- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 42 : Bệ Hạ! Bệ Hạ! Hứa! Hứa Thanh Tiêu Có Đại Tài Vạn Cổ Kìa (4) (c411-c420)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 42 : Bệ Hạ! Bệ Hạ! Hứa! Hứa Thanh Tiêu Có Đại Tài Vạn Cổ Kìa (4) (c411-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Bệ Hạ! Bệ Hạ! Hứa! Hứa Thanh Tiêu Có Đại Tài Vạn Cổ Kìa (4)
“Nếu như ta là ngài, cho dù một lượng bạc ta cũng không cho, y phục của các vị quan viên cũng không tệ mà, sao phải đổi làm gì? Ban thưởng cho sứ giả, tìm đại vài món đặc sản là xong rồi còn gì? Mắc gì phải là vàng bạc châu báu chứ? Bọn họ có đóng góp gì cho Đại Ngụy ta đâu?”
Lời này của Hứa Thanh Tiêu là thật không hề giả, chuyện xảy ra hôm nay trên triều đường, Cố Ngôn đã kể rõ hết rồi.
Lễ bộ này xin vốn hai trăm vạn lượng, đúng là không nên, cho ai cũng được, lại đi cho sứ giả vạn quốc? Nếu như đấy là hắn, nhất định không đưa! Cút đi chỗ khác, bệ hạ có nói gì cũng vô dụng, không nghe không nghe, mắt điếc tai ngơ.
Lời này vừa nói ra, Cố Ngôn lập tức bật cười.
“Đúng đúng đúng, Thủ Nhân à, lời ngươi nói đúng lắm, bình thường quả thật không nhìn ra, ngươi vậy mà lại biết tiết kiệm như vậy, không tồi, không tồi, lão phu đồng ý với ngươi, nói thật lòng, chỉ cần bệ hạ ra quyết định trong vòng hai mươi năm không Bắc phạt, vị trí này của ta, để ngươi làm.”
Cố Ngôn rất vui lòng, không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại có bản lĩnh kiếm tiền, lại còn có ý thức biết tiết kiệm, thế này làm sao mà ông ta không yêu thích cho được chứ?
“Cố đại nhân, nói quá, nói quá rồi, vị trí này ngài còn có thể tiếp tục làm thêm hai mươi năm nữa, ta làm một chức thị lang là được rồi, ta còn trẻ, đi theo ngài học hỏi thật tốt, nếu thực sự có thể leo lên, sau này quả thật không dám đảm bảo có bị mấy người họ moi tiền hay không.”
“Ta thật sự không nỡ.”
Lời này của Hứa Thanh Tiêu nửa thật nửa giả, thật ở chỗ, hắn không nỡ, nhưng giả ở chỗ, nếu như thật sự cần tiêu tiền, hắn vẫn sẽ chi ra, hơn nữa còn chi rất ư là hào phóng.
“Ừm, dù sao ngươi cứ theo lão phu học hỏi là được rồi, nhớ lấy, không có chuyện gì đừng thân thiết với bộ môn khác làm gì, Hình bộ cũng vậy, Hộ bộ chúng ta phải công tư phân minh, nếu quan hệ với nhau quá tốt, hắn mở miệng tìm ngươi đòi tiền, không cho thì đắc tội người ta, đưa rồi thì chúng ta xót xa.”
“Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, lão phu đi trước đây.”
Thấy Hứa Thanh Tiêu hiểu chuyện như vậy, Cố Ngôn cũng không còn gì để nói nữa, nở nụ cười chầm chậm đứng dậy.
“Cố đại nhân, không ở lại dùng bữa sao?”
Hứa Thanh Tiêu nhiệt tình giữ người.
“Không cần đầu, mấy ngày này ngươi nghỉ ngơi chút đi, gần đây lại sắp phải bận rộn nữa rồi.”
Cố Ngôn phủi phủi tay, sau đó bèn lập tức rời đi.
Đợi đến khi Cố Ngôn rời khỏi, Hứa Thanh Tiêu thở phào một hơi, đang định quay sang nói với sư huynh mình hai ba câu.
Rất nhanh, Hình bộ thượng thư Trương Tĩnh đã tới rồi.
“Trương thượng thư.”
Hứa Thanh Tiêu chào hỏi, nở nụ cười đi lên.
“Thủ Nhân, Cố Ngôn tới đây làm gì? Ông ta nói gì với ngươi rồi?”
Lúc Trương Tĩnh tới gặp được Cố Ngôn, không nhịn được mà hỏi.
“Cũng không có chuyện gì, chỉ là nói vài việc liên quan đến Bắc phạt, bảo ta đi khuyên bệ hạ một chút.”
Hứa Thanh Tiêu giải thích qua loa.
“Ừm, lão phu tới thăm cũng là vì chuyện này.”
“Nếu ông ta đã nói với ngươi rồi, vậy thì ta không nói nữa, ta nói với ngươi về chuyện khác vậy.”
“Thủ Nhân, ngươi có muốn quay lại không? Quay về Hình bộ, lão phu xin cho ngươi một chức quan thị lang, phẩm cấp y như vậy, bây giờ Hình bộ có không ít vụ án khó xử lý, cần ngươi tới giúp một tay ấy.”
Trương Tĩnh lên tiếng, nói ra nguyên nhân bản thân tìm tới.
“Ớ? Trương thượng thư, cái này thì không cần đâu, ta cứ ở lại Hộ bộ là được rồi.”
Hứa Thanh Tiêu cười cười ôn hoà nói.
“Sao vậy? Không thèm để mắt tới Hình bộ bọn ta nữa rồi?”
Lời này vừa nói ra, Trương Tĩnh ngay tức khắc có chút không vui.
“Không phải, Trương thượng thư, Thanh Tiêu là người xuất thân từ Hình bộ, sao có thể nhìn không vừa mắt Hình bộ được, ngài xem lời ngài nói kìa.”
“Trương thượng thư, hôm nay trên triều đường, có phải ngài đòi ngân lượng từ chỗ Cố thượng thư không? Giải toả áp lực cho Hình bộ?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Vừa nghe thấy lời này, Trương Tĩnh đã thấy cơn giận ập đến.
“Đúng, cái tên cáo già này, Thủ Nhân, chúng ta dùng lương tâm nói, mỗi ngày Hình bộ đều làm việc bán sống bán chết, ta cần ba trăm vạn lượng, gia tăng nhân thủ, cũng để bù thêm vào chút tiền bị thiếu, cũng coi như đem lại chút phúc lợi cho Hình bộ, nếu không thì ai còn muốn tới Hình bộ chúng ta làm việc nữa chứ.”
“Nhưng cái lão già chết tiệt đó, hại ta chỉ được bệ hạ ban cho bảy mươi vạn lượng bạc, này không bằng khỏi cho, quốc khố có thêm bảy vạn vạn lượng hiện kim, năm vạn vạn lượng tư sản, ba cọc ba đồng cũng không đến mức chỉ cho có bảy vạn lượng chứ?”
“Đúng là tức chết lão phu mà, nếu như không phải thấy lão ta già cả rồi, sớm hơn hai mươi năm trước, một khi vừa hạ triều lão phu nhất định sẽ cho một quyền vào mặt ông ta.”
Trương Tĩnh cũng có chút nổi giận, hầm hừ bất bình nói.
“Trương thượng thư bớt giận, thực ra việc ta ở lại Hộ bộ đối với Hình bộ là một chuyện tốt, ngài nghĩ mà xem, bây giờ ta là Hộ bộ thị lang, chỉ cần ngài ủng hộ ta, nghe theo ta, đợi đến sau khi ta trở thành Hộ bộ thượng thư thì…”
“Hình bộ cần ngân lượng, ta có thể không đưa sao? Trương thượng thư tuổi tác lớn rồi, chắc chắn trước khi cuốn gói về quê muốn làm tốt một chút, ngài cũng nên thông cảm chút.”
Hứa Thanh Tiêu cười nói, giảng hòa cho mối quan hệ của hai người.
Chỉ là lời này vừa nói ra, hai mắt của Trương Tĩnh bèn sáng như đèn pha.
“Đúng ha!”
“Lão phu thế mà lại không nghĩ tới điểm này, đúng đúng đúng, Thanh Tiêu, lời này của ngươi đúng quá rồi.”
“Chỉ cần ngươi lên làm Hộ bộ thượng thư, sau này Hộ bộ và Hình bộ của chúng ta cùng hợp tác, đến lúc đó tiêu diệt đám gian thương, ngươi phụ trách điều tra, Hình bộ ta phụ trách bắt người, sau khi tịch biên xong, ngươi lại phân chút tiền cho Hình bộ ta, vậy thì sau này Hình bộ cũng thoải mái hơn nhiều.”
Trương Tĩnh còn nghĩ tới việc làm thế nào để giết gian thương kiếm tiền, vừa nghe thấy Hứa Thanh Tiêu nói như vậy, cả người bèn có tinh thần hẳn lên.
“Hự…cũng na ná vậy đó.”
Hứa Thanh Tiêu không ngờ đối phượng lại tưởng tượng ra nhiều như vậy.
“Được, chuyện này, ta hỗ trợ ngươi, ngươi cứ làm cho tốt vào, chỉ cần làm thêm hai chuyện như thế này, quan hệ giữa ta và Công bộ thượng thư cũng không tồi, đến lúc đó ta lôi kéo ông ta ủng hộ ngươi, để ngươi thượng vị, trở thành Hộ bộ thượng thư.”
“Được rồi, ta không nói nhiều thêm nữa, trong lòng ngươi có Hình bộ, lão phu coi như được an ủi nhiều rồi, đi đây.”
Trương Tĩnh rất vui, thực sự vui đến mức lòng nở hoa luôn, dù sao nghe Hứa Thanh Tiêu không muốn đến Hình bộ, cứ tưởng Hứa Thanh Tiêu thay lòng đổi dạ rồi, không ngờ Hứa Thanh Tiêu vậy mà người ở Hộ bộ nhưng lòng ở Hình bộ.
Được, tốt lắm, rất tốt.
“Trương thượng thư, hay là ở lại ăn chút gì đó đi.”
Hứa Thanh Tiêu gọi một tiếng, ngươi kia phẩy phẩy tay, sau đó rời đi luôn.
Chương 412: Bệ Hạ! Bệ Hạ! Hứa! Hứa Thanh Tiêu Có Đại Tài Vạn Cổ Kìa (5)
Lại tiễn thêm một vị thượng thư.
Hứa Thanh Tiêu có phần không biết nên khóc hay nên cười.
Vẫn may là, không còn vị thượng thư nào khác nữa tới.
“Thanh Tiêu sư đệ, chuyện Bắc phạt lần này của bệ hạ, đệ cảm thấy thế nào?”
Thấy không còn người ngoài nào nữa, Trần Tinh Hà không nhịn được mà lên tiếng, hỏi về chuyện này.
“Không có nghĩ gì cả, nếu thực sự phải đánh thì đánh thôi, sư đệ cũng không thể tự quyết được, vừa nãy hai vị thượng thư đều khách khí, sư huynh, chắc huynh không thực sự cho rằng bệ hạ sẽ nghe lời đệ đó chứ?”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, thực ra trong lòng hắn rõ hơn ai hết nữ đế đang làm gì.
Khẳng định sẽ không Bắc phạt đâu.
Đây rõ ràng là bảo vệ hắn, nếu không, thực sự muốn Bắc phạt sao?
Lấy gì mà Bắc phạt? Bảy vạn vạn lượng bạch kim? Số ngân lượng này dù dùng tiết kiệm bao nhiêu cũng chỉ có thể kéo dài được một năm là nhiều, trong vòng một năm có thể giết sạch man di không? Còn phải để ý đám phiên vương nổi loạn cùng đám dị tộc phiên bang thừa nước đục thả câu ở sau lưng?
Việc này nếu không phải thực sự hiểu nội tâm của nữ đế, Hứa Thanh Tiêu thực sự cũng không dám chắc chắn, sau khi tiếp xúc với nhau vài lần, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn có thể đảm bảo, không thể nào Bắc phạt đâu! Đây chỉ là một thủ đoạn lừa người mà thôi.
Nói cho cùng hắn đã giết nhiều thương nhân phiên bang như vậy, ảnh hưởng tới bao nhiêu người chứ? Trong lòng hắn cũng tự có tính toán.
Người xưa nói đúng lắm, hất đổ bát cơm của người ta cũng xem như thù giết cha mẹ, bản thân hắn thế này đã hại bao nhiêu người mất miếng mồi ngon rồi?
Theo lý mà nói, tấu chương chửi mắng hắn ở trong cung, ít nhất cũng phải chất thành một núi nhỏ, giả vờ mắt điếc tai ngơ là điều không thể nào, cho nên cũng chỉ có thể đưa ra hạ sách này, dùng cách này để dời tầm mắt của mọi người đi chỗ khác.
Thế này cho dù có vài người tới tìm hắn làm khó làm dễ, cùng lắm cũng chỉ còn lại vài người, bệ hạ hoàn toàn có thể coi như không quan tâm.
Đương nhiên việc này cũng không phải một hạ sách, ít nhất có thể kiềm hãm một số người có tâm địa không đơn thuần.
Mà việc bản thân hắn cần làm là, trong khoảng thời gian này thật thà chút, đừng làm ra chuyện thị phi gì, nếu như thực sự lại làm gì đó dẫn đến thị phi, trừ khi thực sự Bắc phạt, còn không đúng là không thể trấn áp được nữa.
“Ài, hưng vong nằm ở bách tính mà, tốt nhất vẫn đừng nên Bắc phạt, bây giờ Đại Ngụy mới bình định xong, để bách tính sống vài ngày yên bình đi.”
Trần Tinh Hà thở dài một hơi cảm thán như vậy, nhưng mà cũng rất nhanh lại lắc đầu, không muốn nhắc tới chuyện này nữa, mà nhắc tới một chuyện khác.
“Đúng rồi, giữa tháng sau sẽ là Thái Bình thi hội, sư đệ…đệ chuẩn bị thơ từ gì chưa?”
“Thái Bình thi hội?”
Hứa Thanh Tiêu nhẹ nhăn mày, có điều rất nhanh bèn nhớ ra, hình như Mộ Nam Bình từng mời hắn, không ngờ tháng sau đã bắt đầu rồi.
“Chưa chuẩn bị.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu thẳng luôn, khoảng thời gian này hắn lấy đâu ra thời gian mà chuẩn bị mấy thứ này được chứ.
“Ờ.”
Trong lòng Trần Tinh Hà cũng âm thầm thở phào một hơi.
Cũng vào ngay lúc Trần Tinh Hà định tiếp tục hỏi thêm một vài chuyện nữa.
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Hứa huynh!”
“Trần huynh!”
“Cuối cùng ta cũng tìm thấy huynh rồi.”
Một giọng nói ngập tràn hưng phấn vang lên, thu hút sự chú ý của Hứa Thanh Tiêu và Trần Tinh Hà.
Là Vương Nho.
“Vương Nho huynh?”
Hứa Thanh Tiêu cùng Trần Tinh Hà cùng có chút tò mò, không ngờ tới hắn ta cũng tới rồi.
“Hứa huynh, Trần huynh, lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp.”
Vương Nho bước nhanh tới, bái một bái với Hứa Thanh Tiêu và Trần Tinh Hà, trên mặt tràn đầy vui vẻ cùng kích động.
“Vương Nho huynh, lâu rồi không gặp.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
“Vương Nho huynh, sao huynh lại tới đây?”
Trần Tinh Hà lại có chút tò mò.
“Hứa huynh, Trần huynh, ta vốn nên tới từ sớm rồi, chỉ là mấy ngày trước người trong nhà sắp xếp xem mắt, làm lỡ mất thời gian.”
Vương Nho có chút ngại ngùng cười nói.
“Xem mắt? Này không tệ à nha, có thành công không?”
Hứa Thanh Tiêu cười nói.
“Vốn là không được, sau lại được, cuối cùng xem chút nữa thì thành công rồi.”
Vương Nho cảm thán.
“Là sao?”
Trần Tinh Hà cũng có hứng thú rồi.
“Nàng ấy vốn nhìn không vừa mắt ta, có điều ta nói ta quen biết với Hứa huynh, nàng ấy liền đồng ý hai bên tìm hiểu nhau thử xem sao, chẳng là sau đó nàng hỏi ta văn tài thế nào, ta mặt dày mày dạn nói cũng tạm, có được một phần mười bản lĩnh của Hứa huynh, nàng bảo ta sáng tác một bài thơ, ta sao có thể xổ thơ tại chỗ được, thế nên bèn dùng thơ từ của Hứa huynh, sau này nàng không thèm để ý tới ta nữa.”
Vương Nho có chút bực tức nói.
“Huynh dùng thơ từ của Thanh Tiêu sư đệ?”
“Vậy thì chắc chắn không được rồi, thơ từ của Thanh Tiêu có ai không biết chứ? Huynh đúng là ngốc rồi, huynh nên dùng của ta nè, không phải ta từng viết cho huynh một ít để thưởng thức sao? Vừa hay có thể đem ra dùng ấy, ta cũng đâu có trách cứ gì huynh đâu.”
Trần Tinh Hà cảm thán nói.
Sau đó Vương Nho lập tức giải thích.
“Lúc đó ta cũng nghĩ như vậy đó, ta không dám lấy của Hứa huynh, lúc lấy đi là của Trần huynh cơ, nhưng cô nương kia nhìn một cái bèn nói sau này đừng lấy Hứa huynh ra so sánh, tránh sỉ nhục tài năng của Hứa huynh.
“Trần huynh, huynh không trách ta chứ?”
Vương Nho nói như vậy.
Trần Tinh Hà: “…”
Hứa Thanh Tiêu: “…”
Tổ cha ngươi!
Trần Tinh Hà có chút tức giận như trong dự đoán.
Cũng vào lúc này, giọng nói của Lý Quảng Hiếu bỗng vang lên.
“Các vị đại nhân, đến giờ dùng bữa rồi.”
Sau khi giọng nói của Lý Quảng Hiếu vừa dứt, Hứa Thanh Tiêu lập tức đứng ra giảng hoà.
“Không nói nữa, nào nào nào, vẫn chưa ăn phải không, cùng nhau ăn đi, đầu bếp này của ta nấu ăn không tồi đâu.”
Hứa Thanh Tiêu lôi kéo hai người vào trong.
Đập vào trong mắt là một bàn thức ăn toàn cao lương mỹ vị.
Vương Nho nuốt một ngụm nước bọt, hắn ta đúng là có chút đói rồi, nhưng không hề quên chuyện chính, lấy ra bức thư tín nói.
“Hứa huynh, đây là thư do Lý Hâm bảo ta gửi cho huynh, nói rằng rất quan trọng, huynh nhất định phải xem.”
Vương Nho nói như vậy.
“Được, huynh ăn trước đi, không vội.”
Hứa Thanh Tiêu nhận lấy bức thư, ngồi thẳng xuống chỗ ngồi mở ra xem.
Chỉ là một lúc sau.
Trên mặt Hứa Thanh Tiêu lộ ra một chút hân hoan hớn hở.
Mọi người nhìn thấy vẻ vui mừng trên mặt Hứa Thanh Tiêu bèn không nhịn được mà tò mò.
“Lý Hâm nói gì vậy?”
Trần Tinh Hà có chút tò mò.
“Phù! Phủ Nam Dự thu hoạch một mùa này nhiều thêm bốn phần.”
Hứa Thanh Tiêu nở nụ cười, nói ra lí do Lý Hâm gửi bức thư tới.
Lời vừa nói, mọi người đều cảm thấy kinh ngạc.
Đặc biệt là Lý Quảng Hiếu, ông ta đang cầm bát đũa trên tay, vừa nghe thấy câu này trên mặt không nhịn được lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Chương 413: Bệ Hạ! Bệ Hạ! Hứa! Hứa Thanh Tiêu Có Đại Tài Vạn Cổ Kìa (6)
“Nhiều hơn bốn phần? Làm thế nào mà lại nhiều hơn?”
Mặc dù Trần Tinh Hà không hiểu gì nhiều về nông nghiệp, nhưng cũng biết nhiều hơn bốn phần đại diện cho việc gì.
“Sư huynh, còn nhớ lúc chúng ta trở về huyện, sư đệ đưa cho Lý Hâm một số thứ không?”
Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
“Nhớ chứ, một bức tranh, liên quan gì đến chuyện này?”
Trần Tinh Hà tiếp tục hỏi.
“Ừm, nó là thứ lúc sư đệ rảnh rỗi nghĩ tới, không phải bệ hạ phạt toàn bộ người dân của phủ Nam Dự nộp thêm một phần thuế nữa sao? Sư đệ cảm thấy có chút áy náy, nhưng cũng không có ngân lượng để bù vào.”
“Thế nên mới thay bách tính nghĩ ra một thứ, có thể giải quyết vấn đề nguồn nước của bách tính, để có thể tưới nước đến những vùng ruộng trống hoặc ít dẫn được nước tới.”
“Nay hiệu quả đạt được không tệ, phủ Nam Dự thu hoạch nhiều thêm bốn phần, mặc dù không đạt được hiệu quả như những gì đệ dự đoán, nhưng cũng không kém hơn là bao, ít nhất có thể trả lại chút ân tình.”
Hứa Thanh Tiêu giải thích nói.
Lời này vừa nói ra, Vương Nho, Trần Tinh Hà, còn có đám người Dương Hổ đều nuốt nước miếng.
“Là thứ gì vậy? Lại có công hiệu thần kì như vậy?”
“Còn nữa, sư đệ, bốn phần này còn chưa đủ? Đệ phải biết rằng đối với bách tính mà nói, có thể thu hoạch nhiều thêm một phần đã là hạnh phúc lắm rồi đó.”
Trần Tinh Hà có chút không hiểu nổi.
“Guồng nước!”
“Nói sao nhỉ, Dương Hổ, đem bút mực tới đây.”
Đã có hiệu quả rồi, Hứa Thanh Tiêu cũng không định giấu giếm gì nữa, nói cho cùng chuyện này rồi cũng phải báo cáo tới hoàng cung mà, chẳng qua có thể nói nữ đế không thể trong phút chốc phát hiện ra chuyện này, bản thân hắn không nói chắc có lẽ khoảng nửa năm sau sẽ phát hiện ra thôi.”
Ngay lập tức, Dương Hổ đi lấy bút và giấy trắng tới.
Tay Hứa Thanh Tiêu nhấc bút lên, vẽ ra hình dáng của guồng nước lên trên giấy, để tính tượng hình cụ thể hơn chút, hắn còn đặc biệt vẽ thêm nguồn nước và lương điền.
“Sư huynh, đây chính là guồng nước!”
Hứa Thanh Tiêu nói.
“Ta xem xem.”
Trần Tinh Hà nghiêm túc tới xem, qua một lúc sau, lại bất giác nhăn mày.
“Cảm giác như xem hiểu rồi, lại giống như không hiểu gì, đây là ý gì vậy?”
Đừng nói Trần Tinh Hà, đám người Vương Nho và Dương Hổ đều nhìn không hiểu gì hết.
Chỉ có một mình Lý Quảng Hiếu vừa nhìn vài cái, đã hiểu được tác dụng của thứ đồ này là gì.
Rút nước từ nguồn nước, dẫn tới ruộng đồng.
Một thứ đơn giản, nhưng lại có thể giải quyết phiền phức lớn nhất của nhà nông!
Đây…đây…! Đây là thần cơ đó!
Cơ thể Lý Quảng Hiếu có chút run rẩy, chỉ là mọi người không nhận ra mà thôi.
“Sư huynh, làm nông sợ nhất điều gì? Chẳng phải chính là vấn đề về nguồn nước sao?”
“Guồng nước này có thể không ngừng lấy nước từ nguồn sông, sau đó thông qua ổng nước kéo dài ra, nếu như mảnh ruộng đó không cách quá xa nguồn nước, sẽ có thể tưới thẳng tới luôn, nếu như khoảng cách quá xa, cũng có thể tiết kiệm được không ít thời gian, để bách tính đi bộ vài bước.”
“Thứ đồ này, một khi có thể chế tạo và sử dụng rộng rãi, tất cả lương điền ở Đại Ngụy sau này sẽ không còn phải sợ thiếu nguồn nước nữa, có thể giải quyết phần lớn vấn đề thiếu nước và lấy nước.”
“Hơn nữa, có rất nhiều nơi còn ruộng đồng bỏ hoang, nếu như có thứ này rồi, hoàn toàn có thể tái canh tác.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra tác dụng của thứ đồ này.
Trong giây lát, mọi người đều hiểu ra, nhưng bọn họ vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết rốt cuộc thứ này có lợi ích gì, nên không mấy bất ngờ.
“Nếu như có thể sử dụng toàn bộ trên diện rộng, vậy sản lượng của Đại Ngụy có thể tăng lên bao nhiêu?”
Một giọng nói đột nhiên vang lên, là giọng của Lý Quảng Hiếu.
Nhất thời, Hứa Thanh Tiêu bất giác nhìn về Lý Quảng Hiếu, mà người kia cảm nhận được ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu, ngại ngùng nở nụ cười.
“Đại nhân, bậc cha chú của ta đều là nông dân, lúc nhỏ cũng từng trải qua vài lần mất mùa, cũng bởi vì nguyên nhân nguồn nước, thường có mấy thôn đánh nhau chỉ vì chuyện tranh nguồn nước, cho nên mới tò mò hỏi một câu, vẫn mong đại nhân đừng trách tội.”
Lý Quảng Hiếu ngại ngùng cười, ông ta biết mình lỡ lời rồi.
“Không sao, ta hiểu.”
Hứa Thanh Tiêu vẫn rất có cảm tình với Lý Quảng Hiếu, là một người rất đỗi thật thà, hơn nữa còn biết nấu cơm, nấu cũng rất ngon.
“Theo lý mà nói, có thể tăng thêm khoảng năm phần, nếu như có thể lợi dụng thêm phần lương điền bỏ hoang, ít nhất cũng có thể tăng gấp đôi, thậm chí sau khi tăng gấp đôi còn có thể tăng gấp ba, ta muốn đạt được gấp bốn tổng sản lượng, có điều rất khó, dù sao cũng có một số nơi hoàn toàn không có nguồn nước.”
“Thêm nữa, có một số nơi cách nguồn nước cả trăm dặm, xây dựng guồng nước thế này, Hộ bộ liệu có cấp tiền hay không cũng là một vấn đề, trước khi có được kết quả thực tế, bệ hạ cũng chưa chắc sẽ đồng ý.”
Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
Sau đó Trần Tinh Hà lại lên tiếng nói.
“Gấp bốn? Nếu như có thể tăng sản lượng lương thực của Đại Ngụy lên gấp bốn lần, vì sao bệ hạ lại không đồng ý?”
Trần Tinh Hà thấy có chút vô lý rồi, ba phần bốn phần nghe có vẻ không có gì lớn, nhưng gấp đôi nghe đã có vẻ rất khủng khiếp rồi.
“Muốn làm ra guống nước này, số tiền dùng để xây dựng rất lớn, hơn nữa còn phải đảm bảo tất cả các thôn, các huyện, các phủ, các quận đều phải thực hành, làm như vậy số ngân lượng cần dùng tới là một con số trên trời, ít nhất cũng phải mười vạn vạn lượng, thậm chí còn chưa chắc đã đủ.”
“Huynh cảm thấy bệ hạ sẽ đồng ý sao? Mà cũng chưa chắc Hộ bộ đã đồng ý nữa.”
“Cho nên chỉ có thể thử trước một chút, để phủ Nam Dự thử trước, cố gắng đạt được gấp đôi sản lượng mùa này, chỉ có như vậy mới có thể khiến bệ hạ xem trọng.”
“Ầy! Có điều đợi đến lúc đó, mỗi việc xây dụng thứ công cụ này, cũng mất ít nhất hai năm ròng, nay Đại Ngụy giặc trong thù ngoài, có trời mới biết hai năm này sẽ xảy ra chuyện gì.”
“Nếu như bây giờ toàn tâm toàn ý đi xây dựng thứ đồ này, chỉ cần một năm, bách tính Đại Ngụy có thể nhìn thấy hiệu quả rồi, đến lúc đó…sẽ là một chuyện tốt trên trời rơi xuống, mỗi năm sản lượng sẽ gia tăng gấp đôi, một thời đại làm, cả ngàn năm sau vẫn được hưởng.”
Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
Hơn nữa giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Mọi người gật đầu, nhưng nghĩ tới đến mười vạn vạn cũng chưa làm xong bèn không ai nói gì cả.
Mà Lý Quảng Hiếu hoàn toàn bị lay động rồi.
Mười vạn vạn lượng đúng là rất quá đáng.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, sản lượng mỗi năm tăng lên gấp đôi có nghĩa là gì? Bây giờ Đại Ngụy vẫn còn trong giai đoạn có một số bách tính vẫn chưa ăn đủ no.
Chương 414: Bệ Hạ! Bệ Hạ! Hứa! Hứa Thanh Tiêu Có Đại Tài Vạn Cổ Kìa (7)
Nếu như sản lượng mỗi năm tăng lên gấp đôi, ít nhất tất cả bách tính của Đại Ngụy đều có thể ăn no, chỉ mỗi điểm này thôi, không phải chuyện mười vạn vạn lượng có thể giải quyết được đâu.
Hơn nữa đúng thật là lợi tới ngàn đời sau.
Cho dù có phải bỏ ra hai mươi vạn vạn lượng, chưa tới năm năm, Đại Ngụy đã có thể thu hồi lại số vốn rồi.
“Vậy guồng nước này, có thể dùng trong bao lâu?”
Lý Quảng Hiếu lại không nhịn được hỏi thêm lần nữa.
“Nếu như lúc xây dựng sử dụng nguyên liệu cao cấp, ví dụ như một số chất liệu từ gỗ hoặc đá cứng tốt, ít nhất cũng dùng được năm mươi năm, không xuất hiện những yếu tố khác, nếu như thường ngày cẩn thận giữ gìn, sửa chữa chăm sóc, dùng thêm một trăm năm cũng không phải nói quá.”
Hứa Thanh Tiêu đưa ra đáp án.
Mà đáp án này khiến Lý Quảng Hiếu có chút choáng.
Năm mươi năm?
Một trăm năm?
Năm năm đã có thể thu lại vốn sinh lời, hơn nữa bách tính ăn cơm đủ no rồi, lòng dân cũng có thể tích tụ lại, có thể đón được cảnh tượng phồn thịnh thực sự đó.
Nuốt một ngụm nước bọt.
Lý Quảng Hiếu trầm lặng không nói gì nữa.
“Được rồi, ăn cơm thôi.
Đừng nghĩ nhiều như vậy nữa.”
Hứa Thanh Tiêu bỏ tờ giấy sang một bên, gọi mọi người đi ăn cơm.
Mấy người Trần Tinh Hà không nói gì thêm, lập tức bắt đầu ăn.
Lý Quảng Hiếu cũng bắt đầu ăn, nhưng lòng không nằm ở trên mâm cơm nữa.
Đợi đến khi mọi người ăn uống no say rồi, Lý Quảng Hiếu thu dọn bát đĩa, bây giờ ông ta thật khó chịu, ông ta muốn nhanh chóng về hoàng cung báo cáo chuyện này, nhưng ông ta sợ nếu bỏ đi luôn sẽ khiến người khác nghi ngờ.
Thế nên cứ ngồi trong học đường Thủ Nhân, nóng ruột đợi chờ, đợi đến thời gian đi mua thức ăn.
Một canh giờ sau, vừa đủ một canh giờ, Lý Quảng Hiếu cũng nghĩ hết một canh giờ, nhìn bức hình guồng nước, càng nghĩ càng cảm thấy được, càng nghĩ càng cảm thấy thứ này thực sự là thần cơ trấn quốc!
Người khác không hiểu, nhưng ông ta hiểu được mà, cuối cùng cũng đợi tới thời gian mua thức ăn, Lý Quảng Hiếu rời khỏi học đường Thủ Nhân.
Chạy về phía hoàng cung.
Hai khắc đồng hồ sau.
Hoàng cung Đại Nguỵ, bên ngoài Dưỡng Tâm điện, Lý Quảng Hiếu chưa thấy người đâu nhưng đã nghe thấy tiếng rồi.
“Bệ hạ!”
“Hứa!”
“Hứa Thanh Tiêu, vạn cổ đại tài.”
“Thời thịnh thế của Đại Nguỵ sắp tới rồi!”
“Bệ hạ, người bây giờ nhặt được báu vật rồi!!!!!!”
“Báu vật của Đại Nguỵ!!!!”
Lý Quảng Hiếu kích động đến mức giọng nói phát run, ông ta thực sự kích động đó, đến mức nói chuyện mà run đến không ổn luôn.
Mà bên trong Dưỡng Tâm điện, nữ đế nghe thấy giọng nói này, có chút ngạc nhiên.
Bởi vì từ trước tới nay nàng chưa từng thấy qua sư phụ mình.
Thất lễ.
Thế này!
Cho dù là Bắc phạt có thất bại, cũng chưa từng thấy qua!
Lý Quảng Hiếu vội vàng chạy tới, ông ta kích động đến nổi như sắp khóc vậy.
Ông ta thực sự rất kích động.
Công trình guồng nước mà Hứa Thanh Tiêu nhắc tới, ông ta càng nghĩ càng cảm thấy khả thi, càng nghĩ càng cảm thấy đây là thần khí trấn quốc.
Đừng xem thường nó chỉ là một phát minh nhỏ, nhưng nó có thể thay đổi năng lực sản xuất của Đại Ngụy bây giờ.
Thành thật mà nói, quan điểm của Lý Quảng Hiếu về Hứa Thanh Tiêu đã thay đổi.
Lúc trước ông ta cảm thấy, Hứa Thanh Tiêu người này rất thông minh, là đại tài.
Nhưng bây giờ thì khác, ông ta cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đâu chỉ là đại tài thôi.
Tài khí vạn cổ thì thôi, còn chưa tính tới có tài Hình bộ, còn chưa nói tới có tài Hộ bộ, nhưng bây giờ lại còn hiểu được nông nghiệp.
Hơn nữa tuyệt nhất chính là, Hứa Thanh Tiêu là chỉ dành ra chút ít thời gian đã sáng tạo ra loại thần khí an quốc này.
Mẹ nó con người này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?
Lý Quảng Hiếu thật sự không biết nên hình dung Hứa Thanh Tiêu như thế nào, ông ta cảm giác mình đã phát hiện ra một kho báu, mỗi ngày đều có thể phát hiện ra được những niềm vui mới khác nhau.
Có điều Lý Quảng Hiếu càng biết thêm một chuyện chính là chính mình nhất định phải nhanh chóng đến hoàng cung, nói rõ ràng chuyện này với nữ đế.
Thứ nhất là để cho nữ đế thúc đẩy công trình guồng nước, thứ hai là muốn cho nữ đế coi trọng Hứa Thanh Tiêu, không phải loại coi trọng như bây giờ, mà là vô cùng coi trọng, để cho nữ đế biết tài hoa của Hứa Thanh Tiêu, để cho nữ đế bảo vệ Hứa Thanh Tiêu thật tốt.
Không thể đả thương Hứa Thanh Tiêu dù chỉ là một chút, nếu ai dám động đến Hứa Thanh Tiêu, thì người đó chính là kẻ thù của Đại Ngụy, là kẻ thù không đội trời chung.
Cho dù là vương gia hay là thứ gì, cho dù là Lục bộ hay là thứ gì, nói một câu khó nghe, cho dù các Phiên vương có tạo phản, cũng phải bảo vệ Hứa Thanh Tiêu.
Nghĩ tới đây, giọng nói của Lý Quảng Hiếu lại vang lên.
“Bệ hạ! Trời phù hộ Đại Ngụy! Trời độ Đại Ngụy!”
Ông ta đi vào đại điện, cực kỳ thất thố.
“Sư phụ, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao nhìn người gấp gáp thế?”
Nữ đế từ trong long loan đi ra, nàng nhìn về phía lão sư của mình, trong ánh mắt tràn đầy vẻ tò mò.
Lão sư của mình là nguyên lão tam triều, trải qua ba đời đế vương, thông minh tuyệt đỉnh, Đại Ngụy trải qua rất nhiều tai nạn, đều là được một tay của Lý Quảng Hiếu bình định giúp, hơn nữa vị lão sư này chưa bao giờ để ý danh lợi, ông ta không muốn làm quan, ngược lại thích vân du tứ hải.
Cho nên nữ đế có chút tò mò, nàng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể làm cho vị lão sư này thất thố như vậy.
Bước vào trong Dưỡng Tâm điện, thanh âm của Lý Quảng Hiếu vang lên.
“Bệ hạ, trời phù hộ Đại Ngụy.”
Lý Quảng Hiếu vẫn nhịn không được hô một tiếng, sau đó ông ta hít sâu một hơi, làm cho mình bình tĩnh lại.
“Bệ hạ, có thể cho thần mượn giấy bút hay không.”
Lý Quảng Hiếu nói như thế.
“Ban giấy bút.”
Nữ đế lên tiếng, lập tức liền có người đưa tới giấy bút, đặt ở trước mặt Lý Quảng Hiếu.
Mà Lý Quảng Hiếu nuốt nước bọt, nắm chặt bút lông, vẽ trên giấy trắng.
Khoảng một lát sau, Lý Quảng Hiếu đã vẽ xong bản vẽ, đẩy vật này ra nói: “Mời bệ hạ xem. ”
Nữ đế nâng tay, lập tức giấy trắng hơi hiện ra, không bao lâu liền xuất hiện trong mắt.
Đó là một bản vẽ của guồng nước.
Cẩn thận quan sát bản đồ guồng nước, khuôn mặt nữ đế cũng dần dần có thay đổi.
“Tưới tiêu ruộng đồng.”
Nữ đế trong nháy mắt liền ý thức được đây là thứ gì, nàng có chút kinh ngạc, tuy rằng bản vẽ tương đối thô ráp, nhưng thoạt nhìn hình như không có vấn đề gì lớn, đơn giản là không vẽ ra chi tiết cửa toàn bộ bản vẽ thôi.
Nhưng nàng cũng có thể nhận ra được giá trị của thứ này.
“Lão sư, vật này có bản vẽ toàn bộ không?”
Chương 415: Cái Gì? Hứa Thanh Tiêu Thế Mà Lại Thích Trẫm? (1)
Nữ đế trực tiếp hỏi.
“Có, có điều thần bây giờ không có, vật này là Hứa Thanh Tiêu tưởng tượng ra.”
“Hơn nữa đã làm xong hết rồi.”
“Bệ hạ, người còn nhớ rõ Hứa Thanh Tiêu từng giận dữ mắng đại nho, người đã hạ một đạo thánh chỉ, muốn phạt dân chúng phủ Nam Dự một phần mười tiền thuế không?”
Lý Quảng Hiếu mở miệng hỏi.
“Nhớ chứ.”
Nữ đế gật đầu.
“Hứa Thanh Tiêu áy náy đối với dân chúng, cho nên phát minh ra vật này, sau đó để cho bằng hữu chế tạo guồng nước ở phủ Nam Dự, có tiến hành kiểm tra sơ bộ rồi.”
“Kết quả vụ thu hoạch mùa này, sản lượng lương thực của phủ Nam Dự tăng bốn thành.”
Lý Quảng Hiếu có chút kích động nói.
“Bốn thành?”
Nữ đế lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Hồi bệ hạ, việc này đáng ra phủ quân phủ Nam Dự hẳn là đã viết xong tấu chương, theo thời gian này, tấu chương thu hoạch lúa gạo các nơi hẳn là đã đến Hộ bộ, có thể cho người đi điều tra.”
Lý Quảng Hiếu nói như thế.
“Uyển nhi, đi Hộ bộ một chuyến, nhanh chóng điều tra.”
Nữ đế lập tức mở miệng nói.
Thu nhập tăng bốn thành, đây tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ, nếu như chỉ là một nơi nhỏ mà đột nhiên tăng sản lượng lương thực đến bốn thành cũng không có gì, nhưng cả phủ Nam Dự đều tăng sản lượng lương thực lên bốn thành, vậy thì đã không phải là chuyện nhỏ gì rồi
Nhất là dựa theo lời Lý Quảng Hiếu nói, cả phủ Nam Dự lần này đều tăng sản lượng lương thực lên bốn thành, chỉ dựa vào một loại công cụ, thân là đế vương, nàng làm sao có thể không biết lợi hại trong đó.
Lý Quảng Hiếu không nói gì nữa, ông ta lẳng lặng chờ đợi tin tức, có điều hô hấp của ông ta vẫn còn hơi gấp gáp, nhìn ra được ông ta thật sự rất kích động.
Thân là nguyên lão tam triều, Lý Quảng Hiếu thật sự quá rõ ràng Đại Ngụy hiện giờ rốt cuộc thiếu cái gì.
Bảy lần Bắc phạt, đánh bay hết tài sản của Đại Ngụy.
Dân số Đại Ngụy ít đi tận hai phần, còn có khấu trừ ba phần người già yếu bệnh tật, còn có nữ tử, cho nên Đại Ngụy hiện giờ thiếu lao động, không biết bao nhiêu dân chúng nghèo khó, ngay cả cơm cũng không ăn được một miếng, đến nỗi dân chúng kêu than.
Cũng chính là bởi vì dân chúng kêu than, cho nên Phiên vương các nơi lúc này mới dám làm bậy, từ đó từng bước gây áp lực cho vương triều Đại Ngụy.
Loạn tranh vương từ xưa đến nay đều khó có thể tránh khỏi, bất luận là chèn ép hay là phân hóa, đều không thể ngăn chặn.
Mà chỉ có lòng dân, mới thực sự có thể ngăn chặn các phiên vương tạo phản.
Vẫn là câu nói kia, dân chúng ăn no mặc ấm, bọn họ sẽ không ủng hộ có người tạo phản, nhưng nếu dân chúng ăn không no mặc không ấm, vậy thì khác rồi.
Công trình guồng nước này của Hứa Thanh Tiêu, không dám nói có thể làm cho tất cả dân chúng Đại Ngụy hiện tại ăn no, nhưng nếu Hứa Thanh Tiêu không nói dối, chỉ cần năm năm, thậm chí cũng không cần năm năm, Đại Ngụy ít nhất có thể giảm bớt áp lực cực lớn.
Hơn bảy phần dân chúng có thể ăn đủ, ba phần còn lại có thể ăn không đủ, nhưng không đến mức không có ăn.
Không chỉ có như thế, nguồn thu nhập lớn nhất của kho bạc, chính là thuế sản xuất lương thực, nếu thật sự là như vậy, nghĩa là thu nhập kho bạc của Đại Ngụy, hàng năm đều sẽ tăng gấp đôi.
Một khắc sau.
Triệu Uyển Nhi đã trở lại.
Sau khi vào điện, bước chân của Triệu Uyển Nhi cực nhanh, trong tay cầm tấu chương lương thực do phủ Nam Dự giao nộp.
“Bệ hạ!”
“Qua điều tra chứng minh, thu hoạch nửa năm đầu của phủ Nam Dự quả thật tăng nhiều hơn bốn thành, so với nửa cuối năm ngoái, lương thực lúa muộn cuối năm ngoái là bảy mươi vạn thạch, năm nay lúa sớm là một trăm lẻ hai vạn gánh.”
Triệu Uyển Nhi trình tấu chương lên.
Nữ đế sau khi tiếp nhận chậm rãi mở ra, chỉ liếc mắt một cái, ngay sau đó liền gập tấu chương lại.
“Hứa Thanh Tiêu! Lại có tài năng như thế! ”
Lúc này, nữ đế hoàn toàn không cách nào bình tĩnh, nàng có thể không tin Lý Quảng Hiếu, cũng có thể không tin Hứa Thanh Tiêu, nhưng không có khả năng không tin tấu chương, nếu dám lừa gạt mình, đó chính là đại tội.
“Phù!”
Nữ đế chậm rãi thở ra một hơi, nhìn về phía Lý Quảng Hiếu nói.
“Lão sư, người có ý kiến gì ?”
Nàng trực tiếp hỏi, hỏi ý tứ của Lý Quảng Hiếu.
“Bệ hạ, lão thần còn chưa nói xong.”
Lý Quảng Hiếu không trả lời câu hỏi của nữ đế, mà là nói cho nữ đế biết mình còn chưa nói xong.
“Lão sư xin cứ nói, trẫm, rửa tai lắng nghe.”
Nữ đế không vội, để Lý Quảng Hiếu nói xong.
“Bệ hạ, người hẳn là biết lão thần hiện giờ đang ở trong nhà Hứa Thanh Tiêu.”
“Hôm nay, có người từ phủ Nam Dự đến, mang theo thư đi tìm hắn, nghe Hứa Thanh Tiêu nói thu nhập ở phủ Nam Dự dư đến bốn thành.”
“Bệ hạ, ngài đoán xem, phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu lúc ấy là gì?”
Lý Quảng Hiếu mở miệng, hỏi nữ đế.
“Chắc là cũng vui vẻ, dù sao tăng trưởng đến bốn thành, là một công lớn, có điều với cá tính ngạo mạn kia, có lẽ sẽ rất bình tĩnh.”
Nữ đế không cần suy nghĩ nói, đây là phản ứng của người bình thường, đương nhiên Hứa Thanh Tiêu đại tài như vậy, có ngạo tính cũng bình thường.
“Không.”
“Bệ hạ, phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu là bất mãn.”
Thanh âm của Lý Quảng Hiếu lại có chút kích động.
“Bất mãn?”
Lúc này nữ đế có chút kinh ngạc, mà Triệu Uyển Nhi ở một bên cũng có chút tò mò.
Bốn thành mà còn bất mãn?
“Ý của lão sư là gì?”
Nữ đế dường như đã đoán được cái gì, ánh mắt nhất thời trở nên sáng ngời.
“Bệ hạ đoán không sai, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn bất mãn với con số này, lão thần lúc ấy nhịn không được hỏi vài câu.”
“Ngài có biết Hứa Thanh Tiêu nói như thế nào không?”
“Hắn nói, kỳ vọng của hắn là sản lượng lương thực tăng gấp rưỡi, chỉ tăng bốn thành, hắn cũng không vui vẻ, không đạt được kỳ vọng của hắn.”
Lúc Lý Quảng Hiếu nói đến đây, cả khuôn mặt già nua đều đỏ lên.
“Sản lượng lương thực tăng gấp đôi?”
Giờ khắc này, nữ đế đứng dậy, nàng nhìn chăm chú vào lão sư của mình, nếu người trước mắt không phải lão sư của mình, nàng tuyệt đối sẽ không tin.
“Chuyện này sao có thể được?”
“Chờ đã! Cánh đồng bỏ hoang?”
Phản ứng đầu tiên của nữ đế phản ứng đầu tiên chính là không có khả năng này, có điều rất nhanh nàng đoán được một khả năng, muốn làm cho sản lượng lương thực tăng gấp đôi, cũng không phải không có khả năng, biện pháp duy nhất chính là trồng trọt gieo hạt cho những ruộng đất bỏ hoang kia một lần nữa.
“Không! Không! Không! ”
“Bệ hạ, nếu là như vậy, lão thần tuyệt đối sẽ không thất thố như thế.”
“Ý của Hứa Thanh Tiêu là nói, theo lý mà nói hẳn là phải tăng gấp rưỡi, nếu như dùng những mảnh đất bỏ hoang kia, vậy không phải là tăng gấp rưỡi, mà là tăng gấp đôi.”
Lúc Lý Quảng Hiếu nói đến đây, giọng nói cũng có chút run rẩy!
“Gấp đôi!”
Chương 416: Cái Gì? Hứa Thanh Tiêu Thế Mà Lại Thích Trẫm? (2)
Khi nghe được con số này, nữ đế hoàn toàn khiếp sợ.
Tăng gấp đôi?
Điều đó có nghĩa là gì?
Quốc khố Đại Ngụy mỗi năm tăng gấp đôi, một vạn vạn lượng có thể ổn định chi phí cơ bản của vương triều, một vạn lượng lấy đi phát triển quốc gia, những ảnh hưởng do chuyện này mang đến sẽ cực kỳ đáng sợ.
Một trong những lợi ích trực quan nhất, một khi người dân ăn đủ, sẵn sàng sinh thêm con, dân số cũng sẽ tăng lên, sinh ra rất nhiều lực lượng lao động, đây là một trong những lợi ích trực quan nhất.
Tích lũy ngày tháng, chỉ cần năm năm, Đại Ngụy sẽ nghênh đón tiểu thịnh thế.
Chỉ dựa vào vật này?
Nữ đế không thể tin được.
Mà vào lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên bên ngoài.
“Báo!”
“Phủ quân phủ Nam Dự Lý Quảng Tân vạn dặm gấp gáp, đưa mật hàm tới.”
Theo giọng nói vang lên, nữ đế trực tiếp mở miệng.
“Trình.”
Lập tức, Triệu Uyển Nhi bước nhanh ra ngoài đại điện, tiếp nhận mật hàm, sau đó trực tiếp đưa cho nữ đế.
Mở mật hàm ra.
Nữ đế không chút do dự, trực tiếp bắt đầu đọc nội dung mật thư.
Sau một lúc lâu.
Nữ đế cả người sững sờ tại chỗ.
Nàng thân là đế vương của Đại Ngụy, lấy thân phận nữ tử, leo lên ngôi vị hoàng đế, nhìn như tuổi còn trẻ, nhưng trải qua vô số chuyện, có thể nói bất kỳ sóng to gió lớn nào nàng đều đã gặp qua.
Nhưng sau khi đọc bức mật hàm này, cô ngây ngẩn cả người.
“Bệ hạ, phủ quân phủ Nam Dự nói cái gì?”
Lý Quảng Hiếu mở miệng, nhịn không được hỏi, đây là lần đầu tiên ông ta thấy nữ đế với bộ dáng như thế.
“Lão sư, ngài tự mình xem đi.”
Nữ đế không nói gì, chỉ đưa mật hàm cho Lý Quảng Hiếu, người kia tiếp nhận mật hàm, bắt đầu nghiêm túc đọc.
Qua một lúc.
Khi Lý Quảng Hiếu xem xong mật hàm phủ quân phủ Nam Dự, ông ta cũng lặng im hồi lâu.
Mật hàm của phủ quân phủ Nam Dự đưa tới có hai nội dung, một là tấu chương trình lên, nội dung còn lại là toàn bộ bản vẽ của guồng nước, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào, toàn bộ đều rất chi tiết.
Lý do cho sự im lặng này là.
Phủ quân phủ Nam Dự rõ ràng nhắc tới ba chuyện, thứ nhất, bởi vì con trai mình là Lý Hâm không biết vận hành guồng nước, dẫn đến sau khi chế tạo xong guồng nước, trong thời gian ngắn ban đầu không thể trong thông thạo, thứ hai, sau khi chế tạo xong guồng nước, nhưng bởi vì vấn đề chất liệu, thường xuyên bị một ít dã thú hoặc là nguyên nhân khác dẫn đến hư hỏng, thứ ba, trước mắt phủ Nam Dự chỉ có một chiếc guồng nước, hoàn toàn không đủ cho toàn bộ phủ dùng.
Chính vì ba nguyên nhân trên, cho nên lần này mới chỉ tăng bốn thành, phủ quân phủ Nam Dự cho rằng, nếu như có thể giải quyết ba vấn đề trên, thu hoạch rất có khả năng tăng gấp đôi, hơn nữa còn có thể tận dụng đất bỏ hoang.
Đối với dân chúng làm ruộng mà nói, phiền toái lớn nhất đơn giản chỉ có hai vấn đề.
Đất đai! Nguồn nước!
Hạt giống các loại vẫn còn đủ, mặc dù lực lượng lao động cũng không đủ, nhưng ít nhất là lực lượng lao động làm ruộng vẫn có, rắc rối nhất là nguồn nước.
Trong nhà có nhiều lao động dư thừa, một người canh tác một người lấy nước, nhưng lao động không đủ, ngươi cày xong rồi đi lấy nước thì quá phiền phức, mua nước lại không mua nổi, dẫn đến không ít dân chúng cũng không trồng ruộng, thà đi trồng cây ăn quả.
Cho nên đối với một nơi như nam vực phủ đô này mà nói, nguồn nước quan trọng hơn.
Mà đối với những vùng đất cằn cỗi mà nói, nguồn nước quan trọng mà những cánh đồng phì nhiêu cũng quan trọng, không thể thiếu.
Chỉ là một công trình guồng nước nhỏ nhoi của Hứa Thanh Tiêu, lại có thể giải quyết nỗi khổ cày ruộng của dân chúng Đại Ngụy, thứ này quả nhiên là thần khí trấn quốc mà.
“Bệ hạ! Đại Ngụy có phúc. ”
Lý Quảng Hiếu cuối cùng cũng nói không nên lời, lúc trước ông ta còn muốn để cho phủ quân phủ Nam Dự mang bản vẽ đến kinh đô một chuyến, sau đó lại chế tạo ra guồng nước giống y đúc như vậy, tiến hành thử xem một chút.
Nhưng hôm nay nhìn cả bản vẽ, ông ta căn bản cũng không có gì để nói, bản vẽ này hoàn toàn đủ rồi.
“Lão sư.”
“Vật này có thể tận dụng trong bao lâu? Trẫm thấy điều mà Lý Quảng Tân nói, dường như cũng có không ít vấn đề. ”
Nữ đế lên tiếng, nàng cũng vô cùng kích động, có điều nàng là đế vương, rất nhiều biểu cảm không thể biểu lộ ra ngoài.
“Theo lời Hứa Thanh Tiêu, nếu dùng vật liệu thượng hạng, cam đoan trong vòng năm mươi năm sẽ không có bất kỳ hư hại nào, tu bổ bổ sung có thể tận dụng đến trăm năm.”
“Lời nói của phủ quân Phủ Nam Dự, cũng không phải là chê bai guồng nước, mà là khen ngợi tác dụng của guồng nước này, nếu dùng vật liệu tốt thì sẽ không đến nỗi phiền phức như vậy.”
“Mà thứ cần thiết cho xe nước này đơn giản là gỗ và sắt đá, trong Đại Ngụy có một loại gỗ, tên là Trường Đằng mộc, có khả năng chịu lực tốt, mà sắt đá của Đại Ngụy, cũng cực kỳ có tiếng.”
“Nếu dùng những vật liệu này, dùng hơn trăm năm cũng không cần bàn tới.”
“Sản lượng hàng năm tăng gấp đôi, chỉ cần năm năm, Đại Ngụy sẽ nghênh đón thịnh thế mới, đồ vật này giúp ích cho hiện tại, còn dùng được rất lâu.”
“Bệ hạ! Lão thần cả đời này làm bất cứ chuyện gì cũng thiếu quyết đoán, nhưng hôm nay, lão thần nguyện vì dân chúng thiên hạ thỉnh cầu bệ hạ, chi cấp công bộ, phát triển guồng nước. ”
“Vật này, có thể là thần khí tân triều.”
Lúc Lý Quảng Hiếu nói tới đây, còn trực tiếp quỳ xuống lạy, cả đời này ông ta làm việc thiếu quyết đoán, rất nhiều chuyện cũng không dám tùy tiện quyết định, đều cần phải suy nghĩ tới lui rất nhiều lần.
Nhưng chuyện này, ông ta không hề do dự nữa, bởi vì ông ta biết thứ này có thể mang đến lợi ích không thể tưởng tượng được cho Đại Ngụy.
Đồng thời ông ta cũng hy vọng nữ đế không nên do dự.
“Trẫm! Hiểu rồi!”
Nhìn thấy lão sư mình như thế, nữ đế há có thể không rõ tác dụng của vật này?
“Tuyên chỉ, truyền Hứa Thanh Tiêu vào cung.”
Nữ đế bình phục tâm tình, nàng muốn truyền Hứa Thanh Tiêu vào cung, thứ nhất là để cẩn thận hỏi thăm, thứ hai là khen thưởng.
“Bệ hạ, đợi chút hẵng truyền hắn, lão thần còn có chút chuyện muốn nói.”
Lý Quảng Hiếu mở miệng, nữ đế gật gật đầu, tạm thời chưa tuyên chỉ.
“Bệ hạ, tài năng của Hứa Thanh Tiêu, có thể gọi là vạn cổ, chỉ riêng guồng nước này đã đủ để chứng minh tài hoa tuyệt thế của hắn.”
“Lão thần đề nghị, bệ hạ nhất định phải xem xét lại Hứa Thanh Tiêu này, tuyệt đối không thể coi như đại tài bình thường.”
“Người này rất có khả năng, dẫn dắt Đại Ngụy đi lên thời huy hoàng mới, chỉ là lúc trước hắn nộ trảm quận vương xảy ra chút xa cách với bệ hạ.”
“Cho nên lão thần hy vọng bệ hạ có thể suy nghĩ cho dân chúng thiên hạ, cho Hứa Thanh Tiêu một lời giải thích, tránh để trong lòng của Hứa Thanh Tiêu lại có khúc mắc.”
Chương 417: Cái Gì? Hứa Thanh Tiêu Thế Mà Lại Thích Trẫm? (3)
Lý Quảng Hiếu lên tiếng, ý của ông ta rất rõ ràng, hy vọng nữ đế nhận lỗi với Hứa Thanh Tiêu, bằng không ông ta thật sự lo lắng trong lòng Hứa Thanh Tiêu sẽ có khúc mắc.
Chỉ là vừa nói ra lời này, giọng nói của Triệu Uyển Nhi lại vang lên.
“Đại nhân, bệ hạ chính là cửu ngũ chí tôn của Đại Ngụy, nếu nhận lỗi với Hứa Thanh Tiêu, chẳng phải là ảnh hưởng đến đế uy sao?”
Triệu Uyển Nhi nhịn không được mở miệng nói như vậy, dù sao nữ đế chính là người trong lòng nàng sùng kính nhất.
Nàng là đế vương của Đại Ngụy, muốn nàng nhận lỗi, đơn giản chính là muốn nữ đế phải xin lỗi?
Chuyện này! Sao có thể?
“Lão thần hiểu chứ, từ xưa đến nay, làm gì có đế vương nào không đúng, chỉ có thần tử không đúng, Haizz! Thôi, thôi. ”
Lý Quảng Hiếu cũng có chút kích động, mới có thể mở miệng nói như vậy.
Đúng vậy, thiên hạ này làm gì có đế vương không đúng? Người sai vĩnh viễn là thần tử.
Nhưng ngay sau đó, giọng nói của nữ đế lại vang lên.
“Trẫm, hiểu rồi.”
Một câu đơn giản, vô cùng bình tĩnh, nhưng ý tứ của những lời này, lại làm cho Lý Quảng Hiếu không khỏi sửng sốt.
Ông ta nghe hiểu ra ý của nữ đế, nàng bằng lòng xin lỗi!
Chuyện này!
Có chút gì đó không thể tin được.
“Bệ hạ!”
Triệu Uyển Nhi lại một lần nữa nhịn không được mở miệng, muốn nói cái gì đó, nhưng đối mặt với khuôn mặt bình tĩnh của bệ hạ, trong lúc nhất thời nàng ta lại không biết nên nói cái gì.
“Từ xưa đến nay, đế vương đều cao cao tại thượng, nhưng đây là từ xưa, trẫm vì dân chúng thiên hạ, đừng nói nhận lỗi, nhận sai thì sao? Việc này, vốn là trẫm có chút quá đáng, không để ý đến cảm nhận của Hứa ái khanh.”
“Hôm nay trẫm, sẽ nhận lỗi với hắn, lão sư xin yên tâm.”
Nữ đế mở miệng, không có bất kỳ vòng vo nào, rất thoải mái.
“Bệ hạ anh minh.”
Lý Quảng Hiếu quỳ xuống lạy, bái lạy thật sâu với nữ đế, là từ tâm mà bái lạy, bởi vì từ điểm này ông ta liền thấy được chỗ bất phàm của vị đế vương trước mắt này.
“Bệ hạ, lão thần cáo lui trước.”
Đến lúc này, Lý Quảng Hiếu không nói thêm gì nữa, trực tiếp đứng dậy cáo lui.
“Lão sư, đúng lúc người đang ở trong học đường của Hứa ái khanh, ngày thường, cũng cần phải chỉ dạy hắn nhiều hơn, hắn cái gì cũng tốt, chính là có chút nóng vội, điểm này không tốt, về sau ở trong triều đình có thể sẽ chịu thiệt thòi lớn.”
“Trẫm, mặc dù là cửu ngũ chí tôn, nhưng rất nhiều chuyện đều không phải trẫm có thể lựa chọn, hắn là đại tài vạn cổ, trong lòng trẫm hiểu rõ, nhưng đại tài như thế, vẫn cần thu liễm một chút, tránh trở thành mục tiêu của mọi người.”
“Hôm qua, tấu chương phiên vương các nơi chất đống như núi nhỏ, có mấy vị Phiên vương còn tuyên bố muốn vào trừng trị, lần này trẫm có thể ngăn chặn, nhưng lần sau, trẫm không biết phải bảo vệ hắn bằng cách nào đây, vẫn nên cần lão sư chỉ điểm kỹ càng.”
Nữ đế lên tiếng.
Nàng đã biết Hứa Thanh Tiêu có tài hoa như thế nào, nàng hiểu được, mà chính là bởi vì hiểu được, nàng mới hy vọng Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu được tiến lùi, nếu thật sự có một ngày, Hứa Thanh Tiêu đắc tội tất cả mọi người trong triều đình, bản thân mình cho dù thật sự muốn bảo vệ hắn, cũng rất khó.
Mình là đế vương, cần cân bằng lòng người, cho dù là muốn nghiêng về Hứa Thanh Tiêu cũng phải có mức độ, nói đi nói lại vẫn là bởi vì điểm này nên Đại Ngụy mới loạn.
Nếu có thể nắm giữ năm đại binh phù, dân chúng trong nước an cư lạc nghiệp, Hứa Thanh Tiêu chớ nói giết quận vương, cho dù là giết tất cả thân vương, nàng cũng bảo vệ được.
Nhưng Đại Ngụy bây giờ, không chỉ có các bách quan tiến thoái lưỡng nan, nàng làm sao không biết tiến thoái lưỡng nan đây?
Lý Quảng Hiếu gật đầu, sau đó liền rời đi.
Ước chừng nửa canh giờ sau.
Một đạo ý chỉ từ trong cung truyền ra.
Bệ hạ có chỉ, truyền thượng thư Công bộ Lý Ngạn Long và Hứa Thanh Tiêu vào cung, tin tức vừa ra đã dẫn tới rất nhiều suy đoán, vô cùng tò mò làm sao lại mời Hứa Thanh Tiêu đi, hơn nữa lần này sao còn gọi thượng thư Công bộ tới?
Bên trong học đường Thủ Nhân.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu nhận được ý chỉ, có chút tò mò.
“Lại tuyên ta vào cung?”
“Không phải lại là xem kịch nghe khúc chứ?”
Trong học đường, Hứa Thanh Tiêu tràn đầy tò mò, hắn không biết vì sao nữ đế đột nhiên tuyên mình vào cung.
Có điều tò mò thì tò mò, Hứa Thanh Tiêu vẫn thay quan phục Thị lang, đi vào trong cung.
Một phút sau.
Hứa Thanh Tiêu vào hoàng cung, vẫn là Triệu Uyển Nhi đến đón mình.
“Uyển Nhi cô nương, lại đẹp ra rồi nha.”
Thấy Triệu Uyển Nhi đi tới, Hứa Thanh Tiêu lập tức mỉm cười khen ngợi.
“Hứa đại nhân quá khen rồi.”
Triệu Uyển Nhi mỉm cười.
“Uyển nhi cô nương, hôm nay bệ hạ tìm ta có chuyện gì vậy?”
Hứa Thanh Tiêu cũng không giấu giếm gì, trực tiếp mở miệng hỏi, muốn biết vì sao nữ đế tìm mình.
“Hứa đại nhân nói đùa rồi, nô tỳ cũng không biết bệ hạ triệu ngài vào cung có chuyện gì.”
Triệu Uyển Nhi không trả lời câu hỏi này.
Nghe được đáp án này, Hứa Thanh Tiêu ngoài mặt vẫn ôn hòa cười, nhưng trong lòng lại có chút cảm khái.
Quan hệ vẫn không đến nơi đến chốn, nếu quan hệ đúng chỗ, phỏng chừng đã nói cho mình biết.
Không được, Uyển Nhi cô nương vẫn cần phải trò chuyện nhiều hơn, khi rảnh rỗi phải mời nàng ta ra ngoài uống trà, phải tạo mối thâm giao cho tốt.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu thầm cân nhắc.
Không lâu sau, Hứa Thanh Tiêu đi tới bên ngoài Dưỡng Tâm điện.
“Vào đi.”
Giọng nói của nữ đế vang lên, Hứa Thanh Tiêu không làm gì, thần sắc bình tĩnh đi vào trong đại điện.
“Thần, Hứa Thanh Tiêu, bái kiến bệ hạ, nguyện ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Gặp mặt nữ đế, Hứa Thanh Tiêu bái lạy.
“Hứa ái khanh bình thân.”
Nữ đế lên tiếng, ngữ khí vô cùng ôn hòa.
“Đa tạ bệ hạ.”
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, sau đó nhìn nữ đế, trầm mặc không nói.
Giống như thiên địa Văn Cung, dung mạo nữ đế tuyệt đối là tuyệt đối thế gian, có điều điểm không giống chính là, nữ đế trước kia, cao cao tại thượng, giống như thần sơn, làm cho người ta cảm thấy xa xôi không thể tiếp cận.
Mà nữ đế của hiện tại trên mặt mang theo một chút ôn hòa, ngược lại là mất đi vẻ thần sơn lãnh ngạo, tuy rằng vẫn đẹp đến mức khiến người ta say lòng, nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn thích bộ dáng kiệt ngạo bất tuân kia hơn.
Hắn không nói gì, chờ nữ đế mở miệng trước.
Trên long ỷ.
Nữ đế cảm nhận được ánh mắt Hứa Thanh Tiêu, tuy rằng ánh mắt này không có bất kỳ tà niệm nào, nhưng không hiểu sao, nữ đế cảm thấy có chút cảm giác kỳ quái, nhưng nàng không nghĩ nhiều, mà là mở miệng nói.
“Hứa ái khanh, trẫm, hôm nay tìm ngươi, chỉ vì một chuyện.”
“Đây là mật hàm của Phủ Quân Nam Dự Lý Quảng Tân.”
Nữ đế mở miệng, Triệu Uyển Nhi lập tức đem mật hàm giao cho Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu tiếp nhận mật hàm, cẩn thận xem xong nội dung, nhất thời liền hiểu ra.
Hóa ra là vì chuyện này.
Chương 418: Cái Gì? Hứa Thanh Tiêu Thế Mà Lại Thích Trẫm? (4)
Lý thúc quả nhiên là có thể trọng dụng, ra roi thúc ngựa đưa mật hàm tới hoàng cung, sợ mình lại bị trừng phạt.
Hứa Thanh Tiêu trong nháy mắt liền hiểu được vì sao Lý Quảng Tân phải viết phong mật hàm này.
Bản thân hắn nhiều lần giết nhiều thương nhân như vậy, hiển nhiên ông ta lo lắng mình lại bị nữ đế trừng phạt, cho nên mới để cho người ta ngựa không ngừng vó đưa mật hàm tới.
Quả nhiên là có tâm mà.
“Mong bệ hạ thứ tội.”
“Chuyện guồng nước, thần, lúc dự tính cũng không dám cam đoan có thể tăng sản lượng ruộng tốt, cho nên cũng không dám nói cho bệ hạ biết, mong bệ hạ minh giám.”
Sau khi hiểu được chuyện gì xảy ra, Hứa Thanh Tiêu bái một bái với nữ đế, thừa nhận sai lầm.
Tuy rằng mình không có sai lầm gì, nhưng đối mặt với đế vương, không sai cũng phải nói có sai.
“Ái khanh nặng lời rồi.”
“Vật này là thần khí giang sơn xã tắc, trẫm tất nhiên hiểu rõ, cũng hiểu được ái khanh đã hao bao nhiêu tâm sức, sao có thể trách tội ái khanh?”
“Hứa Ái Khanh, hôm nay trẫm tìm ngươi đến là có ba chuyện.”
“Thứ nhất, vật này nếu được quảng bá toàn diện ở Đại Ngụy, có thể mang đến mấy phần gia tăng giá trị lương thực cho Đại Ngụy?”
Nữ đế hỏi.
“Ừm… Thần không dám cam đoan quá nhiều, ít nhất tăng thêm ba thành, Phủ Nam Dự dù sao cũng chỉ là một tòa phủ đô, nếu lan rộng ra cả nước, thần không dám cam đoan.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra một đáp án chắc chắn.
Nói khoác lác với người ngoài hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng đừng nói là ba thành, Hứa Thanh Tiêu dám chắc chắn sẽ tăng gấp ba lần, nhưng đối diện với nữ đế, Hứa Thanh Tiêu không dám nói lung tung, ngộ nhỡ làm không được thì sao? Chính mình chẳng phải sẽ bị nắm thóp rồi sao?
Không việc gì thì đừng rước thêm phiền phức vào thân.
Nữ đế: “…”
Triệu Uyển Nhi: “…”
Trong Dưỡng Tâm điện, hai nữ nhân đều có hơi sửng sốt, nếu như không phải Lý Quảng Hiếu từng nói Hứa Thanh Tiêu ở nhà thề son sắt cam đoan ít nhất tăng gấp đôi, các nàng thiếu chút nữa đã tin rồi.
Trên long ỷ.
Nữ đế trong nháy mắt liền hiểu được thứ mà Hứa Thanh Tiêu đang nghĩ là gì, trong lòng có chút cười khổ, nhưng vấn đề này nàng nhất định phải để cho Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc trả lời.
Vì chuyện này có ảnh hưởng rất lớn, không thể có sai sót gì.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu rõ ràng sẽ không nói thật.
Nghĩ tới đây, nữ đế hơi nhắm mắt lại, sau đó lại chậm rãi mở ra, thử vận chuyển tâm tương thông, môn thần thông này nàng tu luyện cũng đã lâu, hiệu quả không tốt, khó có thể nghe được tiếng lòng của hắn, hơn nữa sau khi sử dụng sẽ hao tổn tinh thần lực rất nhiều.
Không thể dùng nhiều, nếu không sẽ gây tổn thương rất lớn đối với mình, nhưng gặp phải loại chuyện này, nàng không thể không dùng.
Tất nhiên, cho dù nó có tác dụng hay không cũng là một ẩn số.
Vận truyền tâm tương thông, sau đó nàng lại mở miệng một lần nữa.
“Thật sao?”
Nàng hỏi.
Đối mặt câu hỏi lần thứ hai này của nữ đế, Hứa Thanh Tiêu bày ra vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Bệ hạ, thần há dám nói dối trước mặt ngài! Thần có thể bảo đảm, giá trị gia tăng là ba phần.”
Vẻ mặt của Hứa Thanh Tiêu rất nghiêm túc, nói chắc như đinh đóng cột.
Nhưng mà nội tâm lại có chút buồn bực.
“Ba phần mà người còn không hài lòng sao?”
“Nếu không thì gấp ba lần? Tuy nói gấp ba lần có chút khoa trương, nhưng cũng không phải không được, chu cấp cho các huyện phủ nghèo khó, mua hạt giống canh tác, để cho bọn họ khai phá ruộng hoang, ai khai phá chính là của người đó, lại miễn thuế năm đầu tiên.”
“Chỉ cần nguồn nước dồi dào, dân chúng tranh nhau đi canh tác, sao chứ? Hạt giống trồng trọt không thể cho không dân chúng, vậy sẽ có chút thiệt thòi? Cho vay cũng không thể sao? Trước tiên cho dân chúng, ngươi một cái cuốc ta một cái xẻng, làm càng lớn càng mạnh, còn gầy dựng nên thời đại huy hoàng, bội thu rồi thì dùng lương thực trả nợ còn không đơn giản sao? ”
Nội tâm của Hứa Thanh Tiêu thầm nghĩ, con người của hắn chính là cổ quái như thế, có thể làm được một công đôi chuyện, ngoài mặt nghiêm trang, nội tâm lại đang miên man suy nghĩ, thật giống như đang viết bảng kế hoạch, ý nghĩ và thứ viết ra hoàn toàn không nhất quán.
Nhưng trên long ỷ.
Trong mắt nữ đế lại lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Bởi vì nàng phát hiện ra… Chính mình thế mà lại nghe được tiếng lòng của Hứa Thanh Tiêu.
Đây là tương thông chi thuật.
Cuối cùng cũng có một lần thành công rồi, hơn nữa còn là thời khắc mấu chốt như thế.
Gấp ba lần sản xuất ngũ cốc?
Khai phá đất hoang?
Cho vay để mua hạt giống trồng trọt?
Ý tưởng quá tuyệt.
Nữ đế trong lòng nhịn không được tán thưởng, Đại Ngụy có rất nhiều ruộng tốt bị bỏ hoang, nguyên nhân đơn giản là vấn đề nguồn nước, hơn nữa còn một ít vấn đề về hạt giống vân vân, dân chúng vốn vô cùng nghèo khổ, làm sao có thể mua được những vật này.
Đương nhiên nguồn nước là quan trọng nhất, nếu không, thà đập nồi bán sắt, cũng không thiếu một món dụng cụ canh tác.
Chỉ là ý nghĩ này của Hứa Thanh Tiêu rất tốt, để cho triều đình phân bổ trước, mua hạt giống canh tác, để cho dân chúng sử dụng, chờ sau khi thu hoạch bội thu, lại dùng lương thực tương đương để trả nợ, đôi bên cùng có lợi.
“Có đại tài như vậy, lại biết che giấu tài năng, trẫm vẫn luôn cảm thấy Hứa ái khanh quá mức nóng vội, lại không nghĩ tới Hứa ái khanh lại có tấm lòng như vậy.”
Nữ đế trong lòng cảm khái.
Nhưng nàng không nghĩ nhiều, không thể để Hứa Thanh Tiêu phát hiện ra điều khác thường gì.
“Ừm.”
“Hứa ái khanh, chuyện thứ hai mà hôm nay trẫm muốn tìm ngươi, chính là muốn nói vài câu trong lòng với ái khanh.”
“Chuyện Hoài Bình quận vương, trẫm biết, trên một số phương diện có thể do trẫm làm chưa được tốt, để ái khanh chịu ủy khuất, mấy ngày nay, trẫm thỉnh thoảng cũng nghĩ tới việc này.”
“Trẫm cũng biết, ái khanh cũng không phải thánh nhân, tất nhiên trong lòng có khúc mắc, cho nên hôm nay hy vọng ái khanh tha thứ cho trẫm, mặc dù trẫm cũng có khổ tâm, không để tâm đến ái khanh.”
“Hôm nay trẫm sẽ bồi thường cho ái khanh được không.”
Nữ đế lên tiếng, ngữ khí vô cùng ôn hòa xin lỗi Hứa Thanh Tiêu.
Cũng vào giờ khắc này.
Hứa Thanh Tiêu sửng sốt.
???
Đường đường là nữ đế Đại Ngụy? Cửu ngũ chí tôn! Chúa tể vô thượng của Đại Ngụy lại xin lỗi mình?
Mấy câu nói của nữ đế, nghe như bình tĩnh, nhưng bên tai Hứa Thanh Tiêu giống như sấm sét nổ tung.
Hắn thật sự không ngờ, nữ đế lại xin lỗi mình, đây chính là đế vương, đế vương của Đại Ngụy đó.
Chương 419: Cái Gì? Hứa Thanh Tiêu Thế Mà Lại Thích Trẫm? (5)
Từ xưa đến nay, làm gì có chuyện đế vương nào không đúng? Chỉ có thần tử không đúng, đế vương mới có thể biết sai vẫn có thể phạm sai lầm nhưng chưa từng có đế vương nào nhận sai.
Nhưng không nghĩ tới, nữ đế lại nhận sai.
A… Chuyện này!
Thật sự có chút kinh ngạc, nhưng sau khi phục hồi tinh thần, Hứa Thanh Tiêu vẫn hít sâu một hơi, bái nữ đế một cái.
“Bệ hạ! Người nặng lời rồi!”
“Chuyện Hoài Bình, thần cũng có lỗi, không thể đặt mình vào vị trí của bệ hạ mà suy nghĩ, thần ở trong thiên lao, cũng có tự kiểm điểm lại mình.”
“Thần!…”
“Bệ hạ vạn tuế.”
Hứa Thanh Tiêu vốn định hư tình giả ý một phen, nhưng cuối cùng lại hít sâu một hơi, hắn chỉ nói một câu bệ hạ vạn tuế, xem như đáp lại.
Hắn từ đầu đến cuối đều không nghĩ tới, nữ đế sẽ nhận sai với mình.
Nàng là đế vương, nhận sai với mình, đây đã là một sự nhân nhượng hết sức lớn rồi, cho nên Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn hư tình giả ý nữa.
Chuyện của Hoài Bình quận vương.
Hắn cũng đã buông bỏ rồi.
Nghe được lời Hứa Thanh Tiêu nói, trong lòng nữ đế cũng vui sướng, khúc mắc này cuối cùng cũng không còn.
Không lâu sau đó nàng tiếp tục mở miệng.
“Chuyện thứ ba, trẫm thấy bây giờ ngươi cũng sắp hai mươi mốt tuổi rồi, nhậm chức Hộ bộ thị lang, có điều trẫm luôn cảm thấy ngươi vẫn còn thiếu thứ gì đó, nghĩ tới nghĩ lui…”
“Trẫm nghĩ thông suốt rồi, ái khanh, chắc là ngươi vẫn chưa thành gia đúng chứ?”
Nữ đế hỏi.
“Thành gia? Chuyện này thì chưa.”
Hứa Thanh Tiêu thành thật trả lời.
“Tỳ nữ của trẫm, Triệu Uyển Nhi, sinh ra tuyệt mỹ, hơn nữa tâm linh khéo léo, cũng thông minh hơn người, nếu Hứa ái khanh không ngại, trẫm tính gả Triệu Uyển Nhi cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Nữ đế mở miệng, một câu nói khiến hai người trong đại điện bị dọa sợ.
Kết duyên?
Phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu chính là còn có loại chuyện tốt này sao? Ô, không đúng, sao đang yên đang lành lại hứa gả Triệu Uyển Nhi cho mình?
Triệu Uyển Nhi này tuy rằng tướng mạo quốc sắc thiên hương, nhưng vấn đề là, nữ nhân có thể thường xuyên làm bạn bên cạnh nữ đế, khẳng định cũng không phải là người tốt đâu, hơn nữa, ngộ nhỡ là phái người đến giám sát mình làm sao?
Không được! Không thể được!
“Bệ hạ, thần, mặc dù đến tuổi thành gia, nhưng quốc gia bất định, sao lại nghĩ đến chuyện bản thân? Thần, vẫn hy vọng có thể dốc sức cho Đại Ngụy nhiều hơn, chuyện thành gia, coi như bỏ đi, đa tạ hảo ý của bệ hạ. ”
Hứa Thanh Tiêu lựa lời từ chối.
Mình có rất nhiều bí mật, tuyệt đối không thể thành gia, hẹn hò thì còn được, thành gia thì không được.
Hứa Thanh Tiêu mở miệng rồi, Triệu Uyển Nhi vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao cũng có chút cảm giác nói không nên lời, dù sao bị người khác cự tuyệt, đổi lại là ai cũng không thoải mái.
“Ái khanh nói nặng, thành gia lập nghiệp là việc mỗi người tất phải làm, ái khanh chớ có cảm thấy đường đột, Uyển Nhi cũng rất tốt, trẫm có thể cam đoan với ngươi.”
Nữ đế lần thứ hai lên tiếng, đồng thời cũng tò mò Hứa Thanh Tiêu vì sao cự tuyệt, không tự chủ được lại nói thêm vài câu.
“Bệ hạ! Thần, cảm tạ hảo ý, nhưng thần, đã lập lời thề, ngày nào Đại Ngụy còn chưa phồn vinh, thì ngày đó thần cũng không lập thê. ”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói.
Mà trong lòng lại bổ sung thêm nửa câu.
“Trừ phi cưới người.”
Tiếng tim vang lên.
Trong phút chốc, nữ đế sững sờ tại chỗ.
???
Bốn chữ này của Hứa Thanh Tiêu khiến cho nữ đế sững sờ tại chỗ.
Những lời này quả thực là đại nghịch bất đạo.
Nhưng theo bản năng vẫn có chút bối rối, bởi vì nàng chết cũng không nghĩ tới, Hứa Thanh Tiêu lại có ý nghĩ này?
Đại tài vạn cổ trước mắt… Lại thích mình?
Chuyện này sao có thể.
Không đúng, trong khoảng thời gian ngắn, nữ đế phục hồi tinh thần lại, nàng theo bản năng phủ nhận, nhưng trong nháy mắt nàng hiểu được, Hứa Thanh Tiêu vì sao cống hiến cho triều đình như vậy, là bởi vì thích mình.
Nếu nói Triệu Uyển Nhi quốc sắc thiên hương, mà mình cũng là tuyệt sắc nhân gian, bình thường mà nói mình quả thực hơn Uyển Nhi một bậc, chẳng qua bởi vì vấn đề thân phận, không ai dám nghĩ lung tung, nhưng Hứa Thanh Tiêu phóng đãng không kiềm chế được, là thiên hạ đại tài, ngạo khí lăng nhiên.
Làm những việc mà người khác không dám làm, nghĩ đến những điều mà người khác không dám nghĩ đến.
Cho nên, Hứa Thanh Tiêu có ý nghĩ này, nàng tin.
Có điều.
Chuyện này không thể.
Trẫm là cửu ngũ chí tôn, đế vương Đại Ngụy, kiếp này hiến thân cho Đại Ngụy, tuyệt đối không có khả năng kết hôn.
Hứa ái khanh.
Ngươi quả thật là… Haizz.
Ánh mắt nữ đế cực kỳ phức tạp, nàng lẳng lặng nhìn nam tử đứng dưới điện.
Tướng mạo phi phàm, khí vũ hiên ngang, cả người Hạo Nhiên chính khí vờn quanh, nữ tử thiên hạ hầu như không có mấy người không động tâm, nhưng mình cũng không phải là nữ tử bình thường.
Bản thân là hoàng đế của Đại Ngụy.
“Hứa ái khanh.”
“Trẫm….”
Nữ đế muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến miệng, lại không dám tiếp tục nói nữa, nàng không thể để cho Hứa Thanh Tiêu biết mình đọc được nội tâm, hơn nữa cũng không muốn bởi vậy mà đả kích Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng nàng càng không hy vọng Hứa Thanh Tiêu nảy sinh chấp niệm đối với mình.
Khó xử, nữ đế có chút mệt mỏi, có lẽ là tác dụng phụ của thuật đọc nội tâm, cũng có lẽ do trong khoảng thời gian ngắn tâm tình bị rối loạn.
Nữ đế cuối cùng thở dài nói.
“Hứa ái khanh, nếu đã như thế, vậy việc này bỏ qua đi, ngươi trở về nghỉ ngơi mấy ngày cho thoải mái.”
Nữ đế cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể chấm dứt đề tài này.
“Đa tạ bệ hạ!”
“Thần, cáo lui.”
Hứa Thanh Tiêu cáo lui, đồng thời trong lòng cũng có chút buồn bực, ánh mắt của nữ đế này nhìn mình phức tạp cổ quái như vậy? Chẳng lẽ không cần muội tử cũng không được sao?
Có điều đối với chuyện nam nữ, Hứa Thanh Tiêu tạm thời không có hứng thú gì, ít nhất trước mắt là như vậy, cho dù là nữ đế cũng chỉ là đùa giỡn, cũng không phải nói không có khả năng cưới được nữ đế.
Mà là loại tính cách này, nhìn xa một chút là được rồi, duy trì loại ý nghĩ thần thánh là tốt nhất, sự hấp dẫn lớn nhất của băng sơn mỹ nữ chính là không chiếm được, chiếm được rồi thì không còn ý nghĩa nữa rồi.
Nhưng bất luận nghĩ như thế nào, Hứa Thanh Tiêu đều có chút tò mò ánh mắt của nữ đế, đặc biệt cổ quái, cẩn thận hồi tưởng lại một màn vừa rồi, trong lúc đột ngột Hứa Thanh Tiêu không khỏi nhíu mày.
“Bệ hạ sẽ không lầm tưởng ta thích người chứ?”
Hứa Thanh Tiêu đột nhiên hiện lên ý nghĩ này, có điều chỉ suy nghĩ một chút, Hứa Thanh Tiêu lập tức lắc đầu, chắc là không đâu, nữ đế ăn no không việc gì làm sao có thể nghĩ đến chuyện này?
Thôi không nghĩ nữa, đi thôi, đi thôi.
Chương 420: Cái Gì? Hứa Thanh Tiêu Thế Mà Lại Thích Trẫm? (6)
Hứa Thanh Tiêu rời khỏi đại điện, đi ra ngoài hoàng cung, ở ngoài điện gặp thượng thư Công bộ Lý Ngạn Long, chào hỏi một tiếng sau đó bóng người dần dần biến mất.
Mà trong đại điện, Triệu Uyển Nhi lại có chút nức nở nói.
“Bệ hạ, nô tỳ đời này sẽ không gả đi đâu hết, chỉ hầu hạ ngài, người đừng nên giao nô tỳ cho bất kỳ kẻ nào mà.”
Triệu Uyển Nhi nức nở nói.
Nhưng nữ đế giờ phút này làm sao có tâm tư suy nghĩ chuyện này nữa.
Trong tâm trí nàng đều là.
Hứa ái khanh thích trẫm làm sao bây giờ?
Trẫm có nên trực tiếp cự tuyệt hay không?
Trực tiếp cự tuyệt, Hứa ái khanh có tức giận hay không? Đến lúc đó có trách tội trẫm không?
Nhưng nếu không cự tuyệt, chẳng phải là để cho Hứa ái khanh cứ mãi khổ tâm như thế.
Haizz.
Hứa ái khanh.
Vì sao ngươi lại đi thích trẫm chứ.
Nữ đế trầm mặc, thậm chí nàng càng nghĩ càng cảm thấy trong đó có rất nhiều chỗ cực kỳ cổ quái, ví dụ như ngày đó mời Hứa Thanh Tiêu đến xem kịch, Hứa Thanh Tiêu lưu lại thư cho mình.
Thì ra Hứa Thanh Tiêu có ý này.
Nữ đế hoàn toàn hiểu được, nhưng nàng cũng không vui vẻ gì, chỉ có bất đắc dĩ và trầm mặc.
Bởi vì Hứa Thanh Tiêu đã yêu một nữ nhân không thể yêu.
Trôi qua khoảng ba canh giờ.
Cuối cùng, nữ đế cũng khôi phục lại tinh thần.
Rất nhanh giọng nói vang lên.
“Truyền Lý Ngạn Long vào điện.”
Bởi vì một câu tiếng lòng của Hứa Thanh Tiêu, nữ đế luống cuống tâm thần ba canh giờ, trời sắp tối, cuối cùng nàng mới nhớ đến Lý Ngạn Long còn ở bên ngoài.
Sau một khắc, Lý Ngạn Long đi vào trong đại điện, tràn đầy ủy khuất nói.
“Thần, tham kiến bệ hạ.”
Lý Ngạn Long có chút khó chịu, vốn dĩ được truyền vào trong cung, ông ta còn tưởng rằng bệ hạ thấy Công bộ đáng thương, muốn phân ít bạc cho Công bộ.
Nhưng không ngờ được chính là cho mình đứng ở bên ngoài gần bốn canh giờ, chân ông ta cũng đã tê cứng hết rồi.
Gần bốn canh giờ này, ông ta vẫn luôn suy nghĩ, mình làm sai ở chỗ nào? Mình có làm gì không tốt, bằng không vì sao lại phơi mình ở bên ngoài bốn canh giờ?
“Thứ này, có thể chế tạo ra không?”
Ngữ khí của nữ đế trong nháy mắt trở nên lạnh lùng.
Nữ thần băng lãnh một lần nữa lên sàn diễn.
Công bộ thượng thư Lý Ngạn Long nhìn bản vẽ trong tay mình.
Ông ta không trả lời ngay mà chỉ đứng đó xem xét một cách kỹ càng, mỗi chi tiết nhỏ cũng được xem đi xem lại nhiều lần.
Một lát sau.
Ánh mắt Lý Ngạn Long lộ ra vẻ sáng bừng.
“Tốt! Tốt! Tốt!”
“Vật này đúng thật là thần vật có lợi cho đồng ruộng.”
Lý Ngạn Long nắm chặt bản vẽ trong tay, vô cùng kích động nói:
Ông ta là Công bộ thượng thư, loại bản vẽ thế này chỉ nhìn qua một chút là biết ngay tác dụng là gì, tất nhiên là lộ ra vẻ kích động vô cùng rồi.
Thậm chí bây giờ trong đầu ông ta còn đang hiện ra hình ảnh chỉnh thể của guồng nước.
“Có thể làm ra vật này không?”
Đột nhiên giọng nói băng lãnh của nữ đế vang lên làm cho Công bộ thượng thư lập tức tỉnh táo lại.
Trong phút chốc, Công bộ thượng thư có chút sợ hãi nói:
“Bẩm bệ hạ, vật này có thể làm được.”
Lý Ngạn Long trực tiếp trả lời.
“Cần bao nhiêu ngân lượng.”
Nữ đế cũng rất thẳng thắn.
“Năm trăm lượng bạc thì có thể làm ra được vật này, nhưng chỉ có thể kéo dài được mười dặm, chỗ phiền toái nhất của vật này là làm sao để kéo dài nó, mỗi một dặm cần đến năm mươi lượng bạc.”
Công bộ thượng thư trả lời như vậy, chẳng qua đây chỉ là số lượng đại khái, cụ thể như thế nào thì vẫn cần phải dựa vào tình hình thực tế.
“Nếu như dùng sắt đá thượng đẳng và đằng mộc thì sao.”
Nữ đế lại hỏi, còn sắc mặt của Lý Ngạn Long hơi thay đổi.
“Bệ hạ, nếu như dùng sắt đá thượng đẳng thì đoán chừng phí tổn sẽ cực đắt, ít nhất thì gấp năm lần trở lên, hơn nữa đó lại là con số ít nhất.”
Lý Ngạn Long biết hai loại chất liệu này cho nên đã nói giá tiền này ra.
“Gấp năm lần?”
Nữ đế trầm mặc.
Nói cách khác thì là hai ngàn năm trăm lượng bạc để kéo dài mười dặm, nếu như muốn kéo dài một dặm thì cần đến hai trăm năm mươi lượng bạc, bình thường mà nói thì đất tương đối khô cằn sẽ cách nguồn nước xa ba bốn mươi dặm.
Lại cộng thêm chi phí tạo vật, vậy thì phải cần đến bảy ngàn hai trăm lượng mới có thể cung cấp đủ cho một thôn Thủy Nguyên, thậm chí đây mới chỉ là phỏng đoán mà thôi, dù sao thì vẫn chưa tính tiền nhân công vào.
Nếu như thật sự muốn tính con số thực tế thì đất của một thôn phải cần đến một vạn lượng.
Vương triều đại Ngụy chia mười hương thành một huyện, mười huyện thành một phủ, mười phủ thành một quận, phân thành Lưỡng Quảng Tứ Hồ, một quảng bốn mươi chín quận, bốn hồ ba mươi sáu quận, cộng hết tổng lại là hai trăm bốn mươi hai quận.
Coi như có hai trăm bốn mươi hai ngàn hương trấn cần guồng nước thì trong này vẫn chưa bao gồm huyện đô, phủ đô, quận đô, cho nên nếu như thật sự muốn đi theo tiêu chuẩn cao nhất thì phải cần đến hai mươi bốn vạn vạn lượng bạc.
Quốc khố vốn không chuẩn bị nổi.
Sau một hồi trầm tư, nữ đế mở miệng nói:
“Công bộ khảo sát ngay tại chỗ, ưu tiên những người có đất chết khô cằn ở những nơi có nguồn nước, chọn ra năm mươi quận nghèo nhất trước nhưng nhất định phải thuộc phạm vi Nam Quảng để xây dựng guồng nước, cân nhắc chiều dài khống chế lại trong khoảng ba mươi dặm rồi cùng nhau thống nhất lại.”
“Lý Ngạn Long, trẫm cho ngươi bạc dự toán là năm vạn vạn lượng, dùng hết khả năng để tiết kiệm chi phí hao tổn, cổ vũ bá tánh góp sức xây dựng guồng nước.
Tất cả chi phí nên tiết kiệm thì tiết kiệm, nhưng chất liệu thì không thể tiết kiệm được.”
Nữ đế đưa ra lựa chọn, năm vạn vạn lượng thì nhất định là không đủ nhưng đây chỉ là dự toán, dựa theo chi phí hao tổn thì năm mươi quận cần không ít hơn năm vạn vạn lượng, trong đó xem như có một phần chi phí nhân công.
Về phần đồ vật cần nhiều như vậy thì chắc là Công bộ cũng có cách trả giá, không thể nào làm theo giá thị trường được cho nên tất nhiên là có thể kiếm được mức giá thấp nhất.
Thương nhân có thể kiếm được bạc nhưng không thể kiếm lời quá nhiều, dù sao thì đây cũng là thứ có ích cho đất nước.
Lúc đầu nữ đế cũng từng nghĩ rằng sẽ dùng chất liệu rẻ tiền nhưng suy nghĩ một hồi nàng vẫn lựa chọn bác bỏ.
Bởi vì loại đồ vật này nếu như sử dụng gỗ với chất liệu thấp kém thì chỉ sợ tiền tu bổ bảo dưỡng sẽ lại càng thêm phiền phức, chi bằng cứ dùng chất liệu tốt nhất, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, chịu cực một chút.
Cùng lắm thì trước hết cứ để cho một bộ phận bách tính nâng cao sản lượng lương thực lên, chờ đến năm thu hoạch tốt thì sẽ từ từ sửa chữa.
Nói tới nói lui vẫn chỉ có một vấn đề, ngân lượng không đủ xài.
Nếu như trong quốc khố có mấy chục vạn vạn lượng bạc thì tốt biết bao nhiêu.
“Năm vạn vạn lượng? Bệ hạ? Người nói thật sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










