- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 14 : Đi Võ Hưng Lâu Chơi, Xem Như Bản Quận Chúa Bồi Tội (2) (c131-c140)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 14 : Đi Võ Hưng Lâu Chơi, Xem Như Bản Quận Chúa Bồi Tội (2) (c131-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 131: Đi Võ Hưng Lâu Chơi, Xem Như Bản Quận Chúa Bồi Tội (2)
Đột nhiên, Hứa Thanh Tiêu chợt tỉnh táo ra.
Trước mắt hẳn là lúc đấu trang gay gắt nhất của triều đình Đại Ngụy.
Văn thần và võ tướng cơ hồ là thế cục không thể nào hóa giải được.
Nếu như bị liên lụy thì mặc kệ mình có đứng về bên nào đi chăng nữa, mình cũng đều thua.
Bởi vì trận tranh đấu này không có bên thắng, chỉ có bên thua.
“Hứa huynh, nhất định phải suy nghĩ cho thật rõ ràng, nếu không lỡ như bước sai một bước thì sẽ ngã vào hố sâu vạn trượng.”
Vĩnh Bình thế tử cũng nhắc nhở như vậy.
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Cũng vào lúc này, âm thanh của Mộ Nam Ninh lại vang lên một lần nữa.
“Quả nhiên là nhàm chán.”
“Đồ ăn cũng đều ăn sạch hết rồi mà còn ở đây trò chuyện gì chứ?”
“Hứa huynh, vừa rồi bản quận chúa đối với ngươi có chút thất lễ, như vậy đi, bản quận chúa mời ngươi đi Võ Hưng lâu chơi.”
“Ăn uống chơi bời bao nhiêu đều tính trên người bản quận chúa, xem như là bồi tội, thế nào hả?”
Mộ Nam Ninh mở miệng.
Đề nghị đi Võ Hưng lâu.
khiến Hứa Thanh Tiêu thiếu điều hô lên “được lắm con nhóc này”.
Đến cả Văn Hiên lâu ta cũng không đi mà ngươi còn bảo ta đi Võ Hưng lâu?
“Không được nói bậy.”
Mộ Nam Bình mở miệng, bảo muội muội không nên nói lung tung.
Còn không đợi Hứa Thanh Tiêu kịp phản ứng thì mộ Nam Bình đã tiếp tục mở miệng.
“Đi Văn Hiên lâu.”
Dưới Vọng Nguyệt lâu.
Hứa Thanh Tiêu sóng vai cùng Lý Hâm.
Lý Hâm đi hối thức ăn hết một canh giờ, vẫn luôn chờ đợi ở bên ngoài, bây giờ nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu đi xuống thì không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
Thân là quyền quý, Lý Hâm càng thêm hiểu rõ sự khác biệt giữa các vòng quan hệ.
Chờ một canh giờ cũng không là gì cả, chỉ là, khi nghe Hứa Thanh Tiêu nói muốn đi Văn Hiên lâu thì Lý Hâm lại thấy tò mò.
“Hứa huynh, không phải huynh nói sẽ không đi sao?”
Lý Hâm hiếu kì hỏi.
“Thế tử và quận chúa muốn đi, ta cũng không còn cách nào, chỉ có thể đi theo làm bạn.”
Hứa Thanh Tiêu có chút bất đắc dĩ.
Hắn vốn không muốn đi mà.
Nhưng mà không đi thì không được.
Thứ nhất, hắn biết rõ tính cách của Mộ Nam Ninh.
Thứ hai, hắn còn muốn trò chuyện thêm với Mộ Nam Bình, biết nhiều hơn vài thứ chỉ có lợi chứ không có hại.
Cho nên lúc này mới quyết định đi Văn Hiên lâu.
Nhưng trong lòng Hứa Thanh Tiêu cũng đã thầm quyết định.
Chỉ đi một lần.
Chỉ lần này thôi.
Lần sau sẽ không đi nữa.
“Nói cũng đúng.”
Lý Hâm gật đầu, thế tử muốn đi chơi, cùng đi một chút cũng là chuyện bình thường.
“Đúng rồi, Hứa huynh, đừng quên đã đồng ý lời mời mấy ngày nữa nha.”
Lý Hâm bỗng nhiên mở miệng, nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu không nên quên chuyện yến hội.
“Là lệnh tôn mời sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Ừ, phủ Nam Dự vừa xây xong một tòa lâu mới, dùng để trấn phong thủy, cho nên mới mở tiệc chiêu đãi trong phủ.
Có rất nhiều Nho sinh và phu tử tham dự, thế tử cũng sẽ đi.”
Lý Hâm trả lời.
“Lầu mới?”
Có giáp thuyên không?
(Giáp thuyên tức Formaldehyde, chất được sử dụng rộng rãi trong vật liệu xây dựng và nội thất, bị các bác sĩ nghi ngờ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng gia tăng trẻ em bị ung thư máu ở Trung Quốc)
Hứa Thanh Tiêu có chút hiếu kì.
“Ừ, thật ra thì phải xây dựng xong mấy năm trước rồi, nhưng sau đó bị một vài chuyện làm trễ nãi.
Bây giờ bệ hạ đăng cơ, cũng mang theo chút ý chúc mừng.”
Lý Hâm nói xong, Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Tham gia yến hội thì tham gia thôi, quen biết nhiều vài người cũng không phải là chuyện xấu.
Quan trọng nhất là, phải lưu lại ấn tượng tốt trong lòng Lý Quảng Tân, mặc dù Lý Quảng Tân tin tưởng mình nhưng vẫn là vấn đề danh khí.
Cần phải làm cho Lý Quảng Tân thật sự cảm thấy mình tuyệt đối không thể nào tu luyện dị thuật.
Như vậy là có thể hoàn toàn đè chết Trình Lập Đông.
Ừ, rất tốt.
Hai người sánh vai nhau, đi về phía Văn Hiên lâu.
Thế tử ở phía sau, hắn ta có chuyện phải nói với Mộ Nam Ninh.
“Tiểu muội, muội có biết vừa rồi đã gây ra thị phi thế nào không?”
Mộ Nam Bình hơi bực tức mà.
Hắn ta cố ý đi phía sau chính là vì muốn nói vài chuyện với Mộ Nam Ninh.
“Ca, không đến mức vậy chứ? Không phải chỉ là nói sai một câu thôi sao? Hơn nữa đúng là muội cảm thấy hắn nhìn rất quen.
Ca không tin thì muội cũng không biết làm sao.”
Nghĩ đến lát nữa được đến Văn Hiên lâu, Mộ Nam Ninh cực kỳ vui vẻ.
Nghe ca ca trách cứ cũng không tức giận chút nào.
“Ta hỏi muội, muội có chứng cứ chứng minh không?”
Mộ Nam Bình hỏi.
“Chắc chắn là không có rồi, nằm mơ lấy đâu ra chứng cứ ?”
Mộ Nam Ninh trả lời.
“Đã không có chứng cứ mà muội còn ăn nói lung tung, làm ô uế sự trong sạch của người ta.”
“Tương lai người này rất có triển vọng, nếu như muội đắc tội với hắn sẽ không phải chuyện tốt đối với nhà chúng ta.”
Mộ Nam Bình nghiêm túc nói, không hề có ý đùa giỡn chút nào.
“Rất có triển vọng? Cỡ nào?”
Mộ Nam Ninh có hơi hiếu kì, nàng chưa bao giờ thấy ca ca mình đánh giá một người cao đến thế.
“Hắn có Nho thần chi tướng, về phần cuối cùng có thể đi được bao xa thì vi huynh không thể đoán trước được.”
“Nhưng muội phải nhớ, những chuyện như vậy đừng nên nhắc tới nữa.
Còn có một chuyện, muội cảm thấy hắn thế nào?”
Mộ Nam Bình đánh giá rất cao.
Cái gọi là Nho thần chính là sự kết hợp giữa Nho đạo và văn thần.
Đại Ngụy có không ít đại Nho nhưng trên cơ bản thì họ đều ở trong Hàn Lâm viện, những người toàn tâm tham chính đích thực thì chẳng có bao nhiêu.
Dù sao thì đọc sách là chuyện chính, họ cũng chẳng muốn tranh đấu gì.
Mà văn thần mới là người cầm quyền chân chính của triều đình Đại Ngụy.
Tam tỉnh lục bộ cần nhất là nhân tài trị quốc chứ không phải đạo sư trên tinh thần.
Ví dụ như một người đã có Nho đạo phẩm giai.
Lại là một vị đại thần có năng lực, loại người này không ai chèn ép được, tiền đồ tương lai đúng là vô hạn.
Mộ Nam Bình cho rằng Hứa Thanh Tiêu có loại năng lực này.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu có thể đi đến đâu thì hắn ta không thể đoán trước được.
Cho nên Mộ Nam Bình thật sự hy vọng muội muội mình có thể để mắt tới Hứa Thanh Tiêu, nếu như có thể liên hôn thì sẽ là chuyện tốt đối với Vĩnh Bình quận phủ.
“Tạm được, hào hoa phong nhã, cũng hiểu lễ nghĩa, so với những người vừa nhìn thấy muội đã hận không thể ăn muội luôn thì quả thật không tệ, chỉ là muội cảm thấy…”
Cảm giác của Mộ Nam Ninh đối với Hứa Thanh Tiêu chính là hào hoa phong nhã, không chăm chăm nhìn vào ngoại hình của nàng.
Nhưng vấn đề chính là, nàng vẫn cảm thấy Hứa Thanh Tiêu… có gì đó là lạ.
Chỉ là, vừa nói được nửa câu, Mộ Nam Ninh cảm giác được ánh mắt của ca ca, nàng lập tức khoát tay áo nói:
“Được rồi, không nhắc tới nữa, đi Văn Hiên lâu ngay nào, đừng nói nữa.”
Thấy Văn Hiên lâu đang ở cách đó không xa, Mộ Nam Ninh mừng rỡ trong lòng, cũng không nói thêm gì.
Còn Mộ Nam Bình thì lại thở dài, hắn ta thật sự không hiểu được muội muội nhà mình cuối cùng đã xảy ra chuyện gì nữa, đột nhiên lại trở nên thế này, không có cảm giác với nam nhân nhưng lại có hứng thú với nữ nhân.
Nhất định phải thay đổi cái nết này mới được.
Chương 132: Hứa Vạn Cổ Tới Rồi
“Sau này đợi khi Hứa huynh vào cung, phải để Hứa huynh tiếp xúc nhiều hơn với muội muội này mới được.”
Nhìn Mộ Nam Ninh đã sớm không nhịn được đi nhanh về phía trước, Mộ Nam Ninh không khỏi thở dài.
Không đến nửa khắc sau.
Mọi người đã đi đến dưới lầu Văn Hiên lâu.
Văn Hiên lâu không chỉ là một tòa lầu mà có đến bốn tòa nhà, dùng một cây cầu hình vòm kết nối với nhau, lấy tên là Xuân Hạ Thu Đông.
Lầu có bảy tầng, chiếm diện tích khoảng mấy chục mẫu, là nơi nổi danh của phủ Nam Dự.
Bên ngoài lâu không có nữ tử lôi kéo khách mà ngược lại có tiếng đàn không ngừng vang lên, luận về ý cảnh thật sự không tầm thường.
Bốn người đi vào.
Dung mạo của Vĩnh Bình quận chúa lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người, dù sao quốc sắc thiên hương như thế, ai nhìn mà không muốn nhiều thật lâu cơ chứ?
Về phần nữ tử đi vào cũng không phải là chuyện hiếm lạ.
Văn Hiên lâu chủ chú ý nhất chính là chữ nhã.
Người tới đây không nhất định là vì muốn bẻ hoa chơi ngọc mà đại đa số những đều muốn hưởng thụ loại phong cách này.
Bốn người bước vào, rất nhanh sau đó một nữ tử dáng người cao gầy mặc quần áo tơ lụa màu trắng chậm rãi đi tới.
Tướng mạo nữ tử thanh tú, mày lá liễu, da trắng như tuyết, hơn nữa nàng lại mặc áo thêu tơ lụa, hơi giống với sườn xám không xẻ tà tôn lên dáng người hoàn mỹ, khiến cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
“Bái kiến Lý công tử.”
“Bái kiến hai vị công tử, và tiểu thư.”
Nữ tử đi đến trước mặt bốn người, hành lễ đoan trang, ánh mắt rơi vào trên người Lý Hâm, trên mặt khẽ cười, vô cùng ưu nhã.
“Ngư Nhi cô nương.”
“Ba vị này đều là bạn tốt của ta, chớ có hững hờ, nhất là vị này.”
Lý Hâm đang chuẩn bị giới thiệu Vĩnh Bình thế tử, nhưng mà người kia chỉ cười nhạt một tiếng, nét mặt không đổi dùng mắt ra hiệu cho Lý Hâm.
Lý Hâm hiểu ý, sau đó quay sang chỉ về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Nhất là vị này, chính là một vị tài tử của phủ Nam Dự chúng ta, Hứa Thanh Tiêu.”
Lý Hâm mở miệng, nói chuyện không chút sơ hở.
Chỉ là, vừa giới thiệu xong câu này thì Hứa Thanh Tiêu có hơi sửng sốt.
Khá lắm, Vĩnh Bình thế tử không muốn để lộ thân phận, Hứa Thanh Tiêu ta cũng đâu có muốn.
Quả nhiên, theo lời nói chuyện của Lý Hâm, cô nương tên là Ngư Nhi kia lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, thậm chí, nữ tử chung quanh cũng nhao nhao liếc mắt qua.
“Hứa Vạn Cổ hả?”
Ngư Nhi cô nương hỏi.
“Đúng vậy.”
Lý Hâm có chút đắc ý trả lời.
Ngư Nhi cô nương lập tức tỏ ra vui mừng, nhanh chóng lấy một quyển sách nhỏ ra, đi đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu nói:
“Từng nghe về tài hoa tuyệt thế của Hứa công tử, không ngờ hôm nay tiểu nữ có thể gặp được, Hứa công tử có thể để lại lạc danh cho tiểu nữ được không?”
Ngư Nhi cô nương rất kích động, đây không phải giả vờ mà đúng là phát ra từ nội tâm.
Văn Hiên lâu, là nhã lâu.
Những cô nương bên trong đều là thanh quan nhân, bọn họ đều học cầm kỳ thư họa.
Mặc dù cuối cùng vẫn đến đây để bán mình nhưng họ có thể tự mình lựa chọn.
Bọn họ yêu mến những người có tài hoa chân chính.
Quan niệm từ nhỏ của bọn họ chính là như thế.
Ngư Nhi cô nương cũng không phải thanh quan nhân, nhưng lớn lên trong hoàn cảnh này thì tất nhiên là cực kỳ yêu thích những người đọc sách, nhất là những người như Hứa Thanh Tiêu.
Tuổi trẻ tuấn tú, tài hoa hơn người, còn có thể làm ra thiên cổ danh từ và văn chương.
Nói một câu không biết xấu hổ chứ nếu như Hứa Thanh Tiêu nguyện ý thì Ngư Nhi sẽ đồng ý hầu hạ Hứa Thanh Tiêu ngay.
Chính là thẳng thắn như vậy đấy.
“Ngư Nhi cô nương quá khen.”
Hứa Thanh Tiêu mỉm cười, viết lại tên mình lên trên quyển sách nhỏ.
Rất nhanh sau đó, mười mấy nữ tử còn lại cũng chen lấn xông tới.
“Hứa công tử, có thể kí tên cho nô gia không?”
“Hứa công tử, Hứa công tử, nô gia cũng muốn.”
Từng tiếng từng tiếng vang lên, trong nháy mắt, vây quanh Hứa Thanh Tiêu toàn là oanh oanh yến yến.
Lý Hâm đứng ở một bên thấy hơi ghen tỵ.
Vĩnh Bình thế tử vẫn đang nở nụ cười nhưng không khỏi cũng thấy ghen tỵ..
Vĩnh Bình quận chúa ghen tỵ tới trợn cả mắt lên.
“Chư vị đừng vội.”
“Ai cũng có mà.”
“Vị cô nương này, kí tên thì có thể, nhưng cô đừng sờ ta mà.”
“Hi hi.”
Nhìn đoàn oanh oanh yến yến vây quanh mình này, Hứa Thanh Tiêu thấy hơi đau đầu.
Không kí tên thì không được, người ta truyền ra sẽ nói hắn không tôn trọng người khác, còn kí tên thì những người này lại không đứng đắn.
“Yên lặng.”
Cũng may vào thời khắc quan trọng, Ngư Nhi cô nương mở miệng, chỉ một câu khiến cho toàn trường trầm lặng bớt.
“Hứa công tử, thật sự thất lễ, các nàng ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, chớ nên trách tội.”
Ngư Nhi cô nương lên tiếng tạ lỗi.
“Không sao.”
Hứa Thanh Tiêu ngữ khí bình tĩnh.
Không cần thiết phải tức giận với nữ nhân, mặc dù hắn chịu thiệt một xíu nhưng cũng chỉ vậy mà thôi.
“Chư vị công tử, đi theo ta.”
Sau khi hiện trường lắng xuống, Ngư Nhi cô nương nhớ tới chuyện chính, dẫn bốn người bọn họ đi.
Chẳng qua trên đường đi, ánh mắt nàng thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, giải thích về một vài thứ ở Văn Hiên lâu cho Hứa Thanh Tiêu nghe.
Giải thích là giả, muốn trò chuyện thêm với Hứa Thanh Tiêu là thật.
Có thể nhìn ra Ngư Nhi cô nương rất kích động.
Dù sao thì không thể che giấu được ý cười trong đôi mắt đẹp.
Về phần ba người Lý Hâm, ngoại trừ ghen tỵ ra thì không có cảm giác gì khác.
Cứ như vậy, bốn người đi đến Xuân Phong lâu.
Mà lúc này, một giọng nói quen thuộc cũng vang lên bên tai.
“Không phải Vương Nho ta nói khoác về Hứa huynh.”
“Hứa huynh là văn nhân chân chính.”
“Ta lôi kéo hắn đủ kiểu để hắn chịu đến Văn Hiên lâu nhưng hắn lại sống chết cũng không chịu đến.
Đây gọi là gì chứ?”
“Đây mới là chính nhân quân tử.”
“Thậm chí Lý Hâm, Lý công tử mời Hứa huynh đến, Hứa huynh cũng không tới, bởi vậy có thể thấy được, Hứa huynh mới thật sự là người đọc sách chân chính.”
“Một lòng chỉ có sách thánh hiền, không để ý đến chuyện bên ngoài.”
“Chư vị cô nương, thật xin lỗi nha, không thể gọi Hứa huynh đến đây được, chẳng qua nếu như các cô muốn nói gì với Hứa huynh thì có thể nói trước với ta, sau đó ta sẽ tìm Hứa huynh, để huynh ấy biết tâm ý của các cô.”
“Ai nói trước.”
Là giọng của Vương Nho.
Trong đại sảnh.
Vương Nho chững chạc đàng hoàng khen ngợi Hứa Thanh Tiêu như là thượng tiên vậy.
Tất nhiên không biết.
Vào lúc này, Hứa Thanh Tiêu mang theo khuôn mặt có hơi lúng túng đứng ngay phía sau hắn.
“Ta!”
Giọng Lý Hâm vang lên.
“Nam thì không được.”
Vương Nho vô thức trả lời một câu, rất nhanh sau đó, ánh mắt của mọi người đều dồn về phía Lý Hâm.
Nhưng chỉ trong phút chốc, một tiếng kinh hô vang lên.
“Hứa Vạn Cổ tới rồi.”
Chương 133: Làm Sao Để Giải Tương Tư (1)
Văn Hiên lâu.
Từ một canh giờ trước Vương Nho đã đến đây rồi.
Khi Vương Nho tới đây, rất nhiều văn nhân không khỏi cảm thấy tò mò.
Trước đó Vương Nho nói sẽ mời Hứa Thanh Tiêu đến, bọn họ cũng muốn gặp được Hứa Thanh Tiêu cho nên hôm nay Văn Hiên lâu náo nhiệt hơn so bình thường rất nhiều.
Ai mà ngờ đâu Hứa Thanh Tiêu lại không đến, vì vậy đám người có chút tò mò.
Mà Vương Nho cũng không thấy ngại ngùng chút nào, trái lại còn khoác lác nói Hứa Thanh Tiêu làm người đứng đắn, là tấm gương mẫu mực cho những người đọc sách.
Nói đến nỗi khen Hứa Thanh Tiêu như thánh nhân, tránh cho mọi người hiểu lầm hắn và Hứa Thanh Tiêu không hợp nhau.
Nhưng ngay vào lúc Vương Nho đang khoác lác.
Một thanh âm từ phía sau lưng hắn vang lên.
Là giọng của Lý Hâm.
Ngay sau đó, từng tiếng kinh hô cũng vang lên theo.
“Hứa Vạn Cổ!”
“Đây không phải Hứa Thanh Tiêu, Hứa tiên sinh sao?”
“Hứa đại tài đến rồi?”
“Đây chính là Hứa tiên sinh sao? Quả nhiên là tuấn tú lịch sự, phong độ thanh thoát.”
“Hắn chính là Hứa Thanh Tiêu người đã viết ra tuyệt thế văn chương lúc thi phủ đó hả? Quả nhiên là người cũng như tên, đại tài, đại tài!”
Những tiếng kinh hô lần lượt vang lên, Hứa Thanh Tiêu đến làm cho cả Văn Hiên lâu sôi trào.
Toàn bộ phủ Nam Dự này có ai lại không muốn kết bạn với Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ chứ?
Các văn nhân ngạc nhiên hô lên, ai nấy cũng đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Không chỉ có bọn họ.
Tất cả các thanh quan nhân trong lầu các cũng đi tới cửa sổ, ánh mắt các nàng đều tập trung vàoi Hứa Thanh Tiêu.
Văn nhân tán dương các nàng, mà các nàng lại càng tán dương những văn nhân có tài hoa chân chính.
“Đây chính là Hứa Thanh Tiêu đó sao? Quả nhiên là tuấn lãng.”
“Không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại anh tuấn như vậy, ta còn tưởng rằng hắn là con mọt sách chứ.”
“Anh tuấn quá, nếu như hắn chọn trúng ta thì tốt quá rồi.”
“Xin hỏi Hứa Vạn Cổ tới đây rồi sao? Nô gia đã chuẩn bi xong một ít rượu thịt, không biết Hứa công tử có thể nể mặt không?”
“Hứa công tử, nô gia thổi tiêu rất giỏi, gần đây mới học xong một bài từ khúc, nếu như công tử nguyện ý, vậy nô gia sẽ diễn tấu trắng đêm vì ngài.”
“Hứa công tử…”
Trong lúc nhất thời, khi biết Hứa Thanh Tiêu đến đây, những thanh quan nhân ngày thường vốn có chút kiêu ngạo bây giờ bắt đầu mất kiên nhẫn rồi.
Một vài thanh quan nhân bạo gan phóng khoảng sẽ càng thẳng thắn mời mọc, không quan tâm Hứa Thanh Tiêu có thèm trả lời các nàng hay không.
Về phần các nàng tính tình ôn hòa hơn thì cảm thấy hơi sốt ruột, muốn mở miệng nhưng lại ngại ngùng không dám nói.
Thanh quan nhân xao động đã làm cho dưới đường càng sôi sục hơn.
Không ai ngờ dáng dấp của Hứa Thanh Tiêu lại anh tuấn như thế.
Người đọc sách cho người ta có cảm giác nho nhã, chỉnh thể sạch sẽ gọn gàng nhưng điều này cũng không làm ảnh hưởng đến giá trị nhan sắc, chỉ có thể nói là dễ nhìn một chút.
Văn nhân vừa có tài lại vừa có nhan sắc mới thật sự là đối tượng được các nữ tử theo đuổi.
Không có nhan sắc chỉ có tài thôi thì cũng không phải không ổn, nhưng nhất định phải là một đại tài, kiểu như một bài từ có thể danh chấn kinh thành kia, hoặc là có danh khí cực kỳ lớn.
Nếu không thì những cô gái này cũng sẽ không ngốc nghếch mắc câu.
Gần đây thiếu người đọc sách sao?
Đúng là không thiếu.
Trong mắt các nàng, Hứa Thanh Tiêu là gì đây?
Có tài hoa không? Có, hơn nữa lại còn là đại tài.
Có danh tiếng không? Có, danh tiếng vang khắp Đại Ngụy rồi.
Có nhan sắc không? Có, tuy chưa phải là tuấn tú nhất thiên hạ nhưng tuyệt đối là hàng cực phẩm.
Như vậy Hứa Thanh Tiêu chính là một kho báu rồi.
Nếu như có thể được Hứa Thanh Tiêu ưu ái vậy không phải là phần mộ tổ tiên cũng bốc khói xanh hay sao?
(Người Trung Quốc tin rằng nếu phần mộ tổ bốc ra khói xanh tức là tổ tiên hiển linh đem lại phú quý cho gia đình,)
Cho nên các thanh quan nhân vốn cực kỳ thận trọng bây giờ cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Bên trong Xuân Phong lâu một mảnh sôi trào.
Duy chỉ có mình Vương Nho là có hơi xấu hổ.
Trước đó hắn còn nói khoác rằng phẩm cách Hứa Thanh Tiêu cao thương cỡ nào, nhưng thật không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại tới?
Thế này còn chơi đùa kiểu gì nữa?
“Chư vị, Hứa huynh lần đầu mới đến Văn Hiên lâu, đừng có hù dọa Hứa huynh.”
Nhìn thấy đám người kích động hưng phấn như thế, Lý Hâm nhanh chóng mở miệng.
Nếu như còn không mở miệng vậy chỉ sợ là đám người này lại muốn xông tới.
Quả nhiên, lời nói của Lý Hâm vẫn có chút tác dụng, dù sao thì cũng là con trai của Phủ quân phủ Nam Dự, ít nhiều gì cũng phải cho người ta chút mặt mũi.
Sau khi đám người an tĩnh lại, Hứa Thanh Tiêu cũng mở miệng nói:
“Chư vị nhân huynh, lần đầu tiên Hứa mỗ tới Văn Hiên lâu, cũng do đã đồng ý lời mời của Lý huynh, mọi người chớ có khách khí như vậy, nếu không sẽ làm cho Hứa mỗ cảm thấy xấu hổ.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng bảo mọi người bình tĩnh lại một chút.
Sau khi nghe được lời này, đám người lại càng thêm an tĩnh lại nhưng có không ít người vẫn chưa hiểu, mọi người cũng là vì nể mặt ngươi mà.
Nhưng rất nhanh chóng có người bỗng nhiên mở miệng, vỗ đầu mình một cái rồi nói:
“Ta hiểu rồi, đây là lần đầu tiên Hứa tiên sinh đến Văn Hiên lâu, vẫn chưa quen lắm, chúng ta cứ nhiệt tình như vậy thì làm sao Hứa tiên sinh dám chơi được?”
Có người vừa mở miệng giải thích cho Hứa Thanh Tiêu, nhưng mà người này hiểu sai ý rồi.
“Ồ! Ta hiểu rồi, đúng đúng, chúng ta quá lỗ mãng rồi.”
“Ha ha, thì ra là Hứa tiên sinh tính tình hướng nội, là chúng ta quá lỗ mãngrồi.”
“Đúng vậy, lần đầu tiên tới đây ta còn không dám nói chuyện, nếu như có người cứ nhìn ta thì chắc ta còn không dám nhìn lại.”
“Không ngờ được là, Hứa huynh mới tới đây lần đầu, mỗi người khi tới đây lần đầu tiên đều sẽ căng thẳng, chẳng qua Hứa tiên sinh à, huynh đừng quá câu nệ nha.”
Mọi người lập tức lộ ra nụ cười hiểu ý, hiểu lầm chắc là lần này Hứa Thanh Tiêu ngại ngùng mà thôi.
Nhưng trên thực tế thì Hứa Thanh Tiêu đâu có ý đó.
Ý của hắn là mọi người tán dương ta như thế làm ta hơi xấu hổ.
Đều là người đọc sách, ngươi hay ta cũng đều bình đẳng.
Chính là ý đó đó.
Nè, các ngươi lại nói thành cái gì vậy?
Hứa Thanh Tiêu ta đây là người đàng hoàng đó.
Ta đã học qua Xuân Thu mà.
Nhìn thấy đám người người nào người nấy đều lộ ra nụ cười cổ quái, Hứa Thanh Tiêu cũng không biết nên giải thích thế nào.
Cảm giác như bất luận ngươi có giải thích như thế nào thì đám người này cũng sẽ không nghe.
Chương 134: Làm Sao Để Giải Tương Tư (2)
“Được rồi, sao lại nói nhảm nhiều vậy chứ, Ngư Nhi cô nương, làm sao mới có thể tâm tình với các muội muội ở đây?”
Đợi sau khi đám người này an tĩnh lại, giọng nói của Mộ Nam Ninh vang lên.
Giọng nói cất lên, lúc này, đám người mới chú ý tới Mộ Nam Ninh.
Vẻ đẹp của Mộ Nam Ninh trong nháy mắt đã thu hút tất cả những người đọc sách ở đây, vừa rồi bọn họ bị Hứa Thanh Tiêu hấp dẫn cho nên mới không chú ý tới Mộ Nam Ninh.
Bây giờ Mộ Nam Ninh mở miệng, không biết có bao nhiêu người đang trợn to mắt nhìn nàng.
Đẹp quá đi.
Tướng mạo của Mộ Nam Ninh làm cho người ta nhìn mà không khỏi sợ hãi thán phục.
Chỉ liếc mắt một cái thôi thì đã khắc ghi trong lòng, không cách nào quên được.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Mộ Nam Ninh cũng khẽ nhíu mày, nhưng nàng không nói gì chỉ nhìn về phía Ngư Nhi cô nương.
“Hồi tiểu thư, nếu như muốn nói chuyện tâm sự dài lâu với các muội muội thì trước tiên cần phải thông qua một bài thi, mời tiểu thư xem, bên trong Xuân Phong lâu có tất cả tám gian nhã các, trong mỗi nhã các đều có đề thi, hoặc là làm thơ, hoặc là đáp câu đối.”
“Chỉ cần các thanh quan nhân này thích thì có thể vào ngồi.”
Ngư Nhi cô nương mở miệng giải thích với Mộ Nam Ninh.
Vừa nghe thấy lời này, Mộ Nam Ninh lập tức nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Ca, huynh giúp ta làm thơ, nhanh.”
Mộ Nam Ninh nói rồi lôi kéo Mộ Nam Bình làm thơ giúp nàng.
“Làm thơ cần phải suy nghĩ trước hết muội chọn trước một từ rồi tính.”
Mộ Nam Bình mở miệng, thân là văn nhân, tất nhiên hắn thích làm thơ rồi, nhất là khi ở ngay trước mặt mọi người, như vậy mới có thể thể hiện được vẻ tài hoa hơn người.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà mọi người lại thích đến Văn Hiên lâu.
Dù sau vào ngày thường ngươi làm một bài thơ, chẳng ai thưởng thức thì đau thương biết mấy.
Nếu như ngươi đem thi từ của mình đưa cho người khác giám thưởng thì người ta cũng chỉ làm qua loa mà thôi.
Nhưng mà Văn Hiên lâu thì lại không giống như vậy.
Ngươi viết không tốt thì các cô nương sẽ không ngó tới ngươi.
Nếu ngươi viết tốt, được cô nương để ý, vậy thì chẳng phải sẽ kéo theo thanh danh tốt đẹp sao?
Vì vậy, mặc dù ngày thường Mộ Nam Bình không quá nuông chiều muội muội nhưng mà đến lúc cần ra vẻ thì chiều một chút cũng không sao.
“Chọn cái này đi, nhìn muội muội đó rất đáng yêu.”
Mộ Nam Ninh chỉ về phía gian nhã các đầu tiên ở bên trái, nữ tử trong nhã các dáng người uyển chuyển, mặc dù có lớp quần áo lụa màu trắng che chắn nhưng vẫn không thể che đi nét quyến rũ của nàng.
Chẳng qua phía dưới nhã các có một trang giấy trắng, chỉnh chỉnh tề tề, trên đó có viết dòng chữ ‘làm sao để giải tương tư.”
“Làm sao để giải tương tư?”
Đám người đưa mắt nhìn sang, Mộ Nam Bình thì đã bắt đầu trầm tư.
Lấy tương tư làm đề, xem ra cũng là người lịch sự nho nhã.
“Ca, huynh có làm được hay không đó?”
Mộ Nam Ninh hỏi.
“Chờ một lát, sắp xong rồi.”
Mộ Nam Bình hơi xấu hổ, lúc này mới có bao lâu đâu, vậy mà muội muốn ta nghĩ ra một bài thơ ngay à?
Ta cũng không phải là tuyệt thế đại tài.
Mộ Nam Bình suy tư, đám người cũng bắt đầu bàn tán.
“Đề mục này của Minh Tâm cô nương quả nhiên là khó quá đi, đã treo ở đây mấy tháng rồi vậy mà vẫn chưa có người hợp ý, cũng không biết vị công tử này có thể đi vào hay không?”
“Người có thể đi cùng với Hứa tiên sinh nhất định cũng là đại tài, nhìn người này dáng vẻ khí vũ hiên ngang, ta nghĩ chắc được đó.”
“Cho dù hắn không làm được thì cũng có Hứa đại tài làm giúp.”
Đám người bàn tán xôn xao, mà lúc này, Hứa Thanh Tiêu đang trò chuyện cùng Vương Nho.
Hắn nói cho Vương Nho biết vì sao mình lại xuất hiện ở nơi này, tránh để Vương Nho hiểu lầm.
Mặc dù ngoài miệng Vương Nho nói không sao cả nhưng bên trong ánh mắt lại lộ ra vẻ vui mừng.
Nói thật thì đúng là Vương Nho có hơi ghen tức, dù sao thì khi hắn mời Hứa Thanh Tiêu thì Hứa Thanh Tiêu không đến.
Kết quả là Lý Hâm vừa mời thì Hứa Thanh Tiêu liền đến.
Sau khi giải thích xong, Hứa Thanh Tiêu cũng không nhiều lời mà nhìn về phía đề thi.
Làm sao để giải tương tư?
Đề này đúng là có chút trình độ.
Chẳng qua Hứa Thanh Tiêu cũng không nói gì thêm mà chỉ đợi Mộ Nam Bình làm thơ.
Một khắc đồng hồ sau.
Đôi mày đang nhíu chặt của Mộ Nam Bìnhcàng nhíu chặt hơn.
Bởi vì hắn không nghĩ ra được.
Nếu như lấy tương tư làm đề.
Vậy thì còn dễ nói, hắn có thể làm ra một bài thơ ngay.
Nhưng mà ‘làm sao để giải tương tư’ thì có chút phức tạp.
Lại thêm ánh mắt của tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm, không hiểu sao Mộ Nam Bình lại cảm thấy có áp lực rất lớn.
Khó chịu ghê.
“Ca, không phải là huynh không làm ra đó chứ.”
Giọng nói của Mộ Nam Ninh vang lên.
Trong đôi mắt đẹp mang theo vẻ nghi hoặc.
“Cần chút thời gian.”
Mộ Nam Bình nói giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng đã có chút buồn bực.
Thời gian quá gấp gáp, không làm được cũng là chuyện bình thường, tất cả mọi người đều đang kiên nhẫn đợi, muội hối cái quái gì?
Lại một khắc đồng hồ qua đi.
Mộ Nam Bình càng lúc càng thấy lo lắng.
Cuối cùng hắn cũng chỉ cố mỉm ra một nụ cười, nói:
“Hứa huynh ở đây, Mộ mỗ đúng là cảm thấy có chút áp lực, như vậy đi, chi bằng để Hứa huynh làm một bài thơ trước nhé.”
Mộ Nam Bình mở miệng, vứt cái nồi qua cho Hứa Thanh Tiêu.
Ồ?
Để ta làm à?
Đây không phải là ngươi đang làm khó ta sao?
Không đợi Hứa Thanh Tiêu cự tuyệt, Mộ Nam Bình lập tức mở miệng.
“Hứa huynh, muội muội ta rất phiền, chi bằng hãy để muội ấy lên đó nghỉ ngơi một chút, nhờ đó chúng ta có thể bình tĩn ngồi tâm sự.”
Mộ Nam Bình nhỏ giọng nói.
Nghe xong lời này, Hứa Thanh Tiêu trầm mặc.
Cũng đúng, cô nàng Mộ Nam Ninh này hơi đáng ghét, chi bằng cứ để nàng ta yên tĩnh một hồi, mình cũng thuận tiện tâm sự với Mộ Nam Bình.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu gật đầu nói.
“Vậy, Hứa mỗ chịu bêu xấu rồi.”
Lời vừa nói xong.
Toàn bộ Xuân Phong lâu lại càng thêm anh tĩnh hơn.
Tất cả ánh mắt toàn bộ đều dồn vào trên người Hứa Thanh Tiêu.
Chương 135: Tương Tư Vốn Không Có Cách Giải (1)
Lúc này.
Văn Hiên lâu.
Ánh mắt của tất cả mọi người toàn bộ đều đổ dồn lên trên người Hứa Thanh Tiêu.
Không ai nói chuyện, thậm chí đến cả thở cũng phải thở nhẹ thôi.
Ai cũng đợi chờ Hứa Thanh Tiêu làm thơ.
Làm sao giải tương tư.
Đề mục này đúng là hơi khó.
Nếu như trả lời cho đề tương tư thôi thì chuyện này cũng dễ thôi.
Nhưng làm sao để giải tương tư?
Cái này làm cho người ta có hơi khó hiểu.
Cũng không phải là không thể làm ra được bài thơ mà là bài thơ làm ra không cách nào diễn đạt được ý nghĩa.
Ngay vào lúc này.
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vang lên.
“Cửu diệp trọng lâu hai lượng, kén ve đông chí một tiền, sắc vào ngày tuyết cách năm, có thể làm thuốc chữa khổ nỗi tương tư cho thế nhân.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Thứ hắn làm không phải thơ, mà là từ.
Không nhiều, chỉ đúng một câu.
Đợi sau khi Hứa Thanh Tiêu làm xong, trong lúc nhất thời, mọi người đều rất kinh ngạc.
“Chỉ một câu từ thôi sao?”
“Cửu diệp trọng lâu hai lượng? Kén ve đông chí một tiền?”
“Đây là thuốc gì? Có điển cố gì không?”
Đám người lần lượt lên tiếng, không hiểu gì hết.
Đường đường là Hứa Vạn Cổ, nếu đã dám mở miệng thì tất nhiên đã tính trước rồi, chỉ là, những lời này hơi cổ quái.
Hứa Thanh Tiêu đứng chắp tay, hắn nhìn về phía nữ tử ngồi bên cửa sổ, ung dung.
Cũng vào lúc này, có người hiểu được ý nghĩa của nói, không nhịn được mở miệng nói:
“Ta hiểu nè, trọng lâu và kén ve đều là dược liệu, Hứa huynh đang lấy tên thuốc để giải đề đấy, thiệt là tuyệt diệu.”
“Tên thuốc? Kén ve thì ta biết, nhưng trọng lâu là gì, nghe giống như một cái tên vậy, đúng là dược liệu sao?”
“Lấy thuốc làm đáp án, quả là quá tuyệt, nhưng vẫn thiếu chút vận vị.”
“Ừ, đúng vậy đó, cảm thấy hình như thiếu đi chút vận vị.”
Có người giải thích, lúc này đám người mới tỉnh ngộ.
Hứa Thanh Tiêu lấy thuốc để đáp đề, rất xứng đáng, nhưng mà vẫn chưa đối ra ý của nó.
Chủ yếu là vẫn còn lệch một chút ý như vậy đấy.
Nhưng cuối cùng thì còn thiếu cái gì đây?
Điều này không nói ra được.
“Không đúng, không đúng, không đúng.”
Ngay vào lúc này, một âm thanh vang lên, một nam tử đứng trong đám người nhìn chằm chằm về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa huynh, cái này không đúng.”
“Tổ tiên tại hạ đều theo nghề thuốc, thuở nhỏ cũng hiểu được một ít y thuật, thứ tên trọng lâu chỉ có bảy lá, kén ve thì chỉ có vào mùa hạ, sao có thể có vào mùa đông được? Còn có, làm sao có tuyết cách năm được, không đúng, không đúng, không đúng.”
Có người mở miệng, bảo tổ tông theo nghề thuốc, thuở nhỏ cũng hiểu được y thuật và dược liệu.
Hắn biết trọng lâu là thứ gì, cũng biết rõ kén ve, cũng biết trên thế gian làm gì có tuyết cách năm.
Quả nhiên sau khi mọi người nói xong, đám người lại càng thêm tò mò.
Đây là có ý gì vậy?
Trọng lâu bảy lá, Hứa Thanh Tiêu lại nói là chín lá.
Kén ve mùa hạ, cũng đâu có vào đông chí đâu?
Về phần tuyết cách năm, sau khi đám người lấy lại được tinh thần thì liền hiểu, trên đời này đi đâu mà tìm được tuyết cách một năm chứ.
Điều này không hợp lẽ thường.
Cũng vào lúc này, Hứa Thanh Tiêu cười nhạt một tiếng, sau đó chậm rãi mở miệng nói:
“Trọng lâu bảy lá một cành hoa, đông chí không có kén ve, tuyết sao có thể cách năm được, tương tư vốn không thể giải.”
Giọng nói Hứa Thanh Tiêu nghe có vẻ rất bình tĩnh.
Cũng nối liền thêm một câu với câu trên.
Trong chốc lát, các văn nhân trong cả sảnh đường ngây ngẩn cả người.
Thanh quan nhân bên trong nhã các cũng ngây ngẩn cả người.
Hứa Thanh Tiêu lấy dược liệu làm thơ để giải đề nhưng lại để lại một chút huyền bí, làm cho người ta không hiểu rõ ý.
Bây giờ hắn nói ra câu thứ hai, đầu hô đuôi ứng, đã đáp đề, lại giải cả đề, chủ yếu hơn chính là ý cảnh và vận vị như vậy không hiểu sao lại làm cho người ta cảm khái.
Dùng thứ gì để giải tương tư.
Dùng hoa trọng lâu chín lá, kén ve đông chí và tuyết cách năm để làm thuốc sẽ có thể giải được nổi khổ tương tư.
Nhưng thế gian này lại không có hoa trọng lâu chín lá, cũng không có kén ve đông chí, lại càng không có tuyết cách năm.
Cho nên tương tư vốn không thể giải, không cần phải phiền não nữa.
Giờ khắc này, nhóm văn nhân mới phát hiện ra ý của bài từ này quá đẹp, mà các nữ tử thì mỗi người ai cũng đều đa sầu đa cảm, thận chí còn có người không hiểu sao lại rơi lệ, chẳng biết vì sao, chỉ muốn khóc mà thôi.
Một câu tương tư không thể giải.
Lại nói lên hết tất cả những yêu hận biệt ly.
Giờ khắc này, Mộ Nam Bình lại càng chua xót.
Hắn ta vắt hết đầu óc nghĩ nữa ngày cũng nghĩ không ra, nhưng không nghĩ tới Hứa Thanh Tiêu lại chỉ cần dùng một bài từ là đã thể hiện được từ cảnh hoàn mỹ, hơn nữa lại là lấy dược liệu để đáp lại, thể hiện học rộng tài cao.
So sánh với mình, quả nhiên là một người trên trời, một người dưới đất.
Rốt cục, đám người cũng hoàn hồn lại từ trong từ cảnh, sau đó, từng tiếng ủng hộ vang lên.
“Hay, hay, thơ hay, thơ hay.”
“Quả nhiên là thơ hay, Hứa huynh quả nhiên là học rộng tài cao, dùng tên thuốc để làm thơ, chúng ta đúng là xấu hổ quá, xém chút nữa là hiểu lầm rồi.”
“Tương tư vốn không có cách giải, quả nhiên là hay, hay không thể tả.”
“Từ cảnh ưu mỹ, đây là một tác phẩm xuất sắc.”
“Thế gian có ba cái khổ, tương tư đứng đầu, thứ khổ này, đâu có thuốc nào chữa nổi.”
Đám người cảm khái, lại càng thêm khâm phục Hứa Thanh Tiêu hơn.
Bỗng nhiên vào lúc này, có người đột nhiên mở miệng muốn bêu xấu một bài.
“Hứa huynh đại tài, bài từ hay thế này làm cho ta không hiểu sao lại sinh ra thương cảm, tại hạ cũng xin bêu xấu một bài.”
“Tương tư khổ, khổ tương tư, giai nhân nhớ ta, ta nhớ nàng, khổ khổ khổ, đúng là quá khổ, chỉ đợi ngày trạng nguyên đương triều, đến lúc đó lại gặp giai nhân.
Nàng rơi lệ, ta rơi lệ, cũng may đã giải khổ tương tư.
Chư vị, bài từ này của tại hạ như thế nào? Cảm động không? Ta muốn khóc rồi đây.”
Hắn nói ra xong, trong giọng nói còn mang theo chút bi thương, đến câu cuối cùng giọng nói còn hơi nghẹn ngào.
Nhưng bài từ này vừa ra, các tài tử ở đây đều ngây ngẩn.
Ta cho là ngươi chỉ nói ngoài miệng mà thôi, không ngờ ngươi đúng là bêu xấu thật hả?
Trong lúc nhất thời, bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.
Chẳng qua là ngay vào lúc này, giọng nói của Mộ Nam Ninh lại vang lên.
“Cô nương, bài từ này có thể vào chưa?”
Mộ Nam Ninh cũng mặc kệ người ta làm bài từ thế nào, có hay hay không cũng chẳng liên hệ gì với nàng, có thể đi vào hay không mới là quan trọng.
“Hứa công tử không hổ là vạn cổ chi tài, nô gia thịnh tình mời Hứa công tử tiến vào.”
Người ra đề mục sớm đã hưng phấn vô cùng.
Chưa nói Hứa Thanh Tiêu đã làm ra bài từ hay như vậy, cho dù là không làm ra được thì nàng cũng chỉ hận không thể kéo Hứa Thanh Tiêu vào sớm một chút mà thôi.
Chương 136: Tương Tư Vốn Không Có Cách Giải (2)
Nghe xong lời này, Mộ Nam Ninh hưng phấn, lập tức đi lên lầu, lộ ra vẻ hết sức kích động.
Mà Hứa Thanh Tiêu thì mở miệng nói.
“Cô nương xin chờ một lát.
Ta và Mộ huynh còn có chút chuyện quan trọng, cô nương hãy thay Hứa mỗ chiêu đãi Mộ cô nương trước nha.”
Thấy Mộ Nam Ninh đi rồi, trong lòng Hứa Thanh Tiêu cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Hắn có hơi hiếu kì, Mộ Nam Ninh thích nữ sắc, loại thích đó chỉ đơn thuần là thích ở bên cạnh nữ tử, thưởng thức sắc đẹp của người ta mà thôi, hay là còn muốn ăn đậu hủ?
Có chút tò mò.
Chẳng qua tò mò thì có tò mò, Hứa Thanh Tiêu vẫn phải nói chuyện với vị thanh quan nhân này một tiếng, dù sao thì người mà người ta chờ chính là mình, nếu như mình không đến, nói không chừng người ta sẽ giận cá chém thớt với Mộ Nam Ninh, đến lúc đó người chuyên gây sự này chắc chắn lại tìm mình gây phiền phức.
“Được, nô gia chờ Hứa công tử.”
Người kia nghe thấy tạm thời Hứa Thanh Tiêu không đến thì có hơi khó chịu, nhưng cũng không làm ầm ĩ mà ngược lại là dùng ngữ khí ôn hòa lên tiếng, nhu thuận hiểu chuyện.
Cứ như vậy, Hứa Thanh Tiêu lập tức rời khỏi nơi này cũng với Mộ Nam Bình.
Hai người rời đi, đi vào một nhã gian đơn độc của Văn Hiên lâu.
Bên trong nhã gian.
Mộ Nam Bình tiếp tục đàm luận về chuyện trong triều đình, để Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu được rõ hơn.
Trong nháy mắt.
Năm canh giờ trôi qua.
Hai người nói chuyện đến tận đêm khuya.
Hứa Thanh Tiêu cũng nhận thức rõ hơn về triều đình.
“Mộ huynh, huynh biết Cẩm Y Thiên Vệ không?”
Những chuyện trên triều đình Hứa Thanh Tiêu cũng đã hiểu tương đối, sau đó Hứa Thanh Tiêu lại hỏi thêm cơ quan mà mình muốn biết nhất.
Cẩm Y Thiên Vệ.
Lần đầu tiên nghe thấy cơ quan này là do hai huynh đệ Dương Hổ nhắc tới.
Hắn vẫn luôn quên hỏi, bây giờ Mộ Nam Bình ở đây, vừa lúc Hứa Thanh Tiêu có thể hỏi thăm một phen.
“Cẩm Y Thiên Vệ?”
“Đây là cơ quan mà bệ hạ mới lập nên, bây giờ ở vương triều Đại Ngụy yêu ma loạn thế, vì giải quyết vấn đề họa loạn yêu ma cho nên bệ hạ mới lập nên cơ quan này.”
“Những chuyện mà họ phụ trách là trảm yêu trừ ma, còn có quyền điều tra, bắt giữ, thẩm vấn, quyền lực cực lớn, thậm chí còn có thể tiền trảm hậu tấu.”
Mộ Nam Bình trả lời.
“Điều tra, bắt giữ, thẩm vấn?”
“Quyền lực lớn đến vậy sao?”
Hứa Thanh Tiêu hơi tắc lưỡi, quyền lực này lớn thật đó, hơn nữa lại có chút tương tự với Cẩm Y Vệ trong trí nhớ của hắn.
“Ừ, quyền lực ở đó đúng là rất lớn, dù sao thì bệ hạ cũng vừa mới đăng cơ, vương triều Đại Ngụy cũng cần có một nhóm người mạnh tay để yên ổn quốc gia.”
“Chỉ là cơ quan dạng này, đợi sau khi quốc gia yên ổn thì lại chẳng còn có tác dụng gì.”
Mộ Nam Bình nói rất có lý.
Khi quốc gia có chuyện lớn thì những cơ quan kiểu này đúng là rất có tiếng, đồng thời quyền lực cũng lớn đến dọa người.
Dù sao thì thời khắc phi thường thì phải dùng cách phi thường để xử lí.
Nhưng đợi đến khi quốc gia yên ổn thì loại cơ quan này cũng nên dưỡng lão, hoàn toàn không cần tới.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu lại có chút cảm thấy hứng thú.
Tính nguy hiểm của tham chính quá lớn, nhất là bây giờ, sóng ngầm đang phun trào.
Chỉ sơ sẩy một cái là sẽ táng thân ngay tại chỗ.
Hơn nữa làm loại chấp pháp này cũng không tệ đâu, tay cầm hoàng quyền, chỉ có mình tìm cơ hội gây phiền phức cho người khác chứ không có cơ hội để người khác tìm phiền phức cho mình.
Không phải là tốt lắm sao?
“Mộ huynh, ngươi cảm thấy ta đi Cẩm Y Thiên Vệ, như thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu uống một hớp rượu rồi nói như thế.
“Cái gì?”
Trong chốc lát, Mộ Nam Bình kinh ngạc.
Hắn ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, tựa như không nghe rõ được những gì hắn nói.
Hứa Thanh Tiêu cũng không lặp lại, chỉ nhìn đối phương.
“Hứa huynh, chớ có nghĩ lung tung, loại cơ quan này mặc dù cầm hoàng quyền trong tay nhưng ở trong triều đình lại chẳng ai nguyện ý gia nhập cả.
Nếu như ngươi đi, vậy chẳng phải là… tự gây phiền toái hay sao?”
Mộ Nam Bình chân thành nói.
“Không ai gia nhập?”
Hứa Thanh Tiêu tò mò, loại ngành chấp pháp thế này thì sao có thể không ai gia nhập?
“Ừ, Cẩm Y Thiên Vệ, đúng là có quyền lực đấy, nhưng thông thường mà nói thì những người vào đó đều sẽ đi hàng yêu trừ ma, lập nên công huân, nhưng trên triều đình thì lại chẳng có chút quyền nói chuyện nào.”
Mộ Nam Bình giải thích nói.
“Không thể nào, cơ quan cơ cấu bực này, có quyền điều tra, truy nã, thẩm vấn, bách quan trên triều không phải là sẽ rất e ngại sao?”
Hứa Thanh Tiêu cảm thấy có chút khó tin.
Cẩm Y Thiên Vệ có thể hiểu thành Cẩm Y Vệ.
Cơ quan này ở đời trước có thể nói là ngang ngược càn rỡ, cái gọi là Phi Ngư phục, Tú Xuân đao, một câu ta chính là ưng khuyển của triều đình đoán chừng đã có thể hù chết một nhóm người.
Tại sao lại không có quyền nói chuyện?
Nếu được lên làm tổng chỉ huy, nói một câu.
Lời ta nói, ai tán đồng, ai phản đối.
Chắc hẳn là sẽ không có ai dám phản đối chứ nhỉ?
“E ngại? Ha ha ha, Hứa huynh suy nghĩ nhiều rồi.”
“Cẩm Y Thiên Vệ quyền lực đúng là lớn thật, nhưng mà bọn họ lại chẳng dám trêu chọc vào những văn võ bá quan kia, dù sao thì, quân tử báo thù, mười năm không muộn.”
Câu nói này của Mộ Nam Bình nghe như rất đơn giản, nhưng đã để lộ ra rất nhiều tin tức.
Hứa Thanh Tiêu ngộ ra.
Trên triều có đến bốn đảng phái, mỗi đảng đều là một tập đoàn lợi ích.
Cẩm Y Thiên Vệ bọn ngươi tuy mạnh mẽ nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể đi khi dễ những người không có bối cảnh mà thôi.
Nếu như ngươi dám khi dễ người có bối cảnh thật sự, vậy thì chính là đang gây phiền phức với toàn bộ tập đoàn lợi ích người ta.
Bây giờ Hoàng đế ủng hộ ngươi, ta sẽ tạm thời không động đến ngươi.
Chỉ là, đợi đến khi quốc gia an định lại thì ngươi chỉ có thể chờ chết.
Cho nên người đảm đương cơ quan này chính là tốn công mà không có kết quả, không dám gây sự bắt người thì Hoàng đế không thích, nếu ngươi bắt người gây sự thì văn võ bá quan lại không thích ngươi.
Đổi một cách khác mà nói, bây giờ người đảm đương Cẩm Y Thiên Vệ chắc chắc phải là một tên lưu manh.
Thuận lợi mọi bề thì đi bắt yêu ma không thành vấn đề, tranh đấu trên triều đình tuyệt đối không dám động vào.
Cho nên Mộ Nam Bình mới nói, không có chút quyền nói chuyện nào cả.
Khá đấy.
Đây không phải rất hợp ý mình sao?
Càng hiểu rõ thì Hứa Thanh Tiêu lại càng có cảm giác thật là thú vị.
Chương 137: Làm Mặt Trời Của Riêng Mình, Sao Phải Mượn Ánh Sáng Của Người Khác? (1)
Ban đêm.
Nói chuyện với Mộ Nam Bình đến giờ Sửu.
Hai người cuối cùng cũng chào tạm biệt.
Mộ Nam Ninh uống đến say khướt mới trở về, dọc theo đường đi còn liên tục nói nhảm, cái gì ngây thơ, nhu mỹ, nói năng hơi loạn xạ.
Có thể thấy được nàng đang rất vui.
Sau khi đưa mắt nhìn Mộ Nam Bình rời đi, Lý Hâm cố ý đến tìm mình một chuyến, còn mang theo một thứ.
Hồ sơ của Ngô Ngôn.
Hồ sơ của Ngô Ngôn cũng không phải chuyện khó khăn gì, về phần tóc của Trình Lập Đông thì hơi khó, Lý Hâm cần tìm cớ.
Hứa Thanh Tiêu nhắc nhở Lý Hâm một câu, mang theo chút đồ đến nhà Trình Lập Đông tìm hắn ta, tóc là thứ rất dễ tìm.
Lý Hâm hiểu ý, sau đó trò chuyện thêm vài câu, cũng trở về nghỉ ngơi.
Về phần Vương Nho thì đi cùng Hứa Thanh Tiêu đến khách điếm.
Thế nhưng bên ngoài khách điếm người đông như kiến, rất nhiều người đọc sách đang ở chờ Hứa Thanh Tiêu.
Đã giờ Sửu rồi, Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn quấy nhiễu giấc ngủ của người khác, nên không đi vào bằng cửa chính, mà trực tiếp trèo cửa sổ vào phòng.
Hứa Thanh Tiêu không quên mình là võ giả.
Võ giả nhập phẩm, trèo cửa sổ là chuyện rất đơn giản.
Nhảy hai bước thì đã có thể đi vào trong phòng.
Cũng may trước khi đi mình không đóng cửa sổ, tiểu nhị cũng không dám tùy ý vào phòng, cho dù là quét dọn cũng phải có khách yêu cầu mới dám sắp xếp người lên dọn.
Nếu có mất thứ gì, cho dù có giải thích thì căn bản cũng không nói rõ được.
Nhất là đối mặt với một đám văn nhân, từ xưa đến nay làm sao có chuyện văn nhân trộm đồ? Cho dù có, thì cũng là mượn coi trộm văn chương.
Trong phòng.
Hứa Thanh Tiêu cầm ống thổi lửa, sau khi thắp đèn dầu lên, thì bắt đầu đọc hồ sơ của Ngô Ngôn.
Toàn bộ hồ sơ rất chi tiết.
Có thời gian và địa điểm bắt giữ, thậm chí ai bắt đều ghi rõ trong đó, tuy rằng hơi dài dòng nhưng hồ sơ vốn là như vậy.
Tất cả mọi chuyện nhất định phải viết rõ ràng, dễ hiểu, không được bỏ sót chút nào, những điểm thường bị xem nhẹ, có thể chính là mấu chốt phá án.
Nhưng hồ sơ của Ngô Ngôn đã là kết luận đóng quan tài rồi.
Thứ Hứa Thanh Tiêu muốn biết chính là.
Ngô Ngôn rốt cuộc là ai.
Toàn bộ hồ sơ tràn lan bốn năm ngàn chữ.
Mỗi một chữ Hứa Thanh Tiêu đều đọc kỹ.
Xem được một nửa, có một từ nhất thời hấp dẫn Hứa Thanh Tiêu.
[Bạch Y Môn]
“Bạch Y Môn!”
Hứa Thanh Tiêu có chút kinh ngạc, hắn biết Bạch Y Môn này là thứ gì.
Tội phạm quan trọng mà triều đình muốn bắt giữ.
Hơn nữa còn là tội phạm hàng đầu.
Bắt được môn đồ của Bạch Y Môn, thưởng trăm lượng hoàng kim, phong Chuẩn Bách Hộ, trăm lượng hoàng kim này là một trăm lượng hoàng kim thật, cũng không phải cái gọi là tiền thưởng ba ngàn vàng, nhưng thật ra lại là một đống đồng thau.
Sở dĩ thù lao hậu hĩnh như vậy là do Bạch Y Môn là một thế lực tạo phản.
Ừm, hơn nữa còn là tổ chức tạo phản số một.
Tuyệt đỉnh nhất chính là, Bạch Y Môn lại dùng cờ hiệu Võ Đế để tạo phản.
Đại khái ý tứ là, Võ Đế nửa đời trước anh dũng phi phàm, có dũng có mưu, mặc dù bảy lần bắc phạt không càn quét được Man Di, nhưng mấy lần trước đã mạnh mẽ đánh cho Man Di kêu khổ thấu trời.
Vài lần cuối mới dần bị sa sút, mỗi một đợt càng rắc rối hơn.
Cuối cùng Võ Đế về triều, tuổi già ngu muội, nghe theo gian ngôn, tàn sát trung lương, có thể nói là một đời anh danh bị hủy hoại trong chốc lát.
Đây là những ghi chép để lại trong sử sách.
Nhưng Bạch Y Môn lại cho rằng, Võ Đế không phải là tuổi già ngu muội, mà là bị gian thần trong triều khống chế, mất đi thần trí, trở thành bù nhìn.
Thậm chí còn lập nữ tử làm đế, quả thực là không thể tưởng tượng nổi, đồng thời Bạch Y Môn cho rằng, Võ Đế còn có một người con trai, vốn nên kế thừa đại thống, nhất là con trai của vị Võ Đế này, có tướng trung hưng, nhưng trong triều có gian thần, vì củng cố thế lực của mình mà vứt bỏ con trai của Võ Đế ở trong dân gian.
Nâng đỡ nữ đế, họa quốc hại dân.
Bạch Y Môn thuận thế mà xuất hiện, thứ nhất là tìm kiếm con trai của Võ Đế lưu lạc trong dân gian, thứ hai là túc sát gian thần, thứ ba là lật đổ nữ đế, thành lập Tân Đại Ngụy.
Từ những điểm xuất phát này, Bạch Y Môn này quả thực là thay trời hành đạo, vì dân trừ hại, còn muốn vì Đại Ngụy mà xoay chuyển càn khôn.
Nhưng đây chỉ là lý do mà thôi.
Ai lại nói mình vô duyên vô cớ dấy binh?
Võ Đế có con trai hay không, đây vẫn còn là một nghi hoặc.
Trong triều có gian thần khống chế hay không, đây lại là một nghi hoặc.
Nữ đế đăng cơ rốt cuộc có phải bình thường hay không, đây cũng là một nghi hoặc.
Không lấy ra được chứng cớ, chỉ dựa vào cái miệng cũng vô dụng.
Ước mơ lớn nhất của Bạch Y Môn chính là tìm được con trai thất lạc của Võ Đế, như vậy có thể danh chính ngôn thuận tạo phản.
Tuy nhiên, thái độ của vương triều Đại Ngụy đối với tổ chức này chỉ có một từ.
Giết.
Hai từ thì sẽ là.
Giết sạch.
Tuyệt đối sẽ không lưu lại một chút nghĩa tình nào.
Nhưng Ngô Ngôn này, vì sao không trực tiếp xử tử?
Hứa Thanh Tiêu có chút nghi hoặc, nhưng không suy nghĩ nhiều, mà là tiếp tục xem tiếp.
Hai phút sau.
Hứa Thanh Tiêu đọc hết phần còn lại của hồ sơ.
Chỉ là nội dung nửa sau của hồ sơ, cũng không có giá trị gì, đa số đều là thông tin thẩm vấn, thẩm vấn mục đích Ngô Ngôn đến phủ Nam Dự, cùng với tra hỏi các môn đồ khác của Bạch Y Môn đang ở đâu.
Toàn bộ phần hồ sơ, tin tức duy nhất mà Hứa Thanh Tiêu nhận được chính là.
Ngô Ngôn đến từ Bạch Y Môn, sa lưới ở phủ Nam Dự.
Ngoài ra, các thông tin khác không có nhiều giá trị.
“Bạch Y Môn?”
“Nói cách khác, người Ngô Ngôn muốn mình liên hệ, cũng là môn đồ của Bạch Y Môn?
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.
Nếu như bị dính vào loại người này, thì chính là phiền phức lớn rồi.
Môn đồ của Bạch Y Môn, tru cửu tộc.
Có liên quan đến Bạch Y Môn, cũng là tru cửu tộc.
Thái độ của triều đình Đại Ngụy đối với Bạch Y Môn rất mãnh liệt, hoàn toàn là diệt cỏ tận gốc.
Phát hiện được sẽ giết ngay, không cho một cơ hội nào.
Nhưng hôm nay Ngô Ngôn muốn mình đi liên hệ với người của Bạch Y Môn, chuyện này hơi khó giải quyết.
Nếu gặp những kẻ đào phạm khác, Hứa Thanh Tiêu còn dễ nói.
Người tạo ra tổ chức tạo phản, là người như thế nào?
Toàn là những kẻ không sợ chết.
Dính vào bọn họ, cũng cực kỳ nguy hiểm.
“Không thể đụng vào bọn họ.”
Hứa Thanh Tiêu lập tức lắc đầu, quyết định không nên đi gặp.
Nhưng rất nhanh thôi, Hứa Thanh Tiêu lại lắc đầu.
“Không được, không thể không đi gặp.”
Nguyên nhân rất đơn giản, Ngô Ngôn đã chết, người của Bạch Y Môn có thể chưa nghe được tin tức này, nhưng nếu trong thời gian này mình không liên hệ với họ.
Chỉ sợ đám người này nhất định sẽ đi điều tra.
Một khi điều tra, nghi phạm lớn nhất chính là mình.
Trình Lập Đông có thể đoán được mình đang mèo vờn chuột.
Người của Bạch Y Môn sao có thể không đoán ra.
Chương 138: Làm Mặt Trời Của Riêng Mình, Sao Phải Mượn Ánh Sáng Của Người Khác? (2)
Đến lúc đó đám người này nhất định sẽ tới tìm mình.
Nếu như bị đám người này tìm tới cửa, vậy mình càng gặp rắc rối to.
Có lẽ chỉ còn con đường chết.
Tổ chức tạo phản có thể đối kháng với toàn bộ vương triều Đại Ngụy, chưa nói mạnh bao nhiêu, nhưng giết chết một nho sinh như mình thì cũng rất đơn giản.
Đừng nhìn mình bây giờ có danh từ thiên cổ, còn có tuyệt thế văn chương.
Nhưng trong mắt loại người này, chỉ là cái rắm.
Danh từ thiên cổ và tuyệt thế văn chương của ngươi, có thể khiến ta làm hoàng đế không?
Không thể đúng không?
Vậy thì có tác dụng gì? Ta cần văn chương của ngươi để làm gì? Lấy nó đi khoe khoang sao?
Có một câu nói rất hay.
Nữ thần mà ngươi yêu quý, trên thực tế, chỉ là người giàu có …
Tuyệt thế văn chương, danh từ thiên cổ, trong mắt một số người, là kho báu vô giá.
Nhưng trong mắt một số người, có giá trị không bằng một văn tiền.
Vì vậy không đi gặp sẽ càng rắc rối hơn.
Nhất định phải tìm gặp họ.
“Trực tiếp mật báo, để triều đình phái người đến để một lưới bắt hết?”
Đột nhiên, Hứa Thanh Tiêu nghĩ ra cách này.
Chỉ là cân nhắc một lúc, Hứa Thanh Tiêu lập tức lắc đầu.
Làm chuyện này còn chết thảm hơn.
Bắt một đám Bạch Y Môn rồi thì sao?
Người đi gặp Ngô Ngôn, địa vị cho dù cao hơn Ngô Ngôn một chút đi nữa, cũng không cao hơn bao nhiêu, cũng không có khả năng môn chủ Bạch Y Môn sẽ đích thân tới liên hệ chứ?
Cho nên bắt một đám lâu la, chỉ có thể khiến Bạch Y Môn chú ý tới thôi.
Kết quả sẽ là gì?
Cũng là mình xui xẻo mà.
Haizz.
Hứa Thanh Tiêu càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.
Chuyện của Trình Lập Đông còn chưa giải quyết, hiện tại lại còn chuyện của Bạch Y Môn.
Sớm biết vậy đã không xem hồ sơ làm gì.
Xem xong chỉ thấy càng thêm phiền não.
Haizz.
Trình Lập Đông này thật đáng chết.
Hứa Thanh Tiêu càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng cảm thấy Trình Lập Đông đáng chết.
“Không đúng, có cần lập mưu không ta, để Trình Lập Đông thay mình đi liên hệ?”
Hứa Thanh Tiêu bỗng nhiên nghĩ đến âm mưu để Trình Lập Đông đi chịu chết thay cho mình.
Chỉ là ý niệm vừa xuất hiện trong đầu, thì lập tức bị phủ quyết.
Còn nguyên nhân nào khác nữa.
Với tính cách của Trình Lập Đông, đoán chừng tên này nhìn thấy Bạch Y Môn, sẽ trực tiếp thần phục, sau đó từ đó được lợi, thậm chí mượn Bạch Y Môn để nhằm vào mình.
Ngược lại nuôi ong tay áo.
“Chờ một chút!”
“Trình Lập Đông, Bạch Y Môn.”
Lúc này, một ý niệm cực hay xuất hiện trong đầu mình.
Nửa canh giờ sau.
Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn hoàn thiện kế hoạch, sau đó thở phào nhẹ nhõm.
Thậm chí trên mặt còn lộ ra nụ cười.
Hắn nghĩ đến cách một hòn đá trúng hai con chim, thứ nhất có thể giải quyết tai họa của Bạch Y Môn, thứ hai cũng có thể thuận thế giải quyết nỗi phiền mang tên Trình Lập Đông này.
Cách tiếp cận rất đơn giản.
Khi đi gặp Bạch Y Môn, nói dối mình là nằm vùng do Ngô Ngôn bồi dưỡng, vẫn luôn trốn ở huyện Bình An.
Bản thân không cha không mẹ, lại có thể sống đến bây giờ, điểm này có thể giải thích là Ngô Ngôn âm thầm trợ giúp.
Sau đó, Ngô Ngôn đi huyện Bình An, vì hai chuyện, một là dị thuật, hai là cái gì? Hai là đến tìm mình, nói mình mang đồ đến, nếu không biết rõ sắp phải chết, vì sao hắn lại đến?
Điều này có thể giải thích được.
Quan trọng nhất là, mình sẽ làm một quyển sổ nhỏ khác, hơn nữa còn giống nhau như đúc, giao cho Bạch Y Môn.
Xua tan lòng phòng bị của đối phương.
Đến lúc đó mượn tay Bạch Y Môn, loại trừ Trình Lập Đông, đây chính là kế một đá chọi hai chim.
Có lỗ hổng nào trong kế hoạch này không nhỉ?
Có!
Đó là họ sẽ không tin thân phận của mình.
Nếu thật sự đến mức này, có cách giải quyết không?
Có!
Gia nhập Bạch Y Môn.
Chân thành tham gia.
Về phần Nữ đế hay không Nữ đế, cũng mặc kệ nàng đi.
Mạng mình cũng không còn, còn để ý đến Nữ đế làm gì? Cũng có quen biết gì đâu.
Làm như vậy có nguy hiểm không?
Nguy hiểm.
Nhưng không làm như vậy có nguy hiểm không?
Càng nguy hiểm hơn.
Xác suất năm mươi phần trăm đã được nhìn thấy, nhưng vẫn còn một cơ hội cứu vớt lại.
Một là chín mươi phần trăm xác suất sẽ bị theo dõi, sau đó đời này mỗi ngày đều sống trong nỗi lo lắng đề phòng chờ chết.
Về phần nói cho triều đình biết, để triều đình bảo vệ mình?
Vậy thì ha ha.
Vậy không nói đến việc mình có được coi trọng hay không trước, cho dù được coi trọng, mình có được rời khỏi kinh thành hay không?
Cũng không thể nào cả đời cứ ở kinh thành chứ?
Cho dù ở lại kinh thành.
Người ta chẳng lẽ không thể động thủ ở kinh thành?
Bạch Y Môn chuyên môn giết đại thần trong triều, những đại thần trong triều chẳng lẽ không được bảo vệ?
Vì vậy, dựa vào người khác, ngươi chỉ là một công chúa.
Dựa vào chính mình, ngươi mới là nữ vương.
Hứa Thanh Tiêu chưa bao giờ hy vọng dựa vào người khác.
Hãy là mặt trời của riêng mình.
Tại sao phải mượn ánh sáng của người khác?
Tốt lắm, đã lên kế hoạch xong rồi.
Hai ngày sau trở về huyện Bình An.
Để điều tra một số việc xong mới đi liên hệ được.
Sau khi quyết định xong.
Hứa Thanh Tiêu vẫn luôn nghỉ ngơi trong khách điếm, không đi ra ngoài.
Thỉnh thoảng cũng chỉ gọi tiểu nhị tới, chuẩn bị một ít thức ăn.
Cũng căn dặn không được truyền tin tức mình đang ở trong này ra bên ngoài.
Bên ngoài khách điếm người đọc sách đông đúc, không những giảm mà còn tăng, có lẽ đây chính là ý nghĩa của tiếp thị bỏ đói.
(Marketing bỏ đói là một chiến lược tâm lý tập trung vào mong muốn của người tiêu dùng, khiến họ đói do đó có mong muốn mạnh mẽ để mua sản phẩm mà người khác cũng muốn mua.)
Càng không nhìn thấy, càng theo đuổi.
Ban đêm.
Hứa Thanh Tiêu nhân lúc trời tối, lại lần nữa trèo cửa sổ ra ngoài.
Hắn muốn rời khỏi nam phủ đô, trở về huyện Bình An.
Phủ thí yết bảng còn cần phải đợi một khoảng thời gian nữa, mình đã nhập phẩm, thời gian đi đi về về chỉ cần mười ngày là đủ.
Yến hội của Lý Quảng Tân, cũng chờ phủ thí yết bảng công bố sau đó mới tổ chức.
Cho nên trong khoảng thời gian này, mình hoàn toàn có thể trở về một chuyến.
Mục đích trở về rất đơn giản.
Khắc lại cuốn sách mà Ngô Ngôn giao cho mình.
Thứ này cũng không có gì khó, chỉ cần mấy thứ cần thiết là được rồi, phủ Nam Dự có, huyện Bình An cũng có.
Nhưng mà tài liệu tương ứng nếu như mua ở phủ Nam Dự, chắc chắn có thể bị tra ra, cẩn thận một chút cũng không phải là chuyện xấu.
Đi đến huyện Bình An thì tốt hơn nhiều.
Hơn nữa chuyện chủ yếu nhất, cũng không phải là việc này, mà là hóa giải bí ẩn.
Ngô Ngôn giao cho mình quyển sổ nhỏ, vì sao chỉ lộ ba chữ [huyện Bình An].
Còn có câu “Minh Nguyệt sơn thượng Minh Nguyệt quang, duyên pháp tự tại âm dương chung.” có ý gì?
Núi Minh Nguyệt ở đâu? Ở huyện Bình An chưa bao giờ nghe nói đến tên núi này.
Còn Duyên pháp tự tại trong âm dương có ý gì?
Chương 139: Phản Ứng Của Nữ Đế (1)
Còn Duyên pháp tự tại trong âm dương có ý gì?
Đối với núi Minh Nguyệt, Hứa Thanh Tiêu không có bất kỳ đầu mối nào.
Nhưng đối với câu thứ hai, duyên pháp tự tại trong âm dương, Hứa Thanh Tiêu hiểu chút chút.
Hoặc là khí vật, một âm một dương, hoặc là dị thuật, một âm một dương.
Ngô Ngôn tu luyện dị thuật là thuật Thái Âm Ngưng Mạch, đến huyện Bình An tìm Kim Ô Tôi Thể Thuật.
Một âm một dương, cực kỳ phù hợp.
Nhưng có hai vấn đề phát sinh.
Thứ nhất, Ngô Ngôn làm sao biết huyện Bình An có Kim Ô Tôi Thể Thuật.
Thứ hai, huyện Bình An nhỏ như vậy, vì sao lại có Kim Ô Tôi Thể Thuật.
Hai điểm này, Hứa Thanh Tiêu trước kia không nghĩ tới, hiện giờ kết nối những chuyện này lại với nhau, rất nhiều điểm đáng ngờ đều xuất hiện.
Dị thuật này là thứ gì?
Thứ mà vương triều tiên môn nghiêm cấm, chỉ cần trả giá là có thể thu được sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.
Những vật kiểu này theo lý thuyết không có khả năng xuất hiện ở một huyện Bình An nhỏ nhoi như thế chứ?
Huyện Bình An làm sao có thể cất giữ một quyển dị thuật?
Hai điểm này nếu không thể giải thích rõ thì khó có thể lý luận tiếp được.
“Mặc kệ như thế nào, vẫn phải đi huyện Bình An trước đã.”
Bóng đêm đang dày đặc.
Hứa Thanh Tiêu biến mất khỏig phủ Nam Dự, hắn có thủ lệnh của Lý Hâm, rời khỏi phủ Nam Dự cũng không phải việc khó gì.
Về phần Trình Lập Đông có thể đi theo hay không, Hứa Thanh Tiêu có thể chắc chắn hắn sẽ không đi theo.
Đã dặn dò Lý Hâm trông chừng
Trình Lập Đông, phụ thân của Lý Hâm, Lý Quảng Tân hiện giờ hoàn toàn chung một chiến tuyến với mình.
Nhờ ai mà được hoàng thượng, Lý Quảng Tân không thể nào không biết.
Cho nên Lý Quảng Tân hy vọng Trình Lập Đông không nên đi tìm Hứa Thanh Tiêu gây phiền phức.
Một mình rời khỏi phủ Nam Dự, cho dù bị phát hiện cũng không phải việc to tát gì, cũng không có người hạn chế tự do cá nhân của mình.
Nhưng nếu Trình Lập Đông biến mất, vậy đừng trách Lý Quảng Tân tìm hắn ta gây phiền phức.
Sau khi cân nhắc, Trình Lập Đông sẽ không đi theo.
Đương nhiên nếu Trình Lập Đông dám mạo hiểm bị cách chức, cũng không phải không thể đi.
Chỉ là mặc dù Trình Lập Đông đi theo, Hứa Thanh Tiêu cũng không sợ.
Trình Lập Đông không dám vọng động đến mình.
Triều đình coi mình là lương tài, nếu như mình xảy ra chuyện gì, Lý Quảng Tân là người đầu tiên nổi trận lôi đình, Trình Lập Đông không lấy ra được chứng cớ chứng minh bản thân vẫn ở phủ Nam Dự, vậy hắn ta phải chết không thể nghi ngờ.
Lui một vạn bước mà nói, cho dù thật sự không phải Trình Lập Đông tìm mình gây phiền phức.
Hắn ta cũng phải chết, giết nhầm thì giết nhầm, đối với Lý Quảng Tân mà nói, chết một vạn Trình Lập Đông cũng không bằng được một mình mình.
Trình Lập Đông là một người đầy tham vọng.
Y cũng tuyệt đối không dám làm bậy.
Hứa Thanh Tiêu thích loại người này, ít nhất cũng tuân thủ quy củ.
Giờ Tý.
Hứa Thanh Tiêu biến mất trong bóng đêm.
Nửa khắc sau.
Trước cửa thành, một bóng người đứng trên tường thành.
Là bóng của Trình Lập Đông.
Dưới ánh trăng, Trình Lập Đông nhìn Hứa Thanh Tiêu biến mất trong bóng đêm, lâm vào trầm tư.
Từ sau khi Hứa Thanh Tiêu đi ra khỏi phủ viện, y vẫn âm thầm theo dõi Hứa Thanh Tiêu, tuy rằng không thấy nhất cử nhất động, nhưng hành tung thì vẫn biết.
Nhưng hôm nay Hứa Thanh Tiêu rời khỏi phủ Nam Dự, làm cho y rối rắm hết nữa khắc đồng hồ.
Trong vòng nửa khắc này, y suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Tiếp tục theo dõi Hứa Thanh Tiêu, tất nhiên sẽ bị Lý Quảng Tân cách chức.
Kỳ thật cách chức cũng không sao cả, nếu là có thu hoạch mà nói, cho dù không làm quan cũng được.
Nhưng vấn đề là, Hứa Thanh Tiêu sẽ hợp tác với mình sao?
Câu trả lời là không.
Mình có thể dùng thủ đoạn cường ngạnh sao?
Có thể.
Nhưng sau khi lợi dụng xong, kết cục của mình, nghĩ cũng đừng nghĩ tới nữa.
Hứa Thanh Tiêu danh tiếng quá lớn, vẻn vẹn một tháng, từ con kiến hôi trên mặt đất, nhảy lên biến thành một người khổng lồ.
Nếu mình dám động đến một sợi lông của Hứa Thanh Tiêu, chỉ sợ mình sẽ lập tức trở thành trọng phạm triều đình, hơn nữa còn là trọng phạm trong trọng phạm, văn nhân thiên hạ cũng sẽ không bỏ qua cho mình.
Đến lúc đó cho dù lấy được món đồ đó rồi thì sao chứ?
Suốt ngày chạy trốn trong đuổi giết?
Hơn nữa có thể trốn được bao lâu?
Nhưng cứ như vậy mặc kệ Hứa Thanh Tiêu sao?
Hít một hơi thật sâu.
Trình Lập Đông lắc đầu, y không thể mặc kệ Hứa Thanh Tiêu, di bảo của Võ Đế, hắn ta nhất định phải có được.
Thế nhưng phải đổi thủ đoạn khác.
Mà vào lúc này.
Cung đình Đại Ngụy.
Sâu trong cung điện.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Một giọng nói vang lên.
“Bệ hạ, tuyệt thế văn chương đã được đưa đến.”
Một giọng nói dễ nghe vang lên.
Một bài văn chương xuất hiện trong đại điện.
“Trình.”
Giọng nói của nữ đế Đại Ngụy vô cùng bình tĩnh.
Bài văn chương rất nhanh được đặt trên mặt đất, không có gió nhưng văn chương tự động bay đến trước mặt nàng.
Trên ngai rồng.
Đối với tuyệt thế văn chương này, nữ đế Đại Ngụy cũng không lộ ra vẻ vô cùng kích động, ngược lại bình tĩnh vô cùng.
Nguyên nhân chính là, vì tuyệt thế văn chương đơn giản có hai loại, lập ý và quốc bản, nếu là lập ý, vậy thì không có gì để nói, bây giờ Đại Ngụy không cần thức ăn tinh thần.
Mà nếu là sách lược của quốc bản, trên cơ bản chín mươi chín phần trăm là chuyện bắc phạt.
Vì vậy, nàng không có hy vọng gì đối với bài văn chương này.
Nhưng xem thì vẫn phải xem.
Bài văn chương có thể được trời đất tán thành, thiên hạ khó tìm, Đại Ngụy xuất hiện kỳ tài, thân là hoàng đế thì không thể nào bỏ qua.
Phù hợp với tâm ý hay không là thứ yếu.
Có dùng được hay không mới là chủ yếu.
Nghĩ tới đây, nữ đế phất phất tay, đôi mắt đẹp dừng trên văn chương, bắt đầu đọc kỹ càng.
Đây là sự tôn trọng mà tuyệt thế chương xứng đáng có được.
【 Đại Ngụy An Quốc Sách 】
[Ngụy, lịch tiên đế bắc phạt bảy lần, dân sinh điêu tàn, đói khát khắp nơi, trộm nghĩ sách lược an quốc, định dân chúng, phục xã tắc, an thiên hạ]
Chỉ cần liếc mắt một cái thôi.
Ánh mắt nữ đế đã hoàn toàn không thu lại được.
Nàng nghiêm túc đọc, mỗi một chữ đều đọc cẩn thận, chứ không phải liếc mắt một cái đọc mười hàng.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Vẻ mặt của vị nữ đế Đại Ngụy dần dần thay đổi.
Từ sự bình tĩnh ban đầu, đến sự ngạc nhiên phía sau, và cuối cùng là chấn động.
Ánh mắt nữ đế nhìn chằm chằm vào tuyệt thế văn chương này.
Nàng thật không ngờ, tuyệt thế văn chương này lại có thể sắc bén như thế, viết ra cả hoàn cảnh khó khăn trước mắt của vương triều Đại Ngụy.
Điều này thật sự không thể tin được.
Chuyện trên triều đình, có một số lão hồ ly hiểu được, nhưng đối với người đọc sách trong thiên hạ mà nói, nếu không đặt chân vào trong đó, căn bản khó biết được gì.
Ví dụ, Đại Ngụy thiếu tiền, nhưng tại sao thiếu tiền, thiếu tiền ở chỗ nào?
Chương 140: Phản Ứng Của Nữ Đế (2)
Có mấy ai biết rõ điều này? Không dấn thân vào triều đình, căn bản là không thể nào biết được, thậm chí có một bộ phận quan viên cũng không ý thức được nguy cơ của Đại Ngụy nằm ở chỗ nào.
Nhưng bài văn chương này, lại chỉ ra được tất cả vấn đề trước mắt của Đại Nguỵ.
Chẳng những viết ra, hơn nữa còn sắc bén gãi đúng chỗ ngứa.
Sắc bén đến nỗi muốn tránh cũng tránh không được.
Nhưng điều thực sự làm nàng ngạc nhiên không phải là chỉ ra vấn đề.
Văn võ cả triều, ai không biết chỉ ra vấn đề?
Điều thực sự làm nàng rung chuyển là giải quyết vấn đề.
Trong bài An Quốc Sách này, có cách giải đáp, mà cách giải đáp này, lại càng tươi mới thoát tục.
Đại Ngụy tiền trang.
Tập hợp tiền tài của dân chúng, tạo phúc cho dân chúng.
Luận điểm trong đó càng làm cho vị Nữ đế này liên tục chấn động.
Ví dụ như Phú Thôn Tu Lộ (sửa đường cho thôn giàu).
Thân là đế vương Đại Ngụy, nàng há có thể không biết đạo lý này, chỉ có kinh tế thương mại mới có thể thúc đẩy ngân lượng lưu thông, ngân lượng lưu thông mới có thể tạo ra doanh thu thuế.
Mà đủ loại giao dịch, đều không thể tách rời khỏi tiều vận, bất luận đồ vật nào rẻ đến đâu, qua tay vận chuyển đều sẽ trở nên đắt đỏ.
Nếu có thể sửa đường, phí vận chuyển sẽ giảm đi rất nhiều, giá mua khi bán ra vẫn rẻ như cũ, mà người bán giảm bớt phí vận chuyển, giảm bớt giá cả trong đó, lợi nhuận ít nhưng tiêu thụ nhiều, như vậy người mua bán sẽ nhiều lên.
Đối với Đại Ngụy, mỗi giao dịch đều là nguồn thu thuế.
Nhưng câu hỏi đặt ra, sửa đường, ai sửa?
Để cho người dân tự bỏ tiền ra để xây đường sao?
Có giác ngộ này, Đại Ngụy đã sớm thống nhất thiên hạ.
Cho nên chỉ có thể để triều đình tài trợ xây đường.
Chỉ là xây dựng một quan đạo, cần hao phí mấy vạn lượng bạc.
Nhưng mà quan đạo thông suốt, vận chuyển hàng hóa giảm xuống, dân chúng chắc chắn sẽ có lợi nhuận.
Nhưng lại xuất hiện một vấn đề lớn, chờ địa phương thu một vạn lượng thuế mất bao lâu?
Hơn nữa sau khi huyện nha địa phương có bạc, thì còn có thể chịu cảnh khổ sở sống qua ngày sao?
Các loại phụ trợ tiêu phí đã lớn hơn mấy ngàn lượng bạc, bởi vì chuyện này, tiên đế đã giết một đám tham quan ô lại.
Nhưng đây không phải là vấn đề, vấn đề thực sự chính là.
Thí điểm thử nghiệm thì có thể, nhưng muốn mở rộng cho cả quốc gia thì không thể làm được.
Nguyên nhân chính là.
Không có tiền.
Một huyện xây một con đường thì cần một vạn lượng bạc.
Mười huyện thì là mười vạn lượng bạc.
Ở đâu có nhiều tiền bạc như vậy?
Hơn nữa đây vẻn vẹn chỉ là sửa đường mà thôi, cũng không thể quét sạch quốc khố chỉ vì sửa đường chứ?
Điều này rõ ràng là không thể.
Nhưng bài viết này lại nhắc tới hai điểm, khiến nữ đế Đại Ngụy không thể không chấn động.
Lấy từ dân, dùng cho dân, tiền tài của dân chúng được tiết kiệm ở tiền trang Đại Ngụy, tiền trang đem ngân lượng cho các huyện các nơi mượn, phát triển thương mại.
Trước vay sau trả, xây dựng xếp hạng tín nhiệm, đến hạn không trả, lập án điều tra kỹ lưỡng, nếu quan viên địa phương tham ô trái pháp luật, xử tử tại chỗ, nếu dân chúng đầu cơ trục lợi, nghiêm trị không cho vay, ba đời không được khoa cử, kinh doanh, nhập ngũ.
Hai điểm này có thể nói là điểm mấu chốt.
Kho bạc Đại Ngụy đích thực không có tiền.
Nhưng thành lập tiền trang, để cho dân chúng ngoan ngoãn đem ngân lượng gửi vào trong đó, sau đó lại dùng số tiền này đi kiến thiết Đại Ngụy.
Huyện phủ địa phương nếu đến hạn không trả, lập án điều tra kỹ lưỡng, tham ô trái pháp luật liền giết, dân chúng nếu kiếm được ngân lượng, lại luyến tiếc nộp thuế ngân, ba đời không được khoa cử kinh doanh nhập ngũ.
Hình phạt này cũng đủ tàn nhẫn.
Ba đời không được khoa cử kinh doanh nhập ngũ, có thể nói là đoạn tuyệt đường sống.
Mặc dù nó hơi khắc nghiệt.
Nhưng trong thời kỳ như vậy, lại là cách rất hay.
Có lẽ làm như vậy sẽ tạo ra một ít bất công, nhưng đối với một vương triều mà nói, hy sinh một bộ phận nhỏ lợi ích của người khác, đổi lấy lợi ích của đại bộ phận người dân, cũng rất xứng đáng.
“Tốt!”
Một tiếng tán thưởng vang lên.
Nữ tử quỳ gối trong Dưỡng Tâm điện, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Vị nữ đế trên ngai rồng này cũng không đơn giản như trong tưởng tượng, chuẩn xác mà nói, thân là thị nữ của nàng, Lý Uyển Nhi cũng không hiểu được tính tình của nữ đế.
Có đôi khi cảm thấy nữ đế rất dễ nói chuyện, hơn nữa thoạt nhìn giống như không hề có tâm cơ gì.
Nhưng có đôi khi lại sâu như biển, thường chỉ cần một ánh mắt, liền có thể nhìn thấu hết thảy lòng mình, cho nên phục vụ vị đế vương này, các phương diện nàng ta đều phải thật cẩn thận.
Chỉ là bất luận như thế nào, nàng ta cũng chưa từng nhìn thấy bộ dáng như thế của nữ đế.
Trong lúc nhất thời, Lý Uyển Nhi có chút tò mò.
“Đại Ngụy thật sự xuất hiện một vị kỳ tài khoáng thế.”
Tiếng kinh hô lại vang lên.
Là giọng nói của nữ đế.
Tán thưởng như vậy, làm cho vẻ mặt của Lý Uyển Nhi lại thay đổi.
Tuyệt thế văn chương, đích thật là hiếm thấy, nhưng không có nghĩa là Đại Ngụy không có.
Bài văn chương có thể làm cho nữ đế tán thưởng như thế, rốt cục là văn chương gì? Hơn nữa trong bài văn chương đó rốt cục đã viết nhữmg gì?
Nàng ta không biết.
Nhưng nàng ta rất muốn biết.
Tuyệt thế văn chương, trước tiên trình cho bệ hạ xem, sau đó là cho chư vị đại nho đọc, thế nhưng nhất định phải chờ bệ hạ đọc xong, các đại nho mới có thể đọc.
Nếu không sẽ là một sự bất kính lớn.
“Truyền ý chỉ của trẫm.”
“Tuyệt thế văn chương nhập Văn Cung phong tồn, không có ý của trẫm, không được đọc.”
Giọng nói của nữ đế vang lên, hạ ra một đạo ý chỉ.
“Tuân chỉ.”
Đây là lần thứ ba Lý Uyển Nhi khiếp sợ.
Theo lý thuyết tuyệt thế văn chương sau khi được bệ hạ đọc xong, sẽ đưa cho các vị đại nho Văn Cung lần lượt đọc, nhưng không ngờ, bệ hạ lại hạ lệnh không cho phép bất kỳ kẻ nào được đọc?
Trong bài văn chương đó rốt cục viết những gì?
Hứa Thanh Tiêu này rốt cuộc là người ra sao?
Lại có thể được bệ hạ coi trọng như thế?
Một đống nghi hoặc xuất hiện trong đầu, nhưng Lý Uyển Nhi biết rõ một chuyện.
Hứa Thanh Tiêu này, có thể thâm giao.
Tuy nàng ta chỉ là thị nữ, nhưng nàng ta cũng cần phải củng cố địa vị của mình, rất nhiều người trong triều kính trọng vì mình là người thân cận nhất của bệ hạ.
Nhưng chơi với vua như đùa với hổ, nói không chừng một ngày nào đó khi mình bị bệ hạ vứt bỏ.
Đế vương vô tình.
Cũng không phải chỉ nói ngoài miệng mà thôi, cho nên nếu là người có thể được bệ hạ tán thưởng, nàng ta ít nhiều sẽ chú ý một chút.
Hứa Thanh Tiêu có thể được nữ đế tán thưởng như thế, cũng đủ để chứng minh nữ đế coi trọng Hứa Thanh Tiêu, hơn nữa nhìn bộ dáng này, tuyệt đối không phải đơn giản.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu này, nàng ta nhất định phải thâm giao.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










