- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 95 : Tụ Hiền Quán, Thiên Công Các, Khoa Cử Đến, Ngày Mười Giờ Mão, Văn Cung Đại Ngụy Tách Ra! (5) (c941-c950)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 95 : Tụ Hiền Quán, Thiên Công Các, Khoa Cử Đến, Ngày Mười Giờ Mão, Văn Cung Đại Ngụy Tách Ra! (5) (c941-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Tụ Hiền Quán, Thiên Công Các, Khoa Cử Đến, Ngày Mười Giờ Mão, Văn Cung Đại Ngụy Tách Ra! (5)
Về phần chuyện của Văn cung Đại Ngụy, mặc dù Trần Chính Nho đã nói vậy nhưng cuối cùng có nhất phẩm ở đây, không thể nói ngày mai muốn đi là đi được.
Tăng nhanh tốc độ muốn đi thì rất bình thường, nhưng ngày mai đi ngay thì bất thường rồi.
“Được, vậy sư huynh sẽ viết phong thư gửi về, có điều đệ cần phải suy nghĩ đến vài tình huống, nếu như không đi thì cũng chẳng sao cả, dù sao còn chuyện quan trọng hơn.”
Trần Tinh Hà hơi ngạc nhiên.
Hắn ta không nghĩ sẽ về cùng Hứa Thanh Tiêu, dù sao thì Hứa Thanh Tiêu cũng bận nhiều chuyện như vậy.
Chuyện này làm cho hắn có hơi lúng túng, nếu như cùng trở về với Hứa Thanh Tiêu, vậy chẳng phải hắn ta sẽ không được ra vẻ nữa sao?
“Được, nhưng mà sư huynh không cần viết thư đâu, nếu không đến lúc đó lại có một đám người đứng ngoài huyện.”
“Âm thầm trở về là được.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, hắn lo nếu như viết thư xong, khi về sẽ thấy trong huyện Bình An toàn người là người.
“Cũng đúng.”
“Đúng rồi, còn có một chuyện, Lộ Tử Anh nói buổi tụ hội có sự thay đổi, tông môn có chuyện quan trọng, ít hôm nữa lại đến tìm đệ.”
Trần Tinh Hà lại nhắc đến một chuyện khác.
“Ừ.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không để ý việc này lắm, bây giờ hoãn lại thì hay rồi, hiện tại cũng còn rất nhiều chuyện.
Sau khi có được câu trả lời của Hứa Thanh Tiêu, trong phút chốc, Trần Tinh Hà lại nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói với vẻ hơi tò mò:
“Đúng rồi, sư đệ, đệ cần bút làm gì đó?”
“Viết đề thi khoa cử ngày mai.”
Hứa Thanh Tiêu nói thẳng ra.
Sau khi câu này vừa dứt, Trần Tinh Hà lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Sau nó ho khan một tiếng nói: “Thì ra là vậy à, vậy được rồi đệ viết tiếp đi, ta không làm phiền đệ nữa.”
Trần Tinh Hà nói xong thì đứng qua một bên không nói câu nào nữa.
Hứa Thanh Tiêu: “…”
“Sư huynh huynh đứng ở đây không thấy mệt à?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi gượng cười nói:
“Không mệt, không có việc gì, đệ viết đi, sư huynh không quấy rầy đệ.”
Trần Tinh Hà nói với vẻ chân thành.
Nhưng sau khi Hứa Thanh Tiêu lộ ra vẻ xấu hổ xong, Trần Tinh Hà lại thở dài, có hơi thất vọng mà đi khỏi đại sảnh, trong lòng còn cảm khái nói:
“Sư đệ à sư đệ, đệ phòng tiểu nhân thì thôi đi, đến cả quân tử mà cũng phòng nữa, haiz.”
Trần Tinh Hà đi rồi.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không viết ra, dù sao trong lòng cũng đã có đề thi.
Thời gian nhiều như vậy, Hứa Thanh Tiêu vẫn không nhịn được mà nghĩ đến Văn cung Đại Ngụy sẽ dùng cách gì để tách ra? Hơn nữa còn muốn đẩy nhanh tốc độ tách ra?
Hứa Thanh Tiêu nghĩ mãi không ra, Ngô Minh cũng đã nói những câu tuyệt tình đến vậy rồi.
Văn cung Đại Ngụy còn cách nào nữa đây?
Mà vào lúc này.
Văn cung Đại Ngụy.,
Bên trong tiểu thế giới.
Vẫn xuất hiện bóng dáng của mấy Trăm thiên địa đại nho như cũ, mà ở nơi trung tâm, vẫn trống rỗng như cũ.
Tất cả mọi người đều chỉ là hư ảnh, xuất hiện ở đây đều không phải người thật, họ dùng Hạo nhiên chính khí tạo thành.
“Hứa Thanh Tiêu đúng thật là không xứng làm người mà!”
“Hắn đã ép chúng ta đến bước này, vị sư phụ kia của hắn lại còn hung hăng giẫm chúng ta dưới chân, khiến cho Văn cung nhuộm máu, bán thánh, nếu như chúng ta không ra tay thì nổi khuất nhục này sẽ trở thành tâm ma của chúng ta.”
Giọng của Tào nho vang lên đầu tiên.
Ông ta thấy rất nhục nhã, bởi vì người thật của ông ta đang quỳ gối ở ngoài kinh đô Đại Ngụy.
Những lời đồn nhảm kia làm cho lòng ông ta không yên.
Tất cả mọi người đều yên lặng, chuyện này tất nhiên đám người đều hiểu, bọn họ không nói, cũng không biết nên trả lời lại như thế nào.
“Tào nho, đừng tức giận như vậy, tất nhiên bán thánh sẽ có cách, hơn nữa chúng ta chịu nhục như thế cũng chưa hẳn không phải là chuyện tốt.:”
Giọng Phương nho vang lên, cơ thể ông ta cũng đang quỳ gối ngoài kinh đô Đại Ngụy, chỉ là khác với sự giận dữ của Tào nho, ông ta ngược lại vẫn còn tỉnh táo được chút ít.
“Chuyện tốt à?”
Giọng Tào nho bình tĩnh lại, chẳng qua trong giọng nói còn mang theo chút nghi hoặc.
“Nỗi nhục hôm nay thiên hạ đều thấy, cho dù là ai đúng ai sai thì cũng không thể để chuyện đổ máu xảy ra được, thế mà vũ phu lỗ mãng lại khiến Văn cung nhuốm máu.”
“Sỉ nhục thiên địa đại nho chúng ta thì thôi đi, đến cả bán thánh của nhất mạch Chu thánh chúng ta cũng bị sỉ nhục không thương tiếc.”
“Đúng vậy, đây đúng là nỗi nhục, nhưng loại khuất nhục này đúng lúc lại có thể trở thành vũ khí mạnh nhất của chúng ta.”
“Thánh nhân không thể nhục, thế mà tên vũ phu này dám làm nhục Chu thánh, người đọc sách trong thiên hạ sẽ hận chết hắn.”
“Vốn có Nữ đế ra mặt dùng dân ý trong thiên hạ chèn ép chúng ta, bây giờ chúng ta đã chịu nỗi nhục như thế, có thể chuẩn bị đẩy nhanh chuyện Văn cung tách ra được rồi.”
“Hơn nữa lần này tách ra cũng có thể tách ra một cách triệt để, chỉ cần để là một phần nhỏ là được.”
Phương nho lên tiếng, nói trúng trọng tâm của chuyện này.
Câu này vừa dứt, các vị thiên địa đại nho lập tức rơi vào kinh ngạc, sau khi suy nghĩ kỹ lại thì nhận ra đúng là như thế.
Không phải bọn họ không nghĩ ra được mà là trong lúc nhất thời họ nghĩ không ra mà thôi.
“Đây là ý của bán thánh sao?”
Tào nho dò hỏi.
“Không phải, chỉ là suy đoán của lão phu thôi.”
“Các vị nghĩ thử mà xem, tên vũ phu kia khiến cho Văn cung nhuộm máu, thật sự cho rằng Văn cung Đại Ngụy chúng ta không có thủ đoạn nào sao?
“Chỉ là chưa cần thiết vì chuyện này mà đi đến bước đó thôi, hơn nữa không ai ngờ đến tên vũ phu kia lại dám giết thật.”
Chương 942: Tụ Hiền Quán, Thiên Công Các, Khoa Cử Đến, Ngày Mười Giờ Mão, Văn Cung Đại Ngụy Tách Ra! (6)
“Chẳng qua lần này mặc dù hắn giết rất thoải mái nhưng đã chôn một mầm tai họa xuống, những người đọc sách trong thiên hạ sẽ sinh ra oán hận vì chuyện này, sự khuất nhục của chúng ta cũng là nỗi nhục nhã của người đọc sách trong thiên hạ.”
“Chỉ cần lợi dụng sự nhục nhã này cho tốt thì đợi đến thời khắc quan trọng, Văn cung tách ra, phát động sức mạnh của người đọc sách trong thiên hạ, hắn ta còn dám giết à?”
“Cùng lắm thì chúng ta khẳng khái chịu chết, còn hắn, cũng sẽ rơi vào sự trấn sát trước sức mạnh của những người đọc sách trong thiên hạ.
“Giết một người cũng được, giết mười người cũng được, nhưng hắn dám giết sạch hết người đọc sách trong thiên hạ sao? Phải biết rằng Đại Ngụy đã không còn an toàn như trong tưởng tượng nữa.”
“Nếu như thật sự giết sạch hết chúng ta thì hắn không chết cũng khó.”
Giọng nói của Phương nho lạnh lùng nhưng những lời ông ta nói đều là sự thật.
Giết một vị thiên địa đại nho cũng không sao, giết mười vị thiên địa đại nho cũng không hề gì, nhưng nếu như người giết một người thì sự thù hận của người đọc sách trong thiên hạ sẽ càng đậm lên một phần.
Đến lúc đó sức mạnh của người đọc sách trong thiên hạ sẽ tụ lại một chỗ, cho dù có thật sự là nhất phẩm thì cũng không thể nào chống đỡ nổi.
Hơn nữa nho sinh của Văn cung Đại Ngụy mà đại diện chính là nhóm người tinh nhuệ nhất kia, còn có đại nho của Văn cung cũng đã sớm đi đến các nước khác rồi.
Trong trường hợp xấu nhất chính là phải hy sinh một nhóm người, nhưng hắn cũng sẽ phải trả cái giá lớn bằng việc đánh đổi mạng sống của mình, đồng thời vương triều Đại Ngụy cũng sẽ phải chịu hậu quả thảm thiết.
Dù sao thì giết nhiều nho sinh như vậy, chẳng lẽ người đọc sách trong thiên hạ còn không mắng chết Đại Ngụy à? Văn cung Đại Ngụy tách ra, lại thêm chuyện giết người, vậy quốc vận còn đâu?
Chỉ sợ ngay hôm đó sẽ xảy ra một vài tai họa.
Hơn nữa Đại Ngụy còn mất đi một nhất phẩm, tổn thất này to lớn đến nhường nào?
Trong lòng đám người đều hiểu rõ.
Đương nhiên đây chỉ là mấy câu độc ác mà thôi, dù sao bọn họ cũng không muốn chết, mà nếu như thật sự làm đến mức như vậy, chết hay không chết không còn là chuyện mà bọn họ có thể quyết định được nữa.
Những lời nói của Phương nho làm cho đám người càng thêm trầm mặc.
Mà vào lúc này.
Ngay vị trí trung tâm.
Hạo nhiên chính khí ngưng tụ lại như vòi rồng, bóng dáng bán thánh xuất hiện.
Giờ khắc này, mấy trăm vị đại nho cùng nhau mở miệng nói:
“Bọn ta tham kiến bán thánh.”
Bọn họ lộ ra vẻ vô cùng cung kính, hành đại lễ hướng về phía bán thánh
Bán thánh xuất hiện.
Vẫn là hư ảnh như cũ, không nhìn rõ được dung mạo, trong cơ thể không hiểu sao lại có âm thanh tụng kinh, lộ ra vẻ thần thánh to lớn.
“Khẩn cầu Hồng thánh giúp bọn ta chỉ rõ sai lầm.”
Khi vị bán thánh này xuất hiện, giọng của Tào nho lập tức vang lên, ông ta nói vậy, trong giọng nói lộ ra vẻ cực kỳ kích động.
“Lời nói của Phương nho chính là con đường sáng.”
Hồng thánh lên tiếng đáp lại như vậy.
Câu này nói ra làm cho đám người không nhịn được trầm mặc, còn Tào nho ông ta lại là người lên tiếng đầu tiên, nói:
“Hồng thánh, lời nói của Phương nho đúng là không tệ nhưng dựa theo tính nết của tên vũ phu kia, lão phu cảm thấy hắn thật sự có cam đảm giết hết chúng ta, dù sao mấy tên vũ phu này cũng không thèm nghĩ đến đại cục.”
“Tào mỗ ta không sợ chết nhưng nếu chết một cách oan uổng như vậy, ta không phục.”
Tào nho lên tiếng.
Lời của Phương nho đúng là không sai thật, đạo lý cũng rất rõ ràng, ông ta tin, nhưng vấn đề là làm vậy rất có thể sẽ phải bước vào con đường không thể quay đầu lại.
Nhất phẩm có chết hay không ông ta không quan tâm, nhưng ông ta quan tâm bản thân mình đó, dù sao Văn cung tách ra ông ta cũng được lợi, trong những năm cuối đời có thể thành thánh.
Nếu không thể thành thánh ông ta cũng chẳng sợ gì, nho giả đúng là không sợ chết, nhưng thấy khát vọng thành thánh đã có hy vọng mà mình lại chết trước khi thành thánh, vậy ông ta thật sự không cam tâm.
“Đừng vội.”
“Nhất phẩm Đại Ngụy sẽ không ra tay.”
Hồng thánh lên tiếng, ông ta rất bình tĩnh, câu nói lại có vẻ rất chắc chắn.
“Không ra tay à?”
“Hồng thánh, vì sao lại thế?”
“Chuyện này?”
Các vị thiên địa đại nho có hơi ngạc nhiên bởi vì nói cho cùng thì điều bọn họ lo lắng nhất không phải Hứa Thanh Tiêu mà là Ngô Minh.
Dù sao Ngô Minh cũng là nhất phẩm, loại người này nếu như đầu óc nóng lên thì có thể sẽ giết sạch hết tất cả những người đọc sách của Văn cung Đại Ngụy, mặc dù không thể nào thay đổi được chuyện tách ra nhưng bọn họ cũng sẽ phải trả một cái giá lớn.
Bắt đầu so ra thì mặc dù mạng của nhất phẩm quan trọng nhưng cũng không quan trọng bằng mạng bọn họ được.
Nhất là khi bọn họ đang đứng trước một cơ duyên to lớn, lại càng không muốn chết.
Thật không ngờ thế mà Hồng thánh lại nói nhất phẩm Đại Ngụy sẽ không ra tay?
Lại là chuyện gì nữa đây?
Nghe được sự khó hiểu của đám người, giọng Hồng thánh vẫn bình tĩnh như nước.
“Có người sẽ ra tay với nhất phẩm Đại Ngụy.”
“Nếu như không có chuyện gì bất ngờ thì từ nay về sau, Đại Ngụy sẽ không còn nhất phẩm nữa.”
Hồng thánh bình tĩnh mở miệng.
Nhưng câu nói này lại như thiên thạch rơi xuống làm cho đám người hoàng toàn choáng váng.
Có người muốn nhằm vào nhát phẩm Đại Ngụy?
Nếu như không có chuyện gì bất ngờ thì từ nay về sau, Đại Ngụy sẽ không còn nhất phẩm nữa?
Chuyện này… Không thể nào?
Trong thế gian này, còn ai có thể giết được nhất phẩm? Duy chỉ có nhất phẩm tự chém giết lẫn nhau, hơn nữa trên đời này cũng chỉ có mấy vị nhất phẩm này.
Nếu như không có chuyện cực kỳ quan trọng thì không ai muốn đối chọi với ai cả.
Chương 943: Tụ Hiền Quán, Thiên Công Các, Khoa Cử Đến, Ngày Mười Giờ Mão, Văn Cung Đại Ngụy Tách Ra! (7)
“Hồng thánh, chuyện này rốt cuộc là sao?”
Giờ khắc này, không chỉ mình Tào nho, tất cả thiên địa đại nho đều tò mò như nhau.
“Chuyện này có liên hệ quá lón.”
“Không liên quan đến các ngươi.”
“Đừng hỏi đến, cũng đừng nghĩ nhiều.”
“Chúng ta cứ dựa theo kế hoạch mà làm, trước mắt người cần phải đề phòng thật sự không phải là Ngô Minh mà là Hứa Thanh Tiêu.”
“Tách khỏi Đại Ngụy, không cần sợ gì cả, đừng nói chỉ một tên nhất phẩm, cho dù có hai tên nhất phẩm cũng chẳng thể ảnh hưởng gì đến chúng ta được.”
“Mà nếu như Hứa Thanh Tiêu thật sự trở thành bán thánh thì đối với chúng ta mà nói, đây mới là chuyện phiền phức nhất.”
Hồng thánh không nói kỹ về chuyện nhất phẩm bởi vì chuyện này không phải là chuyện mà bọn họ cần biết.
Ông ta cố ý nhắc đến chuyện Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa Thanh Tiêu không thể nào thành thánh, bây giờ chút đầu mối hắn còn không có, cho dù hắn có là yêu nghiệt như thế nào thì cũng không thể thành thánh được.
Thành thánh đâu có dễ như vậy, Hồng thánh lo xa quá rồi.”
“Bây giờ chúng ta đang ở cảnh giới thiên địa đại nho, động một tí cũng cần đợi đến năm mươi sáu mươi năm cũng chẳng có chút minh ngộ thánh đạo nào, cho dù Hứa Thanh Tiêu hắn là đại tài nhưng chúng ta cũng đâu phải là những người tầm thường.”
“Thành thánh quá khó, khó như lên trời vậy.”
Các vị thiên địa đại nho ta một câu ngươi một câu, bọn họ đều như nhau, không cho rằng Hứa Thanh Tiêu có thể thành thánh.
Không phải Hứa Thanh Tiêu không có thiên phú kia mà là chuyện lớn Văn cung Đại Ngụy tách ra đang ở trước mắt, nhanh thì một tháng chậm thì ba tháng, sao Hứa Thanh Tiêu có thể thành thánh được?
Nếu như hắn thành thánh thật.
Vậy thì thật sự là đã phá vỡ kỷ lục từ xưa đến nay, một năm thành thánh.
Sao có thể thế được.
“Trước đó bản thánh cũng không lo nhưng bây giờ lo lắng là bởi vì Hứa Thanh Tiêu đã xem qua mười hai sách thánh ngôn.’
“Không chừng vì vậy Hứa Thanh Tiêu mà có cảm ngộ gì đó, tìm được một tia thời cơ thì sao.”
Hồng thánh lên tiếng nói ra mối lo ngại của mình.
Đúng là như vậy.
Vừa nói xong, đám người thiên địa đại nho có hơi trầm mặc.
Hứa Thanh Tiêu dựa vào bản thân thành thánh thì bọn họ không tin, cho rằng không thể nào.
Nhưng dựa vào thánh ngôn của Chu thánh mà thành thánh, vậy thì có thể thật.
Mặc dù khả năng không lớn, dù sao bọn họ cũng đã từng xem qua nhưng không thành thánh được, chỉ là vật của thánh nhân, trong lòng bọn họ không hiểu sao lại lộ ra một cảm giác chí cao vô thượng.
“Không cần lo lắng.”
“Hồng thánh, nếu như chắc chắn nhất phẩm sẽ không ra tay.”
“Vậy bọn ta sẽ có thể điều động sức mạnh của người đọc sách trong thiên hạ trấn áp Hứa Thanh Tiêu, đương nhiên điều kiện tiên quyết là Hứa Thanh Tiêu có khả năng thành thánh.”
“Nếu như hắn không thể thành thánh, vậy chúng ta cũng không cần phải dùng đến lá bài tẩy này.”
Tào nho đề nghị, nói thế.
Câu này vừa dứt, Hồng thánh khẽ gật đầu sau đó mở miệng nói:
“Nếu là như vậy, thì đi làm việc đi.”
Ông ta nói thế.
“Chúng ta tuân mệnh.”
Thánh nhân đã lên tiếng, đám người khẽ gật đầu, chẳng qua vào lúc này, Tào nho lại lên tiếng hỏi:
“Dám hỏi thánh nhân.”
“Khi nào Văn cung chúng ta tách ra?”
Tào nho lên tiến hỏi.
Cái này nhất định phải xác định trước.
“Giờ Mão ngày mười, Văn cung tách ra.”
Hồng thánh lên tiếng.
Đưa ra một đám án chắc chắn.
Giờ Mão ngày mười.
Là một tháng sau.
Có được đáp án chắc chắn, đám người ai nấy liên tục gật đầu.
“Còn nữa, trước mắt để cho người đọc sách trong thiên hạ viết văn chương về chuyện này.
Chẳng qua đừng giận dữ mắng Ngô Minh, cũng đừng giận dữ mắng chửi Hứa Thanh Tiêu, cần phải chỉ trích vương triều Đại Ngụy.”
“Trước khi tách khỏi vương triều Đại Ngụy đừng trêu chọc Hứa Thanh Tiêu, cũng đừng chọc sư phụ hắn.”
Hồng thánh tiếp tục lên tiếng bảo bọn họ đi xử lý những chuyện này.
Chẳng qua lần này đã thay đổi kế sách, không gây phiền toái cho Hứa Thanh Tiêu nữa mà chỉa mũi giáo về phía vương triều Đại Ngụy.
“Chúng ta tuân mệnh.”
Đám người mở miệng đáp lại, sau đó, bóng dáng bọn họ dần dần tiêu tán.
Mà lúc này.
Đêm đã khuya.
Trong hoàng cung Đại Ngụy.
Đèn đuốc trong Dưỡng Tâm điện sáng trưng.
Nữ đế ngồi ngay ngắn trên long ỷ, vẻ mặt có chút trầm mặc.
Mà trong đại điện, lục bộ thượng thư cùng với chín vị quốc công đồng loạt đứng ở phía dưới.
Bọn họ đêm hôm tập họp lại, chính là vì thương nghị chuyện Văn cung Đại Ngụy muốn tách ra.
Văn cung tách ra, điều này đã hình thành định cục, mặc dù có nhất phẩm ra mặt, nhưng từ ý nghĩa nào đó mà nói, nhất phẩm không áp chế được Văn cung Đại Ngụy.
Trương Tĩnh gật gật đầu, sau đó binh bộ thượng thư Chu Nghiêm mở miệng.
“Bệ hạ, hiện giờ tứ đại doanh đã đóng quân ở các phủ quận huyện, ngày thường không có việc gì, phối hợp với huyện nha địa phương tiêu diệt thổ phỉ trừ gian ác, bảo đảm bất luận có xảy ra bất cứ chuyện gì, trong nước cũng sẽ không xuất hiện bất kỳ động loạn nào.”
“Có thể trong vòng một ngày tập kết trăm vạn đại quân, trong vòng ba ngày toàn bộ tập kết.”
Chu Nghiêm lên tiếng, thông báo cho Nữ đế biết những sắp xếp của binh bộ.
“Rất tốt.”
“Chư vị ái khanh vất vả rồi.”
Nữ đế hài lòng gật đầu.
Trước mắt, nguy cơ duy nhất của Đại Ngụy, chính là Văn cung tách ra, sau khi tách ra chắc chắn sẽ đem lại ảnh hưởng, nhưng rốt cuộc ảnh hưởng lớn đến mức nào thì không ai nói chắc được.
Cho nên vì muốn ngừa bất trắc, nàng nhất định phải ổn định Đại Ngụy lại, mặc kệ có dùng cách gì đi nữa cũng phải làm cho Đại Ngụy ổn định, cho dù là đau thương mất mát.
Ít nhất cũng không làm tổn thương tới gốc rễ.
Rất nhanh sau đó, mọi người lại yên lặng đi.
Thời gian dài đến nửa nén hương, trong đại điện có vẻ yên tĩnh đến bất bình thường.
Sau khi trôi qua nửa nén hương, có giọng nói vang lên.
Đó là tiếng của An Quốc Công.
“Bệ hạ, thần có một kế, có lẽ có thể ổn định Văn cung Đại Ngụy.”
Chương 944: Khoa Cử, Đề Thi, Xuất Hiện Đại Tài, Có Người Gây Sự (1)
An Quốc Công lên tiếng, nói như thế.
Theo giọng nói của ông ta vang lên, ánh mắt mọi người không khỏi rơi vào trên người An Quốc công.
“Quốc công mời nói.”
Nữ đế mở miệng hỏi An Quốc công, đồng thời cũng có chút tò mò.
Không biết An Quốc công có mưu kế gì.
“Bệ hạ, Văn cung Đại Ngụy tách ra, đơn giản là mượn lực lượng người đọc sách trong thiên hạ, nhưng bọn họ sinh ra ở Đại Ngụy, nếu thật sự rời đi, có thể mượn lực lượng của người đọc sách Đại Ngụy chống lại hay không?”
“Dù sao những chính nho, đại nho, thiên địa đại nho nnày có lẽ có mưu đồ, nhưng đối với đại bộ phận người đọc sách mà nói, muốn bọn họ xa rời quê hương, thoát ly Đại Ngụy, chỉ sợ bọn họ vẫn còn chưa muốn.”
“Nếu bệ hạ ưu ái người đọc sách, có lẽ có thể cứu vãn không ít, chưa nói ngăn cản Văn cung Đại Ngụy, nhưng ít nhất có thể làm cho Văn cung Đại Ngụy trong thời gian ngắn không dám thoát ly.”
“Tranh thủ thời gian cho chúng ta.”
An Quốc Công lên tiếng, nói ra mưu kế của mình.
Chỉ là mưu kế này vừa được nói xong, trong mắt mọi người lộ ra thất vọng, vốn tưởng rằng An Quốc công sẽ có kế sách hay gì, không ngờ lại là kế này.
Mà cảm nhận được ánh mắt của mọi người, An Quốc công cũng không nhịn được thở dài.
“Bệ hạ, lão thần biết, kế hoạch này nghe có chút buồn cười, nhưng lòng người cũng làm từ máu mủ, lão thần không tin, đám người đọc sách này đều là người không có cha mẹ.”
An Quốc công nói như vậy.
Không phải ông ta ngây thơ hồn nhiên, chủ yếu là bởi vì, đánh thì đánh không được, mắng lại mắng không xong, vậy chỉ có thể dùng cách này, hơn nữa cũng không phải An Quốc công kêu người đọc sách Đại Ngụy chống lại Văn cung Đại Ngụy.
Mà là khuyên bảo người đọc sách Đại Ngụy, an ổn ở lại, ít nhất sẽ không tạo ra ảnh hưởng quá lớn đối với Đại Ngụy, đơn giản là quốc vận bị ảnh hưởng mà thôi.
“An Quốc công, cũng không phải là lão phu nói móc ông, cũng không phải là nói người đọc sách thật sự không có lương tâm.”
“Văn cung Đại Ngụy tách ra, tuyệt đối không phải là ý định nhất thời, sau chuyện này, liên lụy quá nhiều người, thậm chí liên lụy đến Chu Thánh.”
“Muốn dựa vào cách này để ngăn cản Văn cung Đại Ngụy tách ra thì chẳng khác nào như người ngốc nói mê rồi.”
“Đối với Chu Thánh nhất mạch mà nói, từ bỏ việc tách ra, đồng nghĩa với việc các võ quan từ bỏ việc Bắc phạt, nhất là đối với Văn cung hiện tại mà nói, bọn họ có tư cách tách ra. ”
“Nói cách khác mà nói, An Quốc công, nếu Đại Ngụy binh cường mã tráng, quốc phú dân an, Man tộc phương bắc vừa vặn gặp nạn hạn hán hoặc băng hàn, ông sẽ nghĩ như thế nào?”
Trần Chính Nho mở miệng hỏi An Quốc công.
Lời này vừa nói, An Quốc công trầm mặc, bởi vì nếu nghĩ như vậy thì bản thân ông ta quả thực có chút nông cạn rồi.
Nếu Đại Ngụy mạnh như vậy, cho dù ông ta không thể cử động thì cũng phải sai người khiêng mình đi, chạy tới chiến trường.
Ông ta hiểu rồi.
“Nếu như thế này, trước mắt chúng ta chỉ có thể ngồi chờ chết.”
“Chờ Văn cung Đại Ngụy tách ra, chờ quốc vận biến mất sao.”
“Đám người đọc sách này, thật chó đẻ mà.”
“Ố, chư vị thượng thư, không phải chửi các ông đâu.”
An Quốc công bất đắc dĩ nói, chỉ là trong lời nói đối với người đọc sách càng thêm phần chán ghét.
Trần Chính Nho không để ý lời nhục mạ của An Quốc công, dù sao ông ta cũng muốn mắng một câu như vậy, Đại Ngụy vất vả lắm mới có chút khởi sắc, đám người này bắt đầu gây chuyện, không thể yên ổn vài năm rồi nói sau?
Hiện tại Trần Chính Nho càng cảm thấy, lúc trước Man tộc xâm lấn, có bóng dáng đám người này, chỉ là chuyện kia cũng quá lâu rồi, muốn điều tra cũng không thể xuống tay.
Hơn nữa cho dù là điều tra ra kết quả thì có thể như thế nào? Cuối cùng cũng không phải là mình bị chọc cho tức chết rồi hay sao?
“Chư vị ái khanh cũng chớ lo lắng.”
“Văn cung Đại Ngụy tách ra, đây đã là kết cục định sẵn rồi.”
“Trẫm cũng có đối sách, nếu không có gì thay đổi, tháng sau, bảy đại Tiên môn cũng sẽ vào Đại Ngụy ta.”
“Ngày mai, Công bộ thượng thư bắt tay vào kiến tạo cung điện cho bảy đại Tiên môn, bố trí thêm tiên phủ Đại Ngụy, bảy đại Tiên môn sẽ tự mình nhập cư, sau này kết minh cùng Đại Ngụy trấn áp ngoại địch.”
Nữ đế mở miệng, nói ra chuyện này.
Chỉ là vừa nói lời này, sắc mặt mọi người ở đây dần dần biến sắt.
Nhất là Trần Chính Nho mở miệng nói đầu tiên.
“Bệ hạ, việc này có chút không ổn đâu.”
“Nếu Văn cung Đại Ngụy là sài lang, thì bảy đại Tiên môn kia chính là ác hổ, hơn nữa Đại Ngụy mặc dù không có quy định rõ ràng, nhưng trước khi Thái tổ lâm chung, cũng từng nói vương triều Đại Ngụy tuyệt đối không thể dính líu đến tiên tông.”
“Đám người này cũng tuyệt đối không phải là người tốt, tiên và võ kị nhau đó.”
Trần Chính Nho mở miệng, ông ta là người đầu tiên phải đối, hy vọng Nữ đế có thể thu hồi thánh mệnh.
“Bệ hạ, Trần thượng thư nói rất đúng, đệ tử Tiên môn không để ý tới thế tục, tùy hứng mà làm, nhất là bọn họ tu hành tiên đạo, ngạo khí phi phàm, chướng mắt hết thảy, loại người này nếu tới Đại Ngụy, về sau chẳng phải là bọn họ muốn làm cái gì thì làm cái đó sao?”
Lễ bộ thượng thư Vương Tân Chí lập tức bồi thêm.
Không phải nói đệ tử Tiên môn xấu, mà là đệ tử Tiên môn không thích hợp vào vương triều.
Ngẫm lại xem, ngươi là một người tu tiên, bản thân có ngạo khí, triều đình muốn ngươi làm việc, ngươi làm, nhưng vấn đề là cách làm việc, ngươi sẽ không dựa theo quy chế mà làm.
Ngươi cảm thấy người này có sai, ngươi trực tiếp giết hắn, có phải oan án bỏ sang một bên trước hay không, ngươi giết chết người ta, người ta có hận ngươi không?
Hận! Rồi tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì? Vậy không phải là không chết không ngừng sao.
Nói cách khác, tác phong làm việc của đệ tử Tiên môn rất giống Hứa Thanh Tiêu, bất chấp hậu quả, mình muốn làm cái gì thì làm, không nghe chỉ huy.
Đặt ở trong thế tục, trừng ác trừ gian cũng không có gì để nói, nhưng gia nhập triều đình chỉ sợ khắp nơi đều là loạn.
Nhưng thứ không giống Hứa Thanh Tiêu chính là, ít nhất Hứa Thanh Tiêu có lá bài tẩy, có thủ đoạn, mỗi một lần Hứa Thanh Tiêu làm việc đều có đạo lý thuyết phục, đệ tử Tiên môn có thể làm vậy được sao?
Nếu có thể làm được thì không có gì để nói, nhưng nếu không làm được thì sao?
Muốn giết thì giết, vương triều Đại Ngụy chắc chắn sẽ loạn.
Chương 945: Khoa Cử, Đề Thi, Xuất Hiện Đại Tài, Có Người Gây Sự (2)
“Bệ hạ, lão thần cũng đồng ý với lời Trần thượng thư nói, mấy trăm năm trước, có tiểu quốc đưa Tiên môn vào, tuy rằng chống đỡ ngoại địch, quốc lực tăng cường, nhưng về sau hoàng thất nước nhà đều bị Tiên môn khống chế.”
“Trở thành con rối Tiên môn, bài học này chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua được.”
An Quốc công cũng nói tiếp theo lời.
Thế lực Tiên môn nếu tiến vào Đại Ngụy, cho dù bây giờ vẫn đang rất thành thật đi chăng nữa nhưng chờ sau khi bọn họ nắm trong tay quyền lực, chỉ sợ càng thêm tham lam, dù sao tu tiên cũng cần ngân lượng.
Tam đại vương triều vì sao cũng không dám tiếp nhận Tiên môn, kỳ thật đều sợ hãi thế lực Tiên môn hoàn toàn thâm nhập vào vương triều.
Đối với vương triều mà nói, nắm giữ binh quyền, đồng nghĩa với nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
Ngươi kéo thế lực Tiên Môn vào, cỗ lực lượng này tuyệt đối không thể xem thường, hệ thống tiên đạo tiền kỳ đã đủ nghiền ép tất cả hệ thống tồn tại.
Thập phẩm dẫn khí đã có thể phóng thích ra linh lực, trong tình huống cùng cảnh giới, mười Võ phu đánh không lại một tu tiên giả.
Sau thất phẩm Trúc Linh càng có thể khống chế pháp khí, cách đó mấy trăm thước, trực tiếp chém đầu.
Mà Võ phu thất phẩm vẫn là thân thể phàm thai như vậy, tất nhiên đánh không lại tiên đạo tu sĩ.
Cứ như vậy, thất đại tiên môn nhập cư, tất nhiên sẽ tạo thành ảnh hưởng cực lớn đối với Đại Ngụy, quyền lực phân chia, tân thiêm giai cấp, đây không chỉ là ảnh hưởng đến văn võ bách quan.
Đối với dân chúng Đại Ngụy cũng có ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng đối với Nữ đế càng lớn, mất đi một bộ phận quyền lực, không cách nào tập trung hoàn toàn, đây là chuyện cực kỳ không tốt.
Nhưng theo mọi người nói xong.
giọng nói của Nữ đế vang lên.
“Nếu không dẫn bọn họ vào đây, chuyện quốc vận, ai xử lý?”
Nữ đế mở miệng.
Một câu nói làm cho mọi người hoàn toàn yên tĩnh lại.
Đúng vậy, nếu như không phải cùng đường, cũng sẽ không như thế, Văn cung Đại Ngụy rời đi, ảnh hưởng đến quốc vận quá lớn, tiên môn nhập trú, tuy rằng không thể hoàn toàn bù đắp, nhưng ít nhất có thể vãn hồi một phần lớn.
“Chư ái khanh, trẫm biết, mời tiên môn nhập trú có ảnh hưởng rất lớn, nhưng đối với Đại Ngụy hiện tại mà nói đã đến tuyệt cảnh, nếu không dẫn tiên môn nhập trú.”
“Chỉ sợ Đại Ngụy sẽ chính thức gặp phải bước không thể cứu vãn.”
Nữ đế lên tiếng, giọng điệu của nàng vô cùng bình tĩnh, sau khi nói ra.
Mọi người đều rơi vào trầm mặc.
Nói đi cũng phải nói lại, kỳ thật vẫn là chuyện Văn cung Đại Ngụy thoát ly.
Nếu Văn cung Đại Ngụy không thoát ly.
Đối với Đại Ngụy mà nói, quả thực là phúc âm lớn.
Hiện tại Đại Ngụy vừa có lòng dân, lại có bạc, hoàn toàn có thể phát triển, giả sử có thời gian, Đại Ngụy lại trở nên huy hoàng.
Nếu đến lúc đó, mọi người cũng có thể an tâm nghỉ hưu, dù sao cũng cũng phải cố nâng vương triều Đại Ngụy đang lung lay sắp đổ đứng lên tái hiện thời huy hoàng.
Trong sử sách, bọn họ cũng có thể lưu lại một đoạn bút mực dày đặc.
Mặc dù đây chủ yếu là bởi vì Hứa Thanh Tiêu mở ra một khởi đầu tốt đẹp, nhưng tác dụng của bọn họ cũng không thể nghi ngờ.
Một người không chống đỡ nổi toàn bộ vương triều Đại Ngụy.
Nhưng hiện tại, hành động của Văn cung Đại Ngụy quả thực làm cho lục bộ thượng thư cùng với chín vị quốc công cảm thấy phẫn nộ.
Chỉ là, vậy thì đã sao? Tức giận có hữu ích không? Chi bằng thành thật nghĩ ra cách ứng đối tốt.
“Bệ hạ, xin hãy suy nghĩ kỹ.”
Trần Chính Nho không cưỡng cầu gì thêm, nhưng vẫn nói ra câu xin hãy nghĩ kỹ.
Nữ đế gật gật đầu, sau đó hỏi: “Qua một canh giờ nữa đã là khoa cử rồi, Hứa ái khanh đề thi năm nay là cái gì? ”
Nữ đế hỏi, bẻ đề tài nói chuyện sang chuyện khác.
Lời này vừa nói, Trần Chính Nho chậm rãi lên tiếng.
“À Thủ Nhân nói hắn đã chuẩn bị xong, nhưng không cho thần xem.”
Trần Chính Nho trả lời.
Lời này vừa nói, mọi người có chút tò mò, đề thi không cho xem? Đây là ý gì?
“Xem ra Hứa ái khanh có chủ ý riêng của mình, đã như vậy, trẫm cũng không cố hỏi thêm gì, chư vị ái khanh, thời gian cũng không còn sớm, mau trở về nghỉ ngơi đi.”
Nữ đế mở miệng, nàng không tiếp tục hỏi nhiều.
Mà mọi người cũng không nói nhiều, lần lược cáo lui.
Chỉ là đợi đến lúc họ đi hết rồi, khoảng một khắc sau.
Giọng nói của Nữ đế vang lên.
“Tiên sinh, có thể đi ra rồi.”
Theo Nữ đế mở miệng, lập tức dưới đại điện thân ảnh của Ngô Minh chậm rãi xuất hiện.
“Bệ hạ an khang.”
Ngô Minh mở miệng, ông ta không hành lễ, thân là nhất phẩm có tư cách không hành lễ.
“Tiên sinh, trẫm có hai chuyện muốn nói, sẽ không quanh co lòng vòng.”
Nữ đế lên tiếng, nàng rất trực tiếp, không úp mở gì.
“Bệ hạ xin nói.”
Ngô Minh cũng không nhiều lời.
“Thứ nhất, ba vị nhất phẩm Đại Ngụy, là ý gì?”
Nữ đế mở miệng, đây là điểm tò mò nhất trong lòng nàng lúc này.
Ngô Minh lúc trước nói, Đại Ngụy có ba vị nhất phẩm, làm cho nàng vô cùng kinh ngạc, nàng tin Ngô Minh sẽ không nói bậy, nhưng Đại Ngụy làm sao có thể có vị nhất phẩm thứ ba kia chứ?
Nếu là có, nàng đã sớm nhận ra rồi.
Vừa nói ra lời này, Ngô Minh lập tức cực kỳ tự tin nói.
“Bệ hạ, Đại Ngụy quả thực có ba vị nhất phẩm, có điều một vị này còn cần một khoảng thời gian nữa.”
Ngô Minh nói như thế, trong ánh mắt tràn ngập tự tin.
Trong nháy mắt, Nữ đế lộ ra vẻ vui mừng, nàng đoán được Ngô Minh là có ý gì, lập tức nhìn về phía Ngô Minh nói: “Ý của tiên sinh là nói, võ giả Đại Ngụy, xuất hiện nhất phẩm chi tư? ”
Nữ đế hỏi.
“Ừm.”
Ngô Minh gật đầu.
“Là người nào?”
Nữ đế tiếp tục hỏi.
Chỉ là Ngô Minh không trả lời, mà là nhìn về phía Nữ đế nói.
“Bệ hạ, xin thứ cho lão phu không thể nói.”
Ngô Minh không trả lời câu hỏi này, cũng không phải đề phòng Nữ đế, mà là liên quan rất nhiều, dù sao có thể trở thành nhất phẩm hay không, còn cần Hứa Thanh Tiêu trải qua một ít hoạn nạn.
Nếu như nói cho Nữ đế biết là Hứa Thanh Tiêu, chỉ sợ Nữ đế không thể để mình dắt Đi Hứa Thanh Tiêu.
“Không thể nói?”
Nữ đế khẽ nhíu mày, nhưng nàng không tức giận, ngược lại bình tĩnh nói.
“Tiên sinh có mấy thành chắc chắn mà cảm thấy hắn có thể thành nhất phẩm?”
Nữ đế hỏi.
Chương 946: Khoa Cử, Đề Thi, Xuất Hiện Đại Tài, Có Người Gây Sự (3)
“Tám chín thành.”
Ngô Minh vô cùng tự tin nói.
Tám chín thành? Nghe ngô Minh nói, Nữ đế thật sự có chút không che giấu được vui sướng trong mắt.
Bởi vì đối với Đại Ngụy hiện tại mà nói, vừa thiếu một vị thánh nhân, nhưng càng thiếu vẫn là một vị nhất phẩm.
Nếu xuất hiện một vị thánh nhân, có thể xoay chuyển thế cục hiện tại của Đại Ngụy.
Mà nếu xuất hiện một vị nhất phẩm, có thể làm cho Đại Ngụy sớm khôi phục trạng thái cường thịnh, thậm chí vượt qua trước kia.
Ba vị nhất phẩm, Đại Ngụy thời kỳ đỉnh cao cũng chỉ có hai vị rưỡi.
Bởi vì khi vị thứ ba nhất phẩm thăng chức, đệ nhất phẩm thứ nhất biến mất, không phải vì vấn đề số mệnh, nhưng đối phương quả thực đã già quá già rồi.
Tự nhiên nghe được tám chín thành, Nữ đế rất vui sướng.
Ba vị nhất phẩm nàng không yêu cầu quá đáng gì, nhưng chờ sau khi Đại Ngụy nhất phẩm qua đời, có một nhất phẩm mới có thể bổ sung mới là điểm làm cho nàng thật sự vui vẻ.
Ít nhất Đại Ngụy có thể ổn định thêm mấy trăm năm nữa.
Có nhất phẩm ở đây, Đại Ngụy không thể bị diệt quốc.
“Tiên sinh, việc thứ hai này là chuyện của Ma vực, hiện giờ tình hình Ma vực ra sao rồi?”
Nữ đế hỏi.
Lúc trước vốn nên hỏi, nhưng bởi vì việc nhiều, tạm thời không hỏi đến, hiện giờ có thời gian, nàng tất nhiên phải hỏi rõ ràng tình hình của Ma Vực.
Kỳ thật nói đến Ma vực, Nữ đế cũng là bất đắc dĩ, Ma vực ngăn cản tay chân Đại Ngụy.
Đừng thấy vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên mỗi nước chỉ có một vị nhất phẩm võ giả, nhưng vấn đề là nhất phẩm của bọn họ có thể tự do hành động, làm rất nhiều chuyện.
Ví dụ như loại tình huống nội loạn này, vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên cũng đã từng xảy ra, nhưng người ta chỉ cần thời khắc mấu chốt phái ra nhất phẩm, như vậy sẽ có thể trấn áp.
Lần này Đại Ngụy phát sinh loại chuyện này, vương triều Sơ Nguyên cùng vương triều Đột Tà ở phía sau màn viện trợ các kiểu, kỳ thật còn có một mục đích.
Mục đích này chính là, thăm dò Đại Ngụy nhất phẩm còn đang ở đây không.
Nếu không, trợ giúp những ngoại tộc quốc này quật khởi có chỗ tốt gì? Đám ngoại tộc này thật sự quật khởi, nguyện ý dâng triều cho vương triều Sơ Nguyên và vương triều Đột Tà sao?
Nếu như nguyện ý, vì sao không an phận dùm Đại Ngụy? Chẳng lẽ Đại Ngụy ức hiếp bọn họ?
Thậm chí nói thật, Đại Ngụy hiện tại suy bại, ở lại Đại Ngụy thì tốt hơn, vô duyên vô cớ tạo phản không phải là ăn no không có việc gì làm?
Thăm dò Đại Ngụy nhất phẩm có còn hay không mới là mục đích của bọn họ, đương nhiên gây phiền toái cho Đại Ngụy cũng là chủ yếu, dù sao địch nhân gặp phải phiền toái tức là mình gặp được chuyện tốt.
Đại Ngụy nhất phẩm, bị Ma vực kéo chân, đã ngăn cản hai vị nhất phẩm.
Hơn nữa chuyện này, Đại Ngụy chỉ có thể tự mình nén giận, dù sao ngươi không đi trấn thủ, những người khác sẽ tới thôi.
Tiên thi cất giấu quá nhiều bí mật, Ma vực cũng rất quan trọng, nếu mặc kệ thiên hạ không biết có bao nhiêu người muốn đến trộm tiên thi, đến lúc đó sẽ gây ra sai lầm lớn.
Khi đó, cũng không phải Đại Ngụy có thể trấn áp.
Hơn nữa tiên thi còn cất giấu một bí mật, bí mật Phá Cảnh đan.
Đại Ngụy sở dĩ trấn thủ Ma Vực, một mặt là phòng ngừa hạng người tiểu nhân, mặt khác chính là vì Phá Cảnh tiên đan.
Cứ cách hai mươi năm, Ma vực sẽ sinh ra một viên Phá Cảnh tiên đan, hơn nữa là dựa theo phẩm cấp mà ra.
Hai mươi năm đầu tiên, là thập phẩm.
Hai mươi năm thứ hai, là cửu phẩm.
Cứ như vậy.
Mà hiện tại, nhất phẩm Phá Cảnh tiên đan sắp ngưng tụ ra rồi.
Nếu không phải vì lý do này, Đại Ngụy cũng sẽ không như vậy.
Nếu không thật sự cho rằng Đại Ngụy là Bồ Tát sống sao?
“Không có gì ngoài ý muốn, một năm sau, Phá Cảnh tiên đan sẽ được ngưng tụ ra.”
Ngô Minh trả lời.
“Tốt, nếu nhất phẩm Phá Cảnh tiên đan ra đời, Đại Ngụy sẽ thêm một vị nhất phẩm, mấy trăm năm sau, Đại Ngụy vẫn có hai vị nhất phẩm như cũ, trong vòng ba bốn trăm năm, Đại Ngụy vẫn thịnh vượng như trước.”
Nữ đế mở miệng, trong lời nói tràn ngập vui mừng.
Nhất phẩm, là tất cả căn cơ của vương triều Đại Ngụy.
Chỉ là vừa nói lời này, Ngô Minh lắc đầu nói.
“Bệ hạ chớ quá vui mừng sớm.”
“Lúc trước Man tộc Bắc phạt tới Đại Ngụy tranh đoạt Phá Cảnh tiên đan, đoạt nhị phẩm Phá Cảnh tiên đan đi, chôn xuống rễ họa.”
“Nếu nhất phẩm tiên đan ngưng tụ ra, chỉ sợ còn có thể xảy ra một trận gió tanh mưa máu.”
Ngô Minh lên tiếng, nhắc nhở Nữ đế một câu.
Lúc trước Man tộc Bắc phạt mà đến, thu hoạch lớn nhất chính là Phá Cảnh tiên đan, có điều Man tộc cũng không phải là từ trong Ma vực tranh đoạt mà ra, dù sao bọn họ nếu đi Ma vực, chỉ sợ đã toàn quân bị diệt.
Có nhất phẩm trấn áp, đến bao nhiêu giết bấy nhiêu.
Là nhị phẩm Phá Cảnh tiên đan bị Man tộc cướp đi trong quá trình hộ tống.
Về sau Bắc Phạt cũng là vì muốn đoạt lại tiên đan.
Bí mật này, toàn bộ thiên hạ không có mấy người biết, năm đó Thái Tổ biết được bí mật này, đã giết chết toàn bộ người biết chuyện này.
Nhưng thiên hạ không có lưới nào không lọt gió.
Tiên thi cũng không phải chỉ có Thái tổ biết, rất nhiều người biết được chuyện này, cho nên về tiên thi có rất nhiều tin đồn.
Cái gì tiên thi có được sức mạnh bất tử.
Hoặc là tiên thi cách một khoảng thời gian sẽ tỉnh lại, truyền thụ bí pháp vô thượng.
Còn có tin đồn trực tiếp, đây là nhân hình tiên dược trông giống người, nhưng trên thực tế lại là một gốc thuốc, sau khi ăn có thể đại tăng công lực, trực tiếp Phá Cảnh.
Loại tin đồn này rất nhiều, đến nỗi rất nhiều thế lực đều muốn có được tiên thi.
Chỉ là bọn họ không biết tiên thi đặt ở đâu trong Đại Ngụy, cho nên bất luận lời đồn nào đều có vẻ có chút không tác dụng gì, dù sao ngay cả tiên thi cũng không nhìn thấy qua thì nói cái gì nữa.
Man tộc chiếm được nhị phẩm Phá Cảnh Đan, thời gian đầu không sử dụng đã cho thấy bọn họ đang nghiên cứu.
Nói cách khác, bọn họ phát hiện ra bí mật này, tất nhiên vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên cũng sẽ biết bí mật này.
Chỉ là Phá Cảnh Đan xuất hiện ở nơi nào, bọn họ không dám xác định.
Chương 947: Khoa Cử, Đề Thi, Xuất Hiện Đại Tài, Có Người Gây Sự (4)
Nhưng mà nhiều năm trôi qua như vậy, cũng dần dần đoán được một ít, chỉ là không có đủ chứng cớ mà thôi.
Có lẽ bọn họ cũng đã xác định được Phá Cảnh Đan do tiên thi mang đến.
Nhưng mặc kệ như thế nào, bọn họ không biết tiên thi ở nơi nào, bí mật đó, tất cả mọi người giấu ở trong lòng.
Nhưng điều đó không có nghĩa là không có nguy cơ.
“Trẫm hiểu, có điều Đại Ngụy có hai vị tiên sinh ở đây, chắc là không thành vấn đề.”
Nữ đế gật gật đầu, nàng hiểu rõ ý của đối phương, chỉ là Đại Ngụy có hai vị nhất phẩm trấn thủ, cho dù sẽ xảy ra vấn đề gì, cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
“Ừm.”
“Nếu nói thiên hạ nhất phẩm, có ta và Triệu huynh ở đây, tất nhiên không sợ gì rồi.”
“Nhưng bệ hạ, ngài có biết lão phu lo lắng nhất là cái gì không?”
Ngô Minh mở miệng.
“Tiên sinh vì sao lại lo lắng?”
Nữ đế hỏi.
“Theo quyển tông mà Thái tổ lưu lại, năm đó tiên thi rơi xuống, đã bị người ta phát hiện, có yêu thú cũng có một số nhân tộc, những người này biết được sự tồn tại của tiên thi, mà Thái tổ cho rằng bọn họ chắc là đã chiếm được một ít ích lợi.”
“Từ sau khi Thái Tổ thành lập vương triều Đại Ngụy, mỗi khi tiên thi ngưng tụ nhất phẩm Phá Cảnh tiên đan, đều sẽ xảy ra một ít chuyện kỳ lạ, rất có thể sẽ có người âm thầm nhìn trộm.”
“Nhưng vẫn kiêng dè nhất phẩm, cho nên ẩn nhẫn không ra tay, hiện giờ bảy trăm năm trôi qua, lão phu không biết vì sao vẫn có chút sầu lo.”
Ngô Minh nói ra lo lắng của mình.
Chỉ là một lát sau, Ngô Minh lại lắc đầu nói: “Bệ hạ, có lẽ là lão phu lo xa thôi, mặc kệ như thế nào còn phải chờ thêm một năm, một năm sau rồi nói sau. ”
Ngô Minh không nói tiếp.
Dù gì cũng chỉ là một chuyện có thể xảy ra, hơn nữa tính khả năng không lớn.
Vì vậy, không cần cứ xoắn não mãi.
“Ừm, nói tóm lại, nếu tiên sinh cần bất cứ sự trợ giúp nào của Đại Ngụy, xin tiên sinh cứ trực tiếp mở miệng.”
Nữ đế gật gật đầu, đáp ứng lời này.
Ngô Minh cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp cáo lui.
Đợi Ngô Minh đi rồi.
Sắc mặt của Nữ đế cũng trở nên bình tĩnh lại.
Đồng thời trong lúc đó.
Cũng đã đến giờ Dần.
Ngày tháng giêng, thông thường trời sáng rất muộn.
Trên đường phố, có những cơn gió lạnh thổi qua.
Mà ngay lúc này.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trong cống viện, cũng vang lên một tràng âm thanh.
“Năm Võ Xương thứ hai, khoa đầu tiên của tân triều, mở!”
Theo một tràng âm thanh vang lên.
Bên ngoài cống viện, đa số trong mấy ngàn học sinh đều có vẻ sắc mặt vô cùng khẩn trương, có điều cũng có một bộ phận có vẻ vô cùng bình tĩnh, nhưng đại đa số là giả bộ.
Có điều còn có một số, số lượng không ít, lại một đám có vẻ vô cùng trầm mặc, làm cho người ta có chút tò mò.
Trong đám người, thật sự thong dong không nhiều lắm, mà người đầu tiên đi vào trong cống viện.
Chỉ có hai người có vẻ cực kỳ thong dong.
Một người là Vu Ích.
Một người là Trần Tinh Hà.
Các thí sinh đi vào cửa cống viện, bái Văn cung Đại Ngụy một cái, đây là dâng hương thánh nhân.
Sau đó lại đi vào bên trong.
Đạo huyền quan thứ hai, bái hoàng cung Đại Ngụy một bái.
Đây là thờ phượng triều đình.
Ngay sau đó tiếp tục đi vào bên trong Cống viện.
Mà lúc này, bên trong cống viện, Hứa Thanh Tiêu, Vương Tân Chí đứng đầu, xung quanh là quan viên lục bộ, hơn hai mươi người là giám khảo quan khoa cử lần này.
Hứa Thanh Tiêu là chủ khảo quan.
Chịu trách nhiệm cho tất cả mọi thứ.
“Hứa đại nhân, có cảm thấy căng thẳng không?”
Vương Tân Chí có chút tươi cười nói.
“Không có.”
Hứa Thanh Tiêu chắp tay mà đứng, khẽ cười nói.
“Ha ha ha, bây giờ cẩn thận ngẫm lại, Hứa đại nhân vào kinh bảy tám tháng, cũng đã trở thành Hầu gia Đại Ngụy.”
“Cộng thêm thân phận Thiên Địa Đại Nho, hết thảy chỉ tốn chín tháng, quả nhiên là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả.”
“Theo lý mà nói, khoa cử hôm nay Hứa đại nhân chắc là cũng giống như đang dự khảo thí vậy, đây là nhân sinh, vi diệu không thể tả.”
Vương Tân Chí cười ha hả nói.
Quan hệ của gã và Hứa Thanh Tiêu cũng không tệ, những lời này tất nhiên có thể nói.
Mà Hứa Thanh Tiêu sau khi nghe nói như vậy cũng không khỏi có chút cảm khái.
Cũng vào lúc này, các thí sinh chậm rãi xuất hiện, người xuất hiện đầu tiên là sư huynh của mình, Trần Tinh Hà.
Hắn ta ngẩng đầu ưỡn ngực, có vẻ vô cùng tự tin, thần thái ngông cuồng.
Khi nhìn thấy mình, Trần Tinh Hà cũng không chào hỏi, ngược lại là bình tĩnh dị thường.
Vì tránh hiềm nghi, Hứa Thanh Tiêu cũng không nhìn Trần Tinh Hà nhiều.
Trong thời gian ngắn, từng bóng người xuất hiện, không bao lâu mấy ngàn người tụ tập.
Nhìn lướt qua mọi người, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu rất nhanh rơi vào trước mặt một thư sinh.
Thư sinh khoảng chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, để râu, có vẻ có chút phong trần mệt mỏi, quần áo trên người cũng có mấy miếng vá, thoạt nhìn vẻ mặt chính khí, ánh mắt cũng vô cùng bình tĩnh.
Có một câu nói gọi là tâm sinh tướng, thân là Thiên Địa Đại Nho, Hứa Thanh Tiêu tất nhiên có năng lực đánh giá tướng diện, người này liếc mắt một cái, trán mang theo một ít binh phạt khí, nhưng lại có không ít Hạo nhiên chính khí gia trì.
Rất tốt, là một tài năng dễ thích nghi.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, không chú ý gì nhiều.
Boong.
Đúng lúc này, tiếng chuông Văn học cống viện vang lên.
Giờ khắc này, mấy ngàn thư sinh đồng loạt bái với đám người Hứa Thanh Tiêu một bái, đây là ải thứ ba, cũng là lần thứ ba hành bái, bái hướng chủ khảo quan.
Thế mà trong đại bộ phận học sinh đều đang thành thật triều bái có mấy trăm người sắc mặt lại trầm mặc, nhìn Hứa Thanh Tiêu, nhưng không có hành lễ.
Trong nháy mắt, Vương Tân Chí không khỏi nhíu mày, các thẩm phán còn lại cũng không khỏi nhíu mày.
“Các ngươi vì sao không bái?”
Vương Tân Chí mở miệng, kỳ thi khoa cử này, một bái thánh nhân, hai bái bệ hạ, ba bái chủ khảo quan, đây là quy củ thông dụng của thiên hạ.
Những đám thư sinh này bái thánh nhân, bái hoàng đế, lại không bái Hứa Thanh Tiêu.
Điều này rõ ràng có chút vấn đề.
Chương 948: Khoa Cử, Đề Thi, Xuất Hiện Đại Tài, Có Người Gây Sự (5)
Mà những thư sinh còn lại, ai nấy đều không khỏi tò mò, đồng thời bọn họ cũng nhịn không được nhíu mày, dù sao hôm nay là khoa cử, không ai hy vọng ngày khoa cử xuất hiện sai sót gì.
Bất luận là mình hay là người khác, đều không hy vọng bị ảnh hưởng.
Mà đám thư sinh này, nghe được giọng nói của Vương Tân Chí, lập tức có người mở miệng.
“Hồi Vương đại nhân, bọn ta không bái, là bởi vì Tâm học.”
Có người mở miệng, là một thư sinh mặt trắng, thoạt nhìn có chút phú quý, chung quanh cũng vờn quanh tài khí.
Hắn ta là người đầu tiên lên tiếng trả lời như vậy.
“Tâm học?”
“Hứa đại nhân? Đây có phải là học sinh của ngươi không?”
Vương Tân Chí có chút nghi hoặc, bởi vì tâm học? Là đồ đệ của Hứa Thanh Tiêu sao?
Điều này làm sao có thể? Nếu là học trò của Hứa Thanh Tiêu, theo lý phải là ba dập đầu chín lạy chứ ?
Nhưng sao ngay cả bái cũng không bái?
“Không phải.”
Hứa Thanh Tiêu sắc mặt bình tĩnh, trải qua nhiều thăng trầm như vậy, chỉ là một ít học sinh không bái lạy thì có là gì?
Hắn lạnh nhạt mở miệng, có điều ánh mắt lại rơi vào trên người bọn họ.
“Các ngươi có ý gì?”
Vương Tân Chí tiếp tục hỏi, lông mày càng chặt hơn.
“Hồi Vương đại nhân.”
“Học thuật của Hứa đại nhân, tên là tâm học, gọi là tri hành hợp nhất, ý tứ chính là nói, biết điều mà mình làm không có vấn đề gì thì có thể đi làm.”
Hứa đại nhân tìm mọi cách bất kính Chu Thánh, cũng không kính trọng Đại Nho Chu Thánh nhất mạch, thậm chí còn nhẫn tâm hạ sát thủ.”
“Chúng ta không thích Hứa đại nhân, nhưng chúng ta tôn trọng triều đình, cũng tôn trọng ý chỉ của bệ hạ.”
“Cho nên chúng ta đến tham gia khoa cử, nhưng cũng không muốn bái Hứa đại nhân.”
“Đương nhiên, nếu Hứa đại nhân cảm thấy chúng ta không tôn trọng, vậy chúng ta sẽ đi, cũng tuyệt đối sẽ không làm chư vị đại nhân khó xử.”
Thư sinh mặt trắng nghiêm túc nói.
Hắn ta nói một phen vô cùng khẳng khái, nhưng trong lời nói đều có hố.
Xuyên tạc tâm học thì không nói, hiện tại lại lấy loại thủ đoạn này nhằm vào Hứa Thanh Tiêu, không thờ Hứa Thanh Tiêu, không phải là việc lớn gì, nhiều nhất cũng chỉ được xem như là khinh thường khoa cử, trực tiếp bị trục xuất, ba năm không được thi lại mà thôi.
Nhưng hắn ta cố ý nói ra tâm học để làm văn chương, nếu Hứa Thanh Tiêu đuổi bọn họ đi, như vậy chỉ sợ bọn họ lập tức sẽ tuyên truyền khắp nơi, tâm học này chỉ cho phép Hứa Thanh Tiêu có thể làm, bọn họ không thể làm.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu nếu để cho bọn họ tiếp tục ở tại chỗ này, như vậy coi như là khinh thường Hứa Thanh Tiêu.
Tiến có thể công, lui có thể thủ.
Nghe được lời này, đừng nói Vương Tân Chí, sắc mặt của các bách quan còn lại đều trở nên có chút khó coi.
Ngày khoa cử, Chu Thánh nhất mạch lại dám đến gây phiền phức?
Thật sự không sợ chết sao?
“Người đâu!”
Vương Tân Chí mở miệng, gã muốn hạ lệnh, sai người đuổi đám người đọc sách này ra ngoài.
Chỉ là đúng lúc này, Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
“Được rồi, vào cống viện chuẩn bị đi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn cũng không thèm để ý loại hành vi này, mấy người đọc sách mà thôi, cho dù là Đại Nho nói vài câu, Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không có phản ứng gì.
Nếu cải nhau với loại người này, cho dù là phạt bọn họ, cũng là sỉ nhục chính mình.
Đường đường là Thiên Địa Đại Nho, khi dễ mấy người đọc sách? Nhất là đối phương chính là học trò của Chu Thánh nhất mạch.
Rõ ràng là ăn vạ rồi.
Thủ đoạn rất thấp hèn.
Hứa Thanh Tiêu thậm chí còn cảm thấy, đây không phải ý của Văn cung, chính là một đám người đọc sách muốn tìm mình gây phiền toái, từ đó diễn ra một màn Đại Nho giận dữ, sau đó dương danh lập vạn.
Loại tâm tư này, Hứa Thanh Tiêu quá hiểu.
Qủa thực, khi Hứa Thanh Tiêu nói ra lời này, trong ánh mắt thư sinh mặt trắng có một chút thất vọng, có điều hắn ta rất nhanh điều chỉnh tâm tính, lộ ra ngạo nghễ, là người đầu tiên đi về phía bên trong cống viện.
Đợi sau khi hắn ta đi, những người còn lại cũng rời đi theo, ai nấy đều có vẻ vô cùng hưng phấn, giống như cảm thấy làm cho Hứa Thanh Tiêu khó chịu là một chuyện rất vui vẻ.
Họ đi phía trước vào bên trong cống viện.
Một số tiếng xì xào bàn tán cũng theo đó vang lên.
“Ta còn tưởng Hứa Thanh Tiêu có thể làm cái gì? Kết quả cũng không làm được gì. ”
“Hừ, nhục nhã Chu Thánh, chúng ta cũng nhục nhã hắn, Nhâm Minh huynh quả nhiên là đại tài, nghĩ ra cách như vậy, nhìn xem Hứa Thanh Tiêu này còn dám kiêu ngạo hay không.”
“Để cho một vị Thiên Địa Đại Nho câm miệng, Nhâm Minh huynh quả nhiên không tầm thường mà.”
“Thiên Địa Đại Nho cái gì, tu luyện dị thuật đi lên, sao xứng với danh Thiên Địa Đại Nho? Để chống mắt coi hắn lúc nào rớt đài. ”
“Đúng đúng đúng, tu luyện dị thuật mà lên.”
Những người đọc sách này nhao nhao mở miệng, tiếng của bọn họ rất nhỏ, chỉ là những âm thanh này toàn bộ truyền vào tai Hứa Thanh Tiêu.
Đối với những nhận xét như vậy.
Hứa Thanh Tiêu vẫn không có bất kỳ gợn sóng nào.
“Hứa đại nhân, những thí sinh đến thi này không ổn, lão phu sợ bọn họ đợi lát nữa còn có thể tiếp tục gây sự.”
”Chi bằng trực tiếp đuổi bọn họ đi?”
Vương Tân Chí mở miệng, gã hỏi Hứa Thanh Tiêu, có muốn trực tiếp đuổi đi hay không, cũng miễn cho khỏi rắc rối.
“Không cần.”
“Đuổi đi sẽ nói Hứa Thanh Tiêu ta chèn ép bọn họ.”
“Để cho bọn họ đi.”
Hứa Thanh Tiêu tùy ý nói.
Ngay sau đó hắn đi về phía chủ khảo đài.
Khi giờ Mão đến.
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, giọng nói lập tức vang lên.
Có người cầm một cáo thị đọc lớn tất cả các quy tắc của kỳ thi.
Sau khi đọc xong, hắn khép quyển tông lại nhìn chúng thí sinh nói.
“Khoa cử đầu tiên của Võ Xương Tân triều, bắt đầu.”
Boong.
Lại là một tiếng chuông.
Sau một khắc, Vương Tân Chí cầm một tờ giấy Tuyên Thành chậm rãi mở ra, đây là đề thi mà Hứa Thanh Tiêu chuẩn bị.
“Khoa cử đề thứ nhất.”
“Cường quốc.”
Vương Tân Chí mở giấy Tuyên Thành ra, sau khi nhìn thấy đề thi, cũng không có quá kinh ngạc.
Gã lớn tiếng đọc to.
Sau đó các thí sinh hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh mọi người không nghĩ nhiều, bắt đầu mài mực chuẩn bị thi.
Trên chủ khảo đài.
Hứa Thanh Tiêu rất bình tĩnh, hắn đang nhắm mắt hưu thần.
Đồng thời cũng đang suy nghĩ về những chuyện khác.
Chương 949: Khoa Cử, Đề Thi, Xuất Hiện Đại Tài, Có Người Gây Sự (6)
Khoảng chừng qua hai canh giờ sau.
Trong lúc đột ngột, giọng nói của Vương Tân Chí vang lên.
“Hứa đại nhân, có người nộp bài.”
Theo giọng nói của Vương Tân Chí vang lên, Hứa Thanh Tiêu có chút kinh ngạc.
Nhìn sắc trời, mới chưa qua hai canh giờ mà đã có người nộp bài?
Theo lý mà nói ít nhất phải tới bốn năm canh giờ chứ?
“Người nào nộp bài?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Vu Ích, chính là ngồi ở hàng thứ ba ghế thứ mười bảy.”
Vương Tân Chí chỉ vào thí sinh cách đó không xa, nói như thế.
“Vu Ích?”
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu hướng nhìn theo, là thư sinh lúc đầu nhìn thấy, tướng mạo không tồi.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu tiếp nhận bài thi, sau đó bắt đầu nghiêm túc đọc.
Đề thi phản chiếu vào trong mắt, nét chữ cực tốt, bỏ ra rất nhiều tâm huyết để rèn, chỉ là nội dung trong nháy mắt hấp dẫn Hứa Thanh Tiêu.
【 Cường quốc sách – Công nông thương sĩ 】
Lưu loát trôi chảy bốn năm ngàn chữ.
Hứa Thanh Tiêu đọc xong không bỏ sót một chữ nào.
“Tốt!”
“Rất tốt!”
“Cực tốt!”
Hứa Thanh Tiêu buông bài thi xuống, không tự chủ được lên tiếng khen ngợi, khiến mấy khảo quan chung quanh tràn đầy tò mò.
Có thể được Hứa Thanh Tiêu khen ngợi, nói thật tự nhiên sẽ hấp dẫn người khác.
“Hứa đại nhân, sao thế?”
Vương Tân Chí ở một bên tò mò, không biết vì sao Hứa Thanh Tiêu lại khen ngợi như vậy.
“Vương đại nhân, ngài tự mình xem.”
Hứa Thanh Tiêu đem đề thi giao cho đối phương, trong đầu vẫn luôn nhớ lại nội dung văn chương này.
Văn chương của Vu Ích, có thể nói là một châm thấy máu.
Hắn ta cho rằng vương triều Đại Ngụy muốn cường đại lên, lấy công làm đầu, lấy nông xếp thứ hai, thương là thứ ba, làm quan là thứ tư.
Công, đề cập đến tất cả các loại công cụ, nâng cao sản xuất nông nghiệp, tăng cường binh bộ.
Nông, phát triển mạnh mẽ nông nghiệp, muốn giàu có, ăn mặc ấm no trước.
Thương, một khi nông nghiệp phát triển, phải tập trung vào thương mại, thương mại trong nước, thương mại nước ngoài, mỗi một việc đều rất quan trọng, chỉ có thương mại mới có thể làm cho vương triều ngày càng thịnh vượng.
Sĩ, chính là tuyển chọn nhân tài, sở dĩ đặt ở cuối cùng, không phải bởi vì nhân tài không quan trọng, mà là việc cấp bách, nhân tài có thể từ từ lựa chọn, nhưng ba điều đầu tiên nhất định phải làm tốt trước.
Hứa Thanh Tiêu sở dĩ khen ngợi như vậy.
Là bởi vì, Vu Ích người này nói mỗi một chuyện, đều cực kỳ phù hợp với ý nghĩ của mình.
Cũng quả thực là chuyện Đại Ngụy cần làm ngay bây giờ.
Đây là một nhân tài.
Có thể trọng dụng đây.
Nhưng đúng lúc này, lại có người nộp bài thi, đưa cho Hứa Thanh Tiêu nói.
“Hứa đại nhân, đây là bài thi mới nộp, là do Chu Nhâm Minh viết.”
“Chính là người vừa rồi bất kính ngươi, hắn ta nói nhất định phải nộp cho ngài xem qua, xin ngài đánh giá một phen.”
“Hạ quan lo nếu từ chối, người này sẽ gây ầm ĩ, cho nên liền đưa tới.”
Có người đi tới giao bài thi cho Hứa Thanh Tiêu.
Lập tức, Hứa Thanh Tiêu cũng không nói nhiều, thân là khảo quan, hắn tất nhiên phải bảo đảm công bằng, sẽ không bởi vì cảm xúc của mình mà ảnh hưởng đến thành tích của học sinh.
Chỉ là sau khi Hứa Thanh Tiêu mở bài thi ra.
Sau khi đọc được văn chương của Chu Nhâm Minh, sắc mặt của Hứa Thanh Tiêu hơi thay đổi.
[Cường quốc sách – Tôn Thánh thì mạnh, miệt Thánh thì suy]
Đây là câu mở đầu văn chương của Chu Nhâm Minh.
Hành văn lưu loát trôi chảy, nội dung văn chương đại khái nói đơn giản chính là quốc gia muốn cường đại lên, nhất định phải có tín niệm, mà tín niệm này, chính là Thánh nhân.
Chu Thánh!
Tôn trọng Chu Thánh, mọi người đều có phẩm đức, có nhân nghĩa đạo đức, cứ như vậy, Đại Ngụy sẽ mỗi người đều phát triển.
Chắc có lẽ nếu quan khảo thí là người của Chu Thánh nhất mạch khi nhìn thấy bài văn chương này, bất kể như thế nào cũng sẽ cho một đánh giá xuất sắc.
Nhưng quan khảo thí lại là Hứa Thanh Tiêu.
Vẫn là câu nói đó, Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không nhằm vào bất cứ người nào, thân là chủ khảo quan, nhất định phải công bằng.
Hứa Thanh Tiêu cũng tôn trọng Chu Thánh.
Nhưng vấn đề là, loại văn chương này, không có bất kỳ điểm tốt nào, toàn bộ văn chương đều là khen Nho đạo tốt ra sao, Chu Thánh tốt bao nhiêu, Chu Thánh nhất mạch tốt đẹp thế nào.
Hơn nữa nội dung văn chương trong ngoài đều mang theo một loại châm chọc khó hiểu, người nào không tôn Thánh nhân quốc gia sẽ suy bại, mà một người bất tôn Thánh nhân cũng là vì đạo đức bại hoại.
Hơn nữa lấy ví dụ, người tôn trọng Chu Thánh sau khi làm quan đã đóng góp như thế nào cho quốc gia.
Người mà không tôn trọng Chu Thánh, sau khi làm quan, lại tổn hại lợi ích gì của quốc gia.
Văn chương không tính là cao minh, nhưng cũng không chỉ vào mũi mình mắng chửi linh tinh.
Chỉ có thể nói, thuần túy chính là văn chương gây buồn nôn.
Lập tức, sau khi đọc xong đến chữ cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu nhấc bút lông lên, trực tiếp viết lời bình ở trên.
[Liệt]
(Liệt: tức kém)
Vẻn vẹn chỉ một chữ, đại biểu cho ý của Hứa Thanh Tiêu.
Sau đó, đặt sang một bên, không quan tâm.
Khoa cử tổng cộng có ba kỳ thi.
Nếu xuất hiện một chữ kém, trên cơ bản cũng đừng nghĩ tới trúng tuyển nữa.
Đương nhiên nếu như hai kỳ thi sau là giáp thượng đẳng mà nói, có thể phá cách tuyển chọn.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu viết xong, Chu Nhâm Minh vẫn chú ý, vẻ mặt hắn ta bình tĩnh giống như cũng đoán được Hứa Thanh Tiêu sẽ làm gì.
Cũng vào lúc này, từng phần thi quyển được trình bày.
Hứa Thanh Tiêu rảnh rỗi liền đọc từng quyển một, sau khi xem xong, trên cơ bản đều sẽ cho đánh giá đúng trọng tâm.
Tốt thì là tốt, không đúng thì là không tốt.
Thậm chí lại hơn một canh giờ sau đó, Hứa Thanh Tiêu thấy được bài viết của Trần Tinh Hà.
Đối với bài viết của Trần Tinh Hà, Hứa Thanh Tiêu cũng có chút hứng thú.
Hắn nghiêm túc đọc xem.
[Cường quốc sách – Dân phú quốc cường]
Đây là sách lược của Trần Tinh Hà, lấy dân chúng làm đầu, nội dung của toàn bộ văn chương cũng đều xoay quanh dân chúng, cho rằng Đại Ngụy muốn thật sự đi theo con đường cường quốc, nhất định phải để cho dân chúng ăn no, để cho dân chúng sinh hoạt an khang.
Chờ sau khi dân chúng an khang, mới có lực lượng lao động, năng suất, thúc đẩy Đại Ngụy phát triển nhanh hơn, hướng tới con đường cường quốc.
Chương 950: 12 Tập Chu Thánh, Hứa Thanh Tiêu Ngộ Thánh Đạo, Dị Tượng Kinh! (1)
Bài viết của Trần Tinh Hà không phải là rất tốt, nhưng cũng không kém, chỉ ra được điểm quan trọng, nhưng đối với Đại Ngụy trước mắt cũng không thích hợp.
Có điều tổng thể mà nói cũng coi như không tệ, Hứa Thanh Tiêu đánh giá.
Ất trung.
Đánh giá văn chương, Ất Giáp Bính Đinh Liệt, sau đó chia nhỏ thượng trung hạ.
Ất trung không tính là kém, nếu có thể lấy được ba điểm Ất trung mà nói, trúng cử không thành vấn đề, đương nhiên nếu vận may không tốt, các học sinh cùng thi đều là người tài năng vậy thì đừng nghĩ tới nữa.
Hứa Thanh Tiêu rất công bằng, không có bởi vì Trần Tinh Hà là sư huynh của mình mà từ đó tăng điểm.
Nên chấm thế nào thì chấm thế đó.
Cứ như vậy.
Lại trôi qua hai canh giờ.
Tiếng chuông kết thúc khoa cử cũng theo đó vang lên.
Tiếng chuông reo.
Tất cả khảo quan đi xuống, thu bài thi của các thí sinh lại.
Đại bộ phận mọi người đều có vẻ có chút khẩn trương, bọn họ đã viết xong hết, chỉ là vẫn cố đọc lại mà thôi.
Cũng có một số người còn chưa viết xong, cũng không dám nói thêm gì, dù sao chuông vang lên, nhất định phải thu hồi đề thi, không cho phép kéo dài thời gian.
Nếu kháng cự thì được coi là từ bỏ khoa cử.
“Ngày mai giờ mão, khoa cử lần thứ hai, chư vị thí sinh trở về nghỉ ngơi cho tốt.”
Lúc này, giọng nói của Vương Tân Chí vang lên, thông báo cho mọi người ngày mai đến tham gia lần khảo thí thứ hai.
Sau khi chờ các thí sinh rời đi hết.
Mọi người cũng bắt đầu bận rộn phê duyệt những bài thi này.
Đây là khoa cử của Đại Ngụy, chủ khảo quan có thể phê duyệt tại chỗ, cũng có thể lựa chọn sau khi thu bài thi xong thì tập trung phê duyệt.
Dù sao trong tình huống nếu có bài văn chương cực tốt, sẽ xuất hiện các loại dị tượng, nếu không tệ, cũng ắt sẽ có Đại Nho đọc.
Ban đêm.
Hứa Thanh Tiêu ngồi trong cống viện, xem xét từng phần bài thi.
Cho đến khi giờ Sửu ba khắc.
Hứa Thanh Tiêu đã đọc xong toàn bộ bài thi.
Bởi vì là đề thi nên tất nhiên cần phải nghiêm túc xem xét, hơn nữa còn phải đưa ra một ít chú thích, trao đổi ý kiến cùng với các giám khảo còn lại.
Mà từ mấy ngàn phần thi này, Hứa Thanh Tiêu càng cảm thấy con người Vu Ích này không đơn giản, đồng thời cũng biết được một chuyện.
Thái độ của người đọc sách trong thiên hạ đối với Chu Thánh.
Cái gọi là tất cả trong một cái nhìn, một ngàn phần bài thi này, ngoại trừ vài người cá nhân, trên cơ bản tất cả mọi người ở trong văn chương đều ít nhiều nhắc đến Thánh nhân.
Sự sùng kính đối với Chu Thánh đã ăn sâu bén rễ rồi.
Người đọc sách sùng kính Thánh nhân, đây không phải là chuyện xấu gì, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại nhạy bén phát hiện, những người đọc sách này, không chỉ là sùng bái Thánh nhân đơn giản như vậy, mà là coi Thánh nhân là tín ngưỡng, một loại tín ngưỡng thâm căn cố đế, trong mắt bọn họ Thánh nhân vượt qua hết thảy, chí cao vô thượng.
Từ một số nội dung của văn chương có thể thấy được, người đọc sách thiên hạ đối với Chu Thánh đã lâm vào một loại mức độ ‘cuồng nhiệt’ cùng với ‘tín ngưỡng’.
Cẩn thận nghĩ lại, Hứa Thanh Tiêu cũng dần dần ý thức được nguyên nhân là gì.
Thánh nhân quả thực cao cao tại thượng, đây là không thể nghi ngờ, cũng là không dễ nghi ngờ, người đọc sách sùng kính Thánh nhân, là biểu hiện tôn sư trọng đạo.
Và đối với các bản thân Thánh nhân mà nói, họ hy vọng rằng kiến thức của mình, ý tưởng trung tâm của riêng mình được truyền đi, hy vọng rằng tất cả mọi người có thể hiểu được suy nghĩ của họ, do đó xây dựng một thế giới đầy Chính khí.
Đó là suy nghĩ của mỗi thế hệ Thánh.
Nhưng đây cũng chỉ là ý nghĩ của Thánh nhân.
Nhưng các môn đồ của các vị Thánh lại không nghĩ như vậy, bởi vì bọn họ đã đi theo Thánh nhân, không hiểu sao sinh ra một loại ‘phù phiếm’ một loại ‘kiêu ngạo’ xuất phát từ nội tâm.
Đợi sau khi Thánh nhân qua đời, bọn họ cũng sẽ chuyển mình biến đổi, biến thành người phát ngôn của Thánh nhân trên thế gian.
Mà vì củng cố quyền lực, vì tiếp tục trở thành người phát ngôn của Thánh nhân, cho nên bọn họ không ngừng tẩy não cho hậu thế, tẩy não cho người đọc sách đời sau.
Từ nhỏ đến lớn đã thấm nhuần tư tưởng ‘Thánh nhân chí cao’, mỗi một câu nói của Thánh nhân, ngươi đều phải nhớ kỹ, mỗi một quyển sách của Thánh nhân, ngươi cũng phải nhớ kỹ.
Mà vì để cho người đọc sách ngoan ngoãn nghe lời, cần triều đình phụ trợ, khoa cử liền trở thành cạnh tranh lớn nhất để củng cố địa vị.
Cho dù người đọc sách có thực sự đọc sách hay không, nhưng ngươi có muốn làm quan hay không? Có muốn nổi bật không? Ngươi có muốn sống một cuộc sống tốt hơn hay không?
Muốn thì ngươi phải đọc sách, thi khoa cử, mà nội dung khoa cử trên cơ bản đều là do Chu Thánh nhất mạch khống chế.
Tiếp theo học cái gì trong lòng ngươi hiểu rồi chứ?
Đây là địa vị nội bộ vững chắc, thông qua khoa cử để hạn chế người đọc sách.
Mà địa vị bên ngoài vững chắc, chính là phương pháp trực tiếp nhất, phân chia giai cấp, chèn ép dị chủng.
Nội bộ dựa vào khoa cử để củng cố địa vị, bên ngoài chính là phân chia giai cấp, phân chia như thế nào? Rất đơn giản, tiếp tục tô vẽ Chu Thánh.
Nâng Thánh nhân cao lên đến vô hạn, lúc Thánh nhân còn chưa chết, địa vị có thể còn không cao như vậy, nhưng Thánh nhân sau khi chết, địa vị cao ngất vô hạn, truyền bá hết đời này đến đời khác.
Chu Thánh đã làm những chuyện đó, Chu Thánh đã nói qua những lời gì, sau đó mỹ hóa Thánh nhân, trên thực tế Thánh nhân cũng có cảm xúc, cũng có dục vọng, chỉ là bọn họ biết khắc chế, hiểu đạo lý.
Nhưng sau khi các vị Thánh chết, các môn đệ của họ bắt đầu truyền tụng Thánh nhân, các vị Thánh không phạm một sai lầm nào, các vị Thánh đã từng vì học tập mà đứng trong băng và tuyết như thế nào.
Có thì cũng chuyện thật, có người là chuyện giả, có người thậm chí bản thân mình có phải là Chu Thánh nhất mạch hay không cũng không biết.
Nhưng chỉ cần không ngừng tuyên truyền, không ngừng truyền tụng, một đời lại một đời, ai còn có thể nhớ rõ là thật hay giả?
Nhất là đối phương là một vị Thánh nhân, ngươi dám nghi ngờ sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










