- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 131 : Hứa Thanh Tiêu Là Ân Sư Của Đại Thánh Nhân? Về Kinh Đô! Vào Cung! (5) (c1301-c1310)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 131 : Hứa Thanh Tiêu Là Ân Sư Của Đại Thánh Nhân? Về Kinh Đô! Vào Cung! (5) (c1301-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1301: Hứa Thanh Tiêu Là Ân Sư Của Đại Thánh Nhân? Về Kinh Đô! Vào Cung! (5)
“Ngăn cuộc nổi loạn này lại.”
“Không chỉ là giải cứu chúng sinh mà cũng là tự cứu bản thân.”
“Trong cơ thể ngươi có ma ấn hung thần, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì chờ sau khi ba đại hung thần hoàn toàn phục sinh, ngươi sẽ hoàn toàn biến thành Ma thần, là Ma thần mới.”
Chu Lăng đáp lại.
“Ma thần mới sao?”
Hứa Thanh Tiêu nhíu nhíu mày.
Còn Chu Lăng thì gật đầu nói:
“Trong cơ thể ngươi có ma ấn tam ma, chắc cũng là bị người ta trồng vào.”
Chu Lăng nói:
“Bị người ta trồng vào sao?”
“Đây là chuyện không thể nào.”
Hứa Thanh Tiêu lập tức gật đầu, nếu như hắn bị trồng ấn tam ma vào thì sẽ có cảm giác, ai có thể trồng ấn tam ma vào trong cơ thể mình mà thần không biết quỷ không hay?
Nghe Hứa Thanh Tiêu đáp lại như vậy.
Chu Lăng gật đầu nói:
“Vi sư cũng rất tò mò, ai có năng lực trồng ấn tam ma vào cơ thể ngươi mà thần không biết quỷ không hay?”
“Nhưng đây là sự thật, điều này cần phải do ngươi tự suy nghĩ.”
“Chẳng qua những chuyện trước mắt cũng không tính là gì.”
“Chuyện mà ngươi cần làm chính là ngăn cản âm mưu của những người này.”
“Làm cho Đại Ngụy thống nhất Trung châu, trở thành cự bá, vương triều bất hủ thật sự, tất cả âm mưu quỷ kế ở trước mặt thực lực tuyệt đối đều chỉ là nói suông thôi.”
Chu Lăng vạch ra một con đường sáng cho Hứa Thanh Tiêu.
Sau đó nói con đường và nên lựa chọn như thế nào cho Hứa Thanh Tiêu.
Đạo lý lần này làm cho Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu không nhịn được lên tiếng:
“Lão sư, nếu như ngăn cản không được thì sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Đó chính là một kiếp nạn lớn.”
“Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, tất cả đã được định sẵn từ trong sâu xa rồi.”
“Thủ Nhân, vi sư nói nhiều như vậy không phải muốn ngươi đi cứu vớt thiên hạ, chỉ không hi vọng ngươi thành ma thôi.”
“Nếu như thật sự có một ngày như vậy thì ngươi cũng đừng trách vi sư.”
Chu Lăng thở dài một hơi rồi nói vậy.
Câu này vừa dứt, Hứa Thanh Tiêu hít một hơi thật sâu.
Hắn đã hiểu được mình đã bị cuốn vào trong kiếp nạn lớn này, muốn thoát ra là chuyện không thể nào.
Cách duy nhất chính là hủy diệt nó.
Hủy diệt một cách triệt để.
Về phần những lời mà Chu Lăng nói, Hứa Thanh Tiêu cũng không thèm để ý, nếu như hắn thật sự thành ma rồi thì trên thức tế hắn cũng không muốn giết hại chúng sinh đâu.
“Lão sư, nếu như ba đại hung thần không tỉnh lại thì ta cũng sẽ không nhập ma đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Ừ.”
Chu Lăng khẽ gật đầu.
“Trong cơ thể ngươi có ấn tam ma, giống như là ma niệm dị thuật, nhưng mặc dù bọn họ tồn tại trong cơ thể ngươi thì cũng không giống ma niệm, cần ngươi tăng tu vi lên.”
“Mà căn cứ vào sự biến hóa của âm lực trong trời đất, về lý luận thì ngươi có thể mượn nhờ sức mạnh của bọn họ để mạnh lên.”
“Nhưng ngươi vẫn phải giữ vững lòng mình.”
“Còn nhớ chữ mà vi sư đã tặng cho ngươi không?”
“Thủ Nhân, giữ vững nhân nghĩa trong lòng.”
Chu Lăng lên tiếng nói vậy.
“Học sinh đã hiểu.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, hắn hiểu rồi.
Đến đây rồi, Hứa Thanh Tiêu không muốn hỏi thêm gì nữa.
Hắn lẳng lặng ngồi trong thư phòng, Chu Lăng cũng không nói gì.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Đến cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu tự mình nghĩ tiếp mấy thứ này.
Ba ngày sau.
Sau khi bình minh xuất hiện.
Trong thư phòng, Hứa Thanh Tiêu đã chầm chậm ra ngoài, hắn đi vào trong trạch viện đứng trong ánh nắng, cũng đang trầm tư vài chuyện.
Trước mắt, tất cả mọi chuyện đều đã hoàn toàn rõ ràng.
Thánh nhân đời thứ tư và thánh nhân đời thứ năm vẫn còn chưa chết.
Bọn họ đứng phía sau màn, mục đích là vì trường sinh.
Không nói đến tốt xấu gì, cũng không phân ra thiên ác mà là lập trường đã không giống nhau.
Thánh nhân đời thứ năm là Chu lắng.
Thánh nhân đời thứ tư là Lý thánh, mà Lý thánh này lại có mối quan hệ to lớn với Tuân tử.
Là ai, đã không quan trọng nữa.
Bất luận là bọn họ ở sau màn hay là xuất hiện trước mặt hắn thì mục đích của bọn họ chính là hi vọng hồi sinh lại Ma thần.
Mà việc hắn cần phải làm chính là phải ngăn cản kiếp nạn lớn này.
Ngăn cản điểm quan trọng, chính là tứ đại ma vực.
Mười hai đại hạp cốc thì còn được.
Ba nơi là Ma hải, Ma thổ Đông châu còn có Ma quật Trung châu là những nơi quan trọng nhất.
Từ sau khi Ma hải sinh ra tai họa thì Hứa Thanh Tiêu đã điều tra đến ba nơi này.
Ma hải đã có chín khối bia đá trấn áp, điểm quan trọng là ở trên tấm bia đá.
Ma thổ Đông châu và ma quật Trung châu thì có phong ấn thượng cổ, cách duy nhất để phá vỡ chính là máu của chúng sinh.
Nói cách khác, mục đích tiếp theo cũng những người này là phát động chiến tranh, tạo nên huyết chiến.
Sau khi suy nghĩ rõ được điểm này, Hứa Thanh Tiêu cũng đã hiểu rõ.
Bọn họ hi vọng thiên hạ đại loạn.
Tốt nhất là tất cả đều chiến loạn.
Bất luận là dùng cách thức gì.
Chuyện của các châu khác Hứa Thanh Tiêu không lo được nhưng Trung châu, Hứa Thanh Tiêu đã có cách riêng.
Ngày thứ năm.
Vào đêm.
Hứa Thanh Tiêu từ biệt Chu Lăng.
Hắn muốn hồi triều.
“Thủ Nhân, ngươi bộc lộ dị thuật ở Ma hải, bây giờ mà về chỉ sợ sẽ chuốc lấy vô vàn phiền toái.”
“Nếu có thể thì hãy nghĩ cách để giải ảnh hưởng của chuyện này xuống rồi lại quay về.”
Nghe Hứa Thanh Tiêu nói muốn trở về, Chu Lăng đã lên tiếng, hắn biết hôm nay cả thiên hạ đều đã biết chuyện Hứa Thanh Tiêu tu luyện dị thuật.
Những lời đồn còn đang ầm ĩ, trong lúc quan trọng này, nếu như Hứa Thanh Tiêu trở về thì chỉ sợ là có chút không hợp lý.
Nhưng mà, đối với sự thuyết phục của Chu Lăng.
Hứa Thanh Tiêu lại lắc đầu:
“Lão sư, ta là vương của Đại Ngụy.”
“Cũng là bán thánh nho đạo.”
“Sao phải lo đến mấy lời đồn này?”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, ánh mắt hắn bình tĩnh, không để ý mấy lời đồn nhảm này.
Đáp lại một cách mạnh mẽ như vậy.
Làm cho Chu Lăng sững sờ.
Chương 1302: Hứa Thanh Tiêu Là Ân Sư Của Đại Thánh Nhân? Về Kinh Đô! Vào Cung! (6)
Nhưng rất nhanh sau đó, Chu Lăng không nhịn được phì cười, ông ta đã hiểu được ý của Hứa Thanh Tiêu.
Cũng đúng.
Đến lúc này đúng là không cần phải lo lắng về mấy tin đồn này nữa.
Đứa học trò này của mình đã không còn là thiếu niên trước kia nữa.
“Lão sư, học sinh còn một vấn đề cuối cùng.”
“Làm sao để trở thành Á thánh?”
Lúc gần đi, Hứa Thanh Tiêu lên tiếng hỏi ra vấn đề của mình.
Câu này vừa dứt, Chu Lăng nói không chút nghĩ ngợi:
“Bán thánh cần phải minh ý, lập ngôn, viết sách, minh ngộ ý trời một lần nữa.”
“Á thánh cần phải chịu được khí vận của thiên địa.”
“Về phần thánh nhân, điều này vi sư cũng không rõ nữa, đối với thánh đạo thì mỗi người đều sẽ có những lý giải không giống nhau.”
Chu Lăng lên tiếng hồi đáp.
Câu này vừa dứt, Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Ngay sau đó, hắn cúi đầu thật sâu với Chu Lăng, sau đó quay người rời đi.
Hắn đã hiểu rõ hết tất cả nguyên nhân hậu quả.
Lần rời đi này là đi cứu chúng sinh, cũng là tự cứu bản thân.
Chẳng qua.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu rời khỏi nhà Chu Lăng, hắn cũng không đi thẳng về kinh đô Đại Ngụy.
Mà hắn đi đến một nơi không người.
Hắn muốn hoàn toàn ngộ đạo ở nơi này.
Bước vào cảnh giới mấu chốt.
Nơi này dài liên miên ngàn dặm, núi non vờn quanh.
Hứa Thanh Tiêu lựa chọn đột phá ở đây.
Võ đạo, Tiên đạo, Phật đạo, Nho đạo.
Hứa Thanh Tiêu ngưng tụ dân ý mênh mông trong cơ thể cộng thêm sức mạnh tín niệm cùng với linh khí đạo gia.
Những năng lượng này đều giấu trong cơ thể, bây giờ đã đến bước này, Hứa Thanh Tiêu cũng không ẩn giấu làm gì nữa.
Ầm ầm.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn phóng thích, năng lượng trong cơ thể tràn ra mênh mông như đại dương.
Trong nháy mắt, luồng sức mạnh này đã làm cho Hứa Thanh Tiêu đột phá cảnh giới.
Nhị phẩm Võ đạo, chí tôn Võ đạo.
Nhị phẩm Tiên đạo, Thánh Thanh cảnh.
Nhị phẩm Phật đạo, Giác Ngộ cảnh.
Bản thân Hứa Thanh Tiêu đã có thể đột phá nhị phẩm từ lâu, chẳng qua chỉ luôn đè nén mà thôi.
Bây giờ mượn nhờ sức mạnh bản thân, Đưa Võ đạo, Tiên đạo, Phật đạo cùng nhau tấn thăng lên nhị phẩm.
Lúc này, dãy núi ngàn dặm rung động ầm ầm tạo ra các loại ánh sáng.
Nhưng đây không phải là mục đích của Hứa Thanh Tiêu.
Hắn đưa tất cả năng lượng rót vào cơ thể, mục tiêu là đạt được nhất phẩm võ đạo.
Hắn muốn tấn thăng lên nhất phẩm.
Nhưng chắc chắn không phải là Phật đạo, cũng không phải là Tiên đạo mà là Võ đạo.
Hệ thống trực tiếp nhất.
Hắn không suy nghĩ bất kỳ chuyện gì.
Năng lượng kinh khủng khuếch tán trào ra, Hứa Thanh Tiêu mượn nhờ luồng sức mạnh này để chuyển biến thành sức mạnh võ đạo.
Sự chênh lệch của nhất phẩm và nhị phẩm lại càng lớn.
Muốn đột phá được nhất phẩm là chuyện cực kỳ khó khăn, nhưng cũng may năng lượng ẩn chứa trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu cũng rất lớn.
Dân ý không đong đếm được, tín niệm của dân chúng mà Đạo Đức kinh, Đại thừa Phật pháp mang đến gia trì trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng mà cho dù là như vậy thì trong quá trình đột phá lên nhất phẩm, hắn vẫn gặp phải những trở ngại to lớn như cũ.
Rất khó.
Thậm chí có thể nói là cực kỳ khó.
Giống như là rãnh trời vậy, đây không phải là thứ mà năng lượng có thể bù đắp được.
Vào giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu đã hoàn toàn hiểu rõ vì sao nhất phẩm lại có thể vô địch trong nhân thế.
Bởi vì cảnh giới này thật sự quá khó đột phá.
Chỉ trong chớp mắt, thời gian bảy ngày đã trôi qua.
Hứa Thanh Tiêu mở đôi mắt ra.
Tất cả các cảnh giới đều đã đến nhị phẩm viên mãn, nhưng khoảng cách với nhất phẩm vẫn còn một con đường rất lớn, không có cách nào đột phá được.
Nhưng một cái rãnh lớn vậy.
“Tốc độ tấn thăng của mình quá nhanh.”
“Nếu như muốn thật sự đột phá thì chỉ có thể dựa vào Phá Cảnh đan nhất phẩm, hoặc là nhờ vào ma ấn.”
Hứa Thanh Tiêu tự nhủ trong lòng.
Hắn hiểu được, tình huống bây giờ của mình nhị phẩm đã là cao lắm rồi, muốn đột phá đến nhất phẩm.
Chỉ có Phá Cảnh đan hoặc là mượn nhờ Ma ấn trong cơ thể mình.
Nhất là Ma ấn trong cơ thể.
Hứa Thanh Tiêu có một loại cảm giác rằng chỉ cần hắn dựa vào ma ấn trong cơ thể thì sẽ có thể đột phá nhất phẩm trong phút chốc.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không mượn sức mạnh của ma ấn.
Hắn càng hi vọng tự dựa vào bản thân mình hơn.
“Phù.”
Thở ra một hơi.
Trong núi.
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy.
Đột phá lên nhị phẩm cũng đã đủ lắm rồi.
Hơn nữa trong cơ thể hắn còn có ấn tam ma, lúc nào cũng có thể đột phá lên nhất phẩm, cũng xem như là một cách tự vệ.
Mặc dù làm như vậy sẽ phải đánh đổi khá nhiều thứ.
Nhưng ít nhất đây cũng là một cách để tự vệ.
Sau một khắc.
Hứa Thanh Tiêu đã biến mất ngay tại chỗ.
Trước mắt.
Là thời điểm để ra tay.
Vương triều Đại Ngụy.
Năm Võ Xương thứ hai.
Ngày hai mươi bảy tháng bảy.
Từ khoảng thời gian ma vực náo động đến giờ cũng đã qua ba tháng.
Trong ba tháng này.
Lời đồn trong thiên hạ bắn ra bốn phía.
Mặc dù lời tin đồn lan tràn như nước lũ thế kia.
Nhưng vương triều Đại Ngụy lại vẫn vững như thành đồng, không thể nào xâm lấn được.
Con dân Đại Ngụy vốn không tin rằng Hứa Thanh Tiêu là ma.
Ngay từ đầu còn có một vài lời bàn tán nhưng rất nhanh sau đó đã bị bách tính Đại Ngụy phản bác lại.
Hơn nữa trong này vẫn còn tồn tại rất nhiều điểm đáng ngờ.
Điều đáng ngờ dễ thấy nhất đó là.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu là ma vậy tại sao hắn lại ép bảy đại thần lui về?
Nếu như Hứa Thanh Tiêu là ma vậy vì sao phải ra tay vào thời điểm này?
Nếu như Hứa Thanh Tiêu là ma vậy vì sao lại lựa chọn biến mất?
Không phải mọi người không tin lời đồn mà là trong một năm này đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi.
Sự tín nhiệm của bọn họ đối với Hứa Thanh Tiêu không phải chỉ được xây dựng trong ngày một ngày hai mà có mà là đã từng trải qua hết chuyện này đến chuyện khác.
Mọi người lại tin rằng có người đang bôi đen Hứa Thanh Tiêu hơn chứ không thèm tin Hứa Thanh Tiêu là ma.
Thậm chí trong dân gian Đại Ngụy còn có rất nhiều người cho rằng có người đang nhắm vào Hứa Thanh Tiêu, mà người này chính là Hoài Ninh thân vương.
Chương 1303: Hứa Thanh Tiêu Là Ân Sư Của Đại Thánh Nhân? Về Kinh Đô! Vào Cung! (7)
Khoảng thời gian này, Hoài Ninh thân vương cả ngày đều nói rằng Hứa Thanh Tiêu là ma.
Muốn nghiêm trị Hứa Thanh Tiêu.
Vì thế cho nên dễ làm người ta hoài nghi.
Mặc kệ là như thế nào.
Tất cả mọi người đều đang chờ đợi Hứa Thanh Tiêu trở về.
Hoàng cung Đại Ngụy.
Bên trong đại điện.
Triều hội vẫn mở ra như trước.
Chỉ là trên long ỷ.
Rõ ràng nữ đế có hơi không tập trung.
Ba tháng qua, nàng vẫn đang lo lắng cho Hứa Thanh Tiêu.
Liên quan đến những tranh luận trong vương triều.
Nàng không để ý.
Nàng chỉ hy vọng Hứa Thanh Tiêu trở về thôi.
Trở về một cách bình an vô sự.
Nhưng cũng chính trong ba tháng này, Quý Linh chợt nhận ra rằng mình lúc nào cũng lo lắng cho Hứa Thanh Tiêu.
Nàng không biết chuyện này là như thế nào.
Nhưng nàng chỉ biết rằng là.
Đại Ngụy không thể không có Hứa Thanh Tiêu.
Cũng vào lúc quần thần đang báo cáo thì đột nhiên, một âm thanh vang lên từ bên ngoài:
“Báo.”
“Bình Loạn vương đã về.”
Sau khi giọng nói kia vang lên.
Trong phút chốc.
Văn võ cả triều đều ngây ngẩn cả người.
Thời gian đã qua ba tháng rồi.
Hứa Thanh Tiêu đã về.
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Chỉ là, đầu tiên, ánh mắt mọi người lộ ra nét mừng vui, ngay sau đó lại lộ ra vẻ lo lắng.
Dù sao thì bây giờ chính là lúc mà dư luận đang kịch liệt nhất.
Hứa Thanh Tiêu lại trở về ngay vào khoảng thời gian này cũng không phải là chuyện gì tốt.
Nhưng, trở về là tốt rồi, Bình An vô sự là được.
“Đi nghênh đón nhanh lên.”
Trên long ỷ, Quý Linh trực tiếp lên tiếng, trong ánh mắt lộ ra nét mừng rỡ.
Không thể nào che giấu được.
“Rõ.”
Người kia nghe lệnh.
Sau một khắc.
Kinh đô Đại Ngụy.
Cổng Đông môn.
Tất cả bách tính cũng đều an tĩnh trở lại.
Bởi vì một bóng dáng đang chậm rãi xuất hiện trong mắt mọi người.
Là bóng dáng của Hứa Thanh Tiêu.
Thời gian ba tháng đi qua.
Người mà tất cả mọi người đều chờ mong cuối cùng cũng đã trở về.
Mà sau khi Hứa Thanh Tiêu trở về.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ kinh đô Đại Ngụy lại trào dâng thêm một lần nữa.
“Hứa đại nhân, bọn ta tin tưởng ngài.”
“Hứa thánh, bọn ta tin tưởng ngài.”
“Bái kiến vương gia.”
Ngoại trừ sự ngạc nhiên ban đầu thì rất nhanh sau đó, dân chúng đã kịp phản ứng trở lại, ai nấy đều nhao nhao lên tiếng.
Phủ Hoài Ninh vương.
“Hay lắm.”
“Trở về hay lắm.”
“Mau đi mời các vị vương gia cùng nhau vào cung.”
Giọng của Hoài Ninh thân vương vang lên, tràn ngập sự vui sướng.
Thiên Địa Văn cung.
“Trở về vào lúc này?”
“Ngược lại bản thánh muốn xem xem tên Hứa Thanh Tiêu này cuối cùng có năng lực gì đây.”
“Truyền lệnh của bản thánh, ba ngàn đại nho tụ tập lại ngoài cung, bản thánh vào cung.”
Vương Triều Dương lên tiếng.
Không bao lâu, bên trong đại điện hoàng cung, từng âm thanh truyền nhau đến.
“Báo, Hoài Ninh thân vương dẫn theo các vị vương gia vào cung, xin được diện thánh.”
“Báo, Á thánh Vương Triều Dương dẫn theo ba ngàn đại nho vào cung xin được diện thánh.”
“Báo, Quý hoàng tử vào cung xin được diện thánh.”
Sau từng âm thanh vang lên.
Trong triều đình.
Vẻ mặt của đám người thay đổi không giống nhau.
Bọn họ biết những người này đã chờ đợi từ lâu.
Trong lúc nhất thời, nhóm thần tử trầm mặc.
Bọn họ rõ ràng đang mang phiền phức đến cho Hứa Thanh Tiêu.
Nếu như không gặp thì rõ ràng là bao che.
Nhưng nếu như không từ chối gặp thì lại không tốt cho Hứa Thanh Tiêu lắm.
Sau khi do dự một lúc lâu.
Cuối cùng, giọng của Quý Linh vang lên:
“Bảo bọn họ trở về, hôm nay trẫm không gặp.”
Quý Linh lên tiếng.
Nàng đã đưa ra lựa chọn.
Không gặp.
Nhưng, chính vào lúc này, một âm thanh đã vang lên ngoài đại điện.
“Thần, Hứa Thanh Tiêu, bái kiến bệ hạ.”
Là giọng của Hứa Thanh Tiêu.
Ngay sau đó.
“Hứa ái khanh miễn lễ.”
Trên long ỷ.
Quý Linh lập tức lên tiếng.
Rất nhanh sau đó, Hứa Thanh Tiêu đã bước vào trong đại điện.
“Chúng thần tham kiến Bình Loạn vương.”
Sau khi Hứa Thanh Tiêu bước vào bên trong đại điện.
Trong lúc nhất thời, các triều thần ồn ào lên tiếng cúi đầu với Hứa Thanh Tiêu.
Còn Hứa Thanh Tiêu, hắn cũng chầm chậm hành lễ với đám người.
Sau đó Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía Quý Linh rồi nói với giọng bình tĩnh:
“Bệ hạ, để bọn họ vào đi.”
Giọng nói Hứa Thanh Tiêu rất bình tĩnh.
Hắn đã nghe được tiếng thông báo, cũng biết nữ đế đang lo lắng cho mình.
Nhưng hôm nay hắn đã dám trắng trợn xuất hiện như vậy.
Thì cũng đã chuẩn bị xong tất cả.
Tất nhiên không sợ.
Nghe thấy lời này của Hứa Thanh Tiêu.
Đám triều thần có hơi kinh ngạc.
Còn Quý Linh, nàng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Thấy trong mắt Hứa Thanh Tiêu chứa đầy sự bình tĩnh.
Ngay sau đó, Quý Linh hít sâu một hơi rồi chầm chậm mở miệng:
“Tuyên các vị vương gia vào cung.”
Giọng nói kia vang lên.
Trong lúc nhất thời, bên ngoài cung.
Mấy chục bóng dáng đang bước về phía đại điện.
Lúc này, trời vạn dặm không mây.
Nhưng bất luận là trong triều hay ngoài triều thì tâm trạng của mọi người người thì thấy kích động, người thì thấy nặng nề.
Hoàng cung Đại Ngụy.
Bên trong đại điện.
Có thể nói là toàn bộ Đại Ngụy đều đang chờ đợi Hứa Thanh Tiêu trở về.
Nhưng cũng có rất nhiều người không hi vọng Hứa Thanh Tiêu trở về.
Trong triều đình, lục bộ Thượng thư, thật ra các vị vương hầu quốc công cũng không hy vọng Hứa Thanh Tiêu trở về ngay vào thời điểm quyết định này.
Quý Nguyên, Vương Triều Dương, Hoài Ninh thân vương, những người đã chú ý đến từ lâu kia là người chờ đợi Hứa Thanh Tiêu trở về.
Trừ phi Hứa Thanh Tiêu có thể lấy ra chứng cứ gì đó nếu không thì chuyện xảy ra ở Ma hải khó mà bao biện nổi.
Nhất là Thượng thư lục bộ.
Trong khoảng thời gian này, bọn họ vẫn luôn tìm mọi cách để giảm ảnh hưởng xuống.
Trong vương triều Đại Ngụy còn dễ nói, dù sao thì bách tính ai cũng tin tưởng Hứa Thanh Tiêu, những chuyện mà Hứa Thanh Tiêu đã làm trong hai năm qua quả thật đã cải thiện được vấn đề ăn ở của bách tính, cũng khiến cho dân chúng được cơm no áo ấm.
Trước cảnh tình này.
Tất nhiên không cần tuyên truyền thêm gì thì ai nấy cũng đều tình nguyện tin tưởng Hứa Thanh Tiêu không phải là ma đầu.
Chương 1304: Quyền Khuynh Triều Chính, Giận Đánh Hoài Ninh, Hứa Thanh Tiêu Nhập Cảnh Giới Á Thánh (1)
Còn bên ngoài vương triều Đại Ngụy thì không giống như vậy.
Dù sao đây cũng là những chuyện bên ngoài vương triều, không thể lo tới được, lại thêm vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên, bản thân họ đã là quốc gia đối địch, tất nhiên không hi vọng vương triều Đại Ngụy được phát triển yên bình.
Tất nhiên họ đã bắt đầu tung ra những tin đồn nhảm, thuận theo những lời đồn này, không cần phải đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, có thể còn âm thầm bảo người thêm mắm dặm muối.
Còn ở trong dân gian, dùng đầu ngón chân cũng biết còn có các phiên vương Đại Ngụy và vương triều dương âm thầm ra tay trong bóng tối.
Nói tóm lại thì trước mắt là tình cảnh bùng nổ dư luận.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu còn có thể tự chứng sự trong sạch như bình thường vậy thì còn dễ nói.
Nhưng nếu như không thể.
Vậy thì phiền lắm luôn.
Vì vậy, sau khi biết tin Hứa Thanh Tiêu xuất hiện thì phản ứng đầu tiên của đám người chính là cảm thấy ngạc nhiên, sau đó lại là lo lắng, cảm thấy Hứa Thanh Tiêu không cần thiết phải như vậy.
Xuất hiện vào hôm nay đúng là có hơi không ổn.
Hắn hoàn toàn có thể âm thầm liên lạc, mượn nhờ sức mạnh của vương triều Đại Ngụy để tẩy sạch các loại nghi ngờ.
“Lão thần Hoài Ninh, bái kiến bệ hạ.”
“Thần Quý Nguyên, bái kiến bệ hạ.”
“Vương Triều Dương ra mắt bệ hạ.”
“Thất Tinh đạo tông Thanh Tịnh đạo nhân bái kiến bệ hạ.”
Bên ngoài đại điện, bốn giọng nói lần lượt vang lên.
Bốn người Hoài Ninh thân vương, Quý Nguyên, Vương Triều Dương, Thanh Tịnh đạo nhân cùng nhau đến đây.
Mục đích của bọn họ rất trực tiếp, ý đồ cũng rất rõ ràng.
“Tuyên nhập đại điện.”
Sau khi nhận được ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu, Quý Linh cũng không suy nghĩ nhiều mà trực tiếp tuyên mấy người vào điện.
Ngay sau đó.
Bốn bóng người bước chậm vào trong đại điện.
Quý Nguyên và Hoài Ninh thân vương đi phía trước, Vương Triều Dương và Thanh Tịnh đạo nhân đi phía sau.
Dù sao thì hai người bọn họ cũng không phải là người của triều đình Đại Ngụy, đi phía sau cũng là lẽ đương nhiên.
“Tham kiến bệ hạ.”
Bốn người đi vào điện rồi cúi đầu về phía nữ đế.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí bên trong đại điện lập tức trở nên cứng lại.
“Miễn lễ.”
Giọng nói lạnh nhạt của Quý Linh vang lên.
Chỉ là, sau khi giọng của Quý Linh vừa dứt, giọng của Hoài Ninh thân vương đã nhanh chóng vang lên:
“Lão thần Hoài Ninh, hôm nay tố Bình Loạn vương Đại Ngụy Hứa Thanh Tiêu.”
“Mong bệ hạ ban chết cho Hứa Thanh Tiêu.”
Hoài Ninh thân vương lập tức lên tiếng, ông ta nhìn về phía nữ đế, nói với giọng điệu bình tĩnh.
Nhưng câu nói này lại muốn lấy mạng người ta, vừa lên đã tham tấu Hứa Thanh Tiêu, hơn nữa còn yêu cầu bệ hạ trực tiếp ban chết cho Hứa Thanh Tiêu.
Điều này, thật sự là có hơi tàn nhẫn.
Dù biến bọn họ hận chết Hứa Thanh Tiêu nhưng không ai ngờ rằng thế mà họ lại hung ác đến vậy, vừa bước lên đã muốn Hứa Thanh Tiêu bị ban chết.
“Làm càn.”
“Hoài Ninh thân vương, ngài đang làm càn.”
“Ngông cuồng.”
Trong lúc nhất thời, chưa kịp đợi Hứa Thanh Tiêu lên tiếng thì văn võ triều thần đã ồn ào mở miệng.
Nhóm người Trần Chính Nho, Trương Tĩnh, An quốc công cùng nhau lên tiếng.
Bọn họ tức giận mắng Hoài Ninh thân vương.
Ban chết cho một vị vương, như thế đúng là rất càn rỡ.
Mặc dù bọn họ biết Hoài Ninh thân vương sẽ dùng lý do gì nhưng cứ nói thẳng ra như vậy đúng là có hơi quá đáng.
“Hoài Ninh thân vương, khẩu khí ngài lớn quá đi ha, ban chết cho một vị vương, ngàn quá càn rỡ.”
Giọng của Trương Tĩnh lại vang lên lần nữa.
Ông ta là Hình bộ Thượng thư, đối mặt với những lời nói của Hoài Ninh thân vương, tất nhiên là không tán đồng.
Như Hoài Ninh thân vương cũng không thèm để ý mà lại nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, nói với giọng hờ hững:
“Theo luật lệ Đại Ngụy, kẻ tu luyện dị thuật, chết.”
“Bình Loạn vương, ngươi có tu luyện dị thuật hay không?”
Hoài Ninh thân vương lên tiếng, đầu tiên ông ta nói ra tội dị thuật, sau đó lại nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, nói ra những lời chất vấn.
Chẳng qua hắn cũng biết Hứa Thanh Tiêu sẽ không thừa nhận.
Nhưng thế thì tính sao? Hắn đã không giải thích rõ ràng được nữa, chuyện Ma hải chính là bằng chứng to như núi, sao tẩy sạch được?
Nhưng ngay khi Hoài Ninh thân vương chuẩn bị nói tiếp thêm lý do nữa.
Giọng của Hứa Thanh Tiêu đã vang lên:
“Ừ, bản vương tu luyện dị thuật đó.”
Giọng Hứa Thanh Tiêu đã vang lên.
Trong chốc lát, văn võ cả triều đều lặng ngắt.
Cho dù là Nữ đế cũng ngây ngẩn cả người.
Vương Triều Dương, Quý Nguyên còn có Thanh Tịnh đạo nhân cũng đều sững sờ ngay tại chỗ.
Không ai người đến thế mà Hứa Thanh Tiêu lai dám trực tiếp thừa nhận.
Hơn nữa lại còn thừa nhận một cách hời hợt như thế, không có chút che giấu nào, cũng chẳng thèm phản bác gì, thừa nhận chuyện mình tu luyện dị thuật.
Đây là thứ nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
Vì sao Hứa Thanh Tiêu lại dám làm như vậy?
Tu luyện dị thuật là tội chết đó.
Bên trong triều.
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, trong lúc nhất thời, Hoài Ninh thân vương cũng không biết nói gì.
Trực tiếp thừa nhận điều này thật sự là làm cho người ta có hơi kinh ngạc.
Thế này là lại muốn đùa cái gì nữa đây?
Đám người trầm mặc.
Dù có là Hoài Ninh thân vương thì cũng không nhịn được mà suy tư một phen, thầm nghĩ Hứa Thanh Tiêu lại đang muốn tung âm mưu quỷ kế gì đây.
Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui vẫn thật sự không nghĩ ra cuối cùng thì Hứa Thanh Tiêu đang muốn làm gì.
Một lát sau, Hoài Ninh thân vương vẫn tiếp tục lên tiếng:
“Thế là ngươi đã thừa nhận rằng ngươi tu luyện dị thuật.”
“Vậy chứng cứ đã vô cùng xác thực, dựa theo luật pháp Đại Ngụy, nên chém đầu răn đe.”
Hoài Ninh thân vương lên tiếng.
Ông ta không biết Hứa Thanh Tiêu đang muốn đùa bỡn kiểu gì ông ta biết rõ một điều là bất kể như thế nào cũng cần phải định tội Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng sau khi vừa nói xong.
Giọng của Hứa Thanh Tiêu cũng vang lên.
“Căn cứ vào luật lệ Đại Ngụy, đúng là tu hành dị thuật thì phải đưa ra chém đầu răn đe.”
“Nhưng ta là Bán thánh Đại Ngụy, không phải chịu sự quản chế của luật lệ Đại Ngụy, chẳng lẽ vương gia không biết sao?”
Hứa Thanh Tiêu chầm chậm lên tiếng.
Chương 1305: Quyền Nghiêng Triều Chính, Giận Dữ Đánh Hoài Ninh, Hứa Thanh Tiêu Nhập Cảnh Giới Á Thánh (2)
Câu này vừa dứt, trong chốc lát, Hoài Ninh thân vương sững sờ, ông ta chưa bao giờ nghe qua kiểu quy tắc này.
Hình bộ Thượng thư cũng lập tức tỉnh ra.
Ông ta lập tức đứng dậy chậm rãi nói:
“Trong luật pháp Hình bộ Đại Ngụy đúng là có điều luật như vậy.”
Ông ta mở miệng bổ sung.
Chỉ là khi vừa nói xong, Hoài Ninh thân vương lập tức hiểu rõ đây là đang bao che.
“Trương Tĩnh, bản vương khuyên ngài trước khi nói chuyện thì phải nghĩ cho rõ ràng trước.”
“Khi nào thì luật lệ Đại Ngụy lại có điều luật như vậy?”
Hoài Ninh thân vương nhìn về phía Trương Tĩnh nói vậy.
Mà Trương Tĩnh thì lại nhìn về phía Hoài Ninh thân vương, trong mắt toát lên vẻ bình tĩnh và kiên định.
“Có luật lệ này hay không lão phu rõ hơn vương gia nhiều.”
Trương Tĩnh lên tiếng, ông ta cũng không sợ Hoài Ninh thân vương, dù sao Hứa Thanh Tiêu đã nói đến mức này rồi, ông ta cũng đã chọn lựa xong.
Cùng lắm thì bị bãi quan thôi, bây giờ tuổi tác cũng đã cao, có vài thứ đã không còn để tâm đến nữa, nếu như thật sự không ổn vậy thì cứ cáo lão hồi hương là được.
Sợ gì chứ?
“Bệ hạ.”
Ngay sau đó, Hoài Ninh thân vương không thèm để ý đến Trương Tĩnh mà nhìn về phía Nữ đế.
Để Quý Linh ra mặt.
Nhưng vào lúc này, Quý Linh cũng đã hiểu cuối cùng Hứa Thanh Tiêu đang suy nghĩ gì rồi.
Hắn chủ động thừa nhận là hi vọng chuyện này không trở thành sơ hở của nàng, hôm nay Hứa Thanh Tiêu dám trắng trợn xuất hiện chính là vì muốn ngã bài tất cả.
Nàng đã hiểu.
Vì vậy, Quý Linh lập tức lên tiếng nói:
“Trong luật lệ Đại Ngụy đúng là có một điều như vậy, là ý của trẫm.”
Quý Linh lên tiếng tỏ rõ thái độ.
Không sai, đang bao che đấy.
Hoàng đế Đại Ngụy tự mình bao che cho Hứa Thanh Tiêu, ngươi còn có thể thế nào? Ngươi còn muốn gì nữa?
Không phục à?
Không phục thì cũng phải phục cho ta
Trong phút chốc, Hoài Ninh thân vương ngây ngẩn cả người.
Ông ta không biết nên nói gì.
“Mong bệ hạ nghĩ lại.”
“Nếu như điều này được thông qua chỉ sợ sẽ phải rước lấy những phiền toái ngập trời, nếu như điều này được thông qua, vậy có phải là nói bản thánh cũng có thể tu luyện dị thuật?”
Ngay vào lúc này, giọng của Vương Triều Dương vang lên.
Hắn nhìn về phía Nữ đế nói với vẻ mặt bình tĩnh.
Hắn không muốn thừa nhận điều luật này.
Thậm chí còn lấy bản thân mình ra uy hiếp.
Nếu như đồng ý cho Hứa Thanh Tiêu tu luyện dị thuật vậy thì hắn cũng muốn tu luyện dị thuật.
Chỉ là câu này vừa dứt, giọng của Quý Linh lập tức vang lên:
“Trẫm đồng ý.”
Sau khi câu nói này vừa dứt.
Trong lúc nhất thời, Vương Triều Dương cũng ngây ngẩn cả người.
Đồng ý?
Thế mà Nữ đế lại đồng ý thẳng luôn?
Coi như có muốn bao che cho Hứa Thanh Tiêu thì cũng đâu cần làm đến mức này chứ?
Thế này cũng quá trắng trợn rồi.
Nhưng rất nhanh sau đó, Vương Triều Dương đã hiểu được ý của nữ đế.
Hắn là Á thánh cao quý.
Theo lý thì cho dù có thật sự tu luyện dị thuật thì đó mới là tự chui đầu vào rọ, cho dù hoàng đế có cho phép thì thế nào chứ?
Mấy ai tu luyện dị thuật mà có kết cục tốt?
Tự mình tu luyện dị thuật đơn giản là rảnh rỗi sinh nông nỗi, đầu óc có vấn đề mới đi tu luyện dị thuật.
Hiểu nhiên.
Bây giờ Nữ đế rõ ràng đang muốn bao che cho Hứa Thanh Tiêu, Hứa Thanh Tiêu đã tính toán rất chuẩn.
Hắn chủ động thừa nhận, khiến Hình bộ phối hợp cho phép Bán thánh tu luyện dị thuật.
Từ trước đến nay, một thời đại có thể sinh ra bao nhiêu vị Bán thánh, tính hết tất cả thì cũng chẳng quá bốn năm vị?
Người có thể trở thành Bán thánh lại là loại người như thế nào?
Ai không phải là người nổi bật?
Ai không phải là con cưng của trời?
Bọn họ rảnh rỗi không có chuyện gì làm hay sao mà đi tu luyện dị thuật? Không xem mạng mình là mạng à?
Hứa Thanh Tiêu lấy bất biến ứng vạn biến.
Chiêu thức này, quá tuyệt.
Hôm nay hắn dám xuất hiện một cách trắng trợn suy cho cùng cũng là bởi vì hắn đã quyền khuynh triều dã.
Thượng thư lục bộ là người của Hứa Thanh Tiêu.
Tất cả các quốc công hầu gia đều ủng hộ Hứa Thanh Tiêu.
Nữ đế Đại Ngụy lại còn ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện cũng bởi vì quốc vận đang ở trên người Hứa Thanh Tiêu.
Nói một cách khác thì Hứa Thanh Tiêu có tu hành dị thuật hay không cũng đâu có ý nghĩa gì?
Ai có thể phán xử Hứa Thanh Tiêu?
Lúc trước Văn cung Đại Ngụy có thể áp chế Hứa Thanh Tiêu, có thể phán quyết Hứa Thanh Tiêu đều dựa vào dân ý trong thiên hạ và sức mạnh của người đọc sách.
Lúc đó nếu như Hứa Thanh Tiêu tự mình thừa nhận rằng đã tu luyện dị thuật thì Nữ đế cũng không bảo vệ được cho Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Nữ đế nắm giữ tất cả binh quyền, bây giờ Đại Ngụy không ngừng phát triển, dân giàu nước mạnh, quân thần đồng lòng, bách tính an cư lực nghiệp.
Mà tất cả tất cả những điều này đều không thể không nhắc tới Hứa Thanh Tiêu.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu có tu luyện dị thuật hay không cũng đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Chuyện này đã không còn là sơ hở của hắn mà ngược lại, Hứa Thanh Tiêu còn chủ động thừa nhận, có thể đánh cho bọn họ một chiêu không kịp trở tay.
Mà tất cả đều cần phải xem thái độ của Nữ đế, cần phải xem thái độ của văn võ cả triều.
Sự thật chứng minh.
Bọn họ ủng hộ Hứa Thanh Tiêu.
Trong lúc nhất thời, đám người trầm mặc.
Vương Triều Dương, Hoài Ninh thân vương, Quý Nguyên và Thanh Tịnh đạo nhân cùng nhau trầm mặc, bọn họ chuẩn bị đã lâu, ba tháng qua, thỉnh thoảng bọn họ cũng tụ tập lại cùng nhau thương lượng làm thể nào để buộc tội Hứa Thanh Tiêu.
Làm thể nào để định tội Hứa Thanh Tiêu.
Bây giờ đã trở thành một trò cười rồi.
Bởi vì Hứa Thanh Tiêu vốn không quan tâm đến những thứ này, cũng chẳng thèm để ý đến đám người này.
Đúng.
Ta tu luyện dị thuật đó.
Nhưng, thế thì sao nào?
Ngươi không thích à?
Thế thì ngươi cứ khó ở đi.
Chương 1306: Quyền Nghiêng Triều Chính, Giận Dữ Đánh Hoài Ninh, Hứa Thanh Tiêu Nhập Cảnh Giới Á Thánh (3)
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Ngươi quá ngông cuồng.”
Cuối cùng, giọng của Quý Nguyên cũng vang lên.
Vương Triều Dương không nói được gì, Hoài Ninh thân vương cũng không biết nên nói gì hơn, vào lúc này, đã đến lượt Quý Nguyên lên sàn rồi.
Chỉ là hắn ta vừa nói xong.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu đã lập tức nhìn sang.
Trong phút chốc, sức mạnh nhị phẩm khủng khiếp tràn ra như núi cao biển sâu, thẳng thừng chèn ép.
Chỉ một chút sơ sẩy mà sắc mặt Quý Nguyên đã trở nên trắng bệch đứng ngay tại chỗ, đối mặt với uy áp khủng khiếp này của Hứa Thanh Tiêu, bản năng hắn ta sinh ra sự sợ hãi, cũng sinh ra một loại rung động.
Ba tháng không gặp.
Hứa Thanh Tiêu tấn thăng lên nhị phẩm.
Tốc độ này tăng lên quá nhanh, đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng nghĩ đến Hứa Thanh Tiêu đã tu luyện dị thuật thì trong lòng lại được an ủi, chỉ là luồng uy áp này khiến cho toàn thân hắn ta cảm thấy khó chịu.
Cũng may chính là.
Thanh Tịnh đạo nhân phất phất tay, trực tiếp hóa giải luồng sức mạnh kinh khủng này.
“Hứa Thanh Tiêu, trên triều đình mà ngươi lại dám thẳng thừng bất kính với bản hoàng?”
Quý Nguyên lại lên tiếng thêm lần nữa.
Nhưng sau một khắc, Hứa Thanh Tiêu lại trực tiếp ra tay nhanh như chớp, một bàn tay đã đáp thẳng lên mặt Quý Nguyên.
“Ngậm miệng.”
“Mở mồm là bản hoàng, ngươi là cái thá gì?”
“Tuy ngươi đúng là con trai mà Võ đế để lại thật, nhưng trong mắt bản vương, ngươi còn chưa được bệ hạ sắc phong, chẳng qua chỉ là một mạch của hoàng thất.”
“Dám gào thét với bản vương?”
Hứa Thanh Tiêu ở trước mặt văn võ cả triều tát lên mặt Quý Nguyên một cái, âm thanh cái vang dội vang lên.
Phải chịu một cái tát, sắc mặt Quý Nguyên lập tức trở nên đỏ bừng.
Bị Hứa Thanh Tiêu tát cho một cái trước mặt văn võ cả triều, sao hắn không giận cho được.
“Hoàng muội.”
Quý Nguyên nhìn về phía nữ đế, hắn hét lên một tiếng, trong mắt toàn là sự tức giận.
Nhưng Nữ đế lại không nói lời nào.
Rõ ràng là đang cho phép Hứa Thanh Tiêu làm như vậy.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi dám đánh hoàng tử ư?”
Hoài Ninh thân vương cũng hét to theo.
Nhưng ngay sao đó, bạt tay của Hứa Thanh Tiêu cũng hung hăng giáng lên mặt Hoài Ninh thân vương.
Hắn đã muốn tát Hoài Ninh thân vương từ lâu rồi.
Chỉ là vẫn mãi chưa có cơ hội.
Trước mắt cơ hội đã tới rồi, Hứa Thanh Tiêu lập tức đập bàn tay tới, chẳng chừa cho chút thể diện nào.
Bốp.
Trên triều đình.
Một cảnh tượng hiếm khi nhìn thấy đã xuất hiện.
Đường đường là Hoài Ninh thân vương và con trai của Võ đế thế mà lại bị Hứa Thanh Tiêu liên tiếp tát tay.
Đây đúng là chuyện từ trước đến nay hiếm gặp.
“Đều câm miệng hết cho bản vương.”
“Một tên già sống hoài không chết, một tên hoàng tử quê mùa.”
“Từ sau khi bản vương vào kinh, những chuyện đã làm có cái nào mà không phải là vì ích nước lợi dân?”
“Giận dữ với đại nho là vì công bằng của bách tính.”
“Náo loạn Hình bộ là vì sự công bằng của Hình bộ.”
“Trảm quận vương là vì công bằng của dân chúng.”
“Diệt Văn cung lại càng là dốc lòng vì Đại Ngụy.”
“Nếu như không có bản vương cùng triều thần và bệ hạ, Đại Ngụy vẫn sẽ nghèo túng chán nản, dân chúng lầm than như cũ.”
“Chúng ta đã vì Đại Ngụy mà đổ ra không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, nhưng còn các ngươi thì sao? Ỷ mình là vương gia dùng quyền thế họa loạn triều cương, lại mặc kệ con trai tham ô trái pháp luật, hại chết trăm vạn con dân Đại Ngụy, thế mà ngươi còn dứt khoát bỏ qua.”
“Nếu như là ngươi, bản vương đã treo cổ tự sát lâu rồi.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra một phen đã giận dữ mắng chửi hai người, sau đó hắn lại nhìn về phía Quý Nguyên, ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt.
“Còn có ngươi, đứa con mồ côi của tiên đế.
Nói một câu êm tai thì là đứa trẻ mà tiên đế để lại, là hoàng tử Đại Ngụy.”
“Nói một câu không dễ nghe thì ngươi là cái thá gì? Quê mùa từ trong xương, ở đây giương oai cái quái gì?”
“Bệ hạ đăng cơ quốc thái dân an, lúc này ngươi xuất hiện, không nhanh đi lĩnh chỉ sắc phong làm vương, không phải vì mưu quyền soán vị chứ?”
“Ngươi cho rằng bản vương không biết? Hay ngươi cho bách tính Đại Ngụy đều là kẻ ngu?”
“Ngươi có biết vì sao bản vương cho phép ngươi vào kinh thành không?”
“Bản vương chỉ muốn nhìn thử một chút xem ngươi có thủ đoạn gì? Ai mà biết sự quê mùa của ngươi đã ăn sâu vào xương máu quá nặng rồi, bản vương còn tưởng ngươi có kế hoạch động trời gì, ai ngờ ngươi lại là một tên vô cùng ngu ngốc.”
“Ngươi cho rằng ngươi là ai? Nể mặt ngươi mới gọi ngươi một tiếng hoàng tử, nếu như không nể mặt ngươi, hôm nay nếu như bản vương muốn giết ngươi, ngươi có thể làm gì được?”
“Cùng lắm thì bản vương rời khỏi Đại Ngụy.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, hắn bộc phát toàn bộ lửa giận trong lòng mình ra.
Nói một phen vừa thẳng thắn, vừa vô cùng bá đạo.
Trong điện.
Trong lòng các triều thần cũng rung động, mặc dù lời nói của Hứa Thanh Tiêu không có vấn đề gì nhưng những câu nói này vẫn có hơi quá đáng.
Có người nhìn về phía Quý Linh, xem xem vị này có ý gì đây.
Nhưng bọn họ nhận ra Quý Linh lại rất bình tĩnh, trong ánh mắt thậm chí còn toát lên vẻ tán đồng.
Trong lúc nhất thời, bọn họ cũng hoàn toàn hiểu được.
Bây giờ Hứa Thanh Tiêu đã chính thức trở thành quyền khuynh triều chính rồi.
Đại Ngụy không chỉ là thiên hạ của Nữ đế nữa, mà còn là thiên hạ của Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng ngẫm lại cũng phải thôi, đồng thời là nhị phẩm cảnh võ đạo, phật môn và nho đạo cũng ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, một người như thế này đã không còn thuộc về Đại Ngụy nữa.
Bây giờ không phải Hứa Thanh Tiêu đang tỏa sáng vì Đại Ngụy.
Mà là vì có Hứa Thanh Tiêu nên Đại Ngụy mới có ánh sáng.
Đây là một sự nhầm lẫn về mặt tư tưởng.
Tất cả mọi người cho là hôm nay Hứa Thanh Tiêu sẽ gặp nạn, nhưng hôm nay bọn họ cũng đã hoàn toàn hiểu rõ.
Hứa Thanh Tiêu dám trở về Đại Ngụy, vậy sức mạnh thật sự của hắn là gì?
Hắn muốn nói cho tất cả mọi người biết, bất kể là người ngoài sáng hay người đang âm thầm trong bóng tối.
Hôm nay hắn đã đủ lông đủ cánh, là vương của Đại Ngụy, lại càng là trái tim của Đại Ngụy, những âm mưu quỷ kế này sẽ trở nên vô cùng buồn cười trước quyền lực và thực lực tuyệt đối.
Chương 1307: Quyền Nghiêng Triều Chính, Giận Dữ Đánh Hoài Ninh, Hứa Thanh Tiêu Nhập Cảnh Giới Á Thánh (4)
Giờ này khắc này.
Vẻ mặt Hoài Ninh thân vương và Quý Nguyên trắng bệch, bọn họ tức giận đến nổi toàn thân run lên.
Trong mắt bọn họ vốn cho rằng hôm nay đến để đánh bại Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng lại không ngờ rằng ngược lại bọn họ phải chịu hai bạt tay.
Vậy coi như xong đi, điều tức hơn chính là thế mà Hứa Thanh Tiêu lại không kiêng nể gì cả như vậy.
Rõ ràng là mình đã làm sai nhưng trái lại kẻ chịu tội lại là bọn họ.
Thế này bảo sao bọn họ không tức cho được.
Thế này sao có thể làm cho bọn họ không tức giận đến phát run cho được.
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Hứa vương gia.”
“Hứa Bán thánh, ngươi lợi hại thật đó, đây chính là Bán thánh đó sao? Đây chính là Bán thánh Đại Ngụy đó sao?”
“Ngươi còn có chút ý nho đạo nào hay không?”
“Hay.”
“Xem ra ngươi đã hoàn toàn nhập ma rồi.”
“Vậy cũng đừng trách bản thánh không cho ngươi cơ hội hối cải làm lại cuộc đời.”
“Hôm nay.”
“Vương Triều Dương ta mời thánh ý đến trảm tên ma đầu ngươi.”
“Hứa Thanh Tiêu, hôm nay ta muốn để cho ngươi biết cái gì gọi là Á thánh.”
Vào thời khắc này, Vương Triều Dương hoàn toàn bùng nổ.
Giọng nói hắn lạnh lùng.
Muốn dùng sức mạnh của Á thánh ngưng tụ sức mạnh thiên địa chét chết Hứa Thanh Tiêu.
Thánh lực tràn ngập mênh mông, dường như ngay sau đó, nó đã càn quét toàn bộ hoàng cung.
Vẻ mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, không ai ngờ mọi chuyện sẽ bị quậy lên đến nổi này.
Nữ đế hầu như đã muốn đứng dậy ngăn cản hành vi của Vương Triều Dương.
Vương Triều Dương là Á thánh, nhị phẩm Nho đạo, khống chế sức mạnh thiên địa.
Điều này là không thể nghi ngờ.
Mặc dù Hứa Thanh Tiêu có tài hoa hơn người, đại tài vạn cổ nhưnng Hứa Thanh Tiêu chẳng qua chỉ là Bán thánh mà thôi.
Trong thiên hạ này, thứ có thể áp chế Hứa Thanh Tiêu ngoại trừ nhất phẩm ra cũng chỉ còn có sức mạnh thiên địa.
Hoài Ninh thân vương lẳng lặnng nhìn hết tất cả, ánh mắt ông ta mang theo vẻ lạnh lùng.
Quý Nguyên cũng giống như vậy, trong ánh mắt thậm chí còn để lộ ra vẻ khinh miệt.
Hứa Thanh Tiêu ỷ vào địa vị của mình ở vương triều Đại Ngụy mà không thèm kiêng kỵ, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại không để ý đến một chuyện.
Đúng là ở vương triều Đại Ngụy này sự tồn tại của Hứa Thanh Tiêu giống như là thần vậy, Thượng thư lục bộ, văn võ cả triều đều ủng hộ hắn, điều này không sai, thậm chí đến cả Nữ đế cũng ủng hộ Hứa Thanh Tiêu nữa.
Nhưng điều này không có nghĩa là không ai có thể áp chế Hứa Thanh Tiêu.
Vương Triều Dương chính là sát chiêu lớn nhất, hắn là Á thánh, nếu thêm một cấp nữa Vương Triều Dương sẽ trở thành thánh nhân.
Thánh nhân thật sự.
Hứa Thanh Tiêu là Bán thánh, giữa hai bên vẫn còn có sự chênh lệch cực lớn.
Ầm ầm ầm.
Giờ này khắc này, vương triều Đại Ngụy, Thiên Địa Văn cung vẫn luôn an tĩnh đột nhiên lại phát ra khí tức khủng khiếp.
Đây là khí tức thánh nhân.
Xiu xiu xiu.
Từng hư ảnh thánh nhân xuất hiện trên không trung vương triều Đại Ngụy.
Những tượng thánh nhân này vị nào vị nấy trong đều cực kỳ đáng sợ, họ đứng trên không trung lẳng lặng nhìn chằm chằm xuống người đời.
Hư ảnh năm vị thánh nhân xuất hiện khuẩy đảo mây gió đất trời.
Lúc này, trời đất trở nên thất thường, tiếng sấm vang dội, mây đen tràn ngập che lấp tất cả.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu bước vào kinh đô Đại Ngụy, thế lực khắp các nơi liền lập tức đưa mắt chú ý đến bên này.
Ba tháng qua, những tin đồn bất lợi liên quan đến Hứa Thanh Tiêu có thể nói là không ngừng tuôn ra.
Mọi người đều tò mò như nhau, cuối cùng Hứa Thanh Tiêu có tu luyện dị thuật hay không, cuối cùng hắn có nhập ma hay không.
Mà nếu như Hứa Thanh Tiêu nhập ma thì tất nhiên sẽ gây ra vô số sự chú ý.
Bây giờ, Hứa Thanh Tiêu an ổn hồi kinh, tất nhiên nhóm thân vương cũng biết, vương triều Đại Ngụy lại sắp xảy ra chuyện rồi.
Bọn họ đã chuẩn bị kỹ càng nhưng không ngờ đến lại trực tiếp dẫn thánh ý phán quyết tới.
Nhìn khí thế thế này, đây là muốn dồn Hứa Thanh Tiêu vào chỗ chết mà.
Trong kinh đô.
Thiên Địa Văn cung phóng ra Hạo Nhiên chính khí khủng khiếp lên đến tận trời, hóa thành hư ảnh năm vị thánh nhân.
Vương Triều Dương muốn nhờ thánh ý chém chết Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng vào ngay lúc này.
Giọng của Hứa Thanh Tiêu cũng vang lên ngay sau đó.
“Hôm nay.”
“Hứa Thanh Tiêu ta.”
“Dùng sức mạnh thiên địa chứng giám lòng ta.”
“Nhập cảnh giới Á thánh.”
Trong đại điện, sau khi Vương Triều Dương bắt đầu thì Hoài Ninh thân vương, Quý Nguyên và Thanh Tịnh đạo nhân cũng thay nhau lộ ra một nụ cười.
Theo như bọn họ nghĩ, Á thánh đánh Bán thánh, đây không phải là dễ như ăn kẹo sao?
Thứ nhất là Hứa Thanh Tiêu đã tu luyện dị thuật.
Tất nhiên về mặt này thì Vương Triều Dương có ưu thế.
Thật không ngờ chính là Hứa Thanh Tiêu lại trong khoảng thời gian quan trọng này muốn vào cảnh giới Á thánh?
Đây đúng là điều không thể tưởng tượng được.
Dù sao Hứa Thanh Tiêu đã tu luyện dị thuật, đây đã là xúc phạm đến oai trời, trời đất không dung thứ.
Ầm.
Một lượng Hạo Nhiên chính khí to lớn tràn vào hoàng cung Đại Ngụy, giữa trời đất có tiếng ầm ầm vang lên.
Giọng của Hứa Thanh Tiêu truyền đến mỗi nơi cho dù là hẻo lánh nhất của Đại Ngụy.
Mọi người ngạc nhiên không dám nghĩ đến hôm nay Hứa Thanh Tiêu sẽ bước vào cảnh giới Á thánh.
Tính kỹ ra thì từ khi Hứa Thanh Tiêu bắt đầu tu Nho đạo cho đến nay chẳng qua cũng chỉ tốn thời gian hai năm.
Hai năm đã Á thánh.
Đây đúng là không hiểu nổi được, trước đó Văn cung Đại Ngụy đã từng nói trong vòng mời năm Hứa Thanh Tiêu có thể trở thành Bán thánh, lúc còn sống có thể thành Á thánh.
Nhưng không ngờ chỉ vỏn vẹn của hai năm thời gian mà Hứa Thanh Tiêu đã bước vào cảnh giới Á thánh.
Đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Không thể lường trước nổi.
Chương 1308: Giằng Co, Ba Ấn Ma, Thành Á Thánh (1)
“Ngươi cũng xứng trở thành Á thánh?”
“Ngươi tu luyện dị thuật hại nước hại dân, giết hại dân chúng, nếu như ngươi trở thành Á thánh vậy chẳng phải là ông trời bất công hay sao?”
“Ta Vương Triều Dương, hôm nay dùng kiếm ngũ đại thánh ý trảm ngươi.”
Nhưng mà, sau khi giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vang lên thì vẻ mặt của người duy nhất không đổi chính là Vương Triều Dương.
Hắn đứng chắp tay lại, nói vài câu nói thay đổi đất trời.
Ngay sau đó, tiếng ầm ầm kia lại vang lên lần nữa, hư ảnh năm đại thánh nhân trở nên càng thêm chân thực.
Rất nhanh sau đó, hư ảnh Chu thánh ngưng tụ ra một thanh kiếm thiên địa vượt qua hết thảy, xuyên thủng hư không chém thẳng về phía Hứa Thanh Tiêu.
Thanh kiếm thánh ý, không ngăn cản nổi.
Vẻ mặt Hứa Thanh Tiêu cũng không hề có chút thay đổi nào.
Hạo Nhiên văn chung đột nhiên xuất hiện treo trên đầu hắn ngăn cản thanh kiếm thánh ý.
Ầm ầm ầm.
Trong chốc lát, tia lửa tung tóe, cũng may đại điện hoàng cung đã được bôi qua một lớp chống lửa nên sẽ không bị cháy.
Chẳng qua người sáng suốt đều có thể nhìn thấy Hạo Nhiên Văn chung không thể trụ được.
Dưới loại công phá thế này, một cái thánh khí không thể nào ngăn cản thánh ý.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi tu luyện dị thuật, giết hại chúng sinh, đùa bỡn thế nhân trong lòng bàn tay, ngươi có đáng chết hay không?”
Vương Triều Dương tiếp tục lên tiếng, ngưng tụ thanh kiếm thánh ý thứ hai.
Đây là hư ảnh của thánh nhân đời thứ tư, lại một lần nữa bổ kiếm về phía Hứa Thanh Tiêu.
Còn khủng bố hơn so với trước đó.
Toàn bộ đại điện đều ầm ầm rung động, trong Tổ từ, trường đao của Thái tổ cũng có hơi rung rẩy, trong thời khắc quan trọng, nó sẽ thức tỉnh bảo hộ hoàng đế Đại Ngụy.
Thánh ý phán quyết trực tiếp như vậy.
Không cho Hứa Thanh Tiêu bất kỳ một cơ hội nhỏ nhoi nào, Vương Triều Dương cũng hiểu Hứa Thanh Tiêu sắp đột phá cảnh giới Á thánh, dùng cách này để đạt đến thế cân bằng.
Nhưng vấn đề là hắn sẽ cho phép Hứa Thanh Tiêu đột phá đến cảnh giới Á thánh hay sao?
Đây là chuyện không thể nào rồi.
Thanh kiếm thánh ý thứ hai chém đến.
Hứa Thanh Tiêu bước lên một bước, đi ra ngoài hoàng cung.
Uy lực của thanh kiếm thứ hai khủng khiếp như vậy, nếu như thanh kiếm thứ ba đến, vậy đại điện cũng sẽ bị chép sập, Hứa Thanh Tiêu không muốn làm liên lụy đến những người vô tội.
Rất nhanh sau đó, khi thanh kiếm thứ hai rơi xuống.
Hạo Nhiên Văn chung vẫn xuất hiện như cũ, nhưng lần này còn có các thánh khí khác cùng nhau xuất hiện vây quanh Hứa Thanh Tiêu.
Ngăn cản thanh kiếm thứ hai.
Đây là thánh ý phán quyết, Hứa Thanh Tiêu không ngăn cản được, đồng thời hắn cũng nhất định phải vượt qua cửa này, kể từ đó hắn sẽ có thể mượn nhờ sức mạnh thiên địa.
Đột phá cảnh giới Á thánh.
Ầm.
Sau khi thanh kiếm thứ hai rơi xuống, khí tức của tất cả thánh khí đều bị đánh bại, nhất là Hạo Nhiên văn chung, nó đã không thể chống đỡ nổi nữa.
Hứa Thanh Tiêu cảm giác được, hắn cũng biết những thánh khí này đã không thể nào chịu nổi áp lực kinh khủng như vậy.
Ngay tức khắc, hắn không nhiều lời mà thu hết tất cả thánh khí vào cơ thể.
Lúc này, kiếm thứ ba rơi xuống không chần chừ chút nào.
Bóng kiếm tận trời, ngưng tụ một luồng Hạo Nhiên chính khí đáng sợ chém mạnh xuống người Hứa Thanh Tiêu.
Thanh kiếm này vừa rơi xuống.
Long đỉnh Đại Ngụy xuất hiện trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Ngăn trở uy lực của kiếm này.
Ầm.
Long đỉnh Đại Ngụy va chạm với kiếm thánh ý phát ra hào quang chói lọi, chói mù tất cả.
Bọn người Hoài Ninh thân vương nhìn thấy cảnh này thì cùng nhau cau mày.
Thánh ý phán quyết cũng đã mời đến rồi, không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại còn mời thánh khí ra, thế mà lại cản qua được kiếm thứ ba.
Bây giờ chỉ còn sót lại hai kiếm cuối cùng, đúng là khó mà nói được.
Trong ánh mắt bọn họ lộ ra vẻ lo lắng.
Lo Hứa Thanh Tiêu có thể sống qua cửa này.
Chỉ là vẻ mặt Vương Triều Dương lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, trong ánh mắt hắn tràn đầy sự tự tin.
Hắn cũng không thèm để ý đến kết quả của ba kiếm trước mà chỉ quan tâm đến một kiếm cuối cùng.
Ầm.
Kiếm thứ tư rơi xuống.
Chẳng biết tại sao mà uy lực của kiếm này lại mạnh hơn so với những kiếm trước nhiều lắm, mặc dù mỗi kiếm đều có tăng lên nhưng uy lực của một kiếm này lại cực kỳ khủng bố.
Thiên uy kinh hoàng lan ra.
Bóng kiếm rơi xuống chém về phía Hứa Thanh Tiêu.
Kiếm mang kinh khủng rơi xuống.
Long đỉnh Đại Ngụy phát ra tiếng gầm lớn, khó mà cản được.
Cũng may là long đỉnh Đại Ngụy đã trải qua mấy lần biến đổi, nếu không thì một kiếm này cũng đủ để đánh long đỉnh Đại Ngụy tan tành.
Long đỉnh Đại Ngụy diễn hóa thành chân long ngăn cản luồng kiếm khí khủng khiếp này.
Rống.
Tiếng chân long vang lên, áp lục kinh khủng đánh tới, đây không chỉ là sức mạnh của Á thánh mà hơn nữa còn là sức mạnh thiên địa.
Hứa Thanh Tiêu đứng dưới long đỉnh Đại Ngụy.
Hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp này.
Luồng áp lực này đúng là rất khủng bố, chủ yếu là do Vương Triều Dương đã nhận được sự tán thành của trời đất.
Khác xa với Á thánh của Văn cung Đại Ngụy.
Đối phương đã nhiều lần đến tìm hắn gây phiền phức nhưng kết quả là đều không nhận được sự tán thành của trời đất.
Nhưng lần này thì không giống, tự hắn đã tu luyện dị thuật, đây là chuyện không thể nào bàn cãi bởi vì chính hắn đã thừa nhận cho nên thiên địa mới cảm nhận được, Vương Triều Dương điều động sức mạnh thiên địa.
Cũng bởi vì trời đất đã cảm ứng được cho nên mới có thể dùng thánh ý phán quyết.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu không thừa nhận vậy Vương Triều Dương muốn mời thánh ý phán quyết chỉ sợ là rất khó.
Bây giờ thánh ý đã khôi phục, không cách nào hủy bỏ, cần phải do Hứa Thanh Tiêu tự mình chống đỡ kiếp nạn này.
Ầm.
Cuối cùng, đạo kiếm thánh ý thứ tư cũng kết thúc.
Long đỉnh Đại Ngụy cũng bắt đầu tàn lụi, dù sao long đỉnh cũng đã cố gắng chống lại đạo kiếm thánh ý thứ tư.
Đây là kiếm thiên địa.
Cho nên phải vậy.
Sau đó kiếm thứ năm liền thay vào.
Nhưng kiếm thứ năm vẫn chưa rơi xuống mà vẫn còn đang tích trữ.
Cả tòa Thiên Địa Văn cung đều đang duy trì Hạo Nhiên chính khí cho hư ảnh thánh nhân bên trong.
Khí tức càng lúc càng khủng khiếp, cũng càng lúc càng đáng sợ.
Chương 1309: Giằng Co, Ba Ấn Ma, Thành Á Thánh (2)
Cũng vào lúc này, giọng của Vương Triều Dương vang lên:
“Kiếm thứ tư, ngươi đã không còn bất kỳ thủ đoạn nào nữa rồi.”
“Thánh khí, long đỉnh Đại Ngụy đã không thể nào sử dụng được nữa, uy lực ẩn chứa trong thanh kiếm thứ năm này vượt qua bốn kiếm kia nhiều, uy lực của nó là tất cả sức mạnh của trời đất cộng lại.”
“Hứa Thanh Tiêu, hôm nay bản thánh thay trời hành đạo, tru sát tà ma.”
Giọng của Vương Triều Dương lại vang lên lần nữa.
Hứa Thanh Tiêu đã chống được bốn kiếm ý trước, hắn vốn không thèm để ý, so với đám người Hoài Ninh thân vương đang lo lắng kia, Vương Triều Dương lại lộ ra vẻ cực kỳ thong dong.
Bởi vì hắn biết thánh ý phán quyết đại diện cho điều gì, cũng biết ý nghĩa của thánh ý phán quyết là như thế nào.
Tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.
Năm đạo thánh ý mỗi đạo đều đại diện cho một loại sức mạnh thiên địa, khi Hứa Thanh Tiêu ngăn cản được thanh kiếm thánh ý thứ nhất, vậy thanh kiếm thánh ý thứ hai sẽ càng mạnh hơn, cứ lặp đi lặp lại như thế mãi cho đến thanh kiếm thánh ý thứ năm.
Nó sẽ có được sự gia trì của tất cả sức mạnh thánh ý.
Có được sự tán thành của thiên địa nghĩ là có thể chém Hứa Thanh Tiêu được rồi, hắn đã phạm vào tội lớn ngập trời, trời đất cũng không thể dung thứ.
Mượn nhờ Hạo Nhiên chính khí đúng là có thể tiêu diệt được Hứa Thanh Tiêu.
Thanh kiếm thánh ý thứ năm rất có thể sẽ lấy mạng Hứa Thanh Tiêu.
Khi Vương Triều Dương nói xong câu này.
Giọng Quý Linh cũng vang lên theo:
“Làm càn.”
“Vương Triều Dương ngươi đúng là to gan.”
Nữ đế lên tiếng, nàng nhìn thẳng về phía Vương Triều Dương, trong mắt mang toàn sự lạnh lùng, sát cơ cũng lộ ra ngoài.
Đối mặt với sự răn dạy của nữ đế, Vương Triều Dương cũng không cảm thấy bối rối gì cả, hắn chắp tay hướng về phía nữ đế nói:
“Bệ hạ, thay trời hành đạo là chức trách của Nho đạo, mong bệ hạ đừng vì tình cảm cá nhân mà gây họa cho chúng sinh.”
Vương Triều Dương trả lời như vậy.
Không để hoàng quyền vào mắt chút nào, còn ngang ngược càn rỡ hơn so với Văn cung Đại Ngụy trước đó.
Đương nhiên đây cũng là trạng thái bình thường, dù sao suy cho cùng thì người của Văn cung Đại Ngụy cũng là người của Đại Ngụy, đã cắm rễ sâu từ lâu, nếu như không phải Văn cung Đại Ngụy lựa chọn rời khỏi vương triều Đại Ngụy, thì kết cục cũng sẽ không thê thảm như vậy.
Nhưng Vương Triều Dương thì khác, hắn tự nhận mình là đời sau của đại thánh nhân, không có bất kỳ lòng cảm mến nào đối với vương triều Đại Ngụy.
Đây là do đang ở vương triều Đại Ngụy nên mới gọi một tiếng bệ hạ.
Nếu như rời khỏi vương triều Đại Ngụy rồi, không chừng Vương Triều Dương sẽ đối thành một cách xưng hô khác.
“Vậy hôm nay ngược lại trẫm muốn nhìn xem cuối cùng thì ngươi có bài tẩy gì.”
“Truyền khẩu dụ của trẫm.”
“Tập kết Bát Môn kinh binh vây quét ba ngàn đại nho, phá Thiên Địa Văn cung.”
“Nếu như Hứa ái khanh có chút tổn thương nào, trẫn muốn cho các ngươi chết không chỗ chôn thân.”
Quý Linh cũng không kiêng kỵ chút nào, chuyện đã đến nước này rồi, nàng không thèm cân nhắc quyền mưu gì nữa.
Ai dám chọc nàng thì giết người đó.
Khi Quý Linh lên tiếng.
Trong phút chốc, vẻ mặt Vương Triều Dương có hơi khó coi.
Hắn biết Quý Linh không nói đùa.
Hắn có cách thoát khỏi Đại Ngụy nhưng vấn đề là ba ngàn đại nho trốn không thoát được, đây là đội hỗ trợ mạnh nhất của hắn.
Có ba ngàn đại nho ở đây, sau này khi hắn truyền đạo sẽ thuận tiện hơn nhiều, nếu như ba ngàn đại nho chết ở nơi này.
Vậy thì phiền to rồi.
Sẽ cực kỳ bất lợi đối với hắn.
“Bệ hạ, bởi vì ma mà giết nho, quốc vận Đại Ngụy sẽ không còn nữa, ngài thật sự muốn đi đến bước này hay sao?”
Vẻ mặt Vương Triều Dương khó coi nhìn về phía nữ đế nói vậy.
“Nếu như Đại Ngụy mất đi Hứa ái khanh thì quốc vận cũng đâu còn nữa?”
“Vương Triều Dương, trẫm cho ngươi một cơ hội.”
Quý Linh lên tiếng, lời nói của nàng cực kỳ quả quyết.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu thật sự bị hại, quốc vận Đại Ngụy đã xem như là không còn nữa, thà rằng cứ như vậy, trực tiếp một chút thì hơn.
Dài dòng cái quái gì?
Đối với câu nói này của nữ đế, Vương Triều Dương siết chặt nắm đấm, hắn có hơi trầm mặc, đang bồi hồi do dự.
Nhưng vào lúc này.
Bên trên Thiên Địa Văn cung.
Kiếm mang của đại thánh nhân đột nhiên bộc phát ra ánh sáng vô cùng óng ánh, hừng hực đến đáng sợ.
Xông lên đến tận mây xanh.
Thánh ý khủng khiếp tản ra khắp toàn bộ kinh đô Đại Ngụy, sau đó tràn ra một đường.
Đây là thánh ý đã hoàn toàn khôi phục, kiếm của đại thánh nhân sắp chém xuống rồi.
“Đi, mời nhất phẩm Đại Ngụy trở về.
Hôm nay, trảm thánh.”
Giờ khắc này, giọng của Nữ đế vang lên.
Nàng không nói nhiều gì thêm, trực tiếp hạ thánh chỉ xuống mời nhất phẩm Đại Ngụy trở về muốn chém chết Vương Triều Dương.
Nhưng vẻ mặt Vương Triều Dương lại đột nhiên thay đổi:
“Bệ hạ.”
“Đây không phải là thánh ý của ta.”
“Không liên can gì đến ta.”
Vương Triều Dương lên tiếng, khi hắn nhìn thấy cảnh này cũng có hơi ngạc nhiên bởi vì hắn đã không tiếp tục khống chế sức mạnh thiên địa nữa.
Theo lý mà nói, đạo kiếm thánh nhân cuối cùng không thể hạ xuống.
Hắn cũng có hơi luống cuống, có vẻ không biết phải làm sao.
Trên thực tế thì có giết Hứa Thanh Tiêu hay không không có ý nghĩa gì quá lớn, hôm nay hắn đến đây là có ý định khác, hắn muốn làm giao dịch.
Muốn giao dịch một lần với Nữ đế.
Mà tiền đặt cược của giao dịch này chính là Hứa Thanh Tiêu, tất cả những điều này đều nằm trong sự khống chế.
Hứa Thanh Tiêu phải chịu bốn kiếm cũng là điều nằm trong dự kiến của hắn.
Hứa Thanh Tiêu chống không nổi một kiếm cuối cùng cũng là chuyện đương nhiên, chẳng qua hắn có chừng mực, vào lúc này sẽ cố ý dừng lại, bàn giao dịch với Nữ đế.
Thật sự không ngờ thế mà thanh kiếm thứ năm lại không bị khống chế, bản thân tự thức tỉnh.
Thánh ý vô tận.
Thật sự đã vượt qua ý chí của bốn thánh nhân trước, bởi vì đây là ý chí của đại thánh nhân, cũnglaf sức mạnh mà tất cả sức mạnh thiên địa trước đó ngưng tụ lại gia trì mà có.
Chỉ từng sợi thôi cũng đủ làm cho người ta cảm thấy ngạt thở, đủ làm người ta cảm thấy sợ hãi.
Chương 1310: Giằng Co, Ba Ấn Ma, Thành Á Thánh (3)
Thiên uy kinh hoàng tràn lan.
Khiến cho người ta cảm thấy bất an.
Vương Triều Dương lại muốn giải thích rằng chuyện này không liên quan gì đến hắn.
Trong lúc nhất thời, văn võ cả triều đều cau mày, đến cả nữ đế cũng không nhịn được mà nhíu mày.
Bọn họ không hiểu lời nói này của Vương Triều Dương là có ý gì đây.
Không liên quan gì đến hắn?
Ngoại trừ Vương Triều Dương ra, nơi này làm gì có ai khống chế sức mạnh thiên địa?
Là một vị nhất phẩm khác sao?
Đây là chuyện không thể nào.
Cho dù có nhất phẩm khác xuất hiện quấy nhiễu cũng không thể nào tạo nên ảnh hưởng với ý của thánh nhân.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều thấy tò mò.
Nhưng đột nhiên, giọng của Vương Triều Dương vang lên:
“Là Hứa Thanh Tiêu.”
“Là do chính hắn tự dẫn động thánh ý.”
Sau khi câu nói của Vương Triều Dương vừa dứt, mọi người ở đây đều cảm thấy kinh ngạc một lần nữa:
“Thủ Nhân tự mình dẫn động thánh ý?”
“Vương Triều Dương, ngươi đừng đứng dây nói hươu nói vượn.”
“Sao Hứa thánh có thể tự mình dẫn động thánh ý?”
“Đây là chuyện không thể nào.”
Trên triều, đám người ngươi một câu ta một câu, cùng nhau không tin thánh ý này là do Hứa Thanh Tiêu tự mình dẫn động đến.
Nhưng ngay vào lúc này.
Bên ngoài đại điện.
Hứa Thanh Tiêu đang đứng chắp tay, hắn nhìn về phía thanh kiếm thánh ý này, sau đó chậm rãi lên tiếng nói:
“Thiên địa chứng giám.”
Khi câu này của Hứa Thanh Tiêu vang lên, kiếm của đại thánh nhân hóa thành sức mạnh vô song trực tiếp chém xuống.
Ầm ầm ầm.
Giờ này khắc này, toàn bộ kinh đô Đại Ngụy đều long trời lỡ đất, kiếm khí hừng hực vô song che lấp tất cả.
Tất cả mọi người đều không thể nào mở to mắt.
Vương Triều Dương lại càng tỏ vẻ trợn mắt há mồm nhìn về phía tất cả.
Hắn đoán Hứa Thanh Tiêu đang dẫn động thánh ý, nhưng chỉ là suy đoán mà thôi, khi Hứa Thanh Tiêu thậm sự dẫn động thánh ý thật thì lúc này hắn mới hoàn toàn ngây dại.
Hứa Thanh Tiêu đúng là điên thật rồi.
Không sợ chết sao?
Thánh ý của đại thánh nhân, cho dù là một vị thánh nhân cũng không thể nào ngăn cản nổi.
Huống chi Hứa Thanh Tiêu còn thật sự tu luyện dị thuật.
Ầm ầm ầm.
Sức mạnh thiên địa kinh khủng rơi xuống, lượng thánh ý to lớn cũng không nhập vào trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Thanh tẩy hết tất cả tà khí.
Hứa Thanh Tiêu chủ động dẫn sức mạnh thiên địa xuống cũng không phải là để tự tìm đường chết.
Mà ngược lại hắn đang tìm con đường sống và cơ hội vào cảnh giới Á thánh.
Trong cơ thể hắn đang có ấn ký tam Ma thần.
Dùng cách thức thông thường sẽ không thể nào diệt trừ tận gốc được.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu mới mượn nhờ sức mạnh thiên địa đến diệt trừ tận gốc Ma thần ấn trong cơ thể mình.
Vì vậy hắn đã chủ động để kiếm ý của đại thánh nhân rơi xuống.
Nếu như thành công, ấn tam ma sẽ trực tiếp biến mấ.
Nhưng nếu như thất bại, hắn cũng sẽ không chết đươc vì trong cơ thể hắn đang có Thiên Địa Văn cung, có thể đảm bảo rằng hắn sẽ không phải chịu bất kỳ tổn thương gì.
Đồng thời đây cũng là một cách tự chứng.
Bọn người Vương Triều Dương lấy lý do hắn tu luyện dị thuật để công kích hắn.
Đây là chuyện mà hắn chẳng thể nào tranh luận được bởi vì đúng là hắn đã tu luyện dị thuật thật.
Hắn nhất định phải cho người trong thiên hạ một câu trả lời.
Trước mắt, Vương Triều Dương mời thánh ý phán quyết đến vừa hay có thể giúp hắn có được câu trả lời cho người trong thiên hạ.
Thánh ý phán quyết vừa hay có thể cho người trong thiên hạ một câu trả lời.
Ầm!
Thánh ý chui vào trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu, trong nháy mắt nó đã va chạm với ấn ký tam ma, phát ra sự rung chuyển đáng sợ trong cơ thể hắn.
Phốc.
Hứa Thanh Tiêu phun ra một ngụm máu.
Máu của hắn có màu đen, tràn ngập ma khí.
Có hiệu quả.
Hứa Thanh Tiêu nhẹ nhàng thở ra.
Nhưg rất nhanh sau đó, sắc mặt Hứa Thanh Tiêu dần thay đổi.
Bởi vì ấn tam ma đã bùng nổ.
Ầm.
Ma khí kinh khủng trào ra.
Làm cho người ta cảm giác như đang tẩy sạch ma khí vậy.
Mà trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu cũng ngưng tụ ra một đạo ấn thánh.
Ấn của Á thánh.
Hoàng cung Đại Ngụy.
Một luồng ma khí khủng khiếp tản ra từ cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Cảnh tượng nhìn cực kỳ hoành tráng.
Hình ảnh này chiếu rọi toàn bộ vương triều Đại Ngụy, vô số dân chúng đều nhìn thấy được.
Mọi người ngạc nhiên không biết là có chuyện gì đang xảy ra.
Chẳng qua rất nhanh đã có người lên tiếng suy đoán thế này chắc là đang thanh trừ ma khí trong cơ thể.
Cách nói này cũng nhận được sự tán thành và ủng hộ của dân chúng.
Dù sao thì đại thánh nhân đã ra tay rồi, nếu như trời đất thật sự muốn giết chết Hứa Thanh Tiêu thì chỉ sợ Hứa Thanh Tiêu cũng không đủ sức để xoay chuyển đất trời.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại không chết, thế đã chứng minh một điều.
Trời đất không hề muốn giết Hứa Thanh Tiêu mà đang cho Hứa Thanh Tiêu một cơ hội thanh lọc ma khí trong cơ thể hắn.
Lời giải thích này rất hợp lý, đến mức không ít bách tính cũng đều tin là như vậy.
Còn trong hoàng cung Đại Ngụy.
Ma khí trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu đúng là đã bị đánh bật ra, ấn tam ma đang chống lại ý chí thiên địa, bởi vì trong đó có xen lẫn hơi thở của thánh nhân.
Nên hai luồng sức mạnh đã điên cuồng va chạm.
Mỗi lần va chạm Hứa Thanh Tiêu đều sẽ ho ra một ngụm máu, ma khí trong cơ thể cũng dần ít đi nhiều.
Kéo dài đến tận một canh giờ.
Cuối cùng, dường như ấn tam ma trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu nổi giận thật rồi, nó phát ra luồng năng lượng đáng sợ trực tiếp chèn ép toàn bộ thánh khí, sau đó ma khí đã lan ra khắp các kinh mạch.
Dường như muốn chiếm cứ thể xác của Hứa Thanh Tiêu trong nháy mắt.
Chẳng qua thánh ý và sức mạnh thiên địa cũng không yếu thế, giết sạch tam ma ấn từ bên trong.
Mà trong lúc không ai biết, cơ thể Hứa Thanh Tiêu đã ngưng tụ ra một cái ấn ký Á thánh.
Ầm.
Sau một tiếng nổ to vang lên.
Bên trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu đã vang lên âm thanh thánh nhân tụng kinh, tầng tầng ánh sáng chiếu ra từ sau lưng hắn.
Sáng lóa chói mắt nhưng cũng không gây chướng mắt, bao phủ khắp đất trời, diễn hóa ra từng vị nho sinh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma [Dịch] Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Yeu-Ga-Nhu-Ta-Lai-Bi-Chinh-Dao-Ton-Lam-Vo-Thuong-Thanh-Ma-Audio.jpg)

![[Dịch] Ma Thần Thiên Quân [Dịch] Ma Thần Thiên Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ma-Than-Thien-Quan-dich-Truyen-MA-Dao-sieu-pham.jpg)

