- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 19 : Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (1) (c181-c190)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 19 : Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (1) (c181-c190)
❮ sautiếp ❯Chương 181: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (1)
Toàn bộ Nam Dự phủ lâu.
Yên lặng đến nỗi cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Vẻ mặt của mọi người hầu như đều giống nhau.
Bọn họ đều trợn mắt há mồm.
Trương Hằng năm lần bảy lượt khiêu khích Hứa Thanh Tiêu.
Còn Hứa Thanh Tiêu vì vẫn luôn luôn không nói gì, tất cả mọi người đều cho rằng Hứa Thanh Tiêu không có tâm tình hay thậm chí còn có chút buồn khổ nhụt chí.
Bọn họ vẫn còn cảm thấy buồn dùm cho Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng mà vào giờ phút này.
Một bài biền văn của Hứa Thanh Tiêu đã làm rung động đến tâm can, trích dẫn kinh điển, từ cảnh đẹp đẽ, có một vài từ ngữ trong đó bọn họ còn chưa bao giờ nghe thấy, nhưng mà nghe hay vô cùng.
Vật hóa thiên bảo, địa linh nhân kiệt.
Lạc hà dữ cô vụ tề phi, thu thủy cộng trường thiên nhất sắc.
Từ ngữ như vậy quả nhiên là mang hết vẻ đẹp của thế gian, cực hạn của nhân gian.
Càng đáng sợ hơn chính là văn kinh thiên hạ, dẫn đến điềm lành, toàn bộ tân lâu phủ Nam Dự đều được gột rửa trong hào quang, giống như là tiên các vậy.
Tài khí cuồn cuộn như sông lớn đang tuôn trào vọt vào đại điện, nhập vào trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Thiên biền văn này.
Chính là tuyệt thế.
Trong lúc nhất thời, mọi người cũng thật sự không biết nên nói thêm gì nữa.
Bọn họ nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trông hắn như quái vật vậy.
Một người chỉ vừa mới nhập học, trước có thiên cổ danh từ, sau có tuyệt thế văn chương, bây giờ chỉ ngẫu hứng làm thơ trên lâu yến thôi vậy mà lại làm ra được một bài thiên cổ biền văn.
Hơn nữa bài biền văn này lại còn là tuyệt thế trong truyệt thế.
Bên trong đại điện.
Chỉ còn lại âm thanh rót rượu.
Trương Hằng sững sờ tại chỗ, sắc mặt hắn trắng bệch, trong đầu hồi tưởng lại từng cảnh tượng vừa mới xảy ra.
Trong lúc nhất thời, sự xấu hổ dâng trào lên như sóng lớn làm cho hắn chỉ hận không thể đào một cái hố để chui vào.
Từng câu từng chữ sỉ nhục mà Hứa Thanh Tiêu nói với hắn toàn bộ đều trở thành sự thật.
Hoàn toàn chính xác, so với bài biền văn này của Hứa Thanh Tiêu mà nói thì thi từ của hắn quả thật không bằng rắm chó, thô sơ vô cùng, không có chút tư cách nào để so sánh cả.
Câu nói bêu xấu bên cửa miệng kia lại càng làm cho hắn xấu hổ vô cùng.
Về phần các học sinh của thư viện Thiên Minh vào giờ khắc này cũng không biết phải làm thế nào, từng người từng người đều đỏ mặt tía tai.
Nếu như đem thơ của Trương Hằng đặt bên cạnh biền văn của Hứa Thanh Tiêu thì đúng thật là mục nát thô tục, một chữ cũng không bằng.
Vậy mà bọn họ lại reo hò như thế, khen hay lớn tiếng như thế.
Mới vừa rồi bọn họ khen ngợi to bao nhiêu thì giờ đây nhục nhã bấy nhiêu.
Quay sang nhìn hai huynh muội Mộ Nam Bình và Mộ Nam Ninh, Mộ Nam Bình cực kỳ chấn động, hắn nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trong đầu chỉ có tám chữ thôi.
Tuyệt thế đại tài, đáng để thâm giao.
Về phần Mộ Nam Ninh, nàng vẫn còn đang ở trong cơn chấn động chưa dứt ra được.
Hồi trước nàng có hơi không ưa văn nhân, cảm thấy mấy loại yến hội như thế này chỉ toàn làm thơ với làm thơ, buồn tẻ không có gì thú vị.
Nhưng mà hôm nay cuối cùng Mộ Nam Ninh cũng hiểu, không phải nàng không thích văn nhân làm thơ mà là không thích những văn nhân bình thường làm thơ.
Nếu như một tuyệt thế đại tài như Hứa Thanh Tiêu làm thơ thì nàng vẫn sẽ thích.
Mấy người Lý Hâm, Vương Nho và Trần Tinh Hà ai nấy cũng đều trợn mắt há mồm, bọn họ vẫn biết Hứa Thanh Tiêu đã nhịn một bụng tức giận, cũng biết được tâm trạng buồn khổ của Hứa Thanh Tiêu, hơn nữa Trương Hằng lại còn từng bước lấn tới.
Nhưng bọn họ chưa từng nghĩ đến Hứa Thanh Tiêu vậy mà có thể làm ra văn chương kinh thế như vậy.
Nhất là Trần Tinh Hà, hắn ta vừa cảm thấy chấn động lại vừa cảm thấy cực kỳ may mắn.
May mà hắn cta òn chưa lấy bài thi từ đã viết ra, nếu không chỉ sợ lại chết tươi tại chỗ.
Mà vào giờ khắc này, Lý Quảng Tân, Vạn An Quốc, Nghiêm Lỗi và những người khác cũng không biết nên nói thêm gì.
Quả nhiên Hứa Thanh Tiêu đúng là đại tài kinh thế.
Làm thơ ngẫu hứng vậy mà cũng làm được bài văn như thế.
Chắc chắn là hắn không chuẩn bị sẵn, nếu như hắn có chuẩn bị thì cũng sẽ không chờ đến lúc này.
Cảnh tượng lúc nãy đều được cả sảnh đường ghi tạc trong đầu.
Lý Quảng Tân chấn động trước sự tài hoa của Hứa Thanh Tiêu.
Vạn An Quốc rung động, nhưng ông ta lại càng cảm thấy bất đắc dĩ nhiều hơn.
Ông ta biết thư viện Thiên Minh đã xong đời, hoàn toàn xong đời.
Bởi vì chuyện ngày hôm nay chắc chắn sẽ truyền rộng ra khắp Đại Ngụy, các khách mời ở đây đều sẽ kể lại chuyện này, mà người xui xẻo nhất ở đây không ai khác đó chính là Trương Hằng.
Hắn khiêu khích Hứa Thanh Tiêu, lại từng bước từng bước lấn tới, bây giờ thì hay rồi, ép ra một bài biền văn tuyệt thế.
Chỉ cần văn nhân trong thiên hạ nhắc đến bài văn này thì tất nhiên Trương Hằng cũng sẽ bị người ta chế giễu.
Thứ bị chế giễu tiếp theo sẽ là thư viện Thiên Minh.
Nếu như tương lai Hứa Thanh Tiêu mà có thành tựu cao hơn, ví dụ như có ngày hắn trở thành đại Nho, hoặc là Thiên Địa đại Nho thì ngày đó, thư viện Thiên Minh sẽ biến thành trò cười trong mắt người trong thiên hạ.
Vạn An Quốc bất đắc dĩ, cực kỳ bất đắc dĩ đồng thời hối hận sâu sắc vì ban nãy đã không kịp thời ngăn cản Trương Hằng.
Nghiêm Lỗi kinh ngạc, ông ta cũng bị tài hoa của Hứa Thanh Tiêu làm cho ngạc nhiên, đúng là quá kinh khủng.
Thiên cổ danh từ, tuyệt thế văn chương, bây giờ lại làm ra tuyệt thế biền văn.
Đây là đại tài, đúng thật là đại tài.
Nhưng rất nhanh sau đó, ông ta đã khôi phục lại sự bình tĩnh.
“Hay!”
“Áng văn này đúng là tuyệt thế.”
“Đám mây tường thụy, lầu các bảo hoa, đây là phúc của trời ban.”
“Lạc hà dữ cô vụ tề phi, thu thủy cộng trường thiên nhất sắc”, từ đẹp, ý đẹp, cảnh đẹp, đây chính là thiên hạ đệ nhất biền văn.”
“Đại tài vạn cổ, đại tài vạn cổ, quả nhiên là đại tài vạn cổ.”
“Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu, Nho đạo vạn cổ như chìm trong đêm tối, câu nói này đúng là không lừa ta.”
“Hay cho một câu Nho đạo vạn cổ như chìm trong đêm tối
“Hứa Thanh Tiêu, chính là Hứa Vạn Cổ.”
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều đã lấy lại tinh thần, những tiếng hoan hô ầm ầm vang lên, yến khách trong cả sảnh đường nhao nhao đứng dậy, kích động đến nổi mặt đỏ tới mang tai.
Bọn họ đều siết chặt nắm đấm, vô cùng kích động.
Bọn họ đã tận mắt chứng kiến bản văn chương biền ngẫu tuyệt thế này ra đời, hơn nữa về sau khi người ta nhắc tới chuyện này thì có lẽ cũng sẽ nhắc đến tên tuổi của bọn họ.
Gián tiếp được lưu danh thiên cổ.
Mà vào lúc này, tài khí cuồn cuộn như sông dài kia cũng dần dần tuôn ra hết.
Hứa Thanh Tiêu đã là bát phẩm, hắn vẫn chưa minh ý cho nên không thể nào đột phá thất phẩm nổi.
Luồng tài khí này không thể nào làm cho hắn trực tiếp đột phá được.
Chương 182: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (2)
Nhưng mà chỉ cần Hứa Thanh Tiêu đột phá thất phẩm thôi thì hắn sẽ trực tiếp bước lên đại viên mãn, cũng giống như lúc trước vậy, cơ bản là không cần chờ đợi gì mà trực tiếp vươn đến đại viên mãn.
Âm thanh rót rượu ngừng lại.
Tất cả mọi người đang ngồi đây đều hưng phấn, Mộ Nam Bình cũng vậy, Lý Quảng Tân cũng thế, bởi vì bọn họ đã cùng nhau chứng kiến, trăm ngàn năm về sau khi nhắc đến bài văn này thì tên tuổi của bọn họ cũng sẽ được nhắc đến.
Loại vinh hạnh này đối với bọn họ mà nói quả thật là một niềm vui ngoài ý muốn.
Nhưng mà phần nhiều là vui vì bài biền văn này của Hứa Thanh Tiêu thật sự là quá kinh điển.
“Hay.”
Giờ khắc này, cho dù là Nghiêm Lỗi đi chăng nữa thì cũng không nhịn được mở miệng nói một chữ hay.
Cho dù vừa rồi ông ta có không thích cử chỉ hành động của Hứa Thanh Tiêu nhưng mà văn hay thì chính là văn hay, đây đúng là điều không thể nào chối cãi.
“Tuyệt thế biền văn, cái tên Hứa Vạn Cổ cũng không phải chỉ là hư danh.”
Vạn An Quốc cũng mở miệng theo, câu nói này của hắn là xuất phát ra từ tấm lòng.
“Có bài văn thế này, Nam Dự tân lâu chắc chắn sẽ lưu danh thiên cổ, Thủ Nhân hiền điệt, biền văn này tên là gì vậy?”
Lý Quảng Tân cũng vô cùng kích động nói.
Tại chỗ ngồi.
Đám người cũng lấy lại tinh thần, Hứa Thanh Tiêu chậm rãi uống xong chén rượu mạnh, nghe lời Lý Quảng Tân nói, Hứa Thanh Tiêu mở miệng:
“Bài văn này gọi là Nam Dự các tự.”
Hứa Thanh Tiêu cũng là thẳng thắn trả lời.
“Nam Dự các tự, hay, hay cho một bài Nam Dự các tự, từ nay về sau, nơi đây sẽ mang tên là Nam Dự các.”
Lý Quảng Tân tán thưởng, sau đó bưng chén rượu lên, nhìn về phía mọi người nói.
“Chư vị, kính Hứa Vạn Cổ một chén.”
Ông ta kích động tới nổi tay cũng rung lên, bảo với đám người cùng nhau mời Hứa Thanh Tiêu một chén rượu.
Có thể làm ra áng biền văn bậc này rất đáng để đám người cùng mời rượu.
“Không được.”
Giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu lắc đầu, từ chối ý tốt.
Hắn nhìn về phía Trương Hằng, ngữ khí bình tĩnh nói.
“Không biết Trương huynh đối với bài thơ mà Hứa mỗ vừa làm có chỉ điểm gì không?”
Mọi chuyện còn chưa kết thúc.
Hắn vừa đọc Đằng Vương các tự cũng không phải chỉ để thể hiện tài hoa của mình, hắn vẫn còn có mục đích khác.
“Không… Không có gì chỉ điểm.”
Nghe thấy lời của Hứa Thanh Tiêu, tuy Trương Hằng hơi nghẹn lời nhưng hắn vẫn thành thật trả lời.
Sao còn dám chỉ điểm chứ?
Nếu như hắn thật sự có gan chỉ điểm thì người ta sẽ cười chê hắn muôn đời.
“Vậy bài từ của Hứa mỗ, so với bài thơ của Trương huynh thì như thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục mở miệng, bình tĩnh hỏi tiếp.
Trong lúc nhất thời, Trương Hằng khẽ nhíu mày.
Trong phút chốc, hắn cảm nhận được Hứa Thanh Tiêu đang cố ý làm hắn khó xử.
Dù cho cực kỳ phẫn nội nhưng hắn cũng chẳng dám phát ra, vì chính hắn đã làm sai trước.
“Bài văn này, làm người ta chấn động như gặp được tiên nhân.”
“Bài thơ của Trương mỗ ta đây, không bằng.”
Mặc dù có không phục nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận rằng bài thơ của mình không bằng thơ của Hứa Thanh Tiêu.
“Chỉ là không bằng thôi sao?”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh mở miệng, hỏi lần nữa.
“Ngươi!”
Trương Hằng mở miệng, hắn muốn chỉ vào Hứa Thanh Tiêu nhưng cuối cùng lại không dám.
Lời này của Hứa Thanh Tiêu chính là muốn bức hắn đến đường cùng, làm cho hắn thừa nhận thi từ của mình cực kỳ tệ hại.
Hít sâu một hơi, Trương Hằng siết chặt nắm đấm.
“So sánh với Hứa huynh, bài thơ của Trương mỗ ta đây đúng là rác rưởi, cho dù là một từ cũng không sánh bằng, không biết Hứa huynh cảm thấy lời này của ta như thế nào?”
Trương Hằng gần như gắng gượng để nói hết lời này.
Hắn ta biết Hứa Thanh Tiêu sẽ không tha cho mình.
Mà các yến khách cũng đưa mắt nhìn nhau.
Bọn hắn căn bản là không thương tiếc gì Trương Hằng, đây cũng là Trương Hằng tự làm tự chịu.
Trước đó vốn Hứa Thanh Tiêu đã bị Nghiêm nho răn dạy, đã chẳng vui vẻ gì ngồi ở một bên uống rượu giải sầu, vậy mà Trương Hằng ngươi lại năm lần bảy lượt khiêu khích người ta, bây giờ hắn ta bị vả vào mặt, tất nhiên đám người xem rất vui vẻ.
“Trương huynh quả nhiên phẩm tính thành thật.”
Hứa Thanh Tiêu cười khẽ một tiếng, nhưng câu này vừa nói xong thì tiếng cười cũng vang lên khắp cả sảnh đường.
Điều này làm cho Trương Hằng càng thêm xấu hổ vô cùng.
Nhưng mà chuyện đến nước này thì cũng nên kết thúc, trong khoảnh khắc Trương Hằng trở lại chỗ ngồi, hắn ta cảm thấy khó chịu hơn gấp một vạn lần so với Hứa Thanh Tiêu trước đó.
Nhưng mà Trương Hằng vừa ngồi xuống thì giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục vang lên.
“Ngươi đã không tài, vậy dựa vào cái gì mà ngồi ở đây? Phía dưới có biết bao người tài hoa hơn ngươi, bọn họ còn chưa ngồi xuống mà ngươi lại ngồi?”
“Xem ra Trương huynh cũng chẳng thành thật gì mấy, da mặt lại còn dày quá mức bình thường.”
Giọng Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.
Chẳng qua so với sự mỉa mai của Trương Hằng trước đó thì bây giờ Hứa Thanh Tiêu đang công khai cười nhạo.
Những lời này vừa mới thốt ra, Trương Hằng lập tức nổi giận.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Tiêu, trong mắt đầy vẻ tức giận.
Hắn ta cũng hạ mình đến như vậy rồi vậy mà Hứa Thanh Tiêu còn chưa chịu buông tha?
Nhưng chẳng kịp đợi hắn mở miệng thì một giọng nói chậm rãi vang lên.
“Việc này đúng thật là do Trương Hằng có chút quá đáng, nhưng hắn bị nhục nhã như vậy cũng đã xem như đủ rồi, nên khoan dung độ lượng.”
“Khoan dung độ lượng mới là hành vi của quân tử.”
Là giọng nói của Nghiêm Lỗi.
Chỉ trong phút chốc ông ta đã hiểu rõ, vì sao Hứa Thanh Tiêu lại phải ép sát từng bước như thế.
Báo thù không phải là trọng điểm mà chủ yếu là hắn đang nhắm về phía ông ta.
Vì sao Trương Hằng có thể ngồi ở đây?
Lời bởi vì đứa cháu kia của hắn.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu đang gây phiền phức.
Nhưng mà Nghiêm Lỗi không sợ.
Đại Nho đã mở miệng, đám người cũng trở nên yên lặng.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại tiếp tục lên tiếng.
“Hay cho một câu khoan dung độ lượng là hành vi của quân tử.”
“Hay cho một câu hãy biết khoan dung độ lượng.”
“Đây chính là Đại Nho đó sao? Nếu như không hiểu rõ thì ta còn tưởng là Thánh nhân tới rồi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, bên trong giọng nói còn mang theo hàm ý mỉa mai.
“To gan!”
“Làm càn.”
“Hứa Thanh Tiêu ngươi quá đáng lắm rồi, lại dám châm chọc đại Nho?”
“Hứa Thanh Tiêu ngươi dám nhục mạ Thánh nhân?”
Giờ khắc này, đám học sinh của thư viện Thiên Minh trở nên kích động, bọn họ đâu ngờ tới Hứa Thanh Tiêu lại dám châm chọc đại Nho, hơn nữa lại còn nói khó nghe như thế.”
Không chỉ có bọn hắn mà cả đại điện cũng lập tức sôi trào ồn ào cả lên.
Bọn họ biết Hứa Thanh Tiêu vẫn đang kìm nén nhưng không nghĩ tới Hứa Thanh Tiêu lại dám trực tiếp châm chọc đại Nho.
Đây thật sự là một việc làm không có lý trí.
Chương 183: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (3)
“Nghiêm nho, Hứa Thanh Tiêu uống say rồi, miệng nói toàn lời mê sảng, mong rằng Nghiêm nho đừng nên tức giận.”
Mộ Nam Bình mở miệng ngay tức khắc, tạ lỗi với Nghiêm Lỗi.
Mà ngay lúc này, Hứa Thanh Tiêu lại đứng dậy, hắn nhìn về phía Mộ Nam Bình rồi lắc đầu, trong ánh mắt vô cùng thanh tịnh, mặc dù trên mặt vẫn còn chút men say nhưng thật ra hắn không say.
Nhưng mà Nghiêm Lỗi lại không hề tức giận.
Ông ta vẫn vô cùng bình tĩnh nói:
“Lão phu biết trong lòng ngươi còn đang tức giận.”
“Nhưng niệm tình ngươi đã làm được tuyệt thế biền văn, lão phu quý tài, những lời vừa rồi ta coi như ngươi uống say nói nhảm.”
Nghiêm Lỗi rất bình tĩnh, ông ta không tức giận bởi vì ông ta biết Hứa Thanh Tiêu chỉ đang tức giận mà thôi.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu lại hừ lạnh một tiếng.
Hắn nhìn về phía Nghiêm Lỗi nói:
“Hứa mỗ không dám trèo cao, Nghiêm nho không cần quý tài.”
Nói xong câu này, Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn về phía hai người Trương Hằng và Nghiêm Quân, nói:
“Những lời mà ta vừa nói các ngươi không nghe rõ hay sao?”
“Không tài không đức mà vẫn ngồi ở nơi này, các ngươi không ngại mất mặt nhưng mà Nghiêm nho thì ngại mất mặt, nhanh chóng lui xuống dưới, đừng có làm bẩn mắt ta.”
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía hai người, trách cứ bọn họ trước mặt mọi người, bảo hai người họ cút xuống đi.
Lỗ mãng không?
Lỗ mãng.
Nhưng hả giận không?
Hả giận chứ.
Từ lần đầu tiên gặp mặt thì hai người này đã rất hùng hổ dọa người, dùng đủ lời âm dương quái khí, còn mang theo những người khác âm thầm sỉ nhục hắn.
Bây giờ bọn hắn tự đào hố rồi tự mình nhảy vào, chẳng lẽ Hứa Thanh Tiêu còn phải cứu giúp bọn họ?
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp bỏ đá xuống giếng, để cho bọn hắn nhớ thật kỹ bài học này.
Cũng là để cho tất cả mọi người biết được tính khí của Hứa Thanh Tiêu hắn.
Thật sự cho rằng hắn không biết giận ư?
“Hứa Thanh Tiêu! Ngươi cuồng vọng!”
Lúc này, cuối cùng thì Nghiêm Lỗi cũng phần không nhịn được.
Ông ta đã cho Hứa Thanh Tiêu một cơ hội.
Ông ta biết Hứa Thanh Tiêu có chí khí, nhưng mà hai người lại không có tiếng nói chung.
Ông ta quý tài, nhưng mà Hứa Thanh Tiêu lại không quý trọng điều đó.
“Hứa mỗ ta cuồng vọng sao?”
“Hứa Thanh Tiêu trực tiếp quay người, nhìn chằm chằm về phía Nghiêm Lỗi, giọng hắn cực lớn, không kém gì Nghiêm Lỗi.
Giờ khắc này, cả sảnh đường sôi trào.
Hứa Thanh Tiêu và đại Nho cùng nhau hét lớn, đây quả thật là chuyện lớn thật đấy.
Một vị là thiên cổ đại tài.
Một vị là đại Nho Nho đạo.
Hai người này đụng độ với nhau, trong suy nghĩ của mọi người thì chẳng khác gì sao băng rơi xuống đất.
“Trương Hằng đúng thật là có lỗi, nhưng mà ngươi cũng đã sỉ nhục hắn ở trước mặt mọi người, ngươi đem sự tức giận trong lòng trút hết lên đầu người khác, lão phu khuyên ngươi ngươi lại chẳng thèm nghe lời khuyên nhủ, đây chính là cuồng vọng.”
Nghiêm Lỗi nghiêm nghị quát lên, ánh mắt hằm hằm nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, giờ khắc này, ông ta cực kỳ tức giận.
“Quả nhiên là chuyện cười lớn.”
“Nghiêm nho chỉ nhìn thấy ta ép Trương Hằng, vậy thì lúc trước Trương Hằng chèn ép ta, sao ngài không nói đến hai từ cuồng vọng?”
“Lúc mà bao nhiêu học sinh của thư viện Thiên Minh đang ngầm trào phúng ta, vì sao ngài lại không nhắc đến hai từ cuồng vọng?”
“Hai người bọn họ ở bên dưới lâu yến làm ta xấu hổ làm ta nhục nhã, Hứa mỗ ta có thể nhịn được.”
“Ngay trên lâu yến, ta thỉnh cầu vì hảo hữu, nhưng bị trách cứ, Hứa mỗ ta cũng nhịn được.”
“Mộ huynh là hảo hữu của ta, nói khách sáo giúp ta một câu vậy mà lại bị ngài nhục nhã trước mặt mọi người, thân là thế tử, chính là hoàng thân, nhưng ở trước mặt ngài thì chỉ như con sâu con kiến.”
“Nghiêm nho luôn mồm nói rằng luật pháp như núi, thánh ý như trời vậy tại lâu yến hôm nay, hai người bọn họ có tư cách gì mà ngồi trên.”
“Người ta không nói chỉ vì Nghiêm Quân có mối quan hệ thân thích với ngài, ngài không nói cũng bởi vì có quan hệ thân thích.”
“Học sinh xin hỏi, chữ nghiêm của Nghiêm nho phải chăng chỉ là dùng để đối phó với người khác, chứ không dành cho thân bằng?”
Những lời này của Hứa Thanh Tiêu từng câu từng chữ như châu như ngọc, giọng Nghiêm Lỗi lớn, giọng Hứa Thanh Tiêu hắn lại càng lớn hơn.
Khi âm thanh vừa dứt, tất cả mọi người ở đây đều nuốt một ngụm nước bọt, cơ thể phát lạnh mà rùng mình.
Hứa Thanh Tiêu làm thế này đúng thật là trực vạch mặt, trực tiếp bắt đầu răn dạy Nghiêm Lỗi.
Nghe thấy những lời này của Hứa Thanh Tiêu.
Đại Nho Nghiêm Lỗi tức giận đến nổi đôi bàn tay cũng run rẩy, nhưng mà những lời mà Hứa Thanh Tiêu nói, một chữ cũng không sai.
Trên thực tế lúc mà Nghiêm Quân ngồi xuống thì ông ta đã muốn bọn hắn đi xuống dưới, nhưng chợt nghĩ tới dù sao đây cũng là cháu ruột của mình, nếu như cứ đuổi bọn hắn ở trước mặt mọi người vậy thì cũng hơi khó xử.
Ông ta là đại Nho, cũng không phải là Thánh nhân.
Mà cho dù có là Thánh nhân thì cũng sẽ có tình cảm nên tất nhiên ông ta sẽ không nhiều lời, chỉ cần cháu mình không làm sai điều gì là được.
Nhưng thật không ngờ điều này lại làm cho Hứa Thanh Tiêu bắt được cơ hội, giận dữ mắng ông ta một phen.
Những năm gần đây chỉ có ông ta răn dạy người ta, làm gì có chuyện người ta răn dạy ông ta?
“Được!”
“Nghiêm Quân, ngươi không tài không đức, ngồi ở ghế trên đúng là khó làm người ta phục được, xuống dưới.”
Nghiêm lỗi mở miệng, sau đó đứng lên nhìn về phía đám người, cúi đầu thật sâu.
“Chư vị, hành động của Nghiêm Quân chính là do lão phu sai, sau này lão phu ắt sẽ tự mình nghiêm cẩn kiểm điểm, mong chư vị thông cảm.”
Nghiêm Lỗi không hổ là đại Nho, trực tiếp đứng dậy tạ lỗi với đám người.
Chẳng qua đám người cũng đã hoàn toàn hiểu rõ, chuyện quan sai đánh người đã triệt để đi đến bước đường cùng.
Hứa Thanh Tiêu chọc giận Nghiêm Lỗi như thế, vạch thẳng mặt như vậy, làm cho Nghiêm Lỗi khó xử thì đối phương cũng nhất quyết sẽ không bỏ qua chuyện này.
Đả kích cũng tốt, trả thù cũng được, nói tóm lại, chuyện này không thể nào kết thúc một cách yên lành.
Đám người gật đầu, bọn hắn không dám tham gia, chỉ có thể gật đầu, đại Nho cúi đầu với bọn hắn, bọn hắn cũng toàn bộ hoàn lễ, thật sự là không dám nhận lễ lớn như thế.
Trong tất cả mọi người ở đây chỉ có hai người Hứa Thanh Tiêu và Mộ Nam Ninh là không hoàn lễ.
Về phần Trương Hằng và Nghiêm Quân thì bọn họ lại càng thêm xấu hổ không chịu nổi, nhưng bây giờ bọn họ cũng biết tình hình hiện tại, vì bảo toàn cho Nghiêm nho, bọn họ cũng đứng dậy tạ lỗi với đám người.
“Chư vị, là Nghiêm mỗ ngu xuẩn, không đức không tài, đã làm hoen ố những người ngồi đây, đặc biệt là làm bẩn mắt của Hứa huynh.”
Nghiêm Quân vẫn không phục, tuy hẳn mở miệng tạ lỗi nhưng bên trong ngữ khí vẫn còn mang theo vẻ mỉa mai.
Lời này nói ra làm cho Vạn An Quốc triệt để ngồi không yên.
“Nghiêm Quân, đừng nói năng hồ đồ nữa, cút xuống đi.”
Chương 184: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (4)
Ông ta nổi giận nói.
Đã đến lúc này rồi mà tên này còn gây phiền phức cho Hứa Thanh Tiêu?
Đầu óc ngươi có phải là có vấn đề gì rồi hay không? Ngươi thật sự không sợ mình làm chuyện càng to thêm hay sao?
Vạn An Quốc lập tức ngăn lại.
Nhưng mà vẫn chậm.
“Ồ.”
“Hay cho một Nghiêm huynh.”
“Hay cho một câu làm bẩn mắt.”
“Hay cho một tên cháu trai của đại Nho.”
“Nghiêm nho, chuyện hôm nay tất cả mọi người đều thông cảm, nhưng ta thì sẽ không.”
“Ngài nói theo lẽ công bằng nhưng lại bao che cho cháu trai, tuy đây chỉ là một chuyện nhỏ nhưng lại có liên quan đến thánh ý.
Chu thánh lập ngôn, quân tử nghiêm pháp, quân tử vô tư, quân tử nhân ái.”
“Nghiêm pháp của Nghiêm nho, học sinh lĩnh giáo.”
“Nhưng mà quân tử vô tư, Nghiêm nho lại không làm được.”
“Về phần quân tử nhân ái, học sinh suy tư hồi lâu chỉ thấy đây là nghiêm khắc cứng nhắc, chẳng có nửa phần nhân ái.”
“Học sinh xin hỏi.”
“Danh xưng đại Nho của tiên sinh là do người ở đâu phong vậy?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, ngôn từ sắc bén.
Không phải ngươi tuân theo ý của Chu thánh sao?
Quân tử nghiêm pháp, quân tử vô tư, quân tử nhân ái, ngoại trừ nghiêm pháp ra, ngươi còn làm được cái gì?
Nhưng câu nói này vừa nói ra, cả sảnh đường hoàn toàn khiếp sợ.
Đại nho là cái gì?
Là thiên địa thụ phong, là Nho đạo Ngũ phẩm.
Sao có thể do ai phong được?
Cho dù Hoàng đế Đại Ngụy có sắc phong ngươi làm đại Nho đi chăng nữa nhưng mà thiên địa không đồng ý thì chính là không đồng ý.
Mà câu nói này của Hứa Thanh Tiêu lại mang thep ý nghĩa châm chọc quá lớn.
Nếu như nói trước đó là vạch mặt vậy thì bây giờ đã không còn gọi là vạch mặt nữa mà chính là chỉ vào mũi Nghiêm Lỗi mà mắng.
Ngươi không xứng làm đại Nho.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi quả nhiên là cuồng vọng.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng có ăn nói lung tung.”
“Hứa Thanh Tiêu, không thể ăn nói bậy bạ được.”
“Ngươi quả nhiên là bất chấp vương pháp, không tuân theo đại Nho.”
“Đại Nho là do thiên địa thụ phong, những lời này của ngươi chính là không tuân theo Nho đạo, không tôn kính thượng thiên, lại càng là sỉ nhục Thánh nhân.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi quá cuồng vọng.”
Giờ khắc này, tiếng nói vang lên khắp sảnh đường, tại thời điểm này, cho dù là Lý Quảng Tân, Mộ Nam Bình hay Vạn An Quốc đều không nhịn được mà mở miệng.
Bọn họ không răn dạy Hứa Thanh Tiêu mà là muốn bảo Hứa Thanh Tiêu đừng ăn nói hồ đồ thêm nữa.
Duy chỉ có đám học sinh của thư viện Thiên Minh là từng người từng người một bắt lấy cơ hội rồi điên cuồng công kích.
Nhưng lúc này, Hứa Thanh Tiêu lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lại.
Đám học sinh kia lập tức im bặt, không dám ồn ào thêm gì.
Chỉ vì ánh mắt này của Hứa Thanh Tiêu đã hù dọa được bọn họ.
Không hiểu sao, bọn họ lại có một loại cảm giác rằng nếu như bọn họ nói thêm câu nào nữa thì Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ động thủ đánh bọn họ luôn.
Tất cả mọi người mở miệng.
Nhưng chỉ có duy nhất một mình Nghiêm Lỗi là không lên tiếng.
Ông ta chỉ ngồi ngay chỗ đó nhưng lại tản mát ra uy nghiêm ngập trời.
“Hay! Hay cho một câu quân tử nghiêm pháp! Quân tử vô tư! Quân tử nhân ái!”
“Vậy ta hỏi ngươi, thân là người đọc sách, ngươi đang nghiêm pháp? Ngươi đang vô tư? Ngươi đang nhân ái đó sao?”
“Ngươi cầu xin thay cho mấy tên ác ôn, xem kỷ cương không ra gì, cái này gọi là nghiêm pháp?”
“Ngươi dữ dội như vậy chỉ vì bọn họ đã ra mặt giúp ngươi, làm ngươi khó mà an tâm, đây chính là vô tư?”
“Ngươi hùng hổ dọa người, từng bước ép sát, đây chính là nhân ái?”
“Lão phu muốn hỏi ngươi một chút, ngươi vậy mà cũng xưng là người đọc sách hay sao?”
Nghiêm Lỗi cũng không giận dữ mà là dùng những lời của Hứa Thanh Tiêu để phản bác lại Hứa Thanh Tiêu.
Ngươi nói ta không nghiêm pháp? Không vô tư? Không nhân ái?
Vậy còn ngươi?
Chính ngươi cũng làm không được, vậy thì không cần phải nói tiếp nữa.
Ta có phải là đại Nho hay không thì có thiên địa làm chứng, nếu như ngươi trả lời không được vậy thì đừng nói thêm gì nữa cả.
Chỉ đổi lại được bốn chữ chính là:
Cố tình gây sự.
Đại Nho không hổ là đại Nho, dùng chính lời nói của Hứa Thanh Tiêu để phản bác lại Hứa Thanh Tiêu.
Lại một lần nữa dồn Hứa Thanh Tiêu vào bước đường cùng.
Tất cả mọi người đều thở dài.
Theo bọn hắn nghĩ, Hứa Thanh Tiêu lỗ mãng quá rồi, chỉ vì một chút tức giận nhất thời mà lại dẫn tới những phiền phức như thế.
Nhưng đối mặt với những câu hỏi dồn ép sát sao như vậy.
Hứa Thanh Tiêu cũng không cảm thấy có bất kỳ sự bối rối gì mà ngược lại, hắn vô cùng bình tĩnh nói:
“Tất nhiên Hứa mỗ đây là người đọc sách.”
Lời này vừa thốt ra, Nghiêm Lỗi lại lập tức mở miệng.
“Trong mắt không có pháp luật, không có nhân ái lại càng không có sự vô tư của quân tử, vậy mà ngươi cũng có thể tự xưng mình là người đọc sách được ư? Đây mà tính là người đọc sách gì chứ? Ngươi đọc sách gì chứ?”
Nghiêm Lỗi hỏi.
Còn Hứa Thanh Tiêu thì chỉ lắc đầu rồi nhìn về phía Nghiêm Lỗi.
“Các hạ không cần phải nhắc lại những lời mà Hứa mỗ vừa nói.”
“Hứa mỗ biết ngươi muốn hỏi cái gì.”
“Đến bước này rồi, các hạ vẫn muốn hỏi cho ra trong buổi thi phủ, văn chương mà ta viết là văn chương như thế nào? Có đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu không ngốc, ông ta biết được Nghiêm Lỗi đang có ý gì, ông ta cứ hỏi tới hỏi lui, từng bước ép sát, là vì cái gì?
Kỳ thật vẫn chỉ là vì văn chương lập ý.
Một vị đại Nho, làm sao lại tức giận thế này.
Lại làm sao chỉ vì một chuyện như này mà tức giận chứ?
Tất cả đều nằm trong dự tính của ông ta.
Ông ta ép bức mình, làm cho mình nói ra chân tướng trong cơn tức giận.
Hứa Thanh Tiêu biết hết.
Chỉ là ông ta muốn đào hố cho hắn, Hứa Thanh Tiêu hắn đây cũng chẳng đồng ý nhảy vào.
Nhưng mà cái bẫy này đến cuối cùng có phải sẽ giống như lòng Nghiêm Lỗi muốn hay không, chuyện này còn chưa chắc đâu.
Nghiêm Lỗi không nói gì nữa.
Hứa Thanh Tiêu thở dài.
Sau đó nhìn về phía Nghiêm Lỗi nói:
“Mấy ngày nay Hứa mỗ vẫn luôn suy nghĩ cuối cùng là có nên nói ra hay không.”
“Cho đến hôm nay, khi có một người phụ nữ chạy đến trước mặt Hứa mỗ, mang theo người nhà nằm rạp khóc rống trên mặt đất kêu rên thì Hứa mỗ đã hạ quyết tâm.”
“Luật pháp nghiêm minh, Hứa mỗ biết.”
“Pháp bất dung tình, Hứa mỗ cũng biết.”
“Nhưng mà mọi chuyện đều có thứ gọi là ý định ban đầu và không phải ý định ban đầu.”
“Tội lỗi lớn, trừng phạt nhỏ, khoan hậu mà nhân từ, đây chính là đạo lý của quân tử.”
“Nghiêm nho.”
“Ở buổi thi phủ, Hứa Thanh Tiêu ta đúng thật là đã lập ý văn chương.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, Nghiêm Lỗi bày kế cho đến giờ cũng chính là vì cái này.
Hắn nói ra như vậy cũng không phải là do hắn bị lừa rồi.
Mà là do hắn cam tâm tình nguyện nói ra.
Hắn nói ra vì bản thân mình.
Cũng là vì minh ý mà nói.
Chương 185: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (5)
Lời này nói ra, ngay tức khắc làm cho đám người ở đây hoàn toàn chấn kinh.
Có rất nhiều lời đồn về chuyện Hứa Thanh Tiêu lập ý văn chương, nhưng lời đồn đại lưu truyền nhất chính là văn chương của hắn cũng không phải là đã lập ý mà đó chính là kế sách an quốc, là bệ hạ đã cố ý giấu diếm.
Nhưng cuối cùng đó có phải là sự thật hay không thì không ai biết được.
Nguyên kiện tuyệt thế văn chương đã được phong lại đặt ở Văn cung Đại Ngụy, những bản sao chép cũng được phong lại ở trong hoàng cung.
Thánh chỉ hạ xuống, không cho phép bất kỳ kẻ nào được đọc, cho dù có là đại Nho thì cũng không được đọc.
Cho dù Trần Tâm đại Nho là người hộ tống nhưng trước khi chưa mang đến trước mặt bệ hạ thì bọn họ cũng không thể quan sát.
Cho nên văn nhân trong thiên hạ rất hiếu kì.
Bây giờ chính miệng Hứa Thanh Tiêu thừa nhận là mình đã viết ra văn chương lập ý, cả sảnh đường đột nhiên xôn xao hẳn lên.
“Lập ý thế nào?”
Nghiêm Lỗi mở miệng, ông ta hỏi Hứa Thanh Tiêu, ánh mắt cũng rơi vào trên người Hứa Thanh Tiêu.
“Ý mới.”
Hứa Thanh Tiêu hờ hững mở miệng.
Hai chữ này làm văn nhân cả sảnh đường kinh ngạc không thôi.
Bọn họ cũng không ngờ tới văn chương lập ý của Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại là ý mới.
Văn đàn thiên hạ… Có lẽ sắp đại loạn rồi.
Lập ý không khó, nhưng muốn được thiên địa tán thành thì lại là một chuyện rất khó khăn.
“Ý mới như thế nào?”
Nghiêm Lỗi hít sâu một hơi, thân là đại Nho, ở thời điểm này, ông ta cũng không nhịn được mà run rẩy.
“Tri hành hợp nhất!”
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi mở miệng.
Nói ra ý mới của hắn.
Ầm ầm.
Cũng vào lúc này, sấm chớp nổi lên giữa ban ngày.
Tiếng sấm kinh khủng nổ vang lên.
Làm cho tất cả mọi người ở đây đều rung động.
“Thế nào gọi là Tri hành hợp nhất?”
Nghiêm Lỗi nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trong mắt ông ta đều là lãnh ý.
Ông ta tôn thờ ý của Chu thánh.
Cho nên trong mắt không dung được những ý mới khác.
Ông ta hỏi Hứa Thanh Tiêu, muốn tìm ra sơ hở, trước khi lập ý này chưa truyền ra ngoài thì liền lập tức bóp chết nó từ trong trứng nước.
Hứa Thanh Tiêu biết ý đồ của ông ta.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không sợ.
Bởi vì Tri hành hợp nhất chính là trời sinh để lật đổ lý luận ‘tồn thiên lý, diệt nhân dục’ (vứt bỏ tư dục để giữ Thiên lý).
“Nói!”
“Thế nào gọi là Tri hành hợp nhất?”
Nghiêm Lỗi lại hỏi lần nữa.
Không chỉ ông ta mà tất cả mọi người ở đây ai cũng đều tò mò.
Bọn họ không hiểu Tri hành hợp nhất của Hứa Thanh Tiêu có nghĩa gì.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại trầm mặc không nói.
“Hứa Thanh Tiêu, Nghiêm nho đang hỏi ngươi đó, sao ngươi không trả lời?”
“Cái gì gọi là Tri hành hợp nhất, chẳng lẽ ngươi vừa mới bịa ra?”
“Nghe cũng nghe không hiểu, lập ý như thế làm sao tuyệt thế được?”
Một vài âm thanh ồn ào lại vang lên.
Vẫn là đám học sinh của thư viện Thiên Minh.
Bọn hắn ý vào đại Nho Nghiêm Lỗi, vẫn còn dám khiêu khích Hứa Thanh Tiêu như trước.
Mà giờ khắc này.
Hứa Thanh Tiêu xoay người lại, đưa mắt nhìn về phía đám người bọn họ, sau đó lại mở miệng nói:
“Cái gọi là Tri hành hợp nhất, chính là phàm là những điều mình biết, thì mình phải làm.”
“Thấy những chuyện bất công, nếu như cảm thấy có thể ra tay giúp đỡ thì sẽ giúp.”
“Nếu như cảm thấy không thể ra tay giúp đỡ được vậy thì sẽ không giúp.”
“Nhìn thấy đám tiểu nhân quấy phá, nếu thấy có thể đánh thì sẽ đánh liền.”
“Cảm thấy không thể đánh vậy thì không đánh nữa.”
“Nhưng bây giờ, ta cảm thấy có thể đánh.”
“Vậy thì ta sẽ đánh.”
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp nhảy xuống đình.
Mỗi câu mỗi chữ của hắn đều đang được tất cả mọi người chú ý.
Ngay từ đầu bọn họ vẫn còn nghiêm túc nghe Hứa Thanh Tiêu trình bày, xem thế nào gọi là Tri hành hợp nhất.
Nhưng sau một khắc.
Một cảnh tượng làm cho tất cả mọi người đều hoảng sợ ngây người xuất hiện.
Ầm!
Một học sinh của thư viện Thiên Minh bị Hứa Thanh Tiêu dùng một tay đập bay.
Ầm.
Lại một tên đệ tử bị Hứa Thanh Tiêu dùng một quyền đánh lùi hơn mấy bước, Hứa Thanh Tiêu vẫn còn thủ hạ lưu tình, nếu không thì một quyền này cũng đủ để đánh chết bọn họ.
Ầm, ầm, ầm!
Dường như chỉ trong nháy mắt, bốn năm tên học sinh của thư viện Thiên Minh đã bị Hứa Thanh Tiêu đối mặt đánh bay.
Người người bị gãy cả răng, có người bị đánh gãy xương sườn, còn có người bị đánh đến nổi mặt mũi bầm dập.
Trong phút chốc, tiếng kêu thảm thiết vang lên chập chùng, làm gì có ai nghĩ tới Hứa Thanh Tiêu lại dám ra tay đánh người đâu.
Cũng không ai nghĩ tới cái gọi là Tri hành hợp nhất chính là suy nghĩ đi đôi với hành động.
Cái gì gọi là Tri hành hợp nhất?
Dưới tình huống hiểu rõ đạp đức, hiểu rõ pháp luật, vẫn tuân theo ý nghĩ trong lòng mình.
“Đã biết thì phải làm.”
Đơn giản vô cùng nhưng lại tràn ngập vô số triết lý.
Hứa Thanh Tiêu dùng phương pháp đơn giản nhất để trình bày Thánh nhân lập ý này.
Chỉ khổ cho đám học sinh của thư viện Thiên Minh.
Chẳng qua trong mắt Hứa Thanh Tiêu, những người này đều là đáng đời, hắn đã muốn đánh bọn họ từ lâu.
Từ bên dưới lâu yến Hứa Thanh Tiêu đã biết những người này sinh ra oán hận với mình, bất luận là mình làm gì thì bọn họ đều sẽ mang theo thành kiến.
Cũng như vây, bất luận là mình nói ra đạo lý gì thì bọn họ cũng không chịu nghe.
Nếu như lời hay ngươi không thèm nghe.
Vậy thì Hứa Thanh Tiêu ta sẽ đánh.
Đánh cho tới khi bọn họ nghe mới thôi.
“Nghiêm nho, cứu ta.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi quả nhiên làm càn, ngươi, ngươi, ngươi không được qua đây.”
“Hứa huynh, trước đó là do ta lỗ mãng, nói năng lung tung, Hứa huynh ngươi đừng có đánh ta, ta yếu đuối lắm.”
Tiếng kêu vang lên thảm thiết lại kịch liệt vô cùng, đám học sinh của thư viện Thiên Minh bị đánh đến nổi vô cùng thê thảm.
Hứa Thanh Tiêu là ai?
Võ giả cửu phẩm.
Đại Nhật Thánh thể.
Đánh một đám người đọc sách tay trói gà không chặt còn không phải như đang chơi đùa hay sao?
“Làm càn!”
Vào thời khắc này, Vạn An Quốc cũng tức giận đứng dậy mắng mỏ.
Trước đó có nói gì cũng không sao hết, nhưng động thủ đánh người chính là điều tối kỵ.
“Vạn phu tử, Hứa mỗ khuyên ngài nên ăn nói cẩn thận!”
Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng nhìn về phía Vạn An Quốc.
Mặc dù Vạn An Quốc không nhắm vào mình nhưng ông ta lại để mặc cho học sinh trong thư viện làm xằng làm bậy, vậy là đã sai, nể mặt vừa rồi Vạn An Quốc có giúp mình, Hứa Thanh Tiêu không ra tay với ông nhưng nếu ông lại nói tiếp thì hắn cũng sẽ đánh y như vậy.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đúng là điên rồi.”
Nghiêm Lỗi lại đứng dậy một lần nữa. ông ta không nghĩ tới Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại dám hành hung trước mặt mọi người, quả thật là không nghe lời Thánh nhân, sỉ nhục mặt mũi người đọc sách.
“Nghiêm Lỗi!”
“Ngươi tuân theo ý của Chu thánh nhưng lại cứng nhắc như khúc gỗ, gọi là hủ nho cũng không sai.”
“Nếu như ngươi còn dám kêu gào thêm một câu nào thì Hứa mỗ ta cũng sẽ đánh ngươi giống y như vậy.”
Chương 186: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (6)
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, câu nói hiện rõ sự bá đạo.
Đến cả đại Nho cũng muốn đánh.
Nếu như hắn đánh thật thì sẽ trực tiếp cuốn lên sóng to gió lớn trên văn đàn Đại Ngụy.
“Ngươi! Ngươi! Ngươi!”
Nghiêm Lỗi thật sự không nghĩ tới, Hứa Thanh Tiêu lại dám nói ra những lời như vậy.
Về phần cái gì gọi là Tri hành hợp nhất căn bản là Nghiêm Lỗi không có cách nào hiểu được, cho nên ông ta cảm thấy Hứa Thanh Tiêu vốn đang lừa gạt hắn, mượn cơ hội này để phát tiết mối hận trong lòng.
“Lý phủ quân, ngài còn chưa động thủ sao?”
Nghiêm Lỗi siết chặt tay thành nắm đấm nhìn về phía Lý Quảng Tân, ra hiệu cho ông ta phái binh trấn áp.
“Người đâu, bắt Hứa Thanh Tiêu lại cho ta.”
Lý Quảng Tân cắn răng, ông ta không ngờ tới mọi chuyện sẽ biến thành như thế này.
Đã đến nước này rồi thì trước mắt cũng không còn cách nào nữa, chỉ có thể trấn áp Hứa Thanh Tiêu trước.
Ông ta không thể nào trơ mắt nhìn Hứa Thanh Tiêu đánh chết đám người này.
Chỉ trong chốc lát, đám quan binh muốn tiến lên để trấn áp Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng sau một khắc, Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn qua đám người, trong lời nói mang theo vẻ đùa cợt.
“Trước khi chư vị động thủ thì nhất định phải hiểu rõ, ta chính là người đọc sách của Đại Ngụy, theo lời nói của đại Nho Nghiêm Lỗi thì tổn thương người đọc sách, nhẹ thì giam cầm mười năm, nặng thì sung quân ngàn dặm, biến thành khổ dịch.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, chỉ một câu thôi mà đã làm cho tất cả quan binh không dám nhúc nhích.
Trên thực tế cho dù bọn họ có động thủ thì cũng vô dụng, bởi vì đánh họ vốn đánh không lại Hứa Thanh Tiêu.
Hứa Thanh Tiêu nói như vậy một là vì để sỉ nhục Nghiêm Lỗi, hai là vì không muốn làm tổn thương người vô tội, ba là để cho một vài người trong bóng tối thành thật hơn một chút.
Hoàn toàn chính xác, câu nói này mang tính sát thương thật lớn.
Người đọc sách đánh người đọc sách thì không có chuyện gì.
Nhưng nếu như bọn họ đả thương người đọc sách vậy thì chuyện không nhỏ đâu, lỡ như Nghiêm Lỗi trở mặt không nhận người quen bắt giam bọn họ hoặc là sung quân ngàn dặm, vậy không phải bọn họ sẽ tức đến ói máu sao?
Cho nên đám người không dám động thủ.
“Thúc phụ cứu con, thúc phụ cứu con.”
Giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu đang một cước giẫm lên người Nghiêm Quân, người này thét lên tiếng kêu liên hồi, gào khóc cầu cứu, hy vọng Nghiêm Lỗi có thể giúp hắn một tay.
Không chỉ có hắn.
Trương Hằng cũng không chạy thoát.
Hắn ta bị Hứa Thanh Tiêu một phát bắt được, tát trái tát phải, mười mấy bạt tay đánh cho khuôn mặt Trương Hằng sưng đỏ cả lên.
Thích cầu cứu có đúng không?
Thích gây phiền phức có đúng không?
Thích làm nhân vật phản diện lắm đúng không?
Hứa Thanh Tiêu đem toàn bộ lửa giận trong lòng phát tiết ra hết, hắn cảm thấy trước nay mình chưa từng thoải mái như vậy, thoải mái đến da đầu tê dại.
“Tri hành hợp nhất, vĩnh viễn là thần.”
Trên thực tế thì Tri hành hợp nhất đúng nghĩa cũng không giống như Hứa Thanh Tiêu bây giờ, nhưng mỗi người đều có đạo của chính mình, Thánh nhân chi ý là Thánh nhân chi ý.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu, tri hành hợp nhất chính là đạo lý như vậy.
Lần thứ nhất, ta sẽ nói chuyện thật tốt với ngươi, chúng ta cùng giảng đạo lý!
Lần thứ hai, ta lại nói đạo lý với ngươi, nói chuyện với ngươi thật đàng hoàng!
Lần thứ ba, nếu như ngươi đã không chịu nghe đạo lý mà ta nói vậy thì ta sẽ đánh đến khi ngươi chịu nghe đạo lý mới thôi.
Điều này gọi là gì, đây gọi là nội thánh ngoại vương.
Nếu như nói chuyện không thông thì đánh.
Đánh tới khi ngươi hiểu rõ mới thôi.
Có một vài người chính là muốn ăn đòn vậy đấy, không đánh thì hắn không thoải mái.
Bọn người Vương Nho, Lý Hâm và Trần Tinh Hà đều thấy choáng váng.
Hai huynh muội Mộ Nam Bình, Mộ Nam Ninh cũng trợn to đôi mắt.
Họ đã từng thấy những kẻ hung hãn nhưng mà chưa từng nhìn thấy ai hung hãn như Hứa Thanh Tiêu thế này.
Một người quét ngang mấy chục người, trong ấn tượng của bọn họ, văn nhân không phải là chưa từng đánh nhau.
Nhưng bình thường mà nói, bọn họ đều chỉ kéo kéo tóc, lăn lộn trên mặt đất mà thôi.
Đâu có bá đạo vô tình giống như Hứa Thanh Tiêu thế này.
Hoành hành như vậy.
Sau khi rung động qua đi, trong đầu Mộ Nam Bình chỉ còn động lại bốn chữ.
Tuyệt thế mãnh nam.
Cuối cùng.
Hứa Thanh Tiêu cũng thoải mái rồi.
Gần ba mươi người, tất cả đều giống như chó chết nằm trên mặt đất, vết thương chằng chịt, quan binh trong phủ cũng chỉ có thể vây quanh Hứa Thanh Tiêu mà thôi, không ai dám tùy tiện ra tay.
Trên đình.
Nghiêm Lỗi đã tức đến đen mặt.
Lần này đúng là tức giận thật sự.
“Hứa Thanh Tiêu ngươi quá ngông cuồng! Ngông cuồng! Ngông cuồng quá rồi!”
“Hứa Thanh Tiêu, chuyện hôm nay, lão phu có thể cam đoan, văn đàn Đại Ngụy chứa không nổi loại người dị đoan như ngươi.”
Nghiêm Lỗi dường như là đã thét lên, xuất ra một luồng hạo nhiên chính khí kinh khủng.
Ông ta dùng thân phận đại Nho, dùng đại Nho chi ngôn giận dữ mắng mỏ Hứa Thanh Tiêu.
Câu nói kia vừa ra liền đủ để làm cho Hứa Thanh Tiêu thân bại danh liệt trên văn đàn Đại Ngụy.
Nhưng lời này vừa nói ra.
Hạo nhiên chính khí trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu cũng tràn ra, hạo nhiên chính khí màu tím tràn ngập bên trong đại điện.
Chống cự lại Hạo nhiên chính khí của Nghiêm Lỗi.
“Nghiêm Lỗi!”
“Ta Hứa Thanh Tiêu ở đây lập thệ.”
“Nếu như trời để ta thành thánh, ta sẽ lột Nho vị của ngươi, trong trời đất này sẽ không còn đám hủ nho các ngươi.”
“Lời thề này có thiên địa làm chứng, nhật nguyệt chứng kiến.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn nói ra từng chữ một, thật sự rất tức giận.
Hắn có thể nhìn ra Nghiêm Lỗi chính là hủ nho, để cho loại đại Nho thế này tồn tại chính là hại người.
Ngươi muốn cho ta thân bại danh liệt trên văn đàn Đại Ngụy.
Cũng được thôi.
Nếu như có một ngày Hứa Thanh Tiêu ta thành Thánh, ta sẽ lột Nho vị của ngươi, diệt Nho căn của ngươi.
Câu nói sẽ không còn sự tồn tại của đám hủ nho các ngươi.
Còn mang một ý nghĩa trực tiếp khác.
Sẽ không còn Chu thánh chi nho nữa.
Đổi một cách nói khác.
Hứa Thanh Tiêu hắn đang đối đầu trực diện với chín phần văn nhân trong thiên hạ.
Nếu như Nho đạo của ta thất bại vậy thì các ngươi thắng.
Nhưng nếu như một ngày kia ta thật sự thành thánh, vậy thì các ngươi cứ chờ đó cho ta.
Từng người đều chờ đó cho ta.
Lời nói này cực kỳ cực đoan, nhưng tâm tính thiếu niên chính là thế đấy.
Vừa nói xong, Hứa Thanh Tiêu liền quay người rời đi.
Những binh sĩ chung quanh cũng không dám ngăn cản.
“Hứa huynh, huynh đi đâu đó?”
Lý Hâm mở miệng hỏi Hứa Thanh Tiêu, không biết Hứa Thanh Tiêu muốn đi nơi nào.
“Gây chuyện ẩu đả, tất nhiên Hứa Thanh Tiêu ta đi đến đại lao rồi.”
“Nghiêm đại Nho, tốt nhất là ngươi nên tranh thủ thời gian để gửi tấu chương lên kinh.”
“Trong vòng ba ngày, Hứa mỗ ta nhất định sẽ minh ý trong lao, nhập thất phẩm!”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, một câu liền thể hiện ra bá khí cùng sự tự tin vô tận.
Ba ngày minh ý nhập thất phẩm.
Đây là ý gì?
Chương 187: Khiêu Chiến Đại Nho, Tri Hành Hợp Nhất, Hứa Thanh Tiêu Lập Ý, Nam Dự Rung Trời (7)
Luật pháp Đại Ngụy, minh ý thất phẩm không chịu hình phạt, miễn trừ mười hai tội ác.
Trong đó bao gồm cả tội ẩu đả.
Loại miễn tội này về ý nghĩ cũng là thể hiện cho một ít đặc quyền, dù sao thì đã thất phẩm minh ý rồi, sao lại có thể khóc lóc om sòm đánh nhau với người ta?
Nhưng chuyện làm mọi người chấn kinh cũng không phải là cái này.
Mà là chuyện Hứa Thanh Tiêu nói muốn minh ý trong vòng ba ngày?
Hắn mới nhập bát phẩm có bao lâu đâu?
Vậy mà muốn minh ý sao?
Nếu như ba ngày sao Hứa Thanh Tiêu thật sự minh ý.
Vậy thì đây thật sự không phải là chuyện đùa.
Trước khi thất phẩm thì dù tấn thăng rất nhanh cũng không giúp ích gì nhiều.
Nhưng thất phẩm minh ý thì lại cực kỳ quan trọng.
Nào có người nào dám mở miệng nói mất bao lâu thì mình có thể minh ý, nhiều nhất thì cũng ba năm năm năm.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại nói ba ngày.
Bọn họ không tin.
Nhưng khi nhìn thấy tư thế này thì bọn họ lại không thể không tin.
“Hứa huynh, ta đi vào trong lao cùng huynh.”
Giờ khắc này, Lý Hâm nhiệt huyết sôi trào, hắn quay về phía một học sinh của thư viện Thiên Minh rồi đạp một cái, phát tiết ra sự phẫn nộ trong lòng.
Sau đó hắn liền đuổi theo Hứa Thanh Tiêu.
“Ta cũng đi.”
Vương Nho cũng đạp thêm một cước, vội vàng chạy theo Hứa Thanh Tiêu.
Bọn họ là người đọc sách, mấy vụ ẩu đả đánh nhau giữa những người đọc sách với nhau nhiều nhất thì cũng chỉ bị tạm giam ba đến năm ngày mà thôi, không thể nào giam cầm mười năm, cũng chắc chắn sẽ không có khả năng bị lưu vong.
“Quả nhiên là lỗ mãng!”
Thấy Lý Hâm và Vương Nho còn có sư đệ của mình đều như vậy, Trần Tinh Hà thở dài, sau đó đưa mắt nhìn về phái bọn người Trương Hằng.
Trên mặt mang theo một chút xin lỗi.
“Trương huynh, cố nhịn một chút, sẽ ổn thôi.”
Nói xong lời này, Trần Tinh Hà cũng đạp một cước, trực tiếp đạp Trương Hằng choáng váng.
Ngay ở trước mặt mọi người, Trần Tinh Hà mang vẻ mặt thanh cao đi ra ngoài.
“Minh ý trong ba ngày, ta phải đi xem thử.”
“Ta cũng đi xem sao, Hứa huynh đại tài mà.”
“Tuy nói có hơi lỗ mãng nhưng nhìn thật đã ghiền đó, đám người của thư viện Thiên Minh này cũng thật là đáng đời, đi đi đi, cùng nhau đi xem thôi.”
“Hứa huynh, chờ ta với!”
Sau một khắc, rất nhiều người đều đã lấy lại tinh thần.
Những người đọc sách trẻ tuổi của phủ Nam Dự từng người từng người một trước khi đi qua đều hung hăng đạp học sinh của thư viện Thiên Minh một cước.
Bọn họ muốn đi theo Hứa Thanh Tiêu, vậy thì nhất định phải đi vào đại lao, mà biện pháp tốt nhất để đi vào đại lao thì chính là đạp thêm một cước.
Rất nhanh sau đó, lâu yến đã ít đi rất nhiều người.
Trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Thấy cảnh tình hoang tàn khắp nơi này.
Lý Quảng Tân trầm mặc không nói.
Vạn An Quốc cũng trầm mặc không nói.
Chỉ có Nghiêm Lỗi
Mặt ông ta đen như than.
Chỉ là tất cả mọi người đều biết.
Cảnh tượng tang hoang khắp nơi này sắp gây ra chuyện lớn rồi.
Chẳng qua điều mà đám người chờ mong chính là.
Ba ngày sau.
Hứa Thanh Tiêu có thể minh ý được hay không.
Còn có cái gọi là Tri hành hợp nhất này đến cùng là gì đây?
Nam Dự các.
Đầy rẫy vết tích.
Cảnh tượng Hứa Thanh Tiêu đại náo yến hội như vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
Giờ khắc này, đám học sinh của thư viện Thiên Minh nằm trên mặt đất giống như chó chết, bọn họ không gào khóc nữa mà chuyển thành yên lặng rơi lệ.
Bị sỉ nhục nặng nề như vậy, dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết là sắp truyền đi khắp thiên hạ rồi, khuất nhục như vậy khiến bọn họ thật sự rất khó chịu.
Chẳng qua cũng có một điều may mắn chính là bây giờ không còn bị đánh nữa.
“Lý Phủ quân, thịnh yến hôm nay thật sự là làm cho ta mở mang tầm mắt, bản thế tử đã gặp nhiều sóng gió nhưng lần đầu tiên mới nhìn thấy cảnh tượng như thế này.”
“Sung sướng, sung sướng, sung sướng quá đi.”
Mộ Nam Bình đứng dậy, trên khuôn mặt hắn mang theo nụ cười, cực kỳ vui mừng nói.
Từng lời nói hành động của Hứa Thanh Tiêu quả thực khiến cho người ta sảng khoái tê cả da đầu.
Hắn ta đã bao giờ gặp người đọc sách nào như vậy chưa?
Càng chưa bao giờ nhìn thấy người nào bá đạo như vậy.
Hay cho một câu Nội thánh ngoại vương.
Hay cho một câu Tri hành hợp nhất.
Trong lúc nhất thời, đối với Tri hành hợp nhất mà Hứa Thanh Tiêu nói, chẳng hiểu sao Mộ Nam Bình lại sinh ra hứng thú rất lớn.
“Hành vi thô bỉ như vậy, vậy mà trong mắt thế tử lại trở thành sung sướng sảng khoái hay sao?”
Giờ khắc này, Nghiêm Lỗi mở miệng, trong bụng ông ta chứa đầy lửa giận.
Hứa Thanh Tiêu không nghe lời ông ta dạy bảo cũng không quan trọng, nhưng mà lại không tôn trọng người đọc sách, không nghe lời Thánh nhân.
Điều này đã động chạm đến lòng kiêu hãnh của ông ta.
Nhất là lập ý kia của hắn.
Tri hành hợp nhất.
Quả thật là hoang đường đến cực điểm.
Vậy mà lúc này, ánh mắt của Mộ Nam Bình trong phúc chốc cũng trở nên sáng trong, hắn nhìn về phía Nghiêm Lỗi, cúi đầu thật sâu nói:
“Nghiêm nho, cho dù bản thể tử đã nhập phẩm nhưng vẫn chưa có được công danh, chưa thể xem là người đọc sách của triều đình, gọi ngài một tiếng Nghiêm nho là vì kính trọng ngài.”
“Nhưng mà ngài cũng đừng bao giờ mang đạo lý của người đọc sách ra để dọa ta.”
“Đúng là bản thế tử cảm thấy Hứa huynh phóng khoáng đấy, và cũng rất thích Hứa huynh.”
“Nếu như Nghiêm nho cảm thấy câu nói kia của bản thế tử là sai, vậy thì ngài có thể đi tìm phụ vương của ta mà nói.
Nếu như Nghiêm nho không có thời gian, vậy bản thế tử sẽ tự đi nói.”
“Muội muội, chúng ta đi.”
Ngữ khí của Mộ Nam Bình đầy vẻ lạnh lùng.
Trước đó khi bị Nghiêm Lỗi răn dạy hắn ta đã kìm nén cơn giận, không dám nói lại cũng không phải bởi vì e ngại.
Hắn chỉ kính trọng mà thôi.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu là một bình dân vậy mà lại dám phóng khoáng như thế, tức giận với cả đại Nho, nói sai thì chính là sai, nói đúng thì chính là đúng.
Mộ Nam Bình thân là thế tử, sao có thể nhịn tức được?
Giọng nói vang lên, Mộ Nam Ninh trực tiếp đứng dậy.
Nàng đã sớm chán ghét đám hủ nho này rồi, nghe thấy ca ca nói thế thì tất nhiên là đứng dậy rời đi.
Thế tử đi rồi.
Nhưng những lời này lại mang vẻ tức giận với Nghiêm Lỗi.
Mọi người cũng đều kinh ngạc, thật lâu sau cũng không biết nói gì.
Nghiêm Lỗi là đại Nho đấy!
Vậy mà hôm nay ông ta lại liên tiếp bị hai người tức giận oán trách, đây chẳng phải nỗi nhục trọng đại sao.
Lâu yến tàn tiệc, sau khi Mộ Nam Bình rời đi thì rất nhiều người cũng lần lượt cáo lui theo.
Thịnh tiệc lâu yến hôm nay rất huy hoàng, tất nhiên chuyện này cũng sẽ nhanh chóng được truyền đi khắp thiên hạ, chỉ là, phần cuối có chút không tốt mà thôi.
Mọi người nối đuôi nhau rời đi, học sinh của thư viện Thiên Minh cũng được đưa đi chữa trị.
Vạn An Quốc cũng đi theo sau, bên trên lâu yến giờ chỉ còn lại hai người là Nghiêm Lỗi và Lý Quảng Tân, còn có một số ít các phu tử đang đợi ở nơi này.
Một lát sau, Lý Quảng Tân đang chuẩn bị mở miệng thì một tiếng cười to lại vang lên.
“Ha ha ha ha ha!”
Chương 188: Ngộ Đạo Trong Lao, Văn Nhân Phủ Nam Dự Bạo Động, Thiên Hạ Chấn Kinh (1)
Là tiếng cười của Nghiêm Lỗi, lâu yến đã chẳng còn người rồi, ông ta cười to như vậy có vẻ hơi cổ quái.
“Nghiêm nho!”
Lý Quảng Tân không biết vì sao đối phương cười to, chỉ sợ Nghiêm Lỗi tức đến khó thở, làm tổn thương thân thể.
Trong mắt Lý Quảng Tân, hành vi này của Hứa Thanh Tiêu thật sự rất là khẳng khái kịch liệt, nhiệt huyết sôi trào, nhưng dù sao thì cũng chỉ là tâm tính của thiếu niên mà thôi.
Thân là Phủ quân của phủ Nam Dự, năm tháng đã dần mài mòn đi sự hăng hái của ông ta, tất nhiên ông ta cũng sẽ suy nghĩ càng nhiều chuyện hơn.
Nghiêm Lỗi là đại Nho, không thể không tuân theo, không thể bất kính.
“Không sao.”
Nghiêm Lỗi đứng dậy, tiếng cười của ông ta dừng lại, thay vào đó là sự lạnh lùng, bên trong ánh mắt là sự lạnh lùng thật sâu.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Hứa Vạn Cổ!”
“Lập ra tuyệt thế chi ý, tốt, tốt, tốt, rất tốt.”
“Tri hành hợp nhất, còn lập lời thề sẽ tiêu diệt hết đám hủ nho chúng ta, hay, hay lắm.”
“Hứa Vạn Cổ, lão phu ngược lại muốn xem thử ý của ngươi làm sao diệt được bọn ta, làm sao diệt được ý của Chu thánh.”
Nghiêm Lỗi mở miệng, ông ta lẩm bẩm, nhìn ra bên ngoài rồi sau đó đưa tay lên, một cây bút lông xuất hiện, nó được hình thành từ Hạo nhiên chính khí.
Giờ khắc này, bên trong lâu yến, các phu tử còn sót lại cũng nhao nhao mở to mắt nhìn.
“Nghiêm nho, không thể!”
“Nghiêm nho, Hứa Thanh Tiêu nói những lời kia chẳng qua chỉ là những lời mê sảng mà thôi, là do cơn say nhất thời, hắn vốn không có ý bất kính với thánh ý đâu, mong Nghiêm nho nể mặt Hứa Thanh Tiêu là tài tử đại tài của đại Ngụy, tha cho hắn một lần.”
“Nghiêm nho, Hứa Thanh Tiêu kia đúng thật là ngông cuồng, nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mà thôi, tất cả đều chỉ là hiểu lầm, Nghiêm nho, đừng nên như vậy.”
Các phu tử còn sót lại ở đây đều lần lượt đứng dậy, cúi đầu hướng về phía Nghiêm Lỗi, tuổi của bọn họ đều đã qua lục tuần, tóc đều đã bạc phơ, nhưng vẫn hướng về phía Nghiêm Lỗi cúi đầu thật sâu.
Cái cúi đầu này không phải là vì kính trọng mà là vì khẩn cầu, bên trong ánh mắt tràn ngập vẻ khẩn cầu.
Bởi vì Nghiêm Lỗi đang muốn vận dụng đại Nho chi lực, ông ta muốn tấu lên thiên địa, thượng tấu với đế vương, thượng tấu với bách tính Đại Nguy.
Đây thật sự là muốn dồn Hứa Thanh Tiêu vào chỗ chết mà.
Những lời vừa rồi Hứa Thanh Tiêu vừa nói hoàn toàn có thể hiểu là những lời mê sảng mà thôi, dù sao thì trong mắt bọn họ, cái gọi là Tri hành hợp nhất có phần không rõ ràng.
Nó chỉ giống như cái cớ Hứa Thanh Tiêu dùng để phát tiết mà thôi, cho nên đây chỉ như là một vở diễn.
Nghiêm Lỗi muốn vận dụng đại Nho chi lực chính là đang muốn chiếu cáo thiên hạ, ông ta muốn liệt Hứa Thanh Tiêu vào diện sỉ nhục văn nhân, đến lúc đó, văn nhân khắp thiên hạ đều sẽ biết rõ.
Ảnh hưởng của một vị đại Nho đáng sợ thế nào? Nếu như tất cả những người đọc sách trong thiên hạ đều biết đến việc này, mặc dù chỉ vẻn vẹn là biết thôi, nhưng đối với rất nhiều văn nhân không rõ chân tướng, bọn họ tất nhiên sẽ cho rằng Hứa Thanh Tiêu là người sai trước, ba điều kính của Nho đạo là kính trọng Thánh nhân, kính trọng đế vương, kính trọng quân tử.
Hứa Thanh Tiêu lại không tuân theo Thánh nhân, cũng không tuân theo quân tử.
Kể từ đó, văn nhân trong thiên hạ làm sao có thể bỏ qua cho Hứa Thanh Tiêu được?
“Ngậm miệng!”
Nhưng mà Nghiêm Lỗi chỉ thốt lên vẻn vẹn hai chữ, bảo tất cả những người ở đây ngậm miệng lại.
Bút của đại Nho được hình thành, luồng hạo nhiên chính khí kinh khủng càn quét qua cả tòa Nam Dự các.
Nghiêm Lỗi nâng bút.
Dùng hạo nhiên chính khí làm mực.
“Ta là Nghiêm Lỗi, là nho giả Đại Ngụy, ở Nam Dự các gặp phải cuồng sinh Hứa Thanh Tiêu, kỳ tài tự cao, không coi ai ra gì, nhục nhã đồng liêu, phẩm đức không tốt.”
“Bởi vì lão phu dùng nghiêm pháp trị nên bị công kích, niệm tình có tài, ta thật thà dạy bảo.
Nhưng cuồng sinh Hứa Thanh Tiêu lại phát ngôn bừa bãi, còn nói tuyệt thế văn chương chính là tân thánh chi ý.”
“Nhục mạ Chu thánh của chúng ta, còn lập lời thề với tất cả hủ nho trên thế gian, ngày hắn thành thánh, tất diệt Chu thánh chi nho, lật đổ Chu thánh chi ý.”
“Cuồng vọng tự đại, vô pháp vô thiên, không tuân theo Thánh nhân, bất kính với trưởng bối, bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu, uổng công là người đọc sách.”
“Cuồng sinh Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ, trong mắt không Thánh, trời tru đất diệt!”
“Mong trời trách cứ, mong quân vương nghiêm trị, mong văn nhân khắp thiên hạ, cùng chung mối thù, nghiêm trị kẻ sai, chấn chính Nho đạo.”
Nghiêm Lỗi nâng bút vung mực, ông ta viết hết lại những chuyện xảy ra hôm nay, hạo nhiên chính khí hóa thành văn tự, vào thời khắc này phát ra ánh sáng, sau đó hóa thành một cầu vồng xông thẳng lên trời.
Bên trong đại điện, tất cả mọi người đều im lặng.
Bọn họ đều biết, Hứa Thanh Tiêu thật sự xong đời rồi.
Những lời này của Nghiêm Lỗi quả thật là đang muốn dồn Hứa Thanh Tiêu vào chỗ chết.
Không tôn trọng thánh ý, bất kính với quân vương, đây chính là đại tội, là một tội danh vô cùng lớn.
Một câu bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu lại càng vùi Hứa Thanh Tiêu vào sâu trong bụi đất.
Văn chương do đại Nho đặt bút.
Cầu vồng xông thẳng lên trời, trong cùng một lúc nó ngưng tụ lại ở trên tất cả các thư viện lớn trong thiên hạ, đây chính là năng lực của đại Nho.
Chiếc cầu vồng hừng hực nhất, một đường phân thành hai nhánh, chia ra nhập vào cung đình Đại Ngụy và bên trên Văn cung Đại Ngụy.
Có thể nói, trong một khắc đồng hồ, toàn bộ triều đình Đại Ngụy đều biết rõ chuyện này, văn nhân trong thiên hạ cũng biết được chuyện này.
Phiền phức ngập trời sắp đến rồi.
Rầm rầm rầm!
Cũng vào lúc này, bầu trời tối đen như mực, mây đen cuồn cuộn vạn dặm. bầy trời vốn trong xanh ngút ngàn chỉ trong phút chốc đã giăng kính mây đen.
Tiếng sấm ầm ầm rung động, giống hệt như là trời phạt, tất cả mây lành đều cùng nhau biết mất, thay vào đó là những thứ không thể xác định được.
Đại Nho giận dữ.
Thiên hạ kinh sợ.
Bên ngoài lâu yến.
Hứa Thanh Tiêu đang đi về phía đạo lao thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Nghiêm Lỗi, hắn không khỏi dừng bước lại.
Âm thanh của ông ta truyền khắp toàn bộ phủ Nam Dự, đây là do có được sự gia trì của hạo nhiên chính khí.
Ngôn từ sắc bén, khếch đại từng lời nói và hành động của hắn, nhưng lại không thèm nhắc tới đám người đã gây ra mọi chuyện.
Ba người Vương Nho, Lý Hâm và Trần Tinh Hà đều sững sờ như nhau, đứng nguyên tại chỗ.
Bọn họ vốn còn cho rằng đây chỉ là một trận náo loạn mà thôi, không ngờ Nghiêm Lỗi lại vận dụng đến đại Nho chi lực.
Ông ta muốn triệt để đè chết Hứa Thanh Tiêu đây mà.
Ba người sững sờ, trong lúc nhất thời, đầu óc bọn họ trống rỗng, không ngờ lại to chuyện đến như vậy.
Chương 189: Ngộ Đạo Trong Lao, Văn Nhân Phủ Nam Dự Bạo Động, Thiên Hạ Chấn Kinh (2)
Hai huynh muội Mộ Nam Bình vừa đi khỏi lâu yến, sau khi nghe thấy âm thanh của Nghiêm Lỗi cũng không khỏi sững sờ.
Nhất là Mộ Nam Bình, hắn ta lại càng siết chặt nắm đấm, nhìn về phía Nam Dự các, cơ hồ là nghiến răng nói:
“Nghiêm Lỗi, ông thật là ác độc!”
Thân là một người đọc sách, tất nhiên Mộ Nam Bình cũng hiểu được những hành động và lời nói của Nghiêm Lỗi tàn nhẫn thế nào.
Đây cũng không phải là muốn dồn Hứa Thanh Tiêu vào chỗ chết mà là đang muốn làm cho Hứa Thanh Tiêu thân bại danh liệt, lưu lại tiếng xấu muôn đời.
Vạn cổ cuồng sinh, danh xưng này chỉ sợ là sẽ đi theo Hứa Thanh Tiêu suốt đời suốt kiếp.
“Muội muội, chúng ta hồi kinh trước, Hứa Thanh Tiêu đã chọc phải phiền phức rất lớn, chúng ta nhất định phải nhờ phụ vương ra mặt, nếu không sẽ phiền to.”
Mộ Nam Bình cũng không chần chờ gì, hắn ta dẫn theo muội muội rời đi, hồi kinh tìm Vĩnh Bình quận vương giúp đỡ.
Nhưng mà trên đường phố Nam Dự, sau khi nghe được những lời từ bài văn của Nghiêm Lỗi, Hứa Thanh Tiêu lại bật cười.
Vốn trong lòng hắn vẫn còn đang do dự, nhưng vào giờ khắc này, hắn đã hoàn toàn không còn do dự gì nữa.
Hủ nho như thế, hại nước hại dân, không trừ tận gốc, Đại Ngụy sao an.
Ngay lập tức.
Hứa Thanh Tiêu đưa tay, hạo nhiên chính khí cuồn cuộn ngưng tụ lại, giống như một cơn cuồng phong càn quét, một cây bút lông màu xanh xuất hiện trong tay hắn.
“Hứa huynh, huynh…?”
Ba người Lý Hâm có hơi kinh ngạc, bọn họ nhìn về phía cây văn bút mà Hứa Thanh Tiêu ngưng tụ thành.
Thật sự là rung động không thôi.
Văn khí bậc này, chỉ có mình đại Nho mới có thể làm được, nhưng vì sao Hứa Thanh Tiêu lại có?
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại không nói gì, hắn chỉ rót hạo nhiên chính khí vào văn bút.
Nghiêm Lỗi ngươi lấy văn diệt ta, vậy Hứa Thanh Tiêu ta cũng dùng văn diệt ngươi.
Nâng bút.
Vung mực.
“Ta là Hứa Thanh Tiêu, là người đọc sách của Đại Ngụy.
Nay đến Nam Dự các tham dự lâu yến, học sinh của thư viện Thiên Minh nhục mạ ta đủ điều, đại Nho Nghiêm Lỗi, lấy pháp tôn thánh, lấy pháp lập Nho, lại dung túng cho cháu trai, làm loạn lẽ thường.”
“Ức hiếp ta nhỏ yếu, nhưng lại khó diệt được chí ta, lập ý trên lâu yến, Tri hành hợp nhất, Nghiêm nho khí bại, đại Nho hành văn, dùng ngòi vút làm vũ khí, muốn diệt tâm chí của ta, muốn diệt ngạo khí của ta, muốn diệt đi thánh ý mà ta tuân theo!”
“Hủ nho như thế, không chết thì sống làm gì? Nay ta lập ngôn, ngày ta thành thánh, tất diệt hủ nho.
Ý của Chu thánh, ta cũng kính trọng, thứ ta diệt, không phải là thánh ý, mà là diệt hủ nho, giống như yêu ma, giống như nước lũ, giống như tai họa của thiên hạ.”
“Lời này, dành tặng Nghiêm nho.”
Như chuột có da, người vô nghi lễ.
Người vô nghi lễ, không chết làm gì.
Như chuột có răng, người mà không ngăn, người mà không ngăn, chưa chết đợi chăng.
Chuột có thân thể, người mà không lễ, người mà không lễ, chết nhanh cho dễ.
Một kẻ hủ nho, mặt dày vô sỉ, già mà không chết, thiên hạ cười chê.
So sánh với văn chương của Nghiêm Lỗi, những lời của Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm sắc bén.
Tuy hắn không phải là đại Nho nhưng mà hắn có Văn cung, cũng có hạo nhiên chính khí.
Nghiêm Lỗi ngươi nói ta không coi ai ra gì, vậy thì ta liền mắng ngươi bất nghi vô sỉ vô lễ.
Ngươi nói ta là vạn cổ cuồng sinh, vậy ta sẽ mắng ngươi là hủ nho.
Không phải chỉ là nói thôi sao? Dù sao cũng đã làm lớn chuyện rồi, Hứa Thanh Tiêu cũng không sợ sệt gì nữa.
Ngược lại hắn muốn xem thử xem người trong thiên hạ sẽ cười hắn là cuồng sinh hay là cười cái tên già mà không chết, cổ hủ ngu muội kia.
Văn chương được viết ra.
Trong phút chốc, nó hóa thành cầu vồng xông thẳng lên trời.
Hứa Thanh Tiêu không phải là đại Nho nhưng trong cơ thể của hắn lại có Văn cung, đây là Thánh nhân chi lực, cho nên hắn cũng có thể làm được như đại Nho vậy.
Giờ khắc này, khắp các thư viện trong thiên hạ cũng đều đã nhận được thiên văn chương này.
Mà ở kinh đô Đại Ngụy, cầu vồng lại xuất hiện, và một lần nữa, nó lại được chia làm hai nhánh.
Một nhánh thì vào bên trong cung đình, một nhánh thì vào Văn cung Đại Ngụy.
Nghiêm Lỗi giết người tru tâm.
Muốn làm cho tất cả văn nhân trong thiên hạ đều quay sang khiển trách Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng muốn làm cho thiên hạ cười ông ta là tên hủ nho.
Giờ khắc này, hai người đã ở vào thế không chết không thôi.
Văn chương xông lên trời.
Ba người Lý Hâm hoàn toàn trợn mắt há mồm, bọn họ không ngờ tới Hứa Thanh Tiêu lại có thể vận dụng đại Nho chi lực, chiếu cáo thiên hạ.
Đừng nói là bọn họ mà toàn bộ phủ Nam Dự hay là nói toàn bộ người đọc sách trong thiên hạ cũng chẳng có ai nghĩ đến Hứa Thanh Tiêu lại có bản lĩnh thế này.
Nam Dự các.
Bên trong lâu yến.
Sau khi Nghiêm Lỗi nghe được câu nói này thì cả người ông ta sững sờ tại chỗ.
Phụt!
Nghiêm Lỗi tức giận thổ huyết, phun ra một ngụm máu tươi.
Như chuột có da, người vô nghi lễ.
Người vô nghi lễ, không chết làm gì.
Như chuột có răng, người mà không ngăn, người mà không ngăn, chưa chết đợi chăng.
Chuột có thân thể, người mà không lễ, người mà không lễ, chết nhanh cho dễ.
Ba câu nói này quả thực đã mắng ông ta đến thương tích đầy mình, mắng đến nổi đầu ông ta cũng muốn nứt ra luôn.
Hứa Thanh Tiêu tài hoa hơn người, dùng thi từ mà hắn am hiểu nhất để nhục mạ ông ta, so sánh với nhau thì văn chương mà ông ta viết ra tràn đầy lệ khí, đã phân rõ cao thấp.
Ông ta giận giận giận!
Ông ta không ngờ được Hứa Thanh Tiêu cũng có được văn khí Nho đạo, cũng có được đại Nho chi lực.
A!
Trong tích tắc, Nghiêm Lỗi chỉ cảm thấy đầu mình đau đến muốn nứt ra, cảm thấy nó như sắp nổ rồi, hét thảm một tiếng sau đó nặng nề té ngã trên đất, ngất đi.
“Nghiêm nho, Nghiêm nho!”
“Nhanh lên, đỡ Nghiêm nho dậy.”
“Đừng để Nghiêm nho ngã xuống.”
Những phu tử còn lại hét lên, vội vàng đỡ Nghiêm Lỗi dậy, sợ vị đại Nho này lại sẽ ngất đi.
Trên đường phố.
Hứa Thanh Tiêu vô cùng thoải mái, hắn sải bước đi về phía ngục giam phủ Nam Dự.
Ba người Lý Hâm cũng vội vàng đi theo.
Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng đi vào đại lao.
Đám thủ vệ vẫn còn hơi ngẩn người vì dư âm của những gì Nghiêm Lỗi và Hứa Thanh Tiêu vừa nói.
Bọn họ không biết có chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu sải bước đi đến thì không hiểu sao lại thấy hơi sợ hãi.
“Hứa tiên sinh, sao ngài lại đến đây?”
Các sai dịch cúi đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu, còn chưa kịp nói gì thì Hứa Thanh Tiêu đã đi vào bên trong đại lao, làm cho bọn họ sững sờ một phen.
Cũng may là ba người Lý Hâm đã nhanh chóng chạy đến.
“Lý công tử, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Hứa công tử đi vào đại lao, hình như là chuyện này đã trái với quy củ.”
Sai dịch cúi đầu hỏi, mặt mũi tràn đầy vẻ nghi hoặc.
“Không cho phép cái rắm, Hứa huynh đã phạm tội, đi vào trong đó ngồi mấy ngày, ba người chúng ta cũng phạm tội, nên vào chung.”
“Nhớ kỹ đấy, mấy ngày nay cơm nước không được sai sót, nhưng cũng không cần quá tốt, cứ như bình thường là được, còn có, hãy sắp xếp cho chúng ta một gian phòng tương đối sạch sẽ.”
Chương 190: Ngộ Đạo Trong Lao, Văn Nhân Phủ Nam Dự Bạo Động, Thiên Hạ Chấn Kinh (3)
Lý Hâm trực tiếp lấy ra một tờ ngân phiếu đưa cho đối phương, sau đó nhanh chóng đi theo Hứa Thanh Tiêu.
Vương Nho và Trần Tinh Hà cũng cùng nhau đi vào.
Sai dịch trực tiếp bị choáng váng.
Mẹ nó, đây chính là quân tử đó sao? Phạm tội thì tự mình đi vào đại lao? Không cần người ta phải bắt sao?
Người đọc sách đều thẳng thắn như vậy sao?
Khá lắm.
Đại lao Nam Dự.
Hứa Thanh Tiêu đi đến nơi này, bọn người Dương Báo, Dương Hổ hơi kinh ngạc.
Vừa rồi bọn họ cũng có nghe được âm thanh như sấm vang bên tai kia.
Tuy không biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng cũng biết được đây chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.
Đợi khi Hứa Thanh Tiêu đi vào, bọn họ rất muốn hỏi nhưng lại không biết làm sao mở miệng, trong lúc nhất thời đành im lặng.
Nhìn thấy bọn người Dương Báo, Hứa Thanh Tiêu không nói gì, hắn chỉ đi vào chỗ sâu bên trong, là một căn phòng giam trống rỗng.
Hắn đi thẳng vào đó, xếp bằng ngồi xuống, tĩnh tâm trầm mặc.
Đợi ba người Lý Hâm đi đến, bọn họ vốn muốn trực tiếp đi vào làm bạn với Hứa Thanh Tiêu nhưng mà Trần Tinh Hà lại lắc đầu, ý bảo đám người đừng vào quấy rầy Hứa Thanh Tiêu.
Bọn họ đi vào trong một căn phòng giam khác.
Bọn người Dương Báo vô cùng tò mò, không khỏi nhìn về phía ba người Lý Hâm.
Trần Tinh Hà tương đối thanh ngạo, hắn cũng học theo Hứa Thanh Tiêu ngồi xếp bằng ngộ đạo.
Còn Vương Nho thì có hơi không vui nhìn về phía ba người Dương Báo, sau đó đem trọn tiền căn hậu quả nói cho bọn họ nghe.
Vừa nói xong, đám người sững sờ, bọn họ nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu rồi lại liếc mắt nhìn về mình.
Nhất là Dương Báo, hắn lại càng cực kỳ tự trách.
“Ta không nghĩ tới sự lỗ mãng của chúng ta vậy mà lại gây ra tai hại to lớn như vậy, Hứa lão đệ, chuyện này, là do chúng ta sai.”
“Chúng ta cam tâm tình nguyện chịu giam cầm mười năm, cho dù có bị sung quân ngàn dặm thì chúng ta cũng cam tâm tình nguyện, ngài không cần phải ra mặt thay cho bọn ta đâu.”
Bọn người Dương Báo thật sự rất cảm động, nghe được chuyện Hứa Thanh Tiêu mắng chửi văn nhân, nổi giận với đại Nho trên Nam Dự lâu yến thì quả nhiên là nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng rất nhanh sau đó khi nghe Vương Nho nói Hứa Thanh Tiêu vì bọn họ mà không tiếc đắc tội với văn nhân trong thiên hạ thì bọn họ vừa cảm động vừa tự trách.
Toàn bộ mọi chuyện thật ra thì cũng chẳng có liên quan gì nhiều tới Hứa Thanh Tiêu cả.
Đây chỉ là một chuyện hiểu lầm, đơn giản là bọn họ bị người ta gài bẫy mà thôi, kết quả là Hứa Thanh Tiêu lại chủ động vào cuộc, chỉ vì cứu bọn họ ra.
Đại ân đại đức như thế làm sao bọn họ có thể không tự trách cho được, làm sao bọn họ có thể không cảm động cho được?
“Được rồi, đừng khóc nữa, trước mắt xem thử triều định sẽ nói gì, chuyện này nhất định sẽ truyền đến tai triều đình.”
“Mấy ngày này cái ngươi đừng ầm ĩ nữa, Hứa huynh đang muốn ngộ đạo, nếu như hắn có thể minh ý thì tất cả mọi chuyện đều trở nên dễ nói hơn, nếu như không thể minh ý vậy thì mọi chuyện sẽ rất gay go.”
Vương Nho mở miệng nói, bảo đám người đừng nên ồn ào, đừng nên huyên náo.
Những lời này khiến mọi người lập tức ngậm miệng lại, không dám quấy nhiễu Hứa Thanh Tiêu chút nào.
Mà cùng lúc này.
Toàn bộ phủ Nam Dự cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Tất cả bách tính cũng đang bàn luận về chuyện này, động tĩnh lớn như vậy có ai mà không biết? Ai mà không hiểu?
Sau khi lâu yến tàn tiệc thì vô số người đọc sách và người dự tiệc cũng nhao nhao bắt đầu đi đến các tửu lâu lớn, nói hết những chuyện trên lâu yến cho bách tính nghe.
“Không phải ta nói bậy nhưng mà thật sự là ta chưa bao giờ gặp qua nho sinh nào ngay thẳng như vậy.
Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ, chính là tấm gương mẫu mực của chúng ta.”
“Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ, Hứa đại tài, vì dân chúng vô tội mà kêu oan, không nghĩ đến chuyện bản thân mình đắc tội với đại Nho, một người nhân nghĩa như thế, trên đời này có một chứ không hai, chư vị thử đặt tay lên ngực tự hỏi mà xem, nếu như các ngươi là Hứa Thanh Tiêu.”
“Trong hoàn cảnh tiền đồ tươi sáng đang ở ngay trước mắt, chỉ cần các ngươi an phận tham gia lâu yến, không nói lời nào, lại làm thêm một bài thiên cổ biền văn nữa là có thể thắng được những lời khen ngợi từ cả sảnh đường, tương lai khi vào kinh thành càng giống như cá gặp nước.”
“Vậy thì các ngươi có dám trượng nghĩa mở miệng nói thay cho một bách tính mà mình không quen biết hay không?”
Bên trong tửu lâu, có thư sinh dự tiệc chỉ vào đám người rồi hỏi như thế.
Bách tính và văn nhân ngồi đầy xung quanh đưa mắt nhìn nhau, bọn họ trầm tư, cuối cùng cũng trầm mặc không nói.
Bởi vì bọn họ không làm được.
“Đúng vậy, các người không làm được, nhưng mà Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ, Hứa Thủ Nhân, Hứa đại tài thì lại làm được.”
“Cái gì gọi là người đọc sách, cái gì gọi là quân tử? Đây chính là người đọc sách, đây chính là quân tử, đây chính là tấm gương mẫu mực của chúng ta, đáng để làm gương cho những người đọc sách chúng ta.”
“Chư vị, bây giờ Hứa Thanh Tiêu thân hãm trong tai ương lao ngục, còn chúng ta chỉ có thể ở đây mà khoanh tay đứng nhìn, chúng ta còn có thể gọi là quân tử sao?”
Khi nói đến đây, người này đứng ở trên bàn, chỉ vào đám người rồi lớn tiếng nói.
Giờ khắc này, đám người cũng xấu hổ không chịu nổi, có không ít người đọc sách còn cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
“Vị đại tài này, ta hỏi ngươi, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Những lời này của ngươi làm cho nhiệt huyết của ta như sôi sục, dù ta chưa từng đọc qua sách, chỉ là một tên mổ heo nhưng ta rất bội phục sự trượng nghĩa của Hứa đại tài, ngươi nói xem, chúng ta phải làm sao mới có thể giúp được cho Hứa đại tài?”
Có người rống to lên, là một tên đồ tể, trông hắn chẳng sạch sẽ tươm tất gì nhưng lời nói của hắn lại rất hào phóng và khẳng khái.
“Ta cũng không phải là đại tài, ta chỉ kính trọng Hứa Thanh Tiêu, kính trọng Hứa Vạn Cổ, ta nguyện ý đi vào đại lao phủ Nam Dự, cùng ngồi chung với Hứa Vạn Cổ, bọn họ bắt được Hứa Thanh Tiêu nhưng lại không bắt được hết tất cả người đọc sách trong thiên hạ.”
“Việc này vốn là do Nghiêm nho làm sai, sai chính là sai, đúng chính là đúng, theo ta cùng đi tới đại lao phủ Nam Dự, thế nào hả?”
“Ta cũng không tin triều đình có thể bắt, sung quân ngàn dặm tất cả chúng ta.”
Hắn hô lớn, kêu gọi đám người cùng nhau đi đại lao, để xem xem triều đình có dám bắt, dám sung quân ngàn dặm tất cả bọn họ hay không.
“Hay!”
“Chủ ý này hay!”
“Mẹ nó, ngươi rất phóng khoáng, ta đi với ngươi!”
“Dù ta chỉ là bình dân chưa từng đọc sách bao giờ nhưng ta cũng nguyện ủng hộ Hứa đại tài, ta cũng đi.”
“Ta đi.”
“Ta cũng đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Phi Thiên [Dịch] Phi Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Phi-Thien.jpg)






