- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 55 : Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (2) (c541-c550)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 55 : Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (2) (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (2)
Giọng Hứa Thanh Tiêu tràn đầy sục sôi.
Lúc nói xong câu cuối hắn lại càng siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định vô cùng nói:
Thống nhất sơ hà!
Quy về một mối!
Năng lực vẽ bánh nướng của Hứa Thanh Tiêu cơ hồ là đỉnh cấp, dù là nữ đế đại Ngụy đi nữa thì sau khi nghe xong về thiên tử chi kiếm, không hiểu sao cũng thấy động tâm.
Mặc dù biết là rất khó khăn hơn nữa có thể chỉ là mơ mộng viển vông.
Nhưng nàng vẫn động tâm.
Bởi vì cuối cùng nàng cũng là con người, không thể nào không có chút dục vọng mà ngược lại, dục vọng của nàng lại rất lớn, chỉ là nàng biết khắc chế, hiểu rõ một số việc mình có thể làm, một số việc lại không thể làm.
“Kiếm Sát phạt.”
“Kiếm Thiên tử.”
Chẳng biết tại sao, Nữ đế luôn cảm thấy còn thiếu cái gì đó, nhưng nàng vẫn nghĩ không ra.
Thấy bên trong ánh mắt Nữ đế mang vẻ suy tư, sắc mặt Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh.
Thật ra kế hoạch của hắn có tới ba thanh kiếm.
Hoạn đảng đồng nghĩa với kiếm Sát phạt.
Nữ đế đồng nghĩa với kiếm Thiên tử.
Còn thanh kiếm còn lại, cực kỳ quan trọng, đây chính là thanh kiếm trọng tâm, trọng tâm thật sự.
Thanh kiếm này đồng thời có thể chống lại kiếm Sát phạt cũng có thể chống lại kiếm Thiên tử.
Kiếm này tên là “kiếm Dân tâm”.
Đúng vậy, chính là tín ngưỡng của vạn dân.
Khi kiếm Sát phạt trở nên vô cùng sắc bén thì kiếm Thiên tử sẽ đến áp chế, mà ngày kiếm Thiên tử sắc bén thì chính là thanh kiếm Dân tâm này có thể áp chế tất cả.
Bởi vì cho dù hoàng đế có mạnh hơn hay có năng lực hơn thì thứ cần dựa vào vẫn chính là bách tính thiên hạ.
Cho nên bất luận là minh quân hay bạo quân thì đều hiểu một đạo lý, giết nhiều thần tử cũng không sao, chinh chiến bao năm cũng không hề gì.
Cũng mặc kệ là như thế nào thì đều không thể đắc tội với bách tính trong thiên hạ.
Một khi đắc tội với bách tính thì mặc cho vương triều của ngươi có bất hủ bao nhiêu, mặc cho đế vương ngươi có như thần thì kết quả cuối cùng vẫn sẽ như là bọt nước hòa vào trong con sông lớn.
Đơn giản chính là hơi lớn xíu mà thôi.
Người được dân tâm, được tất cả.
Mà thanh kiếm này Hứa Thanh Tiêu chuẩn bị cho chính mình.
Hắn không biết trong tương lai đến cùng sẽ như thế nào, có thể toàn thân trở ra hay không, hay có thể lại bày mưu nghĩ kế tiếp được hay không.
Cho nên mua một phần bảo hiểm cho mình là tốt nhất.
Thanh kiếm Dân tâm không sắc bén, nhưng nặng như thái sơn.
Chỉ là thanh kiếm này nhất định phải do mình khống chế, đây chính là át chủ bài mạnh nhất của mình, không còn cái thứ hai.
“Ái khanh.”
“Làm sao đúc nên kiếm sát phạt?”
Nữ đế mở miệng.
Nàng không ảo tưởng về thiên tử chi kiếm nhưng đối với kiếm Sát phạt kia thì lại rất có hứng thú, bởi vì bây giờ đúng là nàng đang cần một món vũ khí sắc bén như thế.
“Bẩm bệ hạ, kiếm này cần thỏa mãn ba điều kiện.”
“Một, bọn họ phải tuyệt đối trung thành với bệ hạ, theo một nghĩa khác mà nói thì trong mắt họ chỉ có bệ hạ, không được có những người khác.
Một khi bệ hạ suy thoái thì bọn họ cũng sẽ suy thoái theo, bệ hạ cường thịnh, bọn họ cũng sẽ cường thịnh theo.”
“Thứ hai, bọn họ nhất định phải có vũ lực, đồng thời cũng phải có được trí tuệ cực lớn, am hiểu ẩn nhẫn.”
“Thứ ba, bọn họ tuyệt đối không được gia nhập bất kỳ đảng phái nào, bất luận là Nho đạo hay là Văn đảng thì cũng không thể gia nhập.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra ba yếu tố trên, không có ba yếu tố này không thể đúc thành kiếm Sát phạt.
Nhưng mấy câu này nói ra lại làm cho Nữ đế khẽ nhíu mày.
Ba điều mà Hứa Thanh Tiêu nói này tất nhiên là nàng hiểu, nhưng vấn đề là nàng cũng đang tìm kiếm những người tài giỏi như thế mà.
Chỉ là tìm không thấy thôi.
Nếu như có thể tìm được thì còn cần Hứa Thanh Tiêu mở miệng sao?
“Hứa ái khanh, ngươi có người thích hợp chưa?”
Sau một khắc, Nữ đế mở miệng, hỏi Hứa Thanh Tiêu có phải là đã chọn được người rồi hay không?
Nhưng nghe xong câu này Hứa Thanh Tiêu lại trực tiếp lắc đầu.
“Thần, chưa có.”
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp bác bỏ.
Bảo hắn chọn người à? Nói một câu không dễ nghe thì bây giờ đề nghị, Nữ đế sẽ vui mừng nhưng quay đầu lại lại suy nghĩ một chút, có phải sẽ cảm thấy hắn có vấn đề hay không?
Còn nữa, hắn nói chuyện phiếm với Lý Hiền chẳng lẽ không ai nhìn thấy hay sao? Trong cung nhiều ánh mắt, chuyện bên ngoài có lẽ Nữ đế không phát hiện được nhưng chuyện trong cung ai mà không nhìn ra?
Nếu như không phải trước đó còn có giao tình với Lý Hiền thì Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không đề cập đến chuyện này.
Thanh kiếm Sát phạt này nhất định phải để Nữ đế tự mình tạo ra, hắn không thể tham dự vào, nhiều nhất chỉ là cho chút đề nghị, chờ sau khi kiếm ra khỏi vỏ thì hắn có thể mượn để sử dụng.
Bất luận là Lý Hiền nói bao nhiêu lời dễ nghe, Lý Hiền có cảm kích hắn như thế nào, cho dù hắn đối với Lý Hiền có ân cứu mạng thì kết quả cuối cùng chẳng phải là đều vì tự mình đạt được vinh hoa phú quý hay sao?
Không phải Hứa Thanh Tiêu nghĩ tình người quá cực đoan mà là bản chất của nhân tính vốn là như thế, mặc kệ là làm chuyện gì thì nhất định phải có sự đề phòng, bất luận là đối với đảng phái hay là đối với Nữ đế.
Tất cả mọi người đều là vì lợi ích của mình, không có lợi ích, tất cả đều chỉ là vọng tưởng nói suông.
Nghe nói như thế, Nữ đế thật sự có hơi sững sờ.
Vốn cho rằng Hứa Thanh Tiêu nói nhiều như vậy rồi sẽ nói cho nàng đáp án, thật không ngờ đến chính là vào thời khắc mấu chốt Hứa Thanh Tiêu lại nói không có?
Nữ đế trầm mặc.
Nàng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, ánh mắt hơi có vẻ phức tạp.
Chỉ là một lát sau, Nữ Đế tiếp tục mở miệng.
“Vậy Hứa ái khanh có kiến nghị gì?”
Nữ Đế tiếp tục hỏi.
Nàng không tin Hứa Thanh Tiêu không có chút ý kiến gì, có lẽ là có điều gì đó e ngại nhưng đúc ra kiếm Sát phạt đối với nàng mà nói thì đúng là chuyện tốt.
Cho nên nàng mới tiếp tục hỏi thăm.
“Bệ hạ, đối với điều này thần cũng không hiểu rõ lắm, dù sao có thể cùng lúc thỏa mãn ba điểm trên thì nhất thời thần không nghĩ ra.”
“Chẳng qua giống như Uyển Nhi cô nương cũng không tệ, nhưng Uyển Nhi cô nương thường là bạn bên cạnh thánh thượng vậy thì có hơi phiền toái.”
Hứa Thanh Tiêu không thể nói rõ nhưng cũng không thể không nói, lỡ như thật sự tìm nhầm thì sao? Cho nên chỉ có thể nói ra một câu mập mờ, còn về phần nữa đế có hiểu hay không thì đó là chuyện của nàng.
Chương 542: Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (3)
Đều đã nói đến nước này rồi.
Nghe Hứa Thanh Tiêu nói, Triệu Uyển Nhi lại có hơi ngạc nhiên, nàng không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại lôi mình vào chuyện này, chẳng qua đây cũng là một loại tán dương.
Chỉ là đối với Triệu Uyển Nhi mà nói thì đây nhìn như một câu tán dương.
Nhưng Nữ đế lại không khỏi tò mò.
Không hiểu nàng đang nghĩ đến điều gì nhưng trong một lúc nàng thật sự nghĩ không ra.
Cũng vào lúc này, giọng Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.
“Bệ hạ, thần, còn có chuyện muốn khởi bẩm.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng nói đến chuyện thứ hai.
“Chuyện gì?”
Nữ đế hỏi.
“Liên quan đến chuyện guồng nước.”
“Công trình guồng nước chậm chạp không tiến triển, chỉ vì tam thương rao giá trên trời.
Thần có một kế có thể giảm giá xuống ba phần, chỉ là cần đến bệ hạ ra tay.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng nói chuyện thứ hai ra.
Chính là chuyện guồng nước.
“Giảm ba phần à?”
Giọng nữ đế lại vang lên trong đại điện.
Lần này nàng khó mà duy trì vẻ trấn định được.
“Là ba phần giá gốc của Hộ bộ.”
Hứa Thanh Tiêu lại nói ra một tin.
“Mời ái khanh nói.”
Vẻ mặt của nữ đế vẫn cực kỳ bình tĩnh nhưng trong lòng lại mang theo sự tò mò và khó hiểu.
Nàng nghĩ mãi mà không rõ vì sao Hứa Thanh Tiêu lại dám nói ra những lời như vậy.
Ba phần? Còn là ba phần của giá gốc?
Chuyện này sao có thể?
“Bệ hạ, thần cho là thiên hạ đều đón chào lợi ích đến, thiên hạ nhốn nháo hướng về nơi có lợi, huống chi là đám thương nhân này?”
“Nhưng đối với thương nhân mà nói thì có đôi khi tiền tài không phải là tất cả, nhất là đối với ba thương hội lớn mà nói.”
“Thêm một vạn vạn lượng và thiếu một vạn vạn lượng đối với bọn họ chẳng qua chỉ là lợi nhuận cao thêm một chút, nhưng có một vài thứ mấy thương nhân này muốn có được nhưng lại mãi không mua được.”
“Chỉ cần bệ hạ cho bọn họ thì thần có thể cam đoan giá cả của tài nguyên guồng nước sẽ có thể giảm xuống ba phần, hơn nữa còn có thể miễn luôn vận chuyển đường thủy.”
Hứa Thanh Tiêu nói vậy.
“Muốn có nhưng lại vẫn luôn không có được?”
Nữ đế tò mò.
Thương nhân trục lợi, ngoại trừ bạc ra thì bọn họ còn cần gì chứ?
Cảm nhận được sự nghi hoặc của nữ đế, Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh mở miệng.
“Chức quan!”
Câu nói vừa dứt.
Triệu Uyển Nhi là người đầu tiên kinh ngạc, cả khuôn mặt đều mang vẻ chấn kinh.
Chức quan?
Cho thương nhân?
Cái này… Có hơi không hợp thói thường rồi ha?
Nhưng mà trên mặt Nữ đế lại không hiện lên vẻ gì, không có bất kì sự kinh ngạc nào, nàng đang rơi vào trong suy tư.
Hứa Thanh Tiêu không nói câu nào, đứng chờ Nữ đế mở miệng.
Muốn làm cho đám thương nhân này thà rằng lỗ vốn cũng phải dâng cho triều đình thì nhất định phải trả một cái giá để cho bọn họ không thể nào kháng cự nổi.
Tiền thì Đại Ngụy không có.
Nhưng chức quan có hay không còn không phải chỉ cần một câu nói của bệ hạ hay sao?
Cuối cùng, giọng của Nữ đế rốt cuộc cũng vang lên.
“Ban chức quan cho thương nhân, cái giá phải trả không khỏi có hơi lớn nhỉ?”
Nữ đế không bác bỏ mà nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói vậy.
Ở trong mắt nàng.
Chức quan cũng không phải nói cho là cho, hơn nữa ban chức quan cho thương nhân thì ảnh hưởng cũng rất lớn, bởi vì từ xưa đến nay thương nhân đều không thể nào làm quan.
Làm quan đương triều ai không phải là dựa vào đọc sách hoặc là thực lực mà lên chứ? Còn thương nhân, nói dễ nghe một chút thì nói là có trí kinh doanh, nói khó nghe hơn thì còn không phải là đầu cơ trục lợi hay sao?
Nếu như để bọn họ có chức quan thì tất nhiên sẽ dẫn đến sự phản đối từ nhiều phía.
“Không!”
“Bệ hạ, thần cũng không nói là ban chức quan cho đám thương nhân này mà là mở một con đường mới, có thể là hoàng thương.”
“Mà người làm hoàng thương thì không cần cho bọn họ quyền lực, bởi vì bọn họ cũng không cần quyền lực, chỉ cần cho bọn họ thân phận tương ứng là được.”
Hứa Thanh Tiêu nói vậy nhưng nhìn thấy Nữ đế vẫn còn nghi hoặc, Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục mở miệng.
“Bệ hạ, thần lấy một ví dụ, Yến kinh thành có một phú thương, vì có được một nụ cười của mỹ nhân mà một đêm hoa tốn trăm vạn lượng bạc, thế nhân đều cho phú thương này là người ham mê sắc đẹp.”
“Nhưng trên thực tế phú thương này chỉ muốn khoe khoang, khoe khoang tài lực nhà mình, đương nhiên ham mê sắc đẹp cũng là một điều tất yếu.”
“Thương nhân trong thiên hạ, người có thể làm thủ lĩnh có thể nói là phú khả địch quốc cũng không quá đáng, bọn họ đã ăn chán sơn trân hải vị, hưởng qua mỹ nữ các quốc gia.”
“Nói một câu đại nghịch bất đạo thì có thể bệ hạ dùng bữa mỗi ngày còn không bằng mấy phú thương giàu có kia nữa, cho nên bọn họ không có ham mê gì lớn.”
“Còn tiếp tục vơ vét của cải là bởi vì bản tính của thương nhân, cũng là muốn làm địa vị thương hội được vững chắc, có đối thủ cạnh tranh.”
“Nhưng đối với bọn họ mà nói thì đây chỉ là bản tính mà thôi, cuộc sống của bọn họ đã không còn gì đáng để khát cầu nữa, nhưng nếu như vào lúc này bệ hạ phá vỡ truyền thống thiên cổ, mở một con đường duy nhất cho thương nhân.”
“Không có quyền lực, chỉ cho thân phận địa vị bao gồm cả nghi trượng xuất hành, vậy thì chỉ sợ là đám thương nhân kia đều sẽ ngo ngoe muốn động.
Chỉ cần còn nằm trong giới hạn chịu đựng thì bọn họ chắc chắn sẽ muốn.”
“Mà đối với Đại Ngụy thì chẳng qua chỉ hy sinh một xíu thanh danh nhưng lại nhận về được sự ủng hộ của thương nhân trong thiên hạ, ngân lượng dùng không hết.
Mong bệ hạ định đoạt.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra từng câu từng chữ.
Hơn nữa cũng phân tích đạo lý rõ ràng.
Thương nhân kiếm tiền hy vọng nhất là điều gì? Còn không phải là áo gấm về quê, được sự tán thành của người khác hay sao.
Mặc kệ Đại Ngụy hay là Đột Tà, hay là Sơ Nguyên, thậm chí nói không có bao nhiêu quốc gia trong thiên hạ đề cao địa vị của thương nhân.
Tiểu thương người buôn bán nhỏ sống qua ngày thì không nói gì, nhưng mà đại thương nhân thì đều bị người ta ghét, ghét giàu là một chuyện rất phổ biến.
Cho nên các thương nhân này vì muốn phản kích, để chứng minh bản thân, vì đạt được sự tán thành mà một đêm hao tốn trăm vạn lượng, hoặc là không tiếc tiền mà thật ra cũng chỉ là một thủ đoạn để trả thù thôi.
Thậm chí bọn họ sửa cầu sửa đường là vì cái gì? Còn không phải là vì muốn có thanh danh tốt hay sao.
Nhưng vậy thì thế nào, có được triều đình ban quan chức không?
Cho dù bách tính có không thích thương nhân thế nào nhưng triều đình công nhận, vậy có thể nói lên điều gì?
Chương 543: Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (4)
Đối với thương nhân mà nói, bọn họ dùng hết tâm tư đi lấy lòng quan viên các nơi là vì điều gì? Không phải là vì muốn lấy ngân lượng sao? Nhưng bây giờ bản thân mình làm quan, mặc dù không có quyền lợi nhưng thân phận vẫn còn ở đó.
Sau này có gặp chuyện gì thì cũng không đến nổi nhất định phải đi nhờ vả người khác, tất cả mọi người đều là người trong thể chế, ngươi có tư cách gì mà xem thường ta? Có tư cách gì mà đến bắt ta?
Nếu như lại có thêm nghi trượng xuất hành thì thử hỏi, quan lão gia đi ra ngoài, thể lệ có lớn không? Những thương nhân này làm sao mà không đỏ mắt chứ? Chín con ngựa kéo xe là tội mất đầu, còn bảy con ngựa? Năm con ngựa thì sao?
Lại cho thêm một bộ quan phục định chế, đám thương nhân này còn không vui đến điên luôn, mỗi ngày đến muốn ra ngoài hay sao?
Điểm này của Hứa Thanh Tiêu chính là muốn nắm lấy nhu cầu của thương nhân.
Bất luận là mặt mũi hay là địa vị hoặc là được người khác tán dương, đây đều là những nhu cầu cấp bách mà thương nhân đang rất cần.
Bạc thì có thể từ từ kiếm, năm nay chịu lỗ một chút thì năm sau kiếm về là được, nhưng mặt mũi thì không như vậy.
“Mở ra một con đường làm quan mới cho thương nhân à?”
“Bố trí như thế nào?”
Nữ đế hỏi, nàng cảm thấy có chút hứng thú.
“Bẩm bệ hạ, ý nghĩ vốn có của thần cũng đơn giản, như triều đình Đại Ngụy ta có từ thập phẩm đến thất phẩm, lấy việc quyên ngân lượng làm chủ, thậm phẩm thì quyên một vạn lượng bạch ngân cho triều đình, ban lệnh không ban phục sức, sau đó năm vạn lượng là cửu phẩm, mười vạn lượng là bát phẩm.”
“Hai mươi vạn lượng là thất phẩm, năm mươi vạn lượng là lục phẩm, một trăm vạn lượng là ngũ phẩm, năm trăm vạn lượng là tứ phẩm, một ngàn vạn lượng là tam phẩm, năm ngàn vạn lượng là nhị phẩm, một vạn vạn lượng là nhất phẩm.”
Hứa Thanh Tiêu đáp thế.
“Một vạn vạn lượng, chức quan nhất phẩm?”
Nữ đế lại trầm tư.
Còn Triệu Uyển Nhi thì lộ ra vẻ kinh sợ.
Dù sao thì không cho chút quyền lợi nào, chỉ cho chút hư danh nghe mát tai chút thôi mà thu của người ta một vạn vạn lượng? Cái này tương đương với thu nhập quốc thuế một năm của Đại Ngụy đấy.
“Bệ hạ, đây cũng không tính là nhiều, bắt đầu từ tòng tam phẩm thì cho trăm vị, nhị phẩm thì cho hai mươi vị, nhất phẩm thì sáu vị, mỗi mười năm lại đấu giá một lần, ai trả giá cao thì được, chỉ nhiều hơn chứ không ít.”
Hứa thanh tiêu tiếp tục nói.
“Mười năm một lần?”
Triệu Uyển Nhi lại khiếp sợ, còn Nữ đế thì cũng có hơi không biết nói gì.
Một cái hư danh, một bộ quan phục, một ít lệnh tiễn, những vật này chỉ tốn không đến mấy trăm lượng bạc, bán cho người ta một vạn vạn lượng bạc? Còn mười năm một lần, không được thì thay người? Cái này đúng thật là độc ác.
Cảm nhận được sự trầm mặc của bệ hạ, Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục lên tiếng, chỉ sợ bệ hạ cảm thấy ít quá.
“Bệ hạ, giá cả chức quan không thể cao hơn được nữa, dù sao thì những thương nhân này cũng không phải là kẻ đần, cho nên chờ sau khi Đại Ngụy phồn vinh rồi lại lấy tước vị ra.”
“Nhưng tước vị này dùng tiền để mua rồi còn cần phải ra sức vì nước, ví dụ như nói tu sửa cầu đường, giải quyết kế sinh nhai của dân chúng địa phương, cung cấp các loại cương vị, sau đó lại cho tước vị.”
“Tước vị cao nhất có thể cho là thân vương, sau khi chết chôn như vương gia đồng thời truy phong vương vị vĩnh cửu, xem như là sau khi chết để lại được tiếng thơm.”
Hứa Thanh Tiêu lại ném ra một quả bom nặng ký.
Chức quan chỉ đem bán lấy tiền tương đương với kiếm thuế ngân, còn tước vị thì không giống, nhất định phải ích nước lợi dân, như vậy cũng xem như là đang cống hiến cho đất nước.
Đương nhiên muốn làm đến trình độ thân vương kia thì mỗi bước đi lại khó khăn hơn rất nhiều, để cho ngươi thấy có tính khiêu chiến.
Thật ra thì cái này cũng giống như chơi game vậy, ngươi đạt max cấp lục thần trang rồi thì nhất định sẽ cảm thấy không còn ý nghĩa, lúc này mở bản đồ mới cho ngươi, cam đoan với ngươi là tràn ngập tính kích thích, về phần sau này có thấy buồn chán nữa hay không, vậy cũng chẳng hề gì, đằng sau ngươi còn vô số người ước gì ngươi nhanh chóng xéo đi.
Một khi đến lúc đó thì sự cạnh tranh lại bắt đầu, các thương nhân chết rồi thì người được lợi là ai? Không phải chính là vương triều Đại Ngụy hay sao?
Ngươi sửa cầu? Ta sẽ sửa đường!
Ngươi sửa cầu đường ta sẽ giải quyết tỷ lệ việc làm.
Ngươi sửa cầu đường, giải quyết tỷ lệ việc làm, con mẹ nó ta sẽ khai phá ruộng hoang, toàn bộ gia sản đều đem ra hết, ngươi lấy gì để đấu với ta?
Hơn nữa làm như vậy còn có một điểm tốt nữa.
Cho quan chức rồi, thương nhân trong thiên hạ coi như đã tiến vào bên trong thể chế, tiến vào triều đình có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ.
Thân là quan viên Đại Ngụy, ngươi đem vật liệu bán cho địch quốc? Ngươi như vậy không phải là đang bán nước hay sao?
Nếu như không tiến vào triều đình thì đó chỉ là thương nhân trục lợi, hoàng đế không thích cũng không có cách nào, dù sao thì trên nguyên tắc mà nói, mua bán không phân biên giới.
Cho nên một chiêu này của Hứa Thanh Tiêu cũng là dương mưu, hơn nữa còn là dương mưu khó giải, đào sẵn một cái hố sâu chờ đợi đám thương nhân nhảy vào.
Đương nhiên cũng không phải là không có chỗ tốt, gia nhập thương hội hoàng gia còn sợ không kiếm tiền được sao? Ở bên ngoài hô to một câu ta là hoàng thương, vừa có mặt mũi mà bách tính lại còn tin tưởng ngươi.
Về phần ngươi đi lừa gạt hay hãm hại dân? Vậy không sao đâu, xây dựng nên một tổ nhỏ tuần tra nội bộ, để cho Lại bộ, Hình bộ, Nho gia đồng thời ra tay, lại thêm Hoạn đảng âm thầm điều tra, ngươi dám làm loạn ta sẽ chém một đao xuống.
Ngươi không làm loạn, kiếm bạc ngươi nên kiếm, hưởng thụ cuộc sống mà ngươi nên hưởng thụ thì cớ sao lại không làm?
Cho nên chiêu này của Hứa Thanh Tiêu cũng đã nghĩ đến về sau.
Bản thân hắn cũng thầm nghĩ hắn đúng là thiên tài.
Trên long ỷ.
Nữ đế trầm tư.
Bản thân nàng đang suy tư, tất cả những gì Hứa Thanh Tiêu nói đều là một khoản tiền lớn.
Những thứ này Đại Ngụy đang thiếu, đây là nói thật.
Nhưng nàng cảm thấy trong lời nói của Hứa Thanh Tiêu còn có chuyện khác.
Vẻn vẹn chỉ là ngân lượng thôi thì Hứa Thanh Tiêu sẽ không nói, nàng biết.
Ngân lượng!
Thương nhân!
Chức quan!
Nữ đế tự suy nghĩ, đột nhiên trong lúc này, đầu nàng lóe lên vệt sáng.
Trong chốc lát, con ngươi nữ đế to ra hơn một chút.
Bởi vì nàng đã biết bên trong đề nghị này của Hứa Thanh Tiêu ẩn giấu thứ gì rồi.
Chương 544: Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (5)
Kéo thương nhân Đại Ngụy vào triều đình Đại Ngụy, thành lập một thương hội độc lập, từ nay về sau sẽ không còn cái gì mà ngũ đại thương, chỉ có một hoàng thương Đại Ngụy.
Quả nhiên là cao minh quá.
Nữ đế đột nhiên đứng dậy, nàng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trong lòng cực kì chấn động, như là dời non lấp biển.
Đại Ngụy vương triều thật ra đã nhìn chằm chằm vào thương nhân từ lâu, muốn quản chế thương nhân, nhưng đám thương nhân này thông minh thế nào chứ?
Sao lại không biết một khi bị Đại Ngụy quản chế thì sẽ gặp bao nhiêu là nguy hiểm, lại thêm thế lực sau lưng cũng không cho phép bọn họ như vậy.
Cho nên mỗi khi đưa ra đề nghị quản chế thương nhân thì đều sẽ dẫn đến rất nhiều vấn đề, thậm chí là lịch đại hoàng đế cũng có động đao, nhưng kết quả thì sao? Đao còn chưa rơi xuống thì Đại Ngụy đã phát sinh ra rất nhiều chiến loạn.
Người sáng suốt đều biết là có người gây sự sau lưng.
Cho nên thanh đao kia vẫn chần chừ không rơi xuống, nàng cũng biết Hứa Thanh Tiêu sớm muộn gì cũng sẽ động đến thương nhân Đại Ngụy nhưng nàng cũng đã có sắp xếp từ trước.
Điều không ngờ đến chính là Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại nghĩ ra biện pháp này.
Đạo một cái hố to thật to để cho đám thương nhân Đại Ngụy vui vẻ nhảy vào.
Cao.
Cao!
Quả nhiên là cao minh mà.
Lại nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trên mặt nàng mang vẽ yên tĩnh như nước nhưng trong ánh mắt rõ ràng là đang ẩn giấu ý cười.
Người tên Hứa Thanh Tiêu này quả nhiên là đại tài vạn cổ mà.
Đây rốt cuộc là người gì vậy.
Vì sao lại thông minh như thế.
Kiềm chế sự kích động trong lòng mình, nữ đế thẳng thắn nói:
“Hứa ái khanh, những gì khanh nói về thương quan, trẫm cho phép.
“Ban thưởng Long phù cho ngươi, chuyện này, Lục bộ Đại Ngụy sẽ dốc hết sức phối hợp với ngươi, lại cho ngươi thêm quyền tiền trảm hậu tấu, sau khi việc này qua đi, một khi thương hội Đại Ngụy hình thành rồi thì sẽ giao cho ngươi phụ trách điều khiển.”
Nữ đế rất kích động, nhưng thân là đế vương, có kích động thì nàng vẫn sẽ giấu trong lòng.
Nàng lại giao Long phù Đại Ngụy cho Hứa Thanh Tiêu một lần nữa, đồng thời cũng cho phép Hứa Thanh Tiêu điều khiển Lục bộ Đại Ngụy, bảo Lục bộ phối hợp với Hứa Thanh Tiêu xử lý việc này.
Một khi làm xong, Hứa Thanh Tiêu chính là chỉ huy sứ thương quan Đại Ngụy, chủ đạo điều khiển tất cả, thân phận cực cao.
“Thần, lĩnh chỉ.”
Hứa Thanh Tiêu cúi đầu hướng về phía Nữ đế.
Không thể không nói, Nữ đế này vậy mà lại thông minh ghê, cũng chỉ mới qua nửa khắc đồng hồ mà nàng đã đoán được mình muốn làm gì.
Cũng nhìn rõ trọng tâm của chuyện này là gì.
Rất tốt, Hứa Thanh Tiêu thật đúng là đang sợ hoàng đế không biết.
Đúng vậy, đây là hệ thống thương quan.
Căn bản nằm ở thương nhân Đại Ngụy chứ không phải là ở chỗ tiền tài.
Bởi vì sớm muộn gì Đại Ngụy cũng sẽ phồn vinh hưng thịnh, mà những thương nhân này cũng sẽ kiếm được lời theo.
Chuyện không ra sức, không làm việc mà lại hưởng được nhiều bạc như vậy, sao Hứa Thanh Tiêu có thể đồng ý được?
Nhưng một khi hệ thống thương quan được xây dựng xong, giai đoạn đầu mọi người đều như nhau.
Đại Ngụy thiếu tiền, cho ta ngân lượng thì ta sẽ cho ngươi chức quan, để ngươi có ảo giác khoa trương một phen.
Một khi đến trung kì, đó chính là phân phối lợi nhuận, tiến hành chỉnh hợp.
Vấn đề lớn nhất khi thương nhân ở cùng một chỗ chính là cạnh tranh, nhưng đến trung kì, tất cả mọi người đều đã bước vào, muốn đi đã không thể nào nữa rồi.
Thành thành thật thật nghe ta sắp xếp, ai làm cái này ai làm cái kia, mọi người đều được phân chia, ai cũng kiếm được tiền hơn nữa lại còn không phát sinh mâu thuẫn.
Vì vậy mà tự nhiên quốc gia sẽ bớt việc, các thương nhân cũng đều vui vẻ.
Sau khi đều đã kiếm được tiền thì sẽ phát hiện thương hội Đại Ngụy này thật là tốt, sau đó lại bắt đầu suy nghĩ mình có thể thăng chức quan lên một chút được không.
Mặc dù thương quan không có quyền lực nhưng đó là xét về mặt trên triều đình Đại Ngụy, còn đối với thương hội Đại Ngụy mà nói, chức quan này mà không có quyền lợi hay sao? Thật sự chỉ là cái hư danh thôi à?
Chiêu này của Hứa Thanh Tiêu tương đương với mở một lớp luyện thi rồi bầu ra lớp trưởng vậy.
Lớp trưởng lớp luyện thi chắc chắn là không có tác dụng gì khi ở trên lớp nhưng khi ở lớp luyện thi thì chính là người cao hơn người khác.
Cho nên đến trung kì, các thương nhân sẽ bắt đầu cuộn vào trong, đấu giá mua quan, xem như là làm việc cho Đại Ngụy.
Về phần hậu kì, vậy thì lại càng tốt hơn, giám sát, quản lý, tuần tra mỗi người đều sẽ nhìn chằm chằm vào các ngươi, thành thật làm công cho Đại Ngụy đi, muốn đi à? Thật xin lỗi, ngươi thân là quan viên Đại Ngụy, ngươi thế mà lại muốn phản quốc? Người đâu, bắt hắn vào tù.
Chiêu này á, chiêu này gọi là bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau.
Cũng bởi vì vậy mà Nữ đế mới trở nên kích động như vậy, nếu không, chỉ vì một ít bạc thì nói thật nàng sẽ không đồng ý, bởi vì… mất mặt quá.
“Hứa ái khanh, Ngự thiện phòng có làm chút điểm tâm không tệ, đợi lát nữa mang một ít về đi.”
Nữ đế mở miệng.
Tâm trạng của nàng lúc này cực kì vui vẻ.
Hứa Thanh Tiêu xem như cũng đã giải quyết cho nàng một chuyện phiền toái cực lớn, nếu như chuyện kiếm Sát phạt kia có thể nói tỉ mỉ hơn một chút, vậy thì đó chính là giải quyết hai chuyện phiền toái to lớn.
Năng thần như thế, Đại Ngụy của mình thật là có phúc, tổ tông hiển linh mà.
“Đa tạ bệ hạ.”
Hứa Thanh Tiêu cũng rất bình tĩnh thậm chí là không mấy vui vẻ.
Làm vậy là đang lấy lòng sao? Sự kiêu ngạo của người đâu? Sự lạnh lùng của ngài đâu? Bệ hạ, ta vẫn thích người trong dáng vẻ tâm lặng như nước kia, người tục khí như vậy làm cho thần hơi không tiếp thu nổi.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu hơi có chút đắc ý.
Còn Nữ đế thì không biết Hứa Thanh Tiêu đang nghĩ gì, chỉ nhận ra Hứa Thanh Tiêu đang không ngừng nhìn chằm chằm vào mình làm cho nàng không hiểu sao lại nghĩ đến một chuyện khác.
Một lác sau, Triệu Uyển Nhi đưa điểm tâm tới.
Hứa Thanh Tiêu cũng liền cáo lui.
Mà sau khi Hứa Thanh Tiêu rời đi, nữ đế cũng thu hồi phần tâm tư kia.
Nàng còn đang suy tư tới chuyện liên quan đến kiếm Sát phạt.
Trung thành tuyệt đối.
Cần có thực lực nhất định.
Can đảm cẩn trọng, tâm đủ ngoan độc.
Chương 545: Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (6)
Nữ đế có hơi nhíu mày, lòng dạ ngoan độc là nàng thêm vào, nguyên nhân rất đơn giản, làm chuyện lớn nếu như lòng dạ không đủ độc ác thì làm sao hoàn thành chuyện lớn?
Không quyết đoán sẽ ảnh hưởng đến thế cục.
Có thể đi đâu để tìm loại người này? Mà lại còn cần phải giúp nàng xử lí nhiều chuyện như vậy, đó nhất định phải là một quần thể, tuyệt đối không chỉ đơn giản là một hai người.
Haizz…
Trong lòng nữ đế cảm khái, nàng không khỏi đứng dậy đi ra bên ngoài.
Nàng dự tính sẽ đi tản bộ.
Chỉ là vừa đi ra tới cửa nàng liền thấy thái giám ngoài cửa lập tức quỳ trên mặt đất.
“Bệ hạ, trời sắp đổ mưa rồi.”
Thái giám quỳ trên mặt đất nhắc nhở nàng trời sắp mưa rồi.
Nhìn lên sắc trời.
Đúng là có mây đen.
Nhưng sau một khắc.
Ánh mắt nữ đế không khỏi rơi vào trên người thái giám này.
Chờ đã.
Trung tâm, thực lực, thông minh, lòng dạ ác độc.
Nữ đế nhìn qua thái giám đang quỳ trước mặt mình, trong lúc nhất thời, dường như nàng nghĩ đến điều gì đó…
Mà cùng lúc đó.
Trong hoàng cung.
Triệu Uyển Nhi đưa tiễn Hứa Thanh Tiêu xuất cung.
Hứa Thanh Tiêu mang theo một cái hộp, đây là điểm tâm hoàng thất, trên đường đi hắn cười cười nói nói với Triệu Uyển Nhi.
Sau vài lần gặp mặt, mọi người đều đã quen thuộc lẫn nhau thì tất nhiên sẽ không còn sự ngăn cách xa lạ như trước kia.
Hơn nữa chủ đề nói chuyện của hai người cũng đã kéo đến chuyện kết hôn rồi.
Mấy câu nói của Hứa Thanh Tiêu cũng rất thường gặp, cái gì mà bản thân muốn năng lực không có năng lực, cần tièn tài lại không tiền tài, nào dám nói đến chuyện cưới gả.
“Hứa đại nhân có điều không biết, sau Thái Bình thi hội, trong cung không thiếu nữ quyến ái mộ Hứa đại nhân.”
“Chỉ cần Hứa đại nhân đồng ý thì tất cả các nữ tử trong cung đều đồng ý gả cho Hứa đại nhân, dù đòi thêm bạc họ cũng đồng ý.
Hứa đại nhân quả nhiên là khiêm tốn.”
Triệu Uyển Nhi khẽ cười nói.
“Haiz, tuy nữ quyến trong cung nhiều nhưng tuyệt sắc chân chính thì có mấy ai? Nếu như có thể xinh đẹp như Uyển Nhi cô nương vậy thì Hứa mỗ cũng không phải là không thể chấp nhận.”
Phương thức nói chuyện phiếm của Hứa Thanh Tiêu cực kì phóng khoáng nhưng thật ra chính là dáng vẻ của người hiện đại, cái gì mà hàm súc hay không hàm súc chớ.
Đặt tay lên ngực tự hỏi xem nếu như có một nữ nhân dáng dấp cực kì xinh đẹp, hơn nữa vẫn còn là xử nữ, vậy nam nhân kia có thích hay không?
Nếu như không phải là vì dị thuật thì không nói tới tam thê tứ thiếp, ít nhất Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ có mấy hồng nhan tri kỷ chứ nhỉ?
Đàn ông trên đời không phải đều là vì ba thứ, công danh, quyền lực, mỹ nữ đó sao? Nếu như bên người không có hồng nhan tri kỷ vậy thì chẳng phải sẽ cực kì nhàm chán?
Nhưng! Không giải quyết xong vấn đề dị thuật thì Hứa Thanh Tiêu sẽ chẳng dám động vào người khác, lỡ như xảy ra chuyện gì cũng không phải là chuyện nhỏ.
Đây cũng là nguyên nhân mà vì sao Hứa Thanh Tiêu lại khá phản đối chuyện này.
Sợ hại người đó.
Có thể đối với Hứa Thanh Tiêu mà nói đây chỉ là một câu khen ngợi bình thường thôi nhưng không hiểu sao mặt Triệu Uyển Nhi lại có hơi đỏ.
“Hứa đại nhân thật là biết nói đùa.”
Giọng của Triệu Uyển Nhi có chút căng thẳng, đối với tướng mạo của mình thì chắc chắn là nàng có lòng tin, chỉ là tuổi nàng còn nhỏ, thường làm bạn bên người vua, tất nhiên cũng sẽ không suy nghĩ đến mặt này.
Nếu như đổi thành người khác nói lời này thì chắc chắn Triệu Uyển Nhi sẽ có cảm giác bị sỉ nhục.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại hoàn toàn không giống vậy.
Tuổi trẻ lại còn anh tuấn, hơn nữa còn là đại tài thế kia, đến cả bệ hạ cũng không nhịn được mà tán dương nhiều lần, trên dưới triều đình ngoài một nhóm người cá biệt ra, ai mà không khen ngợi Hứa Thanh Tiêu chứ?
Đổi lại người khác thì ai sẽ không thích chứ?
“Được, Uyển Nhi cô nương nàng mau trở về đi, trời sắp mưa rồi, Hứa mỗ đi trước.”
Đi đến cửa cung.
Hứa Thanh Tiêu phất phất tay về phía Triệu Uyển Nhi sau đó liền rời đi.
Nhìn Hứa Thanh Tiêu rời đi, Triệu Uyển Nhi không nhịn được lộ ra một nụ cười ngọt ngào, cũng không biết là vì sao nữa.
Mà lúc này.
Sau khi đi khỏi hoàng cung.
Hứa Thanh Tiêu cũng không có ý định trở về.
Hắn đi đến Đào Hoa Am.
Định làm ba chuyện.
Thứ nhất là đi tìm gặp cái gã Bạch Y môn kia.
Thứ hai, đi tìm Bạch Y cô nương, chuyện lần trước vẫn nên đi xin lỗi.
Thứ ba, đi tìm Trương Như Hội đàm đạo chút chuyện.
Cho nên hắn có hơi bận rộn.
Nhìn qua sắc trời hơi có chút mây đen, dường như là sắp mưa.
Vì vậy Hứa Thanh Tiêu liền tăng nhanh bước chân.
Từ hoàng cung Đại Ngụy đến Đào Hoa Am ước chừng chỉ cần thời gian một khắc đồng hồ.
Hứa Thanh Tiêu bước nhanh thêm một chút, chỉ mất nửa khắc đồng hồ thì đã đến Đào Hoa Am.
Lại đến Đào Hoa Am.
Hứa Thanh Tiêu thoải mái hơn rất nhiều, chuyến đi này cũng giống như đi uống trà vậy.
Lần đầu tiên tất cả mọi người đều rất căng thẳng, sợ bị người ta phát hiện, run lẩy bẩy.
Nhưng từ sau lần thứ hai thì đã tốt hơn lắm rồi.
Hứa Thanh Tiêu lại vào Đào Hoa Am, vài thị nữ nghênh đón lại chấn kinh thêm một lần nữa, sau đó lại giống như trước toàn bộ đều xông tới.
Cũng may Liễu cô nương đã đuổi tới ngay lập tức, xem như cứu vãn cục diện.
“Chào Hứa công tử.”
Liễu cô nương thành thục hướng về phía Hứa Thanh Tiêu hành lễ, trong đôi mắt đẹp mang theo ý cười không hề che giấu.
“Liễu cô nương khách khí, xin hỏi Bạch Y cô nương hôm nay có ở đây không?”
Hứa thanh tiêu cười nói.
“Ở đây, chẳng qua Bạch Y cô nương đã nói là sẽ không tiếp khách.”
“Có điều Hứa công tử thì khác, để ta sai người đi hỏi một chút, vừa hay cũng tiện cho Hứa công tử nghĩ ngơi một chút.”
Liễu cô nương nói như vậy.
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
“Ừ, ta nghỉ ngơi trước một lúc, đi Tụ Hiền yến thôi.”
Tìm Bạch Y cô nương là chuyện thứ hai, trước tiên giải quyết chuyện thứ nhất rồi nói sau.
Đi theo Liễu cô nương tiến lên.
Rất nhanh sau đó Hứa Thanh Tiêu đã đi đến Tụ Hiền yến.
Mà vào lúc này, một đạo âm thanh quen thuộc vang lên.
“Hứa huynh thật sự không thích tới mấy nơi như thế này.”
“Lần trước là có chuyện.”
“Các ngươi đừng ở đó mà không tin, tất cả nam tử trong thiên hạ đều háo sắc nhưng Hứa huynh thì không háo sắc.”
Chương 546: Sát Phạt Chi Kiếm! Thiên Tử Chi Kiếm! Dân Tâm Chi Kiếm! Con Đường Thương Quan (7)
Giọng Vương Nho vang lên, không quá lớn nhưng tuyệt đối không thể xem là nhỏ, chí ít thì Hứa Thanh Tiêu vừa mới bước vào là liền nghe được âm thanh của hắn.
Mà sau khi nghe câu nói này.
Hứa Thanh Tiêu hơi sững sờ.
Không hiểu sao lại cảm thấy xấu hổ.
Cũng vào lúc này, Vương Nho phát hiện tất cả mọi người đều không nói gì, đều nhìn về phía sau lưng mình.
Không tự chủ được cũng nhìn sang.
Khá lắm.
Sau khi thấy bóng dáng Hứa Thanh Tiêu, khuôn mặt béo tròn của Vương Nho hơi khựng lại.
“Vương Nho huynh, ta nói ngươi có thể không tin nhưng ta đến đây để làm việc thật.”
Nụ cười của Hứa Thanh Tiêu có hơi gượng ép.
Hắn thật sự không giải thích nổi.
Nhưng mỗi lần hắn tới nơi này thì đều gặp được Vương Nho, tên này sao lại thích đi chỗ này như thế.
Ừ, đoán chừng là có thể chơi miễn phí, dù sao thì cũng có quen biết với chưởng quỹ.
Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu giải thích.
Giờ khắc này, trong lòng Vương Nho cảm xúc lẫn lộn.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu vừa thoáng cho một ánh mắt thì Vương Nho đã nhận ra ngay, lập tức hơi hiểu ra.
“Hứa huynh, vậy ta ngồi cùng bằng hữu trước, đợi lát nữa sẽ đi học đường tìm ngài.”
Vương Nho mở miệng, hắn không muốn đi quấy rầy Hứa Thanh Tiêu, còn Hứa Thanh Tiêu thì cũng gật đầu, chắp tay về phía mấy vị bằng hữu của Vương Nho, xem như là đã chào hỏi, cũng là cho Vương Nho thể diện.
Ngay vào lúc này.
Một bóng người chậm rãi xuất hiện ở trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Người đến mặc một bộ trang phục người hầu của Đào Hoa am, cười cười nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa công tử, cần ta chuẩn bị gì cho ngài không?”
Là tạp dịch bên trong yến đình.
Sự xuất hiện của hắn ở trong mắt người khác mà nói thì là một cách lấy lòng, đây là một chuyện rất bình thường, không có chỗ nào không ổn.
Mà người này cũng chính là nội ứng của Bạch Y môn.
Ngoại trừ hắn ra thì Hứa Thanh Tiêu không còn đoán được là ai nữa.
Lần trước khi đến Đào Hoa am, người tiếp xúc chẳng qua chỉ là Liễu cô nương, Bạch Y, Vương Nho, còn có một người là hắn ta.
Liễu cô nương thì không phải, đây là người mình đã liên hệ từ sớm, Bạch Y cô nương cũng không phải, nếu không nàng sẽ không ngốc như vậy, về phần vương nho, nếu là hắn thì Hứa Thanh Tiêu sẽ trực tiếp báo quan, không vì gì khác, chỉ vì quá vô vị.
Chơi phản đòn cũng không thể nào chơi như vậy được.
Còn tên tạp dịch này, rất đáng nghi, phù hợp với mấy điểm nêu trên, tầm thường không có gì lạ.
Nhưng mặc dù là như vậy thì Hứa Thanh Tiêu vẫn thấy có hơi ê răng.
Đám người Bạch Y môn này quả nhiên là có chút vấn đề.
Nhất định phải đi con đường khác mọi người mới chịu.
Không theo lộ trình sắp đặt.
Theo lý thuyết thì hẳn nên là hoa khôi nào đó, sau khi mình làm thơ một bài sẽ mời mình đi vào trò chuyện, thật không ngờ đến vậy mà chỉ là một tên sai vặt.
“Chuẩn bị ít rượu trái cây và đồ ăn nhẹ, đưa đến Tĩnh Tâm yến cho ta, làm phiền rồi.”
Hứa Thanh Tiêu nhìn đối phương một chút, mà đối phương thì cũng liếc một chút về phía Hứa Thanh Tiêu, hai người đối mặt nhau, trao đổi một ít tin tức trong nháy mắt.
Đã muốn chạm mặt với người này thì tất nhiên không thể cứ ở đây mãi, đến Tĩnh Tâm yến là tốt nhất.
“Rõ, Hứa công tử chờ một lát.”
Sau khi hiểu ý, hắn ta lập tức rời đi, còn Liễu cô nương thì dẫn theo Hứa Thanh Tiêu đi về phía Tĩnh Tâm yến.
Tĩnh Tâm yến cực kỳ yên tĩnh, là một nhã gian.
Nơi mà Liễu cô nương sắp xếp chính là một gian nhã gian hai người, nàng lo ngại Hứa Thanh Tiêu còn có hảo hữu sắp đến.
Đợi sau khi sắp xếp xong, Liễu cô nương cũng cực kỳ thức thời rời đi, đi tìm Bạch Y cô nương.
“Phiền Liễu cô nương đợi một lát, đợi chút nữa nếu như Bạch Y cô nương muốn gặp ta thì sau một nén nhang hãy đến báo cho Hứa mỗ, Hứa mỗ có một số việc cần suy nghĩ.”
“Phiền Liễu cô nương nói cho chưởng quỹ một tiếng, Hứa mỗ có chuyện tìm ông ấy chờ sau khi ta gặp Bạch Y cô nương xong thì sẽ đến tìm.”
Hứa Thanh Tiêu nói như thế.
“Được, Hứa công tử yên tâm, nô gia sẽ sắp xếp ngay.”
Liễu cô nương khẽ gật đầu, đôi mắt mang theo ý cười rời đi.
Đợi sau khi Liễu cô nương đi, lúc này, Hứa Thanh Tiêu mới thu hồi ánh mắt rồi sau đó lặng yên chờ đợi.
Một lát sau.
Rốt cuộc, tiếng bước chân rất nhỏ vang lên.
Sau một khắc, cửa nhã gian bị đẩy ra, tiểu nhị bưng điểm tâm chậm rãi đi đến.
Hắn bưng chút đồ ăn cùng một bầu rượu trái cây vào rồi sau đó liền đóng cửa lại.
“Hứa công tử, đồ ăn đã đến rồi.”
Tiểu nhị mang đồ bày ra trước mặt Hứa Thanh Tiêu, trên mặt còn mang theo nụ cười.
“Nói đi.”
“Có chuyện gì?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, không nhìn đồ ăn trên bàn.
Mấy lời này cũng không làm cho tiểu nhị có chỗ nào ngạc nhiên, hắn nhỏ giọng nói:
“Hứa công tử, đây là thư bên trên cho ngài.”
Tiểu nhị lấy một phong thư ra rồi đưa cho Hứa Thanh Tiêu.
Nhận lấy phong thư, Hứa Thanh Tiêu mở ra đọc.
Nội dung trong thư có rất nhiều, Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc đọc.
Ước chừng sau mười mấy hơi thở, Hứa Thanh Tiêu cũng xem hết nội dung bên trong.
Nội dung rất đơn giản, cũng giống với những gì hắn đoán, Bạch Y môn muốn kéo mình về, đồng ý cho mình một thân phận cực kì cao, cùng nhau lật đổ sự thống trị của nữ đế, thành lập Đại Ngụy mới.
Để thư sang một bên, lá thư lập tức tự phát lửa cháy lên, hóa thành sương trắng.
Mà giọng của tiểu nhị cũng theo đó mà vang lên.
“Hứa đại nhân, phía trên cực kỳ coi trọng ngài, tiểu nhân đã nghe nói qua, môn chủ cực kỳ yêu thích ngài.”
“Từ sau khi ngày viết ra văn chương tuyệt thế, phía trên đã cực kỳ coi trọng ngài.
Nếu như ngài gia nhập với chúng ta thì vinh hoa phú quý gì đó chỉ là thứ quá đỗi nông cạn, vị trí thừa tướng Đại Ngụy trong tương lai chính là của ngài.”
“Thậm chí phong vương cũng không phải là không thể, Hứa đại nhân.”
Tiểu nhị khẽ nhỏ giọng nịnh nọt nói.
Hắn là một tên nội gián, địa vị ở Bạch Y môn không tính là thấp nhưng cũng không cao lắm.
Dù sao thì Hứa Thanh Tiêu là ai chứ? Vạn cổ đại tài của Đại Ngụy, làm chuyện gì cũng đều kinh trời động đất, nhân tài bậc này nếu như Bạch Y môn có thể thu nạp vào thì đối với Bạch Y môn mà nói, quả thật là một chuyện vui cực lớn.
Chương 547: Nguyên Cáo Là Hứa Thanh Tiêu, Thẩm Án Là Hứa Thanh Tiêu, Phán Án Cũng Là Hứa Thanh Tiêu (1)
Đương nhiên hắn ta cũng không ngốc, biết muốn lôi kéo Hứa Thanh Tiêu vào Bạch Y môn thì nhất định phải trả một cái giá rất lớn.
Nếu không, muốn người ta một Hình bộ Thị lang đường đường chính chính không làm, lại chạy đến tạo phản với bọn hắn? Cũng đâu có ngốc.
“Để ta suy nghĩ, qua ít ngày ta lại sẽ nói chuyện với các ngươi.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, ngươi muốn ta nói đồng ý liền bây giờ, ngươi tưởng ta ngốc sao?
Do dự là một chuyện rất bình thường.
Về phần tại sao lại không nghiêm túc cự tuyệt?
Nói thật, bây giờ hắn đã gây ra rất nhiều thù hận rồi, sao còn có thể lại tiếp tục đi gây thù nữa chứ? Cũng nên kết giao thêm chút bằng hữu chứ?
Không tạo cho mình chút thế lực, sớm muộn gì cũng tan nát.
Nếu như thật sự từ chối ngay bây giờ thì đoán chừng người ta sẽ dùng một đống lớn thủ đoạn để gây phiền phức cho mình, tạm thời hợp tác cũng không phải là không được.
Bọn họ lợi dụng mình, vậy mình cũng hoàn toàn có thể lợi dụng bọn họ.
Mọi người đôi bên cùng có lợi, há không phải là rất đẹp sao?
Đương nhiên tổ chức Bạch Y môn này nếu như có cho chọn lựa thì Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ không đụng đến.
“Được, Hứa đại nhân, phía trên cho ngài thời gian, chỉ cần không quá lâu là được.”
“Còn có một chuyện, Hứa đại nhân, Ngô Ngôn giao cho ngài một vật, có thể giao cho bọn ta rồi.”
Tiểu nhị cười nói.
“Ừ.” Hứa Thanh Tiêu lấy quyển sách nhỏ giống với quyển mà ban đầu Ngô Ngôn giao cho hắn, hắn đã sớm làm lại một cuốn.
“Đa tạ Hứa đại nhân.”
“Hứa đại nhân, cho phép tiểu nhân nói thêm một câu, ngài đừng cảm thấy phiền.”
“Bọn ta cũng không phải là tổ chức tạo phản gì mà chỉ là tổ chức muốn lật đổ bất công, bọn ta vẫn luôn tìm kiếm di chiếu của Võ đế.
Nếu như tìm được thì sẽ cầm vũ khí lên nổi dậy ngay, cho nên ngài vẫn là thần tử của Đại Ngụy, không có bất kỳ sự phản bội nào.”
“Còn nữa, Hứa đại nhân, thế lực của bọn ta lớn hơn trong tưởng tượng của đại nhân nhiều, đây là phía trên bảo ta giao cho ngài.
Nếu như ngài cần ta làm bất cứ chuyện gì cho ngài, chỉ cần lấy lệnh bài này ra, bọn ta sẽ đến tìm ngài ngay lập tức.
Sau khi biết được yêu cầu của ngài, cũng sẽ đi xin chỉ thị từ cấp trên ngay.”
“Nếu như không có vấn đề gì lớn thì bọn ta đều sẽ tận tâm tận lực làm tốt giúp ngài.”
Đối phương nói vậy, phóng đại Bạch Y môn đến nổi không gì sánh bằng.
Hứa Thanh Tiêu không thể không lên tiếng:
“Vậy được, giúp ta ám sát Hoài Ninh Thân vương, tên này sớm muộn gì cũng sẽ gây phiền phức cho ta, nếu như giết hắn, ta đồng ý gia nhập Bạch Y môn.
Hứa Thanh Tiêu thuận miệng nói.
Nhưng vừa nói xong, người kia lại khẽ nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ.
Làm cho Hứa Thanh Tiêu có chút ngẩn ra.
Đường đường là thân vương Đại Ngụy, ngươi còn suy nghĩ nên làm hay không à? Thật hay đùa đó?
“Đại nhân, ám sát Hoài Ninh Thân vương có hơi khó khăn, nhưng muốn làm vài việc nhằm vào hắn thì cũng không khó, đương nhiên nếu đại nhân nhất định muốn Hoài Ninh Thân vương phải chết, tiểu nhân sẽ xin phép bên trên một chút.”
Đối phương nghiêm túc nói.
“Thôi đi, bỏ đi, ta chỉ nói vậy thôi, qua vài ngày nữa ta sẽ lại đi tìm ngươi.
Trong một tháng không có việc gì thì đừng đến tìm ta, có chuyện gì thì lại càng đừng tới tìm ta.”
Hứa Thanh Tiêu không còn gì để nói, chuyện của Bạch Y môn có thể tạm thời bỏ qua một thời gian.
Không có việc gì thì tốt nhất là đừng đến tìm hắn.
“Được, Hứa đại nhân, đúng rồi Hứa đại nhân, tiểu nhân tên là Ngô Chương Di, đại nhân, tiểu nhân cáo lui.”
Ngô Chương Di nói vậy.
“Ừ, à, đúng rồi, ta muốn hỏi ngươi một chuyện.”
“Ngươi ở đây là nội ứng là do phía trên sắp xếp à?”
“Ta chỉ muốn hỏi thân phận của ngươi mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu nhịn không được hỏi.
Theo như con đường bình thường thì loại tổ chức tạo phản này sẽ có nội ứng ở kinh đô, thường thì không phải hoa khôi thì cũng là mỹ nhân sao?
Sao lại sắp xếp một tên tiểu nhị?
“Hồi Hứa đại nhân, cũng không phải vậy.”
“Ban đầu bên trên sắp xếp một vị mỹ nhân tới nơi này làm nội ứng nhưng tiểu nhân không đồng ý, tiểu nhân nghĩ đến ba điều.”
“Thứ nhất, Hứa đại nhân thân là thư sinh Nho đạo, có thể là không mê sắc đẹp.”
“Thứ hai nếu như chọn một mỹ nhân thì chẳng phải sẽ luôn bị người ta chú ý, lỡ như lộ đuôi thì cũng không hay.”
“Thứ ba, lúc đầu ta không dám đề nghị nhưng kỳ thật tiểu nhân vẫn luôn chú ý đến đại nhân, biết học phái của ngài là ‘tri hành hợp nhất’.
Nghe người ta nói chính là nghĩ gì làm đó, cho nên tiểu nhân liền xung phong đi nhận việc này.”
“Kết quả chính là phía trên cảm thấy rất vui mừng, cảm thấy kế hoạch cả tiểu nhân cũng không tệ lắm nên liền để cho tiểu nhân đến tiếp ứng đại nhân.
Ngài thấy tư chất của ta có được không? Có thể gia nhập học đường của ngài không?”
Đối phương nịnh nọt cười nói.
Hứa Thanh Tiêu: “…”
Khá lắm, tên Ngô Chương Di này quả nhiên là tính toán hay thật.
Còn đòi gia nhập học đường?
Tri hành hợp nhất bị ngươi chơi thành như vậy, thật là lợi hại.
“Có việc gì ta sẽ đến tìm ngươi.”
“Đi thong thả.”
Hứa Thanh Tiêu không cho câu trả lời, chỉ nói lại một câu đơn giản.
Người kia cũng không nghĩ gì nhiều, trực tiếp cáo lui.
Đợi sau khi hắn đi, Hứa Thanh Tiêu không khỏi xoa xoa huyệt thái dương.
May mà Bạch Y môn còn tương đối ôn hòa một chút đối với mình, không đến nổi quá mức cứng rắn.
Hứa Thanh Tiêu đều đã chuẩn bị kỹ càng chuyện hai lựa chọn khi Bạch Y môn đến tìm.
Hợp tác thì cho ngươi lợi ích, không hợp tác thì ngươi phải chết.
Nếu như là vậy, thật sự không biết nên làm gì nữa đây.
Điều không tệ là tổ chức tạo phản này vẫn có đầu óc.
Liên hệ cùng với người thông minh có chỗ tốt cũng có chỗ xấu.
Điều tốt chính là mình có thể quanh coi, mặt mũi cũng có thể dùng được.
Chỗ xấu chính là mỗi một bước đi đều phải cẩn thận, đi nhầm một bước cũng không được.
“Hoạn đảng à Hoạn đảng, các ngươi cần phải nhanh chóng phát triển, chờ các ngươi phát triển lớn mạnh rồi thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn.”
Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối không có ý định lộ diện, hắn nhất định sẽ công kích Hoạn đảng các kiểu, mặc ngoài thì ta và Hoạn đảng ngươi không đội trời chung, sau lưng thì các vị công công, giết cho ta.
Trước mắt chỉ cần chờ đến khi công trình guồng nước bước vào thực hành thì hắn sẽ toàn tâm bồi dưỡng nhóm người Hoạn đảng này, phải tiến hành một lượt các loại đặc huấn, không thể thiếu cái nào.
Chương 548: Nguyên Cáo Là Hứa Thanh Tiêu, Thẩm Án Là Hứa Thanh Tiêu, Phán Án Cũng Là Hứa Thanh Tiêu (2)
Ước chừng qua nửa nén hương.
Cuối cùng, bóng dáng của Liễu cô nương xuất hiện.
“Hứa công tử, Bạch Y cô nương đã chuẩn bị xong, lúc nào ngài cũng có thể qua.
Chưởng quỹ nhớ ta báo cho ngài một tiếng rằng cứ chơi cho thỏa thích, không cần phải chờ ông ấy.”
Liễu cô nương nói như vậy.
“Được rồi, đã làm phiền cô.”
Sau khi nghe vậy, Hứa Thanh Tiêu lập tức đứng dậy sau đó mở cửa phòng đi theo Liễu cô nương đi tìm Bạch Y cô nương.
Hứa Thanh Tiêu tay cầm cái hộp lấy từ trong cung, Liễu cô nương rất tinh ý, tất nhiên biết đây là vật gì, trong lòng cũng không khỏi ghen tị với Bạch Y cô nương.
Cứ như vậy.
Hứa Thanh Tiêu lại đi tìm Bạch Y cô nương lần nữa.
Bên ngoài cửa phòng.
“Hứa công tử, nô gia lui trước.”
Liễu cô nương mở miệng cáo lui.
“Làm phiền rồi”.
Hứa Thanh Tiêu chắp tay.
Rất nhanh, đợi sau khi Liễu cô nương đi, Hứa Thanh Tiêu gõ gõ cửa phòng.
Âm thanh không lớn nhưng rất nhanh sau đó, một loạt tiếng động vang lên.
Ngay sau đó, cửa phòng mở ra.
Bạch Y cô nương đứng ở trong phòng, vẫn như lần đầu gặp mặt, làm cho người ta có cảm giác cực kì ưu mỹ, hai đầu lông mày có vẻ hơi mảnh mai, hôm nay vẫn mặc một bộ đồ lụa trắng như cũ.
Da thịt như ngọc mỡ dê, khuôn mặt trái xoan, mày liễu, trên mặt có tô son phấn nhẹ nhàng, tinh tế thanh mỹ.
“Hứa mỗ xin chào Bạch Y cô nương.”
Hứa Thanh Tiêu hướng về đối phương cúi chào.
Lần trước vì hiểu lầm mà quậy lên một trận như vậy, trong lòng Hứa Thanh Tiêu có chút áy náy.
“Hứa công tử nói quá lời.”
“Hứa công tử, mời vào.”
Bạch Y cô nương mời Hứa Thanh Tiêu đi vào.
Hứa Thanh Tiêu mỉm cười đi vào trong phòng sau đó đặt cái hộp trong tay lên bàn nói:
“Bạch Y cô nương, đây là điểm tâm ta mang từ trong cung ra, là Ngự thiện phòng làm đó.”
“Chuyện lần trước là do có chút hiểu lầm, cụ thể là hiểu lầm gì thì Hứa mỗ không thể nói được.
Vậy nay xem như là bồi thường cho Bạch Y cô nương.”
Hứa Thanh Tiêu cũng rất phóng khoáng.
Sai thì là sai, vô duyên vô cớ làm dữ với người ta một trận, nên đến xin lỗi.
Mấy câu này thốt ra làm cho Bạch Y cô nương hơi kinh ngạc, sau đó vội vàng mở miệng nói:
“Hứa công tử, vật này nô gia không nhận được.
Đồ của hoàng thất, nô gia chỉ là một thanh quan nhân, sao xứng được.”
“Hơn nữa Hứa công tử, nô gia cũng không có gì tức giận, cũng không dám giận.
Hứa công tử cứ như lần trước vậy thì nhất định là do nô gia có chỗ nào đó không tốt, người nên tạ lỗi chính là nô gia.”
Bạch Y cô nương hơi kinh ngạc.
Nàng không ngờ hôm nay Hứa Thanh Tiêu đến tìm mình lại là vì đến tận nơi xin lỗi, hơn nữa còn mang điểm tâm hoàng thất đến.
Như vậy sao nàng không ngạc nhiên cho được.
“Không không không.”
“Bạch Y cô nương, không có gì là xứng hay không xứng, hơn nữa là do Hứa mỗ sai thì chính là do Hứa mỗ sai.”
“Bạch Y cô nương, đến đây, nếm đi, thử xem đồ ăn của hoàng thất có ngon không.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không phải người gia trưởng, hẳn trực tiếp mở hộp ra mời Bạch Y cô nương nhấm nháp.
Trong hộp có tám miếng bánh ngọt, màu sắc khác nhau, vuông vức.
Đối với mấy loại bánh ngọt thì Hứa Thanh Tiêu không có hứng thú.
Còn Bạch Y cô nương thì vẫn còn muốn cự tuyệt nhưng Hứa Thanh Tiêu đã trực tiếp lấy một miếngbánh lên nói: “Tay, đưa tay đây.”
Bạch Y cô nương đưa tay ra.
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp đặt bánh lên bàn tay ngọc của nàng.
“Ăn đi, đừng lãng phí, ta thấy nàng rất gầy, cần phải bổ sung dinh dưỡng.
Gầy như vậy sau này sinh con nhất định sẽ chịu thiệt thòi.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc dạy dỗ.
Cái này thật sự đúng là không có gì phải kinh ngạc, dù sao thì mông lớn một chút mới dễ sinh con, nhưng dáng người cũng cần phải béo hơn một chút, gầy quá mà sinh con thì phiền phức lắm, trình độ chữa bệnh của Đại Ngụy cũng chỉ có vậy.
Coi như phối hợp thêm chút linh dược thì cũng chỉ có thể coi là hạ thấp độ nguy hiểm, tự mình khỏe mạnh mới là tốt nhất.
Nhưng lời này thốt ra lại làm cho khuôn mặt Bạch Y cô nương không khỏi đỏ lên, nàng có hơi cúi đầu xuống nhìn miếng bánh ngọt trong tay, cắn mấy miếng, ngại ngùng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Thấy Bạch Y cô nương ăn bánh ngọt, Hứa Thanh Tiêu còn có chút cảm khái.
Nữ tử cổ đại đúng là nhu mì ghê, ăn cái gì cũng cắn miếng bé xíu, rất chú ý hình tượng, chỉ là đầu lưỡi không linh hoạt cho lắm, nhưng mà cũng thường thôi, đúng là không tệ.
Nghĩ lại thì có vài nữ nhân khi ăn không có hình tượng thì không nói, vả lại hơi một tí là cười ha ha, miệng há ra siêu siêu to, giống như muốn nuốt người ta vậy.
Ừ.
Như vậy thì nhu mì một chút là tốt, phóng túng quá thì không tốt lắm, nếu không vào lúc đang nghiêm túc cắm hoa, đột nhiên lại thốt lên một câu, có sướng không?
À… Cái này.
Đánh giá trong phòng, Hứa Thanh Tiêu nhìn một chút, khẽ lắc đầu.
“Bạch Y cô nương, gian phòng này của nàng bố trí không được ổn lắm.”
“Cô mặc một bộ đồ trắng, trong phòng cũng treo lụa trắng, dù không biết tại sao cô nương lại thích màu trắng, nhưng như vậy thì cũng có vẻ hơi kỳ lạ, thật sự giống như… Là linh đường vậy.”
“Có thể thay đổi màu khác, đổi sang màu xanh lục sẽ rất đẹp, vừa đẹp mắt hơn nữa lại còn có thể làm cho lòng người vui vẻ hơn một chút, không đến mức âm u đầy tử khí.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng đưa ra chút ý kiến của mình.
Bạch Y cô nương này rất thanh lãnh, không phải cái loại thanh lãnh cự tuyệt người ngoài ngàn dặm mà là một sự thanh lãnh không để ý sự đời, có chút lòng đề phòng, còn có hơi cô tịch.
Nếu nhất định phải nói trực tiếp một chút thì chính hơi trầm cảm.
Bạch Y cô nương đã ăn một nửa miếng bánh trong tay, không khỏi ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn chung quanh một chút.
Với thẩm mỹ của nàng mà nói thì căn phòng nãy cũng được, không vấn đề gì.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói vậy thì nàng cũng lập tức gật đầu nói:
“Ừ, Hứa công tử, ngày mai nô gia sẽ bảo nha hoàn thay đổi những thứ kia.”
Bạch Y cô nương nói thế.
“Cũng không đến mức như vậy, chắc cô nương cũng có yêu thích cá nhân, Hứa mỗ chỉ thuận tiện nói mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng ngay sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ.
Bầu trời đã bị mây đen che kín, mưa phùn rơi xuống, nương theo gió nhẹ mà bay vào, vươn trên lọn tóc.
Đào Hoa Am gần sông, từng chiếc từng chiếc thuyền khẽ lướt.
Nghe tiếng mưa rơi, Hứa Thanh Tiêu đứng chấp tay, chậm rãi mở miệng nói.
“Hảo vũ tri thời tiết, đương xuân nãi phát sinh.”
“Tùy phong thay nhập dạ, nhuận vật ti vô thanh.”
“Dã kính vân câu hắc, giang thuyền hỏa độc minh.”
“Hiểu khán hồng thấp xử, hoa trọng cẩm quan thành.”
(Mưa thuận biết thời tiết,
Xuân về mới thấy rơi.
Vào đêm theo với gió,
Không tiếng thấm muôn loài.
Đường nội, mây đen phủ,
Thuyền sông, đuốc lẻ loi.
Sáng xem vùng ướt đỏ,
Thành Cẩm trĩu hoa tươi.
Xuân dạ hỉ vũ – Đỗ Phủ)
Chương 549: Nguyên Cáo Là Hứa Thanh Tiêu, Thẩm Án Là Hứa Thanh Tiêu, Phán Án Cũng Là Hứa Thanh Tiêu (2)
Thi từ ưu mỹ, lại hợp với tình cảnh, nhất là một câu tùy phong tiềm nhập dạ, nhuận vật ti vô thanh kia lại không hiểu sao càng làm cho người ta cảm thấy có một cảm giác khó diễn tả ý cảnh bằng lời.
Bài thơ này chính là thiên hạ tuyệt thi.
Bạch Y cô nương có chút run sợ, nàng nhìn qua bóng lưng Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt tràn đầy vẻ hiếu kì.
Vì sao Hứa Thanh Tiêu chỉ thuận miệng cũng có thể làm ra được một bài thơ hay tuyệt thế như vậy.
Đây rất cuộc là… Người thế nào đây.
Nàng rung động đồng thời cũng cảm thấy kính nể tài hoa của Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ là nàng không quen biểu đạt ý nghĩ trong lòng mình, nếu như đổi lại là thanh quan nhân khác, chỉ sợ lúc này đã cất lời tán dương rồi.
Nhưng nàng lại hơi thẹn thùng.
Mà khi Hứa Thanh Tiêu chậm rãi xoay người lại, Bạch Y cô nương đã cúi đầu, ăn bánh ngọt trong tay.
“Bạch Y cô nương, Hứa mỗ có một chuyện thật sự rất tò mò.”
“Các người đều không có họ mà chỉ có tên, vậy thì khi nào mới có họ đây?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Mục đích khi tới đây của hắn chủ yếu là để xin lỗi, sau đó lại đưa chút lễ vật, để cho người ta không trách tội mình.
Cho nên hắn định ở đây một lúc.
Cũng đâu thể nào đưa đồ xong rồi đi ngay được chứ? Vậy không phải là càng kì quặc hay sao?
Nếu như không phải trong lúc nhất thời nghĩ không ra bài thơ nào hay thì Hứa Thanh Tiêu còn định viết cho Bạch Y cô nương một bài thơ.
Cũng như là một lời xin lỗi.
Cho nên trước mắt hơi buồn chán, Hứa Thanh Tiêu mới tò mò hỏi thăm.
“Hồi Hứa công tử, họ của nô gia nhất định phải đợi sau khi có người chuộc thân rồi mới có, đương nhiên nếu như có tài tử nào đó đồng ý ban họ thì cũng không phải là không được.”
Bạch Y cô nương nói vậy.
“Chuộc thân?”
“Xin hỏi một câu, muốn chuộc nàng cần phải tốn bao nhiêu tiền?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Thanh quan nhân chuộc thân cũng là chuyện bình thường, dù sao Đào Hoa am nuôi nhiều năm như vậy mới bồi dưỡng được cầm kì thư họa, tốn kém không nhỏ.
“Trên dưới một trăm vạn lượng bạc.”
Bạch Y cô nương bình tĩnh trả lời.
Hứa Thanh Tiêu: “…”
Ông nội nó, động một chút là lại một trăm vạn lượng bạc? Cái này ai mà trả nổi? Ngoại trừ một vài phú thương hay đại tài chủ ra thì ai trả nổi?
Chẳng qua trước mặt nữ nhân Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn làm cho bản thân khó xử.
“Một trăm vạn lượng? Cũng không đắt, chỉ tiếc là Hứa mỗ không có.”
“Chẳng qua Bạch Y cô nương à, nếu như một ngày kia Hứa mỗ có tiền, sẽ đến chuộc cô nương, cũng coi như là một lời xin lỗi.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói.
Đừng thấy thanh quan nhân rất ưu nhã nhưng thật ra đang trong thời kì trăng tròn mới có giá trị một chút, nhưng đến khi sau ba mươi tuổi rồi thì nhất định phải gả đi.
Nếu như không gả được thì nhất định phải ở trong Đào Hoa am cả đời.
Nói tới nói lui, vận mệnh của thanh quan nhân cũng chỉ là trong sạch nhiều hơn một chút so với nữ tử trong câu lan mà thôi.
Quyền quý chân chính hoặc là đại gia tộc sẽ không cho phép hậu nhân cưới thanh quan nhân.
Nạp thiếp thì còn tạm, nhưng thân phận và địa vị của thiếp thân kém hơn chính thất nhiều lắm.
Chẳng những thân phận thấp mà vận mệnh của thị thiếp cũng rất thảm, ở trong nhà sẽ chịu các loại sỉ nhục từ chính thất, bọn hạ nhân sẽ không ai coi ra gì, cho dù lão gia có sủng hạnh thì cũng có thể phách lối được mấy năm?
Thậm chí ở giữa nhà quyền quý lại càng có nhiều chuyện thiếp thất đấu đá lẫn nhau, loại chuyện này hoàn toàn không phải tai tiếng gì mà xã hội phong kiến chính là như thế, không muốn chấp nhận cũng không được.
Dù sao thì địa vị của nam nhân cổ đại cũng dựa vào một thân máu tươi liều mạng đổi lấyy, một khi chiến tranh, trên cơ bản đều là nam tử ra chiến trường, nữ nhân đều ở trong nhà, điểm này không thể không nhắc đến.
Đương nhiên người nghèo thì không có tư cách có thiếp, trước kia Hứa Thanh Tiêu thường xuyên nhìn thấy có người nói muốn trở lại thời cổ đại tam thê tứ thiếp, tắm cái cho tỉnh ngủ đi nào.
Bất luận là thân ở nơi nào thì người nghèo cũng đều gặp phải vấn đề không tìm được vợ.
Kẻ có tiền thì bất kể là ở nơi nào, nên như thế nào thì như thế ấy.
Cho nên nếu như có thể chuộc thân cho Bạch Y cô nương vậy thì đương nhiên là tốt nhất, dù sao cũng giữ được thân hoàn bích, lại cho Bạch Y cô nương một khoản tiền để nàng tự mình sống tốt cũng coi như là một thiện duyên.
Chỉ là khi Bạch Y cô nương nghe thấy Hứa Thanh Tiêu muốn chuộc thân cho nàng thì trái tim không hiểu sao lại nhảy loạn.
Nàng có lòng ngưỡng mộ với Hứa Thanh Tiêu nhưng vẫn chưa có tình cảm, nói thích Hứa Thanh Tiêu thì chưa nhưng nàng có hảo cảm với Hứa Thanh Tiêu.
Mở miệng ra là muốn chuộc thân cho mình, đúng thật là làm cho nàng có chút căng thẳng không biết làm sao.
Ở trong mắt nàng chuyện chuộc thân chính là biến tướng của việc mua về nhà, xem như là thiếp thất.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu cũng không nghĩ quá nhiều, sau đó hỏi:
“Bạch Y cô nương, ngày thường nàng thích làm gì?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Chơi nhạc khí, xem sách.
Còn Hứa công tử thì sao?”
Bạch Y cô nương hỏi.
“Ta à? Ngày thường ta thích cắm hoa, đọc sách Xuân Thu.”
Hứa Thanh Tiêu chân thành nói.
“Cắm hoa? Hứa công tử vậy mà lại có sở thích này?”
Bạch Y cô nương có hơi tò mò, đây không phải là chuyện mà nữ tử thích làm hay sao?
“Đúng đó, tương đối lịch sự tao nhã.
Mà Hứa mỗ cắm hoa cũng khá đẹp đó nha.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ cười rồi nói, sau đó nhấp một ngụm trà.
Cũng do hôm nay hắn gặp phải loại nữ tử không rành thế sự này nên mới thuận tiện nói thêm mấy câu.
Ngày thường thì vẫn khá nghiêm túc.
Không thể không nói, một mình ở trong phòng cùng nữ tử thật sự là sẽ có chút cảm giác không biết nói gì.
Dù sao hắn cũng là nam nhân, cũng thích sắc đẹp, lại không phải là nam nhân bị tâm lý bất thường gì, chỉ đơn giản là hơi e ngại.
Chắc không đến nổi là nói mấy câu cũng không được đâu nhỉ?
“Thì ra là thế, công tử thật là có nhã hứng.”
Bạch Y cô nương nghiêm túc nói.
Chỉ là khóe môi nàng có chút bột phấn do vừa mới ăn bánh ngọt, Hứa Thanh Tiêu là người hơi mắc chứng rối loạn cưỡng chế, không khỏi vô thức đưa tay phủi đám bột phấn kia xuống giúp nàng, tránh mất vẻ mỹ quan.
Chỉ là khi đụng vào khóe môi Bạch Y cô nương, Hứa Thanh Tiêu nhạy cảm phát hiện thể chất đối phương rất lạnh, lạnh vô cùng, dường như không có nhiệt độ gì, xem ra chính là do thể cốt không tốt.
Chương 550: Nguyên Cáo Là Hứa Thanh Tiêu, Thẩm Án Là Hứa Thanh Tiêu, Phán Án Cũng Là Hứa Thanh Tiêu (3)
Mà trong nháy mắt, mặt Bạch Y cô nương đỏ như máu, trong phút chốc nàng cuối đầu xuống vô thức lùi về phía sau một chút, tim đập nhanh hơn.
“Bạch Y cô nương, điểm tâm ta sẽ để lại đây, cô không có việc gì thì ăn nhiều vào.
Còn có một chuyện, mặc dù hiện tại ta không thể chuộc thân cho nàng nhưng buổi tiệc tối ta sẽ giúp nàng.”
“Ta sẽ cho nàng một cái họ trước, gọi là Lạc đi, Lạc Bạch Y, không tệ chút nào.”
“Ta đi đây.”
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy phất áo bào, trên mặt mang theo nét cười ôn hòa.
Hắn còn có việc, không thể ngồi lâu.
Bạch Y cô nương nghe thấy Hứa Thanh Tiêu muốn đi thì lập tức đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn xinh xắn vẫn đỏ rực như cũ.
“Hứa… Hứa công tử, ngài muốn đi sao?”
Bạch Y nói chuyện có chút lấp bấp.
“Lần sau ta sẽ tới tìm nàng.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu cười cũng không nghĩ gì nhiều, đi một mạch.
Mà Bạch Y nhìn Hứa Thanh Tiêu rời đi, trong lòng không hiểu sao lại có chút rung động khác lạ.
Chờ sau khi Hứa Thanh Tiêu triệt để khuất bóng, Bạch Y đóng cửa phòng lại rồi ngồi lại lên giường của mình, tâm tình vô cùng căng thẳng, đôi mắt đẹp có thần sáng tỏ lại càng mang vẻ ngốc manh.
“Vừa rồi hắn đụng vào ta.”
“Lạc…”
“Lạc Bạch Y…”
Bạch Y cô nương ngồi ở nơi đó, trái tim nhỏ không ngừng nhảy lên đồng thời không tự chủ lẩm bẩm cái tên này.
Mà lúc này.
Hứa Thanh Tiêu đi ra khỏi phòng, đang chuẩn bị tới tìm Trương Như Hội.
Nhưng một loạt giọng nói chợt vang lên.
“Bản hoàng tử hẹn Bạch Y cô nương bốn lần, Bạch Y cô nương hẹn cự tuyệt ta bốn lần.
Bây giờ ngươi lại nói với bản hoàng tử nàng đã hẹn nhau với người khác? Chẳng lẽ là xem thường bản hoàng tử ta đây?”
“Bản hoàng thử thân là Ti Long hoàng thất nhất mạch, các ngươi lại làm đủ kiểu cản trở, phải chăng là đang xem thường bản hoàng tử? Có tin chờ mấy ngày nữa ta sẽ tham tấu một bản về các ngươi trước mặt bệ hạ hay không?”
Giọng nói tức giận vang lên.
Vốn là khi nghe thấy giọng nói này Hứa Thanh Tiêu còn không có cảm giác gì, chỉ là khi nghe được bốn chữ Bạch Y cô nương, Hứa Thanh Tiêu vẫn dừng bước lại.
“Các vị khách nhân, thật sự là hiểu lầm.
Không phải là bọn ta xem thường các vị nhưng mà trong Đào Hoa am này có quy củ, thanh quan nhân gặp hay không gặp là do bọn họ quyết định.”
“Nô gia đã mấy lần chuyển lời với Bạch Y cô nương nhưng Bạch Y cô nương đều cự tuyệt, nô gia cũng không có cách nào.”
Giọng nói hơi có vẻ bất đắc dĩ vang lên, là người bên Đào Hoa am.
“Không có cách nào?”
“Một đám kỹ nữ mà thôi, thật sự coi mình như thứ gì chứ?”
“Đúng vậy, đúng vậy, Không hoàng tử đến nơi này là đã nể mặt các ngươi, các ngươi lại rượu mời không uống mà thích uống rượu phạt.”
“Có tin bản hoàng tử trực tiếp tham tấu với bệ hạ niêm phong cửa tiệm của các ngươi hay không?”
“Hừ, thanh quan nhân, không phải chỉ là chưa đưa tiền đủ hay sao? Một vạn lượng có đủ hay không, không đủ thì bản hoàng tử lại thêm một vạn lượng, cùng lắm thì mười vạn lượng bạc.”
“Bản hoàng tử không tin nàng ấy sẽ không nhận? Nữ nhân mà bản hoàng tử muốn có, đừng nói là thanh quan nhân, cho dù là công chúa Đại Ngụy cũng không phải là không chiếm được.”
“Chỉ là một nữ tử, lại còn là một kỹ nữ, cự tuyệt ta bốn lần, không sợ bản hoàng tử nổi giận sao?”
Mấy người đi theo kêu gào nói theo.
Lời nói cũng cực kì khó nghe, há mồm ngậm miệng đều là kỹ nữ.
Trong tích tắc, ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu lạnh xuống.
Không phải bởi vì Bạch Y cô nương mà ngược lại là vì trong lời nói của đám người này mang theo vẻ phách lối làm cho Hứa Thanh Tiêu không hiểu sau lại thấy khó chịu.
Két két.
Ngay tức khắc, Hứa Thanh Tiêu đẩy cửa phòng ra.
Bên trong nhã gian.
Bảy tám người dị tộc đang ngồi trong đó, hơn mười người nhìn như hộ vệ, tay cầm đao bảo vệ sau lưng.
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu đột nhiên xâm nhập, trong phút chốc liền đằng đằng sát khí.
Dị tộc cầm đầu có làn da ngăm đen, dám người cao lớn, tướng mạo không thể nói là vô cùng xấu xí nhưng vẫn hơi xấu, tay cầm roi, mặc áo dày, hiển hiện rõ phong thái man di.
Về phần mấy người chung quanh cũng không kém bao nhiêu, chỉ là bên cạnh có mấy phiên thương.
“To gan! Ngươi là người phương nào?”
“Cút ra ngoài!”
Mấy giọng nói vang lên, là giọng của bọn hộ vệ, trực tiếp bảo Hứa Thanh Tiêu cút ra ngoài.
Nhưng trong mắt Hứa Thanh Tiêu lại chứa đầy lãnh ý nhìn thẳng về phía hoàng tử dị tộc cầm đầu.
Sau khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì mấy tên phiên thương lập tức lộ ra vẻ hồn phi phách tán, bọn họ nhanh chóng đứng dậy bảo mấy tên hộ vệ kia buông đao xuống.
“Cất đi mau lên, đây là Hộ bộ Thị Lang, Hứa Thủ Nhân Hứa đại nhân.”
“Nhanh, cất đi nhanh lên, đừng có làm loạn.”
Mấy tên phiên thương nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì còn sợ hơn so với nhìn thấy quỷ, trực tiếp bảo đám hộ vệ thu đao lại.
Cầm đao chỉa vào Hộ bộ Thị Lang đương triều, đây không phải là muốn chết sao?
Nếu như là Thị Lang khác thì còn may, nhưng đối phương là Hứa Thanh Tiêu, đúng là muốn đi tìm đường chết mà.
Sau khi Ti Long hoàng tử nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì vẫn không khỏi nhíu mày, sâu trong ánh mắt hiện lên một tia chán ghét.
Nhưng rất nhanh thôi nó đã biến mất, thay vào đó là một loại lãnh ý và hung hãn.
Cũng không phải hắn xem thường Hứa Thanh Tiêu mà là Hứa Thanh Tiêu vừa đến thì ánh mắt đã lạnh như băng, hắn đương nhiên sẽ không nhìn Hứa Thanh Tiêu với sắc mặt tốt đẹp.
“Kinh đô Đại Ngụy, ai cho phép các ngươi cầm đao?”
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu rơi trên người đám hộ vệ.
Chỉ nói một câu, hiện trường lập tức lạnh xuống.
“Hứa đại nhân, Hứa đại nhân hiểu lầm, hiểu lầm, bọn họ là hộ vệ của Không hoàng tử.”
“Hứa đại nhân, ta giới thiệu cho ngài, vị này chính là hoàng thất Ti Long, nhị hoàng tử, tên là Không.”
“Đúng vậy đó, đúng vậy đó, Hứa đại nhân hiểu lầm, hiểu lầm, đều là hiểu lầm.”
Mấy tên phiên thương vộ vàng xin lỗi Hứa Thanh Tiêu, thái độ hèn mọn, không có chút phách lối nào.
Người khác có lẽ không sợ Hứa Thanh Tiêu nhưng bọn họ thì không thể nào không sợ được.
Lúc Hứa Thanh Tiêu giết phiên thương, cảnh tượng kia còn hiện rõ mồn một trước mắt bọn họ.
“Ti Long nhất tộc, dị tộc trên lưng ngựa, là bộ tộc giỏi kỵ xạ.”
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi mở miệng.
Hắn biết Ti Long nhất tộc, đây là dị quốc, giỏi kỵ xạ, cực kỳ hung hãn.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Bá Chủ Mạt Thế [Dịch] Bá Chủ Mạt Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ba-Chu-Mat-The-Audio-Truyen.jpg)







