- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 135 : Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (2) (c1341-c1350)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 135 : Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (2) (c1341-c1350)
❮ sautiếp ❯Chương 1341: Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (2)
Năm đó Man di cũng không dám tuyên chiến Đại Ngụy, mà là đột kích Đại Ngụy, rồi bịa đặt ra vài lí do, liên tục cưỡng công tập kích Đại Ngụy.
Sau đó Đại Ngụy là bên tuyên chiến với Man quốc.
Mà nay, Man di chủ động tuyên chiến, đủ cho thấy sự lớn mạnh của Man di.
“Đánh!”
Lúc này đây, tiếng gào thét của đại quân Man di vang lên, sĩ khí của bọn chúng thấu trời cao, trong mắt ngập tràn khát vọng.
Mà giọng nói của Hứa Thanh Tiêu, cũng đồng thời cất lên.
“Phụng chỉ ý của bệ hạ, Man di nhiều lần khiêu khích, phạm vào Đại Ngụy ta, giết hại con dân Đại Ngụy ta, thù này không đội trời chung.”
“Bắt đầu từ giây phút này, Đại Ngụy bước vào trạng thái chiến tranh, bất cứ lúc nào cũng phải trong trạng thái chuẩn bị cho chiến tranh toàn diện.”
“Trận này, không diệt được Man di, quyết không quay về.”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu càng thêm rúng động trời cao, giọng nói của một mình hắn, còn oai hùng hơn cả giọng của toàn bộ tướng sĩ của Man di.
Đây chính là ý chí của Hứa Thanh Tiêu.
Cũng là ý chí của Đại Ngụy.
Muốn đánh phải không?
Không chỉ mỗi đánh nhau, ta còn muốn chuẩn bị cho chiến tranh toàn diện bất cứ lúc nào, ý tứ của câu nói này rất đơn giản, đặc biệt dành để cho vương triều Sơ Nguyên cùng vương triều Đột Tà nghe.
Để bọn chúng biết rõ ý chí cùng cách làm của Đại Ngụy.
Thực sự dám đứng đằng sau làm xằng làm bậy, vậy thì cứ thử xem ai mới là người phải bỏ ra cái giá đắt hơn.
“Ba ngày sau, đại chiến!”
Giọng nói của đại tướng quân Đồ Lỗ buông xuống, nếu đã tuyên chiến rồi, thì theo như quy định vào qua ngày sau trực tiếp đánh một trận đại chiến.
Dù sao còn liên quan đến việc điều động trăm vạn đại quân, không thể nói đánh là đánh được.
Nếu không thì, đối với Đại Ngụy hay đối với Man di mà nói, đều không có lợi gì cho bên nào cả.
Nhưng đối với người có Nhất phẩm Thần võ đại pháo như Hứa Thanh Tiêu mà nói, bây giờ khai chiến hay ba ngày sau khai chiến hoàn toàn chẳng có mấy khác biệt.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu đích thân đến nơi này, không phải vì muốn cổ vũ quân tâm, mà là muốn quan sát sức mạnh của đại quân Man di.
Thiên Lang sơn mạch, nhìn trông có vẻ giống trăm vạn đại quân, nhưng trên thực tế chỉ có vài mươi vạn người thôi, không có khoa trương đến vậy.
Hắn đến nơi này, một là xem số lượng, hai là cố ý lộ diện, một khi lộ diện, lẽ nào Man di lại không có ý đồ gì?
Man di không có Nhất phẩm cường giả, nhưng Nhị phẩm thì vẫn có mấy mống.
Khi đã tuyên chiến, có nghĩa là lật mặt với nhau rồi, lẽ nào vương triều Sơ Nguyên cùng vương triều Đột Tà lại không muốn giết hắn?
Muốn xử lí hắn, thì nhất định sẽ phải thêm càng nhiều Nhị phẩm tập hợp ở nơi này.
Hắn liền có thể một lưới tóm gọn.
Cũng chính vì như vậy, Hứa Thanh Tiêu mới bằng lòng đợi thêm ba ngày.
Sau đó, Hứa Thanh Tiêu rời đi, tiến về đại doanh.
Chúng tướng sĩ tiếp tục trấn thủ nơi này, cũng lo sợ đối phương sẽ lại tới tập kích.
Nói là ba ngày, nhưng liệu đối phương có đột kích hay không, có quỷ mới biết được.
Đại tướng quân Đồ Lỗ cũng trở lại trong thành.
Ba ngày sau, đại chiến liền có thể bắt đầu.
Quân doanh Đại Ngụy.
Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng đi đến, bên ngoài quân doanh, chư vị Hầu gia, cùng ba vị phiên vương vùng lân cận đã đứng đó đợi từ trước.
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, chúng nhân không nhịn được mà ồ ạt tiến đến, hành lễ với Hứa Thanh Tiêu.
“Chúng thần tham kiếm Bình Loạn vương.”
Bọn họ cất lời, nói như vậy.
Nữ đế đã hạ chỉ, chuyện Man quốc xâm lược, toàn bộ đều do Hứa Thanh Tiêu chịu trách nhiệm.
Lần này triều đường đang phải ổn định cục diện trên dưới ở Đại Ngụy, chuyện liên quan đến chiến tranh, đều do Hứa Thanh Tiêu làm thống soái.
“Tham kiến chư vị.”
Hứa Thanh Tiêu chắp tay với mọi người, nội tâm hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng mọi người thì không bình tĩnh nổi.
“Hứa vương gia, bản vương thám thính trong khu vực trăm dặm phát hiện, vừa rồi lúc vương gia đến gặp bọn chúng, Man di đã điều động quân đội chủ lực trấn thủ xung quanh, ít nhất có khoảng năm vạn tên.”
Giọng nói đầu tiên cất lên.
Người này là Cảnh Bình vương, phiên vương trấn thủ khu vực biên cảnh, khá có tiếng tăm, hơn nữa còn là phiên vương ủng hộ Quý Linh.
Nghe thấy những lời kia của Cảnh Bình vương.
Hứa Thanh Tiêu không nói gì, mà là mời mọi người vào trong quân cơ đại doanh.
Rất nhanh, tám vị hầu gia, ba vị phiên vương, binh bộ thị lang cùng nhau đi theo.
Tiến vào đại doanh.
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lập tức vang lên.
“Cảnh Bình vương, còn có tin tức gì khác nữa không?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
“Đại quân Man di đã tập hợp được không ít, vốn là dùng để chiếm đống mấy toà thành này, hình thành một mặt trận bao vây, nhưng tất cả những tin tức mà bản vương nhận được, chính là bọn chúng đang điều động binh mã.”
“Rất có khả năng có liên quan đến Bình Loạn vương ngài.”
Cảnh Bình vương đến trước sa bàn, chỉ vào bảy toà cổ thành, chậm rãi tường thuật từng chút.
Lời này vừa dứt.
Ánh mắt của mọi người đều trở nên âm trầm.
Ý đồ rút binh của Man di rất đơn giản, muốn tập hợp thành đại quân, chính diện xuất kích, dựa vào sức mạnh của Thiên lôi đại pháo, cứng đối cứng đánh một trận đại chiến có một không hai.
Nói một câu khó nghe hơn, bây giờ tộc Man di rất đỗi tự tin, bọn chúng muốn có thể thông qua trận chiến đầu tiên lấy được tự tin trở thành bất khả chiến bại.
Thậm chí còn muốn chém đầu Hứa Thanh Tiêu.
Cho dù phải trả giá bằng mười vạn người, hoặc đến hai mươi vạn cái mạng, chỉ cần có thể giết được Hứa Thanh Tiêu, vậy thì Man di xem như đã giành được đại thắng.
Sĩ khí cũng sẽ đạt mức đỉnh cao và dồi dào.
“Vương gia, vi thần kiến nghị, trận đại chiến lần này, hay là ngài cứ về Đại Ngụy đi, chúng ta dùng thiên chỉ trao đổi, cũng không phải không thể hạ quân lệnh ngay mà, ngài thấy thế nào?”
Lâm Dương hầu cất lời, hắn ta biết kế hoạch của Man di, mặc dù cũng tin tưởng vào Nhị phẩm Võ đạo là Hứa Thanh Tiêu đây, bất kể là hai mươi vạn đại quân hay là ba mươi vạn đại quân, muốn giết được Hứa Thanh Tiêu, đây là chuyện không thể nào.
Nhưng rõ ràng Man di không ngu dốt đến mức chỉ dựa vào chiến thuật lấy thịt đè người, khẳng định chúng sẽ phái ra một vài tên Nhị phẩm cường giả, đối đầu với Hứa Thanh Tiêu.
Tất nhiên, bọn họ phải bảo vệ Hứa Thanh Tiêu.
Chương 1342: Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (3)
Hắn là trung tâm đầu não của Đại Ngụy, nếu như Hứa Thanh Tiêu xảy ra chuyện gì, thì cả Đại Ngụy đều gặp phiền phức.
“Không cần lo lắng.”
“Ta có cách.”
Một câu của Hứa Thanh Tiêu, khiến mọi người có chút trầm ngâm.
Một chốc sau, giọng nói của Lâm Dương hầu lại vang lên.
“Vương gia, không biết đám Man di này lấy ở đâu ra loại đại pháo này, sức mạnh rất lớn, ngang ngửa với sức mạnh của Tam phẩm, có thể trực tiếp làm nổ tung cổng thành, nếu như đấu chính diện, có thể tiêu diệt được ít nhất ba ngàn địch.”
“Vương gia, nếu như đại chiến ba ngày sau, không giải quyết mớ phiền phức này, chỉ sợ chúng ta phải chịu một mối thiệt lớn.”
Lâm Dương hầu mở lời, nói như vậy.
Nhắc đến Thiên lôi đại pháo.
“Không lo, đại pháo này bản vương có nghe qua, không đáng nhắc đến.”
Hứa Thanh Tiêu vô cùng coi thường thứ này, một chút cũng không thèm để tâm đến uy lực của đại pháo.
Đồng thời chỉ vào Thiên Lang sơn mạch nói.
“Bản vương nói rồi, trận đầu cũng như trận cuối, đại chiến ba ngày sau, ngũ đại quân doanh vẫn rút ra một nửa binh lực như cũ, tập hợp trăm vạn đại quân, quét sạch Man di.”
“Truyền quân lệnh của bản vương, để ba quân nghỉ ngơi cho tốt, phải thêm hai mươi lăm vạn đại quân, phối hợp với quân đội của phiên vương, ở lại đại doanh, hộ tống bách tính di dời.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, sắp xếp cho trận chiến của hắn vô cùng bình thường, không hề có chỗ nào đặc biệt.
Nói là bình thường như không cũng không sai là mấy.
Nhưng sắp xếp một trận chiến bình thường không có gì khác lạ như vậy, lại chẳng khiến mọi người nghi ngờ gì, ngược lại khiến mọi người phải gật gù.
Dù sao đã đến mức trăm vạn đại quân tác chiến rồi, có những lúc dùng cách thông thường nhất lại nhanh hơn chút, trái lại làm chút chuyện lo được lo mất lại khiến mọi việc trở nên phiền phức hơn.
Sự thật là vậy.
Cho nên mọi người không có ý kiến gì với sắp xếp chiến luỹ này của Hứa Thanh Tiêu.
Cứ như vậy.
Hứa Thanh Tiêu trong đại doanh, chỉ định ra hai phương án, một phương án là chủ chiến, nếu như giành chiến thắng, thì phải làm thế nào.
Một phương án khác là nếu như rơi vào trường hợp không thể chống đỡ được, hoặc lỡ như thua thì phải làm thế nào.
Hai chiến lược, tiến công thiên phòng thủ, chiến lược này dù có tốt cũng chỉ dùng được lúc Man di đánh xâm lược thôi, chứ không phải vào lúc hai bên giao chiến.
Đại Ngụy chiếm ưu thế đánh trên sân nhà, điểm này có thể khiến Đại Ngụy nhẹ được phần nào.
Sau khi chiến lược được sắp đặt xong, một đạo quân lệnh được hạ xuống, để tất cả tướng sĩ đều ồ ạt đuổi đến đây, chuẩn bị cho trận đại chiến.
Hai canh giờ sau.
Trong quân cơ đại doanh Man di.
Đại tướng quân Đồ Lỗ đang lập kế hoạch chiếm đóng, chín vị tướng quân của Man di, Binh bộ thượng thư, cùng với Ngũ hoàng tử đều đang trong quân doanh bàn bạc kế sách.
“Báo.”
“Mật hàm.”
Cùng với giọng nói kia truyền tới, không lâu sau liền có người bước vào, đưa một phong mật tín cho đại tướng quân Đồ Lỗ.
Người kia nhận lấy mật tín, sau đó mở ra xem.
Rất nhanh, tiếng cười của đại tướng quân Đồ Lỗ đã vang lên rồi.
“Ha ha ha ha ha.”
“Ta còn tưởng rằng Hứa Thanh Tiêu có tài cán gì cơ.”
“Không ngờ chỉ có thủ đoạn thế này thôi sao? Ha ha ha ha.”
Đại tướng quân Đồ Lỗ phá lên cười.
Khiến cho mọi người đều tò mò.
“Tướng quân, có chuyện gì mà cười vậy?”
Ngũ hoàng tử có chút tò mò, hắn ta nhìn về phía tướng quân Đồ lỗ, ngờ vực hỏi.
“Hoàng tử điện hạ.”
“Phong mật tín này, là do phiên vương Đại Ngụy gửi đến, hắn ta từ trong quân doanh gửi đến.”
“Trong thư nhắc đến phương án tác chiến của Hứa Thanh Tiêu, còn có tầm nhìn hạn hẹp của Hứa Thanh Tiêu.”
“Hứa Thanh Tiêu căn bản không hề sợ hãi Thiên lôi đại pháo, cho rằng vật này không linh hoạt, chỉ cần đưa ra mười tốp tầm ngàn người, tìm kiếm vị trí của Thiên lôi đại pháo, sau đó phá hoại giới hạn, liền có thể giải quyết được nguy cơ đến từ đại pháo.”
“Thêm nữa, hắn vì muốn thể hiện sức mạnh của Đại Ngụy, chủ động tập hợp trăm vạn tướng sĩ, đánh với Man di ta một trận.”
“Đây chính là tìm chết mà!”
Đại tướng quân Đồ Lỗ vô cùng tự tin nói.
Lo lắng trong lòng cũng hoàn toàn biến mất không chút tăm hơi.
Hắn ta từng nghe nói về xuất thân của Hứa Thanh Tiêu, cũng biết Hứa Thanh Tiêu không phải người tầm thường, cho nên lần này hắn ta giao thủ với Hứa Thanh Tiêu, nói không hoang mang là chuyện không thể nào.
Đặc biệt là hôm nay còn gặp qua Hứa Thanh Tiêu, hắn ta cảm thấy Hứa Thanh Tiêu không phải dạng dễ đụng vào.
Sau đó sau khi mật tín được gửi đến, hắn ta liền có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Lối tư duy tổng thể của Hứa Thanh Tiêu không có gì sai, rất bình thường, cũng hợp lí, nếu như không có Thiên lôi đại pháo, hắn ta cũng sẽ không cảm thấy Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ đến vậy đâu.
Nhưng chính vì có Thiên lôi đại pháo, Hứa Thanh Tiêu thế mà vẫn làm như vậy, hắn ta liền cảm thấy Hứa Thanh Tiêu chẳng qua cũng chẳng có gì hay.
Sức mạnh của Thiên lôi đại pháo, Man di bọn chúng đã tận mắt chứng kiến hết rồi.
Nội bộ của bọn chúng cũng từng bàn bạc qua, nếu như gặp phải Thiên lôi đại pháo sẽ xử lí thế nào.
Kết quả sau khi thương lượng mọi người đều đưa ra một phương án duy nhất, không được tập hợp đại quân, tránh xa khỏi Thiên lôi đại pháo, nhiệm vụ đầu tiên chính là tìm vị trí của Thiên lôi đại pháo, sau đó phá huỷ thứ vũ khí giết người này đi.
Trước khi chưa phá huỷ được nó, tuyệt đối không thể lấy cứng đối cứng được.
Đây chính là con đường mà trên dưới Man di cùng chọn.
Thế mà Hứa Thanh Tiêu vẫn muốn tiếp tục tập hợp đại quân, rõ ràng không thèm để tâm đến Thiên lôi đại pháo.
Đây là xem thường.
Mà lỗi lầm lớn nhất của người dùng binh, chính là xem thường kẻ địch.
Một khi khinh địch, chính là đã thua mất một nửa.
“Truyền quân lệnh của ta, ba quân tập hợp.”
Nghĩ tới đây, đại tướng quân Đồ Lỗ cất giọng, hắn ta muố cho ba quân tập kết.
“Đại tướng quân, sao đột nhiên lại tập kết vậy, trước mắt đã có hai mươi vạn đại quân Man di tập hợp ở Thiên Lang sơn rồi, vẫn còn mười vạn đại quân nữa đang gấp rút đuổi đến, nếu như tập hợp thêm binh mã, đối với Man di chúng ta, cũng không phải chuyện gì tốt.”
Có người lên tiếng, khuyên ngăn đại tướng quân Đồ Lỗ, cho rằng ba mươi vạn đại quân như vậy đã đủ rồi.
Chương 1343: Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (4)
Nhưng đại tướng quân Đồ Lỗ lại lắc đầu, trong quân doanh, hắn ta tỏ ra vô cùng tự tin.
“Ta đã nắm được tính cách của Hứa Thanh Tiêu rồi.”
“Hôm nay hắn dám nói một câu trận đầu coi như trận kết, cũng có nghĩa là Hứa Thanh Tiêu có niềm tin tuyệt đối.”
“Trận chiến thuộc quốc của Đại Ngụy, khiến hắn ta tích được sự tự đại quá cao, cho nên hắn muốn dùng trận đầu tiên nâng cao quân tâm.”
“Tăng cao sĩ khí Đại Ngụy, cho nên mới tập hợp trăm vạn binh mã.”
“Chính thức khai chiến, cũng không cần tới nhiều binh mã như vậy, Hứa Thanh Tiêu chính là vì muốn rêu rao mà thôi, chúng ta cũng phải khiến cho hắn buông bỏ cảnh giác.”
“Nếu như đại chiến ba ngày sau, Đại Ngụy có trăm vạn binh mã, mà chúng ta chỉ có ba mươi vạn đại quân, sẽ khiến đối phương nghi ngờ.”
“Bọn chúng đông người, hiệu quả của Thiên lôi đại pháo càng lớn, chúng ta chỉ cần khiến bọn chúng càng ngạo mạn càng tốt, tốt nhất là tất cả bọn chúng đều xem thường chúng ta, cứ như vậy, trận chiến này, có thể tiêu diệt được ba mươi vạn, bốn mươi vạn, thậm chí là năm mươi vạn kẻ địch.”
“Nếu như đến ông trời cũng đang giúp chúng ta, nói không chừng có thể giết được trăm vạn đại quân đó.”
“Nếu thực sự là như vậy, Man quốc, một trận phong thần.”
Đại tướng quân Đồ Lỗ càng nói càng kích động, càng nói càng hưng phấn.
Sau khi mọi người nghe xong, cũng không nhịn được mà kích động cùng hưng phấn, nhưng cũng có người thấy không ổn.
“Nhưng, nếu lỡ như đây là kế hoạch của Hứa Thanh Tiêu thì sao?”
“Thuộc hạ từng nghe nói tên Hứa Thanh Tiêu này, quỷ kế đa đoan, chắc là hắn sẽ không khinh địch như vậy chứ?”
Có người lên tiếng, hoàn toàn cảm thấy Hứa Thanh Tiêu sẽ không khinh địch thế này.
Nhưng lời này vừa dứt, đại tướng quân Đồ Lỗ liền lắc đầu.
“Không, không phải Hứa Thanh Tiêu khinh địch, mà là người đời không biết Thiên lôi đại pháo rốt cuộc mạnh đến mức nào.”
“Nếu như đổi lại là ta, ta cũng sẽ làm như vậy, các ngươi thử nghĩ mà xem, trước khi có sự xuất hiện của Thiên lôi đại pháo, nếu các ngươi là thống soái của Đại Ngụy, các ngươi sẽ làm thế nào?”
Đại tướng quân lại không nghĩ rằng đây là âm mưu quỷ kế của Hứa Thanh Tiêu.
Bởi vì Thiên lôi đại pháo là mấu chốt, nguyên nhân Hứa Thanh Tiêu khinh địch là Thiên lôi đại pháo, không ai biết được rốt cuộc Thiên lôi đại pháo là thứ gì.
Nhưng sức mạnh của thứ này chính là mạnh, nếu chưa tận mắt chứng kiến, tuyệt đối sẽ không biết Thiên lôi đại pháo đáng sợ đến mức nào.
Hơn nữa Man quốc có tới hai mươi quả Tam phẩm đại pháo lận, chỉ cần có thể toàn diện ngắm chuẩn vào tướng sĩ Đại Ngụy, thực sự có khả năng có thể toàn diệt quân địch.
Tất nhiên khả năng này rất nhỏ mà thôi, dù sao tướng sĩ Đại Ngụy dù có là một đám đầu sắt, nhưng cũng không có nghĩa là bọn chúng là một đám đần.
“Đại tướng quân, chuyện này hay là ngài cứ báo một tiếng với bệ hạ đi, nói cho cùng chuyện này cũng liên quan rất lớn.”
Đối phương cũng công nhận với những suy luận của đại tướng quân Đồ Lỗ.
Nhưng vấn đề là tập kết tam quân, bắt buộc phải có ý chỉ của bệ hạ, nếu không thì vẫn có rất nhiều nguy hiểm đang chờ.
Người đang phản đối này nhưng lại chẳng khiến đại tướng quân Đồ Lỗ nổi giận, điều này rất bình thường, trong chiến tranh, nhất định phải có người cảm thấy ngược lại với những người khác, bất cứ nguy cơ nào cũng phải được liệu đến.
Nói thế nào đi nữa thì chỉ một chút không cẩn thận, có thể sẽ có hàng ngàn người hoặc thậm chí hàng vạn người vì đó mà chết.
“Ngũ hoàng tử điện hạ, ngài giúp ta viết một phong thư, gửi đến bệ hạ, tóm tắt lại tình hình hiện tại, để bệ hạ quyết định đi.”
Đại tướng quân Đồ Lỗ nói như vậy.
Để ngũ hoàng tử làm việc này.
Người kia gật đầu, cũng không nói nhiều, lập tức đi viết thư.
Đợi lúc ngũ hoàng tử đi viết thư.
Đại tướng quân Đồ Lỗ nhìn về sa bàn, trong mắt tràn ngập sự lạnh lẽo.
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Đây chính là suy nghĩ trong lòng đại tướng quân Đồ Lỗ.
Khoảng sau gần nửa canh giờ.
Hoàng thất Man di có lời hồi đáp.
Đồng ý với quan điểm của đại tướng quân Đồ Lỗ, nhưng trăm vạn đại quân vẫn có chút không thoả đáng, tạm thời quyết định xuất ra bảy mươi vạn đại quân, giữ lại ba mươi vạn quân trấn thủ Man di.
Thân là hoàng đế, tự nhiên có điều phải suy nghĩ, không phải chỉ cố kị mỗi Đại Ngụy, có đôi lúc cũng là đề phòng đại tướng quân Đồ Lỗ có ý khác.
Đưa ra bảy mươi vạn đại quân, cũng đã là tín nhiệm cao nhất rồi.
Cho nên nhận được tin tức, đại tướng quân Đồ Lỗ cũng không nổi giận, ngược lại hiểu rõ ý của Man vương.
Bảy mươi vạn đại quân, cũng đủ rồi.
Đồng thời Man vương cũng thông báo thêm một tin tức khác.
Hai đại vương triều, cùng người âm thầm đứng sau lưng trong bóng tối, có ít nhất hai mươi vị Nhị phẩm cường giả, sẽ gia nhập vào chiến trường, nếu trong trường hợp cần thiết sẽ hỗ trợ bọn chúng, tiêu diệt Hứa Thanh Tiêu.
Giết không tha.
Đây là mật lệnh của Man vương, cũng khiến đại tướng quân Đồ Lỗ tràn đầy tự tin.
Hai mươi vị Nhị phẩm, nếu những người này cũng muốn gia nhập vào chiến trường, vậy liền có thể thu được thành quả cao nhất.
Vào thời điểm mấu chốt, sức mạnh lớn quá đi chứ.
Cứ như vậy.
Thời gian từng chút từng chút trôi đi.
Hai ngày này, bất kể là Đại Ngụy, hay Sơ Nguyên, hay kể cả Đột Tà, ba đại vương triều bao gồm cả Man di, đều đang thảo luận về chuyện này.
Hai nước đại chiến, một Đại Ngụy vừa mới trở lại thời kì hưng thịnh của mình.
Một Man di vốn đã hiếu chiến, còn có trong tay vũ khí bí mật.
Hai bên đại chiến, tất nhiên khiến cho thiên hạ phải ngó nhìn.
Thiên Lang sơn mạch, hai quân bên nào cũng gọi người, vốn ban đầu trăm vạn đại quân chỉ là một từ để mô tả thôi.
Nhưng hiện giờ, thật sự người ngựa hai bên đã tập hợp được trăm vạn.
Quá sức tưởng tượng.
Toàn bộ Thiên Lang sơn mạch đều là người, hơn nữa người nào cũng là quân tinh nhuệ, mất đi người nào là đáng tiếc người đó.
Trận đại chiến trước mắt này, được định sẵn rất đặc sắc, cũng được định sẵn sẽ chấn động thiên hạ.
Bất kể là Đại Ngụy thắng, hay Man di thắng, cái giá mà hai bên phải bỏ ra, chỉ sợ đều là những cái giá cực lớn.
Chương 1344: Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (5)
Trong quân cơ đại doanh Đại Ngụy.
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía tướng sĩ Man di không ngừng tăng lên.
Ánh mắt hắn toả ra một sự điềm tĩnh rõ ràng.
Trong đại doanh, có nội gián của Man di, hoặc có thể nói là nội gián của vương triều Sơ Nguyên hoặc vương triều Đột Tà.
Điều này không còn gì phải nghi ngờ nữa.
Mà biết rõ có nội gián, Hứa Thanh Tiêu vẫn tiếp tục nói ra kế hoạch tác chiến của hắn, chính là vì khiến Man di hiểu nhầm rằng hắn đang khinh địch.
Bây giờ quả nhiên đối phương đã tin rồi.
Trận chiến ngày mai.
Cũng được định sẵn sẽ là một trận đại chiến hết sức đặc sắc.
Đêm khuya.
Chỉ còn chưa đầy bốn canh giờ nữa là đến thời điểm đại chiến sau ba ngày.
Trong khu vực Đại Ngụy.
Hoàng cung vẫn sáng rực.
Binh bộ thượng thư, cùng văn võ bá quan cả triều đều đang đợi chiến cơ từ tiền phương.
Không một ai ngủ được.
Nếu trận chiến lần này thua, đối với Đại Ngụy mà nói, là một nỗi khổ khó chấp nhận được.
Long đỉnh Trung châu không còn nữa cũng coi như thôi.
Không dễ gì Đại Ngụy mới ngày một phát triển không ngừng, cũng chính vì bại trận mà trở về đống tro tàn.
Hơn nữa nếu trận đầu tiên đã bại, liên luỵ kéo theo sẽ càng nhiều.
Nói không chừng, quốc vận Đại Ngụy sẽ lại chìm xuống đáy lần nữa.
Đại Ngụy có thể nghịch chuyển vận mệnh một lần không có gì to tát, nhưng nếu muốn Đại Ngụy lật mình thêm lần thứ hai, thật sự quá khó khăn.
Thậm chí Đại Ngụy có khả năng còn phải cắt đất đền bù các thứ.
Những thứ này đều là hậu quả của thua trận.
Cho nên trên dưới Đại Ngụy đều đang dõi theo trận chiến này, thắng rồi chuyện gì cũng dễ nói, nếu lỡ thua, tất cả mọi chuyện đều khó xử.
Mà trong nhà lao.
Sau khi Hoài Ninh thân vương nghe xong kế hoạch sắp xếp của hai bên, cả người không nhịn được mà cau lại.
“Tại sao hắn lại làm như vậy?”
“Thiên lôi đại pháo, thứ đồ này, không thể nào có chuyện Hứa Thanh Tiêu không biết nó mạnh đến mức nào được.”
“Hắn không phải kiểu người khinh địch như vậy.”
Hoài Ninh thân vương nhăn đầu mày, ông ta không tham gia vào chiến trận, nhưng có thể thông qua phương thức tác chiến của hai quân, đoán ra rất nhiều thứ.
Biết được Hứa Thanh Tiêu tập hợp tam quân, điều này nhất định có vấn đề.
Qua vừa tròn một canh giờ.
Đột nhiên.
Hoài Ninh thân vương mở trừng mắt ra.
“Hắn có vũ khí còn mạnh hơn.”
“Giống với Thiên lôi đại pháo.”
“Sức mạnh rất lớn, mạnh đến mức có thể khiến Hứa Thanh Tiêu tự tin tuyệt đối vào nó.”
Hoài Ninh thân vương đoán ra, cả người ông ta đều tỏ ra vẻ ngạc nhiên.
Đoán được Hứa Thanh Tiêu tại sao lại làm vậy.
“Ha ha ha ha ha.”
“Ha ha ha ha ha, thắng rồi, thắng rồi.”
“bản vương, cuối cùng cũng thắng rồi.”
Trong nhà lao, tiếng cười sảng khoái của Hoài Ninh thân vương vọng lên.
Khiến không ít người cảm thấy tò mò.
Đặc biệt là Quý Nguyên, hắn ta càng không thể nhịn được, nhìn Hoài Ninh thân vương nói.
“Vương thúc, vì sao người lại cười thế?”
Quý Nguyên tò mò hỏi.
Hoài Ninh thân vương không trả lời, mà là hít sâu một hơi, siết chặt nắm đấm, rõ ràng đã vô cùng kích động.
Bởi vì ông ta thắng rồi.
Lần này ông ta nhất định thắng chắc rồi.
“Không đúng, không đúng.”
“Vẫn không thể nói sớm như vậy được.”
“Ta vẫn chưa thắng, bản vương vẫn chưa thắng, đợi có kết quả rồi nói tiếp.”
Hoài Ninh thân vương nghĩ lại vẫn còn rùng mình, ông ta không muốn nói những lời này quá sớm, lỡ như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì đúng là sao chổi chuyển thế mà.
Cứ như thế.
Thời gian chớp mắt đã đến ngày hôm sau.
Giờ Dần.
Trời còn chưa sáng.
Hai quân đã đối đầu nhau ở Thiên Lang sơn mạch, tất cả bố trí đều đã được chuẩn bị xong, máy bắn đá loại lớn, đội thiết giáp, đội hậu cần, kị binh, tất cả mọi việc đều đã được chuẩn bị hoàn hảo.
Ở trong Man quốc, đã lắp đặt xong Thiên lôi đại pháo từ xa, một khi chiến tranh bắt đầu, vào khoảng thời gian mấu chốt, bọn chúng sẽ bắn ra một pháo đầu tiên.
“Mở cổng thành.”
Cũng chính vào lúc này.
Cùng với tiếng trống trận vang lên, trong Man quốc, cổng thành mở rộng, đại tướng quân Đồ Lỗ đã bước ra, cưỡi trên mình con dị thú, ánh mắt cực kì sắc bén.
Tâm trạng của hắn ta đang hừng hực khí thế.
Nhưng trên mặt vẫn giả vờ bình tĩnh.
Trăm vạn quân giao chiến, trận này đối với các tướng sĩ mà nói, chính là một trận chiến đáng được lưu lại trên sử sách.
Bất kể là ai thắng ai thua.
Đều phải được ghi lại trên sách sử.
Đùng đùng đùng.
Tiếng trống trận như tiếng sấm rền vang lên.
Đến từ Đại Ngụy.
Cùng với tiếng trống như tiếng sấm vang, chúng tướng sĩ vào giây phút này đều sục sôi ý chí.
Vẫn còn một canh giờ nữa.
Đại chiến sẽ chính thức bắt đầu.
Nó được định sẵn sẽ là một trận đại tử chiến, định sẵn sẽ máu chảy thành sông.
Vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm.
Vương triều Sơ Nguyên, vương triều Đột Tà, đều dùng các loại pháp khí để quan sát trận đại chiến này, chúng không muốn bỏ qua bất cứ một cảnh nào.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Đầu hàng Man quốc, trận này có thể phong ngươi làm Đại Ngụy vương, đây là chỉ ý của Man vương, cho ngươi cơ hội cuối cùng.”
Giọng nói của đại tướng quân Đồ Lỗ vang lên.
Hắn ta thét lên giữa không gian.
Hắn ta muốn Hứa Thanh Tiêu đầu hàng.
“Trận đầu, cũng như trận kết!”
Thế nhưng, đáp lại lời của đại tướng quân Đồ Lỗ, vẫn chỉ có một câu này.
Giống y như ba ngày trước.
Ngay sau đó.
Hứa Thanh Tiêu đứng trước chúng tướng sĩ Đại Ngụy, hắn không dùng kĩ mã, mà đi bộ.
Nhìn Hứa Thanh Tiêu bước ra.
Người kia cười lạnh.
Trong mắt tràn đầy sự khinh bỉ.
Cũng là một kiểu thương hại.
Đường đường là Bình Loạn vương Đại Ngụy, Á thánh Nho đạo, Nhị phẩm Chí tôn Võ đạo, là một người trong thần thoại, hôm nay lại phải chết trong tay của hắn ta.
Đã vậy đối phương còn hồn nhiên không biết gì.
Thế này sao có thể khiến hắn ta không thương tiếc cho được.
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Trận chiến này, ngươi thua chắc rồi.”
Vãn còn chưa đầy nửa canh giờ nữa.
Lúc này, giọng nói của đại tướng quân Đồ Lỗ vang lên.
Hắn ta nhìn Hứa Thanh Tiêu, trong giọng nói tràn đầy sự tự tin.
Nửa canh giờ cuối cùng, đã không còn cơ hội xoay chuyển nào nữa.
Tướng sĩ Đại Ngụy không có thay đổi gì, đây là việc đã định sẵn, tất cả kế hoạch đều nằm trong lòng bàn tay, tất cả mọi chuyện, đều đã được quyết định xong.
Chương 1345: Trận Đầu Cũng Coi Như Trận Cuối! Một Pháo Xả Ân Thù! Thiên Hạ Chấn Động! (6)
Nghe thấy giọng nói của đại tướng quân Đồ Lỗ.
Hứa Thanh Tiêu rất điềm đạm, hắn không trả lời.
Cũng chẳng chút thương tiếc gì hắn ta.
Mà là lãnh đạm, vô cùng lãnh đạm, trong mắt của hắn, Man di có chết hết cũng không vấn đề gì.
Có gì phải tiếc chứ?
Cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Hứa Thanh Tiêu, đại tướng quân Đồ Lỗ cũng không tức giận, mà là cảm thán nói.
“Vương gia Đại Ngụy, Á thánh Nho đạo, Võ đạo Chí tôn, hào quang xoay xung quanh ngươi, có thứ nào không khiến người ta phải cảm thấy hổ thẹn về bản thân đâu.”
“Thứ nào của ngươi cũng khiến cho người ta phải ngưỡng mộ.”
“Nói thật lòng, nếu ngươi là người của Man quốc ta, thành tựu của ngươi, tuyệt đối sẽ không chỉ dừng lại ở đây.”
“Nhưng đáng tiếc là, ngươi không phải, ngươi giống như một ngôi sao chổi, vừa mới sáng lên đã vụt tắt.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi có biết lỗi lầm lớn nhất của ngươi là gì không?”
Giọng nói của đại tướng quân Đồ Lỗ rất đỗi tự tin.
Hắn ta đã nhận định rằng hắn ta thắng chắc rồi.
Cho nên tranh thủ chiến tranh còn chưa bắt đầu, hắn ta nói mấy câu có được có mất.
“Thật lắm lời.”
Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng cất lời.
Mà người kia cũng không nổi giận, dù sao trong mắt hắn ta, Hứa Thanh Tiêu đã chắc chắn bị diệt, cho dù trận chiến này Hứa Thanh Tiêu không chết đi nữa.
Danh tiếng của hắn ta, cũng sẽ lập tức vang xa ngàn trượng, giống với giết được hắn cũng không khác gì.
“Lỗi lầm lớn nhất của ngươi, chính là chọn đánh với Man di lần này.”
“Hôm nay, sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt, sức mạnh của Man quốc.”
Nói đến đây, đại tướng quân Đồ Lỗ phẩy tay.
Ngay lập tức hai quân tách ra làm hai, để chừa ra một con đường trống, đây chính là phạm vị tấn công của Thiên lôi đại pháo.
“Vương gia, cẩn thận.”
Ngay lập tức, chư vị hầu gia ồ ạt lên tiếng, bảo Hứa Thanh Tiêu cẩn thận.
Man di quá bần tiện rồi, ra tay trước hai khắc.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không trốn tránh.
Mà là nhấc tay lên.
Ngay lập tức, Hạo nhiên văn chung xuất hiện, một khẩu Thần võ đại pháo xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Thần võ đại pháo, toàn thân óng ánh ánh kim, một khí xuất hiện, chói mắt giống như vầng thái dương.
Chỉ có điều vào khoảnh khắc Thần võ đại pháo xuất hiện.
Tất cả các thế lực đều trấn động.
Đặc biệt là vương triều Sơ Nguyên, bọn chúng không ngờ tới, thế mà Đại Ngụy cũng có Thiên lôi đại pháo.
Không, đây không phải Thiên lôi đại pháo, nhưng chắc là thứ gì đó không khác mấy.
Đại tướng quân Đồ Lỗ cau mày.
Hắn ta không rõ thứ này là gì, nhưng bất giác sinh ra chút bất an.
Đùng.
Từng tiếng pháo vang lên, từ mười dặm ngoài truyền đến, để tránh tướng sĩ Đại Ngụy đột kích Thiên lôi đại pháo, bọn chúng quyết định lắp đặt ngoài mười dặm, cho dù có phải phá huỷ cổ thành.
Dù sao cũng chẳng phải thành trì của bọn chúng.
Tiếng pháo vang lên, vô cùng đáng sợ.
Man di ra tay trước, không chừa ra bất cứ cơ hội phản ứng nào.
Thế nhưng.
Hứa Thanh Tiêu tích tụ một đạo võ khí, nhập vào Thần võ đại pháo.
Đùng.
Gần như chỉ trong một cái chớp mắt.
Một âm thanh chói tay vọng lên.
Ngay lập tức, đất trời đảo điên.
Vốn bầu trời ngàn dặm đang trong xanh, vào giây phút này ngay mây mù lập tức cuồn cuộn.
Sức mạnh lôi đình khủng khiếp, từ trong Thần võ đại pháo bắn ra.
Thiên lôi giết đến.
Quét sạch phạm vi trăm dặm.
Ánh sáng nóng rực không tả được, cưỡng bức phóng thích bắn ra.
Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy ánh sáng.
Không thấy được bất cứ thứ gì.
Đại địa chấn động.
Núi trời xoay vần.
Ánh sáng, bao phủ khắp mọi thứ.
Tướng sĩ Đại Ngụy đều nghệch cả ra, bị chấn động đến đờ ra.
Mà tướng sĩ Man di, muốn ngơ ra cũng không có tác dụng gì.
Bọn chúng trong ánh sáng, biến thành cát bụi.
Đặc biệt là đại tướng quân Đồ Lỗ vừa rồi tự tin không ai sánh bằng, kị giáp trên người hắn ta toả ra ánh sáng đáng sợ, muốn ngăn cản Thần võ đại pháo, nhưng cuối cùng vẫn là ba ba trong rọ.
Cứ như bị một vầng thái dương bắn qua người.
Đùng đùng đùng!
Từ mặt Bắc Thiên Lang sơn mạch, một chùm sáng đáng sợ, quét sạch ba trăm dặm.
Toàn bộ khu vực ba trăm dặm.
Đại địa chấn động, đứng xa ngàn dặm cũng có thể nghe thấy được âm thanh đáng sợ này.
Mà trên chiến trường, chùm sáng này vẫn toả sáng rất lâu.
Thực sưn giống như một vầng thái dương.
Óng ánh loá mắt.
Từ trên trời cao rơi xuống.
Đại địa nứt vỡ, sông núi sục sôi, ngoài phạm vi trăm dặm, có một dòng sông bị sấy khô ngay lập tức.
Mà trong khu vực ánh sáng, bảy mươi vạn đại quân, lập tức hoá thành mây khói, bọn chúng đến cơ hội nói chuyện cũng không có, thậm chí đến thời gian để suy nghĩ cũng chẳng còn.
Cứ như vậy mà tử trận.
Liên tiếp kéo dài suốt một khắc đồng hồ.
Ánh sáng mới dần tan đi.
Trên chiến trường, trăm vạn tướng sĩ Đại Ngụy, vẫn khó mở được mặt ra như cũ, đặc biệt là những tướng sĩ đứng hàng đầu, mắt họ khẽ trào máu, có điều không phải đã mù, mà là bị loại ánh sáng này làm mắt bị tổn thương, cần phải chữa trị trong một thời gian.
Nhưng các thế lực trong thiên hạ, đang quan sát trận chiến này.
Đại Ngụy, Sơ Nguyên, Đột Tà, Man quốc, Đông châu, Tây châu, Bắc châu, Nam châu, đều đang quan sát trận đại chiến này.
Sử dụng các loại pháp khí để quan sát.
Sau khi ánh sáng biến mất.
Tất cả mọi người đều dại ra.
Không ai nói nổi lời nào.
Một cái hố trông đáng sợ xuất hiện, sâu ít nhất mười trượng trên mặt đất, khói đen mịt mù, chỗ nào cũng chỉ có đất khô cằn.
Mà bảy mươi vạn đại quân của Man di.
Đều bốc hơi thành mây khói.
Đưa mắt nhìn quanh, chỉ còn sót lại không đến mấy người.
Tộng cộng có bốn người, là Nhị phẩm Cường giả, còn có ngũ hoàng tử, trên người hắn ta có cực phẩm kị giáp bảo vệ.
Mới giữ được một mạng.
Nhưng bốn người này, nay cũng đã trọng thương, bọn chúng chưa chết, nhưng cũng đã bị thương rất nghiêm trọng.
Kết cục sẽ càng thảm hơn.
Yên tĩnh.
Chìm trong yên tĩnh.
Một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Không ai biết phải nói thêm gì, cho dù là triều đường của Đại Ngụy, mọi người cũng không biết phải nói gì mới phải.
Đột nhiên.
Vương triều Sơ Nguyên.
“Là Nhất phẩm Thiên lôi đại pháo.”
“Không thể nào.”
“Điều này là không thể nào.”
Vào lúc này.
Một giọng nói vô cùng rối bời vang lên.
Chương 1346: Cuộc Xâm Lăng Biến Thành Trận Chiến Phòng Vệ! Truyền Quân Lệnh, Diệt Man Tộc! (1)
Kinh ngạc.
Sửng sốt.
Yên tĩnh.
Im lặng như tờ.
Giờ khắc này, toàn bộ thế lực trên toàn thiên hạ đều trợn tròn mắt.
Một màn mới nãy được bọn họ tái hiện lại bằng đủ loại pháp khí.
Là một chùm hào quang.
Ánh sáng còn sáng chói hơn cả mặt trời.
Ánh sáng cắt ngang ước chừng ba trăm dặm, dễ dàng như đẽo gỗ mục.
Đây là cảnh tượng khủng bố gì đây!
Trong vòng ba trăm dặm đều là đất khô cằn, toàn bộ kiến trúc đều hóa thành hư vô, bảy mươi vạn đại quân Man tộc còn chưa kịp nói một câu đã chết trong trận đạn nạn này.
Trận chiến này.
Xứng đáng được phong thần!
Từ trên xuống dưới vương triều Đại Ngụy ồ lên, trận chiến này, các quận đều có nhân vật lớn để ý tới.
Bọn họ thời thời khắc khắc theo dõi sít sao.
Nhờ vào pháp khí, cho dù cách nhau cả vạn dặm cũng có thể nhìn thấy được chiến trường.
Vốn tưởng rằng là một trận đại chiến xưa nay chưa từng có, nhưng không ngờ tới Hứa Thanh Tiêu lại dùng vũ khí bí mật trực tiếp tiêu diệt bảy mươi vạn đại quân Man tộc.
Là bảy mươi vạn đại quân đó.
Đây là khái niệm gì?
Trăm vạn đại quân Man tộc, cụ thể cũng đã tiêu phí lượng lớn thời gian và tinh lực, đằng sau còn có không ít công lao của vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên.
Nói câu khó nghe là bảy mươi vạn đại quân, cho dù người dẫn đầu là một con lợn thì xâm lược Đại Ngụy cũng là một lần chuyển kiếp.
Cho dù là một con lợn mang binh xâm lược Đại Ngụy, thương vong ít nhất cũng là trăm vạn trở lên, chí ít là mấy trăm vạn.
Mối nhục Tĩnh thành, thương vong vô số, xác chồng như núi, bá tính thiệt mạng cũng vượt qua con số trăm triệu.
Lúc ấy có trăm vạn nhân mã, mà lần này là bảy mươi vạn đại quân, số lượng cũng xấp xỉ như vậy.
Bảy lần Bắc phạt, tướng sĩ Man tộc bị tiêu diệt cũng xấp xỉ bảy mươi vạn.
Nhưng Đại Ngụy cũng đã phải trả cái giá cực kỳ thảm khốc.
Nhưng hiện tại, Hứa Thanh Tiêu vừa ra mặt đã tiêu diệt một hơi bảy mươi vạn đại quân, điều này quả thực là kỳ tích.
Ồ không! Không phải là kỳ tích, là thần tích!
Thế nhân sục sôi, trận chiến này của Hứa Thanh Tiêu không chỉ khiến Man tộc chết lặng mà càng làm cho người trong thiên hạ trợn tròn mắt.
Toàn bộ Đại Ngụy đều đang chú ý đến trận đại chiến này.
Đây là một đại nạn chưa từng có trong lịch sử, nhưng không ngờ rằng lại dùng loại phương pháp này để giải quyết.
“Đại Ngụy thắng rồi.”
“Hứa thánh uy vũ.”
Cuối cùng, từ một giọng nói vang lên rồi truyền ra bên ngoài.
Các bá tánh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, có thể thấy cảnh tượng chiến trường ít nhất cũng là cấp bậc phủ quân.
Đa số bá tính đều đang chờ đợi tin tức.
Nhưng sau khi tin tức truyền ra.
Mọi người cũng có chút ngỡ ngàng.
Còn chưa đánh mà đã thắng rồi?
Đa số người dân đều không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng có ai đó đã lập tức lên tiếng cho hay đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ là sau khi kể xong, người dân lại choáng váng lần nữa.
Suy cho cùng, bọn họ không có tận mắt nhìn thấy nên không thể hiểu, không thể đồng cảm được.
Muốn làm cho bá tính thật sự tin tưởng vẫn phải cần thời gian.
Nhưng mà, trong triều đình Đại Ngụy mới là đặc sắc.
Lục bộ thượng thư.
Các vị quốc công liệt hầu.
Toàn bộ đều há hốc mồm.
Thậm chí ngay cả nữ đế cũng lộ ra vẻ kinh ngạc không gì sánh kịp.
Một chiêu này của Hứa Thanh Tiêu quả thực giống như Ma Vương giáng thế.
Quá hung mãnh rồi!
Bảy mươi vạn đại quân, bất luận đổi thành bất kỳ ai nghênh chiến cũng phải bài binh bố trận hồi lâu.
Nói thật, đối với sự tập kích của Man tộc, Đại Ngụy cũng rất nóng ruột.
Đặc biệt là Binh bộ.
Hành binh đánh giặc, quan trọng nhất là lương thảo, sau đó là mưu kế.
Lương thực Đại Ngụy không thiếu, nhưng chiến sách còn chưa thảo luận xong.
Hiện giờ Binh Bộ viết chiến sách mấy đêm liền, đã suy diễn cho tình huống chiến cục tệ nhất và tốt nhất.
Bảy mươi vạn đại quân sẽ ra tay như thế nào rồi sẽ tiến công ra sao, có thể sẽ phát sinh cái gì không thể phát sinh cái gì đều phải viết hết vào, sau đó bắt đầu tính toán kỹ càng.
Bảo đảm mặc kể phát sinh bất kỳ tình huống gì, Đại Ngụy cũng phải có biện pháp đối phó.
Đây là tác dụng của Binh Bộ.
Nhưng Man tộc không cho thời gian, nói đúng ra là không cho đủ thời gian.
Cho nên, trận chiến này, bên áp lực lớn nhất chính là Binh Bộ.
Mà những người khác tuy không có áp lực như Binh Bộ, nhưng cũng biết ý nghĩa của trận này là gì.
Bọn họ không cầu có thể thắng lớn, chỉ cầu hoà nhau là được.
Bởi vì Đại Ngụy hiện tại không thể chiến tranh toàn diện, nếu không thì sẽ rước tới rất nhiều phiền toái.
Nhưng điều khiến cho bọn họ không ngờ tới chính là:
Hứa Thanh Tiêu vừa ra mặt một cái đã diệt sạch bảy mươi vạn đại quân Man tộc, điều này quả đúng là thần tích!
“Lão phu nói rồi mà, vì sao Thủ Nhân tẩm ngẩm tầm ngầm, thì ra là hắn muốn tiêu diệt đại quân Đại quân Man tộc trong một lần!”
Giọng nói của An Quốc Công vang lên.
Ông ta nắm chặt tay, nhìn về phía kính thiên văn trên vùng trời của triều đình, ánh mắt tràn ngập sự kích động, nhiệt huyết sôi trào.
Một hơi tiêu diệt bảy mươi vạn đại quân Man tộc, thân là quốc công, ông ta sao lại không mừng? Sao lại không nhiệt huyết sôi trào chứ?
Đồng thời, ngay khoảnh khác này ông ta cũng hoàn toàn hiểu rõ, trước kia Hứa Thanh Tiêu rốt cuộc đang làm cái gì.
Đại Ngụy đã sớm biết chuyện Man tộc muốn xâm lược.
Nhưng không chọn phòng bị, ngược lại còn mặc chúng xâm phạm.
Khi bắt đầu An Quốc công cho rằng Hứa Thanh Tiêu lần này là muốn bắt ba ba trong rọ.
Chẳng qua ông ta cảm thấy có hơi bất ổn, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại khăng khăng như thế, ông ta cũng không còn cách nào.
Hiện tại, ông ta đã hoàn toàn hiểu rõ ý tưởng của Hứa Thanh Tiêu là như thế nào.
Đây không phải bắt ba ba trong rọ, đây là dụ địch thâm nhập, một lưới bắt hết!
Quả nhiên là thế.
Man tộc tập kích qua, tàn sát mấy chục vạn bách tính tay không tấc sắt, đây là món nợ máu.
Nhưng so với bảy mươi vạn đại quân Man tộc mà nói thì sự hy sinh này là đáng giá.
Bảy mươi vạn đại quân Man tộc đó.
Có thể tàn sát bao nhiêu người dân?
Chương 1347: Cuộc Xâm Lăng Biến Thành Trận Chiến Phòng Vệ! Truyền Quân Lệnh, Diệt Man Tộc! (2)
Năm đó, Man tộc xâm lược, cũng có bách tính của một thành cầm đao chém giết, trong tình huống không còn lối thoát đã lựa chọn biện pháp cương trực trinh liệt nhất.
Nhưng kết quả thì sao?
Cả tòa thành bị diệt sạch, tướng sĩ Man tộc tử thương không quá trăm người, hơn nữa đa số là bị thương, chết thật không được mấy người.
Tướng sĩ là tướng sĩ.
Bách tính là bách tính.
Giữa hai bên chênh lệch quá lớn, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Dĩ nhiên, sự hy sinh của lần này là rất xứng đáng.
Nếu có thể không hy sinh ai thì vẫn là tốt nhất.
Nhưng chiến tranh sao có thể không có người hy sinh chứ?
Hơn nữa, An Quốc công cũng triệt để hiểu rõ nguyên nhân tại sao Hứa Thanh Tiêu không bố trí trước.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu bố trí thu xếp xong, Man tộc tất nhiên sẽ lòng sinh cảnh giác.
Bọn chúng muốn xâm lược Đại Ngụy, nhưng không hy vọng bản thân mình rơi vào vùng nguy hiểm.
Nói chung là đừng có thấy vương triều Sơ Nguyên và vương triều Đột Tà dốc sức tương trợ thế, nhưng một khi bản thân đã không còn bất cứ giá trị nào nữa thì chỉ sợ hai vương triều lớn này sẽ tiêu diệt Man tộc trước tiên.
Thành thứ bị ruồng bỏ.
Mà đối với Man tộc mà nói, cái gì mới là giá trị?
Trăm vạn tướng sĩ kiêu dũng thiện chiến chính là giá trị lớn nhất của Man tộc.
Vì sao Vương triều Sơ Nguyên và Vương triều Đột Tà lại cho nhiều tài nguyên như vậy? Nói đi nói lại còn không phải là nhìn trúng sự thiện chiến của Man tộc sao?
Dĩ nhiên, nếu Man tộc phát hiện Đại Ngụy có đề phòng thì nhất định sẽ đoán được thân vương Hoài Ninh đã phản kèo.
Cho dù là Vương triều Sơ Nguyên và Vương triều Đột Tà bức bách Man tộc xuất chiến, Man tộc nhất định cũng sẽ chọn cách xuất công không xuất lực.
Phái dăm ba vạn đại quân là được.
Lúc đó để người ta dụ dỗ địch nhân vào tròng, Man tộc sẽ không ngu đến mức lập tức tin tưởng.
Cho dù người ta nhượng lại hai mươi tòa thành, chỉ sợ Man tộc sẽ càng thêm hoài nghi.
Nói thẳng ra là ‘không nỡ bỏ con sao bắt được sói’.
Kế hoạch của Hứa Thanh Tiêu là làm một mẻ, khoẻ cả đời.
“Bình Loạn Vương uy vũ!”
Trong triều đình Đại Ngụy, giọng nói Trương Tĩnh vang lên.
Ông ta nắm chặt nắm đấm, mặt mũi đỏ bừng, không nhịn được hô một tiếng Bình Loạn Vương uy vũ.
Vừa hô xong, chúng thần trong triều đình cũng không nhịn được siết chặt nắm tay.
“Hứa Vương gia đúng là con của thần tiên, vậy mà có sát khí khủng khiếp như vậy.
Ta vốn tưởng rằng trận chiến này ít nhất phải kéo dài nửa năm.”
“Không ngờ rằng một chiêu chế địch của Hứa Vương gia khủng bố như vậy a!”
“Trời phù hộ Đại Ngụy, trời phù hộ Đại Ngụy, trời phù hộ Đại Ngụy ta a!”
“Sau trận chiến này, thế gian không còn Man tộc nữa.”
“Ha ha ha ha, chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ.”
“Bệ hạ, sát khí này gọi là gì ạ? Vì sao uy lực lại kinh khủng như thế?”
Chúng thần trong triều nhịn không được kinh ngạc hô lên, tán thưởng sự phi phàm của Hứa Thanh Tiêu.
Đồng thời cũng tràn ngập tò mò, không biết vật ấy là cái gì.
Trên long ỷ.
Nữ đế cũng không khỏi hít sâu một hơi, nàng biết Hứa Thanh Tiêu có tự tin tuyệt đối, nhưng không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại đáng sợ như thế.
Một chiêu tiêu diệt bảy mươi vạn Đại quân Man tộc.
Chuyện này đã vượt quá sức tưởng tượng của nàng.
Làm cho nàng có một loại cảm giác không chân thật.
Hiện giờ nghe thấy lời nói của triều thần, Quý Linh cũng không khỏi hít sâu một hơi.
“Đây là đại pháo uy vũ của Đại Ngụy ta chế tạo cho Hứa ái khanh, trở thành Thần Khí hộ quốc của Đại Ngụy.”
“Truyền ý chỉ của trẫm, Đại Ngụy Bình Loạn Vương, gia phong làm Hộ quốc công, nắm binh quyền tam doanh.”
Nữ đế mở miệng, Đại Ngụy đã đánh thắng trận, nàng không thể không ban thưởng được.
Hứa Thanh Tiêu đã là Bình Loạn Vương, là vương tước, so địa vị thì mạnh hơn quốc công, nhưng tước vị thì không bằng, trừ phi Hứa Thanh Tiêu là hoàng thất, nếu không vương gia khác họ chắc chắn là không bì được với quốc công trong triều.
Đương nhiên thứ này cũng là nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí.
Mặc dù không cho Hứa Thanh Tiêu xưng vương, cũng không cho Hứa Thanh Tiêu danh xưng quốc công, nhưng toàn bộ Đại Ngụy cũng không có ai dám nói địa vị của mình cao hơn Hứa Thanh Tiêu.
(nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí: cùng một vấn đề, mỗi người có cách nhìn nhận đánh giá khác nhau; mỗi người mỗi ý)
Ý nghĩa của gia phong là đại biểu cho sự coi trọng của Nữ đế dành cho Hứa Thanh Tiêu.
Hộ quốc công, Bình Loạn Vương.
Đã là vương, lại còn là quốc công, từ xưa tới nay chưa từng có tiền lệ như vậy.
Cho dù hoàng đế có mù quáng tin một người đi nữa thì cả triều văn võ đều sẽ không đồng ý, đặc biệt là Lễ Bộ sẽ lập tức kiến nghị là không hợp khuôn phép.
Nhưng hiện tại, Lễ Bộ thượng thư Vương Tân Chí lại có vẻ vô cùng bình tĩnh.
Thậm chí, ông không cho rằng Nữ đế làm sai.
Một người đã tiêu diệt tai họa trong lòng Đại Ngụy, công tích bậc này phong thêm một chữ Vương cũng không đủ.
“Bệ hạ, đại pháo thần võ này có thể sử dụng được mấy lần?”
Công Bộ thượng thư Lý Ngạn Long không nhịn được mở miệng hỏi, đối lập với sự vui sướng phấn chấn của những người còn lại, Lý Ngạn Long càng muốn biết được năng lực của đại pháo thần võ này.
Ông ta là Công Bộ thượng thư, tất nhiên sẽ cảm thấy cực kỳ hứng thú với vũ khí này.
“Việc này, chờ Hứa ái khanh sau khi trở về thì thảo luận tỉ mỉ với chư vị ái khanh đi.”
Nữ đế từ tốn trả lời.
Đề tài liên quan đến đại pháo thần võ này, nàng không muốn nói tiếp, không phải là sợ tai vách mạch rừng, chủ yếu là chính mình cũng không biết gì cả.
Nghe Nữ đế nói như thế, chúng thần cũng không tiện nói gì nữa.
Chỉ là giọng nói của Cố Ngôn đột ngột vang lên.
“Lão phu hiểu rồi.”
“Lão phu cuối cùng đã hiểu rồi.”
Cố Ngôn bỗng nhiên mở miệng khiến cho mọi người có chút tò mò, không biết ông ta đã hiểu cái gì.
Chương 1348: Cuộc Xâm Lăng Biến Thành Trận Chiến Phòng Vệ! Truyền Quân Lệnh, Diệt Man Tộc! (3)
Giọng của Cố Ngôn rất nhanh thôi đã vang lên.
“Trước đó Hứa Vương gia đã lập ra năm kế hoạch, không phải còn thiếu gần hai mươi triệu lượng bạc trắng sao?”
“Hứa Vương gia tự tin tràn trề, nhưng lão phu đã suy nghĩ rất lâu, không phải là không tín nhiệm Hứa Vương gia, mà là hai mươi triệu lượng bạc trắng là một con số như thế nào, tin rằng chư vị hẳn rất rõ ràng.”
“Thời gian vài tháng ngắn ngủi, Hứa Vương gia sao có thể có thể gom đủ hai mươi triệu lượng bạc trắng được.
Hiện tại lão phu đã hoàn toàn hiểu rõ.”
Cố Ngôn mở miệng, ông ta cuối cùng đã rõ Hứa Thanh Tiêu vì sao dám nói như vậy.
Thì ra là đã sớm khoá mục tiêu là Man tộc.
Lời vừa nói ra, trong triều đình tức khắc lặng ngắt như tờ.
Mọi người bình tĩnh trở lại.
Bởi vì nghĩ kỹ lại, thật đúng là như thế.
Chuyện này có hơi đáng sợ rồi.
Nói cách khác, Man tộc đã sớm trở thành vật trong tay của Hứa Thanh Tiêu.
Chúng thần không nói gì, sự chấn động về Hứa Thanh Tiêu lại tăng lên một cấp.
Mà có một bên còn chấn động hơn cả Đại Ngụy.
Vương triều Sơ Nguyên bị chấn động đến ngu luôn.
“Không, không, chuyện này không thể nào, tuyệt đối không có khả năng.”
“Đại Ngụy không thể nào có đại pháo thiên lôi nhất phẩm được.”
“Đại pháo nhất phẩm chỉ tồn tại trên lý thuyết, chúng ta bí mật luyện chế gần mười năm cũng gần chỉ có thể luyện chế ra đại pháo thiên lôi tam phẩm.
Hơn nữa đại pháo thiên lôi tam phẩm này cũng không phải nói luyện được là luyện.”
Công Bộ thượng thư của Vương triều Sơ Nguyên mở miệng, gã giống như điên khùng chỉ vào hình ảnh trong gương, tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc.
Trong ánh mắt là vẻ hoảng sợ và khó có thể tin.
Trong mắt gã không có ai hiểu về đại pháo thiên lôi hơn bọn hắn.
Nói thật, nếu như đối mặt với kẻ địch mà không phải Đại Ngụy, thì theo gã cần gì đại pháo thiên lôi tam phẩm? Đại pháo thiên lôi tứ phẩm là có thể giải quyết được một tòa thành cổ.
Vũ khí như đại pháo này tuy rằng là tứ phẩm, nhưng uy lực bộc phát ra tuyệt đối còn mạnh hơn một võ giả tứ phẩm.
Nguyên nhân rất đơn giản, uy lực của tứ phẩm là đơn lẻ, mà uy lực của đại pháo thì có tính phạm vi.
Nhưng điều không ngờ chính là Đại Ngụy vậy mà lại có đại pháo thiên lôi nhất phẩm.
Chuyện này quả thực khó mà tưởng tượng.
“Đây không phải đại pháo thiên lôi nhất phẩm, tuyệt đối không phải.”
Đột nhiên có người lên tiếng, chỉ vào vật ấy nói như thế.
Đây là Công Bộ thị lang, thần sắc hắn kiên định nói ra lời như vậy.
Vừa nghe xong, toàn triều đều kinh sợ, ánh mắt mọi người không khỏi dừng ở trên người hắn, cho dù là đại đế Sơ Nguyên cũng không khỏi nhìn về phía đối phương.
Đây không phải là đại pháo thiên lôi nhất phẩm, vậy là vật gì?
Nói thật, khoảnh khắc đại pháo thần võ bắn ra, đại đế Sơ Nguyên cũng cảm thấy kinh hoàng.
Lực sát thương quá mức khủng khiếp.
Điều đầu tiên hắn nghĩ đến là: Nếu như đại quân của mình đối mặt với khẩu đại pháo này thì kết cục sẽ như thế nào?
Hắn nghĩ tới vấn đề này, nhưng hắn không dám suy nghĩ tiếp.
Cho dù là Vương triều Sơ Nguyên đụng độ bảy mươi vạn đại quân Man tộc cũng phải hao phí rất nhiều binh lực, bị trì hoãn tiêu hao khí lực.
Nhưng cũng đừng mơ mà sống dễ chịu.
Và dĩ nhiên, đại quân Sơ Nguyên nếu như đối mặt với khẩu đại pháo thần võ này, vậy thì kết cục chỉ sợ cũng là một con ngõ cụt.
Hiện giờ nghe thấy đối phương nói đây không phải là đại pháo thiên lôi nhất phẩm, hắn tất nhiên rất tò mò.
“Bệ hạ.”
“Chư vị đại nhân, không phải vi thần mạnh miệng, mà là uy lực của đại pháo thiên lôi nhất phẩm tuyệt đối không có khả năng mạnh như thế.”
“Từ trong pháp khí có thể thấy được, đại pháo thiên lôi này bắn một phát san bằng gần ba trăm dặm.”
“Đây là khái niệm gì? Chúng ta luyện chế đại pháo thiên lôi, uy lực tam phẩm, nhưng chỉ san bằng được vài dặm, uy lực nhị phẩm nhiều nhất là ba mươi dặm.
Cho dù là nhất phẩm, trăm dặm cũng đã cực hạn rồi.”
“San bằng ba trăm dặm, đây là chuyện không có khả năng.”
“Trái với lẽ thường, thần hoài nghi rằng khẩu đại pháo này là giả, trên thực tế là có nhất phẩm ra tay.”
“Hơn nữa mặc dù thật sự có đại pháo thiên lôi nhất phẩm, nhiều nhất cũng chỉ có thể phóng thích một lần, vượt qua một lần nhất định là nhất phẩm ra tay.”
Hắn lên tiếng, kết luận đây không phải là đại pháo thiên lôi nhất phẩm, mà là có võ giả nhất phẩm đang âm thầm ra tay.
Hắn vừa dứt lời, lập tức khiến cho mọi người ngạc nhiên.
Bởi vì cẩn thận nghĩ lại, thật sự là có khả năng này.
“Nói rất đúng, nhất định là có nhất phẩm ra tay.”
“Đại Ngụy không thể nào dẫn trước chúng ta nghiên cứu ra đại pháo thiên lôi nhất phẩm được.”
“Cho dù có biết đại pháo thiên lôi, nhưng nguyên vật liệu trong đó Đại giải quyết thế nào?”
“Cho dù Đại Ngụy lấy ra đại pháo thiên lôi nhị phẩm, thần cũng không tin, chênh lệch giữa tam phẩm và nhị phẩm cách xa vạn dặm, độ khó trong đó càng kinh khủng vô cùng.”
“Bệ hạ, cái này nhất định là Đại Ngụy đã thủ thuật che mắt.”
Quần thần bắt đầu ầm ĩ.
Không phải bọn chúng xem thường người ta, mà là đồ vật Đại Ngụy lấy ra quá siêu phàm.
Thời đại này giống như xã hội nguyên thuỷ, vẫn sinh hoạt theo kiểu bộ lạc, tranh địa bàn là vì phân chia khu săn thú.
Như việc ngươi đột nhiên làm ra đại pháo vậy.
Ai mà tin chứ.
Quả nhiên, nghe các triều thần nghị luận không khỏi làm cho Sơ Nguyên đại đế trở nên nghi hoặc.
Cuối cùng, Sơ Nguyên đại đế hít sâu một hơi, hắn không có mù quáng tin tưởng những thần tử này, không phải hắn có bệnh đa nghi, mà là hắn không đủ trình.
Hắn chắc chắn là hy vọng sau lưng Đại Ngụy đã dùng võ giả nhất phẩm, đây chỉ là thủ thuật che mắt mà thôi.
Nhưng nếu không phải thì sao?
Nói thật, Thần Khí như vậy ai mà độ nổi?
Vương triều Sơ Nguyên phái năm trăm vạn đại quân đi qua đó.
Dựa theo sức mạnh của khẩu Thần Khí này, có thể sẽ diệt sạch trong một lần.
Ai độ nổi?
Ai dám đánh cược chứ?
Chương 1349: Cuộc Xâm Lăng Biến Thành Trận Chiến Phòng Vệ! Truyền Quân Lệnh, Diệt Man Tộc! (4)
“Truyền lệnh của Trẫm, viết mật hàm cho Đột Tà, bàn bạc việc sắp tới.”
“Tra rõ chuyện hư thực của đại pháo thiên lôi nhất phẩm.”
“Phái binh tới Man tộc, xử lý Man tộc chuyện chiếm hữu tài nguyên phi pháp.
Nếu như Man tộc thành thật đồng ý, có thể cho viện binh.”
“Với lại truyền tin cho Đại Ngụy, hòa giải chiến tranh, có thể đàm phán hòa bình.”
Sơ Nguyên đại đế lên tiếng.
Sau khi hắn bình ổn lại tâm trạng, việc đầu tiên là hạ thánh chỉ.
Thứ nhất, trao đổi một chút với Đột Tà nên làm gì tiếp theo.
Thứ hai, tra xem đại pháo thiên lôi là thật hay giả.
Hắn càng hy vọng nó là giả hơn, không chỉ hắn mà tất cả mọi người đều hy vọng nó là giả.
Thứ ba, đi Man tộc lấy tài nguyên về, nhân tiện có thể cứu trợ một phen.
Dù sao đại pháo thiên lôi nhất phẩm chỉ có thể phóng được một lần, lần thứ hai cần phải đợi thời gian khá lâu.
Trước kia cho Man tộc nhiều tài nguyên như vậy, là vì coi trọng sức chiến đấu của Man tộc, hiện tại Man tộc thua thành thế này rồi, còn tài nguyên tài ngông gì nữa?
Cút qua một bên, mau mau lấy hết đồ trở về.
Thậm chí tài nguyên bản thổ của Man tộc cũng phải lấy về một phần, coi như là bồi thường cho những năm nay.
Cuối cùng, chính là tìm Đại Ngụy hòa đàm.
Man tộc không thể bị diệt, nếu không, giữa ba vương triều lớn sẽ phát sinh một vài vấn đề khác.
Điểm này, cho dù là Vương triều Đột Tà hay là Vương triều Sơ Nguyên cũng không muốn nhìn thấy.
Thậm chí Đại Ngụy cũng không muốn nhìn thấy cảnh này.
Sau khi Sơ Nguyên đại đế truyền hạ ý chỉ.
Vương triều Đột Tà.
Cùng một phương thức, cùng một lý luận, có điều vương triều Đột Tà cũng không cảm thấy rằng Đại Ngụy không thể luyện chế ra đại pháo thiên lôi nhất phẩm.
Dẫu sao chúng cũng không biết đại pháo thiên lôi nhất phẩm khó thế nào, nhưng chúng không tin rằng sức mạnh của đại pháo thiên lôi sẽ khủng bố như vậy.
Bọn chúng cho rằng, đại pháo thiên lôi nhất phẩm không phải giả, nhưng sau lưng nhất định có võ giả nhất phẩm ra tay.
Nếu không, quét ngang ba trăm dặm quá khó tin rồi, căn bản là không có khả năng.
Cho dù là võ giả nhất phẩm dốc hết toàn lực, cũng rất khó làm được kỳ quan này.
Nhưng quan điểm của vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên đều nhất trí.
Đầu tiên là trao đổi với vương triều Sơ Nguyên, tra rõ đại pháo thiên lôi là thật hay giả, đoạt lại tài nguyên và hoà giải chiến tranh.
Hai đại vương triều mau chóng phản ứng trở lại.
Chấn động thì có đó, nhưng bọn họ cũng rõ chuyện nên làm bây giờ.
Có điều bất luận tốc độ phản ứng nhanh như thế nào, thì sự rúng động trong lòng là không thể che giấu.
Nhưng đối với hai đại vương triều mà nói, bọn họ vừa chấn động, vừa có cảm giác áp bách và khủng hoảng.
Nhưng đối với một số người mà nói, sự xuất hiện của đại pháo thần võ đã gây ra cảm giác áp bách cực lớn.
Một nơi trong rặng núi.
Vang lên một giọng nói.
“Phải lập kế hoạch ngay, không thể trì hoãn được nữa.”
Đại Ngụy.
Thất Tinh Đạo Tông.
Thanh Tịnh đạo nhân đang theo dõi tất cả, sau khi đại pháo thần võ bắn một phát san phẳng ba trăm dặm, hắn chấn động vô cùng.
Sau đó liền cất tiếng.
“Thất Tinh Đạo Tông, rút khỏi Đại Ngụy.”
Đây là lời truyền đạt của Thanh Tịnh đạo nhân.
Hắn không có nói thêm lời vô nghĩa nào mà trực tiếp hạ mệnh lệnh này.
Trước đó Hứa Thanh Tiêu đã nói Thiên Địa Văn Cung và Thất Tinh Đạo Tông rời khỏi Đại Ngụy, tuy mệnh lệnh đã hạ xuống, nhưng bọn hắn lấy lý do cần phải chuẩn bị nên vẫn luôn kéo dài thời gian.
Bọn hắn đương nhiên không muốn rời khỏi Đại Ngụy.
Ở trong Đại Ngụy, có thể chia nhau Quốc vận, thì sao nỡ rời Đại Ngụy được?
Hơn nữa bọn hắn cũng biết chuyện Man tộc sắp lược, cho nên cố ý kéo dài.
Hiện tại Man tộc đã bị Đại Ngụy tiêu diệt, bọn hắn còn có tư cách gì nán lại Đại Ngụy?
Thật sự không sợ chết à?
Thiên Địa Văn Cung.
Vương Triều Dương nhìn thấy hết thảy, trong ánh mắt tràn ngập chua xót và không cam lòng.
Hắn cũng đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, một khi Hứa Thanh Tiêu bị đại chiến với Man tộc vướng víu tay chân, hắn tất nhiên sẽ làm mưa làm gió trong lãnh thổ Đại Ngụy.
Nhưng không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại giải quyết gọn Man tộc ngông cuồng tự đại chỉ trong một đêm.
Chuyện này đã vượt ngoài dự tính của mọi người.
Lập tức, Vương Triều Dương đốt một cây hương, ngay sau đó tĩnh tâm chờ đợi.
Sau đó có một bóng người xuất hiện.
Vương Triều Dương lập tức trở nên cung kính.
“Tôn thượng.”
“Hứa Thanh Tiêu một chiêu phá địch, con nên làm như thế nào đây ạ? Có phải rời khỏi Đại Ngụy không?”
Vương Triều Dương mở miệng, rõ ràng hắn có chút sợ hãi.
Dù sao kế hoạch đã bị rối loạn hoàn toàn, hắn thật sự không thể nào duy trì sự bình tĩnh được.
Nhưng mà, giọng nói của hư ảnh đó lại khiến cho Vương Triều Dương không khỏi sửng sốt.
“Không cần rời đi, có một cơ duyên cực lớn sắp đến, ở nơi này chuẩn bị chiếm lấy cơ duyên tạo hoá then chốt.”
“Hứa Thanh Tiêu cùng lắm chỉ là may áo cưới cho ngươi mà thôi.”
Giọng nói vang lên, làm cho Vương Triều Dương sững sờ.
Một cơ duyên cực lớn?
Hứa Thanh Tiêu may áo cưới cho mình?
Hắn có chút không tin, nhưng nghe cái khẩu khí này, không tin cũng phải tin.
“Vâng, kính tuân pháp chỉ.”
“Có điều xin hỏi tôn thượng, là tạo hóa gì ạ?”
Trong lòng Vương Triều Dương vốn có hơi sợ hãi tức khắc đã bình tĩnh trở lại.
Ánh mắt tràn ngập chờ mong.
Người đó nhìn thoáng qua Vương Triều Dương, rồi chậm rãi cất lời.
“Khí vận của Trung Châu.”
Người đó nói như thế, khiến Vương Triều Dương càng thêm hưng phấn.
Rất nhanh hư ảnh đã biến mất, trong mật thất của Thiên Địa Văn Cung.
Vương Triều Dương có vẻ vô cùng kích động, hắn rất kỳ vọng vào tương lai.
Nhưng có người vui cũng có người sầu.
Một phát pháo này của Hứa Thanh Tiêu đã khiến cho thiên hạ sôi trào.
Đối với hầu hết mọi người mà nói thì bọn họ rất chấn động.
Nhưng đối với Man tộc mà nói thì không chỉ là chấn động, mà chủ yếu là càng chết lặng và tuyệt vọng.
Chương 1350: Cuộc Xâm Lăng Biến Thành Trận Chiến Phòng Vệ! Truyền Quân Lệnh, Diệt Man Tộc! (5)
Vương thất Man tộc.
Trong Hoàng cung.
Man Vương ngồi trên long ỷ, sắc mặt trắng bệch.
Là cái loại nhợt nhạt thảm đạm.
Toàn bộ Man tộc, tất cả thần tử văn võ đều choáng váng.
Các hoàng tử thì càng sững sờ mà đứng như trời trồng trong đại điện.
Là bảy mươi vạn Đại quân Man tộc.
Là bảy mươi vạn Đại quân Man tộc đó a!
Thế mà lại bị diệt chỉ trong một ngày?
Giờ khắc này, Man Vương hoàn toàn không biết nên nói cái gì.
Toàn bộ hoành đồ bá nghiệp, toàn bộ ý tưởng đều tan thành mây khói ngay tại khoảnh khắc này.
Còn xâm lược Đại Ngụy cái gì nữa.
Đây chính là nói chuyện viển vông.
Trước mắt không bị diệt quốc đã là vô cùng may mắn rồi!
“Chuyện này là không thể nào.”
“Vì sao Đại Ngụy có đại pháo thiên lôi nhất phẩm?”
Có thần tử đột nhiên phản ứng, gào lên.
Hắn không tin hết thảy những chuyện này, lớn tiếng hỏi.
Giọng nói này đã đánh thức tất cả mọi người.
Ai cũng ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, bọn hắn cũng không muốn thừa nhận Đại Ngụy đáng sợ, nhưng mà sự thật đã chứng minh tất cả.
“Bệ hạ, bại cục đã định, cho dù là nguyên nhân gì cứ để lại rồi bàn sau.
Thần sợ rằng Đại Ngụy sẽ diệt Man Quốc ta.”
Trong lúc này, quốc sư Man Quốc lên tiếng.
Hắn đã tỉnh táo lại sau màn này, đầu tiên không phải phẫn nộ mắng chửi tại chỗ mà là tìm kiếm một đường sống cho Man Quốc.
“Quốc sư mời nói.”
Man Vương mở miệng, trưng cầu ý kiến của quốc sư.
Quốc sư tạm ngừng một chút, ngay sau đó lên tiếng.
“Bệ hạ.”
“Hiện giờ bảy mươi vạn đại quân của Man Quốc ta đã diệt, nếu tướng sĩ Đại Ngụy xâm chiếm Man Quốc chúng ta thì sẽ là một trận sinh linh đồ thán.”
“Man Quốc cũng sẽ không còn tồn tại, chỉ còn lại ba mươi vạn đại quân, căn bản không thể nào chống lại Đại Ngụy.
Cho dù hiện tại đi tập kết những quân còn lại, cộng thêm những quân rải rác cùng lắm cũng chỉ thêm được ba mươi vạn người thôi.”
“Nhưng việc phòng thủ chúng ta vẫn phải làm.
Lập tức tập kết ba mươi vạn đại quân trấn thủ ở ngoài cổng thành.
Thần cho rằng, khẩu đại pháo thiên lôi nhất phẩm này chỉ có thể bắn được một lần, nếu không thì quá mức nghịch thiên rồi.”
“Phải phòng thủ, chúng ta vẫn phải phòng thủ.
Ba mươi vạn đại quân cộng thêm chiến đấu thủ thành, vẫn có thể kiên trì một đoạn thời gian.
Đồng thời tập kết thêm binh mã, có thể ngăn chặn hiệu quả thiết kỵ của Đại Ngụy san bằng Man Quốc ta.”
“Mà việc trước mắt bệ hạ phải làm là cầu hòa.
Man Vương ngài đích thân cầu hòa, đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người khác, thỉnh cầu Đại Ngụy tiếp nhận đầu hàng.”
“Bồi thường bao nhiêu cũng không thành vấn đề, chỉ cần có thể sống sót là được.”
“Rồi sau đó lập tức liên hệ với vương triều Sơ Nguyên và vương triều Đột Tà, bảo bọn họ ra mặt điều giải trận chiến này.”
“Sau đó bảo người quan trọng của Man tộc ta lập tức đến Đột Tà và Vương triều Sơ Nguyên, ngộ nhỡ Đại Ngụy không từ thủ đoạn, vậy Man Quốc ta sẽ hoàn toàn bị diệt vong.”
Quốc sư mở miệng nói ra khốn cảnh hiện giờ của Man Quốc, cùng với những việc Man Quốc cần phải làm.
Đương nhiên hắn cũng cho rằng, đại pháo thần võ của Hứa Thanh Tiêu chỉ có thể bắn được một lần.
Nghe xong, Man Vương có chút trầm mặc.
Bảo Man Quốc đầu hàng, thật sự hắn rất không cam lòng.
Những thần tử khác cũng có chút không phục.
Nhưng giọng nói quốc sư lại vang lên lần nữa.
“Bệ hạ.”
“Việc đã đến nước này, đừng vướng bận chuyện quá khứ nữa.”
“Hãy mau quyết định đi bệ hạ, bằng không, không còn cơ hội để quyết định nữa đâu.”
Quốc sư lên tiếng thúc giục Man Vương.
Hắn biết Man Vương có chút không cam lòng, dù sao đổi thành ai cũng sẽ không cam tâm.
Bảy mươi vạn đại quân, nói mất là mất, cho dù là giết lợn cũng phải giết nửa tháng đi?
Trong khoảng thời gian ngắn không thể chấp nhận được, đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nhưng không thể chấp nhận thì không thể chấp nhận, sự thật chính là như vậy.
Nếu như không mau chóng quyết định, Man Quốc sẽ hoàn toàn biến mất.
“Được, truyền ý chỉ của trẫm, Đồ Lỗ đại tướng quân cấu kết với Ngũ hoàng tử ăn trộm Ngọc tỷ Binh phù, tự tiện xâm lược Đại Ngụy, thần tiên phẫn nộ.
Hôm nay ban chết cho hai người, cho nên toàn bộ người liên can bị diệt cửu tộc, chỉ mong cầu hòa với Đại Ngụy.”
Man Vương không cam lòng lên tiếng.
Nói xong lời này, hắn không khỏi hộc máu, một là vì tức giận, hai cũng là vì khó chịu!
Bảy mươi vạn đại quân là hy vọng quật khởi của Man tộc, hiện tại hy vọng này đã hoàn toàn biến mất, bảo hắn không khó chịu sao được?
Máu tươi trào ra.
Các triều thần cũng không biết nên nói cái gì, thậm chí có vài người ngồi bệt xuống đất, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Bọn hắn biết, mình phải trở thành người chịu tội thay.
Rất nhanh, quốc sư đã viết thánh chỉ rồi vội vã gửi đến Đại Ngụy, một phút một giây cũng không nỡ lãng phí.
Nhưng thực mau, bất hạnh tin tức truyền đến.
Vương triều Sơ Nguyên và Vương triều Đột Tà lập tức gửi thư từ, chỉ trích Man tộc cướp đoạt tài nguyên của hai đại vương triều, yêu cầu Man tộc lập tức bồi hoàn, nếu không quyết không bỏ qua.
Thư từ của hai đại vương triều được chuyển đến ngay lập tức.
Tin tức truyền đến, trên dưới Man tộc đều giận dữ, đặc biệt là Man Vương càng tức đến phát cuồng.
Thời khắc mấu chốt, Man tộc trả cái giá lớn như thế, mà vương triều Sơ Nguyên và vương triều Đột Tà chẳng những không đưa tay viện trợ, trái lại còn giậu đổ bìm leo.
Nhưng giận thì giận, Man tộc hiện tại không dám đắc tội hai đại vương triều này.
Nếu như đắc tội, vậy thì càng phiền toái.
Có điều Man tộc không đưa ra hồi đáp trước, mà là chờ đợi Đại Ngụy tiếp nhận đầu hàng.
Tài nguyên mà vương triều Sơ Nguyên và vương triều Đột Tà tài trợ có thể coi như tấm séc, nếu như đưa hết thì Man tộc cũng hết đời.
Mà giờ khắc này.
Dãy núi Thiên Lang.
Đất khô cằn ba trăm dặm, khiến tâm trạng người chấn động.
Chỉ có nhìn thấy tận mắt mới có thể hiểu rõ thứ này khủng bố như thế nào.
Các tướng sĩ Đại Ngụy cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, đôi mắt bọn họ đã đỏ bừng, nước mắt chảy xuống, nhưng vẫn có chừng mực, có thể miễn cưỡng mở mắt ra.
Nhìn đất khô cằn trước mặt, bọn họ chấn động đến mức không thốt nổi một từ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










