- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 3 : Điểm Đáng Sợ Thực Sự Của Dị Thuật (2) (c21-c30)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 3 : Điểm Đáng Sợ Thực Sự Của Dị Thuật (2) (c21-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Điểm Đáng Sợ Thực Sự Của Dị Thuật (2)
“Lẽ nào thực sự không có cách nào giải quyết sao?”
Có người tiếp tục lên tiếng, đặt ra câu hỏi mà Hứa Thanh Tiêu muốn hỏi.
Lần này giọng nói của Lý huyện lệnh lại tiếp tục vang lên.
“Tai họa của dị thuật, từ xưa đến nay đều rất khó giải quyết, nếu như có thể giải quyết được, đã không phải nghiêm cấm làm gì.”
“Các ngươi thử nghĩ mà xem, nếu như có thể xử lý vấn đề về ma chủng, hoàn toàn có thể để người người tu luyện dị thuật, nếu như nhập ma hóa yêu, chỉ cần để cường giả trấn thủ bên cạnh, nếu như nhập ma giết ngay tại chỗ, không nhập ma có thể trở thành một cánh tay góp sức cho triều đình mà.”
“Cần gì phải cấm trên toàn thiên hạ làm gì?”
Lời này của Lý huyện lệnh càng giải thích rõ ràng hơn.
Đúng vậy, nếu như có cách giải quyết thật, cùng lắm cứ gọi một đám tử sĩ tới, mời cường giả ở bên trấn thủ, tên nào nhập ma thì giết luôn, không nhập ma thì giữ lại trọng dụng, lúc ấy cao thủ trong thiên hạ sẽ nhiều như mây.
Vậy thì chuyện nhất thống giang sơn không phải đã nằm sẵn trong tay rồi sao?
Thế nên ý của câu này chính là không có cách nào giải quyết được vòng lặp này cả.
Hứa Thanh Tiêu quả thật có chút hoang mang.
Chắc bản thân không cầm nhầm kịch bản của phản diện đâu nhỉ?
Mới mở đầu đã tu luyện dị thuật tà công, đến giây phút cuối cùng bùng phát, trở thành đại ma đầu, sau đó bị thiên mệnh chi tử trong truyền thuyết chém chết?
Đau đầu quá đi.
Nhưng trong lòng lại có rất nhiều nghi ngờ, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy ngột ngạt đến khó chịu.
Bởi vì hiện tại vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, bất kể thế nào, sống trước đã rồi nói.
“Ha ha, nếu chỉ là hiểu lầm tất nhiên là tốt nhất rồi, Thanh Tiêu huynh đệ, ta thấy tâm trí của ngươi cũng không tệ, hơn nữa trong cái họa lại có cái may, trong cơ thể đã thấm khí Chí Dương, lại còn nhập phẩm, còn có chút khí Thuần Dương nữa.”
“Nếu như không muốn ở lại trong huyện nữa, có thể tới phủ Nam Dự tìm ta, mấy ngày nữa phủ Nam Dự sắp chiêu mộ thêm một tốp bộ khoái mới rồi, có thể thử xem sao.”
Đối phương mở miệng nhiệt tình chiêu mộ Hứa Thanh Tiêu, nếu không có chuyện lúc trước có lẽ Hứa Thanh Tiêu đã tin rằng hắn ta đang chiêu mộ mình thật.
“Đại nhân đánh giá cao thuộc hạ rồi.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời có lệ.
“Được rồi, Lý đại nhân, hôm nay có chút đường đột, chuyện này đã được điều tra rõ, bổn quan còn phải điều tra chuyện của đào phạm, nếu như có bất cứ tình báo gì, phiền ngài lập tức báo cho ta.”
Nói xong lời này, hắn ta bèn rời khỏi đại lao ngay.
“Trình đại nhân đi cẩn thận.”
Lý huyện lệnh cất giọng, sau đó đưa mắt tiễn người kia đi.
Đợi đến khi đối phương rời khỏi, Lý huyện lệnh mới thở phào một hơi, tiếp sau đó liền đưa mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Mau tháo còng ra cho hắn, đưa hắn về để hắn nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong câu này, Lý huyện lệnh cũng rời khỏi đại lao.
Đợi đến khi Lý huyện lệnh rời đi xong, chỉ còn lại mấy tên đồng liêu còn ở lại trở nên kích động.
“Thanh Tiêu à Thanh Tiêu, mém tí nữa ngươi doạ chết bọn ta rồi.”
“Quả nhiên ta không nhìn nhầm, Thanh Tiêu sao có thể trộm học dị thuật được.”
“Thanh Tiêu ca, có lẽ huynh không biết, nếu như huynh thừa nhận bản thân trộm học dị thuật, thì tất cả chúng ta đều bị xui lây luôn đó.”
Mấy người cứ liến thoắng liến thoắng cái miệng, cùng lúc đó cũng mau chóng tháo xích ra cho Hứa Thanh Tiêu, tên nào tên này đều không dám nghĩ lại.
“Sao vậy?”
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
“Sao ta cứ mơ mơ hồ hồ vậy.”
Lời này của Hứa Thanh Tiêu không phải giả, toàn bộ sự việc khiến hắn cảm thấy mơ hồ, mặc dù có thể đoán được phần nào, nhưng toàn bộ sự việc cụ thể như nào thì hắn không rõ ràng lắm.
“Ta nói huynh nghe, là thế này nè, một giờ trước, người của phủ Nam Dự đến, chính là cái vị Trình đại nhân vừa nãy, sau khi hắn ta nghe xong toàn bộ sự việc, việc đầu tiên hắn muốn làm là thẩm vấn huynh đó.”
“Có điều trước khi thẩm vấn huynh, vị Trình đại nhân đó đã thẩm vấn Triệu đại phu trước rồi, có điều khổ cực cho Triệu đại phu, tự nhiên không không bị đánh oan một trận, ngoài sáu mươi rồi còn vô duyên vô cớ chịu phạt.”
“Lúc mới đầu huyện thái gia còn ổn, nhìn thấy Triệu đại phu bị phạt rồi bèn có chút bất mãn, sau đấy thì quanh quanh co co với Trình đại nhân mấy lần, nếu không thì huynh cũng phải chịu hình đó.”
Đồng liêu trẻ tuổi lúc này kể hết đầu cơ ngọn ngành mọi chuyện một cách vắn tắt cho hắn nghe.
“Triệu đại phu chịu hình phạt rồi?”
Hứa Thanh Tiêu nhăn mày.
“Nói thừa, người của phủ Nam Dự phái tới, người nào người nấy đều xuống tay hiểm độc tàn nhẫn, ta cũng xem như nhìn rõ rồi, có thể leo lên trên đó, không có người nào là lương thiện cả.”
“Nếu như không phải Triệu đại phu bị dùng hình, thì chắc là huynh sẽ bị dùng hình, vẫn may huyện thái gia đối xử với chúng ta khá tốt, không để huynh phải chịu hình phạt.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu như huynh thực sự tu luyện dị thuật, thế thì cái chức quan của huyện thái gia chắc chắn không còn, bọn ta cũng sẽ bị liên luỵ theo, thế nên lúc còn ở ngoài phòng giam, huynh không biết đâu, bọn ta ai ai cũng căng thẳng, chỉ sợ huynh thực sự tu luyện dị thuật.”
“May mà không có.”
Ba người cứ ta một câu ngươi một câu giúp Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ mọi chuyện.
Xem ra bản thân hắn thực sự đúng là quá may.
Thiếu chút nữa là đi đời rồi.
May mà thông minh đột xuất.
Bây giờ nghĩ lại mà thấy sợ hãi, một khi bản thân thừa nhận rồi, chức quan của huyện thái gia đảm bảo không giữ nổi, những đồng liêu này cũng chắc chắn không có kết cục gì tốt đẹp, hắn tu luyện dị thuật, ai dám chắc bọn họ không tu chứ.
Mặc dù xử tội liên đới không có nhân đạo thật, nhưng thông qua tất cả những gì Lý huyện lệnh nói ban nãy, Hứa Thanh Tiêu đã hiểu ra sự đáng sợ của dị thuật rồi.
Cũng hoàn toàn hiểu rõ mức độ cấm kị của triều đình đối với dị thuật nghiêm ngặt cỡ nào.
Chương 22: Điểm Đáng Sợ Thực Sự Của Dị Thuật (3)
Trước đây Hứa Thanh Tiêu còn cảm thấy, sau này hắn không tu dị thuật nữa thì sẽ không sao.
Bây giờ nghĩ lại, quá nhiên bản thân vẫn còn non lắm.
“Đi đi đi, Thanh Tiêu, chúng ta tới tửu lâu uống vài chén, giúp ngươi xua tan nỗi sợ.”
Bọn họ cất giọng, lôi kéo Thanh Tiêu đi xua tan nỗi sợ.
Hứa Thanh Tiêu cũng không từ chối.
Hắn cứ luôn cảm thấy chuyện này nhất định vẫn chưa kết thúc.
Trình đại nhân kia nhất định sẽ không bỏ qua mọi chuyện dễ dàng như vậy, đặc biệt những lời cuối cùng lúc nãy, giống như đang cảnh cáo mọi người vậy.
Thực ra là đang nói cho hắn nghe.
Thế nên tốt nhất bây giờ không nên nói bậy gì cả, cũng không nghĩ gì nhiều hết, làm một người bình thường, đợi vượt qua được khoảng thời gian này rồi hẵng nói.
Điều duy nhất khiến Hứa Thanh Tiêu cảm thấy khó chịu là Triệu đại phu bị dùng hình.
Ông ta đã bị hắn liên luỵ rồi.
Hứa Thanh Tiêu có chút hối hận.
Mà cùng lúc đó.
Đêm hôm ấy.
Trong sơn mạch lân cận huyện Bình An.
Trình Lập Đông một mình một ngựa, yên lặng nhìn vào bóng đêm vô tận.
Phía sau có mười tên quan sai đi theo.
Hắn ta yên lặng cực kì, tản ra một khí thế uy nghiêm.
Mà lúc này.
Thuộc hạ mũi khoằm đứng sau hắn ta bỗng nhiên lên tiếng.
“Đại nhân, tên Hứa Thanh Tiêu này rất đáng nghi, có cần sắp xếp hai người ở bên cạnh theo dõi hắn không ạ? Hoặc là giết quách luôn đi, đề phòng trường hợp để lại mầm họa?”
Hắn ta là thuộc hạ của Trình Lập Đông, đã theo Trình Lập Đông hơn mười năm rồi, tất nhiên biết rõ Trình Lập Đông đang nghĩ những gì, thế là bèn chủ động lên tiếng, thay hắn phân ưu.
Thế mà Trình Lập Đông lại lắc đầu, hết sức bình tĩnh mà nói.
“Không được.”
“Nếu như ở huyện khác, giết một tên nha dịch tất nhiên không có gì đáng ngại.”
“Đáng tiếc, Lý huyện lệnh có người trên chống lưng, lần này chúng ta ra mặt cưỡng bức đã khiến ông ta bất mãn rồi, nếu như còn tiếp tục cưỡng ép giết chết nha dịch của ông ta, báo lên phủ quân thì chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu như đến tận tai triều đình rồi thì không còn là chuyện nhỏ nữa.”
“Tân triều mới lập, bệ hạ đưa ra pháp luật nghiêm ngạt, triều đình đang trong thời kì gió dập sóng dồn, không cần vì chuyện cỏn con này mà ảnh hưởng đến phủ quân.”
“Thêm nữa, một tên võ giả mới nhập phẩm, cũng chẳng thể làm nên sóng gió gì, cứ xem như hắn tu luyện dị thuật thật, lần đầu may mắn vượt qua một ải, đến lần thứ hai kiểu gì cũng sẽ lời đuôi chuột thôi.”
“Đến lúc đó chắc chắn sẽ rắc rối một chút, việc trước mắt phải nhanh chóng bắt được đám đào phạm.”
“Kẻ này đã gây ra liên luỵ quá lớn quá lớn, phủ quân không đợi được.”
Hắn ta nói.
Một câu này, vừa lạnh lùng lại vừa quyết đoán.
Đêm đó.
Đã là giờ Sửu rồi.
Bầu trời tối đen như mực.
Hứa Thanh Tiêu quanh người ngập tràn mùi rượu về tới nhà.
Ở tửu lâu uống hết đủ hai canh giờ, Hứa Thanh Tiêu không uống nhiều, thậm chí cứ uống một chút lại đi ra ngoài nôn ra một ít.
May ở chỗ, đã nhập phẩm rồi, nên thể chất cũng trở nên khoẻ mạnh không ít, khả năng miễn dịch với cồn rượu cũng tăng lên một chút.
Hứa Thanh Tiêu không dám uống say, chỉ sợ bản thân sau khi say sẽ nói năng lung tung.
Hức.
Sau khi trở về nhà, việc đầu tiên Hứa Thanh Tiêu làm chính là rửa mặt bằng nước lạnh.
Qua một khắc, sau khi tắm rửa qua loa một lần, Hứa Thanh Tiêu bèn ngồi trong nhà trầm lặng suy nghĩ một số chuyện.
Mỗi một câu của Lý huyện lệnh đều đang văng vẳng trong đầu của Hứa Thanh Tiêu.
Hứa Thanh Tiêu thực sự không nghĩ tới, dị thuật này lại đáng sợ như vậy.
Chỉ cần bắt đầu, bèn không còn đường quay lại nữa.
Tu luyện là chết.
Không tu luyện thì còn chết nhanh hơn.
Đây không phải rành rành ép người ta phải đi trên con đường tà đạo sao?
Bản thân dù gì cũng từng có kinh nghiệm thanh niên năm tốt thông qua giáo dục nghĩa vụ hết chín năm trời, bảo hắn tu luyện tà công, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không muốn.
Nếu như không phải vì cứu lấy mạng của bản thân, Hứa Thanh Tiêu dù chạm một cái thôi cũng không muốn chạm vào cái thứ dị thuật yêu tà này.
Nhưng không còn cách nào cả.
Bây giờ đã bước lên tàu cướp rồi, có muốn xuống cũng không thể xuống được nữa rồi, cách duy nhất bây giờ chỉ đành hy vọng vào tòa cung điện còn đang nằm trong tâm trí hắn mà thôi.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu nhắm đôi mắt lại.
Hắn bắt đầu kết nối với cung điện trong tâm trí.
Theo sự an tĩnh của thâm tâm Hứa Thanh Tiêu, sau phút chốc cơn buồn ngủ bèn lập tức ập tới.
Hứa Thanh Tiêu cũng không chống lại nó.
Trong giây phút, ý thức dần chìm trong cơn mê.
Cũng không biết trải qua bao lâu.
Đợi đến khi Hứa Thanh Tiêu tỉnh lại, một tòa cung điện hùng vĩ uy nghi xuất hiện trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Một cung điện nguy nga.
Chương 23: Thiên Địa Văn Cung, Bảy Tượng Điêu Khắc (1)
Tường thành xây bằng bạch ngọc, nhưng điểm khác so với những cung điện bình thường chính là cung điện thường được điêu khắc rồng phượng, mà hoa văn điêu khắc của cung điện này vậy lại là văn chương thi họa, hết sức văn nhã.
Mang theo toàn bộ tò mò, Hứa Thanh Tiêu đi tới phía ngoài cung điện.
Ngọc môn cao vừa đủ chín trượng đang mở toang, phía trên hoành phi còn ghi bốn chữ to lớn.
[Thiên địa văn cung]
Bốn chữ này đều dùng văn tự cổ, Hứa Thanh Tiêu nhìn không hiểu nhưng trong giây lát lại có thể giải thích được, rõ ràng muôn phần kì lạ.
“Thiên địa văn cung?”
Đứng ở ngoài cổng, Hứa Thanh Tiêu có chút ngạc nhiên, không ngờ tới đây vậy mà lại là một tòa văn cung.
Nho gia?
Mặc dù nhìn vẫn không hiểu lắm, Hứa Thanh Tiêu vẫn có thể đoán được thứ này có liên quan đến Nho gia.
“Không lẽ mình lại thích hợp làm người đọc sách?”
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu ngập tràn tò mò.
Nhưng nhăn mày một cái, trong tiềm thức của hắn đối với một chút thông tin tư liệu liên quan đến Nho gia cũng chẳng có.
Nghĩ một hồi, Hứa Thanh Tiêu cũng không nghĩ ra được thứ gì, cho nên bèn thu lại tâm thức, tham quan phía bên trong nội điện.
Trong đại điện, hoàn toàn trống rỗng, chỉ có tượng điêu khắc xếp ở hai bên phía trong văn cung.
Cẩn thận đếm từng bức, trái ba phải bốn, tổng cộng có bảy tảng tượng được điêu khắc.
Sống động như thật, trong tay cầm sách cuộn, hoặc là bút lông, cũng có thể là đàn, nhưng cũng có vài toà có vẻ đặc thù.
Ví dụ như có bức tay cầm trường kiếm, có bức lại ngồi ngay ngắn trên ghế vua, có văn có võ, thậm chí còn có cả nữ tử, thật khiến người ta cảm thấy tò mò.
Đi vào trong văn cung.
Hứa Thanh Tiêu quan sát những bức tượng điêu khắc này.
Mặc dù những bức tượng này được điêu khắc rất sống động, nhưng Hứa Thanh Tiêu không quen biết ai cả, mà phía dưới chân tượng cũng không ghi tên tuổi của ai.
Hứa Thanh Tiêu không có chút hiểu biết gì về Nho đạo cả.
Cũng không rõ bảy người này là ai.
Chỉ có thể tiếp tục đi tiếp, nhìn xem có thể khám phá ra điều gì mới hay không.
Mà theo sự di chuyển về phía trước của Hứa Thanh Tiêu, rất nhanh trong đại điện, từng viên từng viên thạch bích dần được khảm sâu vào trong, mà phía trên thạch bích có viết bốn chữ.
[Yêu ma đồ lục]
Quét mắt qua từng bức, mỗi một bức thạch bích đều được dùng ngọc thạch tạo thành.
Phía trên thạch bích hoàn toàn trống không, không có bất cứ văn tự hay hình ảnh nào.
Nhưng nếu tiếp tục nhìn về phía bên trái, bên trong viên thạch bích đầu tiên có thứ gì đó.
Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn qua.
Trong chốc lát, nét mặt hiện lên sự ngạc nhiên.
Chỉ là một con chim kì dị, có ba chân, xung quanh được bao bọc bởi hoa văn họa diễm.
Mà ở phía dưới thạch bích, có một dòng văn tự cổ.
Cũng giống như văn tự trên bức hoành phi, nhìn không quen mắt nhưng có thể hiểu được ý nghĩa của nó.
[Kim Ô ba chân, thiên địa yêu thần, cơ thể hoá thành mặt trời, chiếu rọi chư thiên, chí cương chí dương, tính cách hung hãn, từng có mười ngày chiếm trọn bầu trời, sau đó bị tuyệt thế đại năng bắn chết, chỉ để lại một con, oán khí ngập trời, sát niệm vô cùng tận.]
[Cảnh giới hiện tại: Thập phẩm hậu kì, ba tháng sau đột phá lên Cửu phẩm]
[Nếu có thể trấn áp, sẽ giành được Kim Ô chân hỏa ]
Ba dòng văn tự cổ xuất hiện, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy có chút hoang mang.
Hắn không ngờ trong toà cung văn này lại có Yêu ma đồ lục, lại càng không ngờ được là, Yêu ma đồ lục này thế mà lại giới thiệu hết sức chi tiết về thông tin của yêu ma, bao gồm cả thông tin cảnh giới của Yêu ma cũng hiển thị ra.
Nhưng cũng rất nhanh thôi, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy khổ não.
Sát niệm của con Kim Ô này, trong vòng ba tháng sẽ có thể đột phá đến Cửu phẩm, theo những gì Lý huyện lệnh nói, một khi cảnh giới của ma chủng vượt qua bản thân hắn, đồng nghĩa sẽ bị đoạt xá.
Nói cách khác, trước mắt bản thân có hai lựa chọn.
Hoặc là trong vòng ba tháng có thể đột phá lên Cửu phẩm.
Hoặc là ăn chơi trác táng hưởng thủ hết ba tháng này, sau đấy ngồi đợi chết.
Có điều, điểm lợi duy nhất trong việc này chính là nếu như hắn có thể trấn áp được ma chủng này, hắn sẽ bèn có thể ngưng kết được Kim Ô chân hoả.
Mặc dù không biết Kim Ô chân hỏa là cái thứ gì nhưng nghe có vẻ không tệ nha.
“Cửu phẩm.”
Đầu Hứa Thanh Tiêu có chút đau.
Võ giả Thập phẩm là Dưỡng thân cảnh, chăm sóc cơ thể vật lý, tăng cường thể lực, bên trong chăm sóc ngũ tạng, bên ngoài luyện tập xương cốt.
Hắn thông qua Kim Ô Tôi Thể thuật, hoàn thành lần tôi luyện cơ thể đầu tiên, đạt được tốc độ tăng cường vượt trội, trong giây phút nhập phẩm, nhưng vẫn chưa đạt với cảnh Viên Mãn.
Bây giờ nếu muốn hắn trong vòng ba tháng đột phá lên Cửu phẩm Khí mạch cảnh, điều này đúng là có chút thách thức.
Thập phẩm là dưỡng thân.
Cửu phẩm lại là khí mạch.
Sau khi cơ thể cường tráng, tôi luyện lục phủ ngũ tạng, gân mạch rắn chắc xong, sẽ cần phải ngưng mạch, cái gọi là ngưng mạch chính là ngưng tụ mạch khí của võ giả.
Thập phẩm võ giả, cơ thể khoẻ mạnh, có thể tiện tay nhấc một vật nặng trăm cân, đao thương bất nhập, hơn nữa còn có thể tránh được một số tổn thương từ nước lửa thông thường.
Mà cảnh giới tiếp theo chính là ngưng tụ “khí mạch”, có được khí mạch sẽ có thể tạo ra “nội khí”.
Một khi có thể đạt tới Khí mạch cảnh, trong lúc xung đột không cần chạm vào người kẻ địch, cũng có thể khiến kẻ địch bị thương.
Chương 24: Thiên Địa Văn Cung, Bảy Tượng Điêu Khắc (2)
Có thể hiểu đây là thứ gọi là khí công.
Nhưng người ở thế giới này lại thích gọi nó là “nội khí” hơn.
Người có nội khí và người không có nội khí khác biệt rất lớn, một tên Cửu phẩm võ giả, về mặt lý thuyết có thể đánh bại được mười tên Thập phẩm võ giả.
Bổ đầu của huyện Bình An cũng chỉ đạt tới Thập phẩm là cao nhất, ví dụ như Trần bộ khoái hình như cũng mới là Thập phẩm hậu kì.
Tư chất của bọn họ cũng không tệ, Bình An thỉnh thoảng cũng dùng một ít dược thiệt để điều dưỡng cơ thể.
Nhưng bọn họ người trẻ tuổi nhất cũng đã bốn mươi mấy rồi, muốn đột phá lên Cửu phẩm, ước chừng ít nhất cũng phải mất thêm mười năm nữa.
Hắn vừa mới nhập phẩm.
Muốn đột phá lên Cửu phẩm, phải mất thêm hai ba chục năm nữa cũng chẳng có gì lạ, đương nhiên đây là trong tình huống không tu luyện dị thuật.
“Đây là ép người lên Lương Sơn (đi ăn cướp) còn gì?”
Nói thật lòng, lúc này Hứa Thanh Tiêu đã hoàn toàn hiểu vì sao triều đình phải nghiêm cấm dị thuật rồi.
Dựa vào dị thuật nhập phẩm, lại bắt ngươi trong vòng ba tháng bắt buộc phải đột phá lên Cửu phẩm.
Nói thật luôn, cho hắn ba năm Hứa Thanh Tiêu còn cảm thấy sao mà vội vàng, huống gì là ba tháng?
“Ba tháng chắc chắn không đủ.”
“Chỉ có thể tiếp tục tu luyện dị thuật.”
“Nhưng nếu tiếp tục tu luyện dị thuật, Văn cung liệu có thể tiếp tục khống chế được không?”
Hứa Thanh Tiêu lập tức hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân.
Rất ư bế tắc.
Điểm tốt duy nhất bây giờ là trước đây chỉ có vỏn vẹn mười hai canh giờ, bây giờ hắn có ba tháng, so sánh đối chiếu chút thì bây giờ cũng xem như có chút dư dả.
Nhưng so với thực tế, chuyện này có chút khó khăn.
“Nhất định phải nghĩ cách, không thể để dị thuật dắt mũi đi được, nếu có thể dựa vào bản thân tốt nhất cứ dựa vào bản thân đã, nếu không được nữa thì mới dùng tới dị thuật lần nữa.”
Hứa Thanh Tiêu thầm nhủ trong lòng.
Trong tay hắn còn giữ một cuốn dị thuật khác.
Thái Dương ngưng mạch quyết.
Cuốn dị thuật này vừa hay ghi chép lại thuật liên quan tới khí mạch, chỉ có điều Hứa Thanh Tiêu không dám thử tu luyện, không nói tới việc Văn cung có thể tiếp tục kiểm soát nữa hay không, cho dù có thể tiếp tục khống chế, vượt qua rồi vẫn sẽ tiếp tục sinh ra một yêu ma với sát niệm khác.
Vậy thì chết hơi bị phê đây.
Một con yêu ma đã có chút đuối rồi, hai con chắc chắn là đi đầu xuống đất luôn.
Thu lại thần trí.
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục nghiên cứu về tòa Văn cung này.
Bên ngoài trông tòa Văn cung này nguy nga tráng lệ, ấy vậy mà bên trong lại có chút đơn sơ.
Bảy bức tượng điêu khắc.
Yêu ma đồ lục.
Trừ hai thứ này ra, gần như không còn thứ gì khác nữa rồi.
Thực ra mà nói, vẫn còn một cái hồ nữa.
Hồ cũng không được xem như rất lớn, sâu khoảng ba thước, rộng ba thước, xây dựng theo hình vuông.
Nằm ở bên trái đại điện, bên trong trống không.
Cũng không biết xây lên để làm gì.
Nhưng có thể xuất hiện trong tòa Văn cung này, chắc chắn là thứ có hữu dụng, hoặc cũng có thể là cơ quan nào đó, nhưng Hứa Thanh Tiêu không đoán ra tác dụng của nó.
Cũng có thể có tác dụng chứa đầy đồ vật cũng nên.
Chỉ là trong cung điện không có thứ gì như nước sạch cả.
Chắc không phải phun nước từ trong không khí đấy chứ?
Lại cẩn thận quan sát lại lần nữa, vẫn không thu được thứ gì.
Lúc này Hứa Thanh Tiêu mới rời khỏi Văn cung, nhưng trước khi rời đi, Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc khắc sâu hình dáng của bảy bức tượng điêu khắc kia vào trong đầu.
Nếu như có cơ hội, hắn tính sẽ đi điều tra chút, biết đâu có thể điều tra rõ ràng lại có thể giúp đỡ được gì đó.
Sau khi rời khỏi cung điện.
Không bao lâu sau, Hứa Thanh Tiêu tỉnh dậy.
Trong phòng một mảnh tối đen.
Đèn dầu không biết đã tắt từ khi nào rồi.
Vô thức nhìn về hướng cửa sổ, vẫn đang đêm hôm khuya khoắt.
Quét mắt nhìn ánh trăng, ầy…Không tính nổi bây giờ là giờ nào rồi.
Nhưng nhìn sắc trời này, chắc chưa qua bao lâu.
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu nằm trên giường nghỉ ngơi, cả ngày nay có quá nhiều chuyện chuyển biến, tinh thần vẫn luôn rất căng thẳng, phải nghỉ ngơi cho tốt.
Thế là Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại.
Rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Chợp mắt một lúc đã qua hai canh giờ.
Sau hai canh giờ.
Theo những tia nắng nhẹ nhàng hắt sáng, Hứa Thanh Tiêu dần dần mở mắt ra.
Nhìn ra hướng cửa sổ, trời quang mây tạnh.
Ngủ hai canh giờ thế là đủ rồi.
Đối với một võ giả nhập phẩm mà nói, mỗi ngày chỉ cần ngủ một đến hai canh giờ là đã đủ giữ cho tinh thần tỉnh táo rồi.
Đạt tới Cửu phẩm, có thể không cần tới ngủ nữa.
Đây chính là lợi ích của việc luyện võ.
Tắm rửa một lượt xong xuôi.
Hứa Thanh Tiêu đi ra khỏi phòng, đắm mình trong ánh sáng mặt trời, tập luyện quyền cước một trận, khởi động gân cốt.
Sau đó rời khỏi nhà.
Hắn đi tìm Triệu đại phu một chuyến.
Chương 25: Chu Tú Tài Nói Về Nho Gia (1)
Hôm qua nghe đồng liêu nói Triệu đại phu bị dùng hình nên trong thâm tâm Hứa Thanh Tiêu có chút áy náy.
Tất cả mọi chuyện đều do hắn liên luỵ.
Nếu như không thăm không hỏi, vậy thì hắn vong ân bội nghĩa quá.
Trên đường, Hứa Thanh Tiêu lấy ra số ngân lượng còn sót lại, mua không ít đồ, mặc dù những thứ này không phải thứ gì đặc biệt tốt, nhưng quan trọng ở tấm lòng.
Cứ như vậy.
Ba khắc sau.
Hứa Thanh Tiêu đã đến hiệu thuốc.
Chỉ là so với trước đây, tiệm thuốc của Triệu đại phu lúc nào cũng đông đúc.
Hôm nay lại có chút hiu quạnh.
Huyện Bình An không lớn, chuyện xấu chuyện tốt gì đều được lan đi rất nhanh.
Chuyện Triệu đại phu bị Nha môn bắt đi nghiêm hình bức cung chắc chắn bị truyền ra ngoài rồi.
Nỗi sợ lớn nhất của bình dân bách tính chính là chuyện gì đó liên quan tới quan phủ, thế nên khách tới tiệm cũng ít đi rất nhiều.
Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Nhưng càng như vậy, trong lòng Hứa Thanh Tiêu lại càng áy náy tự trách.
Có chút do dự, không biết có nên vào hay không nữa.
Nhưng cũng chính vào lúc này, người học việc trong hiệu thuốc nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu.
Lập tức đi lên đón tiếp ngay.
“Thanh Tiêu đại nhân, ngài đến thật rồi này, chưởng quỹ có lời mời ạ.”
Giọng nói vừa vang lên, khiến Hứa Thanh Tiêu có chút ngạc nhiên.
Huyện Bình An.
Hiệu thuốc bắc của nhà họ Triệu.
Tiểu nhị ở trong tiệm gọi một tiếng, Hứa Thanh Tiêu hơi ngạc nhiên.
“Chưởng quỹ gọi ta hả?”
Hứa Thanh Tiêu sửng sốt một chút, hắn cầm theo đồ của mình đi đến.
“Đúng vậy, chưởng quỹ liệu sự như thần, nói hôm nay ngài sẽ đến đây, không ngờ là đến thật.”
Tiểu nhị mở miệng, nhận lễ vật từ trong tay Hứa Thanh Tiêu đưa tới, cung kính nói.
“Chưởng quỹ ở đâu?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Chưởng quỹ đang nằm dưỡng bệnh ở trên lầu, ngài đi theo ta.”
Tiểu nhị dẫn Hứa Thanh Tiêu lên lầu.
Người sau cũng đi theo.
Thoáng chốc đã đi lên lầu hai.
“Tiên sinh, Thanh Tiêu đại nhân đến rồi.”
Vừa đi đến cửa phòng, tiểu nhị đã hô một tiếng, từ bên trong gian phòng truyền đến một giọng nói yếu ớt.
“Mời hắn vào đi.”
Giọng nói rất yếu, khiến Hứa Thanh Tiêu càng cảm thấy hổ thẹn.
Đẩy cửa phòng ra, dáng vẻ Triệu đại phu nằm trên giường bệnh hiện ra ngay trước mắt.
Ông ốm yếu nằm ở trên giường, trên đầu quấn một vòng băng trắng, cố cựa mình muốn ngồi dậy.
“Triệu đại phu, đừng ngồi dậy.”
Hứa Thanh Tiêu bước nhanh đến, đỡ lấy ông.
“Không sao hết.”
Đến gần mới thấy, sắc mặt Triệu đại phu đã hơi trắng bệch, nhìn có vẻ rất yếu rồi.
Nhưng mà nhìn kỹ lại, trên ngực Triệu đại phu còn có dấu bàn ủi.
Đây là vết thương của bàn ủi bằng sắt, tuy đã được băng bó lại, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy một ít, trên lớp băng vải trắng thấm đầy máu đen, có thể tưởng tượng ra được Triệu đại phu đã chịu trận tra tấn đến mức như thế nào.
Chỉ trong nháy mắt thôi, Hứa Thanh Tiêu đã cảm thấy vừa áy náy lại vừa tức giận.
“Bọn chó chết, lũ khốn nạn.”
Hứa Thanh Tiêu nắm chặt tay lại, bởi vì cơn giận dữ trong lòng nên buột miệng chửi một tiếng, Triệu đại phu chính là thầy thuốc, danh tiếng rất tốt, ngày thường lấy cứu người làm phúc, bây giờ đã qua tuổi sáu mươi rồi, vẫn còn phải chịu nghiêm hình tra tấn.
Chuyện này bảo Hứa Thanh Tiêu không giận sao được.
Nghe thấy lời của Hứa Thanh Tiêu, Triệu đại phu lập tức ấn tay Hứa Thanh Tiêu xuống, lắc đầu nói.
“Quá khứ, chuyện đã qua rồi, còn sống là tốt rồi.”
Triệu đại phu thều thào nói.
Nói như thế thôi, cũng đã để Hứa Thanh Tiêu thoáng tỉnh táo lại một chút.
“Triệu đại phu, chuyện lần này là Hứa mỗ ta mắc nợ ông, phần ân tình này ta sẽ khắc ghi vào tận tâm khảm.”
Hứa Thanh Tiêu lập tức mở miệng, vô cùng áy náy.
“Đừng cảm thấy mắc nợ gì hết, thật ra lão hủ cũng không khai ra ngươi đâu, biết thừa dù lão hủ có khai ra, thì bọn chúng cũng không bỏ qua cho lão hủ.”
“Tội bao che cũng không phải cái tội bé nhỏ gì, lời hứa hẹn đầu môi chót lưỡi, mãi mãi chỉ là một trang giấy trắng, lão hủ cũng không phải chỉ vì một mình ngươi, chủ yếu vẫn là vì bản thân mình mà thôi.”
“Hơn nữa, ngươi cũng không làm chuyện gì sai, muốn được sống, chuyện này cũng rất bình thường, chẳng qua chúng ta đều đang phải sống qua một kiếp này mà thôi.”
Triệu đại phu khoát tay áo, tầm nhìn của ông rất thoáng, sống được là tốt rồi.
Về phần không khai ra, thật ra chủ yếu cũng là vì mình.
Ông cũng không phải trẻ con lên ba, đương nhiên không tin những lời những người đến từ phủ Nam Dự. “Bất luận là như thế nào, cũng phải cảm tạ ông một tiếng.
“Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ đạo lý này, nhưng vẫn thành tâm cảm tạ.”
Chẳng qua thoáng chốc, giọng của Triệu đại phu lại tiếp tục vang lên.
“Chắc Trình đại nhân cũng đã nói cho ngươi biết tai hại của dị thuật rồi đúng không?”
Ông bỗng nhiên mở miệng nhắc đến chuyện này.
Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu Triệu đại phu nói vậy là có ý gì, hắn không đáp, chỉ trầm mặc không nói.
Chương 26: Chu Tú Tài Nói Về Nho Gia (2)
“Thôi bỏ đi, người có kiếp nạn của mình, ngươi vì tìm một đường sống, mà đi lên con đường này cũng là việc bất đắc dĩ mà thôi.”
“Nhưng mà, Thanh Tiêu à, nếu như có một ngày, nếu ngươi không thể tiếp tục khống chế được bản thân, vì chúng sanh vô tội, có đôi khi phải lựa chọn sao cho đúng, nếu không đây sẽ là sai lầm cả đời của lão hủ này.”
Triệu đại phu nói, trong lòng ông vẫn còn rất rầu rĩ.
Thực ra ngay từ đầu ông đã định khai tên Hứa Thanh Tiêu ra rồi, nhưng nếu không phải lương y như từ mẫu, hơn nữa còn sợ liên lụy đến càng nhiều người vô tội hơn nữa, thì chắc chắn ông đã nói ra.
Nhất là khi biết được sự đáng sợ thật sự của dị thuật.
Triệu đại phu lại bắt đầu rối rắm.
Nếu như có một ngày, Hứa Thanh Tiêu hóa yêu nhập ma thật, đến lúc đó người chết cũng không phải một mình Hứa Thanh Tiêu đâu.
Mà còn rất nhiều người dân vô tội.
Bởi vì như thế, cho nên ông thức trắng đêm không ngủ.
Dù sao chữa bệnh cho người cũng không chữa được bệnh trong tâm.
“Ông đừng lo Triệu đại phu, nếu như có lúc đó thật thì ta sẽ không hại người vô tội.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Hắn hiểu được Triệu đại phu đang lo lắng cái gì.
Nhưng nếu có một ngày, không thể tự khống chế được, hắn sẽ không để mặc bản thân cứ như vậy mà hóa thành yêu ma.
Hại kẻ vô tội, Hứa Thanh Tiêu không làm nổi.
Nhận được câu trả lời thuyết phục của Hứa Thanh Tiêu, Triệu đại phu gật đầu, mặc dù không biết lời của Hứa Thanh Tiêu là thật hay giả, nhưng có thể trả lời như vậy, cũng đã rất tốt rồi.
Nhưng mà rất mau lời của Hứa Thanh Tiêu cũng tiếp tục cất lên.
“Triệu đại phu, ta muốn hỏi ông một chuyện, ông có hiểu Nho gia không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi Triệu đại phu.
Thiên Địa Văn Cung trong đầu chắc có thể trấn áp được ma chủng, nhưng bản thân hắn vẫn chưa biết cách mở nó ra.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu đoán già đoán non chắc liên quan với Nho gia, cho nên muốn hỏi thăm chút.
“Nho gia?”
Triệu đại phu hơi ngạc nhiên.
“Đúng vậy, Nho gia.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Ngay sau đó Triệu đại phu lắc đầu nói.
“Ta cũng không hiểu Nho gia lắm, nhưng mà vị tiên sinh ở trường tư thục của huyện chắc sẽ biết, dẫu gì thì hắn cũng là tú tài nổi danh ở huyện chúng ta, nói gì thì nói tuy không trúng cử thì cũng là một người đọc sách.”
“Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?”
Triệu đại phu tò mò hỏi.
“Triệu đại phu, trong người ta có ma chủng của dị thuật, thuộc loại tai họa, mà Nho gia có chính khí cuồn cuộn, có thể áp chế được ma tính ở trong cơ thể, đương nhiên đây cũng là suy đoán của ta mà thôi.”
Đối mặt với Triệu đại phu, Hứa Thanh Tiêu cũng không nói dối, dựa vào sự thật mà nói.
Vừa nói những lời này xong, trong mắt Triệu đại phu lóe lên vẻ kinh ngạc, suy nghĩ một chốc cũng không kìm được chậm rãi nói.
“Ngươi nói như vậy thì đúng là có khả năng thật, lão hủ thường nghe Chu tú tài nói, rằng người đọc sách có một loại khí gì đó mà bách tà bất xâm ấy.”
“Thế này đi, ngươi ra tìm tiểu nhị trong tiệm của ta, bảo hắn chuẩn bị một toa thuốc bổ khí, thê tử Chu tú tài dạo này khí có chút hư, ngươi thay ta mang đến, nhân cơ hội hỏi thử xem, không lấy tiền, coi như đây là tiền học phí.”
Triệu đại phu rất kích động, ngay lập tức giúp Hứa Thanh Tiêu sắp xếp mọi chuyện.
“Cũng không cần phải vậy, tiền thuốc cứ để ta trả cho, Triệu đại phu ông đã giúp ta rất nhiều rồi.”
Hứa Thanh Tiêu không muốn mắc nợ Triệu đại phu nữa, hắn đứng dậy lấy ra chút bạc còn sót lại, mặc dù không nhiều nhưng đây cũng là một phần thành ý.
“Ài.”
Triệu đại phu hiểu rõ suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu, ông cũng không nhiều lời hơn, chỉ than nhẹ một câu.
“Ông cứ nghỉ ngơi cho thật khỏe, Triệu đại phu, nếu có bất cứ chuyện gì cần ta làm hộ, xin cứ việc nhờ bảo.”
Sau một lúc lâu sau, Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn tiếp tục quấy rầy Triệu đại phu nữa, hắn đứng lên cáo từ, mấy câu nói ấy cũng rất chân thành.
“Ừ, đi đi!”
Triệu đại phu gật đầu, sau đó nhìn theo bóng lưng Hứa Thanh Tiêu rời đi.
Không lâu sau, Hứa Thanh Tiêu cầm theo một gói thuốc, đi ra khỏi tiệm thuốc bắc của nhà họ Triệu.
Huyện Bình An cũng không lớn lắm, thôn thứ chín đường thứ hai mươi tư, chỗ của Chu tú tài cũng ở đấy không xa, bằng vào thể chất nhập phẩm của Hứa Thanh Tiêu, cứ bước nhanh chắc chưa đến một khắc đồng hồ đã đến nhà Chu tú tài rồi.
Sân nhà đơn giản, phòng ốc thấp lùn.
Ngoài cổng có người đang quét rác, đó là một người phụ nữ vào độ tuổi tứ tuần.
“Xin hỏi Chu tiên sinh có ở nhà không ạ? Tại hạ là Hứa Thanh Tiêu, sai dịch của nha môn, Triệu đại phu bảo ta mang thuốc đến cho ông ấy.”
Hứa Thanh Tiêu cầm thuốc đi vào, tiến lên hỏi.
“Quan sai hả?”
Chương 27: Chu Tú Tài Nói Về Nho Gia (3)
Nhác thấy Hứa Thanh Tiêu nói mình là quan sai, bà ta hơi ngạc nhiên, nhưng nghe nốt nửa câu sau, lập tức lộ ra nụ cười dịu dàng nói.
“Ông ấy đang ở trong nhà đọc sách, đại nhân mau vào phòng nghỉ chân.”
Người phụ nữ trung niên mở miệng, mời Hứa Thanh Tiêu đi vào trong nghỉ chân.
Vương triều Đại Ngụy, bất luận là Cựu triều hay Tân triều, đối với quan sai, bách tính vẫn giữ thái độ tương đối kính nể, cho dù chỉ là một tên nha dịch, cũng phải gọi một tiếng đại nhân, nhất là loại nha dịch như Hứa Thanh Tiêu.
Có câu Diêm Vương dễ chọc, tiểu quỷ khó xơi.
Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu đến tận đây đưa đồ, đương nhiên phải tỏ ra khách khí hơn một chút.
“Đúng lúc cũng có chút việc muốn tìm Chu tiên sinh hỏi thăm một chút, hy vọng lượng thứ.”
Hứa Thanh Tiêu đi theo người phụ nữ trung niên vào trong.
“Sao lại nói như vậy được, đại nhân đúng là khách sáo quá.”
Nhận thuốc xong, người phụ nữ đưa Hứa Thanh Tiêu vào trong nhà, đúng lúc này có một người đàn ông tầm tuổi trung niên, trên tay cầm một quyển sách, đang ngồi đọc chăm chú ở trong sân nhà.
Người đàn ông này cũng tầm khoảng bốn mươi, hơi gầy, mặc một cái áo xanh, có vẻ rất mộc mạc, dùng một sợi dây vải màu xanh để buộc tóc, ngồi dưới tán cây đọc sách, xung quanh tràn ngập loại khí chất văn nhân.
“Có khách đến này Chu Lăng.”
Người phụ nữ gọi một tiếng, Chu Lăng đang ngồi đọc sách dưới tán cây lập tức lấy lại tinh thần.
“Khách à?”
Chu Lăng ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi xuống người Hứa Thanh Tiêu, trong ánh mặt ngập tràn vẻ hiếu kỳ, nhưng ngay lập tức đứng dậy tỏ vẻ tôn trọng.
“Đây là quan sai đại nhân của huyện chúng ta, tên là…”
Người phụ nữ mở miệng nói, nhưng ngay lập tức quên mất Hứa Thanh Tiêu tên là gì.
“Hứa Thanh Tiêu.”
Hứa Thanh Tiêu nhắc một câu, người kia cười một tiếng xấu hổ, sau đó tiếp tục nói: “Là lão Triệu bảo cậu ấy mang thuốc đến cho chúng ta.”
Vị phu nhân kia nói.
Vừa nghe thấy thế, Chu Lăng thoáng chốc đã hiểu ra, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu cười ôn hòa nói: “Hóa ra là người của quan phủ, mau vào đây, mời vào bên trong nghỉ chân.”
Chu Lăng rất mềm mỏng, nhưng không vì thân phận quan sai kia, ông là tú tài của Đại Ngụy, mở một trường tư dạy học ở huyện Bình An, địa vị không thấp, ngày thường đến cả bộ khoái gặp ông cũng phải gọi một tiếng Chu tiên sinh.
Hứa Thanh Tiêu cũng không dám khinh thường.
“Tiên sinh khách khí rồi, chỉ là một tên nha dịch nhỏ mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu nói.
Chu Lăng chỉ cười, đưa Hứa Thanh Tiêu đi vào trong phòng khách.
Sau đó nói thẳng.
“Thanh Tiêu tiểu hữu, đến đây tìm ta chắc là có chuyện khác nhỉ?”
Chu Lăng là người đọc sách, nhưng không phải một tên mọt sách, nhìn ra Hứa Thanh Tiêu đến đây tìm ông là còn có chuyện khác.
“Cũng không phải chuyện gì lớn cả, ta chỉ muốn đến xin tiên sinh giải đáp vài câu hỏi thôi.”
Hứa Thanh Tiêu mỉm cười nói.
“Ừ, ngươi nói đi.”
Đi vào trong phòng khách, Chu Lăng tự tay châm trà cho Hứa Thanh Tiêu.
“Bây giờ là Tân Triều của Đại Ngụy, nữ đế đăng cơ, càng ngày càng thắt chặt khống chế các quan viên, hơn nữa còn coi trọng người đọc sách, mặc dù ta chỉ là một nha dịch nhỏ, nhưng cũng có một ít mộng tưởng, nếu tương lai có thể lên chức bộ khoái, nhưng không có chút văn hóa nào hết, chẳng phải có vẻ quá tầm thường rồi sao.”
Hứa Thanh Tiêu lộ ra một nụ cười khổ, khiến người ta cảm thấy rất thật thà.
Vừa nói thế thôi, Chu Lăng đã cười ngay.
“Không sai, đúng lắm.”
“Ngươi nghĩ rất đúng, bây giờ nữ đế đăng cơ, coi trọng người đọc sách, mặc dù ngươi chỉ là một tên nha dịch mới tòng sự, nhưng việc ngươi nghĩ không sai chút nào, tương lai muốn được thăng quan, trong bụng phải có tài khí.”
Hứa Thanh Tiêu nói một trận khen ngợi xong, khiến Chu Lăng rất thoải mái.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng thuận thế hỏi.
“Vậy dám hỏi tiên sinh, Nho đạo nhất mạch, phân chia như thế nào?”
Hắn hỏi thẳng.
“Nho đạo nhất mạch?”
Chu Lăng chậm rãi nói.
“Nho đạo nhất mạch, giống như võ giả vậy, chia thành thập phẩm, nhưng Nho đạo muốn tăng phẩm cấp lên, không dựa vào việc đả tọa tu luyện, cũng không phải luyện cường thân kiện xương, mà luyện tài khí.”
(Tài khí ở đây có thể hiểu là tài văn chương.)
Chu Lăng trả lời.
“Tài khí?”
Hứa Thanh Tiêu có chút ngạc nhiên.
“Ừ.”
Chu Lăng gật đầu.
“Vậy làm như thế nào mới có thể sở hữu được tài khí?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
“Người theo Nho đạo muốn thu được tài khí, có ba cách, cách thứ nhất là đọc nhiều sách hơn, có câu đọc cả vạn quyển sách chính là chỉ ý này.”
“Cách thứ hai, chính là viết sách viết văn, thi từ ca phú, nhưng mà cần được người trong thiên hạ đọc và làm theo, vì vậy còn gọi là phải soạn sách, đương nhiên còn có một chỗ có thể tích cóp được tài khí, đó chính là nơi khoa cử.”
“Về phần cách thứ ba, cách này thì cao thâm quá, là ngộ đạo, nếu như có thể tỉnh ngộ được, một buổi sáng có thể thành bán thánh, nếu không thể tỉnh ngộ, cả đời chỉ dậm chân ở đây.”
Chu Lăng nói về hệ thống Nho đạo, Hứa Thanh Tiêu cũng hơi hiểu ra.
Chương 28: Thánh Ngôn, Dị Biến Xuất Hiện (1)
Nho đạo thập phẩm.
Tài khí nhập phẩm.
Đọc sách, viết sách, ngộ đạo.
Ba cái này Hứa Thanh Tiêu đều có thể hiểu được.
Nhưng mấy vấn đề này không phải vấn đề mà Hứa Thanh Tiêu muốn hỏi.
“Tiên sinh, nho đạo nhất mạch này, nếu như có thể tu luyện được, có phải sẽ khiến môi thương lưỡi chiến, miệng nở hoa sen, nói sao làm vậy, một tờ văn chương chém được thiên quân vạn mã?”
(Môi thương lưỡi chiến, miệng nở hoa sen: Ý môi lưỡi sắc bén, xuất khẩu thành thơ.)
Hứa Thanh Tiêu hỏi dò.
Lời vừa nói xong, nhất thời khiến Chu Lăng cười ha hả.
“Ngươi nghe ở đâu mấy thứ đó vậy? Nho đạo sao có chí lớn đến như thế, còn muốn môi thương lưỡi chiến, miệng nở hoa sen, nói hay làm vậy.”
“Nếu có uy lực như vậy, người trong thiên hạ chắc đều tu luyện nho đạo rồi.”
Chu Lăng cười nói.
Dù sao thì lời của Hứa Thanh Tiêu cũng quá khoa trương rồi.
“Không đúng ư? Vậy nho đạo có tác dụng là gì?”
Hứa Thanh Tiêu hơi tò mò.
Hắn đúng là nho đạo là cái loại tài trí hơn người, hay na ná như một bài thơ trấn được cả quốc, không ngờ hóa ra lại không phải như vậy ư?
Dù sao thì thế giới này có tiên có phật mà.
“Không phải vậy.”
“Nho đạo nhất mạch, là tu thân dưỡng tính, trị quốc bình thiên hạ, nuôi dưỡng hạo nhiên chính khí, kéo dài tuổi thọ là chuyện có thể, nhưng đánh giết nhau thì không được, một bài thơ trấn được cả quốc, lại càng là Thiên Phương kỳ đàm.”
(Thiên phương kỳ đàm: Là những chuyện chỉ có trong truyền thuyết, được truyền miệng nhưng không được chứng thực.)
Chu Lăng vẩy tay áo.
Sau đó tiếp tục nói.
“Vậy ướm thử lời tiên sinh, nếu như nho đạo nhất mạch chỉ có thể tu thân dưỡng tính, nếu như gặp phải yêu ma mang đến tai họa thì nên làm gì bây giờ?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
Nói đến đây, có vẻ Chu Lăng hơi tự tin, nói:
“Kẻ theo nho đạo, nuôi dưỡng hạo nhiên chính khí, thỉnh thoảng cũng sẽ cường thân kiện xương, có sức mạnh nhất định, nhất phẩm nho đạo luận sức mạnh đương nhiên không đánh lại được một tên tứ phẩm võ giả, nhưng đối mặt với yêu ma tai họa thì khác.”
“Thanh Tiêu tiểu hữu, đừng nhìn thấy ta ngay cả nhập phẩm vẫn chưa đặt chân vào, nhưng cũng nuôi dưỡng được một phần hạo nhiên chính khí, mấy ngày trước trong huyện có một tên đào phạm chạy đến đúng không? Có người bảo là đang tu luyện dị thuật, thuộc về người tà đạo.”
“Nếu hắn ở trước mặt ta, nhất định không thể đến gần ta trong vòng ba trượng.”
Chu Lăng rất tự tin, nhất là nói đến chuyện tà tứ.
“Không thể đến gần trong vòng ba trượng?”
Hứa Thanh Tiêu hơi kinh ngạc.
Đào phạm của phủ Nam Dự mạnh đến thế nào, hắn đã thấy rồi, nghe Chu Lăng nói thì có vẻ rất bình thường, nhưng đào phạm kia có thể đấm một phát là toi mạng Hứa Thanh Tiêu hắn.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu hơi nghi ngờ.
Dường như cảm nhận được nỗi hoài nghi của Hứa Thanh Tiêu, Chu Lăng tiếp tục mở miệng nói.
“Hạo nhiên chính khí, chính là dương khí mạnh nhất của thiên địa này, bẩm sinh đã có thể khắc chế được tất cả yêu ma.”
“Cỡ như ta thì chỉ bình thường thôi, nếu với những người có thể khiến văn khí hóa hình, một câu nói thôi đã tiêu diệt được yêu ma, đương nhiên có thể tiêu diệt được yêu ma tai họa.”
Chu Lăng nói rất nghiêm túc, thậm chí còn mang ra tất cả người theo nho đạo ra để làm nền cho bản thân.
Hứa Thanh Tiêu không khỏi gật gù, mặc dù hắn không tin hết những lời Chu Lăng nói, nhưng cũng đồng ý loại quan điểm này.
Kẻ theo nho đạo sinh ra là vì trời vì đất, tu thân dưỡng tính, ngưng tụ hạo nhiên chính khí, những thứ tà ma ngoại đạo sợ không phải chính là vật chí cương chí dương như này sao?
“Vậy thưa tiên sinh, ta muốn hỏi ngài một câu, ngài đã từng nghe tới Văn Cung bao giờ chưa?”
Hứa Thanh Tiêu không nói ra bốn chữ Thiên Địa Văn Cung ra, chỉ nói hai chữ Văn Cung đơn giản.
Lời vừa ra, Chu Lăng đã hơi trầm tư.
“Văn Cung?”
Ông trầm ngâm một lát, sau một lát lắc đầu nói: “Có chút ít ấn tượng, nhưng không nhớ rõ lắm, nhưng mà để ta tra một vài tư liệu xem, chắc có thể tìm ra được.”
Chu Lăng đáp, khiến trong lòng Hứa Thanh Tiêu vui vẻ, nhưng mà nét mặt biểu hiện ra bên ngoài của Hứa Thanh Tiêu vẫn rất bình tĩnh.
“Vậy làm phiền tiên sinh rồi.”
Hứa Thanh Tiêu đáp lại.
“Chuyện nhỏ, nhưng mà phải đợi ta tìm lại một chút đã, cũng không chắc chắn là có thể tìm ra được hay không.”
Chu Lăng cười.
Thoáng cái, người phụ nữ quét sân ở trước cửa cũng chính là thê tử của Chu Lăng, lúc này bưng một mâm thức ăn nóng ra, nở nụ cười nói.
“Đại nhân, ta có làm vài món ăn, mời ngài nếm thử.”
Thê tử của Chu Lăng bày đồ ăn lên bàn, nhiệt tình mời Hứa Thanh Tiêu ở lại dùng cơm.
“Không cần, không cần, ta đã quấy rầy tiên sinh và phu nhân rồi, sao có thể làm phiền phu nhân nấu cơm cho ta ăn nữa, cũng đừng gọi ta là đại nhân gì hết, gọi Thanh Tiêu là được rồi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói, hở cái là gọi đại nhân đại nhân, nghe mà không chịu nổi.
Chương 29: Thánh Ngôn, Dị Biến Xuất Hiện (2)
“Không sao, chỉ ăn một bữa cơm rau dưa mà thôi, nếu không ngại thì ở lại dùng một bữa đi.”
Đối phương cười hì hì nói.
Chu Lăng cũng gật đầu nói: “Không sao hết, đến đúng lúc dùng bữa thôi, vừa ăn vừa trò chuyện.”
Hai người đều đã nói như vậy rồi.
Hứa Thanh Tiêu cũng phải phục mệnh thôi.
Một bữa cơm Hứa Thanh Tiêu dùng hết một canh giờ, phần lớn thời gian là nghe Chu Lăng đàm luận nho đạo.
Chu Lăng là tú tài, đương nhiên là có sự hiểu biết về nho đạo, nhưng mà những thứ thâm sâu quá mức thì Chu Lăng cũng không biết, đây cũng là thứ nằm trong phạm vi hiểu biết.
Nói chuyện đến tận giờ Dậu, mặc dù phu thê nhà Chu Lăng vẫn kéo mình ở lại ăn cơm, Hứa Thanh Tiêu không mặt dày đến mức này được.
Bây giờ mới quen người ta chẳng được bao lâu, mặt dày ăn chực một bữa đã thấy hơi lăn tăn rồi.
Trước lúc chia tay.
Chu Lăng cầm hơn mười quyển sách đi từ trong thư phòng ra, xếp thành một chồng cao đưa cho Hứa Thanh Tiêu.
“Thanh Tiêu tiểu hữu, những quyển sách này đều là những tác phẩm của nho đạo, ngươi đọc kỹ xem, thử lý giải, nói không chừng có thể nhờ thế mà ngưng tụ được tài khí, tiến vào nhập phẩm, mặc dù không nhập phẩm, bình thường đọc nhiều sách một chút, để tu thân dưỡng tính cũng là chuyện rất tốt.”
“Không cần trả lại ngay cho ta đâu, cứ đọc xong rồi tính.”
Chu Lăng là người thích đọc sách, bây giờ thấy Hứa Thanh Tiêu cũng có hứng thú với việc đọc sách, trong lòng tự nhiên sinh ra thiện cảm, chuẩn bị sẵn một phần tàng thư, cho Hứa Thanh Tiêu mượn về đọc.
“Đa tạ tiên sinh.”
Hứa Thanh Tiêu nhận những quyển sách này, vô cùng cảm kích nói.
“Không sao hết, ta là người đọc sách, ngay từ đầu đã phải có nghĩa vụ truyền đạo thụ nghiệp, nếu như có một ngày nào đó, Thanh Tiêu tiểu hữu có thể trở thành một người đọc sách chân chính, đối với ta đấy chính là chuyện tốt.”
Chu Lăng cười nói.
Lời này mặc dù chỉ là câu nói khách khí, nhưng cũng có đạo lý, ông thân là một người dạy học, làm nghề truyền đạo dạy học, giả sử có một ngày, đệ tử ông chỉ dạy có người trở thành người đọc sách, ông cũng có thể thu được văn khí.
Nếu như có người có thể trở thành đại nho, chỗ tốt đưa đến cho ông là cực lớn, đương nhiên xác suất này rất thấp, cực thấp thôi.
Hứa Thanh Tiêu cáo biệt Chu Lăng.
Trong lòng đầy cảm kích.
Người ở trong huyện này đều rất tốt, tính cách thiện lương, cũng thuần phác vô cùng.
Hứa Thanh Tiêu ôm sách, đi về phía nhà mình.
Đợi đến khi Hứa Thanh Tiêu đi rồi.
Thê tử của Chu Lăng mới đi đến nói.
“Người này cũng không tệ lắm, rất lễ phép, không giống nha dịch khác, toàn lũ bặm trợn.”
“E rằng sau này rất có thể sẽ trở thành một người đọc sách đó.”
Bà khen ngợi Hứa Thanh Tiêu.
“Ừ, mấy năm nay ở trong huyện rất ít người trẻ tuổi có lòng cầu tiến như thế này.”
“Nhưng mà muốn trở thành người đọc sách, phải xem ngộ tính, đâu phải chỗ nào đều có người ưu tú giống như vi phu được?”
Chu Lăng tự tin nói.
“Xem ông đắc ý chưa kìa, cả nhập phẩm cũng chưa được, còn cảm thấy mình rất ưu tú, không khéo mai người ta lại nhập phẩm bây giờ.”
Thê tử của Chu Lăng cười mắng.
“Ngày mai nhập phẩm? Nương tử à, tuy Thanh Tiêu tiểu hữu nhìn cũng rất được đó, nhưng chỉ một ngày đã nhập phẩm? Nàng đang sỉ nhục sự nỗ lực những năm này của vi phu đó, nếu như Thanh Tiêu một ngày đã nhập phẩm, thì việc nhà sau này cứ để ta làm.”
Chu Lăng không phục tý nào.
Nhưng người kia cũng không thèm dỗi lại ông nữa, tự mình đi làm nốt những việc khác.
Hai khắc sau đó.
Hứa Thanh Tiêu cũng về đến nhà.
Nhưng mà đúng lúc này, có một nha dịch đồng liêu cũng xuất hiện ở trước cửa nhà.
“Thanh Tiêu ca.”
Nhác thấy Hứa Thanh Tiêu, người ấy lập tức đi đến, gọi một câu.
“Sao vậy?”
Hứa Thanh Tiêu hơi ngạc nhiên.
“Không có chuyện gì lớn hết, chỉ là Huyện lão gia muốn ngươi dạo này phải nghỉ ngơi cho thật tốt, dưỡng vết thương cho khỏi, cho ngươi nghỉ phép tháng này rồi, nhưng mà mỗi ngày phải đi đến nha môn điểm danh đó.”
Hắn mở miệng báo với Hứa Thanh Tiêu những chuyện này.
“Điểm danh?”
Hứa Thanh Tiêu thoáng chốc cũng hiểu đây là ý gì rồi.
Xem ra Lý huyện lệnh vẫn không yên lòng vì mình lắm, nhưng mà như vậy cũng là hợp tình hợp lý, dù sao ai dám cam đoan mình thực sự không tu luyện dị thuật.
Một kẻ hấp hối sắp chết, đột nhiên khỏe lại, ai dám tin?
“Được, cũng không sao hết.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, cười bằng lòng.
“Ừm, Thanh Tiêu ca cũng đừng suy nghĩ gì hết, thật ra huyện lão gia cũng vì tránh người khác nói xàm mà thôi, đám người từ phủ Nam Dự đi ra đều là loại máu lạnh vô tình, hoàn toàn xem thường chúng ta mà.”
“Vì tránh chuyện cãi nhau không cần thiết, đành để ngươi chịu ủy khuất một chút.”
Hắn nói tiếp, an ủi Hứa Thanh Tiêu.
Chương 30: Thánh Ngôn, Dị Biến Xuất Hiện (3)
“Hiểu rồi, ngươi quay về bảo với huyện lão gia, ta chịu ủy khuất cũng không sao hết, mấu chốt là không thể để nha huyện chúng ta chịu ấm ức được, huyện lão gia cũng không thể chịu oan ức.”
Hứa Thanh Tiêu rất tự nhiên gật đầu.
“Đúng vậy, vẫn là Thanh Tiêu ca thông minh, đây, Thanh Tiêu ca, đây là thuốc do nha môn chuẩn bị cho ngươi đó, đều là thuốc bổ huyết dưỡng sinh.”
“Còn nữa, đây là mười lượng bạc, là bồi thường của nha môn.”
Nhận được những lời này của Hứa Thanh Tiêu, đối phương cũng cười nói rời đi, còn đưa một túi bạc cho Hứa Thanh Tiêu nữa.
Mười lượng bạc nặng hơn nửa cân, đặt trong lòng bàn tay hơi nặng.
Lương tháng của một nha dịch là một lượng bạc.
Hệ thống kinh tế của vương triều Đại Ngụy vẫn khá ổn định, tiền có mệnh giá thấp nhất là tiền đồng, một lượng bạc bằng một ngàn đồng, mà một đồng có thể mua được hai cái bánh.
Tương đương hai ngàn tệ của kiếp trước.
Thân phận của nha dịch thật ra chỉ làm việc tạm thời mà thôi, cho nên một lượng bạc cũng khấm khá rồi, sau khi chuyển thành chính thức thì lương tháng là hai lượng, ngày lễ ngày tết đều có chút tiền thưởng, cũng coi như là không tệ.
Nha môn một hơi đền bù những mười lượng bạc, giống như bổng lộc cả một năm rồi, coi như cũng phúc hậu, đương nhiên chết rồi thì bồi thường càng nhiều hơn.
“Đa tạ huyện lão gia.”
Ngân lượng khổ sở lắm mới kiếm ra được, Hứa Thanh Tiêu tự nhiên nhận lấy, đây chính là tiền mồ hôi nước mắt của hắn mà.
Bạn đồng liêu hỏi thăm thêm vài câu rồi đi.
Hứa Thanh Tiêu đẩy cửa phòng ra, cất sách vào trong phòng, sau đó đóng cửa phòng lại, bắt đầu khơi đèn đọc sách.
Sắc trời dần tối xuống.
Hứa Thanh Tiêu lấy quyển sách đầu tiên ra.
【 Thánh ngôn 】
Quyển sách này không dày lắm, nhưng cũng không tệ, Hứa Thanh Tiêu lật trang sách đầu tiên ra, trên đó có ghi chú người viết sách.
【 Văn Thánh 】
Người biên soạn.
“Ngôn Bắc Đẩu”
Thông qua cuộc trò chuyện ngày hôm nay với Chu Lăng, Hứa Thanh Tiêu biết Văn Thánh là ai, là người dùng nho nhập thánh đầu tiên trong thiên địa này.
Thánh nhân của Nho đạo.
Trên cơ bản thì tất cả người đọc sách đều phải đọc qua sách của ông, từ đó tạo nên quan niệm của bản thân, biết được con đường dành riêng cho mình là đường nào.
Mà Văn Thánh không có tên gọi cụ thể, nói chính xác hơn chút, mặc dù có tên cũng không thể gọi thẳng ra, nhất định phải tôn xưng là Văn Thánh.
Người đọc sách, bất luận là ở Đại Ngụy hay là ở trên toàn bộ thiên hạ này, đều là thứ tồn tại được người đời tôn trọng.
Nhưng mà chuyện đọc sách này cần có thiên phú, dù sao không phải người người đều biết đọc sách, hơn nữa trong năm tháng thái bình này, bách tính cơm no áo ấm, có ăn có uống, những trò để giải trí cùng nhiều.
Thí dụ như đi nghe hát kịch, thí dụ như đổ bài xúc cúc, còn có thể tu tiên vấn đạo, người có thể tĩnh tâm để đọc sách đúng là rất ít.
Đây cũng chính là lý do tại sao Hứa Thanh Tiêu chủ động đến tận cửa để hỏi, khiến Chu Lăng rất vui.
Lật trang thứ hai của quyển sách, lời mở đầu hiện ra.
【 Đời một người, chẳng qua chỉ có trăm năm, trọn đời cây cỏ, lại chỉ trong nháy mắt, nhân sinh khổ đoản, gây dựng được bao nhiêu? 】
【 Tựa như tiền quyền, không được như ý, tựa như mỹ sắc, không được ưa thích, ứng với thao thiết, không được kỳ tâm. 】
Lời mở đầu rất đơn giản, Hứa Thanh Tiêu từng chút một bình ổn tâm thần lại.
Hắn lại giở trang tiếp theo ra.
Mỗi một chữ đều đọc rất chăm chú, mỗi một câu nói cũng đều chăm chú tìm hiểu.
Cứ giống như thế, chắc khoảng hai canh giờ trôi qua.
Đêm đã khuya.
Hứa Thanh Tiêu đã đọc hết toàn bộ phần đầu tiên của quyển Thánh Ngôn thứ nhất.
Mười mấy ngàn chữ đầy rẫy, mỗi một chữ đều ẩn chứa đạo lý bên trong, đồng thời mỗi một chữ cũng khiến Hứa Thanh Tiêu có một loại cảm giác nào đó nói không thành lời.
Cũng ngay trong nháy mắt này.
Trong lúc này, Văn Cung trong đầu bỗng nhiên chuyển động.
Mà cùng lúc đó, một âm vang hùng vĩ vang lên.
“Đời một người, chẳng qua chỉ có trăm năm, trọn đời cây cỏ, lại chỉ trong nháy mắt, nhân sinh khổ đoản, gây dựng được bao nhiêu?”
“Ứng như tiền quyền, bất đắc kỳ ý, ứng như mỹ sắc, bất đắc kỳ duyệt, ứng như thao thiết, bất đắc kỳ tâm.”
Âm vang hùng vĩ vang lên.
Dường như bỗng chốc đã thông thấu hết vậy, khiến Hứa Thanh Tiêu thức tỉnh trí tuệ sáng suốt.
Trong phút chốc.
Hứa Thanh Tiêu ngất xỉu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tạo Thần [Dịch] Tạo Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Tao-Than-Audio-full.jpg)



