâm vào cổ người vừa nói chuyện.

Động tác Thôi Cường cực nhanh, chẳng khác nào một con báo đang đi săn, vừa nhanh vừa có lực!

– Bớt nói nhảm đi…

Thôi Cường lạnh lùng nói:

– Đại ca vaas vất vả tìm được mối làm ăn, sao nói cho là cho được? Đợi lát nữa đại ca ra lệnh, chúng ta sẽ giết ra một con đường sống, cùng đại ca ăn ngon mặc đẹp, sống vinh hoa phú quý cả đời!

Người bên cạnh thấy thế thì ngây người.

Bình thường Thôi Cường rất kiệm lời, hắn vừa ra tay đã giết người khiếm những người còn lại không dám hó hé gì vì sợ bị Thôi Cường giết luôn.

Tô Lôi thầm thở dài, vốn hắn còn tính, nếu không chống cự nổi thì giao mối làm ăn này ra.

Kết quả Thôi Cường chưa hỏi hắn đã ra tay, lúc này hắn mà bảo giao ra thì có phần không thích hợp…

Không còn đường lui a…

Bất quá, trong lòng Tô Lôi cũng sáng như gương.

Hắn biết dù giao ra hắn cũng chẳng sống được.

Vào lúc này, ánh lửa dần chiếu rọi từ bên ngoài.

Rất nhiều người cầm đuốc vây quanh nhà Tô Lôi.

Một thổ phỉ cầm đầu nói:

– Tô Lôi, ta thấy ngươi nên bó tay chịu trói, thành thật giao lại mối làm ăn này cho chúng ta đi.

Mọi người đều có một chén canh, ăn nhậu thoải mái.

Như thế không vui hơn à?

Tô Lôi cười mắng:

– Lý Ma Tử, bớt giả nhân giả nghĩa đi.

Một khi ta giao ra, ta còn đường sống sao? Sợ là ta không chết, ngươi ngủ không ngon đâu!

Lý Ma Tử lạnh lùng nói:

– Ta cho ngươi 10 giây, ngươi chủ động giao ra.

Một khi đếm xong, chúng ta sẽ đốt nhà ngươi, để xem ngươi còn trốn đi đâu được!

Tô Lôi đã lạnh lòng, hắn biết e rằng bản thân chạy trời không khỏi nắng rồi.

Nhưng bấy giờ, bên ngoài lại vang lên âm thanh của thiếu niên:

– Ơ, đêm khuya mà náo nhiệt thế này.

Mọi người chạy tới đây cả, không ai nấu cơm cho hai vợ chồng chúng ta, chúng ta rất không vui đấy.

Cả đám ngây người, Tô Lôi quay đầu nhìn Thôi Cường:

– Đây là tiếng của ai?

– Chưa từng nghe qua…

Thôi Cường lắc đầu, họ không hề biết có người lạ tới trấn.

Lý Ma Tử nhìn Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận, nhe răng cười:

– Thiếu niên, đừng xen vào việc của người khác.

Nói này không có chuyện của ngươi.

Một người đứng bên cạnh nói:

– Hay giết quách hai người này đi cho rồi.

Ta thấy họ trông khá giàu có, vừa vặn dùng tiền của họ làm vốn! Còn có nữ nhân…

Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc chẳng muốn nói thêm gì nữa.

Đám Tô Lôi nghe được tiếng kêu rên vang lên không dứt.

Đám thổ phỉ trong sân bị hù cho khiếp vía, không biết tới cùng bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Âm thanh xương gãy không ngừng vang lên, tiết tấu chẳng khác nào sấm động giữa trời xanh!

Nửa tiếng sau, bên ngoài lần nữa vang lên âm thanh của Nhâm Tiểu Túc:

– Được rồi, chết cả rồi, mau ra đi.

Tô Lôi cẩn thận từng li từng tí đi ra, hắn thấy Nhâm Tiểu Túc cầm bó đuốc đứng đối diện mỉm cười.

Bên cạnh thiếu niên là cô gái đội mũ lưỡi trai, vừa nhìn liền biết khí chất không tầm thường.

Bên cạnh hai người là thi thể chất đống, thế nhưng trên người đối phương không dính tí máu nào.

– Ngài… ngài là ai?

Dù Tô Lôi là người hung ác nhưng chỉ là người hung ác đang trong kỳ “thành niên”, chưa từng thấy qua các mặt của xã hội.

Thi thể khắp nơi mà người vừa ra tay thì đang bình tĩnh nhìn hắn mỉm cười.

Một màn trước mắt để lại ấn tượng thật sâu cho hắn, chỉ sợ cả đời cũng không cách nào quên.

Dù sau này hắn trở thành ông lớn thì khi gặp lại Nhâm Tiểu Túc vẫn sẽ cảm thấy kính nể từ trong nội tâm.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 4 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 6 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box