[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 145 : Hồi Kinh! (3) (c1441-c1450)
❮ sautiếp ❯Chương 1441: Hồi Kinh! (3)
“Không được.”
“Tăng thêm giết chóc không có bất cứ ý nghĩa gì hết.”
“Nếu cày nát đất nước của chúng lên, đối với Đại Ngụy mà nói cũng chẳng có nghĩa lý gì hết.”
“Một quốc gia cường thịnh chân chính, không cần thống nhất, chỉ cần phát triển cường thịnh không ngừng là được rồi, để hai triều này gián tiếp trở thành nước phụ thuộc của Đại Ngụy là được.”
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi nói.
Thốt ra những câu này, Cố Ngôn cũng theo đó gật đầu, ông hiểu rõ ý của Hứa Thanh Tiêu.
Thống nhất Trung châu chưa chắc đã là một chuyện tốt.
Suy cho cùng người dân của vương triều Sơ Nguyên và Đột Tà vẫn duy trì thống nhất với hai đại vương triều, sau này chuyện mỗi ngày phải xử lý chính là ở đấy có phản tặc, ở kia xảy ra dân đảo chính.
Trừ những chuyện đó ra, ngươi chẳng được bất cứ lợi lộc nào cả.
Chi bằng đừng thống nhất làm gì hết, để đối phương thành thật dâng tiền lên đây, dùng giá cao mua lại đồ của Đại Ngụy, bán giá thấp cho Đại Ngụy.
Từ nay về sau, người dân Đại Ngụy sẽ được sống chuỗi ngày tốt đẹp, hai triều này thuần chất là làm công cho Đại Ngụy thôi.
Kể từ đấy, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, người dân của hai triều cũng chỉ chửi mắng vương triều của họ, chắc chắn không mắng lên đầu Đại Ngụy.
“Nhưng cho không hai khẩu Thần Võ đại pháo, sợ rằng hai triều cũng chưa chắc dùng những đồ vật mang tính thực chất ra đổi đâu?”
An Quốc công vẫn còn hơi ngờ vực nói.
Nói xong, Hứa Thanh Tiêu lắc đầu.
“Quốc công nghĩ sai rồi.”
“Hiện giờ vương triều Đột Tà và Sơ Nguyên chỉ sợ nằm mơ cũng chỉ mơ đến Thần Võ đại pháo.”
“Trước Đại Ngụy đã đưa cho chúng một loạt danh sách rồi, chỉ vì đổi lấy được Thần Võ đại pháo, chúng cam tâm tình nguyện.”
“Bây giờ để thuê được Thần Võ đại pháo Nhất phẩm, chắc hẳn chúng đã chuẩn bị sẵn một phần quà tặng hậu hĩnh rồi.”
“Nhưng lần này, chúng ta không để chúng thuê, mà đưa luôn cho chúng, để chúng đi nghiên cứu, để chúng dùng hết sức mạnh của toàn quốc, luyện chế ra được Thần Võ đại pháo mới.”
“Nhưng chúng ta có thể đưa ra đủ loại điều khoản, thậm chí đưa ra điều khoản bắt chúng cắt đất, còn có mậu dịch nữa.”
“Đứng ở góc độ chúng nhìn lại, dù cho điều khoản hà khác đến cực hạn, chỉ vì giành được Thần Võ đại pháo, chúng đều sẽ đồng ý.”
“Chí ít đặt bút ký tên vào khế văn thôi, mà chúng ta chỉ cần bọn ký tên, sau đó làm một chuyện, thì có thể khiến ba đời người của chúng thành lao dịch vì Đại Ngụy ta.”
Hứa Thanh Tiêu rất nghiêm túc nói.
Lập tức, mọi người có chút tò mò.
“Làm một chuyện?”
Bọn họ tò mò không rõ làm cái gì có thể khiến hai vương triều Đột Tà và Sơ Nguyên thành thật làm cu li cho Đại Ngụy.
Mà Hứa Thanh Tiêu chỉ hững hờ thả hai câu.
“Duyệt binh.”
Trong đại điện.
Mọi người đều chó chút khó hiểu nhìn Hứa Thanh Tiêu.
Không hiểu duyệt binh có nghĩa gì.
“Vương gia, duyệt binh ngài nói có nghĩa là gì thế?”
Trần Chính Nho vô cùng tò mò nhìn Hứa Thanh Tiêu.
Hứa Thanh Tiêu cũng rất bình tĩnh nhìn các đại thần nói.
“Duyệt binh chính là mời các thế lực lớn trong thiên hạ đến Đại Ngụy ta, sau đó triển lãm năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo này cho các chứ quốc nhìn, phô trương thanh thế của Đại Ngụy ta, đấy là duyệt binh.”
Hứa Thanh Tiêu giải thích.
Nói xong trong đại điện, tất cả mọi người trước tiên là giật mình, rồi mau chóng lý giải được ý tứ trong lời Hứa Thanh Tiêu nói.
Trong phút chốc mọi người đều hiểu rõ, theo sau đấy cả đám lộ ra vẻ vui sướng.
Đặc biệt nhất là Binh bộ thượng thư, không thể nhịn được nói.
“Giờ chúng ta sẽ đưa Thần Võ đại pháo cho vương triều Đột Tà và Sơ Nguyên, bọn chúng chắc hẳn sẽ mừng như điên, tuy nhiên nhằm thời cơ đấy, chúng ta đòi hỏi một lượng lớn vật tư, hai triều thể nào cũng chấp nhận.”
“Thần Võ đại pháo có giá trị không tầm thường, đợi đến lúc bọn chúng đổi xong hai khẩu Thần Võ đại pháo, chúng ta lại mời bọn chúng đến tham quan.”
“Rồi sau đấy chúng sẽ phát hiện, cái gọi là Thần Võ đại pháo chúng ta có tận năm trăm khẩu, cứ như vậy mà nói, chỉ sợ nội tâm hai triều sẽ sụp đổ, không thể nào tiếp nhận được cái kết quả này.”
“Đúng thế, nếu để bọn chúng biết, Thần Võ đại pháo chúng khổ sở tiêu tốn một lượng lớn vật tư mới đổi được, ở Đại Ngụy ta có tận năm trăm khẩu, không khéo trái tim của đế vương hai triều cũng phải nát tan, hahahaha….”
Mọi người cười to.
Nhưng có người không nhịn được đế thêm lời vào.
“Nhưng ngộ nhỡ, hai triều tiếp tục tạo áp lực, yêu cầu càng nhiều Thần Võ đại pháo thì làm sao giờ? Để bọn chúng thiệt một lố thế, e rằng bọn chúng sẽ không từ bỏ ý đồ này đâu.”
Là một vị quốc công.
Trong nháy mắt, ông ta đã ý thức được lời mình nói ngu đến dường nào.
Đã có năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo ở đây rồi, còn lo hai triều tạo áp lực nữa à?
So đi, tạo áp lực để đi vào chỗ chết đi.
Dám tạo áp lực, bên này sẽ cho bọn chúng biết mùi đau khổ cùng cực liền.
Quốc công ngậm mồm, sau đó yên lặng lùi lùi, không dám đế thêm câu nào nữa.
“Tốt lắm.”
“Trẫm, chuẩn.”
“Chúng ái khanh tiếp chỉ, lấy Bình Loạn Vương làm chủ, lục bộ là phụ, Lễ bộ mau soạn sẵn danh sách quà tặng, Hình bộ củng cố việc trị an trong Đại Ngụy, Binh bộ điều khiển Kỳ Lân quân trấn thủ toàn kinh đô Đại Ngụy.”
“Công bộ tu sửa đường duyệt binh để vạn quốc triều bái.”
Nữ Đế thẳng thắn chấp thuận, hơn nữa còn lệnh lục bộ phối hợp với Hứa Thanh Tiêu.
Trong nháy mắt tất cả đều đồng loạt chắp tay hô.
“Bệ hạ thánh minh.”
“Chúng thần tiếp chỉ.”
Chúng thần đáp lại.
Rồi sau đó Hứa Thanh Tiêu cũng lấy ra vài tấu chương, trên đường hắn đến đây đã viết xong hết rồi.
“Danh sách đã chuẩn bị xong, thời gian dự tính là ngày mùng mười đầu tháng sau, làm phiền Vương thượng thư rồi.”
“Đây là bản vẽ quy hoạch kinh thành, Lý đại nhân cứ xây dựng dựa theo bản vẽ quy hoạch này là được.”
Hứa Thanh Tiêu đưa tấu chương cho họ, mỗi một chỗ nào đó, Hứa Thanh Tiêu đã tính toán kỹ xong xuôi hết rồi.
Nhưng mà, chuyện duyệt binh, Hứa Thanh Tiêu suy xét càng kỹ hơn.
Chẳng qua hắn không nói ra mà thôi.
Chương 1442: Vương Gia Có Muốn Thắng Tiếp Nữa Không? (1)
“Được, giờ lão phu sẽ đi xử lý ngay.”
“Ừ, chúng ta đây cũng mau đi xử lý đi.”
Mọi người nhận lấy tấu chương rồi sau đó đều muốn rời đi.
Bọn họ biết Hứa Thanh Tiêu còn có chuyện cần trao đổi với Nữ Đế, cho nên cũng không chủ động ở lại đây.
Mọi người lập tức cùng nhau rời đi.
Đợi đến khi tất cả đều đi rồi.
Lúc này Nữ Đế mới mời lời.
“Hứa ái khanh, còn chuyện gì muốn nói sao?”
Nữ Đế mở lời ướm hỏi Hứa Thanh Tiêu.
Nàng biết, chắc chắn Hứa Thanh Tiêu còn cất giấu một vài chuyện, nãy giờ người nhiều quá, cho nên không tiện nói ra.
“Bệ hạ.”
“Chuyến này thần đi đến Trung châu tiên tàng kiếm được vô số ích lợi, luyện được mấy vạn viên Phá Cảnh đan, có thể tăng cường binh lực của Đại Ngụy, nhưng mà thần đang định tự mình đi xử lý chuyện này, cho nên mong bệ hạ có thể giao binh quyền cho thần, để thần tự mình lựa chọn tướng sĩ.”
Hứa Thanh Tiêu đầu tiên nói ra chuyện của Phá Cảnh đan.
Nói xong Nữ Đế đã đồng ý ngay, không có bất cứ do dụ nào hết.
“Được, trẫm ban cho khanh binh phù, năm đại quân doanh toàn quyền khanh khống chế.”
Nữ Đế rất dứt khoát, năm tấm binh phù lập tức xuất hiện ở trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Nhận lấy binh quyền, Hứa Thanh Tiêu tiếp tục nói.
“Bệ hạ còn một chuyện nữa, người đứng đằng sau màn, thần đã biết được những ai là kẻ đứng đằng sau rồi.”
“Đặc biệt là người ẩn nấp ở trong Đại Ngụy.”
Hứa Thanh Tiêu nói.
“Là ai?”
Nữ Đế hơi đổi sắc mặt, đây là câu hỏi vẫn luẩn quẩn trong lòng nàng rất lâu, không ngờ, Hứa Thanh Tiêu lại biết được.
“Vĩnh Bình thân vương.”
Hứa Thanh Tiêu bình thản nói.
“Là ông ta?”
Trên long ỷ, Quý Linh thật sự có hơi kinh ngạc, nàng khẽ nhíu mày, tự mình lẩm bẩm.
“Năm đó ông ta vốn là Thái tử của Đại Ngụy, là trữ quân (vua dự bị) tương lai, nếu không xảy ra nỗi nhục Tĩnh thành kia, phụ hoàng trẫm chắc hẳn cũng khó kế thừa ngôi vị hoàng đế được.”
“Sau đó trong triều đúng là có lời ra tiếng vào, sợ ông ta cướp lấy hoàng quyền, nhưng sau khi phụ hoàng trẫm lên ngôi, Vĩnh Bình thân vương chủ động giao binh phù ra, quy ẩn về sơn điền, trong vòng mười mấy năm này, dù phụ hoàng trẫm đã băng hà, ông ta cũng không lộ mặt ra ngoài.”
“Hay là nhầm lẫn gì rồi?”
Quý Linh nhíu mày, không phải nàng không tin, mà cái suy luận này có chút bất cập.
“Bệ hạ, có một chuyện, người ngẫm lại thử xem, tiên đế tất nhiên có tài đánh giặc, nhưng đối với Đại Ngụy mà nói, không đánh cũng thắng trận được, hơn nữa nhìn các tướng lĩnh xem.”
“Có các vị An quốc công ở đây, chỉ cần không phải một hoàng đế văn nhược, là ai kế thừa đại nghiệp cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
“Trước kia Văn đế phế bỏ Thái tử, lập tiên đế thành hoàng đế, trong chuyện này e rằng có bí mật không thể để người khác biết.”
“Tất nhiên, đấy đầu là chuyện của quá khứ, thần cũng không thể nào đi truy vấn được, nhưng Vĩnh Bình thân vương là kẻ đứng đằng sau cũng không phải chuyện không thể xảy ra được.”
“Xin bệ hạ hãy mau hạ chỉ, bí mật tróc nã Vĩnh Bình thân vương, là phải hay không phải, sẽ biết ngay thôi.”
Hứa Thanh Tiêu không quan tâm có bắt sai người hay không, Vĩnh Bình thân vương có tình nghi, cứ bắt trước rồi nói, nếu bắt Vĩnh Bình thân vương về đây, đúng là vu oan cho ông ta, vậy mời ông ta ở lại Đại Ngụy một thời gian, cũng chẳng sao.
Nếu như không bắt sai người, hoặc không tài nào bắt được Vĩnh Bình thân vương, vậy tất cả đều sáng tỏ rồi.
“Được, trẫm sẽ ngay lập tức ra tay tróc nã Vĩnh Bình thân vương, vậy mấy người còn lại là ai?”
Quý Linh tiếp tục hỏi.
“Nho đạo có hai người, một là Hoa Tinh Vân, hai là Lữ thánh, nhưng Lữ thánh đẽ bị thần giết rồi.”
“Còn lại duy nhất một người thôi.”
Hứa Thanh Tiêu đáp.
“Hoa Tinh Vân?”
“Không thể nào là hắn được, hắn….”
Phản ứng đầu tiên của Nữ Đế cũng là không tin nổi, nhưng vừa nói xong, nàng tức khắc ý thức ra được một chuyện, đó chính là Hoa Tinh Vân đã từng biến mất ba năm, trong ba năm này gặp phải chuyện gì, làm chuyện gì, chỉ sợ không ai biết được.
Thấy Quý Linh không nói tiếp.
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục nói.
“Bên Phật môn chính là sư phụ của Già Lam thần tăng, nhưng lão đã viên tịch, Già Lam thần tăng kế thừa y bát của lão, Tiên Môn là Vân Du đạo nhân, hoá thành một lò luyện đan bị thần trấn áp ở trong Trung Châu tiên tàng.”
“Bệ hạ, nếu đại nạn này có thể hoá giải được, thần sẽ đi thả Vân Du đạo nhân ra, tất cả các thông tin trên đều do y báo cho thần biết, thần đã đồng ý với y rồi, chẳng qua nếu thần không thể giải quyết được đại loạn này, y cũng sẽ bị phong ấn trăm năm.”
“Chuyện của trăm năm sau, thần cũng không thể giải quyết nổi, nhưng mà thần cũng đã để một tia sinh cơ ở trong Trung Châu tiên tàng rồi, nếu thần chết, hắn cũng không sống nổi.”
Giọng điệu Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh nói.
Trước khi hắn rời đi, cố ý để lại một chiêu, chẳng có cái gì là một trăm năm hay không trăm năm hết, nếu mình chết, cũng chẳng quản được sau này sẽ phát sinh ra những chuyện gì.
Vân Du đạo nhân cũng vậy, chết cũng không sao, dù sao bất luận như thế nào, đều không thể lại bất cứ nguy hiểm gì đối với Đại Ngụy.
Quý Linh trầm mặc không nói.
Một lát sau, nàng mới mở lời.
“Khanh muốn trẫm làm gì?”
Nữ Đế hỏi.
“Bệ hạ, giờ những kẻ đứng đằng sau đã hiện lên, thần sẽ truy lùng từng tên một, mục đích của chúng là muốn thông qua thủ đoạn nào đó khiến cho thiên hạ đại loạn đầy cảnh giết chóc, để hồi sinh lại ba Hung thần.”
“Cho nên Đại Ngụy không được khai chiến, điểm mấu chốt nằm ở Trung châu, đây cũng là lý do tại sao thần phải tốn hơi bày ra trò duyệt binh.”
“Khiến hai triều tuyệt vọng, để bọn chúng không còn tý ý niệm muốn chinh chiến nào hết, cứ như vậy đã có thể làm bọn chúng kinh sợ, để Trung châu được hoà bình, đằng sau thì ra tay giải quyết mấy người kia.”
“Nếu bọn chúng chết, thiên hạ thái bình ngàn năm.”
“Thời gian ngàn năm, cũng đủ để Đại Ngụy từng bước một thống nhất thiên hạ.”
Hứa Thanh Tiêu tự tin thản nhiên nói, đây là ý tưởng của hắn.
Chương 1443: Vương Gia Có Muốn Thắng Tiếp Nữa Không? (2)
Chiến tranh là chuyện tuyệt đối không được xảy ra, nếu khai chiến, dù Đại Ngụy có Thần Khí như thế nào, cũng chẳng thể ngăn cản ba Hung thần được.
Dù Đại Ngụy công phạt, hay là ba đại vương triều chém giết lẫn nhau, đối với Đại Ngụy mà nói đều không phải chuyện tốt lành gì.
Không giải quyết được bọn chúng, khai chiến chính là thua.
“Phương án này tốt thì tốt thật, nhưng nếu duyệt binh nhỡ đâu khiến cho hai triều tuyệt vọng, liên hợp với đám người kia, cố ý dẫn phát chiến loạn, chế tạo huyết tế thì làm sao?”
Quý Linh nhíu mày, nàng nói ra một khả năng,.
Suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu chính là dùng năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo đi uy hiếp hai đại vương triều.
Suy nghĩ này không sai, khiến cho hai đại vương triều không dám đánh chiến.
Nhưng nếu vào ngay lúc đó, Vĩnh Bình thân vương, Hoa Tinh Vân, Già Lam thần tăng đi thuyết phục hai đại vương triều, bảo bọn chúng chủ động khai chiến.
Cho dù đánh không lại vẫn đi tuyên chiến với Đại Ngụy, kết quả hai bên vẫn thua như cũ thôi.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu có vẻ hết sức bình thản.
“Bệ hạ, cho nên duyệt binh lần này là muốn thịnh tình với thế lực khắp thiên hạ, hơn nữa còn phải nhờ vào thủ đoạn của Tiên đạo, đưa cảnh tượng duyệt binh của Đại Ngụy chiếu tới vương triều Đột Tà, Sơ Nguyên.”
“Vừa nãy thần vẫn còn giấu, trên thực tế thần mang đến không phải năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo, mà là một ngàn năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo, hai trăm khẩu Tiên Kim đại pháo, còn có mười khẩu Thiên Thần đại pháo.”
“Thần kết luận, hai triều quốc dân, nếu như nhìn thấy đó, bao gồm cả thế lực trong thiên hạ này nhìn thấy đó đều sẽ tuyệt vọng, kể từ đấy mặc dù đế vương của hai triều muốn tuyên chiến.”
“Cũng không thể nhận được sự ủng hộ đồng lòng trên dưới dân chúng cả nước được.”
“Phiên vương bọn họ cũng không muốn chết, các thế gia môn phiệt của vương triều Đột Tà, Sơ Nguyên cũng không muốn chịu chết, bao gồm cả các tướng sĩ, còn cả các bá tánh, ở trước sức mạnh tuyệt đối này, bọn họ tuyệt đối không dám nổi lên bất cứ ý chí chiến đấu gì.”
“Ngày duyệt binh, cũng là ngày Đại Ngụy không chiến mà thắng.”
“Với cả, thần đã có chuẩn bị từ trước, tập hợp tất cả sức mạnh của Thần Võ đại pháo, san bằng biển Ma Vực.”
“Để cho người đời nhìn xem uy lực của Thần Võ đại pháo đây.”
Hứa Thanh Tiêu nói.
Mục đích của duyệt binh là để kinh sợ, để cho người trong thiên hạ kinh sợ.
Hai triều đúng thật khả năng cao sẽ cá chết lưới rách, vì không để cho Đại Ngụy phát triển sẽ không tiếc bất cứ giá nào phát động chiến loạn.
Nhưng vấn đề là sau khi duyệt binh, để người thiên hạ nhìn thấy hết uy lực của Thần Võ đại pháo, nội tâm họ sẽ tuyệt vọng, sinh ra nỗi tuyệt vọng khôn cùng.
Lúc này, bọn họ tìm đâu ra tự tin gây hấn với Đại Ngụy nữa?
Chỉ sợ, nếu đế vương hai triều dám mở miệng tuyên chiến, không cần một canh giờ, nội loạn đã bạo phát.
Nhưng phiên vương, thế gia, thậm chí là các nước phụ thuộc đó đều tạo phản.
Người ta không muốn chịu chết, ai không muốn sống thoải mái dễ chịu, dù sao mình có phải hoàng đế đâu, mặc dù vương triều Sơ Nguyên và Đột Tà bị Đại Ngụy đạp dưới chân, bọn họ vẫn là vương gia ấy thôi.
Đại Ngụy không tuyên chiến, bọn họ vẫn sống trong cuộc sống nhung lụa, cùng lắm thì không được như Đại Ngụy cũng có làm sao đâu?
Mình đang ở đất của mình ăn no uống tốt, sống những ngày tháng yên bình tự dưng rỗi hơi đi tìm chết làm cái gì chứ?
Kế hoạch của Hứa Thanh Tiêu khiến Quý Linh cảm thấy chấn động.
Đây là kế đánh thẳng vào lòng người.
Dùng duyệt binh làm chủ, kinh sợ quần hùng thiên hạ, cho bọn chúng hiểu rõ Đại Ngụy mạnh đến thế nào, từ đó ổn định lại cục diện, rồi chậm rãi đi giải quyết những kẻ đang ẩn náu.
Chỉ cần ba Hung thần không sống lại, thiên hạ không đại loạn, bên này giảm bên kia tăng.
Chỉ cần trăm năm.
Đại Ngụy sẽ trở thành một sự tồn tại vô địch không có đối thủ.
Thậm chí dùng một phần mười binh lực là có thể quét ngang cả hai đại vương triều rồi.
“Trẫm đã hiểu.”
“Hứa ái khanh, tất cả đều dựa vào kế hoạch này của khanh đi.”
“Trẫm thay Đại Ngụy cảm tạ khanh.”
Quý Linh hiểu tất cả mọi chuyện Hứa Thanh Tiêu đã sắp xếp ổn định thỏa đáng hết rồi, bản thân mình chỉ cần phụ trách hạ lệnh là được.
Có một Hứa Thanh Tiêu đã thắng được hết thảy.
Đế vương như mình, đột nhiên có vẻ tầm thường.
“Đa tạ bệ hạ.”
“Giờ thần sẽ đi chuẩn bị.”
Hứa Thanh Tiêu hướng về phía Nữ Đế bái đầu.
Sự tín nhiệm này khiến trong lòng Hứa Thanh Tiêu ấm áp, nhưng mà hắn cũng hiểu rõ, Đại Ngụy không thể không có mình, mình cũng không thể đánh mất Đại Ngụy.
“Hứa ái khanh, không ở lại dùng cơm sao?”
Thấy Hứa Thanh Tiêu có ý rời đi, Nữ Đế mở hẳn lời giữ Hứa Thanh Tiêu ở lại dùng bữa.
“Không được.”
“Có nhiều chuyện quá, thần không có nhiều thời gian thưa bệ hạ.”
Hứa Thanh Tiêu đáp lại.
Có rất nhiều chuyện còn chưa xử lý xong, hắn đúng thật không còn nhiều thời gian nữa.
“Ừ.”
“Hứa ái khanh nếu làm xong việc cứ nghỉ ngơi cho thật tốt.”
Nữ Đế cũng không khăng khăng giữ lại, chỉ nói một câu như vậy.
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, rồi xoay người rời đi.
Nhưng mà không phải đi tìm Hoa Tinh Vân, mà đi tìm Hoài Ninh thân vương.
Trong đại điện.
Nhìn theo bóng dáng của Hứa Thanh Tiêu, trong mắt của Nữ Đế là lưu luyến, cũng có chút đau lòng.
Hứa Thanh Tiêu vì Đại Ngụy trả giá quá nhiều quá nhiều.
Nàng chỉ mong, đợi đến khi tất cả mọi chuyện đều giải quyết xong, có thể để Hứa Thanh Tiêu được nghỉ ngơi.
Ngay sau đó.
Trong thiên lao Đại Ngụy.
Tiếng mở cửa vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của thiên lao.
Thoáng chốc, bóng người Hứa Thanh Tiêu chậm rãi xuất hiện ở trong thiên lao.
Quý Nguyên ngồi ở nơi sâu nhất nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu, trong mắt gã là sự bình tĩnh đã không còn vẻ ngỗ ngược bá đạo như xưa.
Chẳng qua vẫn có vẻ gì đó rất không phục.
Chương 1444: Vương Gia Có Muốn Thắng Tiếp Nữa Không? (3)
Gã ngồi trong thiên lao, không rên một tiếng, trong lòng vẫn chờ một ngày, mình có thể bước lên đại điện, tay nắm quyền to.
Hứa Thanh Tiêu chỉ nhìn thoáng qua Quý Nguyên một cái.
Loại nhân vật này đối với hiện giờ mà nói đã không có bất cứ tác dụng gì rồi.
Gã đã trở thành một quân cờ vô dụng, bất luận là ở trong mắt Đại Ngụy, hay là trong mắt của người khác, Quý Nguyên đã tự dồn mình vào chỗ chết.
Không ai hỏi thăm đến, kết quả đã định sẵn vô cùng thê thảm.
Lần này vào đây, Hứa Thanh Tiêu đến tìm Hoài Ninh thân vương.
Hắn không đi tìm Hoa Tinh Vân, mà trước lúc đó, đến tìm Hoài Ninh thân vương một chuyến.
Bên trong thiên lao.
Hoài Ninh thân vương nhìn Hứa Thanh Tiêu đang đi tới, dường như nghĩ đến một chuyện gì đó.
Vì thế, chưa để Hứa Thanh Tiêu nói, ông ta đã cất tiếng lên rồi.
“Ta đã không còn bất cứ tác dụng nào nữa, chuyện nên làm đã làm xong, dù ngươi có hỏi ta cái gì, bản vương cũng không nói cho ngươi biết.”
Giọng điệu của ông ta bình tĩnh, như thể không muốn dính dáng vào nữa.
Nhưng câu tiếp theo của Hứa Thanh Tiêu lại khiến Hoài Ninh thân vương có chút lặng người đi.
“Vương gia có muốn thắng tiếp không?”
“Thắng là thắng thế nào?”
“Nhìn ra ngoài bất luận là ra sao ngươi cũng không thắng được, bản vương tò mò lắm, ngươi đào đâu ra tự tin thắng được thế?”
“Thậm chí đến cả người đằng sau lưng ngươi ngươi cũng không biết, có tự tin gì mà thắng được?”
Hoài Ninh thân vương rõ ràng còn biết được nhiều chuyện hơn nữa, cho nên ông ta không cho rằng Hứa Thanh Tiêu thắng được.
Tuy ông ta đã đầu quân sang Đại Ngụy, nhưng không đại biểu nhất định phải hợp tác với Hứa Thanh Tiêu.
Chuyện ông ta nên làm, cũng đã hoàn thành rồi, có thể thu phục Man tộc đơn giản như vậy, cho dù cái công của ông ta không thể ghi ra, nhưng chắc chắn là đã có công.
Nếu không kết cục tất sẽ thay đổi, có lẽ Đại Ngụy chí ít cũng phải trả ra sinh mạng của một triệu dân thường vô tội.
Mà Hoài Ninh thân vương cũng cho rằng Hứa Thanh Tiêu đến cả kẻ đứng đằng sau màn còn chẳng biết là ai, tất nhiên không muốn tham gia vào rồi.
“Vương gia, kẻ đứng đằng sau Đại Ngụy còn không phải là Vĩnh Bình thân vương à?”
“Còn muốn đoán nữa không?”
Hứa Thanh Tiêu truyền âm, hắn ngồi xếp bằng nhìn Hoài Ninh thân vương ngồi trong ngục ở trước mặt, bình tĩnh nói.
Nói xong, Hoài Ninh thân vương không có bất cứ biểu tình gì mà nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.
“Ngươi bảo thế thì cứ thế đi.”
Rất rõ ràng bất luận có phải Vĩnh Bình thân vương hay không, không thể nào mang ra lừa Hoài Ninh thân vương tiếp được.
Trừ khi lấy ra một cái chứng cứ thuyết phục hơn.
“Năm kẻ đứng đằng sau ta cũng đã biết là ai rồi, Vĩnh Bình thân vương, Vân Du đạo nhân, sư phụ của Già Lam, Hoa Tinh Vân, Lữ thánh.”
“Bọn chúng muốn thông qua huyết tế hồi sinh ba Hung thần, đây là thông tin mà ta biết được.”
“Chắc là trong đó còn có kẻ khác nữa, chưa chắc có phải năm người này không, cũng có thể chính là năm kẻ này, nhưng dù là ai, mục đích của những kẻ ẩn náu muốn làm chính là huyết tế.”
“Giờ Đại Ngụy đã ngưng tụ ra Trung châu long đỉnh, quốc lực cường thịnh, kế hoạch duy nhất của chúng là cái này, nếu không bọn chúng không còn bất cứ cơ hội trở người nữa.”
“Không biết ta có nói đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu thẳng thắn nói hết mọi chuyện ra.
Nghe xong lời này, Hoài Ninh thân vương vẫn bình tĩnh như trước, nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.
“Ngươi nói không sai, đây chính là kế hoạch của kẻ đứng đằng sau, là ai cũng không quan trọng, quan trọng là, ngươi làm thế nào để ngăn lại đại loạn thiên hạ này?”
“Thời buổi này, hoà bình còn khó hơn cả chiến tranh, hai đại vương triều như hổ rình mồi Đại Ngụy, đã đòi được Nhị phẩm rồi, còn muốn đòi thêm Nhất phẩm, chứng minh hai đại vương triều cũng nắm được một chút thông tin.”
“Kẻ ẩn náu kia cũng đã đánh lời với bọn chúng, chẳng qua hai đại vương triều cũng không ngu, chưa mắc mưu, chỉ cần Đại Ngụy đưa Thần Võ đại pháo Nhất phẩm ra, bọn chúng nguyện ý một điều nhịn bằng chín điều lành.”
“Nhưng Đại Ngụy liệu có đồng ý không? Có cho không?”
Hoài Ninh thân vương thản nhiên nói.
“Cho, tại sao không cho.”
Hứa Thanh Tiêu tự tin đáp lời.
Thốt ra lời này, Hoài Ninh thân vương có hơi kinh ngạc, ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu, chưa hiểu lắm những câu này có ý gì.
Tuy nhiên trong giây lát, Hoài Ninh thân vương đã hiểu được đây là có ý gì.
“Ngươi lấy từ trong Trung châu tiên tàng được bao nhiêu tài nguyên?”
“Đại Ngụy giờ có bao nhiêu khẩu Thần Võ đại pháo?”
Ông ta hỏi dò Hứa Thanh Tiêu.
“Một ngàn khẩu.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra số lượng Thần Võ đại pháo trước mắt Đại Ngụy sở hữu.
Nói vừa xong, Hoài Ninh thân vương lắc đầu luôn.
“Không thể nào, không thể nhiều đến như vậy, Thần Võ đại pháo ta đã xem qua một lượt rồi, được đúc từ linh kim cực phẩm, thứ này trên đời khó tìm, cả Đại Ngụy cũng chỉ lấy ra được vật liệu đủ để đúc được hai khẩu đã xem như đội ơn trời đất rồi.”
“Trung châu tiên tàng ắt hẳn có không ít bảo vật, nhưng muốn đúc được nhiều Thần Võ đại pháo như vậy là chuyện không thể.”
Hoài Ninh thân vương phân tích.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu không có lắm mồm, chỉ lấy Thần Võ đại pháo trong Trung châu long đỉnh cho Hoài Ninh thân vương xem.
Hoài Ninh thân vương bặt tiếng ngay lập tức.
“Ngươi muốn biết cái gì?”
Hoài Ninh thân vương hỏi dò.
“Chỉ một câu hỏi.”
“Giết chúng có giải quyết được hết tai hoạ ngầm không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Mục đích hắn tới tìm Hoài Ninh thân vương chỉ có bấy nhiêu.
Nói dứt lời.
Hoài Ninh thân vương có hơi ngần ngại, nhưng rất nhanh vẫn đáp lại.
“Giải quyết được chúng trên cơ bản sẽ giải quyết được tất cả.”
“Có điều nguyên nhân chủ yếu vẫn là dị thuật.”
Hoài Ninh thân vương trả lời.
“Dị thuật?”
Hứa Thanh Tiêu lúc này có hơi kinh ngạc, không hiểu tại sao lại liên quan đến dị thuật rồi.
Chương 1445: Bí Mật Của Dị Thuật, Đi Gặp Hoa Tinh Vân (1)
“Dị thuật là hạt giống Ma thần Thượng cổ để lại, kẻ tu hành dị thuật sẽ bị gieo hạt giống vào người.”
“Một vài kẻ tư chất kém sẽ không chịu nổi sự áp chế của ma niệm, vì vậy mất mạng.”
“Nhưng có tư chất tốt thì sẽ được lựa ra, từ đấy bắt đầu chậm rãi hiểu được thuật huyết tế.”
“Giết chúng là có thể giải quyết được vấn đề, nhưng chỉ giải quyết được vấn đề trước mắt.”
“Chỉ có thống nhất thiên hạ, tra rõ dị thuật, mới nhổ cỏ tận gốc được.”
Hoài Ninh thân vương nói ra bí mật lớn đầu tiên, tin này đối với Hứa Thanh Tiêu mà nói vô cùng quan trọng.
“Ta hiểu rồi.”
“Ngài còn lời gì muốn nói không?”
“Chuyện tiếp theo ta cần làm là phải dẹp yên tất cả.”
“Nhưng mà ngài cứ yên tâm, nếu ta không chết thì ngài cũng không chết, nếu ta chết thì ngài phải tự lo liệu cho chính mình đi.”
Hứa Thanh Tiêu từ tốn nói, hắn nhìn Hoài Ninh thân vương, nói như thế.
Hắn cũng không che đậy gì hết.
Bản thân mình có thể trấn áp được Hoài Ninh thân vương, nếu mình có thể giải quyết được hết thảy có thể thả ông ta được dưỡng lão.
Nếu mình chết có rất nhiều người phải chôn cùng.
Vì sinh linh thiên hạ.
“Không sao hết.”
“Nhưng mà ngươi tốt nhất vẫn nên đi tìm Hoa Tinh Vân một chuyến đi, hắn ta biết rất nhiều chuyện.”
Hoài Ninh thân vương lắc đầu, đối với lời nói này của Hứa Thanh Tiêu, ông cũng chẳng buồn để tâm đến.
Đối với ông ta mà nói, cho dù lần này không giết, ông ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa, mười năm, hay hai mươi năm?
Chẳng có bất cứ ý nghĩ gì cả.
Thắng một lần là được rồi.
“Được.”
“Cáo từ.”
Hứa Thanh Tiêu làm một bái với Hoài Ninh thân vương, sau đó xoay người rời đi.
Đợi đến khi Hứa Thanh Tiêu khuất bóng.
Hoài Ninh thân vương thở dài một hơi.
Ông ta không nói gì nữa, có vẻ vô cùng trầm lặng.
Mà cùng lúc đó.
Vương triều Đột Tà.
Tin từ vương triều Đại Ngụy truyền đến đây, khiến cho toàn bộ văn võ bá quan của vương triều Đột Tà giật mình kinh ngạc.
Trong đại điện hoàng cung Đột Tà.
Giọng nói của Lễ Bộ thượng thư mang theo vẻ run rẩy và kích động vang lên.
“Bệ hạ, Đại Ngụy đồng ý tặng Thần Võ đại pháo cho Đột Tà ta rồi.”
“Thầm và Lễ Bộ thượng thư của Đại Ngụy đang cùng nhau bàn bạc, Đại Ngụy đã đưa ra một danh sách lớn vật tư để trao đổi Thần Võ đại pháo.”
Thanh âm của Lễ Bộ thượng thư hơi run rẩy.
“Chuyện này thành công được mấy phần?”
“Đại Ngụy đang yên đang lành sao lại đưa Thần Võ đại pháo cho chúng ta được? Bọn họ điên rồi hả?”
“Bọn họ thật lòng đồng ý tặng Thần Võ đại pháo Nhất phẩm à? Có phải thông tin sai lệch gì rồi không?”
“Nghe vô lý quá.”
Tất cả quan lại thi nhau nói, bọn họ đúng thật là không thể nào hiểu nổi hành vi này của vương triều Đại Ngụy.
Tính đi tính lại bọn họ chỉ muốn thuê Thần Võ đại pháo Nhất phẩm về để dùng cho mục đích nghiên cứu.
Thậm chí tính đến nước phái người của Công Bộ đến Đại Ngụy để nghiên cứu Thần Võ đại pháo.
Nhưng không ngờ được vậy mà Đại Ngụy lại đồng ý đưa Thần Võ đại pháo cho hai triều, đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn.
Không, không phải là niềm vui ngoài ý muốn, đối với vương triều Đột Tà đây đúng thật là điềm lành trời ban.
Bọn họ quá khao khát Thần Võ đại pháo.
Càng muốn có được Thần Võ đại pháo Nhất phẩm.
Tuy nhiên bọn họ cũng biết rõ Đại Ngụy không thể nào đưa Thần Võ đại pháo nhất phẩm ra người được.
Cho nên mặc dù có phải tạo áp lực cho Đại Ngụy, biết rõ Đại Ngụy đang cố tình kéo dài thời gian, bọn họ cũng đồng ý.
Biết mình đuối lý.
Lại chưa từng nghĩ đến lần này Đại Ngụy ấy vậy nói có thể cùng nhau dùng chung Thần Võ đại pháo Nhất phẩm, chuyện này khiến cho bọn họ không thể nghĩ ra được nguyên nhân vì sao.
“Bệ hạ, trong chuyện này chắc chắn có bẫy, chúng ta nhất định phải cẩn thận.”
Có người lên tiếng nhắc nhở đại đế Đột Tà hãy cẩn thận.
“Đúng thế, nghe nói Hứa Thanh Tiêu đã xuất quan rồi, hơn nữa hình như sau khi Hứa Thanh Tiêu xuất quan đã vào cung một chuyến, Đại Ngụy liền đồng ý cho chúng ta Thần Võ đại pháo, lòng dạ tên Hứa Thanh Tiêu đó rất thâm độc.”
“Bệ hạ nhất định phải suy nghĩ thật kỹ, chưa rõ thủ đoạn của Đại Ngụy, chúng ta tuyệt đối không được hành động tuỳ tiện.”
Lại có người nói thêm vào, cho rằng đây chắc chắn là âm mưu quỷ kế.
Nhưng trên long ỷ, đại đế Đột Tà lại nhíu mày nói.
“Chuyện này thì liên quan gì đến Hứa Thanh Tiêu?”
“Dù Đại Ngụy có âm mưu gì, có mục đích gì, trẫm chỉ hỏi một câu, Đột Tà có thể luyện chế ra được Thần Võ đại pháo Nhất phẩm không?”
Đại đế Đột Tà dò hỏi.
Thốt ra những câu này, cả triều văn võ im bặt.
Bởi vì đáp án quá rõ rồi, không thể.
Nhìn các đại thần im lặng kia, đại đế Đột Tà nói tiếp.
“Nếu Đột Tà không làm được, sao lại không đồng ý.”
“Hứa Thanh Tiêu dù ranh như yêu quái, Đại Ngụy dù có bố trí cạm bẫy, nhưng Đột Tà đích xác rất cần Thần Võ đại pháo Nhất phẩm.”
“Bọn họ chấp thuận đưa cho chúng ta, chỉ cần chúng ta trả ra một vài vật tư, cớ sao chúng ta không làm?”
“Chẳng lẽ vì nghi kỵ mà từ bỏ Thần Võ đại pháo hay sao?”
“Trái lại trẫm còn cho rằng ý của Hứa Thanh Tiêu là không muốn phát động chiến tranh, dùng hai khẩu Thần Võ đại pháo đổi lại thái bình cho cả Trung châu, kể từ đó, Đại Ngụy dựa vào Trung châu long đỉnh sẽ ngày càng phát triển.”
“Dùng Thần Võ đại pháo đổi lấy thời gian trường kỳ phát triển, đây mới là mục đích chính của Đại Ngụy.”
“Tất nhiên đây là dương mưu, là dương mưu đơn giản nhất, còn cần phải suy nghĩ nhiều làm gì?”
Đột Tà dùng một thái độ không gì hơn cái này, bễ nghễ quét ngang quần thần.
Hắn thấy rằng tất cả truyện Đại Ngụy đang làm chỉ vì đổi lấy được hoà bình.
Bởi vì hắn biết được, còn biết được nhiều hơn những thứ các đại thần trong triều biết, cho nên mới có được phán đoán này.
“Bệ hạ thánh minh.”
Lũ triều thần đột nhiên hiểu ra được ý của đại đế Đột Tà, cho nên cũng không dám lắm mồm.
Chương 1446: Bí Mật Của Dị Thuật, Đi Gặp Hoa Tinh Vân (2)
Nhưng mà, vẫn có thần tử không nhịn được nói.
“Thần Võ đại pháo Nhất phẩm có giá trị cực cao với Đại Ngụy, sức ảnh hưởng của nó đối với cả Trung châu này không chỉ là một trăm năm, thậm chí là cả ngàn năm.”
Chỉ cần Đại Ngụy không đòi Đột Tà ta cắt đất, vậy muốn đòi bao nhiêu vật tư cũng không sao.”
“Nói câu tàn nhẫn hơn, dù Đại Ngụy có bắt chúng ta cắt đất, nhường một quận cho Đại Ngụy, cũng chẳng có gì to tát hết.”
“Đạo lý này chúng ta rõ, Đại Ngụy cũng rõ, rốt cuộc Đại Ngụy đang muốn làm cái gì? Tại sao lại cho chúng ta Thần Võ đại pháo?”
“Khả năng duy nhất ở đây, liệu Đại Ngụy có mấy trăm khẩu Thần Võ đại pháo đúng không?”
Có thần tử nói, hắn suy đoán Đại Ngụy phải chăng có mấy trăm khẩu Thần Võ đại pháo, cho nên lấy hai khẩu ra, chính là để đổi lấy tài nguyên, từ đó gián tiếp làm suy kiệt tài nguyên của hai đại vương triều.
Chuyện này không phải là không thể.
Tuy nhiên Công bộ thượng thư là người đầu tiên đứng ra lắc đầu nói.
“Không thể nào.”
“Đây là chuyện không thể.”
“Thứ quan trọng nhất của Thần Võ đại pháo Nhất phẩm yêu cầu chính là linh kim cực phẩm.”
“Thứ này dù trong vương triều Đột Tà ta, chi toàn lực cả nước cũng chỉ chế ra được dưới hai khẩu pháo thôi.”
“Đại Ngụy dù có mượn sức của cả thất đại Tiên môn, ba, bốn khẩu đã là cực hạn của cực hạn rồi.”
“Mấy trăm khẩu Thần Võ đại pháo, Đại Ngụy lấy cái gì để luyện chế? Lời này không có căn cứ!”
Công bộ thượng thư cực kỳ tự tin nói.
Hắn không cho rằng Đại Ngụy có nhiều Thần Võ đại pháo đến vậy, không phải coi thường Đại Ngụy, mà vấn đề nằm ở nguyên vật liệu.
Nói xong, mọi người ngược lại cũng thấy hợp lý.
“Nhưng nếu Đại Ngụy có thật thì sao?”
Có người không nhịn được hỏi.
“Không có được.”
“Nếu có lắm nguyên vật liệu như thế, thần lấy chết tạ tội.”
Công bộ thượng thư vẫn tự tin như trước.
Linh kim cực phẩm từ xưa đến nay chỉ có ít ỏi bấy nhiêu, Đại Ngụy chạy đi đâu đào ra lắm Thần Võ đại pháo thế?
Đã nói đến lời này rồi, chúng thần cũng không biết nên nói tiếp cái gì nữa.
Mà đại đế Đột Tà nói.
“Thôi bỏ đi, dù Đại Ngụy có âm mưu quỷ kế gì, việc cần thiết nhất hiện giờ là đổi được Thần Võ đại pháo.”
“Lễ bộ thượng thư, chuyện này toàn quyền giao cho khanh phụ trách, trẫm chờ tin tốt từ khanh, phải dùng tốc độ nhanh nhất, vận chuyển Thần Võ đại pháo Nhất phẩm về Đột Tà.”
Đại đế Đột Tà nghiêm túc nói.
“Xin bệ hạ yên tâm, thần chắc chắn sẽ dốc toàn lực.”
Lễ bộ thượng thư quỳ lạy trên mặt đất nói.
Mà Công bộ thượng thư cũng theo đó nói thêm vào.
“Bệ hạ, chỉ cần mang Thần Võ đại pháo Nhất phẩm về đây, thần có thể bảo đảm, trong vòng mười năm sẽ dốc toàn lực luyện chế ra được ba khẩu Thần Võ đại pháo, tính thêm một khẩu này thì Đột Tà ta đã có bốn khẩu Thần Võ đại pháo trấn thủ tứ phương, mặc dù vất vả mười năm, hai mươi năm, Đột Tà có thể quay về đỉnh cao.”
“Giao dịch Thần Võ đại pháo là nước cờ sai lầm nhất của vương triều Đại Ngụy.”
Công bộ thượng thư nghiêm túc nói.
Nói xong, đại đế Đột Tà cực kỳ vừa ý.
Các triều thần cũng không nói gì nữa.
Quả thật, mặc dù như thế nào, Đại Ngụy đã chấp thuận giao dịch Thần Võ đại pháo Nhất phẩm rồi, đối với Đột Tà mà nói đây chính là một chuyện tốt.
Vì thế.
Vương triều Đột Tà đã quyết định xong.
Tình huống bên vương triều Sơ Nguyên cũng chẳng khác gì mấy so với vương triều Đột Tà, ý tưởng của hai đại vương triều đều giống nhau như đúc.
Người ta đã đồng ý cho, vì sao phải từ chối?
Chỉ vì sợ người khác có âm mưu gì à?
Đây cũng là chuyện không có đạo lý gì hết.
Mà cùng lúc đó.
Bên trong vương triều Đại Ngụy.
Trong phủ Hình bộ, dáng người Hứa Thanh Tiêu chậm rãi xuất hiện ở chỗ này.
Sự xuất hiện của Hứa Thanh Tiêu, làm kinh động đến toàn Hình bộ.
Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Hứa Thanh Tiêu đã vang danh thiên hạ, đừng nói là Đại Ngụy, trên đời này ai mà không biết đến Hứa Thanh Tiêu?
Bởi vì Hứa Thanh Tiêu đã từng ở Hình bộ một thời gian, cho nên quan chức làm việc ở Hình bộ đều sẽ tự nhận là có quen biết với Hứa Thanh Tiêu và họ đều cảm thấy tự hào về điều này.
Chỉ là, trong phòng Thị lang.
Hoa Tinh Vân ngồi yên tĩnh trước mặt Hứa Thanh Tiêu, trông vô cùng bình tĩnh.
Từ khi Hoa Tinh Vân quay trở về Đại Ngụy.
Thời gian trôi qua cũng được tầm nửa năm rồi, từ lúc trước là Thất phẩm, bây giờ đã thành thị lang của Hình Bộ.
Tốc độ thăng cấp thật nhanh.
Nhưng đối với Hoa Tinh Vân mà nói, trở thành thị lang Hình bộ cũng chẳng được coi là chuyện rất là vinh quang gì.
Chung quy đối với hắn, nếu không có Hứa Thanh Tiêu, thành tựu của hắn trở thành thượng thư cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.
Lúc này, trong nơi ở của thị lang.
Bóng Hứa Thanh Tiêu vừa xuất hiện.
Hoa Tinh Vân đang phê duyệt hồ sơ, chậm rãi đặt hồ sơ trong tay xuống.
Sau đó nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Hình như hắn đã sớm đoán được sẽ có một ngày như vậy, không có bất cứ khủng hoảng nào.
“Đợi ngươi đã lâu rồi.”
Tiếng nói của Hoa Tinh Vân vang lên.
Thậm chí còn đứng dậy châm trà cho Hứa Thanh Tiêu,
“Không cần khách sáo như thế.”
“Nói thẳng đi.”
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Bên trong phòng.
Hứa Thanh Tiêu ngồi xuống, Hoa Tinh Vân không rời khỏi Đại Ngụy, dám ở lại chỗ này.
Hiển nhiên có chuyện muốn nói với mình.
Đã như vậy, Hứa Thanh Tiêu cũng từ tốn ngồi xuống, tâm sự cùng hắn một phen.
“Ngươi muốn biết cái gì?”
Hoa Tinh Vân mở miệng, thong thả nói.
“Nên nói là ngươi muốn nói gì.”
Hứa Thanh Tiêu cũng thong dong ngồi trước mặt Hoa Tinh Vân nói.
Mặc dù đã biết rằng Hoa Tinh Vân là kẻ chủ mưu đằng sau, thêm vào việc hắn ta không rời khỏi Đại Ngụy mà đang ngồi trước mặt mình, Hứa Thanh Tiêu căn bản là không sợ những thủ đoạn của hắn ta.
Trừ phi nắm trong tay siêu phẩm, nếu không cho dù hắn ta có thuật thông thiên cũng bị áp chế.
Tất nhiên, Hứa Thanh Tiêu muốn cho Hoa Tinh Vân một cơ hội để hắn tự nói ra.
Chương 1447: Hoa Tinh Vân Tự Sát, Vĩnh Bình Thân Vương Biến Mất (1)
Nghe Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
Hoa Tinh Vân hơi trầm mặc liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó hít một hơi thật sâu.
“Cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, thôi thì kể cho Hứa huynh nghe một câu chuyện.”
“Không biết liệu Hứa huynh có bằng lòng kiên nhẫn lắng nghe hay không.”
Hoa Tinh Vân lên tiếng, hắn nói.
“Bằng lòng lắng nghe.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Bấy giờ, Hoa Tinh Vân nói
“Ba năm trước, có một người nổi tiếng khắp kinh thành, được mệnh danh là Văn Khúc Tinh của Đại Ngụy.
Hắn ta vô cùng tài giỏi và được yêu mến.”
“Nhưng khi đang ở đỉnh cao, hắn ta đã gặp một người đồng trang lứa và bị đối phương đàn áp bằng vũ lực, làm nhục trước công chúng.”
“Người thanh niên tức giận, vốn muốn trở nên cấp tiến, mà không ngờ rằng kẻ đứng sau người thanh niên, lại để cho hắn chu du liệt quốc, lấy cái danh xưng đẹp đẽ là để tu dưỡng tâm tính, nhưng trên thực tế chỉ xem hắn ta như một quân cờ.”
“Trong lúc hắn chu du liệt quốc, đã bị gieo vào đầu ý chí của một người khác, muốn hắn trở thành một công cụ, cái gì mà thanh niên vô song, cái gì mà tài năng xuất chúng, chẳng qua cũng chỉ là may áo cưới cho người khác.”
“Nhưng thật không may, những người này không ngờ rằng ý chí của thanh niên này mạnh đến mức trấn áp một ý thức khác.”
“Cũng chính vì điều này mà trong cơ thể người thanh niên có hai luồng ý thức, chúng tranh đoạt nhau để giành quyền kiểm soát cơ thể này, và chúng đã tranh đấu hai năm rồi, cuối cùng thì người thanh niên đã chiến thắng.”
“Nhưng vẫn chịu ít nhiều sự ảnh hưởng của nó.”
Khi Hoa Tinh Vân nói đến đây, hắn ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Ngươi muốn biết cái gì, ta có thể nói cho ngươi nghe.”
“Khi Văn Cung rời đi, ta ở lại, không phải vì muốn hại Đại Ngụy, mà là vì ta thật lòng muốn ở lại.”
“Ta dám ở lại, cũng đã chứng minh chính kiến của mình, ngươi muốn biết cái gì, ta cũng có thể nói cho ngươi biết.”
Hoa Tinh Vân tiếp tục mở lời.
Nói nhiều như vậy, Hứa Thanh Tiêu cũng đã hiểu ý nghĩa rồi.
Khi Hoa Tinh Vân bị lợi dụng như một công cụ, có người muốn gieo một linh hồn vào trong hắn, nhưng đã bị hắn ta giết chết.
Hứa Thanh Tiêu tin điều này.
“Mục đích cuối cùng của các ngươi là dấy lên đại chiến ở Trung Châu?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Đúng vậy.”
Hứa Tinh Vân trực Tiếp trả lời.
“Nếu Đại Ngụy giao khẩu đại pháo Thần Võ bậc nhất cho hai vương triều, thì Trung Châu sẽ không còn đại chiến nữa, các ngươi phải làm sao?”
Hứa thanh tiêu hỏi lại lần nữa.
“Ta sẽ không để cho cuộc giao dịch này thuận lợi hoàn thành, giữa ba đại vương triều, nhất định phải có đại chiến.”
Hoa Tinh Vân trả lời.
“Ta đích thân hộ tống, thêm sự hỗ trợ của Ngũ đại tiên môn, hai vị nhất phẩm của Đại Ngụy, thêm hai vị nhất phẩm của Vương Triều Sơ Nguyên cùng Đột Tà Vương Triều cũng đích thân xuất mã, chẳng lẽ lại còn có người dám tập sát?”
Hứa Thanh Tiêu tự tin nói.
Điểm ấy hắn đoán được, dù sao điều duy nhất mà đám người này có thể làm được chính là ngăn cản Đại Ngụy giao dịch cùng hai triều.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu không sợ.
Năm vị nhất phẩm, cộng thêm mình, Đại Ngụy hai người, còn có hai người Sơ Nguyên vương triều cùng Đột Tà vương, tổng cộng là mười người.
Mười người nhất phẩm, thiên hạ này có ai có thể ngăn cản được?
Nói thì là như thế, nhưng
Hoa Tinh Vân lại rất bình tĩnh
Hắn nhìn Hứa Thanh Tiêu, chậm rãi lên tiếng
“Mười người nhất phẩm, quả thật là thiên hạ vô địch, nhưng không cần giết bọn chúng, chỉ cần giết ngươi là đủ rồi.”
Hoa Tinh Vân nói ra trọng điểm
Mười người nhất phẩm, quả thật là thiên hạ vô địch, nhưng người chủ chốt là Hứa Thanh Tiêu, nếu giết được Hứa Thanh Tiêu, Ngũ Đại tiên môn chỉ sợ cũng sẽ do dự
Đại Ngụy có hai người nhất phẩm, Sơ Nguyên vương triều và Đột Tà vương triều cộng lại có hai người nhất phẩm, bốn người nhất phẩm này, cũng không phải là không thể đánh một trận
Cho nên, nói đi cũng phải nói lại, điểm mấu chốt vẫn là trên người Hứa Thanh Tiêu
“Giết ta?”
“Giết thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu cũng rất tự tin
“Tam ma ấn trong người ngươi, là có người dồn hết tâm trí để bỏ vào, một khi Trung Châu tiên thi sống lại, lập tức sẽ đi lấy mạng ngươi.”
“Nếu như ngươi từng bước ép sát, bọn chúng cũng sẽ có cách để phục sinh Trung Châu tiên thi, đến lúc đó ngươi không muốn chết cũng khó.”
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Ta có một cách, không biết ngươi có nguyện ý nghe thử không.”
Hoa Tinh Vân nhắc đến Trung Châu tiên thi.
Điểm này thì Hứa Thanh Tiêu tin, bởi vì trong Trung Châu tiên tàng, đã thấy qua bức tranh giống vậy.
“Bằng lòng lắng nghe.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
“Với tình thế hiện tại, người đứng sau màn, trừ ta ra, Vân Du đạo nhân, còn có phật môn đã không còn bất cứ vướng bận gì, nói tới nói lui vẫn còn hai người Đạo Nho.”
“Dựa vào bản lĩnh của bọn hắn, cũng không dám tùy tiện hành động, mà nếu ngươi ép bọn hắn quá đáng, không chừng bọn hắn sẽ làm ra việc đáng sợ gì đó.”
“Cho nên, không bằng lấy bất biến ứng vạn biến, cho Đại Ngụy thời gian ba mươi năm, hay là hai mươi năm, Đại Ngụy sẽ thành bá chủ duy nhất của Trung Châu, thậm chí là bá chủ duy nhất thiên hạ.”
“Như vậy, bọn họ cho dù là nhất định muốn quậy lên một chút, chỉ sợ cũng hữu tâm vô lực, ngươi thấy như thế nào?”
Đây là kế hoạch của Hoa Tinh Vân
Trên lý thuyết mà nói, kế hoạch này rất bảo thủ, nhưng cũng là một kế hoạch cực kỳ tốt.
Địch ở trong tối.
Ta ở ngoài sáng.
Lo lắng đối phương chó cùng rứt giậu, đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chỉ là, Hứa Thanh Tiêu đã sớm có kế hoạch của mình.
Nếu như không có nhiều Thần Võ đại pháo như vậy, Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ cân nhắc cách này, nhưng hiện tại thì không cần.
Chương 1448: Hoa Tinh Vân Tự Sát, Vĩnh Bình Thân Vương Biến Mất (2)
“Ta hiểu rồi.”
“Có điều, Hứa mỗ cũng có kế hoạch của mình.”
“Hoa huynh, hôm nay Hứa mỗ đến tìm Hoa huynh, kỳ thật chủ yếu có hai việc mà đến.”
“Thứ nhất, muốn biết Hoa huynh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
“Thứ hai, giải quyết tất cả phiền phức.”
Giọng nói bình tĩnh của Hứa Thanh Tiêu, mục đích hắn tới nơi này, chỉ có thế thôi.
Chỉ là, Hoa Tinh Vân nghe xong lời này, đã hiểu ý của Hứa Thanh Tiêu.
Sắc mặt hắn không xấu đi, mà là thở thật dài một cái, nhìn qua Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa huynh, ta cũng không sợ chết.”
“Chỉ là, ta thật lòng thật ý muốn kiến công lập nghiệp, vì thiên hạ chúng sinh mà cống hiến bản thân.”
Hoa Tinh Vân mở miệng, lời nói này của hắn có vẻ hơi chân thành bộc lộ.
Trong ánh mắt của hắn, hoàn toàn thật sự không sợ chết.
Nhưng, Hứa Thanh Tiêu lại chậm rãi đứng dậy, nhìn qua Hoa Tinh Vân.
“Loạn thế sắp đến, Hứa mỗ thay thiên hạ chúng sinh cảm tạ Hoa huynh, cũng kính phục Hoa huynh, chỉ là có vài việc, sớm đã được ông trời sắp đặt.”
“Xin Hoa huynh thứ lỗi.”
Thái độ của Hứa Thanh Tiêu cũng rất kiên định
Hoa Tinh Vân, bắt buộc phải chết.
Hắn đã sinh sai thời đại.
Hoặc là nói, hắn gặp trúng Hứa Thanh Tiêu.
Từ khi đến thế giới này cho tới hiện tại, Hứa Thanh Tiêu luôn gặp phải không ít tình thế nguy hiểm, hắn hiểu được lựa chọn, cũng hiểu được bỏ hay lấy.
Hứa Thanh Tiêu có lòng nhân từ, nhưng sự nhân từ của hắn, chỉ dành cho những người chưa chạm vào giới hạn cuối cùng.
Hoa Tinh Vân đáng thương, điều này không thể nghi ngờ.
Nhưng vấn đề là, hắn từ đầu đến cuối tồn tại nguy hiểm, không giống Hoài Ninh thân vương, Hoài Ninh thân vương thuần túy chính là một quân cờ có thể tham dự.
Nhưng Hoa Tinh Vân là người giữ cờ, mặc dù Hoa Tinh Hứa giải thích rõ ràng, nhưng Hứa Thanh Tiêu không dám đánh cược.
Xác xuất một phần vạn.
Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không cược.
Một khi thua, thiên hạ chúng sinh đều phải bỏ mạng.
Hứa Thanh Tiêu không đánh cược nổi, cũng sẽ không đi cược.
Nghe được lời nói này của Hứa Thanh Tiêu
Hoa Tinh Vân có chút trầm mặc.
Hắn đứng dậy, nhìn ra chỗ còn sót lại chút ánh nắng ngoài cửa sổ.
Sau đó mở miệng.
“Có thể cho ta ba tháng cuối cùng không?”
Hoa Tinh Vân dò hỏi.
“Xin lỗi.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời hai chữ, hắn không thể cho Hoa Tinh Vân thời gian ba tháng.
Thậm chí nói, cho dù thời gian một ngày cũng sẽ không cho.
Nghe thấy câu trả lời này, Hoa Tinh Vân lại là thở thật dài một cái.
“Nhưng ta, chưa từng làm chuyện gì.”
Hắn thở dài một hơi, ý của lời này, có bao nhiêu ý tứ trong đó.
Trái lại Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói.
“Mười hai canh giờ cuối cùng, ta cùng ngươi ngắm nhìn Đại Ngụy một lần.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra suy nghĩ của mình, chỉ cho Hoa Tinh Vân mười hai canh giờ cuối cùng.
Hoa Tinh Vân hiểu rõ Hứa Thanh Tiêu, thậm chí đứng ở vị trí Hứa Thanh Tiêu, hắn cũng sẽ làm như vậy.
Nhưng số phận rơi trúng mình, Hoa Tinh Vân vẫn còn có chút phiền muộn.
Có điều, hắn cũng không phải là người thường, không có bất kỳ gợn sóng nào, đứng dậy liền đi về phía Đại Ngụy.
Hứa Thanh Tiêu đi cùng hắn.
Một đường tiến về phía trước.
Một ngày này.
Kinh đô Đại Ngụy, rất nhiều người đều nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu đi cùng Hoa Tinh Vân.
Hai vị danh chấn Đại Ngụy này, trong mắt người thường, nên sẽ va chạm ra tia lửa không giống nhau, lúc Hoa Tinh Vân trở về, thậm chí rất nhiều người đều cho rằng, bọn hắn như là đầu kim với bao lúa mì.
Nhưng không ngờ được, Hoa Tinh Vân vậy mà không làm ra bất cứ hành vi gì, ngược lại nhiều lần thể hiện thân thiện với Hứa Thanh Tiêu.
Loại hành vi này, lấy được hảo cảm của không ít người, nhưng cũng làm cho rất nhiều người hiếu kỳ.
Cho dù là đến hôm nay, còn có người cho rằng, Hoa Tinh Vân đang ẩn mình, chờ đợi có một ngày trấn áp Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng mặc kệ là như thế nào.
Lúc này đây Hứa Thanh Tiêu cùng Hoa Tinh Vân sóng vai, rất nhiều lời đồn đều bị đánh tan.
Trong Kinh Đô.
Hoa Tinh Vân không đến nơi nào đặc biệt, chỉ là dạo ở các con đường lớn, lại đi dạo xung quanh gần ngọn núi nổi tiếng của Kinh Đô.
Hứa Thanh Tiêu đi cùng hắn, không có bất kỳ lo lắng gì.
Thế là, trong nháy mắt, đã qua mười một canh giờ.
Trên Nhạc Sơn.
Hoa Tinh Vân đứng tại đỉnh núi, nhìn ra những dãy núi, thật kì lạ là hắn muốn ngâm một bài thơ.
Nhưng tựa hồ là nghĩ đến vận mệnh sau đó, Hoa Tinh Vân trong nhất thời, khó mà nghĩ được câu thơ hay nào.
Vì vậy hắn đem ánh mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa huynh, trước khi chia tay, có thể làm một bài thơ?”
“Lấy cảnh này làm thơ.”
Hoa Tinh Vân mở miệng, đưa ra một yêu cầu như vậy.
Nghe được lời này của Hoa Tinh mây, Hứa Thanh Tiêu cũng không cự tuyệt, mà nhìn qua sông núi, chậm rãi mở miệng.
“Núi Ðại Tông như thế nào?
Ðất Tề, đất Lỗ màu xanh không ngớt.
Tạo hoá hun đúc nét đẹp khí thiêng ở đó,
Sườn núi bắc âm, nam dương chia sớm chiều.
Lòng núi dao động phát sinh lớp lớp khói mây
Giương mắt đắm vào bầy chim về tổ.
Ðược dịp lên tận đỉnh cao chót vót,
Ngắm nhìn mới thấy núi non chung quanh đều nhỏ bé.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, ngâm một bài thiên cổ thi từ
Thi từ nhất niệm.
Trong chốc lát, dị tượng xuất hiện, đám mây bay lên, hiện rõ tường thụy.
Phía trên Nhạc Sơn.
Hoa Tinh Vân đứng chắp tay, lại nghe xong bài thơ thuận miệng ngâm ra của Hứa Thanh Tiêu.
Hoa Tinh Vân không khỏi ngâm đi ngâm lại mấy câu.
Cuối cùng, hắn trên mặt hắn lộ ra ý cười.
“Hứa huynh.”
“Đại Ngụy có ngươi, quả nhiên là vạn hạnh.”
Hắn nói xong lời này, liền ngồi xếp bằng xuống, sau đó chấn động thân thể, lập tức sức sống trong người dần dần lụi tàn.
Hắn tự sát.
Vẫn chưa triệt để chết đi, mà là một mực nhìn lên mặt trời.
Chương 1449: Hoa Tinh Vân Tự Sát, Vĩnh Bình Thân Vương Biến Mất (3)
Mặt trời sắp lặn.
Hứa Thanh Tiêu lẳng lặng ngồi phía sau hắn, nhìn thấy hết thảy, trong lòng của hắn cũng có chút không đành lòng, nhưng hắn biết, Hoa Tinh Vân bắt buộc phải chết.
Đây là chuyện không có cách nào khác.
“Hứa huynh, nghe ta khuyên một lời, nếu như không có át chủ bài tuyệt đối, chớ vội tấn thăng, bọn họ cũng có một vài thủ đoạn.”
“Ngươi còn sống, thì tất cả vẫn còn hy vọng.”
“Nếu như ép bọn chúng quá, không người nào có thể đạt được lợi ích”
“Bọn chúng đều là những tên điên, nếu như ép bọn chúng quá, cũng không phải là chuyện tốt.”
Hoa Tinh Vân lên tiếng, tại thời khắc cuối cùng, hắn nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu những chuyện này.
Đối mặt với những lời nhắc nhở Hoa Tinh Vân, Hứa Thanh Tiêu nhẹ gật đầu.
Thời khắc hấp hối.
Hứa Thanh Tiêu cũng lên tiếng, nói với Hoa Tinh Vân át chủ bài của mình.
“Một ngàn khẩu Thần Võ đại pháo, có thể giải quyết những vấn đề này không.”
Hứa Thanh Tiêu lạnh nhạt mở miệng.
Cuối cùng, hắn lại nhắc một câu.
“Là nhất phẩm.”
Lời này nói ra, trên mặt Hoa Tinh Vân, lộ ra một vẻ kinh ngạc.
Hắn trầm tư một lát, cuối cùng mở miệng.
“Ta đã hiểu suy nghĩ của ngươi rồi.”
“Cũng coi như biết ngươi vì sao ngươi không sợ.”
“Một ngàn khẩu nhất phẩm Thần Võ đại pháo, đủ để phá vỡ hết thảy mọi thứ.”
“Kế hoạch của bọn họ, không thành được.”
Hoa Tinh Vân thở dài một cái, hắn cũng coi như hiểu vì cái gì Hứa Thanh Tiêu muốn hắn chết.
Có một ngàn Khẩu đại pháo thần võ, quả thực là không cần trợ giúp của mình.
Đối Hứa Thanh Tiêu mà nói, hắn không cần bất cứ giúp đỡ gì, chỉ cần diệt trừ hết thảy nguy hiểm.
“Hoa huynh.”
Cũng chính tại lúc này, Hứa Thanh Tiêu mở miệng lần nữa.
“Có một vấn đề, ta muốn hỏi ngươi.”
“Tuân Tử, rốt cuộc là ai?”
“Hắn có tham dự vào hay không?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, chuyện liên quan tới thân phận của Tuân tử, Hứa Thanh Tiêu không rõ, nhưng người này, tuyệt đối không phải đơn giản như từ vẻ ngoài của hắn.
“Tuân Tử?”
“Hắn ta có quan hệ với tôi.
Nói chính xác là có liên quan đến người muốn ăn mòn ý thức của tôi trước đây.
Hai người là huynh đệ cùng một môn phái, Tuân Tử không chọn hợp lực mà từ chối, còn không ngừng can ngăn hắn, nhưng cuối cùng hai người cũng mỗi người một ngã.”
“Hắn không có vấn đề gì lớn.”
Hoa Tinh Vân đơn giản thuật lại một phen.
Nhưng lời nói này, Hứa Thanh Tiêu sẽ không quá tin tưởng.
Tuân Tử chắc chắn cất giấu bí mật.
Còn về là bí mật gì, Hứa Thanh Tiêu sẽ không đi truy đến cùng, đem tương lai nguy cơ giải quyết hết là được, dù là Tuân Tử cất giấu nhiều bí mật hơn nữa, kết quản không bị thay đổi là được.
Rất nhanh, khoảng nửa canh giờ trôi qua.
Thanh âm cuối cùng của Hoa Tinh Vân vang lên.
“Hứa huynh.”
“Kiếp sau gặp lại.”
Cuối cùng, hắn lưu lại câu nói này, liền triệt để tắt thở.
Hứa Thanh Tiêu có chút trầm mặc, ở một bên lẳng lặng chờ đợi.
Cho đến một canh giờ sau.
Sau khi Nguyên Thần của Hoa Tinh Vân cũng triệt để tan biến, Hứa Thanh Tiêu mới yên lòng.
Hoa Tinh Vân đã chết triệt để.
Trong năm người, đã giải quyết xong một người
Cộng với Du Vân đạo nhân, cùng sư phụ của Già Lam, còn có Lữ Thánh.
Vẫn còn lại một người cuối cùng.
Vĩnh Bình thân vương.
Bất quá, Hứa Thanh Tiêu tạm thời đem Lữ Thánh cùng Già Lam thần tăng tính chung.
Lữ Thánh rốt cuộc đã chết hay chưa, Hứa Thanh Tiêu không biết.
Tính đến hắn, sẽ không có sai sót.
Già Lam thần tăng sư phụ mặc dù chết rồi, nhưng hắn vẫn còn.
Đương nhiên.
Bây giờ người quan trọng nhất.
Chính là Vĩnh Bình thân vương.
Nếu là giải quyết triệt để hắn, vậy thì quả thật không có vấn đề gì lớn.
Một trận đại loạn kinh thiên, cũng dừng ở đây.
Chỉ là rất nhanh.
Một tin tức truyền đến.
Vĩnh Bình thân vương biến mất.
Không rõ tung tích.
Khi tin tức truyền đến, trên cơ bản có thể xác định, Vĩnh Bình thân vương đích thực là người ẩn náu phía sau Đại Ngụy.
Mà cùng lúc đó.
Vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên đã phái người đến đây, hội đàm liên quan tới chuyện giao dịch nhất phẩm đại pháo thần võ.
Vẫn là Hình Bộ.
Hứa Thanh Tiêu trở về.
Hắn đang định báo tin tức về Hoa Tinh Vân cho Trương thượng thư.
Nhưng khi vừa tới Hình bộ, Trương Tĩnh liền báo cho Hứa Thanh Tiêu một chuyện.
“Thủ Nhân, bệ hạ lệnh cho Hình Bộ bí mật điều tra Vĩnh Bình thân vương.
Qua sự điều tra tỉ mỉ của thám tử, ba năm dạo gần đây, Vĩnh Bình thân vương căn bản chưa từng xuất đầu lộ diện.
Bất luận là người trong vương phủ hay là thuộc hạ của Vĩnh Bình thân vương, trong ba năm này cũng không có thấy ông ta.”
“Hiện tại tung tích cũng không rõ, không biết đã đi đâu.”
Trong phòng Hình bộ thượng thư, Trương Tĩnh đang lên tiếng báo cho Hứa Thanh Tiêu biết sự tình về Vĩnh Bình thân vương.
Hôm qua Nữ đế đã bảo ông ta âm thầm điều tra, nhưng hôm nay đã có kết quả, cho nên việc đầu tiên ông ta làm là tìm Hứa Thanh Tiêu báo cáo việc này lại.
Trong phòng.
Sau khi biết được việc này, Hứa Thanh Tiêu cũng không quá kinh ngạc.
Năm người phía sau màn, hiện giờ lộ ngoài sáng chỉ còn lại một mình Vĩnh Bình thân vương.
Hoa Tinh Vân ở lại Đại Ngụy, là bởi vì y chưa hoàn toàn bị ăn mòn ý thức, y vẫn còn muốn cống hiến cho Đại Ngụy.
Nói cách khác, cho dù Hoa Tinh Vân có tính toán tốt đẹp như thế nào thì y cũng không muốn tham gia nữa.
Cho nên y nguyện ý ở lại Đại Ngụy, chủ động tới chờ Hứa Thanh Tiêu.
Có điều Hứa Thanh Tiêu quá mức cẩn thận, không giữ lại Hoa Tinh Vân mà thôi.
Nhưng Vĩnh Bình thân vương từ đầu tới đuôi đều là người tham dự.
Thậm chí nói kế hoạch này có khả năng là do Vĩnh Bình thân vương phát hiện trước, tuy rằng chỉ là suy đoán, nhưng cũng không thể loại trừ.
Dĩ nhiên Vĩnh Bình thân vương sẽ không bó tay chịu trói.
Ông ta còn muốn đấu tiếp.
Chương 1450: Tiến Về Ma Vực, Tiên Thi Trung Châu (1)
Nhưng như Hoa Tinh Vân đã nói, Vĩnh Bình thân vương còn có thủ đoạn cuối cùng.
“Thượng Thư đại nhân, tiếp tục điều tra Vĩnh Bình thân vương, có điều đừng phô trương quá, âm thầm điều tra là được.
Có bất kỳ tin tức nào thì báo cho ta.”
“Chuyện quan trọng trước mắt là duyệt binh.
Cho dù là kinh đô hay toàn bộ Đại Ngụy, đều cần phải giữ nguyên cảnh giác cao độ.
Trong khoảng thời gian này không thể để xảy ra chút biến động nào.”
“Trong khoảng thời gian này đành phiền Trương thượng thư rồi.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, cứ âm thầm điều tra Vĩnh Bình thân vương là được, có thể điều tra ra thứ gì thì càng tốt, nếu như không tra ra thì thôi.
Biết rõ bản chất ông ta là được rồi.
Không cần thiết phải hao phí tinh lực đi bắt một người trong tối.
“Được.”
Trương Tĩnh đã hiểu rõ việc liên quan đến thân vương, vả lại chuyện Hứa Thanh Tiêu đích thân đến dặn dò, tất nhiên ông ta hiểu.
Rất nhanh, sau khi hai người tán gẫu một hồi, Hứa Thanh Tiêu liền nói cho Trương Tĩnh biết về chuyện của Hoa Tinh Vân.
Khi biết Hoa Tinh Vân tự sát, Trương Tĩnh có chút kinh ngạc.
Nhưng cuối cùng ông ta không nói gì thêm, chỉ là thở một hơi thật dài.
Có thể nhìn ra trong khoảng thời gian này, Hoa Tinh Vân làm ở Hình bộ rất khá, nếu không Trương Tĩnh cũng sẽ không như thế.
Nhưng chuyện đã tới nước này, thương tiếc cũng không còn tác dụng gì nữa.
Ngay sau đó.
Hứa Thanh Tiêu rời khỏi Hình bộ.
Nháy mắt liền đi tới Lễ bộ.
Hiện giờ có ba chuyện cần xử lý.
Giao dịch Thần Võ đại pháo, Đại Ngụy duyệt binh, và còn truy tìm Vĩnh Bình thân vương, giải quyết mầm tai họa cuối cùng.
Hai việc trước nếu như đã thu xếp thỏa đáng thì chuyện thứ ba cũng đơn giản hơn nhiều, ít nhất Vĩnh Bình thân vương có thủ đoạn phi thường, nhưng cùng lắm chỉ là tự mình ra trận, tàn sát thế nhân.
Nếu ông ta làm như vậy trái lại càng tốt, chủ động để lộ vị trí, có thể lập tức trấn áp.
Cho nên, sau khi Đại Ngụy duyệt binh.
Chính là lúc bức bách đối phương hiện thân.
Cũng là trận đại chiến cuối cùng.
Mười lăm phút sau.
Lễ bộ.
Giờ khắc này, trên dưới Lễ bộ đều cực kỳ bận rộn.
Đối với Lễ Bộ mà nói thì việc Đại Ngụy muốn giao dịch Thần Võ đại pháo Thần Võ nhất phẩm cũng không phải là một việc nhỏ.
Giao dịch Thần Võ đại pháo nhất phẩm dễ bàn, nhưng Đại Ngụy yêu cầu bao nhiêu vật tư, đây là một vấn đề nan giải.
Muốn ít, chắc chắn không được.
Muốn nhiều, người ta cũng không đáp ứng.
Cho nên trong khoảng thời gian này, không chỉ riêng Lễ bộ cảm thấy phiền lòng, mà Hộ bộ cũng cực kỳ bận bịu.
Cung cấp đủ loại danh sách đều do Lễ bộ thẩm tra, cảm thấy có thể liền giữ lại, cảm thấy không được thì phải trả về viết lại lần nữa.
Nội các Lễ bộ thượng thư.
Vương Tân Chí cũng có hơi đau đầu về việc này.
Ông ta không chỉ đau đầu mình việc này, mà còn liên quan đến việc Đại Ngụy duyệt binh nữa.
Cho nên, nghe thấy Hứa Thanh Tiêu tới, Vương Tân Chí cảm thấy vui mừng quá đỗi, vội vàng chạy tới tiếp kiến.
Nội các Thượng thư.
Vương Tân Chí vừa nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu, liền không khỏi bắt đầu phàn nàn.
Cũng không phải về giao dịch giữa hai triều, mà là chuyện duyệt binh, các khía cạnh đều có quá nhiều thứ.
Thời điểm bắt đầu nghe vẫn còn ổn, nhưng chờ đến lúc thật sự tiến hành, gã mới phát hiện vấn đề trong đó không phải nhỏ.
Chỉ là, còn chưa đợi Vương Tân Chí mở miệng.
Hứa Thanh Tiêu liền lên tiếng.
“Vương thượng thư, về việc giao dịch của Thần Võ đại pháo nhất phẩm, đây là bản danh sách bản vương chuẩn bị, ông xem qua rồi bổ sung trên cơ sở này là được.”
Hứa Thanh Tiêu nói như thế.
Hắn lấy ra một phần danh sách, trên đường hắn đã chuẩn bị ổn thoả rồi, hiện tại chỉ cần giao cho ông ta thôi.
Vừa nghe xong, Vương Tân Chí nhận lấy danh sách, rồi sau đó thở phào một hơi, nhưng đây không phải là chuyện chính.
Chuyện chính yếu nhất vẫn là duyệt binh.
“Thủ Nhân.”
“Chuyện duyệt binh, rốt cuộc nên xử lý thế nào, là muốn làm nổi bật uy nghi của Đại Ngụy, hay là chú trọng đến hình tượng tổng thể của Đại Ngụy?”
Vương Tân Chí nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trưng cầu ý kiến.
Vấn đề này thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng ảnh hưởng lại rất lớn.
Chuyên duyệt binh.
Cũng không phải là việc nhỏ, ba đại vương triều chưa có một ai từng làm chuyện như vậy.
Ảnh hưởng rất lớn.
Nếu làm tốt, thì vang danh thiên hạ, không chỉ là người trong thiên hạ để mắt Đại Ngụy, mà các thế lực lớn cũng sẽ dõi theo Đại Ngụy.
Thậm chí còn có thể làm cho thần dân Đại Ngụy đồng lòng.
Vương Tân Chí càng nghĩ càng kích động, nhưng càng kích động cũng càng không dám xằng bậy, chỉ lo mình sẽ làm sai một việc.
Ông ta đang lưỡng lự.
Cho nên mới đến trưng cầu ý kiến Hứa Thanh Tiêu.
“Vương thượng thư, duyệt binh lần này quan trọng nhất cũng không phải hình thức, mà là uy nghi của Đại Ngụy.”
“Thần Võ đại pháo là vật chốt màn.
Phần đầu chỉ cần sắp xếp một vài màn thao luyện bình thường là được, Đại Ngụy cho tinh nhuệ và kỵ binh, trọng binh giáp cùng diễn trước, cuối cùng mới cho Thần Võ đại pháo chào sân.”
“Nhưng những khâu nhỏ cũng cần phải chú ý, Hình bộ phụ trách an toàn, Lễ bộ phụ trách lễ nghi tiếp đãi, cần phải để mỗi một người tới Đại Ngụy ta cảm thấy rung động là được.”
“Nhưng đó đều là những việc nhỏ, trọng điểm vẫn là thứ tự.”
Hứa Thanh Tiêu nói đơn giản vài câu, Vương Tân Chí nghe xong không khỏi gật đầu.
Những điều Hứa Thanh Tiêu nói, gã đều hiểu rõ, chẳng qua là hiện tại tìm Hứa Thanh Tiêu để thêm chắc chắn hơn mà thôi.
“Đúng rồi, sứ thần hai triều nói như thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu không có rối rắm việc duyệt binh nữa, mà là đặt trọng tâm vào sứ thần hai triều.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tinh Ngự [Dịch] Tinh Ngự](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tinh-Ngu-Audio-Truyen.jpg)




