- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 84 : Bí Mật Động Trời! Văn cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (1) (c831-c840)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 84 : Bí Mật Động Trời! Văn cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (1) (c831-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 831: Bí Mật Động Trời! Văn cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (1)
Thiên văn chương này, so sánh với An Quốc sách mà nói thì nhỉnh hơn một chút, dù sao sách lược như An Quốc Sách kia, bất kỳ quốc gia nào cũng có thể thực hiện, chỉ cần điều kiện kinh tế tốt, năng lực sản xuất cơ bản cũng không tệ.
Mà Hứa Thanh Tiêu viết nhất thống Trung Châu sách luận, chủ yếu vẫn là nhằm vào vương triều Đại Ngụy, xoay quanh vương triều Đại Ngụy, chứ không phải vương triều Đột Tà hay vương triều Sơ Nguyên.
Tất nhiên sẽ được xem là tuyệt thế sách luận, nhưng cũng sẽ không vượt qua An quốc sách quá nhiều.
Hứa Thanh Tiêu lo lắng chính là dị tượng xuất hiện, dẫn đến người khác chú ý, dù sao Đại Ngụy bây giờ cần phải khiêm tốn một chút.
Vừa nói ra điều này xong, mọi người nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, có người muốn mở miệng nói gì đó, nhưng miệng mở ra lại không biết nên nói cái gì, giống như lời Hứa Thanh Tiêu nói không có vấn đề gì.
“Người đâu, đặt vào hộp ngọc trang trí tinh xảo, đưa vào tông miếu.”
“Bãi triều.”
Nữ đế mở miệng, cũng trực tiếp xoay người rời đi.
Đợi Nữ đế rời đi rồi, bách quan bãi triều, hô to Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Hứa Thanh Tiêu đi theo bá quan rời đi, chỉ là bá quan trở về, mà hắn thì phải chuẩn bị đi tới tẩm cung của Nữ đế.
Nhưng vì sao lại là tẩm cung chứ.
“Thủ Nhân, đợi sau khi đàm phán xong, tìm lão phu một chuyến, lão phu sẽ chờ ngươi, năm kế hoạch này của ngươi, nhất định phải nói rõ ràng một chút, nội dung văn bản tuy rằng viết tỉ mỉ, nhưng rất nhiều thứ vẫn cảm giác không rõ ràng.”
“Đợi lát nữa nhất định phải đến đó.”
Vừa mới đi ra khỏi điện, giọng nói Trần Chính Nho liền vang lên, ông ta lôi kéo Hứa Thanh Tiêu, nói như thế.
Những Thượng thư còn lại nhao nhao gật đầu.
Quả thực, sách luận này của Hứa Thanh Tiêu, viết cực kỳ đặc sắc, nhưng rất nhiều chi tiết lại không viết ra, hẳn là Hứa Thanh Tiêu cố ý làm, chỉ làm cho người ta cảm giác muốn làm cái gì, nhưng làm như thế nào, làm ra sao, căn bản không có viết.
Như vậy cũng rất tốt, ít nhất văn võ bách quan sẽ có vài người không hiểu vài ba vấn đề, biết phương hướng lớn không sao, chi tiết không hiểu cũng được, bằng không cái gì cũng lộ ra ngoài, Đại Ngụy còn muốn quật khởi hay không?
“Được, chư công chờ ta.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, hắn vốn sau khi rời khỏi hoàng cung sẽ đi tìm mấy thượng thư này, dù sao kế sách hưng quốc Đại Ngụy cần lục bộ đồng tâm hiệp lực, bao gồm cả vấn đề phân phối ngân lượng, nhất định phải thương lượng cho tốt.
Sau khi để lại lời này, Hứa Thanh Tiêu xoay người rời đi.
Đi về phía tẩm cung của Nữ đế.
Khoảng hai khắc sau.
Hứa Thanh Tiêu đi tới ngoài tẩm cung của Nữ đế chờ.
Lý Hiền đứng một bên hầu hạ mình, trên mặt tràn đầy nét tươi cười, còn cố ý mang tới một cái lò sưởi sưởi ấm cho Hứa Thanh Tiêu, tuy rằng Hứa Thanh Tiêu không sợ lạnh, nhưng phần tâm ý này rất đáng khen.
“Lý công công, gần đây thế nào rồi?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hỏi Lý Hiền.
Người kia đứng ở một bên, khom lưng, nịnh nọt vô cùng nhìn Hứa Thanh Tiêu cười nói.
“Nhờ phúc của Hứa hầu gia, gần đây vẫn tốt, sống rất tốt ạ.”
Lý Hiền nịnh nọt cười nói, lời này hắn cũng không phải nói dối, vốn ở trong cung, hắn bình thường không có gì lạ, về sau khi Ti Lễ Giám thành lập, hắn cũng không có được chức vị gì, thậm chí có đôi khi còn bị phạt một tý.
Nhưng khi địa vị của Hứa Thanh Tiêu càng ngày càng cao, danh vọng càng lúc càng lớn, trong cung cũng có người biết, Lý Hiền quen biết Hứa Thanh Tiêu, tự nhiên cũng có chút địa vị.
Đương nhiên vẻn vẹn chỉ là quen biết Hứa Thanh Tiêu, cũng không có ưu đãi đặc biệt lớn, dù sao Hứa Thanh Tiêu cũng chưa từng nói Lý Hiền là người của hắn, hai người cũng không có thường xuyên gặp mặt.
Nhiều nhất chỉ là một người có quen biết mà thôi, nhưng đối với người trong cung mà nói, quen biết Hứa Thanh Tiêu cũng có chút hữu dụng, ít nhất không cần bị phạt gì, thậm chí còn có thể lọt vào trong mắt đại nhân vật, thay bọn họ làm việc.
“Hiện tại là phẩm chức gì rồi?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi, ở bên ngoài chờ, cũng không có người nói chuyện cùng mình, tự nhiên cũng nói vài câu với Lý Hiền thôi.
“Hồi Hầu gia, dĩ nhiên là chưởng sự thái giám thất phẩm rồi.”
Lý Hiền cung kính trả lời.
Từ thái giám thất phẩm chưởng sự?
Chức vị này không tính là cao, nhưng Lý Hiền hiện giờ cũng mới chỉ mới hai mươi tuổi, tuổi tác chiếm ưu thế rất lớn.
Suy nghĩ một chút, Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
“Lý công công, giữa ta và ngươi có duyên, bổn hầu cũng có tâm giúp đỡ ngươi, chẳng qua Lý công công phải nhớ kỹ, bất cứ chuyện gì cũng phải dựa vào chính mình.”
“Có đạo là bảy phần dựa vào dốc sức, ba phần trời định trước, quý nhân tương trợ, là tương trợ, mà có thể lên hay không phải xem chính là mình.”
“Trong vòng một năm.”
“Bất luận ngươi dùng biện pháp gì, trong vòng một năm trở thành thái giám đại tổng quản chính ngũ phẩm, bổn hầu sẽ tương trợ ngươi.”
“Nhưng nếu trong vòng một năm, nếu Lý công công không thể làm được trình độ này, bổn hầu cũng sẽ nghĩ hết biện pháp, giúp ngươi mưu cho ngươi chức nội thị công công chính tứ phẩm.”
“Coi như là giúp đỡ, nhưng sau này thì sẽ không có liên quan gì, Lý công công có hiểu không?”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh mở miệng.
Ti Lễ Giám, nhất định phải có người của mình, nhưng người này không nhất định là Lý Hiền, Hứa Thanh Tiêu cần một người có dã tâm có năng lực cũng thông minh, coi trọng Lý Hiền là bởi vì ngay từ đầu đã quen biết.
Nhưng nếu Lý Hiền không có năng lực, không có dã tâm cũng không có thực lực, như vậy Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không lãng phí thời gian lên người Lý Hiền.
Đương nhiên dù sao cũng quen biết qua, Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không vô tình như thế, sẽ giúp Lý Hiền mưu một chức vị chính tứ phẩm, cũng đủ để Lý Hiền ở trong cung diễu võ dương oai rồi.
Ít nhất đời này vinh hoa phú quý cũng không có vấn đề gì.
Về phần những thứ khác thì chưa tính tới rồi.
“Nô tài….”
Lý Hiền nghe xong lời này của Hứa Thanh Tiêu, có chút kích động muốn quỳ lạy Hứa Thanh Tiêu, nhưng lại bị Hứa Thanh Tiêu trực tiếp ngăn lại, nháy mắt, Lý Hiền nhất thời liền hiểu được là có ý gì.
Nơi này dù sao cũng là hoàng cung Đại Ngụy, Nữ đế ngồi trong tẩm cung, chung quanh nhiều người tai mắt khắp nơi, ngộ nhỡ bị người nhìn thấy, quay về nói cho Nữ đế thì không tốt lắm.
Tối thiểu đối với Hứa Thanh Tiêu mà nói, đây không phải là một chuyện tốt.
Hoạn quan Đại Ngụy, thần phục một vị Hầu gia, truyền ra ngoài Hứa Thanh Tiêu hắn sẽ không có gì, nhưng Lý Hiền trên cơ bản có thể chờ chết.
Hoạn quan không trung thành với thiên tử, không cần thiết phải sống.
Chương 832: Bí Mật Động Trời! Văn Cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (2)
Cũng vào lúc này.
Một bóng người chậm rãi đi ra, là bóng dáng Triệu Uyển Nhi.
Từ trong điện chậm rãi đi ra, Triệu Uyển Nhi khoác một bộ áo bông màu xanh, áo bông cũng không dày, lộ ra dáng người Triệu Uyển Nhi.
Lại phối hợp với khuôn mặt vốn không tầm thường của Triệu Uyển Nhi, đích xác làm cho người ta nhịn không được nhìn thêm vài lần, nhất là cái mông Triệu Uyển Nhi, có thể nói một chữ, đỉnh.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu là chính nhân quân tử, trước kia thỉnh thoảng nhìn vài lần, cũng không sao cả, hiện tại trở thành Đại Nho, Hứa Thanh Tiêu chỉ nhìn hai cái là thu hồi ánh mắt.
“Hứa đại nhân, bệ hạ mời.”
Triệu Uyển Nhi mở miệng, Hứa Thanh Tiêu quay đầu lại nhìn thoáng qua Lý Hiền, cũng không có ý gì, chỉ là nhìn thoáng qua, sau đó liền đi theo Triệu Uyển Nhi lên điện.
Tẩm cung của Nữ đế, được phủ bằng ngói lưu ly, mái hiên kiến trúc tháp bát giác, treo chuông hình lục lạc, khi gió thổi tới, hơi rung động, nhưng cũng mang gió gào thét thổi vào.
Là một thứ bất phàm.
Trên bậc thang, Hứa Thanh Tiêu bảo Triệu Uyển Nhi đi trước, hắn đi theo phía sau là được rồi.
Hứa Thanh Tiêu cần phải suy nghĩ một số chuyện.
Chờ bước vào trong điện, một luồng ấm áp nhất thời ập tới, trong tẩm cung của Nữ đế, không có gió lạnh gào thét, thay vào đó là khí ấm.
“Bệ hạ, Hứa đại nhân đã tới rồi, nô tỳ cáo lui.”
Ngoài điện, Triệu Uyển Nhi lên tiếng, thông báo cho Nữ đế Hứa Thanh Tiêu đến, sau đó đóng cửa điện lại, tự mình lui ra.
Ể?
Giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu không hiểu sao cảm thấy có chút không thích hợp.
Ngày thường mặc kệ là sự kiện quan trọng gì, Triệu Uyển Nhi đều sẽ ở bên cạnh Nữ đế lắng nghe, dù sao loại thị nữ thiếp thân này cũng không khác gì so với tử sĩ.
Ngược lại cũng không có gì có thể hay không thể nghe, dù sao Triệu Uyển Nhi cũng không ra khỏi cung.
Nhưng trước mắt lại thấy Triệu Uyển Nhi rời đi.
Hứa Thanh Tiêu cũng không tin không có gì lạ đâu.
Hơn nữa nơi này là tẩm cung của Nữ đế.
Chẳng lẽ?
Trong đầu Hứa Thanh Tiêu không hiểu sao lại hiện lên một tia dự cảm không rõ.
Chẳng lẽ Nữ đế muốn ngủ với ta?
Đây là ý nghĩ của Hứa Thanh Tiêu, tuy rằng có chút lớn mật, nhưng cũng không phải không có khả năng mà.
Mình một trận chiến phong thần, mà hôm nay ở trên triều đình, lại đưa ra sách lược nhất thống Trung Châu, nói thật mình đã dùng tài hoa chinh phục toàn bộ triều đình.Lục bộ thượng thư kia không khen mình là kinh thế đại tài? Mà Nữ đế có thể sợ mình bị sách phản hay không? Hoặc là rời khỏi Đại Ngụy?
Chắc chắn là lo lắng rồi.
Mà vì giữ lại tinh anh trong tinh anh như mình, nhất định phải cho chỗ tốt, phong tước phong tướng đối với mình có ý nghĩa gì lớn đâu, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên cũng có thể cho được mà.
Thậm chí chức vị cao hơn bọn họ đều có thể cho, chỉ cần không phải ngôi vị hoàng đế, phong mình làm vương khác họ, chỉ sợ bọn họ đều đồng ý ngay.
Như vậy muốn mình thật sự thần phục Nữ đế, hoặc là toàn tâm toàn ý phụ tá Đại Ngụy, chỉ có một cách để trói buộc mình.
Ngủ để thuần phục mình.
Khiến mình trở thành nam nhân của Nữ đế.
À… chuyện này.
Cũng không phải Hứa Thanh Tiêu sợ, mà chủ yếu là chưa chuẩn bị sẵn sàng thôi.Cũng vào lúc này, đột ngột, bóng người Nữ đế xuất hiện.
Nàng mặc một thân váy dài lụa trắng, không còn là long bào khá trang trọng nữa.
So sánh ra thì, Nữ đế mặc váy dài lụa trắng, thiếu đi một phần trang trọng, lại có thêm một phần bình dị gần gũi, chủ yếu hơn chính là, cái loại cảm giác băng sơn cao lãnh biến mất, ngược lại làm cho người ta có một loại cảm giác của nữ thần thuần mỹ.Không biết vì sao, như vậy quả thực trông thoải mái hơn rất nhiều.
Cảm nhận được ánh mắt Hứa Thanh Tiêu, trong lòng Nữ đế không hiểu sao cảm giác có chút quái dị, không phải loại cảm giác không thoải mái này, mà là một loại cảm giác là lạ, dù sao nàng biết được tâm ý của Hứa Thanh Tiêu, có chút cảm giác quái dị cũng rất bình thường.
Nhưng vào lúc này.
Giọng nói Nữ đế chậm rãi vang lên.
“Hứa ái khanh, hôm nay trẫm tìm ngươi, là có hai chuyện.”
Nữ đế lên tiếng, nhìn Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
“Xin bệ hạ nói thẳng.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nhìn Nữ đế, tâm tư cũng đứng đắn.
Nghe khẩu khí này, hẳn là không phải vì ngủ với mình.
“Hứa Ái Khanh, gần đây ngươi cảm thấy có cái gì lạ không?”
Nữ đế mở miệng, hỏi như vậy.
Lời này vừa nói, Hứa Thanh Tiêu không khỏi khẽ nhíu mày, gần đây hắn còn chưa phát hiện cái gì khác lạ, dù sao hơn một tháng nay, đều đang nghiên cứu quốc sách, đối với những chuyện khác, cũng không để ý đến.
Chỉ là thi thoảng nghe tin tức nước ngoại tộc.
Nhưng Nữ đế mở miệng, sự tình chắc chắn không như vậy.
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc suy nghĩ.
Một lát sau, Hứa Thanh Tiêu nghĩ tới điều gì đó.
“Người đọc sách Đại Ngụy.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời.
Đúng vậy, trong khoảng thời gian này, cảm giác đám người đọc sách này hình như yên tĩnh rất lâu, nói chuẩn xác hơn, không phải là yên tĩnh, mà là không có người tổ chức nhắm vào mình.
Đây mới có chút khác lạ.
Hơn nữa còn rất bất hợp lý.
Theo lý mà nói, Văn cung Đại Ngụy này không nên nắm lấy điểm yếu của mình, bắt đầu điên cuồng buộc tội sao?
Tại sao im lặng như vậy?
Tuy nói Bồng Nho bị bắt vào trong thiên lao, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Văn cung Đại Ngụy không dám tìm mình gây phiền.
Đơn giản chỉ là đổi người khác đến tìm mình gây phiền.
Nhưng mặc kệ như thế nào, bọn họ nhất định sẽ tới tìm mình gây chuyện, nhưng hiện tại lại yên tĩnh kỳ lạ như vậy, điều này có chút không đúng.
Đúng vậy.
Văn cung Đại Ngụy.
Mình sát hàng đồ thành
Văn cung Đại Ngụy khoảng thời gian trước mắng chửi thảm thiết, nhưng hiện tại lại im lặng ngoài dự liệu, đây tuyệt đối không phải Văn cung Đại Ngụy sợ mình, cũng không phải Văn cung Đại Ngụy khiếp đảm.
Nếu như Văn cung Đại Ngụy khiếp đảm mà nói, ngay từ đầu sẽ không đấu với mình.
“Bệ hạ, ý của người là nói? Chu Thánh nhất mạch vẫn muốn đối phó thần?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi một câu vô nghĩa.
Nữ đế không trả lời, mà là hỏi Hứa Thanh Tiêu.
“Bồng Nho tự nguyện vào tù, ngươi không cảm thấy việc này kỳ lạ sao?”
Nàng nói như vậy.
“Đích xác có kỳ lạ, mặc dù lúc ấy thần nắm quyền lực trong tay, nhưng Bồng Nho chính là thiên địa đại nho, nếu ông ta thật sự phản kháng, thần dám giết Nho, nhưng thật đúng là không dám giết một vị thiên địa đại nho.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, hắn cau mày
Chương 833: Bí Mật Động Trời! Văn Cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (3)
Đích xác, lúc trước Văn Cung gây sự, Hứa Thanh Tiêu đã để Trần Chính Nho xử lý, Trần Chính Nho là thừa tướng đương triều, cũng là Văn cung đại nho, thật sự mài đao xoẹt xoẹt rồi chém Trương Ninh thì chỉ là chuyện nhỏ.
Giết một đại nho, Đại Ngụy chịu nổi.
Nhưng giết một vị thiên địa đại nho, Đại Ngụy chịu không nổi, Trần Chính Nho cũng không dám giết.
Như vậy Bồng Nho hoàn toàn có thể tiếp tục giằng co.
Nhưng hết lần này tới lần khác Bồng Nho lựa chọn thành thành thật thật đi vào đại lao.
Lúc ấy phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu chính là, Bồng Nho muốn tiếp tục tạo thế, tự mình tiến vào thiên lao, nếu bại trận, ông ta có thể mượn đề tài phát huy.
Nếu mình chiến thắng, vậy cũng có thể gây ra chút phiền toái cho mình.
Dù sao lúc đó quá bận rộn, làm sao có thời gian quản ông ta, cho nên cũng không có suy nghĩ nhiều.
Hiện tại nghĩ kỹ lại, đích xác là mèo vờn chuột.
“Trẫm suy nghĩ hồi lâu, Bồng Nho nếu là muốn tìm khanh gây phiền toái, nếu như chỉ là lấy Sát hàng Đồ thành làm văn chương mà nói, không có bất kỳ ý nghĩa gì.”
“Bởi vì trận chiến này khanh thắng, chỉ cần đánh thắng, người trong thiên hạ sẽ không có gì để nói, về phần trong nước Đại Ngụy, trẫm phong hầu, tôn Tâm học, cũng là vì giảm bớt ảnh hưởng đồ thành mang đến.”
“Nhưng tất nhiên Bồng Nho còn có thủ đoạn khác chờ khanh, ông ta mạo hiểm vào ngục, tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ.”
“Hứa Ái Khanh, chuyện này khanh không thể không đề phòng, chuẩn bị tốt cho điều tồi tệ nhất.”
“Có điều khanh yên tâm, trẫm nhất định sẽ ủng hộ khanh.”
Nữ đế mở miệng, nàng cũng nghĩ không ra, Bồng Nho rốt cuộc sẽ dùng thủ đoạn gì, đến tìm Hứa Thanh Tiêu gây phiền toái.
Dù sao trận chiến đã đánh thắng rồi, dân chúng Đại Ngụy ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện, trong triều trên dưới cũng ủng hộ Hứa Thanh Tiêu.
Mặc dù là người đọc sách mắng có hung đến đâu, nhưng sự thật bày ra trước mắt, đồ mười thành đổi lấy Đại Ngụy cường thịnh, điều này hoàn toàn nói lên được, nhân bất nhân đạo là một chuyện, quốc gia phát triển lại là một chuyện.
“Thần, đa tạ bệ hạ nhắc nhở.”
Sắc mặt của Hứa Thanh Tiêu càng lúc càng nghiêm túc, ngay từ đầu còn tưởng rằng là phải “xoạc” Nữ đế, nhưng không nghĩ tới chính là, Nữ đế lại thật sự cùng mình đàm phán chuyện nghiêm túc.
Hơn nữa chuyện đứng đắn này, mình còn không thể không đề phòng một tay.
Bồng Nho muốn tự mình ra tay, hơn nữa tuyệt đối không phải là tùy tiện mắng vài câu, nhất định là loại thủ đoạn đủ để cho mình thân bại danh liệt, hoặc là chết không có chỗ chôn.
Nhưng cụ thể là cái gì, Hứa Thanh Tiêu trong khoảng thời gian ngắn không nghĩ ra, chẳng lẽ lại là dị thuật?
Điều này cũng không có khả năng đâu nhỉ?
“Chuyện thứ hai.”
Nữ đế nhìn Hứa Thanh Tiêu, chậm rãi mở miệng.
“Bệ hạ xin nói, thần rửa tai nghe.”
Hứa Thanh Tiêu thái độ đoan chính.
“Đại Ngụy thật sự cần một vị thánh nhân.”
Nữ đế vừa lên tiếng, liền có chút kinh động lòng người, làm cho Hứa Thanh Tiêu hơi choáng váng.
Đang yên đang lành nói chuyện, đột nhiên nói một câu, Đại Ngụy cần một vị thánh nhân?
Ai mà không biết Đại Ngụy cần một vị thánh nhân, chỉ là tại sao nàng lại nói với ta? Thưa bệ hạ, ánh mắt của người là sao? Muốn ta trở thành một vị thánh?
Hứa mỗ ta muốn thành thánh là không sai, nhưng cũng không phải nói muốn thành thánh là có thể thành thánh đâu.
Hứa Thanh Tiêu quả thật có chút bối rối.
Không có ý gì khác, chuyện thành thánh bỏ qua một bên đi, nói về cảnh giới thiên địa Đại Nho này trước, muốn trở thành thiên địa Đại Nho phải cần đủ dân ý.
Mình bình loạn ngoại tộc, phong hầu, sát hàng đồ thành, tuyên chiến Đột Tà, chiếm được dân ý cực kỳ đáng sợ, nhưng vẫn không thể trở thành thiên địa Đại Nho.
Một là từ đầu tới cuối dân ý vẫn còn thiếu một chút, hai là cần một cơ hội, một cơ hội để cho mình đột phá nhất phẩm này.
Dân ý còn đỡ, mấy năm nay chuyên tâm phát triển Đại Ngụy một chút, nói không chừng khoảng nửa năm có thể đạt được đủ dân ý, nhưng cơ hội đột phá đến tứ phẩm này, Hứa Thanh Tiêu không tìm thấy.
Thời gian gần một năm hoặc hai năm, có thể trở thành thiên địa Đại Nho, đương nhiên đây là dự đoán tốt nhất.
Nếu thật sự bảo thủ thì dự đoán khoảng ba năm thôi.
Thậm chí là năm năm cũng được nữa.
Mình nhập học đến bây giờ cũng chưa được một năm, qua mấy tháng nữa cũng chỉ một năm.
Nghe khẩu khí này của Nữ đế là hy vọng mình bây giờ thành thánh.
Một năm đọc sách mà ta có thể thành thánh?
Tiểu thuyết cũng không dám viết như vậy.
“Bệ hạ có ý gì? Thần, nghe không hiểu. ”
Hứa Thanh Tiêu chỉ có thể giả bộ hồ đồ, hắn nghe không hiểu ý của Nữ đế.
Mà Nữ đế dường như biết Hứa Thanh Tiêu đang suy nghĩ cái gì, không khỏi mở miệng nói.
“Năm ngày sau, sắc phong đại điện, trẫm, sẽ dốc hết toàn lực giúp ngươi thành thiên địa đại nho.”
Nàng nói như vậy.
Hứa Thanh Tiêu khẽ nhíu mày, cũng không có gì kinh ngạc, bởi vì Nữ đế dám mở miệng như vậy, nàng là Nữ đế Đại Ngụy.
Nhưng nguyên nhân Hứa Thanh Tiêu nhíu mày rất đơn giản, thứ nhất, mình không cần đốt cháy giai đoạn, kỳ thật chậm một chút cũng không sao, sau khi dùng lục phẩm phá cảnh đan, mình hoàn toàn có thể đột phá đến võ đạo lục phẩm.
Lại trấn áp yêu ma trong cơ thể một phen, kéo dài một hai năm không khó.
Mà một hai năm thời gian này, mình có thể đọc sách trau dồi, hiểu được nhân sinh, từ đó thuận theo tự nhiên đột phá đến thiên địa đại nho.
Thăng chức quá nhanh, nếu như đốt cháy giai đoạn như thế có thể không tốt cho tương lai, đặc biệt là thánh cảnh.
Đây cũng là nguyên nhân Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.
“Bệ hạ, vì sao lại gấp như vậy? Thật ra…. Thần, không vội.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời, nếu không phải trong tình hình cấp thiết, hắn muốn chờ một chút, thuận theo tự nhiên.
“Hứa ái khanh!”
“Đại Ngụy cần một vị thánh nhân, nếu không, Đại Ngụy sẽ gặp phải một nguy cơ chưa từng có.”
“So với Bắc phạt còn nghiêm trọng gấp mười lần, có ảnh hưởng rất lớn đối với trẫm, đối với khanh cũng ảnh hưởng rất lớn.”
Nữ đế mở miệng, ánh mắt nàng vô cùng kiên định, nhìn Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
Lời này vừa nói, làm cho Hứa Thanh Tiêu ngây ngẩn cả người.
Một nguy cơ chưa từng có trong lịch sử?
Nghiêm trọng gấp mười lần Bắc phạt?
Làm sao có thể?
Nghiêm trọng gấp mười lần Bắc phạt, như vậy nhất định phải là vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên bao gồm liên quân Man tộc phương bắc cùng đánh về phía Đại Ngụy.
Nhưng mặc dù là như thế, Đại Ngụy có thể trực tiếp phái ra võ giả nhất phẩm, tuy rằng Đại Ngụy trốn không thoát được vận mệnh bị diệt quốc, nhưng ít nhất Đại Ngụy có thể làm cho thế lực ba phương này chịu thiệt thòi lớn.
Đến lúc đó thế lực ba phương cũng sẽ tự giết lẫn nhau, cho nên loại khả năng này không lớn.
Chỗ tốt của thế chân vạc chính là, ai mạnh sẽ bị hai người khác đối phó, ai yếu sẽ được liên minh.
Chương 834: Bí Mật Động Trời! Văn cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (4)
Điều này giống như vì sao Đột Tà tuyên chiến, vương triều Sơ Nguyên trước tiên gửi mật thư, nguyên nhân nguyện ý viện trợ.
Như vậy không phải chiến tranh thì còn là chuyện gì có thể ảnh hưởng đến Đại Ngụy như thế?
Liên quan đến các Phiên Vương thì càng không có khả năng, Phiên vương không có cơ hội tạo phản, ít nhất hiện tại không có.
Muốn mình thành thánh?
Là Văn Cung!
Hứa Thanh Tiêu nghĩ ra rồi, Văn cung thật sự có thể mang đến phiền toái cho vương triều Đại Ngụy.
Chỉ là còn ác liệt hơn gấp mười lần so với Bắc Phạt, cái này có chút không thể tưởng tượng nổi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.
Mặc dù Văn cung có một vị bán thánh, dám trách Nữ đế chỗ này chỗ kia không ổn, nhưng cũng không thể lay động đến địa vị của Nữ đế, cũng không thể nào làm cho Nữ đế nghĩ như vậy.
Vậy thì Văn Cung đã làm chuyện gì mới có thể làm cho Nữ đế Đại Ngụy kiêng kỵ như thế đây?
Hứa Thanh Tiêu trầm tư.
Trôi qua một lúc lâu.
Cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu nghĩ đến một khả năng.
Trong nháy mắt nghĩ đến, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hắn nhìn Nữ đế, mà Nữ đế thì có vẻ vô cùng bình tĩnh.
“Văn cung….. muốn thoát ly Đại Ngụy?”
Hứa Thanh Tiêu nuốt nước miếng, hắn nói ra phỏng đoán của mình.
Khi hắn nói ra phỏng đoán này, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu vẫn tập trung vào khuôn mặt Nữ đế.
Lại phát hiện người kia không chút biểu cảm gì, vẫn bình tĩnh gật gật đầu.
“Ừm.”
Câu trả lời lạnh nhạt đã khẳng định vấn đề này.
Mà tin tức này, giống như sét đánh giữa trời quang, nổ tung trong đầu Hứa Thanh Tiêu.
“Điều này không thể xảy ra.”
“Bệ hạ, Chu Thánh đã chứng đạo thành thánh ở vương triều Đại Ngụy, Đại Ngụy là nơi Chu thánh thánh thống, cho dù bọn họ có như thế nào, cũng không dám làm như vậy, chẳng lẽ bọn họ không sợ người đọc sách thiên hạ phẫn nộ? Chẳng lẽ bọn họ không sợ người đọc sách Đại Ngụy trở mặt sao? ”
“Thần, không thể tin được.”
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp phủ quyết khả năng này.
Văn cung thoát ly.
Đây là một chuyện lớn như thế nào? Quả thật còn đáng sợ hơn gấp mười lần Bắc phạt.
Ngạo cốt cùng ngạo khí của dân chúng Đại Ngụy, có một nửa đến từ Chu Thánh, đi ra bên ngoài, các quốc gia so bì, từ vấn đề sinh hoạt như ăn uống tiệc tùng đến ăn mặc lễ nghi, biến thành tiền tài để so sánh.
Nhưng đây là những điều thô tục, tinh thần mới thực sự có khả năng phán quyết cao thấp.
Đó chính là nói một câu, Đại Ngụy ta có thánh nhân, các ngươi có không?
Lời này vừa nói, người ta lập tức câm miệng lại rồi.
Bởi vì có một nói một, thực sự không có.
Kể từ khi Đại Ngụy xuất thánh nhân, vận mệnh quốc gia Đại Ngụy đã được củng cố chưa từng có, dân chúng cũng được vững chắc chưa từng có.
Thánh nhân, chính là một loại biểu tượng tinh thần, khi thánh nhân còn sống, hoàng đế còn không che lấp được ánh sáng của thánh nhân, thậm chí thánh nhân gặp mặt hoàng đế, còn phải do hoàng đế hành lễ trước, đương nhiên chỉ là bái lễ đơn giản, cũng không phải thật sự hành đại lễ.
Sau khi thánh nhân chết, quốc vận của Đại Ngụy cũng không giảm xuống, ngược lại có chút tăng lên, dù sao thánh nhân tuy rằng đã chết, nhưng tinh thần của người đó vĩnh viễn lưu lại Đại Ngụy.
Tinh thần này, chính là Văn cung Đại Ngụy, Chu Thánh nhất mạch truyền thừa.
Có Văn cung Đại Ngụy, thật ra có nghĩa là, thánh nhân còn ở Đại Ngụy, Đại Ngụy vẫn là thánh nhân chính thống như trước.
Nhưng nếu Văn cung Đại Ngụy thoát ly, như vậy người trong thiên hạ cũng không nhận Đại Ngụy ngươi là thánh nhân chính thống.
Thật giống như hiện tại có rất nhiều ngoại tộc cho rằng bọn họ mới là thánh nhân chính thống thật sự, thậm chí còn nói năm đó Chu Thánh chu du liệt quốc, đã thành thánh ở quốc gia bọn họ.
Người trong thiên hạ chưa từng trải qua, cho nên không dám hoàn toàn chắc chắn và phủ nhận, nhưng Văn cung Đại Ngụy có thể chứng minh hết thảy.
Nếu Văn cung Đại Ngụy thật sự không còn, Hứa Thanh Tiêu có thể cam đoan, quốc vận Đại Ngụy trực tiếp mất đi thành, hơn nữa trong vòng một trăm năm, bất luận Đại Ngụy phát triển như thế nào, trừ phi xuất hiện một thánh mới, nếu không, quốc vận Đại Ngụy còn có thể tiếp tục mất đi ba thành nữa.
Mặc dù nền kinh tế phát triển lên, nhiều nhất là thêm một thành, cũng chính là khoảng năm thành.
Niềm tự hào tinh thần, so sánh với cuộc sống là hai khái niệm hoàn toàn khác.
Hứa Thanh Tiêu không thể tin được, ở trong mắt Nữ đế không có bất kỳ biểu tình nào khác, chỉ có bình tĩnh.
Nhưng loại bình tĩnh này, làm cho Hứa Thanh Tiêu trầm mặc.
Bởi vì Nữ đế bình tĩnh như thế, cũng có nghĩa là chuyện này là thật, thậm chí cũng không cần có bất kỳ một chút hoài nghi nào.
“Bệ hạ có biết, Văn cung Đại Ngụy khi nào sẽ thoát ly?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi, kinh ngạc trong mắt hắn toàn bộ biến mất, thay vào đó là nghi hoặc.
“Sớm thôi!”
“Không bao lâu nữa.”
“Thậm chí cũng có thể là ngày mai.”
“Chậm nhất, trong vòng nửa năm.”
Nữ đế đưa ra câu trả lời này, một câu trả lời rất tàn khốc, Văn cung Đại Ngụy lúc nào cũng có thể thoát ly, kết quả tốt nhất, là trong vòng nửa năm.
“Không có cách nào ngăn cản sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Không có.”
“Văn cung Đại Ngụy thoát ly, kỳ thật nguyên nhân chủ yếu vẫn là vấn đề quốc sách Đại Ngụy, từ khi Cảnh Thái Đế đăng cơ, Văn cung Đại Ngụy ỷ vào lý do nâng đỡ Cảnh Thái Đế, chấp chưởng quốc gia đại sự, điều động dân ý.”
“Chu Thánh nhất mạch, càng yêu cầu Đại Ngụy độc tôn Chu Thánh, chọc cho Cảnh Thái Đế không vui, cuối cùng Cảnh Thái Đế cố ý vô tình chèn ép Văn cung Đại Ngụy, về sau thái gia gia Cảnh Nguyên Đế kế vị, vẫn là chèn ép Văn cung Đại Ngụy.”
“Nhưng chèn ép cũng không quá mức kịch liệt, mãi cho đến khi ông nội Cảnh Thịnh Đế ta nắm giữ hoàng quyền, quyết tâm bức Văn Cung Đại Ngụy ra khỏi triều Đại Ngụy, mưu tính thành lập chế độ văn võ, mà không phải văn võ nho tam mạch.”
“Nhưng kế hoạch còn chưa thực hiện, Bắc Man thiết kỵ hùng hổ giết tới, phụ hoàng Võ Đế trước khi lâm chung nói cho ta biết, Bắc Man xâm lược Đại Ngụy, nhất định có bóng dáng Chu Thánh nhất mạch.”
“Thậm chí không chỉ là Chu Thánh nhất mạch đơn giản như vậy, người của Văn cung, nhìn như là người vị tha nhất thiên hạ, nhưng cũng là người thông minh nhất thiên hạ, trong mắt bọn họ chỉ có thánh nhân, đã sinh ra chấp niệm và tâm ma.”
“Chỉ là Bắc phạt thất bại, sau khi trẫm kế vị, khó có thể chu toàn với Văn cung Đại Ngụy, chỉ có thể tạm thời mặc cho bọn họ làm bậy.”
Nữ đế chậm rãi giải thích, nói ra chuyện bí mật, Hứa Thanh Tiêu chăm chú lắng nghe, không dám bỏ qua một chi tiết.
Chương 835: Bí Mật Động Trời! Văn Cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (5)
“Hứa ái khanh, khanh có nhận thấy hay không, Chu Thánh nhất mạch đối với văn đàn thiên hạ mà nói, từ đầu đến cuối đều có một loại khí thế duy ngã độc tôn.”
“Bất kỳ học phái nào cũng từng bị Chu Thánh nhất mạch đả kích, bất luận thanh niên nào có chí, nếu không phải là học sinh của Chu Thánh nhất mạch, thì cho dù có làm tốt đến mấy thì cũng chỉ là một tiểu chủ sự.”
“Trần Chính Nho, tuy rằng không phải là người của Chu Thánh nhất mạch, nhưng ông ta vì quốc gia lập ngôn thành nho, hơn nữa cũng một mực tĩnh tu ở Văn cung Đại Ngụy, cho nên mới leo lên vị trí Lại bộ thượng thư.”
“Về phần Lễ bộ thượng thư Vương Tân Chí, nếu không phải vì khanh, Vương Tân Chí vẫn là người của Chu Thánh nhất mạch.”
“Bốn vị thượng thư còn lại, đều là tiên đế dùng hết thủ đoạn cuối cùng nâng đỡ mà lên, nhưng cái giá phải trả chính là, tiếng nói của nho thần ở trong triều quyền lực càng lớn.”
“Trẫm rất rõ, tin tưởng Hứa Ái Khanh cũng rõ, Đại Ngụy muốn thật sự đi tới phồn vinh hưng thịnh, nhất định phải loại bỏ Chu Thánh nhất mạch.”
“Thường nho không thể tham gia chính trị.”
“Nhưng ý của trẫm, bọn họ đều đoán được, cũng hiểu, cho nên bọn họ muốn rời khỏi Đại Ngụy, về phần có nên đi vương triều khác hay không, hay là nói thành lập quốc độ người đọc sách của riêng mình, trẫm còn chưa rõ ràng lắm.”
“Điều duy nhất biết chính là, bọn họ muốn rời khỏi Đại Ngụy, là chuyện gần đây nhất.”
Nữ đế mở miệng, câu nói cuối cùng vô cùng kiên định.
Mà Thường Nho chính là những đại nho tầm thường, không phải loại đại nho tài năng giống như Hứa Thanh Tiêu, Trần Chính Nho, Vương Tân Chí, bọn họ có thể nhậm chức, nhưng trong triều đình Đại Ngụy, lời nói chỉ có một ít giá trị mà thôi.
Văn thần, võ quan, hoàng đế.
Phần còn lại không cho phép có tiếng nói gì.
“Trong vòng nửa năm.”
“Ý của bệ hạ là nói, muốn Hứa mỗ trong vòng nửa năm bước vào thánh cảnh?”
Hứa Thanh Tiêu cau mày, nhìn về phía Nữ đế nói.
“Đúng vậy.”
“Trong vòng nửa năm.”
“Nếu Hứa ái khanh trong vòng nửa năm, trở thành Tân Thánh Đại Ngụy, như vậy hoàn toàn có thể triệt tiêu phiền toái nếu Văn cung thoát ly.”
“Nếu không, quốc vận Đại Ngụy một khi giảm xuống, muốn trở về sợ là khó như lên trời.”
Nữ đế gật đầu.
Quốc vận muốn giảm xuống rất dễ dàng, nhưng muốn tăng lên lại vô cùng khó khăn, nhất là loại quốc gia như vương triều Đại Ngụy, đã là vương triều, bất luận là tăng lên một chút cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
“Bệ hạ.”
“Thần….. E là thần không thể làm được.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu.
Hắn không làm được.
Chắc chắn không thể làm được.
Trong nửa năm thành thánh nhân?
Lấy gì để trở thành thánh? Chính mình còn không biết yêu cầu khi thành thánh là gì mà.
Thậm chí nói một câu khó nghe, mình cũng chỉ là đại nho.
Còn chưa phải là Thiên địa đại nho mà muốn thành thánh, đây đã không phải là theo đuổi những thứ viễn vông, muốn một bước lên trời trời hay sao.
Theo cách nghĩ của Hứa Thanh Tiêu, chí ít cũng phải mất mười năm hoặc là hai mươi năm thời gian chứ?
Thậm chí cứ cho là phỏng chừng mình trước năm mươi tuổi thành thánh, chuyện này còn tạm chấp nhận đi.
“Trẫm hiểu rõ.”
“Trong vòng nửa năm thành thánh, đây là chuyện không có khả năng.”
“Nhưng… Mọi thứ đều có hy vọng. ”
“Hứa ái khanh, ngươi là một người có thể tạo ra kỳ tích, trẫm, cũng không phải đem hy vọng ký thác ở trên người khanh, mà là chờ mong có một ngày sẽ xuất kỳ tích.”
“Nếu như có, Đại Ngụy thật sự sẽ hưng thịnh!”
“Nếu không có, cũng là Đại Ngụy trúng kiếp nạn, là kiếp nạn của trẫm.”
“Nhưng Hứa ái khanh yên tâm, cho dù là Văn cung thoát ly, trẫm cũng sẽ dốc hết toàn lực giúp khanh.”
“Trong khoảng thời gian này, bất luận có cái gì cần trẫm hỗ trợ, Hứa ái khanh cứ nói là được.”
Nữ đế cũng hiểu được, trong vòng nửa năm để Hứa Thanh Tiêu thành thánh, đây rõ ràng là làm khó nhau quá rồi.
Nhưng nàng chỉ là nói sự tình cho Hứa Thanh Tiêu, đồng thời chờ đợi một kỳ tích, tuy rằng kỳ tích này dường như không thể tồn tại, nhưng có còn tốt hơn là không có.
Nghe được những lời này của Nữ đế.
Hứa Thanh Tiêu không khỏi thở dài.
Còn tưởng rằng kế tiếp không có phiền toái lớn gì, nhiều nhất chính là phát triển Đại Ngụy.
Nhưng không ngờ chính là.
Nguy cơ thật sự đã sớm tiềm tàng ở Đại Ngụy.
Chỉ là chưa phát ra mà thôi.
Văn cung Đại Ngụy thoát ly?
Việc này nếu truyền ra, cả thiên hạ đều phải xôn xao.
Mà hành động của Văn cung Đại Ngụy, cũng tất nhiên bị dân chúng Đại Ngụy mắng chửi.
Đây là muốn dồn Đại Ngụy lâm vào tuyệt cảnh.
Dân chúng Đại Ngụy thật vất vả mới nhìn thấy hy vọng tương lai, lại một lần nữa lâm vào tuyệt vọng, lại một lần nữa mất đi tự tin.
Điều này nghiêm trọng hơn gấp mười lần cuộc xâm lược của Bắc Man.
Văn cung Đại Ngụy thật sự sẽ làm như vậy sao?
Họ không phải tự xưng mình là Nho giáo sao?
Ý niệm không hợp, nhằm vào mình, Hứa Thanh Tiêu không còn lời nào để nói.
Nhưng nếu mang Văn Cung đi, triệt để thoát ly, tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy, còn có hậu quả càng ác liệt hơn.
Mang đến phản ứng dây chuyền, cực kỳ khủng bố.
Thậm chí nói một câu không khoa trương.
Mình làm nhiều nỗ lực như vậy, có thể tất cả đều uổng phí.
Tác động của nó là rất lớn và không thể diễn tả.
“Bệ hạ, chi bằng… giết Nho! ”
“Tất cả hậu quả, thần, nguyện ý gánh chịu.”
Sau một khắc.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu lạnh như băng, hắn đưa ra một ý nghĩ.
Nếu không giải quyết được chuyện này, vậy vì sao không trực tiếp giết Nho?
Đại Nho dám nói thoát ly, sẽ giết Đại Nho.
Thiên địa đại nho dám nói thoát ly, sẽ giết thiên địa đại nho.
Nếu như có bán thánh còn sống dám nói thoát ly, vậy thì giết bán thánh còn sống.
Chỉ là vừa nói lời này, Nữ đế lập tức lắc đầu.
“Không thể.”
“Nho không thể giết.”
“Thật sự giết Nho, Đại Ngụy sẽ bị nguyền rủa, thánh nhân nguyền rủa, đây là sự thật.”
“Hơn nữa nho giả càng nhiều, bất kể là ở Đại Ngụy hay không, đều có thể áp chế một ít yêu ma của thiên địa này.”
“Có rất nhiều chuyện rất lớn vẫn chưa để Thủ Nhân biết, không phải là trẫm không muốn nói cho khanh biết, mà là không cách nào nói cho khanh biết.”
“Một vị đại nho có thể giết, nhưng nhiều hơn tuyệt đối không được, hơn nữa đến trình độ thiên địa đại nho này, giết ông ta, thiên địa sẽ có cảm ứng, nhẹ thì nhà tan cửa nát, nặng thì mang đến thiên tai nhân họa cho quốc gia của mình.”
“Việc này đã xảy ra, không cần nghi ngờ thật giả.”
Nữ đế trực tiếp cự tuyệt.
Nếu dựa vào giết có thể giải quyết việc này, không chỉ nói nàng, Võ Đế có thể đã giết hết đám nho sinh này một lần.
Giết nho là cần phải trả giá.
Cái giá cực kỳ đau khổ.
Hơn nữa sau khi giết Nho xong, Văn Cung Đại Ngụy càng phải thoát ly, đến lúc đó còn không có tranh cãi nào thoát ly.
Vậy thì Đại Ngụy lại làm chuyện xôi hỏng bỏng không rồi.
Chương 836: Bí Mật Động Trời! Văn cung Đại Ngụy…. Vậy Mà…. (6)
Nghe Nữ đế nói như vậy.
Hứa Thanh Tiêu lại một lần nữa trầm mặc.
Không thể giết.
Như vậy biện pháp duy nhất chính là, trong vòng nửa năm thành thánh.
Chỉ là, chuyện này là không thể.
Văn cung Đại Ngụy thoát ly, ảnh hưởng không chỉ là Đại Ngụy, cũng không chỉ là Nữ đế, bao gồm cả chính mình cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Quốc vận suy giảm, người dân của mỗi quốc gia sẽ bị ảnh hưởng.
Địa vị càng cao, liên lụy càng lớn.
Thực lực càng mạnh, bất luận là Nho đạo hay là Võ đạo, bị liên lụy cũng sẽ càng lớn.
Nếu không vì sao lại gọi là quốc vận?
“Ái khanh, chớ nghĩ lung tung, việc này vẫn còn thời gian, năm ngày sau, lúc sắc phong hầu tước, khanh có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu gì với trẫm.”
“Trẫm đều sẽ thỏa mãn, hơn nữa, trẫm cũng sẽ dốc hết toàn lực, trợ giúp khanh thành thiên địa đại nho, trẫm không ép buộc khanh, nếu khanh không muốn, không cần cưỡng chế đột phá.”
“Cũng tránh chuyện bị hủy căn cơ.”
Nữ đế lên tiếng.
Điều nên nói nàng cũng đã nói, lựa chọn như thế nào, nàng tôn trọng Hứa Thanh Tiêu.
Kỳ thật nói cho cùng, vẫn là bởi vì thành Thánh quá khó khăn.
Muốn Hứa Thanh Tiêu trong vòng nửa năm thành thánh.
Hứa Thanh Tiêu nhận lời mới khiến nàng không tin.
Sở dĩ nói nhiều như vậy, chính là để cho Hứa Thanh Tiêu biết, đừng che giấu trong lòng sau đó lại xảy ra một đống chuyện, cái gì cũng không biết, không có bất kỳ một chút chuẩn bị tâm lý nào.
“Thần, đã biết.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, có điều cũng không nói gì.
“Được rồi, Hứa Ái Khanh, thời gian cũng không còn sớm, khanh trở về trước đi.”
Nữ đế mở miệng, bảo Hứa Thanh Tiêu trở về nghỉ ngơi.
“Ừm.”
“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Hứa Thanh Tiêu hành bái, sau đó xoay người rời khỏi đại điện.
Nhưng cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu không có bước qua cửa đại điện, mà là xoay người lại, nhìn Nữ đế nói.
“Bệ hạ, có bất kỳ yêu cầu gì đều có thể tới tìm người sao?”
Hứa Thanh Tiêu bất thình lình mở miệng.
Làm cho Nữ đế có chút kinh ngạc, có điều giọng nói của nàng không chút chậm trễ.
“Ừm.”
Câu trả lời nhàn nhạt, đại biểu cho tất cả mọi thứ.
“Đa tạ bệ hạ.”
Đáp lại một câu, Hứa Thanh Tiêu đi ra khỏi đại điện.
Lúc này, đã là giờ ngọ.
Vào buổi trưa tháng Mười hai, mặt trời đứng bóng, nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo.
Sau khi đi ra khỏi cung, Hứa Thanh Tiêu liền đi về phía Lại bộ.
Nhưng hắn có vẻ như tâm sự trùng trùng.
Bồng Nho rốt cuộc muốn làm gì?
Khi nào Văn cung Đại Ngụy thoát ly?
Chính mình…. Phải làm gì tiếp theo!
Nửa năm thành thánh.
Đây….
Còn khó hơn việc lên trời nữa..
Hơn nữa.
Thời gian cũng có thể là nửa năm.
Có thể là… ba tháng.
Thậm chí.
Có thể tháng sau sẽ thoát khỏi Đại Ngụy.
Nếu chuyện này thật sự xảy ra.
Chu Thánh nhất mạch thật sự quá ngoan độc rồi.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu dần dần lạnh xuống.
Nếu chuyện này thật sự xảy ra.
Hứa Thanh Tiêu không tiếc bất cứ giá nào, cho dù là tự hủy căn cơ, cũng phải mạnh mẽ thành thánh.
Tiêu diệt đám súc sinh tặc tử này.
Còn tiện độc hơn gấp mười lần so với đám ngoại tộc mà.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trên đường phố.
Hứa Thanh Tiêu đi về hướng Lại bộ.
Cuối cùng Bồng nho có ý đồ gì thì Hứa Thanh Tiêu tạm thời không thèm nghĩ nữa.
Bởi vì tạm thời nó không phải là chuyện gì tất yếu lắm.
Đi suy đoán Bồng nho sẽ nhắm vào mình như thế nào còn chẳng bằng xác định thế cục Đại Ngụy cho tốt trước.
Ổn định lại sự phát triển của Đại Ngụy mới là chuyện quan trọng trước mắt.
Bất kể Bồng nho muốn nhắm vào mình như thế nào thì vẫn sẽ không ảnh hưởng gì đến mình, cùng lắm thì bị người đọc sách trong thiên hạ bêu danh thôi mà.
Bêu danh kiểu này, đâu phải lần đầu tiên hắn bị?
Người trong thiên hạ sỉ nhục mình bao nhiêu cũng không quan trọng, chỉ cần Đại Ngụy cường thịnh thì kệ bọn họ muốn nhục mạ thế nào cũng được.
Một khi đợi đến lúc Đại Ngụy thật sự thống nhất thiên hạ rồi, chuyện đốt sách chôn nho cũng không phải là chuyện Hứa mỗ không dám làm.
Đương nhiên suy nghĩ này chỉ để trong bụng thì được, mấy lời này không thể nói lung tung, nếu như bị truyền loạn ra bên ngoài vậy thì hơn phân nửa là hắn sẽ bị người ta quay lưng.
Có thể đến cả Nữ đế cũng không thể gánh nổi hắn.
Cho nên mấy lời này không thể nói lung tung, suy nghĩ trong lòng là được.
Nếu như hắn phải đi đến bước này, vậy cũng đừng trách hắn.
Dứt bỏ tạp niệm.
Hứa Thanh Tiêu đi đến Lại bộ.
Lục bộ Thượng thư đang ở trong phòng đợi hắn.
Đi theo người dẫn đường.
Rất nhanh sau đó Hứa Thanh Tiêu đã đi vào trong phòng.
Lục bộ Thượng thư đang ngồi ở hai bên trái phải, Trần Chính Nho thì đang ngồi trên ghế bành của mình, tất cả mọi người đều rất yên tĩnh, đang tự hỏi một vài chuyện.
Theo sự xuất hiện của Hứa Thanh Tiêu, các Thượng thư cũng ào ào mở miệng:
“Thủ Nhân, cuối cùng ngươi cũng đến rồi.”
“Thủ Nhân, xem như bọn ta đợi được ngươi rồi.
Cố Ngôn và Trương Tĩnh lên tiếng trước tiên, lời của hai người cũng không phải giả, mọi người vẫn luôn chờ Hứa Thanh Tiêu ở nơi này, tất cả đều không bàn bạc gì với nhau, trong đầu toàn là năm phương án của Hứa Thanh Tiêu.
Trước mắt Hứa Thanh Tiêu đã tới, tất nhiên sáu vị Thượng thư có hơi kích động và hưng phấn.
“Các vị Thượng thư, Thanh Tiêu đã tới trễ.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng tạ lỗi.
Trần Chính Nho khoát tay áo:
“Không sao.”
“Thủ Nhân, bọn ta cũng không muốn nói nhiều, trước hết ngươi cứ nói đi, nếu có vấn đề thì lão phu sẽ hỏi lại.”
Trần Chính Nho ngăn đám người mở miêng, cứ nghe Hứa Thanh Tiêu nói trước đã.
“Vâng.” Hứa Thanh Tiêu cũng không ba hoa thêm gì, hắn nhìn sáu vị Thượng thư rồi trực tiếp lên tiếng nói:
“Các vị Thượng thư,:
“Thật ra nội dung đại khái ta đã viết ở trong sách luận.”
“Trước mắt, sau khi Đại Ngụy vương triều trải qua trận chiến này xong, quốc uy đã dựng nên, một kích trấn áp được các nước dị tộc, lần này chẳng những thu về vô số chiến lợi phẩm mà còn khiến cho quốc khố Đại Ngụy dồi dào.”
“Quan trọng hơn chính là giải quyết được mầm tai vạ dị tộc.”
“Hơn nữa còn áp chế được tâm tư đang muốn ngo ngoe động đậy của phiên vương các nơi, xem như một công ba việc.”
“Nhưng đối với Đại Ngụy mà nói thì chỉ mới làm được nhiêu đây vẫn còn chưa đủ, Đại Ngụy muốn giàu mạnh thì không thể nào cứ dựa vào chiến tranh để phát tài, nhất định phải dựa vào năng lực của chính mình.”
“Cho nên Hứa mỗ có đưa ra năm phương án chế định này.”
Hứa Thanh Tiêu nói vậy.
Sáu vị Thượng thư cũng lần lượt gật đầu.’
Đúng là như vậy, một vương triều muốn phát triển sao có thể chỉ dựa vào đánh trận để làm giàu được? Đánh trận cũng cần có đủ binh lực mới được, nhìn như là phát tài nhưng thực chất chính là dùng mạng để đổi tiền, nếu như không kiếm được nhiều vậy thì không lỗ.
Nhưng nếu như kiếm được ít, vậy thì thiếu máu chắc rồi.
Chương 837: Hôn Sự Của Nữ Đế! Thần Cho Rằng, Hứa Thủ Nhân Không Tệ! Độc Kế Của Bồng Nho! (1)
Lần này Đại Ngụy có lời, hơn nữa lại còn lời nhiều như vậy, nhưng tình huống này không thể để tái diễn được.
Sao các nước dị tộc lại có tiền như vậy? Có hai nguyên nhân rất lớn, một là bọn họ đã trải qua sự phát triển trong mấy trăm năm, quốc khố có bạc là chuyện rất bình thường, thậm chí quốc khố của Đường quốc còn giàu hơn quốc khố của Đại Ngụy, chuyện này cũng bình thường.
Chi tiêu của một nước nhỏ không lớn, lại thêm chuyện bạc trong quốc khố tích lũy đã trên trăm năm cho nên số lượng mới nhiều như vậy, đồng thời lại còn thu hoạch sớm một mùa hoa màu.
Cùng với các loại viện trợ từ vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên, lương thảo binh khí, ngân lượng vân vân mới làm cho lần này chỉ riêng bạc thôi mà Đại Ngụy đã thu được ba trăm vạn vạn lượng, trong tình huống thông thường thì nhiều nhất hai trăm vạn vạn lượng.
Hơn nữa còn là nhiều nhất rồi.
Dựa vào cái này thì có thể kiếm lời, thúc đẩy sự phát triển của quốc gia, nhưng muốn phát triển quốc gia một cách lâu dài thì gần như là không có khả năng.
Sản xuất nông nghiệp, phát triển quân sự, xây dựng phát triển kỹ nghệ cơ bản, phát triển giáo dục bao gồm cả phát triển chữa bệnh, phát triển phúc lợi cho bách tính.
Xin hỏi mấy cái này cái nào không cần bạc? Quăng ba trăm vạn lượng vào, trong ba hay năm Đại Ngụy chắc chắn gánh nổi, nhưng sau ba năm thì sao?
Ngươi có gánh vác nổi không? Đây là còn chưa tính đến mấy chuyện dưỡng lão và phúc lợi cho quan viên vân vân.
Đới với vương triều Đại Ngụy mà nói, muốn dùng tiền chẳng phải rất dễ hay sao?
Ba ngàn vạn lượng vương triều Đại Ngụy cũng có thể tiêu hết, chỉ cần ngươi muốn phát triển là được.
Cho nên muốn đi đến con đường cường thịnh thì nhất định phải bỏ sự tự mãn, thuận tiện diệt luôn các nước dị tộc.
“Thủ Nhân, ngươi nói tiếp đi.”
Trần Chính Nho mở miệng bảo Hứa Thanh Tiêu nói tiếp, bọn họ lắng nghe một cách nghiêm túc.
“Vâng.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu tiếp tục mở miệng nói:
“Trước tiên bắt đầu từ Lại bộ nha.”
“Trong năm phương châm, quan trọng nhất chính là tuyển chọn nhân tài.”
“Trần Thượng thư, Hứa mỗ cho rằng Đại Ngụy nên thành lập Tụ Hiền quán, gia tăng một lượng lớn nhân sự cho Đại Ngụy, phụ trách khảo sát, thẩm tra nhân tài ưu tú các nơi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, đây là bước đầu tiên, xoay quanh các việc triển khai các công việc của Lại bộ, muốn phát triển Đại Ngụy thì nhất định phải cần nhân tài, không có nhân tài chỉ huy thì nói gì cũng bằng thừa.
Nhưng câu này nói ra xong thì Trần Chính Nho không nhịn được mở miệng nói:
“Đại Ngụy có khoa cử, cũng có Tụ Hiền quán, chắc là đủ rồi chứ?”
Không phải Trần Chính Nho không đồng ý với ý của Hứa Thanh Tiêu mà ông cho rằng Đại Ngụy đã có khoa cử, nên vấn đề nhu cầu nhân tài có thể giải quyết được.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại thẳng thắn lắc đầu nói:
“Trần Thượng thư, ngài vẫn chưa hiểu ý của ta.”
“Hứa mỗ muốn mời chào những người có tài năng trong thiên hạ, không cần bất kỳ điều kiện gì, chỉ cần là người có tài năng là được.”
“Là tài năng chứ không phải tài hoa, mặc kệ người này có từng đọc sách hay không, mặc kệ người này bao nhiêu tuổi, dù ông lão đã sáu mươi tuổi nhưng ông ấy lại cực kỳ hiểu biết về chuyện làm ruộng thì chúng ta cũng sẽ mời chào ông ấy.”
“Nghiên cứu về đồng ruộng, ví dụ như nói làm sao để biến ruộng hoang thành ruộng tốt, lại làm sao để trồng lúa tốt hơn.”
“Không chỉ có nông nghiệp mà còn giỏi về Công bộ, giỏi về nhìn thiên tinh, giỏi về thuyết phục, nói tóm lại chỉ cần là nhân tài, chỉ cần là người có tài năng thì bất kể là ai, bất luận là có xuất thân như thế nào thì đều có thể gia nhập vào Tụ Hiền quán.”
“Tụ Hiền quán sẽ kiểm tra xét duyệt, sau khi xác định không có hiềm nghi gì thì lập ra chức quan, như thương quan Đại Ngụy vậy, nhưng mở một chức quan mới thì điểm khác biệt chính là cấp mức bổng lộc và đãi ngộ giống nhau.”
Hứa Thanh Tiêu nói tác dụng của Tụ Hiền quán ra.
Ngay lập tức, sáu vị Thượng thư đã hiểu ý của Hứa Thanh Tiêu là gì.
“Tập hợp những người có tài trong thiên hạ lại, mặc kệ là có tài gì, miễn là có thể dùng, hay, hay, hay cho một cái Tụ Hiền quán.”
Trần Chính Nho đã hoàn toàn hiểu rõ, Hứa Thanh Tiêu muốn tuyển người có tài năng ở các ngành nghề, từ mặt này thì có thể chèn ép được sự ảnh hưởng các người đọc sách.
Mọi người liều sống liều chết vì cái gì chứ? Chín thành bách tính đều vì đọc sách có thể làm quan, có thể có cuộc sống cơm áo không lo.
Mà khi Tụ Hiền quán này của Hứa Thanh Tiêu vừa mở ra, người có năng lực trong thiên hạ thì đều có thể đi đến kinh đô Đại Ngụy được, từ đó người giỏi làm nông thì có thể dùi mài nghiên cứu nông nghiệp, giỏi về cơ khí thì có thể chuyên tâm nguyên cứu cơ khí.
Có hiệu quả hay không là một chuyện như đối với Đại Ngụy mà nói, đơn giản chỉ là dựa trên bổng lộc của quan viên mà cấp ngân lượng mà thôi.
Đối với Đại Ngụy trước kia có lẽ sẽ tạo thành một chút áp lực nhưng đối với Đại Ngụy bây giờ mà nói, ba trăm vạn lượng bạc còn sợ không xài hết hay sao?
Trần Chính Nho đã hiểu.
Hứa Thanh Tiêu cũng không nói nhảm mà tiếp tục nói:
“Chuyện này chỉ mong Trần Thượng thư ngài có thể tự mình xử lý, xây dựng Tụ Hiền quán, bệ hạ sẽ viết chỉ, Lại bộ tuyên bố, Đại Ngụy Văn báo cũng sẽ đăng tin.”
“Nhất định trong vòng một năm phải tập hợp được trăm vạn người có tài, đến lúc đó sẽ mở chức quan ở những lĩnh vực khác nhau để họ thi triển tài năng đồng thời lại dựa trên kết quả mà xem xét, nếu như người không dùng được thì không cần giữ lại, người có tài thì sẽ được trọng dụng bất luận là nam hay nữ già hay trẻ, bối cảnh gia thế ra sao.”
Hứa Thanh Tiêu nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Mà sau khi lục bộ Thượng thư nghe nói vậy thì không nhịn được tắc lưỡi.
Dùng cả phụ nữ luôn sao? Đây đúng là lần đầu tiên phá lệ.
Nhưng nhìn ánh mắt chắc chắn như vậy của Hứa Thanh Tiêu, sáu vị Thượng thư cũng không nói gì thêm.
“Ngươi nói tiếp đi.”
Trần Chính Nho mở miệng.
Mà Hứa Thanh Tiêu lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm nói:
“Sau khi có Tụ Hiền quán, bước thứ hai chính là chuyện của Binh bộ.”
“Trận chiến này, tất cả tướng sĩ đều được tiền trợ cấp gấp năm lần đồng thời khao thưởng ba quân, tuyệt đối không được mập mờ, giữ vững quân tâm Đại Ngụy.”
Chương 838: Hôn Sự Của Nữ Đế! Thần Cho Rằng, Hứa Thủ Nhân Không Tệ! Độc Kế Của Bồng Nho! (2)
“Sau đó sẽ cải thiện chuyện cơm nước, hoàn cảnh đóng quân của cho Kỳ Lân quân, Thiên Tử quân, Huyền Vũ quân, nhanh chóng xây dựng diễn võ trường quân doanh, tiến hành huấn luyện với cường độ cao, đồng thời tăng cường quân bị cho hai doanh.”
“Ta sẽ cầu bệ hạ hạ chỉ, người có ba đời đều tham gia quân ngũ, con cháu ba đời sau đi đọc sách làm quan thì ưu tiên trúng tuyển, tướng sĩ đã giải ngũ cũng sẽ được hưởng các đại ngộ ưu tiên, học phí hao tổn của con cháu đời thứ ba của họ đều sẽ do Đại Ngụy giúp đỡ, cho đến khi mười sáu tuổi trưởng thành.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, đối với Binh bộ, cải thiện bữa ăn, nơi đóng quân đồng thời tăng cường huấn luyện cho tướng sĩ, đây là cơ sở để tăng thực lực lên, còn tăng cường quân bị là tăng cường bên ngoài.
Ngũ đại binh doanh Đại Ngụy gồm Thiên Tử quân, Kỳ Lân quân, Đại Hoang quân, Huyền Vũ quân còn có Bắc Lương quân.”
Năm binh doanh lớn này chính là căn cơ của Đại Ngụy.
Nhưng trong đó, Đại Hoang quân và Bắc Lương quân không thuộc về Nữ đế, cho dù là Huyền Vũ quân thì cũng là do Nữ đế thông qua một vài cách và bồi thường mới có được.
Lúc Nữ đế lên ngôi, nàng chỉ nắm giữ Thiên Tử binh phù.
Kỳ Lân quân là do Hoài Ninh thân vương chủ động nộp binh phù mà có.
Về phần Huyền Vũ quân thì không rõ lắm.
Mà Đại Hoang quân thì đã giao được một nửa, một nửa còn lại vẫn chưa giao, đây chính là giao dịch giữa Nữ đế và người nắm giữ binh phù Huyền Vũ quân.
Vận khí tốt một chút nên mới nắm giữ được Huyền Vũ quân, vậy thì chỉ còn lại Bắc Lương quân.
Mặc kệ Bắc Lương quân có đồng ý quy hàng triều đình hay không thì Hứa Thanh Tiêu cũng đều sẽ trang bị quân lương, mở rộng hai quân.
Quân số sẽ theo tiêu chuẩn của năm doanh, một trăm vạn một doanh.
Nếu như vậy mà nói thì cũng sẽ giống như tăng tiền đặt cược cho nữ đế.
Quốc khố Đại Ngụy có bốn trăm vạn vạn lượng bạc, không đem đi mở rộng quân doanh chẳng phải sẽ trở thành trò cười hay sao?
Hơn nữa sau khi nghe xong câu này, trong phút chốc, lục bộ Thượng thư cũng chấn động.
Tăng cường quân bị, bọn họ có thể hiểu được, gia tăng nhân thủ thôi mà.
Nhưng cải thiện cơm nước, nơi đóng quân đồng thời nhà có ba đời tham gia quân ngũ, con cháu ba đời khi đi học sẽ được Đại Ngụy giúp đỡ.
Cái này cơ hơi… quá đáng sợ rồi nhỉ?
Chuyện này cần phải hao tốn bao nhiêu bạc đây.
Nếu nói mấy chuyện này ra, hai trăm vạn tướng sĩ tìm đâu cũng có.
Nhưng Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm còn chưa nói gì cả thì giọng của Cố Ngôn đã vang lên.
Dự toán này hình như có hơi lớn rồi, quân phí một năm của một trăm vạn người là một ngàn vạn lượng, đây là quân phí cơ bản, nhưng nếu như thêm phí tổn cải thiện cơm nước, nơi đóng quân vân vân, một năm cho một trăm vạn đại quân ít nhất là năm ngàn vạn lượng bạc.
Hai trăm vạn là một vạn vạn lượng bạc, đây chỉ là mới tính phần tân binh.
“Thiên Tử quân, Kỳ Lân quân, Huyền Vũ quân, ba đại quân này còn phải cùng nhau tăng lên, đâu thể chỉ chăm sóc tân binh mà không quan tâm đến lão binh.”
“Kể từ đó thì quân phí một năm cũng gần ba vạn vạn lượng, cái này… khó tránh khỏi có hơi nhiều rồi đúng không?”
Cố Ngôn cau mày, không phải ông ta phản đối Hứa Thanh Tiêu mà là cấp quân phí một năm gần ba vạn vạn lượng, bây giờ gánh nổi bởi vì chỉ có bốn trăm vạn vạn lượng bạc trong quốc khố.
Nhưng nơi nào của Đại Ngụy cũng cần tiền, không thể chỉ tính trong một hai năm này thôi được, cần phải tính đến hai mươi năm sau, ba mươi năm sau thậm chí là năm mươi năm sau.
Nếu như lúc trước không có bạc, vấn đề phúc lợi như cắt bớt quân bị, giảm chất lượng cơm nước vân vân sẽ cực kỳ dễ dàng tạo ra binh biến.
Giờ khắc này, cho dù là Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm cũng không nhịn được mà lên tiếng.
“Đúng là như vậy, nếu là như vậy thì chi phí quá lớn rồi.”
Tăng cường quân bị binh lính là chuyện tốt.
Chu Nghiêm chắc chắn đồng ý rồi.
Nhưng vấn đề là mở rộng binh lực hai đại doanh, thật sự có chút vấn đề, bọn họ không có nhiều sức như vậy.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu lại lắc đầu nói:
“Căn bản của một quốc gia là ở chỗ binh lực, muốn tương lai được phát triển ổn định thì nhất định phải tăng cường binh lực.”
“Hơn nữa về hai đại binh doanh này, ta còn có dự tính khác nữa, phân chế độ ba năm, năm năm, mười năm và chế độ chung thân.”
“Bách tính Đại Ngụy từ mười sáu đến ba mươi lăm tuổi đều có thể tòng quân nhập ngũ, chỉ cần thao luyện ba năm, thân thể khỏe mạnh và hiểu được cách bày binh bố trận đơn giản cùng với cách hành binh là có thể.”
“Sau chế độ ba năm, nếu như đồng ý ở lại thì sẽ chuyển sang chế độ năm năm, đợi thêm hai năm nữa nếu như đồng ý tăng thành chế độ mười năm thì sẽ được thăng chức vị trong quân, chỉ dạy và dạy bảo tân binh.”
“Sau khi đến kỳ hạn mười năm thì lại tuyển ra ba phần, cho nhập chế độ chung thân, vào Binh bộ, nhậm chức trong quân.”
“Còn lại bảy thành thì cho vào huyện nha các nơi của Đại Ngụy hoặc là tự tìm kế mưu sinh, chọn lọc kỹ càng chứ không được làm qua loa cho xong.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra kế hoạch chế độ binh tướng.
Tăng binh một lèo như vậy chắc chắn sẽ có áp lực, nhưng nuôi quân mới là mục tiêu của Hứa Thanh Tiêu.
Lợi ích của nuôi quân chính là vào thời khắc quan trọng, lúc Đại Ngụy chinh chiến thì có thể toàn dân giai binh trong một thời gian ngắn.
Đây là con át chủ bài khi Đại Ngụy bước vào con đường cùng.
Như vậy, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên sẽ không dám càn quấy.
Nghe theo lời giải thích của Hứa Thanh Tiêu, đám người cũng thở nhẹ ra, như vậy đúng là không thành vấn đề.
Mặc dù chi phí vẫn tăng lên nhưng ít ra chi phí về sau không tăng quá nhiều.
Dù sao thì khi những điều kiện tham gia quân ngũ này của Hứa Thanh Tiêu vừa được tuyên bố ra thì có bao nhiêu người muốn nhập ngũ đây, mình không có hy vọng tiến vào Binh bộ nhưng nói không chừng đời sau của mình có hy vọng thì sao.
Sau khi đạt được sự tán thành, Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn về Công bộ Thượng thư Lý Ngạn Long nói:
“Tăng cường quân bị, tăng binh chỉ là những phương pháp đơn giản nhất mà thôi, thủ đoạn thật sự nằm ở chỗ Công bộ.”
“Công nghiệp kết hợp với quốc phòng mới thật sự là phát triển, Chu Thượng thư, Lý Thượng thư, ta định lập nên ngành công nghiệp quốc phòng, mời nhân tài trong Tụ Hiền quán nghiên cứu phát minh ra binh khí có thể lấy một địch trăm.”
Chương 839: Hôn Sự Của Nữ Đế! Thần Cho Rằng, Hứa Thủ Nhân Không Tệ! Độc Kế Của Bồng Nho! (3)
“Đương nhiên, trước mắt thì vật này chỉ nằm trong suy nghĩ, cụ thể ra sao thì Hứa mỗ sẽ đưa bản vẽ sau, cái này không thể nói trước được.”
“Binh Công doanh là Công bộ sẽ xoay quanh việc chế tạo vũ khí mạnh hơn, hộ giáp bền bỉ hơn cho các tướng sĩ đồng thời nghiên cứu và phát minh ra vũ khí công thành, thủ thành mạnh hơn, thậm chí bao gồm cả thứ như công cụ vận chuyển lương thảo cỡ lớn.”
“Đây mới đúng thật là sự phát triển của Binh bộ, cũng là một trong những phát triển quan trọng của Công bộ Đại Ngụy, một nửa sức mạnh của Công bộ Đại Ngụy sẽ quay quanh Binh bộ, còn một nửa còn lại thì xây Thiên Công các, chiêu nạp nhân tài các nơi về nghiên cứu công khí.”
“Chiến khí Binh bộ, canh khí dân sinh, chỉ cần có thể làm lợi cho bách tính, có lợi cho Đại Ngụy, nếu như nghiên cứu ra được thì sẽ thưởng quan to chức lớn, Đại Ngụy sẽ dùng giá cao để mua lại thứ đó, ít nhất cũng là vạn lượng bạc.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Lấy Lại bộ làm chủ, xây dựng nên Tụ Hiền quán.
Sau đó Binh bộ làm đất nước hùng mạnh, Công bộ nghiên cứu phát minh ra binh khí chiến tranh, xây dựng lại Thiên Công các.
Nói trực tiếp hơn một chút thì chính là phát minh, phát minh ra cái gì cũng được, chỉ cần là đồ vật có lợi cho bách tính là được.
Mấy thứ thế này, vào giai đoạn đầu có thể sẽ làm ra một vài thứ vô cùng cổ quái không có tác dụng gì nhưng quan trọng chính là có thể dẫn dắt người khác, có thể làm ra một bánh xe thì có người sẽ nghĩ đến chuyện làm ra xe bốn bánh.
Mặc dù có hơi cường điệu quá nhưng bất kỳ đồ vật gì cũng luôn tiến hóa, theo thời gian cứ dần phát triển lên.
Khi bách tính cảm thấy đi đường cực khổ quá thì người ta liền phát minh ra công cụ đi lại, ban đầu là xe đạp đến sau là xe bốn bánh, thứ dựa vào không chỉ là khoa học kỹ thuật mà quan trọng nhất chính là sức tưởng tượng.
Nếu như không bồi dưỡng một lượng lớn những người như vậy thì Đại Ngụy sẽ gặp bao nhiêu trắc trở khi hướng đến con đường thời đại bán công nghiệp đây?
Chỉ dựa vào một mình hắn à?
Hay là về tắm rồi ngủ một giấc đi cho khỏe.
Ý nghĩ của Hứa Thanh Tiêu không chỉ đơn giản là nhất thống Trung châu thôi mà hắn còn muốn Đại Ngụy có thể quét ngang thiên hạ.
Thiết kỵ Đột Tà? Vua trên lưng ngựa?
Vương triều Sơ Nguyên? Dễ thủ khó công?
Phật môn tiên đạo? Phật đà kiếm tiên?
Khi những sát khí chiến tranh kia xuất hiện thì tất cả đều sẽ trở nên cực kỳ tốt đẹp.
Mà muốn đạt đến trình độ như vậy thì Đại Ngụy nhất định phải phát triển, phải cần đến sức sản xuất vô cùng hùng hậu, mà sức sản xuất này chỉ dựa vào sức người trồng trọt thôi thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Hạt giống, môi trường, nguồn nước, công cụ, bốn thứ không thể thiếu thứ nào được, thiếu một cái cũng không thể chống đỡ nổi vương triều Đại Ngụy.
Đương nhiên nếu như nói vương triều Đại Ngụy chỉ đơn thuần muốn trở lại thời kỳ cường thịnh thôi vậy thì coi như Hứa Thanh Tiêu không nói gì.
“Lại bộ tuyển mới, Binh bộ cường quốc, Công bộ phụ tá, Thiên Công tạo vật.”
“Cuối cùng lão phu cũng rõ ý của Thủ Nhân ngươi rồi.”
“Chẳng qua Hình bộ bọn ta, còn có hộ bộ, Lễ bộ thì nên làm gì đây?”
Lần này Trương Tĩnh xem như đã hoàn toàn hiểu được ý của Hứa Thanh Tiêu, nhưng bỗng nhiên ông ta nhận ra Hình bộ hộ bộ còn có Lễ bộ dường như… không có tác dụng gì cả.
“Trương Thượng thư, Hình bộ tăng cường nhân thủ, diệt gian trừ bạo, đề cao dân ý Đại Ngụy.
Từ sau khi bệ hạ đăng cơ, Đại Ngụy thường xuyên có chuyện yêu ma quấy phá nhưng Hứa mỗ cho rằng tuy có yêu ma thật, nhưng chúng vẫn chưa dám làm ác.”
“Đa số đều là do con người mà ra, nhất định phải trừ ác cho sạch sẽ, bắt đầu từ hương trấn, một khi phát hiện sẽ nghiêm trị không tha.
Thành lập Giám viên Hình bộ, đặc biệt phái đến các phủ huyện, lẫn vào bách tính tuần tra truy nã.”
“Nếu như có quan viên nào bao che thì tội thêm một bậc, chém đầu thị chúng.”
Hứa Thanh Tiêu nói một cách nghiêm túc.
Bây giờ Đại Ngụy cần phải cải cách, mà cách thay đổi tốt nhất chính là trừ gian diệt ác cho bách tính, một khi trừ ác thì bách tính mới có thể thật sự không buồn không lo mà xây dựng nước nhà.
Tác dụng của Hình bộ chính là ở chỗ này, làm cho vương triều ổn định, tăng cường dân ý, tăng cường lòng tin của người dân đối với vương triều Đại Ngụy.
Điểm này chỉ có thể dựa vào Hình bộ thôi.
Nghe đến đây, Trương Tĩnh khẽ gật đầu, ông ta nhìn ra được Hứa Thanh Tiêu cực kỳ nghiêm túc, đang tính làm một vố lớn.
Cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu tiếp tục mở miệng nói:
“Còn có chuyện tin đồn, nhất là đám người đọc sách kia, nếu như sau này còn có tin đồn gì thì bất luận là đối với vương triều Đại Ngụy hay là với một người nào đó thì chỉ cần tạo ra ảnh hưởng nhất định thì đều cần phải thẩm tra.”
“Nếu như chuyện là thật thì sẽ do quan đại phương thông báo xử lý.”
“Nếu như chuyện không phải là thật, phải trừng phạt kẻ tạo ra lời đồn, nếu như có người đọc sách nào dám tung tin đồn nhảm thì sẽ bị cắt bỏ công danh, cả đời không được làm quan.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra câu này, tất cả mọi người đều hiểu rõ ý của hắn.
Điều này là đang muốn nhắm vào người đọc sách đây mà.
Nhưng đối với điều này, không ai trong đám người nói gì, bọn họ đều đồng ý.
“Hộ bộ thì sao?”
Giọng Cố Ngôn vang lên, ông ta hỏi Hứa Thanh Tiêu.
“Hộ bộ Thượng thư, Cố Thượng thư, chuyện của thương hội Đại Ngụy ngài cần phải xử lý, phái thương nhân Đại Ngụy đến các nước dị tộc, bao gồm cả vương triều Đột Tà.”
“Thúc đẩy sự phát triển kinh tế giữa các quốc gia, nhất là với các nước dị tộc.”
“Không tiếc bất cứ giá nào, giúp đỡ thương nhân Đại Ngụy cũng được, chèn ép thương nhân Đại Ngụy cũng được, bọn họ cứ lấy giá thấp để chiếm được thị trường các nước dị tộc trước, nhỏ thì củi gạo dầu muối, lớn thì cẩm y châu báu, có thể bán rẻ thì bán rẻ, không bán rẻ được thì dù lỗ vốn cũng phải bán.”
“Cho các nước dị tộc nếm thử ngon ngọt trước, sau khi chiếm được toàn bộ thị trường rồi thì lại từ từ định giá lại với bọn họ, không nên quá cao nhưng tuyệt đối đừng nên quá thấp, kiếm ngân lượng của dị tộc là được.”
“Đợi đến khi nhóm thương nhân kia nếm được ngon ngọt xong thì đến lúc đó lại ra tay với bọn họ, bất luận là như thế nào, tất cả những hy sinh kia đều là vì Đại Ngụy.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, chuyện này nhất định phải nói với Cố Ngôn.
Chương 840: Hôn Sự Của Nữ Đế! Thần Cho Rằng, Hứa Thủ Nhân Không Tệ! Độc Kế Của Bồng Nho! (4)
Quản lý thương hội Đại Ngụy, cho bọn họ đi làm ăn ở các nước dị tộc, có sự bảo vệ của quân đội Đại Ngụy, bọn họ cũng sẽ không cần quá lo lắng về an nguy của bản thân mình, có thể ép giá xuống thấp nhất.
Chỉ cần thành công chiếm được thị trường rồi thì lấn áp làm cho những người buôn bán của dị tộc đóng cửa hết, đến lúc đó củi gạo dầu muốn, tơ lụa châu báu thứ gì cũng đều do bọn họ làm chủ.
Hơn nữa Đại Ngụy cũng chỉ cần quản lý cho tốt là được, không thể quá mức trái lẽ thường, nếu không sẽ không bù nổi thiệt hại.
Hút máu, thì phải hút từ từ.
Hút một hơi sạch máu thì người ta chết rồi còn đâu, từ từ là tốt nhất.
Cẩn thận thì dùng được lâu mà.
Mà chờ khi thương nhân kiếm đủ rồi, khoảng thuế này sẽ phải từ từ sửa lại, nói tóm lại thì mọi người cùng nhau kiếm tiền, nhưng kiếm được nhiều tiền nhất vẫn phải là vương triều Đại Ngụy, nếu như nhà cái kiếm ít thì còn gì là nhà cái nữa?
Kế hoạch của Hứa Thanh Tiêu làm cho ánh mắt Cố Ngôn lập tức tỏa sáng.
Thậm chí mấy vị Thượng thư khác cũng hiểu được ngay ý của Hứa Thanh Tiêu.
Kiếm tiền là thứ yếu, quan trọng nhất là nắm được sinh mạng của quốc gia khác trong tay.
Chiêu này, cao minh.
Vừa cao minh lại vừa cứng rắn.
“Vậy Lễ bộ thì sao? Lễ bộ làm gì đây? Thủ Nhân.”
Vương Tân Chí mở miệng, năm bộ đều có việc làm, vậy tiếp theo ông ta nên làm gì đây?
Câu này nói ra.
Các vị Thượng thư cũng ồn ào tò mò.
Còn Hứa Thanh Tiêu là sững sờ ngay tức khắc.
Ha… Lễ bộ… hình như… đúng là không có chuyện gì làm cả.
Hứa Thanh Tiêu trầm mặc.
Không hiểu sao bầu không khí bây giờ có hơi lúng túng.
Ban đầu Vương Tân Chí còn chưa có phản ứng gì, nhưng thấy Hứa Thanh Tiêu nửa ngày trời không nói câu nào thì Vương Tân Chí mới đột ngột sửng sốt.
Hay lắm, thế này là không đặt Lễ bộ ta vào mắt à?
“Thủ Nhân.”
Vương Tân Chí mở miệng muốn nói gì đó.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu đã lập tức cắt ngang.
“Vương đại nhân, Lễ bộ có chuyện lớn đây, chuyện này có tầm ảnh hưởng cực kỳ lớn, nói là lưu danh thiên cổ cũng không quá lời, chỉ là bây giờ vẫn chưa thể nói, thay một cách khác thì là nói ra cũng không làm được gì.”
“Nhưng chuyện này nhất định phải do Lễ bộ làm.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, không phải hắn đang qua loa với Vương Tân Chí, vì chuyện này chính là giáo dục bắt buộc chín năm.
Chẳng qua việc này đúng là không thể nói, nói ra cũng không có ý nghĩa gì, bởi vì không thể nào thực hiện được, ít nhất thì bây giờ vẫn chưa có khả năng thực hiện.
Nếu như hắn nói ra thật thì chắc Cố Ngôn sẽ trực tiếp không đồng ý, bốn vị Thượng thư còn lại chắc cũng sẽ không đồng ý.
Trước mắt đành phải cho Vương Tân Chí một lời an ủi.
“Ngươi nói thật chứ?”
Vương Tân Chí có hơi kích động.
“Tất nhiên.”
Hứa Thanh Tiêu nói với vẻ rất chắc chắn.
“Được, lão phu tin tưởng ngươi, Thủ Nhân, dù sao thì có chuyện gì cần đến Lễ bộ thì ngươi cứ nói.”
Nhận được câu trả lời chắc chắn như vậy của Hứa Thanh Tiêu, Vương Tân Chí cười lên.
Các vị Thượng thư còn lại cũng cười.
Cũng không phải là có ý gì khác, chỉ là không hiểu sao bọn họ lại cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đang lừa dối Vương Tân Chí mà thôi.
“Vậy những chuyện còn lại các vị Thượng thư hãy từ từ bàn tính, ta trở về nghỉ ngơi trước.”
“Tháng này ta mệt chết đi được, qua mấy ngày nữa là đã đại điển sắc phong, trước hết ta cần phải nghỉ ngơi mấy ngày cái đã.”
Chuyện gì cũng nói rõ ràng rồi, chỉ chờ sáu vị Thượng thư tự mình đi làm thôi, làm gì có chuyện cái gì cũng do hắn làm hết?
“Tốt, Thủ Nhân ngươi nghĩ ngơi cho tốt đi, cần phải có một tinh thần thật tốt khi làm đại điển sắc phong.”
“Đại điển sắc phong lần này cực kỳ long trọng, bệ hạ cực kỳ xem trọng ngươi nên đã cố ý yêu cầu làm long trọng một chút, ngươi nhất định phải nghỉ ngơi cho thật tốt.”
“Ừ, Thủ Nhân, ngươi về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Thủ Nhân, ta tiễn ngươi ra ngoài.”
Các vị Thượng thư lần lượt lên tiếng, mấy ngày nửa là đến đại điển sắc phong, đúng là cần phải nghỉ ngơi cho tốt thật.
Chẳng qua Trần Chính Nho lại đột nhiên lên tiếng muốn tiễn Hứa Thanh Tiêu trở về.
Theo lẽ thường thì hắn sẽ từ chối khéo nhưng Hứa Thanh Tiêu nhìn ra Trần Chính Nho có chuyện muốn nói với mình.
Vì vậy Hứa Thanh Tiêu cũng không nói thêm gì.
Trần Chính Nho lập tức dẫn Hứa Thanh Tiêu rời khỏi Thượng thư phòng.
Đi thẳng ra khỏi Lại bộ.
Lúc này giọng của Trần Chính Nho mới vang lên.
“Thủ Nhân, mấy ngày nay tâm thần lão phu luôn có hơi không yên.”
“Bồng nho vào tù lại chậm chạp không có bất cứ hành động gì, theo sự hiểu biết của lão phu đối với ông ta thì Bồng nho tuyệt đối không thể nào từ bỏ ý đồ của mình.”
“Ngươi nhất định lúc nào cũng phải cảnh giác.”
Sau khi đi khỏi Lại bộ, Hứa Thanh Tiêu cũng đoán ra được những gì Trần Chính Nho muốn nói.
Bồng nho là do Trần Chính Nho tự mình giam vào đại lao, tất cả mọi người đều có thể quên đi sự tồn tại của Bồng nho nhưng Trần Chính Nho thì không.
Bây giờ đã đánh trận xong, Hứa Thanh Tiêu sắp được sắc phong thành Bình Loạn hầu Đại Ngụy, nhìn bề ngoài giống như tất cả đều vô cùng hoàn mỹ nhưng Trần Chính Nho nhìn ra được, cơn sóng lớn chỉ sợ là sắp ập đến rồi.
“Ừ.” Hứa Thanh Tiêu đã rõ.
Hứa Thanh Tiêu đáp lại một lời, điểm này Nữ đế đã cảnh cáo hắn trước rồi.
“Thủ Nhân, lão phu nghĩ thủ đoạn của Bồng nho chắc chắn sẽ nhắm vào ngươi, ông ta nhất định sẽ chèn ép ngươi, bây giờ danh vọng của ngươi cực kỳ cao, lại được sự ủng hộ của dân chúng Đại Ngụy.”
“Cho nên muốn công kích ngươi thì nhất định phải dựa vào người đọc sách trong thiên hạ, chỉ là lão phu vẫn nghĩ mãi không ra, cho dù ông ta thật sự dựa vào cái cớ giết hàng đồ thành để công kích ngươi thì cũng đâu có tác dụng gì?”
“Có thể sẽ tạo thành ảnh hưởng nhất định với danh dự của ngươi, nhưng suy cho cùng thì ngươi giết hàng đồ thành là đúng, bách tính Đại Ngụy đều đang ủng hộ ngươi, nhiều nhất chỉ có thể làm cho đám người vốn đã chán ghét ngươi nay lại càng ghét ngươi hơn mà thôi.”
“Cũng đâu có ảnh hưởng gì.”
“Theo suy nghĩ của lão phu thì hẳn là Bồng nho sẽ không dùng cách đơn giản như vậy để nhắm vào ngươi, nhất định đằng sau còn có hậu chiêu.”
“Ngươi nhất định phải cẩn thận một chút, mấy ngày nay không có chuyện gì thì suy nghĩ thử xem, nếu như có thể đoán được Bồng nho muốn làm gì sớm hơn thì chúng ta sẽ đề phòng được sớm hơn.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










