[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 32 : Thiếu Niên Trong Tiệm Sách (c311-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Thiếu Niên Trong Tiệm Sách
Cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc thoáng chốc yên tĩnh hơn.
Mỗi sáng cơm nước xong xuôi hắn sẽ dẫn đám Vương Vũ Trí rèn luyện thể năng, bắt đám Vương Vũ Trí luyện tập tới mệt nhoài mới ngừng lại.
Lúc họ rèn luyện, La Lam nằm sấp trên trường chỉ nói:
– Các người rèn luyện mạnh bạo quá rồi, không có khoa học tí nào.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc chợt nhớ tới, trước kia binh lính bên người La Lam toàn là hảo thủ, chắc chắn tinh thông mấy cái này.
Nhâm Tiểu Túc nói với La Lam:
– Ngươi đừng có nói suông.
Ngươi nói cách của ta không khoa học, vậy cách của ngươi khoa học chắc?
– Hắc hắc….
Mắt nhỏ La Lam ánh lên tia khôn khéo:
– Ngươi đừng dùng phép khích tướng.
Muốn ta giúp họ huấn luyện hả, không có cửa đâu
– Lương thực của chúng ta sẽ chia cho ngươi.
Nhâm Tiểu Túc kiên định nói.
– Ngươi tốt dữ vậy?
La Lam không tin nói.
Sự chênh lệch về đãi ngộ hai bên biểu hiện quá rõ ràng.
Dương thị chỉ cho đám La Lam màn thầu, củ cải trắng, dưa muối.
Còn cho đám Nhâm Tiểu Túc là thịt cá.
Trước giờ điều kiện sinh hoạt của Nhâm Tiểu Túc chưa từng tốt như thế.
Mỗi ngày đều được ăn đùi gà, chưa từng đứt đoạn!
Mùi thơm của đùi gà và thịt kho tàu bay tới sân nhỏ kế bên khiến La Lam thèm tới muốn khóc!
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ngươi lên kế hoạch và giám sát họ rèn luyện.
Mỗi ngày các ngươi có thể qua đây ăn cơm.
Nhóm La Lam có 4 người.
La mập mạp tới đây làm đại biểu đàm phán nên không dẫn theo quá nhiều người.
Cho nên Nhâm Tiểu Túc tính tính một chút, lo chuyện ăn uống cho đám người này cũng không phải vấn đề gì lớn.
La Lam xoa tay cười nói:
– Vậy thì không thú vị lắm.
Ta cũng không ăn cơm không các ngươi.
Anh trai của chủ nhân Khánh thị đâu thiếu chút tiền cơm này.
Ta là thấy kế hoạch huấn luyện của các người không khoa học nên muốn giúp đỡ thôi!
– Ừ ừ ừ, ngươi nói rất đúng.
Nhâm Tiểu Túc không rảnh dây dưa với La Lam làm gì.
– Bất quá ta có phần hiếu kỳ, ngươi huấn luyện họ là gì?
La Lam hỏi:
– Ngươi cũng đâu tính để họ tòng quân.
Huấn luyện thể năng cũng đâu phải ngày một ngày hai, phải có chế độ và quy mô cụ thể.
Lực lượng cá nhân căn phản không thể chống lại siêu phàm giả.
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới La Lam.
Hắn đâu thể nói vì đám Vương Vũ Trí có người máy nano được.
Xác thật, nếu không có người máy nano thì đám Vương Vũ Trí rèn luyện thế năng chả để làm gì.
Có điều Nhâm Tiểu Túc muốn huấn luyện, giúp về sau họ sẽ điều khiển người máy nano tốt hơn.
Ít nhất phải rút ngắn lại trong vòng 0.1 giây mới được.
Như vậy khi chiến đấu mới có khả năng thắng địch.
Bên người có 8 chiến binh nano làm trợ lực thì tốt hơn nhiều.
Có điều nhóm họ không chỉ có 8 người, còn có Nhan Lục Nguyên, Lý Thanh Chính nữa, mà đám nữ sinh cũng bắt đầu tự rèn luyện rồi.
Vốn Nhâm Tiểu Túc không tính để đám nữ sinh tham gia chiến đấu.
Có điều mấy cô gái trải qua nhiều trắc trở đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Về phần người máy nano thì Nhâm Tiểu Túc đang nghĩ cách.
Không phải Dương thị cũng biết chế tạo người máy nano à.
Nếu cung điện có thể khởi động người máy nano của Lý thị thì nhất định cũng có thể làm vậy với Dương thị…
Mỗi sáng Nhâm Tiểu Túc sẽ vào thư viện.
Ngày đầu tiên khi Nhâm Tiểu Túc tới thì Thư viện chưa mở cửa, hắn phải chờ tới 10 giờ sáng mới thấy một đại thúc cột tóc đuôi gà chậm rãi đi tới.
Đại thúc thây Nhâm Tiểu Túc thì sững sờ:
– Ngươi tới đọc sách?
– Đúng thế.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Không phải trên cửa khi sẽ mở cửa lúc 8 giờ 30 à?
– Ặc…
Đại thúc nói:
– Bình thường phải tới chiều mới có người tới.
Hơn nữa người tới ít vô cùng cho nên ta tới muộn một lúc cũng không sao.
Thế này đi, về sau ngươi tới sớm thì gọi ta, ta sẽ ra mở cửa cho ngươi.
Nói xong đại thúc viết một chuỗi số điện thoại cho Nhâm Tiểu Túc, đây là số riêng nhà ông.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc có phần nghi hoặc.
Sao không giống những gì Vương Vũ Trí nói nhỉ, Thư viện chẳng lẽ phải có lực lượng phòng vệ, rồi mà không phải ai tới cũng được, phải có giấy chứng nhận mới vào được?
Lúc này đại thúc thầm nghĩ, cũng không biết con cái nhà ai mà nghỉ đông lại muốn đọc sách.
Bình thường cũng không ít trường hợp hào hứng thế này, có điều được vài hôm thì nhiệt tình cũng nhanh chóng biến mất.
Mấy đứa nhỏ quanh nhà ông cũ thế, lúc chuẩn bị nghỉ học tự lập ra một đống kế hoạch học tập.
Nếu kế hoạch thành công, đứa nhỏ nhất định rất giỏi, sẽ góp một viên gạch cho sự phát triển của nhân loại.
Có điều nhìn chung thì kế hoạch vẫn là kế hoạch…
Đợi tới hôm sau, Nhâm Tiểu Túc vì phòng ngừa chuyện hôm qua tiếp tục xảy ra nên vào lúc 7 giờ sáng đã gọi cho ông chú, nhờ đối phương tới mở cửa dùm.
Ngày thứ ba vẫn thế.
Thẳng tới ngày thứ 10, ông chú cảm thấy có điều lạ.
Buổi sáng mở cửa ông kéo Nhâm Tiểu Túc lại:
– Ngươi chờ một chút!
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt:
– Làm sao vậy?
Mắt ông chú thâm quầng vì chơi mạt chược cả đêm.
Ông nghiến răng nói:
– Sao ngươi tới mỗi ngày vậy, không nghỉ ngơi hả?
– Đọc sách có mệt…
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu:
– Có gì đâu mà nghỉ ngơi.
– Ta nói thật ngươi biết…
Ông chú nói:
– Ta tên An Ngự Tiền.
Vì nghe nói làm quản lý Thư viện nhẹ nhàng, không cần đi sớm về tối nên ta thật vất vả dành dụm tiền mua.
Kết qua tới bây giờ ta cảm thấy bản thân chẳng khác nào trở lại 10 năm trước!
Nhâm Tiểu Túc sững sờ nhìn An Ngự Tiền:
– Vậy làm sao đây?
– Người nghĩ xem, có phải ngươi nên mời ta ăn sáng không?
An Ngự Tiền đen mặt nói.
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ đánh giá An Ngự Tiền:
– Đừng nói ngươi không có tiền ăn sáng nhé?
– Ha ha ha…
An Ngự Tiền ngửa mặt cười dài:
– Đứa trẻ này bảo ta không có tiền ăn sáng nè.
Ờ thì ngươi đoán đúng rồi đấy…
Ba một tiếng, Nhâm Tiểu Túc đập 10 đồng vào trong tay An Ngự Tiền:
– Đi ăn sáng đi.
Ta không đi cùng, ta còn phải đọc sách.
Xế chiều mỗi ngày đám Vương Vũ Trí mới tới Thư viện đọc sách, học từ 1 giờ tới 6 giờ tối thì quay về.
Thư viện không cho đem sách ra ngoài, cho nên chỉ có thể ở lại đây tự học mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân không bằng đám Vương Vũ Trí.
Vì thế phải bỏ gấp đôi thời gian nỗ lực mà bù đắp.
Sau khi An Ngự Tiền đặt đồ ăn xong thì quay về Thư viện.
Ông tận lực quan sát Nhâm Tiểu Túc, chỉ thấy trong Thư viện lớn chỉ có Nhâm Tiểu Túc yên lặng ngồi trên bàn.
Cả thư viện vang lên âm thanh Nhâm Tiểu Túc lật sách.
Chương 312: Người Quản Lý Thư Viện
Buổi trưa, Nhâm Tiểu Túc vẫn ngồi trong Thư viện đọc sách.
Mà An Ngự Tiền thì ngồi trước cửa Thư viện, nằm trên ghế ngủ o o.
Nếu ánh nắng chiếu lên mặt An Ngự Tiền, ông sẽ dùng sách che nắng.
Mỗi sáng sớm Nhâm Tiểu Túc tới đều cho An Ngự Tiền 10 đồng.
Mà An Ngự Tiền cũng chẳng cần Nhâm Tiểu Túc gọi điện thoại thúc dục.
Mỗi sáng 8 giờ 30 đã có mặt tại Thư viện.
Dần dà, An Ngự Tiền cảm thấy thức như vậy rất khó chịu.
Trước kia ông đều chơi mạt chược cả đêm, tới sáng thì ngủ một giấc.
Kết quả từ khi Nhâm Tiểu Túc tới, mỗi ngày ông chỉ có thể úp mặt lên ghế Thư viện mà ngủ!
Nằm trên ghế sao sướng bằng nằm trên giường?
Thừa dịp tiệm sách không có ai, An Ngự Tiền tranh thủ nhìn xem Nhâm Tiểu Túc đang đọc sách gì.
Kết quả vừa nhìn ông thiếu chút nữa cười ra tiếng.
Thì ra là sách giáo khoa!
Nhâm Tiểu Túc tới Thư viện đã nhiều ngày.
Cuối cùng cũng khiến An Ngự Tiền thay đổi cách nhìn về hắn.
Ông cứ tưởng đã có một đứa nhỏ nên thân, ai dè nhìn lại chỉ toàn sách giáo khoa cơ bản
Nhìn tuổi Nhâm Tiểu Túc hẳn phải tới cao trung rồi? Không ngờ lại là học sinh nghèo.
An Ngự Tiền đếm ngón tay nhẩm tính, bây giờ cách kỳ thi đại học còn hơn 3 tháng.
Hiện tại học bổ túc năm nhất cao trung* làm sao mà kịp?
*Lớp 10
Mặc cho An Ngự Tiền quanh quẩn bên mình, Nhâm Tiểu Túc ngay cả ngẩng đầu cũng chẳng thèm ngẩn.
An Ngự Tiền nhịn không được nói:
– Bây giờ ngươi học bù đã chậm rồi.
Chỉ còn 3 tháng nữa là tới kỳ thi đại học rồi!
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn An Ngự Tiền:
– Ta không tham gia.
– Không tham gia? Vậy ngươi đọc sách giáo khoa làm gì?
An Ngự Tiền kinh ngạc:
– Chẳng lẽ tốt nghiệp xong ngươi sẽ tới nhà xưởng à.
Nếu thế học cái này có tác dụng gì?
– Tri thức đều hữu dụng, học là cho bản thân mình.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói.
Ông chú nhún vai quay người đi:
– Đừng quên đồ ăn sáng mỗi ngày của ta.
Nếu không phải ngươi ta còn chẳng cần ăn sáng.
Đều vì ngươi mới phải tiêu xài nhiều như thế….
– Biết.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Có điều An Ngự Tiền chợt phát hiện.
Trừ Nhâm Tiểu Túc ra thì buổi chiều còn có một đám học sinh kiên trì tới đọc sách nữa.
Nam nữ tổng cộng có hơn 20 người đã tới đây vài hôm rồi.
Phải biết buổi chiều cũng có người đến Thư viện, thế nhưng không ổn định bằng đám người này.
Hơn nữa số lượng mỗi lần tới cũng rất đầy đủ.
Đám học sinh này… rất có tổ chức kỷ luật mà ngồi bên cạnh Nhâm Tiểu Túc.
Buổi chiều khi tỉnh ngủ, An Ngự Tiền nhìn qua thì thấy đám Vương Vũ Trí xem đều là sách vở liên quan tới máy móc, sớm đã vượt khỏi phạm vi trường học.
Lúc Thư viện đóng cửa, bỗng nhiên Vương Vũ Trí nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Lớp trưởng, đóng cửa rồi, phải về nhà thôi.
An Ngự Tiền thấy vậy liền ngây người.
Thiếu niên cho tiền ăn sáng hắn mỗi ngày là lớp trưởng của đám học sinh này? Học sinh cao trung lại xem sách vượt quá phạm vi học tập, nói thế lớp trưởng của chúng phải học cao thế này?
Sao lại lộn xộn thế này…
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu thoáng nhìn sắc trời:
– Các ngươi về trước đi, ta ở lại một lát.
– Này.
An Ngự Tiền không yên nói:
– Ta hết giờ làm việc rồi!
– Cho ngươi 50 đồng!
Nhâm Tiểu Túc không thèm ngẩng đầu lên mà nói.
An Ngự Tiền không vui:
– Vậy cũng không được.
Ta phải chơi mạt chược.
Nói không chừng đêm nay ta có thể gỡ vốn!
Nhâm Tiểu Túc âm thầm trả sách lên giá, xoay người rời đi.
Sáng ngày thứ hai, câu đầu tiên Nhâm Tiểu Túc nói khi gặp An Ngự Tiền là:
– Gỡ vốn được chưa?
– Sao miệng ngươi thối vậy chứ…
An Ngự Tiền ê răng đáp:
– Ngươi hỏi làm gì?
– Hỏi cho biết thôi…
Nhâm Tiểu Túc đưa 10 đồng cho An Ngự Tiền:
– Đi ăn sáng đi.
An Ngự Tiền cầm 10 đồng trong tay, cảm thấy bản thân như vừa bị vũ nhục….
Buổi chiều, khi dám Vương Vũ Trí tới, bỗng nhiên An Ngự Tiền ngồi xuống đối diện Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ông chú:
– Có chuyện?
An Ngự Tiền:
– Các người xem sách về máy móc nhưng chọn sai sách rồi!
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày.
Hắn nhìn sách đám Vương Vũ Trí đang đọc:
– Vậy phải làm sao?
Không có lão sư dạy bảo, họ chỉ có thể ôm đá qua sông mà tìm tòi thôi.
Tiến độ thật sự rất chậm.
Tuy Khương Vô là lão sư nhưng là lão sư môn Ngữ Văn…
Lúc này, An Ngự Tiền nói:
– Cho ta 500 đồng, ta sẽ chỉ các ngươi nên đọc sách gì!
Vừa dứt lời, Nhâm Tiểu Túc liền ném 500 đồng qua.
Vương Vũ Trí ngồi bên cạnh nhỏ giọng nói:
– Lớp trưởng, ta cảm thấy hắn là tên lừa gạt.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Lừa gạt mà ngay cả tiền ăn sáng cũng không có.
An Ngự Tiền thiếu chút nữa chửi ầm lên.
Này là đang châm biếm ông ngay cả lừa đảo cũng không đủ tư cách mà!
An Ngự Tiền cười lạnh:
– Muốn nâng cao kiến thức về cơ khí thì đừng nghĩ học chạy khi chưa học đi.
Các ngươi phải giỏi toán và lý trước đã!
Nhâm Tiểu Túc tựa lưng và ghế yên lặng lắng nghe.
Mà đám Vương Vũ Trí cũng lấy tập vở ra ghi chép lại.
– Ta khuyên các người nên đọc sách Phân tích toán học xem như kiến thức nhập môn.
Sau đó nhất định phải đọc Tuyến tính đại số, kiến thức trong trường của các người không đủ.
– Đừng đọc Phổ Vật…
An Ngự Tiền ném một quyển sách lên bàn:
– Đọc Giáo trình Fehnman này là được.
– Phân tích… Được rồi, khoan đọc cuốn này.
– Về các công thức toán lý hãy đọc….
– Còn có…
– Cũng phải đọc…
An Ngự Tiền thao thao bất tuyệt cả nửa giờ.
Nhâm Tiểu Túc cảm giác phải mất rất lâu để đọc hết đống sách đó.
Bấy giờ An Ngự Tiền chậc chậc miệng mấy cái:
– Đấy chỉ là nhập môn mà thôi, muốn thực hành các ngươi vẫn kém xa!
Nhâm Tiểu Túc đã hiểu, không ngờ tên này là đang khoe mẽ…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng ý thức được, An Ngự Tiền không phải người bình thường.
Dù là lừa đảo chỉ sợ cũng không vì 500 đồng mà nói nhiều như thế.
Điều quan trọng là từ đâu mà ông chú này biết về mấy cuốn sách đó.
Nhâm Tiểu Túc nhìn An Ngự Tiền:
– Ngươi tới dạy họ học, ta trả ngươi 500 đồng 1 tiết.
Hai mắt An Ngự Tiền sáng lên, có điều sau đó lại rụt rè:
– Thời gian của ta rất quý…
– 400 đồng.
– Này, sao lại thấp xuống rồi!
– 300 đồng.
– Ta dạy! 500 đồng! Một đồng cũng không được thiếu!
Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới nở nụ cười:
– Dạy không tốt là phải trả lại tiền đó.
– Ta làm sao mà dạy không tốt được?
An Ngự Tiền trừng lớn mắt:
– An Ngự Tiền ta… Được rồi, có nơi ngươi cũng không hiểu!
Đột nhiên An Ngự Tiền cảm giác, e rằng thiếu niên trước mắt phức tạp hơn ông tưởng nhiều.
Con nhà bình thường ai sẽ vì một tiết học mà chịu bỏ ra 500 đồng!
Chương 313: Có Người Theo Dõi
An Ngự Tiền lấy tiền làm việc.
Sau khi nhận được tiền từ chỗ Nhâm Tiểu Túc, ông lập tức ra chợ mua một tấm bảng đen đặt trong Thư viện, dụng cụ gì cũng có đủ.
Ngay từ đầu, dựa vào hiểu biết về Nhâm Tiểu Túc, An Ngự Tiền tưởng việc dạy học khá khó khăn.
Chung quy lớp trưởng còn phải học lại thì đám học sinh khác làm sao tốt hơn được? Có đi nữa cũng chẳng hơn Nhâm Tiểu Túc bao nhiêu?
Lúc trước đám học sinh đều đọc sách vở chuyên sâu.
Nhưng trong mắt An Ngự Tiền, chưa học đi thì không thể học chạy.
Kết quả tới giờ học, An Ngự Tiền chợt phát hiện đám Vương Vũ Trí có căn bản rất vững.
Dù những thứ ông nói đều là toán lý nâng cao, không phải kiến thức mà học sinh cấp 3 có thể lập tức lý giải.
Có điều đám Vương Vũ Trí lại hiểu rất nhanh.
Dù là ai trong đám học sinh này, tùy tiện bỏ vào trường học cũng thuộc tầm khá giỏi, hoàn toàn có đủ khả năng thi đậu đại học!
An Ngự Tiền cau mày hỏi:
– Các ngươi thi đại học hả? Thi đại học không cần học những kiến thức này.
Vương Vũ Trí đáp:
– Chúng ta không thi đại học.
– À…
An Ngự Tiền cũng chẳng nhiều lời.
Những hạt giống này mà không thi đại học thì đúng là có phần đáng tiếc.
Thế nhưng, nếu đám học sinh này không thi thì thuê ông dạy học làm gì? Bất quá việc này cũng không liên quan gì tới An Ngự Tiền, ông chỉ cần dạy đủ giờ rồi lấy tiền là được.
Chỉ là An Ngự Tiền phát hiện, mỗi xế chiều, đám Vương Vũ Trí tới Thư viện đều là mồ hôi ướt đẫm, cứ như vừa vận động mạnh xong vậy.
Ông hỏi:
– Các ngươi vừa đi đâu về vậy?
– Rèn luyện thể năng.
Vương Vũ Trí trả lời ngắn gọn.
Điều này khiến đầu óc An Ngự Tiền càng thêm tắc nghẽn:
– Các ngươi rèn luyện thể năng làm gì? Chuẩn bị nhập ngũ à?
– Không phải.
– Vậy để làm chi?
An Ngự Tiền bối rối.
– Ngươi biết làm gì?
Vương Vũ Trí cảnh giác:
– Lớp trưởng kêu chúng ta làm thì chúng ta làm thôi.
Vì An Ngự Tiền là lão sư dạy họ tri thức nên đám Vương Vũ Trí vẫn tôn trọng theo lẽ thường.
Có điều những thứ An Ngự Tiền hỏi không liên quan tới việc học, điều này khiến họ có lòng cảnh giác.
An Ngự Tiền cảm thấy không đúng lắm:
– Hắn chỉ là lớp trưởng mà thôi.
Sao các ngươi nghe lời hắn thế.
Nhâm Tiểu Túc kêu họ đi học họ đi học.
Nhâm Tiểu Túc kêu họ rèn luyện thể năng họ liền rèn luyện thế năng.
Nghe lời thế này là sao?
Phải biết khi còn đi học An Ngự Tiền cũng từng là lớp trưởng.
Khi ấy học sinh trong lớp chỉ kiếm ông khi có chuyện quan trọng, lớp trưởng với lớp trưởng sao chênh lệch lớn quá vậy….
…
Nhưng ngày này, mỗi sáng Nhâm Tiểu Túc ra ngoài từ sớm, tới tận khuya mới về nhà, độc lai độc vãng.
Không thể không nói, thời gian này là khoảnh khắc yên bình khó có được từ trước tới giờ của Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc rất thích cuộc sống thế này.
Có điều nếu cộng với việc không bị ai theo dõi thì càng tốt.
Dù đã có người mặc thường phục của Dương thị giám sát họ nhưng vào hôm thứ 3, Nhâm Tiểu Túc phát hiện mỗi khi hắn ra khỏi cửa đều có người theo sau hắn.
Những người này vì theo dõi hắn thậm chí còng dùng phương pháp giám thị đường chéo.
Lúc tới lối rẽ sẽ có người đi sang hướng khác, để một người khác tới giám thị hắn.
Đây là thủ pháp tương đối chuyên nghiệp cần một nhóm người hoàn thành.
Nếu không phải Nhâm Tiểu Túc rèn luyện được sự nhạy bén từ nơi hoang dã thì e rằng cũng chẳng phát hiện được đối phương.
Ai muốn theo dõi hắn, theo dõi hắn vì cái gì?
Nhâm Tiểu Túc tin, thân phận hắn vẫn chưa bại lộ hoàn thành.
Cho nên trong mắt rất nhiều người hắn chỉ là lưu dân bình thường mà thôi.
Hơn nữa, Dương Tiểu Cận cũng không biết chuyện này.
Nếu Dương Tiểu Cận an bài, nàng sẽ biết Nhâm Tiểu Túc muốn chạy thì đám người này căn bản không đuổi kịp.
Đối phương cứ theo dõi hắn ngày qua ngày, vết xương gãy của Nhâm Tiểu Túc cũng từ từ lành lặn.
Thậm chí rất nhiều nơi không còn cần người máy nano gia cố nữa.
Đợi thương thế trên người khỏi hắn, Nhâm Tiểu Túc có thể dành một ít thời gian để học chiến đấu, hắn vô cùng mong chờ điều này.
Lúc trước, An Ngự Tiền chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc yên lặng ngồi trong Thư viện, trừ phi đổi sách hắn sẽ không nhúc nhích.
Một mặc Nhâm Tiểu Túc đọc sách rất chuyên tâm, mặt khác, chỉ cần hành động Nhâm Tiểu Túc sẽ bị đau, cho nên nếu được hắn sẽ không cử động làm gì.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc đang trên đường tới Thư viện.
Hắn cũng không tính kinh động đám người theo dõi kia.
Tuy Nhâm Tiểu Túc không biết đối phương có mục đích gì nhưng để đối phương nghĩ hắn là người bình thường là lựa chọn tốt nhất.
Trương Cảnh Lâm từng chỉ hắn một tí kiến thức.
Đó là khi ngươi nghi ngờ có người theo dõi, hãy dừng lại xem đồng hồ đeo tay.
Lúc này, người theo dõi ngươi cũng sẽ vô thức dùng lại nhìn đồng hồ.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không làm vậy, vì hiện tại hắn không có đồng hồ…
…
Trong trang viên Dương thị, Dương Ngọc đang cầm một tập tài liệu tỉ mỉ đọc.
Vì hắn bị cận nhẹ nên phải đeo kính mắt vào.
Bất quá khi ra ngoài hắn không đeo kính, vì độ cận không quá cao, đại khái chỉ tầm hai ba độ mà thôi.
Lúc này, quản gia từ bên ngoài vào:
– Lão gia, người của Mập Điệp Tư tới.
Dương Ngọc An nghĩ nghĩ nói:
– Để cho hắn vào đi.
Người vào là một cô gái trẻ tuổi, đại khái chỉ tầm hai mươi mấy, không tính là xinh đẹp nhưng rất có khí chất.
Nếu bỏ qua thân phận Mập Điệp Tư, đi trên đường nàng rất có phong thái của một cô gái trẻ tuổi áp đảo người đối diện.
Nàng cung kính đi tới trước bàn sách của Dương Ngọc An:
– Ông chủ, chúng ta đã giám thị thằng nhóc kia nhiều ngày, không phát hiện ra có gì dị thường.
Mỗi ngày hắn chỉ đi tới Thư viện rồi về nhà, không tới nơi nào khác.
– Có bao giờ để mấy dấu không Chu Nghênh Tuyết?
Dương Ngọc An hỏi.
– Không có.
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Hắn rất ngu và vụng về.
Thậm chí còn chẳng phát hiện bản thân bị theo dõi.
Ngài biết đấy, ta am hiểu nhất là chuyện này, hãy tin tưởng phán đoán của ta.
– Rất tốt.
Dương Ngọc An nói.
Chẳng lẽ thằng nhóc này thật sự chỉ là lưu dân bình thường?
Dương Ngọc An từng nghe qua tên của Nhâm Tiểu Túc, hắn từng bị Khánh thị truy nã.
Có điều rất nhanh sau đó Khánh thị đã hủy bỏ tên Nhâm Tiểu Túc trong danh sách truy nã.
Tin tức từ nội bộ Khánh thị xác thực Nhâm Tiểu Túc chỉ là lưu dân bình thường nên mới xóa.
Hắn cũng từng hỏi Lục Viễn, kết quả Lục Viễn nói chưa từng nghe tới người này.
Dương Ngọc An hỏi Lục Viễn, có phải Dương Tiểu Cận bảo hắn nói vậy không, Lục Viễn trả lời là không.
Dương Ngọc An cau mày, chẳng lẽ chỉ là lưu dân bình thường thật? Hắn cảm thấy dường như có người đang gạt mình.
Thế nhưng Dương Ngọc An không có chứng cứ.
Hơn nữa nhìn tình huống hiện tại, xem ra Nhâm Tiểu Túc thật sự chỉ là lưu dân thôi.
Dương Ngọc An nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Chuyện này tiếp tục điều tra không được buông lỏng.
Ta cảm thấy có gì đó không đúng.
Một lưu dân bình thường sao có thể hấp dẫn Tiểu Cận? Khi cần thiết, ngươi có thể tiến hành thăm dò hắn một chút.
Chương 314: Đại Vương Tha Mạng
Mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc đều tới Thư viện.
Gần đây hắn phát hiện khi hắn tới thì cửa Thư viện đã mở toang, An Ngự Tiền nằm trên ghế ngáy ngủ.
Hẳn đêm qua ông chú này lại chơi mạt chược suốt đêm rồi.
Lẽ ra mỗi ngày kiếm được 500 đồng đã đủ cho An Ngự Tiền sinh sống.
Một nhà ba người bình thường mỗi tháng kiếm được bốn năm ngàn đồng tháng là đủ sống rồi.
Một tháng kiếm tới 15.000 đồng là sống cực kỳ thoải mái.
Có điều hết lần này tới An Ngự Tiền lại đem tiền đi chơi mạt chược….
Để trả tiền học phí, sắp tới phải kêu Vương Phú Quý lấy vàng đi đổi tiền mới được.
Chung quy bây giờ cả nhà họ không có nguồn thu nhập ổn định.
May mà vàng còn nhiều.
Nhớ tới việc này, Nhâm Tiểu Túc thật hi vọng sau này hắn có thể tới mấy cái di tích nữa.
Không thể không nói, nền văn minh nhân loại trước tai biến thật sự rất quý giá.
Nếu đúng như Dương Tiểu Cận nói, chỉ cần một món của phòng thí nghiệm cũ đổi được tiền tài mà sống đủ cả đời thì thật đúng là chuyện vui vẻ.
Khó trách lúc trước Khánh Chẩn tốn nhiều công sức cũng muốn đào được phòng thí nghiệm bên trong Cảnh Sơn.
Thuốc lá có thể hư, rượu có thể bay hơi nhưng những tài liệu được giữ trong phòng thí nghiệm lại có giá trị liên thành.
Đương nhiên, cũng có vài người từng tìm được rượu vẫn còn nguyên.
Số rượu đó vẫn còn là do được bảo toàn kỹ, đây có thể nói là phát tài chỉ trong một đêm.
Nhâm Tiểu Túc gõ mặt bàn An Ngự Tiền đang ngồi:
– Ăn sáng chưa?
– Hả?
An Ngự Tiền ngáy ngủ nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Chưa a.
Không phải đợi ngươi đưa tiền ăn sáng à.
Buổi sáng ta đi ngang qua tiệm bán bánh bao, ngửi mùi thơm muốn chết mà vẫn phải nhịn đó.
Nhâm Tiểu Túc tức giận đập 10 đồng xuống bàn:
– Đi ăn sáng đi, ta giúp ngươi trông coi Thư viện.
– Ha ha…
An Ngự Tiền nhanh chóng cầm 10 đồng đếm đếm rồi bỏ vào túi:
– Bái bai!
– Đợi đã.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi:
– Sao ngươi lại dùng hết tiền để chơi mạt chược?
Theo Nhâm Tiểu Túc, An Ngự Tiền không đơn giản.
Người có thể sắp xếp quá trình dạy học một cách logic trong thời gian ngắn sao có thể là nhân viên trông coi Thư viện bình thường?
Những kia thức kia trông phổ thông nhưng để kết nối được với nhau lại là chuyện không dễ.
An Ngự Tiền buồn cười nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Vậy ta hỏi ngươi, không chơi mạt chược thì làm gì?
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Mất một lát hắn cũng không tìm được câu trả lời.
An Ngự Tiền vẫy vẫy tay rời khỏi Thư Viện:
– Thế giới này nhàm chán như vậy.
Mỗi ngày đánh mạt chược, ngồi ăn chờ chết chẳng phải rất tốt ư?
Nhâm Tiểu Túc cười cười, cũng đúng.
Chẳng bao lâu sau, An Ngự Tiền quay về.
Ông cho Nhâm Tiểu Túc một túi bánh bao:
– Ăn thử đi.
Bánh bao tiệm này bán đặc biệt ngon.
Ta thấy ngươi không phải người nơi này, chắc chưa ăn bánh bao tiệm ta nói bao giờ.
Ta nói ngươi nghe, bà chủ tiệm bánh báo rất đẹp, được người khác gọi là bánh bao Tây Thi!
Nhâm Tiểu Túc nhếch miệng.
Hắn từng thấy bộ dáng sau khi Dương Tiểu Cận thái nón ra, cảm giác khi ấy như đụng được tới khái niệm mỹ nhân mà người ta thường nói.
Còn về bà chủ tiệm bánh bao kia Nhâm Tiểu Túc cũng từng gặp.
Tuyệt đối không đẹp như ông chú này miêu tải.
Cũng có thể khi đi qua hắn thấy trên mặt bánh bao Tây Thi dính hành thái, khiến trong lòng hắn đánh giá thấp theo bản năng.
An Ngự Tiền nhìn thoáng qua cuốn sách Nhâm Tiểu Túc cầm trong tay:
– Ôi, cuốn Đại Vương Tha Mạng này ta chưa đọc qua.
Nhưng trông khá ổn, đáng tiếc từ sau tai biến chỉ còn lại hai cuốn, những cuốn khác không biết biến đâu mất rồi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn ông chú:
– Lấy đại thôi.
– Ngươi đọc sách rất tùy tiện.
An Ngự Tiền nhớ lại:
– Buổi sáng đọc sách linh tinh, buổi chiều đọc sách giáo khoa.
Trong ấn tượng của ta, ngươi từng đọc qua sách về kinh tế, văn sử, xem qua trai cứu, địa lý hay manga đều có cả.
– Ừ.
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu.
– Rốt cuộc ngươi muốn tìm cái gì?
Đột nhiên An Ngự Tiền hỏi:
– Dù sao cũng phải có mục đích chứ.
Ta chia người đọc sách thành ba loại.
Loại 1 là hứng thú, thuần túy thích đọc sách.
Loại 2 lợi hại hơn, tỷ như muốn học nấu ăn thì xem cách nấu.
Loại thứ ba càng hiệu quả và có ích cho đời, ví dụ muốn đi thi nên ôn tập, làm bài các kiểu.
– Vậy ta chắc là loại 1.
Nhâm Tiểu Túc cười nói.
– Vậy ngươi tìm gì trong sách?
An Ngự Tiền hỏi:
– Ta muốn nhìn bộ dáng của thế giới này.
Nhâm Tiểu Túc nói một cách nghiêm túc:
– Trước kia ta không có cơ hội đọc sách, không hiểu rõ sự vận hành của thế giới.
Vì vậy bây giờ càng phải quý trọng cơ hội được đọc sách hơn.
– Ặc.
An Ngự Tiền gật đầu:
– Có vài loại sách ngươi chưa đọc?
– Loại nào?
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt hỏi.
– Sách triết học a.
Hôm trước ta thấy ngươi cầm một cuốn, lật được hai trang thì bỏ xuống.
An Ngự Tiền nói.
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ, hắn không ngờ An Ngự Tiền lại quan sát tỉ mỉ như vậy:
– Chỉ là không muốn xem thôi.
– Triết học rất có ý nghĩa nha.
An Ngự Tiền tiếc hận:
– Vậy mà ngươi không đọc.
– Ta chỉ không muốn tự tìm phiền não thôi.
Nhâm Tiểu Túc cười nói.
Bấy giờ tới phiên An Ngự Tiền ngây người.
Hắn im lặng nửa ngày rồi bỗng nhiên cười:
– Có ý tứ.
Ý nghĩa của triết học là muốn lý giải thế giới này.
Thế nhưng đó đều là lý giải của người khác, không đọc cũng không sao.
Có điều vì sao ngươi không đọc sách chính trị?
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
– Vì so với chính trị, thế giới thú vị hơn.
– Được nha…
An Ngự Tiền chậc chậc:
– Đột nhiên ta cảm thấy ta và ngươi rất có tiếng nói chung.
Nhâm Tiểu Túc lại nghiêm túc nói:
– Ta không nghĩ vậy…
An Ngự Tiền đang giận tím mặt thì ở cửa Thư viện truyền tới âm thanh:
– Có ai không, ta muốn vào Thư viện đọc sách.
Thanh âm thanh thúy yên tai, An Ngự Tiền vừa quay đầu nhìn thì hai mắt sáng lên:
– Tới liền tới liền.
Chỉ thấy ở cửa Thư viện có một nữ tử thùy mị, tóc uốn lọn lớn dài tới trước ngực.
Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được khuyên tai thấp thoáng ẩn trong làn tóc đối phương, trông vừa bí ẩn lại hấp dẫn.
Đối phương từ tốn chờ An Ngự Tiền kiểm tra giấy chứng nhận.
An Ngự Tiền nói:
– Là tiểu thư Chu Nghênh Tuyết a.
– Đúng vậy.
Chu Nghênh Tuyết gật đầu.
– Được rồi.
An Ngự Tiền máy móc nói:
– Sách trong Thư viện không thể đem ra ngoài.
Nếu có sách bị hư phải nói với ta ngay, hi vọng ngươi sẽ quý trọng sách vở nơi này.
Chung quy có rất nhiều sách bên ngoài không còn nữa.
– Ừ, cám ơn.
Chu Nghênh Tuyết uyển chuyển hàm xúc cười nói.
An Ngự Tiền như bị câu hồn:
– Có chuyện gì cứ gọi ta nha.
Lúc này, Chu Nghênh Tuyết đi tới ngồi đối diện Nhâm Tiểu Túc.
Nàng nhìn Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Chào ngươi.
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu lên:
– Chào dì.
An Ngự Tiền nghe vậy thì nóng nảy.
Đứa nhỏ này bị làm sao thế, bộ tơ Nguyệt lão se cho ngươi là tơ thép hả!
Chương 315: Năng Lượng Hạt Nhân
Chu Nghênh Tuyết nghe Nhâm Tiểu Túc gọi nàng là dì thì có chút chịu không nổi.
Nàng mới chỉ có hai lăm tuổi, thanh xuân tươi đẹp, sao lại thành dì rồi?
Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc không cảm thấy Chu Nghênh Tuyết lớn tuổi thật, chỉ là hắn từng gặp Chu Nghênh Tuyết ven đường mà thôi.
Mật Điệp Tư theo dõi Nhâm Tiểu Túc tưởng là không bị phát hiện.
Thậm chí họ còn cảm thấy Nhâm Tiểu Túc thật ngu, chẳng phát giác ra hành động của họ.
Nhưng thực tế, Nhâm Tiểu Túc chỉ là lười phản ứng.
Hắn muốn dưỡng thương cho thật tốt trước đã….
Hơn nữa đối phương muốn đổi thành chiến binh nano theo dõi cũng được.
Người bình thường không khơi dậy hứng thú của Nhâm Tiểu Túc.
Bất quá Chu Nghênh Tuyết nào phải người bình thường.
Nàng cười nói:
– Tuổi của ta làm chị ngươi có vẻ hợp hơn.
Ngươi quen thuộc Thư viện lắm nhỉ?
– Không quen.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu.
Chu Nghênh Tuyết dừng một chút.
Mỗi ngày ngươi đều tới Thư viện, tới được nửa tháng rồi còn bảo không quen.
Chu Nghênh Tuyết tiếp tục cười nói:
– Ta muốn tìm một cuối sách tên là Khái niệm thời gian.
Ngươi biết nó ở đâu không?
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết.
Hắn đã bày ra thái độ cự tuyệt người khác tới gần.
Vậy mà đối phương vẫn ráng mà nói chuyện.
Kết quả đúng lúc này, âm thanh cung điện vang lên:
“Nhiệm vụ: Chỉ người khác biết nơi để sách.”
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt, nhiệm vụ này sớm không ra muộn không ra lại đúng lúc này thông báo.
Hơn nữa nhiệm vụ cũng nói rõ phải chỉ đúng vị trí.
Hắn không thể chỉ loạn, có điều Nhâm Tiểu Túc thật sự không biết cuốn sách đó để đâu cả.
Nhiệm vụ không thể không làm.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết một cái, thăm dò:
– Cuốn Khái niệm thời gian chắc chắn nằm trong Thư viện.
Sao ngươi không tự mình đi lấy đi?
Chu Nghênh Tuyết sửng sốt một chút.
Sao ngươi không nói cuốn sách nằm trong hàng rào 88 luôn cho rồi? Đương nhiên ta biết cuốn sách này nằm trong Thư viện rồi!
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không quan tâm nhiều.
Dù sao theo hắn nghĩ, cung định yêu cầu vị trí chính xác, hắn bảo cuốn sách nằm trong Thư viện cũng đâu sai, đúng không?
Cung điện thông báo:
“Nhiệm vụ hoàn thành, thường Đồ Phổ học tập kỹ năng sơ cấp.”
Nhâm Tiểu Túc thiếu chút nữa tự thưởng cho mình một cái đùi gà vì sự tài trí của bản thân.
Kỹ năng chui vào chỗ trống của nhiệm vụ e rằng chẳng ai hơn được hắn!
An Ngự Tiền thấy bầu không khí xấu hổ liền nhanh chóng cứu cánh bằng cách lấy cuốn Khái niệm thời gian đưa cho Chu Nghênh Tuyết.
Chu Nghênh Tuyết tức muốn chết nhưng không cách nào phát tác được.
Bấy giờ, lại có một đống người đi vào Thư viện, đó là đám Vương Vũ Trí.
Đám Vương Vũ Trí đi tới ngồi cùng bàn với Nhâm Tiểu Túc.
Khi họ thấy Chu Nghênh Tuyết thì có chút sửng sốt.
Trước giờ cái bàn này chỉ có mình họ, họ luôn tự học ở đây.
Bây giờ có Chu Nghênh Tuyết, giữa đám bọn họ xuất hiện người lạ, cảm giác rất mất tự nhiên, nói chuyện đều phải chú ý.
Không thể không nói, lúc họ nói chuyện thường dính tới một ít bí mật.
Chung quy họ đều quen biết nhau, vô tình hay hữu ý đều sẽ nhắc tới.
Mà Chu Nghênh Tuyết biết những người này muốn ngồi cùng một chỗ với Nhâm Tiểu Túc nhưng nàng vẫn thủy chung giả bộ chăm chú đọc sách, cứng rắn không muốn rời khỏi.
Có người tính nói với Chu Nghênh Tuyết, hỏi nàng có thể đổi chỗ không nhưng bị Vương Vũ Trí ngăn cản:
– Thư viện là nơi công cộng, chúng ta không có lý do gì quấy rầy người khác đọc sách cả.
Nhâm Tiểu Túc thu thập sách trên bàn:
– Chúng ta đổi sang bàn lớn hơn.
Trong tiệm có rất nhiều bàn, bàn lớn không chỉ có một.
Vì thế cả bọn lại chuyển sang một cái bàn khác, để lại một mình Chu Nghênh Tuyết trơ trọi ngồi lại.
Hơn nữa, Chu Nghênh Tuyết đang ngụy trang thành một người đọc sách để không khiến Nhâm Tiểu Túc hoài nghi, vì thế nàng cứ thế ngồi lì cả một buổi trưa ở đó, chẳng biết có vào được chữ nào chăng…
Chu Nghênh Tuyết có phần bực mình, người theo đuổi nàng nhiều không kể xiết.
Vậy mà trước mặt tiểu tử này nàng chẳng có tí sức hấp dẫn nào?! Chẳng lẽ tiểu tử này có tật xấu gì sao?!
Sau hôm nay, Chu Nghênh Tuyết không lắc lư mãi trước mặt Nhâm Tiểu Túc nữa.
Nàng cũng không theo dõi Nhâm Tiểu Túc thường xuyên, thậm chí vài ngày mới tới nhìn Nhâm Tiểu Túc một lần.
Ngược lại tốc độ giảng bài của An Ngự Tiền tăng nhanh lên rất nhiều.
An Ngự Tiền không khỏi cảm thán.
Từ trước tới nay ông không ngờ dạy học lại nhẹ nhõm như thế.
Trước kia khi ông còn dạy học, luôn cảm thấy đám học sinh đó là một đám đần.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc bỗng nhận ra, khả năng cao An Ngự Tiền từng làm qua những việc nghiên cứu.
Có điều về sau không biết vì sao lại trở thành người trông coi Thư viện.
Nếu có thời gian rảnh hắn sẽ đi hỏi Dương Tiểu Cận, nói không chừng Dương Tiểu Cận sẽ biết.
Trong quá trình học tập, khi nghỉ giữa giờ đám Vương Vũ Trí sẽ bắt đầu vẽ hình thái thiết giáp mà họ tưởng tượng ra được.
Hiện tại thời gian điều khiển người máy nano của nọ chỉ còn 0.2 giây mà thôi.
Ngẫu nhiên họ cũng nghĩ về thiết giáp sau này mà bản thân tạo ra được, suy nghĩ tới liền thấy kích động.
Trong lúc vô tình, An Ngự Tiền thấy đám học sinh thiết kế cánh tay và lòng bàn tay thì phì cười:
– Thì ra các người thiết kế thứ này.
Để ta nói các người biết, căn bản không làm được!
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn An Ngự Tiền:
– Vì sao?
– Không biết bao nhiêu người từng thiết kế thứ gọi là Cơ giáp này, huyễn tưởng thứ này sẽ trở thành lợi khí tác chiến có tác dụng lớn cho các binh sĩ trên chiến trường.
Thế nhưng có rất nhiều nan đề chưa được giải…
An Ngự Tiếp giải thích.
Nhâm Tiểu Túc hăng hái hỏi:
– Có những chỗ khó nào?
– Đầu tiên về vấn đề động lực…
An Ngự Tiền cười lạnh:
– Trên đời này làm gì có năng lượng nào lợi hại như thế.
Loại năng lượng phù hợp với cơ giáp trên đời chỉ có một, chính là năng lượng phản ứng hạt nhân!
Nhâm Tiểu Túc không khỏi sửng sốt.
Dương Tiểu Cận là người của tổ chức chán ghét năng lượng hạt nhân nhất.
Kết quả hắn lại muốn có được loại thiết giáp đó.
Vậy chẳng phải khi đó hắn sẽ trở thành mục tiêu của Tên Côn Đồ hay sao…
– Không còn nguồn năng lượng khác à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
An Ngự Tiền nói như đinh chém sắt:
– Không có! Ít nhất theo những kỹ thuật ta đã biết thì không! Nguyên vật liệu thô có thể cho ra phản ứng tổng hợp là deuterium và triti.
Nếu kỹ thuật đủ tiên tiến thì chỉ cần deuterium là đủ.
Hiện tại deuterium có rất nhiều trong nước.
Ví dụ như phương ánh Tokamak, việc giảm âm lượng của máy móc khi con người sử dụng nó căn bản đã là một vấn đề khó giải.
Bán kính thiết bị càng lớn, hiệu suất sử dụng năng lượng càng cao!
– Muốn thu nhỏ lại cũng không phải không được, thế nhưng rất khó.
An Ngự Tiền mỉm cười nhìn đám Nhâm Tiểu Túc;
– Chỉ bằng mấy người các ngươi mà muốn thực hiện việc này thì khác nào nằm mơ.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, nguồn năng lượng cho người máy nano luôn là thứ khiến hắn suy nghĩ.
Chung quy dựa vào năng lượng sinh học của cơ thể để nạp điện cho người máy nano với 2 giờ lại chỉ dùng được trong 2 phút.
Căn bản không thể chèo chống được với cường độ chiến đấu cao.
– Không có cách khắc phục khác à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Vấn đề ở chỗ làm thế nào để chỉ huy thiết giáp toàn thân? Đây mới là chỗ khó nhằn nhất…
An Ngự Tiền nói.
Nhâm Tiểu Túc ngắt lời:
– Việc này rất dễ mà…
An Ngự Tiền:
– ???
Ngươi khoe khoang kiểu gì đấy hả?!
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không tính nhiều lời.
Hiện tại dù là Dương thị hay Lý thị cũng không dám sử dụng người máy nano làm thiết giáp.
Căn bản là vì cách sử dụng này quá xa xỉ.
Chương 316: Gặp Lại Lục Viễn
Đối với việc Nhâm Tiểu Túc khoe khoang, An Ngự Tiền không đồng ý:
– Ngươi có biết lập trình vật chất là thế nào không?
Nhâm Tiểu Túc nhìn An Ngự Tiền một cái:
– Nghĩ là gì?
– Lập trình vật chất là căn cứ vào mệnh lệnh người sử dụng hoặc phương thức tự chủ cảm ứng nhầm cải biến tính chất vật lý của vật chất.
An Ngự Tiền cao giọng nói.
Nhâm Tiểu Túc im lặng một hồi:
– Nói tiếng người đi.
– Nói ngắn gọn là.
An Ngự Tiền nói tiếp:
– Ngươi muốn tạo thành thiết giáp thì ít nhất bộ phận cấu thành của nó phải có năng lực tự cấu hình.
Không thể lập trình vật chất thì ngươi không thể điều khiển linh hoạt tổ hợp đó đâu.
– Ừ.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Không cần lo.
An Ngự Tiền như bị chọc điên:
– Ngươi là nghe không hiểu tiếng người hả? Chuyện quan trọng như thế lại bảo không cần lo?!
Nói thật, những điều An Ngự Tiền nói, trừ nguồn năng lượng ra thì còn lại không có cái nào Nhâm Tiểu Túc không giải quyết được cả.
Cái gọi là lập trình vậy chất… người máy nano đã làm rất tốt rồi.
Nhâm Tiểu Túc nhận ra An Ngự Tiền không phải chuyên gia nghiên cứu người máy nano.
Bằng không ông nhất định phải biết tiến triển hiện tại của người mắt nano rồi.
Hơn nữa An Ngự Tiền cũng chẳng phải nhân viên hạch tâm của Dương thị.
Thế nhưng vì sao An Ngự Tiền lại lưu lạc tới mức này?
Tuy học vấn Nhâm Tiểu Túc không cao nhưng hắn cảm nhận được sự kiêu ngạo và bước bỉnh đối với khoa học của An Ngự Tiền.
Điều gì đã khiến An Ngự Tiền cam tâm là một người trông coi Thư viện?
Những ngày tiếp theo, An Ngự Tiền không nhắc tới vấn đề về nguồn năng lượng và lập trình vật chất nữa mà chuyên tập dạy học và chơi mạt chược.
Nhâm Tiểu Túc thì kêu đám Vương Vũ Trí về nhà thiết kế thiết giáp vào ban đêm.
Ban ngày thì hỏi An Ngự Tiền những vấn đề không hiểu vào lúc nghỉ giữa giờ.
Ngược lại, An Ngự Tiền sẵn sàng giải đáp tất cả.
Trong mắt An Ngự Tiền, ông giúp đỡ Nhâm Tiểu Túc giải quyết khá nhiều chuyện.
Đợi tới khi Nhâm Tiểu Túc gặp phải khúc mắc gì đó, tới hỏi ông thì hắn sẽ phát hiện ông sáng suốt biết nhường nào.
An Ngự Tiền cảm thấy, bây giờ Nhâm Tiểu Túc có thể nói việc lập trình vật chất là dễ vì trình độ tiểu tử này không đủ, hơn nữa còn chưa đụng phải nút thắt trong vấn đề kỹ thuật!
Chung quy học sinh trình độ không cao sao có thể hiểu được sự nhìn xa trông rộng của ông, sao biết được địa vị năm đó của ông trong giới học thuật?
Nghĩ tới đây, An Ngự Tiền còn muốn giữ Nhâm Tiểu Túc lại dạy bổ tức cho hắn, để cho “bữa sáng Nhâm Tiểu Túc” thấy được ông trâu bò cỡ nào.
Một hôm, vào lúc Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị lấy sách giáo khoa ra học tiếp thì thấy kế bên đó có một cuốn bút ký.
Trong ấn tượng của Nhâm Tiểu Túc, trước giờ hắn chưa từng thấy cuốn sách này.
Nhâm Tiểu Túc cầm bút ký ra xem.
Thấy bên trong là ghi chép tỉ mỉ về cách học và các kiến thức trọng tâm.
Vừa nhìn Nhâm Tiểu Túc liền biết là ai ghi, chắc chắn là An Ngự Tiền!
Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại, buồn cười nhìn An Ngự Tiền.
Làm khó cho ông già này giả bộ thần bí:
– Đây là sách của ngươi hả?
An Ngự Tiền lúng túng một hồi:
– À, đây là sách trước kia ta đọc, nghĩ tới sẽ có người dùng nên để đó.
Nếu ngươi cần thì lấy đi, vừa vặn cũng thích hợp với ngươi.
Chương trình cao trung đã đơn giản hóa nhiều kiến thức.
Ngươi học theo từng bước, không ngừng ôn tập, dựa theo phương pháp học tập của ta năm đó rất tốt đó.
– Cảm ơn, bao nhiêu tiền?
Nhâm Tiểu Túc nói xong thì chuẩn bị móc tiền ra trả.
Kết quả An Ngự Tiền giận tím mặt:
– Ta cho ngươi bút kỳ không phải vì tiền!
Nói xong, An Ngự Tiền liền hò hét đi ra ngoài cửa.
Nhâm Tiểu Túc mỉm cười ngồi xuống.
Không thể không nói, có An Ngự Tiền chỉ điểm, bề ngoài thiết giáp của hắn ngày càng dễ nhìn.
Theo An Ngự Tiền nói thì: Khoa học là một ngành học cực kỳ thần bí.
Càng tìm hiểu lại càng thấy nó đặc biệt xinh đẹp.
Đó là vẻ đẹp có thể chinh phục được linh hồn con người.
…Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nghĩ tới Đồ Phổ sơ cấp mà hắn vừa nhận được.
Thứ này không thể dùng để học năng lực siêu phàm nhưng để học kỹ năng bình thường vẫn rất tốt.
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc muốn dùng với Dương Tiểu Cận, thế nhưng Nhâm Tiểu Túc bỗng hiện ra, hắn cần gì tìm xa bỏ gần.
Chẳng phải trước mắt đã có An Ngự Tiền đó sao.
Phải biết Dương Tiểu Cận chỉ có kỹ năng vật lý và toán học, không óc học thuật chuyên nghiệp như An Ngự Tiền.
Ý Nhâm Tiểu Túc không phải Dương Tiểu Cận không thông minh, mà là thuật nghiệp của nàng chuyên về tấn công, không thể so sánh với hệ quy chiếu sai lệch được.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc thầm nói trong đâu:
“Sử dụng Đồ Phổ.”
Cung điện đáp:
“Kỹ năng rút được ngẫu nhiên: Kỹ năng chơi mạt chược cấp đại sư.
Ký chủ không có kỹ năng cao cấp tương ứng, chỉ học được tới cấp độ nâng cao, có học không?”
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía An Ngự Tiền, rõ ràng là kỹ năng cấp đại sư, sao mỗi ngày còn thua tiền nữa? Chắc chắn trong đây có vấn đề!
Chẳng lẽ có người hố ông chú? Hoặc đối thủ chơi bẩn?
An Ngự Tiền phát hiện Nhâm Tiểu Túc nhìn mình:
– Nhìn ta làm gì?
– Không có gì.
Ngay sau đó Nhâm Tiểu Túc thầm nói:
“Học.”
Hiện tại thương thế Nhâm Tiểu Túc đã khá ổn rồi.
Nếu không vận động mạnh thì chẳng có trở ngại gì, đi đứng không còn đau như trước.
Rốt cục cũng có thể học kỹ năng chiến đấu, cũng không biết lão sư mà Dương Tiểu Cận an bài cho hắn là ai.
Dương Tiểu Cận từng nói với hắn, nơi đi học cách Thư viện không xa.
Khi nào thương thế hắn tốt hơn có thể qua đó nhìn, đó là một võ quán.
Ban ngày tới Thư viện, ban đêm tới võ quán.
Cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc trước giờ chưa từng phong phú như vậy.
Nhâm Tiểu Túc dựa theo địa chỉ Dương Tiểu Cận cho mình mà đi tìm.
Dường như võ quán nằm trong hẻm nhỏ, hẳn cũng không quá nổi tiếng.
– Hẻm Nam Canh.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Tới rồi!
Đây chỉ là con hẻm nhỏ.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy chủ võ quán hẳn là không muốn tốn nhiều tiền vào điện nước, sợ không kiếm được lời.
Kết quả tới cửa võ quán, Nhâm Tiểu Túc mới phát hiện đệ tử nơi này đặc biệt nhiều.
Hơn chục đệ tử đứng đầy trong sân.
Ngoài cửa có rất nhiều phụ huynh, hẳn là chờ đó con mình sau khi tan học.
Vừa ngẩng đầu lên, Nhâm Tiểu Túc biển gỗ và cánh cửa được điêu khắc chuyên nghiệp vô cùng.
Xem ra đã có thâm niên, lớp gỗ bên ngoài đã bị nước mưa ăn mòn nên có vệt trắng.
Trên biển là hai chữ “Lục Gia”.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, đừng nói chủ nhân của võ quán này là người hắn biết nha!
Nhâm Tiểu Túc đi tới, hỏi một huấn luyện viên:
– Xin chào, ta tìm chủ võ quán.
Huấn luyện viên nhìn vào trong hô to;
– Lão Lục, có người tới tìm ngươi!
Lục Viễn đi ra, khi thấy người tới là Nhâm Tiểu Túc hắn cười thân thiết:
– Mau vào đi, đã lâu không gặp rồi!
Phụ huynh ngoài cửa thấy vậy thì không khỏi sửng sốt.
Lúc họ thấy Nhâm Tiểu Túc còn tưởng chỉ là học sinh bình thường, ai ngờ lại khiến Lục Viễn tự mình ra đón.
Chương 317: Phẩm Chất Đáng Quý
Khi Nhâm Tiểu Túc thấy được hai chữ “Lục Gia” hắn đã đoán được lão sư chiến đấu Dương Tiểu Cận kiếm cho hắn là Lục Viễn.
Lúc còn ở hàng rào 109, Lục Viễn đi dạo bên trong đám người nổi loạn cực kỳ nhàn nhã.
Dương Tiểu Cận ở trên cao ốc cũng do hắn hộ tống.
Lúc đó Nhâm Tiểu Túc còn chưa biết, nguyên lai Lục Viễn là người Dương thị.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc không rõ quan hệ giữa Lục Viễn và Dương Tiểu Cận là gì.
Hiện giờ tiền tuyến Dương thị là tranh đấu kịch liệt.
Nhìn bộ dáng tuy nắm chắc phần thắng nhưng vấn đề ở chỗ, tập đoàn đã biết Lục Viễn là siêu phàm giả, sao không phái hắn ra chiến trường?
Mặc dù trên chiến trường siêu phàm giả không quá có ích nhưng vẫn mạnh hơn là không có.
Để siêu phàm giả đi theo bảo vệ tướng lãnh cũng không tệ lắm.
Cho nên, trong chớp mắt Nhâm Tiểu Túc thấy Lục Viễn trong hàng rào, hắn liền ngờ ngợ về mối quan hệ của Lục Viễn và Dương Tiểu Cận gần gũi hơn Lục Viễn và Dương thị.
Lục Viễn dẫn Nhâm Tiểu Túc tới hậu viện.
Hắn vừa đi vừa cười:
– Không cần câu nệ, trước kia ta là quản gia nhà Tiểu Cận.
Tiểu Cận lớn lên dưới mắt của ta.
Ngươi gọi ta một tiếng Lục thúc là được.
Trước đây vài năm từng làm việc cho Dương thị, lần này cũng nhờ lấy được ổ cứng kia mà ta được tự do dưỡng lão.
Lục Viễn là người biết chuyện.
Nếu Dương Tiểu Cận đã tin tưởng Nhâm Tiểu Túc, hắn liền đi thẳng vào vấn đề mà giới thiệu thân phận của mình.
– Chào Lục thúc.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– La Lam cũng ở trong hàng rào.
Sao ngài không tới đánh hắn.
Hiện tại La mập còn đang ăn chùa uống chùa của chúng ta đấy.
– Ha ha…
Lục Viễn cười:
– Lúc diễn thì phải nhập vai, khi thoát rồi thì phải trốn, bằng không sẽ rất mệt.
Hiện tại ta không phải người quản lý của hàng rào 109 nữa.
Chuyện trước kia không liên quan gì tới ta cả.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Lục Viễn thật quá rộng lượng.
Khó trách hiện giờ hắn có thể dưỡng lại, mở võ quán:
– Tiểu để ta tới học tập kỹ năng chiến đấu từ ngài.
Ta có thể tới khi nào?
– Tiểu Cận bảo mỗi ngày ngươi đều tới Thư viện đọc sách, tối mới rảnh.
Vậy tối ngươi tới đi.
Lục Viễn nói tiếp:
– Trước ngươi từng học qua chưa?
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
– Chưa từng học bài bản, chỉ luyện tập được từ trong rừng thôi.
– Vậy ta sẽ dạy ngươi thật bài bản, từ kỹ xảo phát lực tới kỹ xảo thực chiến.
Sau đó lại huấn luyện nhãn lực và tốc độ phản ứng cho ngươi.
Lục Viễn nói.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
– Đừng học những cái đánh đấm như mấy người ngoài kia…
Khi vừa vào cửa, Nhâm Tiểu Túc thấy rất nhiều đứa nhỏ học đánh quyền, đánh một bộ quyền trông rất đẹp mắt…
Kết quả Lục Viễn cười nói:
– Mấy bài quyền kia là để gạt tiền đám phụ huynh kia thôi.
Cha mẹ bây giờ đó, đứa nhỏ chỉ vừa chịu chút đau khổ liền đau lòng rồi, làm sao mà luyện quyền được?
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, xem ra Lục Viễn cũng rất thành thật nha.
Gạt tiền thì nói là gạt tiền….
Lục Viễn lại nói:
– Muốn luyện được kỹ xảo phát lực phải chịu đau khổ, trong quá trình chịu đựng đó sẽ nắm giữ được khả năng điều khiển cơ thể của mình.
Cái gọi là kỹ xảo phát lực là khi ngươi ra quyền phải dùng lực ở eo, bằng không nắm đấm đó không thể phát huy hết lực.
Lục Viễn tiếp tục nói:
– Bí quyết của kỹ xảo thực chiến là thứ dùng để giết người.
Thời điểm tấn công phải làm gì, người khác có thể sẽ làm gì… các kiểu vô cùng phức tạp.
– Còn tốc độ và nhãn lực thì sao?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Tốc độ phản ứng tùy người mà có….
Lục Viễn nói:
– Tốc độ phản ứng của mỗi người sẽ được đề cao thông qua quá trình huấn luyện.
Đương nhiên, mỗi người đều có căn bản riêng.
– Nói đúng hơn, tốc độ cao nhất mà mỗi người có thể đạt được không giống nhau?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Đúng, tỷ như Tiểu Cận, nàng muốn nổ súng bắn chết một mục tiêu đang vận động mà cơ hội chỉ trong chớp mắt, cái chớp mắt kia là 0.06 giât.
Bẩm sinh ngươi có sẽ theo suốt đời, có rèn luyện cũng không được, siêu phàm giả cũng không được.
– 0.06 giây?
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nói.
Hắn chưa bao giờ dùng số lẻ có hai số để tính toán cả.
Nguyên lai tốc độ phản ứng của Dương Tiểu Cận khủng bố như thế?
Theo lời Lục Viễn nói thì đây hẳn là thiên phú.
Khi mọi người nhận cùng một dạng huấn luyện thì đều có thể đạt được cấp độ cao nhất, tỷ như cấp đại sư.
Thế nhưng muốn vượt qua bình cảnh tiến lên cấp hoàn mỹ thì cần phải có thiên phú, đây là thứ trời cho.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc mới nhớ tới kỹ năng “chọc tức” có cấp hoàn mỹ duy nhất của mình thì không khỏi nhức trứng.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ta có thể thử tốc độ phản ứng của mình được không?
Lục Viễn cười cười:
– Chúng ta đi từng bước một, không thể đùng một cái đi quá xa.
Trước kia ngươi chưa từng được huấn luyện, hẳn nên tạo hình kỹ xảo phát lực cho mình trước.
– Được.
Nhâm Tiểu Túc không nói gì thêm.
Nếu đã tới để học thì phải học cho thật tốt, bản thân không nên kiêu ngạo, tự mãn.
Hai người đi tới sân tập luyện, Lục Viễn chỉ vào bao cát treo ngược ở giữa:
– Toàn lực đánh nó, để ta thấy trình độ của ngươi.
– Ừ.
Nhâm Tiểu Túc đi tới trước mặt bao cát.
Bỗng nhiên Lục Viễn thấy Nhâm Tiểu Túc hơi cong đầu gối, cả người phát động hết sức dùng lực, bao cát bỗng nhiên tan vỡ!
Lục Viễn sửng sốt nửa ngày, đây là bao cát chuẩn bị riêng cho siêu phàm giả đó.
Nhưng điều khiến Lục Viễn kinh ngạc không phải sức mạnh của Nhâm Tiểu Túc.
Sức mạnh của siêu phàm giả cao thấp khác nhau, sức mạnh của Nhâm Tiểu Túc không có gì kỳ lạ, chỉ có thể nói là rất mạnh mà thôi.
Tuy nhiên vẫn không thể khiến người khác kinh ngạc.
Đương nhiên, đây là Nhâm Tiểu Túc chưa sử dụng Tồi Thành đấy.
Lục Viễn kinh ngạc là vì, khi Nhâm Tiểu Túc phát lực, cơ bắp cả người như hòa thành một thể, không chút sơ hở.
Nhất là động tác mấu chốt chân sau hơi khụy.
Rất nhiều người khi ra quyền không biết cách dùng lực nơi này.
Nhâm Tiểu Túc thật sự chưa từng được huấn luyện?
Hơn nữa, Lục Viễn có thể nhìn ra Nhâm Tiểu Túc chưa ra hết lực.
Tay trái và cánh tay vẫn trong trạng thái nửa thả lỏng.
Bất kỳ lúc nào cũng có thể nâng lên ra đòn.
Khống chế sức mạnh so với ra sức khó hơn nhiều.
Đột nhiên Lục Viễn hỏi:
– Vì sao ngươi không dùng toàn lực?
– À…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
– Thói quen thôi.
Ở nơi hoang dã, nếu gặp phải dã thú, đôi khi không đoán được chúng công kích đường nào nên phải để một tay lại đề phòng.
Lục Viễn nói:
– Thử cong chân đá lại lần nữa đi.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc vừa ra đoàn, Lục Viễn vẫn không tìm thấy điểm yếu nào.
Đại khái đây là một loại thiên phú a.
Lục Viễn thở dài:
– Xem ra cuộc sống lúc trước của ngươi cũng không quá thoải mái.
Cuộc sống nhàn nhã nhẹ nhõm sao có thể luyện tập được kỹ xảo phát lực chứ.
Nhâm Tiểu Túc cười:
– Chủ yếu là do sợ chết thôi.
Lục Viễn cũng cười:
– Không cần học kỹ xảo phát lực, kỹ xảo phát lực của ngươi khá ổn rồi.
Chúng ta bắt đầu học kỹ xảo thực chiến.
– Được.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Lục Viễn đợi nửa ngày.
Hắn cảm thấy sau khi Nhâm Tiểu Túc được khen, đối phương sẽ hỏi hắn thử tốc độ phản ứng của mình.
Kết quả đợi nửa ngày Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng nói gì, đúng là nén lòng muốn được hắn chỉ bảo.
Đây không phải thiên phú, đây là phẩm chất đáng quý của một người.
Chương 318: Giúp Ta Một Chút!
– Điểm chú ý của động tác nằm ở chỗ khiến đối phương mất cân bằng.
Chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất cầm mắt cá chân đối phương, dùng nó làm điểm tựa để nắm lấy bắp chân đối phương.
Sau dùng náng kẹp lại rồi phát lực, đè ép bắp chân.
Từ đó, ngươi có thể tạo áp lực trăm cân lên xương mác và xương ống chân của đối thủ.
– Xương ống chân là phần xương cứng nhất, thông qua điểm kẹp ngươi có thể đánh gãy nó một cách đơn giản.
Lục Viễn nói xong liền gọi một huấn luyện viên chuyên môn tới đối luyện với Nhâm Tiểu Túc.
Loại kỹ xảo này phải thực chiến, bằng không sẽ không cảm nhận được chỗ trọng yếu của nó.
Huấn luyện viên nhìn Nhâm Tiểu Túc ốm tong teo không có sức lực gì thì cười nói:
– Chúng ta làm hành động là được.
Huấn luyện viên cảm thấy Nhâm Tiểu Túc là đứa trẻ của Dương thị, được người nhà nhờ vả đưa tới đây.
Bằng không sao ông chủ lại tự mình tới dạy?
Cho nên đối với loạn đệ tử này không cần khiến con nhà người ta bị thương, lỡ mà phụ huynh tìm tới cửa thì phiền phức lắm
Lục Viễn nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Dù chỉ là luyện tập nhưng ta vẫn muốn ngươi hiểu rõ những kỹ năng này.
Nếu ngươi không đủ nhanh và ổn trọng thì kỹ năng cũng chỉ là kỹ năng mà thôi.
Lúc này, Lục Viễn nói với huấn luyện viên:
– Ngươi cứ dùng toàn lực, đừng để hắn đưa ngươi vào thế khóa.
– Vâng.
Huấn luyện viên trả lời.
Sau khi hai người họ thủ thế xong, Lục Viễn bống nói bắt đầu.
Vị huấn luyện viên kia khóa trái Nhâm Tiểu Túc lại phát hiện chân của anh đã bị Nhâm Tiểu Túc khóa cứng ngắc!
Huấn luyện viên sững sờ, anh cảm giác cả người như bị nhấc lên khỏi mặt đất.
Chân cũng bị Nhâm Tiểu Túc gắt gao khóa lại.
Không chỉ thế, sau khi Nhâm Tiểu Túc khóa lại, theo bản năng hắn còn muốn ra đòn đánh vào mạn sườn huấn luyện viên, trực tiếp chặn đứng năng lực chiến đấu của đối thủ.
Một khắc này, lông tơ toàn thân huấn luyện viên dựng đứng, phảng phất như vừa gặp chuyện gì cực kỳ đáng sợ.
Lục Viễn nhanh chóng hô to:
– Ngừng ngừng ngừng!
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Huấn luyện viên còn chưa kịp phản ứng gì thì thiếu chút nữa là đi một vòng tới Quỷ môn quan.
Chỉ có Lục Viễn thấy rõ sức mạnh từ một quyền của Nhâm Tiểu Túc.
E rằng một khi đánh xuống thì huấn luyện viên sẽ bị phế mất.
Nói không chừng nội tạng còn bị vỡ dẫn tới tử vong nữa.
Huấn luyện viên nhanh chóng đứng dậy, anh lại nghe Lục Viễn thành khẩn nói với Nhâm Tiểu Túc;
– Sao vừa ra tay lại muốn lấy mạng người ta thế?
Nghe vậy, mồ hôi không ngừng chảy sau lưng huấn luyện viên.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ rồi đáp:
– Kỳ thật ta cũng không tính làm vậy, chỉ cảm thấy nếu khóa đối phương lại thì vẫn còn yếu lắm.
– Ngươi đang học cách triệt tiêu năng lực phản ứng của đối phương chứ không phải kỹ xảo chết chóc, mềm yếu là thế nào?
Sắc mặt Lục Viễn cổ quái.
– Cũng không phải….
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Gặp phải địch nhân ở nơi hoang dã chỉ có người sống ta chết thôi.
Căn bản không có tình huống thứ ba, vì thế ta cảm thấy khóa đối phương lại không đủ.
Vạn nhất trong tay đối phương có súng, bắn ta một cái thì ta chết chắc rồi.
Lục Viễn im lặng nửa ngày, từ nhỏ hắn đã sống trong hàng rào.
Văn minh hàng rào dạy hắn phải khoan dung độ lượng, ôn hòa giải quyết mâu thuẫn.
Có điều hoang dã lại dạy Nhâm Tiểu Túc một điều, nhân từ chính là yếu đuối.
Huấn luyện viên đứng bên cạnh cảm thấy bản thân không có năng lực đánh trả trước một thiếu niên gầy yếu thì có phần hổ thẹn:
– Quán chủ, ta…
– Không sao…
Lục Viễn vẫy tay cười:
– Không phải vấn đề của ngươi, để ta tới giúp hắn luyện tập.
Nếu không có gì thì ngươi đứng bên xem đi.
Đây chính là sức mạnh của siêu phàm giả.
Nói xong, Lục Viễn chủ động đối luyện với Nhâm Tiểu Túc.
Chung quy người bình thường đối mặt với Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào đồ chơi với hắn.
Căn bản không có tư cách đối luyện cùng siêu phàm giả.
Bấy giờ huấn luyện viên mới thả lỏng.
Nguyên lai thiếu niên này là siêu phàm giả, khó trách mình không phải đối thủ của hắn.
Xem ra chỉ có thể để quán chủ tự thân xuất mã.
Mười phút sau, Lục Viễn dùng sức vỗ tay xuống sàn:
– Buông tay, buông tay ra, ta nhận thua, nhận thua! Từ từ, từ từ thôi, đau quá!
Huấn luyện viên đứng một bên há hốc mồm.
Lục Viễn đứng dậy, chăm chú nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Chúng ta phải học được cách khống chế sức mạnh.
Ngươi nhớ kỹ, hiện tại ta chỉ muốn cho ngươi xem thử kỹ xảo, lý giải kỹ càng nhược điểm từ các ngón tay, không cần dùng sức đâu…
Nguyên bản Lục Viễn cảm thấy bản thân cũng là siêu phàm giả, sức mạnh cũng không chênh lệch lớn với Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả là Lục Viễn đánh giá cao bản thân, cũng đánh giá thấp Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Được rồi, đừng dùng hết sức.
– Vật đi, hôm nay học tới đây thôi…
Lục Viễn nói:
– Mỗi tối nhớ tới, có chuyện cứ gọi điện cho ta.
Tiểu Lý, ngươi đưa hắn số điện thoại.
Đợi Nhâm Tiểu Túc đi xong, Lục Viễn đỡ eo nói:
– Tới tới tới, qua đỡ ta nè.
Huấn luyện viên nhỏ giọng hỏi:
– Quán chủ, thiếu niên này là ai?
Lục Viễn tỉ mỉ suy nghĩ nửa ngày cũng không biết hình dung thân phận Nhâm Tiểu Túc thế nào.
Nhâm Tiểu Túc trên đường đi về nhà, bây giờ cũng không tính là quá trễ.
Âm thanh chơi mạt chược vang lên hai bên đường.
Mọi người trong hàng rào 88 cũng không chú ý tới chiến tranh bên ngoài, dù sao họ cũng chiến thắng.
Trên đường có công nhân vừa tan tầm.
Tuy giờ làm việc mỗi ngày trong hàng rào chỉ tới 8 giờ nhưng chẳng ai tới nhà xưởng kiểm tra cả.
Vì thế cuộc sống của rất nhiều người trong hàng rào cũng không vui vẻ như lưu dân vẫn nghỉ
Cuộc sống của những người này chỉ quanh quẩn trong hàng rào.
Đại đa số chưa từng ra ngoài.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy những người này có khác gì lưu dân cao cấp.
Mọi người phục vụ cho tập đoàn, bận rộn cả ngày.
Chỉ khác là lưu dân sống ở bên ngoài còn cư dân thì sống bên trong hàng rào thôi.
Trước kia Nhâm Tiểu Túc nghĩ, ban đêm sống trong hàng rào còn chẳng cần đóng cửa vì không có ăn trộm, mọi người sẽ tin tưởng nhau.
Có điều sau khi vào hàng rào hắn biết không phải như vậy
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc nghe được âm thanh quen thuộc truyền vào tai từ trong một hẻm nhỏ:
– Con chín!
Nhâm Tiểu Túc đi vào.
Hắn phát hiện An Ngự Tiền ngồi trong tiểu viện cùng hai bà lão và một ông lão.
Cả bốn chơi mạt chược vô cùng hăng say.
Nhâm Tiểu Túc nhìn mà ngơ ngác.
Hắn cứ tưởng An Ngự Tiền vào sòng bài bị người khác lừa hết tiền, cho nên dù kỹ năng chơi mạt chược là cấp đại sư cũng không thắng được.
Kết quả xem ra không phải như hắn nghĩ.
Nhâm Tiểu Túc ở bên cạnh quan sát một chút, hắn thấy ông lão cùng hai bà lão kia âm thầm đổi bài dưới bàn.
Còn An Ngự Tiền ngồi một bên chẳng biết gì.
Này cũng ngốc nghếch quá rồi.
Nếu Nhâm Tiểu Túc chơi mạt chược mà biết có người đổi bài, chắn hắn cầm bàn phang vào mặt đối phương mất thôi…
An Ngự Tiền thấy Nhâm Tiểu Túc đang đứng thì có chút sửng sốt.
Hắn nói với ba người kia:
– Các người chờ chút, ta có bạn tới tìm.
Nói xong, An Ngự Tiền liền đi tới chỗ Nhâm Tiểu Túc:
– Sao ngươi lại tới đây?
– Ngươi lớn giọng như thế…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Ta có cách hai con đường cũng nghe được tiếng ngươi!
Chương 319: Nhân Loại Hủy Diệt Nhân Loại
Nếu không nhờ giọng của An Ngự Tiền, Nhâm Tiểu Túc chắc chắn không tìm được nơi này.
Là âm thanh của An Ngự Tiền hấp dẫn hắn tới đây.
– Tiếng của ta lớn lắm hả?
An Ngự Tiền có chút sửng sốt.
Ngay sau đó hắn nhìn thoáng qua sắc trời:
– Ngươi đang về nhà?
– Ừ…
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng quá trong sân, trông ba người kia rất vui.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi An Ngự Tiền:
– Là họ thắng tiền của ngươi?
– Đúng thế.
An Ngự Tiền cười nói.
– Ngươi có biết họ vụng trộm đổi bài không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Lúc này, An Ngự Tiền im lặng.
Ông lôi Nhâm Tiểu Túc qua một bên, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ:
– Ngươi cố tình thua tiền cho họ?
– Ừ…
An Ngự Tiền thở dài.
Nhâm Tiểu Túc bỗng hiểu ra, khả năng cao đây là lý do khiến tinh thần An Ngự Tiền suy sụp.
Phải biết Nhâm Tiểu Túc từng hỏi cung điện về đẳng cấp toán và lý của An Ngự Tiền, kết quả cung điện bảo với hắn là cấp đại sư.
Vốn Nhâm Tiểu Túc tưởng sẽ là cấp hoàn mỹ, có điều cung điện bảo trong khoa học, không ai có cấp bậc hoàn hảo cả.
Cao nhất chỉ có đại sư mà thôi.
Việc này Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu, chung quy đối với khoa học, con người chỉ mới thăm dò được, căn bản chưa đạt tới cấp bậc hoàn mỹ.
Nhưng một bậc thầy về toán học và vật lý sao lại tới trông coi Thư viện.
Nếu bảo trong đó không có chuyện xưa thì Nhâm Tiểu Túc không tin.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Họ là ai?
– Là người nhà của hai người bạn tốt của ta.
Hai người đó cũng là học sinh của ta.
An Ngự Tiền nói:
– Trong một lần thí nghiệm, phòng thí nghiệm của chúng ta có vấn đề.
Vì sơ hở của ta mà phòng thí nghiệm bị cháy, hai người họ vừa là học sinh vừa là trợ lý của ta.
Cả hai đều tử nạn ở đó.
– Thí nghiệm gì?
Nhâm Tiểu Túc đoán:
– Là thí nghiệm vũ khí hạt nhân?
– Nếu là vậy, chỉ sợ không còn hàng rào 88 cho ngươi tới đâu.
An Ngự Tiền tức giận nói.
– À…
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc còn tưởng An Ngự Tiền làm trong lĩnh vực này:
– Vậy sau này thế nào?
– Sau đó ta bị sa thải, mất việc, bạn gái chia tay.
Ngay cả con rùa đen hai chúng ta cùng nuôi nàng cũng không để lại.
An Ngự Tiền thở dài.
– Cho nên tinh thần ngươi mới sa sút?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Bằng không thì sao? Nếu là ngươi, ngươi sẽ làm sao?
An Ngự Tiền nói.
Nhâm Tiểu Túc trầm tư một lúc:
– Ít nhất cũng giành lại con rùa đen chứ, ít nhất ngươi còn có đồ nhắm để nhậu.
An Ngự Tiền:
– ???
Chẳng phải nghe xong chuyện này ngươi phải thương cảm chứ, sao bỗng nhiên lại nói về con rùa đen?
Ông không biết, đối với lưu dân như Nhâm Tiểu Túc mà nói, dù là người thân qua đời cũng phải sống như thường, đâu có ai rảnh mà đa sầu đa cảm?
Nhâm Tiểu Túc từng gặp nhiều người trên thị trấn.
Trong nhà dù có người mất thì hôm sau mọi người vẫn phải tới nhà xưởng làm như thường.
Nhâm Tiểu Túc đi dọc theo phố dài, dưới ánh đèn mờ nhạt, thân ảnh An Ngự Tiền cực kỳ tiêu điều.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Vậy ngươi cố ý cho tiền họ là để cuộc sống của họ khá hơn?
– Ừ…
An Ngự Tiền gật đầu:
– Ta thì không sao, thế nào cũng sống được.
Có điều họ thì khác, không có con cái không ai chăm sóc.
– Được nha…
Nhâm Tiểu Túc cảm thán:
– Ngươi vẫn rất có nghĩa khí.
– Chung quy con của họ cũng vì ta mà chết.
An Ngự Tiền nói.
– Ừ, sáng mai gặp!
Nhâm Tiểu Túc phất tay tạm biệt An Ngự Tiền.
Đối với sự bi thương của An Ngự Tiền, Nhâm Tiểu Túc không cách nào đồng cảm, có điều hắn vẫn tôn trọng ông.
Bỗng nhiên An Ngự Tiền hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Vì sao ngươi muốn học?
Nhâm Tiểu Túc đứng trong đêm tối, quay đầu lại:
– Ta từng trả lời vấn đề này rồi mà.
– Nhưng ngươi biết tận cùng của khoa học là gì không?
An Ngự Tiền hỏi.
– Không biết.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu.
– Không có cuối cùng…
An Ngự Tiền nói:
– Đây mới là điều khiến người ta tuyệt vọng.
– Có gì mà tuyệt vọng?
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu.
Lúc này, An Ngự Tiền trả lời Nhâm Tiểu Túc nhưng cũng là tự nói với bản thân:
– Trên trái đất từng có một loài sinh vật sống qua một tỷ sáu trăm năm mươi triệu năm.
Con người chúng ta chỉ mới tồn tại chừng 3 triệu năm.
Nếu bỏ qua tai biến và đột biến, con người chưa từng chứng kiến qua thiên tai tận thế thật sự… Có thể hủy diệt con người, chỉ có con người thôi.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc không khỏi mờ mịt.
Hắn không biết vì sao An Ngự Tiền lại nói hắn biết điều này, cũng chẳng hiểu An Ngự Tiền bị động kinh hay gì.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Vậy ngươi cảm thấy nhân loại dùng cái gì để hủy diệt chính mình?
– Khoa học.
Hai chữ này vang lên giữa đêm có phần quỷ dị, tựa như một còn đường dài dẫn tới nơi cuối cùng của sự sống.
– Bệnh thần kinh.
Nhâm Tiểu Túc vẫy tay quay về nhà.
…
Về tới nhà, Nhâm Tiểu Túc thấy mọi người đang đợi mình trong sân.
Hắn nhìn biểu tình mọi người rồi hỏi:
– Sao ta cảm thấy như có chuyện gì không tốt sắp xảy ra vậy?
Nhan Lục Nguyên đi tới, đưa cho Nhâm Tiểu Túc một tấm thiệp mời.
Trên thiệp mời là chữ mạ vàng, ở một góc còn có hoa văn phức tạp cùng tua rua tinh tế kéo dài từ cạnh thiệt.
Thiệp mời được dán lại bằng sáp, trên sáp có một đồ án Thanh Dương tĩnh xảo.
Đây là biểu tượng của Dương thị.
Nhan Lục Nguyên nói:
– Lúc tối có người đưa tới, họ nói Dương thị muốn mời hai chúng ta tới trang viên làm khách.
Đêm hôm đó sẽ có rất nhiều khách mời, cũng nhắc chúng ta tốt nhất phải ăn mặc trang trọng một chút.
Nhâm Tiểu Túc mở thiệp mời ra, lời mời trong thiệp được ghi rất khách khí.
Có điều ai cũng biết Dương thị đột nhiên mời hai tiểu tử lưu dân tới chắc chắn không chỉ để gặp mặt đơn giản.
– Chúng ta có đi không?
Nhan Lục Nguyên thấp giọng hỏi:
– Ta cảm thấy Dương thị không có ý tốt.
– Hồng Môn Yến?
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở:
– Không lẽ sẽ có hơn 300 chiến sĩ cầm rìu lao ra?
– Không tới mức đó….
Nhan Lục Nguyên thấy bộ dáng Nhâm Tiểu Túc như thế cũng nhẹ nhõm hơn.
Hắn cười:
– Bất quá việc này không đơn giản.
– Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều.
Nhâm Tiểu Túc xoa đầu Nhan Lục Nguyên:
– Sáng mai ta dẫn ngươi đi mua quần áo mới.
Chúng ta cùng xem thử thịnh yến của tập đoàn là thế nào.
– Ừ.
Nhan Lục Nguyên nhu thuận đáp.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ở trường có chuyện gì không vui không?
– Không có, rất tốt.
Nhan Lục Nguyên tủm tỉm cười.
– Lúc ngươi nói dối đều cười như thế…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Bạn học lại tẩy chay ngươi và Đại Long à?
– Không có không có, ngươi mau đi nghỉ đi.
Vết thương của ngươi còn chưa khỏi hẳn đâu.
Nhan Lục Nguyên đẩy Nhâm Tiểu Túc vào phòng.
Vương Phú Quý đi tới nói:
– Hôm nay ta ra ngoài đổi tiền, vì không gây chú ý…
– Gần nửa đêm mà nói mấy chuyện này là gì.
Tiểu Túc mới đi về còn mệt, ngươi để hắn nghỉ ngơi đi..
Tiểu Ngọc Tỷ đứng sau lải nhải:
– Tiểu Túc, ngươi ăn cơm chưa? Trong nhà còn rau, để ta hâm nóng lại cho ngươi rồi xào thêm trứng gà cà chua nhé.
Trong nồi cũng còn canh gà hầm…
Nhâm Tiểu Túc cười cười, đây là cảm giác của gia đình.
Chương 320: Khoảng Cách
Đợi Nhâm Tiểu Túc đi ngủ, bỗng nhiên Tiểu Ngọc Tỷ kéo Nhan Lục Nguyên lại hỏi:
– Vì sao ngươi không nói chuyện trong trường cho anh ngươi?
– Tiểu Ngọc Tỷ, nhỏ giọng thôi…
Nhan Lục Nguyên nói, hắn lôi Tiểu Ngọc Tỷ ra ngoài:
– Không nói được.
– Có gì mà không nói được, để anh ngươi đi giáo huấn lũ ranh con kia một trận.
Mắc mớ gì đặt biệt danh cho người và Đại Long, lại còn lục đồ của các ngươi nữa.
Tiểu Ngọc Tỷ tức giận nói.
Nhan Lục Nguyên nhỏ giọng đáp:
– Muốn giáo huấn thì ta tự giáo huấn cũng được.
Thế nhưng ca ta vì Tiểu Cận tỷ tỷ đã vất vả lắm rồi, sao ta có thể tạo thêm phiền phức cho hắn.
Khi Nhan Lục Nguyên đi học, vì thói quen sinh hoạt hắn khác mọi người nên rất nhanh bạn học đã nhận ra hắn là lưu dân.
Dương Tiểu Cận an bài cho Nhan Lục Nguyên vào trường học tốt nhất hàng rào 88.
Học sinh nơi này vốn không phải người bình thường, đều là con cháu thế gia nên tin tức rất linh thông.
Họ đã sớm biết trong trường có lưu dân nhập học.
Vừa mới bắt đầu, đám học sinh kia trực tiếp gọi Nhan Lục Nguyên là lưu dân.
Về sau truyền ra những lớp khác, có người còn kêu Nhan Lục Nguyên và Vương Đại Long là lưu mang, họ bảo dù sao cũng chỉ khác có một chữ mà thôi.
Lão sư cũng sắp xếp chỗ ngồi cho Nhan Lục Nguyên và Vương Đại Long ở cuối lớp, xung quanh họ không ai ngồi.
Có điều từ đầu tới cuối Nhan Lục Nguyên cũng không chống trả.
Vì với Nhan Lục Nguyên mà nói, Nhâm Tiểu Túc đã làm quá nhiều thứ vì hắn.
Hắn trả giả một tí cho Nhâm Tiểu Túc cũng không tính là gì.
Sáng sớm, Nhâm Tiểu Túc liền dẫn Nhan Lục Nguyên đi mua quần áo.
Người ta mời họ đi ăn tiệc, lại còn cẩn thận nhắc nhở nên ăn mặc trang trọng một chút nữa.
Nhâm Tiểu Túc cũng không phải người sĩ diện hảo.
Vì thế Vương Phú Quý đứa tiền mới đổi cho Nhâm Tiểu Túc.
Tuy Vương Phú Quý không biết Nhâm Tiểu Túc lấy vàng ở đâu ra nhưng lão Vương hiểu rõ, Nhâm Tiểu Túc còn nhiều vàng lắm, nhiều tới mức lão không tưởng tượng nổi.
Tiểu Ngọc Tỷ dặn đi dặn lại, kêu Nhan Lục Nguyên không cần tiếc tiền, phải ăn mặc cho thật để.
Nhưng khi tới tiệm quần áo nổi tiếng nhất trong hàng rào thì Nhâm Tiểu Túc mới phát hiện trong tiệm không có lễ phục trong truyền thuyết.
– Ông chủ…
Nhâm Tiểu Túc kêu chủ tiệm:
– Có trang phục đi tiệc không? Để hai ta xem thử.
Một ông lão đi ra, trên cổ ông treo một sợi thước dây, trên tay vắt hai bộ đồ:
– Ngài muốn xem lễ phục?
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Ta muốn xem có bộ nào hợp với hai chúng ta không?
Ông lão tỉ mỉ đánh giá Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên rồi nói:
– Không được, không thể bán cho các người.
– Khoan đã…
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc:
– Có tiền vì sao không bán?
– Không phải vì tiền…
Ông chủ kiên nhẫn giải thích:
– Quy định của hàng rào về lễ phục là, phải có thân phục công chức mới được mua.
Hơn nữa lễ phục của chúng ta là đặt may.
Không biết đêm nay hai vị phải dự lễ gì, thời gian may lễ phục là 20 ngày.
Dù hiện tại ngài đặt cũng không kịp lấy.
Ông chủ nói chuyện rất khách khí, âm thanh không có ngữ khí cao cao tại thượng.
Những điều ông nói khiến Nhâm Tiểu Túc thật sự bất đắc dĩ.
Nguyên bản hắn tưởng Dương thị mời hắn và Nhan Lục Nguyên là để biểu thị tài lực, ý nói hắn là lưu dân nên không có tiền mua lễ phục.
Có điều tới bây giờ Nhâm Tiểu Túc mới ý thức được, Dương thị là muốn thể hiện sự vượt trội về địa vị.
Nhâm Tiểu Túc dẫn Nhan Lục Nguyên rời khỏi cửa hàng.
Hắn lên tàu điện đi tới trang viên Dương thị xem ở đó như thế nào.
Kết quả hắn đứng hồi lâu cũng không tìm được chuyến xe nào đi tới trang viên Dương thị cả.
Nhâm Tiểu Túc hỏi người đi đường:
– Xin chào, cho hỏi làm cách nào để tới được trang viên Thanh Dương?
Người đi đường kinh ngạc:
– Trang viên Thanh Dương? Các người tới đó làm gì?
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
– Đêm nay chúng ta được Dương thị mời tới dự tiệc tối.
– Ha ha…
Người đi đường cười dài:
– Ngươi đang chọc cười ta hả.
Muốn tham gia tiệc tối ở đó phải tự lái xe đi, ai ngồi xe điện bao giờ.
Người ta đâu phải người lao động mỗi ngày phải chen chúc trên xe điện như chúng ta!
Lúc này Nhâm Tiểu Túc đã hiểu, thì ra không có xe điện nào đi được tới đó cả.
Muốn tới phải ngồi tài điện tới trạm gần nhất rồi đi bộ thêm 10 km nữa.
Lễ phục và xe đi đã nói rõ khoảng cách giữa tập đoàn và lưu dân.
Quy tắc trong hàng rào và khoảng cách giai cấp giữa con người cứ như một vực thẳm, dù có tiền cũng không lấp đầy được.
Trong mắt tập đoàn, tiền tài chẳng khác nào cát trong sa mạc, quyền lực mới là thành lũy bảo vệ tiền tài.
– Ca…
Nhan Lục Nguyên sa sút nói:
– Họ cố ý.
– Ừ.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
E rằng đối phương đã sớm biết họ sẽ không mau được lễ phục.
Tập đoàn dùng đầu óc chơi hắn, họ quang minh chính đại cầm dao cấm vào người người.
Nhan Lục Nguyên tưởng là có Dương Tiểu Cận thì hàng rào sẽ dần tiếp nhận họ.
Vì thế Nhan Lục Nguyên mới tình nguyện để bản thân chịu uất ức, nghĩ rằng qua một thời gian ngắn là tốt rồi.
Có điều Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, chỉ sợ không dễ như vậy.
Nhan Lục Nguyên thấp giọng hỏi:
– Hay là chúng ta không đi nữa?
Nhâm Tiểu Túc cười đáp:
– Đi, vì sao không đi.
Trước khi rời khỏi hàng rào, ta phải tới xem thử thịnh yến của tập đoàn thế nào.
Giữa trưa họ mới về tới nhà.
Kết quả vừa về lại thấy La Lam đang ngồi trong sân ăn uống thả cửa.
La Lam thấy hai anh em thì vui vẻ hỏi:
– Không phải tối nay các người ra ngoài ăn tối à.
Sao về nhanh vậy?
Nhâm Tiểu Túc không khỏi buồn cười.
Rõ ràng là tiệc tối trang trọng, qua miệng La Lam thế nào lại trở nên rẻ tiền như thế rồi.
Nhâm Tiểu Túc không chút xấu hổ nói:
– Sáng nay chúng ta đi mua lễ phục.
Kết quả tới tiệm mới biết muốn mua lễ phục phải có giấy chứng nhận công chức trong hàng rào mới được.
Hơn nữa tàu điện không có trạm tới nơi đó.
La Lam nghe vậy liền nhíu mày:
– Họ không mời các người từ trước hoặc phái xe tới đón các người à?
– Không có..
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu.
– Đám vương bát đản này đang cố tình chơi ngươi đó…
La Lam đập bàn đứng lên:
– Thật không thể tưởng tượng nổi mà.
Lát nữa ta đi với các người, ta mặc đồ tùy tiện, ngồi tàu điện đi đường! Để ta xem tên khốn nào dám nói sau lưng ta! Ta cũng nhận được thiệp mời, có điều ta vốn không định đi
Nói xong, La Lam móc một tấm thiệp mời từ trong lòng ngực ra.
Tấm thiệp giống y đúc của Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc cười nhìn La Lam:
– Không phải ngươi sĩ diện lắm hả?
– Cũng đâu thể ăn chùa uống chùa nhà các người, đúng không?
La Lam lau miệng:
– Hơn nữa chúng ta là bạn bè, bạn bè a!
– Ngươi không sợ đi với chúng ta sẽ bị khinh thường à?
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở.
– Hắc hắc…
La Lam cười to:
– Hiện tại dù ta là con tin nhưng cũng là con tin có giá trị cao nhất ở tây nam.
Họ đều biết Khánh Chẩn là ai, Dương thị giữ ta là con tin có thể hiểu.
Có điều một đám nhân vật nhỏ kia không thể làm khó ta, muốn làm khó cũng phải xem họ có năng lực đó không.
Dù ta giết người trong hàng rào họ cũng chẳng dám làm gì ta.
Hiện tại người làm chủ Khánh thị là Khánh Chẩn, Khánh Chẩn có thù tất báo! Hắn còn là em trai ta!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










