[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 44 : Trà Trộn (c431-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Trà Trộn
Lý Thần Đàn không giết người của Tông thị mà Vương Tòng Dương lưu lại.
Hắn cười tủm tỉm ngồi xổm bên cạnh xe, hỏi:
– Ngươi có cách gì liên lạc với ông chủ các ngươi không?
Lúc này, đối phương ngồi ở phía sau xe, đang bị treo ngược do xe lực.
Chân người này bị kẹt lại nên không thể cử động.
Lý Thần Đàn vươn tay, nắm đấm dần mở ra, thanh kim loại kìm ép chân đối phương phông lên như khinh khí cầu.
Người này lấy lại tự do, thiếu chút nữa quỳ xuống dập đầu với Lý Thần Đàn:
– Bây giờ ta có thể liên hệ với họ ngay, ta có điện thoại vệ tinh!
Lý Thần Đàn nghe vậy thì gật đầu cười:
– Vậy ngươi gọi cho hắn, nói hết những gì người kia nói cho Tông thị, nhanh chóng báo tin đi.
– Được được…
Lúc này, người của Tông thị hoang mang lo sợ, người khác kêu cái gì hắn làm cái đó, cũng chẳng biết uy lực thôi miên của Lý Thần Đàn, có thể nói, hắn đã hoảng loạn quá rồi.
Lý Thần Đàn nhìn vào mắt đối phương:
– Một siêu phàm giả lái đoàn tàu hơi nước tấn công các ngươi.
Hắn bảo sẽ tìm Tông thị báo thù, vàng cũng bị hắn cướp mất.
Điện thoại đã thông, người của Tông thị cuống quít nói một phen, đầu dây bên kia không nói gì, nghe xong chỉ im lặng cúp mắt.
Lý Thần Đàn thở dài:
– Chẳng nói gì hết.
Thôi được rồi, hết chuyện cho ngươi làm, tự kết liễu đi.
Lý Thần Đàn vừa nói xong, đối phương khập khiễng đứng dậy, lao đầu vào một tảng đá, tự vẫn.
Hồ Thuyết đứng bên cạnh nói:
– Tại sao ngươi làm vậy?
– Ông ngoại…
Lý Thần Đàn cười nói:
– Lỡ mà tạo ra phản ứng dây chuyền thì chẳng phải chơi càng vui à.
Hồ Thuyết nhìn Lý Thần Đàn, lúc nghe thiếu niên nói tới chỗ chơi càng vui, nội tâm ông đắng chát.
Ông biết tính cách cháu trai nhà mình có vấn đề, cũng biết rõ lý do vì sao thằng bé như thế.
Đại đa số những người trải qua những chuyện đó đều khó có thể sống một cuộc sống bình thường.
Mà điều Hồ Thuyết có thể làm là bảo vệ đứa cháu này cho tới khi ông không còn trên đời nữa, thằng bé muốn làm gì ông đều sẽ giúp nó một tay.
…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc vừa lên bờ, hắn cũng không biết đại cục phía nam đã định, mà Lý Thần Đàn đang canh giữ trên đường đào tẩu của Tông thị, muốn giúp hắn trảm thảo trừ căn.
Nhâm Tiểu Túc cũng không biết Vương Tòng Dương đã rời khỏi địa khu Hà Cốc, ẩn náu trong địa bàn Tông thị hơn một tháng nay, sau khi làm một chuyến lớn mới nghênh ngang rời đi.
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc và Tiêm Đao Liên đang xiêu vẹo tiến vào bờ.
Sau khi đám lưu manh Tiêm Đao Liên rời thuyền vẫn miễn cưỡng bảo trì đội hình.
Thế nhưng họ thật sự đánh giá thấp việc say thuyền.
Phải biết, đám người này trôi dạt trên sông đã hai hôm, cơm không ăn, vì vừa ăn xong là ói ngay.
Một đám người đi đường xiêu vẹo, ngay cả đứng thẳng lưng cũng khó lòng làm được!
Nhâm Tiểu Túc thấy thế thì hỏi họ có sao không, cả bọn đều nói không có việc gì!
Dù sao lên bờ cũng không cần làm gì hết, Nhâm Tiểu Túc chủ động đề nghị cả đám thay quần áo.
Trương Tiểu Mãn từng đề nghị, để mọi người mặc quân trang của Tông thị, như thế có thể giả trang làm binh sĩ của kẻ địch rồi tấn công bất ngờ.
Thế nhưng y phục họ lấy được có quá nhiều sơ hở, cho nên Nhâm Tiểu Túc không làm theo cách này.
Mà bấy giờ chính là thời điểm cần mặc quân trang Tông thị nhất.
Phải biết, hiện tại nơi họ đang đứng rất khó gặp người, nhưng một khi gặp thì toàn bộ đều là kẻ địch.
Bờ phía bắc sông Bắc Vịnh là đồng ruộng.
Bất quá bây giờ cỏ dại mọc um tùm xung quanh, dường như có rất ít người xử lý.
Trong địa bàn tập đoàn khống chế, chỉ riêng nhà xưởng vẫn không nếu.
Nếu không có hoạt động sản xuất lương thực sẽ không nuôi sống được nhiều người như thế.
Cho nên, không khác gì mô hình nhà xưởng, tập đoàn sẽ không chế, tụ tập lưu dân trồng trọt.
– Xem ra lưu dân phụ trách việc trồng trọt đã bị chiêu bộ đi đánh giặc rồi….
Trương Tiểu Mãn chẹp miệng nói:
– Ngươi nhìn hoa màu này đi, sau một thời gian không ai quản nên đã hoang phế rồi.
Cái gọi là thu hoạch mùa vụ ngày xuân không đơn giả như hai chữ trồng trọt.
Không ai làm cỏ, cỏ dại còn cao hơn cả hoa màu nữa.
– Nghiệp chướng a…
Tiêu Tiểu Thần nói:
– Ngươi nhìn bông ngô khô héo này đi.
Muốn tìm được thứ này trong cứ điểm của chúng ta còn khó khăn nữa, vậy mà đám người này có lại không biết quý trọng.
– Bất quá từ đây có thể thấy được, trong 200.000 binh sĩ của Tông thị….
Trương Tiểu Mãn nhổ nước bọt nói tiếng:
– Toàn là một đám nông dân không biết đánh giặc.
Khó trách lần tập kích Thập Xuyên trước ta cảm thấy thương pháp của đối phương không được ổn cho lắm.
Chỉ sợ ở núi Vũ Xuyên cũng có rất nhiều pháo hôi.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
– Lưu dân nơi này được chiêu mộ, e rằng là vội vã rời đi, quần áo vẫn còn ở đây.
Chúng ta thử tìm rồi mặc vào, sau đó đi tìm quân trang Tông thị sau.
– Quần áo của lưu dân dễ tìm hơn a…
Trương Tiểu Mãn trả lời:
– Nhưng quân trang Tông thị thì không, có tìm cũng phải tìm đồ cho sạch sẽ, không thể dính máu.
Ngươi xem thử có thể bắt sống binh sĩ Tông thị không?
Nhâm Tiểu Túc nhìn Trương Tiểu Mãn một cái:
– Tìm cửa hàng may là được.
Hiện tại cửa hàng may tại Tông thị nhất định sản xuất rất nhiều quân trang, tìm một chỗ nào đó rồi trộm là được.
Trương Tiểu Mãn có chút sửng sốt, hắn không nghĩ tới điểm này.
Đi không được bao xa, mọi người liền thấy bên cạnh đồng ruộng là nhà trệt đơn sơ.
Chỉ thấy một dãy gian phòng liền kề nhau, hẳn là ký túc xá của lưu dân.
Bên trong có không ít y phục, nhưng một so với một càng thêm bẩn hơn.
Lúc này Tiêm Đao Liên không thể chú ý những điều này, Tiêm Đao Liên chỉ biết vơ vét y phục trong nhà rồi thay ra.
Kết quả bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc chợt nghe có người vừa hát vừa tới gần căn nhà, từ âm thanh hắn đoán đó là một cô bé.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Không cần lo, chỉ là lưu dân bình thường, không có vũ khí.
Nghe Nhâm Tiểu Túc nói thế, mọi người thoáng cái yên tâm, cũng không thắc mắc vì sao Nhâm Tiểu Túc biết.
Trương Tiểu Mãn thấp giọng nói:
– Chỉ sợ là lưu dân trốn ở đây để tránh chiến tranh.
Không nên đánh rắn động cỏ, bây giờ chúng ta là lưu dân, giấu súng trong phòng rồi ra ngoài thôi.
Vừa ra khỏi cửa, mọi người thấy một ông lão nắm tay bé gái xuất hiện.
Ông lão và cô bé thấy đám Tiêm Đao Liên thì ngây ngẩn cả người.
Họ không ngờ lại có nhiều người đột nhiên xuất hiện như thế.
Trương Tiểu Mãn cười hòa ái, nói:
– Chào ông, chúng ta là lưu dân đi ngang qua.
Ông có gì ăn không?
– Lưu dân?
Ông lão kinh ngạc:
– Các ngươi không phải lưu dân.
Trương Tiểu Mãn có chút sửng sốt:
– Sao ông biết?
Ông lão run rẩy nói:
– Ta chưa từng thấy lưu dân nào khiêng pháo cả…
Trương Tiểu Mãn quay đầu lại nhìn thoáng qua Tiêu Tiểu Thần, chỉ thấy Tiêu Tiểu Thần vẫn đang khiêng khẩu pháo trên vai.
Hắn lập tức đá Tiêu Tiểu Thần một cái.
Mãi cho tới lúc này, Tiêm Đao Liên mới thoát khỏi trạng thái say tàu…
Trương Tiểu Mãn cả giận nói:
– Sao ngươi vẫn còn khiêng pháo.
Tiêu Tiểu Thần đứng dậy, thầm nói:
– Đại đội trưởng, ngươi nói để súng trong phòng chứ đâu có nói để pháo trong phòng đâu!
Chương 432: Cuộc Sống Khó Khăn
Ông lão đứng một bên nhìn Tiêm Đao Liên, không biết nên phản ứng làm sao.
Ngược lại, khi cô bé thấy Trương Tiểu Mãn và Tiêu Tiểu Thần cãi nhau thì nở nụ cười.
Thế giới của trẻ em đơn thuần như thế đó.
Chúng vẫn chưa hiểu sự đáng sợ của thế giới này.
Nhâm Tiểu Túc nhìn ông lão, hỏi:
– Hàng rào gần nhất nơi này là hàng rào nào?
– Hàng rào 144….
Ông lão thành thật đáp:
– Hẳn là nằm ở hướng tây cách 60km.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Trương Tiểu Mãn nói:
– Có thể xác định vị trí chính xác của chúng ta chưa?
– Có thể…
Trương Tiểu Mãn gật đầu:
– Hàng rào 144 là kho lúa của Tông thị, hơn 70% ruộng tốt đều ở xung quanh nơi đó.
Có thể nói, đây là hàng rào chuyên cung cấp lương thực cho Tông thị, giống hàng rào 114 của Khánh thị vậy.
– Thì ra là thế…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Trước hết chúng ta bắt đầu từ xung quanh hàng rào 144 đi.
Đột nhiên Tiêu Tiểu Thần hỏi:
– Còn ông lão và cô bé này thì sao? Lỡ mà họ đi báo tin thì sao?
Ông lão nhất thời nóng nảy:
– Xin trưởng quan yên tâm, chúng ta tuyệt đối không báo tin cho Tông thị.
Các ngài tới từ cứ điểm 178, nói thật, lưu dân chúng ta càng hy vọng các ngài tới a.
Tông thị đối đãi với lưu dân quá hà khắc nên đã mất dân tâm.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:
– Nếu không phải Tông thị chiêu mộ hết thanh niên cường tráng ở đây, chúng ta có thể lần nữa tổ chức lại lưu dân, tạo thành một lực lượng vũ trang tấn công từ hậu phương kẻ địch, bao vây hàng rào.
Trước kia khi nghe Trương tiên sinh giảng bài, ta từng nghe hắn nói về một trận chiến như thế…
Lời này khiến đám Trương Tiểu Mãn không khỏi sững sờ.
Bất quá hiện tại họ không thể làm được.
Bên cạnh có người hỏi:
– Ông lão, nơi này của các ngươi còn thức ăn không?
Hơi như vậy là vì họ thiếu lương khô.
Dù Nhâm Tiểu Túc có mang đồ ăn theo nhưng Tiểu Ngọc Tỷ chuẩn bị phần ăn cho 1 người mà thôi.
Trong suy nghĩ của Tiểu Ngọc Tỷ, những thứ này có thể giúp Nhâm Tiểu Túc chống đỡ hơn 3 tháng ở nơi hoang dã, không cần hắn hao tâm tốn sức tìm đồ ăn.
Tuy nhiều nhưng người của Tiêm Đao Liên càng nhiều hơn.
Đồ ăn chuẩn bị cho một người ăn trong ba tháng chỉ đủ cho 184 người ăn trong 2 ngày mà thôi.
Cho nên, tìm kiếm thức ăn đã là việc lửa xém lông mày với Tiêm Đao Liên.
Ngược lại, Nhâm Tiểu Túc có khoai tây xạ thủ, nhưng thứ này muốn xài phải tốn cảm tạ tệ, chỉ dùng khi bất đắc dĩ thôi.
Lại nghe ông lão nói:
– Nơi này của chúng ta đâu còn lương thực.
Tất cả đều bị Tông thị thu hết rồi.
Lúc trước ta có vụng trộm dấu đi nhưng vẫn bị họ tìm được.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng ra cái rổ ông lão cầm theo.
Bên trong là một tí rau dại, xem ra vừa rồi ông dẫn theo đứa cháu ra ngoài là để tìm thức ăn.
Ông lão này không nói dối.
– Vậy chúng ta làm sao đây?
Tiêu Tiểu Thần hỏi.
Trương Tiểu Mãn vung tay lên:
– Không sao, chúng ta tới nhà xưởng.
Nơi đó nhiều công nhân, sao có thể không có đồ ăn.
Mọi người nghe vậy thì bắt đầu lên đường, tìm quân trang và tìm thức ăn là hai việc cần phải giải quyết ngay.
Mọi chuyện thuận lợi hơn họ tưởng tượng nhiều.
Vì họ đi chưa được bao xa được gặp được một nhà xưởng, ống khói trên đấy còn bốc khói trắng nữa.
Tiêm Đao Liên tỉ mỉ trù tính, chia ra thành hai hướng để tập kích.
Kết quả trong nhà xưởng không có lực lượng phòng ngự, chỉ có 2 tư quân mà thôi.
Lúc hai tên này thấy đám Nhâm Tiểu Túc trực tiếp quỳ xuống cầu xin tha thứ, căn bản không có tinh thần phản kháng…
Còn lưu dân trong nhà xưởng thì thành thật xếp thành mấy hàng đứng thẳng.
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ nói:
– Cả một nhà xưởng chỉ có hai người trông coi?
Binh sĩ tư quân kia quỳ xuống nói:
– Đều được xung vào quân đội Tông thị rồi…
– Được rồi…
Trương Tiểu Mãn tịch thu súng ống của đối phương:
– Lấy lương thực của các người ra đây, chúng ta phải đi rồi.
Hai tư quân muốn nói lại thôi, kết quả vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Thế nhưng, khi đám Trương Tiểu Mãn thấy lương thực họ lấy ra thì sợ ngây người.
Chỉ thấy mấy ổ bánh mì mốc meo được bày ra trước mắt.
Hán tử Trương Tiểu Mãn kinh ngạc nói:
– Trong nhà xưởng chỉ có mấy thứ đồ chơi này? Lưu dân mau ra đây trả lời ta.
Một lưu dân nói:
– Trưởng quan, bình thường chúng ta đều ăn thứ này.
Sắc mặt Trương Tiểu Mãn nhất thời đen kịt, khó trách Tông thị không được dân tâm.
Khó trách ông lão kia bảo, mọi người đều mong cứ điểm 178 đánh tới.
Thì ra mọi người ở đây đều sống cuộc sống thế này.
Nhâm Tiểu Túc thở dài.
Tuy nói Khánh thị là tập đoàn, cũng nghiền ép lưu dân nhưng ít nhất lưu dân vào nhà xưởng rồi sẽ được ăn no.
Không phải hắn nói Khánh thị tốt, chỉ là so ra vẫn tốt hơn Tông thị nhiều…
Tiêu Tiểu Thần bẻ một cái bánh mì làm đôi, chỉ thấy bên trong bánh mì vẫn lẫn lộn trấu:
– Thứ này ăn được hả? Ăn vào không chết người chứ?
– Trưởng quan, còn sống đã không tệ rồi…
Lưu dân đáp.
Đây là nhà xưởng nấu đồng, cho nên Tiêm Đao Liên không tìm thấy y phục tại đây, càng không tìm được quân trang Tông thị.
Điều này khiến Trương Tiểu Mãn có phần khó chịu, hắn nhìn Nhâm Tiểu Túc, nói:
– Ta không ăn thứ này, không tính nó khó ăn hay không, việc ăn vào, lỡ có vấn đề gì sẽ ảnh hưởng tới sức chiến đấu.
– Ta đoán những nhà xưởng khác cũng xuất hiện tình huống này…
Nhâm Tiểu Túc cảm khái:
– Muốn tìm đồ ăn, phải tìm tới Tông thị.
– Hàng rào 144 được xưng là kho lúa của Tông thị, chúng ta nhất định sẽ tìm được đồ ăn ở đó.
Hơn nữa, một khi nơi này bị phá hủy, nhất định sẽ khiến Tông thị đau đầu.
Chiến đấu mà không có lương thực, làm không tốt sẽ khiến binh sĩ tạo phản.
– Nằm mơ à…
Trương Tiểu Mãn cười mắng,:
– Trong hàng rào 144 có ít nhất một quân đoàn trông coi.
Chúng ta đánh kiểu gì?
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:
– Chúng ta tấn công đội vận chuyển của họ là được!
Nguyên bản Tiêm Đao Liên không muốn tiếp xúc với quân đội chính quy của Tông thị, chung quy đây cũng là sân nhà của người ta.
Nhưng hiện tại không đánh không được, không đánh sẽ chết đói.
Cuộc sống sao mà khổ quá a…
Không ai có thể nghĩ tới, Tông thị diễn ra một hồi gió tanh mưa máu chỉ vì có người muốn tìm đồ ăn.
Hai ngày sau đó, bộ chỉ huy Tông thị nhận được thông báo, một đội vận chuyển đã bị một đại đội của cứ điểm 178 tiêu diệt.
Hiện giờ, toàn bộ bộ binh trong quân đoàn của hàng rào 144 đang toàn lực truy sát đại đội này.
Khi tướng lãnh tiền tuyến của Tông thị nghe được tin này thì nhíu mày.
Vị trí địa lý của hàng rào 144 đặc thù, cứ điểm muốn đánh tới nơi này chỉ có thể vượt sông mà tới.
Thế nhưng cứ điểm 178 không có thuyền, cho nên lúc bố trí chiến lược họ cũng không lo lắng về nơi đây.
Thật không ngờ hàng rào 144 lại có vấn đề.
Bộ chỉ huy gửi công văn tới hàng rào 144, yêu cầu quân đoàn phải tiêu diệt đại đội này, cam đoan đường tiếp tế an toàn.
Nhưng công văn gửi đi chưa tới mấy giờ thì hàng rào 144 lại truyền tin, báo rằng công văn đã bị cướp mất…
Tướng lãnh hậu cần của bộ chỉ huy giận tím mặt, tại địa bàn của nhà mình mà kẻ địch lại dám đoạt công văn của họ?!
Tìm, nhất định phải tìm cho bằng được đại đội này.
Bằng không chỉ huy của quân đoàn này đợi bị cắt chức đi!
Chương 433: Đoàn Trưởng Tèo Rồi
Kỳ thật mệnh lệnh của tướng lãnh hậu cần này có chút vượt quyền.
Thế nhưng, từ trước tới nay, người quản lý hậu cần đều là tâm phúc của các đại lão nên không ai nói tên này cái gì cả.
Lúc này, kỳ thật Tiêm Đao Liên cũng không đi đâu xa, họ đang trốn trong nhà xưởng nấu đồng kia, dùng vũ lực trông giữ lưu dân tại nhà xưởng, phòng ngừa đám người này để lộ bí mật.
Một mặt khác thì chia lương thực cướp được cho lưu dân, dùng để thu mua nhân tâm.
Vốn Tiêm Đao Liên còn lo lắng, sợ có chuyện gì ngoài ý muốn.
Chung quy chủ ý trốn trong nhà xưởng của Nhâm Tiểu Túc thật sự quá to gan rồi.
Kết quả, khiến đám hán tử ngoài ý muốn là, không có bất kỳ lưu dân nào có nghĩ tới việc mật báo.
Đương nhiên, lưu dân cũng không có cơ hội mật báo.
Lưu dân nói, việc mật báo này rất vô nghĩa.
Dù họ cố gắng hết sức chạy đi mật báo cho Tông thị cũng chưa chắc họ được thưởng.
Có thể thấy được rõ ràng, Tông thị đối xử với lưu dân rất khắt khe.
Thậm chí còn có lưu dân chủ động cầu đám Nhâm Tiểu Túc cho họ súng lục, họ muốn tham gia chiến đấu, hỗ trợ Tiêm Đao Liên đánh Tông thị.
Đương nhiên Trương Tiểu Mãn không đồng ý, nhưng hắn vẫn cảm khái nói:
– Nếu văn minh khiến con người phải quỳ gối, như vậy con người sẽ cho văn minh thấy thế nào là dã man và bạo lực.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Trương Tiểu Mãn:
– Ngươi cũng có văn hóa ghê nhỉ.
– Không phải ta nói….
Trương Tiểu Mãn cười:
– Đây là Trương tư lệnh nói đó.
Sau khi cướp được đồ ăn, Tiêm Đao Liên liền quay về nhà xưởng ẩn núp, đợi thời cơ tiếp theo.
Trên căn bản, đoàn bộ binh không nghĩ tới Tiêm Đao Liên lớn mật như thế, dám ẩn dấu ngay dưới mí mắt của họ.
– Hiện tại chắc chắn thủ quân của hàng rào 144 đang lùng bắt chúng ta.
Nếu phía sau chúng ta xuất hiện kẻ địch, e rằng cũng sẽ đau đầu y chang chúng.
Mọi người ngồi đây nói chuyện phiếm.
Bên ngoài nhà xưởng vẫn hoạt động như bình thường, chỉ có như vậy mới không nhìn ra sơ hở gì.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Nhất định sẽ có quân đội Tông thị tới tra hỏi, hỏi xem người ở nhà xưởng có thấy ai khả nghi không.
Đến lúc đó chúng ta thăm dò xem, họ sẽ tập trung lực lượng hay chia ra truy điểm.
Nếu là cái thứ 2, chúng ta có thể thừa dịp tấn công.
Tướng lĩnh hậu cần của Tông thị rất căm tức, nhưng hắn cũng biết, kỳ thật vấn đề này không quá nghiêm trọng như vậy.
Họ đoán được, hẳn là đại đội ở núi Cường Loan đã vượt sông tới đây, nhưng chỉ cần không phải binh sĩ chủ lực của cứ điểm 178 là tốt rồi.
Chung quy, một đoàn binh lực vẫn mạnh gấp 10 lần một chi đại đội, nghĩ một tí là biết bên nào hơn.
Đoàn bộ binh phái mấy chi đại đội ra ngoài, chỉ giữ lại một doanh để đóng giữ hàng rào 144 mà thôi.
Những liên đội khác đi tứ tán tìm kiếm kẻ địch.
Dựa theo kế hoạch của Tông thị, nếu một đại đội đụng phải kẻ địch tới từ cứ điểm 178 thì chỉ cần chặn quân địch rồi gọi trợ giúp, tối đa 2 giờ sẽ có hai mũi đại đội bao vây tới.
Kết quả chưa tới 2 ngày, bộ chỉ huy lại nhận được báo cáo, đoàn bộ binh đã có một đội bị diệt, ngược lại vẫn chưa bắt được kẻ địch…
Xế chiều hôm đó, lại thêm một đại đội nữa đi đời, đây là đại đội được cử tới trợ giúp đại đội đầu tiên…
Phía bên bộ chỉ huy nhất thời kinh ngạc.
Đây là sao, chẳng phải đối phương chỉ có 1 đại đội thôi à, sao lại tiêu diệt được 2 đại đội của họ?
Đoàn trưởng của đoàn bộ binh cũng không phải kẻ ngu, lập tức tập trung binh lực, không phân tán nữa.
Một đoàn đội được cử tới chiến trường điều tra, họ phát hiện được bất thường, vì sao chiến đấu một hồi mà không có cỗ thi thể nào của kẻ địch cả.
Đây là sức chiến đấu quái gì thế?
Chẳng lẽ trong đại đội của cứ điểm 178 có siêu phàm giả!
Người này đứng giữa chiến trường nhíu mày, không biết nên giải quyết vấn đề nan giải này thế nào? Tên đoàn trưởng được cử tới hàng rào 144 để đảm bảo lương thảo hậu cần an toàn.
Nếu vấn đề mãi không được giải quyết, chỉ sợ chức đoàn trưởng này của hắn sẽ không giữ được.
Vào ngay lúc này, đột nhiên ngực đoàn trưởng nổ thành một chùm huyết vụ.
Cả người hắn cũng bắn về phía sau.
Bên cạnh có binh sĩ nhất thời nóng nảy:
– Có tay súng bắn tỉa! Có tay súng bắn tỉa! Cứu đoàn trưởng!
Thế nhưng đoàn trưởng đã bị bắn vào ngực, sống sót kiểu gì cho nổi…
Nói thật, những binh sĩ này chưa từng thực chiến lần này.
Đại bộ phận còn chẳng có ý thức đề phòng tay súng bắn tỉa nữa.
Ai cũng không ngờ nơi này sẽ có tay súng bắn tỉa.
Một chi bộ binh sao có thể chống lại đẳng cấp như tay súng bắn tỉa chứ.
Đến cùng cứ điểm 178 có bao nhiêu binh sĩ vượt sông thế này?!
Cho nên, bộ chỉ huy đang chờ tin Tiêm Đao Liên sẽ bị hủy diệt truyền tới.
Kết quả chỉ nhận được tin đoàn trưởng đã tèo.
Vị tướng lãnh hậu cần kia nghe vật thì tức tới chửi cha mắng mẹ.
Hắn lập tức chuyển vụ này ra ngoài, để bên quân vụ xử lý.
Đây là chuyện lớn, cần phải bổ nhiệm đoàn trưởng mới và truy cứu trách nhiệm!
Kỳ thật, Nhâm Tiểu Túc cũng không biết hắn có thể bắn chết đoàn trưởng của hàng rào 144.
Lúc ấy hắn tìm cứ điểm cao để khống chế tình hình ở chiến trường, thuần túy là thử vận may.
Kết quả lại trông thấy có người đeo huy hiệu ngôi trong của đoàn, vì thế hắn quyết đoán nổ súng.
Lúc rời đi, Nhâm Tiểu Túc còn thầm hỏi cung điện:
“Hiện tại kỹ năng súng ống có đẳng cấp gì?”
Cung điện đáp:
“Cấp đại sư.”
Không tệ không tệ, Nhâm Tiểu Túc rất hài lòng.
Từ lần bắn chết hai tay súng bắn tỉa trong núi kia, kỹ năng của hắn đã tăng lên rất nhiều.
Đây là kỹ năng đầu tiên có cấp bậc đại sư của Nhâm Tiểu Túc.
Hắn cảm thấy rất thành tựu, chung quy đây không phải hắn phục chế mà thành, mà là thiên phú cùng việc rèn luyện.
Nhâm Tiểu Túc không nổ súng lần hai, vì hắn thấy trong đại đội này có đem theo súng máy hạng nặng.
Nếu đối phương phản ứng kịp, cùng súng máy hạng nặng tấn công hắn, e rằng hắn sẽ không chống cự được.
Sau khi Nhâm Tiểu Túc tụ hợp với đám Trương Tiểu Mãn liền nghe hán tử hỏi:
– Có thu hoạch được gì không?
– Có, giết được một sĩ quan…
Nhâm Tiểu Túc đáp.
– Quan quân? Quân hàm là gì?
Trương Tiểu Mãn hỏi.
– Việc này ta không rõ…
Nhâm Tiểu Túc nói.
Chung quy kính nhắm cũng không phải thần khí, ở cự ly xa như thế, một người trưởng thành trông chỉ như con kiến thôi.
Trương Tiểu Mãn gật đầu:
– Cũng được, đoán chừng cũng chẳng phải quan quân quan trọng gì.
Chúng ta tiếp tục trốn trong nhà xưởng thôi.
Một lần trốn này qua hết bảy ngày.
Trong bảy ngày này, Tiêm Đao Liên thậm chí còn không thấy có đại đội Tông thị nào truy bắt họ.
Trương Tiểu Mãn nói đùa:
– Sao mấy nay đám binh sĩ Tông thị không hành quân nữa.
Nhâm Tiểu Túc, đừng nói người ngươi giết là đoàn trưởng của họ nha?
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:
– Đâu có may mắn như thế.
Không cần nghĩ nữa, ta thấy tên sĩ quan kia còn chẳng đề phòng xung quanh có tay súng bắn tỉa.
Hẳn chẳng phải nhân vật trọng yếu như đoàn trưởng đâu.
Thế nhưng họ không biết, vì lần đánh lén này của Nhâm Tiểu Túc mà một loạt phản ứng dây chuyền bắt đầu diễn ra.
Thậm chí còn ảnh hưởng tới việc tác chiến.
Đơn giản là Tông thị hoài nghi, binh sĩ trà trộn vào phía sau họ không chỉ có một đại đội….
Chương 434: Đoàn Trưởng Mới Lại Tèo
Kỳ thật Tiêm Đao Liên cảm thấy họ cũng chẳng làm gì cả, nhiều lắm chỉ tiêu diệt hai đại đội mà thôi.
Sau đó Nhâm Tiểu Túc đánh lén một quan quân.
Về phần đánh lén thế nào thì Tiêm Đao Liên không hỏi, đây cũng không phải việc cần quan tâm.
Trong mắt họ, việc này cũng không phải việc lớn, so với những chuyện trước kia họ làm vẫn kém xa.
Nhưng đối với Tông thị lại khác.
Lúc này, Tông thị tạp thời một quan quân ưu tú rời khỏi tiền tuyến, điều hắn tới làm đoàn trưởng của đoàn bộ binh ở hàng rào 144.
Đây là một quan quân trẻ tuổi có biểu hiện cực kỳ nổi bật.
Thậm chí tướng lãnh Tông thị còn có ý để hắn chịu trách nhiệm thủ vệ trận địa 128 ở núi Vũ Xuyên.
Kết quả lại vì chuyện ở hàng rào 144 mà rút hắn khỏi tiền tuyến, phụ trách nhiệm vụ vây quét ở hậu phương.
Nguyên bản có người đề nghị, dứt khoát điều một trung đoàn quay về hậu phương để thực hiện nhiệm vụ này.
Nhưng có tướng lãnh bộ chỉ huy không đồng ý:
– Cứ điểm 178 không có thuyền, lực lượng phòng ngự ở Bắc Vịnh đã bị Khánh thị đánh tan.
Nhưng sông Bắc Vịnh vẫn nằm trong sự khống chế của chúng ta.
Trên sông không có đội thuyền khác, dù có cũng sớm bị chúng ta phát hiện.
Cho nên, binh sĩ bọc hậu của cứ điểm 178 không phải binh sĩ trên con thuyền còn lại ở núi Cường Loan.
– Ừ, đoàn 1237 ở hàng rào 144 cũng không yếu.
Nếu để Tông Kinh dẫn theo một chi đoàn cũng không cần thiết.
Với cả năng lực của hắn cũng không mạnh như vậy.
Một tướng lãnh trung niên bình tĩnh nói.
Lúc này, tất cả mọi người không nói gì.
Tướng lãnh mới mở miệng nói là một trong những người cầm đầu một phe của việc đấu đá gia tộc.
Như đại đa số tập đoàn khác, nội bộ Tông thị cũng chẳng bền chắc như sắt thép.
Bằng không cũng không có người lén trốn đi cùng vàng.
Tông Thừa là người nổi bật nhất của dòng chính Tông thị.
Mà vị quan quân trẻ tuổi tên Tông Kinh kia là của dòng thứ tư.
Hai bên có quan hệ cạnh tranh với nhau.
Cuối cùng, một vị tướng lãnh dòng thứ tư nói:
– Trong kẻ địch có tay súng bắn tỉa.
Chúng ta phải điều tay súng bắn tỉa tinh nhuệ nhất tới hàng rào 144.
Chiến sự ở núi Vũ Xuyên vẫn chưa bước vào thời điểm kịch liệt nhất.
Đây xem như điều kiện trao đổi, các tướng lãnh khác cũng nháo nhào, ngầm đồng ý.
Hàng rào 144 cách núi Vũ Xuyên chừng 500km.
Lúc trước Tông thị từng làm bê tông giữa hai nơi này.
Nhưng vì sự vận động của vỏ trái đất cùng đã lâu chưa tu sữa nên mặt đường khá gồ ghề.
Đồng hành cùng Tông Kinh còn có tay súng bắn tỉa tinh nhuệ nhất Tông thị.
Xe việt dã chạy trên đường, chạy hết tốc lực được 50km/ giờ.
Tông Kinh đi suốt đêm tới hàng rào 144, giữa trưa ngày thứ 2 hắn mới tới địa phận của hàng rào 144.
Tông Kinh cũng rất sốt ruột, hắn hy vọng có thể mau chóng giải quyết xong tai họa ngầm.
Như vậy hắn mới có thể trở lại tiền tuyến, chỗ đó mới là nơi tỏa sáng của hắn.
Người còn chưa tới thì phó đoàn trưởng đã nhận được thông báo bố trí thông qua điện thoại.
Chuyện đầu tiên Tông Kinh nói là kêu phó đoàn trưởng nhanh chóng điều tra những nhà xưởng xung quanh.
Lúc trước, lúc xem báo cáo hắn đã phát hiện đoàn trưởng cũ bỏ sót, không điều tra nhà xưởng.
Tông Kinh cảm thấy, rất có thể kẻ địch trốn trong đây.
Vì vậy phó đoàn trưởng lập tức phái đại đội ra, lần lượt lục soát hơn 20 nhà xưởng xung quanh hàng rào.
Quả nhiên, vào ban đêm trên đường trở lại, vị phó đoàn trưởng kia thông báo binh sĩ của cứ điểm 178 trốn ở nhà xưởng nấu đồng, hiện đang chiến đấu.
Lúc ấy, Tông Kinh nhẹ thở ra.
Quả nhiên bị hắn đoán trúng rồi.
Ngay sau đó, Tông Kinh liền hỏi về tình hình chiến đấu. kết quả vị phó đoàn trưởng kia ấp úng nói.
Vì nhà xưởng quá nhiều nên phải phân tán binh lực, chỉ có một đại đội tới nhà xưởng nấu đồng, đã bị địch nhân tiêu diệt.
Tông Kinh cạn lời nửa ngày, lại hỏi kẻ địch tử thương bao nhiêu thì nhận được câu trả lời là kẻ địch không có thương vong…
Trên thực tế, đại đội còn chưa tới nhà xưởng nấu đồng đã bị Ảnh tử tấn công. Ảnh tử xông vào đại đội chém nát máy liên lạc, sau đó khiến đội hình đại đội Tông thị bị đánh tới thất tinh bát lạc.
Lúc đó Nhâm Tiểu Túc mới thông báo Tiêm Đao Liên đi thu thập tàn cuộc.
Không chỉ có thế, Ảnh tử còn truy sát, khiến binh sĩ Tông thị chạy trốn vào nơi hoang dã.
Đại đội tới nhà xưởng nấu đồng còn chưa đi tới cửa đã bị giết sạch.
Nửa giờ sau, phó đoàn trưởng phát hiện không liên lạc với đại đội này mới kịp phản ứng.
Thế nhưng khi ấy Tiêm Đao Liên cùng đám lưu dân cho nổ nhà xưởng nấu đồng rồi chạy tới nơi này cũng chẳng biết.
Do tiền tuyến đang đánh trận, bằng không đám Nhâm Tiểu Túc tuyệt đối không chống lại nổi binh lực của hàng rào 144.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc biết điểm này nên bây giờ mới dám nghênh nganh cho nổ nhà xưởng của Tông thị ngay trên địa bàn của đối phương.
Lòng Tông Kinh nóng như lửa đốt, hắn cũng không thể mắng phó đoàn trưởng được.
Chung quy mắng người ta xong, đến lúc đó đối phương không phối hợp tác chiến với hắn thì càng thêm phiền toái.
Phó đoàn trưởng nói:
– Có cần phái người hộ tống ngài không.
Vạn nhất có nguy hiểm gì cũng có người bảo vệ ngài….
Tông Kinh phiền muộn, tuy hắn rất muốn học cách vui buồn không lộ của các lão đại nhưng hắn tuổi trẻ khí thịnh sao nhịn được hỏa khí chứ.
Rốt cục, Tông Kinh không nhịn được mà lên tiếng phê bình:
– Không cần, tiếp tục điều tra tung tích kẻ địch.
Chính sự làm không tốt mà vỗ mông ngựa thì ổn đấy.
Nếu trong một ngày không tìm được tung tích kẻ địch, ngươi không cần ở trong quân đoàn 1237 nữa, tới phương bắc đào mỏ đi.
Mà lúc này, Tiêm Đao Liên đang đi về phía tây thông qua nơi hoang dã.
Nhờ Tông Kinh ban tặng, bây giờ họ không thể thoải mái ẩn thân trong nhà xưởng nữa.
Trương Tiểu Mãn hùng hổ mắng chửi Tông Kinh:
– Cũng không biết là tên tôn tử chết tiệt nào của Tông thị, lại đoán được chỗ ẩn thân của chúng ta.
– Thường thôi…
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Chúng ta cũng không thể xem đối phương là kẻ đần.
Sớm muộn gì Tông thị cũng phát hiện chuyện này, đây chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Bấy giờ, họ chợt nghe âm thanh xe chạy ở nơi hoang dã.
Một đám người lập tức nằm rạp xuống đất, có hố thì nhảy vào hố, có cây thì trốn sau cây.
Họ mà lộ mặt ra là tự tìm đường chết.
Nơi họ đi là đường song song với đường lớn, như thế có thể chạy được.
Nếu gặp được đội vận chuyển của Tông thị, nói không chừng Tiêm Đao Liên có thể làm thêm một chuyến nữa.
Chung quy thì đồ ăn của họ cũng vừa hết…
Đột nhiên, một chiếc xe việt dã cấp tốc chạy qua, Tiêu Tiểu Thần nói thầm:
– Không phải đội vận chuyển…
Lúc nói, giọng điệu của hắn có chút mất mát.
Trương Tiểu Mãn nhỏ giọng cười mắng:
– Đây là xe tới từ chiến trường.
Dù là đội vận chuyển thì trên xe cũng chẳng có gì.
Hả, Nhâm Tiểu Túc đâu?
Họ nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc đang nằm trên một gò đất, trước mặt hắn là cây súng màu đen.
Súng bắn ầm một phát, xung quanh Nhâm Tiểu Túc như nhấc lên bụi mù.
Chỉ thấy viên đạn đánh trúng vào bình xăng của xe việt dã.
Xe việt dã hóa thành một đóa hỏa cầu giữa nơi hoang dã.
Vài phụ kiện thất tinh bát lạc văng lên không trung.
Đám Trương Tiểu Mãn trợn mắt há hốc mồm nhìn Nhâm Tiểu Túc thu súng ngắm về.
Lúc trước họ chỉ biết Nhâm Tiểu Túc là tay súng bắn tỉa, nhưng tới tận bây giờ mới được nhìn tận mắt.
Tính cả cây súng bắn tỉa kia, rốt cục Nhâm Tiểu Túc có bao nhiêu năng lực siêu phàm? Ba loại?!
Bất quá Trương Tiểu Mãn cũng quá quen với cảnh này rồi, có lẽ năng lực của Nhâm Tiểu Túc không chỉ có 3 thôi đâu…
Nhâm Tiểu Túc đi về, Trương Tiểu Mãn hỏi:
– Ngươi bắn nó làm gì…
– Ngu sao không bắn…
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
– Có thể ngồi trên xe việt dã, ít nhất cũng là thiếu úy đúng không? Giết là xong.
– Cũng đúng… Đi mau lên, mau mau mau.
Trương Tiểu Mãn dẫn Tiêm Đao Liên chạy vào chỗ sâu nơi hoang dã.
Gần đây Tông thị kiểm tra quá nghiêm ngặt, họ phải tránh đầu gió mới được.
Chẳng qua, khi tin tức Tông Kinh chết truyền tới bộ chỉ huy, lúc này bộ chỉ huy Tông thị lâm vào an tĩnh, phảng phất có thể nghe được cả tiếng tim đập.
Chương 435: Truy Kích
Tông Kinh là thiếu niên trẻ tuổi nổi bật của dòng thứ 4 Tông thị.
Vì Tông Thừa là siêu phàm giả cho nên một người thường như hắn mới có thể bị đè một đầu.
Đương nhiên, ưu tú này chỉ tính trong nội bộ Tông thị mà thôi.
Tính rộng hơn, cùng với Khánh Chẩn tương đương tuổi tác nhưng đã trở thành chi chủ Khánh thị rồi.
Bất quá, dường như vì chuyện của Khánh Chẩn mà Đoàn chủ tịch của Tông thị đều cảnh giác với những đệ tử đang khống chế binh lực dưới tay, sợ chuyện của Khánh thị lần nữa tái diễn tại Tông thị.
Dòng thứ 4 của Tông thị biết Tông Kinh cạnh tranh không lại Tông Thừa, nhưng họ cũng không mong Tông Kinh chết!
Hơn nữa, đi theo Tông Kinh lại là tay súng bắn tỉa tinh nhuệ nhất Tông thị.
Phải biết, để bồi dưỡng được một tay súng bắn tỉa như thế, tiêu phí chẳng khác nào đào tạo phi công trước tai biến vậy!
– Điều phòng trinh sát tới hàng rào 144…
Một tướng lãnh trầm mặt nói:
– Ta muốn chi đội của cứ điểm 178 có đi mà không có về!
– Ta đồng ý, việc truy kích nơi hoang dã giao cho phòng trinh sát là đúng.
Hơn nữa, chiến trường chính diện tại Vũ Xuyên cũng không cần phòng trinh sát nhúng tay vào.
Quan trọng nhất là, không thể để chi đội của cứ điểm 178 kia phát hiện kế hoạch tiếp theo của chúng ta.
Một tướng lãnh khác trầm giọng nói.
Người này vừa dứt lời, thần sắc những người khác trở nên nghiêm nghị hơn.
Dường như kế hoạch này cực kỳ quan trọng.
Hơn nữa, hàng rào 144 còn là kho lúa của Tông thị, quân lương ở tiền tuyến chỉ có thể duy trì chừng 15 ngày nữa thôi.
Nếu không nhanh chóng giải quyết chuyện này, e rằng sẽ ảnh hưởng tới việc chiến đấu ở nơi tiền tuyến.
– Quyết định vậy đi, thông báo cho phòng trinh sát lập tức xuất phát.
Còn chức đoàn trưởng, ta đề cử để Tông Hàn tiếp nhận.
Thất bại ở sống Bắc Vịnh chứng minh Tông Hàn không thích hợp đảm nhiệm chức đoàn trưởng của một chiến lữ tác chiến.
Để hắn tới hàng rào 144 đi.
– Ta đồng ý, bất quá lần này không thể phạm sai lầm như trước nữa, phái đoàn 1237 tới nghênh đón hắn đi.
Các tướng lãnh trong Tông thị đều không vui.
Kỳ thật việc này cũng không ảnh hưởng mấy tới toàn bộ Tông thị.
Thế nhưng chi đội phía sau chẳng khác này một cái gai, để thì đau, không rút thì khó chịu.
Rõ ràng Vũ Xuyên đã sắp quyết chiến, mà hậu phương họ lại không yên.
Nhưng mà, Tiêm Đao Liên như bốc hơi, trong 7 ngày này cũng chẳng ló mặt ra.
Khi phòng trinh sát của Tông thị tới, Tông Kinh bắt đầu triển khai việc truy tung kẻ địch.
Những người này đều là binh lính tài giỏi trong việc lần theo dấu vết, muốn tìm được một đại đội là chuyện vô cùng dễ dàng.
Ví dụ như cành cây bị gãy, phân và nước tiểu đều là dấu vết của việc sinh hoạt cá nhân.
Chỉ là khi họ đuổi tới một dòng suối nhỏ thì dấu vết kia đã biến mất.
Phòng trinh sát nhận ra Tiêm Đao Liên đã lợi dụng dòng suối nhỏ này mà rời đi.
Nhưng đối phương đi đâu thì họ không biết.
Việc này khiến Tông thị cực kỳ khó chịu.
Việc này chẳng khác nào thấy được một con nhện to đầy lông to chừng bàn tay nhưng vừa chuyển mắt cái lại chẳng thấy nó đâu nữa.
Ba ngày sau, ba nhà xưởng quân sự chuyên về công nghiệp xung quanh hàng rào 145 bị tập kích.
Ba nhà xưởng này cũng không phải nơi chuyên về khoa học kỹ thuật nhưng lại sản xuất đạn, lựu đạn và pháo cối.
Lực lượng phòng ngự của nơi này tương đối chặt chẽ, nhưng đội binh sĩ thần bí của cứ điểm 178 như đã chuẩn bị từ trước, chỉ trong 1 ngày đã nổ sạch 3 nhà xưởng kia.
Đương nhiên, Tiêm Đao Liên có thể hành động nhanh như vậy đều nhờ sự trợ giúp của lưu dân.
Bằng không họ đâu nhận được tin tức cụ thể về những nhà xưởng này.
Sau khi cho nổ, Tiêm Đao Liên lần nữa lợi dụng dòng suối nhỏ rời đi, ẩn thân trong một nơi hoang dã nào đó.
Không ít tướng lãnh của Tông thị tức tới điên người:
– Xem ra cứ điểm 178 đã chuẩn bị công tác đầy đủ, đám binh sĩ kia không hề vượt sông do bất cẩn.
Rõ ràng họ muốn bắt chước Khánh thị, tấn công các nhà xưởng công nghiệp của chúng ta! Báo cho những hàng rào khác cố gắng phòng thủ, nếu còn nhà xưởng nào khác gặp chuyện không may, ta sẽ đập chết bọn họ!
Trong lúc nhất thời, nhà xưởng công nghiệp của cả phương bắc đều giới nghiêm.
Bộ dáng cả đám người như gặp phải đại địch, phân nửa binh lực đóng giữ tại hàng rào được phái đi bỏ vệ nhà xưởng.
Mà lúc này, rốt cục phòng trinh sát của Tông thị không phụ sự mong đợi của mọi người, thậm chí còn nhìn thấy thân ảnh của Tiêm Đao Liên từ phía xa xa trên núi.
Phòng trinh sát của Tông thị chỉ thiếu chửi cha mắng mẹ, sao binh sĩ của cứ điểm 178 không di chuyển theo lộ trình gì cả, thích đi đâu là đi đó nhỉ?
Từ đầu, phòng trinh sát của Tông thị đuổi theo còn mò được một ít manh mối và dấu vết, ngược lại còn nghĩ đối phương muốn lừa mình.
Thế nhưng sau vài lần truy đuổi thành công, đột nhiên họ cảm giác được đám người này bị mù đường.
Lúc trước không phải binh sĩ cứ điểm 178 lừa họ, chỉ đơn giản là đám người này đi sai đường nên nhầm về thôi!
Càng như vậy, phòng trinh sát của Tông thị càng thêm khó chịu.
Họ nhận sự công kích của Tiêm Đao Liên nhưng bản thân lại không cách nào dò ra được mạch suy nghĩ của kẻ thù.
Vì vậy, khi phòng trinh sát lần nữa dò xét được manh mối, họ nhanh chóng bố trí mai phục.
Kiên trì chờ Tiêm Đao Liên xuất hiện, về sau họ mới phát hiện Tiêm Đao Liên thật sự quay lại.
Đây là làm sao hả? Họ không sợ truy binh, vẫn dám quay lại à?!
Kỳ thật, Tiêm Đao Liên quay về là vì huân chương đánh Thập xuyên của Lâm Bình An bị mất.
Họ muốn quay về tìm, chung quy cái huân chương đó cũng không ít tiền đâu.
Huống chi Tiêm Đao Liên còn có một tầng bảo hiểm, chính là Ảnh tử đang quan sát nơi hoang dã.
Trên thực tế, chỉ cần mục tiêu đủ nhỏ, muốn ẩn núp nơi hoang dã không phải việc gì khó.
Nếu nhân số Tiêm Đao Liên nhiều hơn, chỉ sợ cũng không thể đánh du kích theo kiểu này.
– Bây giờ chúng ta đi đâu giờ?
Trương Tiểu Mãn hỏi.
– Đám binh sĩ kia có phần khó giải quyết, chung quy ta cảm thấy tố chất của họ mạnh hơn những người trước…
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày nói.
Nếu là binh sĩ bình thường đã sớm bị họ cắt đuôi rồi.
Thế nhưng chi đội này rất khó chơi.
Nhâm Tiểu Túc từng mấy lần ném hạt giống bụi gai để bẫy đối phương.
Kết quả đối phương không trúng chiêu.
Khi thấy trên đồng cỏ có mấy nhánh cây màu đỏ kỳ quái lập tức lách qua.
Dù có người không cẩn thận bị quấn trúng thì những người khác cũng cố sức cứu viện, cho nên bụi gai không gây ra tí xíu thương vong nào cho họ.
– Chuyện này cũng không phải chuyện lớn gì.
Ta thấy có vài lần họ đuổi tới rất gần…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Bằng không chúng ta quất họ luôn đi?
– Không được…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Ta nghi ngờ đối phương cũng có tay súng bắn tỉa.
Quân đội hình thành dưới một chế độ của tập đoàn sao có thể thiếu tay súng bắn tỉa? Tránh đi vẫn tốt hơn.
– Vậy làm sao đây?
Chương 436: Quân Trinh Sát Khó Chơi
– Đi thôi, tăng tốc độ hành quân.
Thừa dịp họ mau phục ở phía trước, chúng ta quay lại hàng rào 144!
Nhâm Tiểu Túc ra quyết định.
Các chiến sĩ Tiêm Đao Liên cũng không hỏi vì sao Nhâm Tiểu Túc biết đối phương đang mai phục ở đâu.
Dù sao họ cũng đã quen rồi.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nhíu mày.
Phòng trinh sát này phản ứng còn nhanh hơn hắn tưởng.
Đối phương thấy không mai phục thành công Tiêm Đao Liên thì lập tức đuổi theo!
– Thật khó chơi.
Nhâm Tiểu Túc cau mày.
Bất quá hắn cũng có thu hoạch ngoài ý muốn!
Từ trước tới nay, Ảnh tử luôn ẩn nấp một cách bí mật nơi hoang dã… vừa vặn thích hợp cho truy lùng tay súng bắn tỉa.
Lúc này, Ảnh tử đang đối mặt với tay súng bắn tỉa.
Khi loại binh chủng đặc biệt này đụng phải Ảnh tử mạnh mẽ, không cần nghĩ cũng biết kết quả thế nào, một đao chém là xong…
Thế nhưng, quân trinh sát của Tông thị đã nhanh chóng đuổi tới.
Lúc trước đối phương còn kiên nhẫn truy đuổi thì nay đã bắt đầu liều mạng tập kích.
Dường như họ muốn dùng ưu thế về số lượng và thể năng để đoàn diệt Tiêm Đao Liên ngay tại đây.
Từ trước tới nay, đội trinh sát này là đội mạnh nhất trong quân đội Tông thị.
Không ít người dứt khoát gọi họ là đội đặc chủng.
Tuy Tiêm Đao Liên đã đánh quá không ít trận nhưng khác biệt giữa họ và quân trinh sát vẫn rất luận.
Dù là thể năng, thương pháp hay năng lực sử dụng chiến thuật thì Tiêm Đao Liên cũng khó lòng so được với quân trinh sát.
Mắt thấy khoảng cách hai bên ngày càng gần, thậm chí Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng dám dùng Ảnh tử để kéo chậm tốc độ của đối phương.
Lỡ mà Ảnh tử bị bắn trúng mi tâm, e rằng một màn mà Phó Nhiêu bị đánh sẽ diễn lại.
Hiện tại, Ảnh tử được Nhâm Tiểu Túc ưu tiên dùng trong việc điều tra.
Nhâm Tiểu Túc từng thử dùng Ám ảnh chi môn ném lựu đạn nhưng đội quân trinh sát này rất lợi hại.
Hắn từ bí mật mở Ám ảnh chi môn ra thì nhận phải một phát bắn.
Mai mà góc độ Ám ảnh chi môn Nhâm Tiểu Túc mở ra không thông qua hắn.
Bằng không chỉ sợ viên đạn sẽ thông qua Ám ảnh chi môn mà bắn trúng hắn!
Nếu hắn duỗi tay ra, e rằng chưa được mấy giây là bị bắn cho tan nát.
Họ gặp phải cường địch rồi!
Đây là lần đầu Nhâm Tiểu Túc đối diện với một chi quân được huấn luyện nghiêm chỉnh như thế.
Cảm giác áp bách chẳng khác nào khi hắn đụng phải Hứa Man tại Cảnh Sơn cả.
– Tiểu Túc, không phải chúng ta chạy không thoát chứ?
Tiêu Tiểu Thần có chút khẩn trương, hắn hỏi:
– Nghe nói lúc một người sợ hãi sẽ kêu tên người thân thuộc nhất của mình?
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn đối phương:
– Vậy ngươi biết CMN là ai không?
Trương Tiểu Mãn dở khóc dở cười, hắn nói:
– Bây giờ là lúc nào mà các ngươi còn tấu hài.
Bằng không ngươi chạy trước đi Nhâm Tiểu Túc, ngươi đi nhanh, dẫn theo họ đi.
Ta và Đội 1 ở đây tạo thành tuyến phòng ngự, yểm hộ các ngươi rời đi!
Tới lúc phải đưa ra sự lựa chọn, chung quy vẫn phải có người dùng tính mạng bản thân bảo vệ người khác.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Trương Tiểu Mãn;
– Ngươi muốn chết dữ vậy à? Yên tâm, lần này có ta ở đây, ngươi muốn chết cũng khó.
Đột nhiên, một đoàn sương mù đen xuất hiện, đoàn tàu hơi nước xông ra khỏi sương mù chạy tới hiện thực.
Đám Trương Tiểu Mãn nhìn đoàn tàu như một con quái vật khổng lồ đột nhiên xuất hiện.
Đoàn tàu to lớn khiến các binh sĩ Tiêm Đao Liên cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.
Đồng thời cũng không khỏi chấn kinh, e rằng đây lại là năng lực siêu phàm của Nhâm Tiểu Túc.
Đến cùng Nhâm Tiểu Túc có bao nhiêu năng lực siêu phàm? Việc này vượt ngoài những gì họ biết từ trước tới giờ!
Hai ba loại thì thôi đi, cơ mà sao vẫn còn nữa?
– Lên đi…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Dẫn các ngươi đi hóng mát bằng xe.
– Quát, đây là lần đầu tiên lão tử ngồi xe lửa hóng mát á…
Ngoài miệng nói thế nhưng động tác mọi người lên tàu cũng nhanh hơn.
Sau khi cả đám đã lên tàu.
Đoàn tàu chạy giữa đường núi như trên đồng bằng về phía bắc.
Quân trinh sát đuổi theo nửa ngày, thấy một màn này thì chậm rãi dần lại.
Từng người không khỏi trợn mắt há mồm nhìn, ngược lại không biết nên làm gì bây giờ.
Doanh trưởng quân trinh sát tức giận.
Ngươi có năng lực này sao không dùng sớm hơn đi, chúng ta đặc biệt đuổi theo các ngươi hai ngày rồi mới đem cái trò này ra xài?!
Làm sao, có năng lực không muốn khoe khoang, muốn làm người bình thường a?
Lúc này, tâm tình doanh trưởng lộn xộn:
– Thông tín viên, mau liên hệ với bộ chỉ huy.
Nói những hàng rào ở phương bắc mau chóng đề cao cảnh giác, có một đoàn tàu kỳ quái đang chạy tới!
Sau khi Nhâm Tiểu Túc điều khiển đoàn tàu chạy được vài chục km thì đột nhiên vòng lại hàng rào 144.
Lần này địch nhân đã nắm được hành tung của hắn, đi tiếp chẳng phải tự tìm đường chết.
Hơn nữa thủ quân ở phương bắc Tông thị hẳn cũng đã chuẩn bị sẵn trận địa đón địch.
Ngược lại, quay về hàng rào 144 lại khá gần.
Đối diện với quân trinh sát, đánh hay chạy đều là lựa chọn tốt, muốn chạy chỉ cần vượt sông Bắc Vịnh là được.
Tuy đoàn tàu hơi nước chạy trong núi không bị trở ngại nhưng ngồi trên xe cũng không dễ chịu gì.
Các binh sĩ Tiêm Đao Liên nắm lấy tay vịnh, không ngừng gào khóc, kêu loạn:
– CMN CMN CMN CMN!
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ nói:
– Các ngươi xem đi, ta đã nói lúc sợ hãi sẽ hô CMN mà, chắc chắn không còn sức mà gọi tên người khác đâu.
Tốc độ của đoàn tàu rất nhanh, trong chớp mắt đã rời khỏi nơi hoang dã.
Vài giờ sau thì tới địa phận hàng rào 144.
Nhâm Tiểu Túc đứng ở đầu tàu nhìn phía trước, bỗng nhiên nói:
– Phía trước có một chi đội, hẳn là một đại đội.
Các ngươi có muốn ngồi trên tàu luyện bắn với họ không?
– E rằng hai đại đội này là đội ngũ hộ tống vật tư.
Lương khô chúng ta không còn nhiều, làm một chuyến đi…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Cơ mà đoàn tàu này của ngươi có đủ cứng rắn không vậy?
– Cứng rắn lắm! Tấn công!
Nhâm Tiểu Túc sảng khoái đáp.
Đoàn tàu hơi nước lướt giữa cuồng phong gào thét, một đường chạy trên cánh đồng hoang vu.
Đã lâu Nhâm Tiểu Túc không thoải mái như thế này!
Đoàn tàu nhanh chóng tiếp cận hai đại đội kia.
Chỉ là tới gần mới phát hiện đối phương không vận chuyển gì cả.
Lúc này, phó đoàn trưởng đoàn 1237 dẫn theo hai đại đội chuẩn bị đón tân đoàn trưởng Tông Hàn của họ tới hàng rào 144.
Nghe nói trước kia Tông Hàn là lữ trưởng của chiến lữ tác chiến ở sông Bắc Vịnh.
Vì chiến sự ở tiền tuyến thất bị nên bị cắt chức.
Bất quá mọi người hiểu rõ phía trên Tông Hàn là Tông thị, sớm muộn gì hắn cũng phục chức.
Cho nên bây giờ phải hầu hạ ông lớn này cho tốt.
Phó đoàn trưởng ngồi ở ghế phụ của xe tải vận binh.
Lái xe chở Tông Hàn ngồi trong xe việt dã đột nhiên rống to:
– Không tốt, phía sau có một đoàn xe lửa đang chạy tới!
Đoàn tàu chạy phía sau xe nên chỉ có thể nhìn thấy thông qua kính chiếu hậu.
Phó đoàn trưởng nghe vậy thì hứng thú hỏi:
– Xe lửa ở đâu ra vậy? Thứ đồ chơi này chỉ có ở giữa hàng rào 145 và 146 thôi!
– Không phải, thật sự có xe lửa!
Lái xe nóng nảy.
Phó đoàn trưởng nghi ngờ thò đầu nhìn ra sau.
Kết quả thấy được một đoàn tàu hơi nước cuồn cuộn chạy tới.
Ống khói của đoàn tàu phụt ra một đống khói đen!
Chương 437: Phản Ứng Dây Chuyền
– Mau tránh ra, mau tránh ra!
Phó đoàn trưởng thấy đoàn tàu tới ngày càng gần thì cả người run lên.
Sao thứ này lại xuất hiện ở nơi hoang dã chứ?
Chỉ thấy từng đoạn đường ray liên tiếp xuất hiện phía trước, âm thanh kim loại va vào nhau vang lên cành cạch.
Lái xe cố gắng tăng tốc, nhưng nếu tốc độ quá cao trên con đường không còn nguyên vẹn này thì người khác chưa đuổi kịp, xe của họ đã bị lật rồi.
– Binh lính phía sau mau lắp súng máy hạng nặng chuẩn bị bắn!
Phó đoàn trưởng quát:
– Chuẩn bị chiến đấu!
Chiếc xe lắc lư, binh sĩ của đoàn 1237 vội vàng lắp súng máy vào thùng xe.
Vì chiếc xe lắc lư lên mất nửa ngày mới lắp xong đạn.
Âm thanh của Tông Hàn truyền tới thông qua bộ đàm:
– Chuyện gì đang xảy ra, sao phía sau lại có xe lửa?
– Hẳn là kẻ địch tập kích.
Bất quá đoàn trưởng cứ yên tâm, chúng ta nhất định chặn chiếc xe lửa phía sau lại!
Phó đoàn trưởng quay đầu nói với binh sĩ:
– Nổ súng!
Âm thanh đột ngột vang lên, thế nhưng họ chợt phát hiện, hỏa lực vốn có lợi trên chiến trường chỉ tạo thành vài đốm lửa nhỏ khi va chạm với đoàn tàu!
Tốc độ đoàn tàu nhanh hơn đoàn xe nhiều.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày nhịn đau, nói:
– Lúc chúng ta chạy song song với họ, các ngươi lập tức đứng dậy nổ súng! Chú ý xem thử họ có đem theo vật tư gì không!
Các binh sĩ Tiêm Đao Liên trốn ở dưới cửa sổ của thùng xe.
Cửa sổ như thành lũy được dựng nên từ thiên nhiên, rõ ràng đang truy kích kẻ địch dưới tốc độ cao nhưng lại mang theo cảm giác đánh lén trong phố chiến…
Đội xe của Tông thị có 10 chiếc xe tải vận binh, 1 chiếc xe việt dã.
Khi đoàn tàu hơi nước đi song song với đoàn xe.
Binh sĩ Tông thị điên cuồng bắn phá nó.
Đạn cứ thế nả tới hết ổ, trong lúc binh sĩ Tông thị đổi dây đạn cho súng máy hạng nặng thì họ chợt thấy ở phía cửa sổ đoàn tàu là từng câu súng trường nhô ra, còn có cả súng máy hạng nặng nhằm vào họ mà nổ súng nữa…
Đám binh sĩ Tiêm Đao Liên ngồi xổm dưới cửa sổ, giơ thương duỗi ra ngoài, ngay cả đầu cũng chả lộ.
Một màn này nhìn qua muốn có bao nhiêu quỷ dị liền có bấy nhiêu quỷ dị.
Lúc này, binh sĩ Tông thị vô cùng ngạc nhiên.
Đây rốt cục là năng lực gì?
Họ nghĩ phải lẩn trốn, nhưng vấn đề ở chỗ, ngay cả chỗ núp họ cũng chẳng có.
Phía ngoài xe tải vận binh chỉ có một tấm bạt.
Thứ đồ chơi này làm gì có tác dụng chống đạn.
Chỉ trong nháy mắt giao hỏa, binh sĩ Tông thị trúng đạn ngã xuống một lượng lớn.
Nhâm Tiểu Túc đứng ở đầu xe hô:
– Ta thấy trong đội xe này không có vật ta.
Chúng ta đi!
Nói xong, đoàn tàu hơi nước liền đổi hướng, chạy vào nơi hoang dã…
Không phải Nhâm Tiểu Túc không muốn đoàn diệt đám binh sĩ Tông thị này.
Nhưng thật sự đối phương bắn vào đoàn tàu hắn cũng thấy đau nha.
Lúc này, chỉ thấy mồ hôi lạnh của Nhâm Tiểu Túc ứa ra, trông có phần không gánh nổi nữa.
Phó đoàn trưởng đoàn 1237 may mắn còn sống.
Tuy hắn cũng trúng đạn nhưng vì ngồi ở ghế phụ lái, có cửa xe ngăn cản nên sức bắn bị chặn lại.
Đạn bắn lên người hắn cũng không sâu.
Tên này cũng tương đối may mắn, sức giật của súng máy hạng nặng quá lớn nên độ chính xác bị giảm, không bắn trúng hắn.
Nói chung, khi ấy đầu của binh sĩ Tiêm Đao Liên không lộ thì đánh trúng hay không đánh trúng phải nhìn vào vận khí của đối phương rồi.
Phó đoàn trưởng nhớ lại, vừa rồi hắn mơ hồ nghe được tiếng Nhâm Tiểu Túc gào to.
Nói là họ muốn cướp vận tư, chỉ thuận tiện nên mới tấn công đoàn xe của hắn thôi?
Phó đoàn trưởng ngơ ngác nhìn đoàn tàu dần khuất xa.
Đi rồi hả?! Đây rốt cuộc là đội binh chủng nào thế?!
Đột nhiên sắc mặt Phó đoàn trưởng đạn biến cầm bộ đàm lên:
– Đoàn trưởng đâu? Đoàn trưởng có sao không?
Người trên xe việt dã cầm bộ đàm đáp lại:
– Đoàn trưởng… đã hy sinh vì nhiệm vụ…
Vị Phó đoàn trưởng này nhất thời khóc không ra nước mắt.
Cứ điểm 178 có thù oán gì với đoàn 1237 họ, sao chuyên tấn công đoàn trưởng của họ thế!
Mắt thấy chưa tới nửa tháng, đoàn 1237 của họ đã chết mất 3 đoàn trưởng!
Đây là cố tình! Rốt cục đoàn trưởng của họ đã đụng tới ai a?!
Khi đoàn tàu đã đi xa, binh sĩ Tiêm Đao Liên không ngừng hoan hô:
– Trận chiến này đánh thật là sướng tay.
Ngay cả cái bóng của kẻ địch ta còn không thấy. ta dmas nói đại đội của họ chết ít nhất một nửa.
Rốt cục chúng ta đã tiêu diệt bao nhiêu đại đội rồi?
– Để ta đếm xem….
Trương Tiểu Mãn vạch đầu ngón tay ra đếm, kết quả sau nửa ngày cũng chưa đếm xong.
Đột nhiên Tiêu Tiểu Thần hỏi:
– Vừa rồi người trên xe việt dã có ai chết không? Dường như lái xe không chết, không đánh trúng hắn hả?
Vừa rồi bọn họ trốn dưới cửa sổ, lúc đoàn tàu rẽ hướng cũng không ai dám ngước lên thăm dò.
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại:
– Hẳn là người ngồi ở ghế phụ lái và phía sau đều chết cả.
– Cũng không biết là ai chết…
Tiêu Tiểu Thần nói thầm:
– Đoàn chừng quan quân lần này có đẳng cấp không thấp.
Ta đoán là doanh trương.
– Ha ha, kệ đi…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Đánh xong là tốt rồi.
Kỳ thật ngay cả Tiêm Đao Liên cũng không biết, trong mơ hồ họ đã giết 3 đoàn trưởng của Tông thị.
Chung quy đoàn trưởng cũng đâu nhàn rỗi tới mức không có chuyện gì lại chạy loạn bên ngoài.
Bọn họ càng không ngờ, Phó đoàn trưởng đoàn 1237 đã sắp xong đời.
Khi bộ chỉ huy Tông thị lần nữa nhận được tin Tông Hàn bỏ mạng.
Các tướng lĩnh đã tổ chức hội nghị khẩn cấp.
Một người lên tiếng:
– Trong nội bộ chúng ta nhất định có gián điệp.
Bằng không sao người của cứ điểm 178 lại biết chính xác hành trình của Tông Hàn và phục kích hắn?
– Không sai, đối phương muốn đoàn 1237 lâm vào tình trạng không ngờ chỉ huy để nhiễu loạn việc vận chuyển lương thực từ hàng rào 144…
Người này nói tiếp:
– Nhất định có nội ứng ngoại hợp, để lộ tin tức về Tông Hàn.
Đột nhiên, một người trung niên nhìn về tham mưu dự thính lân fnafy:
– Người vừa nói kẻ địch tập kích họ bằng gì?
– Đoàn tàu hơi nước!
Tham mưu tác chiến đáp.
Tướng lãnh trung niên cười lạnh:
– Đây là chuyện tốt của Tông Thừa.
Ta nhớ hắn từng điều binh phục kích một siêu phàm giả tên Vương Tòng Dương.
Năng lực của tên này là điều khiển đoàn tàu hơi nước.
– Bất quá lần này dường như đoàn tàu có phần đổi khác.
Trước chỉ có 4 toa, bây giờ là 16 toa.
– Năng lực của siêu phàm giả nào phải thứ chúng ta có thể lường trước được.
Vạn nhất người ta có thể tùy ý thay đổi số toa xe thì sao.
Ta chưa từng thấy năng lực siêu phàm giống nhau…
Tướng lãnh trung niên này cười lạnh:
– Việc này là Tông Thừa ăn xong không chùi mép, vẫn là do còn quá trẻ.
Ta nghĩ không nên cất nhắc hắn quá nhanh.
Còn nữa, đoàn 131 của ta sẽ tham gia vào chiến dịch đuổi quét binh sĩ cứ điểm 178 lần này.
– Ngươi làm vậy là sao?
Có người nghi ngờ nói:
– Đoàn 131 của ngươi phụ trách nhất tuyến Vũ Xuyên.
Các ngươi tới thì ai thủ trận địa?
– Làm sao ta có thể không quản được.
Đội binh sĩ này chưa được diệt trừ, nói ra thật mất mặt.
Nói xong, tướng lãnh trung niên này quay người rời khỏi bộ chỉ huy.
Đường nhiên, việc hắn muốn truy sát Tiêm Đao Liên không đàng hoàng như lời hắn nói.
Mà do hiện giờ toàn bộ tài sản chuyển đi Trung Nguyên của hắn đã bị Vương Tòng Dương đánh cướp!
Đây là tài phú hơn nửa đời người hắn tích góp được!
Hiện giờ đoàn tàu hơi nước xuất hiện, tướng lãnh trung niên thấy kẻ thù ngay trước mặt sao có thể ngồi yên.
Hắn phải đoạt lại mớ tài sản đã bị cướp kia…
Chương 438: Phó Đoàn Trưởng Chạy Trốn
Trong bộ chỉ huy của Tông thị, sắc mặt tướng lãnh ngồi ở vị trí cao nhất trên bàn hội nghị âm trầm.
Nhưng đây không phải vì cái chết của Tông Hàn mà vì tên Tông Vụ kia dám lâm trận không nghe chỉ huy, dẫn theo đoàn 131 rời khỏi núi Vũ Xuyên!
Đoàn 131 là binh sĩ tâm phúc của Tông thị, được nuôi dưỡng ở hàng rào 149 nhiều năm.
Có xu hướng nghe lời Tông Vụ chứ không nghe tập đoàn chỉ huy.
Trước kia không ai quản hắn, nhưng sau lần này, e rằng gia chủ Tông thị sẽ dạy dỗ hắn lại cho tốt.
Bất quá việc này cũng phải đợi sau khi chiến tranh chấm dứt.
Tuy trước kia quân tâm Tông thị không đồng lòng nhưng ít nhất mọi người cùng hướng về một phía, không ai xâm phạm quy củ như thế.
Còn bây giờ thì sao? Tông Vụ ỷ trong tay nắm binh quyền, côn gkhai vi phạm chỉ lệnh tác chiến, không trông coi trận địa cho tốt, ngược lại chỉ lo truy bắt binh sĩ của cứ điểm 178.
Nếu cứ thế này, e rằng nhân tâm Tông thị sẽ tan rã!
Trong nhất thời, tướng lãnh bộ chỉ huy không nói gì, chẳng người âm thầm tự tính toán cho riêng mình.
Kỳ thật chuyện Tông Vụ chuyển tài sản đều làm trong bí mật.
Cơ mà trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió, mọi người đã sớm biết rồi.
– Bây giờ chúng ta phải chú ý tới vấn đề bình ổn nhân tâm…
Tông Ứng là tư lệnh tiền tuyến lên tiếng:
– Chư vị có ý kiến gì không?
Lúc trước mọi người cảm thấy đây hẳn là một liên đội có thể có siêu phàm giả và tay súng bắn tỉa.
Về sau họ cảm thấy đây không chỉ là một liên đội.
Lúc ấy, một đội quân bé nhỏ này không đủ để rung chuyển chiến cuộc.
Nhưng hôm nay lại khác, đoàn tàu hơi nước xuất hiện chứng tỏ có binh sĩ này có năng lực siêu phàm với tính cơ động cao.
Quân trinh sát cũng đừng hòng truy đuổi được họ ở nơi hoang dã.
Cho nên, một liên quân của cứ điểm 178 này bỗng trở thành tai họa ngầm lớn, vì ngươi không biết đến cùng đối phương muốn làm gì…
Vấn đề chủ yếu ở đây, đám Nhâm Tiểu Túc cũng không rõ mục đích của họ là gì.
Dù sao cũng là tùy cơ ứng biến, đánh thắng thì tốt, không thì bỏ chạy, không quan tâm cái gì, cứ hành động thôi…
Diễn tả điều này bằng một câu sẽ là, ngay cả họ cũng không biết họ muốn làm gì nữa!
Loại không xác định này là sự trí mạng trên chiến trường, Tông thị không thể dung túng cho chi liên đội của cứ điểm 178 này.
Sắc mặt tư lệnh Tông Ứng càng thêm âm trầm, hắn không ngờ bản thân nắm giữ hơn 100.000 binh sĩ lại phải lo lắng chỉ vì một tiểu đội này!
Bỗng nhiên có người nói:
– Ta hiểu chúng ta phải diệt trừ chi đội này.
Bất quá Tông Vụ đã dẫn theo đoàn 131 tới đó, chẳng lẽ một đoàn quân như vậy còn chưa đủ? Họ còn là đội cơ giới với tranh bị rất tốt, cho nên cứ để họ đối phó là được… Dù sao bây giờ cũng chẳng cách nào gọi hắn về.
– Vẫn chưa đủ…
Tông Ứng nói:
– Phái thêm 2 siêu phàm giả đi theo.
Một tướng lãnh phụ trách quản lý siêu phàm giả gật đầu:
– Được, bất quá siêu phàm giả của chúng ta chỉ có 5 người.
Nếu tổn thất e rằng sẽ ảnh hưởng tới những kế hoạch tiếp theo…
Tông Ứng lạnh lùng nhìn đối phương:
– Bây giờ không phải lúc cân nhắc những chuyện sắp tới.
Ta muốn chi đội đó phải chết trên địa bàn Tông thị.
Còn nữa, không cần phái Đoàn trưởng mới cho đoàn 1237, để Phó đoàn trưởng trực tiếp thăng lên làm Đoàn trưởng.
Trở thành Đoàn trưởng thay thế là một chuyện tốt.
Nếu trong thời gian làm việc không gây chuyện thì việc trở thành Đoàn trưởng là việc thuận lý thành chương.
Nhưng vào lúc này, một tham mưu tác chiến lên tiếng:
– Vừa nhận được tin, Phó đoàn trưởng chạy rồi…
Tông Ứng:
– ???
Đám Tiêm Đao Liên là lưu mạnh vô tâm, họ không biết chuyện mình làm đã gây ra biết bao nhiêu phản ứng dây chuyền, liên tiếp ảnh hưởng tới điểm chủ lực của cứ điểm 178.
Giờ khắc này, Trương Cảnh Lâm đang nghe báo cáo.
Chủ yếu là báo cáo về việc đoàn 131 bỗng nhiên rút lui, không cần trận địa nữa.
Việc này cực kỳ quỷ dị, phải biết trên chiến trường chính diện, đoàn 131 gây ra không ít phiền toái cho cứ điểm 178.
Đội cơ giới kia vô cùng khó chơi.
Người phụ trách đoàn thiết lữ 178 nhíu mày nói:
– Việc này rất bất thường.
Đột nhiên từ bỏ trận địa, nói rút lui là rút lui.
Hỏa lực của chúng ta đánh vào trận địa đều đánh hụt cả.
Bất quá chuyện tốt là trận địa này đã bị chúng ta chiếm, giảm đi rất nhiều thương vong.
– Đây có phải âm mưu quỷ kế của đám Tông thị không…
Chu Ứng Long nói thầm:
– Họ từng cho nổ trấn Thập Xuyên, chẳng lẽ lại chôn thứ gì trong trận địa?
Hồ Hạnh Chi lắc đầu:
– Ban đầu ta cũng nghĩ như vậy, cho nên đã lệnh cho binh sĩ cướp đoạt trận địa xong thì lập tức kiểm tra, thật sự không có vấn đề gì cả.
– Vậy thật kỳ quái…
– Không chỉ vậy…
Vương Phong Nguyên phụ trách công tác tình báo nói:
– Các bị cũng biết công tác tình báo của cứ điểm 178 chúng ta tương đối chậm.
Nhưng phía bên Tông thị chúng ta có rất nhiều gián điệp cơ sở.
Bất quá tầng cấp của họ không cao.
Bên này ta nhận được tin tức từ máy liên lạc, bảo quân trinh sát của Tông thị đã rút về sau.
Bất quá cấp của nhân viên tình báo này quá thấp nên không biết lý do.
– Còn nữa, hẳn lý do tuyến đường vận chuyển vật tư của Tông thị bỗng thay đổi cũng liên quan tới việc này.
Nguyên bản họ vận chuyển vật tư từ hàng rào 144 nay lại thành thành hàng rào 145.
– Tiêm Đao Liên.
Trương Cảnh Lâm nói.
Ngay khi Trương Cảnh Lâm vừa nói xong, cả bộ chỉ huy yên tĩnh lại.
Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói tiếp:
– Ta cảm thấy, hẳn là Tiêm Đao Liên tạo ra phiền toái không nhỏ cho hậu phương Tông thị.
Cho nên họ phải điều quân trinh sát và đội 131 tới đối phó Tiêm Đao Liên.
Chu Ứng Long cẩn thận từng li từng tí hỏi:
– Tư lệnh, ngươi nghiêm túc hả? Tiêm Đao Liên chỉ hơn 100 người, làm sao tạo ra động tĩnh lớn như thế? Ta hiểu rõ đám khốn khiếp kia, họ không biết cách nhịn đâu.
– Nhưng trong Tiêm Đao Liên có Nhâm Tiểu Túc…
Trương Cảnh Lâm nói:
– Có hắn thì chuyện này hoàn toàn xảy ra được.
Bằng không rất khó giải thích được sự khác thường của Tông thị.
Hơn nữa, quân trinh sát bị điều tới phía sau, tất nhiên muốn tạo thành một mũi nhọn, tốc chiến trong phạm vi nhỏ.
Trừ Tiêm Đao Liên ra, Tông thị còn địch nhân nào ở hậu phương nữa?
– Nghe cũng đúng lắm…
Chu Ứng Long nói.
Tất cả mọi người đều hiểu rõ, binh sĩ ở hậu phương Tông thị chỉ còn mỗi Tiêm Đao Liên.
Chỉ là mọi người cảm thấy, việc Tiêm Đao Liên có thể làm ra chuyện lớn thế này thật sự khá khó tin.
Nếu bài trừ những phỏng đoán không thể xảy ra thì Tiêm Đao Liên là cách giải thích hợp lý nhất.
– Mặc kệ làm sao họ làm được, cũng mặc kệ họ đang làm gì…
Trương Cảnh Lâm nhìn tướng lãnh trong phòng:
– Chúng ta đều phải tạo thật nhiều áp lực trên chiến trường cho Tông thị, không thể để họ điều binh đối phó Tiêm Đao Liên.
Toàn quân tiến lên, như vậy mới có thể trợ giúp Tiêm Đao Liên.
Sau đó, chúng ta phải lập kế hoạch tác chiến chi tiết và kỹ càng hơn.
– Đã rõ…
Mọi người gật đầu.
Chỉ là tướng lãnh của cứ điểm 178 đều ngạc nhiên, đến cùng Tiêm Đao Liên đã làm gì ở hậu phương của Tông thị…
Nguyên bản, binh sĩ hai bên vẫn đang giằng co ở núi Vũ Xuyên.
Nhưng Tiêm Đao Liên đã đưa tới một loạt những phản ứng dây chuyền, khiến trong chớp mắt, trình độ chiến tranh hai bên đã thăng cấp một bậc.
Mà Tiêm Đao Liên tạo ra tất cả những thứ này đang trốn trong núi ăn khoai tây nướng…
Chương 439: Ngắn Ngủi Tu Chỉnh
– Khoai tây này thơm quá!
Trương Tiểu Mãn dùng cành cây móc một củ khoai tây cháy đen ra, không chờ nó nguội đã nghe nhe răng trợn mắt bóc khoai ăn.
Nhất thời xung quanh toàn mùi thơm đặc trưng của khoai nướng.
Lúc này, họ đang ở sát biên giới của Tông thị, cách quân trinh sát hơn 200km.
Cho nên hiện tại họ không sợ bị kẻ địch tìm thấy.
Mấy ngày nay, rốt cục cũng được ăn đồ nóng rồi.
Trong nháy mắt nhìn thấy khoai tây, mọi người cảm thấy cuộc sống như thế là đủ.
– Đi theo Nhâm Tiểu Túc tham chiến thuật kích thích nha…
Trương Tiểu Mãn cảm thán:
– Trước kia ta chưa từng nghĩ tới, sẽ có ngày Tiêm Đao Liên có thể giết nhiều kẻ địch như vậy.
Ta vốn nghĩ, trận đánh ở Thập Xuyên sẽ lấy đi hơn một người thành viên trong đội.
– Đúng rồi, Nhâm Tiểu Túc đâu?
Phó Nhiêu hiếu kỳ hỏi.
– Nói là đi bắt cá…
Tiêu Tiểu Thần trả lời:
– Ta phát hiện, đi cùng Nhâm Tiểu Túc dư từa đồ tiếp tế, không sợ bị đó, hắn luôn tìm được đồ ăn.
Nói xong, một đám chiến binh tháo giày, thỏa mãn dựa vào tảng đá.
Các binh sĩ của Tiêm Đao Liên thầm nghĩ, đại khái bây giờ họ là đội thoải mái nhất trên chiến trường, hơn nữa còn là tự do nhất.
Trốn ở hậu phương kẻ địch, không cần nghe lời người khác chỉ huy, muốn làm gì thì làm.
– Ngươi nói xem, lần này quay về chúng ta có thể có được Nhị đẳng công không?
Phó Nhiêu hỏi:
– Có thể phát cho chúng ta mấy loại huân chương hiếm có không?
– Ngươi là muốn hỏi, có thể phát cho ngươi mấy cái huân chương đáng giá hơn không hả? Ha ha…
Có người cười nói.
Nhà Phó Nhiêu nghèo nên hắn có phần tự ti, ngay cả thích con gái nhà người ta cũng không dám thổ lộ, cùng tranh đoạt với binh sĩ ở đội thiết giáp.
Kỳ thật, ban đầu Tiêm Đao Liên cũng không bán huân chương.
Dù sao huân chương cũng là một loại vinh dự, nhưng có một lần, Phó Nhiêu hỏi, nếu hắn bán huân chương đi có khiến danh dự của cả đội ảnh hưởng không? Mẹ hắn bị bệnh nên cần tiền gấp, dù trong hàng rào có bảo hiểm y tế phụ cấp nhưng mẫu thân hắn phải dùng thuốc đặc chế, hơi đắt.
Kết quả Trương Tiểu Mãn trả lời, sao ngươi còn chưa bán, của ta đã sớm bán rồi.
Việc này mới khiến Phó Nhiêu an tâm hơn, việc bán huân chương cũng trở thành lệ của của Tiêm Đao Liên.
Lúc trước, huân chương Phó Nhiêu bị mất nên phải quay lại tìm.
Đám Trương Tiểu Mãn không nói hai lời đã đồng, mà huân chương tìm được kia thật ra là của Trương Tiểu Mãn.
Chung quy, muốn tìm một cái huân chương nhỏ bằng ngón tay cái ở vùng núi hoang vắng nào dễ như vậy.
Bấy giờ, Trương Tiểu Mãn mới phân tích:
– Các ngươi nhìn ta, huân chương trâu bò nhất trong quân là huy hiệu tinh vân.
Trên chợ đêm có người bán 200.000 đồng đấy.
Cơ mà chúng ta không có hy vọng đó, thứ đồ chơi kia dành cho binh sĩ ưu tú nhất trong trận chiến, phải có cống hiến trọng đại mới được thưởng.
Bất quá chúng ta có thể liều mạng để đạt được huy hiệu tinh thần, ta thấy trên chợ đêm bán thứ đó với giá 50.000 đồng!
Hai mắt Phó Nhiêu sáng lên:
– Mắc thế?
– Đúng rồi…
Trương Tiểu Mãn vui cười hớn hở:
– Có được huy hiệu tinh thần này thì tiền nợ ngươi mượn để chữa bệnh cho mẹ ngươi sẽ được trả hết.
– Hắc hắc…
Phó Nhiêu cười ngây ngô:
– Vậy phải lập được công trạng trước đã.
– Lúc trước chiến công của chúng ta không xê xích nhiều.
Chủ yếu do chúng ta ít người, dù chiến đấu hăng hái hơn thì tiêu chuẩn vẫn bị giảm xuống.
Việc này có hơi thiệt thòi chút…
Trương Tiểu Mãn nghĩ nghĩ lại nói:
– Đại đội chúng ta tiêu diệt có ít nhất sáu bảy đội, nhưng hẳn cũng chỉ đạt được huy hiệu tinh huy thôi.
Nếu chúng ta giết được quan quân tương đối trọng yếu của Tông thị thì khả năng sẽ có được huy hiệu tinh thần.
– Quan quân khá quan trọng? Vậy nên là đẳng cấp gì?
– Hẳn là Đoàn trưởng đi…
– Sao chúng ta lấy huy hiệu được chứ.
Đoàn trưởng là nhân vật được bảo vệ rất nghiêm ngặt.
Phó Nhiêu thất vọng lắc đầu.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc xách hơn 10 con cá về.
Cá được hắn dùng dây leo buộc chung lại với nhau:
– Muốn thì làm thôi, lần này hẳn chúng ta sẽ lấy được huy hiệu tinh vân thôi.
Các ngươi quên chúng ta đã phá hủy 3 nhà xưởng quân sự nữa à? Về sau nói không chừng còn nhiều hơn nữa.
Đột nhiên, ánh mắt Trương Tiểu Mãn rực sáng:
– Hay chúng ta tấn công hàng rào 144 đi.
Đó là kho lúa của Tông thị, nếu chúng ta có thể khiến binh sĩ ở núi Vũ Xuyên không có lương thực thì chắc chắn là một chiến công lớn.
Hiện tại binh sĩ hàng rào 144 bị chúng ta tiêu diệt không ít, chắc chắn phòng ngự rất lỏng lẻo.
– Việc này không dễ như nói.
Tấn công Tông thị nơi hoang dã còn được.
Chúng ta chỉ có ngần này người mà đòi tấn công hàng rào có khác nào tìm chết đâu?
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói.
Hắn nhanh chóng mổ cá rồi xiên lên cành cây.
– Hay chúng ta đầu độc nguồn nước của hàng rào 144 đi.
Quăng thi thể độc vật xuống cũng được, phá hư nguồn nước, chắc chắn hàng rào 144 sẽ không cầm cự nổi.
Tiêu Tiểu Thần đưa ra một chủ ý cùi bắp.
Chỉ nghe Trương Tiểu Mãn phản bác:
– Như vậy sẽ liên lụy dân chúng trong hàng rào đấy.
– Cũng đúng ha.
Nhâm Tiểu Túc không nói chuyện, chẳng biết qua bao lâu mà mùi thơm cá nước bay lên, hắn bỗng nói:
– Mấy ngày nay chúng ta sẽ ăn cá.
Bây giờ cá khá dễ bắt, ta cảm thấy cá trong sông rất nhiều.
Trương Tiểu Mãn đi tới:
– Tiểu Túc, trước khoan nói chuyện về cá.
Ngươi có ý kiến gì về việc sắp tới chúng ta nên làm gì không?
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
– Chúng ta đang ở xung quanh hàng rào 144, ngươi nghĩ xem, trừ lương thực thì tiền tuyến còn cần thứ gì phải được chuyển tới liên tục không?
Trương Tiểu Mãn vỗ đùi một cái:
– Ta biết! Chúng ta cho nổ nhà xưởng sản xuất trang phục của họ, khiến binh sĩ tiền tuyến không có quần áo để mặc!
Toàn thể Tiêm Đao Liên yên lặng nhìn Trương Tiểu Mãn.
Họ bỗng nghĩ tới binh sĩ Tông thị trần như nhộng chiến đấu, không khỏi có phần gai mắt.
– Đây không phải nhu yếu phẩm…
Nhâm Tiểu Túc đen mặt, lắc đầu:
– Dù không có quần áo, họ vẫn có thể mặc đồ cũ, không ảnh hưởng nhiều.
Trương Tiểu Mãn nghĩ nghĩ:
– Vậy cho nổ nhà xưởng sản xuất giày.
Chiến tranh mà không có giày thì ảnh hưởng nhất định rất lớn, đau chân lắm á.
Tiêm Đao Liên im lặng nhìn Trương Tiểu Mãn.
Lần này thì Nhâm Tiểu Túc thật sự cạn lời.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, Tiêm Đao Liên của họ vất vả giằng co ở hậu phương kẻ địch lâu như vậy chỉ để binh sĩ tiền tuyến Tông thị không có quần áo và giày để dùng?
Nghĩ một hồi cũng thấy hợp lý à nha.
Nhưng vấn đề ở chỗ, nhà xưởng sản xuất giày rất nhiều, thứ này không cần kỹ năng cao, có không ít nhà xưởng đóng giày ở trong hàng rào nữa.
Bấy giờ, bỗng nhiên Tiêu Tiểu Thần nói:
– Có một thứ, nếu không được cung cấp thì Tông thị không cách nào đánh tiếp.
– Cái gì?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– Xăng dầu! Tông thị có rất nhiều đội cơ giới, hẳn sẽ đem tới rất nhiều phiền toái cho quân ta.
Nếu thiếu xăng dầu, đội cơ giới của họ chẳng khác nào sắt vụn cả.
Chương 440: Có Phải Không Vậy?
Trong chiến tranh hiện đại, nơi cần dùng tới xăng dầu thật sự rất nhiều.
Không có xăng dầu, những thiết bị cơ giới như xe tăng, xe tải, xe việt dã sẽ chẳng sử dụng được.
Đến lúc đó làm sao dùng xe tăng tấn công kẻ địch? Kêu binh sĩ đội thiết giáp tới đẩy xe hả?
Cho nên, sau khi đều nghị này được nói ra.
Hai mắt binh sĩ Tiêm Đao Liên sáng lên.
Tiêu Tiểu Thần nói:
– Ta đoán, hiện tại Tông thị đã chú ý tới chúng ta, chủ ý đánh hàng rào 144 không tốt lắm, nhưng chúng ta có thể đề cao tốc độ tác chiến, nhanh chóng di chuyển tới những nơi khác.
Trương Tiểu Mãn cảm thấy bản thân vừa thấy được ánh sáng trong cuộc chiến này:
– Đúng thế, nếu chúng ta phế bỏ đội cơ giới của Tông thị, lão tiểu tử Trương tư lệnh không cho ta huy hiệu tinh vân thì ta sẽ không phục đâu!
Mọi người nhìn Trương Tiểu Mãn mà cạn lời.
Trương Tiểu Mãn sờ sờ mặt:
– Khụ khụ, ta hơi lên mặt rồi.
Có thể nói, Trương Tiểu Mãn là kẻ đần điển hình trong đội hình.
Nhâm Tiểu Túc lên tiếng:
– Chúng ta không biết tuyến đường vận chuyển xăng dầu.
Bất quá nếu muốn xuất phát, chúng ta nên mang theo thức ăn.
Ai cũng biết phương bắc khó tìm đồ ăn.
Sau khi tìm được nhà xưởng sản xuất xăng dầu, chúng ta có thể tấn công nó
Nói là làm, ngày hôm sau Tiêm Đao Liên bắt đầu lên đường.
Sau khi đoàn tàu lộ diện trước mặt Tiêm Đao Liên, Nhâm Tiểu Túc cũng không che giấu nữa.
Trong trận chiến này, Nhâm Tiểu Túc không giữ lại gì nữa.
Tất cả năng lực đều được hắn phát huy tốt, như vậy mới đủ với quyết tâm báo thù của thiếu niên.
Vào buổi trưa, đoàn tàu hơi nơi sớm mai phục trên đường.
Tiêm Đao Liên ngồi chờ chán muốn chết, kết quả chưa đợi được đoàn vận chuyển tới đã nghe âm thanh bách xích di chuyển.
Âm thanh truyền tới từ nơi xa, cứ như khôi giáp bị kéo lê trên mặt đất.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:
– Tiếng gì vậy?
– Hình như là xe tăng…
Nhất thời Trương Tiểu Mãn kinh ngạc, hắn cầm kính viễn vọng lên nhìn, tỉ mỉ đánh giá đội quân đang tiến tới từ phía chân trời:
– Sao nơi này lại có đội cơ giới, chẳng lẽ họ không coi giữ núi Vũ Xuyên à? Tin tức của chúng ta không linh thông, không biết bây giờ trên chiến trường đã xuất hiện biến hóa gì?
Phó Nhiêu lẩm bẩm:
– Đừng nói chúng ta tiêu tùng rồi nha?
Trong nhất thời, Tiêm Đao Liên im lặng.
Loại suy đoán này rất đúng, chung quy, nếu chiến tranh chưa hết, sao đội thiết giáp bỗng dưng xuất hiện ở hậu phương này?
Hơn nữa, nhìn bộ dáng này, hẳn binh lực đội thiết giáp vẫn còn tốt lắm.
– Không thể nào…
Trương Tiểu Mãn quả quyết chối bỏ:
– Dù Tông thị có lợi hại hơn nữa thì cứ điểm 178 của chúng ta nhiều người như thế, sao mà thua được? Đây là tới đánh chúng ta đấy!
“Phốc!”
Nhâm Tiểu Túc đang uống nước bên cạnh nhất thời phun ra.
Trương Tiểu Mãn xoa mặt, không vui nói:
– Sao thế?
– Một đội thiết giáp đánh một liên đội chúng ta?
Nhâm Tiểu Túc chấn kinh, hắn thật sự không nghĩ ra lý do để đội thiết giáp xuất hiện tại đây:
– Tông thị điên rồi à?
Tiêm Đao Liên chỉ mới tiêu diệt một đại đôi, một đội vận chuyển, vài quan quân nhỏ xíu cùng việc bị quân trinh sát truy đuổi 2 ngày thôi mà…
Được rồi, đúng là có hơi quá.
Nhưng ngươi cũng không thể vì vậy mà cử đội thiết lữ tới đánh chúng ta chứ!
Tại sao? Hả? Tại sao? Ngươi cũng vô dụng quá rồi!
– Chúng ta làm sao đây?
Trương Tiểu Mãn nhìn Nhâm Tiểu Túc.
– Đánh đánh cái rắm gì nữa…
Nhâm Tiểu Túc nói.
Chỉ cần một chiếc xe tăng nã pháo vào đoàn tàu thì có quỷ mới biết nó đau cỡ nào.
Nhâm Tiểu Túc không biết bản thân có chịu nổi không.
– Lùi lại, lùi lại.
Nếu đội thiết giáp này thật sự tới đánh chúng ta.
Có thể hấp dẫn họ rời khỏi chiến trường chúng diện đã xem như công lớn rồi…
Trương Tiểu Mãn có phần kinh hoảng, ngược lại còn có chút hưng phấn:
– Chúng ta tới phương bắc, tấn công nhà xưởng xăng dầu đi!
…
Lúc này, bộ chỉ huy Tông thị vừa mới bàn luận xong về kế hoạch tác chiến tiếp theo.
Kế hoạch lúc trước của họ cần phải thay đổi vì binh sĩ cứ điểm 178 bỗng nhiên nổi điên, đuổi cùng giết tận họ, tạo áp lực quá lớn lên binh sĩ Tông thị.
Vốn hai bên đang thăm dò lẫn nhau, kết quả thăm dò lại biến thành quyết chiến kịch liệt rồi.
Đây là cứ điểm 178 tranh thủ thời gian cho Tiêm Đao Liên, tránh để Tông thị điều càng nhiều binh sĩ về hậu phương đối phó họ.
Hơn nữa, họ thật sự làm được.
Mỗi ngày, tư lệnh Tông Ứng ở tiền tuyến gọi 3 lần điện thoại, yêu cầu Tông Vụ dẫn đội thiết giáp quay lại.
Kết quả Tông Vụ không để ý tới Tông Ứng, khiến Tông Ứng cực kỳ tức giận!
Tông Ứng hận không thể nói cho Tông Vụ, ta bù vàng lại cho ngươi, ngươi mau điều đội thiết giáp về đi!
Lúc này, các tướng lĩnh trong bộ chỉ huy của Tông thị cũng biết, việc này là do Tông Vụ muốn truy đuổi người đoạt vàng của hắn để rời khỏi Tông thị, cắt đứt quan hệ với tập đoàn.
Chung quy thì đội thiết giáp trong tay Tông Vụ đủ giúp hắn xây dựng gốc rễ, sinh tồn tại loạn thế.
Nhưng mà Tông thị sẽ dễ dàng bỏ qua cho Tông Vụ như vậy ư? Lúc trước Tông Ứng đã cử hai siêu phàm giả đuổi giết Tiêm Đao Liên, nhưng hai siêu phàm giả này còn nhận một nhiệm vụ ngầm.
Đó là, sau khi nhiệm vụ thành công thì ám sát Tông Vụ, tránh việc đối phương chiếm mất đội thiết giáp.
Hơn nữa, Tông Vụ không chết, về sau làm sao Tông Ứng còn uy nữa? Làm sao giải thích với các đại lão trong Đoàn chủ tịch?
– Tông Vụ chắc chắn không quay lại Vũ Xuyên.
Chúng ta phải nghĩ cách khác.
Tông Ứng đen mặt nói.
Kết quả vào lúc này, một tham mưu tác chiến báo cáo:
– Binh sĩ 178 ở hậu phương đã phá 3 nhà xưởng xăng dầu của chúng ta chỉ trong vòng 1 ngày!
Tông Ứng đứng bật dậy:
– Phá hủy cái gì??
– Nhà xưởng dầu… Bất quá tư lệnh không cần sốt ruột.
Đây là nhà xưởng dầu nấu ăn.
Tham mưu tác chiến mau chóng giải thích.
Bỗng dưng Tông Ứng nói:
– Binh sĩ cứ điểm 178 phá hủy những thứ này làm gì? Để chúng ta không có dầu nấu ăn hay còn mục đích khác?
Một tướng lãnh chần chờ nói:
– Khả năng họ muốn tấn công nhà xưởng xăng dầu của chúng ta nhưng tấn công sai chỗ?
– Không thể nào…
Tông Ứng lạnh giọng chối bỏ:
– Một chi đội tinh nhuệ sao có thể phạm sai lầm cấp thấp thế này? Nhất định đối phương có ý đồ khác.
Hạ lệnh điều tra những nhà xưởng dầu bị tán công!
– Lỡ mà họ muốn phá hủy nhà xưởng xăng dầu của chúng ta thì sao?
Một tướng lãnh nói.
Tông Ứng dừng lại một chút:
– Thông báo cho nhà máy xăng dầu tăng cường cảnh giới! Tăng mức phòng thủ…
Trong nhà xưởng xăng dầu cũng có binh sĩ đóng quân, đám Nhâm Tiểu Túc biết đấy là nguồn nhiên liệu chủ yếu của kẻ địch thì há Tông thị không biết?
Mà lúc này, Tiêu Tiểu Thần ngồi trên xe lửa phàn nàn Trương Tiểu Mãn:
– Đại đội trưởng, nếu sai rồi thì bỏ đi.
Chắc bây giờ Tông thị bắt đầu đề phòng rồi…
Trương Tiểu Mãn gắt giọng:
– Sao có thể trách ta? A? Lúc ấy ta hỏi lưu dân nơi này có nhà máy dầu, người ta bảo ở đó.
Bấy giờ sao các ngươi không thắc mắc đi, bây giờ lại đổ lên đầu ta!
– Không trách, không trách ngươi…
Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng ồn ào này thì đau hết cả đầu…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









