- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 45 : Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (2) (c441-c450)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 45 : Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (2) (c441-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (2)
Lý Quảng Hiếu lại nói thêm một câu.
Muốn mở rộng năm mươi quận là chuyện không thể nào, bản thân ngài cũng nên chuẩn bị tâm lí cho thật tốt.
Nữ đế khẽ gật đầu, nàng cũng rõ cho nên không ôm quá nhiều hy vọng.
Không nói đến những thứ khác, chỉ nói đến Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn thôi.
Muốn khuyên được ông ta? Không mất mười ngày thì đoán chừng không được.
Ngay vào lúc này.
Bên trong hộ bộ.
Giờ này Cố Ngôn đang viết tấu chương.
Mặc dù bệ hạ không lên triều nhưng vẫn không thể không viết tấu chương.
Ông ta nhất định phải làm cho nữ đế hiểu rõ chuyện kia tuyệt đối là không thể nào.
Mà cho dù là ai đến khuyên ông ta thì ông ta cũng không chịu nghe, bởi vì chuyện này liên quan đến gốc rễ của quốc gia.
Không thể xem như trò đùa.
Lại nhìn thoáng qua hình vẽ guồng nước.
Cố Ngôn lại càng thấy ghét thêm.
Tên Lý Ngạn Long này quả thật là đồ trứng thối, phát minh guồng nước gì chứ, đúng là món đồ chơi nát mà.
Người phát minh ra món này chắc là đầu óc cũng có vấn đề rồi.
Đúng đấy, ông ta đúng là đang mắng Lý Ngạn Long đấy.
Cốc cốc!
Tiếng đập cửa của thị vệ vang lên.
“Cố Thượng thư, Hứa đại nhân tới, nói là muốn gặp ngài.”
Giọng nói kia vang lên làm cho Cố Ngôn nhíu mày.
Vào thời điểm quan trọng này Hứa Thanh Tiêu xuất hiện làm gì? Đến giúp bệ hạ làm thuyết khách sao?
“Không gặp.”
Cố Ngôn từ chối thẳng, ông ta đoán được mục đích đến đây của Hứa Thanh Tiêu.
Làm thuyết khách cho bệ hạ? Đừng có nằm mơ, mặc dù ông ta xem trọng Hứa Thanh Tiêu thật, nhưng có một vài chuyện có thể thương lượng, có một vài chuyện lại không thể thương lượng được.
Liên quan đến chuyện guồng nước, ông ta tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, cho nên cũng chẳng muốn gặp Hứa Thanh Tiêu.
Có chết cũng không muốn gặp.
Mặc kê Hứa Thanh Tiêu có nói gì cũng không gặp.
Cốc cốc!
Tiếng đập cửa lại vang lên, giọng của thị vệ lại truyền đến.
“Cố đại nhân, Hứa đại nhân nói đến để đưa tiền cho Hộ bộ.”
Nghe xong câu nói của thị vệ, Cố Ngôn lập tức sững sờ.
Đưa tiền?
Còn có loại chuyện tốt như vậy nữa sao?
“Nhanh lên, mời hắn vào đây.”
Cố Ngôn khép tấu chương lại, trong nháy mắt đứng dậy, thay đổi nét mặt, vẻ mặt trở nên ôn hòa, trên mặt còn mang theo nụ cười.
Mặc dù có hơi gượng gạo nhưng cuối cùng thì vẫn là cười.
Nếu như những người khác mà nói lời này thì sống chết gì ông ta cũng sẽ không tin, nhưng từ khi Hứa Thanh Tiêu giúp quốc khố kiếm được mười mấy vạn vạn lượng bạc thì ông ta đã vô cùng xem trọng tên Hứa Thanh Tiêu này.
Ông ta hoàn toàn tin tưởng Hứa Thanh Tiêu là tài năng Hộ bộ, chỉ cần hôm nay Hứa Thanh Tiêu đến đây không phải để làm thuyết khách thì ông ta sẽ chiêu đãi hắn ăn uống no say.
Nghĩ đến đây, Cố Ngôn cố ý đứng dậy, đi lấy một ít lá trà hảo hạng ra để chiêu đãi Hứa Thanh Tiêu.
Không thể lạnh nhạt vị thần tài này được.
Cũng vào lúc này.
Cửa phòng mở ra.
“Hạ quan Hứa Thanh Tiêu, bái kiến Cố Thượng thư.”
Nhìn thấy Cố Ngôn, Hứa Thanh Tiêu liền mang theo vẻ mặt tươi cười, cầm sổ sách trong tay rồi ha hả nói.
“Thủ Nhân, ngọn gió nào thổi ngươi đến đây vậy?”
“Đến đây, vừa hay lão phu có mang đến một ít lá trà thượng đẳng, đến đây uống chút trà đi.”
Cố Ngôn mang vẻ mặt tươi cười, không có chút xíu tức giận nào như vừa rồi.
“Cố đại nhân, lần này Thanh Tiêu tới là vì có hai chuyện muốn nói với ngài.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không khách khí mà ngồi thẳng xuống, có vẻ như là muốn đi thẳng vào vấn đề.
“Ngươi nói đi, ngươi nói đi.”
Cố Ngôn cười ha ha nói đồng thời loay hoay với lá trà.
“Chuyện thứ nhất muốn nói, cũng rất đơn giản thôi, ta đã nghe nói về những chuyện trên triều, bệ hạ dự định cấp phát năm vạn vạn lượng cho Công bộ để Công bộ sản xuất số lượng lớn guồng nước, chẳng qua là đại nhân ngài đây không đồng ý, lần này Thanh Tiêu tới đây chính là hy vọng Thượng thư đại nhân có thể đồng ý.”
Hứa Thanh Tiêu rất thẳng thắn, không vòng vo chút nào.
Mà sau khi nghe xong câu này thì sắc mặt Cố Ngôn bỗng nhiên thay đổi, ông lấy hết số lá trà mà mình mang ra đổ về chỗ cũ.
“Tiễn khách!”
Cố Ngôn lạnh lùng mở miệng, ông ta biết ngay Hứa Thanh Tiêu đến đây làm thuyết khách mà.
Đáng tiếc là ông ta vẫn mang theo chút tham lam, nếu không thì Hứa Thanh Tiêu vốn là chẳng thể đi vào đây được.
“Cố Thượng thư, trước hết ngài hãy nghe ta nói đã.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không tức giận, hắn chỉ mở miệng cười.
Cố Ngôn có hơi không vui.
“Thủ Nhân, không phải lão phu nói ngươi chứ, nói đến thế nào thì ngươi cũng là người của Hộ bộ chúng ta đúng không? Vất vả lắm Hộ bộ mới có được tí bạc, trên đời này ai cũng nói lão phu từ sau khi chưởng quản Hộ bộ thì đã biến thành thần giữ của, nhưng lão phu cũng không để ý.”
“Vì bọn họ ngu xuẩn mà thôi.”
“Thủ Nhân, ngươi đã đến Hộ bộ thì hẳn là phải biết hằng năm lục bộ đều sẽ há mồm đòi tiền, vương triều Đại Ngụy cả năm sao lại không có mấy ngày tai họa được, mỗi lần thiên tai là một lần phát ngân lượng, đây đều là ngân lượng đó.”
“Nếu như quốc khố có tiền thì chúng ta cũng không cần sợ những kẻ địch bên ngoài, ngươi có biết trước đây ta đã trải qua như thế nào không? Mỗi ngày ta đều nơm nớp lo sợ, ta luôn hy vọng đừng có chiến tranh, ta rất sợ một ngày nào đó khi ta tỉnh dậy thì một dị tộc nào đó lại muốn khiêu chiến Đại Ngụy.”
“Đám võ quan kia thì vui mừng lắm, nhưng Đại Ngụy có tiền à? Không có tiền đâu, những thứ cần có đều không đủ, ở đâu ra ngân lượng cho bọn họ đánh trận? Thật sự là một đám ngu ngốc.”
“Thủ Nhân ngươi hãy nghe lão phu một câu, chuyện này ngươi đừng nên nhúng tay vào, nếu không lão phu cũng sẽ không thèm để ý đến ngươi nữa.”
Cố Ngôn nói liên tục một tràng như pháo nổ, ông ta cũng có nỗi khổ tâm của mình.
Người trong thiên hạ đều cảm thấy Hộ bộ Thượng thư là một tên thần giữ của, nhưng mà thật sự là thế sao?
Sự thật là mỗi năm đều cần phải cấp phát cho lục bộ, quan viên trong thiên hạ đã phải chịu đến trình độ hà khắc nhất rồi, các nơi đều cần phải cấp phát, thiên tai nhân họa cũng được, phát triển quốc gia cũng vậy, chỗ nào cũng đều là tiền.
Lại thêm bây giờ Đại Ngụy đang trong cảnh thù trong giặc ngoài, lỡ như mấy cái tên ngây ngô kia đánh nhau thì làm sao bây giờ?
Có ngân lượng thì ít nhất còn có sức mạnh.
Nếu như mà không có tiền vậy thì đoạn thời gian cực kì lo lắng đề phòng kia chắc là lại phải đến nữa.
Cho nên ông ta cũng có nổi khổ tâm của ông ta.
“Cố Thượng thư, những điều mà ngài nói đó ta đều hiểu cả, chẳng qua trước tiên mong ngài hãy bớt giận.”
“Ta cho ngài xem một thứ.”
Chương 442: Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (3)
Hứa Thanh Tiêu cũng không vội vàng mà lấy một cuốn sổ ra đưa cho Cố Ngôn xem.Người kia nhíu mày nhưng vẫn nhận cuốn sổ nhỏ.Sau khi lật ra xem, chỉ trong phút chốc, khuôn mặt đầy vẻ sầu khổ của Cố Ngôn liền lộ ra một nụ cười.Thậm chí là khi xem đến đằng sau thì nụ cười của ông lại càng lúc càng đậm.“Tốt, tốt, tốt.”Cố Ngôn cực kì vui mừng, hô liền ba chữ tốt.”Cuốn sổ nhỏ kia là sổ sách thu nhập trong mười ngày nay của hơn bảy trăm cừa hàng trên phố phiên thương.Ngân lượng tổng cộng thu được hơn một nghìn bốn trăm vạn lượng, lãi ròng là ba trăm vạn lượng, giá cả cũng hợp lý, khoảng ba phần mười lãi ròng.Mà nếu như dựa theo mức thu thuế phiên thương thì trong ba trăm vạn lượng kia sẽ có một trăm hai mươi vạn lượng giao nộp lên quốc khố.Đây chẳng qua chỉ mới mười ngày thôi, nếu như một tháng thì đây chính là ba trăm sáu mươi vạn lượng, thuế một năm chính là gần bốn ngàn hai trăm vạn.Trời!Cố Ngôn cảm thấy da đầu mình cũng đều sắp tê dại cả rồi.“Thủ Nhân, sổ sách này là thật hay giả vậy?”Liên tưởng đến điều này, Cố Ngôn lại không nhịn được mà hỏi Hứa Thanh Tiêu đây là thật hay giả.Dù sao số ngân lượng này đúng là nhiều lắm, ông ta không thể tưởng tượng nổi.Phải biết là con số này chẳng qua mới chỉ là bảy trăm cửa hàng mà thôi, ở kinh đô Đại Ngụy này, phiên thương kinh doanh nói ít thì sáu bảy ngàn, đơn giản chỉ là do khu vực tốt hay xấu mà thôi, lại thêm số này chỉ vẻn vẹn tính ở kinh đô Đại Ngụy.Nơi mà thương nhân phiên bang xuất hiện trên cơ bản đều là những thành thị phồn vinh, những thành thị hơi nghèo một chút bọn họ sẽ không qua đâu, trừ phi là một vài người buôn bán nhỏ.
Nhưng mặt hàng mà các phiên thương bán đa phần đều là ngọc khí và tơ lụa vân vân, đều là những thứ đắt đỏ.“Cố Thượng thư, số sách này tất nhiên là thật, hơn nữa còn được chính quan viên Hộ bộ tự mình tính toán, có lẽ có chút sai sót nhưng vấn đề không lớn, nếu như cố Thượng thư không tin thì có thể đi hỏi thử.”Hứa Thanh Tiêu tự tin nói.“Không hỏi, không hỏi, ai khác thì lão phu có thể không tin nhưng duy chỉ có ngươi là ta sẽ tin.”Cố Ngôn cười nói, ông ta cười vô cùng rạng rỡ sau đó lấy túi trà ra rồi múc mấy muỗng, chuẩn bị bắt đầu pha trà.Thấy Cố Ngôn đã cười rồi, Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục mở miệng, chẳng qua là không phải chuyện công trình guồng nước nữa.“Cố đại nhân, khi Thanh Tiêu ở nhà đã có tính toán rồi, ở Đại Ngụy, phiên thương có tổng cộng là bảy ngàn bốn trăm năm mươi sáu cửa hàng, bảy trăm cửa hàng này là lớn nhất, việc buôn bán tất nhiên là tốt vô cùng, cho nên con số trên sổ sách mới nhiều như vậy.”“Mà những phiên thương khác thì cho dù không sánh bằng bảy trăm cửa hàng này nhưng cũng sẽ không kém, ta tính toán số lượng còn lại hơn sáu ngàn cửa hàng, hẳn là khoảng gấp bảy lần, độ chênh lệch không vượt qua hai lần.”Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói, hắn không vội khuyên can Cố Ngôn, từ từ mà đến, dù sao thời gian cũng còn sớm, có thời gian một ngày lận mà.“Gấp bảy?”Cố Ngôn nuốt một ngụm nước bọt.Doanh thu mười ngày là một ngàn bốn trăm vạn lượng, lợi nhuận ròng là ba trăm vạn lượng, một tháng chính là chín trăm vạn lượng.Mà gấp bảy lần chính là sáu ngàn ba trăm vạn lượng bạc, thu bốn thành thuế thì chính là hai vạn năm trăm hai mươi vạn lượng đó.Một năm là bao nhiêu ta?Ba vạn vạn lượng bạc!Ui chao!Cố Ngôn nuốt một ngụm nước bọt, cả người ông ta choáng váng.Thấy Cố Ngôn có vẻ sững sờ đứng nguyên tại chỗ, Hứa Thanh Tiêu khẽ cười một tiếng rồi sau đó chậm rãi nói:“Cố đại nhân, đừng có mơ quá cao.”“Dựa theo sổ sách thì chỉ là phiên thương ở kinh đô, một năm đúng là có thể cung cấp ba vạn lượng bạc, nhưng đây chỉ là con số lý tưởng.”“Con số chênh lệch là gấp đôi, nhưng chẳng qua cái này là đang tính theo hướng chênh lệch ít mà thôi, cho nên xem như là gấp sáu lần.”“Nhưng mà Cố đại nhân, ngài biết vì sao mà chỉ trong một khoảng thời gian chỉ mười ngày ngắn ngủ mà hơn bảy trăm cửa hàng phiên thương này lại kiếm được nhiều tiền như vậy không?”Hứa Thanh Tiêu ăn ngay nói thật, theo lý thuyết thì hắn hoàn toàn có thể vẽ cái bánh lớn thuận theo suy nghĩ của Cố Ngôn.Nhưng mà điều này là không cần thiết, dù sao thì bây giờ Cố Ngôn vẫn còn đang kinh ngạc vì xem sổ sách, chờ khi quay về lên kế hoạch một hồi thì sẽ xuất hiện rất nhiều vấn đề.Nếu như hắn đã đến đây làm thuyết khách vậy thì nhất định phải nói thật, sau đó mới đàm phán được.“Vì sao?”“Cái này thật sự lão phu không hiểu được, theo lý thuyết thì sau khi đã giết một nhóm phiên thương thì thế cục hẳn là sẽ càng thêm hỗn loạn, sao lại trở nên như vậy được?”Cố Ngôn lấy lại tinh thần, đồng thời vẻ mặt lại hiện ra đầy vẻ tò mò.Đúng vậy, sao đột nhiên lại kiếm được nhiều ngân lượng như vậy chứ?Theo lý thuyết thì sau khi đã giết nhiều phiên thương như vậy thì những phiên thương khác hẳn là muốn trốn ở trong nhà khóc, vả lại chuyện đã làm lớn như vậy thì không thể nào nhanh trôi qua như vậy được, đúng không?“Cố đại nhân, đối với Hộ bộ ngài hẳn là hiểu rất rõ, nhưng ngài lại không hiểu rõ đám thương nhân chút nào.”
“Thương nhân trục lợi, mặc dù trước đó vài ngày Thanh Tiêu đã giết một nhóm phiên thương, đúng thật là đã làm cho bọn họ vừa sợ vừa giận nhưng mà thương nhân thì chính là thương nhân, thứ bọn họ muốn theo đuổi vĩnh viễn là lợi ích.”
“Một đao kia của ta chém xuống là vì diệt trừ những thương nhân phi pháp, làm cho nhóm phiên thương kia không dám làm loạn, cảnh tượng kia dân chúng cũng thấy được.”
“Cho nên tất nhiên là dân chúng sẽ tin tưởng đám phiên thương kia đã không còn dám làm loạn nữa, lại thêm có biên lai làm chứng, dân chúng tiêu tiền sẽ không cần phải lo lắng.”
“Cố đại nhân, nhân phẩm của đám phiên thương kia thế nào thì tạm thời không đề cập đến nhưng đồ vật của bọn họ thì lại toàn là đồ tốt, nếu không thì cũng không thể nào đứng vững ở Đại Ngụy được.”
“Đơn giản là do thị trường hỗn loạn không ai giám sát mà thôi, bây giờ đám phiên thương kia đã trung thực rồi, dân chúng cũng mạnh dạn mua đồ, hơn nữa lúc trước bọn chúng đã nâng cao giá của dám tơ lụa và ngọc khí kia, bây giờ chỉ trong nháy mắt mà giá của mấy thứ đó đã giảm xuống hai ba thành, đối với bách tính mà nói thì quả thật là vô cùng rẻ mạt.”
“Cho nên khoảng thời gian này thị trường vô cùng náo nhiệt, nhưng lại tình trạng này sẽ từng bước giảm xuống, không quá một tháng sẽ bình thường trở lại.”
Hứa Thanh Tiêu nói rất rõ ràng, còn Cố Ngôn thì cũng nghiêm túc lắng nghe.
“Vậy theo như ý ngươi nói thì cuối cùng sẽ ổn định lại ở mức mấy thành?”
Chương 443: Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (4)
Cố Ngôn hỏi.
“Hai thành.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra con số chính xác.
Vì sao mà bây giờ lại đột nhiên tăng vọt? Là do hàng hóa đã hạ giá với lại không cần lo bị bẫy nên bọn họ mới yên tâm đi mua.
Nhưng tiền trong tay bách tính thì vĩnh viễn vẫn là mấy chữ kia, sức mua hàng hóa của tầng lớp trung lưu sẽ tăng lên nhưng sức mua của tầng đáy xã hội thì rất nhanh thôi sẽ trở lại về mức bình thường, về phần đám người có tiền kia, mặc kệ thị trường là như thế nào thì cũng không ai dám đắc tội với bọn họ.
Cho nên cục diện cuối cùng sẽ ổn định ở mức hai thành.
“Hai thành?”
Cố Ngôn tính toán tỉ mỉ một phen, nói cách khác thì một năm ba vạn vạn lượng bạc, cuối cùng đi vào quốc khố cũng chỉ được có sáu ngàn vạn lượng.
Không hiểu sao lại cảm thấy hơi ít.
“Nếu như cộng cả nước lại thì sao?”
Cố Ngôn tiếp tục hỏi.
Ban đầu đã chuẩn bị sẵn tâm lý là ba vạn vạn lượng rồi, kết quả bây giờ chỉ còn có sáu ngàn vạn, đồng thời rốt cuộc con số đó có hay không thì vẫn là một ẩn số, dù sao Cố Ngôn cũng khó có thể tiếp nhận được.
Nếu như ngay từ đầu cứ nói là sáu ngàn vạn đi thì ông ta nhất định là sẽ rất vui.
Đã nói là sẽ có ba vạn vạn lượng, giờ lại biến thành sáu ngàn hai, ai mà chịu được?
Cái này cũng giống như những người chuyên viết bản thảo truyện trong dân gian vậy, đã nói là sẽ viết mười chương, nhưng kết quả lại chỉ có hai chương, chơi như vậy ai mà chịu nổi?
Cho nên Cố Ngôn không nhịn được phải hỏi lại một chút, nếu như tính tất cả phiên thương cả nước thì sẽ như thế nào?
“Sẽ không tăng lên quá nhiều đâu, nhiều nhất chắc là một vạn vạn lượng, hơn nữa đó lại còn là con số nhiều nhất.”
Hứa Thanh Tiêu cho ra đáp án.
Nghe xong câu này, Cố Ngôn có hơi cau mày.
“Chỉ kinh đô thôi đã sáu ngàn vạn lượng, vậy mà cả nước tính ra chỉ thêm được bốn ngàn vạn thôi ài? Chuyện này chắc là không thể nào đâu?”
Cố Ngôn có chút không chấp nhận được, mặc dù nói đây là kinh đô Đại Ngụy, là nơi phồn hoa nhất Đại Ngụy, nhưng những thành thị khác cũng phồn hoa mà.
Sao chỉ thêm bốn ngàn vạn lượng vậy, hơn nữa nghe giọng điệu của Hứa Thanh Tiêu thì dường như bốn ngàn vạn lượng này lại còn rất gượng ép.
“Đại nhân.”
“Hàng hóa mà thương nhân phiên bang mua bán là món gì chứ? Động một cái thì chính là châu báu ngọc khí, tơ lụa giấy tốt, đều là một vài loại hàng hóa cao cấp, những người tập trung ở kinh đô Đại Ngụy là người như thế nào? Đều là nhóm người có tiền nhất Đại Ngụy, bảo bọn họ tốn mấy chục lượng mấy trăm lượng để mua ngọc khí, tất nhiên bọn họ đồng ý.”
“Ngài thử bảo những bách tính khác đến mua xem? Đại nhân, ngài đang nói đùa à?”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói.
Mà câu này vừa dứt thì Cố Ngôn cũng xem như là hiểu rõ.
Đúng là như vậy.
Năng lực tiêu phí của bách tính của kinh đô Đại Ngụy cùng với năng lực kinh tế mặc dù không phải là nói ai cũng có tiền nhưng ít ra thì tốt hơn những bách tính ở nơi khác rất nhiều.
“Một vạn vạn lượng chắc là cũng được chứ.”
Cố Ngôn mở miệng, đây tương đương với thu nhập gấp bội, như vậy cũng được.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại nói thêm lần nữa.
“Cố đại nhân, có câu nói này ta vẫn muốn nhắc nhở ngài, loại tình huống này chỉ có thể kéo dài chừng một năm, những năm về sau đoán chừng sẽ càng ngày càng ít.”
Hứa Thanh Tiêu nâng chén trà của mình lên, tự rót cho mình một chén nói.
“Sẽ còn giảm nữa sao? Vì sao giảm? Là vì những phiên thương kia à?”
Nghe xong lời này, Cố Ngôn lập tức nổi giận.
“Không phải.”
“Vẫn là câu nói kia, bách tính không có tiền, mấy thứ này chắc cũng không mua được bao lâu.”
“Vậy đại nhân ngài nói đi, thu nhập của bách tính không cao thì tất nhiên cũng sẽ không đi mua mấy thứ đồ đắt đỏ.”
“Cho nên dựa theo suy đoán của hạ quan thì có lẽ năm đầu thu nhập sẽ có thể tăng thêm một vạn vạn lượng, năm thứ hai là bảy ngàn vạn lượng, năm thứ ba là năm ngàn vạn lượng, năm tứ tư là ba ngàn vạn lượng, năm tứ năm đoán chừng chắc chỉ còn một ngàn năm trăm vạn lượng.”
“Đương nhiên tin tức tốt chính là một ngàn năm trăm vạn lượng này có thể kéo dài rất lâu.”
Hứa Thanh Tiêu cười nói.
Hắn cười nổi nhưng Cố Ngôn lại không cười nổi.
Sao lại càng giảm càng ít rồi?
Một ngàn năm trăm vạn lượng?
Tiền đâu?
Trước đó là ba vạn vạn lượng, sau đó là một vạn vạn lượng, bây giờ lại giảm thẳng xuống còn một ngàn năm trăm vạn lượng?
Đâu thể chơi người ta như vậy được?
“Thủ Nhân, ngươi cố ý đến chọc tức lão phu đúng không?”
Cố Ngôn có hơi khó chịu, mắt thấy đám ngân lượng này sẽ giảm đi từng chút một, sao ông ta có thể không khó chịu chứ?
“Cố đại ngân, ngài nói gì vậy kìa.”
“Chằn qua cố đại ngân à, ta hỏi ngài một câu nhé, ngài có hi vọng thuế mà Đại Ngụy thu được hằng năm sẽ tăng lên ba vạn vạn lượng hay không? Thậm chí là năm vạn vạn lượng? Mười vạn vạn lượng?”
Sau khi nói đến đây, Hứa Thanh Tiêu lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc.
Thấy Hứa Thanh Tiêu trở nên nghiêm túc như vậy, Cố Ngôn lập tức lên tinh thân, cực kỳ kích động đứng lên nói:
“Mười vạn vạn lượng?”
“Thủ Nhân, ngươi nói nghiêm túc đó chứ?”
“Lão phu không tham đâu, hàng năm có cái năm vạn vạn lượng thì ta đã đủ vui rồi.”
“Thủ Nhân, nếu như ngươi có thể làm ra năm vạn vạn lượng thì vị trí này cho ngươi làm luôn.”
Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn hoàn toàn chấn kinh, ông ta đứng dậy kích động đến nổi ngón tay khẽ run.
Nếu như người khác ở trước mặt ông ta nói cái gì mà năm vạn vạn lượng mười vạn vạn lượng thì ông ta chắc chắn sẽ đánh tới một bạt tay.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu thì lại không như vậy.
Tên này cũng không phải người thường.
“Được!”
“Cố đại nhân, Thanh Tiêu có thể cam đoan với đại nhân, chỉ cần Cố đại nhân nghe hạ quan nói thì chỉ cần một năm thôi, quốc khố Đại Ngụy sẽ tăng đến hai vạn vạn lượng, trong vòng hai năm nữa, tất sẽ vượt hơn ba vạn vạn lượng, trong vòng ba năm sẽ tăng lên năm vạn vạn lượng, trong vòng năm năm, ít nhất ta nắm chắc bảy phần có thể làm cho nó tăng lên mười vạn vạn lượng.”
Hứa Thanh Tiêu nói một cách vô cùng chân thành.
Hắn không nói đùa mà là đang rất nghiêm túc.
Bởi vì hắn còn mấy đại sát chiêu vẫn chưa đụng tới.
“Trong vòng năm năm! Nắm chắc được bảy phần! Mười vạn vạn lượng?”
Cố Ngôn nuốt một ngụm nước bọt, ông ta đưa mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt lộ ra vẻ kích động dị thường, nhưng vẫn còn có hơi hoài nghi.
Chương 444: Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (5)
Mười vạn vạn lượng.
Đây là khái niệm gì? Vào thời kỳ Đại Ngụy cường thịnh thì phải vào những lúc cường thịnh nhất mới có thể đạt được hai mươi vạn vạn lượng bạc, lúc đó cứ luôn đánh thắng trận, các quốc gia cũng nộp thuế, sau thời kỳ cường thịnh đó thì cũng chỉ có mười hai mười ba vạn mà thôi.
Vậy mà giờ Hứa Thanh Tiêu lại dám nói có thể kiếm được mười vạn vạn lượng? Ai mà dám tin chứ?’
Ông ta xem trọng thì xem trọng, nhưng chuyện này cũng quá bất thường rồi.
“Thủ Nhân, nói miệng không bằng chứng, ít nhất ngươi cũng phải lấy ra chứng cứ để thuyết phục ta chứ?”
Cố Ngôn nói.
Ông ta thấy Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc thì nghiêm túc thật đó, nhưng vẫn hơi không dám tin, bây giờ lại càng không thể tin được.
“Hai điểm.”
Hứa Thanh Tiêu duỗi hai ngón tay ra sau đó mang vẻ mặt quả quyết nói.
“Thứ nhất! Chuyện bệ hạ thúc đẩy công trình guồng nước, vật kia là do ta tạo ra, có thể làm cho sản lượng lương thực của Đại Ngụy tăng lên gấp bội thậm chí là còn nhiều hơn, đây chính là khoản thuế một vạn vạn lượng, còn nữa, nếu như thật sự thúc đẩy công trình guồng nước thì sẽ có thể chèn ép được chuyện Bắc phạt, Cố đại nhân có thể một công đôi chuyện.”
“Thứ hai! Cố đại nhân, ta đã chuẩn bị bốn thanh đao, thanh đao thứ nhất rơi trên người phiên thương, thanh đao thứ hai, ta có thể nói thẳng với ngài luôn là rơi vào trên người những thương nhân bình thường của Đại Ngụy, chỉ là khi thanh đao này rơi xuống thì chắc chắn sẽ dẫn đến sự nổi giận của bách tính, đến lúc đó bách tính cũng sẽ bị mê hoặc.”
“Mà nếu như công trình guồng nước thành công thì sản lượng lương thực của Đại Ngụy sẽ tăng lên gấp bội, bách tính tầng thấp nhất sẽ được bội thu, chúng ta sao lại còn lo lắng chuyện dân chúng kêu ca sinh biến?”
“Nếu như thế cục có thể ổn định lại, vậy thì thanh đao thứ ba thanh đao thứ tư, ta nghĩ hẳn là Cố đại nhân có thể đoán được đôi phần đi.”
Sau khi Hứa Thanh Tiêu nói đến đây thì liền không tiếp tục nói thêm gì nữa.
Cố Ngôn nghe xong, cả người liền như bị sét đánh đứng sững tại chỗ.
Ông ta biết chuyện Hứa Thanh Tiêu khai đao với phiên thương chỉ là vừa bắt đầu mà thôi, cũng biết Hứa Thanh Tiêu vẫn còn một cây đao nữa, chỉ là bây giờ thời cơ vẫn còn chưa chín muồi.
Nhưng thật sự không ngờ đến vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại chuẩn bị đến bốn thanh đao.
Hơn nữa đao này còn ác hơn đao kia.
Nhưng điều làm cho ông ta khiếp sợ nhất chính là chuyện công trình guồng nước lại là do Hứa Thanh Tiêu chế tạo ra, mà Hứa Thanh Tiêu cũng dám cam đoan sẽ làm cho sản lượng lương thực Đại Ngụy tăng lên gấp bội.
Đây là một phần quan trọng của thuế thu được hằng năm.
Nhưng mà điều quan trọng hơn lại là dân tâm.
Nếu như bách tính trong thiên hạ được bội thu vậy thì đó cũng là thời điểm để thanh đao thứ hai, thanh đao thứ ba thậm chí là thanh đao thứ tư rơi xuống.
Đám người kia nhất định sẽ không dám trở mặt, bởi vì dân tâm đã vững chắc, bách tính cơm no áo ấm, ai muốn đi theo ngươi tạo phản chứ?
Ai da!
Cao!
Hứa Thanh Tiêu quả nhiên là con người cực kì đa mưu túc trí, từ khi hắn vào kinh đến nay đã chuẩn bị sẵn xong xuôi bốn thanh đao rồi, hơn nữa lại còn chuẩn bị đường lui kĩ càng, kẻ này đúng thật là yêu nghiệt.
Nhưng vào lúc Cố Ngôn đang không ngừng do dự.
Giọng Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.
“Cố đại nhân! Bách tính trong thiên hạ có thể cơm no áo ấm, sản lượng lương thực của Đại Ngụy có thể tăng lên gấp bội, đến lúc đó nhân khẩu cũng sẽ gia tăng, hai mươi năm sau, Đại Ngụy sẽ lại nghênh đón thời kỳ phồn thịnh một lần nữa, chỉ cần sản lượng lương thực bắt đầu tăng lên gấp bộ thì rất nhiều thứ cũng sẽ ảnh hưởng theo.”
“Bách tính có tiền thì sẽ dùng tiền, vậy Hộ bộ sẽ có thể lấy tiền, mọi chuyện cứ kéo dài như vậy thì ngân lượng trong quốc khố cũng sẽ ngày càng nhiều lên.”
“Thuế thu được từ phiên thương cũng sẽ càng nhiều.”
“Đừng nói đến chuyện sau khi ba thanh đao đằng sau kia rơi xuống, chúng ta lại sẽ có thể kiếm được càng nhiều tiền hơn.”
Hứa Thanh Tiêu nói đến đây thì không nói nữa, bởi vì cái gì nên nói thì cũng đã nói cả rồi, nếu như Hộ bộ thượng thư còn không đồng ý thì hắn sẽ quay người bỏ đi tìm hoàng đế, để hoàng đế mắng cho vài câu rồi về nhà đi ngủ.
Sự thật chứng minh.
Cố Ngôn động tâm rồi.
Hoàn toàn động tâm
Công trình guồng nước, sản lượng lương thực tăng lên gấp bội, những ảnh hưởng mà nó mang lại đúng thật là không chỉ có đơn giản ở chỗ thu thuế mà thôi, còn có những lợi ích khác nữa.
Bách tính có tiền thì phiên thương cũng có thể kiếm tiền, thu nhập của quốc khố cũng có thể tăng lên, mọi người hỗ trợ lẫn nhau.
Lại thêm chuyện phiên thương chẳng qua chỉ là thanh đao đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu mà thôi, sau này vẫn còn có thể tiếp tục ra tay.
Nếu như quốc khố thật sự không có tiền rồi lại thật sự xảy ra chuyện thì cùng lắm là vận dụng thanh đao thứ hai.
Nếu như tất cả đều làm việc theo kế hoạch.
Trong một năm, thuế mà quốc khố thu được có thể lên đến hai vạn vạn lượng.
Trong vòng hai năm, thuế mà quốc khố thu được có thể lên đến ba vạn vạn lượng.
Trong vòng ba năm, thuế mà quốc khố thu được có thể lên đến năm vạn vạn lượng.
Trong vòng mười năm, thuế mà quốc khố thu được có thể lên đến mười vạn vạn lượng.
Trời ơi!
Nếu như thật sự là vậy, thế thì sau này chẳng phải ông ta sẽ có thể dùng lỗ mũi để nhìn người hay sao?
Lại bộ, Lễ bộ, công bộ, Hình bộ, Binh bộ chó má gì đó.
Công bộ còn dám hung dữ với ta không? Ta búng tay một cái thì sẽ không cho ngươi một ngàn vạn lượng.
Hình bộ còn dám hung dữ với ta không? Ta búng tay một cái thì sẽ không cho ngươi một ngàn vạn lượng, lại còn chọc cho ngươi tức chết.
Đến lúc đó quan viên năm bộ kia còn không đến nịnh nọt ông ta hay sao? Gào khóc hô hào nhờ ông ta phát tiền cho họ?
Khổ cả một đời, cũng nên vui vẻ một lần rồi chứ nhỉ?
“Thủ Nhân!”
“Lão phu tin tưởng ngươi!”
“Chưa biết là có tiền hay không, ta chỉ biết ta cảm thấy ngươi rất đáng tin cậy.”
“Công trình guồng nước, lão phu đồng ý.”
Đến nước này rồi Cố Ngôn cũng không làm kiêu nữa, thẳng thắn đồng ý luôn.
Vừa có thẻ gia tăng sản lượng lương thực lại còn có thể gia tăng quốc thuế, hơn nữa còn có thể thúc đẩy kinh tế phát triển, guồng nước này đúng là thứ tốt mà.
“Cố đại nhân anh minh.”
“Vậy hạ quan xin phép cáo lui trước.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không nhiều lời, hoàn thành nhiệm vụ rồi thì lại tiếp tục đi đến nhà kế tiếp.
“Được, Thủ Nhân, trên đường chú ý một chút, túi lá trà này ngươi cầm về đi, về nhà uống.”
“Để ta tiễn ngươi.”
“Thủ Nhân, đi thong thả nha.”
“Chú ý an toàn.”
Chương 445: Hứa Mỗ Dám Cam Đoan Trong Vòng Năm Năm, Thuế Của Đại Ngụy Sẽ Là Mười Vạn Vạn Lượng (6)
Cả đường tiễn Hứa Thanh Tiêu đến tận cửa Cố Ngôn đều rất nhiệt tình, sau đó ông quay về ngồi ở trong phòng.
Chẳng biết vì sao mà tâm trạng của ông lại tốt đến bất ngờ.
Thoáng nhìn qua tấu chương trên bàn, ông thẳng tay ném đi.
Lại liếc mắt nhìn bản vẽ guồng nước.
Ái cha, đây đúng là bảo bối mà.
“Ta đã nói rồi, cái này nhất định là đồ tốt.”
“Người phát minh ra thứ này đúng thật là thiên tài tuyệt thế, Thủ Nhân à Thủ Nhân, ngươi thông minh quá đi thôi.”
“Cái tên Lý Ngạn Long này thật chẳng phải là thứ tốt lành gì, đâu phải ngươi làm ra, vậy mà cũng đem đi khoe khoang.”
“Xém chút nữa là hại vật này không được hiện thế rồi.”
“Lý Ngạn Long, tên rác rưởi.”
Trong phòng, Cố Ngôn nhìn bản vẽ guồng nước rồi thỉnh thoảng bật cười ra tiếng, thi thoảng còn mắng Công bộ Thượng thư Lý Ngạn Long, lão chết tiệt.
Chuyện Hộ bộ đã giải quyết xong.
Hứa Thanh Tiêu đi thẳng đến Hình bộ.
Đến Hình bộ rồi thì thẳng thắn hơn nhiều, dù sao thì công trình guồng nước chỉ phiền toái ở chỗ bắt nguồn mà thôi, đó còn không phải là Hộ bộ Thượng thư và tập đoàn võ quan à?
Hứa Thanh Tiêu đi đến Hình bộ, trên dưới Hình bộ đều chào hỏi rất nhiệt tình, chẳng cần thông báo gì, Hứa Thanh Tiêu thẳng tay đẩy cửa phòng Trương Tĩnh ra.
“Lão Trương, có chuyện tìm ông đây.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Lộ ra vẻ vô cùng tùy tiện.
Trong phòng, Trương Tĩnh có hơi tức giận nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nhưng cũng không nói gì.
“Gì nữa đây?”
“Lão Trương, lần này Hình bộ yêu cầu phát phí khi đi làm nhiệm vụ, Hộ bộ phát bao nhiêu?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Mấy trăm lượng, tên Cố Ngôn kia là thần giữ của, ngươi cảm thấy ông ta sẽ cho ta bao nhiêu?”
Nhắc đến chuyện này làm cho Trương Tĩnh có hơi không vui.
“Có muốn được phát nhiều hơn hay không?”
Hứa Thanh Tiêu nâng chung trà lên rồi uống một ngụm, sau đó nghiêm túc hỏi.
“Hửm? Có ý gì đây?”
Vừa nghe xong câu này, tinh thần Trương Tĩnh lập tức tỉnh táo trở lại.
“Nói một con số trước đi.”
Hứa Thanh Tiêu không trả lời mà bảo Trương Tĩnh nói ra một con số.
“Một ngàn vạn lượng!”
Trương Tĩnh lấy hết dũng khí nói ra một con số to lớn.
“Ồ.” Hứa Thanh Tiêu thở dài rồi sau đó nhìn về phía Trương Tĩnh nói:
“Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao mà Hình bộ không tốt rồi, lão Trương, đến cả nằm mơ mà ngài cũng cẩn thận từng chút một như thế, quả thật là không có tiền đồ.”
Hứa Thanh Tiêu mang theo vẻ cảm khái nói.
Còn Trương Tĩnh thì lại hừ lạnh một tiếng nói: “Ngươi cũng đừng ở đây úp úp mở mở, có gì thì cứ nói thẳng.”
“Vậy được thôi, ta sẽ nói thẳng.
Guồng nước là do ta làm ra, nếu như ông đồng ý chuyện bệ hạ xây dựng guồng nước thì ngày này sang năm, ta sẽ lấy từ Hộ bộ phát thêm ngoài định mức cho Hình bộ một ngàn năm trăm vạn lượng, thấy được không hả?”
Hứa Thanh Tiêu đi thẳng vào vấn đề.
“Một ngàn năm trăm vạn lượng?”
“Ngươi không đùa ta đó chứ?’
Trương Tĩnh nuốt một ngụm nước bọt, giống như chưa thấy bạc bao giờ vậy.
“Chỉ nhiều chứ không ít, ông không tin ta à?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi ngược lại.
“Được! Dù sao nếu như làm không được, ta sẽ kéo ngươi về lại Hình bộ.”
Trương Tĩnh một hơi đồng ý ngay.
Phát ngoài định mức một ngàn năm trăm vạn lượng? Như vậy ai mà không đồng ý chứ? Cố số tiền kia thì khi quan viên Hình bộ đi công tác ít nhất còn có thể ở trong tửu lâu tốt một chút, không đến nổi mỗi lần đều phải ở trong một nơi nghèo kiết xác.
“Đi đây.”
Hứa Thanh Tiêu đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Đối phó với Trương Thượng thư thật sự rất đơn giản, chỉ cần dùng một ngàn năm trăm vạn là xong.
Loại người này, thật là không có tiền đồ mà.
“Cứ vậy mà đi à? Không uống miếng trà à?”
“Thủ Nhân, đi đường chú ý an toàn nha.”
“Cẩn thận chút.”
Trương Tĩnh hô lên một tiếng nhưng rất nhanh sau đó ông lại đột nhiên phản ứng được.
“Guồng nước là do Thủ Nhân làm à?”
“Khá lắm, không trách được nó lại tinh mỹ như vậy, chậc chậc, Thủ Nhân à Thủ Nhân, ngươi đúng thật là phúc của Đại Ngụy.”
Trương Tĩnh tự mình lẩm bẩm.
Ngay sao đó, ông ta lại lầm bầm nói:
“Cái tên Lý Ngạn Long này đúng là không cần mặt mũi, rõ ràng là thứ mà Thủ Nhân làm ra, vậy mà cứ nhất định phải nói là do ông ta làm? Thiệt đáng xấu hổ.”
Ông ta lầm bầm mắng.
Hai khắc đồng hồ sau.
Hứa Thanh Tiêu đi vào Lại bộ.
Cũng rất quy củ, chẳng qua biện pháp cũng rất trực tiếp.
Đưa tiền là được.
Trần Chính Nho cũng không động lòng, nhưng khi nghe Hứa Thanh Tiêu thừa nhận rằng cái guồng nước kia là do hắn làm thì đã bắt đầu nói giá.
Không thể không nói, Trần Chính Nho không hổ là thừa tướng, hét giá đến năm ngàn vạn lượng, chẳng qua lại bị Hứa Thanh Tiêu ép xuống ba ngàn vạn lượng, nhiều quá thì không tốt lắm.
Trần Chính Nho đồng ý, cho nên Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục đi, lần này là đi đến phủ An Quốc công.
Trên đường đi, Hứa Thanh Tiêu so sánh Trần Chính Nho và Trương Tĩnh một chút.
“Ừ, Trương Thượng thư đúng thật là không có tiền đồ.”
Mà sau khi Hứa Thanh Tiêu rời đi, Trần Chính Nho không nhịn được cười nhẹ một tiếng.
“Guồng nước này quả nhiên là do Hứa Thanh Tiêu làm ra.”
“Lý Ngạn Long không có bản lĩnh đó.”
Ông ta lẩm bẩm, bên ngoài thì có vẻ không khó nghe nhưng ý của lời nói kia chính là Lý Ngạn Long là một tên không có đầu óc.
Cứ như vậy, lại thêm hai khắc đồng hồ nữa.
Hứa Thanh Tiêu đi đến phủ An quốc công.
Hộ bộ, Hình bộ, Lại bộ.
Ba bộ đã được giải quyết toàn bộ.
Trước mắt chính là các võ quan.
Hứa Thanh Tiêu bảo Lý Kiện Lý Khang đến truyền tin, gửi lời chào trước.
Lúc này vừa mới đến bên ngoài phủ An Quốc công, quản gia của phủ An Quốc công đi ra chào đón, rất nhiệt tình cung nghênh Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa đại nhân, ngài đã tới rồi! Lão gia ở bên trong chờ ngài đấy.”
Quản gia phủ Quốc công tươi cười bước ra, cung nghênh Hứa Thanh Tiêu đi vào.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu theo bước quản gia, nhanh chóng tiến vào trong viện.
Lúc này, không chỉ có mỗi An Quốc công, còn có Tề Quốc công cùng Lư Quốc công, cùng với vài vị hầu gia.
“Điệt nhi Hứa Thanh Tiêu, xin chào ba vị quốc công.”
“Ngu đệ, xin chào chư vị huynh trưởng.”
Hứa Thanh Tiêu đi tới, khiêm tốn bái mọi người một cái.
“Thủ Nhân điệt nhi, không phải thúc nói con, tự con xem đi, đã bao lâu không đến chỗ thúc ngồi chơi rồi?”
“Đúng vậy, mấy ngày nay, đàm đúm với đám Văn Cung, cái đám Văn Cung có tâm đứa nào không dơ? Con thân cận với bọn họ như thế, không sợ bọn chúng hại con sao?”
“Mọi người đừng hù dọa Thủ Nhân điệt nhi, nhưng mà Thủ Nhân điệt nhi, ta nói con đừng buồn, thật sự lâu rồi con không đến thăm mấy lão già chúng ta nhé.”
Ba vị quốc công mở miệng, cũng không giận dỗi Hứa Thanh Tiêu, chỉ là có chút trách móc thế thôi.
Dù gì Hứa Thanh Tiêu là người theo phe võ quan của bọn họ, theo lý thì nên thân thiết với bọn hơn hơn một chút.
Chương 446: Văn Khúc Tinh Đại Ngụy, Hoa Tinh Vân Đến Cửa Thăm Hỏi, Lần Đầu Đụng Độ! (1)
“Mấy vị thúc thúc, thật sự cũng không thể trách con, khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, mấy vị ở đây đều thấy hết, con cũng rất mệt, nên không tới cửa thăm hỏi từ lâu rồi.”
“Hơn nữa việc làm của điệt nhi, cũng sợ liên lụy mấy vị thúc.”
Hứa Thanh Tiêu nói với vẻ mặt đưa đám, hắn biết phe võ quan nảy sinh một chút ý kiến với hắn, nhưng mà cũng hết cách rồi.
Bệ hạ bảo hắn đi Hình bộ, sau đó lại đi Hộ bộ, trong quá trình xảy ra nhiều chuyện như vậy, biết sao được?
“Liên lụy? Có gì liên lụy chứ.”
“Thủ Nhân, con thật biết điều quá rồi.”
“Được rồi, Thủ Nhân, ngồi đi, hôm nay tập hợp mấy lão già chúng ta, còn có mấy vị huynh trưởng đến đây là vì chuyện gì?”
Đám quốc công mở miệng, có điều An Quốc Công vẫn phủ đầu trước, Hứa Thanh Tiêu bảo bọn họ tụ tập lại chắc chắn là có chuyện quan trọng thương lượng, nếu không sẽ không thể nào tới cửa thăm hỏi, còn cố ý kêu mọi người cùng tới.
Nghe thấy An Quốc công nói ra những lời này, Hứa Thanh Tiêu cũng không tiếp tục tám nhảm nữa.
“Ba vị thúc thúc, mấy vị huynh trưởng, lần này Thanh Tiêu đến là để mang đến một tin tức rất tốt.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói.
“Tin tức tốt gì?”
Mọi người tò mò.
Còn là tin tức rất tốt?
“Bắc phạt!”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh nói ra hai chữ.
Trong phút chốc tất cả mọi người nín cả thở, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Hiện tại phe võ quan mong muốn cái gì nhất? Còn không phải là Bắc phạt sao?
Nhưng thật sự sắp Bắc phạt, trong lòng bọn họ đều hiểu, chắc chắn không thể thực hiện trong thời gian ngắn, thậm chí ngay cả chiến tranh quy mô nhỏ cũng không được.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu đột nhiên nói ra một câu Bắc phạt, hơn nữa là tin tức rất tốt, sao có thể không khiến cho mọi người phấn khởi và lập tức quan tâm đến việc này cho được.
“Thanh Tiêu, ngươi nói thẳng nào, chớ có quanh co lòng vòng.”
An Quốc công là người đầu tiên lên tiếng, bảo Hứa Thanh Tiêu đừng quanh co, nên nói vào việc chính.
“Thúc, chư vị huynh trưởng, tin chắc mọi người đều biết Thanh Tiêu ủng hộ ai, những chuyện khác không nói, bài từ Mãn Giang Hồng này chắc là không còn gì để hoài nghi chứ?”
“Mối nhục Tĩnh Thành, vẫn còn chưa nguôi, mộng tưởng lớn nhất cuộc đời Thanh Tiêu này, chính là đánh đến phía Bắc, giết chết tất cả man di.”
“Ngày đêm đều suy nghĩ, đừng thấy mấy hôm nay ta thân cận với đám văn thần, nhưng là vì cái gì chứ? Còn không phải để đánh vào nội bộ kẻ địch sao.”
“Mấy ngày trước bệ hạ muốn nói Bắc phạt, Thanh Tiêu hưng phấn cả đêm không ngủ, nhưng khi bệ hạ nhắc đến công trình guồng nước, Thanh Tiêu cũng cả đêm không ngủ, thậm chí có chút hổ thẹn.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nói như thế .
“Hổ thẹn? Thủ Nhân điệt nhi, ngươi hổ thẹn cái gì?”
Tề Quốc công không nhịn được hỏi một chen ngang.
“Thưa Tề thúc, công trình guồng nước là do Thanh Tiêu mày mò ra.”
“Lúc trước phủ Nam Dự bị bệ hạ phạt một phần tiền thuế, Thanh Tiêu thẹn trong lòng, cho nên nghiên cứu ra guồng nước, hy vọng tạo phúc cho bá tánh, kết quả không ngờ lại được bệ hạ coi trọng, hơn nữa còn đồng ý đầu tư vào nhiều ngân lượng như thế.”
“Cho nên Thanh Tiêu hổ thẹn.”
Hứa Thanh Tiêu có chút tự trách nói.
Nhưng lời này vừa thốt ra, mọi người đều kinh ngạc.
“Guồng nước là do con làm ra?”
“Không phải chứ, Thủ Nhân lão đệ, guồng nước là do ngươi làm ra sao?”
“Ta còn tưởng là Lý Ngạn Long làm ra chứ, không ngờ lại là ngươi.”
“Cẩn thận ngẫm lại, cái tên Lý Ngạn Long kia sao có thể làm ra thứ đồ đó, Thủ Nhân lão đệ, quả nhiên thông tuệ.”
Mọi người chấn động, bọn họ có thành kiến với guồng nước, nhưng mặc dù là mang theo thành kiến, bọn họ cũng biết guồng nước xác thực có thể tăng trưởng sản lượng hoa màu, nhưng bọn họ cũng không cho rằng có thể đạt đến hiệu quả gia tăng gấp đôi sản lượng lương thực.
Cho nên so đi tính lại, vẫn là Bắc phạt tốt hơn nhiều.
Nhưng hôm nay sau khi nghe được là thứ đồ do Hứa Thanh Tiêu mày mò ra, thái độ của mọi người nháy mắt chuyển biến.
Guồng nước là thứ tốt lành.
Nhưng Lý Ngạn Long không phải thứ tốt lành gì.
“Thủ Nhân điệt nhi, rốt cuộc là con có ý tứ gì, con cứ việc nói thẳng.”
An Quốc công lên tiếng, ông chỉ muốn biết, Hứa Thanh Tiêu rốt cuộc muốn nói gì, Bắc phạt có tin tức tốt gì?
Hơn nữa còn là tin tức rất tốt.
“Lý thúc, điệt nhi có thể bảo đảm, guồng nước thực sự có thể bảo đảm gia tăng gấp đôi sản lương lương thực của Đại Ngụy.”
“Cho nên khi điệt nhi nghe nói bệ hạ muốn sản xuất số lượng lớn lương thực, phản ứng đầu tiên của điệt nhi là tự trách, cảm thấy đã làm chậm trễ đại sự, nhưng điệt nhi lại nhanh chóng nghĩ tới một việc.”
“Kỳ thật bệ hạ vẫn luôn không có dự tính Bắc phạt, thật ra Thanh Tiêu đã biết được đáp án, quốc khố trống không, không chỉ là trống không ngân lượng, lương sản cũng trống không.”
“Nếu như thật sự phát động Bắc phạt, chẳng lẽ lại kéo ngân lượng ra chiến trường? Vấn đề lớn nhất trong chiến tranh, chính là lương thảo, bất kể có phát cho binh lính Đại Ngụy bao nhiêu ngân lượng, thì thứ mà tất cả binh lính trên chiến trường thèm muốn nhất chính là thức ăn.”
“Không có lương khô, cho trăm vạn lượng bạc trắng, cũng không thay đổi được gì.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, việc hắn nói ra mọi người đều hiểu.
Đánh giặc là việc phí tiền nhất, lương thực quân lương còn có các loại quân nhu phẩm, mấy thứ này có thứ nào không khiến người ta nặng đầu suy tính?
Hiện tại đúng là quốc khố có ngân lượng, nhưng Hứa Thanh Tiêu nói cũng không sai, không lương thực.
Trừ phi các bá tánh không ăn đều không uống, lấy lương thực cho quân nhân ăn, còn bản thân đói chết.
Nếu nói như vậy, thì trận này càng không cần đánh.
“Cho nên, Thủ Nhân điệt nhi, ý của ngươi là?”
An Quốc Công dần dần hiểu ra vấn đề.
“Lý thúc, ý của điệt nhi rất đơn giản, để bệ hạ sản xuất guồng nước số lượng lớn, lợi quốc lợi dân, tuy rằng trong hiện tại rất bất lợi, nhưng lại có lợi cho tương lai của Đại Ngụy, đến lúc đó Đại Ngụy lương thực sung túc, quốc khố sung túc, lúc ấy, lại nhắc đến Bắc phạt, không thể nào bệ hạ lại không đồng ý.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc trả lời.
Chỉ là khi Hứa Thanh Tiêu thốt ra lời này, mọi người lại nhíu mày trầm mặc.
Bởi vì bọn họ tức khắc hiểu ra Hứa Thanh Tiêu nói vậy là có ý gì.
Đảm nhận vai trò thuyết khách.
Mọi người trầm mặc, bọn họ cũng không ngốc, Hứa Thanh Tiêu nói nhiều thứ như vậy, hoàn toàn không làm cho bọn họ động lòng, ngược lại còn cảm thấy không được thoải mái.
Dù sao bọn họ hạ đã quyết tâm muốn Bắc phạt, phải ngăn chặn thực hiện công trình guồng nước.
Kết quả Hứa Thanh Tiêu lại đến làm thuyết khách, mặc dù coi trọng Hứa Thanh Tiêu, nhưng cũng không thể nào gây tổn hại đến lợi ích cá nhân của bản thân.
Chương 447: Văn Khúc Tinh Đại Ngụy, Hoa Tinh Vân Đến Cửa Thăm Hỏi, Lần Đầu Đụng Độ! (2)
Thấy đám đại thần trầm mặc, Hứa Thanh Tiêu cũng không hề thấy xấu hổ, ngược lại vô cùng nghiêm túc nói.
“Ta tin chắc chư vị có chút không tín nhiệm Thanh Tiêu, nhưng không thể nghi ngờ việc này.”
Hứa Thanh Tiêu lấy ra sổ sách, tự hắn sao chép một phần.
Hứa Thanh Tiêu không nói lời nào, đưa sổ sách cho mấy vị quốc công trước.
Còn mấy vị quốc công vừa mở ra xe, toàn bộ nhanh chóng nhíu mày.
“Nhiều đến thế sao?”
Một lát sau, An Quốc công đưa sổ sách cho đám hầu gia khác cùng xem, đồng thời nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu hồi lâu..
“Lý thúc, đây là sổ sách của Hộ Bộ, tất nhiên không thể làm giả.”
“Hiện giờ Đại Ngụy phát triển không ngừng, quốc thuế đã bắt đầu tăng trưởng tăng lên, nhưng hiện tại đang thiếu thốn thứ gì nhất? Chính là lương thực, giải quyết ấm no cho bá tánh, mới là việc quan trọng nhất Đại Ngụy.”
“Nếu dựa theo sự phát triển của Đại Ngụy hiện giờ, muốn Bắc phạt, thêm hai mươi năm cũng không đủ sức, điểm này ta tin rằng Lý thúc hẳn là càng hiểu rõ hơn.”
“Nhưng nếu có guồng nước, gia tăng lương sản, gia tăng dân cư, sẽ có thể củng cố nền móng của Đại Ngụy.
Bá tánh an ổn, mọi người ăn uống no đủ, dư tiền rồi sẽ cầm tiền đi mua bán đồ vật, đến lúc đó Đại Ngụy có thể nhận được nguồn ngân lượng dồi dào từ các khoản thuế.”
“Thanh Tiêu đã lập giao kèo với Hộ Bộ Thượng thư, làm cho thu nhập từ thuế trong quốc khố Đại Ngụy đạt mười vạn vạn lượng bạc trong vòng năm năm, mà nếu ngay từ ngày bắt đầu, mở rộng guồng nước, lấy năm mươi quận làm trọng tâm, chỉ cần một quý, sẽ có thể nhìn ra hiệu quả.”
“Đến lúc đó tăng thêm lực độ, tranh thủ hoàn thành phân bố guồng nước trên khắp cả nước trong hai năm, như vậy đến năm thứ ba, lương thực Đại Ngụy có thể tăng gấp đôi, lại thêm hai năm nữa, lương sản Đại Ngụy sẽ chồng chất như núi.”
“Lúc này, vừa có ngân lượng, vừa có lương thực, xin hỏi quốc công, Đại Ngụy có thể không chiến sao? Có thể không Bắc phạt sao?”
“Nhưng nếu như ngăn cản bệ hạ mở rộng guồng nước, thứ nhất sẽ chọc giận bệ hạ, thứ hai với tình hình hiện tại của Đại Ngụy tuyệt đối không thể Bắc phạt, cho dù chúng ta bức vua thoái vị, bệ hạ cũng sẽ không đáp ứng.”
“Mặc dù bệ hạ đáp ứng rồi, nhưng mà cũng chỉ là trấn an chúng ta, giống như lần này vậy, để Binh bộ lên kế hoạch Bắc phạt, nhưng Thanh Tiêu có thể bảo đảm, việc này chỉ là một âm mưu thôi.”
“Mong chư vị quốc công suy nghĩ lại!”
“Mong chư vị hầu gia suy nghĩ suy nghĩ lại!”
Hứa Thanh Tiêu nói đến đây, trên cơ bản đã không còn gì để nói.
Thậm chí nói ra suy nghĩ của nữ đế.
Giờ khắc này, ba vị quốc công và hơn mười vị hầu gia đều trầm mặc.
Bởi vì mỗi lời Hứa Thanh Tiêu nói ra đều là sự thật.
Đúng vậy, nữ đế tuy rằng luôn miệng nói, muốn Bắc phạt muốn Bắc phạt, nhưng rốt cuộc có Bắc phạt hay không Bắc phạt, trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Chỉ tính theo tình hình hiện tại của Đại Ngụy, căn bản không có khả năng Bắc phạt, có ngân lượng phát động chiến tranh, nhưng không có ngân lượng tiếp viện, đặc biệt là lương thảo.
Hiện tại Đại Ngụy vẫn còn có thể miễn cưỡng được chút lương thực, nhưng vấn đề là quá trình vận chuyển phải tiêu hao bao nhiêu đây?
Thật sự Bắc phạt, địa điểm xác định chính là phương bắc, khoảng cách hơn ba vạn dặm.
Một trăm vạn gánh lương thảo, vận chuyển qua đi, nhiều nhất chỉ còn lại có hai mươi vạn gánh, hơn nữa lộ trình ít nhất ba tháng.
Trừ phi dùng tàu bay vận chuyển, nhưng tàu bay là vật của tiên đạo, vốn đã khó chế tác, hơn nữa có thể vận chuyển đi được bao nhiêu?
Cho nên không thể Bắc phạt.
Nhưng mấy lời này của Hứa Thanh Tiêu, làm mọi người trầm mặc.
Thời gian năm năm.
Quốc khố sung túc.
Kho lương đủ đầy.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu thật sự có thể làm đến trình độ này, vậy thì quả thực là có khả năng, ít nhất nếu thật sự làm được, thì không thể không Bắc phạt.
Nói chung là vẫn tốt hơn hiện tại đúng chứ? Phun ra một câu Bắc phạt, sau đó thối thác nửa năm một năm, chờ ngươi không còn kiên nhẫn, lại nói một câu Bắc phạt, kể từ đó, mười năm sau cũng không thấy có khả năng Bắc phạt.
Theo lời Hứa Thanh Tiêu, có thể làm được hay không là một chuyện, nhưng ít nhất cũng có việc để làm.
Mà không phải cả ngày bị nữ đế lừa dối.
“Thủ Nhân điệt nhi, con thật sự có thể bảo đảm, trong vòng năm năm, làm quốc thuế Đại Ngụy tăng đến mười vạn vạn lượng bạc?”
An Quốc công không nhịn được mở miệng.
Ông ta cũng hiểu rõ tình hình của Đại Ngụy, hiện tại nếu thật sự Bắc phạt, khẳng định là không được, đừng nói bảy trăm triệu lượng bạc trắng, cho dù quốc khố có ba mươi vạn vạn lượng bạc trắng, cũng không thấy được khả năng Bắc phạt.
Binh lực! Lương thảo! Quân lương! Cung cầu! Các loại đồ vật vân vân thật sự quá nhiều rồi.
Lúc trước vì sao Võ đế có thể bảy lần Bắc phạt?
Đó là tích trữ của năm đời Đại Ngụy, bảy lần Bắc phạt, tốn kén bao nhiêu bạc, trong lòng mọi người đều rõ như ban ngày, đơn giản chính là nói, nếu có thể đại thắng trở về, có thể dùng chiến tranh để duy trì chiến tranh.
Nhưng vấn đề là, Bắc phạt man di cũng nghèo rồi, hơn nữa có thể đại thắng hay không cũng là vấn đề, vương triều Đột Tà có thể để cho Đại Ngụy đánh trận thoải mái như vậy sao?
Vương triều Sơ Nguyên có để cho Đại Ngụy đánh trận không?
Còn có nội hoạn, phiên vương khắp nơi có nổi lên dã tâm riêng hay không?
Còn có lòng dân, dân chúng muốn đánh trận sao? Miệng hô hào muốn đánh thế này thế nọ, thật sự đánh trận rồi thì ai là người xui xẻo? Còn không phải bá tánh?
“Mười vạn vạn lượng bạc, Thanh Tiêu trước mắt chỉ nắm chắc bảy phần, ba phần còn lại, thì nằm trên người Lý thúc cùng với các vị đây.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói.
“Trên người chúng ta?”
Mọi người tò mò.
“Toàn lực phát triển Đại Ngụy, làm tốt công tác tiến công phòng thủ Bắc phạt nam di.”
Hứa Thanh Tiêu phát biểu ý kiến.
Nhưng hắn biết, phe võ quan sẽ không hoàn toàn nghe theo mình, bởi vì bọn họ cũng không dám bảo đảm, bản thân thật sự một lòng muốn làm võ quan.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu càng hiểu rõ một việc.
Bất kể thế nào phe võ quan cũng đều muốn Bắc phạt, nếu muốn Bắc phạt, thì sẽ phải chuẩn bị thêm một phần bảo hiểm.
Hơn nữa mình không hề nói sai một chữ nào.
Nữ đế không có khả năng Bắc phạt, ít nhất năm nay không có khả năng, sang năm cũng không có khả năng.
Nếu đã như thế thì vì sao phải đi đắc tội nữ đế?
Mà hiện tại Hứa Thanh Tiêu lấy ra một phần bảo hiểm giao cho bọn họ, coi như giao dịch, cớ sao lại không làm?
Nếu Hứa Thanh Tiêu làm được, như vậy mọi việc đều có thể làm theo những gì Hứa Thanh Tiêu nói, Bắc phạt gần ngay trước mắt.
Nếu Hứa Thanh Tiêu làm không tốt, vậy thì cũng chả làm sao, bọn họ tiếp tục đàm phán với nữ đế, đơn giản chính là nói, đã xem trọng Hứa Thanh Tiêu thôi.
Bất kể như thế nào, bọn họ đều không lỗ.
Chương 448: Văn Khúc Tinh Đại Ngụy, Hoa Tinh Vân Đến Cửa Thăm Hỏi, Lần Đầu Đụng Độ! (3)
“Thủ Nhân điệt nhi, nếu như hôm nay người ngồi ở đây không phải ngươi thì lão phu đã sớm đuổi đi về rồi.”
“Nhưng lão phu tin tưởng ngươi, năm năm sau, không nói mười vạn vạn lượng bạc, chỉ cần có bảy vạnn vạn, từ nay về sau, dù có ra sao lão phu cũng sẽ ủng hộ ngươi.”
An Quốc Công đã đưa ra quyết định.
Giao dịch này không hề lỗ chút nào, nhận lời là chuyện tốt, đương nhiên mặt ngoài khẳng định là phải nói như vậy.
“Đa tạ quốc công tín nhiệm.”
Hứa Thanh Tiêu bái mọi người một cái.
Đã thuyết phục được phe võ quan rồi, kế tiếp chính là bàn bạc với bá tánh.
Hứa Thanh Tiêu muốn đi, nhưng lại bị An Quốc công trực tiếp chặn lại.
“Đừng hòng chuồn, ở lại uống vài chén.”
“Đúng đúng đúng, Thủ Nhân lão đệ, ngươi muốn chạy sao? Ở lại uống vài chén, đã lâu không gặp rồi.”
“Hôm nay ngươi đừng hòng đi, ở lại, uống, uống nhiều một chút.”
Mọi người trực tiếp ngăn Hứa Thanh Tiêu lại, một hai phải lôi kéo Hứa Thanh Tiêu uống rượu, chết sống không cho hắn đi.
Nhìn mọi người như thế, Hứa Thanh Tiêu cũng hết cách, căng da đầu cùng mọi người uống rượu, chỉ là vừa uống liền uống đến hai canh giờ, mặc kệ mình nói cái gì, người ta chính là không thả người đi.
Cũng làm Hứa Thanh Tiêu phải đau răng một trận.
Có điều cũng may trong hai canh giờ, uống cũng hòm hòm rồi, Hứa Thanh Tiêu cuối cùng đào tẩu được ra ngoài.
Hắn đã hơi say, rượu của vương phủ cũng lạ phết, ép không ra, chỉ có thể từ từ tiêu hóa, cũng may Hứa Thanh Tiêu vận chuyển Kim Ô Tôi Thể Thuật, mùi rượu trên cơ thể cũng nháy mắt bay đi rất nhiều.
Nhưng vẫn chút choáng.
Trở lại trường Thủ Nhân, Hứa Thanh Tiêu vốn định gọi hai huynh đệ Triệu Đại Triệu Nhị hỏi han tình hình, kết quả hai huynh đệ Triệu Đại Triệu Nhị lại đi đến trước, vô cùng kích động nói.
“Hứa đại nhân, ngài có biết đã xảy ra chuyện gì không?”
“Hứa đại nhân, nói ra ngài khẳng định không tin.”
Hai người đầy mặt kích động, tiến đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu nói.
“Sao vậy?”
Hứa Thanh Tiêu uống ngụm trà, làm dịu bớt men say.
“Hứa đại nhân, không phải ngài bảo hai huynh đệ chúng ta đi làm việc sao? Ở trong hoàng thành, lan truyền guồng nước là ngài chế tạo ra sao?”
“Ngài biết bá tánh phản ứng ra sao không?”
Triệu Đại kích động nói.
“Phản ứng ra làm sao?”
Hứa Thanh Tiêu cũng có chút tò mò.
Trước mắt đã giải quyết tất cả mọi vấn đề, chỉ còn mỗi vấn đề bá tánh còn chưa được giải quyết, hắn bảo Triệu Đại Triệu Nhị truyền tin ra trước, xem thử phản ứng của bá tánh, sau đó mới quyết định có ra tay không hay không.
Cho nên có chút tò mò.
“Đại nhân, hai huynh đệ chúng ta vừa mới lan truyền tin tức ra ngoài, phản ứng đầu tiên của các bá tánh là không tin, rốt cuộc guồng nước trong mắt bá tánh, hiện tại trở thành thứ đồ hại nước hại dân.”
“Nhưng theo việc Hình Bộ đi bắt người, sau khi bắt mấy người tung tin đồn về Hình Bộ, có không ít người bắt đầu lên tiếng, chứng thực guồng nước thật sự là do ngài làm, thậm chí mới vừa rồi có mấy bá tánh ở phủ Nam Dự đã đi vào kinh thành.”
“Đi khắp nơi tuyên truyền tác dụng của guồng nước, hơn nữa khen ngợi ngài các kiểu, thậm chí phủ Nam Dự đã có mấy người có tay nghề, làm một vài mô hình nhỏ, triển lãm cho bá tánh xem tác dụng của guồng nước là như thế nào, tuyên truyền lợi ích của guồng nước, hơn nữa còn nói tốt cho ngài.”
“Hiện giờ, bá tánh khắp kinh thành đều đang khen ngợi guồng nước lợi quốc lợi dân, hơn nữa cũng đang khen Hứa đại nhân ngài thật sự là thông tuệ vô cùng.”
Triệu Đại hưng phấn vô cùng nói, Triệu Nhị kế bên cũng nhịn không được nhanh mồm xen vào nói.
“Không chỉ có thế, Hứa đại nhân, còn có một việc chính là bây giờ có người đồn, ban đầu ngài chế tạo cái guồng nước, là bởi vì bệ hạ phạt bá tánh ở phủ Nam Dự một phần tiền thuế, cho nên mới chế tác ra vật đó để bù đắp cho bá tánh.”
“Hiện giờ các bá tánh lại khen ngài thật dạ vì dân.”
Triệu Nhị bổ sung một câu, cũng chính là bởi vì những lời này, các bá tánh càng thêm tin tưởng guồng nước là thứ tốt, cũng tin tưởng thứ này là Hứa Thanh Tiêu làm ra.
“Có khoa trương đến vậy không?”
Hứa Thanh Tiêu có chút tò mò.
Nói thật cửa ải bá tánh này, Hứa Thanh Tiêu kỳ thật không nắm chắc, dù sao có người đã đi gieo rắc tin đồn từ trước.
Tục ngữ nói rất đúng, bịa đặt nhất thời thì nhanh, bác bỏ tin đồn chạy gãy chân.
Bản thân đã chuẩn bị chạy gãy chân rồi, nhưng không ngờ được, bá tánh lại ủng hộ mình như thế?
Việc này có chút bất ngờ nha.
“Không hề khoa trương chút nào, đại nhân, nếu không tin thì ngài ra bên ngoài xem thử đi.”
Triệu Đại cam đoan chắc nịch nói.
“Vậy được, các ngươi ở đây chờ ta.”
Hứa Thanh Tiêu vẫn muốn mắt thấy tai nghe, không phải không tin hai người này, mà là việc này can hệ trọng đại.
Vừa trở về, Hứa Thanh Tiêu lại đi mất.
Nhưng hắn cố ý đeo mũ rộng vành, sợ bách tính nhận ra mình.
Hứa Thanh Tiêu đi thẳng đến tửu lâu, nơi này có thể nghe được bảy mươi phần trăm tin tức tại kinh đô Đại Ngụy.
Mười lăm phút sau, Hứa Thanh Tiêu đi vào tửu lâu, gọi bừa một bình rượu, rồi ngồi trong góc.
Đúng lúc vừa ngồi xuống, liền nghe được có không ít người lại bán tàn về chính mình.
“Ta nói cho các ngươi biết nhé, Hứa đại nhân chính là một lòng vì dân.
Ban đầu bệ hạ phạt phủ Nam Dự một phần tiền thuế, Hứa đại nhân thương xót bách tính, cảm thấy bản thân thẹn với bách tính, cho nên mới chế tạo ra guồng nước.”
“Ta có một người bà con xa, mấy ngày trước gửi thư cho ta, các ngươi xem, cái này đâu thể nào làm giả được, đúng không? Trong thư nói rõ ràng, người bà con này của ta, chính là sống bằng nghề nông, hồi trước thu hoạch cũng bình thường, hiện tại khác nhiều rồi, bởi vì có nguồn nước, ngay cả ruộng khô cũng được hắn trồng trọt được.”
“Hiện tại bá tánh khắp phủ Nam Dự giăng đèn kết hoa, còn náo nhiệt hơn năm ngoái, nếu các ngươi không tin, có thể đến Nam Dự phủ xem thử.”
Một nam nhân kể lể sự tình với giọng nói cực lớn.
Đồng thời lấy ra một phong thư, đưa cho mọi người cùng xem.
Nhiều người sau khi nghiêng mình nhìn lướt qua phong thư, lập tức buông lời bàn tán.
“Việc này nếu đổi lại là người khác, ta tuyệt đối không tin, nhưng Hứa đại nhân thì ta tin, hắn một lòng vì dân, cãi đại Nho, náo loạn Hình bộ, trảm quận vương, trừ gian thương, có sự kiện nào không phải là vì lão bách tính chúng ta? Nếu như guồng nước là Hứa đại nhân làm ra thì nhất định là thứ có lợi cho dân.”
“Đúng, Hứa đại nhân một lòng vì dân, guồng nước nhất định là do hắn làm ra.”
Dân chúng lần lượt mở miệng ủng hộ, nhưng rất nhanh có người lại tràn đầy hiếu kỳ nói.
“Vậy thì tại sao lại có người nói rằng thứ này vô dụng?”
Chương 449: Văn Khúc Tinh Đại Ngụy, Hoa Tinh Vân Đến Cửa Thăm Hỏi, Lần Đầu Đụng Độ! (4)
Lời này vừa nói ra, dẫn tới không ít ý kiến
“Cái này không phải quá đơn giản sao? Vì lão bách tính chúng ta, Hứa đại nhân đã đắc tội bao nhiêu người? Nhất định là có người đang âm thầm giở trò xấu, thứ đồ có lợi cho dân cho nước như thế, sắp đám người này hủy hoại rồi.”
“Đúng đúng đúng, nhất định là có người muốn hại Hứa đại nhân, chúng ta không thể bị mắc lừa.”
Dân chúng gần như ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện, chỉ cần là thứ mà Hứa Thanh Tiêu làm ra thì sẽ thứ đồ tốt.
Nếu có người nói không tốt, vậy thì người này có vấn đề, muốn mưu hại Hứa Thanh Tiêu.
Đây chính là cách nghĩ của bá tánh hiện giờ, dù sao những việc Hứa Thanh Tiêu đã làm vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Mọi người đều biết Hứa Thanh Tiêu là một vị quan tốt, một lòng vì dân, ngay cả tranh giành chỗ đứng cũng là vì bách tính.
“Vậy thì tại sao trước đó lại nói thứ này là do Công bộ thượng thư, Lý Ngạn Long làm ra? Ta thấy hơi bối rối rồi?”
Có người lại lên tiếng, có vẻ tràn ngập sự hiếu kỳ.
“Việc này còn phải nói à, nhất định là Công bộ thượng thư Lý Ngạn Long thấy thứ này tốt quá, muốn biểu hiện trước mặt bệ hạ, cướp đoạt công lao của Hứa đại nhân.”
“Đúng, có khả năng lắm, dù sao Lý Ngạn Long cũng không phải thứ tốt lành gì, chúng ta không được bị che mắt, nếu như Lý Ngạn Long còn dám nhận đây là thứ do hắn làm ra, mọi người nhất phải phản đối, không thể để cho Hứa đại nhân làm chuyện tốt, lại không nhận được lợi ích.”
“Vâng vâng vâng, lời này nói rất đúng, tên Lý Ngạn Long này, thân là thượng thư lại không biết xấu hổ, cướp đoạt công lao của Hứa đại nhân, không xứng làm người!”
“Đúng, không xứng làm người.”
Dân chúng dường như tràn đầy sự căm phẫn, mắng chửi Lý Ngạn Long một cách thậm tệ.
Làm Hứa Thanh Tiêu có chút xấu hổ, hắn muốn lên tiếng giải thích thay cho Lý Ngạn Long, nhưng nghĩ lại không thể nói được, lỡ như giải thích rồi, bọn họ lại hiểu lầm là Lý Ngạn Long uy hiếp mình thì sao?
Ôi.
Lý đại nhân, ngài cõng giùm cái nồi này đi nhé, dù sao cũng tốt hơn hại nước hại dân.
Xác định suy nghĩ của bá tánh xong, Hứa Thanh Tiêu vừa cảm động, lại vừa vui vẻ, quả nhiên nỗ lực sẽ có hồi báo, vốn cho rằng đây là việc khó nhất, nhưng không ngờ lại thành việc dễ dàng nhất.
Đứng dậy rời đi.
Hứa Thanh Tiêu trở về trường Thủ Nhân.
Có lẽ là tâm tình vô cùng tốt, Hứa Thanh Tiêu bảo Lý Quảng Hiếu thêm đồ ăn nhiều hơn bình thường.
Bệ hạ cho mình hoàn thành trong vòng một ngày, mà mình trước sau chỉ dùng thời gian nửa ngày đã giải quyết được tất cả mọi chuyện.
Nếu không phải phe quốc công một hai muốn lôi kéo mình đi uống rượu, phỏng đoán còn chưa tới nửa ngày.
“Ai! Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu ta, ngàn năm Đại Ngụy tựa đêm dài.”
Hứa Thanh Tiêu tự lẩm bẩm.
Tất cả ba thế lực lớn đã giải quyết được rồi, hiện giờ chỉ cần chờ ngày mai vào triều là xong xuôi, bất quá Hứa Thanh Tiêu còn phải chuẩn bị một vật.
Bản vẽ guồng nước hoàn chỉnh.
Đúng, bản vẽ guồng nước hoàn chỉnh.
Guồng nước có ba bản phác thảo, bản thứ nhất đang ở trong tay Lý Hâm, bản này thiếu một vài linh kiện liên quan, những linh kiện này nhìn qua có tác dụng không lớn, nhưng trên thực tế bên trong ẩn giấu càn khôn.
Guồng nước ở phủ Nam Dự, nhiều nhất có thể sử dụng nửa năm, như vậy sẽ xuất hiện vài vấn đề, một là vấn đề cố định, hai là vấn đề vận chuyển.
Cần dùng một cái khuy để củng cố, nhưng cái khuy này cực kỳ quan trọng, không có cái khuy này, người của quốc gia khác cho dù mô phỏng y hệt guồng nước, cũng không có bất kỳ tác dụng gì.
Đến thời gian nửa năm, nhất định sẽ xảy ra vấn đề, đến lúc đó chỉ có thể tu bổ hoặc là dùng những phương pháp khác để củng cố.
Không có việc gì cũng phải sửa chỗ này lắp chỗ kia, lãng phí nhân lực lãng phí tài lực.
Còn bản thứ ba thì chính là guồng nước hoàn chỉnh thật sự, có thể làm guồng nước vận hành ổn định, sẽ không xuất hiện vấn đề gì lốn, giảm bớt nhân công và chi phí sửa chữa.
Hứa Thanh Tiêu tạm thời không làm ra bản này, bản thứ hai giao cho Công bộ là được, bản thứ ba giao cho bệ hạ, chờ một năm sau, lại để cho bệ hạ lệnh Công bộ chế tạo, rồi lắp trên guồng nước.
Năm đầu tiên, nhất định phải tiêu hao nhân công xử lý chuyện này, để cho người ở các nước khác nhìn vào
Từ đó, đám người ở các nước khác sẽ cảm thấy guồng nước này quá đỗi tầm thường, đồng thời cảm thấy Đại Ngụy rỗi hơi, nghĩ ra một thứ phế vật.
Còn Đại Ngụy thì có thể tự mình lén phát triển, có bị phát hiện hay không cũng chả sao, trọng điểm chính là trì hoãn trình độ đạo nhái của nước khác.
Thậm chí khiến cho bọn họ nảy sinh lòng khinh bỉ, từ đó Đại Ngụy sẽ phát triển ổn định.
Hứa Thanh Tiêu làm việc thích nhất là để lại một đường lui.
Không thể nào hắn lại không biết Đại Ngụy có thám tử của nước đối dịch, cho nên chừa đường lui là tốt nhất.
Đương nhiên cũng có khả năng nước đối địch có thiên tài, đoán được ra điểm này, nhưng cũng chả hề gì, dù sao không giấu được thứ này.
Đại Ngụy đích thực muốn phát triển, muốn làm nhái thì cứ làm nhái đi, đây cũng là chuyện không còn cách nào khác.
Trong thư phòng.
Hứa Thanh Tiêu vẽ bản vẽ.
Nhưng mà, một canh giờ sau.
Bên ngoài Đại Ngụy.
Một chiếc xe ngựa dần dần chạy tới, xuất hiện tại cửa thành phía nam.
Lối vào của thành phía nam ngựa xe như nước, dọc đường tới tới lui lui, ra ra vào vào.
Nơi này là kinh đô Đại Ngụy, địa điểm trọng yếu nhất Đại Ngụy, mỗi ngày không biết bao nhiêu người vào thành, mỗi ngày cũng không biết bao nhiêu người ra khỏi thành.
Bất cứ lúc nào cũng trông có vẻ vô cùng thịnh vượng.
Ngay lúc này, một thân ảnh bước ra từ trong xe ngựa.
Khi thân ảnh này bước ra , trong phút chốc, không biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía người này.
Là một nam tử.
Mặc trường bào trắng thanh vân cẩm tú, vải áo mặt ngoài là tơ lụa cực phẩm thoạt nhìn đã thấy vô cùng mềm mại, như mây như nước.
Nhưng thứ thực sự khiến người ta kinh ngạc chính là nam tử hết sức trẻ tuổi, mới ngoài hai mươi tuổi, da thịt như tuyết, tướng mạo cực đẹp.
Là cực đẹp, tuấn mỹ đến cực điểm.
Ngũ quan tinh xảo, đôi mắt ẩn chứa sao trời, công tử dịu dàng, trong sáng như ngọc, công tử vô song.
Lại thêm khí chất nho đạo, giúp phát huy hai chữ tuyệt thế vô cùng tinh tế.
Tuy trên người hắn rất đơn sơ, nhưng từ tướng mạo có thể nhìn ra người này tuyệt đối không phải phàm nhân.
“Hoa Tinh Vân, hắn là Hoa Tinh Vân.”
“Hả, Hoa Tinh Vân lại có vẻ ngoài tuấn mỹ như thế này?”
“Thì ra hắn chính là Hoa Tinh Vân.”
“Tướng mạo của người này chẳng biết tại sao, có cảm giác còn đẹp hơn nữ tử.”
“Nam mặt nữ tướng, là tuyệt thế nhân gian.”
“Chẳng trách có người từng nói, Hoa Tinh Vân đã từng khiến cho tất cả nữ tử ở kinh đô Đại Ngụy si mê đắm đuối, xem ra danh bất hư truyền.”
Chương 450: Văn Khúc Tinh Đại Ngụy, Hoa Tinh Vân Đến Cửa Thăm Hỏi, Lần Đầu Đụng Độ! (5)
“Đúng vậy đúng vậy, tướng mạo như này, làm đại nam nhân như ta cũng nảy sinh cảm giác không thể nói thành lời.”
“Đại ca, đừng có làm người ta buồn nôn được không?”
“Hoa Tinh Vân anh tuấn như vậy, a a, ta yêu hắn mất rồi.”
“Ta cũng yêu hắn rồi, quá tuấn mỹ!”
Toàn bộ dân dúng sững sờ tại chỗ, có vài người lấy lại tinh thần bắt đầu thảo luận, nhưng phần lớn mọi người vẫn có vẻ hơi kinh động như gặp phải thiên nhân.
Nhất là một số nữ tử, si ngốc ngơ ngác đứng tại chỗ, trong ánh mắt tràn đầy si mê.
Có sao nói vậy, nữ tử trên thế gian này, có được mấy người không thích mỹ nam?
Ở cùng nam nhân xấu xí là cuộc sống.
Ở cùng nam nhân tuấn mỹ mới là mộng tưởng của một nữ nhân.
Đểu cáng thì có làm sao? Không sợ đẹp trai mà đểu, chỉ sợ xấu xí mà cũng đòi đểu.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Hoa Tinh Vân vô cùng bình tĩnh.
Từ nhỏ đã là như thế, chỉ cần y vừa xuất hiện, chính là tiêu điểm của toàn thế giới.
Đã thành thói quen rồi.
Cho nên y không hề khó chịu.
Đi xuống xe ngựa, Hoa Tinh Vân đứng phía sau đội ngũ, có một nữ tử đứng bên cạnh hắn, nữ tử tướng mạo cũng cực kỳ xinh đẹp, mặc áo dài đỏ nhạt.
“Công tử, chúng ta đi một con đường thôi, thân phận của công tử không cần đi ngang hàng với bọn họ.”
Nữ tử mở miệng, nhắc nhở Hoa Tinh Vân có thể đi quan đạo.
Nhưng mà Hoa Tinh Vân lắc đầu, giọng nói cực kỳ ôn hòa nói.
“Không cần, cứ đi con đường này.”
Y nói một câu, người sau liền im bặt, lẳng lặng đi theo.
Đội ngũ rất dài, đúng một canh giờ sau, mới tới lượt Hoa Tinh Vân, binh lính ở lối ra vào liền vội vàng đứng lên nghênh đón.
Hoa Tinh Vân giao ra giấy dẫn đường, hết sức trật sự, nói chuyện với người khác cũng rất ôn hòa, làm người ta sinh lòng hảo cảm.
Khi hoàn thành xong thủ tục kiểm tra, thị nữ của Hoa Tinh Vân chặn một chiếc xe ngựa lại.
“Làm phiền xa phu, đến trường Thủ Nhân, đa tạ.”
Lên xe ngựa, Hoa Tinh Vân mở miệng, khẽ cười nói.
Xa phu có chút kinh ngạc, thứ nhất là tướng mạo của Hoa Tinh Vân, thứ hai là Hoa Tinh Vân muốn đến trường Thủ Nhân, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, thúc ngựa mà đi.
Chỉ là chờ sau khi Hoa Tinh Vân đi mất, rất nhiều giọng nói đồng thanh vang lên.
“Hoa Tinh Vân đến thật rồi.”
“Hắn không đến Văn cung Đại Ngụy, mà đi thẳng đến trường Thủ Nhân làm cái gì? Chẳng lẽ lại muốn tìm Hứa Thanh Tiêu gây sự?”
“Không đến mức như vậy chứ? Hiện giờ Hứa đại nhân là Thị lang đấy, Hoa Tinh Vân dựa vào cái gì đi gây chuyện với Hứa đại nhân?”
“Lần này Hoa Tinh Vân trở về rốt cuộc muốn làm gì? Có điều không thể không nói, tướng mạo này thật phi phàm, nếu ta bằng một phần mười, có được nữ tử trong kinh đô này còn không phải là việc dễ như trở bàn tay sao?”
“Một phần mười? Một phần một trăm cũng được, được rồi, đừng nằm mơ nữa, nên làm gì thì làm đi thôi.”
Dân chúng bán tàn sôi nổi, đều thấy hiếu kỳ tại sao Hoa Tinh Vân muốn đến trường Thủ Nhân.
Trong phút chốc, xuất hiện nhiều suy đoán, mà việc Hoa Tinh Vân về kinh đô, cũng được truyền đi khắp nơi trong nháy mắt.
Giờ Mùi.
Trường Thủ Nhân.
Hứa Thanh Tiêu đã vẽ xong bản vẽ.
Nhìn vào ba bản vẽ, Hứa Thanh Tiêu rất là hài lòng.
Cuối cùng đã giải quyết xong tất cả mọi việc.
Chờ ngày mai vào triều, bách quan đồng ý, bệ hạ hạ lệnh, liền có thể bắt đầu xây dựng guồng nước.
Những phiền phức tiếp theo đơn giản chỉ là khống chế chi phí mà thôi.
Việc này rất dễ.
Về phần có người ngăn cản hay không, Hứa Thanh Tiêu cũng đoán được nhất định sẽ có, nhưng vấn đề cũng không lớn.
Hoàng đế, và bốn bộ trong Lục Bộ gồm Lại bộ, Hộ bộ, Hình bộ, Công bộ đều đồng ý, Binh bộ thuộc phe võ quan, tất nhiên cũng đồng ý, nói cách khác trong Lục Bộ chỉ còn Lễ bộ không đồng ý.
Nhưng vấn đề là, chuyện này liên quan gì đến Lễ bộ?
Như vậy cho dù có người không phục thì sao nào? Coi dù là Hoài Ninh Thân vương không phục các kiểu cũng không việc gì phải sợ, cả triều văn võ và dân chúng đều đồng ý, ngươi không phục cũng phải phục.
Thoải mái.
Đây chính là lợi ích của việc hòa đồng, có nhiều mối quan hệ tốt.
Hứa Thanh Tiêu ngẫm nghĩ, cảm thấy nguyên do vì sao lần này thuận lợi như thế, hoàn toàn là bởi vì ngày thường biết cách đối nhân xử thế, quả nhiên sống tốt sẽ có kết quả tốt.
Ngay khi Hứa Thanh Tiêu đang suy tư, bóng người Dương Báo xuất hiện, hơn nữa có vẻ hơi nghiêm túc và khẩn trương.
“Đại nhân, có người tới.”
Dương Báo mở miệng, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
“Ai?”
Hứa Thanh Tiêu hơi hiếu kỳ.
“Hoa Tinh Vân! Chính là người mà gần đây bách tính đều đang bàn luận, nói là tới bái phỏng ngài.
Ta nghe nói, người này rất nổi tiếng, hơn nữa có qua lại thân thiết với Văn Cung Đại Ngụy, khả năng gây bất lợi cho ngài, chúng ta cần gặp hay không đây?”
Dương Báo hạ thấp giọng hỏi.
Hoa Tinh Vân?
Hứa Thanh Tiêu lại nghe thấy cái tên này, vẫn cảm giác có chút lạ lẫm.
Nhưng người ta đích thân tới bái phỏng, Hứa Thanh Tiêu không có lý do để không gặp mặt.
“Đi gặp thử coi sao.”
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, bước ra từ trong thư phòng, đi ra bên ngoài trường Thủ Nhân, Trần Tinh Hà cũng ra khỏi cửa phòng, nghe thấy Hoa Tinh Vân tới, tất nhiên cũng muốn gặp mặt cho biết.
“Thanh Tiêu sư đệ, Hoa Tinh Vân đột nhiên bái phỏng, chỉ sợ không có ý tốt, phải chú ý chút.”
Trần Tinh Hà nhắc nhở một câu, Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Chỉ là đi vài bước, hai bóng người liền xuất hiện bên ngoài trường học.
Một nữ tử có vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp, ít nhất là người đẹp đứng hạng năm trong số những nử tử mà mình từng gặp qua.
Đồng hạng nhất chính là nữ đế và nữ nhân ở Tàng Kinh Các kia, thứ hai là Triệu Uyển Nhi, thứ ba là Vĩnh Bình quận chúa, thứ tư chính là nữ nhân này.
Mặc áo dài đỏ nhạt, dáng người cũng đặc biệt đẹp, là một cực phẩm.
Hơn nữa khí huyết trong cơ thể nàng ta cuộn trào, phát ra một luồng khí thế không thể giải thích được.
Là võ giả.
Hơn nữa ít nhất cũng là võ giả từ thất phẩm trở lên.
Có hơi khoa trương, nhìn qua chỉ lớn hơn mình hai tuổi thôi, lại sở hữu năng lực thất phẩm trở lên, mạnh gớm.
Nhưng ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng rơi vào người nam tử bên cạnh nàng ta
Tướng mạo tuấn mỹ đến cực điểm, mọi cử động đều tỏ ra nho nhã hiền hoà, làm người bất giác nảy sinh thiện cảm.
Nhất là tướng mạo, Hứa Thanh Tiêu quả thực chưa thấy qua nam tử tuấn mỹ như vậy, rất khó tưởng tượng ra một nam nhân lại có thể tuấn mỹ như vậy.
Chậc chậc, quả nhiên là đầu thai nhầm rồi, người này nếu là một nữ nhân, phỏng chừng ngay cả nữ đế cũng không sánh nổi.
Ánh mắt của Hoa Tinh Vân cũng rơi vào người Hứa Thanh Tiêu.
Khi hai người đối mặt nhìn nhau, Hoa Tinh Vân ngay lập tức lộ ra ý cười, cúi đầu về hướng Hứa Thanh Tiêu.
“Học trò Hoa Tinh Vân, xin chào Thị lang đại nhân.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










