[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 53 : Cố Chủ Ngạo Mạn (c521-c530)
❮ sautiếp ❯Chương 521: Cố Chủ Ngạo Mạn
– Lão gia, chúng ta có nhận nhiệm vụ này không?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
Hiện tại nhiệm vụ không tới phiên nàng chọn, chung quy Nhâm Tiểu Túc mới là người làm nhiệm vụ chính.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc lại nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Chúng ta phải dân chủ.
Ngươi có muốn nhận nhiệm vụ này không?
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Ta cảm thấy, tuy nhiệm vụ này khá đơn giả, chỉ là bảo hộ một nữ ca sĩ nhưng thời gian lại kéo dài.
Phải tháp tùng nàng ta đi qua hơn 30 hàng rào, cũng không nói rõ sẽ diễn bao nhiêu suất, lâu như vậy đủ để chúng ta nhận mấy nhiệm vụ khác!
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Tốt, vậy nhận đi!
Chu Nghênh Tuyết:
– ???
Nhất thời, Chu Nghênh Tuyết trợn tròn mắt.
Lão gia nghe không hiểu tiếng người hả? Rõ ràng nàng có muốn nhận đâu!
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Lão gia, ta còn muốn nghỉ ngơi một thời gian nữa.
– Ngươi nghỉ ngơi là không đúng…
Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn giải thích:
– Ngươi nghĩ đi, tuy khoảng thời gian thực thi nhiệm vụ khá dài nhưng thù lao lại cao, hơn 2.000.000 đồng đó!
– Lão gia, từ khi nào ngươi lại xem trọng ngần đó tiền vậy?
Chu Nghênh Tuyết khó tin hỏi.
– Ngươi nhìn đi, vậy là ngươi không đủ hiểu ta rồi.
Thôi được rồi, trả lời tin nhắn và chụp hình đi.
Dù sao lúc trở thành sát thủ cấp A, ngươi cũng báo danh với An Kinh tự rồi.
Nhâm Tiểu Túc tự quyết định.
Chu Nghênh Tuyết biểu môi nhận nhiệm vụ.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ, lúc trước Chu Nghênh Tuyết là công tác tình báo khá chuyên nghiệp, từng phụ trách việc bảo hộ những quan chức cao cấp tại Dương thị.
An Kinh tự hẳn cũng biết thân phận Chu Nghênh Tuyết cho nên xác suất Chu Nghênh Tuyết nhận được nhiệm vụ khá cao.
Tin nhắn trả lời nhanh chóng tới:
“Đã nhận được phản hồi.
Xin ngài kiên nhẫn chờ đợi cố chủ tự lựa chọn người bảo hộ.
Ngài hãy yên tâm, ảnh chụp là để chúng ta nghiệm chứng thân phận chứ không giao cho cố chủ.
Xét thấy quá trình làm việc lúc trước của ngài cùng những thành tích đã đạt được, chúng ta sẽ ưu tiên đề cử ngài với cố chủ.”
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày, An Kinh tự trả lời cũng khách khí ghê nhỉ, còn xưng ngài cơ đấy.
Bất quá họ vẫn phải chờ một thời gian để cố chủ tự chọn.
Trong lúc chờ, mỗi ngày Chu Nghênh Tuyết đều ra ngoài mua sắm.
Sự phồn hoa của chợ đêm vượt xa hàng rào.
Hơn 70% người tới chợ đêm đều mang theo rất nhiều tiền mặt.
Hơn nữa, những người này cũng không cách nào dùng tiền này mua đồ ở hàng rào bình thường, vì thế chỉ có thể tiêu tiền ngay tại chợ đêm.
Vì thế, chợ đêm đặc biệt xây dựng nên sòng bạc, thanh lâu… thậm chí còn mời một ít minh tinh trong hàng rào tới biểu diễn.
Nơi Chu Nghênh Tuyết thích tới nhất là tiệm…. trang sức.
Nhâm Tiểu Túc tính toán một chút, dựa theo tốc độ mua sắm mỗi ba ngày một kiện trang sức của Chu Nghênh Tuyết.
Nếu nữ ca sĩ kia mà không chọn trúng họ, khả năng cao Chu Nghênh Tuyết sẽ rất nhanh mà phá sản…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc ôm một quyển sách nằm trên salon sát cửa sổ quan sát cảnh trí.
Chu Nghênh Tuyết ngồi bên cạnh vui vẻ khoe chiếc nhẫn kim cương nàng mới mua:
– Lão gia, đẹp không? Nghe nói nhẫn này được người ta đào lên từ phế tích trước tay biến đó.
Sau tai biên, kim cương vẫn được bảo toàn rất tốt, ngươi nói có thần kỳ không.
Nhâm Tiểu Túc buồn bực:
– Thần kỳ chỗ nào?
Chu Nghênh Tuyết lại lấy một kiện trang sức khác ra.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc giả bộ mắt điếc tai ngơ, chuyên tâm đọc sách.
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói thầm:
– Mỗi ngày đều đọc sách, sách có gì đẹp chứ? Lão gia, sao ngươi thích đọc sách quá vậy?
Nhâm Tiểu Túc không nhìn Chu Nghênh Tuyết lấy một cái:
– Vì có thể nhìn rõ thế giới thông qua sách.
Trước kia Nhâm Tiểu Túc không có điều kiện đi học, không có cơ hội nắm giữ tri thức trong hệ thống giáo dục của hàng rào.
Cho nên người thiếu cái gì thì càng khát khao được thứ đó.
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Chúng ta chưa hiểu rõ thế giới này à? Mỗi ngày mọi người chỉ biết lục đục với nhau.
Người với người không thể tin tưởng được.
Sau ót mỗi người chỉ hận không viết thêm mấy chữ ham danh lợi thôi…
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Thế giới không chỉ có vậy…
Chu Nghênh Tuyết hơi sửng sốt.
Nàng không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại trả lời như thế.
Vì đối với nàng mà nói, hẳn Nhâm Tiểu Túc phải hiểu rõ và trải qua rất nhiều những chuyện như thế rồi chứ.
Chu Nghênh Tuyết nhìn bộ dáng đọc sách của Nhâm Tiểu Túc.
Đột nhiên nàng cảm nhận được bộ dáng lúc này của thiếu niên có được sức mạnh gần như đạt tới đỉnh phong của loài người càng thêm mê người hơn.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết lại nhận được tin nhắn:
“Cố chủ đã chọn ngài.
Đối phương yêu cầu trong vòng 48 giờ ngài phải tới vùng ngoại ô chợ đêm gần Lạc thành.
Cần lưu ý, váy mặc không được cao hơn đầu gối, mỗi ngày không được ngủ sớm hơn cố chủ, không được ăn thịt trước mặt cố chủ, không được nói nhảm trước mặt cố chủ, không thể… Phải ký hiệp nghị bí mật, không được tiết lục thói quen sinh hoạt hằng ngày của cố chủ cho bên thứ ba.”
Ở giữa viết chừng 81 điều Chu Nghênh Tuyết không được làm!
Chu Nghênh Tuyết nhìn những yêu cầu này thì nhíu mày:
– Lão gia, khi còn ở Dương thị ta không ưa nhất chính là đám người chỉ biết giả bộ này.
Kết quả khi trở thành sát thủ cấp A lại đụng phải loại người này.
Nói thật, khi thấy ngần này yêu cầu, Chu Nghênh Tuyết đã bắt đầu phản cảm.
Nàng đường đường là sát thủ cấp A sao lại phải chạy việc cho một nữ ca sĩ chứ?
– Có thể người ta chỉ muốn nghiêm túc tí thôi…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Khi ngươi bảo vệ những thành viên quan trọng của Dương thị có từng gặp chuyện này không?
– Vậy thì khác nha…
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi:
– Nàng ta có phải đại nhân vật gì đâu, chỉ là một ca sĩ thôi mà.
Chu Nghênh Tuyết trả lời tin nhắn, bảo nàng đã tới chợ đêm, hỏi cố chủ đâu?
Kết quả tin nhắn trả lời, cố chủ vẫn đang ở hàng rào 62.
Chu Nghênh Tuyết lại tức giận:
– Bảo chúng ta có 48 tiếng để tới nơi mà bây giờ nàng ta còn chưa xuất phát.
– Đợi chút đi..
Nhâm Tiểu Túc không nóng vội nói.
Kết quả lại thêm một tuần nữa…
Ngón tay Chu Nghênh Tuyết lướt như bay trên màn hình di động, bấm ra một tin nhắn:
“Cố chủ có tới không? Hả? Bảo ta tới trong vòng 48 tiếng mà kết quả một tuần rồi nàng ta chưa tới là sao? Hả? Chẳng lẽ thời gian của sát thủ cấp A không đáng giá?”
Mấy ngày nay Chu Nghênh Tuyết tức sắp điên rồi.
Nàng đường đường là siêu phàm giả, là sát thủ cấp A mà phải chờ đợi một ca sĩ!
Kết quả An Kinh tự trả lời:
“Có thể từ bỏ nhiệm vụ, lần hủy bỏ này sẽ không ảnh hưởng gì tới đánh giá của ngài cả.
Mà 1.000.000 đồng tiền cọc cũng được chuyển khoản cho ngài.”
Thái độ An Kinh tự cũng rất rõ ràng, tất nhiên phải đứng về phía người của mình.
Hơn nữa thời gian của sát thủ cấp A thật sự rất quý giá.
Bất quá sau đó An Kinh tự lại nhắn thêm:
“Cố chủ bảo, nếu ngài tiếp tục chờ sẽ có thêm 2.000.000 đồng tiền thù lao, được gọi là phí bù đắp.”
Chu Nghênh Tuyết ném điện thoại lên giường:
– Chu Nghênh Tuyết ta thiếu một hai triệu kia của ngươi hả?!
Sau đó Chu Nghênh Tuyết tỉ mỉ nghĩ lại, đúng là nàng thiếu thật.
Nhâm Tiểu Túc cười như không cười nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Không từ bỏ nhiệm vụ nữa?
Chu Nghênh Tuyết trừng mắt:
– Ngu sao mà không nhận tiền từ trên trời rơi xuống!
Chương 522: Dung Tục
Cố chủ như thế hoàn toàn có thể giải thích được, người ta có tiền, muốn làm gì thì làm.
Thế nhưng đối với việc cố chủ yêu cầu Chu Nghênh Tuyết phải tới chợ đêm trong vòng 48 tiếng mà sau một tuần nàng ta vẫn chưa thấy đâu thật sự khiến Chu Nghênh Tuyết bất mãn vô cùng.
Nàng còn tưởng đối phương là người nghiêm túc, kết quả lại bị cho leo cây!
Chu Nghênh Tuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, ngươi không tức giận hả?
Nhâm Tiểu Túc tự tin cười nói:
– Không cần nghĩ nhiều, đợi cô ca sĩ kia tới, ta chỉ cần nói một câu, nàng ta lập tức thay đổi thái độ.
Chu Nghênh Tuyết có chút sửng sốt, nàng thấy Nhâm Tiểu Túc mỉm cười đầy tự tin thì bỗng cảm thấy Nhâm Tiểu Túc biết cái gì đó mà nàng không biết.
Bất quá, lão gia đã nói vậy thì nàng cũng không nên nói gì thêm.
Lại đợi thêm ba ngày nữa, rốt cục đoàn xe của nữ ca sĩ cũng tới phụ cận chợ đêm.
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết chờ đối phương ở điểm hẹn.
Chỉ thấy phía xa có hơn 20 chiếc xe đang đi tới, so với đội hình xuất hành của Lạc Hinh Vũ lúc trước thì trông hoành tráng hơn nhiều.
Chu Nghênh Tuyết thầm nói:
– Sớm đã nghe nói minh tinh ở Trung Nguyên đều rất tùy tiện, phô trương còn hơn cả mấy quan chức trong tập đoàn nữa.
Xuất hành cũng là kẻ đưa người rước, xe tới đón từ xa, không ngờ thật đúng là thế.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Trung Nguyên có nhiều minh tinh lắm hả?
– Cũng không ít…
Chu Nghênh Tuyết nói tiếp:
– Chung quy cư dân trong hàng rào cũng chẳng có hoạt động giải trí gì.
Sách đều bị tập đoàn thu thập, thiếu “thức ăn” tinh thần.
Rất nhiều người trong hàng rào sùng bái minh tinh chẳng khác nào một tín đồ, chỉ hận không thể đem mọi thứ họ có hiến dâng cho minh tinh họ yêu thích.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Đúng là thiếu thốn mặt này rất dễ khiến người ta sinh ra ám ảnh với một thứ gì đó mới lạ.
Thế nhưng điều này vẫn chưa đủ tiền vốn để mấy minh tinh kia phô trương như thế.
– Nhưng minh tinh này đều có chỗ dựa…
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Đó đều là những nhân vật quan trọng trong tập đoàn, có ít người bảo là cha nuôi nhưng thật chất….
Chỉ thấy đoàn xe tới trước mặt Chu Nghênh Tuyết thì dừng lại.
Nữ ca sĩ cũng không xuống xe ngay mà để trợ lý mở cửa xe rồi rồi nói chuyện với Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi chính là bảo tiêu kỳ này?
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
– Đúng, là ta.
Nữ ca sĩ đánh giá Chu Nghênh Tuyết, khi thấy chiếc nhẫn trên tay nàng thì cười khẽ:
– Dung tục.
Chu Nghênh Tuyết có phần sửng sốt.
Đứng trước mặt người khác lại nói người ta dung tục là thế nào? Chẳng lẽ làm minh tinh thì không được cha mẹ dạy dỗ đàng hoàng?
Thế nhưng Chu Nghênh Tuyết không biết, nhưng người như cô ca sĩ này luôn cảm thấy bản thân rất quan trọng.
Tỷ như trong một tiệc tối, mấy cô minh tinh này có thể vì giành giật vị kim chủ ngồi trong góc tối nào đó mà xâu xé nhau suốt cả đêm.
Thật sự khiến người khác nhìn mà không hiểu.
Chu Nghênh Tuyết chịu đựng tức giận, không mắng người mà bình tĩnh nói:
– Ta là người sẽ bảo vệ ngươi trong suốt hành trình này.
Nếu có chuyện gì trên đường đi, mong ngươi sẽ hành động theo sự hướng dẫn của ta để đảm bảo an toàn cho bản thân.
Lời nói này rất chuyên nghiệp, dù sao trước kia Chu Nghênh Tuyết cũng nói với những nhân vật lớn của Dương thị như thế.
Nữ ca sĩ nhìn thoáng qua Chu Nghênh Tuyết, sau đó quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Hắn là ai?
– Hắn là phụ tá của ta.
Chu Nghênh Tuyết nói.
Nữ ca sĩ ghét bỏ:
– Trông chẳng tinh tế tí nào.
Quần áo chưa ủi, phong cách chẳng khác nào mấy tên nhà quê cả.
Chu Nghênh Tuyết âm thầm vui vẻ.
Cô gái này sỉ nhục nàng thì không sao, thế nhưng dám sỉ nhục lão gia nàng thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp chuyện không may.
Tuy hiện tại trông lão gia nhà nàng rất dễ gần, thế nhưng sự hung hãn của hắn đều đã được kể lại như truyền xưa truyền miệng khắp nơi rồi.
Nữ ca sĩ nói tiếp:
– Sao ngươi lại dẫn theo phụ tá.
Lúc trước ta không nghe người nhận nhiệm vụ nhắc tới.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết nghe thành viên An Kinh tự được cô gái gọi là người nhận nhiệm vụ thì nàng bỗng nhận ra, nữ ca sĩ không biết thông qua ai là liên lạc được với An Kinh tự, mà nàng ta cũng không biết năng lực thực sự của tổ chức mình đang thuê.
Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Ta là tay súng bắn tỉa, hắn là phụ tá cũng là quan sát viên của ta.
Lúc này, nữ ca sĩ ngược lại nổi lên hứng thú:
– Ngươi lại là tay súng bắn tỉa?
Bất quá cuộc trò chuyện tới đây là dừng, Nhâm Tiểu Túc bỗng dưng tiến về phía trước như muốn nói gì đó.
Trong lòng Chu Nghênh Tuyết tung tăng như chim sẻ.
Tới rồi tới rồi, lúc trước lão gia có nói, hắn chỉ cần bảo một câu là thái độ đối phương sẽ lập tức thay đổi.
Nhâm Tiểu Túc vừa cười vừa nói:
– Ngươi biết Dương Tiểu Cận không?
Theo những gì Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, nếu đối phương là người của Tên Côn Đồ chắc chắn biết Dương Tiểu Cận.
Chung quy Dương Tiểu Cận là thành viên cấp cao của tổ chức mà.
Kết quả nữ ca sĩ nhíu mày:
– Ngươi nói nhảm cái gì vậy?
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua xung quanh.
Có lẽ do nhiều người nên đối phương không tiện nói, vậy chỉ có thể lén lút mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói với nữ ca sĩ:
– Phòng của ta là 1009.
Chu Nghênh Tuyết sợ ngây người.
Lão gia nhà nàng cũng quá trâu rồi.
Vừa gặp lần đầu đã đưa số phòng cho đối phương.
Đây là muốn ám chỉ cái gì hả?
Không! Phải là chỉ rõ ra luôn mới đúng!
Chỉ thấy nữ ca sĩ nhíu mày:
– Phụ tá của ngươi cũng không tệ, có điều quần áo luộm thuộm mà đầu óc lại có vấn đề.
Nói xong, nữ ca sĩ cùng trợ lý quay về xe, đoàn xe chạy tới khách sạn trong chợ đêm.
Chu Nghênh Tuyết nhìn lão gia nhà mình cáu kỉnh mà thiếu tí nữa cười ra tiếng:
– Không ngờ phương pháp lão gia nói là thế này, trực tiếp đưa số phòng cho con gái nhà người ta? Sao thế, muốn “ngủ phục” nàng ta?
Nhâm Tiểu Túc đen mặt:
– Không nói gì không ai bảo ngươi câm đâu.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc không xác định được đối phương có phải người của Tên Côn Đồ không.
Chỉ có thể chờ xem tối nay đối phương có tới phòng hắn nói chuyện hay không đã.
Nếu Dương Tiểu Cận biết tin hắn còn sống nhất định sẽ chạy tới.
Vì thế, cô ca sĩ này mà là người của Tên Côn Đồ thì nhất định sẽ nhanh chóng lạc cùng mình.
Đột nhiên, Chu Nghênh Tuyết quay đầu, nhỏ giọng hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, nàng ta nói ta dung tục, ngươi có thấy vậy không?
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua bàn tay của Chu Nghênh Tuyết.
Khi Nhâm Tiểu Túc thấy 10 ngón tay mang theo nhẫn kim cương sáng lấp lánh thì thở dài:
– Lời này của đối phương thật sự không sai… Đương nhiên, mặt khác thì ta cũng đồng ý với ngươi, cô nàng có ra vẻ quá rồi…
Cái gọi là ra vẻ đại khái là nói đối phương nói chuyện mà không xuống xe, mười ngón tay như muốn chỉ điểm giang sơn.
Nói thật, bộ dáng này rất khó lấy được hảo cảm của người khác.
Chu Nghênh Tuyết lặng lẽ cởi nhẫn ra, cẩn thận từng li từng tí bỏ vào túi quần:
– Các người đều không biết thưởng thức gì hết!
Khi hai người quay lại khách sạn, trợ lý đã chờ ở sảnh, dường như đang đợi họ.
Trợ lý thấy hai người thì cười nói:
– Tính cách lão bản chúng ta tương đối đặc biệt, để hai vị chịu thiệt thòi rồi.
Xin thứ lỗi.
Tức giận của Chu Nghênh Tuyết cũng tiêu tán đi đôi chút:
– Thôi được rồi.
Lại nghe nam trợ lý trung niên cười nói:
– Bất quá chỗ này có một hiệp nghị bí mật xin hai vị ký tên.
Đúng rồi, lần này mời Chu tiểu thư làm bảo tiêu là để chuyến lưu diễn thuận lợi và đặc sắc hơn.
Mong ngài đừng quá can thiệp quá nhiều vào hành trình của lão bản.
Chương 523: Tiếng Đập Cửa Ban Đêm
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết hai mặt nhìn nhau.
Tuy lời nam tử trung niên nói có vẻ khách khí nhưng nội dung lại không khách khí tí nào.
Theo ý tứ của đối phương, cô minh tinh này bỏ ra 4.000.000 đồng trả thù lao kỳ thật là để mời một siêu phàm giả tới làm “trang sức”, khiến chuyến lưu diễn trở nên phong quang hơn.
Nghĩ mà xem, người có bảo tiêu là siêu phàm giả sẽ là người như thế nào đâu?
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Người trong giới giải trí này sao thích mấy chuyện hào nhoáng như thế chứ.
Mà thôi, như vậy cũng được, lúc nàng ta hoạt động, ta chỉ cần đứng bên cạnh làm cảnh là được rồi, không cần thật sự bảo vệ nàng ta, đúng không
Nam trợ lý trung niên gật đầu, cười nói:
– Chu tiểu thư thật sự thông minh, vừa nói một chút đã hiểu.
Hơn nữa Trung Nguyên cũng không loạn như vậy, dù giữa tập đoàn có xung đột nhưng chưa bao giờ kéo minh tinh vào.
Cho nên mong hai vị sẽ không can thiệp xuyên suốt hành trình này.
Chu Nghênh Tuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái, thấy thiếu niên không chút biểu tình thì nàng lập tức đáp ứng:
– Được!
Nói xong, hai bên ký hiệp nghị giữ bí mật.
Đồng thời còn nhận được 200.000 đồng phí giữ bí mật nữa.
Bên A tất nhiên phải bồi thường tổn thất tinh thần vì giữ bí mật cho bên B, bằng không hiệp nghị sẽ không có hiệu lực.
Lúc ký hiệp nghị, Nhâm Tiểu Túc mới biết, tên của nữ minh tinh này là Lý Nhiên, nghệ danh là Nhuộm Nhuộm.
Chu Nghênh Tuyết cười tủm tỉm ký tên, trong lòng không khỏi cảm khái, tiền của minh tinh đúng là dễ kiếm mà.
– Bất quá, lúc nào thì chúng ta xuất phát đây?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
– Vậy phải xem tâm tình lão bản chúng ta nữa…
Trợ lý cười nói:
– Hai vị có thể về phòng nghỉ ngơi.
Ta là Phương Trì, có việc gì hai vị cứ bảo khách sạn nhắn lại cho ta.
Chi tiêu trong khoảng thời gian này của hai vị sẽ được chúng ta chịu trách nhiệm.
Đương nhiên, hạn ngạch chỉ có 360.000 đồng một ngày.
– Đãi ngộ cũng không tệ…
Chu Nghênh Tuyết nhướng mày.
Vốn Chu Nghênh Tuyết còn tưởng cô gái này vừa tới, họ sẽ lập tức xuất phát, chung quy còn phải tới kịp buổi biểu diễn nữa mà.
Thế nhưng khiến Chu Nghênh Tuyết ngoài ý muốn là, đối phương ở lại chợ đêm tận 7 ngày.
Mỗi ngày nữ ca sĩ không đi đâu nhiều, chỉ sửa soạn thật đẹp, ăn mặc hở hang rồi tới sòng bạc đánh bài.
Phảng phất như nàng ta tới chợ đêm là để đánh bài vậy.
Chu Nghênh Tuyết ngồi trong phòng nói:
– Thật là coi thường chúng ta mà.
Lão gia, nàng sỉ nhục ta không tính, nàng ta còn dám xem thường ngài nữa đó!
Nhâm Tiểu Túc vừa đọc sách vừa buồn cười nói:
– Ngươi không cần khích tướng ta, vô dụng.
Bất quá, khiến Nhâm Tiểu Túc không ngờ hơn là trong 7 ngày này đối phương không hề tới tìm hắn.
Nếu nữ ca sĩ thật sự là người của Tên Côn Đồ, vậy mặc kệ Dương Tiểu Cận có ở Trung Nguyên không thì bảy ngày đã đủ để nàng chạy tới rồi.
Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc cực kỳ thất vọng, hắn nhận nhiệm vụ này là để tìm Dương Tiểu Cận, kết quả lại để Chu Nghênh Tuyết chê cười
Cho nên, hiện tại Nhâm Tiểu Túc đã nhận ra đối phương không phải thành viên của Tên Côn Đồ, hào hứng với nhiệm vụ cũng chẳng còn nữa.
Thậm chí hắn còn hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Có thể hủy bỏ nhiệm vụ này không?
Chu Nghênh Tuyết bất đắc dĩ nói:
– Lúc còn cho hủy lão gia lại không hủy, hiện tại không hủy được nữa rồi, chỉ có thể tiếp tục làm nhiệm vụ hoặc bị ghi vào hồ sơ là không hoàn thành thôi.
– Có ảnh hưởng gì với ngươi không? Cùng lắm thì trả tiền lại cho nữ ca sĩ được không?
Nhâm Tiểu Túc nói.
– Vậy không được rồi…
Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Lão gia, ngươi không biết quy tắc của An Kinh tự rồi.
Sát thủ cấp A cần hoàn thành 5 nhiệm vụ cấp A trong vòng 1 năm.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian này không được phép xuất hiện thất bại, như vậy mới được tham gia kỳ thi tuyển chọn vào năm sau của An Kinh tự.
– Một lần thất bại cũng không được?
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
– Vậy kỳ thi của An Kinh tự diễn ra vào lúc nào?
– Mỗi đầu xuân sẽ có thông báo….
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Bây giờ đã là trời thu rồi.
Trước đầu xuân chúng ta phải hoàn thành thêm 2 nhiệm vụ nữa.
Lúc trước ta đã hoàn thành 2 nhiệm vụ, nhiệm vụ bảo tiêu này là nhiệm vụ thứ 3.
Còn thiếu hai nhiệm vụ nữa.
– Thế nhưng thời gian làm nhiệm vụ này không ngắn…
Nhâm Tiểu Túc cảm khái nói.
Lúc trước Chu Nghênh Tuyết không muốn nhận nhiệm vụ, hiện tại thì đổi ngược lại thành Nhâm Tiểu Túc.
Chung quy, nếu không vì tìm Dương Tiểu Cận, hắn căn bản chẳng muốn dính dáng gì tới minh tinh.
Chỉ là tới buổi tối ngày thứ 7, Nhâm Tiểu Túc một mình ngồi trong phòng thì nghe được tiếng gõ cửa vang lên.
Hắn cấm súng lục đi tới cửa, hỏi:
– Ai vậy?
Kết quả bên ngoài truyền tới âm thanh say khướt của nữ minh tinh:
– Không phải ngươi cho ta số phòng của ngươi à?
Nhâm Tiểu Túc thoáng mở cửa phòng ra, kinh hỉ nói:
– Dương Tiểu Cận đâu?
Chỉ thấy nữ minh tinh vừa vào phòng lập tức khóa trái cửa.
Khuôn mặt đối phương đỏ ửng vì say rượu, sau đó vén nhẹ áo Nhâm Tiểu Túc lên, vuốt ve cơ bụng thiếu niên:
– Ơ, nhìn không ra nha, rất đô đó.
Nhâm Tiểu Túc mặc quần áo nhìn thì gầy nhưng vì điểm sức mạnh và tốc độ của hắn đã đạt tới điểm cân đối nên cơ bắp khá săn chắc, nhìn từ ngoài vào trông không quá cường tráng.
Cho nên, khi vạt áo được dở lên, cơ bắp lộ ra trông đầy mỹ cảm, đẹp như tượng điêu khắc.
Chỉ là, sao tự nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân như con gái nhà lành bị đùa giỡn vậy nè…
Nữ minh tinh Lý Nhiên đẩy Nhâm Tiểu Túc vào phòng:
– Ngươi đã cho to số phòng thì mắc gì phải thẹn thùng?
Nhâm Tiểu Túc đen mặt nói:
– Ngươi không báo chuyện của ta cho Dương Tiểu Cận à? Đến cùng ngươi có phải người của Tên Côn Đồ không?
– Dương Tiểu Cận là ai? Bạn gái của ngươi à?
Lý Nhiên tươi cười:
– Ta đưa cho các ngươi nhiều tiền như vậy.
Ngoan ngoãn nghe lời ta, ta sẽ cho thêm tiền.
Ngươi có biết tiền đêm nay ta thua đủ cho các ngươi ăn uống không lo suốt đời không hả…
Mắt thấy Lý Nhiên bắt đầu cởi đồ, Nhâm Tiểu Túc dứt khoát đánh ngất đối phương.
Sao hắn có thể làm chuyện ngu ngốc như cho số phòng thế này?! Nhâm Tiểu Túc nhìn ra ngoài cửa sổ thì không thấy tay súng bắn tỉa nào cả.
Xem ra đây không phải trò đùa dai của Dương Tiểu Cận rồi.
Phải biết, vị cô nương kia rất thích đùa dai.
Bất quá, bây giờ bên ngoài cửa sổ không có tay súng bắn tỉa khiến Nhâm Tiểu Túc nhận ra, Lý Nhiên tuyệt đối không phải người của Tên Côn Đồ!
Ngoài cửa truyền tới tiếng người ha ha của Chu Nghênh Tuyết, Nhâm Tiểu Túc tức giận mở cửa:
– Kéo nàng ta về phòng, đừng để đây chướng mắt ta.
Chu Nghênh Tuyết nhu thuận đáp:
– Vâng thưa lão gia.
Vừa nói xong, Chu Nghênh Tuyết liền cười ha hả:
– Lão gia sống cũng thật nguy hiểm a, thiếu chút nữa là thất thân rồi.
– Cút!
– Vâng vâng!
Sáng sớm ngày thứ hai, trợ lý Phương Trì liền cầm 200.000 đồng tìm tới Nhâm Tiểu Túc, còn bảo Nhâm Tiểu Túc phải ký một bản thỏa thuận bảo mật, đánh chết cũng không được nói ra chuyện tốt qua…
Nhâm Tiểu Túc buồn cười vô cùng.
Nói thật hắn rất muốn kiếm tiền, thế nhưng không phải loại tiền này.
Chương 524: Lên Đường
Sau khi trợ lý Phương Trì rời khỏi, hai bên cứ như chưa có gì xảy ra.
Dù có gặp mặt thì mọi người cũng tự hiểu không nhắc tới chuyện tối hôm đó.
Nói thật, tối hôm qua Lý Nhiên uống rất nhiều nên có phần không nhớ rõ khi đó đã xảy ra chuyện gì.
Nàng chỉ biết chắc đã có sự kiện gì đó, thế nhưng mọi người đều chỉ nói Lý Nhiên bị đánh ngất xỉu mà thôi.
Việc này khiến Lý Nhiên có phần không vui.
Nàng đã chủ động tới phòng của Nhâm Tiểu Túc mà kết quả Nhâm Tiểu Túc lại đánh ngất nàng? Mị lực nàng kém như vậy à?
Mà phía bên này, Nhâm Tiểu Túc đã chẳng nghĩ tới chuyện đêm hôm ấy nữa.
Hắn chỉ nghĩ làm sao để trợ giúp Chu Nghênh Tuyết hoàn thành nhiệm vụ trong suốt quá trình biểu diễn mà thôi.
Trừ nhiệm vụ bảo hộ ra, Chu Nghênh Tuyết còn cần hoàn thành thêm hai nhiệm vụ nữa vào trước đầu xuân, như vậy nàng mới có tư cách tham gia tuyển chọn của An kinh tự.
– Lão bản, đoán chừng phải tới cuối năm nhiệm vụ bảo hộ mới kết thúc.
Lúc trước, chúng ta đã bỏ qua một nhiệm vụ cấp A rồi…
Chu Nghênh Tuyết phàn nàn:
– Thời gian trôi qua nhanh như vậy, lỡ là không đủ nhiệm vụ thì sao?
Nhâm Tiểu Túc bất đắc dĩ nói:
– Đừng gấp, ta có cách.
Nhiệm vụ này nhận sai đều do hắn…
Ba ngày sau, trợ lý Phương Trì bỗng tới báo cho họ là đội ngũ chuẩn bị lên đường.
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết không có ý kiến gì, họ hy vọng đám người này tuần diễn nhanh nhanh chút, ngàn vạn lần đừng chậm trễ.
Đội tuần diễn chuẩn bị riêng cho Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết riêng một chiếc điện thoại.
Vốn có tài xế phục vụ sẵn nhưng Chu Nghênh Tuyết cự tuyệt.
Hơn nữa, nàng còn tỉ mỉ kiểm tra hộp đen trong xe một lần.
Sau khi xác định không có máy nghe lén và thiết bị định vị mới an lòng.
Chung quy nàng thường xuyên phải nói chuyện bí mật với Nhâm Tiểu Túc, bị người khác nghe lén thì không tốt lắm.
Trước khi lên xe, Nhâm Tiểu Túc và Lý Nhiên chạm mắt nhau.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc phát hiện, Lý Nhiên cố ý không nhìn Nhâm Tiểu Túc, toàn nhìn xung quanh hắn, cứ như hắn không tồn tại vậy.
Hành động này chẳng khác nào một loại tuyên chiến không tiếng động: Ta đặc biệt chướng mắt ngươi, hôm đó tới phòng ngươi chỉ đơn giản là ban ân với ngươi mà thôi! Nói khó nghe hơn là, sủng hạnh!
Rõ ràng hai bên không mở miệng nói chuyện nhưng trong nháy mắt Nhâm Tiểu Túc có thể thông qua ánh mắt mà tự hiểu ý của đối phương…
Mấy nhân viên khác thì hiếu kỳ đánh giá Nhâm Tiểu Túc.
Đêm hôm đó rất nhiều người biết Lý Nhiên uống say rồi đi tìm Nhâm Tiểu Túc.
Cho nên mọi người thật muốn hỏi thiếu niên, rốt cục đêm hôm đó có xảy ra chuyện gì không.
Tóm lại, vì chuyện hư hỏng kia mà Nhâm Tiểu Túc bỗng dưng trở thành tiêu điểm trong cả đoàn…
Sau khi Chu Nghênh Tuyết lên xe, nàng úp mặt lên tay lái cười gần nửa tiếng đồng hồ, mãi tới khi Nhâm Tiểu Túc đen mặt khó chịu mới vội vàng dừng lại.
Chu Nghênh Tuyết nói lảng sang chuyện khác:
– Khục khục, đội tuần diễn có hơn 20 chiếc xe.
Ta thấy phía sau còn có xe tải chở đồ nữa nha.
– Bên trong đều là âm ly, dụng cụ hòa khí, ta đã nhìn qua rồi…
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết sững sờ.
Nàng không biết Nhâm Tiểu Túc điều tra đội tuần diễn này khi nào.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết, nói:
– Loại chuyện này hẳn là do ngươi làm mới đúng.
Vì không còn làm trong tình báo nữa mà dần bớt cảnh giác hơn rồi.
Chu Nghênh Tuyết thấp giọng đáp:
– Vâng.
Đoàn xe xuất phát, trạm thứ nhất là Chu thị khiến Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết không thể không đề phòng.
Vạn nhất bại lộ thân phận thì thật sự rất lúng túng.
Đoàn đội này vừa hoàn thành chuyến tuần diễn ở Vương thị, bây giờ còn lại Chu thị và Khổng thị nữa.
Đoàn tuần diễn bắt đầu với Chu thị rồi sẽ tới Khổng thị, cuối cùng là Lạc thành của tập đoàn Thanh Hòa, sau đó sẽ quay về chợ đêm.
Cũng may đoàn tuần diễn không tính đi tới 8 hàng rào của Hỏa Chủng, bằng không tình hình của hai người họ lại càng thêm nguy hiểm.
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, đúng là Trung Nguyên an toàn hơn nhiều.
Đội tuần diễn nhiều người như vậy mà không xảy ra chuyện.
Lý Nhiên và Phương Trì bảo Chu Nghênh Tuyết không can thiệp vào chuyến lưu diễn hẳn cũng có nguyên nhân.
Trong đoàn xe có mười người là một tiểu đội hộ tống.
Tuy họ mặc thường phục nhưng khí chất trên người không thể gạt được Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết.
Có thể thấy, ở Vương thị, Lý Nhiên thật sự có chỗ dựa, hơn nữa còn không đơn giản.
Dọc theo con đường, nếu đoàn tuần diễn gặp nạn, rất có thể đối phương sẽ hoài nghi Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết.
Chung quy hai người họ là nhân tố thiếu tin tưởng nhất trong đoàn đội này…
Khi đi ngang qua Lạc thành, đoàn xe không hề dừng lại.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Lạc thành từ xa.
Hàng rào này chẳng khác nào những hàng rào khác ở Trung Nguyên.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thị trấn bên ngoài hàng rào, thở dài:
– Trong chợ đêm có rất nhiều người ca tụng tập đoàn Thanh Hoàn, nhưng hiện tại xem ra nơi này vẫn phân chia lưu dân và cư dân hàng rào.
Bản chất vẫn như các tập đoàn khác.
Hàng rào như một tấm ngăn lớn, ngăn cách lưu dân và cư dân hàng rào.
Kết quả, Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Không phải vậy, nhiều người thích tập đoàn Thanh Hòa cũng như nhiều người thích cứ điểm 178 ở Tây bắc vậy.
Vì tiền lương của công nhân là lưu dân ở Thanh Hòa rất cao, đãi không cũng không tệ.
Thanh Hòa không tàn nhẫn hút máu lưu dân như những tập đoàn khác.
Khi Hứa Khác tiếp nhận tập đoàn và 12 năm trước, hắn đã thay đổi chế độ xã hội nơi đây, hủy bỏ sự khác biệt giữa cư dân hàng rào và lưu dân, triệt để mở rộng cửa.
– Vậy tại sao vẫn miệng cống hàng rào vẫn đóng?
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu hỏi.
– Này cũng vì tốt cho mọi người thôi.
Thực tế là, lưu dân các nơi nghe được chính sách của Thanh Hòa liền nhao nhao kéo tới, dẫn tới mấy thị trấn không còn ai nữa…
Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Việc này khiến ba tập đoàn lớn còn lại phái người khẩn cấp đàm phán với Thanh Hòa, hy vọng họ đừng làm thế nữa.
Hơn nữa, nếu toàn bộ lưu dẫn đều kéo tới Thanh Hòa, tập đoàn của họ cũng không thể chịu nổi.
Cho nên Thanh Hòa mới đóng cửa miệng cống, chỉ tăng cao đãi ngộ cho lưu dân nhưng lại hạn chế số lượng.
– Thì ra là thế…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Quả nhiên sự khác biệt sẽ tôn địa vị của ngươi lên.
Phàm có một tập đoàn nguyện ý giúp đỡ lưu dân, trong chớp mắt họ sẽ thắng được nhân tâm.
Đoàn xe một đường hướng về phía nam, Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết cũng không biết cùng lúc đó, Hứa Chất đã lên đường đi tới chợ đêm.
Cha của Hứa Chất nói cho hắn biết, thiếu niên thần bí và nha hoàn kia hẳn là nhân vật lớn trong thế giới ngầm.
Dựa theo lộ trình hai người họ đi hẳn là tới chợ đêm bên ngoài Lạc thành.
Cho nên Hứa Chất ngay cả lớp cũng không thèm lên mà chạy ngay tới chợ đêm.
Có điều hắn ở sảnh khách sạn nửa tháng cũng chẳng thu hoạch được gì, chỉ có thể bất đắc dĩ quay về Lạc thành.
Thân ảnh rực rỡ kia vẫn không thể xóa nhòa trong tâm trí Hứa Chất.
Chương 525: Nhiệm Vụ Cấp A Mới
Chiều hôm đó, đoàn xe tới hàng rào số 77 gần Lạc thành nhất của Chu thị.
Đây là hàng rào xa trung tâm Chu thị nhất.
Hàng rào 73 mà đám Nhâm Tiểu Túc từng làm nhiệm vụ chính là hạch tâm của Chu thị.
Tới nơi, Phương Trì đưa cho lính canh gác văn bản xác nhận.
Nhâm Tiểu Túc phát hiện nhóm tuần diễn dường như rất quen với việc này, đã sớm chuẩn bị xong hồ sơ và thủ tục cả rồi.
Bất quá, trước khi tiến vào hàng rào, cả đoàn người đều bị kiểm tra an ninh cẩn thận, xong xuôi mới được đi tiếp.
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Trước kia muốn vào Chu thị không cần kiểm tra thế này.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, hẳn là cái chết của Chu Hi Long đã khiến cả Chu thị phải cảnh giới cấp độ cao nhằm phòng ngừa có người tiến vào hàng rào làm loạn.
Lúc kiểm tra an toàn, nhân viên công tác tìm Lý Nhiên xin chữ ký.
Thấy thế, Nhâm Tiểu Túc tò mò hỏi:
– Lý Nhiên rất nổi tiếng à? Ngay cả người của Chu thị cũng biết nàng?
Chu Nghênh Tuyết thiếu chút là cười ra tiếng:
– Lão gia, ngươi cũng lạc hậu quá rồi.
Bây giờ nàng là ca sĩ đang nổi, băng đĩa bán tới tận phương nam.
Tuy đây là lần đầu tiên nàng ta lưu diễn nhưng rất nhiều người đều biết tới Lý Nhiên.
Ngay cả tiệm băng đĩa trong hàng rào Dương thị lúc trước cũng có đĩa hát của nàng.
Rất nhiều người thiếu niên đều thích nữ ca sĩ này.
Lão gia, chẳng phải ngươi cũng là thiếu niên đó hả?
– Thì ra là thế…
Nhâm Tiểu Túc như bừng tỉnh, hắn giải thích:
– Trước kia ta không quá quan tâm tới phương diện này.
Chung quy mỗi ngày đều phải lo cơm áo gạo tiền, nào có rảnh rỗi mà nghĩ tới mấy minh tinh này? Trong ấn tượng của Nhâm Tiểu Túc, dường như Tiểu Ngọc Tỷ có thích một nữ ca sĩ, trong nhà còn có người nghe băng nhạc của ca sĩ đó.
Thế nhưng Tiểu Ngọc Tỷ chỉ nghe vài bài mà thôi.
Người như bọn họ rất khó có được cảm giác sùng bái thần tượng hư vô mờ mịt kia.
Vào tới hàng rào, Nhâm Tiểu Túc phát hiện bên trong tụ tập rất nhiều cư dân, trong tay là biểu ngữ tự chế, mặt biểu ngữ còn lấp lóa ánh đèn nho nhỏ.
Nhâm Tiểu Túc thở dài:
– Sao nhiều người thế, nhiều người thích nàng ta như vậy à?
Chu Nghênh Tuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái.
Phát hiện lão gia chán ghét Lý Nhiên, nàng cảm thấy vô cùng hài lòng.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết phát hiện đoàn xe lại dần giảm bớt tốc độ.
Mà Lý Nhiên thì mở kính xe xuống, thân thiết phất tay với fan hâm mộ của mình.
Thậm chí còn nhận lấy cuối sổ để ký tên cho fan hâm mộ nữa.
Chu Nghênh Tuyết nói với bộ đàm:
– Mau chóng đi qua, người ở đây quá nhiều, có khả năng ẩn giấu yếu tố không an toàn.
Mau chóng đi qua.
Kết quả trợ lý Phương Trì lại trả lời:
– Đây là cơ hội tốt để Nhuộm Nhuộm thân cận với người hâm mộ, có trợ giúp rất lớn với hình tượng của nàng nên không thể đi nhanh được.
Mong những chiếc xe phía sau bảo trì tốc độ, cũng mong Chu tiểu thư đừng can thiệp quá nhiều.
Chu Nghênh Tuyết ngồi trong xe trợn tròn mắt:
– Ý thức an toàn quá kém.
Vạn nhất nơi này có người cất dao, đột nhiên đâm nàng ta thì thần tiên cũng khó lòng mà cứu kịp.
Nhâm Tiểu Túc dựa vào ghế lái phụ, nhàn nhã nói:
– Quản nhiều như vậy làm gì.
– Nếu nàng ta có chuyện gì thì nhiệm vụ lần này sẽ thất bại đó….
Chu Nghênh Tuyết ai oán.
Kết quả đúng lúc này, Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua di động rồi nói:
– Ta ra ngoài một chuyến, buổi tối sẽ quay về khách sạn, ngươi cứ ứng phó trước đi.
Chu Nghênh Tuyết chấn kinh nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, ngươi lại muốn đơn độc làm nhiệm vụ? Lão gia để ta một mình hả.
Van cầu ngươi buông ta cho đám sát tủ cấp D kia đi.
Ta ở một phần có hơi sợ…
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết một cái:
– Ngươi ứng phó bên này cho tốt, cướp được di động sẽ bán rồi chia ngươi hai phần.
Chu Nghênh Tuyết lập tức thay đổi, dùng khuôn mặt tươi cười nói:
– Chúc lão gia làm nhiệm vụ thuận lợi.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc mở xe rời đi, hòa vào dòng người tấp nập.
Chỉ là hành động này của Nhâm Tiểu Túc bị Lý Nhiên thấy được.
Nàng quay đầu nói với Phương Trì:
– Tiểu tử này dám tự tiện hành động.
Hỏi Chu Nghênh Tuyết thế nào đi.
Kết quả Chu Nghênh Tuyết trả lời, để đảm bảo an toàn cho Lý Nhiên nên nàng đã kêu Nhâm Tiểu Túc đi điều tra.
Lý Nhiên kêu Chu Nghênh Tuyết bảo Nhâm Tiểu Túc trở về, canh giữ bên cạnh nàng ta.
Kết quả Chu Nghênh Tuyết nói, người nhận nhiệm vụ này là Chu Nghênh Tuyết, trong đó không bao gồm Nhâm Tiểu Túc.
Chu Nghênh Tuyết đã nói vậy, Lý Nhiên cũng đành chịu.
Đột nhiên Lý Nhiên phát hiện, dường như nàng không có gì để ước thúc Nhâm Tiểu Túc cả.
Mà Chu Nghênh Tuyết cũng nghĩ, sát thủ của An Kinh tự sẽ chấp hành nhiệm vụ bình thường.
Rất nhiều nhiệm vụ nhỏ đều được giao cho sát thủ cấp D.
Đội tuần diễn của họ phải đi qua 37 hàng rào.
Trong đó có 90% là hàng rào của Chu thị và Khổng thị.
Đi xong chuyến này, không biết căn cơ của An Kinh tự tại Chu thị và Khổng thị có bị Nhâm Tiểu Túc tận điệt chăng…
Đối với thủ đoạn câu cá của lão gia nhà mình, Chu Nghênh Tuyết cảm thấy rất có khả năng a.
Đến lúc đó nàng gia nhập An Kinh tự, chỉ sợ tổ chức phát hiện ra manh mối gì đó rồi phát sát thủ cấp A truy sát họ.
Chung quy, khi sát thủ cấp D biến mất quá nhiều, An Kinh tự cũng sẽ để ý.
Hơn nữa còn ăn khớp với hành trình tuần diễn của họ.
Nếu một hai hàng rào bị thì không sao, cả 37 hàng rào đều như thế thì có là kẻ đần cũng biết Chu Nghênh Tuyết có vấn đề.
Không được, nàng phải nói rõ ràng chuyện này với Nhâm Tiểu Túc, không thể để việc đó tiếp tục được…
Bất quá, lần này cũng không gây ra chuyện như lần nổ súng trước kia.
Nhâm Tiểu Túc đã giải quyết đám sát thủ trong âm thầm.
Buổi tối, lúc quay lại khách sạn, trong tay Nhâm Tiểu Túc có thêm bảy tám cái di động.
Chỉ là không chờ hắn vui được lâu, điện thoại trên bàn Chu Nghênh Tuyết lại nhận được tin nhắn mới, hơn nữa một lần lại nhận được 3 tin.
Nhâm Tiểu Túc nhìn ba nhiệm vụ này, trong đó có hai cái quá xa, tận hàng rào Khổng thị.
Mà tin nhắn thứ 3 khiến hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên:
“Mục tiêu ở hàng rào 77, trong khu dân cư đường 121, là Dương Lập Thân, nhân vật quan trọng của Dương thị cũ.
Mục tiêu có tùy tùng theo bên người, đề nghị ba người hợp thành một tổ.
Thù lao 800.000 đồng.”
Kèm theo đó còn có hình chụp của Dương Lập Thần cùng một ít tư liệu của hắn ta cùng mấy chuyện xấu khi hắn còn là người quản lý hàng rào.
Bất quá trong đây vẫn không nói tới vài chuyện xấu.
Tỷ như lần Dương Lập Thần phái người đưa bản đồ bố phòng cho Khánh Chẩn rồi lừa binh sĩ Dương thị ở nhất tuyến Tư Dương.
Cuối cùng hắn vẫn không thể trở thành chủ nhân Dương thị.
Chung quy Dương thị không còn tồn tại.
Dương Lập Thần chỉ có thể thừa dịp Khánh thị điều binh xuôi nam đánh vật thí nghiệm mà chạy trốn.
Không ngờ lại thật sự để cho hắn trốn thoát.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Trả lời An Kinh tự, chúng ta nhận nhiệm vụ lần này.
Chu Nghênh Tuyết làm theo.
Chỉ là khiến họ ngoài ý muốn ở chỗ, An Kinh tự lại từ chối yêu cầu của họ, cự tuyệt Chu Nghênh Tuyết!
Chương 526: Cứng Rắn Đoạt Nhiệm Vụ
Lý do An Kinh tự không cho Chu Nghênh Tuyết nhận nhiệm vụ cũng rất đơn giản.
Một mặt vì hiện tại Chu Nghênh Tuyết đang chấp hành nhiệm vụ bảo hộ.
Tuy mục tiêu nhiệm vụ vừa rồi cũng ở ngay trong hàng rào 77 nhưng một lần nhận 2 nhiệm vụ tất nhiên sẽ ảnh hưởng tới nhiệm vụ chính rồi.
Nếu trong quá Chu Nghênh Tuyết chấp hành nhiệm vụ mà mà cố chủ bị thương hoặc tử vong sẽ ảnh hưởng tới danh dự của An Kinh tự.
Mặc khác là vì Chu Nghênh Tuyết chỉ có 1 người, không thể tới chợ đêm hội họp với 2 người còn lại.
Mà phía bên chợ đêm đã có người xuất phái, đoàn đội bao gồm 3 sát thủ cấp A, so với Chu Nghênh Tuyết càng thêm ổn thỏa hơn.
Cũng không phải nói một người thì không được nhận nhiệm vụ mà là khi có một đội nhận nhiệm vụ thì đội đó sẽ được ưu tiên hơn một người nhận.
Chu Nghênh Tuyết có phần tức giận:
– Rõ ràng chúng ta cách mục tiêu nhiệm vụ gần nhất, mắc gì không cho chúng ta nhận.
Hơn nữa căn bản Lý Nhiên cũng đâu cần chúng ta bảo vệ.
Trừ phi có hoạt động hội họp, bình thường đâu cho chúng ta CMN tới gần.
Cứ thế này chúng ta hoàn toàn dư thời gian đi làm nhiệm vụ khác.
Kỳ thật, Chu Nghênh Tuyết hiểu rõ, quyết định của An Kinh tự là chính xác.
Dù sao đối phương cũng không biết bên cạnh nàng còn có Nhâm Tiểu Túc máu lửa.
Cho nên dựa theo lẽ thường, Chu Nghênh Tuyết hiểu được Dương Lập Thân có một nhóm vũ trang ở cạnh và cũng nhận được sự bảo hộ của Chu thị.
Sau khi Dương Lập Thần rời khỏi Tây nam tới Chu thị xong, vì hắn hiểu rõ địa lý và phân bố chính trị ở Tây nam nên lập tức được Chu thị bảo vệ, sống của rất tốt.
Tập đoàn nhất định không bỏ qua cách thu thập dữ liệu tiện lợi thế này.
– Lão gia, bây giờ chúng ta phải làm sao?
Chu Nghênh Tuyết hỏi:
– Chúng ta không thể nhận nhiệm vụ mới, thời gian nhiệm vụ chính kéo dài.
Họ không cho chúng ta nhận nhiệm vụ, hai nhiệm vụ còn lại khả năng sẽ không hoàn thành kịp đâu.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
– Ta ra ngoài một chuyên đây.
Tối hôm đó, Lý Nhiên vô tình hữu ý mà tới chỗ của Chu Nghênh Tuyết, giải thích cho Chu Nghênh Tuyết về chuyện ban ngày.
Bảo rằng nàng không thể bỏ qua cơ hội gây dựng hình tượng trong lòng công chúng nên mong Chu Nghênh Tuyết đừng để trong lòng.
Bất quá Lý Nhiên còn nói, về sau không cần Chu Nghênh Tuyết tận lực bảo vệ, chỉ có mặt là được.
Tuy nội dung dễ nghe nhưng Chu Nghênh Tuyết không khỏi nghi ngờ, sao Lý Nhiên lại đích thân tới giải thích chuyện này cho nàng biết?
Kết quả Lý Nhiên giải thích xong liền hỏi:
– Nhâm Tiểu Túc đâu rồi?
– À, hắn vẫn còn ở ngoài điều tra…
Chu Nghênh Tuyết giải thích.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết mới ý thức được đối phương tới đây là để tìm Nhâm Tiểu Túc.
Hơn nữa còn không tìm trực tiếp mà đi đường vòng.
Đợi Lý Nhiên đi rồi, Nhâm Tiểu Túc mới khiêng một người nhảy vào từ cửa sổ.
Người được khiêng trên vai hắn đã hôn mê.
Chu Nghênh Tuyết kinh ngạc:
– Lão gia, đây là…
– Dương Lập Thần.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh trả lời.
– Thế nhưng chúng ta không nhận nhiệm vụ, có giết được hắn cũng vô dụng.
Chu Nghênh Tuyết bất đắc dĩ nói.
Nhâm Tiểu Túc vẫn bình tĩnh như cũ:
– Không sao, nếu An Kinh tự đã để sát thủ khác nhận nhiệm vụ.
Đám người kia không tìm được mục tiêu nhiệm vụ thì chẳng tương đương với nhiệm vụ thất bại à.
Yên tâm, người thấy được ta chết cả rồi.
Lần bắt cóc bí mật này rất thành công, không ai biết tung tích Dương Lập Thần đâu.
Chu Nghênh Tuyết nghe xong thì không khỏi choáng váng.
Sao lão gia nhà nàng khác biệt vậy, nhiệm vụ cũng có thể đoạt bằng cách này hả?
Chỉ cần sát thủ khác không tìm được mục tiêu nhiệm vụ.
Tới lúc đó Chu Nghênh Tuyết có thể nói là nàng tìm ra, vậy chẳng phải An Kinh tự chỉ còn cách để Chu Nghênh Tuyết nhận nhiệm vụ thôi.
Đây là chặn đường đi của người khác, khiến đối phương không còn đường để đi.
Nhâm Tiểu Túc giải thích thêm:
– Ba sát thủ cấp A kia không hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn không được tham gia tuyển chọn của An Kinh tự.
Ngươi thiếu đi ba đối thủ, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn mà.
Chu Nghênh Tuyết che mặt, bỗng dưng nàng bắt đầu lo lắng cho đám sát thủ cấp A của An kinh tự kia.
Những sát thủ này đụng phải lão gia của nàng e rằng là kiếp trước đã tạo nghiệp, thật sự bất hạnh a…
Chu Nghênh Tuyết trói gô Dương Lập Thần lại rồi nhét khăn vào miệng đối phương, tiếp đó lại nhốt người vào tủ quần áo.
Làm xong nàng mới nói:
– Không thể giấu một người như thế trong phòng a, vạn nhất đối phương giãy dụa thì sao.
Mỗi ngày đều có nhân viên khách sạn tới quét dọn.
– Để biển báo cấm làm phiền rồi đừng để hắn tỉnh là được…
Nhâm Tiểu Túc lại nói:
– Trước mắt cứ đợi đã, hàng rào 77 cách chợ đêm không xa.
Ta đoán ba sát thủ kia đã tới phụ cận hàng rào, nói không chừng đã vào hàng rào luôn rồi ấy chứ.
Chúng ta chỉ cần đợi thêm 3 ngày nữa là có thể nhận lại nhiệm vụ từ An Kinh tự rồi.
Chu Nghênh Tuyết duỗi thẳng lưng.
Nàng cảm thấy bản thân đi theo Nhâm Tiểu Túc là quyết định sáng suốt cực kỳ.
Đi theo lão gia như vậy, thật sự không có chuyện gì mà hắn không làm được.
Người khác chỉ có thể nhận nhiệm vụ, chỉ có Nhâm Tiểu Túc là trực tiếp đoạt nhiệm vụ của An Kinh tự.
Đương nhiên, nếu không phải cách nghĩ “khác biệt”, Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng ngày ngày nghĩ cách đánh cướp sát thủ cấp D rồi.
Chu Nghênh Tuyết đứng dậy đi tới phòng tắm, Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
– Ngươi làm gì vậy?
– Đi tắm…
Chu Nghênh Tuyết cười nói:
– Lão gia muốn tắm cùng à?
– Cút!
– Biết rồi!
Ngày hôm sau, ba sát thủ cấp A tới nơi ở của Dương Lập Thần trong hàng rào chỉ thấy thi thể của mấy tên bảo an mà thôi.
Dương Lập Thần thì chẳng biết ở đâu.
Họ hỏi An Kinh tự có phải tình báo sai hoặc nhiệm vụ được người khác nhận cùng rồi bị đoạt chăng.
Kết quả An Kinh tự trả lời, nhiệm vụ chỉ có tiểu đội của họ nhận, không còn ai khác.
Ba tên sát thủ rơi vào đường cùng, chỉ có thể vận dụng người của mình được an bày ở Chu thị, âm thầm tìm kiếm người chứng kiến sự việc, một bên lại điều tra camera giám sát.
Thế nhưng đều chẳng thu hoạch được gì.
Sát thủ cấp A muốn kêu trời.
Nói thật, đây là lần đầu họ nhận phải nhiệm vụ kiểu này, ngay cả cái bóng của mục tiêu cũng không thấy được.
Không chỉ đám sát thủ không hiểu mà ngay cả An Kinh tự cũng bó tay…
Ba ngày sau, Chu Nghênh Tuyết gửi một tấm ảnh cho An Kinh tự, trong ảnh là hình Dương Lập Thần bị đánh ngất.
Dương Lập Thần suốt ba ngày chỉ uống được vài ngụm nước rồi bị đánh ngất tiếp, nay đã gầy đi một vòng.
Chu Nghênh Tuyết gửi tin nhắn:
“Dương Lập Thần ở trong tay ta, hãy để ta nhận nhiệm vụ.”
Gửi tin nhắn xong, Chu Nghênh Tuyết suy nghĩ:
– Lão gia, chúng ta làm vậy có giống bọn cướp không?
– Không giống lắm…
Nhâm Tiểu Túc phất tay:
– Bất quá ngươi cảm thấy An Kinh tự có cho chúng ta nhận nhiệm vụ không? Chung quy thì cách làm này cũng có hơi quá đáng..
Chu Nghênh Tuyết chấn kinh nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Lão gia, ngươi cũng biết thế này là quá đáng đúng không! Kỳ thật ngươi vẫn luôn biết mà!
Bấy giờ, An Kinh tự trả lời:
“Có thể giết rồi nhận thù lao.”
Chu Nghênh Tuyết hớn hở, thành công rồi!
Chương 527: Chuyện Ngoài Ý Muốn
Lúc trước, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng lo An Kinh tự sẽ không chấp nhận.
Chung quy, dù là kẻ đần cũng đoán ra được ba ngày trước là Chu Nghênh Tuyết cố ý bắt cóc Dương Lập Thần, để người khác không cách nào làm nhiệm vụ.
Cách này này dù thế nào cũng có phần quá mức.
Nhưng dường như An Kinh tự cũng không đặc biệt để ý ai là người hoàn thành nhiệm vụ hoặc hoàn thành thế nào.
Thứ đối phương muốn chỉ có kết quả mà thôi, đó là Dương Lập Thần chết.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lúc cũng cảm thấy hợp lý.
Chung quy lúc trước An Kinh tự không cho Chu Nghênh Tuyết nhận nhiệm vụ là vì lo lắng ảnh hưởng tới nhiệm vụ bảo hộ mà thôi.
Bất quá, nếu An Kinh tự đã không ngại việc hắn đoạt nhiệm vụ thì sau này hắn có thể làm được rất nhiều chuyện….
Nhâm Tiểu Túc kêu Chu Nghênh Tuyết chụp ảnh Dương Lập Thần đã chết rồi gửi cho An Kinh tự.
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi:
– Còn phải thấy máu, buồn nôn muốn chết.
Nếu không lão gia giết hắn đi.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Có phải ngươi đã quên ngươi là sát thủ rồi không?!
Chu Nghênh Tuyết cười mỉa:
– Này không phải do lão gia tập cho hả.
Nhâm Tiểu Túc giết Dương Lập Thần rồi để Chu Nghênh Tuyết chụp hình lại.
Sau đó hắn vụng trộm chuyển thi thể Dương Lập Thần ra khỏi hàng rào để tránh rắc rối.
Lúc này, chỉ sợ Chu thị đã bắt đầu tìm kiếm Dương Lập Thần.
Nếu Chu thị có phòng bị với Tây nam thì hẳn sẽ cảm thấy Dương Lập Thần là người hữu dụng.
Tối hôm sau, Lý Nhiên có một buổi họp mặt người hâm mộ.
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết đứng ngay dưới sân khấu, mang tai nghe cùng với 10 nhân viên bảo an khác, chuẩn bị xử lý tình huống bất kỳ lúc nào.
Trong quá trình diễn ra buổi họp mặt người hâm mộ, người chủ trì còn cố tình giới thiệu thân phận Chu Nghênh Tuyết, khiến người hâm mộ không ngừng kinh hô.
Trong lúc giới thiệu, Chu Nghênh Tuyết nghiễm nhiên trở thành một người hâm mộ của Lý Nhiên, vì yêu thích thần tượng mà nguyện ý tới đây bảo vệ nàng ta…
Không thể không nói, Nhâm Tiểu Túc thật sự bội phục khả năng lăng xê minh tinh của những người này.
Thế nhưng, trong suốt quá trình họp mặt, đối phương vẫn ngó lơ an bày của Chu Nghênh Tuyết.
Không khác gì đã nói trước, đám người Lý Nhiên chỉ muốn Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết tới để tăng sĩ diện mà thôi.
Đội ngũ tuần diễn tiếp tục lên đường, Chu Nghênh Tuyết kiểm tra xe tiếp tế, kết quả phát hiện… đồ ăn và xăng không được bổ sung thêm.
Chu Nghênh Tuyết đề nghị bổ sung thêm thì Phương Trì bảo, tới hàng rào tiếp theo rồi tính.
Mỗi toàn hàng rào chỉ cách nhau chừng 30km, một rương dầu là đủ.
Chu Nghênh Tuyết cau mày không nói.
Xác thật một rương dầu đủ chạy 500km không có vấn đề gì, thế nhưng vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi sao?
Hơn nữa Phương Trì cũng giải thích, kỳ thật hắn biết trong rừng có thể gặp chuyện ngoài ý muốn, thế nhưng bây giờ xe là vừa đủ, không thể chứa thêm xăng.
Kết quả lần này xuất phát lại thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng không biết có ai cố tình thả đinh trên đường không mà vài chiếc xe bị thủng lốp, dẫn tới lốp dự phòng không đủ.
Phương Trì suy nghĩ một chút rồi quyết định cho người tới hàng rào 78 tìm cứu trợ.
Mong đội cứu viện trong hàng rào đem thêm lốp xe tới cho họ, giá cả có thể thương lượng.
Lý Nhiên ngồi trong xe thương vụ không động đậy gì, oán giận nói:
– Vì sao Chu thị không dọn dẹp trong rừng cho tốt chứ.
Đây nhất định có người cố ý rải đinh mà.
– Nơi hoang dã lớn như vậy thì quản kiểu gì…
Phương Trì cười nói:
– Bất quá không sao, chúng ta cách hàng rào 78 chừng hơn 100km nữa.
Đột cứu viện rất nhanh sẽ tới.
Nhưng vừa nói xong, Phương Trì liền thấy Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu dựng lều vải.
Lý Nhiên sửng sốt một chút:
– Các ngươi dựng lều làm chi?
– À…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Ta cảm thấy hôm nay đội cứu hộ không tới kịp nên trực tiếp cắm trại ở đây luôn.
– Mắc mớ gì không tới kịp?
Lý Nhiên cả giận nói:
– Hàng rào 78 cũng không quá xa, dù đường không tốt thì lái xe chừng ba bốn giờ là tới thôi.
Nhâm Tiểu Túc cười cười không nói gì, vì hắn hiểu rõ hiệu suất làm việc trong hàng rào.
Nơi này không phải Vương thị bảo bọc Lý Nhiên, cứu viện chắc chắn sẽ không tới nhanh.
Bấy giờ đã là chạng vạng tối, đi đi về về cũng chừng bảy tám giờ.
Cộng với thời gian sửa xe chắc cũng phải sau nửa đêm mới xong.
Cho nên, dựa vào tính tình của mấy nhân viên công tác trong hàng rào, chắc chắn đám người kia sẽ đợi ngủ một giấc rồi sáng mai dậy tính tiếp.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc đã quá quen với máy chuyện rải đinh này rồi.
Vào mấy năm trước, khi mà trong rừng Tây nam và Tây bắc chưa nguy hiểm.
Có một tí lưu dân chuyên môn đối phó với thương đội như thế, rải đinh để người ta bị thủng lốp rồi tới tối sẽ đi bán lốp xe cũ.
Cơ bản đây cũng là một việc làm xấu, thế nhưng ích lợi từ việc này không nhỏ.
Thế nhưng về sau, vì nơi hoang dã ngày càng nguy hiểm hơn nên đám người kia cũng không hoành hành nữa.
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng không nói người rải đinh là nhóm người lúc trước kia, dù sao thì khoảng cách quá xa.
Mà thương đội di chuyển khắp nơi ở Trung Nguyên, người làm chuyện xấu này chắc chắn chẳng ít.
Người trong đội tuần diễn không tin Nhâm Tiểu Túc, họ cảm thấy chỉ cần báo ra tên họ thì đội cứu hộ sẽ lập tức chạy tới.
Chung quy, lúc họ còn ở Vương thị đều là như vậy cả.
Kết quả, đợi tới 10 giờ tối, hơn 6 giờ trôi qua nhưng vẫn như cũ, chẳng thấy thân ảnh của đội cứu viện đâu cả.
Người của đội tuần diễn chán nản ngồi trên xe.
Vì hàng rào gần nhau nên họ không đem đủ đồ tiếp tế.
Chung quy chỉ mất 1 ngày là tới hàng rào rồi, vì thế cả đám không để ý tới chuyện ăn uống trên đường.
Bấy giờ, Lý Nghiên nghiến răng nghiến lợi nhìn Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết.
Chỉ thấy hai người họ an vị cách đó không xa, bên cạnh là đống lửa, còn có đồ ăn và thức uống cùng hai cái lều, bất kỳ lúc nào cũng có thể chui vào đó ngủ.
Lý Nhiên nói với Phương Trì:
– Chúng ta có mang lều vải không?
– Không có…
Phương Trì lắc đầu:
– Trong kế hoạch của chúng ta, tối nay là tới hàng rào 78 rồi.
Không cần nghỉ lại ở nơi hoang dã.
Bằng không chúng ta tới thương lượng với họ, để họ nhường lều vải cho chúng ta?
– Không cần…
Lý Nhiên lạnh lùng nói:
– Ta ngủ trên xe được rồi.
Xe bảo mẫu này của nàng rất thoải máy, chỗ ngồi mềm mại có thể biến thành giường nằm.
Lúc này đã là cuối thu, nhiệt độ ban đêm rất lạnh.
Nhiệt độ thấp nhất có thể xuống tới 2 độ, cho nên trong xe đều mở điều hòa.
Sau một lát, Chu Nghênh Tuyết nhìn đám người trên xe rồi đứng dậy.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Sao thế?
– Lão gia đợi tí nữa là biết…
Chu Nghênh Tuyết nói.
Chỉ thấy Chu Nghênh Tuyết cười dịu dàng, đi tới gõ cửa sổ xe của Lý Nhiên.
Lý Nhiên khó chịu mở mắt, Chu Nghênh Tuyết nói:
– Ngươi có cảm thấy khó chịu, còn có chút buồn nôn không?
Lý Nhiên nhất thời tỉnh táo hơn:
– Ngươi làm gì ta?!
Chu Nghênh Tuyết cười nói:
– Không phải ta làm gì ngươi mà là ô tô đứng mãi một chỗ lại không mở cửa sổ, khả năng các ngươi đã trúng độc ô-xít-các-bon rồi.
Mau xuống xe đi.
Chương 528: Cuộc Chiến Của Nữ Nhân
Kỳ thật, ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng không biết thời gian dài không chạy lại không mở cửa sẽ khiến người ngồi bên trong bị trúng độc ô-xít-các-bon.
Nếu tỉnh dậy còn dễ, lỡ mà ngủ luôn thì thật sự “ngủ giấc thiên thu” rồi.
Lý Nhiên nghe Chu Nghênh Tuyết nói xong, lập tức đánh thức những người khác.
Mọi người xuống xe trong gió rét, lạnh run người.
Người trong vài chiếc xe đã bắt đầu xuất hiện bệnh trạng rõ ràng.
Trúng độc ô-xít-các-bon thật sự rất khó chịu.
Mọi người quấn quần áo ngồi dưới đất.
Gió lạnh không ngừng thổi qua như muốn đóng băng xương cốt của họ.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Sao ngươi biết chuyện này?
– Trước kia lúc tạo ra những lần tử vong ngoài ý muốn, ta thường xuyên dùng cách này.
Bất quá khi đó cần có thêm chút thủ đoạn nữa….
Chu Nghênh Tuyết cười tủm tỉm:
– Chung quy ta cũng không thích thấy máu.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc mới nhớ ra, đối phương không chỉ là nha hoàn tham ăn mà từng là nhân viên công tác tình báo, am hiểu ám sát, thâm nhập, tin tức…
Lý Nhiên chuyển sang ngồi kế bên đống lửa.
Bất quá ngoài dự đoán của mọi người, Lý Nhiên chẳng chất vấn Chu Nghênh Tuyết vì sao không nhắc nhở họ sớm hơn.
Ngược lại còn nhỏ giọng nói một câu cảm ơn.
Chu Nghênh Tuyết cười tủm tỉm nói không cần khách khí.
Sau đó, khi Chu Nghênh Tuyết chuẩn bị vào lều vải để ngủ, Lý Nhiên hỏi:
– Ta có thể ngủ chung lều với người không?
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Trong hợp đồng đâu có điều này, lều vải cũng khôn lớn:
Kết quả lần này Lý Nhiên cực kỳ tỉnh táo:
– Vậy ngươi có nhớ một trong những mục của hợp đồng là, không được ngủ sớm hơn cố chủ không…
Chu Nghênh Tuyết hết hồn, còn như vậy nữa hả?
Chu Nghênh Tuyết nghĩ chút rồi nói:
– Không sao, ta không ngủ nữa!
Nhâm Tiểu Túc cảm khái, chiến tranh giữa nữ nhân đúng là kết cục toàn lưỡng bại câu thương.
Rõ ràng hai người ngủ lều vải rất tốt, lều vải đủ cho hai cô nàng ngủ chung.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác cả hai lại muốn ngồi bên đống lửa đấu đá với nhau.
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới nữa, chỉ ngồi cạnh đống lửa đọc sách.
Bây giờ còn chưa thể ngủ, đã có người rải đinh thì đối phương nhất định sẽ có hậu chiêu.
Bất kể là bán lốp xe hay kế hoạch gì khác, Nhâm Tiểu Túc phải xử lý xong chuyện này rồi tính tiếp.
Lý Nhiên hữu ý vô tình nhìn Nhâm Tiểu Túc, nàng phát hiện sách Nhâm Tiểu Túc đọc rất lạ, tên cuốn sách là Thời Đại Hoàng Kim.
– Sách nào thế, trước giờ ta chưa từng thấy?
Lý Nhiên hỏi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn nàng một cái:
– Đây là sách trước tai biến, ngươi chưa nghe qua cũng rất bình thường.
Lý Nhiên không nói gì thêm, nàng có chút hiếu kỳ với Nhâm Tiểu Túc.
Rõ ràng toàn thân cơ bắp nhưng chỉ là trợ lý cho Chu Nghênh Tuyết.
Sống trong cảnh chém chém giết giết nhưng tối về lại đọc sách?
Chu Nghênh Tuyết phát hiện Lý Nhiên lén ngắm Nhâm Tiểu Túc thì mở miệng nói:
– Trợ lý, lấy chén nước cho ta.
Nhâm Tiểu Túc cạn lời nhìn Chu Nghênh Tuyết, cũng không biết nhỏ này muốn làm trò mèo gì.
Chỉ là bấy giờ, âm thanh động cơ truyền tới vang dội từ nơi hoang dã.
Có người vui sướng hô, Nhâm Tiểu Túc lại nói:
– Người đổi lốp xe tới rồi.
Mười nhân viên bảo an móc súng lục ra, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể chiến đấu.
Thế nhưng khiến họ kinh ngạc là, đoàn xe đang tới có tới năm sáu chiếc.
Trong đó còn có một chiếc có súng máy hạng nặng.
Một người ngồi trên xe hô to:
– Có muốn đổi lốp xe không? 20.000 đồng một bánh, không lừa gạt.
Đương nhiên, các ngươi không đổi chúng ta sẽ đi ngay! Cũng có thể vá, 8.000 đồng một bánh!
Phương Trì thiếu chút nữa là mắng chửi.
Bình thường thay lốp xe chỉ mất chừng 1.000 đồng mà thôi.
Hơn nữa lốp của đám người kia rách rưới vá lỗ chỗ, vừa nhìn liền biết đều là lốp xe cũ chẳng biết đào tới từ đâu.
Chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng mà thôi.
Thế nhưng người ta lại có súng máy hạng nặng a.
Phương Trì không muốn cũng chẳng dám mắng.
Từ khi nào Trung Nguyên lại loạn như vậy? Người sửa xe còn có súng máy hạng nặng nữa?
Không ai quản hết hả?!
Đối phương cũng không tới gần mà nói chuyện bằng một cái loa lớn.
Đứng trước súng máy hạng nặng, 10 bảo an đột nhiên trở nên nhỏ bé vô cùng.
Một người trong đội sửa xe nói:
– Đến cùng có sửa xe không, mau trả lời nhanh đi.
Chúng ta còn phải tới nơi khác nữa.
Xem ra, địa phương họ rải đinh cũng không ít.
Lý Nhiên nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Giết họ đi, ta cho ngươi thêm 10.000 đồng.
Chu Nghênh Tuyết nháy mắt nói:
– Lúc trước các ngươi bảo chúng ta ngoan ngoãn làm vật trang trí xinh đẹp là được mà.
Lý Nhiên nghiến răng nghiến lợi nói:
– Không có hai chữ xinh đẹp.
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Nữ nhân này chú ý cũng đặc biệt hiếm thấy nha.
Chu Nghênh Tuyết nghe xong cũng không phản ứng lại:
– Ta chỉ phụ trách bảo vệ an toàn cho ngươi.
Hiện tại họ không uy hiếp ngươi, ngươi không muốn đổi thì họ rời đi.
Ta cũng không tính là làm trái hợp đồng.
Ta là bảo tiêu chứ không phải sai vặt.
Chỉ là Chu Nghênh Tuyết vừa nói xong, Nhâm Tiểu Túc bỗng đứng dậy:
– Vương Nhị Cẩu?!
Người trên xe ngây ngẩn cả người, hắn tỉ mỉ đánh giá Nhâm Tiểu Túc một chút:
– Tiểu Túc?!
– Ha ha ha, các ngươi thật sự tới Trung Nguyên rồi à…
Nhâm Tiểu Túc cười, đi tới đội xe.
Súng máy hạng nặng phảng phất như chẳng chút uy hiếp gì với Nhâm Tiểu Túc cả.
Chỉ nghe thấy đối phương thét to:
– Bỏ súng cho ta, các ngươi không thấy đó là Tiểu Túc à!
Nói xong, đối phương trực tiếp nhảy xuống xe, khoác áo khoác da dơ bẩn trên người, đi đường khập khiễng.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
– Chân của ngươi là sao?
– Này…
Vương Nhị Cẩu cười nói:
– Lúc trước làm việc từng đá qua thiết bản, đối phương không muốn mạng của ta, chỉ cắt đứt một chân thôi.
– Kỳ lạ, súng máy hạng nặng các ngươi còn mua được thì người hung ác nào mới có thể chặt đứt chân ngươi?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói.
– Là một nữ nhân.
Vương Nhị Cẩu cảm khái:
– Ngươi không biết hiện tại thế giới này nguy hiểm thế nào đâu.
Nữ nhân đội mũ lưỡi trai màu đen một mình lái xe việt dã.
Ta tưởng sinh ý này dễ tóm vào tay lắm.
Kết quả còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đối phương đã thu thập xong chúng ta rồi.
Cho nên bây giờ dù có súng máy hạng nặng chúng ta cũng chỉ dừng lại từ xa.
Lúc sửa xe cũng có người quan sát, phải có người canh giữ trên xe, nổ súng bất kỳ lúc nào.
Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người:
– Có phải nữ nhân kia mặc một thân y phục tác chiến màu đen không?
– Ồ, ngươi từng gặp qua à?
Vương Nhị Cẩu ngạc nhiên nói:
– Ngươi cũng từng bị bà nương kia xử qua? Ta nói ngươi nè, cô ta không phải người dễ chọc đâu.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Các ngươi có thấy năng lực siêu phàm của nàng là gì không?
– Hẳn là điều khiển đất cát.
Lúc đso nàng trực tiếp khống chế đất cát nuốt chửng xe có súng máy hạng nặng của chúng ta…
Vương Nhị Cẩu nói.
Câu trả lời này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi bất ngờ.
Vì lúc trước hắn từng hoài nghi nữ nhân kia chính là người điều khiển hạc giấy!
Chương 529: Ân Cứu Mạng
Không phải Nhâm Tiểu Túc hoài nghi nữ nhân đội mũ đen vô cớ.
Sự xuất hiện của đối phương thật sự trùng hợp.
Hắn vừa bắt được hai con hạc giấy thì đối phương đã tới hàng rào 61 rồi.
Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc buộc lòng phải suy đoán.
Hắn vội vàng rời khỏi hàng rào 61 cũng một phần là vì chột dạ.
Dù sao hắn cũng vô duyên vô cớ bắt hạc giấy của đối phương.
Người ta tới hưng sư vấn tội cũng là bình thường.
Chỉ là lúc này Vương Nhị Cẩu lại nói, năng lực của đối phương là điều khiển đất cát?
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc không thể không suy nghĩ nhiều hơn.
Vào lúc Nhâm Tiểu Túc và Vương Nhị Cẩu đang nói chuyện phiếm thì người của đội tuần diễn hai mặt nhìn nhau, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Ở trong rừng cũng gặp được người quen?
Lý Nhiên muốn tới gần nghe xem hai người Nhâm Tiểu Túc đang nói gì.
Kết quả 10 bảo an mặc thường phục ngăn nàng lại:
– Không thể đi qua, rõ ràng những người này đều là mấy tên liều mạng.
Chắc chắn từng giết người, chúng ta không có biện pháp áp chế họ.
– Không phải các ngươi là quân tinh nhuệ à?
Lý Nhiên cau mày hỏi.
Mấy tên quân nhân mặc thường phục lúng túng:
– Nhưng họ có súng máy hạng nặng, chúng ta chỉ có súng lục thôi.
Chu Nghênh Tuyết ở phía sau cười:
– So về cự lý công kích thì chỉ cần 10 giây là súng máy hạng nặng kia có thể bắn mấy chiếc xe của chúng ta thành cái sàng.
Bất quá yên tâm đi, có ta và Nhâm Tiểu Túc ở đây thì không sao cả.
Chu Nghênh Tuyết nhận ra, người trong đội sửa xe có quan hệ rất tốt với Nhâm Tiểu Túc.
Đánh chắc chắn không cần rồi, phải nhanh chóng thừa cơ lên mặt chứ.
Lúc này, Vương Nhị Cẩu và Nhâm Tiểu Túc vừa trò chuyện vừa đi tới đoàn xe.
Vương Nhị Cẩu cười nói với những người khác trong đoàn lưu diễn:
– Nếu đã gặp được Nhâm Tiểu Túc ở đây.
Ta thu lại những lời vừa nói khi nãy, chúng ta sẽ sửa xe miễn phí cho các ngươi.
Lý Nhiên nghi ngờ:
– Nhâm Tiểu Túc có mặt mũi lớn thế à?
– Ha ha…
Vương Nhị Cẩu cười:
– Năm đó chúng ta bị lạc đường trên núi tuyết, là nhờ Nhâm Tiểu Túc dẫn chúng ta đi tìm thức ăn và trở về thị trấn.
Đây cũng coi là ân cứu mạng.
Lúc ấy, đám Vương Nhị Cẩu còn chưa chơi lớn như bây giờ.
Không có súng máy hạng nặng, gây án vẫn chưa thành thục mà chân của hắn ta vẫn còn nguyên vẹn.
Bất quá, về sau Nhâm Tiểu Túc rất ít gặp lại đám Vương Nhị Cẩu nữa.
Dường như đám người này đã đi làm thổ phỉ phụ cận Dương thị, sau đó lại chẳng rõ tung tích.
Cho nên, Nhâm Tiểu Túc cũng không ngờ đối phương đã tới Trung Nguyên, gây chuyện còn lão luyện thế này.
– À, ta đang nhận nhiệm vụ bảo hộ họ tuần diễn…
Nhâm Tiểu Túc giải thích.
Vương Nhị Cẩu nhìn Lý Nhiên:
– Vận khí các người thật tốt, có thể tìm được Nhâm Tiểu Túc.
Trên nơi hoang dã này, không chuyện gì hắn không giải quyết được.
Đội các ngươi đi tới chỗ nào ở phía nam?
– Tới thẳng hàng rào 81.
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại lộ tuyến.
– Phía nam không quá yên bình đâu.
Lúc trước, khi Vương thị đấu nhau với Chu thị, rất nhiều lưu dân đã tiến vào núi, nhận được sự giúp đỡ của Vương thị nên bạo loạn.
Bất quá chỉ cần ngươi nói tên Vương Nhị Cẩu của ta ra thì mọi chuyện đều sẽ tốt lại…
Vương Nhị Cẩu nói xong thì quay đầu hô:
– Hai người đem dụng cũ qua sửa xe đi.
Kỳ thật việc sửa xe cũng không quá khó khăn, không cần phải lành nghề gì quá.
Cho nên, Vương Nhị cẩu nể mặt Nhâm Tiểu Túc, dứt khoát không thu phí.
Huynh đệ trong đội sửa xe lên tiếng chào Nhâm Tiểu Túc, xem ra họ đều có hảo cảm với thiếu niên.
Chung quy, năm đó cũng là Nhâm Tiểu Túc cứu bọn họ.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Không yên bình là do có thổ phỉ trên núi hả? Không tới mức đó chứ.
– Không phải….
Vương Nhị Cẩu cười nói:
– Nếu chỉ có thổ phỉ, Chu thị chỉ cần vây quét là xong.
Có người chặt cây khiến cây ngã chặn đường, chỉ cần ngươi trả thù lao là họ sẽ khiêng cây cho các ngươi.
Hoặc sẽ có người giả bộ bị xe người đụng trúng, nếu không cho tiền họ sẽ không bỏ qua.
Trừ phi ngươi chạy cán đối phương mới đi qua được.
Người lái xe đi ngang qua đó đều là người trong hàng rào, chưa từng thấy chuyện đổ máu, rất dễ hù dọa.
Trong lúc huynh đệ của Vương Nhị Cẩu sửa xe, Nhâm Tiểu Túc kể cho Vương Nhị Cẩu chuyện của Tây nam.
Quân nhân mặc thường phục rất muốn áp chế Vương Nhị Cẩu để biểu hiện trước mặt Lý Nhiên.
Có điều họ phát hiện súng máy hạng nặng ở nơi xa vẫn thủy chung nhắm vào mình.
Súng máy hạng nặng không thèm để ý những người khác, chỉ thủy chung nhắm vào đám người mặc thường phục mà thôi.
Xem ra đối phương đã nhận ra 10 người họ là quân nhân, cũng nhận định 10 người này là uy hiếp lớn nhất trong đám người.
Bấy giờ, Vương Nhị Cẩu thổn thức nói:
– Không ngờ Tây nam lại có biến hóa lớn như thế.
Lý thị và Dương thị không còn, đúng là không có Vương Nhị Cẩu ta thì tập đoàn không thể nào tồn tại nổi a.
Phù một tiếng, Chu Nghênh Tuyết cười vui vẻ, Vương Nhị Cẩu nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi là nữ nhân của Tiểu Túc huynh đệ?
– Chớ nói lung tung…
Nhâm Tiểu Túc ngăn Vương Nhị Cẩu lại.
Loạn ghép uyên ương kiểu gì thế.
Chu Nghênh Tuyết bình tĩnh nói:
– Hắn là phụ tá của ta.
Vương Nhị Cẩu cười cười:
– Chắc chắn không phải.
Mắt ta rất chuẩn, hai người có vấn đề, không biết lúc ở riêng thì ai nghe ai đây.
Chu Nghênh Tuyết đánh mắt một vòng rồi nhỏ giọng nói:
– Vậy ngươi nhìn thử xem, quan hệ của Tiểu Túc huynh đệ nhà ngươi và nữ minh tinh kia là gì?
– Yên tâm, ánh mắt huynh đệ ta không kém như vậy.
Vương Nhị Cẩu hớn hở nói.
Mặt mày Chu Nghênh Tuyết cũng trở nên vui vẻ hơn.
Một huynh đệ hô:
– Nhị Cẩu, xe sửa xong rồi.
Vương Nhị Cẩu tùy tiện vỗ vai Nhâm Tiểu Túc:
– Vậy chúng ta rời đi đây.
Ngươi bảo trọng, lần sau gặp lại nhất định phải uống hai chén đó.
Nhâm Tiểu Túc cười cười gật đầu.
Hắn cũng không nói mình không uống rượu, không cần cự tuyệt hảo ý của cố nhân.
Sửa xe xong thì nghênh ngang rời đi, quân nhân mặc thường phục nói với Lý Nhiên:
– Có cần chúng ta xin chỉ thị của Vương tướng quân, vây quét họ không?
Lý Nhiên nhìn họ một cái:
– Vừa rồi họ có mười sáu mười bảy người.
Các ngươi có 10 người, lại là quân chính quy, sao không đề cập tới chuyện này? Hơn nữa, đây là địa bàn của Chu thị, vây quét kiểu gì?
– Tìm người ra tay trong âm thầm là được.
Loại người này phải bị trừng trị, hơn nữa phải trừng trị cho thật tốt…
Quân nhân mặc thường phục lúc cần không có, chẳng giúp ích được gì, vuốt đuôi nói:
– Hơn nữa, chúng ta phải đề cao cảnh giác với Nhâm Tiểu Túc.
Chung quy người xưng huynh gọi đệ với đám không đứng đắn kia thì chắc chắn có vấn đề.
Kết quả Lý Nhiên cũng không tiếp lời, ngược lại thuận miệng nói:
– Giải quyết tốt là được.
Nói thật, vừa rồi khi Lý Nhiên thấy được súng máy hạng nặng của đối phương, trong lòng nàng ta cũng có chút sợ hãi.
Dù sao đối phương có hỏa lực hạng nặng, còn người người sống ở nơi hoang dã liếm máu người.
Nàng không sợ mới là chuyện lạ.
Nhưng không vì sao, một khắc khi Nhâm Tiểu Túc đứng lên kia, sự sợ hãi trong lòng nàng đã dần bình phục.
Lý Nhiên lên xe, nói với Phương Trì:
– Cho Nhâm Tiểu Túc 200.000 đồng, phí cảm tạ hắn đã giải vây.
Phương Trì ngạc nhiên:
– Còn mắc hơn giá sửa xe của đám người kia nữa, không cần cho nhiều vậy chứ.
Lý Nhiên nhìn Phương Trì:
– Ta hài lòng!
Chương 530: Vật Thí Nghiệm Biến Mất
Trong lúc đội tuần diễn tiếp tục lên đường, ở sơn mạch nằm phía đông Khánh thị ngăn cách tập đoàn này với Trung Nguyên, có một đội đặc chủng không ngừng đi về phía nam sơn mạch.
Vùng núi nguy nga hiểm trở này dài tới chừng vài trăm km, nếu có một con đường xuyên qua sơn mạch, e rằng chỉ cần hai ngày là Khánh thị có thể tới Chu thị.
Đáng tiếc, hiện tại vẫn chưa phải lúc nhân loại có thể chinh phục được tự nhiên to lớn.
Hơn nữa, dường như Khánh Chẩn cũng rất vui vẻ vì nhận được sự che chắn này.
Thậm chí hắn tình nguyện bỏ gần tìm xa, tìm tới cứ điểm 178, xây dựn đường sắt tới phương bắc của Hà Cốc cũng không nguyện ý hủy bỏ sự che chắn của dãy núi kìa.
Khánh Chẩn nói với La Lam, dãy núi này mới là “bức tường” chân chính của Khánh thị.
Bấy giờ, âm thanh truyền ra từ máy truyền tin.
– A2 báo cáo tình huống.
– A2 không phát hiện dị thường, không có tung tích vật thí nghiệm, s
– A3 báo cáo…
Âm thanh không ngừng truyền bá qua từng đội.
Mà đội đặc chủng này chỉ có 12 người thay vì 30 người 1 tổ.
Trong sơn mạch bấy giờ là lính trinh sát được huấn luyện kỹ càng không ngừng tiến quân.
Phía sau là binh sĩ mang theo hỏa lực dò từng bước.
Vì đường núi gập ghềnh nên khiến tốc độ di chuyển của đội chiến bộ có phần chậm hơn.
Đội đặc chủng có thể tăng tốc nhưng đội cơ giới với hỏa lực hạng nặng sau lưng lại không theo kịp.
Chỉ huy tiền tuyến là Khánh Nghi ở tiền phương chỉ huy qua bộ đàm.
Trước mắt hắn là vô số màn hình, trên bàn hình lần lượt là tầm nhìn được truyền từ camera trên mũ giáp của binh sĩ đặc chủng.
Khánh Nghị bình tĩnh nói:
– Lập túc tiến vào phạm vui núi Hạc phong.
Dự tính sẽ đụng phải một lượng lớn vật thí nghiệm, không cần tử chiến.
Một khi phát hiện đánh không lại thì lập tức quay về, chờ hỏa lực ở phía sau viện trợ.
– Đã biết.
Doanh trưởng đội trinh sát đáp, sắc mặt lại càng thêm lạnh lùng.
Từ trước tới nay, phòng trinh sát là lực lượng chiến đấu mạnh nhất trong quân đội của tập đoàn.
Cư dân hàng rào thường gọi họ là đội đặc chủng.
Dưới tình huống bình thường, thành viên của đội trinh sát đều đứng đầu trong những lần huấn luyện dã ngoại.
Chỉ lần này, họ vào sơn mạch đã được nửa tháng, dù là đội trinh sát cũng bắt đầu mệt, màu ngụy trang được bôi trên mặt cũng dần phai nhạt.
– Kiểm tra súng ống, kiểm tra thiết bị laser, kiểm tra…
Doanh trưởng đội trinh sát nháy mắt hạ lệnh, để mọi người đề cao cảnh giác.
Họ hiểu rõ ý tứ phía sau chỉ lệnh này có nghĩa… họ sắp đụng độ kẻ địch rồi.
Từng tiểu đội gồm 12 người bắt đầu tiến vào phạm vi núi Hắc Sơn.
Đột nhiên, một tổ đội tác chiến nghe được âm thanh sinh vật di chuyển vang lên từ một bui cỏ phía trước.
Khoảnh khắc này, 9 trong 12 người giơ họng súng chỉa qua đó, 2 người yểm hộ hai bên, tránh bị kẻ địch đánh lén, một người còn lại thì cầm thiết bị laser, bất kỳ lúc nào cũng có thể cầu hỏa lực nặng trợ giúp.
Âm thanh di chuyển ngày càng gần, tổ trưởng của tiểu đội thấp giọng nói với máy truyền tin:
– Không rõ sinh vật đang tới gần A9 là gì.
Lặp lại, không thấy rõ sinh vật đang tới gần A9.
Vừa dứt lời, một đầu heo rừng vọt ra từ bụi cả.
Trong chớp mắt, tổ phó bên cạnh tổ trưởng rút dao găm ra nghênh đón.
Càng quỷ dị hơn là, mạch máu trên mặt và tay của hắn phát ra ánh sáng bạc mơ hồi.
Khi đầu heo rừng kia vọt tới, tổ phó dùng một tay cầm chặt răng nanh của nó, hung hăng quang con heo qua một bên.
Ngay sau đó, chủy thủ cầm trong tay lập tức đâm vào cổ heo rừng.
– Nguy hiểm đã được giải trừ, nguy hiểm của A9 đã được giải trừ.
Là dã trư.
A9 tiếp tục di chuyển.
Tổ trưởng nói xong thì dẫn đầu đi tiếp về phía trước.
Khánh Nghi ngồi trong bộ chỉ huy, quan sát tình hình rõ ràng.
Hắn bình tĩnh nói với nam nhân trung niên đeo mắt kính bên cạnh:
– Tính toán tốc độ cùng sức mạnh của binh sĩ vừa rồi.
– Đã rõ.
Ngồi bên cạnh nam nhân trung niên là năm người trẻ tuổi.
Hiện giờ, Khánh thị đã thu nhận những nhà nghiên cứu người máy nano của Dương thị về tay.
Khánh Nghi cười nói:
– Thứ đồ chơi này phải ở trong tay Khánh thị mới phát huy được công dụng của nó, đúng không?
Nam nhân trung niên nhanh chóng gật đầu:
– Vâng.
– Tiếp tục đo lường chỉ số đi.
Ta muốn biết phải tiêm bao nhiêu người máy nano vào người một binh sĩ thì thích hợp.
Ngươi hiểu ý ta mà, ta cần số liệu chính xác nhất…
Khánh Nghị nói với phụ tá:
– Tốc độ nghiên cứu phải nhanh.
Ông chủ La đang tranh thủ thời gian cho chúng ta.
Chúng ta không thể hắn mãi ở nơi nguy hiểm như Trung Nguyên được.
Bất quá, đột nhiên Khánh Nghị phát hiện có gì đó không đúng:
– Tại sao nơi tụ tập một lượng lớn vật thí nghiệm lại có vật sống? Tại sao có heo rừng? Mau thông báo, nhanh chóng tập trung binh lực tăng tốc, tranh thủ kiểm tra phạm vi núi Hạc Phong!
Kết quả rất nhanh họ liền nhận được phản hồi, không phát hiện vật thí nghiệm trong núi.
Bất quá, phát hiện dấu vết nhóm lửa, dường như bên trong còn có một lượng lớn văn bản tài liệu bị thiêu đốt.
Cả núi Hạc Phong đều không có gì!
Văn bản này là bị vật thí nghiệm đốt.
Khánh Nghị nhíu mày, trước kia hắn biết vật thí nghiệm có chỉ số thông minh.
Nhưng bây giờ đối phương còn biết đọc rồi hủy văn bản thì thật sự khiến hắn có chút kinh ngạc.
– Cần tất cả tro tàn về, thử chữa trị xem còn phát hiện thêm cái gì nữa không…
Khánh Nghị nói:
– Lui lại đi.
Văn bản còn thừa lại không nhiều lắm.
Tấm lớn nhất e rằng cũng chỉ lớn bằng đốt ngón tay.
Hơn nữa đã bị đốt thành đen thui.
Kỳ thật, Khánh Nghị cũng không quá hy vọng với việc phục hồi này.
Khánh Nghị nhin màn hình, thở dài:
– Đến cùng thì thí nghiệm trước tai biến của Hỏa Chủng đã tạo nên quái vật gì thế này.
Phụ tá bên cạnh hỏi:
– Ngài cảm thấy vật thí nghiệm sẽ đi đâu? Có cần báo cho các hàng rào khác, để họ cảnh giới không?
Khánh Nghị cẩn thận nhìn bản đồ:
– Gọi điện cho anh ta đi.
Liên lạc viên chuyển bộ đàm qua, bên trong là âm thanh bình tĩnh của Khánh Chẩn:
– Sao thế?
– Không tìm ra tung tích vật thí nghiệm.
Ta hoài nghi chúng đã tới Trung Nguyên.
– Báo cho Chu thị để họ cảnh giác.
Khánh Chẩn trả lời.
– Mắc gì phải nhắc nhở Chu thị?
Khánh Nghi khó hiểu hỏi:
– Họ chịu tổn thất chẳng phải càng tốt à?
– Xui xẻo vẫn là cư dân trong hàng rào…
Khánh Chẩn nói tiếp:
– Hơn nữa, hiện tại chúng ta đã liên thủ với Vương thị, người phải hiểu là môi hở răng lạnh thôi.
– Ta không hiểu những thứ này…
Khánh Nghị cười nói:
– Ta chỉ biết đánh trận thôi.
Những chuyện khác vẫn vẫn nên để anh trai ngươi suy nghĩ a.
– Không cần giả ngu, ta không phải người hay nghi kỵ…
Khánh Chẩn khẽ cười:
– Quay về tu chỉnh đi, ngươi bận rộn hơn nửa năm rồi.
– Được…
Khánh Nghị đồng ý:
– Ca, ngươi cho người tới nhận binh quyền đi, ta chuyển giao binh sĩ cho hắn.
– Không cần…
Khánh Chẩn nói:
– Ngươi là người ta tin tưởng nhất.
Bất quá không thể thăng quan tiến chức cho ngươi.
Nghe nói ngươi thích minh tinh ở Trung Nguyên, ta sẽ kêu La Lam đem nàng về.
– Cám ơn ca đã tín nhiệm ta.
Khánh Nghị cúp máy xong thì im lặng một câu.
Phụ tá bên cạnh nói thầm, dẫn một minh tinh về mà trưởng quan Khánh Chẩn nói cứ như mua đặc sản đem về vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










