[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 33 : Khách Nhân Tới Từ Hàng Rào 178 (c321-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Khách Nhân Tới Từ Hàng Rào 178
Buổi chiều, ba người Nhâm Tiểu Túc, Nhan Lục Nguyên và La Lam cùng ra khỏi cửa.
Nguyên bản Nhan Lục Nguyên còn chút lo lắng, bây giờ có La Lam đi cùng hắn cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
Không thể không nói, có những lúc La mập cũng rất trượng nghĩa.
Ba người ăn cơm chiều xong thì lên đường.
Họ ngồi tàu điện tới một con đường tên là Phục Hưng, sau đó lại tiếp tục bắt tàu điện đi về hướng bắc.
Cả ba chỉ mặc quần áo bình thường, không có gì đặc biệt cả.
Khi họ tới trạm tàu điện cuối cùng thì phải đi bộ.
Bỗng nhiên La Lam nói:
– Qua một thời gian ngắn nữa, ngươi tới Khánh thị của ta đi Nhâm Tiểu Túc?
– Hả?
Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam:
– Vì sao?
– Ta biết ngươi không phải người thường.
Người thường sẽ không còn sống qua ba hàng rào bị sập.
Đương nhiên không phải ta muốn lợi dụng ngươi làm gì, có điều ngươi tới Khánh thị có thể sống tự do hơn…
La Lam tùy tiện nói:
– Đương nhiên, nếu ngươi nguyện ý giúp chúng ta.
Ta có thể bảo Khánh Chẩn trả tiền cho ngươi.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Không cần, ta không quen sống trong hàng rào.
Nói tới đây, hai mắt Nhan Lục Nguyên sáng lên.
Thằng bé phát hiện chỉ Nhâm Tiểu Túc đã quyết định sẽ rời khỏi đây, chỉ là không biết khi nào sẽ đi mà thôi.
Sống ở đâu không phải đề lớn với Nhan Lục Nguyên.
Chỉ cần đi theo Nhâm Tiểu Túc chiếm núi xưng vương là được.
Đương nhiên, bây giờ Nhâm Tiểu Túc vẫn cần nghỉ dưỡng.
Đồng thời còn phải tìm cơ hội thích hợp nữa, chỉ sợ hiện tại Dương thị sẽ không dễ dàng để họ rời đi.
Bấy giờ, La Lam nói:
– Nếu ngươi không thích ở trong hàng rào, ta có thể sắp xếp cho ngươi ở thị trấn.
Trước kia các ngươi cũng ở đó mà, việc này không có gì khó khăn cả.
Những lời này đã đả động tới Nhâm Tiểu Túc.
Người là động vật sống bầy đàn.
Nếu có La Lam và Khánh Chẩn làm bạn, dường như có rất nhiều vấn đề được giải quyết dễ dàng.
Nhâm Tiểu Túc cũng không trả lời vấn đề này.
Hắn cười nói:
– Rảnh rỗi thì ngươi tự nghĩ cách làm sao rời khỏi đây đi.
Ta cảm thấy khả năng cao Dương thị sẽ không thả ngươi đây.
– Không liên quan…
La Lam hồn nhiên nói:
– Khánh Chẩn nhất định đã an bài người cứu ta.
Ta chỉ cần an tâm chờ thôi.
Tới lúc đó, nếu các ngươi muốn rời đi thì đi cùng với chúng ta đi!
Lần này, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy La Lam đã để lộ tin tức mấu chốt.
Đó là Khánh Chẩn nhất định sẽ cứu La Lam, hơn nữa còn có thể dẫn theo hắn và đám Tiểu Ngọc Tỷ đi.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm nhận sự thân thiết giữa La Lam và Khánh Chẩn cũng như hắn và Nhan Lục Nguyên vậy.
Hai bên không cần liên lạc nhưng vẫn tin chắc đối phương sẽ vì mình làm nhiều chuyện.
Đây là một loại ăn ý khăng khít và sự tin tưởng có thể phó thác bản thân cho người nhà.
Cũng như khi còn ở hàng rào 108, dù sau lưng là vật thí nghiệm, Nhan Lục Nguyên có chết cũng phải chết cùng Nhâm Tiểu Túc.
Vừa nghĩ như thế, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy La Lam có vẻ thân thiết hơn không ít.
Lcus này, bỗng nhiên có một chiếc xe đi ngang qua họ.
Ở cuối đường là trang viên Thanh Dương của Dương thị.
Xem ra đây là khách tới dự tiệc vào tối nay.
La Lam phát hiện ra ánh mắt của Nhâm Tiểu Túc, hắn cười giải thích:
– Ngươi đừng nhìn họ đi xe đẹp, dự tiệc tối sang trọng mà lần.
Người tham gia yếu hội được gọi là danh lưu xã hội, ví dụ như cục trưởng cục hậu cần, cục trưởng cục thương vụ chẳng hạn.
Ngày thường đều là dạng óc chó hình người.
Nếu thật sự đụng chuyện thì e rằng sống còn chẳng tốt bằng mấy con chó.
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Trên đường chạy nạn, hình như Nhan Lục Nguyên từng giết cục trưởng cục hậu cần của Lý thị? Vừa nghĩ thế, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy nhìn đám người này không vừa mắt tí nào.
Thời đại siêu phàm giả quật khởi, sức mạnh của họ sẽ ảnh hưởng tới trật tự xã hội đương thời.
Nhâm Tiểu Túc cũng nhận ra, khi nhìn những người này, trong lòng hắn sẽ có cảm giác như người trên cao nhìn người dưới.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu, đây là tâm tình do sức mạnh tăng cao mà thành.
Hắn cần phải thanh tỉnh lại, chúng quy chưa tới thời điểm bành trướng.
Mà trước đây La Lam là người quản lý của hàng rào 113, tất nhiên cũng chướng mắt những tên dựa vào thế lực của hàng rào.
Chỉ cần La mập mạp an toàn quay lại Khánh thị, có thể đoán được hắn là người có quyền hành số một số hai ở phía tây nam này.
Đương nhiên, có về được hay không lại là chuyện khác…
Một chiếc xe sang trọng khác đi ngang qua họ, không ai dừng xe lại để cười nhạo họ cả.
Tất cả mọi người đều bận rộn tới tiệc tối.
Hình ảnh hai bên tương phản vô cùng, nhóm nhân vật nổi tiếng ăn mặt ngăn nắp ngồi trên xe sang trọng, còn đám Nhâm Tiểu Túc mặc thường phục đi bộ.
Dương thị mời hai anh em Nhâm Tiểu Túc tới như muốn dùng cách âm thành nói cho họ biết, lưu dân sẽ không bao giờ có cơ hội dung nhập vào tầng lớp thượng lưu được cả.
Khi họ đi tới cửa lớn, bảo an lập tức kiểm tra thiệp mời.
La Lam đưa thiệp mời ra, Nhâm Tiểu Túc nhận ra đối phương kinh ngạc rồi khách khí mở cửa cho hắn vào.
La Lam đứng một bên cười nói:
– Chó giữ nhà của đám hào phú rất thông minh.
Chỉ cần đưa thiệp mời ra, không cần biết ngươi mặc gì chúng cũng chẳng dám đặc tội với ngươi.
Bởi vì thiệp mời của ngươi là do chủ nhân của chúng phát.
Trên bãi cỏ trang viên đã có rất nhiều người.
Bọn họ ăn uống linh đình, trong tay mỗi người là một ly thủy tinh đế cao rót đồ uống.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Nhâm Tiểu Túc tuyệt không tin cuộc sống ở đây so với lưu dân bên ngoài khác nhau một trời một vực.
La Lam kéo một người hầu lại, lấy ba ly rượu, đưa cho Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên mỗi người một ly.
Kết quả Nhan Lục Nguyên vừa cần ly rượu, Nhâm Tiểu Túc lập tức giật lại:
– Con nít mà uống rượu cái gì.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc lập tức bỏ ly rượu vào mâm.
Bấy giờ hắn lại nghe bên cạnh có người nói chuyện:
– Nghe nói hôm nay có người quan trọng của Tông thị tới.
– Ngươi biết là ai không?
Có người hỏi.
– Nghe nói là một người trẻ tuổi tài cao nắm giữ chức vụ quan trọng trong Tông thị, quản lý cảnh vệ của hàng rào 141.
Hàng rào 141 là hang ổ của Tông thị mà.
Có người nói.
La Lam ở bên cạnh nhỏ giọng hứ một tiếng:
– Đám vệ binh kia đều là mấy tên ngu ngốc của tập đoàn.
Đám người không có tiền đồ tụ tập chung một chỗ.
Lại nghe người khác nói:
– Bất quá ta nghe nói nhân vật chính hôm nay không phải người của Tông thị nha.
– Hả? Không phải người Tông thị?
– Ừ, hình như là người của hàng rào 178.
Nghe nói là tâm phúc bên cạnh Trương Cảnh Lâm, tới thương lượng chuyện phối hợp phòng ngự với Dương thị và Tông thị.
Người vừa rồi giải thích.
– Ta nghe nói không phải là phối hợp phòng ngự.
Hình như muốn cùng hợp tác giải quyết nạn trộm cướp ở khu vực mậu dịch giữa ba bên.
Chương 322: Buồn Cười
Nghe tiếng thảo luận bên cạnh, Nhâm Tiểu Túc không nghĩ tiệc hôm nay còn quan trọng như vậy.
Là sự kiện phá vỡ tảng băng giữa ba thế lực Dương thị, Tông thị và hàng rào 178.
La Lam bên cạnh thấp giọng mắng:
– CMN, đám lão già Dương thị đám liên hợp với Tông thị và hàng rào 178 tạo áp lực cho Khánh thị chúng ta.
La Lam nghĩ chút là biết Dương thị muốn làm gì.
Bây giờ chiến trường phía Lý thị không cần lo lắng, mắt thấy kết cục sắp định, không đợi chiến tranh kết thúc, Dương thị đã bắt đầu đánh chủ ý lên Khánh thị.
Những người không có tầm nhìn xa thường hay lo lắng.
Dương Ngọc An nghĩ hơi xa, lúc này Lý thị còn chưa xuống đài, hắn đã muốn liên hợp với Tông thị và hàng rào 178 tạo áp lực cho Khánh thị.
Dương thị ở phương bắc có thể hợp tác với Tông thị và hàng rào 178.
Mà Khánh thị bị ép vào một góc chỉ có thể chơi một mình.
Trên thực tế, phía đông của Khánh thị tiếp liền Trung Nguyên, núi rừng thiên nhiên tạo thành lá chắn che chở cho Khánh thị, thế nhưng cũng là cách trở khiến Khánh thị khó lòng liên hợp với những thế lực khác.
Nếu Dương thị thành công, e rằng Khánh thị sẽ trở thành “cô nhi” trên bàn cờ này.
Tất cả các thế lực ở phía bắc đều sẽ nhằm vào Khánh Chẩn, như thế Khánh thị có khác nào Lý thị thứ hai!
Lúc đánh Lý thị, Khánh Chẩn từng phái La Lam tới liên hợp với Dương thị.
Kết quả vừa quay đầu, Dương thị lại dùng chiêu này ngược lại với Khánh Chẩn.
Bất quá thứ khiến La Lam để ý hơn là:
– Mấy lão già này lại dám mời ta tới đây.
Xem ra thật sự không tính thả ta về…
Nhâm Tiểu Túc quay lại nhìn La Lam:
– Vậy ngươi tính xử lý thế nào?
– Không sao đâu, Khánh Chẩn sẽ có cách…
La Lam uống hết ly rượu cầm trong tay:
– Dù sao ta cũng là con tin, đám dế nhũi này không làm nên trò chống gì cả.
Thế lực cần phải chú ý là hàng rào 178.
Ta đã sớm bảo Khánh Chẩn lén giết Trương Cảnh Lâm đi, kết quả hắn không nghe! Bây giờ thì xong rồi đó!
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ lại nói:
– Có lẽ Khánh Chẩn có kế hoạch rồi?
La Lam sửng sốt:
– Khả năng cao lắm, chung quy em trai ta thông minh hơn ta nhiều…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đã phát hiện ra thói quen của La Lam.
Đó là dù thế nào đi nữa hắn cũng sẽ khen em trai Khánh Chẩn của hắn theo bản năng…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc bỗng nghĩ tới, hắn cho Hứa Hiển Sở thư giới thiệu, không biết Hứa Hiển Sở có tới hàng rào 178 không, cũng không biết Hứa Hiển Sở qua đó rồi làm gì? Từ đó tới nay hắn chưa từng nghe thấy bất kỳ tin tức nào về Hứa Hiển Sở cả.
Tuy Nhâm Tiểu Túc luôn úp sọt Hứa Hiển Sở, có điều đó là do tình thế ép buộc thôi.
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc thật sự rất thích Hứa Hiển Sở, vì thằng này đối xử với bạn bè rất chân thành.
Lúc trước, khi Hứa Hiển Sở chạy nạn tới hàng rào gặp được hắn, còn thừa nửa cái bánh ngô cũng muốn cho Nhâm Tiểu Túc luôn.
Cho nên, trong lòng Nhâm Tiểu Túc thật tâm hi vọng Hứa Hiển Sở tới hàng rào 178 sẽ có tiền đồ tốt.
Bỗng nhiên La Lam nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Không phải quan hệ của ngươi và Trương Cảnh Lâm tốt lắm hả.
Ngươi nói với hắn, để hàng rào 178 liên hợp với Khánh thị chúng ta, diệt trừ Dương thị và Tông thị đi….
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:
– Quan hệ của ta và hắn chưa tới mức đó.
Ngươi đừng có nghĩ nhiều.
– Ha ha, ta chỉ nói vậy thôi…
La Lam cười đáp:
Đám danh lưu bên cạnh uống rượu cũng người quen, cũng giới thiệu bạn bè của mình cho người khác.
Vòng quan hệ nhỏ hẹp cứ thế mà thành.
Mọi người ở đâu cùng nhau kết giao, có thể sau này sẽ trở thành bạn bè lợi ích, tạo thành một mạng lưới lớn.
Bấy giờ, có người chú ý tới đám Nhâm Tiểu Túc, thấp giọng cười nói:
– Ngươi nhìn ba tên mặc trang phục tùy tiện kia đi.
Trên đường tới đây ta thấy họ đi bộ đó, cũng chẳng biết vào được đây bằng cách nào.
– Ha ha, ta cũng thấy, có thể vào đây nhất định có thiệp mời, chỉ là không biết ai mời họ tới thôi.
Tuy tiếng nói của đám người này rất nhỏ, đám Nhâm Tiểu Túc không nghe được.
Thế nhưng giác quan Nhâm Tiểu Túc nhạy bén, khi thấy ánh mắt đám người nọ nhìn mình, hắn liền biết họ đang thảo luận về hắn.
Về phần thảo luận thế nào thì dùng đầu ngón tay cũng nghĩ ra được.
Dần dà, xung quanh ngày càng nhiều người chú ý tới đám Nhâm Tiểu Túc.
Mọi người thì thầm to nhỏ như tìm được chủ đề chung để trò chuyện.
Có điều bọn họ nói nhỏ là vì sợ đám Nhâm Tiểu Túc xấu hổ.
Đây chính là cái gọi là “phong độ” và “tu dưỡng” trong mắt họ.
Nhan Lục Nguyên ở trong thịnh yến hoa lệ, đứng dưới ánh đèn mỹ lệ chiếu rọi bốn phía.
Thế nhưng nếu được, hắn thà đứng từ xa quan sát hết thảy chứ không thân trong “biển lửa”, nghe thế tục bàn luận to nhỏ.
Những người bên cạnh hắn đều đeo mặt nạ giả nhân giả nghĩa, sau đó trộm cười xoi mói họ.
Nhan Lục Nguyên từng mơ ước được vào hàng rào với Nhâm Tiểu Túc, bây giờ nghĩ lại, giấc mộng đó mới buồn cười làm sao.
Kỳ thật hàng rào chả có gì đặc biệt cả.
Hoặc nói, đây không phải nơi hắn thích.
La Lam nhìn xung quanh, khi thấy ánh mắt cô đơn của Nhan Lục Nguyên, mập mạp liền lớn tiếng nói:
– Ánh mắt các người nhìn đi đâu vậy? Ai quy định tham gia tiệc tối phải mặc lễ phục.
Lão tử có mặc đồ thế này đấy, có được không?
Một nam sĩ trung niên cau mày nói:
– Mong ngươi văn minh một chút.
Đây là xã hội thượng lưu, không phải chỗ cho người giương oai.
La Lam tức tới phì cười.
Hắn tát đối phương một cái, hung hãn nói:
– Ai cho ngươi phép ngươi nói chuyện với lão tử như thế? Vừa rồi lão tử thấy ngươi là người cười hăng hái nhất!
Mọi người bên cạnh không ngờ La Lam dám đánh người.
Họ thật sự không ngờ trong đêm tiệc tối nay sẽ có người động thủ như thế!
Nam nhân trung niên bụm mặt kinh ngạc nói:
– Ngươi có biết ta là ai không?
La Lam cười:
– Muốn khoe khoang thân phận? Ta đánh ngươi sao không đánh trả lại mà chít chít như thế hả đồ đàn bà!
Nam nhân trung niên cả giận nói:
– Ta là cục trưởng đội trật tự của hàng rào 88!
La Lam híp mắt:
– Vậy ngươi biết lão tử là ai không?
Nói xong, La Lam nhìn xung quanh như hổ rình mồi.
Người đời đều biết tĩnh hổ Khánh Chẩn của Khánh thị, lại không biết vì để Khánh Chẩn càng thêm sáng chói mà La Lam đã thu liễm bản thân lại.
Hắn mệnh hắn nát nên những thứ tốt nhất trên đời đều dâng hết cho Khánh Chẩn.
Nhưng mãnh hổ vẫn là mãnh hổ.
Đó là điều không bao giờ thay đổi được, đến cuối cùng cũng chẳng thể che giấu.
La Lam cười lạnh:
– Nghe cho kĩ, lão tử tên La Lam.
Để ta xem thử có tên nào dám đụng tới ta?
Cả đám người đột nhiên sôi trài, người trong hàng rào 88 không biết La Lam tới.
Tuy Dương thị giam lỏng hắn ở đây, Khánh Chẩn lại nắm toàn bộ Khánh thị, nếu La Lam còn sống thì dễ nói rồi, còn La Lam chết thì ai dám nhận nổi lửa giận của Khánh Chẩn?
Đúng lúc này, trong chớp mắt đám người bỗng nhiên im lặng, cứ như hơn vạn con ruồi bỗng nhiên ngừng bay.
Ánh mặt họ hướng về phía cuối bãi cỏ, ở đó có một thiếu nữ đang mặc thường phục.
Chương 323: Cỏ Dại
Trước mặt bao người, Dương Tiểu Cận đội nón lưỡi trai đi tới chỗ Nhâm Tiểu Túc.
Danh lưu trong hàng rào 88 đều biết cô gái này là ai.
Mà thiếu niên mặc đồ thể thao trong bãi cỏ cũng đứng ngẩn người.
Dường như hắn không ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo cách này.
Ban đầu hắn còn tưởng đối phương sẽ mặc lễ phục long trọng, trang sức lóng lánh mà xuất hiện.
Một khắc này, chỉ sợ là quần tinh thất sắc.
Hắn tới đây tối nay cũng vì thời khắc ấy.
Có điều vượt qua khỏi tưởng tượng của Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận không mặc lễ phục gì cả, ngược lại còn mặc quần áo thể thao màu đỏ rất hòa hợp với đồ thể thao màu xanh của hắn.
Hẳn thiếu niên nào cũng có mộng tưởng một đoạn cảnh đẹp ý thơ, anh hùng cứu mỹ nhân.
Thế nhưng thế giới như chơi đùa Nhâm Tiểu Túc, hắn chỉ cứu đối phương một lần mà ba lần bốn lượt đối phương xuất hiện dẫn hắn khỏi khốn cảnh.
Hội trường tiệc tối, mọi người kinh ngạc cầm ly rượu, sau đó cúi đầu xuống.
Có lẽ là ảo giác mà Nhâm Tiểu Túc cảm thấy tất cả mọi người bên cạnh như hóa đá, thế giới cũng không còn ồn ào náo động nữa, thời gian như ngừng lại ở giây phút này.
Hai người mặc đồ giống nhau, đối lập với không gian được trang trí tráng lệ, đứng trên mặt cỏ được cắt tỉa gọn gàng, bên cạnh thềm đá bóng loáng.
Bấy giờ, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hắn nghĩ sai rồi.
Từ trước tới nay Dương Tiểu Cận không phải công chúa của tập đoàn như hắn nghĩ, mà nàng cũng là cỏ dại nguyện ý sinh trưởng ở nơi hoang dã như hắn.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ:
– Sao ngươi lại mặc…
Có điều Nhâm Tiểu Túc chưa nói hết câu, trong mắt mọi người, Dương Tiểu Cận hơi nghiêng người về trước, khoác tay Nhâm Tiểu Túc:
– Đi thôi, nơi này thật nhàm chán, chúng ta ra ngoài đi dạo.
Thiếu nữ lôi kéo Nhâm Tiểu Túc rời đi trong tầm mắt mọi người.
Mãi tới lúc này, không khí như đóng băng mới dần dần hòa tan.
Có người thấp giọng hỏi:
– Thiếu niên này là ai?!
Nhan Lục Nguyên lẳng lặng nhìn Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận rời đi.
Vốn hắn tính đi theo hai người họ, thế nhưng trong chớp nhoáng, hắn bỗng cảm thấy hai người như nhân vật chính trên sân khấu, mà hắn chỉ có thể đứng ở vùng tối dưới khán đài quan sát.
Nhan Lục Nguyên từng cảm thấy Nhâm Tiểu Túc gánh vác rất nhiều thứ.
Nhất là sau khi Nhâm Tiểu Túc bị thương, hắn lại càng hiểu rõ hơn điều này.
Cho nên khi thời kỳ khổ cực qua đi, Nhan Lục Nguyên biết hắn không nên quấy nhiễu thời khắc đáng mong chờ nhất của Nhâm Tiểu Túc.
Lúc trước Nhan Lục Nguyên từng nói với Nhâm Tiểu Túc, nếu Dương Tiểu Cận không đến tìm họ thì đừng tới hàng rào 88.
Hiện tại Dương Tiểu Cận đã dùng hành động nói rõ, nàng có thể làm nhiều hơn cả thế.
Đã vật, Nhan Lục Nguyên còn có thể nói gì.
Hắn nguyện ý vì niềm hạnh phúc của Nhâm Tiểu Túc mà hi sinh ý nguyện cá nhân của mình.
Dù ở trong hàng rào có chịu ủy khuất cũng không sao.
La Lam có thể vì Khánh Chẩn mà cam nguyện làm mập mạp mệnh nát ngốc nghếch thì hắn cũng có thể.
Nghĩ tới đây, Nhan Lục Nguyên bỗng cảm thấy La Lam thân thiết hơn nhiều:
– Này, mập mạp, chúng ta đi về trước.
La Lam hùng hổ nói:
– Thằng nhóc này kêu ai là mập mạp vậy.
Đi, dẫn ngươi về nhà.
…
Rời khỏi tầm mắt mọi người, Dương Tiểu Cận buông lỏng tay, nàng chần chờ một lúc rồi nói:
– Vừa rồi…
Nhâm Tiểu Túc cười:
– Cảm ơn ngươi đã giải vây cho chúng ta.
Dương Tiểu Cận nhẹ nhàng thở ra:
– Ngươi không cần so đo cùng họ.
Họ trầm mê, đắc chí trong thế giới do họ tạo ra.
Thế nhưng ta và ngươi đều hiểu, thế giới này sắp thay đổi rồi.
– Ừ.
Nhâm Tiểu Túc lên tiếng.
– Ngươi chưa ăn cơm?
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Ừ….
Nhâm Tiểu Túc cười:
– Vốn ta và La Lam thương lượng, tính ăn chết nhà các người, kết quả ra về hơi sớm.
– Đi thôi, ta dẫn ngươi đi ăn thật ngon…
Dương Tiểu Cận nói tiếp:
– Vừa vặn ta có chuyện muốn nói với ngươi.
Bảy ngày sau chúng ta sẽ đi tới tây bắc.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi:
– Đi tây bắc làm gì? Tới hàng rào 178?
– Không phải, đây là hành động mà Dương thị và Tông thị phối hợp, tiêu diệt đám thổ phỉ man rợ.
Sau khi giết đủ số lượng là được quay về.
– Đi cùng có ai?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– Còn có người Tông thị.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
– Trên đường nhất định phải chú ý an toàn, trừ ta ra đừng tin ai cả.
Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên.
Hắn bỗng nhớ tới đoạn đường tới Cảnh Sơn, khi đó hai người họ còn chưa tin tưởng nhau, chỉ là đồng minh tạm thời.
Hiện tại nhớ tới, quan hệ đồng minh kia cũng không quá tệ.
Cả hai không nói tới chuyện vừa rồi nữa.
Trời sao óng ánh xinh đẹp, rất thích hợp để đi ăn tối.
….
Náo động tại yến hội không vì đám Nhâm Tiểu Túc rời đi mà chấm dứt.
Mọi người tiếp tục thảo luận về các tin đồn xung quanh họ.
Rất nhiều cao tầng biết được lý do của buổi tiệc hôm nay.
Nghe nói có một siêu phàm giả tới từ Tông thị, trẻ tuổi tài cao.
Dương Ngọc An lại sắp xếp cho Dương Tiểu Cận và Tông Thừa cùng đi tiêu diệt thổ phỉ, dụng ý quá rõ ràng.
Mọi người không ngốc.
Từ lúc tiệc tối chưa bắt đầu, Dương Ngọc An cùng đại biểu của hàng rào 178, còn có thanh niên Tông thị đã tụ tập trong biệt thự thương lượng sự tình.
Khi mọi chuyện được dàn xếp xong xuôi, đám Dương Ngọc An rời khỏi biệt thự mới là thời điểm tiệc tối bắt đầu.
Thế nhưng tiệc còn chưa lên đèn thì một trong hai vai chính đã chạy theo người khác…
Cũng không phải chạy theo người khác, mà là dẫn người khác chạy đi mất!
Lúc này, Dương Ngọc An và hai người trẻ tuổi rời khỏi biệt thự.
Hắn cười, nhìn mọi người trong sân rồi bình tĩnh tiếp nhận một ly rượu Champagne, nói:
– Chư vị đang làm gì thế, có chuyện gì thú vị lắm à?
Có người do dự nói:
– Cháu gái ngày rời đi cùng với một thiếu niên..
Sắc mặt Dương Ngọc An nháy mắt thay đổi, có điều hắn vẫn cười như trước:
– Hả? Là thiếu niên nào?
Bấy giờ, có người thầm than Dương Ngọc An thật rộng lượng, thế này rồi mà mặt cũng không đổi.
Một người đáp:
– Cũng không biết là từ đâu ra.
La Lam đi cùng hắn, cả hai đều mặc thường phục.
Dương Ngọc An hít một hơi sâu, nói với Tông Thừa và Hứa Hiển Sở:
– Tông Thừa, Tiểu Hứa huynh đệ, để các người chê cười rồi.
Ta phải xử lý chút chuyện nhà.
Hứa Hiển Sở lơ đễnh cười nói:
– Làm sao vậy? Là ai dẫn cháu gái ngài chạy mất?
– Một lưu dân tên Nhâm Tiểu Túc, không đáng nhắc tới.
Dương Ngọc An giải thích.
Kết quả chỉ thấy Hứa Hiển Sở ngẩn người, bỗng nhiên hắn hỏi những người khác:
– Nhâm Tiểu Túc đi đâu? Hắn đi hướng nào?
Người bên trong yến hội đồng loạt bối rối, trong tiếng xì xầm bàn tán, có người bối rối trả lời:
– Đi về hướng nam.
Hứa Hiển Sở xin lỗi Dương Ngọc An:
– Xin lỗi chủ tịch Dương, Nhâm Tiểu Túc là anh em tốt của ta.
Rất lâu rồi chúng ta chưa gặp, hắn lại có ân với ta.
Ta muốn rời đi tìm hắn trước, chuyện của chúng ta ngày mai lại bàn.
Nói xong, Hứa Hiển Sở lập tức chạy đuổi theo!
Chương 324: Trương Tư Lệnh
Nguyện bản tiệc tối ồn ào, nay nháy mắt yên tĩnh trở lại.
Tất cả mọi người ngay cả thở cũng không dám.
Dường như chờ đợi ai đó tới phá vỡ cục diện này.
Một người hầu vì khẩn trương mà không cẩn thận đụng vào bàn để tháp Champagne.
Âm thanh đổ vỡ phá nát không khí yên tĩnh.
Một đám người luống cuống tay chân thu dọn mọi thứ.
Bấy giờ khách khứa mới nhẹ nhàng thở ra.
Vì tháp Champagne đổ mà bầu không khí ngưng kết không còn nữa.
Có người hỏi:
– Chú ba, vừa rồi là người đại diện của hàng rào 178 ư?
Dương Ngọc An đưa ly rượu trong tay cho người hầu.
Hắn không còn tâm tình gì để uống nữa:
– Ừ, là Hứa Hiển Sở.
Mọi người đều biết, tiệc tối là tổ chức cho Hứa Hiển Sở.
Khu tây nam đang chiến tranh tán loại, hàng rào 178 vẫn đứng sừng sững ở đó, phảng phất như chẳng có tí hứng thú nào với trận chiến này.
Tuy nó an tĩnh nhưng không có nghĩa những người khác sẽ bỏ quan nó.
Người lớn tuổi một chút sẽ biết, trong cứ điểm nhìn như yên tĩnh kia cất giấu một “bầy mãnh thú”.
Những hàng rào khác đều được gọi là hàng rào.
Chỉ có hàng rào 178, khi ở nơi riêng tư người ta sẽ gọi nó là cứ điểm.
Dường như chỉ có hàng rào 178 mới đủ tư cách để được gọi như vậy.
Nhìn toàn diện mà nói, cứ điểm hùng vĩ này chẳng khác nào một chỗ máy chiến tranh tinh vi, bánh răng to lớn và hữu lực không ngừng vận đồng, có thể uy hiếp hết thảy những hàng rào khác.
Đương nhiên, rất nhiều người chưa từng tận mắt thấy được hàng rào 178.
Mà địa vị của hàng rào 178 tại tây bắc đã sớm có thể xưng thần.
Cho nên, so với Tông Thừa của Tông thị mà nói, Dương Ngọc An càng để ý tới thái độ của hàng rào 178 hơn.
Thế nhưng bây giờ đại biểu của hàng rào 178 đã rời đi rồi.
– Thiếu niên Nhâm Tiểu Túc kia là ngài mời tới ư?
Có người hỏi:
– Hắn có lai lịch gì mà Hứa Hiển Sở lại để ý hắn như thế?
Dương Ngọc An nhíu mày.
Từ tin tức hắn điều tra được, Nhâm Tiểu Túc từng đồng hành với Hứa Hiển Sở trong chuyến đi tới Cảnh Sơn.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc chỉ là một lưu dân mà thôi, Dương Ngọc An hoàn toàn không để tên lưu dân này vào mắt.
Trong mắt Dương Ngọc An, Nhâm Tiểu Túc chỉ là một lưu dân xui xẻo bị cuốn vào vòng thị phi mà thôi.
Nhưng không ngờ, cháu gái của hắn lại có vài phần kính trọng với Nhâm Tiểu Túc.
Ngay cả Hứa Hiển Sở cũng xem đối phương là bạn tốt.
Phải nói là một người bạn cực kỳ quan trọng mà Hứa Hiển Sở muốn gặp.
Bằng không sao Hứa Hiển Sở có thể rời khỏi tiệc tối quan trọng thế này?
Bất quá Dương Ngọc An cũng không nhiều lời.
Hắn cười nhìn khách mời:
– Tiệc tối xuất hiện một đoạn nhạc đệm, có điều hy vọng việc này sẽ không ảnh hưởng tới nhã hứng của mọi người.
Quý vị xin cứ tiếp tục.
Ý tứ của những lời này là, Dương Ngọc An hắn không muốn nói về chuyện này nữa.
Tân khách cũng rất thức thời.
Chung quy họ cũng là thuộc hạ của Dương thị mà thôi.
Dương Ngọc An hôm nay là nhân vật số một số hai tại tập đoàn Dương thị.
Sẽ không ai vì một chút chuyện bát quái mà làm phiền hắn.
Chỉ là đêm nay, chỉ sợ cái tên Nhâm Tiểu Túc sẽ truyền đi rộng rãi.
Trong đó sẽ không ít lời bịa đặt thêm mắm dặm muối để sự việc này trở nên ly kỳ hơn.
Dương Ngọc An nhìn Tông Thừa:
– Vốn đêm nay sẽ giới thiệu Dương Tiểu Cận cho ngươi, thế nhưng không may nàng đã đi gặp bạn rồi.
Hẳn cũng là có chuyện quan trọng.
Bất quá cũng không cần gấp.
Cuối tuần hai người các ngươi cũng sẽ đi tây bắc với nhau, cơ hội tiếp xúc còn nhiều.
Ngũ quan Tông Thừa đoan chính, mày kiếm bắt mắt, toàn thân lộ ra nhuệ khí, hắn cười nói:
– Dương thúc yên tâm, ta và Tiểu Cận sẽ hợp nhau thôi.
….
Khi Nhâm Tiểu Túc về nhà, hắn thấy Hứa Hiển Sở đang đứng trước cửa như đang đợi gì đó.
Lúc thấy Hứa Hiển Sở, Nhâm Tiểu Túc mới nhận ra, nguyên lai đại biểu hàng rào 178 phái tới Dương thị chúng là Hứa Hiển Sở!
Hứa Hiển Sở thấy Nhâm Tiểu Túc thì kích động, vừa chạy vừa phất tay:
– Tiểu Túc! Tiểu Túc!
Nhâm Tiểu Túc cũng cười:
– Sao ngươi không vào nhà ngồi chờ? Làm sao ngươi tìm được nhà ta?
– Vốn ta đuổi theo ngươi từ tiệc tối, kết quả không gặp được nên quay lại chỗ của Dương thị hỏi chỗ ở của ngươi.
Xong xuôi ta mới chạy tới.
Hứa Hiển Sở cười nói.
– Đi, vào nhà ngồi chơi.
Nhâm Tiểu Túc lôi kéo Hứa Hiển Sở vào nhà.
Chẳng biết vì sao khi gặp Hứa Hiển Sở, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy thân thiết lạ thường.
Đại khái đây là sự chân thành mà người với người cảm nhận được, sẽ không ai cự tuyệt mối quan hệ hữu nghị thế này.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc âm thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ không úp sọt Hứa Hiển Sở nữa…
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ngươi ở hàng rào 178 thế nào? Sao lại tới đây?
– Còn phải cảm ơn thư giới thiệu của ngươi nữa.
Hứa Hiển Sở ngồi trên ghế đá trong sân.
Tiểu Ngọc Tỷ bưng một ly trà lên cho hắn, Hứa Hiển Sở cười nói với Tiểu Ngọc Tỷ:
– Cám ơn.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Gặp được Trương Cảnh Lâm không?
– Cũng chỉ có ngươi mới gọi trực tiếp tên ngài ấy.
Hứa Hiển Sở vui vẻ cười:
– Chúng ta đều gọi ngài ấy là Trương tư lệnh.
– À…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Xem ra hàng rào 178 đúng là do Trương Cảnh Lâm làm chủ.
Hắn lại hỏi:
– Trương Cảnh Lâm nhìn thấy thư giới thiệu có phản ứng gì?
– Cũng không nói gì cả.
Hứa Hiển Sở nói tiếp:
– Ngài ấy biết ta là siêu phàm giả nên cho ta tới phòng cơ sở để làm làm quen với các anh em ở đó.
Sau đó ngày ấy phát hiện ta cũng không tệ nên rất nhanh đã đề bạt ta lên.
– Ngươi sống ở hàng rào 178 thế nào?
Đây là vấn đề Nhâm Tiểu Túc quan tâm nhất.
– Bọn họ đều là người tài, mọi người sống rất hòa đồng.
Ta rất thích nơi đó.
Hứa Hiển Sở vui tươi hớn hở:
– Đúng rồi Tiểu Túc, sao ngươi không tới hàng rào 178.
Trương tư lệnh thường xuyên nhắc tới ngươi đó.
– Về sau không chừng chúng ta sẽ có cơ hội tới đó..
Nhâm Tiểu Túc nói.
Kết quả vào lúc này, một âm thanh nhẹ nhàng cách tường bay tới:
– Tiểu Túc, ngươi hỏi hắn xem, có phải hắn tới để kết minh với Dương thị đánh Khánh thị chúng ta không?
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt.
Đây là âm thanh của La Lam mà.
Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở quay đầu lại thì thấy cái đầu to của La Lam đang dần lú lên trên bờ tường, trông vô cùng quỷ dị…
Hứa Hiển Sở bối rối, hắn biết La Lam a.
Chẳng qua cũng chỉ là biết mà thôi:
– Tiểu Túc, ngươi và hắn là láng giềng?
– Đừng quan tâm, hắn bị giam lỏng trong này.
Còn ta thì không.
Nhâm Tiểu Túc nói.
– Này, Tiểu Túc, ngươi hỏi hắn giúp ta đi.
La Lam sốt ruột hối.
Bất quá không chờ Nhâm Tiểu Túc mở miệng, Hứa Hiển Sở đã đáp:
– Ta tới không vì kết minh với Dương thị.
Hàng rào 178 chúng ta sẽ không kết minh với bất kỳ tập đoàn nào.
La Lam thở ra:
– Vậy được rồi! Lúc trước là ta tự phái người đưa Trương Cảnh Lâm về.
Các người cũng đừng quên phần tình nghĩa này a!
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, La Lam đúng là không biết xấu hổ.
Buổi tối hắn còn nói, trước kia hắn xúi Khánh Chẩn giết Trương Cảnh Lâm mà…
Nhâm Tiểu Túc nhìn Hứa Hiển Sở:
– Vậy lần này ngươi tới đây làm gì?
– Bàn chuyện với Dương thị và Tông thị về việc liên hợp tiêu diệt thổ phỉ.
Trương tư lệnh muốn đả thông việc mậu dịch.
Chương 325: Rất Lớn Rất Tròn
– Các người muốn bán cái gì à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Không phải hàng rào 178 hoang vu lắm hả?
– Xung quanh chúng ta mới hoang vu…
Hứa Hiển Sở giải thích:
– Bất quá có nhiều chuyện hiện tại không thể nói, là bí mật.
Vừa nhắc tới bí mật, Nhâm Tiểu Túc liền biết có thể liên quan tới mấy việc quan trọng.
Bằng không Hứa Hiển Sở sẽ không nói với giọng trang trọng thế kia.
– À, phía tây bắc an toàn không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Đôi khi an toàn đôi khi không.
Hứa Hiển Sở cười đáp:
– Này cũng tùy tình huống.
Bất quá xung quanh phương bắc… Được rồi, việc này cũng không nói được.
– Không sao.
Nói chung, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hàng rào 178 đang trông coi một bí mật nào đó.
Mà bí mật này có liên quan tới việc Trương Cảnh Lâm rời khỏi hàng rào 178.
Chỉ là, đến cùng là chuyện gì khiến Trương Cảnh Lâm cảm thấy canh giữ ở hàng rào 178 không có ý nghĩa gì hết?
Khi ấy, Trương Cảnh Lâm từng nói với Nhâm Tiểu Túc một câu, chiến tranh không cứu được con người.
Ý nghĩa đằng sau những lời này là gì?
Bất quá chuyện này cũng chẳng quan hệ gì tới Nhâm Tiểu Túc.
Hắn nhìn Hứa Hiển Sở:
– Cái kia… ngươi nghe nói qua cái đó chưa?
Hứa Hiển Sở có chút sửng sốt:
– Nghe nói cái gì?
– Ha ha…
Nhâm Tiểu Túc cười rộ lên:
– Không có gì không có gì.
Kết quả bất ngờ, đột nhiên Hứa Hiển Sở nói:
– Đúng rồi, ta nói với ngươi chuyện đặc biệt này.
Vốn năng lực của ta là triệu hồi Ảnh tử, ngươi nhớ chứ?
– Ừ ừ ừ…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Ta nhớ.
Hiện tại Ảnh tử của ta lại có thêm một cái chảo*.
*Cái bạn có thể hình dung nó như cái khiên của Captain America Á.
Hứa Hiển Sở hưng phấn nói:
– Cái chảo này cứng rắn lắm.
Ngay cả hỏa tiễn cũng đỡ được!
Nói xong, Hứa Hiển Sở triệu hồi Ảnh tử ra.
Chỉ thấy Ảnh tử yên lặng đứng trong sân, phía sau lưng nó là một cái chảo to lớn bay bay, trông chẳng khác nào một cái chảo lớn màu đen cả.
Cái chảo lớn lắm, bao phủ được cả thân hình Ảnh tử.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn:
– Cái CMN…
Hứa Hiển Sở rất vui:
– Ngươi đừng xem thường nó.
Ta nói ngươi biết, cái chảo này có thể chống nạn, cũng có thể đánh người, rất mạnh đó.
Công dụng rất nhiều, còn có thể xào rau nữa! Lúc ta dẫn đội vào sa mạc, binh sĩ cũng không cần đem quá nhiều đồ hành quân! Bớt việc!
– Ờ, bớt việc…
Nhâm Tiểu Túc nói.
Bấy giờ, không biết vì sao Nhâm Tiểu Túc cảm thấy cái nồi này rất quen mắt, chẳng phải là nồi thiết hắn dùng để bắt chim sẻ phiên bản phong to à…
… Nhâm Tiểu Túc nhìn kỹ lại thì bắt đầu cảm thấy bứt rứt.
Vì hắn thấy ở một bên cái chảo có lỗ hổng nhỏ xíu.
Cái chảo sắt lúc trước của hắn cũng có lỗ nhỏ như thế.
Là bản thân hắn không cẩn thận làm lủng, tuy nhiên cũng không có gì đáng ngại…
Phải biết đây là năng lực của Ảnh Tử.
Sao lại có lỗ hổng chứ?
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc ngày càng kỳ quái.
Hứa Hiển Sở ngồi đối diện vẫn không ngừng khoe khoang:
– Có lẽ vì năng lực của ta ngày càng mạnh nên cái nồi cũng dần lớn hơn, cũng không biết sau này có thể lớn tới mức nào.
Nếu ngăn được cả đạn pháo thì càng thêm lợi hại.
Tâm tình Nhâm Tiểu Túc phức tạp, hắn chột dạ nói:
– Ừ, nó càng ngày càng lớn…
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc nhận ra, khả năng cao cái chảo này xuất hiện sau khi Hứa Hiển Sở bị hắn đổ oan.
Hơn nữa còn ngày càng lớn, giống như hắn úp sọt Hứa Hiển Sở ngày càng nhiều vậy.
Tuy Nhâm Tiểu Túc không biết vì sao, thế nhưng nếu Hứa Hiển Sở đã muốn cái chảo này ngày càng lớn, với tư cách là bạn bè, Nhâm Tiểu Túc sẽ giúp hắn hoàn thành nguyện vọng này…
Nhưng vì sao chứ.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ mãi không ra.
Hắn chẳng ngờ bản thân đổ tội cho Hứa Hiển Sở, tới cuối cùng “tội” đó lại hóa thành cái chảo lớn kia?
Đây là nguyên lý quái quỷ gì vậy? Chẳng khoa học chút nào!
Bỗng nhiên La Lam nói:
– Đúng rồi lão Hứa, cám ơn ngươi…
Bấy giờ La Lam lại ló đầu lên tính nói cái gì.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc rống to:
– Ngươi mau về ngủ đi.
Bạn bè chúng ta nói chuyện phiếm, người đừng có lôi Khánh thị các người vào.
Chẳng phải đã biết họ không có ý định kết minh với Dương thị rồi sao?
La Lam đang hùng hổ nay đột nhiên rụt cổ về.
Kết quả binh lính khiêng hắn phía dưới chịu không nổi “áp lực đột ngột” mà kêu rên.
Thấy La Lam đã rời đi, Nhâm Tiểu Túc mới thở nhẹ ra.
Hắn thật sự La Lam nhắc tới ân cứu mạng khi ở hàng rào 109.
Vừa nói ra, Hứa Hiển Sở chắc chắn hiểu rõ!
Hứa Hiển Sở ngơ ngác nói:
– Sao hắn lại cám ơn ta?
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở:
– Có thể là cám ơn các ngươi không kết minh với Dương thị đó.
Không cần để ý.
– Ừ, biết rồi.
Bỗng nhiên Hứa Hiển Sở nhỏ giọng nói:
– Tiểu Túc, hay là ngươi theo ta về hàng rào 178 đi.
Nơi này không tốt đâu.
Ta từng đi qua nhiều hàng rào nên biết rõ.
Người ở hàng rào 178 không giống những nơi khác.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ lại nói:
– Ngươi có thể dẫn đi bao nhiêu người?
– Các ngươi có bao nhiêu người?
Hứa Hiển Sở hỏi.
– Ba mươi.
Nhâm Tiểu Túc đáp.
– Vậy ta không làm chủ được….
Hứa Hiển Sở cau mày:
– Chủ yếu phải thương lượng với Dương thị.
Bằng không thế này, cuối tuần này ta quay lại hàng rào 178, sẽ nói với Trương tư lệnh biết việc này.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ một chút rồi nói:
– Ừ.
Sau đêm nay, Dương Ngọc An nhận ra tầm quan trọng của Nhâm Tiểu Túc, chỉ sợ sẽ không để hắn rời đi đơn giản.
Bất quá hiện giờ Nhâm Tiểu Túc đã có chuẩn bị.
Một bên Khánh Chẩn sẽ cứu La Lam, hắn sẽ đi theo.
Một bên đã có Hứa Hiển Sở và Trương Cảnh Lâm thương lượng với Dương thị.
Dù là cái này thành công cũng là cơ hội cho Nhâm Tiểu Túc.
Duy chỉ có một việc khiến hắn chần chờ.
Có điều không sao, hắn vẫn còn thời gian.
Hứa Hiển Sở đến như một nốt nhạc đệm trong cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc.
Cũng tăng thêm đảm bảo cho tương lai của thiếu niên.
Bất quá Hứa Hiển Sở không ở lại hàng rào 88 lâu.
Hắn và Dương thị, Tông thị bàn xong ước định tiêu diệt thổ phỉ là lập tức lên đường quay về hàng rào 178 phục mệnh.
Có người tìm cơ hội hỏi Hứa Hiển Sở quan hệ giữa hắn với Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả Hứa Hiển Sở chỉ nói Nhâm Tiểu Túc có ân với hắn, là Nhâm Tiểu Túc giới thiệu hắn tới hàng rào 178.
Việc này khiến nhiều người bối rối.
Lai lịch Nhâm Tiểu Túc thế nào lại có thể sắp xếp một người tới hàng rào 178?
Phải biết, người ở hàng rào 178 muốn an bài cho thân thích mình cũng khó.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc trực tiếp vượt qua sự an bài của hàng rào mà liên hệ được tới quan quân.
Chi tiết cụ thể Hứa Hiển Sở không nói, vì thế mọi người chẳng biết chân tướng chuyện này thế nào.
Sau khi Hứa Hiển Sở rời đi, cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc vẫn như trước.
Thời gian hắn phải rời khỏi hàng rào cùng Dương Tiểu Cận chưa tới.
Mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc đều vui vẻ đọc sách rồi rèn luyện chiến đấu.
Chỉ có một chuyện ngoài ý muốn là nữ nhân Chu Nghênh Tuyết kia lại xuất hiện.
Hơn nữa lần này đối phương như hạ quyết tâm muốn “liều chết” với Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc tới Thư viện lúc nào cũng thấy mặt nàng.
Nhâm Tiểu Túc đoán, sợ là Dương Ngọc An muốn nàng ta tiếp cận hắn nhằm thu thập một ít tin tức hữu dụng?
Chương 326: Quy Tắc Mới
Lần này Chu Nghênh Tuyết không cố gắng nói chuyện với Nhâm Tiểu Túc nữa.
Mỗi ngày nàng đổi một kiểu váy mới, dù đang là mùa đông cũng trang điểm tinh xảo.
Một người ngồi trong góc Thư viện đọc sách.
Có người đi qua nàng cũng chẳng để ý tới, dù là Nhâm Tiểu Túc.
Buổi chiều, người tới Thư viện nhiều hơn một chút.
Thậm chí cũng có thiếu niên tới gần làm quen, thế nhưng nàng đều uyển chuyển từ chối.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết chẳng khác nào một mỹ nữ an tĩnh tới đọc sách, trở thành một cảnh đẹp mắt trong Thư viện.
Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, nếu đối phương thật sự muốn ở chung hòa bình thì hắn cũng không chú ý tới nữa.
Dù sao hắn tới Thư viện cũng đâu làm chuyện gì phạm pháp, không sợ bị giám thị.
Tuy hắn thuê An Ngự Tiền dạy cho đám Vương Vũ Trí có hơi khác người, nhưng nội dung dạy học đâu có vấn đề gì.
Tối đa khi mọi người bàn tới thiết giáp thì cẩn thận hơn mà thôi.
Vì thế, Nhâm Tiểu Túc dứt khoát xem như Chu Nghênh Tuyết không tồn tại.
Thế nhưng, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, tên An Ngự Tiền này luôn thất thần nhìn lén Chu Nghênh Tuyết.
Nhất là hôm nay, khi Chu Nghênh Tuyết vào thư viện cởi áo khoác, để lộ bộ sườn xám nàng mặc.
Đường xẻ tà của sườn xám chỉ hận không thể chạy thảy tới thắt lưng.
Chu Nghênh Tuyết im lặng ngồi đọc sách, ánh mắt An Ngự Tiền nhìn nàng không chuyển.
Nhâm Tiểu Túc bất đắc dĩ, hắn thầm nghĩ, dù Chu Nghênh Tuyết có là siêu phàm giả đi nữa cũng biết lạnh chứ?
Bấy giờ Vương Vũ Trí hỏi:
– An lão sư, bài tập này…
An Ngự Tiền phục hồi tinh thần:
– À, bài tập này thật trắng… Không phải, ý ta là thật dài, cũng không phải…
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nhìn An Ngự Tiền:
– Ta nói này, ngươi có thể dạy học chuyên tâm được không.
Dù sao ta cũng bỏ tiền ra mà…
An Ngự Tiền ngượng ngùng:
– Ngươi không cảm thấy nàng yên tĩnh ngồi ở đó rất có khí chất à?
Nhâm Tiểu Túc thở dài một tiếng.
Hắn cầm ba cuốn sách từ trên giá rồi đi thẳng tới chỗ Chu Nghênh Tuyết.
Trong lòng An Ngự Tiền cảm khái, Nhâm Tiểu Túc vẫn còn có cảm giác của nam nhân, không nói mà hành động.
Chu Nghênh Tuyết làm như không thấy Nhâm Tiểu Túc, đợi khi Nhâm Tiểu Túc đi tới, đứng bên cạnh mình, nàng mới ngẩng đầu hỏi:
– Xin chào, có chuyện gì à?
Nhâm Tiểu Túc để cuốn sách Đại Vương Tha Mạng xuống trước mặt Chu Nghênh Tuyết:
– Ta cảm thấy bộ sách này rất thú vị.
Ngươi xem thử đi.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc quay về tiếp tục tự học.
Chu Nghênh Tuyết mở cuốn sách nọ ra, muốn nhìn thử xem sách Nhâm Tiểu Túc thích có bộ dáng gì.
Kết quả suốt giờ tự học buổi chiều, Chu Nghênh Tuyết ngồi trong góc không ngừng ôm bụng cười, mặt cũng vì cười mà tê rần.
Hình tượng thục nữ dịu dàng khó khăn lắm mới đắp nặn lên cũng hoàn toàn sụp đổ.
Cả buổi trưa hôm đó Chu Nghênh Tuyết chẳng làm gì, chỉ biết ngồi cười ngây ngô, trông chẳng khác nào bệnh tâm thần cả.
Nhâm Tiểu Túc nhìn An Ngự Tiền:
– Bây giờ còn khí chất không?
An Ngự Tiền hít một hơi sâu:
– Không còn.
– Vậy an tâm mà giảng bài đi.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Chỉ là khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, từ đó Chu Nghênh Tuyết liền quấn lấy Nhâm Tiểu Túc.
Mỗi ngày đều hỏi hắn có cuốn sách nào hay không, thỉnh thoảng còn chạy tới thảo luận với hắn về cách nhìn đối với cuốn sách đó.
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, quả nhiên là muốn lôi kéo hắn, vừa thả cho tí mồi là cắn câu rồi.
Tuy nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng không cự tuyệt quá rõ, mỗi ngày đều giới thiệu cho Chu Nghênh Tuyết vào cuốn sách vô cùng buồn tẻ.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc phát hiện, dù vậy đối phương vẫn kiên trì đọc hết rồi quay qua giao lưu với hắn.
Kỳ thật, nếu có được, Nhâm Tiểu Túc rất muốn giới thiệu cho Chu Nghênh Tuyết một cuốn sách có kiến thức chuyên sâu.
Dù Chu Nghênh Tuyết có kiên trì tới mấy chỉ sợ xem cũng chẳng hiểu.
Thế nhưng hắn không có điều kiện a.
Nói chính xác hơn, toán học của Nhâm Tiểu Túc còn chẳng bằng Chu Nghênh Tuyết…
Đây là tri thức hạn chế trình độ thủ đoạn của hắn.
An Ngự Tiền ở bên cạnh bỗng nói:
– Người anh em, ta cảm thấy cô em Chu Nghênh Tuyết này thích ngươi đó!
Nhâm Tiểu Túc cười ha ha hai tiếng.
Thích?
Đây là gián điệp đó.
Cho dù Nhâm Tiểu Túc không theo dõi Chu Nghênh Tuyết, hắn cũng có thể dựa vào trực giác vốn có của mình cảm nhận được sự không đúng từ đối phương.
Vô sự tự ân, không phải lừa gạt cũng là trộm cướp.
Chu Nghênh Tuyết thì nghĩ, thiếu niên cỡ tuổi Nhâm Tiểu Túc rất dễ bị hấp dẫn bởi sắc đẹp.
Thiếu niên mới 17, 18 tuổi từng gặp qua bao nhiêu chuyện đời? Nữ nhân lừa đảo đều thích những chàng trai nhỏ như Nhâm Tiểu Túc đây.
Phải nói, Chu Nghênh Tuyết nghĩ không sai, đổi lại là đám Vương Vũ Trí chỉ sợ sẽ thành công, thế nhưng Nhâm Tiểu Túc thì khác.
Buổi tối, Nhâm Tiểu Túc chào tạm biệt đám Vương Vũ Trí.
Hắn để đám học sinh về nhà trước, còn mình chuẩn bị tới chỗ Lục Viễn học chiến đấu.
Kết quả vừa rời khỏi Thư viện, Nhâm Tiểu Túc liền thấy Chu Nghênh Tuyết đứng trước cửa.
Nhâm Tiểu Túc đi ngang qua, giả bộ như không thấy nàng.
Chu Nghênh Tuyết hô:
– Ngươi có rảnh không? Có thể giúp ta một chút không?
– Không rảnh.
Nhâm Tiểu Túc đáp.
Đột nhiên, cung điện thông báo:
“Nhiệm vụ: Giúp đỡ nữ nhân.”
Nhiệm vụ tới quá đột ngột khiến Nhâm Tiểu Túc không kịp chuẩn bị:
– Bây giờ thì rảnh rồi, ngươi có chuyện gì cần giúp?
Chu Nghênh Tuyết sửng sốt hai giây.
Có điều rất nhanh nàng đã kịp điều chỉnh tâm tình, cười nói:
– Hôm nay là sinh nhật ta, thế nhưng ta không có người thân trong hàng rào.
Đêm nay ngươi ở cùng với ta được không?
Nhâm Tiểu Túc ê răng:
– Ở cùng thế nào?
– Tới nhà của ta, chúng ta chơi vài trò.
Chu Nghênh Tuyết cười nhẹ đáp.
– Chơi cái gì?
Nhâm Tiểu Túc đã nghĩ tới chuyện không làm nhiệm vụ nữa.
– Trò mà một người không chơi được.
Chu Nghênh Tuyết nháy mắt với Nhâm Tiểu Túc.
Một người không chơi được là trò gì?!
Nhâm Tiểu Túc trầm tư một lúc rồi nói:
– Nhảy dây hả? Ta nhảy dây hơi bị hay đó!
Chu Nghênh Tuyết:
– ? ? ?
Nàng nói:
– Hai người cũng đâu chơi nhảy dây được…
Kết quả lúc này An Ngự Tiền rời khỏi Thư viện, đang chuẩn bị khỏa cửa.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ngươi xem, đủ người rồi nè!
Chu Nghênh Tuyết cười nói:
– Quên đi, không chơi nữa…
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua nhiệm vụ của cung điện:
– Không được, phải chơi!
Chu Nghênh Tuyết:
– …
Chơi cái CM nhà ngươi?!
Nửa giờ sau, cung điện thông báo:
“Nhiệm vụ hoàn thành: Ban thưởng Đồ Phổ học tập kỹ năng cấp hoàn mỹ!”
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt, bất thình lình nhận được phần thưởng hậu hĩnh khiến hắn vui mừng khôn xiết.
Chung quy Đồ Phổ loại này rất khó có được!
Một Đồ Phổ hoàn mỹ sẽ giúp hắn học được năng lực siêu phàm mới.
Dù không phải năng lực siêu phàm thì cũng là kỹ năng cấp đại sư.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
“Nếu ta rút được kỹ năng cấp đại sư nhưng không có kỹ năng cao cấp tương ứng thì sao?”
“Không dùng được.”
Âm thanh băng lãnh của cung điện vang lên.
“Không công bằng.”
Nhâm Tiểu Túc thầm hét.
“Đồng thời dùng Đồ Phổ cơ sở và hoàn mỳ có thể học được kỹ năng cấp hoàn mỹ mà bỏ qua yêu cầu kỹ năng cấp đại sư.”
Cung điện giải thích.
Chương 327: Lai Lịch Nhan Lục Nguyên
Lúc Nhâm Tiểu Túc học kỹ năng khi trước, kỹ năng chia làm 5 cấp là sơ cấp, trung cấp, cao cấp, đại sư, hoàn mỹ.
Đồ Phổ cơ sở chỉ có thể học được cùng lắm là cao cấp.
Dù kỹ năng súng ống của Dương Tiểu Cận là hoàn mỹ thì Nhâm Tiểu Túc chỉ học được tới mức cao cấp mà thôi, không cách nào học năng lực siêu phàm cả.
Nhâm Tiểu Túc muốn học kỹ năng súng ống cấp hoàn mỹ, trước đó phải có kỹ năng súng ống cao cấp rồi mới dùng Đồ Phổ hoàn mỹ để học.
Mà Đồ Phổ cấp hoàn mỹ có thể tùy cơ rút ra kỹ năng cấp đại sư hoặc năng lực siêu phàm của đối tượng.
Nếu hắn rút được kỹ năng súng ống hoàn mỹ của Dương Tiểu Cận mà bản thân không có kỹ năng súng ống cao cấp tương ứng thì Đồ Phổ hoàn mỹ chẳng khác nào vứt đi.
Cho nên, dùng Đồ Phổ cấp hoàn mỹ vẫn có nguy hiểm nhất định.
Hiện tại cung điện cho hắn sự lựa chọn tốt hơn, phối hợp Đồ Phổ cơ sở và hoàn mỹ lại với nhau thì thứ gì cũng có thể học được, một bước là tới đích.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc hoàn thành nhiệm vụ để có được Đồ Phổ cấp hoàn mỹ, chắc chắn muốn dùng Đồ Phổ này để học năng lực siêu phàm.
Vì thế tìm một siêu phàm giả để sử dụng sẽ tốt hơn.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nghỉ nửa ngày, dường như bên người không có ai để hắn dùng được cả.
Không đúng, hắn có thể học Nhan Lục Nguyên mà!
Tuy loại người ích kỷ như hắn sẽ không dùng Hứa Nguyện nhưng nếu có Trớ Chú thì chơi tới bến luôn…
Hơn nữa, dường như Nhan Lục Nguyên cũng không có kỹ năng cấp đại sư nào cả.
Như thế cung điện sẽ tự động phán định học tập năng lực siêu phàm!
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc hưng phấn chạy về nhà, không thèm đi tới chỗ Lục Viễn nữa.
Hắn bỏ lại hai người An Ngự Tiền và Chu Nghênh Tuyết ngây người như phỗng, chân tay luống cuống.
Nhâm Tiểu Túc vừa về tới nhà liền chạy tới phòng Nhan Lục Nguyên.
Hắn nói với cung điện:
“Sử dụng Đồ Phổ hoàn mỹ.”
Nhưng chuyện khiến Nhâm Tiểu Túc không thể nào tưởng tượng được lại xảy ra.
Cung điện đáp:
“Không cách nào sử dụng Đồ Phổ với mục tiêu.”
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người.
Hắn tuyệt đối không ngờ sẽ có kết quả thế này.
Trước đây dùng Đồ Phổ với bất kỳ ai cũng chưa từng xuất hiện tình huống thế này.
Hơn nữa, dựa theo thông báo của cung điện thì dù là Đồ Phổ cơ sở cũng không thể dùng.
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ đánh giá Nhan Lục Nguyên.
Vì sao Nhan Lục Nguyên lại là ngoại lệ? Phải biết ngay cả người máy nano mà cung điện còn khởi động lại được đấy.
Nhan Lục Nguyên không phải lưu dân.
Hoặc nói, Nhâm Tiểu Túc không xác định được trước kia Nhan Lục Nguyên có phải lưu dân không.
Bởi vì… Nhan Lục Nguyên được hắn nhặt từ trong hoang dã về.
Mùa đông năm đó, Nhâm Tiểu Túc thấy Nhan Lục Nguyên hôn mê bất tỉnh ở nơi hoang dã.
Nguyên bản hắn tính mặc kệ Nhan Lục Nguyên rồi.
Cuối cùng Nhâm Tiểu Túc rời đi nửa ngày lại cảm thấy không an lòng mà quay về đưa Nhan Lục Nguyên tới thị trấn.
Khi ấy, Nhâm Tiểu Túc vừa cõng Nhan Lục Nguyên trên lưng, vừa hỏi mọi người, có ai biết Nhan Lục Nguyên là con cái nhà nào không, kết quả chẳng ai biết cả.
Sau khi tỉnh lại, Nhan Lục Nguyên cũng chẳng nhớ gì, vừa mở miệng liền kêu Nhâm Tiểu Túc là ca ca.
Trong nháy mắt đó, Nhâm Tiểu Túc như bị xúc động.
Vì từ trước tới giờ Nhâm Tiểu Túc chưa từng cảm nhận được tình cảm của người nhà.
Nhưng lòng dạ Nhâm Tiểu Túc độc ác.
Khi đó mình hắn còn lo chưa xuể thì làm sao nuôi thêm người khác nữa? Cho nên sau khi Nhan Lục Nguyên tỉnh dậy, Nhâm Tiểu Túc đuổi Nhan Lục Nguyên đi.
Bấy giờ Nhan Lục Nguyên nằm ngoài lều của hắn khóc một ngày.
Nhan Lục Nguyên lần nữa nhẫn tâm hỏi:
– Ngươi không thể đi tới nhà khác ăn vạ à? Ta không nuôi ngươi nổi!
Nghe xong, Nhan Lục Nguyên mê mang nói:
– Nhưng ngươi là ca ca ta mà.
Đây là lần đầu tiên mềm lòng trong đời của Nhâm Tiểu Túc:
– Muốn sống ở nơi hoang dã này ít nhất phải có kỹ năng gì đó.
Ngươi nói xem, ngươi có ích lợi gì cho ta?
Một khắc này, Nhâm Tiểu Túc như tự tìm cho mình bậc thang.
Nếu đứa nhỏ trước mắt có thể giúp đỡ hắn một chút, dù chỉ là một chút thôi.
Hắn có thể nhịn lòng mà nhận Nhan Lục Nguyên.
Nhan Lục Nguyên khóc nửa ngày cũng không biết bản thân có kỹ năng gì.
Đột nhiên thằng bé lại nói nó có thể ước nguyện.
Ban đầu Nhâm Tiểu Túc không tin, trong lòng tự nhủ thằng bé này nói như không nói.
Bản thân Nhâm Tiểu Túc hắn cũng không ít lần ước nguyện đó thôi, mà có bao giờ thành công đâu!
Có điều Nhan Lục Nguyên thử ước nguyện hai lần.
Nhâm Tiểu Túc liền phát hiện lời thằng bé nói là thật!
Nhiều năm như thế, Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ tìm hiểu sâu hơn về thân phận Nhan Lục Nguyên.
Nói chung là thời thế này đâu có ai rảnh rỗi điều tra mấy việc này?
Mà hiện tại, việc cung điện không thể phục chế kỹ năng của Nhan Lục Nguyên khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi nghĩ sâu xa hơn.
Đến cùng vì sao Nhan Lục Nguyên lại một mình xuất hiện ở nơi hoang dã? Là bị cha mẹ bỏ rơi à?
Tỉ mỉ suy nghĩ lại, chỉ cần Hứa Nguyện của Nhan Lục Nguyên ứng nghiệm, chỉ cần Trớ Chú thành công thì năng lực này có khác nào thần linh đâu.
Có lẽ thế nhân cầu nguyện với thần linh đều vì thần linh có thể biến mong muốn của họ thành sự thật.
Nhan Lục Nguyên nháy mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc đang suy tư:
– Ca, có chuyện gì với ta hả?
Nhâm Tiểu Túc nhéo mặt Nhan Lục Nguyên, dày xéo như đang chơi với một cục cao su nửa ngày rồi cười nói:
– Rốt cuộc tiểu tử ngươi là từ chỗ nào mà tới?
Nhan Lục Nguyên bị véo mặt, giọng nói cũng biến dạng:
– Ngươi mà còn thế này thì đừng trách ta không khách khí đó.
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:
– Cánh cứng cáp rồi phải không?
Vào lúc này, sân nhỏ bên cạnh có âm thnah như vật nặng rơi xuống.
Tiếng kêu đau của ai đó vang lên.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
– Sao thế?
Chỉ nghe âm thanh quen thuộc vang lên:
– Sáu sát thủ! Đánh gục hai người!
Đây rõ ràng là tiếng của thuộc hạ La Lam.
Sau đó, Nhâm Tiểu Túc trực tiếp nhảy lên tường viện.
Hắn phát hiện chẳng biết từ lúc nào trong sân của La Lam xuất hiện sáu sát thủ mặc đồ đen, trong tay là súng giảm thanh.
Có hai sát thủ đã bị súng bắn chết, hẳn là bị thủ hạ La Lam hạ gục.
Mà một người thủ hạ của La Lam từ phía sau thân cây dần ló dạng với một khẩu súng chĩa vào đầu một sát thủ.
La Lam thì ở trong phòng, đám sát thủ cố gắng chạy vào nhưng bị hỏa lực ngăn cản.
Vừa nhìn một màn này, Nhâm Tiểu Túc liền đoán được những người này tới là để ám sát La Lam.
Có điều họ không ngờ dù ở thời điểm này là đám La Lam vẫn cảnh giác, trong sân luôn có người gác trong chỗ tối.
Vì thế, khi sát thủ vừa tới sân nhỏ đã bị thủ hạ La Lam dùng súng giảm thanh bí mật bắn chết hai người.
Nhâm Tiểu Túc cảm khái, La Lam mập mạp lớn lối, sống được tới bây giờ cũng là có lý do.
Lúc Nhâm Tiểu Túc nhảy vào, sát thủ không ngờ bên cạnh có người.
Trong nháy mắt họ chĩa súng về phía Nhâm Tiểu Túc, có điều đã quá muộn.
Đám sát thủ chỉ thấy hai mắt hoa lên, Nhâm Tiểu Túc đã nhảy tới trước mặt họ.
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc chộp lấy súng của một người, tay nắm gáy đối phương làm tấm chắn, ba phát súng giết chết ba sát thủ còn lại trong sân.
Sát thủ bị Nhâm Tiểu Túc giữ lại chẳng khác nào con gà con, một chút năng lực phản kháng cũng chẳng có.
Nhâm Tiểu Túc muốn lưu lại một người này để La Lam có cái mà thẩm vấn.
Không đợi Nhâm Tiểu Túc hô lớn thì tên sát thủ này đã cắn độc tự sát.
Nhâm Tiểu Túc cau mày đẩy đối phương xuống đất, trơ mắt nhìn đối phương miệng sùi bọt mép.
Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc tận mắt chứng kiến ý nghĩa của hai tiếng “tử sĩ”.
– Ra đây đi mập mạp, họ bị giết hết rồi.
Nhâm Tiểu Túc hô lớn với phòng đối diện.
Chương 328: Đến Nhà Tặng Quà
La Lam hùng hổ chạy ra khỏi phòng.
Vừa rồi bị áp chế khiến hắn căm tức lắm:
– Cái ĐCM cả nhà nó… Có người đám giết lão tử, may mà lão tử không buông lỏng cảnh giác.
Bất quá La Lam có chút kinh ngạc.
Tuy hắn đoán Nhâm Tiểu Túc là siêu phàm giả, thế nhưng trong ấn tượng của La Lam, Nhâm Tiểu Túc không lợi hại như vậy mới đúng.
Nghĩ tới đây, La Lam hỏi thủ hạ trốn sau thân cây, nhỏ giọng hỏi:
– Ngươi có thấy hắn giết người kiểu gì không?
Binh sĩ kia lắc đầu:
– Không thấy rõ…
– Đây là ai?
Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam:
– Mà ngươi đừng nói với ai đây là ta giúp ngươi.
Ta không muốn đụng phải phiền toái.
– Ừ, biết rồi….
La Lam nhìn mấy cổ thi thể kia:
– Lục soát họ.
Tuy khả năng cao không tìm ra gì trên người tử sĩ, thế nhưng vẫn phải phòng hờ.
Quả nhiên, sau khi lục soát người, họ mới phát hiện trừ súng lục và băng đạn ra, trên người sáu kẻ này không còn gì khác cả.
La Lam ngồi xổm một bên suy tư:
– Để ta nghĩ một chút nào.
Nếu ta chết đi ai sẽ có lợi nhất
Nhâm Tiểu Túc ngồi xuống ghế đá bên cạnh, chờ La Lam từ từ suy nghĩ.
– Tông thị ư?
La Lam nghi ngờ nói:
– Nếu giết ta, vậy Dương thị và Khánh thị lập tức đánh nhau.
Hoàn cảnh Tông thị phía bắc không tốt như phía nam, vẫn mưu đồ xâm chiếm địa bàn bên này nhưng đánh không lại.
Bấy giờ mới muốn thẩm thấu vào hàng rào 178 mà mượn thế lực nơi đó.
Nếu Dương thị và Khánh thị đánh nhau, vậy họ chẳng khác nào ngư ông đắc lợi cả.
Bất quá La Lam lại ngẫm nghĩ:
– Nhưng người của Tông thị vẫn còn trong hàng rào.
Họ giết ta, chỉ sợ Khánh Chẩn cũng nghi ngờ.
Nói không chừng còn chuyển lửa giận sang Tông thị, Cho nên cũng có thể là Dương thị hạ độc thủ, thừa dịp người của Tông thị và hàng rào 178 còn ở đây thì giết ta, khiến họ có lý cũng không nói rõ.
Vậy có thể ép Tông thị đối đầu với Khánh Chẩn.
Chung quy Tông thị cũng đâu có bằng chứng chứng minh sáu sát thủ này không phải người của họ.
Nhâm Tiểu Túc tức giận:
– Nói đi nói lại chẳng khác nào không nói.
– Ta còn có thể làm gì?
La Lam trừng mắt:
– Cũng đâu có đầu mối gì, chỉ đoán mò được thôi?
– Ngươi từ từ mà đoán…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Nhớ kỹ đừng nói ai biết là ta cứu ngươi.
Vài hôm nữa ta phải rời khỏi hàng rào, đừng gây thêm rắc rối cho ta.
Lúc ấy, sắc mặt La Lam đại biến:
– Ngươi đi thì ta làm sao.
Lỡ có người muốn giết ta thì biết làm thế nào?
– Yên tâm, vẫn còn Lục Nguyên…
Nhâm Tiểu Túc không để ý nói:
– Hơn nữa tiểu tử Tông thị kia cũng đi theo ta.
Ta đoán hắn đi rồi ngươi sẽ an toàn thôi.
– Ồ, các ngươi muốn đi đâu?
La Lam nghi ngờ.
– Tiêu diệt thổ phỉ.
Nhâm Tiểu Túc quay về sân nhỏ.
Bấy giờ, La Lam nhỏ giọng hô:
– Đợi đã, ngươi bảo để tên nhóc Lục Nguyên kia bảo vệ ta? Vậy có được không…
Lúc này Nhâm Tiểu Túc đã thật sự xem La Lam là bạn.
La Lam cũng vậy, vì thế Nhâm Tiểu Túc mới không để ý ra tay giúp La Lam.
Chỉ là chuyện đêm nay quá quỷ dị.
Dương thị và Khánh thị hiện tại xem như hòa bình ở chung.
Quân đội hai bên vẫn hợp tác đánh Lý thị ở tiền tuyết, phảng phất như La Lam chưa từng bị giam lỏng.
Thế nhưng phía dưới mặt biển ôn hòa chính là sóng to mãnh liệt.
Hiện giờ đầu tuyến Doanh Sơn của Lý thị tràn ngập nguy cơ.
Quân đội của Lý thị bị buộc phải đánh du kích trên núi với Dương thị và Khánh thị, ý đồ phá hoại đường tiếp tế hậu cần của hai phe.
Chung quy, Lý thị không thể chính diện đánh thắng đội thiết giáp của Dương thị trên chiến trường.
Binh sĩ đạn đạo của Khánh thị lại hung tàn vô cùng.
Vì thế Lý thị chỉ có thể dùng cách này để kéo dài thời gian thất bại của mình.
Đại cục sắp định, e rằng Dương thị và Khánh thị chuẩn bị đánh nhau tới nơi.
Đây là kết quả rất nhiều người phỏng đoán.
La Lam và Nhâm Tiểu Túc biết Khánh Chẩn sẽ tới cứu người.
Nhưng không ai biết Khánh Chẩn sẽ dùng phương pháp gì.
Chẳng lẽ là cường công? Thế thì La Lam toi chắc rồi….
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, lấy tầm nhìn hiện tại của hắn, sợ rằng đoán mãi cũng không ra ý định của Khánh Chẩn…
…
Mắt thấy thời gian lên đường sắp tới.
Tiểu Ngọc Tỷ lại bắt đầu bận rộn.
Nàng ngựa không ngừng vó chuẩn bị đủ loại vật tư cho Nhâm Tiểu Túc, sợ Nhâm Tiểu Túc ra ngoài chịu tội.
Mà bây giờ, Nhâm Tiểu Túc đã có không gian chân không, đồ ăn chưa vào đó sẽ không bị hư.
– Đây là lều vải mới, thảm chống nước, chăn, mền…
Tiểu Ngọc Tỷ không ngừng nói.
Tuy nàng không biết Nhâm Tiểu Túc mang đi như thế nào nhưng nàng sớm phát hiện, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc có năng lực mang theo rất nhiều đồ.
Dù sao nàng là người thân cận nhất bên người Nhâm Tiểu Túc.
Ngày bình thường đều sống chung nhà, làm sao mà không phát hiện ra những điều này chứ.
– Đây là chén và đũa inox.
Ngươi cũng mang theo đi.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Đợi chút, sao lại có hai cái chén và hai cặp đũa.
– Không phải ngươi đi cùng Tiểu Cận sao?
Tiểu Ngọc Tỷ sửng sốt:
– Nếu ngươi có thể mang nhiều vậy thì mang giúp con gái người ta chuẩn bị luôn đi.
– Vậy sao lều vải gì đó chỉ có một phần.
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Tiểu Ngọc Tỷ cười rộ lên:
– Ngươi thắc mắc cái gì? Ta làm thế là để giúp ngươi đó, không cần nói nhiều đâu.
Khi nào hiểu rồi ngươi sẽ cám ơn ta a…
Lời này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi sững sờ, cũng không biết nên đáp lời như thế nào.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài có tiếng xe dừng lại.
Có người xuống xe, gõ cửa:
– Xin chào, xin hỏi có ai không?
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày, âm thanh cực kỳ lạ lẫm, hắn chưa nghe qua bao giờ.
Hắn đi tới mở cửa, kết quả trước cửa là một thiếu niên hắn chưa từng gặp mặt.
– Xin chào, ta là Tông Thừa.
Rất hân hạnh được biết ngươi.
Vóc dáng Tông Thừa cỡ cỡ Nhâm Tiểu Túc, hai tay hắn lại cầm quà.
Sau lưng Tông Thừa có cấp dưới muốn cầm đồ cho hắn, kết quả Tông Thừa cười nói:
– Không cần, ta tự mình làm được rồi.
Các người đợi ta ở bên ngoài, đừng vào trây trét sân nhỏ nhà người ta.
Nhâm Tiểu Túc không thể không thừa nhận, khi Tông Thừa cười rộ lên thật sự rất gần gũi, khiến người khác chẳng khác nào như tắm gió xuân, khác xa với trong tưởng tượng của Nhâm Tiểu Túc.
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc cho rằng, Tông Thừa tới cửa để bới móc, ai ngờ người ta lại tới tặng quà?
Chỉ nghe Tông Thừa nói:
– Ngươi là Nhâm Tiểu Túc? Ta tới tặng một ít quà phương bắc, là đặc sản cẩu kỷ của quê hương chúng ta.
Chỉ là lễ vật rẻ, hy vọng ngươi không phiền lòng.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ, hẳn thứ đồ chơi này Vương Phú Quý sẽ cần, vì thế mới nhận lấy.
Tông Thừa vui vẻ nói:
– Ta không vào đâu.
Trên đường đi tiêu diệt thổ phỉ còn có vật tư cần mua sắm.
Ngươi có gì cần mua không, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Tông Thừa:
– Không cần.
– Vậy trên đường đi mong sẽ được ngươi chiếu cố.
Tông Thừa khách khí nói.
– Ừ, sẽ chiếu cố ngươi.
Nhâm Tiểu Túc không thèm đếm xỉa tới.
– Vậy xin cảm tạ.
Tông Thừa nói.
Thế nhưng giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc không nhận được cảm tạ tệ từ Tông Thừa.
Chương 329: Dương Ngọc An Nhiệt Tình
Cung điện sẽ không lừa Nhâm Tiểu Túc.
Vì thế nếu là thật tâm sẽ có cảm tạ tệ, không thật tâm sẽ không có.
Bất luận biểu hiện của Tông Thừa thành khẩn và thật lòng thế nào, Nhâm Tiểu Túc cũng không tin.
Dù không có cung điện đi nữa, Nhâm Tiểu Túc vẫn chẳng tin đâu.
Bằng không hắn cũng chẳng thể sống trên đất chết này mười bảy năm.
Tông Thừa cũng không ở lại thêm.
Nhâm Tiểu Túc cũng chả biết đến cùng thằng này có tâm tư gì, chỉ cười làm hòa với đối phương.
Nhan Lục Nguyên đứng bên cạnh nhìn Nhâm Tiểu Túc bắt tay Tông Thừa chỉ kém chút nữa là kết bái anh em luôn rồi.
Tông Thừa đi rồi, Nhâm Tiểu Túc mới thở nhẹ ra:
– Tiếp xúc với người trong hàng rào thật tốn sức.
Biết rõ đối phương chỉ đang diễn trò cũng phải phối hợp.
– Ca, vừa rồi ngươi cười rất chân thành.
Nhan Lục Nguyên cười nói:
– Ta còn tưởng ngươi muốn nhận hắn làm anh em không đấy.
– Cũng không xem thử anh trai ngươi là ai.
Nhâm Tiểu Túc dương dương tự đắc nói.
Kết quả Tông Thừa vừa rời đi thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Nhâm Tiểu Túc tưởng là tiểu tử Tông Thừa quay lại, hắn lập tức phô bày ra vẻ mặt tươi cười đi mở cửa, cửa vừa mở lại nhanh chóng nắm lấy tay đối phương:
– Người anh em!
Mà bên ngoài lại là Dương Ngọc An kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
– Ha ha ha…
Nhất thời Nhâm Tiểu Túc lúng túng;
– Hiểu lầm hiểu lầm thôi.
Ngài là?
Hôm đó, tuy Nhâm Tiểu Túc tới tiệc tối nhưng hắn bị Dương Tiểu Cận kéo đi xong, Dương Ngọc An mới xuất hiện.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc chưa từng gặp Dương Ngọc An, càng không nhận ra.
Dương Ngọc An khẽ cười:
– Xin chào, ta là Dương Ngọc An, chú ba của Dương Tiểu Cận.
– À à…
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút liền nhích qua một bên:
– Mời vào mời vào…
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ trong lòng, người khiến hắn trong trạng thái không thể chuẩn bị tham gia tiệc tối hẳn là lão già này.
Hẳn là muốn hắn biết khó mà lui, tránh mặt Dương Tiểu Cận.
Có điều trên mặt Nhâm Tiểu Túc cũng không biểu lộ ra, Dương Ngọc An đi vào, sau lưng còn có bảo tiêu và tùy tùng cùng nhau cảnh giới bốn phía.
Không chờ Nhâm Tiểu Túc lên tiếng, Dương Ngọc An đã mở miệng trước:
– Thật xin lỗi, lúc trước là ta cân nhắc thiếu sót nên lúc sắp xếp các ngươi tới tiệc tối có thiếu sót.
Chủ yếu thì yến hội được chuẩn bị từ lâu, các ngươi mới tới hàng rào chưa được bao lâu nên tiếp đãi có phần sơ sót.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Không sao, ta chỉ là lưu dân.
Có thể tới xem tiệc tối các ngươi có bộ dạng thế nào là tốt lắm rồi.
Vương Phú Quý quan sát từ cửa sổ phòng, thầm nói:
– Hai tên hồ ly.
Nhan Lục Nguyên cười tủm tỉm:
– Ca ta không phải hồ ly.
– Vậy chứ là gì?
– Người bắt hồ ly.
Lúc này, Dương Ngọc An đưa một phần lễ vật tới:
– Lần đầu tới nhà chưa kịp chuẩn bị hậu lễ, hy vọng ngươi thích!
– Thích chứ, ngài đưa cái gì cũng thích.
Nhâm Tiểu Túc cười nói.
Hắn đang chờ Dương Ngọc An nói tới chuyện chính.
Nhâm Tiểu Túc không tin nhân vật số một số hai của Dương thị tới tìm hắn chỉ để nói xin lỗi và tặng quà.
Tất nhiên phải có chuyện quan trọng hơn.
Kết quả Dương Ngọc An ân cần hỏi han nửa giờ mới nói tới chủ đề chính.
Nhâm Tiểu Túc thật sự bội phục sự kiên nhẫn của loại người này.
Dương Ngọc An nói:
– Mấy hôm nay, trước khi đi Hứa Hiển Sở có nhắc tới ngươi.
Ngươi là Hứa Hiển Sở thân lắm nhỉ?
– Cũng thân nha.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Lúc trước chúng ta cùng nhau tới Cảnh Sơn, còn đi chung với Tiểu Cận nữa.
– À…
Dương Ngọc An trông như vừa biết chuyện này.
Hắn lại hỏi:
– Ngươi biết Trương tư lệnh chứ? Là Trương Cảnh Lâm.
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt:
– Biết.
Dương Ngọc An cười nói:
– Ngươi và hắn…
– Hắn là sư phụ của ta.
Nhâm Tiểu Túc dứt khoát nói.
Lần này tới phiến Dương Ngọc An ngây ngẩn cả người.
Hắn không ngờ Nhâm Tiểu Túc và Trương Cảnh Lâm lại là mối quan hệ này! Thầy trò ư?
Vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc thản nhiên, có tấm da hổ này ngu gì không khoác lên người? Lúc trước hắn từng cầm cờ thưởng của La Lam là bùa hộ thể.
Nhâm Tiểu Túc là người thực dụng, có thêm hộ thân phù dù sao vẫn tốt hơn.
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc sẽ không che giấu.
Nếu Dương Ngọc An muốn liên hợp với hàng rào 178 thì Nhâm Tiểu Túc đi trước một đoạn cũng đâu có gì.
Hơn nữa hắn cũng chẳng nói đối.
Hắn thật sự là học trò của Trương Cảnh Lâm, không chỉ là học trò.
Ngược lại hắn và Trương Cảnh Lâm còn từng làm việc với nhau nữa.
Chẳng phải lúc ở thị trấn, cả hai đều là lão sư của học đường đó ư?
Dương Ngọc An điều chỉnh ngữ khí:
– Vậy sao ngươi không tới hàng rào 178?
– Không phải không tới…
Giọng Nhâm Tiểu Túc thâm trầm:
– Chỉ là ta tính qua một thời gian ngắn nữa mới đi.
Hiện tại vẫn còn chuyện quan trọng hơn cần làm.
Vì thế ta để Hứa Hiển Sở đi trước, thư giới thiệu của hắn cũng là ta đưa.
Vẻ mặt Dương Ngọc An vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng đã là ba đào mãnh liệt.
Không ngờ Hứa Hiển Sở được trọng dụng ở hàng rào 178 là nhờ thư giới thiệu của Nhâm Tiểu Túc?
Khó trách Hứa Hiển Sở vừa nghe tên Nhâm Tiểu Túc liền bỏ cả yến hội mà rời đi!
Theo như Nhâm Tiểu Túc nói, chuyện quan trọng hơn hẳn là Dương Tiểu Cận a?
Vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh, lời nói nửa thật nửa giả cũng chẳng chút chột dạ.
– Xem ra Trương tư lệnh rất coi trọng ngươi.
Dương Ngọc An cười hòa ái.
– Cũng có thể nói vậy, lão sư từng có ý muốn ta tiếp quản công việc của hắn mà.
Chỉ là thời cơ chưa tới thôi.
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói.
Lời này cũng không phải nói dối.
Chung quy lúc trước Trương Cảnh Lâm tuyển hắn là lão sư, muốn để hắn thay Trương Cảnh Lâm tiếp quản học đường.
Chỉ có điều lời này lọt vào tai Dương Ngọc An lại khác.
Trương Cảnh Lâm muốn để thiếu niên trước mắt này tiếp quản hàng rào 178? Cái gọi là thời cơ chưa tới chẳng phải là thiếu chút kinh nghiệm ư.
Nhiều lão nhân cũng biết trước khi Trương Cảnh Lâm tiếp quản hàng 178 cũng phải nhẫn nhịn mười năm.
Mãi tới khi mọi người phục hắn thì lão tư lệnh mới giao hàng rào cho Trương Cảnh Lâm.
Việc này có thể nói là khá bất ngờ.
Lúc trước Trương Cảnh Lâm chỉ là một lưu dân bị tư lệnh hàng rào 178 chọn trúng mà thôi.
Mà thứ hàng rào 178 không coi trọng nhất lại chính là xuất thân.
Ánh mắt Dương Ngọc An nhìn Nhâm Tiểu Túc càng thêm ôn hòa:
– Đúng là tuổi trẻ tài cao a.
Lúc này, Dương Ngọc An như chẳng nhớ những gì mình từng nói với Dương Tiểu Cận:
– Nghe nói lần này đi tiêu diệt thổ phỉ cũng có ngươi?
– Vâng, đây là chuyện của tây bắc chúng ta.
Đương nhiên là nghĩa bất dung từ.
Nhâm Tiểu Túc hiên ngang lẫm liệt nói.
– Tốt lắm tốt lắm!
Dương Ngọc An dặn dò:
– Nhất định phải chú ý an toàn, chuyện tiêu diệt thổ phỉ không cần gấp.
Ta tin về sau chúng ta nhất định sẽ dọn dẹp sạch sẽ đám thổ phỉ kia.
Được rồi, ta không ở lại nữa.
Ngươi cũng chuẩn bị đồ đạc lên đường, rất bận a.
– Cám ơn chú ba.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Nghe được một tiếng chú ba này, nụ cười trên mặt Dương Ngọc An càng thêm đậm.
So với liên hợp với Tông thị, Dương Ngọc An càng muốn liên hợp với hàng rào 178 hơn.
Đây mới là trợ lực cường mạnh nhất.
Nếu có hàng rào 178 hỗ trợ, nuốt Tông thị không chỉ là chuyện nói chơi.
Dương Ngọc An sẽ không đặt cược vào một người.
Hắn cũng sẽ cho người điều tra xem điều Nhâm Tiểu Túc nói có phải thật không.
Bất quá ở hiện tại thì độ tin cậy rất cao.
Chung quy cũng có Hứa Hiển Sở làm chứng.
Chương 330: Tiêu Diệt
Theo lời Dương Tiểu Cận nói, họ sẽ xuất phát từ hàng rào 88, dọc đường sẽ đi ngang qua hàng rào 97 và 99 rồi tới khu vực Hà Cố phương bắc.
Nạn trộm cướp ở đó dày đặc, ban đầu Tông thị tính dùng thổ phỉ cướp bóc thương đội lui tới, cướp đoạt luôn cả tài nguyên quý giá từ nền văn minh trước tai biến ở Hà Cốc nữa.
Dù là trên hay dưới mặt đất Hà Cốc đều có kiến trúc nội thức của nền văn minh.
Những thứ còn lại không có gì nhiều, thế nhưng nếu tìm được chính là giá trị liên thành.
Từng có thương đội giả vờ là kinh doanh đi qua đó.
Kỳ thực họ dừng lại một chỗ để khai thác vật tư và kỹ thuật có sẵn.
Có người từng ý đồ tìm một ít thiết bị điện tử tới khai thác bí mật khoa học kỹ thuật được chôn giấu trong Hà Cốc.
Nhưng thực tế, sau tai biến, mây phóng xạ còn rất nhiều, chúng đã phá hủy hết thảy thiết bị điện tử trên mặt đất.
Thứ tìm được hoặc đã gỉ nát, dù còn bảo tồn tương đối hoàn hảo cũng chẳng dùng được.
Ngay từ đầu, Tông thị tính sẽ mặc kệ những thương đội này.
Tùy ý đám người nọ khai thác, có điều khai thác xong sẽ có đạo tặc tới cướp bóc không còn lại gì.
Từ đó mà số lượng đạo tặc ngày càng nhiều, Tông thị cũng bắt đầu quật khởi, trở thành một cỗ thế lực không thể bỏ qua tại phương bắc.
Nhưng tất cả tập đoàn đều khinh thường Tông thị, họ cảm thấy điều mà Tông thị làm chẳng có tí nội hàm nào cả.
Vì tẩy trắng mà những năm gần đây Tông thị dần thoát ly quan hệ với thổ phỉ.
Thế nhưng khi họ muốn tiêu diệt đám thổ phỉ kia lại phát hiện đám thổ phỉ đã sớm quen thuộc địa hình Hà Cốc, phân tán tới vô số nơi hẻo lánh trên địa khu này khiến Tông thị không khỏi đau đầu.
Hiện giờ thổ phỉ trong Hà Cốc cực kỳ bất mãn với Tông thị.
Lúc trước, mỗi năm chúng đều trả tiền cho Tông thị, kết quả bỗng nhiên phát hiện Tông thị tá ma giết lừa, sử xụ quá mức vô tình!
Bấy giờ, Tông thị tất nhiên muốn liên hợp với Dương thị và hàng rào 178 nhằm mượn thế lực để tiêu diệt triệt để “chứng cứ tội ác” của họ.
Chỉ cần đám thổ phỉ chế sạch, tầm 100 năm tiếp theo, mọi người sẽ dần quên Tông thị bọn họ lập nghiệp thế nào.
Tiểu Ngọc Tỷ ở bên cạnh nói:
– Ta có chuẩn bị chút điểm tâm cho ngươi.
Nghe nói đây là bánh đậu xanh nổi danh trong hàng rào, ngươi mang theo mà ăn.
Còn có…
Nhâm Tiểu Túc nghe Tiểu Ngọc Tỷ ở bên cạnh lải nhải.
Bây giờ hắn lại sắp rời nhà, chỉ là bản thân không cần tự thu dọn đồ đạc, Tiểu Ngọc Tỷ sẽ chuẩn bị thật tốt cho hắn.
La Lam nằm sấp trên đầu tường.
Hắn bỗng nói xen vào:
– Mang nhiều đồ ăn như vậy hả.
Bằng không ngươi dẫn ta theo đi, ta đánh nhau cũng hay lắm á.
Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn La Lam:
– Ngươi biết vì sao người im lặng trông thông minh hơn người nói nhiều không?
La Lam sửng sốt:
– Vì sao?
– Vì những lời ngu xuẩn họ đều giấu trong lòng.
La Lam:
– …
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ngươi biết Tông Thừa không?
– Tông Thừa?
La Lam nhớ lại:
– Chưa nghe tới, người Tông gia hả.
Ta không quen Tông thị.
– Không phải phía bắc Khánh thị các người có nơi tiếp giáp Tông thị à?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi.
– Tông thị là một đám linh cẩu, không có tập đoàn đứng đắn nào chịu giao tiếp cùng họ đâu.
Hổ sẽ không làm bạn với linh cẩu…
La Lam nói tiếp:
– Dù sao ngươi cũng nên cẩn thận một chút.
Lúc này, bên ngoài có âm thanh của động cơ xe.
Nhâm Tiểu Túc biết phải lên đường rồi.
Đám Vương Phú Quý và Nhan Lục Nguyên cùng đưa tiễn hắn, nhắc nhở hắn nhớ cẩn thận.
Nhâm Tiểu Túc mở cửa ra khỏi nhà vừa hay lại thấy Dương Tiểu Cận mở cửa xe việt dã.
Trên xe trừ Dương Tiểu Cận không còn ai khác, phía sau có hai chiếc xe vận binh.
Dường như chở không ít binh sĩ và vật tư.
– Lên xe đi.
Dương Tiểu Cận nói.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với Nhan Lục Nguyên:
– Lúc ta không có ở đây, ngươi nhớ bảo vệ tốt cả nhà.
– Ừ.
Nhan Lục Nguyên dùng sức gật đầu.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc mở xe đi lên.
Khi xe khởi hành, Nhâm Tiểu Túc lơ đãng hỏi:
– Trong xe tải có bao nhiêu người?
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc;
– Có 30 chiến binh nano, dùng để tiêu diệt thổ phỉ.
– Chiến binh nano?
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên.
Bất quá hắn lập tức từ bỏ ý nghĩa của chiến binh nano.
Chung quy đây là người tới bảo vệ Dương Tiểu Cận, không thể ra tay.
Nghĩ vật, Nhâm Tiểu Túc vẫn rất khó chịu.
Hắn và Nhan Lục Nguyên không thiếu người máy nano, thế nhưng đám Vương Vũ Trí thì thiếu…
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc;
– Ngươi nói gì với chú ba mà thái độ hắn bỗng nhiên thay đổi? Lại kêu ta chung đụng với ngươi cho tốt.
– Cũng không nói gì cả.
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở:
– Ta chỉ nói ta là đệ tử của Trương Cảnh Lâm.
Nói vật cũng không sai mà.
Dương Tiểu Cận liếc mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Trong mắt chủ ba chỉ có lợi ích, ngươi không nên bị biểu hiện của hắn lừa gạt.
Một khi hắn phát hiện ngươi lừa hắn, e rằng thái độ sẽ thay đổi ngay.
Nếu Dương Ngọc an phát hiện “tiếp quản công việc” mà Nhâm Tiểu Túc nói là việc là lão sư học đường thì thái độ Vương Ngọc An nhất định thay đổi.
Cũng không phải vứt bỏ Nhâm Tiểu Túc ngay, chỉ là thái độ của hắn sẽ nghiêng về phía Tông Thừa nhiều hơn thôi.
Có điều, Nhâm Tiểu Túc đột nhiên hỏi:
– Vậy còn ngươi?
Khóe miệng Dương Tiểu Cận hơi nhếch lên:
– Ngươi đoán xem?
Tài xế đạp chân ga.
Xe việt dã tăng tốc chạy tới hướng bắc của hàng rào 88 để tụ họp với đám người Tông thị.
…
Sau khi Nhâm Tiểu Túc rời đi, Nhan Lục Nguyên đứng ở trước cửa nhìn theo hướng bắc rất lâu.
Tiểu Ngọc Tỷ đi tới bên cạnh Nhan Lục Nguyên:
– Yên tâm đi, thương thế anh trai ngươi đã khỏi.
Hắn sẽ không sao đâu.
– Ừ.
Nhan Lục Nguyên nói:
– Ta cũng không lo lắm.
– Vậy ngươi đang nghĩ gì?
Tiểu Ngọc Tỷ cười nói.
Nhan Lục Nguyên nhìn Tiểu Ngọc Tỷ:
– Tỷ, mai trường học họp phụ huynh.
Ngươi thay anh ta đi được không?
Tiểu Ngọc Tỷ nghe vậy thì nhăn nhó:
– Ta? Ta đi được chứ?
– Ngươi là chị của ta, đương nhiên là được.
Nhan Lục Nguyên cười tủm tỉm.
Tuy Tiểu Ngọc Tỷ theo họ đã lâu,Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên cũng dần tiếp nhận nàng.
Thế nhưng trong đêm khuya thanh vắng, thỉnh thoảng Tiểu Ngọc Tỷ sẽ lo được lo mất.
Nàng sợ bản thân không thể dung nhập vào gia đình này.
Chuyện đi họp phụ huynh này nhất định phải để người trong nhà đi.
Hơn nữa Nhan Lục Nguyên đã gọi nàng là tỷ thay vì Tiểu Ngọc Tỷ.
Chung quy cảm giác quan hệ hai bên như nhích lại gần hơn.
Tiểu Ngọc Tỷ hiếu kỳ nói:
– Vậy ta cần mặc đồ thế nào?
Lúc ở thị trấn 113, Tiểu Ngọc Tỷ luôn trang điểm tinh xảo.
Thế nhưng sau khi ở cùng với đám Nhâm Tiểu Túc.
Nàng vì lo liệu nội trợ mà phần lớn thời gian đều không trang điểm, mỗi ngày chỉ cắm đầu vào củi lửa, gạo muối.
Bây giờ phải đi họp phụ huynh cho Nhan Lục Nguyên.
Nàng không thể để thằng bé mất mặt được.
Không thể để bạn học cảm thấy chị gái Nhan Lục Nguyên là một nữ nhân lôi thôi, phải trang điểm thật đẹp mới được!
Nhan Lục Nguyên nhìn Tiểu Ngọc Tỷ cười nói:
– Tỷ, ngươi không trang điểm nhìn cũng rất đẹp rồi.
Thật đó!
Tiểu Ngọc Tỷ trợn mắt nhìn Nhan Lục Nguyên:
– Nói năng ngọt quá nhỉ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









