1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
  4. Tập 37 : Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (1) (c361-c370)

[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân

Tập 37 : Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (1) (c361-c370)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 361: Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (1)

“Thượng thư đại nhân, hạ quan có phương pháp hạch toán riêng của mình, chi tiêu gần ba mươi năm tất cả đều đã được tính toán rõ ràng chi tiết, mong Thượng thư đại nhân kiểm tra lại.”

“Ồ, đúng rồi, ở đây vẫn còn một phần hồ sơ bị tính sót, sau khi Thượng thư đại nhân xem xong thì nên lập tức điều tra.”

“Hạ quan tin tưởng các quan viên của Hộ bộ cương chính liêm minh nhưng dù sao thì cũng có liên quan đến thu thuế, tiền tài của triều đình, tất cả vẫn nên cẩn thận tỉ mỉ một chút.”

“Nếu không để người ta nắm đằng chuôi thì không tốt lắm.”

Hứa Thanh Tiêu giao ra hai phần giấy Tuyên, một phần là số liệu hạch toán trong những năm gần đây, một phần là mấy chỗ xảy ra sai sót.

Lúc này, trên dưới Hộ bộ đều nhíu mày, còn Cố Ngôn thì bán tín bán nghi nhận lấy chồng giấy, sau đó lại đưa mắt nhìn.

Chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt Cố Ngôn liền thay đổi.

Phương pháp sắp xếp này của Hứa Thanh Tiêu cũng quá kì diệu rồi, đã tính ra chi tiêu, thu nhập một cách rõ ràng.

Loại phương pháp này có khó học hay không cũng là một chuyện, quan trọng nhất chính là đọc rất tiện.

Ví dụ, giống như bệ hạ đột nhiên muốn nhìn tình hình thu thuế của Hộ bộ Đại Ngụy, vậy sẽ phải xem một đống lớn hồ sơ.

Sau đó lại xem từng phần từng phần một.

Còn cái này của Hứa Thanh Tiêu lại cực kỳ giản lược, thậm chí Hứa Thanh Tiêu còn đánh dấu nội dung của từng quyển, như vậy rất thuận tiện cho việc thẩm tra, cũng tránh việc xảy ra vấn đề.

Trong phút chốc Cố Ngôn có thể đánh giá được vật này sẽ nâng cao hiệu suất của Hộ bộ lên ba phần.

Sau này khi mọi người hạch toán thì sẽ tránh được rất nhiều phiền toái.

Ông nghiêm túc xem những khoản này, mỗi lần nhìn tới từng mực, trong mắt Cố Ngôn lại lộ ra vẻ kinh ngạc.

Càng xem càng kinh ngạc.

Ông thân là Thượng thư Hộ bộ, sổ sách Hộ bộ ông hiểu rõ nhất, nói là thuộc làu làu cũng không quá đáng, cho nên mỗi một bút toán của Hứa Thanh Tiêu ông đều có thể thầm so sáng trong lòng.

Không có một lỗi sai nào.

Mà những chỗ có lỗi sai sẽ được đánh dấu trong một phần khác, bởi vì bản thân sổ sách này vốn sai rồi.

“Tốt!”

Một khắc đồng hồ sau.

Cố Ngôn không nhịn được thất thanh khen một câu.

Mà những quan viên khác của Hộ bộ thì hơi ngạc nhiên, bọn họ không biết Cố Ngôn đang xem cái gì, vì sao lại khen hay.

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Cố Ngôn hít một hơi thật sâu, nhìn mọi người một cái sau đó cầm vật trong tay giao cho Tả Thị lang, nói: “Các ngươi cố gắng quan sát, rồi kiểm tra lại một lượt, học tập nghiêm túc.”

Sau khi nói xong lời này, Cố Ngôn nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:

“Thanh Tiêu, theo ta vào đây.”

Chiêu này của Hứa Thanh Tiêu làm cho Cố Ngôn không dám xem thường hắn nữa.

Nói thật thì không phải Cố Ngôn xem thường Hứa Thanh Tiêu mà là Hứa Thanh Tiêu văn tài được xưng vạn cổ, tra án cũng có thiên phú, là đại tài của văn đàn, đại tài của Hình bộ.

Thế nhưng hắn có phải là đại tài của Hộ bộ hay không thì ai biết được?

Cơ sở của Hộ bộ là gì? Nói đơn giản một chút thì chính là thuật toán.

Về phần trưng thuế thu thuế, đó lại là một chuyện khác nữa, là yếu tố chính trị, mà công việc cấp thấp nhất của Hộ bộ chính là hạch toán rõ ràng, sau đó từ đó tra ra những điểm mờ ám.

Phần bảng biểu này của Hứa Thanh Tiêu mang ý nghĩa quá lớn.

Ít nhất thì đối với Hộ bộ mà nói thì nó có trợ giúp rất lớn.

Đám người nhanh chóng vây lại.

Còn Hứa Thanh Tiêu thì đi vào trong phòng.

“Ngồi đi.”

Cố Ngôn bảo Hứa Thanh Tiêu ngồi, đồng thời châm trà cho Hứa Thanh Tiêu.

“Thanh Tiêu, thứ ngươi vừa mới đưa cho ta quả thật là do ngươi dùng thời gian hai mươi ngày để viết ra đó sao?”

Cố Ngôn dò hỏi.

“Hồi Thượng thư đại nhân, đúng hơn mà nói thì là mười bảy ngày.”

Hứa Thanh Tiêu không kiêu ngạo không tự ti nói.

Cố Ngôn: “…”

“Trong vòng mười bảy ngày, làm sao ngươi có thể tính ra một cách rõ ràng được? Thứ cho lão phu nói thẳng, tám ngàn ba trăm năm mươi bốn phần hồ sơ, ngươi chỉ đọc thôi cũng phải mất hết nửa tháng mới đúng, đúng không?”

“Nói cách khác thì ngươi chỉ tốn thời gian hai ngày đã hạch toán xong thứ mà Hộ bộ phải mất bốn tháng mới hạch toán được.”

Cố Ngôn không nhịn được hỏi.

“Ừm… Có lẽ đây chính là thiên phú đi.”

Hứa Thanh Tiêu có hơi ngượng ngùng gãi đầu nói.

Cố Ngôn: “…”

Nhìn vẻ mặt trầm mặc của Cố Ngôn, Hứa Thanh Tiêu cũng không có ý định diễn mà lấy ra một tờ giấy nói:

“Thượng thư đại nhân, ta biết ngài muốn hỏi gì.”

“Đơn giản chính là muốn hỏi hạ quan thuật toán vừa chuẩn xác vừa hiệu xuất đúng không.”

“Kỳ thật hạ quan chỉ đổi một cách tính khác mà thôi.”

Hứa Thanh Tiêu mở miệng.

Hắn biết Cố Ngôn muốn hỏi gì nên cũng thẳng thắn nói.

“Đổi một cách tính khác? Nói nghe xem nào.”

Cố Ngôn đứng dậy đi đến bên cạnh Hứa Thanh Tiêu, dáng vẻ như tư thái của kẻ dưới không ngại học hỏi.

Hứa Thanh Tiêu cũng không che giấu, thứ đồ này lấy ra càng sớm thì càng tốt, ít nhất thì đối với Đại Ngụy mà nói thì là một chuyện tốt.

Giảm bớt chi phí nhân lực, đề cao hiệu suất làm việc, thậm chí có thể mở rộng ra cả nước, cũng coi như là một cách giúp ích cho quốc gia.

“Cố Thượng thư, phương pháp hạch toán của Hộ bộ hẳn là mượn nhờ đồ vật như bàn tính để tính, muốn học cách tính thuần thục bằng bàn tính thì trước hết là khá phiền toán, thứ hai là mỗi một phép tính đều cần tính toán lặp đi lặp lại mấy lần, nếu không xác suất sai lầm sẽ cực lớn.”

“Vậy thì có thể dùng phép toán cộng trừ để tiến hành hạch toán.”

“Nhưng dùng phương pháp cộng trừ để tiến hành hạch toán thì sẽ cần thay đổi số lượng, ví dụ như nói chữ này, cần phải đối thành số này.”

Hứa Thanh Tiêu kiên nhẫn giải thích cho cố Thượng thư, thuận tiện cũng viết các số Ả Rập ra, tất cá có mười số.

Cố Ngôn đứng ở một bên nghe hắn nói một cách say sưa, hơn nữa lại còn mang đầy thái độ học tập, đến cả thở mạnh cũng không dám.

“Cố Thượng thư có thể đem mười số này lý giải thành kí hiệu, đây chính là một, đây chính là hai, không được hiểu sai.”

“Ví dụ năm nay thu vào khoản tiền một ngàn bốn trăm tám mươi lăm vạn sáu ngàn bốn trăm hai mươi ba lượng, sau đó lại chi tiêu tám trăm năm mươi sáu vạn bốn ngàn hai trăm hai mươi mối lượng, như vậy có thể tiến hành phép trừ đơn giản.

Hứa Thanh Tiêu viết số ra rồi sau đó lại tiến hành chuyển đổi, dùng giọng điệu của giáo viên dạy toán tiểu học nói:

“Số lớn trừ số nhỏ, không đủ thì mượn, sau đó là thế này, lại thế này, cuối cùng là như vầy.”

“Kết quả đạt được chính là sáu trăm hai mươi chín vạn hai ngàn không trăm lẻ hai lượng.”

Hứa Thanh Tiêu tốn gần hai khắc đồng hồ để giảng về nguyên lý của phép cộng trừ.

Kỳ thật thì khái niệm về phép cộng phép trừ Đại Ngụy cũng đã có, Đại Ngụy có thiên đẳng cửu toán chi thuận, cũng coi như là phép cộng phép trừ.


Chương 362: Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (2)

Thứ mà Hứa Thanh Tiêu dạy cho cố Thượng thư trọng tâm không phải là phép cộng phép trừ mà là chữ số Ả Rập.

Tương đương với đơn giản hóa bàn tính, dù sao đến khi cần hạch toán thì lại ngươi cầm bàn tính ra tính toán lốp bốp, vấn đề không chỉ là phiền phức thôi đâu.

Quan trọng nhất là, khi ngươi tính toán tới mấy trăm lượng thì cũng đơn giản thôi, còn mấy vạn lượng thì sao? Mấy chục vạn lượng thì sao? Mấy trăm vạn lượng thì sao? Thậm chí là mấy ngàn vạn lượng, mấy vạn vạn lượng thì sao?

Thu nhập tiêu dùng của một quốc gia lít nha lít nhít cộng lại có bao nhiêu hồ sơ?

Một tháng Hộ bộ Đại Ngụy có ba mươi ngày, bảy phần người nơi này mỗi ngày đều đang ngồi tính tiền, vậy có mệt hay không? Có phải là rất phiền phức hay không? Có quá lãng phí thời gian hay không?

Có thể dùng số Ả Rập để thay cho số lượng, đừng nói là mấy vạn vạn lượng, coi như mấy trăm vạn vạn lượng thì cũng chẳng phải là chỉ nhiều hơn mấy số không thôi sao.

“Cố Thượng thư, học được chưa thế?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi.

Nếu như còn chưa học xong thì ta sẽ dạy lại thêm một lần.

“Lão phu… đã rõ.”

Cố Ngôn lấy lại tinh thần từ trong sự kinh ngạc.

Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu lên tiếng như vậy, Cố Ngôn lập tức mang một cây bút lông đến, trực tiếp bắt đầu tính toán.

Cố Ngôn tùy ý viết một chuỗi số lượng, sau đó lại viết thêm một chuỗi số lượng nữa, dựa theo phương pháp cộng trừ Hứa Thanh Tiêu dạy.

Mặc dù có hơi lag một xíu nhưng tốc độ cũng không chậm.

Một lát sau, Cố Ngôn đã tính ra đáp án.

Ngay sau đó, ông lấy một cái bàn tính từ trong tủ ra rồi bắt đầu tính toán.

Cứ tính như vậy, Cố Ngôn Cố Thượng thư tinh thông thuật đánh bàn tính, gõ gõ kéo kéo so ra thì hơi chậm một chút nhưng cuối cùng cũng coi như tính ra.

So lại một phen, cả hai số lượng có kết quả giống y như đúc!

Chậc!

Giờ khắc này, Cố Ngôn Cố Thượng thư.

Người đứng đầu Hộ bộ sững sờ ngay tại chỗ.

Hứa Thanh Tiêu rất bình tĩnh, nhấp một ngụm trà, lộ ra vẻ tự tại.

Chỉ một lát sau, Cố Thượng thư nuốt mạnh một ngụm nước bọt, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:

“Đại tài!”

“Thủ Nhân! Ngươi thật sự là đại tài vạn cổ!”

Cố Ngôn nắm chặt cánh tay Hứa Thanh Tiêu, kích động liên tục hô to, khen Hứa Thanh Tiêu là đại tài vạn cổ.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại rút tay ra, vẻ mặt chân thành nói:

“Cố đại nhân, nam nữ thụ thụ bất thân, nam nam lại càng bất thân, ngài còn như vậy ta sẽ đi cáo ngài đấy.”

Hắn không kỳ thị chuyện đồng tính nhưng nếu đặt trên người mình thì không được, nhất là người kia còn già như vậy, vậy thì càng không được.

“Phép tính này.”

“Nếu như mở rộng ra thì về sau hiệu suất hạch toán của Hộ bộ ít nhất cũng tăng lên gấp mấy lần.”

“Hứa Thủ Nhân, ngươi thật sự đúng là đại tài vạn cổ.”

Cố Thượng thư cũng không để ý đến mấy lời kia của Hứa Thanh Tiêu mà càng thêm kích động.

Phép tính của Hứa Thanh Tiêu chưa nói đến chuẩn xác bao nhiêu, chỉ nói đến tính giản lược và khả năng học rất dễ dàng của nó, không cần học cách gảy bàn tính cũng không cần tính tới tính lui sợ không cẩn thận thì sẽ tính sai.

Dù sao thì nếu như ngươi không cẩn thận đánh bàn tính quá nhanh thì sẽ dễ dàng xuất hiện chỗ sai sót.

Cho nên thông thường mà nói thì muốn hạch toán một lần cần phải có năm người tiến hành riêng biệt, nhất định phải là đáp án mà cả năm người cùng đồng ý thì mới có thể ghi vào bên trong hồ sơ.

Nhưng dựa vào mấy chữ số mà Hứa Thanh Tiêu phát minh ra thì lại càng đơn giản hơn, vẫn là năm người hạch toán như cũ nhưng không cần tiếp tục ngu ngốc đi gõ bàn tính không ngừng như cũ, chỉ cần ngồi cộng trừ một phen, rất nhanh thôi sẽ cho ra kết quả.

Cứ như vậy chẳng phải là sẽ giảm được một lượng lớn nhân lực hay sao?

Những người còn lại có thể đi làm những chuyện khác, hiệu suất của Hộ bộ ít nhất có thể tăng lên gấp bội.

Mà Hộ bộ là chỗ nào? Là nơi quản lý tài chính Đại Ngụy, hạch toán cấp cơ sở tăng tốc độ lên vậy thì có thể làm được không ít chuyện có lợi khác.

Chuyện này đối với Hộ bộ mà nói đúng là một tin mừng, một hai ngày thì có thể không có cảm giác gì nhưng đợi một thời gian, một năm, mười năm, trăm năm.

Mớ thời gian tiết kiệm được trong lúc này là bao nhiêu đây?

Cố Ngôn thật sự không ngờ tới Hứa Thanh Tiêu không chỉ có tài hoa cực lớn trên phương diện văn học, không ngờ đến Hộ bộ rồi mà tài năng vẫn khủng bố như thế.

Con mẹ nó đây là loại người gì vậy chứ.

Chẳng lẽ thật sự là đại tài vạn cổ sao?

Giờ khắc này, trong đầu Cố Ngôn không hiểu sao lại hiện lên một câu.

‘Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu ta, Nho đạo vạn cổ như đêm dài.’

Không hiểu sao Cố Ngôn lại muốn thay đổi hai chữ cho Hứa Thanh Tiêu.

Đổi Nho đạo thành Đại Ngụy.

“Cố Thượng thư, phép hạch toán ta đã dạy cho ngài, vậy tiếp theo có thể bàn đến chính sự được chưa?”

Hứa Thanh Tiêu không kiêu căng mà trái lại chỉ nhắc đến chính sự.

Phép tính số học này cũng chỉ là phần lễ mọn tặng cho Hộ bộ mà thôi, cũng là vì tăng cường sức mạnh cho Đại Ngụy, nhưng hôm nay hắn tới không phải vì chuyện này.

“Ừ.”

Cố Ngôn lấy lại tinh thần sau đó rót một chén trà cho Hứa Thanh Tiêu.

“Thủ Nhân, ngươi tặng cho Hộ bộ một phần lễ lớn như thế, vậy ta cũng nói thẳng.”

“Thật ra ta giao tất cả hồ sơ cho ngươi không phải là vì muốn chèn ép, mà là có hai mục đích.”

“Một là ta hy vọng ngươi có thể hiểu được tình hình Đại Ngụy một cách rõ ràng.”

“Hai là ta muốn để cho ngươi an tĩnh một hồi.

Chân trước ngươi vừa mới giết quận vương, toàn bộ Đại Ngụy không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào ngươi, nếu như ngươi đi sai một bước thì chính là vực sâu vạn trượng.”

“Vậy nên ta mới phải làm vậy, ngươi cũng đừng thêm khúc mắc trong lòng nhé.”

Cố Ngôn ăn ngay nói thật.

Ông cũng không muốn làm cho Hứa Thanh Tiêu ghét mình, cũng không có ý mặt trong mặt ngoài, chuyện này cũng không phải là chuyện gì quan trọng, chỉ là người bên dưới tự hiểu lầm mà thôi.

“Hạ quan đã biết.”

Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, hắn hiểu được ý của Cố Ngôn.

Nếu như đổi lại hắn là Cố Ngôn, đoán chừng hắn cũng sẽ làm như vậy.

Dù sao cứng quá thì dễ gãy.

Nhưng vấn đề là Đại Ngụy bây giờ, ngươi không cứng một chút thì không được.

Hứa Thanh Tiêu cũng ước gì Đại Ngụy đang ở vào giai đoạn thịnh thế, hắn không có việc gì chỉ cần làm mấy bài thơ, lại đưa được mỹ nhân về, như vậy không sướng hơn sao?

Thật đáng tiếc, không phải như vậy.

“Ngươi rõ thì tốt rồi.”

Cố Ngôn khẽ gật đầu, ông mở miệng tiếp tục nói:

“Vậy ta hỏi ngươi, bước tiếp theo ngươi muốn làm gì?”

“Nói thật đi.”

Cố Ngôn chân thành nói.

Đã đến nước này rồi cũng không cần thiết phải che giấu nữa.


Chương 363: Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (3)

“Trưng thuế! Thu thuế! Bù thuế!”

Hứa Thanh Tiêu cũng không có ý định che giấu, đối phương là Hộ bộ Thượng thư, mà việc hắn cần phải là, chính là chuyện của Hộ bộ, vậy tất nhiên là không cần phải che giấu gì, cứ nói thật hết ra.

Lời vừa nói ra, mặt Cố Ngôn biến sắc, nhưng ông vẫn duy trì sự bình thản, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:

“Trưng thuế của ai?”

Cố Ngôn hỏi.

“Dị tộc phiên bang.”

Ngữ khí Hứa Thanh Tiêu chắc chắn nói.

“Dị tộc phiên bang?”

Điều này làm cho Cố Ngôn có hơi kinh ngạc, vốn ông còn cho rằng Hứa Thanh Tiêu sẽ nói là hoàng thất nhất mạch, lời đầy một bụng giờ ông lại không nói ra được.

“Cố đại nhân, đứng ở vị trí của ngài mà nói, thuế của bọn họ có cần bổ sung hay không?”

Bên trong ánh mắt Hứa Thanh Tiêu mang theo ý lạnh.

Cố Ngôn là Hộ bộ Thượng thư, nghe lời này của Hứa Thanh Tiêu, trong phút chốc, ông dường như đã hiểu được Hứa Thanh Tiêu đang có ý gì.

“Nên!”

Qua một lúc lâu, Cố Ngôn khẽ gật đầu.

Dùng góc độ của Hộ bộ Thượng thư mà trả lời.

“Chỉ là, bù thuế là ý gì?”

Cố Ngôn hỏi.

Ông có hơi không hiểu.

Thu thuế và trưng thuế thì ông có thể hiểu được nhưng còn thuế bổ sung là cái gì?

“Cố Thượng thư, những tên dị tộc phiên bang này hàng năm đều kiếm tiền ở Đại Ngụy ta, số tiền kiếm được có thể nói là con số hàng ngàn.

Trước kia Đại Ngụy ta hưng thịnh, cho phép bọn họ không nộp thuế, xem như cho đám người dị tộc này con đường sống.”

“Nhưng bây giờ Đại Ngụy dần dần đi xuống, sao có thể tiếp tục cho phép bọn họ hút máu Đại Ngụy được nữa?”

“Bù thuế chính là thu bù lại tất cả các thuế trong vòng ba năm nay của bọn họ, mỗi một phần đều phải thu về ba thành.”

Hứa Thanh Tiêu nói ra ý nghĩ của mình.

“Ba thành!”

“Thủ Nhân, bọn họ sẽ đồng ý sao?”

Cố Thượng thư kém chút nữa là hô lên.

Ông là Hộ bộ Thượng thư, tất nhiên rất rõ những lời mà Hứa Thanh Tiêu nói khủng bố đến mức nào.

Một năm đóng ba thành, ba năm chính là chín thành.

Nói cách khác, trong ba năm nay bọn họ kiếm lời được một vạn lượng bạc thì năm nay sẽ phải đóng bù ba ngàn lượng, tương đương với bạc kiếm được trong một năm.

Chuyện này ai mà đồng ý chứ.

Đổi lại là ai cũng sẽ không đồng ý.

“Không đồng ý?”

“Không đồng ý thì cút khỏi Đại Ngụy, bây giờ Đại Ngụy đang xây dựng lại từ trong hoang tàn, không có đám người này thì cũng tốt thôi, chí ít thì bách tính Đại Ngụy có thể tự mình buôn bán, cũng coi như là tăng tỉ lệ việc làm lên.”

Hứa Thanh Tiêu tùy ý nói.

Cố Ngôn lại không rõ tỉ lệ việc làm này có ý gì, nhưng nghe thì cảm thấy có hơi mới lạ, chỉ là lòng ông tạm thời không đặt ở đây mà là nhìn về Hứa Thanh Tiêu nói:

“Những dị tộc phiên bang này, sau lưng bọn họ có không ít thế lực, nếu như đóng thuế bổ sung ba thành thì chắc chắn sẽ tạo nên phiền phức.”

Cố Ngôn mở miệng, vẫn còn có hơi e ngại.

“Cố Thượng thư!”

“Lúc này đã không phải là thời điểm mà Đại Ngụy còn cường thịnh nữa.

Nếu như cái này cũng sợ vậy thì hạ quan to gan hỏi một câu.”

“Đại Ngụy có thể móc ra năm triệu lượng bạc để chi tiêu không?”

Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu kiên định nhìn về phía Cố Ngôn, câu nói này làm cho Cố Ngôn ngậm miệng.

“Nhưng… Chuyện này!”

Thân là Thượng thư, Cố Ngôn phải cân nhắc chu toàn rất nhiều chuyện.

Ông thật sự không có nhiều nhiệt huyết, dám nghĩ dám làm giống như Hứa Thanh Tiêu bây giờ, nhưng như vậy cũng không thể nói là không tốt.

“Cố Thượng thư, hạ quan chỉ nói một câu, sau khi nói xong ngài tự mình định đoạt đi.”

“Đắc tội với đám người dị tộc này, Đại Ngụy vẫn là Đại Ngụy! Nếu như Đại Ngụy không còn, vậy đám dị tộc này cũng sẽ không thương hại chúng ta.”

Hứa Thanh Tiêu gằn từng chữ, lời nói này có hơi đại nghịch bất đạo nhưng Cố Ngôn nghe mà không hiểu sao nó lại có vẻ đinh tai nhức óc.

Ông im lặng.

Hứa Thanh Tiêu cũng không hối ông mà chỉ ngồi trước mặt uống trà, hết chén này đến chén khác.

Ba khắc đồng hồ sau.

Cố Ngôn hít sâu một hơi, ông nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định.

“Ngươi muốn làm gì?”

Cố Ngôn hỏi.

“Cố Thượng thư, cách làm cụ thể thứ lỗi cho hạ quan không thể nói, nhưng có một điều chính là hạ quan làm việc tất nhiên đã suy nghĩ kỹ.”

Chuyện cụ thể nên làm thế nào thì nhất định không thể nói, nhưng Hứa Thanh Tiêu có thể đảm bảo hắn nhất định sẽ làm thật tốt, không để cho người ta nắm đằng chuôi.

Cố Ngôn lại im lặng một lần nữa.

Ông nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bởi vì những lời này nói ra từ trong miệng Hứa Thanh Tiêu không hiểu sao lại khiến ông cảm thấy hơi kì kì.

Khắp thiên hạ không ai tin Hứa Thanh Tiêu là người làm việc có chừng mực.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại một chút thì việc mà Hứa Thanh Tiêu làm đúng là rất đúng mực, giận dữ mắng chửi đại Nho đó là bởi vì Nghiêm Nho làm việc hơi bất công, đại náo Hình bộ cũng là vì Hình bộ đã làm sai trước, về phần Hoài Bình Quận vương, vậy thì lại càng đơn giản hơn.

Chính hắn muốn tìm chết, tạo ra các loại uy hiếp rồi gây phiền phức các kiểu cho Hứa Thanh Tiêu, giết là đúng.

Ngay sau đó, Cố Ngôn không còn chút gì do dự.

“Hứa Thanh Tiêu, đây là Thượng thư lệnh của bản quan, lão Trương Tĩnh kia dám giao vật này cho ngươi vậy thì Cố Ngôn ta cũng dám giao cho ngươi.”

“Nhưng Hứa Thanh Tiêu, ngươi nhất định phải nhớ kỹ! Nếu như ngươi thật sự vì Đại Ngụy chứ không phải để báo thù riêng thì cho dù có dốc hết toàn lực Cố mỗ cũng sẽ giúp đỡ ngươi, nhưng nếu như ngươi chỉ vì muốn báo thù riêng vậy thì đừng trách Cố mỗ trở mặt với ngươi!”

Cố Ngôn nói ai? Ngồi lên được vị trí Hộ bộ Thượng thư này không chỉ là dựa vào sự chu toàn thôi, chủ yếu còn phải quyết đoán nữa.

Hứa Thanh Tiêu không nhằm vào hoàng thất mà nhằm vào dị tộc, chuyện này có thể làm được.

Mặc dù đằng sau cũng liên quan đến không ít thế lực nhưng vậy thì sao nào?

Không phải là tộc ta thì kệ thôi.

Hứa Thanh Tiêu nói không sai chút nào.

Đại Ngụy mất thì sẽ mất thật, nhưng dị tộc không còn thì Đại Ngụy vẫn còn.

Mẹ nó chứ, đến lúc nào rồi, đến mình cũng sắp chết đói rồi, sao có thể lo cho người khác ăn no được? Cho dù hoàng đế có đồng ý thì Hộ bộ Thượng thư này cũng không đồng ý.

Cho nên sau khi suy đi nghĩ lại, ông đồng ý, chẳng những đồng ý mà còn giao Thượng thư lệnh cho Hứa Thanh Tiêu, coi như ủng hộ Hứa Thanh Tiêu hết mình.

“Đa tạ Thượng thư đại nhân!”

Hứa Thanh Tiêu nhận lấy Thượng thư lệnh, bây giờ có được Thượng thư lệnh của Hộ bộ, đồng nghĩa với Hình, Binh, Hộ ba bộ hợp làm một, nghe theo sự chỉ đạo của mình.

Đây là quyền lực cực kỳ to lớn, nhưng thứ mà Hứa Thanh Tiêu quan tâm không phải là quyền lực, mà là thực lực để điều tiết và khống chế đại cục.


Chương 364: Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (4)

Muốn thật sự cắt được một miếng thịt từ trên người dị tộc thì nhất định phải dựa vào trên dưới đồng lòng, một khi có một nơi không đồng ý vậy thì sẽ rất khó làm được.

Không thể không nói, Cố Thượng thư vẫn có chút năng lực.

Có thể lên được vị trí này thì không thể nào thiếu sự quyết đoán.

“Được rồi, chuyện tiếp theo ta không hỏi nhiều nữa, ta chỉ nhìn kết quả.

Làm xong thì sau này vị trí của ta sẽ do ngươi ngồi.”

“Làm không tốt thì sau này đừng nói nhiều.”

Cố Ngôn nói rất thẳng thắn.

Ông đã cao tuổi, phương thức tính toán mới này của Hứa Thanh Tiêu làm cho ông rung động không thôi.

Bây giờ Hứa Thanh Tiêu lại đang muốn ra sức vì quốc gia, không có lý nào ông không đồng ý với hắn, đương nhiên tiền đề cho tất cả chính là Hứa Thanh Tiêu nhất định phải làm cho thật tốt!

“Cố Thượng thư yên tâm, vậy hạ quan xin cáo lui trước.”

Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, bây giờ đã làm xong việc ở Hộ bộ, hắn phải đi đến Hình bộ và Binh bộ một chuyến.

Phải nói chuyện này cho rõ ràng thì mới có thể tiến hành kết hoạch cho thật tốt.

“Thủ Nhân, cuối cùng ta muốn hỏi ngươi thêm một câu, mất bao lâu mới có thể thấy được hiệu quả?”

Cố Ngôn dò hỏi.

“Trong một tháng ta sẽ làm cho dị tộc ngoan ngoãn đưa tiền ra, chẳng qua còn phải làm phiền Cố Thượng thư nói Hộ bộ hành động, kiểm kê số ngân lượng mà đám người dị tộc này kiếm được trong ba năm nay, tính toán lại cho rõ, có thể dư chứ không thể thiếu.

Hứa Thanh Tiêu không nói một cách tuyệt đối, trong khoảng thời gian một tháng đồng thời bảo Cố Thượng thư đi hạch toán số ngân lượng mà bọn người kia kiếm được, tính sai cũng không sao nhưng nhất định phải nhiều thêm chứ không được tính thiếu.

Mà câu nói kia lại làm cho Cố Ngôn càng thêm tò mò.

Trong thời gian một tháng bảo đám dị tộc đã quen ngàng tàng kia ngoan ngoãn đưa tiền?

Ông thật sự không thể tin được! Về phần chuyện mà Hứa Thanh Tiêu giao lại thì không có gì to tát, công việc mỗi ngày của Hộ bộ chính là như vậy.

Chỉ là ngay khi Hứa Thanh Tiêu vừa rời khỏi đại điện, giọng của hắn lại vang lên lần nữa.

“Đúng rồi, Cố Thượng thư, khi nào có thời gian có thể tiếp tục nghiên cứu thêm, không chỉ có thể cộng trừ mà còn có thể nhân chia nữa.”

“Nếu như chính xác đến từng văn tiền thì phải cộng thêm các số lẻ, ngài cứ từ từ nghiên cứu, hạ quan đi trước.”

Nói xong câu này, Hứa Thanh Tiêu liền rời đi.

Còn Cố Ngôn thì đứng sửng sờ ngay tại chỗ, ông đưa mắt nhìn về phía trang giấy trắng, trong óc vẫn liện lên lượng tin tức lớn kia.

Nhân chia? Số lẻ?

Cố Ngôn rất thông minh.

Trong nhát mắt ông đã hiểu rõ những lời kia của Hứa Thanh Tiêu, nhưng muốn lý giải một cách thật sự thì cần phải hao tốn thêm một đoạn thời gian.

Đây rõ ràng là Hứa Thanh Tiêu đang muốn ông chăm chỉ nghiên cứu thuật toán ở Hộ bộ, báo thù chuyện trước đó đây mà.

Khá lắm.

Sao Cố Ngôn lại không biết ý của Hứa Thanh Tiêu.

Hắn hoàn toàn có thể trực tiếp dạy cho ông nhưng lại chỉ tùy tiện nói sơ qua, để cho ông một mình nghiên cứu, khiến cho ông không có tâm tư đi làm những chuyện khác.

Quả nhiên là ghi thù mà.

Giờ khắc này, không hiểu sao Cố Ngôn lại cảm thấy Hoài Ninh Thân vương đắc tội với Hứa Thanh Tiêu, hình như là có chút… nguy hiểm đó nha.

Một khắc đồng hồ sau.

Hình bộ.

So với sự lạnh lẽo ở Hộ bộ thì khi Hứa Thanh Tiêu đi vào Hình bộ, trong phút chốc không biết có bao nhiêu âm thanh vang lên.

“Hứa đại nhân! Sao ngài lại tới đây?”

“Hứa đại nhân, ngọn gió nào thổi ngài tới đây?”

“Bọn ta bái kiến Hứa đại nhân.”

“Hứa đại nhân, xin chào.”

“Hứa đại nhân đã ăn chưa? Nếu chưa thì ta mang cho ngài một phần nha.”

Quan viên lui tới Hình bộ sau khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì lập tức chào hỏi vô cùng náo nhiệt.

Họ tán dương chuyện Hứa Thanh Tiêu giết Quận vương, lập uy cho Hình bộ, báo thù cho Trương Thượng thư.

Có thể nói là từ trên xuống dưới Hình bộ căn bản không có nửa lời oán hận với Hứa Thanh Tiêu, từ trong ra ngoài đều rất tôn trọng hắn.

Cho dù là mấy vị viên ngoại lang chịu đánh mấy trượng kia, hiện tại cũng đang đi khắp nơi nói rằng mình đáng bị đánh.

Mấy trượng của Hứa Thanh Tiêu đã đánh cho bọn họ thức tỉnh, chẳng những không cho rằng chuyện đó đáng hổ thẹn mà ngược lại còn cảm thấy vinh quan.

Có thể nói, Hứa Thanh Tiêu dùng mị lực của nhân cách để chinh phục toàn bộ người trong Hình bộ.

“Không có việc gì không có việc gì.”

“Chào các vị.”

“Ta thật nhớ các vị.”

Hứa Thanh Tiêu cười ha hả mở miệng, ai nói chuyện với hắn hắn cũng đều sẽ đáp lại một câu, hoặc là chào hỏi hoặc là cười một cái.

Sau khi mấy viên ngoại lang và lại ti lang trung nghe nói Hứa Thanh Tiêu đến thì nhanh chóng chạy tới, móc nối quan hệ với Hứa Thanh Tiêu.

Chu Nam cũng tới.

Bây giờ hắn đã không còn là quyển lại nữa mà là quan viên tòng cửu phẩm, thăng chức rồi, bây giờ đang quản kho công văn, cũng coi như là nhân họa được phúc.

Mà trên dưới Hình bộ thì cực kì tôn trọng đối với Chu Nam, ai cũng biết hắn là người của Hứa Thanh Tiêu.

Sau khi qua loa ứng phó một phen, Hứa Thanh Tiêu trực tiếp đi vào bên trong nội đường, như là về nhà mình vậy.

“Bái kiến Phùng thị lang, bái kiến Lý thị lang.”

Bên trong nội đường, Hứa Thanh Tiêu chắp tay hướng về phía hai vị thị lang.

Lý Viễn gật gật đầu, hắn cũng không nói gì.

Dù sao thì khoản thời gian trước vừa bị đánh, trong phút chốc hắn cười không nổi.

Còn Phùng Thị lang thì lại khác, hắn cực kỳ nhiệt tình chào hỏi Hứa Thanh Tiêu.

“Trương Thượng thư đâu?”

Hứa Thanh Tiêu thấy Trương Thượng thư không có trong phòng, không nhịn được hỏi.

“Trương Thượng thư đi ra ngoài một chuyến, có chuyện gì cứ nói ra đi, ta sẽ nói lại cho Trương Thượng thư.”

Phùng Kiến Hoa cười nói.

“Đi rồi à?” Hứa Thanh Tiêu cũng không nghĩ gì, hắn trực tiếp đi vào trong phòng của Phùng Kiến Hoa nói:

“Phùng thị lang, hạ quan còn có chuyện quan trong cho nên không thể ở lại nơi này, có chuyện này, nói với ngài hay Trương Thượng thư cũng đều như nhau.”

Hứa Thanh Tiêu nhỏ giọng nói.

“Hử? Thủ Nhân, ngươi nói đi.”

Đối phương khẽ gật đầu.

Hứa Thanh Tiêu lấy Đại nội long phù ra, chuẩn bị mở miệng.

Chỉ là trong phút chốc, Phùng Kiến Hoa quỳ xuống trên mặt đất, hô to Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Chuyện này làm Hứa Thanh Tiêu hơi lúng túng.

Nhưng mà đâu còn cách nào, hắn phải dùng Đại nội long phù để hạ lệnh, bằng không chỉ sợ mọi người không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

“Truyền lệnh xuống, trên dưới Hình bộ, trong một tháng tới, bất kì vụ án nào có liên quan đến thương buôn dị tộc, toàn bộ đều không nhận, cho dù là nhận thì cũng phải thiên vị dị tộc vô điều kiền, lý do giải thích với bên ngoài cũng rất đơn giản, duy trì quốc uy Đại Ngụy, hiểu chưa?”

Hứa Thanh Tiêu chân thành nói.

“Hả?”

Phùng Kiến Hoa hơi sửng sờ.

Hắn không nghĩ tới Hứa Thanh Tiêu lấy Đại nội long phù ra chỉ để hạ một mệnh lệnh như vậy?


Chương 365: Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (5)

Loại mệnh lệnh này cần phải dùng đến Đại nội long phù hay sao? Ngươi cứ mở miệng nói thẳng không phải là được rồi sao?

Chẳng qua Phùng Kiến Hoa vẫn vô cùng nghiêm túc nói:

“Thần, lĩnh chỉ.”

Phùng Kiến Hoa nghiêm túc hồi đáp.

Đối phương đã lĩnh chỉ, Hứa Thanh Tiêu cũng thu Đại nội long phù lại rồi đến đỡ Phùng Thị lang đứng lên.

“Phùng đại nhân, chuyện này rất quan trọng, nhưng ngài đừng nói cho bên ngoài biết mệnh lệnh này là do ta truyền đạt, chuyện này, ngài biết ta biết, nhiều nhất là thêm Trương Thượng thư biết thôi, hiểu chưa?”

Hứa thanh tiêu vô cùng chân thành nói.

“Được! Ta hiểu rồi.”

Phùng Kiến Hoa nghiêm túc gật đầu.

Đã lấy Đại nội long phù ra vậy thì chuyện này chắc không phải là việc nhỏ, hắn chắc chắn sẽ không làm loạn.

“Đúng rồi, Phùng đại nhân, mỗi ngày từ chối các vụ án dị tộc bao nhiêu lần ngài nhất định đều phải ghi chép lại, phái người giao cho ta.”

“Được rồi, nếu đã như vậy thì ta sẽ không quấy rầy nữa, cáo từ.”

Hứa Thanh Tiêu đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ là Hứa Thanh Tiêu không hề rời khỏi Hình bộ mà đi tìm Lý Viễn một chuyến.

Hắn đưa một cây trâm vàng đến trước mặt Lý Viễn.

“Lý đại nhân, trước đó vài ngày đã đắc tội nhiều, chuyện qua rồi ngẫm lại đúng là ta lỗ mãng.

Đây là quà mua tặng phu nhân, mong Lý đại nhân chớ nên trách tội hạ quan.”

Trên đường đến đây Hứa Thanh Tiêu có mua một cây trâm, đưa cho Lý Viễn để y tặng cho vợ.

Xem như là hóa giải ân oán không cần thiết này.

Đối phương thấy thế, trong lòng nhất thời cảm thấy cực kỳ thoải mái, chẳng qua trên mặt vẫn tỏ vẻ cực kỳ bình tĩnh.

“Ngươi còn nhỏ, chuyện này cũng bình thường, chẳng qua vật này ta sẽ nhận, cũng không phải là ta ham lợi nhỏ mà ta không hy vọng hai ta kết ân kết oán.”

“Được rồi, ngươi đi làm việc đi, nếu như không có chuyện gì thì đến nhà ta ngồi chơi, ta có mấy bản án không có đầu mối, đến lúc đó ngươi giúp ta xem thử.”

Lý Viễn bình tĩnh nói.

“Đại nhân rộng lượng.”

Hứa Thanh Tiêu cười cười sau đó rời khỏi phòng.

Đều là người chung bộ phận mà còn là Hình bộ, sau này không biết có bao nhiêu chuyện cần nhờ đến Hình bộ, không cần thiết phải vì chút ân oán nhỏ mà nảy sinh khúc mắc trong lòng.

Làm người mà, phải linh động một chút.

Sau khi làm xong việc này, Hứa Thanh Tiêu lại đi thẳng đến Binh bộ.

Nếu như Hộ bộ tỏ ra kính sợ đối với Hứa Thanh Tiêu, Hình bộ vui vẻ hòa thuận như người một nhà, thì ở Binh bộ, hắn có một loại cảm giác như áo gấm về quê vậy.

“Đúng vậy, áo gấm về quê.”

Hứa Thanh Tiêu vừa bước vào Binh bộ đã được chào đón rất nhiệt tình.

“Nhìn kìa, đó chính là Hứa Thanh Tiêu.”

“Hứa Thanh Tiêu đến.”

“Được đó, đây chính là Hứa Thanh Tiêu à? Trông trắng trẻo nõn nà ha.”

“Hứa đại nhân, Hứa đại nhân, vợ ta cực thích Nam Dự các tự của ngài, ngài có thể kí tên giúp ta không?”

“Hứa đại nhân, ta rất sùng bái ngài, có thể kí tên cho ta không?”

Toàn Binh bộ trong nháy mắt náo nhiệt hẳn lên.

Tính tình của người trong Binh bộ đều tương đối thẳng thắn, đại đa số đều xuất thân từ quân doanh ra.

Hứa Thanh Tiêu giận dữ mắng chửi đại Nho, đại náo Hình bộ, giết Hoài Bình quận vương, có cái nào không phải là chuyện mà bọn họ muốn làm mà không dám làm chứ?

Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại một mình làm hết.

Có thể nói là hơn nửa Binh bộ đều có thiện cảm đối với Hứa Thanh Tiêu, thậm chí còn lẩm bẩm bệ hạ vì sao lại không cho Hứa Thanh Tiêu đến Binh bộ.

Bây giờ Hứa Thanh Tiêu đến Binh bộ tất nhiên là khiến mọi người rất hào hứng.

Hứa Thanh Tiêu cũng không ngờ mình lại được Binh bộ hoan nghênh như vậy.

Sau khi khách khí với mọi người một hồi, cuối cùng vẫn là Tưởng Hâm Ngôn ra nói lời giải vây, nếu không thì ngay cả nội đường Binh bộ hắn cũng không vào được.

“Hứa đại nhân, Binh bộ Thượng thư đang bàn chuyện, phải chờ khoảng một khắc đồng hồ, ngài chờ thêm một lát nha.”

Bên ngoài nội đường Binh bộ, Tưởng Hâm Ngôn nói cho Hứa Thanh Tiêu biết Thượng thư đang có chuyện cần bàn, bảo hắn chờ một chút.

“Không sao.”

“Vết thương của Tưởng đại nhân đã lành chưa?”

Hứa Thanh Tiêu kiên nhẫn chờ đợi, thuận tiện còn hỏi thăm về thương thế của Tưởng Hâm Ngôn.

“Đã khỏi hẳn, không có gì đáng ngại.”

Tưởng Hâm Ngôn trả lời hắn.

“Vậy thì tốt rồi.”

Hứa Thanh Tiêu cười nhạt một tiếng còn Tưởng Hâm Ngôn thì trầm mặc không nói gì thêm.

Nhưng qua một lát, Tưởng Hâm Ngôn lại không nhịn được mở miệng hỏi:

“Hứa đại nhân, ta nghe nói ngài đã lập học, đúng không?”

“Ừ.”

Hứa Thanh Tiêu trả lời lãnh đạm.

“Không biết ít ngày nữa ta có thể qua thăm hỏi Hứa đại nhân một chuyến hay không, dù ta là kẻ võ phu nhưng cũng hiểu rõ điểm tốt của học vấn, chỉ là xem không ít sách vở nhưng vẫn luôn cảm thấy không hợp ý.

Tưởng Hâm Ngôn nói.

“Tất nhiên là hoan nghênh rồi, nếu như Tưởng đại nhân đích thân đến thì coi như là mang ánh sáng đến cho học đường Thủ Nhân bọn ta.”

Hứa Thanh Tiêu cười nói.

Tưởng Hâm Ngôn dù sao cũng là một trong những thống soái của Bát môn kinh binh, là tồn tại có thực quyền chưởng quản Binh bộ, kết bạn một chút cũng không thiệt thòi.

“Vậy được, mấy ngày nữa ta sẽ đến quấy rầy Hứa đại nhân, chẳng qua gần đây ta bận việc bên ngoài, có thể là phải sau nửa tháng nữa, mong Hứa đại nhân chớ nên trách tội.”

Tưởng Hâm Ngôn cười nói.

“Quá lời rồi.”

Hứa Thanh Tiêu mỉm cười, mà lúc này, cửa lớn phòng Thượng thư mở cửa ra, một vài quan viên từ bên trong bước ra.

Hứa Thanh Tiêu cũng không nhiều lời mà đứng dậy đi về phía phòng Thượng thư.

Sau khi đi vào phòng Thượng thư, Hứa Thanh Tiêu bèn đóng cửa lại.

Không ai biết Hứa Thanh Tiêu đến Binh bộ để làm gì.

Nhưng sau khoảng nửa canh giờ, Hứa Thanh Tiêu từ Binh bộ đi ra.

Cứ như vậy, một mệnh lệnh truyền ra khắp trên dưới Binh bộ.

Tăng cường phòng vệ kinh thành, tăng số quân tuần ra, thời gian tuần tra không được trễ nãi, nếu như gặp dị tộc đang cãi nhau với người khác thì cố gắng chọn thiên vị dị tộc, lấy quốc uy Đại Ngụy làm trọng, cố hết sức không làm lớn chuyện.

Mệnh lệnh này cũng không tính là gì, trước đó cũng từng có vài chuyện thế này, ví dụ như đại sứ các nước đến Đại Ngụy, vì hình tượng Đại Ngụy nên bên trên cũng từng hạ mệnh lệnh kiểu này, chỉ là không tuyệt đối như lần này thôi.

Không ai biết Hứa Thanh Tiêu đang giở trò gì.

Bệ hạ bảo Hứa Thanh Tiêu đi quản chuyện thu thuế, mà Hứa Thanh Tiêu lại đi đến Hộ bộ, Hình bộ, Binh bộ, cảm giác như hắn bận rộn cả ngày nhưng cũng tựa như không làm gì cả, chuyện này đã làm cho không ít người hiếu kì.

Buổi trưa.

Sau một ngày bận rộn, Hứa Thanh Tiêu cuối cùng cũng về đến học đường Thủ Nhân.

Chuyện cần làm đều đã bàn giao xong, tiếp theo chỉ cần ngồi chờ con cá mắc câu thôi.

Muốn chặt đám người dị tộc phiên bang này thì nhất định phải bố trí một cách chu toàn.

Bọn người dị tộc phiên bang này hoành hành bá đạo ở Đại Ngụy, ngang ngược càn rỡ, đằng sau nhất định có người chống lưng.


Chương 366: Hộ Bộ, Hình Bộ, Binh Bộ, Ba Bộ Thành Một! Chờ Cá Mắc Câu! (6)

Đám người này cũng là vì thấy người phiên làm ăn không cần nộp thuế nên muốn kiếm lời từ đó.

Hứa Thanh Tiêu có thể hoàn toàn chắc chắc có vài quận vương thân vương cũng tham dự trong đó.

Đều là quỷ hút máu Đại Ngụy.

Cho nên lần này hắn quét sạch sâu hút máu Đại Ngụy, cũng là đang thăm dò.

‘Hoài Ninh Thân vương à, ông tuyệt đối đừng có quan hệ gì với đám người dị tộc này nhé, nếu để ta tra ra được ông có chút liên can nào, không khiến ông nhổ ra ngụm máu lớn thì ta không mang họ Hứa.”

Hứa Thanh Tiêu tự nhủ trong lòng.

Hắn tạm thời không tra ra Hoài Ninh Thân vương có cấu kết gì với người phiên hay không, nhưng đám người phiên dị tộc có người chống lưng là điều hắn dám khẳng định.

Phía sau bọn họ là ai, Hứa Thanh Tiêu không quan tâm.

Điều mà Hứa Thanh Tiêu quan tâm chính là lần này có thể thu được bao nhiêu bạc.

Tỉ mỉ tính toán thì chắc cũng được năm triệu lượng bạc chứ nhỉ?

Một hơi kiếm cho Đại Ngụy năm triệu lượng bạc, vậy sau này không phải Cố Ngôn sẽ cung phụng mình như cha sao?

Về phần nữ đế, đoán chừng cũng nhìn mình như đang nhìn thỏi vàng ha.

Chắc qua đây chỉ là chuyện nhỏ, một khi kế hoạch của mình được tiến hành thì sẽ tới lúc Đại Ngụy bước vào thời kỳ phồn vinh.

Hứa Thanh Tiêu rất chờ mong nữ đế sẽ dùng ánh mắt như thế nào để nhìn hắn.

Tốt nhất là đừng nũng nịu, hắn không thích kiểu ỏn a ỏn ẻn, hắn vẫn thích loại lạnh lùng xinh đẹp kia hơn.

Haizz.

Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu ta, Đại Ngụy vạn cổ như đêm dài.

Hứa Thanh Tiêu đi vào bên trong học đường Thủ Nhân.

Mùi thơm của thức ăn tỏa ra làm cho Hứa Thanh Tiêu có hơi kinh ngạc.

Hắn đi theo mùi hương bước vào phòng ăn.

Chỉ thấy ở đó có một lão giả mặc áo bào, bưng từng mâm thức ăn đang nóng hổi lên.

Mấy người Dương Hổ thì đứng ở một bên, không ngừng nuốt nước miếng, cho dù là sư huynh Trần Tinh Hà cũng không nhịn được mà đứng bên cạnh quan sát.

“Đây là?”

Hứa Thanh Tiêu có chút tò mò.

“Hứa đại nhân, ngài đã về.”

“Đây là đầu bếp ta vừa tuyển, tay nghề tốt lắm, chỉ ngửi thôi đã thấy ngon rồi.”

Dương Hổ mở miệng, không nhịn được tán dương tài nấu bếp của Lý Quảng Hiếu.

“Hử.”

Chuyện gì đang xảy ra, Hứa Thanh Tiêu đã rõ, mà Lý Quảng Hiếu người đang vội vàng làm đồ ăn cũng ngẩng đầu lên nhìn Hứa Thanh Tiêu một chút.

Ông không nhìn nhiều, chỉ liếc mắt một cái sau đó cười ha hả nói:

“Đại nhân, ngài nếm thử tay nghề nấu nướng của ta xem, ta không học ở đâu cả, chỉ là vào nam ra bắc tự mình nghĩ ra được, xem có hợp khẩu vị của ngài hay không?”

Lý Quảng hiếu cười ha hả nói, lộ ra dáng vẻ của một người thành thật.

“Khách khí rồi.”

Hứa Thanh Tiêu khẽ cười một tiếng sau đó ngồi xuống ghế, thưởng thức một phen.

Ừm!

Cái khác chưa nói đến, nhưng mùi vị này thì ngon thật đấy.

“Đến đây, cùng ăn đi.”

“Đúng rồi, lão nhân gia, ông tên gì? Cùng nhau ăn đi, đừng nên khách khí.”

Hứa Thanh Tiêu vừa nếm thử một miếng đã thấy cực kỳ ngon lành, đồng thời còn bảo Lý Quảng Hiếu ngồi xuống ăn cùng.

“Ồ, tên của ta không dễ nghe, người khác đều gọi ta là Lý Hắc Y, đại nhân ngài gọi sao cũng được.”

Lý Quảng Hiếu cười nói.

“Lý Hắc Y?” Đám người có hơi sửng sờ, cái tên này, hơi kỳ lạ.

“Được rồi, lão Hắc, vậy ta sẽ nói thẳng luôn, lương tháng hai lượng bạc, ta cũng không thể trả quá nhiều, chẳng qua ta sẽ bao ở, nếu như ông cảm thấy ổn thì làm, còn không được thì thôi.”

Hứa Thanh Tiêu rất tùy ý, trực tiếp gọi là lão Hắc.

“Được rồi, được rồi, hai lượng bạc cũng nhiều, đa tạ đại nhân.”

Lý Quảng Hiếu cười ha hả nói, giống như ông rất hài lòng với giá tiền này.

Còn Hứa Thanh Tiêu cũng không nhiều lời, gọi mọi người nhanh chóng ngồi xuống ăn.

Nhìn qua Hứa Thanh Tiêu, Lý Quảng Hiếu cũng không hỏi thêm điều gì, ông dự định ở lại nơi này một khoảng thời gian, dần dần hiểu rõ Hứa Thanh Tiêu cho nên cũng không cần thiết phải nói thêm gì.

Bữa cơm này, mọi người ăn rất hài lòng.

Hứa Thanh Tiêu ăn năm chén cơm, sau khi ăn uống no nê, tán dương tài nghệ của Lý Quảng Hiếu xong, hắn bắt đầu vào phòng làm việc.

Mọi người cũng nhao nhao khen Lý Quảng Hiếu nấu ane ngon sau đó việc ai nấy làm.

Cứ như thế.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Liên tiếp mấy ngày.

Hứa Thanh Tiêu đều ở học đường Thủ Nhân, một tấc cũng không rời.

Mà Hình bộ thì mỗi ngày đều đưa đến một vài hồ sơ.

Mới đầu là bốn năm phần, về sau mỗi ngày lại tăng lên một chút, ngày thứ năm đã đưa đến mười lăm phần.

Ngày thứ bảy đưa tới hai mươi ba phần.

Ngày thứ chín đưa tới hơn bốn mươi phần.

Mãi cho đến ngày thứ mười lăm, khoảng chừng trên trăm phần được đưa tới.

Hứa Thanh Tiêu lẳng lặng đọc, mỗi phần đều đọc rất nghiêm túc.

Nội dung hồ sơ cũng rất đơn giản, chính là người của dị tộc giả vờ bị đụng rồi ép mua ép bán.

Hứa Thanh Tiêu xem xong cũng không nghĩ thêm bất kỳ điều gì, xem xong rồi thì để sang một bên.

Ngày thứ mười bảy, một trăm bảy mươi phần.

Ngày thứ mười tám, hai trăm hai mươi năm phần.

Ngày thứ mười chín, hai trăm bảy mươi phần.

Ngày thứ hai mươi, đã đột phá ba trăm phần.

Chuyện này có nghĩa là kinh đô Đại Ngụy trong một ngày đã xảy ra ba trăm chuyện dị tộc ép mua ép bán hoặc là giả vờ bị đụng.

Đây là những người báo án.

Những người không báo án là bao nhiêu thì không ai biết được.

“Hứa đại nhân, Trương Thượng thư bảo ta nói với ngài một tiếng rằng bây giờ bách tính ở kinh đô Đại Ngụy oán giận cực sâu với Hình bộ, ông hỏi ngài rốt cuộc là phải đợi đến khi nào?”

Người của Hình bộ mở miệng, hỏi Hứa Thanh Tiêu.

Trong mấy ngày này, dường như Hình bộ chỉ nhìn rồi mặc kệ, Binh bộ còn giúp bọn người dị tộc kia dẫn đến chuyện đám người kia càng được một tấc lại muốn một thước, càng ngày càng phách lối.

Trước đó là đụng một cái thì phải mua, bây giờ lại dám bảo nhìn rồi thì nhất định phải mua.

Báo cho quan phủ thì toàn bộ đều bảo bách tính bồi thường tiền, dẫn đến không ít lời oán giận.

“Nói với Trương Thượng thư, đợi thêm một chút.”

Hứa Thanh Tiêu vẫn nói câu này, người kia cũng hơi bất đắc dĩ nhưng cũng chỉ có thể rời đi.

Đối mặc với sự bất đắc dĩ của người kia, Hứa thanh tiêu cũng không có cách nào, hắn nhất định phải chờ, phải kiên nhẫn chờ!

Chờ con cá mắc câu!

Chờ một cơ hội!

Giống như này, mãi cho đến hôm sau!

Người của Hình bộ cực kì bối rối chạy đến.

“Không xong, không xong, xảy ra chuyện lớn, xảy ra chuyện lớn rồi.”

“Hứa đại nhân, dân chúng đã bao vây phủ quan ở phố Huỳnh Dương, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Giọng nói vừa vang lên, Hứa Thanh Tiêu lập tức đứng dậy.

Con cá …. sắp cắn câu!


Chương 367: Muốn Ngươi Diệt Vong Thì Phải Khiến Ngươi Điên Cuồng! (1)

“Chuyện gì xảy ra vậy? Không nên gấp, từ từ nói.”

Nhìn thấy quan viên Hình bộ vội vàng chạy đến, Hứa Thanh Tiêu bảo đối phương từ từ nói, đừng nóng vội.

“Đại nhân, những ngày này người phiên dị tộc càng ngày càng phách lối, làm ăn thì ngày càng hung ác, mấy ngày trước đã có phần không áp chế được.”

“Bách tính đi dến các đại nha môn cáo trạng, mỗi ngày Hình bộ thu vào không biết bao nhiêu hồ sơ nhưng vẫn luôn thờ ơ, hôm nay có một đám người đọc sách đến kinh đô du ngoạn kết quả không ngờ lại bị đám người phiên này lừa bịp.”

“Cuối cùng đôi bên đánh nhau, những người đọc sách kia ai cũng ốm yếu, có hai người bị đánh rất thảm, bây giờ đã náo loạn lên đến nha môn Huỳnh Dương.

Kết quả nha môn không thụ lí án này, sau khi dân chúng biết được, đã bao vây nha môn, có thể sẽ xông vào nha môn.”

“Huỳnh Dương lệnh bây giờ đang đau đầu, khẩn cấp cầu cứu Hình bộ.

Trương Thượng thư bảo ta tới tìm ngài, bảo ngài ra mặt xử lý, ông nói ông sẽ không ra mặt.”

Đối phương có chút lo lắng nói.

“Đả thương người?”

“Trương Thượng thư để cho ta ra mặt?”

Hứa thanh tiêu nhấp một ngụm trà, thần sắc hơi có vẻ bình tĩnh.

“Đúng vậy, khoảng thời gian này không biết có bao nhiêu người mắng Trương Thượng thư, đừng nói tới ông ta nữa, bây giờ trên dưới Hình bộ ai đi ra ngoài cũng đều bị người ta nói, nói bọn ta không ra sao, chẳng qua cũng may chính là bách tính ở kinh đô bây giờ đối với ngài vẫn tràn ngập sự kính trọng.”

“Nếu như ngài đi qua thì bọn họ chắc chắn sẽ không quậy.”

Đối phương nói thế.

“Được, vậy ta đi một chuyến.”

Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, theo người kia rời đi.

Lúc đi vào học đường Thủ Nhân thì vừa lúc đụng phải Lý Hắc Y.

“Lão Hắc! Hôm nay không cần làm cơm cho ta, ta ăn ở bên ngoài.”

Hứa Thanh Tiêu chào hỏi một tiếng.

“Được, đại nhân đi thong thả.”

Lý Hắc Y cười cười.

Ông đã ở học đường Thủ Nhân hơn hai mươi ngày, ngoại trừ nấu cơm thông thường ra thì không có việc gì sẽ trồng thêm ít hoa, cắt tỉa nhánh cây, cũng là thú vui tự tại.

Mà trong học đường Thủ Nhân, đám người đối với ông ta vẫ rất khách khí.

Lý Hắc Y cũng ngày càng có cảm tình với Hứa Thanh Tiêu, chỉ là có rất nhiều chuyện tạm thời không thể hỏi, có vẻ hơi đường đột.

Ông định đợi đến sau khi thật sự thân quen thì mới trò chuyện.

Lúc này.

Nha môn Huỳnh Dương.

Tất cả các nha dịch đều ra ngoài, quan sai của Hình bộ cũng đến.

Bọn họ đều có cùng một mục đích, nếu như thật sự để bọn họ đánh nhau thì chắc chắn là chuyện lớn.

Dưới chân thiên tử, bách tính xông vào đại môn huyện nha, chuyện truyền đến bên tai bệ hạ thì tất cả mọi người đều sẽ bị hỏi tội.

Bên ngoài nha môn, có bảy tám trăm người, đều là lão bách tính, nam nữ già trẻ đều có.

Giờ khắc này, ánh mắt của bọn họ giống nhau, đều lộ ra vẻ tức giận.

Mà bên trong nha môn bây giờ có trên trăm tên dị tộc phiên bang.

Đối mặt với ánh mắt của bách tính Đại Ngụy, bọn họ cũng không hề e ngại chút nào mà ngược lại, bên trong ánh mắt của bọn họ toát lên đầy vẻ hung ác cùng một chút khinh thường.

Khoảng thời gian này, bọn họ cũng không biết là có chuyện gì xảy ra nhưng dù sao thì bắt đầu từ tháng trước, mặc kệ là bọn họ bắt nạt người thế nào thì đám quan sai cũng đều sẽ giúp bọn họ, mặc dù trước kia bọn họ cũng đã có giúp chút ít.

Nhưng mà trước kia đều chỉ là cảnh cáo, mọi người làm ăn vẫn tương đối giữ kẻ, bọn họ sẽ đi tìm khách du lịch đến làm mục tiêu, chính là đám đần độn tương đối dễ lừa kia.

Còn bây giờ thì không giống vậy, mặc kệ ngươi làm cái gì thì quan sai Hình bộ cũng vậy, quân binh tuần tra cũng vậy, chỉ cần phát hiện ra thì sẽ bảo đám người kia bồi thường tiền, có vẻ như đừng có gây thị phi ở đây.

Thậm chí đến mắng cũng không mắng bọn họ câu nào.

Ban đầu mọi người vẫn có hơi tò mò, cảm thấy chuyện này rất là kì quái, nhưng sau này có người truyền tin tức ra nói là Nữ đế sắp làm lễ mừng thọ, vạn quốc triều bái, đưa tặng lễ mừng.

Cho nên vì thể hiện quốc uy Đại Ngụy, không cho phép đám người dị tộc bọn họ xảy ra chuyện gì không vui.

Tin này truyền ra, trong nháy mắt, tất cả những người dị tộc phiên bang làm ăn ở kinh thành đều hưng phấn.

Loại chuyện này cũng không phải là không có.

Nghe nói lúc trước khi Võ đế đại thắng bắc phạt cũng có ban thưởng cho đám người dị tộc phiên bang bọn họ.

Lại liên tưởng đến một chút, Nữ đế vừa mới đăng cơ, đây là năm đầu tiên, tất nhiên sẽ phải long trọng một chút.

Cho nên cho dù biết bọn họ làm ăn không sạch sẽ cũng sẽ không dám làm loạn, chỉ có thể biến lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.”

Sau khi hiểu rõ chuyện này đám người phiên kia ai nấy cũng mừng rỡ.

Trước đó còn lén lén lút lút, tiền nhiều quá không thể bẫy, nhìn hơi có bối cảnh xíu không thể bẫy, chỉ có thể gài bẫy một vài du khách từ bên ngoài, ngẫu nhiên coi như có bẫy được thì cũng không được bao nhiêu bạc.

Nhưng bây giờ thì không giống vậy.

Quan phủ Đại Ngụy không muốn bọn họ quậy lên, bọn họ liền bắt lấy cơ hội này, ra sức vặt lông dê.

Ban đầu không dám bẫy thì bẫy giờ cũng bẫy luôn, ai cần biết ngươi có bối cảnh hay không, trừ phi thật sự là đại nhân vật nếu không thì sao lại không thể bẫy?

Mà bẫy được thì sẽ có không ít ngân lượng, trước đó đều bẫy năm lượng mười lượng, bây giờ mỗi lần bẫy là năm mươi lượng, một trăm lượng.

Thậm chí còn có hôm trước, một tên phú thương thuận tay sờ một miếng ngọc bộ, chào giá ba ngàn lượng, đối phương cũng có lai lịch, đôi bên thiếu chút nữa đánh nhau.

Sau đó người của Hình bộ đến, không biết bọn họ nói cái gì.

Cuối cùng phú thương kia bồi thường ba ngàn lượng bạc.

Ba ngàn lượng a!!!

Thời điểm buôn bán tốt thì phải hơn nửa năm mời kiếm được.

Như vậy ai mà không đỏ mắt chứ? Ai không ghen tị chứ?

Kết quả là cuộc lừa bịp trên quy mô lớn bắt đầu.

Mười mấy ngày nay, đám người phiên này mỗi người đi ngủ buổi tốt đều cười muốn tỉnh ngủ, mỗi ngày đều tụ tập lại để nói chuyện hôm nay ngươi gạt nhiều hay gạt ít, hôm nay ta gạt được bao nhiêu.

Có thể nói là vô cùng hăng hái, người nào người nấy cũng đều cười đến giống như nhặt được bạc vậy.

Về phần bách tính Đại Ngụy có khó chịu hay không?

Liên quan chó gì tới bọn họ? Bọn họ không phải là con dân Đại Ngụy, nói một câu không dễ nghe là coi như Đại Ngụy có không còn nữa thì bọn họ cũng không quan tâm.

Chỉ cần bản thân kiếm được bạc thì cái gì cũng dễ nói.

Chỉ là chuyện lần này quậy lên có hơi to.

Đả thương người, hơn nữa lại còn rất nghiêm trọng, bây giờ vẫn còn đang cứu chữa ở y quán, có thể sống được hay không cũng là một vấn đề.

“Đám người phiên các ngươi quả là đám con buôn, tội đáng chết vạn lần, dám đi khắp nơi lừa gạt hãm hại người.”

“Nha môn cũng mặc kệ không hỏi.

Bách tính Đại Ngụy chúng ta bình thường nhường cho các ngươi là vì không muốn cãi cọ gì với các ngươi, các ngươi cho rằng bọn ta thật sự sợ các ngươi sao?”


Chương 368: Muốn Ngươi Diệt Vong Thì Phải Khiến Ngươi Điên Cuồng! (2)

“Hôm nay nếu như không cho bọn ta một công đạo thì bọn ta sẽ châm lửa đập nát nha môn Huỳnh Dương các ngươi.”

“Đúng vậy đó, sao lại có thể khi dễ người ta như vậy?”

“Người ta chỉ là một vài du khách bên ngoài, chỉ nhìn một cái thì đã bắt người ta mua, động một cái là năm trăm lượng bạc, ai bỏ ra nổi?”

Bên ngoài nha môn Huỳnh Dương.

Âm thanh dân chúng nhao nhao vang lên, trong lời nói tràn đầy vẻ phẫn nộ.

Đám người dị tộc phiên bang này đã ở Đại Ngụy mấy trăm năm qua, ỷ vào hoàng ân Đại Ngụy không biết đã kiếm được bao nhiêu bạc, vậy mà còn dùng đủ các loại thủ đoạn để gài bẫy bách tính Đại Ngụy.

Trước kia khi mọi người còn giàu có thì cũng thôi đi, bây giờ mỗi ngày dân chúng tsống không còn tốt như trước nữa, thế mà đám người này vẫn làm theo ý mình như cũ.

Du khách từ bên ngoài nếu như đụng phải thứ nào đó thì cố ép người ta phải mua, không mua thì mấy chục người xông đến hù dọa người ta, uy hiếp người ta, kết quả là để mọi người đánh giá xấu về kinh đô.

Vậy thì cũng bỏ đi, dù sao lừa cũng không nhiều.

Nhưng bây giờ lại càng lúc càng quá đáng, đến cả bách tính kinh đô cũng dám bẫy.

Trước đó thì đụng vào là phải mua, bây giờ lại biến thành nhìn một cái cũng phải mua, quả nhiên là càng ngày càng quá đáng.

Hôm nay dân chúng phẫn nộ bộc phát, chặn ở nha môn Huỳnh Dương.

Nếu như không giải quyết chuyện này thì nói thế nào bọn họ cũng sẽ không đồng ý.

Dân chúng nổi giận mắng.

Mà đám người phiên cũng đang chửi ầm lên, chẳng qua bọn hắn dùng ngôn ngữ người phiên chứ không phải là ngôn ngữ Đại Ngụy, dịch ra thì ý rất đơn giản.

“Một đám người hạ đẳng!”

Đây chính là tư thái của người phiên.

Bọn họ kiếm tiền từ bách tính Đại Ngụy nhưng căn bản xem thường bách tính Đại Ngụy.

Trước kia vẫn còn tương đối kính trọng, mãi cho đến khi bắc phạt thất bại, bọn họ bỗng nhiên rõ ràng thì ra Đại Ngụy cũng không phải là tồn tại không ai địch nổi.

Chính bởi vì như thế cho nên bọn họ mới dám làm loạn.

Nếu không đổi lại là lúc thịnh thế thì đám người này chỉ cần nhìn thấy bách tính Đại Ngụy thì cũng giống như là nhìn thấy cha vậy.

“Hứa đại nhân đến.”

“Đừng ồn nữa, Hứa đại nhân đến rồi.”

“Hứa đại nhân đến, bách tính chúng ta được cứu rồi.”

“Hứa đại nhân ở đâu? Cuối cùng Hứa đại nhân cũng đến rồi.

Đám người phiên các ngươi chuẩn bị chờ chết đi.”

Âm thanh ầm ĩ của bách tính vang lên.

Cách đó không xa, bóng dáng Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, bên cạnh đó còn có Hình bộ thị lang Phùng Kiến Hoa.

“Phùng đại nhân, đợi chút nữa ngài nhất định phải làm theo lời ta nói.”

Hứa Thanh Tiêu nhỏ giọng thì thầm, cực kì chân thành nói.

“Yên tâm đi.”

Phùng Kiến Hoa gật đầu.

Rất nhanh sau đó Hứa Thanh Tiêu đã bước đến, đi tới trước cửa nha môn.

Dân chúng lập tức kích động hô lên.

“Hứa đại nhân, ngài cần phải giải oan cho bách tính chúng ta!”

“Hứa đại nhân, đám phiên thương người Hồ này làm xằng làm bậy ở Đại Ngụy ta, ngài nhất định phải chủ trì công đạo cho bọn ta.”

“Hứa đại nhân, bọn ta đều nghe ngài, ngài là quan tốt, không giống như những người này, quan thương cấu kết.

Chúng ta tin tưởng ngài.”

“Ngài là người đọc sách, bọn ta đều tin ngài.”

Theo sự xuất hiện của Hứa Thanh Tiêu, dân chúng triệt để nhẹ nhàng thở ra.

Bây giờ đối với Hình bộ, Binh bộ, bọn họ vốn đã không còn bất cứ hy vọng nào.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu thì khác, có thể nói, địa vị của Hứa Thanh Tiêu ở trong lòng bách tính cực cao.

Trước đó còn mang khí thế nâng giáo nâng gươm nhưng sau khi Hứa Thanh Tiêu đến thì bầu không khí trong nháy mắt yên tĩnh hơn không ít.

“Các vị bách tính, an tâm, chớ vội.”

Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, hắn lập tức bảo dân chúng an tâm chớ vội, ngay sau đó, hắn nhìn về phía huyện nha Huỳnh Dương nói:

“Gọi Huỳnh Dương lệnh ra đây.”

Hứa Thanh Tiêu mở miệng.

Vừa nói xong, một nam tử trung niên lập tức đi ra, người mặc quan phục, cúi đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu.

“Hạ quan bái kiến Hứa đại nhân.”

Hứa Thanh Tiêu là quan viên tòng thất phẩm, còn hắn cũng là quan viên tòng thất phẩm.

Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu là ai? Bây giờ hắn đang là hồng nhân số một trước mặt Nữ đế, là nhân vật hung ác đến nổi chém cả quận vương mà vẫn được bảo vệ.

Hắn không gọi một tiếng đại nhân thì gọi gì đây?

“Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì?”

Hứa Thanh Tiêu lạnh mặt hỏi.

“Hồi Hứa đại nhân, những phiên thương người Hồ này cãi cọ với một vài người đọc sách đến kinh đô du ngoạn, chỉ vì đối phương nhìn đồ vật của bọn họ mà đám người phiên này liền bảo người ta bồi thường cho bọn họ năm trăm lượng bạc.”

“Đám người đọc sách kia không đồng ý, đôi bên đánh nhau, bây giờ có hai người trọng thương đang cứu chữa tại y quán, bảy người bị vết thương nhẹ.”

Huỳnh Dương lệnh mở miệng, đơn giản thuật lại chân tướng mọi chuyện.

“Đả thương người?”

Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn về phía đám phiên thương người Hồ, không hiểu sao khi đám người nọ lại thấy hơi e ngại khi đối mặt với ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu.

Mặc dù bọn họ xem thường bách tính Đại Ngụy nhưng vẫn rất coi trọng Hứa Thanh Tiêu, dù sao thì vị này cũng là người đã từng giết vương.

“Đã vậy, sao còn không làm theo lệ? Bắt bọn họ bỏ vào trong đại lao, đả thương người đọc sách cũng không phải là chuyện nhỏ.”

Hứa Thanh Tiêu nói thế.

Câu này nói ra làm cho đám phiên thương người Hồ này kích động.

“Dựa vào cái gì?”

“Là bọn họ làm hư đồ đạc của bọn ta trước.”

“Ngọc thạch của bọn ta là đào ra từ bên trong Thần sơn đấy, giá trị liên thành, dựa vào cái gì mà bắt bọn ta?”

“Con người ngươi không tuân theo quy củ, ta muốn kiện ngươi.”

Từng tiếng từng tiếng vang lên, những phiên thương người Hồ này khi nghe được mình sắp bị bắt thì tất nhiên là gấp gáp, nói cũng to hơn.

Còn dân chúng thì hết sức hả giận, đồng thời còn tán dương Hứa Thanh Tiêu quả nhiên là vị quan tốt.

“Câm miệng!”

Hứa Thanh Tiêu quát lớn một tiếng, hắn nhìn đám phiên thương người Hồ này, vô cùng nghiêm khắc nói:

“Bắt hết tất cả bọn họ, tra rõ việc này, nếu như phát hiện bọn họ có chỗ nào lừa gạt thì xử theo pháp luật.”

Hứa Thanh Tiêu cực kì cứng rắn.

Câu này vừa dứt, còn chưa đợi bọn họ mở miệng thì Phùng Kiến Hoa đã nhanh chóng đi đến, nói nhỏ bên tai Hứa Thanh Tiêu:

“Không thể bắt đâu.”

“Ngày mừng thọ của bệ hạ sắp đến rồi, trong hai ba tháng này tuyệt đối không được chọc đến đám thương nhân dị tộc này, miễn cho lúc đó sứ thần của bọn họ đến Đại Ngụy, dựa vào như vậy mà hỏi tội bệ hạ, vậy thì không tốt.”

Phùng Kiến Hoa nhỏ giọng nói, nhưng cho dù hắn đã nhỏ giọng thì những phiên thương người Hồ này cũng có thể nghe được một ít nội dung.

Ngay tức khắc, vẻ mặt đám phiên thương người Hồ biến đổi, nhưng bọn họ cũng không mở miệng nói gì, chỉ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.


Chương 369: Muốn Ngươi Diệt Vong Thì Phải Khiến Ngươi Điên Cuồng! (3)

“Nhưng đám người này.”

Hứa Thanh Tiêu có hơi không phục nhìn về phía đám phiên thương người Hồ.

“Thôi đi thôi đi, bọn họ như vậy cũng không phải là chỉ mới một hai ngày, cùng lắm thì sau khi chuyện này qua đi, bảo dân chúng chú ý đến một chút, chờ sau khi ngày mừng thọ của bệ hạ kết thúc sẽ quản thúc bọn chúng.

Dù sao bất luận như thế nào thì cũng không thể đắc tội được.”

“Hứa Thanh Tiêu, bây giờ ngươi đang mang rất nhiều phiền phức, tốt nhất là đừng xen vào vũng nước đục này.”

Phùng Kiến Hoa mở miệng, nói tóm lại, ý chính là đừng trêu chọc bọn họ, trước hết cứ cam chịu như vậy một chút, chờ đến sau khi ngày mừng thọ của bệ hạ kết thúc rồi hãy quản lý bọn họ là được.

Lời này nói ra làm cho lòng đám phiên thương người Hồ sau khi nghe xong thì vui như nở hoa.

Nói thật thì mệnh lệnh của Hứa Thanh Tiêu làm cho bọn họ sợ thật đấy.

Đây chính là người dám giết vương đấy, bọn họ đã không còn gì để nói.

Nhưng nhìn thấy thế này, hình như bọn họ không dám trêu chọc mình đâu nhỉ.

Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, hắn lộ ra mấy phần do dự sau đó dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn về phía đám người kia.

Nhưng Phùng Kiến Hoa lại luôn lôi kéo Hứa Thanh Tiêu nhắn nhủ các kiểu, có vẻ hơi kỳ lạ.

Dân chúng nhìn thấy một màn này thì không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng không hiểu sao bọn họ lại có cảm giác như chuyện này Hứa Thanh Tiêu cũng không thể xử lý được.

“Được rồi!”

Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn hít sâu một hơi nhìn về phía bách tính nói:

“Chư vị bách tính, Hứa mỗ cũng không biết nên nói gì nhưng xin các vị cứ yên tâm, nếu như về sau những phiên thương người Hồ này còn dám tiếp tục như vậy nữa, ta nhất định sẽ không tha cho bọn họ.”

“Chuyện hôm nay dừng ở đây, mong rằng các vị cho Hứa mỗ ta mặt mũi, khiến các vị phải chịu uất ức rồi.”

Hứa Thanh Tiêu cúi đầu hướng về phía bách tính, cung cung kính kính.

Giờ khắc này, dân chúng trầm mặc.

Bọn họ không ngờ vậy mà đến cả Hứa Thanh Tiêu cũng không dám ra tay.

Nhưng bọn họ cũng biết là Hứa Thanh Tiêu không thể trêu chọc thị phi thêm nữa.

“Được, Hứa đại nhân, bọn ta tin ngài! Chuyện này dừng ở đây.”

“Hứa đại nhân, nếu là người khác thì bọn ta sẽ không đồng ý đâu, nhưng nếu là ngài, bọn ta nể mặt ngài.”

“Hứa đại nhân, ngài là quan tốt, ngài không ra tay thì chắc chắn là có nỗi khổ tâm riêng, chúng ta tin tưởng ngài, cũng sẽ không làm cho ngài khó xử, bọn người chúng ta tản đi thôi.”

“Được được được, đi thôi.”

Bách tính mở miệng, bọn họ lựa chọn tin tưởng Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện.

Mặc dù trong lòng còn có hơi tức nhưng đối mặt với Hứa Thanh Tiêu, bọn họ cũng không nói thêm gì nhiều.

Dù sao thì Hứa Thanh Tiêu đã giải oan cho bách tính bọn họ, dám làm dám chịu, Hứa Thanh Tiêu nói vậy nhất định là có lý do của hắn.

Sau đó, Hứa Thanh Tiêu hướng về phía đám phiên thương người Hồ mở miệng.

“Được rồi, chuyện này dừng ở đây thôi.”

“Sau này các ngươi cũng đừng quậy nữa.

Tiền thuốc men của đám người này, các ngươi chịu.”

Hứa Thanh Tiêu nói thế.

Nhưng đám phiên thương người Hồ này cũng không đồng ý.

Nếu như nói trước đó bọn họ còn có chút sợ hãi với Hứa Thanh Tiêu thì bây giờ, sau khi biết Hứa Thanh Tiêu còn có chỗ e ngại thì tất nhiên bọn họ không sợ nữa.

“Bồi thường tiền thuốc men? Đại nhân, không phải là ngài hồ đồ rồi chứ, hơn nữa ngọc thạch của bọn ta cũng quý, hẳn là bọn họ nên bồi thường cho bọn ta.”

“Đúng đúng đúng, nhất định phải bồi thường, bồi thường cho bọn ta.”

“Đám người đọc sách này mỗi người đều biết cách chửi người, Hứa đại nhân ngài là quan thanh liêm, chuyện này ngài nhất định phải đòi lại công đạo cho chúng ta, nếu không chúng ta sẽ đi tới trước mặt bệ hạ cáo trạng.”

“Đúng vậy đấy, đúng vậy đấy.”

Đám phiên thương người Hồ mở miệng, ai cũng vô cùng phách lối nhưng trong lời nói của bọn họ cũng không quá tuyệt tình, dù sao thì bọn họ cũng chỉ muốn thăm dò đôi chút thái độ của Hứa Thanh Tiêu, nhìn xem Hứa Thanh Tiêu cuối cùng có thể nhịn được đến trình độ nào.

“Làm càn.”

“Các ngươi đã đả thương người mà còn bắt người ta đền tiền? Các ngươi không coi pháp luật Đại Ngụy ra gì đúng không?”

Hứa Thanh Tiêu giận to nói.

Sắc mặt của đám phiên thương người Hồ kia có hơi thay đổi, nhưng trong phút chốc Phùng Kiến Hoa lại đi đến giữ chặt Hứa Thanh Tiêu, mà Hứa Thanh Tiêu thì nhìn Phùng Kiến Hoa.

Phùng Kiến Hoa nhỏ giọng vội vàng nói:

“Đừng có cãi nhau, đây là thời điểm quan trọng, thật sự không thể tranh cãi.”

“Hứa Thanh Tiêu, thật sự không nên nhúng tay vào chuyện này.”

Phùng Kiến Hoa lôi kéo Hứa Thanh Tiêu, ra vẻ như tuyệt đối không thể làm loạn.

Như thế lại càng khiến cho đám phiên thương người Hồ vui vẻ.

Hứa Thanh Tiêu im lặng.

Còn Phùng Kiến Hoa, hắn nhìn về phía đám phiên thương người Hồ kia nói:

“Thôi đi, bồi thường thì không cần các ngươi bồi thường đâu, nha môn sẽ xử lí, các ngươi đừng nói thêm nữa.”

Phùng Kiến Hoa nói như thế, bảo đám người đừng tiếp tục náo loạn nữa, đến đây thì ngừng đi.

Tiền cũng không cần bồi thường.

Đám phiên thương người Hồ thấy chuyện thành như vậy thì lập tức lấy lại tinh thần.

“Cái gì mà gọi là bọn ta không cần bồi thường? Là bọn họ cần phải bồi thường cho bọn ta! Nếu như bọn họ không bồi thường vậy thì hôm nay bọn ta sẽ không đi đâu hết.”

“Đúng vậy, các người thế này không phải là đang khi dễ người dị tộc bọn ta đó sao? Bọn ta muốn cáo ngự trạng.”

“Ngọc thạch kia của bọn ta trị giá mấy ngàn lượng, bồi thường năm trăm lượng là quá đáng sao?”

“Không quá đáng, không có chút quá đáng nào.”

Đám người kia làm ầm ĩ lên, dương dương đắc ý.

Sắc mặt Phùng Kiến Hoa thay đổi, còn dân chúng thì tay siết chặt thành nắm đấm, hận không thể xông lên, kéo đám người kia ra đánh một trận.

“Được rồi, năm trăm lượng này Hình bộ cho, chuyện này kết thúc, không cần phải lăn tăn gì nữa hết.”

Phùng Kiến Hoa giận dữ hét, hắn cũng giận lắm rồi.

Các người đánh người, không bảo các người bồi thường tiền, cho các người xéo đi các người lại còn không vui?

Còn muốn bắt người ta bồi thường? Người ta có đồng ý không? Khi dễ người khác thì thôi đi, nhưng có ai đi ức hiếp người khác đến vậy không?

Nhưng cuối cùng, Phùng Kiến Hoa hít sâu một hơi.

Hắn không muốn chuyện này làm lớn lên, cứ như vậy đi, dừng ở đây đi.

Lời này vừa dứt làm cho đám phiên thương người Hồ cười, cười một cách khoái chí.

Nhưng vẫn có phiên thương người Hồ tham lam, trực tiếp mở miệng nói:

“Chuyện này đã xong, nhưng nha môn các ngươi bắt bọn ta tới làm trễ nãi chuyện làm ăn của bọn ta, chuyện này thì giải quyết thế nào? Các ngươi không giải quyết chuyện này hay sao?”

Có người tiếp tục mở miệng, được một tấc lại muốn tiến một thước, tham lam vô độ.

“Ông nội ngươi đó, thật sự là một đám súc sinh.”

“Hứa đại nhân, bọn ta thật sự không nhịn được nữa.”

“Đám phiên thương người Hồ này đáng chết.”


Chương 370: Muốn Ngươi Diệt Vong Thì Phải Khiến Ngươi Điên Cuồng! (4)

Sau khi dân chúng nghe xong lời này thì hoàn toàn nổi giận rồi.

Không cần bồi thường thì thôi đi, trái lại còn muốn bắt chẹt người ta năm trăm lượng.

Phùng Kiến Hoa cũng đồng ý cho, theo lý thì chuyện này đến đây thì xong cũng được lắm rồi.

Kết quả không ngờ tới chính là đám người này thế mà lại còn đòi tiền?

Ta chửi ông nội ngươi chứ.

Một đám súc sinh không có mẹ.

Dân chúng trực tiếp chửi ầm lên, muốn khó nghe bao nhiêu thì khó nghe bấy nhiêu.

Vốn bọn họ đã không còn giận nữa, muốn cho Hứa Thanh Tiêu mặt mũi.

Nhưng thật không ngờ đám người này quả nhiên là được một tất lại tiến lên một thước, tham lam vô độ.

“Các người không cảm thấy quá đáng sao?”

Hứa Thanh Tiêu đi về phía trước một bước, nhìn về phía đám phiên thương người Hồ này.

Sắc mặt đám người kia nhao nhao biến đổi.

Trên thực tế thì bọn họ cũng không phải quá tham lam mà là chỉ muốn thăm dò giới hạn cuối cùng của Hứa Thanh Tiêu mà thôi.

“Quá đáng? Cái gì gọi là quá đáng? Bọn ta làm ăn cực cực khổ khổ, từ dị quốc chạy đến đây, không ngờ rằng lại bị các người khi dễ.

Nếu như các người cảm thấy quá đáng vậy thì chờ khi sứ giả của bọn ta tới, bọn ta sẽ đi nói với hắn.”

“Đúng đúng đúng, sứ giả của bọn ta bây giờ đang chuẩn bị lễ vật cho Nữ đế bệ hạ các ngươi, nếu như bọn họ biết được tình hình của bọn ta thì nhất định sẽ giận dữ.”

“Còn nói cái gì mà Đại Ngụy là lễ nghi chi bang, ta thấy các người chính là khinh thường bọn ta yếu thế.”

Đám phiên thương người Hồ này cũng thông minh, công khai rồi âm thầm châm chọc đồng thời cũng đang uy hiếp bọn người Hứa Thanh Tiêu.

Nếu như ngươi không bồi thường vậy thì bọn ta sẽ đi cáo ngự trạng, chờ khi sứ giả của bọn ta tới, bọn ta sẽ đi cáo trạng, xem xem đến cùng là các ngươi chịu thiệt hay là bọn ta chịu thiệt.

Đúng là như vậy.

Lời này nói ra làm cho sắc mặt của Phùng Kiến Hoa thay đổi.

Dù cho có là Hứa Thanh Tiêu thì sắc mặt cũng thay đổi.

“Được! Mỗi người bồi thường mười lượng bạc, Hình bộ sẽ cấp cho các ngươi, chẳng qua các ngươi đều phải đăng kí.”

“Còn nữa, nếu như lần sau chuyện này lại xảy ra nữa thì đừng trách Hình bộ bọn ta không khách khí với các ngươi.”

Phùng Kiến Hoa đưa tay lên, trực tiếp đồng ý đền bù cho bọn họ mỗi người mười lượng bạc, cộng lại chính là hơn ngàn lượng bạc.

Đám phiên thương người Hồ này hoàn toàn hài lòng.

Đánh người chẳng những không có chuyện gì mà còn có thể thu được bồi thường, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy!

Đại Ngụy? Là như vậy sao?

Ha ha ha !

Trong lòng đám phiên thương người Hồ kia vui sướng cực độ.

Mười lượng bạc có thể đủ để cho bọn họ ăn ngon uống ngon một tháng trời.

Còn tưởng rằng hôm nay sẽ không may, không ngờ rằng mình nhân họa được phúc, nhất nhất nhất quan trọng nhất là bọn họ phát hiện cái người tên là Hứa Thanh Tiêu này hình như cũng chỉ có vậy mà thôi.

Phùng Kiến Hoa đưa đám phiên thương người Hồ này đi kí tên điểm chỉ, sẳn tiện còn đưa tiền đền bù.

Còn Hứa Thanh Tiêu thì quay đầu nhìn về phía bách tính.

Trên mặt mỗi người đều viết lên hai chữ không phục.

Bọn họ cực kì phẫn nộ, thậm chí có thể nói là vô cùng phẫn nộ.c

Con dân Đại Ngụy bị người ta bắt nạt, kết quả lại còn cần phải lấy lòng đám thương buôn dị tộc kia, chuyện này sao có thể không làm cho người ta tức giận được chứ?

Nếu như đây là ở dị quốc thì bọn họ có thể nhịn, nhưng đây là đâu chứ? Nơi này chính là kinh đô Đại Ngụy.

Sao lại có chuyện không có cốt khí như vậy được, quả thật là vô cùng khuất nhục.

“Ta biết trong lòng các vị tức giận nhưng Hứa mỗ cam đoan với các vị, Hữa mỗ sẽ trả lại công đạo cho mọi người.”

Hứa Thanh Tiêu cúi đầu về phía dân chúng, câu này của hắn rất rõ ràng, nói đến vô cùng chắc chắn, hy vọng có thể lắng lại lửa giận của dân chúng.

Còn dân chúng thì khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu như vậy, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài, không hề nói gì cũng chẳng hề làm gì, mọi người đường ai nấy đi.

Nhìn về phía dân chúng đã rời đi, sắc mặt Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh.

Không bao lâu sau, đám người phiên từng người từng người đi ra khỏi nha môn, trong tay còn cầm tiền giấy, ai nấy cũng đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Lúc đi ngang qua Hứa Thanh Tiêu vẫn không quên hừ một tiếng, thứ nhất là trêu chọc Hứa Thanh Tiêu, thứ hai là biểu đạt tâm tình vui sướng của mình.

Đám phiên thương người Hồ hết người này đến người khác rời đi.

Bọn họ kết thành một độ,i đang thương lượng nên đi chỗ nào để cùng nhau uống rượu chúc mừng.

Chờ sau khi tất cả mọi người rời đi, Huỳnh Dương lệnh mới không nhịn được mở miệng.

“Hứa đại nhân, làm như vậy, thật sự là đang trái với dân tâm đó.”

Huỳnh Dương lệnh sứ không nhịn được mở miệng.

Hắn có phần ngơ ngác, mặc dù nói chuyện đám phiên thương người Hồ kia lừa gạt người ta cũng không ít.

Nhưng không đến mức phải nhượng bộ như vậy chứ? Đả thương người theo lý thì phải bồi thường tiền thuốc men là chuyện bình thường, nhưng đã không cần bồi thường mà ngược lại mình còn phải bồi thường cho bọn họ, còn phải trả tiền bồi thường công việc trễ nãi? Đây không phải là làm cho người ta thêm uy phong, giảm uy thế bên mình sao?

“Ta tự có tính toán.”

Câu nói kia của Hứa Thanh Tiêu làm cho Huỳnh Dương lệnh sứ im bặt.

Mà lúc này, Phùng Kiến Hoa đi ra, cầm một chồng giấy trên tay.

“Phùng đại nhân, đi thôi.”

Hứa Thanh Tiêu hô lên một tiếng, Phùng Kiến Hoa nhẹ gật đầu rồi liền đi theo Hứa Thanh Tiêu.

Trên đường, Hứa Thanh Tiêu mở miệng.

“Phùng đại nhân, thứ này nhất định phải giữ gì cho thật kỹ, một trang cũng không thể mất.

Mỗi người trên đó đều cần phải phái người đi theo canh chừng.”

Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói thế.

“Ừ, ta rõ rồi.”

Phùng Kiến Hoa khẽ gật đầu, sau đó nhịn không được tò mò hỏi.

“Thủ Nhân, lão phu thật sự là nghĩ mãi không rõ, ngươi nhượng bộ như vậy là có ý gì?”

Phùng Kiến Hoa biết thứ này quan trọng nhưng hắn không thể nào hiểu nổi, vì sao Hứa Thanh Tiêu lại nhượng bộ đến mức này.

Trên thực tế tất cả các lời nói và hành động vừa rồi đều là chuyện mà hắn và Hứa Thanh Tiêu đã thương lượng từ trước.

Nếu không thân là một Hình bộ thị lang như hắn sao phải cần đám phiên thương người Hồ này nói nhiều lời?

Trực tiếp bắt đến Hình bộ, xem bọn chúng còn dám nói chuyện hay không.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại thay đổi cách làm, giả vờ như rất tức giận sau đó bảo hắn giữ chặt mình, còn nói vài chuyện vốn sẽ chẳng xảy ra.

Cái gì mà sắp đến ngày mừng thọ của bệ hạ, sứ giả các quốc gia sắp tới, bên trên ra lệnh bảo mọi người khách khí với đám phiên thương này một chút chứ.

Đây vốn là chuyện không xảy ra, cho dù là có thì cũng không thể biến thành thế này.

Sức giả các quốc gia có đến thì nhiều nhất cũng chỉ là chiêu đãi các sứ giả một chút, liên quan đếch gì tới đám phiên thương này đâu?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box