- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 124 : Phật Đạo Tam Phẩm, Long Đỉnh Trung Châu, Bát Bảo Phật Liên! (1) (c1231-c1240)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 124 : Phật Đạo Tam Phẩm, Long Đỉnh Trung Châu, Bát Bảo Phật Liên! (1) (c1231-c1240)
❮ sautiếp ❯Chương 1231: Phật Đạo Tam Phẩm, Long Đỉnh Trung Châu, Bát Bảo Phật Liên! (1)
Không giống như trong vương triều, Hứa Thanh Tiêu làm rất nhiều việc tốt, mặc dù nhận được rất nhiều dân ý, nhưng cũng phải trả giá.
Hơn nữa chỉ là dân ý của một vương triều Đại Ngụy.
Không phải toàn bộ Trung Châu, hiện tại chỉ một câu nói của Như Lai chân thân đã làm cho Hứa Thanh Tiêu nhận được niệm lực của chúng sinh Tây Châu, chuyện này sao không khiến người ta kinh hãi cho được?
Phật quang khủng bố nhập vào trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Những cái này không phải là niệm lực, mà chỉ là lợi ích do kinh văn của Hứa Thanh Tiêu mang tới.
Đột phá cảnh giới, cũng là vì phật quang vô biên.
Niệm lực của chúng sinh cứ thế tăng cường.
Hứa Thanh Tiêu ngưng tụ đỉnh quốc vận Đại Ngụy, cùng nhau chia sẻ niệm lực chúng sinh đáng sợ này, hắn muốn ngưng tụ ra Long đỉnh Trung Châu.
Nếu có thể ngưng tụ được Long đỉnh Trung Châu, thì có thể tiến về phía long mạch Trung Châu, tìm kiếm những thứ cực phẩm linh kim.
Đây là chuyện cấp bách hiện nay.
Trên bầu trời.
Long đỉnh Đại Ngụy đang hút lấy niệm lực chúng sinh cuồn cuộn, thân thể cũng càng ngày càng chân thực, mỗi một chiếc vảy rồng đều chói sáng lấp lánh, thoạt nhìn cực kỳ bất phàm.
Hắc quang sáng bóng, dường như thật sự muốn hóa thành Rồng.
“Grào!”
Đến cuối cùng, tiếng rồng ngâm đáng sợ vang lên, vang vọng khắp Trung châu.
Mọi người đều nhận ra long đỉnh Đại Ngụy đã hoàn toàn bước vào viên mãn, nếu như tiến lên một bước nữa, có thể sẽ hóa thành Long đỉnh Trung Châu.
Không có bất kỳ bằng chứng nào, chỉ là một loại trực giác.
Bởi vì trên vùng trời của kinh đô Đại Ngụy có một con Rồng dài vạn trượng đang lượn vòng.
Nó toả ra khí thế ngút trời, long uy tràn ngập, đang trấn áp quốc vận Đại Ngụy.
Điều đáng sợ hơn chính là chân long đang nuốt một ít khí đục, phun ra từng dòng khí màu tím rồi chìm vào trong hư không.
Nó đang hấp thu âm lực của vương triều Đại Ngụy, trả lại một ít dương lực.
Số dương lực đó sẽ cải thiện non sông trong lãnh thổ vương triều Đại Ngụy, làm cho linh khí càng thêm dồi dào, khiến cho đất đai càng thêm phì nhiêu, trong tương lai có thể sinh sôi ra vô số lợi ích.
Thí dụ như nói sau này có thể sẽ ra đời ruộng đất Linh Mễ, hay là có thể dựng dục ra được sơn mạch Linh Kim cực phẩm.
Thậm chí tiếp tục phát triển lâu dài, uống một ngụm sơn tuyền, người sẽ cảm thấy ngọt, uống thời gian dài có thể kéo dài tuổi thọ.
Chính là khoa trương như thế đấy, hơn nữa lợi ích là vô cùng vô tận.
Nhưng chỉ có trong lãnh thổ Đại Ngụy, nếu như có được Long đỉnh Trung Châu thì liền không giống thế nữa.
Chỉ cần những nơi có quốc vận bao trùm, thí dụ như những nước ngoại tộc cũng có thể được hưởng lây.
Nói cách khác, quốc vận long đỉnh giống như là khí vận tăng cường cho thiên địa.
Sẽ không làm cho ngươi trực tiếp mạnh lên, nhưng sẽ khiến ngươi dần trở nên mạnh mẽ hơn, cho dù ngươi nằm ngửa ra cũng không sao, ngươi chỉ cần phụ trách làm linh vật cho tốt, chuyện còn lại cứ giao cho ý trời.
Và tăng cường theo niệm lực chúng sinh.
Hứa Thanh Tiêu cảm thấy mình có thể bước vào Phật đạo nhị phẩm Giác Ngộ cảnh bất cứ lúc nào.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu không vội vàng như vậy, hắn đã áp chế lại cảnh giới, để niệm lực chúng sinh tăng cường võ đạo.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu vẫn còn hơi đánh giá thấp sức đáng sợ của niệm lực chúng sinh, thời gian chưa đến một khắc, cảnh giới võ đạo của Hứa Thanh Tiêu đã được tăng lên rất nhiều lần.
Cảnh giới võ đạo ban đầu của Hứa Thanh Tiêu cũng xem như là đã ổn định ở tam phẩm, hiện giờ đã xông thẳng lên tam phẩm đại viên mãn.
Giống như cảnh giới Phật Nguyên, chỉ cần Hứa Thanh Tiêu muốn, là có thể bước vào nhị phẩm dễ như trở bàn tay.
Ngay sau đó Hứa Thanh Tiêu không phí lời nữa, lập tức tu luyện tiên đạo.
Dòng niệm lực đáng sợ giống như là nước lũ.
Trong chớp mắt, tiên đạo cũng bước vào cảnh giới viên mãn.
Hiện giờ Hứa Thanh Tiêu Nho đạo, Võ đạo, Tiên đạo, Phật đạo đều là cảnh giới tam phẩm viên mãn, chỉ cần Hứa Thanh Tiêu muốn là có thể trực tiếp bước vào nhị phẩm.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu nhịn lại.
Thứ nhất là hiện tại không cần như thế, nếu như sau lưng thật sự có hắc thủ chân chính, bản thân mình hiện tại trực tiếp đột phá cảnh giới nhị phẩm chỉ sợ sẽ bị đả kích trí mạng.
Đương nhiên đây chỉ là một suy đoán, cụ thể như thế nào, Hứa Thanh Tiêu không biết.
Nhưng ý nghĩ của Hứa Thanh Tiêu rất đơn giản, kẹt tại tam phẩm viên mãn, nghĩ hết tất cả mọi cách để có được nhất phẩm phá cảnh đan.
Nếu như thực sự có người muốn ra tay với mình, vậy mình có thể lột xác thành nhất phẩm trong thời khắc mấu chốt.
Hoặc là tìm một chỗ không người, lén lút thăng lên nhất phẩm, chờ đợi âm thầm ra tay.
Cũng chính vào lúc này.
Một giọng nói từ trong kinh đô Đại Ngụy vang lên.
“Ta là chưởng giáo Quy Nguyên Trận Tông, nguyện mang theo Quy Nguyên Trận Tông gia nhập vương triều Đại Ngụy, tạo phúc cho muôn dân Đại Ngụy.”
Song song với giọng nói vang dội vang lên, ngay tức khắc có một tia sáng vút thẳng lên trời, nhập vào trong long đỉnh Đại Ngụy.
Mọi người rất kinh ngạc, đặc biệt là thế lực các bên đều lộ ra vẻ sửng sốt vô cùng.
Ai cũng không ngờ rằng tại thời khắc mấu chốt này, Quy Nguyên Trận Tông lại thẳng thắn lựa chọn gia nhập vương triều Đại Ngụy.
Trước khi gia nhập đã có sự hợp tác rồi, Quy Nguyên Trận Tông muốn bàn điều kiện rằng là vương triều Đại Ngụy mời bọn họ qua trợ uy.
Nhưng hiện tại không giống thế, ý tứ của Quy Nguyên Trận Tông lần này là muốn hoàn toàn gia nhập vương triều Đại Ngụy, trở thành một thành viên của vương triều Đại Ngụy, nói rõ hơn chút chính là giống như nước phụ thuộc thuộc về Đại Ngụy.
Chỉ là Quy Nguyên Trận Tông tự quản lý chính mình, nhưng nếu như Đại Ngụy có gì cần Quy Nguyên Trận Tông hỗ trợ, Quy Nguyên Trận Tông phải ủng hộ Đại Ngụy vô điều kiện, Đại Ngụy xảy ra vấn đề gì, Quy Nguyên Trận Tông liền phải đi giúp.
Việc này tương đương với một loại trói buộc.
Trong nháy mắt, các quan lại trong kinh đô đều lộ vẻ kinh ngạc, ngay sau đó ánh mắt ai cũng lộ vẻ vui sướng.
Chương 1232: Phật Đạo Tam Phẩm, Long Đỉnh Trung Châu, Bát Bảo Phật Liên! (2)
Trong vương triều Đại Ngụy có không ít tiên môn, thế lực của những tiên môn này ngày thường đều nằm trong trạng thái hoà bình với Đại Ngụy, ngươi không chọc ta, ta không chọc ngươi.
Nếu như nguyên nhân không phải vì Văn Cung, Vương triều Đại Ngụy sẽ không mời tiên môn vào ở, dù sao tiên môn đến thì quyền lực sẽ bị phân chia.
Nhưng hiện tại không như vậy, Quy Nguyên Trận Tông lựa chọn hoàn toàn gia nhập Đại Ngụy, quyền lực lại về trong tay hoàng đế, chuyện này đối với quốc gia mà nói là một lợi ích cực kỳ lớn.
Đế vương cầm quyền, chắc chắn sẽ không xảy ra nhiễu loạn gì.
Chỉ là còn chưa đợi thế nhân phản ứng lại, giọng của Vô Trần đạo nhân đã vang lên.
“Thái Thượng tiên tông, nguyện thành tâm gia nhập Vương triều Đại Ngụy, tạo phúc cho muôn dân Đại Ngụy.”
Giọng nói của Vô Trần đạo nhân vang lên.
Ông ta biết Lâm Trận cực kỳ muốn gia nhập vào Đại Ngụy, chỉ là không ngờ Lâm Trận lại gấp gáp như vậy, nhưng Vô Trần đạo nhân cũng đang trao đổi với những người cấp cao trong Thái Thượng tiên tông.
Hiện giờ Lâm Trận chủ động lên tiếng, mang theo Quy Nguyên Trận Tông gia nhập, người địa vị cao trong Thái Thượng tiên tông cũng lập tức cho ông ta câu trả lời.
Cùng nhau gia nhập.
Cho nên, Vô Trần đạo nhân không do dự nữa.
Trước mắt, ai cũng biết Vương triều Đại Ngụy đã sắp quật khởi hoàn toàn, hiện tại gia nhập cũng xem như là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Nếu như chậm một chút nữa, có lẽ cũng không được tính là dệt hoa trên gấm.
“Trảm Thiên Kiếm Tông nguyện lòng thành gia nhập vào vương triều Đại Ngụy, tạo phúc cho bách tính Đại Ngụy.”
Sau một khắc, giọng Kiếm Vô Cực của Trảm Thiên Kiếm Tông vang lên, cũng nguyện ý gia nhập Đại Ngụy.
Không lâu sau, Như Ý Khí Tông, Thiên Cốc Đan Tông cũng lần lượt lên tiếng, tỏ rõ thái độ, nguyện ý gia nhập vương triều Đại Ngụy.
Thất đại tiên tông, ngoại trừ Thất Tinh đạo tông ra thì tất cả đều lựa chọn gia nhập Vương triều Đại Ngụy.
Khi lục đại tiên tông đã gia nhập, trong nhất thời, toàn bộ long đỉnh phát ra tiếng ầm ầm.
Grào!
Tiếng rồng ngâm chấn động cửu thiên, giờ khắc này, chân long được tạo ra từ long đỉnh Đại Ngụy càng thêm chân thật.
Cùng lúc đó, từng dòng năng lượng ngưng tụ, quây Long đỉnh Đại Ngụy vào chính giữa.
Đây là khí vận, là khí vận của Phật môn sau khi thua tranh luận, toàn bộ đều gia tăng ở trong long đỉnh Đại Ngụy.
Biến Long đỉnh Đại Ngụy thành một cái kén.
Cái kén này rất lớn, màu tím rõ ràng, thoạt nhìn cực kỳ không tầm thường.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Sao lại thành một cái kén rồi?”
“Đây là…?”
Mọi người nhíu mày, không rõ đang xảy ra chuyện gì, ngay cả Hứa Thanh Tiêu cũng không khỏi có chút hiếu kỳ.
Nhưng chính ngay lúc này.
Một giọng nói bỗng nhiên vang lên.
“Đây là điềm báo của Long đỉnh Trung Châu, là điềm báo của Long đỉnh Trung Châu a!”
Có người mở miệng, là một lão tu sĩ già.
Lão ta chỉ vào cái kén phía trên bầu trời, phát ra giọng nói không dám tin.
Lời vừa dứt, trong nhất thời vô số ánh mắt dồn dập nhìn sang, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi không gì sánh kịp.
“Long đỉnh Trung Châu?”
“Có thứ này thật à?”
“Không thể nào, chỉ thế thôi mà cũng có thể ngưng tụ ra Long đỉnh Trung Châu?”
“Xuýt!”
“Nếu như là Long đỉnh Trung Châu, chẳng phải là Đại Ngụy sẽ hoàn toàn phát triển lên tận trời sao?”
“Không thể thế được.”
Rất nhiều âm thanh vang lên, có người hưng phấn, chính là bách tính của kinh đô, con dân Đại Ngụy.
Dù sao nếu như thật sự ngưng tụ ra Long đỉnh Trung Châu, đây sẽ là điều tốt không gì sánh được.
Nhưng nhiều hơn chính là nỗi kinh ngạc và nghi ngờ chất vấn.
Mọi người sốc nặng, dù sao Long đỉnh Trung Châu chỉ là truyền thuyết, rốt cuộc có hay không thì vẫn là một ẩn số.
Mà bên chất vấn thì cho rằng, dựa vào tình huống hiện tại của Đại Ngụy còn chưa có tư cách ngưng tụ Long đỉnh Trung Châu.
Dù sao, ý nghĩa đại diện của Long đỉnh Trung Châu quá lớn.
Trong Hoàng cung.
Trần Chính Nho không khỏi nhìn về phía Nữ đế, ánh mắt tràn ngập hiếu kỳ.
“Bệ hạ, đây thật sự là Long đỉnh Trung Châu sao?”
Trần Chính Nho tò mò hỏi.
Mà bên trên long ỷ, Nữ Đế cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Nàng cũng không biết đây có phải là Long đỉnh Trung Châu hay không.
Nàng lắc đầu, không trả lời, nhưng ý tứ thì tất cả mọi người đều rõ ràng.
“Đây đích xác là Long đỉnh Trung Châu.”
“Có sách cổ từng ghi chép, khi đỉnh quốc vận có thể lột xác thành long đỉnh, sẽ hình thành kén màu tím, dựng dục ra Long đỉnh Trung Châu.”
“Dân ý của Đại Ngụy, niệm lực của nhân dân Tây châu, ý thức của Lục đại tiên tông, sức lực của Nho đạo, khí vận của Phật môn rồi cộng thêm cả khí vận lần này do Phật môn mang đến, nhiều lực lượng thiên địa như thế, sao không thể thai nghén ra Long đỉnh Trung Châu chứ?”
“Có điều, trong quá trình hình thành kén nếu như phát sinh bất kỳ cái gì ngoài ý muốn, ví dụ như chiến tranh loạn lạc thì sẽ ảnh hưởng đến thai nghén long đỉnh.”
“Kế tiếp đó Đại Ngụy tuyệt đối không thể phát sinh chiến loạn, nếu như xảy ra thì nhất định phải thắng, hơn nữa thắng cũng không thể quá thảm, nhất định phải chiến thắng toàn diện.
Nếu không, một khi thiên địa cảm ứng được, Long đỉnh Trung Châu sẽ tán loạn, trong vòng trăm năm không có cách nào ngưng tụ ra long đỉnh mới được nữa.”
“Không chỉ như vậy, hình như còn có hạn chế, để ta nghĩ một chút.”
Ông lão mở miệng, lão khẳng định cái này là Long đỉnh Trung Châu, hơn nữa còn nói rõ ràng đâu ra đấy.
Điều này đã thu hút sự chú ý của các bên.
Khi nhắc tới không thể để xảy ra chiến loạn, rất nhiều người khẽ biến sắc.
Nếu thật sự đúng là như thế, Đại Ngụy kế tiếp đó ắt sẽ có chiến loạn.
Bởi vì lý do đã nêu ở trên.
Vương triều Đột Tà ngồi yên được sao? Vương triều Sơ Nguyên ngồi yên được sao?
Những kẻ đó hận không thể làm suy bại thế lực của Đại Ngụy, bọn chúng sẽ chịu ngồi yên sao?
Rất rõ ràng, không có ai ngồi yên được cả.
Trong phủ Bình Loạn vương.
Hứa Thanh Tiêu đang nhìn Long đỉnh Đại Ngụy biến thành kén, trong ánh mắt cũng tràn đầy tò mò.
Hắn không rõ đây có phải là Long đỉnh Trung Châu hay không.
Chương 1233: Phật Đạo Tam Phẩm, Long Đỉnh Trung Châu, Bát Bảo Phật Liên! (3)
Nhưng điều duy nhất có thể xác định chính là Long đỉnh Đại Ngụy đang không ngừng lột xác, đích thực đã nhận được quá nhiều lợi ích.
Dân ý, tiên đạo chi ý, khí vận Phật môn, niệm lực chúng sinh, cộng thêm cả khí vận kinh trời mà Phật môn mang theo nữa.
Gộp những thứ này lại, quả thực có thể dựng dục ra Long đỉnh Trung Châu.
Nhưng cũng chỉ là có thể, bởi vì ai cũng chưa từng nhìn thấy Long đỉnh Trung Châu.
Kén màu tím xuất hiện, Long đỉnh Đại Ngụy ở bên trong nuốt vào nhả ra vô số khí vận.
Hứa Thanh Tiêu đã cảm nhận được sức mạnh không gì sánh nổi, hắn cảm giác mình đã nhận được một thứ không nói nên lời, thứ đó còn đang lột xác ở trong cơ thể mình.
Chỉ là, lời của ông lão đó khiến Hứa Thanh Tiêu có hơi nhíu mày.
Nhưng vào ngay lúc này, ông lão lại một lần nữa mở miệng.
“Ta nhớ ra rồi!”
“Không chỉ là không thể xảy ra chiến loạn, mà còn Đế tinh của Vương triều Đại Ngụy tuyệt đối không thể di chuyển lung tung.
Nếu như để xảy ra chuyện đó, cũng sẽ làm cho long đỉnh tán loạn.”
“Và đoạn thời gian này nhất định phải quốc thái dân an, xảy ra một chút chuyện gì không tốt cũng sẽ mang đến phiền toái cực lớn.”
“Hơn nữa còn yêu cầu duy trì mười năm trở lên mới có thể dựng dục ra Long đỉnh Trung Châu, có thể là hai mươi năm thậm chí là năm mươi năm.
Trong khoảng thời gian này mà xảy ra vấn đề cũng không được, một chút vấn đề đều có thể nảy sinh.”
Ông lão mở miệng, nghiêm túc trần thuật lại.
Chỉ là vừa nói xong lời này, có người không khỏi nhíu mày.
“Điều kiện hà khắc vậy sao? Không được chiến loạn, không được đổi vua, quốc thái dân an, còn phải duy trì mười năm, thậm chí là hai mươi năm năm mươi năm, như vậy quá hà khắc rồi đi?”
“Phải đó, quốc gia nào mà không có chiến loạn? Ngươi nói một năm hai năm còn được, chứ hai mươi năm, năm mươi năm? Chuyện này sao có thể?”
“Đổi vua còn dễ nói, dù sao Đại Ngụy cũng chỉ có một vị hoàng đế, chuyện này không thành vấn đề.
Hiện giờ triều đình vững chắc, chẳng cần lo lắng cái gì cả, nhưng quốc thái dân an có hơi quá sức.
Có thể làm được năm mươi năm quốc thái dân an đều là thịnh thế chi trị.”
(Chi trị: là giai đoạn phát triển xã hội đang lên trong thời kỳ đầu của triều đại, thời kỳ phục hồi sau khi chế độ mới được thành lập.)
“Cũng không đúng, hiện tại dân gian không phải đều đang bàn tán Vương triều Đại Ngụy hình như Võ đế còn có một đứa con hay sao? Dạo gần đây ngươi chưa nghe nói qua à?”
“Võ đế còn một đứa con? Thật sự chưa nghe nói qua, nghĩa là sao?”
“Hình như là nói Võ đế thật ra là còn có một thái tử, nhưng lúc đó triều đình loạn lạc, vì bảo toàn long mạch nên đã đưa thái tử ra ngoài, cho nên mới lựa chọn Nữ đế đăng cơ.”
“Nghe nói hiện giờ thái tử đã được tìm thấy.
Nhưng chuyện này chỉ là được lưu truyền trên phố, thực hư thế nào cũng không rõ.”
Trong nhất thời, từng giọng nói nhao nhao vang lên, đa số mọi người đều cho rằng điều kiện này có chút khắc nghiệt, vừa không thể chiến loạn, nội chính cũng không thể xuất hiện vấn đề, còn nhất định phải quốc gia mưa thuận gió hoà.
Một hai năm thì dễ, nhưng hai mươi năm, năm mươi năm gần như là không có khả năng.
Duy trì thời gian dài như vậy, có Long đỉnh Trung Châu hay không cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa.
Nhưng ông lão lại lắc đầu, nhìn về phía đám người, nói:
“Các ngươi không hiểu.”
“Một khi Long đỉnh Trung Châu hình thành sẽ mang đến cho Đại Ngụy lợi ích vô cùng vô tận.
Suối nước ngọt có thể kéo dài tuổi thọ, hoa màu bội thu, mỗi một hạt gạo đều có dược tính, nhưng lại vô hại.”
“Nói rõ ra chính là ngươi ăn hết gạo, mỗi ngày tùy tiện luyện công một chút cũng có thể nhập phẩm.”
“Tuổi thọ bách tính sẽ được tăng lên, có thể sống đến một trăm tuổi.
Nếu như siêng năng luyện võ, người người đều có thể sống đến một trăm năm mươi – hai trăm năm, không lo ăn không lo uống, vương triều làm bất cứ chuyện gì cũng đều có thần trợ.”
“Các ngươi nói xem, độ khó này có hợp lý hay không?”
Ông lão tiếp tục giải thích, nhìn về đám người kia nói như vậy, trong ánh mắt có chút không vui.
Vừa nghe xong, đám người đều có hơi kinh ngạc.
Dù sao điều kiện này cũng quá tốt rồi.
Uống nước kéo dài tuổi thọ, ăn cơm có thể nhập phẩm, làm chuyện gì đều có thần trợ.
Nếu thật sự là như thế, vậy thì có thể tạo ra từ trong cực khổ cũng là hợp tình hợp lý.
Dù sao lợi ích quá mức khổng lồ.
Nhưng chính vào lúc này, một giọng nói hào hùng vang lên, sau đó là một bóng người tràn ngập Phật quang.
“A di đà phật.”
“Bần tăng Già Lam.”
“Ra mắt Thế tôn.”
Thần tăng Già Lam đã xuất hiện.
Hắn không nhìn Long đỉnh Trung Châu, mà là nhìn về hướng Hứa Thanh Tiêu, hành lễ một cái thật sâu.
“Ừm.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu đáp lễ.
“Thế tôn, hiện giờ Phật môn đã bại, bần tăng muốn mang di vật của Tuệ Giác sư đệ đi, mong rằng Thế tôn cho phép.”
Thần tăng Già Lam cất lời, nói ra nguyên nhân hắn tới đây.
Phật môn đã bại.
Hơn nữa còn thất bại hoàn toàn triệt để, tranh biện trận thứ ba có hay không đã không quan trọng.
“Được.”
“Nhưng ta muốn một vật trao đổi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, cũng trực tiếp vào thẳng vấn đề.
“Mời Thế tôn nói thẳng.”
Người nọ mở miệng, chắp tay trước ngực hỏi.
“Bát Bảo Phật Liên.”
Hứa Thanh Tiêu thẳng thắn nói ra thứ mà mình muốn.
Vừa dứt lời, trong ánh mắt Thần tăng Già Lam lộ ra một chút khác thường, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như cũ, nói với Hứa Thanh Tiêu:
“Bẩm Thế tôn, Bát Bảo Phật Liên chính là vật quý của Phật môn, thật sự không thể cho Thế tôn được.”
“Chỉ mong Thế tôn chờ một khoảng thời gian.”
Thần tăng Già Lam trả lời.
“Chờ bao lâu?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Ba năm sau, trong hồ Công Đức sẽ sinh ra Bát Bảo Phật Liên mới.”
Thần tăng Già Lam trả lời.
Giây phút đó, Hứa Thanh Tiêu hơi nhíu mày lại.
Ba năm?
Hắn không đợi được thời gian ba năm.
“Chẳng lẽ không có Bát Bảo Phật Liên khác sao?”
Hứa Thanh Tiêu dò hỏi.
“Bẩm Thế tôn, Bát Bảo Phật Liên có thể áp chế được di thuật, trong Phật môn còn có hai gốc, tất cả đều là trấn áp ác quỷ.
Nếu như lấy đi, thì khó có thể áp chế.”
Thần tăng Già Lam mở miệng.
Nhìn như câu trả lời rất bình thường.
Nhưng trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu biết lời nói này của Thần tăng Già Lam…có hàm ý khác.
Nhưng lúc này Hứa Thanh Tiêu lại có chút trầm mặc.
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên.
“Thế tôn.”
“Bát Bảo Phật Liên ta đã lấy được tới tay rồi.”
“Không cần tìm hắn.”
Giọng nói vang lên.
Là giọng của Tuệ Tâm.
Chương 1234: Nhất Phẩm Phá Cảnh Tiên Đan, Không Ổn Rồi, Thái Tử Đại Ngụy Tới! (1)
Bên trong kinh đô Đại Ngụy.
Khi giọng của Tuệ Tâm vang lên.
Hứa Thanh Tiêu không khỏi sững sờ.
Nói thật ra là Già Lam thần tăng qua loa tắc trách về việc của Bát Bảo Phật Liên, khiến cho Hứa Thanh Tiêu cảm thấy hơi lạ.
Theo lý thuyết, bất kể Bát Bảo Phật Liên trân quý như thế nào, mình đã là Như Lai khâm điểm thế tôn.
Một gốc Bát Bảo Phật Liên được xem là gì chứ?
Nhưng khi mình nhắc đến Bát Bảo Phật Liên, đối phương từ chối trái lại không có vấn đề gì, cái quan trọng nhất là đối phương cố ý đề cập đến một câu Bát Bảo Phật Liên là dùng để trấn áp yêu ma và dị thuật.
Những lời này có ý gì?
Hứa Thanh Tiêu còn phải suy nghĩ thật kỹ một lát.
Chỉ là điều khiến Hứa Thanh Tiêu bất ngờ là vào đúng lúc này, Tuệ Tâm lại mang Bát Bảo Phật Liên đến cho mình…
Có điều Hứa Thanh Tiêu vẫn giữ nguyên vẻ mặt, và đưa tầm mắt vào trong thành, hắn muốn tìm ông lão vừa mới nói chuyện.
Vừa mới nhìn, hơi thở của đối phương đã biến mất.
Điều này rất kỳ lạ, khiến cho hắn không khỏi nhíu mày.
Ông già vừa mới xuất hiên đã nói ra bí mật của Long đỉnh Trung châu, ngay từ đầu đám người không tin, cũng nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng sau đó những thứ mà lão nói càng ngày càng chân thực, khiến cho đám người hết sức kinh ngạc.
Nhưng trong mắt Hứa Thanh Tiêu, người này rõ ràng có vấn đề.
Chỉ trong nháy mắt đã mất tung mất tích.
Nhìn về phía vùng trời kinh đô Đại Ngụy, cái kén màu tím hình thành, Long đỉnh Đại Ngụy quả thực đang lột xác.
Rất có thể sẽ ngưng tụ ra Long đỉnh Trung châu.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu không khỏi nhíu mày, ông lão đó có vấn đề rất lớn a.
Mình thân là bán thánh, thế mà cũng không có cách nào bắt được tung tích của lão, quả thật có chút đáng sợ.
Lại nhìn Long đỉnh Trung châu, Hứa Thanh Tiêu chậm rãi lên tiếng.
“Phật môn biện pháp đã bại.”
Hắn lớn tiếng nói, khoảnh khắc này khí vận trong bầu trời rót vào trong Long đỉnh Đại Ngụy càng thêm mãnh liệt.
Rốt cuộc sẽ sinh ra cái gì, không có ai biết.
Nhưng thế nhân tin rằng Long đỉnh Đại Ngụy nhất định sẽ được thăng cấp lên rất nhiều.
Chỉ sau một khắc, Bát Môn kinh binh gấp rút chạy đến, dựa vào tốc độ nhanh nhất trấn thủ kinh đô.
Có điều bọn họ đến cũng không phải làm cái gì, mà là để đám người mau chóng rời khỏi hiện trường.
Biện kinh luận pháp đã kết thúc, không phải chỉ mình bách tính kinh đô Đại Ngụy cần phải mau chóng rời khỏi Đại Ngụy, mà đồng thời Hình bộ và Binh bộ phối hợp với Hộ bộ, ngay lập tức điều tra nhân viên của kinh đô.
Khi Long đỉnh Đại Ngụy lột xác, từng bức văn kiện khẩn cấp lấy tốc độ nhanh nhất phát cho mọi nơi trên cả nước.
Nội dung trong đó cũng rất đơn giản, nói trong đoạn thời gian này muốn toàn bộ vương triều Đại Ngụy bình tĩnh.
Mặc kệ xảy ra bất kỳ chuyện gì, nếu như ai lỗ mãng trong thời điểm này thì giết không tha, bất luận là ai, cũng bất luận là nguyên nhân gì.
Hình bộ liên tục nhấn mạnh cho dù là phát sinh đánh nhau ẩu đả, cứ tạm gác lại nửa năm rồi tính sau, đương nhiên cũng sẽ đưa ra bố cáo.
Long đỉnh Đại Ngụy thật sự có thể ngưng tụ thành Long đỉnh Trung châu hay không thì không ai biết, nhưng điều rõ rành rành là Đại Ngụy sắp đi vào trạng thái khẩn cấp.
Thà tin là có còn hơn không.
Hứa Thanh Tiêu đã cảm ứng được những cái này, hắn không nói gì mà là chậm rãi đi vào trong phủ Bình Loạn vương.
Nhìn qua Hứa Thanh Tiêu không nói gì, Già Lam thần tăng cũng có chút hiếu kỳ, nhưng hắn không nghĩ nhiều nữa mà mang đi toàn bộ những thứ này, thuận tiện cũng đem tám trăm biện kinh tăng đi cùng.
Phật môn biện pháp vào giờ phút này đã triệt để kết thúc.
Năm trăm năm trước, Tiểu Lôi Âm tự biện pháp thất bại.
Năm trăm năm sau, Thiên Trúc tự cũng thất bại, chuyện này giống như là một ma chú.
Ánh mắt tám trăm biện kinh tăng thẫn thờ, bọn họ đã chuẩn bị nhiều năm như vậy, không ngờ rằng ngày hôm nay lại thất bại trong gang tấc.
Nhưng chính vào lúc này, có người không khỏi hiếu kỳ.
“Năm trăm năm trước, nghe đâu Tiểu Lôi Âm tự sau biện pháp thất bại, Phật môn bị phản phệ rất mạnh.
Cũng chính bởi vậy, Tiểu Lôi Âm tự không gượng dậy nổi, nhưng vì sao ngày hôm nay sau khi biện pháp, hình như Phật môn không bị ảnh hưởng gì lắm?”
Có người lên tiếng, cực kỳ không hiểu, cho rằng Phật môn biện pháp thất bại, có lẽ đã trả một bài học rất cực kỳ đau đớn chứ?
Sao lại không hề bị chút phản phệ nào?
Khi có người mở miệng nói ra lời này, trong nhất thời cũng hấp dẫn không ít sự tò mò, đúng là có chút cổ quái.
Chỉ là rất nhanh, có người đã nghĩ đến nguyên nhân, không khỏi lên tiếng.
“Ta hiểu rồi! Là Phật lý, Phật lý chi tranh, Phật môn biện pháp quả thật đã thất bại, nhưng vấn đề là Phật môn cũng chưa có thất bại.”
Mà lúc này.
Bóng dáng Tuệ Tâm cũng xuất hiện ở đây.
“Thế tôn.”
“Đã lấy được Bát Bảo Phật Liên.”
Tuệ Tâm xoè tay ra, một đóa Phật liên xuất hiện, bên trên có khắc đủ loại Pháp khí, ngưng tụ công đức niệm lực của Phật môn.
“Ngươi lấy được vật này bằng cách nào thế?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Tuệ Tâm, hắn cần Bát Bảo Phật Liên, nhưng điều khiến cho hắn càng tò mò hơn là Tuệ Tâm làm sao lấy được thứ này?
“Thế tôn, ta đã đoán được, Thiên Trúc tự sẽ không cung cấp Bát Bảo Phật Liên.
Nếu như thế tôn thua, Thiên Trúc tự tất nhiên sẽ bảo thế tôn bái nhập Phật môn mới giao vật này cho thế tôn, nếu như thế tôn thắng, dựa vào lòng dạ hẹp hòi của đám người đó cũng sẽ không đưa đồ vật này cho ngài đâu.”
“Cho nên, ta cố ý trở về một chuyến, tiến vào hồ công đức, mượn một đoá cho thế tôn.”
Tuệ Tâm tươi cười trả lời.
Vừa nghe xong, Hứa Thanh Tiêu không khỏi cười khổ.
“Ngươi mượn như thế có rước phiền phức đến cho mình không đấy?”
Nhìn sang đối phương, Hứa Thanh Tiêu hỏi như thế.
“Sao có thể, thế tôn ngài nghĩ nhiều rồi, ngài là Phật môn thế tôn, là Phật đà chuyển thế, trong Phật môn tất cả đều là của thế tôn ngài.
Nói dễ nghe một chút thì là mượn, nếu như nói khó nghe hơn thì đây không phải mượn.”
“Đây là lấy lại thứ mà Thế tôn nên có.”
Tuệ Tâm chân thành đáp.
Chương 1235: Nhất Phẩm Phá Cảnh Tiên Đan, Không Ổn Rồi, Thái Tử Đại Ngụy Tới! (2)
Vừa nghe xong lời này, Hứa Thanh Tiêu có hơi lặng lẽ, Tuệ Tâm đúng là người thông minh nhất Phật môn.
Rất tốt, vô cùng tốt.
“Được rồi, phần ân tình này ta đã nhớ kỹ, ngươi nhanh nhanh lên đường đi tìm Đại Thừa Phật pháp đi.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, hắn cũng không phải người cưỡng từ đoạt lý.
Hắn cần Bát Bảo Phật Liên, cũng không có gì là ngang ngược hay không cả.
“Kính tuân pháp chỉ của thế tôn.”
Tuệ Tâm gật đầu, hành lễ với Hứa Thanh Tiêu, sau đó xoay người rời đi.
Sau khi hắn ta rời khỏi.
Hứa Thanh Tiêu cũng mang Bát Bảo Phật Liên trở về trong mật thất.
Bên trong mật thất.
Hứa Thanh Tiêu chìm vào thần thức.
“Triều Ca huynh trưởng, ngu đệ đã tìm đủ đá thần trấn ma, long huyết bảo ngọc và Bát Bảo Phật Liên rồi.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng báo cho Triều Ca những chuyện này.
“Tốt lắm! Hiền đệ hãy giải quyết những chuyện vụn vặt.
Muốn trừ tận gốc dị thuật phải cần một khoảng thời gian, chí ít là một tháng.
Sau khi giải quyết chuyện vặt xong thì sẽ trấn áp dị thuật.”
Triều Ca trả lời.
Muốn giải quyết tại họa của dị thuật, yêu cầu thời gian một tháng.
“Vâng, đa tạ huynh trưởng.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không dài dòng, trước mắt Đại Ngụy xảy ra nhiều chuyện như vậy, Phật môn biện pháp thất bại, thế nào cũng dẫn tới một loạt phản ứng dây chuyền.
Đặc biệt là sự ra đời của Long đỉnh Trung châu.
Đây cũng không phải là một chuyện tốt, không thể chiến loạn, không thể đổi vua, không thể quốc loạn.
Ba điều này nhìn như rất đơn giản, nhưng mỗi một điều đều rất phiền phức.
Không thể chiến loạn, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.
Một khi Long đỉnh Trung châu hình thành, sẽ mang đến cho vương triều Đại Ngụy lợi ích lớn nhường, có lẽ tất cả mọi người đều rõ ràng.
Cam tuyền có linh, lương thực ích khí.
Ăn cơm uống nước cũng có thể cường thân kiện thể.
Ngẫm lại mà xem, nếu quả thật là như vậy, trong vòng năm mươi năm, vương triều Đại Ngụy có thể đáng sợ đến nhường nào?
Người người đều là võ giả, toàn dân đều là chiến binh.
Tập hợp số kinh khủng như vậy, nói mấy trăm mấy chục Nhất Phẩm cũng có chút khoa trương.
Mười Nhất Phẩm cũng không quá nhiều chứ?
Phát triển một trăm năm, sinh ra mười Nhất Phẩm không có quá đáng đâu nhỉ?
Nếu quả thật là như vậy, thống nhất thiên hạ chẳng qua chỉ là vấn đề sớm muộn, mà vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên cho dù phát triển có điên cuồng thế nào, chỉ sợ cũng không sánh bằng Đại Ngụy ngồi chơi xơi nước.
Như nếu vương triều Đại Ngụy cũng phát triển song song, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên gộp lại cũng không bằng Đại Ngụy.
Tự nhiên bây giờ còn có một thời hạn giảm xóc, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên sẽ không bỏ qua cho Đại Ngụy.
Nhưng may mà có một giai đoạn giảm xóc, vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên cũng sẽ không trực tiếp phát binh với Đại Ngụy, rất nhiều chuyện đều có thể từ từ nói chuyện.
Chỉ là trước mắt thủ đoạn của hai đại vương triều sẽ hơi kịch liệt một chút, mà sẽ không giống nước ấm nấu ếch như trước kia.
Vấn đề này là việc cấp bách hiện nay, tuyệt đối không thể coi thường, bằng không Long đỉnh Trung châu sẽ tiêu tùng.
Trở về từ Văn Cung.
Hứa Thanh Tiêu không dài dòng, trực tiếp đánh thức Cổ kinh đan thần.
Hiện giờ Nho đạo, Tiên đạo, Phật đạo, cùng với Võ đạo của mình đều đã bước vào cảnh giới Tam phẩm viên mãn, bất cứ lúc nào và ở đâu cũng có thể đột phá đến Nhị phẩm.
Nhưng sợ rằng có người nhằm vào chính mình nên mới chưa lựa chọn đột phá.
Đương nhiên, hắn muốn tới hỏi thăm về Nhất phẩm phá cảnh đan.
Luyện chế xong nhất phẩm phá cảnh đan, mình hoàn toàn có thể mang đến cho hắc thủ phía sau màn một niềm vui bất ngờ.
“Đan thần tiền bối.”
Hứa Thanh Tiêu đang lay Cổ kinh đan thần.
“Đừng lay, đừng lay nữa, lay nữa là ra ngoài luôn.”
Giọng nói của Cổ kinh đan thần vang lên, ngày thường nó đều ngủ say ở trong mật thất, Hứa Thanh Tiêu không tìm nó, nó cũng không sẽ chủ động tìm Hứa Thanh Tiêu.
“Đan thần tiền bối, Nhất phẩm phá cảnh đan yêu cầu vật liệu gì?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, một câu nói làm cho Cổ kinh đan thần không bực mình nổi.
“Nhất phẩm phá cảnh đan?”
“Ngươi thăng lên Nhị Phẩm rồi sao?”
“Ta biết ngay thằng nhóc ngươi chính là thiên tài độc nhất trong vạn người, nhanh như vậy mà đã nhị phẩm rồi.
Rất giỏi! Giỏi lắm!”
Cổ kinh đan thần dò hỏi, có chút kích động và hưng phấn.
“Không phải.”
“Còn đang tam phẩm, có điều có thể tiến vào nhị phẩm bất cứ lúc nào.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, ngay sau đó nói rõ ngọn nguồn một phen, cũng cho Cổ kinh đan thần biết suy nghĩ của mình.
Chỉ là khi nói xong, Cổ kinh đan thần có chút kinh ngạc.
“Ngươi nói, bất luận là Võ đạo và Nho đạo, hoặc là Tiên đạo cùng Phật đạo, ngươi đều có thể tiến vào nhị phẩm bất cứ khi nào?”
Cổ kinh đan thần có chút kinh ngạc.
“Nho đạo vẫn chưa được, nhưng cũng gần sắp rồi.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu, Nho đạo thăng cấp không phải dựa vào linh khí, bản thân mình hiện tại là bán thánh, nhưng muốn bước vào cảnh giới á thánh chỉ sợ còn có chút khó khăn.
Bởi vì căn bản cũng không biết làm thế nào để tiến vào á thánh.
Vả lại Hứa Thanh Tiêu cũng không quan tâm á thánh hay không á thánh, cứ từ từ là được.
Trước tiên xác định một mục tiêu nhỏ là nhất phẩm võ đạo đi.
“Quả thật ta có thể luyện chế được mọi đan dược, nhưng chỉ một mình Nho đạo phá cảnh đan là không được.”
Cổ kinh đan thần trả lời, đồng thời nó rơi vào trầm tư.
Hứa Thanh Tiêu không biết nó đang suy nghĩ cái gì, nhưng cũng không có quấy rầy.
Qua một hồi lâu, Cổ kinh đan thần mới cho câu trả lời.
“Tiểu hữu, kỳ thật… nói thế nào nhỉ… ngươi có dám đánh cược một phen hay không?”
Cổ kinh đan thần mở miệng, chỉ là có vẻ hơi do dự, ấp a ấp úng.
“Sao?”
Hứa Thanh Tiêu hiếu kỳ, hắn chưa bao giờ nhìn thấy Cổ kinh đan thần nói chuyện như vậy, cho nên có hơi tò mò.
“Nếu như ngươi dám đánh cược một lần, lão phu có thể luyện chế Nhất phẩm phá cảnh tiên đan cho ngươi.”
Cổ kinh đan thần nói như thế đó.
“Nhất phẩm phá cảnh tiên đan?”
“Có cái gì khác sao?”
Hứa Thanh Tiêu hiếu kỳ hỏi.
Chương 1236: Nhất Phẩm Phá Cảnh Tiên Đan, Không Ổn Rồi, Thái Tử Đại Ngụy Tới! (3)
“Không, nhất phẩm phá cảnh tiên đan này có thể khiến toàn bộ hệ thống của ngươi ngoại trừ Nho đạo đều đột phá nhất phẩm.”
Cổ kinh đan thần mở miệng, một câu nói khiến cho Hứa Thanh Tiêu choáng váng.
“Toàn bộ hệ thống đều nhất phẩm?”
Hứa Thanh Tiêu nuốt ngụm nước bọt, thật sự có hơi sốc nặng.
Nếu chỉ nói Võ đạo nhất phẩm, Hứa Thanh Tiêu cũng không kinh ngạc gì, nhưng toàn bộ hệ thống đều nhất phẩm thì có hơi lố rồi.
“Ừ.”
“Toàn bộ hệ thống đều nhất phẩm ngoại trừ Nho đạo, cho nên… nếu như ngươi thực sự dám đánh cược, còn phải đi tu luyện yêu pháp và ma công.”
Cổ kinh đan thần nói như thế.
Vừa nghe xong, Hứa Thanh Tiêu có chút bất đắc dĩ.
“Ta tu luyện cái đó làm gì? Chuyện về dị thuật đã khiến ta phiền muộn rồi, còn tu luyện yêu pháp và ma công? Tự tìm đường chết à?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi bất đắc dĩ.
Võ đạo, Tiên đạo, Phật đạo đã đủ rồi, còn phải tiếp tục tu luyện yêu pháp và ma công? Vậy không phải bị điên sao?
“Không, không giống nhau.”
Cổ kinh đan thần lên tiếng ngăn lại, sau đó nói.
“Ngươi không nên cảm thấy hễ yêu và ma là xấu xa.
Yêu hấp thu tinh hoa của thiên địa nhật nguyệt, từ đó sinh ra linh trí, tu luyện yêu pháp có thể tăng cường linh trí, dung hợp cùng với thiên địa tự nhiên.”
“Mà ma công là công pháp bá đạo, nói thẳng ra chính là đa phần công pháp của ma công là tàn nhẫn đối với mình, không phải loại công pháp hại người, công pháp hại người đó gọi là tà thuật.”
“Ma công chân chính, là công pháp chọn lọc, có hơi giống võ đạo.
Nhưng ma công chủ yếu là bá đạo hơn, là trình độ cao nhất của võ đạo, cực kỳ bá đạo.”
“Nếu như ngươi tu luyện sẽ không có cái gì xấu, hơn nữa nếu như ngươi võ đạo nhất phẩm, Phật đạo nhất phẩm, tiên đạo nhất phẩm, yêu đạo nhất phẩm, ma đạo nhất phẩm, khục khục… nếu như ngươi lại thăng cấp nho đạo lên hàng nhất phẩm nữa…”
“Ngươi sẽ bước vào một cảnh giới trước giờ chưa từng có, là siêu phẩm, siêu phẩm chân chính, mà không phải những siêu phẩm giả đó.”
“Chỉ sợ đại thánh nhân cũng không bằng ngươi đâu!”
Cổ kinh đan thần xúc động nói một câu như thế.
Lời nói này quả thực khiến người ta động lòng không thôi, nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn giữ nguyên lý trí, cười khổ nói.
“Tiền bối, chuyện này thì bỏ đi, nhất phẩm là đã đủ rồi.
Nói cho ta nguyên liệu để phá cảnh võ đạo nhất phẩm là được.”
Hứa Thanh Tiêu cười khổ nói.
Siêu phẩm nghe thì lợi hại đấy, nhưng vấn đề là nguyên vật liệu phổ thông của nhất phẩm chỉ sợ là kỳ trân dị bảo trong thiên địa, huống chi là siêu phẩm?
Vậy không phải đang tán dóc với mình à?
“Ài…”
“Ngươi không hiểu, cho dù là nhất phẩm, lại còn là nhất phẩm ưu việt thì người đó cũng bị thiên địa trói buộc, hơn nữa cũng không phải Võ đế chân chính.”
“Nhất phẩm không thể giết được một nhất phẩm khác, trừ phi đồng quy vu tận, nếu không thì đã hoàn toàn đạt đến đỉnh rồi.”
“Nhưng nếu ngươi trở thành siêu phẩm, nhất phẩm trong mắt ngươi giống như con sâu cái kiến, thổi một hơi là phải chết.
Chẳng lẽ ngươi thật sự không động tâm sao?”
Cổ kinh đan thần tiếp tục dụ dỗ.
Không thể không nói, lời này quả thật đã làm Hứa Thanh Tiêu có hơi động lòng.
“Như vậy đi, tiền bối cứ nói trước cho ta biết mọi nguyên liệu mà siêu phẩm cần, nếu nhưu có thể thì cũng không phải là không thể tranh thủ.”
Hứa Thanh Tiêu dò hỏi, hắn động lòng rồi.
Nhưng đổi lại là bất kỳ kẻ nào, ai mà không động lòng chứ? Ai có thể không động lòng?
Một hơi đã gạt bỏ được nhất phẩm.
Đổi thành ai mà không động tâm?
“Được, muốn có được vật liệu của nhất phẩm phá cảnh tiên đan cũng không khó.
Tim chí dương, máu chí âm, thần ngọc vạn năm, hoa Phật Đà, suối U Minh, thiên chi khí, địa chi cốt, niệm lực chúng sinh.”
Cổ kinh đan thần chậm rãi nói từng thứ.
Vừa nói xong, Hứa Thanh Tiêu có hơi chau mày.
“Tim chí dương? Máu chí âm? Thứ quái quỷ gì đây?”
Hứa Thanh Tiêu nhăn nhó.
“Chính là một vị nhất phẩm võ giả còn sống, tuổi tác không được quá lớn, phải dưới năm mươi tuổi, lấy trái tim của hắn làm thuốc.
Cái này còn dễ.”
“Máu chí âm thì có chút khó làm, yêu cầu cơ thể chí âm.
Từ xưa đến nay cũng rất hiếm gặp, mái của loại người này chỉ một giọt duy nhất là có thể làm một yêu ma tứ phẩm thăng cấp thành yêu ma tam phẩm.”
Cổ kinh đan thần trả lời.
“Rồi rồi rồi! Đừng nói nữa… đừng nói nữa.”
“Nhất phẩm võ đạo phá cảnh đan, tiền bối, đừng nói với ta cái này nữa.”
Ngay từ đầu, Hứa Thanh Tiêu thật sự có hơi động tâm, nhưng sau khi nghe được những nguyên liệu cần thiết là những thứ này thì xìu ngay tại chỗ.
Nói đùa à.
Trái tim của một võ giả dưới năm mươi tuổi?
Có phải ngươi đang trêu đùa ta đấy không?
Võ đạo nhất phẩm, cả thế gian khó tìm, nói tới nói lui cũng chỉ là những cái đó.
Năm mươi tuổi có thể thành nhất phẩm được bao nhiêu người? Nếu như không phải nhờ vào sự trợ giúp của Cổ kinh đan thần, mình có lẽ cũng khó mà làm được.
Nếu như thật sự có loại người này thì cũng là thiên kiêu trong thiên kiêu.
Bảo người ta hi sinh, móc trái tim ra cho mình? Hoặc là bảo người ta đồng quy vu tận với mình, rồi giao trái tim hắn cho mình?
Điều này có thể sao?
Hoàn toàn không thể nào a!
Đúng là nói bừa, còn sau đó cái gì mà hoa Phật Đà, suối U Minh với lại thần ngọc vạn năm chi đó.
Nghe đã thấy hoa hòe hoa sói, khó có thể hoàn thành rồi.
Vì vậy Hứa Thanh Tiêu trực tiếp bác bỏ.
“Không phải! Tiểu hữu à, thử một lần đi mà! Ngộ nhỡ thật sự có một tên đần tặng ngươi thì sao? Làm người nếu như không có ước mơ thì chẳng khác nào con cá mắm sao?”
Cổ kinh đan thần tiếp tục xui khiến.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu không thèm để ý.
“Được thôi.”
Mắt thấy Hứa Thanh Tiêu dầu muối không ăn, Cổ kinh đan thần cũng chỉ có thể từ bỏ.
“Nhất phẩm phá cảnh đan chỉ cần hai thứ, là võ đạo chi tâm và khí cực âm.”
Cổ kinh đan thần giải đáp.
“Còn muốn võ đạo chi tâm? Ngươi dọa ta à?”
Hứa Thanh Tiêu nhăn nhó vặc lại.
“Cái này thì khác, võ đạo chi tâm này chính là trái tim của võ đạo đã chết.
Chỉ cần chưa chết quá trăm năm là được.”
Cổ kinh đan thần trả lời.
Câu trả lời này còn làm cho Hứa Thanh Tiêu có thể chấp nhận, chết chưa quá trăm năm, cái này còn được.
“Khí cực âm thì sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Chương 1237: Nhất Phẩm Phá Cảnh Tiên Đan, Không Ổn Rồi, Thái Tử Đại Ngụy Tới! (4)
“Khí âm tà nhất, cần phải đi một vài nơi có tà ma tụ tập.”
Nó trả lời.
“Nơi tà ma tụ tập.”
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu cân nhắc một phen, sau đó hắn gật đầu, biết hai loại vật liệu là được rồi, chốc nữa đồ đến tay liền đi luyện chế nhất phẩm phá cảnh đan.
Có điều võ đạo chi tâm thì có chút phiền phức.
“Đa tạ tiền bối.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không dài dòng, quay người muốn rời đi.
“Tiểu hữu, nói thật là nếu như có thể thì hãy tranh thủ luyện nhất phẩm phá cảnh tiên đan.”
Cổ kinh đan thần còn khuyên một câu.
Chỉ tiếc là, Hứa Thanh Tiêu không để ý, thẳng thắn rời đi.
Không phải không tìm.
Mà là thứ muốn tìm thực sự quá không hợp thói thường.
Rời khỏi vương phủ.
Lúc này, Dương Hổ đã chờ bên ngoài đã lâu, đứng bên cạnh là Tín Võ hầu.
“Ra mắt Bình Loạn vương.”
Tín Võ hầu trực tiếp tiến lên, khẽ hành lễ với Hứa Thanh Tiêu.
“Hầu gia khách sáo, có chuyện gì vậy?”
Hứa Thanh Tiêu hiếu kỳ hỏi.
Tín Võ hầu đến tìm mình thật có chút kỳ lạ.
“Vương gia, xảy ra chuyện lớn rồi.”
“Thái tử Đại Ngụy đã tới.”
Vẻ mặt Tín Võ hầu có hơi căng thẳng, nhìn qua Hứa Thanh Tiêu nói một câu như vậy.
Giọng nói của Tín Vũ Hầu không lớn, nhưng ngữ khí lại tràn ngập khẩn trương.
Chỉ là vừa nói lời này, Hứa Thanh Tiêu có chút kinh ngạc.
“Thái tử tới rồi?”
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, nhìn Tín Vũ Hầu, trong ánh mắt tràn ngập nghi hoặc.
Khi nào lại có thêm một thái tử nữa?
Tín Vũ Hầu không tiếp tục nói tiếp, mà là nhìn thoáng qua Dương Hổ, ý tứ rất đơn giản.
“Là người của mình.”
Hứa Thanh Tiêu không để Dương Hổ rời đi, mà là nói rất trực tiếp, đây là người một nhà, không cần phải đề phòng.
Lời này vừa nói, Tín Vũ Hầu cũng không nói gì, nếu là người khác, hắn ta có lẽ sẽ không vui, nhưng Hứa Thanh Tiêu thì khác, Hứa Thanh Tiêu hiện giờ chính là tâm cốt của Đại Ngụy.
Địa vị và quyền lực khác, chỉ đứng sau Nữ đế, hơn nữa uy vọng ở Đại Ngụy, cũng không kém Nữ đế.
“Vương gia.”
“Lễ bộ mấy ngày trước đã nhận được tin tức, là vương triều Đột Tà truyền đến, nói cho ta biết Đại Ngụy, có một người tự xưng là con rơi của Tiên Đế, lưu lạc ở vương triều Đột Tà hiện giờ vương triều Đột Tà nghiệm minh chân thân, đích thật là di cô Tiên Đế.”
“Cho nên mấy ngày gần đây, phái người hộ tống đến kinh đô Đại Ngụy, trước mắt vị Thái tử này đã khởi hành từ Đột Tà đến Đại Ngụy ta.”
Tín Vũ Hầu mở miệng, hắn ta nói như thế.
“Mấy ngày trước đã truyền đến tin tức? Sao ông không nói cho ta biết? ”
Hứa Thanh Tiêu không khỏi hỏi.
Lời này vừa nói, Tín Vũ Hầu có chút cười khổ nói.
“Mấy ngày đó, cũng không biết ngài đang làm cái gì, Lễ bộ tới tìm ngài một chuyến, chỉ là người trong vương phủ thông báo, ngài có việc quan trọng đang bận rộn, cho nên không dễ quấy rầy.”
“Về sau chính là biện pháp Phật môn, lúc đó cũng không tiện nói gì, sợ ngài phân tâm, cho nên biện pháp vừa chấm dứt, bệ hạ liền phái ta tới đây.”
Tín Vũ Hầu nói như thế.
Lập tức, Hứa Thanh Tiêu có chút trầm mặc.
Mấy ngày trước, mình đang luyện chế Thần Vũ Đại Pháo nhất phẩm.
“Bệ hạ có triệu ta tiến cung hay không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Ừm.”
“Hiện tại bách quan đều đang chờ ngài.”
Tín Vũ Hầu gật đầu.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không nhiều lời, trực tiếp đi theo Tín Vũ Hầu đến Hoàng cung Đại Ngụy.
Khoảng một phút.
Hứa Thanh Tiêu đi vào trong hoàng cung Đại Ngụy.
Tại thời điểm này.
Trong đại điện đang tranh cãi cực kỳ kịch liệt.
“Hiện giờ Trung Châu Long Đỉnh đã hiện ra, vương triều Đột Tà đưa cái gọi là Thái tử chuyển ra ngoài, đơn giản là không muốn nhìn thấy Đại Ngụy ta phát triển mạnh, cố ý làm ra một thái tử giả, muốn ám hại Đại Ngụy ta.”
“Thần đề nghị, căn bản không cần để ý tới họ, trực tiếp cự tuyệt ngoài cổng nước.”
Đây là thanh âm của Trần Chính Nho, ông ta cũng không quan tâm thái tử cái gì đó.
Ý nghĩ rất đơn giản, trực tiếp cự tuyệt ngoài cửa quốc, sợ gì hắn ta có phải là thái tử hay không.
Lời này vừa nói, cũng lập tức khiến cho một ít tiếng phản đối.
“Không thể.”
“Việc này không phù hợp với lễ nghi, còn nữa vương triều Đột Tà hộ tống tới, cự tuyệt ở bên ngoài, vậy chẳng phải là nắm được tim đen của chúng ta rồi sao? Đến lúc đó truyền ra ngoài, bệ hạ chột dạ, vậy thì làm sao bây giờ? ”
“Kính xin bệ hạ thứ tội, thần, cũng không phải là có bất kỳ tâm tư nào khác, mà là căn cứ vào thám tử báo cáo, việc này Trung Châu đã lưu truyền không ít, Đại Ngụy gần đây cũng có chút tin đồn.”
“Nếu Đại Ngụy ta cự tuyệt người này, chỉ sợ sẽ vướng phải một ít tội danh không cần thiết, đến lúc đó, không phải cũng thành phải.”
Đây là giọng nói của Vương Tân Chí.
Ông ta là Lễ bộ thượng thư, đối với những chuyện này, trong lòng ông ta hiểu rất rõ, biết ảnh hưởng lớn bao nhiêu, cho nên cho dù là mạo hiểm, ông ta cũng phải mở miệng, ủng hộ thái tử Đại Ngụy này vào kinh.
Mặc kệ là thái tử thật hay không, trước tiên mời tới gặp một chút rồi nói sau.
Nếu không phải thì tốt rồi, còn nếu như là thật, vậy thì…
Nói tóm lại, từ chối là chuyện không có lý, đây không phải là cho người ta cơ hội mắng mình sao?
“Không thể.”
“Điều này quyết không được.”
“Từ xưa đến nay, làm sao có loại chuyện này? Hiện giờ Đại Ngụy quốc thái dân an, bệ hạ chấp chính lại càng mưa thuận gió hòa, đột nhiên xuất hiện một thái tử, hơn nữa còn đến từ Đột Tà, trong này nếu không có mèo vờn chuột, lão phu chết cũng không tin. ”
Trần Chính Nho có thái độ khác thường, ngày thường ông ta sẽ không chủ động nói gì, nhưng hiện tại đối với chuyện này, ông ta trực tiếp giữ sự phản đối cực lớn.
Còn những người khác cả quá trình đều không nói gì cả.
Không phải là không thể chen vào, mà là bọn họ không dám nói, cũng không thể nói lung tung.
Di cô Tiên Đế trở về, đối với Đại Ngụy mà nói, thật sự không phải là một chuyện tốt, thậm chí là một chuyện cực kỳ khó giải quyết.
Một là hoàng đế đương triều, một người vốn nên trở thành hoàng đế Đại Ngụy, nhất là hoàng đế đương triều lại là một nữ tử.
Điều này thực sự rắc rối.
Chương 1238: Di Cô Tiên Đế, Ban Nam Man Vương, Nữ Đế Bày Tỏ Tâm Ý, Nguyện Tiếp Nhận Hứa Thanh Tiêu (1)
Đối phương rõ ràng là được Đột Tà ủng hộ, thậm chí không chỉ có sự ủng hộ của vương triều Đột Tà, sau lưng chỉ sợ còn có vương triều Sơ Nguyên ủng hộ, về phần có người khác ủng hộ hay không, ai cũng không nói ra, nhưng nói không có là không có khả năng.
Có người muốn nhằm vào Đại Ngụy, hơn nữa lúc này đây dùng sát chiêu vô địch.
Tìm con rơi Tiên Đế về.
Về tình, nếu thân phận đối phương là thật, vậy hắn ta hẳn là Tân Đế Đại Ngụy.
Về lý, Nữ đế cầm quyền mới năm thứ hai, nếu nói được lòng dân thì thật đúng là khó nói, nếu mấy năm nay không phải Hứa Thanh Tiêu nâng đỡ Đại Ngụy, chỉ sợ thái tử này vừa đến, Nữ đế thật sự có khả năng bị bức cung.
Chuyện trên triều đình, cực kỳ phức tạp.
Văn võ bách quan nhất định là ủng hộ Nữ Đế, quốc gia sao có thể tùy tiện đổi chủ nhân sao?
Nhưng bây giờ điều mà cảm thấy khó khăn và lúng túng có quá nhiều.
Phiên vương các nơi sẽ ngồi yên mặc kệ sao?
Hai vương triều lớn sẽ đứng yên?
Những tổ chức tạo phản, thậm chí bao gồm cả đám người Hứa Thanh Tiêu từng đắc tội kia, bọn họ sẽ có thái độ gì?
Cho nên đơn giản mà nói, thái tử Đại Ngụy này dám đến Đại Ngụy thì đã chuẩn bị xong tất cả, thế lực phía sau hắn ta tuyệt đối không thể xem thường.
Chỉ riêng bên ngoài đã có phiên vương, vương triều Đột Tà, vương triều Sơ Nguyên, một ít tổ chức tạo phản hoạt động ở Đại Ngụy, còn có một ít địch nhân chưa lộ diện, Thất Tinh Đạo Tông, Phật Môn, những thứ này không phải là minh hữu của Đại Ngụy, đều xem như thế lực phía sau Thái tử.
Hoặc là nói, có khả năng trở thành thế lực phía sau Thái tử.
Trong tình huống như vậy, những quan viên trên triều đình, cho dù là muốn ủng hộ Nữ đế thì cũng phải suy nghĩ thật kỹ.
Nếu như là một thái tử không có bất kỳ thế lực bối cảnh nào, trở lại Đại Ngụy, vậy tất cả dễ nói, quang minh một chút, trước tiên tra thân phận, xác định là Thái tử, phong vương gia, sau đó để cho ngươi an hưởng tuổi già.
Tàn nhẫn một chút, điều tra thân phận của ngươi, sau đó cũng thôi.
Ừm, hết rồi.
Nhưng bây giờ một Thái tử có bối cảnh hùng hậu như vậy đã trở lại, mọi chuyện cũng khó nói.
Ngộ nhỡ thật sự đoạt vị thành công, đây là khái niệm gì? Khái niệm này là, Đại Ngụy đã thay đổi, thay đổi một hoàng đế mới.
Những thần tử như bọn họ còn dễ nói, dù sao đa số đều là cựu thần, cũng không tính là người của Nữ đế, nhưng nên thanh lý vẫn phải bị thanh lý một phần, ví dụ như Hứa Thanh Tiêu, quyền lực khẳng định không lớn như bây giờ.
Dù sao Hứa Thanh Tiêu và Nữ đế như hai mà một.
Chỉ có thể nói, trước mắt di cô Tiên Đế này không có khả năng lay động được Hứa Thanh Tiêu, nhưng không bảo đảm sau này có thể động tới Hứa Thanh Tiêu hay không.
Cho nên bọn họ không thể nói gì ở thời điểm mấu chốt này, ngộ nhỡ Tân Đế đăng cơ, lời mình nói hiện tại, mỗi một câu nói tương lai đều sẽ trở thành nhân quả khiến mình bị lưu đày.
Chẳng qua làm cho chúng thần kinh ngạc chính là, nhất là Vương Tân Chí đặc biệt bình tĩnh, trong chuyện này, lại dám chủ động mở miệng, điều này rõ ràng chính là muốn đắc tội bệ hạ mà.
Đương nhiên, mọi người có chút tò mò, cũng không rõ Vương Tân Chí đang suy nghĩ gì.
Hai người cãi nhau rất dữ, ở trong đại điện mỗi người giữ một lý lẽ riêng, hơn nữa nói đều có lý.
Trên long ỷ.
Quý Linh ngược lại có vẻ rất bình tĩnh, không có phẫn nộ, cũng không có gì khó chịu, mà là lẳng lặng ngồi ở giữa long ỷ, hướng ánh mắt nhìn ra ngoài đại điện.
Sau khi nàng nhìn thấy bóng dáng Hứa Thanh Tiêu, nàng theo bản năng dời mắt đi chỗ khác.
Ngay sau đó, Nữ Đế lại nhìn qua, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa.
“Hứa ái khanh.”
Nàng hô một tiếng, trong khoảng thời gian ngắn, trong đại điện an tĩnh, tất cả mọi người hướng ánh mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu ngoài điện, phảng phất như tìm được tâm phúc.
“Chúng ta tham kiến Vương gia.”
Chúng thần mở miệng, hướng Hứa Thanh Tiêu thoáng bái một cái.
Hiện giờ ở Đại Ngụy, địa vị của Hứa Thanh Tiêu đích xác là càng ngày càng cao.
Ba chữ Bình Loạn Vương này, đã không còn là chiến tranh bình loạn đơn giản, mà là bình loạn tất cả phiền toái Đại Ngụy, giống như biện pháp Phật môn, chuyện này rõ ràng sắp thua, kết quả bị Hứa Thanh Tiêu cứng rắn biện thắng.
Còn dùng Phật pháp để biện thắng.
Đối với bách quan Đại Ngụy mà nói, Hứa Thanh Tiêu đã trở thành chủ tâm cốt, chủ tâm của mọi người, tất nhiên đối với Hứa Thanh Tiêu cũng càng ngày càng tôn trọng, trước kia gọi một tiếng vương gia, là chức vị mặt mũi.
Hiện tại gọi một tiếng Vương gia, nhưng thật sự phát ra từ nội tâm.
“Thần, Hứa Thanh Tiêu, bái kiến bệ hạ.”
“Bái kiến chư vị quốc công đại nhân.”
Hứa Thanh Tiêu vào điện, hắn bái với đám quốc công một lạy, sau đó lại nhìn về phía đám người Trần Chính Nho, khẽ hành lễ.
“Hứa ái khanh hữu lễ.”
Quý Linh mở miệng, đối với đối thoại trong triều đình, nàng cũng không thèm để ý, hai bên tranh chấp, mỗi người đều có lý, nhưng nàng càng thêm chờ mong chính là, Hứa Thanh Tiêu đến.
Hiện giờ Hứa Thanh Tiêu tới, Quý Linh lấy lại tinh thần.
“Ái khanh, Tín Vũ Hầu nói với khanh mọi việc rồi sao?”
Quý Linh mở miệng, hỏi Hứa Thanh Tiêu, đi thẳng vào vấn đề.
“Hồi bệ hạ, Tín Vũ Hầu đã nói rồi.”
“Thần cũng là vì việc này mà cố ý tới.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Vừa nói ra, Quý Linh tiếp tục nói.
“Vậy Hứa ái khanh, đối với việc này khanh có ý kiến gì?”
Quý Linh nhìn Hứa Thanh Tiêu, hỏi như thế.
“Hồi bệ hạ, hiện giờ Long Đỉnh Đại Ngụy sắp lột xác thành Trung Châu Long Đỉnh, trong khoảng thời gian này, không thể xảy ra sai sót gì.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn ngược lại rất trực tiếp, Long Đỉnh Đại Ngụy lột xác thành Trung Châu Long Đỉnh, trong khoảng thời gian này mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng không thể ảnh hưởng.
Chương 1239: Di Cô Tiên Đế, Ban Nam Man Vương, Nữ Đế Bày Tỏ Tâm Ý, Nguyện Tiếp Nhận Hứa Thanh Tiêu (2)
Phái một di cô Tiên Đế tới đoạt quyền? Si tâm vọng tưởng.
Lời này vừa nói, đại bộ phận quan viên không khỏi gật gật đầu, bọn họ vẫn tán thành lời này của Hứa Thanh Tiêu.
Trần Chính Nho cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Vương Tân Chí lắc đầu, ông ta không giống như Trần Chính Nho, trực tiếp cãi nhau với Hứa Thanh Tiêu.
Ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu, tràn đầy cười khổ nói.
“Vương gia.”
“Di cô Tiên Đế trở về, hiện giờ dân gian đồn đãi rất nhiều, không loại trừ có người cố ý lan truyền.”
“Nhưng bất luận như thế nào, Vương gia phải biết rằng, lòng dân khó bình ổn, lời đồn đãi đã nổi lên, nếu vương triều Đại Ngụy không tiếp nhận Thái tử hồi triều, chỉ sợ càng ảnh hưởng đến Long Đỉnh Đại Ngụy ta.”
“Hơn nữa chủ yếu hơn chính là, tư tưởng Nho đạo ta cũng sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, trưởng ấu hữu phận, nam tiên nữ hậu, đây là hạch tâm của tư tưởng Nho đạo, không chỉ là Đại Ngụy.”
“Cho dù là Đột Tà, hoặc là Sơ Nguyên, thậm chí cả Trần giới đều là như thế, nếu không quan tâm, trái lại sẽ trúng âm mưu của những người này.”
Vương Tân Chí mở miệng, giọng nói ôn hòa, đang dốc hết toàn lực khuyên bảo Hứa Thanh Tiêu, hy vọng Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu được đạo lý này.
Chỉ là vừa nói lời này, Hứa Thanh Tiêu lập tức mở miệng.
“Vương đại nhân hiểu lầm rồi, ý tứ của bổn vương không phải không tiếp nhận di cô Tiên Đế trở về triều đình.”
“Mà là điều tra thân phận.”
“Chư vị, cho phép mỗ nói một câu đại bất kính, nếu đây là di cô Tiên Đế, là Thái tử Đại Ngụy thật sự, vậy mọi chuyện cũng dễ nói.”
“Nhưng nếu hắn ta không phải thì sao? Vương triều Đột Tà dựa vào cái gì có thể chắc chắn, hắn ta chính là Thái tử Đại Ngụy ta? Là di cô Tiên Đế? ”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Đối với di cô Tiên Đế, Hứa Thanh Tiêu cũng có chút tình báo, là ở huyện Bình An, về phần là ai, Hứa Thanh Tiêu không biết.
Nhưng di cô đang yên đang lành, sao lại chạy tới vương triều Đột Tà? Chuyện này có một chút vấn đề.
Hứa Thanh Tiêu đương nhiên tin, vương triều Đột Tà không dám phái một thái tử giả đến, nhưng cũng không thể không cẩn thận điều tra, bằng không ngươi nói đúng là được?
Ngươi là ai? vương triều Đột Tà còn muốn nhúng tay vào nội bộ Đại Ngụy ta? Muốn chết phải không?
“Vậy ý của Vương gia là gì?”
Vương Tân Chí nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trong ánh mắt tràn đầy tò mò.
“Nghênh đón Thái tử, điều tra thân phận, nếu điều tra rõ ràng thì tính tiếp, nếu phát hiện có người ngụy trang giả mạo, giết không tha.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nói ra suy nghĩ của mình.
Kế hoãn binh cũng tốt, ngầm hạ thủ cũng được, nói tóm lại, hắn ta không có khả năng dao động đến địa vị Nữ Đế.
Phải biết rằng, hiện tại manh mối duy nhất của cực phẩm linh kim, chính là ở giữa Trung Châu tiên tàng.
Thủ đoạn duy nhất mở ra Trung Châu Tiên Tàng chính là Trung Châu Long Đỉnh.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu tất nhiên không hy vọng có người phá hư, ai cũng không thể.
Chỉ là vừa nói lời này, giọng nói Trần Chính Nho vang lên.
Văn võ cả triều đều biết Hứa Thanh Tiêu có tâm tư gì, nhưng bọn họ không tiện mở miệng, Trần Chính Nho nói.
“Vương gia, không thể được.”
“Đối phương rõ ràng là có chuẩn bị, nếu người này thật sự tới kinh đô Đại Ngụy ta, chỉ sợ sẽ khuấy động phong vân.”
“Nghiêm túc điều tra thân phận? Nói thật, lão phu tin hắn ta là di cô Tiên Đế, nếu không, hắn ta cũng không dám đến kinh đô Đại Ngụy. ”
“Một khi thân phận đã được nghiệm chứng, vậy nên làm cái gì bây giờ?”
Suy nghĩ của Trần Chính Nho rất đơn giản, đây là một phiền toái lớn, đối phương dám đến thì đã có chắc chắn, thay vì như thế, không bằng trực tiếp để cho hắn ta cút đi.
Nghĩ cách cách ly hắn ta ra, tuyệt đối không cho phép đối phương tiến vào lãnh thổ Đại Ngụy.
Cách tiếp cận này của Trần Chính Nho là rất trực tiếp và có rất nhiều vấn đề, nhưng đây là giải pháp tốt nhất cho các vấn đề hiện tại, không có cách tuyệt đối.
“Trần thượng thư, lời này ngươi sao có thể nói ra được vậy?”
“Nếu hắn ta thật sự là di cô Tiên Đế, cách ly hắn ta ở bên ngoài, ngươi có biết đối với Đại Ngụy ta mà nói sẽ có phiền toái gì không?”
“Cự tuyệt hoàng thất bên ngoài, người trong thiên hạ đều sẽ cười nhạo Đại Ngụy ta, Đại Ngụy ta lấy Nho trị quốc, quốc bản cũng không còn.”
“Mà vương triều Đột Tà cùng vương triều Sơ Nguyên, cũng tuyệt đối sẽ ra tay quấy nhiễu Đại Ngụy ta đầu tiên.”
“Thậm chí các Phiên vương trong nước cũng sẽ dây dưa việc này không buông, đến lúc đó chính là thiên nộ thần phẫn.”
“Nếu dân chúng nhục mạ chúng ta thì còn được, nhưng dân chúng nhất định sẽ cho rằng, đây là ý của bệ hạ, chỉ cần bị người ta thêm chút rêu rao, chuyện này chỉ càng ngày càng phiền toái.”
“Vốn còn có thể từ từ thương lượng, nếu ngươi cự tuyệt Thái tử nhập triều, đó chính là đặt ta vào trong biển lửa, đặt bệ hạ trong biển lửa, đến lúc đó văn võ cả triều đều là tội nhân thiên cổ.”
Vương Tân Chí chỉ vào Trần Chính Nho nói như thế.
Ông ta là Lễ bộ thượng thư, càng thêm hiểu được chuyện Lễ bộ, loại chuyện này một khi truyền ra, hơn nữa người ta quang minh chính đại đến, ngươi cự tuyệt gặp mặt, thậm chí cách ly đối phương ở bên ngoài.
Đây không phải là biến tướng thừa nhận, đối phương là Thái tử, nhưng sau khi hắn ta tới, sẽ ảnh hưởng đến đương kim bệ hạ, cho nên không cho hắn ta vào sao?
Đây không phải là ăn no không có việc gì làm, tìm phiền phức cho mình sao?
Những gì Vương Tân Chí nói, quả thật rất có lý.
Hứa Thanh Tiêu hiểu được ý của Vương Tân Chí, kỳ thật nói cho cùng, phiên vương cũng được, vương triều Đột Tà cũng được, thậm chí là một số thế lực âm thầm cũng không tính là gì.
Chuyện thật sự làm cho Vương Tân Chí lo lắng, làm cho mọi người lo lắng, chính là lời dèm pha của thiên hạ mới đáng sợ.
Từ xưa đến nay, nam tử làm chủ, tôn ti trước sau.
Hoàng đế là nữ nhân, đây chính là chuyện phá lệ, không có để chọn mới chọn.
Quý Linh là nữ tử, là Nữ đế Đại Ngụy, thiên cổ chưa từng có chuyện như vậy xảy ra, hơn nữa Quý Linh cũng không phải trưởng nữ, tổng hợp hai điểm trên, nói thật bởi vì không còn sự lựa chọn, cho nên để cho nàng kế thừa ngôi vị hoàng đế mà thôi.
Chương 1240: Di Cô Tiên Đế, Ban Nam Man Vương, Nữ Đế Bày Tỏ Tâm Ý, Nguyện Tiếp Nhận Hứa Thanh Tiêu (3)
Nhưng khi Thái tử trở về, kỳ thật đối với dân chúng mà nói, bọn họ càng thiên vị nam tử làm đế, hơn nữa trưởng tử phải có phần.
Đây không phải đơn giản là thiên vị như vậy, mà là từ xưa đến nay đều là như thế, đây là Nho giáo, là quan niệm thâm căn cố đế.
Cũng chính vì nguyên nhân này mà những người này có thể lợi dụng chuyện này một cách hoàn mỹ, từ đó dẫn dắt dân chúng.
Đây mới chính là chuyện thật sự rắc rối.
Bằng không, thật sự cho rằng những thế lực này có thể dao động Đại Ngụy?
Nói đi nói lại còn không phải là chuyện của dân chúng.
Điều này cũng tốt, Đại Ngụy có một Hứa Thanh Tiêu, quản lý quốc gia ổn định trật tự, đến nỗi không phát sinh thiên tai nhân họa gì.
Người dân cũng dần trở nên giàu có hơn.
Nếu không có Hứa Thanh Tiêu, sự tình thật sự phiền toái, hiện tại có Hứa Thanh Tiêu, rất nhiều chuyện có thể hòa hoãn.
“Ngươi chớ có dông dài nhiều như vậy.”
“Không thể vào Đại Ngụy ta, chính là không thể vào Đại Ngụy ta.”
Trần Chính Nho mở miệng, ông ta hạ quyết tâm, chính là không cho đối phương vào Đại Ngụy, mặc kệ như thế nào, cũng không thể.
Không vào Đại Ngụy, rất nhiều chuyện có thể xử lý ổn thỏa, cho dù thật sự có chút vấn đề, cùng lắm thì vận dụng binh lực đi áp.
Để Hình bộ, Binh bộ đi xử lý, thật sự không thể để cho những hoạn quan kia đi làm loại chuyện này.
Ai dám ồn ào, ai dám la hét, điều tra nghiêm ngặt.
Dù sao thời kỳ phi thường thì vận dụng thủ đoạn phi thường, hoặc là không làm, muốn làm thì làm tàn bạo một chút.
Nhưng Vương Tân Chí lại hít sâu một hơi, bái Nữ đế một bái.
“Bệ hạ, tuyệt đối không thể đồng ý.”
“Từ xưa đến nay, ngăn chặn không bằng khai thông, nếu dựa theo lời Trần thượng thư nói, trước không nói Trung Châu Long Đỉnh không cách nào đúc thành, chỉ nói cự tuyệt hoàng thất di cô hoàng thành, trong triều đình ngoài triều đình cũng sẽ dẫn tới tranh cãi không cần thiết.”
“Đến lúc đó vương triều Đột Tà liên thủ với vương triều Sơ Nguyên can thiệp, lại nâng đỡ một đám tặc tử, loạn Đại Ngụy ta, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.”
“Xin bệ hạ minh giám.”
Vương Tân Chí mở miệng, ông ta cũng quyết tâm không đồng ý quan điểm của Trần Chính Nho.
Không phải ông ta nâng đỡ Thái tử, mà là điều này không hợp lệ, mang đến ảnh hưởng quá không tốt, là cực độ không tốt.
Nếu Trung Châu chỉ có một vương triều Đại Ngụy, thì cái gì cũng dễ nói, nhưng vấn đề là vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên nhìn chằm chằm.
Ngươi thật sự không coi Thái tử ra gì, trở lại người ta trực tiếp cho thái tử binh lực, lại cho Thái tử quyền lực, để cho hắn ta giơ binh giết tới, ngay sau đó phiên vương trong nước hưởng ứng.
Ra lệnh một tiếng, vương triều Đại Ngụy sẽ lâm vào cục diện gì?
Ngươi nói trên dưới một lòng? Nhưng câu hỏi đặt ra là, ai không muốn leo lên? Nhất là những người trong triều đình, trong Binh bộ, vậy thì sẽ không có ai muốn trở thành Binh bộ thượng thư mới?
Trong Hộ bộ, cũng không ai muốn trở thành Hộ bộ thượng thư mới?
Người ta đánh cũng có cờ hiệu chính nghĩa, ta là đứa con lưu lạc của Tiên Đế, muốn trở về Đại Ngụy nhận tổ quy tông, Đại Ngụy ngươi lại không cho? Vậy thì ta chỉ có thể làm như vậy thôi.
Danh chính ngôn thuận giết tới, dân chúng cũng không biết nên nói cái gì, dù sao hai bên đều có đạo lý.
Phối hợp với phiên vương các nơi, nội loạn ngoại loạn cùng nhau bộc phát, việc này giải quyết như thế nào?
Ngươi nói Đại Ngụy có nhất phẩm võ giả? Được rồi, nhất phẩm võ giả xuất hiện thì sao chứ? Trực tiếp giết chết di cô Tiên Đế? Điều này có thể không? Vậy ngược lại có phải là nói ngươi cũng có thể giết chết hoàng đế đương triều?
Thanh quan khó xử lý việc nhà, đặc biệt là chuyện hoàng thất.
Nhất phẩm võ giả chỉ sợ cũng không tiện nhúng tay vào chuyện này, cũng không phải nói có người muốn tạo phản, hơn nữa suy cho cùng chính là, ngươi không đứng vững được.
Hai người ngươi một lời ta một câu, có vẻ có chút thủy hỏa bất đồng.
Giờ khắc này.
Hứa Thanh Tiêu hít sâu một hơi, nhìn hai người chậm rãi mở miệng nói.
“Hai vị đại nhân, chớ cãi nhau nữa.”
“Bản vương có một kế, không biết hai vị có nguyện ý nghe một chút hay không?”
Hứa Thanh Tiêu biết, bất luận là Trần Chính Nho hay là Vương Tân Chí, kỳ thật đều là muốn tốt cho Đại Ngụy, chỉ là ý nghĩ không giống nhau mà thôi.
Hắn không muốn nội bộ xảy ra bất kỳ mâu thuẫn gì.
“Mời Vương gia nói rõ.”
Đối với Hứa Thanh Tiêu, hai người vẫn rất tôn trọng.
“Cự tuyệt Thái tử ở ngoài quốc đô Đại Ngụy, điều này quả thực không thể, truyền ra ngoài, phiền toái rất lớn, không được lòng dân.”
“Nhưng mà vẫn phải nghiêm tra thân phận, cũng không ổn, không bằng như thế này, sau khi điều tra rõ ràng thân phận, mời bệ hạ ban cho Thái tử vương vị, Nam Man cũng không tồi, để Thái tử đi Nam Man làm vương, coi như là trấn thủ một phương.”
“Có thể dốc sức cho Đại Ngụy, cả đời này cũng không lo cái gì, không biết chư vị nghĩ thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn nói ra suy nghĩ của mình.
Từ chối chắc chắn là không thể.
Nhưng để cho hắn đến kinh đô Đại Ngụy, càng không được.
Cho nên không bằng trực tiếp để đối phương đi tới vùng đất Nam Man, phong làm Nam Man vương, cũng tuyệt đối không kém.
Về phần có dã tâm hay không, đó là chuyện khác, ít nhất có thời gian hòa hoãn.
Không đến mức giống như bây giờ, cứng rắn đối với ai cũng không tốt
Lạc mềm buộc chặt mới là kế hay.
Lời này vừa nói, các bách quan có chút trầm tư, Trần Chính Nho cùng Vương Tân Chí cũng không khỏi trầm mặc
Một lát sau, Trần Chính Nho gật đầu.
“Vương gia nói, đích xác không tệ.”
Ông ta trả lời, tán thành ý này, tuy rằng vẫn là đưa tai họa này vào Đại Ngụy, nhưng mặc kệ nói như thế nào, sẽ không biến sự tình thành quá cứng ngắc.
Phong Vương cũng là một tai họa ngầm, chẳng qua vấn đề không lớn, ít nhất có thể từ từ giải quyết.
“Có thể.”
“Bệ hạ có ý gì không?”
Vương Tân Chí cũng đồng ý, ông ta cũng biết thứ mà Trần Chính Nho băn khoăn là điều gì, trước mắt Hứa Thanh Tiêu đưa ra kế hoạch, đích xác có thể, thuộc về thấy chiêu đối chiêu.
Sau này sẽ có chút phiền phức, nhưng ít nhất nó sẽ không giống như bây giờ, quá kịch liệt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










