- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 90 : Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (1) (c891-c900)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 90 : Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (1) (c891-c900)
❮ sautiếp ❯Chương 891: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (1)
“Báo!”
“Trần quốc xuất hiện yêu ma làm loạn, xin bệ hạ nhanh chóng định đoạt.”
Sau đó một giọng nói vang lên, giọng nói tràn đầy sự khẩn cấp.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Tấu chương được dâng lên.
Nữ đế vẫn chưa ngủ, hôm nay là tết Nghênh Tân, thêm nữa đất nước còn rất nhiều việc nàng phải tự mình xử lý nhưng chưa có thời gian giải quyết.
Sau khi Triệu Uyển Nhi mang tấu chương tới.
Nữ đế quét mắt một cái, chân mày không nhịn được mà khẽ nhăn lại.
Hứa Thanh Tiêu đồ sát mười hai thành, mỗi thành nào có dừng lại ở con số trăm ngàn vạn chứ? Xương cốt thi thể chất như núi, dùng lửa đốt bảy ngày bảy đêm cũng đốt không hết, cả Trần quốc đều chìm trong một làn sương mờ đặc, thứ đó chính là tro cốt.
Huyết khí thấu tận trời xanh, đến tận bây giờ vẫn còn chưa tan đi.
Tình cảnh như hiện giờ, tất nhiên sẽ thu hút vô số yêu quái tập hợp tới.
Huyết tinh của loài người, đối với yêu ma mà nói, nhất định là thực phẩm đại bổ, lẽ đương nhiên sẽ thu hút rất nhiều yêu ma tới tác oai tác quái.
Yêu thú thông thường, quân Đại Ngụy còn có thể trấn áp được, nhưng không thể đánh lại một số con đại yêu, đám đại yêu này cũng cực kỳ thông minh, hoàn toàn không cứng đối cứng với quân Đại Ngụy, mà là tấn công vào mấy thi thể vẫn chưa kịp xử lý xong, cùng với hấp thụ không khí đẫm mùi máu.
Nạp vào cơ thể, thăng cấp cảnh giới.
Mới ban đầu vẫn ổn, ít nhất có quân Đại Ngụy trấn áp, nhưng càng về lâu dần, mỗi ngày lại có thêm nhiều yêu ma xuất hiện, bọn chúng không hề tấn công quân Đại Ngụy, biết không thể đụng tới quân Đại Ngụy được.
Nhưng bọn chúng cứ hấp thụ huyết khí như vậy, cũng không phải chuyện gì tốt, thêm nữa trong tấu chương của Quảng Dương hầu, viết rất rõ ràng, đám yêu quái này mê hoặc lòng người, khiến con người lại tiếp tục mở ra một trận chém giết mới.
Mặc dù hắn ta đã khống chế được rồi, nhưng số lượng yêu ma càng lúc càng nhiều, bọn họ lo lắng sẽ xảy ra đại loạn.
Thế nên mới cấp tốc dâng tấu chương.
Xảy ra loại chuyện thế này, cách giải quyết thông thường rất đơn giản, trực tiếp phái đi một đội Thiên Địa Đại Nho, cộng thêm mười vị Đại Nho khác, cùng với Tiên Đạo cường giả tới đó, trấn thủ chừng trên dưới nửa năm, bèn có thể hoá giải mối tai hoạ này.
Nhưng vấn đề là, loại chuyện này lại xảy ra vào ngay thời điểm mấu chốt hiện nay, thì không còn đơn giản vậy nữa.
Trăm ngàn vạn bách tính Trần quốc bị đồ sát, thi cốt như núi, huyết khí xung thiên, hấp dẫn sự thèm khát của yêu ma, điều này chẳng có vấn đề gì cả, ngược lại lại rất hợp lí lẽ.
Nhưng điểm không hợp lý là, lẽ nào đám yêu ma này không sợ chết sao?
Xảy ra loại chuyện thế này, có một số yêu quái gan to, chuyện này có thể hiểu được, nhưng nhiều yêu ma tập hợp lại như vậy, chắc chắn có điều gì đó bất ổn.
Đặc biệt là vào thời điểm mấu chốt hiện tại, dám gây gió tạo bão như vậy, quá rõ ràng lại là đám Chu thánh nhất mạch giở trò rồi.
“Bọn chúng muốn chúng ta cử Đại Nho không phải dòng Chu thánh nhất mạch?”
Một chốc này.
Nữ đế đã biết Chu thánh nhất mạch muốn làm trò gì, thả toàn bộ Đại Nho không thuộc dòng Chu thánh nhất mạch tới.
Dù sao Trần quốc xảy ra chuyện như vậy, vương triều Đại Ngụy không thể nào phái Chu thánh nhất mạch đi trấn áp được, vừa mới đánh Chu thánh nhất mạch một trận, phái bọn chúng đi? Bọn chúng cam tâm đi sao?
Nếu thực sự có đi, cũng chỉ là đi lấy làm có lệ, thế nên cân nhắc nặng nhẹ, nàng nhất định sẽ không để Đại Nho thuộc Chu thánh nhất mạch tiên phong đi trấn áp.
Thủ đoạn này không được tính là cao minh, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được.
Có điều từ chuyện này có thể thấy được, Chu thánh nhất mạch cuối cùng cũng hoàn toàn xé rách lớp mặt nạ rồi.
Trầm tư một hồi, Nữ đế lại lên tiếng.
“Truyền lệnh, mời Thái Thượng Tiên Tông cùng Thái Thượng Phù Tông tới viện trợ Trần quốc, trấn áp yêu ma quỷ quái.”
“Sau đó bẩm báo chuyện này lại với Bình Loạn hầu.”
Nữ đế hạ mệnh lệnh.
Muốn Đại Nho khác của Văn cung Đại Ngụy phải rời đi hả? Điều này tất nhiên là chuyện không thể nào được.
Nữ đế không thể để bọn chúng được như ý.
Thế nên mời thế lực Tiên đạo giúp đỡ, dù sao trong tương lai không xa, thế lực Tiên đạo sẽ hòa nhập với Đại Ngụy, bây giờ cho bọn họ ra tay, cũng xem như để bọn họ làm quen sớm chút.
Còn về thủ đoạn của Chu thánh nhất mạch, Nữ đế không hề nổi giận, hai bên vốn đã cắt đứt hoàn toàn rồi, chỉ cần không làm gì ảnh hưởng tới Đại Ngụy là được, không giúp thì khỏi cần giúp.
Mà cùng lúc đó.
Kinh đô Đại Ngụy.
Bên trong Đào Hoa am.
Ngày Tết Nghênh tân tới, Đào Hoa am cũng trông vô cùng náo nhiệt, có không ít tài tử tề tựu về Đào Hoa am, thậm chí cũng có một số giai nhân tới Đào Hoa am dạo chơi.
Dù sao đây cũng là nơi để những người cao nhã về mở hội.
Mà lúc này, Hứa Thanh Tiêu bất tri bất giác đi tới Đào Hoa am.
Hứa Thanh Tiêu theo bản năng muốn đi tìm Lạc Bạch Y, hôm nay là Tết Nghênh Tân, chào hỏi mấy câu với Lạc Bạch Y cũng khá tốt.
Đi vào trong Đào Hoa am.
Một vài thị nữ đứng ở cửa đồng loạt trở nên kích động, lúc trước các nàng nghe nói Hứa Thanh Tiêu đang ở đường Tây vui vẻ với dân chúng, thế nên đoán già đoán non Hứa Thanh Tiêu có khi lại tới Đào Hoa am.
Ai mà ngờ được, Hứa Thanh Tiêu thực sự tới rồi.
Liễu cô nương trông có vẻ ra đây đứng đợi từ lâu rồi, lập tức bước ra, dẫn Hứa Thanh Tiêu vào trong Đào Hoa am.
Mục đích ghé thăm của Hứa Thanh Tiêu cũng rất rõ ràng, hắn chỉ quen biết mỗi Lạc Bạch Y, tất nhiên đi thẳng vào tìm Lạc Bạch Y luôn.
Không bao lâu.
Hứa Thanh Tiêu đi lên lầu các.
Không đợi tới khi Hứa Thanh Tiêu gõ cửa, Lạc Bạch Y đã mở cửa ra.
Có điều bên trong khuê phòng của Lạc Bạch Y, đã thay toàn bộ vải thưa trắng thành màu xanh than, nhìn vô cùng dịu mắt, hơn nữa cũng trông vô cùng thanh nhã.
“Bạch Y tham kiến hầu gia.”
Lại gặp Hứa Thanh Tiêu lần nữa, trên khuôn mặt Lạc Bạch Y càng rõ thêm nhiều ý cười hơn, khuôn mặt nàng ta rất đẹp, tư thái cũng linh động tinh tế, mặc dù hôm nay vẫn mặc một bộ bạch y, nhưng đeo thêm một vài món trang sức, kết hợp lại với nhau, lại sinh ra một loại xinh đẹp lạ thường.
Chương 892: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (2)
“Bạch Y cô nương, Nghênh Tân như ý.”
Hứa Thanh Tiêu nở một nụ cười nhẹ, đi vào trong phòng, nói một tiếng như ý.
“Hứa Hầu gia như ý.”
“Hầu gia, mau vào trong.”
Bạch Y cô nương cười nhẹ một tiếng, mới Hứa Thanh Tiêu vào trong.
Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng đi vào trong, trên bàn đã chuẩn bị sẵn vài món cao lương mỹ vị, ngược lại khiến Hứa Thanh Tiêu có chút tò mò.
“Bạch Y cô nương còn có vị bằng hữu khác tới sao?”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh hỏi.
Chỉ là lời này vừa nói ra, Lạc Bạch Y bèn liên tục lắc đầu nói: “Xin Hầu gia đừng hiểu nhầm, những thứ này là chuẩn bị trước đó.”
“Mỗi ngày chưởng quỹ đều cho người chuẩn bị sẵn vài món ngon, nói phòng trường hợp Hầu gia tới, còn phải đợi nhà bếp lên món, sẽ lãng phí thời gian của Hầu gia ngài.”
Lạc Bạch Y giải thích.
Nàng ta bất giác có chút lo lắng, sợ Hứa Thanh Tiêu hiểu nhầm gì đó.
Trên thực tế, là Thanh quan nhân của Đào Hoa am, Lạc Bạch Y quả thật thuộc vào nhóm người vô cùng đặc biệt.
Nàng ta từ sau khi nổi danh, cũng chưa từng tiếp mấy vị khách, cho dù có tiếp người nào đi nữa, cũng chỉ là người ở trong phòng, khách nhân ngồi ở bàn ăn, tuỳ tiện tán dóc vài câu, cũng chỉ tới mức đó không hơn.
Thậm chí rất ít ra mặt đón khách, chỉ bởi vì bản tính có chút lạnh lùng.
Nhưng đối diện với Hứa Thanh Tiêu lại khác, từ sau khi gặp mặt với Hứa Thanh Tiêu vài lần, những ngày sau đó, mỗi lần nghe thấy những chuyện liên quan đến Hứa Thanh Tiêu, nàng ta đều rất nghiêm túc lắng nghe.
Đặc biệt là hôm nay, xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu như nàng ta có thể giúp được gì, chỉ sợ đã chạy tới tận nơi rồi.
Mà đối với việc Hứa Thanh Tiêu được phong Hầu, Lạc Bạch Y cũng cực kỳ vui lòng, mừng thay Hứa Thanh Tiêu.
“Ồ, không có gì, Hứa mỗ chỉ là tiện miệng hỏi một câu thôi.”
“Bạch Y cô nương, cũng không cần phải cứ Hầu gia Hầu gia gì đó, cứ như bình thường, gọi ta một tiếng công tử là được.”
“Gọi Hầu gia, khó tránh cảm thấy xa lạ.”
Hứa Thanh Tiêu ngồi xuống, cười nhẹ nói.
Xưng hô Hầu gia này, người không quen thân gọi một hai câu, Hứa Thanh Tiêu không cảm thấy có gì kì cục, còn người quen thì không cần phải như vậy làm gì.
“Ừm, Hứa công tử, nô gia rót rượu cho công tử.”
Lạc Bạch Y lên tiếng, sau đó tận tay rót rượu cho Hứa Thanh Tiêu.
Nếu như là người khác, có lẽ Lạc Bạch Y vẫn sẽ tiếp tục gọi một tiếng Hầu gia, tôn ti rõ ràng, nhưng đối với Hứa Thanh Tiêu, không biết vì sao Lạc Bạch Y trái lại muốn gần gũi hơn một chút.
“Được.”
Tửu lượng của Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không có vấn đề gì, lúc trên đường Tây đã uống không ít, nhưng không hề say chút nào, đi bộ trên đường một lúc, đã tỉnh táo lại nhiều.
Rượu trong ly đầy dần, Lạc Bạch Y cầm ly rượu của mình lên, ngồi xuống vị trí bên cạnh Hứa Thanh Tiêu, chầm chậm nâng lên.
“Hứa công tử, Bạch Y chúc mừng công tử được phong hầu ngày hôm nay, trở thành Thiên Địa Đại Nho.”
Lạc Bạch Y không biết nói mấy lời văn vẻ chúc mừng gì, chỉ có thể nói đơn giản vậy thôi, sau đó khẽ nheo mày, một hơi uống cạn rượu trong ly.
Mà sau đó lại nhắm chặt mắt lại, đôi mày xinh đẹp nhăn càng chặt hơn, rõ ràng không thích uống rượu lắm.
Nhìn thấy một màn này, Hứa Thanh Tiêu khẽ cười một tiếng, nuốt số rượu kia xuống, cười nói.
“Bạch Y cô nương, nếu như không biết uống rượu, không cần phải cưỡng cầu, không sao đâu.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, khuyên Lạc Bạch Y không cần thiết phải uống.
“Không sao, không sao, mặc dù Bạch Y không thích rượu mấy, nhưng tửu lượng không phải quá kém, có thể bồi công tử uống vài chén.”
Lạc Bạch Y nói như vậy, sợ làm Hứa Thanh Tiêu mất hứng, lại rót cho bản thân đầy một chén nữa.
“Không sao, khách sáo rồi.”
Nhìn dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ của Lạc Bạch Y, Hứa Thanh Tiêu bất giác cảm thấy khá dễ thương, có điều hắn không có ý định chuốc say Bạch Y cô nương, sau đó lại mưu đồ làm chuyện gì.
Việc này không phải điều quân tử nên làm.
Cầm bình rượu lên, Hứa Thanh Tiêu chỉ rót đầy chén của mình, giữ lấy không để cho người kia chạm vào nữa.
Nhìn thấy hành vi này của Hứa Thanh Tiêu, trong lòng Lạc Bạch Y lại sinh ra chút cảm động, nói cho cùng bản thân nàng ta vốn không thích rượu, hơn nữa uống thêm vài chén nữa có thể nàng ta sẽ say bí tỉ mất.
Giờ khắc này, trên mặt Lạc Bạch Y đã có chút đỏ, trông có vẻ chớp mặt một cái đã xinh đẹp dễ thương thêm một phần.
Hứa Thanh Tiêu uống một mình, hắn tới Đào Hoa am, chỉ là muốn tìm một nơi thanh tịnh, cũng coi như trộm nhàn rỗi nửa ngày, cất tất cả phiền muộn sang một bên, coi như thanh tĩnh lại một chút thôi.
Văn cung rời đi cũng giống như một thanh kiếm, treo lơ lửng trên đầu vương triều Đại Ngụy.
Một khi xử lý không tốt, cho dù bản thân hắn có bản lĩnh lớn hơn nữa, cũng không thể nào xoay chuyển được tình thế.
Nếu như nói tâm trạng không chút phiền muộn, đó là chuyện không thể nào.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu càng hiểu rõ một điểm rằng bất kể thế nào đi nữa, bản thân hắn không được phép từ bỏ.
Lạc Bạch Y ở bên cạnh, nhìn Hứa Thanh Tiêu có vẻ như đang có tâm sự, nàng ta không chủ động hỏi, Hứa Thanh Tiêu là người của triều đình, rất nhiều chuyện có liên quan đến việc triều chính, một Thanh quan nhân như nàng ta, nào có tư cách hỏi mấy chuyện này.
Thế nên Lạc Bạch Y nghĩ một hồi, sau đó cầm đũa lên, gắp một vài món ngon, đút cho Hứa Thanh Tiêu.
Nhìn thấy những món ngon đẹp mắt được đưa qua, Hứa Thanh Tiêu bất giác có hơi ngạc nhiên, hắn nhìn Lạc Bạch Y một cái, ánh mắt của người kia có hơi trốn tránh, ánh đỏ trên gương mặt hiện rõ lên không ít.
Trong chốc lát, Hứa Thanh Tiêu không nhịn được mỉm cười, vốn định nói một tiếng không cần như vậy, nhưng sợ nếu nói thế, lại khiến cho Bạch Y cô nương cảm thấy bản thân làm không tốt.
Cho nên nuốt thức ăn mà Bạch Y cô nương đút vào miệng.
Thấy Hứa Thanh Tiêu nuốt rồi, trong nội tâm Lạc Bạch Y nhẹ thở phào một hơi dài, đồng thời căng thẳng trong lòng cũng giảm đi một nửa.
Đút thức ăn cho người khác, là hành động cực kỳ thân mật, nàng nghe mấy Thanh quan nhân khác ở Đào Hoa am nói, nếu như đối với vị khách mà bản thân thích, có thể làm như vậy, cũng xem như một cách kéo gần mối quan hệ.
Thực ra cũng là một chút tình cảm nho nhỏ.
Đặc biệt là trong tình huống hai người ở riêng tư trong một phòng.
Chương 893: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (3)
Qua một lúc sau, Hứa Thanh Tiêu ăn chút gì đó, cũng uống hết một bình rượu, bỗng nhiên Lạc Bạch Y cất lời.
“Hứa đại nhân, ngài có cần nghỉ ngơi một lúc không? Nô gia biết một số kĩ thuật xoa bóp lưu thông máu, có tác dụng hỗ trợ thư giãn.”
Lạc Bạch Y đột nhiên mở miệng hỏi Hứa Thanh Tiêu có cần xoa bóp không.
“Cũng được.”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Lạc Bạch Y, trong lòng cũng có chút tò mò, không biết Lạc Bạch Y bị làm sao thế này, hôm nay lại đặc biệt chủ động như vậy.
Nhưng đả thông cơ mạch một chút cũng không tệ, dù sao mục đích chính đến nơi này, là để thư giãn một lát.
“Vậy… mời công tử tới giường nằm một lát, nô gia đi chuẩn bị đồ.”
Lúc Lạc Bạch Y nói mấy lời này có chút căng thẳng.
“Chuẩn bị chút đồ?”
Lên giường nằm trước, Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu, nhưng chuẩn bị chút đồ là có ý gì?
Trương Như Hội không đến mức vượt mức quy định vậy đâu hả? Dạy mấy thứ kia cho các Thanh quan nhân này?
Mang theo chút tò mò, Hứa Thanh Tiêu đi tới bên giường, nói thật lòng Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối không có chút suy nghĩ bất chính nào cả, chỉ là tràn ngập tò mò.
Chiếc giường mềm mại, hơn nữa có hơi nhỏ, vừa nằm xuống chưa được bao lâu, Bạch Y cô nương bèn mang theo nào là chai chai lọ lọ.
Hay lắm, đúng là mấy cái thứ này thật hả?
Tinh dầu bôi lưng?
Vô lý.
Lạc Bạch Y rất nhanh để bình dầu thơm đặc chế sang một bên, sau đó cột tóc của mình lên, tiếp đó đổ ra tay.
Không thể không nói, Lạc Bạch Y sau khi buộc tóc lên, càng trở nên xinh đẹp hơn, càng lộ rõ vẻ động lòng của thiếu nữ.
“Hứa công tử, nô gia đả thông phần đầu cho công tử trước.”
Lạc Bạch Y lên tiếng, giọng nói không quá lớn, mà sau đó cẩn thận leo lên giường, rõ ràng vô cùng căng thẳng nhưng cũng rất nhanh thôi đã bò tới trước gối của Hứa Thanh Tiêu, sau đó đổ dầu đặc chế vào trong lòng bàn tay, tiếp theo xoa bóp huyệt thái dương cho Hứa Thanh Tiêu.
Thủ pháp không tồi nhưng cũng không được xem là giỏi.
Chỉ là có một giai nhân như vậy giúp Hứa Thanh Tiêu thư giãn gân cốt, khiến tâm tình của hắn thư thái hơn rất nhiều.
Không thể không nói, giá trị nhan sắc thắng được rất nhiều thứ.
Ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, cộng thêm ngón tay mềm mại của Lạc Bạch Y đang xoa bóp ở phần đầu của hắn, khiến hắn vô thức thả lỏng người.
Có duy nhất một điều đặc biệt là, tay của Lạc Bạch Y rất mát.
“Bạch cô nương, ngón tay của cô nương tại sao lại mát lạnh như vậy nhỉ.”
Hứa Thanh Tiêu có chút tò mò.
“Từ nhỏ cơ thể của nô gia đã hơi yếu, nên thể chất hơi lạnh.”
Lạc Bạch Y trả lời.
“Ồ, vậy lần sau ta chuẩn bị cho cô nương chút vật phẩm tẩm bổ, để cô nương bồi bổ sức khỏe.”
“Cơ thể quá lạnh, là do khí huyết không thông không đủ cung cấp, phải bổ sung thêm, sau này sinh con sẽ không tốt.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc bổ túc kiến thức khoa học.
Nhưng sau khi những lời này được nói ra, lại khiến mặt Lạc Bạch Y đỏ như cà chua, dù sao mấy lời này đối với nàng ta mà nói, có sức ảnh hưởng rất lớn.
Nhưng ngược lại đối với Hứa Thanh Tiêu chẳng phải hạt cát gì.
Không bao lâu, dưới tay nghề xoa bóp giãn cơ của Lạc Bạch Y, Hứa Thanh Tiêu quả thật cảm thấy có chút buồn ngủ.
Thời gian, cũng từng chút từng chút trôi đi.
Đến cuối cùng.
Hứa Thanh Tiêu an nhiên ngủ thiếp đi, Lạc Bạch Y cũng dừng việc xoa bóp, chỉ có điều ánh mắt xinh đẹp của nàng ta, vẫn luôn đặt lên người Hứa Thanh Tiêu không rời.
Sau đó, Lạc Bạch Y cẩn thận nằm sang bên cạnh một mép giường, nghiêng mặt nhìn, yên lặng ngắm Hứa Thanh Tiêu.
Trong lòng vô thức xuất hiện một suy nghĩ.
Đây có được coi như chung chăn chung gối không?
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Cứ như vậy.
Mãi đến ba canh giờ sau.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Bóng dáng của một thái giám chầm chậm bước tới.
“Khởi bẩm bệ hạ.”
“Hứa Hầu gia ngủ lại Đào Hoa am, đã phái người tới trong am đợi hầu rồi ạ.”
Thái giám đi tới, tiếp theo đó quỳ xuống đất, thông báo cho Nữ đế chuyện này.
“Ngủ lại?”
Giây phút ấy, hai vị nữ tử trên điện có hơi ngạc nhiên, Nữ đế trông có vẻ vẫn bình thường như không, nhưng sự ngạc nhiên trong mắt của Triệu Uyển Nhi hoàn toàn không thể che đậy.
“Bẩm bệ hạ, theo như bẩm báo hôm qua Hầu gia uống không ít rượu, lại tới Đào Hoa am, tìm Bạch Y cô nương ẩm rượu, hai người cả đêm không thấy ra ngoài, chuyện này không ít người ở Đào Hoa am biết rồi ạ.”
“Chúng nô tài sợ kinh động tới Hứa Hầu gia, cho nên không lên trên đó làm phiền.”
Thái giám kia trả lời như vậy.
Lúc này, Nữ đế không nhịn được cất lời.
“Bạch Y cô nương, lại là ai nữa?”
Lời kia vừa nói ra, người đối diện lập tức trả lời.
“Bẩm bệ hạ, Bạch Y cô nương hiện đang là hoa khôi của Đào Hoa am, nghe nói tướng mạo khuynh quốc khuynh thành, được ca tụng là kinh đô tuyệt sắc, hơn nữa còn là Thanh quan nhân, rất đỗi thanh cao.”
Hắn ta nói như vậy, không hề biết những lời này có ảnh hưởng như thế nào.
“Kinh đô tuyệt sắc?”
Sau khi nghe thấy những từ kia, trong lòng Nữ đế bỗng dưng xuất hiện một cảm giác kì lạ, nàng cũng không biết diễn tả đây là cảm giác gì, nhưng có vẻ như có chút không vui lắm thì phải.
“Xác thực ngủ lại rồi sao?”
Nữ đế tiếp tục hỏi thêm một câu, người kia gật đầu nói: “Bẩm bệ hạ, ngủ lại rồi.”
Giờ khắc này, Nữ đế trầm ngâm, Triệu Uyển Nhi có chút nhịn không được nói.
“Không ngờ Hứa hầu gia cũng là loại người phong lưu, lại còn ở cùng với kinh đô tuyệt sắc, có điều nếu thực sự phải nói lời thật lòng, bốn chữ kinh đô tuyệt sắc, nhất định phải dùng để mô tả bệ hạ mới đúng.”
Nàng ta lên tiếng nói, vô thức có chút dáng vẻ ghen tỵ.
Nhưng lời nói vừa nói ra, Nữ đế quét mắt nhìn Triệu Uyển Nhi một cái, người kia lập tức sợ hãi nói.
“Bệ hạ thứ tội, nô tỳ nói sai rồi.”
Triệu Uyển Nhi lập tức hiểu ra bản thân đã nói sai rồi, Nữ đế là ai chứ? Là Nữ đế của Đại Ngụy, Lạc Bạch Y là ai? Là Thanh quan nhân của của Đào Hoa am, khoảng cách giữa hai người nào có dừng lại ở mười vạn thiên lý được chứ?
Bản thân nàng ta lại lấy hai người để so sánh, quả thật có hơi xúc phạm thánh nhân.
Chương 894: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (4)
“Được rồi, cho người rời đi đi, không cần làm phiền tới thú vui của Bình Loạn hầu, chuyện này, không cần nói với Bình Loạn hầu nữa.”
Nữ đế nói, bảo người kia cho người giải tán.
Thái giám không biết đã có chuyện gì, chỉ đành dập đầu nhận lệnh rời đi.
Nhưng thân là nữ tử như Triệu Uyển Nhi, ngược lại nhạy cảm phát hiện ra, câu nói này hình như có chút… không được vui lắm.
Đặc biệt là cái câu, không cần làm phiền tới thú vui của Bình Loạn hầu, quốc gia đại sự ngay trước mặt, lấy đâu ra vui hay không vui của một cá nhân?
Cảm giác hình như có chút…ghen tị ở đâu đây.
Trong lòng Triệu Uyển Nhi lập tức phủ nhận, sau đó cũng không dám tiếp tục đoán bừa nữa, sợ lại gây ra phiền phức thị phi.
Không lâu sau, thái giám rời đi rồi.
Nữ đế nhìn về phía Triệu Uyển Nhi nói.
“Ngươi đi chuẩn bị một đạo mật chiếu, cho người khống chế những lời đồn đại, đường đường là Hầu gia của một nước, lại bị đồn ra ngoài ở cùng với một Thanh quan nhân, nói thế nào cũng có ảnh hưởng.”
“Chu thánh nhất mạch cũng luôn quan sát Hứa Hầu gia, loại chuyện thế này mặc dù không ảnh hưởng gì, nhưng đến cho cùng cũng khá phiền phức, trước mắt còn nhiều chuyện phải lo, không được lại có thêm thị phi không đâu.”
Nữ đế thản nhiên nói, bảo Triệu Uyên Nhi đi xử lý chuyện này.
Lời vừa xong, Triệu Uyển Nhi liền lập tức gật đầu: “Nô tỳ tuân chỉ.”
Nói xong câu ấy, Triệu Uyển Nhi chầm chậm đi ra ngoài.
Cuối cùng, Nữ đế không còn tiếp tục giữ vững biểu cảm cao ngạo bình tĩnh kia nữa, mà thay bằng một cái nhăn mày.
“Kinh đô tuyệt sắc? Ngủ lại?”
“Vừa mới trở thành Hầu gia đã buông thả như vậy ngay à.”
“Quả nhiên, nam nhân đều là một đám lăng nhăng.”
Nữ đế nhăn chặt mày, trong lòng bất giác cảm thấy không vui, mặc dù nàng cũng không biết vì sao bản thân lại cảm thấy không vui lòng, nhưng không vui chính là không vui.
Chỉ là điều khiến nàng không vui nhất, chính là nàng không có bất cứ quyền hạn gì quản chế Hứa Thanh Tiêu, dù sao nam hoan nữ ái cũng là chuyện rất bình thường của con người, mặc dù thân phận của đối phương có chút vấn đề, nhưng vấn đề lại không lớn.
Nhưng mà vẫn rất không vui, thậm chí còn khó chịu hơn cả chuyện hôm qua nghe thấy Trần quốc lại xuất hiện thêm nhiều yêu ma quỷ quái nữa.
Giờ Thân.
Hứa Thanh Tiêu tỉnh lại.
Trên giường chỉ có một mình hắn, quét mắt nhìn quanh giường, có chút sạch sẽ gọn gàng, xem ra không phải giống như những gì bản thân nghĩ, vô thức lại có chút thất vọng.
Mà lúc này, Bạch Y cô nương bê một bát canh đi vào trong.
Sau khi thấy Hứa Thanh Tiêu tỉnh rồi, Bạch Y cô nương cất lời ngay.
“Hứa công tử, đây là canh giải rượu chuẩn bị cho công tử, bây giờ công tử thấy thế nào rồi?”
Lạc Bạch Y hỏi.
“Bây giờ là giờ nào rồi?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng hỏi.
“Đã là giờ Thân hai khắc rồi.”
Bạch Y cô nương nhìn sắc trời một cái, sau đó trả lời.
“Giờ Thân hai khắc?”
Hứa Thanh Tiêu khẽ nheo mày, tiếp theo đứng dậy, một hơi uống cạn canh giải rượu.
“Bạch Y cô nương, hôm qua làm phiền rồi.”
“Hứa mỗ còn chút chuyện, xin cáo lui trước, vài hôm nữa, lại tới tìm cô nương ôn chuyện cũ.”
Hứa Thanh Tiêu cất lời.
Mặc dù thời gian ở cùng nhau không nhiều, nhưng có một loại cảm giác khiến Hứa Thanh Tiêu rất thoải mái, quên đi rất nhiều phiền não.
Chỉ là khoảng thời gian ấy quá ngắn ngủi, hiện giờ đã trộm nghỉ hết nửa ngày thong dong rồi, tiếp theo hãy còn rất nhiều chuyện phải giải quyết.
“Hứa công tử đi đường cẩn thận.”
“Bạch Y chờ công tử.”
Lạc Bạch Y biết Hứa Thanh Tiêu công việc bận rộn, không hề giữ lại, mà là cực kỳ ngoan ngoãn trả lời hắn một tiếng, sau đó đưa mắt tiễn Hứa Thanh Tiêu rời đi.
Vụt vụt vụt.
Trên đường rời đi rất nhanh đã nhìn thấy Liễu cô nương, đối với chuyện Hứa Thanh Tiêu ngủ lại Đào Hoa am, toàn bộ Đào Hoa am đều biết cả rồi.
Có xảy ra chuyện gì hay không, không phải chuyện các nàng có tư cách để tò mò, cộng thêm nữa đã có người truyền lời, không được phép nhắc tới chuyện này.
Cho nên Liễu cô nương cũng không nói gì thêm, mà cứ vậy dẫn Hứa Thanh Tiêu rời khỏi Đào Hoa am.
“Liễu cô nương, báo với huynh trưởng của ta một tiếng, chuộc thân cho Bạch Y cô nương, để cô ấy được tự do.”
Hứa Thanh Tiêu lãnh đạm mở lời, chỉ là một câu này, bèn khiến cho người kia hiểu ra cái gì đó.
“Nô gia biết rồi, xin Hầu gia yên tâm, sau này Bạch Y cô nương đã được tự do rồi.”
Liễu cô nương trả lời cực kì nhanh, mà trong ánh mắt, hiện rõ vẻ ngưỡng mộ.
Về lời nói của Hứa Thanh Tiêu, nàng ta tất nhiên không dám chất vấn bất cứ câu nào, không nói tới chuyện Hứa Thanh Tiêu là huynh đệ kết bái của Trương Như Hội, cho dù không có thân phận kia, đường đường là Bình Loạn hầu của Đại Ngụy, lời nói cũng có sức nặng của riêng nó.
Rất nhanh.
Hứa Thanh Tiêu ra khỏi Đào Hoa am, bước chân của hắn không chần chừ, đi thẳng về Bình Loạn hầu phủ.
Không bao lâu sau, Hứa Thanh Tiêu bước vào Hầu phủ.
Bên ngoài Hầu phủ có mười hai Kinh binh, đều là Thất phẩm võ giả, phải biết rằng về vấn đề thủ phủ cho Hứa Thanh Tiêu, Kinh binh bát môn xém chút nữa đánh nhau, về cơ bản tất cả Kinh binh đều tình nguyện tới gác phủ cho Hứa Thanh Tiêu.
Cuối cùng thông qua các loại rút thăm đấu võ, chọn ra được trước mười hai người.
Lại được gặp Hứa Thanh Tiêu lần nữa, mười hai Kinh binh này vô cùng kích động không nhịn được nói.
“Chúng thuộc hạ tham kiến Hầu gia.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, sau đấy đi thẳng vào trong, rõ ràng là đang hơi vội.
Vào Hầu phủ.
Mấy người Dương Hổ đang bàn luận, vừa nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu liền cun cút cun cút chạy tới.
“Hầu gia, ngài về rồi.”
Dương Hổ cười tươi rói đi tới, bây giờ hắn ta cũng coi như uy phong lẫm liệt rồi.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu không để ý tới hắn ta, trực tiếp đi thẳng tới chỗ ở của mình.
Thấy Hứa Thanh Tiêu vội vã như vậy, Dương Hổ cũng biết điều, không đi theo qua đó, mà là nhìn bóng dáng của Hứa Thanh Tiêu lẩm bẩm một mình.
“Không hổ là Hầu gia của Đại Ngụy.”
Một khắc sau.
Hứa Thanh Tiêu đã tới nơi ở của hắn.
Chương 895: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (5)
Hầu phủ rất rộng, mà Hứa Thanh Tiêu có trạch viện của riêng hắn, đi vào trong phòng.
Hứa Thanh Tiêu đặc biệt ra lệnh cho người xây dựng một Ngộ Đạo các, bên trong cực kỳ yên tĩnh, ngoại trừ để một số đồ vật nhỏ cùng hai tấm đệm hương bồ, thì không còn bất cứ thứ gì khác.
“Đan Thần tiền bối, đan đã luyện xong chưa?”
Bước vào trong Ngộ Đạo các, Hứa Thanh Tiêu lập tức nói thẳng.
Lục phẩm phá cảnh đan, lúc trước cũng xem như điều chế xong rồi, Ngũ phẩm phá cảnh đan, tính toán thời gian chắc cũng sắp xong rồi.
“Đã luyện xong rồi.”
Lúc này, Cổ kinh đan thần trốn trong ống tay áo của Hứa Thanh Tiêu bay ra, bốn viên đan dược rất nhanh đã bay ra.
Lục phẩm phá cảnh đan.
Ngũ phẩm phá cảnh đan.
Cùng với Lục phẩm và Ngũ phẩm Trúc Cơ đan.
Đan dược xuất hiện trong không trung, Hứa Thanh Tiêu liền lấy viên Lục phẩm phá cảnh đan, nuốt luôn vào.
Hiện nay Nho đạo đã Tứ phẩm rồi.
Mà Võ đạo mới có Thất phẩm, mặc dù cứ luôn ở trong Kinh đô Đại Ngụy sẽ không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng Võ đạo đã tới lúc phải thăng cấp rồi.
Thất phẩm võ đạo là Huyết Nguyên cảnh.
Lục phẩm võ đạo là Thoát Thai cảnh, thoát thai hoán cốt, cơ thể biến đổi, sẽ đem tới một vài dị tượng.
Ngũ phẩm là Thần Thông cảnh, Võ đạo thần thông, đến được cảnh giới này, nội thể sẽ không còn là chân khí nữa, mà là Võ đạo chân khí, có thể hình thành Long hư hư ảnh, một đấm có thể nổ tung một tòa thành lâu.
Tứ phẩm là Vương Giả cảnh, Võ đạo vương giả thực lực rất lớn, chính là giống như chiến trận công thành, nếu như trong tình huống quân địch chưa phòng bị, với không có tứ phẩm võ giả của bọn chúng tới làm phiền thì một tòa thành có cổng thành cao bốn năm mươi mét, chỉ cần tới nửa canh giờ có thể đập nát.
Mà đến Tam phẩm sẽ lại là một biến hóa kinh thiên động địa.
Võ đạo, Tiên đạo, Phật đạo, Yêu đạo, Nho đạo.
Tất cả hệ thống từ Thập phẩm tới Thất phẩm đều được coi là cùng một giai đoạn, lấy Thất phẩm là giới hạn cao nhất.
Lục phẩm tới Tứ phẩm lại là một giai đoạn nữa, mà từ Tam phẩm tới Nhất phẩm cũng là một ranh giới cao khó chạm tới.
Hôm nay Hứa Thanh Tiêu dự định trực tiếp đột phá lên Ngũ phẩm, sau đó trấn áp dị thuật ma chủng trong cơ thể.
Sau đó tận dụng mọi cách, thu thập được nguyên liệu của Tứ phẩm phá cảnh đan cùng Tam phẩm phá cảnh đan, một khi bản thân đạt được Tam phẩm Nho đạo, Võ đạo cũng đạt được Tam phẩm, cơ bản có thể ở thế giới này nghênh ngang tiến bước rồi.
Không dám nói thiên hạ vô địch, nhưng ít nhất là một Bán thánh, ngoài ra cộng thêm Võ đạo Tam phẩm Đại Tông sư chi cảnh.
Có mấy người dám tới chọc hắn nữa?
Yêu ma không có lá gan đấy rồi đó, mà muốn giết một vị Tam phẩm Đại Tông sư, phải có một vị Nhị phẩm Võ hoàng, Nhất phẩm là chuyện không thể nào rồi, ai dám phái Nhất phẩm võ giả đi, vậy thì thứ phải đối mặt chính là đại chiến Nhất phẩm rồi.
Mà cả thiên hạ này, võ giả Nhị phẩm cũng không có nhiều, mà người nào người nấy đều là tai to mặt lớn của thế lực khắp nơi, ăn no không có gì làm đi giết hắn làm trò hề gì?
Kẻ địch duy nhất hiện tại của hắn chỉ còn lại một mình Chu thánh nhất mạch, lại chẳng phải là kẻ địch của thiên hạ.
Đương nhiên, những suy đoán ở trên, hoàn toàn dựa vào cách nghĩ của bản thân vẫn chưa dám chắc chắn, rốt cuộc Bán thánh mạnh đến mức nào.
Đùng!
Lúc này, sau khi Hứa Thanh Tiêu nuốt Lục phẩm phá cảnh đan xuống, cơ thể phút chốc như bị lôi đình tách ra.
Mỗi một tế bào đều như đang dần đột biến, khí huyết khủng khiếp, phủ kín toàn bộ mật thất.
Xương cốt khí lực, lục phủ ngũ tạng, vào thời khắc này toàn bộ đều biến đổi.
Cả quá trình đó đau khổ cùng cực, bởi vì là Thoát Thai cảnh, chính là mang ý nghĩa thay da đổi thịt, lục phủ ngũ tạng tái tạo sinh trưởng một lần nữa, xương cốt được xây dựng lại, loại quá trình này khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Nhưng sau khi Hứa Thanh Tiêu uống viên Trúc Cơ đan, liền nhận được sự giải thoát cực kì lớn.
Chỉ là vẫn cảm thấy khó chịu như vậy.
Thời gian từng chút từng chút trôi đi.
Hết ba ngày ba đêm sau.
Bùng!
Cùng với động tĩnh chấn động cả Bình Loạn Hầu phủ, Hứa Thanh Tiêu chính thức bước vào Lục phẩm Võ đạo.
Nhưng không chậm trễ thêm phút nào.
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp nuốt viên Ngũ phẩm phá cảnh đan, bao gồm cả Trúc Cơ đan vào miệng.
Cùng với việc uống viên Ngũ phẩm phá cảnh đan.
Giờ phút này, cơ thể máu thịt của Hứa Thanh Tiêu, tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, đây là Đại Nhật thánh thể, mỗi một tia sáng màu vàng kim, là một sự biến đổi về huyết khí.
Chân khí trong đan điền cũng đang bắt đầu thay đổi.
Khí lực cả người Hứa Thanh Tiêu, cũng từng chút từng chút tăng lên, nếu như nói lúc trước thăng lên Thất phẩm, khí lực mạnh ngang với hổ, vậy thì hiện tại Hứa Thanh Tiêu phải ngang với một con mãnh hổ khát máu.
Một lần đột phá tận hai đại cảnh giới, từ Thất phẩm trực tiếp bay thẳng lên Ngũ phẩm, đây dường như là một chuyện không thể xảy ra.
Ngũ phẩm võ giả, chỉ cần đạt tới cảnh giới này, ở Đại Ngụy ít nhất cũng là một thống lĩnh, một đại thống lĩnh trong Bát môn Kinh binh.
Tứ phẩm võ giả, có tư cách được phong Hầu, nhưng tiền đề là phải lập công cho Đại Ngụy, không cần phải lập công gì lớn, chỉ cần đã từng đường hoàng đạt được một công lao, viết vào tư liệu cá nhân, cộng thêm nhận được đề cử từ các Quốc công liệt hầu, là có thể được sắc phong làm Hầu.
Chỉ là loại sắc phong làm Hầu này, bởi vì nguyên nhân thực lực, không thể kế thừa, còn kiểu như Hứa Thanh Tiêu tất nhiên thân phận sẽ cao hơn một chút.
Chớp mắt một cái.
Đã trôi qua bảy ngày.
Từ Lục phẩm đạt được Ngũ phẩm, Hứa Thanh Tiêu tiêu tốn hết bảy ngày trời.
Trên thực tế không dùng tới nhiều thời gian như vậy, chủ yếu là do nguyên nhân từ Trúc Cơ đan, Hứa Thanh Tiêu không phải chỉ đơn giản là đột phá, mà là đoạt phá hoàn mỹ.
Mỗi một cảnh giới, bắt đầu từ Thập phẩm hắn đều đạt trạng thái hoàn mỹ nhất.
Tất cả đều nhờ có Trúc Cơ đan.
Cảnh giới thăng cao, dù ít dù nhiều cũng có chút khuyết điểm, mà những khuyết điểm này, trong thời gian ngắn không có ảnh hưởng gì, mà càng về lâu về dài mấy tì vết này sẽ càng trở nên lớn hơn, đặc biệt là lúc thăng lên Tam phẩm.
Nếu như khuyết điểm để lại những cảnh giới trước quá nhiều, cả đời này ngươi cũng đừng hòng mơ tới việc đột phá lên Tam phẩm.
Thậm chí nói, ngươi không có chút khuyết thiếu gì, cả đời này cũng chưa có mấy phần chắc chắn ngươi có thể đạt tới Tam phẩm, chứ đừng nói tới việc trên người ngươi có lắm khiếm khuyết như thế?
Chương 896: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (6)
Cũng giống với hoàng thân quốc thích Đại Ngụy, lấy kiểu giống như Hoài Bình Quận vương để so sánh, từ nhỏ đã tắm trong máu hung thú, ăn dược thiện, uống linh tuyền, mỗi một chi tiết đều được chăm sóc cực kì kĩ lưỡng.
Mà kiểu như Hứa Thanh Tiêu, ở đâu ra được sống trong đãi ngộ tốt như thế.
Cho nên trong khoảng thời gian bảy ngày này, phần lớn Hứa Thanh Tiêu dùng để hoàn thiện từng chi tiết Võ đạo, để tránh sau này gặp phải vấn đề gì.
Mà cùng lúc đó.
Võ Xương năm thứ hai, ngày mười tháng Giêng.
Trong kinh đô rộn ràng nhộn nhịp của Đại Ngụy, xuất hiện một bóng người.
Là một người đã lớn tuổi.
Mặc một bộ vải thô, đầu tóc bạc phơ, trông dáng vẻ nhuốm bụi phong trần.
Lão già này đang trong trạng thái lưu luyến phố phường, lão đã đến được bảy tám ngày rồi, lén lút đi khắp nơi trên đường phố, ở căn tửu lâu rẻ tiền nhất, nghe vở kịch không mất phí, ăn uống đều là ăn những thứ rẻ nhất có thể.
Đối với việc bỗng nhiên xuất hiện một lão nhân, cũng chẳng có mấy ai quan tâm, dù sao kinh đô Đại Ngụy người tới người lui mỗi ngày quá nhiều đi.
Mà lúc này, người hát kịch kết thúc, không ít vị khách xem kịch cũng đồng quay về ăn cơm.
Trên đường lớn, dân chúng ai nấy cũng bàn tán về vở kịch ngày hôm nay.
“Hôm nay Lê Hương viện diễn cảnh sắc phong Bình Loạn hầu đẹp ghê, chậc chậc, Hứa Hầu gia đúng là uy phong ha.”
“Đúng thế, đúng thế, có điều nghe một vị bằng hữu của ta nói, tình hình lúc đó, so với vở kịch này còn đặc sắc gấp vạn lần, Hứa Hầu gia hủy nho vị trăm vạn người đọc sách, nghĩ mà xem uy phong biết bao.”
“Đúng đó, trực tiếp chém đầu một vị Thiên địa Đại Nho, từ xưa đến nay, cũng chỉ có mình Hứa Hầu gia dám làm như vậy thôi.”
Mọi người ai cũng hăng say nói về vở kịch hôm nay.
Từ sau ngày sắc phong đại điển, nhân gian có hí viện nọ bỗng nghĩ ra một ý nghĩ mới, lấy sự tích về Hứa Thanh Tiêu để viết lại thành kịch.
Vở được diễn đầu tiên là Đại náo Hình bộ với tức giận chém đầu Quận vương.
Vốn cho rằng chắc cũng không tệ đâu, ai ngờ được cứ thể mà nổi lên luôn, tất cả hí viện ở khắp các nơi ngày nào cũng đông kín người, không xem bất cứ vở nào cả, chỉ xem một mình vở này.
Sau này tất cả hí viện trong khắp kinh đô, mời tới không ít văn nhân mặc khách, thậm chí còn mời cả học sinh của học đường Thủ Nhân, đích thân biên tập nội dung của vở kịch.
Bỏ bớt một số yếu tố chính trị sâu sắc đi, giữ lại những chi tiết cốt lõi, thế là mỗi một buổi hí kịch, đều thành công vượt bậc.
Bây giờ khắp nơi ở kinh đô, có hí viện nào không đỏ cả mắt? Đua nhau viết ra biên kịch mới, sau đấy bắt đầu lên sàn diễn.
Đến mức mà các hí viện ở quận phủ khác, đều cứ vậy học theo kịch bản mà diễn theo thôi.
Cho nên lợi nhuận từ kịch hát bây giờ so với trước đây nào chỉ dừng lại ở con số mười lần, ông chủ hí viện kiếm được tiền đầy bao, tất nhiên một phần thu được, vẫn phải gửi tới học đường Thủ Nhân, dù sau những vở kịch này đều liên quan đến Hứa Thanh Tiêu.
Mà sau khi học đường Thủ Nhân nhận được ngân lượng, cũng đem số tiền đó bù đắp vào cho Đại Ngụy Văn báo, để dân chúng có thể mua Văn báo với giá rẻ hơn.
Thế là lấy được rất nhiều tiếng thơm, lại có thể giúp Đại Ngụy Văn báo bán được nhiều thêm chút.
Mà lúc này.
Trong dòng người xô đẩy, lão nhân mặc áo vải thô, sau khi nghe được những lời tán thưởng của bách tính, trong mắt không giấu được mà hiện lên vẻ tràn đầy hiếu kì.
Ông ta về kinh được mười ngày, khoảng thời gian vui chơi trong dân gian, hầu như lúc nào cũng có thể nghe thấy cái tên Hứa Thanh Tiêu này.
Trong mười ngày này, ông ta cũng xem như biết sơ sơ Hứa Thanh Tiêu là ai, đã làm những việc gì.
Mà càng biết nhiều, ông ta càng tò mò hơn về người tên Hứa Thanh Tiêu này.
Nghĩ tới đây, lão nhân không nhịn được mà cười tủm tỉm, sau đó biến mất trong dòng người.
Đúng vậy.
Chính là biến mất liền luôn.
Có người nhìn thấy, dụi dụi đôi mắt, nhưng không lên tiếng, vô thức cảm thấy chắc do mình bị hoa mắt thôi.
Cùng lúc đó.
Trong hoàng cung Đại Ngụy.
Bên trong Dưỡng Tâm điện.
Một phong mật hàm cũng xuất hiện trong tay Nữ đế.
Một lúc sau, nữ đế không nhịn được mà nở một nụ cười.
Nhất phẩm Đại Ngụy về rồi.
Đúng vậy, Nhất phẩm võ giả về rồi.
Nội dung mật hàm rất đơn giản, vị Nhất phẩm võ giả này đã về tới Đại Ngụy rồi, chỉ là muốn đi ngắm nhìn giang sơn Đại Ngụy trông như thế nào rồi, cho nên tạm thời không định gặp mặt, đợi qua vài ngày nữa sẽ tới gặp nàng.
Lần này trở về sớm trước dự định, có thể giúp Đại Ngụy làm một số việc rồi.
Nội dung vô cùng đơn giản, nhưng nội dung đơn giản ấy, lại đại diện cho một tin tức rằng, lần này Đại Ngụy được giúp đỡ rồi.
Cả vương triều Đại Ngụy, tổng cộng có hai vị Nhất phẩm.
Thay nhau trấn thủ Ma vực, về cơ bản thời gian đều luôn gấp rút, tới thời gian quay về thì lập tức phải quay đi dưỡng thương, tiêu trừ ma tính trong cơ thể, vị còn lại có khả năng còn chưa kịp tiêu hết ma tính trong người, đã phải tới Ma vực trấn áp trước.
Cho nên trông ngoài mặt Đại Ngụy có hai vị Nhất phẩm võ giả, nhưng trên thực tế nếu chưa rơi vào bước đường cùng, hai vị này sẽ không tham dự vào bất cứ một việc gì.
Nhưng lần này, cùng với việc trấn áp hằng năm, Ma vực đã được trấn an ổn định rồi, hai vị Nhất phẩm võ giả này cũng xem như có thể bỏ chút thời gian, giúp Đại Ngụy giải quyết một vài rắc rối.
Một vị Nhất phẩm võ giả đại diện cho điều gì ư?
Đa số mọi người đều không biết, nhưng Nữ đế biết.
Nhất phẩm, đại diện cho Chí cao.
Là sự tồn tại của vô địch thật sự.
Một khi bọn họ ra tay, chính là đả kích mang tính tận diệt.
Nếu như trong điều kiện tình hình cho phép, Nhất phẩm võ giả, chì cần trong một canh giờ, có thể đi đi về về các nước thuộc địa Đại Ngụy mỗi nơi một lần.
Đánh cho đám quân đội Dị tộc bay màu, nhưng bọn họ một cọng tóc cũng không bị tổn thương gì.
Đây chính là sự đáng sợ của Nhất phẩm.
Nay Nhất phẩm trở lại, đối với Đại Ngụy mà nói, là một chuyện tốt vô cùng, là một niềm vui lớn thật sự.
Có thể giải quyết được rất nhiều rất nhiều phiền phức rồi.
Ví dụ cụ thể như, loạn yêu ma ở Trần quốc chẳng hạn, bây giờ cũng không còn là vấn đề nữa rồi.
Chương 897: Nữ Đế Ghen, Hứa Thanh Tiêu Thăng Cấp Ngũ phẩm, Nhất Phẩm Đại Ngụy Trở Lại (7)
Mười ngày gần đây, Thái Thượng Tiên tông cùng Thái Thượng Phù tông phái người đi rồi, cộng thêm ba vị Đại Nho, nhưng hiệu quả cũng không quá rõ ràng.
Yêu ma tập hợp ở Trần quốc cũng càng ngày càng nhiều, mà con nào con nấy cũng vô cùng âm hiểm, địch tiến ta lùi, địch lùi ta tiến, hơn nữa hiện tại không chỉ ảnh hưởng mỗi mình Trần quốc, mười mấy nước xung quanh cũng chịu ảnh hưởng theo.
Nếu như phái một vị Thiên địa Đại Nho đi, có thể trong vòng một tháng sẽ bình định được.
Nhưng bởi vì Chu thánh nhất mạch, nên Đại Ngụy không thể phái Thiên địa Đại Nho đi được.
Cho nên chuyện này ít nhất phải cần tới ba bốn tháng mới giải quyết được.
Dùng chuỗi thời gian ba bốn tháng để giải quyết, nhất định sẽ gặp phải lời chất vấn từ khắp nơi, cùng với sự chỉ trích của người đọc sách trong thiên hạ.
Dù sao thành cũng là do Hứa Thanh Tiêu đồ, dẫn đến phiền phức lớn như vậy, phải mất tới ba bốn tháng mới trấn áp được, hoàng đế là nàng đây, sao có thể không bị lên án được?
Bây giờ, Nhất phẩm Đại Ngụy về rồi.
Vậy thì chuyện này sẽ được kết thúc nhanh thôi.
Chỉ là điều khiến Nữ đế tò mò, vị Nhất phẩm này đi đâu chơi cơ?
Cùng lúc đó.
Bình Loạn Hầu phủ.
Hứa Thanh Tiêu đã đạt được ngũ phẩm viên mãn rồi.
Hắn hít sâu một hơi, như cá voi hít thở, tinh khí cuồn cuộn tiến vào cơ thể.
Mà sau đó khởi động cơ thể một chút, một cỗ sức mạnh khủng khiếp phát tán lan ra, trên bức tường đâu đâu cũng là vết nứt.
Siết chặt nắm đấm, biến thành một chùm tia nóng rực như mặt trời, ánh sáng vàng kim chói mắt, tụ lại thành hư ảnh của một con Kim điểu.
Đây là sức mạnh của Ngũ phẩm.
Hứa Thanh Tiêu cảm thấy có một loại cảm giác sai sai gì đó mà không nói ra được, hắn cảm thấy bản thân bây giờ có thể lên trời xuống đất, đều không thành vấn đề nữa.
Nhưng đây chỉ là ảo giác.
Ảo giác về một lần thăng cấp qua nhanh như vậy.
Có điều bảy ngày nay, Hứa Thanh Tiêu cũng nhận ra một vấn đề.
Đó chính là, bản thân quả thật đang gia tăng cảnh giới Võ đạo.
Nhưng căn cơ của hắn hoàn toàn không có chút kinh nghiệm chiến đấu nào, cũng chưa từng nghiêm túc học qua thần thông của Võ đạo, thứ học duy nhất đó là Kim Ô Bác Long thuật.
Thế này không được.
Chỉ có mỗi thực lực Võ đạo hoàn mĩ không thôi, lại không hề có kinh nghiệm Võ đạo tương ứng bổ trợ cho nhau.
So với người cùng cảnh giới, bản thân chẳng khác gì một bao cát, thuộc cái kiểu để ngươi đấm ta đá vậy.
“Chỉ đáng tiếc, không có vị tiền bồi nào tới chỉ điểm cho ta.”
“Vốn hai vị huynh trường Triều Ca và Phá Tà có thể chỉ vài điểm cho ta, nhưng bây giờ bọn họ đã ngủ say rồi, ta phải đạt được cảnh giới Thánh đạo, bọn họ mới có thể tỉnh lại.”
“Nếu như có một vị Võ đạo cường giả, có thể chỉ cho ta một vài điều, vậy thì tốt biết bao nhiêu!”
Hứa Thanh Tiêu thầm cảm thán, có điều việc này chỉ suy nghĩ cho vui thôi, trong kinh đô Đại Ngụy, người có thể dạy cho hắn, nói thật lòng đúng là không có mấy người.
Mấy vị Quốc công có tư cách dạy cho hắn, nhưng bây giờ Đại Ngụy đang trong khoảng thời gian lắm việc phải lo, không thể làm chậm trễ việc của các vị Quốc công.
Cho nên đành thôi vậy.
Cũng vào lúc nào, có một giọng nói từ bên ngoài vang lên.
“Hầu gia, Cố đại nhân mời ngài tới Lại bộ một chuyến, nói là có chuyện cần gặp.”
Cùng với giọng nói vang lên.
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi suy nghĩ một hồi, đoán ra được có chuyện gì rồi.
Chắc là kết quả lương sản đã có rồi.
Nghĩ tới đây.
Hứa Thanh Tiêu không dề dà thêm nữa, đứng bật dậy, đi thẳng ra ngoài, chuẩn bị đi đến Hộ bộ.
Trên đường lớn.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu vừa mới bước ra khỏi Hầu phủ.
Bỗng có một loại cảm giác trước nay chưa từng có đột ngột ập đến, là sự run sợ của ma chủng trong cơ thể.
Hơn nữa không chỉ đơn giản là run sợ không thôi.
Mà là thuần phục.
Giống như dã thú bình thường, gặp phải một con hổ vậy, là cái loại thuần phục như vậy đó.
Đưa mắt nhìn xung quanh.
Là một lão nhân y phục thô.
Lão nhân trông khoảng đâu đấy sáu mươi mấy tuổi, đầu tóc hoa râm, ánh mắt hiền hòa, nhìn về phía hắn.
Cảm nhận được ánh mắt của lão nhân, Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, loại áp lực khủng khiếp thế này, đến từ người đàn ông già kia.
“Tham kiến lão tiên sinh.”
Hứa Thanh Tiêu bái một bái về phía lão nhân.
Trong giây phút đó, hắn bỗng nhiên không biết phải làm gì.
“Anh bạn nhỏ này chắc là Hứa Thanh Tiêu ha?”
Nam tử nọ chầm chậm đi tới, nhìn Hứa Thanh Tiêu thong dong mở lời.
Ánh mắt ông ta có ý cười, hỏi hắn như vậy.
“Bẩm lão tiên sinh, đúng vậy.”
Mặc dù không biết đối phương là ai, nhưng dựa vào phản ứng của ma chủng trong cơ thể hắn, người này tuyệt đối không phải vị nào nhàn rỗi ăn không ngồi rồi, mà ý cười trong mắt ông ta, có chút hiền hoà, ít nhất ấn tượng đầu tiên đối với hắn không tệ.
Chắc không phải tới làm phiền mình.
“Ừm, không tệ, không tệ, tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao nha.”
Lão nhân gia gật đầu, trong ánh mắt chan chứa sự khen ngợi, mà sau đó ông ta thò tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Hứa Thanh Tiêu.
Trong một khắc, trong lòng Hứa Thanh Tiêu có chút nhột, dù sao bị một lão nhân đột ngột nắm lấy tay mình, có ai trong lòng không thầm cảm thấy nhột đâu.
Nhưng chỉ một khắc sau.
Còn chưa đợi Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, một cỗ khí chớp mắt đi khắp cơ thể của hắn.
Đến ngăn cũng không ngăn nổi nữa, chân khí Võ đạo trong cơ thể hắn, đến thời gian để phản ứng cũng không có.
Mà lúc này, lão nhân vốn đang nở nụ cười cợt ha hả, ngay tức khắc thay đổi nét mặt.
Lúc mới đầu, ma khí trong cơ thể ông ta có tuồn ra ngoài một ít, có điều ông ta đã kịp thu lại ngay, sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng lý do thực sự khiến biểu cảm của ông ta thay đổi, không phải vì lý do này, ma khí rỉ ra ngoài là chuyện thường, trong cơ thể ông ta chất chứa quá nhiều ma khí, những chuyện như vậy cũng không phải là lần đầu gặp phải nữa rồi.
“Võ…Võ đạo Ngũ phẩm?”
“Ngươi đã bước vào cảnh giới Ngũ phẩm rồi ư?”
“Chà, trong cơ thể ngươi thế mà không có chút tạp chất nào luôn, cảnh giới Ngũ phẩm có nền tảng vững chặt, căn bản không thể phá vớ được, không có lấy một vết xước nào.”
“Ngươi luyện võ bao lâu rồi?”
Chương 898: Cho Ngươi Mở Rộng Chút Tầm Mắt, Nhất Phẩm Võ Giả Mạnh Cỡ Nào! (1)
Ngô Minh nhìn Hứa Thanh Tiêu, trên mặt ông ta viết đầy hai chữ kinh ngạc.
Ông ta thân là Nhất phẩm võ giả, trên thực tế chỉ cần nhìn khí cơ thôi bèn có thể biết được cảnh giới của đối phương mạnh đến mức nào, chỉ là trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu có thứ gì đó ngăn cản sự thăm dò của ông ta.
Ngô Minh vốn có thể mở ra Võ đạo thiên mục để nhìn thực lực cảnh giới của Hứa Thanh Tiêu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không cần thiết, chạm vào người Hứa Thanh Tiêu một cái cũng có thể thấy rõ.
Không cần phải làm chi cho phức tạp thêm.
Có điều không thấy thì không biết, thấy rồi giật mình hết hồn.
Ngô Minh biết, Hứa Thanh Tiêu là liệt hầu mới bổ nhiệm của Đại Ngụy, hơn nữa còn là Thiên Địa Đại Nho có Nho đạo Tứ phẩm, người như vậy, là đại tài trong văn đàn thiên hạ.
Nhưng không thể ngờ rằng, Võ đạo của Hứa Thanh Tiêu cũng tới trình độ xuất chúng thế ư?
Ngũ phẩm năm hai mươi tuổi, không phải chuyện hiếm lạ, điều hiếm thấy là Hứa Thanh Tiêu Nho đạo đạt Tứ phẩm, ấy vậy mà Võ đạo cũng đạt được Ngũ phẩm, càng hiếm thấy hơn nữa là, mỗi một cảnh giới, Hứa Thanh Tiêu đều đạt được trình độ hoàn mỹ không vết xước.
Ngũ phẩm Võ giả hai mươi tuổi, ông ta sẽ không cảm thấy có gì đáng ngạc nhiên.
Thậm chí Võ giả Ngũ phẩm năm mười tuổi, Ngô Minh cũng cảm thấy không có gì quá kinh ngạc.
Nhưng mỗi cảnh giới đều có thể đạt được tới mức hoàn mỹ không tì vết, đây mới chính là điểm đáng sợ thật sự, ông ta thân là Nhất phẩm Võ giả, cũng khó có thể làm được việc mỗi cảnh giới đều có thể luyện tới mức hoàn hảo.
Dù ít dù nhiều cũng sẽ có chút thiếu sót.
Không thể nói có vết nứt thì không thể trở thành Nhất phẩm Võ giả được, nhưng không có vết nứt nào thì khả năng phi thăng càng lớn, điểm này ông ta rất rõ.
Mà trước khi trở thành Nhất phẩm, Ngô Minh cũng phải trả một cái giá cực kì lớn, dùng tất cả tu vi trước đây để tu bổ lại khiếm khuyết.
Nhưng rõ ràng Hứa Thanh Tiêu là Nho đạo văn nhân mà, sao có thể tu luyện Võ đạo tới mức hoàn mỹ như vậy được?
Nghĩ tới đây, Ngô Minh giữ chặt lấy cánh tay của Hứa Thanh Tiêu, điên cuồng kiểm tra tình trạng trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Rất nhanh, còn có một thông tin càng đáng ngạc nhiên hơn nữa xuất hiện.
Thông qua việc kiểm tra chân khí Võ đạo trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu, Ngô Minh phát hiện, Hứa Thanh Tiêu đã dưỡng khí trong vòng một năm.
Có thể người khác không kiểm tra ra, nhưng thân là Nhất phẩm Võ đạo, tất nhiên Ngô Minh có thể điều tra ra Hứa Thanh Tiêu nhập phẩm vào thời gian nào.
Một năm.
Không, thậm chí còn chưa tới một năm.
“Điều này là không thể nào.”
“Một năm nhập tới năm phẩm, mỗi phẩm đều đạt tới trình độ hoàn hảo không tì vết, điều này tuyệt đối không có khả năng.”
Ngô Minh nắm chặt lấy tay Hứa Thanh Tiêu, kiểm tra đi kiểm tra lại ba bốn lần, có điều dị thuật ma chủng trong khoảng thời gian ông ta kiểm tra, thế mà lại rất ngoan ngoãn, không để lộ ra bản thân chúng.
“Lão tiên sinh.”
“Lão tiên sinh, nhéo đau quá, đau ta.”
Hứa Thanh Tiêu kêu một tiếng, chắc chắn không hề đau gì cả, nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn phải nói một câu, lão nhân này tiến lên nắm lấy tay của hắn, hơn nữa còn lẩm nhẩm một số thông tin.
Nháy mắt đã thấy rõ được cảnh giới Võ đạo của hắn, bao gồm cả một số chi tiết đều nói rất rõ ràng rành mạch.
Điều này sao có thể không khiến Hứa Thanh Tiêu ngạc nhiên cho được.
“Ồ, là do lão phu vội quá, là do lão phu nóng vội quá rồi.”
Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu kêu đau, Ngô Minh lập tức rút tay về, ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu, sau đó đánh giá từ trên xuống dưới, không biết đang nghĩ tới chuyện gì.
“Lão tiên sinh, Hứa mỗ vẫn còn việc phải đi xử lý, xin phép đi trước.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không biết lai lịch của đối phương, ấy vậy mà mới có một chốc đối phương đã nhìn thấy hết hắn rồi, phản xạ tự nhiên là tràn đầy cảnh giác và đề phòng, cho nên chủ động cáo lui, đi tới Hộ bộ.
Ngô Minh tiếp đó không nói lời nào, chỉ yên lặng nhìn Hứa Thanh Tiêu, trong đầu xẹt qua một suy nghĩ.
Tứ phẩm Nho đạo.
Ngũ phẩm Võ đạo.
Cộng thêm trong vòng một năm đã có thể đạt tới, Nho đạo Tứ phẩm ông ta không nói tới nữa, trong lòng ông ta biết rõ khó cỡ nào, nhưng Võ đạo Ngũ phẩm, còn thêm cả cảnh giới không tì vết, vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất.
Hứa Thanh Tiêu là dạng truyền thuyết trong Võ đạo, thể chất hoàn hảo.
Đúng vậy, thể chất hoàn hảo.
Chỉ có duy nhất loại thể chất này, mới có thể đạt được việc mỗi cảnh giới đều hoàn mỹ, nếu không thì, Hứa Thanh Tiêu vừa tu luyện Nho đạo, vừa tu luyện Võ đạo, còn phải xử lý việc triều chính, ở đâu ra thời gian quan tâm tới từng chi tiết một?
Cho dù ngươi có muốn tu luyện mỗi một cảnh giới tới mức độ hoàn mỹ thì cũng làm không được, cao nhân chỉ điểm cũng vô dụng, bởi vì có rất nhiều chi tiết, chính bản thân ngươi cũng không biết đó.
Trừ khi sau lưng Hứa Thanh Tiêu có một vị Nhất phẩm Võ giả, hơn nữa cho dù có là Nhất phẩm Võ giả, cũng chỉ có thể chỉ điểm Hứa Thanh Tiêu chỗ nào không tốt, có thể giải quyết được vấn đề hay không, vẫn phải dựa vào bản thân Hứa Thanh Tiêu.
Nếu đã như vậy, chỉ còn lại duy nhất một khả năng.
Hứa Thanh Tiêu sở hữu thể chất hoàn mỹ trong truyền thuyết, tu hành Võ đạo, mỗi một cảnh giới, đều sẽ nghiễm nhiêm đạt được mức độ hoàn thiện không khiếm khuyết.
Loại thể chất này, từ xưa đến nay không mấy người có.
Hơn nữa loại thể chất này, còn được gọi là Nhất phẩm tương lai, chỉ cần Hứa Thanh Tiêu không chết, ngoan ngoãn chăm chỉ tu luyện bình thường, nhất định sẽ có thể trở thành Nhất phẩm Võ giả, cho nên một khi có được thể chất hoàn hảo, chính là đại diện cho việc rồi sẽ lại sinh ra một vị Nhất phẩm Võ giả nữa.
Hơn nữa, thể chất hoàn hảo còn có một truyền thuyết khác, đó là sau khi thể chất hoàn hảo đạt được Nhất phẩm, có một tỉ lệ nhất định, có thể chạm tới cảnh giới sau Nhất phẩm.
Sau Nhất phẩm là cảnh giới gì, không ai biết, cho dù trong thư tịch cũng không có ghi chép chính xác nào cả, bởi vì từ trước tới nay không có ai tu luyện được tới cảnh giới đó, có hay không quả thực chỉ là một truyền thuyết mà thôi.
Ông ta thân là Nhất phẩm Võ giả, có thể cảm giác được rõ ràng, sau nhất phẩm, có lẽ không còn thêm cảnh giới nào mới nữa rồi.
Bởi vì không có bất cứ phương hướng đột phá nào cả.
Chương 899: Cho Ngươi Mở Rộng Chút Tầm Mắt, Nhất Phẩm Võ Giả Mạnh Cỡ Nào! (2)
Nhưng theo như những gì những nhà hiền triết suy đoán, nguyên nhân khiến Nhất phẩm võ giả không cảm nhận được cảnh giới sau đó, không phải do vấn đề về tư chất, cũng không phải vấn đề nằm ở cảnh giới, mà vấn đề nằm ở thể chất.
Chỉ có mỗi cảnh giới đều có thể đạt được hoàn mỹ không vết nứt, tập hợp thể chất hoàn mỹ, mới có khả năng lĩnh ngộ được thứ mới.
Nhưng đây cũng chỉ là một suy đoán cùng giả thiết, có phải thật hay không, không ai biết.
Mà bây giờ, ông ta thế mà lại gặp phải một người có thể chất hoàn mỹ, chuyện này bảo ông ta sao có thể không kích động cho được chứ.
Chỉ là nghe thấy Hứa Thanh Tiêu phải đi, Ngô Minh bèn trực tiếp lôi Hứa Thanh Tiêu lại.
“Anh bạn nhỏ, lão phu thấy gân cốt ngươi hiếm có, tư chất trác tuyệt, đồng ý nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi có bằng lòng không?”
Ngô Minh mở lời.
Đôi mắt ông ta sắp híp thành một đường luôn rồi.
Thể chất hoàn mỹ đó, ông ta nào có ngờ một ngày đẹp trời bản thân ấy vậy mà gặp được một vị võ giả có thể chất hoàn mỹ.
Đây đúng là nhặt được của quý mà.
Không, là nhặt được một trân bảo cực quý mới đúng.
Gân cốt hiếm có? Tư chất trác tuyệt?
Hứa Thanh Tiêu miễn cưỡng rút tay ra, cười khổ bất đắc dĩ nhìn Ngô Minh nói.
“Tiền bối, nhận đồ đệ thì thôi đi, Hứa mỗ là người đọc sách, không có hứng thú với Võ đạo, Võ đạo chẳng qua chỉ là luyện cho vui, để làm vật phòng thân mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu không đồng ý, không phải vì coi thường đối phương, ngược lại Hứa Thanh Tiêu cảm thấy thân phận của người này có vẻ không tầm thường, hơn nữa cảnh giới Võ đạo khẳng định không kém, nếu không sao có thể nhẹ như không khống chế được hắn chứ?
Nhân vật như vậy ở bên cạnh hắn, Hứa Thanh Tiêu có chết cũng không chịu.
Hắn là người đã tu luyện dị thuật đó, lỡ không may bị người ta phát hiện ra có gì đó không đúng, một đấm chắc là xử gọn hắn luôn rồi, có chạy cũng chạy không kịp.
Cho nên, Hứa Thanh Tiêu từ chối thẳng luôn.
Mà, nghe thấy lời từ chối của Hứa Thanh Tiêu, Ngô Minh hoàn toàn không có chút ngạc nhiên nào cả.
Điều này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, ông ta đột nhiên xuất hiện, cứ thế muốn nhận Hứa Thanh Tiêu làm đồ đệ, nếu Hứa Thanh Tiêu đồng ý ngay mới có gì đó sai sai.
Có điều Ngô Minh cũng không hề sốt ruột, mà là nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, thần sắc vô cùng nghiêm túc nói.
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Lão phu tới tìm ngươi, vốn là vì nghe thấy ngươi đã làm rất nhiều chuyện tốt cho Đại Ngụy, giúp ngươi thay gân đổi cốt một lần, giúp ngươi tiêu trừ bách bệnh, có thể hưởng thọ thêm nhiều năm.”
“Nhưng mà, hôm nay lão phủ cảm nhận được ngươi không giống người bình thường, cực kì phù hợp với con đường Võ đạo, cho nên mới nổi lòng yêu mến người có tài.”
“Tất nhiên, ngươi có chút đề phòng với lão phu, đây là điều rất bình thường, lão phu cũng có thể hiểu được, có điều bây giờ lão phu sẽ cho ngươi biết, thân phận thực sự của lão phu.”
“Ta là Nhất phẩm võ giả Đại Ngụy, Ngô Minh.”
Ngô Minh lên tiếng, nói cho Hứa Thanh Tiêu biết thân phận thực sự của mình.
“Nhất phẩm võ giả?”
Hứa Thanh Tiêu có chút hết cả hồn, hắn nhìn Ngô Minh, phản ứng đầu tiên chính là tin liền luôn.
Đúng vậy, hoàn toàn tin tưởng.
Đầu tiên là phù hợp với tiêu chí tuổi tác, thứ hai là thực lực của đối phương rất rất mạnh, cho dù vẫn chưa thể hiện ra ngoài, chỉ mỗi cách thức kiểm tra thân thể của hắn, đều không thể nào nằm ở đẳng cấp tép riu được.
Nếu như nói có thể là Tứ phẩm hoặc Tam phẩm bình thường, thì tuyệt đối không thể nào có mức độ khống chế tuyệt đối như vậy được.
Nếu như là Nhất phẩm, thì Hứa Thanh Tiêu tin.
Hơn nữa, đối phương lừa hắn để làm gì chứ? Vương triều Đại Ngụy chẳng phải chỉ có hai vị Nhất phẩm thôi sao, người khác không biết, lẽ nào đến Nữ đế cũng không biết được sao? Bản thân hắn đi hỏi Nữ đế một câu không phải sẽ biết ngay sao?
Không ai dám giả mạo Nhất phẩm cả, đặc biệt là những người có thực lực không tệ, giả mạo Nhất phẩm chính là tìm chết.
Do đó, Hứa Thanh Tiêu tin ngay và luôn.
Nhưng sau khi biết được đối phương là Nhất phẩm, Hứa Thanh Tiêu cũng xem như hiểu rõ, tại sao ma chủng dị thuật trong cơ thể hắn lại có một loại cảm giác sợ hãi thuần phục như vậy.
Bởi vì đối phương là Nhất phẩm.
Võ giả Nhất phẩm.
Võ đế nhân gian.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu không còn bất cứ do dự nào nữa, trực tiếp cất lời nói.
“Hứa Thanh Tiêu, bái kiến tiền bối.”
“Có điều, vẫn mong tiền bối thứ tội, Thanh Tiêu vẫn là người đọc sách, giống như lời vừa nói, tập võ chỉ vì tăng cường sức khỏe, dùng để phòng thân mà thôi, không hề có ý định bước lên con đường này.”
“Xin tiền bối thứ tội.”
Hứa Thanh Tiêu nói, hắn trực tiếp từ chối, không biết đối phương là Nhất phẩm, Hứa Thanh Tiêu còn có thể ngồi tán dóc thêm chút nữa, nhưng sau khi biết được đối phương là Nhất phẩm, Hứa Thanh Tiêu càng không muốn ở lại nói chuyện thêm câu nào nữa.
“Tiền bối, Hứa mỗ thực sự đang có việc, cần phải tới Hộ bộ một chuyến, không làm phiền tiền bối nữa.”
Nói xong câu này, Hứa Thanh Tiêu xoay người rời đi.
Cũng không để cho Ngô Minh lấy nửa phần cơ hội.
Nhìn Hứa Thanh Tiêu cứ thế rời đi, Ngô Minh có chút nghệch ra.
Ông ta thân là Nhất phẩm võ giả của Đại Ngụy, võ đế nhân gian, theo lý mà nói đã đi tới bước này rồi, sau khi ông ta công khai thân phận của mình, người kia thường phải cung kính lễ phép với mình mới đúng chứ?
Mặc dù Hứa Thanh Tiêu có cung kính, nhưng trong lời nói hình như đầy rẫy sự không tin tưởng, càng quan trọng hơn nữa là, còn có chút trốn tránh thì phải?
Đây là ý gì đây?
Nghi ngờ ông ta nói dối hả? Hay là không tin tưởng ông ta đây?
“Hứa tiểu bằng hữu, ngươi yên tâm, lão phu không có lừa ngươi, thế này đi, lão phu đưa ngươi đi gặp bệ hạ, sau khi gặp bệ hạ xong, cái gì ngươi cũng sẽ biết hết thôi.”
Đối với Ngô Minh mà nói, ông ta không tức giận với lời từ chối của Hứa Thanh Tiêu, bởi vì theo bản năng ông ta cho rằng, Hứa Thanh Tiêu chỉ đơn thuần không tin tưởng mình mà thôi.
Cho nên ông ta định đưa Hứa Thanh Tiêu vào hoàng cung một chuyến, gặp Nữ đế một chút, để Nữ đế cho Hứa Thanh Tiêu biết thân phận của ông ta thực ra là gì.
Chứ không thì, đường đường Nhất phẩm võ giả, nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi ấy thế mà lại từ chối hả?
Điều này có chút không bình thường rồi đó.
Từ sau khi đạt được Nhất phẩm, thì không còn ai dám từ chối ông ta nữa, bất kể là ai đi nữa.
Chương 900: Cho Ngươi Mở Rộng Chút Tầm Mắt, Nhất Phẩm Võ Giả Mạnh Cỡ Nào! (3)
Chỉ là sau khi nghe thấy những lời này, Hứa Thanh Tiêu vẫn liên tục cười khổ như trước.
Nhìn người chặn đường của mình, Hứa Thanh Tiêu bất lực nói.
“Tiền bối.”
“Hứa mỗ tin mà, tin tiền bối là Nhất phẩm ấy, chỉ là Hộ bộ thực sự đang có việc gấp cần vãn bối tới xử lý.”
“Chuyện quốc gia đại sự, quan trọng hơn việc riêng của vãn bối, thêm nữa, vãn bối không thích luyện võ.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Đối phương càng như vậy, hắn lại càng tin tưởng ấy chứ, nhưng càng tin tưởng, Hứa Thanh Tiêu lại càng không thể đồng ý được, nhất định phải nhanh chóng tránh xa.
Bị một vị Nhất phẩm để ý rồi, sớm muộn gì cũng có ngày xảy ra chuyện lớn.
Cho dù biết có nhiều lợi ích, Hứa Thanh Tiêu cũng không dám đồng ý.
Sau đó, cũng không để Ngô Minh nói thêm câu nào, Hứa Thanh Tiêu đã nhanh chóng đi về hướng Hộ bộ, thậm chí còn tăng nhanh tốc độ, không muốn bàn thêm chuyện gì với người kia nữa.
Khoảnh khắc này, Ngô Minh thật sự có chút thẫn thờ.
“Không được, phải đi tìm bệ hạ một chuyến, mình nhất định phải nhận Hứa Thanh Tiêu làm đệ tử.”
“Thể chất hoàn mỹ đó, vị Nhất phẩm võ giả thứ ba của Đại Ngụy, đây là một mầm non tốt, nếu lỡ như bị lão già kia cướp mất, sau này chắc chắn sẽ bị lão ta cười nhạo tới chết.”
Ngô Minh không tiếp tục làm phiền Hứa Thanh Tiêu nữa.
Ông ta vẫn cho rằng Hứa Thanh Tiêu căn bản không tin mình, thế là ông ta dự định đi hoàng cung, tìm Nữ đế bàn chuyện một trận.
Cứ như vậy.
Bóng người Ngô Minh biến mất khỏi chốn ấy.
Mà gần như trong thời gian một cái chớp mắt, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy áp lực biến mất rồi, bèn thở phào một hơi dài.
Cước bộ cùng từ từ chậm lại.
Nhưng trong ánh mắt, lại tràn đầy tò mò và ngạc nhiên.
Nhất phẩm.
Từ này còn nặng hơn cả hai từ Thái Sơn nữa, ý nghĩa lớn quá mức rồi, thực lực của Nhất phẩm võ giả rốt cuộc mạnh tới mức nào, Hứa Thanh Tiêu không có bất cứ cảm giác nào cả, nhưng thông quá khá nhiều lời bàn luận cùng hình tượng, Hứa Thanh Tiêu đại khái biết rằng, bất cứ chuyện gì, chỉ cần có Nhất phẩm ra mặt, vậy thì ba cái chuyện vặt vãnh đó không còn đáng bận tâm nữa.
Có thể nói, Nhất phẩm là lá bài ngửa cuối cùng của tất cả thế lực tranh bá hùng cường, sử dụng tới Nhất phẩm, đồng nghĩa với việc đã đến trận quyết chiến quyết định rồi.
Vương triều Đại Ngụy, thế lực ngầm mạnh nhất, không phải hệ thống kinh tế, cũng không phải Ngũ đại quân doanh, mà là hai vị Nhất phẩm võ giả.
Nhất phẩm võ giả, gặp hoàng đế không cần hành lễ, ngồi ngang hàng với đế vương, có điều Nhất phẩm võ giả sẽ không có mưu đồ gì với đế vị, đây là quy luật của thiên địa tự nhiên, sau khi trở thành Nhất phẩm, sẽ sở hữu khí vận của võ giả.
Mà khí vận võ giả, lại hoàn toàn không thể dung hòa được với đế vận, nếu không sẽ trở thành phản phệ cho chính mình.
Cho nên vĩnh viễn không cần hoài nghi tới một ngày Nhất phẩm võ giả tạo phản, tất nhiên đối phương có thể lựa chọn phò tá một người khác kế thừa đế vị, điều này thì là được phép.
Hứa Thanh Tiêu không ngờ tới là, bản thân thế mà lại gặp được một vị Nhất phẩm, hơn nữa đối phương còn để mắt tới hắn.
Tuy là lần đầu tiên gặp mặt, ấy vậy mà đã muốn nhận mình làm đệ tử, nhưng Hứa Thanh Tiêu đã hơi kháng cự lại.
Tu luyện dị thuật dưới mí mắt của một vị Nhất phẩm võ giả? Đây chẳng phải tìm chết sao?
Trước đây Văn cung Đại Ngụy kiểm tra hết nửa ngày, cũng không điều tra ra hắn tu luyện dị thuật, hắn lại tự dẫn tới một vị Nhất phẩm võ giả, xong bị người ta tra ra, thế thì ngượng chết.
Đến lúc đó không muốn chết cũng phải chết.
Đặc biệt là Nhất phẩm võ giả của Đại Ngụy, năm nào cũng trấn áp ở ma vực, dùng thời gian tươi đẹp, cống hiến toàn bộ cho ma khí rồi, lỡ như biết hắn tu luyện dị thuật, tính toán thế nào người kia sẽ lật mặt ngay lập tức, một đao chém chết hắn cũng nên.
Cho nên.
Bất luận thế nào, tuyệt đối không được đụng độ với họ.
Nhất định không được đụng vào.
Đây là cách nghĩ trong lòng của Hứa Thanh Tiêu.
Không lâu sau.
Hứa Thanh Tiêu cũng đã tới Hộ bộ.
“Hứa Hầu gia, Cố thượng thư đợi ngài trong phòng khá lâu rồi.”
Thị vệ bên ngoài Hộ bộ, sau khi thấy Hứa Thanh Tiêu, lập tức cung cung kính kính tiến lên đón nói.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, sau đó nhanh chóng đi vào phòng thượng thư của Hộ bộ.
Lúc này, Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn, còn có Hộ bộ Tả Hữa thị lang cũng ngồi ở đó, trong tay ba người còn nắm mỗi người một tập tài liệu, vui mừng khôn xiết, cười đến mức muốn dại người đi.
“Cố thượng thư.”
Đẩy cửa phòng ra, Hứa Thanh Tiêu hành lễ với Cố Ngôn.
“Hứa Hầu gia đến rồi.”
“Hứa Hầu gia an khang.”
Sau khi Hữu Tả thị lang thấy Hứa Thanh Tiêu, lập tức đứng dậy hành lễ, về mặt chức vị Hứa Thanh Tiêu đồng cấp với hai người, mặc dù cùng là Thị lang, nhưng giờ Hứa Thanh Tiêu đã được sắc phong thành Hầu gia, tất nhiên không thể cùng một đẳng cấp nữa.
Nhưng Cố Ngôn thì khác, ông ta là Lục bộ thượng thư, nếu không phải trong trường hợp quá chính thức, cũng không cần phải gọi Hứa Thanh Tiêu một tiếng Hầu gia, gọi vậy ngược lại có chút xa cách.
“Thủ Nhân, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.”
“Tới đây tới đây, đây là báo cáo sản lượng lương thực của quận Bình Vọng.”
“Ha ha ha ha, quận Bình Vọng, nằm ở phủ Thường Xuân, nơi nghèo túng nhất trong mười phủ, vụ mùa đầu tiên của năm nay, thu được đầy đủ một trăm hai mươi vạn thạch lương thực đó, đây chính là một vụ mùa bội thu lớn, một mùa bội thu đó, so với năm ngoái thu được nhiều gần hơn bốn lần.”
Cố Ngôn vô cùng kích động nói.
Ông ta hưng phấn lấy ra một quyển tông trục, đưa cho Hứa Thanh Tiêu.
Quận Bình Vọng, là quận Bình Vọng nơi nghèo khổ nhất ở phủ Thường Xuân, năm ngoái một vụ mùa chỉ sản xuất được ba mươi vạn gánh lương thực, số lương thực này phải giao nộp lại bốn phần, mà mỗi nơi đều giữ lại một phần, chỉ cống nạp lại ba phần cũng chỉ được chín vạn gánh lương thực được giao nộp.
Phủ Thường Xuân hơi nghèo, mặc dù được gọi là phủ, nhưng so ra cũng không bằng một số huyện thành lớn.
Bây giờ những người khó khăn khổ sở kia, số lượng lương thực tăng lên gấp bốn lần, có thể thấy được, tác dụng của công trình guồng nước kia lớn biết bao nhiêu.
Bốn phần lương thực này có ý nghĩa gì chứ? Nữ đế đã miễn ba năm thu thuế rồi, vậy thì những bách tính thu được thêm bốn phần lương thực này, đổi thành tiền bạc, có thể cải thiện một chút cuộc sống hằng ngày.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










