- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 81 : Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (2) (c801-c810)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 81 : Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (2) (c801-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (2)
Giờ khắc này.
Quốc đô Đại Nguỵ.
Trong Văn Hoa điện.
Sau khi chiến báo Bắc Dương hầu truyền tới.
Tất cả mọi người có mặt trong đại điện cùng nhau dùng ánh mắt không thể tưởng tượng được nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Thủ Nhân! Ngươi…vậy mà đồ thành rồi?”
“Thủ Nhân, ngươi đồ thành rồi?”
“Chuyện này!”
Bách quan trong đại điện, gần như sau khi nhận được tin Bắc Dương hầu đồ thành, mới biết được thế mà Hứa Thanh Tiêu lại hạ lệnh đồ thành.
Chuyện này, Hứa Thanh Tiêu vốn luôn giấu diếm bọn họ, nay nghe được, bách quan tất nhiên trở nên huyên náo.
Đám người An Quốc công hoàn toàn ngơ ngác ra tại chỗ.
Bọn họ biết Hứa Thanh Tiêu là một người ra tay độc ác, nhưng thực sự không ngờ tới, Hứa Thanh Tiêu thế mà ra lệnh đồ thành.
Đám người Trần Chính Nho, Vương Tân Chí càng là dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Hứa Thanh Tiêu.
Đặc biệt là Trần Chính Nho, ông ta vẫn luôn suy nghĩ, Hứa Thanh Tiêu sẽ dùng cách gì để giải quyết trận chiến với Trần quốc, nhưng không thể ngờ rằng, Hứa Thanh Tiêu ấy vậy mà lại dùng cái cách đồ thành thế này.
Đối diện với lời chất vấn của bách quan, cùng với những ánh mắt không thể tin được kia, Hứa Thanh Tiêu lại thản nhiên như không.
“Truyền quân lệnh của ta, một thành không hàng, đồ một thành, mười thành không hàng, đồ mười thành, Trần quốc có bảy mươi hai thành, nhưng chỉ cần hai mươi thành không hàng, thì cho dù sau này Trần quốc cúi mình xin thua, cũng sẽ giết đến cùng.”
“Trên có Quốc quân, dưới có bách tính, bất kể già trẻ, bất kể nam nữ, chém sạch!”
Hứa Thanh Tiêu mở lời, hắn đã hạ lệnh xuống, trong lời nói tràn ngập sự lạnh lùng.
Nhưng ngay lập tức, Trần Chính Nho lên tiếng rồi.
“Khoan đã!”
Trần Chính Nho tạm thời cắt ngang, ông ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, hít sâu một hơi, nhìn hắn mà nói.
“Thủ Nhân, chuyện đồ thành, liên luỵ quá lớn, nếu như ngươi chỉ đơn giản giết người dân, Văn cung Đại Nguỵ cùng lắm sẽ dùng văn chương để lên án ngươi, còn nếu như ngươi đồ thành, thì không chỉ đơn giản là Văn cung Đại Nguỵ tới quấy rầy ngươi, mà người trong thiên hạ cũng không tha cho ngươi, sẽ rất khó cho bệ hạ để bảo vệ ngươi đó.”
Trần Chính Nho quả thật không ngờ tới, Hứa Thanh Tiêu cuối cùng lại hung tàn như vậy, hơn nữa cũng không bàn với bất kì ai, trực tiếp hạ lệnh cho Bắc Dương hầu đồ thành.
Giết hại dân thường là tội lớn.
Đồ thành tội lại càng lớn.
Đây là chuyện thiên lý bất dung.
Hứa Thanh Tiêu giết người dân, có thể xem như rung cây dọa khỉ, chuyện này hoàn toàn không có bất cứ vấn gì cả, cũng chỉ có mình Văn cung có thể vạch lá tìm sâu mà thôi.
Nhưng đồ thành không giống vậy, sát hại thường dân tay không tấc sắt, đây là đại kị.
Không nói tới việc ảnh hưởng tới số mệnh quốc gia, vấn đề chính là có thể dấy lên cơn thịnh nộ của toàn thiên hạ, thậm chí vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên sẽ nhịn không được nữa mà ra mặt gây khó dễ.
Đại Nguỵ là vương triều.
Bình thường mà nói, đánh Trần quốc đã là lấy lớn hiếp bé rồi, đánh một trận thôi là đủ rồi, nếu như đồ thành, có khả năng cao liên luỵ đến việc một vương triều thực sự sẽ ra tay.
Lui một vạn bước mà nói.
Thực ra những điều này không việc gì cả, cùng lắm giết hết rồi thì thôi, nhưng vấn đề là, chỉ huy lần này lại là Hứa Thanh Tiêu, điều Trần Chính Nho lo lắng không phải gì khác, mà là đến lúc đó liệu có người nào tới gây phiền phức với Hứa Thanh Tiêu không.
Đợi sau khi chiến tranh kết thúc, người đọc sách trong thiên hạ vung ngòi bút lên án, dưới loại áp lực như vậy, nó không còn là trò đùa nữa đâu.
Đồ một thành thì thôi.
Tuyệt đối không được phép đồ tới thành thứ hai.
Càng nghiêm trọng hơn ý của Hứa Thanh Tiêu là muốn đồ quốc luôn chứ.
Đối diện với lời của Trần Chính Nho, ánh mắt bình tĩnh của Hứa Thanh Tiêu nhìn thẳng vào Trần Chính Nho.
“Trần thượng thư.”
“Hứa mỗ đồ thành, là vì bách tính Đại Nguỵ nên mới làm vậy.”
“Giết! Là bởi vì không giết nữa!”
Ngữ khí của Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt hắn, phản chiếu lên sự kiên định vô cùng.
“Thủ Nhân, trận này nếu như đồ thành, ắt sẽ đem tới ảnh hưởng rất lớn với ngươi, tới lúc đó chỉ sợ đến bệ hạ cũng khó có thể bảo vệ được ngươi.”
Lúc Trần Chính Nho nói chuyện giọng nói có hơi run, ông ta khuyên bảo Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ là, Hứa Thanh Tiêu nhìn ông ta.
Giọng nói vô cùng bình tĩnh nói.
“Trần thượng thư.”
“Đại Nguỵ không thể đánh thêm trận thứ hai nữa rồi.”
“Mục đích của trận chiến này, là để người trong thiên hạ nhìn thấy, sự điên cuồng của Đại Nguỵ.”
“Một là không đánh, hai là phải đánh thật ác.”
“Tâm ý ta đã quyết, hôm nay, cho dù có là bệ hạ tới đây, Hứa mỗ cũng quyết không thay đổi suy nghĩ.”
Hứa Thanh Tiêu sao có thể không hiểu những lời Trần Chính Nho nói.
Đồ thành!
Đây là chuyện thần tiên phẫn nộ, người trong thiên hạ sẽ muốn trừng trị hắn.
Nhưng vậy thì đã sao?
Việc giết người ngày hôm nay!
Là để cho ngày mau không phải giết chóc nữa!
Nếu như không đồ thành, sao có thể thực sự đe doạ toàn bộ bọn chúng đây?
“Thủ Nhân, nhất định sẽ có cách khác, việc đồ thành là xúc phạm tới Nhân đạo đó.”
“Ý của ta đã quyết!”
Hứa Thanh Tiêu coi như không nhìn thấy ý kiến của Trần Chính Nho.
Một khi đã chọn việc giết rồi, thế thì đồ một thành hay đồ mười thành, cũng chẳng có ý nghĩa gì khác biệt.
Giây phút đó.
Thiên chỉ đốt thành tro.
Trần Chính Nho sau khi nhìn thấy một màn này, hoàn toàn rơi vào trầm mặc rồi.
Người của Binh bộ cũng yên lặng không nói.
Vài vị Quốc công nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, cũng không biết nên nói cái gì.
Hứa Thanh Tiêu…đúng thật là vạn cổ kì nhân mà.
Mỗi lần làm việc gì, đều vượt khỏi tưởng tượng của người thường.
Nhưng bỗng nhiên quay đầu nghĩ lại.
Mỗi lần đều rơi vào tình huống bế tắc, mà những hành vi kiểu Hứa Thanh Tiêu, chính là cách duy nhất để phá vỡ tình hình.
Mặc dù cách làm quá quyết liệt, nhưng bất kể thể nào, đều có thể phá vỡ thế cục.
“Bỏ đi!”
Trần Chính Nho than thở mấy tiếng, ông ta không nói thêm lời nào nữa.
Mà cùng lúc đó.
Tin tức đồ thành cũng truyền tới vương cung Ti Long.
Sứ giả các nước cũng ngơ ra tại chỗ.
Ti Long vương càng ngơ ngác nhìn chằm chằm người đưa tin đứng trước mặt hắn ta.
“Hứa Thanh Tiêu…dám đồ thành ư?”
“Hắn điên rồi sao?”
Giọng nói của Ti Long vương có hơi run rẩy, hắn ta ngàn tính vạn tính, cũng chưa từng tính tới việc Hứa Thanh Tiêu sẽ đồ thành.
Sức mạnh lớn nhất của Trần quốc là gì?
Chính là từ trước tới nay, bọn chúng hận Đại Nguỵ, vô cùng hận Đại Nguỵ, cực kì thù địch Đại Nguỵ.
Thế nên con dân Trần quốc, đều đồng tâm hiệp lực, đối khác với Đại Nguỵ.
Quốc dân đồng lòng.
Chương 802: Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (3)
Trong tình huống thế này, cho dù Đại Nguỵ có thủ đoạn nghịch thiên, cũng không thể trong một thời gian ngắn đánh bại được Trần quốc.
Không nói tới việc có thể kéo dài một hai năm, nhưng có thể kéo dài cầm cự tới nửa năm.
Nhưng mà, nếu đồ thành thì lại khác.
Đối với bách tính mà nói, bọn họ viện trợ cho tướng sĩ quốc gia, này là đang muốn bảo đảm an toàn của chính mình, bọn họ ủng hộ đất nước, chính là để bọn họ có thể tiếp tục sống sót.
Nhưng sau khi mệnh lệnh đồ thành của Hứa Thanh Tiêu được hạ xuống, vậy thì mọi chuyện đã thay đổi rồi.
Tất cả của tất cả mọi chuyện đều hoàn toàn thay đổi.
Không ai có thể chống lại được việc đồ thành.
Dân chúng cho dù có tin tưởng quốc gia của họ hơn nữa, có tin tưởng quốc quân của họ nhiều thêm, hay có tin tưởng tướng sĩ của bọn họ nhiều hơn nữa, thì bọn họ vẫn muốn bản thân được sống tiếp.
Bởi vì nếu muốn nói thẳng ra, Trần quốc hận Đại Ngụy, là nỗi hận về tôn nghiêm, Đại Ngụy lại chưa từng làm ra việc gì cực kỳ ác độc đối với Trần quốc.
Ngược lại Trần quốc, thường xuyên có ác ý với Đại Ngụy, thế nên thật sự đến khoảnh khắc quyết định sống chết, đám bách tính này sẽ không còn chút tín ngưỡng nào nữa cả.
Bọn chúng chỉ nghĩ tới việc tiếp tục sống sót thôi.
Được sống tiếp là được.
Nước cờ này của Hứa Thanh Tiêu, trực tiếp tiễn Trần quốc lên đường.
Chặn không còn đường lui.
“Ti Long vương.”
“Quân Đại Ngụy đã bao vây thành thứ hai rồi, nếu như không có việc gì ngoài ý muốn, trong vòng một canh giờ, thành thứ hai cũng sẽ bị công phạt.”
“Quốc quân xin ngài, tăng thêm số lượng tướng sĩ viện binh, ngăn cản quân Đại Ngụy.”
Tín sứ của Trần quốc lên tiếng, trong giọng nói của hắn mang theo chút nghẹn ngào, thành khẩn cầu xin sự giúp đỡ từ Ti Long vương.
Nhưng sau khi nghe những lời này xong, Ti Long vương không từ chối ngay, mà là mở miệng nói: “Ngươi lui xuống trước đi, cụ thể thế nào cô vương sẽ sắp xếp, Trần quốc ít nhất vẫn có thể cầm cự thêm một chốc.”
Ti Long vương đưa ra đáp án, nói như trên.
“Đa tạ Ti Long vương.”
Người kia cảm tạ một tiếng, sau đó lui xuống.
Đợi sau khi hắn ta lui xuống, Ti Long vương không nhịn được mà nhăn mày.
Viện binh? Còn muốn viện binh như nào? Binh lực tổng cộng của trăm nước, về cơ bản đã chia cho Trần quốc ba phần rồi, Phàn quốc, Đường quốc, A Mộc Tháp, Đột Lương cũng chi viện binh không ít.
Binh lực còn thừa lại, so với trước đây đã không còn đủ năm phần nữa rồi.
Phần binh lực này, là để dành cho trận chiến ở cửa thứ năm với Đại Ngụy đó.
Bây giờ lấy đâu ra binh mà viện trợ nữa.
Hơn nữa, Đại Nguỵ đã phái năm trăm bảy mươi vạn tướng sĩ tới trước, lực lượng như vậy, có thể hoàn toàn thôn tính Trần quốc.
Trước đây bọn họ có niềm tin, là bởi vì bọn họ nghĩ rằng Đại Ngụy có ý định đánh chiến lâu dài.
Thế nên cho dù Đại Ngụy có chiếm cứ được một hai thành luỹ cũng không sao, dù sao lương thực dự trữ không nhiều, ngươi còn phải chăm sóc cho thường dân, không thể để cho dân chúng còn sống sờ sờ chết vì đói được có phải không?
Chỉ cần điều này thôi, cũng có thể mệt chết ngươi rồi, nhưng bây giờ Đại Ngụy đồ sát bách tính, trực tiếp tạo ra hai thế cục bất lợi với mọi người.
Thứ nhất, lòng dân Trần quốc tan vỡ.
Thứ hai, lương thực đủ cho Đại Ngụy tiếp tục chinh chiến lâu dài.
Đặc biệt là cái thứ nhất, chỉ cần bây giờ Đại Ngụy muốn, chiếm cứ thành thứ nhất và thành thứ hai, sau đó không có việc gì bèn tới làm phiền ngươi, bọn chúng thua rồi, cùng lắm chết mất bảy tám vạn hoặc hơn mấy mươi vạn người thôi.
Nhưng nếu một khi các ngươi thua, tất cả những người sống trong thành đều chết hết, hỏi một câu, vào giờ khắc này lòng dân Trần quốc liệu có bị tan đàn xẻ nghé không?
Trên dưới Trần quốc ai còn dám tiếp tục ngồi chờ nữa?
Tất cả dân chúng đều muốn chạy đó, không chạy hả? Không chạy ở lại chờ chết hả?
Toàn dân đồng lòng là chuyện toàn dân đồng lòng, nhưng đấy là vì có tiền đề Đại Ngụy không đồ thành mà thôi.
Nếu như Đại Nguy đồ thành, vậy thì không có gì để nói nữa rồi.
Ti Long vương im lặng không nói.
Hắn ta vẫn đang nghĩ về cách phá vỡ thế cục.
Nhưng đối mặt với tình hình đồ sát của Đại Nguỵ, hắn ta không biết phải làm gì mới phải.
“Rầm!”
Đến cuối cùng, Ti Long vương tức tới mức nắm tay đập vỡ chân đèn, nhìn về phía sứ giả chư quốc và chúng quan của Ti Long quốc, trong mắt tràn đầy phẫn nộ.
“Vương thượng.”
“Thực ra, không cần phải tức giận như vậy.”
Cũng vào ngay lúc này, có người lên tiếng, là đại thần của Ti Long quốc.
“Đã đến nước này rồi, còn có thể không nổi giận được sao?”
Ti Long vương giận dữ thét.
Người kia lắc đầu nói.
“Hứa Thanh Tiêu đồ thành, thần tiên cũng nổi giận, hành động như vậy, căn bản không cần tới chúng ta ra tay, người đọc sách trong thiên hạ cũng sẽ mắng chết Hứa Thanh Tiêu.”
“Hơn nữa, việc đồ thành, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên không thể ngồi yên không ngó ngàng.”
“Do đó, Hứa Thanh Tiêu hắn còn dám tiếp tục đồ thành sao? Lão thần cảm thấy.”
“Chẳng qua Hứa Thanh Tiêu đã tới bước đường cùng, hắn muốn dùng việc đồ thành để phá vỡ cục diện, nhưng hắn không hề biết, uy hiếp mà việc đồ thành mang lại là gì.”
“Chỉ cần người đọc sách trong thiên hạ bắt đầu mắng chửi Hứa Thanh Tiêu, chỉ cần vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên ra mặt, vậy thì có thể trực tiếp trấn áp được Hứa Thanh Tiêu.”
“Khiến hắn không thế điên cuồng ngang ngược như vậy nữa, mà chỉ cần quân Đại Ngụy không đồ thành, vậy thì trên dưới Trần quốc vẫn sẽ đồng tâm hiệp lực như cũ, đối với chúng ta mà nói là một việc có lợi.”
“Vương thượng, Hứa Thanh Tiêu đã thất bại rồi.”
Lão thần của Ti Long quốc nói, càng nói tới cuối ông ta càng mỉa mai mà nói thẳng.
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, ánh mắt của mọi người nhao nhao phát sáng lên.
Đúng vậy.
Hứa Thanh Tiêu đồ thành như vậy, không phải chính vì cậy vào việc người đọc sách khắp thiên hạ còn chưa biết sao?
Nếu thực sự được truyền ra ngoài rồi, Hứa Thanh Tiêu hắn còn dám ngạo mạn nữa không?
“Nói không sai, chỉ cần vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên ra mặt, Hứa Thanh Tiêu hắn bèn không dám đồ thành.”
“Đúng, đúng, đúng, Hứa Thanh Tiêu hắn đã thất bại rồi, đã thất bại rồi.”
“Thiếu chút nữa bị Hứa Thanh Tiêu dọa sợ rồi, Lâm đại nhân nói không sai câu nào.”
Trong khoảnh khắc, chư vị sư giả nhốn nháo lên tiếng.
Nghe thấy lời ủng hộ từ mọi người, Lâm đại nhân tiếp tục nói.
“Vương thượng, Hứa Thanh Tiêu chẳng qua muốn đánh chúng ta trở tay không kịp mà thôi, mục đích của hắn ta, chính là muốn thấy chúng ta tự trở thành rắn mất đầu mà thôi.”
Chương 803: Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (4)
“Nhưng trên thực tế, lão thần dám đảm bảo, thứ nhất, Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối không dám tiếp tục đồ thành nữa, nhiều nhất là ba thành, đây là giới hạn của Hứa Thanh Tiêu rồi, bởi vì nếu như đồ sát nhiều, cho dù là vương triều Đại Ngụy muốn bảo vệ Hứa Thanh Tiêu, cũng không thể tránh được miệng lưỡi của thiên hạ.”
“Thứ hai, nếu như vương triều Sơ Nguyên và vương triều Đột Tà ra mặt, quân Đại Ngụy đương nhiên không dám ngông cuồng, đến lúc đó sĩ khí của quân Đại Ngụy tụt dốc, trận chiến này bọn chúng thua chắc rồi.”
“Đồ thành, hừ, tự đào hố chôn mình.”
“Có điều, vẫn phải xin vương thượng, lập tức liên lạc với vương triều Đột Tà cùng Sơ Nguyên, đồng thời cho người phát tán tin tức rộng rãi ra ngoài, có như vậy, mới có tác dụng khống chế quân Đại Ngụy.”
Lâm đại nhân vô cùng tự tin.
Mà lòng tự tin của mọi người cùng từ từ quay trở lại.
Ti Long vương sau khi suy nghĩ một lần, không thể không vui mừng nhìn qua nói.
“Được, nếu đã như vậy, bây giờ cô đi tìm vương triều Đột Tà và Sơ Nguyên ngay, còn về việc phát tán tin tức ra ngoài, bèn toàn quyền giao cho Lâm đại nhân vậy.”
Ti Long vương cũng cảm thấy, rất có lý, tất nhiên không thể chờ thêm được nữa.
“Thần, lĩnh chỉ.”
“Chư vị sứ giả cũng cần phải giúp đỡ nhiều thêm, cứ chỉ dựa vào một mình Ti Long quốc khó có thể để cho tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết, cần phải có sự đồng tâm hiệp lực từ các vị.”
“Nhớ kỹ, từ từ khuếch đại chuyện này lên, thêm chút mắm dặm chút muối.”
Người kia gật đầu, ông ta vốn là văn thần, muốn lan truyền việc này ra ngoài thì cực kỳ đơn giản, chẳng qua cần tới sức mạnh của chư quốc.
“Được, Lâm đại nhân yên tâm, chuyện này cứ giao cho bọn ta.”
“Ừm, chuyện nhỏ mà thôi.”
“Không vấn đề gì, Lâm đại nhân cứ yên tâm.”
Chúng sứ giả gật đầu, về mặt biến sự thật trở nên khoa trương hơn một chút ấy mà.
Bọn họ hiểu.
Hiểu rất rõ luôn.
Lúc này, Ti Long vương đã rời đi, chúng quan cũng rời đi, còn về sứ giả chư quốc, cũng đang ồn ào viết thư, muốn cùng nhau đối chiến với Hứa Thanh Tiêu.
Nửa canh giờ sau.
Đúng vậy.
Đúng nửa canh giờ sau.
Thành thứ hai của Trần quốc bị phá rồi.
Trần quốc vốn cho rằng, thành thứ hai ít nhất cũng có thể thủ được một canh giờ, nhưng dưới sự phối hợp của Kỳ Lân quân và Thiên Tử quân, cùng với quân viện trợ của phiên vương.
Nửa canh giờ, cổng thành thứ hai bị phá vỡ.
Tiếng kêu la khóc lóc vang trời, cùng vào ngay phút ấy vang lên.
Trên thực tế, Trần quốc quả thực không phải yếu ớt như vậy, nguyên nhân chính là do bị ba quân dọa sợ mất rồi.
Giờ này phút này, bóng dáng của ba quân Đại Ngụy, trông giống y như chiến thần chui lên từ địa ngục vậy, người nào cũng mang theo ánh mắt quyết tử, mỗi người đều giống như một kẻ điên vậy, không thiết sống nữa mà công thành.
Dưới tình huống như vậy, tướng sĩ Trần quốc sớm đã bị dọa vỡ mật rồi, đặc biệt là việc Đại Ngụy đồ thành, tướng sĩ thành thứ hai tận mắt chứng kiến mà.
Vốn đã có chút lo sợ, cộng thêm bách tính trong thành chạy tán loạn, các kiểu khóc lóc kêu gào, càng khiến cho tâm trạng của bọn chúng thêm căng thẳng.
Cứ như vậy, trong khoảng thời gian nửa canh giờ, cổng thành của bọn chúng bị công phá.
Quân Đại Nguỵ giống như hồng thuỷ trào vào trong, giống y như thành thứ nhất, thấy người nào giết người đó, bất kể là thường dân hay không.
Cũng có một số dân thường, biết trước nhất định phải chết, cầm vũ khí lên phản kháng lại, muốn chém vài người.
Nhưng đáng tiếc là kỳ tích không thuộc về bọn họ.
Chiến đao của Kỳ Lân quân, còn hung tàn hơn cả của Đại Hoang quân.
Một đao đoạt mệnh.
Đây cũng xem như Kỳ Lân quân nhân từ, không có giày vò đối phương, mà là một đao chí mạng luôn, bọn họ chỉ vì chiến tranh, chứ không phải tâm lý có vấn đề gì.
Giết, vì ngày mai không giết chóc.
Chẳng qua quân Đại Ngụy không có thêm bất kì nhân từ nào nữa, bọn họ không hành hạ đối phương, nhưng cũng không thể nhân từ.
Đồ sát bắt đầu, hầu như là một trận đồ sát đến từ một phía.
Thành thứ hai thất thủ.
Chiến báo truyền tới Trần quốc.
Quốc quân Trần quốc mặt mày âm u, hắn ta không nói gì cả, mà chỉ yên lặng đợi tin tức, đợi một tin tức tốt lành.
Muốn hắn ta đầu hàng ư?
Hắn ta nhất định sẽ không đầu hàng.
Bảy mươi hai thành, chẳng qua chỉ không còn hai thành nữa mà thôi.
Hắn ta mới không tin, Hứa Thanh Tiêu dám tiếp tục giết tiếp.
Lúc này, Đại Hoang quân cùng Kỳ Lân quân đến dưới cổng thành thứ ba.
Bọn họ đúng là không nghỉ ngơi phút nào, sau khi khống chế hoàn toàn thành thứ nhất, liền xuất hiện ở thành thứ ba luôn.
“Phụng lệnh triều đình, người hàng không giết.”
Quân Đại Ngố tập kết dưới thành.
Lâm Dương hầu lớn tiếng thét, khí thế bừng bừng.
Một khắc.
Thành thứ ba không có bất cứ hồi đáp nào.
Không có lời thừa thãi nào.
Đại quân kích sát.
Thành thứ ba tuyệt vọng.
Nhưng cho dù có tuyệt vọng đến mức nào, bọn họ cũng muốn đánh một trận.
Giết!
Vẫn không có bất cứ kỳ tích nào xuất hiện.
Nhưng thành thứ ba cũng xem như không tồi, kiên trì được nửa canh giờ nhiều thêm một khắc.
Đại quân vào thành.
Dễ như trở bàn tay.
Nơi nơi đều là máu, xác chết chất thành núi, chồng lại gần nhau, mùi máu tanh tưởi khiến người ta buồn nôn, truyền tới tận trong quốc đô Trần quốc.
Bảy mươi hai thành, trong ánh mắt vô số bách tính tràn ngập tuyệt vọng và bi phẫn.
Quân Đại Ngụy, không thể cản ngăn!
Chiến hỏa lan đến ba tòa cổ thành.
Thành thứ tư.
Quảng Dương hầu lãnh binh giết tới.
“Phụng lệnh triều đình.”
“Đầu hàng không giết!”
Âm thanh giống như bùa đòi mệnh lại vang lên, thành thứ tư vẫn chưa khai chiến, bách tính trong thành đã khóc thét cả rồi.
Bọn họ lớn tiếng cầu xin quốc quân có thể ra mặt, mong chờ trên trời cho thần binh xuống, cứu giúp bọn họ khỏi biển lửa.
Bọn họ vốn muốn chạy, chỉ là Đại Nguỵ phái hai mươi vạn đại quân, khiến con đường lui của hai mươi thành đầu tuyến bị cắt đứt rồi.
Còn bách tính trong hai mươi thành phía hậu tuyến, bọn họ cũng trốn không được.
Trốn đi đâu giờ? Trốn tới quốc đô hả?
Cổng lớn quốc đô đã đóng rồi, không đời nào cho bọn họ vào thành đâu, lỡ như có kẻ gian trà trộn thì sao?
Không ai dám cược cả.
Cũng không ai dám chạy bừa.
Trận chiến này, bọn họ thực sự sợ hãi.
Thực sự sợ hãi.
Đại Ngụy giết đến mức trên dưới Trần quốc đều run lập cập.
“Đình chiến!”
Cũng vào lúc này đây, một giọng nói vang dội vang lên, là giọng nói của quốc quân Trần quốc.
Giọng nói này tràn đầy bất đắc dĩ, cùng đầy bi phẫn.
“Cô vương đồng ý nghị hòa cùng Đại Ngụy!”
“Đình chiến!”
Quốc quân Trần quốc không phải sợ rồi, hắn ta muốn kéo dài thời gian, nếu như cứ để quân Đại Ngụy tiếp tục đồ sát thẳng tay như vậy, thì cho dù vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên ra mặt.
Cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Bách tính của mười thành chết cả rồi, đây là chuyện thế nào? Đã không còn là chuyện bao nhiêu ngân lượng có thể giải quyết được vấn đề nữa.
Hắn ta muốn đình chiến.
Chương 804: Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (5)
Mà bên ngoài thành thứ tư.
Quảng Dương hầu nhíu mày, hắn ta tạm thời cho đại quân tạm nghỉ, sau đó viết một tấm thiên chỉ, hỏi Hứa Thanh Tiêu, có nên đồng ý nghị hòa không.
Không đến nửa khắc sau.
Thiên chỉ quay lại.
Là câu trả lời của Hứa Thanh Tiêu.
“Không nghị hòa! Không hàng thì đồ sát!”
Sau khi Quảng Dương hầu đọc xong thiên chỉ, không nhịn được hít sâu một hơi.
Nói thật lòng, giết tới đây đã được rồi.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn còn muốn tiếp tục giết.
Hắn ta ngạc nhiên khi một thư sinh như Hứa Thanh Tiêu không ngờ lại lạnh lùng như thế.
Có điều thế này cũng tốt, Đại Nguỵ chính là cần một người như vậy.
Nếu như không cứng rắn thêm chút, số mệnh Đại Ngụy coi như xong rồi.
Đối với chúng tướng sĩ mà nói, chết đứng so với sống mà phải quỳ gối, bọn họ không do dự chọn có thể đứng lên mà chết.
“Mệnh lệnh triều đình!”
“Không nghị hòa, không hàng thì đồ sát!”
“Toàn quân nghe lệnh! Theo bản tướng, giết!”
Giọng nói của Quảng Dương hầu thấu tận trời xanh, hắn ta cưỡi chiến thú, dẫn đầu xông vào chiến trận.
Trăm vạn đại quân theo sau, vẫn là những cỗ máy đáng sợ không sợ chết.
Bọn họ đã giết đến mức điên rồi.
Không quan tâm tới tất cả, chỉ tiến không lùi.
Bên trong quốc đô Trần quốc.
Trong vương cung, lúc quốc quân Trần quốc nghe được những lời kia của Quảng Dương hầu, sắc mặt không nhịn được mà trở nên vô cùng khó coi.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Hứa Thanh Tiêu! Đáng chết! Đồ đáng chết nhà ngươi!”
Hắn ta phát ra tiếng gầm phẫn nộ, tức đến toàn thân run rẩy, hắn ta đã đề nghị được nghị hòa rồi.
Hai nước giao chiến, đối phương đồ thành, dựa vào một ý chí ngoan độc của một người, không lẽ Đại Ngụy định trong một đêm diệt toàn bộ Trần quốc sao?
Đây là chuyện không thể nào, hơn nữa cho dù Đại Ngụy có thể thực sự làm được, bọn chúng cũng phải trả một cái giá trên trăm vạn tướng sĩ thương vong.
Bây giờ rõ ràng chính Trần quốc đang thiệt hại lớn nhất, Đại Ngụy hoàn toàn có thể nghị hòa mà.
Bất luận bản thân hắn ta có mục đích hay suy nghĩ gì, Đại Nguỵ đều có thể chiếm được món hời.
Hắn ta chủ động đề nghị được nghị họa, hoàn toàn là một kiểu thái độ nhận thua, bản thân hắn ta đã nhượng bộ rồi.
Tại sao Hứa Thanh Tiêu còn muốn như thế nữa?
Hứa Thanh Tiêu, rốt cuộc ngươi dựa vào cái gì chứ?
Ngươi dựa vào cái gì?
Quốc quân Trần quốc đã không còn tự tin như khi trước nữa, thứ còn sót lại chỉ là thù hận, hoặc là phẫn uất.
Ba thành bị đồ sát.
Không biết có bao nhiêu bách tính bị giết, mùi máu tươi cũng đã truyền tới trong vương cung luôn rồi, bách tính ở khắp Trần quốc đều chìm trong sợ hãi, số mệnh của Trần quốc cũng sắp chẳng còn nữa.
Nếu như quân Đại Ngụy còn không dừng tay lại, quốc quân Trần quốc là hắn đây cũng tới số rồi.
Thực sự đồ nhiều thành như thế, cho dù vương triều Đột Tà và Sơ Nguyên có ra mặt, giải quyết chuyện này, bách tính Trần quốc cũng sẽ không tha cho hắn ta.
Giờ phút này, hắn ta chìm trong tuyệt cảnh, thật sự là bị dồn tới đường cùng rồi.
“Ti Long vương có hồi đáp gì không? Rốt cuộc hắn ta đang làm gì vậy? Hắn ta rốt cuộc đang làm gì vậy?”
Quốc quân Trần quốc phẫn nộ gầm lên, hắn ta đập phá đại điện, chất vấn chúng quan.
Mà chúng quan Trần quốc, toàn bộ đều yên lặng không nói, trong mắt tràn ngập sự bất lực.
Đã đến bước này rồi, còn có thể có cách nào sao? Bọn họ cũng chịu thôi.
Mà Ti Long quốc.
Sau khi Ti Long vương đốt lên một nén hương, chớp mắt có một bóng hình hư ảo xuất hiện trước mắt hắn ta.
“Chuyện gì?”
Giọng nói lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống.
“Tham kiến vương gia.”
Đối diện với hư ảnh kia, Ti Long vương trực tiếp quỳ xuống đất, nơm nớp lo sợ, thể hiện vô cùng thấp kém.
“Quân Đại Ngụy đã dẫn binh tới Trần quốc, Hứa Thanh Tiêu phát rồ phát dại, bèn cho đồ sát bách tính trong thành, cầu xin đại nhân ra mặt, cảnh cáo Hứa Thanh Tiêu, nếu không chỉ sợ một khi Trần quốc sụp đổ, chỉ sợ chúng thần cũng không đủ sức để ngăn cản quân Đại Ngụy.”
Ti Long vương nói như vậy.
Sau đó hư ảnh kia vậy mà chầm chậm cất lời.
“Bản vương biết rồi.”
Một câu này của hắn, khiến Ti Long vương có chút ngạc nhiên, có điều rất nhanh thôi Ti Long vương cũng không nghĩ gì nhiều nữa, vị này là vương gia của vương triều Đột Tà, chuyện của Trần quốc, hắn ta tất nhiên sẽ biết.
Không có gì lạ, chỉ là điều khiến hắn ta ngạc nhiên là, vương triều Đột Tà nếu đã biết rồi, thế sao không ra tay sớm đi?
“Vương gia, ý của ngài là?”
Ti Long vương tò mò hỏi.
“Để bọn chúng giết.”
“Giết càng nhiều càng tốt.”
“Hừ, chuyện đồ thành, thần tiên phẫn nộ, Đột Tà đã có chỉ rồi, chỉ là bây giờ chưa phải lúc tuyên cáo, bắt buộc phải đợi Đại Ngụy tiếp tục giết tiếp, đợi bọn chúng đồ đủ mười thành, Đột Tà mới ra tay.”
“Như vậy mới có thể can thiệp vào nội chính của Đại Ngụy.”
Vương gia của vương triều Đột Tà lên tiếng, đưa ra câu trả lời này.
Lời này vừa nói, ngược lại Ti Long vương lại không quá ngạc nhiên, dù sao người chết toàn là bách tính Trần quốc mà thôi, chỉ là hắn ta không ngờ tới, vương triều Đột Tà ấy vậy mà đã chuẩn bị xong mọi chuyện rồi.
“Vậy thuộc hạ không nói nhiều nữa, nhưng mà tên Hứa Thanh Tiêu này, quả thật rất tàn nhẫn.”
Ti Long vương nhắc tới Hứa Thanh Tiêu một câu.
Hắn ta cũng thật sự sợ rồi.
Cái tên Hứa Thanh Tiêu này đúng là tàn nhẫn đến đáng sợ, chuyện đồ thành, hắn cũng dám làm, thực sự không sợ chết sao?
“Hứa Thanh Tiêu? Hắn không tệ đâu, bệ hạ vốn muốn lôi kéo hắn, nhưng không ngờ rằng, hắn lại ngu ngốc như vậy.”
“Từ xưa tới nay, đồ thành đã phạm vào thiên lý, lần này, vượng triều Đại Ngụy không giữ nổi hắn nữa rồi, không cần tới chúng ta ra tay, người đọc sách trong thiên hạ cũng không tha cho hắn đâu.”
“Được rồi, đợi Trần quốc bị diệt hết mười thành, chúng ta tự khắc sẽ ra tay, nhưng ngươi vẫn phải đưa tin tới quốc quân Trần quốc, để hắn ta bình tĩnh, không được đầu hàng, sau khi chiến tranh kết thúc, sẽ bồi thường lại cho hắn ta một số lớn, sẽ không để hắn ta phải hy sinh vô ích đâu.”
Lúc đối phương nói tới đây, bóng hình chầm chậm biến mất.
Mà Ti Long vương dập đầu một cái, bèn đứng dậy rời đi, truyền tin cho quốc quân Trần quốc.
Một khắc sau.
Lúc quốc quân Trần quốc nhận được tin tức của Ti Long vương.
Toàn bộ khuôn mặt đều thay đổi càng khó coi hơn.
“Hi sinh Trần quốc ta, đổi lại cho các ngươi?”
“Được lắm! Được lắm!”
“Liên minh cái cục cứt gì.”
“Các ngươi cứ nhớ đó cho ta, đợi tới một ngày nào đó, Trần quốc lại phát triển, nhất định diệt Ti Long các ngươi.”
Tin tức của Ti Long vương rất đơn giản, chính là bảo quốc quân Trần quốc bình tĩnh trước đã, vương triều Đột Tà đã biết chuyện này rồi, đang thương lượng, muộn nhất trong vòng một ngày, sẽ chính thức tuyên chỉ với Đại Ngụy.”
Chương 805: Quét Sạch Trần quốc! Chư Quốc Sợ Hãi! Nhân Vật Lớn Lên Sàn! Tiếp Tục Giết Không Tha! (6)
Ý tứ này quốc quân Trần quốc biết.
Hy sinh mười thành một nước, đổi lấy cơ hội xuất kích cho vương triều Đột Tà.
Nhưng, hắn ta không còn lựa chọn khác nữa rồi.
Hắn ta hoàn toàn không còn bất cứ lựa chọn nào khác nữa rồi.
“Truyền lệnh xuống!”
“Viện binh lập tức xuất chiến, các thành dùng toàn bộ sức lực, ngăn cản quân Đại Ngụy!”
Cuối cùng, quốc quân Trần quốc vẫn phải hạ ra mệnh lệnh này.
Bởi vì không có cách.
Không còn bất cứ cách nào khác nữa rồi.
Đầu hàng Đại Ngụy?
Đại Ngụy sẽ buông tha cho hắn ta sao?
Đáp án rất rõ ràng, sẽ không tha cho hắn ta đâu.
Nếu đã như vậy, không bằng liều mạng đến cùng.
Rất nhanh, mệnh lệnh của quốc quân Trần quốc được truyền xuống.
Quả thật đã nâng cao được một bộ phận quân tâm, nhưng đối diện với Đại Ngụy đã giết người đến mức điên cuồng, này có tác dụng gì không? Một chút tác dụng cũng không.
Một canh giờ sau, thành thứ năm sụp đổ!
Hai canh giờ sau, thành thứ bảy bị công phá.
Ba canh giờ sau, thành thứ tám ra đi.
Bốn canh giờ qua đi, thành thứ chín lên đường.
Năm canh giờ kết thúc, thành thứ mười đăng xuất.
Không có bất kỳ cản trở nào, nếu như không phải vì đại quân cần được nghỉ ngơi một chút, một canh giờ có thể đánh sập hai thành.
Quân Đại Ngụy đã giết đến vô cảm rồi, trên người toàn là máu khô, đã không biết rõ là máu của quân địch, hay là máu của chính mình nữa.
Mười thành tận diệt.
Không có một bách tính nào còn sống sót.
Còn bách tính của hơn sáu mươi hai thành Trần quốc, cũng hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
Bọn họ vẫn luôn mong ngóng! Luôn chờ đợi! Đợi có viện binh tới.
Đợi có người tới cứu bọn họ.
Nhưng đáng tiếc là.
Không có, không có gì cả.
Nhưng thời khắc đại quân tập kết thành thứ mười một.
Cuối cùng.
Một âm thanh vang lên.
Giọng nói vô cùng oai hùng, truyền tới khắp các ngóc ngách ở Trần quốc, cũng truyền tới trong Đại Nguỵ.
“Hoàng đế chiếu viết, vương triều Đại Ngụy! Khởi binh chinh chiến! Hung tàn bạo ngược! Phạm vào tội đồ thành! Phạm vào thiên lý! Đột Tà thân là vương triều Trung Châu, không thể ngồi yên xem như không, hạn lệnh cho quân Đại Ngụy ngừng chiến, nghiêm phạt người chỉ huy của trận chiến này, nữ đế Đại Ngụy, hạ chiếu xử lý người phạm tội, để xoa dịu phẫn nộ của hàng ngàn vạn vong hồn, nếu không, vương triều Đột Tà, đưa viện binh tới Trần quốc, thảo phạt Đại Nguỵ, thay trời hành đạo.”
Giọng nói oai nghiêm vang lên.
Là thánh chỉ của vương triều Đột Tà.
Dùng quốc khí của Đột Tà, truyền tới Trần quốc, cùng truyền tới Đại Ngụy.
Vương triều Đột Tà.
Cuối cùng cũng xuất hiện rồi!
Trên dưới Trần quốc đồng thời thở phào một hơi.
Dị tộc trăm nước, cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi.
Nhưng cũng chính vào lúc này.
Có một giọng nói giống vậy, truyền tới Trần quốc.
Là giọng nói của Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ một chữ duy nhất.
“Giết!”
Giọng nói cất lên, trên dưới Trần quốc còn chưa kịp vui mừng, đã hoàn toàn ngơ cả ra.
Một từ giết.
Làm toàn bộ Trần quốc sợ hãi kinh ngạc.
Cũng khiến rất nhiều thế lực phải ngạc nhiên.
Vương triều Đột Tà.
Chính là một trong ba vương triều lớn của Trung châu.
Đứng cùng hàng với vương triều Sơ Nguyên.
Trước đây, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên là kẻ địch của vương triều Đại Ngụy, hai vương triều liên kết với nhau mới có thể ngăn cản Đại Ngụy.
Nhưng nay, Đại Ngụy lụn bại, hai vương triều đều có võ giả nhất phẩm, chỉ là số lượng ít hơn so với Đại Ngụy, cộng lại mới nhiều hơn.
Còn về mặt khác, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên đè bẹp Đại Ngụy, là kiểu đè bẹp về mọi mặt.
Nếu không thì, trận chiến lần này, Phàn quốc, Đường quốc, A Mộc Tháp, Đột Lương, bao gồm cả Trần quốc, sao có thể có nhiều lương thảo như vậy? Làm sao có thể có nhiều vũ khí chiến giáp như vậy?
Nếu như hai nước này nói không hề viện trợ, Hứa Thanh Tiêu chết cũng không tin.
Đại Ngụy ngày nay, đánh không lại Đột Tà, đây là chuyện chắc chắn như chém đinh chặt sắt.
Không ai có thể thay đổi được.
Nhưng, nếu như thực sự muốn đánh giết một trận, Đại Ngụy cũng có khả năng cắn mất một miếng thịt của vương triều Đột Tà.
Hơn nữa còn là một miệng thịt tươi sâu xuyên lớp bì dày, có thể khiến vương triều Đột Tà khóc quỷ gọi thần.
Nếu một khi đã như vậy, người được lợi nhiều nhất, chính là vương triều Sơ Nguyên rồi, chẳng phải làm gì cả, ngồi không xem Đại Ngụy cùng Đột Tà cắn nhau.
Chỉ có điều, bất kể là vương triều Đột Tà hay là vương triều Sơ Nguyên, thậm chí là chư quốc, bọn họ đều biết một chuyện, đó là Đại Ngụy sẽ không đánh.
Đại Ngụy không dám đánh.
Lần này, Đại Ngụy cũng xem như cố hết sức bình sinh rồi, xong trận còn phải bình nội loạn nữa.
Nếu thực sự dám tiếp tục đánh chiến nữa, Đại Ngụy nhất định phải vong quốc.
Thử hỏi một câu, Đại Ngụy dám không?
Lớp trên cao của Đại Ngụy nỡ không? Đại Ngụy lại có đồng ý hay không?
Bọn chúng không đồng ý, cũng sẽ không dám.
Đây chính là điều khiến vương triều Đột Tà tự tin.
Nhưng không ngờ tới là, lúc vương triều Đột Tà ra mặt rồi, theo lý mà nói Hứa Thanh Tiêu lẽ ra nên biết điều chút, Đại Ngụy cũng phải biết điều chút.
Nhưng mà nào có nghĩ tới, Hứa Thanh Tiêu thế mà lại làm vậy.
Còn muốn giết?
Còn dám giết?
Này thực sự là trần trụi tát cho vương triều Đột Tà một cái bạt tai.
Nhưng người hoảng sợ nhất là ai đây?
Là quốc quân Trần quốc, là bách quan Trần quốc, là dân chúng Trần quốc.
Đều đã đến giờ khắc này rồi, vương triều Đột Tà ra mặt rồi, Hứa Thanh Tiêu thế mà vẫn dám giết? Hứa Thanh Tiêu thế mà vẫn muốn giết? Rốt cuộc ngươi có phải người không vậy? Ngươi còn là con người không thế?
Người người khiếp sợ, không dám tưởng tượng rốt cuộc Hứa Thanh Tiêu là loại người gì vậy? Tên này là một kẻ điên sao? Đại Ngụy thế mà dám để một tên điên làm Giám Quốc Thiếu Khanh hả.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Ngươi quả thật là một tên điên, ngươi là đồ điên, điên từ đầu xuống chân.”
Quốc quân Trần quốc phẫn nộ mắng.
Hắn ta tức giận đến muốn điên luôn rồi.
Vốn cho rằng, sự xuất hiện của vương triều Đột Tà, có thể trấn áp được sự kiêu ngạo của Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng chưa từng nghĩ tới rằng, Hứa Thanh Tiêu lại thế này.
Chuyện này…!
Hắn ta tức đến sắp ngất rồi, tức đến mức muốn nổ tung ngay tại chỗ.
Mà bên ngoài thành thứ mười một, quân Đại Ngụy không có bất cứ do dự nào nữa, cứ giết như cũ, vô tình mà giết.
Nếu Hứa Thanh Tiêu đã có lệnh.
Vậy thì cứ làm theo mệnh lệnh của Hứa Thanh Tiêu đi.
“Chư vị tướng sĩ, theo bản hầu, giết!”
Tiếng giết kia vang lên, vang đến tận chín tầng mây, ánh trăng cũng bị cỗ sát khí này làm sợ hãi mà trốn đi, bầu trời Trần quốc, ngoài sương máu và chiến hỏa ra, thì chẳng còn gì ngoài mây đen bao phủ.
Âm u ủ dột, đè nặng lên dân chúng khắp nơi Trần quốc, tâm trạng nặng nề.
Chương 806: Tuyên Chiến Uy Hiếp? Đại Ngụy Ứng Chiến! Thánh Chỉ Quốc Vận, Dân ý Chi Long! Đột Tà Sợ Rồi! (1)
Giờ khắc này.
Vương cung Ti Long.
Sau khi Ti Long vương biết được tin chiến báo này, tất cả mọi người trong đại điện đều không biết phải nói gì nữa.
Trong một khoảnh khắc, bọn họ bỗng phát hiện ra, kẻ địch mà bọn họ gặp phải lần này, không phải là người, mà là một tên điên, nhưng cũng chính tên điên này, khiến cho bọn họ không biết phải làm gì.
Tất cả kế hoạch.
Tất cả bày bố.
Tất cả mọi chuyện, gần như diễn ra cực kì nực cười, chút tự tin kia, chút tôn nghiêm đó, chút kiêu ngạo, trong mắt Hứa Thanh Tiêu, tưởng chừng một văn tiền cũng không đáng.
Vương triều Đột Tà lên tiếng rồi, hắn ta vẫn giết không tha, khí phách cỡ này, khí thế như vậy, từ xưa tới nay hiếm thấy.
“Không!”
“Hứa Thanh Tiêu, hắn ta nhất định phải chết không có gì nghi ngờ nữa.”
“Hắn đây là tự đào hố chôn mình, đắc tội vương triều Đột Tà, hắn ta muốn khiến Đại Ngụy phải chịu hậu quả diệt chủng vong quốc à.”
“Đại Ngụy tuyệt đối không dung túng cho sự tồn tại thế này của hắn được, tuyệt đối không thể nào.”
Ti Long vương gằn từng chữ, từng câu hết sức đáng sợ.
Hắn ta không tin.
Không tin vương triều Đột Tà không thể trấn áp được Hứa Thanh Tiêu, hắn ta càng chắc chắn rằng, Hứa Thanh Tiêu đã chết rồi, đúng, hắn đã chết rồi, một tên được định sẵn sẽ phải chết.
Đắc tội Trần quốc không sao cả!
Đồ sát dân chúng Trần quốc, cũng không sao.
Nhưng nếu như Hứa Thanh Tiêu đắc tội vương triều Đột Tà, vậy thì cho dù có là thần tiên giáng thế, hôm nay cũng không thể bảo vệ được Hứa Thanh Tiêu.
Trước đó điều khiến hắn ta cảm thấy kinh ngạc, là kinh ngạc con người của Hứa Thanh Tiêu này, chứ không phải thủ đoạn ra tay của Hứa Thanh Tiêu.
Đắc tội với vương triều Đột Tà, Hứa Thanh Tiêu chắc chắn phải chết.
Vương triều Đại Ngụy sẽ không vì một tên Hứa Thanh Tiêu, mà mạo hiểm đắc tội với vương triều Đột Tà.
Đây là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra được.
Cùng đồng thời vào thời điểm đó.
Vương triều Đại Ngụy,
Trong Văn Hoa điện.
Mọi sự vật dường như đều trở nên bất động vậy.
Hứa Thanh Tiêu công khai đối đầu vương triều Đột Tà, điều này thực sự là việc bọn họ chưa từng nghĩ tới, mặc dù trước đó Hứa Thanh Tiêu từng nói, trận chiến này là trận chiến thủ quốc.
Nhưng lúc mọi việc xảy ra, lại hoàn toàn trở thành một tâm thái cách nghĩ khác rồi.
Đại Ngụy có thể đánh lại vương triều Đột Tà không?
Đánh không lại.
Trừ khi sử dụng tới Nhất phẩm.
Mà đến lúc đó, đã là lúc giang sơn tan nát rồi còn đâu.
Đối với một người mà nói, đầu một khi nóng lên rồi, ngươi muốn liều mạng với người khác, hơn nữa về cơ bản ngươi trong tình trạng không đánh lại người khác, nhiều nhất chỉ khiến người ta trọng thương mà thôi, chuyện này có thể được.
Cùng lắm cũng chỉ là xả chút tức giận ra ngoài thôi.
Nhưng đối với một quốc gia mà nói, lợi ích phải đặt lên hàng đầu, bất kể vương triều Đại Ngụy phải chịu ô nhục gì, cũng không cần biết Đại Ngụy phải chịu sự đối đãi bất công ra sao, bọn họ đều không muốn phải đi đến bước đường vong quốc.
Lại chưa kể, trước mắt Đại Ngụy đang trong tình trạng ngày càng phát triển, rõ ràng đã nhìn thấy hy vọng thành công rồi, mắt thấy rõ ràng đang ngày càng tốt lên, sắp trở lại thời kì đỉnh cao rồi.
Bảo Đại Ngụy liều mạng, chính thức mở ra thời chiến quốc, bọn họ tất nhiên không bằng lòng.
Năm đó tộc Man Di xâm phạm lãnh thổ, Đại Ngụy cũng không đánh bừa, cùng lắm chỉ là Bắc phạt mà thôi, không dám liên luỵ đến các nước khác chính là bởi vì lấy quốc gia làm trọng.
Nhưng bây giờ, Hứa Thanh Tiêu công khai đối đầu vương triều Đột Tà, thế này sẽ trở nên tệ đi đó.
Hoàn toàn trở thành thế cục phản nghịch rồi.
Việc này bất lợi với Đại Ngụy, cực kì bất lợi luôn.
“Thủ Nhân, đến lúc dừng tay rồi.”
“Thủ Nhân, cũng đã được rồi, dừng tay lại thôi.”
“Thủ Nhân, nếu như giao chiến với Đột Tà, giang sơn Đại Ngụy ta, thực sự đến hồi kết rồi đó.”
Giờ khắc này, không chỉ có mỗi văn thần lên tiếng, mà võ quan cũng đồng loạt cất lời.
An Quốc công là người đầu tiên mở lời, ông ta khuyên Hứa Thanh Tiêu ngừng tay, đánh đến đây, Đại Ngụy đã thắng rồi, chỉ tính mỗi những chiến lợi phẩm này, cộng thêm các loại lợi ích, đúng quả thật có thể ngừng tay được rồi.
Vào thời điểm này, chỉ cần phái văn thần tiến hành thương lượng với đối phương, Đại Ngụy sẽ có thể chiếm được về mình không ít chỗ tốt, mặc dù phải trả một cái giá nhất định, nhưng về mặt tổng thể mà nói, Đại Ngụy đã thắng rồi.
Chiến tranh, không phải nằm ở chỗ ngươi đã giết bao nhiêu người, mà là ngươi đạt được bao nhiêu lợi ích, đã hoàn thành được mục đích của ngươi chưa.
Mục đích chiến tranh lần này của Đại Ngụy rất đơn giản.
Thứ nhất, nâng cao uy quyền của Đại Ngụy.
Thứ hai, đàn áp dị quốc phiên bang.
Thứ ba, dùng cái giá thấp nhất để hoàn thành hai việc trên, dùng chiến tranh để nuôi chiến tranh.
Ba điểm trên Đại Ngụy đều đạt được rồi, Đường quốc, Phàn quốc, A Mộc Tháp, Đột Lương, cộng thêm sau khi hoàn thành trận chiến này, Trần quốc bắt buộc phải trả một cái giá.
Đại Ngụy đã lời một vố rồi, mặc dù bọn họ biết rằng, có sự can thiệp của vương triều Đột Tà, Đại Ngụy cũng phải trả một cái giá nho nhỏ, nhưng về mặt tổng thể, Đại Ngụy xem như không bị lỗ.
Nếu đã như vậy rồi, hoàn toàn có thể dừng tay, sau đó bắt đầu phát triển kinh tế quốc gia của mình.
Trận chiến này, cũng chứng minh cho người trong thiên hạ biết được thực lực của Đại Ngụy, có thể thu tay về rồi, là thời điểm dừng tay rồi.
Các vị võ quan khuyên Hứa Thanh Tiêu, có thể nói có chút tức cười, nói cho cùng lúc bắt đầu là võ quan bọn họ liên tục kêu gào đòi Bắc phạt, đòi tuyên chiến.
Nhưng bây giờ không phải bọn họ cảm thấy sợ rồi, mà là lo lắng chuyện cứ tiếp tục phát triển thế này, sợ rằng sẽ nhận về một thế cục không thể nghịch chuyển nữa, đến lúc đó Đại Ngụy không muốn đánh cũng phải đánh đó.
Tuy nhiên.
Đối diện với những lời khuyên ngăn của chư vị võ quan, Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại.
Mọi người không dám làm phiền Hứa Thanh Tiêu, mong rằng Hứa Thanh Tiêu có thể yên tĩnh một chút, có thể suy nghĩ lại xem sao.
Nhưng một lúc sau.
Hứa Thanh Tiêu mở bừng mắt ra, hắn chầm chậm lên tiếng.
“Trận này.”
“Chỉ có tiến, không thể lùi.”
“Đại Ngụy, đã không còn đường lui nữa rồi.”
Hứa Thanh Tiêu nói, đây chính là ý của hắn, rất thẳng thắn, cũng rất kiên định.
Trận chiến này, Đại Ngụy đã không còn con đường nào để lui nữa.
“Thủ Nhân, còn đường lui mà, sao có thể không còn đường lui được chứ?”
“Chỉ cần thu binh, để chúng tướng sĩ đóng quân trong mười thành của Trần quốc trước, chúng ta có thể thương nghị với Trần quốc, đồng thời cũng có thể thương thảo với vương triều Đột Tà.”
“Tranh luận thương nghị ra một kết quả mà cả hai bên đều vừa ý, sao lại không còn đường lui nữa?”
An Quốc công vội vàng lên tiếng, giải thích cho Hứa Thanh Tiêu nghe.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại lắc đầu.
Chương 807: Tuyên Chiến Uy Hiếp? Đại Ngụy Ứng Chiến! Thánh Chỉ Quốc Vận, Dân ý Chi Long! Đột Tà Sợ Rồi! (2)
Hắn đưa mắt nhìn lên sa bàn, sau đó chầm chậm lên tiếng.
“Sức mạnh để hai nước thương nghị với nhau, mãi mãi là đao kiếm cùng máu tươi.”
“Nếu như rã quân, khiến cho đám dị tộc càng kiêu ngạo là chuyện nhỏ.”
“Sĩ khí mà Đại Ngụy không dễ gì mới tập hợp được, cũng từ đó mà tan dần.”
“Nếu như rã quân, chuyện sắp xảy ra tiếp theo, Hứa mỗ có thể tính ra được hết.”
“Vương triều Đột Tà lấy mười thành Trần quốc làm cớ, không ngần ngại công kích Đại Ngụy, bắt Đại Ngụy phải đưa ra các kiểu giá để bồi thường, bồi thường thiệt hại cho Trần quốc.”
“Mạng người là chuyện lớn, bồi thường bao nhiêu, đều do vương triều Đột Tà quyết định, nếu như thương nghị tốt, các khoản bồi thường chắc chắn là tất cả chiến lợi phẩm lần này của Đại Ngụy, cộng thêm vài chục vạn vạn lượng bạch kim.”
“Nếu như thương nghị không ra gì, vật thì phải trăm vạn vạn lượng bạch kim, thậm chí vương triều Đột Tà còn bắt Đại Ngụy cắt đất bồi thường, nếu như Đại Ngụy không đồng ý, vương triều Đột Tà lấy tiến làm lùi, yêu cầu dị tộc quốc thoát ly Đại Ngụy.”
“Chỉ lấy lần đồ thành này làm lí do, hoàn toàn đã đủ để vin cớ rồi.”
“Mà nếu đã như vậy, Đại Ngụy cho dù không cắt đất bồi thương, nhưng nhất định phải bỏ ngân lượng ra để đắp vào, mà ngân lượng này, lấy từ quốc khố, cũng là lấy từ trên người của bách tính Đại Ngụy.”
Lúc Hứa Thanh Tiêu nói đến đây, hắn chầm chậm dừng lại, đưa mắt nhìn tất cả mọi người, chúng quan đều im lặng không nói, bởi vì bọn họ biết rằng, lời Hứa Thanh Tiêu nói không sai chút nào.
Chỉ cần bây giờ Đại Ngụy thu tay, vậy thì những chuyện còn lại, chính là vương triều Đột Tà và vương triều Đại Ngụy tiến hành đàm phán.
Mà vương triều Đột Tà nhất định sẽ cắn chặt vào điểm đồ thành này, lấy làm luận điểm chính, bởi vì việc này, Đại Ngụy quả thật đã làm sai.
“Tất cả những lời Hứa mỗ nói, vẫn còn tốt chán.”
“Chỉ cần Đại Ngụy đồng ý, bách quốc thoát ly, bồi thường ngân lợi, nhìn thì có vẻ không ảnh hưởng tới gốc rễ của Đại Ngụy, nhưng vương triều Sơ Nguyên liệu có ra mặt không?”
“Vương triều Đột Tà lấy được thứ mà bọn chúng muốn, lẽ nào vương triều Sơ Nguyên không muốn hít chút hương thơm sao?”
“Từ giây phút Đại Ngụy quyết định bắt đầu chinh phạt, Đại Ngụy đã không còn đường lui rồi.”
“Chư vị Quốc công, lẽ nào điểm này còn cần tới Hứa mỗ phải nói sao?”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, hắn nói từng câu từng chữ, mạnh mẽ hùng hồn.
Rã quân?
Kết cục của rã quân là gì, nếu như các vị Quốc công đây không biết, Hứa Thanh Tiêu hắn biết.
Nội chính của Đại Ngụy, từ lúc nào đến lượt vương triều Đột Tà nhúng tay vào?
Lại từ lúc nào tới lượt vương triều Sơ Nguyên vạch lá tìm sâu?
Nếu như đồng ý rã quân, sĩ khí hoàn toàn về số không, vương triều Đột Tà lập tức phái binh viện trợ, đến lúc đó sẽ đưa ra các kiểu yêu cầu vô lý, Đại Ngụy đồng ý hay không đồng ý đây?
Không đồng ý? Vậy việc ngươi đồ thành phải giải quyết thế nào? Cứ cho là để Hứa Thanh Tiêu chết chịu tội, thế thì đã sao? Người ta lại để tâm tới một tên Hứa Thanh Tiêu chăng?
Thứ đối phương muốn là bách quốc thoát ly, muốn chiến lợi phẩm của Đại Ngụy đều phải hoàn trả lại, muốn Đại Ngụy bồi thường ngân lượng, dùng một cách khác để không chế sự phát triển của Đại Ngụy.
Đây chính là nguyên nhân vì sao đến lúc này vương triều Đột Tà mới ra mặt, người ta đã tính hết rồi.
Những lời này nói ra, các vị võ quan đều hoàn toàn rơi vào trầm tư, không phải bọn họ không nghĩ ra điều này, mà là bọn họ tạm thời chưa nghĩ tới.
Lúc này, ánh mắt của An Quốc công nhìn về phía Trần Chính Nho, mà ngươi kia không nói không rằng, nhưng ý tứ rất rõ ràng, mỗi một từ mà Hứa Thanh Tiêu nói, hoàn toàn chính xác.
Đại điện chìm sau trong tĩnh lặng.
“Thủ Nhân, ý của ngươi là…”
An Quốc công nhìn Hứa Thanh Tiêu, ông ta hỏi xem ý của Hứa Thanh Tiêu rốt cuộc là gì.
“Đợi.”
Hứa Thanh Tiêu phun ra một từ.
Một từ đợi.
Mọi người nhăn mày, không biết Hứa Thanh Tiêu còn muốn đợi cái gì.
Nhưng không có ai nhiều chuyện cất lời hỏi, mà yên lặng chờ đợi thôi.
Nếu Hứa Thanh Tiêu đã nói đợi, vậy thì bọn họ chỉ đành đợi vậy, dù sao thế cục bây giờ, vẫn còn nằm trong tầm tay.
Mà cùng lúc đó.
Xa xăm ở một khung trời khác.
Vương triều Đột Tà.
Hoàng cung Đột Tà.
Hoàng cung tráng lệ, vượt xa so với tất cả dị tộc quốc, mức độ xa hoa, cũng không thua gì so với Đại Ngụy, hơn nữa số lượng cung điện mới được xây dựng, điều này Đại Ngụy đúng là không so được với người ta.
Trong đại điện hoàng cung.
Văn võ bá quan tập hợp.
Đế vương Đột Tà, ngồi trên long ỷ, ông ta là một nam nhân tuổi trung niên, mặc áo bào đen, không đội mũ quan, ánh mắt cao ngạo, khí thế ngút trời, cực kì có bá khí.
Đế vương Đột Tà, A Mộc Chân.
Một vị đế vương chân chính, đăng cơ từ nhỏ, củng cố nội chính vương triều Đột Tà, thời thanh niên trai tráng đã dùng thủ đoạn quyết đoán, đưa vương triều Đột Tà tới thời kỳ huy hoàng hưng thịnh.
Mà chính vào lúc này, một giọng nói vang lên.
“Khởi bẩm bệ hạ!”
“Đại Ngụy đồ thành Trần quốc, trời cao phẫn nộ, bên trong Trần quốc, cũng có con dân Đột Tà ta, triều ta vì an ninh hòa bình, đưa ra thánh chỉ kêu gọi ngừng chiến, ngăn cản hành vi đồ thành của Đại Ngụy.”
“Chưa từng nghĩ tới, Hứa Thanh Tiêu của vương triều Đại Ngụy, ngoan cố tự tung tự tác, chỉ huy quân Đại Ngụy đồ thành giết tướng, chuyện này, vi phạm thiên lý, cũng vi phạm vào nhân đạo, Trần quốc cùng các nước dị tộc, gửi tới một trăm hai mươi mốt bức mật hàm, thành khẩn vương triều Đột Tà ra tay, cứu chư quốc ra khỏi chiến tranh.”
Binh bộ thượng thư lên tiếng, hắn ta trình bày lại chuyện này.
Trên thực tế về chuyện này, văn võ bá quan có ai lại không biết? Trong lòng mọi người đều rõ mồn một, chẳng qua công khai nói ra, để cùng nhau thương thảo ra một kết quả mà thôi.
Nói cho cùng vương triều Đột Tà hạ chỉ, người ta còn chẳng thèm quan tâm tới, khẳng định là muốn chơi tới cùng rồi.
“Chư vị ái khanh, có ý kiến gì không?”
A Mộc Chân nói.
Giọng điệu của ông ta rất bình tĩnh, hỏi toàn bộ văn võ bá quan trong triều, hoàn toàn không vì chuyện này mà cảm thấy tức giận.
Lời này vừa nói ra, võ tướng Đột Tà bèn lên tiếng trước.
“Bệ hạ.”
“Đại Ngụy suy bại nhiều năm, nay có chút khởi sắc, mặc dù không phải vấn đề gì lớn, nhưng chúng ta cũng không thể coi thường, thêm nữa bên trong các nước dị tộc, có rất nhiều con dân Đột Tà, đặc biệt là Trần quốc, càng có không ít thương nhân Đột Tà.”
“Nay lại vì chiến loạn của Đại Ngụy, dẫn đến việc con dân Đột Tà ta bị sát hại, thù này còn không báo, sĩ diện của Đột Tà ta để đi đâu đây?”
Chương 808: Tuyên Chiến Uy Hiếp? Đại Ngụy Ứng Chiến! Thánh Chỉ Quốc Vận, Dân ý Chi Long! Đột Tà Sợ Rồi! (3)
“Thần xin lĩnh mệnh, dẫn đầu trăm vạn đại quân, viện trợ Trần quốc, nếu như cần thiết, có thể tuyên chiến với Đại Ngụy, để người khác biết được, uy quyền của Đột Tà ta, cũng để cho bọn chúng biết tới, thiên uy của khả hãn người.”
Đây là đại tướng Đột Tà, hắn ta quỳ xuống trước mặt hoàng đế Đột Tà, nói một tràng những lời đầy hùng hồn.
“Bệ hạ, chúng thần đồng ý với Vưu Tháp đại tướng quân.”
“Chúng thần ủng hộ Vưu Tháp đại tướng quân.”
Trong chốc lát có không ít võ tướng đồng loạt quỳ xuống, đồng ý với những lời của Vưu Tháp.
Mà ánh mắt của A Mộc Chân, không nhịn được rơi xuống người những vị văn thần kia, ngay lập tức Thừa tướng Đột Tà bèn lên tiếng.
“Bệ hạ.”
“Thần cho rằng những lời của Vưu Tháp đại tướng quân không sai, vương triều Đại Ngụy là kẻ địch lớn nhất của vương triều Đột Tà ta, không còn bất cứ vương triều nào khác nữa.”
“Nếu như không phải Bắc phạt năm đó, chỉ sợ chúng ta không cách nào có thể thu về được quốc vận ngày nay, trận này của vương triều Đại Ngụy mặc dù là trận chiến bình nội loạn.”
“Nhưng Đại Ngụy ngàn vạn lần không nên đồ thành, điều này trái lại đã cho vương triều Đột Tà ta một cơ hội ra tay.”
“Chỉ lệnh của triều ta, Đại Ngụy không những không nghe, ngược lại còn càng lúc càng quá đáng hơn, dựa theo chiến báo của Trần quốc, Đại Ngụy đã đồ sát tới thành thứ mười hai rồi.”
“Nếu như còn không kịp thời ngăn cản, Trần quốc rất có khả năng sẽ đầu hàng.”
“Vẫn mong bệ hạ hạ chỉ, cũng không cần phải viện trợ gì nữa, trực tiếp tuyên chiến với Đại Ngụy đi.”
Thừa tướng Đột Tà càng ác hơn, trực tiếp cho Đột Tà tuyên chiến với Đại Ngụy luôn.
Lời vừa nói ra, cả triều cùng bàn tán.
Mặc dù Đại Ngụy đã không ổn rồi, nhưng vẫn còn một vương triều Sơ Nguyên mà.
Nếu như vương triều Đột Tà tuyên chiến với Đại Ngụy, có khi nào…lại rước bất lợi vào mình không?
Quả vậy, hoàng đế Đột Tà A Mộc Chân vừa nghe thấy hai từ tuyên chiến, bèn nhăn mày.
Có điều ông ta chỉ nhăn đầu mày một cái.
“Nếu như Đại Ngụy ứng chiến thì sao?”
A Mộc Chân hỏi.
Sau đó người kia lắc đầu, nhìn về phía A Mộc Chân nói.
“Xin bệ hạ yên tâm, Đại Ngụy sẽ không ứng chiến, cũng sẽ không tuyên chiến.”
“Theo những gì thần hiểu, Đại Ngụy vừa mới Bắc phạt, trước mắt liên quan đến tình trạng hồi phục, quả thật nay đã phát triển không tồi, điều này đối với Đại Ngụy mà nói, là hy vọng về tương lai.”
“Con dân Đại Ngụy đều mong ngừng chiến để tu dưỡng, thậm chí bá quan Đại Ngụy, Nữ đế Đại Ngụy, đều không muốn phải khởi chiến nữa, nếu như bọn chúng dám ứng chiến, vậy thì đã sớm bắt đầu Bắc phạt rồi.”
“Bất kể là đối với vương triều Đại Ngụy, hay là đối với bá quan mà nói, Đại Ngụy đều không dám ứng chiến.”
“Chúng ta cũng không phải tuyên chiến thật, chỉ là hù dọa Đại Ngụy mà thôi, từ đó, cũng có thể nhận được sự ủng hộ từ trăm nước dị tộc, cũng có nhiều khả năng sẽ trở thành thuộc địa của Đột Tà ta.”
“Hơn nữa một khi tuyên chiến, không tới ba ngày, Đại Ngụy sẽ phái người tới cầu hòa, đến lúc đó, có không biết bao nhiêu chỗ tốt, đều chỉ cần một lời của vương triều Đột Tà ta.”
“Bắt bọn chúng đưa ra cái gì, bọn chúng bắt buộc phải đưa cái đó, tất cả mọi người đều biết, đám người của Đại Ngụy văn cung đều là một đám nhát cáy, hiện tại quan hệ giữa chúng với Đại Ngụy bất hòa, chúng ta cũng có thể liên kết với bọn chúng, bức ép bọn chúng gây áp lực với Đại Ngụy.”
“Một khi đã như vậy, triều ta chẳng làm gì vẫn có thể thu lại toàn bộ số lương thảo binh mã mà trước đây đem đi viện trợ, thậm chí còn có thể thu lại gấp bội, đồng thời cũng lấy được rất nhiều sự ủng hộ từ dị tộc quốc.”
“Trở thành người chiến thắng thật sự!”
“Mà nếu như không tuyên chiến, thần lo rằng, vương triều Sơ Nguyên sẽ giành mất bước đầu tiên, chuyện này đối với chúng ta mà nói, hoàn toàn không phải một chuyện tốt.”
Thừa tướng Đột Tà nghiêm túc phân tích, hắn ta cho rằng Đại Ngụy không dám ứng chiến, cũng tuyệt đối sẽ không ứng chiến.
Đúng thật, hắn ta không hề ăn nói lung tung, cũng không phải tự tin thái quá, mà là thông qua các loại tình huống mà nói, vương triều Đại Ngụy quả thật không dám ứng chiến, trừ khi vương triều Đại Ngụy nghĩ không thông nữa.
Có ý định ngọc đá đều nát, liều đến cùng.
Nhưng điều này có thực tế không? Cứ cho là muốn ngọc đá cùng nát, dân chúng Đại Ngụy liệu có đồng ý hay không? Phiên vương Đại Ngụy có cho phép không?
Đây chính là tự tin của bọn họ.
Sau khi thừa tướng nói hết những lời này, các vị văn thần cùng đồng loạt lên tiếng đồng ý.
“Chúng thần, ủng hộ những lời của thừa tướng! Khẩn cầu bệ hạ, tuyên chiến với Đại Ngụy!”
“Bệ hạ, lần này là cơ hội ngàn năm có một, tuyệt đối không thể để tuột mất, cầu xin bệ hạ, tuyên chiến với Đại Ngụy.”
“Khẩn cầu bệ hạ, tuyên chiến Đại Ngụy!”
Chúng thần ào ào lên tiếng.
Trên long ỷ, A Mộc Chân trầm tư rất lâu.
Tuyên chiến giữa các vương triều với nhau, tuyệt đối không thể tuỳ tiện như vậy được.
Nhưng thấy thái độ của toàn bộ văn võ trong triều.
Cộng thêm phân tích của riêng ông ta.
Cuối cùng, A Mộc Chân cũng mở lời.
“Nếu đã như vậy, trẫm, đồng ý tuyên chiến.”
“Đi viết thánh chỉ, chiếu cáo thiên hạ, tuyên chiến Đại Ngụy, viện trợ Trần quốc.”
A Mộc Chân nói.
Ông ta đã đồng ý.
Ông ta không sợ tuyên chiến với Đại Ngụy, vì Đại Ngụy không dám ứng chiến.
Cũng có thể nói rằng, vì lợi ích của toàn thể quốc gia, Đại Ngụy sẽ không chọn ứng chiến, đây không phải chuyện đơn giản như đánh nhau một trận nữa.
Nếu làm không tốt, chính là kết cục nước mất nhà tan đang đợi ở phía trước.
“Bệ hạ anh minh!”
“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Ngay sau đó, văn võ khắp triều đồng loạt lên tiếng.
Tiếp theo, một đạo thành chỉ, được tuyên cáo từ hoàng cung Đột Tà.
“Hoàng đế chiếu viết, Đại Ngụy tàn bạo, đồ thành diệt quốc, trời cao phẫn nộ, nhân đạo không dung, giết con dân ta, huyết hải thâm thù, nay, vương triều Đột Tà, tuyên chiến Đại Ngụy, phái trăm vạn đại quân, viện trợ Trần quốc, nhưng niệm tình thiên hạ không dễ gì được thái bình, cho Đại Ngụy thời gian ba ngày, cử sứ giả tới, thương thảo trong hoà bình.”
Lúc thành chỉ được tuyên cáo ra ngoài, toàn bộ Trung châu đều bắt đầu sôi nổi cả lên.
Không ai ngờ tới rằng, vương triều Đột Tà vậy mà lại tuyên chiến với Đại Ngụy.
Đây chính là chuyện giữa hai vương triều lớn với nhau đó.
Đã không còn là tranh giành giữa các nước nhỏ nữa rồi, mà chính thức trở thành trận chiến giữa hai nước lớn nha.
Nếu làm không tốt, đã không còn đơn giản chỉ là máu chảy thành sông nữa, mà là trở thành hậu quả máu đỏ ngàn dặm, ngày đêm u tối đó.
Chương 809: Tuyên Chiến Uy Hiếp? Đại Ngụy Ứng Chiến! Thánh Chỉ Quốc Vận, Dân Ý Chi Long! Đột Tà Sợ Rồi! (4)
Tin tức vừa ra, cả Trung châu nhốn nhào, sau đó là toàn thiên hạ ồn ào.
Thế nhân đều biết, giữa vương triều Đại Ngụy và vương triều Đột Tà nhất định phải có một cuộc chiến, bao gồm cả vương triều Sơ Nguyên.
Nói cho cùng tam đại vương triều, đến cuối sẽ thống nhất thành một, chỉ là đến khi nào mới bắt đầu khai chiến, rồi cuối cùng ai là kẻ thắng, không ai biết trước được.
Nhưng điều không ngờ tới là, trận chiến này lại tới nhanh như vậy.
Thánh chỉ tuyên chiến của vương triều Đột Tà, gần như chưa tới nửa khắc, đã truyền tới trong Đại Ngụy.
Bởi vì vương triều Đột Tà tuyên chiến với Đại Ngụy, tất nhiên Đại Ngụy sẽ nhận được nội dung tuyên chiến đầu tiên.
Trong Văn Hoa điện.
Lúc thánh chỉ tuyên chiến của Đột Tà vang lên.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Bởi vì chuyện này đã tiến tới bước đường khó có thể kiểm soát mất rồi, nếu như chỉ đi sai một bước, quả thật sẽ đem tới phiền phức cực kì lớn.
Chỉ là không ai cất lời cả, mọi người đều trông có vẻ hết sức bình tĩnh, ánh mắt của mọi người, đều đặt hết lên người Hứa Thanh Tiêu.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người.
Hứa Thanh Tiêu không có bất cứ điều gì khác lạ, ánh mắt của hắn, vẫn thanh tỉnh như trước, vẫn kiên định như xưa.
Chỉ là, tuyên chiến giữa các vương triều, cũng không còn chuyện hắn có thể quyết định nữa rồi, bắt buộc phải do Nữ đế Đại Ngụy ra mặt hồi đáp.
“Bệ hạ có chỉ, tuyên, bá quan vào điện.”
Giờ khắc này, âm thanh vang lên, nữ đế ra mặt rồi, đã đến nước này, Nữ đế không thể không ra mặt nữa.
“Chư Công, đi thôi.”
Sau đó, Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, hắn gọi chư vị đại nhân một tiếng, tiếp theo là người đầu tiên bước ra.
Quốc công liệt hầu, lục bộ thượng thư, văn võ cả triều đều yên lặng không nói, nhưng có thể của bọn họ đều theo Hứa Thanh Tiêu bước vào đại điện.
Văn Hoa điện cách đại điện Triều Hội, không xa.
Không bao lâu sau, lại một lần nữa bước vào đại điện.
Tâm trạng của bá quan hoàn toàn không giống nhau.
Nếu như nói chinh phạt dị tộc, đây là nhiệt huyết cùng cốt khí, nhưng bây giờ vương triều Đột Tà tuyên chiến, sẽ giống như một gáo nước lạnh, tạt văng đi hết toàn bộ nhiệt huyết của bọn họ, khiến bọn họ trở nên điềm tĩnh lại rồi.
Mà nguyên nhân bình tĩnh lại là vì muôn dân Đại Ngụy, là vì quốc vận của Đại Ngụy, chứ không phải do sức mạnh to lớn của kẻ địch.
Rất nhanh, bá quan nhập triều.
Hứa Thanh Tiêu thân là Giám Quốc Thiếu Khanh, hắn đi tới vị trí đầu tiên, cũng xuất hiện trước mặt Trần Chính Nho.
“Chúng thần, bái kiến bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Bá quan đồng loạt triều bái với nữ đế trên long ỷ.
Trên long ỷ, Nữ đế phất tay.
“Chúng ái khanh miễn lễ.”
Theo như tính cách hằng ngày của nàng, Nữ đế sẽ yên lặng không nói, đợi cho bá quan lên tiếng trước, nhưng hôm nay, Nữ đế lại mở lời trước.
“Vương triều Đột Tà tuyên chiến Đại Ngụy, chúng ai khanh thấy thế nào? Nên chiến hay nên hòa?”
Nữ đế trực tiếp nói thẳng, không hề vòng vo nhiều.
Lời này vừa nói ra, Trần Chính Nho lên tiếng đầu tiên.
“Bệ hạ.”
“Vương triều Đại Ngụy, trải qua Bắc phạt, dân chúng nghèo khổ, trận này, thần cho rằng, không chiến là tốt nhất.”
Trần Chính Nho đúng thật là ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, nhưng nếu phải lựa chọn giữa bách tính trong thiên hạ và Hứa Thanh Tiêu, ông ta vẫn sẽ chọn bách tính thiên hạ.
Không phải ông ta không tin Hứa Thanh Tiêu, mà là ông ta không dám cược, không dám đem quốc vận của Đại Ngụy ra cược.
“Chúng thần cũng cho rằng, dĩ hòa vi quý.”
“Thần đồng ý.”
“Thần cũng đồng ý.”
Chúng văn thần từng người từng người lên tiếng, lục bộ thượng thư, đều đã mở lời rồi, cũng giống với Trần Chính Nho, bọn họ không phải không ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, mà là bọn họ không dám cược.
Lấy quốc vận giang sơn Đại Ngụy ra cược, nếu như thua, vậy thì thật sự chẳng còn gì nữa.
Đối diện với câu trả lời của lục bộ thượng thư, Hứa Thanh Tiêu lại không hề có chút tức giận nào, ngược lại hắn lại càng thêm kính phục chư vị thượng thư.
Lựa chọn của bọn họ, là đứng dưới góc độ của người dân, chứ không phải đứng dưới góc độ một cá nhân nào.
“Chư vị Quốc công có cách nhìn nào khác không?”
Biết được suy nghĩ của chúng văn thần, nữ đế lại đưa mắt về phía nhìn về phía chư vị Quốc công Đại Ngụy.
“Lão thần!”
“Đồng ý với lời của thừa tướng.”
An Quốc công thâm trầm một hồi, nhưng cuối cùng ông ta vẫn có thái độ như vậy, không chiến là tốt nhất.
Các vị Quốc công liệt hầu khác, cũng đồng loạt biểu thị thái độ ủng hộ Trần Chính Nho.
Tiếp theo, ánh mắt của nữ đế rơi trên người Hứa Thanh Tiêu.
Nàng dùng sắc mặt nhàn nhạt nhìn Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa ái khanh, văn võ cả triều đều đồng ý hòa, khanh cảm thấy thế nào?”
Nữ đế nhìn về Hứa Thanh Tiêu, hỏi như trên.
Nghe thấy câu hỏi của nữ đế.
Hứa Thanh Tiêu bái lạy nàng một bái, sau đó lại bái một bái với văn võ bá quan trong triều, mới mở miệng nói.
“Đại Ngụy có được chư vị, là phúc của Đại Ngụy.”
“Hứa mỗ kính phục chư công.”
“Nhưng Hứa mỗ có vài lời, vẫn mong bệ hạ, cùng chư công không ghét bỏ dông dài lắng nghe.”
Hứa Thanh Tiêu mở lời.
Sau đó hắn tiếp tục nói.
“Vương triều Đại Ngụy, hơn bảy trăm năm mươi năm nay, từ ngày Thái tổ kiến quốc, mưa thuận gió hòa, năm thời đại minh quân, giúp cho dân chúng Đại Ngụy an cư lập nghiệp, dân tộc lớn mạnh, quốc gia hưng thịnh, vang danh quốc gia trên các quốc gia, tám phương bái lạy, thiên hạ chí tôn.”
“Song, vì khó khăn thời Tĩnh Thành, Đại Ngụy rơi vào địa ngục nhân gian, nỗi sỉ nhục trăm năm nay, khắc cốt ghi tâm, vết thương của Đại Ngụy, vĩnh viễn không thể quên.”
“Võ đế Bắc phạt, dương cao uy quyền Đại Ngụy ta, nâng cao quân tâm, lập nên cốt khí Đại Ngụy ta.”
“Nhưng sau khi Bắc phạt, người chết đói khắp nơi, bán con đổi lương thực, mười chữ nhỏ nhoi này, nói không hết đau đớn của Đại Ngụy, không tả xiết thống khổ của Đại Ngụy ta.”
“Thần! Hứa Thanh Tiêu! Cho rằng nỗi đau của Đại Ngụy, không phải quốc khố trống không, vết thương của Đại Ngụy, không phải con dân chết đói.”
“Nỗi đau thật sự của Đại Ngụy, là thiết kỵ phá vỡ sơn hà.”
“Vết thương thật sự của Đại Ngụy, là con dân không có cốt khí.”
“Chư công.”
“Nhắm mắt lại, có nghe thấy tiếng khóc thất thanh ấy không?”
“Chư công.”
“Lúc chìm trong giấc mộng, có thấy được ánh mắt tuyệt vọng kia không?”
“Trận chiến này!”
“Thần, khẩn cầu bệ hạ, ứng chiến!”
“Tập trung toàn bộ quân dân Đại Ngụy ta, ứng chiến Đột Tà.”
“Đường đường Đại Ngụy ta, sao có thể nhịn được dị tộc vô lễ!”
“Trận này!”
“Là vì cảnh tỉnh quân tâm trong lòng quân dân ta.”
“Trận này!”
“Là vì chiêu cáo thiên hạ, Đại Ngụy ta trước nay chưa từng sợ hãi.”
“Bệ hạ!”
“Vương triều Đại Ngụy, tiếc gì một trận chiến?”
“Chiến, là vì không chiến nữa.”
“Giết, là vì không phải giết nữa.”
“Thần! Hứa Thanh Tiêu, khẩn cầu bệ hạ, tuyên chiến Đột Tà.”
Nói tới đây, Hứa Thanh Tiêu hành một bái sâu với Nữ đế, một bái này Hứa Thanh Tiêu không vì bất cứ điều gì, cũng không vì tính toán cá nhân, mà vì con dân của Đại Ngụy mới xin chiến.
Nếu như không đánh.
Đối với Đại Ngụy mà nói, chẳng khác nào một cái chết chậm chạp dần mòn.
Nếu như đánh, đối với Đại Ngụy ít nhất có thể tìm thấy một cơ hội sống sót.
Trong đại điện hoàn toàn trở nên tĩnh lặng.
Những lời này của Hứa Thanh Tiêu, khiến bọn họ thật sự không biết phải nói gì.
Bọn họ trầm ngâm, bọn họ không nói.
Đến cuối cùng, Trần Chính Nho hít sâu một hơi, ông ta nhìn về phía nữ đế, cũng quỳ sâu bái một lạy.
“Xin bệ hạ, định đoạt!”
“Bất luận là đánh hay không đánh, chúng thần lĩnh chỉ!”
Chương 810: Tuyên Chiến Uy Hiếp? Đại Ngụy Ứng Chiến! Thánh Chỉ Quốc Vận, Dân Ý Chi Long! Đột Tà Sợ Rồi! (5)
Đã đến bước này rồi, Trần Chính Nho cũng chẳng còn gì phải kiên trì nữa, để bệ hạ quyết định đi.
Mà sau khi Trần Chính Nho lên tiếng, giọng nói của bá quan cũng đồng loạt vang lên.
Đúng vậy.
Hứa Thanh Tiêu nói không sai.
Đau thương của Đại Ngụy, sao có thể chỉ vì quốc khố trống không được?
Đau thương của Đại Ngụy, là bởi vì Man Di xâm phạm, trận chiến này, đã khiến cho quốc vận của Đại Ngụy đánh gần hết rồi.
Ăn không no, mặc không ấm, ít nhất vẫn có cái bỏ vào bụng, ít nhất vẫn còn quần áo để mang.
Man Di xâm phạm, thiếu chút nữa đã đánh không còn quốc vận của Đại Ngụy nữa, cũng khiến Đại Ngụy đánh mất đi cốt khí của chính mình.
Từng lời vàng ngọc của Hứa Thanh Tiêu, mỗi một câu đều sắc bén như một thanh đao, đánh vào lòng chư vị bá quan.
Người người yên tĩnh.
Mà trên long ỷ, Nữ đế không trả lời, mà lấy ra từng bản từng bản tấu chương.
“Đây là tấu chương của phiên vương các vùng.”
“Những phiên vương tố cáo vạch tội khanh.”
“Nói khanh vì tư tâm mà khiến Đại Ngụy chìm trong chiến hoả.”
“Hứa ái khanh, trẫm, phải trả lời thế nào?”
Nữ đế lên tiếng, tấu chương của phiên vương các vùng, viết cực kỳ quyết liệt, bởi vì đã đến bước đường này, bọn chúng không thể không quyết liệt được, trên tấu chương chỉ thiếu điều không viết thẳng, không phạt Hứa Thanh Tiêu thì sẽ tiến kinh cần vương, phát động tấn công tạo phản tìm minh quân.
Nhưng Nữ đế căn bản không để tâm tới lời nói của phiên vương.
Chỉ là, nàng cần Hứa Thanh Tiêu trả lời, câu trả lời này không phải cho nàng, mà là cho dân chúng Đại Ngụy, cùng phiên vương khắp nơi.
Bởi vì, Hứa Thanh Tiêu trận này đã lấy quốc vận Đại Ngụy ra để cược.
Cược thắng rồi, Hứa Thanh Tiêu sẽ trở thành công thần số một Đại Ngụy.
Cược thua thì từ nay về sau, đã chẳng còn vương triều Đại Ngụy nữa.
Dưới điện.
Đối diện với số tấu chương vạch tội của phiên vương, Hứa Thanh Tiêu không có chút nào lấy làm ngạc nhiên, cũng không hề do dự một giây.
Mà là trực tiếp mở lời.
“Bệ hạ, cuộc chiến bình loạn, thần ngẫu hứng có linh cảm, nên vì chúng tướng sĩ vì Đại Ngụy mà tử chiến, làm một bài thơ, không biết bệ hạ có muốn nghe không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Trẫm, rửa tai lắng nghe.”
Nữ đế lên tiếng, chỉ một câu đã chứng minh được sự xem trọng của Nữ đế đối với Hứa Thanh Tiêu.
Mà văn võ bá quan trong triều nhìn Hứa Thanh Tiêu, trong mắt ngập tràn sự tò mò.
Không biết Hứa Thanh Tiêu làm thơ gì.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người.
Hứa Thanh Tiêu xoay người lại, đưa mắt nhìn về phía giang sơn Đại Ngụy.
“Gian khổ đấu tranh cùng nhau trải, chinh chiến sa trường đã mười năm.”
“Sông núi tan hoang bụi cát bay, đời người thăng trầm đầy sương gió.”
“Chiến trận đáng sợ tất sợ hãi, Lăng Đinh Dương cũng tự thân cô đơn.”
“Đời người tự kim cổ ai cũng về với cát bụi, chỉ có tấm lòng son làm tròn cả bài thơ.”
Mỗi một từ, hắn đều chan chứa tình cảm, bài thơ này hắn chỉ sửa duy nhất một chỗ, chính là phần bốn năm ròng thành mười năm, bởi vì từ lúc Bắc phạt tới nay, vừa tròn mười năm.
Về Lăng Đinh Dương tự thân cô đơn, Hứa Thanh Tiêu không hề sửa lại, câu này có thể dùng làm ví dụ, không có gì đáng ngại cả.
Mà sau khi Hứa Thanh Tiêu đọc xong bài thơ này.
Trong chớp mắt.
Tài hoa như nước sông ùa về, tràn ngập cả hoàng cung Đại Ngụy.
Thơ thành thiên cổ, chiếu rọi trên bầu trời quốc đô Đại Ngụy.
Đời người xưa nay có ai lại không chết, chỉ để lại duy nhất tấm lòng son lưu danh thiên cổ.
Văn võ bá quan đều ngây ngốc cả ra.
Giây phút này, đến Nữ đế cũng nghệch ra luôn.
Ấy vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại có cách nghĩ thế này.
Muốn đưa tấm lòng yêu nước của mình, chiếu sáng lấp lánh trên sử sách.
Giờ khắc này, không ai dám ô nhục lòng yêu nước của Hứa Thanh Tiêu thêm lần nào nữa.
Mở miệng là thành thiên cổ.
Đại tài như thế này, lại một lần nữa khiến người người kinh ngạc.
Nhưng điều thực sự khiến mọi người phải chấn kinh, chính là câu thơ cuối cùng kia.
Đời người có ai không chết, chỉ còn tấm lòng son.
Hứa Thanh Tiêu không sợ sống chết, tất cả mọi điều hắn làm, chỉ vì bách tính, vì sự tồn vong của Đại Ngụy.
Lúc này.
Trên long ỷ, Nữ đế ngơ ngác nhìn theo bóng hình của Hứa Thanh Tiêu.
Qua một lúc sau.
Giọng nói của nàng vang lên.
“Truyền chỉ!”
“Vương triều Đại Ngụy, kiến quốc bảy trăm năm, trải qua gió bão, thái tổ vạn chiến, tạo ra khung xương của Đại Ngụy ta, năm đời nhân đế, đúc nên linh hồn Đại Ngụy ta, Bắc Di xâm phạm, hoạn nạn Tĩnh Thành, hủy hoại đi giang sơn Đại Ngụy ta, mài mòn trái tim Đại Ngụy ta.”
“Nay, vương triều Đột Tà, lại một lần nữa phá hủy trái tim Đại Ngụy ta, song, dù cho Đại Ngụy ta đã suy tàn, nhưng tự trọng vẫn còn, cũng có nghĩa là linh hồn vẫn còn sống.”
“Khí phách Đại Ngụy lẽ nào tiếc một trận đánh?”
“Giang sơn bảy trăm năm, lẽ nào lại sợ một trận chiến?”
“Kể từ hôm nay trở đi, ra lệnh kêu gọi nhập ngũ ở Đại Ngụy, không tiếc bất cứ giá nào, ứng chiến Đột Tà, Bắc phạt Man Di, trận chiến lần này Đại Ngụy tuyệt đối không nghị hòa.”
“Trận này, là trận chiến vì sự sống còn của Đại Ngụy, trên có vương tôn quý tộc vương thất, dưới có lê dân bách tính, đều tham gia chiến trận.”
“Trận này, nếu như bại, trẫm đi đầu, dùng thân tuẫn quốc, tuyệt đối không sống tạm bợ qua ngày.”
“Trận này, do Giám Quốc thiếu khanh Hứa Thanh Tiêu thống lĩnh, lục bộ Đại Ngụy, võ quan bách tướng làm phó, chiến đấu với Đột Tà.”
“Mong rằng, muôn dân trong thiên hạ, có thể hiểu được ý của trẫm.”
Đây là câu trả lời của Nữ đế.
Tràn đầy bá khí.
Tuyên chuyến của Đột Tà, Đại Ngụy đáp lại rồi.
Đường đường chính chính mà nhận lấy.
Thậm chí, thứ thật sự khiến lòng người chấn kinh chính là
Trận này.
Đại Ngụy không hòa!
Trận này.
Nếu như bại, Nữ đế Đại Ngụy làm gương, dùng thân tuẫn quốc, không sống lay lắt qua ngày.
Bá khí quá rồi chứ.
Tuyệt đại phong hoa của Nữ đế Đại Ngụy, giây phút này, hoàn toàn được bộc lộ hết ra ngoài.
Hứa Thanh Tiêu quay người lại, nhìn về phía Nữ đế.
Giây phút này đây, hắn nhìn thấy một thứ khác với người khác.
Đó là ánh sáng.
Ánh sáng của Nữ đế.
Chiếu khắp muôn nơi.
Ánh sáng của Nữ đế,
Rực rỡ đến loá mắt.
Mà bá quan, cũng vào chính lúc này, quỳ xuống bái lạy Nữ đế nói.
“Nếu trận này bại.”
“Chúng thần, tình nguyện tuẫn quốc cùng bệ hạ.”
Bọn họ lên tiếng, giọng nói kiên định như đinh đóng cột.
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu nhìn thấy toàn bộ, không biết vì sao, hắn bỗng cảm thấy nghẹn ngào.
Bị cảnh này làm cho cảm động.
Một đất nước thực sự lớn mạnh, quân thần một lòng.
Đại Ngụy làm được rồi.
Hắn hít sâu một hơi.
Lạy sâu một lạy với nữ đế.
“Thần, Hứa Thanh Tiêu, lĩnh chỉ!”
“Trận này, thần, nhất định sẽ thắng.”
“Trận này, thần, dốc hết sức mình.”
“Trận này, thần bại, nguyện lấy thân tuẫn quốc.”
Hứa Thanh Tiêu đưa ra đáp án, hắn lĩnh chỉ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Audio] Lời Nguyền Làng Người Hoa [Audio] Lời Nguyền Làng Người Hoa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Loi-Nguyen-Lang-Nguoi-Hoa.jpg)


