- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
- Tập 43 : Khánh Thị Giúp Đỡ Đánh Bắc Vịnh Kiều (c421-c430)
[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 43 : Khánh Thị Giúp Đỡ Đánh Bắc Vịnh Kiều (c421-c430)
❮ sautiếp ❯Chương 421: Khánh Thị Giúp Đỡ Đánh Bắc Vịnh Kiều
Quan quân trong Khánh thị, trừ Khánh Chẩn và La Lam, Nhâm Tiểu Túc chỉ quen 2 người, một là Đường Chu, một là Hứa Man.
Đường Chu là tâm phúc của La Lam, lúc trước Nhâm Tiểu Túc từng cứu hắn một mạng.
Còn Hứa Man là tâm phúc của Khánh Chẩn, chuyện thu nạp thổ phỉ phương bắc là do một mình Hứa Man làm hết.
Lúc Nhâm Tiểu Túc thấy Đường Chu, đối phương cũng cao hứng bừng bừng phất tay với Nhâm Tiểu Túc, cũng ra hiệu bản thân không đem vũ khí với các binh sĩ Tiêm Đao Liên.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Lá gan ngươi cũng lớn thật, không mang vũ khí lại dám chạy tới chỗ chúng ta.
– Đem theo vũ khí để làm gì chứ…
Đường Chu cười đáp:
– Các ngươi nhiều người như vậy, lại thêm ngươi, ta có đem theo vũ khí cũng chỉ có con đường chết.
Đám người Trương Tiểu Mãn khó chịu không lên tiếng.
Họ phát hiện Nhâm Tiểu Túc rất quen thuộc với người của Khánh thị.
Hơn nữa cách nói chuyện của quan quân này như hiểu rất rõ về Nhâm Tiểu Túc, biết Nhâm Tiểu Túc sinh mãnh thế nào.
– Không phải Khánh thị các người đang có chiến tranh à, sao tự nhiên lại chạy tới phương bắc này làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi, binh sĩ Tiêm Đao Liên đều vểnh tai lên nghe, đây mới là chuyện họ quan tâm nhất.
Đường Chu nói:
– Ông chủ La lấy được tin tức ngầm từ phía Tông thị nên biết các ngươi thắng trận trong dãy núi kia, sau đó liền phái ta tới.
– Sao La mập mạp biết ta ở trong Tiêm Đao Liên?
Nhâm Tiểu Túc hỏi lại.
Đường Chu cười không đám, trong chớp mắt Nhâm Tiểu Túc liền hiểu, Khánh thị có người trong cứ điểm 178.
Xem ra Khánh Chẩn và La Lam đã chuẩn bị kỹ càng, hành sự thật sự rất chắc chắn.
Chỉ nói về mặt tình báo, cứ điểm 178 thật sự không bằng Khánh thị.
Bất quá, quay lại chuyện chính, Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Vậy các người tới đây làm gì?
– Khánh Chẩn trưởng quan đoán các ngươi muốn nổ cầu Bắc Vịnh, nhưng hắn nói quân lính trông coi nơi đó nhiều hơn các ngươi tưởng, sợ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra nên phái chúng ta qua hỗ trợ.
Đường Chu đáp.
Nhất thời, da đầu Trương Tiểu Mãn tê rần, Nhâm Tiểu Túc đánh trận này còn có viện trợ từ bên ngoài tứ ư?!
Đến cùng Nhâm Tiểu Túc và Khánh thị có mối quan hệ thế này.
Khánh thị đang phải đối chiến với Dương thị ở phía nam, bây giờ lại tách ra hỗ trợ Nhâm Tiểu Túc?
Phải biết, đội cơ giới này rất được Khánh thị trọng dụng trên chiến trường.
Bỗng dưng Đường Chu nói:
– Ông chủ La từng bảo, chờ ngươi đứng vững gót chân ở núi Thủy Đằng sẽ tặng ngươi một phần đại lễ, xem như chúc mừng ngươi có nhà mới.
Kết quả không ngờ mọi chuyện lại thay đổi.
Nghe tới đó, bỗng nhiên trong lòng Nhâm Tiểu Túc đau nhói.
Hắn hít một hơi sâu rồi nói:
– Sau đó thì sao?
– Ông chủ La muốn ta hỏi ngươi một câu…
Đường Chu nhìn thoáng qua sắc mặt của Nhâm Tiểu Túc:
– Hắn hỏi, thời điểm Tông Thừa tập kích ngươi, hắn hoàn toàn không biết, Khánh thị không có người ở quan ải, chỉ có người ở núi Định Viễn, hỏi ngươi tin hắn hay không.
Chuyện này, từ lúc Nhâm Tiểu Túc phát hiện gián điệp của Khánh thị ở Định Viễn vẫn luôn là cái gai trong lòng hắn.
Hắn rất muốn biết, khi ấy La Lam có biết chuyện này chăng, thế nhưng hắn chẳng có cách nào hỏi.
Dù đối phương biết đi nữa cũng đâu có nghĩa vụ báo cho hắn.
Kêu Nhâm Tiểu Túc hỏi là hỏi thế nào.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không hỏi, La Lam lại sai Đường Chu chủ động tới nói chuyện, hi vọng có thể xóa bỏ khúc mắc trong lòng Nhâm Tiểu Túc.
Đây còn lại chuyện được ưu tiên hàng đầu của Đường Chu.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Ta tin.
Đối phương đã thẳng thắn và thành khẩn như thế, hắn cũng không cần phải làm kiêu.
Đường Chu tiếp tục nói:
– Ông chủ La nói, giao tình của ngươi và hắn không chỉ giúp đỡ Khánh thị một hai lần.
Dù đang chiến đấu với Dương thị hắn vẫn phái người tới tìm kiếm bằng hữu của ngươi.
Nếu cứ điểm 178 không đánh Tông thị, hắn cũng phái người tới phía bắc tiêu diệt Tông thị cho ngươi.
Trương Tiểu Mãn ở bên cạnh không vui:
– Ai cần? Chiến tranh của cứ điểm 178 sẽ chấm dứt sớm hơn ngươi nữa!
Đường Chu cười nói:
– Ngươi không cần… rống với ta như thế.
Ta chỉ chuyển lời cho ông chủ La thôi.
La Lam là một tên mập rất nặng nghĩa khí giang hồ.
Ở chung một thời gian dài, Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu La Lam phần nào.
Đại khái do Nhâm Tiểu Túc từng cứu La Lam một mạng, nên lúc ở chung, La Lam đối xử với Nhâm Tiểu Túc có phần khác với người bình thường.
Tuy La Lam luôn miệng nói nhân tình đã trả hết nhưng thực tế lại nhớ kỹ trong lòng chưa bao giờ quên.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Binh lính sau lưng ngươi là sao?
– À…
Đường Chu bừng tỉnh;
– Đây là mưu kế của trưởng quan Khánh Chẩn, muốn giúp các ngươi đánh cầu Bắc Vịnh.
Lúc trước ngươi có đại ân giúp Khánh thị tại trận địa 313.
Nếu không có ngươi, e rằng đã mất không ít binh sĩ.
Trưởng quan Khánh Chẩn vẫn còn băn khoăn nên trả nhân tình này thế nào.
Trương Tiểu Mãn hít một ngụm khí lạnh.
Đội cơ giới rời bỏ chiến trường chính phía nam để tới phương bắc vì muốn giúp Nhâm Tiểu Túc?
Hôm nay là ngày gì vậy, thế giới này bị sao rồi ấy?
Dù trước kia đám Trương Tiểu Mãn biết Nhâm Tiểu Túc lợi hại nhưng chỉ trên phương diện vũ lực và chiến đấu mà thôi, xuất thân không khác gì nhau, chỉ là người bình thường.
Thế nhưng chuyện đêm nay đã phá vỡ nhận thức đó của họ.
Đây mà là lưu dân á hả?
Hiện tại, việc thế lực của Khánh Chẩn và La Lam như mặt trời ban trưa phía nam có ai mà không biết.
Việc phái một đội cơ giới tới đánh cầu Bắc Vịnh nhìn qua thì dễ nhưng làm không tốt sẽ tiêu tốn không biết bao nhiêu nhân lực.
Không thể không nói, La Lam giúp đỡ Nhâm Tiểu Túc là chân tâm thật ý, ít nhất còn tốt hơn đưa vàng tới…
Kỳ thật, trong đó cũng có ý tứ muốn quấy đục nước phương bắc.
Chiến tranh phía nam sắp kết thúc, thậm chí có người còn đoán Khánh thị chỉ cần nửa năm sẽ thâu tóm được Dương thị.
Lúc này, dù là cứ điểm 178 hay Tông thị xuôi nam sẽ quấy nhiễu kế hoạch này của Khánh thị, tạo thành rất nhiều rủi ro có thể xảy ra.
Cho nên, không ai cũng đủ khả năng thúc đẩy quá trình chiến tranh của cứ điểm 178 và Tông thị, quấy đục nước Tây Bắc.
Thế nhưng đây là việc Khánh Chẩn cần phải làm.
Mặc kệ Khánh Chẩn vì cái gì, Nhâm Tiểu Túc đều nhận phần tâm ý này, chỉ cần đánh Tông thị thì đều là bằng hữu của hắn.
Hơn nữa quả thật La Lam rất thật lòng.
Nói xong, Đường Chu chuẩn bị cáo biệt với Nhâm Tiểu Túc;
– Chúng ta không thể ở mãi tại đây, đánh xong Bắc Vịnh còn phải quay về chủ chiến phía nam.
Trưởng quan Khánh Chẩn chỉ cho chúng ta nửa tháng mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Mong ngươi chuyển lời cảm ơn của ta tới hai người họ.
Khi chiến tranh Tây bắc kết thúc, ta nhất định sẽ tới hàng rào 111 một chuyến.
– Có lời này của ngươi là đủ rồi…
Đường Chu vui cười hớn hở:
– Hẹn gặp lại ở hàng rào 111!
Nói xong, Đường Chu quay người rời đi.
Bấy giờ Trương Tiểu Mãn mới kịp phản ứng:
– Phải mau báo tin này cho Chu doanh trưởng, đây là chuyện lớn đó!
Lúc bắt, hẳn Chu Ứng Long vẫn đang hành quân ban đêm, vì thế giọng nói có phần mất kiên nhẫn:
– Không phải ta bảo ngươi nghỉ ngơi tại chỗ à.
Đừng nói ngươi lại gây thêm chuyện đấy.
– Không phải…
Trương Tiểu Mãn nhanh chóng giải thích:
– Bỗng có một đội cơ giới của Khánh thị đi về phía chúng ta, bảo là Khánh Chẩn cùng La Lam muốn giúp Nhâm Tiểu Túc đánh cầu Bắc Vịnh.
Hiện tại bọn họ đang di chuyển tới phía bắc sông Bắc Vịnh.
Hơn nữa, họ nói Khánh Chẩn cho họ nữa tháng ở lại đây, xem bộ bộ dáng hẳn là sắp tấn công rồi!
Chu Ứng Long nghe vậy thì ngơ ngác, sao lại liên quan tới Khánh thị nữa?
Chuyện này là sao? Rốt cuộc người nối nghiệp Tư lệnh tìm về là người như thế nào…
Chương 422: Không Ai Được Chết
Vốn mọi người đang phát sầu vì nhiệm vụ cầu Bắc Vịnh thì nay không cần lo nữa.
Trương Tiểu Mãn cảm thấy có Nhâm Tiểu Túc đi theo, dường như không việc gì là không làm được.
Chuyện đánh Thập Xuyên còn chưa tính, hiện tại gặp phải cản trở với nhiệm vụ cầu Bắc Vịnh.
Kết quả đã có Khánh thị tới nói: Không phải sợ, ta và Nhâm Tiểu Túc có giao tình, chúng ta giúp ngươi!
Chẳng lẽ đây là thiên mệnh chi tử, con trai của khí vận trong truyền thuyết?
Khó trách Tư lệnh lại chọn Nhâm Tiểu Túc!
Đương nhiên, Trương Tiểu Mãn cũng nghĩ, liệu Trương tư lệnh chọn Nhâm Tiểu Túc cũng vì mối giao hảo này?
– Vậy bây giờ chúng ta làm gì?
Trương Tiểu Mãn ngồi dưới đất tỉ mỉ suy nghĩ:
– Khánh thị đã giúp chúng ta nổ cầu, chúng ta đâu còn chuyện gì để làm…
Đột nhiên, Tiêm Đao Liên như trở thành một đội binh sĩ rảnh rỗi nhất Tây bắc.
Khi Chu Ứng Long biết chuyện này, kết quả Chu Ứng Long cũng nghiêm túc ra lệnh, trực tiếp kêu Tiêm Đao Liên tới núi Cường Loan trong vòng 2 hôm.
Tập hợp với quân tiên phong, tấn công điểm phòng ngự của Tông thị, phát lực chung với Khánh thị.
Để Tông thị không thể nào nghỉ ngơi được.
Về phần Khánh thị có thể thành công nổ cầu Bắc Vịnh thì họ cũng có kế hoạch bổ sung, không cần đi cùng Khánh thị.
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua Ảnh tử còn chưa ngưng kết trong cung điện:
– Có thể dời lại 1 hôm không?
Trương Tiểu Mãn tính toán một chút:
– Không được, chúng ta cách núi Cường Loan 100km.
Hành quân gấp gáp thì vừa đủ 2 ngày sẽ tới nơi.
Nếu đi gấp, một ngày họ sẽ đi được 50km.
Nhưng với vận tốc 10km/giờ, họ còn phải khiêng hành lý trên 30kg, lại phải bảo trì thể lực nên không thể đi quá nhanh.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
– Được rồi, trên đường phải cẩn thận.
Lúc này, không có Ảnh tử mở đường, hệ số nguy hiểm tăng cao.
Nhâm Tiểu Túc là hy vọng Ảnh tử ngưng tụ xong mới lên đường.
Thế nhưng Trương Tiểu Mãn sẽ không chịu, vì quân lệnh như núi.
Sáng sớm ngày tiếp theo, Tiêm Đao Liên xuất phát đi tới núi Cường Loan ở hướng Tây bắc.
Trên đường đi, Trương Tiểu Mãn cũng không quan tâm nhiều.
Ba người Phó Nhiêu, Lâm Bình An và Nhâm Tiểu Túc có thân thủ tốt nên thay phiên nhau mở đường.
Nhâm Tiểu Túc thấy Trương Tiểu Mãn không nói gì, hắn mới yên lòng.
Lần này hắn xung phong nhận nhiệm vụ dò đường, hơn 2 phần 3 thời gian đều là hắn đi trước.
Vốn Nhâm Tiểu Túc còn nói để một mình hắn đi là được, nhưng đám Trương Tiểu Mãn không đồng ý.
Nói không thể làm vậy được, mọi người đều là huynh đệ, sao có thể để một mình Nhâm Tiểu Túc mạo hiểm.
Nhưng đến trưa, khi Nhâm Tiểu Túc mới đổi ca cho Phó Nhiêu, bỗng nhiên tiếng súng vang lên, hắn nghe được âm thanh đau đớn của chiến hữu.
Nhâm Tiểu Túc có phần sửng sốt, chỉ nghe Trương Tiểu Mãn hô to nằm xuống:
– Tìm chỗ bí mật, trong núi có địch!
Một đám người nằm rạp xuống đất, vừa vặn thấy Phó Nhiêu nằm trên mặt đất.
Phần bụng chảy máu, hắn rống:
– Không phải phục kích, là chạm trán.
Đối phương là một chi đại đội, không cần lo cho ta!
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn một màn này, việc chạm trán là thường thấy trong chiến đấu.
Chỉ là vận khí họ không tốt lắm, đụng phải địch nhân tạo đây, chỉ thể thấy Phó Nhiêu chứ không thấy địch nhân trốn sau con dốc.
Trương Tiểu Mãn thấp giọng nói:
– Chạm trán này là một lời nhắc nhở, đối phương cũng không biết chúng ta ở đây.
Xem ra có một đại đội muốn bọc hậu tấn công quân tiên phong.
Lúc trước, có binh sĩ đi tới sông Bắc Vịnh viện trợ, thế nhưng không phải tất cả đều đi, cũng không ai xác định được số lượng cụ thể thế này.
Một tiếng súng nữa vang lên, đối phương trốn sau dốc bắn Phó Nhiêu phát thứ hai.
Đường núi eo hẹp, nếu cứ thế cứu người, chỉ sợ sẽ bị đối phương một mẻ hốt gọn.
Mà bây giờ, đối phương cũng không sợ họ tấn công, từ từ tra tấn Phó Nhiêu bức Tiêm Đao Liên ra mặt.
Thế nhưng Phó Nhiêu rất kiên cường, hắn biết mình đang đối mặt với cái gì.
Vì thế, khi phát súng thứ 2 bắn vào đùi hắn, hắn không la một tiếng.
– Không cần lo cho ta, liên hệ quân tiên phong bao vây họ!
Phó Nhiêu gào thét.
Nhâm Tiểu Túc muốn ném lựu đạn nhưng nếu ném, kẻ địch phát hiện có siêu phàm giả, e rằng sẽ tranh thủ bắn chết Phó Nhiêu.
Có Nhâm Tiểu Túc ở đây, tất nhiên Tiêm Đao Liên sẽ thắng, thế nhưng Phó Nhiêu khó lòng qua khỏi!
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy chậm rãi đi tới bên cạnh Phó Nhiêu.
Trương Tiểu Mãn nóng nảy:
– Đây là kế sách của địch nhân, không thể trúng kế.
Hiện tại ngươi là quân nhân, Phó Nhiêu cũng biết trách nhiệm của hắn, chúng ta cũng biết.
Nếu bây giờ người nằm đó là ta, ta cũng không kêu các ngươi tới cứu!
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn Trương Tiểu Mãn, bình tĩnh nói:
– Ta nói rồi, không ai được chết.
Trương Tiểu Mãn sững sờ nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy ngọn lửa niềm tin như đang bùng cháy bên trong thiếu niên.
Đôi mắt Nhâm Tiểu Túc hóa đỏ, bên trong như có vô số nham thạch nóng chảy không ngừng xoáy vòng.
Nhâm Tiểu Túc xông ra ngoài như báo săn, mà trong đầu Trương Tiểu Mãn lúc này liên tục vang lên câu nói của Nhâm Tiểu Túc, không ai được chết.
Trương Cảnh Lâm từng nói với Nhâm Tiểu Túc: Cuộc sống như ngọn nến, tồn tại vì thắp sáng thế giới.
Khi bóng tối buông xuống, ngọn lửa được đốt lên trước đó mãi mãi không bao giờ tắt.
Đây chính là chấp niệm của Nhâm Tiểu Túc!
Trương Tiểu Mãn nhỏ giọng nói:
– Nếu Nhâm Tiểu Túc cứu được người, lập tức phong tỏa đường núi, không được để địch nhân có cơ hội chạy thoát.
Trong khoảnh khắc này, Nhâm Tiểu Túc xông thẳng a ngoài.
Đường nói như một cánh cửa, còn thân núi bên cạnh là tường vây.
Trương Tiểu Mãn giảm thấp xuống thanh âm nói: “Nhâm Tiểu Túc nếu như thành công cứu người, lập tức phong tỏa sơn khẩu, đừng làm cho địch nhân hữu cơ thừa dịp.”
Nhâm Tiểu Túc chạy dọc theo tường vây, cả người tựa như đại bàng tung cánh.
Trong nháy mắt, Nhâm Tiểu Túc kéo cánh tay Phó Nhiêu Lên, dựa vào quán tính mà kéo Phó Nhiêu về!
Binh sĩ Tông thị thấy thân ảnh Nhâm Tiểu Túc thì điên cuồng bắn phá, thế nhưng tốc độ bóp cò của họ không nhanh bằng tốc độ Nhâm Tiểu Túc cứu người!
Chỉ vẻn vẹn một cái chớp mắt, Nhâm Tiểu Túc đã thấy được vị trí của kẻ địch.
Ba quả lựu đạn đối phương ném ra còn chưa tiếp đất.
Trương Tiểu Mãn gào thét:
– Tấn công! Hung hăng đánh cho ta! Binh y tế, lên cứu người!
Sau khi Nhâm Tiểu Túc quay về thì đặt Phó Nhiêu nằm ngang, vừa rồi vì quán tính quá lớn mà cánh tay Phó Nhiêu bị Nhâm Tiểu Túc kéo cho trật khớp.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Xin lỗi, vừa rồi ta khống chế lực không tốt.
Phó Nhiêu cười thảm:
– Còn để ý cái gì mà mạnh hay yếu, nhặt về cái mạng đã là không tệ rồi! Lính ý tế đâu, mau qua đây, ta cảm thấy vẫn còn cứu được!
Nhâm Tiểu Túc nói với lính y tế:
– Trước ngươi gắp viên đạn ra cho hắn rồi bôi Hắc dược ta đưa ngươi.
Vừa dứt lời, Nhâm Tiểu Túc dẫn đầu vọt tới!
Chương 423: Chứng Kiến Khoảnh Khắc Lịch Sử Được Viết Lên
Một khắc trước, Phó Nhiêu còn cảm thấy bản thân thật may mắn nay đang gào khóc kêu đau.
Thương thế của hắn giống với Nhâm Tiểu Túc lúc trước, nội thương chỉ chỉ có thể chờ Hắc dược bôi ngoài da thẩm thấu vào chữa lành.
Nhâm Tiểu Túc đã dặn đi dặn lại ngàn vạn lần không được uống Hắc dược, bằng không có quỷ mới biết sẽ sinh ra phản ứng gì.
Sau khi đám Nhâm Tiểu Túc thu thập xong đại đội kia và quay lại, Phó Nhiêu vùng vẫy muốn đứng lên cảm tạ Nhâm Tiểu Túc.
Mọi người đều thấy rõ tình huống vừa rồi, cách tốt nhất Tiêm Đao Liên có thể làm là giúp Phó Nhiêu sớm giải thoát, sau đó báo thù cho hắn.
Nếu là lúc trước, mọi người nhất định làm vậy, vì đó là tử cục.
Trương Tiểu Mãn nhìn Phó Nhiêu rồi chửi ầm lên:
– Trật khớp thì bẻ lại là được thôi.
Mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.
Các huynh đệ, khiên hắn lên cán cứu thương.
Còn ngươi, Phó Nhiêu, thành thật nằm dưỡng thương trên đó đi.
Sắc mặt Phó Nhiêu trắng xám do mất nhiều máu nhưng vẫn cố nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Cám ơn.
“Điểm cảm tạ tới từ Phó Nhiêu, +1!”
Tiếng cám ơn này có trọng lượng rất nặng, vì đây là ân cứu mạng.
Nhâm Tiểu Túc cười bảo Phó Nhiêu dưỡng thương tốt. sau đó hắn đi tới chỗ lính y tế băng bó vết thương.
Trận vừa rồi, Nhâm Tiểu Túc xông lên đầu tiên nên vai bị đạn bắn trúng.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc biết rõ, chỉ cần thoa Hắc dược, sau 3 ngày vết thương sẽ khỏi.
Lúc lính y tế băng bó vết thương cho Nhâm Tiểu Túc thì hiếu kỳ hỏi:
– Nhâm Tiểu Túc, cơ thể của ngươi chắc thế, đạn chỉ mới bắn vào một tất thôi.
Tất cả mọi người đi tới bên Nhâm Tiểu Túc, tò mò nhìn miệng vết thương:
– Đúng là mình đồng da sắt mà.
Trương Tiểu Mãn ngồi xếp bằng kế bên Phó Nhiêu, hắn không tới chỗ Nhâm Tiểu Túc mà cúi đầu chẳng biết đang nghĩ gì.
Phó Nhiêu nhìn Trương Tiểu Mãn, hỏi:
– Đại đội trưởng, ngươi đang nghĩ gì vậy?
– Không có gì…
Trương Tiểu Mãn nhẹ giọng nói:
– Lần này, trước khi đi ta có nói với mẹ, khả năng cao ta không về được.
Chung quy Tiêm Đao Liên phải đối đầu với bao nhiêu nguy hiểm ta đều rõ, cho nên đã sớm nói trước, tránh sau này bà sẽ đau lòng quá.
Phó Nhiêu im lặng, hắn chợt nghe Trương Tiểu Mãn lẩm bẩm:
– Ta ở cứ điểm 178 từ nhỏ, cảm thấy được da ngựa bọc thây, chết trên chiến trường là một loại vinh quang.
Nhưng nếu được chọn, có ai nguyện ý chết ở nơi cứt chim cũng chẳng thấy này đâu.
Ngươi nói đúng không?
Phó Nhiêu im lặng một lúc:
– Có ai muốn chết đâu.
– Bây giờ chúng ta muốn chết cũng không được…
Trương Tiểu Mãn bất đắc dĩ cười:
– Bỗng có một tên điên xuất hiện, bảo chúng ta nhất định phải sống, không ai được chết cả… Thật đúng là một tên điên.
Năm nay Trương Tiểu Mãn đã 30 tuổi.
Hắn sống trong cứ điểm tới năm 27 tuổi, 3 năm tiếp theo thì sống trong trạm gác của cứ điểm.
Thời gian đầu ở trạm gác rất khó chịu, không có báo chí, không có hoạt động giải trí.
Vì trạm gác có vị trí cao hơn mặt nước biển nên bốn mùa rét lạnh, rất ít ra mồ hôi.
Vì không để binh sĩ bị bệnh, họ phải vây quanh bếp lò tập thể năng, khiến bản thân mồ hôi đầm đìa.
Vào thu đông, ngay cả nước uống cũng chẳng có, nước toàn bộ đóng băng.
Các huynh đệ khát nước chỉ có thể nhai băng mà thôi.
Mười năm uống băng lạnh, nhiệt huyết vẫn không giảm, đau khổ trong quá trình này khó ai biết rõ.
Trương Tiểu Mãn xuất chinh đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tử trận.
Tựa như hắn nói, chiến tranh sao có thể không có người chết?!
Sau khi binh sĩ chết cũng không cách nào an táng, chiến hữu chỉ đành nhổ một chiếc răng của đối phương, mang về để dưới chuông đồng của cứ điểm 178, coi như đã an táng chiến hữu.
Hồn về quê cũ.
Lão binh từng nói, thời điểm chuông đồng vang lên, những linh hồn bất hủ tại cứ điểm 178 sẽ ở bên cạnh phù hộ họ.
Cơ mà lần này thì hơi kỳ, tự nhiên có một tên điên nhảy ra, bảo sẽ dẫn họ còn sống quay về.
– Chỉ có tên điên mới nói những lời này, làm những chuyện này, đúng không?
Trương Tiểu Mãn hỏi Phó Nhiêu.
Phó Nhiêu bình tĩnh nói:
– Đối ta lại thích tên điên này.
Thân là chiến hữu của hắn, ta không chỉ vui mừng mà còn cảm thấy vinh hạnh.
– Vinh hạnh?
– Vì đó là Tư lệnh tương lai của cứ điểm 178, mà chúng ta đang được chứng kiến lịch sử được viết lên.
…
Sau khi chỉnh đốn sơ bộ, Trương Tiểu Mãn dẫn theo mọi người đi tới chiến trường vừa rồi.
Hắn suy tư nửa ngày rồi nói:
– Ngươi nhìn đi, nói không chừng trên đường tới núi Cường Loan, chúng ta sẽ tiếp tục chạm trán binh sĩ Tông thị.
Ngươi nói xem, chúng ta có nên thay đổi quân trang của đám người này, giả là đại đội Tông thị?
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn hán tử:
– Đến lúc gặp quân tiên phong, để họ dùng pháo bắn chết cả lũ à?
Trương Tiểu Mãn nghẹn họng nửa ngày:
– Chúng ta có thể đi đường vòng, đừng để đụng mặt là được mà.
– Nhưng… quần áo của đám người chết này toàn vết đạn và máu.
Nếu giả dạng thành binh sĩ Tông thị, đối phương nhìn lờ mờ thì không sao, nhưng nếu có người chú ý, những vết đạn ngay ngực này khó lòng giải thích…
Tiêu Tiểu Thần nói:
– Đại đội trưởng, cách này của ngươi là suy nghĩ hão huyền rồi.
Hơn nữa, người ta cũng phải nhận biết chiến hữu của mình chớ.
Trương Tiểu Mãn phân tích:
– Ngươi nghe ta phân tích này, Tông thị có hơn 200.000 binh sĩ.
Chẳng lẽ tất cả bọn họ đều biết nhau? Cứ điểm 178 chúng ta quanh năm ở trong hàng rào, ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng thấy, dù không nhận ra nhau nhưng vẫn quen mặt.
Còn đám người kia, bình thường phân tán ra mười mấy cái hàng rào.
Tạm thời được triệu tập tới một chỗ, không nhận ra nhau cũng rất bình thường.
Bấy giờ, cả bọn nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc, Trương Tiểu Mãn tối sầm mặt:
– Ta mới là Đại đội trưởng, ta quyết định biện pháp.
Các ngươi nhìn Nhâm Tiểu Túc làm gì, chẳng lẽ lời nói của một binh sĩ như hắn còn có trọng lượng hơn ta?
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nhìn Trương Tiểu Mãn:
– Thật sự không được.
– À…
Trương Tiểu Mãn đáp lời.
Bấy giờ, bỗng Tiêu Tiểu Thần nói:
– Trong trận này, chúng ta đã đoàn diệt 4 đại đội của kẻ địch mà quân số không giảm.
Dù là lính trinh sát của đại đội Phi Ứng chóa má kia cũng chưa chắc làm được.
Từ trước tới nay, binh sĩ của Tiêm Đao Liên tại quân tiên phong và đại đội Phi Ứng của trinh sát doanh không ai phục ai.
Top 10 trong tỷ võ toàn quân đều là người của đại đội Phi Ưng, nào là bắn chuẩn, thân thủ tốt, nhiều kỹ năng, còn có tay súng bắn tỉa…
Trong mắt Phi Ưng, Tiêm Đao Liên chỉ là một đám lưu manh, nhận nhiệm vụ quan trọng hơn họ một chút mà thôi, còn Phi Ưng mới là đại đội tinh anh.
Mà trong mắt Tiêm Đao Liên, họ đánh thắng trận, còn là trận đánh ác liệt nữa.
Nếu hai đại đội đụng nhau trong lúc diễn tập thì gặp nhau chẳng khác nào thấy kẻ thù.
Đương nhiên kết quả có thắng có thua, chia ra 3-7.
Tiêm Đao Liên thắng 3, Phi Ưng nhà người ta thắng tới 7…
Hiện giờ, họ đạt được thành quả chiến đấu lớn thế này, chắc chắn vượt xa đội Phi Ưng kia.
Bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn nói:
– Nhìn đám Phi Ưng là ngứa con mắt.
Có làm được gì lớn lao đâu mà bày đặt gọi nhau bằng mật danh, không gọi bằng tên thật, làm màu cho ai coi thế.
Chương 424: Tập Kích Bến Cảng
Nhâm Tiểu Túc nghe Trương Tiểu Mãn nói thế, hai mắt sáng lên:
– Nếu ngươi thấy họ như thế khó chịu thì chúng ta cũng có thể gọi như vậy mà.
– Đúng ha…
Trương Tiểu Mãn bỗng hưng phấn:
– Danh hiệu của ta là Sát Phi Ưng!
– Của ta là Sát Tông Thị! Phó Nhiêu, bây giờ ngươi nằm trên cán như người thực vật, vậy gọi ngươi là Thực Vật đi!
Phó Nhiêu nằm trên cán nhất thời nổi giận:
– Mắc gì kêu lão tử như người sống thực vật, lão tử không sao cả!
– Bước hai bước ta xem coai!
Phó Nhiêu:
– …
Một đám hán tử Tây bắc cười ha hả, rõ ràng nửa ngày trước còn hô tới chết cũng không chịu, không được cứu người.
Kết quả nửa ngày sau thì xí xoá hết cả.
Đây hẳn là chiến hữu.
Bấy giờ, mọi người nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Tiểu Túc, danh hiệu của ngươi là gì?
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi cười nói:
– Danh hiệu của ta là, Cám Ơn.
Về sau các ngươi cứ kêu ta là Cám Ơn là được…
Phó Nhiêu:
– ???
Trương Tiểu Mãn:
– ???
Mọi người phát hiện, vì để họ nói cám ơn hắn, Nhâm Tiểu Túc thật sự không từ bất kỳ thủ đoạn nào, ngay cả danh hiệu mà Nhâm Tiểu Túc cũng không từ, cũng gán ghép như vậy!
Mà Nhâm Tiểu Túc cảm thấy vui muốn chết.
Mỗi ngày càng nhiều người gọi hắn, chẳng phải hắn càng có thêm nhiều cảm tạ tệ ư?
Nhâm Tiểu Túc nhìn những người khác:
– Ta vẫn chưa quen thuộc danh hiệu này lắm.
Bằng không các ngươi gọi ta hai tiếng để ta làm quen đi…
Kết quả Nhâm Tiểu Túc thấy đám Trương Tiểu Mãn quay đầu đi không thèm để ý tới hắn nữa.
– Này, các ngươi là chiến hữu kiểu gì vậy, gọi biệt danh của ta tí cũng không được hả!?
– Này này, gọi ta mau đi!
Kế hoạch đặt biệt danh của Tiêm Đao Liên cứ thế chết trong trứng nước…
Nhưng không chờ Tiêm Đao Liên đi được bao lâu, họ đã nhận được mệnh lệnh của Chu Ứng Long.
Lần này, Chu Ứng Long muốn họ bọc hậu núi Cường Loan, phá hủy bến cảng phía sau nơi đó.
Phía bắc núi Cường Loan là nhánh sông của sông Bắc Vịnh, phá hủy bến cảng là phòng ngừa núi Cường Loan bị đánh hạ, tàn binh bại tướng sẽ theo thuyền chạy trốn.
Nếu muốn thắng trận, không thể để đối phương bảo tồn quá nhiều sinh lực.
Nghe xong mệnh lệnh này, đám Trương Tiểu Mãn bắt đầu tu chỉnh, trực tiếp tiến tới phía đông núi Cường Loan.
Chỉ vẻn vẹn một ngày rưỡi họ đã đi hơn 10km tới mục tiêu.
Bấy giờ, hỏa lực rền vang trên núi Cường Loan.
Nghe nói tính cả tiếp viện, quân tiên phong đã đánh được 2 hôm.
Bất quá, dựa theo những gì Chu Ứng Long nói, e rằng đối phương có thể kiên trì thêm một tuần nữa mới bị tiêu diệt.
Cho nên, Tiêm Đao Liên phải sớm phá hủy đường lui của kẻ địch.
Trương Tiểu Mãn cầm kính viễn vọng quan sát bến cảng từ núi nhỏ bên cạnh:
– Xem chừng đa phần đều đi chiến đấu cả rồi, nơi này chỉ có một ít binh lực đóng quân.
Hơn nữa có chút kỳ quái, ngươi nhìn họ khuân đồ lên thuyền đi, cũng chẳng biết đang chuyển cái gì.
– Vậy càng dễ đánh hơn..
Nhâm Tiểu Túc nói.
Bấy giờ, Tiêm Đao Liên nghiễm nhiên không để quân dịch có đẳng cấp thấp hơn mình vào mắt.
Trương Tiểu Mãn nói:
– Không nên chậm trễ.
Bây giờ xông lên đi, sau khi đánh được bến cảng thì chúng ta rút lui, tụ hợp cùng Chu doanh trưởng.
Vừa nói xong, đám binh sĩ bên hồ thần sắc vội vàng, vác súng sau lưng toàn lực chuyển đồ.
Tại bến cảnh có 7 chiếc thuyền cỡ trung cập bến, lúc đám Nhâm Tiểu Túc xuất hiện, binh sĩ Tông thị cực kỳ hoảng sợ, không chờ bọn họ kịp phản kháng.
Cả đại đội Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu tấn công.
Nhưng vào lúc này, lính liên lạc ở phía sau rống to:
– Đại đội trưởng, Chu doanh trưởng gọi ngươi!
Trương Tiểu Mãn kêu đám Nhâm Tiểu Túc cho nổ thuyền rồi mặt đầy nghi hoặc đi tới.
Chẳng phải bây giờ đang đánh trận à, sao lại gọi rồi.
Kết quả liền nghe Chu Ứng Long rống to trong điện thoại:
– Các ngươi tới đâu rồi, đã tới bến cảnh chưa?
Trương Tiểu Mãn đắc ý:
– May mắn không làm nhục mệnh, đang tấn công bến cảng, không phải ngươi bảo muốn nổ chỗ này à?
Lúc này, giọng nói của Chu Ứng Long đã thay đổi:
– Rút lui, rút lui mau, các ngươi nhanh chóng rút lui!
Trương Tiểu Mãn có phần sửng sốt:
– Làm sao, các ngươi không đánh trận à?
– Không phải không đánh, mà là tấn công trận địa núi Cường Loan là vô ích.
Đám lão tiểu tử Tông thị thừa dịp chúng ta rút lui khỏi đỉnh núi đã sớm chạy, chỉ lưu lại một ít binh sĩ yểm hộ.
Nói không chừng họ đã chạy tới chỗ các ngươi rồi.
Chu Ứng Long quát.
Trương Tiểu Mãn tê da đầu:
– Cái tên Chu Ứng Long này! Chuyện này sao ngươi không nói sớm một chút!
Nói xong, Trương Tiểu Mãn cúp máy, rống to:
– Mau thu dọn đồ đạc, rút lui!
Thế nhưng vừa nói xong, họ liền nghe tiếng kêu gào mất trật tự!
Ai ngờ chuyện này sẽ xảy ra đâu.
Chẳng phải Chu Ứng Long nói sau một tuần nữa núi Cường Loan mới tan tác mà, sao lại chạy tới sớm như vậy?
Họ không biết, đội cơ giáp của Khánh thị tập kích sống Bắc Vịnh nhanh như chớp, chưa được bao lâu đã cưỡng ép vông hãm nơi đó. s
Cũng chính vì việc này, quân coi giữ núi Cường Loan hoảng hồn.
Họ không biết Khánh thị đã đánh xong Bắc Vịnh, sợ đối phương sẽ quay đầu đánh mình.
Mà phía bên đại bản doanh của Tông thị cũng chẳng biết Khánh thị tới đây làm gì, cứ tưởng đối phương sẽ phát động chiến tranh toàn diện với Tông thị.
Ai ngờ đại đội cơ giáp đánh xong Bắc Vịnh liền rời đi.
Tông thị cũng không muốn trở thành Lý thị thứ 2, chẳng phải trước kia Lý thị cũng bị hạ như thế đó à!
Cho nên, Tông thị quyết định co rút phòng tuyến, xem thử động thái của Khánh thị trước rồi tính tiếp.
Nhưng như vậy lại khổ Tiêm Đao Liên, hiện tại chỉ sợ họ muốn chạy cũng không còn kịp.
Nhất thời Trương Tiểu Mãn quay đầu lại, vừa hay lại thấy Nhâm Tiểu Túc dẫn theo mấy binh sĩ Tiêm Đao Liên ném thuốc nổ vào khoang thuyền.
Bấy giờ 6 chiếc thuyền hạng trung đã trở thành hỏa cầu to lớn, hừng hực bùng cháy, tạo thành ráng đỏ nổi bật trên mặt sông.
Trương Tiểu Mãn nóng nảy
– Đừng nổ, đừng nổ nữa, chừa lại một chiếc!
Mắt thấy thủ binh Cường Loan sắp tới bến cảnh, số lượng ít nhất cũng là binh sĩ của cả một doanh.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
– Sao thế?
– Lên thuyền, lên thuyền! Chúng ta ngồi thuyền chạy trốn!
Trương Tiểu Mãn quát.
Bất giờ, Tiêm Đao Liên chỉ còn đường lui này mà thôi.
Những đường lui khác đều bị Tông thị chặn cả rồi!
Binh sĩ Tông thị ở phía xa thấy thuyền đã bị nổ, nhất thời lâm vào tuyệt vọng.
Có người giơ súng máy hạng nặng bắn qua thuyền của đám Nhâm Tiểu Túc.
May mắn sức giật khiến đạn bay lên trời, chỉ có 1 người trong số họ bị trúng đạn bắn mà thôi.
Trương Tiểu Mãn hô to:
– Có ai biết lái thuyền không?
– Cứ điểm 178 nào có thứ này, đâu ai biết lái đâu.
Tiêu Tiểu Thần thầm nói.
Trương Tiểu Mãn chui vào buồng nhỏ trên thuyền:
– Không biết cũng phải lái, bằng không chúng ta chết chắc.
Chương 425: Ta Có Thể Làm Sao, Ta Cũng Rất Tuyệt Vọng A
Vừa nghe tới chữ chết, cả đội Tiêm Đao Liên đều nóng nảy.
Một đám người cùng ùa vào khoang thuyền để khởi động.
Có người oán giận nói:
– Sớm biết ta đã không giết hết, thuyền là họ lái tới, chắc chắn có người biết lái thuyền.
Tiêu Tiểu Thần nhìn người vừa lên tiếng, tức giận hô:
– Hiện tại than thở làm gì? Ngươi than thì thuyền khởi động được chắc, hay vẫn kẹt lại đây?
Mọi đám ba chân bốn cẳng hoảng loạn.
Kết quả chẳng biết ai đó chó ngáp phải ruồi mà âm thanh động cơ khởi động vang lên.
Cả đám người hưng phấn nói:
– Khởi động rồi, khởi động rồi!
– Được cứu rồi ha ha ha, trời không tuyệt đường Tiêm Đao Liên ta!
Nhưng vào lúc này, có người nghi ngờ nói:
– Nhưng thuyền vẫn chưa di chuyển a.
Bấy giờ, mọi người thấy Nhâm Tiểu Túc lao ra khỏi buồng nhỏ.
Trương Tiểu Mãn hô to:
– Đừng đi ra ngoài, bên ngoài toàn là kẻ địch.
– Thuyền bị neo bằng dây thừng bên cảng, phải chém đứt.
Nhâm Tiểu Túc nói
– Vậy cũng không được, ngươi cứ thế ra ngoài sẽ bị loạn súng bắn chết đó.
Trương Tiểu Mãn quát.
Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc nhớ tới cái gì đó, trực tiếp rút đao rồi mở Ám ảnh chi môn ra, cửa còn lại hiện ra ở chỗ dây thừng.
Nhâm Tiểu Túc không nhớ vị trí cụ thể nên vung đao chém lung tung, vài đao trước đều chém vào không khí.
Binh sĩ Tông thị bên ngoài thấy một bàn tay cầm Hắc đao vung lung tung thì bối rối, nhất thời không dám tiến về phía trước!
– Này này, thuyền động rồi!
Trương Tiểu Mãn vui vẻ hô.
Cuối cùng Nhâm Tiểu Túc cũng chém đứt được dây thừng.
Đào binh Tông thị thấy vậy thì dừng lại, nhìn con thuyền chậm rãi rời đi…
Đợi cự ly xa đã xa, đám Nhâm Tiểu Túc rời khỏi buồng nhỏ.
Vẻ mặt không chút luyến tiếc nhìn phía bờ cách họ càng xa….
Trong Tiêm Đao Liên không có binh sĩ nào từng ngồi thuyền cả.
Cho nên thuyền chạy chưa tới 10 phút thì cả đám người không ngừng nôn ọe.
Vừa muốn ngồi thuyền vừa không muốn ngồi nữa.
Không muốn ngồi thuyền thì ngồi đâu bây giờ.
Chiến binh Tiêm Đao Liên nhìn kẻ địch tuyệt vọng bên cạnh bờ sông.
Thầm nghĩ trong lòng, thật ra họ cũng tuyệt vọng lắm a….
Mà lúc này, đột nhiên Tiêm Đao Liên nghe được một tiếng vang.
Âm thanh động cơ ngày càng yếu, đột nhiên Trương Tiểu Mãn hỏi:
– Chuyện này là sao?
– Không biết a….
Mắt thấy thuyền dần chậm hơn, hình như thuyền đã bị súng máy hạng nặng của kẻ địch làm hỏng!
– Thật là xui xẻo…
Trương Tiểu Mãn dở khóc dở cười.
Hắn nằm sấp trên boong thuyền không ngừng nôn ọe, nói một cách mơ hồ không rõ ràng:
– Mau liên hệ với Chu doanh trưởng, kêu hắn nghĩ cách cứu viện chúng ta!
Kết quả, lính liên lạc nhỏ giọng nói:
– Đại đội trưởng, máy liên lạc bị hư rồi.
– Cái quái gì vật?
Trương Tiểu Mãn mở to hai mắt nhìn:
– Máy liên lạc là vũ khí của ngươi, mạng của ngươi.
Sao ngươi có thể để máy hư hả? Ngươi có tin ta đạp ngươi xuống sông không.
Bấy giờ, cả đám người xoay đầu nhìn máy liên lạc đã bị hỏng phía sau lưng lính liên lạc.
Đối phương uể oải nói:
– Vừa rồi kẻ địch dùng súng máy hạng nặng tấn công chúng ta.
Chúng ta vội vã lên thuyền, đạn kia bắn trúng máy liên lạc
Trương Tiểu Mãn thở dài:
– Thôi được rồi, coi như máy liên lạc cứu ngươi một mạng.
Ngươi còn sống là được.
Một đám Tiêm Đao Liên ngồi trên boong tàu hận không thể chết đi cho rồi nhìn bốn phía.
Không biết chiếc thuyền bị hư này sẽ mang họ đi đâu.
Hiện tại máy liên lạc đã hư, họ chỉ còn một mình giữa sông.
Không cách nào liên lạc với quân chủ lực của cứ điểm 178, đối phương cũng không thể liên lạc với họ.
– Có khi nào chúng ta sẽ bị đưa tới trận địa Tông thị không?
Tiêu Tiểu Thần nhỏ giọng nói.
– Ngươi nói mấy lời ủ rũ này làm gì vậy…
Bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn nở nụ cười:
– Trên chiến trường có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn.
Các ngươi còn nhớ ta nói gì không, mọi chuyện đều phải đổi chác bằng mạng, không do ngươi tự chủ.
Đừng nhìn vào ngươi thắng bao nhiêu trận, vận mệnh không phải thứ ngươi có thể điều khiển.
– Hơn nữa, có đôi khi mọi chuyện rất kỳ quái, cái vận mệnh tồi tệ kia không xảy ra với ai mà chỉ xảy ra với ngươi…
Trong chiến tranh có rất nhiều điều ngoài ý muốn.
Thậm chí có người từng nói, thắng lợi của một trận chiến có 3 phần nhờ vào chiến thuật và thực lực.
Bảy phần còn lại phải nhìn xem ông trời có muốn ngươi sống sót không, có để ngươi thắng chăng.
Qua nửa ngày, Tiêm Đao Liên bắt đầu đói bụng.
Nhưng họ ra trận đã lâu, chỉ mang theo khẩu phần ăn cho 7 hôm, lúc này đồ còn lại không còn nhiều lắm.
Trương Tiểu Mãn dẫn người lục lọi vật tư trên thuyền, kết quả phát hiện con thuyền trống không.
Hắn kinh ngạc nói:
– Không phải binh sĩ Tông thị chuyển đồ lên thuyền à.
Sao không có gì hết vậy.
– Chắc là, họ chưa kịp chuyển đồ lên chiếc thuyền này…
Trương Tiểu Mãn nghe xong thì tức tới vỗ vào vách tàu:
– Ngươi nói xem, sao lại chừa cái thuyền này không nổ chứ hả.
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ nói:
– Đại đội trưởng, nếu ngài không ra lệnh, chúng ta cũng đâu có nổ hết thuyền chứ.
Trương Tiểu Mãn quay đầu làm công tác tư tưởng cho đám người còn lại của Tiêm Đao Liên:
– Các ngươi nhìn cái gì.
Thức ăn còn lại của chúng ta không nhiều, cũng không biết bao lâu mới lên bờ.
Cho nên dù say tàu các ngươi cũng đừng nôn, cố nhịn một chút…
Nhâm Tiểu Túc đứng bên boong thuyền, hắn không bị say thuyền, yên lặng ngắm nhìn cảnh sông Bắc Vịnh.
Trương Tiểu Mãn đi tới bên cạnh hắn, hiếu kỳ hỏi:
– Ngươi đang nghĩ gì vậy?
– Đang nghĩ chúng ta sẽ tới đâu.
Nhâm Tiểu Túc đáp.
Trương Tiểu Mãn thở dài:
– Bây giờ chúng ta không thể cầu viện, vô pháp xác định nơi sẽ cập bờ.
Có quỷ mới biết sắp tới sẽ có chuyện gì, nếu trôi tới phía bắc thì toi rồi.
Nơi đó đều là địa bàn của Tông thị.
Nhưng càng sợ cái gì, cái đó càng tới.
Tuy bây giờ họ đang trôi trên sông, nhưng dựa vào cảnh vật hai bên bờ.
Cả đám biết họ dần tiếp cận địa bàn của Tông thị.
– Yên tâm…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ta sẽ đưa tất cả các ngươi quay lại cứ điểm, không chừa một ai.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc quay lại khoang thuyền.
Một đám Tiêm Đao Liên trơ mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc như một nhà ảo thuật, lấy ra một con heo rừng, một con dê, một rương bán quy cũng một rương nước lớn…
Đây đều là vật tư Tiểu Ngọc Tỷ từng chuẩn bị cho hắn.
Hắn đã sớm thêm công năng bảo quản lương thực.
Để những thứ này trong không gian bao lâu cũng không hư.
Nhâm Tiểu Túc nói với chiến hữu Tiêm Đao Liên:
– Đoán chừng trong 3 ngày tới chúng ta sẽ cập bờ.
Nếu không muốn chết thì tốt nhất phải bảo toàn thể lực, giết ra một đường sống trong địa bàn Tông thị.
Lúc này, chuyện Tiêm Đao Liên bị ép chạy lên thuyền đã được báo cáo cho Chu Ứng Long.
Mà việc đầu tiên Trương Cảnh Lâm làm là phong tỏa tin tức, tránh để Tông thị phái binh lực lùng bắt họ.
Chương 426: Tính Toán Cái Khỉ
Trương Cảnh Lâm cho Chu Ứng Long nửa tháng để chiếm núi Cường Loan.
Thậm chí còn tăng cường một đội pháo doanh để làm hỏa lực trợ giúp.
Kết quả chẳng ai ngờ, vì Khánh thị tấn công sông Bắc Vịnh nên binh sĩ của Tông thị tại Cường Loan trực tiếp rời bỏ trận địa.
Dựa theo kế hoạch của Tông thị, cố gắng chạy trốn có thể giữ được binh lực.
Nhưng không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại cho nổ thuyền của họ.
Toàn diện Tông thị co rút phòng tuyến, binh sĩ của cứ điểm 178 tại sông Hắc Thạch thành công dựng cầu nổi.
Hiện giờ, cầu nổi vừa được xây dựng dựa trên máy móc kỹ thuật cùng thiết bị nên cho đội cơ giới qua cũng không vấn đề gì.
Cứ điểm 178 thuận lợi thiết lập phòng tuyến bên bờ sông.
Phía bắc này xem như triệt để đả thông.
Nếu hết thảy thuận lợi, cứ điểm 178 sẽ tiếp tục tiến về phía bắc, tấn công nhất tuyến Vũ Xuyên.
Một đường hướng bắc này đi qua đồng bằng, không có gì trở ngại cả.
Nhưng mà, cứ điểm 178 có thể đoán trước được, một khi tới nhất tuyến Vũ Xuyên, nơi này sẽ trở thành chiến trường đổ máu chân chính.
Tông thị sẽ không dễ để họ vượt qua, cứ điểm 178 sẽ có rất nhiều binh sĩ mai táng nơi này, không cách nào quay lại quê hương.
Đội cơ giới của Khánh thị đã rời đi, lần nữa quay về chiến trường với Dương thị.
Đúng như Đường Chu đã nói với Nhâm Tiểu Túc, họ không cách nào tham dự vào chiến sự của phương bắc, chỉ thay La Lam dâng một phần lễ vật mà thôi.
Mà phía bên Chu Ứng Long, chiến dịch núi Cường Loan khiến hắn rất hài lòng.
Tuy cũng có thương vong nhưng so với trong tưởng tượng của hắn đã tốt hơn rất nhiều.
Lúc họ đuổi tới bờ sông, binh sĩ Tông thị bất đắc dĩ nhao nhao nhảy xuống sông.
Kết quả đám Chu Ứng Long kinh ngạc thấy được, dưới nước có bóng đen cắn xé binh sĩ Tông thị, chưa tới vài phút, nước sông màu vàng nổi lên từng đoàn huyết hoa.
Hiện giờ, sông ngòi không còn an toàn như trước.
May mà nước lũ cuốn đám Nhâm Tiểu Túc lúc trước là ngược hướng thượng du sông ngòi nên không có đám quái vật kỳ quái lẫn lộn trong đó.
Chu Ứng Long đứng nhìn bờ sông, hắn muốn liên lạc với Tiêm Đao Liên nhưng không được.
Hắn kêu thủ hạ chuyên môn thẩm vấn xem có binh sĩ Tông thị truyền tin đám Nhâm Tiểu Túc về bộ chỉ huy không.
Kết quả là không có.
Tông thị chỉ biết có người lái thuyền của họ đi, lại không biết là đi nơi nào.
Theo lý mà nói, phàm là người không muốn chết, sẽ không lái thuyền tới địa bàn Tông thị.
Mọi người cảm thấy Tiêm Đao Liên có đoạt thuyền thì qua một thời gian ngắn sẽ hội họp với quân tiên phong.
Kết quả, Tiêm Đao Liên trực tiếp biến mất…
Chung quy, mọi người cũng không đoán được, thuyền Tiêm Đao Liên chiếm được không may bị hỏng động cơ…
Lúc này, đám Trương Tiểu Mãn và Tiêu Tiểu Thần đang nằm trên boong tàu.
Phía trên là một trời đầy sao óng ánh mênh mông khiến tâm tình người nhìn cũng trở nên rộng lớn hơn.
Bất quá, họ không nhàn nhãn ngắm nhìn cảnh đẹp, mà nằm trên boong tàu không ngừng nôn ọe…
Từ tới giờ, họ cũng không nôn ra được gì nữa, chỉ còn nước mà thôi.
Bỗng nhiên, Trương Tiểu Mãn hữu khí vô lực nói:
– Ta cảm thấy, không bằng chúng ta tiến vào bờ, quyết chiến sinh tử một trận với đám Tông thị kia cho rồi…
– Không ổn rồi…
Tiêu Tiểu Thần lên tiếng:
– Ta nghe Chu doanh trưởng nói, mỗi lần hắn mệt quá không chịu được, về nhà nghe con hắn bi bô vài tiếng thì sinh lực bỗng dưng phục hồi.
Hay là thế này, bây giờ ta cũng cảm thấy không chịu được nữa.
Hay là các ngươi gọi ta một tiếng ba ba đi…
– Bớt mơ mộng hão huyền đi, do bây giờ lão tử không còn sức, chứ không ta đã đánh ngươi một trận!
Có người cao giọng mắng.
Nói thật, nếu không phải bây giờ toàn bộ thành viên Tiêm Đao Liên đều say tàu, chắc chắn họ đã quần chiến Tiêu Tiểu Thần rồi.
Lâm Bình An ở bên cạnh chất vấn:
– Các ngươi cũng kết hôn rồi mà, muốn có con thì quay về tìm vợ là được.
Không giống như ta, ưng ý cô nương nhà người ta, kết quả ngay cả thổ lộ cũng chẳng dám.
– Vậy mắc gì ngươi không tỏ tình đi?
Trương Tiểu Mãn hỏi.
Lâm Bình An cố gắng kìm nén:
– Vì một sĩ quan bên đội thiết giáp cũng đang theo đuổi nàng.
Ta cảm thấy bản thân không ưu tú bằng đối phương…
Trong chiến đấu, Lâm Bình An dũng cảm bao nhiêu thì nay tụt hậu bấy nhiêu.
Trương Tiểu Mãn không vui:
– Người ưu tú hơn người còn nhiều lắm, hắn tính là cái khỉ gì!
Lâm Bình An:
– ???
Ngươi thật sự đang dỗ dành ta hả?
– Bất quá nghiêm túc mà nói, lần này nếu bình an trở về hẳn sẽ thăng được mấy cấp.
Đến lúc đó, quân hàm của ngươi cao hơn đối phương một đoạn, không cần tự ti nữa.
Nhất thời, trong lòng mọi người đều có tính toán riêng.
Một liên đội có thể tiêu diệt năm đại đội của địch.
Hơn nữa tương lai đi theo Nhâm Tiểu Túc, nói không chừng sẽ lập được thêm nhiều kỳ công a.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là, mọi người đều có thể sống sót quay về.
Đây là tín nhiệm mà Nhâm Tiểu Túc truyền cho họ.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc là người duy nhất còn khỏe.
Hắn đi tới boong tàu, lấy một sợi dây thừng có một đầu là móc sắt có treo một miếng thịt ra, thả vào trong nước.
Trương Tiểu Mãn ở bên cạnh bất lực nói:
– Đúng là người so với người càng thêm tức chết.
Đám vịt trên cạn chúng ta sắp chết tới nơi rồi, người ta còn tâm tư mà câu cá.
Bất quá không ngờ, móc câu vừa được ném xuống, lập tức có cá cắn câu.
Nhâm Tiểu Túc kéo dây thừng, du ngư ra sức vùng vẫy trong nước.
Hắn cũng không vội, cứ như vậy từ từ kéo lên.
Chủ yếu Nhâm Tiểu Túc lo, dùng quá sức thì sợi dây sẽ bị đứt.
Cá dưới nước vẫy mãi cũng không còn sức.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới chậm rãi thu dây, chỉ thấy đầu móc câu có một con cá chuối to lớn.
– Đây chẳng phải là cá chuối sao, nhưng là lớn gấp đôi bình thường a…
Nhâm Tiểu Túc thầm nói:
– Hơn nữa hàm răng cũng rất sắc bén
Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc trợt tay, con cá chuối rơi xuống boong tàu.
Chỉ là con cá này cũng không thành thật lắm, nó trực tiếp há mồm tính cắn Trương Tiểu Mãn, xém chút hù chết hán tử:
– Này này, ngươi cầm thứ đồ chơi này cho vững vào! Nhâm Tiểu Túc, ngươi cố ý đúng không, lực tay ngươi lớn như thế, sao cầm một con cá cũng không xong thế hả?
Nhâm Tiểu Túc cầm cá trong tay, thở dài:
– Dưới nước là thế giới chúng ta không nhìn thấy được, cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Dù sao mọi người cố gắng đừng để rớt xuống sông.
Không ai biết phía dưới còn thứ gì kinh khủng nữa không.
Bất quá, chuyện này chưa hẳn là xấu.
Sau tai biến, nhân loại không thể xây dựng quá trình nuôi bắt thủy hải sản dưới quy mô lớn lần nữa.
Động vật sống dưới nước tự sinh tự diệt, chỉ sợ một mảnh sông này đủ để nuôi sống người của cả một hàng rào đấy.
Hiện tại, sức chiến đấu của Nhâm Tiểu Túc rất mạnh, khiến người khác quên mất hắn còn là chuyên gia trong phương diện sinh tồn nơi hoang dã.
Bấy giờ, Trương Tiểu Mãn hô:
– Các ngươi nhìn phía xa xa xem có phải là bờ không.
Dòng nước đang đẩy chúng ta về phía bờ!
Là phúc không phải họa, là họa thì không tránh khỏi.
Bây giờ họ thật sự bị dòng nước đẩy về phía địa bàn Tông thị rồi…
Chương 427: Hăng Hái Chiến Đấu
Chiếc thuyền dần tới gần bờ hơn.
Một đám người nằm sấp trên boong tàu cẩn thận từng li từng tí đánh giá xung quanh.
Trương Tiểu Mãn nói:
– Không có đèn dầu nhưng vẫn thấy rõ bên bờ không có kiến trúc, hẳn là không có kẻ địch.
– Đây là nơi hoang vu, khả năng cao chúng ta đã sớm đi qua khu quân sự của Tông thị…
Tiêu Tiểu Thần phân tích:
– Tốc độ trôi theo dòng nước của chúng ta đại khái là 11km/h.
Một ngày một đêm hẳn đã đi được trên 200km, cách chiến trường rất xa.
– Vậy cũng phải cẩn thận một chút, dù gặp được một ít lưu dân cũng đừng để lộ tung tích.
Trương Tiểu Mãn chăm chú nói.
– Vậy khi gặp được lưu dân, chúng ta có cần giết họ không?
Tiêu Tiểu Thần hỏi.
– Chiến tranh không liên quan tới lưu dân, đừng giết người vô tội…
Trương Tiểu Mãn nhíu mày:
– Ngươi quên kỷ luật của cứ điểm 178 chúng ta rồi à.
– Nhưng mà…
Tiêu Tiểu Thần muốn nói, hiện tại bọn họ chỉ có một liên đội mà rơi vào trong hậu phương kẻ địch.
Lỡ mà lưu dân để lộ tung tích, họ sẽ gặp tai họa ngập đầu.
Thế nhưng Trương Tiểu Mãn vẫn không đồng ý:
– Không nhưng nhị gì hết, chúng ta không được giết người lung tung.
Như vậy thì khác gì Tông thị đâu?
– Được rồi…
Tiêu Tiểu Thần lên tiếng.
Kỳ thật, cách làm này sẽ khiến nguy hiểm mà Tiêm Đao Liên phải đối mặt tăng cao.
Nhưng cứ điểm 178 có quy tắc riêng, cũng khó nói là ai đúng ai sai.
Đương nhiên, nếu không phải cứ điểm 178 luôn giữ vững nguyên tắc thì dân tâm tại Tây bắc cũng không hướng về phía họ như thế.
Trên thực tế, khi cứ điểm 178 và Tông thị tuyên chiến, một ít cư dân sống tại lãnh địa của Tông thị cũng nghị luận xôn xao.
Lúc nói chuyện cũng nói đỡ cho cứ điểm 178 hơn.
Nói chung, mọi người cảm thấy, nếu cứ điểm 178 có thể đánh bại Tông thị, cuộc sống của họ sẽ tốt hơn, thuế má cũng giảm đi một chút.
– Sau khi lên bờ, chúng ta sẽ đi đâu?
Phó Nhiêu bỗng tự hỏi.
Lúc này, vết thương của Phó Nhiêu đã hồi phục sau 3 ngày bôi Hắc dược:
– Đường quay về gần đây nhất là cầu Bắc Vịnh.
Có điều nói đó đã bị Khánh thị cho nổ.
Bây giờ có không ít binh sĩ Tông thị đóng quân tại chỗ đó, chúng ta quay về kiểu gì?
– Không quay về!
Trương Tiểu Mãn vung tay lên nói:
– Quân tiên phong chủ yếu phụ trách giai đoạn trước chiến sự.
Nhiệm vụ của chúng ta đã kết thúc từ sau chiến dịch núi Cường Loan và cầu Bắc Vịnh.
Còn lại là thời gian dành cho đội thiết giáp.
Bây giờ trở về làm gì.
– Không về? Tại sao chúng ta không hỗ trợ họ.
Tuy hỏa lực của ta không mạnh bằng họ.
Nhưng chúng ta đánh thắng nhiều trận như thế, nếu không về thì chúng ta chỉ có công đầu thôi.
Trương Tiểu Mãn nói:
– Công đầu đã đủ rồi, chỉ có công đầu mới được mọi người ghi nhớ thôi, viết không?
– Thật vô nghĩa.
Tiêu Tiểu Thần nói thầm.
– Sao lại vô nghĩa?
Trương Tiểu Mãn cười lạnh hỏi:
– Ngươi có biết, tối cao sơn phong là gì không?
Tiêu Tiểu Thần lắc đầu:
– Không biết.
Nhất thời, Trương Tiểu Mãn nghẹn họng, hắn muốn nói, thứ thế nhân nhớ rõ chỉ có đỉnh núi cao nhất chứ không phải thứ 2 hay thứ 3.
Kết quả Tiêu Tiểu Thần lại không biết, bây giờ bảo hắn nói thế nào nữa!
Bấy giờ, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:
– Có phải Chu doanh trưởng từng nói, binh sĩ chủ lực của cứ điểm sắp khai chiến tại sông Hắc Thạch, phía bắc nhất tuyến núi Vũ Xuyên không? Các ngươi cảm thấy nơi đó sẽ đánh nhau trong bao lâu?
– Mấy tháng lận, ít nhất cũng phải 3 tháng….
Trương Tiểu Mãn nói tiếp:
– Tuy ra khinh thường Tông thị, nhưng Vũ Xuyên nhiều binh sĩ như thế, đủ để chúng ta đánh mấy tháng trời.
Huống chi thực lực hai bên tương đương nhau.
Tông thị có binh sĩ được huấn luyện.
Tư lệnh muốn đột phá nhất tuyến núi Vũ Xuyên không phải chuyện dễ, làm không tốt đánh tới nửa năm cũng có khả năng
Nếu nhất tuyến Vũ Xuyên bị công phá, chẳng khác nào tuyên cáo Tông thị đã bại trận.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Lúc này, binh lực của Tông thị nhất định sẽ tập kết ở nhất tuyến núi Vũ Xuyên.
Phòng ngự phía sau trống rỗng.
Chúng ta có thể xâm nhập và phá hủy nhà xưởng từ phương bắc của họ.
Nhà xưởng đều đặt ở ngoài hàng rào, lực lượng coi giữ nhất định rất yếu.
Không ít nhà xưởng ngay cả tư quân cũng chẳng có.
Hai mắt Trương Tiểu Mãn sáng lên:
– Ý tốt, Nhâm Tiểu Túc, sao ngươi nghĩ ra được thế.
– Đây không phải biện pháp của ta…
Nhâm Tiểu Túc thở dài nói:
– Đây là biện pháp Khánh thị dùng để đối phó Dương thị.
Bây giờ tình huống Tông thị và Dương thị gần như nhau.
Hậu phương trống rỗng.
Thủ đoạn Khánh Chẩn dùng để đối phó Dương thị là cách tốt nhất Nhâm Tiểu Túc có thể nghĩ tới bấy giờ.
Đám người Trương Tiểu Mãn hai mặt nhìn nhau.
Nếu là một đại đội bình thường, nhất định không cách nào nhiễu loạn phía sau Tông thị từ phương bắc.
Phải biết, trong kế hoạch của Khánh thị, thế lực đó là một nhóm thổ phỉ.
Bất quá, họ có thể tiêu diệt một bộ phận nhà xưởng.
Tiêu Tiểu Thần cười nói:
– Chủ ý này thật sự rất tốt, không cần tạo ra bao nhiêu tổn hại.
Chỉ cần khiến Tông thị đau đầu là được.
Vậy chúng ta lên kế hoạch rõ ràng, xem thử nên tiêu diệt nhà xưởng nhà của Tông thị.
Kết quả lời này lại khiến Nhâm Tiểu Túc sững sờ, hắn nói:
– Ý ta là, tiêu diệt hết nhà xưởng của chúng…
Cả boong thuyền lần nữa lâm vào im lặng.
Trương Tiểu Mãn cười khan:
– Bây giờ không phải lúc nói đùa.
– Không nói đùa…
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:
– E rằng đã nhiều năm các ngươi chưa từng gặp tư quân của hàng rào.
Kỷ luật của họ không còn, tầm bắn trong vòng 50m chưa chắn bắn trúng bia.
– Nếu Tông thị phát người truy sát chúng ta thì sao?
Trương Tiểu Mãn hỏi.
– Thì chạy…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Yên tâm, ta có cách…
Lúc này, mọi người cảm thấy một mình Nhâm Tiểu Túc có 2 năng lực siêu phàm đã là lợi hại lắm rồi.
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa lấy ra át chủ bài thật sự.
Đây là thứ hắn dùng để đánh một kích trí mạng với Tông Thừa và Tông thị, áp đảo đối phương thành cọng cỏ ven đường.
Một tiếng ầm vang lên, thuyền đã dạt vào bờ cát.
Tiêm Đao Liên nhao nhao nhảy xuống đất liền.
Chỉ có 2 phút ngắn ngủi đã tập kết xong đội hình, lấy trận thế hình tam giác tiến vào trên bờ.
Ở địa hình chưa quen thuộc, kiêng kỵ nhất là việc phân tán binh lực.
Vì thế họ phải tập hợp lại, có chết cùng chết, có sống cùng sống.
Nếu nhìn từ trên trời xuống, cứ điểm 178 và Tông thị nằm ở hai bên nam bắc khác biệt, phía đông là đường tới Trung Nguyên, phía tây là sa mạc kéo dài tới A Lạp Thiện.
*Minh A Lạp Thiện (tiếng Mông Cổ: Alasa ayimag.svg, Alaša ayima, chữ Hán: 阿拉善盟; bính âm: Ālāshàn Méng) là một trong số 12 đơn vị hành chính cấp địa khu và một trong ba minh còn tồn tại ở Nội Mông Cổ.
Mà bây giờ, dựa theo phân bố trận doanh, có một đại đội kỳ quái đang một đường hướng về phía bắc.
Trương Tiểu Mãn đang đi trong đội hình.
Nhâm Tiểu Túc thừa dịp mọi người không chú ý thì thả Ảnh tử ra ngoài, chợt nghe Trương Tiểu Mãn nói:
– Các anh em, lần này có thể chúng ta không có viện binh.
Một đường đi tới, không cách nào quay đầu lại.
Nếu ta chết, các ngươi nhất định phải cầm chiếc răng lớn nhất của ta về.
Nhâm Tiểu Túc lạnh giọng nói:
– Tốt nhất ngươi đừng chết.
Bằng không ta sẽ nhổ sạch răng trong miệng ngươi ra rồi chọn cái đẹp mắt nhất mang đi.
Trương Tiểu Mãn run rẩy nói:
– Thật là hung ác.
Chương 428: Hậu Chiêu Của Tông Thị
Trong hàng rào 111 của Khánh thị, tại trang viên có biểu tượng bạch quả đã hoang phế từ lâu.
Tập đoàn Khánh thị đổi chủ, Khánh Chẩn cũng không vào ở tòa trang viên xa hoa này mà dứt khoát chuyển vào quân doanh, cùng ăn cùng ngủ với binh sĩ nơi đây.
Khánh Chẩn từ chối phần ăn tiểu táo* mà nhà ăn chuẩn bị cho mình.
*phần ăn cao cấp, dưới nữa là trung táo và tiểu táo.
**Tham khảo từ cvter Nightcore-Dreams•pt.II
Trước kia, những binh sĩ ủng hộ Khánh Chẩn còn bảo, muốn gặp được Khánh Chẩn khó khăn vô cùng.
Kết quả chẳng ngờ, hiện tại ngày nào cũng thấy rồi.
Các tướng lĩnh lén lút thảo luận, bảo Khánh Chẩn thật thương cấp dưới.
Rất nhiều người biết việc ăn ngủ cùng cấp dưới có thể thu phục lòng người rất tốt thế nhưng không phải ai cũng làm được.
Những lời thảo luận này tới tai Khánh Chẩn, Khánh Chẩn rất thản nhiên nói, hắn tới ở trong quân doanh là sợ bị ám sát, cùng ăn cùng ngủ với binh sĩ là sợ bị hạ độc…
Nghe vậy, các tướng lĩnh thật không biết nên phản ứng thế nào.
Bất quá mọi người đã sớm biết thói quen thuận miệng nói lời thật của trưởng quan nhà mình.
Lúc binh biến, Khánh Chẩn cũng với bọn họ, xông lên núi Bạch Quả có thể sẽ chết, nhưng chả phải bọn họ vẫn đi đó ư?
Cho nên, khi các tướng lĩnh biết được sự lo lắng của Khánh Chẩn, cả đám nhao nhao cam đoan quân doanh hàng rào 111 là nơi an toàn nhất.
Dù có siêu phàm giả lợi hại xông vào cũng sẽ “có đến mà không có về”.
Khánh Chẩn chỉ có thể lắc đầu cười cười vì hắn biết rõ hiện tại siêu phàm giả khó lường cỡ nào.
Hơn nữa, những siêu phàm giả ấy vẫn đang tiếp tục phát triển.
Bấy giờ, Khánh Chẩn đứng trước một sa bàn lớn.
Thế nhưng địa thế sa bàn không phải Tây nam mà là sa bàn của Tây bắc, nơi có cứ điểm 178 và Tông thị.
Trên sa bàn, cờ hồng và xanh phân biệt rõ ràng.
Tông thị ở phương bắc có cờ màu xanh, cứ điểm 178 ở phía nam là cờ màu đỏ.
Đột nhiên, Khánh Chẩn rút một lá cờ màu đỏ lên, đặt ở hướng bắc, nhưng nhất thời lại không biết nên đặt ở đâu.
La Lam đang liếc mắt đưa tình với nữ thư thư ký bên cạnh thấy vậy thì hỏi:
– Lá cờ này đại biểu cho tổ đội nào?
– Tiêm Đao Liên của tiên phong doanh…
Khánh Chẩn bình tĩnh nói tiếp:
– Nếu ngươi còn quấy rối thư ký của ta, ta sẽ kêu Khánh Vũ ném ngươi ra ngoài.
– Tên tiểu tử Khánh Vũ dám ném ta?
La Lam tùy tiện nói, nói xong lại vỗ mông nữ thư ký, dỗ dành nàng ta xong hắn mới nói với Khánh Chẩn:
– Ngươi không gần nữ sắc, có lợi cho người khác còn chẳng bằng để lại cho ta.
– Hắc dược Nhâm Tiểu Túc cho ngươi đã dùng hết chưa?
Khánh Chẩn lườm La Lam một cái:
– Dùng hết rồi thì ta xem thử ngươi “lợi” thế nào.
Nói tới đây, La Lam bỗng dưng đau lòng:
– Lúc phái Đường Chu tới phương bắc, ta quên nói hắn đòi Hắc dược ở chỗ Nhâm Tiểu Túc.
Đúng là tính sai mà!
– Hiện giờ Nhâm Tiểu Túc đã qua sông Bắc Vịnh, cùng Tiêm Đao Liên tiếp tục đi về hướng bắc…
Khánh Chẩn hời hợt nói tiếp:
– Hắn chỉ cần bất cẩn một chút, chỉ sợ đời này ngươi không còn Hắc dược mà dùng nữa.
– Gì? Hắn tới phương bắc làm chi, chỗ đó đều là binh sĩ của Tông thị…
La Lam kinh ngạc:
– Từ khi nào?
– Hai ngày trước, lần này tin tức truyền tới có chút chậm….
Khánh Chẩn nghĩ ngợi một chút rồi nói:
– Cũng không biết hắn là bất đắc dĩ mới đi hay muốn tự tay giết chết kẻ thù.
Cho nên, ngàn vạn lần đừng xem thường quyết tâm báo thù của siêu phàm giả.
Đây cũng là nguyên nhân ta chuyển vào quân doanh.
Chuyện Lý Thần Đàn báo thù Lý thị sớm được lưu truyền rộng rãi thành nhiêu phiên bản.
Có người của Lý thị truyền đi, cũng có lời đồn từ dân gian.
Dù sao cũng là nói, thiếu niên kia kéo ác quỷ từ địa ngục tới mai táng Lý thị.
E rằng ngay cả người Trung Nguyên cũng biết việc này.
– Thời đại Chư thần quật khởi a…
Khánh Chẩn thở dài:
– Bên người ta có 2 siêu phàm giả, kết quả một so với một càng thêm yêu tiền.
Chu Kỳ luôn dựa vào ghế ngủ bên cạnh mở mắt:
– Đừng có xiên xỏ ta được không? Ta yêu tiền có gì là sai?
Khánh Chẩn lườm Chu Kỳ, nói tiếp:
– Cho nên bây giờ, tin tức của Nhâm Tiểu Túc đã bại lộ chưa ta không biết, vẫn còn chờ xác định lại.
Nhưng chỉ sợ, lần đi về phía bắc này của hắn sẽ khiến Tông thị đau đầu.
La Lam đi tới bên cạnh bàn cát:
– Ngươi cảm thấy hắn sẽ đi đâu?
Khánh Chẩn suy nghĩ một lúc:
– Mặc kệ đi dâu, cuối cùng hắn cũng tự mình xuất hiện trước đám linh cẩu Tông thị kia.
Nói xong, Khánh Chẩn đặt lá cờ màu đỏ nọ vào vị trí của hàng rào 146:
– Thông báo, nếu binh sĩ nằm vùng tại hàng rào 146 gặp Nhâm Tiểu Túc, tận lực giúp đỡ.
So sánh ra, ta càng muốn làm láng giềng với đám pháo hôi của cứ điểm 178 kia.
Hàng rào 146 là đại bản doanh của Tông thị, La Lam nghĩ mãi không rõ, vì sao Khánh Chẩn dám nói Nhâm Tiểu Túc sẽ tới đây?
– Ngươi cảm thấy tới cùng, Tông thị và cứ điểm 178, ai thắng ai thua?
Chu Kỳ hiếu kỳ hỏi.
– Hành động co rút phòng tuyến của Tông thị là cực kỳ thông minh, biết rõ nếu phân tán binh lực sẽ khó lòng chống lại cứ điểm 178 ở nơi hoang dã.
Còn không bằng quyết chiến tại núi Vũ Xuyên.
Khánh Chẩn cười, lại nói:
– Đến lúc đó, trận chiến chân chính sẽ diễn ra.
Dù ngươi có thiết bị thông tin hiện đại tới đâu cũng rất dễ bỏ lỡ tin tức quan trọng trong chiến tranh, cũng rất dễ xuất hiện tình trạng truyền tin nhưng không tới.
Hơn nữa, hiện giờ Tông thị nhất định có hậu chiêu.
Đám linh cẩu đã rụt rè mấy chục năm, bây giờ lộ ra răng nanh hẳn sẽ có át chủ bài.
– Át chủ bài?
Chu Kỳ hỏi:
– Ngươi cảm thấy Tông thị có thể thắng không?
– Không…
Khánh Chẩn lắc đầu:
– Nếu chỉ như thế thì Tông thị quá xem thường Trương Cảnh Lâm.
Ta đoán, hiện giờ hẳn Trương Cảnh Lâm cũng đang chờ át chủ bài của Tông thị.
Sau đó tiêu diệt Tông thị tại một khắc này, để đối phương một tay dâng Tây bắc lên cho mình.
La Lam và Chu Kỳ nghe không hiểu ý tứ của Khánh Chẩn, nhưng bọn họ biết, khả năng cao Khánh Chẩn đã đoán được gì đó.
Chu Kỳ nói thầm:
– Giả thần giả quỷ, cũng không cân nhắc tới việc thu thập Dương thị.
Ngược lại mỗi ngày đều nhớ thương Tông thị, đúng là rảnh rỗi không có gì làm.
– Dương thị không quá đáng sợ…
Khánh Chẩn bình tĩnh nói.
Vào lúc này, một quan quân đi vào nói:
– Đã hộ tống người đàm phán của Dương thị tới, có cho hắn vào không?
– Ừ, cho hắn vào đi.
Khánh Chẩn nói.
Đại diện đàm phán của Dương thị được hộ tống vào bộ chỉ huy.
Bất quá nhìn qua rất thảm, chỉ thấy toàn thân cao thấp của đối phương đều bị trói gô.
Đại khái là binh sĩ sợ đối phương sẽ ám sát Khánh Chẩn.
Thế nhưng người đại biểu của Dương thị cũng không tức giận, hắn nịnh nọt cười nói:
– Chào gia chủ Khánh Chẩn, ta đại diện Dương thị tới đàm luận cùng ngài.
– Ta không có thời gian lãng phí với ngươi, có việc gì thì mau nói.
Khánh Chẩn nói như gió thoảng mây bay.
Người đại biểu kia nhìn thoáng qua xung quanh.
Vốn hắn muốn mật đàm với Khánh Chẩn, muốn bắt chước phong thái thuyết khách của người xưa.
Kết quả sau khi bị trái lại và bị mấy cây súng chĩa vào, hắn thật sự không gồng nổi nữa…
Hắn nói thẳng:
– Dương Lập Thần muốn kết minh với ngài.
Hiện giờ hắn muốn trở thành người nắm giữ dương thị.
Nếu ngài trợ giúp hắn, sau khi thành công, hắn nguyện ý dâng hàng rào 97 và 99 cho ngài.
Chương 429: Chuyện Xưa
Bộ chỉ huy trở nên yên tĩnh, Chu Kỳ và La Lam chẳng khác nào kẻ đần nhìn đại biểu Dương thị.
Có điều họ cũng không nói gì cả.
Khánh Chẩn cười như không cười nói:
– Dương Lập Thần muốn ta giúp hắn thế nào?
– Hắn sẽ đưa bản đồ của nhất tuyến Tư Dương cho ngài.
Ngài chỉ cần chiếm xong Tư Dương là được…
Tên đại biểu cười nịnh:
– Để thể hiện thành ý, bản đồ ta cũng mang tới rồi.
Khánh Chẩn nhíu mày nhìn Chu Kỳ đang cười rồi nói với tên đại biểu:
– Sao ta biết bản đồ này của ngươi là thật hay giả? Ngươi để bản đồ lại đây, để ta nghiên cứu xem có giúp chủ tử nhà các ngươi không.
Được rồi, dẫn hắn ra ngoài đi, nhớ rõ giữ lại bản đồ cho ta.
Nói xong, một đám binh sĩ áp giải tên đại biểu ra ngoài.
Chu Kỳ đứng lên:
– Tên này có bị ngu không vậy.
Đánh tới thời điểm này lại bắt đầu chơi trò nội đấu? Hắn cho rằng chúng ta đang chơi đùa với Dương thị? Cái gì mà hàng rào 97, 99.
Ai cho phép hắn lấy đồ của chúng ta rồi đưa cho chúng ta.
Khánh Chẩn bình tĩnh nói:
– Người canh giữ nhất tuyến Tư Dương là thanh niên Dương Hoài Dận.
Mà Dương Lập Thần là dòng chính Dương thị, bất quá mấy năm nay lại bị gạt sang một bên, được phái đi trông coi một hàng rào nhỏ, phụ trách về việc sản xuất của những nhà xưởng xung quanh…
– Hắc hắc…
La Lam cười nói:
– Hiện thực vĩnh viễn khác xa với tưởng tượng như trong truyện xưa.
Chuyện nhân vật trong truyện xưa không gặp được thì bên ngoài vẫn có thể xảy ra.
Khó trách Dương Lập Thần bị gạt bỏ, nguyên lai là do quá ngu xuẩn.
– Sau trận đột kích hàng rào 88, chiến binh nano lao vào như điên rồi không ngừng chém giết.
Ta nghi ngờ đám người đó là bị người máy nano điều khiển chứ không phải họ điều khiển người máy nano…
Khánh Chẩn nói tiếp:
– Trong trận chiến ấy, tất cả nhân vật quan trọng của Dương thị đều ở hàng rào 88.
Hiện giờ Dương thị như quần long vô thủ, đã bắt đầu sụp độ.
Rất nhiều nhân vật bị gạt bỏ lúc trước không lo đánh trận cho đàng hoàng lại nghĩ tới chuyện tranh đoạt quyền điều hành Dương thị.
Không riêng gì Dương Lập Thần, những thành viên khác của Dương thị cũng đã phái người qua.
Đương nhiên họ cũng không ngu như tên này.
Đại đa số đều nói sẽ không chống cự nữa, hy vọng tương lai có thể có một chức quan trong hàng rào.
Dương Lập Thần lại là kẻ đần hiếm có khó tìm trong đám người kia…
Bên ngoài đều nghĩ, Khánh thị hao hết nguyên khí đánh một trận ác chiến với Dương thị.
Nhưng thực tế, Khánh thị chỉ đang làm dáng mà thôi.
Chung quy, thế giới này không chỉ có Tây nam và Tây bắc mà còn có Trung Nguyên.
– Bất quá trong Dương thị cũng có người thông minh…
Khánh Chẩn cười nói:
– Lúc trước, Dương Hoài Dận ở nhất tuyến Tư Dương cũng từng nói sẽ đầu hàng để cầu một chức quan nhỏ.
Thậm chí còn tự nguyện dâng bản đồ Tư Dương lên, kết quả bản đồ đó là giả, hắn muốn lừa ta.
La Lam thổn thức:
– Dương thị là một tập đoàn lớn như thế, từng huy hoàng vô cùng, nhưng chẳng ngờ lại rơi vào kết quả này.
Khánh Chẩn nhìn bàn cát, bình tĩnh nói:
– Đừng bao giờ lộ lá bài tẩy của mình ra, bằng không sẽ chịu cảnh mặc người chém giết.
Bàn cờ này, vẫn chưa đánh xong.
– Đúng rồi…
La Lam nói:
– Vật thí nghiệm ở phía nam thế nào rồi?
Khánh Chẩn khẽ nhíu mày, vì Lý thị bị phá hủy.
Binh lực Khánh thị và Dương thị dồn hết về phương bắc nên phòng ngự ở phía nam trống rỗng.
Khánh thị không thể đặt quá nhiều sự chú ý về nơi đó.
Cho nên, những nơi từng nằm trong sự quản lý của Lý thị không còn gì chống lại vật thí nghiệm cả.
Dương thị thất bại bỏ trốn.
Khánh Chẩn để lại một đội chiến lữ ở phía nam để phòng bị vật thí nghiệm.
Thế nhưng nhiều hàng rào như thế, chỉ có một đội chiến lữ thì phòng bị thế nào được?
Hơn nữa, nhiệm vụ chủ yếu của đội chiến lữ này là tiếp nhận hàng rào, buộc đám quan chức trong hàng rào nhổ ra của cải của chúng.
Mắt thấy chỉ ngắn ngủi trong hai tháng, vật thí nghiệm đã chiếm cứ một toàn hàng rào.
Trong hàng rào thất thủ kia, yêu ma hoành hành như luyện ngục.
Nếu không phải Khánh thị lưu lại một đội chiến lữ, e rằng còn chết nhiều người hơn nữa.
Khánh Chẩn suy nghĩ rồi nói:
– Nói với Khánh Nghị, hạn cho hắn chiếm được Tư Dương trong vòng 15 ngày.
Sau đó mang binh xuôi nam, vây quét vật thí nghiệm, không được để thêm người chết.
Người khởi xướng chiến tranh Tây nam lại nói không được để thêm người chết thì nghe thật hoang đường.
Nhưng lúc này, không ai biết Khánh Chẩn đang nghĩ gì.
Đột nhiên La Lam nói:
– Đánh xong trận đó, các binh sĩ đã mệt muốn chết.
Không cho họ nghỉ ngơi lại bắt họ xuôi nam, vì cái gì…
– Không thể không làm…
Khánh Chẩn ngắt lời:
– Có một số việc, không thể không làm.
La Lam vỗ mông đứng dậy:
– Đi thôi, ta phụ trách tiếp nhận hàng rào Dưng thị.
Ta thấy đám lão tiểu tử kia rất có tiền.
Đánh xong trận này, Khánh thị không thể ngày càng nghèo thêm.
Cái loại tình rách nát như thế không thích hợp để ngươi làm, để ta làm cho.
Hiệm giờ Khánh Chẩn đã làm chủ nhân Khánh thị, thanh danh rất quan trọng.
Cho nên loại chuyện vơ vét tài sản khốc liệt này La Lam sẽ chủ động gánh vác.
Từng có quan chức Lý thị vì che dấu vàng mà cắn chết cũng nói mình không có tiền.
Kết quả bị La Lam treo lên trần nhà đánh đập 3 ngày 3 đêm, chiêu gì hắn cũng dùng qua.
Có không cho ngủ, nghiêm hình tra tấn La Lam đều dùng cả.
Đấy đều là chiêu số đối phó với gián điệp, nhóm quan chức quen ăn sung mặc sướng kia làm sao mà chịu nổi?
Giờ khắc này, không biết có bao nhiêu người ở phía sau lưng mắng chửi La Lam là yêu ma ăn thịt người.
Nhưng tất cả đồ vật La Lam vơ vét được đều để vào kho của Khánh thị, hắn không giữ lại tí nào.
Theo lời La Lam nói, em trai hắn là gia chủ Khánh thị, hắn còn cần tiền làm gì? Đâu có cần.
Lúc trước Khánh Chẩn còn là Ảnh tử Khánh thị, mà bây giờ, La Lam lại như Ảnh tử của Khánh Chẩn.
Khánh Chẩn nhìn về phía Chu Kỳ:
– Ta muốn ngươi tới Trung Nguyên một chuyến.
Chuyện nơi đó cần phải làm rồi, thời gian không đợi ai.
– Lần này ngươi tin ta rồi…
Chu Kỳ cười nói:
– Lúc trước không phải sợ ta lâm trận đào ngũ à.
Bây giờ sao lại giao chuyện quan trọng như vậy cho ta?
Khánh Chẩn nói:
– Vì giá tiền ta cho ngươi đủ cao, người khác cho không nổi.
Chu Kỳ huýt sáo một cái.
Bây giờ hắn hành sự không còn bộ dáng nhã nhặn như trước, ngược lại càng giống lưu manh hơn.
Hắn cười nói:
– Ông chủ giàu ghê nha! Chiến tranh Tây nam sắp kết thúc, tất cả Tây nam này đều thành họ Khánh rồi.
Xem ra lựa chọn ban đầu của ta hoàn toàn chính xác!
Song, lần này Khánh Chẩn im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nói:
– Ta cũng không cảm thấy đây là việc gì đáng mừng.
Khánh Chẩn đứng sau bàn cát, quan sát địa thế trước mắt.
La Lam chợt nhớ tới em trai hắn từng nói, kỳ thật hắn lại thích trồng hoa.
Chương 430: Vương Tòng Dương Lòng Dạ Hẹp Hòi
Muốn tới Trung Nguyên phải đi qua Tây bắc, Lý Thần Đàn dẫn theo Tư Ly Nhân cùng Hồ Thuyết ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi.
Thiếu niên dựa vào thân cây cảm khái:
– Thời tiết càng ngày càng nóng, cũng không biết khi nào chiến tranh ở Tây bắc mới chấm dứt.
Tư Ly Nhân ngồi bên cạnh đang dùng thìa ăn dưa hấu.
Rương lớn nào mang trên lưng được để ở một bên, Tư Ly Nhân ngẩng đầu nhìn Lý Thần Đàn:
– Không phải ngươi bảo chúng ta sẽ đi Trung Nguyên hả.
Sao lại đi tới đây, chúng ta đã ở đây 3 hôm rồi.
Thần Đàn ca ca, tới cùng ngươi đang đợi gì vậy?
– Không phải Nhâm Tiểu Túc đi theo cứ điểm 178 đánh Tông thị à…
Lý Thần Đàn nói:
– Chắc chắn hắn muốn giết sạch Tông thị, đúng không?
– Ừ.
Tư Ly Nhân gật đầu.
– Vậy ngươi nhìn đi, Tông thị nhiều người như thế, nói không chừng sẽ có người chạy thoát, trốn tới Trung Nguyên.
Chúng ta trông coi ở đây là giúp hắn tiêu diệt mấy con cá lọt lưới đó….
Lý Thần Đàn khẽ cười:
– Đừng ai trong Tông thị mong chạy thoát được.
– Bắt lại hả?
Tư Ly Nhân chân thành hỏi:
– Rồi nhốt ở đâu?
– À, ta chỉ nói vậy thôi, kỳ thật sẽ giết chúng…
Lúc Lý Thần Đàn nói tới chuyện giết người, mặt không đổi sắc.
Lý Thần Đàn nói với Hồ Thuyết đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh:
– Ông ngoại, ngươi xác định Tông thị sẽ trốn tới Trung Nguyên bằng con đường này?
Hồ Thuyết cũng không mở mắt:
– Cũng chưa chắc, Tây bắc có rất nhiều đường, nhưng nếu lái xe thì chỉ đi được bằng con đường này thôi.
Đám Tông thị sống an nhàn sung sướng đã quen, sao có bản lĩnh đi bộ đường dài? Nếu họ có thể làm thế cũng sẽ không chạy tới Trung Nguyên.
– Cũng đúng…
Lý Thần Đàn gật đầu.
Công phu của Hồ Thuyết rất tốt, dù ở nơi dã ngoại, trông ông chẳng có chút chật vật nào.
Chỉ một mình nhắm mắt dưỡng thần chứ không nói chuyện.
Nhưng vào lúc này, nơi phương xa truyền tới âm thanh động cơ xe.
Lý Thần Đàn cười nói:
– Tới rồi!
Chiếc xe này tới từ Tây bắc, cứ điểm 178 sẽ không đi đường này, cho nên chỉ có thể là người Tông thị.
Nói xong, Lý Thần Đàn dẫn Tư Ly Nhân đi tới đón đầu chiếc xe đó.
Dù sao họ cũng hạ quyết tâm không để bất kỳ thành viên nào của Tông thị sống sót rời khỏi đây.
Tư Ly Nhân vẫy tay một cái, cái hòm kia liền bay tới chỗ nàng, treo sau lưng cô gái.
Khi họ thấy đoàn xe vượt qua mô đất, đám Lý Thần Đàn liền thấy, chẳng biết từ đâu, một đoàn tàu hơi nước chạy ở nơi hoang dã rồi hung hăng đụng ngã đoàn xe kia.
Tốc độ của đoàn tàu hơi nước rất nhanh, dường như đã sớm tính toàn từ trước.
Đoàn xe bị đụng liên tục lật nhào trên mặt đất, chờ tới khi xe dừng lại, người bên trong hoặc đã chết hoặc đã bị thương.
Mà đoàn xe mở đường đã bị ép như ép đồ hộp.
Người trong xe vừa tính leo khỏi xe lại thấy đoàn tàu hơi nước có bốn toa lao tới.
Đây chẳng phải là không đụng chết họ thì không thôi à.
Lý Thần Đàn, Tư Ly Nhân và Hồ Thuyết trợn mắt há mồm chứng kiến một màn này.
Vốn họ muốn động thủ, kết quả không ngờ còn có người bạo lực hơn cả họ.
Đây là sao? Ai có thù lớn với Tông thị như thế chứ?
– Này… đây là ai nhỉ?
Lý Thần Đàn kinh ngạc nói.
– Trả thù a…
Hồ Thuyết nói:
– Chúng ta kiếm nơi nào đó bí mật để quan sát đi.
Tuy chỗ 3 người đang đứng là rừng cây nhưng tầm mắt rộng rãi, hẳn người điều khiển đoàn tàu đã thấy họ, thế nhưng không động thủ với họ.
Chung quy Tư Ly Nhân đeo cái rương lớn như thế còn bay trên không trung, vừa nhìn là biết ba người này không dễ trêu rồi.
Chỉ thấy sau đó đoàn tàu dần tiêu tán, không đâm chết hết mọi người.
Ngược lại giữ lại một chiếc xe bị hư không nghiêm trọng.
Vương Tòng Dương đi ra từ sau mô đất, người điều khiển đoàn tàu hơi nước chính là hắn.
Vương Tòng Dương nhìn đám Lý Thần Đàn từ xa, sau đó ngồi xổm xuống trước một chiếc xe việt dã bị lật, cười lạnh:
– Không cần đi nữa, quay về báo cho tiểu tử Tông Thừa kia biết.
Thù lúc trước ta vẫn chưa trả xong, về sau vẫn còn nhiều, hiện tại xem như thu tiền lãi.
Vương Tòng Dương là người có thù tất báo, bằng không lúc trước cũng không sống chết theo dõi Nhâm Tiểu Túc.
Người này có năng lực lại có dũng khí và biết ẩn nhẫn.
Hắn là một trong những siêu phàm giả đầu tiên nhưng luôn che dấu, cam nguyện bị thủ trưởng trong quân đội tư quân đì.
Cho nên, khi Tông Thừa tính kế hắn lúc trước, Vương Tòng Dương sẽ không ngu ngốc chủ động tìm cách giết Tông Thừa.
Thế nhưng tức giận này hắn phải nhả ra, phàm khi có cơ hội trả thù, hắn sẽ không từ thủ đoạn….
Vương Tòng Dương đeo ba lô đi tới bên cạnh những chiếc xe việt dã khác, không coi ai ra gì mà lấy vàng từ trong đó ra.
Sau khi lấy đi không ít, hắn bỗng nói với đám Lý Thần Đàn:
– Gặp nhau là duyên phận, cảm tạ các vị không nhúng ta.
Trong xe là vàng, tài sản đám người Tông thị đem theo tới Trung Nguyên.
Ta chỉ lấy một nửa, còn lại để cho các ngươi.
Trong lúc nói chuyện, Vương Tòng Dương dần lùi về phía sau, cẩn thận không muốn tới gần đám Lý Thần Đàn.
Lý Thần Đàn kinh ngạc nhìn một màn này.
Nói thật, họ không ngờ sẽ có một màn này.
Hắn nói với Vương Tòng Dương:
– Ngươi có cừu oán với Tông thị?
– Đương nhiên…
Vương Tòng Dương đáp:
– Cái rương các ngươi đang vác có gì vậy?
Lý Thần Đàn nhìn thoáng qua cái rương sau lưng Tư Ly Nhân:
– Ngươi đoán xem, bên trong là một bức tượng thần linh.
Vương Tòng Dương có phần sửng sốt.
Hắn còn tưởng bên trong có thứ gì đó đáng quý, kết quả không ngờ lại là một bức tượng?
Vương Tòng Dương đột nhiên hỏi:
– Các ngươi ở đây làm gì?
– À, chúng ta cũng có thù với Tông thị… cũng xem như có nhỉ.
Lý Thần Đàn nở nụ cười:
– Bằng không ngươi ở lại đây, cùng chúng ta giết người của Tông thị đi?
Vương Tòng Dương cười:
– Cám ơn lời mời của ngươi.
Thế nhưng ta đã quen đi một mình, không quen kết bạn.
Chúng ta từ biệt tại đây!
Vương Tòng Dương rất cẩn thận, hắn chưa từng trung thành với bất kỳ thế lực nào, càng không tín nhiệm bất kỳ ai.
Hiện giờ hắn chỉ truy cầu được sống sót mà thôi.
Đúng, chỉ cần sống một cách giàu có là được.
Lý Thần Đàn cười nói:
– Ngươi nói mà, gặp nhau là duyên phận.
Ta là Lý Thần Đàn, không biết người anh em tên gì?
Hai mắt Vương Tòng Dương co rút, sao hắn có thể không biết cái tên này.
Cái tên này đã sớm truyền khắp vùng Tây nam lẫn Tây bắc.
Chỉ là Vương Tòng Dương không ngờ, hắn lại gặp được Ác ma tại đây!
Vương Tòng Dương cẩn thận từng li từng tí:
– Ta chỉ là hạng người vô danh, không đáng nhắc tới.
Lý Thần Đàn cười nói:
– Xem ra ngươi từng nghe tên ta.
Vương Tòng Dương cười:
– Đại danh Ác ma thì thầm có ai mà không biết.
Chỉ là chẳng hiểu sao các ngươi lại xuất hiện tại đây.
Trong lúc nói chuyện, Vương Tòng Dương nhanh chóng lùi về sau.
Đoàn tàu hơi nước lần nữa xuất hiện, hắn trực tiếp nhảy lên rồi chạy về nơi xa.
Lý Thần Đàn sờ mặt mình:
– Ta đáng sợ làm à?
Tư Ly Nhân cười tủm tỉm:
– Không đáng sợ.
Lý Thần Đàn nhìn hướng đoàn tàu rời đi, cảm thán:
– Chỉ có người không gánh nặng, không tim, không phổi mới có năng lực sống sót trong loạn thế nha.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Phù Diêu [Dịch] Phù Diêu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Phu-Dieu-SE-Audio-Truyen.jpg)





