[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 11 : Rời Khỏi Hàng Rào 113 (c101-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Rời Khỏi Hàng Rào 113
Trong khi ba người đang nói chuyện, tiếng ồn ào bỗng phát ra từ phía trên thị trấn.
Vương Phú Quý hiếu kỳ rời khỏi học đường:- Sao lại ồn thế này?Qua giây láy, hắn cũng hiểu có chuyện xảy ra.
Chỉ thấy sắc trời dần âm trầm hơn.Không trung không từ màu trắng biến thành đen mà dần trở thành một sắc vàng ố kìa quá, ngay cả gió cũng nổi lên.Lưu dân trong thị trấn ôm đồ vật quý giá của mình ra đường nhìn.
Có người cẩn thận vịn lều để tránh bị gió thổi ngã.Lúc này, một người chạy từ ngoài vào hô to:- Núi lửa trong Cảnh Sơn bạo phát, phía trên Cảnh Sơn toàn là sương mù!Người quản lý thị trấn trừng đối phương:- Sợ cái gì, núi lửa trong Cảnh Sơn có quan hệ gì tới chúng ta.
Chúng ta cách Cảnh Sơn rất sơn! Ngươi từ đâu về đấy?- Ta là nhân viên bảo vệ.Người kia nói:- Xưởng trưởng kêu ta về hàng rào hồi báo chuyện của Cảnh Sơn.
Ta là bảo vệ trong mỏ.- Có gì đâu mà hoảng!Người quản lý tức giận nói:- Mọi người chú ý một chút, đóng lều lại cho cẩn thận.Nhan Lục Nguyên nghe vậy thì cảm thấy có gì đó không đúng.
Vì chim chóc trên trời đều bay về hướng nam, côn trùng trong bùn đất cũng không ngừng leo ra.
Núi lửa cách xa có thể có uy lực lớn thế à? Chuyện khiến Nhan Lục Nguyên cả kinh vẫn chưa hết.Ở giữa hàng rào 113 có một nhánh sông.
Có điều mọi người đều không quan tâm đầu nguồn con sông này bắt đầu ở đâu mà chảy tới nơi này.Các ông lớn trong hàng rào đã chặn một tấm thiết ở giữa để tránh lưu dân thừa cưa bơi vào trong.
Trước kia từng có lưu dân làm như thế rồi.Có điều lúc này mọi người vì chấn kinh mà không ai để ý, lớp thiết bảo vệ không biết bị thứ gì đó phá vỡ.
Thứ quỷ dị kia một đường bơi vào trong hàng rào, cá bị thứ đó quấy nhiễu phải chạy thục mạng theo bản năng sợ hãi của chúng.Lúc này, bên ngoài thị trấn có thật nhiều người chạy vào.
Mọi người thấy thế thì buồn bực nói:- Không phải các ngươi đều đi đào mỏ ư, sao bây giờ quay về rồi?Người vừa tới hô:- Quặng mỏ bị lún rồi, hơn nữa có rất nhiều côn trùng chạy tới từ phía Cảnh Sơn.
Còn có bọ mặt người ăn thịt người nữa!Tất cả mọi người đều sửng sốt, nơi này từng có nạn sâu bệnh, có điều rất nhanh đã bị con người tuyệt diệt.
Thế nhưng người ở thế hệ này chỉ nghe kể chứ chưa từng thấy tận mắt.Chẳng lẽ lịch sử sẽ tái diễn?Đột nhiên Nhan Lục Nguyên nghe được phía sau lưng có người nhảy vào sân.
Hắn vừa quay đầu lại liền thấy Nhâm Tiểu Túc ra dấu im lặng.
Nhâm Tiểu Túc hạ giọng nói:- Thu dọn đồ đạc! Nhanh!Hai người Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ không biết chuyện gì đang diễn ra.
Có điều nghe Nhâm Tiểu Túc nói thế đều răm rắp làm theo.Nhan Lục Nguyên đoán có chuyện gì đó vừa phát sinh mới khiến Nhâm Tiểu Túc kêu họ dọn đi.Họ sống ở đây đã nhiều năm, bây giờ phải ly khai rồi.
Thế nhưng Nhan Lục Nguyên chẳng quan tâm lắm, ở đâu có Nhâm Tiểu Túc, ở đó là nhà của hắn.Chỉ là Nhâm Tiểu Túc quay về quá đột ngột, cảm giác vui sướng lẫn cấp bấc không ngừng quẩn quanh trong lòng Nhan Lục Nguyên.Vương Phú Quý quay lại học đường liền thấy Nhâm Tiểu Túc đang cầm súng chĩa vào mình.
Nhâm Tiểu Túc nói:- Lão Vương ngươi ở lại đây đợi chúng ta rời đi rồi hãy đi.
Xin lỗi.Vương Phú Quý cười khổ:- Các ngươi muốn đi? Bên ngoài không ít người nhìn chằm chằm nơi này.
Ngươi có thể rời đi một cách dễ dàng, thế nhưng Nhan Lục Nguyên và Lý Tiểu Ngọc thì sao?- Họ không ngăn được ta.Nhâm Tiểu Túc nói.Sau khi quay về hắn cũng chẳng nóng lòng đi tới học đường mà trước tiên quay lại nơi chôn súng.
Súng đã không còn ở chỗ cũ, huyệt động hắn chuẩn bị tốt cũng không có ai.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc mới quay về thị trấn.Kết quả chưa tới học đường bao xa, hắn liền phát hiện có người theo dõi nơi này.
Hơn nữa những người này cho hắn cảm giác rất quen thuộc, là người của tập đoàn Khánh thị!Bính sĩ tư quân và binh sĩ tập đoàn rất khác nhau.
Binh sĩ tư quân nhìn vào là nhận ra ngay, người đứng kẻ ngồi.
Thế nhưng binh sĩ tập đoàn thì eo lưng thẳng tắp, rõ ràng là người đã qua huấn luyện.Cũng vì mấy người này mà Nhâm Tiểu Túc mới chọn lén lút vào học đường.
Bây giờ thị trấn rất loạn, cũng là cơ hội tốt để hắn dẫn Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên đi.Vương Phú Quý hiếu kỳ hỏi:- Kỳ thật có Trương tiên sinh, Khánh thị cũng chẳng dám làm gì các ngươi đâu.Nhâm Tiểu Túc sững sờ:- Trương tiên sinh?Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới phát hiện trong học đường không có Trương Cảnh Lâm.
Hắn vẫn chưa biết có chuyện gì đã xảy ra ở nơi này!Bất quá bây giờ không phải lúc nhiều lời.
Nhâm Tiểu Túc nói:- Ta không vì Khánh thị mà rời đi.
Đám yêu ma trong Cảnh Sơn sắp đi ra rồi!Lúc đi xuyên qua hẻm núi, Nhâm Tiểu Túc nghe được âm thanh rào rú của dã thú.
E rằng dã thú ở Cảnh Sơn, vật thí nghiệm, bọ mặt người đều bị núi lửa ép phải chạy về phía nam.Tới lúc đó không chỉ một mình hắn gặp nguy mà cả thị trấn đều gặp nguy.Nhâm Tiểu Túc không có thời gian giải thích nhiều.
Hắn nói với Vương Phú Quý:- Ngươi cũng nghe họ nói tới đám côn trùng kia.
Số lượng vừa nhiều vừa đó sợ, thế nhưng côn trùng chỉ là mối nguy nhỏ mà thôi.Vương Phú Quý ngạc nhiên:- Đến cùng các ngươi đã đụng phải thứ gì trong Cảnh Sơn… Không đúng, Nhâm Tiểu Túc, ngươi để ta đi, ta muốn dẫn con ta đi cùng với ngươi!- Cùng chúng ta?Nhâm Tiểu Túc khó hiểu:- Sản nghiệp của ngươi đều ở đây.
Ngươi muốn đi theo taTừ trước tới nay hắn chưa từng nghĩ Vương Phú Quý sẽ đi theo mình.
Dựa theo tư duy bình thường mà nói, dù Nhâm Tiểu Túc kêu thì chưa chắc Vương Phú Quý nguyện ý tin.Vương Phú Quý nghĩ một lúc rồi nói:- Chuyện khác ta không biết, nhưng ta tin đi theo ngươi sẽ sống sót!Lần đầu tiên Lạc Hinh Vũ và Dương Tiểu Cận rời khỏi hảng rào.
Vương Phú Quý đã nói, người dẫn đường tới Cảnh Sơn không ai làm tốt trừ Nhâm Tiểu Túc.Tất nhiên không phải lão Vương thấy Nhâm Tiểu Túc quá lợi hại mà là hắn cảm thấy mạng Nhâm Tiểu Túc đủ cứng.Đứa nhỏ có thể sống sót từ miệng đàn sói, còn dẫn theo một đứa nhỏ và nuôi lớn người ta.
Đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được.Hiện giờ Vương Phú Quý chỉ có một nhận thức: Chỉ có Nhâm Tiểu Túc mới biết rõ nhất Cảnh Sơn có chuyện gì.
Đây là người đã tự mình trải qua biến cố trong đó.
Nếu hắn không tin Nhâm Tiểu Túc thì tin ai nữa?.
Chương 102: Tình Yêu Vừa Chớm Nở
Nếu Nhâm Tiểu Túc đứng trong thị trấn hô to: “Sói tới rồi, vật thí nghiệm tới rồi, quái vật trong núi lửa sắp ra rồi, bọ mặt người cũng sắp tới rồi!” thì nói không chừng hơn một nửa khác sẽ nhìn Nhâm Tiểu Túc như kẻ đần, nửa còn lại sẽ bán tín bán nghi.Thật ra Vương Phú Quý cũng không có bản lĩnh gì.
Hắn chỉ khéo léo đưa đẩy trước mặt vài ông lớn trong hàng rào thôi.
Thế nhưng thế này chưa đủ để hắn sống lâu như vậy.Muốn nói bản lĩnh của Vương Phú Quý là gì thì e rằng là bản năng cầu sinh kỳ lạ của hắn.
Đứng trước mặt nguy hiểm, hắn có thể nhanh chóng đưa ra lựa chọn chính xác.Vương Phú Quý trịnh trọng nói:- Có lẽ người khác không tin ngươi nhưng ta tin ngươi.
Ta muốn đi theo ngươi.Nói thật, Nhâm Tiểu Túc cũng đã suy nghĩ, bản thân có thể dẫn theo Vương Phú Quý chạy thoát không.
Trên đường chạy thoát thân, người bình thường sẽ trở thành vướng víu của hắn.
Nhưng Vương Phú Quý thì khác, tuy bản chất lão Vương này là thương nhân nhưng hắn đã bày tỏ đủ thiện ý với hắn và Nhan Lục Nguyên.Vương Phú Quý khôn khéo nhìn ra được sự nghi ngờ của Nhâm Tiểu Túc:- Ta không đi theo các người ăn không ở không đâu.
Ta có thuốc, năng lực giao tiếp đặc biệt tốt.
Ta không phải phế vật.Bắt được điểm mấu chốt, Vương Phú Quý lập tức bày ra giá trị của mình, có giá trị, người khác mới nguyện ý dẫn theo ngươi.
Vương Phú Quý không có ý trông cậy vào giao tình khi trước để thuyết phục Nhâm Tiểu Túc.
Hắn cảm thấy đầu năm nay giao tình chẳng đáng tiền tẹo nào.Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lúc rồi nói:- Ta không cần tiền của ngươi.
Đi nhanh về nhanh.Nhâm Tiểu Túc cũng không phải thiện nam tín nữ.
Đổi lại là người khác, hắn tuyệt đối không thả đối phương vào lúc này.
Vạn nhất họ mật báo cho tập đoàn Khánh thị thì sao?Thế nhưng Vương Phú Quý từng biểu đạt thiện ý với Nhâm Tiểu Túc.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc quyết định sẽ tin hắn một lần.
Hơn nữa, hiện tại e rằng Khánh thị không có sức mà quản hắn.
Người theo dõi bên ngoài cũng không đủ trình độ đó.Rất nhanh Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ thu thập xong đồ ủa mình.
Nhan Lục Nguyên đưa cho Nhâm Tiểu Túc một đồng tiền:- Trương tiên sinh nói, đến bước đường cùng có thể tới Tắc Bắc tìm hắn.
Nếu không thì đừng tới, ở Tắc Bắc rất khổ.Nhâm Tiểu Túc nhìn đồng tiền kia, đột nhiên hắn hỏi:- Lúc trước có chuyện gì?Nhan Lục Nguyên kể hết một lượt chuyện xảy ra đêm hôm đó.
Bao gồm thái độ của La Lam với Trương Cảnh Lâm, và những lời Trương Cảnh Lâm đã nói.Cuối cùng Nhan Lục Nguyên bảo:- Đêm đó Phư Quý thúc là người duy nhất đứng ra giúp đỡ chúng ta.- Ừ, ta đã rõ.Nhâm Tiểu Túc lại hroi:- Trương tiên sinh có nói thân phận hắn là gì không?- Không có.Nhan Lục Nguyên lắc đầu:- Không biết thân phận hắn là gì, hỏi cũng không nói.
Có điều chắc chắn là nhân vật lớn ở hàng rào 178.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc nói:- Nếu chúng ta tới bước đường cùng thì tới Tắc Bắc tìm hắn.Tiểu Ngọc Tỷ lên tiếng:- Hành lý chuẩn bị xong rồi, kỳ thật đồ chúng ta cần mang không nhiều lắm.Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn.
Hắn phát hiện hành lý Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên mang theo đa phần đều là đồ ăn.
Ngay cả rau được trồng hậu viện học đường cũng bị hái sạch…Rất giống hắn, rất chất phác…- Màn thầu và bánh ngô thì ổn rồi.Nhâm Tiểu Túc nói:- Nhưng rau trắng thì không cần, trên đường chạy chúng ta có thể hái rau dại.
À, trong túi xách kia là gì?- Thịt muối.Tiểu Ngọc Tỷ nói:- Lúc trước ngươi đi không có lương khô mang theo.
Vì thế ta thầm dự trữ thịt muối.
Như thế sau này ngươi ra ngoài có đồ ăn rồi.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc:- Cảm ơn ngươi, lần này vừa vặn cần dùng.- Anh.Nhan Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:- Lần này rất nguy hiểm đúng không?- Người trong hàng rào còn có hàng rào phòng thủ, có điều người trong thị trấn đối mặt với những thứ kia không chịu nổi một kích, chẳng có chỗ nào tránh né cả.Nhâm Tiểu Túc nói:- Kỳ thật biện pháp tốt nhất là để mọi người tiến vào hàng rào.
Có điều ta đoán người trong đó sẽ không đồng ý đâu.- Vậy chúng ta và Phú Quý thúc đi tới phía tây nam đi.
Ở đó là hàng ròa 109.Nhan Lục Nguyên nói.Nhâm Tiểu Túc đánh giá Nhan Lục Nguyên rồi cười:- Mặt ngươi lau sạch trông rất thanh tú, nhìn không khác gì người sống trong hàng rào.Trước giờ hai người họ đều bôi mặt đen.
Thế nhưng một khoảng thời gian trước khi Nhan Lục Nguyên bị sốt, Tiểu Ngọc Tỷ đã lau sạch mặt hắn.Lúc này đột nhiên trong thịt trấn ồn ào hẳn lên.
Lần này không phải tiếng nói chuyện náo nhiệt mà là tiếng hô khóc và cầu cứu của vô số người!Cả thị trấn lâm vào hỗn loạn!Nhâm Tiểu Túc bước tới cửa chính học đường.
Người theo dõi bên ngoài thấy Nhâm Tiểu Túc thì rút súng ra.
Lúc trước chuyện xảy ra trong thị trấn đã hấp dẫn lực chú ý của họ nên họ không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại đi vào trong được.Chỉ là không chờ họ rút súng, Nhâm Tiểu Túc đã tiên hạ thủ vi cường.
Hắn đi tới rút súng bắn không ngừng.
Đám người kia chẳng kịp chạy trốn, chết sạch dưới súng của Nhâm Tiểu Túc.Lúc này, Vương Phú Quý dẫn theo ngốc tử Vương Đại Long nhà mình chạy tới.
Hắn thấy Nhâm Tiểu Túc xử lý xong sau bảy người kia gọn gàng thì nội tâm không khỏi cả kinh.Trước kia tuy Nhâm Tiểu Túc hung ác nhưng không đến mức này.
Dường như chuyến đi Cảnh Sơn đã khiến hắn thay đổi không ít.Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn về phía Vương Phú Quý.
Thiếu chút nữa Vương Phú Quý bị ánh mắt băng lãnh của Nhâm Tiểu Túc làm cho giật nảy.
Khi Nhâm Tiểu Túc phát hiện người tới là Vương Phú Quý thì buông súng xuống:- Đi thôi, chúng ta tới hàng rào 109 bên kia.- Đợi chút.Vương Đại Long bỗng nói:- Có thể dẫn theo Lý Hữu Tiễn không?Nhâm Tiểu Túc cố gắng nhớ lại:- … Đó là ai?- Là khuê nữ nhà lão Lý.Nhan Lục Nguyên bổ sung.- Ta sẽ không dẫn nàng theo.Nhâm Tiểu Túc lắc đầu.Vương Đại Long gấp gáp:- Ngươi là lão sư học đường sao có thể bỏ mặc đệ tử của mình.
Nếu Trương tiên sinh ở đây hắn sẽ không mặc kệ nàng.Nhâm Tiểu Túc nhìn Vương Phú Quý cảm khái:- Nhìn bộ dáng sốt ruột của con ngươi mà xem, rất giống đang yêu… Không phải nói chứ, rất xứng đôi.Vương Phú Quý cả kinh:- Bây giờ mà ngươi còn có thời gian nói mấy chuyện nàySau đó Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với Vương Đại Long:- Đáng tiếc ta không phải Trương tiên sinh.Vương Đại Long nghe thế thì tâm như tro tàn, hắn không ngờ tình yêu vừa chớm nở của mình lại đột nhiên chấm dứt như thế….
Chương 103: Hàng Rào Sập
Lưu dân ở hướng bắc đã loạn thất bát nháo, lật tung cả lên.
Nhâm Tiểu Túc dẫn đám Vương Phú Quý nhảy lên một nóc nhà nhìn về phía đó.
Hắn thấy rõ phương bắc bị công trùng tấn công đen ngòm một mảnh.Nơi đó như bị dội một chậu nước mực, vốn màu sắc rực rỡ nay bị côn trùng bao trùm thành một màu u ám.Dã thú ở hướng xa hơn.
Nhâm Tiểu Túc không thấy đàn sói và vật thí nghiệm, e rằng bọ mặt người là thứ tới được thị trấn sớm nhất.Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy không lâu nữa, nguy cơ sẽ ngày càng lớn.Lưu dân nhau nhau chạy tới miệng cống của hàng rào, họ khóc lóc cầu xin người bên trong mở cửa cứu mình.- Mở cửa đi!- Xin các người mở cửa cứu chúng ta! Các ngươi không thấy đám côn trùng kia sao?- Xin các ngươi mà, để con ta vào cũng được.Những lưu dân dưới tường cao đều quỳ xuống.
chỉ thấy binh sĩ canh gác phía trên đang cầm súng bắn vào đám côn trùng đen chứ chẳng có ý mở cửa cứu người.Hơn nữa, đạn của họ chẳng khác nào muối bỏ biển trong mắt sâu bọ côn trùng kia.Mắt thấy đám sâu bọ sắp tràn tới, cửa hàng rào vẫn đóng chặt như cũ.
Có không ít lưu dân bắt đầu chửi ầm lên.
Thế nhưng chửi rồi họ cũng phải nhanh chóng rời đi, ở lại thì côn trùng sẽ đuổi kịp mất!Từ trước đến nay Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ đặt hy vọng người khác sẽ giúp đỡ hắn.
Vì thế phản ứng đầu tiên của hắn không phải cầu xin hàng rào mà lập tức rời đi.Người khác sống chết thế nào hắn không qunar, hắn chỉ muốn chăm sóc đám Nhan Lục Nguyên thật tốt mà thôi.Ngay từ đầu Nhâm Tiểu Túc còn lo Vương Phú Quý mang nhiều thứ vướng víu.
Kết quả hắn phát hiện Vương Phú Quý và Vương Đại Long chỉ vác theo hai cái ba lô mà thôi, mỗi người đeo một cái.
Dù Vương Đại Long nhìn có điểm ngốc nghếch nhưng thật chất rất khỏe, vác đồ trên vai chẳng có gì gọi là khó khăn cả.Thậm chí có lúc Nhâm Tiểu Túc còn có cảm giác, phải chăng thằng nhóc này là siêu phàm giả hệ lực lượng.
Có điều khi Nhâm Tiểu Túc xốc ba lô của Vương Đại Long lên nhìn thì thấy bên trong đều là bách quy hút chân không, còn Vương Phú Quý thì đem theo một tí dược phẩm.Những dược phẩm đó đều được tháo ra, phân loại và bỏ vào trong chai nhựa trong để thuận tiện cho việc di chuyển.Nhâm Tiểu Túc vừa dẫn họ chọc dọc theo hàng rào đi về phía tây nam vừa hiếu kỳ hỏi:- Ta còn tưởng ngươi đem vàng chứ.- Ta cũng muốn lắm, có điều vác không nổi.
Vạn nhất thể lực không đủ chẳng phải chết chắc.Vương Phú Quý đau khổ nói:- Có điều tiền thì ta không thiếu, đều được ngân hàng Khánh thị phát hàng.
Tới hàng rào 109 của Lý thị đổi tiền e rằng cũng giảm giá trị không ít.Vương Phú Quý vừa chạy vừa thở hồng hộc, bình thường hắn không chăm chỉ rèn luyện nên khi chạy thoát thân thở mệt nhất là hắn.Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn hắn một cái:- Đừng than vãi nữa.
Thuốc của ngươi đều là hàng đáng giá.
Một viên tiêu iên cũng đã chừng 200 đồng.Hơn nữa trên đường chạy trốn, tiền vô dụng nhưng thuốc thì không.Trương Cảnh Lâm từng nói, vàng là đồng tiền mạnh nhất, thế nhưng hắn vẫn thiếu, thuốc cũng có thể xem là một dạng tiền tệ.Trên thực tế, lựa chọn này của Vương Phú Quý rất thông minh.,,,Không phải tất cả người trong thị trấn đều tới dưới tường hàng rào cầu xin.
Cũng có không ít người vừa bắt đầu liền hiểu người trong hàng rào sẽ không quan tâm tới sự sống chết của lưu dân.
Cho nên dứt khoát chạy vào rừng.Sau khi đám Nhâm Tiểu Túc rời đi, bên tai và sau lưng không ngừng vang lên tiếng kêu gào của lưu dân và tiếng nã súng từ trên tường thành.
Không bao lâu sau, tiếng nổ kịch liệt vang lên.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại thì xa xa thấy được trên tường thành binh sĩ đã bắt đầu ném lựu đạn và mìn xuống!Phía dưới còn rất nhiều người sống!Lưu dân thông minh hơn điên cuồng chạy vào rừng.
Không ít người bất cẩn té ngã, kết quả té xong lại gấp gáp đứng lên chạy tiếp.Người hướng tới phía tây nam không chỉ có Nhâm Tiểu Túc, còn có và trăm người cũng chạy về hướng đó.Vì Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ không thể chạy nhanh nên Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể dẫn họ trộn lẫn vào đám nạn dân này.May mà hành lý đều do Nhâm Tiểu Túc khiêng, Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên cũng coi như nhẹ nhõm không ít.Mọi người chạy một đường thì phát hiện không có bọ mặt người đuổi theo.
Vì thế tốc độ dần thả chậm.
Lúc này trừ Nhâm Tiểu Túc thì còn lại đều rơi vào tình trạng kiệt sức.Có người quay đầu lại nhìn, thị trấn nay đã biến thành luyện ngục, lều tranh đang bị lửa thiêu đốt.- Nhà không còn nữa.Một người thì thào.Có người vừa mất đi thân nhân không nhịn được khóc rống lên.
Nhâm Tiểu Túc tận mắt thấy có người vì chạy nhanh hơn mà liên tục bỏ rơi đứa nhỏ nhà mình.Cũng có người trước khi chết một mực che chở con cái.
Cuối cùng song phương đều chết vì bọ mặt người.
Bấy giờ, hoa văn trên lưng đám bọ càng thêm trắng nõn sáng ngời.
m thanh gặm nuốt của chúng hẳn sẽ trở thành ác mộng khó quên trong đời của rất nhiều người.Lúc này, vì họ bỏ đi sớm nên chạy được tới khu vực tương đối an toàn.
Có vẻ đám bọ mặt người có hứng thú với bên trong hàng rào hơn nên không chạy đuổi vào rừng.Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hàng rào đã giúp họ phân tán lực chú ý của bọ mặt người.
Dù sao trong mắt dã thú và bọ mặt người mà nói, chỗ đó có nhiều đồ ăn ngon hơn.Bấy giờ, binh sĩ tập đoàn đã bắt đầu gia nhập chiến trận, với số súng ống đạn dược và vũ khí hạng nặng được dự trữ trong hàng rào để ngăn trở đám quái vật kia hẳn cũng không thành vấn đề.Nếu không vì tránh né tập đoàn, rất có thể Nhâm Tiểu Túc sẽ quyết định ở trong rừng một thời gian.
Chờ Khánh thị giải quyết đám quái vật kia hắn sẽ dẫn Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên quay về.Có điều hiện tại hắn phải rời xa khu vực khống chế của tập đoàn Khánh thị.Vào lúc này, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống đất.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được có động đất.Động đất lần này có cường độ mạnh hơn những lần trước nhiều.
Thậm chí có người bất ngờ không đề phòng mà ngăn lăn!- Các ngươi nhìn xem, đó là cái gì!Có người chỉ vào hướng bắc hô.Chỉ thấy nơi đó có một mảnh hắc tuyến không ngừng lang tràn về hướng nam, hắc tuyến lan từ Cảnh Sơn như một chui đao thẳng tắp bổ vào hàng rào!Rất nhanh, vách tường nguy nga vang lên tiếng vỡ vụn, một vết nứt bắt đầu xuất hiện trên đó.Nhâm Tiểu Túc thấy một màn như thế thì bị chấn kinh đến không thể lên tiếng.
Khe nứt không tạo thành vực sâu mà chia cắt hàng rào thành hai nửa.
Mặt đất ở phía tây bỗng nâng cao lên hơn 10m!Cứ như có người mạnh mẽ xây nên một bậc thang trên vùng đất bằng!Vỏ trái đất đè ép va đập vào nhau, chỉ trong nháy mắt đã phá hủy tường vây hàng rào thành hai nửa!Tường hàng rào đã sập!.
Chương 104: Hàng Rào 113 Tan Vỡ
Khi nói chuyện phiếm với nhau, Nhâm Tiểu Túc từng nói với Nhan Lục Nguyên một chuyện.
Nếu tường rào bảo vệ người bên trong sụp đổ thì sao?Lúc ấy Nhâm Tiểu Túc nói xong cũng không để trong lòng.
Chung quy tường rào sụp thì tu bổ thôi.
Ông lớn trong hàng rào vẫn là ông lớn, lưu dẫn trong thị trấn vẫn là lưu dân.Có điều hiện tại lại khác, tường có thể sụp bất kỳ lúc nào nhưng không phải lúc này.
Vì bên ngoài có đàn sói, còn có dã thú độc trùng chạy từ Cảnh Sơn tới, có bọ mặt người cùng vật thí nghiệm!Động đất vì vỏ trái đất chuyển động chẳng khác nào một con thiên nga đen vẫy cánh mang tới tai họa cho hàng rào.Hàng rào lúc này như nằm giữa hai nơi chuyển đông của vỏ trái đất, trong khi cả hai phía kịch liệt chuyển động thì hàng rào lại nằm yên ở giữa.Có điều hậu quả của động đất mang tới không chỉ thế, nhà bên trong hàng rào cũng dần chao đảo, vô số người bị vùi lặp dưới gạch dá.Nhâm Tiểu Túc đứng trên dốc núi quan sát hết thảy.
Tường rào bảo vệ hàng rào chục năm, thậm chí trăm nay nay vỡ vụn như sông băng.
Vách tường tróc ra từng khối, cuối cùng hóa thành một đống phế tích.Đại khái đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc chứng kiện động đất xảy ra.
Binh sĩ trên tường chưa kịp xuống đều bị chôn vùi dưới vách đá, ngã tan xương nát thịt!Phải biết tường rào coa chừng 50m, người bình thường té xuống đều chết không thể nghi ngờ!Bọ mặt người và độc trùng vốn không thể tiến vào nay dũng mãnh tấn công.
Nhóm người sống trong hàng rào vừa thoát khỏi đống đổ nát lại phải đổi mặt với bọ mặt người!Đám Vương Phú Quý cũng chứng kến hết thảy, trong mắt của họ là sợ hãi kinh hoàng.- Tiểu Túc, người trong đó còn sống không?Tiểu Ngọc Tỷ thì thào hỏi.Nhâm Tiểu Túc quay người đi về phía hàng ròa 109:- Chúng ta còn sống là được.Theo Nhâm Tiểu Túc, người trong hàng rào sẽ có mọt nhóm thoát ra được.
Hơn mười vạn nhân khẩu ít nhất cũng phải có một người thông minh, với lại còn có Khánh thị bên trong nữa mà.Thế nhưng những thứ này không có quan hệ gì với hắn hả.
Ở thời đại này, không nên xen vào việc không liên quan tới mình.
Những người trong hàng rào không quản sống chết của họ thì hiện tại họ cũng chẳng quản sống chết đám người kia.Hơn nữa cũng chẳng ai quản được thiên tai.Đột nhiên có người nói:- Các ngươi nhìn đi, trong hàng rào có ánh sáng gì rất kỳ quái.Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại, hắn thấy rõ trên bầu trời xuất hiện một vòng ánh sáng to lớn như bong bóng nổ đẩy bọ mặt người ra sau 10m.
Hơn nữa số bọNgười khác không biết đó là gì nhưng trong nháy mắt Nhâm Tiểu Túc liền nhớ tới Trương Bảo Căn bị bắt vào hàng rào!Bong bóng này lớn hơn bong bóng hắn từng thấy, có điều bộ dáng và công năng đều như nhau.Trong lòng Nhâm Tiểu Túc không khỏi nghi hoặc.
Xem ra Trương Bảo Căn chưa chết, hơn nữa năng lực của hắn còn mạnh hơn trước!- Siêu phàm giả!Có người hoảng sợ nói:- Trong hàng rào có siêu phàm giả ra tay.- Bong bóng kia là thứ gì?Nhâm Tiểu Túc nhìn đám người kinh hô thì thầm nghĩ.
Chẳng lẽ hắn lại bảo đó là nước miếng Trương Bảo Căn phun ra, e rằng họ sẽ không chấp nhận nổi đâu…Vương Phú Quý thầm nói với nhi tử:- Ta mà là siêu phàm giả thì tốt rồi.Lúc trước, vì việc hàng rào lùng bắt siêu phàm giả nên tất cả mọi người đều có chút bài xích, sợ mình dính vào ba chữ kia sẽ gây ra họa.Có điều nói thực tâm, có ai mà không muốn sở hữu năng lực bất phàm không? Ngay cả Vương Phú Quý đã có tuổi cũng không khỏi mơ mộng.Đây là khát vọng chung của nhân loại.Có điều siêu phàm giả thưa thớt, hiện tại trong vài chục vạn người chỉ lác đác tầm hơn mười người thôi.
Nhâm Tiểu Túc biết trong hàng rào nhất định của siêu phàm giả, chỉ là số lượng không nhiều.- Làm thế nào để trở thành siêu phàm giả?Vương Đại Long hiếu kỳ hỏi ba mình.Vương Phú Quý á khẩu:- Ta cũng không biết.Nhan Lục Nguyên thuận miệng hỏi:- Hẳn là cần một ít điều kiện.
Ví dụ như vận khí hoặc huyết thống chẳng hạn.Vương Đại Long nói như đưa đám:- Cha ta cũng không phải siêu phàm giả.Nhan Lục Nguyên an ủi:- Đừng tuyệt vọng, nói không chừng hắn không phải cha ruột ngươi đâu.Vương Đại Long:- ???Vừa rồi một đường chạy trốn, người vừa mất đi tình yêu chưa kịp chớm nở là Vương Đại Long không khóc lấy một tiếng, nay lại ngao một tiếng rống to.- Miệng lưỡi hai anh em nhà ngươi quá mức độc ác nha.Vương Phú Quý tức tới mức xém nữa chửi bậy:- Vương Bảo Căn cũng là siêu phàm giả, ngươi nhìn cha hắn xem, có phải siêu phàm giả đâu?Lúc này, vì Trương Bảo Căn liên tục phun ra bốn năm cái bong bóng mà đẩy lùi được dám độc tùng.
Không ít người tranh thủ thời gian thở dốc.
Họ nhìn lập tức chạy khỏi hàng rào, cùng một hướng với đám Nhâm Tiểu Túc.Tường rào sụp đổ, tạo thành chướng ngại to lớn trên đường đi.
Người bên trong muốn ra ngoài cũng không dễ.
May mà hướng về phía Nhâm Tiểu Túc lại có một lỗ hổng đủ cho một lần vài người cùng chạy qua.Trong lúc nguy nan, mọi người đều có tâm lý mù quáng.
Những người gặp nạn kia đã đánh mất ký trí thường ngày, chỉ thấy người khác chạy đi đâu thì chạy về phía đó.Một người chạy tới lỗ hổng, những người khác cũng chẳng theo.
Như hiệu ứng cầu tuyết, từ từ mọi người dần tụ lại một chỗ.Vương Phú Quý tính sơ, dòng người chạy trốn này chỉ sợ có hơn ngàn người, hơn nữa còn trong tình trạng ngày càng nhiều.Không thể chờ thêm nữa, chỉ sợ bọ mặt người ngày càng cắn nuốt được nhiều người, mà đàn sói cũng không tha.Tiếng súng ngày càng yếu ớt.
Vốn Nhâm Tiểu Túc cho rằng chiến đội của tập đoàn sẽ có tác dụng lớn, có điều không hiểu vì sao hắn chẳng thấy những tổ đội tác chiến kia lao vào chiến đấu?Chẳng lẽ quân doanh cách đó rất xa?Dần dần, người trong hàng rào phát hiện ra có thể nhảy xuống sông tránh bọ mặt người.
Dựa theo thường thức bình thường, côn trùng đều rất sợ nước.Chỉ là vừa có người nhảy vào, trong làn nước đục ngầu xuất hiện một miệng máu lớn cắn nuốt người kia.
Ngay sau đó huyết sắc dày đặc xuất hiện.Trong hàng rào tràn ngập bụi mù và máu tươi.
Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ thấy hình ảnh khốc liệt như hế, dù hắn biết chuyện thế này là không thể tránh khỏi.Nhâm Tiểu Túc cau mày nói:- Đi mau, những người trốn ra kia rất có thể sẽ hấp dẫn mấy thứ nguy hiểm khác.Lưu dân xung quanh mệt tới mức không đi nổi.
Khi họ chạy khỏi thị trấn thoát thân thì không thấy gì.
Có điều vừa dừng lại mới cảm nhận từng cơn đau buốt từ cơ bắp truyền tới khắp cơ thể.Phải biết chạy trốn tiêu hao thể năng vượt xa so với chạy bộ bình thường.Vương Phú Quý và Vương Đại Long, Nhan Lục Nguyên, Tiểu Ngọc Tỷ không có thể chất tốt như Nhâm Tiểu Túc.
Có điều khi Nhâm Tiểu Túc nói phải đi tiếp, bốn người chẳng ai phản bác.Giờ khắc này chỉ có nghe lời Nhâm Tiểu Túc mới sống sót!Tiểu Ngọc Tỷ khẽ cắn môi đuổi theo Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:- Vận động kích liệt sẽ khiến cơ thể tiết ra axit lactic.
Các ngươi phải tiếp tục chạy về phía trước.
Một khi dừng lại nghỉ ngơi dù chỉ một chút lại càng thêm thống khổ.Những lưu dân khác thấy Nhâm Tiểu Túc rời đi có ít người đuổi theo.
Còn lại đều nghĩ bọ mặt người không chút ý tới nơi này nên không gấp.
Họ không phải không đi, chỉ là muốn nghỉ thêm một chút nữa.Mặc kệ là lúc này, không thiếu người luôn muốn ăn may.Đột nhiên Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên phát hiện, ở đây chỉ có mỗi Nhâm Tiểu Túc là vẻ mặt nhẹ nhõm, chẳng có chút mệt mỏi nào..
Chương 105: Sói Tới
Không ít người còn thầm thấy may vì bọ mặt người không đuổi theo.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc biết rõ, trong trận thiên tai này, thứ nguy hiểm nhất không phải bọ mặt người.Phải biết không chỉ riêng vật thí nghiệm mà quái vật trong ngọn núi lửa kia cũng kinh khủng vô cùng.
Ngay cả Nhâm Tiểu Túc thấy nó còn phải chạy nữa kia mà.Nhóm lưu dân chạy tới hàng rào 109 có chừng 400 người.
Toàn bộ đều là lưu dân trong trấn, Nhâm Tiểu Túc dẫn nhóm Tiểu Ngọc Tỷ chạy trong đám người nhưng không giao du với ai.Rất nhiều người nhận ra Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên.
Thế nhưng bây giờ họ chỉ nghĩ tới việc chạy thoát thân chứ không ai nghĩ nhiều hơn.- Có phải trên đường tới hàng rào 109 có một nhà xưởng không?Một người chợt nhớ tới và hỏi.- Đúng thế, ở đó có một nhà xưởng, ta từng làm việc ở đó.- Trong nhà xưởng có bao nhiêu người?- Đại khái chừng 200 người.
Bình thường trong nhà xưởng chỉ dùng máy móc là việc thôi, không cần quá nhiều người.
Bất quá ở đó họ có vườn rau xanh.
Buổi tối chúng ta có thể ghé qua đó ăn một chút không?Một người hỏi, lúc này cả đám đã có chút đói.- Bây giờ hàng rào không còn.
Chúng ta có thể quay về bắt heo lấy thịt không?Một người đàn ông nói:- Dù sao cũng đâu có ai quản lý.- Cũng không biết nữ nhân trong hàng rào có xinh đẹp không.Một người phụ họa:- Ta thấy con ả Lạc Hinh Vũ rất đẹp.
Bây giờ người trong hàng rào gặp chuyện…Nhâm Tiểu Túc liếc nhìn người nói chuyện một cái.
Chắc đám người này không cảm giác được nguy hiểm cận kề nên mới buông lỏng như thế.Về phần người thân đã chết cũng không khiến họ dao động nhiều.Lưu dân trong thị trấn đa phần đều bạc tình hẹp hòi.
Ngày thường họ giúp nhau phòng bị không để bị hại đã tốt lắm rồi.
Vì thế khi thấy người khác chết họ cũng chẳng có gì thương cảm.Đại nhân vật trong hàng rào có thể nào cũng chẳng liên quan gì tới họ.
Thậm chí trong lòng đám lưu dân này còn có chút vui sướng trên nỗi đau của người khác.Chỉ có số ít người vừa mất đi thân nhân mới im lặng chán nả.Trong hơn 400 người này có gần một nửa là nữ.
Các nàng cảnh giác nhìn đám hán tử kia.
Có vài nữ nhân vừa mất nam nhân bắt đầu ý thức được bản thân có thể gặp những rủi ro gì.- Tiểu Túc, hay chúng ta tới mấy tảng đá bên kia nghỉ ngơi một chút đi?Tiểu Ngọc Tỷ lo lắng hỏi.- Không được.Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:- Ban đêm khi nghỉ ngơi chúng ta phải đi xa khỏi họ.
Khi gặp nguy hiểm con người sẽ tụ tập lại với nhau.
Thế nhưng tiếp theo, con người lại trở thành mối nguy hiểm mới.Tiểu Ngọc Tỷ nghe vậy cũng an tâm hơn:- Ừ, chúng ta có mang thức ăn, không sợ đóiy Ta quá rõ đám người này, chuyện gì họ cũng có thể làm.- Đúng thế, có điều không cần lo.
Chỉ là một đám ô hợp thôi.Nhâm Tiểu Túc gật đầu nhìn về phía Nhan Lục Nguyên:- Cất kỹ súng.Lúc giết đám người theo dõi kia Nhâm Tiểu Túc đã dùng súng.
Dù khi ấy thị trấn hỗn loạn nhưng chắc chắn có không ít người để ý.Hắn cũng không lo đám ô hợp này hợp lực đánh chủ ý lên người mình.
Thế nhưng phải cẩn thận đối phương làm điều xấu sau lưng hắn.- Hẳn người bên nhà xưởng vẫn chưa biết chuyện xảy ra trong thị trấn.
Họ chỉ biết có động đất mà thôi, còn về việc hàng rào đã sụp thì không.Nhâm Tiểu Túc nói.Lần động đất này có trung tâm ở Cảnh Sơn, từ Cảnh Sơn lan ra ít nhất trăm km.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hàng rào 113 bị rung thành như thế thì hàng rào 112 có phải cũng sụp luôn rồi không?Chung quy 113 và 112 không các Cảnh Sơn là bao.Đội ngũ chạy trốn tới xế chiều thì dừng lại ở nhà xưởng.
Kết quả ký tức xá cho công nhân và nhà xưởng đều đã sụp hết.
Những công nhân còn sống đang ngồi trên đống đất đá.Những công nhân ở đó bối rối nhìn đám người vừa xuất hiện.
Kết quả khi nghe được tin dữ đám công nhân cũng không biết phải làm gì cho tốt.Hàng rào đã không còn, họ làm việc làm cái gì nữa?Đại bộ phận mọi người đều ngồi bệt xuống dưới đất.
Họ không đủ sức để đi thêm, đa số đều muốn nghỉ ở đây một đêm, vừa vặn chỗ này có đồ ăn.Không ít người đi theo Nhâm Tiểu Túc, có điều họ thấy đa số đều ở lại thì không đi theo nữa.
Chung quy ở chung với nhiều người vẫn an toàn hơn.Công thêm đám công nhân kia, nhóm tị nạn khoảng chừng hơn 600 người.Nhâm Tiểu Túc không để ý tới đám người này.
Hắn liếc mắt nhìn sắc rời rồi dẫn đám Nhan Lục Nguyên đi tiếp.
Hiện tại cách trời tối còn hai ba giờ, đủ để họ tới nơi xa hơn.Vương Đại Long thấy thế thì phàn nàn:Chúng ta không thể nghỉ ngơi một chút à?Kết quả không chờ Nhâm Tiểu Túc lên tiếng, Vương Phú Quý đã đánh một cái lên ót Vương Đại Long:- Kêu ngươi đi ngươi đi đi, ngươi nói nhảm cái gì!Vương Phú Quý cười với Nhâm Tiểu Túc:- Thằng nhóc này còn nhỏ không hiểu chuyện, người đừng để ý.- Không sao.Nhâm Tiểu Túc lắc đầu, tình nghĩa của Vương Phú Quý đối với hai anh em hắn, Nhâm Tiểu Túc nhớ kỹ.
Vì thế hắn không để trong lòng mấy lời phàn nàn của Vương Đại Long.Vương Đại Long nói năng lỗ mãng thế nào.
Nhâm Tiểu Túc cũng sẽ dẫn hai cha con họ tới hàng rào 109.Nhâm Tiểu Túc nghĩ một chút rồi nói:- Bây giờ chúng ta lập tức tìm chỗ nghỉ ngơi.
Mỗi người cố gắng nghỉ ngơi thật tốt.
Bằng không tới ngày mai các ngươi sẽ không chạy nổi đâu, lỡ mà gặp nguy hiểm gì cũng không thoát được.Đây là kinh nghiệm sinh tồn lâu năm ở nơi hoang dã của Nhâm Tiểu Túc.Bấy giờ, đám người đi cùng với Nhâm Tiểu Túc thấy hắn đi tiếp thì cười nói:- Tên Nhâm Tiểu Túc này không sợ khiến cho đồng bọn mệt chết à?- Nhìn Vương Phú Quý bình thường thông minh, địa vị ở thị trấn không nhớ.
Kết quả lại đi theo mông một thằng nhóc.Một người khinh thường nói:- Vừa rồi ta thấy hắn vội như thế còn tưởng có gì nguy hiểm lắm.
Kết quá phía sau có thứ gì đuổi theo đâu!- Chắc chắn Vương Phú Quý mang theo không ít tiền…Một hán tử thấp giọng nói:- Hắn mở tiệm tạp hóa nhiều năm như thế.
Chắc chắn gia sản đều mang hết trên người…- Còn có Lý Tiểu Ngọc…- Đừng nghĩ nữa.Có người cười lạnh:- Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên đều có súng.
Ngươi không biết à?- Sợ cái gì, chúng ta có nhiều người thế này mà?Một người không phục lên tiếng:- Nhiều người thế này còn sợ một cây súng? Hắn có thể bắn mấy phát?- A, vậy ngươi lên trước đi?Nghe vậy cả đám liền im ru.
Tuy đạ của Nhâm Tiểu Túc có hạn nhưng mạng họ chỉ có một, ai xông lên trước là chết trước.Nhâm Tiểu Túc đánh giá đám người này không sai: Một đám ô hợp.Có người phất tay nói:- Đừng nói nhảm nữa.
Chúng ta nghỉ ngơi ở đây một đêm, mai lại đi tiếp.Vài giờ sau bóng đêm phủ xuống.
Đám người chợt nghe tiếng sói tru từ phương xa.
Người đang ngồi nghỉ ngơi lập tức đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía có tiếng tru.Họ biết đàn sói kinh khủng cỡ nào, thế nhưng họ không ngờ đàn sói lại tới đây!Nghe âm thanh này, đàn sói chỉ cách họ chừng dăm ba km!- Chạy mau, không ngờ vẫn còn nguy hiểm!- Sớm biết vậy ta đã đi theo Nhâm Tiểu Túc rồi!Đám người đó có phần hối hận.
Có điều khi họ chuẩn bị đứng lên thoát thân lại phát hiện hai chân mình như đeo chì! Toàn thân đau buốt!.
Chương 106: Rau Thơm Và Rệp
Trước khi sói đến, gần như tất cả mọi người đều cảm thấy Nhâm Tiểu Túc quá mức cẩn thận.
Rõ ràng họ đã thoát khỏi nguy hiểm, còn đi tiếp làm gì.Có điều khi sói tới, họ hiểu rõ vì sao Nhâm Tiểu Túc có thể sống ở nơi hoang dã nhiều lần như thế.- Chạy mau!- Không muốn chết thì chạy nhanh, đừng để tụt lại phía sau!Lúc này đa số mọi người đều đứng lên, trong lòng buồn bực chạy về phía Nhâm Tiểu Túc.
Rốt cuộc họ cũng nhớ tới sự đáng sợ của bọ mặt người!Từ lần trước đàn sói phá hủy một nhà xưởng cho tới nay chưa tới một tháng.
Người quản lý hàng rào hạ lệnh cho lưu dân đi chôn thi thể trong nhà xưởng.
Rất nhiều lưu dân thấy được cảnh tượng máu tanh trong đó.Dù họ đã quen với việc sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Có điều khi chứng kiến cả ngàn thi thể không có cái nào hoàn chỉnh.
Tất cả đều bị đàn sói cắn xé cũng không tránh khỏi sợ hãi.Khi đó Nhâm Tiểu Túc đã rời khỏi thị trấn nên không biết việc này đã để lại bóng ma trong lòng lưu dân.Bất quá, hiện tại đám dân tị nạn dù có muốn chạy nhanh hơn cũng không có cách nào.Nhâm Tiểu Túc ngồi cách đó khá xa châm củi vào lửa, vì khoảng cách nên hắn không nghe được tiếp sói tru.Trên đống lửa là một nồi nước đang sùng sục bốc hơi.
Nhâm Tiểu Túc cắt hai khối thịt khô của Tiểu Ngọc Tỷ bỏ vào.
Nồi cháo loãng bốc ra vị thịt, Vương Đại Long ngồi kế đó không khỏi mong chờ nhìn chằm chằm.Nhâm Tiểu Túc liếc những người khác một cái:- Các người vừa nghỉ ngơi vừa xoa bóp cơ bắp của mình đi.
Ngày mai chúng ta còn phải chạy tiếp.- Thơm quá.Nhan Lục Nguyên ngửi ngửi rồi nói.- Vừa rồi ta có hái một ít rau thơm ven đường.
Lát nữa đâm nát rồi bỏ vào sẽ càng thơm hơn.Nhâm Tiểu Túc cười nói.Bình thường rau thơm người trong thị trấn bán đều là cây non.
Trên thực tế rau thơm trưởng thành cao chừng nửa người, thậm chí có rất nhiều người không nhận ra rau thơm trưởng thành.- Rau thơm?Vương Đại Long sững sờ chép miệng:- Ta không ăn rau thơm!- Không ăn rau thơm?Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ:- Đồ thơm thế sao ngươi không ăn?- Ngươi không thấy rau thơm có mùi như con rệp hả.
Vừa ăn vào là muốn nhả ra rồi.Vương Đại Long nói:- Sao các ngươi ăn được thế?Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn rau thơm trong tay, trầm tư nói:- Chắc là do chúng ta chưa ăn rệp qua giờ.Vương Đại Long:- ???Ta cũng chưa ăn có được không!Vương Phú Quý tức giận múc cho Vương Đại Long một ít cháo rồi nói với Nhâm Tiểu Túc:- Ngươi bỏ vào đi, đừng có chọc ghẹo con trai của ta.Nhâm Tiểu Túc cười hắc hắc hai tiếng.
Bất quá hắn thấy Vương Phú Quý múc quá ít cháo cho Vương Đại Long.
Hơn nữa trong chén cháo còn không có thịt, để lại thịt khô cho người khác.- Lão Vương.Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:- Ta rất cảm tạ người đã vì Nhan Lục Nguyên mà giúp đỡ đêm hôm đó.
Hơn nữa trước kia khi ta bán đồ cho ngươi, ngươi cũng có lòng chiếu cố ta.
Ta đều nhớ hết, vì thế hôm nay mọi người thoát thân ngươi không cần câu nệ.Nói xong, Nhâm Tiểu Túc mục cho Vương Đại Long thêm một tí cháo cùng một miếng thịt khô.Tiểu Ngọc Tỷ cầm chén thiết ra.
Đầu năm nay mọi người đều thích dùng chén thiết vào màu đông.
Chén thiết khiến cháo mau nguội, còn có thể giữ ấm tay.Nhâm Tiểu Túc thường bán chim sẻ cho lão Vương.
Hơn nữa hắn cũng không bán cho lão Lý vì sợ phá giá của lão Vương.
Có điều sau này Nhâm Tiểu Túc từng tới tiệm của lão Lý xem qua, giá chim sẻ lão Lý thu là 900, mà Vương Phú Quý lại có lúc mua của hắn 1200.Mỗi lần mùa đông tới, giá thu chim sẻ của Vương Phú Quý sẽ cao hơn vài trăm, mấy trăm kia đủ để mua một cái áo bông.Đôi khi Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ.
Dù ở trong thời đại này, chắc chắn vẫn có người giữ được tấm lòng thiện lương, đưa than trong ngày tuyết.Vương Phú Quý nhìn chén cháo có thịt khô của Vương Đại Long thì thở dài nói:- Ta không nhìn nhầm hai huynh đệ các ngươi.Tuy Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên nói chuyện khá ngoan độc, thế nhưng Vương Phú Quý biết rõ hai anh em nhà này rất trọng tình cảm.- Phú Quý thúc đừng lo.Nhan Lục Nguyên cười nói:- Đợi tới hàng rào 109, chúng ta sẽ giúp ngươi xây lại một tiệm tạp hóa mới.- Tới đó rồi tính.Vương Phú Quý vẫy tay cười nói.Kỳ thật Vương Phú Quý rộng rãi hơn so với Nhâm Tiểu Túc nghĩ.
Dường như hắn cũng không quá quan tâm tới sản nghiệp của mình ở hàng rào 113.Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc bỗng nghe được tiếng bước chân từ phía xa truyền tới.
Dường như có hơn trăm người đang tiến về phía họ.
Nhâm Tiểu Túc rút súng ra, nói với những người khác:- Dùng hết cháo đi.Đam Nhan Lục Nguyên cũng không quan tâm mình bị phỏng hay không mà một hơi uống hết cháo theo lời Nhâm Tiểu Túc.
May mà cháo đã nguội bớt, bằng không họ bị bỏng mất.Nhâm Tiểu Túc nhíu mày nhìn mấy trăm người chạy tới:- Không đúng, đám người này đang chạy trối chết.
Chúng ta cũng đi mau!Vừa rồi Nhâm Tiểu Túc còn có chút hiếu kỳ, sao đám ô hợp này lại đột nhiên lên đường, không phải bảo sẽ nghỉ ngơi ở đó một đêm ư.Có điều hắn nhanh chóng nghĩ thông suốt.
Có thể khiến đám người này lần nữa khởi hành chỉ có nguy hiểm!Đám Nhâm Tiểu Túc cũng khó gọn gàng và linh hoạt, không chờ đám người kia tiếp cận, họ đã bắt đầu vắt giò lên cổ mà chạy.Đám ô hợp phía sau chưa kịp ăn, chân lại đau.
Đám Nhâm Tiểu Túc thì đã nghỉ ngơi thư giãn nửa ngày, lại uống xong canh nóng.
Tuy đều là chạy thoát thân nhưng trạng thái hai bên hoàn toàn bất đồng.Hơn nữa ở thời khắc nguy cơ hiển lộ chân chính.
Nhâm Tiểu Túc lại khiêng tức cả hành lý của mọi người.
Những người khác chạy cũng khá nhẹ nhõm.Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn ra sườn núi rất xa sau lưng.
Ở đó là lang vương đang đứng quan sát đám người chạy thục mạng, phảng phất chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn con mồi của mình.Đàn thói theo thói quen chạy đuổi theo con mồi.
Chúng chỉ chờ con mồi kiệt sức thì phát động công kích.Đám ô hợp vẫn chạy trong sợ hãi, e rằng không bao lâu nữa họ sẽ triệt để kiệt sức.
Khi đó chính là thời cơ tốt nhất cho đàn sói.Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:- Chúng ta phải cách đám người này xa một chút.
Dù có khó nghe nhưng họ sẽ cản đàn sói thay chúng ta.
Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.Vương Phú Quý nói nhanh:- Dừng người khác cản tai nạn cũng rất tốt…Thế nhưng vừa dứt lời, Nhâm Tiểu Túc nghe rõ âm thanh ô tô di chuyển sau lưng.
Hắn có chút sững sờ, sao nơi này lại có ô tô?m thanh động cơ vang lên giữa cánh đồng bát ngát có chút chói tai, chẳng khác nào dã thú rít gào cả.Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên phản ứng kịp, đây là người trốn ra từ trong hàng rào!Xem ra đám người đó cũng chạy về hướng này, chỉ là không biết chạy trốn ra bao nhiêu người..
Chương 107: Cứu Người Như Giọt Nước
Thời điểm trông thấy xe việt dã và xe vận tải của Khánh thị, Nhâm Tiểu Túc bỗng hiểu ra vì sao hiện tại đàn sói không vội săn mồi, nguyên nhân hẳn có liên quan tới những người này.Đối với những người ngồi trên xe, Nhâm Tiểu Túc đã quá quen thuộc, thậm chí vài hôm trước từng gặp.Trên xe có một biểu tượng bạch quả, theo Trương tiên sinh nói, thế giới đã trải qua trăm triệu năm biến hóa.
Có điều trong toàn bộ thế giới thực vật, chỉ có có bạch quả được giữ trong sông băng thứ tư là bảo trì nguyên dạng.Đây cũng là loài trái cây cổ xưa nhất, có gene cường đại nhất trong các loài thực vật.Khi Nhâm Tiểu Túc thấy Khánh thị ở Cảnh Sơn hắn đã nghĩ tới điều này.
Có lẽ Khánh thị lấy bạch quả làm biểu tượng ý muốn nói họ sẽ tồn tại vĩnh cửu?Những chiếc xe kia rền vang mà tới, chẳng qua khi chúng tới gần mình, Nhâm Tiểu Túc đột nhiên cảm thấy số lượng ô tô có hơi ít.
Ít đến mức không cần đếm cũng thấy được tổng số xe là 3 chiếc việt dã và hai xe bán tải.Không phải Hứa Hiển Sở nói chiến lữ trong hàng rào có 4500 người sao.
Vì cái gì đi ra lại người như thế.
Một chiếc xe tải chở chừng 50 người.
Tổng cộng chỉ trốn ra được tầm 100 người.Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc đã đánh giá thấp trận thiên tai này.
Vì nhà ở được xây bằng gạch đá trong thị trấn tương đối ít, dẫn tới Nhâm Tiểu Túc không biết khi mấy tòa nhà sụp đổ sẽ có hậu quả nghiêm trọng thế này.
Mà nhà ở trong hàng rào gần như toàn bộ đều được xây bằng gạch đá.Đại khái sự nghèo khó đã ảnh hưởng tới nhận thức của Nhâm Tiểu Túc.Lần động đất này, đại địa nứt gãy, hàng rào bị phân thành hai, sông ngòi xuyên qua hàng rào biến thành thác nước.Đây là sức mạnh to lớn của thiên nhiên, nhân loại không cách nào chống lại được.Hàng rào sụp đổ đè chết đại đa số nhân loại, tử thương vô số.
Mà tập đoàn Khánh thị cũng không đủ may mắn để thoát khỏi đó.Hơn nữa, xui xẻo nhất là quanh doanh vừa vặn ở ngay giữa khe nứt, vì thế cứng rắn bị phân thành hai nửa.La Lam ngồi trong xe việt dã thở hổn hển.
Khó xử nhất là trên đùi hắn chỉ mặc mỗi cái quần đùi in hoa.
Trong lúc động đất xảy ra hắn đang ngủ, may mà doanh trại của hắn cực kỳ rắn chắc, hơn nữa tần trệt cũng thấp nên mạng mới giữ lại được.Bây giờ đang là mùa đồng, xe việt dã để trong doanh phòng vẫn còn hơi ấm, thế nhưng ở dã ngoại thì không.Giờ khắc này chuyện La Lam lo sợ nhất là hắn chưa tới hàng rào 109 mà xe hết xăng thì sao? Khi đó chẳng lẽ hắn phải đi bộ tới hàng rào 109!Nghĩ tới đây, La Lam nói:- Trong xe còn bao nhiêu?Binh sĩ lái xe nói:- Còn một phần ba, có thể chạy thêm 130km nữa.- Đến được hàng rào 109 không?La Lam hỏi.Bĩnh sĩ khó xử nói:- Chúng ta cách hàng rào 109 chừng 210km, nhất định không đủ xăng.
Thật ra chúng ta có thể chuyển những người ngồi trên chiếc xe việt dã còn lại lên xe tải, như vậy có thể lấy dầu từ xe việt dã đó chuyển qua cho chúng ta…- Ồ…Hai mắt La Lam sáng lên, có điều ngay sau đó hắn lại thở dài:- Cũng được a.
Trên xe việt dã đều là thương binh, xe tải cũng đã đầy.Binh sĩ im lặng trong chốc lát lại nói:- Trưởng quan, ngài và trưởng quan Khánh Chẩn đối với chúng tôi rất tốt, khác hẳn với các vị khác trong tập đoàn, chúng tôi không ngại chịu chút đau khổ.- Đã không được thì không cần nói thêm.La Lam bực bội phất tay:- Nói cứ như ta tốt lắm không bằng.
Ta cũng không phải người tốt lành gì, người tốt sống không lâu, biết chưa?- Trưởng quan, phía trước có một đám người chạy nạn.Binh sĩ nói, lúc này hắn thấy không ít lưu dân đang chạy trốn.La Lam khinh thường:- Phía sau chúng ta vẫn còn một đám kia kìa, hiếm thấy lắm à? Vượt qua bọn họ, cho họ hít khói xe đi!Lưu dân thấy được xe việt dã chạy như tên bắn qua cạnh mình thì không khỏi hâm mộ.
Nếu họ cũng có một chiếc thì tốt biết bao.Kỳ thật ở quặng mỏ cũng có xe, có điều vì có chuyện nên đã đi nơi khác, thứ còn lại chỉ là máy móc cơ giới nặng nề, chạy không kịp lại còn tốn xăng!Lúc này, một người lao tới từ trong đám lưu dân:- La lão bản, ta là người quản lý quạng mỏ, ngài dẫn tôi đi cùng với! Ta từng gặp mặt ngài rồi!Lái xe hỏi La Lam:- Có cần dẫn hắn theo không?- Ngay cả thương binh chúng ta còn không chứa nổi, dẫn theo hắn cái rắm.La Lam mắng:- Không cần để ý tới hắn.Vương Nhất Hằng thấy đoàn xe đi ngày càng xe liền muốn rút súng bắn chết La mập mạp kia.
Có điều hắn lại không có cái lá gan đó, Vương Nhất Hằng chỉ có thể thầm nghĩ trong đầu, với cả hắn chạy đuổi theo đâu có kịp……Nhâm Tiểu Túc nhìn đoàn xe ở xa xa.
Hắn đã nói rõ với bọn Vương Phú Quý:- Ta đoán không ít người trong hàng rào đều chạy về phía này.
Không cần lo lắng, sẽ có không ít người thay chúng ta hấp dẫn sự chú ý của dã thú.
Nếu có dã thú tập kích, cứ giao cho ta làm được.Vương Phú Quý là một người rinh ranh, hắn nghe được trong lời nói của Nhâm Tiểu Túc có một loại tự tin.
Nhâm Tiểu Túc biết rõ phía sau có nguy hiểm đuổi theo nhưng không sợ hãi.
Vương Phú Quý không khỏi thầm nghĩ, có lẽ nào Nhâm Tiểu Túc cũng là… siêu phàm giả?Bằng không người tới Cảnh Sơn nhiều như thế sao chỉ có mình Nhâm Tiểu Túc là quay về? Hơn nữa, có phải Nhâm Tiểu Túc từng giết người khi ở Cảnh Sơn không? Bằng không tại sao khi giết người theo dõi trước cửa học đường Nhâm Tiểu Túc lại chẳng có một cái chớp mắt nào.- Này Nhâm Tiểu Túc, ta không biết ta hỏi lúc này có thích hợp không.Vương Phú Quý do dự:- Đến cùng trong Cảnh Sơn có thứ gì? Những người khác đâu rồi?- Lúc đi có 21 người.Nhâm Tiểu Túc nghĩ một chút lại nói:- Hiện tại hẳn chỉ có 4 người còn sống.Bốn người là Hứa Hiển Sở, Dương Tiểu Cận, Nhâm Tiểu Túc và Lạc Hinh Vũ.- Còn trong Cảnh Sơn có gì thì ta cũng không rõ, có bọ mặt người ăn thịt người, có vật thí nghiệm mất đi trí năng.Nhâm Tiểu Túc thở dài:- Kỳ thật đấy chưa phải thứ kinh khủng nhất.Trong miệng núi lửa còn có quái vật vẫn là bóng ma trong lòng Nhâm Tiểu Túc.
Vì hình thể con quái vật kia quá mất khổng lồ.
Hơn nữa còn có thể sống được trong dung nham.Lúc này, xe của tập đoàn chạy vượt qua bên cạnh đám Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc nhìn từ cửa sổ xe thấy được La mập mạp.
Hắn không khỏi thầm nghĩ đó có phải ông chủ La thưởng cho hắn bằng khe Diệu Thủ Hồi Xuân trong truyền thuyết không?- Dù thế này thì lần này may mà có ngươi.Vương Phú Quý thở dài:- Nếu không có ngươi kịp thời dẫn chúng ta đi.
Khả năng cao ta và nhi tử không thoát được, ta cũng không biết nên cảm ơn ngươi thế nào cho tốt.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc nhìn Vương Phú Quý, chân thành nói:- Cứu người như giọt nước, báo ân cả đại dương…Vương Phú Quý:- ???Theo lẽ thường ngươi nên khách sáo với ta một chút chứ?!Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không nói thêm gì.
Hắn tìm một sườn núi cao có thể quan sát phía sau, để nhìn xem có bao nhiêu người còn sống.- Tìm một nơi khuất gió chuẩn bị nghỉ ngơi.Nhâm Tiểu Túc nói:- Phía sau có chừng mấy ngàn người.
Tạm thời chúng ta an toàn.
Hơn nữa đi tiếp các ngươi cũng không đi nổi.Lúc này trăng đã lên, mọi người chạy trốn từ sáng sớm tới giờ đã sắp không xong.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy họ cần đợi đám người kia, đợi đám người tới yểm hộ họ.Vài trăm người có thể bị đàn sói tấn công, có điều mấy ngàn người thì đàn sói cũng phải dè chừng chứ?Đến lúc đó, một khi gặp nguy hiểm, hắn chỉ cần dẫn đám Nhan Lục Nguyên chạy nhanh hơn mấy ngàn người kia là được.Tuy như thế có chút tàn nhẫn nhưng chỉ sợ những người khác cũng không khác Nhâm Tiểu Túc là bao.Hơn nữa, cứ đi theo đám người này tới hàng rào 109, đám Nhâm Tiểu Túc không có khả năng giả trang thành người của hàng rào 113 để vào trong kia.Không biết hàng rào 109 có chịu cho họ vào chăng..
Chương 108: Trà Trộn
Bóng đêm dần sâu hơn, Nhâm Tiểu Túc có ý định đục nước béo cò nổi lên tâm tư với hàng rào 109.
Hắn bắt đầu dùng não của mình để vẽ ra vấn đề quanh co này.
Sau đó, Nhâm Tiểu Túc lại nói nhỏ:- Ngươi cảm thấy chúng ta xen lẫn vào đám người kia trà trộn vào hàng rào 109 có thành công không?- Không được.Vương Phú Quý lắc đầu:- Người của hàng rào đều có CMND, chúng ta đâu có.- Ta bảo trong khi chạy nạn bị lạc mất không phải là được rồi à?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:- Con đường tới đó chừng 100km, lại gặp phải thiên tai lớn như thế, có mất cũng rất bình thường.Vương Phú Quý đáp:- Việc này khó nói lắm, vì tin tức của các hàng rào cũng không cộng hưởng.
Ngươi nói ngươi là người trong hàng rào 113 họ cũng không có cách nào chứng thực.
Trước kia người qua lại giữa hàng rào cần có chứng nhận, có con dấu thông hành lấy từ người quản lý.
Có điều hiện tại hàng rào 113 không còn, hơn nữa nghe nói quản lý lão Lưu của hàng rào đã bị tập đoàn Khánh thị xung quân tới Tắc Bắc.
Con dấu chẳng biết rơi vào tay ai…Nhâm Tiểu Túc chậc chậc mấy tiếng:- Hắn không đi Tắc Bắc thì nói không chừng chết trong hàng rào mất rồi.
Đúng là người sống trên đời không biết phúc họa thế nào…- Nói như ngươi phải là tập đoàn Khánh thị đã cứu hắn rồi.Vương Phú Quý nói:- Bất quá ngươi muốn trà trộn vào hàng rào 109 cần cân nhắc vài nhân tố khác.
Ví dụ nơi này có cả ngàn lưu dân, có ai nhận ra ngươi không.
Hơn nữa vạn nhất hàng rào 109 không muốn cho bất kỳ ai vào, đến lúc đó đại nhân vật của hàng rào 113 còn biến thành lưu dân của hàng rào 109 chứ đừng nói gì chúng ta.- Cũng rất có khả năng.Nhâm Tiểu Túc nói:- Hàng rào 109 sẽ không cho ai vào hết.Việc này chưa có tiền lệ, trước đây không có hàng rào nào bị sụp cả.
Vì thế đám Nhâm Tiểu Túc không có gì để tham vấn, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước mà thôi.Có thể tiến vào hàng rào tất nhiên là chuyện tốt.Không thể, đám Nhâm Tiểu Túc vẫn sống tốt như thường.Bấy quá những ông lớn trốn từ hàng rào ra thì khó nói.
Nơi này cách hàng rào 109 có hơn 100km, đi qua tới nơi đã đủ mệt chết họ rồi.Thật vất vả đi tới hàng rào 109, kết quả người ta lại không cho họ vào, đoán chừng không ít người sẽ tức đến vỡ mật.Đám Nhâm Tiểu Túc tìm một nơi phù hợp chỉ trong chốc lát.
Dù Nhâm Tiểu Túc có thể trụ được trong rừng thì Vương Phú Quý và đám Tiểu Ngọc Tỷ chưa chắc chịu được.Đám lưu dân đi tới nơi phát hiện bọn Nhâm Tiểu Túc không đi nữa thì có chút khó hiểu:- Sao các ngươi không đi nữa?Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn người nọ:- Không đi được.Nói rồi, Nhâm Tiểu Túc ngồi xuống đất cúi đầu bóp bóp chân mình.Đám lưu dân thấy Nhâm Tiểu Túc không để ý tới mình cũng chẳng nói chuyện mà trực tiếp đi về phía trước.- Là không đi được hay giả bộ không đi được?Có người hiếu kỳ hỏi.- Không thấy hắn đang xao chân à.
Chúng ta từng nghỉ ngơi một lúc nhưng họ thì chưa.
Đúng là thông minh bị thông minh hại.- Ta thấy vừa rồi hắn đi quá xa nên không nghe được tiếng soi.Có người cười lạnh:- Nếu nghe được có khi hắn còn chạy nhanh hơn chúng ta.Đám người kia nhỏ giọng trò chuyện, thậm chí cũng chẳng ai có ý nói cho đám Nhâm Tiểu Túc biết về việc đàn sói.Có điều đâu phải Nhâm Tiểu Túc không biết, không chỉ có sói, còn có vật thí nghiệm kinh khủng nữa!Lúc này Nhâm Tiểu Túc thấy đám người kia đi xa liền nhỏ giọng nói:- Chỗ ta có một lọ nước, mọi người lấy miếng vải sạch nhúng nước rồi lau mặt đi.
Người trong hàng rào đều thích sạch sẽ, mặt lưu dân chúng ta quá đen, họ nhìn qua là biết.
Nếu có quần áo nào tốt tốt một chút cũng lấy ra thay vào.Lưu dân thiếu nước, ngày thường nước không nhiều.
Dù Vương Phú Quý là thân hào cũng không ngoại lệ.Chai nước này Nhâm Tiểu Túc vẫn giữ trong không gian.
Dù lúc lấy vàng hắn vẫn trữ lại hai bình nước.
Bởi vì nước là thứ rất quan trọng để sinh tồn trong rừng.Đương nhiên nước này là về sau rót vào, nước lúc trước đã sớm bị Nhâm Tiểu Túc uống hết.Bình thường lưu dân không có thói quen rửa mặt, thế nhưng bây giờ muốn trà trộn vào hàng rào phải ngụy trang hợp lý.
Bằng không khi tới hàng rào 109, có cơ hội lại vì chút chuyện nhỏ này mà bại lộ thì phí công rồiKỳ thật Nhâm Tiểu Túc có cơ hội rửa mặt rất nhiều lần, chung quy tìm nguồn nước ở nơi hoang dã cũng không quá khó.
Có điều bộ dáng đen đủi này lại là một lớp vỏ bọc cực tốt trong lúc ấy.Nếu hiện tại gặp lại Hứa Hiển Sở hoặc Dương Tiểu Cận, chưa chắc họ nhận ra Nhâm Tiểu Túc.Lúc trước, khuôn mặt đen của hắn cũng không phải đen dạng tầm thường…Vừa rồi khi đám lưu dân đi qua, Nhan Lục Nguyên tận lực cúi đầu thật thấp.
Vì trong số họ chỉ có Nhan Lục Nguyên là mặt mũi sạch sẽ nhất, dễ bị người khác nhớ kỹ.Hiện tại mọi người lau mặt, đổi quần áo rồi chạy tới hàng rào.
Nếu làm tốt sẽ không ai nhận ra họ.
Chung quy cũng có tận mấy ngàn người, người chằng chịt tấp nập thì có ai nhớ rõ ai.Mọi người vỗ vỗ bụi đất trên người, khuôn mặt cũng được vệ sinh sạch sẽ.
Lúc này, một nhóm người hàng rào cũng đi tới gần.Kết quả Nhâm Tiểu Túc thấy đám người này thì sửng sốt.
Mặt của họ, sao còn đen hơn khuôn mặt cũ của hắn nữa…CMN!Đậu mớ!Theo thói quen, Nhâm Tiểu Túc nghĩ mặt người trong hàng rào đều rất trắng.
Mà hiện tại suốt đoạn đường chạy nạn mặt Nhan Lục Nguyên vẫn trắng như cũ.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc không nhận ra, những người khác chạy nạn đâu có nhẹ nhàng như Nhan Lục Nguyên.Chỉ thấy mặt của người sau càng chật vật hơn người trước, đen cứ như vừa bị hỏa hoạn vậy.Động đất khiến phòng ốc sụp đổ, bụi cát mù mịt cộng với việc chạy trốn mồ hôi bám dính khiến cả người họ vừa dơ vừa đen!Giờ khắc này trên mặt đám Nhâm Tiểu Túc sạch sẽ, phảng phất như họ mới là người trong hàng rào.
Còn những người trước mắt này lại là lưu dân…Đám người trong hàng rào thấy bọn Nhâm Tiểu Túc thì không khỏi sững sờ.
Bất quá họ cũng chẳng nói gì, lúc này mọi người đều lo chạy thoát thân, có ai quan tâm mặt trắng hay không trắng đâu.Tiểu Ngọc Tỷ ở bên cạnh bật cười.
Nhâm Tiểu Túc khó tin nói:- Khục khục, không bằng chúng ta bôi đen mặt lại đi…Tiếc cho nửa bình nước của hắn a.
Nhâm Tiểu Túc không khỏi tiếc hận.Khi đám người trong hàng rào đi qua, Nhâm Tiểu Túc dẫn theo đám Nhan Lục Nguyên trà trộn vào.
Lúc này, tâm tình mọi người đều bàng hoàng, cũng chẳng ai chú ý tới họ.- Chúng ta đi vào giữa đi.Nhâm Tiểu Túc hạ giọng nói:- Cố gắng hạn chế tiếp xúc với lưu dân.Vương Phú Quý lo lắng nói:- Vật có được không? Chắc chắn sẽ có lưu dân nhận ra chúng ta.- Không sao.Nhâm Tiểu Túc chẳng chút để ý.- Chúng ta chỉ thử một lần thôi.
Ngươi nghĩ đi, vạn nhất những lưu dân đó chết hết thì ai nhận ra chúng ta nữa…Vương Phú Quý chấn kinh nhìn Nhâm Tiểu Túc, như vậy cũng được?Có điều vào lúc này, đám người chạy nạn ở phía trước như phát sinh xung động.
Nhâm Tiểu Túc rướn người lên nhìn, phảng phất như đám người kia đang tranh giành gì đó.
Mà người quản lý mỏ Vương Nhất Hằng đang cầm súng lục chĩa vào ót một người khác..
Chương 109: Lại Tự Cảm Tạ
Tiếng ồn ào hấp dẫn không ít người tới xem.
Nhâm Tiểu Túc nói với Nhan Lục Nguyên:- Giấu kỹ súng chờ ta ở đây, ta tới phía trước nhìn xem có chuyện gì.- Ừ.Nhan Lục Nguyên gật đầu.Nhâm Tiểu Túc không thể bảo vệ hắn từng giờ từng phút.
Hắn phải tự học cách bảo vệ mình, thậm chí là bảo vệ mọi người.Nhâm Tiểu Túc đi tới trung tâm tiếng ồn.
Với tố chất thân thể hắn hoàn toàn chen vào trong được.
Nhâm Tiểu Túc đi tới gần chỗ phát sinh hỗn loạn nhất thì thấy Vương Nhất Hằng hung dữ nói:- Ta bảo ngươi đưa đồ ăn cho ta, ngươi không hiểu tiếng người?- Có điều ta cũng đói bụng mà.Nam tử trung niên đeo mắt kiếng bị Vương Nhất Hằng chĩa súng vào ót nói.
Âm thanh mang tiếng nức nở, tựa hồ khi sống trong hàng rào hắn chưa từng thấy ai hung ác thế này.Kỳ thật người quản lý nhà xưởng, tỷ như Vương Nhất Hằng đều là người trong hàng rào.
Có điều họ ra ngoài thời gian lâu như thế, bản thân ít nhiều cũng bị nhiễm tính hung hăng.Họ là khâm sai mà hàng rào phái ra, trong tay có súng, vì thế đã sớm có thói quen hơn người bình thường.Lúc này mọi người đã bước vào “thế giới” không có trật tự, cũng đã biến thành dã thú.
Trước đó không lâu, Vương Nhất Hằng chỉ thiếu quỳ xuống cầu xin La Lam nữa thôi.Vương Nhất Hằng nói với người bên cạnh:- Lục soát toàn thân hắn, bên kia còn hai tên mập mạp nữa, lục túi của chúng!Người bên cạnh hắn là công nhân nhà xưởng.
Bình thường công nhân đều nghe Vương Nhất Hằng chỉ huy.
Lúc này Vương Nhất Hằng lại có súng, còn hứa hẹn khi tới hàng rào 109 sẽ sắp xếp cho họ.
Vì thế những người này trở thành tâm phúc của Vương Nhất Hằng.Có điều họ chỉ lưu dân bình thường, sao họ dám đụng chạm vào người trong hàng rào.Vương Nhất Hằng thấy người bên cạnh bất động thì giận dữ:- Làm sao, lời ta nói không là cái thá gì nữa phải không? Hiện tại lão tử có súng, ta nói lục là lục, ngươi cứ yên tâm đi, họ không có súng đâu!Nhâm Tiểu Túc nghe được tin tức từ những lời này: Bên trong hàng rào có quản chế việc dùng súng.
Vì thế Vương Nhất Hằng mới tự tin những người khác không có súng.Nhâm Tiểu Túc liếc mắt một cái, đám lưu dân đã vô thức đứng về phía của Vương Nhất Hằng.
Một phần trong thị trấn Vương Nhất Hằng cũng nổi danh, mặt khác hắn còn có súng.Lúc này, một nam tử trung niên đi tới trước mặt đám người:- Vương Nhất Hằng, tốt nhất ngươi nên buông súng xuống.
Đây không phải là nơi ngươi có thể làm mưa làm gió.- Mã cục trưởng!Vương Nhất Hằng như giật mình:- Sao ngài lại ở đây?Mã cục trưởng cười lạnh:- Làm sao, ngươi tưởng chúng ta chết hết rồi.
Đưa súng cho ta!Súng?Vương Nhất Hằng vô thức nhìn súng trong tay mình.
Tựa như đã ra quyết định gì đó, rất nhanh, hắn cười lạnh nổ súng bắn Mã cục trưởng.Phanh một tiếng, Mã cục trưởng nằm trong vũng máu, hay cả cơ hội phản ứng cũng không có.
Căn bản ông ta không ngờ Vương Nhất Hằng lại biết dùng súng!Mọi người xung quanh thét chói tai lùi về sau.
Có điều họ có thể lùi về đâu chứ?Vừa rồi Vương Nhất Hằng do dự là vì hắn từng sống ở nơi Mã cục trưởng quản lý.
Có điều sau đó rất nhanh hắn đã kịp phản ứng lại.
Hiện giờ hàng rào 113 không còn, Mã cục trưởng tính là cái quái gì!Vương Nhất Hằng lạnh lùng nói:- Hàng rào 113 không còn, đến hàng rào 109 mọi người bắt đầu lại lần nữa.
Ta không phải kẻ lạm sát người vô tội.
Thế nhưng còn có ai không nghe lệnh ta thì đừng trách ta không khách khí.Trong đám nạn dân này nhất định có người từng làm chức cao trong hàng rào.
Nhưng như vậy thì sao, rời khỏi hàng rào 113 họ cũng chẳng là gì cả!Nhâm Tiểu Túc lùi về sau, khi Vương Nhất Hằng giết người.
Tuy những người khác không có phản ứng gì nhưng sớm muộn gã ta và đám nạn dân cũng có xung đột.Bất quá điều này có liên hệ gì tới hắn?Không có quan hệ nửa xu.
Về phần Vương Nhất Hằng giữ súng, thật sự Nhâm Tiểu Túc không để vào mắt.
Vừa rồi hắn thấy tư thế Vương Nhất Hằng nổ súng không chuyên nghiệp lắm.
Nếu gã tiếp tục nổ thêm vài phát súng nữa, làm không tốt lực phản chấn sẽ khiến khẩu súng bay khỏi tay gã.Trên đường Nhâm Tiểu Túc quay về chỗ của đám Nhan Lục Nguyên, hắn chợt thấy một đám thiếu niên thiếu nữ mặc đồng phục xanh trắng truyền thống.
Nhâm Tiểu Túc không khỏi sững sờ một chút, vì hắn thấy được sau lưng đồng phục có khắc một hàng chữ “Trường trung học số 2 trong hàng rào”.Đây là học sinh sao? Nhâm Tiểu Túc từng nghe Trương Cảnh Lâm nhắc qua, trong hàng rào có hơn 10 trường học, chia làm tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông.
Thậm chí lớn hơn nữa còn có đại học.Trương Cảnh Lâm bảo, ở tuổi như Nhâm Tiểu Túc mà sống trong hàng rào có thể đi học trong phòng học sáng sủa sạch sẽ, có rất nhiều lão sư có kiến thức dạy bảo, không cần tới nơi hoang dã, cũng không cần làm việc, hàng rào có phụ cấp cho học sinh.Khi đó Nhâm Tiểu Túc hâm mộ vô cùng, nếu hắn sinh ra trong hàng rào thì tốt rồi?Khi Nhâm Tiểu Túc đi qua đám học sinh này, những học sinh đó cũng không để ý Nhâm Tiểu Túc.
Họ không biết thứ mình có dễ như trở bàn tay lại là điều Nhâm Tiểu Túc ước vọng cỡ nào.Những học sinh này bị tiếng súng kia hù dọa.
Bấy giờ có một nữ nhân trẻ tuổi ở bên cạnh an ủi:- Không sợ không sợ, có chuyện gì ta sẽ xử lý, chúng ta đã trốn ra ngoài được rồi.Đây là lão sư trong hàng rào? Nhâm Tiểu Túc nhìn lão sư trẻ tuổi kia.
Đối phương trông đẹp mắt hơn Trương Cảnh Lâm nhiều lắm.
Nếu học đường họ có lão sư thế này, e rằng ngay cả Vương Đại Long cũng sẽ học rất chăm…Quan sát một đám học sinh trước mặt, Nhâm Tiểu Túc không khỏi nhớ tới nhiệm vụ nhanh thứ hai của mình!Một ngàn cảm tạ tệ a, trước kia nghĩ Nhâm Tiểu Túc cũng không dám nghĩ, hắn đi đâu kiếm ra ngần ấy cảm tạ tệ?Thời điểm nghe thông báo nội dung nhiệm vụ nhánh, phản ứng đầu tiên là hắn tính kiếm ở học đường.
Chung quy hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh như thế, một phần lớn cảm tạ tệ là có từ đám nhóc kia.Sau khi hàng rào sập, học đường cũng mất, hắn chưa nghĩ ra cách kiếm được cảm tạ tệ!Nhâm Tiểu Túc nhớ tới bảy lần cảm tạ trước của mình.
Không biết lần này tự cảm tạ có còn kiếm được cảm tạ tệ không?Hiện giờ hắc đao đang lẳng lặng trôi nổi trong tủ trưng bày của cung điện.
Chỉ cần tâm niệm vừa động, hắc đao sẽ xuất hiện trong tay Nhâm Tiểu Túc.
Cho đến hôm nay, Nhâm Tiểu Túc vẫn không quên được cảm giác vô sướng khi đánh nhau với đám vật thí nghiệm kia!Sơ cấp đã lợi hại như vậy, cấp bậc tiếp theo của hắc đao sẽ là bộ dáng gì?Nhâm Tiểu Túc quay về liền bắt đầu nhỏ giọng lầm bầm.
Nhan Lục Nguyên thấy thế tới gần xem Nhâm Tiểu Túc nói gì:- Cảm tạ chính mình không lạm sát người vô tội?- Cảm tạ chính mình nuôi Nhan Lục Nguyên lớn như vậy?- Cảm tạ chính mình ăn bồ đào không bỏ vỏ!Nhan Lục Nguyên:- ???Nhâm Tiểu Túc thở dài, cung điện vẫn lặng im bất động, một chút phản ứng cũng chẳng có!.
Chương 110: Ăn Cướp
Có lẽ lúc trước hắn cảm tạ thành tâm nên nhận được cảm tạ tệ, cũng có thể cung điện không muốn Nhâm Tiểu Túc chết nên bảy lần cảm tạ đều chấp nhận.
Bây giờ thì một lần cũng chẳng được.Nhâm Tiểu Túc có cảm giác tiếc nuối, sớm biết như vậy khi ấy hắn nên thừa dịp cảm tạ thêm vài lần!Chỉ là Nhâm Tiểu Túc không chú ý tới.
Lúc này Nhan Lục Nguyên bên cạnh đang mê man, người bên ngoài không nghe Nhâm Tiểu Túc nói gì nhưng hắn lại nghe được.Trước kia Nhan Lục Nguyên từng bị Nhâm Tiểu Túc bắt cảm tạ cả đêm tới tự để lại bóng ma trong lòng.
Lúc này ca hắn lại bắt đầu tự cảm tạ chính mình? Còn cái cảm tạ gì mà ăn bồ đào không bỏ vỏ là cái quỷ gì? Ngươi có thể thành tâm một chút không?Đột nhiên đám người trước mặt lần nữa bảo động.
Dĩ nhiên là Vương Nhất Hành lệnh cho đám lưu dân kiểm tra hành trang của mọi người một lượt.
Dường như muốn thu hết đồ ăn của người khác vào túi… hoặc không chỉ riêng đồ ăn.Nhâm Tiểu Túc thấy được ngay cả hồ đeo tay cũng bị đám lưu dân kia tháo đi.
Còn có một ít đồ trang sức nữa, một chút cũng không tha.Đám người trong hàng rào này cũng thật xui.
Buổi sáng nhà tan cửa nát, buổi tối lại bị vơ vét tài sản.
Đến hàng rào 109, e rằng trên người họ chẳng còn chút tài sản gì.Vương Phú Quý có chút khẩn trưởng:- Tiểu Túc a, họ có cướp đồ trên người ta không?Đúng rồi, nên biết Vương Phú Quý mang rất nhiều thứ trên người, đây đều là dược phẩm, vàng, tiền mặt cùng những thứ vô cùng quý trọng mà hắn tích góp được cả đời.
Những lưu dân đó sẽ không tha.Có điều Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:- Yên tâm đi, ai cũng không đoạt được.Vốn Nhâm Tiểu Túc không muốn dính dáng tới đám Vương Nhất Hằng, hắn chỉ muốn an toàn đi tới hàng rào 109 là tốt rồi.
Có điều ngươi không muốn tìm phiền phức nhưng không có nghĩa phiền phức không tìm ngươi.Lúc này đám nạn dân nhu thuận như những con cừu non.
Hơn sáu trăm trong ba ngàn lưu dân đi soát đồ mà chẳng ai dám phản kháng, cũng không ai dám nói một lời.
Thậm chí tất cả đều đứng đó không dám chạy trốn.Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc có phần khó lý giải.
Các ngươi có hơn ba ngàn người, sao chẳng ai vùng lên vậy?Lưu dân đúng là hung hãn hơn người trong hàng rào một chút, có điều song quyền khó địch tứ thủ, sợ cái rắm gì.Nhâm Tiểu Túc thấy trong đám người có vị nữ lão sư đang dẫn theo mười mấy học sinh chuẩn bị chạy trốn.Những lưu dân đó lúc đầu cũng chẳng dám làm mạnh tay.
Chung quy đối phương cũng là người trong hàng rào, trước kia là sự tồn tại cao cao tại thượng trong mắt họ.Có điều dần dà lưu dân phát hiện người trong hàng rào không dám phản kháng thì càng ra tay trắng trợn hơn.
Thậm chí không ít cô gái bị chúng sàm sỡ.Bấy giờ, nữ lão sư đó dẫn theo đệ tử tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc, đứng phía sau họ.
Dường như đang lo lắng quan sát xem có nên lùi về say nã không.Có điều lúc này đã có lưu dân đi tới.Nhâm Tiểu Túc thấy đám lưu dân đó không khỏi tự nhủ thân phận có bị họ nhận ra chăng? Phải nói họ đổi một bộ đồ, lại lẫn trong đám người hỗn tạp sẽ không có gì nổi trội cả.Hơn 10 lưu dân xách theo túi lớn túi nhỏ đi tới.
Trên tay họ là đồng hồ vừa vơ vét được.Dù là trong thị trấn hay hàng rào thì đồng hồ đều là vật đáng gái.
Trước kia trong tiệm tạp hóa của lão Lý có một cái, Vương Phú Quý lại không!Xem ra trong dám nạn dân này không thiếu người có tiền có địa vị.
Có điều hiện tại quyền lực địa vị gì đó của họ đã tan thành mây khói.Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn 10 lưu dân đi tới.
Kết quả khi đám lưu dân thấy Nhâm Tiểu Túc liền đứng sững lại.
Nhâm Tiểu Túc không khỏi thở dài, vừa nhìn đã nhận ra họ rồi.
Ngụy trang thất bại…Ngay lúc Nhâm Tiểu Túc nghĩ xem nên giao tiếp thế nào với đám lưu dân thì người phụ trách vơ vét lại đi đường vòng lục soát những người khác…Đám người chung quanh Nhâm Tiểu Túc đều kinh ngạc.
Thế này là sao, sao đám hung thần ác sát đó lại bỏ qua thiếu niên này?Tại sao? Đây chỉ là đứa nhóc 16 17 tuổi thôi mà?Kỳ thật những người đó không thấy được, khi những lưu dân kia thấy Nhâm Tiểu Túc, trong mắt lộ ra kiêng kị thật sau, thậm chí còn có chút sợ hãi.Đám người xung quanh nghĩ mãi không rõ đám lưu dân sợ cái gì?Có điều họ không biết, đừng nói là khi chạy nạn.
Dù là trong thị trấn cung chẳng ai dám trêu chọc Nhâm Tiểu Túc.
Đây là người nổi danh vô cùng hung ác, huống chi bây giờ hắn còn có súng!Tuy đám lưu dân đi vơ vét biết rõ trong ba lô Vương Phú Quý và Vương Đại Long có rất nhiều đồ đáng giá, thế nhưng mạng chõ vẫn quan trọng hơn!Nữ lão sư và đám học sinh đứng sau lưng Nhâm Tiểu Túc cũng thấy được hết.
Nữ lão sư nhìn bóng lưng Nhâm Tiểu Túc không khỏi suy nghĩ, bờ môi dần nhếch lên.Ngay khi đám lưu dân đi tới lục soát người khác.
Nhâm Tiểu Túc bỗng mở miệng:- Khục khục, các ngươi qua đây.Đám lưu dân không khỏi bế tắc, họ quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc, cứng ngắc nói:- Thế nào…- Đồng hồ rất tốt.Nhâm Tiểu Túc nói.Nhóm lưu dân hai mặt nhìn nhau.
Bọn họ đã cướp hơn ngàn người, tới chỗ Nhâm Tiểu Túc lại bị cướp ngược lại! Cái quái gì thế!Lúc này, những người bên cạnh không nói nên lời.
Nguyên lai người ác còn có người ác hơn.Chỉ thấy trong nhóm lưu dân có một người thành thật lấy đồng hồ đang đeo ra đưa cho Nhâm Tiểu Túc.
Nội tâm tràn đầy nước mắt khuất nhục…Trùng hợp hắn từng thấy Nhâm Tiểu Túc giết người ở trước học đường…Đám lưu dân chuẩn bị xoay người rời đi.
Họ muốn cách Nhâm Tiểu Túc xa xa một chút.
Kết quả âm thanh Nhâm Tiểu Túc vang lên:- Ngươi! Ngươi! Ngươi! Ngươi! Đồng hồ của các ngươi cũng không tệ.Bốn người vừa bị Nhâm Tiểu Túc chỉ không khỏi đen mặt.
Vẫn chưa được đi?Có điều họ cũng không dám nói gì, chỉ có thể thành thật tháo đồng hồ xuống đưa cho Nhâm Tiểu Túc.
Lúc này mọi người bên cạnh không khỏi chấn kinh, thiếu niên này cũng quá hung ác rồi!Nhâm Tiểu Túc không ăn cướp nữa.
Chúng quy hắn cũng không muốn đối đầu với đám người này, hoài khí sinh tài.Nhâm Tiểu Túc phất tay:- Đi đi.Nhóm lưu dân như được đại xá, lập tức rời đi.
Kiêu căng vừa bùng phát nay bị dập tắt hết sạch.Nhâm Tiểu Túc cầm 4 cái đồng hồ vừa cướp được đưa cho đám Tiểu Ngọc Tỷ, vui thích nói:- Ừ, về sau chúng ta có thể nhìn giờ rồi.Đây là lần đầu tiên trong đời Vương Phú Quý được đeo đồng hồ.
Hắn giúp Vương Đại Long đeo lên tay rồi cười nói:- Nhanh cám ơn Tiểu Túc thúc đi!Vương Đại Long sắp khóc, sao tự nhiên lại thành thúc thúc rồi?!Giờ khắc này trong lòng Nhâm Tiểu Túc không khỏi lâng lâng.
Mấy chuyện ăn cướp của người khác hắn không làm.
Có điều đen ăn đen thì khác….








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










