- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 62 : Thiên Địa Đại Nho, Văn Cung Tự Chứng, Thánh Nhân Cộng Hưởng, Thiên Hạ Chấn Kinh (7) (c611-c620)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 62 : Thiên Địa Đại Nho, Văn Cung Tự Chứng, Thánh Nhân Cộng Hưởng, Thiên Hạ Chấn Kinh (7) (c611-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Thiên Địa Đại Nho, Văn Cung Tự Chứng, Thánh Nhân Cộng Hưởng, Thiên Hạ Chấn Kinh (7)
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, khí thế của hắn cực mạnh, không sợ đối phương chút nào.
Bảo hắn đi Văn cung để chứng minh trong sạch thì hắn sẽ đi Văn cung ngay à?
Nếu không trả giá thì Hứa Thanh Tiêu thà chết chứ nhất định sẽ không đi.
Dưới gầm trời này sao lại có chuyện dễ dàng như vậy được?
Nhưng mà lời này nói ra lại làm cho Tôn Tĩnh An cau mày, còn Nghiêm Lỗi thì không nhịn được mở miệng.
“Nếu như đã chứng minh trong sạch thì chỉ có thể chứng minh tình báo của Hoài Ninh thân vương là sai mà thôi, ngươi lại muốn bọn ta tự phế nho vị? Hứa Thanh Tiêu, ngươi đang có rắp tâm gì?”
Nghiêm Lỗi cực kì tức giận nói.
“Ồ, hay cho một câu tình báo có lỗi.”
“Mời một vị Thiên Địa đại nho đến thẩm tra còn chưa đủ à?”
“Các ngươi cứ khăng khăng Hứa mỗ tu luyện dị thuật, vậy thì Hứa mỗ cũng đồng ý phối hợp, đến Văn cung chứng minh sự trong sạch.”
“Không muốn trả giá mà cứ muốn giăng bẫy Hứa mỗ, chuyện này sao có thể?”
“Hai vị! Có một câu, Hứa mỗ vẫn phải nhắc nhở hai người.”
“Hiện tại nơi mà các ngươi đang đứng là hoàng cung Đại Ngụy chứ không phải là Văn cung Đại Ngụy.”
“Nếu như cần phải nghiêm túc thì chỉ cần lời nói vừa rồi của các ngươi thôi cũng đã đủ bất kính với bệ hạ, đừng nói chi là đại Nho, cho dù có là Thiên Địa đại nho đi chăng nữa thì cũng vẫn sẽ bị phạt.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, thậm chí còn kéo theo cả Bồng nho vào giễu cợt chung.
“Ngươi!”
“Cuồng vọng!”
Hai người giận tím mặt chỉ vào Hứa Thanh Tiêu, chỉ vì Hứa Thanh Tiêu mỉa mai Bồng nho.
“Ầm!”
Giờ khắc này, tiếng vang do nữ đế vỗ bàn vang lên, nàng nặng nề đập một cái lên tay vịn long ỷ.
Nói lên thái độ của chính mình.
Hứa Thanh Tiêu nói cũng không sai chút nào.
Nơi này là hoàng cung.
Là triều đình.
Không phải là Văn cung Đại Ngụy.
Cho dù là Văn cung Đại Ngụy thì thế nào chứ?
Chẳng lẽ hoàng đế còn không thể sánh được với một Thiên Địa đại nho hay sao?
“Bệ hạ bớt giận!”
“Hứa tiểu hữu, sẽ làm theo lời ngươi nói.”
“Chúng ta chỉ vì muốn điều tra rõ ràng mà thôi, mong Hứa tiểu hữu thứ lỗi.”
Bồng nho lên tiếng ngay lập tức, ông ta biết Hứa Thanh Tiêu đang làm gì, không phải là muốn nhờ bệ hạ ra mặt mà là muốn điều động dân ý, dù sao thì trong lòng bách tính, thánh nhân đúng là lớn hơn hoàng đế thật.
Nhưng vấn đề là ông ta không phải thánh nhân, bây giờ cũng không còn văn thánh chân chính, cho nên hoàng đế vẫn là số một như cũ.
Hành vi của bọn họ đúng thật là đã có hơi bất kính với hoàng quyền.
“Được rồi.”
Hứa Thanh Tiêu không nói nhiều lời.
Sau đó nhìn về phía hoàng đế nói:
“Bệ hạ, thần muốn đi Văn cung tự chứng, mong bệ hạ ân chuẩn.”
Hứa Thanh Tiêu nói câu này thuần túy là vì để cho tất cả mọi người biết Hứa Thanh Tiêu hắn tôn hoàng quyền là tối thượng.
Cũng coi như là một loại phản kích.
“Chuẩn.”
“Văn võ bá quan cùng đi.”
Nữ đế khẽ gật đầu đồng thời cũng bảo văn võ bá quan cùng nhau đi theo, còn nàng thì vẫn tiếp tục ở lại nơi này.
“Chúng thần lĩnh chỉ.”
Bách quan mở miệng.
Sau một khắc, Tôn Tĩnh An cùng với Nghiêm Lỗi đỡ lấy Bồng nho đi về phía Văn cung Đại Ngụy.
Hứa Thanh Tiêu cũng bắt đầu đi, bước chân của hắn không nhanh không chậm, dựa theo tốc độ này thì chỉ cần một nén nhang là có thể tới nơi.
Giờ khắc này, kinh đô Đại Ngụy, ánh mắt của tất cả mọi người đang nhìn về phía hoàng cung Đại Ngụy đã chuyển dời đến Văn cung Đại Ngụy.
Nếu như Văn cung lại không tra được chuyện Hứa Thanh Tiêu tu luyện dị thuật.
Vậy thì có nói gì thêm cũng vô dụng thôi.
Kính Đầu Thiên đang soi rọi khắp cả Văn cung Đại Ngụy.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đang nhìn về phía Văn cung.
Hứa Thanh Tiêu đi đến Văn cung tự chứng.
Đây chính là thủ đoạn cuối cùng.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu có tu luyện dị thuật vậy thì đến trước Văn cung, yêu ma quỷ quái đều sẽ bị tan thành tro bụi.
Còn nếu như Hứa Thanh Tiêu không tu luyện dị thuật vậy thì đứng trước Văn cung, Hứa Thanh Tiêu coi như là tự giải oan cho mình.
Mà hai vị đại nho cũng sẽ phải tự phế đi nho vị.
Bất luận là như thế nào thì cũng sẽ là một sự tổn thất đối với Đại Ngụy nhưng bách tính không quan tâm lắm, bọn họ chỉ hy vọng Hứa Thanh Tiêu có thể tự chứng thành công.
Nhưng kết quả cuối cùng là như thế nào.
Đó vẫn còn là một ẩn số.
Hứa Thanh Tiêu đi về phía Văn cung Đại Ngụy, mỗi bước đi của hắn đều cực kì kiên định.
Có được lời đảm bảo của Triều Ca, Hứa Thanh Tiêu không còn lo lắng gì nữa.
Văn cung Đại Ngụy, là nơi sinh sống của thánh nhân năm đời, nhưng thiên địa Văn cung trong đại não mình thì lại là hành cung của riêng đại thánh nhân.
Hứa Thanh Tiêu không tin là đại thánh nhân không so được với Chu thánh.
Vì thế cho nên Hứa Thanh Tiêu không còn lo lắng gì.
Nhìn thấy những bước đi đầy kiên định của Hứa Thanh Tiêu, Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An không hiểu sao đều cảm thấy được một loại cảm giác dị thường.
“Bồng nho, ngài thật sự không tra ra được chút nào hay sao?”
Tôn Tĩnh An mở miệng, ông ta dùng thần thông nho đạo truyền âm, hỏi thăm Bồng nho, dù sao thì chuyện này cũng có liên quan đến tiền đồ trong tương lai của ông ta.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu thật sự tự chứng thành công vậy thì người xui xẻo chắc chắn là ông ta rồi.
Cho nên nói không hoang mang là không thể nào.
“Đúng đó, Bồng nho, ngài có tra được thứ gì không vậy?”
Nghiêm Lỗi cũng hỏi theo, tâm trạng có hơi căng thẳng.
“Hắn đã tu luyện dị thuật.”
Bồng nho lên tiếng, ngữ khí cực kì chắc chắn.
Sau khi nghe xong mấy chữ này, Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi mớ thở phào nhẹ ra một hơi.
“Bồng nho, vậy tại sao ngài lại không vạch trần tại hiện trường luôn?”
Tôn Tĩnh An tiếp tục hỏi.
Nếu như đã biết được chắc Hứa Thanh Tiêu tu luyện dị thuật vậy thì tại sao lại không vạch trần ra tại hiện trường?
“Vô dụng.”
“Lão phu có thể chắc chắn rằng hắn tu luyện dị thuật, nhưng biển dân ý trong cơ thể của hắn lại cản trở Hạo Nhiên chính khí của lão phu, nhưng lão phu vẫn cảm thấy dưới biển dân ý kia đang che giấu thứ gì đó.”
“Có cao nhân ở phía sau chỉ điểm, trực tiếp vạch trần cũng không đưa ra chứng cứ được, hơn nữa bệ hạ đã nảy sinh lòng oán hận với chúng ta rồi.”
“Nếu như có cố ép Hứa Thanh Tiêu tản dân ý đi thì chỉ sợ bệ hạ sẽ không đồng ý.”
Chương 612: Ảo Ảnh Của Chu Thánh! Thánh Nhân Bái Hứa Thanh Tiêu! Thiên Hạ Chấn Kinh! Hứa Thanh Tiêu Viết Sách! (1)
“Mà nếu như hắn không giải tán dân ý thì lão phu cũng không có cách nào đưa ra chứng cứ được, đến lúc đó cục diện sẽ trở nên bế tắc.”
“Vậy chi bằng để hắn đi Văn cung, đến Văn cung rồi thì tất cả chân tướng đều sẽ lộ rõ, lão phu nói gì bọn họ chưa chắc đã tin, nhưng một khi Hứa Thanh Tiêu đã đến Văn cung rồi thì chắc chắn chỉ còn có một con đường chết.”
“Hắn đánh giá thấp Văn cung, người trong thiên hạ cũng đã đánh giá thấp Văn cung.
Nơi đó có ý chí của thánh nhân, còn có thánh ý, cho dù Hứa Thanh Tiêu có là đại tài vạn cổ nhưng đối mặt với thánh ý thì một vạn Hứa Thanh Tiêu cũng không sống nổi.”
Bồng nho nói chắc như đinh đóng cột.
Ông ta biết trên dưới triều đình Đại Ngụy đều có thiện cảm với Hứa Thanh Tiêu, nhưng mà từ khi bọn họ đồng ý mở miệng giúp Hứa Thanh Tiêu thì ông ta cũng đã rõ, muốn dùng cách thức thông thường để trừng phạt Hứa Thanh Tiêu là chuyện không thể nào.
Muốn để hắn tản đi dân ý lại càng không thể nào, Hứa Thanh Tiêu sẽ ngốc như vậy sao? Nếu như Hứa Thanh Tiêu không tu luyện dị thuật thì hắn cũng sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.
Cho nên ông ta lùi một bước để tiến tới, trước tiên là bảo Hứa Thanh Tiêu giải tán dân ý, chắc chắn là Hứa Thanh Tiêu không đồng ý rồi, sau đó lạ nói ra chuyện Văn cung, để cho Hứa Thanh Tiêu đến Văn cung tự chứng.
Ông ta đã tính sẵn rồi, Hứa Thanh Tiêu nhất định sẽ đi.
Không phải vì ông ta thông minh mà là vì người trong thiên hạ đều chẳng có chút hiểu biết nào đối với Văn cung, người trong thiên hạ đều cho rằng Văn cung có khí tức của thánh nhân.
Nhưng bọn họ không biết một điều đó là Văn cung còn đang ẩn giấu uy lực khó mà nói hết.
Thánh ý! Cho dù đó chỉ là một tia nhỏ nhoi nhưng cũng đủ để trấn sát yêu ma, huống chi chỉ là loại tồn tại như giun như dế giống như Hứa Thanh Tiêu.
Điểm này, chỉ sợ là cả đại nho cũng không biết được, bởi vì đại nho vẫn còn chưa đủ tầm, duy chỉ có Thiên địa đại nho mới có thể biết được một chút.
Văn cung Chu thánh, ý nghĩa quá to lớn rồi.
Không nói những thứ khác, chỉ nói đến bây giờ cho dù Hứa Thanh Tiêu có là một vị đại nho thì cũng sẽ phải chết dưới Văn cung của Chu thánh.
Tất cả những câu nói của Bồng nho làm cho Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi càng thêm yên tâm.
Trước đó đúng là bọn họ có hơi lo lắng cho tiền đồ và vận mệnh của chính họ.
Nhưng mà bây giờ thì khác rồi, Bồng nho nói Hứa Thanh Tiêu có tu luyện dị thuật, vậy thì chắc chắn là Hứa Thanh Tiêu có tu luyện dị thuật.
Hai người không nói gì, còn ánh mắt của Bồng nho thì vẫn luôn đặt trên người Hứa Thanh Tiêu.
Lúc trước đối với Hứa Thanh Tiêu, ông ta chỉ cảm thấy rất có hứng thú, hơn nữa lại còn có chút tán thưởng.
Tất cả những hành động của Hứa Thanh Tiêu ông ta đều nhìn thấy, cho nên ông ta cho rằng Hứa Thanh Tiêu là một người thông minh, nhưng không người rằng Hứa Thanh Tiêu cũng tầm thường như bao người, cuối cùng thì cũng chỉ là người phàm mà thôi.
Từ chối hợp tác với Văn cung là một, càng quan trọng hơn đó là hắn đã quá xem thường thánh nhân.
Người phàm đối với thánh nhân ít nhiều cũng phải có chút kính nể, cũng sẽ không dám thẳng thắn đồng ý đi đến Văn cung như vậy.”
“Thế gian lại mất đi một vị đại tài rồi.”
“Chẳng qua, thế gian trước giờ chưa bao giờ thiếu đại tài.”
Trong lòng Bồng nho nghĩ đến những cảm xúc đầy quý trọng đối với Hứa Thanh Tiêu, nhưng bây giờ thì không còn rồi.
Bởi vì Hứa Thanh Tiêu là đồ ngu ngốc.
Bất kính đối với thánh nhân, mắt cao hơn đầu, đánh giá bản thân qua cao.
Loại người này có đại tài nhưng cũng sẽ xảy ra chuyện sớm thôi, chết rồi cũng tốt, miễn cho lại đem đến nhiều phiền phức cho Văn cung.
Ở phía trước.
Hứa Thanh Tiêu không dư hơi đâu mà nghĩ đến cảm giác của đám người Bồng nho, bước đi của hắn kiên định dị thường.
Triều Ca và Phá Tà đã cho hắn một liều thuốc an thần.
Văn cung Đại Ngụy không những là không ảnh hưởng tới hắn mà thậm chí, Triều Ca huynh và Phá Tà huynh còn có thể tìm được sự cộng minh với Văn cung.
Còn hắn thì cần phải làm một vài chuyện.
Văn cung Đại Ngụy phân làm hai phái, một phái là tôn sùng ý của bản thân hoặc là ý của các vị thánh nhân khác, thuộc về Đại Ngụy chi nho, bọn họ có một loại cảm giác quy phục đối với Đại Ngụy.
Còn một phái khác chính là phái của Chu thánh.
Một vị thánh nhân, chí cao vô thượng, điểm này Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu được, từ trước đến nay cũng chưa từng có chút bất kính nào, mỗi một vị thánh nhân đều đáng được tôn trọng.
Nhưng mà có một vài ý của thánh nhân, sau khi được người đời sau giải nghĩa thì lại biến tướng trở thành một loại ý nghĩ sai lầm.
Người có thể trở thành thánh nhân, có ai không phải là người được thiên địa công nhận, đã đi đến bậc này thì cơ hồ là đều đến cảnh giới vô tư, mục đích đều vì thương sinh trong thiên hạ.
Đổi lại một câu khác mà nói, đại nho ủng hộ nhất mạch Chu thánh trong Văn cung Đại Ngụy thì đa phần đều là nhập nho nhờ thánh nhân, mượn danh nghĩa của thánh nhân, nhưng tất cả mọi chuyện họ làm thật ra đều là vì bản thân mình.
Ví dụ tốt nhất là Tôn Tĩnh An, minh ý lập ngôn đều là nhờ học tập Chu thánh, nắm giữ học vấn Chu thánh, xuất phát điểm này thật ra rất tốt, đi theo tuyệt học của thánh nhân.
Nhưng sau khi ông ta thành đại nho thì đã tẩu hỏa nhập ma rồi.
Đúng vậy, là tẩu hỏa nhập ma.
Nho giả cũng có chuyện tẩu hỏa nhập ma, đi chệch phương hướng, xem ý của bản thân như là ý của thánh nhân, vứt bỏ thánh ý chân chính.
Bản thân tôn kính thánh nhân, nhìn thấy thánh nhân thì ba quỳ chín lạy, nhưng thánh nhân cũng chưa từng nói khi gặp họ mình cần phải khấu đầu, vậy mà Tôn Tĩnh An lại yêu cầu tất cả môn sinh của mình ba quỳ chính lạy, biểu hiện sự kính trọng.
Đây chính là một hiện tượng của tẩu hỏa nhập ma.
Hơn nữa ép buộc người khác học tập ông ta, không học thì sẽ trở thành thứ khác loài, nhẹ thì bị trách mắng nhục nhã, nặng thì chính là bất kính với thánh nhân.
Trong khoảnh khắc này, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn hiểu được.
Cho nên hắn cần phải phản kích.
Cần phải mượn năng lực của Triều Ca, tiến hành một loại phản kích triệt để, mà đối tượng cần phản kích chính là Chu thánh nhất mạch.
Chương 613: Ảo Ảnh Của Chu Thánh! Thánh Nhân Bái Hứa Thanh Tiêu! Thiên Hạ Chấn Kinh! Hứa Thanh Tiêu Viết Sách! (2)
Như hôm nay, trên triều đình Đại Ngụy cơ hồ đều là người ủng hộ mình, không đụng chạm đến những lợi ích to lớn thì Lục bộ Thượng thư, quốc công liệt hầu chắc chắn đều sẽ tin tưởng mình.
Vấn đề nội bộ thì tự mình có thể giải quyết được, mà vấn đề bên ngoài, trừ phi là vương triều Đột Tà hoặc là vương triều Sơ Nguyên, còn có Bắc phạt, mấy chuyện này vẫn còn sớm.
Hắn muốn đứng vững được ở vương triều Đại Ngụy, thật sự đúc được kiếm dân tâm thì nhất định phải thu nhận môn đồ.
Tất nhiên là chuyện muốn nhận môn đồ ở kinh đô Đại Ngụy thì hơi khó.
Văn cung Đại Ngụy to đùng ra đó, cho dù nhân cách có tốt đẹp hơn nữa thì cũng không thể qua được hai chữ vàng thánh nhân.
Lúc trước Hứa Thanh Tiêu từ chối thu nhận người đọc sách của Văn cung Đại Ngụy cũng không phải là bởi vì không muốn mà là lo lắng sẽ không tuyển được nhiều người, còn dẫn đến sự trả thù của Văn cung Đại Ngụy.
Nhưng mà lần này, Hứa Thanh Tiêu dự định sẽ nắm bắt thật chặt cơ hội lần này, kéo thêm một nhóm người đọc sách cho chính mình.
Đối với sự tranh đấu của các học phái, Hứa Thanh Tiêu chẳng thèm quan tâm.
Một khi Văn cung Đại Ngụy bắt được cơ hội thì sẽ đến tìm hắn gây phiền phức, vậy không bằng tự mình minh ngộ đạo lý, chỉ sợ là sẽ thật sự lâm vào tuyệt cảnh.
Chuyện này còn phải cảm ơn Trình Lập Đông.
Trên triều đường, Hứa Thanh Tiêu vẫn luôn giữ im lang, không phải vì hắn chột dạ không dám nói mà là trong đầu vẫn luôn nghĩ đến chuyện của Trình Lập Đông.
Chính Trình Lập Đông đã khiến Hứa Thanh Tiêu nhìn thấy được bản chất của một số vấn đề.
Không phải mỗi một vị đại nho đều xứng đáng với danh xưng này.
Trình Lập Đông trở thành quân cờ, Hứa Thanh Tiêu không kinh ngạc chút nào.
Nhưng mà thủ đoạn diệt trừ quân cờ Trình Lập Đông của bọn họ đã làm cho Hứa Thanh Tiêu đột nhiên tỉnh ngộ.
Nhất mạch Chu thánh, có một phần đã thối rửa rồi, hắn nhất định phải loại trừ sạch sẽ.
Đây chính là kẻ địch thật sự trước mắt.
Hơn nữa nếu như không quan tâm tới thì chỉ sợ là sẽ khủng bố hơn Hoài Ninh thân vương gấp trăm lần, bởi vì cái mà bọn họ đại diện chính là chín phần người đọc sách trong thiên hạ.
Còn Hoài Ninh thân vương.
Ông ta không quan tâm đến quá trình này, chỉ cần Hứa Thanh Tiêu chết thì ông ta đủ mãn nguyện rồi, cho dù có bị lợi dụng nhưng đạt được mục đích là được.
Chuyện này ông ta cũng sẽ ghi sâu trong lòng, đợi đến ngày triều hội nào đó, thời cơ chín mùi rồi, mối thù này, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ tính lại với Văn cung Đại Ngụy.
Cứ như thế.
Văn cung Đại Ngụy.
Dân chúng cũng đã đợi bên ngoài Văn cung từ trước.
Khi Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, mặc dù dân chúng không nói gì nhưng trong đôi mắt đều tràn đầy kỳ vọng và ủng hộ.
Hứa Thanh Tiêu hành lễ về phía dân chúng, sau đó đưa mắt nhìn về phía Văn cung Đại Ngụy.
Văn cung hùng vĩ.
Hai tấm liễn khắc bên cổng chính.
Một tấm là do thái tổ đích thân đề bút.
‘Thánh nhân vô lượng.’
Một tấm là do người đời sau thêm vào.
‘Vạn thánh chi thánh.’
Tấm liễn mà người đời sau thêm vào được đặt bên trên, còn tấm liễn của thái tổ thì được đặt ở dưới, đây cũng coi như là một loại tôn kính.
Trong Văn cung có vô số đình đài lầu các, thác nước núi cao, cầu nhỏ hồ trong, cái gì cần có đều có.
Cả tòa Văn cung Đại Ngụy chiếm khoảng diện tích hơn ba ngàn mẫu đất nhưng những thứ này đều là dần dần xây dựng mà nên, Văn cung Đại Ngụy thật sự là một tòa cung điện nằm ở trung tâm.
Đó mới thật sự là Văn cung.
Nơi mà năm đó Chu thánh trú ngụ.
Từ khi nhập kinh đến nay, Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa bao giờ được bước vào Văn cung Đại Ngụy, nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn có thể thường xuyên cảm nhận được khí tức của Văn cung Đại Ngụy.
Không thể không nói, chỉ đứng bên ngoài Văn cung thôi mà Hứa Thanh Tiêu cũng đã cảm nhận được một loại sức mạnh cuộn trào vô cùng.
Đây chính là một loại sức mạnh huyền bí khôn cùng.
Là thánh ý.
Hứa Thanh Tiêu đứng bên ngoài Văn cung, hắn không bước vào trong mà như đang đứng đợi cái gì đó.
Lúc này, mấy người Bồng nho cũng đã xuất hiện phía sau hắn, văn võ bách quan cũng dần bước đến nơi.
Bọn họ nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt chứa đầy sự hồi hộp.
Nhất là Lục bộ Thượng thư, không hiểu sao bọn họ lại có cảm giác như trái tim mình đang bị treo lên lơ lửng.
Trần Chính Nho là người có vẻ mặt căng thẳng nhất.
Ông biết được ít nhiều về ý nghĩa của Văn cung Đại Ngụy, thật ra ông luôn nghĩ cách ngăn Hứa Thanh Tiêu đến đây.
Nhưng ông lại cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đã dám đồng ý đến đây thì chắc là cũng chuẩn bị, chắc là Hứa Thanh Tiêu không tu luyện dị thuật đâu.
Cho nên ông mới không mở miệng ngăn cản.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu biểu hiện ra sự không được tự tin, vậy thì ông ta nhất định sẽ dùng toàn lực để cản trở, phối hợp với bệ hạ giúp đỡ Hứa Thanh Tiêu qua được cửa này.
Cho dù người trong thiên hạ có hiểu sai thì như thế nào, bảo vệ được Hứa Thanh Tiêu mới là quan trọng.
Lúc này.
Trên bầu trời Đại Ngụy không một đám mây, bầu trời tràn ngập một màu xanh, lộ ra vẻ bình yên thoải mái.
Bên ngoài Văn cung Đại Ngụy, Hứa Thanh Tiêu dừng bước, ánh mắt của đám người chợt trở nên kỳ quái.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Sao ngươi lại không dám bước vào trong?”
“Có phải ngươi chột dạ rồi đúng không?”
Giọng của Tôn Tĩnh An vang lên, ông ta lớn giọng mở miệng, chỉ lo Hứa Thanh Tiêu sợ rồi, nếu như vào lúc này mà Hứa Thanh Tiêu lựa chọn lui lại thì tuy rằng có thể hắt nước bẩn lên người Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng mà dựa vào thái độ của văn võ bá quan ngày hôm nay cộng với thái độ của bệ hạ, Hứa Thanh Tiêu vẫn có thể được bảo vệ.
Cho nên ông ta mới không kịp chờ đợi mà mở miệng, dùng kế khích tướng thấp kém nhất để chọc cho Hứa Thanh Tiêu tức lên.
Nhưng mà những lời nói của Tôn Tĩnh An thật ra lại mang theo chút phản cảm.
Giờ khắc này, chỉ sợ là những người đọc sách của Văn cung Đại Ngụy cũng cảm thấy tên Tôn Tĩnh An này thật đáng ghét.
Ngoài Văn cung.
Hứa Thanh Tiêu không đáp lại nghi vấn của Tôn Tĩnh An, hắn xoay người lại, nhìn về phía Bồng nho nói:
“Bồng nho!”
“Hứa mỗ lại hỏi thêm lần cuối, nếu như Hứa mỗ bước chân vào Văn cung Đại Ngụy mà có thể tự chứng minh bản thân mình trong sạch, vậy thì hai người Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An phải tự phế nho vị, ông có đồng ý chuyện này không.”
Chương 614: Ảo Ảnh Của Chu Thánh! Thánh Nhân Bái Hứa Thanh Tiêu! Thiên Hạ Chấn Kinh! Hứa Thanh Tiêu Viết Sách! (3)
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn đứng chắp tay nhìn về phía Bồng nho, đứng trước mặt các vị bách tính nói vậy.
“Lời lão phu đã nói tất nhiên không thể nào giả được.”
Bồng nho nói, trong ánh mắt ti hí của ông ta chứa đầy sự tự tin.
“Được!”
“Tôn Tĩnh An, Nghiêm Lỗi, Hứa mỗ cho các người một cơ hội, nếu như hai người các ngươi chịu xin lỗi Hứa mỗ vậy thì chuyện này, đến đây là dừng, Hứa mỗ sẽ không truy cứu nữa.”
“Còn nếu như các ngươi cứ cố chấp không buông, đợi sau khi Hứa mỗ tự chứng minh bản thân trong sạch rồi thì hai người các người cũng đừng… hối hận xin tha.”
Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn về phía Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi, hắn vẫn muốn nói thẳng ra một chút, miễn cho hai tên này lát nữa lại hối hận xin tha, vậy thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Hứa Thanh Tiêu, nếu như ngươi sợ rồi vậy thì nói thẳng ra đi, cần gì phải mạnh mồm như vậy?”
“Bảo chúng ta xin lỗi? Nếu như ngươi thật sự có thể chứng minh được bản thân mình trong sạch thì bọn ta mới tâm phục khẩu phục.”
Tôn Tĩnh An liên tục cười lạnh, nếu như không phải tất cả bách tính đều đang nhìn vào, ông ta thật sự còn muốn chọc ngoáy thêm mấy câu.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi cố kéo dài thời gian ở đây cũng có ý nghĩa gì đâu? Đi thẳng vào đi, ta đợi ngươi tự chứng minh bản thân trong sạch.”
Nghiêm Lỗi cười lạnh nói.
Bồng nho đã nói rồi, Hứa Thanh Tiêu nhất định là có tu luyện dị thuật, chỉ là bị dân ý cản trở mà thôi.
Hai người họ cực kì tự tin, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Hứa Thanh Tiêu có thể thành công tự chứng minh sự trong sạch của bản thân.
Thiên địa đại nho không tra được.
Lẽ nào thánh nhân cũng không tra được hay sao?
“Hứa mỗ còn muốn nói rõ một câu.”
“Nếu như Hữa mỗ chứng minh được rằng bản thân trong sạch vậy thì các ngươi nhất định phải đứng trước mặt Hứa mỗ phế đi nho vị, bách tính trong kinh đô đều nghe thấy, văn nhân Đại Ngụy cũng nghe thấy.”
“Hứa mỗ cũng đã nhượng bộ rồi, bây giờ xin lỗi thì cho qua không truy cứu, đến đây là dừng, không thù ghét không giận dỗi, hai người các người thật sự không suy nghĩ lại chút nào à?”
Hứa Thanh Tiêu cũng không tức giận mà ngược lại còn mang theo ngữ khí bình đạm nói vậy.
Nhưng câu nói này vừa dứt thì hai tên gây chuyện kia lại cảm thấy Hứa Thanh Tiêu chột dạ rồi.
Nguyên nhân rất đơn giản, Hứa Thanh Tiêu giờ này khắc này hẳn là nên hận không thể giết bọn họ mới đúng, sao lại có thể đứng ở nơi này lãng phí nước miếng? Tha thứ cho bọn họ?
Thật sự xem bọn họ là đồ ngốc hay sao?
“Hứa Thanh Tiêu! Ngươi đừng lãng phí thời gian ở nơi này nữa, nếu như ngươi cảm thấy ngươi trong sạch thì bước vào Văn cung đi, là thật hay giả thì nhìn một cái là biết.”
“Đừng đứng ở đây giả vờ như mình quân tử lắm vậy, bọn ta đã dám nói thì sẽ dám làm.”
Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi bước về phía trước một bước, cao giọng nói vậy, không thèm quan tâm đến những lời giảng hòa mà Hứa Thanh Tiêu nói.
Giảng hòa? Bây giờ đã không còn hòa bình gì nữa rồi.
“Hai vị, các người thật sự là không muốn suy nghĩ thêm hay sao?”
Hứa Thanh Tiêu lại mở miệng thêm lần nữa, câu nói này không chỉ làm cho hai người Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi cảm thấy hơi phiền mà thậm chí còn làm cho văn võ bá quan cũng cau mày lại, chẳng qua là các quan không cảm thấy phiền mà chỉ có cảm giác sầu lo mà thôi.
Còn Hoài Ninh thân vương thì lại đứng ở một bên cười lạnh.
Hiển nhiên, Hứa Thanh Tiêu thật sự là đã sợ rồi.
Mặc dù có hơi đáng tiếc nhưng chuyện đã đến nước này, tất cả đều là do hắn tự tìm.
Gieo gió gặt bão mà thôi.
Ông ta không có chút cảm khái nào, chỉ hy vọng Văn cung Đại Ngụy nhanh chóng ngưng tụ thánh ý, chém chết Hứa Thanh Tiêu luôn đi.
Mà bên ngoài Văn cung, Hứa Thanh Tiêu hỏi ba lần liên tiếp như vậy đúng thật là làm cho người ta có cảm giác trong lòng bất an, an nấy cũng đều lo lắng cho Hứa Thanh Tiêu.
“Câm miệng!”
“Vào đi!”
Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi bị hỏi đến phiền, bọn họ có hơi thất thố, tất nhiên là đã bị chọc giận, hét lên.
Còn Bồng nho thì vẫn luôn giữ nét bình tĩnh, bởi vì trong mắt ông ta, Hứa Thanh Tiêu chẳng qua cũng chỉ là con ruồi bay loạn trước khi chết mà thôi.
“Được!”
“Nếu như hai vị đã như thế vậy thì đợi lát nữa đừng trách Hứa mỗ vô tình.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, hắn đã cho đám người này cơ hội, hơn nữa còn cho cơ hội đến ba lần.”
Là do bọn họ không chịu quý trọng đó thôi.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại, hắn hít sâu một hơi.
Trong lòng âm thầm gọi Triều Ca Phá Tà.
“Hai vị huynh trưởng, ngu đệ đã chuẩn bị xong rồi.”
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu truyền ra ý như vậy.
“Được!”
“Hiền đệ, mấy ngày nữa gặp lại.”
Nghĩ khí của hai người rất bình tĩnh, nhưng trong sự bình tĩnh còn mang theo đầy sự kiên định.
Một khắc sau, Thiên địa Văn cung trong đầu hắn như được thức tỉnh, từng đợt ánh sáng tỏa ra khắp nơi, hóa thành một mặt trời trong đầu của hắn.
Mà đồng thời cũng ngay vào khoảng khắc này.
Hứa Thanh Tiêu không hề do dự đặt chân bước vào Văn cung.
Lúc này.
Vô số ánh mắt đều đang nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Tiêu.
Bọn họ nhìn về phía bóng dáng của Hứa Thanh Tiêu.
Trong lòng của mỗi người đều mang theo cảm giác vô cùng phức tạp.
Bách tính lo âu, đám văn nhân nghi ngờ, văn võ bách quan thì tim đập thình thịch, còn Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An thì trên mặt tràn đầy vẻ hân hoan.
Dường như bọn họ đã nhìn thấy được cảnh Hứa Thanh Tiêu bị Văn cung diệt sát.
Chỉ còn một bước!
Tất cả mọi người đều dán mắt nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Tiêu.
Cuối cùng.
Hứa Thanh Tiêu cũng bước thêm bước thứ hai.
Hoàn toàn bước vào Văn cung rồi.
Ầm!
Cũng vào khoảnh khắc Hứa Thanh Tiêu đặt bước chân xuống.
Bầu trời ngàn thước không mây bỗng nhiên có những đám mây chầm chậm tụ lại.
Cả tòa Văn cung Đại Ngụy cũng đồng thời vào thời khắc này mà bạo phát ra ánh sáng vô lượng.
“Hiền đệ, Văn cung đã được kích hoạt, đã ngưng tụ thánh nhân chi ý cho đệ rồi, con đường sau đó, phải dựa vào chính đệ rồi.”
“Đã rõ, nếu như có thời gian, đệ hãy giúp chúng ta đi tra tìm nơi mà bọn ta từng ở.”
Giọng của Triều Ca vang lên.
Sau đó, hắn không còn phát ra âm thanh gì nữa.
Trong đầu, thiên địa Văn cung chấn động không ngừng, ánh sáng cũng không ngừng phát ra, còn chói mắt hơn cả ánh mắt trời nữa.
Ầm ầm ầm!
Cả tòa Văn cung Đại Ngụy đồng thời vào thời khắc này cũng hoàn toàn chấn động, tất cả các kiến trúc đều rung lắc, giống như đang xảy ra một trận động đất vậy.
Luồng ánh sáng không gì sánh bằng tản ra từ Văn cung Đại Ngụy xông thẳng lên trời, phá vỡ mọi u tối trong trời đất.
Giờ khắc này!
Giữa không gian, lấy từ chỗ Hứa Thanh Tiêu làm điểm khởi đầu, cuồng phong chợt thổi tới rồi cuộn lại như một con lốc xoáy.
Trong một khắc này, cát bay đá nhảy, rất nhiều bách tính không thể mở nổi mắt.
Chương 615: Ảo Ảnh Của Chu Thánh! Thánh Nhân Bái Hứa Thanh Tiêu! Thiên Hạ Chấn Kinh! Hứa Thanh Tiêu Viết Sách! (4)
“Văn cung Đại Ngụy có phản ứng rồi.
Hứa Thanh Tiêu tu luyện dị thuật, không thoát khỏi pháp nhãn của thánh nhân được, Hứa Thanh Tiêu! Ngươi chết chắc rồi! Ngươi chết chắc rồi! Ngươi quá cuồng vọng, khinh nhờn thánh nhân, khinh thường Văn cung Đại Ngụy, ha ha ha ha!”
“Hứa Thanh Tiêu! Ngươi đáng chết vạn lần, vậy mà lại tu luyện dị thuật thật, làm cho thánh nhân cũng phải phẫn nộ, hôm nay cho dù bệ hạ có tới thì cũng không thể cứu nổi ngươi đâu, ha ha ha ha ha!”
Vào lúc này, ở Văn cung, Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi lại càng phát ra những tràng cười cực kì vui vẻ.
Bọn họ cho rằng Văn cung chấn động là do ý chỉ của thánh nhân để lại đã tra ra được dị thuật trong người Hứa Thanh Tiêu, chuẩn bị diệt sát Hứa Thanh Tiêu.
Bọn họ hưng phấn không ngừg, bọn họ kích động không ngừng.
Vào giờ khắc này.
Bầu trời kinh đô Đại Ngụy đột nhiên tối lại.
Ánh sáng tan biến, dường như đây chính là bóng tối vĩnh hằng.
Ánh sáng mà Văn cung Đại Ngụy tỏa ra lại trở thành vậy phát sáng duy nhất.
Ánh mắt của toàn bộ bách tính kinh đô, toàn bộ quyền quý, tất cả mọi người đều không nhịn được mà nhìn về phía trong của Văn cung.
Ầm ầm ầm!
Lúc này, bên trong Văn cung, bức tượng điêu khắc của Chu thánh bỗng phát ra ánh sáng chói mắt, luồng sáng này lại phá vỡ bầu trời, đánh tan toàn bộ u tối.
Đây là thánh ý!
Thánh ý thật sự xuất hiện rồi!
Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi lại cười to thêm một lần nữa.
Sắc mặt của văn võ bá quan cũng trở nên khói coi, bởi vì bọn họ cho rằng đây thánh nhân sống lại, muốn diệt sát Hứa Thanh Tiêu.
Không chỉ là bọn họ, bách tính cũng không tự chủ được mà nắm chặt nắm đấm, chỉ sợ Hứa Thanh Tiêu sẽ thật sự bị giết ở nơi này.
Còn vào thời khắc này, tất cả ánh áng đều hội tụ lại ở trước mặt Hứa Thanh Tiêu, tạo nên chín bậc thang.
“Không!”
“Chuyện này không thể nào!”
Những bách tính thông thường không hiểu đó là gì nhưng đám người của nho gia thì hiểu rất rõ ý nghĩa của cảnh tượng trước mắt là như thế nào.
Bồng nho!
Giọng của ông ta vang lên.
Trong giọng nói còn mang theo đầy sự chấn kinh và không thể hiểu nổi.
Khuôn mặt già nua tang thương của ông ta hiện lên đầy sự chấn động, bên trong ánh mắt cũng xuất hiện vẻ kinh hoàng.
Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An cũng bị chấn động đứng trơ ra tại chỗ, thậm chí, cả văn võ bách quan cũng đều bị trấn át đứng im.
“Điều này không thể nào, không thể nào như vậy được!”
“Đây không phải là thánh nộ! Đây là thánh ý cộng minh, Chu thánh cộng minh, Văn cung Đại Ngụy cũng cộng minh.”
“Không thể nào, hắn ta rõ ràng có tu luyện dị thuật, tại sao lại biến thành như thế này?”
“Không đâu! Chu thhánh! Nếu như ngài vẫn còn ở đây, có người tu luyện dị thuật này, ẩn giấu ở bên dưới dân ý, mong người minh giám.
Người như thế này sớm muộn gì cũng sẽ hóa thành tà ma, làm hại nhân gian.”
Bồng nho gầm to lên như phát điên, thậm chí là đến cuối cùng, ông ta còn cong gối quỳ trên đất, dập đầu về phía bức tượng điêu khắc của Chu thánh.
Hứa Thanh Tiêu rõ ràng là có tu luyện dị thuật, ông ta có thể chắc chắn.
Nhưng mà, từ khoảnh khắc Hứa Thanh Tiêu bắt đầu bước vào Văn cung thì ông ta đã phát hiện những thứ kia không phải là thánh nộ, mà là thánh ý cộng minh.
Thánh nhân đời thứ năm của Đại Ngụy, Chu thánh, có biết đến Hứa Thanh Tiêu, không những là có biết mà còn sinh ra sự cộng minh với Hứa Thanh Tiêu, đây là một loại chúc phúc khó mà diễn tả được bằng lời.
Từ xưa tới nay, cho dù là môn đồ thật sự của Chu thánh, đệ tử thật sự cũng không thể nào hoàn toàn đạt được sự tán đồng của Chu thánh.
Nhưng mà bây giờ Chu thánh lại tán đồng Hứa Thanh Tiêu, lại còn sinh ra cộng minh, đây là kết cục mà bất luận có như thế nào thì ông ta cũng không muốn nhìn thấy.
Tóc tai ông ta bù xù quỳ gối trên đất, dập đầu không ngừng, dù trán chảy đầy máu ông ta cũng không để ý, bởi vì nếu như Hứa Thanh Tiêu tự chứng thành công, lai còn được thánh nhân công nhận.
Đả kích này đối với ông ta mà nói là quá to lớn, đối với Văn cung mà nói cũng là một ảnh hưởng cực kì to lớn.
Dáng vẻ này của Bồng nho làm cho ánh mắt của hai vị đại nho là Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An hoàn toàn ngây ngốc.
Vào giờ khắc này, nụ cười trên mặt bọn họ đã cứng lại, bọn họ cười không nổi nữa.
“Thánh… Thánh… Thánh ý cộng minh? Điều này làm sao có thể! Điều này làm sao có thể… Hứa Thanh Tiêu rõ ràng là đã tu luyện dị thuật.”
Cả người Tôn Tĩnh An ngẩn ra, ông ta khủng hoảng, ông ta sợ hãi, trong mắt chứa đầy vẻ không dám tin.
Trong mắt ông ta, khi Hứa Thanh Tiêu bước chân vào Văn cung thì chắc chắn sẽ nhận lấy kết cục phải chết.
Nhưng chuyện không thể ngờ được là Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại được thánh nhân cộng minh.
Thủ đoạn như thế đúng thật là… quá nghịch thiên rồi.
Nghiêm Lỗi cũng ngây ngốc ra đó, ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu, tất cả những khí thế, tất cả những cuồng vọng, tất cả những tự tin đều đa tan biến hết vào giờ khắc này.
Ông ta tin những lời mà Bồng nho nói, nhưng ông ta lại không tin Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại được thánh ý cộng minh.
Kinh đô Đại Ngụy.
Bầu trời tối đen.
Ánh sáng của Văn cung đang chiếu sáng cả đất trời.
Bên trong hoàng cung, Nữ đế đã không còn ở trong đại điện mà nàng đang ở bên trong tổ miếu, ánh mắt của nàng đang rơi vào trên thân một cây huyết đao rỉ sét.
Đây là thần khí trấn quốc, huyết đao của thái tổ, hội tụ quốc vận Đại Ngụy, có sức mạnh không thể lường được.
Nàng đang định dùng thanh đao này để áp chế thánh khí, một khi Văn cung Đại Ngụy thật sự kích hoạt thánh ý muốn diệt sát Hứa Thanh Tiêu thì nàng sẽ không do dự lấy cây huyết đao này ra.
Cứu Hứa Thanh Tiêu một mạng.
Tuy rằng nàng không biết Hứa Thanh Tiêu có tu luyện dị thuật hay không.
Nhưng nàng biết một điều là bản thân nàng chịu không nổi, cho dù là kết quả như thế nào thì bản thân nàng cũng không chịu nổi.
Đại Ngụy không thể mất đi Hứa Thanh Tiêu được.
Nếu như mất Hứa Thanh Tiêu rồi thì chắc chắn sẽ lại phải đối mặt với từng hồi nguy khốn.
Đại Ngụy hôm nay giống như con thuyền đơn độc giữa biển rộng đầy sống giữ, nàng là người cầm lái, mà Hứa Thanh Tiêu cũng là người cầm lái.
Nàng cần có sự giúp đỡ của Hứa Thanh Tiêu, Đại Ngụy cũng cần có sự giúp đỡ của Hứa Thanh Tiêu.
Cho nên nàng không gánh nổi.
Lỡ như mất đi rồi thì không chỉ đơn giản là Hứa Thanh Tiêu chết đi thôi đâu, mà quan trọng nhất là Đại Ngụy có thể vì như vậy mà mất nước.
Cho nên.
Cho dù là phải mạo hiểm trả giá đắt thì nàng vẫn sẽ làm vậy.
Chương 616: Ảo Ảnh Của Chu Thánh! Thánh Nhân Bái Hứa Thanh Tiêu! Thiên Hạ Chấn Kinh! Hứa Thanh Tiêu Viết Sách! (5)
Nhưng mà lúc nàng đang chuẩn bị nhấc thanh đao lên thì thánh ý khủng bố đã xông lên trời.
Nữ đế gần như là người cảm nhận được thánh ý vô song này nhanh nhất.
Nàng xoay người lại, nhìn về phía Văn cung Đại Ngụy, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin được.
“Thánh ý công minh!”
“Hứa Thanh Tiêu… vậy mà lại dẫn đến thánh ý cộng minh.”
Và giờ khắc này, Nữ đế đã từng gặp qua không biết bao nhiêu là sóng to gió lớn giờ đây cũng không nhịn được mà bị chấn kinh.
Hứa Thanh Tiêu không những không bị thánh phạt mà ngược lại còn dẫn ra thánh ý cộng minh, điều này có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là Hứa Thanh Tiêu có tư cách trở thành thánh nhân đó.
Đây là sự thừa nhận chân chính, mà không phải chỉ là một sự tán thưởng đơn giản.
Vạn cổ đại tài.
Thật sự đúng là vạn cổ đại tài.
Nữ đế hơi kích động, nàng hít vào một hơi thật sâu muốn hồi phục lại tâm tình của mình, nhưng khó mà làm được.
Sự ảnh hưởng này dường như đang thể hiện rằng Đại Ngụy có thể… lại có thêm một vị thánh nhân nữa.
Nếu như lời này là thật, vậy thì ngày Đại Ngụy được chấn hưng sắp đến rồi.
Bên trong Văn cung.
Vẻ mặt của Lục bộ Thượng thư cũng bị kinh hãi không kém, ai nấy há hốc mồm mà nhìn, bên trong ánh mắt tràn đầy vẻ chấn động.
“Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại có tư cách thành thánh, phúc của Đại Ngụy, thật sự là phúc của Đại Ngụy.”
Trần Chính Nho hồi hộp siết chặt nắm đấm, lòng ông ta vốn như giếng tĩnh lặng không gợn sóng, giờ đây lại trở nên chấn động ầm ầm.
Trong Lục bộ Thượng thư, cho dù là Chu Nghiêm cũng không nhịn được mà âm thầm tự nói.
“Ta lại có thể xưng huynh gọi đệ với một thánh nhân, kiếp này sống như vậy cũng đủ lắm rồi.”
Ông ta có chút không biết xấu hổ, nhưng đây cũng là tính cách của ông ta.
Thậm chí không chỉ là ông ta mà cả đám người quốc công liệt hầu cũng đều cảm thấy kích động không nói nên lời, những câu nói của các vị liệt hầu cũng gần giống với những câu nói của Chu Nghiêm.
Hoài Ninh thân vương cũng ngẩn người đứng yên tại chỗ.
Ông ta không thể tin tưởng tất cả những gì hiện ra trước mắt này, Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại có thể dẫn đến thánh ý cộng minh?
Tên này có cần phải làm những chuyện động trời như vậy không?
Lúc trước hắn thỉnh thánh ý đến chém chết con trai ông ta, bây giờ lại được thánh ý cộng minh.
Mỗi một lần đều tạo nên được kỳ tích vào những lúc quan trọng.
Hoài Ninh thân vương không hiểu nho đạo nhưng cũng hiểu được thánh ý cộng minh mang ý nghĩa gì.
Điều này… Không có lý nào như vậy!
Chuyện này đúng là không thể nào.
Ông ta không tin, vẻ mặt toát ra vẻ không tin, trong đôi mắt đầy vẻ chấn kinh, kinh ngạc không gì sánh được.
Mà lúc này, gió mây vần vũ.
Hứa Thanh Tiêu đứng giữa trời đất.
Hắn mặc một bộ quần áo màu trắng an tĩnh nhìn hết thảy những gì trước mắt.
Hắn biết những điều này xảy ra cũng không phải là do mình mà là do thiên địa Văn cung, bởi vì thánh ý của đại thánh nhân.
Nếu không mà nói thì hắn đây cũng không có cảnh nào dẫn ra được cảnh tượng này.
Trước mắt xuất hiện chín bậc thang.
Hứa Thanh Tiêu không chút do dự mà bước lên bậc thứ nhất, sau đó bước lên bậc thứ hai, thứ ba, thứ tư.
Một đường bước lên chín bậc thang.
Đây gọi là nấc thang lên thánh.
Chín là số lớn nhất, Hứa Thanh Tiêu có tư cách trở thành thánh.
Nhưng mà khi Hứa Thanh Tiêu bước lên đến bậc thứ chín, ánh sáng lại hội tụ lại một lần nữa.
Một hư ảnh từ trong hư không xuất hiện trước mắt Hứa Thanh Tiêu.
Mọi người chấn kinh, trong Văn cung Đại Ngụy, vô số đại nho đều trừng to đôi mắt, kinh ngạc mà nhìn hư ảnh kia.
“Đúng rồi! Đúng rồi! Là hư ảnh của Chu thánh!”
“Hư ảnh của Chu thánh, đây chính là hư ảnh của Chu thánh.”
“Bái kiến Chu thánh!”
“Là hư ảnh của Chu thánh, các ngươi mau nhìn kìa, Hứa Thủ Nhân có thể dẫn hư ảnh của Chu thánh hiện thế.”
Giọng của các vị đại nho vang lên, có người đã nhìn ra được đây chính là hư ảnh của Chu thánh, chuyện bọn họ làm đầu tiên chính là quỳ trên mặt đất, cúi đầu bái lạy thánh nhân.
Đồng thời trong lòng bọn họ cũng sinh ra sóng ngầm cuồn cuộn, trong mắt ngoại trừ sự chấn động ra thì không còn gì khác nữa.
Không những là bọn họ.
Trần Tâm, Chu Dân, Trần Chính Nho, Vương Tân Chí, tất cả các vị đại nho bao gồm cả những người đọc sách và dân chúng, tất cả đều quỳ xuống.
Đặc biệt là bách tính, khi bọn họ nhìn thấy hư ảnh của thánh nhân thì cũng không nhịn được hô to thành tiếng.
“Thánh nhân hiện thế! Đây đúng là thánh nhân hiện thế!”
“Không ngờ lại có một ngày ta có thể nhìn thấy được thánh nhân.”
“Chu thánh sống lại rồi, Chu thánh sống lại rồi.”
Giọng của bách tính vang lên không dứt, bọn họ càng kinh ngạc hơn khi đối mặt với thánh nhân, bọn họ cúi rạp người xuống đất, bên trong ánh mắt tràn ngập sự kính trọng.
Còn ánh mắt của Bồng nho thì lại càng chấn kinh hơn, cũng càng tuyệt vọng hơn.
Vào thời điểm hư ảnh của Chu thánh xuất hiện thì ông ta đã biết bản thân đã thất bại rồi.
Bất luận là Hứa Thanh Tiêu có tu tập dị thuật hay không thì đến bây giờ cũng đã không còn quan trọng nữa, bởi vì thánh nhân đã hiện ra trước mặt Hứa Thanh Tiêu, điều này có nghĩa là thánh nhân cũng không thèm để ý.
Người trong thiên hạ không ai có thể bảo vệ được người đã tu luyện dị thuật.
Nhưng thực ra thì có một người có thể bảo vệ được, đó chính là thánh nhân.
Địa vị của thánh nhân lớn hơn tất cả.
Nếu như Chu thánh cho rằng Hứa Thanh Tiêu không sai, vậy thì Hứa Thanh Tiêu nhất định không sai.
Huống hồ chi từ đầu đến cuối bọn họ không hề đưa ra được chứng cứ chứng minh Hứa Thanh Tiêu tu luyện dị thuật.
Mà bây giờ, thánh nhân không trừng phạt Hứa Thanh Tiêu mà ngược lại lại còn ngưng tụ hư ảnh, đây là sự công nhận to lớn nhường nào.
Bọn họ không dám tưởng tượng.
Hai người Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Tiêu.
Trừ tuyệt vọng ra thì cũng chỉ còn tuyệt vọng.
Từ sự lạnh nhạt ban đầu cho đến khi Bồng nho cao cao tại thượng bước đến, mang đến cho họ sự tự tin, tiếp nữa là sự cuồng vọng và phẫn nộ.
Mà bây giờ, là sự chấn kinh, sợ hãi, khủng bố, là… tuyệt vọng.
Là sự tuyệt vọng làm cho người ta kinh sợ.
Nhưng khi tất cả mọi người đều cho rằng chuyện đến đây là kết thúc rồi.
Thì một hình ảnh lại làm cho tất cả mọi người khó mà quên được trong kiếp này xuất hiện.
Cảnh tượng mà cả đời này cũng khó mà quên được.
Chương 617: Ảo Ảnh Của Chu Thánh! Thánh Nhân Bái Hứa Thanh Tiêu! Thiên Hạ Chấn Kinh! Hứa Thanh Tiêu Viết Sách! (6)
Văn cung Đại Ngụy.
Chín bậc thang thánh.
Hứa Thanh Tiêu đứng trên bậc thứ chín.
Còn hư ảnh của Chu thánh thì đứng đối diện với Hứa Thanh Tiêu.
Sau khi ánh sáng hội tụ lại, hư ảnh của thánh nhân hoàn toàn xuất hiện.
Hư ảnh của Chu thánh bỗng nhiên hướng về phía Hứa Thanh Tiêu bái một cái thật sâu.
Hả!
Tất cả mọi người đều trừng to đôi mắt.
Bách tính cũng vậy, quan viên lục bộ cũng vậy, quốc công liệt hầu cũng vậy, những người đọc sách cũng vậy, đại nho cũng vậy, tất cả mọi người đều im bặt.
Toàn cảnh hiện trường trở nên câm lặng.
Bồng nho cũng ngẩn người ra.
Đôi mắt ti hí của ông ta nhìn cảnh tượng này.
Chu thánh đó.
Vị này chính là Chu thánh đó.
Hư ảnh của Chu thánh, là ý chỉ hội tụ của Chu thánh.
Gần như bằng với thánh nhân tự mình đến.
Một vị thánh nhân.
Vậy mà lại cúi đầu bái Hứa Thanh Tiêu.
Hắn có tài đức gì? Hắn có tư cách gì chứ?
Thiên hạ này có ai dám nhận một lạy này của thánh nhân.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu nhận lấy rồi, không những nhận lấy mà Hứa Thanh Tiêu chỉ hành lại một lễ nhỏ.
Chuyện này… Tuyệt đối là không thể nào.
Có thể nhận một lạy của thánh nhân có bốn loại.
Một là tiền thánh.
Một là đế quân, không phải đế vương Đại Ngụy mà là đế quân sau khi Đại Ngụy đã thống nhất thiên hạ.
Một loại là tồn tại đã cứu rỗi cả thiên hạ thương sinh.
Còn có một khả năng, đó chính là thánh nhân tương lai, hơn nữa thành tựu của đối phương không thấp hơn chính mình, thậm chí là vượt qua chính mình.
Tổng hợp các loại trên lại.
Trong giờ khắc này, một khái niệm cực kì to gan đã sinh ra trong đầu mọi người.
Tương lai Hứa Thanh Tiêu nhất đinh sẽ là thánh nhân!
Không chỉ đơn giản là trở thành thánh nhân thôi mà Hứa Thanh Tiêu thánh thánh thì sẽ cứu rỗi chúng sinh trong thiên hạ, cứu người thiên hạ thoát khỏi bể khổ, có được công đức vô lượng.
Nếu không mà nói, Chu thánh sao lại phải bái Hứa Thanh Tiêu như vậy?
Nhưng sự thật mà mọi người không biết, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại biết, Chu thánh không bái hắn mà là đang bái Đại thánh nhân, vị thánh đầu tiên của thiên hạ.
Còn hắn đúng thật là không có tư cách gì khiến cho thánh nhân bái lạy.
Ầm!
Thời khắc này, Văn cung Đại Ngụy hoàn toàn lộ ra ánh sáng vô lượng, toàn bộ đều tiến vào cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Một tia thánh ý cũng đi đến bên trên biển dân ý trấn áp ma chủng trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu, hơn nữa sau này cũng không còn ai có thể thấy được ma chủng dị thuật trong cơ thể hắn nữa.
Trừ phi thật sự là thánh nhân sống lại.
Nếu không thì Á thánh có đến cũng nhìn không thấu hắn được.
Đây chỉ là một tia thánh ý nhưng không hiểu sao Hứa Thanh Tiêu lại cảm thấy sự trưởng thành trước nay chưa từng có.
Sau một nén hương.
Tất cả ánh sáng đã tiêu tán đi từng chút một.
Hư ảnh của Chu thánh cũng dần dần tan biến, nhưng vào lúc này, Hứa Thanh Tiêu lại vô thức cau mày, bởi vì hình như hắn nhận ra hư ảnh của Chu thánh hình như đã mở miệng.
Dường như là đang nói gì đó.
Hứa Thanh Tiêu tập trung nhìn nhưng nhìn không ra cụ thể là gì, chỉ mơ mơ hồ hồ xác định được mấy chữ.
‘Tai ương sắp tới, thiên hạ thương sinh.’
Tổng thể có mười chữ, nhưng Hứa Thanh Tiêu chỉ rõ được tám chữ, còn lại thì hoàn toàn không biết.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hứa Thanh Tiêu tò mò nhưng vào lúc này, hư ảnh của Chu thánh đã tan biến đi rồi.
Vào lúc này, nó đã hóa thành thần quan chí cực xông thẳng kên trời.
Xa xa cách đó trăm vạn dặm.
Trong một dãy sơn mạch u ám, thần quang của Văn cung Đại Ngụy đã bay đến nơi này.
Thần quan rơi xuống như một quả bóng nước to lớn nổ ra, từng điểm ánh sáng nhỏ thiêu đốt bóng tối u ám.
Vào lúc này.
Trong một tòa cung điện u ám đáng sợ.
Quần ma loạn vũ.
Một đạo âm thanh bỗng nhiên vang lên.
“Đáng chết! Thần đài thánh giáo của chúng ta bị hủy rồi, Văn cung! Lại là Văn cung, đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”
Âm thanh gầm to vang lên khắp cả đại điện, vô số yêu ma toàn thân run rẩy.
Mà ở nơi cực đông của Đại Ngụy.
Thái Thượng thánh tông.
Một vị lão đạo ngưng mắt nhìn về hướng tây bắc, khi ánh mắt phá vỡ bầu trời mà đi, lão đạo không nhịn được mà bấm ngón tay tính toán.
Qua một hồi, bên trong ánh mắt của lão đạo đã chứa đầy vẻ ngạc nhiên.
“Đại Ngụy! Lại xuất hiện một vị thánh nhân sao?”
“Nếu là như thế thì Thất Ma giáo mãi mãi đừng mơ tưởng đến việc sinh ra ma thai nữa.”
Ông ta chấn kinh, sau một khắc mới ngồi đó rồi tự lẫm bẫm.
“Không được, ta cần phải chuẩn bị đi đến kinh đô Đại Ngụy một chuyến, xem vị thánh nhân tương lai kia ra sao.”
“Vân Yên cũng đang ở kinh đô, ta phải đi đến kinh đô Đại Ngụy trước rồi qua mấy ngày nữa lại đến đó để gặp nó một chút.
Lão đạo mở miệng, hiện lên vẻ kích động lạ thường, chỉ hận không thể lập tức đi ngay, nhưng bởi vì một vài nguyên nhân mà ông ta không thể tự ý muốn đi là đi được, chỉ có thể thông qua phương pháp đặc biệt của ông ta.
Mà vào lúc này.
Kinh đô Đại Ngụy, trên bầu trời vẫn tối tăm như cũ.
Khi chút ánh sáng kia biến mất.
Mọi người còn đang đắm chìm trong sự yên lặng.
Đầu của Bồng nho toàn là máu, ông ta đứng nhìn trân trân tất cả, phiền muộn, tuyệt vọng, không thể tin được còn hơi có vẻ điên cuồng.
Lần này đúng là ông ta thông minh lại bị thông minh hại, vốn là muốn giúp cho Văn cung diệt trừ Hứa Thanh Tiêu nhưng thật không ngờ tới lại thất bại trong gang tấc, không những không trán áp được Hứa Thanh Tiêu.
Mà ngược lại còn giúp cho Hứa Thanh Tiêu nhờ lần này mà hoàn toàn nổi danh thiên hạ.
Thánh nhân cộng minh.
Thánh nhân hành lễ.
Bất kể là lý do gì thì cái danh Hứa Thanh Tiêu là thánh nhân tương lai đã vững chãi như bàn thạch.
Còn Bồng nho ông ta thì sẽ biến thành trò cười để người trong thiên hạ chế nhạo.
Không nhận ra thánh nhân, có mắt không tròng.
Không chỉ có ông ta, Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An và cả Hoài Ninh thân vương, bọn họ đều phải nhận trách nhiệm liên đới.
Sỉ nhục một vị thánh nhân tương lai, bảo rằng hắn tu luyện dị thuật.
Sai lầm này lớn đến vô cùng.
Thậm chí bọn họ đã tưởng tượng ra được tiếp theo đó họ sẽ gặp được cảnh ngộ như thế nào.
Tất cả đều an tĩnh.
Không có ai lên tiếng.
Tâm trạng của ai nấy đa số đều là đang chấn kinh, bọn họ khó mà hồi phục tinh thần, nói không nên lời.
Cứ như vậy mãi cho đến hai khắc đồng hồ sau.
Cuối cùng cũng có người lấy lại tinh thần.
Nhưng rất nhanh, bọn họ phát hiện trên bầu trời Đại Ngụy vẫn âm u như cũ.
Trừ ánh sáng mà Thánh giới đài tản ra.
Còn lại thì chẳng có một tia sáng nào nữa.
Điều này làm cho người ta không nhịn được mà hiếu kì.
Điều làm cho người ta tò mò nhất chính là.
Hứa Thanh Tiêu vẫn đang đứng trên bậc thang, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Theo thời gian dần qua đi.
Một nén hương, hai nén hương, ba nén hương.
Nửa tiếng qua đi… Một giờ qua đi.
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn sang, vốn bọn họ còn cho rằng Hứa Thanh Tiêu sẽ nói gì đó, nhưng bọn họ phát hiện bây giờ Hứa Thanh Tiêu đang nhắm mắt lại rồi ngồi ngay trên đó.
Tất cả mọi người đều không dám lên tiếng, chỉ sợ sẽ làm kinh động đến Hứa Thanh Tiêu.
Mà cũng vào một khắc này.
Giọng của Hứa Thanh Tiêu lại đột nhiên vang lên.
“Ta là Hứa Thanh Tiêu.”
“Hôm nay viết sách thành nho.”
Âm thanh cao vút vang lên.
Câu nói này vang lên.
Giống như sóng to gió lớn, làm cho kinh đô Đại Ngụy hoàn toàn sôi trào.
Chương 618: Thiên Địa Chi Sách, Tuyệt Thế Đại Nho, Bên Dưới Văn Cung, Phế Nho Vị Của Ngươi (1)
Kinh đô Đại Ngụy.
Bầu trời như mực.
Tất cả ánh sáng dường như đều biến mất, duy chỉ có Văn cung Đại Ngụy vẫn mang theo một chùm ánh sáng như cũ.
Chùm ánh sáng này phát ra từ Thánh giới đài.
Hứa Thanh Tiêu đứng trên Thánh giới đài, hắn ngồi xếp bằng.
Mọi người đều nhìn vào hắn.
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu giống như là thánh nhân đang ngộ đạo.
Tất cả mọi người đều biết qua ngày hôm nay, Hứa Thanh Tiêu sẽ có được một danh xưng chốn văn đàn, là một danh hào mà không ai có thể bôi đen được.
‘Tân thánh tương lai.’
Văn cung Đại Ngụy, hư ảnh của Chu thánh cúi đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu, cái cúi đầu này mang theo ý vị như thế nào thì không ai biết được.
Nhưng cái cúi đầu này đã thể hiện được uy danh của Hứa Thanh Tiêu.
Trải qua chuyện này, người nào trong thiên hạ mà không biết đến hắn?
Đừng nói ai khác, những văn nhân kia ai còn dám tìm Hứa Thanh Tiêu gây phiền phức nữa?
Đã từng có người dám mang danh xưng đại tài vạn cổ ra mỉa mai Hứa Thanh Tiêu, cho rằng Hứa Thanh Tiêu không có được tài hoa như vậy, mà bây giờ, thánh nhân cũng đang phải triều bái Hứa Thanh Tiêu.
Đến cả tồn tại như thánh nhân cũng phải tôn trọng thì có ai dám xem thường nữa? Còn có ai dám nói xấu nữa?
Ngay cả thiên địa đại nho cũng không thể nói xấu và sỉ nhục Hứa Thanh Tiêu được.
Giả sử như mấy ngày nữa mới bắt đầu Thái Bình thi hội, đại tài mười nước chắc chắn không dám phách lối chút nào, thậm chí Hứa Thanh Tiêu nói cái gì thì chính là cái ấy.
Đây chính là uy vọng của thánh nhân, thực lực của thánh nhân.
Nhất là khi Hứa Thanh Tiêu có thể là thánh nhân trong tương lai, vị thánh nhân thứ hai của Đại Ngụy.
Mặc dù khả năng này cũng không phải là lớn cho lắm vì dù sao thì ý nghĩa của Văn thánh cũng rất phi phàm, có thể trở thành bán thánh chắc cũng không khó đâu nhỉ?
Bán thánh không phải là thánh sao?
Một vị bán thánh còn sống, hơn nữa Hứa Thanh Tiêu rất có thể sẽ trở thành bán thánh trong bốn mươi năm tới, loại người này có ý nghĩa quá lớn đối với Nho đạo, là người đứng đầu Nho đạo trong thiên hạ, trừ phi đương thời xuất hiện vị thánh nhân thứ hai, nếu không thì ai dám tranh phong?
Hoài Ninh thân vương kinh ngạc nói không nên lời.
Ông ta hoàn toàn không ngờ tới Hứa Thanh Tiêu chẳng những không bị tru sát mà ngược lại còn đạt được sự tán thành của Chu thánh, thậm chí còn nhận được cái cúi đầu của Chu thánh.
Cái cúi đầu này ông ta không biết nó mang ý nghĩa như thế nào nhưng chắc chắn là Hứa Thanh Tiêu đã nhận được sự bảo vệ của Chu thánh.
Trước kia ông ta có thể vận dụng một vài thủ đoạn, cùng lắm thì trở mặt với nữ đế để giết Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng bây giờ ông ta đã không thể nữa rồi, một khi giết Hứa Thanh Tiêu thì văn nhân trong thiên hạ cũng sẽ không buông tha cho ông ta, đời đời kiếp kiếp ông ta đều sẽ phải chịu sét đánh.
Hứa Thanh Tiêu… đã trở thành kẻ đáng gờm rồi.
Trong ánh mắt của ông ta tràn đầy vẻ hối hận, ông ta hối hận, cực kì hối hận, ông ta hối hận rằng vì sao trước đó không giết quách Hứa Thanh Tiêu đi cho xong.
Ông ta đã quá e ngại nhiều điều.
Bây giờ Hứa Thanh Tiêu đã hoàn toàn tạo nên danh tiếng, muốn động đến Hứa Thanh Tiêu đã không dễ dàng nữa, khó như lên trời.
Mà không diệt trừ Hứa Thanh Tiêu thì thời thế của Đại Ngụy tất sẽ trở lại thời kì cường thịnh, nếu như thật sự như vậy thì tương đương với ông ta sẽ trơ mắt nhìn một con hổ trưởng thành.
Nhưng đáng tiếc là có hối hận nhiều hơn nữa cũng thế thôi.
Ông ta không có chút hy vọng nào.
Không chỉ ông ta.
Ba người Bồng nho, Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi mới thật sự tuyệt vọng.
Bồng nho còn đỡ, ông ta không cần phải trả cái giá gì cả nhưng mặt mũi của ông ta đã bị tổn hại hết, thông minh quá sẽ bị thông minh hại, tạo thành sai lầm to lớn, tạo ra một kẻ địch lớn cho Chu thánh nhất mạch.
Nhưng ông ta không giận vì chuyện này, thứ ông ta tức giận chính là vì sao mà Chu thánh lại cúi đầu với Hứa Thanh Tiêu? Vì sao lại như vậy? Đây là chuyện không thể nào, Chu thánh chính là thánh trong vạn thánh, Hứa Thanh Tiêu thì tính là gì chứ? Hứa Thanh Tiêu xứng sao?
Cả tư cách xách giày cho Chu thánh cũng không xứng.
Khác với Bồng nho, hai người Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An đã hoàn toàn lâm vào trạng thái sợ hãi và bất an.
Trước đó bọn họ đã đồng ý với Hứa Thanh Tiêu rằng nếu như Hứa Thanh Tiêu có thể chứng minh sự trong sạch của mình thì bọn họ sẽ tự phế nho vị.
Lúc nói lời này thì thật đúng là có mang theo chút cảm giác tức giận, lại thêm Bồng nho cho bọn họ niềm tin, cho nên hai người liền đồng ý.
Nhưng… Nhưng… thật không ngờ tới Hứa Thanh Tiêu lại có thể làm như vậy.
Vậy tiếp đó không phải sẽ là ngày tận thế của mình sao?
Nghĩ đến đây, hai người không nhịn được càng trở nên sợ hãi.
Bọn họ tin rằng Hứa Thanh Tiêu nhất định sẽ bắt bọn họ phế nho vị, nhưng bọn họ nỡ lòng làm như vậy sao? Nhất định là không nỡ rồi.
Để đi đến cảnh giới đại nho này Nghiêm Lỗi đã phải hao phí hơn sáu mươi năm.
Tôn Tĩnh An đến cảnh giới đại nho cũng hao phí mất năm mươi lăm năm.
Vả lại lúc trước bọn họ đều là đại tài nhất đẳng, nếu như thật sự bị phế sạch nho vị vậy thì còn không bằng bảo bọn họ đi chết.
Bọn họ muốn mở miệng cầu xin sự tha thứ từ Hứa Thanh Tiêu, nhưng những lời ở trong lòng lại không thể nói ra miệng được.
Quan trọng nhất là Hứa Thanh Tiêu xếp bằng ngồi phía trên vẫn không nói gì làm cho người ta cảm thấy kì quái.
Không biết Hứa Thanh Tiêu đang muốn làm gì đây.
Mà khi đám người đang trầm mặc.
Hứa Thanh Tiêu bỗng nhiên mở mắt ra.
Giọng hắn vang lên.
“Ta chính là Hứa Thanh Tiêu.”
“Hôm nay viết sách thành nho.”
Âm thanh mênh mông vang lên.
Vào thời khắc này, giọng của Hứa Thanh Tiêu to rõ vô cùng, truyền ra khắp cả kinh đô Đại Ngụy.
Khi đạo âm thanh này vang lên.
Kinh đô Đại Ngụy.
Nhưng nổi lên cơn sóng cao một trượng, toàn bộ kinh đô đều hoàn toàn sôi trào.
Nếu như nói trước đó Hứa Thanh Tiêu tự chứng trong sạch làm cho dân chúng vô cùng lo lắng và sợ hãi vì vất vả lắm bọn họ mới gặp được một vị quan tốt, nếu như mất đi một người như vậy thì thật sự khó chấp nhận được.
Nhưng bây giờ Hứa Thanh Tiêu đang chứng địa vị đại nho, viết sách thành nho, điều này sao có thể không làm cho trên dưới kinh đô sôi trào lên được chứ?
Đừng nói là những người dân này.
Kích động nhất vẫn là người của Văn cung.
Chương 619: Thiên Địa Chi Sách, Tuyệt Thế Đại Nho, Bên Dưới Văn Cung, Phế Nho Vị Của Ngươi (2)
Ánh mắt của bọn họ run sợ nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Trước trước sau sau Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ mới nhập học được nửa năm.
Dưỡng khí, Khai khiếu! Tu thân!
Hứa Thanh Tiêu chỉ tốn ba tháng thôi.
Minh ý! Lập ngôn! Viết sách!
Hứa Thanh Tiêu lại chỉ cần tốn ba tháng.
Trước trước sau sau cũng mới có nửa năm.
Hôm nay Hứa Thanh Tiêu đã muốn chứng đại nho? Tốc độ tu luyện này hình như là nhanh quá rồi đó? Có cần phải khoa trương và khác thường vậy không?
Có thể chừa cho bọn ta chút cơ hội được không vậy?
Bọn người ở Văn cung Đại Ngụy hoàng toàn khuất phục.
Trước thất phẩm bọn họ có thể không quan tâm đến tốc độ của Hứa Thanh Tiêu, tốc độ tấn phẩm của Hứa Thanh Tiêu là ba tháng lên ba cấp thì thế nào chứ? Cho dù là một tháng lên ba cấp thì cũng vô dụng thôi.
Bởi vì đến thất phẩm rồi ngươi liền cần phải minh ý, nếu ngươi không thể minh ý thì cả đời này cũng chỉ có thể ở mãi bát phẩm.
Sau đó cho dù ngươi minh ý rồi thì ngươi cũng cần phải lập ngôn, được sự tán thành của thiên địa hoặc là sự tán thành của bách tính, xã tắc, nếu không thì cũng lại vô dụng mà thôi.
Sau khi ngươi lập ngôn, thứ khó khăn nhất thật ra là viết sách.
Muốn viết được sách thì nhất định phải cho tất cả người trong thiên hạ xem đồng thời còn phải để người trong thiên hạ hiểu được nội dung trong sách của ngươi, bằng không mà nói, chẳng có bất kì tác dụng gì.
Không phải chỉ tùy tiện viết một quyển sách thì sẽ có thể trở thành đại nho, thế thì người nào cũng có thể là đại nho rồi.
Giữa đám người.
Hoa Tinh Vân kinh ngạc nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Trong đôi mắt hắn ta tràn đầy vẻ phức tạp.
Bây giờ hắn ta đã là thất phẩm minh ý, thật ra đã có thể lập ngôn từ lâu, hắn ta dự định sẽ lập ngôn vào hôm khoa cử.
Hứa Thanh Tiêu là lục phẩm chính nho hắn ta cũng không để ý, nguyên nhân là vì lúc nào hắn ta cũng có thể lập ngôn được.
Nhưng hôm nay, Hứa Thanh Tiêu viết sách.
Một khi thành công vậy thì sẽ là đại nho ngũ phẩm.
Một vị đại nho hai mươi tuổi.
Từ trước đến nay… là người đầu tiên đó.
Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu nhập học chẳng qua cũng chỉ mới nửa năm, rốt cuộc thì hắn là ai chứ, sao tư chất lại yêu nghiệt như vậy.
Chẳng lẽ hắn thật sự là thánh nhân mới trong tương lai sao?
Vì sao chứ!
Tân thánh tại sao lại không phải là Hoa Tinh Vân ta đây?
Trong lòng Hoa Tinh Vân cũng không biết đến cùng là mình cảm thấy thế nào nữa, nhưng nhất định là không vui vẻ gì.
Về phần bọn người Bồng nho cũng trừng to mắt y như nhau, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Vừa mới nhận được thánh ý thì liền trực tiếp tăng lên cảnh giới đại nho nhị phẩm, một khi hắn thành công thì sẽ tạo ra sự ảnh hưởng nhất định đối với Văn cung.
Ông ta không muốn Hứa Thanh Tiêu nhập phẩm thành công nhưng lại không thể ra tay cản lại được.
Một bước sai! Vạn bước sai! Bước nào cũng sai!
Giờ khắc này, Bồng nho cảm thấy cổ họng mình ngòn ngọt, ông ta biết rõ lòng mình đang tức giận, muốn phun ra một ngụm máu nhưng ông ta vẫn cố nuốt trở về.
Về phần vẻ mặt của Nghiêm Lỗi và Tôn Tĩnh An thì lại càng thêm khó coi.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu thành đại nho vậy thì liền có thể ngồi ngang hàng với bọn họ, cứ như vậy, đợi chút nữa Hứa Thanh Tiêu sẽ càng không bỏ qua cho bọn họ.
Giờ khắc này, hai người như người sắp chết ngồi chờ đợi tử thần, trong lòng họ cảm thấy vô cùng dày vò.
Đồng thời bọn họ cũng hối hận thật nhiều, hối hận rằng vì sao mình lại phải gây sự với Hứa Thanh Tiêu làm gì không biết.
Cách đó không xa.
Khi nhóm Thượng thư Đại Ngụy nhìn thấy cảnh tượng này thì ai nấy cũng đều nhịn không được mà siết chặt nắm đấm.
Trần Chính Nho nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng và kính nể.
Mấy người Cố Ngôn cũng cảm nhận được một loại cảm giác không nói nên lời.
Bọn họ đã cao tuổi, bầu nhiệt huyết kia sớm đã không còn nữa, nhưng bây giờ Hứa Thanh Tiêu lại mang đến cho bọn họ loại nhiệt huyết kia.
Bên võ tướng, An quốc công nhìn Hứa Thanh Tiêu, không khỏi cảm khái sâu sắc:
“Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu, nho đạo vạn cổ như đêm dài.
Từ nay về sau, các võ quan bất luận là như thế nào thì cũng phải giao hảo với Hứa Thanh Tiêu, hiểu chưa?”
An quốc công dùng chân khí truyền âm, nói cho mỗi vị võ tướng đều biết.
Tất cả lời nói và hành động ngày hôm nay của Hứa Thanh Tiêu đã làm cho địa vị của hắn ở trong lòng mọi người được nâng lên không chỉ một bậc.
Trong lòng bọn họ, Hứa Thanh Tiêu đã từng là một người thông minh, cũng là một người có tính cách nhiệt huyết, bọn họ thích sự thông minh của Hứa Thanh Tiêu cũng tính sự nhiệt huyết của Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng đây đều là thích về mặt tính cách, chỉ có thể nói là cảm thấy người này không tệ, đồng ý kết giao làm bạn với ngươi.
Nhưng bây giờ đã khác.
Hứa Thanh Tiêu đã phô bày ra thực lực chân chính, tương lai sẽ là thừa tướng Đại Ngụy, là thánh nhân trong tương lai.
Chỉ hai danh hiệu này thôi cũng đã đủ làm cho người đắc tội với Hứa Thanh Tiêu phải chết không thể nghi ngờ.
Về phần vị trí thừa tướng tương lai của Đại Ngụy làm sao mà lấy được? Chuyện này còn cần phải suy nghĩ nữa sao? Chỉ bằng tất cả những hành động hôm nay của Hứa Thanh Tiêu thì vị trí thừa tướng Đại Ngụy sau này không để cho Hứa Thanh Tiêu ngồi thì cho ai ngồi bây giờ?
Chẳng lẽ lại còn để cho lão già Trần Chính Nho ngồi mãi không xuống?
Cùng lúc đó.
Kinh đô Đại Ngụy.
Bên trong học đường Thủ Nhân.
Trần Tinh Hà nhìn lên bầu trời đen như mực không nói lời nào.
Hắn ta không đi Văn cung Đại Ngụy, không phải không thèm nhìn mà là hắn tin tưởng sư đệ mình, đồng thời cũng không muốn tham gia vào, sợ mình nói gì sai, dù sao thì lúc trước hắn ta cũng biết được một chút về chuyện này.
Lỡ như không giúp được gì mà ngược lại còn làm hại sư đệ, vậy thì thảm rồi.
Mà tất cả những chuyện xảy ra ở Văn cung Đại Ngụy tất cả đều được kính Đầu Thiên trên bầu trời chiếu lại.
Hắn ta đã nhìn thấy toàn cảnh, lại cảm khái may mà vị sư đệ này của mình là đại tài vạn cổ.
Bây giờ nghe thấy Hứa Thanh Tiêu muốn viết sách thành nho, không hiểu sao Trần Tinh Hà ngây ngẩn cả người.
“Sư đệ à sư đệ, ngươi không thể chờ ta một chút sao?”
Rất lâu sau đó, Trần Tinh Hà mới nói ra tiếng lòng của mình.
Trong lòng hắn ta thật sự đang rất khó chịu.
Hắn ta vẫn bị kẹt lại ở thập phẩm chưa thế đột phá.
Lúc đầu hắn vốn đã sớm có thể đột phá, nhưng bởi vì Hứa Thanh Tiêu cứ liên tục đột phá hết lần này đến lần khác làm cho tâm cảnh của hắn ta bị đánh sập.
Chẳng qua vẫn còn may, bất luận là thế nào thì Hứa Thanh Tiêu cũng là sư đệ của mình, rất tốt, không tệ.
Chương 620: Thiên Địa Chi Sách, Tuyệt Thế Đại Nho, Bên Dưới Văn Cung, Phế Nho Vị Của Ngươi (3)
Đào Hoa am.
Trương Như Hội nhìn về phía Văn cung Đại Ngụy, ông ta kích động nắm chặt nắm đấm.
Vừa rồi ông ta đã thất thố hô to lên vài tướng Hứa tân thánh.
Mà dường như là tất cả các cô nương ở Đào Hoa am đều đưa mắt nhìn về phía Văn cung Đại Ngụy, ánh mắt các nàng ngập tràn vẻ ái mộ.
Một vài cô nương lại đang vây quanh Lạc Bạch Y, vô cùng kích động nói:
“Bạch Y tỷ tỷ, Bạch Y tỷ tỷ, muộn muội thật ghen tị với tỷ, có thể có được sự ưu ái của Hứa công tử.”
“Đúng vậy đó, đúng vậy đó, chúng ta ghen tị đến sắp phát điên rồi, nếu như có thể có được một chút ưu ái của Hứa công tử thì muội muội đây có chết cũng cam lòng.”
“Bạch Y muội muội, Hứa công tử có dịu dàng không?”
Các nàng nói chuyện, vây xung quanh Bạch Y cô nương hỏi thăm những chuyện liên quan đến Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng Lạc Bạch Y lại có hơi thẹn thùng bởi vì nàng cũng không hiểu lắm về Hứa Thanh Tiêu, chỉ có duyên gặp mặt hai lần, mà lần đầu tiên lại còn cực kì quái dị, lần thứ hai lại càng có hơi… Khiến cho người ta không biết nên nói gì mới phải.
Nhưng bất luận là thế nào thì khi nhìn thấy hư ảnh của Chu thánh cúi đầu với Hứa Thanh Tiêu thì nàng cũng hơi kích động, tính tình nàng vốn trầm tĩnh nhưng vào thời khắc này vẫn không nhịn được mà đứng dậy.
Bây giờ Hứa Thanh Tiêu lại sắp viết sách thành nho, nàng lại càng thêm hưng phấn và kích động, chỉ là nàng không làm được như các cô nương khác.
Nhưng trong ánh mắt của nàng lại tràn đầy sự kích động khó mà diễn tả bằng lời.
Trong Đào Hoa am, bên trong lầu một.
Vương Nho chỉ về phía Văn cung Đại Ngụy bên ngoài cửa sổ, dùng giọng điệu cực kì kích động nói:
“Hứa Thủ Nhân chính là bằng hữu tốt của ta, là bằng hữu tốt của Vương mỗ ta, hôm nay chắc chắn hắn sẽ chứng được vị trí đại nho, hắn sẽ là tân thánh Đại Ngụy.”
“Là thánh nhân mới của Đại Ngụy chúng ta.”
Vương Nho kích động đến nổi cả người run rẩy, mặc dù mối quan hệ của hắn với Hứa Thanh Tiêu cũng không thể nói là cực kì tốt nhưng cũng xem như rất là không tệ, cũng có giao tình nhất định.
Có giao tình cùng với một vị đại nho, một vị đại nho chỉ mới hai mươi tuổi, thánh nhân tương lai của Đại Ngụy, thể diện này đúng thật là vô cùng to lớn.
Tất cả các văn nhân chung quanh đúng là lộ ra vẻ rất hâm mộ cho nên lại càng chủ động kết bạn với Vương Nho, hi vọng tương lai có cơ hội Vương Nho sẽ giới thiệu bọn họ cho Hứa Thanh Tiêu quen biết một chút.
Không chỉ vậy.
Dân chúng Đại Ngụy từ trên xuống dưới đều kích động.
Bọn họ đều rất hưng phấn.
Một vị đại nho hai mươi tuổi, một tồn tại được thánh nhân tán thành, là tân thánh mới của Đại Ngụy.
Những cảnh tượng trước mắt bọn họ đây sẽ trở thành một bước ngoặt, mà bọn họ lại là người chứng kiến đoạn lịch sử này.
Trăm ngàn năm sau, có lẽ bọn họ cũng sẽ được người ta nhắc tới, có lẽ cũng chỉ nhắc rải rác mấy chữ nhưng dù sao thì bọn họ cũng được người ta nhớ đến mà.
Chuyện này rất rầm rộ.
Từ sau khi thất bại bắc phạt, Đại Ngụy chưa từng rầm rộ như vậy.
Nhưng bên trong Văn cung.
Giọng của Bồng nho lại vang lên.
“Viết sách thành nho!”
“Để viết được sách thì cần phải được vạn dân tán thành, hôm nay hắn không thể thành đại nho được.”
Giọng của Bồng nho cũng không phải là nói to ra ngoài mà là thông qua thần thông nho đạo nói cho một vài người biết.
Trong đó bao gồm cả Tôn Tĩnh An và Nghiêm Lỗi.
Sau khi hai người kia nghe được lời này thì có hơi phản ứng không kịp.
Đúng vậy, Hứa Thanh Tiêu viết sách.
Nói là viết sách nhưng mà có thể viết được sách gì chứ? Cho dù là viết sách thì sao? Muốn thật sự trở thành đại nho thì nhất định phải được vạn dân tán thành, sách gì mà có thể đạt được sự tán thành của vạn dân chứ?
Cho dù là sách Tâm học cũng cần phải mất một khoảng thời gian để lan rộng ra và truyền miệng, phải có người trình bày lý do trong đó, làm cho người ta hiểu rõ, bằng không mà nói, muốn trực tiếp trở thành đại nho dường như là chuyện không thể nào.
Bồng nho làm cho hai người này nhẹ nhàng thở ra.
Chỉ cần Hứa Thanh Tiêu không trở thành đại nho thì bọn họ sẽ có thể trốn được một kiếp.
Dù sao thì nếu như thật sự ép bọn họ phế đi nho vị thì Văn cung Đại Ngụy sẽ không đồng ý, đơn giản chỉ là chút nữa có hơi mất mặt xấu hổ mà thôi.
Nhưng dù có mất mặt hay xấu hổ thế nào đi chăng nữa thì cũng tốt hơn so với chuyện mất đi nho vị chứ hả?
Đúng vào lúc này.
Giọng của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.
“Hôm nay Hữa mỗ đạt được thánh ý, đã cảm ngộ được, viết sách Thiên Tự văn.”
“Vì bách tính trong thiên hạ dùng để làm tác phẩm chữ vỡ lòng, nguyện bách tính Đại Ngụy ta, người người như rồng.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, đây là sách ngũ phẩm của hắn.
Thiên Tự văn!
Sở dĩ lựa chọn Thiên Tự văn cũng không phải là do Hứa Thanh Tiêu nhất thời hứng khởi mà là hắn đã suy nghĩ xong từ sớm.
Hắn cần phải giáo hóa vạn dân, đạt được dân ý, minh ý của hắn là học, lập ngôn là vì dân, mà viết sách thì vẫn là vì dân như trước.
Thiên Tự văn là sách dùng để học vỡ lòng, sẽ làm cho càng nhiều người biết chữ hơn, đi học rồi có được tri thức.
Đương nhiên Hứa Thanh Tiêu có tiến hành sửa đổi cho hoàn chỉnh, lúc trước hắn vẫn luôn nghiên cứu về vấn đề này.
Bên trong Thiên Tự văn có ghi chép rất nhiều điển cố, Hứa Thanh Tiêu lại ghi thêm điển cố Đại Ngụy và điển cố nho đạo vào trong đó.
Nếu không mà nói, nếu hắn chỉ viết có một phần thì sẽ hoàn toàn không trôi chảy.
Mà cái này!
Đây chính là sách mà Hứa Thanh Tiêu viết ra.
Giọng nói vang lên.
Truyền đến mỗi một nơi dù là hẻo lánh nhất của Văn cung Đại Ngụy.
Sau một khắc, Hứa Thanh Tiêu lại mở miệng lần nữa, đọc Thiên Tự văn lên.
“Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang.”
“Nhật nguyệt doanh trắc, thần túc liệt trương.”
“Hạ qua đông đến thu thu đông tàng.”
(Huyền là trời; Hoàng là màu của đất; Hồng là lớn; Hoang là xa.
Chỉ vũ trụ rộng lớn bao la.
Mặt trời có thẳng có nghiêng, mặt trăng có khuyết có tròn; bầu trời bao la có nhiều tinh tú)
Giọng Hứa Thanh Tiêu không lớn nhưng có thể truyền đi được khắp cả kinh đô Đại Ngụy.
Mỗi một chữ được Hứa Thanh Tiêu đọc lên kia đều sẽ hóa thành một chùm tia sáng ánh vàng bay thẳng lên trời, phá vỡ bóng đêm vô tận.
Vỗn dĩ kinh đô Đại Ngụy giống như là đêm dài vĩnh hằng sắp tới nhưng vào thời khắc này, ánh sáng lại nở rộ lên.
Chữ cổ màu vàng, mỗi chữ đều giống như mặt trời nhỏ treo trên nền trời, chiếu rọi huy hoàng.
Mà giọng của Hứa Thanh Tiêu thì lại không ngừng khuếch tán.
Lần này đã không chỉ là kinh đô Đại Ngụy nữa.
Mà truyền thẳng đến các quận các phủ xung quanh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thịnh Đường Phong Lưu Vũ Trạng Nguyên [Dịch] Thịnh Đường Phong Lưu Vũ Trạng Nguyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Thinh-Duong-Phong-Luu-Vu-Trang-Nguyen-Audio-Truyen.jpg)







