[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 12 : Anh Trai Lưu Bộ (c111-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Anh Trai Lưu Bộ
Chạy nạn mấy ngàn người bị vài trăm người cho cướp sạch không còn, đồng hồ, đồ trang sức, tiền mặt, đồ ăn, cái gì cũng không còn lại gì.Ngay cả đồ ăn cũng chỉ có vài món.
Khi ấy tai nạn tới đột ngột, đâu có ai rảnh rỗi đi lấy đồ ăn? Lai nói, những người sống trong hàng rào căn bản không có khái niệm này, vì đại đa số chưa từng chịu đói.Vì thế, dù có người mang theo thức ăn cũng chỉ là thức ăn vặt.Đương nhiên, cũng có người không bị ăn cướp.
Ví dụ như Nhâm Tiểu Túc và bán kính tầm 50m quanh hắn…Thật sự đám lưu dân không dám ở gần Nhâm Tiểu Túc quá lâu.
Họ sợ ở đó thêm vài giây Nhâm Tiểu Túc lại vừa ý thứ gì của họ.Nhâm Tiểu Túc vui vẻ đánh giá ngoại hình mới của mình và đám Vương Phú Quý.
Hắn không chú ý tới ánh mắt dò xét của đám người xung quanh…Nhất là vị nữ lão sư ở phía sau Nhâm Tiểu Túc, ánh mắt nhìn hắn cực kỳ phức tạp.Những người chạy nạn xung quanh cũng nhìn ra được dám lưu dân kia sợ Nhâm Tiểu Túc! Rất sợ!Kỳ thật trên thị trấn Nhâm Tiểu Túc cũng không hề giết người vô tội.
Thậm chí khi hắn giết người cũng đều là bị ép, thế nhưng khi đối mặt với Nhâm Tiểu Túc, lưu dân luôn cảm thấy sợ hãi theo bản năng.Trên thế giới này có một loại bản năng tự nhiên, như sợ cái ác, sợ những người giết người trong chớp mắt.Chỉ thấy sau khi đám lưu dân kia vơ vét xong thì quay về tìm Vương Nhất Hằng báo cáo kết quả công tác.
Có người thì thầm gì đó bên tai Vương Nhất Hằng.
Sau đó Vương Nhất Hằng liền nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.Thời khắc này Nhâm Tiểu Túc cảm nhận được có ai đó nhìn mình thì quay đầu lại.
Ánh mắt hắn vừa vặn đối diện với Vương Nhất Hằng.Bất quá ánh mắt Nhâm Tiểu Túc rất tự nhiên, thần sắc không chút e ngại.
Vương Nhất Hằng âm trầm không nói gì.
Qua một hồi hắn mới nói với lưu dân bên người:- Trước kia mặc kệ Nhâm Tiểu Túc thế nào.
Nếu hắn một tấc lại lấn một tấc chúng ta thu thập hắn cũng không muộn.Nhâm Tiểu Túc thấy ánh mắt của Vương Nhất Hằng thì cười lạnh.
Tên Vương Nhất Hằng này cũng là kẻ bắt nạt người yếu, sợ hãi người mạnh.
Tuy hắn và gã không quen nhưng từng nghe người trong thị trấn nhắc tới.Vương Phú Quý nhỏ giọng nói:- Tên Vương Nhất Hằng này có mẹ nuôi ở trong hàng rào.
Chính vì người mẹ nuôi này hắn tới có thể là quản lý nhà xưởng.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc gật đầu:- Không cần để ý tới gã.Vì Vương Nhất Hằng cướp bóc dẫn tới quá trình chạy nạn của đội ngũ bị đình trệ.
Lúc này mọi người cảm thấy mệt mỏi vô cùng, dứt khoát ngồi xuống đất nghỉ ngơi.
Chỉ một lát sau trên mặt đất đầy người ngồi.Một ngày này thật sự quá mệt mỏi, vì thế bất tri bất giác mọi người đã ngủ mất.Nhâm Tiểu Túc nói:- Các ngươi nghỉ ngơi đi.
Ta canh ca đầu, nửa đêm là Nhan Lục Nguyên và lão Vương.Hắn và Nhan Lục Nguyên phải có một người thức.
Vì trong đội ngũ chỉ có hắn và Nhan Lục Nguyên có súng, một trong hai khẩu súng phải luôn ở tình trạng sử dụng được.Đội ngũ có Vương Phú Quý, Tiểu Ngọc Tỷ và Vương Đại Long đều không có tính uy hiếp.
Đầu tiên là vì Nhâm Tiểu Túc không để lộ vàng trong cung điện.
Tiếp theo, không có Nhâm Tiểu Túc, không ai trong số họ có thể đi tới hàng rào 109.Năm người họ là một đoàn thể trong nạn dân.
Không ai có thể dung nhập vào, Nhâm Tiểu Túc sẽ không tin tưởng bất kỳ người nào.Nhan Lục Nguyên nói:- Nếu không ca ngủ trước đi, ta canh ca đầu cho.
Hôm nay ngươi mệt rồi.- Không được.Nhâm Tiểu Túc cau mày:- Kêu ngươi ngủ thì ngủ đi, đừng lãng phí thời gian.- A.Nhan Lục Nguyên nhu thuận gật đầu.Vương Phú Quý nhìn Nhan Lục Nguyên nhu thuận với Nhâm Tiểu Túc như thế thì không khỏi thở dài.
Có ai người đứa nhỏ ngoan ngoãn nghe lời này vừa nổ súng giết mấy tên bắt cóc vài hôm trước? Đây đúng là ai tên tiểu yêu quái mà.Đợi mọi người ngủ hết.
Nhâm Tiểu Túc một mình suy nghĩ tương lai sẽ làm gì.
Nếu có thể vào trong hàng rào 109 là tốt nhất.
Vàng trong tay hắn và dược phẩm của lão Vương đủ để họ sinh sống.
Còn không vào được cũng chỉ có thể sống ở thị trấn ngoài hàng rào thôi.Hẳn động đất cũng ảnh hưởng tới hàng rào 109.
Bất quá chỉ không tệ hàng rào 113, cứ thế sụp đổ luôn.Vào lúc này, một nam nhân trung nhiên bỗng nhiên đứng dậy đi về phía Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn đối phương:- Không được tới gần, bằng không ngươi sẽ chết.Nam nhân trung niên có chút xấu hổ:- Ta là người phụ trách phòng hậu cần của hàng rào 113, ta tên Lưu hải.Nghe tới đây Nhâm Tiểu Túc không khỏi sửng sốt.
Hắn nhớ Lạc Hinh Vũ từng nói, anh trai Lưu Bộ là người phụ trách phòng hậu cần.
Không phải là vị trước mắt này chứ?Nghĩ tới Lưu Bộ, Nhâm Tiểu Túc liền không vui.
Hắn không máu lạnh tới mức thằng tay giết Lưu Bộ, thế mà Lưu Bộ lại bán đứng hắn.Lưu Bộ đã thế, anh trai hắn có thể tốt hơn à?Chỉ thấy Lưu Hải nói với Nhâm Tiểu Túc:- Là thế này, ta có thể gia nhập đội ngũ của các người không? Đợi tới hàng rào 109, ta sẽ an bài nơi ở trong hàng rào cho các người.
Các người muốn tiền ta cũng có, chỉ là đều ở trong ngân hàng Khánh thị rồi!Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nhìn Lưu Hải, lại là một tai họa:- Những lời ngươi nói chưa chắc sẽ làm được.
Nếu ngươi có năng lực lớn như thế sẽ không chỉ là một người phụ trách, cút sang một bên.Nhất thời Lưu Hải giận tới tím xanh mặt mày, sửng sốt nửa buổi chẳng nói nên lời.Bên cạnh cũng có vài người bừng tỉnh.
Bất quá họ không phát ra tiếng động mà lặng lẽ nghe Lưu Hải và Nhâm Tiểu Túc nói chuyện.Kỳ thật rất nhiều người có suy nghĩ giống như Lưu Hải.
Rõ ràng đám Vương Nhất Hằng không dám đụng tới Nhâm Tiểu Túc.
So với đám Vương Nhất Hằng thì Nhâm Tiểu Túc thân thiện hơn.
Không bằng trên đường nhờ Nhâm Tiểu Túc chiếu cố mình?Họ thấy Nhâm Tiểu Túc dẫn theo nữ nhân, trẻ em và ông lão đều cho rằng Nhâm Tiểu Túc là người tốt.
Họ lại không biết Vương Phú Quý và Tiểu Ngọc Tỷ từng phải trả giá thế nào cho Nhâm Tiểu Túc.Đám học sinh mặc đồng phục nằm vật xuống đất, cũng chẳng để ý đất bùn bẩn thế nào.
Mọi người thật sự mệt tới không chịu được.Chỉ có nữ lão sư kia còn mạnh mẽ chống đỡ.
Khi thấy có người tới tìm Nhâm Tiểu Túc thì hai mắt sáng lên.
Kết quả không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại gọn gàng linh hoạt cắt đứt ý nghĩ trong đầu người khác như vậy.Nữ lão sư có chút thất vọng nhưng đâu còn biện pháp khác.
Nàng cũng dần thếp đi, hôm nay dẫn học sinh trốn đi một đường, nữ lão sư gần như đã kiệt sức.Nửa đêm, Nhan Lục Nguyên tỉnh lại:- Ca, ngươi ngủ một lát đi.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Hắn nhìn Tiểu Ngọc Tỷ và đám Vương Phú Quý ngủ say, suy nghĩ một chút rồi thở dài:- Hôm nay cứ để họ ngủ thẳng giấc, hai ta gác đêm là được..
Chương 112: Rau Dại
Sáng sớm ngày thứ hai, Nhâm Tiểu Túc thức thật sớm.
Không biết thế nào nhưng từ khi trở thành siêu phàm giả, tinh lực của hắn ngày càng tốt.
Trong người cứ như có một ngọn lửa không tên bùng cháy vậy.Đêm qua hắn chỉ ngủ có bốn giờ.
Có điều tỉnh dậy đã cảm thấy bản thân tràn đầy năng lượng.Vương Phú Quý lấy đồ ăn ra chia cho mọi người.
Hiện tại bọn họ có gì đều lấy ra cho mọi người ăn, tuyệt không giấu diếm.Cả ngàn nạn dân xung quanh thấy đám Nhâm Tiểu Túc ăn thì không khỏi nhao nhao nuốt nước bọt.Có điều họ chỉ có thể nhìn ngóng chứ không dám tới đòi Nhâm Tiểu Túc đồ ăn.Mọi người cũng chẳng phải đồ ngốc.
Họ biết sẽ không ai chịu chia đồ ăn cho người khác, thay vì tới chịu nhục chi bằng ngậm miệng lại.Phía bên Vương Nhất Hằng vơ vét không ít đồ ăn, có điều vấn đề là người chạy nạn cũng chẳng mang theo bao nhiêu.
Mà đi theo Vương Nhất Hằng hơn chừng 600 người.Cuối cùng cũng chỉ có Vương Nhất Hằng và mười mấy thân tín của hắn là có đồ ăn.
Còn lại đều đói rã ruột.- Chúng ta tiếp tục đi về phía trước.Vương Nhất Hằng trầm mặt nói:- Các huynh đệ chưa ăn đừng quá sốt ruột.
Ta tin đi về phía trước sẽ kiếm được đồ ăn.
Từ hôm nay trở đi, ta ăn rau dại, vỏ cây với mọi người!Lưu dân không được ăn thầm chửi trong lòng.
Đúng vậy a, ngươi ăn no rồi nói sau này ăn rau dại với họ à? Sao không làm thế sớm hơn?Dù nghĩ vậy họ cũng không dám nói ra miệng.Kỳ thật lưu dân cũng không quá đoàn kết.
Giống như Nhâm Tiểu Túc nói, đây chỉ là một đám ô hợp.Vương Nhất Hằng dẫn theo đám lưu dân đi về phía trước.
họ khẽ động, ngàn người sau lưng cũng di chuyển theo.Nhâm Tiểu Túc có phần buồn bực.
Đổi lại là hắn bị đoạt, đánh chết Nhâm Tiểu Túc cũng không đi the Vương Nhất Hằng như đám người kia.
Đám người này lại khác, bị cướp rồi vẫn đi theo đám lưu dân.- Đi thôi.Nhâm Tiểu Túc nói với đoàn người:- Hàng rào 109 còn rất xa, chúng ta không thể tới trễ.- Ừ.Tiểu Ngọc Tỷ gật đầu, đại bộ phận lưu dân đều kiên cường hơn người trong hàng rào, cực khổ họ đã sớm trải qua rồi.Lúc này đám học sinh phía sau Nhâm Tiểu Túc cũng đứng lên.
Nữ lão sư vừa đứng dậy bỗng kêu đau một tiếng rồi ngã xuống.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn đám nữ sinh muốn đỡ nữ lão sư lên.
Kết quả nữ lão sư đã tự mình đứng lên, nói với học sinh:- Ta không sao, các ngươi không cần lo cho ta.
Chúng ta không thể tụt lại phía sau.Có học sinh thấp giọng nói:- Khương Vô lão sư, ta rất đói.Cả ngày qua tới giờ họ chưa ăn gì cả.
Hơn nữa còn lặn lội đường xa, làm sao mà không đói bụng được cơ chứ.
Thậm chí có vài đệ tử đã bắt đầu choáng váng.Người được gọi là Khương Vô lão sư kia khó xử.
Nàng an ủi:- Không chừng đi về phía trước sẽ có đồ ăn.
Hàng rào 109 hẳn cũng sai người chi viện.
Nếu không được lão sư sẽ hái rau dại cho các ngươi ăn.- Lão sư, rau dại có bộ dáng gì?Một nữ sinh hiếu kỳ hỏi.Nhâm Tiểu Túc nhìn nữ sinh kia, thấy trên cổ tay đối phương có đeo một vòng tay.
Nếu hôm qua họ không ở gần Nhâm Tiểu Túc, e rằng cái vòng vàng kia đã bị cướp đi.Đám nhóc này sống trong sự bảo bọc của tập đoàn.
Họ không hề biết bên ngoài hàng rào là tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế nào, càng chẳng biết rau dại là thứ gì.Khương Vô cũng bị hỏi đến không biết trả lời làm sao.
Nàng chỉ nghe người bên cạnh nói ăn rau dại, chính nàng cũng không biết rau dại hình thù thế nào.
Trong hàng rào nàng chưa từng thấy quá.Bất quá Khương Vô không ngốc.
Nàng lén chỉ vào đám Nhâm Tiểu Túc, thấp giọng nói với học sinh của mình:- Các ngươi thấy được đám người trước mặt chúng ta không? Họ tương đối lợi hại, đợi lát nữa họ hái cái gì chúng ta liền hái cái đó ăn.Lúc này Nhâm Tiểu Túc cũng chưa ý thức được Khương Vô sau lưng đã xem mình là người lợi hại nhất trong đám nạn dân.Có đệ tử nói:- Bằng không chúng ta nhờ hắn giúp đỡ đi?Khương Vô lắc đầu:- Bây giờ hàng rào không còn, các ngươi phải hiểu không phải ai cũng theo lẽ thường giúp chúng ta.
Chúng ta phải tự cứu lấy mình.Mọi người tiếp tục lên đường.
Tinh thần Tiểu Ngọc Tỷ, Vương Phú Quý, Nhan Lục Nguyên tốt hơn những người khác một ít.
Tiểu Ngọc Tỷ quay đầu nhìn đám Khương Vô rồi nhỏ giọng cười nói với Nhâm Tiểu Túc:- Đám đệ tử trong hàng rào kia không ít nữ hài xinh đẹp, bộ dáng hay độ tuổi cũng phù hợp với ngươi.
Thấy sao, vừa ý người nào tỷ giúp ngươi đi hỏi.
Lúc này chỉ cần có cơm ăn người ta liền đi theo ngươi.Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười:- Tiểu Ngọc Tỷ, ngươi đừng nghĩ tới mấy chuyện này nữa.
Bây giờ đi tới hàng rào 109 mới là chính sự.- Được được được.Tiểu Ngọc Tỷ mỉm cười:- Bất quá nếu thay đổi suy nghĩ, ngươi có thể nói ta bất kỳ lúc nào.
Mai mốt tỷ sẽ giúp các ngươi sớm sinh em bé.Bấy giờ, khi thấy một nhánh cây bên lề đường, hai mắt sáng trưng.
Hắn đi tới ven đường nhổ tận gốc nhánh cây đó.Khương Vô thấy thế thì thầm nói với đám học sinh:- Đi, tìm loài cây giống y đúc cái hắn vừa nhổ!Đám học sinh đã sớm đói, họ lập tức chia ra tìm ven đường.Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới nói với Vương Phú Quý:- Ngàn vạn lần không được ăn thứ này.
Năm trước ta ăn thử một lần, kết quả đau bụng hết ba hôm.Đám người Khương Vô nghe thấy thế thì lập tức quăng nhánh cây mình vừa nhổ đi.Nhâm Tiểu Túc phát hiện đám học sinh học theo hắn, suy nghĩ một lúc hắn bỗng nói với Vương Phú Quý:- Thứ bên chân ngươi được gọi là gối đầu thảo, là một loại cây cải có thể ăn.
Vì ăn sống và liên quan đến vấn đề vệ sinh nên sẽ có chút khó ăn.
Có điều so với mạng mình thì chút đau khổ này tính là gì.Vương Phú Quý buồn bực, ngươi nói cho ta biết làm gì.
Nhà hắn thường dùng loại này gói sủi cảo, làm sao không biết mấy thứ thường thức đơn giản này được.Thế nhưng lời này không phải Nhâm Tiểu Túc nói cho Vương Phú Quý nghe.
Khương Vô nhìn Nhâm Tiểu Túc, vì nàng một mực quan sát Nhâm Tiểu Túc nên hiểu rõ vì cái gì Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên nói thế.Đây là nói cho nàng nghe.Khương Vô nhìn Nhâm Tiểu Túc rồi quay đầu nói với học sinh:- Mọi người đi hái gối đầu thảo đi.Đợi nàng nói xong, quay lại nhìn đã thấy Nhâm Tiểu Túc dẫn đội rời đi.Nhan Lục Nguyên ở bên cạnh Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Ca, có phải ngươi vừa ý lão sư kia không? Trông rất được nha.Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:- Ta chỉ hy vọng họ có thể sống lâu hơn chút, chỉ vậy thôi.Khương Vô dẫn theo một đám học sau trốn ra chắc chắn ăn không ít đau khổ.
Đầu năm nay, mạng mình lo chưa nổi còn quản sống chết của ai?Nhâm Tiểu Túc cũng ích kỷ, có điều việc này không ảnh hưởng tới chuyện hắn có phần bội phục Khương Vô..
Chương 113: Tâm Lý Cân Đối
Đội ngũ mấy ngàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Đại đa số mọi người đói đến bụng dán vào lưng.
Nhất là trong mùa đông giá rét này, không có cơm ăn sẽ càng thấy thời tiết rét lạnh vô cùng.Rau dại trong mùa đông cũng có hút ỉu xìu.
Ngay cả thứ có sinh mệnh cường ngạnh như rau dại cũng không ngừng héo rũ.Đám dân chạy nạn vừa đi vừa vơ vét đồ ăn ven đường, thực vật, vỏ cây, rễ cây… có đủ.Ban đầu đám người trong hàng rào còn e dè, có điều khi bụng đói rồi thì tôn nghiêm mặt mũi gì đó cũng vứt hết cho chó ăn.Ngược lại, đám Nhâm Tiểu Túc không có một chút áp lực tâm lý nào cả.
Dù sao bình thường họ cũng ăn những thứ này mà.Ăn rau dại sống rất đau khổ.
Sau khi ăn xong cả miệng đầy mùi đắng chát.
Không ít người ăn không được phải nhả ra, căn bản ăn không nổi những loại thức ăn này.Về sau có không ít người xui xẻo, chẳng biết ăn phải thứ gì lại sùi bọt mép nằm vật ra giữa đường.Không ai quản những người này cả, họ chỉ hờ hững đi qua rồi tiếp tục tiến về phía trước như mấy cái xác không hồn.Chỉ có Nhâm Tiểu Túc khi đi qua thoáng ngừng lại.
Hắn nhìn những người này rồi nói với Nhan Lục Nguyên:- Đây là bệnh trạng khi ăn trắng đầu ông, cũng là rau cần dại mà chúng ta thường nói thới.
Thứ đồ chơi này trông rất giống rau cần, một khi ăn lầm sẽ có biểu hiện buồn nôn, nôn mửa, tay chân rét run, tứ chi tê liệt.
Nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn tới tử vong.Khương Vô đi sau lưng yên lặng nhớ kỹ những lời này.
Sau đó khuyên bảo học sinh ngàn vạn lần đừng hái thứ này.
Kết quả học sinh không khỏi mờ mịt: Vậy rau cần có hình dáng thế nào?Bình thường những học sinh này sống trong hàng rào.
Tất nhiên đã có cha mẹ giúp đỡ, chuẩn bị cho ăn ngon mặt tốt, nào cần để ý rau cần có hình dạng gì?Mấy ngàn nạn dân đi qua như nạn châu chấu vậy.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc chợt thấy một cỗ xe việt dã phía trước, đây không phải xe mà La Lam dùng à? Sao lại lẻ loi trơ trọi ở chỗ này?Mọi người đi tới mới phát hiện xe việt dã đã hư, không cách nào sửa chữa nữa.Đường đi nơi hoang dã gồ ghề, tuy xe việt dã lợi hại cũng không chịu nỗi sự hành hạ thế này.E rằng chính La Lam cũng không ngờ bản thân mình lại đụng phải chuyện này, cuối cùng chỉ có thể bỏ xe.Một đám nạn dân điên cuồng mở xe muốn tìm kiếm thức ăn.
Có điều khiến họ thất vọng là xe việt dã cực kỳ sạch sẽ, ngay cả bao da ở chỗ ngồi cũng bị tháo ra…Không chỉ thế, còn có một ít linh kiện cần thiết cũng không còn.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy số linh kiện này hẳn dùng để sửa chữa một chiếc xe khác.
Có điều bây giờ chiếc xe này xem như triệt để bị bỏ.Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, hẳn La Lam dùng toàn lực chạy tới hàng rào 109 rồi.
Theo đạo lý, khả năng cao bây giờ La Lam đã tới đó.Hôm nay rất nhiều nạn dân thảo luận về việc họ có thể vào hàng rào không.
Có người nói, mắc gì hàng rào 109 không cho họ vào? Họ là dân cư hợp pháp trong hàng rào mà!Tuy hiện tại hàng rào phân liệt lơi hạ, cơ bản đều bị tập đoàn quản lý, có diều trên danh nghĩa vẫn là người sở hữu hàng rào vẫn được quản lý bởi một tổ chức.Cũng có người nói, khả năng họ không vào được.
Lúc trước họ ở hàng rào 113 do tập đoàn Khánh thị quản lý.
Hiện tại đi tới hàng rào 109 do Lý thị quản lý, người ta không cho ngươi vào, ngươi cũng chẳng làm gì được.Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, những nhân vật lớn như La Lam không cần cân nhắc việc có thể tiến vào hàng rào không.
Chung quy Lý thị vẫn phải chừa chút mặt mũi cho Khánh thị.Còn những người khác, khả năng không cao.Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, kết quả không bao lâu, Nhâm Tiểu Túc lại thấy được một chiếc xe vận binh đứng lẻ loi trơ trọi trên đường…Lại là một chiếc xe không xài được? Mọi người tới gần nhìn liền thấy chiếc xe này không có lốp!Chẳng lẽ lốp dự phòng cũng không có, Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ.Lúc xe tải vận binh này chở toàn là binh sĩ, cho thấy trọng lượng rất nặng.
Nếu xe cứ tiếp tục hỏng thế này, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy rất khó để La Lam có thể tới được hàng rào 109…Bất quá, mọi người nhìn mấy chiếc xe bị hư này vô cùng vui vẻ.
Lúc trước khi xe của đám La Lam chạy qua, các nạn dân đều nghĩ vì sao đều chạy nạn mà ngươi lại có xe còn chúng ta phải đi đường.Bây giờ thấy thế này trong lòng mọi người mới cân đối một ít.Vào ban đêm, mọi người nghỉ ngơi ngay bên chiếc xe vận binh kia.
Lúc này không thể gọi là cắm trại nữa, chỉ là một đám người ngủ trên mặt đất mà thôi.Dưới đất rất lạnh, nằm trên đất có thể cảm nhận được khí lạnh không ngừng thẩm thấu vào cơ thể.Rất nhiều người muốn nhóm lửa, vấn đề là họ không mang theo đồ bật lửa!Nhâm Tiểu Túc sắp xếp cho đám Nhan Lục Nguyên xong liền đi nhặt củi.
Thời tiết ngày càng lạnh, củi lửa phải đốt suốt đêm mới được, bằng không sáng thứ hai lên đường rất dễ cảm mạo phát sốt.Tuy Vương Phú Quý có thuốc trị bệnh nhưng chẳng ai muốn sinh bệnh cả.Mùa này rất dễ tìm được củi khô.
Nhâm Tiểu Túc ôm một đống củi lớn trở về thì vừa thấy Khương Viêm nằm rạp trên mặt đất nhóm lửa.Vị nữ lão sư này cho học sinh ôm thật nhiều củi trở về, sau đó muốn dùng tay xoay cho củi châm lửa.Nhâm Tiểu Túc âm thầm lắc đầu, nhìn cô gái này da dẻ non mịn sợ rằng không làm được.
Người bình thường muốn đánh lửa, sợ rằng mài đến bàn tay phồng rợp cũng chưa chắc có tác dụng.Khương Vô quỳ dưới đất quật cường tiếp tục đánh lửa.
Một nam sinh nói:- Lão sư, để ta thử được không?Khương Vô lắc đầu:- Các ngươi là học sinh, không cần phải làm cực khổ thế này, nghỉ ngơi đi.Khương Vô vô thức nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc, muốn học cách Nhâm Tiểu Túc đánh lửa rồi làm theo.Kết quả, Khương thấy Nhâm Tiểu Túc lấy ra một hộp diêm…Sao người này chuẩn bị đầy đủ thế nhỉ.
Khương Vô mím môi, rõ ràng mọi người đều là dân chạy nạn.
Sao nàng cảm thấy đoàn người Nhâm Tiểu Túc đi nhẹ nhàng hơn những người khác rất nhiều!Nhâm Tiểu Túc nhóm lửa lên.
Nơi họ dừng chân như được phủ một màu sắc ấm nóng.
Nguyên bản ánh trăng băng lạnh cũng có thêm nhiệt độ.Đương nhiên, cũng không phải một mình Nhâm Tiểu Túc nhóm được lửa.
Trên thực tế có không ít người hút thuốc mang theo diêm.
Có vài nữ nhân tìm những người hút thuốc đó xin diêm, kết quả nhận lại một đề nghị khiếm nhã.
Chỉ là vừa chạy trốn được một hai hôm, có ai lại muốn bán mình chỉ vì chút lửa đâu.Khương Vô do dự thật lâu mới đi tới chỗ của Nhâm Tiểu Túc.
Đám Tiểu Ngọc Tỷ vốn đang nói chuyện phiếm, thấy Khương Vô đi tới đều dừng lại nhìn nàng.- Có thể…Khương Vô cố gắng tìm từ ngữ châm chước nói:- Có thể cho ta châm chút lửa không.
Ta có thể dùng củi khô trao đổi với khác ngươi.- Được chứ.Tiểu Ngọc Tỷ tủm tỉm cười:- Không cần củi khô đâu, chúng ta đủ dùng rồi.- Cám ơn.Khương Vỗ có chút kích động:- Thật cảm ơn!Lúc này, Khương Vô chạy lấy một nhánh củi khô qua xin lửa.
Đám học sinh ngồi bên kia như đám chim non khóc lóc đòi ăn..
Chương 114: Tề Thiên Đại Thánh
Đợi Khương Vô nhóm lửa xong, đám học sinh đều ngồi vây quanh sưởi ấm.
Thân thể họ đã sớm lạnh cóng, ngón tay ngón chân chẳng có lấy một tí nhiệt độ nào!Đột nhiên có hai hán tử trung niên đi tới bên này.
Có điều còn chưa tới nơi, âm thanh lạnh lùng của Tiểu Ngọc Tỷ vang lên:- Không được.Hai hán tử chỉ có thể hậm hực trở về, trong lòng tự nhủ sao lại phân biệt nam nữ như thế!- Tiểu Ngọc Tỷ rất có bá khí nha!Nhan Lục Nguyên cười nói.
Hắn nhại theo Tiểu Ngọc Tỷ:- Không được!- Ngươi hiểu cái gì.Tiểu Ngọc Tỷ cười rồi lườm Nhan Lục Nguyên:- Hẳn cô gái kia gọi là Khương Vô, cô ấy là người tốt.
Đám nam nhân kia đợi phụ nữ người ta mở đầu mới dám qua xin, đúng là không có tiền đồ.
Hơn nữa Khương Vô đã nhóm lửa nửa ngày trời, không được mới qua xin chúng ta.
Những người khác thì sao, một chút nỗ lực cũng chẳng có, chỉ biết nhặt những thứ có sẵn!Tiểu Ngọc Tỷ cố ý đề cao giọng khi nói, khiến một đám nam nhân gần đó không khỏi sửng sốt.
Nói xong, Tiểu Ngọc Tỷ cười bảo Nhâm Tiểu Túc:- Có ngươi ở đây ta mới dám lớn giọng.
Ngươi cảm thấy cô gái đó thế nào?Nhâm Tiểu Túc khó hiểu hỏi?- Thế nào là sao?- Giả bộ không biết.Tiểu Ngọc Tỷ cười cười:- Tuy hơi lớn tuổi hơn ngươi, thế nhưng nữ lớn hơn ba chẳng khác nào ôm vàng.
Ngươi thích là được.- Hay nhỉ.Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười:- Mau ăn cơm đi.Lúc này, Khương Vô và đám học sinh ngồi quanh đống lửa.
Nàng mở lời an ủi:- Tối nay mọi người nghỉ ngơi thật tốt.
Ta có cây kẹp tăm, mọi người lấy chích bọng nước ở chân rồi đi ngủ đi.Cả đám học sinh im lặng không đáp.
Một nữ sinh cúi đầu nói:- Cám ơn lão sư.
Kỳ thật người không cần làm những việc này cho chúng ta đâu.
Hiện tại không còn ở trong trường học nữa.- Có gì đâu.Khương Vô ngắt lời:- Ta là lão sư của các ngươi.
Ta cần phải đưa các ngươi tới hàng rào an toàn.- Lão sư, ta nghĩ…- Ta không biết bây giờ cha mẹ đang ở đâu…Đám học sinh nói xong thì khóc.
Bi thống sau trận tai nạn kia giờ này mới bộc phát.Có người khóc, người bên cạnh cũng khóc theo.
Phảng phất như tiếng khóc có thể lây lan vậy.Người trong hàng rào chạy nạn đều hùa nhau mà khóc.
Mỗi người đều ôm một nỗi bi thương, đây mới đúng là cửa nát nhà tan.Duy chỉ có đám Nhâm Tiểu Túc ngồi trong đám người khóc lóc nỉ non là ngơ ngác nhìn…- Ca, chúng ta có cần khóc không?Nhan Lục Nguyên nhìn xung quanh yếu ớt hỏi.- Không có gì đâu, không cần khóc…Nhâm Tiểu Túc đáp.Đột nhiên, có tiếng bước chân cùng âm thanh người vang lên cách đó không xa.Chỉ nghe bên kia có người hô:- Nhìn kìa, có ánh lửa, chắc chắn có người sống!Nhâm Tiểu Túc quay lại nhìn thì thấy một người trẻ tuổi dẫn hơn mười người khác chạy tới.
Người trẻ tuổi hưng phấn hô to:- Ngươi thấy chưa, ta đã nói có thể dẫn người tụ họp với mọi người mà!Nhâm Tiểu Túc không khỏi nghi hoặc.
Đám người này cũng chạy tới từ nơi xảy ra tai nạn ư.
Sao bây giờ mới tới?Lúc này, một người trẻ tuổi thấy đám người mới tới thì hỏi:- Các người trốn ra từ trong hàng rào đúng không? Ta nhớ phía sau mình có không ít người bị côn trùng cổ quái đuổi theo.Một người đáp:- May mà có Trần Vô Địch, là hắn mở đường giúp chúng ta trốn ra.
Đúng rồi, hắn là siêu phàm giả!Người tên Trần Vô Địch vui vẻ nói:- Là chuyện ta phải là.
Tề thiên đại thánh hàng yêu trừ ma, bảo vệ dân chúng!Nhâm Tiểu Túc tự hỏi đối phương đang nói cái quái gì thế.
Sau đó hắn tập trung quan sát.
Trần Vô Địch ăn mặc có phần cổ quái.
Ở chỗ ngực áo sọc trắng xanh có viết mấy chữ… Bệnh viện tâm thần số 3 của hàng rào 113…Chẳng lẽ tên này bị bệnh tâm thần?Nhâm Tiểu Túc từng nghe qua cái danh xưng Tề thiên đại thánh này.Trong học đường từng có một cuốn sách tên là Tây Du Ký cho học sinh mượn đọc.
Hơn nữa khi quán rượu còn chưa bị cấm, Bình Thư tiên sinh từng kể rất nhiều truyện về Triệu Tử Long ở thời Tam quốc cùng Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung.Trương Cảnh Lâm từng nói, có tứ đại danh văn, là vật quý của nhân loại, trong đó còn hai bộ là Hồng Lâu Mộng và Thủy Hử Truyện.
Mà Hồng Lâu chưa được tiên sinh ở quán rượu kể qua.Trước kia có người hỏi, vì sao tiên sinh không kể về Hồng Lâu Mộng.
Tiên sinh cười nói, đó là một câu chuyện buồn.Vài năm trước Nhâm Tiểu Túc rất thích dẫn Nhan Lục Nguyên đi nghe chuyện xưa.
Có điều từ khi quán rượu đóng cửa họ cũng không có thời gian nữa, mà tiên sinh kể chuyện kia cũng chẳng biết đã đi đâu, chuyện xưa không còn ai kể nữa.Bấy giờ, có người nhỏ giọng hỏi người bên cạnh Trần Vô Địch:- Đây là bệnh nhân trốn ra từ viện tâm thần mà.
Chẳng phải là nhóm người bị tập đoán bắt lại lần trước à?Người bên cạnh Trần Vô Địch nghe vậy thì nhỏ giọng đáp:- Hẳn là vậy, hắn là siêu phàm giả có thể biến ra một cây gậy, năng lực rất mạnh.
Bất quá hắn lại bảo mình là Tề thiên đại thánh chuyển thế, ta cũng không biết là thật hay giả…Nói thật, nếu Trần Vô Địch không phải siêu phàm giả, họ sẽ nghĩ Trần Vô Địch là người mắc chứng vọng tưởng.
Có điều bây giờ lại khác, không ít người mơ mơ màng màng lại tin Trần Vô Địch là Tề thiên đại thánh…Đương nhiên cũng chỉ là bán tín bán nghi mà thôi.Nhâm Tiểu Túc hăng hái nhìn Trần Vô Địch, hiện tại hắn cảm thấy vô cùng hứng thú với siêu phàm giả.
Chỉ là ánh mắt Trần Vô Địch quét tới quét lui, khi thấy được Nhâm Tiểu Túc thì vô cùng vô mừng.- Nhường đường! Nhường đường!Trần Vô Địch gạt đám người xung quanh ra đi về phía Nhâm Tiểu Túc.Nhâm Tiểu Túc bỗng có dự cảm xấu.
Nhan Lục Nguyên nhỏ giọng hỏi:- Ca, ngươi biết hắn?- Đâu có!Nhâm Tiểu Túc buồn bực đáp.Khoảng cách giữa Nhâm Tiểu Túc và Trần Vô Địch ngày càng rút ngắn.
Khi tới trước mặt Nhâm Tiểu Túc, Trần Vô Địch mới dừng lại.
Hia mắt sáng ngời có thần nhìn Nhâm Tiểu Túc…- Sư phụ!Trần Vô Địch kinh hỉ nói.Nhâm Tiểu Túc:- ???Cái quỷ gì vậy?!Chỉ thấy Trần Vô Địch quay đầu nói với đám người đồng hành với hắn:- Ta tìm được sư phụ rồi.
Các ngươi bảo trọng, ta phải hộ tống sư phụ đi Tây Thiên lấy kinh!Tất cả mọi người:- …Vương Phú Quý đứng bên cạnh ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng nhìn biểu tình kinh ngạc của Nhâm Tiểu Túc thì chẳng hiểu sao buồn cười muốn chết.Bấy giờ, Trần Vô Địch quay đầu nhìn Vương Phú Quý:- Bát Giới, ngươi cười cái gì?Vương Phú Quý im bặt:- ???Trần Vô Địch không để ý tới Vương Phú Quý nữa, hắn nhìn Vương Đại Long:- Sa Tăng, ngươi cũng ở đây à.
Tốt quá rồi.Vương Đại Long nửa tỉnh nửa mê cảm thấy mối quan hệ cha con hắn thay đổi rồi.
Nguyên bản là phụ tử nay chuyển thành sư huynh đệ…- Cái này…Nhâm Tiểu Túc không khỏi phiền muộn.
Chẳng lẽ hắn phải đi Tây Thiên thật?!Cuộc sống đột nhiên thay đổi nhiều quá….
Chương 115: Là Ngươi
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Trần Vô Địch:- Ta phải giải thích một chút.
Ta không phải sư phụ ngươi, cũng không đi tây thiên lấy kinh.- Không đúng.Trần Vô Địch lắc đầu:- Bây giờ sư phụ đang đi hướng nào?- Tây nam?Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút:- Hàng rào 109 nằm ở hướng tây nam.Trần Vô Địch trịnh trọng nói:- Tây Thiên cũng ở hướng tây nam.
Khả năng là sư phụ vẫn chưa nhận ra a.
Thế nhưng người đang trên đường đi thỉnh kinh đó…Vậy cũng được!Lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc bị người khác đào hố:- Ta lập lại lần nữa.
Ta thật sự không phải sư phụ ngươi.
Lão Vương không phải Bát Giới, Vương Đại Long bên cạnh hắn cũng không phải Sa Tăng!Trần Vô Địch vung tay:- Việc này không quan trọng.Nhâm Tiểu Túc và Vương Phú Quý mê man.
Cái gì mà không quan trọng, rất quan trọng có được không!Nhan Lục Nguyên đứng một bên cười ngặt nghẽo.
Hắn sợ Trần Vô Địch chú ý tới mình nên trốn sau lưng Tiểu Ngọc Tỷ.
Thân thể hai người đồng loạt run run!Lúc này, có người hỏi:- Lúc các người trốn ra có gặp được cái gì không?Đám binh sĩ tụ hợp với mọi người vẫn chưa tỉnh hôn:- Cái con trùng có hình mặt người sau lưng rất đáng sợ.
Đêm qua chúng ta còn nghe sói tru, dọa cho cả đêm không dám ngủ.
Bất quá may mà có Trần Vô Địch…- Gọi ta là Tề Thiên Đại Thánh.Trần Vô Địch cải chính.- A, may mà có Tề Thiên Đại Thánh giúp đỡ chúng ta đuổi đám côn trùng kia đi.
Có vẻ đám côn trùng kia rất sợ hắn.Người vừa nói chuyện trông vô cùng mệt mỏi.
Hai ngày nay hắn lo lắng hãi hùng, hiện giờ thấy cả ngàn người một chỗ mới giúp họ có chút cảm giác an toàn.Mà lúc này đây, Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu suy nghĩ bản thân nên làm sao với Trần Vô Địch.Tên này tự xưng là Tề Thiên Đại Thánh chuyển thế, có điều đối với cách nói này, Nhâm Tiểu Túc không tin một chút nào.
Đoán chừng từ nhỏ tên này nghe nhiều chuyện xưa về Tề Thiên Đại Thánh nên huyễn tưởng bản thân trở thành anh hùng.Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng từng xem qua Tây Du Ký, phát hiện Tề Thiên Đại Thánh rất mạnh, là hình tượng anh hùng trảm yêu trừ ma được vẽ ra cho mọi người.Lúc này, đám Vương Nhất Hằng đi tới, hắn tận lực tránh Nhâm Tiểu Túc, nói với đám người kia:- Giao hết đồ quý trên người các ngươi ra đây.Trong lúc nói chuyện hắn cũng chú ý tới bên Nhâm Tiểu Túc.
Sách lượt của Vương Nhất Hằng rất đơn gải.
Trước không chọc tới Nhâm Tiểu Túc và người bên cạnh hắn.
Thế nhưng đối phương cũng không được nhúng tay vào chuyện của hắn.
Mọi người đều có súng, nước sông không phạm nước giếng!Nhưng khi khóe mắt Vương Nhất Hằng đảo mắt nhìn qua Nhâm Tiểu Túc thì không khỏi sửng sốt.
Chỉ thấy trong tay Trần Vô Địch là cây thiết bổng màu đen.
Một màn này cũng khiến Nhâm Tiểu Túc sững sờ, hai đầu thiết bổng có màu kim sắc, ở giữa là màu đen!Này chẳng phải kim cô bổng trong Tây Du Ký sao?Vương Nhất Hằng quay đầu nhìn Trần Vô Địch lại thấy Trần Vô Địch cầm thiết bổng chỉ hắn:- Là ngươi, tiểu yêu quái!Vương Nhất Hằng:- ???Ai là tiểu yêu quái! Vương Nhất Hằng cảm thấy tên này bị bệnh tâm thần nên nhận nhầm hắn thành hắc sơn lão yêu nào đó.
Tiểu yêu quái là cái quái gì!Khi Vương Nhất Hằng còn chưa kịp phản ứng, Trần Vô Địch đã nện một gậy qua, gào thét:- Không được ức hiếp dân chúng ở đây!Nhâm Tiểu Túc kéo đám Nhan Lục Nguyên lùi về sau một chút.
Hắn sợ trong lúc chiến đấu sẽ ngộ thương người xung quanh.
Phải biết súng không có thấy kim cổ bổng đánh về phía mình thì cuống quít lùi ra sau rút súng.
Một gậy cảu Trần Vô Địch vừa vặn xẹt ngang qua mũiVương Nhất Hằng, một hồi bụi đất bay lên, mặt đất rung chuyển.Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Trần Vô Địch, không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ gậy của tên này thật sự nặng 13.500 cân?! Không đúng, hẳn không nặng như vậy đâu!Phang, tiếng súng rền vang.
Họng súng của Vương Nhất Hằng tóe ra tia lửa, trong chớp mắt mọi người không khỏi sửng sốt.
Vì không biết từ khi nào Trần Vô Địch đã chặn thiết bổng trước ngực mình.
Hắn cười nói:- Kim Cô Bổng của ta có thể chặn được súng đạn!Nhan Lục Nguyên ở bên cạnh hiếu kỳ nói:- Cơ mà đạn không trúng thiết bổng của ngươi… Ngực ngươi đang chảy máu kìa.Trần Vô Địch cúi đầu nhìn, sau đó thở dài:- Cái cmn…Nói xong, gân xanh trên cổ Trần Vô Địch nẩy nẩy, viên đạn bắn vào ngực hắn bị cơ bắp ép văng ra ngoài!Kỳ thật lúc trước Nhâm Tiểu Túc đã chú ý tới.
Viên đạn kia không bắn vào da thịt Trần Vô Địch, Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được đuôi đạn màu vàng.Trong truyết thuyết, Tề thiên đại thánh mình đồng da sắt, thế nhưng da thịt tên này phải cứng rắn cỡ nào mới có thể cản được đạn?Nhâm Tiểu Túc khẳng định bản thân tuyệt đối không làm được như thế.Vương Nhất Hằng cắn răng muốn nổ súng lần nữa.
Có điều mắt hắn hoa lên, Trần Vô Địch trong tầm mắt cũng biến mất vô tung vô ảnh.Sau một khắc, kim cô bổng xuất hiện từ bên trái hắn.
Kim cô bổng nặng nề chấn động phát ra tiếng ong ong, phảng phất như bắt đầu cộng hưởng cùng không gianVương Nhất Hằng đứng bên cạnh đám lưu dân vọt khỏi chiến trường, cây kim cô bổng kia quất mạnh lên lưng hắn.Phanh một tiếng, bên hông Vương Nhất Hằng như bị vẹo đi, một gậy này trực tiếp đánh gãy xương sống gã!Trong chớp mắt Vương Nhất Hằng bay ra ngoài, hắn nằm trên mặt đất, không thể khống chế cơ thể nữa!Đông một tiếng, Trần Vô Địch chống kim cô bổng đứng thẳng, bản thân hắn đứng trên thiết bổng, uy phong lẫm lẫm.Trần Vô Địch quay đầu nói với Nhâm Tiểu Túc:- Sư phụ, ta có đẹp trai không!- Ta thật sự…Nhâm Tiểu Túc nhìn trời không nói nên lời.Lúc này nhóm lưu dân tránh xa Vương Nhất Hằng ra.
Họ sợ bản thân bị cái gã đang nằm trên đất rên rỉ kia liên lụy.
Còn nhóm dân chạy nạn từ hàng rào không khỏi vui sướng.
Họ sớm hận Vương Nhất Hằng tới tận xương tủy.
Hơn nữa mọi người đều hiểu Vương Nhất Hằng sẽ một tấc tiến một tấc.Có người nói với Trần Vô Địch:- Cám ơn ngươi!- Cám ơn ta làm gì.Trần Vô Địch không để ý phất tay:- Cám ơn sư phụ ta đi!Lúc này, nhiều người sững sờ quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:- Cám ơn!Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên, vì chỉ trong chốc lát hắn đã thu được mười mấy cảm tạ tệ!Vốn hắn còn đang buồn, không biết làm sao thu được cả ngàn cảm tạ tệ.
Ai dè hắn còn chưa kịp làm gì thì Trần Vô Địch đã tới giúp.Nhan Lục Nguyên nhìn Nhâm Tiểu Túc tính hỏi sắp tới phải làm sao.
Kết quả Nhan Lục Nguyên thấy Nhâm Tiểu Túc hai mắt nóng bỏng đi về phía Trần Vô Địch:- Miệng vết thương của con có đau không.
Sư phụ có thuốc trị ngoại thương rất tốt!Nhan Lục Nguyên:- ???Vương Phú Quý:- ???Tất cả mọi người:- ???Chẳng lẽ họ thật sự phải tới Tây Thiên thỉnh kinh?!.
Chương 116: Bảy Mươi Hai Phép Biến Hóa
Mới vừa rồi, Nhâm Tiểu Túc còn phủ nhận quan hệ thầy trò với Trần Vô Địch.
Kết quả bây giờ vừa chuyển mắt hai người họ đã diễn một màn thầy trò tình thâm?Nhan Lục Nguyên và Vương Phú Quý kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc lấy một bình sứ nhỏ ra.
Vương Phú Quý hít một hơi, Nhâm Tiểu Túc còn lấy thuốc bảo bối của hắn ra.
Lúc trước Vương Phú Quý khuyên thế nào Nhâm Tiểu Túc cũng không chịu bán lại! Còn bây giờ, Nhâm Tiểu Túc nguyện ý lấy cho Trần Vô Địch dùng miễn phí!Đây có phải là Nhâm Tiểu Túc không?Nhưng chỉ có Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, Trần Vô Địch có chứng vọng tưởng thích hàng yêu trừ ma, giúp đỡ người khác sẽ là thần khí giúp hắn kiếm được cảm tạ tệ trong tương lai!Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng tồn tại tâm tư lợi dụng Trần Vô Địch.
Bất quá hắn thấy ánh mắt chân thành của Trần Vô Địch, bỗng nhiên có chút xúc động, thở dài quay đầu nhìn về phía Vương Phú Quý.Bên này, Vương Phú Quý vẫn chưa kịp lấy lại phản ứng trong khiếp sợ thì chợt nghe Nhâm Tiểu Túc nói:- Bát Giới, lấy cho đại sư huynh chút gì đó ăn đi…Vương Phú Quý:- ???Bị điên rồi! Vương Phú Quý cảm thấy cả thế giới này điên mất rồi!Tuy nghĩ vậy, Vương Phú Quý vẫn thành thật lấy bánh ngô tới đưa cho Trần Vô Địch.- Cám ơn sư phụ!Trần Vô Địch cầm bánh ngô dồn vào miệng.
Hắn thật sự rất đói!“Điểm cảm tạ tới từ Trần Vô Địch, +1!”Cung điện sẽ không sai, đây là lời cảm tạ thật tâm.Nhâm Tiểu Túc nhìn bộ dáng ăn như hổ đói của Trần Vô Địch, trong chớp mắt hắn cảm thấy quan hệ thầy trò này cũng không tệ…Trần Vô Địch ngẩng đầu:- Sư phụ, ta đói!Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đồ đệ này không chỉ biết đánh nhau, có thể biết kiếm ăn nữa…Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:- Đồ đệ à, ngươi biết cái gì gọi là hóa duyên không?- Biết!Trần Vô Địch gật đầu.- Ta chỉ cho ngươi biết mấy người, ngươi tới tìm họ kiếm cơm đi…Nói xong, Nhâm Tiểu Túc chỉ về đám lưu dân kia.
Đó đều là tâm phúc của Vương Nhất Hằng.
Nhâm Tiểu Túc biết đám người kia dành được đồ ăn, nhất định vẫn còn đồ thừa cất giấu trong người.- Được, sư phụ!Trần Vô Địch cầm theo kim cô bổng đi kiếm đám lưu dân nọ.
Mấy người kia bị dọa cho tụt quần.
Phải biết hiện giờ Vương Nhất Hằng vẫn đang nằm dưới đất kêu rên đó!Đây gọi là hóa duyên? Có khác gì ăn cướp đâu? Vì sao bọn họ làm thì gọi là ăn cướp, còn Trần Vô Địch làm thì gọi là hóa duyên?!Họ nhìn Vương Nhất Hằng, quyết đoán lấy hết đồ ăn trong người ra.
Trần Vô Địch cầm một đống lên đi tới bên người Nhâm Tiểu Túc.
Có chocolate, có bánh quy, Trần Vô Địch tựa như trong công nói với Nhâm Tiểu Túc:- Sư phụ, cho người ăn.Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:- Đây đều là ngươi lấy được, tự giữ lại cho mình ăn đi.Nói thật, Nhâm Tiểu Túc thật sự không có ý đoạt đồ ăn của Trần Vô Địch.
Khi dễ người khác hắn không có tí áp lực tâm lý nào.
Nhưng chẳng biết vì sao, khi đối diện với Trần Vô Địch hắn lại thấy nội tâm có cảm giác tội lỗi…Có lẽ, đây là một loại thiên phú của Trần Vô Địch…Bên cạnh đó có không ít tiểu cô nương trong hàng rào ngưỡng mộ nhìn Trần Vô Địch.
Trông Trần Vô Địch cũng rất thanh tú, vừa rồi hắn ra tay trừng trị ác nhân, trừ việc hắn mặc đồng phục của bệnh viện tâm thần có chút chướng mắt ra thì rất giống một anh hùng.Nhóm tiểu cô nương len lén đánh giá Trần Vô Địch.
Các đang ở tuổi chớm nở mối tình đầu.
Trong hoàn cảnh hỗn loạn, người cho các nàng một tí cảm giác an toàn sẽ dành được rất nhiều hảo cảm của những cô gái này.Chỉ có ánh mắt Khương Vô vẫn dán lên người Nhâm Tiểu Túc.
Đột nhiên nàng cảm thấy Nhâm Tiểu Túc tuy không phải người tốt nhưng tuyệt đối không phải người xấu.Phong ba ngắn ngủi qua đi, mọi người dẫn bình tĩnh lại, họ cần phải nghỉ ngơi, ngày mai còn phải di chuyểnNhâm Tiểu Túc cảm thấy có chút kỳ quái.
Đám lưu dân đoạt không ít đồ của người trong hàng rào.
Trước kia có thể họ sợ Vương Nhất Hằng có súng nên chẳng dám phản kháng.
Bây giờ Vương Nhất Hằng đã chết, thương cũng do Vương Phú Quý thu giữ.
Theo đạo lý mà nói, bây giờ người trong hàng rào nên báo thú, dành lại đồ đạc của mình chứ.Đáng tiếc Nhâm Tiểu Túc lại không thấy người trong hàng rào và lưu dân có xung đột gì cả.Nguyên bản, đội ngũ Nhâm Tiểu Túc có năm người vây quanh đống lửa, nay bỗng nhiên trở thành sáu người.Trần Vô Địch một mực ăn không ngừng, nhìn bộ dáng cứ như hai hôm này không được ăn gì cả.Nhâm Tiểu Túc đột nhiên hỏi:- Nghe nói Tề thiên đại thánh có 72 phép thần thông, có thể biến lông tơ trên đầu thành hầu tử hầu tôn.
Nếu ngươi là Tề thiên đại thánh, ngươi có làm được chiêu này không?- Không được.Trần Vô Địch dứt khoát thừa nhận điểm yếu của mình.
Hắn nói:- Thời gian chuyển thế của ta còn ngắn nên tạm thời chưa thức tỉnh năng lực khác.- Ngươi thử qua chưa?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.- Thử rồi nhưng không được.Trần Vô Địch thành thật đáp.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc liếc nhìn, hắn phát hiện tóc sau tai phải của Trần Vô Địch ít đến đáng thương…Xem ra từng thử qua không ít lần a…Không biết vì sao càng ngày Nhâm Tiểu Túc càng cảm thấy, năng lực của siêu phàm gỉa ít nhiều liên quan tới tâm lý của họ.Tỷ như trị số tinh thần lực thần bí của hắn đến nay vẫn chưa rõ.Ví dụ như ảnh tử có liên quan tới tinh thần lực của Hứa Hiển Sở.Còn Trần Vô Địch rất rõ, hắn nghĩ mình là Tề thiên đại thánh, kết quả thật sự có được kim cô bổng, hơn nữa tố chất thân thực lại hơn người.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đang nghĩ, có phải những người có chứng vọng tưởng như Trần Vô Địch đều trở thành siêu phàm giả không?Có điều người bị chứng vọng tưởng luôn có người hại mình thì thảm rồi.
Vừa trở thành siêu phàm giả, kết quả tưởng tượng mấy địch nhân, tự hại chết mình..Đường nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng biết chuyện này chỉ là phỏng đoán, không phải bệnh nhân tâm thần nào cũng có tinh thần lực cường đại.Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ thì có vài nữ nhân chạy tới tìm Khương Vô xin lửa.
Xem chừng họ sợ Nhâm Tiểu Túc đòi hỏi cái gì đó từ trên người họ.Nhâm Tiểu Túc khó chịu.
Các ngươi xem ta là người nào?! Ta là tên bụng đói ăn quàng à.
Còn cái vị đại tỷ hơn 50 kia nữa.
Ánh mắt đề phòng nhìn ta là làm sao?!Có điều Khương vô cũng không đồng ý ngay mà nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Đây là lửa mượn từ chỗ các ngươi.
Ngươi đồng ý cho họ châm lửa chứ?- Được.Nhâm Tiểu Túc nhìn đám nữ nhân kia.
Hắn cũng không tới mức so đo với nữ nhân.
Ngược lại Nhâm Tiểu Túc khá bất ngờ về phản ứng của Khương Vố.Những nữ nhân kia không ngớt lời cảm tạ Nhâm Tiểu Túc rồi nhanh chóng cầm củi đã nhóm lửa quay về chỗ của mình.
Nhâm Tiểu Túc lần nữa thu được 3 cảm tạ tệ..
Chương 117: Ngươi Phải Đi!
Nhìn những nữ nhân kia đem củi về.
Nhâm Tiểu Túc không khỏi cảm khái nữ nhân sinh tồn ở nơi này quả thật có phần khó khăn.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc nghe được âm thanh ngáy ngủ phát ra ở bên cạnh.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại đã thấy Trần Vô Địch ăn no xong lăn ra ngủ.Trên đường chạy trốn, Trần Vô Địch một mình che chở hơn 10 người thoát thân, đoán chừng cũng mệt chết rồi.Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm giác thế giới này có chút châm chọc.
Trong mấy ngàn người lại có một kẻ đàn Vương Tòng Dương và nữ nhân Khương Vô nguyện ý làm người tốt.
Những người khác tự cho là thông minh chỉ muốn bảo vệ bản thân, ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng vậy.Có điều Nhâm Tiểu Túc không thấy xấu hổ vì điều đó, từ trước đến giờ hắn chưa từng muốn làm người tốt.- Ca, ngươi ngủ một lát đi.Nhan Lục Nguyên nhìn Nhâm Tiểu Túc, tay lại thêm củi vào lửa:- Ta và Phú Quý thúc canh ca đầu.- Đúng, bây giờ ta có súng rồi.Vương Phú Quý cười nói, hắn giữ súng trong ngực, tựa hồ cầm súng khiến hắn có cảm giác an toàn hơn.Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút:- Vậy ta đi ngủ trước.
Lục Nguyên, ngươi dạy lão Vương cách dùng súng đi.Vương Nhất Hằng bị đánh một gậy vào eo nay đã không động đậy gì.
Không chỉ xương sống của hắn bị gãy mà lục phủ ngũ tạng cũng vỡ nát không ít.
Dưới tình huống này còn ai có thể sống tiếp nữa.Nửa đêm, Nhâm Tiểu Túc mở mắt ra liền thấy Trần Vô Địch không biết đã tỉnh từ lúc nào, đối phương hai mắt sáng người nhìn chằm chằm mình.Nhan Lục Nguyên và lão Vương phụ trách gác đêm không ngủ.
Lão Vương đề phòng bên ngoài, còn Nhan Lục Nguyên đề phòng Trần Vô Địch.Tuy mọi người đều biết súng không có tác dụng với Trần Vô Địch nhưng không thể không để phòng hắn.Đối với đám Nhâm Tiểu Túc mà nói.
Mặc kệ Trần Vô Địch biểu hiện chân thành cỡ nào, hắn cũng chỉ là người mới, ai biết hắn có hành động nào không ổn chăng?Đương nhiên, nếu Trần Vô Địch có mục đích đi nữa thì động cơ cũng chẳng có.Hiện tại người muốn tìm Nhâm Tiểu Túc hẳn chỉ có Khánh thị mà thôi.
Không đúng, phải là Hứa Hiển Sở mới phải…Cho nên Trần Vô Địch sẽ không phải người Khánh thị phái tới.- Sư phụ, người tỉnh rồi!Trần Vô Địch nói.Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:- Ngươi mới ngủ được một lát, không mệt à?- Không buồn ngủ.Trần Vô Địch lắc đầu:- Từ khi phát hiện mình là Tề thiên đại thánh chuyển thế.
Mỗi ngày ta chỉ cần ngủ ba bốn giờ là đúng.- Thế à.Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Hắn cũng không khác là bao.
Hiện tại mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc chỉ cần ngủ tầm ba bốn giờ là được:- Lục Nguyên, lão Vương, hai người ngủ đi.
Để ta canh gác cho.- Nếu không sư phụ ngủ thêm một lát đi.Trần Vô Địch nói:- Ta canh là được rồi!- Không cần.Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:- Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?- Mấy ngàn tuổi?Trần Vô Địch cũng không quá xác định:- Chung quy ta cũng không biết kiếp trước mình bao nhiêu tuổi nữa.- Ta nói là ở kiếp này!Nhâm Tiểu Túc tức giận.
Hắn phát hiện hai người họ đang ông nói gà bà nói vịt rồi.- À, 22 tuổi.Trần Vô Địch nói.Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, Trần Vô Địch lớn hơn hắn 5 tuổi, vậy mà bây giờ lại trở thành đệ tử của hắn.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:- Ngươi là bị tư quân bắt vào bệnh viện tâm thần à?Lúc trước khi Trương Bảo Căn bị bắt, Vương Phú Quý liền nhận được tin ngay.
Đêm hôm đó tư quân bắt được ba siêu phàm giả tới bệnh viện tâm thần, còn chuyện vào đó không ít thiết bị khám chữa bệnh.- Không phải.Trần Vô Địch lắc đầu:- Trước đây vài năm ta bị đưa đi.
Ta nói mình là Tề thiên đại thánh chuyển thế nhưng họ không tin.
Đoạn thời gian trước không biết chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên họ lại chuyển ta tới bệnh viện mới, lại còn lấy máu gì nữa.- Vậy ngươi biết Trương Bảo Căn không?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.- Là cái tên thổi bóng hả?Hai mắt Trần Vô Địch sáng lên:- Biết a.
Hắn ở ngay cạnh phòng bệnh của ta.
Lúc trước còn có một người bệnh nữa, có điều sau này thì không biết nữa.Vừa nói vậy Nhâm Tiểu Túc liền biết Trần Vô Địch thật sự là người của bệnh viện tâm thần.
Hơn nữa còn ở chung một chỗ với Trương Bảo Căn.Bất quá hắn vốn cho là người trong hàng rào đã giải phẫu Trương Bảo Căn.
Kết quả hiện tại chỉ đơn giản là lấy máu? Không đúng, dựa theo lời Trần Vô Địch nói còn có một người ở chung.
Như thế ba siêu phàm giả chỉ còn hai người.Chỉ sợ người còn lại… đã chết rồi!- Sau này ngươi có ý định gì không?Nhâm Tiểu Túc hỏi.- Hộ tống sư phụ tới Tây Thiên thỉnh kinh.Trần Vô Địch nói như lẽ hiển nhiên.Nhâm Tiểu Túc nghe vậy cảm thấy không được tự nhiên lắm.
Hắn suy nghĩ một chút liền nói:- Nhưng ta chưa từng đi lần nào…Những lời này đúng là hỏi khó Trần Vô Địch.
Không có kinh nghiệm đi Tây Thiên thì hắn còn làm được gì nữa? Những năm gần đây mỗi ngày Trần Vô Địch đều mong ngóng được đi Tây Thiên thỉnh kinh với sư phụ.
Trên đường hàng yêu trừ ma bảo vệ người dân.
Kết quả hiện tại sư phụ lại không muốn đi!Trần Vô Địch xoắn xuýt nửa ngày nói:- Không được, ngươi phải đi!Nhâm Tiểu Túc:- …Đi cái gì mà đi, ta có biết Tây Thiên ở đâu đâu.
Trần Vô Địch cũng không đề cập tới chuyện này!Nhâm Tiểu Túc đột nhiên hỏi:- Ngươi biết Tây Thiên ở đâu không?Trần Vô Địch sững sờ nói:- Không biết.Ừ, vậy dễ thôi…Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc đã sớm ý thức được, Trần Vô Địch chưa đọc qua Tây Du Ký lần nào.
Đây chỉ là giấc mộng anh hùng của hắn mà thôi.
Ai từng đọc sách qua rồi sẽ biết hình tượng của Tôn Ngộ Không cũng không quá tốt.Vì thế, Trần Vô Địch không biết Tây Thiên ở đâu.
Thậm chí cũng không biết tới Tây Thiên làm gì.
Hắn chỉ biết Tề thiên đại thánh rất lợi hại, là một anh hùng, phải đi Tây Thiên với sư phụ.
Sư phụ không có kinh nghiệm hắn cũng phải dẫn đi cho bằng được.Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Trần Vô Địch không biết ban đầu Tôn Ngộ Không cũng chẳng phải dạng tốt lành gì, chỉ đơn giản được dựng thành một hình tượng mà thôi…Ngay cả chính Nhâm Tiểu Túc cũng rất thích hình tượng được người kể chuyện kể.Trong câu chuyện đó, Tôn Ngộ Không chân đạp tường vân bảy màu, người mặc kim giáp, không khác gì thần tiên tái thế.Nhâm Tiểu Túc nhìn xung quanh.
Nơi này mấy ngàn người ngủ ở nơi hoang dã, không có mấy người nhóm được lửa.
Sắc trời được bao phủ bởi một bóng đen, đầu mùa đông gió lạnh thổi qua từng cơn.Những nạn dân này trải qua khó khăn trắc trở, lại lặn lội hai hôm, chịu đói chịu khác, bản thân đã yếu ớt đến mắc đứng trên bờ vực sụp đổ.
Đêm nay chịu đựng gió lạnh thổi, e rằng sáng mai rất nhiều người đều không dậy nổi.Phát sốt, tiêu chảy, cảm mạo, suy tim phổi đều là triệu chứng thông thường của cảm mạo.Ở nơi hoang dã này, khó khăn con người phải đối mặt không chỉ có dã thú còn có bệnh tật.Nhiều người chạy nạn thế này, có được một nửa thành công tới hàng rào 109 đã là tốt lắm rồi.Nếu đụng phải vật thí nghiệm hoặc đàn sói, khả năng số lượng sống sót càng thêm ít, thậm chí có khi toàn bộ đều bỏ mạng..
Chương 118: Bệnh Tật
Sáng sớm hôm sau, đúng như Nhâm Tiểu Túc dự liệu.
Rất nhiều người đứng dậy nhưng không có khí lực, thân thể còn không ngừng đau nhức.Họ lặn lội đường xa lại nhiễm gió lạnh nên phong hàn bạo phát.
Một ít người khỏe mạnh còn chống đỡ được.
Thế nhưng gần một nửa người không thể đứng dậy nổi.Nhâm Tiểu Túc phát hiện cơ bắp của người trong hàng rào không tốt, ít nhất không tốt như lưu dân.
Ngay cả nữ nhân như Tiểu Ngọc Tỷ cũng khỏe hơn họ.Lúc này, sự khác biệt giữa người có lửa sưởi ấm liền hiện rõ ra.
Ngay cả Khương Vố dẫn theo đám đệ tử cũng không có chuyện gì.- Đi nhanh lên.Nhâm Tiểu Túc đứng dậy nhìn xung quanh:- E rằng nơi này rất nhanh sẽ biến thành ổ bệnh.
Nếu không đi nhanh khả năng cao sẽ bị lây bệnh.Những người này, không cứu được.- Sư phụ, cứu một mạng người còn hơn xây 7 tháp Phù Đồ!Trần Vô Địch lên tiến:- Chúng ta không thể bỏ mặc họ!- Tây Thiên ở trước mặt.Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa nói:- Ta muốn đi Tây Thiên thỉnh kinh, ngươi thích thì ở lại đi.Trần Vô Địch có chút sững sờ, hắn suy nghĩ nửa ngày mới hiểu rõ.
Trong mắt Trần Vô Địch, việc hộ tống sư phụ đi Tây Thiên được ưu tiên hơn hẳn.Thấy Trần Vô Địch đi theo, Nhâm Tiểu Túc mới thả lỏng.
Hắn lo Trần Vô Địch sẽ ngu ngốc đi cứu đám người kia.Cứu thế cho được?Ở chỗ Vương Phú Quý còn có ít thuốc uống.
Nhưng vấn đề là không đủ cho mọi người.
Hơn nữa đây là vốn liếng tích lũy của đời của Vương Phú Quý, sao có thể vô tư cho không người khác chứ?Họ đứng dậy chuẩn bị rời đi.Khương Vô thấy thế cũng dẫn đám học sinh đuổi theo.
Dù sao bây giờ Nhâm Tiểu Túc làm gì, Khương Vô và đám học sinh cũng sẽ làm theo.Thấy xung quanh toàn là người bệnh, tâm tình Khương Vô và học sinh cũng có chút trầm trọng.
Họ có thể làm gì được đây?Vài đệ tử tốt bụng nói:- Lão sư, hay chúng ta ở lại giúp mọi người đi?Khương Vô xoắn xuýt thật lâu rồi kiên quyết nói:- Không được, bây giờ chúng ta phải học cách bảo toàn bản thân.
Có thể bây giờ ta dạy các ngươi không đúng, thế nhưng các ngươi phải theo ta.Thế giới này đã biến một nữ lão sư ôn nhu thiện lương phải đi một bước này.
Có điều nàng không hối hận.- Đuổi theo.
Mọi người không ai được tụt lại phía sau.
Nhớ rõ hình dáng rau quả dại hôm qua chúng ta ăn, thấy được ven đường phải hái xuống.Khương Vô nói.- Cơ mà những thứ đó rất khó ăn.Một đệ tử cúi đầu, nhỏ giọng nói.- Khó ăn cũng phải ăn.Khương Vô nói như chém đinh chặt sắt.Nhâm Tiểu Túc vừa đi, đám nạn dân liền chạy theo.
Vì hiện tại họ không có mục tiêu gì, chỉ biết đi theo “người dẫn đầu” mà họ nhận định.Cuối cùng, chỉ còn lại những người sinh bệnh nằm dưới đất.Lúc này Nhâm Tiểu Túc có phần khó hiểu.
Hắn sớm biết đàn sói một mực đi theo phía sau nhưng chúng chưa bao giờ xuất hiện công kích đám họ.
Đây là vì sao? Rõ ràng đám người này không có sức uy hiếp với đàn sói.
Chẳng lẽ vì số lượng quá nhiều nên chúng chùng bước?Vậy còn vật thí nghiệm.
Nhâm Tiểu Túc hy vọng chúng theo Khánh thị đi về phương bắc, như thế hắn sẽ không lo chúng đuổi theo mình.Đương nhiên, cũng có khả năng vật thí nghiệm chết khi núi lửa phun trào.
Như vậy là tốt nhất…Cho tới bây giờ, Nhâm Tiểu Túc vẫn không xác định được số lượng của vật thí nghiệm, cũng không biết ai tạo ra chúng.Hắn chỉ rõ ràng một điều, thế giới này không còn đơn giản như xưa nữa.Dọc theo đường đi, trên cơ bản đám nạn dân đều cố gắng tránh né Nhâm Tiểu Túc.Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ thể hiện sức mạnh của mình trước mặt đám người này.
Vì họ còn muốn đi tới hàng rào 109.
Có quỷ mới biết hàng rào 109 đối xử với siêu phàm giả thế nào.
Vạn nhất cũng như hàng rào 113 thì sao.Hiện tại bên cạnh hắn có một tai họa ngầm.
Chính là Trần Vô Địch đã bại lộ thân phận siêu phàm giả.
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi xoắn xuýt, chỉ có thể đi một bước tính một bước.Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc thấy phía trước có một chiếc xe việt dã.
Lúc này hắn không khỏi thấy buồn cười.
Dường như 3 việt dã và 2 vận binh của Khánh thị nay đã hỏng hết hơn phân nửaHôm qua họ thấy một xe việt dã và một xe tải.
Bây giờ mới đi được nửa đường lại thấy một chiếc khác.
Nhâm Tiểu Túc hoài nghi, nếu họ đi tiếp, nói không chừng sẽ gặp được người của tập đoàn Khánh thị…Chung quy, ba chiếc xe kia chở không ít người, nhất định có người phải đi bộ.Khả năng cao, La Lam sẽ để binh sĩ đi bộ, hắn ngồi xe việt dã cùng một chiếc xe tải tới hàng rào 109.Trong lúc chạng vạng chiều.
Đội ngũ dân chạy nạn như thấy gì ở phía trước, có người hô to:- Các ngươi nhìn kìa!- Là người của tập đoàn Khánh thị!Có người hô to:- Tìm bọn họ cầu cứu đi!- Rốt cuộc cũng tới nơi tập hợp của quân đội!Đám nạn dân cũng không cân nhắc đội ngũ người ta có nguyện ý dẫn họ theo không đã điên cuồng chạy về phía trước, phảng phất như bắt được cọng cỏ cứu mạng.Nhâm Tiểu Túc nghe được động tĩnh thì ngẩng đầu lên.
Hắn thấy rõ dưới ánh trời chiều, La Lam dẫn theo mấy trăm binh sĩ của tập đoàn Khánh thị ngồi dưới ánh trời chiều…Sao tên mập mạp này lại ở đây… Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, La Lam có phần cổ quái.
Nhìn kỹ hơn lại thấy quần của hắn giống y chang hai cái bao da trên xe việt dã?!Lúc này, binh sĩ đang cắm trại dưới sự chỉ huy của La Lam.
Kết quả khi thấy trước mặt chằng chịt người và người thì không khỏi giật mình!Hắn nhanh chóng nói với chiến sĩ:- Nhanh lên, mau lấy súng ra.
Phòng ngừa nạn dân chạy tới nơi cắm trại của chúng taChiến sĩ Khánh thị được ràng luyện hằng ngày dưới cường độ cao.
La Lam vừa nói chuyện xong thì tiếng súng vang lên.Nạn dân thấy khẩu súng nhắm về phía mình thì dừng bước, tựa hồ có phần không biết nên tiến hay lùi.Một nam tử trung niên hô lớn:- Ông chủ La, tôi là Tiểu Trương ở phòng quy hoạch! Chúng ta từng gặp nhau rồi!La Lam hô to:- Lớn tuổi như vậy còn gọi là Tiểu Trương, ngươi không biết xấu hổ à.
Lùi hết ra xa cho ta, bước thêm bước nữa ta liền nổ súng!Nạn dân nghe vậy cũng không dám động.
Đến nơi hoang dã này, Khánh thị chẳng cần biết nạn dân là ai, không phải người của mình thì cứ xem như địch nhân mà xử lý.Nhâm Tiểu Túc đứng phía xa nhìn toàn cảnh.
Hắn hy vọng tập đoàn không tiếp xúc với nạn dân.
Chung quy rất có thể hiện tại Khánh thị đang lùng bắt hắn.
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hiện tại đám người này cũng không dư thừa tinh lực là mấy.Nhâm Tiểu Túc thấy được chiến sĩ trong tập đoàn có không ít người đang băng bó.
Hẳn là bị thương trong lúc chạy khỏi hàng rào.Bất quá, Nhâm Tiểu Túc có phần hiếu kỳ, sao La Lam lại không bỏ binh sĩ mà một mình chạy trốn.
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc có chút bất ngờ..
Chương 119: Tây Thiên Ở Đâu
Cuối cùng dân chạy nạn và chiến sĩ tập đoàn hình thành thế giằng co.
Các nạn dân cũng không muốn làm quá, chỉ là họ khó lòng tiếp nhận kết quả này.Mọi người hào hứng bừng bừng chạy tới “nương nhờ”.
Kết quả thứ họ nhận được lại là họng súng.Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc không cảm thấy Khánh thị làm thế có gì xấu.
Đổi lại là hắn, hắn cũng làm vậy.Bất quá các nạn dân cảm thấy, tuy không thể tới gần nhưng đi theo sau Khánh thị cũng tốt.
Họ nghỉ ngơi tại chỗ, đợi Khánh thị xuất phát họ có thể yên lặng đi theo sau.Ít nhất Khánh thị biết phải đường nào tới hàng rào 109!Hơn nữa, hiện tại Khánh thị không đủ xe nên sẽ có người đi bộ.
Mọi người không lo Khánh thị sẽ bỏ lại mình.- Tiểu Túc, chúng ta ở gần Khánh thị quá có nguy hiểm gì không?Vương Phú Quý lo lắng hỏi, chung quy khi Nhâm Tiểu Túc giết người ở trước học đường hắn đã thấy rõ.- Hẳn là không sao.Nhâm Tiểu Túc vụng trộm dò xét Khánh thị.Hiện tại giữa Khánh thị và tập đoàn bị ngăn cách bởi một mảnh đất trốn.
Xem ra Khánh thị không có ý định tiếp xúc với dân chạy nạn.Vậy cũng tốt, như thế Khánh thị sẽ không biết Nhâm Tiểu Túc ở đây.- Các ngươi cứ an tâm.Nhâm Tiểu Túc tận trọng… nói rõ:- Nếu tình huống không đúng, chúng ta cứ chạy vào rừng.
Hiện tại, chúng ta ở đây sẽ tốt hơn.
Ta lo nếu thoát ly đội ngũ, chúng ta sẽ trở thành quả hồng mềm trong mắt đàn sói.Đàn sói không dám đụng vào đội ngũ mấy ngàn người.
Nhưng khi nhóm họ rời đi riêng thì khó mà nói.Trên thực tế, La Lam cũng không có ý bắt Nhâm Tiểu Túc.Vốn Khánh Chẩn muốn bảo La Lam lùng bắt Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng vừa vặn núi lửa phun trào làm mất tín hiệu.
Khi tín hiệu trở lại bình thường thì hàng rào 113 đã sập.
Do vội vàng thoát thân nên La Lam cũng không cầm theo điện thoại vệ tinh.
Vì thế hiện tại Khánh Chẩn và La Lam đã mất liên lạc.- Được, nghe lời ngươi.Vương Phú Quý gật đầu.Nhâm Tiểu Túc đi nhặt củi nhóm lửa như bình thường.
Đồng thời, hắn còn dẫn theo Trần Vô Địch.
Nhâm Tiểu Túc cũng không muốn sai vặt Trần Vô Địch, chủ yếu là đề phòng Trần Vô Địch làm gì với những người còn lại.Người trong đội ngũ của có Nhâm Tiểu Túc không thể ngăn được Trần Vô Địch.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc cần phải dẫn Trần Vô Địch theo.Tuy luôn đề phòng thế này sẽ rất mệt mỏi, nhưng Nhâm Tiểu Túc cảm thấy như vậy còn đỡ hơn gây ra sai lầm không thể cứu vãn.
Thời gian còn dài, nếu chứng minh được Trần Vô Địch không có mục đích khác, tất nhiên Nhâm Tiểu Túc sẽ thản nhiên tiếp nhận.Trên đường nhặt củi khô, Nhâm Tiểu Túc phát hiện hôm nay các nạn dân đã thông minh hơn.
Họ biết không có lửa sưởi ấm sẽ khó lòng tới được hàng rào 109.
Vì thế rất nhiều người đi nhặt củi khô, cũng mặt dày tìm người khác xin lửa.Mất ngàn người cùng nhau nhặt củi khiến khung cảnh tráng lệ mười phần.
Nhâm Tiểu Túc cảm khái, có thể lần nhặt củi này sẽ khá lâu đó.Chủ yếu Nhâm Tiểu Túc không ngờ sẽ có chuyện này nên đi trễ một chút.
Kết quả đi rất lâu cũng chẳng thấy nhánh củi khô nào…Trần Vô Địch ở bên cạnh hỏi:- Sư phụ, không phải buổi sáng người nói Tây Thiên ở phía trước mà.
Sao bây giờ còn chưa tới Tây Thiên?Nhâm Tiểu Túc bị hỏi tới á khẩu không trả được.
Hắn suy nghĩ hồi lâu:- Tây Thiên… biết đi…Trần Vô Địch không vui:- Sư phụ, người nghĩ ta là kẻ ngốc à?Ai, Nhâm Tiểu Túc không khỏi thở dài.
Quả nhiên đáp án này cũng không lừa gạt được kẻ đần.- Vô Địch à.Ngữ khí Nhâm Tiểu Túc chuyển sang thành khẩn:- Trừ việc tới Tây Thiên thỉnh kinh, ngươi còn tâm nguyện gì khác không?Lúc này, Nhâm Tiểu Túc muốn trò chuyện với Trần Vô Địch.
Chung quy nói nhiều tất hớ, chỉ cần tâm tư Trần Vô Địch không ngay thẳng sẽ lộ ra sơ hở.Có điều Nhâm Tiểu Túc phát hiện Trần Vô Địch nhăn nhó:- Đúng là còn tâm nguyện khác.- Tâm nguyện gì?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.- Tìm một cô nương tên Tử Hà.Trần Vô Địch trịnh trọng nói tiếp:- Ta chuyển thế cần phải hoàn thành hai chuyện.
Một là hộ tống người đi Tây Thiên thỉnh kinh, hai là tìm Tử Hà.Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc quay đầu nhìn Trần Vô Địch.
Ngươi nha, rốt cuộc là học theo phiên bản Tây Du Ký nào vậy…Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ nhớ lại nội dung Tây Du Ký, sửng sốt nửa ngày cũng không nhớ ra có nhân vật nào tên Tử Hà.Đột nhiên đám Khương Vô đi tới từ phía đối diện, nàng và học sinh ôm rất nhiều củi.Khương Vô thấy Nhâm Tiểu Túc thì hai mắt sáng lên:- Các người không cần nhặt, chúng ta nhặt được rất nhiều.Nhiều người nhiều sức, Khương Vô dẫn theo 28 học sinh nhặt củi khô có hiệu suất tốt hơn một mình Nhâm Tiểu Túc nhiều.
Không chỉ vậy, nhìn đống củi khô học nhặt chắc đốt được tới bốn năm đống lửa.Nhâm Tiểu Túc gật đầu đồng ý.
Đối phương có lòng báo đáp là chuyện tốt, hắn sẽ khách sáo mà từ chối.Chỉ thấy vài nữ sinh xấu hổ nhìn Trần Vô Địch.
Các nàng do dự đi tới, đột nhiên nói với Trần Vô Địch:- Ngươi rất đẹp trai…Trần Vô Địch có chút sững sờ:- Cám ơn nữ thí chủ.Ba chữ nữ thí chủ như gáo nước lạnh dội tắt xuân tâm nhộn nhịp của con gái nhà người ta…Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không để ý, hắn đi về phía trước, vừa đi vừa hô:- Tới đây, tới đây, có thứ tốt.Đôi khi tự nhiên sẽ tặng con người món quà lớn, chỉ cần ngươi tinh mắt, nhất định không chết đói.Nhâm Tiểu Túc vừa mới xoay người chuẩn bị đi về thì thấy được mảnh cỏ dại trước mắt có gì đó không đúng.
Tỉ mỉ dò xét mới phát hiện đó là một mảnh đất có đầy khoai langChẳng biết mảnh khoai này sinh trưởng trong rừng bao lâu, bây giờ lại là mùa khoai ngon nhất!Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với Khương Vô:- Thất thần cái gì, kêu học sinh của ngươi đào đi!- À à.Khương Vô kịp thời phản ứng, nhanh chóng gọi học sinh tới đào.
Nói thật, nếu không phải Nhâm Tiểu Túc, nàng cũng không biết ở đó có một đống khoai lang.Họ phải nắm chặt thời cơ.
Bằng không đợi những nạn dân khác kịp phản ứng, họ sẽ chẳng có gì để ăn.Dân chạy nạn thật sự quá nhiều.Khương Vô dẫn theo học sinh đào khoai, vừa đào vừa vụng trộm nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.
Thiếu niên này luôn khiến người khác kinh hỉ, loại kinh hỉ này dần dần hóa thành cảm giác ỷ lại kỳ quái.Giờ khắc này, Khương Vô còn cảm thấy, chỉ cần đi theo Nhâm Tiểu Túc, họ nhất định sẽ sống sót đi tới hàng rào 109.Không tới một phút đồng hồ sau, những nạn dân khác cũng phát hiện tình huống bên này.
Mọi người xông lên tranh nhau khoai lang.Có điều chẳng ai dám đoạt khoai của Nhâm Tiểu Túc cả.
Mảnh khoai này rất lớn, còn rất nhiều khoai để dào.Nhâm Tiểu Túc không quan tâm người khác thế nào.
Hắn và Trần Vô Địch đào chừng 30 củ mới dừng.
Những củ khoai này to tới dọa người.
Ít nhất mấy ngày tới cũng không lo vấn đề về đồ ăn.Chờ Nhâm Tiểu Túc đứng lên quan sát xung quanh thì phát hiện mảnh đất này đã bị nạn dân đào sạch…Còn đáng sợ hơn nạn châu chấu nữa….
Chương 120: Giam Lỏng
Dường như đêm nay cũng không khó chịu như đêm trước.
Mấy ngàn nạn dân quay quanh đống lửa sửa ấm.
Trong đống lửa có vùi khoai lang.Dần dần nơi cắm trại dâng lên hương vị ngọt ngào sau lòng người.Trong bóng đêm, nơi đất chết nơi hoang dã đột nhiên ánh lên vô số đốm lửa, ánh lửa màu vàng chập chờn bất định.
Vô số người chờ mong khoai lang chín.Trong khoai lang to như thế mà Trần Vô Địch ăn một lần hết ba củ.
Nhâm Tiểu Túc thấy thế thì kinh sợ, đột nhiên hắn cảm thấy Trần Vô Địch nhận hắn làm sư phụ là để kiếm ăn!Chỉ thấy Trần Vô Địch quệt quệt mồm nhìn một vòng người xung quanh: Nhâm Tiểu Túc, Vương Phú Quý, Nhan Lục Nguyên, Tiểu Ngọc Tỷ, Vương Đại Long.- Nhìn đi đâu đấy?Nhâm Tiểu Túc liếc mắt hỏi.- Sư phụ, ngươi có cảm thấy đội ngũ chúng ta thiếu thiếu gì đó không?Trần Vô Địch nói.Nhâm Tiểu Túc sững sờ:- Thiếu cái gì?Trần Vô Địch nhìn tới nhìn lui giữa Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ:- Thiếu Bạch Long Mã.Thấy thế, Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ cứng người.
Bất quá Trần Vô Địch vẫn rất có nguyên tắc.
Hắn nói:- Các người đừng nhìn ta như thế.
Hai người không phải Bạch Long Mã, ta sẽ không nhận loạn đâu.Giờ khắc này Vương Phú Quý và Vương Đại Long không khỏi khó chịu.
Chẳng lẽ hai người họ thật sự là Bát Giới và Sa Tăng?!- …Trong lòng Nhâm Tiểu Túc có chút phiền muộn.
Vốn đội ngũ của hắn rất bình thường, sao Trần Vô Địch vừa vào lại thay đổi lung tung thế này.Bất quá để Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, tuy Trần Vô Địch điên điên khùng khùng nhưng vẫn còn nhận thức cơ bản.
Thế nhưng hắn dựa vào đâu lại nghĩ mình là sư phụ của hắn chứ….Nhâm Tiểu Túc không phản ứng gì, chỉ yên lặng tính toán lượng thức ăn của đội ngũ.
Mớ khoai lang trước mắt đủ ăn hai ngày.
Hơn nữa khoai lang là thứ để qua mùa đông cũng chưa chắc hư.Chỉ là mang theo có chút nặng.
Chung quy khoai lang vẫn có trọng lượng nhất định.Hiện tại họ cách hàng rào 109 100km.
Mỗi ngày đi 8 tiếng, đại khái có thể đi được 40km/ ngày.
Nếu đi nhanh hơn sẽ đi được 50km/ ngày.
Đoán chừng Vương Phú Quý, Vương Đại Long và Tiểu Ngọc Tỷ sẽ không chịu đựng nổi.Buổi chiều, Tiểu Ngọc Tỷ vừa may lại giày bị bong của Nhan Lục Nguyên.
Lúc ấy Nhan Lục Nguyên chỉ an tĩnh ngắm Tiểu Ngọc Tỷ làm, đột nhiên hắn cảm thấy có một tỷ tỷ cũng rất tốt.Lúc này, bong bóng trong lòng bàn chân những người khác vừa kết vảy nay lần nữa bong ra.
Chạy nạn không đơn giản là một ngày đi bao nhiêu km là xong.Vì thế, Nhâm Tiểu Túc đoán muốn tới hàng rào 109 còn cần 3 đến 4 ngày nữa.
Khoai lang đã đủ ăn, bọn họ không cần đi tìm đồ ăn nữa.Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng Khương Vô nói chuyện cách đó không xa:- Mọi người cố gắng lên.
Rất nhanh chúng ta sẽ tới hàng rào 109.
Lúc chiều chúng ta đào khoai cũng đủ cho mọi người ăn rồi, đi đường tuy mệt nhưng đỡ hơn là đói.Đám học sinh đã qua giai đoạn nhớ nhà yếu ớt.
Những đóa hoa được trồng trong nhà ấm đã kiên cường hơn.
Đột nhiên có người hỏi:- Lã sư, chúng ta thật sự có thể an toàn tới hàng rào 109 ư?- Nhất định được.Khương Vô nói:- Chúng ta chỉ cần đi theo thiếu niên kia là được.Lúc này, đám học sinh nháy mắt nhắc nhở Khương Vô nhìn ra sau lưng.
Khương Vô vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt Nhâm Tiểu Túc.Nàng nha một tiếng rồi vội vàng quay mặt đi.
Dường như đống lửa quá nóng nên hông cho mặt nàng đỏ bần bật.Khương Vô hạ giọng nói với đám đệ tử:- Sao các ngươi không nhắc nhở ta!- Ha ha.Đám học sinh cười rộ lên:- Lão sư xấu hổ a.Nhâm Tiểu Túc thấy một màn như thế bỗng nhiên cảm thấy, con người luôn tìm được niềm vui trong khổ cực.
Chỉ cần để họ có chút hy vọng, họ sẽ cố gắng vươn lên.Chẳng bao lâu sau, đám đệ tử thấp giọng hát ca, dường như là bài hát ca dao trong trường học.Nhâm Tiểu Túc lắng nghe mà có chút xuất thần, hắn từng muốn ở trong hàng rào vô lo vô nghĩ, hưởng thụ hết ăn nhàn.
Bây giờ thấy thế, e rằng sống trong hàng rào cũng không quá an nhàn.Trong trụ sở của Khánh thị ở phía xa xa, La Lam vừa ngửi mùi khoai lang bay tới vừa ăn khẩu phần ăn của binh sĩ, hắn không khỏi cảm thán:- Trông họ sống cũng không tệ nhỉ…Tâm phúc bên cạnh La Lam hỏi:- Ông chủ, em trai ngài sẽ cử người tới cứu ngài chứ?- Khó nói trước.La Lam phiền muộn:- Ngược lại ta có chút lo lắng cho nó.
Lúc Cảnh Sơn xảy ra chuyện nó vẫn còn bên trong.
Bây giờ sống chết của Khánh Chẩn vẫn chưa biết được.Tâm phúc bên cạnh La Lam nhỏ giọng nói thầm:- Ngài nói xem, không biết hàng rào 112 có như chúng ta không? Chung quy khoảng cách hai bên không xa, chúng ta bị động đất, hẳn bên kia cũng vậy.- Không sai.La Lam suy nghĩ một chút lại nói:- E rằng hàng rào 112 cũng bị sập, Khánh thị tổn thất hai hàng rào.
Hẳn khi quay về tập đoàn, Khánh Chẩn sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc.- Nhưng đây đâu phải lỗi của chúng ta.Tâm phúc nhỏ giọng:- Dù là ai tới cũng sập thôi.- Khánh Chẩn đã gây quá nhiều thù hằn trong tập đoàn.
Hơn nữa trước đây hắn còn giết rất nhiều người của tập đoàn khác.
E rằng tập đoàn lo Khánh Chẩn sẽ nắm quyền trong tập đoàn, vì thế phải tìm cách gạt hắn ra.
Bất quá đây chỉ là tạm thời, tập đoàn không có Khánh Chẩn làm việc, những người khác chẳng ai làm tốt được như nó… Hoặc nói, không ác được như nó.Giờ khắc này Khánh Chẩn đang đi bộ trong đường núi, hắn bị núi lửa hun khói đen khắp người, thiết lập hoàn toàn sụp đổ.Hứa Man cầm điện thoại vệ tinh nói:- Ông chủ, chủ tịch tập đoàn muốn gặp ngài.Lúc này, họ đã rời khỏi phạm vi mây đen của núi lửa, điện thoại vệ tinh đã gọi được.- Nói ta không rành.Khánh Chẩn tức giận đáp.Hứa Man khó xử, có điều vẫn chuyển đạt lời nói.
Vài giây sau, Hứa Man nhìn Khánh Chẩn:- Họ yêu cầu khi ngài rời khỏi Cảnh Sơn lập tức tới hàng rào 111 tiếp nhận điều tra, không được phép làm trái.
Chỉ có thể tới hàng 111, hàng rào 112 và 113… đã không còn…- Báo họ ta đã biết.Khánh Chẩn không để ý đáp.Hứa Man chuyển lời rồi cúp mắt.
Hắn nói với Khánh Chẩn:- Đây là muốn giam lỏng ngài?- Vừa vặn rất lâu ta đã không về đó.Khánh Chẩn nói:- Ngươi gọi cho hàng rào 109, cho người tìm kiếm La Lam.Hứa Man chần chờ:- Đây là hàng rào do Lý thị quản lý, Lục Xa chỉ là người quản lý, khó lòng có tiếng nói.- Phái một tí chiến sĩ đi tìm.
Hàng rào 109 gần hàng rào 113, nếu La Lam không có chuyện gì nhất định sẽ tới đó.Khánh Chẩn quay đầu nhìn bầu trời xám xịt sau lưng:- Ngươi nói cho hắn biết, tìm không ra La Lam thì đi chết đi.Đột nhiên Hứa Man cảm thấy Khánh Chẩn không có chút lo lắng gì khi bị tập đoàn giam lỏng.
Hơn nữa tình cảm anh em của Khánh Chẩn và La Lam tốt hơn nhiều người đồn đại..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Binh Lâm Thiên Hạ [Dịch] Binh Lâm Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Binh-Lam-Thien-Ha-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tiên Phụ [Dịch] Tiên Phụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tien-Phu-Audio-Truyen.jpg)

