- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 77 : Chín Mươi Vạn Đại Quân Mạnh Mẽ Tấn Công! Tử Chiến! Cuộc Chiến Phong Thần Của Hứa Thanh Tiêu! (6) (c761-c770)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 77 : Chín Mươi Vạn Đại Quân Mạnh Mẽ Tấn Công! Tử Chiến! Cuộc Chiến Phong Thần Của Hứa Thanh Tiêu! (6) (c761-c770)
❮ sautiếp ❯Chương 761: Chín Mươi Vạn Đại Quân Mạnh Mẽ Tấn Công! Tử Chiến! Cuộc Chiến Phong Thần Của Hứa Thanh Tiêu! (6)
Cửa thành đông đã bị phá vỡ, từng tiếng hô giết được vang lên.
Dường như Kỳ Lân quân đã nhìn thấy hy vọng, không cần mạng mà xông vào trong, thấy địch là giết.
Trong vương cung A Mộc Tháp.
Khi chiến báo được truyền đến.
Vương của A Mộc Tháp trực tiếp đứng dậy hạ quân lệnh.
“Nói với Đường quốc và Đột Lương tập kết binh lực, bảo bọn họ đánh từ bên ngoài vào.”
Cánh tay A Mộc Tháp vương run rẩy nói.
Hai canh giờ đã công phá được quốc môn, không phải A Mộc Tháp không tốt mà là Kỳ Lân quân của Đại Ngụy quá hung ác.
Đám người này quá là hung ác.
Chẳng qua ngẫm lại cũng đúng thôi, năm mươi vạn đại quân mạnh mẽ tấn công, nếu như còn không mở được cửa thành vậy thì Đại Ngụy có tư cách gì mà xưng là thượng quốc trong các thượng quốc?”
Chỉ là, phá được quóc môn là thắng rồi sao?
Quốc quân Phàn quốc đầu hàng là do hắn vô năng! Là do hắn khiếp nhược!
Nhưng A Mộc Tháp vương ông ta sẽ không vô năng cũng không khiếp nhược.
Huống chi Đường quốc và Đột Lương sẽ viện trợ cho ông ta ngay lập tức.
Đúng là như vậy, sau khi quân tình được đưa xuống, thì trong chốc lát, Đường quốc và Đột Lương đã phái binh ngay lập tức, bọn họ vẫn luôn chú ý đến chiến trường, phát hiện Kỳ Lân quân đã phá quốc môn thì tất nhiên sẽ tập kết ngay lập tức, ba đánh một.
Một trận chém giết lập tức nổ ra.
Lần này là cứng đối cứng chém giết, quân ở hai bên cánh cũng lao vào cùng nhau chiến đấu.
Đường quốc phái ra ba mươi vạn binh lực tập sát từ bên phải, Đột Lương phái ra ba mươi vạn binh lực tập kích từ bên trái.
Còn bên trong A Mộc Tháp cũng chém giết rung trời, nhưng muốn thật sự đánh vào bên trong hoàng cung vẫn rất khó, ít nhất phải cần thời gian một ngày một đêm.
Dù sao cửa thành cũng đã mở, nhưng vấn đề là không thể nào cả năm mươi vạn quân cùng xông lên được đúng không?
Đa số chiến sĩ chờ ở bên ngoài, chỉ cần người bên trong chết thì sẽ có người tiến vào bổ sung.
Trận chiến này!
Bất luận là như thế nào thì Kỳ Lân quân cũng phải chịu số thương vong to lớn.
Nhưng ít nhất cũng đã đánh được biên giới.
Một canh giờ!
Hai canh giờ!
Tình hình chiến đấu cực kỳ ác liệt, mặc dù vẫn luôn giết vào phía trong nhưng Kỳ Lân quân cũng phải trả một cái giá thật lớn.
Đương nhiên A Mộc Tháp cũng bỏ ra một cái giá lớn.
Đinh!
Nhưng đột ngột vào lúc này, âm thanh này lại vang lên.
Đến giờ thu binh!
Bên trong quốc đô.
Tất cả quân sĩ Đại Ngụy đều có hơi kinh ngạc.
Đã đánh đến mức này rồi sao bây giờ lại thu binh?
Bọn họ thật sự có hơi kinh ngạc.
Nỗ lực bỏ ra một cái giá nặng nề như vậy để đánh vỡ biên giới, sao lại không một đường giết vào? Vì sao lại thu binh?
Sau một khắc, từng đạo âm thanh vang lên làm cho bọn họ hiểu rõ nguyên nhân vì sao thu binh.
“Hai quân trái phải không ngăn được, mau bỏ đi! Mau bỏ đi!”
“Quân cánh trái đã lui, nhanh rời đi, nếu không sẽ biến thành con chó bị nhốt vào ngục.”
“Rút lui! Rút lui!”
“Rút quân! Rút quân!”
Âm thanh của các tướng sĩ vang lên báo cho các tướng sĩ trong thành nhanh chóng rút lui.
Viện binh của hai nước Đường quốc và Đột Lương đã đến, hai cánh quân bảo vệ trái phải chẳng qua cũng chỉ ba mươi vạn, nhưng hai quân Đường quốc và Đột Lương lại có tổng cộng đến sáu mươi vạn, một khi thất thủ, vậy năm mươi vạn binh mã bọn họ sẽ bị chôn vùi toàn bộ ở đây.
Không ai gánh nổi trách nhiệm như vậy.
Giờ khắc này, Kỳ Lân quân bắt đầu điên cuồng rút lui.
Trong lòng bọn họ đều thấy không cam lòng.
Cực kỳ không cam lòng!
Nhưng vẫn rút lui.
Thấy Kỳ Lân quân rút lui, các tướng sĩ A Mộc Tháp nhao nhao phấn chấn hô to, những tiếng sĩ nhục bắt đầu vang lên.
Đồng thời bọn họ lại trở về nơi cao, bắn tên bắn lén rồi khởi động máy bắn đá.
Lại hy sinh một cách vô ích.
Bọn họ càn rỡ đứng ở trên biên giới.
Lớn tiếng kêu gào châm chọc Kỳ Lân quân Đại Ngụy.
Mà trong vương cung A Mộc Tháp.
A Mộc Tháp vương cũng thở nhẹ ra một hơi thật dài.
Bởi vì nếu như tiếp tục đánh thêm thì chỉ sợ Kỳ Lân quân sẽ có thể giết vào hoàng cung.
Bất quá cũng may.
Viện trợ của Đường quốc và Đột Lương đến kịp.
Nhưng sau một khắc, sắc mặt A Mộc Tháp vương lại âm trầm, đây chính là cảnh Đại Ngụy sẽ đánh vào Đường quốc mà bọn họ nói?
Quốc môn thất thủ, xém chút nữa ông ta đã chết luôn rồi.
Còn nói ba nước cùng nhau đối kháng?
Kết quả lại thành tự mình xui xẻo?
Sắc mặt ông ta âm trầm, chẳng qua tạm thời cũng không nói thêm gì, chờ sau khi dọn dẹp xong chiến trường thì ông ta nhất định phải đi tìm Đường vương lý luận một phen.
Mà cùng lúc đó.
Đại quân Kỳ Lân trở về quân doanh.
Vô số tiếng mắng vang lên.
Đám người không phục!
Không phục!
Quá là không phục!
Hy sinh nhiều huynh đệ như vậy, ai ngờ tới giờ lại thu binh?
Bọn họ tất nhiên là không phục.
Sĩ khí của quân sĩ đúng là đã giảm xuống.
Mặc cho là ai cũng có hơi ấm ức khó chịu.
Cứ như vậy, mãi cho đến đêm khuya.
Bên trong đại doanh.
Chiến báo vang lên.
Đại chiến lần này ba vạn người chiến tử, năm vạn người trọng thương.
Số lượng được giản lược báo lên.
Trong đại doanh, vẻ mặt các tướng sĩ đều âm trầm như nhau.
Xạ Dương hầu cũng mở phong thư thứ ba ra.
Bởi vì thời cơ đã chín muồi.
Sau khi mở phong thư thứ ba ra, Xạ Dương hầu chỉ nhìn lướt qua rồi cả người ngẩn ra tại chỗ.
Sau một khắc.
Quân lệnh vang lên.
“Ngày mai!”
“Tất cả các tướng sĩ của Kỳ Lân quân!”
“Tập kết A Mộc Tháp!”
“Phát động tổng tiến công!”
Giọng nói vang lên.
Tất cả toàn bộ các tướng sĩ trong quân doanh đều đứng dậy.
Bọn họ nhìn về phía Xạ Dương hầu, ánh mắt tràn ngập sự không thể tin được.
Ngày mai muốn tổng tiến công?
Chuyện này…!
Không ai nghĩ tới vào lúc này lại muốn tổng tiến công?
Chuyện này thật sự là hơi có vấn đề.
Trước đó không phải là đã giết tới trong thành rồi hay sao.
Sau đó lại thu binh.
Bây giờ vừa mới trở về chưa kịp điều chỉnh và tĩnh dưỡng thì lại trực tiếp muốn phát động tổng tiến công.
Nói thật thì đừng nói đến chuyện các tướng lĩnh có hơi đau đầu, mà hơn tám mươi vạn đại quân cũng rất thắc mắc.
Đã muốn công, vừa rồi hoàn toàn có thể công đánh thẳng vào mà.
Sao phải đợi đến ngày mai rồi mới đánh?
Đây không phải là ăn no không có chuyện gì làm à?
Các tướng sĩ có hơi không phục, nhưng đây là quân lệnh, bọn họ đã không thể nói gì thêm.
Cùng lúc đó.
Trong đại doanh.
Sau khi Xạ Dương hầu nói xong câu này, các tướng sĩ còn lại nhịn không được mở miệng nói:
“Tướng quân, nếu như ngày mai lại tổng tiến công, không chừng quân địch sẽ có đề phòng đấy.”
“Điều này hoàn toàn bất lợi đối với quân ta.”
Quảng Dương hầu mở miệng, ông ta thẳng thắn vạch ra tình huống trong chiến cuộc ngày mai, tổng tiến công thì nhất định là không được rồi, lúc này chỉ mới vừa xung phong một lần, bây giờ lại muốn lên lần nữa?
Quan trọng nhất là nếu như làm vậy thì nên đánh mạnh vào lần thứ nhất luôn chứ đâu cần đợi đến lần thứ hai.
Một lần xông lên đánh tan tành A Mộc Tháp, như vậy ít nhất còn có thêm được một tòa quốc đô, có thể từ từ đánh lâu dài.
Bây giờ ngươi đột nhiên thu binh cho nên quân tâm đã tán loạn, rồi sau đó lại muốn tổng tiến công, các tướng sĩ sao đồng ý được?
Chương 762: Diệt Ba Nước Trong Một Ngày! Dị Tộc Làm Phản! Ba Nước Trợn Tròn Mắt! (1)
“Tướng quân, đúng là không thể tổng tiến công được, nếu như tổng tiến công thì đối với quân ta mà nói sẽ rất bất lợi.”
“Mong tướng quân nghĩ lại.”
Lâm Dương hầu cũng nói, ông ta cho rằng không thể tổng tiến công được, dù sao thì sĩ khí của các tướng sĩ cũng không cao, lại thêm chuyện người ta nhất định sẽ có lòng đề phòng.
Nhưng Xạ Dương hầu lại lắc đầu, ông ta bày thư của Hứa Thanh Tiêu lên bàn sau đó mở miệng nói: “Tự các ngươi nhìn đi, nếu như các ngươi cảm thấy có thể thuyết phục được Thủ Nhân thì tự các ngươi đi mà trả lời.”
Xạ Dương hầu nói thế.
Sau khi ông ta bày mấy lá thư ra bàn, các tướng sĩ không khỏi cùng lúc quay đầu sang.
Nội dung trên tờ giấy không nhiều, đại khái chính là ngài mai tổng tiến công A Mộc Tháp, tập hợp tất cả binh mã, không thủ đại doanh.
Chỉ thế thôi.
Đây chính là ba phong thư của Hứa Thanh Tiêu, phong thư thứ ba làm cho vẻ mặt Xạ Dương hầu biến sắc.
Bàn về tình hình cuộc chiến mà nói thì hôm nay đúng là không nên thu binh, hoàn toàn có thể dựa vào sĩ khí của Kỳ Lân quân để một kích giết tới đánh hạ A Mộc Tháp.
Mặc dù quá trình rất khó khăn, cái giá phải trả cũng rất lớn.
Nhưng ít nhất thì cũng có một nơi để đặt chân, không cần lúc nào cũng phải lo lắng quân địch sẽ đánh lén.
Còn bây giờ đã thu binh.
Những nỗ lực và cái giá to lớn mà ngươi trả dường như đã hoàn toàn đổ sông đổ biển, đương nhiên là phải dạy dỗ A Mộc Tháp một trận nhớ đời.
Nhưng mà khi đối chiến, có ảnh hưởng gì?
Nếu như chỉ đánh được một quốc gia thì không có gì phải nói.
Nhưng ngươi đang đứng trước binh lính của ba quốc gia cùng với ba mươi hai nước chi viện đứng sau lưng họ.
Nếu như không thể một đường đánh xuống thì đối với bọn họ mà nói thật sự là bị thua thiệt quá nhiều, thiệt hại rất lớn.
Thật sự là hơi đau đầu.
Bây giờ Hứa Thanh Tiêu bảo mọi người nên tổng tiến công, thật sự là nghĩ mãi chẳng thông đến cùng hắn đang suy nghĩ điều gì.
“Rốt cuộc là Thủ Nhân đang muốn làm gì đây?”
Quảng Dương hầu có phần bất lực chẳng còn cách nào khác.
Nếu như đây là ý của Xạ Dương hầu thì ông ta còn có thể khuyên can, còn có thể ngăn cản.
Nhưng vấn đề là Hứa Thanh Tiêu ra lệnh, ông ta không thể khuyên.
Bây giờ Hứa Thanh Tiêu đã được bổ nhiệm làm tổng chỉ huy, về cơ bản thì mệnh lệnh mà hắn ban ra ngươi chỉ có thể tuân theo, trừ phi ngươi còn có kế sách tốt hơn.
Nếu không, tại sao phải nghe lời ngươi?
Xạ Dương hầu trầm mặc không nói.
Cả cuộc chiến giờ đây đều phải nghe theo sự chỉ huy của Hứa Thanh Tiêu, coi như ông ta muốn đổi chiến thuật giữa chừng cũng không được nữa, bởi vì vốn dĩ ông ta chẳng có sắp xếp phương án chiến lược nào cả.
Hậu cần cũng không làm tốt.
Sĩ khí quân đội cũng không tốt luôn.
Bao gồm cả về mặt mưu kế nữa, đều nghĩ không ra.
Còn Hứa Thanh Tiêu bây giờ thì lại muốn để cho mọi người ngày mai phát động tổng tiến công, cái này ai mà chịu nổi?
Không đồng ý thì ngươi vi phạm quân lệnh.
Còn đồng ý thì chính ngươi cảm thấy không ổn.
Giờ khắc này, Xạ Dương hầu, Quảng Dương hầu, Lâm Dương hầu đều trở nên trầm mặc, cả đại doanh cũng hoàn toàn tĩnh mịch.
Nhưng cuối cùng, giọng của Xạ Dương hầu vẫn vang lên.
“Bản hầu đi hỏi Thủ Nhân một chút, hẳn là hắn sẽ không kích động như vậy đâu, có lẽ vẫn còn có chiêu ẩn giấu.”
Xạ Dương hầu thở dài, không phải ông ta không tin Hứa Thanh Tiêu mà là do Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không nói phương thức tác chiến cho ai biết cả, ngoài miệng thì lại bảo trong vòng năm ngày sẽ chắc chắn đánh hạ Đường quốc?
Sao mà đánh?
Đến cả A Mộc Tháp cũng không đánh nổi thì dựa vào cái gì mà chắc là đánh được Đường quốc?
Cho nên tất cả mọi người đều có hơi thắc mắc, định sẽ đi tìm Hứa Thanh Tiêu nói rõ một phen.
Nói chuyện bằng Thiên chỉ.
Mà cùng lúc đó.
Hoàng cung A Mộc Tháp.
Sứ giả của Đường quốc và Đột Lương đã đến.
A Mộc Tháp gặp phải cảnh ngộ đại chiến kịch liệt như vậy tất nhiên là cần phải gọi tới để thương lượng đối sách.
Đương nhiên nói thương lượng đối sách thật ra cũng chỉ là vấn đề về viện trợ mà thôi.
Trong vương cung.
Vương của A Mộc Tháp ngồi trên vương tọa, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía sứ giả Đường quốc và sứ giả Đột Lương nói:
“Trận chiến này A Mộc Tháp ta đã chết gần sáu vạn chiến sĩ, trọng thương không kể hết.”
“Đây chính là trận chiến thủ thành, nếu không phải hai cánh quân trái phải của Đại Ngụy lọt vào tập kích thì chỉ sợ là chưa đầy hai canh giờ, Kỳ Lân quân Đại Ngụy sẽ giết thẳng đến vương cung của bản vương.”
“Trước mắt, Kỳ Lân quân Đại Ngụy đang nhìn chằm chằm vào A Mộc Tháp ta, nếu như hai nước không viện trợ thêm thì ngày mai hoặc sau này, hoàng cung A Mộc Tháp sớm muộn gì cũng sẽ bị Kỳ Lân quân chiếm lĩnh.”
“Vì vậy cô vương hi vọng hai nước có thể tăng thêm viện binh, đến đây giúp đỡ A Mộc Tháp.”
A Mộc Tháp vương lên tiếng nói ra những suy nghĩ của mình.
Sứ giả Đột Lương cũng thẳng thắn nhìn về phía A Mộc Tháp vương nói:
“Mong vương thượng yên tâm, Đột Lương và A Mộc Tháp vốn liền một mạch, quốc quân đã đồng ý sẽ viện trợ bốn thành binh lực trợ giúp A Mộc Tháp qua cửa ải khó khăn.
Sứ giả tớ từ Đột Lương nói vậy.
Câu trả lời của hắn làm cho A Mộc Tháp vương rất hài lòng đương nhiên ông ta cũng rõ nguyên nhân làm cho Đột Lương thoải mái như vậy chính là vì bây giờ Đột Lương chính là nước tiếp giáp bên cánh trái phía sau nước mình, nếu như A Mộc Tháp không còn nữa thì cũng rất phiền phức, nhất là về chuyện vận chuyển lương thảo kia.
Quan hệ của hai nước hoàn toàn có thể dùng từ môi hở răng lạnh để hình dung.
Nhưng sứ giả Đường quốc lại khẽ nhíu mày.
“Vương thượng, Đường quốc đồng ý viện trợ năm vạn đại quân, trợ giúp A Mộc Tháp vượt qua lúc khó khăn.”
Hắn ta nói vậy.
Đưa ra năm vạn binh mã chi viện.
Nhưng sau khi câu này vừa dứt thì A Mộc Tháp vương lập tức đứng lên, ánh mắt ông ta rét lạnh và đáng sợ nhìn về phía sứ giả Đường quốc:
“Năm vạn? Không phải bản vương xem thường Đường quốc các ngươi nhưng năm vạn binh mã của Đường quốc có thể đánh thắng được một vạn Kỳ Lân quân hay sao?”
“Đột Lương đồng ý viện trợ bốn thành còn Đường quốc vậy mà chỉ đồng ý viện trợ năm vạn? Ngươi không cảm thấy Đường quốc có hơi quá đáng rồi sao?”
“Chẳng lẽ nói, Đường quốc ngươi đang hy vọng A Mộc Tháp bị diệt sao?”
A Mộc Tháp vương thật sự là hơi phẫn nộ.
Mình ở đây cực cực khổ khổ chống giặc, ai ngờ Đường quốc lại keo kiệt như vậy?
Chương 763: Diệt Ba Nước Trong Một Ngày! Dị Tộc Làm Phản! Ba Nước Trợn Tròn Mắt! (2)
Quốc quân của Phàn quốc không nỡ để binh sĩ và tướng lĩnh của quốc gia mình xông pha chiến đấu cho nên bị trăm nước ghét bỏ.
Ông ta khác, ông ta là vương, A Mộc Tháp vương, ông ta khinh thường làm chuyện như vậy, nhưng chỉ dựa vào thế lực của mình thì chắc chắn là sẽ không đánh lại Kỳ Lân quân Đại Ngụy.
Cho nên mới có nhu cầu viện trợ.
Trận đại chiến này ông ta đã mất đi gần sáu vạn quân, đây là khái niệm gì cơ chứ?
Trận chiến thủ thành, hy sinh hết sáu vạn đại quân.
Nếu như không phải có Đột Lương và Đường quốc tấn công trái phải làm cho đệ nhị quân của Đại Ngụy hơi e ngại thì không chừng hôm nay A Mộc Tháp vô cùng có khả năng sẽ bị diệt quốc.
Ông ta đã trả một cái giá rất lớn để biểu lộ lòng tin của mình, kiên quyết rằng sẽ không bán đứng các nước đồng minh.
Nhưng mà thật sự là không ngờ đến, nước đồng minh này lại không giúp mình?
Thế này còn đánh cái khỉ gì nữa.
“Vương thượng, xin bớt giận.”
“Đường quốc thật sự không có ý này.”
“Chủ yếu là do quốc quân lo lắng rằng Đại Ngụy chỉ giả vờ muốn tập kích A Mộc Tháp nhưng trên thực tế thì sẽ tấn công Đường quốc bọn ta.
Sứ giả Đường quốc nói vậy.
Nhưng câu nói kia vừa dứt thì A Mộc Tháp vương liền nổi giận ngay lập tức.
“Giả vờ xung kích A Mộc Tháp?”
“Hy sinh máu tươi của mấy vạn chiến sĩ chỉ vì muốn diễn một vỡ kịch? Ngươi cảm thấy cô vương sẽ tin lời ngươi sao?”
Không phải A Mộc Tháp vương không tin Đường quốc mà là Kỳ Lân quân Đại Ngụy dùng mấy vạn sinh mệnh chỉ vì để diễn một tuồng kịch thôi sao?
Nếu như thật sự là như thế vậy thì tên Hứa Thanh Tiêu này cũng độc ác quá rồi.
“Vương thượng, binh bất yếm trá.”
Sứ giả đương quốc tiếp tục mở miệng.
Nhưng hắn còn đang muốn nói điều gì đó thì đã bị A Mộc Tháp vương trực tiếp cắt ngang.
“Ít nói nhảm với cô vương đi.”
“Cho dù Kỳ Lân quân Đại Ngụy có nghĩ như vậy thì thì muốn đi từ A Mộc Tháp đến Đường quốc cũng cần thời gian chứ hả?”
“Trong khoảng thời gian này, Đường quốc các ngươi hoàn toàn có thể nghĩ ra được biện pháp chống cự, không nói những cái khác, chỉ nói năng lực phòng ngự của Đường quốc.”
“Chín mươi vạn đại quân công trong mười ngày cũng chưa chắc có thể đánh hạ được Đường quốc.”
“Mà chín mươi vạn đại quân này chỉ cần một ngày là có thể đánh bại được A Mộc Tháp.”
“Một khi tiến vào trạng thái hăng máu gà lên rồi thì Kỳ Lân quân Đại Ngụy sẽ rất liều lĩnh, A Mộc Tháp vốn chẳng thể phòng được bao lâu, cái gì mà viện trợ hay không viện trợ, quốc gia cô bị diệt vong rồi, còn cần các người chi viện nữa sao?”
A Mộc Tháp vương gằng từng câu từng chữ.
Ông ta đã làm chuyện mà ông ta nên làm, không thể nào cứ để một mình ông ta nỗ lực mãi đúng không?
Nếu là như vậy, cho dù có kéo được chân Đại Ngụy thì sao nào, có thể như thế nào?
Đất nước ông ta diệt vong, mọi người tiết kiệm được hời to?
Xin lỗi nha, mặc dù cô vương anh dũng nhưng cũng không phải kẻ đần.
Đối mặt với sự mạnh mẽ của A Mộc Tháp vương, sứ giả Đường quốc còn đang nói thêm gì đó thì đột ngột có âm thanh chiến báo vang lên.
“Chiến báo!”
“Tin tức truyền đến từ Kỳ Lân quân Đại Ngụy, ngày mai hai mươi vạn đại quân sẽ bỏ chủ doanh tiến hành tổng tiến công với nước ta.”
Âm thanh này vừa vang lên.
Trong cung điện, sắc mặt của mọi người lập tức thay đổi.
Nhất là A Mộc Tháp vương, ông ta nhìn về phía sứ giả Đường quốc giận dữ thét lên:
“Nghe thấy gì chưa?”
“Tám mươi vạn đại quân ngày mai sẽ tiến hành tổng tiến công cô vương.”
“Nếu như Đường quốc không đưa quân viện trợ thì cô vương sẽ rút hết tướng sĩ đi tức khắc, cùng lắm thì trốn đi thôi, để lại tất cả tài nguyên cho Kỳ Lân quân.”
“Đến lúc đó ta muốn xem xem là Đột Lương bị diệt trước hay là Đường quốc bị diệt trước.”
A Mộc Tháp vương đúng là không còn gì để nói nữa.
Đã đến lúc này rồi, nếu như Đường quốc còn không chịu chi viện vậy thì mọi người cùng nhau chết chùm đi.
Ông ta sẽ để quốc đô lại cho người ta, bao gồm cả những tòa thành thị khác, tự mình dẫn người đi trốn, mình bảo là đi đến viện trợ chắc người ta cũng sẽ vui vẻ, dù sao thì bây giờ ai nấy đều cảm thấy bất an.
Ai không hi vọng mình có đồng minh đâu?
Những lời nói này của A Mộc Tháp vương trên cơ bản chính là thông cáo cuối cùng, nếu như Đường quốc đồng ý thì mọi người còn có thể ngồi xuống bàn luận một chút, nhưng nếu như Đường quốc không đồng ý.
Chuyện đó cũng không thành vấn đề, lật bàn thôi, ai mà không dám.
Nghe thấy những câu nói kia của A Mộc Tháp vương, vẻ mặt sứ giả Đường quốc cũng hơi khó coi.
Hắn ta suy nghĩ một hồi rồi cuối cùng đáp lại một câu trả lời chắc chắn:
“Vương thượng, hạ quan sẽ trở về báo với quốc quân, bất luận là như thế nào thì cũng sẽ cố gắng tranh thủ được mười lăm vạn quân với nhà vua.”
Đây là quyền hạn tối cao của sứ giả, mười lăm vạn đại quân.
Nhưng A Mộc Tháp vương lại lắc đầu nói:
“Ba mươi vạn! Binh lực viện trợ của hai mươi lăm nước đều đang ở Đường quốc các ngươi, cô vương cần ba mươi vạn binh mã, ít nhất sẽ đóng giữ được năm ngày! Sau năm ngày, ba mươi vạn đại quân muốn rút lui cũng được!”
A Mộc Tháp vương cũng rất hung ác, thẳng thừng muốn đến ba mươi vạn, bằng với năm thành binh lực của Đường quốc.
“Vương thượng!”
Sứ giả Đường quốc tiếp tục mở miệng, đáng tiếng rằng A Mộc Tháp vương lại trực tiếp phất tay nói:
“Đừng ở đây nhiều lời, cứ như vậy đi, ba mươi vạn, nếu như trước giờ sửu ngày mai Đường quốc không đem quân viện trợ đến vậy thì cô vương có thể cam đoan, Kỳ Lân quân Đại Ngụy không cần công cũng có thể lấy được thành.”
A Mộc Tháp vương rất thẳng thắn, thái độ cũng rất kiên quyết.
Không cần bọn họ nói nhảm nhiều như vậy.
Ba mươi vạn đại quân, không cho thì đi ngay, dù sao thì trời sập cũng có người cao chống đỡ, nếu như Đường quốc cảm thấy mình có bản lĩnh kia vậy thì cứ đến đi.
“Xin đợi hạ quan về hỏi lại!”
Sứ giả Đường quốc đã nhìn ra A Mộc Tháp vương nói vậy đã là chuyện chắc chắn phải làm.
Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được thở dài một hơi nhưng ngẫm lại cũng không thể nói thêm gì, trực tiếp cáo lui.
Sau khi sứ giả Đường quốc rời đi, A Mộc Tháp vương không nhịn được lạnh giọng mắng:
“Người Trung Nguyên chẳng ai tốt cả, đợi đến khi Man tộc ra sân thì các người chắc chắn sẽ bị giẫm dưới chân bọn họ.”
Hiển nhiên ông ta thật sự đã rất tức giận rồi, đối với nước đồng minh này, ông ta đã sinh ra cảm giác chán ghét vô cùng.
Chẳng qua ông ta cũng không suy nghĩ gì nhiều, dù sao thời gian của Đường quốc cũng dư dả, còn đến năm canh giờ.
Nếu như không được thì ông ta nhất định sẽ nói được làm được.
Chương 764: Diệt Ba Nước Trong Một Ngày! Dị Tộc Làm Phản! Ba Nước Trợn Tròn Mắt! (3)
Mà cùng lúc đó.
Vương triều Đại Ngụy.
Bên trong Văn Hoa điện.
Từng đợt chiến báo vang lên đã dẫn đến cảnh Văn Hoa điện ngày càng tĩnh mịch.
“Chiến báo của đệ nhị quân Đại Ngụy, năm mươi vạn đại quân tổng tiến công quốc đô A Mộc Tháp, đã phá thành! Nhưng hai cánh quân trái phải lại bị Đường quốc và Đột Lương chặn đánh cho nên bây giờ đã thu binh.”
“Trận chiến này, chiến tử ba vạn, trọng thương năm vạn.”
Khi những tin tức này xuất hiện, bêm trong đại điện dường như không hề phát ra một âm thanh nào.
Chiến tử ba vạn.
Trọng thương năm vạn.
Đây là cái giá lớn đến thế nào chứ?
Nếu lại đánh thêm mấy chuyến nữa vậy thì chắc Kỳ Lân quân sẽ bị đánh cho chết hết.
Mặc dù biết chiến tranh tàn khốc nhưng sau khi nghe thấy ba vạn tướng sĩ chiến tử thì trong lòng mọi người vẫn không tránh được cảm thấy đau lòng và bi thương.
Ba vạn đó, ba vạn người đang sống sờ sờ.
Trong lúc nhất thời, chín vị quốc công, hơn mười vị liệt hầu bao gồm của Binh bộ Thượng thư đều đi đến quanh sa bàn, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu cuộc chiến này.
Nếu như còn không nghĩ ra cách gì đó thì đối với Đại Ngụy mà nói, đây chính là một sự bất lợi.
Nhưng vào lúc này, tin chiến báo thứ hai lại vang lên:
“Báo!”
“Xạ Dương hầu xin chỉ thị, ngày mai có phải là sẽ tập kết hết tất cả các tướng sĩ tổng tiến công quốc đô A Mộc Tháp hay không.”
Âm thanh lại vang lên.
Trong đại điện, đám người lại trầm mặc một lần nữa.
Mà giọng của Hứa Thanh Tiêu cũng vang lên ngay sau đó:
“Phải!”
Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu hạ mệnh lệnh tổng tiến công, mọi người đều rất kinh ngạc.
Mấy người liệt hầu cũng ngay lập tức nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu, đã từng tổng tiến công một lần rồi, chưa thể nắm chắc được thì không nên tiếp tục tổng tiến công nữa.
Bằng không mà nói, thế cục quân ta sẽ cực kỳ bất lợi.
Về phía hậu cần đại doanh thì chẳng có thứ gì được chuẩn bị đầy đủ cả, lỡ như thất bại hoặc là bị kìm chân vậy thì chín mươi vạn đại quân sẽ gặp phải phiền toái.
Chỉ là khi giọng của các vị liệt hầu vừa dứt.
Ánh mắt An Quốc công nhìn chằm chằm về phía Đường quốc, ông ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Thủ Nhân, ngươi muốn giả vờ tiến công A Mộc Tháp nhưng thật ra là đi đánh Đường quốc có đúng không?”
An Quốc công không hổ là quốc công đứng đầu, chỉ cần liếc mắt thôi cũng đã nhìn thấu được suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu.
Nghe nói như vậy, lúc này đám người mở thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ thật sự sợ Hứa Thanh Tiêu chỉ vì giành lại chút mặt mũi mà để chín mươi vạn đại quân xông lên.
Đương nhiên bây giờ đã không còn là chín mươi vạn đại quân nữa rồi, tính toán lại thì cũng còn khoảng tám mươi vạn đại quân thôi.
Câu hỏi này của An quốc công làm cho đám người đều đưa mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm cũng lên tiếng ngay sau đó.
“Kế này không tệ, nhưng vấn đề là biên giới Đường quốc còn khó đánh hơn biên giới A Mộc Tháp nữa, cho dù là tập kích thì chỉ sợ cũng sẽ là một trận ác chiến.”
Chu Nghiêm ngay lập tức đưa ra đánh giá về vấn đề của cuộc chiến này.
Tập kích Đường quốc, rất khá, ý nghĩ và kế hoạch cũng không tệ.
Nhưng vấn đề là Đường quốc cũng không kém, cho dù đột nhiên tập kích thì ý nghĩa mang lại cũng không lớn lắm.
Chỉ một biên giới thôi ít nhất cũng cần phải đánh ba ngày.
Trong ba ngày này sẽ xảy ra những chuyện gì?
Ngày đầu tiên đúng là Đường quốc sẽ có hơi luống cuống tay chân một chút, nhưng chiến thủ thành mà, kiên trì một ngày hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng binh lực cũng sẽ bị hao hụt rất nhiều.
Mà Đột Lương và A Mộc Tháp cũng sẽ phái binh đến tiếp viện ngay lập tức, Kỳ Lân quân Đại Ngụy sẽ lâm vào cảnh địch vây bốn phía.
Ngày thứ hai, một khi chiến cục nổ ra thì ngay tức khắc, các quốc gia sẽ bổ sung chiến sĩ không ngừng đến đó viện trợ, Đường quốc có chết một ngàn người thì bọn họ cũng sẽ bù vào một ngàn người.
Còn Đại Ngụy chết một ngàn người thì không thể nào lại phái thêm một ngàn người đến được nữa.
Bởi vì không có người dự khuyết để bù vào, thậm chí đến lúc người ta nhổ đại bản doanh của ngươi lên thì ngươi sẽ không còn nơi để nghĩ ngơi tĩnh dưỡng.
Cho nên Chu Nghiêm không tán đồng chiến thuật tác chiến này.
“Thủ Nhân, ngươi còn có kế hoạch khác đúng không?”
An Quốc công cũng nghĩ đến điều này nhưng ông ngay lập tức nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, hỏi vậy:
“Ừ.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Sau đó hắn hít sâu một hơi rồi mở miệng nói:
“Tất cả đều phải giám sát Đường quốc, xem thử xem có đúng là Đường quốc mang binh chi viện cho A Mộc Tháp hay không.”
“Bảo Xạ Dương hầu dùng thiên chỉ nhanh chóng báo lại, không thể kéo dài.”
“Lại thám thính xem viện binh của Đường quốc có đến đông đủ hay không? Cũng báo với Xạ Dương hầu lập tức báo lại ngay.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói vậy.
“Tuân lệnh!”
Người kia lập tức mở miệng. sSu khi đợi người mang tin tức rời đi, Hứa Thanh Tiêu nhìn phía mọi người nói:
“Các vị!”
“Không phải Hứa mỗ muốn đánh nghi binh A Mộc Tháp!”
“Kế sách của Hứa mỗ chính là trong vòng một ngày diệt được ba nước!”
“Chỉ là những chuyện có liên quan trong đó, thứ cho Hứa mỗ không thể nói thẳng, ngày mai đến giờ tuất, chờ chiến báo là được rồi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, giọng điệu hắn đầy vẻ tự tin, ánh mắt khóa chặt vào Đường quốc, A Mộc Tháp và Đột Lương.
Không phải hắn muốn giả vờ đi công kích A Mộc Tháp và mà hắn muốn diệt luôn ba nước trong vòng một ngày, thêm một hai canh giờ cũng không được.
Quả nhiên trước sự tự tin của Hứa Thanh Tiêu, đám người cũng hoàn toàn trợn tròn mắt.
Biết Hứa Thanh Tiêu mạnh, cũng biết Hứa Thanh Tiêu có tài hoa hơn người, nhưng họ lại thật sự không tin nổi Hứa Thanh Tiêu thế mà lại tự tin như vậy.
Diệt ba nước trong vòng một ngày?
Sao ngươi diệt được?
Bây giờ chỉ mình A Mộc Tháp ngươi cũng không đánh được, còn nói muốn diệt ba nước? Đây không phải là nói năng ngông cuồng nữa mà đây chính là chuyện hoang đường đó biết không?
Nhưng mà khi câu nói này toát ra từ miệng Hứa Thanh Tiêu thì không hiểu sao đám người lại cảm thấy tin tưởng.
“Thủ Nhân!”
“Bất luận là như thế nào thì lão phu cũng sẽ ủng hộ ngươi.”
“Ừ, bọn ta cũng sẽ ủng hộ ngươi.”
“Nếu như ngươi đã tự tin như vậy vậy thì lão phu cũng không nói nhiều nữa.”
Đám người không nói thêm nữa, bọn họ lẳng lặng chờ đợi kết quả.
Hứa Thanh Tiêu đều đã nói đến như vậy rồi, ngươi còn muốn nói gì thêm nữa?
Cứ như vậy.
Sau bốn canh giờ.
Đã đến giờ hợi.
Một trang thiên chỉ xuất hiện trong tay Hứa Thanh Tiêu, là tình báo do Xạ Dương hầu truyền tới.
Chương 765: Diệt Ba Nước Trong Một Ngày! Dị Tộc Làm Phản! Ba Nước Trợn Tròn Mắt! (4)
“Bẩm, viện trợ ba mươi lăm vạn của Đường quốc đã đến quốc đô A Mộc Tháp.”
“Bên trong Đường quốc, viện binh hai mươi nước đều đông đủ.”
“Mong chủ soái hạ lệnh!”
Đây là tình báo cuộc chiến do Xạ Dương hầu truyền đến.
Hứa Thanh Tiêu cũng không nói nhảm nhiều, trực tiếp viết ra kế hoạch mà mình.
“Phái bốn mươi vạn đại quân thủ ở ngoài A Mộc Tháp ba mươi dặm, đứng dàn trải ra, tạo hiện tượng giả, còn bốn mươi lăm vạn đại quân còn lại thì lấy vải trắng quấn lên cánh tay trái, mai phục ở ngoài ba mươi dặm biên giới Đường quốc, vào giờ mão năm khắc, toàn quân giết vào Đường quốc.”
“Bốn mươi vạn đại quân ngoài A Mộc Tháp, Lâm Dương hầu và Quảng Dương hầu tự mình dẫn mỗi đội hai mươi vạn quân giết vào quốc đô A Mộc Tháp và quốc đô Đột Lương, giờ mão năm khắc, giết vào địch quốc, giương cao quốc uy Đại Ngụy ta, thể hiện sự uy mãnh của Kỳ Lân quân Đại Ngụy ta.”
“Nhớ kỹ, những người quấn vải trên người không giết, còn lại, giết không cần hỏi.”
Đốt tình báo thiên chỉ.
Sau một khắc.
Bên trong đại doanh đệ nhị quân xa tận chân trời.
Sau khi Xạ Dương hầu nhận được thiên chỉ của Hứa Thanh Tiêu thì liền cảm thấy có hơi kỳ lạ.
Cực kỳ kỳ lạ.
Ba mươi vạn đại quân cách ngoài A Mộc Tháp ba mươi dặm, tạo hiện tượng giả tiến công Đường quốc.
Loại chiến thuật này thì hắn hiểu được.
Nhưng vấn đề là chiến thuật này vốn vô dụng mà.
Bốn mươi vạn đại quân nhất định không mở được biên giới Đường quốc.
Về phần bốn mươi vạn đại quân do Quảng Dương hầu và Lâm Dương hầu mỗi người lãnh hai mươi vạn binh, công phá A Mộc Tháp và biên giới Đột Lương?
Đây lại càng là chuyện không thể nào.
Hôm qua dùng năm mươi vạn mới mở được biên giới, hôm nay hai mươi vạn làm sao mà đánh?
Hơn nữa binh mã viện trợ của Đường quốc là ba mươi vạn, vậy lại càng khó đánh.
Điều làm cho hắn cảm thấy lạ lùng nhất chính là tại sao lại cần quấn vải trắng?
Chờ đã!
Trong nháy mắt này, Xạ Dương hầu bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hắn đột nhiên sững sờ ngay ngẩn cả người.
Hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
“Tả tướng quân, Hữu tướng quân, đến đây nhanh!”
Ngay sau đó, giọng Xạ Dương hầu có hơi run rẩy nói.
Ngay lập tức, Quảng Dương hầu và Lâm Dương hầu cũng vào trong, vẻ mặt bọn họ tò mò nhìn Xạ Dương hầu, ánh mắt đồng thời cũng rơi vào trên thiên chỉ.
Chỉ trong tích tắc, Quảng Dương hầu không nhịn được cau mày nói:
“Chuyện này sao có thể được!”
“Hai mươi vạn sao có thể đánh hạ biên giới!”
Đây là phản ức đầu tiên của Quảng Dương hầu.
Còn Lâm Dương hầu, sau khi nhìn vẻ mặt của Xạ Dương hầu, đột nhiên dường như ông ta cũng nghĩ đến chuyện gì đó, vẻ mặt lập tức thay đổi.
Dường như ông ta đang nghĩ đến cái gì đó.
Mà lúc này, Xạ Dương hầu nuốt một ngụm nước bọt nói:
“Cuối cùng ta cũng biết Thủ Nhân đang làm cái gì!”
“Trận chiến này, nếu như thật sự có thể thành thì Thủ Nhân cũng sắp được phong thần rồi.”
Xạ Dương hầu có một loại cảm giác tê dại cả da đầu.
Thật là, hắn tòng quân nhiều năm như vậy, đánh qua nhiều trận như vậy, từ trước tới nay chưa từng thấy qua người nào có tâm tư giống như vậy.
Đánh trận chỉ cần mấy nhân tố đơn giản.
Binh lực! Lương thảo! Công thủ! Mưu kế!
Trong đó, ba cái đầu tiên là quan trọng nhất.
Mà thứ như mưu kế, nhất định phải có được một lượng binh lực nhất định thì mới có thể vận dụng mưu kế.
Nếu không, cho ngươi một ngàn thiết kỵ đối mặt với mười vạn đại quân, ngươi đánh được không?
Giống như bây giờ vậy, trong tình huống binh lực của đôi bên không kém nhau lắm, trận đánh sẽ cực kỳ quyết liệt.
Thậm chí Kỳ Lân quân Đại Ngụy còn gặp phải trắc trở đủ điều, đừng nói là năm ngày diệt quốc, coi như có năm mươi ngày thì đoán chừng cũng không thể diệt nổi một thành.
Nhưng mưu kế của Hứa Thanh Tiêu làm cho hắn cảm thấy thật sự sợ hãi và cũng cực kỳ kinh ngạc.
“May mà Thủ Nhân là con dân của Đại Ngụy chúng ta, nếu không, người như vậy mà đối địch với Đại Ngụy, chỉ sợ…”
Lâm Dương hầu cũng dần hiểu rõ kế hoạch của Hứa Thanh Tiêu.
Duy chỉ có mình Quảng Dương hầu có hơi buồn bực.
“Các người nói cái gì vậy chứ? Sao ta nghe chẳng hiểu câu nào cả?”
Hắn thật sự có hơi không hiểu.
“Không có việc gì đâu, Quảng Dương hầu, ngươi nhớ cho kỹ, giờ mão vừa đến thì mặc kệ có xảy ra chuyện gì cũng phải phi thẳng đến biên giới Đột Lương, nhớ rõ là mặc kệ có xảy ra chuyện gì thì cũng phải một đường giết đến, bất luận là có chuyện gì đi nữa, ngươi nhớ rõ chưa hả.”
“Truyền lệnh xuống, người quấn vải trắng trên cánh tay không được giết, người không có vải trắng, tất cả giết không tha, biết chưa?”
Xạ Dương hầu không có thời gian để giải thích với hắn ta, hắn lập tức đi ra ngoài gọi chúng tướng đến, sau khi chuyện này được truyền ban xuống thì tất cả các tướng sĩ đều phải làm tốt.
Bằng không mà nói, lỡ ngộ sát người một nhà thì phiền to rồi.
Giờ tỵ năm khắc.
Trong quân doanh đại quân thứ hai, toàn bộ tất cả lều vải màu trắng đều bị hủy, bị xé ra thành từng tấm vải trắng rồi quấn trên cánh tay.
Sau giờ mão, tất cả mọi người đều biết rằng đây sẽ là một trận chiến lớn, trong lòng ai cũng cảm thấy có hơi căng thẳng.
Nhưng bọn họ không sợ chém giết trên chiến trường, điều làm cho bọn họ phiền muộn chính là đã lâu rồi mà còn chưa có cách nào đánh hạ một tòa thành, cứ uổng mạng không công như vậy, sao bọn họ có thể không tức giận cho được?
Chết vô ích thì không ai đồng ý cả, chết dưới đao của kẻ địch là do mình tài nghệ không bằng người, bọn họ không còn lời nào để nói.
Vì vậy, trong Kỳ Lân quân đã sinh ra oán khí, nhưng loại oán khí này tạm thời còn chưa bộc phát, nếu như đánh lâu như vậy mà mãi không xong vậy thì đoán chừng sẽ làm giảm nhuệ khí.
Giờ sửu hai khắc.
Bốn mươi vạn đại quân đã xuất hiện ở ngoài năm mươi dặm biên giới A Mộc Tháp, bốn mươi vạn đại quân chiếm liên tiếp mấy ngọn núi, lít nha lít nhít, nhìn qua giống như che cả bầu trời.
Thám tử A Mộc Tháp đã rõ ràng hết thảy từ lâu, chạy về báo cáo ngay lập tức.
Mà trong bóng tối, bốn mươi vạn đại quân lại đang yên lặng đánh về phía Đường quốc.
Kỳ Lân quân có hơi tò mò, không biết vì sao lại phải tiến về Đường quốc, nhưng toàn bộ đại quân đều yên tĩnh cực kỳ, mặc dù trong lòng có nghi hoặc nhưng cũng không có ai hỏi han gì.
Chiến tranh loại này không đến phiên một tên lính quèn đến bàn tán.
Giờ mão hai khắc.
Toàn bộ bốn mươi vạn đại quân đã tập kết.
Đại quân chậm rãi ép gần về phía trước.
Giờ mão ba khắc.
Cách quốc đô Đường quốc chỉ còn hai mươi lăm dặm.
Chương 766: Diệt Ba Nước Trong Một Ngày! Dị Tộc Làm Phản! Ba Nước Trợn Tròn Mắt! (5)
Giờ mão bốn khắc.
Khoẳng cách với quốc đô chỉ còn có hai mươi dặm.
Giờ mão năm khắc.
Khoảng cách với quốc đô Đường quốc chỉ còn có mười lăm dặm.
Giờ khắc này.
Âm thanh trống trận bỗng nhiên vang lên, Xạ Dương hầu cưỡi trên một con chiến mã hung hãn, chỉ kiếm về phía quốc đô Đường quốc rống to:
“Toàn quân nghe lệnh!”
“Giết!”
Tiếng rống như sấm, truyền khắp bốn mươi vạn đại quân.
Cơ hồ là chỉ trong nháy mắt, bốn mươi vạn đại quân đã không còn lo lắng gì nữa, đánh thẳng tới quốc đô Đường quốc.
Mà vào giờ khắc này.
Trên tường thành quốc đô Đường quốc, ba vạn cung tiễn thủ đã sớm chờ đợi hồi lâu.
Không ít thùng dầu cỡ lớn và máy bắn đá cũng đã đợi sẵn.
Dường như tướng lĩnh Đường quốc đã biết Đại Ngụy sẽ sang tập kích từ sớm.
Trên thực tế, khi Kỳ Lân quân Đại Ngụy xuất hiện thì bên trong vương cung Đường quốc đã nhận được tin báo.
Trong vương cung.
Đường vương đang ngồi trong đại điện, bên trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt và coi thường.
Binh bộ Thượng thư Lâm Thu lại còn cất tiếng cười to:
“Thần còn tưởng rằng tên Hứa Thanh Tiêu kia có bản lĩnh cỡ nào? Thì ra chỉ như vậy? Muốn tập kích Đường quốc? Xem Đường quốc như Phàn quốc à? Thật là quá buồn cười!”
Binh bộ Thượng thư châm chọc Hứa Thanh Tiêu.
Còn thân vương Đường quốc cũng mở miệng nối theo.
“Lâm Thượng thư quả là thông minh, đã đoán được nhất cử nhất động của Đại Ngụy từ sớm, nếu như dựa theo ý của Lâm Thượng thư thì trận chiến này ít nhất có thể diệt được hai mươi vạn quân địch đó!”
Thân vương Đường quốc nói thế, vẻ mặt cũng tràn ngập nụ cười.
“Thân vương quá khen, chỉ đối phó một tên Hứa Thanh Tiêu mà thôi, chưa xem là thông minh được.”
“Hạ quan đã bố trí mười vạn đại quân ở hai cánh trên chiến trường, chỉ cần Kỳ Lân quân Đại Ngụy rút lui thì mười vạn đại quân này sẽ đánh chó rơi xuống nước.”
“Đại Ngụy à Đại Ngụy, bọn chúng quả nhiên là ngu xuẩn, để cho một tên thư sinh đến chỉ huy chiến trường.”
“Tên Hứa Thanh Tiêu này nghĩ Đường quốc ta quá yếu, chỉ là ngoại thành thôi muốn đánh vào thì ít nhất cũng cần có năm ngày, hơn nữa còn không chắc nữa.”
“Nhóc con không biết suy nghĩ, còn vạn cổ đại tài? Vạn cổ xuẩn tài thì còn tạm được.”
Binh bộ Thượng thư Lâm Thu vô cùng tự tin nói.
Mà trên dưới đại điện lại không nhịn được mà cười to, trào phúng Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng một khắc này.
Một âm thanh bỗng vang lên.
“Báo!”
“Không xong!”
“Cửa thành đã vỡ!”
“Kỳ Lân quân Đại Ngụy đã giết vào bên trong ngoại thành?”
Theo sự vang lên của âm thanh này, trong nháy mắt, bên trong đại điện trở nên yên lặng như chết.
Yên lặng!
Yên lăng như chết.
Quốc quân Đường quốc lại càng trừng to mắt nhìn, đứng dậy ngay lập tức nhưng lại không biết nói gì.
“Báo cáo sai quân tình! Ngươi đang báo sai quân tình!”
“Lẽ ra Kỳ Lân quân Đại Ngụy còn chưa tới được dưới cửa ngoại thành, ba vạn cung tiễn thủ, một trăm năm mươi máy bắn đám còn có các loại chiến khí và dầu hỏa, chẳng lẽ đến một canh giờ cũng không cản được?”
Lâm Thu phát ra tiếng gầm gừ, cho rằng đối phương đã báo sai quân tình.
Đây là chuyện không có khả năng.
Hoàn toàn không có khả năng mà.
Ba vạn cung tiễn thủ trên tường thành, cho dù hơi mười hơi thở mới bắn một tên thì cũng đủ để gây trở ngại cho tiến trình của Kỳ Lân quân Đại Ngụy, sao lại đánh đến cửa thành rồi, đây không phải là đang nói đùa hay sao?
“Thượng thư đại nhân!”
“Thuộc hạ không báo sai quân tình mà.”
“Là viện quân, trong hai mươi lăm nước, viện quân của A Tộc, Trương quốc, Bằng tộc, Ngói Tây tộc và Xích Long tộc giỏi về kỵ xạ làm phản, ba vạn cung tiễn thủ lâm trận phản chiến.”
“Tất cả các cửa thành trong ngoài đều mở rộng, quân ta đang bị tàn sát, Kỳ Lân quân Đại Ngụy đã giết đến, vốn là không thể ngăn cản được mà.”
Giọng người kia run rẩy, nói rõ nguyên nhân căn bản.
“Làm phản!”
“Vì sao bọn họ làm phải?”
“Đây là chuyện không thể nào, đây là chuyện không thể nào, bọn họ không thể nào làm phản được.”
“Vì sao chứ? Vì sao mà bọn họ làm phản? Làm phản cũng phải chết mà, đầu hàng Đại Ngụy cũng phải chết mà.”
Giọng của Binh bộ Thượng thư Đường quốc run rẩy, vẻ mặt hắn ta trắng bệch trong nháy mắt, không thể tin được tất cả những chuyện này.
“Lâm Thượng thư, mau đi phòng thủ đi, ngoại thành bị công phá thì nhất định phải giữ vững nội thành chứ, nếu không chúng ta sẽ hoàn toàn xong đời.”
Sắc mặt của Lễ bộ thượng thư Đường quốc Từ Mậu cũng thay đổi.
Nếu như Kỳ Lân quân Đại Ngụy mà phá thành thì mạng nhỏ này của ông ta cũng mất.
Nghe thấy câu này, Lâm Thu lập tức lấy lại tinh thần, hắn hít sâu một hơi nói:
“Phong tỏa nội thành, đuổi hết tất cả viện quân dị tộc ra ngoài, đuổi hết toàn bộ cho ta.”
Lâm Thu đã hoàn toàn không thể tin những viện quân kia nữa.
Đồng thời hắn cũng tò mò, vì sao mà đám viện quân này lại lâm trận phản chiến? Đây không phải là ăn no không có chuyện gì làm sao?
Đại Ngụy không nhận quân đầu hàng, sao bọn họ phải làm vậy?
Mà vào giờ khắc này, Lễ bộ Thượng thư Từ Mậu bỗng nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng:
“Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi.”
“Hứa Thanh Tiêu vốn không muốn chiêu an Đường quốc.”
“Hứa Thanh Tiêu muốn chiêu anh những bộ lạc kia, hắn cố ý đấy, hắn biết Đường quốc chúng ta sẽ đi đàm phán, hơn nữa nhất định sẽ đưa ra những yêu cầu vô lý.”
“Tạo nên một loại ảo giác rằng binh quân Đại Ngụy đang rất chán nản, sau đó Hứa Thanh Tiêu chủ động chiêu an mấy bộ lạc, binh mã của bọn họ không nhiều nhưng lại mà lực lượng mấu chốt đã thủ thành.”
“Trương quốc, Bằng tộc, A tộc, Ngói Tây, bộ lạc Xích Long, bọn họ đều là những nơi giỏi kỵ xạ, ở trong mắt chúng ta thì bọn họ chính là nhóm quân chịu chết đầu tiên.”
“Nhưng trong mắt Hứa Thanh Tiêu, bọn họ có thể thay đổi cuộc chiến.
Đại Ngụy không nhận đầu hàng nhưng Đại Ngụy có thể chủ động chiêu hàng mà.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi quả thật là tên độc ác, ngươi quả thật rất độc ác.”
Giờ này khắc này, Từ Mậu cũng hoàn toàn nghĩ thông, cũng hoàn toàn rõ ràng vì sao lại có người phản bội.
Chiêu an Đường quốc, ở trong mắt mọi người thì đây chỉ là một chuyện rất bình thường.
Đường quốc từ chối, ở trong mắt mọi người cũng là một chuyện quá đỗi bình thường.
Mà sau khi Đường quốc cự tuyệt, trong mắt mọi người, chắc chắn là lửa giận của Đại Ngụy sẽ ngút trời, hận không thể đồ sát tất cả mọi người ở Đường quốc.
Cũng vào lúc này, Đại Ngụy lại chủ động chiêu an các bộ lạc và các quốc gia nhỏ, những bộ lạc này tuyệt đối không thể tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào cho Đại Ngụy và đồng thời, những bộ lạc này cũng đã hối hận khi chọn đối địch với Đại Ngụy.
Bởi vì cho dù thắng được Đại Ngụy thì bọn họ cũng sẽ chẳng có lợi ích gì, trước mắt, Đại Ngụy lại cho bọn họ một cơ hội để sửa đổi, sao bọn họ lại không làm?
Chương 767: Diệt Ba Nước Trong Một Ngày! Dị Tộc Làm Phản! Ba Nước Trợn Tròn Mắt! (6)
Hơn nữa bản thân các bộ lạc này đã là sự tồn tại tất phải hy sinh của các nước, nói trắng ra chính là đi đầu để chịu chết, dù sao thì binh lực của những quốc gia này cũng không mạnh.
Nhưng chính binh lực không mạnh của những quốc gia này lại có thể canh giữ cửa thành, bởi vì bọn họ vốn phải chịu chết, mọi người cùng vui vẻ, tránh cho nhóm mình trở thành người chịu chết.
Hứa Thanh Tiêu thu nạp các bộ lạc nhỏ không đáng chú ý này, để bọn họ trở thành người thay đổi cả cục diện trận chiến.
Một chiêu này, bọn họ vốn không nghĩ ra được.
Đương nhiên có một điểm quan trọng nhất.
Là ở chỗ Hứa Thanh Tiêu diễn xuất.
Hắn diễn rất giống, bảo Kỳ Lân quân Đại Ngụy công kích ở biên giớ A Mộc Tháp, chịu thiệt thòi lớn, làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy hắn chỉ là một tên thư sinh đánh binh trên giấy.
Vậy nên làm cho người ta không để ý đến những chi tiết này.
Mà điều quan trọng nhất chính là khi Đại Ngụy giết Phàn quốc đã không nhận đầu hàng.
Chuyện này càng làm cho tất cả các quốc gia chắc rằng bọn họ sẽ không nhận sự đầu hàng của ai cả, dù sao thì Đại Ngụy cũng sẽ không thu hàng.
Chính là bởi vì như thế mà tất cả các quốc gia đều không để tâm đến một chi tiết quan trọng.
Đại Ngụy không thu quân đầu hàng.
Nhưng Đại Ngụy có thể chủ động chiêu hàng mà.
Đường quốc bị chiêu hàng, mọi người chỉ cho rằng Đại Ngụy không muốn hy sinh vô ích, nhưng chưa từng nghĩ đến chính là tất cả đều chỉ là giả dối, đều là giả dối.
Hứa Thanh Tiêu! Từ khi tiến đánh Phàn quốc thì đã nghĩ đến một bước này.
Hung ác!
Quả nhiên thật là độc ác!
Đám người hít sâu một hơi, giờ khắc này, mặt của Binh bộ Thượng thư đã đỏ đến mang tai, những lời mới vừa rồi còn hiện rõ mồn một ngay trước mắt, một thư sinh mà bản thân ông ta khinh miệt lại đùa giỡn ông ta trong lòng bàn tay.
Mà vào lúc này.
Đừng nói là bọn họ chấn động.
Kỳ Lân quân cũng chấn động theo.
Ngay từ đầu khi giết đến, bọn họ ai nấy đều mang oán khí, bởi vì ba vạn cung tiễn thủ đứng trên kia đang chờ đợi lấy mạng mình.
Lần tổng tiến công này rất có thể lại là một trận chiến thất bại.
Thật không ngờ đến khi bọn họ xông lên đến cửa thành, đám cung tiễn thủ phía trên vậy mà lại không bắn?
Không chỉ như thế, khi bọn họ mở cửa thành, vậy mà cửa lớn lại tự mở ra, một đám chiến sĩ dị tộc tay quấn vải trắng như bọn họ, nói ngôn ngữ Đại Ngụy một cách không rõ ràng lắm nói với họ:
“Chúng ta, phụng lệnh của Hứa đại nhân.”
“Hiệp trợ các vị bình định Đường quốc.”
Khi âm thanh này vang lên, bốn mươi vạn tướng sĩ cảm thấy choáng váng.
Vốn cho rằng đây sẽ là một trận chiến ác liệt.
Nhưng không ngờ đến vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại mua chuộc được quân địch, chủ động mở rộng biên giới?
Chỉ là cơ hồ trong nháy mắt, các tướng sĩ đã lấy lại tinh thần, sau đó từng người xông vào Đường quốc, chiến đao trong tay không đánh về phía địch không chút do dự.
Chỉ cần là cánh tay không có vải trắng, thấy là giết.
“Giết!”
“Các huynh đệ, giết hết cho ta.”
“Giết!”
Tiếng la ó đinh tai nhức óc.
Mà quân sĩ đã bị chiêu hàng cũng đang lớn tiếng hô lên.
“Toàn bộ bốn cửa thành đều đã mở ra, các vị tướng quân, nhanh tiến vào từ các cửa khác đi, bốn phía giáp công, giết sạch đám bất trung bất nghĩa.”
Các dị tộc báo cho đám người, đừng chỉ tiến vào từ cửa này, những cửa khác cũng mở cả rồi.
Lời này thốt ra liền lập tức có không ít tướng lĩnh phân tán binh lực ra từ bốn phương tám hướng tràn vào.
Uy lực thiết huyết chân chính của Kỳ Lân quân Đại Ngụy vào thời khắc này hoàn toàn bạo phát.
Một một quân sĩ Kỳ Lân quân Đại Ngụy đều anh dũng vô cùng, từng cái đầu rơi xuống dưới chiến đao.
Đại quân Đường quốc vốn vẫn có sức ngăn cản nhưng vấn đề là ai cũng không ngờ tới, vốn là trận chiến thủ thành, vậy mà giờ lại biến thành trận chém giết chính diện.
Chênh lệch bất thình lình như vậy làm cho trong lúc nhất thời, bọn chúng bị dọa cho vỡ mật.
Thế cuộc cơ hồ là tình thế nghiêng về một phía.
Đại quân Đường quốc cùng những tướng lĩnh viện trợ của các nước khác bị giết đến nghi ngờ cuộc đời, bốn mươi vạn Kỳ Lân quân giết trong tư thế vô địch.
Tổn thất sau trận chiến của đôi bên cũng là một tỉ lệ cực kỳ đáng sợ.
Bời vì từ khi đến vào đến giờ, chỉ có một Kỳ Lân quân thụ thương, lại còn là bị người một nhà giẫm bị thương.
Còn lại thì chưa chết người nào cả.
Bởi vì đối phương hoàn toàn không có tinh thần, hoàn toàn bị bên kia đồ sát.
“Xích Long tộc, cả nhà các ngươi chết không yên lành.”
“Các ngươi quả nhiên là đám súc sinh, lâm trận phản chiến, các ngươi chết không được yên thân.”
“Đại Ngụy không nhận quân đầu hàng, các ngươi đã bị Đại Ngụy lừa rồi.”
Từng âm thanh tràn ngập sự phẫn nộ và bất đắc dĩ vang lên, ai mà ngờ tới một trận chiến thủ thành vốn phải đánh lâu dài vậy mà lại biến thành chém giết chính diện?
Chém giết chính diện.
Bốn mươi vạn Kỳ Lân quân Đại Ngụy có thể chiến đấu với hai trăm vạn đại quân Đường quốc.
Thậm chí còn có phần thắng cực lớn.
Mà Đường quốc có hai trăm vạn quân à?
Tính thêm cả viện quân các nước đồng quân các loại cộng là chẳng qua cũng chỉ một trăm năm mới vạn, trước đó còn đuổi ba mươi vạn đi.
Thế này đánh thế nào được?
Lấy cái gì mà đánh?
“Toàn quân nghe lệnh!”
Trong vòng một canh giờ phải đánh hạ được ngoại thành, tập kết mười vạn đại quân tiến về phía nội thành, không thể để cho bọn chúng có thời gian đề phòng.”
Khi nhìn thấy tình hình giao chiến cực kỳ tốt đẹp, Xạ Dương hầu là người kích động nhất, chỉ thu hoạch một ngoại thành, hắn ta không hài lòng.
Hắn ta muốn thu được cả trong lẫn ngoài, trực tiếp đánh cho đổ Đường quốc luôn.
Nhưng mà khi hắn vừa nói xong thì có dị tộc ngồi trên lưng ngựa nhanh chóng phi đến trước mặt Xạ Dương hầu, mặt tràn đầy vẻ kích động nói:
“Đừng mà, đừng mà, bên trong nội thành cũng có người một nhà của chúng ta.”
“Hứa đại nhân đã sắp xếp thỏa đáng.”
Hắn mở miệng nói tiếng Đại Ngụy làm cho Bắc Dương hầu sững sờ.
Bên trong nội thành cũng được sắp xếp xong hết rồi?
Xạ Dương hầu sửng sốt.
Lâm trận phản chiến, chỉ sợ nội bộ của Đường quốc sẽ trục xuất viện binh ngay lập tức, đến lúc đó sẽ khó công hơn.
Xạ Dương hầu nhíu mày, Hứa Thanh Tiêu xúi giục những dị tộc này là chuyện tốt, nhưng vấn đề là quốc quân Đường quốc nhất định sẽ đuổi đám viện binh kia đi.
Một khi phong tỏa biên giới thì sẽ mất đi thời cơ tốt.
Người kia khoát tay áo, có hơi lo lắng giải thích.
“Không không không, Xạ Dương hầu ngài hiểu lầm rồi, ý của tội thần là bên trong Đường quốc cũng có người một nhà!”
Đối phương giải thích một cách rất chân thành.
Giờ khắc này, Xạ Dương hầu sửng sốt.
Hứa Thanh Tiêu mạnh thế à?
Đến cả người của Đường quốc mà cũng mua chuộc được?
Con mẹ nó ngươi có cần phải mạnh đến vậy hay không?
Thủ Nhân ca!
Chương 768: Sứ Thần Đến? Giết Sứ Thần! Đường Quốc Thất Thế! Đường Vương Phun Máu! (1)
“Hứa đại nhân, đến cả người của Đường quốc mà ngài cũng có thể mua chuộc được sao?”
Xạ Dương hầu thật sự không biết nói sao cho phải.
Hắn biết Hứa Thanh Tiêu mạnh mẽ.
Nhưng điều làm cho hắn không ngờ đến chính là đến cả binh tướng của Đường quốc mà cũng bị Hứa Thanh Tiêu xúi giục.
Chuyện này đúng là… ngoài dự đoán à nha.
“Hầu gia, thế mà ngài lại không biết à, Hứa đại nhân lợi hại thế nào chứ, trước khi Phàn quốc bị diệt thì Hứa đại nhân đã tự mình liên lạc với bọn ta rồi.”
“Bọn ta cũng cam tâm tình nguyện quy thuận Đại Ngụy, hầu gia, ngài không biết đâu, bọn ta vốn không muốn tạo phản, toàn là bị đám người kia ép mà thôi.”
“Cho nên khi Hứa đại nhân chiêu an, bọn ta đã đồng ý ngay lập tức, đám chó má kia, đám dị tộc thối tha, chúng xem bọn ta như đám người đi chịu chết, lợi ích thì bọn ta không có phần, chuyện xấu thì để cho bọn ta gánh.”
“Hứa đại nhân bảo bọn ta đi dụ dỗ người Đường quốc, chẳng qua bọn ta cũng lựa được người thích hợp.
Bọn ta đã quan sát vài ngày, cuối cùng cũng phát hiện ra nhị hoàng tử Đường quốc cực kỳ không phục thái tử Đường quốc.”
“Cho nên bọn ta…”
Người này nói rất nhiều lời vô bổ, nói hết tất cả tiền căn hậu quả ra một lần, Xạ Dương hầu muốn nghe nhưng lại không muốn nghe, chủ yếu là hắn không muốn nghe tên này nói nhảm quá nhiều.
Vì vậy hắn đã ngắt ngang lời nói:
“Các ngươi đi xúi giục nhị hoàng tử.”
Xạ Dương hầu hỏi.
“Đâu có, bọn ta đi dụ dỗ thập hoàng tử.”
“Hầu gia, ngài nghe tội thần nói nè, mục tiêu ban đầu của bọn ta đúng là nhị hoàng tử, bọn ta âm thầm nói cho Hứa đại nhân nghe, kết quả là Hứa đại nhân không chịu để cho bọn ta đi dụ dỗ nhị hoàng tử mà muốn chọn một vị hoàng tử không có hy vọng leo lên hoàng vị nhất.”
“Ý của Hứa đại nhân là mặc dù nhị hoàng tử không phục đại hoàng tử nhưng loại người này có tài năng, đồng thời hắn cũng là người hiểu được thị phi, biết khi Đường quốc bị diệt thì cho dù đến lượt hắn làm hoàng đế thì cũng chẳng có lợi ích tốt đẹp gì nhiều, sẽ bị Đại Ngụy khống chế chặt chẽ trong tay.”
“Cho nên vô cùng nguy hiểm, mà tìm một vị hoàng tử vô dụng là thích hợp nhất.”
Đối phương giải thích như vậy.
Sau khi Xạ Dương hầu nghe xong lời này, vẻ mặt ông ta không nhịn được lộ ra sự tán thành.
Hứa Thanh Tiêu đúng là thông minh quá đi.
Đúng là tính toán kỹ lưỡng mà, nếu như đổi lại là ông ta, chỉ sợ cũng sẽ lựa chọn nhị hoàng tử, dù sao thì nhị hoàng tử cũng không phục thái tử, hắn muốn trở thành hoàng đế Đường quốc.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại suy tính sâu xa hơn nữa, nhị hoàng tử Đường quốc đúng là muốn trở thành hoàng đế thật, nhưng hy sinh toàn bộ Đường quốc để đổi lấy ngôi vị hoàng đế không có chút tác dụng này, ai mà đồng ý?
Nhưng những người như bát hoàng tử, cửu hoàng tử, thập hoàng tử gì đó thì lại không giống vậy.
Về cơ bản thì bọn họ không thể nào tranh đoạt ngôi vị hoàng đế được, tương lai chờ sau khi thái tử đăng cơ, đoán chừng bọn họ sẽ trở thành phiên vương hoặc là tiến hành nội cung tranh đấu.
Nếu như vậy may không tốt thì có thể sẽ chết.
Nhưng bây giờ lại có người xuất hiện nói với ngươi ta có thể để ngươi làm hoàng đế, chẳng qua là có điều kiện, điều kiện chính là ngươi phải nghe lời ta.
Ngươi có làm hay không? Tin chắc rằng không có hoàng tử nào mà không đồng ý hết.
Vừa có thể ôm đùi, vừa có thể trở thành hoàng đế, về phần có quyền lợi hay không cũng không quan trọng, bản thân vui vẻ là được rồi, làm Đường vương rồi hằng năm lại tiến cống, đâu cần quan tâm bách tính thế nào, tôn nghiêm có tác dụng gì chứ?
Bản thân được ăn no uống tốt, cả nhà khỏe mạnh, về phần cái gì mà thái tử, cái gì mà phụ hoàng? Nói khó nghe một chút thì vô tình nhất chính là nhà đế vương, hoàng đế nhiều con trai như vậy, sẽ không quan tâm đến.
Mà sinh ra ở nhà đế vương thì cũng không thể nào có quá nhiều tình cảm với phụ hoàng mình.
Đây chính là mâu thuẫn bên trong hoàng thất.
Thế cho nên, thập hoàng tử bị mắc câu rồi, cầm thứ vốn không thuộc về chính mình đi đổi lấy vinh hoa phú quý.
Có đồ ngu mới không đồng ý.
“Thủ Nhân, ngươi đúng là thông minh tuyệt đỉnh.”
Xạ Dương hầu có hơi xúc động nói.
Cùng lúc đó, ánh mắt của hắn không khỏi nhìn về phía dị tộc này, giọng điệu bình tĩnh nói:
“Việc này ngươi làm không tệ, đợi đến khi đánh hạ Đường quốc rồi bản hầu sẽ nhớ công đầu của ngươi.”
“Đúng rồi, ngươi tên là gì?”
Xạ Dương hầu nói vậy, chỉ là hắn vẫn còn chưa biết tên của đối phương là gì.
“Tạ ân hầu gia, tạ ân hầu gia.”
“Tội thần chính là phó thống lĩnh của Xích Long nhất tộc.”
“Tên dị tộc của tội thần chỉ sợ đại nhân nhớ không nổi, đại nhân cứ nhớ tên Đại Ngụy của ta, ta có tên Đại Ngụy.”
“Gia gia của ta có một phần huyết mạch Đại Ngụy, trong cơ thể ta cũng có huyết mạch Đại Ngụy, gia gia ta họ Lý, cha ta hy vọng sau này ta có thể làm việc hào phóng sảng khoái, làm người trung can nghĩa đảm, cho nên đã lấy cho ta một cái tên, là Lý Đại Đảm.”
“Hầu gia cứ gọi ta Đại Đảm là được.”
Đối phương nói lảm nhảm một tràng cuối cùng cũng nói ra một cái tên quái dị, làm cho Xạ Dương hầu thật sự không biết nên nói cái gì cho tốt.
“Phó thống lĩnh? Thống lĩnh đâu?”
Xạ Dương hầu tò mò hỏi.
“Bị tội thần giết rồi, hắn cứ do dự không quyết, tội thần đã trực tiếp chém chết hắn, bây giờ bộ lạc Xích Long đều nghe theo lời nói của tội thần, mong hầu gia yên tâm, chắc chắn tội thần sẽ quét ngang hết tất cả các chướng ngại vì Đại Ngụy, giết sạch toàn bộ đám tạp chủng phản loạn này!”
“Chẳng qua ta hy vọng sau khi chuyện này qua đi, hầu gia có thể giúp cho tội thần một chuyện, chuyện mà cả đời này tội thần mơ ước nhất chính à đường đường chính chính được trở thành một người Đại Ngụy.”
“Nếu như hầu gia không chê, tội thần tình nguyện trở thành nghĩa tử của hầu gia.”
Lý Đại Đảm vô cùng kích động nói.
Những lời này của hắn đúng là không phải giả, trên thực tế thì quốc uy của Đại Ngụy đúng thật là đã ảnh hướng đến những dị tộc này.
Dù sao vinh quang năm đó của Đại Ngụy cũng còn đó.
Mà dù lần này có rất nhiều quốc gia trở mặt nhưng trên thực tế thì đa số các quốc gia đều không muốn làm thế.
Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu vẫn là các quốc gia này còn nhỏ yếu, trở mặt cũng không có lợi ích gì, có thực lực mạnh mới đồng ý trở mặt.
Giống như bộ lạc Xích Long, chính là một nước nhỏ, dùng danh xưng quốc gia để xưng hô là vì muốn tạo nên cảnh vạn nước triều bái nên mới cho bọn họ tự xưng là quốc gia.
Chẳng qua bọn bọ đều tự xưng mình là tộc.
Dù sao thì xưng là quốc gia cũng có hơi không biết xấu hổ.
Mà Hứa Thanh Tiêu chính là bắt được điểm này, có người tạo phản nhưng cũng có người không muốn tạo phản.
Tập hợp hơn một trăm quốc gia để tạo phản có đúng không?
Ta sẽ làm cho nội bộ các ngươi tan rã.
Chương 769: Sứ Thần Đến? Giết Sứ Thần! Đường Quốc Thất Thế! Đường Vương Phun Máu! (2)
Trải qua một lần này, cam đoan trăm nước sẽ bắt đầu nghi kỵ nội đấu lẫn nhau.
Muốn làm cho mọi người đồng tâm hiệp lực?
Đại ca, ngươi chưa tỉnh ngủ sao? Ai không muốn mình trở thành bên thắng lớn nhất?
Có đôi khi nhìn thấy quốc gia khác phát triển tốt, so với mình phát triển không tốt bọn họ còn khó chịu hơn.
Lòng người là thứ phức tạp nhất trên thế giới này, mà vừa lúc Hứa Thanh Tiêu đang chơi đùa lòng người.
Diệt quốc ngươi, diệt tâm của ngươi.
Liên minh trăm nước?
Đi chết đi.
“Giết!”
Xạ Dương hầu không muốn dài dòng nữa, hắn cũng không đợi nữa mà gia nhập chiến trường.
Một vị vương hầu gia nhập vào chiến trường, có thể nói chính là đơn phương đồ sát.
Vốn là ở ngoại thành có hai vị vương giả tử phẩm nhưng vị tứ phẩm vương giả này bây giờ đã chạy vào nội thành.
Người có thực lực mạnh đã sớm chạy vào nội thành.
Ngoại thành thất thủ, đây đã là chuyện chắc chắn, ở lại chỉ có chờ chết thôi.
Bốn mươi vạn đại quân như lang như hổ, tứ phẩm vương giả cũng gánh không nổi.
Một khi kết thành binh trận vậy thì chỉ có thể ngồi chờ chết.
Một canh giờ sau.
Thậm chí còn chưa đến một canh giờ.
Ngoài thành Đường quốc đã bị khống chế.
Năm mươi vạn đại quân trấn thủ ngoài thành Đường quốc đã bị Kỳ Lân quân Đại Ngụy dùng phương thức nghiền ép mà khống chế lại.
Phương thức tác chiến và thực lực của Kỳ Lân quân Đại Ngụy đã vượt ra xa so với bọn họ.
Năm mươi vạn đại quân ngoại trừ hai mươi vạn đã lần lượt chạy trốn ra, còn lại có đến gần bảy tám vạn bị tài sát, hơn hai mươi vạn tướng sĩ còn lại tất cả đều bị bắt.
Đa số người bị tàn sát đều là dị tộc, tướng sĩ Đường quốc rất thông minh, vào thời khắc quan trọng, cả đám người cùng đầu hàng.
Biết rõ đầu hàng và chết không có gì khác nhau nhưng bọn họ lại càng hiểu hơn chính là không đầu hàng thì sẽ càng chết thảm hại hơn.
Không bằng cứ dứt khoát đầu hàng, dù sao thì tất cả mọi người đều là đồng tộc, nói không chừng bọn họ sẽ có chút hy vọng sống.
Trận chiến này, Kỳ Lân quân Đại Ngụy giết đã đời.
Trận chiến này, Kỳ Lân quân Đại Ngụy giết quá uy phong.
Trận đánh trước đó uất ức bao nhiêu?
Công thành! Công thành! Công thành!
Chết nhiều huynh đệ như vậy mà kết quả lại không công được, sau đó còn bị đám chó chết này mỉa mai.
Bây giờ thì sảng khoái rồi.
Không chỉ có nơi này.
Đột Lương và A Mộc Tháp cũng không khá hơn là bao.
Hai mươi vạn Kỳ Lân quân ở Đột Lương như vào chốn không người, chỉ trong vòng một canh giờ ngắn ngủi mà đã kết thúc trận đánh.
Nguyên nhân rất đơn giản, Đột Lương cho rằng quốc gia mình sẽ không chịu cảnh khó khăn, lại còn tăng bốn thành quân sĩ cho A Mộc Tháp, cho nên binh lực bản thân Đột Lương cũng không còn nhiều, minh quân đến viện trợ con mẹ nó toàn là bọn làm phản.
Một canh giờ, Đột Lương hoàn toàn bị khống chế, không chỉ đơn giản là bị khống chế thôi đâu, tướng sĩ còn chết hơn một nửa, những người còn lại toàn bộ đều bị bắt trói, ngồi một đống ở hoàng cung.
Hoàng thất Đột Lương là thảm nhất, toàn bộ đều bị trói trước hoàng cung, nhục nhã to lớn như thế làm cho quốc quân hận không thể cắn lưỡi tự sát, nhưng trong mồm ông ta đã bị nhét đầy đồ vật, muốn tự sát cũng không thể tự sát được.
Quảng Dương hầu cũng không xem nhẹ, sau khi phá được Đột Lương xong thì lập tức cho người truyền tình báo quân cơ về, đồng thời tăng mười vạn binh đến A Mộc Tháp để viện trợ Lâm Dương hầu.
Dù sao thì binh lực của A Mộc Tháp cũng đầy đủ, lại thêm ba mươi vạn binh lực của Đường quốc, bản thân họ cũng có không ít binh lực, hai mươi vạn Kỳ Lân quân không phải không đánh thắng nổi mà là phải bỏ ra một cái giá đáng kể.
Nếu như lại tăng thêm mười vạn quân vậy thì sẽ có thể giảm bớt con số thương vong.
A Mộc Tháp.
Đúng là như vậy, hai mươi vạn Kỳ Lân quân muốn đánh hạ một A Mộc Tháp hùng mạnh thì đúng là rất khó.
Tổng binh lực của đối phương có tròn trăm vạn, một trăm vạn giao đấu với hai mươi vạn, lại thêm chuyện đang chém giết ở địa bàn nhà người ta, đúng là Kỳ Lân quân Đại Ngụy có hơi không chịu nổi.
Đánh một canh giờ cũng chỉ mới giết được có ba mươi vạn, dựa theo tốc độ này thì ít nhất cần phải có ba canh giờ mới có thể đánh hạ được A Mộc Tháp.
Điều này làm cho Lâm Dương hầu nhịn không được mà bực bội.
Hắn tự mình ra tay, một mình đấu với hai vị vương giả cũng không bị rơi vào thế hạ phong nhưng cũng chẳng chiếm được lợi ích gì.
Nhưng mà so với sự khó chịu của Lâm Dương hầu, quốc quân A Mộc Tháp mới là người cảm thấy khó chịu nhất.
Hôm nay ông ta đã hoàn toàn nhìn rõ Kỳ Lân quân Đại Ngụy khủng bố đến mức nào.
Hai mươi vạn Kỳ Lân quân Đại Ngụy giết đến làm cho trăm vạn hùng binh không ngừng bại lui, nếu như còn tiếp tục như vậy thì chỉ sợ ông ta cũng sẽ mau chóng trở thành vong hồn dưới lưỡi đao.
Ông ta không cam lòng! Cũng rất tức giận.
Rõ ràng tất cả mọi người đều là dị tộc, vì sao lại có loại phản đồ thế này?
Làm chó cho ai không được, sao cứ phải đi làm chó của Đại Ngụy?
Ông ta nổi trận lôi đình, lúc đầu dựa theo thực lực của A Mộc Tháp thì hai mươi vạn Kỳ Lân quân Đại Ngụy vốn không thể nào phá thành được, thật không ngờ đến chính những quân đồng minh mà ông ta tín nhiệm nhất lại con mẹ nó toàn là phản đồ.
Mở cửa biên giới thì thôi đi, lại còn có mấy đồng minh ác độc hôm qua hạ độc trong rượu, hại một nhóm tướng sĩ vốn chẳng thể ra sân giết địch được.
Mà bây giờ, Kỳ Lân quân Đại Ngụy đang giết rất khí thế, ai nấy cũng đang hăng máu gà làm cho ông ta thật sự rất khó chịu.
Bên trong quốc đô.
Đúng là hai mươi vạn Kỳ Lân quân giống như vừa cắn thuốc lắc vậy.
Mấy ngày gần đây bọn họ không ngừng công kích, không ngừng thương vong, cố nén một chút coi như xong, nhưng mỗi lần rút lui thì các tướng sĩ A Mộc Tháp lại sẽ ở đằng sau bắn lén sau đó nói những lời nhục mạ các kiểu.
Nếu như nói công thành là mệnh lệnh của bên trên thì tinh thần giết địch bây giờ có phân nửa là do bọn họ muốn giải quyết ân oán cá nhân.
Bên trong quốc đô.
Một Kỳ Lân quân Đại Ngụy đang nắm chặt tóc của một tên dị tộc, nói với giọng vô cùng to:
“Kỳ Lân quân bọn ta còn nhát gan hay không? Còn nhu nhược hay không? Còn không hả? Còn không hả?”
“Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, để ta đánh với, chừa cho ta đánh với.”
“Đồ chó, còn to mồm không? Ỷ vào chuyện mình thủ thành thì cho rằng mình là thiên hạ đệ nhất à? Sao không đánh nữa? Sao không tiếp tục bắn lén?”
Hai mươi vạn Kỳ Lân quân Đại Ngụy giết rất hung hăng, điều này đã vượt qua dự đoán ban đầu của Lâm Dương hầu.
Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng thôi, mấy ngày nay đám người này đánh quá uất ức rồi.
Bây giờ đã bắt được cơ hội, sao có thể bỏ qua cho đám người kia được?
Cũng vào lúc này, từng tiếng vó ngựa vang lên làm quốc đô rung động.
Chương 770: Sứ Thần Đến? Giết Sứ Thần! Đường Quốc Thất Thế! Đường Vương Phun Máu! (3)
Trong vương cung, có thám tử vội vàng hấp tấp chạy vào, vô cùng kích động nói:
“Báo! Báo! Có đại quân đang chạy về phía quốc đô! Hình như đó là quân đội đồng minh.”
Theo âm thanh này vang lên, A Mộc Tháp vương và không ít thần tử cùng nhau thở nhẹ ra một hơi.
Nhất là A Mộc Tháp vương, ông ta lại càng kích động đến nổi lệ nóng doanh tròng.
Quân đội bạn cuối cùng cũng đến rồi.
Chỉ là ngay sau đó, lại có tin tình báo mới truyền đến:
“Báo! Thám báo vừa rồi sai rồi, không phải quân đội bạn mà là Kỳ Lân quân.
A Mộc Tháp vương: “…”
Văn võ cả triều: “…”
Đám người thật sự là không còn gì để nói.
Đến lúc này rồi mà còn có thể phạm phải sai lầm như vậy? Chuyện này sao có thể làm cho bọn họ không phẫn nộ cho được?
“Người đâu, kéo tên thám tử này ra ngoài chém!”
A Mộc Tháp vương nhịn không được mà gầm thét, đây là sự kiên cường sau cùng của ông ta.
“Thừa tướng, tiếp theo nên làm gì đây? Cô vương nên làm cái gì đây?”
A Mộc Tháp vương nhìn về phía thừa tướng của mình, hoảng đến muốn khóc.
“Vương thượng, trước mắt chỉ còn có một con đường duy nhất có thể đi, trốn! Chúng ta rút lui về phía sau, đào vong đến Trần quốc, Trần quốc có bảy mươi hai thành, tất nhiên bọn họ sẽ tiếp nhận chúng ta.”
“Giữ được núi xanh sợ gì không có củi đốt.”
“Vương thượng!”
Thừa tướng A Mộc Tháp còn có cách nào đâu? Cách duy nhất chính là chạy, ít nhất thì chạy đi rồi vẫn sẽ còn một hy vọng sống.
Viện binh của Kỳ Lân quân lại tới, đến hai mươi vạn cũng không đánh lại, người ta lại còn tăng thêm binh, ngươi lấy cái gì để đánh?
“Cô vương không cam tâm.”
A Mộc Tháp vương siết chặt nắm đấm, ông ta không cam tâm.”
Nhưng sau một khắc, thừa tướng lại tiếp tục mở miệng.
“Còn có một cách nữa.”
“Tử chiến! Tử chiến đến cùng!”
“Cùng lắm thì chết ở trong của thành, cũng coi như là có khí tiết.”
Thừa tướng chân thành nói.
Trong nháy mắt, A Mộc Tháp vương hít sâu một hơi, ông ta siết chặt nắm đấm hung ác nói:
“Được!”
“Chờ sắp xếp lại quân đội xong xuôi thì chúng ta sẽ giết ngược lại!”
A Mộc Tháp vương giận dữ hét lên, ông ta không cam tâm, trong lời nói tràn đầy vẻ khuất nhục.
Ông ta biết Đường quốc đã không còn đáng tin cậy nữa, chạy trước mới là thượng sách.
Bằng không sẽ thật sự phải mất mạng.
A Mộc Tháp vương hạ lệnh xuống, trong lúc nhất thời, các tướng sĩ bắt đầu rút đi, trước đó đã có một bộ phận tướng sĩ chạy đi rồi, bây giờ đến cả vương thượng cũng đã hạ lệnh, còn gì mà không chịu chạy nữa?
Đáng tiếc chính là bên trên tường thành đã bị Kỳ Lân quân chiếm cứ từ lâu.
Từng cây nỏ được bắn ra, máy bắt đá trong thành cùng với các loại mũi tên lửa đã phát huy tác dụng cực kỳ lớn vào giờ khắc này.
Chạy càng nhanh thì chết cũng càng nhanh.
“Phong tỏa cửa thành!”
Giọng của Lâm Dương hầu vang lên.
Trực tiếp phong tỏa cửa thành.
Muốn chạy, các ngươi nằm mơ đi.
Sau nửa canh giờ.
Vì có được sự tiếp viện của mười vạn Kỳ Lân quân nên trận chiến này đã được giải quyết xong một cách gọn hàng, Kỳ Lân quân Đại Ngụy như dòng nước lũ quét ngang hết thảy.
Quốc đô A Mộc Tháp bị chiếm lĩnh, cờ của quân Đại Ngụy cắm ở bốn cửa thành lớn, tuyên cáo sự thắng lợi của Đại Ngụy.
Mà trước mắt chỉ còn lại Đường quốc.
Ngoại thành Đường quốc đã bị Kỳ Lân quân chiếm lĩnh.
Cho nên toàn bộ các tướng sĩ Đường quốc cũng bị phong tỏa cầm tù, trở thành tù binh, bị giết hay giữ lại thì phải chờ Hứa Thanh Tiêu hạ lệnh.
Mà bên trong Đường quốc cũng đã loạn cào cào.
Tất cả các viện quân dị tộc đều đã bị một phong ý chỉ của quốc quân Đường quốc đuổi ra ngoài quốc đô, gần hai mươi vạn viện quân đều trợn tròn mắt.
Bọn họ đâu có làm gì đâu, thế mà lại bị xem như là gian tế rồi bị đuổi ra ngoài.
Kỳ Lân quân đang chờ bọn họ ở ngay bên ngoài, bây giờ đuổi bọn họ ra không khác gì là bảo bọn họ đi chịu chết.
Tướng sĩ thủ lĩnh của mười bảy nước không ngừng giải thích với Đường quốc nhưng lại bị mưa tên hầu hạ, trong lúc nhất thời, tướng sĩ thủ lĩnh của mười bảy nước cũng hoàn toàn tức giận rồi.
Họ từ ngàn dặm xa xôi đến đây viện trợ, không ngờ lại đổi lấy sự lạnh lùng xa lánh?
Điều này ai mà chịu cho nổi?
Nhưng mà tức giận thì tức giận.
Nhưng bọn họ vẫn rất sợ, bốn mươi vạn Kỳ Lân quân, ai mà không sợ chứ?
Bọn họ muốn chạy nhưng mà toàn bộ đường chạy trốn đều có người của Kỳ Lân quân.
Hai mươi vạn viện quân vốn chẳng có sức đánh nổi một trận.
Vốn là muốn liều chết đánh cược một lần, nhưng mà thật không ngờ chính là Kỳ Lân quân cản đường lui không động thủ với bọn họ mà là là chiêu an.
Đúng vậy, chiêu an.
Đại Ngụy chiêu an bọn họ.
Viện quân mười bảy nước kích động hẳn lên, vốn cho rằng đây là một con đường chết, ai mà người lại được chiêu an?
Vì vậy, toàn bộ thủ lĩnh của mười bảy nước viện quân đều đi vào bên trong ngoại thành Đường quốc để gặp Xạ Dương hầu.
“Đám tội thần chúng ta!”
“Khấu kiến hầu gia!”
Tướng sĩ thống lĩnh của mười bảy nước cùng nhau quỳ gối trước mặt Xạ Dương hầu, tâm trạng của họ đang cực kỳ căng thẳng, sợ đây chỉ là một trò lừa bịp.
Nhưng cũng không còn cách này, có phải trò bịp bợm hay không cũng chẳng còn cách nào khác.
Đường lui đều đã bị người ta phá hỏng rồi, liều chết đánh cược một lần trên cơ bản cũng sẽ không có kết cục tử tế, chẳng bằng cứ liều mạng thử xem.
Chắc không phải là lừa mình qua đó để giết đó chứ? Điều này cũng không cần thiết.
Hai mươi vạn huynh đệ bên ngoài cũng không ngốc, nếu như mình chết, bọn họ nhất định sẽ quậy lên, cho dù Kỳ Lân quân có hung hãn hơn nữa thì ngươi giết hai mươi vạn quân ta, ta có giết hai ba vạn quân của ngươi thì chắc là cũng không quá đáng?
“Hừ!”
“Nếu như không phải Hứa đại nhân cầu xin thay các ngươi thì theo ý của bản hầu, tất cả các ngươi đều đáng chết.”
Xạ Dương hầu lạnh lùng mở miệng, hắn nhìn lướt qua đám người, bên trong ánh mắt mang đầy vẻ lạnh lùng.
Câu này nói ra làm cho đầu của các thống lĩnh cúi xuống càng thấp hơn.
Bọn họ cũng uất ức lắm chứ bộ, nhưng còn cách nào nữa đâu? Đánh không lại người ta, ngươi còn có thể thế nào?
“Được rồi, mấy lời nói nhảm bản hầu cũng không muốn nói nhiều, bây giờ cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, một cơ hội hối cải để làm người mới.”
“Tiến đánh quốc đô Đường quốc, dùng toàn bộ lực lượng để tiến đánh, chết bao nhiêu người bản hầu không quan tâm, nhưng những người còn sống sót thì bản hầu cũng có thể cam đoan với các ngươi.”
“Sẽ không làm hại các ngươi, đương nhiên nhất định phải đợi đến sau trận chiến rồi lại nói.”
Xạ Dương hầu nói ra điều kiện này, đây cũng không phải là lệnh của Hứa Thanh Tiêu mà là suy nghĩ riêng của hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dich] Yêu Long Cổ Đế [Dich] Yêu Long Cổ Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Yeu-Long-Co-De-dich.jpg)

