[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 52 : Bạn Mới Của La Lam (c511-c520)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Bạn Mới Của La Lam
La Lam nhìn nam tử trung niên đứng trước biệt thự.
Đối phương mặc âu phục chỉnh tề, kẹp cà vạt màu vàng kim nằm nghiêm chỉnh trước ngực.
Trước đây, La Lam chỉ mới được “gặp” đối phương qua ảnh chụp mà thôi.
Chu Sĩ Tể bình tĩnh nhìn La Lam:
– Ra ngoài dạo bộ cũng không cần đánh ngất xỉu binh sĩ chứ?
– Ha ha, đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.
La Lam pha trò.
Bấy giờ La Lam mới nhận ra Nhâm Tiểu Túc đã định cho hắn trở về, bằng không với tính cách quyết đoán của thiếu niên, tuyệt đối không chỉ đánh ngất xỉu binh sĩ thôi mà đã cắt cổ giết luôn rồi.
Nhưng nếu như thế, La Lam và Chu thị sẽ không còn đường vãn hồi.
Dường như Chu Sĩ Tể cũng không tính truy cứu việc này nữa.
Khu biệt thự tương đối quan trọng nên có camera.
Khi nãy đã có người tới xem, thế nhưng họ phát hiện ngay cả camera hoạt động cũng chẳng thu được hình ảnh của đối phương.
Mà La Lam không biết, Chu Sĩ Tể cũng ở trong một trụ sở đơn giản trong khu biệt thự này.
Vừa rồi, Chu Sĩ Tể không nghe được bất kỳ động tĩnh gì, mãi tới khi có người tới báo cho hắn biết La Lam đã bỏ trốn, hắn mới biết có chuyện lớn phát sinh tại nơi này.
Nếu đối phương tới để ám sát Chu Sĩ Tể hắn thì sẽ ra sao?
Bất quá, Chu Sĩ Tể cảm thấy việc này chưa quan trọng lắm, hắn nhìn La Lam:
– Chu Hi Long có phải ngươi giết không?
– Đương nhiên không…
La Lam sảng khoái đáp:
– Ta có USB chứng minh người gây án là sát thủ của Cục trưởng phòng trật tự An Kinh tự, có luôn cả thi thể hung thủ!
Chu Sĩ Tể nhận lấy USB nhưng qua nửa ngày cũng không lên tiếng, rất lâu sau hắn mới đáp:
– Ông chủ La quả nhiên danh bất hư truyền.
Ở hàng rào 73 cũng có lực ảnh hưởng lớn như vậy.
Hung thủ chúng ta không tìm được lại bị ngươi tìm ra.
Này đâu phải lời khích lệ gì, Chu Sĩ Tể người ta là đang hoài nghi Khánh thị sắp xếp gián điệp ở Chu thị!
– Cái này cũng không có gì khó…
La Lam xấu hổ cười nói:
– Toàn bộ đều nhờ một vị bằng hữu hỗ trợ.
USB cũng là hắn giúp ta tìm được.
– Vậy ông chủ La tới Chu thị chúng ta là gì?
Chu Sĩ Tể hỏi.
– Kết giao bằng hữu!
La Lam cười tủm tỉm:
– Đương nhiên là để kết giao bằng hữu rồi!
– Vậy tại sao không tới tìm ta, ngược lại đi tìm Chu Hi Long.
Chẳng lẽ Chu Sĩ Tể ta không xứng để kết bạn?
Chu Sĩ Tể hỏi.
La Lam có phần lúng túng, Chu Sĩ Tể nói chuyện kiểu gì thế, sao câu nào cũng toàn nói tới tuyệt lộ thế này?
– Không đúng!
Bỗng nhiên La Lam ngẩng đầu nhìn Chu Sĩ Tể:
– Ta còn tưởng Chu huynh không nguyện ý làm bằng hữu với Khánh thị ta chứ.
– Sao có thể…
Rốt cục Chu Sĩ Tể cũng nở nụ cười:
– Đương nhiên bằng hữu là càng nhiều càng tốt, kẻ địch càng ít càng tốt rồi.
Nói tới đây, rốt cục La Lam mới hiểu Chu Sĩ Tể đang chủ động muốn liên hợp với Khánh thị.
Thế nhưng vì sao, không phải Chu Sĩ Tể là người đứng đầu của phái bảo thủ à?
Hai bên cũng chẳng nói nhảm nữa mà trực tiếp tiến vào khu biệt thự.
Mãi tới một tiếng sau, La Lam mới chân chính hiểu rõ.
Tuy vị Chu Sĩ Tể đứng đầu ở phía bảo thủ không thích khởi động chiến tranh nhưng hắn cũng muốn tự bảo vệ mình, càng nguyện ý vì bảo vệ tập đoàn mà đối diện với chiến tranh.
Chuyện này cũng hợp tình hợp lý mà thôi.
Mà điều đối phương lo lắng nhất, kỳ thật cũng giống như Khánh thị, chính là Vương thị
Hai bên có điểm chung, nói chuyện cũng thuận lợi hơn rất nhiều.
Chu Sĩ Tể bình tĩnh ngồi trên sô pha:
– Tuy ta không thích chủ trương của Chu Hi Long.
Thế nhưng ông ta là nhân vật quan trọng trong Chu thị chúng ta, không thể cứ thế bỏ mạng vô ích.
Rất nhiều người nói An Kinh tự là một tổ chức chính nghĩa, chỉ giết người đáng giết.
Thế nhưng nó không có tư cách để trở thành thẩm phán.
– Đồng ý.
La Lam cười tủm tỉm nói.
Cũng giống như Chu Sĩ Tể, La Lam không thích An Kinh tự.
Nói không chừng, một lúc nào đó tên hắn sẽ nằm trong danh sách nhiệm vụ của đối phương.
Một tổ chức cá nhân cường đại lại thần bí như thế là thứ mà người nắm quyền đương thời cực kỳ chán ghét.
Lập trường tổ chức bất đồng, xung đột cùng chia rẽ tất nhiên sẽ có.
Chu Sĩ Tể sai? Đương nhiên không sai, bằng cái gì mà người Chu thị hắn phải chịu sự phán xét của người khác.
An Kinh tự có đủ tính công chính để có thể trở thành một thẩm phán không vụ lợi?
Mà An Kinh tự có sai không, họ cũng chẳng cảm thấy mình sao.
Ở thời đại ác nhân hoành hành không có ai không chế này, họ sẽ trở thành chế tài của ác nhân.
Cuối cùng, cũng vì thời đại này không có tổ chức nào định ra chuẩn mực pháp luật mà thôi, luật pháp vốn dĩ đã tan vỡ.
Chu Sĩ Tể cần USB La Lam đưa:
– Ghi âm này là ai lấy được? Vị bằng hữu kia của ngươi rất lợi hại à, sao không tới nói chuyện với chúng ta? Không ngờ Khánh thị còn có nhân vật lợi hại như thế.
– Ha ha, hắn không phải người Khánh thị của chúng ta…
La Lam cười ha hả:
– Hơn nữa, khả năng cao hiện tại hắn đã rời khỏi hàng rào 73.
Về phần đi nơi nào ta cũng không rõ lắm.
Còn lợi hại thì không thể nghi ngờ rồi, ít nhất La Lam ta bội phục hắn.
Chu Sĩ Tể có chút ngơ ngác.
Theo lời của La Lam mà nói, vị khách thần bí không mời kia không phải người của Khánh thị mà là cường giả độc hành?
…
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết đang điều khiển xe việt dã di chuyển ở nơi hoang dã.
Xe này là đám Ngô Đồng giấu đi trước khi vào hàng rào.
Hiện tại đám người Ngô Đồng không còn, tất nhiên Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc sẽ trưng dụng nó.
Từ hàng rào 73 trở về chợ đêm sẽ mất ba ngày, lộ trình gồm 678 km.
Chủ yếu do đường đi không tốt, bằng không chỉ cần một ngày là tới rồi.
Chu Nghênh Tuyết nhìn thẳng qua Nhâm Tiểu Túc đang ngáy ngủ o o ở ghế sau.
Nàng nhếch miệng cười, vừa lái xe vừa nhỏ giọng nói thầm:
– Đường dài như vậy mà chỉ có mình ta lái, nói cái gì mà không lái xe là vì tốt cho ta.
Nam nhân đều là lừa đảo.
– Ngươi nói thầm cái gì đấy?
Âm thanh của Nhâm Tiểu Túc vang lên từ ghế lái phụ.
– À…
Chu Nghênh Tuyết hết hồn.
Không phải vị lão gia này vừa ngáy ngủ à, chẳng lẽ hắn giả bộ!?
Chu Nghênh Tuyết nhanh chóng giải thích:
– Có nói gì đâu, ta chỉ đang phàn nàn đường đi không tốt thôi…
Nhâm Tiểu Túc nằm ngang ở ghế lái phụ bên cạnh, nằm ngửa với đầu gối lên cánh tay.
Muốn bao nhiêu thoải mái liền có bấy nhiêu thoải mái.
Hắn đột nhiên hỏi:
– Năng lực siêu phàm của ngươi chỉ có ba loại hạt giống đó thôi à? Sao lại yếu như vậy chứ…
Chu Nghênh Tuyết không vui:
– Lão gia, ngươi cũng đừng vả mặt ta vậy chứ.
Nói ta yếu thẳng mặt như vậy thì hơi quá đáng đó.
– Được rồi, thời gian ngươi lái xe không ngắn, tìm chỗ nghỉ ngơi một chút đi…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Vừa vặn để ta nhìn lại năng lực của ngươi.
Trước kia Nhâm Tiểu Túc không tính tổ đội quá lâu với Chu Nghênh Tuyết nên căn bản không để ý đối phương có năng lực gì.
Có điều bây giờ hắn đã quyết định sẽ tổ đội và đưa Chu Nghênh Tuyết vào An kinh tự, vậy tốt nhất phải tìm hiểu kỹ một chút.
Hơn nữa, hắn còn có kế hoạch khác.
Chương 512: Nâng Cấp Năng Lực
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ suy nghĩ một hồi.
Từ thời đại Chư thần quật khởi tới bây giờ, Chu Nghênh Tuyết là siêu phàm giả hệ thực vật đầu tiên hắn thấy, coi như tương đối hiếm có.
Nhưng hệ thực vật cũng không nên yếu như vậy chứ.
Trong ba hạt giống nàng ta có thể tạo ra chỉ có một loại là dùng để chiến đấu được mà thôi.
Trong suy nghĩ của Nhâm Tiểu Túc, nếu Chu Nghênh Tuyết có thể khống chế được thực vậy thì năng lực này còn có thể khai thác ở phương diện khác không?
Phải biết, siêu phàm giả nào cũng có hướng nâng cấp và phát triển riêng cả.
Hai người dừng xe trong rừng, Nhâm Tiểu Túc nói:
– Trước ngươi nói ta nghe một chút, trước kia ngươi thức tỉnh năng lực của mình kiểu gì?
Chu Nghênh Tuyết đáp:
– Trong một lần bị lùng bắt sau khi tiến hành nhiệm vụ bí mật ta bị trúng đạn dẫn tới hôn mê.
Sau khi tỉnh lại liền phát hiện bản thân có thể ngưng tụ một hạt giống.
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết đưa tay phải qua, chỉ thấy ánh sáng màu xanh lá không ngừng xoay quanh ngón trỏ của nàng, cuối cùng ngưng tụ thành một hạt giống.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
– Vậy cũng được, năng lực của ngươi thức tỉnh đơn giản như vậy?
Chu Nghênh Tuyết kinh ngạc:
– Không ai bảo siêu phàm giả thức tỉnh năng lực khó khăn cả.
Cho nên mới bảo siêu phàm giả là trời cho, ai có cơ hội thì có được năng lực siêu phàm thôi.
– Ừ…
Nhâm Tiểu Túc chưa từng hỏi những người khác thức tỉnh năng lực thế nào.
Hắn chỉ biết bản thân thức tỉnh năng lực rất khó, quá trình thức tỉnh kia chỉ xảy ra trong nháy mắt.
Nhưng vấn đề là trước khi thức tỉnh, tối nào hắn cũng lâm vào tình trạng hôn mê.
Cũng chính vì vậy mà lưu dân ở thị trấn mới bảo đầu có hắn có vấn đề.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:
– Ngươi có thể câu thông với các loài thực vật khác không, từng thử qua chưa?
Chu Nghênh Tuyết kinh ngạc:
– Thực vật không có tư duy, tại sao phải câu thông với chúng?
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, lúc trước khoai tây xạ thủ không chủ động công kích Chu Nghênh Tuyết vốn đã nói rõ nàng ta có năng lực thân thiện với thực vật.
Từ đó việc khống chế được thực vật có gì khó đâu?
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:
– Ngươi ngồi ở đây và nhắm mắt lại, cố gắng cảm thụ thực vật xung quanh đi.
Chu Nghênh Tuyết ngoan ngoãn ngồi xếp bằng dưới đất nhắm mắt.
Kết quả không tới một phút đồng hồ, Nhâm Tiểu Túc chợt nghe tiếng kêu rột rột vang lên từ bụng Chu Nghênh Tuyết.
Chu Nghênh Tuyết ủy khuất mở mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, ta đói bụng.
Nhâm Tiểu Túc đen mặt:
– Ngươi ngoan ngoãn nhắm mắt cảm thụ cho ta.
Nếu không có kết quả thì không cần ăn cơm đâu!
Nhâm Tiểu Túc kỳ vọng Chu Nghênh Tuyết ở chỗ, vì hắn cũng có năng lực hệ thực vật nên khi biết Chu Nghênh Tuyết cũng vậy, Nhâm Tiểu Túc rất mong chờ việc Chu Nghênh Tuyết có thể nâng cấp hạt giống của nàng.
Phải biết, kỳ thật trên phương diện chiến đấu khoai tây xạ thủ khá vô dụng, chỉ có thể làm tốt khi giữ nhà mà thôi, ngược lại còn không thể phòng ngừa siêu phàm giả nữa.
Mà hắn cũng không thể xem khoai tây xạ thủ như năng lực hệ “thức ăn” được, như vậy thì còn gì là tôn nghiêm của khoai tây xạ thủ nữa!
Đương nhiên, nếu để siêu phàm giả biết điều này chắc còn khó chịu hơn cả Nhâm Tiểu Túc nữa.
Trên cơ bản, mọi người đều chỉ có một năng lực, Nhâm Tiểu Túc có nhiều năng lực như vậy, chỉ có một cái hơi vô dụng thì có làm sao?
Kết quả vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc thấy Chu Nghênh Tuyết mở mắt.
Đầu ngón tay nàng ngưng tục một đoàn ánh sáng màu xanh lá.
Sau đó nhẹ nhàng tiến nhập vào một cây táo, chỉ thấy cả cái cây bỗng dâng tỏa ra một lớp ánh sáng nhẹ.
Nguyên bản trái trên cây có màu xanh, nay đã biến thành màu đỏ.
Không chỉ vậy, cành cây dần hạt hấp xuống như chủ động dâng tảo cho Chu Nghênh Tuyết vậy.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Năng lực mới?
– Ừ…
Chu Nghênh Tuyết vui vẻ cắn táo:
– Rất ngọt nha!
– Đây là thời điểm ăn táo hả…
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:
– Đây là năng lực gì?
– Trước kia ta cảm thấy thực vật không có tư duy, chắc chắn không thể xây dựng quan hệ với con người, cho nên chưa từng thử qua…
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ:
– Nhờ lão gia nhắc nhở ta mới phát hiện, thật ra ta có cảm giác rất thân thiết với chúng.
Hơn nữa, chúng cũng rất thích ánh sáng màu xanh lục của ta, rất mong muốn.
Đợi khi ánh sáng tiến vào trong thân cây, chúng sẽ nghe theo sự sai khiến của ta, thậm chí càng thêm cường tráng hơn và thân thể chúng có thể thay đổi một chút.
Nhâm Tiểu Túc bỗng móc một hạt giống ra, đưa cho Chu Nghênh Tuyết:
– Thực hiện một lần nữa rồi tự tay gieo nó xuống.
Sau một khắc, Chu Nghênh Tuyết lặp lại như cũ rồi gieo hạt giống khoai tây xạ thủ xuống đất.
Chỉ trong nháy mắt liền có chồi non xuất hiện rồi trưởng thành thành một bụi cây… khoai tây xạ thủ không có gì thay đổi cả
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái, hắn vẫn có thể khống chế khoai tây xạ thủ như cũ, không giống như Chu Nghênh Tuyết nói, quyền khống chế thuộc về nàng.
Hắn nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi có thể khống chế nó?
– Có thể…
Chu Nghênh Tuyết tò mò đánh giá bụi cây:
– Đây là cái gì? Dường như phần rễ cất giấu rất nhiều quả, còn có thể bắn ra rất nhanh nữa.
Khi Nhâm Tiểu Túc bắt đầu khống chế khoai tây xạ thủ, hắn lại hỏi:
– Bây giờ cảm ứng được không?
Chu Nghênh Tuyết lắc đầu:
– Không được.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Đây là năng lực của Nhâm Tiểu Túc? Bất quá không đúng, trong tình báo đâu nói Nhâm Tiểu Túc có năng lực này.
Chẳng lẽ hắn có hai năng lực?
Đương nhiên, nếu Chu Nghênh Tuyết biết chân tướng, e rằng sẽ tức tới đau răng mất.
Nhâm Tiểu Túc đâu chỉ có hai loại năng lực…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đã phát hiện sự thay đổi của khoai tây.
Sau khi bị Chu Nghênh Tuyết thuần hóa, quyền khống chế khoai tây thuộc về hai người.
Hơn nữa thay đổi quan trọng là nó có tới hai “hộp đạn”, mỗi ngày sản xuất ra 100 củ khoai…
Quả nhiên đường phát triển hệ lương thực của hắn càng chạy càng xa!!!
Chu Nghênh Tuyết thúc đẩy cho khoai tây phun ra một củ khoai.
Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu nói:
– Khi còn ở thị trấn, ngươi cho ta ăn nhiều khoai tây là vì thứ này?
– Khục khục, lúc đó không ăn chẳng phải lãng phí sao?
Nhâm Tiểu Túc nói lãng sang chuyện khác:
– Được rồi, hôm nay cắm trại ở đây, dựng lều lên đi!
Chu Nghênh Tuyết hái được một bọc táo lớn, vừa ăn vừa dựng lều.
Hai má phồng lên như chuột gặm phô mai vậy.
Nhưng vào lúc này, một đoàn xe lái tới từ phương bắc.
Bất quá lại không giống xe việt dã họ thấy ở nơi hoang dã.
Xe mà Nhâm Tiểu Túc thường thấy hoặc màu xanh lá hoặc màu vàng đất.
Đám La Lam thường dùng xe màu đen.
Mà đoàn xe trước mắt thì khác, trông lòe loẹt vô cùng, lớp ngoài xe như được phun sơn cùng cải tạo khiến lốp xe lớn hơn bình thường.
Từ xe việt dã lại được sửa lại trông như nửa xe việt dã và nửa xe mô tô vậy.
Xe tới ngày càng gần, thậm chí Nhâm Tiểu Túc còn nghe được tiếng nhạc xập xình trong xe.
Bên trong có nam nữ trẻ tuổi đung đưa thân thể theo tiết tấu nhạc.
Đoàn xe đi qua bên cạnh Nhâm Tiểu Túc rồi từ từ lùi lại kế bên hai người.
Một người trẻ tuổi đi xuống, hỏi Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết:
– Xin hỏi một chút, đây là đường tới Chu thị?
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn họ một cái, lịch sự đáp:
– Là đường này, đi tầm 300km nữa là tới Chu thị.
– Cám ơn nhé.
Nói xong, người trẻ tuổi chuẩn bị lái xe đi, kết quả một cô nương bỗng hoảng sợ nói:
– Các ngươi nhìn táo trên cây kia đi, táo có màu đỏ a!
Nhâm Tiểu Túc yên lặng đội mũ lên, nhỏ giọng hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Trên xe họ có dấu hiệu gì không?
Chỉ thấy trên thân xe có một ký hiệu núi tuyết màu trắng khá bắt mắt.
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Là ký hiệu của tập đoàn Thanh Hòa.
Đây là người của tập đoàn Thanh Hòa.
Nghe nói núi tuyết này là được chính người sáng lập của họ vẽ thành.
Chương 513: Ít Nhất Có Một Tên Là Cẩu Độc Thân
Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn đám người trẻ tuổi lái xe về phía mình, trong xe có hai nam hai nữ đi hái táo.
Bất quá vẫn có người hiểu chuyện hỏi thăm Nhâm Tiểu Túc:
– Xin chào, chúng ta có thể cắm trại kế bên các ngươi không? Sẽ không chiếm chỗ các ngươi đâu, chúng ta cắm trại ở bên kia.
Ngược lại Chu Nghênh Tuyết tức giận nói:
– Đó là cây táo của ta!
Có người nghi ngờ nói:
– Đây không phải cây táo sinh trưởng trong rừng à? Sao tự nhiên thành của ngươi?
Kỳ thật người này nói cũng không sai, ở nơi hoang dã không có dấu vết người sông.
Cây táo mọc trong rừng sao lại thành của Chu Nghênh Tuyết rồi.
Kết quả, trong đội xe có một người ra hiệu cho những người khác chớ nói nữa:
– Đồ ở nơi hoang dã thì chú trọng người nào tới trước lấy trước.
Nếu người ta đã phát hiện ra trước thì chúng ta không đụng vào nữa.
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu, trông đám người này lòe loẹt nhưng rất có lễ phép, còn nói chuyện theo đạo lý nữa.
Nhâm Tiểu Túc nói với người trò chuyện với mình khi nãy:
– Các ngươi tự cắm trại đi, đừng ảnh hưởng tới chúng ta là được.
Nhâm Tiểu Túc có kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã cấp đại sư.
Cho nên vị trí cắm trại hắn lựa chọn là tốt nhất.
Thông gió, trống trải, không có độc trùng gì, lại gần với nguồn nước.
Cách nơi này tầm 100m là một con sông nhỏ, nước trong tới có thể nhìn thấy đáy.
Có lẽ những người khác không biết vì sao cắm trại ở đây tốt.
Thế nhưng họ sẽ cảm giác được cắm trại ở chỗ này an tâm và thuận tiện hơn nhiều.
Đám thiếu niên của tập đoàn Thanh Hòa chọn một nơi cách đám Nhâm Tiểu Túc 50m rồi bắt đầu dựng trại.
Vừa làm vừa cười nói vui vẻ.
Nhâm Tiểu Túc quan sát đối phương, năm chiếc xe, 17 người, 9 nam 8 nữ.
Có ít nhất một người là cẩu độc thân.
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết đang leo lên cây táo, buồn bực nói:
– Ngươi làm gì thế?
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Ta hái hết táo xuống, tránh bị người khác nhớ thương!
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười.
Chu Nghênh Tuyết cũng đâu có thiếu thốn gì, sao chi li tính toán như vậy chứ.
– Hái đủ cho mình ăn được rồi, chia sẻ một chút cũng có sao đâu.
Ra ngoài đừng gây thêm rắc rối.
Hái hết số đó, ngươi có ăn cả đêm cũng đâu hết.
Kết quả Chu Nghênh Tuyết không đồng ý:
– Ta mang theo ăn trên đường!
– Ngươi cảm thấy thân phận của họ là gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Người có thể tùy ý ra vào hàng rào hẳn là con cháu nhà giàu ở Lạc Thành…
Chu Nghênh Tuyết hồn nhiên vô tư:
– Tuy những năm gần đây Thanh Hòa không khuếch trương nhưng việc làm ăn rất tốt.
Đại nhân vật trong Thanh Hòa không chia cái gì mà cục trưởng một phòng, mà từng người phụ trách một hạng mục riêng.
– Ta cảm thấy tuổi của họ không lớn…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Hẳn cũng trên dưới 20 mà thôi.
– Ừ, nói không chừng còn là sinh viên nữa.
Chu Nghênh Tuyết không yên lòng đáp.
Nhâm Tiểu Túc cảm khái:
– Trước kia ta rất muốn học đại học.
Chung quy cảm giác sống cuộc sống học tập rất tốt.
Thiếu niên Thanh Hòa bên kia đang tìm cây táo khác.
Trong rừng cũng không thiếu cây táo, thế nhưng cây táo họ tìm chỉ có táo xanh mà thôi.
Có người hái xuống ăn thử, kết quả chua tới méo mặt.
Một người nói thầm:
– Sao cây táo của họ lại chín rồi?
Người trẻ tuổi ngăn mọi người tranh cãi lúc trước cười nói;
– Không phải thứ gì các ngươi muốn đều sẽ là của các ngươi, thứ gì không phải sẽ không thuộc về ngươi.
– Được rồi Hứa Chất, đây hẳn là tư tưởng của Hứa gia các ngươi.
Nói thật, hiện tại nhìn biểu ca Hứa Khác các ngươi nắm giữ cả Thanh Hòa, hắn chẳng động tâm tí nào?
Một nam sinh mập mạp cười nói.
– Không biết nữa.
Người trẻ tuổi được gọi là Hứa Chất lắc đầu:
– Những năm đây biểu ca có phần trầm mặc ít nói, ta cũng không biết hắn muốn gì.
– Ngươi nói xem, quan hệ của đôi nam nữ kia là gì? Tình nhân?
Mập mạp hỏi:
– Nhìn qua không giống nha.
Bộ dáng thiếu niên hẳn còn khá trẻ.
So với chúng ta có khi còn nhỏ tuổi hơn.
Mà nữ nhân kia trông lại lớn tuổi, tầm 25, 26 tuổi gì đó.
Chẳng lẽ là hai chị em?
– Có khả năng…
Hứa Chất gật đầu:
– Bất quá đừng trêu chọc họ.
Người có thể độc lai độc vãng ở nơi hoang dã không tầm thường.
Mập mạp cười nói:
– Sợ cái gì, lần này ra ngoài chúng ta có mang theo súng mà.
Hứa Chất lắc đầu:
– Súng không phải vạn năng.
Hơn nữa lần này chúng ta ra ngoài một mình, lỡ có chuyện gì mà cầu cứu Lạc thành, nói không chừng trường học còn xử phạt ngươi nữa kia kìa.
– Xử phạt thì xử phạt, dù sao tốt nghiệp xong ta cũng có chỗ làm rồi…
Mập mạp bĩu môi:
– Thúc thúc ta nói, đợi tốt nghiệp xong sẽ dẫn ta tới chợ đêm cùng hắn.
– Tính cách của ngươi thích hợp tới chợ đêm.
Chỉ là phải nhớ kỹ đừng gây chuyện, hiện tại trong chợ đêm có rất nhiều siêu phàm giả.
Chọc tới họ thì dù ngươi là người của tập đoàn cũng không được đảm bảo đâu.
Đợi khi tập đoàn báo thù ngươi thì đó cũng là chuyện 7 ngày sau đó rồi.
Hứa Chất cười nói.
– Phì, nói chuyện xui xẻo!
Mà Nhâm Tiểu Túc không quan sát đám người trẻ tuổi này nữa.
Hắn cảm giác bản thân và đối phương sẽ không gặp gỡ gì nhiều.
Sau khi tìm được bằng hữu bị thất lạc, hắn sẽ quay về Tây bắc.
Nói thật, đi qua nhiều nơi thế này, hắn càng thích ở chúng với dám hán tử Tây bắc hơn.
Tuy Tây bắc có chút cực khổ, điều kiện sinh hoạt cũng hơi kém nhưng Nhâm Tiểu Túc không để ý tới những cái đó.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Sau này ngươi tính làm gì?
Chu Nghênh Tuyết vừa ăn táo vừa mơ hồ nói:
– Kiếm đủ tiền thì về hưu thôi.
– Thế đạo không yên ổn, muốn về hưu chỉ sợ hơi khó…
Nhâm Tiểu Túc cảm khái.
Khánh Chẩn là người có thói quen phòng ngừa chu đáo.
Nếu Khánh thị đã để La Lam tới Trung Nguyên, nói rõ trong liên minh hàng rào rất nhanh sẽ có chuyện.
Bấy giờ, đột nhiên Chu Nghênh Tuyết nói:
– Đúng rồi, gần đây ta cảm thấy thực vật có điểm kỳ lạ.
– Kỳ lạ ở đâu?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi.
– Ta có thể cảm nhận được, chúng rất khao khát chất dinh dưỡng, rất rất muốn luôn… cảm giác như muốn hòa vào vậy…
Chu Nghênh Tuyết thấp giọng nói:
– Cảm giác này rất mơ hồ, ta cũng không biết đúng không nữa.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt, bỗng nhiên hắn nhớ tới Cảnh Sơn.
Thịt cá hắn vứt đi đều biến mất không dấu vết.
Hắn từng nghĩ là vật thí nghiệm.
Có điều vật thí nghiệm ăn cơm thừa canh cặn như thế thì có chút thấp kém rồi, mấu chốt là cơm thừa canh cặn này ăn không đủ no a.
Bây giờ suy nghĩ một chút, khả năng cao là do khu rừng kia có vấn đề.
Trong liên minh hàng rào, Cảnh Sơn là nơi có dị biến thứ hai, nơi đầu tiên là chỗ bị Hỏa Chủng khống chế.
Đột nhiên, thiếu niên được gọi là Hứa Chất bưng một phần hoa quả tới, cười nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Xin chào, ta muốn dùng trái cây này đổi lấy một ít táo của ngươi.
Trong lúc nói chuyện, hắn như muốn mượn cơ hộ dò xét Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc cúi đầu, thủy chung không để đối phương có cơ hội nhìn rõ mặt mình.
Chương 514: Khách Không Mời Mà Đến
Nghe Hứa Chất nói muốn đổi một tí táo, Chu Nghênh Tuyết liền nhìn nhìn vào phần trái cây của đối phương, không ngờ lại có bồ đào.
– Đổi với ngươi!
Chu Nghênh Tuyết quyết đoán hái cho Hứa Chất một tí táo.
Bỗng nhiên Hứa Chất thấy được khoai tây xạ thủ gần đó:
– Đây là loài cây gì vậy, ta chưa từng thấy quá.
Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Chúng ta cũng không biết, hẳn là thực vật biến dị trong rừng.
Hứa Chất cũng không hỏi nhiều nữa.
Sau khi Chu Nghênh Tuyết đổi với Hứa Chất thì vui vẻ ăn bồ đào.
Ăn xong lại cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
Bỗng nhiên nàng nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– À này, lão gia… ngươi ăn bồ đào không? Nếu ngươi muốn ăn ta đi đổi cho ngươi…
– Không ăn…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Trước kia dù gì ngươi cũng là người phụ trách mảng tình báo của Dương thị mà…
– Chỉ quản lý một mảnh nhỏ về camera của hàng rào 88 thôi à…
Chu Nghênh Tuyết trả lời.
– Vì sao ngươi lại đầu quân cho Dương thị?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
Hắn cảm thấy tính cách Chu Nghênh Tuyết không tốt đến nổi muốn cống hiến cho nước nhà, cùng lắm chỉ muốn kiếm tiền thôi.
Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Thì để kiếm tiền đó, chuyện ta thức tỉnh dị năng bị láng giềng biết được, sau đó thì tới Dương thị, Dương thị lập tức chiêu mộ ta, còn trả cho ta thù lao rất cao nữa.
Sau khi thức tỉnh, thể năng của ta tốt hơn những nữ binh sĩ khác nhiều.
Bản thân cũng lanh lợi nên lên chức nhanh hơn.
Lúc ta còn là nữ binh bình thường, tiền lương đã cao gấp 10 lần người khác rồi.
Vì ta có thể truy lùng người khác lại là nữ nên sau đó được điều tới làm tình báo.
– Đãi ngộ Dương thị cho ngươi cũng không tệ nhỉ…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Cho nên vì kiếm tiền mà ngươi mới học cách làm tình báo?
Chu Nghênh Tuyết nói lãng sang chuyện khác:
– Ngươi phát hiện thân phận của ta từ lúc nào?
– Từ lần đầu tiên ngươi vào Thư viện ta đã biết rồi.
Nhâm Tiểu Túc nhắm mắt dưỡng thần.
Mặt Chu Nghênh Tuyết nóng ran, nàng không ngờ mình ngụy trang như thế lại không chống đỡ nổi trước mặt đối phương.
Bất quá, dường như nàng nhớ tới gì đó, lại hỏi:
– Vậy tại sao còn kéo ta đi nhảy dây?
Nhâm Tiểu Túc im lặng, Chu Nghênh Tuyết cao giọng:
– Lão gia, ngươi đừng có giả bộ ngũ.
Đến bây giờ ta vẫn rất thắc mắc về vấn đề này đó!
Nhưng Nhâm Tiểu Túc không tính trả lời…
Hắn cũng không ngờ Chu Nghênh Tuyết lại nhớ kỹ chuyện này như vậy…
So với bầu không khí an tĩnh ở chỗ Nhâm Tiểu Túc thì bầu không khí phía bên thiếu niên Thanh Hoa náo nhiệt hơn nhiều.
Một đám sinh viên lén lút rời khỏi hàng rào, cảm giác mọi thứ đều rất tốt đẹp, mà không khí lại còn mát mẻ nữa chứ.
Xem ra đây không phải lần đầu đám người này đi xa.
Nhâm Tiểu Túc vừa nghe âm thanh lách cách kèm theo tiếng kinh hô sùng bái của nữ sinh.
Hẳn là nam sinh nào đó cố tình biểu diễn kỹ năng súng ống để gây sự chú ý cho nữ sinh rồi.
Họ mang súng theo nói rõ bên ngoài cũng không quá an toàn.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc chú ý, hẳn là đám đệ tử này không dùng súng nhiều, trên tay không có vết chai.
Hơn nữa, một người thường xuyên dùng súng trường thì vai và ngực sẽ khác với người không dùng súng.
Bây giờ, Nhâm Tiểu Túc cũng có thể được coi là một người chuyên gia về súng.
Lúc này, đám sinh viên kia đang chơi trò mạo hiểm và thật lòng.
Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc thấy trò này.
Rất nhiều lưu dân giỏi đánh bạc nên thị trấn có rất nhiều thứ liên quan tới bài, ví dụ như bài tú lơ khơ chẳng hạn.
Mà tập đoàn cũng rất thích lưu dân trầm mê trong những thứ trụy lạc đó.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc chưa thấy ai chơi trò mạo hiểm và thật lòng cả.
Tuy hắn từng đọc rất nhiều sách ở hàng rào 88, thế nhưng không có cuốn sách nào miêu tả trò chơi này cả…
Đám sinh viên có vẻ uống không ích rượu mang ra từ hàng rào.
Chu Nghênh Tuyết thấy Nhâm Tiểu Túc không giả bộ ngủ nữa mà ngồi yên bên đống lửa dò xét phía bên kia thì hỏi:
– Chúng ta cũng chơi trò đó không?
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới…
Lúc này, dường như có một nữ sinh nào đó rút trúng, nàng lựa chọn mạo hiểm, kết quả nam sinh đối diện bảo nàng hôn môi người khác phái.
Nội dung trò chơi này khá kỳ quặc, có thể yêu cầu nam sinh khiêu vũ như nữ sinh, có thể để nữ sinh nhảy ngựa, nhưng tóm lại họ đều là bạn học với nhau, cũng không chơi tới mức khiến người khác khó coi.
Rượu uống ngày càng nhiều, chỉ có mỗi Hứa Chất không uống, súng trường được đặt bên cạnh hắn.
Ban đầu đám sinh viên cũng lo lắng, chung quy đây cũng là nơi hoang dã, sao họ dám uống say?
Kết quả tên mập ngồi bên cạnh Hứa Chất, hắn quanh năm lăn lộn với thúc thúc hắn nên bảo nơi hoang dã cũng không có gì nguy hiểm.
Lúc này những sinh viên khác mới bắt đầu nghĩ tới chuyện uống một chút rượu.
Thế nhưng rượu vừa mở liền không ngừng được.
Vào lúc này, lại một nữ sinh nữa rút trúng.
Nàng chọn mạo hiểm, kết quả chẳng biết cô gái ngồi đối diện nàng ta có phải uống quá nhiều nên chơi tới không, lại bảo nàng ta hôn môi Nhâm Tiểu Túc….
Ngày bình thường khi chơi trò này, họ sẽ kêu bạn mình tìm người lạ nào đó hôn môi, thế nhưng ở trong rừng thì làm gì có người lạ.
– Không tốt lắm, ta không quen họ.
Cô gái rút trúng có chút ngượng ngùng.
– Thôi đi, lúc chúng ta chơi trong hàng rào cũng có thấy ngươi ngượng đâu.
Mọi người ồn ào.
– Hơn nữa ngươi là con gái a…
Một nữ sinh khác đẩy đẩy tay nàng:
– Hắn cũng đâu có lỗ gì đâu, ngươi sợ gì!
Nữ sinh rút trúng khẽ cắn môi:
– Được rồi!
Nói xong, nàng liền đi tới chỗ Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết.
Kết quả không chờ nàng tới bên người Nhâm Tiểu Túc, thiếu niên đã mở mắt ra, bình tĩnh nhìn nàng!
Loại bình tĩnh kia như có lực lượng vô hình khiến nữ sinh vô thức lùi bước.
Vốn nàng muốn nói với Nhâm Tiểu Túc, bọn họ đang chơi trò chơi, hắn để cho nàng hôn một cái là được.
Nhưng làm thế nào nàng cũng không thể mở lời.
Nữ sinh xoay người, đồng bạn thấy nàng thất thần liền nghi ngờ nói:
– Làm sao vậy, trông ngươi sợ hãi thế?
Có nam sinh đứng lên:
– Có phải họ nói gì khó nghe không?
Nhìn qua bộ dáng như chuẩn bị làm chuyện trượng nghĩa.
Nữ sinh chỉ có thể nói không sao, là nàng nhát gan, đối phương cũng không nói gì cả.
Mà phía bên Nhâm Tiểu Túc, Chu Nghênh Tuyết thấy nữ hài sợ hãi về chỗ thì cười ha hả:
– Lão gia, có tiện nghi sao không chiếm?
Nhâm Tiểu Túc nhìn nàng một cái:
– Ta đã có người trong lòng.
Lời này khiến Chu Nghênh Tuyết sững sờ, vì có người thích nên hắn chủ động cự tuyệt người khác phái?
Lúc Chu Nghênh Tuyết còn ở Dương thị, nàng từng gặp qua rất nhiều nam nhân muốn chiếm tiện nghi nữ nhân.
Mà rõ ràng thiếu niên trước mắt này rất cường đại, cường đại tới khiến nàng phải nhìn từ dưới lên.
Không phải dục vọng người như vậy sẽ rất lớn à.
Như thế mới là người bình thường chứ!
Cũng đúng, Nhâm Tiểu Túc đâu phải người bình thường.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:
– Nếu đám người đó mà tới Chu thị thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
Không phải ai cũng sẽ nhường nhịn tập đoàn Thanh Hòa và tổ chức Kỵ Sĩ.
Ở nơi hoang dã mà uống thành như thế thì khác nào tìm chết.
– Trung Nguyên yên ổn chứ không như Tây bắc và Tây nam chúng ta…
Chu Nghênh Tuyết cười nói:
– Nhìn chung, nơi hoang dã cũng an toàn hơn chỗ của chúng ta một chút.
Như chứng minh cho lời của Nhâm Tiểu Túc, bỗng có tiếng chân giẫm vào cành khô phát ra từ rừng cây.
Những người khác nghe âm thanh này không suy nghĩ nhiều nhưng Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu kiểm tra súng ống.
Chương 515: Bắt Cóc
Trong tiếng ầm ỹ của nam nữ sinh, âm thanh cành khô bị giẫm gãy cũng không rõ ràng.
Nhâm Tiểu Túc thuần thục mở chốt súng trường, vào đầy đạn, dưới ánh lửa trại chiếu rọi trong có phần nặng nề.
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu, hắn phát hiện Chu Nghênh Tuyết đã móc súng lục ra:
– Ngươi cũng nghe thấy?
– Không có…
Chu Nghênh Tuyết kinh ngạc:
– Nghe thấy cái gì? Ta thấy ngươi cầm súng nên cầm theo thôi.
Chẳng lẽ ngươi muốn cướp bóc đám sinh viên Thanh Hòa này, ta thấy bộ dáng đám người này cũng có tiền lắm đấy…
Nhâm Tiểu Túc:
– ? ? ?
Sao lại thành chuẩn bị đánh cướp rồi?!
Nhâm Tiểu Túc cạn lười:
– Để phòng, có người đang lặng lẽ tới gần, cũng không biết có phải truy sát chúng ta hay đám sinh viên này.
Xác suất truy sát chúng ta nhỏ hơn.
Theo Nhâm Tiểu Túc, chung quy họ vừa làm một vố lớn ở hàng rào 73.
Tuy Chu Hi Long không phải người chấp chính Chu thị nhưng cũng là một nhân vật quan trọng.
Về sau hắn lại giao ghi âm cho La Lam, vạn nhất La Lam để lộ thì khả năng cao Chu thị sẽ truy sát họ.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy xác suất này rất nhỏ, vì hắn cảm thấy La Lam sẽ không lộ chuyện.
Đây là một loại tin tưởng với năng lực làm việc của La Lam.
Mập mạp kia không đứng đắn thật đấy, thế nhưng từ trước tới giờ, một khi bắt tay vào làm việc thì rất đáng tin.
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Vậy lỡ mà tới tìm đến đám sinh viên kia, chúng ta có giúp họ không?
– Không giúp…
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Ở nơi hoang dã, khôn sống mống chết, người thích nghi sẽ sống, chẳng việc gì phải giúp đỡ người xa lạ cả.
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi:
– Lão gia, ngươi thật lãnh khốc…
Lúc này, người ân núp tới ngày càng gần, rừng cây được đống lửa chiếu sáng giúp Nhâm Tiểu Túc thấy được lá cây lờ mờ chuyển động, bóng đen không ngừng tiến tới, không chỉ có một người!
– Chú ý xung quanh, là một đoàn người…
Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nói:
– Cẩn thận bị bao vây, số lượng dự đoán tầm 10 đến 20 người.
Bất quá việc khiến Nhâm Tiểu Túc có phần an tầm là hắn không phải mục tiêu của đám người này.
– Chúng ta làm sao bây giờ?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
– Đi, thừa dịp họ không chú ý thì rời khỏi đây.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Kết quả không chờ hai người kịp rời đi, Nhâm Tiểu Túc chợt nghe thấy tiếng bước chân vang lên gần mình.
Dường như đoàn người này cũng đã bao vây luôn cả họ.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
– Đội ngũ này được huấn luyện nghiêm chỉnh, sao loại binh sĩ này lại xuất hiện ở đây?
Rõ ràng đối phương không chỉ là thổ phỉ lông lá tạm thời nảy sinh lòng tham mà đã sớm có dự mưu phục kích.
Vào lúc này, đội ngũ tiếp cận đám sinh viên chậm rãi đi ra với trận hình hình quạt.
Rõ ràng họ không để đám sinh viên này vào mắt, đây là muốn một mẻ hốt gọn mà.
Sau khi lộ diện, đối phương của không nổ súng ngay.
Hứa Chất là người đầu tiên phát hiện kẻ địch, vì hắn luôn bảo trì thanh tỉnh.
Thế nhưng không chờ hắn kịp cần súng lên, Hứa Chất đã phát hiện bản thân bị mấy họng súng ngắm lấy, không dám động đậy.
Một người cầm súng chậm rãi đi tới đá văng súng bên cạnh Hứa Chất ra.
Mà đám sinh viên chớp nhoáng say bên cạnh đã bị dọa cứng người.
Họ không kịp phản ứng.
Sinh viên nhanh chóng nói:
– Có hiểu lầm gì không, chúng ta chỉ là sinh viên bình thường thôi mà.
Đám khách không mời này đều mang giày tác chiến, áo chống đạn, mỹ giáp chống đạn, súng ống cũng là loại A12 m16 đắt đỏ với tầm sát thương chừng 900 mét.
Trên mũ giáp còn có dụng cụ nhìn xuyên đêm và bộ đàm.
Chỉ giá cả của bộ đồ này thôi đã không phải thứ thổ phỉ có thể mua nổi, mà nếu thổ phỉ có tiền đi nữa cũng chẳng thể mua được.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc hăng hái nhìn đám binh sĩ trước mặt.
Nếu đối phương không cho hắn chạy, vậy hắn không chạy.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Có nhìn ra được đây là người phương nào không?
– Dong binh…
Chu Nghênh Tuyết nói tiếp:
– Chuyên làm mấy chuyện bẩn thỉu.
Có tổ chức đáng biểu dương như An Kinh tự thì tất nhiên cũng có tổ chức chuyên làm chuyện bẩn thỉu.
Đương nhiên, từ trước tới những tổ chức này làm việc đều có kế hoạch, mà người trong tổ chức cũng nổi danh liều mạng.
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu, tới Trung Nguyên hắn càng học hỏi thêm nhiều kiến thức.
Hắn âm thầm đếm số lượng, 15 người, không đủ một tổ tác chiến bình thường, thế nhưng đối phương kết hợp 10 phần chặt chẽ.
Lúc này, một người trong đám dong binh đoàn đưa cho Hứa Chất một cái điện thoại vệ tinh:
– Gọi cho cha ngươi, tiền chuộc 10.000.000 triệu đồng tiền mặt, phải có sau một ngày.
Lúc này, cả đám sinh viên đều hiểu rõ.
Không phải hiểu lầm mà đối phương là có chuẩn bị để tới, đây là đám cướp chuyên nghiệp.
Nam sinh khoe khoang với nữ sinh mình mang theo súng khi nãy nay chẳng dám hó hé nửa lời.
Trên thực tế, trên người họ còn cất giấu súng lục, thế nhưng ngay cả dũng khí rút súng họ cũng chẳng có.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy chuyện này rất bình thường, dù sao đối phương cũng có nhiều súng hơn đám sinh viên kia.
Có người theo bản năng nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả họ thấy Nhâm Tiểu Túc bị 6 cây súng chĩa vào thì nhất thời tuyệt vọng.
Hứa Chất bình tĩnh:
– Muốn tiền mặt? Ngươi dám đi lấy?
– Lấy thế nào ngươi không cần quan tâm…
Dong binh kia nói tiếp:
– Chúng ta huy động ngừng này binh lực, không lời thêm ít tiền thì khó ăn nói với đám anh em.
– Lấy tiền rồi, ngươi sẽ thả chúng ta về?
Hứa Chất hỏi.
– Đương nhiên, chúng ta coi trọng chữ tín.
Dong binh cười nói.
– Ngươi không sợ bị Kỵ Sĩ truy sát?
Hứa Chất hỏi lại.
– Kỵ Sĩ cũng không bán mạng vì Hứa gia các ngươi.
Dong binh cười lạnh.
Lời này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi kinh ngạc.
Chẳng lẽ Kỵ Sĩ và Thanh Hòa không phải là một? Dường như dong binh này hiểu khá rõ nội tình bên trong
Hứa Chất nghĩ nghĩ:
– Các ngươi có thể tới nơi này, canh thời gian chuẩn như vậy, ta có thể hỏi một chút là ai tiết lộ tin tức không.
Ngươi nói ta biết, ta lập tức gọi cho cha ta.
Ngươi xem thử đi, chúng ta đang nằm trên tay ngươi, đây chỉ là yêu cầu nho nhỏ thôi.
Dong binh vui vẻ, chỉ chỉ mập mạp bên cạnh Hứa Chất:
– Bạn tốt của ngươi, chúng ta đám ứng, sau khi xong chuyện sẽ cho hắn 2.000.000 đồng.
Hứa Chất nhìn mập mạp lắc đầu:
– Bảo hổ lột da a.
Cả đám sinh viên đều nhìn mập mạp.
Trên mặt họ có chút khó tin, họ không người trong nhóm bạn của mình lại có nội ứng, phải biết họ đều là bạn học với nhau cả!
Bấy giờ, đám người mới nhớ lại, tên mập này rủ họ uống rượu, thì ra đã có tính toán từ trước.
Mập mạp hoảng hốt:
– Là thúc thúc kêu ta làm thế, ta cũng không muốn đâu.
Dong binh cười nói:
– Tiền không phải ngươi muốn hả? Thúc thúc cũng ngươi đâu có đề nghị.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu, xem ra theo thời gian, tập đoàn Thanh Hòa đã dần thay đổi, đã không còn bền chắc như trước.
Bất quá, nhìn đối phương hẳn không có ý lưu lại người sống.
Vì đối phương hành động quá mức trắng trợn.
Chương 516: Lão Gia, Xong Rồi
Nhóm dong binh nhìn chằm chằm đám sinh viên bên đống lửa.
Người cầm đầu nói với bộ đàm:
– Tình huống chỗ các ngươi thế nào, một nam một nữ kia ra sao?
– Thân phận không rõ, không phát hiện thẻ thân phận, đang chuẩn bị soát người xem có vũ khí không.
– Cẩn thận một chút, đừng gây ra chuyện gì.
Người có thể độc hành ở nơi hoang dã sẽ không đơn giản.
– Có cần xử lý sạch sẽ luôn không?
Thủ lĩnh dong binh nghĩ nghĩ:
– Thẩm vấn trước, nhìn xem hai người họ là ai.
Nói xong, hắn lại thấp giọng bổ sung một câu:
– Nếu không có thân phận đặc biệt gì, trực tiếp giết chết.
Hứa Chất nhìn nhóm dong binh, bình tĩnh nói;
– Nếu ta kêu cha cho các ngươi gấp đôi tiền.
Các ngươi có thể giúp ta giết nội ứng cùng thúc thúc của hắn không?
Dong binh nở nụ cười:
– Sau đó sẽ không truy đuổi chúng ta đúng không? Được nha!
– Vậy để ta gọi điện thoại…
Hứa Chất nói:
– Ngay bây giờ.
Dong binh đưa điện thoại vệ tinh cho Hứa Chất, Hứa Chất nhìn thoáng qua điện thoại, mỉm cười nói:
– Là điện thoại vệ tinh của tập đoàn chúng ta bán a.
Nói xong, Hứa Chất không do dự nữa mà bấm gọi cho cha hắn.
Có điều khiến tất cả mọi người ngoài ý muốn là, thái độ và lời nói của Hứa Chất hoàn toàn bất đồng.
– Cha, ta đã bị bắt cóc.
Chủ mưu là Vương Bách Quân và thúc thúc Vương Bỉnh Quân của hắn.
Không cần cứu chúng ta, họ đã chuẩn bị giết người diệt khẩu.
Cha, giữ gìn sức khỏe.
Nói xong, Hứa Chất cúp máy.
Thủ lĩnh dong binh vỗ tay tán thưởng:
– Nghe nói người của tập đoàn Thanh Hòa luôn mạnh mẽ.
Cuối cùng hôm nay cũng được thấy tận mắt, còn được xem tiết mục phụ từ tử hiếu nữa.
Bất quá không sao, chỉ cần ngươi còn sống, cha ngươi nhất định sẽ giao tiền chuộc.
Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, chỉ cần còn một phần vạn hy vọng, họ nhất định sẽ trả giá hết thảy vì con mình.
Hứa Chất hé miệng nhưng không biết phải nói gì.
Vào đúng lúc này, tiếng kêu đau trầm thấp vang lên từ máy liên lạc.
Thủ lĩnh dong binh ngẩng đầu nhìn hướng của đám Nhâm Tiểu Túc, kết quả đống lửa ở chỗ đó đã tắt.
Bên cạnh tro tàn là đồng đội dong binh té ngã trên mặt đất.
Dường như một nam một nữ đã dựa vào sự thu hút khi Hứa Chất gọi điện thoại mà chống trả.
Mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt khiến đồng đội dong binh còn chẳng kịp kêu cứu.
Rốt cuộc đối phương là ai?!
Một dong binh giơ súng, chậm rãi nhích tới gần, kết quả thủ lĩnh dong binh lớn tiếng nói:
– Đừng đi qua! Không được phân tán!
Đáy lòng thủ lĩnh dong binh như bị dội nước lạnh, năng lực tác chiến cá thể mà mạnh mẽ như thế thì chỉ có thể là siêu phàm giả mà thôi.
Lúc này, họ chỉ còn 9 người, nếu lại phân tán chỉ càng đem tới nhiều cơ hội hơn cho đối phương!
– Dẫn Hứa Chất đi, những người khác giết chết.
Lùi lại với ta.
Thủ lĩnh dong binh thấp giọng nói.
Kết quả hắn vừa dứt lời, trong rừng cây vang lên tiếng súng ầm ầm.
Ngục của thủ lĩnh dong binh xuất hiện một lỗ máu, một dong binh khác hoảng hốt hô:
– Là tay súng bắn tỉa! Trong rừng có tay súng bắn tỉa!
Trong lúc nói chuyện, đội ngũ dong binh có thêm 4 người nữa bị đánh lén.
Viên đạn quỷ dị chẳng biết tới từ đâu, y như tử thần đòi mạng.
Mà lúc này, Nhâm Tiểu Túc phát hiện một ưu điểm khác của Hắc thương, chính là nó không phát ra tia lửa.
Phải biết, đa phần tay súng bắn tỉa lộ diện đều do tia lửa xẹt ra từ phản ứng ma sát trong lúc bắn súng, tia lửa này cực kỳ dễ thấy.
Cho nên, một cây súng không cần đạn mà còn chẳng có tia lửa thì chắc chắn là một vũ khí lợi hại.
Một dong binh hô to:
– Đừng nổ súng nữa, bằng không ta giết sạch đám sinh viên này.
Bấy giờ, một giọng nữ cười nói:
– Giết đi, dù sao cũng đâu liên quan gì tới chúng ta.
Ngay lúc họ muốn rời đi thì mặt đất bỗng xuất hiện dây leo.
Năm dong binh còn lại bị chúng quấn lên, không chỉ có thế, dây leo như xuất hiện từ không khí, không ngừng trói đám dong binh kia lại, nháy mắt đã trườn lên tới cổ của họ.
Có dong binh rút chủy thủ muốn cắt dây leo nhưng một dây leo khác đã kéo tay hắn lại.
Day leo này chắc chắn hơn dây leo bình thường nhiều.
Nhâm Tiểu Túc thầm nói, lúc trước hắn đã xem nhẹ Chu Nghênh Tuyết rồi.
Năng lực dây leo cũng không tính là yếu, nếu giao đấu với siêu phàm giả thì có chút quá sức, thế nhưng đối phó với người bình thường thì vẫn rất lợi hại.
Đợi đám dong binh kia bị trói lại hết, Chu Nghênh Tuyết mới chậm rãi xuất hiện dưới ánh lửa.
Nàng cười nhẹ nhàng, nhìn năm tên dong binh:
– Còn muốn giết ta?
Hứa Chất ngơ ngác nhìn Chu Nghênh Tuyết, chỉ thấy dưới ánh lửa, nàng chẳng khác nào tinh linh khiến lòng người rung động.
Dù đối phương vừa mới giết người xong nhưng thủ đoạn bạo lực kết hợp với khí chất xinh đẹp kia khiến nam nhân khó lòng mà kiềm chế.
Chỉ thấy Chu Nghênh Tuyết quay đầu cười với Hứa Chất:
– Được rồi, họ muốn giết ngươi, ta lại cứu ngươi.
Họ muốn 10.000.000 triệu đồng, ta chỉ cần 2.000.000 đồng, hẳn là không quá đáng nhỉ?
Hứa Chất lấy lại trấn định, hoảng hồn:
– Không quá phận, không quá phận.
– Vậy ngươi mau gọi điện cho cha ngươi, đem tiền tới thanh toán đi.
Chu Nghênh Tuyết cười nói.
Lúc này, Hứa Chất nhanh chóng nhặt điện thoại vệ tinh trên mặt đất lên:
– Cha, ta đã được người cứu, khoogn rõ thân phận đối phương.
Họ đã giết 15 tên cướp, muốn 2.000.000 đồng tiền thù lao.
Dường như người trong điện thoại nói gì đó, Hứa Chất ngẩng đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Số tài khoản?
– Ngân hàng Vương thị, tài khoản 1377799…
Chu Nghênh Tuyết cười càng thêm vui vẻ:
– Tuy không cách nào kiểm tra thực hư việc ngươi đã gửi chưa.
Thế nhưng ta tin tập đoàn Thanh Hòa sẽ không gạt chút tiền lẻ này.
– Nhất định sẽ không…
Hứa Chất ung dung nói:
– Xin hỏi vị cô nương…
– Không cần biết danh tánh, chúng ta sẽ không gặp lại…
Chu Nghênh Tuyết tủm tỉm, nàng liếc tên mập còn sống, nói:
– Có muốn ta thay ngươi giết hắn không.
Người này giá 500.000 đồng… Được rồi, không đáng nhiều tiền như vậy, 250.000 đồng đi.
Hứa Chất nói khẽ:
– Cám ơn cô nương, ta tự động có an bài với người này.
– Được rồi…
Chu Nghênh Tuyết vì bỏ lỡ một chuyện làm ăn mà cảm thấy đáng tiếc. nàng xác nhận năm tên dong binh đã bị siết cổ chết thì quay đầu hô to vào rừng cây:
– Lão gia, công việc xong rồi!
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết đi tới thân cây, lắc mình biến mất.
Hứa Chất ngơ ngác nhìn bóng lưng Chu Nghênh Tuyết, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Những sinh viên của Thanh Hòa cũng không khỏi kinh ngạc.
Đêm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, cho nên đầu có của họ vẫn còn chưa theo kịp.
Một màn giết người của nữ siêu phàm giả kia khiến họ kinh hồn bạt vía.
Thế nhưng họ không nghĩ tới, cô nương này còn có một lão gia…
Cho nên, lão gia trong miệng nữ siêu phàm giả kia chính là thiếu niên trầm mặc ít nói đó?!
Chương 517: Thế Giới Bên Ngoài
Hứa Chất cũng không vội dẫn theo đám sinh viên rời đi mà lẳng lặng ngồi ở chỗ cũ chờ cứu viện.
Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn ôm súng trường chĩa vào tên mập mạp đã bán đứng mình kia, một giây cũng chẳng buông lỏng.
Có người chợt nhớ tới một tin đồn thú vị lúc trước, nói về một nam sinh ưu tú năm nhất theo đuổi một nữ sinh chuyển trường.
Kết quả cô gái kia bảo, sinh viên Thanh Hòa đều là đóa hoa trong nhà ấm.
Nữ sinh trong truyền thuyết kia chính là Dương Tiểu Cận, nguyên văn của nàng là: “Ngươi cảm thấy chủ tịch hội sinh viên ưu tú là vì các ngươi không có cơ hội nhìn thế giới bên ngoài.
Còn người ta thích kia, từ trước tới nay hắn chưa từng là đóa hoa trong nhà ấm.”
Hứa Chất chính là chủ tịch hội sinh viên kia…
Bản thân Hứa Chất đã ưu tú, lại còn là người Hứa gia, cho nên từ nhỏ hắn đã là một thành viên chói mắt trong trường học.
Khi Hứa Chất nghe được lời đồn này chỉ cười cười mà thôi.
Kết quả nữ sinh năm cuối thích Hứa Chất lại chạy tới chất vấn cô gái kia.
Ngươi nói sinh viên Thanh Hòa của chúng ta đều là đóa hoa trong nhà kính?
Cuối cùng nữ sinh nọ vẫn trả lời như trước.
Hiện tại, Hứa Chất bỗng nhớ tới nữ sinh kia, cũng ý thức được, thì ra hắn đúng là đóa hoa trong nhà kính thật.
Chỉ là không biết cô gái kia là dạng người gì, có lợi hại như thiếu niên mình vừa gặp không?
Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thân ảnh của Chu Nghênh Tuyết, cô gái tản mát ra khí tức nguy hiểm đột ngột xuất hiện rồi cứu hắn, bỗng hiện lên trong suy nghĩ của Hứa Chất.
Loại nữ nhân như thế lại là nha hoàn của người khác.
Sau khi Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết rời đi, một đoàn xe khác tiến tới.
Hứa Chất đứng lên nói:
– Cha, sao ngươi lại đích thân tới đây?
Ba Hứa Chất nhìn một vòng, phát hiện những sinh viên khác đều không sao thì cười nói:
– Ta tới đón ngươi về.
Hứa Chất hỏi:
– Còn Vương Bỉnh Quân….
– Đã khống chế, tên mập này là Vương Bách Quân?
Ba của Hứa Chất cười nói với tùy tùng bên cạnh:
– Mang về nhốt vào ngục giam, đừng để hắn đi lung tung nữa.
Nhốt chung một chỗ với thúc thúc của hắn.
Đúng rồi, người cứu con đâu?
Hứa Chất nhìn hương đám Chu Nghênh Tuyết rời đi, có chút mất mác nói:
– Họ giết đám cướp xong thì rời đi rồi.
– Có biết thân phận họ không?
Ba của Hứa Chất cau mày hỏi.
– Không biết…
Hứa Chất lắc đầu:
– Không có dấu hiệu nào cả.
Thậm chí ta còn không nhìn rõ tướng mạo thiếu niên kia.
Bất quá nếu gặp lại, ta sẽ nhận ra.
Vì thiếu niên kia có khí chất trong bình tĩnh lại tràn ngập sức mạnh độc nhất vô nhị.
Sau khi đám học sinh được cứu thì nghỉ ngơi vài hôm rồi quay lại trường học.
Lúc này, chuyện chủ tịch hội sinh viên Hứa Chất suýt bị bắt cóc ở trong rừng đã sớm truyền đi khắp nơi.
Chung quy, lúc ấy có gần mười sinh viên chứng kiến.
Loại kinh nghiệm khó có được này khiến đám sinh viên không nhịn được mà trợn mắt khoe khoang khắp nơi.
Hơn nữa, Hứa Chất cũng chẳng bảo không được nói việc này ra.
Chuyện này rất nhanh truyền khắp trường học, chủ tịch hội sinh viên là vai chính trong câu chuyện tất nhiên bị chú ý.
Hơn nữa, biểu hiện kiên cường khi đối mặt đám cướp của Hứa Chất cũng nhận được sự tán dương của toàn thể sinh viên.
Không phải ai cũng có bản lĩnh thản nhiên khi đối mặt với họng súng.
Nữ hài thích Hứa Chất tất nhiên sẽ cảm thấy bản thân không thích nhầm người.
Qua việc này, thanh danh của Hứa Chất của Thanh Hòa liền nặng hơn một chút.
Mặc kệ trước đây năng lực hắn thế nào, ít nhất cũng có mấy phần quyết đoán.
Nhưng Hứa Chất chỉ là một điểm nhấn trong câu chuyện này mà thôi.
Nhân vật khiến đám sinh viên hứng thú hơn là một nam một nữ cứu Hứa Chất kia.
Nghe nói lúc ấy Hứa Chất được một nữ siêu phàm cứu giúp, đối phương đi ra khỏi rừng cây, khí chất phiên hãi, ánh mắt thu thủy
Cô gái ấy có thể điều khiển thực vật gắt gao trói chặt đám dong binh, sau đó xoắn nát chúng.
Việc Chu Nghênh Tuyết chiếm đóng cây táo như rơi vào quên lãng.
Mọi người chỉ nhớ rõ bộ dáng đại khai sát giới của nàng thôi.
Nhưng đây cũng chưa phải trọng điểm của chuyện xưa, trọng điểm là, nữ siêu phàm giả này còn có một vị lão gia.
Sinh viên nghe chuyện xưa buồn bực nói:
– Có gia gia* thì có gì khác lạ đâu.
Việc này rất bình thường mà, ta cũng có gia gia nè.
Ba ta gọi ba của ông ấy là gia gia, mẹ ta gọi ba của bà ấy là gia gia…
*Này là một dạng từ đồng âm của tiếng Hoa
Sinh viên kể chuyện sững sờ:
– Không phải gia gia.
Lão gia mà cô gái này nói có tuổi rất nhỏ.
Nói không chừng còn nhỏ hơn cả chúng ta nữa đấy.
Lão gia trong nha hoàn và lão gia cơ.
Sinh viên nghe chuyện xưa bừng tỉnh đại ngộ:
– Thì ra là lão gia a!
Đối với những đệ tử được nuôi trong nhà kính này mà nói, chuyện xưa như vầy đã đủ ly kỳ rồi.
Trong rừng, thiếu niên là tay súng bắn tỉa thần bí dẫn theo đại nha hoàn là siêu phàm giả là ước mơ của rất nhiều người
Nam sinh nào mà không muốn trở thành thiếu niên thần bí kia.
Tỉnh chưởng quyền thiên hạ, say nằm gối mỹ nhân.
Nghĩ một tí là thấy kích thích rồi.
Nữ sinh lại cảm thấy, đi theo một thiếu niên như vậy lưu lạc chân trời góc bể cũng rất xứng đáng.
Đương nhiên, chuyện xưa này cũng khiến đám sinh viên đại học hiểu rằng, thì ra thế giới bên ngoài vừa thần kỳ lại vừa nguy hiểm như thế.
Lúc này, Dương Tiểu Cận cũng nghe chuyện xưa.
Nữ sinh trong phòng học hào hứng bừng bừng thảo luận, chỉ có nàng là ngồi trong một góc.
Lúc nói chuyện phiếm, một nữ sinh kích động nói:
– Tay súng bắn tỉa đó nha, nhất định thiếu niên rất đẹp trai, lại còn mạnh mẽ và bí ẩn nữa.
Ta thật muốn trở thành nha hoàn của hắn! Tuy nghe có phần phong kiến nhưng cũng đâu tệ.
Đương nhiên, các nàng ấy cũng không biết, Dương Tiểu Cận ngồi kế bên mình chính là tay súng bắn tỉa trên đỉnh kim tự tháp trong ngành.
Bỗng nhiên, có nữ sinh quay đầu hỏi Dương Tiểu Cận:
– Tiểu Cận, ngươi là người bên ngoài Lạc thành.
Ở ngoài có hình dạng thế nào, có nguy hiểm như lời họ nói không?
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nhìn các nàng:
– So với họ nói thì nguy hiểm hơn một chút.
Đối với người như Dương Tiểu Cận mà nói, dường như thế giới bên ngoài cũng không quá bí ẩn.
Thế giới trong mắt nàng nguy hiểm hơn gấp ngàn vạn lần so với thế giới trong mắt những nữ sinh kia.
Ngươi không giết người sẽ bị người giết.
Có nữ sinh cười nói:
– Lúc trước ngươi nói không thích đóa hoa trong nhà kính.
Vậy còn tay súng bắn tỉa kia?
Dương Tiểu Cận nói:
– Ta đã có người mình thích.
Nói xong, Dương Tiểu Cận cúi đầu làm bài tập, chuẩn bị bài học ngày hôm nay.
Hạc giấy nàng chờ vẫn chậm chạp không tới, vì thế Dương Tiểu Cận chỉ có thể ngoan ngoãn học tập.
Vào lúc này, một nữ sinh nhỏ giọng nói thầm:
– Người ngươi thích chắc chắn không lợi hại như thiếu niên này.
Chương 518: Phất Nhanh Trong Một Đêm
Chu Nghênh Tuyết một mình quay lại chợ đêm.
Vốn nàng và Nhâm Tiểu Túc đã tới gần chợ đêm rồi, kết quả Nhâm Tiểu Túc nói một nam một nữ quay về thì quá lộ.
Đây vốn là chợ đêm được Thanh Hòa quản lý.
Nếu Hứa Chất có tâm nhất định sẽ dựa vào đặc điểm mà tìm người.
Nhưng đấy là chuyện tiếp theo, kỳ thật Hứa Chất có tìm được họ không cũng không sao.
Nhưng chuyện Nhâm Tiểu Túc dùng súng ngắm cứu Hứa Chất mà tới tai Chu thị thì không tốt lắm.
Dù sao Chu thị cũng là một tập đoàn nổi danh ở Trung Nguyên.
Nếu họ muốn tìm ai trả thù thì đấy chẳng phải việc nhỏ gì.
Ngay cả khi Chu Nghênh Tuyết một mình quay về chợ đêm cũng phải ru rú trong khách sạn mỗi ngày, mỗi lần ra ngoài đều sẽ mặc quần áo kín kẽ.
Lúc này đã sang thu, mặc dày rồi quấn khăn lụa, đeo kính râm lên cũng không bị để ý.
Sau khi ngủ đông trong khách sạn vào ngày, rốt cục Chu Nghênh Tuyết cũng không nhịn được nữa.
Nàng mặc đồ kín kẽ rồi chạy tới ngân hàng của chợ đêm để kiểm tra tài khoản của mình.
Nàng mặc đồ kín kẽ là vì Nhâm Tiểu Túc nói, tập đoàn nhất định không bỏ qua tin tức quan trọng như vậy, nhất định sẽ có camera được đặt ở nói bí mật.
Tới nơi, Chu Nghênh Tuyết vừa vào liền ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy có hai người đứng trước máy rút tiền tự động, mặc đồ còn kín hơn cả nàng nữa.
Nhìn động tác thuần thục của đối phương hẳn không chỉ mới một hai lần thôi đâu.
Chu Nghênh Tuyết tự nhủ trong lòng, nhìn loại đề phòng lão luyện của những người này, chẳng lẽ điều Nhâm Tiểu Túc nói là đúng?
Chu Nghênh Tuyết đứng trước máy rút tiền, điền số tài khoản và mật mã vào.
Đầu tiên nàng check tiền trong tài khoản.
Bên trong có 4.000.000 đồng, 1.000.000 trong đó là nhiệm vụ đầu tiên nàng nhận được. 1.000.000 tiếp theo là thù lao cho nhiệm vụ ám sát Chu Hi Long.
Việc này nói rõ An Kinh tự đồng ý hành động lần này đã thành công, hơn nữa nàng cũng nhận được một cơ hội được An Kinh tự bảo vệ.
Còn 2.000.000 đồng là tiền trả ơn của Hứa Chất.
Tiếp theo Chu Nghênh Tuyết vào tài khoản của Ngô Đồng.
Bấy giờ hai mắt nàng tỏa sáng, tổng số tiền trong tài khoản của Ngô Đồng là 5.300.000 đồng!
Nói thật, Chu Nghênh Tuyết không ngờ Ngô Đồng lại có nhiều tiền như vậy, suy nghĩ một chút liền thấy đúng.
Ngô Đồng là sát thủ cấp A nổi tiếng từ lâu, lại có nội ứng trong Chu thị, làm nhiệm vụ tất nhiên thuận buồm xuôi gió hơn.
Có nhiều tiền cũng là chuyện bình thường.
Xem xong tài khoản của Ngô Đồng, Chu Nghênh Tuyết lâm vào trầm tư.
Phải biết, hiện tại nàng đã có 9.300.000 đồng.
Dù là ở đâu, nàng cũng có thể sống xa hoa cả đời.
Vậy nàng có nên tiếp tục sống trên đầu lưỡi đao nữa không?
Coi như nàng ôm tiền chạy trốn thì dựa vào thái độ lúc trước của Nhâm Tiểu Túc mà nói, hắn sẽ không đuổi theo nàng tới chân trời góc bể.
Nàng còn gì phải lo nữa.
Chu Nghênh Tuyết đứng trước máy rút tiền ngây người nửa ngày.
Nàng không quan tâm thái độ của Nhâm Tiểu Túc với số tiền này, điều nàng lo nhất là việc bị Nhâm Tiểu Túc truy sát.
Thiếu niên kia tạo cho nàng cảm giác chẳng khác nào một tòa nui lớn khó vượt qua.
Thậm chí chỉ cần nàng có ý nghĩ đối kháng, hai bên thật sự đối địch thì điều đầu tiên Chu Nghênh Tuyết làm là chạy trốn chứ không phải chống trả.
– Có nên đi hay không đây?
Chu Nghênh Tuyết vùng vẫy như thế một hồi, vốn nàng tưởng có thể an tâm làm đại nha hoàn cho thiếu niên kia rồi.
Thế nhưng khi nhìn thấy số tiền này, Chu Nghênh Tuyết không khỏi động tâm.
Chung quy, nếu gặp lại Nhâm Tiểu Túc, hắn sẽ lấy hết tám phần.
Chu Nghênh Tuyết cắn răng rời khỏi ngân hàng:
– Mắc gì chia cho mình nhiều dữ vậy.
Thật là… Nếu cho mình thêm một phần nữa thì mình đâu cần xoắn xuýt thế này!
Khi Chu Nghênh Tuyết quyết định bỏ trốn, nàng lại do dự.
Đơn giản là trong loạn thế, chưa có người nào cho nàng cảm giác an toàn như Nhâm Tiểu Túc.
Đi theo Nhâm Tiểu Túc sẽ không giống như trước nữa, dù đang ở trên mái nhà chấp hành nhiệm vụ, nàng cũng có thể an ổn cắn hạt dưa.
Nói thật, khi ấy Chu Nghênh Tuyết thật sự cảm thấy chỉ cần có Nhâm Tiểu Túc, nhiệm vụ nhất định sẽ hoàn thành, hơn nữa còn không có gì nguy hiểm cả.
Chung quy hàng rào 73 cũng chưa chắc tốt hơn hàng rào 146, thiếu niên kia là người đã tiêu diệt cả một hàng rào…
Cảm giác an toàn rất quan trọng trong loạn thế, hoặc nói, rất quan trọng với Chu Nghênh Tuyết nàng.
Hơn nữa, lão gia còn là người rất tốt nha.
Tuy mặt lạnh nhưng trong lòng lại ấm áp.
Nếu ngày nào đó nàng xảy ra chuyện ngày ý muốn, Nhâm Tiểu Túc sẽ cứu nàng, đúng không?
Nghĩ đi nghĩ lại, bước chân Chu Nghênh Tuyết không tự chủ đi tới khách sạn rồi.
Chu Nghênh Tuyết thở dài:
– Nếu đã tới đây thì không bằng an ổn chờ lão gia quay lại…
Cảm giác làm nha hoàn, dường như cũng không tệ…
Vừa nghĩ tới đây, bỗng dưng tâm tình Chu Nghênh Tuyết thả lòng, quay đầu chạy tới sòng bạc của chợ đêm.
Kiếm được tiền thì phải tiêu tiền thôi!
Sau khi Chu Nghênh Tuyết vào sòng bạc, nàng chỉ đổi 500 thẻ đánh bạc rồi nắm trong tay, xem xét người ngày cũng chẳng đánh ra được…
Không vì điều gì khác, chỉ là nghĩ tới việc tiêu tiền thì trong lòng liền đau, vạn nhất thua bạc rất đáng trách a.
Cuối cùng, Chu Nghênh Tuyết lại đổi thẻ đánh lại thành tiền, trực tiếp quay lại phòng khách tắm rửa.
Lúc nàng đổi thẻ thành tiền, nhân viên sòng bạc không hỏi trợn trắng mắt.
Ngay sau khi Chu Nghênh Tuyết rời đi, Hương Thảo của An Kinh tự đứng trước cửa, nói với tai nghe:
– Nhìn không giống người xấu.
Ta cho rằng nhiệm vụ ở hàng rào 73 không có vấn đề gì.
Hơn nữa, Chu thị cũng tuyên bố họ đánh gục cả bốn người kia, hết thảy đều hợp lý.
Kết quả trong tai nghe phát ra âm thanh:
– Ta cảm thấy sát thủ cấp A này có vấn đề.
Chung quy hai lần nàng làm nhiệm vụ thì toàn bộ đồng đội đều bỏ mạng.
– Vậy chờ khi nào có cơ hội lại quan sát tiếp.
Hiện tại ta phải chấp hành nhiệm vụ khác.
Hương Thảo nói.
Lúc này, Hương Thảo mặc tây trang màu đen cùng cà vạt, nhìn qua rất giống một thiếu niên anh tuấn đẹp trai bình thường.
Thậm chí còn có điểm giống ngưu lang đứng đầu trong mấy quán ngưu lang nữa.
Hơn nữa còn là loại hình mà các bà thím yêu thích.
– Đúng rồi…
Đột nhiên Hương Thảo hỏi:
– Sát thủ cấp D gây chuyện ở hàng rào 61 sau rồi.
À không, hắn đã thăng cấp rồi?
Âm thanh vang lên từ tai nghe:
– Dường như người kia đã mất tích rồi.
– Có khả năng đã dùng di động của người khác làm nhiệm vụ không? Điều tra thêm gần đây có tình huống nào tương tự không?
Hương Thảo hỏi.
Không tra thì thôi, kết quả một khi tra, Anh kinh tự chợt phát hiện nhiệm vụ cấp D ở hàng rào 73 cũng xuất hiện tình huống tương tự: Một thời gian dài đã không hoàn thành, người làm nhiệm vụ đều đã biến mất!
Hương Thảo có phần nghi hoặc:
– Chẳng lẽ đối phương đã tới hàng rào 73? Khoảng cách hai hàng rào quá lớn rồi.
Có khả năng sát thủ cấp D đó chính là Chu Nghênh Tuyết không?
– Vậy cũng chưa chắc, chúng ta đã điều tra một nhân chứng.
Đối phương có giới tính nam, hành động một mình.
Lúc này, Chu Nghênh Tuyết vẫn chưa biết nàng thiếu chút nữa là bị An Kinh tự theo dõi.
Nhâm Tiểu Túc không hề sai, muốn sống an ổn ở loạn thế thì phải càng thêm cẩn thận mới được.
Chương 519: Giang Hồ
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đã quay lại thị trấn bên ngoài hàng rào 61.
Khi hắn vừa tới Trung Nguyên, nơi đầu tiên Nhâm Tiểu Túc tới chính là chỗ này, hắn còn mua nhà, trong sân lại có khoai tây xạ thủ.
Đúng như Nhâm Tiểu Túc dự đoán, vừa vào sân nhỏ hắn đã thấy người nằm rải rác vì bị khoai tây xạ thủ tấn công.
Nhâm Tiểu Túc thở dài, e rằng bây giờ căn nhà này đã trở thành nhà ma trong thị trấn, muốn bán lại có hơi khó à nha.
Nhâm Tiểu Túc dọn dẹp nhà cửa một lát rồi đi thẳng tới quán rượu.
Tới nơi, tiên sinh kể chuyện đang kể chuyện mới.
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ nghe, thì ra là chuyện Hứa Chất được cứu.
Lại nghe tiên sinh kể chuyện nói:
– Có lẽ các vị vẫn chưa biết thế giới này đã biến hóa lý kỳ thế nào, mà thiếu niên thần bí lại dẫn theo nha hoàn của hắn đi tới một vùng trời mới…
Ngồi xuống, Nhâm Tiểu Túc cười bảo tiểu nhị đem tới một phần bánh bao canh thịt.
Tiểu Lộc ngồi bên cạnh tiên sinh kể chuyện tựa như không thấy Nhâm Tiểu Túc.
Thiếu niên có phần buồn bực, hắn mới đi có vài ngày thì không ai nhận ra hắn nữa.
Ngay cả tiểu nhị trong quán cũng ngó lơ Nhâm Tiểu Túc.
Khi Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị đi tới chỗ ngồi ngay cửa sổ quen thuộc thì hắn phát hiện nơi đó đã có một nữ nhân đội mũ lưỡi trai màu đen an vị.
Hắn từng gặp qua nữ nhân này rồi, lúc trước thiếu chút nữa hắn đã nhận nhầm đối phương thành Dương Tiểu Cận!
Chỉ thấy nữ nhân này ăn mặc y phục tác chiến gọn gàng, chân mang một đôi giày chuyên cho việc chiến đấu, đế giày được lắp tấm thép, nữ nhân bình thường sẽ không mang loại trang phục này.
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng nói gì, chỉ chọn một vị trí khác ngồi xuống.
Bỗng nhiên hắn ý thức được, có lẽ việc Tiểu Lộc, tiểu nhị cùng tiên sinh kể chuyện ngó lơ mình có liên quan tới nữ nhân này.
Chẳng lẽ đối phương là siêu phàm giả?
Nhâm Tiểu Túc cũng không xác định, thế nhưng hắn nhận ra, lai lịch nữ nhân này chắc chắn không nhỏ.
Chỉ là, vì sao một nữ nhân như vậy lại xuất hiện ở thị trấn?
Giống như thường ngày, Nhâm Tiểu Túc cẩn thận tác tách nửa cái bánh bao ra từ từ ăn, vừa tách hắn vừa nghe tiên sinh kể chuyện khen ngợi mình….
Nữ nhân đội mũ lưỡi trai màu đen không nói gì từ đầu tới cuối, thậm chí còn chẳng ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái.
Nàng chỉ đơn giản ngồi đó uống rượu, cứ như uống rượu sẽ không say vậy.
Nhâm Tiểu Túc ăn xong bánh bao thì rời đi, mãi tới tối mới nghe được tiếng gõ cửa.
Hắn tới bên cạnh cửa, thậm chí còn cẩn thận tới mức không đứng đối diện cửa mà núp sau tường gạch bên cạnh hỏi:
– Ai?
– Là ta?
Đây là tiếng của Tiểu Lộc.
Nhâm Tiểu Túc mở hé cửa, Tiểu Lộc uyển chuyển lách vào:
– Ngươi có thấy nữ nhân đội mũ lưỡi trai không?
Nhâm Tiểu Túc ừ một tiếng.
– Sau khi nàng ta tới, ông nội dặn ta và tiểu nhị có gặp ngươi cũng phải xem như không quen…
Tiểu Lộc nói tiếp:
– Lúc trước nàng từng tới một lần rồi, còn vào nhà nói chuyện với ông ta.
Thế nhưng họ nói gì thì ta không biết, khi ấy ông nội sai ta đi mua xì dầu.
Tiểu Lộc nói một hơi, dường như nàng sợ Nhâm Tiểu Túc hiểu lầm gì đó. chung quy ban ngày nàng đã ngó lơ Nhâm Tiểu Túc mà.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu cười:
– Ta còn tưởng các ngươi đã quên ta rồi.
Bất quá đến cùng nữ nhân kia là người nào lại khiến ông nội ngươi cảnh giác như thế?
– Cái này thì ta không rõ lắm.
Ta chỉ biết nàng là một siêu phàm giả rất lợi hại.
Sao lần này ngươi đi làm nhiệm vụ lại kéo dài tới nửa tháng vậy?
– Ừ, nhiệm vụ có hơi xa…
Nhâm Tiểu Túc đáp.
– Là nhiệm vụ ở Chu thị?
Tiểu Lộc hiếu kỳ hỏi.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc cười mà không nói, hắn không trả lời vấn đề này.
Tiểu Lộc lại hỏi:
– Ngươi có biết dùng súng ngắm không người dẫn theo nha hoàn không phải ngươi chứ?
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Súng ngắm gì cơ?
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc mới nhận ra, nguyên lai Tiểu Lộc và tiên sinh kể chuyện đã đoán được hắn.
Bất quá vì hành động lần này hắn ẩn nấp quá kỹ nên đối phương không chắc chắn thôi.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Ngươi thấy ta giống người có nha hoàn không?
– Đúng rồi, ngươi chỉ có một người thôi…
Tiểu Lộc an tâm gật đầu:
– Ngày mai ngươi có tới quán rượu nữa không?
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Có nữ nhân lai lịch không rõ ràng ở đó, ta sẽ không thường xuyên tới quán rượu nữa.
Ngày mai ta sẽ rời đi.
– Ngươi đi đâu?
Tiểu Lộc nháy mắt hỏi.
– Tới chợ đêm bên ngoài Lạc thành.
Nhâm Tiểu Túc không hề giấu diếm.
– Vậy ngươi còn trở về không?
– Còn…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Gian phòng này của ta mà.
Nếu nữ nhân kia đi, ngươi hãy ném một nắm cỏ dại vào sân cho ta, ta sẽ biết.
– Được rồi, ta về đây, ngươi nhớ cẩn thận.
Tiểu Lọc có chút uể oải.
Kỳ thật nàng rất muốn đi ra ngoài với Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng nàng biết ông nội sẽ không cho.
Nói xong, Tiểu Lộc lại chui ra ngoài, biến mất trong bóng đêm.
Trong nhà chỉ còn lại mùi hương của Tiểu Lộc.
Dường như trước khi đến, đối phương đã xức một ít nước hoa, không phải loại nước hoa rẻ tiền trên thị trấn mà rất dễ ngửi.
Tiểu Lộc cúi đầu vào nhà, tiên sinh kể chuyện tức giận nói:
– Đi đâu đó???
– Ta… ta ra ngoài nghe ngóng chút chuyện…
Tiểu Lộc giải thích.
– Hắn vừa về ngươi đã mất hồn mất vía, có phải lại đi tìm hắn không?
Tiên sinh kể chuyện đen mặt:
– Đã nói với ngươi bao nhiêu lần.
Loại người này rất nguy hiểm, đi theo hắn không an toàn.
– Ông nội…
Tiểu Lộc tội nghiệp nói:
– Ta muốn ra ngoài tham thú…
– Ngươi muốn đi làm nha hoàn cho hắn hả!
– Như vậy có gì không tốt đâu!
Tiểu Lộc quật cường lên tiếng.
Tiêu sinh kể chuyện sửng sốt nửa ngày rồi lại thở dài:
– Ngươi còn nhỏ, thân hắn bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực kia.
Ngươi không thể theo hắn được.
– Nhưng con cũng rất giỏi mà.
Tiểu Lộc không phục.
– Ngươi nghe thêm nhiều chuyện xưa nữa sẽ hiểu rõ giang hồ hiểm ác cỡ nào…
Tiên sinh kể chuyện thành khẩn nói.
– Vì sao?
– Vì thứ nguy hiểm nhất thế giới này không phải vũ khí nóng hay siêu phàm giả mà là lòng người.
Ngươi có biết đến cùng giang hồ mang bộ dáng gì không…
Tiên sinh kể chuyện mỉm cười.
– Được rồi, vậy ta còn phải nghe tới lúc nào nữa…
Tiểu Lộc gác cằm lên bàn, ngơ ngác nhìn trước mặt.
– Nghe thêm một năm nữa, sau một năm ta sẽ cho ngươi đi…
Tiên sinh kể chuyện nói.
Nói tới đây, tiên sinh kể chuyện chỉ nghe tiến Tiểu Lộc gấp giấy:
– Ngươi làm gì vậy?
– Gấp hạc giấy a..
Tiểu Lộc cười tủm tỉm.
Nội tâm tiên sinh kể chuyện tuyệt vọng, nghiệp chướng a!
Trước khi Nhâm Tiểu Túc tới, tiên sinh kể chuyện luôn mong nữ nhân kia có thể ăn xong điểm tâm sáng rồi sớm sớm rời đi.
Có người như thế ngồi nghe ông kể chuyện xưa mỗi ngày thật sự rất áp lực.
Cũng không phải tiên sinh kể chuyện sợ nữ nhân kia có uy hiếp gì với ông.
Chung quy hai bên không có xung đột lợi ích gì mà nữ nhân kia biết rất nhiều chuyện, hại ông không thể biên loạn chuyện xưa…
Còn bây giờ, điều tiên sinh kể chuyện phiền nhất không phải nữ nhân mà là Nhâm Tiểu Túc.
Từ tận đáy lòng, tiên sinh kể chuyện hi vọng Nhâm Tiểu Túc có thể ăn xong điểm tâm sáng rồi cút xéo cho mong, đừng có ở lại hàng rào 61 gây họa cho cháu gái ông nữa.
Chương 520: Nói Dối Hết Lần Này Tới Lần Khác
Nhâm Tiểu Túc trở lại chợ đêm đã là chuyện của 7 ngày sau, không ai biết trong khoảng thời gian này hắn đã đi đâu.
Lúc vào khách sạn, Nhâm Tiểu Túc thấy rõ một người có dấu hiệu công ty Hỏa Chủng trước ngực vừa rời khỏi thang máy, đi thẳng ra ngoài.
Nói thật, vừa thấy ngọn lửa trên ngực đối phương, thiếu chút nữa Nhâm Tiểu Túc không kiềm chế được mà động thủ ngay trong khách sạn.
Chung quy, đối đầu ngần ấy thời gian, trong tiềm thức Nhâm Tiểu Túc đã nhận định Hỏa Chủng là kẻ địch.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc vẫn nhịn được, vì hắn đang ở trong chợ đêm.
Nhâm Tiểu Túc đi lên, gõ cửa phòng một lát thì Chu Nghênh Tuyết ra mở.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết, cười như không cười nói:
– Thấy được nhiều tiền như vậy mà không đi à?
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi không trả lời, đưa số tài khoản cho Nhâm Tiểu Túc;
– Lão gia, tám phần thù lao của ngươi ở trong tài khoản này.
– Ừ…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu nhận tờ giấy kia:
– Chi tiêu trong lúc làm nhiệm vụ cứ trừ vào tài khoản này.
Ta cũng không muốn bóc lột ngươi, chung quy mẹ của ngươi đang bị bệnh.
Đúng rồi, đủ tiền thuốc cho mẹ ngươi không?
– Nếu ta nói không đủ, ngươi có chia thêm cho ta một phần nữa không?
Chu Nghênh Tuyết trơ mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Nếu không đủ, ta lại dẫn ngươi đi làm nhiệm vụ.
– Vậy đủ rồi.
Chu Nghênh Tuyết ngồi trên ghế sô pha nói thầm:
– Gần đây cần phải nghỉ ngơi chút.
– Đúng rồi, lúc vào khách sạn ta thấy người của Hỏa Chủng.
Sao họ lại tới chợ đêm?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:
– Lại còn giống trống khua chiêng đeo ký hiệu trước ngực nữa.
Chu Nghênh Tuyết nghi ngờ nhìn Nhâm Tiểu Túc;
– Việc này bình thường mà?
– Bình thường?
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt:
– Công ty Hỏa Chủng không phải tổ chức ai cũng muốn đánh à?
– Chỉ là với siêu phàm giả thôi….
Chu Nghênh Tuyết lại nói:
– Công ty Hỏa Chủng đâu lùng bắt người bình thường.
Hơn nữa, lùng bắt siêu phàm giả chỉ mới mấy năm nay thôi.
Họ hành sự bí ẩn, rất nhiều siêu phàm giả không biết chuyện này.
– Nhưng Hỏa Chủng hành sự bá đạo như thế, không ai phản cảm hết hả?
– Đương nhiên có người phản cảm, thế nhưng tập đoàn nào cũng vậy mà…
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Hơn nữa, Hỏa Chủng có vài hàng rào, đó là loại tồn tại không tầm thường.
Trừ An Kinh tự và Tên Côn Đồ, không ai muốn đặc tội với họ cả.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc ý thức được, những chuyện gặp được ở Tây nam khiến ấn tượng của hắn về Hỏa Chủng không thực tế lắm.
Chủ yếu là vì Dương Tiểu Cận muốn đánh Hỏa Chủng nên trong tiềm thức, Nhâm Tiểu Túc cũng liệt Hỏa Chủng vào sổ đen của mình.
Hiện giờ thiếu niên mới nhận ra, kỳ thật trong mắt đại đa số người, công ty Hỏa Chủng cũng không khác gì những tập đoàn khác.
Chu Nghênh Tuyết nói tiếp:
– Hơn nữa, từ trước tới nay Hỏa Chủng xem chợ đêm như trạm trung chuyển vậy.
Nghe nói quan hệ của Hỏa Chủng và tập đoàn Thanh Hòa rất tốt.
Dường như quan hệ của người sáng lập hai nhà không tồi.
Cho nên những năm gần đây, Hỏa Chủng và Lạc thành luôn là minh hữu của nhau.
Hơn nữa Hỏa Chủng chưa bao giờ động thủ với siêu phàm giả trong phạm vi Lạc thành quản lý cả.
Thậm chí rất nhiều siêu phàm giả vì né tránh Hỏa Chủng mà trốn tới chợ đêm.
– Bọn họ không sợ Hỏa Chủng động thủ ở chợ đêm à?
Nhâm Tiểu Túc buồn bực.
– Dường như Hỏa Chủng chưa bao giờ làm ra chuyện như vậy ở chợ đêm….
Chu Nghênh Tuyết giải thích.
– Hỏa Chủng và Thanh Hòa có quan hệ gì?
Nhâm Tiểu Túc có phần khó hiểu.
Những chuyện này cũng không có quan hệ gì quá lớn với Nhâm Tiểu Túc cả.
Dù sao sau này đụng phải Hỏa Chủng ở nơi hoang dã hắn vẫn sẽ động thủ.
Chung quy việc Hỏa Chủng đối phó hắn cũng chẳng phải lần một lần hai.
Nhâm Tiểu Túc liếc xéo Chu Nghênh Tuyết:
– Mấy ngày nay ngươi làm gì ở chợ đêm, không có ra ngoài rêu rao chứ?
– Không có…
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Ta đâu phải loại người thích ra ngoài rêu rao.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc liền thấy chiếc nhẫn kim cương to đùng mới mua ở ngón trỏ bàn tay phải của Chu Nghênh Tuyết, còn có vòng tay phỉ thúy trên cổ tay nàng nữa…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Có đi sòng bạc không?
– Không có…
Chu Nghênh Tuyết lắc đầu:
– Cha ta vì đánh bạc mà thiếu nợ ngập đầu.
Nếu không vì vậy mẹ ta sẽ không đến mức bệnh nặng không tiền trị rồi qua đời lúc ấy…
Nói tới đây, Chu Nghênh Tuyết im ru, trong phòng lâm vào im lặng.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi đừng nói nữa, để ta từ từ bình tĩnh lại.
Lúc trước khi ở hàng rào 88, ngươi nói ngươi phải quay về cứu mẹ mình.
Lần trước gặp lại, ngươi nói phải kiếm tiền trị bệnh cho mẹ.
Bây giờ ngươi lại bảo mẹ của ngươi đã qua đời…
– Ta sai rồi…
Nhâm Tiểu Túc mặt đen:
– Ta dễ gạt lắm hả?
Chu Nghênh Tuyết nhanh chóng ngồi xổm xuống đấm chân cho Nhâm Tiểu Túc:
– Không phải là ta sợ lão gia giết ta hả? Bằng không ta cũng đâu nói vậy đâu.
Ta là con gái yếu ớt, ra ngoài nói dối phòng thân một tí thì có làm sao…
Nhâm Tiểu Túc ngửa đầu nhìn trần nhà.
Quả nhiên ở thời buổi này, giữa người và người khó mà có lòng tin.
Lúc trước vì hắn cảm thấy Chu Nghênh Tuyết hiếu thuận mới thả đối phương đi.
Nhâm Tiểu Túc chưa từng gặp được cha mẹ mình.
Hắn cũng không nhắc tới chuyện này với ai cả.
Thế nhưng như vậy, không có nghĩa hắn không hoài niệm hoặc tiếc nuối.
Cho nên, khi đối phương nói phải cứu mẹ và kiếm tiền chữa bệnh cho người nhà.
Nhâm Tiểu Túc thật sự có chút mềm lòng.
Kết quả bây giờ hắn lại phát hiện, Chu Nghênh Tuyết nói dối không nháy mắt! Đúng là nhân viên tình báo chuyên nghiệp mà?!
Hiện tại hắn còn có thể làm gì? Giết Chu Nghênh Tuyết thì không tới mức, chung quy người ta cũng gọi hắn một tiếng lão gia.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết, hắn nghi ngờ bây giờ nàng ta cũng không biết hắn tính xử lý nàng ta ra sao nên mới mở miệng than thở…
Nhâm Tiểu Túc tức giận hỏi:
– Ngươi còn nói dối ta cái gì nữa? Hả?
– Không còn, không còn…
Chu Nghênh Tuyết nhanh chóng lắc đầu.
Ngay lúc Nhâm Tiểu Túc còn muốn nói gì nữa thì điện thoại bên cạnh Chu Nghênh Tuyết sáng lên.
Phía trên là thông báo tin nhắn mới:
“Nhiệm vụ bảo hộ: Bảo vệ ca sĩ lưu diễn từ hàng rào 62 qua 37 hàng rào.
Cố chủ yêu cầu siêu phàm giả giới tính nữ, mời báo danh gửi hình chụp chứng nhận giới tính.
Thù lao là 2.000.000 đồng.”
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc, đây là nhiệm vụ bảo hộ lần đầu tiên hắn thấy.
Nhâm Tiểu Túc hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Trước kia ngươi từng thấy nhiệm vụ này chưa?
– Thấy rồi..
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
– Lần trước là bảo vệ Chu Sĩ Tể của Chu thị.
Bất quá thật kỳ quái, nhiệm vụ bảo hộ sẽ nêu rõ có ký chủ còn nhiệm vụ giết người thì không.
Dường như nhiệm vụ giết người là do An Kinh tự muốn giết.
Chúng ta có nhận nhiệm vụ này không?
– Nhận!
Nhâm Tiểu Túc ung dung nói.
Nhiệm vụ này khiến hắn có cảm giác quen thuộc.
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc không khỏi chờ mong, nữ ca sĩ này có thể là người của Tên Côn Đồ không? Nếu vậy, có phải hắn sẽ nhanh chóng gặp được Dương Tiểu Cận?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thâm Dạ Thư Ốc [Dịch] Thâm Dạ Thư Ốc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tham-Da-Thu-Oc-SE-Audio-Truyen.jpg)
