[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 5 : Đào Phạm Lại Xuất Hiện (3) (c41-c50)
❮ sautiếp ❯Chương 41: Đào Phạm Lại Xuất Hiện (3)
Chu Lăng biết chắc chắn là không thể nào, Hứa Thanh Tiêu nhập phẩm chỉ có thể nói lên một điều là hắn thích hợp với Nho đạo, nhưng lần đầu tham gia thi cử đã vượt qua?
Không nói riêng chuyện này thôi rất khó, chủ yếu nhất là Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa được đọc qua sách gì.
Nếu cứ như vậy mà cũng có thể vượt qua cuộc thi phủ.
Thì Chu Lăng ông đây đời này sẽ không nhập phẩm.
“Được, vậy trong khoảng thời gian này học sinh phải thường xuyên quấy rầy tiên sinh rồi.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
“Không sao, không sao, không còn sớm nữa, nếu không thì hay là ngươi cứ ngủ ở đây luôn đi?”
Chu Lăng cười cười.
Không không nhặt được một học sinh nhập phẩm chỉ trong một đêm, lòng Chu Lăng đã sớm vui đến nở hoa rồi.
Dù sao thì Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ cần chỉ điểm thêm vài chỗ, vượt qua thi phủ rồi lại đi tham gia khoa khảo ở kinh thành, nói không chừng sẽ có thể trúng cử, nếu như được vào ba vị trí đầu thì lòng ông chắc chắn ông vui hơn nữa.
Mình không trúng cử được nhưng học sinh của mình đậu cao, vậy danh tiếng của mình không phải sẽ được vang vọng đến mười vạn tám hương hay sao? Thậm chí đến cả phủ Nam Dự cũng sẽ tôn mình lên làm thượng khách.
Con sóng này, con sóng này gọi là đường cong cứu quốc đấy.
Đương nhiên, tư tâm thì có phần tư tâm nhưng ái tài thì ông vẫn ái tài, dù sao thì Chu Lăng cũng là người đọc sách, tất nhiên sẽ không làm quá đáng.
“Tiên sinh khách khí rồi, học sinh sẽ về nhà nghỉ ngơi.
Đối với học sinh mà nói thì giờ này cũng không phải là quá muộn.”
Hứa Thanh Tiêu khéo léo cự tuyệt.
Ở nhà người khác hắn ở không quen, chi bằng về nhà cho xong.
Nghe Hứa Thanh Tiêu nói như vậy Chu Lăng cũng không nói thêm nhiều.
Đứng dậy cáo biệt Chu Lăng, Hứa Thanh Tiêu rời đi.
Chu Lăng cũng đứng dậy đi theo Hứa Thanh Tiêu ra ngoài, cuối cùng, Chu Lăng còn nhỏ giọng nói: “Đúng rồi, chuyện ngươi đã nhập phẩm không được nói lung tung, nhất là không được nói cho sư mẫu ngươi biết.”
Ông nói ra một câu khó hiểu như vậy làm cho Hứa Thanh Tiêu có hơi hiếu kỳ, chẳng qua chuyện này cũng chẳng là gì, Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Rất nhanh sau đó, Chu Lăng và Ngô thị tiễn Hứa Thanh Tiêu ra cửa, tiễn xong mới trở lại trong nhà.
Hứa Thanh Tiêu cũng không suy nghĩ nhiều, đi thẳng về nhà.
Ban đêm.
Từ nhà Chu tiên sinh về nhà hắn thì nhất định phải rẽ qua đường nhỏ, đi đường lớn đã xa thì không nói, hơn nữa lại còn dễ đụng mặt đồng liêu, đến lúc đó còn phải hàn huyên một phen vậy thì sẽ rất phiền phức.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu vẫn như trước đây, đi đường nhỏ trở về.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu cứ đi rồi lại đi.
Không hiểu vì sao, Hứa Thanh Tiêu lại có cảm giác hơi không đúng cho lắm.
Thân thể có chút khô nóng.
Có cảm giác không tốt cho lắm.
Chỉ dừng lại một lát.
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục tiến lên, hắn định nhanh chân trở về, sợ rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Nửa khắc đồng hồ sau.
Hứa Thanh Tiêu vẫn đứng yên tại chỗ.
Bởi vì cơ thể khô nóng quá mức.
Giống như đang đứng dưới ánh mặt trời nóng rực, toàn thân vừa ngứa vừa nóng, cực kỳ khó chịu.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, hắn lập tức ngồi xếp bằng xuống, vận chuyển Chính Dương công, muốn áp chế sơ sơ một phen.
Đáng tiếc là Chính Dương công lại không hề có chút tác dụng gì, thậm chí còn có thêm một loại cảm giác như đổ thêm dầu vào lửa.
Cũng may Hứa Thanh Tiêu cũng không hoảng hốt.
Hắn lập tức điều động Hạo nhiên chính khí, thử xem có thể ngăn chặn được hay không.
Hạo nhiên chính khí xuất hiện giống như một luồng khí lạnh chảy vào cơ thể.
Tất cả khô nóng và khó chịu đều biến mất, thay vào đó là một loại mát mẻ.
Thoải mái.
Thoải mái quá.
Loại cảm giác này làm cho thân thể Hứa Thanh Tiêu không nhịn được mà run rẩy.
Nhưng mà, ngay vào lúc Hứa Thanh Tiêu còn đang hưởng thụ loại cảm giác thoải mái này thì một âm thanh đột nhiên vang lên.
“Ngươi vậy mà lại có thể ngăn chặn được Kim Ô chi lực.”
“Đồng thời tu luyện hai loại dị thuật sao?”
“Lá gan của ngươi cũng to thật đó.”
Giọng nói vang lên, rất nhanh sau đó, một bóng dáng cực kỳ quen thuộc xuất hiện trước mắt Hứa Thanh Tiêu.
Là tên đào phạm của phủ Nam Dự kia.
Trong chốc lát, Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt cực kỳ đề phòng nhìn về phía đối phương.
Chương 42: Giao Dịch (1)
Hứa Thanh Tiêu thấy hơi thắc mắc.
Sao tên này lại âm hồn bất tán như vậy chứ?
Quan sai ở phủ Nam Dự đều là phế vật hết hay sao? Đến một tên đào phạm mà cũng không bắt nổi?
Không đúng, hắn đã bị thương.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu đang có chút phiền muộn thì đột nhiên hắn phát hiện ra vết thương trên người đối phương.
Rất nghiêm trọng, không chỉ khí huyết hỗn loạn, trên cánh tay toàn là máu, máu đã thấm ra ngoài.
Xem ra quan sai bên trên vẫn có chút tác dụng.
Đã bị thương.
Hứa Thanh Tiêu hơi nhẹ nhàng thở ra, nói đến cùng thì hắn cũng đã nhập phẩm rồi, chắc là không đến nổi ngay cả một tên bị thương cũng không đánh lại đâu nhỉ?
Người kia dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu.
Hắn đi ra từ chỗ tối tăm, tóc tai bù xù, trông có vẻ hơi khốn đốn.
Mắt hắn ta nhìn Hứa Thanh Tiêu chằm chằm nhưng trong ánh mắt lại không có hung ý và sát ý mà trái lại cực kỳ bình tĩnh.
“Ta khuyên ngươi nên thu hồi ý nghĩ ngu xuẩn kia lại.”
“Ngươi chẳng qua chỉ vừa mới nhập phẩm mà thôi.”
“Ta đã bước vào bát phẩm từ lâu, mặc dù bị trọng thương nhưng nếu muốn giết ngươi thì cũng rất dễ dàng.”
“Giống như là con voi và con kiến vậy, một con voi đang bị thương cũng có thể dễ dàng giẫm chết một con kiến.”
Ngữ khí của hắn rất lạnh lùng, trong mắt cũng hiện lên vẻ khinh miệt.
Chẳng qua tuy lời nói của hắn mạnh mẽ bá khí nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng chẳng phải là đứa trẻ ba tuổi.
Ngươi nói ngươi mạnh thì ngươi mạnh thật à?
Hù ta à?
Hứa Thanh Tiêu không mắc mưu, vẫn duy trì sự đề phòng như cũ.
Ầm.
Chỉ là sau đó một khắc, người đàn ông trung niên trước mặt đã đập nát một tảng đá lớn.
Tảng đá ít nhất cũng rộng khoảng nửa mét kia, bây giờ đã hóa thành một đống bột phấn, bị gió thổi bay đi.
“Bây giờ đã tin chưa?”
Âm thanh của hắn vang lên.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu âm thầm cắn lưỡi.
Dùng một cước giẫm tảng đá kia thành bột mịn cũng không phải là việc khó gì, nhưng cái này Hứa Thanh Tiêu lại không làm được.
Hiển nhiên là hắn ta không nói láo, hắn thấy hơi đau đầu.
“Ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Hứa Thanh Tiêu cũng không tiếp tục đề phòng dù sao thì cứ đề phòng mãi cũng chỉ vô dụng mà thôi, chi bằng cứ thẳng thắn một chút.
Hắn nhìn ra được đối phương đến tìm mình không phải là để gây phiền toái, nếu không thì bây giờ có khi hắn chỉ còn là một cái xác mà thôi.
“Đi theo ta.”
Hắn ta không có nhiều lời, muốn dẫn Hứa Thanh Tiêu rời khỏi nơi này.
Chỉ có điều không kịp đợi Hứa Thanh Tiêu suy nghĩ gì, hắn ta lại tiếp tục mở miệng nói.
“Nếu như ngươi dám làm trò xiếc khỉ thì ta cam đoan sẽ giết chết ngươi trước khi ngươi kịp nhảy nhót.”
Câu này vừa thốt ra, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn xóa sạch mọi mưu tính trong đầu.
Không còn cách nào khác, bây giờ là tình cảnh ta là thịt là cá.
Thực lực.
Vẫn là thực lực.
Có thực lực thì mình không phải cần bị người nắm mũi dẫn đi.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không hẳn là không nắm chắc, đối phương hiển nhiên không phát hiện ra trong cơ thể mình có Hạo Nhiên chính khí, cho nên nếu như đối phương dám làm loạn, Hứa Thanh Tiêu cũng không ngại để lộ ra át chủ bài.
Cùng lắm thì cùng chết.
Đương nhiên nếu như có thể giảng hòa thì Hứa Thanh Tiêu vẫn chịu, dù sao thì giữa hai người cũng không có thâm cừu đại hận gì.
Cho dù là có, Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không chủ động ra tay.
Lúc này, bóng dáng hai người biến mất khỏi nơi này.
Hai khắc đồng hồ sau.
Trong một nơi rừng núi hoang sơ, ánh trăng sáng chiếu xuống, trong rừng có chút u tĩnh, nam tử cũng không tiếp tục tiến lên.
Hắn ta dừng bước, mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, nói:
“Ngươi có muốn thoát khỏi phiền toái từ dị thuật không?”
Giọng hắn ta vang lên, làm cho Hứa Thanh Tiêu đi theo sau lưng có hơi kinh ngạc.
“Có ý gì đây?”
Hứa Thanh Tiêu tò mò.
“Ý chính là như vậy.”
“Chắc là ngươi biết sự nguy hiểm của dị thuật, nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì nhanh nhất là ba tháng, chậm nhất là nửa năm, sát niệm Kim Ô trong cơ thể ngươi sẽ hoàn toàn bạo phát.”
“Đến lúc đó, ngươi không muốn chết cũng phải chết.”
“Nhưng ta có thể giúp ngươi, giải quyết phiền toái này.”
Hắn ta bình tĩnh mở miệng, hơn nữa lại còn phán đoán rất chuẩn, nói ra tình huống hiện tại của Hứa Thanh Tiêu đồng thời cũng nói ra chuyện mình có cách giải quyết nó.”
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu không ngốc.
Thẳng thắn mở miệng nói.
“Các hạ xem ta là đồ ngu xuẩn sao? Nếu như ngươi có thể giải quyết được phiền toái của dị thuật, vậy thì chỉ sợ là triều đình sẽ chiêu ngươi làm Quốc Sư ngay lập tức, sao ngươi có thể biến thành đào phạm được chứ?”
Chương 43: Giao Dịch (2)
Hứa Thanh Tiêu cũng không ngốc.
Tác dụng phụ của dị thuật là nhập ma thành yêu, nếu như chỉ nói đơn giản là tổn hại thân thể thì triều đình chắc sẽ bồi dưỡng được một nhánh quân đội tinh nhuệ, cùng lắm thì chơi trò xác suất, một triệu người thì cho dù chỉ một trăm người sống cũng được rồi.
Dù sao thì phẩm cấp của võ giả, mỗi phẩm cách nhau cả tầng trời, càng đi về phía sau thì sẽ càng mạnh.
Cho nên khi đối phương nói có thể giải quyết được phiền toái cho mình thì Hứa Thanh Tiêu sống chết cũng không chịu tin.
Có bản lãnh này mà còn biến thành đào phạm hay sao?
Nếu là thật thì vương triều Đại Ngụy sẽ hận không thể cung cấp tài nguyên cho ngươi, bất luận là chính đạo hay ma đạo trong thiên hạ cũng sẽ xem ngươi như cha mà cung phụng.
Lừa gạt ai đây?
Chỉ là, sau khi Hứa Thanh Tiêu nói ra lời này thì người kia cũng chỉ lắc đầu, không có chút xấu hổ nào.
“Ngươi hiểu sai rồi.”
“Cái gốc của phiền phức ta không có cách nào giải quyết được, ý của ta là có thể làm cho ngươi không cần dựa vào dị thuật mà cũng có thể nhanh chóng đột phá đến cửu phẩm, thậm chí là bát phẩm, thất phẩm.”
“Làm như vậy, cũng coi như là có cách giải quyết đúng không?”
Hắn ta mở miệng giải thích rõ ràng.
Giải thích như vậy, Hứa Thanh Tiêu mới tin.
Nhưng nếu nói có thể trị tận gốc, chắn chắn Hứa Thanh Tiêu sẽ không tin.
Nhưng nếu nói có thể trị ngọn chứ không thể trị gốc thì Hứa Thanh Tiêu còn tin được.
Dù sao thì nguy cơ mà dị thuật mang đến không phải là đua tốc độ tu luyện hay sao? Nếu như cảnh giới của mình có thể cao hơn ma chủng vậy thì có thể ngăn chặn, có thể sống lâu hơn mấy năm.
Nhưng nếu như mình không thể sánh bằng ma chủng vậy thì mình chỉ còn đường chết.
“Ngươi cần ta giúp ngươi làm cái gì?”
“Nếu như muốn ta giúp ngươi bỏ trốn, vậy thì đừng suy nghĩ chuyện này nữa, bây giờ ta cũng đang bị người ta nhìn chằm chằm.”
Hứa Thanh Tiêu thẳng thắn lên tiếng.
Hiển nhiên là đối phương đang cầu cạnh mình, tóm lại thì chắc là không phải vì thấy mình có vẻ ngoài đẹp trai đúng không nhỉ?
Nếu như muốn mình giúp hắn ta bỏ trốn, vậy thì khỏi cần phải bàn thêm gì nữa.
Dẫn hắn ta ra ngoài còn không bằng chính hắn ta nghênh ngang đi ra ngoài, nói không chừng may mắn gặp phải tên mù mặt mà có thể chạy trốn được.
“Không cần.”
“Ta không đi được, cho dù là thoát được ra ngoài cũng không sống được mấy ngày.”
Hắn ta lắc đầu, nói với Hứa Thanh Tiêu rằng hắn ta đến đây không phải vì chuyện muốn trốn đi.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng không nói gì, chờ đối phương mở miệng.
“Chuyện mà ta muốn ngươi giúp rất đơn giản, giúp ta chuyển một câu nói và một vật đến cho một người là được.”
Hắn ta lên tiếng, nói ra mục đích của mình.
“Mang cho ai?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Cái này ngươi không cần quaan tâm, biết rồi đối với ngươi cũng không có ích lợi gì.”
Người kia lắc đầu, hiển nhiên là không muốn nói với Hứa Thanh Tiêu quá nhiều chuyện.
“Được thôi.”
Biết ít một chút cũng là chuyện tốt, Hứa Thanh Tiêu đồng ý.
Không phải là Hứa Thanh Tiêu đồng ý làm chuyện này mà chủ yếu là nhìn thấy thái độ của đối phương, hiển nhiên là không thể nào trơ mắt nhìn kết cục chỉ còn con đường chết của mình, chi bằng thẳn thắn một chút, không lãng phí thêm thời gian.
“Tốt, là một người thông minh.”
Đối phương có chút không ngờ tới Hứa Thanh Tiêu sẽ lại dứt khoát như vậy, nhưng hắn ta cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp lấy ra một quyển sách nhỏ giao cho Hứa Thanh Tiêu.
“Trong vòng ba tháng ngươi nhất định phải đi về phía huyện Trường Bình, sau đó, ở khách điếm mà ngươi ở, không cần biết ngươi dùng vật liệu gì, vẽ một bộ y phục là được, bất cứ quần áo gì cũng đều được.”
“Đến lúc đó tự nhiên sẽ có người liên hệ ngươi.”
“Mà ngươi cũng chỉ cần đưa đồ vật này cho hắn là xong, rồi chuyển giúp ta một câu, minh nguyệt sơn thượng minh nguyệt lượng, duyên pháp tự tại âm dương trung.”
Mỗi câu mỗi chữ của hắn đều lộ ra vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, trầm tư như đang suy nghĩ cái gì đó.
“Có gì không ổn sao?”
Thấy Hứa Thanh Tiêu như đang suy tư điều gì đó, người kia không khỏi lên tiếng hỏi.
“Đây là hai câu mà.”
Hứa Thanh Tiêu chân thành nói.
Đào phạm: “…”
Hắn có chút ngẩn ra.
Đang lúc nghiêm túc như thế này, Hứa Thanh Tiêu lăn tăn điều này làm gì chứ?
Ngươi cảm thấy chơi rất vui đúng không?
Hắn có chút tức giận, nhưng giọng của Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục vang lên:
“Được, một câu hay hai câu không quan trọng, chỉ có điều, lợi ích của ta ở đâu?”
Chuyện đã chốt xong, bây giờ phải nhắc đến lợi ích.
Chương 44: Giao Dịch (3)
“Chỉ cần ngươi làm xong mọi chuyện, đến lúc đó bọn họ sẽ cho ngươi lợi ích.
Ngươi yên tâm, sẽ không thiếu đâu, vô luận là linh đan diệu dược hoặc là đạo thuật thần thông, đều có thể cho ngươi.”
Người đó tự tin nói.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu có chút không thoải mái.
A, nói một hồi lâu, thì ra lại là ngân phiếu để trống đó hả.
Nhìn thấy vẻ mặt của Hứa Thanh Tiêu, người kia không hiểu sao lại hơi xấu hổ.
“Ta trốn tới từ phủ Nam Dự, ngươi cảm thấy ta sẽ có bảo vật gì sao?”
Hắn giải thích một câu.
Thốt ra lời này, cũng rất hợp tình hợp lý.
“Có ngân lượng không?”
Làm không công chắc chắn là không có động lực, tối thiểu nhất ngươi cũng phải đưa chút ngân lượng chứ?
Người kia trầm mặc.
Ý tứ rất đơn giản.
“Bây giờ ta sẽ đi cướp, ngươi muốn bao nhiêu?”
Trầm mặc một hồi, hắn ta mở miệng, nghĩ ra biện pháp này.
“Thôi đi.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu, người của huyện Bình An đều là người cơ khổ, đoạt tiền của người nghèo thì quá vô nghĩa rồi.
“Ta sẽ làm tốt mọi chuyện, ngươi yên tâm đi.”
Hứa Thanh Tiêu đồng ý, chẳng qua đây chỉ là đồng ý ngoài miệng, về phần có làm hay không, ít nhất thì dưới tình huống ép buộc hiện tại, hắn nhất định phải đồng ý.
“Tất nhiên là ta yên tâm.
Với tư chất và tài nguyên có hạn của ngươi thì trong vòng nửa năm muốn bước vào cửu phẩm không khác gì khó hơn lên trời, ngươi có tiếp tục tu luyện dị thuật thì cũng là con đường chết mà thôi, hợp tác với ta là con đường duy nhất.”
“Đúng rồi, ta nhắc nhở ngươi một câu.”
“Ngươi tu luyện Kim Ô tôi thể thuật, cực kỳ bá đạo, nếu như ngươi không tiếp tục tu luyện, ma niệm sẽ thời thời khắc khắc xuất hiện, giống như vừa rồi, nếu không phải một loại dị thuật khác giúp ngươi áp chế, thì ngươi sẽ mất lý trí trong một khoảng thời gian ngắn.”
“Nhưng mà ma chủng thì cũng còn may đó, chỉ làm cho ngươi mất lý trí trong một thời gian ngắn, thứ đáng sợ thật sự chính là nếu như ngươi không tu luyện thì nó sẽ thôn phệ khí huyết của ngươi.”
“Nói cách khác, nếu như thể phách ngươi không mạnh thì mỗi ngày tu luyện đều là đang giúp nó tu luyện, thậm chí cuối cùng ngươi có khổ tu mười ngày cũng chẳng bằng một ngày thôn phệ của nói.”
“Bản thân ngươi phải cân nhắc thật kỹ, mặc dù tu luyện là con đường chết nhưng nếu ngươi không tu thì có thể sẽ chết càng nhanh hơn.”
Nói xong câu này, nam tử đã âm thầm đi về phía trước, không có ý định tiếp tục ở chỗ lại này.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu nghe xong lời này thì hơi kinh ngạc.
Đối với cái dị thuật này, hắn cảm thấy càng thêm phiền muộn.
Chẳng qua thừa dịp đối phương chưa biến mất, Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng mở miệng nói:
“Nếu như ngươi không thể cho ta lợi ích gì thì hãy giúp ta làm một chuyện.”
Hắn lên tiếng, hô lên một câu.
“Chuyện gì?”
Người kia đưa lưng về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Trong những người tới từ phủ Nam Dự có một người họ Trình, người này có uy hiếp rất lớn đối với ta.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, cũng không nói thêm những lời thừa thãi, đến điểm là dừng, tin rằng đối phương sẽ hiểu rõ ý của hắn.
“Đã rõ.”
Đối phương gật đầu, sau đó hoàn toàn biến mất trong bóng đêm.
Sau đó, một mình Hứa Thanh Tiêu đứng trong rừng cây.
Hắn lại trầm tư thêm nửa canh giờ, cuối cùng, cũng biến mất trong bóng đêm.
Về đến nhà.
Hứa Thanh Tiêu lập tức lấy quyển sách nhỏ kia ra.
Hắn lật ra sách nhỏ ra, đọc nội dung trong đó.
Một tên đào phạm, chết cũng không sợ nhưng lại khăng khẳng phải đưa món đồ này ra ngoài, trong này nhất định có ẩn giấu bí mật to lớn gì đó.
Bởi vì cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng nên Hứa Thanh Tiêu nhất định phải nghiên cứu một phen.
Chỉ là một khắc đồng hồ sau.
Hứa Thanh Tiêu bất giác nhíu chặt lông mày.
Cuốn sách này rất cổ quái, là một vài câu danh ngôn cổ ngữ, hoàn toàn không có bất kì tin tức gì khác.
“Nhân vật phản diện cũng đọc loại sách này sao?”
Dưới ánh đèn.
Hứa Thanh Tiêu cau mày.
Nội dung của cuốn sách không chứa bất kì tin tức gì, chỉ đơn giản là một số danh ngôn cổ ngữ.
Thứ này nơi nào cũng có.
“Bất chấp tính mạng cũng phải bắt mình gửi đi, chắc sẽ không đơn giản như vậy.”
“Nhưng còn có nhiều phương pháp mật mã, có lẽ đây là một quyển sách mật mã.”
Hứa Thanh Tiêu đoán rằng đây là một quyển mật mã, cần có mật mã chữ số, sau đó so sánh với số trang và số từ thì có thể sẽ nhìn ra có gì đó huyền bí.
Nghĩ tới đây Hứa Thanh Tiêu có chút tức giận.
Đã giao đồ vật cho mình thì chứng tỏ mình là một người coi trọng chữ tín, kết quả lại còn giấu diếm bớt đi như vậy?
Hứa Thanh Tiêu bị người ta đề phòng như kẻ tiểu nhân không còn gì để nói.
Đề phòng cả chính nhân quân tử, hơi quá đáng rồi đó.
Chẳng biết phải làm sao, Hứa Thanh Tiêu lại xem thêm một lần nữa, đem từng câu từng chữ ghi hết vào đầu, sau đó Hứa Thanh Tiêu đặt cuốn sách lên ngọn đèn.
Không sai, Hứa Thanh Tiêu đốt sách.
Chương 45: Nho Đạo Khắc Thơ (1)
Hắn không có ngu như vậy.
Người của phủ Nam Dự chắc chắn sẽ không buông tha cho mình, chỉ là trước mắt vẫn chưa ra tay mà thôi, thứ đồ chơi này có phải là quyển mật mã hay không thì Hứa Thanh Tiêu không xác định, nhưng nếu như mang ở trên người, lỡ như bị quan sai của phủ Nam Dự phát hiện thì làm sao.
Mình giải thích thế nào?
Cứ đốt đi cho xong, chờ đến khi rời khỏi huyện Bình An rồi chép lại bản khác cũng không phải là chuyện gì quá lớn.
Sau khi nhập phẩm Nho đạo, trí nhớ của Hứa Thanh Tiêu cũng đã mạnh hơn trước nhiều, dường như đã gặp qua là sẽ không quên được, cũng không sợ phạm chút sai lầm thế này.
Lui một vạn bước mà nói.
Nếu như thật sự viết sai thì phải làm như thế nào đây?
Người kia lại không biết bản gốc, chỉ cần mình một mực chắc chắn vậy thì cái này chính là bản gốc rồi.
Quyển sách nhỏ bị bén lửa, Hứa Thanh Tiêu ném nó vào trong chậu, sau đó lại bắt đầu suy tư về những chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Những lời mà đào phạm phủ Nam Dự nói vẫn còn vang vọng bên tai.
Không tu luyện dị thuật, ma chủng sẽ thôn phệ khí huyết của mình, lại còn thỉnh thoảng sẽ nhiễu loạn tâm cảnh của mình.
Dị thuật này cũng kinh khủng quá đi.
Hai phiền phức này làm cho Hứa Thanh Tiêu có chút ăn không ngon ngủ không yên.
Thôn phệ khí huyết, trở ngại tu hành, cái này chẳng phải sẽ khiến tốc độ tu hành của kẻ vốn bình thường như mình đây càng bị kéo lùi?
Còn có thỉnh thoảng nó sẽ ăn mòn tâm trí mình, khiến mình điên dại trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, điều này lại càng phiền toái hơn nữa.
Một khi huyện Bình An này xảy ra chuyện gì kì quái thì nhất định người ta sẽ tính lên đầu mình.
Nếu như bị bắt tại ngay tại chỗ vậy thì có không muốn chết cũng khó.
Cái này còn kinh khủng hơn so với bom hẹn giờ.
Cho nên con đường thoát duy nhất chính là tiếp tục tu luyện.
Nhưng mà nếu như tiếp tục tu luyện dị thuật vậy thì Văn Cung có thể áp chế được hay không? Đây cũng là một vấn đề.
Nếu như có thể ngăn chặn, vậy thì tất cả sẽ dễ nói rồi.
Nếu như không thể áp chế được, vậy thì cũng chỉ có thể nằm chờ chết.
Vuốt vuốt xương ngón tay, Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc cân nhắc.
“Chẳng qua, vừa rồi khí huyết trong cơ thể mình phun trào, Hạo Nhiên chính khí vậy mà lại có thể ngăn chặn được ma niệm.”
“Xem ra Nho đạo vẫn rất hữu dụng, chỉ là ma niệm trong cơ thể mình không mạnh, sau này cũng không biết có thể ngăn chặn được hay không.”
“Điều này rất mạo hiểm, không thể hoàn toàn tin tưởng dựa vào Hạo Nhiên chính khí được.”
Hứa Thanh Tiêu suy tư.
Đây chính là một lựa chọn khó khăn, thật ra thì Hứa Thanh Tiêu muốn một lần ăn tất.
Nhưng nếu như làm sai thì hậu quả chính là cái chết, làm cho Hứa Thanh Tiêu cực kỳ băn khoăn.
Dù sao mạng nhỏ của mình cũng quan trong hơn.
Nhưng vào lúc này, trong đầu đột nhiên vang lên một âm thanh, làm cho Hứa Thanh Tiêu nâng tinh thần lên mười hai phần.
“Thanh Tiêu huynh đài, có đây không?”
Âm thanh vang lên, Hứa Thanh Tiêu lập tực biết được đây là tiếng của ai.
Là giọng của mỹ nam tử.
Ngay sau đó, Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại, trong chốc lát liền đi đến bên ngoài Văn Cung.
Thiên Địa Văn Cung.
Bất luận là có quan sát bao nhiêu lần thì cũng đều không khỏi làm cho người ta rung động.
Bước vào bên trong Văn Cung.
Nam tử tuấn mỹ liền nhanh chóng đi đến trước mặt hắn, vẻ mặt hưng phấn nói.
“Thanh Tiêu huynh, hình như ta đã biết được đại khái ta là ai rồi.”
Hắn mở miệng, khiến Hứa Thanh Tiêu cũng kích động theo.
“Là ai?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi chờ không kịp hỏi.
“Đại anh hùng của nhân tộc.”
Người kia vô cùng kích động.
“Đại anh hùng?”
Hứa Thanh Tiêu có chút hiếu kỳ.
“Ta lập đi lập lại nhiều lần, suy nghĩ về những lời ngươi đã nói, đột nhiên có linh quang lóe lên, ta nhớ lại một phần những chuyện đã từng xảy ra.”
“Nhật nguyệt trầm luân, xuất hiện mặt trăng máu, yêu ma xuất thế, làm hại nhân gian, ta nhớ được ta chính là người đã phong ấn tên đại ma đầu này, nhưng ký ức vỡ vụn quá nhiều, những chuyện chi tiết hơn thì ta không biết.”
“Chẳng qua thông qua những gì đã nói ngày hôm qua, ta đã có chút suy đoán, hẳn là ta đã đồng quy vu tận với yêu ma, nhưng có người đã đem thần hồn của ta phong ấn lại trong Văn Cung, chờ ngày hồi phục.”
Nam tử tuấn mỹ chắp nối những ký ức vỡ vụn của mình lại với nhau rồi nói cho Hứa Thanh Tiêu nghe.
Chỉ là những tin tức này cũng chẳng có tác dụng gì.
“Xin hỏi, tiền bối biết tên của mình là gì không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Chương 46: Nho Đạo Khắc Thơ (2)
Nếu như đối phương biết mình tên là gì thì hắn còn có thể tìm được một vài tài liệu liên quan, nếu không chỉ bằng vào một đoạn miêu tả như thế nào thì căn bản không hề có bất kỳ tin tức gì.
“Không biết.”
Nam tử tuấn mỹ lắc đầu.
Được rồi, lại uổng phí công sức.
Hứa Thanh Tiêu hơi khó chịu, vì sao người khác xuyên qua không phải thức tỉnh hệ thống thì chính là thức tỉnh bàn tay vàng.
Còn bàn tay vàng mình thức tỉnh thì giống y hệt như một điều bí mật, viết truyện theo tiết tấu kiểu này không sợ bị người ta chửi hay sao?
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu thầm mắng.
“Thanh Tiêu huynh, ta chỉ có thể nói cho huynh chút tin tức này, những cái khác chắc là phải từ từ suy nghĩ, nếu như có thể thì còn phải phiền Thanh Tiêu huynh điều tra giúp ta một phen, tại hạ vô cùng cảm kích.”
Nam tử tuấn mỹ ôm quyền quay về phía Hứa Thanh Tiêu cảm tạ.
Chỉ là, Hứa Thanh Tiêu hơi cười khổ nói:
“Tiền bối, không phải là Hứa mỗ không muốn, chỉ là Hứa mỗ đang mắc phải một chuyện phiền phức, chắc là sẽ không sống lâu được nữa, có lòng mà không có sức.”
Hứa Thanh Tiêu nói, có phần than khổ.
Bây giờ trong lòng hắn cũng đang rất phiền muộn.
Dị thuật quả nhiên chính là một khối u ác tính, một khi đã tiếp xúc thì chính là vực sâu vô tận, làm cho người ta ăn ngủ không yên.
Nói thật thì Hứa Thanh Tiêu có một loại cảm giác hay là nên trực tiếp liều mạng một phen.
Cùng lắm thì chết thôi, dù sao thì cũng tốt hơn gấp một vạn lần so với từ từ chết kiểu này, tự mình liều mạng thì sẽ không hối hận!
“Hứa huynh có chuyện phiền phức gì thế?”
Nam tử tuấn mỹ hiếu kì hỏi.
Hứa Thanh Tiêu thở dài, suy nghĩ một chút nhưng vẫn đem trọn chân tướng toàn bộ mọi chuyện nói cho đối phương nghe.
Sau nửa canh giờ.
Sau khi nghe Thanh Tiêu nói ra tất cả mọi chuyện, nam tử tuấn mỹ khẽ gật đầu.
“Ta hiểu rồi, khó trách bên trên Yêu Ma đồ giám lại có khí tức của Tam Túc Kim Ô.”
“Chẳng qua, Hứa huynh à, ngươi chớ có lo lắng, tòa Văn Cung này có thể áp chết được ma niệm, ngươi có thể trực tiếp tu luyện, không cần lo lắng.”
Nam tử tuấn mỹ mở miệng nói ra chuyện này làm cho Hứa Thanh Tiêu phải kinh ngạc.
“Văn Cung có thể hoàn toàn ngăn chặn ma niệm sao?”
Bây giờ Hứa Thanh Tiêu lo lắng nhất là cái gì? Chính là tác dụng phụ khi tu luyện dị thuật.
Nếu như Văn Cung có thể hoàn toàn áp chế được vậy thì chẳng phải ta có thể tu luyện được đến tận cùng hay sao?
“Cũng không phải.”
“Yêu ma chi niệm, khó mà trừ tận gốc, điều duy nhất mà ta biết là, Văn Cung này có địa vị rất lớn, có thể trấn áp ma niệm.”
“Hơn nữa, không phải Hứa huynh đã nhập phẩm rồi hay sao? Dùng Văn Cung trấn áp tự thân thì sẽ có thể giúp ngươi tu hành dị thuật, từ đó không bị phản tác dụng.”
“Đương nhiên nếu như ma niệm tấn cấp cửu phẩm, vậy thì Nho đạo cũng phải tấn cấp cửu phẩm, bằng không thì không có cách nào trấn áp được.”
Nam tử tuấn mỹ giải thích, đồng thời cũng giải thích luôn đồ vật trong ao là cái gì.
“Đồng phẩm với tu hành dị thuật?”
Hứa Thanh Tiêu đại khái là đã hiểu ý đối phương.
Loại vật như dị thuật này, chỉ sợ là không cần tu hành thì cũng sẽ sinh ra tác dụng phụ, đơn giản mà nói thì lần đầu tiên sẽ rất nguy hiểm, sau đó sẽ tốt hơn một chút, nhưng vẫn sẽ có nguy hiểm như cũ.
Mà bây giờ mượn sức mạnh của Văn Cung, mình có thể tu hành dị thuật, chỉ cần phẩm cấp Nho đạo của mình theo kịp với phẩm cấp võ đạo vậy thì sẽ không có vấn đề gì.
Đây chính là một tin vui.
Hứa Thanh Tiêu vẫn luôn băn khoăn chuyện có nên tu luyện hay không mà nơm nớp lo sợ.
Bây giờ xem ra không cần sợ nữa rồi.
“Cũng có nghĩa là, ta có thể tu luyện những dị thuật khác hả?”
Đột nhiên, suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu được khởi phát.
“Có thể.”
Người kia trực tiếp trả lời.
“Đồng thời tu luyện hai loại dị thuật, sẽ như thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Không rõ nữa, chắc là sẽ không có gì phiền toái đâu, nhưng mà cho dù có thì cũng không có gì cần phải lo lắng, dù sao thì cũng không giải quyết được.”
Người kia trả lời rất đơn giản, nhưng lại nói rất có lý.
“Ta hiểu rồi, đa tạ tiền bối chỉ giáo.”
Hứa Thanh Tiêu chắp tay nói.
“Không sao, chỉ là việc nhỏ mà thôi.”
“Mà nè, hình như ta nhớ ra được một cách có thể trấn áp được ma niệm.”
Hắn khoát tay áo, cho rằng đây chỉ là một chuyện nhỏ.
Đồng thời lại liên tưởng đến một chuyện khác, chỉ là tạm thời vẫn nghĩ không ra.
Hứa Thanh Tiêu rất kiên nhẫn, đứng ở một bên tĩnh tâm chờ đợi.
Giờ này khắc này, nam tử tuấn mỹ trong mắt Hứa Thanh Tiêu giống như là một tòa bảo tàng.
“Ta có một số ký ức vẫn đang cực kỳ lộn xộn, cần có thời gian để ngẫm lại.”
Hắn mở miệng, nghiêm túc suy tư.
Chương 47: Nho Đạo Khắc Thơ (3)
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, không dám phiền nhiễu hắn, tĩnh tâm chờ đợi.
Qua một hồi lâu.
Hắn lộ ra nét mừng.
“Ta nhớ ra rồi.”
“Nho đạo nhất mạch, mỗi lần tăng một phẩm, đều có thể dùng tài khí khắc một thiên văn chương hoặc là một bài thơ trong thể nội.”
“Hơn nữa bất luận là thi từ hay văn chương thì đều có hiệu quả, hay là ngươi thử một chút đi?”
Nam tử tuấn mỹ mở miệng, nói ra Nho đạo chi pháp.
“Khắc ấn thi từ hoặc là văn chương trong thể nội?”
Hứa Thanh Tiêu không nghĩ tới lại còn có kiểu làm này.
“Ừ, trong trí nhớ của ta thì có.”
“Ngươi có thể thử một chút, thử một lần, không cần gấp đâu.”
“Ngươi có thi từ không ? Không có thì ta giúp ngươi nghĩ một bài?”
Nam tử tuấn mỹ lên tiếng, còn lo lắng Hứa Thanh Tiêu không có thi từ, dự định tự mình làm ngay một bài thơ.
“Vậy thì đa tạ tiền bối.”
Có thể được tặng không một bài thơ, Hứa Thanh Tiêu rất vui vẻ.
Không dùng thì phí của.
Người này có địa vị cực lớn, nếu như không phải là đại thánh nhân thì cũng có liên quan đến đại thánh nhân, thi từ mà hắn làm ít nhất chắc cũng đạt đến cảnh giới Bán Thánh nhỉ?
Được tặng không đó!
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu mừng rỡ.
“Được, chờ ta suy nghĩ một chút, Hứa huynh cũng đừng có một câu tiền bối hai câu tiền bối, cứ gọi ta là Mỹ Nam Tử là được rồi.”
Nam tử tuấn mỹ khẽ gật đầu đồng thời cũng nói không muốn Hứa Thanh Tiêu gọi hắn là tiền bối nữa, cứ gọi Mỹ Nam Tử là được.
Hứa Thanh Tiêu: “…”
“Bối phận không thể vượt qua, vãn bối không dám.”
Gọi Mỹ Nam Tử?
Gọi vậy Hứa Thanh Tiêu gọi không nổi, chi bằng cứ gọi tiền bối.
Sau đó, Hứa Thanh Tiêu đứng ở một bên, từ từ đợi bài thơ được làm xong.
Một khắc đồng hồ sau.
Nam tử tuấn mỹ bỗng nhiên cười một tiếng, lộ ra vẻ đã tính trước.
“Có rồi.”
Nói xong lời này, sau một khắc, hắn chậm rãi mở miệng nói:
“Hứa huynh mệnh sắp toi.”
“Cũng may còn có ta.”
“Tìm sinh cơ trong tuyệt cảnh.”
“Chỉ một lời liền cất cánh.”
“Hứa huynh, như thế nào?”
Nam tử tuấn mỹ vô cùng thâm tình mà đọc xong bài thơ này.
Sau khi đọc xong, hắn còn bày ra bộ mặt đắc ý mà nhìn Hứa Thanh Tiêu, còn hỏi xem có hay hay không.
Hứa Thanh Tiêu: “…”
Như thế nào hả má?
Đây mà là thơ sao?
Đây là vừa hát vừa kể chuyện theo nhịp điệu thì có.
Không đúng, vừa hát vừa kể chuyện ít nhất còn có thể hợp vần, còn thứ này của ngươi, đến cả vần cũng chẳng khớp.
Văn Thánh?
Như vậy á hả?
Hứa Thanh Tiêu đầy ngập phiền muộn, nhưng cũng không dám nói một lời.
Chỉ có thể nhắm mắt nói.
Thơ hay.
Tuy Hứa Thanh Tiêu không phải là người đọc sách chính hiệu, nhưng ít nhất cũng đã trải qua chín năm nghĩa vụ giáo dục.
Thơ mà nam tử tuấn mỹ đọc, đó còn có thể gọi là thơ sao?
Nhưng cũng hết cách rồi, người ta mất đi trí nhớ, có thể trong một khắc nghĩ ra một bài thơ đã không dễ dàng rồi.
Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu được.
Nhưng khắc bài thơ này vào trong cơ thể mình thì Hứa Thanh Tiêu sống chết cũng không chịu.
“Tiền bối, ta nghĩ hay là để ta tự nghĩ làm một bài thơ đi, dù sao thân phận ngài quá cao quý, ta sợ ta bị áp lực chịu không nổi.”
Hứa Thanh Tiêu khéo léo tìm một lý do nên mới nói như thế.
“Nói vậy cũng đúng, đã sơ xuất điểm này rồi.”
Nam tử tuấn mỹ lại không nhận ra đây là lý do mà Hứa Thanh Tiêu bia ra, ngược lại còn gật gật đầu.
“Vậy huynh khắc đi, ta đứng bên cạnh xem giúp cho huynh.”
Nam tử tuấn mỹ gật gật đầu, để cho Hứa Thanh Tiêu khắc lên.
“Ơ… Tiền bối, khắc thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu cũng muốn khắc đó, chỉ là không biết thao tác như thế nào.
“Huynh nhảy vào trong ao, điều động tài khí, lấy tinh thần hóa bút, tưởng tượng ra thơ từ văn tự là được.”
“Nhưng mà có hai điều huynh phải nhớ kỹ, bất luận là thơ từ hay là văn chương, một khi khắc lên rồi thì nhất định phải liền mạch.”
“Không thể dừng lại, nếu không quá trình khắc sẽ thất bại, thập phẩm khắc ấn, chỉ có ba cơ hội, một khi bỏ lỡ qua ba cơ hội này, thì phải đợi lần sau.”
“Hơn nữa huynh vừa nhập phẩm, tài khí chưa đủ, tốt nhất không nên khắc các loại văn chương, khắc thơ từ là được rồi.”
“Hiểu chưa?”
Nam tử tuấn mỹ nghiêm túc nói, muốn Hứa Thanh Tiêu phải chú ý rõ hai điều này.
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, đồng thời trong đầu bắt đầu tìm kiếm thơ từ văn chương.
Có một điểm không tồi chính là, kiếp trước của Hứa Thanh Tiêu chính là học sinh khoa văn, hơn nữa còn đặc biệt có hứng thú đối với thơ từ văn chương của Hoa Hạ cổ điển, cho nên đã đọc được rất nhiều, cũng học thuộc lòng được không ít.
Còn chưa tính năm trăm bài thơ Đường Tống.
Văn chương phú tự, Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu chút ít.
Chỉ là e ngại vấn đề tài khí, vì vậy chỉ có thể khắc thơ từ.
Bài thơ đầu tiên này nên khắc bài nào cho hay đây ta?
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc suy tư.
Qua nửa ngày.
Hứa Thanh Tiêu bỗng nhiên chợt lóe linh quang, nghĩ ra một bài thơ.
Chương 48: Tuyệt Thế Thơ Từ, Ngưng Thánh Khí, Đúc Thần Thông (1)
Sau đó, Hứa Thanh Tiêu nhiều lần đọc thuộc ở trong đầu, dù sao cũng phải khắc một mạch liền, ngộ nhỡ có sai sót gì chẳng phải là phiền phức rồi sao?
“Toàn văn rất dài, nửa đoạn đầu không cần khắc hết vào, lấy một phần là được.”
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía tài khí trong áo, hắn suy nghĩ một lúc, quyết định lượt bỏ đoạn đầu, chỉ lấy tinh hoa.
Sau đó, dường như không còn do dự gì nữa.
Hứa Thanh Tiêu nhảy vào trong ao.
Trong ao cũng không quá to, cũng chỉ miễn cưỡng có thể ngồi xếp bằng, muốn thoải mái một chút cũng không được.
Khi nhảy vào trong ao.
Thời khắc đó, tất cả tài khí dâng lên.
Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại, lấy tinh thần hóa bút.
Tài khí ngưng tụ, hóa thành một cây bút lông, hiện lên đỉnh đầu Hứa Thanh Tiêu.
“Thiên địa hữu chính khí.”
“Tạp nhiên phú lưu hình.”
“Hạ tắc vi Hà Nhạc.”
“Thượng tắc vi Nhật Tinh.” (Anh hoa chính khí đất trời, khoác hình vật chất khắp nơi vẫy vùng, tràn mặt đất tuôn sông kết núi, vút trời mây chói lói trăng sao.)
Lúc này, trong đầu Hứa Thanh Tiêu vang lên một tràng âm thanh hùng vĩ này.
Đây là Chính Khí Ca.
Là một thiên thơ cổ.
Chính là sự lý giải của cổ nhân Văn Thiên Tường đối với Hạo nhiên chính khí.
Hứa Thanh Tiêu suy tư rất lâu, bài văn chương đầu tiên của mình phải khắc cái gì, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng nghĩ đến bài thơ này.
Chính Khí Ca.
Nho đạo không phải tu luyện Hạo Nhiên chính khí sao?
Chính Khí Ca là phù hợp nhất với Hạo Nhiên chính khí rồi.
Có một câu nói rất hay, không tìm thứ tốt nhất, chỉ tìm thứ phù hợp nhất.
Về mặt lý luận thì Chính Khí Ca chắc là phù hợp rồi.
Nhưng điều mà Hứa Thanh Tiêu không biết chính là, Chính Khí Ca không chỉ đơn giản là phù hợp như vậy.
Ầm! Ầm! Ầm!
Văn bút treo trên đầu Hứa Thanh Tiêu hạ xuống.
Những văn tự được khắc lên sau lưng hắn, cả tòa Văn Cung bắt đầu chấn động.
Từng tia sáng rực rỡ đan xen trong Văn Cung.
Giống như chuỗi xích, không ngừng đan xen, sinh ra các loại luồng sáng.
“Tuyệt thế thơ từ?”
“Thứ này không tầm thường đâu.”
“Hơn nữa xem ra, bài thơ này tương đối thích hợp để nhập phẩm, có thể đặt nền móng vững chắc.”
“Thảo nào hắn không cần thơ từ của ta, xem ra đã có chuẩn bị.”
“Chính xác là do bài thơ này còn hay hơn cả bài thơ của ta.”
Dường như trong nháy mắt nam tử tuấn mỹ liền nhận ra đây là thứ gì, hắn mất đi trí nhớ, nhưng có vài thứ trời sinh đã biết.
Khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại phú thơ tuyệt thế, hắn ta không nhịn được lộ ra vẻ chấn động, cũng so sánh một phen với thơ từ mình làm.
Trong Văn Trì.
Thơ từ mà Hứa Thanh Tiêu khắc lên, chính là Chính Khí Ca.
Đây là tuyệt thế thơ từ, khắc ở trong cơ thể, có lợi thế rất lớn.
Theo từng chữ cổ xuất hiện, in dấu ở sau lưng Hứa Thanh Tiêu, những văn tự này ẩn chứa tài khí, cũng ẩn chứa đạo và lý.
“Triết nhân nhật kỷ viễn.”
“Điển hình tại túc tích.”
“Phong thiềm triển thư độc.”
“Cổ đạo chiếu nhan sắc.” (Người xưa quá, tinh hoa vẫn đó, Tinh hoa còn rạng rỡ tờ mây, đạo xưa vầng sáng đâu đây, linh lung vầng sáng toả đầy dung quang.)
Chính Khí Ca, toàn văn hơn ba trăm chữ, tài khí trong trì toàn bộ đều khô cạn, vừa đủ dùng.
Mà khi thơ từ này được khắc lên.
Trong phút chốc, Văn Cung bất động.
Nhưng Văn trì mà Hứa Thanh Tiêu đang ngồi xếp bằng lại không ngừng khuếch trương.
Sáu thước.
Một trượng.
Ba trượng.
Sáu trượng.
Chín trượng.
Mười hai trượng.
Mười tám trượng.
Hai mươi bốn trượng.
Ba mươi sáu trượng.
Mở rộng đến tận ba mươi sáu trượng, Văn rrì cuối cùng cũng ngừng khuếch trương.
Chỉ là sự thay đổi lớn hơn lại xuất hiện.
Trong ao tràn vào từng luồng Hạo Nhiên chính khí màu tím.
Màu tím là màu cao nhất, đây là Hạo Nhiên chính khí chất lượng cao nhất, mỗi một luồng đều hơn cả một ao Hạo Nhiên chính khí lúc trước của Hứa Thanh Tiêu.
“Không thể nào! Hạo Nhiên chính khí màu tím.”
“Từ cổ chí kim chưa từng có.”
Nam tử tuấn mỹ hoàn toàn không nhịn được nữa.
Có chút ký ức in ở trong linh hồn, trong nháy mắt hắn liền hiểu được Hạo Nhiên chính khí màu tím đáng sợ cỡ nào.
“Văn trì ba mươi sáu trượng, có Thiên Cương chi Số, Nho Thánh chi Tư.”
“Người có thể có được Văn Cung, xem ra thật sự rất lợi hại.”
Nam tử tuấn mỹ lẩm bẩm.
Văn trì trong Văn cung này, là Văn trì của Hứa Thanh Tiêu, cũng chính bởi Văn trì này, hắn mới có thể hồi phục.
Chương 49: Tuyệt Thế Thơ Từ, Ngưng Thánh Khí, Đúc Thần Thông (2)
Mà Nho sinh bình thường vừa mới nhập thập phẩm chỉ có Văn Trì ba thước, Hứa Thanh Tiêu lúc trước chỉ có ba thước.
Nhưng Văn Trì của Hứa Thanh Tiêu bây giờ, tận ba mươi sáu trượng, không chỉ lớn mà còn phù hợp với ba mươi sáu Thiên Cương chi Số.
Đây là một loại tượng trưng, đại biểu cho tương lai rất có khả năng bước đến cảnh giới Nho Thánh.
Hơn nữa còn có thể sản sinh ra Nho đạo thần thông.
Cũng vào ngay lúc này, nam tử tuấn mỹ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, sau đó hắn lập tức mở miệng nói.
“Văn Trì vượt qua mười trượng, có thể ngưng tụ Văn khí.”
“Hứa huynh, mau tưởng tượng ra một loại khí vật, có thể chế tạo ra Nho đạo văn khí của ngươi, có tác dụng rất lớn.”
Nam tử tuấn mỹ nghĩ đến một chuyện, hắn lập tức lên tiếng, nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu, sợ hắn bỏ lỡ.
Khi giọng nói vang lên.
Hứa Thanh Tiêu nhất thời có chút bối rối.
Cái gì?
Tưởng tượng khí vật?
Tưởng tượng khí vật gì đây nhỉ?
Có thể nói sớm hơn chút được không?
Bây giờ sao ta có thể nghĩ ra được đây chứ?
Hứa Thanh Tiêu có chút bối rối.
Hắn nào biết tưởng tượng ra thứ gì đây.
“Không được suy nghĩ lung tung, mau, không thể kéo dài, giai đoạn tụ khí nếu bỏ qua thì cũng chỉ có thể chờ lần sau.”
“Bút mực giấy nghiên cũng được, chỉ cần có mối liên quan đến Nho đạo, huynh cứ việc tưởng tượng.”
Giọng nói của nam tử tuấn mỹ vang lên.
Để cho Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng nghĩ ra một thứ, không thể chậm trễ, một khi chậm trễ sẽ đồng nghĩa với việc mất đi một cơ hội.
“Bút mực giấy nghiên.”
Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại, trong đầu nhất thời hiện lên một cây bút lông, toàn thân cây bút lông là một màu xanh biếc.
Nhưng bỗng nhiên, Hứa Thanh Tiêu chợt lóe linh quang.
Lập tức trên thân bút lông màu xanh biếc xuất hiện nhật nguyệt tinh tú, sơn xuyên thảo mộc.
Phái nào mạnh về phần kỹ thuật nắn mặt?
Hứa Thanh Tiêu am hiểu nhất chính là nắn mặt, tuy rằng hiện tại là bút nắn, nhưng ý nghĩa cũng không khác gì mấy.
Bút dài hai mươi bốn centimet, rộng bốn centimet, toàn thân màu ngọc thạch xanh biếc, có nhật nguyệt tinh tú, có sơn xuyên thảo mộc, đầu bút quấn phượng, ngòi bút có phượng.
Ngài còn chưa nói, mang theo long phượng, đất thì có một chút đất, nhưng không chịu nổi huyễn khốc đâu.
Long Phượng đều thêm vào rồi, thêm chút hào quang chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Chờ đã!
Thêm chút thơ từ nữa.
Hứa Thanh Tiêu nhất thời lấy lại tinh thần, lập tức hắn thử khắc thơ từ vào.
Khắc thơ từ nào đây ta?
Bút dài như vậy, không thể viết quá nhiều, viết quá nhiều sẽ không đẹp.
Một hoặc hai từ là được rồi.
Nghĩ tới đây, linh quang của Hứa Thanh Tiêu lại lóe lên.
Hôm nay linh quang thật đúng quá là nhiều mà.
【 Thiên Hành Kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức 】
Không sai, chính là câu này, Dịch Kinh Khai Trường Bạch – Dịch Kinh.
Cũng phù hợp với Nho đạo.
Mà theo nét chữ in dấu lên trên Văn bút, từng luồng Hạo Nhiên khí ngưng tụ.
Trong phút chốc Văn Cung lại chấn động.
Trong Văn Cung.
Nam tử tuấn mỹ lại một lần nữa lộ ra vẻ không thể tin.
“Thánh khí!”
“Giỏi lắm huynh đài, người này là Văn Thánh chuyển thế đúng không?”
Nam tử tuấn mỹ thật sự không biết nên nói gì luôn.
Hắn ta đứng ở nơi đó, hơi có chút trầm tư, đáng tiếc cũng không có chút ký ức nào khác.
Cảm giác rất lợi hại, hay là bởi vì phản ứng theo bản năng.
Đến cuối cùng, một cây Văn bút màu xanh biếc xuất hiện trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng chậm rãi tỉnh lại, mở con ngươi ra.
Nhưng trong phút chốc, Hứa Thanh Tiêu lại nhíu mày.
“Ai thay đổi văn khí của ta vậy?”
Nhìn Văn bút rơi ở trước mặt, Hứa Thanh Tiêu có chút bức xúc.
Cây bút này hoàn toàn không giống với tưởng tượng của mình nha.
Long Phượng đâu?
Hình nhật nguyệt tinh tú đâu?
Không có hình nhật nguyệt tinh tú, còn hình sơn xuyên thảo mộc của ta đâu?
Cho dù không có, chữ mà mình viết sao cũng không có?
Hứa Thanh Tiêu cau mày, ngồi trong Văn trì suy tư.
Mà cùng lúc đó, giọng nói của nam tử tuấn mỹ vang lên.
“Đây là văn khí ban đầu của huynh, không giống với suy nghĩ của huynh, phải cần huynh không ngừng tăng phẩm cấp Nho đạo lên, văn khí mới có thể theo đó mà biến hóa.”
Theo giọng nói của đối phương vang lên.
Hứa Thanh Tiêu lúc này mới hiểu được.
“Hứa huynh, trước tiên đừng động đậy, cảm nhận Hạo Nhiên chính khí trong cơ thể một chút.
Văn trì ba mươi sáu trượng, phù hợp với Thiên Cương Chi Số, có lẽ có thể sinh ra Nho đạo thiên phú thần thông, huynh thử xem.”
Nam tử tuấn mỹ mở miệng.
Hứa Thanh Tiêu cũng không đùa nữa, lập tức cảm ứng Hạo Nhiên chính khí trong cơ thể mình.
Quả nhiên.
Chương 50: Tuyệt Thế Thơ Từ, Ngưng Thánh Khí, Đúc Thần Thông (3)
Hạo Nhiên chính khí trong cơ thể, hình thành nên thành một chữ cổ.
【 Ngôn 】
Đồng thời, thông tin tương ứng cũng xuất hiện.
Qua một lát, Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu được đây là thiên phú thần thông gì.
Từ Ngôn này, có ý nghĩa là ngôn ngữ.
Ngôn ngữ của mình, thêm vào Hạo Nhiên chính khí, có hiệu quả rất kỳ dị.
Cụ thể là hiệu quả gì, vậy thì không biết.
Phải đợi sau này từ từ tìm hiểu mới biết.
Phất phất tay, Văn bút màu xanh biếc hóa thành Hạo Nhiên chính khí biến mất.
Nhìn Văn trì rộng ba mươi sáu trượng, cao chừng hai trượng, Hứa Thanh Tiêu leo lên có phần vất vả.
“Đa tạ tiền bối.”
Sau khi trèo lên, Hứa Thanh Tiêu cung kính bái một bái với nam tử tuấn mỹ.
Nhưng lần này, người kia khoát tay áo nói.
“Hứa huynh, huynh chỉ tùy ý làm một bài thơ thì đã là tuyệt thế thơ từ rồi, Văn trì ba mươi sáu trượng, càng có thể ngưng phôi thai tụ thánh khí, chỉ sợ lai lịch cũng tuyệt đối bất phàm.”
“Huynh với ta cũng là người cùng tuổi, chớ có khiêm tốn nữa, nếu không tại hạ chịu không nổi.”
Nam tử tuấn mỹ không muốn so đo nữa, lúc trước Hứa Thanh Tiêu luôn miệng gọi tiền bối, hắn cũng không có gì để nói, nhưng nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thiên tư đáng sợ như thế, ngộ nhỡ thật sự là Đại thánh nhân chuyển thế thì sao?
Vậy làm sao mình chống đỡ được?
Cho nên xưng ngang hàng thì hơn, thậm chí còn có chút kính trọng.
“Cái này….”
Hứa Thanh Tiêu vẫn cảm thấy có chút không ổn.
“Huynh đừng khiêm tốn.”
“Hứa huynh, Văn trì ba mươi sáu trượng của huynh, đặt căn cơ cực kỳ vững chắc, hiện giờ Nho đạo nhất mạch, huynh sẽ không gặp phải bất cứ cổ bình gì, muốn tấn phẩm cũng không phải việc khó, phải đọc sách nhiều hơn, sau đó từ từ lĩnh hội.”
“Chỉ cần ngưng tụ tài khí càng nhiều, tốc độ thăng cấp sẽ càng nhanh.”
“Nho đạo nhất mạch, không giống Võ đạo Tiên đạo, tăng lên quá nhanh sợ căn cơ bất ổn, cho nên Hứa huynh cũng chớ ép buộc bản thân, nên thăng thì thăng, nói không chừng Nho đạo phẩm cấp cao, có thể hoàn toàn áp chế ma niệm.”
Nam tử tuấn mỹ lên tiếng, lời này ngược lại làm cho Hứa Thanh Tiêu vui vẻ.
“Hiểu rồi, tiền bối.”
Hứa Thanh Tiêu chắp tay tạ ơn.
“Đã nói rồi, không cần gọi tiền bối nữa…”
Người kia có chút bất đắc dĩ.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu đã rời khỏi điện.
“Tiền bối, trước khi không biết rõ thân phận của ngài, ta vẫn nên gọi như vậy đi, chúng ta mỗi người giữ ý kiến riêng của mình.”
“Đúng rồi, tiền bối, nếu nhớ ra điều gì, hoặc là có chuyện gì thì ngài cứ trực tiếp gọi ta, ta lập tức đến.”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu dần dần biến mất.
Tiếp theo.
Khi mở mắt ra.
Ngoài cửa sổ đã sáng rồi.
Căn phòng vô cùng yên tĩnh.
Thời gian cũng không quá trễ, phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu chính là đến nhà Chu Lăng học hành, cho nên tính đi rửa mặt một chút.
Nhưng ngay tại lúc này.
Thứ trong chậu lại thu hút Hứa Thanh Tiêu.
【 An huyện Bình 】
Không đúng.
Là [huyện Bình An]
Trong chậu đầy tro tàn.
Nhưng trong đống tro tàn có mấy chữ, phông chữ mạ vàng, là chữ Ngụy.
[Huyện Bình An]
“Thì ra huyền cơ được giấu ở chỗ này, không phải là sách mật mã.”
Hứa Thanh Tiêu có chút kinh ngạc, trong nháy mắt hắn liền hiểu được.
Kẻ đào phạm phủ Nam Dự cho mình một cuốn sách nhỏ có huyền cơ, phải dùng lửa thiêu.
Lúc này Hứa Thanh Tiêu có chút buồn bực.
Vốn còn định chép lại một bản cho người kia, nhưng không ngờ tới huyền cơ của nó lại ở trên mặt giấy.
Đến lúc giao bản viết lại cho người khác, người ta cầm về đốt, vừa nhìn đã phát hiện không phải, vậy mình chẳng phải là xui xẻo sao?
Hơn nữa huyện Bình An còn giấu bí mật gì?
Hết vấn đề này đến vấn đề khác xuất hiện, khiến Hứa Thanh Tiêu có phần suy nghĩ không ra.
Lấy chữ mạ vàng trong chậu ra, Hứa Thanh Tiêu dùng sức vò nát, hóa thành bột vàng nhàn nhạt, ngay sau đó đổ nước vào trong chậu rồi đem tưới cho cỏ dại.
Mặc kệ rốt cuộc cất giấu bí mật gì, trước mắt chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.
Lại đi lấy thêm một chậu nước, Hứa Thanh Tiêu rửa mặt, để mình tỉnh táo một chút.
Đã là giờ Thìn.
Hứa Thanh Tiêu đi tới trước mặt bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy trắng, sau đó viết chữ lên trên giấy.
Đây là thói quen của Hứa Thanh Tiêu, sau khi sự tình trở nên phức tạp và nhiều hơn, Hứa Thanh Tiêu sẽ có thói quen liệt kê rõ ràng mọi chuyện, sau đó đi làm từng việc một, nghiêm khắc chấp hành.
Trừ khi xảy ra chuyện đột xuất.
Bút của Hứa Thanh Tiêu uốn lượn trên giấy, đại não cũng đang linh động rất nhanh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










