- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 113 : Tiên Đạo Thất Phẩm, Minh Kinh Nhập Đạo, Viết Đạo Đức Kinh? (3) (c1121-c1130)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 113 : Tiên Đạo Thất Phẩm, Minh Kinh Nhập Đạo, Viết Đạo Đức Kinh? (3) (c1121-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Tiên Đạo Thất Phẩm, Minh Kinh Nhập Đạo, Viết Đạo Đức Kinh? (3)
Rất nhanh sau đó.
Hứa Thanh Tiêu đã nhìn thấy Lộ Tử Anh.
“Hứa huynh.”
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu, Lộ Tử Anh lộ ra vẻ có hơi vội vàng.
“Lộ huynh, sao vậy?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi tò mò.
“Hứa huynh, sư phụ ta đã về rồi, ta đã báo chuyện cảnh giới của huynh cho ông ấy, ông ấy nói muốn gặp huynh một lần.”
Lộ Tử Anh lên tiếng nói như vậy.
“Muốn gặp ta à?”
Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm tò mò.
“Ừ.”
“Hứa huynh, bây giờ huynh đã là bát cảnh Trúc linh, gia sư sợ huynh tu hành gặp phải bình cảnh cho nên muốn nhắc nhở huynh đôi điều, tránh để huynh phạm phải sai lầm.”
Lộ Tử Anh đáp lại.
Nhưng câu này vừa dứt, Chu Hải và Trần Thư đứng ở một bên liền hiểu Lộ Tử Anh đang có ý gì.
Hứa Thanh Tiêu tu luyện tiên đạo, tư chất vô cùng tốt.
Hiển nhiên là Thái Thượng tiên tông muốn thuận nước đẩy thuyền một phen.
Chỉ điểm cho Hứa Thanh Tiêu một chút.
Mặc kệ sau này Hứa Thanh Tiêu có tu tiên hay không nhưng ít ra Thái Thượng tiên tông đã giúp đỡ Hứa Thanh Tiêu, xem như là có chút quen biết.
Trong phút chốc, hai người đã hiểu rõ chuyện này, chẳng qua bọn họ cũng không nói gì.
“Được.”
“Nếu đã vậy thì Hứa mỗ sẽ qua quấy rầy.”
Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu ý của đối phương.
Vừa vặn đúng lúc hắn đang muốn hiểu chút chuyện về tiên đạo thất phẩm.
Mặc kệ là muốn luyện khí hay muốn ngưng trận.
Hắn đều nhất định phải bước vào thất phẩm.
Chỉ có thất phẩm mới xem như là đường đường chính chính bước vào cánh cửa mới.
Dưới thất phẩm đều chỉ là chút da lông bên ngoài mà thôi.
“Hứa huynh, mời.”
Lộ Tử Anh khẽ gật đầu, mời Hứa Thanh Tiêu đi qua.
“Chúng ta cũng đi theo xem một chút đi.”
“Ừ, Hứa huynh, cùng nhau đi đi, vừa lúc có thể tâm sự trên đường.”
Chu Hải lên tiếng, hắn cũng tính đi qua để xem một chút.
Trần Thư cũng như vậy, chẳng qua mục đích của hắn cũng đơn giản thôi, muốn đi theo để tiếp tục nói với Hứa Thanh Tiêu về chuyện Thiên Lôi oanh kia.
Hắn vẫn hy vọng Hứa Thanh Tiêu có thể lấy ra một ít cực phẩm Linh kim, có thể cải tiến Thiên Lôi oanh một chút.
Nghe lời nói của hai người, Lộ Tử Anh có hơi không vui, nhưng suy nghĩ một hồi hắn cũng không nhiều lời mà trực tiếp đi phía trước dẫn đường.
Lúc này.
Kinh đô.
Thái Thượng tiên cung.
Trong thất đại tiên tông, kiến trúc của Thái Thượng tiên tông là xa hoa nhất, đứng ở ngoại ô thành Bắc, những tòa cung điện vững chãi tràn ngập khí thế mờ ảo.
Trong nội các của tiên tông.
Ba vị lão giả đang tập trung ở đó, Vô Trần đạo nhân cũng có mặt ở đó.
Hai vị lão giả khác là hai vị Thái Thượng trưởng lão của Thái Thượng tiên tông, có địa vị cực cao.
Hai người tụ tập ở đây, họ đều được Vô Trần đạo nhân gọi đến để thương nghị một việc.
Chuyện này chính là truyền Thái Thượng cổ kinh cho Hứa Thanh Tiêu.
“Chưởng môn, nếu như tên Hứa Thanh Tiêu kia chịu bái nhập Thái Thượng tiên tông ta thì chuyện truyền cổ kinh cho hắn lão phu tuyệt đối sẽ chẳng nói nhiều câu nào.”
“Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại là nho đạo bán thánh, cũng là vương gia Đại Ngụy, hắn vĩnh viễn sẽ không thể nào một lòng với tiên môn chúng ta.”
“Ta biết ông muốn kế thiện duyên với Hứa Thanh Tiêu nhưng nếu như phải lấy tâm pháp quan trọng của tông môn chúng ta để làm quen với Hứa Thanh Tiêu thì khó tránh khỏi có hơi quá xem trọng Hứa Thanh Tiêu rồi.”
Đạo nhân áo đỏ lên tiếng.
Sau khi biết được ý của Vô Trần đạo nhân, phản ứng đầu tiên của ông ta là phản đối.
Thái Thượng cổ kinh chính là tâm pháp quan trọng nhất của Thái Thượng tiên tông.
Quyết không được truyền ra ngoài.
Bây giờ muốn lấy cái này truyền cho người ngoài, tất nhiên ông ta không đồng ý rồi.
“Chưởng môn sư huynh, Từ sư đệ nói không sai, nếu như chỉ vì kết một mối duyên lành vậy thì cũng đâu cần phải truyền công pháp này cho Hứa Thanh Tiêu?”
“Tùy tiện mang một quyển Thiên Cương ba mươi sáu pháp trong tông là có thể.”
“Thái Thượng cổ kinh chính là tâm pháp quan trọng nhất, truyền ra rồi chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện lớn.”
Đạo nhân mặc áo xanh cũng lên tiếng theo, ông ta khuyên nhủ Vô Trần đại nhân.
Sau khi Vô Trần đạo nhân nghe ba người nói xong thì không nhịn được mà thở dài:
“Hai vị sư đệ, Tử Anh đã có nói rồi, đến bây giờ Hứa Thanh Tiêu chẳng qua chỉ mới tu hành được bốn tháng mà thôi.”
“Trong bốn tháng này Hứa Thanh Tiêu vừa thành thánh, lại vừa nhập thánh võ đạo, tự các ngươi ngẫm lại mà xem, Hứa Thanh Tiêu đã bỏ ra bao nhiêu thời gian để tu hành?”
“Tính tương đương một chút thì chắc gần hai tháng.”
“Hai tháng đã tu đến bát phẩm Trúc linh, còn đồng thời song tu văn võ, tư chất của loại người này đáng sợ đến mức nào?”
“Ta cảm thấy Hứa Thanh Tiêu có tư chất tiên đạo, có thể còn mạnh hơn cả Lộ Tử Anh, chẳng qua là hắn không nhận ra mà thôi.”
“Bây giờ hắn chỉ mới ở cảnh giớ bát phẩm Trúc linh, vừa lúc cần minh kinh, nếu như vào lúc quan trọng này chúng ta giúp hắn một chút thì đối với hắn mà nói cũng là một chuyện tốt, còn đối với chúng ta mà nói, xem như là kết một mối thiện duyên lớn.”
“Nếu như trong tương lai Hứa Thanh Tiêu cũng có thành tựu trong tiên đạo thì địa vị của chúng ta ở Đại Ngụy cũng sẽ càng vững chắc.”
“Còn nếu như tương lai Hứa Thanh Tiêu không có bất kì thành tựu gì thì nếu như chúng ta gặp phải chuyện phiền phức gì, Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
“Bệ hạ mời thất đại tiên môn vào Đại Ngụy ở là vì muốn cân bằng, nhưng thất đại tiên môn đều đồng ý vào Đại Ngụy ở, vì sao lại vậy?”
“Còn không phải là muốn chia sẻ quốc vận Đại Ngụy à, ai có trợ giúp lớn đối với Đại Ngụy thì người đó sẽ được hưởng quốc vận nhiều nhất.”
“Nếu như chúng ta không ra tay mạnh một chút thì nói không chừng Trảm Thiên kiếm tông, còn có Thất Tinh đạo tông sẽ cướp người đi mất.”
“So với chuyện sau này sẽ hối hận thì chi bằng bây giờ thẳng thắn một chút.”
Vô Trần đạo nhân lên tiếng.
Ông ta làm vậy cũng có sự tính toán và ý nghĩ riêng của ông ta.
Chương 1122: Tiên Đạo Thất Phẩm, Minh Kinh Nhập Đạo, Viết Đạo Đức Kinh? (4)
Nói xong rồi, hai người kia vẫn yên lặng.
Sau một hồi, đạo nhân mặc áo bào đỏ vẫn lắc đầu một cái:
“Bất luận là như thế nào thì ta vẫn không đồng ý.”
Thái độ của ông ta hết sức kiên quyết.
Đạo nhân áo xanh lại không nói gì nhưng yên lặng thật ra cũng chính là một loại ngầm đồng ý.
Thấy thái độ của hai người như vậy.
Vô Trần đạo nhân thở dài:
“Đợi người đến rồi nhìn kỹ rồi hẵng nói, chẳng qua bất luận là cuối cùng bản giáo lựa chọn như thế nào thì cũng mong hai vị sư đệ đừng phản đối trước mặt người ngoài.”
Vô Trần đạo nhân không còn gì để nói nhưng vẫn cố ý nhắc nhở một câu.
Nói đến nước này rồi.
Mặc dù trong lòng hai người kia có hơi không tình nguyện nhưng đã không tiếp tục lấn cấn thêm gì nữa.
Cùng lúc đó.
Bên ngoài Thái Thượng tiên tông.
Hứa Thanh Tiêu đi theo Lộ Tử Anh đã chầm chậm xuất hiện ở đây.
Trên đường đi.
Lộ Tử Anh đều chầm chậm đi đến.
Vừa đi vừa nói về chuyện tiên đạo thất phẩm.
Bên trong sáu thế lực lớn.
Mỗi cái đều có một đường ranh giới, bắt đầu từ tòng thất phẩm.
Tiên đạo thập phẩm là Dẫn Khí, cửu phẩm là Luyện Khí, bát phẩm là Trúc Linh.
Mà thất phẩm chính là Minh Kinh.
Theo Lộ Tử Anh mà nói thì chính là dùng linh khí minh tả một vài kinh văn thâm ảo, giao tiếp với trời đất.
Người tu tiên chủ yếu tu luyện nguyên thần.
Thông qua nguyên thần trao đổi với trời đất, hấp thu linh khí trong trời đất, thuận theo ý trời mà đi.
Hơn nữa thông qua lời kể của hai người Chu Hải và Trần Thư, Hứa Thanh Tiêu cũng biết vì sao Thái Thượng tiên tông có thể trở thành tông môn đứng đầu trong thất đại tiên môn.
Nguyên nhân chính là vì Thái Thượng cổ kinh.
Tất cả đệ tử của Thái Thượng tiên tông trước khi bước vào thất phẩm đều sẽ khắc ấn Thái Thượng cổ kinh.
Có thể dung hợp thiên địa, nắm giữ được nhiều linh khí hơn.
Ví dụ như võ giả tu luyện thần thông võ đạo, tu luyện càng thuần thục thì sức mạnh võ đạo điều khiển được sẽ càng mạnh.
Có thể phát huy trăm phần trăm uy lực thậm chí là hai trăm phần trăm.
Cực hạn võ đạo là gấp mười lần sức chiến đấu.
Có thể bộc phát ra gấp mười lần uy lực cảnh giới thần thông võ đạo.
Đây chính là nguyên nhân vì sao cường giả võ đạo lại có chiến lực mạnh nhất.
Cũng đều là thất phẩm như nhau.
Nhưng sức mạnh mà võ đạo bộc phát lại là uy lực gấp mười lần.
Đương nhiên nhiều nhất chỉ gấp mười lần, vẫn phải xem xem thần thông võ đạo mạnh thế nào nữa.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao đám người Ngô Minh không ngừng rèn luyện võ kỹ của mình.
Mà cực hạn của tiên đạo là gấp trăm lần.
Không sai, là gấp trăm lần.
Nhưng con số gấp trăm lần này chỉ là trên lý luận mà thôi.
Trên thực tế thì cực hạn tiên đạo chỉ có gấp năm lần mà thôi.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà tiên đạo lại có tiếng gió là có siêu phẩm tồn tại.
Mà võ đạo thì vốn chẳng có khái niệm siêu phẩm kia.
Tiên đạo hướng tới thiên nhân hợp nhất.
Võ đạo hướng tới thần thông cực hạn.
Về phần nho đạo thì là Hạo Nhiên chính khí, cực hạn về mặt tư tưởng.
Nhưng sở dĩ tiên đạo không thể vượt qua gấp năm lần.
Nguyên nhân cơ bản chính là vấn đề kinh văn.
Cũng chính là thất phẩm.
Minh Kinh.
Theo như lời của Lộ Tử Anh nói thì tiên đạo Minh Kinh là một mốc cực kỳ quan trọng.
Bởi vì Minh rồi sẽ không thể thay đổi được nữa.
Hơn nữa sẽ vĩnh viễn cố định ở đó.
Không giống như võ đạo, vừa bắt đầu đã là gấp đôi rồi nhưng dựa theo sự tôi luyện không ngừng, không ngừng tự rèn luyện bản thân lại cộng thêm sự thay đổi về thân thể thì phẩm cấp sẽ đề cao từng chút một.
Thất phẩm tiên đạo, đã là cái gì thì sẽ là cái đó.
“Hứa huynh.”
“Huynh còn chưa đến thất phẩm cho nên lúc Minh Kinh nhất định phải lựa chọn cho kỹ một chút.”
“Thật ra ta cũng đoán được lần này gia sư mời huynh đến để làm gì, có lẽ là muốn truyền Thái Thượng cổ kinh cho huynh, đương nhiên đây chỉ là sự phỏng đoán của ta mà thôi.”
“Nếu như thật sự là vậy thì Hứa huynh đừng có ngại nha, nên nhận thì nhận, nếu không người phải chịu thiệt thòi chỉ có bản thân mình.”
Đi đến bên ngoài Thái Thượng tiên cung.
Lộ Tử Anh nói như vậy.
Câu này vừa dứt, Chu Hải và Trần Thư đều có hơi tắc lưỡi.
Truyền thụ Thái Thượng cổ kinh cho Hứa Thanh Tiêu?
Thái Thượng tiên tông đúng là chịu chơi quá, đến cả công pháp quan trọng nhất cũng truyền đi?
Đúng là chịu chơi mà.
“Thái Thượng cổ kinh.”
Hứa Thanh Tiêu có hơi ngạc nhiên.
Nhưng rất nhanh sau đó, trong lòng Hứa Thanh Tiêu lại thầm nhíu mày.
Bởi vì.
Sau khi biết đến chuyện thất phẩm phải Minh Kinh thì trong đầu hắn đã nghĩ ra một suy nghĩ lớn mật.
Minh tả Đạo Đức kinh.
Đúng vậy.
Hứa Thanh Tiêu đang định khắc Đạo Đức kinh.
Điều này thật sự đúng là không phải Hứa Thanh Tiêu chỉ đột nhiên nghĩ đến mà thôi.
Từ rất lâu trước đó, sau khi biết về sự có mặt của tiên môn thì Hứa Thanh Tiêu đã nghĩ đến Đạo Đức kinh.
Đạo Đức kinh chính là sách đạo đứng đầu kiếp trước, ẩn chứa rất nhiều trí tuệ.
Ẩn chứa trong đó là đạo vũ trụ, đạo của tự nhiên, đạo về tư tưởng, trong đó còn có các loại đạo lý về làm người, trị quốc an gia vân vân.
Chẳng qua kinh văn này thật quá thâm ảo, lấy ra rồi tác dụng cũng không lớn, ít nhất thì khi ở Văn cung, Hứa Thanh Tiêu có chết cũng sẽ không lấy thứ này ra.
Lấy ra để Văn cung tu luyện à?
Có chuyện tốt vậy à?
Cho nên Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa dùng đến Đạo Đức kinh.
Nhưng bây giờ thì không giống vậy.
Tiên đạo thất phẩm là Minh Kinh.
Minh được kinh văn càng tốt, có thể giao tiếp với trời đất một cách càng tự nhiên thì sự hỗ trợ trong tu hành sẽ càng lớn.
Về phần có minh được Đạo Đức kinh hay không Hứa Thanh Tiêu cũng không biết.
Nhưng cái này không quan trọng.
Nếu như thật sự không được thì đối với mình cũng chẳng có bất kỳ ảnh hưởng gì, dù sao thì mình vẫn là thánh nhân nho đạo, không chủ tu tiên đạo.
Nhưng lỡ như Đạo Đức kinh thật sự có hiệu quả thì đối với mình mà nói, chẳng phải là kiếm được một món hời siêu lớn sao?
Chương 1123: Thánh Tôn Hiển Thế, Ba Ngàn Đại Nho, Rung Động Lòng Người, Hứa Thanh Tiêu Minh Khắc Đạo Đức Kinh (1)
Hứa Thanh Tiêu không yêu cầu cái gì mà tăng lên gấp trăm lần xa vời kia, điều này quá khoa trương rồi, không thực tế đâu.
Nhưng gấp mười lần chắc là không quá đáng chứ?
Nếu như là gấp mười lần vậy thì hạn mức tiên đạo của hắn chính là cao nhất, có thể đồng đẳng với võ đạo, hơn nữa còn bớt rất nhiều việc, võ đạo còn cần phải tu luyện thần thông võ đạo.
Tiên đạo thì không giống vậy, có sẵn hình dạng thì sẽ ở luôn đó, sẽ không tăng thêm gì nữa.
Đương nhiên tất cả những điều này vẫn cần phải dựa vào Đạo Đức kinh.
Hứa Thanh Tiêu rất có lòng tin.
Nhưng cụ thể là như thế nào thì vẫn phải xem một chút.
Rất nhanh.
Hắn đã đi theo Lộ Tử Anh tiến vào đại điện tiên cung.
Vô Trần đạo nhân đã chờ trong đại điện từ lâu.
Vừa nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu, ông ta đã nở ra một nụ cười.
“Chỉ không gặp mấy tháng ngắn ngủi mà tiểu hữu đã thành bán thánh nho đạo, tư chất thế này đúng là hiếm gặp trên đời.”
Vô Trần đạo nhân nói như vậy với Hứa Thanh Tiêu, ông ta là cường giả tiên đạo, tu sĩ chuẩn nhất phẩm.
Cũng là chưởng giáo của thái Thái Thượng tông, địa vị cao hơn Hứa Thanh Tiêu một khoảng lớn.
“Tiền bối quá lời rồi.”
“Chỉ là chút may mắn mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu nói một câu khiêm tốn nhưng Vô Trần đạo nhân lại lắc đầu, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Tiểu hữu vẫn khiêm tốn như trước đây, bây giờ đã thành bán thánh rồi, đừng khiêm tốn vậy nữa.”
“Hứa tiểu hữu, hôm nay mời ngươi qua đây rồi, lão phu cũng đi thẳng vào vấn đề luôn.
Nghe Tử Anh nói tiểu hữu đã bát phẩm Trúc Linh rồi?”
Vô Trần đạo nhân trực tiếp lên tiếng, đúng là chẳng thèm dây dưa dài dòng.
“Vâng, hơn ba tháng trước đã bát phẩm Trúc Linh.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, nói với vẻ cực kỳ chân thành.
“Ồ, ba tháng trước rồi hả.”
Trong vô thức Vô Trần đạo nhân muốn tán dương một câu, nhưng lời nói đã đến bờ môi thì ông ta lại đột nhiên ngây ngẩn cả người.
Cái thứ gì vậy?
Ba tháng trước đã đến Trúc Linh?
Ông ta đến Đại Ngụy vào bốn tháng trước, mà Hứa Thanh Tiêu thì đến cảnh Trúc Linh vào ba tháng trước?
Điều này có nghĩa là Hứa Thanh Tiêu đã dùng khoảng thời gian không đến một tháng để từ thập phẩm lên bát phẩm?
Đừng nói Vô Trần đạo nhân.
Ba người Lộ Tử Anh, Chu Hải và Trần Thư cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Trong mắt Lộ Tử Anh, hắn nghĩ Hứa Thanh Tiêu đã tu luyện hai ba tháng, tốc độ cũng ngang ngửa mình.
Nhưng điều làm hắn thật sự không ngờ chính là Hứa Thanh Tiêu đã Trúc Linh vào ba tháng trước rồi?
“Hứa tiểu hữu, ý của ngươi là nói ngươi tốn thời gian không đến một tháng đã đến bát phẩm rồi?”
Vô Trần đạo nhân hỏi.
Câu này vừa dứt, Hứa Thanh Tiêu suy nghĩ một hồi rồi sau đó lên tiếng nói:
“Đúng hơn là mười chín ngày á, thập phẩm còn dễ, chủ yếu là cửu phẩm đã làm ta chậm trễ vài ngày.
Lộ huynh nói cần ngưng tụ mấy đường linh mạch cho nên vãn bối đã ngưng tụ đủ chín đường linh mạch mới bắt đầu Trúc Linh.”
Hứa Thanh Tiêu đáp lại.
Vẻ mặt hắn rất chân thành.
“Cái gì?”
“Ngươi ngưng tụ chín đường linh mạch?”
Giờ khắc này, người lên tiếng không phải là Vô Trần đạo nhân mà là đạo nhân mặc áo bào đỏ đang đứng ở một bên lên tiếng.
“Thế là nhiều lắm hả?”
“Không phải Lộ huynh đã nói chín đường mới là cơ bản thôi à?”
Trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu khẽ cau mày, hắn nhớ rõ là Lộ Tử Anh đã từng nói ở Luyện Khí cảnh cần phải ngưng tụ ra chín đường linh mạch mới được coi là đủ tiêu chuẩn cho nên sau khi ngưng tụ chín đường linh mạch xong Hứa Thanh Tiêu mới bắt đầu Trúc Linh.
Dù sao thì hắn cũng không có ý định tu luyện tiên đạo một cách nghiêm túc, cũng không muốn tu tiên cho lắm, đủ tiêu chuẩn là được rồi.
Câu này vừa dứt.
Lộ Tử Anh trợn tròn mắt.
Chu Hải cũng trợn tròn mắt.
Mắt Trần Thư lại càng trừng to hơn.
Bọn họ đều là tu sĩ tất nhiên là hiểu khái niệm ngưng tụ chín đường linh mạch nghĩa là gì rồi, điều này nghĩa là tốc độ Hứa Thanh Tiêu thổ nạp linh khí của hắn hơn người khác đến chín lần.
Cùng là tu luyện một trăm năm nhưng đối với Hứa Thanh Tiêu thì chẳng khác gì chín trăm năm cả.
Thay một cách khác mà nói thì coi như Hứa Thanh Tiêu không đột phá nhất phẩm nổi thì cho thêm mười năm nữa, hắn nhất định có thể trở thành tu sĩ tiên đạo nhị phẩm.
“Tử Anh.”
“Ngươi.”
Vô Trần đạo nhân nhìn Lộ Tử Anh với vẻ hơi tức giận, còn Lộ Tử Anh thì đã sững sờ đứng nguyên tại chỗ, thẫn thờ ngơ ngác.
“Lão phu không tin.”
Đạo nhân áo bào đỏ trực tiếp nói thẳng, ông ta bước đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu, đưa tay khoác lên vai Hứa Thanh Tiêu.
Ngay sau đó ông ta đã nhìn trộm được linh mạch trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu.
Rất nhanh sau đó, đạo nhân áo đỏ đã lộ ra vẻ chấn động không gì sánh nổi:
“Đúng thật là chín đường linh mạch, hơn nữa mỗi đường linh mạch đều vô cùng mạnh mẽ, thiên tài, thiên tài, thiên tài mà.”
“Hứa tiểu hữu có muốn bái nhập thái Thái Thượng tông chúng ta hay không?”
“Nếu như ngươi không đồng ý cũng không sao cả, lão phu biết bây giờ ngươi đã tu nho đạo và võ đạo, không muốn lãng phí thời gian để tu thêm cái khác nữa, chẳng qua ngươi vẫn chưa hoàn toàn bước vào nhất phẩm, tuổi vẫn còn rất trẻ.”
“Thật ra thì có thể thử thêm một chút.”
“Nếu không thì như vậy đi, lão phu sẽ tự tiện làm chủ, truyền Thái Thượng cổ kinh cho ngươi trước.”
“Ngươi thử một chút xem, nếu như cảm thấy hài lòng thì chúng ta có thể bàn bạc một chút, nếu như ngươi không hài lòng thì cũng có thể bàn bạc thêm xem sao.”
“Hứa tiểu hữu, tư chất ngươi thế này mà còn tập võ gì nữa, đến tu tiên đi nào.”
“Xưa nay lão phu không gạt ai cả, tu tiên là chuyện vui sướng nhất trên đời này.”
Đạo nhân áo bào đỏ nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, nói với vẻ cực kì kích động.
Mấy lời nói nhanh chóng xả đến, liên tiếp nổ như pháo vậy.
Đừng nói là Hứa Thanh Tiêu sửng sốt, Vô Trần đạo nhân cũng bất ngờ.
Khá lắm, không phải ban nãy không đồng ý à, sao bây giờ lại tự động làm chủ rồi?
Ngươi có thể nào đừng có trở mặt nhanh vậy được không hả?
“Khụ khụ.”
Ngay lập tức, Vô Trần đạo nhân không nhịn được mà nhẹ giọng ho khan một phen.
Nhắc nhở đối phương không cần phải hạ giá như vậy, á à, dù sao cũng là người tu tiên, thận trọng một chút có được hay không.
Chương 1124: Thánh Tôn Hiển Thế, Ba Ngàn Đại Nho, Rung Động Lòng Người, Hứa Thanh Tiêu Minh Khắc Đạo Đức Kinh (2)
Nhưng đạo nhân áo bào đỏ căn bản là không quan tâm đến Vô Trần đạo nhân, vẫn mang vẻ mặt chờ đợi nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Tiền bối, khách khí.”
“Hứa mỗ không nghĩ đến chuyện tu tiên.”
“Thái Thượng cổ kinh chính là tâm pháp quan trọng nhất của tiên tông, vô công bất thụ lộc, Hứa mỗ không thể nhận được.”
Hứa Thanh Tiêu nói một cách uyển chuyển, từ chối nhận Thái Thượng cổ kinh.
Câu này vừa dứt, đám người có hơi ngạc nhiên.
“Tiểu hữu, có thể là ngươi hiểu lầm gì rồi.”
“Thái Thượng cổ kinh này đúng là công pháp trọng yếu nhất của tiên tông ta, nhưng cũng đâu ai nói là không thể truyền cho người ngoài đâu.”
“Hơn nữa bây giờ ngươi đã đạt đến Trúc Linh, bước kế tiếp chính là Minh Kinh.”
“Ngoại trừ Thất Tinh đạo kinh bản hoàn chỉnh của Thất Tinh đạo tông ra thì Thái Thượng cổ kinh chính là tâm pháp tu tiên tốt nhất thiên hạ.”
“Chẳng qua Thất Tinh đạo kinh đã thất lạc vào mấy ngàn năm trước rồi.”
“Cho nên Thái Thượng cổ kinh trở thành tâm pháp đệ nhất thiên hạ.”
Đạo nhân áo bào đỏ nói vậy, trong giọng nói tràn ngập sự tự tin.
Đối với sự thịnh tình của đối phương.
Hứa Thanh Tiêu vẫn lắc đầu một cái.
“Đa tạ ý tốt của tiền bối.”
“Chuyện tâm pháp này đừng nhắc đến nữa.”
“Bây giờ vương triều Đại Ngụy còn có rất nhiều quốc sự, hơn nữa nho đạo cũng có không ít chuyện, chỉ riêng chuyện truyền giáo thôi cũng đủ làm Hứa mỗ đau đầu rồi.”
“Thật sự là không còn thời gian tu hành nữa nếu như sau này Hứa mỗ cảm thấy hứng thú thì sẽ tự mình Minh Kinh thôi.”
Hứa Thanh Tiêu vẫn từ chối khéo như cũ, chẳng qua lần từ chối này so với lần vừa rồi lại càng thẳng thắn hơn.
“Tự mình Minh Kinh?”
“Tiểu hữu, ngươi đừng nghĩ lung tung nha, lão phu biết ngươi là bán thánh nho đạo, ngươi nói viết sách thì lão phu tin ngươi, nhưng mà Minh Kinh, đây không phải là chuyện đùa đâu.”
“Coi như tiên đạo nhất phẩm thì cũng không dám tùy tiện Minh Kinh, cho dù có Minh Kinh thì cũng không thể nào vượt qua Thái Thượng cổ kinh được.”
“Vậy thì, lão phu không ép ngươi nữa, chẳng qua nếu như tiểu hữu thật sự Minh Kinh thì đến Thái Thượng tiên tông, minh Thái Thượng cổ kinh.”
“Minh Kinh cần phải tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất, không thể bị quấy rầy, cũng sẽ không chú ý đến bất kì vấn đề gì cả, quá trình rất hung hiểm, coi như ngươi không minh Thái Thượng cổ kinh nhưng vì sự an toàn của ngươi, hãy đến tiên cung đi, lão phu sẽ tự mình hộ đạo cho ngươi, thế nào hả?”
Vừa nghe đến chuyện Hứa Thanh Tiêu muốn tự mình Minh Kinh, đạo nhân áo bào đỏ trực tiếp gấp lên.
Tự mình Minh Kinh là khái niệm gì? Tu sĩ nhất phẩm cũng khó mà làm được, duy chỉ có đại tu sĩ nhất phẩm mới có thể tự viết kinh.
Hơn nữa quá trình Minh Kinh cũng rất nguy hiểm, đồng thời cũng sẽ tự động đặt ra kết giới ngăn cách tất cả bên ngoài, nếu như gặp phải nguy hiểm thì phải làm sao đây?
Cho nên tiên môn còn có một cách nói đó là hộ đạo, chính là sợ ngươi gặp phải nguy hiểm.
Chẳng qua đúng là ở Đại Ngụy nhất định sẽ chẳng xảy ra nguy hiểm gì, thật ra lão đạo nhân áo bào đỏ chỉ muốn kéo Hứa Thanh Tiêu trở lại, sợ Hứa Thanh Tiêu xúc động rồi tùy tiện đi Minh Kinh, vậy thì xong đời rồi.
“Ừ, Hứa tiểu hữu, vị sư đệ này của lão phu nói không sai.”
“Dù ngươi có không thích Thái Thượng cổ kinh thì trong Tàng Kinh các Đại Ngụy cũng có những kinh văn tu hành khác, đừng có làm loạn.”
Vô Trần đạo nhân cũng vội vàng nhắc nhở một câu.
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc lắng nghe, chẳng qua hắn vẫn chấp tay nói:
“Ý tốt của các vị tiền bối vãn bối cũng hiểu, vãn bối sẽ thận trọng cân nhắc.”
“Chẳng qua, chuyện minh Thái Thượng cổ kinh thì hay là thôi đi.”
“Vô Trần tiền bối.”
“Hôm nay vãn bối đến đây thật ra là muốn được tham quan Tàng Kinh các của Thái Thượng tiên tông một chút, mong tiền bối cho phép.”
Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
Mục đích hắn đến đây chính là muốn đọc thêm nhiều sách một chút, cũng có hiểu biết hơn chút ít về chuyện thất phẩm.
Đối với ý tốt của Thái Thượng tiên tông, Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ có thể cảm ơn mà thôi.
Đầu tiên là có Đạo Đức kinh.
Thứ hai là tu luyện Thái Thượng cổ kinh này là một chuyện lớn, hắn không cần thiết phải đồng ý.
Tu luyện Thái Thượng cổ kinh, cho dù là có trở thành nhất phẩm tiên đạo thì cũng chẳng bằng được nhất phẩm võ đạo.
Vậy tại sao lại không tu luyện võ đạo một cách thật tốt?
Cho dù là có tăng lên gấp mười lần thì Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không đồng ý.
thật sự là không cần thiết, trừ phi có thể vượt qua võ đạo.
Còn Đạo Đức kinh đã là đồ vật của mình rồi, còn có thể vượt hơn gấp năm lần, đương nhiên cũng có thể là đến gấp đôi cũng không được.
Bất kể là như thế nào.
Dù sao thì hắn cũng không nợ ân tình.
Nghe khẩu khí Hứa Thanh Tiêu chắc chắn như vậy, đạo nhân áo bào đỏ có hơi bực bội, Vô Trần đạo nhân thì chỉ thoáng trầm tư đôi chút sau đó lên tiếng nói:
“Tàng Kinh các chỉ là chuyện nhỏ, Hứa tiểu hữu, nếu như đồng ý thì Tử Anh, mang Hứa tiểu hữu đi đi.”
“Đừng có chậm trễ.”
Thật ra Vô Trần đạo nhân cũng rõ nguyên nhân gì khiến Hứa Thanh Tiêu từ chối, chính là không muốn nợ ân tình.
Ông ta có thể hiểu được, dù sao thì Hứa Thanh Tiêu cũng là vương gia Đại Ngụy.
“Đa tạ tiền bối.”
Hứa Thanh Tiêu cúi đầu về phía Vô Trần đạo nhân, cũng cúi đầu về phía hai vị lão đạo rồi sau đó bước theo Lộ Tử Anh rời đi.
Đợi sau khi Hứa Thanh Tiêu đi rồi.
Vô Trần đạo nhân vẫn giữ yên lặng.
Còn lão đạo nhân áo bào đỏ thì vẫn không nhịn được mà túm lấy tay áo của Vô Trần đạo nhân.
“Chưởng môn sư huynh, tư chất của người tên Hứa Thanh Tiêu này không tầm thường, chúng ta nhất định phải thu làm đệ tử trong tông mới được.”
“Thiên tài như vậy nếu như để bị Thất Tinh đạo tông cưới mất, ta không phục đâu.”
Lão đạo nhân áo bào đỏ nói một câu như vậy
Câu này vừa dứt, Vô Trần đạo nhân cười lạnh nói:
“Không phải là ngươi không đồng ý truyền cổ kinh cho Hứa Thanh Tiêu sao? Sao giờ lại trở mặt rồi?”
Vô Trần đạo nhân thấy không vui.
“Sư huynh, ta không đồng ý bao giờ đâu?”
“Ta có nói khi nào đâu, huynh đừng có vu oan cho người tốt.”
“Ta mặc kệ, bây giờ ta sẽ đi tìm sư phụ một chuyến.”
“Nếu như sư phụ biết việc này thì tất nhiên sẽ tự mình đến Đại Ngụy, sư phụ của Hứa Thanh Tiêu là nhất phẩm, không để mắt đến chúng ta cũng bình thường thôi nhưng sư phụ chúng ta cũng là nhất phẩm, muốn thuyết phục hắn hẳn là không thành vấn đề.”
Chương 1125: Thánh Tôn Hiển Thế, Ba Ngàn Đại Nho, Rung Động Lòng Người, Hứa Thanh Tiêu Minh Khắc Đạo Đức Kinh (3)
Sau khi đạo nhân áo bào đỏ nói đến đây thì trực tiếp khống chế một thanh phi kiếm bay ra ngoài điện đi mất.
Đến cả một cơ hội nhỏ nhoi cũng không thèm cho Vô Trần đạo nhân.
Điều này làm cho Vô Trần đạo nhân cảm thấy có hơi bất đắc dĩ.
Cùng lúc đó.
Trong Tàng Kinh các.
“Hứa huynh.”
“Huynh thật sự dùng mười bảy ngày để Trúc linh à?”
“Trong người huynh thật sự đang có chín đường linh mạch à?”
Sau khi bước vào Tàng Kinh các, Lộ Tử Anh vẫn còn có vẻ không thể tin nổi.
“Lộ huynh, đừng nên quá để ý vào những chuyện này.”
“Điều tu tiên chú trọng chính là thuận theo tự nhiên.”
“Thoải mái nhất thời chẳng tính là gì.”
“Đừng tự làm loạn tinh thần của mình.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng an ủi Lộ Tử Anh.
Câu này vừa dứt, trạng thái của Lộ Tử Anh dường như đã bình tĩnh hơn một chút, mặc dù trong lòng vẫn còn khó chịu nhưng câu nói vừa rồi của Hứa Thanh Tiêu cũng không sai.
Vui sướng nhất thời chẳng tính là gì.
“Haiz, là do ta cố chấp.”
“Hứa huynh, nơi này chính là Tàng Kinh các, bọn ta sẽ không quấy rầy huynh.”
Lộ Tử Anh khẽ gật đầu nói vậy.
“Được, đa tạ lộ huynh.”
Hứa Thanh Tiêu chắp tay.
Ngay sau đó, Lộ Tử Anh và hai người Chu Hải đồng thời rời đi.
Sau khi ba người bước vào Tàng Kinh các.
Không hiểu sao cảm thấy tâm trạng mình có hơi nặng nề.
Dù sao Hứa Thanh Tiêu cũng là bán thánh nho đạo, lại là võ đạo nhập thánh, bây giờ đến cả tu tiên đạo cũng xuất sắc như thế sao có thể làm cho lòng bọn họ không nặng nề được.
Tất cả mọi người đều đồng trang lứa, thậm chí còn lớn hơn Hứa Thanh Tiêu ba bốn tuổi, nhưng so với Hứa Thanh Tiêu thì bọn họ đúng là cặn bã.
Tâm trạng bọn họ thấy rất khó chịu.
Muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì đây.
Chỉ có thể cùng nhau đứng trầm mặc chung một chỗ.
Chỉ là sau một hồi.
Chu Hải mới kịp phản ứng lại:
“Đợi đã.”
“Ta đứng đây ủ rũ gì chứ, Hứa huynh là thiên tài tu tiên chứ đâu phải là thiên tài pháp trận đâu, Lộ huynh, xém chút bị huynh làm cho hỏng mất rồi.”
“Ta cần gì phải khó chịu chứ, Cho dù Hứa huynh có thiên phú tốt thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến trận tông chúng ta.”
“Ta vẫn sẽ là thanh niên đứng đầu về mặt trận pháp như cũ, Lộ huynh, tự huynh khó chịu mình huynh đi.”
Chu Hải suy nghĩ một hồi rồi bỗng nhiên ngộ ra rõ ràng bản thân hắn không cần phải đứng đây ủ rũ, hắn và Hứa Thanh Tiêu đâu có xung đột gì với nhau đâu.
Cho nên hắn đứng dậy vỗ vỗ bả vai Lộ Tử Anh, vẻ mặt cũng dịu đi không ít.
“Vậy cũng không chắc đâu, chưa biết chừa mấy ngày nữa Hứa huynh lại có thể giải quyết được vấn đề trận pháp của huynh, đến lúc đó đừng nói những thứ như huynh là thanh niên đứng đầu về mặt trận pháp, đến cả Quy Nguyên trận tông các huynh cũng phải đi bưng trà rót nước cho Hứa Thanh Tiêu đấy.”
Lộ Tử Anh hừ lạnh một tiếng nói vậy.
“Nghĩ quá xa rồi.”
Chu Hải không để ý đến Lộ Tử Anh mà xoay người đi thẳng luôn.
Còn Trần Thư, hắn cũng suy nghĩ một hồi rồi đứng dậy rời đi.
Bởi vì hắn cảm thấy Chu Hải nói chẳng sai tẹo nào.
Sau khi hai người rời đi.
Lộ Tử Anh lại tiếp tục khó chịu.
Chẳng qua sau một lát, Lộ Tử Anh lại đột nhiên nghĩ thông.
“Vui vẻ nhất thời có tính là gì?”
“Chẳng lẽ chỉ trong vòng một hai tháng mà Hứa huynh có thể lên đến tứ phẩm được hay sao, có thể vượt qua mình được sao?”
“Đúng đúng đúng, Lộ Tử Anh à Lộ Tử Anh, ngươi là người có triển vọng nhất tiên đạo, không thể nhụt chí như vậy.”
“Tuy Hứa huynh có thiên phú nhưng cũng có thể là vì nguyên nhân nho đạo.”
“À, đúng đúng đúng đúng.”
“Không cần phải nhụt chí, tin vào bản thân mình.”
Trong lòng Lộ Tử Anh không ngừng tự động viên bản thân.
Lúc này.
Trong Tàng Kinh các Thái Thượng tiên tông.
Hứa Thanh Tiêu đã đọc xong tất cả thư tịch.
Thứ hắn quan tâm chủ yếu vẫn là thông tin về thất phẩm.
Nhưng không ngờ rằng trong Thái Thượng tiên tông lại có một cuốn sách làm cho Hứa Thanh Tiêu cực kì vui mừng.
Đại thánh nhân khởi cư chú.
Đúng vậy, là Đại thánh nhân khởi cư chú.
(Khởi cư chú: Bản ghi chú hàng ngày)
Hứa Thanh Tiêu không ngờ ở đây thế mà cũng có thể thấy được cuốn Đại thánh nhân khởi cư chú này.
Hơn nữa bên trong còn ghi chép không ít thứ.
Ghi chép về tin tức của những người sau Phá Tà.
“Vương Văn: Đệ tử thứ ba của đại thánh nhân, thuở nhỏ đã đọc sách thánh hiền, tư chất bình thường, có tài như lại thành đạt muộn, một khi đốn ngộ tất sẽ thành thánh, còn lại không rõ.”
“Lý Trung Tử: Đệ tử thứ tư của đại thánh nhân, chính là họa sĩ tuyệt thế, Đan Thanh chi thuật, kinh thiên động địa, vẩy mực lên giấy trắng, hiện nét sơn hà, sau đó bái nhập vào dưới trướng đại thánh nhân học thêm nho đạo, lại kế hợp nho đạo và Đan thanh, diễn họa vạn vật trong thiên địa, trấn sát tà ma, chết trong đại loạn.”
“Cầm Điệp: Đệ tử thứ năm của đại thánh nhân, là nữ đệ tử duy nhất, chính là nhạc công đứng đầu thiên hạ, bái nhập thành Đệ tử dưới trướng đại thánh nhân, dung hòa nho đạo với cầm đạo, dây đàn vừa động, trảm mười mấy vạn yêu ma.
Cuối cùng cùng chết với đại ma.”
“Đây là ghi chép thư tịch thượng cổ, Vương Bác Thông, người đời sau đoc rồi chép lại.”
Tin tức của ba người xuất hiện.
Làm cho Hứa Thanh Tiêu có hơi kinh ngạc, đây mới thật sự là niềm vui ngoài ý muốn.
Hắn vốn chỉ định xem sách, tìm hiểu về tiên đạo mà thôi.
Điều không ngờ chính là thế mà lại tìm được tin tức ba người của Văn cung.
Trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu báo tin này cho đám người Văn cung.
Nhưng ngay sau đó.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu không nhịn được mà rơi vào tên người ký ở dưới.
“Vương Bác Thông?”
Cái Khởi Cư Chú này đều là do Vương Bác Thông viết hết.
Vương Bác Thông này là ai?
Hắn đã thấy được những điều này từ đâu?
Chương 1126: Thánh Tôn Hiển Thế, Ba Ngàn Đại Nho, Rung Động Lòng Người, Hứa Thanh Tiêu Minh Khắc Đạo Đức Kinh (4)
Không hiểu sao Hứa Thanh Tiêu có hơi tò mò.
Hứa Thanh Tiêu trước kia không tò mò quá nhiều, đó là bởi vì địa vị hắn quá thấp, cảm thấy những cuốn sách mà mình thấy cũng bình thường mà thôi.
Nhưng cho tới bây giờ Hứa Thanh Tiêu xem hết Tàng Kinh các Đại Ngụy rồi, cũng xem hết Tàng Kinh các của Văn cung rồi, nhưng vẫn không tìm thất bất kì tin tức nào về đại thánh nhân.
Vậy tại sao người tên Vương Bác Thông này có thể tìm được?
Chỉ sợ rằng, người này có vấn đề đây.
Hứa Thanh Tiêu thầm suy tư trong lòng.
Chẳng qua hắn cũng không nghĩ nhiều, trở về phái người điều tra một phen là được.
Bây giờ, chuyện nên làm đều đã làm xong, Hứa Thanh Tiêu tính quay về nguyên cứu kĩ một phen.
Sau đó thuận thế mà đột phá tiên đạo thất phẩm.
Luyện khí thử xem.
Tự hắn sẽ tạo ra một cái thiên lôi oanh.
Xem vấn đề này lớn đến đâu.
Cứ như vậy.
Hứa Thanh Tiêu rời khỏi Tàng Kinh các, cáo biệt Lộ Tử Anh, một thân một mình trở về vương phủ.
Sau khi trở lại vương phủ, Hứa Thanh Tiêu đã bảo người đi điều tra về Vương Bác Thông.
Đồng thời cũng nói với thuộc hạ không có chuyện gì thì đừng đến quấy rầy mình.
Sau khi đã dặn dò xong, Hứa Thanh Tiêu đã bắt đầu chầm chậm tu luyện, thử xung kích tiên đạo thất phẩm.
Đêm khuya.
Kinh đô Đại Ngụy.
Thất Tinh đạo quán.
Nơi này là trụ sở của Thất Tinh đạo tông, ở bên ngoài Nam Giao.
Thát tinh đạo quán không xa hoa bằng Thái Thượng tiên cung nhưng lại tràn ngập đạo vận.
Bên trong đạo quán.
Một lão đạo ngồi xếp bằng, ngũ tâm triều thiên, đang nhập định.
Tuổi tác lão đạo trông đã rất già nua, nhưng tóc ông ta lại đen nhánh sáng bóng, cảm giác cực kì không hài hòa.
Chỉ là vào lúc này, lão đạo chậm rãi mở mắt ra.
“Nói đi.”
Giọng nói lạnh nhạt vang lên.
Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên bước vào.
“Vô Lượng tiên tôn.”
“Đệ tử đã gặp Thái Thượng trưởng lão.”
Đạo sĩ trung niên đi đến, đưa mắt nhìn về phía lão đạo, cung cung kính kính cúi đầu.
“Chuyện gì?”
Lão đạo lên tiếng, hỏi một cách bình tĩnh.
“Hồi trưởng lão.”
“Dường như Thái Thượng tiên tông đang lôi kéo Hứa Thanh Tiêu.”
“Nghe nói Thái Thượng tiên tông đồng ý truyền thụ Thái Thượng cổ kinh cho Hứa Thanh Tiêu.”
Đối phương lên tiếng, nói chuyện này ra.
Chỉ là câu này vừa dứt, người kia cũng chẳng có động tĩnh gì.
Đạo sĩ trung niên thoáng trầm tư một hồi rồi không nhịn được mà lên tiếng nói:
“Trưởng lão.”
“Chúng ta có cần phải lôi kéo Hứa Thanh Tiêu hay không?”
Hắn dò hỏi.
Ngay sau đó, người kia trực tiếp lắc đầu:
“Không cần.”
“Hứa Thanh Tiêu không đáng để chúng ta lôi kéo.”
Ông ta lên tiếng nói với giọng điệu chắc chắn.
“Trưởng lão, Hứa Thanh Tiêu là vương gia Đại Ngụy, bây giờ chúng ta đang ở Đại Ngụy, từ chuyện cung điện mà Đại Ngụy cho Thái Thượng tiên tông đã có thể nhìn ra Đại Ngụy rất thiên vị đối với Thái Thượng tiên tông.”
“Trong môn phái, các đệ tử đều đã có vài câu oán giận, nếu như lôi kéo Hứa Thanh Tiêu thì đối với chúng ta mà nói cũng là chuyện tốt.”
Người đàn ông trung niên có hơi không cam tâm, nhịn không được mà nói vậy.
Chỉ là câu này vừa dứt, trong mắt lão đạo lập tức lộ ra vẻ khinh miệt.
“Chỉ bởi vì cung điện mà muốn lôi kéo Hứa Thanh Tiêu?”
“Buồn cười.”
“Thôi đi, bây giờ thời cơ đã chín muồi rồi, lão phu sẽ nói cho ngươi biết một vài chuyện.”
“Tông chủ đã có chung nhận thức với Phật môn rồi.”
“Lần này Phật môn giảng pháp nhất định có thể thu được toàn thắng.”
“Đến lúc đó Phật môn sẽ vào trung châu ở, mà đạo tông ta sẽ tồn tại cùng Phật môn.”
“Thay một cách khác mà nói thì sau này Thất Tinh đạo tông ta sẽ là thiên hạ đệ nhất tông, Phật môn chỉ thừa nhận mình Thất Tinh đạo tông ta thôi.”
“Hơn nữa Phật môn cũng đã tìm được nửa cuốn sau của Thất Tinh cổ kinh, không mất bao nhiêu năm nữa, Thái Thượng tiên tông có gì đáng nói?”
“Hơn nữa, người tên Hứa Thanh Tiêu này cấp tiến, làm việc lỗ mãng, lôi kéo hắn? Sớm muộn gì cũng sẽ mang đến phiền phức cho chúng ta.”
Lão đạo lên tiếng nói vậy.
Làm cho ánh mắt cười người kia lộ ra vẻ chấn động.
“Trưởng lão, hợp tác cùng Phật môn nào khác gì bảo hổ lộ da đâu, cần phải thận trọng về chuyện này.”
Sau khi lấy lại tinh thần xong, lão đạo sĩ trung niên cũng nhịn không được mà lên tiếng nói vậy.
“Chuyện này không cần ngươi quan tâm.”
“Nhớ cho kỹ, không cần phải lôi kéo Hứa Thanh Tiêu.”
“Không bao lâu nữa hắn sẽ bị đạp xuống, không bao lâu nữa, Đại Ngụy sẽ thay đổi thôi.”
“Chịu ấm ức nhất thời cũng đâu tính là gì, mấy năm nữa ngươi cứ đợi mà xem.”
“Đến lúc đó tất nhiên đạo tông ta sẽ có chỗ cấm dùi ở Đại Ngụy, Thái Thượng tiên tông? Có đáng là gì?”
Ông ta nói đến đây thì phất tay, bảo đối phương lui ra.
Người kia thoáng trầm mặc.
Nhưng cuối cùng cũng không nói gì mà chậm rãi lui về phía sau.
Chẳng qua bên trong ánh mắt vẫn tràn ngập vẻ chấn động.
Nửa cuốn sau của Thất Tinh đạo tông thế mà lại nằm trong tay Phật môn?
Điều này quả nhiên là một tin tức ghê gớm.
Nhưng điều càng làm cho hắn kinh ngạc hơn chính là.
Thất Tinh đạo tông thế mà lại có hiệp nghị với Phật môn.
Điều này đúng là không ai ngờ tới.
Chẳng qua hắn cũng không suy nghĩ nhiều, chậm chạp rút lui.
Cứ như vậy.
Trong phút chốc.
Liên tiếp mấy ngày.
Cả thiên hạ đều có vẻ như cực kì an tĩnh.
Không xảy ra chuyện gì to lớn.
Nhưng vào giờ Thìn ngày thứ bảy.
Một tin tức nổ ầm lên.
Ngũ đại đến Đông châu giảng pháp cùng Phật môn, kiên trì không quá ba ngày, toàn bộ lại đều bại.
Tin này vừa truyền ra, trong phút chốc đã dẫn đến sự chú ý của cả thiên hạ.
Người đời đều biết lần này Phật môn có chuẩn bị mà đến, Đông châu đế tộc không am hiểu về giảng pháp, thất bại cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng chỉ ba ngày mà đã đại bại, đây là điều mà tất cả mọi người đều không ngờ tới.
Năm trăm năm trước, tiểu Lôi Âm tự phải dùng ba tháng để giảng pháp với Đông châu.
Mà lần này, Thiên Trúc tự chỉ dùng có ba ngày.
Rất nhanh sau đó, lại có tin tức truyền đến.
Có võ giả nhất phẩm tham dự giảng pháp.
Giảng đến nổi xém chút nữa là tẩu hỏa nhập ma.
Tin tức này truyền ra làm cho người trong thiên hạ càng không thể tin nổi.
Võ giả nhất phẩm tham gia giảng pháp thế mà lại xém chút nữa tẩu hỏa nhập ma?
Điều này có hơi khoác lác rồi.
Chương 1127: Thánh Tôn Hiển Thế, Ba Ngàn Đại Nho, Rung Động Lòng Người, Hứa Thanh Tiêu Minh Khắc Đạo Đức Kinh (5)
Chẳng qua, tin tức mới lại truyền tới.
Sau khi giảng pháp thắng lời, Phật môn dự định truyền giáo ở Đông châu hai mươi mốt ngày, sau hai mươi mốt ngày nữa sẽ lên đường đến Đại Ngụy.
Trong lúc nhất thời.
Người trong thiên hạ đều biết.
Một trận sóng gió mới cuối cùng cũng đã sắp cuốn tới.
Chẳng qua vốn cho rằng bụi trần có thể lắng đọng lại.
Ngay vào ngày thứ chín.
Một trong những vực sâu lớn là Bắc châu.
Nổ tung bắn ra vạn tia thánh quang.
Một âm thanh to lớn vang lên từ Bắc châu.
“Ta là Vương Triều Dương, hậu đại của thánh nhân.”
“Từ nhỏ đã vào ở nơi vực sâu trấn áp yêu ma ngàn năm dưới mặt đất.”
“Hôm nay ra đã diệt được trăm vạn yêu ma, chứng đạo á thánh, vì truyền thừa học thuật của đại thánh nhân, mang theo Thiên Địa Văn cung, ngày mai sẽ đến vương triều Đại Ngụy truyền giáo cho người đọc sách trong thiên hạ, nguyên quân tử chi ý không ngừng sinh sôi.”
Giọng nói to lớn vang lên.
Vọng lại từ Bắc châu.
Truyền đến khắp cả năm châu trong thiên hạ.
Hào quang ngút trời, toàn bộ Bắc châu giờ sáng như ban ngày, một tòa cung điện lấp lóa phát ra ánh sáng nhưng một cái mặt trời, chiếu rọi khắp nơi.
Thánh uy đáng sợ lan tràn.
Một đạo Hạo Nhiên chính khí khủng khiếp trấn áp trăm vạn yêu ma trong cả nước.
Những âm thanh tụng kinh vang lên, một thánh ảnh to lớn ngưng tụ lại trên cung điện, lộ ra vẻ đoan tranh thần thánh.
Sau đó.
Mọi người phát hiện, tòa cung điện lóng lánh vô cùng xẹt qua chân trời.
Trong cung điện.
Có một bóng người.
Nhưng điều làm cho người ta rung động tắc lưỡi chính là bóng dáng kia lại trông cực kì trẻ tuổi, ước chừng chỉ khoảng hai mươi tuổi, tuổi tác cũng tương tự Hứa Thanh Tiêu.
Phía sau hắn là ba ngàn người đọc sách, mỗi vị đều có một lượng Hạo Nhiên chính khí vô cùng dày đặc.
Đều là đại nho.
Lần này, năm châu chấn động, không thể tin được nhìn tất cả mọi chuyện.
Một vị á thánh hai mươi tuổi, ba ngàn vị đại nho.
Điều này đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Đúng là không hợp lẽ thường.
Không đến một khắc đồng hồ.
Từng bóng dáng bước ra khỏi hoàng cung Đại Ngụy đi về phía nhà của bách quan.
Văn cung Đại Ngụy cũng rung động giống như vậy, mở triều hội ngay trong đêm, thương nghị về việc này.
Bên trong Lại bộ Đại Ngụy.
Trần Chính Nho nhìn thấy tình cảnh như vậy, trong mắt ông ta chứa đầy nổi kinh ngạc.
Điều này thật sự đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Đã vượt quá những quy tắc thường thấy.
Trong này chắc chắn có bất thường.
Đến tộc Đông châu, các nhân vật lớn cũng ồn ào tắc lưỡi.
Trong núi lớn Nam châu.
Triệu Nguyên đang đứng trên một đỉnh núi nhìn về phía cảnh tượng Bắc châu, trong mắt hắn tràn ngập vẻ không thể tin được.
“Thế gian này tuyệt đối không thể nào có á thánh trẻ tuổi như thế được.”
“Còn có ba ngàn vị đại nho nữa.”
“Đây chắc chắn là chuyện không thể nào.”
“Không thể nào đâu.”
Triệu Nguyên siết chặt nắm đấm.
Thân là võ giả nhất phẩm, ông ta cũng không dám tin tưởng hết tất cả những gì trước mắt.
Điều này quá khủng khiếp.
Á thánh hai mươi tuổi.
Ba ngàn vị đại nho?
Sao lại có tồn tại như thế được?
Đến từ nghịch thiên cũng không thể hình dung được.
Trung châu.
Bên trong ma quật.
Ngô Minh cau mày, không phải bởi vì tình huống ở Bắc châu mà là vì vừa rồi rõ ràng tiên thi vừa mới chấn động một phen.
“Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?”
“Á thánh trẻ tuổi như vậy, ba ngàn vị đại nho, vào thời kì Văn cung Đại Ngụy hưng thịnh chẳng qua cũng chỉ thế này mà thôi đúng không?”
Trong phút chốc, Ngô Minh đã nhận ra được một vài vấn đề.
Chỉ là ông ta nghĩ mãi mà không thông.
Tây châu Phật môn.
Già Lam thần tăng nhìn về phía cảnh tượng Bắc châu.
Không nhịn được mà chấp tay trước ngực.
Tự lẩm bẩm.
A di đà Phật.
Sau đó, Già Lam thần tăng lắc đầu, bắc đầu đọc vãng sinh chú, không biết là đang siêu độ cái gì.
Còn trong kinh đô Đại Ngụy.
Hoài Ninh thân vương mở to hai mắt nhìn tất cả mọi chuyện, thân thể nhịn không được mà run rẩy.
Ông ta đã biết có một vị thánh tôn từ sớm.
Chỉ là không ngờ đến.
Vị thánh tôn này.
Thế mà lại khủng khiếp như thế.
Mà trong kinh đô.
Thái Thượng tiên tông, Như Ý khí tông, Quy Nguyên trận tông, thất đại tiên tông đã cùng nhau ồn ào cả lên, trên mặt mỗi người bọn họ đều hiện lên hai chữ rúng động.
Vô Trần đại nhân đứng trên trời, ông ta đứng chắp tay, mày khẽ chau lại.
Một lát sau, Vô Trần đạo nhân lắc đầu, hít sâu một hơi rồi tự lẩm bẩm:
“Sóng lại nổi rồi.”
Chỉ bốn chữ, đã nói lên được tất cả.
Mà ở vùng ngoại ô kinh đô.
Bên cạnh một hồ nước.
Một ông lão đưa mắt nhìn lên bầu trời, bên trong đôi mắt chứa đầy sự lạnh lùng và căm hận.
Ông lão này chính là Tuân tử.
Một vị Thiên địa đại nho.
Dường như ông ta cực kỳ chán ghét vị hậu đại của thánh nhân này.
Chỉ là rất nhanh sau đó, vẻ mặt ông ta lại khôi phục lại như thường, cần câu trong tay bị ông ta ném lên bờ, ông ta tự lẩm bẩm một tiếng:
“Cá à, đừng mắc câu nha.”
Ông ta nói như vậy, không biết là có ý gì đây.
Nhưng.
Trong kinh đô.
Chỉ có một người là không để ý đến chuyện này.
Người này chính là Hứa Thanh Tiêu.
Không phải Hứa Thanh Tiêu đóng cửa không nghe.
Mà là vì Hứa Thanh Tiêu đang Minh Kinh.
Quá trình Minh Kinh sẽ quên đi tất cả, nguyên thần tiến vào trạng thái thiên nhân.
Hắn đang làm công tác chuẩn bị, cũng đang ngưng tụ linh bia, tất nhiên không biết bên ngoài có chuyện gì xảy ra.
Mãi cho đến sáng hôm sau.
Cuối cùng.
Hứa Thanh Tiêu cũng đã chuẩn bị xong.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trong hoàng cung.
Nữ đế ngồi trên long ỷ.
Sắc mặt nàng vô cùng nghiêm trọng.
Biểu cảm của bá quan có mặt ở đó cũng cực kì nghiêm nghị.
Vô duyên vô cớ lại xuất hiện thêm một hậu nhân của Thánh nhân? Hơn nữa còn là Á Thánh, dẫn đầu ba ngàn Đại Nho, muốn tới Đại Ngụy?
Này an tâm cái nỗi gì nữa?
Mọi người sao có thể không hiểu cho được chứ?
Gì mà thời đại trấn áp yêu ma ngàn năm, mấy lời xàm xí này nói chi cho mệt, sớm không tới muộn không tới, cứ phải lúc này tới?
Lừa gạt kiểu này có quỷ mới tin!
“Chư vị ái khanh.”
“Chuyện hậu nhân Thánh nhân, xử lí thế nào?”
Lúc này, giọng nói của nữ đế cất lên, nàng nhìn về phía bá quan, hỏi như vậy.
Lời này vừa nói ra, giọng nói của Trương Tĩnh vang lên.
“Bẩm bệ hạ.”
“Chuyện đời sau của Thánh nhân, quá đỗi đột ngột, chúng thần bắt buộc phải tiến hành kiểm tra trước đã, nếu không hắn bảo mình là hậu nhân của Thánh nhân, thì hắn chính là hậu nhân của Thánh nhân vậy sao? Lỡ như là hậu nhân của yêu ma thì sao?”
Trương Tĩnh nói, thái độ của ông ta rất rõ ràng.
Đại Ngụy không dễ gì mới được an định, thêm nữa Hứa Thanh Tiêu vẫn còn đây nè, sao có thể cho phép thế lực khác tham dự vào được?
Chương 1128: Thánh Tôn Ân Từ, Văn Cung Dị Tượng, Đạo Đức Hiển Kinh, So Với Dị Tượng? (1)
“Thần đồng ý với những gì Trương thượng thư nói, cái gọi là hậu thế của Thánh nhân, cụ thể là thân phận thế nào, cần phải từ từ kiểm tra, nhưng có điều cũng không nên quá kịch liệt, để bọn họ tới ngoại thành ở tạm cũng được.”
Binh bộ thượng thư Lý Ngạn Long cũng theo sau nói, có điều ông ta ôn hòa hơn chút, cứ để đám người kia ra ngoại thành kinh đô ở trước, sau đó từ từ tiến hành điều tra.
Điều tra rõ ràng rồi, nói tiếp.
Điều tra không rõ, thì tiếp tục điều tra, tới khi nào rõ ràng rồi thì thôi.
Sau đó, chúng thần ngươi một câu ta một câu, chỉ riêng một mình Trần Chính Nho thể hiện vô cùng bình tĩnh, không trả lời.
Ngay lập tức, giọng nói của nữ đế không nhịn được cất lên.
“Trần ái khanh, ý khanh thế nào?”
Nữ đế mở lời, đặt câu hỏi cho Trần Chính Nho.
Nghe thấy giọng nói này, Trần Chính Nho hành lễ với nữ đế, ông ta chầm chậm cất lời.
“Bệ hạ, người này tự xưng là hậu nhân Thánh nhân, thần dùng thiên nhãn Nho đạo xem qua, đúng là thánh khí dồi dào, quan trọng nhất là, hắn quả thật mang theo văn cung tới.”
“Dám xuất hiện vào thời điểm quan trọng này, hiển nhiên không cần kiểm tra thêm, hơn nữa đối phương mang theo ba ngàn Đại Nho, đây là một thế lực không thể diễn tả bằng lời được.”
“Vào thời kì Đại Ngụy văn cung còn phát triển hưng thịnh, cũng từng xuất hiện cảnh hưng thịnh với ba ngàn Đại Nho, người này có thể mang theo ba ngàn Đại Nho tới đây, về mặt thân phận thực khó giả mạo, không phải hậu thế của Thánh nhân, cũng chắc chắn có căn nguyên sâu dày với Thánh nhân.”
“Hậu thế của yêu ma, quả thực là lời vô căn cứ.”
Trần Chính Nho cất lời, ông ta từng là Đại Nho văn cung, nay cũng là Thiên Địa Đại Nho, càng rõ ràng hơn đối phương là thật hay giả.
Một vị Á Thánh, ba ngàn Đại Nho, yêu ma nào có thể bồi dưỡng ra được thế lực như thế?
Đừng nói là yêu ma, lấy văn cung Đại Ngụy thời hưng thịnh ra phân tích mà xem, chỉ sợ bọn cũng không thể giáo dục ra được ba ngàn Đại Nho ấy chứ.
Thân phận của đối phương, có phải là đời sau của Thánh nhân hay không không biết, nhưng nhất định có liên quan tới Thánh nhân.
Hơn nữa đối phương tự xưng là hậu thế của Đại Thánh nhân, còn thực sự có khả năng.
Dưới nền trời cao, duy nhất Đại Thánh nhân, là thần minh trong lòng chúng sinh.
Cho dù có cách thời đại của Đại Thánh nhân quá đỗi xa vời, nhưng chúng sinh trong thiên hạ nghe tới tên của Đại Thánh nhân, cũng đều biết tới uy danh của Đại Thánh nhân.
Thời gian ngăn cách giữa thời đại quá xa chẳng qua chỉ khiến chúng sinh cảm thấy bớt sợ hãi hơn mà thôi.
“Vậy ý của Trần ái khanh là?”
Nữ đế hỏi.
“Bệ hạ.”
“Thần cho rằng, bất luận đối phương có ý gì đi nữa, vẫn phải dùng lễ để đối đãi, đây là một vị Á Thánh, dẫn đầu ba ngàn Đại Nho, đối với Đại Ngụy mà nói là một chuyện tốt.”
“Đặc biệt là, ba năm sau, đại loạn yêu ma, nếu như có thể tăng thêm thế lực này, Đại Ngụy không còn gì phải lo cả.”
“Đây là một việc tốt, chỉ là đối phương rốt cuộc có mưu đồ gì, thần không biết, nhưng quả đúng cần phải đề phòng trường hợp xấu.”
Trần Chính Nho rất công chính trả lời vấn đề này.
Một vị Á Thánh, ba ngàn Đại Nho, trong đó còn có không ít Thiên Địa Đại Nho, sức mạnh này, hoàn toàn có thể thay thế địa vị của Đại Ngụy văn cung.
Kết hợp với Hứa Thanh Tiêu, công thêm những vị Thiên Địa Đại Nho cùng Nho sinh còn xót lại ở Đại Ngụy, thiên hạ đại loạn ba năm sau, hoàn toàn không có gì đáng sợ.
Điều này đối với Đại Ngụy mà nói, là một chuyện tốt, một chuyện vô cùng tốt.
Nhưng nếu như nói trong này không có âm mưu gì, ai tin cho được? Trần Chính Nho cũng không tin.
“Không được.”
Giọng nói của An Quốc công đột nhiên vang lên.
Ông ta lắc đầu, nhìn Trần Chính Nho nói.
“Trần thượng thư, lời ông nói lão phu rõ, cũng cực kì hiểu lí.”
“Nhưng, Đại Ngụy nay, quốc thái dân an, không phải chỉ dựa vào mỗi mình chúng ta, mà chủ yếu nhất còn có Thủ Nhân.”
“Thời điểm Đại Ngụy rơi vào nguy nan, văn cung thoát ly, là Thủ Nhân ổn định quốc vận, vì Đại Ngụy ta mở ra thời đại hưng thịnh.”
“Nay cái người gì mà hậu nhân Thánh nhân xuất hiện, muốn tới sống ở Đại Ngụy, mang theo tâm tư gì, lão phu không biết.”
“Chỉ có một điều duy nhất biết, hắn nhìn trúng quốc vận Đại Ngụy ta, cộng thêm Chu thánh nhất mạch bị cắt giảm đi ba phần, người đọc sách ở Đại Ngụy ta đã ít nay càng ít.”
“Bây giờ định cư Đại Ngụy ta, nói cho cùng không phải muốn cùng chia xớt quốc vận, trở thành Đại Ngụy văn cung thứ hai sao.”
“Nếu như không có Thủ Nhân, lão phu cũng sẽ không nói gì nhiều, chẳng qua là đổi đi một đám người khác mà thôi.”
“Nhưng bây giờ Thủ Nhân vẫn ở đây, nó là bán thánh, lại là tâm học chi sư, Nho đạo của Đại Ngụy, nhất định phải do Thủ Nhân chịu trách nhiệm.”
“Lão phu còn hi vọng Đại Ngụy dùng sức mạnh quốc gia, hỗ trợ Thủ Nhân trở thành Á Thánh, thậm chí bước vào cảnh giới Thánh nhân.”
“Vô duyên vô cớ chạy tới một hậu nhân Thánh nhân, cứ thế muốn chia phần quốc vận Đại Ngụy ta? Si tâm vọng tưởng.”
Thái độ của An Quốc công rất kiên quyết.
Các vị võ quan khác cũng ồ ạt phối hợp.
Bọn họ ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện, mặc dù thân phận của đối phương đúng là rất lớn, hơn nữa quả thực có thể giúp đỡ Đại Ngụy.
Nhưng vậy thì đã sao?
Hứa Thanh Tiêu so với bọn họ thua gì sao?
Ý của An Quốc công, cũng chính là ý của rất nhiều người, cho dù là Lục bộ thượng thư, cũng có tới mấy vị gật gù, công nhận lời nói của An Quốc công.
“Bệ hạ, thần cũng cho là như vậy.”
“Lần này đối phương tới đâym chẳng qua thấy Đại Ngụy ta đang thiếu nhân tài, nói nghe hoa mỹ là tới truyền giáo, đào tạo người đọc sách, nhưng trên thực tế là muốn được chia phân quốc vận.”
“Nếu không phải do Thủ Nhân dòm trước ngó sau, vì Đại Ngụy chạy đôn chạy đáo, Thủ Nhân sớm đã có thể đi truyền giáo rồi, thần cho rằng, từ chối việc hậu thế Thánh nhân định cư.”
Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn lên tiếng, ông ta cũng có cách nghĩ như vậy.
“Thần tán thành.”
“Thần cũng đồng ý.”
Lúc này, từng vị từng vị đại thân lên tiếng, bọn họ đều ủng hộ Hứa Thanh Tiêu.
Chủ yếu vẫn là tràn đầy đề phòng với vị hậu thế Thánh nhân này.
Chương 1129: Thánh Tôn Ân Từ, Văn Cung Dị Tượng, Đạo Đức Hiển Kinh, So Với Dị Tượng? (2)
Nữ đế nhìn toàn bộ cảnh này, trong lòng vô cùng vừa ý, nếu như nói những người này là phòng bị, thì nàng chính là chán ghét.
Chán ghét cái người Thánh nhân chi tôn này.
Không có lí do gì khác.
Nàng cùng Hứa Thanh Tiêu đồng cam cộng khổ, khiến Đại Ngụy từng bước từng bước phát triển, nay lại có người muốn tới với cành cao?
Này không phải đang nằm mơ sao?
Đại Ngụy không cần tới Á Thánh mới đâu.
Cho dù có là Á Thánh hai mươi tuổi thì đã sao?
Có một mình Hứa Thanh Tiêu là được rồi.
Người khác ý hả, nên làm gì thì làm đó đi.
Chỉ là, giọng nói của Trần Chính Nho không ngừng vang lên.
“Lời của chư vị, lão phu hiểu rõ.”
“Chỉ là chư vị đã từng nghĩ qua, thế lực thế này, nếu như tới địch quốc, đối với chúng ta mà nói chẳng phải là một loại thiệt hại sao?”
“Phòng bị với bọn họ, đây là lẽ thường, lão phu cũng không thích đám người đó.”
“Nhưng nếu buông tay để bọn họ tới vương triều Đột Tà, hoặc có thể là vương triều Sơ Nguyên, đây cũng không phải là cục diện mà chúng ta muốn thấy phải không?”
“Bệ hạ.”
“Thần kiến nghị, cứ sắp xếp chỗ ở cho hậu thế Thánh nhân, như lời của Lý thượng thư, từ từ điều tra, bọn họ tới Đại Ngụy ta rồi, vậy thì cũng không thể thoát khỏi Đại Ngụy ta.”
“Tất cả đều trong tầm kiểm soát của chúng ta, còn sợ bọn họ tạo ra bọt sóng gì sao?”
“Cứ như thế, bèn có thể từ từ chúng thực, tăng cường sức mạnh của Đại Ngụy, chúng thần cũng có thể tạo ra các kiểu ngăn trở, khiến bọn họ không thể quá phát triển, cũng xem như giúp đỡ Thủ Nhân.”
“Lợi ích lớn nhất, chính là địch quốc không thể tăng thêm thế lực, một mũi tên trúng ba con chim, kính xin bệ hạ suy nghĩ thêm.”
Trần Chính Nho nói.
Sao ông ta có thể không hiểu cách nghĩ của đối phương được?
Nhưng chỉ vì có vậy mà để bọn họ rời đi, vậy thì có gì tốt?
Đi tới vương triều Đột Tà hoặc vương triều Sơ Nguyên, sau đó bắt đầu đối đầu với Đại Ngụy sao? Bất kể đối phương có thể thành công công kích hay không, ít nhất người ta đối đầu với ngươi, ngươi cũng phải mất thời gian đối phó mà phải không?
Không bằng tìm đại một nơi nào đó, để bọn họ ngoan ngoãn chờ đợi, muốn truyền giáo chứ gì?
Để điều tra rõ tình hình đã rồi nói.
Điều tra không rõ ràng, thế thì khỏi nghĩ tới truyền giáo.
Vậy không tốt hơn sao?
Trần Chính Nho nói ra tiếng lòng của mình, trong một chốc, liên tiếp nhận được những lời tán đồng từ bá quan.
Cho dù là An Quốc công, cũng không nhịn được mà trầm ngâm suy nghĩ, sau đó cười ha ha một tiếng, nhìn Trần Chính Nho nói.
“Vẫn là Trần thượng thư suy nghi chu toàn.”
“Là là phu lỗ mãng rồi.”
An Quốc công cười ha ha nói, mà Trần Chính Nho không để ý tới An Quốc công là mấy.
Chẳng qua cũng không trách An Quốc công, nói cho cùng trong mắt An Quốc công, Hứa Thanh Tiêu chính là trời của Đại Ngụy, không thể chịu được chút uất ức nào.
Có người chạy tới vũ nhục Hứa Thanh Tiêu, ông ta sẽ là người đầu tiên đứng lên xử lí.
“Không đúng.”
“Trần thượng thư, nếu như là dẫn sói vào nhà, vậy phải làm sao?”
“Chúng ta đang tính kế hắn, hắn sao có thể không nghĩ tới tính kế với chúng ta được chứ?”
Có đại thần lên tiếng, nhìn về phía Trần Chính Nho, nói ra một câu có khả năng.
Chỉ là lời này vừa nói ra, Trần Chính Nho ngay lập tức lắc đầu, nhìn về phía đối phương, thần sắc thản nhiên.
“Nếu như thực sự dẫn sói về nhà, vậy từ chối bọn họ, chính là thả hổ về rừng.”
“Hơn nữa, có Thủ Nhân ở đây, dù con sói có hung mãnh hơn, cũng sẽ bị Thủ Nhân thuần phục thành chó nhà, loại chuyện thế này, chúng ta còn phải suy nghĩ nhiều sao?”
Trần Chính Nho lên tiếng, mặc dù so sánh có chút thô thiển, nhưng trong giây lát khiến mọi người hiểu rõ.
Trần Chính Nho có thể tự tin như vậy, hoàn toàn là bởi vì tin tưởng Hứa Thanh Tiêu.
Đúng vậy.
Dẫn sói về nhà tốt hơn so với thả hổ về rừng.
Cùng lắm sói tới thật rồi, thì dí đầu nó lên sàn mà đánh.
Một năm gần đây, Hứa Thanh Tiêu đối phó với kẻ địch, có lần nào không phải sài lang hổ báo đâu?
“Vậy được, nếu đã như vậy, trẫm…”
Nữ đế cất lời, nàng vốn định đồng ý luôn, sắp xếp chỗ cho đối phương ở ngoại thành kinh đô, cẩn thận tra xét.
Nhưng vào đúng lúc đó.
Một âm thanh vô cùng hùng vĩ, sau đó là tiếng vọng vang trời giữa trời đất, bùng nổ từ trong kinh đô.
“Bổn thánh Vương Triều Dương, là hậu thế tôn của Đại Thánh nhân, là Thánh nhân chi tôn.”
“Mấy đời trấn áp vực thẳm, cứu vớt chúng sinh, được biết nay thế lực âm tà trong thiên địa mạnh lên, nên hôm nay tiêu diệt hàng vạn vạn yêu ma, miễn cưỡng xuất thế.”
“Dùng Thiên địa văn cung, nhập cư vương triều Đại Ngụy, truyền giáo thiên hạ, nguyện lòng quân tử, không ngừng phát triển.”
Âm thanh hùng vĩ kia vang lên.
Trong khoảnh khắc, bá quan trong điện ồ ạt nhìn ra bên ngoài.
Chỉ thấy.
Trên trời kinh đô Đại Ngụy.
Một tòa cung điện tỏa ra hàng ngàn ánh sáng, thánh khí tinh khiết, trên cung điện, còn có hư ảnh của Thánh nhân, uy nghi trải khắp ngàn dặm núi sông.
Các kiểu dị tượng dày đặc, hoa trời bay bay, kim liên địa dũng, thần thú dâng điềm lành, nguy nga tráng lệ.
Lầm rầm tiếng tụng kinh, khiến người ta cảm thấy như được khai sáng, giác ngộ trí tuệ, giống như âm thanh đến từ thiên đàng vậy.
Dị tượng này, khiến người cảm động.
Quang cảnh này, càng khiến người ta cả đời khó quên.
Mà trong văn cung, một bóng hình từ từ đứng trước mặt ba ngàn Đại Nho.
Đây là một người còn trẻ tuổi, khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo tuấn mỹ, mặc trường bào của Thánh nhân, từ trong cử chỉ, có chứa đạo lí trong thiên hạ, vô cùng thần thánh, khiến người ta nhịn không được mà muốn cúi đầu quỳ bái.
Giống như thế gian độc nhất chân thần giáng lâm vậy.
“Đáng chết.”
Trong cung, Lý Ngạn Long siết chặt nắm đấm, nhìn về phía đối phương, không có một chút tôn kính nào, mà thay vào đó là tiếng phẫn nộ.
“Trực tiếp xông vào kinh độ Đại Ngụy? Hắn ta chỉ là Á Thánh, còn chưa thành Thánh nhân đâu.”
“Nói tới liền tới? Thánh nhân cũng không được như thế chứ?”
Bá quan đều nhăn chặt mày, trong mắt lộ ra vẻ oán giận.
Đối phương là Á Thánh, trong lòng họ tự nhiên có kính sợ, nhưng vấn đề là, nơi đây là kinh đô Đại Ngụy, là vương triều Đại Ngụy.
Không có mệnh lệnh của vương triều Đại Ngụy, xông thẳng vào luôn? Cho dù có là Á Thánh, cũng không thể coi hoàng quyền chẳng là cái thá gì vậy chứ?
Chương 1130: Thánh Tôn Ân Từ, Văn Cung Dị Tượng, Đạo Đức Hiển Kinh, So Với Dị Tượng? (3)
Trên long ỷ.
Đầu mày của nữ đế cũng không nhịn được nhăn lại.
Đối phương công khai coi hoàng quyền chẳng là cái gai gì trong mắt luôn kìa.
“To gan.”
“Dám trực tiếp xông vào vương triều Đại Ngụy?”
“Các ngươi đây là có mưu đồ gì đây?”
Đột nhiên, An Quốc công lớn tiếng hô, nhìn về phía văn cung trên không trung, phát ra tiếng lạnh lùng.
Giọng nói vang lên, truyền thẳng vào trong văn cung.
“To gan.”
Chỉ là ngay sau đó, âm thanh vô cùng khủng bố lại vang lên.
Ba ngàn giọng nói khác nhau của Đại Nho cùng vang lên, nhìn về phía An Quốc công oán trách.
Thiên uy giáng trời đáng sợ, trong một khoảnh khắc toàn thân An Quốc công run lẩy bẩy, một áp lực giáng xuống trước nay chưa từng có, khiến cho cơ thể bằng xương thịt của ông ta muốn tách ra làm đôi.
“Coi thường Thánh tôn, tội đáng muôn chết.”
Ba ngàn Đại Nho lại lên tiếng lần nữa, giọng nói lạnh lùng.
“Hỗn xược.”
Trên long ỷ.
Nữ đế lạnh giọng cất lời.
Ngay tức khắc, Long đỉnh Đại Ngụy xuất hiện, tỏa ra sức mạnh cực kì hùng hồn, đối kháng với Thiên Địa Văn cung.
Trấn áp ba ngàn Đại Nho.
Ánh mắt xinh đẹp của nữ đế lộ ra hàn ý.
Đám người này trực tiếp tới Đại Ngụy văn cung, nói cũng không nói một tiếng, nói thẳng là quá đỗi hỗn xược ngạo mạn, căn bản không để hoàng quyền vào trong mắt.
Hơn nữa còn dám ở trước mặt nàng, trấn áp An Quốc công?
Đây là muốn làm gì đây?
Uỳnh uỳnh uỳnh.
Đại Ngụy Long đỉnh hóa thành một con chân long, nhìn chằm chằm về Thiên Địa văn cung, ba ngàn Đại Nho nhăn mày, bọn họ cũng cảm thấy một áp lực vô hình rất lớn.
Lúc này.
Các thế lực lớn ở Trung Châu đều đưa mắt nhìn về hướng này.
Xảy ra loại chuyện thế này, bọn chúng sao có thể không quan tâm được?
Cái người hậu thế Thánh nhân này, hỗn xược ngang ngược, trực tiếp tới thẳng kinh đô Đại Ngụy, bất kể là có ý gì đi nữa, đều có ý coi thường hoàng quyền.
Nay lại còn trấn áp An Quốc công?
Cho dù có là Thánh nhân cũng không ngạo mạn như vậy chứ?
Đám người này quả thực kiêu ngạo, nhưng nếu như thực sự là hậu nhân của Đại Thánh nhân, vậy thì quả thật có tư cách kiêu ngạo.
“Yên lặng.”
Cũng vào đúng lúc này.
Thánh tôn lên tiếng rồi.
Một giọng nói bình tĩnh ôn hòa vang lên, truyền vào tai tất cả mọi người ở Đại Ngụy.
Một giây sau.
Thánh tôn từ văn cung từ từ bay lên, thánh quang của hắn ta, chiếu rọi tất thảy, hư ảnh của rất nhiều thần thú đều liên tục bao quanh hắn ta, thánh quang dồi dào.
“Quý Linh.”
“Ngươi thân là nữ đế Đại Ngụy, thân phân tôn quý, nhưng ta là Đại Thánh nhân chi tôn, hiện là Á Thánh, nhưng ngang hàng ngang vế với ngươi.”
“Nay mang theo Thiên Địa văn cung, xuất thế thành thánh, vì chúng sinh trong thiên hạ tạo phúc.”
“Ngươi là nữ đế đầu tiên ngàn năm nay, dốc lòng vì quốc gia, cứu chúng sinh Đại Ngụy khỏi khói lửa chiến tranh.”
“Ta cũng cảm thấy vui thay, cũng tình nguyện định cư ở kinh đô Đại Ngụy, từ nay trở thành niềm kiêu hãnh của ngươi.”
“Thiên Địa văn cung, cũng là văn cung của Đại Thánh nhân, tốt hơn Chu thánh trăm lần, nếu nhập tịch, quốc vận Đại Ngụy sẽ tăng thêm mười lần, đến lúc đó vương triều Đại Ngụy, muốn gió có gió, muốn mưa được mưa.”
“Ngươi có nguyện vì chúng sinh Đại Ngụy, tiếp nhận phúc trời ban không?”
Giọng nói của thánh tôn vang lên.
Giọng nói của hắn, xa vời bình tĩnh, mặc dù nghe có vẻ ôn hòa nhưng vô hình khiến người ta cảm thấy một loại cảm giác cao cao tại thượng.
Hơn nữa còn dùng ban phúc để hình dung á hả?
Nữ đế Đại Ngụy còn cần tới một tên Á Thánh như ngươi ban phúc ư?
Đúng là điên hết thuốc chữa rồi?
Hậu nhân của Đại Thánh nhân thì đã sao?
Nếu như nói Đại Thánh nhân đích thân xuất hiện, chúng nhân còn không dám nói gì, một tên hậu nhân, dám ban phúc đế vương?
Còn tới cả chúng sinh Đại Ngụy cơ?
Quả thật buồn cười cực kì.
“Đại Ngụy không cần ban phúc.”
“Có Hứa Thủ Nhân ở đây, Đại Ngụy không cần bất cứ sự ban phúc nào cả, ngươi tự xưng là hậu nhân của Đại Thánh nhân, chứng cứ đâu?”
Giọng nói của nữ đế vang lên.
Nàng đưa ra đáp án.
Một đáp án kiên quyết mà khẳng định.
“Hứa Thủ Nhân?”
“Hắn đúng là không tệ, có thể ở tuổi này trở thành Bán thánh, quả là thiên tài địa bảo.”
“Hơn nữa trong thời gian Đại Ngụy gặp nguy nan, ngộ ra ý nghĩa quân tử của Đại Thánh nhân, cũng là cực kì tốt.”
“Có điều, Hứa Thủ Nhân cũng chỉ là học trò của tổ phụ ta, nếu tính ra thì, hắn còn phải gọi ta một tiếng Thánh sư.”
Vương Triều Dương chẫm rãi cất lời, trong lời nói ngập tràn sự tự tin.
Một câu nói, khiến người người chấn động.
Hứa Thanh Tiêu là môn đồ của Đại Thánh nhân?
Chẳng qua nửa câu sau khiến người ta chán ghét, còn phải gọi hắn ta một tiếng tiểu sư tổ á?
Mặc dù đối phương là Á Thánh, nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng chẳng phải chưa từng giết Á Thánh bao giờ.
“Hoang đường.”
“Thủ Nhân ở đâu ra lại thành môn đồ của Đại Thánh nhân rồi?”
“Đại Thánh nhân là Thánh nhân từ thời xa xưa, cách hiên nay khó có thể tìm ra được nguồn gốc.”
“Đúng là nực cười.”
Giọng nói của Vương Tân Chí vang lên.
Gã cảm thấy buồn nôn rồi đó, này là muốn nhận bừa sao?
Lời này vừa nói ra.
Ánh mắt Vương Triều Dương lạnh lùng, hắn ta nhìn Vương Tân Chí, chậm chậm nói.
“Ngươi đầu óc ngu dốt, đây cũng là chuyện thường, một cái Thiên Địa Đại Nho nhỏ bé, thứ biết được cực kì ít ỏi.”
“Bổn thánh không trách tội ngươi.”
“Lần sau còn dám như vậy nữa, xem như ô nhục thánh uy, đừng trách bổn thánh vô tình.”
Ánh mắt của Vương Triều Dương như thần kiến, nhìn chằm chằm về đối phương, tán ra áp lực khủng khiếp.
Đùng đùng đùng.
Long đỉnh Đại Ngụy chấn động, chân long gầm lớn, tiêu tan hết cỗ áp lực kia.
Cảm nhận được Long đỉnh Đại Ngụy, Vương Triều Dương không thấy sợ chút nào, mà chầm chậm nói.
“Hứa Thủ Nhân, là môn đồ Đại Thánh nhân.”
“Có điều không phải môn đồ tại thế, mà Hứa Thanh Tiêu nhận được truyền thừa từ tổ phụ ta.”
“Nói ra có thể các ngươi không tin, nhưng sự thật là như vậy.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tuyết Ưng Lĩnh Chủ [Dịch] Tuyết Ưng Lĩnh Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Tuyet-Ung-Linh-Chu-dich-SE-Audio-Truyen-hay-2023-Thuong-Dao-.jpg)
![[Dịch] Ta Chính Là Thần [Dịch] Ta Chính Là Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ta-Chinh-La-Than-Audio-Truyen.jpg)



